Thành phố dần lên đèn, ánh sáng vàng rọi xuyên qua những lớp sương mỏng, hòa quyện với hơi ẩm đọng lại sau cơn mưa sớm.
Trung tâm pháp y vẫn chưa tắt đèn.
Trong phòng khám nghiệm, bác sĩ Trương đang ghi chú lại kết quả kiểm tra tử thi.
Bên cạnh là lão Triệu, người có hơn 20 năm kinh nghiệm với xác chết – nhưng đến hôm nay, ông vẫn không thể quen với cảnh tượng trước mắt.
> “Nạn nhân bị xâm hại… nhưng điều lạ là không có dấu hiệu cưỡng chế rõ ràng.
Không trầy xước, không vết cào… như thể cô ấy đã…” – bác sĩ Lưu khựng lại, nuốt khan một hơi.
> “Đồng thuận?” – lão Triệu lạnh giọng, nghi hoặc.
> “Không chắc.
Nhưng tâm lý nạn nhân khi sống có vẻ rất phức tạp.
Tôi tìm thấy trong túi áo khoác của cô ấy một mẫu giấy ghi chú:
‘Nếu tôi biến mất, xin hãy tìm hắn – người có hình xăm phía sau gáy, con số 49.’”
Lúc này, Dương Khải và Lưu Tịnh – đội kỹ thuật viên hiện trường – bước vào, tay cầm những bức ảnh từ camera giao thông gần khu vực phát hiện xác.
> “Đây là đoạn ghi hình lúc 01:46 sáng.
Cô ấy đi cùng một người đàn ông đội mũ, cao khoảng 1m8.
Chỉ tiếc là camera bị mờ – biển số xe thì bị bùn đất che mất."
> “Xe chạy hướng Tây, ra khu công nghiệp cũ.” – Lưu Tịnh tiếp lời. – “Chỗ đó bỏ hoang từ lâu, đầy góc chết.”
> “Vậy là… vụ này không đơn giản chỉ là xâm hại và sát hại.” – Lão Triệu gật gù. – “Mà là một bản án…
được lên kế hoạch từ trước.”
Bên ngoài, gió lại thổi qua khe cửa, cuốn theo một mùi tanh thoảng nhẹ của máu.
Và trong cái lạnh âm u ấy, thứ đang chờ họ… không chỉ là một cái xác.