Xl mọi người vì drop truyện lâu như vậy tại tôi còn học nên ko có thời gian rảnh và tôi quên luôn mình đã drop truyện này luôn (・∀・) hên là nhờ 1 bạn nhắc nên tôi mới nhớ ra mình drop truyện hơn 11 tháng mà thôi bắt đầu vô chuyện nào
_________________________________________
Ghi chú:
*.....* : suy nghĩ của nhân vật
/...../ : hành động của nhân vật
(......): lời nói của tác giả
_________________________________________
Vũ Anh: hửm các cháu sao vậy ko hiểu à?
Nam: dạ bọn cháu rất hiểu nhưng nó hơi phức tạp quá rồi
Russia: cực kỳ phức tạp luôn
Vũ Anh: Đừng lo ta sẽ đưa cho các cháu tài liệu về cấp bậc và cách tránh né khi gặp phải chúng bây giờ chúng ta sẽ sang cấp bậc của quy đoàn sát nhân.
vũ Anh: Quy đoàn quái nhân cũng có 5 cấp bậc dựa vào sức mạnh và tài năng của các cháu mà phân loại ra:
_Cấp F là tập hợp những người có sức mạnh yếu, tài năng chỉ có thể đủ sống sót.
_Cấp D là tập hợp những người có sức vừa có khả năng chiến đấu với loài sát hại và họ có tài năng chữa trị nên họ thường chỉ dùng để cứu trợ những người bị thương.
_Cấp C là những người có sức mạnh khá có thể đánh bại những loài cấp D và F, có khi là cấp C nhưng đa số những người ở cấp này đều là những người ko có tài năng hoặc tài năng coi là yếu hoặc vô dụng
_Cấp B là những người có sức mạnh cỡ mức 60% và tài năng chiến đấu mạnh mẽ nhưng đa số họ chỉ có thể làm nhiệm vụ từ cấp C trở xuống mà thôi, ít ai gan dạ làm nhiệm vụ cấp A.
_Cấp A là những người được coi gần như là phi thường có tài năng bẩm sinh rất hữu dụng.
_Cấp S là tập hợp những con người được coi là người phi thường có tài năng mạnh mẽ nhưng đáng tiếc là số lượng đối với cấp này lại bị hạn chế nên chỉ có 12 người trong cấp này thôi.
Vũ Anh: thật trong Quy đoàn quái nhân còn 1 cấp bậc nữa nhưng đây là cấp phụ của quy đoàn, tuy nói là phụ nhưng quy đoàn rất coi trọng nó.
Nam: cấp bậc đó nó như thế nào vậy cô (☆▽☆).
Vũ Anh: cháu muốn biết lắm à?
Nam:/gật đầu/ (☆▽☆)
Vũ Anh:/cười/ Thật ra cấp bậc này được gọi là cấp bấc Z dành cho những người lớn như cô và chú donne của bọn con á cấp bậc này sẽ chịu trách nhiệm vụ là đào tạo các tân binh như bọn con đây khiến cho chúng con trở nên mạnh mẽ có thể sống sót khi gặp loài sát nhân chỉ vậy thôi.
Nam: nghe giống như là giáo viên dạy học sinh kỹ năng sinh tồn ghê.
Vũ Anh: thì nó gần đúng vậy mà nếu các cháu bị loài sát nhân đó giết chết thì quy đoàn quái nhân nghĩ cách khiến các cháu tan biến khỏi thế giới này sẽ ko còn ai nhớ đến các cháu nữa dù là người thân của các cháu, nên vì thế để tránh sự việc này và để tăng những người mạnh mẽ có sức chiến đấu bền vững nên cấp bậc này mới được sinh ra.
Cả hai: vậy sao?
Vũ Anh: Ừ UvU vì thế nếu các cháu bỏ cuộc thì có thể từ bỏ ngay bây giờ còn ko về sau nó sẽ là nỗi khổ và đau đớn của các cháu đấy, chắc các cháu còn muốn ở bên ba mẹ mình chứ?
Cả 2: .....
Nam: dù cháu thật sự muốn ở bên họ nhưng cháu dù ở bên cạnh họ rồi nhưng cháu cũng ko thể bảo vệ họ được vì vậy dù có thế nào cháu cũng sẽ quyết tâm.
Russia: ....cháu thì sao cũng được dù gì ông già đó có biết con chết hay ko cũng ko quen tâm đâu
Vũ Anh: .../cười/ *ôi trời 2 đứa dũng cảm thật* được rồi học tới đây thôi/đưa cho Nam và Russia tập tài liệu dày cộp/trong đó có chứa thông tin của loài sát hại và quy đoàn sát nhân đấy nhớ học thuộc nhé mai cô trả bài.
Cả hai: .....dạ *sao nhiều vậy*
Vũ Anh: bây giờ chúng ta đi về thôi cũng trễ rồi./búng tay/
Một chiếc vòng phép thuật màu trắng xuất hiện dưới chân sau đó dần ánh lên ánh sáng bao trùm lấy họ sau khi ánh sáng tan đồng thời họ cũng biến mất.
______________Ở chỗ Donne______________
Donne đang lau lại những cái ly thì thấy một ánh sáng bao trùm ở trong cửa tiệm của mình, vì khá chịu sự chói chang của ánh sáng này nên chú ấy đã nhíu mày lấy tay che đi đôi mắt của mình.
Sau khi ánh sáng ấy dần biến mất thì chú ấy bỏ tay mình ra khỏi mắt và đập vào mắt là 3 con người xuất hiện, chú ấy chỉ biết cười trừ và lên tiếng.
Donne: sau về nhanh vậy ^^
Vũ Anh: Dạy xong rồi nên về thôi.
Donne: Các cháu học thế nào vui ko?
Nam: dạ vui lắm luôn ạ ^^
Russia: cháu thì cảm thấy chán ngất.
Vũ Anh: ...*Cái tk nhóc khó ưa* ^^💢
Donne: Thôi được rồi các cháu lên nghỉ ngơi đi học một ngày dài vậy chắc các cháu mệt lắm, còn cậu uống gì ko?
Vũ Anh: thôi tôi đi về dù gì qua đây để nói chuyện với cậu cho vui thôi ko ngờ vô tình nhận thêm 2 tân binh cũng vui rồi.
Nam: bộ cô cũng có dạy rất nhiều bạn à?
Vũ Anh: ukm hình như bằng tuổi các cháu có gì cô sẽ xếp thời gian để mấy đứa hoà nhập vào các bạn ấy để các cháu có thể quen biết thêm nhiều bạn ^^.
Nam: Ya (≧▽≦)
Vũ Anh: à mà Donne có gì mai vào ban đêm đưa bọn nó đến đó dù tôi nha bây giờ tôi có việc rồi rời trước đây pp cậu và 2 học trò của cô /vẫy tay//rời khỏi cửa tiệm/
Nam: pp cô ^^/nhìn donne/ ủa chú donne cái chỗ mà cô ấy nhắc đến là chỗ nào vậy?
Donne:/cười nhẹ/ các cháu lên phòng nghỉ ngơi đi có gì sáng vào ban đêm các cháu sẽ biết.
Cả 2: dạ
Thế là 2 người lên lầu ai nấy nói lời chúc ngủ ngon sau đó vào phòng của mình ngủ một cách ngon lành đến sáng hôm sau
______________Ở chỗ Vũ Anh_____________
Sau khi cô rời khỏi cửa tiệm của donne, cô bắt đầu đi dạo một chút xíu trên con đường đầy ánh sáng của đèn phố sau đó đến một bờ hồ tuyệt đẹp để ngắm trăng trông thật đẹp và yên tĩnh, bỗng có một giọng nói cách ngang khoảng không gian yên tĩnh ấy.
? ? ?: Lâu rồi ko gặp nhỉ Vũ Anh?
Cô nhìn người đó- người con gái có mái tóc dài màu cam,hai màu mắt xanh-đỏ giữa trán thì có một kí hiệu, đôi môi thì đỏ mọng căng tròn, làn da thì trắng mịn hồng hào, thân hình thì hoàn mỹ, khoác lên mình một bộ tươi sáng.
(Ảnh minh họa)
Nhìn vào thì ai cũng biết là người này với không gian hiện tại rất trái ngược nhau nhưng ko hiểu sao nhìn lại thì thấy nó hoàn toàn hợp nhau một cách kỳ lạ.
Vũ Anh: vẫn như ngày nào nhỉ ko bao giờ thay đổi được cách ăn mặc.
? ? ?: thì tôi luôn như vậy mà tôi nghe nói cậu nhận thêm 2 tân binh nữa phải ko?
Vũ Anh: bắt thông tin nhanh thật đấy đúng vậy á tôi vừa nhận thêm 2 tân binh nữa.
? ? ?: /cười/ vậy sớm giữ cho đàng hoàng đi nếu để người khác biết được tài năng của 2 đứa trẻ đó họ sẽ tranh giành với cậu ấy.
Vũ Anh: ừ biết rồi ko cần cậu nhắc
? ? ?: thôi tạm biệt cậu tôi có việc rời đi đây à mà sáng vào ban đêm tôi thật sự muốn coi 2 tân binh nó như thế nào đó~/cười//rời đi/
Vũ Anh nhìn người phụ nữ đó rời đi sau khi ko thấy bóng người đó, cô mới thở dài đầy bất lực.
Vũ Anh: chắc sau này sẽ là những ngày mệt nhọc đây.
________________________________________
Hết Chap 5