Cập nhật mới

Khác Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399353030-256-k263538.jpg

Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Tác giả: Chouchou287
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mỗi đêm lúc 23h47, tiếng gõ bí ẩn vang lên từ phòng 407 - nơi từng xảy ra một vụ treo cổ đầy nghi vấn.

Minh, lễ tân ca đêm, bất ngờ gặp một vị khách áo mưa đen yêu cầu thuê đúng căn phòng bị phong tỏa.

Từ đây, Minh bị cuốn vào chuỗi bí mật rùng rợn, nơi không ai - kể cả những người thân cận nhất - thực sự là người họ tỏ ra.

Sự thật về cái chết của Linh sẽ được phơi bày... hay chôn vùi mãi mãi?



điềutra​
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 1 - Cánh cửa số 407


Đồng hồ treo tường ở quầy lễ tân nhích dần về con số 23h45.

Khách sạn Hoàng Gia vào giờ này gần như chìm trong tĩnh lặng tuyệt đối.

Ánh đèn vàng nhạt trên trần phản chiếu lên sàn gạch men sạch bóng, tạo thành những vệt sáng dài lạnh lẽo.

Minh tựa người vào ghế, đôi mắt đã mỏi nhừ sau gần bảy tiếng làm việc liên tục.

Anh là lễ tân ca đêm – công việc mà phần lớn thời gian là ngồi một mình, chờ đợi những vị khách lạc đường hoặc những cuộc gọi bất chợt từ các phòng.

Khách sạn này có mười bảy tầng, nhưng Minh biết rõ, tầng 4 luôn là nơi anh tránh bước lên nếu không cần thiết.

Bởi ở đó, có phòng 407.

Một căn phòng bị khóa kín suốt hơn một năm qua, kể từ khi xảy ra vụ việc khiến dư luận xôn xao.

Linh – nữ khách thuê phòng – được phát hiện chết trong tư thế treo cổ.

Cảnh sát kết luận "nhiều khả năng là tự tử", nhưng Minh chưa bao giờ tin vào điều đó.

Linh là khách quen, từng nhiều lần trò chuyện với Minh, và cô không hề có biểu hiện tuyệt vọng nào.

23h47.

Âm thanh ấy lại vang lên.

Cốc... cốc... cốc...

Ba tiếng gõ khẽ, đều đặn, vọng từ phía hành lang tầng 4.

Minh lập tức ngồi thẳng dậy, ngón tay ấn vào bàn phím để bật màn hình camera an ninh.

Màn hình hiện lên hình ảnh hành lang tầng 4 – dài, hẹp, im lìm dưới ánh sáng mờ ảo của đèn huỳnh quang.

Không có ai cả.

Không một bóng người.

Nhưng tiếng gõ thì vẫn rõ ràng, vang vọng qua loa phát thanh nối với hệ thống camera.

Cốc... cốc... cốc...

Minh nuốt khan, tim đập nhanh hơn.

Anh zoom vào vị trí trước cửa phòng 407.

Cánh cửa màu nâu sẫm đứng sừng sững, ổ khóa vẫn nguyên.

Không hề có dấu hiệu bị ai tác động.

Anh ngồi bất động vài giây.

Trong đầu thoáng qua hàng loạt lời đồn mà nhân viên khách sạn vẫn truyền tai nhau: rằng Linh chưa rời khỏi nơi này, rằng đôi khi nửa đêm sẽ nghe thấy tiếng cô gõ cửa từ bên trong hoặc tiếng chân bước nhẹ trên sàn.

Lần đầu tiên Minh nghe thấy tiếng gõ, anh đã cho rằng đó chỉ là trùng hợp – có thể là ai đó đi ngang, hoặc tiếng kim loại co giãn do thay đổi nhiệt độ.

Nhưng giờ đây, khi đã nghe nó tới lần thứ ba trong vòng một tháng, anh bắt đầu cảm thấy... nó không bình thường.

Minh hít một hơi sâu, đứng dậy.

"Không thể cứ ngồi đây mãi," anh tự nhủ.

Nhưng chân anh vẫn chần chừ, như bị dính chặt xuống sàn.

Bỗng một tiếng "két" vang lên qua loa camera – âm thanh của bản lề cũ cọ vào nhau.

Minh nhìn chằm chằm vào màn hình: cánh cửa phòng 407 vừa rung nhẹ, rồi dừng hẳn.

Anh không biết vì sao, nhưng một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Minh vội kiểm tra lại danh sách phòng trên máy tính.

Không có ai thuê ở tầng 4 tối nay.

Thậm chí toàn bộ tầng đã bị khóa vì đang chờ sửa chữa.

Nhưng... nếu vậy, ai đang ở đó?

Tiếng gõ đột ngột dừng lại.

Sự im lặng kéo dài đến mức Minh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.

Anh nhấc điện thoại bàn, định gọi cho bảo vệ Hải.

Nhưng chưa kịp bấm số, một thông báo mới hiện trên màn hình camera: "Mất tín hiệu – Camera 4B."

Đó chính là camera trước phòng 407.

Minh đứng bật dậy, bước vội ra khỏi quầy lễ tân.

Anh không biết điều gì thôi thúc mình, nhưng cơ thể lại tự động hướng về thang máy.

Cửa mở ra với tiếng ting khô khốc.

Chỉ còn vài giây nữa là tới tầng 4, Minh chợt nghe trong loa nội bộ của thang máy vang lên tiếng gì đó... rất nhỏ.

Là tiếng gõ.

Cốc... cốc... cốc...

Anh giật mình, nhìn quanh.

Thang máy trống trơn.

Đèn trần chập chờn như sắp tắt.

Cửa thang máy mở ra.

Hành lang tầng 4 tối hơn những gì anh nhớ.

Một vài bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục, phát ra tiếng rè rè khó chịu.

Không khí ở đây dày đặc mùi ẩm mốc.

Minh bước từng bước chậm rãi về phía cuối hành lang.

Phòng 407 nằm ở góc, tách biệt hẳn so với các phòng khác.

Khi chỉ còn cách vài mét, tiếng gõ vang lên lần nữa – lần này không chỉ ba tiếng, mà là một chuỗi dồn dập, vội vã.

Cốc cốc cốc cốc cốc!

Minh siết chặt nắm tay.

Cửa phòng 407 vẫn đóng, nhưng anh cảm giác... bên trong có ai đó đang rất muốn ra ngoài.

Anh áp tai vào cửa.

Trong tích tắc, tiếng gõ ngừng lại.

Và thay vào đó... là một giọng thì thầm rất khẽ, đến mức Minh không thể nghe rõ là gì, chỉ biết nó kéo dài, trầm và run rẩy.

Minh lùi lại một bước.

Trong khoảnh khắc ấy, ổ khóa cửa khẽ xoay.

"Cạch"

Cánh cửa hé ra vài phân.

Một luồng khí lạnh thoát ra, khiến da tay Minh nổi gai.

Anh căng mắt nhìn vào khe hở tối om...

Một bóng người thoáng qua, rồi biến mất.

Trước khi Minh kịp phản ứng, toàn bộ đèn hành lang tắt phụt.

Trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở gấp của chính anh, và ở đâu đó, tiếng gõ... lại bắt đầu.

Cốc... cốc... cốc...
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 2 - Khách ẩn danh


Thang máy rung nhẹ khi Minh bấm nút xuống tầng trệt.

Anh không nhớ mình đã về quầy lễ tân bằng cách nào, chỉ biết khi đứng lại, tim vẫn đập thình thịch như vừa chạy một quãng dài.

Tiếng gõ... vẫn còn ám trong đầu.

Cảm giác như nó đã len vào từng khe hở của khách sạn này, lúc nào cũng có thể vang lên, dù anh đang ở đâu.

Minh rót cho mình một cốc nước.

Ngay khi ly chạm môi, tiếng cửa kính tự động ở sảnh vang lên:

"Píp..."

Một người đàn ông bước vào.

Trời ngoài kia mưa lất phất.

Ánh đèn neon hắt vào chiếc áo mưa đen của ông ta, khiến nó bóng loáng như vừa thoát khỏi một cơn mưa lớn.

Ông đội mũ lưỡi trai, vành mũ che khuất gần hết khuôn mặt.

Dưới lớp áo mưa, cơ thể ông ta cao, gầy, nhưng dáng đi chậm rãi, có phần nặng nề.

Không nói không rằng, ông ta tiến thẳng tới quầy.

Minh đặt ly nước xuống, cố giữ giọng bình tĩnh:

– Chào ông, tôi có thể giúp gì?

Người đàn ông mở khóa kéo của túi đeo chéo, lôi ra một xấp tiền, đặt lên quầy.

Giọng ông khàn đặc, như từng bị tổn thương cổ họng:

– Tôi muốn thuê phòng bốn – không – bảy.

Minh thoáng sững người.

– Xin lỗi, phòng đó hiện không cho thuê...

– Tôi trả gấp ba.

Ông đẩy xấp tiền sát hơn, ánh mắt dưới vành mũ lóe lên một tia sáng khó đoán.

Minh lắc đầu:

– Thật sự không được.

Phòng đó đang... bảo trì.

Người đàn ông im lặng vài giây, rồi bất ngờ nói một cái tên:

– Linh.

Minh cảm thấy gáy mình lạnh toát.

– Ông vừa nói gì?

– Cô ấy không tự tử.

Cậu cũng biết điều đó, đúng không?

Không hiểu vì sao, Minh có cảm giác người đàn ông này biết rõ hơn cả cảnh sát.

Anh toan hỏi thì ông ta tiếp:

– Tôi không ở lại lâu.

Chỉ cần chìa khóa, mười lăm phút là đủ.

Minh nuốt khan.

Trong đầu lướt qua hình ảnh đêm phát hiện Linh đã chết: căn phòng bừa bộn, ghế đổ, chiếc ghim cài tóc văng dưới sàn... và đôi mắt mở trừng trừng của cô.

– Ông là ai? – Minh hỏi, cố nhìn rõ gương mặt dưới mũ.

Người đàn ông chỉ cười khẽ, rồi quay sang nhìn đồng hồ treo tường ở sảnh.

23h59.

– Cậu sẽ biết. – Ông nói, giọng nhỏ đến mức Minh phải căng tai mới nghe rõ. – Đi cùng tôi.

Nói rồi, ông ta quay lưng, sải bước về phía thang máy.

Minh đứng chôn chân.

Một phần muốn mặc kệ, khóa cửa sảnh và coi như chưa từng gặp ông ta.

Nhưng một phần khác – mạnh mẽ hơn – thôi thúc anh đi theo.

Anh muốn biết sự thật.

Và anh biết, cơ hội này... không phải lúc nào cũng xuất hiện.

Cửa thang máy mở ra.

Người đàn ông đã bước vào, ngón tay gầy guộc ấn số 4.

Minh hít sâu, bước vào theo.

Trong thang máy, không ai nói gì.

Tiếng động cơ ầm ì xen lẫn tiếng nước nhỏ giọt từ áo mưa xuống sàn kim loại.

Minh liếc sang.

Ông ta nắm chặt trong tay một vật gì đó – có vẻ là một chiếc chìa khóa cũ, rỉ sét.

Ting!

Cửa mở.

Hành lang tầng 4 tối hơn bình thường.

Gió lạnh từ đâu thổi qua khe cửa sổ cuối hành lang, làm tấm rèm mỏng lay động.

Người đàn ông bước thẳng về phía phòng 407.

Minh định bật đèn hành lang, nhưng đột nhiên... toàn bộ hệ thống điện phụt tắt.

Cả tầng chìm vào bóng tối.

– Hỏng cầu dao à? – Minh hỏi, giọng run hơn anh muốn.

Người đàn ông không trả lời.

Từ bóng tối, ông ta quay đầu lại, và Minh nhận ra đôi mắt ông ta... sáng lấp lánh như phản chiếu ánh đèn mà ở đây không hề có.

Tiếng gõ lại vang lên.

Cốc... cốc... cốc...

Lần này, Minh chắc chắn nó phát ra từ bên trong phòng 407.

Người đàn ông tra chìa khóa vào ổ.

Tiếng kim loại xoay vang lên chậm rãi, nặng nề.

Cửa mở.

Một luồng khí lạnh ùa ra, kèm mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi hăng hắc của thứ gì đó giống như... sắt gỉ.

Bên trong tối om.

Người đàn ông bước vào, Minh bám sát phía sau.

Chỉ vài giây sau, một tia sáng mờ hắt lên từ bàn cạnh giường.

Ở đó, một tờ giấy nằm ngay ngắn, chữ viết nguệch ngoạc:

"Cô ấy không tự tử.

Hung thủ ở dưới sảnh, mỗi đêm vẫn trực ở lễ tân."

Minh chết lặng.

Anh chưa kịp quay sang hỏi thì... người đàn ông biến mất.

Không tiếng bước chân, không tiếng cửa mở.

Chỉ còn Minh đứng một mình trong bóng tối.

Điện sáng trở lại.

Minh nhìn quanh – căn phòng trống rỗng, chẳng có ai.

Anh chạy ra cửa, nhìn xuống hành lang.

Không một bóng người.

Nhưng ở cuối hành lang, camera an ninh gắn trên trần chớp đỏ – vẫn đang ghi hình.

Minh vội rút điện thoại, định gọi cho Hải hoặc Tùng.

Nhưng khi mở camera livestream trên máy, anh thấy một điều khiến máu trong người như đông lại:

Màn hình hiển thị hình ảnh hành lang tầng 4, ngay trước cửa 407... nơi có một người đang đứng.

Người đó chính là Minh – nhưng anh lại đang mỉm cười và gõ cửa.

Cốc... cốc... cốc...
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 3 - Mất điện


Minh đóng sập nắp laptop.

Tim anh đập thình thịch, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Hình ảnh trên màn hình vẫn ám trong mắt anh – chính anh, với nụ cười kỳ lạ, đang gõ cửa phòng 407.

Không thể nào.

Lúc đó anh đang ở trong phòng cùng người đàn ông áo mưa, không thể đồng thời đứng ngoài gõ cửa.

Anh quay lại nhìn quanh sảnh lễ tân.

Đêm đã sang gần nửa khuya, nhưng ánh đèn vàng dịu và tiếng mưa ngoài trời càng khiến không gian thêm tù túng.

Một linh cảm xấu len vào đầu anh: có ai đó đang theo dõi từng cử chỉ của anh.

Minh hít sâu, mở lại camera một lần nữa.

Nhưng đoạn video đã biến mất.

Màn hình hiển thị dòng chữ lạnh lùng: "No record found."

Anh vội kiểm tra các đoạn khác, nhưng toàn bộ camera tầng 4 trong khoảng 23h45–00h10 đều trống trơn, như chưa từng ghi hình.

"Không thể là lỗi kỹ thuật..." – Minh lẩm bẩm.

Một tiếng động nhẹ vang lên từ cửa sảnh, kéo anh về hiện tại.

Anh ngẩng lên – nhưng chỉ thấy những giọt mưa lăn dài trên tấm kính, ánh đèn đường hắt bóng lờ mờ.

Điện thoại bàn đột ngột reo.

Tiếng chuông vang chát chúa trong không gian yên ắng khiến Minh giật mình.

Anh cầm máy:

– Lễ tân khách sạn Hoàng Gia, xin nghe...

Không có tiếng trả lời.

Chỉ là hơi thở khe khẽ, đều đều, kéo dài.

– Ai vậy? – Minh cau mày.

Hơi thở dừng lại.

Rồi một giọng nữ mơ hồ vang lên, lẫn trong tiếng rè rè:

– Đừng... tin...

Cạch.

Đường dây ngắt.

Minh đứng bất động vài giây, rồi tự trấn an: "Có thể ai đó trêu."

Nhưng anh biết, giọng nói ấy nghe rất giống Linh.

Trước khi kịp suy nghĩ thêm, toàn bộ đèn trong khách sạn vụt tắt.

Tiếng quạt thông gió dừng lại, chỉ còn tiếng mưa và vài tiếng lộp bộp của nước nhỏ từ trần.

Bóng tối nuốt chửng sảnh lễ tân.

Từ xa, những vệt sáng từ hành lang hắt ra cũng lần lượt biến mất.

Mất điện toàn bộ.

Minh với tay tìm đèn pin dưới quầy, ánh sáng trắng yếu ớt lập tức xé toạc màn đêm, để lộ khoảng sảnh trống trải.

Anh nhìn quanh, kiểm tra cầu dao tổng ở góc tường – vẫn đang bật.

Không phải do anh cúp.

Một tiếng động khác vang lên từ trên cao.

Không phải tiếng gõ lần này, mà là tiếng kéo lê – nặng nề, chậm chạp – như có ai đang lôi thứ gì đó trên sàn.

Tiếng động xuất phát từ tầng 4.

Minh cắn môi, định gọi cho bảo vệ Hải.

Nhưng vừa mở máy, điện thoại anh mất sóng.

Chỉ hiện "No Service" ở góc màn hình.

Không còn cách nào khác, anh quyết định lên kiểm tra.

Thang máy không hoạt động vì mất điện, buộc Minh phải đi cầu thang bộ.

Mỗi bước chân anh vang vọng, hòa lẫn tiếng mưa bên ngoài, càng lên cao càng rõ.

Khi đến tầng 4, tiếng kéo lê dừng lại.

Hành lang tối đen như mực.

Đèn pin của Minh quét qua những cánh cửa đóng kín, bám đầy bụi.

Không khí lạnh buốt tràn ra từ đâu đó, mang theo mùi ẩm mục và... thoang thoảng mùi kim loại tanh.

Anh chiếu đèn về phía cuối hành lang – nơi phòng 407 nằm.

Cánh cửa vẫn đóng, nhưng dưới khe hở... có một vệt sáng le lói.

Minh bước chậm lại, tim đập dồn.

Khi chỉ còn cách vài bước, ánh sáng bên trong vụt tắt, như có ai biết anh đang đến gần.

Anh đặt tay lên nắm cửa.

Nó mát lạnh, gần như đông cứng.

Khi xoay nhẹ, ổ khóa phát ra tiếng cạch khô khốc – không khóa.

Cánh cửa mở ra từng phân.

Bên trong tối om, nhưng Minh nghe rõ tiếng ai đó thì thầm.

Giọng nam, khàn đục:

– Đêm nay... sẽ kết thúc.

Ánh đèn pin lia nhanh vào trong – trống rỗng.

Không người, không đồ đạc.

Chỉ có một chiếc ghế gỗ cũ đặt giữa phòng.

Trên ghế, một phong bì màu nâu.

Minh tiến lại, mở ra.

Bên trong là một tấm ảnh – Linh đang đứng cười, bên cạnh là... chính Minh.

Ảnh chụp ở sảnh lễ tân, nhưng Minh chưa từng có khoảnh khắc này.

Anh chưa từng chụp ảnh với Linh.

Mặt sau tấm ảnh viết:

"Hung thủ nhìn giống như bạn."

Bỗng từ sau lưng, tiếng kéo lê vang lên lần nữa – gần hơn.

Minh quay phắt lại, đèn pin chiếu thẳng vào cửa.

Trong khoảnh khắc, anh thấy một bóng người cao gầy, khoác áo mưa đen, đứng bất động.

Rồi đèn pin chập chờn, ánh sáng tắt phụt.

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 4 - Nghi ngờ


Ánh sáng đèn pin chập chờn trở lại.

Minh lia vội quanh phòng, nhưng hành lang phía ngoài đã trống trơn.

Không còn bóng áo mưa đen, không tiếng kéo lê, chỉ còn tiếng mưa nện đều vào cửa sổ cuối hành lang.

Anh đứng lặng vài giây, rồi quay vào phòng 407, siết chặt tấm ảnh trong tay.

Tấm ảnh này không chỉ là một lời buộc tội, mà còn giống như ai đó đang chơi một trò bệnh hoạn – dùng chính hình ảnh của anh để gieo rắc nghi ngờ.

Minh nhét ảnh vào túi, khóa cửa phòng 407 lại.

Khi xuống đến tầng trệt, ánh đèn điện bất ngờ bật sáng.

Mất điện vừa rồi biến mất nhanh như khi nó xảy ra, chẳng ai biết nguyên nhân.

Minh lướt nhìn quanh – quầy lễ tân trống, nhưng ở góc sảnh, Tùng – đồng nghiệp ca sáng – đang ngồi, chăm chú vào màn hình điện thoại.

– Cậu làm gì ở đây giờ này? – Minh hỏi, bước đến.

Tùng ngẩng lên, vẻ mặt hơi bất ngờ:

– À... tớ để quên đồ, quay lại lấy.

Sao thế, trông cậu xanh xao vậy?

Minh quan sát kỹ.

Áo Tùng hơi ướt ở vai, như vừa đi ngoài mưa.

Nhưng nếu chỉ đến lấy đồ, tại sao lại ướt nhiều như vậy?

– Cậu có lên tầng 4 không? – Minh dò xét.

– Tầng 4?

Không.

Cậu biết là nó khóa mà. – Tùng cười nhạt, rồi liếc nhanh về phía thang máy.

Minh im lặng.

Anh không muốn lộ ra những gì vừa xảy ra, ít nhất cho đến khi hiểu rõ hơn.

Bảo vệ Hải bước vào sảnh từ cửa sau, tay cầm chai nước lọc.

Anh ta nhìn Minh:

– Lúc nãy mất điện, tôi đi kiểm tra quanh khách sạn, không thấy ai lạ.

Có gì không ổn à?

Minh định trả lời "không" cho xong, nhưng rồi hình ảnh tấm ảnh lại hiện lên trong đầu.

Anh liếc nhìn Hải.

Người đàn ông này làm ở khách sạn lâu hơn Minh, từng quen biết Linh, và nổi tiếng ít nói, khó đoán.

– Anh có nhớ tối Linh chết, anh đang ở đâu không? – Minh hỏi thẳng.

Hải hơi sững lại, ánh mắt thoáng sắc lên:

– Ở bốt bảo vệ.

Sao cậu hỏi vậy?

– Không có gì... tôi chỉ muốn chắc chắn.

Hải nhìn Minh thêm vài giây rồi bỏ đi.

Minh quay về quầy lễ tân.

Anh mở lại hệ thống camera.

Lần này, toàn bộ đoạn video từ 23h45–00h10 đã được khôi phục, như chưa từng bị xóa.

Nhưng điều khiến anh lạnh sống lưng là...

đoạn hình "Minh" đứng gõ cửa 407 vẫn ở đó.

Không mờ, không nhiễu.

Anh tua chậm.

"Minh" trong video mặc đúng bộ đồ anh đang mặc, cùng kiểu tóc, cùng cử chỉ.

Nhưng có một chi tiết lạ: chiếc đồng hồ trên tay "Minh" chỉ đúng 23h47, trong khi ở thời điểm đó, Minh thật đang ở quầy lễ tân dưới tầng trệt.

Anh phóng to khung hình, cố tìm điểm khác biệt.

Và rồi... anh thấy.

Vành tai của "Minh" trong video có một vết sẹo nhỏ.

Minh thật thì không.

Điều này có nghĩa là gì?

Một kẻ nào đó cố tình giả dạng anh?

Nhưng để giống tới mức camera không phân biệt được... thì không phải chuyện đơn giản.

Điện thoại bàn lại reo.

Minh chộp máy:

– Ai đó?

Giọng nữ thì thầm vang lên lần nữa:

– Kẻ đó ở rất gần... và hắn không phải người xa lạ.

Cạch.

Minh siết chặt ống nghe, mắt dán vào màn hình camera hiển thị sảnh.

Lúc này chỉ có anh, Tùng đang cúi xuống buộc dây giày, và Hải đứng ở cửa phụ.

Nếu "kẻ đó" thật sự ở gần... thì hắn đang ở ngay trong tầm mắt anh.

Trong túi quần, tấm ảnh nóng lên – không phải theo nghĩa thật, mà là cảm giác của Minh khi nghĩ về nó.

Anh biết, nếu muốn tìm sự thật, anh sẽ phải đối mặt với một trong hai người kia.

Đèn trong sảnh chập chờn, rồi lại tắt.

Trong bóng tối, tiếng gõ vang lên, lần này không phải từ tầng 4, mà từ ngay sau lưng Minh.

Cốc... cốc... cốc...
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 5 - Bóng song trùng


Tiếng gõ vang lên lần nữa.

Cốc... cốc... cốc...

Chậm rãi.

Đều đặn.

Như nhịp tim của một con thú đang rình mồi.

Minh xoay người, đèn pin trong tay bật sáng, tia sáng quét mạnh ra phía sau quầy lễ tân.

Người đứng đó... chính là anh.

Bản sao của Minh – giống đến từng sợi tóc, từng nếp gấp trên áo.

Kể cả ánh mắt – một ánh mắt mà anh biết rất rõ – nhưng trong đôi mắt kia không có sự bối rối hay sợ hãi... chỉ có một nụ cười mỏng, lạnh như băng.

– Mày là ai? – Minh gằn giọng, nhưng bàn tay cầm đèn pin hơi run.

"Minh" kia nghiêng đầu, quan sát anh như đang soi một tấm gương méo mó.

– Tao là mày.

Nhưng mày... chưa bao giờ là tao.

Giọng nói y hệt anh, chỉ khác ở nhịp điệu – chậm hơn, rít qua kẽ răng.

Tùng từ góc sảnh ngẩng lên:

– Gì vậy Minh?

Ai ở đó... – Nhưng khi nhìn ra sau quầy, cậu ta khựng lại.

– Ủa?

Sao... hai cậu...?

Minh quay lại phía Tùng để giải thích, nhưng ngay khoảnh khắc đó, bản sao đã biến mất.

Không tiếng bước chân, không cánh cửa mở – như thể hắn tan vào bóng tối.

– Cậu vừa thấy chứ? – Minh hỏi dồn.

– Thấy... nhưng... – Tùng lắc đầu, mặt tái mét – Tôi... không biết phải tin gì nữa.

Bảo vệ Hải cũng bước tới, vẻ mặt cảnh giác:

– Có ai đó lẻn vào à?

Minh không trả lời, chỉ siết chặt tấm ảnh trong túi.

Anh biết mọi thứ đã vượt quá mức bình thường – đây không chỉ là vụ án mạng của Linh, mà còn là một trò chơi tâm lý nhằm vào anh.

Manh mối mới

Minh quyết định lên phòng nhân viên tìm cuốn sổ đăng ký khách lưu trú cũ, hy vọng tìm ra thông tin người đàn ông áo mưa hoặc bất kỳ ai có ngoại hình giống mình.

Trong cuốn sổ của năm ngoái, anh dừng lại ở một cái tên: Nguyễn Minh Quân – đăng ký ở phòng...

407.

Ngày check-in: 15/6 – đúng một ngày trước khi Linh chết.

Thông tin cá nhân: bỏ trống.

Không số CMND, không số điện thoại.

Bên cạnh chữ ký của khách, nét chữ nguệch ngoạc quen thuộc – giống hệt chữ trên tờ giấy để lại trong phòng 407: "Cô ấy không tự tử."

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh chụp lại trang sổ bằng điện thoại.

– Mày đang tìm thứ gì không nên tìm, Minh.

Giọng nói vang ngay sau lưng.

Minh quay phắt lại.

Người đàn ông áo mưa đen đứng đó, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp, giọt nước mưa chảy từ vành mũ xuống.

Tay hắn nắm chặt một chiếc chìa khóa cũ.

– Mày muốn biết sự thật? – Hắn hỏi.

– Muốn.

– Vậy 3 giờ sáng nay, một mình lên phòng 407.

Đừng mang theo ai.

Nói xong, hắn quay đi, biến mất vào hành lang.

Bất an trước giờ hẹn

Minh quay lại quầy lễ tân.

Đồng hồ chỉ 2h18.

Anh nhìn sang Tùng và Hải – cả hai đều có biểu hiện khác thường.

Tùng thì ngồi bấm điện thoại liên tục, nhưng mỗi lần Minh liếc sang, cậu ta lại thoát màn hình rất nhanh.

Hải thì đứng ở cửa phụ, ánh mắt lơ đãng nhưng bàn tay lại siết chặt dùi cui.

Điện thoại bàn reo lần nữa.

Minh ngập ngừng bắt máy.

– Cậu sẽ không bao giờ rời khỏi đây nếu lên đó. – Giọng nữ nói nhanh, dồn dập.

– Linh? – Minh gần như hét lên.

– 3 giờ... là thời điểm hắn mạnh nhất. – Giọng nói lạc đi, rồi đường dây ngắt.

Minh đặt ống nghe xuống, tim đập loạn.

Anh biết mình nên bỏ qua lời hẹn, nhưng sự thật đang ở ngay trước mắt, và anh không thể quay lưng.

3 giờ sáng

Anh đứng trước cửa phòng 407, tay cầm chìa khóa cũ mà không nhớ mình đã lấy nó từ khi nào.

Hành lang yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tim mình.

Cánh cửa từ từ mở ra.

Bên trong, chỉ có một chiếc ghế và... bản sao của Minh, đang ngồi, chống khuỷu tay lên gối, mỉm cười.

– Mày đến rồi.

Giờ thì... chọn đi: muốn biết sự thật hay muốn sống tiếp?
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 6 - Lựa chọn


Bản sao của Minh ngồi bất động trên chiếc ghế, ánh mắt khóa chặt lấy anh.

Căn phòng lạnh buốt, từng luồng hơi thở của Minh bốc trắng trong không khí.

– Mày muốn gì? – Minh hỏi, giọng khàn đặc.

Hắn mỉm cười, rướn người về phía trước.

– Muốn mày nhớ lại.

Minh cau mày:

– Nhớ cái gì?

– Đêm 16/6.

Đêm Linh chết.

Cái tên ấy vang lên như lưỡi dao xoáy vào trí óc Minh.

Anh cố nhớ lại từng chi tiết của đêm hôm đó – anh trực ca tối, Linh ghé qua sảnh để gửi một bưu phẩm cho khách.

Sau đó, cô nói sẽ lên tầng 4... và rồi...

Hình ảnh đứt quãng hiện lên: Linh mở cửa phòng 407, quay lại mỉm cười với ai đó... và bóng tối nuốt trọn.

– Mày...

ở đó? – Minh thì thầm.

– Tao ở đó.

Và mày cũng vậy. – Hắn nói chậm rãi. – Nhưng mày đã chọn quên.

Minh lắc đầu:

– Tôi không hại Linh.

– Tao đâu nói mày hại cô ấy. – Hắn nhếch mép. – Nhưng mày đã để cô ấy chết.

Một cơn đau nhói xộc vào thái dương, Minh ôm đầu.

Trong cơn choáng váng, ký ức ùa về – anh đứng ở hành lang tầng 4, nghe tiếng Linh kêu cứu từ bên trong phòng 407.

Nhưng khi anh định lao vào, ai đó nắm chặt tay anh, kéo lùi lại, thì thầm:

"Không phải việc của cậu."

Áo mưa đen.

Giọng khàn đặc.

Người đàn ông áo mưa

– Hắn... chính là kẻ giết Linh? – Minh hỏi, mắt mở lớn.

Bản sao không trả lời ngay.

Hắn rút từ túi ra một tấm ảnh khác – Linh nằm bất động trên sàn, bên cạnh là một đôi giày ướt sũng.

– Đôi giày này... thuộc về ai? – Hắn hỏi.

Minh nhìn kỹ.

Đó là đôi giày bảo vệ tiêu chuẩn của khách sạn.

Và chỉ có một người mặc loại này ca đêm hôm đó...

Hải.

Lời cảnh báo

Bản sao đứng dậy, tiến lại gần Minh, khoảng cách chỉ còn nửa mét.

– Mày có hai lựa chọn:

Đi tìm Hải ngay bây giờ và kết thúc mọi thứ.

Rời khỏi khách sạn, quên tất cả, sống như thể Linh chưa từng tồn tại.

Minh nghiến răng:

– Và nếu tôi chọn cách thứ ba – tìm sự thật đến cùng?

– Cách đó... sẽ giết mày.

Ánh mắt hắn lóe lên, như một lời tiên đoán.

Quyết định

Minh bước lùi lại, tay siết chặt tấm ảnh đôi giày.

Anh biết nếu tin lời bản sao, Hải sẽ là nghi phạm lớn nhất.

Nhưng tất cả mọi thứ xảy ra tối nay khiến anh không thể tin hoàn toàn vào bất kỳ ai – kể cả "mình".

– Tôi sẽ tự tìm câu trả lời. – Minh nói, giọng chắc nịch.

Bản sao bật cười khẽ, lùi vào bóng tối của góc phòng.

– Vậy thì...

4 giờ sáng, gặp tao ở sân thượng.

Tao sẽ cho mày thấy... tất cả.

Rồi hắn biến mất.

Sự im lặng bất thường

Khi Minh rời phòng 407, hành lang tầng 4 hoàn toàn im lặng, khác hẳn những tiếng gõ và kéo lê trước đó.

Anh cảm giác như cả khách sạn đang nín thở.

Xuống đến tầng trệt, Tùng đã biến mất.

Hải thì đứng ở cửa phụ, ánh mắt dò xét.

– Cậu vừa ở đâu? – Hải hỏi.

– Kiểm tra tầng 4. – Minh đáp ngắn.

Hải khẽ gật, nhưng bàn tay vẫn giữ chặt dùi cui, ánh mắt không rời Minh.

Móc câu

2 giờ 57 phút.

Minh ngồi ở quầy, chờ tới giờ hẹn ở sân thượng.

Anh mở camera an ninh để giết thời gian... và tim anh thắt lại.

Trên màn hình tầng 4 – bản sao của Minh đang đứng trước cửa phòng 407, gõ cửa.

Nhưng lần này... một người khác mở cửa.

Người đó là Hải.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 7 - Sân thượng lúc 4 giờ


Gió đêm rít qua khe cửa kim loại, mang theo hơi lạnh buốt.

Minh đẩy cánh cửa dẫn lên sân thượng, bản lề kêu két kéo dài.

Mùi ẩm của mái bê tông hòa cùng mùi khét nhẹ của dây điện, khiến không khí càng ngột ngạt.

Trên nền tối của bầu trời, bóng người đứng tựa lan can – chính là bản sao.

– Mày đến đúng giờ. – Hắn không quay lại.

Minh bước chậm, khoảng cách thu hẹp dần.

– Tao cần sự thật.

Tất cả.

Bản sao quay mặt.

Lần đầu tiên Minh thấy rõ từng đường nét – không khác anh một ly, nhưng ánh mắt lạnh hơn, như được mài từ thép.

– Linh không chết vì tai nạn.

Cô ấy bị bịt miệng, trói tay, và... bị đẩy từ tầng này xuống.

Gió quất mạnh, lời nói của hắn bị xé thành từng mảnh, nhưng vẫn đủ để khiến Minh rùng mình.

– Ai làm? – Minh hỏi, giọng căng như dây đàn.

– Tao đã thấy.

Và mày cũng đã thấy. – Hắn nhấn mạnh từng chữ.

Một ký ức chợt lóe: đêm đó, Minh bị giữ lại ở hành lang, nhưng trong khoảnh khắc vùng thoát ra, anh kịp nhìn thấy một bóng người đứng cạnh lan can – Hải – tay vẫn nắm sợi dây thừng.

Hải xuất hiện

Tiếng cửa kim loại mở ra phía sau.

Hải bước vào, khuôn mặt tối sầm.

– Cậu không nên ở đây, Minh. – Giọng anh ta trầm thấp, nhưng lại vang rền giữa khoảng không.

Bản sao lùi lại vài bước, mỉm cười chế giễu:

– Đến rồi à?

Sợ sự thật bị lộ sao?

Hải liếc hắn, rồi quay sang Minh:

– Cậu nghĩ tôi giết Linh?

Cậu sai.

Tôi... chỉ dọn dẹp.

– Dọn... dẹp? – Minh siết nắm tay.

Hải im lặng vài giây, rồi móc từ túi áo ra một chiếc USB.

– Trong này có đoạn video từ camera cũ.

Nếu xem, cậu sẽ biết ai thực sự giết Linh.

Nhưng... – Anh ta dừng lại – Nếu cậu mở nó, cậu sẽ không còn đường quay lại.

Quyết định nguy hiểm

Bản sao chen vào:

– Đừng tin hắn.

Tao mới là người mày cần nghe.

Hải sẽ chỉ cho mày một phần, còn phần còn lại... hắn sẽ chôn xuống đất.

Gió càng lúc càng mạnh.

Minh đứng giữa hai người – một kẻ giống hệt mình nhưng bí ẩn, và một bảo vệ ca đêm với USB chứa câu trả lời.

– Vậy rốt cuộc ai mới nói thật? – Minh gằn giọng.

Hải ném USB về phía Minh.

Anh chụp lấy bản năng.

– Xem nó.

Rồi tự quyết định.

Twist

Khi Minh còn chưa kịp phản ứng, bản sao đã rút từ trong áo ra một khẩu súng lục đen sì, chĩa thẳng vào Hải.

– Hết vai của mày rồi. – Hắn nói nhỏ, nhưng tiếng vang dội.

Đoàng!

Tiếng súng nổ xé toang màn đêm.

Hải ngã vật xuống, máu loang nhanh trên nền bê tông.

Bản sao quay sang Minh, nụ cười trở lại:

– Giờ thì... mày chỉ còn tao.

Và sự thật sẽ đi theo cách của tao.

Hắn giật mạnh USB từ tay Minh, bỏ vào túi, rồi lùi dần về phía cầu thang tối om.

Minh đứng chết lặng, gió lạnh quất vào mặt, và lần đầu tiên anh nhận ra... trên cổ tay bản sao có một vết sẹo giống hệt người đàn ông áo mưa.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 8 - USB máu


Tiếng súng vẫn vang vọng trong tai Minh.

Mùi khét của thuốc súng trộn với mùi máu tanh nồng khiến dạ dày anh cuộn lên.

Hải nằm bất động, đôi mắt mở trừng trừng về phía bầu trời đầy mây đen.

Bản sao đã biến mất vào bóng tối của cầu thang.

Minh biết nếu không làm gì, mình sẽ vừa mất USB vừa trở thành kẻ bị nghi ngờ duy nhất cho cái chết của Hải.

Anh cúi xuống kiểm tra mạch.

Vẫn còn đập, yếu ớt.

– Cố lên... – Minh lẩm bẩm, rồi kéo Hải về phía cửa sân thượng.

Tiếng bước chân đuổi theo

Từ bên dưới vọng lên tiếng bước chân nhanh và mạnh – không phải của bản sao.

Minh nhận ra giọng Tùng gọi:

– Minh!

Anh ở đâu?

Anh liếc nhìn Hải – máu thấm ướt vai áo, nhưng nếu Tùng thấy cảnh này, mọi thứ sẽ càng rắc rối.

Minh quyết định đặt Hải lại vị trí cũ, rồi chạy xuống cầu thang khác dẫn về tầng 3.

Đi ngang hành lang, Minh bắt gặp một vết máu nhỏ kéo dài về phía thang thoát hiểm.

Hắn – bản sao – đã đi hướng đó.

Đuổi theo kẻ cướp USB

Minh lao xuống thang thoát hiểm, gió ngoài trời tạt vào mặt.

Ở tầng 2, anh thoáng thấy bóng người lách qua cửa phụ ra ngoài sân sau.

Khi Minh đuổi ra, chỉ còn lại khoảng sân ướt mưa và... một chiếc áo mưa đen vứt lại, dính đầy bùn.

Trong túi áo – trống rỗng.

USB không còn.

Mảnh giấy lạ

Nhưng Minh tìm thấy một mảnh giấy nhỏ ướt nước, chữ bị nhòe:

"Muốn thấy phần còn lại – 1h sáng, cầu cảng số 5."

Anh nhét giấy vào túi.

Cầu cảng số 5 cách khách sạn 4 km, là nơi ít người lui tới vào ban đêm.

Quay lại hiện trường

Khi Minh quay về sân thượng, Tùng đã ở đó, đang gọi điện cầu cứu.

Hải được đặt nằm nghiêng, băng tạm bằng khăn của khách sạn.

Tùng nhìn Minh với ánh mắt nghi ngờ:

– Anh biết chuyện này chứ?

– Tôi... nghe tiếng súng, chạy tới thì đã thế này. – Minh cố giữ giọng bình tĩnh.

Tùng không nói gì thêm, nhưng rõ ràng không tin hoàn toàn.

Cảnh sát đến

Chỉ 15 phút sau, cảnh sát xuất hiện.

Một sĩ quan tên Lâm dẫn đầu, ghi chép tỉ mỉ.

Khi đến lượt Minh, ông nhìn thẳng vào mắt anh:

– Anh Minh, camera ghi hình anh có mặt tại sân thượng ngay trước khi nổ súng.

Giải thích đi.

Minh sững người.

Camera sân thượng?

Anh biết rõ nơi này không có camera hoạt động từ khi hỏng hệ thống.

Vậy đoạn ghi hình kia... ai đã cài lại?

– Tôi... nghe tiếng động nên lên xem.

Khi tới, Hải đã bị thương.

Kẻ bắn chạy mất.

– Anh thấy mặt không?

– Giống... tôi. – Minh đáp, và ngay khi nói ra, anh biết mình vừa tự biến lời kể thành trò hoang tưởng trong mắt cảnh sát.

Sĩ quan Lâm nhíu mày:

– Giống anh?

Ý anh là sao?

Minh im lặng.

Lời đe dọa

Khi cảnh sát rời đi, điện thoại Minh rung lên.

Tin nhắn ẩn danh:

"Đừng nói với ai về USB.

1h sáng, cầu cảng số 5.

Đi một mình nếu muốn sống."

Minh nhìn đồng hồ – còn 2 tiếng rưỡi.

Anh biết đây là cái bẫy, nhưng cũng là cơ hội duy nhất để lấy lại USB và tìm sự thật.

Chuẩn bị

Anh quay về phòng nhân viên, mở tủ cá nhân.

Bên trong, ngoài vài bộ đồng phục, còn có con dao gấp cũ – món đồ Linh từng đưa anh để "phòng thân".

Anh nhét dao vào túi áo, kèm theo điện thoại bật chế độ ghi âm.

Trước khi rời khách sạn, Minh nhìn lên tầng 4 – hành lang tối om.

Một bóng người đứng ở cuối, bất động.

Khi anh chớp mắt, bóng đó biến mất.

Móc câu

Cầu cảng số 5 lúc 1h sáng chìm trong sương mù.

Minh bước chậm trên những tấm ván ướt, ánh đèn đường lờ mờ phía xa.

Ở cuối cầu, một chiếc hộp kim loại đặt ngay ngắn.

Bên trong, không phải USB... mà là điện thoại của Linh, màn hình vẫn còn pin.

Tin nhắn cuối cùng trong máy:

"Minh... nếu anh đọc được cái này, có nghĩa là tôi đã chết.

Đừng tin kẻ giống anh."

Ngay khi Minh đọc xong, tiếng bước chân vang lên sau lưng.

– Tôi đã bảo đi một mình. – Giọng bản sao, lạnh tanh.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 9 - Điện thoại của Linh


Minh xoay người, ánh sáng mờ của đèn đường hắt lên khuôn mặt quen thuộc nhưng méo mó kia.

Bản sao bước chậm lại, tiếng giày đế cứng nện trên gỗ vang vọng khắp cầu cảng.

– Trả USB lại cho tôi. – Minh gằn giọng.

– USB? – Hắn nhếch mép – Nó không còn quan trọng nữa.

Cái cậu cần... là chiếc điện thoại này.

Hắn giơ bàn tay cầm điện thoại của Linh, thứ mà Minh vừa tìm thấy trong hộp.

Ánh mắt hắn lướt qua màn hình, rồi đặt điện thoại vào lòng bàn tay Minh một cách nhẹ nhàng bất thường.

– Mở thư mục "Ẩn" trong máy. – Hắn nói, giọng trầm xuống.

Minh chần chừ một chút, rồi nhập mật mã.

Thư mục "Ẩn" hiện ra với ba tệp: một đoạn ghi âm, một video, và một ảnh duy nhất.

Anh mở ghi âm trước.

Giọng Linh vang lên, run rẩy:

"Nếu ai tìm thấy điện thoại này, hãy biết rằng tôi bị theo dõi suốt một tháng qua.

Có ai đó giống hệt Minh – nhưng không phải anh ấy – và hắn muốn tôi im lặng.

Nếu tôi biến mất... chính hắn là lý do."

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Minh.

Anh mở tấm ảnh.

Trong đó, Linh đứng bên cạnh người đàn ông mặc áo mưa đen, nhưng khuôn mặt lại chính là... bản sao của Minh.

– Cậu thấy chưa? – Hắn nghiêng đầu, nụ cười nửa miệng – Tôi đã ở cạnh Linh, và cậu thì không.

Minh siết chặt dao gấp trong túi.

– Mày là ai?

– Tao... là phần mà cậu đã bỏ lại. – Hắn đáp, mắt lóe sáng – Phần mà cậu cố quên từ đêm 16/6.

Tiếng còi tàu vọng lên từ xa.

Sương mù dày đặc hơn, che khuất mọi thứ ngoài bán kính vài mét.

Khi Minh định tiến thêm một bước, hắn đột ngột lùi lại, tay ném mạnh điện thoại xuống mặt nước đen kịt.

– Muốn tìm sự thật?

Lặn xuống mà lấy. – Giọng hắn vang như thách thức, rồi hắn quay người biến mất vào màn sương.

Minh lao tới mép cầu, nhưng chỉ thấy mặt nước gợn sóng.

Không kịp nghĩ, anh nhảy xuống.

Nước lạnh buốt siết chặt cơ thể, đôi giày kéo anh chìm nhanh hơn.

Tay mò mẫm dưới đáy, anh chạm vào vật cứng – điện thoại.

Anh vừa ngoi lên thì một bàn tay bất ngờ túm lấy cổ áo, kéo anh vào mạn tàu cũ neo bên cạnh.

Là Hải.

Nhưng gương mặt anh ta tái nhợt, đôi mắt vô hồn.

– Anh... chết rồi... – Minh lắp bắp.

Hải không trả lời, chỉ cúi sát tai Minh thì thầm:

– Cậu không có nhiều thời gian.

Đừng để hắn... hoàn thành...

Rồi bàn tay buông ra, Hải biến mất dưới làn nước như chưa từng tồn tại.

Minh cố gắng trèo lên cầu cảng, ho sặc sụa, bàn tay vẫn nắm chặt điện thoại ướt sũng.

Màn hình chập chờn sáng, hiện thông báo một video tự động mở.

Trong khung hình, Linh nhìn thẳng vào camera, nước mắt lăn dài.

"Minh... nếu anh xem được cái này, hãy rời khỏi khách sạn.

Đêm mai, mọi thứ sẽ kết thúc.

Nhưng... không phải theo cách anh nghĩ."

Video đột ngột tắt, thay bằng hình ảnh camera an ninh – ghi cảnh Minh (hoặc bản sao) đẩy Linh khỏi sân thượng.

Tim anh như ngừng đập.

Không còn phân biệt nổi đâu là thật, đâu là giả.

Và tiếng cười quen thuộc vang lên phía sau lưng, kéo dài, hòa lẫn với tiếng sóng vỗ, như báo hiệu rằng trò chơi chỉ mới bắt đầu.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 10 - Kẻ đứng sau


Minh quay phắt lại.

Bóng người đứng cách anh chưa đầy ba mét, một tay đút túi, một tay cầm chiếc dùi cui kim loại gõ nhịp xuống sàn gỗ.

Ánh đèn đường yếu ớt chỉ đủ soi lên phần cằm và đôi môi đang cong thành nụ cười.

– Mày nghĩ... ai là kẻ điều khiển tất cả? – Giọng trầm, chậm rãi như đang kể một câu chuyện buồn.

– Không phải mày sao? – Minh hỏi, tay siết chặt điện thoại ướt sũng.

– Tao chỉ là... công cụ. – Bóng người bước lên, ánh sáng lộ ra gương mặt.

Không phải bản sao.

Không phải Hải.

Đó là ông Lâm, sĩ quan cảnh sát đã thẩm vấn Minh tối nay.

Minh lùi lại bản năng.

– Tại sao?

– Vì cậu cần bị thử thách.

Cậu quá yếu để giữ được sự thật, Minh à. – Ông ta nói, ánh mắt lạnh buốt – Và còn một điều... nếu cậu tiếp tục điều tra, cậu sẽ tìm thấy người đứng sau cái chết của Linh.

Nhưng khi đó, cậu sẽ phải chết cùng cô ấy.

Minh nuốt khan, trong đầu lướt qua hàng loạt hình ảnh: Linh cười khi đưa dao gấp cho anh, Hải cảnh báo trên sân thượng, bản sao nói về "phần đã bỏ lại".

– USB đâu? – Minh hỏi thẳng.

– Trong tay người mà cậu tin nhất. – Ông Lâm đáp rồi quay lưng, bước vào màn sương, biến mất như chưa từng ở đó.

Minh đứng chết lặng vài giây, cố xâu chuỗi mọi thứ.

"Người tin nhất"...

Anh nghĩ đến Tùng.

Từ đầu tới giờ, chỉ có Tùng là người ở bên hỗ trợ, nhưng cũng là người xuất hiện đúng lúc mỗi khi Minh sắp chạm vào một manh mối quan trọng.

Anh quyết định quay về khách sạn.

Đồng hồ chỉ 2h15 sáng.

Khi đến nơi, quầy lễ tân trống trơn.

Anh kiểm tra phòng trực của Tùng – cửa khóa.

Minh áp tai nghe.

Bên trong vọng ra tiếng gõ bàn phím và tiếng kim loại lạch cạch.

Không chờ thêm, Minh mở khóa phụ, đẩy cửa.

Trên bàn, Tùng đang ngồi với chiếc USB màu đen – chính USB của Hải – cắm vào laptop.

– Cậu đang làm gì? – Minh hỏi, giọng thấp nhưng rõ.

Tùng giật mình, quay lại.

Ánh mắt anh ta vừa bất ngờ vừa... không có chút sợ hãi.

– Tôi đang xem thứ mà cậu không nên xem.

Màn hình laptop hiện khung hình video: sân thượng đêm 16/6, Linh bị trói, và người đẩy cô xuống... là Minh.

Minh cứng người.

– Đó... không phải tôi.

– Camera không nói dối. – Tùng nói, rồi nhấn nút tắt màn hình – Nhưng tôi thì biết rõ... không chỉ có một "cậu" trong khách sạn này.

Minh tiến lại gần.

– Nói rõ.

– Không thể. – Tùng lắc đầu – Nhưng tôi có thể đưa cậu đến gặp kẻ đứng sau.

Điều kiện là... cậu phải sẵn sàng trả giá.

Minh nhìn sâu vào mắt Tùng.

Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra một điều rùng mình: đồng tử Tùng phản chiếu hình ảnh... chính bản sao của Minh, đang đứng ngay sau lưng anh.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 11 - Căn phòng ký ức


Tiếng ù ù trong đầu Minh dần tan.

Anh mở mắt, thấy ánh đèn neon trắng gắt chiếu thẳng vào mặt.

Một sợi dây thừng siết chặt cổ tay, buộc anh vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ.

Không gian quanh anh là bốn bức tường tróc sơn, ẩm mốc, nhưng thứ khiến anh lạnh sống lưng không phải mùi ẩm... mà là những bức ảnh.

Hàng trăm tấm ảnh dán kín tường: Linh đang cười, Linh đang ngủ, Linh đứng ở hành lang khách sạn.

Xen kẽ giữa chúng là ảnh của... chính Minh.

Có những tấm anh chưa từng thấy bao giờ – ảnh chụp lén khi anh đi bộ về nhà, ảnh anh đang ngồi ở quán cà phê 5 năm trước, thậm chí cả ảnh chụp anh khi ngủ trong phòng trọ cũ.

Cánh cửa sắt kêu két.

Tùng bước vào, theo sau là bản sao.

– Chào mừng trở lại, Minh. – Tùng mỉm cười, nhưng ánh mắt vô cảm.

– Đây là cái quái gì? – Minh gầm lên, ghế rung lên theo từng nhịp giật.

Bản sao ngồi xuống đối diện, chống tay lên bàn.

– Đây là cuộc đời cậu... qua đôi mắt của kẻ đã theo dõi cậu hơn 7 năm.

– Ai? – Minh hỏi, giọng khàn đặc.

– Người mà cậu tưởng đã chết. – Bản sao ghé sát tai, thì thầm – Anh trai cậu.

Tim Minh chùng xuống.

– Vô lý.

Tôi là con một.

– Cậu nghĩ vậy thôi. – Bản sao cười nhạt – Nhưng sự thật là... cậu được nhận nuôi.

Gia đình thật của cậu có hai đứa con trai.

Một là cậu, một là tôi.

Tùng xen vào:

– Và Linh... biết điều đó.

Cô ấy tìm ra tôi trước.

Minh nhìn Tùng, ánh mắt đầy nghi hoặc.

– Cậu không phải anh trai tôi.

– Không. – Tùng nói, rồi chỉ vào bản sao – Hắn mới là.

Tôi chỉ là người giữ cửa.

Bản sao đứng dậy, đi vòng quanh Minh như một con thú săn mồi.

– Cậu có nhớ năm 16 tuổi, cậu bị mất trí tạm thời sau vụ tai nạn ở bến xe không?

Cậu mất ba ngày.

Trong ba ngày đó, tôi ở bên Linh.

Tôi biết tất cả về cô ấy... và về cậu.

– Mày muốn gì? – Minh hỏi.

– Muốn cậu trả lại cuộc sống đáng ra phải là của tôi. – Hắn cúi người, đôi mắt lóe lên tia căm hận – Bắt đầu từ Linh.

Minh vùng vẫy, dây thừng cọ rát vào da.

– Mày giết cô ấy.

– Không. – Bản sao đáp, giọng trơn tru – Cậu mới là kẻ đẩy cô ấy xuống.

Chỉ là... không phải trong thân xác này.

Cánh cửa sắt lại mở, lần này là ông Lâm bước vào, tay cầm USB.

– Trò chơi gần kết thúc rồi, Minh. – Ông ta nói – Đêm mai, mọi thứ sẽ được chiếu công khai.

Và khi đó, không ai còn tin cậu nữa.

Minh cắn môi, máu rỉ ra.

Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ: Phải thoát khỏi đây trước khi "đêm mai" đến.

Bản sao bỏ ra ngoài cùng ông Lâm, để lại Minh và Tùng trong phòng.

Tùng đứng nhìn anh một lúc lâu, rồi khẽ nói:

– Có một cách thoát.

Nhưng nếu giúp cậu... tôi sẽ chết.

Minh nhìn thẳng vào Tùng, gằn giọng:

– Chỉ cần đưa tôi ra khỏi đây.

Tùng không nói gì, chỉ rút con dao nhỏ từ ống quần, đặt xuống sàn rồi bước ra ngoài, khóa cửa.

Minh dùng chân kéo con dao lại gần, bắt đầu cắt dây... nhưng khi dây sắp đứt, một giọng nói vang lên từ góc phòng:

– Đừng phí công.

Cậu sẽ không thoát được đâu.

Một bóng người bước ra từ sau tấm rèm bụi bặm.

Là Linh.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 12 - Linh trở lại


Minh đứng sững, con dao suýt rơi khỏi tay.

Ánh đèn neon trắng xanh làm gương mặt Linh trông tái nhợt, nhưng đôi mắt cô vẫn trong và sáng đến kỳ lạ.

– Linh... là em thật sao? – Minh thốt lên, giọng run run.

– Còn ai khác nữa? – Cô mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy không chạm tới ánh mắt.

– Nhưng... anh thấy em rơi xuống sân thượng...

– Anh thấy... hay anh được cho là thấy? – Linh hỏi lại, bước tới gần, giày phát tiếng lạo xạo trên nền bê tông. – Tất cả chỉ là đoạn phim được dựng.

Minh nuốt khan.

– Ai...

đã làm chuyện đó?

– Không quan trọng. – Linh đáp – Quan trọng là... anh có muốn rời khỏi đây không.

Cô ngồi xuống đối diện, bàn tay chạm nhẹ vào dây thừng quanh cổ tay anh.

Minh cảm nhận được hơi ấm thật, mùi hương quen thuộc thoáng qua – không thể là ảo giác.

– Nhưng nếu em còn sống, tại sao không liên lạc với anh?

– Vì anh không phải mục tiêu duy nhất của chúng. – Giọng Linh thấp xuống – Chúng muốn cả hai anh em... và muốn anh tự tay kết liễu tôi để hợp thức hóa mọi thứ.

– "Hai anh em"? – Minh chớp mắt.

– Phải. – Linh khẽ gật – Anh và... hắn.

Người giống hệt anh.

Minh siết chặt hàm.

– Hắn nói là anh trai tôi.

– Một nửa là sự thật. – Linh nói – Hắn là bản thể của anh, được nuôi tách biệt và đào tạo để trở thành thứ mà chúng cần.

– "Chúng" là ai? – Minh hỏi, giọng như gắt.

– Nếu anh biết, anh sẽ chết trước khi rời khỏi đây. – Linh đáp ngắn gọn – Giờ thì im lặng, để em cắt dây.

Lưỡi dao trong tay cô lia nhẹ, dây thừng đứt từng sợi một.

Minh cảm giác máu lưu thông trở lại, cổ tay nóng ran.

– Chúng ta ra ngoài bằng cách nào? – Minh hỏi.

– Cửa chính là bẫy. – Linh nói, mắt liếc nhanh về phía tường bên trái – Có một lối hầm thông xuống cống, nhưng...

– Nhưng sao? – Minh sốt ruột.

– Nhưng dưới đó có một người đang chờ... và người đó không đứng về phía anh.

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, mỗi lúc một gần.

Linh đẩy Minh về phía tấm ván mục dựa tường, dùng chân hất nó sang một bên, lộ ra miệng hầm tối om.

– Xuống đi. – Cô nói – Em sẽ cản chúng.

– Không. – Minh lắc đầu – Anh không bỏ em lại.

– Anh không có lựa chọn. – Linh nhìn thẳng vào mắt anh – Nếu anh ở lại, cả hai sẽ chết.

Tiếng chìa khóa xoay trong ổ vang lên lách cách.

Minh nghiến răng, trượt xuống hầm.

Mùi hôi thối và ẩm ướt ập tới ngay lập tức, hơi nước lạnh bốc lên làm anh rùng mình.

Trước khi tấm ván đóng lại, Minh kịp thấy bóng người đầu tiên bước vào phòng – là bản sao.

Nhưng điều khiến anh lạnh sống lưng là... nụ cười trên môi Linh khi nhìn hắn.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 13 - Bóng tối dưới hầm


Nước đọng ngập mắt cá chân, lạnh buốt.

Minh cúi thấp người, lần mò trong bóng tối đặc quánh.

Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ những ống sắt rỉ và tiếng tim anh đập dồn dập.

Con hẻm hầm chật hẹp chỉ đủ cho một người đi cúi.

Minh mò từng bước, tay trượt trên bức tường bê tông thấm rêu.

Đột nhiên, phía trước loé lên một ánh đèn pin yếu ớt.

– Cuối cùng cậu cũng xuống đây. – Một giọng quen thuộc vang lên.

Minh khựng lại.

Người bước ra từ góc hầm là...

Hải.

Vẫn bộ quần áo như hôm gặp trên cầu cảng, nhưng lần này ánh mắt không còn vô hồn.

– Không thể nào...

Anh đã chết. – Minh lùi lại, nước văng lên đôi giày.

– Chết chỉ là một cách rời khỏi cuộc chơi. – Hải đáp, nụ cười méo xệch – Nhưng tôi chưa được phép rời.

Minh nhíu mày.

– "Được phép"?

Ai cho phép?

– Cùng một người đã đưa Linh đến với cậu... và cũng đưa bản sao đến. – Hải hạ giọng, tiến lại gần – Và giờ, cậu là quân cờ cuối.

Tiếng bước chân vọng từ trên miệng hầm xuống.

Minh nhận ra âm thanh này không phải của Linh hay bản sao – mà là nhiều người.

Hải ra hiệu im lặng, kéo Minh nấp vào một hốc nhỏ trên tường.

Ba bóng người trượt xuống hầm.

Ánh đèn pin quét qua thành ống, soi rõ gương mặt của...

ông Lâm và hai gã đàn ông lạ.

– Thằng Minh đâu? – Một gã hỏi.

– Nó không thoát xa được đâu. – Ông Lâm đáp, giọng chắc nịch – Hầm này chỉ có một lối ra, và người đang giữ lối đó là...

Linh.

Minh nín thở.

Lời ông Lâm khiến trong đầu anh vang lên hàng loạt câu hỏi: Tại sao Linh lại "giữ" lối ra?

Cô thực sự đứng về phía ai?

Khi ba người tiến xa hơn, Hải khẽ thì thầm:

– Tôi có thể đưa cậu ra ngoài, nhưng phải qua được chỗ Linh.

Và cậu sẽ phải nghe một sự thật... trước khi gặp cô ấy.

Minh gật nhẹ, dù lòng đầy nghi hoặc.

Cả hai men theo một nhánh hầm hẹp hơn, mùi hôi càng nồng nặc.

Đèn pin của Hải hắt sáng lên những ký hiệu kỳ lạ được khắc vào tường: hàng loạt con số và chữ cái xếp theo chuỗi.

– Đây là gì? – Minh hỏi.

– Ngày sinh của cậu. – Hải đáp – Và của hắn.

Hai ngày chỉ cách nhau 3 phút.

– Anh đang nói là tôi và bản sao... sinh cùng lúc? – Minh cau mày.

– Phải. – Hải dừng lại, mắt nhìn thẳng vào anh – Cậu là đứa được chọn để sống "trong sáng".

Hắn là đứa được đào tạo để làm việc bẩn.

Và Linh... là người được chỉ định để gắn kết hai thế giới đó.

Tim Minh đập mạnh.

Anh nhớ lại từng ánh nhìn của Linh dành cho bản sao – không phải thù hận, mà như có một lớp tình cảm phức tạp che giấu.

Ánh sáng phía trước bỗng loé lên.

Hải ra hiệu dừng lại.

Một bóng người đứng chắn ở lối ra, tóc dài rối bời, tay cầm súng – chính là Linh.

Cô nhìn Minh, ánh mắt vừa lạnh vừa đau.

– Anh... không nên xuống đây.

Hải lùi lại, giọng trầm xuống:

– Giờ thì nghe cô ấy nói.

Đây là lúc sự thật lộ ra.

Linh tiến lên một bước, khẩu súng hướng xuống nhưng ngón tay vẫn đặt trên cò.

– Minh... suốt thời gian qua, anh nghĩ mình đang cứu em.

Nhưng thực ra, anh đang phá hỏng kế hoạch duy nhất để cả hai anh em anh...

được sống.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 14 - Sự thật bị giấu kín


Không gian dưới hầm đặc quánh.

Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt xen lẫn tiếng tim Minh đập dồn.

Linh đứng chắn ngay lối ra, ánh sáng yếu ớt hắt lên gương mặt cô, nửa sáng nửa tối.

– "Kế hoạch duy nhất" là sao? – Minh hỏi, giọng khàn, vừa nghi hoặc vừa giận dữ.

Linh hít sâu, mắt vẫn không rời anh.

– Ngay từ đầu, anh và hắn không phải kẻ thù.

Hai người là hai nửa của một chương trình thí nghiệm.

Một người sẽ sống như "người bình thường", để thế giới tin vào bộ mặt đó.

Người còn lại... sẽ làm tất cả những gì kẻ kia không thể – giết chóc, do thám, bịt miệng.

Hải đứng sau lưng Minh, đôi mắt chùng xuống.

– Tôi đã bảo cậu rồi...

đây là cuộc chơi mà cậu không hề được quyền chọn.

– Vậy còn em? – Minh nhìn Linh – Em là gì trong trò chơi này?

– Là cầu nối. – Linh đáp gọn – Nhiệm vụ của em là khiến cả hai tin tưởng mình, rồi hợp nhất lại... trước khi một trong hai bị thủ tiêu.

Lời cô như nhát dao cắm vào tâm trí Minh.

– Nghĩa là... em tiếp cận anh, rồi tiếp cận hắn...

đều là giả?

– Không. – Linh lắc đầu, ánh mắt thoáng rung – Có những thứ em không thể giả được.

Nhưng... nếu muốn anh và hắn cùng sống sót, em buộc phải làm theo kịch bản.

– Và cái chết của em trên sân thượng? – Minh gằn giọng.

– Chỉ là màn kịch để anh bắt đầu nghi ngờ tất cả, kể cả chính mình. – Linh thừa nhận – Nhưng mọi thứ đã lệch khỏi kế hoạch khi...

USB bị mất.

Hải chen vào:

– USB đó chứa danh sách toàn bộ người trong chương trình, cùng bằng chứng về ai điều khiển họ.

Nếu lọt ra ngoài, không ai trong chúng ta sống sót.

Minh nhíu mày.

– Vậy tại sao lại đưa USB cho tôi?

– Vì anh là biến số. – Linh nói, giọng nghiêm – Anh không thuộc hoàn toàn về bên nào.

Tiếng động từ xa vọng lại – tiếng ống thép rơi xuống nước, kèm theo tiếng bước chân dồn dập.

Linh liếc nhanh về phía sau Minh.

– Hắn đến rồi.

Ngay khi câu nói dứt, bản sao xuất hiện ở cuối hầm, bước từng bước chậm nhưng chắc.

Ánh đèn pin chiếu từ dưới lên, hắt lên gương mặt giống Minh đến từng đường nét, chỉ khác ở ánh mắt – lạnh, sâu, và nguy hiểm.

– Đủ rồi, Linh. – Hắn nói – Đưa anh ta cho tôi.

– Không. – Linh đáp, đứng chắn trước Minh – Nếu muốn, anh sẽ phải qua em.

Bản sao cười nhẹ.

– Em lúc nào cũng vậy...

đứng giữa hai bên, nhưng cuối cùng lại không chọn ai.

Hắn rút dao từ thắt lưng.

Trong giây lát, Minh cảm giác cả hầm thu hẹp lại, tiếng thở của mọi người hòa vào nhau, nặng nề.

Linh quay sang Minh, ánh mắt đầy khẩn thiết:

– Chọn đi.

Hoặc theo em... hoặc theo hắn.

Nếu chọn sai, chúng ta sẽ chết ở đây.

Minh nhìn hai người – một là người anh đã yêu, một là hình bóng phản chiếu đáng sợ của chính mình.

Tim anh đập như muốn phá tung lồng ngực.

Hải thì thầm sau lưng:

– Chỉ có một lối sống sót... nhưng nó sẽ đổi tất cả những gì cậu tin từ trước tới giờ.

Minh mở miệng, nhưng trước khi kịp nói, ánh sáng trong hầm chợt vụt tắt.

Tiếng súng nổ vang lên, và một cơ thể ngã xuống nước.

Trong bóng tối, một giọng nói lạ, trầm và dứt khoát vang lên:

– Kế hoạch cũ kết thúc rồi.

Bắt đầu giai đoạn hai.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 15 - Giai đoạn hai


Tiếng súng vẫn vang vọng trong đường hầm, mùi khét của thuốc súng len lỏi trong không khí ẩm mốc.

Minh cố căng mắt nhìn trong bóng tối, tim đập dồn.

Nước dập dềnh quanh mắt cá, sóng nhỏ lan ra từ nơi ai đó vừa ngã xuống.

Ánh sáng đèn pin bật trở lại.

Minh đảo mắt tìm Linh, bản sao và Hải.

Cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng: Hải nằm sõng soài trên mặt nước, máu loang đỏ.

– Không... – Minh bước tới, nhưng một giọng nói trầm và lạ vang lên chặn lại:

– Đừng phí sức.

Hắn đã chọn phe, và trả giá.

Từ cuối hầm, một người đàn ông cao lớn bước ra.

Gương mặt ông ta bị che nửa bởi mặt nạ đen, chỉ để lộ đôi mắt sắc như dao.

– Ông là ai? – Minh hỏi, giọng khàn.

– Người đã khởi động trò chơi này. – Ông ta nói chậm rãi – Và giờ, chúng ta bước sang giai đoạn hai.

Bản sao khẽ nhếch mép.

– Tôi đoán giai đoạn hai là loại bỏ biến số?

– Không. – Người đàn ông đáp – Là hợp nhất hai nửa.

Minh cảm thấy gai sống lưng.

– Hợp nhất?

– Một trong hai sẽ biến mất.

Người còn lại sẽ mang ký ức của cả hai, trở thành công cụ hoàn hảo. – Giọng ông ta lạnh tanh – Và cậu, Minh... là ứng viên cuối cùng.

Linh chặn trước mặt Minh, súng chĩa thẳng vào người đàn ông đeo mặt nạ.

– Tôi sẽ không để ông làm điều đó.

– Linh... – Ông ta khẽ cười – Cô chưa bao giờ thực sự đứng ngoài cuộc.

Câu nói khiến Minh khựng lại.

– Ý ông là gì?

– Nghĩ xem, ai đã đưa USB vào tay cậu?

Ai đã dàn xếp vụ "ngã" của mình để đẩy cậu vào đường hầm này? – Ông ta tiến thêm một bước – Cô ấy luôn ở phe tôi.

Minh nhìn Linh.

Cô không chối, chỉ khẽ nhắm mắt.

– Đúng... nhưng không phải để tiêu diệt anh. – Linh mở mắt, ánh nhìn kiên quyết – Mà để anh sống sót.

Bản sao cười khẩy.

– Chúng ta đang lãng phí thời gian.

Hãy kết thúc đi.

Người đàn ông gật nhẹ.

Bản sao tiến lên, rút dao.

Minh siết chặt tay, biết rằng nếu giai đoạn hai thực sự là "hợp nhất", thì chỉ có một trong hai tồn tại sau hôm nay.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 16 - Hợp nhất


Tiếng nước bắn lên tung tóe khi Minh và bản sao lao vào nhau.

Dao loé sáng trong ánh đèn pin, kim loại chạm nhau chan chát.

Linh lùi lại, khẩu súng trong tay run run.

Người đàn ông đeo mặt nạ đứng khoanh tay, như một khán giả thưởng thức màn kịch.

– Cậu biết không? – Bản sao gằn giọng giữa hai đòn đánh – Chúng ta giống nhau hơn cậu tưởng.

Mỗi cú đấm của cậu... tôi đều thấy trước.

Minh nghiến răng.

– Nhưng tôi không phải kẻ giết người.

– Chưa thôi. – Hắn đáp, đẩy mạnh khiến Minh loạng choạng.

Trong khoảnh khắc mất thăng bằng, Minh nhớ lại từng câu Linh nói – rằng anh là biến số, rằng chỉ có anh mới thoát khỏi kịch bản.

Ý nghĩ đó lóe lên như tia sáng.

Anh giả vờ lao lên, rồi bất ngờ đổi hướng, tước dao khỏi tay bản sao và kề vào cổ hắn.

– Nếu hợp nhất... – Minh nói, mắt nhìn thẳng người đeo mặt nạ – Tôi chọn cách không để bất kỳ ai trong chúng tôi biến mất.

Người đàn ông bật cười khẽ.

– Không ai từng làm được điều đó.

– Thì hôm nay sẽ có người đầu tiên. – Minh đáp.

Bản sao bất ngờ xoay người, đè Minh xuống nước.

Dao trượt khỏi tay, tiếng súng nổ – Linh bắn.

Viên đạn không trúng bản sao, mà trúng vào đèn pin, dập tắt ánh sáng.

Trong bóng tối, Minh cảm giác bàn tay lạnh buốt của ai đó chạm vào thái dương mình.

Một luồng ký ức lạ ập vào, hình ảnh chồng lên nhau: tuổi thơ trong căn phòng trắng, huấn luyện, máu, và Linh đứng đó... với cả hắn và anh.

Khi ánh sáng bật lại, Minh và bản sao cùng ngã xuống, thở dốc.

Nhưng ánh mắt... giống hệt nhau.

Người đàn ông đeo mặt nạ khẽ gật đầu.

– Thú vị.

Cả hai đã chia sẻ ký ức.

Nhưng điều đó chỉ kéo dài nếu các cậu còn sống.
 
Tiếng Gõ Lúc Nửa Đêm
Chương 17 - Kết thúc hay bắt đầu


Cơn mưa phùn lất phất khi Minh, Linh và bản sao trèo lên khỏi hầm.

Không khí ngoài trời lạnh đến tê buốt, nhưng vẫn dễ chịu hơn thứ mùi ẩm mốc dưới đó.

Ánh sáng đầu ngày rạch một đường mỏng manh giữa bầu trời xám xịt.

Người đàn ông đeo mặt nạ bước ra sau cùng.

Ánh sáng mờ hắt vào đôi mắt lạnh lùng của ông ta, khiến chúng như lưỡi dao.

Một chiếc xe đen đậu sẵn bên lề đường, động cơ đã nổ êm.

– Hôm nay, các cậu sống sót. – Ông ta nói chậm rãi, như một lời phán xét – Nhưng nhớ lấy... trò chơi này chưa bao giờ kết thúc.

Bản sao bật cười khẽ.

– Vậy giai đoạn ba là gì?

– Gặp lại... và mất nhiều hơn những gì các cậu tưởng. – Ông ta mở cửa xe, không quay lại.

Chiếc xe lăn bánh, để lại làn khói mỏng hòa vào sương sớm.

Minh nhìn theo, trong lòng trào lên cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa bất an.

Linh đứng cạnh, áo khoác ướt sũng mưa.

Cô không nhìn anh, chỉ khẽ nói:

– Anh còn nguyên...

ít nhất là hôm nay.

Minh quay sang bản sao.

Hắn chìa tay, ánh mắt không còn hoàn toàn lạnh lẽo nữa.

– Chúng ta... chia sẻ.

Tạm thời.

– Cho đến khi một trong hai biến mất. – Minh đáp, siết chặt tay hắn.

Một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo mùi muối biển và... một âm thanh lạ.

Tiếng kim loại cọ vào nhau, khe khẽ, như từ rất xa vọng lại.

Minh giật mình – âm thanh ấy giống hệt tiếng bản lề của một cánh cửa nặng.

Hình ảnh thoáng hiện trong đầu anh: một cánh cửa sắt đỏ, số 407 in đậm, và tiếng cười của chính mình vọng ra từ bên trong.

– Anh vừa nghĩ đến cái gì vậy? – Linh hỏi.

– Chỉ là... ký ức mới. – Minh đáp, nhưng tim đập nhanh hơn.

Bản sao liếc anh, khóe môi nhếch nhẹ, như thể hắn cũng vừa thấy điều đó.

Cả ba bước đi về phía con đường dẫn vào thành phố.

Bình minh đang lên, nhưng cảm giác của Minh lại giống như vừa bước vào một bóng tối sâu hơn.

Ở đâu đó, trong một căn phòng vô hình, kẻ đeo mặt nạ đang quan sát qua màn hình, ngón tay gõ nhịp lên bàn:

– Giai đoạn ba... bắt đầu.
 
Back
Top Bottom