Cập nhật mới

Khác Thương bao nhiêu cho đủ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
345300346-256-k856025.jpg

Thương Bao Nhiêu Cho Đủ
Tác giả: Phnghoa295
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Thương Bao Nhiêu Cho Đủ
Chương 1


Ở thôn Thanh Điền, ai ai cũng biết đến danh tiếng của cậu cả nhà phú ông.

Người được bà cả thương nhất nhà, một sợi lông cũng không ai được động vào cậu cả nhà bà.

Thế nhưng, cậu Huy năm nay đã vừa tròn 20 tuổi.

Bà cả cùng phú ông đã nhiều lần tìm mối cho cậu.

Tất cả đều là con gái nhà giàu không kém, môn đăng hộ đối, xứng đôi vừa lứa biết bao.

Nhưng cậu nào có ưa cô nào.

Người mà cậu để ý, lại là cô bán rau ngoài kia kìa.

Cô Nhã năm nay 17 cái xuân, là cái cô mà cậu cả Huy theo đuổi.

Cô trông cũng xinh xắn, có cái nét gì đó đặc biệt lắm, chứ không giống những cô gái khác.

Tuy nhiên, do nhà cô Nhã nghèo.

Lại chỉ là một kẻ bán rau tầm thường trong mắt bà cả, thế nên bà càng phản đối việc cậu Huy muốn lấy cô Nhã về làm mợ cả.

Cậu Huy cũng mặc kệ, giàu nghèo cậu chả quan tâm.

Miễn đó là cô Nhã, cậu đều chấp nhận hết.

Cô Nhã xinh đẹp như thế, cũng không ít trai tráng trong làng để ý.

Có khi nói, trong thôn có biết bao người bán rau bán cỏ.

Hàng rau của cô Nhã lại đắt khách nhất.

Tất nhiên, toàn là các chàng trai đến mua muốn được lọt vào mắt cô.

Cậu Huy cũng biết chứ, cậu còn chủ động tán tỉnh cô hơn khối thằng ngoài kia nhé.

Ai trong cái thôn này chả biết cậu thích cô nhiều đến mức nào.

Ngày nào cũng tới mua rau của mợ, không khéo thầy u nhà cậu sắp xanh cả người vì bị cậu ép ăn rau cậu mua nhà cô Nhã về rồi.

Mà cậu cũng để ý ra, hình như trong lòng cô có ai khác rồi thì phải.

Chả sao, cậu kiểu gì cũng phải có được cô Nhã.

Có công mài sắt có ngày nên kim mà.

Sợ gì bố con thằng nào.

Mà nếu cậu đoán không nhầm, hình như cô Nhã thích cái thằng tên Nam kia thì phải.

Cậu Nam cũng bằng tuổi cậu Huy, mỗi tội nhà cậu cũng chả khá hơn nhà cô Nhã là bao.

Nhưng được cái chăm chỉ, chả biết cậu Nam có tình cảm với cô Nhã hay không, nhưng thấy nhiều lần cô còn đặc biệt có ý với cậu mà chả thấy cậu mảy may tý biểu cảm gì cả...

Hôm nay, cô Nhã lại ra chợ bán rau.

Cậu Huy biết giờ này cô đã ra chợ, lại tiếp tục như mọi ngày.

Vui vẻ mà đi tới hàng rau của cô Nhã.

"Mợ Nhã!

Nay mợ bán được nhiều rau không mợ?

Tôi biết nay kiểu gì mợ cũng ra bán, nên mới nhảy ra đây đấy!"

Cậu Huy ngồi xuống đối diện nhìn cô Nhã, vừa cười vừa nói.

Cô Nhã cũng quen rồi, hôm nào mợ bán chả thấy cậu ra ý mà.

"Cũng không được bao nhiêu cậu ạ, chắc nay về sớm thôi."

"Mợ ngồi đây lâu chửa?

Thôi, để tôi mua hết cho mợ, thầy u nhà tôi đang thèm rau quá.

Tiện mua luôn cho mợ nhá!"

Khiếp, làm gì có chuyện thầy u nhà phú ông thèm ăn rau suốt ngày như thế.

Một năm ba trăm sáu lăm ngày, hết gần ba trăm ngày thèm ăn rau.

Ý của cậu Huy, cô hiểu thừa nhá.

"Thôi cậu..."

Cô Nhã thấy cậu Huy đang chuẩn bị sắn tay áo, vơ tất mấy bó rau lại.

Định ngăn cậu lại, thì người cô Nhã để ý cũng tới mua.

Cậu Nam.

Ối dồi ôi, đây rồi đây rồi, cậu Nam đây rồi, chờ từ sáng tới giờ mới thấy cậu Nam qua mua!

Cô Nhã nghĩ thầm trong bụng, người cô thích đây mà.

Hôm nào cô chẳng chờ cậu qua.

Cậu Nam mà cứ qua mua rau được hôm nào, hôm đấy lại thấy cô hí hửng chạy tưng tưng về nhà.

Tiền nong gì với cậu Nam, cậu Nam thích lấy bao nhiêu rau, cô Nhã cho tất.

Thích mà, có là gì!

"Cô Nhã, cho tôi mớ rau cải."

Eo ôi, cái giọng cậu nghe lần nào là ấm lòng lần nấy ý.

Giọng ấm chết đi được, nghe hiền hiền.

Mà thật ra tính cậu cũng hiền mà, hiền như cục bột ý, lại chăm chỉ, cô Nhã lại chả mê chết đi được.

"Cậu lấy đi, cậu thích lấy mấy mớ tuỳ cậu á."

Cô Nhã cười cười, nhìn cậu Nam đang vác trên vai một gánh đòn.

Chân quần còn chưa sắn xuống, bên thấp bên cao.

Sao thế nhỉ?

Sao nhìn kiểu gì cũng mê ý.

Cô Nhã tự nghĩ có khi nào thích cậu Nam quá đến mức sắp hoá dồ không nhở?

Cậu Huy nhìn cậu Nam đang ngồi xuống bên cạnh để lấy rau, khoé miệng giật giật.

Bố tiên sư cái thằng này, tự nhiên ở đâu lòi ra.

Ông đây đang tán mợ Nhã của ông mà, đúng là phá đám!

Mà chả hiểu sao mợ Nhã lại đi thích cái thằng này nhỉ?

Đen hơn mình, chả giàu bằng mình.

Có lấy được nó về cũng khổ người ra!

À không, mợ sẽ không lấy nó về đâu...

Kiểu gì mợ Nhã chả lấy mình... há há há!

"Cô Nhã cho tôi gửi tiền."

Cậu Nam đưa ra ba đồng, giơ tay ra trước cô Nhã.

Ý bảo cô nhận đi.

Cô Nhã lại lắc đầu nguầy nguậy, bảo không lấy.

"Thôi thôi cậu!

Cậu không cần phải thế đâu, có mớ rau à, mà sắp trưa rồi.

Cậu mua là tôi vui lắm rồi, cậu lại vừa đi làm nương về hả?

Mệt lắm không?

Tôi có ít nước ở đây nè, tôi rót cho cậu một cốc nha."

Cậu Nam chớp chớp mắt, nhìn cô Nhã.

Người ta hỏi thăm từng tý một như thế, mà mặt cậu chả có tý biểu cảm gì cả.

Nhìn mặt cậu hiền cực, mà tính lại hơi lạnh lùng..

"Thôi, tôi không uống đâu.

Cô Nhã uống đi, với lại cứ nhận tiền, tôi không dám ăn không vậy đâu.."

"Ôi dào ơi, rau giờ này cũng hơi héo rồi.

Cũng cứ cầm đi, cậu cầm thêm mấy mớ nữa.

Coi như giúp tôi một phần ý, chứ trưa rồi tôi chả bán được cậu ạ.

Cậu nhận nha, hôn khác rau tươi hơn thì tôi nhận tiền cậu sau.

Nha nha nha!"

Cô Nhã vừa nói, vừa bó mấy mớ rau lại với nhau.

Đưa cho cậu Nam.

Cậu Nam nhận lấy, hình như cậu hơi ngại hay sao ý.

Nhưng mà cậu mỉm cười kìa...

Xong tôi rồi xong tôi rồi cậu Nam ơi, cậu cười với tôi à?

Eo ôi, tối nay về khỏi ngủ mất.

Thích chết đi được.

"Vậy cảm ơn cô Nhã, tôi xin phép về trước.

Cô Nhã về nhanh nhé, kẻo trời nắng.

Về mệt lắm."

"Vâng cậu!"

Cậu Huy bên cạnh, nhìn từng biểu cảm cùng hành động trên mặt cô Nhã.

Từ lúc cái thằng Nam này tới, cô Nhã toàn cười thôi ý.

Còn quan tâm hỏi han cậu Nam nữa cơ.

Điên thế nhỉ!

Cậu Nam rời đi được vài bước, cậu Huy đã quay ra nhìn, bĩu môi.

"Xuỳ!

Kém hơn mình nhiều!"

Cậu Huy lại quay sang nhìn cô Nhã cười cười.

"Còn mấy mớ tui mua nốt nha mợ!"

Cậu lấy nốt năm sáu mớ rau còn lại, lấy trong túi áo ra 10 đồng.

Đưa cho cô Nhã.

"Mợ Nhã nhận nha!"

Ơ, sao nãy mợ bảo rau héo nên mợ không lấy tiền?

Mợ vẫn nhận của cậu đây thôi?

Ờ nhỉ, hay mợ Nhã cũng thích mình mà giả bộ ta?

Đúng đúng, chỉ có thể là như vậy!

Cậu Nam nghĩ rồi lại tự tủm tỉm cười một mình, cô Nhã thấy thế, vỗ vỗ vai cậu.

"Ơ ơ, cậu ơi?

Cậu Huy ơi?

Cậu ới?

Cậu!"

Gọi mãi vẫn thấy cậu ôm bó rau, ngơ ngơ nhìn cô cười.

Đến khi gọi một tiếng cậu thật to mới thấy cậu Huy giật mình.

"À hở?

Sao mợ?"

"Cậu làm gì mà ngơ ngẩn cả người ra thế?

Trưa rồi, cậu không tính mang rau về cho người ta nấu bữa hả?

Tôi cũng chuẩn bị về á!"

"Ô chết, mợ về hả?

Hay để tôi đưa mợ về nhá?"

"Ôi chả dám đâu cậu, cậu về lẹ đi, kẻo muộn."

Èo, thế là lại phải về à?

Cậu muốn mợ ở đây lâu hơn cơ.

Ngồi đây ngắm mợ cả ngày chả chán ý, nom cứ xinh xinh, yêu chết được.

Thôi đành vậy, đằng nào mai chả ra gặp mợ tiếp..
 
Thương Bao Nhiêu Cho Đủ
chương 2


Cậu Huy đi về, cứ ôm bó rau hí ha hí hửng.

Đúng là biết yêu có khác.

Cậu vừa về đến cổng, thằng Mo hầu cận của cậu cũng chạy ra cửa cổng đón.

Chả biết làm cái gì mà trông mặt nó hoảng lắm, mồ hôi chảy như gì ý.

Nó thấy cậu về mới cười tươi hẳn lên.

"Ối cậu cả Huy đây rồi, tôi tìm cậu mãi cậu ơi.

Sáng giờ cậu đi đâu thế?

Bà cả tìm bảo tôi đi tìm cậu, mà tôi chả biết cậu đi đâu cả.

Tôi lo toát cả mồ hôi cậu ạ."

Nói xong, nó lại liếc mắt sang bó rau to to cậu đang ôm.

"Ủa cậu?

Rau mua cho lợn ăn hả cậu?"

Cậu Huy nghe thế, đi tới gõ cốc vào đầu thằng Mo một cái.

Cau mày quát.

"Tiên sư mày, cho lợn là cho lợn thế nào?

Cậu mua rau ở hàng mợ Nhã của cậu đấy!"

"Èo, sao cậu dốt thế?

Rau cũng hơi héo rồi kìa, cậu mua làm gì?"

"Héo đâu mà héo!

Mợ Nhã tươi rau mợ cun gì tươi!"

"Chả thấy ai như cậu cả.."

Thằng Mo thấy cậu u mê mợ Nhã đến vậy, thở dài nói.

"Sao?

Mày đã thích ai bao giờ đâu mà biết!"

"Tôi có chứ cậu, tôi thích, tôi thích chăm mấy thằng đệ của tôi á."

"Ơ?

Mày thu nhận đệ từ lúc nào đấy, ông bà cho phép chưa mà dám nhận vào?

Đã hỏi cậu chửa?"

"Mấy con lợn trong chuồng á cậu."

"......."

Cậu Huy nghe xong, đớ cả người.

Thằng này có cái sở thích lạ nhở?

Thích ai không thích, suốt ngày nói chuyện với mấy con lợn như thằng đần ý!

"Khiếp, cầm rau vào sai người nấu bữa trưa cho cậu.

Canh, xào đầy đủ nhá!

Thiếu mất một cọng rau nào, cậu xử từng đứa một!"

"Ối cậu ơi, ông bà ăn rau nhiều lắm rồi.

Một tuần ăn mất năm ngày, bà cả còn quát bọn tôi cơ.

Hay thôi cậu, rau này cho lợn ăn nha?"

"Mày sợ cậu hay sợ bà hơn?"

"Cậu đừng hỏi thế...khó cho tôi quá cậu ơi.."

"Mày nói nhiều là cậu đánh mày giờ, cứ nấu đi, cậu bảo kê, sợ giề?"

Thằng mo nghe xong, không dám cãi lời cậu Huy nữa.

Vội ôm bó rau chạy đến hướng nhà bếp.

Cậu Huy tuy bình thường cũng không có hay nạt người hầu gì đâu, mà cậu cáu lên thì chúng nó có mà rúm lại ý.

Sợ bà cả một thì cũng sợ cậu gấp hai.

Nấu xong, người bưng lên bàn ăn toàn rau.

Thịt thì ít, bà cả nhìn mâm cơm.

Lắc đầu ngán ngẩm, huých huých cánh tay chồng mình bên cạnh.

"Thầy nó nhìn kìa, hồi bé chăm bẵm cho nó ăn thịt cho nó lớn.

Nuôi lớn rồi nó cho thầy u ăn rau tuần bốn năm lần, khổ tôi không chứ lại!"

"Thôi thôi, bà đừng buồn.

Để tôi bảo cậu nó."

À mà giờ mới nói, nhà phú ông còn có cậu hai tên là Trung.

Cậu Trung năm nay mười tám tuổi, cũng tuấn tú ra phết nhé.

Được cái, tính cậu hai Trung so với cậu cả Huy ngược nhau hoàn toàn.

Cậu Huy tưng tửng bao nhiêu, cậu Trung trầm tính hơn bấy nhiêu.

Hơn nữa, cậu Huy còn rất chăm chỉ học hành.

Ngày ngày ngồi trong viện sách, nghiên cứu nghiền ngẫm.

Cũng được ông bà vô cùng thương, chả kém cậu Huy là bao.

Ông bà cũng xác định, chờ cậu Trung đi thi tú tài, thi xong, liền cho cậu quản lý việc trong phủ.

Sổ sách cũng cho cậu làm tất.

Còn cậu Huy à...

Cậu ham chơi lắm, suốt ngày trong đầu chỉ có mợ Nhã mợ Nhã thôi.

"Cậu Huy, cậu định suốt ngày như thế à?"

Phú ông nhìn cậu, bất lực hỏi.

"Sao là sao hả thầy?"

"Còn sao nữa?

Cậu không định học hành cho tử tế rồi thi tú tài hử?

Suốt ngày rong ruổi bên ngoài thôi."

"Thầy kệ cậu.

Bao giờ cậu lấy vợ, cậu sẽ chăm học hơn."

Cậu Huy nói.

"Hở?

Cậu vừa nói gì cơ?

Cậu nghĩ đến việc lấy vợ rồi hả?

Thế sao lần trước u giới thiệu cho cậu bao nhiêu cô, xinh xắn tài giỏi như thế, cậu không lấy?

Hay cậu vẫn không ưng, để u giới thiệu cho cậu cô khác nhá?

Cậu hai mươi rồi, lấy vợ được rồi.

Chứ suốt ngày ra để ý cái con rau nhà bà Thanh đấy làm gì?"

Bà cả nghe thấy cậu nhắc đến việc lấy vợ, không khỏi phấn chấn hẳn lên.

"À đúng rồi, u thấy con gái nhà phú ông ở thôn Hương Mầu bên cạnh để ý cậu đấy.

Hôm nhà ông ý cùng con gái sang thôn mình, tới hẳn nhà mình chơi đấy cậu!

Mà nhá, cái cô Hương con gái phú ông đấy đẹp lắm!

Hơn cậu có hai tuổi thôi!

Hôm đấy cậu lại chả ở nhà cơ.."

Thấy cậu Huy vẫn thèm để ý, đang gắp rau cải xào vào trong bát mình.

Rồi lại gắp cho thầy cho u, cuối cùng gắp cho cậu Trung ngồi bên.

Cậu Trung nhìn cậu Huy gắp rau cho mình, quay sang nhìn chằm chằm cậu.

"Ô, nhìn cái gì?

Tôi gắp cho cậu đấy, ăn đi, ngon lắm ngon lắm."

Cậu cả nhìn cậu Trung, vỗ vỗ bả vai cậu.

"Cậu cả, u đang nói chuyện với cậu đấy?

Sao cậu không trả lời."

Cậu Trung lạnh lùng nói.

"Cậu nói rồi, cậu ưng mỗi mợ Nhã thôi.

Không lấy mợ Nhã, cậu chả lấy ai hết.

Thầy u đừng ép cậu làm gì."

Bà cả nghe xong, tức muốn xì khói.

Đập đôi đũa xuống bàn rầm một cái.

"Ông xem!

Con trai cả ông đấy!

Tôi không biết, kiểu gì cậu cũng phải nhanh lấy vợ cho tôi!

Nhưng tuyệt đối không cho cái con Nhã kia bước vào nhà làm dâu!"

Bà cả nói xong, tức giận bỏ đi.

Phú ông thấy bà giận, hoảng lắm.

Vội gọi bà.

"Ối bà ới, bà đừng nóng!

Bà ới!"

Kệ ông gọi thế nào, bà vẫn vùng vằng bước đi tới phía phòng ngủ của bà.

Phú ông thở dài, bất lực nói.

"Cậu Huy, u cậu giận rồi kìa.

Hay là cậu thương thầy thương u, cậu lấy cô Hương nhà phú ông thôn bên làm vợ cậu nhé?

Bỏ cô Nhã kia đi.

Hay là, cậu lấy cô Hương về làm mợ cả trước, rồi tôi cho cậu lấy cô Nhã về làm mợ hai được không?"

"Xuỳ, thầy nói thế thì nói gì làm gì.

Ngày xưa u chả kể thầy nằng nặc đòi lấy duy nhất u làm mợ cả thôi đấy gì, từ đấy đến giờ thầy cũng có thêm mợ hai đâu.

Cậu cũng muốn thế, cậu chỉ có mợ cả Nhã thôi."

"Nhưng cô Nhã có thích cậu đâu?"

Cậu Huy nghe xong câu này, hơi khựng lại chút.

Rồi cũng kệ.

"Bây giờ không thích, sau kiểu gì cũng thích."

Phú ông cùng cậu Trung nghe xong, chịu!

Chả biết nói gì rồi!

Chung tình thì tốt đấy, cái máu này giống thầy cậu.

Nhưng mà, hơi lệch thôi..
 
Back
Top Bottom