Ngôn Tình Tiếng Lòng Sinh Tử

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,273,828
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tieng-long-sinh-tu.jpg

Tiếng Lòng Sinh Tử
Tác giả: 半岭石榴
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 半岭石榴

Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, yêu sâu sắc

Editor + Bìa: Fish From Nowhere

Giới thiệu;

Năm thứ năm sau khi Tạ Trạch chết, tôi dẫn người yêu mới đến viếng anh.

Tôi vừa đặt đồ xuống thì liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

【Em yêu, anh ta không đẹp trai bằng anh.】​
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 1


1

【Em yêu, anh nhớ em.】

Gió đêm thổi qua tai, tay cầm hoa của tôi khựng lại.

Giọng nói vừa rồi là… Tạ Trạch?

Tôi lắc đầu, làm sao có thể, nhất định là ảo giác.

Tôi đặt hoa lên mộ, đưa tay lau tấm ảnh trên bia mộ của Tạ Trạch, cười nói:

“Xin lỗi A Trạch, hôm nay tăng ca nên em đến muộn.”

Tôi nhìn khuôn mặt tươi cười trên tấm ảnh đen trắng của Tạ trạch, chua xót trong lòng xộc lên hốc mắt.

Phía sau có lòng bàn tay to lớn ấm áp bọc lấy các đầu ngón tay của tôi.

Là Trữ Dịch.

Tôi nén cảm xúc lại, nở một nụ cười an ủi anh.

【Em yêu, anh ta không đẹp trai bằng anh.】

Câu nói vu vơ đánh thức ký ức xa xăm.

Tôi sững người, toàn thân cứng đờ, tim đập loạn nhịp.

Vừa rồi, tiếng nói ấy như ở bên tai.

Tôi giật mình ngước lên nhìn xung quanh.

Trữ Dịch không nhận ra sự khác thường của tôi. Anh ấy đặt đồ đạc trong tay xuống và bắt đầu tự giới thiệu.

“Xin chào Tạ Trạch, tôi là Trữ Dịch, bạn trai của Trình Mộng.”

“Chuyện của hai người Mộng Mộng có kể với tôi. Mấy năm nay cô ấy thật sự rất đau khổ, bây giờ cuối cùng cô ấy cũng thoát ra, tôi nghĩ đây cũng là điều anh muốn thấy.”



Trữ Dịch đang nói chuyện thì một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi:

【Em yêu có vẻ rất căng thẳng, em sợ anh ghen sao? Ôi cái sức hút chết tiệt này của anh thật khắc cốt ghi tâm mà!】

Giọng nói này…

Không phải ảo giác!

Đúng! Là giọng nói của Tạ Trạch!

Tôi kìm nén sự khích động của mình, nói với giọng run run:

“A Trạch, là anh sao?”

Tôi nắm chặt tay chờ đợi, hy vọng A Trạch sẽ hồi đáp.

Một khoảng lặng dài.

Không một tiếng trả lời.

Trữ Dịch nhíu mày nhìn tôi: “Mộng Mộng, em nói gì thế?”

“Trữ Dịch, em thật sự nghe thấy. Là tiếng của A Trạch, anh ấy còn gọi em là em yêu.”

Trữ Dịch phủ định: “Không thể nào.”

“Là thật! Em thật sư nghe thấy! Anh tin em đi!”

Trữ Dịch dùng sức giữ vai tôi, ôm tôi vào lòng: “Mộng Mộng, anh ấy chết rồi.”
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 2


2.

Vâng, anh ấy đã chết.

Chết vào năm tháng đẹp đẽ nhất.

Tôi và Tạ Trạch là bạn thời thơ ấu.

Từ thuở quần rách đũng đến áo cử nhân, chúng tôi đã cùng nhau bước qua những năm tháng thanh xuân tươi đẹp.

Ngay khi anh chuẩn bị khoác chiếc váy cưới lên người tôi thì niềm hạnh phúc chợt vụt tắt.

Anh ấy cứu một cô gái và nhận được danh hiệu “Hăng hái làm việc tốt”.

Còn tôi, mất anh mãi mãi.

Năm năm.

Cuối cùng tôi cũng vượt qua nỗi đau mất Tạ Trạch, bắt đầu cố gắng chấp nhận một cuộc sống mới, một người mới.

Nhưng chỉ một câu “em yêu” trong hư không lại đưa tôi về quá khứ.

Không ai có thể sánh với anh, cũng không ai có thể cho tôi cuộc sống mới.

Tôi đứng dậy, hét tên Tạ Trạch như điên trong nghĩa trang.

Tôi muốn nghe anh nói thêm một câu, dù chỉ một câu.

Trữ Dịch kéo tôi rời khỏi nghĩa trang.

Nhưng vào lúc lên xe, tôi lại nghe thấy giọng nói của A Trạch:

【Có phải vừa rồi tôi lại gần cô ấy quá không, làm cô ấy lạnh nên cô ấy mới phát hiện ra. Xem ra tôi phải tránh xa rồi… Ôi, không cần nữa, cô ấy đi rồi.】

【Thằng nhóc này có một chiếc xe xịn, không biết người thì thế nào.】

【Hửm? Từ đã? Tôi có thể đi theo cô ấy lên xe không? Có thể rời khỏi nghĩa trang à? Tốt quá!】

Nói rất nhiều. Nhất định là anh!

Là Tạ Trạch!

Tôi ngồi ở ghế phụ, có một cơn gió nhẹ lướt qua mặt.

Tôi xoa xoa đôi bàn tay run rẩy, dè dặt nhìn về phía băng ghế sau.

Không có gì cả.

Nhưng tôi nghe rõ lời anh nói:

【Em yêu đang nhìn tôi! Nhất định phải tạo dáng đẹp trai, mặc dù cô ấy không nhìn thấy nhưng hẳn có thể tưởng tượng ra.】

【May mà tôi mất sớm, như vậy nếu cô ấy nghĩ đến tôi sẽ luôn là hình ảnh lúc cô ấy yêu tôi nhất!】

Tôi thật sự có thể tưởng tượng ra, hình dung anh ngồi đó, mỉm cười với ánh mắt trìu mến.

Cuối cùng tôi không cầm được nước mắt nữa.

Phong ấn của nỗi nhớ bị nước mắt làm sụp đổ, cuốn phăng đi.

Tôi vội quay đi, âm thầm lau nước mắt. A Trạch sẽ rất buồn nếu thấy tôi khóc.

Tôi không muốn anh buồn.
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 3


3

Trên đường đi, tôi đắm chìm trong sự bất ngờ khi nghe thấy tiếng Tạ Trạch, vừa buồn vừa vui, hoàn toàn không để ý đến Trữ Dịch bên cạnh.

Phanh gấp đột ngột.

Tôi lao về phía trước mạnh đến nỗi đầu tôi suýt va vào hộp đựng đồ phía trước.

【Con mẹ nó anh có biết lái xe không? Làm cô ấy bị thương bây giờ!】

Tiếng trách mắng của A Trạch xoa dịu nỗi sợ của tôi.

Tôi định ngồi thẳng dậy, nhưng bị Trữ Dịch túm tay kéo trở lại chỗ ngồi.

Sau đó, là một nụ hôn đầy mạnh bạo!

Trong nháy mắt đó, đầu óc tôi trống rỗng.

A Trạch!

A Trạch vẫn ở đây!

Tôi không muốn anh nhìn thấy cảnh này!

Tôi đẩy Trữ Dịch ra theo bản năng, lại bị anh ấy giữ chặt.

Và sau lưng tôi truyền đến một tiếng cười khổ:

【Tim thật con mẹ nó đau!】
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 4


4.

Khi Trữ Dịch buông tôi ra, mặt tôi đã giàn giụa nước mắt.

Anh ấy vịn vô lăng, cúi đầu nói xin lỗi tôi:

“Rất xin lỗi Mộng Mộng, anh ghen ghét sắp điên rồi.”

“Anh ta đã chiếm giữ quá nhiều của em, trong lòng em luôn có vị trí của anh ta, nhưng anh chẳng có cách nào tranh giành với anh ta. Thấy em khóc vì anh ta, vì anh ta mất hết lý trí, anh ghen tỵ, anh ghen tỵ, anh muốn chứng minh em là của anh!”

【Mẹ nó! Anh không nhìn thấy bé yêu khóc sao? Nói những chuyện vớ vẩn đó làm gì! Phải ôm cô ấy dỗ dành trước!】

【Ghen tỵ? Hừ, nếu tôi còn sống đến tư cách ghen anh cũng chẳng có.】

Quả nhiên, chỉ có Tạ Trạch không thể chịu nổi khi thấy tôi khóc.

Tôi không hé nửa lời, Trữ Dịch cũng không định dỗ tôi. Anh ấy thở dài, khởi động xe lần nữa.

“Trữ Dịch, đưa em đến Tinh Hải Tiểu Trúc.”

Chiếc xe dừng lại nhưng không lâu lại nhanh chóng tăng chân ga.

Tinh Hải Tiểu Trúc, là nhà của tôi và Tạ Trạch.

Sau khi Tạ Trạch chết đã bị tôi niêm phong.

Tôi từng dẫn Trữ Dịch đến nơi đó một lần, ở đó, tôi kể tất cả quá khứ của tôi.

Trữ Dịch cũng từng nói Tạ Trạch đã không còn nữa, nếu tôi không muốn nói, anh ấy sẽ không để tâm đến quá khứ.

Tôi không giấu giếm điều gì, nếu quyết định ở bên nhau thì nên thành thật với nhau.

【Tinh Hải Tiểu Trúc? Em không bán ngôi nhà đó sao?】

Có lẽ A Trạch hồi tưởng lại chuyện cũ, lời nói của anh có chút thất thần, sau một cái chớp mắt lại trở nên kích động.

【Không được! Không thể đưa cô ấy đến đó! Khó khăn lắm cô ấy mới thoát ra, không thể lại đắm mình lần nữa!】

【Trữ Dịch! Không phải anh ghen tỵ sao? Từ chối cô ấy đi! Xin cô ấy quay về cùng anh!】

Trữ Dịch không thể nghe thấy lời A Trạch nói.

Nhưng anh ấy thật sự không hiểu những điều A Trạch nói ư? Tôi cũng không muốn tìm hiểu rõ ràng.

Từ trước giờ Trữ Dịch luôn kiêu ngạo tự tin, không thèm để ý đến A Trạch. Nhưng hành vi kỳ lạ của tôi hôm nay rõ ràng đã khiến anh ấy tổn thương.

Anh ấy đang tức giận, cho nên mới im lặng.

Đây là chiến thuật Trữ Dịch thường dùng, dùng sự im lặng để buộc tôi bình tĩnh và làm hòa.

Sau khi mất Tạ Trạch, tôi dường như trưởng thành chỉ trong một đêm. Cho dù yêu đương với Trữ Dịch, tôi cũng không làm mình làm mẩy giống những cô gái khác.

Ngay cả lời tỏ tình của Trữ Dịch cũng nói thích sự điềm tĩnh, lý trí của tôi.

Nhưng khi tôi và Tạ Trạch yêu nhau thì không như thế.

Xe dừng trước cổng tiểu khu.

Trước khi tôi xuống xe, Trữ Dịch nói:

“Mộng Mộng, anh ta đã chết, không thể về nữa.”

“Anh rất hối hận hôm nay đã cùng em đến thăm mộ. Anh ta đã chết 5 năm, em vẫn chưa quên được sao? Hay em đang tức giận vì sự đường đột của anh vừa rồi? Nếu là như vậy, cho anh xin lỗi được không?”

Trữ Dịch kéo tôi, giọng điệu phán xét.

“Mộng Mộng, trân trọng người trước mắt, anh mới là bạn trai của em.”

A Trạch ở bên cạnh cũng phụ họa:

【Đúng đúng đúng. Em yêu, cùng anh ấy về đi, nghe lời.】

Cùng anh ấy? Trở về?

Tôi suy tư một hồi thì đưa ra quyết định:

“Trữ Dịch, chúng ta chia tay đi.”
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 5


5.

“Không được!”

【Không được!】

Hai giọng nói vang lên.

“Mộng Mộng, em đừng gây sự vô cớ, đừng làm thế, được không?”

Trữ Dịch khóa cửa xe lại, mơ hồ kìm nén sự mất kiên nhẫn của mình.

Còn Tạ Trạch phía sau rõ ràng là hoảng sợ.

【Làm sao đây? Làm sao đây? Mãi em yêu mới bắt đầu một cuộc sống mới, chẳng lẽ lại vì mình mà chia tay sao? Mình thật đáng chết!】

【Ừ, phải. Mình đã chết, nếu mình không chết…】

Những lời của Tạ Trạch làm tim tôi đau đớn.

Tôi nhìn thẳng vào Trữ Dịch, quyết định thẳng thắn:

“Em xin lỗi, Trữ Dịch. Em không thể nói dối, em tưởng rằng em đã thoát ra, nhưng hiện tại em phát hiện, em căn bản không quên được anh ấy.”

“Em không thể ngừng nhớ tới Tạ Trạch, còn yên tâm làm bạn gái anh, đối với anh như thế không công bằng.”

“Xin lỗi, em phát hiện hơi muộn, hy vọng bây giờ sửa sai vẫn kịp.”

Một khoảng lặng yên ắng.

Trên mặt Trữ Dịch thoáng hiện một sự cô đơn, anh ấy cúi đầu cười khổ:

“Mộng Mộng, em thật nhẫn tâm.”

“Xóa bỏ ba tháng bầu bạn của anh dễ như trở bàn tay, như vậy thì công bằng với anh?”

Cánh tay kéo tay tôi dần dần siết chặt.

“Anh cẩn thận để tâm đến cảm xúc của em, kiềm chế bản thân không dám tiến thêm một bước, ngay cả hôn cũng…”

“Trình Mộng, anh đáng bị em loại bỏ vậy sao?”

Lời lên án của Trữ Dịch khiến tôi nghẹn họng không trả lời được. Tôi đúng là khốn nạn.

Mọi lời giải thích đều yếu ớt, tôi chỉ có thể trả lời anh ấy:

“Xin lỗi.”

【Xin lỗi.】

Tôi và A Trạch đồng thanh nói.

【Là lỗi của tôi, tôi đã chết không đúng lúc.】

【Anh đừng trách cô ấy, cô ấy chỉ nhất thời chưa đổi được thói quen. Cô ấy sẽ quên tôi, anh cho cô ấy thêm chút thời gian nữa. Chỉ cần, chỉ cần ở bên cô ấy thêm một thời gian nữa, đừng để cô ấy lại lún vào.】

Chua xót lan tràn, cõi lòng tan nát.

Anh đâu phải nói lời xin lỗi chứ!

A Trạch buồn biết bao khi nói ra những lời như vậy!

Lòng tôi đau đớn không chịu nổi, tôi vùi đầu khóc nức nở.

Ngoài hai năm đầu Tạ Trạch mới ra đi, đã rất lâu rồi tôi không khóc như vậy.

Rất nhiều thời điểm tôi gượng cười nhìn về phía trước.

Nhưng có một số cảm xúc càng đè nén, khi bật lại càng dữ dội.

Hơn nữa, sau khi nghe thấy tiếng lòng của A Trạch, tôi chẳng thể nào bỏ qua ký ức khắc cốt ghi tâm đó nữa.

“Ồ, anh nên sớm biết kết quả sẽ thế này.”

Trữ Dịch buông tay tôi ra, khóa xe khẽ mở.

Tôi mở cửa xe chạy trối chết.
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 6


6.

Khoảnh khắc tôi về đến nhà là khoảnh khắc hạnh phúc nhất mà tôi có được trong suốt 5 năm qua.

Căn phòng xưa cũ, ngôi nhà xưa cũ.

Nơi tôi bài xích nhất 5 năm trước đã ấm áp trở lại vì sự trở về của A Trạch.

Nhìn mọi thứ trước mặt, tôi thực sự có cảm giác vui sướng như mất đi tìm lại được.

Tôi vô cùng bình tĩnh, mở cửa sổ thông gió, bắt đầu lặng lẽ thu dọn nhà cửa.

Ngôi nhà có A Trạch làm tôi thấy an tâm. Tôi dường như sống lại.

Tất cả những thứ vụn vặt trong nhà đều là kỷ niệm.

Tôi dọn dẹp cẩn thận, đếm những điều tốt đẹp đã từng.

Chỉ còn một thứ cuối cùng, một hộp chuyển phát nhanh lớn.

Trong đó là ảnh cưới của tôi và A Trạch.

Là bưu phẩm được gửi đến sau khi A Trạch chết.

Tôi chưa từng mở nó, tôi từng xem nó là ác mộng.

Nhưng bây giờ, tôi muốn cùng A Trạch xem thử.

Năm đó, chúng tôi đã đặc biệt mời một nhóm nhiếp ảnh riêng để chụp ảnh cưới theo quỹ đạo trưởng thành của chúng tôi. Có tới bốn cuốn album ảnh.

Cuốn đầu tiên.

Ngõ nhỏ tuổi thơ.

Cây đa, đuôi ngựa, nhảy ô…

Ảnh chụp rất đẹp.

Tấm này, con mèo Tạ Trạch ở sau thân cây, túm tóc tôi.

Tấm tiếp theo, tôi giật tấm card tiên nữ rải hoa của anh.

Thanh mai trúc mã, đôi trẻ vô tư.

Tôi lật xem từng trang, Tạ Trạch ở bên cạnh bình luận:

【Không ngờ con ngõ nhỏ tồi tàn này lên hình cũng đẹp. Khi còn nhỏ anh ghét em nhất, con nhỏ điên luôn chống đối anh!】

【Em còn nhớ có lần anh trèo cây hái mận, em lén đá đổ cây thang của anh, hại anh té bị thương chân. Lúc ấy anh hận em vô cùng, nghĩ ngày nào đó nhất định phải báo thù, không ngờ sau này… Ha ha, bị vả mặt*!】

*”Thật là thơm” là ngôn ngữ mạng xuất phát từ một nhân vật trong một chương trình truyền hình do đài Hồ Nam sản xuất, về sau được dùng với nghĩa là bị vả mặt.

A Trạch phàn nàn tôi nghịch ngợm, tôi cười ủ rũ, mở cuốn thứ hai ra.

Nhật ký thanh xuân.

Sân thể dục tiểu học, cửa sổ trường cấp hai, sân thượng cấp ba.

Đồng phục, cặp sách, bàn học…

Chúng tôi chụp thật tự nhiên.

Mỉm cười khi tình cờ gặp trên hành lang, thỉnh thoảng liếc nhìn ra sân thể dục, đồng hành trên con đường nhỏ trong rừng.

Chúng tôi mặc đồng phục học sinh, chụp ảnh ở tất cả địa điểm đẹp.

Đậu khấu niên hoa, thanh xuân có bạn*.

*Kiểu đồng hành từ tuổi dậy thì (đậu khấu niên hoa là tuổi dậy thì của thiếu nữ)

【Quyển này thật dày, em yêu, em chọn nhiều ảnh như vậy sao? Có phải thêm tiền không?】

【Em nói thật đi, hồi cấp ba lúc bình chọn nam thần, anh bị thiếu một phiếu nên không được chọn, em nói đi, có phải em không bầu cho anh hay không?】

Anh đúng là hay ghi thù, cái đấy thì có gì hay.

Cuốn thứ ba.

Lễ trưởng thành năm 18 tuổi.

Pháo hoa, hoa hồng, đồ đôi…

Cuối cùng chúng tôi cũng có thể cười và ôm nhau.

Cuốn này không phải do nhiếp ảnh gia chụp, tất cả ảnh bên trong đều do chúng tôi tự chụp rồi đóng thành album.

Lần đầu tiên nắm tay, cái ôm đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, mối tình đầu, lần đầu của nhau.

Nước chảy đào trôi, thanh mai trúc mã.

Tôi xem rất chậm, A Trạch nói ít dần.

【Năm 18 tuổi thật tuyệt, thực sự muốn trở lại thời điểm đó.】

Còn một quyển cuối cùng.

Lụa trắng, hồng trang, nhẫn cưới…

Một album ảnh cưới thật sự.

Có thể nhìn thấy sự căng thẳng của A Trạch trong ảnh bằng mắt thường.

Khóe môi cứng ngắc, tay chân luống cuống.



Hạnh phúc dừng ở đây.

Lần này, A Trạch không nói gì, chỉ thở dài nặng nề.

Nước mắt của tôi cũng bắt đầu trào ra, tôi cuống quít gập album lại, cố gắng cất đi thật nhanh.

Nhưng dưới album ảnh này, tôi phát hiện một đơn đặt hàng.

Phiếu đặt chụp ảnh lễ cưới có giá trị trọn đời.

Tôi thẫn thờ cầm đơn đặt hàng, mắt nóng ran.

Tiếng khóc nức nở của A Trạch vang lên bên tai:

【Tôi còn nợ cô ấy một đám cưới.】
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 7


7.

Đơn đặt hàng có giá trị trọn đời, nhưng không cách nào thực hiện được.

Tôi không muốn khóc, nhưng tôi thật sự không thể kìm được.

Tôi vừa khóc, A Trạch lại bắt đầu luống cuống tay chân.

【Đừng khóc đừng khóc em yêu, anh không sao. Anh có thể ăn, có thể uống, có thể nói chuyện, chỉ là em không nhìn thấy, không nghe thấy mà thôi.】

【Đừng khóc mà đừng khóc, anh vẫn luôn ở bên cạnh em, để chồng ôm em một cái.】

Tôi nằm xuống sô pha, chỉ cảm thấy sau lưng có một tầng lạnh lẽo.

fishfromnowhere.wordpress.com

Bên tai là tiếng khàn khàn tự giễu của A Trạch.

【Em yêu, anh không ôm em được…】

Sinh ly tử biệt là điều đau lòng nhất.

Rõ ràng là gần trong gang tấc, nhưng không có cách nào gặp nhau.

A Trạch dỗ dành tôi, giả vờ thoải mái.

【Em yêu, em xem, em vẫn nên có bạn trai, anh thậm chí không thể dỗ khi em khóc.】

【Em phải nhìn về phía trước, không thể…】

Tôi xoay người, ôm lấy không khí, ngắt lời A Trạch:

“Tạ Trạch, anh cứ ở bên em như vậy được không?”
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 8


8.

A Trạch không nói gì.

Không khí ngưng đọng lại, cảm giác mất mát quen thuộc ập đến.

Tôi có chút hoảng loạn, rụt tay lại ôm chặt lấy mình.

“A Trạch? A Trạch?”

Tên của Tạ Trạch vang vọng trong nhà.

Không có phản hồi.

Tôi nhớ tới cảnh tượng ở nghĩa trang thì bất chợt hiểu ra điểm mấu chốt.

Tôi không thể trả lời anh, không thể nói chuyện với anh!

Chỉ cần tôi nói chuyện với anh, anh sẽ biến mất!

Tôi cố kìm nén sự hoảng loạn, ngồi xuống an ủi bản thân một lúc nữa thôi A Trạch sẽ xuất hiện.

Chờ một chút, có lẽ sẽ nghe thấy giọng nói của A Trạch.

Nhưng tôi đợi thật lâu cũng không có âm thanh nào.

Cảm giác bất lực khi A Trạch lìa đời lại bao trùm tôi lần nữa.

Tôi có thể cảm nhận được A Trạch không ở trong nhà.

Anh có thể đi đâu?

Phải rồi! Nghĩa trang!

Tôi chộp lấy chìa khóa, mở cửa chạy ra ngoài.

Tôi muốn tìm A Trạch về!

Trời đã tối rồi. Tôi theo đèn đường chạy ra khỏi tiểu khu, nhưng mới vừa rẽ đã đâm vào một lồ ng ngực.

“Mộng Mộng? Có chuyện gì sao?”

Là Trữ Dịch!

Sao anh ấy còn ở đây?

Tôi không có thời gian để tìm hiểu kỹ, vừa định xin anh ấy đưa tôi đến nghĩa trang lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc tới gần:

【Sao đột nhiên lại trở về nghĩa trang chứ? Cũng may mình là ma, bay nhanh mới trở về kịp…】

【Em yêu, hình như anh về… Không đúng lúc.】
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 9


9.

Giọng nói của A Trạch xuất hiện lần nữa làm tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này tôi mới kinh ngạc nhận ra Trữ Dịch vẫn ôm tôi nãy giờ!

Tôi thoát khỏi vòng tay của anh ấy, trong nhất thời không biết nên nói gì.

“Xin, xin lỗi, em…”

“Vừa nãy em nói muốn anh đưa em đi đâu?”

Áo sơ mi của Trữ Dịch luộm thuộm, ống tay áo xắn lên, cả người đầy mùi thuốc lá.

Xe của anh ấy đậu ở đây từ chiều, không hề di chuyển.

Anh ấy vẫn luôn ở đây?

“Anh, không đi sao?”

Ánh mắt của Trữ Dịch lãng tránh.

“Xe hết xăng rồi.”

Tôi biết anh đang cố che đậy, nhưng tôi thực sự không thể dành cho anh ấy tình cảm thuần túy, vậy chi bằng dứt khoát cắt đứt đi.

Tôi lặng lẽ gật đầu, xoay người trở về.

【Mẹ nó! Đuổi theo đi! Anh có phải đàn ông không vậy?! Tôi đã chết! Cô ấy có nghĩ đến tôi cũng vô dụng!】

【Nếu yêu cô ấy thì giữ cô ấy lại đi! Ở đây đa sầu đa cảm giống đàn bà có ích gì! Giữ cô ấy lại!】

Trữ Dịch không nghe thấy A Trạch nói gì, có nghe thấy anh ấy cũng sẽ không đuổi theo, lòng kiêu hãnh của anh ấy không cho phép anh ấy cúi đầu.

Huống hồ, tôi cũng không hy vọng anh ấy đuổi theo.

Bất ngờ là tôi vừa vào nhà chưa được bao lâu thì Trữ Dịch đã gọi tới:

“Anh chưa ăn tối, anh có thể đến chỗ em ăn trực một bữa được không?”

“Không được rồi, em vừa tới đây, trong nhà cũng không có gì ăn, anh đến nơi khác ăn đi.”

Trong điện thoại có tiếng đóng cửa xe.

“Anh có đồ ăn, cho anh mượn cái nồi.”

Tôi định từ chối, dù sao thì tôi và Trữ Dịch cũng mới chia tay.

Nhưng tôi chưa kịp nói thì Trữ Dịch đã chặn lời tôi trước:

“Trình Mộng, chia tay rồi anh vẫn là ân nhân cứu mạng của em, báo ơn khó như vậy sao?”

Câu nói của Trữ Dịch kéo tôi vào đoạn ký ức đau khổ nhất.

Tôi và Trữ Dịch ở bên nhau ba tháng, nhưng thật ra chúng tôi đã biết nhau từ bốn năm trước.

Bốn năm trước, tôi đứng trên sân thượng công ty Trữ Dịch, định nhảy lầu.
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 10


10.

Một năm sau khi A Trạch qua đời, tôi bị trầm cảm.

Trong quá trình điều trị lại gặp một chuyên gia không chuyên nghiệp.

Văn phòng của chuyên gia kia thuê tình cờ nằm trong tòa nhà của công ty Trữ Dịch.

Sau khi bị chuyên gia kia k1ch thích, tôi lao lên sân thượng.

Mà ngày đó, Trữ Dịch tình cờ hút thuốc ở đó.

Vốn dĩ tôi một lòng muốn chết, nhưng không biết vì sao hôm đó lại bị phân tâm.

Tôi sợ dọa Trữ Dịch nên nhắc nhở anh ấy một câu.

Trữ Dịch không nói gì, nhưng lại đứng trước mép tòa nhà.

Mặc dù tôi muốn chết, nhưng tôi vẫn sợ thấy người khác nhảy lầu nên bước tới khuyên anh ấy.

Đến khi bảo bảo vệ đến tôi mới biết tòa nhà này là của anh ấy. Anh ấy không định nhảy lầu, chẳng qua dùng một cách thức khác để cứu tôi.

Sau lần đó, tôi bị gia đình giám sát gắt gao. Ba mẹ xin tôi hãy sống, đưa tôi đi điều trị chính quy, bệnh trầm cảm của tôi dần dần thuyên giảm.

Lần thứ hai tôi và Trữ Dịch gặp gỡ là vào một năm trước.

Studio của tôi và công ty Trữ Dịch hợp tác với nhau.

Vì công việc, tôi với Trữ Dịch dần dần thân quen, mấy tháng sau anh ấy bắt đầu theo đuổi tôi.

Tổng giám đốc bá đạo theo đuổi hoành tráng còn nhiệt tình.

Ba mẹ và những người xung quanh đều khuyên tôi hãy hướng về phía trước. Họ nói Trữ Dịch rất giàu, còn xem như là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi không nên phụ lòng anh ấy.

Tôi từng thẳng thắn nói về quá khứ với Trữ Dịch, khuyên anh ấy từ bỏ.

Trữ Dịch lại nói:

“Mộng Mộng, anh biết, anh không để ý. Mấy năm trước anh cho em sinh mệnh mới, em có thể vì điều ấy mà thử một lần được không?”

“Có lẽ, em đã đi ra rồi?”

Tôi đồng ý với anh ấy.

Tôi cũng cố gắng bước ra, sống một cuộc sống mới, A Trạch nhất định không hy vọng tôi luôn chìm trong bi thương.

Nhưng nói thì dễ làm lại rất khó, nên mặc dù tôi và Trữ Dịch đã bên nhau được ba tháng nhưng vẫn vô cùng khách sáo.

Tiếng chuông cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Trữ Dịch vào nhà với hai túi đồ lớn trong tay, rõ ràng là mới mua.

Tôi biết anh ấy kiếm cớ để mang tới cho tôi, nhưng ngoài cảm ơn, tôi chẳng thể làm gì khác.

Trữ Dịch không khách sáo mà chiếm phòng bếp, mới nháy mắt đã làm vỡ một cái đ ĩa.

Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể tự mình xắn tay làm.

Kỳ thật tôi cũng không giỏi nấu ăn, trước kia đều là A Trạch nấu cho tôi ăn. Món duy nhất tôi biết làm là món mì trộn tương mà A Trạch thích nhất.

Trữ Dịch bị tôi đẩy đến phòng khách.

Giọng nói của A Trạch theo sau anh ấy:

【Chàng trai, anh vậy là không được đâu. Anh không biết nấu ăn sao tôi có thể yên tâm giao bé yêu cho anh.】

【Còn nữa, cả người đầy mùi thuốc, bé yêu không thích mùi này đâu, vậy nên…】



Khi món mì trộn tương được nấu xong, A Trạch vẫn đang lải nhải với Trữ Dịch. Còn Trữ Dịch đang lật xem ảnh cưới trên bàn.

Tôi gọi anh ấy: “Xong rồi.”

Trữ Dịch: “Mộng Mộng, em cố ý.”
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 11


11.

Tôi đứng yên không nói lời nào.

Trữ Dịch đi trước mặt tôi, đuôi mắt đỏ hoe, con ngươi giận dữ.

“Em cố ý, cố ý cho anh vào, để anh xem nhà của hai người, để anh nhìn quá khứ của hai người, muốn anh biết biết khó mà lui, phải không?”

Trữ Dịch buộc tôi phải lùi về sau.

“Vì sao? Vì sao trước đó còn tốt lại đột nhiên liền thay đổi thái độ. Vì sao nhất định phải là anh ta? Vì sao không thèm nhìn anh?!”

“Mộng Mộng, vì sao em tàn nhẫn với anh như vậy?”

Tôi lùi tới cạnh bàn, Trữ Dịch giam tôi trong lòng.

Hai tay anh ấy trói buộc tôi, môi mỏng đè lên, tôi nghiêng đầu né tránh, dùng sức giãy giụa. Tay của Trữ Dịch rất khỏe, tôi bẻ tay anh, anh lại càng dùng sức.

“Choang ——”

Trong lúc giãy giụa chiếc bàn rung lắc, tô mì rơi xuống đất.

Cùng lúc đó, cái lạnh cực độ bao quanh chúng tôi, Trữ Dịch bất giác rùng mình, buông tay ra.

【Cút!】

Là A Trạch!

A Trạch tức giận!

Trữ Dịch bình tĩnh lại.

Anh ấy thở hổn hển, chống tay trên chiếc bàn phía sau tôi, trán anh ấy tựa trên vai tôi.

“Mộng Mộng, anh xin lỗi, anh…”

“Trữ Dịch.” Tôi ngắt lời. “Em thật sự không có cách nào quên đi anh ấy. Em không muốn kéo chân anh, chúng ta chia tay thôi, nhé anh…”

Tôi còn chưa nói xong, Trữ Dịch đã kéo tôi vào trong lòng.

“Mộng Mộng, anh sai rồi, anh sai rồi, anh sẽ thay đổi, được không em? Anh không ép em, em muốn nhớ anh ta thì nhớ đi, quên không được thì không quên, đừng chia tay được không?”

“Anh yêu em, anh thừa nhận, anh ti tiện, anh là gã tồi, chúng ta đừng chia tay, được không?”

Mùi khói thuốc nồng nặc vây lấy tôi, tôi thở dài:

“Rất xin lỗi, Trữ Dịch, phát hiện sai lầm nhất định phải sửa.”

Trữ Dịch ôm chặt hơn, sau đó dần dần buông ra.

Anh ấy không nói gì, cầm áo khoác đi về phía cửa, trước khi đi còn dặn dò:

“Mười ngày sau là tiệc tri ân của công ty anh, em đừng quên. Đến lúc đó anh sẽ gửi địa điểm cho em. Về việc chia tay…”

“Mộng Mộng, hôm nay em mới từ nghĩa trang về, tâm tình không ổn định, chuyện chia tay, chờ em bình tĩnh lại chúng ta lại nói.”
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 12


12.

Cánh cửa chống trộm đóng chặt cắt đứt lời từ chối của tôi.

Tôi lặng lẽ thu dọn đống miểng vỡ dưới đất, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc ập đến quanh người.

A Trạch đang ôm tôi.

Anh nói:

【Anh thật vô dụng, không bảo vệ được em.】

【Em yêu, anh nên làm gì đây?】

Tôi ở yên đó, trước mắt ấm nóng mơ hồ, chỉ thấy lồ ng ngực giống như bị lăng trì.

Tôi hiểu cảm giác của A Trạch. Khi anh gặp nạn, tôi cũng như vậy, không ngừng hỏi phải làm gì, bối rối lại bất lực.

Đôi mắt tôi nhòe đi vì nước mắt, những mảnh sứ trên mặt đất lay động tâm trí tôi, một ý nghĩ đã biến mất từ lâu sống lại trong lòng tôi.

Trong đầu tôi theo bản năng nghĩ: Mảnh sứ hơi cùn, dùng dao mới có thể cắt sâu…

【Em yêu! Không thể! Em phải sống! Anh muốn em sống!】

Tiếng kêu của A Trạch làm tôi bừng tỉnh.

Tôi buông mảnh sứ trong tay ra, mồ hôi lạnh hòa lẫn với màu đỏ tươi, lòng bàn tay tôi đã có một vết cắt.

【Em yêu, anh, anh đói, chúng ta đi ăn gì trước nhé?】

A Trạch đang khuyên tôi, trong giọng nói dịu dàng ấy có sự run rẩy.

Lời nói của anh thành công khiến tôi tỉnh táo lại.

A Trạch tiếp tục dời sự chú ý của tôi.

【Còn nữa em yêu, cái gã Trữ dịch kia lạnh nhạt sỗ sàng, không biết nấu ăn còn hút thuốc, chúng ta không cần anh ta, đổi một người khác được không?】

【Anh giúp em chọn một người khác, nhé? Em nói xem em thích người thế nào?】

Thích… Người thế nào?

Như anh vậy!

A Trạch, ngoài anh ra, em không muốn ai cả.
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 13


13.

Mấy ngày sau đó, Trữ Dịch không đến tìm tôi nữa.

Tôi cũng đã chuyển tiền mua đồ ngày đó cho anh ta, cũng nói cảm ơn. Trữ Dịch không trả lời tôi, cũng không nhận tiền.

Tôi không để ý đến anh ta nữa, tôi xin nghỉ phép, tắt điện thoại, ngày nào cũng ở trong ngôi nhà nhỏ cùng A Trạch.

Tôi vô cùng quý trọng từng phút giây ở bên A Trạch. Chúng tôi sống cuộc sống bình thường giống những ngày xưa cũ.

Tôi mở cho anh xem những bộ phim hay trong 5 năm qua.

Đặt những món tủ của những nhà hàng mới mở mấy năm nay cúng cho anh.

Tôi còn cho anh xem những thiết kế thịnh hành những năm qua.

Tôi hình dung anh vẫn còn sống, dường như anh chưa từng rời xa tôi, anh chỉ là đi công tác mà thôi.

Tôi còn bắt đầu học nấu ăn.

Tôi tình cờ nghe thấy A Trạch nói anh hy vọng tôi có thể học để tự nấu cho mình ăn.

Vì thế tôi bắt tay vào làm, học từng chút từng chút một, học cách tự chăm sóc bản thân giống như anh.

Nhưng tôi thật sự ngốc, ngày nào cũng thế, không phải bị đứt tay thì là bị bỏng dầu. Thường thì câu trước A Trạch đang chỉ các bước cho tôi, câu sau đã mắng tôi.

Anh mắng tôi rất dữ, anh giận tôi luôn bất cẩn làm không tốt, nhưng sau đó, tôi lại nghe thấy anh nghẹn ngào tự trách:

【Vì sao mình không sống thêm mấy năm nữa?! Vì sao lúc đó lại phải cứu ngườ?i! Vì sao lại bỏ cô ấy lại một mình!】

Không phải như thế, A Trạch!

Anh là anh hùng, anh không sai khi cứu người!

Tôi gào thét trong lòng!

Tôi thực sự muốn nói với anh tôi có thể nghe được anh nói. Tôi biết anh ở bên cạnh tôi.

fishfromnowhere.wordpress.com

Tôi muốn nói với anh, tôi có thể tự chăm sóc bản thân.

Nhưng tôi không thể nói.

Tôi thậm chí không dám viết ra giấy.

Tôi sợ.

Tôi sợ rằng nếu tôi trả lời anh sẽ không thể nghe thấy anh nói nữa. Tôi sợ anh sẽ lại biến mất lần nữa.

Ở cuối kỳ nghỉ, cuối cùng tôi cũng học được cách nấu vài món.

A Trạch rất vui mừng.

【Cuối cùng em cũng học được rồi! Nấu ăn là cách xả stress tốt nhất, như vậy khi cô ấy buồn hay phiền muộn có thể khuây khỏa hơn.】

【Em yêu, được sống thật tuyệt, tuyệt đối đừng từ bỏ mạng sống lần nữa.】

Tôi lại khóc.

A Trạch của tôi luôn tốt như vậy!

Anh không muốn em từ bỏ, được, em sẽ cố gắng tồn tại!
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 14


14.

Kỳ nghỉ rất nhanh đã trôi qua, ngày đi làm lại vào đúng ngày tổ chức tiệc tri ân.

Tôi không muốn đến dự tiệc tri ân khách hàng của công ty Trữ Dịch, nhưng chúng tôi lại là đối tác, tin chia tay của tôi và Trữ Dịch cũng chưa được công bố, không đi thật sự khó ăn nói. Vậy nên tôi đã miễng cưỡng đồng ý.

Trữ Dịch nói muốn đến đón tôi, nhưng tôi từ chối.

Chia tay rồi thì nên giữ khoảng cách.

Buổi tiệc tri ân tổ chức ở mộ câu lạc bộ cao cấp trên một ngọn núi ở vùng ngoại ô. Tôi bắt xe đi lên đó mất tới hai giờ.

Khi tôi đến, hầu hết mọi người đã đến đông đủ, nhưng Trữ Dịch lại không có ở đó.

Tôi dẫn cấp dưới đi chào hỏi khách hàng.

A Trạch đi theo bên cạnh khen tôi không ngớt lời:

【Không hổ là bé yêu của anh, thật là xinh đẹp, khí chất ngời ngời, thật giỏi giang.】

【Nhưng giày quá cao, chân của em yêu nhất định lại bị đau.】

A Trạch lần đầu tiên nói điều này vào năm hai đại học.

Tôi là người tổ chức tiệc chào mừng tân sinh viên, phải đứng suốt đêm nên chân trầy da. Sau khi bữa tiệc kết thúc, A Trạch đã cõng tôi về.

Anh chạy ra ngoài mua thuốc cho tôi, vì thế mà về muộn bị quản lý ký túc xá bắt được, phải trả tiền ăn cho quản lý của ký túc xá một tuần.

Từ đó về sau, miễn là tôi có hoạt động cần phải đi giày cao gót, A Trạch đều mang theo một đôi giày bệt, chỉ để tôi có thể thay sau hoạt động.

Có điều tôi chưa từng đi đôi giày bệt kia, bởi vì lần nào A Trạch cũng cõng tôi về.

Chỉ là sau này, không còn ai chuẩn bị giày bệt cho tôi nữa, cũng không còn ai cõng tôi về.

Tiếng reo hò của mọi người kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.

Tôi bước theo đám đông ra ngoài.

Giữa không trung, một chiếc khinh khí cầu màu hồng nhạt từ từ hạ xuống.

Còn người đứng trên khinh khí cầu chính là Trữ Dịch!

Trữ Dịch chậm rãi đi ra, trên tay ôm một bó hoa hồng, mặc âu phục, đi giày da.

Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt nóng bỏng.

Ánh mắt này làm tôi có một dự cảm xấu.

Tôi nhíu mày hơi lùi về sau, lại bị người xung quanh ôm lấy đẩy lên.

Trữ Dịch đi tới, cầm tay của tôi:

“Mộng Mộng, hôm nay là tiệc tri ân, người anh nên cảm ơn nhất chính là em. Cảm ơn em đã ở bên anh, cảm ơn em đã luôn ủng hộ!”

Trữ Dịch vừa dứt lời, chiếc khinh khí cầu ầm ầm mở ra, một chiếc drone từ bên trong bay ra, phía dưới nó treo một chiếc vòng cổ kim cương.

【Mẹ nó! Hoành tráng như vậy, mình còn tưởng anh ta muốn cầu hôn, đúng là buồn vô ích.】

【Còn nữa, đây là kiểu thiết kế lỗi thời gì vậy, chắc bây giờ bé yêu rất muốn độn thổ.*】

*Nghĩa khúc này là bị quê, mất mặt trước đông người.

A Trạch nói đúng, tôi đúng thật rất muốn độn thổ.

Trữ Dịch không hề phát hiện, cầm vòng cổ tiến đến, tôi theo bản năng né tránh, nhưng bị anh ấy ôm vào trong lòng trước một bước.

“Mộng Mộng, giúp anh một chút, lát nữa anh sẽ giải thích với em.”

Nói rồi anh ấy nâng tay đeo chiếc vòng cổ lên cổ tôi.

Tiếng hoan hô vang lên, tất cả đều la ó “hôn một cái”.

Trữ Dịch cười từ chối.

“Không hôn thì không hôn, hai người tiếp tục đi, chúng tôi đi trước.”

Hiện trường la ó ồn ào, nhưng Trữ Dịch lại trực tiếp đưa tôi rời khỏi đó.
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 15


15.

“Trữ Dịch, vừa nãy anh có ý gì?”

Trữ Dịch lái xe xuống núi, hỏi một đằng trả lời một nẻo:

“Hộp đựng đồ phía trước có băng keo cá nhân, em dán vào đi.”

“Sao cơ?”

Trữ Dịch nhìn thẳng, thở dài thành tiếng: “Anh thấy chân của em bị trầy nên đưa em đi trước. Đau lắm đúng không, trong xe không có thuốc, em dùng băng cá nhân xử lý sơ trước đi, lát nữa về thành phố anh sẽ mua thuốc cho em.”

Ngoài A Trạch, đây là một người khác chú ý đến những chi tiết này.

Tôi không nói rõ cảm giác của mình là gì, tôi cảm thấy có lỗi với Trữ Dịch. Dưới tình huống không làm rõ lòng mình đã đồng ý lung tung với anh, mặc dù dừng lại kịp thời, nhưng đây dù sao cũng là một sự tổn thương.

【Thằng nhóc này vậy mà cũng có vài phần giống mình, liệu em yêu có động lòng hay không?】

Giọng nói trầm thấp của A Trạch vang lên ở phía sau.

Anh không biết, trọng điểm trước nay đều không phải những điều nhỏ nhặt này, mà là người làm những điều nhỏ nhặt này chính là anh, tôi mới có thể cảm thấy ấm áp gấp bội.

Còn với Trữ Dịch, tôi chỉ có cảm ơn: “Cảm ơn. Nhưng anh còn chưa giải thích đâu.”

Trữ Dịch không hé răng, sau một lúc lâu, anh ấy mới khẽ cười nói:

“Mộng Mộng, em thật sự không cảm động chút nào cả.”

Tôi sững người, nhưng sau đó cam chịu.

Trưc Dịch dừng xe ven đường, quay đầu nhìn tôi.

“Trong câu lạc bộ hôm nay có một khách hàng anh muốn hợp tác. Người này yêu vợ sâu đậm, những bạn làm ăn kinh doanh mà anh ta tìm cũng đều là người như vậy, cho nên hôm nay anh mới dựng tạm vở kịch này.”

“Xin lỗi, anh không báo trước cho em.”

Thì ra là vậy, tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trữ Dịch lại im lặng nhìn tôi.

“Mộng Mộng, nếu hôm nay anh cầu hôn em thì sao? Em sẽ đồng ý chứ?”
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 16


16.

Chàng trai tôi yêu đã từng cầu hôn tôi theo một cách đặc biệt tuyệt vời.

Đó là chuyến đi sau khi tốt nghiệp của tôi với A Trạch.

Trạm dừng chân cuối cùng là một hòn đảo nhỏ.

A Trạch đưa tôi đi lặn biển, tôi nhặt được một cái chai cũ trôi dạt trên cát trắng, tôi hào hứng kéo A Trạch về bờ. Trong cái chai kia ấy vậy mà chứa một bản đồ kho báu!

Bản đồ cho thấy kho báu ở ngay trên hòn đảo nhỏ này!

Lòng hiếu kỳ của tôi nháy mắt bùng nổ, tôi lập tức kéo A Trạch đi tìm kho báu.

Hòn đảo này không lớn, lộ trình cũng đơn giản, ở điểm cuối nơi chứa kho báu là một hang động.

Mà khoảnh khắc tôi bước vào hang động kia, trong động lập tức sáng đèn, dưới ánh sáng ấm áp tràn ngập hoa tươi. Tôi kinh ngạc nhìn A Trạch, anh cười nắm tay tôi, dẫn tôi lên bục cao.

A Trạch quỳ một gối, giơ chiếc nhẫn kim cương lên, nhìn tôi chăm chú:

“Trình Mộng, từ khi ở trong bụng mẹ 8 tuần tuổi anh đã biết em. Từ đó đến giờ, em luôn là báu vật quý giá nhất, là sự lựa chọn chắc chắn nhất của anh. Nếu có thể, anh muốn bầu bạn bên em đến năm 88 tuổi.”

“Vậy, cô Trình Mộng, em đồng ý lấy anh chứ?”



Sau này, ước hẹn 88 tuổi kia đứt đoạn năm chúng tôi 23 tuổi.

Chàng trai khiến cả thanh xuân của tôi đẹp rực rỡ sẽ mãi ở lại khoảng thời gian mà tôi yêu anh nhất.

“Mộng Mộng?”

Tâm trí của tôi từ buổi cầu hôn trên đảo trở về với đường núi đầy mây.

Trữ Dịch nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời của tôi.

Tôi không muốn dây dưa nữa, tôi muốn chấm dứt hoàn toàn ngay hôm nay.

“Trữ Dịch, chúng ta đã chia tay.”

Trữ Dịch kéo cà vạt, mở cửa sổ xe, châm một điếu thuốc.

“Anh tưởng qua mấy ngày em đã bình tĩnh lại.”

“Mộng Mộng, cuối cùng em muốn thế nào?”

Tôi tháo vòng cổ xuống trả lại cho anh ấy.

“Trữ Dịch, anh cho rằng em đang giận dỗi với anh sao?”

“Em không phải thiếu nữ nữa, em không có thời gian làm vậy. Chúng ta chung đụng một năm, ở bên nhau ba tháng, anh ngẫm kỹ xem, chúng ta thật sự có tình cảm sao?”

“Anh có cái tôi cao, kiêu ngạo, anh cần một cô gái điềm tĩnh hoàn mỹ đứng cạnh anh. Anh cho rằng em từng trải qua sinh tử, là người anh tìm kiếm, nhưng em không phải.”

Trữ Dịch dựa vào cửa sổ xe, không quay đầu lại.

“Em thừa nhận, lúc chúng ta bên nhau có chút hời hợt, nhưng khi em phát hiện em không quên được A Trạch, em lập tức chia tay với anh.”

“Em làm không tốt, nhưng từ đầu đến cuối em đều thành thật với anh, em không muốn dây dưa với anh, anh cũng không không phải em thì không được, vì sao anh không chịu buông tay?”

Làn khói lướt qua, Trữ Dịch đóng cửa xe, anh ấy quay đầu lại, vẻ mặt bình tĩnh.

“Mộng Mộng, anh ta tốt như vậy sao? Khiến em nhớ mãi không quên?”

“Anh ấy không tốt, nhưng em chỉ yêu anh ấy.”
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 17


17.

Ánh mắt Trữ Dịch bỗng chốc ảm đạm, anh ấy cúi đầu cười, khẽ gật đầu.

“Được, chúng ta chia…”

Bíp ——!

Tiếng còi hơi cắt ngang lời Trữ Dịch.

Ngay sau đó, tôi cảm thấy cơ thể mình đột nhiên lao về phía trước. Tôi theo bản năng quay đầu lại tìm A Trạch.

Tôi thấy anh!

A Trạch ở ghế sau nhào về phía tôi, anh ôm tôi vào lòng che chở.

Cái ôm quen thuộc, cảm xúc chân thật, tôi tham luyến ôm chặt anh.

【Đừng sợ em yêu. Anh ở đây, không sao cả.】

“A Trạch.”

Tôi ngước lên nhìn anh, tay vuốt v e mặt anh.

Tôi nhớ anh rất nhiều.

【Đừng khóc bé yêu, là tai nạn giao thông. Em yên tâm chờ cảnh sát tới, em sẽ không sao.】

“Vậy anh đừng đi, anh ở cùng em được không, anh ở cùng em, em sẽ không sợ.”

Tôi ôm chặt A Trạch, nước mắt tuôn rơi không kìm được.

A Trạch mỉm cười vuốt tóc mái lòa xò trên mặt tôi, cúi xuống hôn nhẹ tôi:

【Em yêu ngoan, ngủ một lát đi, anh ở đây với em.】

Lời nói khiến tôi thấy yên tâm nhất của A Trạch, tôi gật đầu, vùi mình trong lòng A Trạch.

Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa xa, càng ngày càng gần.

【Em yêu, anh rất muốn cứ ôm em như vậy, nhưng anh không có thời gian. Em phải ngoan, phải sống thật tốt, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.】

Giọng nói của A Trạch càng ngày càng nhỏ, cái ôm dần dần trống rỗng. Tôi túm chặt tay anh.

“Đừng đi, em xin anh đừng đi. Hay anh dẫn em đi đi! Anh đưa em đi, được không? Đừng bỏ em lại nữa, xin anh!”

“A Trạch! A Trạch! Đừng đi! Đừng…”

Cảm xúc trên tay dần dần hư vô, tôi nắm thật chặt, tôi giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng trước mắt tối sầm lại rồi mất ý thức.


 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 18


18.

Khi tôi tỉnh lại, đã là bảy ngày sau.

Trên người tôi cắm nhiều loại ống, còn mẹ đang trông bên giường, âm thầm lau nước mắt. Bà thấy tôi tỉnh thì vội vã đi tìm bác sĩ.

Tôi được bác sĩ kiểm tra, cuối cùng xác định tôi không có vấn đề gì.

Hóa ra hôm đó xe của Trữ Dịch đậu bên đường, bị một chiếc xe tải đâm từ phía sau.

Tôi lo lắng nói: “Trữ Dịch đâu?”

“Cậu ấy không sao. Hai đứa các con mạng lớn. Xe tải quẹt ngang qua, Trữ Dịch bị thương ngoài da, hai ba hôm đã xuất viện.”

Mẹ kéo tôi, giọng nghẹn ngào.

“Nhưng con, rõ ràng con bị thương không nặng, nhưng mãi không tỉnh lại. Bác sĩ nói con không có ý chí sống…”

Mẹ không nói tiếp được, bà quay lưng lặng lẽ rơi nước mắt.

Ba vỗ về bà, quay lại tiếp tục nói:

“Nghe bác sĩ nói trên đường đưa tới bệnh viện, con cứ gọi tên A Trạch.”

“Con gái, con không thể buông bỏ thằng bé sao? Thậm chí không cần mạng mình? Con như vậy ba và mẹ con phải làm thế nào đây?”

Tôi nhìn trần nhà, nhẹ giọng nói:

“Sẽ không, sẽ không xảy ra chuyện đó nữa.”

Bởi vì A Trạch đã đi rồi.
 
Tiếng Lòng Sinh Tử
Chương 19


19.

Ngày tôi tỉnh, Trữ Dịch tới thăm tôi.

Anh ấy rất áy náy, liên tục xin lỗi tôi.

Tôi cười xua tay.

“Không phải lỗi của anh, không ai có thể đoán trước được. Nếu anh thật sự thấy ngại, vậy thì công khai tin chia tay đi.”

Trữ Dịch nhìn tôi, muốn nói lại thôi, anh ấy dừng vài giây, ngay sau đó mỉm cười gật đầu.

“Vậy chuyển hợp tác…?” Anh ấy hỏi.

Tôi vội vàng ngồi dậy.

“Hợp tác vẫn phải tiếp tục chứ. Em không thể đánh mất cả tình yêu và sự nghiệp, phải không?”

Sau khi xuất viện, tôi điều chỉnh lại bản thân, thật sự làm lại từ đầu.

Tôi bắt đầu làm thiết kế một cách nghiêm túc, điên cuồng nhận đơn kiếm tiền.

Có lẽ vì tôi từng trầm cảm còn chết đi sống lại một lần, những tác phẩm tôi thiết kế luôn tràn đầy linh khí, chỉ mất mấy năm đã vươn lên đầu ngành.

Hơn nữa sự hợp tác giữa tôi và công ty Trữ Dịch cũng càng ngày càng tốt đẹp. Về sau, hai nhà dứt khoát hùn vốn thành lập một công ty thiết kế, Trữ Dịch góp vốn tôi bỏ công.

Sau này, Trữ Dịch nói đùa rằng tôi thích hợp làm đối tác hơn làm bạn gái, may mà lúc ấy tôi kiên quyết không cần anh ấy, nếu không anh đã mất đi một đối tác tốt.

Tôi cười đáp lại, nhân cơ hội bào anh ấy một phần trăm cổ phần.

Ba mẹ tôi cũng không giục tôi kết hôn nữa. Tôi có thể cố gắng sống tiếp đối họ mà nói cũng đã là niềm vui.

Tôi đưa họ về sống cùng, liều mạng kiếm tiền, cố gắng cho họ một cuộc sống tốt nhất.
 
Back
Top Bottom