Khác Tiếng vọng từ miền đất thiêng | Short fic

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
242398299-256-k687931.jpg

Tiếng Vọng Từ Miền Đất Thiêng | Short Fic
Tác giả: Cucbongmoemoe
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Truyện ngắn một chương

Linh dị, lịch sử, OE.



truyenngan​
 
Related threads
  • Tiếng Nắng
  • Hồ Sơ Số CA-87. - Kỳ 1: Vòng Vây Không Tiếng Súng
  • ngữ pháp tiếng trung
  • Tiếng súng nơi góc thành
  • Tiếng Trống Độc Lập
  • Tiếng Đàn Người Nhạc Công (Lifetime of Pavel)
  • Tiếng Vọng Từ Miền Đất Thiêng | Short Fic
    Tiếng vọng từ miền đất thiêng


    Truyện hư cấu 100%, không cổ xúy cho mê tín dị đoan và hoàn toàn là tưởng tượng của tác giả

    Vĩnh Linh năm 1969

    Hiệp định Geneve được kí, Việt Nam bị chia thành hai miền Nam Bắc, cầu Hiền Lương ở Vĩnh Linh thành ranh giới phân chia hai miền.

    Vĩnh Linh cũng là nơi hứng chịu loạt bom đạn đầu tiên kể từ ngày chia cắt, là điểm đánh phá dữ dội nhất của giặc.

    Địa đạo XXX

    Tiếng máy bay dội đi dội lại mấy lần.

    Sáng giờ nó đã lượn trên trời mấy vòng.

    Tiếng bom đạn uỳnh uỳnh, tiếng pháo, tiếng súng máy trên kia vẫn còn vang vọng đinh tai.

    Người ta kéo nhau vào địa đạo từ lúc nghe thấy tiếng ù ù vọng lại, và tiếng còi báo động réo từ xa.

    Cũng có người không chạy kịp, đành ngồi ở hầm trú bom nhỏ mà nấp.

    Tiếng nổ ran trời nối tiếp nhau.

    Sáng giờ mấy lần rồi?

    Không ai đếm.

    Còn ai chưa kịp vào không, còn ai đang đương đầu với bom đạn không?

    Chẳng ai biết.

    Người ta vào hầm, người ta chờ, chờ trong thấp thỏm lo âu... và người ta mong.

    Đừng chiến sĩ nào phải ngã xuống, đừng để máu ai phải chảy.

    Vĩnh Linh hiên ngang đứng vững trong bom đạn, Vĩnh Linh nối hai miền Bắc Nam, người Vĩnh Linh... vẫn kiên cường từng ngày.

    Người ta đã cho sơ tán hết đàn bà, trẻ con đi hết, để lại mỗi những người khỏe mạnh vừa tăng gia sản xuất vừa chiến đấu, bám trụ mảnh đất khô cằn trong máu lửa này.

    Nhưng không phải tất cả!

    Địa đạo XXX vẫn có năm em bé.

    Năm em là tiếng hát giữa lòng bom đạn, là niềm tin, là khởi đầu, cũng là minh chứng cho chiến thắng sắp tới vào một ngày không xa.

    Em bé gái nhỏ áo nâu sồng rộng thùng thình sắn gối, dáng người phủ đầy bùn đất vì lâu ngày sống trong hầm.

    Em không phải đứa duy nhất cả bố cả mẹ đều tham chiến, nhưng em là đứa con gái duy nhất trong hầm vẫn kiên cường bám trụ lại, cũng là đứa trẻ lớn nhất.

    Em ở một mình, vì bố mẹ em tham chiến suốt.

    Tiếng bom đạn ngớt dần, tiếng súng cũng giảm hẳn.

    Giặc rút.

    Em bé khẽ đặt cuốn sách xuống giường, ánh đèn ở cạnh vẫn le lói sáng.

    Ở ngoài hầm ồn ào, có tiếng ai gọi tên em.

    Em bé chạy ra.

    Mẹ em nằm đó, máu đã nhuốm đỏ cáng khiêng, cả người toàn bùn với đất.

    Em gục xuống, nấc lên từng tiếng nức nở.

    Người ta kéo em đứng lên, vỗ về em.

    Em giãy, và em khóc tợn.

    Trả mẹ cho em!

    Trả đôi tay vẫn ngày ngày vuốt ve âu yếm, trả giọng hát vang lên trong địa đạo mỗi sớm mai như thổi bùng lên tia hi vọng...

    Trả!

    Trả cho em!

    Ba em nhìn em, nhìn xuống đứa con đang nấc lên từng tiếng nức nở rồi nhìn về người vợ của mình.

    Ba em ôm em.

    Ông không được khóc.

    Vì con, vì những đồng đội đã ngã xuống, ông không được khóc.

    Lại có tiếng ồn ào.

    Tiếng súng lớn dần.

    Giặc tập kích.

    Nhưng ai?

    Ai cho chúng biết?

    Người ta kéo nhau vào sâu trong địa đạo để ra ngõ thông đến vùng thoáng hơn, để lại những chiến sĩ vác trên vai cây súng bám đầy bùn đất.

    Em bé giãy nảy.

    Em không muốn đi.

    Người ta kéo em, em giật lại.

    Một chiến sĩ bế em đi, nhưng không kịp nữa rồi.

    Giặc đến.

    Tiếng súng, mìn nổ!

    Ba em ngã xuống, em bé tưởng như chết giấc đi.

    Em vùng khỏi người chiến sĩ kia, chạy lại.

    Khẩu súng vẫn còn dính máu của cha em đã nhuốm máu của em.

    Em thoi thóp thở, cánh tay vẫn níu chặt cây súng.

    Giặc ngã xuống, người ta quay lại, bế em đi.

    Bối cảnh tùy chọn 2020

    An là nhân vật chính

    An gấp lại cuốn sách, ánh mắt xa xăm nhìn.

    Cô ôm chiếc áo cũ sờn vào lòng, vuốt ve cái mũ tai bèo phai dần màu vải xanh.

    Bà An mất vài năm, nhưng với An, bà còn sống mãi, sống qua kỉ vật kia để lại, sống qua những câu chuyện bà kể về chiến tranh, và sống... trong đất nước hừng hực tình yêu này.

    An mở chiếc hộp cũ, khẽ nâng lên.

    Chiếc hộp này cũ lắm rồi, trước nay cô cũng không để ý bao giờ.

    An hơi nghiêng hộp, nhìn vào trong.

    Ngoại trừ một lá cờ đỏ sao vàng được gấp gọn thì chẳng có gì.

    "Cộc" một tiếng.

    An giật mình.

    Cô cúi người.

    Chiếc lọ từ trong hộp rơi ra, cũng không biết trước đây nó được giấu như thế nào.

    Bên trong đầy những sợi đen mảnh lộn xộn.

    An cầm đèn pin soi vào trong, nhấc cái hộp lên xem xét.

    Tiếng bước chân mạnh dần.

    Từ ngoài, em bước vào.

    Em nhìn An như nhìn món đồ lạ, và An cũng nhìn em.

    Em tiến tới, huơ huơ tay với An, khanh khách cười.

    Lúc này An mới hoảng sợ.

    Cửa nhà cô đóng từ lúc nào, vào giờ này chắc chắn không phải bình thường.

    Lại còn... khuôn mặt bụi bặm, áo toàn máu là máu.

    An hoảng sợ giật ra sau, cô bé lại tiến tới.

    Em lên chõng, xoa xoa chiếc áo cũ sờn.

    Em ngồi xuống, anh mắt như bị thu hút bởi lá cờ đỏ thắm kia.

    Em bé cầm lên, đặt vào phía trái tim mình.

    An giật người ra sau không dám động.

    Em nhìn An, rồi từ từ tiến đến, đặt lá cờ lên tay An, ánh mắt như van lơn nhờ vả.

    An rưng rưng cầm tờ báo lên, tấm ảnh do một người chụp lại.

    An run tay, em bé nhìn thấy tấm ảnh mẹ mình, bên cạnh là cha em.

    Cả hai người bồng em, cô bé ở giữa còn nằm trong tã, miệng nở nục cười trắng tinh.

    Em quỳ xuống, An đặt tờ bào xuống tay em, tờ báo xuyên qua tay em rơi xuống đất.

    Em bé lần dưới đất nhưng không thể cầm tờ báo lên.

    An ngồi xuống cạnh em, cầm lên tấm ảnh đã cũ, trong hư không ôm em vào lòng.
     
    Back
    Top Dưới