Ngôn Tình Thuận Tụng Thời Nghi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,278,626
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thuan-tung-thoi-nghi.jpg

Thuận Tụng Thời Nghi
Tác giả: Hàm Hàng
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hàm Hàng

Thể loại: Ngôn tình, Truyện ngắn, Cổ đại, Lãng mạn, HE, Thật giả thiên kim

Số chương: 15 chương

Editor: Aquarium Story

Giới thiệu:

Ta là thiên kim giả trong phủ thừa tướng, còn thiên kim thật thì lại là một tiểu cô nương câm bẩm sinh.

Mọi người ai cũng nói với ta rằng, chỉ có ta mới là quý nữ đệ nhất kinh thành, xinh đẹp nhất trong mắt họ.

Nhưng ta vẫn nhớ rõ, kiếp trước cô nương câm này đã chết vì có lòng cứu ta.

Người đời ra sức cười chê nhị tiểu thư của phủ thừa tướng không rành lễ nghĩa, tính cách lại quái dị, lúc nào cũng âm thầm khinh nhục muội ấy.

Ta cầm gậy sắt, vung tay đập hết mấy lời dị nghị đó.

“Tiểu ách nữ, sau này cầm kỳ thi họa, tỷ tỷ sẽ tự mình chỉ dạy cho muội. Muội thích cái nào?”

Thôi Chi Ý ngẩng đầu lên từ trong đống bùn đất, hai tay run rẩy.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Ánh Sáng Thuần Khiết
  • Thuần Phục
  • Sổ Tay Thuần Phục Chim Hoàng Yến
  • Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 1


    Ngày Thôi Chi Ý về nhà, không khí trong phủ bỗng chốc trở nên khó xử.

    Muội ấy không muốn để tỳ nữ thay y phục cho mình, còn giữ nguyên bộ dạng lam lũ mà tham gia tiệc tối.

    Trông bề ngoài, Thôi Chi Ý như đứa trẻ bị suy dinh dưỡng, rõ ràng muội ấy bằng tuổi ta, nhưng thân hình lại nhỏ bé gầy gò, chẳng khác nào một tiểu hài tử chưa đầy mười hai tuổi.

    Điều quan trọng nhất là, muội ấy không nói được.

    Muội ấy là một người câm.

    Vẻ mặt phụ thân mẫu thân đều lộ rõ sự khó chịu, bọn họ vẫn luôn gọi ta là đích nữ của phủ thừa tướng, tỷ tỷ của muội ấy, chứ không hề nhắc tới việc ta vốn là thiên kim giả, tu hú chiếm tổ suốt thời gian qua.

    Ta mỉm cười đầy thiện ý với Thôi Chi Ý, hai mắt muội ấy lập tức sáng ngời.

    Muội ấy muốn ngồi xuống cạnh ta, nhưng lại bị mẫu thân quát lớn, bảo muội ấy yên phận, không được chạm vào người ta.

    Cả người Thôi Chi Ý thoáng chốc đã run lên.

    Ta mỉm cười nhìn mẫu thân: “Mẫu thân, Chi Chi chỉ vừa mới về phủ, để muội ấy ở chung với một người cùng tuổi như ta sẽ thấy tốt hơn một chút.”

    Sau đó ta che miệng ho khẽ, khuôn mặt đỏ bừng như muốn ho ra máu vậy.

    Thôi Chi Ý vội vàng bật dậy, toan vươn tay vỗ lưng giúp ta thì lại bị mẫu thân đẩy ra, xém chút là ngã xuống đất.

    “Gia Ý, con mau uống thuốc đi.” Mẫu thân lấy một viên thuốc ra từ chiếc bình sứ nhỏ.

    Sau khi uống thuốc xong, sắc mặt ta có vẻ đã tốt hơn nhiều rồi.

    Ta lập tức nhìn về phía Thôi Chi Ý đang nhìn mình bằng ánh mắt lo lắng: “Mẫu thân, người đẩy Chi Chi vào góc rồi.”

    Ta đứng dậy rồi ngồi xuống ngay cạnh Thôi Chi Ý, không hề để ý tới y phục dơ bẩn trên người muội ấy.

    Nước bùn đã thấm ướt góc váy ta, Thôi Chi Ý theo bản năng ngồi nhích sang bên cạnh.

    Ta vuốt mái tóc khô vàng của muội ấy: “Cứ ngồi cạnh tỷ tỷ, đừng sợ.”

    Kiếp tước, Thôi Chi Ý cũng bước chân vào phủ thừa tướng với tâm trạng thấp thỏm như này.

    Muội ấy lớn lên ở nơi hương dã, chưa từng học qua lễ nghi, còn là một người câm bẩm sinh.

    Ta thì lại là quý nữ cao sang, tinh thông cầm kỳ thi họa, sớm đã lấy được cái danh kinh thành đệ nhất thiên kim.

    Toàn bộ mọi người trong phủ đều hiểu rõ, nói với người ngoài rằng Thôi Chi Ý là nhị tiểu thư, trước đây sống ngoài phủ là để dưỡng bệnh, không nhắc một chữ nào tới việc thiên kim thật và giả.

    Kẻ suốt ngày bị bệnh tật quấn thân như ta, phụ mẫu đã cố tìm danh y khắp thiên hạ nhưng vẫn cách nào trị được, chỉ có thể dựa vào các loại thuốc quý để kéo dài cuộc sống.

    Kiếp trước, ngay lúc bệnh tình của ta nguy kịch, Thôi Chi Ý nhỏ bé gầy gò đã cầm theo một viên thuốc, vươn tay nhét vào miệng ta.

    Trong lòng ta vốn biết có là thuốc hay kim châm đều đã không còn tác dụng gì nữa, nhưng khi đối diện với đôi mắt nôn nóng của muội ấy, ta vẫn nuốt viên thuốc vào bụng.

    Sau đó, ta phun ra một ngụm máu đen, hôn mê ba ngày ba đêm.

    Đến khi ta tỉnh lại, căn bệnh quái ác quấn lấy ta từ nhỏ đó đã được chữa khỏi một cách thần kỳ.

    Phụ mẫu hết sức ngạc nhiên, nhưng tới khi nghe ta hỏi về Thôi Chi Ý thì cả hai mới ấp úng, nói là tưởng lầm muội ấy giết hại ta, đã dùng gậy gỗ đánh chết muội ấy rồi.

    Trước khi muội ấy chết, tay vẫn luôn nắm chặt chiếc trâm cài ta tặng.

    Ta còn nhớ rất rõ, vào ngày đầu tiên khi muội ấy mới về phủ, ta tình cờ bắt gặp cảnh muội ấy bị đám người hầu bắt nạt. Ta trách phạt đám người hầu đó một phen, còn tặng cho muội ấy một cây trâm.

    Chỉ chút lòng tốt đó thôi mà lại được muội ấy trân trọng tới vậy.

    Đợi đến khi cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh, ta tới trước mộ của Thôi Chi Ý, quỳ gối tụng kinh.

    Vừa mở mắt ra, ta đã trở lại cái ngày mà Thôi Chi Ý vừa mới về phủ thừa tướng.
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 2


    Tất nhiên ta sẽ không để Thôi Chi Ý phải chịu kết cục như kiếp trước nữa.

    Tất cả người hầu trong phủ đều sẽ nhìn thái độ của chủ nhân mà hành xử.

    Phụ mẫu đã không xem muội ấy ra gì, nếu ngay cả ta cũng bỏ mặc thì có lẽ ai cũng dám bắt nạt, leo lên đầu muội ấy.

    Ta sai tỳ nữ Tiểu Quỳnh của mình dọn dẹp tiểu viện ngay cạnh chỗ mình cho nhị tiểu thư sống, xem như là tỏ rõ thái độ cho mọi người trong phủ đều thấy.

    Tiểu Quỳnh nói lại với ta rằng nhị tiểu thư nhất quyết không chịu tắm rửa, bất cứ ai tới gần muội ấy thì muội ấy đều nổi điên.

    “Đại tiểu thư, nhị tiểu thư cũng thật là quá không có phép tắc rồi. Không hề có chút dáng điệu danh môn quý nữ nào, sao đại tiểu thư cứ phải ôm việc vào mình làm gì vậy…”

    Ta nhìn Tiểu Quỳnh bằng ánh mắt lạnh lùng, khiến cô ta không còn dám lên tiếng nữa.

    Ta vỗ nhẹ lồ ng ngực đau nhói, bước về phía cửa phòng Thôi Chi Ý, gõ cửa.

    “Chi Chi, là tỷ đây.”

    Cánh cửa vốn không thèm để ý ai đó đột nhiên hé mở.

    Ta ra hiệu cho đám tỳ nữ đứng đợi bên ngoài, trong phòng chỉ còn lại ta và Thôi Chi Ý.

    “Sao muội không chịu tắm rửa?” Ta cầm khăn lụa lau mặt cho muội ấy, chiếc khăn lập tức dính đầy bùn đất.

    Muội ấy thẹn thùng cúi đầu.

    Ta bước tới cạnh muội ấy, định giúp muội rửa mặt.

    Thôi Chi Ý nắm chặt lấy vạt áo, tay chân luống cuống huơ khắp nơi.

    Sau khi thấy mình vốn chẳng thể ngăn ta lại, muội ấy lập tức lùi về phía sau.

    Muội ấy lùi về sau nửa bước chân, thực sự là đang tránh né ta sao?

    Trước đôi mắt ánh lên vẻ đau lòng của ta, muội ấy dần đỏ mặt, móc từ trong vạt áo rách nát của mình ra một đống chai lọ.

    Trong chai đó là sâu.

    Lúc này, người sợ hãi lại chuyển thành ta, ta nhanh chóng lùi về phía sau ba bước.

    Thôi Chi Ý thấy ta sợ hãi như vậy, ánh sáng trong mắt dần tối lại.

    Ta nhìn đám côn trùng hình thù quái dị trong đống chai lọ kia, cố nén sự sợ hãi.

    “Chi Chi thích mấy thứ này à?”

    Thôi Chi Ý đột nhiên gật đầu.

    Ta miễn cưỡng nở nụ cười.

    Không sao, tiểu hài tử nào cũng đều thích động vật mà.

    Ta cố gắng tự thuyết phục chính mình.

    Ở kinh thành có nhiều công tử thích chơi đấu dế, mấy thứ này cũng giống nhau cả thôi.

    Thôi Chi Ý hưng phấn lấy con sâu lớn nhất trong bình ra, giơ tới trước mặt ta như đang khoe vậy.

    Ta nở nụ cười miễn cưỡng, giục muội ấy mau chóng đi tắm.

    Tấm lưng muội ấy hết sức gầy yếu, đến cả xương sống cũng hằn rõ trên da.

    Khắp người là đủ mọi vết sẹo lớn bé, có mới có cũ.

    Chóp mũi ta dần ửng đỏ, động tác tay cũng nhẹ nhàng hơn phần nào.

    Thôi Chi Ý rửa mặt chải đầu sạch sẽ xong thì để lộ ra một gương mặt linh động thanh tú, đôi mắt như lưu li lấp lánh được rửa sạch.
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 3


    Phần lớn thời gian Thôi Chi Ý đều rất ngoan ngoãn.

    Ngoại trừ việc có vài hành vi của muội ấy hơi quái dị.

    Sở thích lớn nhất của Thôi Chi Ý là chơi bùn.

    Có khuyên cỡ nào cũng không chịu bỏ.

    Đến tối là muội ấy lập tức chui vào phòng, ngoại trừ ta thì không mở cửa cho ai nữa.

    Tiểu Quỳnh đã cáo trạng rất nhiều lần.

    Ta chỉ mỉm cười, để mặc muội ấy.

    Muội ấy là muội muội của ta, ta muốn bảo vệ muội ấy, để muội ấy muốn làm gì thì làm.

    Ta luôn dặn dò đám người hầu trong viện rằng phải đối xử với nhị tiểu thư như đối xử với ta.

    Ta có thể quản lý được người trong tiểu viện mình, nhưng lại chẳng thể quản được bên ngoài.

    Hôm nay, Thôi Chi Ý ra ngoài đi dạo, tới tận tối vẫn chưa về.

    Tới khi ta tìm được thì toàn thân muội ấy đã toàn bùn đất và thương tích.

    Ta hỏi muội ấy là ai làm, Thôi Chi Ý chỉ tủi thân khóc nức nở.

    “Đúng là một ách nữ phiền phức.” Ta trừng mắt nhìn muội ấy: “Đã bảo muội phải nghe lời mà, là ai dám bắt nạt muội?”

    Muội ấy thấy bị ta mắng thì há to mồm mà gào khóc.

    Ta cũng hết cách, đành phải nhẹ giọng dỗ dành: “Được rồi, không mắng muội nữa.”
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 4


    Ta hỏi hết đám người trong phủ, mới biết được hóa ra hôm nay có Tạ tiểu vương tử Tạ Từ đến chơi, Thôi Chi Ý vô tình va phải hắn.

    Tạ Từ mắng muội ấy hai câu, muội ấy lập tức vung tay.

    Bọn họ cũng không biết muội ấy đã vứt thứ gì vào mà khiến cả người Tạ Từ ửng đỏ, ngứa ngáy khó chịu.

    Tùy tùng đi cùng Tạ Từ thấy vậy thì lập tức lao về phía Thôi Chi Ý, cả đám lăn lộn đánh nhau.

    Ta tức tới mức lồ ng ngực đau nhói, đập mạnh xuống bàn.

    Một đám nam nhân to lớn lại dám bắt nạt muội muội của ta.

    Ta cụp mắt nhìn về phía Thôi Chi Ý: “Chi Chi, Tạ Từ hắn bắt nạt muội sao?”

    Đôi mắt Thôi Chi Ý như bốc hỏa, gật mạnh một cái.

    Hôm sau, ta cầm gậy sắt tới gõ cửa Tạ phủ.

    Dọc đường, cứ thấy người hầu đi qua là ta lại chỉ tay vào từng kẻ một, hỏi: “Kẻ này có đánh muội không?”

    Chỉ cần Thôi Chi Ý gật đầu, ta lập tức vung gậy lên đánh kẻ đó.

    Dù cơ thể ta vốn ốm yếu bệnh tật, nhưng việc cầm gậy sắt đi đánh người thì ta vẫn làm được.

    Cả cái kinh thành này ai cũng biết, Thôi Gia Ý ta đây, mỗi khi cầm gậy sắt lên thì kẻ nào cũng phải nép người sợ hãi.

    Gương mặt anh tuấn trời sinh của Tạ Từ, gương mặt đã làm không biết bao nhiêu quý nữ nơi kinh thành chết mê chết mệt, lúc này đang bị khăn lụa bịt kín mít.

    “Ngươi là… Tạ Từ?” Ta nhướng mày tỏ vẻ kinh ngạc.

    Tạ Từ tức muốn chết: “Ngay cả vị hôn phu của mình mà nàng cũng không nhận ra à?”

    Tạ gia và Thôi gia có hôn ước từ nhỏ.

    Hắn che mặt mình lại, mách ta: “Gia Ý, nàng nên quản chặt vị muội muội kia của nàng đi.”

    Ta nhíu mày: “Ngươi dẫn theo cả một đám người đến bắt nạt muội muội ta, còn dám nói Chi Chi làm sai hả. Tạ Từ, ngươi còn là nam nhân đấy à?”

    Tạ Từ như một con mèo bị giẫm phải đuôi, tức giận kéo mũ có rèm trên đầu xuống, lộ ra khuôn mặt xanh đỏ đủ chỗ.

    Hắn ta chỉ vào Thôi Chi Ý: “Cuối cùng là ai bắt nạt ai hả?! Ta chỉ là vô tình bắt gặp một tiểu nữ hài ngồi chơi bùn, muốn đùa hai câu. Mấy vết thương trên người nàng ta là do tự leo lên cây rồi té ngã, trông bộ dạng chẳng khác nào một con khỉ. Ta có lòng tốt muốn sai Tiểu Tứ qua đỡ nàng ta dậy, ai người tiểu nữ hài này lại vứt thứ gì đó lên người bọn ta, làm tiểu gia đây ngứa muốn chết! Tiểu gia chỉ muốn bắt nàng ta giao thuốc giải ra mà thôi, ai ngờ nàng ta lại… lại dám…”

    Tạ Từ hất tay áo, ý bảo người hầu phía sau kéo hết khăn che mặt xuống, lập tức lộ ra bảy tám khuôn mặt đều ửng đỏ nặng nhẹ khác nhau, còn có không tí vết thương do bị cào đến chảy máu.

    Ta kinh ngạc nhìn Thôi Chi Ý.

    Muội ấy lại nhìn ta bằng khuôn mặt ngây thơ, như thể chuyện này không có chút quan hệ nào với muội ấy vậy.

    Sau khi rõ chân tướng, ta đen mặt xách Thôi Chi Ý về nhà.

    “Là muội làm hết à?” Ta cũng không ngờ Thôi Chi Ý lại có khả năng làm mấy việc đó.

    Thôi Chi Ý gật đầu.

    “Sao muội làm được vậy?” Chỉ cần nhìn qua bộ dạng thê thảm của Tạ Từ với đám tùy tùng là đủ hiểu, có lẽ mười ngày nửa tháng cũng khó mà khỏi hẳn được.

    Thôi Chi Ý vén tay áo lên, không ngờ trên cánh tay nhỏ của muội ấy lại có con rắn màu đen quấn quanh.

    Đôi mắt nó như hai viên đá quý màu đỏ, khiến ta đột nhiên thấy lạnh lẽo.

    Con rắn ngoan ngoãn quấn lấy cổ tay Thôi Chi Ý, muội ấy cầm cây sáo bằng xương đeo trên cổ lên thổi nhẹ, rắn đen lập tức bò từ cánh tay muội ấy xuống đất.

    Mỗi chỗ nó đi qua, cỏ cây đều héo khô, khí độc như làn sương mù dần xuất hiện.

    Thấy cảnh này, ta đột nhiên nhớ lại lúc mẫu thân nói lý do ta và Thôi Chi Ý bị hoán đổi thân phận, hóa ra năm đó khi phụ thân tới nhậm chức ở nơi gần Miêu Cương, đã từng đụng phải một vụ án mạng.

    Người đánh trống kêu oan, nói rằng thê tử mình bị vu bà nguyền rủa, chỉ vài ngày nữa sẽ phải rời bỏ thế gian, nhưng phụ thân lại hoàn toàn không tin vào mấy lời mê tín này, không điều tra vụ đó.

    Thê tử của người đó không lâu sau đã qua đời vì khó sinh, trong cơn phẫn nộ dâng trào, người đó dùng tất cả chỗ gia sản còn lại mua chuộc bà mụ, thế là thiên kim nhà thừa tướng bị đổi thân phận với ta.

    Kiếp trước, phụ mẫu đã bỏ công tìm danh y trong toàn thiên hạ cũng không có cách trị hết bệnh tật, Thôi Chi Ý lại có năng lực làm vạn vật thối rữa.

    Ta nhớ tới mấy thứ độc vật đủ mọi kiểu dáng trong phòng muội ấy, sau đó cúi xuống nhìn con rắn nhỏ mà muội ấy thuần thục điểu khiển kia.

    Lòng ta bỗng chốc lóe lên suy nghĩ – Thôi Chi Ý biết dùng cổ.

    “Cổ?”

    Đôi mắt Thôi Chi Ý sáng người, dường như đang muốn nói: Đúng rồi!

    Muội ấy nhảy nhót, múa may tay chân như đang muốn chứng minh sự lợi hại của bản thân.

    Thấy ta có vẻ không tin, muội ấy còn thổi cây sáo nhỏ bằng xương đó lần nữa.

    Âm thanh của sáo xương biến thành trầm thấp u ám, dưới bùn đất trong viện xuất hiện vô số độc vật.

    Ta sợ tới mức mặt mũi tái nhợt: “Được rồi được rồi, tỷ tin.”

    Sau khi đám độc vật biến mất, lòng ta vẫn còn sợ hãi.

    Ta cũng không biết rằng tiểu viện mà ta đã ở suốt mười năm qua lại có nhiều côn trùng tới vậy.

    Không, ta không thể ở lại đây được nữa.

    Ta vỗ nhẹ lên ngựa, nghiêm túc nói với Thôi Chi Ý: “Muội nhớ không được để phụ thân biết chuyện muội có thể dùng cổ, cũng không được phép thực hiện cổ thuật trước mặt người ngoài, cả cổ trùng muội cũng phải cất cho kỹ, nhớ chưa?”

    Thôi Chi Ý gật đầu, ánh mắt mờ mịt.

    Ta thở dài, triều đình hiện giờ cực kỳ kiêng kị cổ thuật, nếu như bị phụ mẫu biết được, có lẽ Thôi Chi Ý sẽ phải gặp họa sát thân.

    May mắn là lần này muội ấy chưa bị phát hiện, cũng may người trúng chiêu là Tạ Từ, có cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám làm gì muội muội của ta, nhưng nếu là người khác thì đã gặp chuyện phiền phức rồi.

    Ta dặn dò muội ấy vài câu rồi để muội ấy về phòng.

    Thôi Chi Ý được thả tự do, nhanh chân chạy vào đống bùn đất, bắt một con sâu rồi nhét vào cái chai mình cầm.

    Con sâu bự chảng bên trong lập tức ăn luôn con sâu nhỏ.

    Ta nhìn dáng vẻ hưng phấn của muội ấy, lòng càng thêm lo lắng.

    Ta gọi Tiểu Quỳnh tới, kêu cổ đi mua một hộp đỏ bằng gỗ cho Thôi Chi Ý, dặn muội ấy phái cất kỹ đám sâu trong phòng.

    Ta có thể bảo vệ muội ấy khi còn trong tiểu viện này, nhưng muội ấy không thể cả đời ở đây được.

    Thân là thiên kim phủ thừa tướng, chi ít cũng phải biết về thi thư lễ nghĩa.

    Kiếp trước, vì không hiểu lễ giáo mà các tiểu thư và thiếu gia nhà khác cứ lén khinh nhục muội ấy, người hầu kẻ hạ cũng sỉ nhục muội ấy, đến cả phụ thân mẫu thân cũng chẳng tỏ lòng thương yêu, con vì ta mà bị phạt trượng tới chết.

    Kiếp trước, ta và muội ấy là hai kẻ xa lạ, lần này có thêm cơ hội nữa, ta chắc chắn phải nắm chặt lấy, báo đáp muội ấy thật tốt, dù là ân cứu mạng hay những cực khổ mà muội ấy phải thay ta chịu đựng suốt bao năm qua.

    “Chi Chi, từ nay mấy thứ như cầm kỳ thi họa, tỷ tỷ sẽ tự tay dạy cho muội. Muội thích cái nào?”

    Bàn tay đang mải mê vọc bùn của Thôi Chi Ý cứng đờ, khuôn mặt khiếp sợ nhìn ta.

    Sau đó muội ấy từ từ quay đầu đi, giả vờ như không nghe được lời ta nói.

    Ta ngồi xổm xuống cạnh muội ấy, vươn tay ra lau đi chỗ bùn đất dính trên mặt, nói: “Sao nào? Muội không muốn học với tỷ tỷ à?”

    Thôi Chi Ý chớp mắt nhìn ta, hai tay múa may lung tung, nói ngôn ngữ của người câm mà ta không hiểu được.

    Ta thấy muội ấy vẫn bày ra bộ dáng không tình nguyện thì định tiếp tục khuyên nhủ hai câu, nhưng lại đột nhiên tối sầm mặt mày, hôn mê bất tỉnh.
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 5


    Cả căn phòng ngập mùi thuốc trung y đắng ngắt, đám nha hoàn với người hầu cứ chạy ra chạy vào trong im lặng.

    Mẫu thân ngồi cạnh đầu giường, đôi mắt đẫm lệ.

    “Gia Gia, con thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

    Ta đỡ ngực ngồi dậy, lồ ng ngực đau nhói.

    Ta nắm chặt tay mẫu thân: “Mẫu thân, ta không sao.”

    Nước mắt mẫu thân bỗng chốc rơi xuống, từng giọt nóng hổi nhỏ lên mu bàn tay ta: “Gia Ý, con nói thật cho mẫu thân biết đi, có phải con thấy khó chịu khi chúng ta dẫn Chi Ý về không? Gia Ý, từ nhỏ con đã là đứa trẻ hiểu chuyện, ta với phụ thân con lúc nào cũng tự hào. Dù con không phải con ruột của mẫu thân, nhưng trong lòng ta, con mãi mãi là nữ nhi của ta, không ai có thể bắt nạt con.”

    “Con đã bị bệnh từ nhỏ, vừa mới ổn định được chút, sao đang yên đang lành lại ngất xỉu được chứ? Mẫu thân biết con không muốn khiến mẫu thân phải khó xử, mới đối xử tốt với Chi Ý như vậy. Con cũng thật là, chẳng bao giờ bộc lộ tâm sự gì cả, dù có tủi thân cỡ nào đi nữa cũng chỉ biết giấu trong lòng.”

    “Chi Ý, không hiểu lễ nghĩa, ở cạnh con sẽ làm con buồn bực không vui. Mẫu thân lập tức sai người tới biệt viện ở phố Tây dọn dẹp, để Chi Ý qua đó ở…”

    “Mẫu thân!”

    “Sao người cứ như vậy chứ? Ta biết phụ thân mẫu thân luôn yêu thương ta hết mực, nhưng Chi Chi mới là đích nữ của người mà, tất nhiên ta cũng muốn xem muội ấy như muội muội. Từ nhỏ trong nhà đã chẳng có ai bầu bạn với ta, giờ Chi Chi ở đây, ta vui mừng còn không hết. Muội ấy chỉ vừa mới được đón về phủ, khó tránh khỏi việc chưa kịp thích nghi. Chi Chi là đứa trẻ ngoan, ta cứ từ từ dạy dỗ muội ấy.”

    Ta vội vàng đáp, nói nhanh quá nên lập tức che miệng ho khan mấy tiếng.

    Đôi mắt mẫu thân phiếm hồng, vội vã đáp: “Được rồi, mẫu thân biết rồi, biết rồi.”

    “Gia Ý, con cứ yên tâm, dù trước đây có xảy ra chuyện gì đi nữa, con vẫn mãi là nữ nhi của mẫu thân. Năm đó phụ thân con vô tình bỏ qua một vụ án, ta chưa bao giờ nghĩ đến việc hậu quả của nó lại đặt hết lên con như vậy.” Mẫu thân che mặt, nước mắt tuôn rơi: “Gia Ý, con ngàn vạn lần phải chú ý thân thể, nếu có chỗ nào khó chịu nhất định phải nói cho mẫu thân biết ngay nhé.”

    Ta gật đầu để mẫu thân yên tâm.
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 6


    Nửa đêm, ta khoác áo ngoài rồi ngồi dậy trên giường.

    Ánh trăng ngoài cửa sổ như nước, phòng Thôi Chi Ý vẫn còn sáng đèn.

    Ta đi tới trước phòng muội ấy, gõ cửa.

    “Chi Chi?”

    Ta duỗi tay, cánh cửa dễ dàng mở ra.

    Đèn trong phòng vẫn sáng, Chi Chi ngồi trước bàn sách, một tay chống lên khuôn mặt mệt mỏi, đầu gật gù như gà con mổ thóc.

    Ta bước chân chậm lại, nhẹ nhàng cầm quyển sách trong tay muội ấy.

    “Kinh thi”?

    Ta kinh ngạc nhướng mày.

    Đúng lúc này, Thôi Chi Ý tỉnh dậy.

    Đôi mắt nhìn ta lấp lánh ánh sáng.

    “Sao lại khóc thế?” Ta vừa dứt lời, Thôi Chi Ý đã lập tức nhào tới, ôm chầm lấy ta.

    Dương như khi này mới nhớ ra cơ thể ta đang không khỏe, muội ấy cẩn thận ngẩng đầu quan sát, xem thử ta có thoải mái hay không.

    Muội ấy buồn bã rơi nước mắt, hai tay múa may chỉ vào quyển sách, rồi chỉ vào muội ấy và ta.

    Ta cố gắng hiểu điều muội ấy muốn nói đến: “Muội nói là sau này sẽ cùng học với tỷ sao?”

    TCY ra sức gật đầu, chỉ vào đống giấy dàu cộm đặt trên bàn.

    Trên đó toàn là nội dung trong “Kinh thi”.

    Ta biết TCY không biết viết chữ, vậy nên nét bút như là nhìn hình rồi vẽ theo vậy.

    Muội ấy nôn nóng khua tay khua chân, như là nghĩ rằng vì muội ấy không chịu học tập cho tốt nên ta mới ngất xỉu vì bệnh.

    Ta nhìn những ngón tay dính đầy mực nước, lòng hết sức đau xót, trái tim mềm nhũn.

    Ta dẫn muội ấy đi rửa tay: “Không phải tại muội mà tỷ té xỉu đâu.”

    Muội ấy nghe thế thì ngẩng đầu lên.

    Ta xoa đầu, dỗ muội ấy đi ngủ.

    Muội ấy nôn nóng nắm lấy tay ta, hàng lông mày nhíu chặt, như chú mèo nhỏ liên tục hít ngửi mùi hương trên người ta.

    Thôi Chi Ý chạy chậm tới mép giường, móc ra một chiếc bình lưu li từ dưới gối, cẩn thận đặt vào lòng bàn tay ta.

    Bên trong là một con cổ trùng.

    Ta tin rằng Thôi Chi Ý sẽ không hại mình, có điều cũng không làm thay đổi được nỗi sợ hãi với sâu bọ của ta.

    Thôi Chi Ý không cho ta cơ hội từ chối, cứ liên tục dùng thủ ngữ giải thích.

    Thấy ta không hiểu, muội ấy dứt khoát cầm lấy chiếc bình nhỏ, ra hiệu cho ta đặt dưới gối đầu đi ngủ như mình.

    Ta nở nụ cười miễn cưỡng, giả vờ không hiểu.

    Lòng ta thầm nghĩ, đừng đùa, ai lại đặt sâu dưới gối rồi đi ngủ bao giờ chứ?

    Thấy ta không đồng ý thì Thôi Chi Ý bắt đầu nôn nóng.

    Muội ấy chỉ vào bình nhỏ, rồi làm động tác xé sách.

    Ta híp mắt: “Ý của muội là, nếu ta không làm theo thì muội sẽ không chịu đọc sách sao?”

    Thôi Chi Ý tức giận chu môi, hai tay chống hông, nặng nề gật đầu.

    Tiểu nha đầu còn biết uy h**p ta.

    Xem như muội giỏi.

    Đôi mắt của muội ấy lấp lánh như ánh sao: Có thích không?

    Ta giả vờ mỉm cười: “Tỷ đi ngủ đây.”
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 7


    Sáng sớm, Tiểu Quỳnh mang một đống sách tới cho ta.

    “Gì vậy?” Ta ngẩng đầu lên nhìn.

    Toàn mấy cuốn sách tựa là “nữ giới”, “nữ huấn”…

    “Không phải đại tiểu thư nói là muốn dạy nhị tiểu thư đọc sách sao ạ? Nô tỳ đã mang mấy cuốn này tới rồi đây.”

    “Vứt đi.”

    “Dạ?” Tiểu Quỳnh nhìn ta đầy khó hiểu.

    Ta muốn dạy Chi Chi đọc sách không phải để muội ấy học mấy thứ như tam tòng tứ đức, công dung ngôn hạnh này, dạy muội ấy quy củ cũng không phải để đè ép bản tính vốn có của muội ấy.

    Ta không muốn tầm nhìn của muội ấy chỉ hạn hẹp trong đình viện nhà chồng.

    Bản thân muội ấy rất có tài năng, khiến người đời phải kiêng dè, vậy nên càng phải hiểu rõ phải trái trắng đen, chỉ cần lòng không do dự, làm việc mới biết trước biết sau.

    Ta qua Tàng Thư Các chọn ít sách, mỗi ngày dành ra ít thời gian để giảng bài.

    Thứ duy nhất ngoài ý muốn là khả năng tiếp thu học tập của Chi Chi cực tốt, gần như chỉ cần xem qua là sẽ không quên.

    Chỉ ba tháng, muội ấy không những có thể đọc làu làu đống sách cơ bản, mà còn hiểu được phần lớn ý nghĩa ẩn trong đó.

    Muội ấy được ta khen vài câu đã phổng mũi tới tận trời, bắt đầu lười biếng, đặc biệt là sau khi học xong, ngoài bìa mấy quyển thoại bản đều dán hai chữ “luận ngữ”.

    “Muội xem cái gì đấy?”

    “Thiên kim nhà giàu và thư sinh nghèo khó? Vương phi lạnh lùng: Vương gia bá đạo theo đuổi?” Ta im lặng đứng sau Thôi Chi Ý, một tay đỡ trán, tay kia lật sách của muội ấy.

    Tiêu rồi.

    Dạy hư rồi.

    Thôi Chi Ý đột nhiên ôm lấy mặt bàn, còn cố tỏ vẻ thấy chết cũng không sờn.

    “Biết sai chưa?”

    Thôi Chi Ý gật đầu, dùng tay ra hiệu: Muội muốn xem mà.

    Ta cười lạnh, giơ tay dùng thủ ngữ trước ánh mắt khiếp sợ của muội ấy: Ba ngày không cho nghịch bùn.

    Ta là trưởng tỷ, tất nhiên phải làm gương cho muội ấy.

    Muội ấy có thể biết chữ, đọc sách, tất nhiên ta cũng phải học được thủ ngữ của người câm.

    Thôi Chi Ý mở to hai mắt, khóc tới mức không nín nổi.

    Muội ấy biết ta sợ nhất là thấy muội ấy khóc, vậy nên lập tức biến thành một đài phun nước tự động.

    Ta thở dài bất đắc dĩ.
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 8


    Mùa xuân thả câu, hoa hạnh rơi đầy, hẳn là cảnh đẹp nhất lúc cuối xuân.

    Tạ hầu phủ mở tiệc, mời các thế gia công tử và tiểu thư khắp kinh thành tới tham dự.

    Ta thân là hôn thê của hắn, cũng nên có mặt.

    Trước cửa Hầu phủ, ta thấy mấy vết thương trên người Tạ Từ đã khỏi, hắn bận bộ y quan xa hoa, cực kỳ quý giá.

    Tạ Từ tiến về phía ta, đôi mắt sáng rực, chất chứa toàn ý cười: “Gia Ý, sao tới trễ thế?”

    Hắn còn chưa kịp tới gần ta, TCY đã bước lên trước một bước, nhe răng trợn mắt với hắn.

    Tạ Từ biến sắc, từ trên cao nhìn muội ấy: “Nha đầu này cứ hễ thấy ta là lại trợn mắt nhe răng, kiếp trước là tiểu cẩu hay sao vậy?”

    Thôi Chi Ý tức tới mức muốn đóng cửa thả rắn.

    Ta vội vàng ngăn cản, kéo muội ấy lại.

    Tạ Từ còn chưa biết bản thân vừa mới thoát được một cơ hội tới gặp mặt Diêm Vương lão gia, cứ tiếp tục lải nhải: “Ta là tỷ phu tương lai của ngươi, biết chưa hả? Đứng sang một bên, đừng có làm phiền bọn ta yêu đương… Ui da… A!!”

    Ta hung ác dẫm lên chân hắn một phát, lạnh lùng nói: “Ta dẫn muội về chỗ trước nhé.”

    Dứt lời, ta nắm tay TCY đi vào Hầu phủ.

    TCY ghét bỏ, giơ tay nói với ta: Tỷ tỷ, nam nhân ngoài cửa đó cứ thấy tỷ là lại phấn khích như con ngựa hoang ấy.

    Ta lén tưởng tượng.

    Thấy lời của muội ấy cũng rất đúng.
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 9


    Trong hậu hoa viên, đám công tử và tiểu thư thế gia tụ tập thành từng nhóm ba đến năm người.

    Hai mắt TCY sáng rực.

    “Muội cũng muốn chơi hả? Cứ đi đi.”

    Không biết mà có phải do tác dụng của cổ trùn Chi Chi đưa không mà dạo gần đây, sắc mặt ta đã tốt hơn rất nhiều.

    Nhưng dù vậy, ta cũng chỉ chọn cách ngồi bên cạnh ngắm nhìn mọi người vui đùa.

    Muội ấy xoay người nhìn về phía ta, ta xua tay ý bảo: Đi đi.

    Mặc dù Thôi Chi Ý không thể nói chuyện, nhưng bản thân muội ấy luôn ngây thơ hồn nhiên, cực kỳ đáng yêu.

    Muội ấy vừa đi tới đã nhanh chóng hòa mình vào đám tiểu thư thế gia.

    Tiểu thư nhà Thượng thư đột nhiên kêu lên sợ hãi.

    Mọi người nhìn qua, hóa ra trong hốc cây có cả tá con côn trùng giống bọ xít.

    Các vị tiểu thư đứng gần lập tức sợ hãi tới trắng mặt, chỉ có Thôi Chi Ý là đôi mắt sáng lên.

    Ta lắc đầu với Thôi Chi Ý, muội ấy lập tức ủ rũ.

    Thôi Chi Ý rút khăn tay ra, cầm mấy con côn trùng đó rồi ném đi xa.

    Từng động tác đều rất thuần thục.

    Muội ấy còn vung tay ra hiệu: Bây giờ có thể chơi tiếp được rồi.

    Đám tiểu thư thế gia kia nhìn về phía muội ấy, lập tức đổi sang cực kỳ kính nể.

    Sau mấy trò chơi, quan hệ của đám quý nữ với Thôi Chi Ý đã thân mật, gần gũi hơn nhiều.

    Phụ mẫu vốn lo rằng Chi Chi không hiểu quy củ như vậy, sẽ chỉ biết làm bọn họ mất mặt, mà giờ…

    Đám quý nữ kia không có gì làm là lại bắt đầu giở trò với Chi Chi.

    Lúc thì bọn họ nhéo má, lúc lại xoa đầu.

    Người không biết chút quy củ nào bỗmg nhiên lại biến thành quý nữ danh môn.

    Thôi Chi Ý nhìn về phía ta với đôi mắt cầu cứu, ta đành im lặng cúi đầu uống trà.

    Suốt ngày chăm sóc tiểu hài tử rất mệt, ta cần phải được nghỉ ngơi.

    Tiểu thư nhà Thượng thư còn tặng cho Thôi Chi Ý một cây trâm.

    Thôi Chi Ý rất biết nghe lời, hành lễ tạ ơn, nở nụ cười khiến đôi mắt cong lên hình bán nguyệt.

    Các vị quý nữ quanh đó lập tức bị dáng vẻ dễ thương ấy làm xịt máu mũi, thét chói tai trong im lặng.

    Đúng lúc này, một thiếu nữ trong bộ y phục màu đỏ bước tới chỗ mọi người: “Ô, đây không phải là Thôi Gia Ý sao? Người này là muội muội ngươi? Sao lại không tự giới thiệu vậy? Không nói lời nào? Chẳng lẽ, ngươi câm à?”

    Nàng sở hữu vẻ đẹp kiều diễm, bàn tay đưa lên che hờ đôi môi đang cười khẽ.

    Trong số các tiểu thư thế gia vọng tộc, người lúc nào cũng đối chọi gay gắt với ta, không ai khác ngoài Phúc Khang quận chúa, Cao Minh Ngọc.

    Từ nhỏ, ta với Cao Minh Ngọc đã là đối thủ một mất một còn.

    Nàng không phục ta, lại càng ghét bị ta hơn một bậc trong mọi lĩnh vực.

    Cuối cùng, vẫn không cách nào phản kháng nổi.

    Lúc này, nàng ta rõ ràng đang có ý nhắm vào muội muội kia của ta.

    Các quý nữ vẫn chưa có ý định hùa theo nàng như thường ngày, ai cũng đồng loạt hướng ánh mắt an ủi về phía Thôi Chi Ý.

    Thôi Chi Ý thì lại làm ra vẻ mặt u ám, bắt đầu vén tay áo lên.

    Ta nhạy bén đưa tay ra véo mông muội ấy một cái.

    Sau đó dùng tay mà nói chuyện: Bên ngoài không được dùng cổ.

    Thôi Chi Ý tủi thân đáp: Tỷ tỷ hung dữ với muội.

    Cao Minh Ngọc dám nói xấu Chi Chi, ta chắc chắn sẽ cho nàng ta nếm đủ hậu quả.

    Nhưng nếu Thôi Chi Ý dùng cổ thuật ngay trước mặt mọi người, thì hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.

    Thôi Chi Ý trề môi, đôi mắt đỏ hoe, bắt đầu thể hiện kỹ năng tất sát của mình.

    Muội ấy ở ngay trước mặt mọi người bật khóc, khóc thảm thương muốn chết, như tủi thân hết phần thiên hạ vậy.

    “Đừng khóc đừng khóc, vị nhị tiểu thư nhà tướng phủ cũng mười sáu tuổi rồi đúng không, sao lại nhỏ gầy thế này chứ, cứ như là muội muội nhà ta vậy.”

    “Đúng thế, bật khóc như thế khiến người ta thật đau lòng.”

    “Nghe nói từ nhỏ đã bị câm, quận chúa nói như thế khác nào đang xé rách miệng vết thương của người khác.”

    Cao Minh Ngọc nghiêm mặt, đột nhiên không biết làm thế nào cho phải.

    Hẳn nàng ta cũng không ngờ một người sở hữu trái tim sắt đá như ta lại có một muội muội yếu đuối như thế.

    Thôi Chi Ý khóc tới mức làm trái tim người ta tan nát, khiến ai cũng có cảm giác như quận chúa đang ỷ thế h**p người vậy.

    “Ta… ta, ta có nói gì quá đâu? Ngươi khóc cái gì?! Đừng khóc, đừng khóc nữa!”

    Cao Minh Ngọc vội vã lau nước mắt cho muội ấy, Thôi Chi Ý lại càng khóc to hơn.

    Bộ dạng luống cuống đó của nàng ta trông cực kỳ bất lực.

    Cuối cùng, Phúc Khang quận chúa phải dùng hai túi vàng lá mới dỗ muội ấy ngừng khóc được.

    Nàng còn không quên đưa tay ra véo má của Thôi Chi Ý một cái.

    Ngay khi muội ấy lại trực khóc, nàng ta vội vã nhét thêm một túi vàng lá nữa.

    Thôi Chi Ý còn định khóc tiếp.

    Cao Minh Ngọc lắc túi tiền của mình: “Hết rồi.”
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 10


    Lúc bữa tiệc bắt đầu, Thôi Chi Ý ngoan ngoãn ngồi cạnh ta ăn cơm.

    Muội ấy lén dùng thủ ngữ nói chuyện với ta: Tỷ tỷ, cái tên như ngựa hoang kia lại đang nhìn tỷ kìa.

    Ta nhướng mày, nghiêng đầu nhìn qua thì lập tức bắt gặp đôi mắt tràn ngập tình yêu của Tạ Từ.

    Sau đó, ta im lặng chuyển mắt sang chỗ khác.

    Đến khi tan tiệc, Thôi Chi Ý với đám quý nữ bắt đầu giằng co không muốn rời.

    Một bàn tay vươn tới, kéo ta vào góc.

    Là Tạ Từ.

    Ta mở miệng định gọi Tiểu Quỳnh, hắn đột nhiên lại nở nụ cười mờ ám với ta, sau đó chạy tới chỗ xe ngựa, đứng đợi.

    Từ khi còn nhỏ, Tạ Từ hắn đã sở hữu khuôn mặt anh tuấn.

    Khoảng cách giữa ta và hắn rất gần, trong đôi mắt màu hổ phách của hắn như đang phủ một tầng sương mù nhàn nhạt.

    Ta không nhìn ra cảm xúc của hắn.

    Có điều, vì khoảng cách cả hai quá gần nên ta có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người hắn.

    Ta và Tạ Từ được đính hôn từ nhỏ, đến giờ lục lễ đã gần đưa xong, hôn kỳ cũng được quyết định vào đầu xuân năm sau.

    Hắn chăm chú nhìn ta một hồi lâu, rồi có vẻ hơi mất tự nhiên mà quay đầu qua chỗ khác.

    Trên mặt Tạ Từ hiện lên chút bối rối: “Gia Gia, nàng đang tránh né ta sao?”

    “Có phải nàng không thích ta không?”

    Ta nhìn vào gương mặt u buồn của thiếu niên đứng đối diện, trong lòng bỗng trào lên cảm giác xúc động muốn ôm chầm lấy hắn.

    Hắn nhìn ta, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không thích cũng phải chịu, ta đã đợi nàng lâu vậy rồi, nàng nhất định phải gả cho ta.”

    Ánh mắt của Tạ Từ sâu thẳm như muốn nhìn thấy suy nghĩ trong lòng ta vậy.

    Hắn nói thêm: “Ta không tin nàng lại không thích ta.”

    Hắn ôm lấy eo ta, trèo lên lưng ngựa.

    Tạ Từ phả hơi ấm vào vành tai ta, nói: “Suốt ngày nàng chỉ biết quan tâm chú ý đến muội muội kia, hôm nay nếu ta thả nàng về, sau này không biết bao giờ mới có thể gặp được.”

    Hắn giơ roi thúc ngựa, ôm chặt lấy ta vào lòng.

    Ta hốt hoảng hỏi: “Ngươi muốn đưa ta đi đâu?”

    “Chi Chi vẫn còn…”

    Hắn cúi đầu hôn lên tóc của ta, nhỏ giọng: “Gia Gia, ta đã dặn dò Tiểu Quỳnh rồi, cứ để nàng ta dẫn muội muội của nàng về tướng phủ.”

    “Giờ xin nàng đừng nhắc tới người khác, chỉ nói chuyện của chúng ta thôi.”

    Tạ Từ cưỡi ngựa chở ta vào một con hẻm hẹp ở đường phố phía nam thành, sau đó đỡ ta xuống ngựa.

    Ngõ nhỏ đó là một con đường yên tĩnh.

    Một tòa nhà cổ xưa lịch sự hiện ra trước mắt.

    Ta kinh ngạc hỏi: “Tạ Từ, ngươi dẫn ta tới đây làm gì?”

    “Gặp Trọng Cảnh tiên sinh.” Hắn nắm lấy tay ta, không cho ta có cơ hội chạy trốn.

    Ta ngừng bước, hỏi: “Trọng Cảnh tiên sinh?”

    Trọng Cảnh tiên sinh là thần y trong lời đồn dân gian, có khả năng diệu thủ hồi xuân*.

    <i>*Diệu thủ hồi xuân: Khen những người có y thuật giỏi, chữa được bệnh nặng</i>

    Ngay cả hoàng thượng cũng đã vài lần mời ông vào Thái Y viện, nhưng đều bị từ chối.

    Ta chột dạ hỏi: “Ngươi dẫn ta tới gặp Trọng Cảnh tiên sinh làm gì?”

    Hắn nắm chặt lấy tay ta: “Thôi Gia Ý.”

    Tạ Từ rất hiếm khi gọi thẳng tên họ của ta.

    Mỗi khi hắn gọi ta như thế, đều chứng tỏ rằng hắn đang rất tức giận.

    Hắn đột nhiên xoay người lại, ôm lấy ta, vùi mặt vào hõm cổ.

    Tạ Từ nói: “Mấy năm qua nàng vẫn luôn né tránh ta, có phải vì nàng lo rằng bản thân không còn sống được bao lâu nữa không?”

    “Thôi Gia Ý, nàng bị bệnh sao lại không nói cho ta biết?”

    “Ta tìm nàng, nàng lại cứ trốn tránh ta. Thôi Chi Ý không phải muội muội ruột của nàng, sao nàng lúc nào cũng để ý tới nàng ta, sao ngay cả một ánh mắt nàng cũng không chịu cho ta?”

    Ta giật mình.

    Hóa ra, hắn đã biết tất cả.

    “Không chỉ mỗi tướng phủ của nàng mới có khả năng, ta cũng làm được.”

    “Hôm nay ta dẫn nàng tới gặp Trọng Cảnh tiên sinh, nếu như vẫn không được thì lại đi gặp người khác.”

    Cửa tiểu viện đột nhiên mở ra, một lão giả mặc y phục màu đen đứng ngay cạnh cửa, hỏi: “Ai nói ta không được?”

    Trọng Cảnh tiên sinh dẫn chúng ta vào phòng trong, miệng liên tục nói hai chữ kỳ lạ.

    Y nói rằng ta trúng cổ độc từ trong bụng mẹ.

    Lòng ta trùng xuống, cổ độc trong người ta hẳn là được di truyền từ mẹ ruột.

    Trọng Cảnh tiên sinh vuốt râu, kinh ngạc nói: “Cô nương, cổ độc này trốn trong người ngươi, vốn phải làm cho ngươi nằm liệt trên giường bệnh, nhưng giờ trông vẻ mặt ngươi lại dường như sắp trị hết bệnh rồi vậy.”

    “Ở Trung Nguyên, phương pháp giải cổ vốn đã thất truyền nhiều đời, không biết cô nương đã gặp được vị cao nhân nào sao?”

    Ta nhíu mày, dù là kiếp trước hay kiếp này, thứ kỳ lạ duy nhất chính là cổ trùng mà Chi Chi đã tặng cho ta.

    Muội ấy bảo ta đặt nó dưới gối, nhờ đó mà ta thấy cơ thể đã khoẻ hơn nhiều, cho nên lúc nào cũng mang theo bên cạnh.

    Ta cầm chiếc bình lưu ly được quấn chặt bằng khăn tay, đưa cho Trọng Cảnh tiên sinh xem.

    “Là thứ cánh?!”

    Thời trẻ, Trọng Cảnh tiên sinh đã từng tới Miêu Cương, vậy nên cũng biết một chút về cổ độc.

    Có điều vu tộc ở Miêu Cương cực kỳ bài ngoại, cổ thuật lại chỉ truyền cho nữ, không truyền cho nam, dù Trọng Cảnh tiên sinh có tốn công nghiên cứu thì cũng chẳng thể hiểu biết hết được.

    Còn thứ cánh, đây là một loại cổ trùng trong truyền thuyết, nghe nói có thể giải được trăm cổ.

    Trọng Cảnh tiên sinh cứ như thấy được vật hiếm, liên tục hỏi ta có được từ đâu.

    Ta mím môi một lúc, trong lòng cũng không muốn bọn họ biết được những chuyện liên quan tới Chi Chi.

    Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng động, Tiểu Quỳnh vốn đi cùng Chi Chi đột nhiên vội vàng chạy tới, dáng vẻ hết sức chật vật.

    Khuôn mặt của nàng ta tràn ngập nước mắt.

    “Đại tiểu thư, ngài mau về nhà cứu nhị tiểu thư đi! Nhị… nhị tiểu thư sắp mất mạng rồi.”

    “Cái gì?!” Ta lớn tiếng nói, hết sức giận dữ.

    Búi tóc trên đầu Tiểu Quỳnh rối bời, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, run rẩy nói rằng phụ mẫu ta đã phát hiện đám cổ trùng trong phòng Chi Chi, nói rằng muội ấy là yêu nghiệt.

    Bọn họ còn mời đạo sĩ, muốn thiêu chết nhị tiểu thư.

    Trái tim ta thắt lại, cả người như rơi vào hầm băng.

    Ta nhìn về phía Trọng Cảnh tiên sinh, quỳ xuống hành lễ.

    “Gia Gia!” Tạ Từ vội vàng đỡ ta đứng dậy.

    Ta dập đầu với Trọng Cảnh tiên sinh, nói: “Cầu xin Trọng Cảnh tiên sinh cứu muội muội ta một mạng.”

    Ta không hề giấu giếm một câu nào, nhanh chóng nói rõ mọi chuyện cho Tạ Từ và Trọng Cảnh tiên sinh biết.

    Sau đó nhanh chóng chạy ra ngoài, nhảy lên lưng ngựa phi về phía tướng phủ.
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 11


    Ta mím chặt môi, hai tay siết lấy dây cương, gần như muốn hòa nó vào máu thịt của mình.

    Thật sự chỉ muốn ngựa chạy nhanh thêm một chút, thêm chút nữa.

    Vừa về tới nơi, ta lập tức nhảy xuống ngựa, lao vào bên trong.

    Trái tim trong lồ ng ngực không ngừng gào thét.

    Chuyện mà ta lo lắng nhất vẫn xảy ra.

    Chi Chi bị trói chặt trên cọc gỗ, phía dưới chất đầy củi khô.

    Hai mắt ta trợn tròn.

    Một tên nam nhân mặc đạo bào như đạo sĩ đang nói chuyện với phụ mẫu ta.

    Chi Chi nhìn ta bằng đôi mắt ngấn nước.

    Vẻ mặt ta thoáng chốc đã lạnh lẽo như băng: “Chuyện này là sao đây?”

    Mẫu thân nghiêm túc chạy tới, nắm lấy bàn tay bị thương của ta: “Sao con lại về vậy?”

    Bà cúi đầu, trong mắt ánh lên vẻ không đành lòng: “Gia Ý, con biết mà. Trên dưới triều đình này, điều kỵ nhất là cổ thuật, ta không ngờ rằng đứa nhỏ được nuôi nấng ở Miêu Cương này cũng dính phải mấy thứ không sạch sẽ đó.”

    Ta nhíu chặt lông mày.

    Mẫu thân vẫn tiếp tục thở dài: “Đây là đạo sĩ trừ tà được phụ thân con tìm tới, phải dùng hỏa thuật, nước bùa để xua đuổi tà ma trên người Chi Ý.”

    Ta lạnh lùng nhìn về phía tên đạo sĩ đang làm ra vẻ tiên phong đạo cốt kia.

    “Ai nói Chi Chi dính tà thuật? Có bằng chứng không?”

    “Thôi nhị tiểu tư được nuôi dưỡng ở Miêu Cương, trong phòng còn có vô số trùng độc, chẳng lẽ mấy thứ này còn chưa đủ để chứng minh nàng có quan hệ với độc thuật hay sao?” Tên đạo sĩ kia chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn.

    Ta hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh để giải thích với mẫu thân: “Mẫu thân, đó không phải cổ trùng, là thuốc.”

    “Thuốc?” Mẫu thân cứng họng.

    “Mẫu thân, trong dân gian từ xưa đã có phương pháp dùng bò cạp, sâu bọ làm thuốc, hôm nay ta tìm được một y sư trong dân gian, ngay khi biết ta mắc bệnh trầm kha đã cho ta dùng vài phương thuốc, lấy độc trị độc. Có điều, nữ nhi rất sợ đám sâu bọ đó, còn Chi Ý đã quen sống nơi hương dã, thế nên ta mới tạm để nhờ trong phòng muội ấy.”

    Mẫu thân nghe vậy thì vẻ mặt trở nên khác thường.

    Phụ thân nhìn ta một lượt từ đầu tới chân: “Dạo này sắc mặt của Gia Ý đúng là đã tốt hơn rất nhiều.”

    Tên đạo sĩ kia thấy phụ mẫu ta bắt đầu dao động, sợ rằng bọn họ sẽ thay đổi ý định: “Thôi đại tiểu thư đừng nên bao che cho tỷ muội, lão đạo chưa từng nghe tới việc dùng độc trùng làm thuốc bao giờ.”

    Ta cực kỳ tức giận, ánh mắt nhìn về phía hắn ta giống như đang nhìn một thi thể.

    Phụ thân suy nghĩ một hồi, ra lệnh cho người hầu cản ta lại.

    Sau đó vẫn để tên đạo sĩ đó làm phép.

    Ta nhìn về phía Thôi Chi Ý, bình thường muội ấy rất thích khóc, nhưng giờ lại mím chặt môi, đôi mắt ngập nước nhìn về phía ta.

    Hai tay muội ấy bị dây thừng trói chặt, chỉ đành giãy giụa một chút, cố nói với ta: Đừng lo.

    Nước mắt ta chảy dài trên khuôn mặt.

    Sao lúc này muội ấy lại ngoan ngoãn vậy chứ.

    Bình thường ta đã nói rất nhiều lần, nhất định phải giấu kĩ mấy thứ này.

    Muội ấy lại không chịu nghe.

    Hiện giờ chỉ có thể nhìn Chi Chi bị người ta trói chặt, bản thân ta lại bất lực.

    Trái tim như rơi xuống núi đao biển lửa, cơn đau đớn ập đến khiến ta không tài nào thở nổi.

    Tên đạo sĩ kia đã vẽ bùa, đốt thành tro, quấy vào trong chén nước rồi ép Thôi Chi Ý uống hết.

    Vẻ mặt muội ấy cực kỳ khó chịu.

    Mọi người trong sân đều chăm chú quan sát sự thay đổi của muội ấy.

    Như thể chén nước bùa đó là thuốc tiên, uống vào là có thể thay hình đổi dạng vậy.

    Sau một nén nhang, Chi Chi vẫn trừng mắt với mọi người trong sân.

    Tên đạo sĩ kia không nhịn được nữa, khẽ ho một tiếng.

    Ta còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, hắn ta lại giả vờ giả vịt móc một mồi lửa từ trong túi ra, nói rằng đây là Tam Muội Chân Hỏa dùng để tiêu diệt tà ám.

    Thật là độc ác!

    Cho dù trên người muội ấy có tà ám hay không, chỉ cần đốm lửa này rơi xuống là sẽ bị thiêu thành tro tàn, chết không đối chứng.

    Ta liều mạng giãy giụa, mẫu thân nhìn ta đầy thương tiếc.

    Phụ thân lại nghiêm mặt ra lệnh cho hộ vệ giữ chặt ta.

    Nếu như trong tướng phủ nổi lên tin đồn sử dụng độc thuật, để lọt vào tai hoàng đế, vậy thì tai họa diệt tộc cũng chẳng còn xa nữa.

    Ông đã leo được tới chức vị này, cho dù có là con ruột của mình thì cũng phải nghiêm túc phân rõ lợi hại, lựa chọn bảo vệ gia tộc.

    Ta mắng chửi tên đạo sĩ đang nắm mồi lửa trong tay: “Yêu đạo! Nếu ngươi dám làm muội muội ta bị thương! Ta sẽ khiến ngươi chết cũng không được tử tế!”

    Tên đạo sĩ kia run tay, liếc nhìn ta một cái.

    Hai tay ta đã chảy đầy máu vì mài trên đất.

    Hộ vệ hai bên đè vai ta xuống, không cho đứng dậy.

    Ta run rẩy dùng thủ ngữ nói với Chi Chi: Đừng sợ.

    Chi Chi mỉm cười nhìn ta: Không sợ.

    Nhánh cây vừa tiếp xúc với mồi lửa lập tức cháy lên, chỉ một lúc sau đã thành ngọn lửa nóng rát.

    Ta nhìn tên đạo sĩ kia đầy hận thù.

    Hắn ta lại ra vẻ chính trực, chắp tay trước mặt phụ thân ta: “Đây là Tam Muội Chân Hỏa, hiện giờ tà ám đã được giải trừ, xin thừa tướng cứ yên tâm.”

    Một thanh trường kiếm đột nhiên xuất hiện, cắt đứt dây thừng đang trói chặt Chi Chi.

    Tạ Từ xuất hiện từ trên cao, kéo Thôi Chi Ý ra khỏi biển lửa.

    Sắc mặt hắn đầy giận dữ nhìn về phía tên đạo sĩ: “Nếu tà ám đã trừ, vậy thì cũng nên thả Thôi nhị tiểu thư ra rồi. Tà ám không có cơ thể của người phàm, như vậy khi nó nhìn thấy chân hỏa cũng đã rời khỏi cơ thể nhị tiểu thư đây. Ngươi nói đúng không?”

    Tạ Từ đá vào đầu gối hắn ta, khiến hắn đau đớn mà quỳ rạp xuống đất.

    “Tướng gia, nếu lửa không lớn thì sợ rằng không trừ bỏ được tà ám.”

    “Nói hươu nói vượn!” Một lão giả đồng thời xuất hiện với Tạ Từ, bước nhanh vào trong sân.

    Tạ Từ thả Thôi Chi Ý xuống, nhìn về phía ta đang bị hộ vệ giữ chặt.

    Hắn không buồn để tâm tới mặt mũi của phụ thân ta, giơ chân đá bay tên hộ vệ kia, ôm ta vào lòng.

    Hắn nhíu mày nhìn vết thương trên người ta, đau lòng hỏi: “Có đau lắm không?”

    Ta lắc đầu, đứng thẳng người, ánh mắt nhìn về phía cánh tay bị lửa thiêu cháy của hắn.

    Hắn nghiêng người, nhỏ giọng nói: “Vết thương nhỏ thôi.”

    Phụ thân ta thấy chuyện trong nhà bị người ngoài xen vào thì sắc mặt chuyển sang xanh mét.

    Nhưng Tạ Từ từ nhỏ đã nổi tiếng là không bao giờ chịu theo quy củ, lời nói cũng ngông cuồng vô lễ: “Thôi tướng, Gia Ý là phu nhân tương lai của ta, về sau Thôi Tạ là người một nhà, ta đây cũng không nói hai lời. Ta biết Thôi tướng lo chuyện cổ thuật truyền đến tai hoàng thượng sẽ thành ra tai họa diệt tộc, thế nên mới phải đưa ra quyết định như vậy, nhưng đến hổ dữ còn không ăn thịt con, huống chi chuyện Thôi nhị tiểu thư có thật sự sử dụng cổ thuật hay không vẫn còn chưa chắc chắn, ngài nói có đúng không?”

    “Thôi tướng, đây là Trọng Cảnh tiên sinh, cũng là người đã viết phương thuốc đó cho Thôi đại tiểu thư.”

    Tạ Từ mời vị lão giả một thân y phục thư sinh màu đen đang đứng cách đó không xa bước vào.

    Phụ mẫu ta vừa nghe tới tên Trọng Cảnh tiên sinh thì lập tức thay đổi sắc mặt.

    Nghe đồn rằng Trọng Cảnh tiên sinh có y thuật tuyệt luân, thây khô gặp mùa xuân. Hoàng đế từng mời ông vào Thái Y viện tới ba lần, có điều ông đều từ chối, nghe đồn là về sau ông sống giữa phố xá thường dân.

    Trọng Cảnh tiên sinh tuy tuổi đã lớn, nhưng tinh thần lại rất minh mẫn.

    “Đúng là ta muốn Thôi đại tiểu thư lấy độc trùng làm thuốc. Việc Thôi đại tiểu thư bệnh tật quấn thân như vậy là do trúng độc. Phương thuốc này của ta là dùng độc trị độc, lão phu luôn sống theo tiêu chỉ hành y tế thế, lại không ngờ rằng phương thuốc này suýt chút nữa đã hại chết nhị tiểu thư.”

    Ông liếc nhìn tên đại sĩ đang run rẩy, hơi khom người: “Lão phu đã quy ẩn nhiều năm, đi khắp núi non sông nước, cũng từng gặp qua vô số đạo sĩ trừ tà giúp người, có điều ta chưa bao giờ nghe rằng có đạo sĩ nào dùng cách giết người để trừ tà cả. Giang hồ hỗn loạn, có đủ hạng người lừa bịp tống tiền, mong thừa tướng hãy suy nghĩ cặn kẽ.”

    Một bên là người hoàng thượng đích thân phong làm “Y thánh”, một bên là đạo sĩ giang hồ.

    Trong lòng phụ thân đã có quyết định.

    Mọi chuyện ông làm cũng chỉ để phòng ngừa, nếu chuyện này truyền tới tai hoàng đế thì Thôi gia vẫn còn một con đường sống.

    Trọng Cảnh tiên sinh đã mở lời, đây hẳn là lý do tốt nhất cho Thôi gia.

    Phụ thân nhìn về Thôi Chi Ý đầy vẻ tội lỗi: “Chi Chi, con có muốn về phòng nghỉ ngơi chút không?”

    Thôi Chi Ý cúi đầu, im lặng dựa sát vào lưng ta.

    Ta ôm lấy Chi Chi, nhìn từ trên xuống dưới một lượt, may mà cột gỗ cách đống lửa một khoảng khá xa, ngọn lửa đó chưa làm Chi Chi bị thương.

    Có điều muội ấy lại nhăn mày thật chặt, vẻ mặt hết sức khó chịu.

    “Chi Chi sao thế? Khó chịu ở đâu à?”

    Ta đang định nhờ Trọng Cảnh tiên sinh khám cho muội ấy.

    Chi Chi che bụng, giơ tay nói: Hình như bị tiêu chảy.

    Ta thở phào nhẹ nhõm.

    Để phòng ngừa việc ngoài ý muốn, ta vẫn nhờ Trọng Cảnh tiên sinh bắt mạch cho muội ấy.

    Kết quả không sao, có lẽ vì uống chén nước bùa kia nên mới bị tiêu chảy như thế.

    Ta yên tâm, gọi tỳ nữ dẫn Chi Chi về phòng trước.

    Sau đó xoay người, ta tức giận nhìn tên đạo sĩ đang run rẩy.

    “Tiểu Quỳnh, mang gậy sắt của ta tới đây.”

    Ta nắm lấy gậy sắt, lúc này tên đạo sĩ kia mới thấy sợ hãi.

    “Thôi đại tiểu thư! Thôi đại tiểu thư, ta biết sai rồi! Ta vốn là người giang hồ, chỉ vì túng thiếu nên mới bị tiền tài làm mờ mắt. Mong Thôi đại tiểu thư rộng lượng tha cho ta!”

    “Rộng lượng?” Hai mắt ta cháy lên ngọn lửa căm giận, vung gậy đập xuống đùi hắn ta một phát: “Rộng lượng?! Lúc ngươi cầm mồi lửa, muốn thiêu chết muội muội ta, sao ngươi không rộng lượng đi?!”

    “Thả ngươi về giang hồ có khác nào thả hổ về rừng. Hôm nay, ta nhất định sẽ khiến ngươi không thể bước ra khỏi cửa.” Ta nâng cao gậy sắt, đập mạnh.

    Đạo bào của tên đạo sĩ đó đã xuất hiện vết máu.

    “Keng!” một tiếng, gậy sắt tuột khỏi tay ta, rơi xuống mặt đất.

    Tên đạo sĩ kia đã tắt thở, khuôn mặt ta đỏ bừng, bước chân loạng choạng.

    Tạ Từ ôm lấy ta: “Gia Gia, nàng không sao chứ?”

    Ta lắc đầu.

    Ta mệt mỏi hành lễ với phụ mẫu: “Nữ nhi hiện rất mệt, xin phép lui xuống nghỉ ngơi trước.”
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 12


    Buổi tối.

    Ta đẩy cửa sổ, ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài.

    Thôi Chi Ý núp trong phòng, để mở một khe cửa nhỏ lén lút nhìn ta, Tạ Từ thì lại quang minh chính đại ngồi trên đầu tường trong viện.

    Đã nhiều năm như vậy, tật xấu thích trèo tường của hắn vẫn không hề thay đổi.

    Hôm nay ta quên bảo Tiểu Quỳnh nhặt lại cây gậy sắt làm rơi trong chủ viện, không thì ta đã dùng nó đánh hắn ngã xuống đất rồi.

    Tạ Từ thấy ta mở cửa sổ, lập tức nhảy xuống đất.

    Hắn chăm chú nhìn ta, cả hai đứng đối diện nhau.

    Ta cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

    Vừa toan đóng cửa sổ, hắn lại giữ chặt lấy tay ta.

    Ta nhìn về phía căn phòng cửa còn khép hờ của Chi Ý.

    “Chi Chi còn chưa ngủ, ta qua xem muội ấy chút.”

    Tạ Từ lập tức nói: “Ta sẽ đóng cửa giúp nàng, tiểu hài tử không nên lén lút xen vào chuyện của người lớn, không ngủ đủ coi chừng không cao lên được.”

    Ta nhìn hắn đầy ẩn ý: “Chi Chi bằng tuổi ta đấy nhé.”

    Tạ Từ gãi đầu: “Quên mất. Nhưng cơ thể mười sáu tuổi này của nàng cũng chẳng khác nào hài tử mười hai mười ba, chứng tỏ chính nàng cũng không ngủ đúng giờ, để ta đi đóng cửa.”

    Tạ Từ đi tới trước cửa, lớp đất quanh đó bỗng nhiên cuồn cuộn xuất hiện đủ loại độc trùng.

    Tạ Từ lạnh cả gáy: “Thôi, chọc không nổi.”

    Ánh trăng chiếu xuống mặt đất, ta đột nhiên lên tiếng hỏi: “Tạ Từ, đến khi ta với ngươi thành thân rồi, ta có thể đưa Chi Chi vào phủ cùng luôn được không?”

    Tạ Từ sững sờ nhìn ta, rồi lại quay qua phía cửa phòng Thôi Chi Ý, vẻ mặt như bị sét đánh: “Không được không được, Thôi Gia Ý, ta chỉ thích mình nàng.”

    “Thêm một người không được, thiếu một người cũng không được.”

    Ta lạnh lùng cầm hộp phấn trên tay ném vào người hắn: “Ngươi đang nghĩ cái gì vậy hả?”

    Tạ Từ nhanh nhẹn né tránh, nhưng nửa hộp phấn vẫn bám đầy mặt hắn.

    Hắn đưa tay, quẹt ít phấn trên mặt cho vào miệng.

    Tạ Từ nghiêm túc nói: “Phấn của Gia Gia cũng rất ngọt.”

    Ta giận tới mức đóng cửa sổ.

    Đồ lưu manh.

    Lúc ta ngủ say, đột nhiên phát hiện có bóng người đứng ở đầu giường.

    Ta sợ tới mức tim như ngừng đập.

    Thôi Chi Ý không ngủ được, chạy qua phòng ta.

    Ta đốt nến, thấy mặt Thôi Chi Ý đang hưng phấn đứng đối diện mình.

    “Sao muội còn chưa ngủ?”

    Thôi Chi Ý: Muội thấy, cái tên đầu ngựa kia có thể làm tỷ phu của muội.

    Ta: “?”

    Thôi Chi Ý: Ta vẫn luôn thấy tỷ tỷ rất giống nhân vật mà ta thích nhất trong thoại bản, ban đầu ta thấy hắn chẳng có gì tốt, nhưng giờ lại phát hiện hắn cũng rất có năng lực.

    Ta: “Là thoại bản nào?”

    Thôi Chi Ý giơ một quyển sách bìa cứng ra trước mặt ta như đang dâng hiến vật quý.

    Ta thấy tên sách trên bìa: “Vương phi lạnh lùng xinh đẹp: Vương gia bá đạo theo đuổi không tha”.

    Ngón tay muội ấy cử động linh hoạt: Dù tên đầu ngựa đó giờ mới chỉ là một hầu gia, nhưng hầu gia vẫn có thể thăng chức thành Vương gia đúng không? Vậy đợi khi nào hắn thành Vương gia, tỷ tỷ có thể gả cho hắn rồi.

    Ta cố đè gân xanh trên trán xuống: “Thôi Chi Ý! Không được thức đêm, mau đi ngủ đi!”
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 13


    Năm sau, mọi người bắt đầu chuẩn bị cho hôn sự của ta với Tạ Từ.

    Ta mặc một thân hỉ phục thêu bằng chỉ vàng, cực kỳ xa hoa đến chói mắt.

    Đội ngũ đón dâu vô cùng long trọng, ta tùng bảo Tạ Từ làm khiên tốn chút, hắn lại nhất quyết không đồng ý, quyết tâm muốn dùng quy cách của vương hầu.

    Lụa đỏ bay đầy trời, đàn sáo hát vang vui mừng.

    Người đời đều nói hắn là kẻ ăn chơi trác táng không ai kiểm soát nổi, nhưng những lời ta nói, từ trước đến nay hắn đều ghi nhớ từng câu từng chữ.

    Hắn xây phủ riêng tại kinh thành, đó là vì ta nói muốn đưa Thôi Chi Ý rời khỏi tướng phủ kia.

    Sau khi những quý nữ nơi kinh thành biết việc ta, Chi Chi và Tạ tiểu hầu gia ở cùng một phủ, các nàng đều thường xuyên tới thăm.

    Đặc biệt là Cao Minh Ngọc, nàng ta lúc nào cũng dùng lá vàng để dụ Thôi Chi Ý theo nàng về phủ quận chúa.

    Ta lạnh lùng nói: “Cao Minh Ngọc, đừng nghĩ là ta không biết ngươi đang toan tính chuyện gì.”

    Cao Minh Ngọc còn nở nụ cười cao ngạo, vẻ mặt cực kỳ gợi đòn: “Ta thích Chi Chi thì đã sao nào? Đó cũng đâu phải muội muội của mình ngươi.”

    Ta: “?”

    Cao Minh Ngọc cao giọng nói với đám quý nữ quanh đó: “Các tỷ muội, ta nói đúng không nào?”

    “Đúng!” Trong đám quý nữ đó, Dương Dục là người hô to nhất.

    Ta muốn gọi Thôi Chi Ý qua ngồi cạnh mình.

    Ai ngờ Cao Minh Ngọc mới chỉ lắc túi vàng trong tay thôi mà muội ấy đã bắt đầu do dự rồi.

    Ta đỡ trán: Đúng là không có tiền đồ mà.

    Ngoài đám quý nữ ăn không ngồi rồi này thì người thường xuyên tới phủ nhất còn có Trọng Cảnh tiên sinh.

    Người Trung Nguyên rất ghét cổ thuật, đó là do cổ thuật thường bị người đời xem là thứ hại người hại mình.

    Nhưng tam sinh vạn vật*, cái gì cũng có hai mặt của nó.

    <i>*Tam sinh vạn vật: Trích từ một câu của Đạo giáo: Đạo sinh nhất – nhất sinh nhị – nhị sinh tam – tam sinh vạn vật.</i>

    Cổ thuật có thể hại người thì cũng có thể cứu người.

    Trong mắt Trọng Cảnh tiên sinh chỉ có vế sau.

    Ông hành y tế thế nhiều năm, chưa từng thu nhận đồ đệ, giờ gặp được Chi Chi thì bắt đầu có ý định nhận đệ tử.

    Trọng Cảnh tiên sinh mỉm cười hỏi Thôi Chi Ý có đồng ý đi cùng mình không.

    Thôi Chi Ý nắm lấy góc áo ta: Tỷ tỷ ở đâu, ta sẽ ở đó.

    Ta phiên dịch ý của muội ấy lại cho Trọng Cảnh tiên sinh.

    Có lẽ ông không ngờ rằng một người có danh vọng như mình lại bị đối phương từ chối, trong giây lát cũng không biết có nên cười hay không.

    Có điều, da mặt Trọng Cảnh tiên sinh vẫn khá dày, bình tĩnh đáp: “Không sao, ta có thể làm sư phụ tự tìm tới cửa.”

    Ta: Ngài vui là được.
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 14


    Ta hỏi Chi Chi là thích Tạ hầu phủ hay tướng phủ.

    Muội ấy không hề do dự mà chọn đáp án đầu tiên.

    Nơi này không bị trưởng bối ép buộc, cũng chẳng cần phải lo trước lo sau.

    Phụ thân mẫu thân đều không thích muội ấy, vì chưa từng có được tình thương từ hai người họ nên cũng chẳng mong chờ gì.

    Còn ở Tạ hầu phủ, ngày nào cũng có người tới chơi cùng, còn có lá vàng Phúc Khang quận chúa tặng, có thể dùng để mua đồ ăn với thoại bản.

    Ở đây, muội ấy chẳng cần phải giấu diếm đám độc trùng, ngày qua ngày sợ bị người khác phát hiện.

    Hơn nữa, Trọng Cảnh tiên sinh cũng rất thích đám côn trùng đó, cũng coi như là bạn vong niên của Chi Chi.

    Điều quan trọng nhất là chúng ta có thể mãi ở cạnh nhau.

    Ta từng nói với Chi Chi, rằng nếu gặp được người mình thích thì nhất định phải nói với ta.

    Muội muội của ta phải gả cho người biết thương yêu muội ấy.

    Thôi Chi Ý lưu luyến ôm chặt eo ta: Tỷ tỷ, ta chỉ muốn ở mãi bên tỷ. Ta có thể không thành thân được không?

    Ta ngẩn người, sau đó bật cười vui vẻ.

    Được chứ, sao lại không?

    Nếu có được lang quân như ý, ta chắc chắn sẽ chuẩn bị mười dặm hồng trang cho Chi Chi.

    Nếu muội ấy muốn mãi làm bạn bên ta, ta cũng có thể bảo vệ muội ấy cả đời.
     
    Thuận Tụng Thời Nghi
    Chương 15


    Tối đó, Tạ Từ uống rất nhiều rượu, xiêu vẹo bước vào phòng.

    Đôi mắt hắn híp lại, gò má đỏ bừng.

    Ta đưa tay ra muốn kéo hắn nằm xuống giường, gọi Tiểu Tứ vào hầu hạ hắn tắm rửa.

    Tạ Từ đột nhiên lại gần ta, mùi hương nồng nặc bao phủ khắp cơ thể.

    “Gia Ý, sao nàng lại không thích ta?”

    “Nàng đã gả cho ta được bốn tháng rồi.”

    “Suốt bốn tháng đó, nàng chẳng hề để tâm tới ta.”

    Tạ Từ cực kỳ tủi thân, dáng vẻ chẳng khác nào một tiểu cẩu bị chủ nhân vứt bỏ, dùng đôi mắt ươn ướt nhìn ta.

    Ta ngẩn người.

    Ta đang định giải thích, đôi môi của hắn đã nhanh chóng hạ xuống.

    Đôi mắt đen nhánh đó như muốn kéo ta vào vực sâu không đáy.

    Cái ôm của Tạ Từ như xoa dịu hết thảy sự hoảng loạn, do dự và hèn nhát trong trái tim ta, khiến toàn thân ta mềm nhũn thành một vũng nước xuân, gợn từng làn sóng nho nhỏ.

    “Gia Gia.”

    “Gia Gia.”

    “Gia Gia?”

    Hắn gọi tên ta hết lần này tới lần khác.

    Ánh mắt hắn như khiến ta bị bỏng, đôi mắt khẽ khép lại, nhỏ giọng đáp: “Ừm, biết rồi, ta thích chàng.”

    Ta nhớ lại rất nhiều ưu điểm của Tạ Từ.

    Thời niên thiếu, phủ của lão hầu gia ở sát ngay cạnh tướng phủ.

    Hai người chúng ta là hàng xóm, hắn đặc biệt thích trèo tường.

    Khi đó quy củ ở nhà ta rất nghiêm, sau khi dùng bữa xong là không được ăn thêm đồ ăn vặt nào khác.

    Nhưng tiểu hài tử chính là sinh vật tham ăn nhất, thế nên cho dù Tạ Từ có bị lão hầu gia đuổi đánh suốt ngày thì vẫn muốn mang thức ăn ngon tới cho ta.

    Hôm thì là bánh hoa quế, hôm lại là bánh mật ong, đồ ăn mỗi ngày lại khác.

    Chuyện học hành của hắn vô cùng kém, ngày nào cũng phải nhờ ta giúp đỡ mới qua được ải của lão hầu gia.

    Hắn không học nổi mấy câu thi văn của tiên sinh dạy học, lại còn dám dõng dạc thề thốt sẽ cùng sống cùng chết với ta.

    Một thiếu niên khí phách hùng hồn như vật, có mấy ai mà không thích chứ?

    Ta tất nhiên cũng thích hắn.

    Có điều, từ khi còn nhỏ ta đã biết, bản thân mình chẳng thể sống được lâu.

    Tình nghĩa của Tạ Từ, kẻ như ta không dám đáp lại.

    Ta sợ một khi cả hai ràng buộc lại với nhau thì chẳng thể tách rời được nữa.

    Nhưng trong lúc ta không để ý, Tạ Từ đã nhắm mắt bất chấp theo ta hơn mười năm liền.

    Hắn từng nhiều lần nói thích ta, có điều lúc nào ta cũng… quên đáp lại hắn.

    “Tạ Từ, ta cũng thích chàng.”

    Ta đáp lại nụ hôn của hắn, đôi môi mỉm cười trong làn nước mắt chảy dài.
     
    Back
    Top Bottom