Cập nhật mới

Khác Thù hận và độc chiếm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
338618904-256-k603875.jpg

Thù Hận Và Độc Chiếm
Tác giả: hortensia0403
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lâm x Tuấn

ai không chịu ngược được thì nên cân nhắc nhé vì ngược nhiều lắm

hoàn toàn do sự tưởng tượng không liên quan đến đời thật ngoài nv chính ra



nguoc​
 
Thù Hận Và Độc Chiếm
Gặp gỡ


Đế quốc Ngụy An bao đời nay được điều hành dưới sự cai trị của hoàng tộc họ Kiều.Họ đã đưa quốc gia của mình phát triển rực rỡ trở thành một đế quốc hùng mạnh.Các vị Hoàng đế họ Kiều bao đời nay vẫn luôn cố gắng đưa đất nước phát triển hơn đời trước.Và yếu tố chính tạo nên điều đó chính là bồi dưỡng tốt thế hệ con cháu.

Hôm nay cũng vậy,một thế hệ mới của hoàng tộc sắp ra đời nên không khí trong cung nhộp nhịp hẳn lên.Hoàng đế thì đi đi lại lại trước phòng của Hoàng hậu và rất lo lắng cho người vợ của mình.Cuối cùng thì tiếng khóc chào đời cũng cất lên trong gian phòng.Hoàng đế lập tức lao vào trong rồi nhẹ nhàng đón lấy đứa bé còn đỏ hỏn từ tay bà đỡ.Cuối cùng thì cũng có một đứa bé trai ra đời.

Các bữa tiệc buổi lễ được tổ chức liên tục và tất nhiên nó chỉ xoay quanh vị Thái Tử mới ra đời này.Hoàng đế đã lấy tên của vị Hoàng đế đầu tiên đặt cho con mình với mong muốn cuộc đời nó sẽ nở hoa và rực rỡ như vậy.Nhưng cuộc sống không bao giờ thuận theo sắp đặt,vốn dĩ cuộc đời y sẽ trải lụa đỏ phía trước nhưng chỉ vì gặp hắn mà cuộc đời y rẽ đi một hướng khác.Hắn giống như cái nghiệp của y vậy trói buộc y phải ở bên cạnh hắn.Cuồi cùng cũng chết vì hắn.

--------‐-------------------------------

Vào một ngày đẹp trời của 6 năm sau,khi đang chơi trong vườn Bạch trà y vô tình bắt gặp một cậu nhóc.Trông nó trạc tuổi y,trắng trẻo bé bé.Có vẻ như ngoại hình dễ thương của cậu nhóc đã làm vị Thái tử kia hẫng một nhịp.Nhưng cho dù đẹp đến mấy mà vào Bạch trà viên của hoàng cung thì chắc chắn là kẻ trộm.Nghĩ vậy y vớ lấy cây gậy bên cạnh lăm lăm nó trong tay từ từ đến gần rồi...

"Ah" cậu hét lên một tiếng rồi ôm đầu nằm vật ra.

"Tên trộm kia ngươi là ai sao dám cả gan vào Bạch trà viên hả?Ta phải đánh chết ngươi"

Y nói rồi cầm gậy quật túi bụi vào người cậu.Cậu bé kia lập tức đẩy y ra vào quán tính thì y ngã ngược ra sau làm cái xương eo như sắp gãy đến nơi.

"Ngươi là ai sao dám đánh ta hả?Có biết ta là ai không"

"Cóc biết ta cứ đánh đấy"

Y trả lời cậu,thái độ hệt con nhím động vào chút là xù lông lên.Cậu bé đó nói rằng chính Hoàng đế cho phép cậu vào và không phải kẻ trộm.Nhưng y nào có tin bắt phải đưa tấm lệnh bài ra,đến khi thấy rồi vẫn hậm hực.Hai đứa trẻ cãi qua cãi lại rồi lao vào đánh nhau.Lần đầu cả hai gặp kẻ mạnh như vậy nên có chút bất ngờ.Nhưng trẻ con mà mau hết giận lắm lát sau hai đứa đã chạy chơi với nhau rồi còn kết nghĩa huynh đệ nữa chứ.Đám gia nô lúc này không thấy Thái Tử đâu sốt sắng đi tìm.Chỉ rời mắt khỏi ngài có vài phút thôi mà đã không thấy đâu rồi.Họ nhanh chóng tìm ra y,cậu nhóc kia thì thấy người đến đã chuồn mất.

Nhìn nhi thần thương tích đầy mình Hoàng đế nổi trận lôi đình muốn xử trảm cả đám gia nô nhưng y ngăn lại.Y muốn phụ hoàng tìm bằng được cậu bé kia.Y nói rằng chơi với cậu rất vui nhưng phụ hoàng lại từ chối.Ngài nói đã tìm cận vệ cho y,sau này cận vệ ấy sẽ chơi với y nên quên thằng nhóc đó đi.

Vài ngày sau có yến tiệc do Hoàng đế tổ chức tuy gọi là yến tiệc nhưng thực chất là tuyển cận vệ cho Thái Tử.Tất cả những đứa trẻ con nhà quý tộc quan lại đều muốn được chọn.Trong tất cả số đó thì con trai của Lê tướng quân là có tư chất hơn hẳn.Sở dĩ cậu cố gắng như vậy vì rất hâm mộ Thái Tử,nghe nói rằng ngài rất giỏi kiếm thuật và cậu muốn tỉ thí một trận với ngài ấy.

Nói qua một chút về con trai Lê tướng quân.Cậu tên Lê Dương Bảo Lâm nhỏ hơn y 1 tuổi.Con trai độc nhất của nhà họ Lê.Từ bé đã được nhận xét là giỏi kiếm thuật nên khi biết có người giỏi hơn thì cậu rất muốn gặp.Nhưng chắc Thái Tử không phải người duy nhất vì thằng nhóc hôm bữa xem ra cũng mạnh phết.Nó nện cho cậu vài cái mà hôm nay vẫn còn đau.Tuy vậy hình ảnh cậu bé đó văng vẳng trong đầu cậu.Trông hắn cũng đáng yêu dù nện cho cậu vài cái.

Quay lại vấn đề chính thì Thái Tử của chúng ta vẫn còn tương tư về ai kia lắm.Nhưng thôi hôm nay là yến tiệc nên tạm gác sang một bên.Y cũng biết sau buổi tiệc thì cận vệ của y sẽ đến,không biết cậu nhóc đó ra sao,lớn hơn hay nhỏ hơn minh nhỉ,có đẹp không,kiếm pháp võ thuật thế nào,nói chung là có cả tỉ câu hỏi nên cứ gặp thì mới biết được.

Bữa tiệc kết thúc xong là Hoàng đế dẫn con trai đi xem cận vệ liền.Lê tướng quân cũng dắt con đi tìm thân chủ luôn.Hai đứa trẻ ngây thơ ngay sau đó đã nhận ra nhau.Cậu chạy nhanh đến rồi ôm chặt y.

"Sư huynh sao huynh lại ở đây,ta nhớ huynh quá"

Lê tướng quân lập tức kéo cậu con trai ra rồi nói đây là Thái tử không phải sư huynh gì hết.Đây sẽ là chủ nhân của cậu nên giữ phép tắc chút.Y cũng ngạc nhiên lắm,đứa trẻ đó giờ lại là cận vệ của mình nhưng như vậy không tốt sao,y và cậu hợp nhau nên chắc không sao đâu.

Vậy là mối quan hệ tưởng chừng là huynh đệ thì giờ biến thành chủ tớ luôn.Mối quan hệ như vậy liệu có ảnh hưởng gì đến tình cảm của hai đứa trẻ không?Chắc là không đâu coi chúng thân nhau thế nào kìa.

------------

Dị là có truyện mới gòi nhá.Cứ iu thương nhau nhìu đi vì sau nì ông chú bị hành ghê nhắm🙂
 
Thù Hận Và Độc Chiếm
Anh trai


Đã được 2 năm kể từ ngày cậu làm cận vệ cho y.Tuy nói là cận vệ nhưng mà nó chỉ là cái mác thôi.Chủ yếu là Hoàng đế muốn cậu bé này sẽ là người giúp đỡ cuộc đời hoàng nhi trong lời sấm truyền kia.Tất nhiên là không ai biết việc này ngoài Hoàng đế cùng Tướng quân.

Cận vệ Lâm là đứa trẻ khá hiếu động.Đã không ít lần cậu trèo cây rồi leo tường mặc cho có bị ngã đau bao lần đi nữa.Tính cách này khác xa với thân chủ của mình.Mặc dù cũng nghịch ngợm nhưng y luôn biết cái gì nên và không nên.Có thể nói rằng y không nghịch dại như cậu.Kêu y già trước tuổi quả không sai.Thế mà chắc cậu ăn gan hùm hay sao nay mà dám rủ y lẻn xuống dưới phố của dân thường chơi.

"Điện hạ chúng ta ra ngoài chơi đi"

"Ra đâu cơ"

"Xuống dưới kinh thành ấy ạ"

"Ngươi có bị ấm đầu không,nếu để cha ta biết được thì sẽ đánh đòn rồi cấm túc cả hai đó"

"Không sao đâu cứ nói với Bệ hạ là ta cùng ngài đi vi hành thăm dân chúng thôi"

Nghĩ ngợi một hồi thì cũng thấy đề nghị này hay hay.Đúng là y chưa ra ngoài cung bao giờ.8 năm này lúc nào cũng ở trong hoàng đến phát chán,trốn ra ngoài chút chắc phụ hoàng không trách đâu.Thế là hai đứa trẻ lẻn ra ngoài hoàng cung.

Nói thì tưởng ra ngoài dễ nhưng khó lắm chứ.Bốn bề chỗ nào cũng có lính canh thế này thì sao lẻn đi được.Y định bỏ cuộc thì cậu vỗ ngực tự tin chắc chắn sẽ ra ngoài được.Cậu trốn đi bao lần rồi có bị phát hiện đâu.

"Người nhảy xuống đi thần đỡ được mà"

"Ngươi còn bé hơn ta đó sao mà đỡ được"

Cậu leo qua tường rồi đứng dưới kêu y nhảy xuống.Nhìn độ cao này thì y quả thực không dám nhảy.Cậu còn bé hơn y nhiều không thể đỡ được.Nhưng mà đã đứng trên bờ tường thế này rồi giờ nhảy xuống cũng chết mà không nhảy xuống cũng chết,thôi đánh liều vậy.

"N-nhớ đỡ ta đấy nhé ta nhảy xuống đây"

"Điện hạ yên tâm ta nhất định đỡ được mà"

"Số phận của ta giao phó cho ngươi đấy"

Quả thực là cậu đỡ được y chỉ có điều là y xem ra cũng nhẹ.Trông lớn vậy mà cậu vẫn đỡ tốt.Cuộc đi chơi chính thức bắt đầu,y được thử đồ ăn của thường dân và nhìn thấy rất nhiều thứ đồ chơi kì lạ mà trong cung không có.Sau đó cậu cược tiền vào một trận đá gà và thắng lớn.Cậu thì vui lắm vì đây là trò đỏ đen phải hên mới thắng nhưng y thì không thích.Trong bộ luật quốc gia cá cược ăn tiền là phạm quy.Nếu không phải lúc đó cậu nhắc y là cả hai đang cải trang thì y đã đòi bắt đám người đó rồi thân phận sẽ bị lộ

Không thích mấy cái cá cược này thì y thích cái khác.Y đặc biệt hứng thú với mấy bức tượng nhỏ của các thợ thủ công già.Y dùng toàn bộ tiền thắng cược lúc nãy mua hết chỗ đồ thủ công ấy.Các cụ già rất mừng cuối cùng thì họ cũng có ngày được về sớm.Họ khen y không nhưng xinh đẹp mà còn tốt bụng nữa.Cậu đi bên cạnh mặc dù vẫn tiếc chỗ tiền thưởng nhưng thấy y trông có vẻ vui nên cậu lại thấy chẳng tiếc gì nữa.Thôi coi như chỗ tiền đó đổi lấy sự vui vẻ của y thì cũng đáng.

Sẵn đang vui trong người nên y muốn mua gì đó hai người cùng ăn rồi xóc xóc túi tiền trên tay.Cậu thắc mắc là y mang đâu ra nhiều tiền thế thì y kêu người ta khen y đẹp rồi mời vào chào hàng giùm thế là họ trả tiền công.Bao sao lúc nãy y biến mất.Nhưng nhìn kỹ cậu phát hiện ra y đẹp động lòng luôn.Gương mặt thanh tú cộng với dáng người cao ráo thì đúng là không chê được.Đó mới chỉ là tổng quan thôi chứ nếy đi từng chi tiết thì vẻ đẹp có sáng mai cậu cũng kể không hết.Bỗng dưng cận vệ Lâm bị vẻ đẹp đó làm cho chói mắt.Tim đập loạn nhịp lẽ nào là thích y ư?Không không cậu và y không thể,sao có thể thích nam nhân được huống hồ cậu còn là cận vệ của y.Ôi Dương Lâm mau tỉnh táo lại không có được mê muội nhan sắc đó nữa.

"Sao nào đệ đệ muốn ăn gì sư huynh ta mời"

"Huynh mời sao đệ nỡ từ chối đệ muốn ăn hết tất cả"

Y cười rồi xoa đầu cậu sau đó đi mua kêu cậu ra chỗ dối diện đợi mình.Tưởng rằng hôm nay là một ngày đi chơi vui vẻ mà bỗng có mấy tên du côn chặn cậu lại.Chúng để ý hai người nãy giờ nhưng vì cạnh cậu có y đi theo nên chúng không dám động thủ.Giờ cậu đi có mình mà còn bé bé nữa nên định cướp tiền của cậu.Chúng sao có thể ngờ được đứa trẻ trước mặt đáng sợ ra sao.

Định ra tay thì chợt thấy bóng y xa xa đang chạy về đây.Cậu nằm lăn ra rồi khóc lóc om xòm tiện tay đập luôn hòn đá bên cạnh vào mắt cá chân làm nó sưng to,đám kia chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị cậu nằm ăn vạ ngay dưới.

"Cái gì vậy sao đệ đệ bé nhỏ của ta lại khóc thế này"

"Huhu hoàng huynh à đám người kia bắt nạt đệ"

Đám du côn nhìn cảnh huynh đệ tình thân mến thân này mà mắc mệt.

"Sao lại dám đánh người của ta hả!Biến"

Y đe dọa sau đó đuổi đám kia đi,y quay ra nhìn cậu,khoan đã người ta còn chưa động thủ mà y đã động khẩu rồi trời ơi phép tắc bay theo mây gió hết còn tên cận vệ kia nữa không bị làm sao cứ khóc ầm lên như bị đánh.Nhưng không hiểu sao lại không nỡ trách cậu.Y chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cậu rồi hỏi cậu có bị đau ở đâu không.Cậu ngay lập tức kêu đau chân và nói không đi được.

"Được rồi lên ta cõng về"

Nằm trên lưng của Điện hạ thực sự rất thích.Cậu tựa đầu vào lưng y và cảm thán.

"Điện hạ người tốt thật đấy,cứ như anh trai của ta thậy ý"

"Nếu ngươi thích thì từ giờ ta sẽ là anh trai của ngươi luôn"

"Thật sao ạ"

"Ừm,thật"

Vậy là suốt cả dọc đường về cung có một cận vệ đang không ngớt lời gọi thân chủ của mình là anh trai.

---------------------------------

Tình củm chưa anh em trai đồ đó trời🙂
 
Back
Top Bottom