Cập nhật mới

Khác Thiếu nữ phù thuỷ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
349277080-256-k61960.jpg

Thiếu Nữ Phù Thuỷ
Tác giả: macaronnie_pz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: historical, drama, hư cấu, báo thù

Tác giả: macaronnie_pz
Nhân vật chính: Anna Scarlett (Sorian Lector)
Giới thiệu:

Anna Scarlett là một cô bé vô cùng xinh đẹp sống cùng mẹ trong thị trấn Soveor, nơi có dòng suối hiền hòa len lỏi vào bánh xe nước bằng gỗ.

Có bác Thomas rất-rất ư yêu chiều em.

Bác luôn chào đón em với nụ cười nhân hậu, hoặc là vài chiếc bánh ngọt từ cửa tiệm nhỏ của bác.

Anna có ước mơ rằng mai đây em sẽ trở thành một cô phù thủy nhỏ, ngao du khắp mọi nơi và đem lại niềm vui cho mọi người.

"Vì mẹ đã nói, các phù thủy đều xinh đẹp.

Họ cũng có màu tóc giống như em đấy."



vintage​
 
Thiếu Nữ Phù Thuỷ
Chương 1: Một bụm máu trào ra từ miệng đứa con gái mới lớn


Một bụm máu trào ra từ miệng đứa con gái mới lớn như Josephine là nỗi ám ảnh đối với thằng con trai đang độ choai choai như David.

Ngoại trừ đống tàn nhang mà thằng con trai tuổi dậy thì nào nhìn cũng phát tởm, Jo là đứa đẹp nhất nhì đám con gái giỏi đong đưa.

Bản năng đàn ông trỗi dậy phía dưới tụi con trai kêu gào một sự giải thoát, tựa như giải phóng một thứ sức mạnh kỳ lạ mà chủ nô thà nhắc đến giải phóng nô lệ còn hơn nhắc về nó trước mặt người khác.

Thằng cha David phang vào đầu con bé vài cái bằng xà beng của cha hắn, nhưng khốn nỗi, nó cũng sượt qua vết thương.

"Quái thật!

Làm thế nào nó có thể sượt qua vết thươ-"

Đau quá.

Con chó đẻ Josephine...!

Tấm lưng chà bá của David đổ cái uỳnh vào đống gỗ lận cận như vụn gỗ từ chợ Điêu khắc.

Hắn túm lấy tóc Josephine, nhưng chỉ là túm thôi, vì hắn đâu có ngu mà giật.

David thấy lực răng từ từ giảm nhẹ, hắn chắc mẩm con Jo đã lịm đi sau khi máu từ đầu nó rỉ xuống qua làn tóc xoăn tít, theo bạnh cằm rớt xuống cái váy rẻ rách của nó.

Hắn khều khều cái đầu Jo ra, mồm văng vài câu chửi thề, cũng không dám chửi lớn, bức vách gỗ ẩm mốc này sẽ không để một chút âm thanh nào bị chặn trong căn chòi này.

Josephine nằm phịch xuống đống rơm khô quắt, hay chính xác hơn cái xác của Jo đã vĩnh viễn bám trụ tại nơi này.

David sau khi cầm máu, hắn tự nhủ sẽ không bao giờ dính dáng tới mấy con đàn bà nhà Andrewiner.

Miệng Jo há mở, David chỉ vừa đem cặp mắt tin hin lướt qua đã thấy váng đến tận óc.

Một phần dương vật của hắn vẫn ở trong miệng Josephine.

Sức nặng của cục thịt máu nhầy nhụa và tanh hôi ấy ép lệch một bên má Josephine khi tư thế của cái xác là nghiêng hẳn sang trái, mùi xộc lên làm hắn toan nôn mửa.

Bình tĩnh nào David Storchurch, đây là của quý của mày đấy!

Da thịt của mày đấy!

Dừng cái suy nghĩ ói lên mặt con Jo ngay!

David ngồi thở hồng hộc như trâu, lết vài bước gượng gạo nhưng bản thân hắn cũng biết đã khá trễ để có mặt tại buổi hẹn của cô Saron rồi.

Vậy là hắn ngồi thừ ra đó, đầu dựa vào cột, mái đầu cọ cọ vào cuộn dây thừng cộm lên sau gáy.

Trông đến là nực cười.

Vừa cố nhịn đau, hắn lại nghĩ về chuyện vừa nãy, và cố vận dụng hết trí thông minh đã bỏ lại gần hết trong bụng mẹ hắn từ lúc mới sinh, vắt óc nghĩ cách lấp liếm cái chết của Josephine Andrewiner.

Hắn định bụng ra suối tắm rửa, cho sạch máu và hết mùi tinh dịch nồng nặc.

Nhưng nhìn con Jo cứ thấy sao sao ấy.

Nó lạ lắm.

Cảm giác rạo rực, dồn máu, thít cơ, ngay cả xúc giác cũng trở nên hưng phấn.

Đệt!

David hắn, vậy mà lại có tình ý với cái xác trước mặt.

Nói không ngoa thì hắn mới 17, đi làm cầm thú được chục năm nữa còn dư chán.

Thế là David làm cái chuyện mà thằng trai trẻ bạo gan nhất cũng không dám công khai - quan hệ với Josephine cả lúc còn sống sờ sờ và chết tím lịm.

Cô nàng Josephine được nuôi nấng đẫy đà, như con heo cái, sau khi bị mổ từng thớ thịt vẫn xóc nẩy lên theo từng cú thúc hùng hục đến từ vị trí kẻ ăn bám cha mẹ suốt 17 năm - David mặt lợn.

Xứng đôi vừa lứa lắm, đám trẻ nít ranh!

Núm vú của Josephine màu nâu nhạt, hơi đốm, ngực lại nõn nà, trắng bóc, căng phồng và chuyển sang đỏ ửng...

David hít nhe một hơi, lại dỏng tai nghe ngóng động tĩnh.

[Nhà Saron - phía sau cánh đồng lúa mì]

Vườn hoa cẩm tú cầm màu tím nhạt, pha trộn đôi phần trắng ngà.

Hoa đè lên những bụi cỏ rậm, khóm lá xanh rờn mà Saron đã mất công tỉa tót.

Gió lướt qua, mang nắng nhẹ và hương hoa từ nhà bên cạnh chạy ào sang.

Cây cỏ rung rinh đón nắng.

Saron chăm cẩm tú cầu như con của mình vậy, chỉ tiếc loài hoa này chẳng có hương thơm.

David chỉ luôn mặc định vườn hoa nhà Saron giống một người đàn bà màu tím đang hẩy hông trên cơ thể một gã to con màu xanh.

Có lần buột miệng nói ra mà mẹ hắn mắng chửi té tát.

Nhưng David hay ông bà Storchurch không phải nhân vật chính trong buổi hẹn của nhà Saron.

Mà là cô bé Anna Scarlet.

Chỉ khoảng chốc lát trước đó, Anna ngân nga hát bài 'Chú vịt con tao nhã' của nhạc sĩ Solluis.

Cô bé chải đi chải lại mái tóc, phân vẫn giữa nơ xanh và nơ hồng, tất màu be hay tất chấm bi trắng.

Điều này làm mẹ cô bé, cô Saron gần như phát bực - đấy là theo bà ấy nói thế, còn Anna vẫn lúi húi chỉnh lại lọn tóc trễ xuống trán, lom khom tìm một cuốn từ điển thật dày dưới sàn, đặt sao cho vừa khớp chỗ em chắc chắn sẽ nhảy xuóng từ chiếc ghế bành.

Một...

Hai ba!

Saron cũng không muốn quản lý Anna quá nghiêm khắc, nhất là khi cô bé đang trong độ tuổi, ừm, biết làm đỏm.

Cũng ra dáng thiếu nữ ra phết chứ, không phải bé gái 8 tuổi nào cũng biết đỏm dáng đâu.

Chờ hơi lâu một tí, nhưng thành quả chắc chắn phải khiến hơn bốn chục con mắt trầm trồ.

Anna quả thật rất hút mắt người nhìn.

Từ phong thái cho đến ánh mắt bừng sáng, không ai có thể đoán rằng cô bé đến từ một vùng quê hẻo lánh ở Scottlaend.

Saron mở cửa.

Ánh nắng chan hòa tràn vào trong căn phòng vốn đã rất ấm cúng.

Khăn trải bàn kẻ màu xanh lá cây, rổ cà chua bi còn đẫm nước óng ánh.

Bình hoa hướng dương yên vị bên bức tranh ngẫu hứng của hai mẹ con và thảm trải sàn có tua rua cũng là Saron mua mẫu Anna chọn theo tiêu chuẩn của mẹ.

Saron khịt mũi mỗi khi nhận được lời khen từ các bà nội trợ trong thị trấn.

Cô nổi danh ở vùng này là người phụ nữ nội trợ mà.

À, Anna cũng giúp mẹ đấy nhé!

Được rồi, Anna, bước ra đi nào!

Mọi người đang chờ con đấy.

"Vâng thưa mẹ yêu!!!"
 
Thiếu Nữ Phù Thuỷ
Chương 2: Hình ảnh người đàn bà cứ luẩn quẩn trong giấc mơ...


Thoáng chốc...

Hay chốc lát, hình ảnh người đàn bà loã thể cứ luẩn quẩn trong giấc mơ của David, kêu gào hắn ta trả mạng.

Máu từ hốc mắt tràn ngập ngụa, lẫn vào lỗ mũi và miệng như được bao bọc bởi lớp màng máu đặc, đỏ và tanh tưởi.

Sau đó, máu và tinh trùng từ đỉnh đầu trút xuống như mưa.

Màn mưa máu này, chính thức làm David choàng tỉnh.

Hắn còn nhớ như in hôm qua là sinh nhật con bé nhà cô Saron.

Hình như là--- Anna thì phải?

Hắn cũng không nhớ nữa.

Về cơ bản David không hứng thú với trẻ em.

Nếu Anna lớn hơn vài tuổi nữa, có khi lại làm hắn quên đi Josephine được chôn ở góc nhà thờ Mẹ.

Hơn nữa, hắn cảm nhận được khí tức quái gở từ con bé ấy.

Anna trắng trẻo xinh đẹp, nhưng hình như...

Hơi bị đẹp quá so với con gái Scottlaend thì phải.

Hắn mặc kệ.

Chừng nào Anna chưa đủ mười ba tuổi, hắn sẽ không thèm đụng vào con bé.

Bà Scortchurch và bà Amelia là họ hàng xa.

Ông cố nội của bà Amelia là gọi trưởng nam Scortchurch lúc đó bằng chú, vậy nên suy cho cùng Josephine và David cũng có chút huyết thống.

Mặc dù thế, hắn vẫn lo sợ.

Hắn đã giết người, nhưng điều tồi tệ nhất không phải là người ta phát hiện hắn giết Jo, mà là lý do hắn giết Jo.

"Đây là ngộ sát..."

David lẩm bẩm với chính mình, trong kho co rúm lại vì sợ.

"Mình đếch thể nói được hai đứa đã xích mích trước khi vào trận, sau đó Jo đã...

Cắn..."

David cứ thế đem vẻ mặt tái mét suốt đêm đó lang thang trong thị trấn, gặp ai hỏi cũng không đáp.

Chắc vì mải nghĩ làm sao để thoát tội.

Lần này, chỉ có Chúa mới giúp nổi hắn.

"Em giúp anh nhé?"

David nhìn xuống, một đứa nhóc mắt xanh, tay còn đang cầm một giỏ hoa đủ màu.

"Nhóc là Chúa sao?

À không không, anh..."

Hắn dụi dụi mắt, nhìn lại cô bé lần nữa.

"Nhóc là ai thế?"

Anna mỉm cười:

"Em là con gái cô Saron.

Nào, trông anh mệt mỏi quá, em có thể giúp gì cho anh không?"

David nhìn con bé không đáp.

Hắn đang xoay người bỏ đi, chợt nảy ra một ý tưởng điên rồ.

"...Nhưng mà, sao nhóc lại muốn giúp anh kia chứ?"

Hắn nghi hoặc hỏi.

Anna nhanh nhảu đáp:

"Vì mẹ em nói nếu muốn trở thành hình mẫu lý tưởng trong tương lai, em phải giúp đỡ mọi người!"

David cũng chẳng buồn nghĩ thêm.

Cơn buồn ngủ choán lấy nửa tâm trí hắn.

Hắn ra hiệu cho Anna đi theo mình về phía nhà thờ.

Josephine không có lấy một ngôi mộ tử tế.

David đưa cô bé đi xem hoa, sau đó giả vờ đùa giỡn.

Mười bảy năm nay hắn chưa từng gần gũi với trẻ con, lâu nay cũng bớt đi phần nào gánh nặng trong lòng.

Nhìn nụ cười rạng rỡ của Anna, nếu không phải do cơn ác mộng đêm qua, có lẽ giờ này cô bé đã nằm sõng soài trên cỏ, mặt dính đầy tinh dịch và bị hắn túm lấy cái eo nhỏ siết chặt mỗi khi David rên rỉ thoả mãn.

Anna cứ nghĩ David chỉ là một người thanh niên có chút nghịch ngợm.

Em hay nghe về chuyện phá phách của David từ hàng xóm, và bác Thomas đôi khi cũng phàn nàn vụ hắn ăn cắp bánh mì.

Nhưng em vẫn tin rằng trong mỗi con người đều chứa phần lương thiện.

"Có thật việc vui chơi sẽ giúp anh trông đỡ mệt mỏi hơn không?"

"Ừ, nhóc cũng thích chơi mà."

"Vậy chúng ta chơi thêm một lát nhé!

Em sẽ hái vài bó hoa nữa cho bác Thomas."

David làu bàu trong cổ họng.

Trong khi con bé này mải vui chơi thì hắn đang nghĩ làm sao để nhanh kết thân với nó.

Con đĩ Josephine, nếu không có mày thì tao đã không phải thế này...

"Về thôi, mai đi tiếp."

"Dạ?

Bây giờ về ấy ạ?"

"Ờ, nhanh lên."

Hắn hơi mất kiên nhẫn với trẻ con.

"Anh à, mai chúng ta lại đi chơi tiếp nhé!"

"Ờ."
 
Thiếu Nữ Phù Thuỷ
Chương 3: Bữa tối đáng nhớ của Anna


Cốc cốc.

Hay là kingg koong.

David đều thử cả gõ cửa và rung chuông, vẫn chẳng có lấy một ai ra mở cửa.

Hắn phát cáu, vung tay lên đập cửa, bỗng có tiếng lảnh lót của cô Saron:

"Tới đây tới đây!

Ủa David hả?"

"Vâng cô," David gãi đầu gãi tai "Cháu có chút thịt lợn đem đến biếu cô."

Saron đưa tay nhận lấy túi thịt cột bằng dây cót, xuýt xoa:

"Cảm ơn cháu nhé, David.

Cháu có muốn gặp Anna không?"

David lắc đầu rồi tìm cớ lỉnh đi ngay.

Saron vẫy tay chào tạm biệt không nghi ngờ gì.

Sau khi đóng cửa, Anna đang say sưa ngủ trên ba chiếc ghế con, dáng vẻ nhỏ nhắn ưa nhìn, hơi thở đều và nhẹ.

Saron im lặng hồi lâu, cất thịt vào tủ.

Cô rưới mật ong lên mẩu bánh mì còn sót lại trên bàn, ăn ngấu nghiến.

Vụn bánh lả tả trên mặt bàn, rớt một ít xuống tấm thảm mới giặt.

Nhưng Saron chẳng quan tâm.

Cô vào bếp nấu món xúp thịt cho đứa con gái yêu quý của mình.

"Saron à."

"Dạ dì Fredy?"

Bà già gọi từ ngoài cửa sổ.

Đó là một trong những họ hàng của Saron.

"Nhà cháu có thiếu thịt lợn không?"

"Không ạ, nhưng thưa dì, có chuyện gì sao?"

Bà già ngó ngang ngó dọc, cố nhướn người và cốt yếu là thò được cái mặt nhỏ thó lên cửa sổ:

"Ai đó đã đặt trước cửa nhà ta gói thịt khá to, nhưng tiếc là lão chồng ta vừa săn được một cặp thỏ rừng.

Ta không cần thêm thịt cho cái dạ dày của bọn ta nữa.

Ây dà, kẻ nào lại đi tặng thịt cho ta vậy."

Saron vốn biết cái tính hay quên của người già, cô chỉ cười xoà cho qua:

"Chắc là có nàng tiên rừng nào thương chú Fred đi săn vất vả..."

Dì Fredy ngắt ngay:

"Tầm bậy!

Tiên nào đi tặng thịt lợn cả tuần liền như vậy!

Có điên!"

"Vâng vâng, là cháu điên.

Bây giờ dì đi được chưa ạ?"

Dì Fredy phủi mông bỏ đi.

Saron lại đăm chiêu suy nghĩ:

"Không biết đó có phải David không nhỉ?

Nếu tặng thịt nhà nhà mình thì cũng không có gì kỳ lạ, bởi vì nó và Anna cũng gọi là quen biết.

Còn dì Fredy có quan hệ gì với nhà Storchurch nhỉ?"

David trở về nhà.

Cơn ác mộng của hắn đã được hoá giải.

Giờ chỉ còn việc ăn ngon ngủ đủ giấc.

Một ngọn nến, sáng rực cả đêm.

"Mama, ngon quá đi mất!"

Saron tỏ vẻ hài lòng, tiếp tục công việc của mình.

"Mama không ăn nao?

Mama đang nàm gì thế?"

*đoạn này Anna đang ăn nên phát âm không chính xác

Saron tỉ mỉ khâu lại vết rách trên bộ đầm cũ của Anna.

Từng mũi khâu nhịp nhàng, thoăn thoát nối liền.

Nến trên bàn ăn in bóng hai mẹ con lên bức tường hoa tulip hồng.

Anna với lấy chiếc bình màu xanh, tự rót thêm cho mình thay vì uống ly nước đã vơi đi nhiều.

"Ừm, mama đang giúp Anna sửa lại trang phục cho hè này đó."

"Thiệt hông mama?

Vậy mama nhớ sửa thật khéo nhé, bạn Jannette cứ chê đồ của con là loại cũ mèm..."

Nói đây đây, Anna xụ mặt ghì chặt chiếc thìa trong tay.

Saron quả quyết:

"Mẹ sẽ làm tốt, thế nên đừng lo nhưng gì người khác nói về con nhé?

Được không nào?"

"Dạ!!"

Thịt mềm, ngọt và có mùi vị của thịt lợn pha lẫn thịt bò.

Có những miếng cô bé cảm giác như ăn thịt cừu, mọng nước.

Có hơi dai, nhưng uống thêm một ngụm nước thịt sẽ dễ nuốt hơn.

Anna ăn cả lá húng quê.

Cô bé sắp hoàn thành xong bữa ăn cuối cùng trong ngày vì sau đó quá no nên không thể dùng bữa khuya như mọi ngày.

Anna: cảm ơn vì bữa ăn ạ!^v^
 
Back
Top Bottom