Cập nhật mới

Khác Tiếng súng nơi góc thành

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
341345778-256-k877959.jpg

Tiếng Súng Nơi Góc Thành
Tác giả: Linky2k
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một câu truyện dựa theo bối cảnh lịch sử về trận chiến Thành Cổ Quảng Trị 1972.

Câu truyện này sẽ có một số chi tiết khác so với các tài liệu lịch sử.

Toàn bộ câu truyện chỉ là hư cấu, không dựa theo bất kỳ nhân vật có thật nào.

Nếu muốn góp ý về cách viết hoặc các chi tiết lịch sử được sử dụng trong truyện, hãy ib cho tôi hoặc cmt dưới từng phần.

Nếu các ông muốn đọc thêm nhiều truyện khác của tôi thì có thể follow page FB của tôi: https://www.facebook.com/profile.php?id=100086948004753
Hy vọng các bạn có những giờ đọc vui vẻ.



tranh​
 
Tiếng Súng Nơi Góc Thành
Phần 1: Xuất kích


-Nhanh chân lên Quang-Anh Khoa quay người lại, giục tôi-Vâng vâng, em đến đây-Tôi đáp, xốc lại chiếc ba lô trĩu nặng lương thực và đạn dược, cùng khẩu Ak vắt vẻo trên vai***Chúng tôi là tiểu đội 1 thuộc tiểu đoàn 123 sư đoàn 325 với 7 người lính, 7 người lính trẻ, đầy sức sống và ngang tàngAnh Khoa, tiểu đội trưởng, 28 tuổi.

Anh không phải người già và nhiều kinh nghiệm nhất nhưng là người giỏi nhất.

Anh vừa nghiêm túc nhưng cũng vừa dễ dãi cho đồng đội, dù làm không đúng ý anh là dễ ăn đấm.

Tôi đã suýt mất một cái răng khi gặp anh lần đầu tiên.

Đã có vợ và một đứa con 5 tuổi, nghe đâu sắp có đứa thứ hai.

Anh Quý, đội phó, 31 tuổi.

Anh là người già nhất và nhiều kinh nghiệm nhất trong tiểu đội, từng tham gia cả chiến dịch "Đường 9-Lam Sơn".

Trước đây anh ở một trung đội thuộc sư đoàn 304, nhưng do sau chiến dịch "Đường 9-Lam Sơn" trung đội của anh bị tiêu diệt hết chỉ còn anh nên anh được phiên chế sang sư đoàn 325.

Anh là một trong 3 tay bắn tỉa của sư đoàn với vũ khí chính là một khẩu M40.

Anh rất trầm tính và ít nói nên chúng tôi cũng chưa biết quá nhiều về anh.Anh Tiến, 25 tuổi, người Thanh Hoá.

Anh sinh ra trong một gia đình đông con với anh là con thứ 7.

Anh quyết định đi nhập ngũ do 4 người anh trước của anh làm thế, và theo lời của anh là "Đi để báo thù cho anh trai".

Anh trai anh chết trong "Mậu Thân 1968".

Dù vậy, anh là người vui tính nhất đội và luôn mang lại những năng lượng tích cực cho cả tiểu đội, đặc biệt là cái giọng Thanh Hoá của ảnh.Anh Lực, 26 tuổi, người Hà Nội mấy đời, hoặc ít nhất là anh kể thế.

Tổ tiên anh là phong kiến địa chủ cũ của thời Nguyễn.

Sau Cách Mạng nhà anh mất đi vài mét đất mà vẫn giàu sụ.

Gia đình thấy chiến tranh leo thang nên định cho anh sang Liên Xô để tránh phải nhập ngũ mà anh không chịu, tự đăng kí đi lính luôn.

Anh bảo là đi cho vui, chứ đi học chán chết.Anh Tài, 22 tuổi.

Người duy nhất gần tuổi tôi.

Học Bách Khoa cơ khí, mới nhập ngũ trong đợt tổng động viên 1971.

Lý ra thì anh sẽ được phân vào mấy xưởng cơ khí ở hậu phương mà không hiểu kiểu gì lại thành ra ở đây.

Cơ mà anh vẫn hài lòng với điều đó, thậm chí còn vui.

Vì anh cho rằng "Rúc trong mấy cái nhà máy đó chán chết, tao muốn đi đây mai đó cho đỡ cuồng chân"Anh Hoàng, 25 tuổi, quê Quảng Ninh.

Cha mẹ anh mất sớm, anh được mấy "anh chị" nuôi lớn bằng ma tuý và thuốc phiện.

Sau này cho đó bị công an bắt hết, anh bị nhốt trong trại phải đến mấy năm.

Nhờ cai được và có tinh thần tốt nên anh được thả sớm.

Lang thang khắp cái Hà Nội và "chơi" mấy cô "đào" mãi cũng chán nên anh đi lính.

Anh kể vói tôi rằng đồng nghiệp của anh "chơi" nhiều quá bị dính sida giờ chỉ nằm chờ chết, và anh "thà chết trên chiến trường còn hơn chết trên giường bệnh vì sida của mấy con đĩ".

Anh cũng là tay thiện xạ thứ 2 của tiểu đội, sau anh Quý, với khẩu M1903.Chúng tôi là 7 con người khác nhau hoàn toàn, từ xuất thân đến lý tưởng, mục tiêu.

Tuy nhiên hoàn cảnh đã gắn kết tất cả chúng tôi lại, và trải qua biết bao nhiêu trận đánh, biến cố, dần dần, chúng tôi đã coi nhau như "nhà".***-Nhanh chân lên mọi người, chúng ta phải sớm bắt kịp tiểu đoàn không muộn mất-Anh Khoa nhắc cả đội-Rồi rồi, mà bây giờ chúng ta hành quân đến Quảng Trị làm gì?

Em tưởng chiến dịch "Bão táp" thành công rồi mà nhỉ?-Anh Tiến hỏi-Giờ phải giữ thành, chúng ta là lực lượng dự bị-Anh Lực lên tiếng-Heh, chả biết trong thành còn người phụ nữ nào không nhỉ?-Anh Hoàng cười cợt-Cẩn thận cái mồm đấy Hoàng, liệu mà biết giữ không đừng trách tao-Anh Khoa quắc mắt-Biết rồi mà, sao thủ trưởng phải căng thẳng thế?-Anh Hoàng vẫn cười.-Lần nào dự là sẽ khó khăn đấy, nên mọi người phải thật cẩn thận-Anh Quý nói-Ôi dào, có bao giờ chúng ta tham gia chiến dịch nào dễ dàng đâu cơ chứ-Tôi cười-Nhoc Quang phát biểu đúng đấy, lần này cũng chỉ như bao lần trước ấy mà.

Lo làm gì cơ chứ, nghĩ nhiều lại già như anh Khoa bây giờ-Anh Tài cười Chúng tôi cười lớn, còn anh khoa chỉ biết lắc đầu ngao ngán trong khi anh Quý lẳng lặng quay đi.

Chúng tôi vẫn còn cười cợt và trêu đùa mãi cho đến bến sông mà không biết rằng, đó có lẽ là khoảnh khắc vui vẻ cuối cùng.

Rằng đó chỉ là một khoảng lặng trước khi trời đổ bão...
 
Tiếng Súng Nơi Góc Thành
Phần 2: Sông Thạch Hãn


-Đến muộn vậy?-Người đứng trực ở bến sông hỏi

-Ừ, B52 rải thảm kinh quá, đường sá hư hỏng hết cả.

Thi thoảng còn có những quả bom nổ chậm nữa.

Chúng tôi phải cố lắm mới kịp đây-Anh Khoa đáp

Tiểu đội chúng tôi đang ở bên này sông Thạch Hãn.

Bờ bên kia chính là thành cổ Quảng Trị, nơi mà sớm muộn tôi cũng sẽ chiến đấu ở đó và thậm chí là...bỏ xác lại.

Lắc đầu, tôi cố bỏ những suy nghĩ gở khỏi đầu.

Dẫu cho người ta hay bảo rằng "Đến Quảng Trị thì hãy viết sẵn thư tuyệt mệnh" song tôi không muốn để tinh thần giảm trước khi bước vào một trận chiến quan trọng như vậy.

Trời đang tối nhưng trong thành, một số nơi vẫn có những vệt sáng lóe lên.

Có lẽ là những cuộc đấu súng giữa ta và địch.

Tiếng nổ của đạn pháo địch văng vẳng khắp không gian.

Đang là thượng tuần nên trăng đã bị mây che kín, nguồn sáng yếu ớt duy nhất cũng đã tắt.

Sông Thạch Hãn đen kịt, chảy về vô tận, hòa một màu với đất trời.

Trời tối đến mức tưởng như chỉ cần bước hụt chân xuống sẽ khiến ta bị nhấn chìm bởi đêm đen.

Đúng lúc đó, anh Khoa trở về.

-Bắt cặp 2 người chuẩn bị vượt sông nào mọi người.

Phải bơi nên mỗi người sẽ cần một người hỗ trợ đấy.

-Không có bè à?-Anh Tiến ngạc nhiên

-Có nhưng quá ít và chỉ dùng cho những thứ quan trọng hơn.

Đừng càm ràm nữa, bắt cặp nhanh và vượt sông sớm đi.

Chúng ta không biết khi nào máy bay sẽ lại đến đâu.

Sau một lúc bắt cặp thì tôi sẽ đi với anh Quý, anh Lực với anh Hoàng, anh Tài với anh Tiến còn anh Khoa sẽ bơi một mình.

Chúng tôi sẽ phải bám vào một sợi dây để bơi từ từ qua sông.

Đang mùa nước nên sông chảy xiết.

-Đừng gây quá nhiều tiếng động, cố gắng để mặt lưng ngửa lên, máy bay sẽ khó phát hiện hơn-Anh Khoa nói-Và chúc may mắn, đừng c.h.ết.

-Hy vọng sang bờ bên còn được gặp anh-Trời tối nhưng tôi vẫn có thể thấy anh Hoàng thoáng nở nụ cười.

Chúng tôi bắt đầu xuống nước.

Anh Khoa sẽ là người đi đầu, cặp Tài-Tiến đi ngay sau, Hoàng-Lực nối đuôi và tôi-anh Quý sẽ đi áp chót.

Đằng sau tôi còn một số tiểu đội nữa, cũng đang chuẩn bị vượt sông tiến hành tiếp viện cho thành cổ.

Nước sông lạnh buốt làm người tôi hơi cứng lại.

Không gian lúc này bỗng dưng thật tĩnh mịch, tiếng pháo và súng trong thành cổ đã ngớt, chỉ còn đây đó tiếng nước sông chảy và tiếng chim kêu trong rừng.

Mặt đất dưới chân tôi dần thoải xuống khi tôi đi xa hơn, rồi đến một lúc chân tôi chỉ biết khua khắng vô định trong làn nước lạnh.

Tim tôi như hẫng đi một nhịp, Adrenaline tăng làm tôi căng thẳng hơn và bất giác dừng lại.

May mắn, giọng anh Quý đã kịp thời kéo tôi trở lại thực tại:

-Hít sâu, thở chậm lại.

Bình tĩnh.

Làm theo lời anh Quý, tôi bình tĩnh trở lại và tiếp tục đi.

Chúng tôi cố gắng bơi nhanh hơn để mau chóng sang được bờ bên.

Dù đang là đêm cũng tuyệt đối không được chủ quan.

Khi đi đến hơn nửa dòng sông, đột nhiên, một tiếng ù ù vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm đen.

Tai tôi như điếc đi, não như quay cuồng khi nghe được thứ âm thanh đó.

Điều chúng tôi sợ nhất đã đến.

-MÁY BAY, CÚI XUỐNG!-Anh Khoa gầm lên

Tiếng động cơ ngày càng gần hơn, gầm rú ngay gần đầu tôi.

Lúc này, pháo cao xạ và phòng không cũng bắt đầu "hòa nhịp" với tiếng máy bay.

Tôi vội vã cúi người xuống, tim đập loạn xạ, nắm chặt sợi dây đến mức đỏ rát bàn tay.

TIếng bom nổ như muốn xé rách tai tôi, một cột nước bắn tung lên ngay cạnh.

Những giọt nước nước rơi xuống nhiều đến mức tựa như trời đang mưa vậy.

Thêm 2 quả nữa, mặt nước sông Thạch Hãn như rung chuyển, gầm lên những tiếng giận dữ.

Đột nhiên, một quả bom nổ ngay gần tôi, sóng xung kích của nó khiến tôi giật mình, trong một thoáng vô thức bỏ tay khỏi sợi dây.

Nhưng thế là quá đủ.

Nước sông Thạch Han xiết, chảy mạnh.

Tựa như nó đang cố xoa dịu đi những vết thương vừa hứng phải.

Vùng vẫy, tôi cố gắng nắm lại lấy sợi dây.

Chiếc ba lô chứa đầy đạn dược và lương thực như muốn kéo tôi xuống đáy sông.

Nước chảy vào mắt, mũi, tai và miệng.

Càng cố gắng ngoi lên để hớp không khí, nước càng chảy vào miệng tôi.

Tôi ho sặc sụa, cố đẩy chỗ nước trong mồm đi nhưng nhận lại chỉ là càng sặc thêm.

Nước có vị hơi tanh của máu.

Tôi chẳng thể nhìn thấy gì, xung quanh mờ ảo do những giọt nước bắn lên làm đôi mắt tôi cay xè.

Chẳng thể đưa tay lên vuốt mặt, nếu tôi chưa muốn bị cuốn đi.

Tai tôi ọc ạch nước, tiếng bom nổ trong làn nước như đâm thủng màng nhĩ của tôi.

Càng vùng vẫy, tôi càng đuối sức.

Dòng nước ngày càng mạnh hơn, đẩy tôi về vô tận.

Đột nhiên, một bàn tay thô ráp nắm chặt lấy bờ vai tôi, xiết lại như kìm sắt, lôi tôi lên khỏi dòng nước.

Trong một thoáng, tôi có thể cảm nhận thấy sợi dây thừng bằng những đầu ngón tay, và tôi vội vã nắm chặt lấy nó như một chiếc phao cứu sinh.

Khi đang cố định thần lại, giọng anh Khoa vang lên từ đâu đó, xen lẫn giữa những tiếng kêu của những người lính, giữa tiếng máy bay và pháo cao xạ:

-Di chuyển đi, chết cả lũ bây giờ!

Khua chân, tôi cố bơi theo những bóng hình mờ ảo trước mắt, tay nắm chặt sợi dây, cầu mong cơn ác mộng này sớm qua đi...
 
Tiếng Súng Nơi Góc Thành
Phần 3: Sở chỉ huy tiền phương


-Báo cáo, tiểu đội 1 có một trường hợp thương nhẹ, không có tử trận.

Hết!-Tôi nghe thấy anh Khoa nói với tiểu đoàn trưởng.-Tốt, bây giờ hãy nghe nhiệm vụ đây.

Tiểu đội 1 mau chóng tiến về phía đông bắc của thành cổ và đến sở chỉ huy ở đó để nhận chỉ thị rõ hơn.

Hãy nhanh lên, thời gian không còn nhiều đâu.-Rõ!-Sao, vậy giờ chúng ta phải đi đâu đây?-Anh Lực hỏi khi thấy anh Khoa trở về.-Góc Đông Bắc của thành cổ, ta sẽ tăng viện ở khu vực đó.

Mà nhóc Quang sao rồi?-Em ổn-Tôi nói, ho một chút-Hơi sặc nước tí thôi.-Tao tưởng phải vớt xác mày ở đáy sông rồi cơ-Anh Hoàng nhìn tôi cười-Thì em cũng tưởng chết trôi đến nơi rồi, may có an Quý giúp.-Mà đêm rồi vẫn có tiêm kích nhỉ, tao tưởng bọn đấy chỉ dám bay vào ban ngày thôi?-Anh Tiến nói-Giờ chúng nó cũng liều hơn rồi anh, với cả cũng được trang bị thiết bị phù hợp nữa-Anh Tài vừa nói vừa xếp lại đồ-Em nghe đâu mấy dòng F-4 Phantom tầm này có kính ngắm hồng ngoại hết cả rồi, bay trong đêm cũng dễ hơn.-Tán gẫu thế là đủ rồi-Anh Khoa vỗ tay, nói lớn-Mau chóng di chuyển nào mọi người.

Thời gian giờ là vàng.Chúng tôi vội vàng sắp xếp lại ba lô và đồ đạc rồi bắt đầu hành quân, tiến về phía thành cổ.

Tiếng máy bay đã ngớt hẳn, có lẽ chúng đã thành công phần nào nên đã triệt thoái.

Hoặc cũng có thể do lưới lửa phòng không của phe ta quá rát, nghe đâu hai chiếc máy bay đã bị bắn hư hại nặng vừa xong.

Càng đến gần thành, tiếng pháo ngày càng rõ và lớn hơn.

Những vệt sáng liên tục xoẹt qua, xé toạc bầu trời đêm âm u, va thẳng vào những nơi trong thành.

Tuy không thể biết chính xác nhưng tôi cũng có thể thấy lờ mờ từng mảnh đất hoặc gạch vụn bắn tứ tung lên không trung.

Hành quân bên cạnh chúng tôi còn có những tiểu đội khác cũng thuộc tiểu đoàn 125, họ bước đi lặng lẽ tựa những bóng ma.Xác chết nằm la liệt trên đường bên trong thành.

Có những cái còn nguyên và gục xuống trên những đống gạch đổ nát, trong khi một số chỉ còn lại mảnh thân.

Những tòa nhà đổ nát, gạch vữa vung vãi khắp nơi, những bức tường cao lớn vỡ nát, lòi cả ra phần khung bằng thép.

Gần đó, một căn nhà vẫn cháy ngùn ngụt, khói bốc lên đen kịt cả bầu trời.

Có lẽ nó vừa bị pháo bắn trúng.

Một tiếng rít trong không khí cùng với một vệt sáng sượt qua trên đầu khiến chúng tôi đang đi phải vội thụp xuống.

Căn nhà phía sau vài giây trước còn nguyên mà giờ đây đã chỉ còn một nửa, đất bắn tung lên rơi xuống cả đầu chúng tôi.

Tôi những tưởng đã nghe thấy tiếng ai đó khóc than và kêu cứu, nhưng khi quay lại chỉ thấy ngọn lửa hung dữ đang nuốt sống cả ngôi nhà.

Góc cuối đường, một người lính mệt mỏi tựa lên khẩu pháo phòng không, bất động và im lìm, tựa như bị bóng đêm bắt đi linh hồn.

Những hố chôn tập thể nồng nặc mùi tử thi nằm rải rác trên đường, trong đó thậm chí có những bóng hình vẫn chuyển động, nhưng đầy yếu ớt và lờ đờ.Chúng tôi đến được góc đông bắc lúc đêm đã đi được quá nửa.

Trăng trôi nhẹ về phía đông, thoắt ẩn thoắt hiện sau những làn mây.

Mây đã trôi bớt đi nên tôi có thể thấy được một phần của bầu trời sao đang trôi nhẹ về phía đông.

Trong một số căn nhà, tưởng như tôi đã thấy có bóng hình nào đó chuyển động trên cửa sổ tầng hai.

Một số nơi còn có những cặp mắt nhìn xuống đường, nhưng khi tôi nhìn lên lại thì liền vội vã quay đi.

Đa số các ngôi nhà đã bị phá hủy ít nhiều, một số còn chẳng thể nhận ra nổi đã từng có một ngôi nhà ở đó.

Dọc đường, tôi thấy có những "hàng rào" tự chế với gạch vụn, bao tải cát và cả đồ nội thất.-Tên?-Một giọng nói bỗng chốc cất lên, làm chúng tôi phản ứng ngay tức khắc.

Nhưng hóa ra đó chỉ là một người lính với quân phục xanh, có lẽ cùng phe chúng ta.

Trông anh ta thật căng thẳng với nòng súng chĩa về phía chúng tôi.-Tiểu đoàn 1 thuộc tiểu đoàn 125 sư đoàn 325C.

Chúng tôi đến chi viện cho phia đông bắc tường thành.-Anh Khoa ngay lập tức đáp.-Mật hiệu?-Người lính vẫn chưa hạ súng xuống.-Hồ Chủ Tịch muôn năm-Anh Khoa vẫn bình tĩnh.-Được rồi-Lúc này người lính mới hạ mũi súng xuống, trông đã bớt căng thẳng hơn.

Anh ta ra hiệu cho chúng tôi-Đi theo tôi.Nói rồi anh ta bước vào một căn nhà nhỏ, hai tầng gần đó.

Đó có lẽ là số hiếm căn nhà còn nguyên vẹn ở đây.

Bên trong có những bóng người mệt mỏi nằm la liệt trên sàn, thậm chí còn chẳng thèm ngẩng lên khi chúng tôi bước vào.

Chỉ có những người lính đang đứng là quắc mắt nhìn theo bóng của những người lạ mặt.

Không gian tối, chật, hẹp và đầy ngột ngạt.

Có lẽ việc có quá nhiều người trong một căn phòng đã khiến không khí trở nên không đủ.

Mùi băng và thuốc súng tràn ngập không gian, pha với đó là mùi hôi thối và khai rình của cứt và nước tiểu.

Tôi đã phải ho nhẹ để đẩy không khí ra khỏi mồm còn anh Hoàng thì chửi thề khi đạp phải bãi cứt của anh đó.Tầng hai đỡ ngộp hơn tầng một đôi chút nhưng vẫn ngập mùi của súng, thuốc y tế và chất thải.

Vẫn còn đó những người lính nằm vật vờ khắp căn phòng.

Những con ruồi bay vo ve nhiều đến mức mà tôi phải liên tục dùng tay xua chúng đi.

Cuối căn phòng có một chiếc cửa sổ và một chiếc bàn.

Ánh trăng rọi chiếu xuống chiếc bàn với bốn người ngồi xung quanh đó.

Một người đứng dậy và bước đến chỗ chúng tôi khi thấy anh Khoa lại gần.

Họ chào nhau.-Khoa, tiểu đội trưởng tiểu đội 1 thuộc tiểu đoàn 125.

Chúng tôi được lệnh đến tiếp viện cho các anh-Anh Khoa mở lời.-Lâm, đại đội trưởng đại đội 3 sư đoàn 325C.

Chỉ huy mặt trận góc đông bắc thành cổ Quảng Trị.-Rồi người đàn ông chỉ vào ba người còn lại đang ngồi ở bàn-Còn đây là những người còn lại trong ban chỉ huy.

Huy, trung đội trưởng trung đội 32.

Đức, trung đội trưởng trung đội 44C.

Và Tăng, trung đội trưởng trung đội cao xạ 20.

Chào mừng các anh đến với Sở chỉ huy tiền phương mặt trận đông bắc thành cổ Quảng Trị.
 
Back
Top Bottom