Đam Mỹ Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
545,985
0
0
AP1GczNFLVI0V61N6ddu4Qbvfzq2TwftzzZAYGqxTlnuOjWkqymragCHdg35N4lzCP3xdwTsbIo_TYvzAaDtz0dWQUtGJ7W6twM7Kq8ilDQs9sEJWmm2Czjgwb2bbZ84XrubwTGnpPAMNbSZJ-c70vbKd53n=w215-h322-s-no-gm

Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
Tác giả: Thù Nghiên
Thể loại: Đam Mỹ, Mạt Thế, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tag: Đam mỹ, HE, Hiện đại, Mạt thế, Mỹ Thực, Ngọt, Nhẹ nhàng

Dung Ngọc thức tỉnh song hệ dị năng, dị năng đầu tiên là dị năng hệ thủy, thứ hai là một dị năng rất đặc biệt.

Chỉ cần cho cậu 1 thực đơn, có tỉ lệ phối liệu thì dị năng thứ hai của Dung Ngọc sẽ có thể biến thực đơn đó thành đồ ăn thật.

Chính vì vậy, Dung Ngọc trở thành chiếc bánh ngọt thơm ngon…..

“Dung Ngọc, cho cậu cái thực đơn này, mau hiện thực hóa thành chân gà rút xương trộn lá chanh đi!”

“Dung Ngọc, mau biến thực đơn lẩu này thành nồi lẩu đi!! Tôi sắp thèm muốn chết rồi!!!”

“Dung Ngọc, em tìm được thực đơn ếch đồng ngâm ớt rồi, mau cứu đứa bé đáng thương này đi, thèm chết người!!”

“…….”

PS: Tuy rằng có tang thi nhưng đây không phải văn sinh tồn mạt thế đứng đắn, không có cứu vớt thế giới hay nghiên cứu vắc-xin phòng bệnh, chỉ là một thôn trang nhỏ thế ngoại đào viên do những người dân đơn thuần nỗ lực thành lập, sau đó hạnh phúc trầm mê trong mỹ thực Trung Hoa.

Tag: Làm ruộng, mạt thế, mỹ thực, ngọt sủng.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hắn Còn Đáng Sợ Hơn Cún - Ngụy Thừa Trạch
  • Vả Mặt Thanh Mai Trúc Mã, Tìm Luôn Được Cả Người...
  • Hôm Nay Tam Tiểu Thư Đã Làm Phản Chưa?
  • Sống Lại Tôi Thành Đôi Với Kẻ Thù Cặn Bã
  • Tra Công Tự Có Trời Thu
  • Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo]
  • Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
    Chương 1


    Dung Ngọc không nghĩ tới mình chỉ cùng ba mẹ đi du lịch, kết quả, bởi vì sự bùng phát của virus NEHS mà bị mắc kẹt ở thành phố C.

    Nghe nói loại virus này có tính lây bệnh rất mạnh mẽ. Lúc đầu, biểu hiện của bệnh là ho khan và sốt, trong khoảng một giờ sẽ bắt đầu khó thở, làn da sẽ trở nên thối rữa. Báo chí đưa tin nói sắp tới người dân hạn chế đi ra ngoài, mọi người cách ly ở nhà, đừng đi lại khắp nơi để tránh bị lây bệnh.

    Rơi vào đường cùng, vốn là cả nhà Dung Ngọc tới để du lịch, giờ chỉ có thể ở lại khách sạn, không thể đi đâu.

    Nói đến khách sạn này, vẫn là địa điểm Dung Ngọc tự chọn, bởi vì muốn chuyến du lịch thật hoàn hảo nên đã mất một tuần chuẩn bị, hơn nữa còn mang theo ba mẹ đi cùng. Cho nên, Dung Ngọc muốn du lịch một cách thư thả, cố ý chọn rời xa trung tâm thành phố, ở khách sạn vùng ngoại thành, rời xa sự ồn ào náo động, hơn nữa không khí nơi đây lại trong lành, ba mẹ ở đây cũng thoải mái.

    Lúc ban đầu, Dung Ngọc cùng các du khách ở khách sạn đều vì tin tức kia mà lo lắng sốt ruột, không biết loại virus này bùng phát đến khi nào mới có thể biến mất. Sau đó, không chỉ điện mà tín hiệu internet cũng bị mất, chủ khách sạn và các chủ cửa hàng xung quanh đây đều lo lắng, suốt ruột.

    Thời điểm này, mọi người không biết phải làm sao, mấy thanh niên lái xe chạy nạn được tới đây nói cho mọi người biết được rằng tình trạng hiện tại ở nội thành rất thảm. Rất nhiều người bởi vì bị nhiễm virus mà bị đưa đến bệnh viện đều đã xảy ra biến dị, bọn họ giống như mắc bệnh chó dại, đi khắp nơi cắn xé đồng loại, người nào bị cắn phải, thậm chí chỉ cần móng tay chạm đến miệng vết thương của người bị cắn thì cũng bị nhiễm theo, rồi cùng nhau biến dị.

    Giống như thanh niên kia nói, giống hệt tang thi trên TV.

    Bởi vì vị trí khách sạn Dung Ngọc đang ở thật ra trước kia là nông thôn, sau này thành thị cải tạo san phẳng toàn bộ, rất nhiều người đều vào ở nhà mà chính phủ

    cấp cho, thành ra mảnh đất này không còn bao nhiêu người dân sinh sống. Nghe nói, mảnh đất này muốn dùng để xây trung tâm thương mại gì đó, cho nên bên cạnh liền rải rác mấy hộ buôn bán nhỏ lẻ và một vài khách sạn, chở sau này trung tâm thương mại xây dựng xong, nước lên thì thuyền lên.

    Trước mắt, mấy nhà buôn bán nhỏ có thể đếm được trên đầu ngón tay, còn có khách sạn du lịch linh tinh, dẫn tới dân cư ở đây thưa thớt. Mà chỗ tốt duy nhất ở đây chính là sẽ không xuất hiện tình trạng hỗn loạn như trong nội thành.

    Bởi thì tang thi, người dân thành phố C giống như nổi điên, thi nhau chạy đến thủ đô, muốn rời xa khỏi nơi thị phi này. Tuy rằng rất nhiều thành thị đều xuất hiện tình huống tương tự, nhưng thủ đô dù sao cũng là thủ đô, nhất định càng an toàn hơn.

    Thực ra, mấy thanh niên kia đơn giản bởi vì mất tín hiệu nên không có công cụ chỉ đường, kết quả đi sai phương hướng, vốn dĩ muốn lái xe đến thủ đô, nhưng đi đi rẽ rẽ cuối cùng đến nơi Dung Ngọc đang ở.

    Trong mấy ngày thành phố C hỗn loạn, ánh trăng trên bầu trời cũng biến thành trăng máu. Trong lúc này, đầu Dung Ngọc trở nên nặng nề rồi phát sốt, sau một lúc thì bệnh nặng. Không chỉ Dung Ngọc, còn có không ít du khách với mấy gia đình buôn bán nhỏ cũng đồng loạt bị bệnh một cách khó hiểu. Tuy rằng có phát sốt, nhưng không xuất hiện tình trạng ho khan và làn da thối rữa.

    Hơn nữa, có nhóm thanh niên lạc đường cung cấp tình huống trong nội thành, nên khi những người trẻ tuổi ở khách sạn đều sợ mấy hộ kinh doanh và du khách bị biến thành tang thi, lập tức lái xe chạy trốn. Cuối cùng, ở lại nơi này chỉ còn lại ông chủ khách sạn, một nhà 3 người Dung Ngọc, một đôi tình nhân, 4 nam sinh đi du lịch sau khi tốt nghiệp, một cặp chị em gái, 3 nhân viên của tiệm trà sữa bên cạnh, đôi vợ chồng cửa hàng món kho, cuối cùng là nhóm 2 nam 2 nữ trẻ tuổi đi lạc đến đây.

    ***

    "Con trai à, nếu không con lại nghỉ ngơi thêm chút nữa, con vừa mới hạ sốt thôi.” An Phân lo lắng nhìn Dung Ngọc.

    Dung Ngọc xoa xoa mi tâm, lắc đầu nói: “Mẹ, con không sao, ngủ nhiều đầu càng đau thôi. Đúng rồi, ba đâu ạ?”

    Nhắc đến chồng, An Phân thở dài: “Ba con xuống dưới lầu tìm ông chủ xem có thể làm chút đồ ăn không, hiện tại cúp điện cúp nước, không biết làm kiểu gì.

    Nội thành lại rối loạn, nơi nơi đều có tang thi quái vật cắn người nên không thể ra ngoài, con bị bệnh lại đúng lúc.”

    Vừa dứt lời, ba Dung mặt mày ủ ê đã trở lại.

    “Ông chủ Ôn đã lái xe đi bên ngoài nội thành quan sát một vòng để xem có thể liên hệ với lãnh đạo thành phố không, chúng ta thật sự hết đạn cạn lương rồi.

    Bây giờ mọi người ai cũng đau đầu, chờ ông chủ Ôn trở về lại xem tình huống.”

    Dung Ngọc an ủi: “Ba mẹ đừng lo lắng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, không phải còn dư lại mấy gói bánh quy sao, trước khi đồ ăn tới, hai người hãy ăn lót dạ bụng đi ạ.”

    Ba Dung, cũng chính là Dung Phong Văn, xua xua tay nói: “Không có việc gì, hiện tại ba không đói bụng. Ba đang nghĩ tí nữa sẽ đến rủ mấy thanh niên ở bên cạnh cùng đi câu cá rồi trở về nấu, nếu không cứ tiếp tục như vậy thì cũng không ổn.”

    Dung Ngọc: “Vậy đi thôi, đến lúc đó con cũng đi cùng ba.”

    An Phân lấy điện thoại đi động ra, buồn bã nhìn vào thực đơn đã download, nói: “Vốn đang định khi nào trở về sẽ học cách làm vài món này, hiện tại thực phẩm cái gì cũng không có. Cái điện thoại này cũng chỉ còn lại 25% pin, còn không có điện để sạc, khó khăn quá.”

    Dung Ngọc tò mò nhìn qua: “Thực đơn gì ạ?”

    “Đây này, cái này là gà xé chanh!” An Phân đưa điện thoại di động qua.

    Dung Ngọc nhận lấy di động, thì thầm nói: “4 cái chân gà, 1 quả chanh, 4 quả ớt, nửa củ hành tây, 3 muỗng xì dầu, 2 muỗng giấm gạo, 1 muỗng dầu hàu, 1 muỗng đường trắng nhỏ ……” Trong lúc Dung Ngọc đọc thành phần nguyên liệu, một cỗ năng lượng từ điện thoại trên tay dũng mãnh truyền thẳng vào trái tim, loại cảm giác thúc đẩy mới lạ này khiến Dung Ngọc giật mình.

    Rất nhanh, quanh người Dung Ngọc đột nhiên trào ra một vùng sương trắng, sương trắng dần dần lan rộng, cho đến khi lan rộng đến độ nhất định thì ‘phụt’ một tiếng, sương trắng biến mất tứ phía, nơi bị sương trắng che phủ cũng dần hiện ra hình dạng của đồ vật.

    Thịt gà tươi mới mọng nước, trông chua cay ngon miệng, món gà xé chanh bất thình lình hiện ra! Đáng tiếc chính là, món đùi gà xé chanh này đặt ở vị trí không tốt lắm, không nghiêng không lệch, nằm đúng trên vỏ chăn màu trắng.

    Dung Ngọc: “???”

    An Phân: “???”

    Dung Phong Văn: “???”

    Một màn bất ngờ này khiến tam quan của một nhà ba người Dung Ngọc vỡ nát. Sau một lúc lâu, An Phân trừng to mắt: “Excuse me? Mẹ đang nằm mơ sao?” Dung Ngọc: “A này…… Có lẽ mẹ cần thời gian để tỉnh mộng?”

    Dung Phong Văn cạn lời: “Trọng tâm của hai mẹ con có phải sai rồi hay không, hiện tại, vấn đề là vì sao đột nhiên xuất hiện một món ăn ở đây.”

    An Phân nhún vai: “Tôi cũng không biết, hỏi con trai ông đi.”

    Dung Ngọc buồn bực gãi đầu: “Con cũng đâu biết, vừa rồi đọc nhẩm thực đơn, đang đọc thì đột nhiên giật mình một cái, sau đó cứ vậy thôi.”

    “Con trai à, hiện tại cơ thể con có chỗ nào không thoải mái không?” An Phân hỏi.

    Dung Ngọc cẩn thận cảm nhận cơ thể, ngay sau đó lắc lắc đầu: “Con không cảm thấy khó chịu ở đâu cả.”

    Dung Phong Văn: “Còn có những thực đơn khác không, đưa con thử lại xem?”

    An Phân gật gật đầu: “Đúng đúng đúng, con lại thử lần nữa, mẹ tải lượng lớn thực đơn. Aiz, khoan đã, để mẹ đi lấy cái bát.”

    Sau đó, Dung Ngọc thí nghiệm vài trang thực đơn, liên tiếp thí nghiệm đều hiện ra món ăn thật, cuối cùng cũng phát hiện ra quy luật. Cậu có dị năng có thể làm ra món ăn, mà điều kiện để có thể làm ra món ăn ngon là nhất định phải có thực đơn, nếu chỉ là hình ảnh của món ăn thì không thể biến chúng thành thực thể.

    Đồng thời, Dung Ngọc không cần đọc hết danh sách nguyên liệu nấu ăn, chỉ cần trong lòng nhẩm là được. Sau khi làm thí nghiệm 8 món ăn, Dung Ngọc bắt đầu mệt mỏi, cậu lắc lắc đầu, có lẽ hiện tại năng lực của cậu không đủ, làm quá 8 món ăn đã gần kiệt sức rồi. Về phần sau này có thể nâng cao dị năng này không thì cậu chưa biết.

    Dung Phong Văn cùng An Phân, ba lần bốn lượt xác nhận Dung Ngọc chỉ bị kiệt sức khi hiện thực hóa thực đơn, ngoài ra không còn khó chịu nào khác thì mới yên tâm.

    An Phân hưng phấn, “Con trai của mẹ, khẳng định con đã phát dị năng! Nhất định do trăng máu mấy ngày nay làm ra. Mẹ đọc tiểu thuyết, cái gì mà ánh sáng phóng xạ linh tinh, sẽ làm con người biến dị! Mấy ngày nay chúng ta lại quan sát nhìn xem, nếu dị năng không có phản phệ thì dị năng của con chính là đại bảo bối!!!!”

    Dung Phong Văn ấn người vợ quá mức kích động của mình ngồi xuống, nhỏ giọng nói: “Suỵt! Đừng đắc ý, nếu người khác cũng có dị năng thì chúng ta lại nói, nếu người khác không có, chúng ta sẽ bị cô lập, bị người khác coi như là dị

    tộc. Cái vỏ chăn này chúng ta tự giặt sạch, còn có những món ăn kia, hiện tại chia ra ăn một chút, coi như chưa xảy ra chuyện gì.”

    An Phân chớp chớp mắt: “Chồng ơi, ông giỏi quá, từ nay về sau tôi chỉ sẽ gọi mình là ngài!”

    Dung Phong Văn nghiêng đầu: “Hả?”

    “Bởi vì, trong lòng tôi mình là nhất nha!” An Phân tươi cười nhìn Dung Phong Văn, còn học bắn tim giống giới trẻ.

    Dung Phong Văn ho khan một tiếng, vừa muốn cười lại vừa muốn nghiêm mặt, nhất thời khiến gương mặt ông hơi vặn vẹo.

    Dung Ngọc bên cạnh yên lặng mà thở dài, rõ ràng hiện tại có ba người, cậu lại giống như người vô hình.
     
    Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
    Chương 2


    An Phân xoa xoa cái bụng đã ăn căng tròn, ngả người xuống giường: “Chồng ơi

    ~ tự dưng lòng tôi thấy hơi băn khoăn, trong lúc mọi người không có cái gì để ăn thì chúng ta lại ở trong phòng ăn no căng bụng.”

    Dung Phong Văn biết, tuy rằng tính cách vợ mình tương đối hấp tấp, nhưng bản chất lại rất lương thiện.

    “Đừng có gấp, nói không chừng mấy ngày sau cũng có người xuất hiện năng lực đặc biệt. Nếu trong thời điểm hết đạn cạn lương này mà không có ai khác thường như con chúng ta thì vì an toàn của nó, chúng ta không thể để lộ chuyện

    này, cùng lắm thì đến lúc ấy chúng ta kiếm cớ đi ra ngoài tìm lương thực, đi ra ngoài một vòng lại mang đồ ăn về. Tuy tôi làm như vậy sẽ khá ích kỷ, nhưng bất luận thế nào, tôi tuyệt đối không thể để mình và con trai gặp nguy hiểm.”

    An Phân ngoan ngoãn gật gật đầu, ngây ngô cười với Dung Phong Văn.

    Tuy rất cảm động với việc ba mình nói tuyệt đối không thể để mình gặp nguy hiểm, nhưng Dung Ngọc luôn có cảm giác mình bị cho ra rìa.

    Có lẽ, là ảo giác đi.

    Dung Ngọc: “Ba, hiện tại chúng ta có nên ra ngoài lấy nước không? Không thì mấy cái bát đĩa này không cách nào rửa được.”

    Dung Phong Văn cúi đầu nhìn bát đĩa dính vụn đồ ăn, có chút đau đầu: “Ba vốn nghĩ sau khi ông chủ Ôn trở về, ba sẽ tìm thanh niên khác cùng đi lấy nước, hiện tại, nếu hai người chúng ta đi, thì ba không yên tâm để mẹ con ở khách sạn một mình.”

    Dung Ngọc tiếp tục nói: “Vậy, hay là con đi một mình cũng được.”

    Dung Phong Văn xụ mặt: “Không được, con vừa mới hạ sốt không bao lâu, ba càng không yên tâm.”

    “Hay là lấy giấy lau qua một lần, tí nữa hẵng rửa được không?” An Phân lặng lẽ nói chen vào.

    Dù Dung Ngọc có thói quen ở sạch nhẹ, nhìn thấy đồ dơ không rửa sẽ rất khó chịu. Nhưng Dung Phong Vân với An Phân lại ăn nhịp với nhau, giải quyết dứt khoát, trực tiếp quyết định rửa muộn một chút cũng chẳng sao, không để cho Dung Ngọc phản bác.

    Dung Ngọc: “……”

    ‘Cốc cốc cốc’ ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa. Dung Ngọc cảnh giác mà ngẩng đầu: “Ai?”

    “À, tôi là nhân viên ở tiệm trà sữa bên cạnh, vừa rồi gặp được ông chủ Ôn,

    chú ấy nói kêu mọi người cùng xuống tầng 1 để mở họp. Mọi người nghe được thì lập tức xuống tầng 1 nhé, tôi còn phải đi thông báo cho những người khác.”

    Dung Ngọc lớn tiếng trả lời: “Được, vất vả cho cậu rồi, chúng tôi sẽ lập tức đi xuống.”

    ***

    Ông chủ Ôn, tên đầy đủ là Ôn Hướng Dương, tính cách tao nhã lịch sự, diện mạo tuấn lãng, nghe nói lúc trẻ xảy ra chút chuyện gì đó, cho nên khi hắn ba mươi mấy tuổi đã mang hết tài sản tích cóp đến đây mở khách sạn gia đình, một lần mở chính là 10 năm.

    “Ông chủ Ôn, sao thế, hiện lại là tình huống gì vậy?”

    Người nói chuyện là chồng của cặp chủ cửa hàng món kho, mọi người đều gọi ông là chú Chu.

    Ôn Hướng Dương hắng giọng, chậm rãi nói: “Chú Chu, hiện tại việc tôi nói cho mọi người chính là tình hình trong nội thành. Nếu mọi người đều tới đủ, tôi cũng đem những gì tôi vừa nhìn thấy, nghe thấy nói cho mọi người. Đầu tiên, tôi chỉ lái xe dạo bên ngoài nội thành một vòng, chưa có tiến vào……”

    Chú Chu ngắt lời nói: “Gì? Mới đi vòng quanh bên ngoài? Cậu chưa tiến vào xem?”

    Ôn Hướng Dương tính tình dễ gần nói: “Chú Chu, chú đừng vội, nghe tôi nói xong đã. Bởi vì ở bên ngoài nội thành cây cối rậm rạp mà đã phân bố không ít tang thi, bọn chúng nghe thấy tiếng động cơ xe của tôi đều bổ nhào đến chỗ tôi

    đây này. Thật may, tin tốt là tốc độ của bọn nó cũng không nhanh, tôi đã nhanh chóng cắt đuôi chúng nó. Nhưng tin xấu là: trước mắt, số lượng tang thi rất lớn, khả năng cao bên trong nội thành không còn mấy ai sống sót. Cho nên, chúng ta phải suy xét đối phó với tang thi như thế nào khi tiến vào nội thành, bên ngoài nội thành đã có hơn một nghìn tang thi, chỉ sợ nội thành cũng không ít hơn con số này.”

    “Trời ơi! Nếu chúng ta muốn rời khỏi nơi này để đến thủ đô, phải đi từ trung tâm nội thành theo hướng Tây Bắc. Nhưng bên ngoài nội thành toàn là núi, chỉ sợ xe không đi lên được. Nếu vậy, chẳng phải chúng ta đành chờ chết ở chỗ này sao?” Người chị Hạ Cầm Niên của đôi chị em lo lắng sốt ruột nói.

    Ôn Hướng Dương nặng nề gật đầu: “Đúng vậy, hiện tại chính là tình thế tiến thoái lưỡng nan. Hiện tại chúng ta không điện nước, cũng không có tín hiệu internet, cho dù đăng kí 5G thì cũng không thể liên hệ với bất cứ ai, chỉ có thể tự cứu bản thân thôi. Cho nên, tôi quyết định thương lượng cùng mọi người một chuyện. Thật ra, ngọn núi gần chỗ này có một con suối, trước kia cũng coi như một địa điểm du lịch, mấy người đàn ông chúng ta, thay phiên nhau xuống núi múc nước. Còn phụ nữ thì kết bạn với nhau rồi cùng nhặt chút cành cây khô mang về, chúng ta đun sôi nước để diệt vi khuẩn, làm nước uống hàng ngày và rửa mặt.”

    “Có thể, chúng ta có 4 nam, có rất nhiều sức lực!”

    Tới du lịch để chúc mừng tốt nghiệp có bốn nam sinh, lần lượt là: Vương Quang Lâm, Tuân Tử Tấn, Hứa Bành Trạch, Giản Lập Thành, cả bốn người đều sôi nổi đồng ý, chung quy hiện giờ chỉ có tự cung tự cấp mới là biện pháp tự cứu duy nhất.

    “Tôi cũng có thể, em gái, em cảm thấy thế nào? Em gái, em làm sao vậy? Tại sao vẫn luôn cúi đầu?” Hạ Cầm Niên khẩn trương nhìn Hạ Cầm Vân bên cạnh đang dần cuộn người lại, cô vừa lấy tay chạm vào người Hạ Cầm Vân, lập tức kinh ngạc hô lên: “A, nóng quá! Em gái, em nói chuyện đi, em làm sao vậy!!!”

    Hạ Cầm Vân cay mày ngẩng đầu, cố hết sức nói: “Chị ơi, người em đột nhiên nóng quá, thật là khó chịu.”

    “Không phải em đã hạ sốt rồi sao? Tại sao lại như vậy!”

    Ôn Hướng Dương thấy tình cảnh không đúng, vội vàng đi đến xem xét, hắn mới vừa chạm vào trán Hạ Cầm Vân đã theo phản xạ rụt tay lại. Rõ ràng nhiệt độ cơ thể Hạ Cầm Vân không thích hợp, thậm chí đã nóng tới nỗi phỏng tay nhưng cô ấy lại chỉ cảm thấy nóng.

    Ôn Hướng Dương: “Cầm Vân, hiện tại ngoài cảm thấy nóng ra thì cô còn có cảm giác khác thường gì không?”

    Hạ Cầm Vân bị nóng tới mức đã hơi mơ hồ, cô mơ mơ màng màng mà nhìn Ôn Hướng Dương, gắng gượng nói: “Tôi cảm thấy giống như có thứ gì đó muốn thoát ra khỏi cơ thể vậy.”

    Nhưng vào lúc này, Giản Lập Thành lấy hết can đảm, lên tiếng: “Cô thử tập trung toàn bộ cảm giác này ở trên tay xem thế nào.”

    Tuy rằng mọi người không hiểu Giản Lập Thành nói cái gì, nhưng Hạ Cầm Vân đã không còn rảnh để nghĩ nhiều nữa, chỉ theo bản năng làm thử theo âm thanh rồi. Cô nhắm mắt lại, dùng hết sức lực đem tất cả cảm giác hội tụ ở trong tay.

    “Oa!” Hạ Cầm Niên ở bên cạnh kinh ngạc kêu một tiếng.

    Chẳng trách Hạ Cầm Niên kinh ngạc, đừng nói đến cô ấy, Ôn Hướng Dương, thậm chí vài người xung quanh đều cảm thấy khiếp sợ trước cảnh tượng này.

    Thì ra, trong tay Hạ Cầm Vân đột nhiên bốc lên một ngọn lửa nho nhỏ, Hạ Cẩm Vân bị cảnh kỳ quái này làm cho bối rối, sau khi ngọn lửa cháy lên, đột nhiên cả thể xác lẫn tinh thần như hợp nhất thành một.

    Cô kêu lên một tiếng ‘a’ nho nhỏ: “Tôi… Tôi đây là làm sao vậy?” Giản Lập Thành: “Tôi cảm thấy chúng ta đột nhiên có dị năng.”

    Ôn Hướng Dương chú ý tới những lời này, cảm giác không đúng: “Chúng ta?”

    Giản Lập Thành gật gật đầu, vươn tay phải, tâm thần vừa động, đột nhiên một gốc cây nho nhỏ mọc lên.

    Đương nhiên, nếu một người có dị năng, có lẽ mọi người sẽ cảm thấy dị nghị, nhưng số lượng người có dị năng đã biến thành 2 thì so với cảm thấy dị nghị, càng nhiều người sẽ bắt đầu tự hỏi vì sao lại xảy ra tình huống này.

    Ôn Hướng Dương: “Chẳng lẽ là do trăng máu khiến một bộ phận người sinh ra biến dị trong cơ thể sao? Nếu không ngại thì xin hỏi trong chúng ta, có ai nguyện ý tiết lộ dị năng của mình không? Hiện tại mọi người đều ở chỗ này, không có cách nào rời đi, chỉ có đồng tâm hiệp lực mới có thể sống sót. Nếu những người khác cũng có dị năng, có lẽ chúng ta có thể xây dựng nơi này thành căn cứ càng ổn định hơn, miễn bị tang thi quấy rầy.”

    Ôn Hướng Dương vừa dứt lời, âm thanh ồn ào thảo luận đột nhiên biến mất.

    Dung Ngọc cùng Dung Phong Văn cùng An Phân nhìn nhau liếc mắt một cái, quyết định chủ động giơ tay nói ra: “Tôi cũng có, nhưng dị năng của tôi có điểm không giống với những người khác.”

    “Ví dụ như?”

    “Có thể lấy cho tôi một cái nồi trước không?” Ôn Hướng Dương vẻ mặt nghi hoặc: “Hả?” “Đĩa hoặc là bát cũng được.”

    “???”

    Tuy rằng không hiểu gì, nhưng Ôn Hướng Dương vẫn làm theo lời Dung Ngọc nói, đi vào phòng bếp cầm một chiếc nồi to tới.

    An Phân cũng yên lặng mà móc chiếc điện thoại di động ra, mở một cái thực đơn, đưa cho Dung Ngọc. Bởi vì lúc trước sử dụng dị năng quá sức, cho nên Dung Ngọc còn chưa khôi phục hoàn toàn, hiện tại phải tính toán cụ thể mất bao nhiêu năng lượng để có thể làm một món ăn xuất hiện. Nhưng cậu vừa nhận di động An Phân đưa, cạn lời liếc mẹ mình nhìn một cái.

    Dù sao, ai có thể ngờ rằng sẽ bị mẹ mình nhét cho thực đơn món chính —— canh cá chép cay.
     
    Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
    Chương 3


    Dựa theo cách làm ngày thường, đầu tiên phải chặt cá thành từng khúc, thịt cá thì thái lát, đầu cá và xương cá tách ra để riêng, nhúng thịt cá thái lát vào trứng gà rồi lăn qua bột. Sau đó, sử dụng rượu nấu ăn, xì dầu và muối để ướp. Lại cho các loại rau củ yêu thích như: dưa chuột, giá đậu, nấm kim châm, mỗi thứ một phần. Thái hành, băm gừng, tỏi, hoa tiêu và ớt hiểm.

    Khi dầu trong nồi bắt đầu nóng thì bỏ đầu cá, xương cá vào chiên 2 phút, dùng dầu còn thừa xào rau củ ăn kèm, kế tiếp cho thêm xì dầu, đường trắng, tương ớt rồi tiếp tục đảo. Nguyên liệu đã chín thì vớt ra, lại cho cá thái lát vào nấu chín rồi vớt ra, để lên rau củ ăn kèm đã xào chín, bước cuối cùng là xối một muỗng dầu lên trên.

    Nhiều bước phức tạp cùng với các nguyên liệu nấu ăn đều truyền vào đầu Dung Ngọc, lập tức bị Dung Ngọc niệm một tiếng biến thành nồi canh cá to, với dáng vẻ nghiêm túc, khiến mọi người tưởng thứ cậu niệm chính là một đại bảo bối gì đó mà không phải một nồi canh cá to bình thường.

    Mọi người ở đây tỏ vẻ nghi hoặc đối với hành vi của Dung Ngọc, cũng cảm thấy hình như cậu có bệnh.

    Bất chợt, hương thơm nồng đậm k*ch th*ch khứu giác của mọi người, nước canh đỏ tươi, thịt cá trắng tuyết, điểm xuyết màu xanh lục của hành lá, món canh cá xuất hiện ở trong mắt mọi người.

    Một giây trước, mọi người còn cảm thấy Dung Ngọc bị dở. Giây tiếp theo, mọi người cảm thấy mình không bình thường.

    Ôn Hướng Dương dụi mắt, không thể tin được, nói: “Đây là dị năng của cậu?” Dung Ngọc bình tĩnh gật gật đầu.

    Ôn Hướng Dương: “!!!”

    Giản Lập Thành đứng cạnh nuốt nuốt nước miếng, run run rẩy rẩy chỉ vào nồi nói: “Này này này…… Đây là thật sao? Tôi cho rằng sẽ là mấy dị năng như kim mộc thủy hoả thổ, vì sao còn có người có loại dị năng tuyệt vời như thế này chứ!!!”

    Đã đói bụng một ngày, dạ dày Giản Lập Thành nhanh chóng phát ra một tràng tiếng kêu ọc ọc ọc ọc.

    Ôn Hướng Dương lấy lại bình tĩnh, hỏi: “Cho nên, dị năng này của cậu cụ thể là như thế nào, một ngày có thể tạo ra bao nhiêu đồ ăn, có thể nói chi tiết thêm được không?”

    Trạng thái khiếp sợ qua đi, vấn đề Ôn Hướng Dương hỏi là chuyện trước mắt mọi người quan tâm nhất. Dù sao, người là sắt cơm là thép, một đống người không ăn đã đói đến hoảng rồi.

    Dung Ngọc: “Dị năng của tôi là có thể hiện thực hoá thực đơn, hơn nữa, việc hiện thực hoá thực đơn này cần thiết phải có tỉ lệ phối liệu chuẩn xác, ví dụ như một muỗng giấm, hay là hai cân cá này. Nếu không có danh sách nguyên liệu nấu ăn mà chỉ có một con cá loại này thôi thì không có cách nào hiện thực hoá

    thành công. Quan trọng hơn là tôi chỉ có thể hiện thực hoá 8 món ăn trong một ngày, vượt quá 8 món ăn thì tôi sẽ bắt đầu mệt mỏi, không thể thi triển dị năng.”

    Giản Lập Thành hỏi: “Có phải là khi cố quá sức thì thân thể sẽ như bị đào rỗng, mệt mỏi không?”

    Dung Ngọc gật gật đầu: “Đúng vậy.”

    Giản Lập Thành hiểu rõ nói: “Vậy thì không sai, tôi cũng từng thử nghiệm thi triển cạn dị năng, đến mức độ đó thì bắt đầu mệt mỏi không có cách nào thực hiện được nữa.”

    Ôn Hướng Dương nhìn xung quanh bốn phía, dò hỏi: “Xin hỏi còn người nào phát hiện mình có dị năng nữa không?”

    Đại khái là do liên tiếp có mấy người chủ động nói ra dị năng, cho nên mấy người còn lại có chút băn khoăn cũng mở miệng nói tình huống dị năng của bản thân. Về phần có nói thật hoàn toàn hay không thì không ai biết.

    Tổng kết lại một lần, trong số những người ở khách sạn, danh sách dị năng giả hiện tại gồm những người sau:

    Giản Lập Thành – hệ mộc Hạ Cầm Vân – hệ hoả

    Dung Ngọc – hiện thực hoá thực đơn, không thể phân là hệ nào trong ngũ hệ. Bạn cùng phòng kí túc xá với Giản Lập Thành là Tuân Tử Tấn – hệ thổ Nhân viên tiệm trà sữa Diêu Sở Lan – hệ băng

    Bạn trai trong cặp tình nhân Nhạc Chí Cương – hệ hoả

    Ngoài 6 người, trước mắt tạm thời chưa có thêm những người khác phát hiện dị năng. Tuy rằng mọi dị năng của mọi người không mạnh đến nỗi có thể dời non lấp biển, không gì không làm được, nhưng ở thời điểm nhân tâm hoảng sợ thì đúng là cho mọi người viên thuốc trợ tim (an tâm).

    Ở thời khắc mọi người đang phấn chấn, chú Chu gãi gãi đầu, cộc lốc hỏi: “A, cái kia, ông chủ Ôn, tôi đang muốn hỏi một chút, liệu bây giờ có thể ăn canh cá này không?”

    Thím Chu cũng liên tục gật đầu theo: “Đúng vậy đúng vậy, hương vị này thơm quá, nếu có thể, chúng ta chia nhau ăn nhé?”

    Ôn Hướng Dương nhìn phía Dung Ngọc, trong ánh mắt mang theo dò hỏi.

    Dung Ngọc cười nói: “Đương nhiên là có thể ạ! Mọi người mang bát lại đây chia nhau ăn đi.”

    Vốn bởi vì bị cắt điện và nước nên dẫn tới mọi người đều không còn thứ gì để ăn, cả đám người ngay cả chút vật tư còn không có, đói bụng cả một ngày. Thời điểm này, chỉ cần được phát một cái bánh bao thì đều sẽ vui mừng khôn xiết, nào ngờ đột nhiên xuất hiện một nồi canh cá chép cay to, quả thực là điều kinh hỉ ngoài ý muốn.

    Cũng may dị năng của Dung Ngọc đã khôi phục được một ít, tuy rằng phần canh cá chép cay này chỉ đủ cho 7-8 người, nhưng vẫn miễn cưỡng hiện thực hoá thêm một ít sủi cảo, đủ cho mọi người lấp đầy bụng.

    Nhưng, cho dù Dung Ngọc hoàn toàn khôi phục, trước mắt cũng chỉ có thể hiện thực hoá 8 thực đơn món ăn. Hiện tại cậu đã biết mấy thực đơn món ăn đơn giản đều là món ăn cho gia đình, món canh cá này là thực đơn duy nhất cho đại gia đình. Trong tương lai, nếu chỉ dựa vào việc hiện thực hoá thực đơn thì không đủ để chống đỡ cho phân lượng đồ ăn cho 21 người trong một ngày.

    Cho nên, kế tiếp vẫn cần mọi người tự cung tự cấp, nghĩ cách tìm kiếm lương thực hoặc là tự trồng lương thực mới được. Nhưng hết thảy những điều này, còn

    cần bàn bạc kỹ hơn.

    ***

    “Anh Phong, làm sao bây giờ, chúng ta bị nhốt ở chỗ này suốt cũng không phải chuyện tốt. Bây giờ dầu diesel trong máy phát điện cũng sắp hết rồi, đồ ăn cũng sắp hết, nếu chúng ta không đi thì chỉ sợ cũng sẽ chết ở chỗ này.”

    “Cậu đừng làm phiền anh Phong, liên tục kẹt ở đây ai cũng sốt ruột. Đi cũng muốn đi nhưng phải thoát ra thế nào mới được? Bên ngoài tất cả đều là tang thi, trên đường trong thành phố đã không còn người sống. Chúng ta ở nơi này có một đống người bệnh tật ốm yếu, cũng không phải nói đi là đi được ngay!”

    “Vậy cũng không thể cứ thế ở chỗ này mãi!” “Vậy cậu nói giờ phải làm sao?”

    “Tôi không nghĩ ra được nên tôi mới hỏi anh Phong đó!”

    Hai người đứng cãi nhau ngay trước mặt một người đàn ông toàn thân mặc đồ vận động màu đen, anh phất phất tay, nghiêm nghị nói: “Được rồi, đừng cãi nhau nữa, đi là chắc chắn phải đi, nhưng anh phải chuẩn bị tốt kế hoạch để đi như thế nào đã. Hai chú gọi tất cả những người khác thường đến đây, anh muốn an bài một ít việc.”

    “Dạ vâng!” Hai người ngừng tranh cãi vô nghĩa, nhanh chóng xuống tầng gọi người.

    Hai người đi rồi, người đàn ông thở dài, lẳng lặng đi tới cửa sổ, tập trung tinh thần nhíu mày nhìn mấy toà nhà xung quanh, tang thi bu lại như ruồi bọ thấy thịt thối bình thường.

    Một mình anh chỉ có khả năng cứu một ít người đang ở đây, nhưng nơi này lại không đủ an toàn để ẩn núp. Sớm muộn gì cũng có ngày tang thi đột phá lớp phòng hộ là các tòa nhà cao tầng này. Nhưng rời khỏi đây thì biết đi đâu?
     
    Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
    Chương 4


    Trải qua mấy ngày thí nghiệm thì phát hiện, ngoại trừ kỹ năng công kích, dị năng hệ thổ của Tuân Tử Tuấn cùng hệ mộc của Giản Lập Thành có thể hợp tác làm thay đổi hoạt tính của đất, đồng thời có thể thúc giục sự sinh trưởng của hạt giống, thậm chí còn có thể rút ngắn chu kỳ sinh trưởng cần tới 8 tháng thành chỉ cần 1 tuần.

    Nhưng nhiêu đây không đủ, bởi vì trong tay Ôn Hướng Dương chỉ có số ít mấy loại hạt giống, trong sân cũng chỉ trồng lượng nhỏ cây nho. Hơn nữa, dù mỗi ngày Dung Ngọc đều hiện thực hoá 8 thực đơn món ăn, nhưng chỉ dựa vào mình cậu thì không cách nào chống đỡ cho 21 cá nhân tương lai ấm no. Nếu vạn nhất gặp phải thời tiết ác liệt, không dự trữ đồ ăn thì sau này rất khó tiếp tục sinh tồn, huống hồ cũng không ai biết bao giờ thế giới này mới có thể khôi phục nguyên dạng.

    Bởi vậy, nhu cầu cấp bách trước mắt là mở rộng gieo trồng cùng với nuôi gia cầm. Việc tiến vào nội thành để tìm kiếm vật tư là không thể thực hiện được nên Ôn Hướng Dương quyết định chọn mấy người phụ nữ có dị năng phối hợp cùng mấy người đàn ông không có dị năng cùng nhau lên núi tìm kiếm động vật hoang dã và quả dại.

    Cuối cùng, Ôn Hướng Dương quyết định cùng Tuân Tử Tấn, Giản Lập Thành và hai thành viên ở cùng ký túc xá bọn họ là Vương Quang Lâm với Hứa Bành Trạch, còn có hai người đi nhầm đường đến nơi này là Qua Quang Lượng, Vương Vân Đào lên núi.

    Còn thừa Nhạc Chí Cương dị năng hệ hoả với bạn gái hắn, cộng thêm Hạ Cầm Vân dị năng hệ hỏa với chị cô là Hạ Cầm Niên, một nhà ba người Dung Ngọc, nhân viên tiệm trà sữa Diêu Sơ Lan dị năng hệ băng và hai nhân viên khác là Ninh Thần và Tưởng Diệc Ti, chủ tiệm món kho là chú Chu và thím Chu, cùng hai cô gái trong nhóm 4 người đi nhầm đường: Mân Tiểu Thu và Ông Cẩm Cẩm, tất cả đều ở lại khách sạn.

    Ở lại khách sạn không có nghĩa là ăn không ngồi rồi, Nhạc Chí Cương và Hạ Cầm Vân cần đun tan khối băng mà Diêu Sơ Lan làm ra thành nước nóng để diệt vi khuẩn, nước đó sẽ dùng để uống và vệ sinh hằng ngày. Suy xét đến việc dị năng không thể sử dụng liên tục, cho nên những thành viên lên núi sẽ tiện đường mang củi đốt trở về. Bởi vì Hạ Cầm Niên tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp, cho nên ngoài việc giúp mọi người tìm nguồn nước, giúp mọi người phân phối nguồn nước sinh hoạt theo nhu cầu thì còn phải đồng thời gieo trồng cây nông nghiệp.

    4 cô gái Đàm Nhã Huyên, Tưởng Diệc Ti, Mân Tiểu Thu, Ông Cẩm Cẩm được giao nhiệm vụ rửa sạch nồi, bát, gáo, chậu cùng với nhiệm vụ tìm kiếm quả dại linh tinh, còn lại tạm thời không cần các cô làm gì, công việc cũng khá nhẹ nhàng.

    Cuối cùng, một nhà ba người Dung Ngọc, chú Chu và thím Chu nấu nướng, thu thập nguyên liệu nấu ăn, cũng phân công Dung Ngọc làm tốt 8 món ăn, bảo đảm vấn đề giúp mọi người ấm no.

    Mọi việc cũng chỉ là tạm thời phân phối, bất kỳ khi nào cũng có thể thay đổi. Dù sao, chung quanh khách sạn cần gia cố phòng ngự, quần áo qua mùa đông cũng muốn chuẩn bị thêm, tương lai vẫn cần tới gần nội thành tra xét tin tức và thu thập một ít vật tư. Nói sao thì thuốc trong khách sạn cũng có hạn, không thể nào mãi co đầu rụt cổ trong này cầu mong vạn sự đại cát được.

    Sau khi kết thúc phân chia công việc, Ôn Hướng Dương mở miệng nói: “Mọi người còn ý kiến gì không? Có ai muốn bản thân phân đến đội khác không?"

    Mân Tiểu Thu: “Tôi không muốn rửa bát!”

    Ôn Hướng Dương: “Vậy cô muốn đến đội nào? Đội lấy nguồn nước đã đủ rồi, còn thừa đội lên núi và nấu cơm, cô muốn vào đội nào?”

    Mân Tiểu Thu rối rắm cắn môi, nói thật, cô ta không muốn đến đội nào hết, nhưng lại không tiện mở miệng nói mình cái gì cũng không muốn làm.

    “Là thế này, tôi cảm thấy là tự mình làm việc của mình, mọi người muốn ăn trái cây thì tự rửa trái cây, cơm nước xong cũng tự rửa bát của bản thân, vậy không tốt hơn sao?” Mân Tiểu Thu nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

    Ôn Hướng Dương: “Bởi vì nguồn nước có hạn, nếu mỗi người đều tự múc nước rồi tự rửa thì cực kỳ lãng phí tài nguyên nước, chính vì thế mới quyết định cho bát đũa, nồi niêu vào cùng một chậu để rửa. Nhưng trong số chúng ta, có người cần ra ngoài tìm kiếm vật tư ban ngày, có người nấu cơm, có người quản lý nguồn nước, cô không thể làm những việc này nên hãy giúp mọi người rửa bát đi, được không?”

    Ông Cẩm Cẩm đứng cạnh nói chen vào: “Nhưng đâu có quy định phụ nữ phải rửa chén? Không phải điều này là kỳ thị giới tính sao? Tại sao phụ nữ lại nên làm việc nhà chứ?”

    Ôn Hướng Dương có chút khó xử, nói: “Tôi cũng không có kỳ thị giới tính, không có quy định phụ nữ nhất định phải làm việc nhà, nếu vậy các cô có thể lựa chọn vào đội lên núi hoặc đội nấu nướng. Hơn nữa, đây chỉ là phân công trong thời gian ngắn, chờ sau khi chúng ta tích lũy nguồn nước cùng lương thực đủ dùng cho sau này thì chúng ta có thể tự mình lấy nước hoặc đồ ăn, và tự mình nấu cơm rồi rửa sạch.”

    “Chính là……”

    Tính cách của Tưởng Diệc Ti hơi nóng nảy, cô tức giận nói: “Hai vị đại tiểu thư, các cô muốn không làm mà còn có ăn đúng không?”

    Mân Tiểu Thu cùng Ông Cẩm Cẩm đều có chút xấu hổ, vội vàng phản bác nói: “Tôi không có!”

    Tưởng Diệc Ti cười ha hả: “Vậy các cô còn băn khoăn cái gì? Hỏi các cô muốn đi nấu cơm hay là lên núi đều không trả lời, lại không chịu rửa bát. Đã nói mới chỉ là tạm thời mà còn ở đây lải nha lải nhải, nhìn thật chướng mắt.”

    Diêu Sơ Lan kéo cổ tay áo Tưởng Diệc Ti, nhỏ giọng nói: “Thôi được rồi.”

    Tưởng Diệc Ti hừ lạnh một tiếng: “Loại người này cần gì phải nể tình, nghĩ mọi người là trẻ con ba tuổi sao mà không hiểu trong lòng nghĩ thế nào? Muốn ai làm việc người nấy hả, có thể! Vậy các cô tự mình lên núi tìm nguyên liệu nấu ăn, tự mình nấu cơm, tự mình rửa chén bát của bản thân đi! Ai thèm cản các cô.”

    Mân Tiểu Thu xấu hổ, mạnh miệng nói: “Tôi không có, tôi chỉ hỏi một chút thôi! Rửa thì rửa!”

    Ông Cẩm Cẩm rưng rưng nước mắt: “Chúng tôi đều không có kinh nghiệm, chỉ là hỏi một chút mà thôi, vì sao cô nói cứ như thể chúng tôi rất xấu vậy? Sao cô cứ dùng ác ý đi phỏng đoán người khác? Làm người không thể thiện lương được sao? Mọi người đều là con gái, vì sao phải làm khó nhau?.”

    Một hồi bị nói đạo lý, Tưởng Diệc Ti choáng váng.

    Qua Quang Lượng thấy bạn mình bị bắt nạt, liền đứng ra mà nói: “Tiểu Thu cùng Cẩm Cẩm cũng chưa có ý gì xấu, họ đều đáp ứng rồi, các cô lại cứ hùng hổ doạ người. Có phải thấy họ tuổi còn nhỏ, lại lớn lên trắng trẻo xinh đẹp liền cảm thấy bị dễ bắt nạt phải không?”

    Thấy mấy người có vẻ vẫn còn muốn cãi nhau, Dung Ngọc ho khan một tiếng ngắt lời: “Nếu mọi người không còn dị nghị đối với việc phân đội, vậy không bằng giải quyết một chuyện giúp tôi trước đi.”

    Ôn Hướng Dương: “Chuyện gì?”

    Dung Ngọc lắc lắc điện thoại đang cầm trong tay, bất đắc dĩ nói: “Điện thoại đã hết pin, không thể xem được thực đơn bên trong, mọi người ai có thực đơn hoặc là giấy công thức thì mang đến giúp tôi với.”

    Ôn Hướng Dương trầm tư một lát nói: “Tôi nhớ chỗ tôi còn có mấy quyển thực đơn, để tôi đưa cho cậu, còn mọi người có không?”

    Mọi người sôi nổi tìm tòi một chút, nhưng đáng tiếc: có điện thoại còn pin thì lại không có thực đơn, điện thoại có thực đơn thì đã hết pin. Cuối cùng, sau khi

    tìm đi tìm lại, thì vẫn chỉ có mấy quyển thực đơn mà Ôn Hướng Dương cung cấp.

    Dung Ngọc nhìn qua thực đơn, cười cười: “Không có việc gì, dù sao thì số thực đơn này cũng rất nhiều, thực đơn buổi tối liền quyết định là cánh gà chiên giòn. Hiện tại mới hai giờ chiều, mọi người có định lên núi xem xét hay không? Còn những người còn lại thì dựa theo đội đã được phân vào mà làm việc đi?”

    Ôn Hướng Dương tán đồng, gật đầu nói: “Được, đội lên núi tập hợp ở chỗ này, những người còn lại giải tán trước đi.”

    Sau khi quay về phòng, cuối cùng An Phân mới nói ra suy nghĩ trong lòng, hỏi: “Con trai, con nói với ông chủ Ôn một ngày con chỉ có thể hiện thực hoá 8 món ăn, nhưng mà, trước khi chúng ta xuống lầu, không phải con đã hiện thực hoá 8 món ăn rồi sao?”

    Dung Ngọc: “Mẹ, nếu con không nói như vậy, vạn nhất bọn họ lại muốn con làm thêm món ăn thì sao bây giờ? Dị năng của con còn chưa có hồi phục tốt, không thể tiếp tục thực hiện.”

    An Phân: “Con thật là đứa bé lanh lợi, vậy rốt cuộc dị năng của con hồi phục lại như thế nào rồi, mẹ lại hồ đồ.”

    “Thật ra, dưới tình huống dị năng của con sung túc, con có thể một lúc hiện thực hoá 8 thực đơn món ăn. Nhưng nếu thực đơn có số lượng phân cho số người ăn quá lớn thì không biết có ảnh hưởng tới dị năng, tạo thành việc không thể hiện thực hóa đủ 8 món hay không, đây là điểm nghi vấn đầu tiên của con. Thứ hai, con có thể cảm nhận sau một giờ mình có thể khôi phục một chút dị năng dựa theo sự thử nghiệm vừa rồi với canh cá và sủi cảo, nói cách khác, nếu con muốn hiện thực hoá tám món ăn một lần nữa, hẳn là cần sau bốn giờ đồng hồ. Cho nên, nếu tính kỹ càng, thật ra trong 24 giờ con có thể làm hiện thực hoá 40 món ăn mới đúng.”

    Dung Ngọc dừng một giây, tiếp tục nói: “Nhưng mà, mặc dù con có thể làm ra 40 món ăn, cũng chỉ là những món có lượng ăn dành cho một gia đình, ngoại trừ món canh cá kia. Cũng giống như việc một nhà ba người chúng ta ăn 3 món ăn và 1 canh, chúng ta có 21 người, tính ra là 7 hộ gia đình, thế thì hiện tại con phải làm ra 28 món ăn mới đủ cho mọi người. Sáng trưa chiều tối là 3 bữa, 40

    đồ ăn này của con căn bản chẳng đủ chống đỡ, chẳng bằng nói ít ngay từ đầu, như vậy mọi người còn chịu đi tìm vật tư gieo trồng. Không có lương thực dự trữ, vạn nhất ngày nào đó dị năng mất đi hiệu lực, mọi người sẽ xong đời.”

    Dung Phong Văn sờ sờ cằm, tán thưởng: “Không hổ là con của ba, kế thừa trí tuệ của ba. Cho nên, có phải sau này con sẽ lấy cớ thăng cấp, chậm rãi gia tăng số lượng hiện thực hóa mỗi ngày của bản thân?”

    Dung Ngọc nghiêng đầu nhếch miệng cười: “Bingo! Con phải nghiên cứu thực đơn buổi tối đây.”

    An Phân kéo tay Dung Ngọc qua, trịnh trọng nói: “Chớ chủ quan, cánh gà chiên giòn!”

    “Mẹ…… Cánh gà chiên giòn cùng chủ quan có quan hệ gì với nhau hả?”

    “Có, vừa nãy con đã nói làm món cánh gà chiên giòn ở trước mặt mọi người, cho nên buổi tối con nói được thì phải làm được.”

    Tác giả có lời muốn nói: chương này hơi rườm rà, chủ yếu nói về việc phân công công việc. Chắc sẽ có người cảm thấy nhiều cái tên xuất hiện quá nên mình liệt kê ở dưới nhé. Cũng không cần nhớ kỹ đâu, bởi vì rất nhiều người chỉ là người qua đường Giáp, pháo hôi thôi.

    Ba Dung: Dung Phong Văn Mẹ Dung: An Phân

    Ông chủ khách sạn: Ôn Hướng Dương

    Cặp đôi tình nhân: Nam – Nhạc Chí Cương (hệ hỏa), nữ - Đàm Nhã Huyên

    4 nam sinh đi du lịch mừng tốt nghiệp: Vương Quang Lâm, Tuân Tử Tấn (hệ thổ), Hứa Bành Trạch, Giản Lập Thành (hệ mộc)

    Đôi chị em: Hạ Cầm Niên, Hạ Cầm Vân (hệ hỏa)

    3 nhân viên tiệm trà sữa bên cạnh: Ninh Thần, Diêu Sơ Lan (hệ băng), Tưởng Diệc Ti

    Đôi vợ chồng cửa hàng món kho: Chồng chú Chu, vợ thím Chu

    2 nam 2 nữ đi nhầm đến khách sạn: Qua Quang Lượng, Vương Vân Đào, Mân Tiểu Thu, Ông Cẩm Cẩm.
     
    Back
    Top Dưới