"Làm thế nào để khiến cái này tạo ra nước?"
Đường Lệ Từ đứng ở cửa phòng tắm, quấn mình trong chiếc áo choàng tắm quá khổ của Tề Tư Triết, mái tóc bạc ướt bết dính vào má, không phải do tắm mà vì bị nước bắn vào khi kiểm tra vòi nước lúc nãy.
Khi Tề Tư Triết từ phòng khách đi vào, anh ấy nhìn thấy cảnh tượng: con cáo nhỏ một tay giữ mái tóc bạc ướt sũng, tay kia cẩn thận chọc vào vòi nước, đôi mắt màu hổ phách ánh vàng đầy vẻ bối rối và chút áy náy.
Gấu áo choàng của cậu bé lê trên sàn nhà, tạo thành một vệt ẩm ướt.
Đường Lệ Từ đi chân trần trên nền gạch, các ngón chân hơi co lại vì lạnh.
"Sao tóc em ướt nhẹp thế này?"
Tề Tư Triết hỏi.
"Em vặn cái này".
Đường Lệ Từ chỉ vào công tác nước, "nước chảy ra.
Em muốn tắt nó nên đã vặn sang phía bên kia, và nước lại chảy mạnh hơn nữa...".
Giọng cậu bé càng lúc càng nhỏ, vành tai hơi đỏ lên, mặc dù cậu bé không có tai cáo, nhưng Tề Tư Triết không hiểu sao lại cảm thấy nếu có thì đôi tai nhất định sẽ cụp xuống.
Tề Tư Triết thở dài.
Lẽ ra anh nên nhận ra sớm hơn.
Làm sao một bé cáo cổ đại chưa từng nhìn thấy điện thoại di động có thể sử dụng các thiết bị phòng tắm hiện đại được chứ.
"Lại đây".
Anh vẫy tay và đi đến bồn rửa.
Đường Lệ Từ đi theo sau, chiếc áo choàng tắm khổng lồ lê lết phía sau, cậu cử động vụng về như một đứa trẻ mới biết đi.
Tề Tư Triết nhận thấy sợi dây đỏ trên cổ tay cậu bé lộ ra, và chiếc răng cáo lấp lánh ấm áp dưới ánh đèn phòng tắm.
"Đây là vòi nước lạnh, còn đây là vòi nước nóng".
Tề Tư Triết nắm tay Đường Lệ Từ hướng dẫn cậu đặt tay lên hai vòi.
"Xoay sang trái là mở, sang phải là tắt.
Mở vòi lạnh trước, rồi từ từ mở vòi nóng, em hiểu chưa?"
Ngón tay Đường Lệ Từ mát lạnh, làn da mịn màng đến mức không giống người thường xuyên luyện võ.
Cậu chăm chú nhìn vòi nước, sau khi thử vài lần theo hướng dẫn của Tề Tư Triết, cuối cùng cậu cũng nắm những điều cơ bản.
"Em hiểu rồi".
Mắt cậu sáng lên.
"Nó tiện hơn cái bơm tay ở nhà".
"Giếng bơm tay?"
"Dạ đúng, có một cái giếng phía sau Chu Thê Lâu.
Phải ấn mạnh cần gạt mới lấy được nước".
Đường Lệ Từ vừa nói vừa diễn tả.
"Miệng giếng bị đóng băng vào mùa đông, và A Nhãn luôn dặn em đừng đến đó, sợ trượt té".
Tề Tư Triết chợt nhận ra "nơi của em" mà cậu bé nhắc đến là một nơi có thật, có giếng nước, sư huynh và một cuốcn sống thường nhật quen thuộc.
Nhưng giờ đây, cậu bị ném vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, nơi cậu phải học ngay cả những điều cơ bản nhất như sử dụng nước từ đâu.
"Và cả cái này nữa".
Tề Tư Triết mở cửa phòng tắm.
"Vào đi, anh sẽ hướng dẫn em cách dùng vòi hoa sen".
Đường Lệ Từ bước vào phong tắm một cách thận trọng, như thể đang bước vào một cái bẫy không rõ nguồn gốc.
Tề Tư Triết tháo vòi hoa sen ra khỏi giá đỡ và bật cộng tắc.
Nước ấm phun ra ào ạt.
Đường Lệ Từ giật mình, theo phản xạ lùi lại nửa bước, lưng đụng vào cửa kính.
Nhưng cậu nhanh chóng bình tĩnh lại và tò mò đưa tay hứng nước.
"Nước nóng sao?
Sao lại nóng thế?"
"Có một bình nước nóng".
Tề Tư Triết chỉ vào máy màu trắng trên tường.
"Nó dùng khí đốt tự nhiên để đun nước".
"Khí tự nhiên..."
Đường Lệ Từ lặp đi lặp lại, rõ ràng là không hiểu, nhưng cậu không hỏi thêm chi tiết.
Thay vào đó, cậu tiếp tục xem xét vòi hoa sen.
"Em có thể tháo cái này ra được không?
Sẽ không bị rò rỉ chứ?"
"Đây là một đầu nối ống".
Tề Tư Triết kiên nhẫn giải thích.
"Nó dùng để điều chỉnh lưu lượng nước.
Em xoay nó và sẽ thấy nước tăng lên".
Đôi mắt Đường Lệ Từ mở to như thể vừa nhìn thấy một bảo vật thần kỳ nào đó.
Cậu bé nhận vòi hoa sen từ Tề Tư Triết, cẩn thận hướng dòng nước vào lòng bàn tay và vặn núm điều chỉnh nước vài lần.
Nhìn dòng nước chảy chập chờn, khóe miệng cậu vô thức cong lên.
"Thật thú vị".
Cậu nhận xét.
Tề Tư Triết chợt cảm thấy việc dạy một người từ trên trời học cách sử dụng thiết bị hiện đại có phần giống như giải thích vật lý lượng tử cho một chú mèo.
Bạn biết là người đó không hiểu, nhưng sự nghiêm túc của người đó lại đáng yêu vô cùng.
"Này là sữa tắm.
Khi em xoa lên da, nó sẽ tạo bọt và giúp em làm sạch".
Tề Tư Triết đưa một chai sữa tắm dạng bơm.
"Ấn vào đây".
Đường Lệ Từ ấn mạnh khiến một vũng mỡ trắng lớn chảy đầy ra.
Cậu vội cố gắng hứng lấy, nhưng cuối cùng lại bôi hết lên tay và bắn vài giọt lên mặt.
"Nhiều quá rồi".
Tề Tư Triết muốn cười nhưng cố nén lại.
"Một chút thôi là đủ".
Anh làm mẫu, nhẹ nhàng ấn vào đầu bơm để lấy một lượng sữa tắm cỡ đồng xu.
Đường Lệ Từ làm theo và lần này đã thành công.
Cậu xoa sữa tắm vào lòng bàn tay, nhìn lớp bọt trắng dày lên, đôi mắt cậu sáng lên.
"Mùi thơm quá à".
Cậu đưa tay lên mũi ngửi."
Mùi giống hoa mộc tê".
"Nó có mùi hoa dành dành".
Tề Tư Triết sửa lại, rồi nhận ra có gì đó không ổn."
Em biết về hoa mộc tê sao?"
"Trong sân nhà Chu Thê Lâu có ba cây hoa này", giọng Đường Lệ Từ hạ xuônhs.
"Khi chúng nở hoa vào mùa thu, cả sân đều thơm ngát.
Sư huynh thường hái chúng để làm bánh..."
Cậu nói chưa xong, nhưng Tề Tư Triết đã cảm nhận được nỗi nhớ nhung trong từng lời nói của cậu bé.
"Trước tiên em nên đi tắm".
Tề Tư Triết chuyển chủ đề.
"Em có cần anh dạy cách gội đầu không?"
Đường Lệ Từ gật đầu.
Trong mười phút tiếp theo, Tề Tư Triết đã trải nghiệm "hướng dẫn chăm sóc tóc toàn diện".
Từ việc tạo bọt dầu gội trước khi thoa lên tóc, đến việc nhắm mắt khi xả tóc và không thoa dầu xả lên da đầu.
Đường Lệ Từ học từng bước một cách chăm chỉ, nhưng thực tế, cậu luôn gặp phải vô số vấn đề.
Ví dụ, cậu cố gắng buộc mái tóc ướt của mình theo kiểu cổ xưa, nhưng cuối cùng lại bị bọt dầu gội dính đầy mặt.
Ví dụ, khi đang xả nước, cậu bé quên cách điều chỉnh nhiệt độ nước và bị lạnh đến mức kêu lên.
Ví dụ, khi lau khô tóc bằng khăn, cậu bé dùng nhiều lực và suýt nữa thì tự khiến mình ngã vì trượt chân.
Tề Tư Triết dựa vào khung cửa và quan sát.
Sau khi đỡ cáo nhỏ bị trượt chân ngã xuống đất lần thứ ba, cuối cùng anh không thể nhịn được cười phá lên.
"Anh cười gì vậy?"
Đường Lệ Từ hé nửa mặt ra khỏi khăn tắm, xà phòng vẫn còn vương lại và một chút bọt bám vào chóp mũi.
"Không có gì đâu".
Tề Tư Triết nén nụ cười, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ thích thú.
"Anh nghĩ...em học rất nhanh".
Đây là sự thật.
Bất chấp những vấp ngã và thất bại, Đường Lệ Từ thực sự thích nghi với những điều mới lạ một cách nhanh chóng.
Cậu bé quan sát tốt, có khả năng bắt chước mạnh mẽ và không sợ mắc lỗi.
Điều hiếm thấy ở một thiếu niên khi bị ném vào nơi xa lạ.
Khi Đường Lệ Từ bước ra khỏi phong tắm với mái toac ướt, khoác trên mình áo choàng tắm, Tề Tư Triết đã chuẩn bị sẵn "dụng cụ giảng dạy" tiếp theo.
Máy sấy tóc.
"Cái gì thế?"
Đường Lệ Từ nhìn vật thể bằng nhựa màu trắng với vẻ cảnh giác.
"Một bảo vật ma thuật sao?"
"...Một máy sấy tóc, để sấy tóc".
Tề Tư Triết cắm điện và bật công tắc.
"Vù....."
Máy sấy tóc phát ra tiếng ồn lớn.
Phản ứng của Đường Lệ Từ vượt quá mong đợi của Tề Tư Triết.
Gần như ngay khi âm thanh vang lên, chú cáo nhỏ giật mình lùi lại, bộ lông bạc của nó lay động không cần gió theo đúng nghĩa đen là "tự lay động", những sợi tóc dường như đang sống dậy khi chúng uốn lượn thành một vòng cung nhỏ trong không trung.
Tay phải của cậu vào thế phòng thủ, ánh mắt ánh lên vẻ sắc bén.
Vẻ ngây thơ biến mất ngay lập tức, được thay thế bằng sự cảnh giác của một kẻ săn mồi.
Tề Tư Triết sững sờ.
Đường Lệ Từ cũng sững sờ.
Cậu nhìn tư thế của mình, rồi nhìn thứ "vũ khí ma thuật" ồn ào trong tay Tề Tư Triết, từ từ thả lỏng, tai đỏ ửng.
"Xin lỗi" Cậu nói khẽ, "nó ôn quá nên..."
"Không có gì".
Tề Tư Triết tắt máy sấy tóc, căn phòng lập tức im lặng.
"Lỗi là do anh không báo trước.
Này là công cụ sấy tóc thôi, không nguy hiểm đâu".
Anh bật lại máy, chỉnh ở chế độ thấp nhất và nói bằng giọng nhẹ nhàng.
"Nhìn này, hơi nóng".
Đường Lệ Từ do dự một chút trước khi tiến lại gần, đưa tay ra cảm nhận luồng khí ấm thổi ra từ lỗ thông hơi.
Hơi ấm khiến anh thư giãn, nhưng sự tò mò lại hiện lên trong mắt: "Sưởi bằng lửa sao?
Không... nó không có lửa..."
"Hệ thống sưởi điện".
Tề Tư Triết giải thích một cách đơn giản, "cũng giống đèn điện, nó sử dụng điện".
Đường Lệ Từ gật gật như thể đã hiểu, không nói thêm câu nào.
Cậu ngoan ngoãn ngồi xuống chiéc ghế mà Tề Tư Triết mang đến, để anh sấy tóc cho mình.
Máu tóc bạc của cậu khẽ bay trong làn gió ấm, những sợi tóc mềm mại, mỏng manh, tựa như một nắm ánh trăng trong tay.
Những cử động của
Tề Tư Triết rất nhẹ nhàng, và khi những ngón tay anh lướt qua tóc cậu, anh có thể cảm nhận được Đường Lệ Từ khẽ run.
Không phải vì sợ hãi mà giống như phản ứng bản năng của một thú nhỏ được vuốt ve.
"Ở nơi em sống, chúng em phải tự sấy tóc hoặc đợi tóc khô dưới ánh mặt trời".
Đường Lệ Từ nói với đôi mắt nhắm nghiền.
"Đôi khi vào mùa đông lạnh cóng, A Nhãn sẽ cho em ngồi cạnh bếp lò để sấy tóc trong khi sưởi ấm".
" Cậu A Nhãn đối xử tốt với em phải không?"
"Ừm".
Giọng Đường Lệ Từ nhỏ dần.
"Khi huynh ấy đưa em về, em chỉ cao đến đây thôi".
Cậu chỉ tay về phía độ cao ngang eo Tề Tư Triết.
"Hồi đó, em chẳng biết gì cả, thậm chí còn không nói năng rành mạch.
A Nhãn đã dạy em từng chút một".
Tề Tư Triết tắt máy sấy tóc, chỉ còn lại tiếng tích tắc của đồng hồ trong phòng.
"Em muốn về không?"
Đường Lệ Từ im lặng hồi lâu.
Mái tóc ướt của cậu đã khô một nửa, những sợi tóc bạc lấp lánh dưới ánh sáng.
Cậu nhìn xuống sợi dây đỏ trên cổ tay, những ngón tay nhẹ vuốt ve chiếc răng cáo.
"Em muốn về".
Cậu nói, giọng rất nhỏ.
"Nhưng nếu em không thể quay lại, em không thể cứ mãi nghĩ về chuyện đó.
Sư huynh Phương Chu từng nói người ta nên sống cho hiện tại và làm những việc cần làm".
Cậu ngước nhìn Tề Tư Triết:" Giờ em ở bên anh, em nên học cách sống ở đây.
Khi đã học được cách sống, có lẽ em sẽ tìm được đường về".
Tề Tư Triết chợt nhận ra đứa nhỏ này tinh ý hơn anh nghĩ.
Sau khi Đường Lệ Từ thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ, đương nhiên vẫn là đồ của Tề Tư Triết, rộng hơn hai cỡ, tay áo xắn lên ba lần, hai người cuối cùng cũng ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.
Bên ngoài, trời đã tối hẳn, và mưa vẫn chưa ngớt, những hạt mưa gõ nhẹ lên cửa kính.
Tề Tư Triết lấy một cuốn sổ và cây bút từ ngăn kéo bàn cà phê.
"Chúng ta hãy bắt đầu bài học đầu tiên".
Anh nói: "Những điều cơ bản của cuộc sống hiện đại".
Đường Lệ Từ ngay lập tức ngồi thẳng dậy, hai tay chống lên đầu gối, trông như đang chăm chú lắng nghe bài giảng.
Nếu không phải vì độ mắt hổ phách nổi bật của cậu thì trông cậu giống như học sinh chăm chỉ chuẩn bị bài.
"Chúng ta bắt đầu từ những điều cơ bản" Tề Tư Triết vẽ một hình vuông trên giấy.
"Đây là điện thoại di động, chính là chiếc điện thoại nhỏ hình vuông biết hát mà em thấy trong phòng bệnh".
Tại sao nó biết hát?
"Vì nó chứa các linh kiện điện tử và phần mềm..."
Tề Tư Triết ngừng giữa chừng khi thấy ánh mắt của Đường Lệ Từ bắt đầu bối rối.
"Không sao, chỉ cần nhớ nó có thể dùng để liên lạc với người khác, xem video và mua sắm".
Đường Lệ Từ gật đầu, cẩn thận ghi nhớ trong đầu: điện thoại di động = công cụ thần kỳ đa năng.
"Đây là ti vi".
Tề Tư Triết vẽ thêm một hình chữ nhật.
"Nó là một màn hình chuyển động, giống như múa rối bóng mà nơi em ở có, nhưng nó không cần người điều khiển".
"Em biết về múa rối bóng".
Mắt Đường Lệ Từ sáng lên.
"Sư huynh Phương Chu dẫn em đi xem, đó là vở múa rối về Truyền thuyết Bạch Xà".
"Ừm, khá giống nhau".
Tề Tư Triết tiếp tục vẽ.
"Đây là tủ lạnh, thức ăn sẽ không bị hỏng nếu để trong đó.
Đây là lò vi sóng, dùng để hâm nóng thức ăn.
Đây là máy giặt, dùng để giặt đồ..."
Anh ấy chỉ giải thích đơn giản từng bức vẽ.
Đường Lệ Từ học rất chăm chỉ, luôn hỏi mỗi khi thắc mắc, nhưng Tề Tư Triết thường không biết trả lời sao cho dễ hiểu.
Tại sao thực phẩm không bị hỏng khi để trong tủ lạnh?
(Còn tiếp, chương truyện quá dài nên mình chia từng đợt gõ chay trên đt.
Rảnh lúc nào gõ lúc ấy.
Mn thông cảm nha 🙇♀️)