Cập nhật mới

Khác Thuộc về tôi_aera

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398045773-256-k571349.jpg

Thuộc Về Tôi_aera
Tác giả: _ngtthanh0611_aera
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tình cảm bệnh hoạn, kinh dị nhẹ, tội ác ngầm, có yếu tố tâm thần.

Tình yêu không cứu rỗi, mà dắt nhau vào địa ngục.



tìnhyêubệnhhoạn​
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 1: Bạn cùng bàn_


Năm tôi 18 tuổi, tôi đã vô tình thích bạn cùng bàn của mình - Thẩm Thiên Khải.

Cậu ấy có gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, ánh mắt sâu thẳm khiến người ta vừa chạm phải đã chẳng thể rời đi.

Như có một lực hút vô hình, vẻ đẹp ấy khiến tim tôi lệch một nhịp.

Cậu ấy ít nói, thường khoác lên mình vẻ mặt lạnh lùng, khó gần, nhưng chính cái trầm mặc ấy lại tạo nên một sức hút kỳ lạ.

Dù biết rõ tính cách của cậu, vẫn có rất nhiều bạn nữ trong trường lặng lẽ đem lòng thích - giống như tôi, một cách vô thức và không tài nào dứt ra được.

Cậu ấy có tất cả: ngoại hình, trí thông minh, tiền bạc, và... một chút gì đó nguy hiểm.

Cái kiểu nguy hiểm khiến người ta vừa sợ, vừa không thể rời mắt.

Không ai dám lại gần, vì cậu là trùm trường - nổi tiếng với mấy vụ đánh nhau mà người bị đánh vẫn không dám hé răng méc thầy cô.

Nghe đồn hồi lớp 7, cậu một mình đánh cả nhóm học sinh cấp trên chỉ vì dám động đến bạn của mình.Tôi không hiểu nổi, một người gần như chẳng bao giờ tập trung nghe giảng, lại có thể dễ dàng đứng nhất trường.

Có lẽ thế giới này luôn ưu ái những người như cậu ấy.

Còn tôi thì sao?

Tôi chỉ biết âm thầm dõi theo cậu, rồi lặng lẽ giấu đi sự rung động mỗi lần ánh mắt chúng tôi vô tình chạm nhau.

Tôi tên là Lâm Tịnh Như.

Nghe cái tên có vẻ yểu điệu ha?

Ba tôi đặt đấy, bảo là: "Tịnh như mặt hồ, tâm hồn con phải dịu dàng."

Tôi không biết mình có dịu dàng thật không.

Chỉ biết là... tôi không thích ồn ào.

Tôi ngồi bàn cuối, gần cửa sổ, ít nói và luôn cố né tránh ánh mắt người khác - nhất là ánh mắt của cậu ấy, như thể sợ người ta đọc được gì đó trong tròng mắt mình
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 2: Tống Nhược Yên_


Tôi còn nhớ như in lần đầu nhìn thấy Tống Nhược Yên - nữ sinh khối dưới nổi bật với mái tóc dài buộc ruy băng trắng và đôi mắt trong vắt như nước hồ thu.

Không chỉ xinh đẹp, cô ấy còn học giỏi, lễ phép, chẳng có điểm nào để ghét bỏ.

Là kiểu người, dù lặng lẽ bước qua, vẫn khiến một góc hành lang sáng bừng lên.

Cô ấy từng theo đuổi Thẩm Thiên Khải.

Không ai nói, nhưng ai cũng biết.

Những lần tình cờ mượn sách, những câu hỏi bài ngập ngừng vào giờ ra chơi, ánh mắt dõi theo cậu ấy qua ô cửa tầng ba - tất cả đều rõ ràng đến mức không cần phải thừa nhận.

Cô ấy không làm gì sai.

Chỉ là Thẩm Thiên Khải, cậu ấy chưa từng để tâm.

Rồi một ngày, Tống Nhược Yên không còn xuất hiện nữa.

Không còn bước ngang lớp chúng tôi, không còn ánh mắt lén lút dõi theo, không còn những buổi chiều đứng đợi dưới tán cây bên sân bóng.

Người ta bảo rằng cô ấy từ bỏ rồi.

Còn tôi lại thấy... sự biến mất đó quá lặng lẽ.

Bất thường.

Gần như...

đáng sợ.

---

Tôi là Tống Nhược Yên.

Và tôi đã chết 108 lần.

Chết dưới tay người tôi từng theo đuổi - Thẩm Thiên Khải.

Lần đầu tiên, tôi tưởng đó là ác mộng.

Một buổi chiều âm u, tôi lỡ bước theo cậu ấy đến dãy phòng học cũ.

Cậu quay lại nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng - không giận dữ, không xúc động - chỉ là... trống rỗng.

Tôi còn chưa kịp mở lời, chưa kịp mỉm cười thì ánh sáng vụt tắt.

Rồi tôi tỉnh dậy.

Vào sáng hôm đó.

Mọi thứ lặp lại y hệt - tiếng chuông trường, mùi phấn bảng, ánh mắt cậu ấy nơi hành lang.

Tôi thử né tránh.

Thử không đến gần.

Nhưng cậu vẫn tìm ra tôi.

Vẫn kết thúc tôi nhẹ nhàng, lạnh lùng, không để lại một dấu vết.

Cứ thế, hết vòng lặp này đến vòng lặp khác.

Mỗi lần tỉnh dậy là một lần tuyệt vọng.

Tôi không biết vì sao mình bị mắc kẹt.

Không hiểu lý do nào khiến mình phải chết - chỉ vì dám bước vào thế giới của cậu ấy?

Đến lần thứ 109, tôi không làm gì cả.

Tôi chỉ đứng lặng giữa sân trường chan nắng, nhìn cậu từ xa.

Không còn lời chào.

Không còn ánh mắt mong chờ.

Không còn hy vọng rằng chỉ cần đủ chân thành là sẽ được đáp lại.

Tôi đã hiểu.

Có những người không nên chạm vào.

Và có những tình cảm... không phải để theo đuổi mà là để buông.
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 3: Góc khuất_


Tôi - Lâm Tịnh Như - đứng thứ hai toàn trường.

Không phải vì tôi lười.

Cũng không phải vì tôi kém thông minh.

Chỉ là... tôi không vượt qua nổi cậu ấy.

Trong mắt giáo viên, tôi là một học sinh ngoan ngoãn, chăm chỉ.

Chính tôi cũng từng nghĩ vậy.

Cho đến khi nhận ra mình có một sở thích... hơi kỳ lạ: tôi thích ngắm nhìn người khác thất bại.

Không phải kiểu hả hê hay cười trên nỗi đau của họ đâu, chỉ là... có một cảm giác âm ấm lan trong ngực mỗi khi thấy ai đó buồn bã, bất lực, tổn thương.

Như thể nỗi buồn của họ tạm thời lấp đầy được khoảng trống mơ hồ trong lòng tôi.

Nghe có vẻ tàn nhẫn nhỉ?

Tôi cũng thấy vậy... nhưng chẳng thể kiểm soát được.

Tiết Hóa trôi qua chậm rì.

Ngoài trời nắng gắt, ánh sáng hắt vào lớp học qua khung cửa sổ mờ bụi, kéo dài thành từng vệt vàng nhạt trên mặt bàn gỗ cũ.

Tiếng quạt trần quay đều, lẫn vào âm thanh loạt xoạt của những cây bút đang chạy trên giấy.

Tôi cúi đầu, chăm chú viết, cho đến khi cây bút bi bất ngờ trượt khỏi tay, lăn tọt xuống gầm bàn.

Tôi khẽ cúi người định nhặt.

Cùng lúc đó, Thẩm Thiên Khải cũng cúi xuống.

Hai bàn tay chạm nhẹ nhau.

Tôi giật mình, vội rụt lại, lí nhí: Ơ, cho tôi xin lỗi...

Cậu không nói gì.

Chỉ lặng lẽ nhặt bút, xoay nhẹ giữa ngón tay như thói quen rồi đặt lên bàn tôi, giọng thấp nhưng rõ ràng:

- Cầm cho chắc vô, đừng làm rơi nữa.

Tôi cúi mặt, bàn tay siết nhẹ lấy chiếc bút, vành tai đỏ ửng.

Còn cậu thì đã quay lại phía bảng, khóe môi dường như khẽ cong lên, không rõ là đang cười nhạt hay đang...vui.

Chuông tan trường vang lên - âm thanh kéo dài rồi vụt tắt, nhường chỗ cho tiếng ghế xê dịch lách cách, tiếng dép loẹt xoẹt và những lời nói cười vội vã.

Tôi vẫn ngồi yên đó, chống cằm nhìn ra sân trường, nơi ánh nắng cuối ngày đang chậm rãi loang dần trên những bậc thềm xi măng cũ kỹ.

Một cơn gió nhẹ lướt qua cửa sổ, làm mái tóc tôi khẽ lay.

Tôi thở ra thật khẽ.

Không ai đợi tôi ở cổng trường.

Không ai gọi tên tôi giữa đám đông ồn ào đó.

Tôi vẫn thường như vậy - về sau tất cả, lặng lẽ gom sách vở, rời đi trong yên lặng như một bóng mờ lẫn vào chiều muộn.

Không ai nhìn thấy.

Không ai để ý.

Nhà tôi nằm trên tầng ba, phía cuối dãy chung cư cũ.

Căn phòng nhỏ cuối hành lang lúc nào cũng khóa kín - không ai được phép vào, kể cả mẹ.

Tôi tra chìa vào ổ khóa, nghe tiếng "tách" nhẹ vang lên như một nghi thức quen thuộc.

Cửa mở ra.

Một luồng mùi đặc trưng lập tức ùa ra: mùi giấy cũ, và thoang thoảng đâu đó là mùi nước hoa mà Thẩm Thiên Khải hay xịt mỗi buổi thể dục - thứ hương quen thuộc mà tôi chỉ cần thoáng qua cũng nhận ra giữa hàng trăm người.

Bên trong, bốn bức tường được dán kín ảnh của cậu.

Ảnh chụp trộm lúc cậu ngủ gật trong lớp, ảnh từ camera hành lang, ảnh cắt từ thẻ học sinh rơi vãi...

Mỗi tấm đều là một khoảnh khắc mà tôi cất giữ như báu vật.Ở giữa căn phòng, một chiếc bàn nhỏ.

Trên đó, duy nhất một khung ảnh: cậu nhìn thẳng vào ống kính - ánh mắt vô thức, nhưng với tôi, nó như đang nhìn vào chính mình.

Tôi ngồi xuống, đưa tay nhẹ nhàng lau lớp bụi mỏng trên khung ảnh, thì thầm: 'Cậu sẽ không bao giờ biết mình được yêu nhiều đến mức nào đâu...

Thiên Khải à."
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 4: Lục Trạch Uyên_


Hôm nay là một ngày kỳ lạ.

Tôi còn chưa kịp ăn sáng thì mẹ đã dúi cho tôi cái mũ, lôi tôi ra xe rồi bảo:"Đi đón người ta đi, con nít gì mà ngủ như heo.

Thằng Trạch Uyên về rồi đó, con nhớ không?"

Tôi nhớ.

Tất nhiên là nhớ.

Làm sao quên được?

Lục Trạch Uyên - cậu nhóc năm nào từng hứa sẽ "bảo vệ tôi đến già", nhưng sau đó lại xách vali ra nước ngoài không nói một lời từ biệt đàng hoàng.

Hồi nhỏ cậu hay trộm bim bim của tôi, hay nắm tay tôi chạy trốn khỏi mấy con chó hoang trong xóm, hay bắt tôi gọi cậu là "anh Uyên" cho bằng được.

Nhưng đó là chuyện của nhiều năm trước.

Giờ, tôi không chắc mình còn coi cậu là gì nữa.

Sân bay sáng nay đông người, ồn ào và vội vã.

Giữa đám đông ấy, cậu xuất hiện - cao hơn tôi tưởng.

Mái tóc đen mềm rũ trước trán, áo sơ mi trắng xắn tay gọn gàng, balo vắt một bên vai, ánh mắt vừa lạnh vừa sáng.

Khi ánh mắt ấy dừng lại nơi tôi, tôi khẽ giật mình.

"Lâm Tịnh Như?"

Giọng cậu trầm, khẽ khàng.

"Cao hơn hồi nhỏ rồi ha.

Nhưng mắt vẫn giống y chang."

Tôi không biết phải cười hay gật đầu, đành im lặng quay lưng, dẫn cậu ra xe.

Trong suốt quãng đường về nhà, chúng tôi không nói với nhau câu nào.

Tôi tưởng thế là hết.

Nhưng không.

Sáng hôm sau, khi cô giáo bước vào lớp, phía sau là Trạch Uyên - vẫn sơ mi trắng, vẫn cái dáng thư sinh ấy, nhưng giờ còn thêm nụ cười nhàn nhạt khiến mấy bạn nữ ngồi bàn trên suýt xỉu.

"Đây là học sinh mới của lớp ta - Lục Trạch Uyên.

Mới từ Úc về, mong cả lớp giúp đỡ bạn."

Một giây sau, cả lớp bắt đầu ồn ào, những tiếng bàn tán cũng dần xuất hiện:

"Đẹp trai ghê!"

"Du học sinh kìa trời!"

"Nhìn như nam chính bước ra từ truyện tranh ấy..."

Tôi chống cằm, nhìn ra cửa sổ.

Tôi chẳng thấy truyện tranh chút nào.

Rồi cậu nói:

"Em muốn ngồi cạnh bạn Tịnh Như, được không cô?"

Tôi quay phắt lại.

Gì cơ?

Nhưng trước khi cô giáo kịp trả lời, giọng Thẩm Thiên Khải vang lên, lạnh tanh:

"Không được."

Tôi không biết vì sao cậu ấy lại nói như vậy.

Chỉ biết lúc đó, ánh mắt Trạch Uyên và ánh mắt Thiên Khải giao nhau trong vài giây, như hai sợi dây kéo căng đến nghẹt thở.

Cuối cùng, Trạch Uyên cười.

Một nụ cười mà tôi không hiểu được.

Cậu nhún vai, thản nhiên đi xuống hàng ghế phía sau tôi.

Từ ngày đó, cậu bắt đầu nổi bật.

Làm toán nhanh, chơi bóng rổ siêu giỏi, lại dễ gần - chỉ vài hôm đã có cả fan club trong trường.

Mấy bạn nữ cứ đến hỏi tôi: "Ê, hồi nhỏ cậu với Trạch Uyên thân lắm hả?"

Tôi chỉ cười nhạt: "Cũng thường thôi."

Không ai biết, hồi bé cậu từng đắp cát làm bánh sinh nhật tặng tôi.

Không ai biết, tôi từng viết thư đòi ly hôn với cậu vì cậu không chịu nhường gấu bông.

Nhưng tất cả những thứ đó... giờ chẳng còn ý nghĩa.

Tôi không còn là Tịnh Như của năm ấy.

Và trái tim tôi, giờ đã hướng về một người khác rồi - một người tên là Thẩm Thiên Khải.

---

Tôi - Lục Trạch Uyên - từng nghĩ mình đã chết.

Không rõ vì tai nạn, vì bị giết, hay vì cái gì khác.

Chỉ biết lúc mở mắt ra, tôi đã ở trong một cơ thể hoàn toàn xa lạ, nằm trong một căn phòng xa lạ, dưới danh nghĩa là "Lục Trạch Uyên".

Ban đầu tôi tưởng mình xuyên không.

Nhưng không, mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Tôi phát hiện ra điều đầu tiên... là bàn tay.

Nó có vết xước chưa lành, móng tay bẩn như vừa cào lên vách tường hoặc... thứ gì khác.

Cơ thể này cao ráo, dáng thể thao, khuôn mặt theo kiểu "truyện tranh học đường".

Tôi lật người dậy, cảm giác nhức mỏi từ cột sống lan ra khắp cơ thể, nặng như vừa bị đánh gãy xương - hoặc... vừa làm gì đó dùng quá nhiều sức.

Tôi nhìn quanh phòng.

Sạch sẽ.

Ngăn nắp.

Nhưng lại có một thứ khiến tôi rùng mình.

Quyển nhật ký đặt ngay ngắn trên bàn.

Không tên.

Không khóa.

Không cố giấu.

Tôi mở ra.

Dòng chữ đầu tiên:

"22h40 - nạn nhân lần thứ tư.

Lần này không cần bịt miệng, cô ta không dám hét."

Tôi khựng lại.

Trang tiếp theo:

"Chết rồi.

Cảm giác khi cổ họng cô ta ngừng phát ra âm thanh thật kỳ lạ.

Như khi tiếng TV đột ngột bị tắt."

Tôi lật nhanh thêm vài trang nữa - những từ ngữ khiến dạ dày tôi muốn lộn ra ngoài, thật buồn nôn: "quấy rối", "trói tay", "giãy giụa", "mùi máu", "run rẩy đáng yêu"...

Và ở một trang gần cuối, có dòng ghi bằng nét chữ dày hơn:

"Hôm nay tôi sẽ làm chó.

Tôi muốn nghe tiếng cô ấy la lên khi thấy tôi bò bốn chân, đeo vòng cổ sủa gâu gâu rồi cắn vào cổ cô ấy."

Tôi buông quyển sổ xuống, tay lạnh ngắt.

Tôi chưa bao giờ làm những điều này... phải không?

Tôi bắt đầu theo dõi chính mình.

Cài camera trong phòng.

Ghi chú giờ giấc ngủ.

Nhưng rồi... mọi thứ vẫn tiếp diễn.

Tôi ngủ dậy với cơ thể đau nhức, tay áo dính vết máu đã khô.

Tôi bị cảnh sát gọi lên thẩm vấn vài lần vì trùng thời điểm có vụ án gần khu tôi sống.

Nhưng kỳ lạ thay... tôi luôn có bằng chứng ngoại phạm.

Hoá đơn quán ăn, định vị điện thoại, lịch sử trình duyệt.

Tất cả đều chứng minh: tôi không có mặt ở hiện trường.

Tôi nghĩ mình bị hại, tôi đã nghi ngờ ba mình chỉ vì ông ấy là bác sĩ tâm lí... cho đến một đêm.

Khi tôi thức dậy giữa đêm và thấy... cửa sổ vẫn mở.

Bùn đất dính trên giày tôi vẫn còn ướt.

Và trên tấm ga trắng tinh, có dấu chân chó - không phải của thú thật, mà là in từ đầu gối và bàn tay con người.

Lúc đó tôi hiểu ra.

Tôi không xuyên không.

Tôi chưa từng chết.

Tôi chỉ là một phần trong cái cơ thể này.

Một nửa tỉnh táo.

Một nửa đang ngủ.

Và người kia - cái phần kia... là kẻ viết nhật ký.

Là con thú đội lốt người.

Tôi - nhân cách thật của Lục Trạch Yên - từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi chuyện.

Tôi đã sai.

Ba tôi là bác sĩ tâm lý.

Một người điềm tĩnh, thông minh và yêu nghề đến mức gần như ám ảnh với việc chữa lành những tâm trí tổn thương.

Từ nhỏ, ông đã dạy tôi cách thở để trấn tĩnh, cách đặt câu hỏi để hiểu một con người, và cách nhìn vào ánh mắt để đọc được tâm lý thật.

Có lẽ... chính vì vậy mà ông nhận ra trước tôi.

Rằng con trai ông không còn một mình nữa.

Tôi còn nhớ cái đêm đó.

Khi ông bước vào phòng, đặt tay lên vai tôi rồi nói bằng giọng rất nhẹ: "Uyên... trong con có một người khác, đúng không?"

Tôi im lặng, không gật, không lắc.

Chỉ cười.

Ông bắt đầu theo dõi tôi.

Cài thiết bị ghi âm, lén đọc nhật ký.

Nhưng ông không tố cáo.

Ông không la hét, không bỏ đi.

Thay vào đó, ông cố gắng nói chuyện với tôi.

Từng đêm, ông ngồi bên mép giường, thủ thỉ như đang ru một đứa trẻ trở về với ánh sáng.

Nhưng ông quên mất một điều quan trọng: tôi không còn là một đứa trẻ.

Và phần còn lại trong tôi... chưa từng ngủ yên.

Khi vụ án thứ năm bị phát hiện, cảnh sát bắt đầu lần theo manh mối.

Và rồi, kỳ lạ thay, ba tôi ra đầu thú.

Ông thú nhận mọi tội lỗi - từ hành vi tấn công đến giết người.

Cảnh sát sốc, nhưng bằng chứng "vừa đủ" để kết luận ông là thủ phạm.

Tôi từng đến thăm ông trong trại giam một lần.

Ông gầy đi, tóc bạc nhanh đến khó tin.

Nhưng ông vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt dịu dàng như trước, rồi nói: "Ba không cứu được con, nhưng ba có thể ngăn người khác tổn thương."

Vài tháng sau...

ông chết trong tù.

Do suy tim - đó là kết luận của trại giam.

Nhưng tôi biết, cái chết đó là sự giải thoát.

Còn mẹ tôi...

Mẹ không nhẹ nhàng như ông.

Khi mẹ phát hiện ra những cuốn nhật ký, bà hoảng loạn.

Bà đập vỡ gương, kéo tôi ra khỏi phòng, khóc nức nở gọi tôi là "quái vật".

Bà muốn đưa tôi đi viện.

Bà thậm chí muốn công khai mọi chuyện.

Tôi không nhớ rõ lắm chuyện gì xảy ra sau đó.

Chỉ nhớ lúc tỉnh lại, tôi đang nằm trên sàn nhà, toàn thân là máu, cổ tay đau buốt.

Và mẹ nằm đó, đôi mắt mở to đến tận cùng, cổ bị siết đến bầm tím, miệng vẫn còn chưa kịp hét.Tôi nghĩ mình sẽ sợ.

Nhưng không.

Tôi chỉ thấy... nhẹ nhõm.

Như thể cái phần ồn ào trong tôi vừa bị dập tắt.

Tôi chôn mẹ sau vườn.

Trong một đêm không trăng.

Tôi nói dối hàng xóm rằng bà đi nước ngoài chữa bệnh.

Không ai nghi ngờ.

Tôi đã quá quen với việc tạo bằng chứng, tạo lời nói dối hợp lý.

Tôi cười với họ.

Chơi thể thao giỏi.

Giúp đỡ bạn bè.

Là cậu học sinh gương mẫu, chàng trai trong mộng của bao người.

Chỉ có tôi - biết rõ trong mình đang sống hai con người.

Một người nhìn thế giới bằng ánh mắt trống rỗng.

Một người khác nhìn mọi thứ như con mồi đang run rẩy.

_CHƯƠNG 5: Mặt tối_

Một đêm mưa rả rích, Thiên Khải ẩn mình trong bóng tối, từng bước lặng lẽ bám sát phía sau tôi.

Cậu không gọi, không lên tiếng, chỉ lặng thinh dõi theo-như thể muốn tận mắt nhìn tôi bước vào nhà an toàn.

Nhưng khi tôi biến mất sau cánh cửa, cậu vô tình phát hiện ra một căn phòng bí mật, nơi tường dán kín những bức ảnh chụp lén chính mình.

Ảnh cậu lúc ngủ gật trong lớp, khi nhíu mày đọc sách, khi ánh nắng xuyên qua rèm rơi đúng lên sống mũi cao thẳng... tất cả đều bị ghi lại, tỉ mỉ, ám ảnh.

Nhưng cậu không tức giận.

Chỉ khẽ cười.

Bởi chính cậu cũng từng theo dõi Tịnh Như theo cách chẳng kém phần bệnh hoạn
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 5: Mặt tối_


Một đêm mưa rả rích, Thiên Khải ẩn mình trong bóng tối, từng bước lặng lẽ bám sát phía sau tôi.

Cậu không gọi, không lên tiếng, chỉ lặng thinh dõi theo -như thể muốn tận mắt nhìn tôi bước vào nhà an toàn.

Nhưng khi tôi biến mất sau cánh cửa, cậu vô tình phát hiện ra một căn phòng bí mật, nơi tường dán kín những bức ảnh chụp lén chính mình.

Ảnh cậu lúc ngủ gật trong lớp, khi nhíu mày đọc sách, khi ánh nắng xuyên qua rèm rơi đúng lên sống mũi cao thẳng... tất cả đều bị ghi lại, tỉ mỉ, ám ảnh.

Nhưng cậu không tức giận.

Chỉ khẽ cười.

Bởi chính cậu cũng từng theo dõi Tịnh Như theo cách chẳng kém phần bệnh hoạn
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 6: Tình cảm méo mó_


Hai tâm hồn méo mó va vào nhau - lệch lạc, ám ảnh, cô độc và họ thấu hiểu nhau như thể được sinh ra để phản chiếu sự sai lệch trong người kia.

Tình yêu giữa họ nảy nở, không phải kiểu tình yêu dịu dàng như cổ tích, mà là một thứ tình cảm rối loạn, chiếm hữu, cực đoan đến ngột ngạt và có phần bệnh hoạn.

Họ công khai tình cảm.

Không phải bằng lời nói, không caption, không biểu tượng trái tim, chỉ tag tên nhẹ một cái.

Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để dân mạng xôn xao, đơn giản là một tấm hình.

Một bức ảnh chụp nghiêng, trong đó Tịnh Như đang ngồi đọc sách, ánh nắng rọi qua cửa sổ hắt nhẹ lên gương mặt.

Còn Thiên Khải?

Ngồi kế bên, cầm ly nước, ánh mắt nhìn cô không hề che giấu - trầm tĩnh, dịu dàng, và... rất không phải ánh mắt bạn cùng bàn nhìn nhau.

Dưới phần bình luận, bạn bè tràn vào để lại hàng loạt dấu chấm hỏi, chấm than - thể hiện sự ngạc nhiên của họ:

- Tôi biết mà.

Từ hôm đi học về chung là tôi đã nghi rồi!!!

- Cặp đôi học bá, không ai cản nổi.

- Nhìn ánh mắt là biết...

Lâm Tịnh Như không nói gì.

Chỉ nhẹ nhàng thả một cái icon mặt cười bên dưới bình luận của bạn thân.

Còn Thiên Khải?

Thậm chí không rep ai, vẫn giữ nguyên phong độ lạnh lùng như mọi khi.

Tụi bạn thân gặp nhau hôm sau thì khỏi nói.

Tịnh Như chưa kịp mở miệng đã nhào tới:

- Tao nói rồi.

Hồi cái hôm mày đăng story cà phê mà có cái tay áo sơ mi nam bên cạnh, là tao biết.

Tao không có bằng chứng nhưng tao có linh cảm!

Gia đình nhà Tịnh Như nhìn thấy thì cũng chỉ nhướng mày nhẹ một cái.

Mẹ cô đưa điện thoại cho ba xem, hai người nhìn nhau, rồi gật đầu cái rụp: "Ừ, coi bộ nghiêm túc."

Còn bên phía nhà Thiên Khải - gia đình quyền quý trầm ổn, dù không lên tiếng công khai, nhưng tối hôm đó, mẹ cậu lặng lẽ dặn người giúp việc chuẩn bị thêm món bánh Tịnh Như từng thích khi đến nhà chơi.

Ba thì chỉ bảo một câu: "Có thể mời con bé sang ăn cơm.

Nhưng nhớ dặn mặc áo chỉnh tề."

Và thế là, buổi cơm tối ở nhà họ Thẩm diễn ra trong không khí nhã nhặn.

Không ồn ào, không màu mè, chỉ có ánh đèn dịu, thức ăn bày biện tinh tế và vài câu hỏi quan tâm đúng mực.

Tịnh Như ngồi thẳng lưng, lễ phép trả lời từng câu.

Còn Thiên Khải, như thường lệ, chẳng nói gì nhiều - nhưng trong ánh mắt cậu dành cho cô, có gì đó rất rõ ràng.

Rõ ràng như cái tấm hình không chú thích mà ai xem cũng hiểu.
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 7: Mất tích_


Nhưng giữa lúc tình yêu đạt đến cực điểm, Thiên Khải biến mất.

Không tin nhắn.

Không thư tuyệt mệnh.

Không dấu vết.

Gia đình lo lắng nên đã trình báo công an, mạng xã hội ngập ảnh cậu, nhưng tất cả đều rơi vào im lặng.

Cái tên "Thẩm Thiên Khải" dần bị thời gian phủ bụi.

Vụ án bỗng trở thành một "hồ sơ treo" - không lời giải, không nghi phạm, không manh mối.
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 8: Thảm sát_


Nhiều năm sau, Tịnh Như trở thành một nhà văn nổi tiếng với những tiểu thuyết kinh dị mang màu máu.

Nhưng rồi điều kỳ lạ xảy ra: các vụ án trong truyện cô viết liên tục tái hiện ngoài đời thật – trùng khớp đến từng chi tiết rùng mình.

Ban đầu, Tịnh Như tự tạo chứng cứ giả, đánh lạc hướng điều tra.

Nhưng đến vụ án thứ ba, cảnh sát bắt đầu nghi ngờ.

Vụ án đầu tiên là “Người chết dưới bể nước” – một câu chuyện tưởng chừng chỉ có trong phim kinh dị: xác một cô gái bị nhét trong bể nước sinh hoạt tầng thượng, khiến hàng chục cư dân dùng nước ô nhiễm để ăn uống, tắm rửa suốt gần nửa tháng.

Trùng hợp đến đáng sợ, vài tuần sau khi truyện phát hành, một sự việc y hệt xảy ra tại một khu trọ cũ ở quận ngoại thành.

Nạn nhân là một sinh viên mất tích hơn mười ngày.

Vụ án thứ hai, “Căn phòng số 7”, kể về một kẻ sát nhân lập dị, thích dùng dây đồng nung đỏ tra tấn nạn nhân trong phòng trọ rồi ghi chép lại cảm xúc lúc tra tấn.

Cảnh sát bàng hoàng khi phát hiện thi thể một thanh niên bị đốt cháy từng mảng da thịt ngay trong một nhà nghỉ vắng.

Căn phòng mang số 7.

Trên bàn là một cuốn sổ dính máu với nội dung gần giống hệt truyện Tịnh Như đăng trước đó một tháng.

Vụ án thứ ba, “Xác trôi dưới hố ga”, kể về một bé gái mất tích bị nhốt trong túi ni lông và vứt xuống hố ga trong công viên.

Khi thi thể một bé gái ngoài đời thật được phát hiện trong tình trạng tương tự, truyền thông bắt đầu gọi các vụ án này là “bóng ma từ trang giấy”.

Những điều trùng hợp liên tiếp, từ danh tính nạn nhân, thời điểm gây án, cho tới phương thức giết người, đều dẫn cảnh sát đến cái tên: Tịnh Như.

Khi bị bắt giữ, cảnh sát lục soát ngôi nhà và phát hiện một cánh cửa sắt bị khóa kỹ dưới tầng hầm.

Phía sau là một sự thật ghê rợn: Thẩm Thiên Khải – vẫn còn sống, gầy rộc, bẩn thỉu, ánh mắt trống rỗng và thần trí phân rã.

Người ta tưởng cậu bị bắt cóc, bị giam cầm suốt nhiều năm trời.

Nhưng sự thật được hé lộ từ những lời khai đứt quãng của Tịnh Như và các bằng chứng thu thập được tại hiện trường các vụ án: Thiên Khải không phải nạn nhân.

Cậu là đồng phạm.

Là kẻ đã cùng cô thực hiện những vụ giết người man rợ ấy.

Không bị ép buộc.

Mà là tự nguyện vì cậu ấy đã si mê người bạn cùng bàn của mình.

Cậu vẽ sơ đồ, phân tích hành vi, lên kế hoạch, tạo hiện trường giả.

Trong một vài vụ án, chính tay cậu đã xuống tay.

Họ từng là một cặp sát nhân hoàn hảo – giết người không vì tiền, mà để giữ lấy nhau, để cảm thấy kiểm soát được mọi thứ.
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 9: Trống rỗng_


Nhưng rồi, chính cậu bắt đầu vỡ vụn.

Sau mỗi cái chết, Thiên Khải thấy ảo giác - những nạn nhân ngồi co ro trong góc phòng, thì thầm trong bóng tối, thì thào bên tai:

"Cô ấy sẽ giết cả cậu."

"Chúng tôi vẫn ở đây."

"Cậu không thoát đâu..."

Không chịu nổi áp lực, cậu tự giam mình trong tầng hầm, trốn chạy khỏi chính mình.

Nhưng Tịnh Như không để cậu đi.

Cô khóa cửa lại.

Giam giữ cậu để có thể để giữ cậu lại bên mình, cũng có thể để bịt miệng sự thật.

Sau khi được phát hiện, Thiên Khải được đưa vào bệnh viện tâm thần.

Trong căn phòng trắng xoá, cậu sống lặng lẽ như một con rối gãy dây, ngày đêm lật giở tiểu thuyết của Tịnh Như như thể đang cố tìm lại điều gì đó đã rơi rớt khỏi trí nhớ.

Một lần, y tá nghe thấy cậu thì thầm trong góc phòng: "Cô ấy rất đẹp... nhưng không phải vẻ đẹp của con người.

Da cô ấy trắng đến lạnh toát, như thể dưới làn da đó là lớp sáp nến sắp tan chảy.

Mái tóc đen như nhung, rũ xuống như màn đêm nuốt trọn tất cả ánh sáng.

Đôi mắt ấy sâu, tĩnh, và chết chóc.

Nhìn vào đó, tôi không thấy mình... mà thấy cả thế giới này tan rã.

Cô ấy không cần phải nói.

Chỉ cần đứng đó, tôi đã muốn giam cô ấy lại.

Nhốt trong một khung kính, không cho ai khác chạm vào.

Cô ấy là của tôi.

Chỉ mình tôi.

Tôi yêu cô ấy.

Theo cách mà thế giới này không cho phép.

Và cô ấy cũng yêu tôi, một cách điên rồ đến tận cùng.

Tôi biết chắc một điều... dù bị giam ở đâu... dù phải chết đi sống lại bao nhiêu lần... tôi cũng sẽ tìm về với cô ấy.
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 10: Hồi tâm chuyển ý_


Bảy năm sau khi bị bắt, Lâm Tịnh Như được trả tự do.

Dù dính đến nhiều cái chết kỳ lạ, nhưng phần lớn trách nhiệm được đổ dồn lên Thẩm Thiên Khải, kẻ lúc đó được chẩn đoán mắc rối loạn tâm thần nặng và phải điều trị dài hạn.

Tịnh Như nhờ luật sư giỏi và sự hỗ trợ ngầm từ nhà họ Thẩm nên chỉ lãnh án bảy năm - mức án quá nhẹ nếu nhìn vào quá khứ nhuốm máu.

Nhưng ít ai biết... chính Tịnh Như mới là người đã khởi đầu tất cả.

Ngày cô vừa bị bắt, một bảng giao diện mờ đục đã hiện ra trước mắt - "Hệ Thống Hoán Báo."

Cô có thể đổi lấy "phần thưởng" bằng cách hoàn thành các nhiệm vụ máu lạnh.

Mỗi nhiệm vụ là một hành động đen tối - giết người, tạo bằng chứng giả, thao túng cảm xúc.

Phần thưởng?

Đơn giản thôi: khả năng che mắt pháp luật, thao túng hiện thực, thậm chí... hồi sinh ký ức bị xóa của người khác.

Cô chưa từng từ chối.
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 11: Giông ngầm_


Nhưng sau khi ra tù, không còn ai để giết.

Hệ thống im bặt.

Tịnh Như chọn sống chân chính.

Cô mở tiệm sách nhỏ, viết truyện trinh thám.

Cô nghĩ, đời mình đã khép lại phần kinh hoàng.

Còn Thẩm Thiên Khải - nhờ nền tảng vững mạnh từ gia đình, cộng thêm đầu óc thiên tài, sau khi ra khỏi viện tâm thần, đã sáng lập tập đoàn công nghệ sinh học "Thiên Cảnh Đường" - chuyên nghiên cứu giao thoa giữa não bộ và trí tuệ nhân tạo.

Dù từng điên loạn, hắn giờ đây như kẻ bước ra từ ánh sáng lạnh lẽo của khoa học, bình thản đến đáng sợ.

Rồi họ kết hôn.

Một đám cưới nhẹ nhàng, ấm áp, chỉ có gia đình và vài người bạn thân.
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 12: Mộng thoát thân_


Trong số đó có Hà Khuynh Dao - bạn thân nhất của Tịnh Như, và Tống Nhược Yên - người từng bị bắt nạt tàn khốc trong quá khứ, cũng là người đã từng theo đuổi Thẩm Thiên Khải.

Cả hai không biết từ khi nào đã dây dưa với nhau...từ những giấc mơ.

Nhược Yên mơ thấy mình giết từng kẻ từng tổn thương mình - và tất cả lần lượt chết thật ngoài đời.

Khuynh Dao, thì lại mơ thấy chính Nhược Yên đôi tay đẫm máu, ánh mắt lạnh lùng.

Thay vì sợ, cô lại cảm thấy hứng thú.

Thì ra Khuynh Dao... có thể nhìn thấy bình luận trôi nổi từ "độc giả" của thế giới này.

Cô biết rõ đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, cô chỉ là nhân vật phụ.

Những người ngoài kia đang đọc, đang ship, đang cười - chính là "Chúa".

Một bình luận khuyên cô: "Tán con nhỏ mộng du kia đi, dễ yêu lắm!"

Và thế là... họ yêu nhau.

Công khai lặng lẽ.

Không ai biết đến những giấc mơ.

Không ai biết đến các dòng bình luận trôi giữa thực tại.
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 13: Dưỡng quỷ_


Năm năm sau, Tịnh Như sinh hai đứa con: Thẩm Trừng Uyên - con trai lớn, lạnh lùng, thiên tài; và Thẩm Cảnh Dao - cô bé em gái thông minh nhưng có ánh mắt quái lạ.

Cái tên như định mệnh - "Uyên" là sâu thẳm, "Dao" là dao động, là mép vực.

Khi lớn lên, hai anh em yêu nhau.

Một thứ tình cảm bị cấm đoán, lệch lạc, khởi đầu từ những lần "vô tình" ngủ cạnh nhau, từ những lần nhìn nhau quá lâu.

Tịnh Như phát hiện.

Cô hoảng sợ, can ngăn.

Và rồi, một buổi tối mưa tắt đèn, hai đứa ra tay giết mẹ mình.

Cái chết của Tịnh Như khiến Thẩm Thiên Khải suy sụp hoàn toàn.

Hắn bỏ công ty, vứt hết giấy tờ, ngày ngày chỉ uống rượu.

Ba tháng sau, người ta phát hiện xác hắn treo trong thư phòng - tự sát.
 
Thuộc Về Tôi_Aera
_CHƯƠNG 14: Chấm dứt_


Thẩm Trừng Uyên tiếp quản tạm thời, nhưng bị ám sát bởi đối thủ kinh doanh.

Chết trong xe hơi, nổ tung không kịp kêu.

Thẩm Cảnh Dao - từ nhỏ đã có khuynh hướng chống đối xã hội - trở thành một hồn ma sống trong chính căn biệt thự nhà họ Thẩm.

Không ai hiểu nổi cô.

Một đêm, căn nhà bốc cháy.

Ngọn lửa do gia đình của một trong những nạn nhân ngày xưa của Thiên Khải phóng hỏa trả thù.

Họ không ngờ Cảnh Dao còn sống trong đó.

Khi ngọn lửa bùng lên, cô chạy ra cửa... nhưng hồn ma của Lâm Tịnh Như đã đứng đó.

Ánh mắt lạnh băng, mái tóc rối cháy xém, môi mỉm cười nhạt: "Nhiệm vụ cuối cùng của mẹ là... giết chính con."

Một tiếng thét xé họng.

Ngày hôm sau, người ta tìm thấy thi thể cháy đen, không vết thương, không hung khí.

Cảnh sát kết luận: tự sát trong hỏa hoạn.

Còn bảng hệ thống, lần cuối hiện lên dòng chữ:

[Nhiệm vụ hoàn tất.]

[Hệ thống Hoán Báo xin chào tạm biệt.]

Mọi thứ khép lại.

Hoặc... bắt đầu lại.

Trong một thế giới khác.
 
Back
Top Bottom