Cập nhật mới

Khác THỪA TƯỚNG CHIÊU MINH

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
361373721-256-k572524.jpg

Thừa Tướng Chiêu Minh
Tác giả: ginsapphire
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hào khí Đông A của dòng họ Trần có vị Thượng tướng Thái sư nọ, hiệu Chiêu Minh - tước Đại vương.

Công đức vô lượng, vạn phần hào kiệt.

Tản mạn về Chiêu Minh Đại vương Trần Quang Khải.



trầnquangkhải​
 
Thừa Tướng Chiêu Minh
Mở đầu


Thừa tướng Chiêu Minh

昭明乗相

Thừa tướng 乗相: Thừa tướng hay còn gọi là thượng tướng, tể tướng, đây là chức quan cao nhất trong hệ thống quan lại của chế độ phong kiến Á Đông, đứng sau vị vua đang trị vì.

Thiệu Bảo năm thứ tư (1282), Chiêu Minh Đại vương được vua Nhân Tông Trần Khâm phong làm thượng tướng thái sư, coi việc văn võ, đứng đầu chúng quan.

Chiêu Minh 昭明: Là tước hiệu do vua Thái Tông Trần Cảnh ban cho tam hoàng tử Trần Quang Khải.

Thiệu Long nguyên niên (từ sau tháng 3 năm 1258), Chiêu Minh vương được vua Thánh Tông Trần Hoảng phong làm Chiêu Minh Đại vương.

Chiêu Minh có nghĩa là vẻ vang quang minh, hội tụ tinh hoa, tập trung ánh sáng.

Tác giả vẫn là Tryphena.

Bút danh Việt của mình là Ly 籬

LƯU Ý:

▪︎ Đây là truyện ngắn thuộc dạng tản văn, lấy cảm hứng từ lịch sử phong kiến Việt Nam cho nên ĐA SỐ CÁC CHI TIẾT TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU.

▪︎ Truyện viết về Chiêu Minh Đại vương Trần Quang Khải, xoay quanh cuộc đời vạn phần hào kiệt, lập nhiều công lớn của vương đối với Hoàng thất Trần triều và toàn dân Đại Việt.

▪︎ Truyện có tham khảo từ các nguồn:

+ Đại Việt sử ký toàn thư

+ Việt Nam sử lược

+ Sử ta chuyện xưa kể lại quyển II

+ Wiki pedia về Trần Quang Khải

▪︎ TRUYỆN KHÔNG CÓ TÁC DỤNG ĐỂ THAM KHẢO NHƯ MỘT TƯ LIỆU LỊCH SỬ.

Các độc giả lưu ý, nếu muốn tìm hiểu về nhân vật thì hãy tìm đến các nguồn sử sách chính thống nhé.

Các tình tiết trong truyện đa số đều là góc nhìn và trí tưởng tượng của riêng tác giả đối với nhân vật.

Các độc giả chỉ nên đọc truyện với tính chất giải trí.

▪︎ Hình ảnh bìa truyện không mang tính chất tham khảo.

Cả trang phục, bối cảnh, nét vẽ cũng chỉ mang tính chất minh họa, chưa chuẩn.

Hình ảnh Trần Quang Khải trên google có thể cũng chỉ là tượng đồng của ông được hậu thế đúc rồi lập miếu thờ để tưởng nhớ, không có hình vẽ cụ thể.

Đôi lời bên lề:

Trước đây mình từng rất hâm mộ vua Lê Thánh Tông, thần tượng vua Trần Anh Tông, cảm mến Hưng Đạo Đại vương, kính trọng vua Lý Thái Tổ, tò mò về vua Lê Long Đĩnh và thương thay cho số phận của nữ đế Lý Chiêu Hoàng.

Mình trải qua khá nhiều cảm xúc phức tạp đối với các vị anh hùng dân tộc cũng như các bậc quân vương ngày xưa.

Nhưng duy chỉ có Chiêu Minh Đại vương mới là nhân vật khiến tác giả lựa chọn để gửi gắm trí tưởng tượng của mình.

Vương là người khá đặc biệt đối với tác giả, tuy cách nhau đến bảy trăm năm sử sách nhưng Trần Quang Khải lại chính là vị Đại vương khiến tác giả thật lòng ngưỡng mộ.

Vì thế, Thừa tướng Chiêu Minh sẽ là bộ truyện viết về Chiêu Minh Đại vương Trần Quang Khải dưới góc nhìn và trí tưởng tượng riêng của mình.

Từ thuở thiếu thời của vương cho đến mối tình với Phụng Dương công chúa, rồi đến lần lập đại công ở trận Chương Dương trong cuộc kháng chiến chống quân Mông Nguyên lần thứ hai cho đến khi vương mất.

Ngưỡng vọng cả một đời của đức Chiêu Minh là vậy, NẾU được vượt thời gian trở về thế kỉ thứ 13, mình sẽ không bỏ lỡ cơ hội gặp vương đâu!!!!

------------------------------------

Cuối cùng, tác giả xin chốt lại.

Đây là lần đầu tiên mình viết truyện cảm hứng lịch sử Việt Nam, nếu có gì sai sót hoặc văn chương còn non nớt, mong mọi người tận tâm góp ý và bỏ qua cho mình.

Mình sẽ luôn luôn lắng nghe ý kiến của độc giả.

Cảm ơn mọi người vì đã ủng hộ truyện của mình
 
Thừa Tướng Chiêu Minh
Chiêu 昭


Mùa đông năm Thiên Ứng Chính Bình thứ mười (1241), Thuận Thiên Hoàng hậu hạ sinh tam hoàng tử Trần Quang Khải, đánh dấu sự ra đời của một vị vương gia tài đức vẹn toàn trong Hoàng triều Trần ở thế kỷ thứ 13, nước Đại Việt.

*******

Tọa lạc bên trong cung Quan Triều, điện Thiên An chìm trong sự tĩnh lặng cô tịch giữa buổi chiều tà cuối giờ Mùi¹.

Đằng sau tấm mành rủ mỏng ngăn cách không gian giữa chính điện và thư phòng riêng của Quan gia, bóng dáng cao ráo tĩnh lặng đến từ vị đế vương đang tại vị đổ dài xuống sàn gỗ nâu sẫm.

Thiện Hoàng Trần Cảnh² chắp hai tay ra sau lưng, khuôn mặt góc cạnh của người hơi ngẩng lên, ánh mắt đăm chiêu chậm rãi lướt qua từng chiếc gáy sách được sắp xếp ngăn nắp trên kệ gỗ trước mặt.

Tấu chương vẫn chưa phê duyệt xong, mực mài cũng vẫn trơ trọi nằm, Thiện Hoàng xưa nay rất ít khi xao nhãng công việc.

Gần đây thường xuyên thất thần chỉ vì hai hôm trước, người nghe thái y tâu rằng thai rồng của Thuận Thiên Hoàng hậu đột ngột có biến.

Nàng ấy có mang vẫn chưa đủ chín tháng mười ngày.

Thiện Hoàng bấm ngón tay nhẩm tính, đây dường như mới là cuối tháng thứ bảy trong thai kì của hoàng hậu mà thôi.

Khi nhận được tin không mấy tích cực ấy, người dường như chẳng có biểu cảm gì rõ rệt.

Nhưng chúng nô tài thị vệ xung quanh đều đọc được sự đau thương lẫn lo lắng trong mắt của vị đế vương ấy.

Người không lập tức đến cung Nguyệt Hiên thăm nom Thuận Thiên Hoàng hậu, ngược lại chỉ sớm tối trú trong điện Thiên An để vùi đầu xử lý văn kiện từ khắp nơi trong ngoài kinh thành gửi về.

Thế nhưng, Thiện Hoàng thực sự không chú tâm nổi.

Người hiện tại đang rất lo lắng cho thai tượng của hoàng hậu.

Mỗi lần đau đáu việc gì, người vẫn luôn có thói quen ngắm nhìn kệ sách gỗ đặt trong gian phòng riêng.

Thiện Hoàng sẽ đứng đó đến vài khắc³, chuyên chú đọc từng dòng văn tự được đề trên gáy sách, đến khi thái giám thân cận đứng ngoài gian chính điện, cách tấm mành tre lên tiếng nhắc nhở, người mới lặng lẽ di chuyển tầm nhìn.

Lúc thì dùng thiện, lúc thì nghỉ ngơi.

Dường như bọn nô tài hầu hạ Thiện Hoàng trên dưới trong cung Quan Triều mà không nhắc, có lẽ người cũng sẽ chẳng màng đến hai việc ấy.

Đến ngày thứ tư, tấu chương được phê duyệt xong, người mới quyết định đến thăm hoàng hậu của mình tại cung Nguyệt Hiên.

Thuận Thiên Hoàng hậu sau khi hạ sinh Thái tử Hoảng, phụng thể đã có vẻ kém đi, sức khỏe không còn như ngày xưa.

Thiện Hoàng biết điều ấy nên luôn đặc biệt dặn dò thái y phải thường xuyên chẩn mạch, điều dưỡng phụng thể cho hoàng hậu thật chu đáo.

Thiên Ứng Chính Bình năm thứ chín (1240), nàng vừa sinh xong Trần Hoảng lại liền có mang ngay sau đó.

Thai rồng lúc nào cũng quan trọng, nhất là ba tháng đầu.

Trong thời gian ấy, Thiện Hoàng hết sức quan tâm đến sức khỏe của nàng.

Tối hôm ấy, Thiện Hoàng dùng thiện tại cung Nguyệt Hiên cùng với Thuận Thiên Hoàng hậu.

"Khởi bẩm Quan gia⁴."

- Lão thái giám ôm quyền khom người, cung kính thưa.

"Cung Nguyệt Hiên đã chuẩn bị xong thiện cho người và hoàng hậu, chỉ chờ người đến dùng bữa thôi ạ."

Thiện Hoàng vuốt nếp tay áo, được thái giám bên cạnh đỡ đứng dậy.

Người một thân bạch bào đơn giản, từng bước di chuyển khá chậm rãi nhưng vững chắc, dáng vẻ đạo mạo cương nghị của bậc đế vương khiến những người xung quanh Thiện Hoàng luôn phải kính cẩn cúi đầu, sợ người một phép.

Xa giá của Thiện Hoàng chậm rãi dừng trước cánh cổng cung Nguyệt Hiên.

Thái giám thân cận đỡ tay người xuống kiệu, vị hoàng đế cất bước rất nhanh tiến vào sâu bên trong cung.

Thuận Thiên Hoàng hậu đang ngồi thưởng trà ở chiếc bàn nhỏ nơi mái hiên của Đông Miên các.

Hình bóng vị phu quân từ xa đang tiến đến lọt vào mắt nàng, Thuận Thiên hạ tách trà, vịnh tay cung nữ đứng dậy để hành lễ.

Thiện Hoàng nhanh chóng đỡ nàng, người dìu Thuận Thiên vào bên trong bàn dùng thiện.

"Không cần đa lễ, vào đây dùng bữa thôi.

Trẫm đói rồi."

Cuối tháng thứ bảy thai kì, bụng hoàng hậu lớn trông thấy.

Thiện Hoàng dịu dàng nhìn nàng, rồi đặt tay lên bụng nàng, cảm nhận sự sống linh động còn chưa chào đời của vị hoàng tử thứ ba.

Người cố tình không nhắc đến thai tượng của Thuận Thiên mà thái y tâu vài hôm trước, chỉ mỉm cười đồ rằng.

"Có lẽ sẽ nghịch ngợm lắm đây."

Không phải Thuận Thiên không biết về vấn đề thai tượng của mình, chỉ là nàng cũng giống như hoàng đế.

Phu quân không nhắc đến, nàng cũng ngại đề cập.

Đế hậu mỗi người một vẻ, trầm ngâm dùng bữa bên cạnh nhau.

Vì phải bồi bổ kha khá lượng dinh dưỡng nên chúng đầu bếp và nô tài hầu hạ việc dùng thiện luôn đặc biệt chăm chút các món ăn cho hoàng hậu.

Nào thịt nào cá, rau xanh mơn mởn tươi ngon, món gì cũng bắt mắt và ngon miệng.

Bữa thiện chất lượng xa xỉ hôm nay, quả thực Thiện Hoàng khá lâu rồi mới được dùng lại.

Tối đó, người qua đêm tại cung Nguyệt Hiên cùng với hoàng hậu.

********

Hoàng hậu chăm chút phụng thể, cẩn thận tuyệt đối từng đường đi nước bước của mình vì đương trong thời gian cuối thai kì.

Chẳng mấy chốc mà đã đến ngày dự sinh.

Tối đó, cung Nguyệt Hiên náo loạn.

Nào là thái y, nào là bà đỡ đẻ, nào là cung nữ, nào là thị vệ,....

Hoàng hậu đã chuyển dạ, trên dưới cung nhân đều tất bật chuẩn bị.

Giờ Tuất hai khắc, thái giám tổng quản hầu hạ Quan gia của cung Quan Triều chạy vội đến trước cửa điện Thiên An quỳ sụp xuống, mồm mép tép nhảy thưa dạ rất nhanh.

"Khởi bẩm Quan gia, hoàng hậu đã bình an hạ sinh... hoàng tử thứ ba rồi ạ."

Thiện Hoàng một tay chắp sau lưng, một tay đang cầm quyển văn tự cuộn tròn bước rất nhanh về phía cửa điện.

Giọng người không nén nổi sự mừng rỡ.

"Hoàng hậu sao rồi?"

"Bẩm Quan gia, hoàng hậu không sao.

Người đi chậm thôi kẻo vấp..."

Tên thái giám khom khom đi theo sau Thiện Hoàng, bước chân của người thực sự rất nhanh và lướt.

Sự lo lắng hết lòng của bậc quân vương dành cho thê tử của mình khiến ai nấy cũng đều ngưỡng mộ.

Không bàn đến quá khứ đau thương của Thiện Hoàng và mối quan hệ dây mơ rễ má với anh trai chị dâu mình, cùng vị hoàng hậu đã bị phế kia thì hiện tại, người luôn một lòng muốn thực hiện tròn trách nhiệm của một người phu quân, bù đắp cho quá khứ nghiệt ngã của hai người⁵.

Thuận Thiên nằm trong chiếc sàng gỗ đằng sau lớp rèm mỏng nhạt màu bên trong cung Nguyệt Hiên.

Lúc Thiện Hoàng trờ tới, nàng vẫn còn khá tỉnh táo, chỉ là thần sắc có vẻ yếu ớt tái nhợt.

Người phất áo ngồi xuống chỗ trống bên cạnh phụng thể hoàng hậu, tay nắm lấy tay nàng.

Bà đỡ đẻ vẫn còn ôm chàng hoàng tử nhỏ xíu đứng bên cạnh sàng gỗ của Thuận Thiên.

Khi hoàng đế xoay người trông đến, người lập tức nhíu chặt mày nhìn đứa bé sơ sinh được quấn trong vải vóc đang có biểu cảm vô cùng kì lạ.

Hoàng tử thở gấp, trán nhỏ mết mướt mồ hôi, khuôn mặt bừng bừng đỏ như phát sốt, ai trông thấy cũng khiếp sợ lo lắng.

Trông thấy cảnh ấy, Thiện Hoàng trợn mắt khẽ lớn giọng.

"Thái y đâu!

Hoàng tử của trẫm làm sao thế này!?"

Vị thái y họ Dương, tuổi ngoại tứ tuần lom khom chạy vào, ông ta quỳ sụp xuống trước mũi giày của Thiện Hoàng, lắp bắp mở miệng.

"Bẩm Quan gia, có thần...."

"Ngươi coi tình trạng của hoàng tử ngay.

Làm sao lại..."

"Thần xin tuân mệnh."

Đoạn, người quay sang nhìn Thuận Thiên với sắc mặt lo lắng.

"Nàng có sao không?

Trẫm thấy sắc mặt của nàng cùng hoàng tử rất lạ..."

"Thiếp... không sao."

"Nàng vất vả rồi."

- Thiện Hoàng giữ rất chặt bàn tay nhỏ nhắn của Thuận Thiên, người vẫn nhìn chằm chằm nàng, khóe môi hấp háy có vẻ muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Cả hai thực sự kiệm lời, hoàng hậu đang mệt không nói nổi, còn Thiện Hoàng lại chẳng biết nói gì, người chỉ vươn tay khẽ vén sợi tóc con của Thuận Thiên, từng cử chỉ đều vô cùng trân trọng nâng niu.

Cuối cùng, với những câu từ còn nghẹn ứ trong họng không nói nên lời, người chỉ thở ra một hơi.

"Nàng nghỉ ngơi đi.

Trẫm... ra gian ngoài gặp Dương thái y một lát."

Bên ngoài hiên, thái y Dương Lãng quỳ cao trước mặt Thiện Hoàng, ôm quyền khẽ tâu.

"Khởi bẩm Quan gia, tam hoàng tử điện hạ quả là được bình an hạ sinh.

Nhưng sinh xong điện hạ không khỏe, cả người nóng hầm hập và đỏ bừng như phát sốt... biểu cảm ấy có vẻ là người đang phát chứng kinh.... thần chỉ sợ là..."

Khuôn mặt Dương thái y hình chữ điền, hiện đang cúi gằm xuống chẳng dám nhìn đến một góc áo của hoàng đế.

Thiện Hoàng nghe xong thì im lặng như tờ, người không kêu thái y nói tiếp, cũng không hé lời nói gì.

Thời gian chậm rì rì trôi qua như lăng trì tâm trí vốn đã muốn suy sụp của vị thái y họ Dương nọ.

"Ngươi và cả thái y viện, liệu mà chữa trị cho tam hoàng tử của trẫm ngay."

Giọng người nghiêm nghị và trầm thấp vô cùng.

Dường như nếu thái y viện mà không chữa khỏi cho tam hoàng tử, người sẽ nổi cơn thịnh nộ và trảm họ ngay tức khắc.

Vị đế vương trở lại buồng trong nơi hoàng hậu đang nằm.

Chàng hoàng tử nhỏ được nàng bế trên tay, bấy giờ Thuận Thiên đã ngồi dậy dựa vào thành gỗ, tay bồng con nhỏ, khuôn mặt đau xót nhìn đến tình trạng thương tâm của hoàng tử.

Thiện Hoàng bước vào, trông thấy cảnh ấy mà đau đớn khôn xiết.

Rõ ràng, tình trạng chứng bệnh của hoàng tử không hề tầm thường.

Thuận Thiên đưa tay nhịp nhịp vỗ nhẹ hoàng tử, giọng nàng yếu ớt khẽ vang lên.

"Chàng đã nghĩ ra tên cho con chưa?"

"Quang Khải.

Đặt là Quang Khải đi, nàng thấy thế nào?"

"Rất hay."

- Hoàng hậu gượng cười thê lương, nhẩm đi nhẩm lại tên Quang Khải của con mình.

Từng giờ từng khắc trôi qua, thái y tích cực chẩn mạch cho hoàng tử Quang Khải, lúc thì nhúng khăn lau trán cho cậu để hạ nhiệt, lúc thì sắc thuốc đút cậu uống nhưng chứng kinh vẫn không thuyên giảm, ngược lại càng trở nặng hơn.

Dương Lãng thấy rằng, cứ tình trạng này mà kéo dài thì đầu ông sớm muộn gì cũng rơi xuống đất mất.

Ông bất lực tìm tòi phương thuốc, cầu nguyện trời đất níu giữ sinh mệnh của chàng hoàng tử nhỏ trước cửa Quỷ Môn quan.

Hoàng tử thoi thóp thở, nhịp thở yếu đến mức có thể đứt đoạn bất cứ lúc nào.

Mạch trên cổ tay bé xíu cũng vô cùng yếu ớt, khóe môi nhỏ xíu của cậu cũng run rẩy khó khăn.

Thái y ai nấy cũng toát mồ hôi, trông chờ vào Dương Lãng đang tất bật lật sách ở thư phòng của thái y viện.

Thiện Hoàng xót xa nhìn con, rồi nhìn hoàng hậu cũng đang đau buồn không kém.

Không một ai biết vị hoàng đế ấy đang nghĩ ngợi điều chi, mà người đột ngột cho vời tên thái giám tổng quản thân cận đến cung Nguyệt Hiên.

Sau đó, người ban một mệnh lệnh khiến ai nấy cũng giật mình ngẩn người.

"Đem áo Thượng hoàng và thanh gươm báu truyền quốc đến đây cho trẫm."

"Quan...

Quan gia...?"

"Trẫm kêu ngươi lấy thì cứ lấy đi!

Đừng nhiều lời."

Thiện Hoàng cắt ngang lời của thái giám.

Giọng người gắt gao và nghiêm nghị, khiến thái giám nọ sợ hãi mất mật rồi lui xuống.

Ông ta ba chân bốn cẳng chạy vội về cung Quan Triều.

Theo đó, ông sai bọn Ngự tiền thị vệ cùng cầm bảo vật đem đến cung Nguyệt Hiên cho hoàng đế.

Bọn họ quỳ trước cửa cung, dâng thanh gươm báu quý giá cùng áo Thượng hoàng cho Thiện Hoàng.

Người trầm ngâm cầm cả hai lên, ánh mắt suy tư mà cất bước quay vào buồng trong.

Trước sự tò mò của hoàng hậu, cung nhân, thái y, thái giám, Thiện Hoàng đặt hai món bảo vật quý giá xuống vị trí trống bên cạnh hoàng tử Quang Khải đang nằm, ông trầm giọng cất lời.

"Nếu sống lại, sẽ ban cho những thứ này."⁶

"Quan gia.."

Thiện Hoàng đưa tay chặn lời tên thái giám.

Nếu sống lại, sẽ ban cho những thứ này.

Ý của người là gươm báu truyền quốc và áo Thượng hoàng.

Khi người nói câu đó, âm vực của Thiện Hoàng vừa đủ lớn để tất cả mọi người xung quanh sàng gỗ nơi hoàng tử đang nằm cạnh hoàng hậu đều nghe được.

Người nói phong long như thế, nhưng ngụ ý là nói cho hoàng tử Quang Khải nghe rõ.

Thế thì càng không đúng.

Bởi vì thanh gươm báu truyền quốc ấy, vốn đã thuộc về Đông cung Thái tử mà năm rồi, Thiện Hoàng vừa sắc phong cho Đích trưởng tử Trần Hoảng.

Thuận Thiên Hoàng hậu ngơ ngác nhìn vị đế vương, rồi nhìn con trai của nàng vẫn đang thoi thóp thở bên cạnh.

Thanh gươm báu truyền quốc và áo Thượng hoàng không phải thứ để hoàng đế tùy tiện đem ra trao như thế...

Thêm việc, Trần Hoảng một tuổi hiện đã được sắc phong Thái tử rồi, thứ đó vốn dĩ thuộc về đứa con đầu lòng của nàng và hoàng đế.

Hai khắc nữa trôi qua, thái y Dương bấy giờ đã quay trở lại cung Nguyệt Hiên chẩn mạch cho hoàng tử.

Ông dường như đã nhận ra điều gì đó khá kì lạ đang diễn ra bên trong gian phòng này.

"Khởi bẩm Quan gia, mạch tượng của điện hạ... có dấu hiệu khá lên ạ."

Tuy vẫn còn yếu ớt mong manh nhưng động mạch nơi cổ tay của vị hoàng tử đã có chút rõ ràng hơn.

Theo đó, ông sai người vắt khăn đắp lên trán hoàng tử, cẩn thận chữa trị từng chút một.

Thuận Thiên nghe Dương thái y nói vậy, nàng trố mắt nhìn Thiện Hoàng, rồi nhìn hai bảo vật sáng chói đặt bên cạnh con trai mình với vẻ khó tin.

Bấy giờ đã là gần cuối giờ Tuất.

Trăng non hững hờ treo trên trời cao sáng tỏ, cung Nguyệt Hiên vẫn chong nến, cung nhân thì tất bật ra vào, không gian bên trong căng như dây đàn.

Số mệnh của vị hoàng tử thứ ba kia như bị giằng co trước tử thần.

Quan gia và hoàng hậu vẫn đang túc trực ở bên trong, ý chỉ rằng đêm nay mà thái y không cứu cho bằng được hoàng tử, e là trên dưới cung Nguyệt Hiên sẽ phải hứng chịu một cơn thịnh nộ đến từ hoàng đế.

Thêm hai khắc nữa trôi qua, sắc mặt của tam hoàng tử đã khá lên trông thấy.

Tam hoàng tử Quang Khải như hồi dương trở về từ Quỷ Môn quan.

Ai nấy trong cung cũng trông rõ sự hồi phục thần kì của cậu.

Hoàng tử sắc mặt thôi bừng đỏ, hô hấp ổn định lại, mạch tượng nhịp nhàng đập, khuôn mặt nhỏ xíu không còn nhăn nhó khổ sở, thay vào đó là trở nên an tĩnh lạ thường.

Thái y Dương kiểm tra sức khỏe cho cậu lần nữa, rồi quỳ xuống thưa với Thiện Hoàng, giọng ông không kiềm nổi sự mừng rỡ.

"Khởi bẩm Quan gia, điện hạ...

điện hạ đã bình phục đến tám chín phần rồi ạ!"

Thuận Thiên rạng rỡ hẳn lên, cả Thiện Hoàng cũng vậy.

Hoàng hậu chống tay ngồi thẳng người dậy, chăm chú quan sát con trai của mình.

Quả thực, hoàng tử đã khá lên rất nhiều.

Cậu bé ngoan ngoãn nhắm nghiền mắt để ngủ.

Sau khoảng thời gian phát chứng kinh đầy mệt nhoài và đau đớn, bấy giờ, chàng hoàng tử bé con đã có thể yên ổn ngủ một giấc sâu sau khi chào đời.

Thuận Thiên ẵm con mình lên, ôm vào lòng rồi vỗ nhẹ người hoàng tử để ru ngủ.

Thiện Hoàng đưa tay khẽ choàng vai hoàng hậu, ánh mắt người trìu mến nhìn đến đứa con của mình.

Một lần nữa, Thiện Hoàng lại cất tiếng ban lệnh.

"Gươm báu truyền quốc, không thể trao bừa, chỉ ban cho áo của Thượng hoàng thôi."

Phải.

Thanh gươm báu truyền quốc ấy đã thuộc về Đông cung Thái tử Trần Hoảng.

Thiện Hoàng người tuyệt nhiên không phải bậc quân tử có thể tùy tiện trao bừa báu vật quốc gia, kể cả là hoàng tử của mình.

Thanh gươm báu ấy là báu vật nối ngôi giữa hoàng đế và thái tử, người chỉ mang nó đến bên Quang Khải với hoàn cảnh bất đắc dĩ, vì người thực quá muốn cứu con mình.

Khi hoàng tử đã qua cơn nguy cấp, báu vật ấy cũng phải thu hồi, trả lại cho chủ nhân thực sự của nó.

Thái y Dương liếc ngang ngó dọc, sau đó đột ngột quỳ rạp xuống.

Cung nhân trên dưới cung Nguyệt Hiên cũng noi theo động tác của ông, phất áo phất váy quỳ cao trước sàng gỗ nơi đế hậu đang ngự, cùng với tam hoàng tử điện hạ đang nằm trong lòng của hoàng hậu.

Tất cả đều dõng dạc hô to.

"Quan gia vạn tuế!

Hoàng hậu vạn tuế!

Hoàng tử điện hạ vạn tuế!"

.

.

.

Mùa đông năm Thiên Ứng Chính Bình thứ mười (1241), Thuận Thiên Hoàng hậu hạ sinh tam hoàng tử Trần Quang Khải, đánh dấu sự ra đời của một vị vương gia tài đức vẹn toàn trong Hoàng triều Trần ở thế kỷ thứ 13, nước Đại Việt.

------------------------------------

1.

Thiện Hoàng Trần Cảnh: vua Trần Thái Tông húy danh là Cảnh, xưng hiệu là Thiện Hoàng.

Ông là vị vua đầu tiên của triều Trần, lên ngôi sau sự kiện được vợ là Lý Chiêu Hoàng nhường ngôi.

2.

Cuối giờ Mùi là khoảng 15 giờ.

3.

Một khắc = 15 phút.

4.

Quan gia: thời Trần, thần tử gọi vua là Quan gia.

5.

Lý Chiêu Hoàng (nữ đế cuối cùng của triều Lý) lấy Trần Cảnh.

Thuận Thiên công chúa (chị của Lý Chiêu Hoàng) lấy Trần Liễu (anh của Trần Cảnh).

Lý Chiêu Hoàng nhường ngôi cho chồng mình là Trần Cảnh (Trần Thái Tông), sau đó được phong Chiêu Thánh Hoàng hậu.

Khoảng 19 tuổi, Chiêu Thánh hạ sinh hoàng đích trưởng tử đầu tiên cho Trần Cảnh nhưng hoàng tử bị chết yểu, từ đó sức khỏe nàng đi xuống.

Vài năm sau đó Chiêu Thánh vẫn chưa có mang lại, Trần Thủ Độ sợ Cảnh không có con nối dõi, lại thấy Thuận Thiên công chúa đang mang thai con của Trần Liễu, ông ép Trần Cảnh phế đi Chiêu Thánh Hoàng hậu, đưa Thuận Thiên lên làm hoàng hậu.

Tức là Cảnh phải phế đi thê tử hiện tại, lập chị dâu đồng thời là chị vợ của mình làm hoàng hậu.

Trần Liễu vì không chấp nhận được chuyện bị em trai cướp mất thê tử nên đã dấy quân đánh Trần Cảnh nhưng không thành.

Mối quan hệ vốn tốt đẹp giữa anh em Cảnh Liễu và chị em Chiêu Thuận nay vì lợi ích hoàng tộc mà trở nên tan nát.

Vì vậy, tác giả viết vua Trần Thái Tông luôn có sự quan tâm và hết lòng dành cho Thuận Thiên Hoàng hậu không hẳn vì tình yêu, mà vì sự áy náy xót xa, Thái Tông luôn muốn dành sự yêu thương cho Thuận Thiên như một cách để người bù đắp cho nàng sau các biến cố đến từ quá khứ.

6.

Đại Việt sử kí toàn thư chép:

Quang Khải lúc mới sinh, phát chứng kinh suýt chết, Thái Tông lấy áo của Thượng hoàng và thanh gươm báu truyền quốc để bên cạnh rồi bảo ông: "Nếu sống lại, sẽ ban cho những thứ này."

Đến khi sống lại, Thái Tông nói:

"Gươm báu truyền quốc, không thể trao bừa, chỉ ban cho áo của Thượng hoàng thôi."
 
Thừa Tướng Chiêu Minh
Minh 明


"Ban tước Chiêu Minh.

Ngụ ý rằng sau này Quang Khải của trẫm sẽ sáng dạ uyên bác, vẻ vang quang minh, công đức vô lượng."

*********

Thiên Ứng Chính Bình năm thứ mười bảy (1248), Thuận Thiên Hoàng hậu băng thệ, truy tôn là Hiển Từ Thuận Thiên Hoàng thái hậu.

Trần Quang Khải năm đó chỉ mới bảy tuổi, mẫu thân của cậu đã băng thệ rồi.

Trong khoảng thời gian để tang mẫu thân của mình, cậu trải qua vô số cảm xúc phức tạp.

Bởi vì đó là lúc cậu biết đến vị Chiêu Thánh công chúa kia.

Anh cả Quốc Khang¹ nói với cậu rằng, Chiêu Thánh công chúa trước đây là hoàng đế tiền triều², là thê tử đầu tiên của phụ hoàng và cũng là em gái ruột của mẫu thân hai người.

Quang Khải thực sự không hiểu gì cả, nhưng khi thấy vị công chúa ấy đến thăm viếng mẫu thân cậu, nàng mang trên mình phong thái lẫn biểu cảm bi thương đến tột cùng.

Cậu cơ hồ cảm giác rằng, không phải vì quá mức xót thương cho mẹ cậu nên vị công chúa ấy mới có biểu cảm như vậy, mà là thần thái riêng của nàng vốn đã như vậy.

U buồn, ủy khuất, đau thương và đôi mắt phượng long lanh của nàng như chất chứa đến ngàn vạn nỗi sầu.

Lúc ấy, cậu thấy Chiêu Thánh công chúa khá đáng thương.

Cậu chỉ thoáng thấy công chúa trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Công chúa một mình đơn côi vào đến trước bài vị viếng mẹ cậu, rồi lại rời khỏi cung Nguyệt Hiên rất nhanh.

Nhưng quan trọng hơn hết, khi cậu đang đi dạo gần cung Quan Triều của cha mình, cậu đã gặp lại Chiêu Thánh công chúa.

Tay nàng chắp vào nhau, khom người cúi đầu, cách nàng năm thước chính là Thiện Hoàng, đang vận tiện phục giản dị của hoàng đế để chịu tang hoàng hậu.

Người chỉ lặng lẽ đứng đó, trên gương mặt không có biểu cảm gì rõ rệt.

"Quan gia thánh minh."

- Chiêu Thánh công chúa không dám nhìn thẳng vào mắt của hoàng đế, nàng chỉ hành lễ như vậy rồi lui đi rất nhanh.

Những bước chân vội vã sải dài, chẳng mấy chốc mà hình bóng nàng đã khuất sau cổng Đoan Môn, chính thức rời khỏi Cấm thành Thăng Long.

Trần Quang Khải đang lúng túng không biết có nên bước tiếp không, bỗng một cánh tay đã dứt khoát kéo cậu đi.

Bóng dáng nhỏ xíu của cậu khuất sau thân cây to lớn, Thái tử Trần Hoảng khẽ vỗ vai cậu, nhỏ giọng lên tiếng.

"Em không nên ở đây, Khải."

Quá khứ của cha mẹ cậu được mở ra từ đó, cho dù nhỏ tuổi không hiểu nhiều, nhưng Quang Khải đã có chút ý thức về những việc xảy ra ở quá khứ, từ chuyện của hoàng đế tiền triều, cho đến chuyện rắc rối giữa cha cậu và thê tử của người.

Sự thật được phơi bày ấy khiến Quang Khải cảm thấy bối rối thất thần, tâm tư ngổn ngang.

Tuy vậy, vì còn quá nhỏ tuổi nên khoảng thời gian ấy đối với cậu chỉ như một ký ức đáng buồn.

Ít lâu sau đó, cậu đã không còn để việc quá khứ của bậc cha mẹ mình trong lòng nữa.

Tam hoàng tử sau đó cũng bình an lớn lên cùng hai anh trai của mình.

*********

Bẵng đi năm năm, Nguyên Phong năm thứ ba (1253).

Bấy giờ Hoàng thái tử Trần Hoảng đã mười ba tuổi, Tĩnh Quốc vương Trần Quốc Khang chạm ngưỡng mười sáu, còn Chiêu Minh vương Trần Quang Khải ngót nghét mười hai.

"Khâm Thiên...

Đại vương³?"

"Kyaaaaaa..."

- Quốc Khang lao đến, chuẩn bị liều sống liều chết thi đánh vật với Trần Quang Khải thì bỗng cánh tay của cậu chàng tam hoàng tử vươn đến, ra hiệu cho anh trai mình dừng lại.

Thấy Quang Khải chẳng né tránh cũng chẳng phản đòn, chỉ đưa tay cản mình, Khang sợ đả thương em nên né vội.

Nắm đấm đột ngột lệch hướng khiến hoàng tử mất đà xém ngã dúi dụi.

Cũng hên là chàng được thị vệ đứng gần đó lao ra đỡ kịp.

Ở bên cạnh, Trần Hoảng vận viên lĩnh màu xanh, tay anh cầm quạt tre, hào hứng nhìn cậu em trai mắt tròn mắt dẹt đang nhìn mình.

"Thúc phụ của chúng ta đấy!

Em không nhớ à?"

Tĩnh Quốc vương từ đằng sau hậm hực tiến lại, sa sả mắng cả hai người.

"Ta đang chuẩn bị đấu võ với Khải cơ mà!"

"Xin lỗi, xin lỗi anh Khang.

Ta vốn đang định kể hai người nghe chuyện này, mà nếu hai người bận thi đấu võ công thì...."

Lập tức, hai cặp mắt vốn thờ ơ và bực bội trợn tròn lên nhìn thái tử Hoảng, vẻ tò mò trông ngóng khiến Trần Hoảng khẽ bật cười.

Tam hoàng tử Khải chắp tay ra sau lưng, tỏ vẻ chăm chú lắng nghe, còn đại hoàng tử Khang giả vờ hắng giọng, khoanh tay trước ngực nhìn đứa em trai ranh mãnh của mình.

"Phụ hoàng sẽ nhận con gái của Khâm Thiên Đại vương làm con gái nuôi.

Ta nghe đâu đó... hình như người ban tước hiệu cho em ấy là Phụng Dương công chúa."

- Thái tử cất tiếng.

"À, liên quan đến thúc phụ, anh có biết một điều."

- Trần Quốc Khang khẽ gật gù nhếch lông mày, ra vẻ như đã dự đoán trước được chuyện này.

"Phụ hoàng vừa chiêu phong cho thúc phụ chức thái úy."

"Cho nên người mới nhận con gái của thúc phụ làm con nuôi?"

- Quang Khải tiếp lời.

"Chính xác!"

- Cuối cùng, Trần Hoảng chốt hạ bằng một câu khẳng định.

Bất chợt, Quang Khải cụt hứng phất tay.

"Anh Hoảng làm em tưởng có chuyện gì lớn lao lắm!"

Thái tử nheo nheo mắt nhìn em trai của mình, chàng không phải không hiểu tính của Quang Khải, nhưng quả thực rằng đứa em trai này của chàng còn nhỏ và vô tư lắm.

Khoảng cách giữa Hoảng và Quang Khải chỉ có một tuổi, nhưng vốn là thái tử, từ nhỏ đã mang trên vai gánh nặng của ngai vàng tương lai nên có rất nhiều chuyện buộc chàng phải trưởng thành hơn so với anh em của mình nhiều.

Quạt tre trên tay Trần Hoảng phe phẩy vài cái, trước khi phất áo bước đi chàng còn để lại một câu.

"Vài bữa nữa gặp Phụng Dương, đừng có mà bắt nạt em ấy đấy."

Quang Khải cau mày lớn giọng.

"Anh coi em là loại nam tử nào chứ!"

"Này."

- Quốc Khang túm áo Quang Khải, anh quay trở lại với vẻ hầm hố khi nãy vì cuộc tỉ thí võ công bị gián đoạn.

"Đấu võ tiếp chứ nhỉ, chú ba?"

"Nhào đến đây!"

Thị vệ xung quanh lấm lét nhìn nhau, người này thủ thỉ vào tai người kia rằng.

"Mau, ngươi mau cấp báo với Quan gia ngay đi!

Kẻo điện hạ hăng sức quá mà trọng thương thì chúng ta phải tội chết..."

.

.

.

Tháng sáu của năm Nguyên Phong thứ ba, mùa hạ ngày dài đêm ngắn, đã vậy còn mang theo không khí lẫn thời tiết oi bức khó chịu.

Trần Quang Khải vốn đã ghét tắm, nay gặp trời nóng cũng đành siêng tắm rửa hơn, vì vậy mà anh em vương thất đã ít trêu cậu lại rồi.

Hôm ấy là cuối giờ Ngọ, mặt trời dần ngả về hướng tây, có chàng hoàng tử ham chơi đang la cà khắp ngóc ngách từ cung này sang cung khác.

Lần nào gặp cung nhân, cậu cũng giả vờ nghiêm túc, bảo là đi thăm người này người kia.

Gặp thị vệ này, cậu bảo đi thăm dưỡng mẫu, gặp thái giám nọ, cậu bảo đến tham quan Quốc học viện mới xây, gặp nô tài kia, cậu bảo đến cung Quan Triều gặp phụ hoàng của mình, nhưng chẳng ai biết rằng Quang Khải chỉ đang lấy cớ mà thôi.

Vì không thích ở trong Đông cung học với thái tử, cậu mới cáo bệnh lui đi.

Đúng là cậu lui đi thật, nhưng là lui đi la cà khắp chốn cung nghiêm.

Ngày hôm ấy cũng là ngày đầu tiên Quang Khải chính thức giáp mặt Phụng Dương công chúa.

"Công chúa đi đâu ra đây thế?"

Nhác thấy bóng dáng của nàng công chúa nhỏ đang đứng đực người trước bóng cây xoài cao, Quang Khải hiếu kỳ tiến lại.

Cậu nhận ra đó là công chúa Phụng Dương, mới nhập cung cách đây vài tháng.

Hồi tháng tư trong cung có yến tiệc, Quan gia đã giới thiệu cô bé ấy đến bá quan văn võ, bảo rằng người nhận con gái của Khâm Thiên Đại vương làm con nuôi, ban hiệu Phụng Dương, phong làm công chúa.

Năm nay công chúa mới chỉ có chín tuổi, nàng nhập cung, cùng với các hoàng tử công chúa khác học tập và sinh sống trong cung.

Phụng Dương xoay sang nhìn Trần Quang Khải, nàng có chút không nhớ lắm đến vị hoàng tử này nên chỉ cúi đầu bái kiến theo lệ.

Quang Khải cũng lờ mờ đoán ra con bé không nhớ cậu là ai, hoàng tử thứ mấy, cậu âm thầm nghĩ cách trêu chọc công chúa.

"Giờ Ngọ nắng to, em ra đây sẽ bị say nắng đấy."

"À, cung của em ở ngay đây... anh không phải lo đâu ạ."

- Phụng Dương chỉ tay vào phía trong, nơi mái hiên của Ninh Lạc các hơi nhô ra ẩn hiện phía sau tán cây to lớn.

Bấy giờ Quang Khải mới nhận ra cậu đã rong ruổi đi dạo đến tận cửa cung Linh Xuân của Phụng Dương công chúa.

"Cung nhân đâu hết rồi?

Sao lại để công chúa một mình ngoài đây?"

Công chúa lần đầu thấy có vị hoàng tử kiên nhẫn trò chuyện cùng mình, cô bé cảm kích và vui vẻ ra mặt.

Nàng nhoẻn miệng cười nhìn Quang Khải.

"Em bảo em muốn ra đây một mình, không cho cung nhân đi theo."

"Thế cơ à."

- Quang Khải gật gù, phe phẩy cây quạt tiến lại gần công chúa hơn.

Cậu vẫn luôn chú ý đến tầm mắt chuyên chú của nàng công chúa trên thân cây to lớn khi nãy, đúng ra là cậu tò mò, rằng công chúa nhìn ngắm điều chi mà thất thần đến thế.

Quả nhiên, điều khiến Phụng Dương công chúa thất thần chính là chú sóc nhỏ xíu đang trú trên cành cây.

Bình thường sóc hay bay nhảy, nhưng không hiểu sao chú sóc ấy lại yên lặng đứng trên cây, đôi mắt của nó lia nhìn hết vật này đến vật khác.

"Em muốn bắt nó xuống hả?"

"Không đâu điện hạ.

Anh cứ mặc nó."

- Phụng Dương vẫn chăm chú nhìn chú sóc mà quên béng mất việc mình vừa gọi cậu là điện hạ.

Quang Khải chớp được thời cơ, cậu ranh mãnh khoanh tay nhìn sang Phụng Dương.

"Em vừa gọi ta là gì?"

Nàng chớp chớp mắt nhìn sang hoàng tử, trong lòng thầm bối rối vì một thoáng lỡ miệng khi nãy.

Trước đây sống với cha mẹ ruột, chưa phải công chúa, nàng vẫn phải gọi vua một tiếng Quan gia, gọi hoàng tử công chúa trong đây một tiếng điện hạ.

Bây giờ nhập cung rồi, Phụng Dương chưa thể sửa đổi cách xưng hô ngay.

"Em xin lỗi, anh... thứ lỗi cho Phụng Dương, em quả thực không nhớ... anh là vị hoàng tử nào..."

- Càng lúc giọng của công chúa càng nhỏ đi, khuôn mặt trẻ con khẽ cúi xuống trông vô cùng tội lỗi.

"Ta là tam hoàng tử."

- Cậu tiếp tục nheo mắt thăm dò Phụng Dương.

"Anh là... anh là Chiêu Minh...

Quang Khải?"

"Thật to gan!"

- Trần Quang Khải vờ vịt trợn mắt.

"Ai cho Phụng Dương công chúa nói đích danh của ta?"

Công chúa giật mình co rúm người.

Mặc dù Quang Khải bấy giờ chỉ mới mười hai tuổi, nhưng cậu đã thừa hưởng dáng vẻ oai phong uy nghiêm từ phụ hoàng và anh trai mình.

Cho nên trong mắt công chúa, hoàng tử chỉ cần gằn giọng một chút liền có thể khiến cô bé sợ hãi mất mật.

Trần Quang Khải thấy Phụng Dương lúng túng cúi đầu thì thích chí lắm, cậu len lén cười thầm trong bụng.

Một tay cậu chắp ra sau lưng, một tay cầm quạt tre phe phẩy vài cái, học cách trưng ra dáng vẻ điệu bộ y như anh trai thái tử của cậu, hắng giọng nói tiếp.

"Dù sao thì, công chúa cũng nhận ra ta rồi đó.

Xưng hô thế nào cho hợp lệ đây?"

"Em gọi tam hoàng tử... là anh Khải... có được không ạ?"

Như chỉ chờ có vậy, Quang Khải đột ngột nhoẻn miệng cười tươi, gật mạnh đầu.

"Phải như thế!"

Phụng Dương ngẩng đầu, ngẩn ngơ nhìn nụ cười tươi tắn tỏa sáng của chàng thiếu niên trước mặt, trống ngực đập thình thịch một cách vô thức.

Dường như vẻ đáng sợ khi nãy của hoàng tử đã biến mất, trả lại chàng thiếu niên lạc quan vô tư, phần nào khiến cho Phụng Dương công chúa cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Thế rồi, nàng cũng mỉm cười nhìn cậu.

"Phụng Dương mời tam hoàng tử vào cung em ngồi nghỉ, em sẽ pha nước vối cho anh uống giải nhiệt!"

*********

Hạ đi, thu đến.

"Ta đã bảo là công chúa nên ở lại cung đi, ra ngoài mùa này rất mau cảm lạnh."

"Không đâu, em cũng muốn xem các anh chơi mã cầu kia mà!"

Quang Khải nhướn mày nhìn nàng công chúa nhỏ cứ như cái đuôi của cậu.

Gần đây công chúa đã làm quen được với các hoàng tử công chúa khác thông qua cậu, nên nàng tương đối ham vui, gần như luôn muốn kiếm chuyện ra khỏi cung để lẽo đẽo theo rất nhiều người.

Cả hai lượn lờ một hồi cũng ra đến đấu trường chơi mã cầu, nhưng Quang Khải lại chạm mặt ngay với người mà cậu không thích.

Con trai thứ ba của An Sinh vương Trần Liễu, Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn.

Nhác thấy anh ta đi cùng chị cả của mình là Thiên Thành Trưởng công chúa, Quang Khải hậm hực tỏ vẻ không ưa, cũng chỉ bái kiến chị mình mà hoàn toàn làm ngơ Quốc Tuấn.

Nếu anh ta đi một mình, cậu thường sẽ móc mỉa vài câu, chứ như lúc này thì cậu cũng không dám đắc tội anh rể trước mặt Thiên Thành công chúa.

"Bái kiến trưởng công chúa, Hưng Đạo vương."

- Trái ngược với Quang Khải đang lạnh nhạt, Phụng Dương công chúa lại lễ độ ôm quyền hành lễ với hai người.

"Phụng Dương cũng đến xem mã cầu à?"

Thiên Thành mỉm cười, nàng khẽ cầm lấy tay của công chúa, mặc kệ đứa em trai trẻ con kế bên vẫn ghét chồng nàng như thuở nào.

"Dạ phải ạ."

"Đi với ta, ta dẫn em đến chỗ của Thiều⁴ rồi chúng ta cùng xem mã cầu."

Sự dịu dàng của trưởng công chúa khiến Phụng Dương thập phần ấm áp, cô bé nhanh chóng quên hẳn chàng tam hoàng tử khó ở đằng sau mà cùng Thiên Thành tiến vào khán đài.

Quốc Tuấn gãi đầu nhìn vợ mình, sau đó chàng cũng chậm rãi tiến vào nơi đấu trường.

Quang Khải và Quốc Tuấn vốn ở hai phe đối đầu, trận mã cầu ấy diễn ra khá căng thẳng vì gần như không ai chịu nhường ai.

Điểm số suýt soát giữa hai bên phe tham chiến khiến cho những khán giả ngồi trên khán đài cũng thấp thỏm không yên.

Chỉ có Phụng Dương còn bé, lại còn nhập cung chưa lâu nên nàng không am hiểu lắm về luật chơi mã cầu cũng như sự căng thẳng của trận đấu.

Điều thu hút sự chú ý của nàng chính là dáng vẻ nghiêm túc và hầm hố của Quang Khải mỗi khi cậu thúc ngựa thật nhanh chạy về phía quả cầu.

So về tuổi tác hay vóc dáng, Quang Khải hiện tại đều không thể sánh bằng với Quốc Tuấn.

Vì cậu chỉ mới mười hai, còn Hưng Đạo vương năm nay đã chạm ngưỡng hai mươi lăm tuổi rồi.

Kết thúc trận đấu, đội của Hưng Đạo vương Quốc Tuấn chiến thắng.

Các chàng trai tham gia trận mã cầu vừa rồi đã lũ lượt kéo nhau về cung riêng của bọn họ, không ai nán lại đấu trường.

Thiên Thành lớn nhất trong dàn công chúa đang ngồi ở khán đài, nàng chỉ ôn hòa nhắc nhở những người xung quanh cũng nên rời đi rồi, lát nữa hẵng gặp các hoàng tử sau.

Thiên Thành rời đi, trong lòng thầm nghĩ rằng không cần nhìn thấy Quang Khải, nàng hiện tại cũng thừa biết cậu em trai của mình đang phẫn nộ đến mức nào.

Chồng nàng vốn không hề có ý chấp nhặt Quang Khải, thế nhưng chàng hoàng tử trẻ con ấy vẫn luôn có hiềm khích với Quốc Tuấn và mang sự hơn thua rất lớn.

Nàng nhìn Phụng Dương công chúa thơ thẩn đi bên cạnh, nói nhỏ vào tai công chúa.

"Em đừng tìm đến Quang Khải vội, thằng bé chắc đang còn ức lắm nên sẽ dễ nổi giận."

"Vì sao ạ?"

"Tam hoàng tử không ưa phu quân của ta."

"À..

Phụng Dương đã hiểu!"

"Khởi bẩm hai vị công chúa!"

- Một tên nô tài từ đâu chạy đến, quỳ rạp trước mặt Phụng Dương và Thiên Thành.

"Khâm Thiên Đại vương đang ở điện Thiên An cùng với Quan gia, ngài cho vời Phụng Dương công chúa đến đó ạ."

"A!

Cha ta vào cung sao!"

- Phụng Dương sáng mắt lên khi nghe tin người cha ruột của mình hiện đang ở trong cung, lại còn gọi nàng đến chánh điện Thiên An ở hành cung Quan Triều.

Cung Quan Triều vốn là nơi để thiết triều và bàn chuyện nghị sự của Quan gia với các quần thần, không phải bất cứ ai cũng có thể đến đó.

Xem ra cha ruột nàng thương nàng một, thì Quan gia hiện tại thương nàng đến mười phần.

Thiên Thành đứng bên cạnh khẽ vỗ vai Phụng Dương.

"Phụng Dương mau đến gặp Thái úy đi, kẻo để ngài chờ lâu."

"Phụng Dương xin cáo từ!"

- Nàng ôm quyền cúi người với Thiên Thành, sau đó cùng tên nô tài vừa nãy đi đến thẳng cung Quan Triều.

.

.

.

Nàng công chúa rạng rỡ hẳn ra mặt sau cuộc trò chuyện với người cha ruột thịt của mình.

Đại khái người bảo rất nhớ nàng, cả mẹ nàng ở phủ cũng thế.

Khi cha mẹ nàng để Quan gia đón nàng vào cung, họ đã đặt sự tin tưởng đúng chỗ dành cho ngài cũng như các cung nhân bên trong.

Phụng Dương nhập cung chưa bao lâu nhưng lại có sự thay đổi ở vẻ ngoài hơn hẳn năm xưa, cả thần sắc cũng như điệu bộ và khí chất.

Khâm Thiên Đại vương lúc nhìn thấy nàng cũng phải bất ngờ rồi khen lấy khen để đứa con gái cưng của người.

Được cả cha ruột cũng như cha nuôi yêu thương chiều chuộng, Phụng Dương thích lắm, cô bé dần quen với việc sống trong cung cấm, học tập cung quy và thích nghi dần với hoạt động của các hoàng tử công chúa khác.

Ấy cũng là thời điểm, nàng trở nên thân thiết với Chiêu Minh Trần Quang Khải hơn bất cứ nam tử nào trong cung lúc bấy giờ.

*********

Trong một lần xuất cung du ngoạn ở ngoại ô kinh thành Thăng Long vào năm Nguyên Phong thứ sáu (1256), Trần Quang Khải đã gặp được Ngọc Thanh.

Năm đó chàng mười lăm tuổi, gần như đã trúng tiếng sét ái tình với một nàng thôn nữ chốn nhân gian bên ngoài cung cấm.

Thời gian bình lặng trôi đi, mối tình của Quang Khải và Ngọc Thanh mỗi lúc một sâu đậm.

Chàng thiếu niên năm nào đã trở nên trưởng thành, nghiêm túc chín chắn khác hẳn năm xưa và đã gặp được ý trung nhân của bản thân.

Tình cảm nam nữ sớm ngày đơm hoa kết trái, nảy nở mặc kệ thế sự đời.

Đến năm chàng mười sáu tuổi, Quang Khải lấy Ngọc Thanh làm vợ, nhưng vì Quan gia không chấp thuận để một nữ tử không môn đăng hộ đối làm chính thê cho hoàng tử, nên chàng chỉ có thể để Ngọc Thanh làm thứ thiếp và phong nàng làm Chiêu Hàn phu nhân⁵.

Chàng cùng người con gái ấy tâm đầu ý hợp, tình chàng ý thiếp được một năm chưa tròn.

Cho đến khi bước sang độ tuổi thứ mười bảy, Quan gia ban hôn cho chàng cùng Phụng Dương công chúa.

------------------------------------

1.

Tĩnh Quốc Đại vương Trần Quốc Khang: con trưởng của vua Trần Thái Tông và Thuận Thiên Hoàng hậu.

Nhưng thực chất, vương là con trai của An Sinh vương Trần Liễu và Thuận Thiên công chúa.

Lúc vua Trần Thái Tông bị ép lấy Thuận Thiên công chúa, bấy giờ bà đang có mang, cái thai ấy chính là đứa con Trần Quốc Khang vốn của bà và An Sinh vương.

Có thể nói, Trần Quốc Khang là anh cùng mẹ khác cha với Trần Hoảng và Trần Quang Khải.

2.

Tiền triều: tức là triều đại trước, ở đây là triều Lý.

Chiêu Thánh công chúa chính là Lý Chiêu Hoàng, hoàng đế cuối cùng của triều Lý.

3.

Khâm Thiên Đại vương Trần Nhật Hiệu: là con trai thứ ba của Thái Tổ Trần Thừa, em ruột vua Thái Tông Trần Cảnh.

Note:

Thật ra thì trong Đại Việt sử ký toàn thư không đề cập Phụng Dương công chúa được vua Trần Thái Tông nhận nuôi và nhập cung khi nào.

Nhưng mà tư liệu ấy có chép thế này:

Mình căn cứ vào sự kiện Khâm Thiên Đại vương được phong làm Thái úy rồi sáng tạo ra chi tiết Quan gia tổ chức yến tiệc, giới thiệu Phụng Dương công chúa đến bá quan văn võ, công chúa được nhập cung từ lúc đó.

4.

Thiều: Nguyên Thánh Thiên Cảm Hoàng hậu húy danh là Thiều, con gái thứ năm của An Sinh vương Trần Liễu.

Đồng thời, bà là nguyên phối của vua Thánh Tông Trần Hoảng và cũng là sinh mẫu của vua Trần Nhân Tông - Trần Khâm.

5.

Chiêu Hàn phu nhân: vốn không được sử sách chép nhiều.

Cả tên 'Ngọc Thanh' cũng được tác giả nghĩ ra chứ không phải tên thật của bà.

Bà là người thiếp thất được Trần Quang Khải say đắm trong những năm đầu vương bước vào độ tuổi kết hôn.
 
Back
Top Bottom