Cập nhật mới

Khác TIỆM CẦM ĐỒ KÝ ỨC

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405668396-256-k559581.jpg

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức
Tác giả: ke_viet_nhat
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Dưới đây là một truyện ngắn thuộc thể loại tâm lý, giả tưởng nhẹ nhàng mang tên "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức
Chương 1: Con hẻm không tên và tấm biển gỗ mục


Thành phố này chưa bao giờ ngủ, nhưng nó luôn có những góc khuất mà ánh đèn neon rực rỡ chẳng bao giờ chạm tới được.

Trong một con hẻm nhỏ hẹp đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng vai mới lách qua nổi, tồn tại một cửa hàng không có trên bản đồ Google Maps.

Tấm biển gỗ treo lủng lẳng trước cửa chỉ vỏn vẹn ba chữ Hán tự đã phai màu: "Hồi Ức Đường".

Lâm đứng trước cửa tiệm, hơi thở anh nặng nề tạo thành những làn khói mỏng trong không khí se lạnh của buổi đêm.

Anh là một kiến trúc sư thành đạt, ít nhất là trong mắt người ngoài.

Anh có căn hộ cao cấp, chiếc xe sang trọng và một vị hôn thê xinh đẹp.

Nhưng bên trong Lâm, có một khoảng trống huếch hoác mà không loại vật chất nào khỏa lấp nổi.

Cạch.

Tiếng chuông gió bằng đồng vang lên khô khốc khi Lâm đẩy cửa bước vào.

Không gian bên trong đặc quánh mùi giấy cũ, mùi gỗ đàn hương và một mùi hương kỳ lạ khác-giống như mùi của cơn mưa đầu mùa trộn lẫn với bụi đường.

"Chào mừng quý khách đến với nơi cất giữ những điều đã mất," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau quầy thu ngân cao ngất ngưởng.

Một người đàn ông trung niên, đeo kính gọng tròn, mái tóc bạc trắng chải chuốt kỹ lưỡng hiện ra.

Ông ta không nhìn Lâm, mà đang tỉ mẩn dùng một chiếc nhíp nhỏ gắp một hạt sáng lấp lánh bỏ vào chiếc lọ thủy tinh.

"Tôi muốn cầm đồ," Lâm nói, giọng anh hơi run.

"Ở đây chúng tôi không nhận vàng bạc hay kim cương," người chủ tiệm ngước mắt lên, ánh nhìn sắc sảo như muốn thấu thị tâm hồn Lâm.

"Chúng tôi nhận ký ức.

Và đổi lại, chúng tôi đưa cho quý khách thứ quý khách cần nhất lúc này: Sự lãng quên hoặc Sự thanh thản."
 
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức
Chương 2: Những mảnh vỡ của quá khứ


Lâm ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da đã sờn.

Ông chủ tiệm, người tự xưng là "Ông Giáo", rót cho anh một tách trà nóng.

"Anh muốn cầm cố ký ức nào?"

Ông Giáo hỏi.

Lâm nhắm mắt lại.

Hình ảnh một cô gái có nụ cười tỏa nắng hiện lên.

Đó là Mai.

Mai của mười năm trước, khi cả hai còn là những sinh viên nghèo thuê chung một căn gác trọ chật chội.

Họ đã từng hứa sẽ cùng nhau đi khắp thế gian, đã từng chia nhau bát mì tôm cuối cùng trong những ngày cuối tháng cạn tiền.

Nhưng rồi, sự nghiệp của Lâm thăng tiến.

Những bản vẽ, những công trình, những buổi tiệc tùng và khát vọng vươn lên đỉnh cao đã đẩy Mai ra xa.

Anh đã bỏ lỡ buổi triển lãm tranh đầu tiên của cô, đã quên mất ngày kỷ niệm năm năm yêu nhau vì một cuộc họp với đối tác lớn.

Và cuối cùng, trong một đêm mưa tầm tã, Mai đã ra đi vĩnh viễn trong một tai nạn giao thông khi đang trên đường đến tìm anh để nói lời chia tay.

"Tôi muốn quên đi đêm đó," Lâm thì thào.

"Tôi muốn quên đi cảm giác tội lỗi khi nhìn thấy chiếc khăn len cô ấy đan dở cho tôi bị vấy máu.

Mười năm rồi, tôi không thể ngủ ngon một đêm nào."

Ông Giáo gật đầu, vẻ mặt không chút ngạc nhiên.

"Ký ức về nỗi đau thường là thứ có giá trị nhất ở đây.

Nó nặng nề và đặc quánh.

Nếu anh giao nó cho tôi, anh sẽ không còn cảm thấy dằn vặt nữa.

Anh sẽ thấy mình nhẹ nhõm như một bóng bóng bay.

Tuy nhiên..."

Ông Giáo dừng lại, nhấp một ngụm trà.

"Anh cũng sẽ mất đi lý do khiến anh trở thành con người như hiện tại.

Anh có biết tại sao các công trình của anh luôn mang một vẻ u buồn nhưng đầy kiên cố không?

Đó là vì anh xây chúng trên nền tảng của sự hối hận."
 
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức
Chương 3: Giao kèo của linh hồn


Lâm im lặng.

Anh nhìn quanh tiệm.

Trên các kệ gỗ cao ngất là hàng ngàn chiếc lọ thủy tinh.

Mỗi lọ chứa một đốm sáng với màu sắc khác nhau.

Có cái màu vàng ấm áp của tình đầu, màu xanh xám của sự thất vọng, màu đỏ rực của những cơn giận dữ.

"Giá của việc lãng quên là gì?"

Lâm hỏi.

"Anh không mất tiền," Ông Giáo mỉm cười bí hiểm.

"Nhưng anh phải đưa cho tôi một ký ức hạnh phúc nhất của anh để làm phí lưu kho.

Để quên đi nỗi đau, anh phải hy sinh niềm vui.

Đó là quy luật cân bằng."

Lâm suy nghĩ.

Ký ức hạnh phúc nhất của anh cũng gắn liền với Mai.

Đó là buổi chiều họ ngồi trên sân thượng, ngắm hoàng hôn buông xuống thành phố.

Mai đã tựa đầu vào vai anh và nói: "Lâm này, sau này dù có chuyện gì xảy ra, hãy cứ tiếp tục vẽ những ngôi nhà hạnh phúc cho mọi người nhé."

Nếu giao đi ký ức đó, anh sẽ không còn nhớ lý do mình bắt đầu sự nghiệp kiến trúc.

Anh sẽ trở thành một cỗ máy thiết kế vô hồn.

Nhưng nếu giữ lại, anh sẽ tiếp tục bị cơn đau xé nát mỗi đêm.

Trong lúc Lâm phân vân, một cô gái trẻ bước vào tiệm.

Cô ấy trông rất nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng.

Cô ấy đặt lên bàn một chiếc hộp nhỏ.

"Tôi muốn lấy lại ký ức của mình," cô gái nói, giọng khản đặc.

Ông Giáo lấy ra một cuốn sổ dày cộp, tra cứu một lát rồi lắc đầu: "Cô đã cầm cố ký ức về đứa con đã mất của mình để lấy sự bình yên cách đây ba năm.

Giờ cô muốn lấy lại?

Cô có biết cái giá của việc chuộc lại không?"

"Tôi biết," cô gái khóc.

"Từ khi quên mất nỗi đau đó, tôi thấy mình như một kẻ rỗng tuếch.

Tôi không cảm nhận được tình yêu với người chồng hiện tại, tôi không thấy xúc động trước bất cứ điều gì.

Tôi thà sống trong đau khổ nhưng được là chính mình, còn hơn sống như một bóng ma vui vẻ."

Lâm bàng hoàng khi nghe những lời đó.

Anh nhìn vào đôi bàn tay mình—đôi bàn tay đã vẽ nên những tòa nhà chọc trời nhưng lại không thể giữ lấy người mình yêu.
 
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức
Chương 4: Sự thật đằng sau những chiếc lọ


"Ông Giáo," Lâm lên tiếng, "Nếu tôi không cầm cố ký ức để lãng quên, mà tôi muốn 'gửi' nó ở đây một thời gian thì sao?"

Ông Giáo nheo mắt: "Gửi ký ức?

Đó là một dịch vụ khác.

Chúng tôi gọi là 'Thanh lọc'.

Tôi sẽ giúp anh bóc tách phần 'tội lỗi' ra khỏi 'tình yêu'.

Anh vẫn nhớ Mai, vẫn nhớ những gì đã xảy ra, nhưng anh sẽ không còn cảm thấy mình là kẻ sát nhân gián tiếp nữa.

Tuy nhiên, dịch vụ này đòi hỏi anh phải thực hiện một nhiệm vụ cho tôi."

"Nhiệm vụ gì?"

"Đi vào ký ức của chính mình và đối diện với cô ấy.

Không phải là hình bóng trong tâm trí anh, mà là tàn dư năng lượng của cô ấy còn sót lại trong những vật dụng anh mang theo."

Ông Giáo chỉ vào chiếc nhẫn cũ trong túi áo của Lâm.

Đó là chiếc nhẫn anh định cầu hôn Mai mười năm trước.

Lâm hít một hơi thật sâu.

Ông Giáo bắt đầu đốt một loại nhang đặc biệt.

Khói trắng bao phủ lấy căn phòng, và đột nhiên, sàn nhà dưới chân Lâm biến mất.

Anh thấy mình đứng trên sân thượng cũ.

Gió thổi lồng lộng.

Mai đang đứng đó, nhìn về phía chân trời.

Cô mặc chiếc váy hoa nhí mà anh yêu nhất.

"Mai..."

Lâm gọi, giọng nghẹn ngào.

Cô quay lại.

Gương mặt cô không hề có sự oán hận.

Cô nhìn anh với ánh mắt dịu dàng như ngày đầu tiên.

"Tại sao anh lại đến đây?" cô hỏi.

"Anh xin lỗi.

Anh đã giết chết em bằng sự vô tâm của mình," Lâm quỳ thụp xuống, những giọt nước mắt kìm nén mười năm qua tuôn rơi lã chã.

Mai bước đến, đặt bàn tay mờ ảo lên đầu anh.

"Lâm, anh không giết em.

Tai nạn đó là một sự rủi ro.

Điều thực sự giết chết em trong lòng anh suốt mười năm qua chính là việc anh đã ngừng sống.

Anh xây những ngôi nhà cho người khác, nhưng anh lại giam cầm chính mình trong một nhà tù của quá khứ."

"Anh không biết làm sao để thoát ra," Lâm nức nở.

"Hãy dùng ký ức về em làm động lực, chứ đừng làm xiềng xích," Mai thì thầm.

"Em không cần anh nhớ đến em bằng sự đau khổ.

Hãy nhớ đến em bằng cách hoàn thành lời hứa năm xưa."

Hình bóng Mai dần tan biến vào làn khói.

Lâm cố với tay theo nhưng chỉ chạm vào khoảng không.
 
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức
Chương 5: Bình minh mới


Lâm tỉnh dậy trên chiếc ghế bành.

Trà trong tách đã nguội ngắt.

Ông Giáo vẫn đang ngồi đó, lau chùi những chiếc lọ thủy tinh.

"Sao rồi?

Anh có muốn cầm cố gì nữa không?"

Lâm đứng dậy, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.

Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một khối đá nặng nề chèn ép hơi thở anh nữa.

Nó đã trở thành một phần của xương thịt, một vết sẹo nhắc nhở anh về giá trị của thời gian và tình yêu.

"Không, thưa ông.

Tôi không cầm cố gì cả," Lâm mỉm cười, một nụ cười thực sự sau một thập kỷ.

"Tôi muốn giữ lại tất cả.

Cả niềm vui và nỗi đau.

Vì đó là tất cả những gì tôi có."

Ông Giáo gật đầu, vẻ hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt già nua.

"Anh là một trong số ít người hiểu được mục đích thực sự của tiệm này.

Chúng tôi không thu thập ký ức để tiêu hủy chúng.

Chúng tôi giữ chúng để chờ ngày chủ nhân của chúng đủ mạnh mẽ để nhận lại."

Lâm bước ra khỏi cửa tiệm.

Con hẻm vẫn tối tăm, nhưng phía cuối đường, ánh hừng đông đã bắt đầu ló rạng.

Anh rút điện thoại ra, gọi cho vị hôn thê của mình.

"A lô, Linh à?

Anh xin lỗi vì thời gian qua đã quá lạnh lùng.

Chúng ta... chúng ta đi dạo một lát được không?

Anh có rất nhiều chuyện muốn kể cho em nghe."

Lâm bước đi, bước chân anh vững chãi trên mặt đường nhựa.

Anh biết mình sẽ không bao giờ quên được Mai, nhưng anh cũng biết rằng, từ nay về sau, anh sẽ sống cho cả phần đời mà cô đã mất.

Phía sau anh, tấm biển "Hồi Ức Đường" khẽ rung rinh trong gió rồi biến mất vào hư không, như thể nó chưa từng tồn tại.

Tiệm cầm đồ chỉ xuất hiện khi có một linh hồn cần tìm lại chính mình.
 
Back
Top Bottom