Cập nhật mới

Khác Thuê Trọ Giá Rẻ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401616455-256-k963402.jpg

Thuê Trọ Giá Rẻ
Tác giả: hpmuadainhudia
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Thuê Trọ Giá Rẻ Đê!!!"

--- "Thuê Trọ Giá Rẻ Đê!!!"

Trong cuộc sống xa nhà, chuyện ăn ở luôn là gánh nặng lớn nhất của đám học sinh tỉnh lẻ.

Cứ ngỡ rằng tìm được một căn trọ giá rẻ là may mắn trời ban, họ đâu biết rằng phía sau cánh cửa ấy là một khoảng tối dày đặc, không chỉ là nơi để ở, mà còn là ngưỡng cửa dẫn họ đến một bí mật kinh hoàng chưa từng được nhắc đến.



kinh​
 
Thuê Trọ Giá Rẻ
Chương 1 : Bài Đăng


"Trọ Trọ Giá Rẻ Đê"...

Gần đây liên tục xuất hiện những bài viết đăng tải trên mạng xã hội của một người phụ nữ lớn tuổi.

Về việc tìm trọ cho những sinh viên vừa cất cặp vào trường và đi làm thêm kiếm tiền chống chọi qua ngày.

Tôi tự hứa với lòng sẽ không để ba mẹ phải lo cho mình thứ gì, tôi sẽ tự lập gồng gánh kiếm tiền để lo cho gia đình.

Nhưng thứ đầu tiên tôi nhận là sự nghèo đói ở mảnh đất khô khan, không quen biết ai, không ai quen biết...

Vừa đọc xong bài viết ấy, trong lòng tôi như chết đi sống lại.Đây là cơ hội tốt, giá cả quá hời.Trọ làm gì tìm được dễ dàng như thế,không nghĩ nhiều.

Tôi lần mò theo địa chỉ hiện trên màn hình, tôi tìm đến căn nhà thì thấy một bà lão, trông chừng ngoài năm mươi, đang đứng ngay trước ngõ.

Bà đặt bàn tay lên vai tôi, vỗ nhẹ.

Nhưng không đúng—bàn tay ấy thô ráp, lạnh lẽo đến rợn người.

Tôi chưa kịp cất tiếng chào thì bà đã nhanh nhảu giới thiệu về căn trọ.

Giọng bà đều đều, thỉnh thoảng lại nhắc đến chuyện mặc cả, tiền bạc, đất đai và vườn cây.

Thế nhưng xen lẫn trong đó, bà vẫn khéo léo tỏ ra tử tế, như thể thấu hiểu nỗi lạc lõng của một đứa sinh viên xa nhà.

Bà lão không đưa tôi vào căn phòng dưới đất như tôi tưởng, mà bảo phải đi lên tầng trên.

Cầu thang gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt dưới từng bước chân, bụi bặm phủ dày như đã lâu không có người đi lại.

Tôi lúng túng bám vào tay vịn, nhưng chạm vào mới biết gỗ đã mục, ẩm ướt, lạnh buốt như vừa rút ra từ lòng đất.

Trên tầng chỉ có một dãy hành lang hẹp, ánh sáng từ bóng đèn tròn duy nhất chập chờn như sắp tắt.

Dọc tường lốm đốm những vết loang nâu sẫm, chẳng rõ là nước mưa hay thứ gì khác.

Bà lão bước nhanh hơn, đôi dép nhựa lệt xệt, tiếng vang trong không gian hẹp nghe như ai đó đang lê chân theo sau.

Cuối cùng, bà dừng trước một cánh cửa sơn xanh đã tróc lở, nghiêng đầu nhìn tôi:

“Phòng này hợp với cháu đấy.

Trên tầng, gió mát, ít ai lên…

đêm cũng yên tĩnh lắm.”

Câu “ít ai lên” của bà bỗng khiến tim tôi đập mạnh, không hiểu sao lại dấy lên cảm giác như nơi này không muốn có người ở, hoặc đã từng có ai đó… nhưng không còn nữa.

Cánh cửa mở ra, một luồng hơi lạnh tràn ập vào mặt, buốt đến tận sống lưng.

Tôi lách người vào, bật công tắc thì bóng đèn trên trần nhấp nháy vài lần mới chịu sáng.

Căn phòng nhỏ hẹp, chỉ có một chiếc giường sắt cũ, cái bàn gỗ chênh vênh và tủ quần áo méo mó.

Trên tường, từng vệt ố vàng kéo dài xuống.

Mùi ẩm mốc ngai ngái lẫn mùi gỉ sắt nồng hăng.

Tôi đặt balo xuống nền, tiếng chạm vang lên khô khốc, dội lại trong khoảng không như rộng hơn thực tế.

Khi tôi quay lưng lại, bất giác thấy tấm gương cũ treo ở góc phòng rung khẽ, như vừa có ai chạm vào.

Bà lão đứng ngay ngưỡng cửa, nụ cười vẫn treo trên môi.

Giọng bà khàn đặc:

“Cứ ở đi, rồi cháu sẽ quen.

Nếu có nghe thấy tiếng động gì… thì cứ mặc kệ, đừng để ý.

À mà… nhớ đúng bảy giờ tối phải tắt đèn đi ngủ nhé.

Ở đây có những quy tắc.”

“Quy tắc?” – tôi khẽ lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy – “Nghe chẳng thoải mái chút nào…”

Bà lão nheo mắt nhìn tôi, như chợt nhớ ra điều gì, rồi nói thêm, giọng trầm xuống:

“Còn nữa… tuyệt đối không được xuống hầm tầng dưới.

Ở đó có chó dữ trông nhà.

Ban đêm mà nó sủa, cháu cũng đừng dại mà bước xuống.Kẻo nó mà cắn thì khó chữa được”

Nhấn mạnh câu cuối.Nói xong, bà lại cười, nhưng nụ cười ấy chẳng còn chút nào giống sự thân thiện ban đầu.

Lúc bà rời đi, tôi cũng chẳng hiểu được những gì bà nói là quy tắc hay trêu cho vui.

Mong là đêm nay và đêm tiếp theo sẽ diễn ra suôn sẻ.

-------------------------
 
Thuê Trọ Giá Rẻ
Chương 2 : Tiếng cót két phòng bên


Căn phòng giờ chỉ còn lại mình tôi.

Tôi ngả người xuống chiếc giường sắt, khung giường kêu lên những tiếng rít dài, chẳng khác gì tiếng thở than cũ kỹ.

Ngoài cửa sổ, gió quét qua vườn cây, lá va đập loạt xoạt như có ai đang bước qua.

Tôi kéo chăn lên tận cổ, tự nhủ rồi cũng quen thôi... nhưng mi mắt vừa sụp xuống thì một âm thanh kỳ lạ vang lên.

Tiếng "rè... rẹt... rẹt..." khô khốc, nhịp đều, như lưỡi máy cưa đang cắm sâu vào gỗ.

Nó phát ra từ căn phòng kế bên, âm vang trong đêm yên tĩnh khiến tóc gáy tôi dựng đứng.

Tôi ngồi bật dậy, nín thở lắng nghe.

Âm thanh máy cưa lúc gần lúc xa, lúc dồn dập như đang cắt vào thứ gì cứng rắn, lúc lại chậm rãi rùng rợn, như ai đó cố tình kéo dài từng nhát.

Tôi nhớ đến lời dặn của bà lão: "Nếu có nghe thấy tiếng động gì... thì cứ mặc kệ, đừng để ý."

Nhưng rõ ràng, trong căn nhà này, tôi không phải là người duy nhất thức vào lúc nửa đêm.

Ý chí thúc giục tôi phải xem cho bằng được rốt cuộc thứ gì đang phát ra âm thanh ấy.

Tôi ngồi bật dậy trên giường, hơi thở dồn dập, cố kìm lại thành từng nhịp nhẹ khẽ.

Rồi, chậm rãi, tôi đặt chân xuống nền gạch lạnh buốt, run rẩy bước ra cửa.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.

Hành lang tối om, vài bóng đèn trần chập chờn lóe sáng rồi tắt ngúm, để lại những khoảng tối đặc quánh.

Tôi bước từng bước chậm chạp, bàn tay ướt đẫm mồ hôi, run cầm cập trên tay nắm cửa phòng kế bên.

Khi cánh cửa hé mở, cảnh tượng bên trong khiến tôi chết lặng.

Một nhóm ba người đang cúi rạp, cùng nhau cưa một khúc gỗ to, mảnh gỗ dày đến nỗi lưỡi cưa nghiến vào phát ra âm thanh ghê rợn.

Họ làm việc hối hả, như đang cố moi thứ gì ẩn giấu bên trong.

Một cô gái ngẩng đầu lên, mái tóc rũ che nửa khuôn mặt, đôi mắt ánh lên sắc lạ.Nở một nụ cười quái dị.

Nó tự xưng là An, rồi bất ngờ túm lấy tay tôi, kéo mạnh vào trong, cánh cửa sập lại phía sau.

Giọng nó thì thầm, mỏng như hơi thở nhưng lạnh buốt tận xương:

"Cậu gan thật đấy...

Đêm khuya thế này mà dám ra ngoài, bà chủ mà biết thì nổi giận bùng binh cho coi"

Thằng nhóc cao ráo, gương mặt sáng sủa, thoạt trông đẹp trai đến mức khó tin lại xuất hiện ở chốn u ám này.

Nó ngẩng đầu, nở nụ cười nhạt rồi cất giọng khàn khàn, tự giới thiệu:

"Phong.

Cứ gọi tôi là Phong."

Nó chống khuỷu tay lên gối, ngả lưng sát vào tường ẩm, giọng nói vang lên đều đều như đang kể một bí mật mà bản thân cũng chẳng muốn nhắc lại:

"Cuộc sống ngoài kia khắc nghiệt thật... cứ ngỡ tìm được một nơi trú ẩn yên bình, một chỗ gọi là thiên đường.

Ai mà ngờ..."

Đột nhiên, Phong ngắt lời.

Câu nói gãy ngang giữa chừng, lơ lửng giữa căn phòng nặng nề.

Không khí dường như đông cứng lại.

Đôi mắt nó bất giác đảo ra phía cửa.

Tôi theo bản năng nhìn theo, nhưng chỉ thấy cánh cửa gỗ khép hờ, im lìm như lúc mới bước vào.

Vậy mà biểu cảm trên gương mặt nó đột nhiên biến đổi-sắc mặt tái đi, lạnh băng, đôi môi mím chặt đến nỗi chẳng phát ra nổi một tiếng động nào.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe rõ tiếng nuốt khan khẽ vang từ cổ họng nó, như thể vừa nhìn thấy một điều gì kinh khủng.

Toàn thân tôi cứng đờ, tim đập loạn xạ.

Hơi thở gấp gáp, nhưng tôi không dám lên tiếng.

Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ luẩn quẩn:

-Nếu tôi quay lưng lại ngay lúc này... thì sau lưng mình, rốt cuộc là cái gì đã khiến Phong phải chết lặng đến thế?

Rồi con Ngọc đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu như sắp khóc...Nó ngồi bẹp xuống đất, miệng lẩm bẩm cầu mong thứ gì đó.

Nhưng rồi...
 
Back
Top Bottom