-
Sau này khi tốt nghiệp, cậu sẽ đi đâu ?
Daniel hỏi Jeff với đôi mắt chăm chăm nhìn xuống cậu bạn đang nằm nằm dài trên cỏ, đôi mắt đăm chiêu nhìn về phía hoàng hôn, Jeff rít một hơi thuốc lá rồi trả lời:
- Tớ không biết nữa, có lẽ là đi thật xa,..về một nơi nào đó thoát khỏi những xô bồ của cuộc sống.
Tìm một nơi tớ có thể làm việc, chắc thế...
Jeff cười một cách châm biếm rồi tận hưởng một hơi thuốc lá nữa.
Jeff tiếp tục trưng cái vẻ mãn nguyện giả tạo như đã làm nhiều lần trước đây, nhưng không nhìn Daniel mà nhìn về phía bầu trời.
- Nhưng cậu học Đại Học Quốc Gia cơ mà...
Jeff không đáp, nhưng nét mặt chuyển từ mãn nguyện giả tạo sang suy tư.
Một vẻ suy tư mà Jeff thường không thể giấu được mỗi khi bị ai đó làm cho chạnh lòng.
Mặc dù đôi lúc hắn cũng đã muốn học cách để giấu nó đi.
- Ê...
Tiếng gọi vọng lên từ phía chân quả đồi, phá tan sự im lặng của hai người bạn lúc chiều tà.
Trong cái nắng sắp tắt và cái mênh mông của quá đồi, Jeff chỉ nhìn thấy một bóng người dong dỏng đang vẫy tay lấy sự chú ý.
Nhưng nghe giọng thì không thể nhầm với ai ngoài Tyler, con người luôn hồn nhiên vui vẻ vào những lúc người ta cần suy tư nhất.
Rồi Tyler chạy tới, đôi tay như muốn ôm lấy cả bầu trời làm cho Daniel không giấu nổi sự bất ngờ còn Jeff thì cười mỉm với nét mặt của một ông bố đang đón đứa con vào giờ tan học.
Ba cái bóng cứ thế hòa vào nhau trong cái chập choạng của chiều tối.
Tối đó, tại nhà Jeff, hành lý gần như đã chuẩn bị xong cho cuộc di chuyển ngày mai.
Chiếc vali nằm trên đất, nhìn từ bên ngoài chỉ thấy cuộn thắt lưng và vài chiếc sơ mi kẻ sọc.
Nói là nhìn từ bên ngoài bởi vì miệng vali không đóng.
Nó đang chờ chiếc laptop được sử dụng nốt cho công việc tối nay.
Jeff ngồi bên vệ cửa, nét mặt trầm ngâm nhìn vào khoảng sân vườn sau nhà.
Vào bảy giờ tối, nó chỉ là một khoảng không gần như đen kịt do băng qua khoảng sân này là lưng của nhà hàng xóm.
Bảo là nhà của Jeff thì cũng không phải, bởi đây là nhà của một bà cô người quen của bố mẹ mà sau khi đến London đã cho ở nhờ với điều kiện là phải gửi tiền phụ cấp mỗi tháng và thực phẩm từ dưới quê lên.
Ở đây cũng đã ngót nghét 4 năm, ngày mai đi rồi chắc hẳn trong lòng sẽ có nhiều cảm xúc khó tả.
Nhưng đấy là đối với người khác.
Còn với Jeff thì hắn chỉ biết chìm đắm vào trong những dòng suy nghĩ dành riêng cho bản thân, và cả khói thuốc nữa.
Khoảng thời gian như thế này kéo dài được bao lâu rồi, Jeff không nhớ.
Tuần này là bao thuốc thứ mấy rồi, Jeff không nhớ.
Nhưng có một thứ hắn không bao giờ quên, đó chính là công việc.
Bằng chứng là cứ chốc chốc cậu lại liếc qua cái laptop trên chiếc bàn làm việc con con để ở giữa phòng.
- Mày lại hút thuốc đấy à ?
Tiếng bà cô choe chóe cùng tiếng dép loẹt quẹt từ dưới bếp đi lên.
Jeff liếc nhìn bà cô, rồi lại quay mặt ra cửa:
- Mai cháu đi rồi...
Đầu điếu thuốc lại ửng đỏ, đêm tạm biệt cứ thế trôi qua mà chẳng cần phải nói với nhau thêm một lời nào nữa.
Trên tàu.
Chuyến tàu từ London đi Manchester khởi hành lúc tám giờ sáng.
Cả khoang tàu được bao phủ bởi cái nắng rực rỡ của mùa hè.
Chốc chốc, con tàu giật mạnh làm cho tấm rèm bay trúng mặt người ngồi cạnh cửa sổ, nồi niêu xoong chảo lại va vào nhau leng keng.
Ghế của Jeff nằm ở khoang số 3, hắn ghét cay ghét đắng cái nắng ấm áp dễ chịu này bởi vì nó hoàn toàn tương phản với con người không chút khát vọng sống này của hắn.
Làm như kiểu Thượng Đế đang lờ sự mục rữa của hắn đi để tiếp tục các hoạt động thường ngày.
Jeff lúc này là một cái xác chết, đôi mắt lờ đờ nhìn về phía tấm ảnh có một người nam và một người nữ.
Người nam là hắn, vui vẻ tinh nghịch lấy tay kẹp hờ cổ cô người yêu Anna, người mà đã chết trong một vụ tai nạn xe lửa.
Ảnh in kiểu polaroid, hơi mờ và mất nét.
Khi không, hắn gập vào chiếc ví da luôn mang theo bên mình.
So với đống tiền và giấy tờ được vo viên nhồi nhét thì hắn ưu ái dành cho bức ảnh cái ngăn gập trong suốt.
Cái ngăn người ta dùng cất chứng minh nhân dân show cho cảnh sát mỗi khi bị hỏi, thì đây, không cần ai hỏi hắn cũng sẽ khoe cho cả thế giới thấy: "Nhìn này, chiếc trâm cài tóc màu đỏ tôi tặng nàng là điểm nhấn trong ảnh này đó, mà chẳng phải tôi mua đâu, tôi rút thăm trúng thưởng ấy mà.
Là trời tác thành, trời tác thành đó,...".
Xem ra trời chẳng tác thành được lâu.
Chuyến đi về quê lần này của Jeff là để quên đi thành phố London mà đã rong ruổi cùng nàng suốt những năm đại học.
Hắn chọn cuộc sống buông thả, để những con bọ ký ức đục khoét hết tâm hồn tuổi hai mươi hai.
Cho đến khi hắn quên được những cảm xúc này, hoặc là hắn đã chết.
- Ơ, giật...
Tiếng thốt lên bên từ ghế bên cạnh của Jeff ngay khi con tàu vừa đi qua một đoạn dốc.
Toa tàu lại rung lắc, đồ đạc lại leng keng.
Jeff mất khoảng 2 giây trầm ngâm để thích nghi với tình cảnh của đoàn tàu rồi cũng quay sang ghế bên cạnh mình.
Trong ánh nắng rực rỡ từ cửa sổ hắt vào, Jeff nhìn thấy một chàng thanh niên cao to điển trai nhưng có nét xanh xao kỳ lạ.
Khuôn mặt đờ đẫn nhìn một cách ngây dại vào hàng ghế trước mặt.
Tay phải nắm chặt chiếc gậy sắt để giữ cho cơ thể không bị ngả nghiêng mỗi khi tàu rung lắc.
Lưng của gã không tựa vào ghế mà ngồi thẳng tưng như đang đề phòng thứ gì.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, gã liền quay mặt lại để lộ một bên hốc mắt bị khâu thành vết sẹo hình răng cưa trải dọc từ trên mí mắt xuống dưới cằm.
Bên trong con mắt còn lại mà một sự vồ vập điên loạn.
Gã nhìn Jeff và nở nụ cười, để lộ hàm răng vàng kè với chiếc to chiếc bé.
Gã hí hửng với chất giọng Tây Ban Nha ngai ngái:
- Bạn gái của ông đấy à ?
Cô ta đã đi đâu rồi vậy ?
Cô ấy làm ông buồn sao ?
Khi gã nói, vết sẹo hình răng cưa nhấp nhô như thể gã đang đeo một chiếc mặt nạ.
Jeff lạnh lùng nhìn xa xăm rồi thở dài:
- Cô ấy chết rồi.
Nói xong, Jeff theo thói quen đưa tay lên miệng rít một hơi thuốc lá.
Nhưng không có điếu thuốc nào cả.
Jeff quên mất là bao thuốc đã bị tên soát vé ném đi vì trên tàu không được phép có khói.
- Ông này hài thật đó, ví còn để giữa háng đây nè.
Mà ông đi về đâu vậy ?
- Gã chột nhí nhảnh.
Jeff luống cuống túm lấy ví nhét vào trong túi ngực, mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, đáp:
- Manchester.
Ai chẳng biết là tàu này dừng ở Manchester.
Nhưng đi đâu làm gì ?
Về nhà người quen hay đi tìm một công việc ?
Đi một hai ngày hay định bắt đầu một cuộc sống mới ?
Tàu thì chỉ có một điểm dừng.
Nhưng người đi tàu thì có cả một triệu đích đến.
Jeff trưng vẻ mặt khó hiểu với gã chột, nở một nụ cười có phần hơi khinh miệt:
- Sao tôi phải trả lời ?
Con mắt duy nhất của gã chột hơi nhíu lại tỏ vẻ suy tư.
Vết sẹo hình răng cưa không còn động đậy nữa.
Gã có vẻ như đang suy ngẫm, nhưng lại bĩu môi đầy tinh nghịch:
- Hmm...Vì chúng ta có điểm chung.
- Cùng đến Manchester hở ?
- Jeff châm biếm.
Đến đây thì gã chột suy tư hẳn.
Gã không nói chuyện nữa mà quay mặt lại phía cửa sổ, trầm ngâm nhìn đường và cột chạy lùi lại phía sau, còn Jeff thì thở phào vì cuối cùng đã làm cho bầu không khí im lặng được một lúc.
- Đoàng !
Một tiếng nổ lớn phát ra từ phía một trong các toa trên, sau đó là những tiếng ầm ầm loảng xoảng như đồ đạc rơi vỡ sau một vụ đánh lựu đạn.
Tiếng động làm cho phần lớn hành khách trên toa ba giật mình.
Không khí trở nên xôn xao khác hẳn với sự yên bình một phút trước.
Vài gã đàn ông mặc comple núp sau tờ báo, cái đầu dáo dác nhìn quanh tìm kiếm câu trả lời.
Tiếng đàn bà xì xào với nhau:
- Là bom đấy, giống vụ tuần trước ở Nottingham.
- Vớ vẩn cả thôi, chắc cái gì cháy nổ.
Người ta sửa lại ngay ấy mà !
Rồi thì tiếng trẻ con khóc, tiếng những gã đàn ông bàn chuyện chính trị.
Phần lớn xoay quanh việc đây có phải một đòn trả thù cho một vụ càn quét mafia không hay là một âm mưu của nhà nước.
Họ ngửa cổ lên tìm kiếm câu trả lời, rồi lại nhoài cổ xuống để tranh luận với kẻ ngồi sau.
Có kẻ chẳng quan tâm lôi rượu ra nốc để giảm căng thẳng.
Lại có kẻ từ đầu đến cuối ngủ say như chết.
Jeff ngồi im lặng, đưa mắt nhìn quanh quan sát tình hình.
Gã chột mặt tái mét, níu lấy vai Jeff như một đứa trẻ con, thảng thốt:
- Ông có nghĩ đây là một vụ khủng bố không ?
Jeff không đáp, tiếp tục đảo mắt nhìn quanh.
Cái đầu lạnh mách bảo hắn không được để bị cuốn theo tình hình của đám đông, mà phải bình tĩnh tìm cách giải quyết vấn đề.
Sự lý trí khác người này đã theo hắn từ khi lọt lòng.
Tuy nhiên, lần này có một chút khác biệt.
Vụ nhốn nháo trên tàu này làm Jeff nhớ lại những gì đã xảy ra với Anna, khiến tim hắn chững lại một nhịp.
Có lẽ, con tim này được đánh thức lần đầu tiên vào khi hắn gặp nàng.
Gã chột run lẩy bẩy, đánh gậy lách cách xuống sàn, đưa Jeff trở về với thực tại.
Những suy nghĩ ngọt ngào về Anna được thay thế bằng tư tưởng thối nát về chính trị từ mồm của đám đàn ông đang tranh luận.
Một kẻ tranh luận bước ra khỏi ghế ngồi, to tiếng với cặp vợ chồng ở hàng ghế đối diện.
Đứa trẻ trong tay người vợ bật khóc.
Và tiếp đó là một cuộc ẩu đả đã được dự báo trước của hai gã đàn ông.
- Mày thì biết cái đéo gì về chính trị !
- Gã chồng say xỉn chũi cái đầu hói chọi về phía kẻ gây sự, dúi hắn ngả người về phía sau.
Tên gây sự túm lấy khuôn mặt đỏ lừ của gã chồng, vừa để giữ thăng bằng, vừa cố gắng dùng thân hình lòng khòng của mình vật gã ra đất.
Sau đó cả hai nằm ghì nhau trên sàn tàu trong tiếng ầm ầm loảng xoảng và sự nhốn nháo của bầy người.
Chợt có tiếng phụ nữ hét lên:
- Cháy !
Cháy...Hãy chạy đi !
Từ phía toa hai, một làn khói đen ồ ạt kéo đến.
Khói trên sàn, bay trên trần tạo thành một bức tường kín mít, nhanh chóng nhấn chìm phần không gian mà nó chạm tới, toan nuốt chửng lấy hành khách và các toa phía sau.
Nửa trước toa ba đã không thể thấy được gì nữa.
Chưa bao giờ trong đời Jeff chứng kiến một cảnh tượng hỗn loạn như vậy.
Bầy người hoảng loạn, gào thét.
Họ chen chúc, xô đẩy, thậm chí giẫm đạp để giành một con đường chạy về phía các toa sau.
Ngay lúc này đây, hành khách đang phải chạy đua với sự dâng lên của làn khói.
Nhưng không gian thì có hạn, họ ép người vào nhau mà chạy, tạo thành một khối người nghiêng ngả.
Những đứa trẻ gào khóc trong tay mẹ.
Đàn ông thì đi ngay sau để hộ tống vợ con mình khỏi sự xô đẩy của những gia đình khác.
Tội nghiệp nhất là những kẻ đuối sức lại đi một mình, họ mất thăng bằng, trượt chân ngã, bị giẫm đạp như tấm thảm lót chân và không làm cách nào để đứng dậy lại được.
- Chạy đi, cháy rồi !
- Hãy chạy về phía các toa sau !
Không gian bị làm cho vỡ vụn bởi tiếng la hét trong khi không thể nhìn thấy gì trước mặt.
Hệt như một trang trại lợn vào đêm có sói.
Khi những hàng ghế ngay trước mặt Jeff bắt đầu bị nuốt chửng, hắn vẫn ngồi yên, không động, dù trong miệng đã sặc sụa mùi khói.
Hai tay Jeff nắm chặt vào nhau.
Mắt hắn long lên tập trung cao độ vào việc phân tích tình huống.
Trực giác mách bảo hắn rằng vụ cháy này có gì đó rất kỳ lạ, như thể được sắp đặt cho một âm mưu lớn hơn.
Gã chột nhoài người ra, toan lao qua Jeff để chạy theo bầy người hoảng loạn.
Ngay lập tức, Jeff ôm lấy người hắn, đẩy ngược lại phía cửa sổ.
- Mày điên à ?
- Gã chột hét lên.
Jeff túm lấy vai gã, phân trần:
- Im nào, nghe tao nói này.
Mày có ngửi thấy mùi khét không ?
Không chứ gì ?
Có nghĩa là chẳng có vụ cháy nào ở đây cả.
Đám khói này hoàn toàn là giả.
Còn nữa, nếu như toa hai và toa một đã bị nhấn chìm, mày có nhìn thấy bất cứ ai từ hai toa đó chạy xuống không ?
Như vậy là đám cướp ở toa hai và toa một đã nhân lúc hỗn loạn mà chạy ngược lên chiếm lấy buồng điều khiển...
Lời nói của Jeff đã thuyết phục gã chột một phần.
Nhưng không không làm xua đi vẻ thất thần trên khuôn mặt gã.
Gã gồng mình mà lên giọng, làm cho vết sẹo hình răng cưa giật giật liên hồi:
- Thì sao ?
Vậy càng phải chạy về toa cuối chứ.
Tao không quan tâm có ai cướp tàu hay không.
Nhưng tao muốn sống, tao phải tránh mặt lũ cướp !
Jeff thở dài, tay không rời vai người bạn đồng hành, rồi nhìn thẳng vào mắt gã chột với tất cả sự chân thành và quyết đoán:
- Tao không biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra với mày nếu như mày xuống đó.
Nhưng nếu tao là cướp, tao sẽ giữ lại hành khách bên mình để làm con tin.
Với cả mày nghĩ xem, bọn chúng tạo ra khói để làm gì ?
Không đơn thuần để tạo sự hỗn loạn.
Chúng cần dồn hành khách đến một nơi để chĩa súng vào đầu họ, bắt họ đeo bom rồi trở thành lá chắn sống !
Tất nhiên đây chỉ là phỏng đoán của tao.
Nhưng tao có một cách tốt hơn để mày có thể vượt qua cái vụ chết tiệt này.
Nếu ngon thì có thể là cả tao nữa.
- Cách gì ?
- Gã chột run run.
Sự quyết đoán của Jeff đã làm cho gã vừa tin tưởng vừa sợ hãi.
Vết sẹo hình răng cưa chuyển từ giật giật sang nhấp nháy.
- Cho tao mượn gậy của mày.
Tao sẽ lên các toa trước xem tình hình thế nào.
Mày hãy núp dưới ghế này, đợi mọi chuyện qua đi.
Với làn khói dày đặc như thế này, bọn chúng sẽ không thể tìm thấy mày đâu.
Gã chột im lặng khoảng hai giây, nhìn qua gậy vẻ lưỡng lự.
Rồi hắn hít một hơi thật sâu, dúi nhanh cây gậy vào tay Jeff.
Một màu xám đen đã nuốt chửng toa ba từ lúc nào.
Jeff nắm chặt cây gậy, rời khỏi vị trí ngồi.
Bóng hắn chìm dần vào làn khói đen rồi biến mất.
Ngụp lặn trong làn sương dày đặc với chỉ một chiếc gậy trong tay để dò đường.
Cứ mỗi nửa mét, Jeff lại thận trọng khua gậy vào những nơi có thể chạm tới nhằm xác định các chướng ngại.
Khói xộc vào miệng có hề gì, hắn nuốt khói mỗi ngày.
Nhưng khói bám dính lấy khuôn mặt hắn như một tấm khăn mỏng.
Tim Jeff đập nhanh, lọ sợ rằng sau tấm khăn này là một kẻ mọi rợ có vũ trang, nhưng lại tự an ủi bản thân rằng chỉ cần thận trọng trong từng bước di chuyển, bất cứ ai cũng không thể phát hiện mình.
Cứ như thế, hắn băng qua cánh cửa dẫn đến toa tàu thứ hai.
Mất một hành trình tương tự để đi được nửa toa hai.
Lại nuốt khói, dò dẫm, lại khua gậy leng keng.
Lại vấp chân, lại hồi hộp, cảnh giác.
Trong suốt chặng đường dài hai trăm mét, hắn không cảm thấy sự hiện diện của bất cứ ai.
Vừa là điều may mắn vì không phải đụng độ với mối nguy hiểm nào, nhưng càng khẳng định phán đoán ban đầu của hắn là đúng.
Và rồi, Jeff nhìn thấy ánh sáng.
Khói bám dính trên mặt hắn thưa dần.
Da hắn thấy lại sự ấm áp của mặt trời.
Jeff đã đến được tận cùng của làn sương.
Tầm nhìn được hồi phục.
Hắn nhìn thấy ở đầu toa hai là chiếc máy phun sương kỳ lạ với một thứ khí màu đen liên tục được nhả ra từ miệng.
Có lẽ là một thiết bị được chế tạo riêng cho một nhiệm vụ đặc biệt.
Jeff dáo dác nhìn quanh, không thấy bất cứ ai.
Khẳng định những kẻ cướp có vũ trang đang tập trung ở toa một và buồng điều khiển.
Băng qua làn sương đem lại cho Jeff tầm nhìn, nhưng cũng đem lại nguy cơ bị lộ diện với bất cứ kẻ nào bước vào từ cánh cửa dẫn đến toa một ngay lúc này.
- Lục cục, lục cục...
Có tiếng chân người.
Kẻ nào đó đang tiến vào từ toa một.
Jeff không hoảng loạn vì đây là điều đã được hắn dự đoán trước, nhưng lại vô cùng khẩn trương tìm chỗ ẩn mình.
Cuối cùng, hắn lựa chọn núp dưới gầm chiếc ghế có một nửa chìm trong làn sương vừa để quan sát, vừa để thoái lui nếu không may bị phát hiện.
Với một nửa tầm nhìn bị che khuất, Jeff nhìn thấy cửa bật mở.
Chân của một trong số những tên cướp bước vào toa hai.
Đôi giày màu xám bước rất đều, thể hiện một sự lạnh lùng đến sởn gai ốc.
Đôi giày dừng lại ngay trước mặt Jeff.
Jeff nín thở, dịch dần thân mình chìm vào trong sương, chỉ lộ ra đôi mắt.
Chợt tên cướp nói vọng ra:
- Nãy vừa nghe tiếng lạch cà lạch cạch.
Cơ mà chắc nó trốn rồi !
Vào khoảnh khắc tên cướp lên tiếng, Jeff giật mình.
Giọng nói này nghe rất quen.
Hắn vừa cố nhớ ra là của ai đó đã từng gặp, vừa tự nghi ngờ bản thân, cho rằng có nhiều người với chất giọng ngai ngái nhau, nên có thể hắn đã nghe lầm.
Nhưng rồi một mảnh ký ức lóe lên trong đầu Jeff.
Đó là một màu xanh bất tận của ngọn đồi, mùi hăng của cỏ, bầu trời đỏ rực hoàng hôn và một thân hình cao cỡ hắn, nhưng gầy cuộc, vừa đẩy vài Jeff vừa cười đùa, với một chất giọng lanh lảnh, lạc quan, như thể cuộc sống không có điều gì đáng để bận lòng.
- Tyler !
Jeff lao ra ngoài, đứng phắt dậy, mặt đối mặt với tên cướp.
Hắn bị sốc khi thấy Tyler đang nhìn mình bằng khuôn mặt lạnh lùng chết chóc, tay không rời khẩu lục.
Jeff mong đợi một cử chỉ khác sau khi Tyler nhận ra mình, rằng cả hai có thể nói chuyện về việc tại sao Tyler lại trở thành một tên cướp, trong khi chỉ vừa mới hôm qua thôi, cả hai còn đang lăn lộn trên ngọn đồi phía sau trường đại học, cùng với người bạn Daniel.
Nhưng dòng suy nghĩ đó chỉ tồn tại trong đầu Jeff nửa giây, hắn quay trở về với thực tế rằng mình đang gặp nguy hiểm, nắm chặt cây gậy đến bầm cả tay.
Dù vậy, hắn vẫn không tin rằng Tyler sẽ bắn mình, Jeff chất vấn:
- Tyler, mày đang làm cái khỉ gì thế hả ?
Tim Jeff đập càng nhanh, hồi hộp chờ đợi phản hồi từ phía người bạn.
Khuôn mặt Tyler hơi cúi xuống trầm ngâm, sau đó là cười ngặt nghẽo.
Vạn phần muốn kết thúc nhanh tình huống khó xử này, Tyler nghiến răng:
- Chết đi...
Tyler bất ngờ nổ súng bắn Jeff.
Nhưng hắn đã bắn trượt chỗ hiểm, viên đạn chỉ để lại một cái lỗ rỉ máu trên vai Jeff.
Cố nén cơn đau, Jeff dồn sức lao từ phía trước sang phía bên phải của Tyler, làm hắn bắn trượt phát thứ hai, rồi vung gậy đánh thật mạnh vào đằng sau đầu làm Tyler chỉ kịp "hự" một cái rồi gục ngay trên sàn.
Khuôn mặt Jeff chưa hết bàng hoàng, chăm chăm nhìn Tyler không rõ còn sống hay đã chết.
Tay hắn buông thõng, không thể gồng vì vết thương nhưng vẫn nắm chặt gậy, sẵn sàng cho những nguy hiểm tiếp theo.
Với sự tập trung cao độ trên khuôn mặt, Jeff nhìn thẳng về phía cánh cửa dẫn đến toa một, nơi cũng không có một bóng người nào.
Khung cảnh trước mắt trông như một hành lang dài, với cánh cửa dẫn đến phòng điều khiển đóng kín.
Phía sau tấm kính trên cánh cửa này, Jeff chỉ thấy được những cái bóng mờ nhòa cả vào nhau, bẹo hình bẹo dạng.
Nhưng thông qua phân tích những hình ảnh mờ nhạt, hắn biết được lũ cướp còn không quá ba tên, đang chiếm hoàn toàn quyền kiểm soát con tàu.
Jeff vứt gậy, nhặt lấy khẩu súng từ trong tay Tyler.
Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, cánh cửa buồng điều khiển bật mở, hai tên cướp thấy động chạy xồng xộc ra ngoài kiểm tra.
Trên tay mỗi tên đều có súng trường, mặt lạnh như những cỗ máy giết chóc.
Chúng băng qua toa một rồi bước vào toa hai, đảo mắt xung quanh nhưng chỉ nhìn thấy Tyler nằm sõng soài trong tay không có súng, còn Jeff đã nhanh chân chạy lại vào trong bể khói trước khi bị phát hiện.
Jeff ôm lấy vết thương trên vai, lấy đà chạy một mạch về phía toa ba mà không có gậy.
Với mỗi bước chạy dài, hắn cố gắng tiếp đất bằng cả bàn chân để không phát ra tiếng động.
Bỏ lại hai tên cướp dò dẫm trong sương trên từng mét một để tìm kẻ toan phá hoại kế hoạch của chúng.
Đến được toa ba, Jeff chống tay xuống hai đầu gối mà thở.
Chợt, hắn nghe thấy một tiếng thở khác còn to hơn mình.
Tiếng thở gấp gáp, đứt đoạn như con chuột bị thương nằm trong góc sợ mèo phát hiện.
Với toàn bộ tầm nhìn bị che bởi khói, hắn vẫn đoán ngay đấy là gã chột, Jeff vừa thở hồng hộc vừa kêu lên:
- Tao đây, tao đây.
Một tiếng run rẩy yếu ớt phát ra:
- Sao đấy...vừa có bắn nhau à...Tao nghe thấy tiếng súng.
Mày có sao không ?
Tao bị bắn ở vai, nhưng mà kệ đi.
Chuyện đó cóc quan trọng lúc này.
Bọn cướp đang đi lục soát, nên tốt nhất là mày nói bé thôi.
Có tiếng giày lọc cọc từ xa vọng lại.
Gã chột mếu máo:
- Bọn nó sắp lần tới đây à...Thế giờ tao chạy xuống dưới có ổn không ?
Jeff gằn giọng:
- Tao không biết, tùy mày cả thôi.
Nhưng nhớ để ý xung quanh đấy !
Không có tiếng trả lời nào phát ra.
Jeff không biết gã chột đã bỏ đi chưa hay vẫn ngồi đó nín thở.
Nhưng hãy để số phận gã cho trời định đoạt, Jeff biết phải tự cứu mạng hắn trước đã.
Tiếng lọc cọc mỗi lục một lớn hơn, Jeff phải nghĩ ra cách.
Chợt hắn giơ súng lên, nhắm thẳng phía tường mà bắn.
Cửa sổ vỡ tung, phát ra tiếng "choang" sau tiếng đạn đanh thép.
Tiếng lọc cọc ngay lập tức chuyển thành tiếng bước chân dồn dập, hướng về phía toa ba.
Jeff núp dưới ghế, nín thở chờ đợi.
Hắn lắng nghe tiếng giày, nghe thật kỹ.
Dùng cảm nhận xác định vị trí hai kẻ đi tuần.
Chúng bước vào toa ba, tiếng lọc cọc dần trở nên to và rõ khi bọn chúng tiến lại gần.
Jeff nằm im như một cái xác chết, hướng đầu phía lối đi.
Chờ đúng thời điểm tiếng giày lọc cọc đi qua ngay trước mũi, hắn rón rén lách người ra.
Khi toàn thân đã ra được khỏi ghế.
Jeff thoăn thoắt tiến về phía phòng điều khiển.
Khi biết mình đã bỏ hai tên cướp lại trong toa ba, hắn bắt đầu chạy theo tư thế cũ.
Tiếp đất bằng cả bàn chân, lấy tay che miệng để không phát ra tiếng thở.
Vượt qua làn sương, Jeff thấy mình đã thắng được một nửa rồi.
Tiếp tục chạy, hình ảnh phía sau tấm kính trên cửa phòng điều khiển mỗi lúc một rõ hơn.
Bên trong buồng lái, một tên thấp bé, tóc vàng đang dí súng vào thái dương của người lái tàu.
Lái tàu ngồi quay lưng lại phía cửa, vừa lúc cho tàu rẽ vào một khúc cua không có trong lịch trình.
Đối diện với lũ cướp được đào tạo bài bản, Jeff biết mình chỉ có một cơ hội: sử dụng yếu tố bất ngờ để khống chế tên cướp trong buồng điều khiển, ra lệnh cho hai tên kia đi lòng vòng trong khi chờ cảnh sát tới.
Như được trời phù hộ, tên tóc vàng không nhìn thấy Jeff đang chạy tới.
Jeff lao vào phòng điều khiển.
Tên cướp vừa ngoái ra sững sờ thì bị Jeff bắn vào bắp tay.
Hắn kêu lên một tiếng rồi đánh rơi súng xuống sàn.
Jeff ấn nòng súng vào mái tóc vàng chóe, gằn giọng:
- Con mẹ nhà chúng mày...
Mặt tên tóc vàng nhăn lại, tỏ vẻ đau điếng.
Hắn giơ hai tay lên.
Tay phải hắn run run vì trúng đạn.
Mắt hắn mở to vì kinh ngạc, miệng thở dốc vì sợ hãi:
- Khoan...anh bạn...chúng ta hãy thương lượng... một chút đã...
Đôi mắt của Jeff long lên phẫn nộ, hắn nghiến răng chỉ chực bóp cò.
Chợt từ phía sau có tiếng chân dồn dập.
Hai tên kia đã nghe thấy tiếng súng và quay trở lại phòng điều khiển.
Jeff nuốt cục tức, nắm lấy cổ áo tên tóc vàng mà ra lệnh:
- Bảo chúng quay ngược lại.
Mau !
Tên tóc vàng kinh hãi.
Hắn run rẩy lôi từ trong áo ra một bộ đàm.
Nhưng khi đưa lên miệng gọi, hắn đổi giọng điềm tĩnh:
- À, tao tự bắn vào tay ấy mà.
Chúng mày cứ tiếp tục đi kiểm tra đi.
Tiếng bước chân dừng lại.
Rồi tiếp tục phát ra nhưng chậm hơn và nhỏ dần.
Jeff đảo mắt xung quanh.
Nghĩ xem bước tiếp theo là gì.
Rồi hắn nhìn thấy lái tàu ngồi run rẩy trước bàn điều khiển, chưa hết bàng hoàng vì những chuyện vừa xảy ra.
Quay ra chỗ lái tàu, Jeff dịu giọng:
- Gọi cảnh sát đi.
Lái tàu với lấy chiếc điện thoại bàn trong góc và bắt đầu quay số.
Jeff nhẹ lòng được một chút, nhưng khẩu súng không rời mái tóc vàng, thậm chí còn nắm chặt hơn đề phòng khả năng bị đánh trả và cướp cò.
Lúc này, điều duy nhất hắn có thể làm là hy vọng cảnh sát đến trước khi hai tên kia quay trở lại.
Suốt một chặng hành trình từ toa hai về toa ba, rồi vòng ngược lên phòng điều khiển, Jeff không thể thôi suy nghĩ về việc Tyler là một tên cướp đã giương súng lên bắn hắn không do dự.
Phần nhiều là Jeff cảm thấy bực mình vì một người thông minh như hắn mà lại nhìn lầm bạn thân mình suốt 4 năm đại học.
- Côốppp !
Jeff bị một vật cứng đánh vào sau đầu.
Một cảm giác choáng váng lan từ sau gáy xuống toàn thân.
Hắn đánh rơi súng.
Tay hắn buông thõng trước khi hai chân quỵ hẳn rồi lăn ra sàn tàu.
Không gian trong mắt hắn quay cuồng, xê dịch lên xuống, rồi mờ dần đi.
Với chút tỉnh táo cuối cùng, Jeff cố gắng xoay người lại để nhìn mặt kẻ đã đánh mình.
Một thân hình cao lớn nhưng quặt quẹo đứng ngay cửa, tay cầm cây gậy gỗ, trên mặt là vết sẹo hình răng cưa...