Cập nhật mới

Khác Tiếng vọng từ cõi âm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
389782226-256-k425072.jpg

Tiếng Vọng Từ Cõi Âm
Tác giả: chemchepxaomang
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

...



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Tiếng Vọng Từ Cõi Âm
Bài tập môn Vật lí


"Hộc hộc.."

Cơ thể tôi run rẩy và sợ hãi..đôi chân gần như đã mỏi rã rời vì chạy nhiều.

Cũng khoảng được gần mấy chục phút rồi, tôi cố gắng trốn khỏi cô Thuận, cô giáo Vật lí lớp tôi.

Tôi đã bị cô rượt đuổi khắp cả ngôi trường rồi.

Tôi chẳng nhớ vì sao tôi ở đây , tôi đến đây bằng cách nào..thứ duy nhất tôi nhớ là lí do mà tôi bị cô Thuận rượt từ nãy đến giờ : tôi chưa làm bài tập môn Lí

Ngôi trường tối tăm và u ám, cảnh vật yên tĩnh đến lạ..chỉ có tiếng lá cây xào xạc bị gió thổi hòa cùng tiếng chạy của tôi.

Trong suốt 12 năm cuộc đời, lần đầu tiên tôi ao ước giá như mình làm bài sớm hơn một chút...giá như tôi chăm chỉ hơn..giá như..giá như...Tôi mải mê suy nghĩ đến mức quên rằng bản thân đang bị truy đuổi.

Thế rồi..

"Aaaa!!"

- tôi giật hết cả mình khi cảm thấy một thứ gì đó mát lạnh và nhầy nhụa dính lên tay mình.

Một chất lỏng màu đỏ đang từ từ rơi xuống tay tôi..là máu..

" Là máu!!!"

Tôi hét toáng lên, hét đến mức tôi cảm thấy dây thanh quảng của mình đứt ra, hoảng loạn tột cùng.

Tôi vô thức sờ tay lên đầu..đầu tôi đã bị bắn từ bao giờ.

Tay tôi run run, môi mấp máy không thành lời, tôi cảm thấy da đầu mình tê dại dần, mắt mờ đi...

Bật tỉnh trên chiếc giường êm ái đã ướt đẫm mồ hôi, lòng bàn tay nắm chặt, tôi thoáng nhận ra đó chỉ là một giấc mơ.

Từ từ sờ tay lên chỗ bị bắn vừa rồi, tôi thờ phào nhẹ nhõm vì nó vẫn lành lặn.

Trèo ra khỏi lớp chăn bông mềm mại và ấm áp, cái lạnh của mùa đông luồn qua cửa sổ, thấm vào da thịt tôi.

Tôi ngồi vào bàn học, vội vàng làm hết bài tập Vật lí và cả các môn khác nữa, tôi sợ sẽ bị "dí" như giấc mơ vừa rồi.

Giờ mới chỉ 4 giờ sáng nhưng tôi đã bị đánh thức bởi cơn ác mộng ban nãy.

Nó ám ảnh đến kinh hoàng.

Tôi cứ tự trấn an bản thân rồi thư giãn vừa nghe nhạc vừa làm bài.

Tôi cứ thoải mái vậy, để rồi những sự kiện tiếp theo- nó đã khiến tôi không bao giờ dám nghĩ lại...

6 giờ sáng, tôi ngồi dậy khỏi bàn học, vươn vai , đi sửa soạn.

Tôi đạp xe đến nhà cái Hương- nhỏ bạn thân của tôi để đón nó đi học cùng.

Lúc tôi đến cũng khoảng 6h30 mà con lười ấy vẫn chưa mở cửa nhà.

Tôi bấm chuông nhà nó một cái..không có ai..lần hai..lần ba..vẫn vậy.

Với cái nết không kiên nhẫn của tôi thì tôi đã bấm chuông liên hồi đến khi nó ra mới đừng lại.

Con Hương mở cửa, đầu tóc bù xù, khăng quàng và thẻ còn chưa đeo, nó ngồi lên yên xe rồi cả hai đứa cùng đến trường...chẳng biết cái gì đang chờ đợi ở phía trước kia , là lối ra hay ngõ cụt, Hương cũng chẳng biết, tôi cũng chẳng biết, và chẳng ai biết cả.

Cuộc sống luôn là những bất ngờ khiến ta không kịp quay đầu ứng biến, nhưng nó sẽ là một bài học khiến ta sẽ trưởng thành hơn từng ngày.

Tôi ngước nhìn lên bầu trời trong xanh, những chú chim tự do bay lượn , bay cao, bay xa cùng với những ước mơ còn đang dở của tuổi học trò..
 
Back
Top Bottom