Khác Tiếng Đàn Người Nhạc Công (Lifetime of Pavel)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
352,483
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406502661-256-k204216.jpg

Tiếng Đàn Người Nhạc Công (Lifetime Of Pavel)
Tác giả: lazyfish7749
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

về cuộc đời của một nữ nhạc công người việt, người đã nhận được huân chương danh dự của liên xô, và theo bước gần như cả cuộc đời cô ấy.

về cơ bản thì bạn t đặt comm và t viết về con ốc lịch sử của bả



xovietreunion​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tiếng Còi Lúc Nửa Đêm
  • Tiếng súng trên đường tàu
  • Luyện Tiếng Đức Mỗi Ngày
  • Tiếng Đàn Người Nhạc Công (Lifetime Of Pavel)
    1


    Khi ánh đèn sân khấu dần tắt, và tấm rèm đỏ khép lại, cũng là lúc người nghệ sĩ trên sân khấu buông lỏng tư thế của mình.

    Pavel đứng dậy, tay trái của cô cầm chiếc đàn violon, thong thả bước về sau sân khấu.

    Một người trợ lý hậu cần tốt bụng đưa cho cô một cốc nước, và nhiều người nhẹ nhàng chúc mừng cô vì một đêm diễn tốt đẹp.

    Pavel mỉm cười cảm ơn những lời chúc, nhận vài bó hoa tươi, trước khi rời khỏi cánh gà.

    Cô có ba phút trước khi quay lại sân khấu để giao lưu với khán giả, nhận những lời chúc phúc của họ.

    Không thể phủ nhận, Pavel hài lòng với thành tựu mà mình đạt được lúc này, một nghệ sĩ nhân dân, đem cái sức cái lòng mà cống hiến quên mình.

    Dù tiền bạc chẳng có, nhưng lòng kính yêu của người dân trong cái thời hậu chiến tranh này còn đáng giá hơn ngàn rương châu báu, Pavel nghĩ vậy khi đứng dậy quay lại sân khấu.

    Ánh đèn tập trung lên sân khấu đã được thay thế bởi ánh đèn vàng bao phủ cả căn phòng, những dãy ghế được bọc trong màu vải nhung đỏ, và rất nhiều vị khách ăn mặc trang trọng ngồi đó, đôi mắt họ dõi theo người nghệ sĩ với ánh mắt tôn trọng và yêu thích.

    Một tràng pháo tay vang lên khi Pavel cúi người chào khán giả.

    Cô cầm lấy chiếc mic bên cạnh:

    "Lời đầu tiên, xin cảm ơn mọi người đã đến buổi biểu diễn hôm nay.

    Thật tuyệt vời là buổi biểu diễn đã thành công, có lẽ là hơn cả mong đợi."

    Vài người khẽ cười.

    Một tràng pháo tay từ khán giả.

    "Dạo gần đây, có lẽ mọi người cũng biết, tôi có vinh dự được trở thành công dân danh dự nhờ vào khả năng sáng tác của mình.

    Điều này là một niềm hạnh phúc, nhưng cũng là một trách nhiệm dành cho tôi, rằng bản thân phải tiếp tục cống hiến hết mình cho nghệ thuật để xứng đáng với sự vinh danh này."

    Một tràng pháo tay nữa.

    "Lời cuối cùng, xin cảm ơn mọi người vì một đêm diễn tuyệt vời, và xin hãy ủng hộ những tác phẩm tương lai của tôi."

    Pavel cúi chào khán giả.

    Mọi người đứng cả dậy để vỗ tay cho cô, như một lời cam kết về sự ủng hộ dành cho người nhạc sĩ nhiệt huyết ấy.

    Một vài người tiến lên đưa cô vài bó hoa, có anh chàng tóc vàng cứ ngượng nghịu đứng đấy, tay giơ bó hoa, miệng tỏ vẻ muốn nói mà lắp bắp liên hồi không nói được gì.

    Pavel mỉm cười đón nhận tất cả các món quà, trong lòng thầm nhủ có lẽ cha mẹ cô trên trời sẽ tự hào lắm.

    Rời khỏi nhà hát kịch Bolshoi, trên chiếc xe đạp còn hơi loáng một lớp sơn mới, và trong giỏ xe chứa đầy những bó hoa đủ loại, Pavel không thể kìm được mà nhớ về thời thơ ấu.

    Thời mà cha mẹ cô còn sống, khi ngôi nhà trên lưng đồi và khu vực xung quanh vang lên tiếng đàn vui tai, cùng tiếng hát trong và tiếng cười đùa của ba đứa trẻ con.

    Nhưng giấc mơ yên bình trong thời chiến thường chỉ là tấm gương dễ vỡ.

    Khi pháo đạn và ngọn lửa nuốt chửng lấy âm nhạc, nuốt lấy tất cả những gì còn sót lại của hạnh phúc và lấy đi gia đình cũng như tính mạng của ba mẹ cô, Pavel biết bản thân chẳng còn ngôi nhà nào để trở về nữa.

    Dừng xe trước căn chung cư có phần xập xệ, dẫn xe vào chỗ để cố định của mình, Pavel đôi khi cảm thấy bản thân thật vô định làm sao.

    Cái tương lai trong đầu người thiếu nữ đôi mươi chỉ là sự kéo dài không dứt của âm nhạc, của việc viết tiếp di sản gia đình.

    Cô không bao giờ trách âm nhạc, tựa như không ai đi trách thứ đã nuôi dưỡng cả cơ thể lẫn tâm hồn mình cả.

    Nhưng một khoảnh khắc nào đó trong Pavel mong muốn bỏ lại mọi thứ hiện tại cô có và chỉ.... bỏ chạy.

    Tương lai, trong lòng cô, cũng muốn trải qua nhiều điều lắm, chứ cũng chẳng thể lặp lại cái vòng có hơi... bức bối này được.

    Người trẻ ấy, người ta như con chim, mà đã là chim thì phải bay, bay cao, bay xa.

    Thế mới là chim chứ.

    Người nào chỉ lặp lại cuộc đời tẻ nhạt là người ta chưa cảm nhận được tự do là gì, người ta chưa hiểu cảm giác gió mơn man trên tóc, trên da, và lòng con người ta nhẹ hẳn đi.

    Con chim trong lồng có chăng vì người ta ép nó rời bỏ tự do, chứ có bao giờ nó nguyện ý?

    Pavel đứng thần ra đấy một lúc, nhìn những bó hoa tươi như những lời chúc phúc của những người hâm mộ, mà lòng thầm nghĩ.

    Những cánh hoa non mịn này, rồi qua ngày thôi, dù ta cắm nó trong nước, dù ta làm cách nào đi nữa, nó cũng sẽ tàn.

    Như đời người thiếu nữ, hay một người bất kì nào, thời gian có chăng đến chậm hơn với mọi người, rồi nhoáng cái, mình cũng đã già.

    Mình làm gì trong lúc mình chưa già?

    Trong đầu cô thiếu nữ cứ vang lên câu hỏi này, như khi ta hét vào một hành lang hẹp, âm hưởng của tiếng kêu cứ vẩn quanh tai ta, và rồi nó xì xầm trong óc ta không ngừng.

    Cầm lấy những bó hoa, trong lòng ngập tràn những suy nghĩ mà đáng ra một buổi diễn như bao lần không nên khiến người ta nghĩ đến những điều cao xa như thế, Pavel trở về ngôi nhà chung cư của mình.
     
    Tiếng Đàn Người Nhạc Công (Lifetime Of Pavel)
    2


    Căn hộ nơi Pavel sống không hề rộng rãi.

    Với chỉ tầm 50 mét vuông, một phòng ngủ, phòng bếp, và một nhà vệ sinh áp lưng với cái ban công nhỏ là tất cả những gì nó có, và cũng là những thứ cơ bản đáp ứng đủ điều kiện sống của một người: được ngủ, được ăn, được tắm gội giặt giũ.

    Nhưng với một người không hề dư dả về tiền bạc, với người nghệ sĩ làm nhạc vì yêu, vì kính, và vì những nỗi rung cảm, thì một căn hộ ấm cúng như vậy đã đủ khiến người ta hài lòng.

    Một căn nhà nhỏ phù hợp cho cuộc sống một mình như hiện tại, đôi khi lại khiến con người ta yên tâm hơn là một ngôi nhà hào nhoáng.

    Pavel cũng từng nghĩ mình nên nuôi một con gì đó, một con mèo hay con chó chẳng hạn.

    Nhưng rồi cô nghĩ lại, đến cái thân mình mới miễn cưỡng nuôi xong, thì đâu ra lo cho một sinh mạng nữa.

    Nuôi nó đâu phải chỉ mỗi làm vui cho mình, phải chịu trách nhiệm với cuộc sống sau này của nó nữa.

    Đôi khi trở về căn nhà im lặng, Pavel cũng thấy trong lòng chỉ là nỗi cô đơn, nhưng rồi lâu dần cũng thành quen, căn nhà hồi đầu có lẽ còn hơi đáng sợ, giờ chỉ như ngủ say chờ lúc được đánh thức, được cùng chia sẻ cuộc sống với cô.

    Đóng lại cửa nhà, khẽ khóa một lớp để đảm bảo an toàn, Pavel đem những bó hoa được tặng trong buổi diễn lên chiếc bàn ăn nhỏ, còn bản thân vào phòng ngủ thay vội một bộ đồ thoải mái hơn.

    Sau đó, người con gái quay trở lại, bắt đầu với lấy những chiếc bình hoa mình có, bắt đầu đổ nước, tỉa những bông hoa để cắm vào trong bình.

    Có lẽ sẽ có nhiều người nhận bó hoa rồi cũng để như vậy, mặc cho vài ba ngày rồi vứt đi, nhưng Pavel nghĩ khác.

    Hoa cũng có hồn của hoa, và ta càng giữ cho hồn tươi trẻ càng lâu càng tốt, mà vốn kinh tế khó khăn, hoa tươi cũng dần đắt đỏ hơn, để kiếm được những bó hoa tươi như vậy cũng không dễ dàng.

    Cô trân trọng hoa, và trân trọng cả tấm lòng của người tặng.

    Sau khi cắm hết hoa, đặt những chiếc lọ rực rỡ vào vị trí của nó, căn nhà như có sức sống hẳn lên.

    Hoa không chỉ mang đến vẻ đẹp cho chính nó, mà còn mang đến vẻ đẹp cho xung quanh, tô điểm cho cuộc sống, cuộc đời.

    Pavel hài lòng lắm, cô nàng khẽ vỗ hai lòng bàn tay vào nhau, rồi vui vẻ quay người vào bếp chuẩn bị bữa tối.

    ................

    Nhạc viện Tchaikovsky đã là nơi gắn bó với Pavel từ những ngày đầu tiên đặt chân đến Liên Xô.

    Từ cô học sinh có phần ngây thơ được cử đi du học, đến lúc tốt nghiệp khoa Violon với thành tích xuất sắc, đến tận hiện tại, khi cô ở lại trường với cương vị nghiên cứu sinh kiêm giảng viên, nhạc viện là nơi đã chứa đựng hết những năm tháng tuổi trẻ của Pavel.

    Bình thường, công việc tay trái, tức làm giảng viên, diễn ra vào các ngày trong tuần, từ thứ hai đến thứ sáu, và mỗi tiết được trả tầm 10 rúp.

    Ngoài ra, lương của nghiên cứu sinh là 20 rúp mỗi tháng, khiến cho cuộc sống của Pavel không quá đầy đủ nhưng cũng có thể tính là mức trung lưu.

    Ngoài thời gian đó, Pavel hàng tá thứ để giết thời gian của mình.

    Cô nàng đôi khi sẽ tổ chức một buổi dã ngoại, khi bản thân chuẩn bị trước một số đồ ăn trưa nhẹ, một chiếc ghế gấp, một tấm thảm trải cỏ, và một chiếc máy ảnh cũ.

    Chiếc máy ảnh cũ là một món quà của người anh trai quá cố đã dành tặng cho cô, không phải là món quà cuối cùng, nhưng là món đắt tiền nhất và là thứ Pavel thích nhất.

    Anh ấy đã nói khi tặng cô món quà: "Anh mong em có thể dùng nó để chụp và ghi lại những khoảnh khắc, những điều em yêu thích nhất trong cuộc sống của mình."

    Đến tận bây giờ, Pavel vẫn luôn làm như vậy.

    Trong thân tâm, ở một góc trẻ con nhất, Pavel luôn mong ước những bức ảnh cô chụp lại sẽ đến với anh ấy, theo một cách nào đó.

    Đạp xe lên ngọn đồi gần nhà, nơi tuy đã đến vô số lần nhưng lại chẳng thể khám phá hết vẻ đẹp của nó, Pavel dừng chân dưới chân đồi, và đẩy xe lên hết đoạn đường còn lại.

    Sau khi đã đỗ xe và dựng ở một gốc cây sồi già, Pavel mới mang ra những thứ chuẩn bị trước.

    Tấm khăn trải caro xanh nhạt, một chiếc hộp đựng vài chiếc sandwich nhân cá ngừ, dưa chuột và mayonnaise.

    Một bình nước con con màu đỏ, bên trong là chút ca cao nóng.

    Chiếc ghế gấp cũng được cô nàng dựng lên bên cạnh tấm khăn.

    Hôm nay thời tiết rất đẹp, Pavel nghĩ khi gió mơn man trên má cô, chiếc mũ rộng vành có hơi cũ phấp phới cùng nhịp gió.

    Người con gái ngả mình xuống tấm khăn, đôi mắt trong của cô hướng lên bầu trời xanh, nơi một vài đám mây lững lờ trôi.

    Cô còn nhớ những ngày thơ bé, khi cả gia đình đi cắm trại.

    Nằm bên cạnh mẹ, nghe tiếng mẹ nhẹ nhàng nói về những đám mây: đám mây này con chó nhỏ, đám mây kia có hình ngôi nhà.

    Tiếng cười đùa của hai anh trai vang lên, tinh nghịch mà ngây ngô, cùng tiếng nhắc nhở của bố.

    Tất cả những điều đó là những kí ức đẹp đẽ mà Pavel không bao giờ quên.

    Nằm được một lúc, Pavel quyết định đứng dậy, máy ảnh trong tay, và bắt đầu dạo bước vào rừng.

    Vốn cô đã đến đây nhiều lần, chẳng còn xa lạ về đường đi, về những gì cô sẽ thấy ở phía trước, nhưng mỗi lần vào rừng như bước vào một chiếc hộp bí mật, ta chẳng biết có điều gì mới mẻ đang chờ ta.

    Sự sống phát triển không ngừng, và điều đó khiến một khu rừng- một khu vườn của sự sống, lúc nào cũng mới lạ.

    Giờ đang mùa nấm, dưới những gốc cây to đều sẽ có một vài cây nấm nhỏ, chúng mọc theo từng cụm.

    Vài loại chỉ có một chiếc mũ đơn sắc, nào trắng, nào nâu, nào vàng, nhưng cũng nhiều loại có màu sắc sặc sỡ, trông thật bắt mắt.

    Ấy là nấm độc, Pavel nhớ bố cô từng nói, nếu nhìn thấy những chiếc nấm mang trên đầu cái mũ sặc sỡ thì đừng sờ vào, đừng ăn, đều là nấm độc cả.

    Dạo quanh một vòng, Pavel đã nhanh chóng tìm thấy một sự sống mới, một chú thằn lằn đang lẩn trốn dưới một bụi rậm.

    Người chú chẳng dạng gầy gò gì, bốn đôi chân còn hơi béo múp, nhìn chỉ muốn sờ một chút, mà mắt chú mở to, chú chỉ ở yên một chỗ.

    Pavel nhanh chóng chớp lấy cơ hội, lúc tiếng tách của máy ảnh vang lên cũng là lúc chú lủi đi mất.

    Quay lại chỗ cắm trại của mình, Pavel lấy ra một quyển sách cô mang theo, ngồi xuống chiếc ghế gấp, và bắt đầu đọc.

    Làn gió mơn man, ánh mặt trời dìu dịu, chẳng gắt chút nào.

    Tất cả những điều đó khiến người thiếu nữ thiếp đi lúc nào chẳng biết.

    Đến lúc tỉnh lại, Pavel khẽ thở dài một tiếng, dù giấc ngủ rất tốt, người cô hiện tại rất thoải mái, nhưng cũng chỉ ra rằng cô đã mệt đến mức nào, để một chút nhẹ nhàng ve vuốt của thiên nhiên đã khiến cô chìm vào giấc ngủ?

    Khẽ vươn mình, Pavel đứng dậy, xem lại giờ giấc, hiện tại đã tầm một giờ chiều.

    Cô nhanh chóng mở hộp sandwich, xử lý bữa trưa mang theo, nhấp thêm vài ngụm ca cao, rồi đứng dậy đi dạo.

    Sau khi đi thêm một vài vòng, Pavel hài lòng thu dọn chỗ của mình, dắt xe xuống đồi, trước khi đạp xe về nhà.

    Hôm nay là một ngày tuyệt vời, Pavel nghĩ.

    ---------

    Đôi lời tác giả: hai chap đầu là để mình chống chế cho qua phần khởi đầu khi pavel còn bé, vì mình bị writer's block mà tiền dí đến thì cứ y như rằng là mình đớp, các chương sau sẽ bắt đầu vào plot chính.
     
    Tiếng Đàn Người Nhạc Công (Lifetime Of Pavel)
    3


    2/5/1985

    Như bao ngày bình thường, Pavel vẫn đi dạy ở nhạc viện rồi trở về ngôi nhà của mình.

    Ấy vậy mà mấy hôm nay, thành phố cô đang sống, gắn bó như quê hương thứ 2 của mình-Moskva, đang có một bầu không khí khác lạ, có gì đó sôi nổi và nghiêm trang đến lạ lùng, những niềm hân hoan xen lẫn sự căng thẳng.Từng đoàn quân rầm rập tiến vào cửa ngõ thủ đô, tiếng bước chân đều đặn trên đường nghe như tiếng kim loại, tiếng khí tài gầm lên theo từng kim đồng hồ trước lăng Lenin.

    Đến đây, có lẽ người ta sẽ thắc mắc: Ở Moskva đang xảy ra điều gì?

    Một cuộc đảo chính ư?

    Chuẩn bị cho chiến tranh ư?

    Hay biểu diễn điều gì đó?...

    Ấy thế mà tất cả đều không phải.

    Đó chính là lễ duyệt binh Chiến thắng ở Liên Xô, hai năm mới diễn ra một lần.

    Sự kiện này nhằm tôn vinh 27 triệu người Liên Xô đã ngã xuống để bảo vệ Tổ Quốc khỏi bóng đêm Phát Xít.

    ”Liệu đây có phải là cuộc chiến cuối cùng của loài người không?

    Không!

    Chiến tranh vẫn diễn ra, và sẽ diễn ra!

    Chừng nào con người còn tồn tại, thì chiến tranh, tranh chấp vẫn còn đó!

    Iran, Iraq, Châu Phi, Afghanistan,...rồi cả Việt Nam nữa…”

    Pavel tự nhủ, những dòng suy tư miên man đưa cô tới Quảng trường Đỏ lúc nào không hay.

    Cô ngẩn ngơ đến lạ(có lẽ là hình ảnh người ta hiếm khi gặp ở Pavel).

    Pavel lau kính, ngước nhìn lên,gọng kính đã mờ sương đêm.

    Cô gái khẽ nheo mắt lại vì ánh đèn sáng lòa ở Quảng trường.Trông cô như một cậu học trò từ vùng thảo nguyên xa xôi lên thành phố.

    Pavel mặc áo măng tô nâu cà phê xộc xệch, dưới lớp áo là bộ vest đen chưa được là lượt phẳng phiu.

    Cổ cô gái quàng chiếc khăn dày sụ.

    Đôi giày đen xi bóng mờ như chưa được đánh đã lâu.

    Còn khuôn mặt thì bơ phờ, nước da xanh xao, mái tóc đen cắt ngắn bù xù, nếp chẳng đâu vào đâu, những sợi tóc mái bay là là trên trán..

    Chẳng mấy chốc, xe đạp rẽ bước đến Quảng trường Đỏ.

    Mọi thứ đều được rào kín cả rồi.

    Xe đạp phanh gấp, Pavel nhảy phắt xuống từ một bên xe.

    Cô gái trẻ nhanh chóng dắt xe đi khóa xe đạp tại nơi quen thuộc.

    Cô không hiểu điều gì đã thu hút mình tới đây, có lẽ sắp tới cô ấy sẽ gặp một người thay đổi định mệnh của hai người…. ”Ngớ ngẩn “ Pavel nghĩ thầm.

    Dạo này Pavel cảm thấy trong người là lạ.Thi thoảng, cô lại đưa mắt ra nhìn cửa sổ vô định, đôi khi là những cơn đau đầu khó hiểu.Những triệu chứng này dẫn đến những điều tai hại, cô đã tạo ra không ít phiền toái cho bạn bè, thầy cô.

    Những triệu chứng ấy nghiêm trọng đến mức Polina- người bạn thân của cô- năn nỉ Pavel phải nghỉ ngơi:

    ”Pavka, mình xin cậu hãy nghĩ cho bản thân cậu.

    Cậu phải nghỉ ngơi một lát!" hay ” Pavka!

    Cậu phải gặp bác sĩ thôi!”, nghĩ lại, Pavel vẫn bực mình, cũng không ngừng trách bản thân vì làm người khác phải lo lắng cho mình.Thú thật, nhiều khi Pavel cũng không hiểu nổi cơ thể mình muốn gì.

    Đây không phải lần đầu cô bị ốm, cô đã từng trải qua mấy cơn đau ốm lớn nhỏ, nhưng thường khỏi dứt khoát.

    Còn lần này thì ngược lại, lần ốm nay lại dai dẳng, âm ỉ, những cơn đau đến từng đợt, mỗi lần càng siết con tim lại như dây kẽm gai cứa vào da thịt.

    Chợt có bàn tay vỗ nhẹ vào vai Pavel.

    Giật mình, Pavel ngoái lại.

    Đó là một anh sĩ quan an ninh thực hiện nhiệm vụ canh giữ, bảo vệ Quảng Trường Đỏ.

    Người sĩ quan nghiêm nghị nhưng không giấu được sự bực tức, gương mặt anh đỏ bừng vì cái lạnh Liên Xô, mà cũng vì cơn giận trong người.

    Pavel thấy hết tất cả điều đó, vội nói:

    “Xin..xin lỗi đồng chí!

    Nãy giờ tôi không để ý!

    Làm phiền đồng chí rồi!"

    Người sĩ quan, lúc này đã bớt dỗi người đeo khăn đỏ phiền phức kia, liền lặp lại điều mà anh ta đã lặp lại ít nhất ba lần trước đó:

    “Đề nghị đồng chí rời khỏi khu vực này!

    Đây là khu vực kiểm soát!

    Người có nhiệm vụ mới được phép ra vào!

    Mong đồng chí thông cảm !”

    " Vâng!"

    Pavel đáp.

    Rồi người nhạc sĩ nhỏ bé lật đật chạy về chỗ khóa xe, rồi nhanh chậm rãi rời đi.

    Còn anh sĩ quan kia cũng quay lại nhiệm vụ mình.

    Tuy khoảnh khắc ấy chỉ là sự tiếp xúc thoáng qua, nhưng cặp đôi trẻ đã vô thức có những suy nghĩ riêng về nhau.

    Quay trở lại nhiệm vụ của mình, Vasily-tức người sĩ quan kia- không sao thoát khỏi những suy nghĩ của anh về người quàng khăn đỏ vừa rồi.

    Có một cái gì đó thật đặc biệt thật khó quên về con người ấy.

    Vasily đã thấy qua muôn vàn khuôn mặt, dáng người đi qua lại ở quảng trường này.

    Nhưng con người ấy lại để cho anh nhiều thắc mắc : “Người này là ai…”, “nam hay nữ”,” Tôi đã thấy anh ta/ cô ta ở đâu rồi?”, “cô ta/anh ta trông thật kì lạ…có gì đó mang nét dịu dàng không quan trọng giới tính ở họ.”.Vasily dậm chân qua lại quanh khu vực, cố xua những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu.

    Gió thổi từng đợt lạnh buốt, vương lên trên gò má anh.

    “Quỷ thật!

    Cái bật lửa của mình đầu rồi!”

    Vasily làu bàu.

    Anh lôi từ trong chiếc túi ngẫu nhiên nào đó trong bộ quân phục cái bật lửa zippo.

    Vasily không định hút thuốc, anh chỉ nghịch cái bật lửa chơi chơi vậy thôi.

    Những tia lửa lóe lên trong màn đêm.

    Vasily nhìn chằm chằm hồi lâu vào ngọn lửa nhỏ bé ấy, chợt thấy hình ảnh con người mảnh khảnh với chiếc khăn quàng đỏ.

    Anh dập tắt ngọn lửa đó, chỉnh lại mũ, rồi tiếp tục nhiệm vụ của mình.

    Pavel chậm rãi nhấn pê đan xe đạp, chiếc xe sputnik lướt chậm rãi trên phố.

    Một luồng gió nhẹ khẽ lùa khiến chiếc khăn quàng căng nhẹ trong gió.

    Trông cô giống như người khổng lồ cầm cờ đỏ trong tranh của Boris Kustodiev.

    ”Anh ta trông như đã trải qua hai cuộc thế chiến vậy!”

    Pavel nghĩ thầm.

    Hình ảnh của Vasily mờ mờ lấp ló trong tâm trí của Pavel.

    Gương mặt đó hiện lên với đôi mắt xanh thẳm, bao la như biển cả, tưởng chừng như muốn nuốt chửng người nhìn anh ta trong sự dò xét; làn da trắng trẻo, vóc dáng cao trong bộ quân phục học viên…

    "Ấy chết!

    Sao mình lại chú tâm vào vẻ bề ngoài của anh ta như vậy?”

    Pavel chột dạ.

    Cô ít khi tỏ ra chăm chút cầu kì cho vẻ bề ngoài của mình một cách thái quá, miễn sao phục trang lịch sự là được.

    Nhưng có lẽ ít ai lại khiến Pavel có một ấn tượng mạnh mẽ về ngoại hình của moitj người đến thế.Trở lại căn hộ, hòm thư nhà có một phong bì, trong có một thiệp mời trang trọng được mạ một lớp vàng giả, ấy thế mà trông vẫn cao quý.

    Pavel lấy thư, bóc ra, rồi đọc…

    Pavel sải bước trên Quảng trường Đỏ hướng về khán đài.

    Với những đóng góp quan trọng cho nghệ thuật, Pavel được mời tham dự buổi lễ.

    Cô cảm thấy bồi hồi, nôn nao đến lạ.

    Sau 31 năm, người Việt Nam cuối cùng cũng đứng trên lễ đài danh dự của cuộc duyệt binh Chiến Thắng.Trở lại với thực tại, Polina và Pavel dắt tay nhau trên con đường rải gạch trăm năm.

    Sau khi an vị, Pavel và Polina nói dăm ba câu chuyện linh tinh, rồi cùng nhau dõi theo buổi lễ.

    Tiếng chuông điện Kremlin rền vang, vang lên thay cho lời khẳng định từ điện Kremlin hùng mạnh.

    Sau những nghi lễ trang nghiêm, một quãng im lặng dài một phút để mặc niệm cho những người đã ngã xuống vì hòa bình.

    Rồi các đoàn quân rầm rập tiến vào quảng trường, tiếp sau là những đoàn xe cơ giới.

    Nhưng rồi một bóng hình ám ảnh vụt qua, ấy là đoàn xe pháo binh!

    Nó gợi lại trong cô ký ức chiến tranh.

    Phải, ký ức chiến tranh!

    Điều ma Pavel muốn trốn tránh, điều khiến con tim thắt lại mỗi lần nghĩ đến.

    Nó chính xác là những gì khiến cô đang vật vã mấy hôm nay.

    Pavel sững người, trái tim hẫng một nhịp.

    Chợt cô thây chung quanh mờ đi, hình ảnh đau đớn lại hiện lên, chập chờn như một cuộn phim tua đi tua lại.

    Pavel gục xuống trong sự hoang mang của Polina và những người xung quanh.

    Vasily chạy qua lại giữa sở chỉ huy và khán đài, nhiệm vụ của anh là đứng canh dưới khán đài trong buổi lễ duyệt binh.

    Anh vẫn đang lo lắng cho những khâu cuối cùng thì chợt bắt gặp hình bóng quen thuộc.

    Polina- đứa em gái ngang bướng của Vasily- đang nắm tay một anh chàng châu Á gầy gò ra khán đài.

    Polina cười nói rất nhiều với người ấy, nụ cười của em ấy luôn thường trực khi đi cùng anh ta.

    Anh ta cũng nói rất nhiều với Polina, hai người trông có vẻ “rất thân thiết”.

    Vasily chau mày, có vẻ anh không biết rằng mối quan hệ của Pavel và Polina chỉ là bạn.

    Buổi lễ diễn ra yên ả, đơn điệu với Vasily.

    Anh vừa quan sát xung quanh thi thoảng lại lén nhìn lên vị trí của em gái mình.

    Họ vẫn rất chăm chú theo dõi.

    Nhưng chợt, anh chàng kia gục xuống, còn Polina cuống quýt tìm người giúp anh bạn kia.

    Chợt Polina bắt gặp ánh nhìn của Vasily, cô khoác tay người bạn, nhanh chóng bước tới chỗ anh trai:

    ” Vasyok, anh giúp em đưa bạn em tới lán y tế nhé?

    Cậu ấy nặng kinh khủng!”

    Polina nói, thở dốc vì mệt.

    “Ừ”, Vasily đáp gọn lỏn.

    Rồi anh nhanh chóng cõng Pavel lên lưng.

    Cậu bạn này có gì không giống con trai lắm.

    Ở vùng ngực có cái gì đó phập phồng mà Vasily khó có thể diễn tả được.

    Sự khó tả ấy càng làm mối nghi ngờ của Vasily tăng cao:

    “Rốt cuộc Polyushka thích nam hay nữ??”

    -------------

    Đôi lời tác giả: lý do mà bạn thấy cách hành văn khác là chương này do bạn mình viết.

    1800 chữ hoàn toàn do đứa đặt com đi viết cho đứa nhận com.

    Tinh thần thì 10 điểm không có nhưng, còn về cách hành văn thì đứa 100% viết như mình đúng là phải cho cái con 100% vẽ như nó 0 điểm về chỗ không bàn cãi gì hết.

    Con vợ viết mà mình beta lại mình lên máu ngang, như kiểu nó chọc mình ấy, đúng là 100% vẽ thì không nên viết mà.

    Cơ bản là ông nam chính Vasily lên sàn rồi, viết khập khễnh quá mà mình cũng không biết sửa sao, thôi để đó vậy.

    Các bạn lén gọi ổng là Vaseline cũng được, mình gọi thẳng mặt mà lần đầu nó đập mình, sau nó cũng kệ, dù sao giống nhau quá đếch cãi được, mình viết còn thấy lú bỏ bà.

    Nói chung là hai vợ chồng đúng chất chông vợ hài, mà cái kết nó như kiểu các tiểu thuyết lịch sử khác nên thôi mình cũng không muốn nói quá nhiều.

    Nếu có dịp, con vợ 100% vẽ sẽ chụp để đăng tranh tổng hợp, mọi người cũng nên phô lâu con vợ vì con vợ vẽ ổn vl, nhưg mà đừng bảo là mình kêu các bạn, lộ hết mình nói xấu con vợ trên này.

    Acc con vợ 100%:
     
    Back
    Top Bottom