Cập nhật mới

Khác Thử thách Thách Thử- Tedker

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
392571579-256-k200666.jpg

Thử Thách Thách Thử- Tedker
Tác giả: LyTran480
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một lần đi chơi đêm cùng nhau, Sanghyeok và Jinseong bị bắt cóc bởi một người bác sĩ tâm thần để làm thí nghiệm.

Hai người được đưa đến một căn phòng chung, được thả ra sớm hay không là tùy thuộc vào việc "nghe lời" của hai người họ.

Đến cuối cùng cả hai có thể thoát khỏi căn phòng này hay vĩnh viễn ở trong mê cung của trò chơi này chính họ sẽ là người quyết định.

Cốt truyện được xây dựng trên giấc mơ năm ngoái khi viết Fic BE LCk.

Tác giả còn không chắc chắn nội dung sẽ có thay đổi như thế nào đến khi kết thúc, vì vậy mọi người góp ý có thể cmt trực tiếp trong fic để toi chỉnh sửa.

ÔTP là Teddy và Faker.

Mọi người không thích có thể không xem.

BE hay HE toi chưa biết nữa =)))) có phải giống Room No9 không thì có lẽ sẽ giống phần nào đó.

Ngưng một năm không viết tay nghề có vẻ kém xuống nhiều, chúc mn xem fic vui vẻ, tui vừa viết vừa sửa nên sẽ lâu.

Cám ơn mọi người đã thích những fic trước đây của tui nha 🥰🥰

#teddy #faker #tedker



tedker​
 
Thử Thách Thách Thử- Tedker
Hẹn Hò


"Anh Teddy đêm nay lại đi ra ngoài ạ?"

Cậu em cùng phòng Andil nhìn theo anh đội trưởng mặc nhanh chiếc áo phông dài, kín đáo che kín mặt bằng khẩu trang tối màu.

Cả người anh ngập tràn sự bí ẩn, chỉ chừa lại đôi mắt sắc nhìn cậu.

Cậu nhớ vài hôm trước khi vào đông, ông anh này cứ ra rả bảo không thích áo phông dài với staff mà nay nhìn chẳng có vẻ gì không thích hết.

"Không thích bị lộ hẹn hò thì có" Andil chép miệng

"Đàn ông quả thật không đáng tin"

"Em nói gì đó" Park Jinseong nheo mắt nhìn cậu

"Em nói anh nhớ về sớm, sáng mai staff thấy anh ngủ ngoài sofa lại hỏi em"

"Thì cứ bảo do anh muốn đổi với YoungJun"

Park Jinseong nháy mắt với cậu rồi liếc mắt nhìn đồng hồ, làm động tác bye bye cậu, nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

Bên ngoài, cậu em út mặc trọn từ đầu đến chân nhân vật bọt biển đang ngáp ngắn ngáp dài, ôm gối mền dụi mắt chào anh, nhanh lẹ lẩn vào trong phòng ấm áp để tiếp tục giấc ngủ.

"Thời tiết thế này rời khỏi nhà là tội ác"

"Em chẳng hiểu gì hết"

Cậu trầm ngâm đứng nhìn từ cửa sổ phòng xuống dáng người to lớn quen thuộc đang chạy đến người đang đứng tựa cây gần đó.

Dáng người kia cậu có chút thấy quen thuộc nhưng nhìn mãi vẫn không nhớ ra là ai.

Chủ yếu vẫn là nam, dáng người hơi gầy, vì trùm kín nên cậu vẫn không thể đoán chính xác là ai.

Bóng lưng hai người chìm dần vào màn đêm, khu HongDae đông đúc này kín đáo cũng hợp lý, cậu nhìn chán chê rồi bước lên giường ngủ.

Phía bên kia tiếng thở cậu em út vẫn đang vang lên đều.

"Anh đợi em có lâu không?"

Park Jinseong vội vàng hỏi, hắn nắm lấy tay anh ra khỏi túi áo, xoa nhanh để giữ ấm.

"Anh có máy giữ ấm cầm tay đây.

Nhưng tay Jinseong ấm thật đấy, ngày nào cũng gặp Jinseong thì anh đỡ tốn tiền đi châm cứu rồi"

Giọng anh vang lên trầm đều hòa vào trong tiếng lá cây xào xạc.

"Đúng chỗ đó rồi, mạnh tay chút, nhẹ lại, đúng rồi, lực này vừa phải rồi"

"Jinseong là người tuyệt nhất trong những người anh từng gặp đó..."

Park Jinseong bất giác đỏ mặt, hắn cũng chẳng phải dạng nai tơ ngây thơ gì nhưng đứng trước trò trêu ghẹo người yêu thì vẫn bối rối như lần đầu yêu đương.

"Chiều mai em còn cuộc họp với huấn luyện viên, không là đêm nay con mèo nhà anh chết với em"

Hắn hôn lên môi anh qua lớp khẩu trang, đôi mắt anh cười cong lên như vầng trăng khuyết đang treo trên cao, dịu dàng mà ấm áp.

"Đừng cười nữa, anh mà còn cười chúng ta sẽ đổi địa điểm, anh sẽ thành bữa khuya thay vì bàn em đã đặt"

Lee Sanghyeok bật cười khúc khích, bàn tay vẫn ngoan ngoãn cho Park Jinseong nắm chặt, hắn cười bất lực chỉ có thể quay sang véo nhẹ mũi anh.

"Nay Park Jinseong có vẻ đổi khẩu vị mà chọn quán lạ nhỉ".

Lee Sanghyeok nhìn ngôi nhà cao tầng tối trước mặt, bảng hiệu lập lòe dòng mới khai trương mời vào trong cũng không làm anh bớt rợn người.

"Uhm quán có vẻ tối hơn so với quảng cáo em thấy trên web.

Chờ em xíu"

Hắn bước tới cánh cửa nhỏ bên hông ngôi nhà, quẹt mã QR khi đăng ký trước.

Lối vào dành cho khách Vip nặng nề mở ra, Park Jinseong quay lại nhìn về phía Lee Sanghyeok vẫn đang do dự không muốn tiến vào.

"Em chắc chứ, có muốn đổi quán không?"

"Quán này thú dị lắm, tin em đi, không vui thì anh muốn phạt gì em cũng chịu"

Park Jinseong biết rằng anh không thể không chiều cậu, Lee Sanghyeok nhún vai thở dài bước tới bên hắn

"Có bao giờ em khiến anh phải thất vọng chưa nào.

Tin em đi"

"Hi vọng lần này cũng thế"

Cứ thế hai người bước vào căn nhà tối đen đó, màn đêm đặc quánh như nuốt chửng lấy hai người vào trong vực sâu thẳm hun hút đó.
 
Thử Thách Thách Thử- Tedker
Nhà Hàng


Sau khi bước vào cánh cửa gỗ nặng nề, điện thoại Jinseong tự động vang lên 1 loạt các điều được vang lên trầm trầm rè rè vô cùng máy móc

"Quý khách vui lòng không sử dụng điện thoại khi di chuyển trên hành lang"

"Quý khách vui lòng vào đúng phòng đã đăng ký lúc đầu.

Nếu có nhu cầu thay đổi phòng vui lòng tìm trong thư mục của app"

"Quý khách cần giúp đỡ hoặc giải quyết vấn đề gì vui lòng tìm trong thư mục"

....

"Cám ơn quý khách.

Chúc quý khách có trải nghiệm thú vị tại nhà hàng chúng tôi".

Màn hình vụt tắt, tiếng máy móc theo đó cũng kết thúc, cả Jinseong lẫn Sanghyeok bất giác nuốt nước bọt.

"Cũng thú dị đấy", Sanghyeo khẽ huých vai bạn trai

"Em cũng nghĩ vậy.

Em nghĩ anh sẽ thích.

Đi thôi nào"

Park Jinseong đi trước tay nắm chặt lấy tay người yêu, trông cả 2 có vẻ rất hưởng thụ việc được nắm tay người yêu và được người yêu nắm tay dẫn đi thế này.

Cả hai khi không có những ánh mắt dò xét xung quanh đều thả lỏng đi rất nhiều, nhất là Park Jinseong hắn có thể thoải mái nắm lấy tay anh, vò nhẹ những khớp xương theo đúng quỹ đạo và lực mà bác sĩ châm cứu đã dạy hắn.

Người yêu của hắn còn yêu nghề lắm nên hắn phải luôn ở đây, bên cạnh anh để tiếp sức cho anh, dù hắn không biết anh có thật sự cần hắn không.

Mối quan hệ của họ trong game lẫn ngoài đời đa số đều là Lee Sanghyeok quyết định, cậu người yêu họ Park đa phần đều tin tưởng mà nghe theo anh.

Lần này là một trong những lần hiếm hoi hắn được trở thành người có thể cho anh dựa vào, dĩ nhiên hắn phải cố gắng đêm nay mang đến trải nghiệm tốt nhất cho người yêu mình.

Ánh sáng từ 2 bên tường hay từ trần rọi xuống cũng chẳng đủ sáng với hai người.

"Phòng Vip sao xa thế nhỉ, em thấy bên clip Tik Tok họ đi nhanh lắm cơ mà"

"Còn không tối như thế này.

Biết thế em chọn phòng gần một chút"

Hành lang không bóng người, các phòng Vip bên trong cũng im ắng không phát ra tiếng động.

Không giống các quán có phòng VIP khác là cảnh tượng nhân viên tấp nập ra vào , vài phòng còn ầm ĩ.

Ở đây hoàn toàn im lặng, cảm tưởng cả khu Vip chỉ 2 người họ.

Thậm chí còn chẳng thấy nhân viên phục vụ xuất hiện trên hành lang dài.

"Quẹo hướng này là chúng ta tới rồi"

Giọng Jinseong lộ lên sự vui vẻ không giấu giếm.

"Lần sau không cần phải kín đáo vậy đâu.

Anh không nghĩ Dispatch thích thú rình mò mấy quán như thế này"

"Còn lần sau á, em tởn rồi"

Park Jinseong làm động tác run rẩy, chân đẩy nhanh tốc độ, dắt Sanghyeok sải bước dài về phía căn phòng trước mặt.

Các bước vào phòng Vip vẫn là quét mã trên điện thoại, vẫn là lời máy móc rè rè vang lên về các điều cấm hoặc hạn chế từ điện thoại Jinseong.

Hành lang họ đi màu xanh ma mị, còn căn phòng này đã thay xanh bằng hồng trông như pastel nhưng lại khá nịnh mắt, ghế êm, mùi phòng thơm dịu, tấm màn ngăn lờ mờ có cả giường phía cuối phòng.

"Bây giờ đúng cảm giác phòng VIP rồi.

Mà sao lại có giường ở đây, không sợ mùi đồ ăn ám lên giường à?"

"Em chỉ nghĩ nó tiện...uhm...vì cũng gấp ấy mà ..."

Một người nhân viên bước vào từ cửa đối diện cắt ngang câu chuyện 2 người.

Hóa ra ở đây lối đi khách và nhân viên tách biệt, vì vậy hành lang không có người nhân viên nào.

"Xin hỏi quý khách muốn nghỉ ngơi trước hay muốn dùng bữa trước"

"Em muốn ăn gì trước nào.

Anh hay bữa tối nay"

Lee Sanghyeok nháy mắt tinh nghịch với hắn, làn da trắng của anh, những giọt mồ hôi mỏng chưa kịp khô lấp lánh dưới ánh đèn...khiến Park Jinseong phải lóa mắt mất vài giây

Da mặt Jinseong bắt đầu đỏ dần lên, dù việc yêu đương và quan hệ là chuyện bình thường nhưng hắn vẫn luôn thích tìm những thứ "mới lạ" để tạo bất ngờ cho người yêu.

Dù vây người yêu hắn luôn biết cách khiến hắn phải ngại ngùng đúng lúc.

"Ăn đồ ăn" Park Jinseong quả quyết nói

Người nhân viên nhanh nhẹn lấy ra menu đêm nay và bắt đầu giải thích cho cả hai về bữa tối.

"Nhà hàng chúng tôi là nhà hàng theo chủ đề.

Ngài Park đây ngoài yêu cầu phòng VIP, cực kỳ kín đáo và an toàn, chúng tôi còn tặng thêm gói ưu đãi bao trọn nhà hàng cho 2 vị.

Vì vậy đêm nay là một đêm hoàn toàn riêng tư của 2 vị"

"Chúng tôi hiểu việc ngài Lee đây sợ mùi đồ ăn sẽ ám lên giường ngủ, vì vậy trong điện thoại ngài Park chúng tôi đã update danh sách tặng kèm các phòng ngủ mà 2 vị có thể tùy ý lựa chọn đổi phù hợp với sở thích cá nhân"

"Dĩ nhiên là hoàn toàn miễn phí"

"Vì ngài Park là người đã đặt bàn vì vậy theo chủ đề hôm nay là "Thử thách -thách thử" thì ngài Park sẽ là người nắm các thử thách và ngài Lee sẽ là người thực hiện thử thách"

"Hai vị đã sẵn sàng chưa"

"
 
Thử Thách Thách Thử- Tedker
Lên món H+


Cuộc sống thì stress.

Toi thì muốn "ăn thịt " nên là viết H thoi 🤣🤣🤣

Nhà hàng này khá kỳ lạ nhưng đồ ăn thì lại rất vừa miệng Sanghyeok, anh hài lòng lau miệng, buông nhẹ đôi tay xuống, anh nháy mắt với Park Jinseong đang nhai chậm rãi kế bên.

"Anh no rồi.

Anh vào tắm trước đây"

Nói rồi anh nhẹ nhàng đứng dậy, khoan thai chậm rãi, Park Jinseong khẽ liếm môi, nhìn vào chiếc eo thắt tinh tế, người gầy nhưng chỗ nào cần có thịt thì đều có thịt như phía dưới chiếc eo thon ấy là "trái đào" vừa tròn vừa cầm chắc tay.

Tin hắn đi, cầm rất chắc tay vừa vặn với tay hắn.

Hắn cầm hoài.

Hắn rõ lắm.

Park Jinseong khẽ ho nhẹ, cảm thấy lại cần vitamin mèo gấp, khẽ liếc nhìn vào cửa phòng tắm đang đóng chặt kia.

Cầm lấy ly rượu vang vừa uống vừa cười, tay nhận lấy thùng đồ mà nhân viên vừa đưa vào.

Hắn nhẹ nhàng bước vào chiếc giường ở đó không xa.

"Chúc quý khách có bữa tối ngon miệng"

______________!!!!.________________

"Anh lại đây, em sấy tóc cho"

Park Jinseong vẫn như mọi khi ngồi chờ sẵn trên giường, trên tay là máy sấy tóc đang chờ anh với mái tóc ướt.

Bàn tay to và hơi lạnh của Jinseong cọ vào tóc và da đầu của anh khiến anh rùng mình nhẹ.

"Em khiến anh bị lạnh à" hắn cười khàn hỏi.

Lần này không chỉ đầu anh tê đi mà cả người đều cảm giác chìm vào màn sương mỏng.

"Này anh đừng ngủ, chúng ta còn chưa vào cả việc chính"

"Anh buồn ngủ " giọng Sanghyeok trở nên mềm mại, tay anh vô thức dụi dụi vào mắt, mái tóc mềm sạch sẽ mềm rũ xuống.

Trông anh như con mèo.

Một con mèo lem nhem đầu đàn đang thu hết móng chỉ còn bộ lông mềm và sự lười biếng cố hữu.

"Nào lại đây, mặc chiếc hoodie này vào đi" Jinseong nhẹ giọng dụ dỗ anh, tay khéo léo thay chiếc áo choàng tắm bằng chiếc hoodie màu xanh lá nhạt.

"Nóng lắm.

Lát nóng lắm.

Em thích anh mặc hoodie vậy sao?"

Sanghyeok mở đôi mắt to tròn nhìn hắn, đôi môi đang không kềm được cứ cười mãi.

"Rất đẹp.

Nằm sấp xuống nào cục cưng"

Âm thanh trầm thấp lại khiến cả người anh trở nên đỏ hồng hơn.

Đôi mắt hắn chằm chằm nhìn vào mông tròn trắng trẻo núng nính trước mặt.

Đôi tay hắn khẽ lướt từ lưng tới 2 bên đôi đào tròn.

Đào lại càng đỏ hơn.

Chai gel bôi trơn đã thấm đẫm 10 ngón tay Jinseong, tay hắn cầm món đồ chơi phe phẩy trước mặt anh

"Meohyoek đêm nay anh chính là Lee Meohyeok của em"

Hắn chậm rãi đi vào nơi ấm áp của anh, đồ chơi lạnh lẽo ma sát vào 2 bên vách da thịt khiến anh lại rùng mình.

"Sao đồ nào liên quan đến em đều lạnh vậy Jinseong" anh không hài lòng, đôi môi mèo cong nhẹ lên, nhìn trông rất khêu gợi.

Hắn lại liếm môi.

Rút nhanh món đồ ra đưa vào gần miệng anh.

"Liếm nó đi, khiến nó ấm nóng như anh mong muốn rồi em sẽ cắm vào"

"Sao em không liếm" anh khẽ quay mặt đi, đôi tai đỏ hồng

"Em mà liếm thì anh lại chê lạnh.

Nhanh nào meowhyeok chúng ta phải nhanh"

"Nhanh mà còn dắt anh vào đây, đồ tồi"

Anh ngoan ngoãn quay đầu qua ngậm lấy chiếc chuôi lạnh lẽo kia, lưỡi đưa lên xuống, đôi mắt vẫn không rời hắn.

Hắn hài lòng xoa đầu anh, tay đeo lên chiếc tai mèo mềm mại, trong thùng vẫn còn vài món tình thú mà hắn cũng rất ưng ý, nhưng hắn không sử dụng đến vì đêm nay chỉ đủ chơi cơ bản nhẹ nhàng với nhau thôi.

Nước bọt đã thấm đẫm phần cần thiết, hắn hài lòng nhìn anh, vừa lấy ra vừa trao cho anh nụ hôn ngọt ngào.

"Đêm nay anh tuyệt lắm"

Nói rồi hắn cắm nhanh vào giữa khe của trái đào chín mọng, anh chỉ kịp rên khẽ lên, đôi mắt đỏ nhìn hắn không chịu nhẹ tay với anh.

Hắn không chịu nổi nữa bế thốc anh lên cho anh ngồi lên đùi hắn, đôi tay tay anh bám chặt vào chiếc lưng người đối diện.

"Anh gỡ kính ra đi" gương mặt bướng bỉnh không bị kính che lấp lại hiện ra trước mặt Park Jinseong.

"Anh gỡ kính cho em đi" Lee Sanghyeok im lặng làm theo, gương mặt đẹp trai góc cạnh lại hiện ra trước mặt.

"Anh/ em dạo này hơi gầy"

Cả hai cùng phì cười.

"Để mai em nói đầu bếp Hong mang đồ tới cho anh và em.

Mẹ phát hiện chúng ta ốm đi lại mệt".

"Nào cục cưng tiếp tục nào, sờ cho em đi, phía trên thì ốm nhưng phía dưới chắc chắn không".

Nụ cười ngả nghiêng hắn nhìn anh, tay cầm lấy tay trắng hơn hắn mấy tông da, còn gân guốc hơn cả hắn đưa xuống phía dưới.

Dĩ nhiên hắn dùng tay trái.

Tay phải của quỷ vương chỉ nên dùng để làm những việc nhẹ nhàng như cầm chuột hay làm những việc không tiện nêu giữa hai người hoặc chính hắn trong những đêm hai người gặp nhau đơn thuần chỉ là ngồi đó bóp tay cho anh, cùng anh trò chuyện.

Anh nhìn hắn tự nhiên thất thần, tâm trạng liền chùn xuống, nhìn vào vật to bự đang cầm lại thấy ghét đi vài phần.

Anh buông tay, cúi đầu đưa nhẹ lưỡi vòng quanh nó, lòng thầm nhủ làm tới đây mà hắn còn không tỉnh thì đừng trách hội hồng hài nhi của anh lại thêm vài người.

Dĩ nhiên là Park Jinseong cảm thấy sự ấm áp trong miệng anh thì tỉnh táo đôi chút.

Mông đào cùng chiếc đuôi đang phe phẩy nhấp nhô phía xa quyến rũ hắn quá chừng.

Hắn chạm nhẹ lên tóc anh, ấn sâu thêm, tay còn lại cũng không rảnh rỗi mà vỗ liên tục vào trái đào chín mọng phía dưới.

Đôi mắt anh dần trở nên ướt át, miệng mỏi nhừ, nước bọt không kiểm soát được bắt đầu trào ra.

Vật trong miệng bắt đầu cứng hơn, anh cố gắng hoạt động khuôn miệng và hút nó thật sâu khi vật đạt đến cực hạn.

Anh nhanh chóng bị sặc, tràn xuống cả chiếc áo hoodie thùng thình nhưng ít ra lần này hắn không để nó bắn đầy mặt và tóc anh như mọi khi, vẫn còn nhẹ nhàng lắm.

Anh nhào tới, trao hắn nụ hôn đầy mùi vị của cả hai người, hắn cười lại cho anh ngồi đối diện mình.

Tay hắn kéo áo anh đưa lên giữa ngực, lấp ló đôi anh đào đang chờ hắn như mọi khi.

Tay hắn nhẹ nhàng lướt lên làn da mềm mịn của anh, lướt đến hai trái anh đào liền chăm chỉ làm người nông dân hái, ngắt véo rồi lại mút mát không ngừng.

"Em đừng cắn lâu quá mai anh họp, sẽ sưng mất"

"Vậy anh cứ hoodie mà mặc, càng rộng càng tốt"

Miệng thì nói vậy nhưng với cương vị là bạn trai tốt hắn liền đổi bên để 2 bên sưng cho đều nhau.

Hắn hài lòng nhìn tác phẩm của mình rồi lại kéo áo xuống che lại, hắn nhìn anh môi đang rên đứt quãng, tay đã thả lỏng khỏi tấm ga giường khiến hắn vô cùng hài lòng.

Phía dưới anh cũng đang rỉ ra nước nhẹ

"Mới hôn vậy anh đã không chịu nổi rồi sao, nếu em tiếp tục hôn vào đó, có phải anh sẽ bắn cho em xem không?"

"Vậy em hôn đi rồi anh sẽ bắn" nụ cười bướng bỉnh không chịu thua của anh khiến hắn yêu chết đi được

Hắn banh mạnh chân anh ra, nhìn vào 2 bên đùi đã mờ nhiều các dấu vết, hắn chỉ cười và cúi xuống tiếp tục đánh dấu lên các vết mới.

Hắn mỗi lần mút mạnh lên làn da ấy, anh lại rên bên tai hắn, trầm đục và đầy quyến rũ.

Nhưng để bắn ra được thì phả nhờ vào miệng của Park Jinseong.

Anh nhìn hắn cúi xuống đưa cậu nhỏ vào miệng, thuần thục ra vào miệng, tay bên dưới thì nhanh chóng tháo chiếc chuôi mèo thế bằng 3 ngón tay của mình

"Lần sau em sẽ đặt một đuôi moew gắn chuông, vòng cổ gắn chuông để mỗi khi anh cử động em đều biết"

Hắn nhìn lên anh đang lấy tay cắn chặt vào răng kềm bớt tiếng rên rỉ, cả thân thân người trở nên hồng hào, mồ hôi rịn ra khắp người.

Anh khó chịu muốn kéo chiếc áo hoodie cao hơn nhưng lại không làm chỉ dám nhìn hắn bằng đôi mắt đầy nước đầy mong chờ.

"Uhm anh nóng, mình cởi áo được không?"

"Từ bây giờ anh hãy xưng là moewhyeok, anh nói lại cho em nghe đi nào"

"Gấu bông yêu ơi, moewhyeok nóng quá, gấu bông yêu cho moewhyeok cởi áo nhé"

"Em ra anh sẽ được cởi"

Không để anh phản đối hắn cúi xuống cặm nhẹ đôi môi mèo đang cong lên hờn dỗi kia.

Hắn thầm cảm ơn nghề nghiệp luyện cho hắn khả năng kềm chế mạnh, không thì hắn đã ngấu nghiến sạch đôi môi mèo quyến rũ này không dưới mười lần.

"Không được cắn nữa, mai anh còn họp, em có phải chó đâu mà lần nào cũng cắn đủ chỗ lên người anh vậy?"

Hắn nghe anh nói vậy cũng không còn giận như lần đầu nghe thấy, bây giờ hắn chỉ nghĩ lời nói rủ rỉ rù rì giữa người yêu với nhau

"Yên tâm em tháo niềng rồi sẽ không sưng đâu anh yên tâm"

Hắn đưa chiếc bao cao su lên trước mặt anh, anh nghe lời dùng răng xé ra như mọi khi.

Hắn thích việc nhìn Quỷ Vương tự dâng mình cho hắn như thế.

Trước đây nếu có thời gian bọn họ còn dùng miệng anh mà mang bao cho hắn.

Thật tiếc hôm nay lại không thể, thôi để lần sau vậy.

Hắn rút tay ra khỏi nơi ấm áp thay bằng "cậu em" đã chờ đợi lâu.

Hắn nhìn anh bị trướng lên mà nhăn mặt khó chịu rồi lại giãn ra thở dốc khi đã quen với sự căng tràn đó.

Tiếng trên mỗi lúc một lớn khi hắn gia tăng tốc độ lên người anh.

Chiếc áo hoodie lại được kéo lên cao để lộ đôi anh đào sưng đỏ mơn mởn.

Phía dưới của anh được tay 2 người cùng nhau vuốt ve đều đặn chẳng mấy chốc đã to lên đáng kể

"Anh muốn chúng ta ra cùng nhau"

Hắn rút ra quyết đoán, căng mạnh chân ra, tiếp tục hôn cắn vào đùi trong không ngừng nghỉ, hắn phải khiến người này là của riêng hắn, để người ngoài nhìn vào biết rằng trong ngôi đền quỷ vương đã có một thợ canh gác là hắn đây.

"Vào đi mà.

Anh nhớ em"

Cảm giác trống rỗng trong anh khiến anh không muốn phải chờ đợi thêm.

Hắn im lặng hôn thêm vài cái vào đùi anh rồi mới tiếp tục cần mẫn cày cấy.

Hắn cởi áo anh khỏi người, mồ hôi lấp lánh phía dưới lớp áo hqnkhiến hắn không thể không ngừng nuốt nước bọt.

Trân quý như thế này lần sau hắn sẽ thêm lên đó ít vang đỏ để xem còn đẹp đến đâu nữa.

Anh đào đỏ au lại giục hắn ăn, phía dưới ấm áp người yêu lại đang bao bọc lấy hắn.

Hắn nghĩ sống thêm đến trăm tuổi vẫn hầu hạ người yêu nổi.

Hắn lạnh lẽo anh ấm áp.

Cám ơn vì đã chọn em.

Hắn kết thúc bằng nụ hôn sâu trên môi anh.

Nhìn anh đang mong chờ khẽ cười.

"Đêm nay chỉ nhiêu đây thôi.

Mai chúng ta còn việc "

"Hứ"

"Ngoan đi moewhyeok lần sau em sẽ bù cho anh"

"Nằm tí đi rồi chúng ta đi tắm"

Tiếng ngáy khe khẽ dần vang lên từ miệng Lee Sanghyeok.

"Em phải nhớ kêu anh dậy đi tắm đó"

"Có ai nói với anh rằng anh ngáy rất giống mèo chưa?"

Hai cơ thể trần trụi áp sát vào nhau, hắn khẽ siết chặt người trong lòng hơn một chút.

"Vậy anh sẽ ru em ngủ, ngủ ngon gấu bông của anh "

"Ngủ ngon meowhyeok của em"

Ps: thành quả nửa chai vang đó 🤣🤣🤣 quà sn toi tự tặng mình🥳🥳🥳.

Có thần cồn mọi thứ trơn tru luyền 😘😘😘
 
Back
Top Bottom