Khác tiếng gõ cửa lúc 3 giờ sáng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406909673-256-k40779.jpg

Tiếng Gõ Cửa Lúc 3 Giờ Sáng
Tác giả: nguyennhi_000
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh, thứ bóng tối không chỉ che khuất mọi vật mà còn như có trọng lượng, đè nặng lên lồng ngực người đứng bên trong.

Không khí lạnh và ẩm, mùi gỗ mục trộn lẫn với mùi ẩm mốc len lỏi vào từng nhịp thở.

Trên bức tường bong tróc, những vết nứt ngoằn ngoèo trông như các mạch máu khô quắt, run rẩy dưới ánh đèn vàng yếu ớt.

Ở góc phòng, chiếc tủ gỗ cũ đứng im lìm, nhưng sự im lặng của nó không hề vô tri.

Cánh tủ khép hờ, tối đen bên trong sâu đến mức ánh sáng không thể chạm tới, như một cái miệng há ra chờ nuốt chửng bất cứ ai đến gần.

Thỉnh thoảng, có tiếng kẽo kẹt rất khẽ vang lên — không đủ lớn để xác định nguồn gốc, nhưng vừa đủ để khiến sống lưng lạnh buốt, như thể có ai đó đang cử động trong bóng tối, cố tình không để bị phát hiện.

Thời gian dường như ngừng trôi.

Mỗi giây kéo dài ra, đặc quánh bởi nỗi sợ vô hình, và cảm giác rợn người nhất không phải là thứ đang hiện diện… mà là cảm giác rằng có thứ gì đó đang nhìn, kiên nhẫn chờ khoảnh khắc thích hợp để bước ra khỏi bóng đêm.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tiếng Nắng
  • Hồ Sơ Số CA-87. - Kỳ 1: Vòng Vây Không Tiếng Súng
  • ngữ pháp tiếng trung
  • Tiếng súng nơi góc thành
  • Tiếng Trống Độc Lập
  • Tiếng vọng từ miền đất thiêng | Short fic
  • Tiếng Gõ Cửa Lúc 3 Giờ Sáng
    tiêng gõ cửa lúc 3 giờ sáng


    Tôi sống một mình trong căn nhà cũ cuối con hẻm.

    Chủ nhà nói nó “yên tĩnh”, nhưng đêm đầu tiên dọn vào, tôi đã biết ông ta nói dối.

    Lúc 3 giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.

    Cộc… cộc… cộc…

    Không dồn dập, không vội vàng.

    Giống như ai đó biết chắc tôi sẽ mở cửa.

    Tôi nằm im, tim đập thình thịch.

    Có thể là hàng xóm say rượu.

    Hoặc gió.

    Tôi tự trấn an như vậy.

    Nhưng rồi…

    tiếng gõ vang lên lần nữa.

    Lần này không phải ở cửa chính.

    Mà là từ trong phòng ngủ.

    Tôi mở to mắt nhìn về phía tủ quần áo.

    Cộc… cộc… cộc…

    Âm thanh phát ra từ mặt trong cánh tủ.

    Như thể có ai đó bị nhốt bên trong… và đang gõ ra ngoài.

    Tôi run rẩy bật đèn.

    Tủ quần áo đứng im lìm.

    Tôi cười gượng, tự trách mình tưởng tượng quá nhiều.

    Tôi mở cánh tủ.

    Bên trong trống rỗng.

    Nhẹ nhõm, tôi đóng lại, tắt đèn và quay về giường.

    Vừa nằm xuống…

    tôi nghe thấy hơi thở sau gáy.

    Một giọng thì thầm, rất khẽ:

    “Sao mày không mở tủ lâu hơn một chút?”

    Sáng hôm sau, hàng xóm kể rằng chủ cũ của căn nhà chết ngạt trong tủ quần áo, ba năm trước.

    Và từ đó đến nay…

    không ai dám ngủ sau 3 giờ sáng nữa.
     
    Back
    Top Dưới