2 phút?
5 phút?
Đã qua bao lâu rồi?
Tôi hé mắt nhìn móng vuốt con quái vật ngay sát bên mặt tôi, sao nó dừng lại?
Ngơ ngác 1 hồi lâu tôi phát hiện, 1 thanh sắt đang xuyên qua cổ họng nó, máu đen chảy dọc theo hướng thanh sắt nhỏ *tỏng tỏng* xuống mặt đất.
Có ai đó đang rút thanh sắt ra, nó ngã chúi vào tôi, sợ hãi tột độ tôi dãy dụa, đạp nó ra khỏi người.
Phía sau dựa theo ánh trăng phản chiếu, bóng dáng Đăng hiện ra từ từ rõ ràng hơn.
Đây là lần đầu tiên sau 2 tuần mà tôi thật sự quan sát nó trực diện 1 cách kĩ càng, tóc nó rối bù, mặt đầy bụi bẩn còn có mấy vết thương đang rỉ máu, quần áo xộc xệch, lấm lem đất còn có mấy vệt đỏ chắc là máu.
Vẻ mặt hiện vẻ vui mừng, nhưng thoáng chốc lại xen lẫn cảm xúc hoang mang, lo lắng.
Nó vội chạy đến trước tôi, quỳ xuống, dùng 2 tay mà nâng mặt tôi lên, lắc qua lắc lại mà tìm kiếm vết thương, thăm dò hỏi "mày có sao không?".
Cảm xúc khó tả trào dâng trong tôi, mắt tôi đỏ hoe, cổ họng khô khốc, có cái gì đó nghẹn ở cổ họng.
Tôi nhào vào lòng nó, ôm chặt lấy nó mà nức nở khóc "waaaah".
Đăng hoang mang nó không biết nên làm gì, không trách được, nó đã từng dỗ con gái bao giờ đâu, lúng túng mà vỗ nhẹ nhàng lưng tôi, giọng căng thẳng "tao, mày, ờ nín đi có tao ở đây rồi, không sao đâu", "mày mà khóc nữa thì tụi nó lại tới mất, nín đi".
Tôi im bặt, tôi vẫn còn muốn khóc nhưng mà tôi sợ chết hơn.
Tôi sụt sịt, ngại ngùng đỏ bừng mặt giúp nó lau chỗ nước mắt nước mũi lúc vô tình chét lên áo nó, mở miệng mà nói "mày có sao không, chảy máu rồi kìa, nhanh cầm cái chậm vô, mà sao mày lại ở đây, còn tụi vũ đâu, bọn nó không đi cùng mày à"
"Không, từ lúc ở đây tao chỉ có một mình, tao đang đi kiếm tụi bây, ối vết thương ngoài da thôi không sao đâu" nó dìu tôi đứng dậy "con hồi nãy đã là con thứ 3, có vẻ bọn nó còn nhiều nữa, nhưng chỉ đi đơn lẻ, có vẻ không đi theo bầy đàn" đăng nhìn nhận tình hình, nhìn tôi nói.
Tôi nhìn nó do dự mà đưa ra quyết định phải nhanh chóng đi kiếm mấy đứa kia, có lẽ tình hình đã tệ hơn so với suy nghĩ ban đầu của tôi.
Nó nhăn mặt nhìn tôi nói "hay nghỉ chút đi, mày đang bị thương, trước tiên phải sơ cứu đã..." nhưng tôi gạt phăng ý kiến đó, mặc dù còn đau thấu trời xanh, tôi không biết có cái xương nào bị gãy không nhưng vẫn trong mức chịu đựng được, vốn từ nhỏ tôi đã bị thương không ít lần, có khi còn nặng hơn bây giờ.
Nhìn Đăng có vẻ vẫn ổn nên tôi bàn bạc với nó rồi nhanh chóng hành động trước khi quá trễ.
Nhưng ở một nơi khác, nguy hiểm đang đến gần
-------------------------
Tôi tỉnh lại ở bãi cỏ phía sau phòng thể dục đa năng, lê lết cơ thể run rẩy mà đi về phía căn phòng, không khí thật quái dị, lâu lâu còn có mấy tiếng động kì lạ, gần đây dự báo thời tiết cũng có nói sẽ có bão đâu sao bầu trời kì lạ quá vậy.
Vừa đi tới, tôi chợt nghe thấy tiếng gì đó trong phòng, dù hoang mang nhưng tôi vẫn cất bước tới "có có ai ở đây không", "ai vậy", đẩy nhẹ cửa "không khoá à" tôi nghĩ, ngó vô trong, bất chợt có cái gì đó kéo mạnh tôi vào trong, tôi hoảng sợ mà hét lên nhưng chỉ phát ra những tiếng "ưm ưm ưm,..."
Người đang bịt miệng tôi là nhỏ Chi, nó trừng mắt, há miệng nói "sao cứ mỗi lần gặp tôi là ông la làng vậy, bộ tôi đáng sợ lắm hả".
Đợi tôi bình tĩnh nó mới bỏ tay ra, nhìn tôi chằm chằm như hỏi tội, có chút chột dạ tôi cố gắng phản bác "tại bà đó chứ, lần nào cũng thình lình xuất hiện, tôi cũng có trái tim yếu đuối của thiếu nữ mà".
Nó xùy một cái, mắt liếc xuống chân tôi, cúi xuống sờ lấy, quan tâm mà hỏi "chân ông sao rồi, không đau sao mà đi nhong nhong bên ngoài vậy".
Nhắc mới nhớ chân tôi đang bị thương mà, ký ức lúc đó đột nhiên ùa về, nhưng ngoài cái cảm giác uể oải toàn thân, chân tôi hoàn toàn không hề hấn gì, tôi vội vàng vén ống quần lên không có vết thương nào cả, không chỉ tôi ngay cả con Chi cũng đang ngỡ ngàng, nghi ngờ hỏi "ông không thấy đau gì hả".
Tôi lắc đầu ngầy ngậy, hỏi lại "bà có nhớ gì xảy ra sau chuyện đó không, còn tụi nó đâu rồi" lần đầu tiên trong ngày tôi nhớ tới bọn nó, từ lúc tỉnh tới giờ tôi cứ đinh ninh mình đang mơ hay bị mộng du gì đó, đại loại vậy.
Cảm giác hoang mang dâng lên, tôi bắt đầu lo lắng hoàn toàn tỉnh táo sau thái độ lơ đễnh nãy giờ.
Chi thở dài, nó lo lắng thấy rõ, nó kể về những chuyện nó gặp phải từ lúc tỉnh lại tới giờ, tình hình hiện tại ra sao, chuyện gì đang xảy ra, nó đã chạy trốn thế nào, nó đang cố gắng kiếm Hải Anh, nó lo cho nhỏ lắm, vô tình thì gặp tôi ở đây, đầu tôi ong ong "từ từ đã, ờ quái vật kì lạ, không phải thế giới của chúng ta, chúng ta là con mồi?"
Nó mệt mỏi sửa lại lời "chỉ là suy đoán, tôi không biết, ít nhất chúng ta đang gặp nguy hiểm đó là điều chắc chắn, ông phải..."
Chưa kịp nói hết câu tiếng *choang* hàng loạt cửa kính của phòng thể dục vỡ toang, 1 con quái vật bay vào, ờ đây chắc là thứ mà Chi cố gắng giải thích với tôi, tôi sợ tới mức cơ thể cứng đờ, đứng chết chân tại chỗ.
Lúc tỉnh táo lại tôi đã được Chi kịp kéo qua khi nó đang lao thẳng vào tôi.
Nó rít lên điên cuồng vung móng vuốt về phía chúng tôi, nhanh chóng chúng tôi chia làm 2 hướng phân tán sự chú ý của nó.
Kế hoạch có hiệu quả, nó loay hoay giữa 2 chúng tôi tấn công mà bất thành, điều không may thứ 1 kế hoạch này tiêu hao nhiều thể lực của chúng tôi, chỉ trong chốc lát chúng tôi dần Kiệt sức, tôi thở hòng hộc không ra hơi, mặt đỏ bừng, suy nghĩ bắt đầu lộn xộn.
Không may thứ 2 nó đã chán vờn cả 2 đứa cùng 1 lúc mà nhắm về 1 phía, không may thứ 3 phía nó hướng tới lại là con Chi.
Hoảng sợ, tôi nhìn xung quanh tìm kiếm sự cầu cứu, may mắn thay não tôi lúc này không trì độn như lúc nghe giảng, tôi kịp thời đẩy 1 cái bàn có bánh xe gần đó lao thẳng vào con quái vật mà tông một cú thật mạnh, tôi mạnh tay kéo con Chi ra xa, xoay lưng lại, ôm chặt mà che chắn cho nó, dù sao tôi cũng là con trai, lại chẳng có tài cán gì, thà rằng để Chi sống sót còn hơn là tôi.
"Bốp", "lộp bộp", tôi ngó đầu lại viên gạch bê tông từ đâu bay tới đập thẳng vào mặt con quái vật, nó đau đớn kêu rít lên, nghe lâu tiếng này tôi nghĩ thủng màn nhĩ cũng chẳng phải chuyện khó gì.
"Vũ, Chi, lại đây nhanh lên, đứng phía sau tao" Phong gào lên, trong khi tay nó đang chuẩn bị cho một đợt ném mới.
Tôi kéo Chi lùi về phía sau Phong, vô tình tôi nhìn thấy cánh tay đang ướt đẫm máu của Chi, "má nó điên rồi" tôi gào thét suy nghĩ trong đầu, đó là vết thương do lúc nãy nó đỡ cho tôi, lúc tôi đang đứng chết trân tại chỗ.
Tôi quay đầu nhìn con quái vật, rồi lại quay đầu nhìn Phong, mấy viên gạch đó chỉ đủ để cầm chân nó thôi.
Suy xét về sau nếu chỉ có vậy 3 chúng tôi sẽ không toàn mạng.
Tôi nhìn thấy cái rìu trên tay Chi.
Có 1 cách, 1 mạng đổi 2 mạng.
Tôi gào lên với Phong và Chi cố gắng cầm chân nó, tôi nhấn mạnh thêm bảo Phong phải bảo vệ Chi.
Nói rồi tôi lách ra phía sau, chạy thẳng lên tầng 2 của phòng thể dục, bỏ lại phía sau tiếng kêu của thằng Phong "mày tính làm gì".
------------------------
*Hộc* *hộc* *hộc*, sau khi nghe tiếng nổ lớn, tôi và Đăng nhanh chóng chạy tới phía nhà thể dục.
Trên đường đi chúng tôi xém chạm mặt 1 con quái, may mắn tôi đã kịp giữ Đăng lại mà nép vào 1 phía góc tường khuất bóng.
Chúng tôi chạy tới kịp lúc, lúc chúng tôi vừa đứng ngay cửa phòng, đột nhiên từ phía trên thằng Vũ từ đâu lao xuống, nó ngồi lên cổ con quái vật, 2 chân goặp lại kẹp chặt vào thân quái vật, 2 tay cầm 1 sợi dây trói chặt cổ quái vật mà giật ngược về phía sau, nó gào lên với tụi con Chi "làm đi, nhanh lên".