Cập nhật mới

Khác Tiếng Chuông Gió Trong Đêm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
375153534-256-k551854.jpg

Tiếng Chuông Gió Trong Đêm
Tác giả: Bluambercyndee
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thanh, một chuyên viên phát hành trẻ đầy triển vọng, sau 4 năm sinh sống tại nơi phố thị xô bồ, anh quyết định trở về quê nhà.

Thanh bày tỏ rằng mình luôn có những ám ảnh nhất định đối với chuông gió.

Về nhà cũng là lúc Thanh bắt đầu có những giấc mơ kỳ lạ.

Những giấc mơ có tiếng 'Leng... keng...', phát ra từ chiếc chuông gió trong ngôi nhà hoang trên ngọn đồi vắng nọ.

Art: @Guac_2626 (shadow eye drawing thingy)

- Ngày bắt đầu viết: 08/08/2024 -
- Ngày đăng tải: 23/09/2024 -



tâmlinh​
 
Tiếng Chuông Gió Trong Đêm
Chương 1


Leng keng... leng keng... leng keng...

Chiếc chuông gió lắc lư từng hồi.

Đêm, một ngôi nhà hoang nằm sừng sững giữa ngọn đồi phủ dày đặc sương mù.

Cửa sổ mục nát, những tấm ván mục rữa nằm lay lắt khắp nơi, tường nhà bong tróc, loang lổ những vết nứt, mùi ẩm mốc rinh rích bao trọn căn phòng.

Tiếng thở hồng hộc của một người đàn ông từ cuối dãy hành lang vọng lại, càng ngày càng gần.

Một gã béo, quần áo xốc xếch, tóc tai rũ rượi.

Mặt gã trắng bệch, đôi mắt dại ra, mở lớn, chân trái của gã quét xuống nền đất, máu chảy dọc theo đường đùi xuống bàn chân, be bét dọc con đường gã đi.

Cứ lê được hai bước thì gã lại quay ra nhìn về phía sau một lần.

Gã lết từng bước khó nhọc, thở phì phò, gã run rẩy bấu víu vào tường.

Gã mấp máy môi, lẩm bẩm thứ gì đó.

Mắt gã đảo liên hồi.

Móng tay cụt queo của gã cào trầy bức tường xi măng cũ.

Leng keng....

Tiếng chuông gió vang lên.

Một luồng gió quét mạnh tới, đập vào những mảnh gỗ vụn trên bệ cửa sổ, xộc đến bên mũi mùi đất cát hòa lẫn mùi máu khô.

Gã bỗng rít lên:

"Đừng tới gần tao....

Cút đi!"

Ánh đèn sợi đốt leo lét trong không khí ảm đạm của ngôi nhà phụt tắt, rồi sáng lên.

Chiếc bóng của gã bỗng nhỏ dần, không phải biến mất, nó nhích dần về phía sau gã.

Gã nhìn theo, mắt gã như muốn vỡ ra, tròng mắt co giật.

Gã bấu mạnh hơn vào bức tường, gần như là bò theo phương thẳng đứng, nước dãi từ khóe miệng gã chảy ra, gã ú ớ chực trào gì đó, mặt gã nhầy nhụa nước mắt kèm nước mũi.

Gã bước vào gian phòng treo chuông gió, ngã rầm xuống nền, những mảnh kính vỡ vụn đâm thẳng vào đùi và bụng gã.

Gã rú lên đau đớn, nhưng vẫn không ngừng trườn lại phía cánh cửa gỗ bện chằng chịt dây leo thông ra bên ngoài.

Mỗi lần trườn, thịt gã lại nát bấy.

Leng keng...

"Áaaaaaaaa..."

Tiếng hét thất thanh của gã lao lên rồi vụt xuống, gã gục ra nền đất với đôi mắt còn mở, bám đầy bụi, giàn giụa nước mắt.

Gió khẽ thổi, chuông gió vẫn đung đưa theo nhịp.

***

"Điểm đến tiếp theo, trường THPT Quan Ninh."

Tiếng báo hiệu điểm dừng của xe buýt số 49, Thanh giật mình tỉnh dậy.

Dạo này ôm đồm nhiều việc quá nên anh hay vạ vật ngủ chỗ này chỗ kia.

May mà chưa tới văn phòng, anh cảm thán.

"Mẹ ơi, trường này to hơn trường con luôn."

Một đứa trẻ tầm 6-7 tuổi nằm trong lòng mẹ nó ríu rít hỏi.

"Rồi sau này bé Bin của mẹ cũng sẽ được học trường này thôi."

Người phụ nữ hiền từ vuốt ve đầu con trai mình.

Thanh chứng kiến câu chuyện mà chẳng có lấy một tia hứng thú.

Anh "oáp" một tiếng, rồi lại ngáp ngắn ngáp dài thêm mấy lần nữa, tự dặn mình phải tỉnh táo.

'Thèm thịt kho tàu của bu quá!', Thanh nghĩ thầm.

Đã lâu lắm rồi anh chưa về nhà, dịp lễ Tết mấy năm nay anh cũng chẳng có thời gian đi khuây khỏa.

Ước mơ ngày bé của anh là giám định viên pháp y.

Hồi thi đại học anh cũng một hai đòi thi vào trường Đại học hàng đầu cả nước về ngành này.

Thế nhưng anh lại trượt.

Sau 3-4 lần thi lại mà vẫn không đỗ, anh dần chán nản với mơ ước này.

Hiện anh đang làm việc cho một tòa soạn nhỏ, có những dăm bảy nhân viên, với tư cách là một chuyên viên phát hành.

Tòa soạn có nguy cơ bị đóng cửa nên anh cũng làm thêm tới ba, bốn công việc khác.

Anh đang tìm nguồn cảm hứng để viết như một nhà văn tự do và chụp với vai trò là một nhiếp ảnh gia nghiệp dư.

Thanh đã hết đam mê với một thứ gì đó từ lâu, nhưng anh lại thích vơ việc vào mình.

Anh không tham việc, chỉ là, anh không thích để bản thân rỗi rãi.

Đầu 30 nhưng Thanh vẫn chưa hẹn hò lấy một lần.

Có đợt, anh về nhà và bị mẹ ép đi xem mắt, anh đã chán nản với mọi sự sắp đặt trước giờ của hai đấng sinh thành.

Từ đó đến giờ anh trốn gia đình.

Thanh định sẽ về nhà vào kì nghỉ sắp tới.

Anh sẽ xin nghỉ phép vài tuần, đi đây đi đó, giải tỏa đầu óc, tìm hứng thú cho mình.

Hè năm nay đến sớm quá.

Mới đầu tháng 4 mà trời đã oi bức kinh khủng.

Đi bộ từ xe buýt về căn phòng nhỏ tại chung cư mini giá rẻ mà lưng Thanh ướt đẫm.

Bước vào thang máy với cái trán dầm dề mồ hôi, Thanh đang dự trù rằng hè năm sau mình nên đi du lịch châu Âu hay đi biển.

Đêm đó, tin tức về những vụ mất tích bí ẩn lần lượt hiện lên tập báo mà Thanh đang đọc.

Một vụ trong số này lại ở ngay trong thành phố anh sinh ra.

Một sự việc khi Thanh mới chỉ nhận thức chút ít về thế giới bỗng tái hiện trong đầu anh.

[Mùa hè năm 1998]

Thanh mới nhận lớp 1 cách đây vài hôm.

Cậu bé đang chơi trốn tìm với bạn ở một bãi đất trống gần rừng, và bị lạc.

Thanh nhớ rằng mình đã khóc rất lâu, vừa mếu máo vừa chạy xồng xộc đi tìm mấy đứa bạn.

Không thấy ai, Thanh hoảng loạn đến mức ngã trầy cả đầu gối.

Cậu bé nhớ đến những câu chuyện kì dị mà nhiều phụ huynh đã kể cho con họ, sói bắt người.

Sói sẽ ở những nơi hoang vắng, tìm những đứa trẻ hay đi la cà, bắt chúng, rồi ăn thịt.

Cậu bé sợ mình sẽ bị ăn thịt.

Nhưng mà chân đau quá.

Thanh không nhớ rõ quang cảnh lúc ấy thế nào.

Anh chỉ nhớ có rất nhiều cây cối, có hàng rào, hàng rào là những cọc cắm nhọn, trong hàng rào hình như là một ngôi nhà hoang.

Cậu bé Thanh đã nghe sự tích về ngôi nhà hoang, mẹ cậu bé nói rằng gần nơi này có kẻ bắt cóc trẻ con, nên đã cấm cậu không được lảng vảng quanh đó.

Nhưng Thanh vẫn nguyên vẹn trở về.

Anh không nhớ rõ vì sao, đầu anh chỉ có ký ức mẹ anh khóc đỏ hoe cả mắt và bố nạt nộ anh một trận nhớ đời.

Leng... keng...

Tiếng chuông phá vỡ những hồi tưởng của anh.

Từ ngày bị lạc, anh bắt đầu có hứng thú lạ kỳ với chuông gió.

Nhà anh có treo một cái nhỏ cỡ một bàn tay trẻ con ở chỗ cửa sổ cạnh bàn học.

Chiếc chuông gió ngày bé không biết còn đó không, nhưng mỗi khi tiếng chuông ngân vang là anh lại thấy thích thú lạ thường.

Bây giờ anh có treo thêm chiếc nữa ở cửa sổ chỗ nối liền với ban công, tiếng 'leng... keng...' mỗi khi phát ra làm đầu óc anh cảm thấy thư thái.

Những ngày sau đó Thanh đều làm việc ở nhà.

Không gì khác, anh đang tức tốc hoàn thành mọi công việc để nghỉ phép.

Thanh thấy buồn cười, sau vài năm gần như biệt tăm biệt tích thì anh lại nhớ nhà.

Nghỉ ngơi giữa chừng, anh lại vẩn vơ đến viễn cảnh mẹ anh lấy đứa em gái kém anh 3 tuổi đã có đứa con sắp sửa biết đọc bảng chữ cái ra làm tấm gương mẫu mực.

Bà sẽ càm ràm không thôi, còn bố anh thì sẽ gửi lời nhắc nhở thân yêu đến vợ mình rằng hãy bớt cằn nhằn lại.

Cháu anh tên là gì nhỉ?

Anh không nhớ rõ lắm.

Anh chỉ biết là con gái.

Đến cả cậu em rể mà anh đã từng rủ đi nhậu nhẹt vài bận cũng dần phai mờ từng đường nét khuôn mặt.

Anh không liên lạc cho gia đình trong ngần ấy năm, chuyện đó cũng dễ hiểu.

Đôi lúc anh cũng tự hỏi rằng có phải trí nhớ mình quá ngắn hạn hay không?

Xong việc, anh để cho đầu óc mình nghỉ ngơi.

Từ khi trở thành kẻ tham công tiếc việc, anh mắc chứng mất ngủ trầm trọng.

Anh không buồn ngủ, không khi nào mà giấc ngủ yên ổn tự động tìm đến anh.

Thanh đã có một khoảng thời gian khá mệt mỏi.

Anh bắt đầu uống thuốc ngủ trong hai năm gần đây.

Nuốt hai viên thuốc hình con nhộng, anh đặt lưng xuống giường, mãi một lúc lâu sau anh mới tiến vào giấc ngủ sâu.

Anh gạt phăng hết thảy những bộn bề cuộc sống mình bằng chuyến phiêu lưu buổi đêm ấy.

Mối bận tâm của anh bắt đầu hiện hữu khi anh đang trên chuyến xe buýt trở về nhà.

Leng... keng...

"Sao chị lại treo chuông gió ở đây?"

Giọng nói non nớt mang đầy tính tò mò của đứa bé hướng về phía thiếu nữ đối diện.

"Cho nơi đây đỡ cô đơn!"

Một thanh âm ngọt ngào cất lên, kèm tiếng cười khúc khích.

Thiếu nữ nọ ngồi dựa vào chiếc ghế cũ phủ đầy bụi trong căn phòng.

Tóc cô buông xõa, phủ dài trên lưng áo cũ kĩ của bộ đồng phục học sinh bằng vải thô.

Cô ngồi duỗi chân, xoay lưng, đầu dựa vào phần tựa của lưng ghế, gác lấy đôi tay mảnh khảnh.

Cô nhìn đứa bé, có một vẻ gì đấy rất ưu tư.

"Sao lại thế?"

Đứa bé thắc mắc tiếp.

"Chị nghĩ thế thôi."

Thiếu nữ ngưng một hồi ngắn, rồi tiếp lời, "Nơi này quạnh quẽ quá!

Em không thấy thế sao?

Nó cô đơn nên chỉ có hai đứa mình biết đến thôi đấy."

Đứa bé không hiểu hết những lời mà thiếu nữ nói.

Nó chỉ ngây ngô gật đầu.

Rồi lại chạy lăng xăng khắp căn phòng, ngó đông ngó tây.

Nó ngó đến chán rồi lại chạy về lôi kéo thiếu nữ đi khám phá cùng nó.

Trong thâm tâm mải mê vui chơi của nó chỉ nghĩ đơn giản là một nơi thú vị như này mà không biết mọi ngóc ngách thì thật là phí quá.

Thanh tỉnh dậy sau một trận xóc nảy.

Anh mơ màng, đầu đau như búa bổ.

Anh lấy tay day trán, mường tượng lại những chi tiết trong giấc mơ hồi nãy.

Chân thực quá, cứ như anh đã từng trải qua rồi vậy.

Anh ít khi mơ, mỗi lần mơ, đều là những hình ảnh vụn vặt, mơ hồ.

Trời đã về chiều, anh bắt đầu lên xe từ lúc tờ mờ sáng, mệt mỏi khiến anh thiếp đi thật lâu.

Thanh nghĩ mình đã già rồi, sức khỏe và tinh thần anh không còn được dẻo dai như mấy năm trước.

Dạo này, Thanh cũng hay hoài niệm lại cuộc đời mình, anh có vẻ kiên nhẫn hơn với mọi thứ.

Mấy bữa trước anh còn hoài nghi về sự bướng bỉnh phá cách những năm anh còn trẻ, rồi bật cười không rõ lý do.

Anh nghĩ rằng lần này mình về nhà thì sẽ nghe lời thầy bu một lần, đi xem mắt, quan tâm đến đời sống tinh thần hơn.

Vậy là gần 4 năm rồi Thanh mới quay trở lại căn nhà hai tầng mái Thái ở thị trấn ven đồi kia.

Mẹ anh còn hoạnh họe anh lắm, bà cứ càu nhàu mãi thôi.

Bố anh thì không nói gì, ông vẫn chuyên tâm đọc báo, xem tin tức như ngày anh còn niên thiếu.

Đôi khi ông có hỏi han tình hình công việc hiện tại, nghe xong thì cũng chỉ ậm ừ.

Đêm đến, nằm trong căn phòng tầng 2 thoáng gió, Thanh lật tìm những cuốn album cũ, giở những trang nhật ký mà thuở non nớt anh đã từng nắn nót viết như một thói quen.

Cuốn album toàn là những bức ảnh anh đứng giữa khung hình từ tấm bé đến khi tốt nghiệp.

Ở nhà, trên trường, khi đi cắm trại với bạn, mọi ngóc ngách trong thị trấn, những nơi linh tinh anh tự lần mò đến, tuyệt nhiên không có tấm nào là ở căn nhà hoang trên ngọn đồi cả.

Thanh thấy lạ.

Anh không có nhiều ký ức về căn nhà hoang đó, có lẽ anh đã bị cấm sau khi mình bị lạc, nhưng sao anh cứ mơ hồ nghĩ rằng chí ít mình phải đến đó thêm một vài lần rồi nhỉ?

Thanh lại với tay lấy cuốn nhật ký cũ nát bằng vở ô li rồi mở ra.

'Ngày đầu tiên đi học', ' Kỉ niệm lần đầu tập đi xe đạp', 'Sinh nhật thằng Chính', 'Nấu cơm có khó không?'...

Những tiêu đề của tập nhật ký anh đã viết khi là một thằng nhóc lần lượt được lật ra.

Có những cái anh đã không còn nhớ rõ, nhưng anh vẫn còn đôi chút kỷ niệm mờ nhạt.

Vẫn không có chút gì liên quan đến căn nhà hoang.

Điều này làm anh bức bối.

Anh không rõ, anh tự hỏi vì sao đột nhiên mình lại bồn chồn khi nghĩ tới căn nhà hoang như vậy.

Không có ký ức về nó làm anh bực bội chăng?

Thanh vứt tập nhật ký sang một bên, anh thẫn thờ nhìn chiếc chuông gió treo trên bệ cửa sổ.

Chiếc quạt máy đời cũ phe phẩy từng làn gió, thổi tới tâm hồn Thanh, anh mơ màng, từ từ nhắm đôi mắt lại.

Leng... keng...

"Ngày nào chị cũng tới đây à?", giọng nói lảnh lót của thằng bé hôm trước vang khắp căn phòng.

Không có tiếng trả lời.

Nó lại tiếp: "Chị ơi!"

"Chị đang suy nghĩ."

Thiếu nữ vẫn ngồi theo tư thế gác tay lên phần lưng dựa của chiếc ghế gỗ đã mục nát, mắt cô nhìn xa xăm.

"Thế em thì sao?

Ngày nào em cũng tới chỗ này à?"

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, thiếu nữ cất tiếng hỏi ngược lại đứa bé.

Thằng bé ra điều suy nghĩ kĩ càng lắm rồi gật đầu.

Nó nói: "Vâng, hôm qua em cũng đến, hôm nọ em cũng đến, tuần trước nữa, em đều thấy chị."

Lại là tiếng cười khúc khích của thiếu nữ.

Cô ngồi ngay ngắn lại, một chốc, cô đứng dậy khỏi ghế, tiến về chỗ cửa sổ bằng gỗ cong vênh.

Những thanh chắn và cánh cửa đã bị mối mọt gần hết, những mảng sơn màu xanh nhạt dần theo từng ngày, bong tróc, sứt sẹo.

Bụi bám đầy trên thành cửa sổ, thiếu nữ đặt tay lên đó, cô có vẻ không bận tâm.

Cô rung nhẹ chiếc chuông.

'Leng... keng...', cô lại bật cười thỏa mãn.

Trái ngược với vẻ bụi bặm, hoang tàn của căn nhà, chiếc chuông gió mới tinh, sạch sẽ.

Lớp hoa văn nhạt không rõ hình thù bao xung quanh nó.

Đứa bé lại gần, cũng rướn người để lắc chuông gió.

Nó thấp quá, rướn mãi không tới.

Thiếu nữ bế nó lên.

Một tay nó ôm cổ thiếu nữ, một tay nó cầm dây rung rồi kéo nhẹ.

'Leng... keng...', nó cũng cười khúc khích.

Chơi với thiếu nữ mấy hôm, nó nhận ra rằng trên người cô có mùi hoa cỏ gì đấy, rất gai mũi, khác với mùi của nó.

Nó ngửi thành quen.

"Thanh ơi, dậy chưa con!"

Thanh mở mắt.

Ánh nắng sớm hè thổi tới mắt anh, căn phòng tầng 2 hướng ra phố sáng bừng.

Thanh nhận ra rằng mình vẫn giữ nguyên tư thế lúc ngả lưng chán nản vào đêm qua.

Hai tay anh dang rộng, một chân thả xuống giường, vẫn còn đang xỏ dép.

Anh ngoái sang bên bàn cạnh giường, 6 giờ 07 phút, anh nghe rõ từng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ mini được bạn tặng nhân dịp sinh nhật 18 tuổi.

Anh với tay, tắt đèn ngủ, rồi lại nhìn ra cửa sổ treo chiếc chuông gió.

Anh bần thần như vậy được hơn chục phút, theo dõi từng lần lắc lư nhẹ của thân chuông.

Anh nhìn mà không nghĩ gì trong đầu, chỉ nhìn chằm chằm vậy.

Bữa sáng là món cháo lòng tự tay mẹ nấu.

Anh dành hẳn hai câu để trao cho sự tuyệt vời của mẹ mình.

Hôm nay là thứ 7, mẹ bảo anh rằng ngày mai gia đình em gái sẽ đến chơi.

Thanh không cảm thán gì cả.

Trong bữa ăn, anh chỉ bâng quơ một số câu hỏi thường nhật.

Mẹ anh thì hào hứng lắm, bà tỏ ra trách móc thằng con trời đánh vậy thôi chứ mấy năm nay bà nhớ anh đau đáu.

Đến lúc xong bữa, mẹ Thanh cũng không hề nhắc đến việc cưới xin.

Bà rủ anh đi chợ lựa đồ cùng mình, bà sẽ nấu nhiều món mà anh thích.

Thanh nhìn mẹ cặm cụi dọn, anh đã tranh phần rửa bát thay, nhưng bà không đồng ý, bảo rằng mình còn khỏe, mấy chuyện này nhằm nhò gì chứ.

"Bu."

Thanh cắt đứt câu chuyện mẹ anh đang huyên thuyên.

"Gì con?"

Bà ngoái nhìn con trai mình như một phản xạ rồi lại tiếp tục rửa chén đĩa trong bồn.

"Khi nào bu sẽ cho con đi xem mắt thế?"

Có vẻ như không tin vào tai mình, người mẹ tóc đã bạc gần hết quay ra nhìn cậu con trai rồi hỏi lại: "Con vừa bảo gì cơ?"

"Bao giờ bu lại cho con đi xem mắt tiếp vậy?"

Thanh lặp lại từ tốn.

Vẻ vui mừng hiện lên trong đôi mắt của người phụ nữ gần bước sang tuổi 60.

Bà xúc động chảy cả nước mắt ra, nheo những nếp nhăn ngày một dày lại, la lớn: "Ông ra mà xem, thằng quý tử nhà mình nó nghĩ thông rồi ông ạ.

Mình sắp có cháu bế rồi, ôi dời ơi con cảm ơn trời Phật."

Bố anh nghe vậy cũng đặt báo xuống bàn rồi chạy vào trong bếp, ông cũng vui mừng không kém vợ mình.

Ông vỗ vai con trai rồi ôm chầm lấy người vợ đầu ấp tay gối gần 40 năm nay, căn bếp nhỏ bỗng ấm áp lạ.

Chiếc tivi đời cũ ngoài phòng khách vẫn phát chương trình điểm tin buổi sáng.

Giọng nữ biên tập viên đều đều đọc những tin tức mà Thanh hầu như đã biết hết.

Đến đây anh mới nhớ ra sự việc trong hai giấc mơ gần đây của mình, căn nhà hoang và chiếc chuông gió.

"Bu, thầy.

Hồi còn bé con có hay đi đến ngôi nhà hoang trên đồi không?"

Vừa rồi còn vui vẻ, nghe thấy câu hỏi khác thường của Thanh, bố mẹ anh bỗng quay ra nhìn anh bằng một vẻ mặt khó hiểu.

"Không con."

Bố anh đáp

"Sao con lại hỏi như vậy?"

Mẹ anh tiếp lời.

——————————

Hết chương 1.
 
Tiếng Chuông Gió Trong Đêm
Chương 2


Phản ứng bất ngờ ngoài dự kiến của bố mẹ khiến Thanh phải tự vấn lại trí nhớ của bản thân mình.

Có lẽ do đã mệt mỏi quá lâu nên dạo này anh hay suy tưởng.

"Con chỉ... chỉ nhớ mang máng là đã từng đến ngôi nhà đó thôi."

Dự định ngày hôm nay của Thanh đáng lẽ là mang máy ảnh đi chụp từ sáng sớm, nhưng anh lại vướng lịch cùng mẹ.

Trở về nhà cũng đã gần trưa, Thanh mệt mỏi khi nghe những lời hỏi han đầy ân tình từ những cô bán cá bán rau là người quen mấy đời họ nội hay họ ngoại gì đấy mà anh không biết, đến mức anh không buồn phản ứng với vô số câu trêu đùa của họ.

Mẹ anh thì có vẻ ngượng vì thái độ này của anh, bà chỉ khẽ thở dài, và im lặng.

Trong không gian ồn ào của chợ, lời trách móc nào cũng trở nên thừa thãi.

Thế là hai mẹ con đi về trong cảm xúc không mấy vui vẻ.

Tâm trạng anh xuống dốc không phanh.

Thanh quyết định chiều nay sẽ trốn nhà một lúc để thăm thú đây đó.

Suy nghĩ này khiến anh an tâm hơn.

'Leng... keng...', tiếng chuông gió lại đưa anh vào giấc ngủ.

Leng... keng...

"Bao giờ thì chị đi học vậy?"

Lần này thì đứa bé không còn đứng hay ngồi xổm nữa, nó ngồi chồm hổm trên chiếc ghế gỗ kia.

Thiếu nữ thì đang đứng ở đằng xa, cạnh bên cửa sổ treo chuông gió, cô phóng mắt ra bên ngoài, tay vân vê những lớp bụi trên kẽ thành cửa.

Cô dường như không phản ứng ngay với đứa bé.

Lúc nào cũng vậy.

Cô luôn để thằng nhóc lém lỉnh kia mở đầu cuộc nói chuyện tẻ nhạt trước, rồi thuận theo đó mà trả lời.

"Chị cũng không biết.

Chưa có một thông báo chính thức nào từ trường chị.

Có vẻ trường đang trong quá trình tu sửa.

Em có biết 'tu sửa' là gì không?"

Thiếu nữ vẫn nhìn lơ đãng ngoài khung cửa mục nát.

"Là sửa chữa hả chị?"

Thiếu nữ lại cười khúc khích.

Đứa bé đã quen với việc người chị này hay cười thay cho câu trả lời rồi.

Nó cũng ngầm nhận định đáp án của nó là đúng.

"Trời hôm nay đẹp quá!

Em có thích chụp ảnh không?"

"Em không có máy ảnh."

"Chị có.

Một chiếc đời cũ, bố chị mua cho hồi chị bằng tuổi em, hoặc lớn hơn một chút."

Đứa bé "ồ" lên đầy kinh ngạc.

Nó chạy lại chỗ ô cửa sổ, rướn đầu lên nhìn ra ngoài trời.

Bầu trời mơ hồ, cảnh vật mờ ảo nhưng nó lại khen đẹp lắm.

Nó giục ngày mai hãy mau tới để nó có thể chiêm ngưỡng những bức ảnh nghệ thuật từ thiếu nữ kia.

Thanh tỉnh dậy đã là 2 giờ chiều.

Mẹ có vẻ giận anh thật.

Mẹ hay giận dỗi vu vơ này đó, nhưng bà luôn không để bụng.

Trưa nay anh chỉ ăn có một ít cơm, lấy cớ mệt mỏi rồi lên thẳng phòng ngủ.

Giờ bụng anh lại đói cồn cào.

Trên bàn ăn còn thừa thức ăn, tôm kho dừa và trứng xương sông lá lốt, một bát nhỡ canh rau ngót thịt băm.

Anh biết mẹ để cho anh, lòng anh áy náy.

Thanh ngoái nhìn xung quanh nhà.

Đồng hồ quả lắc treo tường tích tắc đều đều, chiếc tivi cũ kỹ đặt chính giữa phòng khách không phát những chương trình ca nhạc sến như thường lệ.

Im lìm.

Không có ai.

Có vẻ như mẹ anh đã đi ngồi lê đôi mách, còn bố anh thì đang say sưa với ván cờ tướng cùng đám bạn già.

Bốn năm anh đi mất dạng, căn nhà và lối sống thường nhật vẫn thế.

Thanh kéo chiếc ghế gỗ hơn 20 năm tuổi đời ra, ngồi xuống, bần thần nhìn những đĩa thức ăn trên bàn.

Anh cứ ngồi vậy dăm bảy phút, anh cầm đũa nhưng anh lại cứ bất động.

Rõ ràng là anh đói lắm cơ mà nhỉ?

Sao bỗng nhiên anh lại không có cảm giác thèm ăn chứ?

Mất đến gần 40 phút để cho Thanh tạm bợ hoàn thành bữa ăn.

Rửa, rồi xếp bát lên kệ, anh bước ra phòng khách, ngồi xuống chiếc ghế gỗ dần mối mọt theo thời gian.

Căn phòng mang nét hoài cổ đầu thập niên 90, hồi niên thiếu anh từng anh ghét lắm.

Quê mùa, cổ lỗ sĩ, bây giờ khi đã gần già rồi thì anh lại thấy thật ấm cúng.

Bộ ấm chén bao đời nay nhà anh luôn dùng để tiếp khách giờ vẫn còn nguyên vẹn.

Cạnh bàn, chiếc phích màu đỏ nhìn gần như chẳng còn ra hình thù gì nữa vẫn nép ở đó.

Chiếc tủ thờ anh hay lén lút cất quỹ đen dạo bé nhìn vẫn chẳng thay đổi chút nào, tivi vẫn chễm chệ bên mé trái, mép phải, giá đựng sách bằng gỗ được đóng khung lên tường dùng để lưu trữ những tập san đầu những năm 2000 yêu thích của bố anh.

Bình hoa cổ lọ cũng được đặt ngay đó, hoa được thay đổi sau mỗi lần mẹ anh đi chợ, thường sẽ là hoa cẩm tú cầu hoặc là hoa ly.

Bao năm vẫn vậy.

Thanh nhìn xuống nền nhà, lớp gạch hoa văn sắc vàng mà anh chê từ tấm bé đến khi ra trường.

Năm 24 tuổi anh đã bảo bố anh lát nền mới, nhưng ông không đồng ý.

Anh ngẫm đây quả là một quyết định đúng đắn từ bố.

Thanh lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ.

Chiếc chuông gió sứt mẻ bằng vôi treo ở đó kéo tâm trí anh về.

Phải rồi, nhà anh có nhiều hơn một chiếc chuông gió.

Anh đã gần như quên mất sự hiện diện của nó.

Ngoái nhìn ra chiếc sân rợp bóng cây nhãn cảnh từ cửa lớn mà lòng Thanh bồn chồn không yên.

Có lẽ anh nên đi đến nơi đó càng sớm càng tốt.

Anh vừa tò mò, cũng vừa hơi lo sợ.

Nghĩ là làm, Thanh đứng dậy về phòng, rồi mang theo máy ảnh.

Anh cũng đã nghĩ rằng mình có nên báo thêm một tiếng cho thầy bu không, nhưng anh nghĩ có lẽ mình sẽ về sớm.

Chụp và xem xét căn nhà hoang đó rồi anh sẽ về ngay.

Đồng hồ điểm đúng 3 giờ chiều.

Có lẽ 5 giờ anh sẽ về.

Men theo con đường bê tông ngoằn ngoèo rợp bóng xoan, hết thảy những dãy nhà san sát quen thuộc thu mình trong mắt Thanh.

Thị trấn này vốn dĩ không đông dân, so với thành phố xô bồ anh đã quen mùi bốn năm nay thì sự vắng vẻ này làm anh lạ lẫm quá.

Trước nay anh không dành thì giờ của mình để chiêm nghiệm về nhịp sống tẻ nhạt này.

Ở một nơi còi xe inh ỏi mà anh ước mơ những ngày còn trẻ trong suốt mấy năm ròng rã, Thanh bỗng thấy nơi đây bình yên quá.

Thanh chợt hồi hộp, anh không biết mình đang lo lắng vì điều gì?

Cầm chiếc máy ảnh trong tay, mồ hôi hơi vã ra.

Thanh đeo nó lên cổ, chà sát đôi tay ẩm ướt vào chiếc quần vải cũ anh mượn tạm của bố.

Nhìn Thanh có vẻ kỳ quặc hay sao, vài người đi đường ngang qua đều ngoái nhìn anh.

Ánh nhìn của họ làm Thanh khó chịu.

Đi hết mười năm phút đoạn đường lớn bằng bê tông, sau đó rẽ sang một lối mòn ngoằn ngoèo đầy sỏi đá.

Có vẻ như so với cảnh vật trong thị trấn thì con đường này chẳng thay đổi mấy.

Thanh nhớ là, đi tầm hơn trăm mét nữa là sẽ thấy một ngã ba, rẽ trái lên thẳng dốc, chẳng bao lâu thì đến rìa rừng.

Đồi ở đó, hàng rào ở đó, nhà hoang nằm gọn trong hàng rào.

Nghĩ vậy, Thanh thong thả hơn, anh vừa đi vừa bấm chụp cảnh vật đây đó.

Những hình ảnh cây cối, núi rừng vừa chân thực vừa rõ nét lần lượt thu vào trong chiếc máy ảnh của Thanh.

Cảm hứng là đây, Thanh tràn ngập phấn khích.

Nắng chiều dần hạ xuống, nền trời chuyển sang một màu xanh dịu.

Vẫn chưa đến nơi, Thanh phát hiện rằng mình đã bị lạc.

Thanh nhớ rõ rằng mình đã đi đúng huống rồi cơ mà nhỉ?

Con đường hơn hai mươi năm anh chưa từng đi lại một lần cũng chẳng khác xưa là bao.

Lạ thật.

Lạ quá.

Thanh lần mò về địa điểm khi nãy anh đã phân vân, một cái ngã ba, và anh rẽ trái, lên dốc.

Anh đã đi thẳng, nhưng bây giờ anh chẳng thấy cái ngã ba đâu hết.

Càng đi thì càng thấy mịt mù, tối tăm.

Trời sẩm tối.

Sắp sang hè rồi nên Thanh đoán tầm này cũng phải hơn 6 giờ.

Anh bám vào từng thân cây một, cảm nhận những chất liệu sần sùi mình chạm phải rồi đoán chúng là loại cây gì.

Lúc ấy, Thanh vẫn còn tâm trạng để làm cái điều vô nghĩa đó.

Nhưng dần dà, trời càng lúc càng tối.

Ở một nơi toàn cây cối và khoảng không bị che phủ bởi chúng, tầm nhìn của Thanh cũng bị bao bọc bởi những khoảng lờ mờ tối đen.

Anh mắc chứng quáng gà.

Thanh không mang điện thoại, anh quên mất.

Hình như từ lúc trở về nhà vào chiều qua đến giờ anh chưa đụng vào nó.

Anh đã mang cái tâm trạng giải tỏa đầu óc hoàn toàn và giờ anh thấy hơi hối hận vì điều đó.

Điện thoại chẳng có, đèn pin cũng không.

Bây giờ thì Thanh đích xác bám vào khoảng không rồi lê chân để cảm nhận đường đi, tầm nhìn lờ mờ của anh đã chẳng còn trông nom được gì nữa rồi.

May mắn rằng Thanh không sợ tối.

Bóng tối chính là thứ gì đó mà Thanh đã tập làm quen từ rất lâu rồi.

Anh không còn là thằng nhóc Thanh hay khóc nhè vì nghe mấy câu chuyện tâm linh trước khi đi ngủ nữa.

Gió mang cảm giác se lạnh ùa đến.

Thanh ngửi thấy hơi ẩm trong không khí, có lẽ rằng trời sắp mưa, Thanh nghĩ thầm.

Bỗng, ở đằng xa, ở phía mà ánh sáng rõ ràng, Thanh thấy có một bóng người.

Thanh không nhìn rõ lắm.

Có lẽ là nhỏ gầy và hơi thấp.

Một người phụ nữ, Thanh thấy tóc cô ả đen tuyền, phủ dài đến gần đầu gối.

Thanh với gọi: "Cô gì ơi, cho tôi hỏi?"

Thanh lặp lại câu nói đến dăm ba lần, người phụ nữ chẳng đáp lại anh.

Gió thổi càng lúc càng mạnh, Thanh nghe thấy tiếng chim cu ngày một rõ hơn thay vì tiếng đáp.

Bước lại gần chỗ người kia, Thanh lại chẳng thấy người nào cả.

Nổi da gà, vì gió.

Bị quáng gà nên anh cũng chẳng lấy làm sợ hãi.

Đột nhiên Thanh nhận ra, mỏm đất nhô lên hẳn so với con đường anh đang đứng, mỏm đất có hàng rào, trong hàng rào là ngôi nhà hoang.

Thanh mừng rỡ.

Nhưng anh tạm gác lại ý định thăm quan nơi này lại.

Đám mây dông đen đặc, ùn ùn kéo tới kia làm Thanh e ngại.

Những tia chớp nhập nhòe chảy dài từ những đám mây đến càng lúc một nhiều.

Thanh phải về ngay.

Anh có thể thăm thú nơi đây sau, bất kỳ lúc nào anh muốn.

Anh sẽ khiến bố mẹ lo lắng nếu cơn mưa xả xuống ngay lúc này.

Một trận gió thổi tới làm Thanh lảo đảo.

Như thúc giục anh.

Thanh đi thẳng, cầu mong mình sẽ về nhà trước cơn mưa.

Leng... keng...

"Chị ơi mưa quá!"

Đứa nhóc đang đứng ngay sát bên cửa chính.

Một chiếc cửa gỗ đã chẳng còn nhìn ra hình thù gì, thủng đến bốn, năm lỗ lớn.

Những chiếc đinh lởm chởm trên thân cửa và lòi ra cả bên ngoài.

Xiêu vẹo, và gỉ sắt.

Đáng ra nó sẽ là một đôi cửa, nhưng cánh bên kia đã không còn.

Đôi chiếc bản lề bên phía cánh vắng vẻ kia cũng đã bị mài mòn nhiều.

Nó vẫn còn được gắn trên tường, nhưng lại có cảm giác là đang mất phương hướng giữa không gian.

Trái lại, bên cánh nham nhở lại chỉ còn có duy nhất một chiếc bản lề, ở phía trên, đang cố gắng chống đỡ toàn bộ sức nặng của cánh cửa.

Then gài cũng đã chẳng thấy đâu, chỉ còn trơ trọi những ô tròn bằng sắt chi chít những vảy.

Mép tường đã bị bào vụn ra khá nhiều, mỗi lần thằng bé đến là lại thấy nó hao mòn thêm chút ít.

"Bao giờ mới tạnh mưa chị nhỉ?"

Đứa bé lon ton chạy đến bên cạnh thiếu nữ, xong ngồi xổm xuống, chắp hai tay lên má.

Thiếu nữ đang ngồi ung dung trên chiếc ghế gỗ kia, kê sát bên cửa sổ.

Hôm nay cô bận một bộ đồ bằng vải lanh, tóc búi lên gọn gàng.

Cô đang đưa ngón tay lên mân mê cánh môi khi thằng nhóc hỏi, và cũng chưa có ý định trả lời.

Thiếu nữ như đang nhìn mưa, nhưng cũng không nhìn mưa.

Thiếu nữ đang trông về một nơi xa xăm.

"Em không thích mưa à?"

Thiếu nữ hỏi, nhưng vẫn không nhìn lại thằng nhóc.

"Không, em ghét mưa.

Mưa làm em không đi chơi được."

Rồi nó thở dài một hơi, "Mưa thế này thì làm sao em về nhà được đây.

Bố mẹ sẽ đánh đòn em mất."

Lại là tiếng cười khúc khích.

"Chị thì thích."

Thiếu nữ đã nhìn lại thằng bé.

Cô đặt một tay lên má, một tay vắt lên thành bên của chiếc ghế.

Hai người nhìn nhau.

Thiếu nữ dang đôi tay ra, gọi đứa bé lại gần, rồi bế lấy nó.

Thằng bé ngồi dựa vào người thiếu nữ, nó nhìn lên chiếc chuông gió.

Nó nhận ra rằng hôm nay mình vẫn chưa rung chuông.

Không biết từ bao giờ mà nó đã có suy nghĩ rằng lắc chuông chính là thể lệ mỗi khi đến đây.

Nó biết nơi này đã được vài tuần rồi.

Nhưng mà nó kệ thôi, nó ngồi trong lòng thiếu nữ, hưởng thụ từng cái vuốt ve trên tóc mình.

"Sao chị lại thích mưa vậy?"

Sau cái câu tường thuật của thiếu nữ rằng cô thích mưa, thì cô gái lại đắm chìm trong những dòng suy tư của mình tiếp.

Thằng nhóc thấy người chị này lạ quá, cô không làm ra những hành động bất thường, nhưng lại bơ lơ đến khó tin.

Thái độ của cô luôn rất cầm chừng, đôi khi lại lảm nhảm những điều gì đó mà thằng nhóc chẳng thể hiểu được.

Mỗi câu nói thiếu nữ thốt ra luôn ở trạng thái ngưng trệ, và thằng nhóc có nhiệm vụ là phải khơi gợi nốt những điều ấy ra.

"Mưa làm chị cảm thấy khoan khoái.

Nó sẽ dội vào tai chị những điều thầm kín.

Bảo chị hãy tận hưởng nó, và đừng quay về nhà.

Mưa cho chị cái lý do không phải đi về cái nơi ấy."

"Là chị muốn trốn đi chơi có đúng không?"

Đứa bé nghển cổ lên nhìn thiếu nữ.

Thiếu nữ cũng nhìn nó, và cười.

Rồi cô rướn người lên lắc chiếc chuông gió.

Leng... keng...

Thanh giật mình rồi tỉnh giấc giữa đêm.

Cổ họng anh khát khô, anh khát quá.

Thanh lò dò mở cửa phòng, rồi đi xuống lầu.

Thanh trở về nhà trong tình trạng đã ướt rượt.

Đầu tóc rũ rượi, quần áo dính bết vào cơ thể, người lấm lem bùn đất.

Đúng như dự đoán của Thanh, bố mẹ anh đang sốt ruột đợi anh trở về cùng dùng cơm tối.

Họ cũng quay về mái ấm sau khi anh rời nhà được một lúc.

Thấy thức ăn trên bàn đã vơi, mẹ anh tủm tỉm, rồi lại vờ như trách móc anh.

Bố anh nghe thế thì chỉ biết cười.

Đến chiều tối, trời kéo dông đến, rồi mưa trắng trời.

Mưa càng lúc càng to, và dường như chẳng muốn dứt.

Nửa tiếng trôi qua từ khi cơn mưa ào ạt đổ xuống, chẳng thấy con trai về, mẹ Thanh đã bật khóc.

Bà sụt sùi trách mình rằng không nên giận dỗi anh, trong thời gian bốn năm vắng bóng, bà đã chẳng còn nhớ tính khí con trai mình đã từng như nào nữa, mọi chuyện đều khiến bà đâm lo.

Còn bố Thanh thì ngồi một bên vỗ về vợ.

'Con mình đã sắp già đầu đến nơi rồi mà, bà đừng lo lắng quá.

Chắc thằng bé chỉ đi quanh quẩn đây thôi.'

Nói thì nói vậy chứ ông cũng sốt ruột chẳng kém.

Nhà có mỗi thằng quý tử, còn chưa vợ con để ông bồng bế cháu, nhỡ có xảy ra mệnh hệ gì thì sau này nhang khói ông bà biết tính sao đây.

Cái thân già cỗi đã chạm đến đầu 6 của ông cũng đang tính đợi thêm chục phút nữa, nếu không thấy cậu ấm nhà mình về thì sẽ lội mưa đi tìm.

Cái suy nghĩ mới vừa nảy ra, thì cả hai ông bà nghe thấy tiếng mở cổng cùng tiếng chó sủa rất lớn.

Cả hai người lật đật chạy ra hiên nhà xem.

Thằng con không mang áo ô gì, cái đầu trần cứ vậy mà tiến vào trong nhà.

Nghe một hồi quở trách, Thanh ra điều có lỗi lắm.

Mẹ anh sau khi đã mắng mỏ anh nhiều phút cũng nguôi ngoai.

Nhưng mắt bà vẫn rấm rứt nước: "Nhỡ con có mệnh hệ gì thì bu với thầy biết làm sao?"

Khoảng 8 giờ tối hôm ấy, trong cái thời tiết mưa tầm tã, cả nhà Thanh mới dùng cơm tối muộn.

Trong bữa cơm, Thanh đã kể đầu đuôi sự việc từ sau khi thấy ngôi nhà hoang kia.

Anh cứ vậy mà đi thẳng, nhưng với tốc độ có hơi nhanh nên vấp ngã.

May mắn rằng anh không bị xây xát mấy.

Sau đó, anh có gặp bác Toan, trưởng làng cũ.

Bác đã không còn giữ chức vụ này từ đâu, nghe đồn là do bị điên.

Từ bé, người lớn trong nhà không cho anh tiếp xúc với bác ấy, anh cũng chẳng có việc gì liên quan để mà gặp người trưởng làng đã hóa điên này cả.

Thế nhưng hôm nay, giữa lúc đang chật vật vì tầm nhìn hạn chế và mưa gió tạt thẳng vào người, Thanh đã được người điên này giúp.

Bác Toan bình thường hơn anh nghĩ nhiều.

Thanh hỏi bác có biết mình không, bác nói biết, và lẩm bẩm 'thằng bé may mắn' gì đó anh không nghe rõ lắm.

Ngoài ra thì chẳng còn điều gì bất thường từ bác ấy cả.

Một người đi trước, một người đi sau.

Đi khoảng gần hai chục phút là Thanh thấy cổng nhà mình.

Anh quay lại cảm ơn bác Toan một lần nữa, nhưng đã chẳng thấy người đâu.

Bố mẹ anh nghe thế thì có vẻ ngạc nhiên lắm.

Rồi họ quay ra nhìn nhau: "Có thật không con?"

"Vâng, con nói thật."

Hình như Thanh đã bị sốt.

Uống nước làm cổ họng anh khó chịu quá.

Anh cố uống mấy hớp rồi lại dò dẫm lên phòng ngủ.

Nằm phịch xuống giường, Thanh đã ngủ li bì từ lúc nào chẳng hay.

Hết chương 2.
 
Tiếng Chuông Gió Trong Đêm
Chương 3


Leng... keng...

Tiếng chuông gió lắc lư từng hồi.

Mưa.

Một ngày mưa tầm tã.

Gió luồn qua ô cửa sổ bằng gỗ đã mục nát, xuyên qua từng khe nứt trong bức tường mốc meo.

Ánh chớp nhập nhòe trên nền trời xám xịt ảm đạm, dội vào một phần trong căn nhà từ ô cửa sổ.

Ánh chớp rơi vãi từng li trên nền đất đầy bụi mịn rồi nhảy đến chân chiếc ghế gỗ.

Chiếc ghế đã bị mọt thủng gần như một chiếc chân.

Tiếng lạo xạo rơi vãi từ khung mọt xuống nền đất ẩm.

Gió vần vũ từng đợt, ghế lắc lư đều đều.

Một âm thanh cọt kẹt vang vọng trong cả căn phòng.

Gió ắng, ghế vẫn lắc lư.

Thanh âm kẽo kẹt đã không còn nữa.

Một giọt rơi xuống, hai giọt, ba...

Lớp gỗ mủn, khô, lớp màu nâu vàng nhuốm sắc đỏ sền sệt, mối mọt dần thay thế bằng dòng giọt đều đặn của máu.

Một mảnh chân ghế rơi từ vị trí nó luôn cố định bấy lâu xuống nền đất.

Con ruồi từ đâu bay đến, đậu thẳng trên miếng gỗ vụn.

Một con, hai con, ba con.

Đám ruồi bu vào miếng gỗ một cách lạ kỳ.

Tiếng sét đánh xuống, sáng lóa cả một vùng trời.

Đám ruồi vo ve bên chiếc ghế.

Đám ruồi đến càng lúc một nhiều.

Một bàn tay buông thõng xuống phần gác tay uốn lượn.

Phồng rộp, dính đầy đất cát; sắc đen tím, vết rách dính đầy dịch nhờn đã khô queo.

Hai con ruồi bay đến phần móng tay, đen đúa, phần móng bong ra.

Chủ nhân cánh tay mắt trợn ngược lên, đôi đồng tử đen ngòm, đã giãn ra hết sức.

Tia máu đã từng sâu hoắm cắm vào từng màng tế bào của tròng mắt giờ đã không còn rõ ràng, trắng dã.

"Hắn" há mồm, thè lưỡi ra, quanh mép nhoe nhoét những bọt khí khô.

Mồm "hắn" khô khốc.

Gương mặt đã tím đen, sưng phù.

Đám ruồi đến càng lúc một đông.

Mưa vẫn cứ rơi.

***

Leng... keng...

"Chị đang đọc sách gì thế?

Khụ... khụ..."

Đứa bé ngồi mệt nhoài uể oải trên chiếc ghế gỗ.

Nó thấy người mình nóng ran và và cổ họng thì đau rát.

Nó tỉnh dậy trong tình trạng này và chẳng biết đầu óc nó nhức nhối kiểu gì, vừa mới giây trước nó còn nằm thút thít trong phòng ngủ nóng nực, mở mắt ra nó đã thấy mình nằm vật vã trong lòng người thiếu nữ.

"An-na Ca-rê-nhi-na."

Thiếu nữ đáp bằng một chất giọng chẳng rõ cảm xúc.

Không biết hôm nay thiếu nữ lấy thêm một cái ghế đẩu ở đâu, trông nó khá cũ kĩ và thấp tè, nhưng cô đang yên vị đặt mông trên đó một cách không thể nào thoải mái hơn.

Thiếu nữ ngồi thẳng lưng, rất trang nghiêm, những ngón tay gầy và đầy những vết chai sạn lần dò theo từng chữ cái một, cô lật giở trang sách với một vẻ rất nghiêm túc.

Thằng bé nghĩ, người chị này hẳn là một học sinh lớp lớn gương mẫu lắm, nó không biết tuổi của cô gái, nó nghĩ cô sẽ chỉ hơn nó vài tuổi gì đấy thôi.

"Có hay không chị?"

"Hay."

"Nó nói về cái gì?"

"Nàng An-na Ca-rê-nhi-na."

"Em cũng đọc thử," thằng bé tỏ ra hào hứng trước khi nó kịp nhận ra là nó không có khả năng ấy, "nhưng mà em chưa biết chữ."

Thiếu nữ cười khúc khích.

Song, cô vẫn tiếp tục công việc đọc sách đang dang dở của mình, không có ý định đọc cho thằng bé nghe, hay tường thuật lại những gì diễn ra trong câu chuyện như bố mẹ nó thường làm.

Thằng bé đã ngủ thiếp đi khi mải mê nhìn vào cuốn sách trên tay thiếu nữ.

Sự đau mỏi kéo theo cơn mê man choán lấy thân thể và não bộ thằng nhóc, khi nó còn chưa thực sự đi vào cõi mộng, nó đã mơ hồ nghe thấy tiếng gỗ ma sát vào nền nhà, và tiếng chuông gió cũng theo đó ngân vang.

Leng... keng...

Thanh sốt li bì từ chập tối đó.

Anh không rõ bố mẹ đã chăm sóc mình thế nào.

Đôi khi tỉnh táo, anh sẽ thấy mẹ hoặc là ngồi gật gù bên mép giường, hoặc là sờ soạng tay chân anh, bố thì sẽ đi quanh quẩn trong phòng rồi có một lúc, hai người đã xì xèo với nhau với một vẻ rất nghiêm trọng.

Cái lão già điên đó... xúi quẩy... mất tích...

3 người...?

Những luồng thông tin không thể tiếp nhận trọn vẹn kích thích mối tò mò vô thức của Thanh.

Sự rã rời thân thể khiến cho anh không thể bùng nổ nó.

Một buổi sáng tạnh ráo.

Thanh đã thức dậy từ sớm và ngồi trên giường.

Chiếc chuông gió giờ đây không lay động, Thanh nhìn nó, trông nó khá sạch sẽ so với khoảng thời gian anh trốn nhà.

Anh đã mua nó từ khi nào nhỉ?

Thanh không rõ lắm.

Hình như là vào những năm anh học cấp 1, ai đó đã tặng nó cho anh.

Thanh không thể kiếm tìm những mảng kí ức mà hiện giờ anh không biết đã cất giấu ở đâu cả.

Từ chuyến xe trở về nhà, Thanh nhận ra mình đã quên đi nhiều thứ.

Nói về giấc mơ trong suốt khoảng thời gian anh vật vã bởi cơn sốt, trong một giây phút nào đấy anh cảm thấy nó rất chân thực.

Thanh muốn tin vào cảm giác của mình, tuy nhiên, tên của cuốn sách là thứ duy nhất mà Thanh có thể nhớ ở thời điểm hiện tại.

Thanh nhận ra mình cũng từng sở hữu quyển sách đó, nhưng anh chỉ mới đọc có vài trang.

Ngôn từ và câu chuyện lạ với Thanh quá, anh đã từng chán nản khi muốn bóc tách từng khía cạnh hàm ngôn của cuốn sách kia ra.

Sự chán nản đó kéo dài đến tận bây giờ.

Đúng hơn là anh đã bỏ lỡ nó một thời gian, và gần như bỏ xó nó vào góc khuất đời sống.

Thanh từng có nhiều câu chuyện rất ly kỳ.

Anh đã có một vụ ẩu đả mà mình chẳng nhớ rõ.

Sau khi được nghe mọi người tường thuật, trong trí óc Thanh đã hình thành một khung cảnh để hợp lý hóa cho câu chuyện mà mình không nhớ được kia.

Giữa một khu đất trống, anh cùng thằng Huấn - bạn nối khố của mình, vật nhau ra giữa trời nắng gắt.

Xung quanh có đến mấy đứa trẻ hô hào cổ vũ, và chẳng có lấy một đứa nào khuyên can.

Thanh bị thằng Huấn vật ra rồi đạp cho mấy nhát liền, hồi đấy anh còi cọc hơn nó.

Đó là lần duy nhất mà Thanh đánh nhau, có lẽ vậy, vì kể từ khi nghe thuyết minh lại từ mọi người, anh cũng chưa từng đánh lộn thêm lần nào nữa.

Chắc chắn thằng Huấn đã đạp Thanh rất nhẹ, nhẹ đến mức bụng cậu bé Thanh chỉ bị nhức trong một thời gian mà không có bất cứ một vết bầm tím nào.

Đến năm cấp ba, có lần anh nhớ đám bạn đã rủ mình đi đến một thị trấn rất lạ.

Thanh nhớ rõ ràng lắm.

Thị trấn đó theo kiểu cổ kính mà hiện đại hơn thị trấn Thanh đang sống.

Thanh nhớ rằng mình đã chú ý đến một hiệu sách kỳ quặc, chỉ để mỗi biển "Đây là hiệu sách" viết tay, rồi bày chình ình ba cái tủ kính xếp đầy những văn thư sách truyện ngổn ngang trên đó.

Thanh chưa kịp mở lời gạ gẫm với đám bạn, thì tất cả đã cùng ngồi yên vị vào trong một quán lẩu bình dân.

Một ngày trong tuần, bỗng Thanh nhớ ra sự kiện đó, anh đã đi hỏi từng đứa bạn một về cái thị trấn lạ lẫm kia.

Cả bọn nghe xong thì ngơ ngác, sau một hồi thì đứa nào đứa nấy đều cười anh rồi nói rằng anh đọc sách truyện nhiều quá nên bị hoang tưởng.

Trong một khoảng thời gian dài, Thanh đã bị sốc với điều đó.

Thế cho nên, hiện tại Thanh không dám tin tưởng vào những gì chỉ bản thân anh nghĩ.

Giấc mơ chuông gió, căn nhà hoang và "người chị" kia cũng vậy.

"Chuông gió, nhà hoang, máy ảnh, mưa, tựa sách An-na Ca-rê-nhi-na, cơn cảm sốt."

Thanh lẩm bẩm trong miệng, anh quyết định sẽ tìm đọc cuốn sách và giải mã những băn khoăn dạo này của mình.

"Con khỏe hẳn chưa?"

Mẹ Thanh hỏi han khi anh vừa xuống phòng ăn.

"Con thấy hơi nhức đầu với đau họng thôi, chắc cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng nữa đâu."

"Cha bố anh, anh có biết bu đã lo lắng cho anh thế nào không?

Ngày bé đã mấy lần dầm mưa ốm sốt mà anh vẫn còn lì lắm nhỉ?"

Mẹ anh nổi quạo.

"Dạo trước con đâu có ốm vặt hay bệnh tật gì đâu, bu cứ làm quá."

Thanh day chán.

Anh không thích tính cách lo lắng thái quá của mẹ mình.

Bà luôn lảm nhảm đủ thứ trên đời đến khi anh chịu nghe thì thôi.

Bình thường, Thanh sẽ bỏ ngoài tai, vì mỗi khi anh phản bác, bà sẽ ra chiều đau khổ lắm, có đứa con trai mà nó cũng hoạnh họe với mình.

Anh nghĩ mẹ sẽ không thể thay tính đổi nết chỉ bởi mình đã biệt tích 4 năm, vì cái tính khí ấy đã theo bà suốt bấy nhiêu năm cuộc đời.

Nhưng nhờ sự bặt vô âm tín vài năm kia của mình, mẹ đã phần nào hòa hoãn hơn.

"Anh còn cãi bu..."

"Thôi, thôi.

Mới sáng sớm ra mà hai bu con bà đã to tiếng.

Có ra thể thống gì không?"

Bố Thanh lên tiếng.

Mẹ không nói nữa, anh cũng chẳng cố đôi co làm gì.

Bỗng dưng Thanh ngờ ngợ ra điều gì đấy từ câu nói của mẹ mình.

Ngày bé đã mấy lần dầm mưa ốm sốt mà anh vẫn còn lì lắm nhỉ?

"Bu, ngày bé còn đã từng dầm mưa đến phát sốt ạ?"

Mẹ anh buông đũa xuống, rồi bà lắc đầu nhìn sang bố Thanh.

"Ông thấy chưa?

Ông cứ bảo tôi không được mắng nó nhiều, mà cái đầu óc nó thế này, không mắng thì có mà ngày mai nó quên luôn hai ông bà già này mất thôi."

"Bà cứ nói điều xúi quẩy."

Bố anh vẫn lẳng lặng ăn, vừa ăn vừa xem điểm tin buổi sáng.

"Mẹ, con hỏi là hồi bé con bị ốm do dầm mưa à?"

Thanh lớn tiếng, có lẽ dư âm của cơn sốt khiến anh nhạy cảm và mất kiên nhẫn hơn bình thường.

Nhân xưng "mẹ" mà lâu lắm rồi anh thốt ra kia kiến hai đấng sinh thành bàng hoàng trong chốc lát.

"Có vài lần, hồi con học tiểu học."

Bố anh nói.

"Hồi từ mẫu giáo lên cấp 1 con có bị sốt lần nào không ạ?"

Thanh cũng đặt đũa xuống.

Bố anh suy tư một hồi rồi đáp: "Hình như có.

Con trốn nhà đi đâu đó, thầy với bu con nháo nhào lên tìm.

Bọn ta còn định sang nhờ lão Toan thông báo lên loa phát thanh trong thị trấn, mà khi vừa mới bước ra cửa thì trông thấy con ngồi gật gù ngay trước thềm nhà, người thì ướt như chuột lột."

"Còn lần khác thì vào hồi lớp 4 thì phải..."

Chưa để bố nói nốt, Thanh đã cắt ngang: "Thôi ạ, lần này thì con có nhớ mang máng," rồi anh quay sang mẹ mình, áy náy nói, "bu, con biết bu lo lắng cho con, nhưng mà bu thấy đấy, con cũng sắp già đến nơi rồi.

Lần này đúng là lỗi do con, nhưng mà con mưa đến bất chợt quá, con cũng nghĩ đã về sớm để bu thầy không phải lo lắng.

Lần sau con sẽ chú ý hơn."

"Được rồi.

Thôi ăn cơm đi."

Mẹ Thanh giục.

Anh thấy một nụ cười tủm tỉm trên khuôn miệng bà, dù thoáng qua thôi nhưng anh vẫn cảm thấy yên lòng hơn phần nào.

"Đúng rồi, mấy nữa khỏi ốm con có muốn qua thăm em với cháu không?

Hôm nọ, cả nhà nó sang chơi mà con sốt quá," Mẹ Thanh ngỏ ý.

"Dạ vâng, con cũng không có bận công việc gì."

Thanh nhàn nhạt đáp.

"Con dự định ở nhà đến bao giờ?"

Bố anh hỏi.

"Con xin nghỉ phép tầm 3-4 tháng.

Thầy bu yên tâm, con cũng đã thu xếp hết công việc rồi."

"Thế thì được.

Ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, bu cũng hỏi được đối tượng xem mắt cho con rồi."

Bữa ăn kết thúc sau dăm ba câu chuyện phiếm.

Thanh mệt mỏi nên lên thẳng phòng.

Anh cũng không quên vào phòng bố mẹ, lấy trên giá sách cuốn "An-na Ca-rê-nhi-na" đã cũ mèm.

Anh phải tranh thủ đọc ngay mới được.

Leng... keng...

"Chị ơi?!

Chị ơi!?"

Đứa bé mang tâm trạng phấn khích vì trốn nhà để bất chấp đến đây.

"Em đã khỏi sốt chưa?"

"Em rồi."

Thằng bé thấy thiếu nữ đang đọc sách khi nó chạy xồng xộc vào trong, cô ngẩng đầu lên đáp lại nó rồi lại tiếp tục đắm chìm vào thế giới sách của mình.

Mấy ngày trước nó thấy cô gái mới lật mở những trang đầu, nhưng giờ đây quyển sách dày cộp đã dần đi đến hồi kết.

Nó không hiểu sao những thứ sách lắm chữ nhiều tự này lại được yêu thích như vậy.

Người lớn hầu như là ai cũng đọc, kể cả thầy hay bu nó.

Mấy đứa trẻ tầm tuổi nó thích sách có hình minh họa, con trai sẽ là siêu nhân người hùng, còn con gái sẽ là búp bê công chúa.

Nó cũng vậy, nó thích nhất là những câu chuyện cổ tích, ở nhà thầy nó đã mua cho nó một lô một lốc những truyện hình nổi Grimm.

"Khi nào biết chữ thì em sẽ bảo bố mua quyển sách này cho em.

Để em đọc thử xem nó có gì mà chị lại bảo hay đến vậy."

Thằng bé đưa hai tay lên chống má, khuỷu tay nó đè lên phần gác tay của chiếc ghế bập bênh.

Toàn giun toàn dế, nó nghĩ về những chữ cái trong cuốn sách như vậy.

"Chị có thể đọc cho em."

Hồi lâu, ngón tay của thiếu nữ chỉ theo chữ cái cuối cùng của một trang, và nó tách thành đoạn, rồi cô quay ra nhìn đứa bé.

"Vậy sao lần trước em hỏi, chị không đọc cho em nghe."

"Em chưa hỏi.

Khi em muốn ai đó làm gì cho mình, em phải hỏi họ, bảo với họ là em muốn gì.

Họ không phải bố mẹ em để lúc nào cũng chiều theo ý muốn em được."

Thiếu nữ đưa một tay ra xoa đầu thằng bé, cô nói tiếp: "Hôm nay em đã rung chuông chưa?"

Đứa bé đứng thẳng người lên, bàn tay tí hon vỗ lên trán: "Chị không nói là em quên mất đấy.

Chị đợi em tí."

Thế là nó đi đến ô cửa sổ, ngó nghiêng một hồi.

Nó lôi ra chiếc ghế đẩu từ góc căn phòng rồi đứng lên đó, miễn cưỡng với đến dây chuông rồi giựt một phát.

"Leng... keng..."

Nó chạy về chỗ thiếu nữ, theo cái dang tay của cô gái rồi ngồi gọn vào trong lòng người chị này.

Nó để ý, nay cô gái đã mặc lại bộ đồng phục hồi lâu không thấy kia.

Nó nghĩ cô gái trốn học để ra đây gặp nó.

Với suy nghĩ trẻ thơ ngây dại ấy, nó đã rất vui.

"Chị không đọc sách nữa sao?"

Thằng bé thấy thiếu nữ trầm ngâm nhìn xuống bìa sách.

Chiếc bìa màu vàng, có hình vẽ một cô gái người Tây với mái tóc xoăn dài.

Chiếc bìa đã cũ, gần như rách toang mà phải dán băng dính tạm.

Ngón tay áp út của cô kẹp vào trong quyển sách, lúc bấy giờ thằng bé chưa biết đó là một kiểu đánh dấu, nó chỉ lấy làm lạ.

"Còn nhiều trang đang chờ chị đọc.

Nếu chị đọc cho em nghe thì phải đọc ngay từ đầu, như thế sẽ lỡ mạch truyện hiện tại.

Còn nếu chị tiếp tục đọc, thì em sẽ phải đợi lâu."

"Vậy thì em đợi."

Đứa bé ngước mắt lên nhìn thiếu nữ.

"Con nhà ai mà ngoan quá."

Thiếu nữ cười khúc khích rồi véo má nó.

Leng... keng...

Thanh đã thiếp đi từ bao giờ.

Tiếng gió vần vũ đánh mạnh vào cửa sổ làm anh thức giấc.

Thanh đứng dậy đóng cửa lại.

Anh không quên lắc nhẹ chiếc chuông gió khi chuẩn bị bước lại về giường.

Thanh bật đèn ngủ lên.

Ánh đèn vàng vọt chiếu đến những trang sách cũ mèm khiến chúng trông thật hư ảo.

Từng nét mực in hiện ra rõ ràng hơn trong tầm mắt.

Tại sao vào những giờ nào đó, các cô cứ thay nhau ngồi vào dương cầm, tiếng đàn vẳng lên mãi tận phòng anh trai, nơi tốp thanh niên đang học tập?

Tại sao các giáo sư dạy văn học Pháp, âm nhạc, hội họa và khiêu vũ cứ diễu đi diễu lại trong nhà?

Tại sao, cứ đúng vào một giờ cố định, ba tiểu thư lại mặc áo choàng xatanh (Doli mặc một cái dài lê thê, Natalia một cái dài vừa và Kitti một cái ngắn tũn lộ cả đôi chân thon lẳn đi tất đỏ căng) cùng cô Linong đi xe ngựa đến tận đại lộ Tve?

Tại sao các tiểu thư cứ phải dạo chơi trên đại lộ Tve dưới sự hộ tống của tên hầu đeo phù hiệu vàng óng trên mũ?

Tất cả những điều đó, chàng đều không hiểu nổi, cũng như phần lớn sự kiện xảy ra trong thế giới huyền bí của họ, nhưng chàng biết chắc tất cả những gì xảy ra ở đó đều tuyệt diệu và đúng là chàng đã mê cái không khí huyền bí đang bao quanh họ. [1]

Thanh nhớ rằng mình đang đọc dở đoạn này.

Tuy nhiên, hiện giờ anh sẽ khó có thể tập trung toàn phần vào những con chữ trên trang sách này nữa rồi.

Bởi anh cảm thấy rất thân quen, anh chưa từng đọc nó, anh chắc chắn.

Nhưng không có nghĩa là anh chưa nghe về nó.

Có ai đó đã từng đọc cho anh?

[1] Anna Karenina (tiếng Nga: Анна Каренина) là một tiểu thuyết của nhà văn Nga Lev Nikolayevich Tolstoy.

Bản dịch của dịch giả Nhị Ca và Dương Tường.

Hết chương 3.
 
Tiếng Chuông Gió Trong Đêm
Chương 4


Thanh không vội tìm câu trả lời trước.

Cơn đau đầu lại bủa vây não bộ anh, hình như ban nãy anh đã quên uống thuốc.

———

Thanh hồi phục trong vài ngày sau đó.

Anh đã không có giấc mơ nào về thiếu nữ cùng chiếc chuông gió trong nhà hoang.

Thanh đã liên lạc đến mấy người bạn, tâm sự về câu chuyện của mình.

Chính, thằng bạn thân đồng ấu của anh, nay đã là một quản lý chuỗi nhà hàng nhỏ, đánh tiếng hẹn gặp anh vào chủ nhật tuần đó.

Tuần này, cả gia đình em gái sẽ không đến thăm nhà.

Thanh đã lỡ hẹn với mẹ mình, hai mẹ con anh đã có đôi lời qua tiếng lại trước khi anh bước ra khỏi cửa.

Điểm hẹn là ngay chính nhà hàng nhậu của Chính.

Cũng đã lâu rồi hai người đàn ông mới liên lạc với nhau, nhưng sẽ trái với sự xa mặt cách lòng như vô số cặp bạn, Chính và Thanh vẫn hỏi han nhau như những ngày niên thiếu.

"Dạo này công việc của ông sao rồi?"

Chính đón Thanh ở sảnh chính rồi đưa anh lên lầu.

"Cũng không có gì đặc sắc mấy."

Thanh nhún vai.

Nhà hàng được bài trí theo phong cách Nhật Bản truyền thống, khắp xung quanh trang trí những dải đèn lồng và đèn thả trần các loại.

Những thứ đền đủ kiểu cách ấy lần lượt rải thứ ánh sáng vàng dịu xuống mọi ngách trong cả gian phòng, trông rất ấm cúng và đầy tính hoài cổ.

Bàn ghế, kệ, chai lọ, vật dụng trang trí tường và sàn nhà làm từ gỗ thô mộc và thơm mùi sơn mới, nhưng không hề kích mũi.

Băng qua hành lang treo đầy những chậu lan cảnh nhìn có vẻ không hợp với không khí nơi này cho lắm, Chính dẫn Thanh bước vào một gian phòng lớn, có thể nói là gần như một ngôi nhà thu nhỏ mới hoàn thiện rồi bảo anh ngồi đợi trên sô-pha.

Thanh chán nản, anh ngoái nhìn xung quanh.

Căn phòng nằm trên tầng thượng, rõ lớn nhưng chẳng trang trí bất cứ loại phụ kiện gì.

Tường lát gạch men sáng bóng, sàn lại là một màu xanh vân mây.

Cả không gian mà Thanh ước tính khoảng hơn 60 m² chỉ có duy nhất một chậu cau cảnh đặt cạnh ti-vi màn hình cỡ lớn, cùng bộ sô-pha màu be trông khá trang nhã.

Thanh đang ngồi trên băng ghế sô-pha dài, chẳng hiểu nghĩ gì anh lại chuyển qua ngồi chiếc sô-pha đơn.

Ngồi ở vị trí này anh có thể nhìn rõ ngoài hành lang, ngẩng lên một chút thì lại thấy chiếc đèn chùm thủy tinh trong suốt ngay trên đầu.

Thanh ngoái nhìn xung quanh một lượt, đánh giá cái gu của thằng bạn vẫn tệ như hôm nào.

Bỗng, từ chiếc cửa sổ kính ở đằng xa, Thanh lờ mờ thấy một vật gì đó như chuông gió.

Anh tiến lại gần.

Quả đúng như anh nghĩ, một chiếc chuông gió bằng kim loại trang trí đầy rẫy những dây nơ phù hiệu treo trên chiếc cửa sổ lớn.

Khác với chuông gió bằng vôi cũ kĩ của anh, chiếc này trông thật hoành tráng và màu mè quá lố.

Thời điểm này, ánh sáng từ bên ngoài vốn hắt vào rất mạnh, theo cái cách mà Thanh nhìn chăm chú vào từng đường nét kim loại phản sáng kia thì nó mang đến cho anh một cảm giác đau nhức.

Thanh lùi vào trong phía bức tường cạnh ô cửa sổ, rồi mới nhận ra rằng đó là một tấm chắn kính, không mở.

Thảo nào từ lúc bước vào căn phòng đến giờ mà anh mãi mới có thể nhận ra nó.

Thanh lại cảm thấy thật lạ.

Từ hồi quen Chính là đã gần hai mươi năm, anh với cậu ta không phải là bạn nối khố.

Họ quen biết nhau từ hồi học cấp hai, có chung sở thích.

Hình như là chỉ có vậy, bọn đàn ông các anh chưa từng xích mích tư tưởng lần nào nên chuyện này anh cũng không rõ lắm.

Thanh nhớ rõ sở thích của ông bạn thế nào.

Trò chơi điện tử, quán điện tử, nạp tiền xem ảnh nóng của các cô người mẫu xinh đẹp, và nhớ rõ nhất là một bộ sưu tập những cô nàng khỏa thân cá tính trong tuyển tập các bộ phim đồi trụy.

Tất nhiên là Thanh cũng vậy, chỉ là anh không nghiện và quá đắm mình vào những thứ hưởng lạc khoái chí nhất thời kia thôi.

Thanh còn nhớ vào hồi cấp ba, anh và anh bạn có đỗ chung một trường một lớp ở trên huyện, Chính đã theo đuổi một cô xinh xắn nọ, cậu ta nói rằng cô nàng ấy nhìn có nét giống cô diễn viên trong bộ phim khiêu dâm kia.

Chính ưa nhìn, nhưng cô nàng từ chối.

Giờ đây thì chính đã có vợ đẹp con ngoan.

Hồi chưa trốn nhà thì anh có đến dự đám cưới của họ, Chính bật mí là anh phải lòng vợ mình từ cái nhìn đầu tiên, khác với gu từ thời vắt mũi chưa sạch đến sắp trưởng thành lắm.

Quả thực là cô vợ rất đẹp.

Còn chuyện về chuông gió, thú thực anh chưa nghe Chính nói với mình hay thể hiện sở thích đại loại vậy ra bao giờ.

Có chăng là Thanh đang ám ảnh với chiếc chuông gió đến nỗi mà thấy ai treo lên cửa sổ, anh cũng thấy lạ?

Một thứ gì đó bông bông xù xù cọ vào chân kéo tâm trí Thanh về.

Anh giật mình nhìn xuống, một con chó cảnh, giống Golden cỡ nhỡ đang hướng mắt lên nhìn anh.

Cái lưỡi nó thè ra nom đúng ngố.

Thanh khuỵu gối xuống nựng nó, đúng lúc Chính từ bên trong đi ra, mang theo cả một đĩa lớn hoa quả.

"Ông về nhà bao lâu?"

Chính đặt đĩa hoa quả xuống bàn rồi ngước lên nhìn Thanh cùng 'pet' yêu, hỏi.

"Cỡ 3-4 tháng gì đấy, có khi nửa năm.

Dạo này tôi thấy mình cần thời gian nghỉ ngơi."

Thanh buông chú cún to xác ra, ra dấu với Chính, đi vào nhà bếp rửa tay rồi quay ra.

"Ừm hứm, có đối tượng chưa?

Cỡ bọn mình là già cằn luôn rồi.

Vợ tôi còn sắp đẻ đứa thứ hai đây."

Thanh trông bộ dạng vừa ăn vừa nói ngả ngớn kia của Chính vẫn không khác hồi cấp hai cho lắm, có chăng gương mặt cậu trai lúc ấy đã già dặn đi, và có một lối suy nghĩ chín chắn tích cực.

"Chưa.

Lần này, tôi về xem mắt."

"Cuối cùng, ông cũng chịu nghe theo lời hai cụ rồi hả?

Mà, nói chứ, cái tính không cái gì là việc mình của ông thì bảo yêu đương được cũng chó nó tin.

Mà yêu được cô nào chắc cũng dăm bữa."

Thanh cười xuề.

Anh vươn tay cầm lấy một chiếc dĩa, cắm vào một miếng lê rồi thong thả đưa lên miệng.

Anh để cho mình nhai xong miếng ấy rồi mới nói: "Ông có bao giờ, mơ về một người lạ, cũng không hẳn, có lẽ là đã gặp rồi mà ông đã quên mà không thể nhớ lại được bao giờ chưa?"

"Đàn ông hay phụ nữ?"

Chính hỏi.

"Phụ nữ."

"Có người phụ nữ và cô thiếu nữ nào là tôi quên đâu.

Đẹp thì nhớ kiểu đẹp, không đẹp thì nhớ kiểu không đẹp.

Bảo đàn ông thì tôi quên còn dễ hiểu."

Thanh trầm ngâm.

Anh buông chiếc dĩa xuống rồi nhìn ra phía cửa sổ lớn treo chuông gió.

"Sao ông lại treo chuông gió ở kia."

"Cho nó bớt trống.

Vợ tôi cũng thích cái đó.

Năm ngoái hai vợ chồng tôi đi hội, và cô ấy nói thích nó."

Chính cũng bất giác nương theo ánh nhìn của Thanh.

"Ông có nhớ chiếc chuông gió treo ở cửa sổ phòng tôi không?"

"Cái bằng vôi cũ lắm rồi kia chứ gì?

Nhớ.

Đừng nói là ông vẫn còn giữ nhé."

Chính cười khểnh, và ở anh biểu hiện một điều rằng nếu điều anh vừa nói kia là sự thật thì anh sẽ rất bội phục chính mình.

"Dạo này tôi có một giấc mơ.

Là nhiều giấc mơ nhưng chung một nội dung.

Căn nhà hoang, chiếc chuông gió, đứa bé và thiếu nữ nọ.

Tôi không thấy mặt nàng, tôi nghĩ nàng sẽ rất đẹp.

Đứa bé thì tôi không biết.

Nàng cỡ 15-16 gì đấy, giọng nói trong trẻo, trầm tĩnh.

Tôi đã mơ 6 giấc liền từ khi trở về nhà đến nay, chỉ có thằng bé và nàng.

Tôi ngờ ngợ việc tôi là đứa bé, tôi cũng không chắc, bởi vì tôi không có ký ức về nàng và những câu chuyện trong giấc mơ.

Nhưng cái đáng nói là từng câu chuyện đều rất liên hệ đến đời sống của tôi.

Ví như tôi có chiếc chuông gió treo trên bệ cửa sổ từ đời nào rồi, chính tôi còn đang không rõ mình tự mua hay được tặng.

Mà mua thì vì sao lại mua, tặng thì ai tặng mới được.

Hay là việc tôi quyết định làm tay thợ ảnh nghiệp dư dù biết mình chẳng có năng khiếu, trái ngược hoàn toàn với ước mơ làm giám định pháp y suốt hồi niên thiếu của mình.

Đáng ngờ nhất là cuốn sách tôi chỉ đọc có vài ba trang vì chán, cũng xuất hiện trong giấc mơ trên bàn tay chai sạn của nàng.

Có lẽ là tôi có cái gu ấy nên tôi mê nàng dẫn đến việc tôi ám ảnh với nàng đến mức ấy chăng?"

Thanh thấy Chính trầm tư về câu chuyện anh vừa thốt ra kia.

Bản thân anh kể những điều ấy ra và tìm gặp thằng bạn chí cốt trong một ngày thế này có nghĩa là anh đang cần một lời khuyên.

Hay ít ra là một câu phán đoán hoặc bình phẩm.

Sự trầm tư của Chính khiến Thanh nôn nóng.

"Ông còn nhớ cái lần tôi hỏi ông cùng mấy thằng kia về thị trấn mà bọn mình ăn lẩu không?

Hồi cấp 3 ấy?"

"Ừm...

Nhớ, rồi nó có liên quan gì?"

"Nó rõ ràng đến mức tôi tin nó là thật.

Không, đến bây giờ tôi vẫn tin nó là thật, và giấc mơ này cũng thế."

"Ý ông là sao?"

"Tôi đã từng kể cho ông và mấy đứa kia nghe về vụ việc đánh nhau hồi bé.

Thật ra, tôi không có ký ức về việc đó cả.

Mọi chuyện đều là do đầu óc tôi tự dàn dựng nên để chấp nhận cho việc tôi không nhớ điều ấy.

Ông hiểu ý tôi chứ?"

"Không, tôi chưa hiểu?"

"Tôi có ký ức về việc tôi không làm, và không có ký ức về việc tôi làm.

Ông nghe có vô lý không hả Chính?

Bảo là hiện giờ tôi bị rối loạn tâm thần hay đại loại vậy thì tôi còn hiểu được.

Nhưng khi ấy tôi chỉ mới con nít, chỉ mới niên thiếu thôi."

"Cho nên..."

"Tôi cần ông nhận định vấn đề này."

Thanh nhìn thẳng vào Chính, cái nhìn bình tĩnh và rõ ràng không cho thấy rằng Thanh đang bị điên.

"Tôi nghĩ ông nên gặp chuyên gia thì hơn."

Chính thở dài.

"Rồi chuyên gia có khác gì ông không?"

Thanh vẫn giữ cái nhìn lặng yên ấy, lần đầu tiên trong đời, Chính bị ông bạn thân hơn chục năm của mình làm cho bối rối.

"Tôi không thể phán đoán rõ ràng được.

Nhưng với tư cách là bạn bè, tôi vẫn khuyên ông đến đó hơn là hỏi tôi.

Ông đã tìm hiểu về căn nhà hoang chưa Thanh?"

"Tôi đang tính."

Thanh rời mắt khỏi Chính, hướng ra phía chuông gió rồi đáp.

"Tốt nhất là vậy, nếu ông ngờ ngợ và băn khoăn nhiều về chuyện đó."

"Ông có tin tôi không?"

Câu hỏi của Thanh làm Chính thoáng chần chừ.

Khi anh định đáp lại Thanh, thì Thanh bỗng nói: "Được rồi."

Bầu không khí im ắng bao trùm trong gian phòng lớn.

Đến gần chiều, hai người đàn ông đã lâu không gặp kết thúc bằng những câu chào hỏi như thông lệ.

"Được rồi, không cần phải tiễn.

Tôi nhớ đường ra, cũng chưa có lú lẫn lắm."

"Không lẽ chủ lại để khách tự đi về như vậy, ông cũng đã không chịu ăn tối cùng gia đình tôi rồi."

"Lắm xẹo."

"Vậy..."

Chính lưỡng lự, "nếu ông có cần gì chia sẻ thì cứ nói với tôi.

Tuy cũng chẳng biết có giúp được gì hay không?"

"Ok."

Thấy Thanh như không để bụng chuyện vừa rồi, Chính đùa: "Còn vị hôn thê của ông, nhớ khi nào gặp rồi thì nhớ cho tôi xem đấy.

Tôi đánh giá phụ nữ chuẩn lắm."

"Ông nhảm quá rồi đấy."

Thanh cười xòa.

Leng... keng...

"Chị ơi?

Nay chị không đến à?"

...

"Chị ơi?

Chị?"

Giọng nói the thé của đứa bé vang vọng trong cả căn phòng rồi dội lại tai nó.

Không có tiếng trả lời, cũng không thấy hình bóng của thiếu nữ.

Nó chỉ muốn đến và khoe việc nó đã biết đọc bảng chữ cái.

Số lần đứa bé đến đây đã không thể đếm trên đầu ngón tay nữa, nó bắt đầu đếm thêm cả ngón chân.

Nhưng có vẻ như gộp tất cả số ngón lại thì vẫn còn thiếu.

Lần nào thằng nhóc đến, thiếu nữ không ngồi trên ghế thì sẽ đứng bên cửa sổ treo chuông gió, có khi là cửa chính.

Nó đã luôn nghĩ thiếu nữ đợi nó.

Nó cũng luôn nghĩ rằng thiếu nữ sẽ có mặt ở đây mỗi khi nó tới.

Có vẻ nó đã nhầm.

Đứa nhóc gọi thiếu nữ là chị, nó không biết tên cô.

Những cuộc nói chuyện vu vơ vớ vẩn chắc chắn sẽ không phải là thứ khiến nó bất chấp bỏ qua cuộc vui với đám trẻ gần nhà để đến đây.

Có một mị lực vô hình nào đấy thôi thúc nó, giống như cảm giác mỗi lần nó xem siêu nhân đánh quái vật.

Hôm nay trời quang đãng.

Thằng bé nghe người lớn bảo rằng trong vài ngày tới sẽ lại tiếp tục có mưa.

Nó nhìn những ô dự báo trên chương trình bản tin thời tiết, có đến bảy ô có cái biểu tượng mưa cùng sấm chớp.

Nó chưa hiểu hết được nội dung của bản tin ấy, nhưng nó biết được rằng, trong vòng vài ngày tới nó không thể đến đây được nữa rồi.

Vụ ốm sốt mấy bữa trước đã khiến bố mẹ nó lo sốt vó, và hiện tại, nó đang bị quản nghiêm hơn bao giờ hết.

Thằng bé bắt đầu chạy sâu hơn vào trong căn nhà.

Hồi trước nó nhát nên chỉ khi thiếu nữ ở cùng thì nó mới dám lăng xăng đông tây, giờ nó đã lên lớp 1 rồi.

Nó hiểu rằng mình đã bắt đầu lớn và phải tôi luyện sự gan dạ của một thằng con trai.

Thằng nhóc băng qua hành lang đất đá rơi vãi và bám bụi mù mịt.

Cỏ dại mọc lan tràn dưới những bước chân của nó, nó không mấy bận tâm và bước thẳng đến cuối dãy hành lang rồi rẽ vào cầu thang lên tầng hai.

Thăm thú nơi đây đã được nhiều hôm nhưng tuyệt nhiên thiếu nữ bảo nó không được bén mảng đến chỗ này.

Cô gái nói rằng trên đó có quỷ.

Đám quỷ ấy sẽ chẳng dám bén mảng xuống tầng sàn và hành lang đâu.

Thằng bé đã yên tâm khi thiếu nữ nói điều đó.

Nhưng giờ nó lại càng yên tâm hơn khi đứa bạn cùng lớp nó nói rằng trên đời này chẳng có ma quỷ gì cả.

Nó tin.

Bóng dáng bé con của đứa bé lẩn khuất dần vào bóng tối của dãy hàng lang.

Nó nhảy chân sáo ngày một gần đến chân cầu thang, miệng ngâm nga câu hát "Tạm biệt búp bê thân yêu..." dù nó chẳng hề mê mẩn cái món đồ con gái đó.

Nó đứng trước những bậc thang kiểu cũ và đã mòn mọt nhiều so với cấu trúc nguyên bản.

Nó hơi lưỡng lự rằng có nên bước lên không hay là quay về thôi.

Nhưng chân nó không chịu được sự chậm trễ nữa, nó bước dề dà lên từng bậc thang, tay bám lấy phần lan can.

Khi nó mới chạm tay vào lan can, miếng vữa trên đó nứt hẳn ra rồi lìa khỏi phần tay vịn.

Tiếng xi măng rơi xuống khẽ khàng thôi nhưng cũng đủ khiến thằng nhóc thót tim, nó còn có thể trông thấy rõ que sắt lòi hẳn cả ra ngoài.

Toan bước lên tiếp, thằng nhóc ngẩng đầu lên, nó thấy một bóng người đứng ngược sáng ở phần chiếu nghỉ.

Một người đàn ông, nó không thấy rõ diện mạo của ông ta, nhưng sự hiện diện ấy khiến nó khiếp đảm.

Thằng nhóc hét toáng lên rồi nhảy hai, ba bậc từ chỗ nó đứng xuống mặt đất, chạy bạt mạng ra căn phòng treo chuông gió rồi phóng thẳng ra bên ngoài.

Nó cũng không kịp ngoái nhìn lại xem, nhưng nó nghĩ tên đàn ông kia chính là kẻ bắt cóc trẻ con trong câu chuyện mẹ nó kể.

Hoặc gã chính là tên quỷ dữ trong lời căn dặn của thiếu nữ.

Leng... keng...

"Ông có giao du với cái lão đấy không?"

"Cái loại rượu chè be bét đấy tôi dây dưa vào làm gì?"

"Mụ vợ lão làm om sòm cả lên rồi đấy?"

"Cái nhà đấy lúc nào mà chả thế, không can hệ với nhà mình thì bà quan tâm làm gì?"

"Tôi nói cho có câu chuyện câu trò vậy."

Cuộc đối thoại của bố mẹ lọt vào tai Thanh khi anh vào bếp lấy nước.

Dạo này ở thị trấn xảy ra nhiều chuyện quá mà anh chẳng quan tâm được nhiều, có vẻ như toàn là chuyện xấu.

"Cả ngày hôm qua anh đi đâu?"

Mẹ Thanh hỏi khi bà thấy anh đi ra từ phòng bếp.

"Con đi gặp bạn."

Thanh vẫn không cưỡng lại được lời đề nghị dùng bữa tối cùng Chính.

Anh chẳng còn nhớ tên đó đã thuyết phục mình như thế nào.

Mấy thằng bạn đã lâu không gặp tụ tập một bữa và chè chén hơi quá.

Thanh bị chuốc uống đến mấy ly, toàn rượu nặng mà tửu lượng anh thì kém.

Anh về khi đã gần khuya, tuy chếnh choáng nhưng chưa đến mức mất luôn cả nhận thức.

Khi đang dò dẫm mở cổng, Thanh thấy có bóng dáng một người đàn ông lấp ló dưới hàng cột điện.

Ông ta bước đều bước và hình như đang tiến về phía đồi.

"Bạn với chả bè.

Bạn anh lấy vợ có con hết rồi đấy, có mỗi anh còn đơn côi lẻ bóng thôi.

Anh không lo thì thôi, anh cũng phải xót cho ông bà già này chứ?"

"Thì con sắp đi xem mắt đây còn gì?"

Thanh nhàn nhạt đáp, Thanh không muốn đôi co nhiều với mẹ mình làm gì.

Anh ra cửa tính đi chạy bộ và mua ít thuốc giải rượu thì anh bỗng thấy bác Toan đang đứng ở bên cột điện góc bên kia đường.

Thanh giật mình, anh mới nhớ ra sự việc của đêm qua.

Ngoài anh chứng kiến cảnh gã đàn ông đi về phía đồi thì còn một kẻ khác cũng theo dõi tiến trình ấy.

Và nếu anh nhớ không nhầm thì đó chính là vị trưởng làng điên này.

Hết chương 4.
 
Back
Top Bottom