Cập nhật mới

Khác Thương Em, Thương Đến Tận Cùng [BHTT]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
374111629-256-k417804.jpg

Thương Em, Thương Đến Tận Cùng [Bhtt]
Tác giả: tranphivu789
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Em nói em thương tôi,
Nhưng em ơi, chữ thương sao vội viết.

Em vì người vội vã rời xa tôi,
Để cuối cùng ta chia ly đôi ngã."

Áng văn:

Cô là một sinh viên ngành Y vừa tốt nghiệp, chẳng may bị rớt vực, xuyên đến năm Hưng Long thứ 2[¹], Hoàng Đế Trần Anh Tông.

Trong cuộc hôn nhân ấy, Y Vũ phải lòng nàng Ngọc Anh.

Thế nhưng, vạn sự vô lường.

Cô và nàng kết hôn, cũng chỉ là giả.

Nhưng tình cảm mà cô giành cho nàng là thật, chỉ tiếc một người lún quá sâu, một người vô tình.

Thiếu nữ như hoa, như ngọc ấy làm sao biết chữ thương nặng bao nhiêu?

Chỉ vì một chữ thương cô chờ nàng hai mươi năm.

Chỉ vì một chữ tình cô bỏ lỡ khoảnh khắc trở về quê hương.

Cô chờ nàng cả cuộc đời.

Vậy nàng có bao giờ quay lại nhìn cô chưa?

[¹] Niên hiệu của Trần Anh Tông:

Hưng Long (興隆) - dùng suốt 21 năm trị vì.

___

QUÝ ĐỌC GIẢ LƯU Ý:.

TÁC GIẢ CHỈ MƯỢN BỐI CẢNH LỊCH SỬ, TOÀN BỘ MỌI CHI TIẾT ĐỀU LÀ HƯ CẤU.

MỌI HÌNH ẢNH, NHÂN VẬT, ĐỊA ĐIỂM ĐỀU HƯ CẤU ĐỀU DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ.

VUI LÒNG KHÔNG BÁO CÁO TÁC PHẨM, KHÔNG BẮT CHƯỚC HÀNH ĐỘNG CỦA CÁC NHÂN VẬT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.

XIN CẢM ƠN.



thuanviet​
 
Thương Em, Thương Đến Tận Cùng [Bhtt]
Giới thiệu nhân vật


Cô : Trần Y Vũ

Quốc tịch : Việt Nam

Giới tính : nữ

Giao diện : cao 1m72, mang nét đẹp phi giới tính, tóc dài qua cổ một chút.

Tính cách : hòa đồng, thân thiện.

Tuổi tác : 27

Nghề nghiệp : bác sĩ y học cổ truyền.

Học vấn : bằng khá bác sĩ đại học Y Hà Nội.

Tài lẻ : võ Taekwondo (đai đen tam đẳng), biết nấu ăn.

....

Nàng : Nguyễn Trúc Ngọc Anh

Tuổi tác : 16

Ngoại hình : 1m5, mắt hạnh, mày liễu, cười duyên, dáng người mảnh mai, nhỏ nhắn.

Tính tình : nhẹ nhàng, dịu dàng.

Thân thế : Con gái út Tả Đô Thống Bộ Binh[¹].

Chàng : Lý Kiện Hào

Tuổi tác : 18

Ngoại hình : ước chừng trên 1m6, mặt chữ điền, thân hình cao ráo.

Tình tình : trung thực, kiên nhẫn.

Gia thế : Đích tử (con trai do vợ cả sinh) Lễ bộ Thượng Thư[²].

Chức vụ : Lễ bộ tả lang trung[³].

...

Giải nghĩa:

[¹] Tả (左): Nghĩa là "bên trái", thường dùng để phân biệt với Hữu (右) – bên phải.

→ Trong quân đội phong kiến, Tả thường là vị trí phó hoặc đồng cấp phụ trách một nửa, chia theo cánh quân trái/phải, hoặc khu vực trái/phải.

Đô Thống (都統): Chức vụ chỉ huy quân sự cấp cao (tướng lĩnh), thường dưới Đại tướng quân hoặc Thái úy.

Bộ binh (步兵): Loại quân tác chiến chính, đi bộ, đánh trận trên bộ.

[²] Chức vụ:

Là người đứng đầu Bộ Lễ (禮部)– tương đương Bộ trưởng Bộ Lễ ngày nay.

Thuộc hàng Tam phẩm (三品) trở lên (cao cấp).

Nhiệm vụ:

Chủ quản các việc lễ nghi triều đình, quốc lễ, lễ tế, phong tước, thi cử, hôn nhân, tang ma, sắc phong, v.v.

Đứng đầu hệ thống quản lý văn hóa – lễ nghi – đạo đức của nhà nước.

[³] Chức vụ:

Là quan trung cấp trong Bộ Lễ, dưới quyền Thượng thư (尚書)[⁴].

Có thể coi là cấp vụ trưởng/phó giám đốc ngày nay.

Thường thuộc hàng Lục phẩm hoặc Ngũ phẩm.

Nhiệm vụ:

Trực tiếp giúp việc cho Thượng thư, quản lý một mảng chuyên môn trong Bộ.

Có thể phụ trách từng phần như: lễ tế, thi cử, sắc phong, quốc hôn, tang lễ…

Có thể có các chức phụ như: Tả Lang trung (左郎中)[⁵], Hữu Lang trung (右郎中)[⁵] (chia đôi lĩnh vực, giống Tả – Hữu Thị lang).

[⁴] 尚書 (Thượng thư):

Là chức quan đứng đầu một Bộ trong

Lục Bộ: Lễ, Hộ, Binh, Hình, Công, Lại.

Trong tiếng Trung cổ/hiện đại, vẫn giữ là 尚书.

[⁵] 郎中 (Lang trung):

Quan trung cấp trong một Bộ.

Có thể chia ra:

左郎中 (Tả Lang trung): phụ trách bên trái hoặc một phần chuyên môn.

右郎中 (Hữu Lang trung): tương tự, phụ trách phần còn lại.
 
Thương Em, Thương Đến Tận Cùng [Bhtt]
Chương 1 : Thường nhật


Sau khi tốt nghiệp đại học, Trần Y Vũ không vội tìm việc, cô quyết định leo núi thư giãn.

Nào ngờ đây chính là quyết định thay đổi cả cuộc đời của cô.

...

Tiếng mưa rơi từ trên mái nhà xuống làm cho Trần Y Vũ đang trong cơn mơ tỉnh dậy.

Phải rồi, cô không còn ở Hà Nội nữa mà là ở kinh thành Thăng Long[¹], cũng năm Hưng Long thứ 2.

Lúc biết cô cũng ngỡ ngàng lắm chứ, tìm mọi cách để quay về, nhưng nay cũng đành buông xuôi.

Cô dựa vào y thuật đã học được xin vào một tiệm thuốc để vào làm một chân dược đồng bán thuốc, vì ngoại hình trẻ cô dấu nhẹm đi mình đã hai bảy tuổi, khai gian chỉ mới mười tám.

Người thầy thuốc trẻ nghe cô kể về việc bản thân mất cha, mất mẹ từ nhỏ nay đây may đó mà mủi lòng thương nhận vào làm em trai.

...

"Vũ, tới giờ ăn trưa rồi."

"Dạ, anh cả đợi em một chút."

Trần An đợi cô xới cơm rồi cả hai bắt đầu dùng bữa.

"Dạ em mời anh ăn cơm."

Trần An tiếp chén cơm từ cô chậm rãi nói, "Anh sắp đi bước nữa, cậu út thấy sao?"

Trần Y Vũ nghe Trần An nói thế, có chút khựng lại nhưng cũng nhanh chóng bình ổn tâm tình.

"Mợ mất cũng được năm năm rồi anh nhỉ?"

"Ừ, mất lâu rồi, trước cái lúc mà em vào đây."

"Vậy anh tính đi bước nữa với cô nào?Rồi người ta có chịu gả con gái cho anh không?"

"Anh tính lấy cô Duyên bán tào phớ ở đầu ngõ mình."

"Cái cô bằng tuổi em á hả anh?"

"Ừm."

"Em thấy hai người cũng đẹp đôi á, mà anh cũng chỉ hơn cổ tám tuổi thôi.

Anh cả còn đẹp giai lắm, anh đừng lo."

"Thì anh nào có lo, chỉ sợ cổ thấy ấm ức thôi."

Trần Y Vũ nghe đến cũng chỉ biết cười, "Cứ tưởng anh cả lo chuyện gì, thành thực mà nói thì thầy u cổ chỉ hận không thể tìm mối gả ngay lập tức."

"Ừ, anh cũng thấy thương cô ấy.Rõ là tự kiếm tiền được vậy mà..."

Trước khi Trần An sắp than thở, Trần Y Vũ đã vội ngắt lời, "Anh cả, sắp đến giờ chẩn bệnh rồi.

Anh Minh với thằng Hữu không lo tất được đâu ạ."

Trần An nghe nhâc cô chút giật mình, ngại ngùng vuốt mũi, cầm chén lên ăn cơm.

...

- Y Đan Quán -

"Thầy thuốc An có ở tiệm không?"

Vừa đến cửa y quán Trần An và Trần Y Vũ đã nghe tiếng ầm ĩ.

Trần An nhíu mày, vội vào quán xem thử là ai.

"Các người là ai?

Tìm tôi có chuyện gì?"

Người đàn ông lúc nãy đang hùng hổ thấy một người đàn ông trẻ tuổi lên tiếng liền bình tĩnh lại, dè dặt hỏi.

"Cậu.. cậu là thầy lang An."

"Phải.

Tôi là Trần An.

Anh tìm tôi có chuyện gì?"

Chú thích:

[¹] Kinh thành Thăng Long (chữ Hán: 昇龍京城) là kinh đô lịch sử lâu đời nhất của Việt Nam, được xây dựng vào năm 1010 dưới triều vua Lý Thái Tổ, và giữ vai trò là trung tâm chính trị – hành chính – văn hóa của đất nước qua nhiều triều đại:

Nhà Lý (1010–1225)

Nhà Trần (1225–1400)

Nhà Lê sơ (1428–1527)

Lê trung hưng – Trịnh (1533–1789)

Sau đó đổi tên nhưng vẫn giữ vai trò trọng yếu (nay là thủ đô Hà Nội).
 
Thương Em, Thương Đến Tận Cùng [Bhtt]
Chương 2 : Gặp gỡ


Người đàn ông có chút bất ngờ vì không ngờ thầy thuốc Trần lại trẻ như vậy.

"Bẩm thầy thuốc Trần, cô nhà tôi là con gái út của Nguyễn Nguyên Soái.

Nay cô nhà tôi đã sốt cao không giảm từ hôm qua cho đến nay.

Nghe danh thầy thuốc Trần chữa bách bệnh, nên ông đã cho tôi đến đây mời thầy về chữa bệnh cho cô tôi."

Thấy thái độ của người này không còn nữa, Trần An thở hắt ra, thôi cứ coi như người ta vội vã quá nên mới vậy.

"Được rồi, anh chờ tôi một chút, Vũ vào lấy hòm thuốc rồi đi với anh."

Người đàn ông thấy Trần An đồng ý đi với mình, bỗng nhẹ nhàng hơn một chút, vội gật đầu.

Một lát sau, Trần An bước ra, kéo thêm Trần Y Vũ đi theo.

- Nguyễn Phủ -

"Bẩm ông, con đã mời thầy thuốc Trần về rồi ạ."

Nguyễn Khánh đứng trước tiền sảnh đi đi, lại lại không yên.

Ông không trả lời quản gia mà ra hiệu cho mọi người đi theo.

Trước cửa phòng con gái, ông khá chần chừ không dẫn mọi người vào, bởi vì tất cả đều là nam.

Trần Khánh gõ nhẹ cửa phòng, người ở trong mở ra, ông mới dẫn Trần An và Trần Y Vũ vào.

Bước vào cửa một mùi thuốc xộc thẳng vào mũi khiến cho Trần Y Vyz không khỏi khó chịu.

Đã bệnh đến như vậy còn đóng cửa phòng kín mít, không sợ ngạt chết hay sao.

Qua một lớp màn mỏng một đôi tay như búp sen non được đưa ra cho Trần An bắt mạch.

Một lát sau, Trần An thở một hơi nhẹ nhàng như trút được gánh nặng.

Anh từ tốn nói, "Thưa nguyên soái, cô nhà chỉ bị thương hàn nhẹ, nhưng cô nhà vốn sinh ra thể đã yếu, cho nên lần này mới sốt cao khồng giảm như vậy", dừng lại một chút anh nói tiếp.

"Khoảng thời gian sau, tôi sẽ cho em trai là Y Vũ đến xem bệnh cho cô nhà.

Đơn thuốc cũng đã viết xong, tôi và em trai xin phép ông về trước.", nói rồi anh kéo tay cô đi ra khỏi phủ nguyên soái.

...

Ngày qua ngày thường lệ Y Vũ đến phủ Nguyên Soái đều đều để thăm khám cho cô út.

Cách một lớp mành giường, cô cẩn thận chẩn mạch cho cô Ngọc Anh.

Ngày hôm nay lần đầu tiên cô út mở miệng nói chuyện với Y Vũ.

"Thầy Vũ, bệnh tôi thế nào rồi?"
 
Back
Top Bottom