Căn hộ nơi Pavel sống không hề rộng rãi.
Với chỉ tầm 50 mét vuông, một phòng ngủ, phòng bếp, và một nhà vệ sinh áp lưng với cái ban công nhỏ là tất cả những gì nó có, và cũng là những thứ cơ bản đáp ứng đủ điều kiện sống của một người: được ngủ, được ăn, được tắm gội giặt giũ.
Nhưng với một người không hề dư dả về tiền bạc, với người nghệ sĩ làm nhạc vì yêu, vì kính, và vì những nỗi rung cảm, thì một căn hộ ấm cúng như vậy đã đủ khiến người ta hài lòng.
Một căn nhà nhỏ phù hợp cho cuộc sống một mình như hiện tại, đôi khi lại khiến con người ta yên tâm hơn là một ngôi nhà hào nhoáng.
Pavel cũng từng nghĩ mình nên nuôi một con gì đó, một con mèo hay con chó chẳng hạn.
Nhưng rồi cô nghĩ lại, đến cái thân mình mới miễn cưỡng nuôi xong, thì đâu ra lo cho một sinh mạng nữa.
Nuôi nó đâu phải chỉ mỗi làm vui cho mình, phải chịu trách nhiệm với cuộc sống sau này của nó nữa.
Đôi khi trở về căn nhà im lặng, Pavel cũng thấy trong lòng chỉ là nỗi cô đơn, nhưng rồi lâu dần cũng thành quen, căn nhà hồi đầu có lẽ còn hơi đáng sợ, giờ chỉ như ngủ say chờ lúc được đánh thức, được cùng chia sẻ cuộc sống với cô.
Đóng lại cửa nhà, khẽ khóa một lớp để đảm bảo an toàn, Pavel đem những bó hoa được tặng trong buổi diễn lên chiếc bàn ăn nhỏ, còn bản thân vào phòng ngủ thay vội một bộ đồ thoải mái hơn.
Sau đó, người con gái quay trở lại, bắt đầu với lấy những chiếc bình hoa mình có, bắt đầu đổ nước, tỉa những bông hoa để cắm vào trong bình.
Có lẽ sẽ có nhiều người nhận bó hoa rồi cũng để như vậy, mặc cho vài ba ngày rồi vứt đi, nhưng Pavel nghĩ khác.
Hoa cũng có hồn của hoa, và ta càng giữ cho hồn tươi trẻ càng lâu càng tốt, mà vốn kinh tế khó khăn, hoa tươi cũng dần đắt đỏ hơn, để kiếm được những bó hoa tươi như vậy cũng không dễ dàng.
Cô trân trọng hoa, và trân trọng cả tấm lòng của người tặng.
Sau khi cắm hết hoa, đặt những chiếc lọ rực rỡ vào vị trí của nó, căn nhà như có sức sống hẳn lên.
Hoa không chỉ mang đến vẻ đẹp cho chính nó, mà còn mang đến vẻ đẹp cho xung quanh, tô điểm cho cuộc sống, cuộc đời.
Pavel hài lòng lắm, cô nàng khẽ vỗ hai lòng bàn tay vào nhau, rồi vui vẻ quay người vào bếp chuẩn bị bữa tối.
................
Nhạc viện Tchaikovsky đã là nơi gắn bó với Pavel từ những ngày đầu tiên đặt chân đến Liên Xô.
Từ cô học sinh có phần ngây thơ được cử đi du học, đến lúc tốt nghiệp khoa Violon với thành tích xuất sắc, đến tận hiện tại, khi cô ở lại trường với cương vị nghiên cứu sinh kiêm giảng viên, nhạc viện là nơi đã chứa đựng hết những năm tháng tuổi trẻ của Pavel.
Bình thường, công việc tay trái, tức làm giảng viên, diễn ra vào các ngày trong tuần, từ thứ hai đến thứ sáu, và mỗi tiết được trả tầm 10 rúp.
Ngoài ra, lương của nghiên cứu sinh là 20 rúp mỗi tháng, khiến cho cuộc sống của Pavel không quá đầy đủ nhưng cũng có thể tính là mức trung lưu.
Ngoài thời gian đó, Pavel hàng tá thứ để giết thời gian của mình.
Cô nàng đôi khi sẽ tổ chức một buổi dã ngoại, khi bản thân chuẩn bị trước một số đồ ăn trưa nhẹ, một chiếc ghế gấp, một tấm thảm trải cỏ, và một chiếc máy ảnh cũ.
Chiếc máy ảnh cũ là một món quà của người anh trai quá cố đã dành tặng cho cô, không phải là món quà cuối cùng, nhưng là món đắt tiền nhất và là thứ Pavel thích nhất.
Anh ấy đã nói khi tặng cô món quà: "Anh mong em có thể dùng nó để chụp và ghi lại những khoảnh khắc, những điều em yêu thích nhất trong cuộc sống của mình."
Đến tận bây giờ, Pavel vẫn luôn làm như vậy.
Trong thân tâm, ở một góc trẻ con nhất, Pavel luôn mong ước những bức ảnh cô chụp lại sẽ đến với anh ấy, theo một cách nào đó.
Đạp xe lên ngọn đồi gần nhà, nơi tuy đã đến vô số lần nhưng lại chẳng thể khám phá hết vẻ đẹp của nó, Pavel dừng chân dưới chân đồi, và đẩy xe lên hết đoạn đường còn lại.
Sau khi đã đỗ xe và dựng ở một gốc cây sồi già, Pavel mới mang ra những thứ chuẩn bị trước.
Tấm khăn trải caro xanh nhạt, một chiếc hộp đựng vài chiếc sandwich nhân cá ngừ, dưa chuột và mayonnaise.
Một bình nước con con màu đỏ, bên trong là chút ca cao nóng.
Chiếc ghế gấp cũng được cô nàng dựng lên bên cạnh tấm khăn.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, Pavel nghĩ khi gió mơn man trên má cô, chiếc mũ rộng vành có hơi cũ phấp phới cùng nhịp gió.
Người con gái ngả mình xuống tấm khăn, đôi mắt trong của cô hướng lên bầu trời xanh, nơi một vài đám mây lững lờ trôi.
Cô còn nhớ những ngày thơ bé, khi cả gia đình đi cắm trại.
Nằm bên cạnh mẹ, nghe tiếng mẹ nhẹ nhàng nói về những đám mây: đám mây này con chó nhỏ, đám mây kia có hình ngôi nhà.
Tiếng cười đùa của hai anh trai vang lên, tinh nghịch mà ngây ngô, cùng tiếng nhắc nhở của bố.
Tất cả những điều đó là những kí ức đẹp đẽ mà Pavel không bao giờ quên.
Nằm được một lúc, Pavel quyết định đứng dậy, máy ảnh trong tay, và bắt đầu dạo bước vào rừng.
Vốn cô đã đến đây nhiều lần, chẳng còn xa lạ về đường đi, về những gì cô sẽ thấy ở phía trước, nhưng mỗi lần vào rừng như bước vào một chiếc hộp bí mật, ta chẳng biết có điều gì mới mẻ đang chờ ta.
Sự sống phát triển không ngừng, và điều đó khiến một khu rừng- một khu vườn của sự sống, lúc nào cũng mới lạ.
Giờ đang mùa nấm, dưới những gốc cây to đều sẽ có một vài cây nấm nhỏ, chúng mọc theo từng cụm.
Vài loại chỉ có một chiếc mũ đơn sắc, nào trắng, nào nâu, nào vàng, nhưng cũng nhiều loại có màu sắc sặc sỡ, trông thật bắt mắt.
Ấy là nấm độc, Pavel nhớ bố cô từng nói, nếu nhìn thấy những chiếc nấm mang trên đầu cái mũ sặc sỡ thì đừng sờ vào, đừng ăn, đều là nấm độc cả.
Dạo quanh một vòng, Pavel đã nhanh chóng tìm thấy một sự sống mới, một chú thằn lằn đang lẩn trốn dưới một bụi rậm.
Người chú chẳng dạng gầy gò gì, bốn đôi chân còn hơi béo múp, nhìn chỉ muốn sờ một chút, mà mắt chú mở to, chú chỉ ở yên một chỗ.
Pavel nhanh chóng chớp lấy cơ hội, lúc tiếng tách của máy ảnh vang lên cũng là lúc chú lủi đi mất.
Quay lại chỗ cắm trại của mình, Pavel lấy ra một quyển sách cô mang theo, ngồi xuống chiếc ghế gấp, và bắt đầu đọc.
Làn gió mơn man, ánh mặt trời dìu dịu, chẳng gắt chút nào.
Tất cả những điều đó khiến người thiếu nữ thiếp đi lúc nào chẳng biết.
Đến lúc tỉnh lại, Pavel khẽ thở dài một tiếng, dù giấc ngủ rất tốt, người cô hiện tại rất thoải mái, nhưng cũng chỉ ra rằng cô đã mệt đến mức nào, để một chút nhẹ nhàng ve vuốt của thiên nhiên đã khiến cô chìm vào giấc ngủ?
Khẽ vươn mình, Pavel đứng dậy, xem lại giờ giấc, hiện tại đã tầm một giờ chiều.
Cô nhanh chóng mở hộp sandwich, xử lý bữa trưa mang theo, nhấp thêm vài ngụm ca cao, rồi đứng dậy đi dạo.
Sau khi đi thêm một vài vòng, Pavel hài lòng thu dọn chỗ của mình, dắt xe xuống đồi, trước khi đạp xe về nhà.
Hôm nay là một ngày tuyệt vời, Pavel nghĩ.
---------
Đôi lời tác giả: hai chap đầu là để mình chống chế cho qua phần khởi đầu khi pavel còn bé, vì mình bị writer's block mà tiền dí đến thì cứ y như rằng là mình đớp, các chương sau sẽ bắt đầu vào plot chính.