Đam Mỹ Tiếng Vang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,315,915
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tieng-vang.jpg

Tiếng Vang
Tác giả: Mại Thái
Thể loại: Đam Mỹ, Ngược, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu:

Anh ấy chết vào ba ngày trước, trước khi chết có tặng cho tôi một bó hoa.

Đây là hoa mà anh đưa cho tôi.

Tôi nghĩ, là bó hoa mà anh tặng cho tôi, một bó hoa cuối cùng.

–​
 
Tiếng Vang
Chương 1


Anh chết vào ba ngày trước, trước khi chết có tặng cho tôi một bó hoa.

Tôi nhìn hoa cát tường trắng đang nhẹ nhàng đung đưa theo làn gió trong chiếc bình cổ mỏng trong suốt trên bậu cửa sổ, trên cánh hoa có lấm tấm những ngôi sao màu đỏ, trong đầu chợt nghĩ nảy ra một ý tưởng kỳ lạ – sao mà anh lại nghĩ ra chuyện mua loại hoa này cho tôi nhỉ? Giờ đây, hoa vẫn nơi đó, nhưng anh đã không còn nữa rồi.

Anh đang thật tâm muốn khiến tôi khó chịu ư?

Nhắc mới nhớ, anh còn chẳng phải là người yêu cũng tôi nữa là.

Chết thì cứ chết thôi.



Tôi cũng chả cảm thấy gì cả.

Nhưng mà, trong lòng tôi vẫn thoáng có chút buồn, có lẽ là do thời tiết không tốt, tôi bèn đứng dậy bưng bình hoa đang đặt trên bệ cửa sổ vào phòng ngủ.
 
Tiếng Vang
Chương 2


Con người này của anh lúc sống thật sự quá thất bại, không có người nhà cũng không có bạn bè, tro cốt vẫn là để tôi nhặt về, nếu không phải vì đã chung sống bên nhau tám năm thì còn lâu tôi mới nghỉ việc để dẫn anh về nhà.

Bó hoa kia vẫn luôn được anh ôm trong lòng, thời điểm anh đưa cho tôi khi tôi đến anh còn cười với tôi, tôi không nhận lấy nó mà quay người lại tính lấy khăn giấy cho anh, rồi anh tắt thở.

Anh còn chưa kịp nói với tôi lời nào, miệng đầy là máu, nụ cười đầy máu kia trông rất thê thảm, tôi quả thật muốn lấy khăn giấy lau đi cho anh, nhưng anh đã chết rồi.

Bác sĩ đề nghị tôi vứt bó hoa kia đi, chắc hẳn là cho rằng trên đó có dính máu nên không may mắn gì gì đó, tôi nhìn gương mặt anh bị bác sĩ lấy vải bố trắng trùm lên, còn bó hoa thì lại được y tá nhẹ nhàng nhặt lên chuẩn bị ném vào thùng rác y tế, tôi vô thức nhận lấy, vốn dĩ muốn tỏ ra lễ độ đôi chút nhưng lúc đó lại không nói được lời nào, chỉ biết nhìn cánh hoa đã nhuốm máu, cổ họng như bị chặn lại.

Đây là hoa mà anh đưa cho tôi.

Tôi nghĩ, là bó hoa anh tặng cho tôi, một bó hoa cuối cùng.
 
Tiếng Vang
Chương 3


Bây giờ đầu óc tôi có hơi rối bời, không thể xử lý công việc của công ty, đống tài liệu trong đầu như bị đập cho tan nát, thư ký Trương khuyên tôi nên nghỉ hai ngày, tôi cũng không cố sức nữa mà chiều đó lái xe về nhà luôn.

Hũ tro cốt của anh là nhà tang lễ tặng, là một cái hộp gỗ hết sức đơn giản song lại chẳng có mùi gỗ, là thứ vật liệu kém chất lượng, hai hôm trước tôi mới lấy về đặt trên bàn cà phê trong phòng khách, cho nên vừa vào cửa đã nhìn thấy cái hộp, tôi không cảm thấy xui xẻo gì cả, chỉ là có phần hoang mang.

Anh ấy sẽ không trở về nữa ư? Tôi tự hỏi bản thân.

Hũ tro cốt trên bàn trà chính là anh đó sao?

Anh sẽ không về nữa. Trong lòng tôi luôn vang vọng một âm thanh dai dẳng mà tôi chẳng thể nào ngừng lại được, con tim đau đớn.

Thật kỳ lạ.
 
Tiếng Vang
Chương 4


Tôi ngồi trên sô pha, nhìn anh ấy.

Nếu là trước kia thì lúc này anh sẽ đỏ mặt nhỏ giọng gọi tên tôi, hỏi tôi cần gì sao? Hỏi xong anh sẽ lập tức đứng dậy làm giúp tôi.

Anh có hơi sợ tôi, bởi vì anh luôn yêu tôi vô cùng cẩn thận.

Anh sẵn sàng nghe bất cứ thứ gì mà tôi nói, anh từng nói ngôn ngữ của loài người là một cách thức để thể hiện tình cảm một cách rõ ràng, nếu tôi không kiên nhẫn có lẽ đã mắng anh ấy ngay tại chỗ rồi. Anh nói xong thì bật cười ngây ngô, tựa như đang cố ý kể chuyện cười để cho tôi vui, lúc ấy tôi cho anh một đạp để anh bớt lên cơn động kinh đi.

Anh cười đến nỗi cứ như bị ngốc vậy, cả người còn run bần bật, tôi nhìn cả buổi trời muốn đưa tay ra đẩy anh một cái để anh ngồi xuống, kỳ cục quá trời.

Bàn tay vươn ra song chỉ đụng được cái hộp gỗ bên cạnh.

À, thì ra anh ấy không còn cười nữa.
 
Tiếng Vang
Chương 5


Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh là ở trong trung tâm thương mại, ba tôi đưa tôi đi thị sát, anh thì ăn mặc chả khác gì tên ăn mày, cả người bẩn thỉu ngồi xổm trước cửa chính ngấu nghiến cái màn thầu trong tay.

Tôi nhìn anh, anh cũng gần như ngẩng đầu lên cùng lúc, trong đôi mắt to tròn sáng ngời thoáng qua từng tia bất lực và cả hốt hoảng, tôi bước đến gần anh thêm chút nữa, anh vội vàng đứng dậy lắp bắp: “… Xin, xin lỗi, tôi… Tôi không phải cố ý ngồi đây đâu, tại lạnh quá, tôi chỉ sưởi ấm một xíu, xíu là đi.” Cái màn thầu trong tay anh ấy bị những ngón tay lúng túng bóp chặt làm biến dạng, cánh tay anh không biết là bị thương ở đâu mà toác ra một mảng lớn đang rỉ máu.

Dường như cảm thấy khá mới mẻ nên tôi đưa cho anh một cái khăn tay rồi mở miệng nói: “Lau vết máu trên tay anh đi, trên người anh còn chỗ nào bị đau nữa không? Tôi kêu ba tôi đưa anh đi bệnh viện nhé?”

Anh vội vàng lắc đầu: “Không đau nữa không đau nữa, tôi đi ngay lập tức đây ạ!”

Trông anh thật sự là hết sức đáng thương, cho nên tôi không kìm lòng được mà vươn tay ra kéo tay anh lại.

Chỉ là một ân huệ nho nhỏ, thậm chí còn chẳng phải là một ân huệ.

Nhưng anh lại vô cùng biết ơn tôi.

Trên đường đến bệnh viện anh ấy hỏi tôi anh không có tiền để trả cho tôi nên có thể ném đại anh ơ ven đường được không, tôi đáp không thể, thế là anh bày ra vẻ mặt như đưa đám: “Tôi không đủ khả năng mà, như vậy là không tốt đâu.”

Đôi mắt của anh thật sự rất đẹp, lúc nhìn người ta đều nom vô cùng chân thành đáng yêu, không biết vì sao tôi lại thoáng khựng lại rồi thốt lên một câu: “Vậy cứ theo tôi đi, không cần phải trả lại nữa.”

Hai mắt anh mở tròn xoe, tôi cười với anh thì anh lập tức xụ xuống, như thể đang tự đau khổ suy nghĩ một lúc lâu rồi trịnh trọng gật đầu, nghiêm túc nói: “Tôi sẽ báo đáp cậu.”

Sau đó quả thật là anh báo đáp cho tôi, anh lúc nào cũng đối xử với tôi rất tốt, trên đời này có lẽ sẽ chẳng có ai đối tốt với tôi như anh đâu.

Khi ấy anh đã chín tuổi, lý lịch rõ ràng, anh nói với tôi rằng anh là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã sống ở viện phúc lợi, sau nữa thì bị người ta lừa bán cho một đường dây ăn xin, tuần trước vì người xấu muốn đánh gãy tay anh nên anh mới nhân cơ hội trốn thoát, anh nói anh không muốn lừa tiền người ta như vậy, tôi cảm thấy anh sao mà ngốc đến đáng yêu quá thể, trọng điểm của chuyện này sao lại là điều ấy chứ?

Anh vô cùng uất ức, nói là làm người không thể đi lừa gạt được, ngay cả với bạn nhỏ cũng không được.

Vậy trước kia anh trốn thế nào vậy?

Nghe tôi hỏi như vậy anh ngạc nhiên, sau đó cười ha ha mà nói: “Thì chạy đó, cơ mà lúc bị bắt về đánh có hơi ghê, xém tí nữa là đánh gãy chân luôn rồi đó, cho nên lần này tôi chạy thiệt xa thiệt xa, chạy thiệt lâu thiệt là lâu không dám dừng lại, chỉ mong ngày nào đó có thể tìm chỗ nào yên tâm mà nằm, không bao giờ phải chạy nữa.”

“Thế không chạy nữa, anh theo tôi đi.” Tôi nói với anh như vậy.
 
Tiếng Vang
Chương 6


Đúng là anh vẫn luôn theo tôi thật.

Từ đó trở đi đến nhiều năm sau, mãi cho đến lúc chết.

Mấy thứ linh tinh trên bàn trà đã được tôi đặt sang một cái bàn khác, chỉ là tôi muốn cho anh nằm lặng lẽ ở đó, chỉ mỗi mình anh thôi.

Tôi nhìn anh, thầm nghĩ, quả thật anh đã tìm được một nơi có thể yên tâm mà nằm, một nơi không bao giờ phải chạy nữa.

Tôi năn nỉ ba mình giữ anh lại, giúp cho anh đi học, mỗi ngày anh đều ở bên cạnh tôi, từ sáng sớm đến tối mịt, từ trường học về đến nhà.

Tôi không cảm thấy tôi thích anh.

Anh quá lắm chỉ là người ở trong nhà tôi mà thôi, ba tôi nuôi một người bạn cho tôi chơi cùng, anh không đẹp như cậu chủ nhỏ của tập đoàn Vinh Thịnh, cũng không thông minh, còn ngu ngốc đến không ai bằng.

Tôi chắc chắn, chắc chắn sẽ không thích anh.

Cho nên, giây phút anh tỏ tình tôi đã đánh anh, anh bị tôi đá đến ngã rạp, món quà đang ôm trong tay rớt xuống, là một lọ thuỷ tinh thật lớn có vô số ngôi sao, đủ loại màu sắc rơi vãi ra đầy đất.

Tôi mắng anh là đồ bệnh h.oạn, anh chật vật ngẩng đầu nhìn tôi, chỉ biết nở nụ cười, song nơi đáy mắt lại thoáng vụt qua một ít lúng túng và cả bi thương chưa kịp cất giấu, dường như anh có phần khó hiểu mà hỏi: “Không thể thích em sao? Nhưng có nhiều người thích em lắm mà?”

Tôi đúng là bị vấn đề ngu xuẩn này của anh chọc đến tức cười, đến mức muốn tung chân đá chết anh ấy.

“Người khác là người khác, còn anh sao có thể thích em được?”

Anh ấy nói: “Nhưng mà anh thật sự rất thích em.”

“Sao anh lại không thể thích em? Bởi vì em không thích anh hả?”



Tôi bị anh hỏi đến nỗi không biết phải trả lời làm sao, quả thật tôi không hề thích anh ấy, chỉ là tôi không muốn rời xa anh, không muốn… Trái tim và ánh mắt của anh không có tôi.

Tôi thật ích kỷ.

Không yêu anh nhưng lại muốn anh yêu tôi, rồi lại không cho phép anh yêu tôi.

Làm người ở trên đời thật quá khó, để anh ấy ở nơi đây càng khó hơn.
 
Tiếng Vang
Chương 7


Bình hoa cát tường được tôi đặt bên cạnh anh, tôi đã dùng bữa sáng rồi, cứ cảm thấy mì sợi mình làm không ngon bằng anh làm, chỉ gắp có hai đũa mà đã nuốt không vô.

Tài nghệ nấu nướng của anh được rèn luyện suốt mấy năm nay, trước kia mấy món anh làm thật là chỉ dám đứng nhìn từ xa, chẳng qua vì để tôi có thể ăn được đồ ăn nóng hổi mà anh đã đăng ký một lớp học nấu ăn.

Anh luôn nghiêm túc với mỗi một chuyện mình làm.

Ngay cả lần đầu quan hệ với tôi cũng là nghiêm khắc kìm chế, nhớ đến là lại thấy buồn cười, bạn nói xem có ai nhìn bạn tình trên giường mang vẻ mặt nghiêm nghị hướng dẫn bạn đeo bao cao su, rồi đọc cho bạn nghe 30 mục chú ý sinh hoạt an toàn trong cuộc sống người trưởng thành mà không bị xìu xuống không?

Ngốc hết sức.

… Đúng là đồ ngốc mà.
 
Tiếng Vang
Chương 8


Sau khi anh ra trường thì cùng vào chung công ty với tôi làm thư ký tôi, thật ra anh vẫn luôn làm khá tốt, năng lực làm việc rất mạnh, nhưng tôi vẫn tuyển thư ký Trương vào, rồi nhét anh ấy ra phía sau, từ đó anh không còn cơ hội bám lấy tôi mỗi ngày nữa.

Sáng sớm anh ở nhà chuẩn bị bữa sáng, gọi tôi thức dậy thay quần áo cho tôi, sau đó lải nhải không ngớt về lịch trình của ngày hôm nay, ngày đầu tiên tôi thậm chí còn cắt ngang lời anh: “Chuyện của công ty đã có Trương Hành phụ trách rồi, không cần anh nhiều chuyện đâu.”

Anh trưng ra biểu cảm hoang mang, sau một lúc anh mới nói: “Anh… Chẳng phải cũng là thư ký của em sao?”

Tôi không kiên nhẫn mà quát: “Anh mà có cửa so với Trương Hành à? Bằng cấp của anh ta là gì còn anh là gì biết không?”

“… Nhưng mà anh làm việc không tốt sao?”

Tốt lắm, nhưng tôi không thích.

Tôi lười nói chuyện với anh ấy nữa, anh cứ luôn như vậy, ngu ngốc như một con bê mới sinh, anh cứ luôn hỏi tại sao, ở đâu ra mà nhiều cái tại sao như thế chứ?

Tôi không vui thì chính là không vui thôi.
 
Tiếng Vang
Chương 9


Tôi không biết đến cùng là anh lấy đâu ra nhiều sự nhiệt tình đến nhường ấy, hệt như sức lực toàn thân đều không bao giờ dùng hết vậy.

Hôm sinh nhật tôi và thư ký Trương tham dự tiệc rượu mừng sinh nhật xong trở về, lúc đang nghĩ rằng tắm rửa xong xuôi rồi húp một chén chè coi như là qua sinh nhật thì kết quả vừa mở cửa đã bị anh bắn một tràng pháo hoa đến giật bắn cả người.

Những mảnh giấy đủ màu sắc bay rợp trời, rơi lả tả xen lẫn với mấy tờ giấy bóng mang sắc màu rực rỡ, anh cầm pháo hoa nở nụ cười với tôi.

Tôi đanh mặt muốn cho anh một cú đấm, kết quả thư ký Trương đứng bên cạnh bỗng phì cười một tiếng: “… Tiểu Đường, cậu làm không tồi nha.”

Tôi trừng mắt liếc hắn ta một cái, sau đó tôi nghĩ ra điều gì đó mà nhìn ra sau lưng Đường Niệm Hoài.

Một dải băng rôn to đùng in một hàng ký tự màu trắng giữa nền đỏ treo ở giữa phòng khách, trên đó có một hàng chữ lớn – Nhiệt liệt chúc mừng sinh nhật lần thứ hai mươi sáu của đồng chí Trần Úc An!

“…”

Dường như nghe thấy được tiếng nghiến răng ken két trong lòng tôi nên Trương Hành nhanh chóng nói phải về nhà rồi, lịch trịch của ngày mai hắn sẽ gửi cho tôi sau.

Đường Niệm Hoài là một tên ngốc, sau khi anh vẫy tay tiễn người ra về thì quay lại đây hôn tôi một cái chóc, rồi cười tủm tỉm nói: “Sinh nhật vui vẻ nha Úc An! Anh hôn em đây là nghi thức á, em cũng phải hôn lại anh nha.”

Trán tôi nổi gân xanh tới nơi, nghiến răng nói: “Nghi thức ở đâu thế?”

“Pháp hả ta?” Anh dùng giọng điệu nghi vấn mà đáp.

Tôi cảm thấy lâu rồi anh chưa bị tôi đánh, da ngứa lắm rồi.

Vậy nên tối đó tôi chị.ch anh đến thành thật – có lẽ là không ngờ có thể được làm việc này nên anh chưa hề chuẩn bị tâm lý gì cả, bị tôi làm đến khóc lóc tơi tả, còn lầm bầm: “Rõ ràng… Rõ ràng là nói, nói là không làm, không làm mà!”

Có thể là tối hôm ấy làm anh quá mức nên đầu óc tôi cũng trở nên trì trệ, tôi vẫn không kìm lòng được mà đối xử nhẹ nhàng với anh, dù sao thì… Anh cũng thích tôi.

Mà không cần tôi chịu trách nhiệm.
 
Tiếng Vang
Chương 11


Tên của Đường Niệm Hoài rất khó phát âm nên tôi kêu anh sửa tên đi, anh ngẫm nghĩ rồi nói với tôi rằng cái tên này là do cha mẹ viết để lại trên giấy hồi anh còn nhỏ, tuy chẳng biết là thương nhớ ai nhưng cứ lấy dùng đi, cũng không biết phải đổi thành gì mới được đây, nói xong anh lại cười rộ lên đuôi mắt cong cong, giống hệt một trái dưa ngốc.

Tôi nói với anh, hay đặt tên là Đường Qua đi.

Anh cười ha ha hết sức ngây ngô, còn thực sự lấy từ trong túi ra một viên kẹo đường Bát Bảo đưa cho tôi, “Cậu Trần ăn kẹo đi, ngày nắng nóng đừng có nóng giận như vậy nha ~”

Tôi vừa ngậm kẹo đường Bát Bảo trong miệng vừa đưa tay xoa eo cho anh, hôm qua tôi cố mà hầu hạ theo yêu cầu làm anh sướng của người này, hôm nay anh đau đến mức không đứng thẳng nổi mà còn lầm bầm lải nhải không ngớt.

Cái gì mà “Mệt quá đi à ~ đau quá đi thôi ~ rõ ràng là nói có thư ký Trương thì không cần người ta nữa kia mà ~”

“…”

Không ngờ quả dưa ngốc nhà tôi còn thù dai đến vậy.
 
Tiếng Vang
Chương 12


Thỉnh thoảng Trương Hành cũng sẽ rủ rỉ với tôi về 365 ưu điểm của Tiểu Đường, ví dụ như thật thà dễ thương, đẹp trai, nấu cơm rất ngon, dáng đi thẳng hơn người ta…

Khoan đã.

Tôi không thể nhịn được nữa mà vác Trương Hành đi tìm Đường Niệm Hoài, vẻ mặt của Tiểu Đường nom hết sức vô tội: “Anh không có bắt thư ký Trương khen trước anh trước mắt em đâu mà!”

“Sao anh biết em tới tìm anh vì vấn đề này?” Tôi hỏi anh.

Anh khẽ rụt cổ: “Tại em xách cả thư ký Trương tới luôn kìa.”

Tôi bị anh làm cho tức đến bật cười: “Đừng có làm thư ký Trương người ta khó xử, người đã hơn ba mươi rồi còn phải vắt hết óc miễn cưỡng tìm ưu điểm của anh trước nói mặt em, thông cảm cho người già chút không được sao?”

Trương Hành ngắt ngang lời tôi: “Người già là chỉ mấy người sáu mươi tuổi ấy…”

Tôi ném hắn ta ra ngoài, Đường Niệm Hoài thì nghểnh cổ trông theo, còn ngước mặt lên nhìn tôi cười ngu ngơ.

Không biết tại sao, quả dưa ngốc nay hôm nay có chút ngọt.

Tôi cắn môi, rồi vẫn cầm lòng không đặng mà vươn tay véo véo mặt anh, da của Tiểu Đường trắng nõn xinh đẹp, đôi mắt to tròn khẽ chớp chớp.

“Úc An ơi?” Anh kêu tôi, vẻ mặt ngơ ngác và mờ mịt chẳng khác nào con hamster đang gặm thức ăn.

Quá giống rồi, giống y hệt luôn ấy nhỉ.

Anh đúng là bé hamster ngốc xít mà!

Tôi xoa đầu anh nhưng trong lòng lại luôn đấu tranh thầm chửi mình hết lần này đến lần khác.
 
Tiếng Vang
Chương 13


Chiều nay tôi đã thay nước cho bình hoa cát tường rồi, tôi không biết chăm hoa nên có hỏi một vài người bạn, họ đều nói thay nước nhiều lần trong ngày sẽ tốt hơn, tốt nhất là nên thả một chút ít tình cảm vào đó.

Tôi nghĩ, đây là chăm hoa hay chăm người đấy?

Khi Đường Niệm Hoài còn ở bên cạnh, tôi còn chẳng đối xử với anh ấy được như vậy nữa kìa, đằng này anh chỉ để lại một bó hoa, tôi cần gì phải hao tâm tổn sức đến thế?

Hoa là do anh ấy tự mua, cớ gì lại để cho tôi chăm sóc?

Tôi nghĩ đến đây là đã giận sôi gan, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ trên bàn cà phê một lúc rồi chợt cảm thấy nản lòng.

Tôi tính toán với người chết cái gì chứ?

Anh cũng đâu có sống lại nói xin lỗi tôi, cũng sẽ không… Tiếp tục dè dặt mà yêu tôi.
 
Tiếng Vang
Chương 14


Tôi còn nhớ rõ hồi nhỏ Đường Niệm Hoài rất ngoan, đối với tôi rất lễ phép kính trọng, gặp ba tôi thì cứ như chuột gặp mèo, lúc ngồi trong phòng tôi mà nghe thấy tiếng động là sẽ tức tốc chui vào ngăn tủ.

Sau một thời gian khá dài thì ngoại từ ba tôi ra anh không còn sợ ai nữa, trông sợ tôi thế chứ thật ra đều là làm bộ cả thôi, trong lòng tôi hiểu rất rõ, cái anh chàng này dù có tốt hay xấu thì vẫn sẽ luôn giả vờ đáng thương hết.

Mùa hè bạn mà không cho anh ấy ăn kem thì anh ấy sẽ nằm trên sô pha lầm bầm tới lầm bầm lui, chốc thì đau đầu chốc lại đau eo, một khi bạn vừa cầm kem đặt vào tay anh ấy thì người này tự nhiên chẳng còn đau eo đau đầu chi sất, trái lại tinh thần còn rất dồi dào, có thể đại chiến với 800 còn hổ béo cũng được.

Tôi chưa bao giờ thích anh quá cả, bởi vì mọi thứ của anh tôi đều biết, đều rõ, thậm chí tôi còn hiểu anh hơn cả bản thân anh nữa kìa.

Tôi không đời nào sánh bước bên cạnh một người như vậy, mọi thứ xung quanh tôi đều đan xen với sự hỗn loạn của xã hội và những phân tranh trong gia tộc, hơn ai hết tôi biết rằng yêu anh không phải là sự lựa chọn tốt nhất của tôi, mà tôi thì lại phải lựa chọn điều tốt nhất.
 
Tiếng Vang
Chương 15


Hôm nay khi thay nước cho bình hoa cát tường, tôi vô ý làm rơi mất một chiếc lá xanh, nó khẽ khàng bay xuống đậu trên nắp hộp gỗ.

Lẳng lặng không một tiếng động.

Tôi nghĩ, chẳng lẽ anh ấy không biết tôi là loại người như thế nào sao?

Anh yêu tôi như vậy, sao lại không biết được chứ?
 
Tiếng Vang
Chương 16


Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhìn anh mỗi ngày, nghĩ đến mức cuối cùng vẫn dao động.

Nhớ lúc anh đang lái chiếc xe quảng cáo, trên màn hình LED chạy hàng chữ – Chúc mừng đồng chí Trần Úc An đã ăn bữa cơm tình yêu của Tiểu Đường hôm nay! Tiểu Đường yêu em! ♡

Tôi không nhịn được nữa mà lao xuống lầu, đóng chặt cửa xe của anh, tắt luôn màn hình đi rồi đè anh là xoạc một trận.

Làm đến nỗi Tiểu Đường khóc nức nở, rên ư a.

Tôi ôm lấy anh, cầm lòng chẳng đặng mà nói: “Em cũng yêu anh.”
 
Tiếng Vang
Chương 17


Tôi và anh yêu nhau.

Mỗi ngày thư ký Trương đều là phi lễ chớ nhìn, xấu hổ chớ nghe, thật sự là vô cùng vất vả.

Mỗi ngày Tiểu Đường đều vui cười hớn hở, càng giống quả dưa ngốc hơn.

Thư ký Trường luôn dặn dò anh đừng có mà vênh váo đắc ý, yêu đương ở chốn văn phòng phải hết sức cẩn thận!

Đường Qua dùng vẻ mặt nghiêm túc mà đáp: “Biết rồi ngài Trương! Em và đồng chí Tiểu Trần nhất định sẽ ghi nhớ lời dạy bảo!”

Ngài Trương gật đầu hài lòng.

Tôi đứng sau lưng bọn họ ho khan, ngài Trương quan tâm nhìn tôi một cái: “Tiểu Trần, sao vậy?”

“…”

Trương Hành, tôi thấy anh bị quả dưa ngốc này lây bệnh rồi, coi cái nết anh kìa!
 
Tiếng Vang
Chương 18


Chúng tôi đã trải qua cuộc sống tình yêu cực kỳ gắn bó trong ba năm.

Cơ mà cũng chỉ có ba năm mà thôi.
 
Tiếng Vang
Chương 19


Hôm nay là ngày thứ ba kể từ khi tôi nhận được bó hoa này, hôm nay nó lại rơi mất một phiến lá.

Thật là kỳ lạ, hoa vẫn chưa héo tàn mà lá cây đã rớt ra mất, có đôi khi tôi nhìn vào lại ngỡ như thấy anh đang khóc.

Thứ kia rơi nhè nhè xuống, hệt như nước mắt vậy.

Trước đây anh rất ít khi khóc, mà anh sẽ làm nũng, chọc tôi nổi giận thì sẽ làm nũng, không ăn được đồ ngon cũng sẽ làm nũng, cảm thấy không vui thì càng làm nũng, cứ ôm bạn mà uốn éo hệt như bé mèo nhỏ, muốn bạn dịu dàng dán lên môi trao một nụ hôn.

Sau này anh vẫn rất ít khi khóc, có lẽ là do tôi ít quan tâm đến anh nên dù anh có khóc tôi cũng chẳng biết.

Tôi nhìn phiến lá kia, nó vẫn rơi xuống người anh như cũ.

Bên cạnh là một chiếc lá hơi ngả vàng.

Tôi cảm thấy trong lòng có chút gì đó giống như chiếc lá úa vàng đang cuộn lại kia, co rúm đến nhức nhối.
 
Back
Top Bottom