Nguyệt Tử Cầm là tên một thần khí thượng cổ dưới quyền sở hữu của các đời Cung Chủ Thần Nguyệt Cung, có lẽ cũng vì vậy mà mọi người đều lấy tên Nguyệt Tử Cầm làm danh xưng cho họ.
Lại nói đến Thần Nguyệt Cung, nơi đây lưu truyền như một truyền thuyết sống giữa đời thực.
Vào thời kì đỉnh cao của mình, Nguyệt Thần Cung đứng sừng sững giữa lưỡng đạo.
Là ánh sáng của bạch đạo cũng là mặt trời rực rỡ nhất đối với tu chân giả.
Thế nhưng thời gian huy hoàng chỉ kéo dài ngắn ngủi mười năm, Thần Nguyệt Cung dưới sự chỉ đạo của Ngạo Tuyết Nguyệt Y ngạo nghễ chiếm lấy vị trí độc tôn nhưng lại đồng thời dưới tay hắn mà rơi vào vực sâu vạn trượng.
Đan Tâm Sơn hôm đó huyết tanh mưa máu, Thần Nguyệt Cung trong một đêm tan tác.
Mà Cung Chủ Ngạo Tuyết Nguyệt Y cũng biến mất vô tung chỉ để lại thanh Nguyệt Tử Cầm đã hư hỏng nay không rõ tung tích, giờ đây thiên hạ truyền tay nhau rằng vào đêm nọ Ngạo Tuyết Nguyệt Y-Nguyệt Tử Cầm chết không toàn thây.
Thế nhưng đó đã là chuyện của năm năm về trước.
Lúc này tại y quán cũ kĩ nọ, Phùng Ngọc ngồi bên giường cẩn thận tháo từng lớp lụa trắng trên mắt Vân Thiếu Cung.
Đến khi lớp lụa cuối cùng rơi xuống làm lộ ra đôi mi dài thanh mảnh màu ngân bạch cùng một màu sắc với mái tóc, dưới tác dụng của ánh nến mà như phủ một lớp hào quang nhàn nhạt.
Đối với Lục Khiêm luôn thời thời khắc khắc bên cạnh hắn đương nhiên không cảm thấy vấn đề còn Phùng Ngọc nhìn thấy cảnh này lại có chút ngơ ngác, đến khi Vân Thiếu Cung hơi nhướng mày hắn mới thoáng bình tâm lại, nhẹ giọng nói: "Cung...
Công tử, ngài thử mở mắt ra một chút xem."
Vân Thiếu Cung ôn tồn đáp nhẹ một tiếng rồi chậm rãi mở mắt.
Lúc này cả Phùng Ngọc và Lục Khiêm đều hít sâu một hơi, cũng không biết có phải do Vân Thiếu Cung không nhìn thấy hay không nhưng mắt của hắn khác với mọi người, một đôi mắt phượng màu u lam phi thường quỷ mị.
Phùng Ngọc tỉ mỉ quan sát hai mắt Vân Thiếu Cung một chút rồi chậm rãi lên tiếng: "Công tử, người có thấy chỗ nào khó chịu không?"
Vân Thiếu Cung có chút hờ hững đáp: "Ngoại trừ mắt không nhìn thấy thì cũng không có gì đáng ngại."
Phùng Ngọc nghe hắn nói tay lại cầm một lọn tóc bạch kim trước ngực lật đến lật lui, Lục Khiêm đứng một bên cũng nhìn không nổi nữa liền lấy trong thắc lưng ra một lọ thuốc ném cho Phùng Ngọc rồi mở miệng: "Đừng nhìn nữa, công tử là dùng thứ này nên mới có thể duy trì màu tóc bình thường.
Dù vậy, tác dụng cũng chỉ kéo dài vài canh giờ thôi."
"Tán Linh Đan?"
Phùng Ngọc gần như là hét lên: "Thứ này là thứ có thể tùy tiện dùng sao!?"
Tán Linh Đan có thể là dược nhưng cũng có thể là kịch độc chết người.
Vật này có thể ổn định tâm mạch, nhưng đổi lại lúc thuốc phát huy dược hiệu linh lực sẽ tiêu tán.
Đối với người thường liền không thành vấn đề, chỉ là kẻ có tu vi càng thâm hậu thì tổn thương càng lớn.
Lục Khiêm nghe hắn nói cũng chỉ có thể im lặng hạ mắt.
Vân Thiếu Cung thở dài, tay hắn kiềm lại cánh tay đang siết chặc của Phùng Ngọc: "Được rồi, đây là chủ ý của ta.
Không trách Lục Khiêm được, hơn nữa ta cũng không thể cứ dùng bộ dạng này ra đường."
Phùng Ngọc phải mất một lúc mới có thể thả lỏng cơ thể, hắn đối Vân Thiếu Cung nhẹ giọng: "Công tử, người mệt rồi nên nằm xuống nghỉ ngơi một chút, để ta bắt mạch cho người."
Vân Thiếu Cung gật nhẹ đầu: "Được."
Tay Vân Thiếu Cung rất trắng, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng trông vô cùng thuận mắt.
Xong cổ tay lại mảnh khảnh dù không như nữ tử nhưng chung quy vẫn mang cảm giác gầy yếu, Phùng Ngọc có chút đau lòng lật cổ tay hắn lại chuẩn bị bắt mạch, lòng bàn tay trắng bệch nổi bật lên vết sẹo hình hoa mai dưới ngón cái có do bỏng mà thành.
Nhưng đó không phải trọng điểm, đập vào mắt hắn lại là một vết thương lồi lõm dữ tợn kéo dài từ cổ tay đến tận trong ống áo.
Phùng Ngọc hoảng hốt nhìn người trên giường đã an tĩnh khép mắt, lại nhìn đến Lục Khiêm đang cúi đầu phía sau.
Hắn há miệng vừa định hỏi thì Lục Khiêm lại nhìn hắn rồi lắc lắc đầu, ý bảo đừng lên tiếng.
Vẻ mặt Phùng Ngọc hiện tại rất khó dùng lời để hình dung, vốn là dung mạo hơn người lại vì tâm tình bất ổn mà vặn vẹo dữ tợn.
Thế nhưng hắn cũng không lên tiếng chỉ tận lực đè ép cảm xúc đặt tay lên mạch môn Vân Thiếu Cung.
Lúc này sắc mặt Phùng Ngọc thoáng cái tái xanh, giọng nói cũng run rẩy lợi hại: "Cung chủ..."
Vân Thiếu Cung đương nhiên hiểu hắn lo lắng thế nào, cuối cùng cũng chỉ có thể khẽ mở mắt nhẹ giọng chấn an: "Không sao."
Phùng Ngọc nghiến răng, hai mắt đăm đăm nhìn vào cổ tay Vân Thiếu Cung, một hồi lâu sau mới mở miệng nhưng hắn chỉ cúi đầu bước đi kéo theo Lục Khiêm ra ngoài: "Công tử nghỉ ngơi trước, ta cùng Lục Khiêm ra ngoài."
Vân Thiếu Cung hướng đối mắt mịt mờ nhìn theo bóng lưng Phùng Ngọc rồi nhẹ thở dài nằm xuống giường.
Lúc này Phùng Ngọc kéo Lục Khiêm thẳng ra cửa lớn không nói lời nào liền cho hắn một đấm, một đấm này không dùng tới linh lực mà Lục Khiêm cũng chỉ lặng người đứng im nhận lấy.
Hắn lấy tay xoa khóe miệng đau rát, trên môi nở một nụ cười chua chát.
Lại nghe tiếng Phùng Ngọc rít ra từ kẻ răng: "Còn cười?"
Tâm trạng Phùng Ngọc cực kì kích động, theo từng lời thốt ra, thanh âm mỗi lúc một lớn: "Ngươi còn dám cười?
Ngươi bảo vệ công tử như thế sao!?
Công tử ra nông nổi này, ngươi dựa vào cái gì còn có thể lành lặn đứng ở đây!?"
Lục Khiêm nhắm mắt nghe hắn chất vấn, bất quá Phùng Ngọc cũng không có tiếp tục mắng chửi.
Hắn hít sâu một hơi bình ổn lại tâm trạng, nói: "Là thật sao?"
Lục Khiêm có chút theo không kịp vấn đề, hắn hơi cau mày: "Chuyện gì?"
Phùng Ngọc: "Năm năm trước, công tử...
Là thật sao?"
Lục Khiêm nhìn hắn thật sâu, chuyện của năm năm trước là thảm kịch cả đời này hắn đã thề không nhắc tới.
Lục Khiêm không trả lời câu hỏi của Phùng Ngọc mà ngược lại hướng hắn hỏi một câu: "Ngươi có tin ngài không?"
Phùng Ngọc thoáng ngạc nhiên rồi nhanh chóng gật đầu, lúc này Lục Khiêm lại thâm sâu nói một câu vô thưởng vô phạt: "Nếu đã vậy, dù năm năm trước xảy ra chuyện gì, có phải do công tử làm ra hay không, ngươi cũng nhất định phải nhớ rằng... ngài - Cung chủ của chúng ta luôn tự có lí do của mình."
Phùng Ngọc bị lời này của Lục Khiêm làm cả người tỉnh táo không ít.
Đúng vậy, việc gì lại lo sợ suốt ngần ấy năm, hắn từ nhỏ đã bên cạnh cung chủ còn có thể không hiểu ngài ấy là loại người gì sao.
Nhưng rồi trong mắt lại xẹt qua một tia ác độc, Phùng Ngọc nói: "Vết thương trên người công tử là bọn liên minh gây ra?"
Lục Khiêm trầm mặc, gật đầu rồi lại lắc đầu.
Hắn không muốn tiếp tục vấn đề này liền hỏi thăm một chút về tình trạng Vân Thiếu Cung.
Phùng Ngọc bày ra vẻ mặt đau lòng nói: "Linh lực hỗn loạn, tâm mạch bị thương tổn dẫn đến cơ thể suy nhược, chữa khỏi cho tâm mạch thì mắt ngài ấy cũng sẽ khôi phục.
Về phần mái tóc có lẽ là do chịu đả kích lớn nên mới chuyển thành màu trắng, vết thương trên cánh tay may mắn không tổn thương gân mạch dù vậy vẫn cần phải bôi thuốc.
Nhưng mà..."
Lục Khiêm thấp thỏm nói: "Có vấn đề gì?"
Phùng Ngọc đáp: "Tâm mạch bị thương không nhẹ cần tốn không ít thời gian mới có thể khôi phục.
Còn có màu mắt của công tử thay đổi ta cần chút thời gian để xác định lí do."
Tối hôm đó ai cũng mang tâm tình bất định.
Duy chỉ có Vân Thiếu Cung là nhàn tản tự tại trải qua một đêm.
oOo
Sáng sớm hôm sau, Phùng Ngọc cũng không có mở cửa y quán như thường lệ.
Hắn thức cả đêm tìm dược liệu phù hợp, bản thân cũng chỉ chợp mắt một chút đến khi trời vừa sáng liền nhanh chóng chạy đi chuẩn bị thuốc thang.
Dù bận muốn chết cũng không quên phân phó Lão Lý đi chuẩn bị thức ăn, chu toàn mọi việc.
Thế nhưng thuốc còn chưa kịp nóng thì cửa phòng đã bị Lục Khiêm đạp bay.
Phùng Ngọc nhìn đến liền bị dọa, chỉ thấy hắn mặt mày trắng bệnh, một bộ dạng hốt hoảng không thôi.
"Công tử... ngài..."
Trong nháy mắt mặt Phùng Ngọc cũng không còn giọt máu, hắn chạy đến túm áo Lục Khiêm: "Công tử xảy ra chuyện gì?"
"Không thấy!
Tìm khắp nơi cũng không nhìn thấy công tử ở đâu cả!"
Phùng Ngọc như nhớ đến thứ gì đó lặp tức sờ khắp người rồi lại chạy về thư phòng tối qua đã ngủ một đêm, Lục Khiêm cũng chạy theo nhìn Phùng Ngọc quăng đồ đến rối tinh rối mù, miệng còn lẩm bẩm: "Không có... sao lại mất rồi!?"
"Ngươi đang tìm thứ gì?"
Lục Khiêm hỏi.
Phùng Ngọc vẻ mặt mang tia hốt hoảng nhìn hắn: "Lọ thuốc ngươi đưa cho ta tối qua, biến mất rồi!"
oOo
Ngoài phố hôm nay tấp nập lạ thường, Vân Thiếu Cung một đầu tóc đen, mắt đeo một băng vải trắng tạo hình tượng bình thường đến không thể bình thường hơn ra phố.
Hắn lắc lư đi để bản thân chìm nghỉm trong biển người, dù vậy lại có thể nghe được rất nhiều chuyện thú vị.
Tỷ như vị quý tử "bị vứt bỏ" của Tây Môn Nam sắp về.
Hay lai lịch của vị kia là đứa con do lão già Tây Môn đào hoa mà có, lúc nhỏ đã chịu đủ thiệt thòi.
Cùng với chuyện, người nọ từ kẻ bị vứt bỏ trở thành một trong Song Tuyệt.
Lạc Nhật Đường dưới quyền hắn hoàn toàn thay thế địa vị Thần Nguyệt Cung trước kia, xưng bá thiên hạ.
Mà người kia dĩ nhiên nhận lấy sự kính ngưỡng cao nhất, được mọi người tôn xưng một tiếng Chỉ Xích Thiên Nhai - Tây Môn Khiếu Thiên.
Giữa lúc này ngoài cửa thành vang lên tiếng chân ngựa dồn dập có hai người cưỡi ngựa đi trước dọn đường cho đoàn người phía sau, mà đoàn người kia cũng không phải là quá nhiều.
Có thể thấy là một nhóm nhân mã tương đối đông đúc, tuy nhiên cũng chỉ ở mức trên dưới hai mươi người, không trống kèn, không cờ hiệu.
Vừa đơn điệu lại vừa hoành tráng.
Bởi bất kì ai cũng nhận ra kí ấn đặc trưng của Lạc Nhật Đường.
Hoa mai và mặt trời.
Về phía Vân Thiếu Cung, hắn có thể lờ mờ đoán được lai lịch người vừa đến nhờ mấy tiếng cảm thán của dòng người xung quanh.
Không khí chợt hào hứng đến không kịp trở tay, Vân Thiếu Cung còn đang đứng bình ổn lại đột ngột bị nhóm người quá khích vô tình làm mất trọng tâm mà nhào về trước.
Vừa đúng lúc hai con ngựa đi đầu kia lao đến.
Phải tránh!
Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu hắn lúc này nhưng tình trạng hiện tại hắn ngay cả người thường cũng không bằng.
Bảo hắn vừa phải ổn định thân mình vừa phải xoay người né tránh với cơ thể suy nhược lại không có một chút linh lực là chuyện không thể.
Mọi chuyện diễn ra rất nhanh, trước khi Vân Thiếu Cung có bất kì hành động nào thì con ngựa đã đến trước mặt, hai chân trước vì hoảng loạn mà đưa lên cao, có thể dễ dàng nhận ra một khi nó hạ xuống Vân Thiếu Cung liền thảm.
Bấy giờ Lục Khiêm vừa tìm thấy người lại bị một màng này dọa đến khiếp đảm: "Công tử!!"
Bên tai truyền đến tiếng kinh hô của mọi người, nhưng Vân Thiếu Cung cũng không có vẻ gì là gấp gáp.
Nếu đã không thể tự cứu bản thân thì để người tới đi.
Quả nhiên con ngựa kia chưa kịp hạ chân xuống liền bị một quân cờ đánh vào mà ngã về một phía.
Nhìn lại ngoài cửa thành xuất hiện một cỗ mã xa đang chậm rãi tiến vào, màng che còn đang bị tác dụng của linh lực mà tung bay.
Vân Thiếu Cung nghiêng đầu về phía con ngựa vừa bị đánh bay, tay vỗ vỗ ngực bày ra bộ dáng ta đây rất hoảng sợ.
Dù vậy khóe miệng lại cứ thầm nhếch lên.
Lục Khiêm chạy đến gấp gáp kiểm tra hắn từ trên xuống dưới: "Công tử?
Không bị thương chứ?
Người có làm sao không?"
Vân Thiếu Cung xua tay ý bảo không có gì, nhưng dường ngay sau đó cánh tay liền bị bắt lấy.
Bên cạnh hắn từ lúc nào đã xuất hiện thêm một người.
Lục Khiêm nhùn người vừa tới liền sửng sốt, kẻ này từ lúc nào lại ở đây!?
Hắn ngay lặp tức theo bản năng bảo hộ mà đánh ra một quyền về phía người kia.
Thế nhưng kẻ nọ không chỉ nhẹ nhàng né được mà ngược lại còn kéo theo Vân Thiếu Cung tránh qua một bên.
"Chỉ Xích Thiên Nhai!?
Là y, thật là y kìa!!"
"Lạc Nhật Đường chủ!?"
"Nương a!! soái quá!!"
Xung quanh vì sự xuất hiện đột ngột này mà nổi lên một trận xôn xao.
Nhưng kẻ gây nên sự náo động kia lại hoàn toàn không quan tâm đến.
Tây Môn Khiếu Thiên nhìn chằm chằm người bên cạnh, bàn tay giao nhau từng chút từng chút siết chặt.
Cuối cùng...
Tìm được ngươi rồi.
Hết chương 2
_______oOo_______
*Chỉ Xích Thiên Nhai: Gần trong gang tấc, xa tận chân trời.