Cập nhật mới

Khác THỊNH THẾ NỮ ĐẾ PHỤC THÙ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
222447137-256-k42958.jpg

Thịnh Thế Nữ Đế Phục Thù
Tác giả: chanhchanh2403
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

nữ chính trọng sinh để trả thù nam chính
đứa con tinh thần đầu tiên của mình nên mong mọi người ủng hộ và đừng đem đi đâu nhé💜🙆
love u❤



đi​
 
Thịnh Thế Nữ Đế Phục Thù
Chương 1


#ngôn

Thịnh thế Nữ Đế

"Haha, Tiêu Nghiên Dương, ngươi nghĩ ngươi xứng đáng ngồi trên ngôi hoàng hậu ư?"

"Tiêu Nghiên Dương, Lệ nhi không ngồi lên thì ngươi cũng đừng hòng"

"Lạc Ảnh Quân, ta làm gì có lỗi với chàng ư, tại sao lại đẩy ta đến mức đường cùng"

"Quân~ nàng ta đổ lỗi cho chàng kìa"

"Lạc Ảnh Quân, ta vì ngươi mà làm mọi thứ, hóa ra ngươi là con người vong ân bội nghĩa đến thế".

Nước mắt giàn giụa trên gương mặt xinh đẹp kia, trông thật tàn tạ

Hàn Tuyết Lệ cúi người xuống, tay bóp chặt cằm của Tiêu Nghiên Dương, bắt cô phải nhìn thẳng vào ánh mắt kiêu ngạo của nàng ta

"Tại vì ngươi là công chúa Thần Nguyệt quốc, vì ngươi quá ngu ngốc, lợi dụng kẻ không biết điều càng được nhiều lợi ích"

"Lạc Ảnh Quân, ngươi giết con ta còn chưa đủ hay sao, động vào hoàng tộc của ta làm gì" Giọng nói xen lẫn bi thương cùng hận thù vô hạn

"Đừng có nói nhiều với nàng ta làm gì, ban cho nàng ta rượu độc"

"PHỤNG THIÊN THỪA VẬN

HOÀNG ĐẾ CHIẾU VIẾT

Hoàng hậu Tiêu thị, mưu đồ bất chính, lòng dạ nham hiểm, độc ác, đố kỵ ,hãm hại phi tần mang thai, tội trạng nhiều không thể kể hết, nay trẫm ban chết"

...Ta, cả đời này rời bỏ quê hương đến hòa thân chỉ vì chàng, giết hại phụ hoàng, ca ca , chỉ vì chàng, nghe lời chàng tàn sát hàng trăm bách tính, cũng vì chàng mà phản bội Thần Nguyệt quốc, khiến cả hoàng tộc tắm trong bể máu...

Rốt cuộc, cũng chỉ vì chàng, nhưng ta nhận lại được gì,lời hứa yêu ta cả đời, hứa phong ta làm hoàng hậu hay những lời hứa đó dành cho Liễu phi???

Là ta sai hay chàng sai, là ta, tất cả tại Tiêu Nghiên Dương này, Tiêu Nghiên Dương ta vì chàng làm bao chuyện trái lương tâm, không thể dung thứ

Bên bờ sông Vong Xuyên,ta cũng quyết trọng sinh lần nữa

Sống lại một lần nữa, trả thù cho hoàng tộc của ta, quê hương của ta, con trai của ta và hơn hết là Tiêu Nghiên Dương này

Lạc Ảnh Quân

Hàn Tuyết Lệ

Nợ máu thì phải trả máu, nợ mạng thì phải trả mạng, ta...ghê tởm các ngươi, ta phải sống lại để kéo các ngươi xuống địa ngục bầu bạn vs con trai của ta

Trời cao có mắt, Tiêu Nghiên Dương này sẽ trở lại

Ủng hộ đi nha, ❤
 
Thịnh Thế Nữ Đế Phục Thù
Chương 2


Lãnh cung Nam Duật quốc

Nữ nhân mặc y phục mỏng tang ngồi giữa chính gian ,đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, trên tay ôm đứa trẻ khoảng 3 tuổi đang ngủ

Đứa trẻ đó cũng tàn tạ không kém, cũng chỉ mặc y bộ áo mỏng dù trời đang giữa tháng 2, tuyết rơi dày đặc bên ngoài

Hơi thở phả ra từng cơn lãnh lẽo, tính ra cô đã vào đây khoảng 1 tháng rồi

Khẽ vuốt tóc đứa trẻ, lại đưa tay sờ cái má phúng phính của nó, cô khẽ thì thầm:

-Kiệt nhi của ta, mẫu hậu thật vô dụng, ta chịu khổ được, nhưng còn con thì làm thế nào đây?

Bỗng cánh cửa mở ra, một cung nữ chạy vào bẩm báo, đôi mắt đẫm lệ, quỳ xuống trước mặt cô

-Công chúa, không xong rồi, Hoàng thượng nghe lời Liễu quý phi, cho rằng Thái tử không phải là con của Hoàng thượng, nay...

Hân nhi chưa nói xong, của Lãnh cung lại một lần nữa bật mở, nam nhân mặc hoàng bào, bên cạnh là nữ nhân trang điểm diễm lệ cùng với một số binh lính tiến vào

-Bắt thứ nghiệt chủng kia lại cho ta

Quân lính tiến tới, giằng đứa trẻ ra khỏi người cô, đứa trẻ cũng vì thế mà bật khóc

-Hoàng thượng, công chúa một lòng với người, người không thể tin Liễu quý phi được - Hân nhi nắm lấy hoàng bào của hắn, ra sức cầu xin

-Ý ngươi là bổn cung vu oan hoàng hậu???

-Nô tì...

Hân nhi chưa kịp nói xong, hắn đã rút thanh kiếm chém đứt cổ Hân nhi

-HÂN NHI.

Cô gào thét trong vô vọng, trước mặt là Liễu quý phi đang rất đắc chí.

-Lạc Ảnh Quân, đồ cầm thú nhà ngươi, Hân nhi chỉ là một nô tì, hà cớ gì ngươi phải giết cô ấy

-Câm miệng lại, ngươi không đủ tư cách phán xét trẫm

-Ta phán xét ngươi?

Ta còn muốn nguyền rủa ngươi nữa kia kìa

Hắn chĩa mũi kiếm tới đứa trẻ đang khóc.

"Xoẹt"

Đứa trẻ ngã vật xuống trước mắt cô, máu tươi từ từ chảy ra, thấm đỏ cả nên gạch

Cô nhanh chóng chạy đến, bế đứa trẻ dậy:

-Kiệt nhi, mở mắt ra nhìn mẫu hậu đi, mẫu hậu xin con đấy...

Mắt của cô giờ chỉ toàn huyết lệ, cô quay lại nhìn đôi nam nữ, buông lời lạnh lùng

-Lạc Ảnh Quân, ta nhìn nhầm ngươi rồi
 
Thịnh Thế Nữ Đế Phục Thù
Chương 3


Lãnh cung Nam Duật quốc

Đôi mắt đỏ ngầu của Tiêu Nghiên Dương hướng về hắn

-Lạc Ảnh Quân, ta nhìn nhầm ngươi rồi

Liễu quý phi thấy thế liền đắc ý, nàng ta cong môi thể hiện rõ nụ cười khinh bỉ

-Tỷ tỷ, tỷ cũng đừng trách ta, là do tỷ quá ngu ngốc thôi

Ngu ngốc?Đúng vậy, là do Tiêu Nghiên Dương ngu ngốc cả đời tin hắn.

Là do cô ngu ngốc tin hắn khiến mình thành kẻ chính tay giết chết hoàng tộc của mình

Tiêu Nghiên Dương khụy xuống, từng giọt nước mắt rơi tí tách xuống sàn, cô khóc

-Đừng nói nhiều nữa, ban cho cô ta rượu độc

Khay rược độc nhanh chóng được đứa đến trước mặt, cô với tay nhấc một ly, bên trong chiếc ly trắng là một thứ nước màu đen

/Ta...Tiêu Nghiên Dương này, cả một đời nhẹ dạ cả tin, nhận giặc làm bạn, gián tiếp hại chết con cùng phụ mẫu, ca ca.

Nếu có kiếp sau, chính ta sẽ trả thù cho mọi người/(suy nghĩ)

Đua ly rượu đến gần miệng, ngửa cổ uống cạn, cô nhìn Lạc Ảnh Quân bằng ánh mắt bi thương xen lẫn hận thù

-Kiếp này coi như phu thê chúng ta đã trả hết duyên nợ

Nói rồi từ từ ngã xuống

Cùng năm đó, Hoàng thượng ra chiếu rằng Hoàng hậu bị bệnh mất tẩm cung

Tuyết lại rơi rồi

_ _ _ _ _ _ _ _ _..........................

Phượng Tê cung

Nữ nhân mặc phượng y nằm trên giường, gương mặt có phần hơi nhợt nhạt nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái lạ thường

-Công chúa, người tỉnh rồi

Tiêu Nghiên Dương từ từ mở mắt, bắt gặp Hân Nhi, cô vội ngồi dậy, nắm lấy bả vai nàng ta lắc mạnh

-Hân Nhi, có phải em không, có phải em không😲?

Hân Nhi khó hiểu nhìn cô, công chúa bị rơi xuống nước nên đầu óc không bình thường à, lại sờ tay lên trán cô

-Công chúa, người làm sao thế???

Tiêu Nghiên Dương cầm tay Hân Nhi tát mạnh vào mặt, đau quá, không phải là mơ

!!!

/HAHAHA, TIÊU NGHIÊN DƯƠNG TA ĐÃ TRỞ LẠI, ĐÚNG LÀ TRỜI CAO CÓ MẮT/

-Công chúa...công chúa...

-Khụ, ta không sao, mà tại sao ta lại nằm trên giường thế?

-Công chúa, không phải người mất trí rồi chứ, Liễu tần đẩy người xuống nước mà

Đúng rồi, kiếp trước, cô bị Hàn Tuyết Lệ đẩy xuống nước, sau đó liền bị ốm và Lạc Ảnh Quân trao quyền quản lý lục cung cho nàng ta, thế là nàng ta danh chính ngôn thuận có quyền quản lý hậu cung
 
Thịnh Thế Nữ Đế Phục Thù
Chương 4


Tiêu Nghiên Dương là Lục công chúa, xuất thân từ Thần Nguyệt quốc, mẹ là Quý phi được sủng ái trong hậu cung, cữu cữu là Thừa tướng đương triều nhiều năm cống hiến,vì thế, thân phận và gia thế không hề tầm thường.

Năm 16 tuổi, cô sang đây với danh phận là Nguyên Hy công chúa sang Nam Duật quốc hòa thân, trở thành Thái tử phi, Hân Nhi là thị nữ bồi giá của cô.

Hàn Tuyết Lệ là cháu gái Thượng thư Hàn Ôn, xuất thân cũng không hề thấp kém, ngày nhỏ thường xuyên vào cung chơi đùa vs Lạc Ảnh Quân, có thể gọi 2 người là thanh mai trúc mã.

Lạc Ảnh Quân là Đương kim Thái tử, mẹ hắn chết từ lúc hắn lên 5 tuổi, chính tay Hoàng hậu nay là Thái hậu bế về cung nuôi dưỡng, có một tuổi thơ không mấy bình an vì phải sống dưới sự quản giáo khắt khe của Thái hậu.

_ _ _ _ _ _ _ _.......................

Ngay từ đầu, hắn đã kịch liệt phản đối cuộc liên hôn này, một lòng muốn đưa Hàn Tuyết Lệ lên làm Thái tử phi, nhưng vì thánh chỉ ban xuống, hắn đành chấp thuận lấy cô, còn Hàn Tuyết Lệ không còn cách nào khác đành phải lui về làm trắc phi

Buổi lễ thành hôn của hắn và cô được chứng kiến bởi hoàng tộc hai bên, cùng hành trăm bách tính

"Nhất bái thiên địa"

"Nhị bái cao đường"

"Phu thế giao bái"

"Đưa vào động phòng"

Đêm tân hôn, hắn giở khăn trùm đầu, nhìn kĩ gương mặt cô, cũng có vài phần con đẹp nhưng trong lòng hắn chỉ có Lệ Nhi

Còn cô, ngay từ lần gặp đầu tiên, dung mạo khôi ngô của hắn đã đoạt lấy hồn cô, khiến cố cứ thế làm một con cờ cho hắn chỉ bảo, gây nên tai họa cho cô lẫn hoàng cung Thần Nguyệt quốc

_ _ _ _ _ _ _ _ _.........................

Phượng Thê cung

Tiêu Nghiên Dương từ từ ngồi dậy, vươn vai mấy cái, Hân Nhi bê chậu nước ấm, giặt sạch khăn mặt đứa cho cô.

/Ta đã trở lại rồi đây, Hàn Tuyết Lệ, ngươi là nhân vật đầu tiên của ta/

Tây Uyển cung

Liễu tần ngồi trên bảo tọa ngay chính giữa điện, gió hiu hiu thổi làm bay mấy sợi tóc của Hàn Tuyết Lệ , bên cạnh là Trân Nhi ngồi bên cạnh đang bóp chân cho nàng ta, bỗng từ đâu một tên tiểu thái giám đi vào bẩm báo

-Nương nương, Hoàng hậu tới ạ

-Cô ta thân thể yếu ớt đặt chân đến Tây Uyển cung làm gì nhỉ, bị bệnh không ở yên một chỗ đi

Nàng ta ngáp dài

Ai không vote ta chém, vote đi, thương❤
 
Thịnh Thế Nữ Đế Phục Thù
Chương 5


Tây Uyển cung

-Bổn cung có bị bệnh hay không thì cũng phải đến để cảm ơn Liễu tần đã quản ly lục cung trong thời gian ta bị bệnh chứ, nay khỏi bệnh ta đến lây lại quyền quản lý của ta

Nữ nhân mặc bộ đồ màu xanh nhạt, trên đầu cài chiếc trâm ngọc bích đầy quý giá, đôi môi anh đào được tô chút son nhẹ, tuy hơi giản dị nhưng cũng không thể nào lấn át khí chất sang trọng của Tiêu Nghiên Dương

-Hoàng hậu nương nương đang bị bệnh, chay đến cung tần thiếp làm gì

-Hỗn xược, gặp bổn cung không lo hành lễ

Nàng ta cắn môi, trước giờ được sủng ái, chèn ép không ít các phi tần khác, ngay cả cô kiếp trước cũng phải nể nàng ta vài phần, nhón gót xuống ghế, nàng ta hành lễ với cô:

-Tham kiến Hoàng hậu nương nương

Bước lên ghế chủ vị Tây Uyển cung, cô lên tiếng

-Lâu nay bổn cung bị bệnh khiến Liễu tần phải quản lý hậu cung thay, giờ đã khỏi bệnh, nay đến lấy lại phượng ấn, quyền quản lý của ta

Hàn Tuyết Lệ quay lại, trừng mắt nhìn cô:

-Nương nương, hoàng thượng chưa có lệnh trao lại quyền quản lý cho người, mong người đừng ăn nói hồ đồ

-Bổn cung ăn nói hồ đồ?Xem ra Liễu tần vượt quá phận rồi , bổn cung là chính thất, ngươi chỉ là tần phi, lâu nay ngươi giúp ta quản lý hậu cung rất tốt, nhưng phượng ấn thì phải thuộc về ta

Nói rồi, phượng ấn đã lấy lại, cô lại cùng cung nhân bước ra ngoài Tây Uyển cung, không kịp để cho Hàn Tuyết Lệ nói lấy một lời.

Dưỡng Tâm điện

-Hoàng thượng, Liễu tần cầu kiến

Nam nhân dung mạo khôi ngô, mặc áo hoàng bào ngồi trên ngai vàng thêu hình rồng, ánh lên hào quang, tư thế uy nghi ngồi trên long ỷ khiến người ta không khỏi ngưỡng mộ, hắn đang phê duyệt tấu chương thì nghe tiếng ái phi cầu kiến vội cho vào

Hàn Tuyết Lệ bước vào, dáng đi uyển chuyển từng bước ngồi lên đùi hắn, trong cung thì chỉ có một mình nàng ta mới dám làm như vậy

-Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương hôm nay đến chỗ thần thiếp lấy lại phượng ấn

-Hửm, hoàng hậu khỏi bệnh rồi ư??

-Dạ.

Nàng ta thì thầm chỉ đủ cho hắn và nàng ta nghe

-Nàng đến Phượng Tê cung nói hoàng hậu giao trả lại phượng ấn đi, nhắc nàng ấy nghỉ ngơi cho tốt rồi hẵng quản lý hậu cung

Nàng ta nhếch môi cười, nụ cười chưa đầy sự nham hiểm

Vote đi nha❤
 
Thịnh Thế Nữ Đế Phục Thù
Chương 6


Phượng Tê cung

Tiêu Nghiên Dương nằm dài trên chiếc ghế bằng gỗ quý được chạm khắc tinh xảo, với tay lấy một quả nho bỏ vào miệng, mùa hè nóng bức khiến cô chẳng muốn làm gì.

Đột nhiên thái giám Phượng Tê cung vào thông báo:

-Nương nương, Liễu tần cầu kiến

/Ahh~đã không nhịn được rồi sao/ Đôi môi anh đào khẽ nhếch lên

-Cho vào đi

Hàn Tuyết Lệ phong thái uy nghi, kiêu ngạo bước vào chính điện, thấy cô đang nằm, nàng ta nhíu đôi lông mày rồi cất tiếng:

-Phiền tỷ tỷ giao trả lại phượng ấn cho nuôi, tỷ tỷ mới khỏi bệnh, không nên vì chuyện hậu cung mà lao lực quá sức

Đôi mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ xen lẫn cợt nhả của cô chiếu thẳng vào nàng ta, kiếp trước, vì chuyện này mà khiến cô bị giam cầm trong Phượng Tê cung lộng lẫy này, phi tần thấp hơn cũng dè bỉu

-Chuyện hậu cung là của bổn hoàng hậu,đến lượt ngươi quản ư?

-Tỷ tỷ, muội không muốn nói nhiều, đây là mệnh lệnh của hoàng thượng

-Hân Nhi, đi vào lấy phượng ấn ra đây

Hàn Tuyết Lệ khẽ cười thầm trong lòng, rốt cuộc phượng ấn cũng phải thuộc về nàng ta

Tiêu Nghiên Dương đứng dậy, đi lại về phía Liễu tần, cùng lúc đó, Liễu tần với anh mắt mong chờ thứ phượng ấn, tau đang định với ra lấy phượng ấn

"Bốp"

Liễu tần ngã xuống nền nhà, một má bên phải đỏ lựng,in cả dấu tay của cô

-Ngươi dám tát ta???

-Chẳng qua chỉ là một tần vị nhỏ nhoi mà dám đòi phượng ấn của bổn cung, ta thấy ngươi quá phận rồi đây

Hàn Tuyết Lệ như không tin vào mắt mình, rõ ràng trước nay cô ta rất yếu đuối, Lạc Ảnh Quân chỉ quát một tiếng đã co rúm, tại sao hôm nay dám tát cả nàng ta

-Kể từ hôm nay, bổn cung sẽ chấn chỉnh lại hậu cung, ai trái mệnh, lập tức xử phạt, ban xuống cho tất cả các phi tần

Tiêu Nghiên Dương ngồi xổm xuống, đưa tay bóp chặt lấy cằm của nàng ta, bắt Hàn Tuyết Lệ phải nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa ấy

-Nghe rõ cho bổn cung, lần này bổn cung tha, lần sau, nếu quá phận, Lạc Ảnh Quân cũng chẳng cứu nổi ngươi đâu

Cô đứng dây, phủi tay rồi nói lớn

-Kéo Liễu tần ra ngoài, đừng để bổn cung chướng mắt

Vote đi, thương ha
 
Thịnh Thế Nữ Đế Phục Thù
Chương 7


Hàn Tuyết Lệ ấm ức ôm má đỏ ửng ra ngoài, nàng ta vừa đi vừa quệt nước mắt, bước nhanh đến Càn Thanh cung, nơi Lạc Ảnh Quân ở

-Hoàng thượng, Liễu tần cầu kiến

-Cho nàng ấy vào

Liễu tần một bung tức giận đi vào gặp hắn, vừa thấy nàng ta, hắn vội bỏ quyển tấu chương xuống, ôm nàng ta đặt lên đùi, giọng điệu cực kì yêu thương sủng nịnh:

-Làm sao nàng khóc, nói cho trẫm nghe

Liễu tần ấm ức một hồi mới kể cho hắn, khuôn mặt xinh đẹp đầy những giọt nước mắt lấp lánh như pha lê khiến thánh nhân cũng phải động lòng trắc ẩn, đúng là "lê hoa đái vũ"

(Bạn nào muốn biết cậu tục ngữ trên là gì thì tự sợt gu gồ nha)

-Hoàng hậu nương nương tát thần thiếp, chỉ vì thần thiếp đòi phượng ấn

Hắn ngạc nhiên, bình thường cô yếu đuối lắm cơ mà, cứ hễ hắn quát là cô lại sợ rúm ró người lại, nay lại cả gan đi tát ái phi của hắn, có khi nào bị rơi xuống nước xong tính tình thay đổi ư???

Phượng Tê cung

Nằm hoài mãi cũng chán, chi bằng dậy đi tản bộ cho xương khớp chắc chắn lên, lại được hít khí trời , dù gì cũng đang là buổi sáng.

Nghĩ là làm, cô liền kéo tay Hân Nhi ra Ngự Hoa viên

Ngự Hoa viên

Trời mùa hè nhưng dạo trong Ngự Hoa viên lại rất là mát.

Thảm cỏ xanh mượt, hoa thược dược, hoa mẫu đơn, hoa oải hương,....

Tất cả đều rung rinh trong gió.

Gió đưa hương hoa thơm cả một Ngự Hoa viên

Bất chợt, một nam nhân mặc áo màu xanh lục đang đi đối diện cô.

Người ấy có dung mạo khôi ngô, đôi mắt chim ưng đen tuyền, mái tóc được búi gọn gàng, phong thái nhàn nhã, thư thả.

Trên tay cầm chiếc quạt phẩy nhẹ, trông rất anh tuấn.

Cô nhìn trông rất quen, nhưng không nhớ nổi

-Vi thần tham kiến hoàng hậu nương nương

Cô còn đang đơ ra thì Hân Nhi bên cạnh nhắc nhở

-Công chúa, công chúa

-À, ừ, miễn lễ

-Hôm nay hoàng hậu nương nương lại có nhã hứng đến Ngự Hoa viên chơi nhỉ, vừa hay vi thần cũng đến đây

-À, uhm, ta có việc, ngài cứ thong thả

Đi ra khỏi Ngự Hoa viên, cô mới ghé tai Hân Nhi hỏi

-Hân Nhi, ai vậy

-Công chúa, người quên rồi sao, đó là Nhiếp Chính vương , Lạc Ảnh Thiên mà

Nhớ rồi, quả thật đời trước, cô có gặp Nhiếp Chính vương trong một số lễ hội, hắn vô cùng tài giỏi, được các tiểu thư danh giá để mắt, muốn lấy làm chồng nhưng hắn từ chối tất cả, mọi người đồn rằng hắn có người trong lòng, hoặc hắn có nam sủng

(Ý chỉ Nhiếp chính vương bede đó)

-Thôi hồi cung đi

Đợi cô đi được một đoạn, Lạc Ảnh Thiên lấy từ trong tau áo một chiếc trâm hoa bằng vàng

-Nàng vẫn không thèm nhìn mặt ta sao???

Đoán xem ai là nam chính nhé

Vote đi tui mới có động lực viết truyện ❤💜😼🙆
 
Thịnh Thế Nữ Đế Phục Thù
Chương 8


Phượng Tê cung

Hân Nhi đứng sau chải tóc cho cô, mái tóc suôn mượt xõa ngang lưng, tháo hết mấy thứ trâm cài nặng trịch, cảm thấy đầu óc dễ chịu hơn hẳn.

Bây giờ là giờ các cung đang nghỉ chưa, không gian yên tĩnh bao trùm cả hoàng cung, thỉnh thoảng cũng chỉ nghe thấu tiếng chím hót ngoài sân, mặt trời vẫn tỏa ánh nắng, nhưng gắt hơn buổi sáng

-Công chúa, sáng nay người làm sao thế, đến Nhiếp Chính Vương cũng làm như không biết là sao

Hân Nhi này lạ thật, Nhiếp Chính Vương với cô cùng lắm kiếp trước chỉ gặp có vài lần, cô càng không để ý đến hắn, lần này trọng sinh càng không biết gì

-Em kể ta nghe về vị Nhiếp Chính Vương ấy đi

-Ngài ấy là đệ đệ của hoàng thượng, mặc dù không cùng một thân mẫu sinh ra, nhưng chơi thân như ruột thịt, dần dần rồi trở thành huynh đệ thân thiết, em cũng chỉ nghe được một vài cung nữ nói như vậy, chứ không biết tường tận, nghe nói mẫu phi của Nhiếp Chính Vương là do Thái hậu hại cơ ạ

Theo lời Hân Nhi kể thì tên vương gia này rất có này rất có địa vị trong lòng Lạc Ảnh Quân, nhìn cách hắn tự do đi lại trong hoàng cung thì đủ hiểu

Dưỡng Tâm điện

Lạc Ảnh Quân ngồi ở ngai vàng trong Bình Thanh cung (điện phụ) đọc sách, mọi thứ đều yên tĩnh, trầm mặc

-Hoàng thượng, Nhiếp Chính Vương gia cầu kiến ạ

Đặt quyển sách xuống bàn, hắn trực tiếp ra sảnh điện đón Lạc Ảnh Thiên vào trong

-Đệ đến rồi đấy à??

Vẻ mặt Lạc Ảnh Quân rất niềm nở,như thể hắn chưa được gặp Nhiếp Chính Vương đã lâu không gặp, vỗ vai Lạc Ảnh Thiên rồi cả hai cùng bước vào trong điện, xem ra tình cảm anh em rất thân thiết

An Thọ cung

-Thái hậu, người tỉnh rồi ạ??

Người phụ nữ trung niên khoảng 55-60 tuổi đằng sau bức rèm bằng lụa ngồi dậy, tay với đến kéo chiếc rèm ra

Dù đã bước sang tuổi gần về chiều nhưng dấu vết thời gian như không đọng lại trên mặt bà.

Khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt từ bi, bà ăn mặc rất giản dị nhưng đủ toát lên vẻ quý phái.

Trên tay luôn cầm chuỗi phật châu quý giá thỉnh từ Tây Trúc về.

-Tần Thiển, hoàng đế đang ở đâu??

-Bẩm, hoàng thượng đang ở

Bình Thanh điện chơi cờ với Nhiếp Chính Vương ạ

Đôi mắt Thái hậu từ hiền từ bỗng nhiên trầm xuống

-Lại cái thứ nghiệt chủng ấy, sao không chết cùng mẫu phi đi

Xem ra Thái hậu có mỗi thâm thù rất lớn đối với Lạc Ảnh Thiên

Vote đi nha😼❤
 
Back
Top Bottom