"Ông Giáo," Lâm lên tiếng, "Nếu tôi không cầm cố ký ức để lãng quên, mà tôi muốn 'gửi' nó ở đây một thời gian thì sao?"
Ông Giáo nheo mắt: "Gửi ký ức?
Đó là một dịch vụ khác.
Chúng tôi gọi là 'Thanh lọc'.
Tôi sẽ giúp anh bóc tách phần 'tội lỗi' ra khỏi 'tình yêu'.
Anh vẫn nhớ Mai, vẫn nhớ những gì đã xảy ra, nhưng anh sẽ không còn cảm thấy mình là kẻ sát nhân gián tiếp nữa.
Tuy nhiên, dịch vụ này đòi hỏi anh phải thực hiện một nhiệm vụ cho tôi."
"Nhiệm vụ gì?"
"Đi vào ký ức của chính mình và đối diện với cô ấy.
Không phải là hình bóng trong tâm trí anh, mà là tàn dư năng lượng của cô ấy còn sót lại trong những vật dụng anh mang theo."
Ông Giáo chỉ vào chiếc nhẫn cũ trong túi áo của Lâm.
Đó là chiếc nhẫn anh định cầu hôn Mai mười năm trước.
Lâm hít một hơi thật sâu.
Ông Giáo bắt đầu đốt một loại nhang đặc biệt.
Khói trắng bao phủ lấy căn phòng, và đột nhiên, sàn nhà dưới chân Lâm biến mất.
Anh thấy mình đứng trên sân thượng cũ.
Gió thổi lồng lộng.
Mai đang đứng đó, nhìn về phía chân trời.
Cô mặc chiếc váy hoa nhí mà anh yêu nhất.
"Mai..."
Lâm gọi, giọng nghẹn ngào.
Cô quay lại.
Gương mặt cô không hề có sự oán hận.
Cô nhìn anh với ánh mắt dịu dàng như ngày đầu tiên.
"Tại sao anh lại đến đây?" cô hỏi.
"Anh xin lỗi.
Anh đã giết chết em bằng sự vô tâm của mình," Lâm quỳ thụp xuống, những giọt nước mắt kìm nén mười năm qua tuôn rơi lã chã.
Mai bước đến, đặt bàn tay mờ ảo lên đầu anh.
"Lâm, anh không giết em.
Tai nạn đó là một sự rủi ro.
Điều thực sự giết chết em trong lòng anh suốt mười năm qua chính là việc anh đã ngừng sống.
Anh xây những ngôi nhà cho người khác, nhưng anh lại giam cầm chính mình trong một nhà tù của quá khứ."
"Anh không biết làm sao để thoát ra," Lâm nức nở.
"Hãy dùng ký ức về em làm động lực, chứ đừng làm xiềng xích," Mai thì thầm.
"Em không cần anh nhớ đến em bằng sự đau khổ.
Hãy nhớ đến em bằng cách hoàn thành lời hứa năm xưa."
Hình bóng Mai dần tan biến vào làn khói.
Lâm cố với tay theo nhưng chỉ chạm vào khoảng không.