Khác Tia sáng trên vũng máu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
354,372
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394528910-256-k374383.jpg

Tia Sáng Trên Vũng Máu
Tác giả: yuidepzaii_yuri
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tia Sáng Trên Vũng Máu là một truyện dài thuộc thể loại trinh thám - ly kỳ, xoay quanh những vụ án bí ẩn được gây ra bởi một kẻ sát nhân hàng loạt.

Hắn không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoại trừ ký hiệu kỳ lạ "§" tại hiện trường mỗi

-yuri shinogawa-



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tia Sáng Trên Vũng Máu
Chương 1: §


Tiếng phấn cạ nhẹ lên bảng làm xao động cả không gian.

Lớp học nằm trên tầng ba của một toà nhà cũ kỹ, nơi ánh sáng chiều tà len qua khung cửa sổ gỗ, rọi lên những chiếc bàn dài sẫm màu và vẽ nên những vệt bụi vàng óng.

Thoạt nhìn, nơi này giống một lớp học bổ túc hơn là lớp đại học chính quy.

Bầu không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió va vào cánh cửa kính đã mòn bản lề.

Ngồi gần cuối lớp, cô chống cằm, mắt khẽ nheo lại vì ánh sáng chói từ bên ngoài.

Không ai trong lớp biết rõ cô học chuyên ngành gì – kể cả giảng viên.

Cô ít nói, ít tham gia thảo luận, nhưng lại khiến người khác khó có thể rời mắt mỗi khi lên tiếng.

Một người bạn ngồi cạnh – cô ấy – huých nhẹ khuỷu tay vào vai cô, ra hiệu bằng một nụ cười nửa miệng.

Cô liếc sang, không đáp.

Trong lúc giảng viên tiếp tục thao thao bất tuyệt về “phân tích hành vi tội phạm dựa trên mô hình phản ứng tâm lý”, cô khẽ vuốt ngón tay lên mặt bàn, nơi ai đó từng khắc một ký hiệu lạ lẫm: §.

Ký hiệu luật.

Nhưng giờ đây, với cô, đó còn là dấu hiệu của máu.

Hắn – người chưa từng bị nhìn thấy rõ – đã để lại ký hiệu đó sau ba mươi tám vụ án không lời giải.

Không nhân chứng, không dấu vết, không một sợi tóc, không một vân tay.

Chỉ có §, luôn hiện diện – thách thức toàn bộ hệ thống pháp luật và cả lương tri con người.

Vụ thứ ba mươi chín sẽ là gì?

...

Chiều muộn, tại một công viên cách đó vài quận.

Cố Kỷ Nhiên chạy.

Anh không biết mình đã chạy bao lâu.

Từ lúc nào, những bước chân trở nên hỗn loạn, và tiếng tim đập át cả tiếng gió.

Con đường trải sỏi dưới chân như dài vô tận, ánh nắng cuối cùng lấp ló giữa hàng cây lay động như đang cười nhạo anh.

Anh biết mình bị theo dõi.

Từ lúc bước vào công viên – từ lúc nhận ra tin nhắn đó không phải trò đùa – anh đã cảm nhận được ánh mắt bám sát gáy mình.

Nhưng anh không dừng lại.

Trong tay anh là một túi tài liệu – mỏng, nhưng đủ để khiến một người chết.

Anh từng gặp cô – Lý Giang Tuyết – cách đây không lâu.

Cũng từng giúp cô một việc nhỏ, chẳng đáng gì.

Nhưng giờ đây, giữa công viên vắng, anh nhận ra rằng… anh cần phải sống để gặp lại cô.

Không phải vì tình cảm, mà vì cô là người duy nhất anh nghĩ đến trong lúc này – một cách vô thức.

Phía sau lưng anh, bóng tối dần lan.

Không một tiếng động.

Không một bước chân.

Nhưng có thứ gì đó – hay ai đó – đang đến gần.

Phập.

Cơn đau xuyên qua lồng ngực như một đòn chớp nhoáng.

Anh ngã xuống, mắt mở lớn, giật giật trong tuyệt vọng.

Máu thấm qua lớp áo sơ mi, nhuộm đỏ những viên sỏi dưới người.

Một bóng người cúi xuống, mặt bị che bởi mũ lưỡi trai, ánh sáng không chạm đến.

Hắn lấy ra một vật gì đó nhỏ – ngón tay – rồi vẽ trên vũng máu đang loang dần.

§

Vẫn là nó.

Vẫn sạch sẽ.

Vẫn không một dấu vết nào.

Và như vậy, vụ thứ ba mươi chín đã bắt đầu.

...

Trong lớp học, cô bỗng ngẩng đầu lên.

Một cơn rùng mình lướt dọc sống lưng – như thể linh cảm điều gì đó vừa xảy ra.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng cuối cùng đã tắt.

Tiết học kết thúc.

Bạn cô đứng dậy, xếp sách vở vào túi.

Lúc ấy, cô xuất hiện – một cô gái khác, từ ngoài cửa bước vào, ánh mắt sắc lạnh như biết rõ điều gì sắp tới.

“Muộn rồi,” cô ấy nói.

Lý Giang Tuyết đứng dậy, quay lại, không biểu cảm.

Nhưng trong mắt cô, một tia nghi ngờ đã lóe lên.
 
Back
Top Bottom