Cập nhật mới

Khác THUNG LŨNG NGHIỆP CHƯỚNG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404908463-256-k900366.jpg

Thung Lũng Nghiệp Chướng
Tác giả: zhenli22
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là một bộ truyện bình thường



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Thung Lũng Nghiệp Chướng
Chương 1


Mưa trút xuống dữ dội, xối xả như muốn nhấn chìm cả ngôi làng nhưng lại không thể át đi âm thanh man rợ của đám đông.

Tiếng roi quất vun vút xé toạc không khí, tiếng gậy gộc vung thẳng vào da thịt, tiếng gào thét đớn đau của Ý vang lên, hòa lẫn trong tiếng sấm gầm rú.

Cô quằn quại giữa vũng bùn lầy lội, bùn lẫn máu tươi tạo thành hỗn hợp đặc quánh, tanh tưởi.

Một bàn chân thô kệch đạp thẳng vào bụng Ý, khiến toàn thân cô co quắp lại như một con côn trùng sắp chết.

"Mày là tai họa!

Là nghiệp chướng của cái làng này!"

Một kẻ vung rựa lên, lưỡi thép sắc bén loé sáng dưới ánh chớp.

Ý trợn trừng mắt, cố giãy giụa nhưng hai cánh tay đang bị ghìm chặt.

Phập!

Cơn đau xé toạc thần kinh cô, lan ra khắp cơ thể như lửa đốt.

Ý hét đến khản cả giọng khi cảm nhận được từng thớ thịt, từng mảnh xương bị cắt lìa.

Máu phún tung tóe hòa cùng nước mưa, chảy thành dòng trên nền đất bẩn thỉu.

Hai bàn chân cô—đã không còn nữa.

Cô quằn quại, đôi tay run rẩy mò mẫm phần cơ thể còn lại sau khi bị chặt mất nhưng chỉ có thể chạm vào những đầu xương gãy nát, nhầy nhụa máu.

Mùi tanh nồng xộc lên khiến Ý buồn nôn, nhưng cô chẳng còn đủ sức để nôn nữa.

"Còn thở à?!"

Một kẻ hét lên rồi cúi xuống, bóp chặt lấy hàm cô.

"Muốn sống thì tự bò về đi!"

Bọn họ buông Ý ra rồi vứt bỏ cô như một món rác thải .

Không ai quan tâm Ý có đau hay không, còn thở hay không?

Họ chỉ đứng đó nhìn, lạnh lùng buông lời cay đắng, đay nghiến, sỉ vả cô.

Cơn mưa vẫn trút xuống, rưới qua từng vết thương trên cơ thể cô, khiến da thịt vốn rách nát còn thêm bỏng rát như bị tưới nước sôi.

Ý run rẩy, toàn thân co quắp vì đau đớn và lạnh lẽo nhưng cô chẳng thể nằm đây.

Cô phải bò.

Ý nghiến chặt răng, hai cánh tay run rẩy chống xuống đất, kéo lê cơ thể về phía trước.

Từng đoạn ruột bên trong cô như bị xoắn lại, nội tạng như muốn trào ra ngoài mỗi khi cựa quậy.

Phần thân dưới tàn tạ lết đi trên mặt đất lởm chởm, để lại một vệt đỏ dài kéo về phía ngôi nhà nhỏ cuối làng.

Cô không biết liệu mình có thể về đến nhà hay không....

8 năm sau – TP.HCM

Quán cà phê trong khuôn viên trường đại học nhộn nhịp tiếng cười nói nhưng ở góc phòng, Minh, Nhân, Ly và Thu đang tập trung vào một chủ đề quan trọng: kỳ nghỉ hè sắp tới.

“Đừng có Đà Lạt hay Vũng Tàu nữa nhen, đi riết phát ngán luôn ròi!”

Thu chống cằm than thở.

“Ừ, năm nay thử đổi gió đi đâu đó khác lạ một chút đi”.

Nhân gật gù.

Minh lướt điện thoại rồi bỗng reo lên: “Ê!

Coi nè, tui tìm được chỗ này hay lắm!”

Cả nhóm ghé mắt vào màn hình điện thoại Minh.

Đó là bài quảng cáo về một khu nghỉ dưỡng tại một ngôi làng giữa thung lũng, nơi có khí hậu mát mẻ quanh năm, phong cảnh như tranh vẽ với rừng thông bao quanh, suối nước trong vắt và những ngôi nhà gỗ xinh xắn.

Ly tròn mắt: “Nhìn như Đà Lạt thu nhỏ luôn á!

Nhưng sao lạ quá, chưa nghe ai nhắc tới bao giờ?”

“Chắc tại nó chưa nổi tiếng thôi,” Minh phấn khích.

“Nhưng vậy mới đáng đi nè!

Đỡ đông đúc, giá lại rẻ nữa.”

Thu tỏ vẻ lưỡng lự: “Nhưng mà làng này nằm ở đâu ấy?”

“Sâu trong một thung lũng giữa rừng già miền Trung.

Đi xe khách đến điểm dừng, rồi phải đi bộ khoảng 45 phút trên một con đường mòn trong rừng mới tới làng.”

Nhân gật gù: “Nghe hấp dẫn ghê.

Kiểu nghỉ dưỡng tách biệt hoàn toàn với phố thị, đúng gu tui luôn.”

Ly cười tươi: “Vậy chốt luôn nha?

Nghỉ dưỡng giữa thiên nhiên, không khói bụi, không xô bồ.”

Mọi người phấn khởi đồng ý.

Họ nhanh chóng đặt vé và quyết định 3 giờ sáng tập trung tại trạm xe.

Một kỳ nghỉ yên bình đang chờ họ phía trước… hay ít nhất, đó là những gì họ nghĩ.

3 giờ sáng – Trạm xe buýt bên đường

Không gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ có gió đêm rít khẽ qua những hàng cây ven đường.

Sương phủ dày đặc, trắng mờ như tấm màn che khuất mọi thứ xung quanh.

Cái lạnh buốt khiến ai nấy đều rùng mình, kéo chặt áo khoác hơn.

Minh, Nhân, Ly và Thu đứng đợi bên trạm xe buýt vắng vẻ, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng họ lên mặt đường ướt sương.

Dù không ai nói ra, nhưng trong không khí có một chút gì đó là lạ—một cảm giác lặng lẽ, khác thường so với những chuyến đi trước.

Xa xa, một ánh đèn pha le lói qua màn sương, tiếng động cơ trầm thấp dần lớn hơn.

Chiếc xe buýt chậm rãi hiện ra từ bóng tối, đỗ lại trước mặt họ.

Cánh cửa mở ra, bên trong chỉ có lác đác vài hành khách lặng lẽ ngồi rải rác.

Cả nhóm bước lên xe, tìm một dãy ghế gần cuối và ngồi xuống.

Bên ngoài, bóng đêm vẫn dày đặc, con đường phía trước dài hun hút.

Trên xe

Nhân dựa vào Minh, đôi mắt lim dim vì cơn buồn ngủ kéo đến.

Minh khẽ cười, nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế để Nhân tựa đầu thoải mái hơn, rồi kéo chiếc khăn quàng cổ lên che bớt cái lạnh cho cậu.

Hơi ấm từ Minh khiến Nhân vô thức rúc sâu hơn vào lòng người yêu.

Ở hàng ghế bên cạnh, Thu tựa nhẹ vào vai Ly.

Ly khẽ liếc sang, mỉm cười trước vẻ mặt an nhiên của Thu rồi nhẹ nhàng đan tay vào tay cô.

Không ai nói gì, chỉ có nhịp thở đều đều, ấm áp giữa không gian lạnh buốt của chuyến xe đêm.

Không gian trên xe buýt thật yên bình, gần như ru ngủ.

Tiếng động cơ đều đều, ánh đèn đường mờ nhạt lướt qua cửa kính, tạo thành những vệt sáng nhấp nhô trong màn sương.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên, xé tan sự tĩnh lặng:

“Chào buổi sáng mọi người!

Tôi là Nam, hướng dẫn viên của chuyến đi này.”

Cả nhóm giật mình ngước lên.

Một chàng trai cao ráo, khoác chiếc áo gió tối màu, đứng ngay lối đi phía trước, nở nụ cười rạng rỡ.

Anh ta có vẻ ngoài thân thiện, ánh mắt sáng đầy nhiệt huyết.

“Hy vọng mọi người sẽ có một chuyến đi đáng nhớ.

Nếu có gì cần hỗ trợ, cứ thoải mái hỏi tôi nhé!”

Minh và Nhân nhìn nhau, khẽ mỉm cười.

Không khí uể oải ban đầu dường như tan biến đi đôi chút.

Chiếc xe buýt tiếp tục lăn bánh, lao vào màn đêm tĩnh mịch, tiến sâu hơn về phía cánh rừng già.

Nam tiếp tục giới thiệu thêm một chút về chuyến đi, nhắc nhở mọi người giữ sức vì hành trình còn dài nhưng hiểu rằng ai cũng mệt mỏi, anh nhanh chóng kết thúc và ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.

Không gian trên xe trở lại sự yên lặng, chỉ còn tiếng động cơ đều đặn và nhịp thở nhẹ nhàng của những hành khách đang chìm vào giấc ngủ.

7 giờ sau

Chiếc xe buýt từ từ giảm tốc, rồi dừng hẳn lại.

Mặt trời đã lên cao nhưng rừng cây rậm rạp xung quanh khiến ánh sáng chỉ len lỏi qua từng kẽ lá.

Không khí buổi sáng nơi đây mát lạnh, trong lành nhưng lại có chút gì đó… quá yên tĩnh.

Nam đứng dậy, vỗ tay nhẹ để đánh thức mọi người.

“Tới nơi rồi!

Bây giờ chúng ta sẽ đi bộ khoảng 45 phút nữa để vào làng.

Mọi người nhớ kiểm tra hành lý và đi sát nhau nhé.”

Cả nhóm lần lượt xuống xe, duỗi người sau chuyến đi dài.

Trước mắt họ là một con đường mòn nhỏ, đất ẩm và phủ đầy lá khô, len lỏi giữa những tán cây cao.

“Hành trình vào làng bắt đầu nào!”

Nam cười, ra hiệu cho mọi người đi theo mình.

Trên đường vào làng

Tiếng bước chân giẫm trên lá khô vang lên đều đặn.

Không gian xung quanh tràn ngập mùi hương của đất rừng, hơi ẩm từ cây cối thoảng qua làn gió.

Nhóm bạn đi giữa đoàn, vẫn còn hơi lơ mơ vì giấc ngủ dang dở.

Đột nhiên, Nam dừng lại.

Phía trước họ, một bóng người lảo đảo xuất hiện giữa đường.

Đó là một người đàn bà với mái tóc rối bù, quần áo rách nát và đôi mắt trống rỗng vô hồn.

Thứ khiến mọi người sững sờ chính là cái xác chuột đầy máu me trên tay bà ta—bà ta đang nhai sống nó, răng nghiến vào lớp da lông bẩn thỉu.

Không ai dám cử động.

Một cảm giác ghê rợn chạy dọc sống lưng cả nhóm.

Người đàn bà chợt dừng nhai, ngẩng đầu lên, đôi mắt dại đi nhìn chằm chằm vào họ.

Miệng bà ta lẩm bẩm gì đó không rõ, rồi đột nhiên thét lên:

“Chúng bây phải trả giá…

PHẢI TRẢ GIÁ!!!”

Tiếng hét vang vọng giữa rừng, sắc lạnh đến mức khiến ai cũng rùng mình.

Rồi bất thình lình, bà ta bật cười lớn—một tràng cười chói tai, méo mó, đầy điên dại.

Trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, bà ta quay người chạy thẳng vào cánh rừng già, biến mất giữa màn cây cối rậm rạp.

Không gian lại rơi vào im lặng, nhưng không còn là sự yên tĩnh dễ chịu ban nãy nữa.

Nó là một sự im lặng nghẹt thở—như thể khu rừng này đang nín thở theo dõi từng cử động của họ.

Khi cả nhóm bước ra khỏi khu rừng, một khung cảnh bất ngờ hiện ra trước mắt.

Ngôi làng nằm gọn trong thung lũng xanh mướt, những mái nhà gỗ thấp thoáng giữa vườn hoa rực rỡ và những tán cây cổ thụ.

Dòng suối nhỏ chảy uốn lượn quanh làng, phản chiếu ánh nắng nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ.

Ở trung tâm làng là một ngôi đình nhỏ nhưng lại mang nét kiến trúc hiện đại và ấm cúng.

Tường gỗ sáng màu, mái lợp ngói đỏ, trước hiên treo những chiếc đèn lồng lung linh.

Dù mang vẻ truyền thống, nhưng đình vẫn có nét thân thiện và cởi mở, khiến cả nhóm phần nào cảm thấy nhẹ nhõm hơn sau những chuyện kỳ lạ vừa xảy ra trong rừng.

Một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc bước ra từ trong đình.

Ông mặc một bộ quần áo vải đơn giản, nhưng toát lên vẻ trầm tĩnh và uy nghiêm của người đã sống lâu năm nơi đây.

Khi thấy nhóm bạn, ông nở nụ cười hiền hậu:

— Chào mừng các cháu.

Ta là Lâm, trưởng làng.

Đường đi không dễ, chắc các cháu đã thấm mệt rồi.

Vào trong uống ly trà cho ấm người đã.

Giọng ông trầm ấm, tạo cảm giác dễ chịu, nhưng Minh vẫn không khỏi liếc nhìn Nhân, như để xem cậu có cảm thấy kỳ lạ gì không.

Nhân chỉ khẽ gật đầu, tay Minh lúc này cũng đã đỡ lạnh hơn một chút.

Sau khi nghỉ chân một lát, trưởng làng dẫn cả nhóm đến khu nhà khách nằm cuối làng.

Những ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn, xây dựng đơn giản nhưng tiện nghi, mỗi căn đều có hiên rộng với chiếc ghế mây để ngồi thư giãn.

Minh và Nhân được xếp vào một căn nhà nhỏ có ban công nhìn ra rừng thông.

Ly và Thu cũng có một căn tương tự gần đó.

Khi cánh cửa gỗ khép lại sau lưng, Minh buông ba lô xuống giường, khẽ thở phào.

Căn nhà nhỏ này ấm áp hơn cậu tưởng, nhưng không hiểu sao, trong lòng vẫn còn vương chút bất an.

Nhân đứng bên cửa sổ, kéo rèm ra để ánh sáng nhè nhẹ tràn vào.

Ngoài kia, khu rừng già vẫn im lặng đến khó hiểu, như thể chưa từng có ai đặt chân đến.

Minh bước đến, vòng tay ôm lấy Nhân từ phía sau, cảm nhận hơi ấm quen thuộc mà cậu vẫn luôn tìm kiếm.

— Mệt không? – Minh hỏi, giọng trầm ấm.

Nhân hơi tựa đầu vào vai Minh, nhẹ gật đầu.

— Ừm… nhưng có Minh đây, em thấy đỡ hơn rồi.

Minh siết chặt vòng tay, như muốn xua tan hết mọi mệt mỏi và lo lắng mà Nhân đang mang theo.

— Lúc trong rừng, em sợ lắm đúng không?

Nhân im lặng một lúc rồi khẽ thở dài.

— Ừ…

Cảm giác như có gì đó rất lạ.

Không chỉ là người đàn bà đó, mà cả khu rừng này… như đang theo dõi bọn mình.

Minh nhẹ nhàng xoay Nhân lại, đặt tay lên má cậu, ngón tay mơn trớn làn da mềm mại.

— Không sao đâu.

Dù có chuyện gì, anh cũng ở đây với em.

Nhân nhìn sâu vào mắt Minh, ánh mắt cậu dịu dàng nhưng cũng chất chứa nhiều suy nghĩ.

Cuối cùng, Nhân khẽ mỉm cười, tựa trán vào Minh.

— Ừ, em biết mà.

Bên ngoài, gió rừng khẽ thổi qua tán cây, mang theo hương thơm của đất trời.
 
Back
Top Bottom