Cập nhật mới

Khác Tích Tắc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401496231-256-k907884.jpg

Tích Tắc
Tác giả: AnhTrieu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vào lúc 11:59...

3 tiếng ngân đồng hồ kêu vang

Trong hành lang u tối chạy hoặc chết bạn chọn đi!!!



sinhton​
 
Tích Tắc
Chương 1: Lời đồn


Ở một khung cảnh nào đó trong quá khứ, trước ánh lửa chập chờn tắt, ánh vàng cam phản chiếu hắc vào khuôn mặt non nớt của người thiếu niên đang vốc đám cây khô vào đống lửa, "quạc quạc" nghe tiếng quạ kêu người thiếu niên ấy lại giương mắt nhìn về phía xa xa thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng kêu rú của thứ gì đó.

"Ông vẫn còn ở đây à?"

Xém vấp té người thiếu niên khác đi tới "cái thứ này lại mọc lên rồi, dai như đỉa đói, tôi vừa đốt hôm kia thôi đấy"

"..."

"Sao thế?"

Người thiếu niên mới tới bực bội nhỏ giọng "Nói cho ông biết tôi mới gặp lão già kia đấy, càm ràm hết người này đến người kia, lão cho rằng lão là ai chứ"

"..."

"Tôi hiểu ông đang có bức xúc nhưng chuyện đâu còn có đó, nhưng mà ông..."

*Ét* *ét* *ét* tiếng báo động vang lên "rầm" ai đó vừa mở cửa "có chuyện xảy ra rồi, đi mau lên" người vừa mở cửa vừa thở hộc hộc vừa báo tin.

"Má đang yên tĩnh, lại có chuyện, chắc do lão già chứ không ai" bỏ lại câu nói ấy 2 người thiếu niên rời đi để lại phía sau đám lửa đang lụi dần.

Trở về với hiện tại, bấy giờ đang là cuối tháng 8, ngoài khu vực ngoại thành, 1 đoàn xe dài nối tiếp chen chúc trên con đường lớn kẹt cứng, khói bụi mù mịt.

Chúng đang đổ dồn về hướng trường THPT nội trú Tây Phong tách biệt độc lập với khu dân cư.

Chỉ cần nhập học ở đây bạn đã nắm chắc 1 suất vào đại học top trên, tiền hay gia cảnh chỉ là 1 phần chủ yếu là sự cạnh tranh khốc liệt trong chính ngôi trường này.

Không khí nhộn nhịp, bong bóng bay được trang trí khắp các lối đi, một hàng dài các thành viên đội thành niên xung kích cầm các lá cờ nhiều màu sắc reo hò chào đón các tân học sinh mới vào trường, báo hiệu cho 1 kì học mới sắp bắt đầu.

"Thầy thấy năm nay thế nào, tôi ấn tượng với thủ khoa năm nay lắm đấy, em ấy rất có triển vọng" thầy hiệu phó cười ha hả, vỗ vai người đàn ông nói "tôi chắc là em ấy sẽ phá được kỉ lục mấy năm gần đây, dù sao nó cũng chững lại quá lâu rồi.

Mà năm nay cậu làm chủ nhiệm nhỉ?, lớp nào thế?, lần đầu tiên làm thầy phải cố lên đấy".

"10C2, tiếc là không có em ấy" người đàn ông bề ngoài tỏ vẻ quan tâm với câu chuyện của thầy hiệu phó nhưng lại hứng thú nhìn vào đám nhóc loi nhoi chen chúc nhau trước bảng danh sách lớp như đã tìm thấy mục tiêu của mình, khẽ cười "nhưng cũng đáng mong chờ lắm đây"

--------------------

Dưới cái nóng và sự ơi bức trên khoảng sân đầy ấp người.

"Nào tránh ra, tránh ra cho tôi xem với"

"Oái đừng đẩy hết chỗ nhích rồi"

"Đm tao ở C2 mày ơi, chị em tụi mình phải xa nhau rồi" Tôi thở dài thường thượt, dù sao thì tôi với con Nhi cũng làm bạn cùng bàn 4 năm trời rồi.

"Tao ở ngay cạnh bên chứ đâu xa, ra chơi rồi gặp nhau cũng được" mắt con Nhi híp lại nhìm chằm cái tờ danh sách "Cơ mà có không biết lớp tao có trai đẹp không"

"Thôi đi, quỹ mê trai" tôi nhìn nó khinh bỉ mà nói "trai đẹp không thuộc về mày đâu"

"Hừ, mày thì biết gì, trai đẹp là để ngắm" Nhi nhìn tôi chằm chằm, mặt mày biểu lộ cảm xúc khó tả nói "chỉ có cái đẹp mới xoa dịu được tâm hồn mỏng manh yếu đuối của tao"

"Nghe gớm không" tôi nhàn nhã mà trả lời

"Ôi mày ơi, cấp 3 rồi đó, đây là thanh xuân, cô gái nào cũng mong có 1 mối tình ở thời điểm này" nó vừa chắp tay nhìn tôi với đôi mắt long lanh mà kể lễ

"Thôi tha tao, 3 năm này trôi qua bình yên là tao mừng rồi" dưới cái nắng chói chang tôi cố mở cổ họng khô rát mà nói "đi canteen không tao khát quá"

-----------

"Thật hả má"

"Là thiệt đó đàn anh khối trên đã thật sự vào đó"

"Lời đồn thôi, mày dễ tin người thế"

Phía xa xa trong góc canteen đám con gái lớp nào đó đang ngồi lê đôi mách, tụi này không có ý định nhỏ tiếng

Nhi vừa hút lon sữa vừa cảm thán "ồ ồ xem ra là thật đó"

"Cái gì mà thật" tôi cầm lấy chai nước từ nhân viên bán hàng, khó hiểu mà hỏi lại

"Là chuyện đó đó mày không biết hả" nó nhìn tôi như người tiền sử mà hỏi, tôi thừa nhận bất cứ tin tức nào tôi luôn là người biết cuối cùng

"Chuyện gì" tôi nhăn mày hỏi, tôi muốn bóp cổ nó cho rồi, có gì thì nói thẳng úp úp mở mở làm gì

"Lời đồn tích tắc của trường chúng ta đó" nó nhìn dáo dát xung quanh rồi thì thầm chỉ để mình tôi nghe thấy "người ta kể rằng vào lúc 11h59 khi đứng ở hành lang số 5 vào lúc trăng khuyết, nghe thấy 3 tiếng kêu đồng hồ.

Lúc này cánh cửa thế giới mở ra và rồi...hết rồi"

....Thật sự tôi cũng không biết phải nói sao

"Chuyện vậy mày cũng tin nữa hả" tôi cảm thấy hoang đường mà hỏi "còn vế sau đâu, sau khi vô đó thì sao"

"Mày không thấy thú vị à" nó cười hì hì nói "làm gì có ai trở về đâu mà kể tiếp chuyện gì đã xảy ra"

....Vì chẳng có ai trở về nên ai biết chuyện 3 tiếng đồng hồ chứ, lại là câu chuyện tầm phào rồi tôi nghĩ thầm.

"Mà nếu mày tò mò thì sao không tự đi tìm hiểu, biết đâu lại biết thêm cái gì đó" nhi hí hửng khoác tay kéo tôi đi về phía khu dạy học "Nhớ đừng quên người bạn này là được rồi" Cũng sắp tới giờ nhận lớp mới rồi, tôi phiền muộn nhận ra tôi sắp lao vào cuộc chiến dọn dẹp lớp học mà thở dài

Ngay lúc ấy vốn chỉ coi là một câu chuyện vu vơ trên trang confession trường mà con Nhi tình cờ đọc thấy.

Tôi chỉ không ngờ bản thân tôi lại là 1 phần của câu chuyện đó.

Vào cái ngày định mệnh ấy, ngày 7/9 cuộc đời tôi đã hoàn toàn thay đổi.

-------------

Trong hành lang tối tăm, xung quanh đó các rễ cây mọc khắp nơi, chúng len lỏi ở mọi ngóc ngách sâu trong các lớp học, tường ẩm mốc bốc ra cái mùi hôi khó chịu, thi thoảng ở đâu đó sẽ vang lên tiếng rít vang vọng.

Phía cuối hành lang 1 nhóm các thiếu niên dốc sức chạy thật nhanh đến lối rẽ.

*Thở hổn hển*

Đôi tay run rẩy với 2 cây kẹp tăm tôi đang cố mở khoá cánh cửa đang đóng chặt, bên tai là tiếng thở dốc kèm theo giọng hối thúc "nhanh, nhanh lên bọn nó sắp tới".

"Haa bực thật chứ, cái chó má gì đang diễn ra vậy" mặt đỏ bừng sau một hồi chạy bán sống bán chết tôi điên tiết mà gào lên.

"Tôi cũng đang điên lên đây này" thằng Đăng bực bội kêu lên "mẹ nó, thằng Phong nó bị thương rồi, mày còn ổn không?"

"Mày coi máu chảy nhiều không, tao nghĩ tay tao phế luôn rồi" Phong nó nhắm mắt, mặt mày nhăn nhó thảm thiết mà kêu lên.

"Rách không sâu đâu, để tôi cầm máu, ông nín mỏ một chút đi" nhỏ Chi nhàn nhạt trả lời, mặt nó đầy vết trầy trông không khá hơn tôi là bao.

"Má mày đừng có xỉu, cỡ mày ai mà vác nổi" thằng Vũ vừa nghe ngóng tình hình bên ngoài vừa quay đầu lại gào lên.

"Đm nó kẹt rồi" tôi hoảng sợ mà báo tụi nó, lạch cạnh,... tạch "hả được rồi vào nhanh"

"Đóng cửa lại mau" Chi vừa kéo Phong vừa nói

"Tôi tưởng chết cả đám rồi chứ" Vũ ngồi bịch xuống sàn than thở nói.

Tôi vừa ổn định hơi thở vừa cố bình tĩnh lại, nghĩ rằng nếu đây là giấc mơ, tôi mong có thể tỉnh dậy thật nhanh.

16 năm cuộc đời đây là quyết định tệ hại nhất mà tôi từng làm.

Sau tất cả những gì xảy ra lời khuyên duy nhất dành cho bạn hãy nghe lời người lớn, bạn không biết thế giới đáng sợ tới mức nào đâu.

Nếu được quay lại ngày hôm đó, tôi thề sẽ không bao giờ bước vào khu hành lang ấy nhưng đã quá trễ rồi.
 
Tích Tắc
Chương 2: Tây Phong


...

Nên bắt đầu sao đây nhỉ?

Để tôi giới thiệu bản thân chút nha, tôi tên Hải Anh hiện là học sinh lớp 10C2 trường Tây Phong.

Tôi không cao lắm đâu, còn bị cận thị nữa, tóc mái ngố trên lông mày, nhan sắc thì cũng bình thường nhưng không đến nỗi gọi là xấu.

Còn về Tây Phong thì là trường trọng điểm trong thành phố, có bề dày lịch sử lâu đời cùng với đội ngũ giáo viên giỏi, đầu vào của trường đã cao, đầu ra lại còn cao hơn, tức là bạn đã giỏi nhưng sẽ có người giỏi hơn bạn, cạnh tranh vô cùng ác liệt, lớp thường sẽ dễ thở hơn một chút nhưng tiếc thay đây lại là lớp chọn.

Về vị trí địa lý trường nằm ngoài rìa thành phố bao bọc xung quanh là rừng cây.

Lối vào duy nhất cũng chỉ là con đường bê tông lớn nằm giữa 2 hàng cây dài thăm thẳm.

Cũng vì thế đây là ngôi trường nội trú, tùy vào mong muốn ở nội trú hay ngoại trú mà mỗi học sinh phải tự sắp xếp sao cho không ảnh hưởng việc học.

Nếu ở nội trú sẽ ở tại trường cho tới hết học kì và từ chiều t7 tới chủ nhật thì có thể xin phép về nhà.

Quy định là vậy nhưng trên thực tế dễ thở hơn nhiều, nếu muốn ra ngoài trường bất kì ngày nào đó thì chỉ cần xin giấy phép và trở về trước giờ kí túc xá đóng cửa là được, bản thân nhà trường tin tưởng vào ý thức của mỗi học sinh.

Khu kí túc xá sẽ nằm tách biệt với khu dạy học chính, khoảng cách đi lại cũng chỉ 10 -15 phút đi bộ.

Phía sau khu dạy học là sân bóng đá gồm 1 sân chính, 2 sân phụ, nếu bạn đi về phía sâu hơn nữa là khu vực niêm phong, cấm người qua lại, chỗ này bị bỏ hoang mà nên chả có ai dọn dẹp gì đâu, nếu đi ngang qua không nhìn kĩ thì chỉ nghĩ bên trong là cánh rừng thôi.

Chẳng có ai điên mà tới đó cả nếu có thì chắc là mấy thành phần ngỗ nghịch, ờ thì tôi đang nói chính tôi luôn đó, giờ nhắc lại tôi chỉ muốn đập đầu vào tường mà chết đi.

Bên cạnh đó trường còn nổi tiếng bởi các câu chuyện kì lạ.

Một trong số đó là tích tắc.

Làm sao mà tôi biết được các câu chuyện ấy á?

Chúng đều do nhỏ Nhi, con bạn thân tôi hồi cấp 2 kể, dù tôi không quan tâm vì có những chuyện rất vô lý.

Dù là thành phần quậy phá, ham chơi nhưng tôi cũng chăm chỉ học tập lắm đó, để vào được đây tôi đã dành cả 2 tháng hè chăm chỉ ôn luyện sáng tỉnh dậy lúc 6h tối đi ngủ lúc 3h đêm, giờ nghĩ lại thôi đã thấy hãi rồi.

Để rồi bước vào cấp 3 mang theo những mong ước sẽ đậu vào ngôi trường đại học top trên trong tương lai, về một mối tình trong sáng ngọt ngào.

Ừ thì con gái mà, ai mà không mơ mộng cơ chứ.

Lúc trước tôi từng phản đối vấn đề này kịch liệt với nhỏ Nhi lắm nhỉ.

Thực chất tôi cũng rất ngượng khi nói ra những lời sến súa trong tâm dù là với những người thân quen nhất.

...

Ừm bỏ qua nội tâm của tôi đi.

Nhưng đời không như mơ.

Có 1 số thứ bản thân tôi không lường trước được như bạn cùng bàn của tôi vậy.

Chủ nhiệm lớp tôi là thầy Quang.

Thầy quyết định sắp xếp chỗ ngồi bằng cách bóc thăm, mặc cho tiếng la ó, kêu gào của bọn học sinh.

Bạn cùng bàn tôi là Hải Đăng, tôi khá có ấn tượng với nó, ừm ấn tượng không thể nói là tốt.

Nó là đứa la oai oái ở bảng danh sách lớp, chỉ vậy thôi thì không vấn đề gì.

Nhưng lúc vô lớp lại khá lộn xộn, nó kéo thằng Vũ ngồi cuối lớp rồi la làng "xa bảng quá không thấy gì", rồi kéo nhau lên bàn đầu lại bảo "gần giáo viên không được", cuối cùng lại dắt díu nhau xuống bàn giữa.

Tôi nghĩ mạch não nó có vấn đề, không thể nào vô tri như vậy được.

À mà nó khá đẹp trai đó chứ, tóc ngắn cắt sát theo kiểu layer, gương mặt góc cạch vẫn còn vẻ non nớt, cùng với đôi mắt đen tạo nên sự hài hòa.

Ngoài ra, còn là chuyện vào mùa hè năm lớp 8.

Mà thế quái nào nó lại đang nhìn chằm chằm tôi vậy.

Tôi đâu có cố ý chia cắt tình cảm của nó với Vũ đâu

"Haha, chúng ta có duyên quá, đã lâu không gặp" dù sao cũng là người quen cũ tôi ngượng ngùng chào hỏi nó.

"Hừ" nó quay mặt đi, không thèm trả lời.

...

Bộ tao đắc tội gì với mày hả!!!

Được cái lúc ngồi kế tôi, nó yên tĩnh hẵn khác hẳn với hình ảnh loi nhoi ban nãy, sau này tôi mới biết đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm cho câu nói trước lạ sau quen.

À sẵn nói luôn, bàn trước chúng tôi là con Chi và thằng Phong.

Dù sao thì cũng mới gặp trên lớp được 2 lần, tính từ lần nhận lớp đầu tiên, tôi cũng không rõ tính cách tụi nó ra sao, nhìn qua thì nhỏ Chi khá ít nói, để tóc 2 mái dài rất xinh còn có nét trưởng thành hơn bọn cùng lứa nhưng mà nhỏ bị mất ngủ hả.

Nó đã ngủ được 3 tiết rồi mà vẫn chưa có dấu hiệu muốn thức dậy, mà nó lại còn là bạn cùng phòng với tôi, xét về 3 đứa con trai kia tôi vẫn thân với nó hơn.

Còn thằng Phong, ờ thì mặt baby thân hình phụ huynh, cơ bắp nó cơ nào ra cơ nấy, tính tình vui vẻ thân thiện.

Các bạn nghĩ thứ quan trọng nhất khi đi học là sách vở đúng không, nhưng với thằng Phong đó là kìm bóp tay kháng lực, không khi nào mà thứ đó rời xa nó, thậm chí nó còn hay khoe cơ bắp với tôi.

"Này, nhìn này bà thấy sao" nó gồng tay lên hớn hở cười tươi mà khoe với tôi.

Tự tin về bản thân luôn là 1 điều tốt, nhưng tôi không có kiến thức về vấn đề này nên cũng chẳng biết phải nói gì hơn.

Chỉ có thể khen nó mấy câu cho phải phép và âm thầm ủng hộ nó.

Vô tình thì 4 đứa chúng tôi ngồi ở góc cuối lớp gần cửa sau tạo thành cái gọi là xóm nhà lá.

Chỗ này khá thoáng, vừa có cửa sổ vừa có cửa sau, rất tiện, cũng nằm xa tầm ngắm của giáo viên nữa, lại còn được hít gió trời, ngắm mây bay, ngoại trừ kế bên là Đăng mặt xệ còn lại tôi khá thích.

Riêng thằng Vũ ngồi bàn đầu do tay thúi, nó cũng thảm quá, vị trí đắc địa như vậy, làm việc gì cũng sẽ không thoát được ánh nhìn của giáo viên.

Với sự loi nhoi và cái miệng nói liên hồi thì vị trí đó đã ép nó vào khuôn khổ của một học sinh ngoan.

Thi thoảng nó sẽ tủi thân mà liếc mắt xuống chúng tôi.

Vốn 5 đứa chúng tôi với 5 tính cách khác nhau, mỗi người mỗi hoàn cảnh, tưởng chừng chỉ là những đường thẳng song song, trên lớp coi là bạn học, ngoài trường là người xa lạ.

Không ngờ rằng cái đêm hôm ấy, đã gắn kết chúng tôi với nhau.

Gắn kết ở đây không có nghĩa là tình bạn trên mặt chữ mà còn là linh hồn.

Sau này khi nghĩ lại lúc đó chúng tôi không coi nhau là bạn bè mà là gia đình, mỗi 1 thành viên là không thể thiếu.

Nói đúng hơn chính là...

Từ từ tôi sẽ kể sau nhé, đến đúng thời điểm bạn sẽ hiểu thôi, nếu tôi kể ra sẽ mất vui đúng chứ.
 
Tích Tắc
Chương 3: Hành lang số 5


Bầu trời hôm nay trong xanh, nắng cũng không gắt như mọi khi, thi thoảng vài cơn gió sẽ thổi tung màn cửa.

Trong không gian im lặng là tiếng giảng bài nhẹ nhàng của cô Thanh giáo viên ngữ văn, thực sự mà nói tôi không giỏi ngữ văn và tiếng Anh, đó cũng lý do tôi không thích 2 môn này.

Và tối hôm qua tôi đã thức suốt đêm cày nát bộ phim The Sparticle Mystery, lúc này 2 mắt tôi như díu lại vào nhau.

"Rộp rộp" tôi giật mình tỉnh giấc, quay ngắt sang, không ai khác đó là tiếng nhai bánh của Đăng

Ngồi chung được 2 tuần tôi với nó không thân cũng không xa cách như ban đầu.

Đôi lúc nó lại rủ tôi cùng ăn vụng, chơi caro, lén xem phim, còn trò đông tây nam bắc nữa.

Chúng tôi còn rủ con Chi với thằng Phong nhập bọn, càng đông thì càng vui mà, thằng Vũ thì cứ quay xuống nhìn chúng tôi với gương mặt mếu máo.

Đó cũng là 1 số lần hiếm hoi yên bình thôi, đa số cuộc chung đụng giữa tôi với Đăng như chó với mèo.

Ngày nào chúng tôi không cãi nhau chắc ngày đó có mưa.

----------------

Gần đây cứ thỉnh thoảng tôi lại nghe người ta nhắc lại câu chuyện đó, lâu về dài nó cứ ám ảnh trong tâm trí tôi gây nên sự tò mò vốn không nên có.

"Bọn bây nghe câu chuyện đó chưa, gần đây nó hot ở khối mình lắm" thằng Vũ mặt mày tỏ vẻ thần bí gợi chuyện, tay nó không ngừng bốc miếng bánh tráng bỏ vào miệng

"Nghe đâu là do oan hồn không siêu thoát được ám đó, tụi bây biết thằng Hào C9 không, nó nghe thấy tiếng khóc kêu cứu, lúc nó rửa tay nước trong vòi còn có màu đỏ như máu vậy" Phong vừa tập cơ bàn tay vừa nói

"Oan hồn sao, không phải là bịa đó chứ" tôi tò mò mà hỏi lại

"Mày không biết đó, trước đây trường mình vốn là khu biệt thự của một sĩ quan người Pháp, nghe đâu vợ ổng ngoại tình với lính, vì quá tức giận nên ổng đã giết vợ mình sau đó tự sát" Phong thầm thì sao cho cả nhóm vừa đủ nghe, dù sao thì vẫn còn trong tiết học.

"Không phải là người vợ mắc bệnh nan y sao, người chồng vì quá thương vợ nên lựa chọn đi theo" Vũ nó vừa nhai nhồm nhoàm vừa tiếp chuyện

"1 câu chuyện mà có nhiều phiên bản nhỉ, tao nghe nói trường mình vốn trước đây là khu nghĩa trang vào lúc nửa đêm còn thấy được ma trơi" Đăng tay vừa xoay viết, tay chống cằm mà nói

Nghe tới đây tôi cũng ngờ ngợ là đang nói về tích tắc rồi dù sao những câu chuyện gần đây tôi nghe đều liên quan tới nó.

"Xảy ra ở khu hành lang số 5 đúng không, mà nó ở khu nào á" tôi vừa suy nghĩ đáp án câu hoá, suy tư mà đáp đời

"Gần sân bóng đó bà, khu vực đó bị bỏ hoang lâu rồi, giờ được trưng dụng làm kho, nếu không có việc gì cũng chẳng có ai qua đó" Chi trả lời "câu số 23 tôi làm nha, tôi xong câu 14, 15 rồi"

"Tôi tưởng bà không quan tâm thế sự chứ, mấy chuyện này bà cũng biết hả" Vũ nó vẫn đang nhai, nhìm chằm chằm đỉnh đầu của Chi mà hỏi

"Ông không biết lớp học thêm là nơi khởi nguồn mấy chuyện này sao, tôi đâu thể bịt tai lại mà không nghe" Chi nhàn nhạt trả lời, cách trường tầm 800m có một trung tâm học thêm Chi có đăng ký một vài môn ở đó

"Tôi thấy bà ngủ trong lớp suốt đó thôi" Vũ đáp lại đầy hứng thú

"Não tôi vẫn làm việc" Chi nói

"Vậy bà cũng tin là thật" tôi hứng thú hỏi, nhìn Chi đốp chát với Vũ cũng hài thật

"Nghe là biết bịa đặt rồi" con Chi nhàn nhạt trả lời, trong lúc tay nó vẫn đang hí hoáy với bài tập

"Tụi mày không thấy tò mò sao, có ai muốn đi coi thử không" Đăng nó liếc thằng Vũ rồi liếc thằng Phong, nó nhìn tôi nhướng mày

....

Cạn lời

Sao nó cứ có mấy hành động kì lạ với tôi thế chứ

"Đi đâu, làm xong bài hết chưa" giọng nói vang lên phía sau lưng tôi làm cả đám giật thót tim, là thầy Quang dạy hoá, kiêm giáo viên chủ nhiệm lớp tôi.

Thằng Vũ vội cất bịch bánh tráng, mấy đứa tôi cầm viết vờ như đang làm bài.

"Xóm nhà lá này xong bài hết rồi ha, nào lên bảng mỗi đứa 1 bài, chia bảng ra, sai chỗ nào chép phạt 5 lần" thầy ra lệnh

Khi tôi chuẩn bị lên bảng loáng thoáng tôi nghe thấy thầy nói "không được ở trường lúc giữa đêm như ngày đó".

Cũng chính câu nói này khơi gợi sự tò mò trong tôi, tôi giật mình nhìn thầy nhưng thầy chỉ cười như thường lệ.

"Mày nghe thấy thầy nói gì không" tôi kéo tay áo đăng lại hỏi

"Nghe, mày chuẩn bị chép phạt 5 lần đi kìa" nó cười mỉa nhìn tôi

"Cục cứt mày thì có !!!"

Tôi tức giận mà phản bác

Bạn hỏi sao chúng tôi là một nhóm á, đây là nhóm hoá, mỗi nhóm 5 người gọi tên ngẫu nhiên.

Còn thầy Quang nổi tiếng là bác học điên, danh tiếng của thầy không chỉ trong trường, hồi còn học cấp 2 tôi đã biết rồi.

Ngày nào mà chúng tôi không chép phạt hoá chứ, tôi sợ cả cuốn vở 200 trang tôi dành riêng để chép phạt còn không đủ ấy, còn cả tỉ các câu chuyện tâm linh khắp nơi mà thầy kể cho chúng tôi nghe, còn những lần hù chúng tôi sau mấy lần kể chuyện nữa chứ, tôi nghĩ tôi nên mang theo thuốc trợ tim mỗi lần tới tiết thầy.

-------------------------

"Cộc cộc, cộc cộc, cộc cộc,..."

Lúc gần vào giấc ngủ, đột nhiên có ai đó gõ cửa ký túc tôi, tôi giật mình ngồi dậy lo lắng nhìn ra cửa.

"Đây bà cầm lấy" Con chi đưa tôi cái chảo, tay nó cầm gậy bóng chày mặt mày lạnh tanh nói

"Ô bà mang theo cả gậy bóng làm gì vậy" tôi sốc trước sự sốt sắn của nó

"Cần cho những lúc thế này" nó nhìn ra cửa với vẻ trầm tư

Bọn tôi rón rén tới cánh cửa, một tay tôi cầm lấy nắm cửa, mở giọng dò hỏi "Ai vậy, trả lời đi" Dường như không có ai trả lời, như chúng dự liệu

....

Tôi và Chi nhìn nhau bối rối

"Bà có nghĩ là ma không, giờ này ai mà gõ cửa" nổi sợ trong tôi bộc phát

"Bà sợ à, đừng lo, lúc mở cửa ra tôi với bà ra tay cũng lúc là được" Chi trấn an tôi, tay nó siết chặt lấy gậy bóng sẵn sàng cho một cú thật mạnh

1 2 3 tôi và nó thầm đếm, mở cửa

"Á á á á á á á á" thằng Vũ hoảng sợ la thất thanh

"Mẹ mày im coi bể bóng hả ba" Đăng nhanh tay bịt miệng nó lại, nhìn nhanh xung quanh sợ ảnh hưởng đến người khác

Tôi và Chi ngơ ngác nhìn nhau, hạ vũ khí xuống, chỉ một chút nữa thôi chúng tôi đã thật sự xuống tay

"Mẹ mày, mày không thấy bọn nó xém cho mình ăn gậy à, xém nữa là mẹ tao không nhận ra tao rồi" nó ôm lấy mình mà xả từng câu vào Đăng

"Bọn tôi còn sợ hơn mấy ông đấy, mấy ông tới đây làm gì" Chi nhăn mặt nói "bọn tôi hỏi mà mấy ông không trả lời"

"Nhìn bà có giống sợ không cơ chứ, đúng không, bọn tôi chỉ tính chơi trò surprise" Vũ thúc khủy tay vô Đăng, cười hề hề nói

"Đi tới nơi đó chứ đâu, đã hẹn nhau còn gì" Đăng thản nhiên nói nở nụ cười tươi rói

"Bọn tôi có nói là sẽ đồng ý à" tôi lườm nó chề môi mở miệng

Đăng chỉ cười xấu xa không nói gì quay lưng cùng với Vũ đi vào màn đêm

"Đi thôi lỡ thức rồi còn gì" Chi kéo tay tôi dắt đi, tôi đồng ý hơn hết là sự tò mò đã chiến thắng lý trí của tôi và câu nói của thầy, tôi muốn tìm câu trả lời cho câu nói đó

Tôi thầm thì với Chi "này chân 2 đứa nó chạm đất, thì không phải ma rồi"

Chi ngơ ngác nhìn tôi rồi đột nhiên cười khúc khích "bà đúng là ám ảnh với nó thật đấy" tôi nhận ra nó khá hứng thú với chuyện này, dù ngoài miệng thì nói không cố ý muốn biết, một phần nào đó nó giống tôi.

Chúng tôi đi qua dãy lớp học, leo qua cổng sân bóng rồi băng xuyên qua cánh rừng phía sau, có vẻ do gần về giữa đêm không khí xung quanh thật rùng rợn thi thoảng còn có mấy cơn gió thổi qua, may mà tôi có khoác áo ngoài.

"Đó là khu hành lang số 5 sao" tôi hỏi, đó là một toà nhà cũ nát không có lầu, có vẻ từ đó đến giờ chưa từng được sửa chữa qua, ngoài ra còn nằm tách biệt với khu dạy học chính, có vẻ đây là lý do

"Trông hoang tàn thật đấy" Đăng nói, nó sờ tay lên mảng rêu xanh trên tường, nó ngó vào cửa sổ toà nhà nhưng chẳng thấy gì

"Xung quanh rỉ sét hết rồi, nhìn này, ối....nó gãy luôn rồi" Vũ đụng tay vô thanh chắn của tào nhà

"Mày cẩn thận chút" tôi hốt hoảng đỡ phụ nó

"11h33 rồi, có vẻ là không có gì cả" Chi ngó xung quanh, nó có vẻ lạnh nên tôi đã nhường nó cái áo khoác

"Vẫn chưa tới giờ mà, bọn này chọn thời điểm đẹp đấy nhìn kìa là trăng khuyết" Đăng tự hào nói, tối hôm nay là cuối tuần, cách 2 ngày kể từ ngày tám chuyện hôm ấy.

....Sao tôi cứ có linh cảm xấu nhỉ, gáy tôi bắt nổi da gà, tôi dơ tay lên xoa gáy.

"Mấy bây có nghĩ khi trước người ta làm lễ cầu hồn gì ở đây không" Vũ buồn chán gợi chuyện, nó cầm thanh sắt quơ trên mặt đất

"Đừng có hù người khác, mày không thấy bây giờ chưa đủ đáng sợ sao" tôi ôm chặt nhỏ Chi mà lên án

"Hahahaha" con Chi cứ mãi cười thôi

*Tạch* có tiếng bước chân của ai đó, Chi im bặt, cảm đám tái mặt, sát lại gần nhau mà run rẩy.

"Tụi mày nghe gì không" Vũ lắp bắp "có có có ai tới đây sao, mấy mấy giờ rồi" nó kéo con Chi lại ôm chặt mà run rẩy.

Tôi nhìn nó ngỡ ngàng "ủa alo bạn ơi" chắc nó thấy ở bên cạnh con Chi an toàn hơn.

"11h45" Chi nói một cách bĩnh tĩnh dù mặt nó xanh mét, còn thằng Đăng tay cầm ống sắt mà nãy thằng Vũ làm gãy giơ thế thủ.

Tiếng bước chân càng lớn dần, tim tôi đập thình thịch, mồ hôi trên trán nhỏ xuống

"Aaaaaaaaaaaaaaaaa" thằng Vũ gào thét

"Úi á á á á á á" Phong giật mình lùi lại, kêu ré theo

....

Còn gì hơn khi trong 1 đêm thanh vắng được chứng kiến 2 thằng manly la oai oái chứ

"Sao mày/ bọn mày lại ở đây" 2 bên hỏi, hoá ra tiếng bước chân là của thằng Phong "Tao vừa đưa nhỏ C4 về đi ngang thấy chỗ này có ánh đèn nên đi tới" Phong ngại ngùng nói tay gãi cổ.

"bọn tao đi khám phá trường, hồi bữa bàn rồi còn gì" Đăng nói

"Hoá ra bọn mày làm thật, gan thật đấy" Phong cười ha hả

"Đâu như mày, mới vào trường được mấy ngày đã tò te với con gái nhà người ta, ai gan hơn ai hả" Vũ cười hí hửng đưa tay khoác vai Phong

"Này 11h58 rồi, sắp rồi" Chi đột nhiên xen vào

"Ê kia là...

đồng hồ à, nó có ở đó từ lúc nãy sao" Đăng nhìn chằm chằm báo chúng tôi.

Đó là đồng hồ tháp gỗ cỡ lớn màu đỏ máu, *tích tắc* khi Kim phút chỉ 59 và rồi *đong* tiếng chuông kêu vang, có vẻ chẳng có gì xảy ra cả tôi nghĩ.

*Tích tắc* *đong* Tiếng chuông thứ 2 vang lên, đột nhiên toà nhà hành lang số 5 nứt vỡ và sụp đổ các mảng bê tông lao xuống chúng tôi.

"Ê chạy mau" tôi sững sốt, nhanh tay nắm chặt cánh tay con chi mà kéo chạy

"Hướng này nhanh nhanh mấy đứa" Phong kéo thằng Vũ đang ngơ ngác la lên

"Á đệt" mảng tường đè trúng chân thằng Vũ, khi chúng tôi quay lại kéo nó ra, *đong* tiếng chuông thứ 3 kêu lên.

Không kịp rồi, toàn bộ đất cát bê tông đè xuống chúng tôi, trời đất quay cuồng và rồi tôi chẳng biết chuyện gì đã xảy ra nữa.
 
Tích Tắc
Chương 4: Thế giới bên kia và quái vật


*bong* *bong* *bong* *bong* âm thanh vang lên trong đầu tôi, mỗi tiếng vang tương đương với từng nhịp đập của mạch máu.

"Humm" "ah đau đầu quá" tôi đỡ trán, đầu óc quay cuồng, tầm nhìn mờ dần, toàn thân tôi đau nhức, "mình đang ở đâu đây" tôi từ từ bò dậy, cố gắng giữ cho cơ thể đứng vững, chống tay vào tường mà dựa hẳn cơ thể vào đó.

"Mình chết rồi sao" tôi nghĩ, sau khi cơn chóng mặt qua đi, tầm nhìn rõ dần tôi nhận ra nơi tôi đang đứng.

Ồ tôi nhận ra nơi này là khu dạy học chính... nhưng cũng không phải là nó, nơi này rêu mốc mọc loang lỗ khắp nơi, các rễ cây mọc trồi lên khỏi mặt tường, đi đứng phải cẩn thận nếu không dễ vấp té, không khí cũng chẳng dễ chịu là bao, mùi ẩm ướt lâu ngày, bàn ghế, "hừm" bụi đóng kín một lớp dày, tôi dùng 1 ngón tay mà quét lấy lớp bụi.

Nhìn ra phía cửa sổ lớp tôi ngỡ ngàng, lúc này tôi không biết phải nói gì, tim tôi bắt đầu đập càng nhanh, cảm giác khó chịu trong tôi dâng lên, bầu trời tím đậm ánh đỏ, xen kẽ giữa các đám mây là các tia sét, tiếng sấm "ầm ầm" vang lên không ngừng nghỉ bên tai tôi.

Tôi nhận ra bạn của tôi đâu rồi!!!, nhìn xung quanh sự lo lắng trong tôi càng tăng lên, máu dồn cả lên đầu, tôi vội chạy ra hành lang tìm kiếm, lúc này đầu tôi ong ong "rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy" tôi cố nhớ lại "ah toà nhà hành lang số 5 đột nhiên đổ sập lên chúng tôi nhưng... sau đó thì sao nữa, tôi không nhớ gì cả".

Phía cuối con rẻ hành lang có đột nhiên có tiếng động, giật mình tôi thả lỏng 2 tay đang ôm đầu xuống, nghĩ rằng chắc là tụi Đăng.

Khi toan bước tới đó, tôi dừng lại sau vài bước chân, có cái gì đó khiến tôi có cảm giác chẳng lành, tôi lùi lại và trốn vào lớp nào đó cách đó không xa.

Quả nhiên khi nhìn qua cái bóng phản chiếu qua tấm kính, tim tôi đập thình thịch, nín thở, tôi bịt miệng bản thân, sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ thôi nó sẽ biết tôi ở đây.

Nó... con quái vật vốn tôi chỉ nhìn qua phim ảnh thôi, nay thật sự đứng cách với tôi 1 bức tường.

Qua cái bóng, tôi thấy được nó có dáng vóc con người, hàm răng nhọn hoắc lỉa chỉa dài hơn so với răng cá mập, lưng nó đầy gai nhọn mọc lỉa chỉa nhìn thôi đã thấy đau rồi, cánh tay xương xẩu với móng vuốt sắc nhọn, nó kêu lên tiếng rít như đài radio mở ở tần số cao, nghe nhói hết cả tai.

Đợi con quái vật đi qua, tôi bình tĩnh lại suy nghĩ của mình, lấy lại hơi thở mà ngẫm nghĩ, tôi chẳng biết đó là quái vật loại gì, bản năng kêu tôi cần phải tránh nó, nhưng trong khi tôi ở đây thì các bạn của tôi đang ra sao, họ có đang gặp nguy hiểm không.

Một khi ra ngoài tôi phải đánh cược mạng sống của bản thân, tồn tại là tất yếu dù vậy tôi dẹp phăng cái ý nghĩ đó vào thùng rác, tôi phải tìm họ, nếu họ gặp nguy hiểm tôi phải tìm cách cứu họ, tôi không thể trốn chui nhủi ở đây, dù có trốn cỡ nào rồi có ngày nó cũng sẽ tìm thấy tôi.

Tôi cần đồng minh, 1 mình tôi không thể hạ nó nhưng 2 người có lẽ được, 3 người, 4 người phần trăm sống sót sẽ càng tăng, có câu 1 cây làm chẳng nên non 3 cây chụm lại nên hòn núi cao mà đúng không.

Sau khi quan sát kĩ càng tôi nghĩ đây có lẽ là khu dạy học chính của trường, tôi không biết lý do vì sao nó lại thành thế này hoặc có lẽ đây là 1 thế giới khác, tôi mặc kệ, tôi cố gắng hình dung lại trong đầu sơ đồ của trường, tìm những lối đi ngắn nhất, những nơi có khả năng ẩn nấp an toàn, vị trí vòi nước, bình cứu hỏa hoặc những thứ gì hữu dụng trong quá trình tìm kiếm.

Cái chảo của tôi không có ở đây, nó không cùng tôi qua đây, "haizzz" tôi thở dài lục lọi trong phòng học kiếm thứ gì đó có thể tự vệ, tôi thấy cái chổi quét lớp, bức cái đầu nhựa trên ống sắt ra, "nhìn nó yếu ớt quá" tôi nhăn mày nghĩ, mà thôi có còn hơn không ngoài nó tôi chẳng thấy thứ gì khác, tôi mang theo nó với niềm hy vọng có thể chọc thủng con quái vật.

Tôi lần mò trong bóng tối từng bước đi về phía cầu thang bên kia ngõ rẽ, tim tôi chưa bao giờ nhanh hơn lúc này, sau khi thoát khỏi đây tôi sẽ đi khám tim, tôi thề!!.

Xuống được tầng 2 may quá tôi vẫn ổn, khi đi ngang căn phòng thứ 3 sau cầu thang, tôi nhận ra đây là lớp thằng Chiến, nó là bạn cùng lớp cấp 2 của tôi, là thành viên bên câu lạc bộ kiếm đạo, hồi đó nó từng khoe với đám con trai về thanh kiếm Nhật hay mang theo người.

Kiếm là vũ khí nguy hiểm dĩ nhiên sẽ không được phép mang vào trường rồi, nhưng nó dấu trong bao kiếm thì ai mà kiểm tra, lại còn là người trong câu lạc bộ nữa, người ta sẽ nghĩ đó là kiếm tre thôi.

Tôi vào lớp kiếm chỗ cất đồ của nó.

Tại sao tôi lại làm vậy á?, ngoại trừ con người thì mọi đồ vật học sinh mang theo đến trường dường như đều ý như cũ ở thế giới thật, chỉ hy vọng nó có mang theo thôi, chưa kịp làm gì một cái bóng đen đã phủ lên tôi, kèm theo tiếng rít chói tai, phản ứng nhanh tôi kịp né móng vuốt con quái vật đang lao xuống muốn xé xác tôi.

Móng vuốt ấy phá hủy tủ đồ, may mắn thay lại trúng tủ tôi đang tìm.

Nhưng nó lại đang ở đó, tôi chộp lấy mấy cái ghế mà phan vào con quái vật, nó loạng choạng sang một, chớp thời cơ tôi lách vào, trườn tới mà chụp lấy thanh kiếm.

Nó lại đang lao về phía tôi.

Dù sao cũng là lần đầu đánh nhau, với thời gian ngắn như vậy suy nghĩ không thông suốt, tay chân lóng ngóng không kịp rút kiếm, tôi hoảng hốt vơ đại cái ghế gần đó phá cửa sổ lao ra ngoài tìm lối thoát.

Sức người thua sức quái vật nó nhanh, mạnh, to lớn hơn tôi, thoắt cái nó nắm được cẳng chân quật mạnh, ném tôi đập thẳng vào tường hành lang, lưng tôi tê rần, trong thoáng chốc tôi nghĩ cột sống tôi có thể đã gãy làm đôi, choáng váng, thanh kiếm văng ra xa, lúc tôi ổn định tầm nhìn, mặt mày méo mó, nó đã ở ngay trước tôi, nụ cười man rợn với hàng trăm cái răng sắt nhọn đầy nước dãi, nó vung cánh tay lên, giờ phút này thì còn làm gì được nữa, xong phim rồi, tôi nhắm chặt mắt, mím chặt môi, chịu đựng và cảm nhận thời khắc cuối cùng của cuộc đời.
 
Tích Tắc
Chương 5: Tôi trở thành kỵ sĩ


2 phút?

5 phút?

Đã qua bao lâu rồi?

Tôi hé mắt nhìn móng vuốt con quái vật ngay sát bên mặt tôi, sao nó dừng lại?

Ngơ ngác 1 hồi lâu tôi phát hiện, 1 thanh sắt đang xuyên qua cổ họng nó, máu đen chảy dọc theo hướng thanh sắt nhỏ *tỏng tỏng* xuống mặt đất.

Có ai đó đang rút thanh sắt ra, nó ngã chúi vào tôi, sợ hãi tột độ tôi dãy dụa, đạp nó ra khỏi người.

Phía sau dựa theo ánh trăng phản chiếu, bóng dáng Đăng hiện ra từ từ rõ ràng hơn.

Đây là lần đầu tiên sau 2 tuần mà tôi thật sự quan sát nó trực diện 1 cách kĩ càng, tóc nó rối bù, mặt đầy bụi bẩn còn có mấy vết thương đang rỉ máu, quần áo xộc xệch, lấm lem đất còn có mấy vệt đỏ chắc là máu.

Vẻ mặt hiện vẻ vui mừng, nhưng thoáng chốc lại xen lẫn cảm xúc hoang mang, lo lắng.

Nó vội chạy đến trước tôi, quỳ xuống, dùng 2 tay mà nâng mặt tôi lên, lắc qua lắc lại mà tìm kiếm vết thương, thăm dò hỏi "mày có sao không?".

Cảm xúc khó tả trào dâng trong tôi, mắt tôi đỏ hoe, cổ họng khô khốc, có cái gì đó nghẹn ở cổ họng.

Tôi nhào vào lòng nó, ôm chặt lấy nó mà nức nở khóc "waaaah".

Đăng hoang mang nó không biết nên làm gì, không trách được, nó đã từng dỗ con gái bao giờ đâu, lúng túng mà vỗ nhẹ nhàng lưng tôi, giọng căng thẳng "tao, mày, ờ nín đi có tao ở đây rồi, không sao đâu", "mày mà khóc nữa thì tụi nó lại tới mất, nín đi".

Tôi im bặt, tôi vẫn còn muốn khóc nhưng mà tôi sợ chết hơn.

Tôi sụt sịt, ngại ngùng đỏ bừng mặt giúp nó lau chỗ nước mắt nước mũi lúc vô tình chét lên áo nó, mở miệng mà nói "mày có sao không, chảy máu rồi kìa, nhanh cầm cái chậm vô, mà sao mày lại ở đây, còn tụi vũ đâu, bọn nó không đi cùng mày à"

"Không, từ lúc ở đây tao chỉ có một mình, tao đang đi kiếm tụi bây, ối vết thương ngoài da thôi không sao đâu" nó dìu tôi đứng dậy "con hồi nãy đã là con thứ 3, có vẻ bọn nó còn nhiều nữa, nhưng chỉ đi đơn lẻ, có vẻ không đi theo bầy đàn" đăng nhìn nhận tình hình, nhìn tôi nói.

Tôi nhìn nó do dự mà đưa ra quyết định phải nhanh chóng đi kiếm mấy đứa kia, có lẽ tình hình đã tệ hơn so với suy nghĩ ban đầu của tôi.

Nó nhăn mặt nhìn tôi nói "hay nghỉ chút đi, mày đang bị thương, trước tiên phải sơ cứu đã..." nhưng tôi gạt phăng ý kiến đó, mặc dù còn đau thấu trời xanh, tôi không biết có cái xương nào bị gãy không nhưng vẫn trong mức chịu đựng được, vốn từ nhỏ tôi đã bị thương không ít lần, có khi còn nặng hơn bây giờ.

Nhìn Đăng có vẻ vẫn ổn nên tôi bàn bạc với nó rồi nhanh chóng hành động trước khi quá trễ.

Nhưng ở một nơi khác, nguy hiểm đang đến gần

-------------------------

Tôi tỉnh lại ở bãi cỏ phía sau phòng thể dục đa năng, lê lết cơ thể run rẩy mà đi về phía căn phòng, không khí thật quái dị, lâu lâu còn có mấy tiếng động kì lạ, gần đây dự báo thời tiết cũng có nói sẽ có bão đâu sao bầu trời kì lạ quá vậy.

Vừa đi tới, tôi chợt nghe thấy tiếng gì đó trong phòng, dù hoang mang nhưng tôi vẫn cất bước tới "có có ai ở đây không", "ai vậy", đẩy nhẹ cửa "không khoá à" tôi nghĩ, ngó vô trong, bất chợt có cái gì đó kéo mạnh tôi vào trong, tôi hoảng sợ mà hét lên nhưng chỉ phát ra những tiếng "ưm ưm ưm,..."

Người đang bịt miệng tôi là nhỏ Chi, nó trừng mắt, há miệng nói "sao cứ mỗi lần gặp tôi là ông la làng vậy, bộ tôi đáng sợ lắm hả".

Đợi tôi bình tĩnh nó mới bỏ tay ra, nhìn tôi chằm chằm như hỏi tội, có chút chột dạ tôi cố gắng phản bác "tại bà đó chứ, lần nào cũng thình lình xuất hiện, tôi cũng có trái tim yếu đuối của thiếu nữ mà".

Nó xùy một cái, mắt liếc xuống chân tôi, cúi xuống sờ lấy, quan tâm mà hỏi "chân ông sao rồi, không đau sao mà đi nhong nhong bên ngoài vậy".

Nhắc mới nhớ chân tôi đang bị thương mà, ký ức lúc đó đột nhiên ùa về, nhưng ngoài cái cảm giác uể oải toàn thân, chân tôi hoàn toàn không hề hấn gì, tôi vội vàng vén ống quần lên không có vết thương nào cả, không chỉ tôi ngay cả con Chi cũng đang ngỡ ngàng, nghi ngờ hỏi "ông không thấy đau gì hả".

Tôi lắc đầu ngầy ngậy, hỏi lại "bà có nhớ gì xảy ra sau chuyện đó không, còn tụi nó đâu rồi" lần đầu tiên trong ngày tôi nhớ tới bọn nó, từ lúc tỉnh tới giờ tôi cứ đinh ninh mình đang mơ hay bị mộng du gì đó, đại loại vậy.

Cảm giác hoang mang dâng lên, tôi bắt đầu lo lắng hoàn toàn tỉnh táo sau thái độ lơ đễnh nãy giờ.

Chi thở dài, nó lo lắng thấy rõ, nó kể về những chuyện nó gặp phải từ lúc tỉnh lại tới giờ, tình hình hiện tại ra sao, chuyện gì đang xảy ra, nó đã chạy trốn thế nào, nó đang cố gắng kiếm Hải Anh, nó lo cho nhỏ lắm, vô tình thì gặp tôi ở đây, đầu tôi ong ong "từ từ đã, ờ quái vật kì lạ, không phải thế giới của chúng ta, chúng ta là con mồi?"

Nó mệt mỏi sửa lại lời "chỉ là suy đoán, tôi không biết, ít nhất chúng ta đang gặp nguy hiểm đó là điều chắc chắn, ông phải..."

Chưa kịp nói hết câu tiếng *choang* hàng loạt cửa kính của phòng thể dục vỡ toang, 1 con quái vật bay vào, ờ đây chắc là thứ mà Chi cố gắng giải thích với tôi, tôi sợ tới mức cơ thể cứng đờ, đứng chết chân tại chỗ.

Lúc tỉnh táo lại tôi đã được Chi kịp kéo qua khi nó đang lao thẳng vào tôi.

Nó rít lên điên cuồng vung móng vuốt về phía chúng tôi, nhanh chóng chúng tôi chia làm 2 hướng phân tán sự chú ý của nó.

Kế hoạch có hiệu quả, nó loay hoay giữa 2 chúng tôi tấn công mà bất thành, điều không may thứ 1 kế hoạch này tiêu hao nhiều thể lực của chúng tôi, chỉ trong chốc lát chúng tôi dần Kiệt sức, tôi thở hòng hộc không ra hơi, mặt đỏ bừng, suy nghĩ bắt đầu lộn xộn.

Không may thứ 2 nó đã chán vờn cả 2 đứa cùng 1 lúc mà nhắm về 1 phía, không may thứ 3 phía nó hướng tới lại là con Chi.

Hoảng sợ, tôi nhìn xung quanh tìm kiếm sự cầu cứu, may mắn thay não tôi lúc này không trì độn như lúc nghe giảng, tôi kịp thời đẩy 1 cái bàn có bánh xe gần đó lao thẳng vào con quái vật mà tông một cú thật mạnh, tôi mạnh tay kéo con Chi ra xa, xoay lưng lại, ôm chặt mà che chắn cho nó, dù sao tôi cũng là con trai, lại chẳng có tài cán gì, thà rằng để Chi sống sót còn hơn là tôi.

"Bốp", "lộp bộp", tôi ngó đầu lại viên gạch bê tông từ đâu bay tới đập thẳng vào mặt con quái vật, nó đau đớn kêu rít lên, nghe lâu tiếng này tôi nghĩ thủng màn nhĩ cũng chẳng phải chuyện khó gì.

"Vũ, Chi, lại đây nhanh lên, đứng phía sau tao" Phong gào lên, trong khi tay nó đang chuẩn bị cho một đợt ném mới.

Tôi kéo Chi lùi về phía sau Phong, vô tình tôi nhìn thấy cánh tay đang ướt đẫm máu của Chi, "má nó điên rồi" tôi gào thét suy nghĩ trong đầu, đó là vết thương do lúc nãy nó đỡ cho tôi, lúc tôi đang đứng chết trân tại chỗ.

Tôi quay đầu nhìn con quái vật, rồi lại quay đầu nhìn Phong, mấy viên gạch đó chỉ đủ để cầm chân nó thôi.

Suy xét về sau nếu chỉ có vậy 3 chúng tôi sẽ không toàn mạng.

Tôi nhìn thấy cái rìu trên tay Chi.

Có 1 cách, 1 mạng đổi 2 mạng.

Tôi gào lên với Phong và Chi cố gắng cầm chân nó, tôi nhấn mạnh thêm bảo Phong phải bảo vệ Chi.

Nói rồi tôi lách ra phía sau, chạy thẳng lên tầng 2 của phòng thể dục, bỏ lại phía sau tiếng kêu của thằng Phong "mày tính làm gì".

------------------------

*Hộc* *hộc* *hộc*, sau khi nghe tiếng nổ lớn, tôi và Đăng nhanh chóng chạy tới phía nhà thể dục.

Trên đường đi chúng tôi xém chạm mặt 1 con quái, may mắn tôi đã kịp giữ Đăng lại mà nép vào 1 phía góc tường khuất bóng.

Chúng tôi chạy tới kịp lúc, lúc chúng tôi vừa đứng ngay cửa phòng, đột nhiên từ phía trên thằng Vũ từ đâu lao xuống, nó ngồi lên cổ con quái vật, 2 chân goặp lại kẹp chặt vào thân quái vật, 2 tay cầm 1 sợi dây trói chặt cổ quái vật mà giật ngược về phía sau, nó gào lên với tụi con Chi "làm đi, nhanh lên".
 
Tích Tắc
Chương 6: Cú chốt hạ


"RRROOOAAARRR" con quái vật gầm lên giận dữ, âm thanh ấy xé toạc màng đêm yên tĩnh, đến mức tôi phải bịt chặt tai chịu đựng sự nhức nhói của màn nhĩ, tay nó vồ mạnh lên phía trên nhưng thằng Vũ né được.

Nó loạn choạng, vùng vẫy, có chủ đích mà tông mạnh vào tường.

"Ah" Vũ nhăn nhó, đau đớn kêu lên, lưng nó đập mạnh vào tường nhưng tay chân nó vẫn cố giữ chặt con quái vật.

Cùng lúc đó "ah" cơn đau theo các nơ-ron thần kinh từ tủy sống mà lan lên đỉnh đầu, khiến tôi không thể nào không thốt ra một cách đau đớn.

Cơ thể tôi run lẩy bẩy và ngã khụy xuống tại chỗ, tay tôi nhớp nháp toàn mồ hôi lạnh.

Đăng cũng không khá hơn tôi, đột nhiên mặt mày nó căng ra, xanh lét mà bám trụ vào bức tường chống đỡ cơ thể nặng nề.

Trở lại phía bên kia, trong lúc Vũ đang vật vã trên lưng con quái, hành động của Chi và Phong dường như vì cái gì đó làm cho chậm 1 nhịp, nhưng Phong cũng kịp thời cho nó ăn thêm một cục bê tông trong khi Chi cho 1 nhát rìu ngay trước ngực, máu đen bắn ra văng vào mặt nhỏ, "ah, shit" Chi ghê tởm mà văng tục.

Không vì thế mà con quái vật yếu đi, ngược lại nó càng trở nên điên loạn hơn.

Nó liên tục tung cước khiến Chi Phong không có cơ hội tiếp cận.

Nó tiếp tục thêm vài phát húc dữ dội vào tường, chớp thời cơ mà nắm lấy thằng Vũ trên lưng dục mạnh xuống sàn, đau đớn thằng Vũ hộc máu miệng, với ý định bóp nát cổ Vũ mà tung móng vuốt tới.

Không cho cơ hội Chi kịp lúc vung rìu thẳng vào mặt nó, máu đen phun trào mạnh mẽ như vòi nước bị bể, đau đớn nó kêu gào, loạn choạng mà nhào tới Chi.

"Đĩ mẹ mày đồ gớm ghiếc" Phong nói, nó xuất hiện từ lúc nào ở phía sau một tay giữ thân, tay còn lại móc lên ghì lại cách tay quái mà ôm chặt lấy, trước khi móng vuốt chạm tới, Chi né lùi về phía sau, đồng thời xoay người nhẹ lấy đà vung rìu lần nữa chặt đứt cánh tay nó.

"Tránh ra, cúi xuống" Đăng gào lên, tay nó cầm thanh kiếm, gân xanh nổi lên "xẹt" với 1 nhát, 2 phần thân con quái đứt lìa rơi lộp bộp.

Tôi không biết từ lúc nào Đăng đã ở đó, tôi cười nhếch mép nghĩ "quả nhiên là hợp với mày mà".

Trước khi tới đây tôi đã đưa nó thanh kiếm, tôi chắc rằng nếu người sử dụng thanh kiếm là nó thì thanh kiếm sẽ phát huy được tác dụng tốt nhất.

Tôi cũng muốn tới hồ hởi, vui mừng mà ôm chầm lấy bọn nó, tôi muốn chạy tới coi thằng Vũ sao rồi, nhưng mắt tôi mờ dần, cơ thể không còn là của tôi nữa.

Không chỉ là cơn đau lúc đập vào hành lang, mà tôi có cảm giác mình nhận thêm 3, 4 cơn đau cùng 1 lúc vậy.

Sức cùng lực kiệt, tôi nằm gục xuống sàn bất tỉnh nhân sự.

Đâu đó trong tìm thức tôi nghe thấy ai đó hoảng hốt la làng tên tôi "Hải Anh, Hải Anh, bà ơi", còn có người lay mạnh nữa "tha tôi đi, nhẹ nhàng với người ngất xỉu một chút chứ" tôi nghĩ mê man trong cơn bất tỉnh.

"Chúng ta rời khỏi chỗ này nhanh" Chi hối thúc, cố gắng đỡ Vũ lên lưng Phong, rồi nhanh chóng kiểm tra sơ tình hình của tôi, nó nắm lấy tay tôi mà run rẩy.

"Sao vậy?"

Phong khó hiểu hỏi Chi trong lúc đang hất thằng Vũ lên tìm vị trí phù hợp, tránh Vũ ngã khỏi lưng".

"Chúng ta gây ra tiếng động lớn ở đây, chắc chắn mấy con khác đang mò tới như cách tụi tao tới tìm bọn mày" Đăng cõng tôi trên lưng, nó ngó xung quanh, nuốt nước miếng rồi nói thêm "đi nhanh thôi trước khi quá trễ".

Do 2 đứa kia đang bận cõng người, Chi xung phong làm người dò đường, bọn nó tìm thấy căn phòng máy tính không khoá cửa, trông có thể trốn được mà chui vào.

Thực ra con đường tới đây cũng chẳng xuôn sẻ gì, không ít lần bọn nó phải núp đợi mấy con quái đi qua rồi mới có thể tiếp tục hành trình.

"Chúng ta để bọn nó trên mặt đất như này ổn không, hay để tôi ra ngoài kiếm thứ gì đó, còn có bông băng y tế nữa".

Phong lo lắng, chuẩn bị đi ra.

"Không, quá nguy hiểm, mày không thấy hả, cả đầu trước đầu sau đều có bọn nó, lúc vô đây tao còn phải dụ 1 con ra xa nữa đấy" Đăng nắm chặt cánh tay Phong, dứt khoát khuyên nhủ.

"Nhưng...

" Không để Phong kịp nói hết, Đăng giơ tay cởi nút áo của nó nói "mày cởi áo ra".

"Oái, mày làm gì thế" phong giật mình hốt hoảng, níu chặt cổ áo rộng mở, la làng "tao còn là trai tơ đó, mày, mày là biến thái à".

"Mày điên à, cởi ra nhanh lên, lấy áo mà lót cho bọn nó" Đăng mặt mày nghiêm nghị vừa nói vừa nhanh tay tự cởi áo của mình "mày tính để bọn nó nhiễm lạnh à".

"Sao không nói sớm cha, làm tao hết cả hồn" Phong vừa phản bác vừa làm theo.

Trong khi đó, Chi đang loay hoay giữa 2 chúng tôi, nó vừa kiểm tra tình trạng thằng Vũ, vừa áp tay lên má tôi kiểm tra nhiệt độ.

"Bọn nó vẫn ổn, nhưng hơi thở của Vũ yếu lắm, tôi sợ có tổn thương nào đó ở phổi rồi, còn Hải Anh thì đang lên cơn sốt".

Chi yếu ớt nói, nó không biết phải xử lý tình huống này như thế nào, đã bao giờ nó gặp qua đâu.

Cuộc sống đó giờ của nó chỉ loanh quanh với sách vở, nhà, trường và lớp học thêm mà thôi.

Nó cũng biết tình trạng cơ thể nó đang không ổn, nó không biết còn gắng gượng được bao lâu, bất cứ lúc nào nó cũng sẽ như tôi và Vũ, trên đường đến đây Phong đã giúp nó cầm máu, dù vậy máu đã thấm đẫm cả chiếc khăn tay rồi.

"Tệ đến vậy sao, chúng ta phải,..."

Chưa kịp nói hết câu, nhìn mặt Chi, Đăng hoảng sợ mà nói "bà ổn không, bà sao vậy, này Phong mày lại đây".

Lúc này mặt Chi tái mét, rồi đột nhiên nó bất tỉnh mà ngã vật ra đất, hên cho nó, Đăng đã kịp chộp lấy cánh tay nếu không nó đã đập đầu xuống sàn rồi.

"Má, chắc do mất máu rồi, phải làm sao bây giờ" Phong hoảng loạn nói, mắt nó đỏ hoe, nước mắt trực trào muốn tuôn ra trong lúc đang cố gắng kiểm tra mạch đập của Chi.
 
Tích Tắc
Chương 7: Mớ bòng bong


"Tích tắc, tích tắc, tích tắc" âm thanh kim giây vang lên đều đặn trong đêm khuya thanh tịnh.

Mắt tôi choàng mở, nhìn quanh đây là kí túc mà, tôi ngồi trên giường nhìn kĩ tay chân, sờ xoạng vết thương sau lưng, hơi thở gấp gáp theo từng nhịp phập phồng của lồng ngực, mồ hôi tuôn như mưa ướt đẫm phía sau áo, làm nó dính chặt vào da thịt khó chịu vô cùng.

"Ác mộng?" tôi lo lắng nói thầm, tay quơ quào khắp nơi tìm chiếc điện thoại.

Màn hình điện thoại hiển thị 0:00 giờ ngày 8/9, "mới chỉ 1 phút sau những gì đã xảy ra sao, hoá ra là mơ, có lẽ mình căng thẳng quá rồi" nhưng nghĩ tới những cảnh tượng lúc đó, tôi nhắm mắt, nằm vật ra giường co goắp người lại, 2 tay ôm chặt thân mình mà run rẩy không ngừng.

Sau một hồi vật lộn, tôi đã ổn định đôi chút, thở phào một hơi tính chìm luôn vào giấc ngủ nhưng vẫn là vui mừng quá sớm rồi.

"Xoạc" tiếng rèm giường ngủ được kéo ra, Chi đang đứng trước giường, gương mặt dâng lên nổi bất an.

Trước khi tôi kịp lên tiếng nó đã nhẹ nhàng mà ôm chầm lấy tôi, đầu nó rúc vào vai tôi, nó không khóc, cơ thể cũng không run rẩy nhưng tôi biết nó đang hoảng sợ.

Tôi cũng biết từ lúc nó ôm chầm lấy tôi, hy vọng trong tôi đã vụt tắt, những chuyện đó chắc là có thật nhỉ?

Tôi hoài nghi với mớ bòng bong trong đầu.

Còn tụi con trai nữa, tôi vội kéo con Chi ra, rồi lôi nó cùng ra ngoài.

"2 bà đi đâu vậy" nhỏ Nhung cùng phòng ló đầu ra ngoài, đầu tóc bù xù, giọng ngái ngủ hỏi.

"Tụi tôi bị mất ngủ, muốn ra ngoài hóng gió chút cho dễ ngủ" tôi mỉn cười nhẹ, bịa đại chuyện đáp lại.

"Vậy 2 bà vào sớm nhé, trời lạnh lắm" nói rồi nó nằm vật xuống chìm sâu vào giấc ngủ.

Vừa ra cửa tôi đã thấy bọn con trai đang ùa tới, kí túc xá nam nữ không cách nhau xa lắm, chỉ là 2 khu, mỗi khu 5 lầu nằm đối diện nhau, chính giữa là khu dành cho giáo viên, nối với nhau tạo thành hình chữ U.

"Chi ơi, Hải Anh à" từ phía xa tôi đã nghe thấy tiếng hét của thằng Vũ.

"Má ơi, tối rồi nhỏ tiếng 1 chút đi cha" tôi theo bản năng nhìn xung quanh sợ có ai đó đi ra vừa nghĩ thầm.

Nó chạy vội đến nhào đến Chi mà ôm chặt "trời ơi, bà có sao không, tôi lo chết đi được", nó toan quay qua ôm tôi nhưng tôi đã kịp giữ vai nó "tôi ổn, ông từ từ chút".

Nam nữ thụ thụ bất thân, tôi là con gái tiếp xúc thân mật với con trai cũng ngại ngùng lắm chứ, khác với Đăng lúc đó cảm xúc đã lấn át lý trí tôi.

"Bốp" Chi đánh mạnh một cái vào vai nó, cố ý né lưng sợ trúng chỗ đau cũ, nhẹ giọng chất vấn "ông bớt nhoi lại thì chết ai à"

Chợt nhớ ra gì đó nó đột nhiên cầm lấy tay Chi, vén áo lên xem xét, nó hoài nghi nói "vết cắt của bà... biến mất rồi???"

"Bà có đau chỗ nào không?"

Vấn đề này tôi cũng nhận ra từ lúc Chi ôm chầm rồi, nếu chuyện đó có thật, tôi thật sự đã trải qua, vậy các cơn đau của tôi đâu rồi, ngay cả chỗ bị thương ở lưng giờ sờ vô cũng chẳng có cảm giác gì.

"Chó Vũ ôm đau chết đi được, tưởng đâu trâu bò không chứ" Phong vừa xoa bóp cánh tay, than thở nói, đi tới đá cho nó 1 cái vào mông.

Xem ra trước khi đến đây bọn còn trai đã tình thương mến thương một hồi.

"Mọi người không sao là tốt rồi" Đăng nói xen vào, nó giơ tay bóp bóp mặt tôi nói thêm "xem nè xác sống bật dậy, bây giờ còn nói chuyện được nè".

Dĩ nhiên nó lãnh trọn cú đá, đấm của tôi không hề nhẹ lực mà cười ha hả chịu đựng.

Để tiện bàn chuyện chúng tôi, đi về phía bãi đất trống sau kí túc xá nữ tổ chức 1 cuộc họp nhóm bất đắt dĩ.

Chỗ này chưa tới ngày cắt tỉa nên cỏ dại mọc khắp nơi, um tùm, có rắn hay con gì đó cũng không lạ.

Trong lúc đợi Phong với Vũ, 3 đứa tôi nhóm lửa, chẳng đứa nào có kinh nghiệm mãi sau mới tạo được 1 đám cháy nhỏ, mặt đứa nào cũng đầy nhọ nồi đen.

"Đốt ở đây có bị bảo vệ bắt không đó" Chi bình thản hỏi chẳng có cảm xúc lo lắng mà đáng ra phải có.

"Yên tâm, tới đó tôi với bà chạy, cho thằng Đăng làm bia đỡ đạn" không bỏ lỡ thời cơ, cứ có cơ hội tôi sẽ cố ý nói kháy Đăng, niềm vui nho nhỏ của tôi ấy mà, ai biểu nó suốt ngày ghẹo tôi.

"Có chết mày cũng sẽ chết chung, tới đó tao sẽ mời mày 1 điệu disco trên mộ chung 2 đứa" mặt nó hiện ý định biến thái, tay cứ liên tục chọt chọt má tôi, tôi tính cạp nó nhưng toàn hụt.

"Khoai tới nè, tránh ra nước sôi nước sôi" Vũ mồm to, từ xa vang lên, nó bị Phong đạp 1 cái "thằng điên, đã kêu mày nhỏ miệng rồi".

Chúng tôi vừa nướng khoai vừa làm rõ các vấn đề.

"Chuyện đó ai cũng trải qua sao, mấy vết thương của tụi mày sao rồi" tôi bắt đầu câu chuyện.

"Hình như đã lành rồi hoặc có thể vốn đã chẳng xảy ra" Vũ nói

"Vậy là mơ nhưng nó chân thực quá, nhưng lý nào cả 5 đứa lại cùng 1 giấc mơ, hơn nữa bọn mình đã thật sự đi tới hành lang số 5 à" Đăng nhìn chằm chặp củ khoai nói.

"Hay là bọn mình tới đó coi thử, mà từ lúc tỉnh dậy tụi bây có thấy có gì đó khác lạ không" Phong nhiệt tình nói

"Cái đó để mai đi, tôi không muốn đi lúc này" Chi nhăn nhó nói

"Tao đồng ý, nhưng bọn mày coi nè" Vũ vén quần lên "nếu là mơ thì giấc mơ đã bắt đầu từ lúc chúng ta tới hành lang số 5, chân tao không có dấu hiệu bị thương lúc bị tường đè"

"Bọn mày có nghĩ là hiện tượng shared dream không?"

Đây là hiện tượng mà hai hay nhiều người có cùng nội dung, bối cảnh hoặc sự kiện diễn ra trong giấc mơ.

Tôi đưa ra 1 số bài báo trên internet cho bọn nó xem, nhưng tiếc là chẳng có bài nào đáng tin cậy.

"Nếu giải thích theo cách này thì còn có lý, tao chẳng nghĩ ra vấn đề nào khác, trừ khả năng tụi mình bị ám" Phong nói, rồi chợt nhớ "Ah để mai tao kiếm nhỏ C4 dù sao trước khi gặp tụi bây tao cũng đi gặp nó, tao có thể xác nhận thời gian".

"Tụi mình có thể hỏi Nhung" Chi nhìn tôi, rồi chuyển ánh nhìn qua bọn con trai "còn về bọn quái vật, mấy người có ý kiến gì không, trách khả năng bọn mình quay lại nơi đó".

"Bọn nó tấn công độc lập, ngoài ra còn cực nhạy với âm thanh, tôi không biết khả năng quan sát, khứu giác của bọn nó tốt không, điểm yếu thì chưa biết, có quá nhiều thứ chúng ta phải giải quyết vào lần tiếp theo" Đăng nhận định suy nghĩ của mình nói ra.

"Còn 1 vấn đề nữa lúc đầu tao không để ý nhưng khi suy ngẫm lại thấy gì đó sai sai, khi đó cơn đau của tao cứ nghĩ là do va chạm vào tường lúc chạy trốn, nhưng khi thằng Vũ bị tấn công, cơn đau đột nhiên lan tới 1 cách kì lạ dù trong khoảng thời gian tao chạy tới đó không thấy vấn đề gì cả" tôi nhìn Đăng, ngay lúc Vũ bị tấn công, tôi cũng thấy sự bất thường của nó "tụi mày có nghĩ chúng ta có khả năng chia sẽ cảm giác đau đớn hay gì đó không".

"Nếu vậy sao lúc Chi bị thương tôi không thấy gì?"

Vũ thắc mắc hỏi ngay.

"Tôi nghĩ do lúc đó căng thẳng quá nên ông không để ý đó thôi, đúng là lúc ông bị đập có cơn đau đớn xuất hiện đấy" Chỉ trả lời và khẳn định suy đoán.

"Có lẽ là vậy 1 người nói thì có lẽ sai nhưng 2 người trở lên thì,..."

Sau một hồi im lặng không dám tin nó mới mở miệng.

"Còn nữa tao cũng nghi ngờ thầy Quang, tao nghĩ thầy biết gì đó trong chuyện này" tôi vốn không muốn đề cập tới và tự mình tìm hiểu, vì chuyện này khá cảm tính, lúc đó có thể tôi nghe nhầm hay tự tưởng tượng ra, nhưng lỡ đó là sự thật thì tôi cần sự giúp đỡ từ bọn nó.

Hiện tai bọn tôi đang cùng 1 thuyền, nếu không tin chúng nó, tôi sẽ chẳng thể tin ai được.

"Sao lại là thầy Quang???"

Phong khó hiểu hỏi, "là lúc đó sao?"

Đăng nhìn tôi lên tiếng.

Tôi hiểu ý Đăng "tao sẽ tìm hiểu thử xem sao, tụi bây có thể quan sát để ý hành động thầy".

Sau đó tôi giải thích với tụi lý do tôi nghĩ ngờ thầy.

"Được thôi, hôm nay mệt mỏi thật đấy, tụi mày nhìn xem bầu trời đẹp thế kia mà" Vũ ngã lưng ra sau, ngước mặt lên trời ngắm sao.

Bầu trời đêm nay đúng là đẹp thật, không mưa, không mây, trăng sao sáng chói loá tràn ngập khắp bầu trời tối đen, tiếng dế và ễnh ương thay phiên nhau kêu phá ta không gian yên tĩnh, ồ phải hiện tại đang mùa mưa mà.

Còn có mùi thơm ngào ngạt của khoai lang nướng.

Nó làm tôi nhớ tới những ngày tháng niên thiếu, cái thời mà ánh đèn điện, điện thoại cảm ứng còn chưa phổ biến, hoài niệm biết bao.

"Sao chúng ta không thư giãn chút nhỉ" Chi đồng ý với Vũ đề nghị.

Tôi thầm đồng ý, vứt mớ bòng bong kia ra phía sau, mà tận hưởng không khí ngay lúc này, còn chuyện khác từ từ giải quyết, giờ cũng chẳng thể làm gì được.
 
Back
Top Bottom