Cập nhật mới

Đô Thị  Thợ Sửa Giày

Thợ Sửa Giày
Chương 120: 120: Ngoại Truyện 10 Cross-over Mạt Chược 1


Nếu bạn hỏi một người ngoại tỉnh là, âm thanh đầu tiên họ nghe thấy sau khi rớt xuống đất Dung Thành là gì, người đó nhất định sẽ trả lời —— tiếng mạt chược.
Tuy rằng đây chỉ là một câu chuyện cười, nhưng nó cũng chứng tỏ người dân Dung Thành khoái chơi mạt chược đến thế nào.

Hoạt động giải trí được đông đảo dân chúng cho là tốt cho sức khỏe, vui vẻ gia đình này gần như tồn tại trong từng ngóc ngách của thành phố.
Bất kể là sạp nhỏ ven đường, hay quán trà gốc cây, dù khi đang nấu cơm rửa bát, hay lúc ngồi chém gió xem TV, chỉ cần có ai đấy hô, “Ba mống thiếu một chân”, là lập tức có người bỏ chuyện đang dở tay, hớn hở dấn thân vào những tiếng xào bài nhộn nhạo.
Làm một người địa phương sinh ra và lớn lên ở đất Dung Thành, Nhiếp Chấn Hoành đương nhiên cũng được trang bị kỹ năng này.
Anh không chỉ biết chơi, mà còn chơi khá tài.
Thi thoảng chị Trương của quán quà vặt nhà bên dựng bàn chơi bài, Nhiếp Chấn Hoành còn bị kéo vào lấp chỗ chơi mấy ván.

Chẳng qua anh thắng nhiều thua ít, nên chị Trương không thích gọi anh.
Thật ra bản thân Nhiếp Chấn Hoành không nghiện món mạt chược lắm.

Đối với anh mà nói, cảm giác chơi mạt chược cũng từa tựa như uống trà phơi nắng, đều để giết thời gian mà thôi.

Sau khi quen Lâm Tri, anh lại càng ít chơi hơn, dù gì tâm trí anh đã bị bé bự chiếm hết, làm gì còn hứng thú đâu để đắm chìm trong xới bài chỉ có một tấc vuông này?
Nhưng những lúc ngày tháng trôi quá chậm, khi câu chuyện giữa hai người đã trở thành những việc hằng ngày nhỏ nhặt, khi cuộc sống thường nhật trở nên thanh thản an nhàn trong niềm hạnh phúc, thì anh cũng có kha khá thời gian để lãng phí.
Vì thế thi thoảng Nhiếp Chấn Hoành cũng sẽ hưởng ứng lời kêu gọi của bà con xóm giềng quen thân trong khu tập thể cũ, tham dự hoạt động giải trí ăn thua tỉnh não này vào những buổi chiều nhàn hạ vắng khách.
Bên cạnh khu dân cư Nước Cạn đằng sau khu tập thể cũ, là một quán mạt chược.
Chị Hoàng chủ quán là một phụ nữ đã về hưu.

Bình thường chồng đi làm con gái đi học, chị rảnh quá nên cải tạo tầng 1 nhà mình thành một cửa tiệm nhỏ, thường hay bán thuốc lá và rượu, còn bày thêm 4-5 bàn mạt chược trong cửa hàng.
Mỗi ngày ăn trưa xong, chị sẽ đăng mấy cục xúc xắc lên nhóm chat của khu tập thể.

Ai rảnh rỗi ngứa tay, thì sẽ giơ tay đăng ký đi chơi theo lời kêu gọi, đủ bốn người là được một xới.

Làm vậy thì chị cũng chẳng phải đi mời chào khách mua hàng khắp nơi, chỉ riêng những hộ gia đình trong khu dân cư và khu vực xung quanh là đã đủ lấp đầy cửa hàng nhỏ của chị rồi.
Vào một buổi chiều cuối tuần nào đó, Nhiếp Chấn Hoành được mấy người bạn tag trong nhóm chat.
Một người là ông bạn cũ Nhiệt Hợp Mạn.

Lão Mạn mở tiệm chăn bông, nên mùa Đông bán đắt nhất, đến Hè thì chỉ bán được mấy cái chiếu với chăn điều hòa, nên rất dồi dào thời gian.

Vì thế chú ta dần bị đồng hóa đến mức cũng mê trò mạt chược, thường xuyên tham gia mỗi dịp tổ chức kêu gọi.
Một người nữa là anh bạn mới mà anh quen hồi cô con gái nhà họ Phan nhảy lầu, chính là cậu thanh niên Tần Nhiên ở ngay khu dân cư Nước Cạn.

Tần Thiên làm trong ngành logistics, còn trẻ mà hình như đã trở thành đối tác với một công ty nào đấy.

Tính tình cậu tươi sáng như ánh dương.

Cũng như anh người yêu trầm tĩnh của cậu, họ đều là những người bạn mà Nhiếp Chấn Hoành cảm thấy rất đáng để chơi cùng.
Còn một người bạn chơi bài nữa mang lại cảm giác quen thuộc cho Nhiếp Chấn Hoành, ấy là Lương Tam.

Lương Tam là bạn của Tần Thiên, theo lời Tần Thiên, chính Lương Tam đã dạy cậu cách chơi mạt chược.

Ban đầu, chỉ có hai nhà chơi hai hai với nhau, nhưng về sau trụ cột gia đình đều bận việc, hai người họ nhàn quá nên đành tìm bạn đánh bài mới.
Về sau Nhiếp Chấn Hoành làm quen với Lương Tam rồi, biết quá khứ của anh chàng, thì mới vỗ trán nhớ ra người đó là ai ——
Chẳng phải đấy chính là người đàn ông hay cưỡi con xe ba gác đi thu mua sắt vụn đồng nát đấy sao? Nhiều quyển sách cũ trên giá sách nhà anh chính là hàng đào ra từ chiếc xe ba gác kia mà!
Lúc này, Lương Tam, Tần Thiên và mấy người ngứa tay trong nhóm chơi bài đang kêu ca chiều nay còn thiếu một chân nữa mới đủ bốn, kêu Nhiếp Chấn Hoành mau tới gia nhập xới bài.
Nhiếp Chấn Hoành vừa ăn trưa xong, đang dọn bàn rửa bát với bé con nhà mình.

Anh thấy thông báo tin nhắn mới liên tục nhảy lên trên di động, thì hơi buồn cười.
“Chiều nay em ở nhà vẽ tranh à?” Anh quay đầu hỏi lịch trình của người yêu trước.
Lâm Tri sửa lại lời anh, “Vẽ tranh trong cửa hàng ạ.”
“Ừ ừ, Tri Tri nhà ta còn phải giúp anh trông tiệm nữa mà!”
Nhiếp Chấn Hoành hôn người yêu một cái, tiện thể xin phép em yêu, “Vậy anh đi chơi mạt chược một lát nhé?”
Chiều cuối tuần có khi còn vắng khách hơn ngày làm việc trong tuần, Nhiếp Chấn Hoành đi lêu lổng chây ỳ cũng hay.
Anh không có cái tính phải dính chặt lấy người yêu mọi lúc mọi nơi, chẳng qua quá trình bồi đắp tình cảm của anh với Lâm Tri hơi khác người thường, nên thời gian họ ở bên nhau mới có vẻ dài đến lạ.
Giờ họ đã ở chung rồi, phần lớn thời gian trong ngày cũng dành cho nhau, Lâm Tri không còn dính anh như ngày xưa nữa.
Có lẽ ve con hiểu rõ mình đã yên vị trên cây đại thụ, sẽ không bao giờ bị vứt bỏ nữa.

Hoặc có thể ve con ý thức được đó giờ cây đại thụ luôn cắm rễ bên cạnh cậu, chỉ cần ngẩng đầu là thấy được ngay.
“Đi đi ạ.”
Lâm Tri thậm chí còn chủ động nâng cái tay vừa lau khô lên, nhón chân nghiêm túc xoa đầu Nhiếp Chấn Hoành.

Tựa như cách bình thường người đàn ông vẫn dỗ dành mình vậy, cậu dặn dò Nhiếp Chấn Hoành, “Phải thắng tiền nha.”
Nhiếp Chấn Hoành buồn cười: “Được, anh sẽ cố hết sức.”
*
(Mọi người tham khảo cách chơi mạt chược từ link này đã nha: Link.)
“Nhị Đồng.”

tho-sua-giay-120-0.jpg


“Ăn!”
“Tam Bính.”

tho-sua-giay-120-1.png


“Ăn! “

“Úi… Yêu Kê.”

tho-sua-giay-120-2.jpg


“Chu choa, em ăn Phỗng rồi!”
(Phỗng: 3 con giống nhau, Phỗng có thể do tự bốc lấy, hoặc ăn được do người khác đánh ra.)
“… “
“Cửu Vạn! Chú ăn được nữa không?”

tho-sua-giay-120-3.jpg


“Khỏi.

Nhưng cứ bình tĩnh, em bốc một quân đã… ấy, ù rồi?!”
“Đậu má! Tần Tiểu Thiên!”
Trên xới bài, họ đánh qua đánh lại, biểu hiện của hai người trong đó là nổi bật nhất.

Chàng trai trẻ để đầu húi cua ngậm thuốc lá trong miệng, mặt trông rõ là hậm hực, chỉ vào người bên cạnh mình, bất mãn nói, “Anh rất là lên án cái hành vi học trò cướp cơm sư phụ của chú nhá!”
“Hề hề.” Cậu thanh niên bị anh chàng gọi tên lại hớn hở đắc ý khoe hàm răng trắng, đôi mắt hình quả vải cong cong, “Nào có đâu anh Lương, hôm nay em ăn may thôi!”

tho-sua-giay-120-4.jpg


(Mắt hình quả vải)
“Hừ!” Lương Tam phẩy tay ra chiều ghét bỏ và buồn bực, “Chú mau xéo đi, để anh đây xào bài!”
Dứt lời, ba người còn lại trong xới tiếp tục thay phiên nhau bốc bài.
Thật ra Lương Tam đã xếp bài xong, chỉ thiếu mỗi một quân nữa.

Anh chàng xoa tay hầm hè, chuẩn bị chờ nhà cái Nhiếp Chấn Hoành ra bài để bốc một quân ngon lành cành đào cho đủ bộ.

Nào ngờ Tần Thiên vừa đi, nhà cái Nhiếp Chấn Hoành ở cạnh anh chàng lại lại cười tủm tỉm cắm một dao vào lòng anh ta.
“Ngại quá, tôi cũng tự bốc được quân đẹp rồi.”
Lương Tam: “…”
Thôi được rồi.
Anh chàng duỗi tay ra theo thế khỉ vớt trăng, ôm quân bài trong lòng bàn tay lải nhải x** n*n hồi lâu, rồi mới lật mặt bài thật cẩn thận, nhưng kết quả vẫn khiến người ta phải thất vọng.
“Ầy, Tam Vạn.”

tho-sua-giay-120-5.png


Anh chàng quẳng quân bài mình không cần đi đánh bốp.
Giờ phút này, chỉ còn mỗi Nhiệt Hợp Mạn là đang ngồi cùng anh chàng trong xới.

Chú ta vuốt chòm râu quai nón, cười rõ thật thà.
“Tôi vốn định chơi lớn cơ, nhưng… không ngờ anh Ba đây lại dâng bài cho tôi? Vậy tôi từ chối thì lại bất kính quá, xin luôn nhé!”
Nói đoạn, chú ta lấy quân bài mà Lương Tam quẳng xuống, xếp luôn vào hàng bài của mình, “Ù cái.”
(Ù cái là ù nhờ lấy được bài của người khác.)
“??? Ơ!”
Lương Tam đờ hết mặt ra, phát hiện cuối cùng ván này chỉ còn mình anh chàng.
Mẩu thuốc lá anh chàng đang ngậm suýt bị cắn nát, nhưng cũng chẳng cứu vãn nổi cục diện thảm thiết trước mặt.

Lương Tam phiền muộn mở ngăn kéo, ném hết mấy tờ tiền cuối cùng trong ấy ra, bấy giờ mới nhả một vòng khói.
“Hóa ra… vai hề lại là chính tôi đây.”
Là người gọi xới hôm nay, anh chàng cảm nhận sâu sắc được là, mạt chược không hạp để chơi bữa này.
Nên đi đồi Sư Tử bái Phật, làm lễ khai quang cho cái tay thôi.
(Sư Tử Sơn (tiếng Trung: 獅子山, tiếng Anh: Lion Rock), hoặc ít chính thức Đồi Sư Tử, là một ngọn núi ở Hồng Kông.
Khai quang: Khai Quang: là lễ dâng cúng Đức Phật ( Khai Quang còn có nghĩa là Lễ Điểm Nhãn cho tượng Thần, Phật, tỳ hưu, chuông, bát quái, dĩa ngọc thất tinh… tóm lại là những vật khí trong phong thủy.

Cũng có một số quan niệm hòa đồng cùng lễ Hô Thần Nhập Tượng.)

Nha Đậu:
Hồi đầu mới viết truyện này, đã có bạn đọc kêu muốn thấy mấy đôi này tụ tập với nhau nè (cười), nên tui viết bừa xíu lun.
Hai cặp kia là từ truyện trước của tui, tên “Trong mắt chỉ có trời xanh” nha.

Hoan nghênh các bạn đọc mới đến tìm hiểu mặt trời nhỏ Tần Thiên và anh Ba Ngô Ngạn Tổ của giới sắt vụn ha.
[HẾT NGOẠI TRUYỆN 10].
 
Thợ Sửa Giày
Chương 121: 121: Ngoại Truyện 11 Cross–over Mạt Chược 2 Hoàn Thành Toàn Bộ


Bạn bè chơi mạt chược với nhau, thua tiền chỉ là việc nhỏ, giải trí mới là chính yếu.
Đám bạn cười đùa chơi tới tận khi trời chiều đã ngả về Tây.

Khi đồng hồ trong cửa hàng chỉ 18 giờ, Lâm Tri cũng xuất hiện trước tiệm mạt chược đúng lúc này.
Đúng giờ đúng giấc, tới đón anh Hoành nhà cậu về ăn cơm.
“Úi, đã tới giờ này rồi cơ à!”
Nhiệt Hợp Mạn nhìn thấy Lâm Tri thì lập tức nhớ ra mình cũng phải về nhà chăm vợ chăm con thôi.

Chú ta đánh nốt ván rồi chào tạm biệt mọi người, “Tôi về trước nhé các anh em.”
“Ấy, Lão Mạn chờ đã nào.”
Tần Thiên gọi chú ta, đứng chạy chạy tới bốt bảo vệ của khu phức hợp ở cách đấy mấy mét.
Họ đều thấy Tần Thiên nói chuyện với bảo vệ ở trong bốt.
Hai người rõ ràng có quen nhau, lại còn rất là gần gũi nữa, không khí vô cùng thân mật.

Dù anh bảo vệ đang ngồi trên chiếc ghế trong bốt, nhưng vẫn có thể thấy người đàn ông cao lớn lấy thứ gì đó ra từ dưới bàn, đưa cho Tần Thiên.

Còn Tần Thiên thì vui vẻ chạy về tiệm mạt chược, đưa cái túi mình đang cầm cho Nhiệt Hợp Mạn, “Đây ạ, lá rau nhà em trồng được, đại ca Lão Mạn mang về mà xào!”
“Sao anh lại mặt dày thế được!” Nhiệt Hợp Mạn từ chối.
Tần Thiên vui tươi hớn hở đáp, “Có gì đâu anh, đáng mấy tiền đâu mà!”
Cậu nhét nó vào tay Nhiệt Hợp Mạn, rồi lại đưa một cái túi khác cho Nhiếp Chấn Hoành, “Hai anh cũng cầm một túi về nhé!”
Quả thực cũng chẳng phải món gì đắt đỏ, hai người đều nhận lấy.
Lương Tam ngồi ngoài rìa nhìn, ghen ăn tức ở hoạnh họe, “Giồ ôi, giờ sếp Tần không thèm coi lũ chân đất mắt toét như anh đây ra gì nữa rồi.”
Quen nhau bấy lâu, giờ còn khuya Tần Thiên mới sợ anh chàng, cậu còn chống nạnh vặc ngược lại, “Ai bảo người nào đấy nghi ngờ rau nhà em trồng xài phân chuồng? Em cũng chẳng dám làm tổn thương cái dạ dày quý báu của anh Lương nhà mình đâu ạ!”
Lương Tam phải nghĩ mãi thì mới nhớ ra hồi xưa mình từng vui mồm đùa một câu lúc Tần Thiên mang đồ ăn qua tặng.
Uầy, không ngờ thằng c* này ghim chặt thế!
Lương Tam đang xắn tay áo tính ăn thua đốp chát với Tần Thiên, thì một con xe Volkswagen màu trắng chợt đỗ lại ngay trước cửa tiệm mạt chược.

Một người đàn ông nho nhã bước xuống xe, đeo đôi kính tơ vàng, ôn hòa nói với Lương Tam, “Tiểu Hạo, em lại bắt nạt Tiểu Tần à?”
“… Đệt.” Lương Tam không chịu thua kém, “Anh à! Rõ ràng là nó bắt nạt em đấy chứ!”
Lương Tam chẳng hiểu vì sao ở trong mắt đại ca, anh chàng cứ thành người xấu ấy?! Cáu ghê.
“Anh Phương, anh xong việc rồi ạ?”
Tần Thiên thấy Phương Hoành Tiệm đến, thì không đùa cợt với Lương Tam nữa, chuyển qua bàn chuyện chính với ông chủ nhà mình, “Chuẩn bị xong khu lớn chưa ạ?”
Mấy năm gần đây, doanh nghiệp chuyển phát nhanh của họ phát triển không ngừng, quy mô cũng liên tục được mở rộng.

Lấy Dung Thành làm trung tâm, họ đã mở địa bàn ra toàn bộ khu vực Tây Nam, thành lập mấy đại lý để chia nhau quản lý.

Cuối tuần này Phương Hoành Tiệm còn đi hẳn qua khu khác để chạy quy trình mở rộng khu vực mới.
“Ừ, cũng ổn, rất thuận lợi.” Phương Hoành Tiệm gật đầu, “Về sau mỗi tháng qua một lần là được, bình thường thì liên lạc qua mạng thôi.”
“Anh Tiểu Thiên!” Bấy giờ, một người lại nhảy ra từ chiếc xe màu trắng, đấy chính là c* cậu Vương Đông Đông đi chạy việc cùng Phương Hoành Tiệm.

“Ai qua giúp em khuân hoa quả trên xe xuống với!”
Vương Đông Đông thò đầu ra, vẫy tay với mấy người đứng ngoài tiệm mạt chược, “Mấy anh không biết đâu, lúc về tụi em đi qua một vườn trái cây.

Chu choa, quýt bệt đít chỗ ấy to ơi là to! Em với anh Phương nếm thử đều thấy ngọt, nên mua một ít về nè!”
Tuy nói là một ít, nhưng thật ra những quả quýt cam vàng đã chất đầy cả cốp xe.

Lương Tam hùng hổ qua khiêng giúp.

Nhiếp Chấn Hoành và Lâm Tri thấy thế thì vội đến đỡ đần một tay.

Kết quả chẳng có gì bất ngờ, họ cũng được chia một rổ trái cây.
“Bao nhiêu tiền?”
Nhiếp Chấn Hoành biết bé con nhà mình thích ăn quả này, nên cũng chẳng khách khí.

Nhưng nhận rổ rồi, anh vẫn nằn nì đòi trả tiền.
“Giời, khách khí thế.”
Lương Tam đứng cạnh đấy hơi bực, quàng tay lên vai Nhiếp Chấn Hoành, sẵng giọng, “Nhà Tiểu Tần cho ông rau thì ông nhận, nhà tôi tặng hoa quả ông lại không lấy à?”
Nhiếp Chấn Hoành dở khóc dở cười, đành phải thôi.
Thật ra, sau khi nhận ra chuyện nhà Tần Thiên với nhà Lương Tam cũng giống nhà mình, thì Nhiếp Chấn Hoành không khỏi thấy thân thiết với họ hơn hẳn.

Dù gì trong một thành phố to thế này, tìm được mấy đồng loại đâu phải là dễ.
Huống chi mọi người còn hợp nhau, chuyện đấy lại càng hiếm hơn.
“Được rồi, lần tới cần sửa giày mua giày gì ông cứ qua tôi nhé, chớ khách khí với tôi.”
Chẳng mấy khi mọi người tụ tập với nhau, Lương Tam thích náo nhiệt và rất nghĩa khí bèn kêu la đi ăn chung đi.
Nhiếp Chấn Hoành nhìn về phía bé con nhà mình, phát hiện cậu đã ngồi xổm một bên chơi với Tần Thiên và cả Vương Đông Đông rồi —— ba cậu đang vừa bóc quýt, vừa chụm đầu say sưa nhìn di động, hình như đang xem trò chơi gì đó.
“Được.

Hai đứa tôi đi.” Nhiếp Chấn Hoành bèn gật đầu thay cả hai.
“Em với anh Long cũng đi được ạ!” Tần Thiên tai thính, cũng nghe thấy, vui tươi hớn hở giơ tay bày tỏ, “Nhưng phải đợi tới 7h cho anh Long tan làm đã!”
“Biết rồi, biết rồi!” Lương Tam đảo mắt cạn lời, “Suốt ngày chỉ có anh Long anh Long thôi, anh thấy chiều nay ngồi chơi mạt chược mà mày ngoái lại nhìn người ta không biết bao nhiêu lần ấy!”
“Anh tưởng em không thấy anh nhắn tin cho anh Phương à?” Tần Thiên lè lưỡi với anh chàng, “Chó chê mèo lắm lông!”
“Hừ, hôm nay ông đây phải…”
Lương Tam lại xắn tay áo lên định nhào vô, nào ngờ lại bị véo eo, “Tiểu Hạo?”
“… Khụ, ý em là, em qua chơi game với bọn nó ạ!”
Đối mặt với lời cảnh cáo “dịu dàng” của đại ca, Lương Tam lập tức biết rén mà đầu hàng ngay, ấn Phương Hoành Tiệm lên chiếc ghế chơi mạt chược, “Anh, anh ngồi nghỉ ngơi một lát đi!”
Phương Hoành Tiệm vừa buồn cười lại vừa bất đắc dĩ nhìn đứa em mình chui vào giữa đám trẻ.

Anh lắc đầu, dứt khoát quay đầu lại bàn chuyện làm ăn buôn bán với Nhiếp Chấn Hoành.
Dù gì hai người đều từng có kinh nghiệm với nghề thương mại điện tử, nên cũng có đề tài chung để nói với nhau.
*

“Suỵt —— tụi mình cứ nằm sấp đã, quan sát tình hình coi sao!”
“Nghe thấy tiếng bước chân không? Lát nữa nó thò ra, mình sẽ đánh nó!”
“Đúng đúng đúng, nạp đầy đạn đi đã.”
Bên bụi cây ở khu dân cư, bốn cái đầu xù xù đang ngồi xổm ở đấy, chia thành nhóm hai người túm tụm với nhau.

Ai nấy đều cầm ngang di động, hoạt động ngón tay trên màn hình.
“Chuẩn bị… nhào zô, đánh!”
Cạch cạch ——
Pằng pằng pằng ——
Tần Thiên đang thầm thì chỉ đạo bên tai Lâm Tri, nào ngờ những tiếng súng liên thanh bỗng vang lên trên loa.

Chỉ trong chớp mắt, thằng người trong màn hình đã ngã xuống đất ngủm củ tỏi.
Còn đồng đội vẫn cầm lựu đạn ở bên cạnh cậu thì hình như đã sợ đờ đẫn trước cảnh tượng ấy, lựu nổ rồi mà vẫn chưa buông tay.
GAME OVER.
“Hề hề, chú mày còn non và xanh thế, mà còn muốn giết anh hả?”
Lương Tam rốt cuộc cũng được đắc ý vênh váo.

Anh chàng vác súng nhảy nhót trên thảm cỏ.

Nếu không phải quân địch trước mặt đã biến thành hòm, thì anh chàng còn phải nhảy thêm mấy vòng quanh “xác” Tần Thiên và Lâm Tri.
(4 cậu này đang chơi PUBG, nhân vật chết sẽ hóa thành hòm xác, cho người còn sống loot trang bị trong đấy)
“Anh Lương, anh không biết xấu hổ à? Bắt nạt tụi em mà không thấy ngượng tay hay sao!”
Tần Thiên tức phồng má, đặt tay lên vai người anh em tốt Lâm Tri, bất bình thay cậu, “Bạn Tiểu Lâm nhà ta mới học cách cầm súng thôi mà! Anh cũng phải nhường tụi em một tẹo chứ!”
“Anh Tiểu Thiên, đấy là anh không biết rồi.

Người ta thường bảo vào chiến trường thì dứt tình cha con, nhường làm sao được!” Vương Đông Đông nằm mát ăn bát vàng thắng nhờ Lương Tam cười hì hì nói, “Phải thất bại thì mình mới trưởng thành được chớ!”
“Em giỏi lắm Đông Đông,” Tần Thiên nhảy lên thọc Vương Đông Đông một cái, “Giờ em cũng học phải thói hư tật xấu rồi!”
Từ đầu chí cuối, Lâm Tri chẳng hó hé gì, nhưng lại nhìn thằng người nhỏ trên màn hình với đôi mắt sáng ngời sinh động.

Cậu chọc ngón tay vào kho vũ khí.

Cậu cảm thấy trò chơi mà mình mới tiếp xúc này rất là mới mẻ và thú vị.

Chẳng qua, cậu bấm lung ta lung tung, bất cẩn nhấn phải nút mở ván mới.
“Ô, còn định chơi tiếp à?”
Lương Tam nhếch miệng cười, “Được đấy, có chí khí.”
Lâm Tri chớp mắt đầy vô tội.

Cậu nhìn người chơi 5 ván liên tục mà vẫn bắn trượt địch như đúng rồi là Tần Thiên, quay đầu tìm giúp đỡ ở chỗ khác.
Tuy cậu không biết chơi, nhưng vẫn muốn thắng một ván á.
“… Anh Hoành.”
Vì thế Lâm Tri bèn đưa mắt về phía người đàn ông đứng cách mình không xa.
Nhiếp Chấn Hoành đứng ngoài lề quan sát nãy giờ mỉm cười, đi qua ngồi xổm xuống cạnh bậc thềm, cực kỳ tự nhiên áp tay mình lên mu bàn tay đang cầm di động của Lâm Tri.
“Không sao, chơi nhiều là sẽ biết thôi.

Để anh dẫn em ván này.” Tuy Nhiếp Chấn Hoành cũng chưa chơi trò này bao giờ, nhưng nãy đứng ngoài quan sát, anh đã hiểu đại khái cách thao tác rồi.
Game, là phải suy luận.
Nhớ thời còn đi học ngày xưa, anh cày game cũng ác.
Tần Thiên đứng ngoài nhìn, mắt sáng rỡ lên.
“Anh Long!”
Giờ đã qua 7 giờ, Tần Thiên kéo Long Nghị vừa giao ban xong ra khỏi bốt bảo vệ, mách lẻo, “Anh Lương giết em bao nhiêu lần ý!”
Thấy mặt cậu thanh niên ấm ức thế này, Long Nghị vô thức nhận chiếc di động Tần Thiên nhét cho mình, còn tiện tay bóp gáy người yêu, trấn an cậu.

Chẳng qua đến lúc nghe thấy tiếng đếm ngược trong game, Long Nghị mới nhớ ra… mình đã chơi trò game mobile này bao giờ đâu.
“Không sao không sao đâu!”
Tần Thiên tựa lên tấm lưng dày rộng của người đàn ông, trấn an ngược lại anh Long nhà mình, “Anh còn từng cầm súng thật rồi thì game gủng kiểu này anh thạo ngay thôi!”
Long Nghị im lặng không lên tiếng.

Thoáng không tự tin hiếm thấy bỗng hiện lên trong đôi mắt một đen một trắng.
Lương Tam đứng ngoài quan sát, vui ra trò.
“Nài nài nài! Đổi người giữa chừng là chuyện tối kỵ trong game nha! Nhưng thấy mấy đứa thua bét nhè như thế, hôm nay chúng ta không truy cứu chuyện mời viện trợ bên ngoài nữa.

Nhưng nếu ván này còn thua, thì bữa nay mấy đứa thầu đó nha!”
Bình thường toàn bị Lão Long l*m t*nh làm tội, nên Lương Tam đã thầm quyết định hôm nay phải trả đũa một phen.
“Chuẩn chuẩn chuẩn!” Vương Đông Đông hùa theo: “Bên thua phải khao! Bên thua phải khao!”
Nhiếp Chấn Hoành thấy bé con nhà mình dẩu miệng ra chiều phản đối khi nghe thua là phải mời, thì rất lấy làm buồn cười.
Anh kề sát lại bên tai Lâm Tri, thầm thì, “Yên tâm, dù có phải bao, thì mình vẫn trả bằng tiền đánh bài thắng cậu ta chiều nay mà.”
Lâm Tri nghe thế thì mát dạ, khoe ngay đôi má lúm đồng tiền.
Anh Hoành nhà cậu kiếm tiền vất vả lắm, không thể ăn tiêu bừa bãi được.
Còn Long Nghị, tuy cũng chẳng quan tâm bữa nay ai thầu, nhưng vẫn nghĩ thầm phải trả đũa cho người yêu.

Gương mặt vốn đã trầm tĩnh lại càng đanh lại, nghiêm túc hơn hẳn.
“Vào ván đi.”
Anh vừa dứt lời, là bắt đầu vụng về điều khiển các phím bấm, nhưng tốc độ nhặt súng lên đạn lại nhanh hơn người thường rất nhiều.
Vì thế.
Mười phút sau.
“Đệt! Nghiệp quật hả? Không được không được, không tính ván này! Đánh thêm ván nữa đi!”
Hai mươi phút sau.
“Cái lùm mía! Lão Nhiếp, ông nhặt được quả đồ Ghillie ở đâu thế! Núp kỹ vãi ò!”

tho-sua-giay-121-0.png


(Bộ đồ Ghillie cỏ ngụy trang trong Pubg)
Nửa tiếng lại trôi qua.
“Này này này Lão Long anh hack đúng không?! Ông đây rúc trong xó đấy, sao anh lại bắn tới nơi được thế?!”

“Nào nào, đồ ăn sắp lên bàn đến nơi rồi, vẫn còn chơi tiếp à?”
Ven con phố của khu phức hợp có rất nhiều quán ngon, Phương Hoành Tiệm thấy họ chơi ngon trớn, thì ra ngoài đặt bữa tối trước, đồ ăn cũng vào nồi rồi.
Đấy là một quán lẩu xiên nguội mới mở gần đấy.
Lẩu xiên nguội, chính là các loại xiên không nấu bằng lửa.
Thịt bò, lòng lợn, lòng vịt, xương sườn, thịt nguội, khoai tây, măng tây, củ sen, đậu phụ, trứng cút… Hai dãy tủ đông đựng đầy những xiên thịt và rau củ được xâu bằng que tre.

Phương Hoành Tiệm áng theo sức ăn của đám trai tráng này, lấy đồ ăn rồi đưa cho nhân viên để họ mang ra bếp nấu.

Nấu xong, họ bỏ xiên tre vào một cái âu sắt lớn, rồi đổ thứ nước canh cay nồng thơm nức mũi ngập đầy nửa âu, thế là ăn được rồi.

tho-sua-giay-121-1.jpg


(Lẩu xiên nguội, một biến thể của lẩu xiên nóng.

Đây là một món ăn cay đặc trưng vùng Tứ Xuyên.

Vì để xiên nguội xong mới ngâm trong súp cay nên người ta gọi nó là lẩu xiên nguội.)
Uống một ngụm canh ăn một xiên, rồi làm hớp bia lạnh, quả thực là một món ăn đêm khoái khẩu cho mùa Hè.
Lúc này, Phương Hoành Tiệm đã gọi món xong quay lại, tình cờ thấy cảnh em mình đang hóa rồ, anh vội vàng giữ người ta lại.
“Anh ơi ~!”
Chàng trai bình thường rất cục súc giờ lại héo queo như quả cà tím gặp sương giá.

Cái đầu to cộ nện thẳng lên vai Phương Hoành Tiệm, anh chàng khóc lóc kể lể với anh, “Em bị quây!”
Lão Nhiếp và Lão Long đáng ghét lắm! Mẹ nó, lần nào cũng chỉ chăm chăm tẩn mỗi anh chàng!
Dù anh chàng có mũ 3 giáp 3 cũng không đỡ nổi á!

tho-sua-giay-121-2.png


tho-sua-giay-121-3.png


(Giáp lv3 và mũ lv3, 2 vật phẩm có sức chứa và khả năng chống đòn cao nhất Pubg)
Dù không quan sát tận mắt, Phương Hoành Tiệm vẫn đoán được chuyện là thế nào.

Anh lấy làm buồn cười nhéo tai đứa em mình, “Đáng đời!”
Nói thì nói vậy, nhưng anh vẫn nương màn đêm, nhẹ nhàng xoa mái đầu hơi rầu rĩ của Lương Tam, “Thôi nào, lớn đùng rồi mà còn làm nũng.”
“Đói rồi đói rồi, đi ăn thôi!”
Tần Thiên phởn chí nhét điện thoại vào bộ đồ áo liền quần của anh Long, siết chặt tay anh bước về phía trước, “Yeah, hôm nay anh Lương với Đông Đông khao tuốt.

Anh Long này, lát mình phải ăn nhiều vào ha!”
“Ừ.” Người đàn ông cao lớn bên cạnh cậu đáp hùa theo.
“Tri Tri đói chưa?” Nhiếp Chấn Hoành cũng kéo Lâm Tri đứng dậy, dắt cậu đi bên cạnh.
“Một xíu thôi ạ.” Lâm Tri khoa tay nhẹ, rồi hướng mắt về cái chân trái hơi lê lết của anh Hoành.
“Ngoan, anh không mệt đâu.” Sau mấy năm phục hồi chức năng, chân của Nhiếp Chấn Hoành đã khá hơn rất nhiều, ngoài đi hơi cà nhắc, thì ngồi xổm lâu cũng không hề hấn gì.
“Vâng ạ.” Bấy giờ Lâm Tri mới yên lòng, cậu sóng vai bên người đàn ông, đi về hướng con đường sáng đèn.
Người bị rớt lại sau cùng trong nhóm, chính là Vương Đông Đông mặt buồn rười rượi.
“Rốt cuộc hôm nay mình tới đây làm gì cơ chứ?”
Cậu chàng khóc không ra nước mắt, giậm chân, “Mắc gì vừa tốn công, vừa mất sức, vừa đi tong một món tiền thế này?!”
Cậu chàng liếc nhìn đám đàn ông ân ái trước mặt mình, cáu kỉnh móc di động ra, gõ chữ lọc cọc xả cơn tức cho một kẻ coi tiền như rác khác: “Này, ra ngoài ăn cơm đi! Tiện thể trả tiền hộ em!”
【END】.
 
Back
Top Bottom