Cập nhật mới

Khác Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn (trên đỉnh cao)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
323945400-256-k797993.jpg

Thiên Thượng Thiên Hạ, Duy Ngã Độc Tôn (Trên Đỉnh Cao)
Tác giả: Lord_of_the_names_9
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Rimuru vs Cambiante



slime​
 
Thiên Thượng Thiên Hạ, Duy Ngã Độc Tôn (Trên Đỉnh Cao)
Chương 1: Rimuru vs Cambiante (P1)


(Aiza, lú quá...)

Toàn thân tôi ê ẩm sau vụ nổ vừa rồi mà Khorne gây ra.

Dự đoán xác suất cao tôi đã bị bất tỉnh rất lâu.

(Tên Huyết Thần này, đúng liều ăn nhiều mà.

Nhưng đến mức này, bị ngáo hay gì hả?)

Chửi Thần Máu giờ chả làm được gì, tôi nhổm dậy ngó nghiêng bốn phương tám hướng, và nhận ra mình không còn ở Immaterium nữa.

Thay vào đó là một nơi lạ hoắc cần câu.

Và nó rộng vãi đái.

(Nhắc mới nhớ, thế tình hình cuộc chiến trong Sea of Soul thế nào rồi?)

(Fumu, Sasuga Warhammer 40K.

Kết thúc hiển nhiên nhất chỉ có thể là đổ máu)

Nhưng với một Thiên Hà không thể khắc phục như thế, biết đâu cái chết lại là một sự khởi đầu mới tốt đẹp thì sao?

Hoặc tệ lắm thì vòng lặp tái diễn, dù sao nó cũng không liên can gì đến tôi lắm.

Bằng , tôi nhìn thấy mình ở trong một hội bàn tròn với độ hai chục ghế.

Còn bên ngoài là một cung điện hoa mỹ tráng lệ, kiến trúc độc lạ chưa từng được khám phá.

Thế là hết rồi, còn lại chỉ là khoảng không vô định.

Đấy là những gì tôi có thể thấy.

(Ciel, tình hình bọn Arata thế nào rồi?)

Chợt nhớ tới bọn trẻ còn đang mới quần nhau xong với Hỗn Mang của Slaanesh, tôi hỏi Ciel.

(!!!)

Giọng nói nghiêm trọng của Ciel cho tôi biết, tình hình rất chi là tình hình.

Hai bàn tay bị khống chế bởi xích ma thuật, không thể cử động thoải mái.

Chân thì may mắn hơn được tự do.

Khắp nơi đây không một bóng người, nhưng tôi nhận thấy độc nhất một sự hiện diện tàn ác.

"Thứ lỗi đã để ngươi lâu, Lục Chúa, giờ mới là hiệp chính đây..."

Tôi nghe một giọng nói từ trong một cái rèm.

Tôi thấy một bóng người bước ra từ bên trong đó.

"Cambiante...?"

Tôi thốt lên cái tên trong vô thức theo linh cảm cá nhân.

Trông hắn khác hẳn so với lần đầu tôi thấy.

Kiểu như vũ trụ dạng người với những ánh sáng của những ngôi sao tỏa ra lấp lánh đã bị che mờ bởi hào quang bóng tối quanh người y.

Ánh mắt Cambiante cũng tương tự, hắc ám và nguy hiểm, lạnh lẽo và tràn đầy sát khí.

Ma tố dày đặc quanh y khiến tôi ngộp thở dù tôi vốn không cần thở.

------------------------------------------------

Council of Zero.

Đây là một hội đồng lớn tập hợp những cá nhân mạnh mẽ nhất từ Chiều Không Gian Thứ Năm, mục tiêu chung là để giải quyết những vấn đề gây ảnh hưởng tới cả sáu chiều không gian.

Tổng cộng có 37 thành viên tất cả.

Đa số bọn họ đúng kiểu yang hồ chính hiệu, tức là thuần ác chỉ ham hủy diệt.

Tuy vậy không có nghĩa là họ để bản năng dìm lý chí dù lý chí của họ là sự điên loạn giống bản năng.

Tuy nhiên thật may mắn khi những vị thần này có một lãnh đạo sáng suốt.

Ông được cho là quyền năng ngang hàng với Đấng Sáng Tạo, hay thậm chí phần nào đó nhỉnh hơn Azada.

Tên thật của ông là một ẩn số, nhưng những thành viên của Zero gọi ông là The One True God.

Quay lại với giả thuyết mạnh hơn Azada, thực tế méo có gì chứng minh nó ngoài lời đồn.

Nhưng chuyện ai mạnh hơn ai không còn xác định được nữa, bởi Azada đã chết.

Đây cũng là lý do cho cuộc họp này.

Gần đây do cái chết của Azada, Council of Zero lại có dịp tề tựu đông đủ tại bàn tròn để bàn tán về một mục đích nóng hổi.

Sinh vật nào mà có đủ quyền năng tiêu diệt một thực thể đáng gờm như vậy?

Khi nhận được câu trả lời đó là một con slime sinh ra trong một thế giới nơi slime là đáy xã hội, không tránh khỏi những tiếng hò hét huyên náo.

"Tên Azada đó sao vậy, để bị bại trận dưới tay một con slime?"

"Nếu đây là trò đùa hay chơi khăm, nó không hài hước đâu"

"Thế, lai lịch Tân Lục Chúa ra sao?"

Một thành viên có lẽ còn là giữ bình tĩnh được nhất đã hỏi.

"Về chuyện đó, hắn là một người chuyển sinh thì phải.

Kiếp trước là Satoru Mikami, kiếp sau là Rimuru Tempest.

Thực tế thì từ khi mới chuyển sinh, hắn vốn đã đặc biệt hơn nhiều so với đồng loại rồi, nhưng để đến mức lật đổ cả Azada, điều mà Zero chúng ta hợp sức cũng bất khả thi..."

Đến đây tên vừa nói không thể mở họng được nữa.

Hắn cũng như hầu hết đa phần thành viên ở đây đều không chấp nhận nổi hiện thực.

"Thế, ý Ngài sao ạ, The One True God?"

Tất cả đều hướng đến chiếc ghế ở giữa được che phủ bởi rèm.

Không có tiếng trả lời.

"Này, Ngài ấy còn ở trong không?"

Cảm nhận có điều không lành, một cận thần đứng bên nói vọng vào trong:

"Xin thứ lỗi"

Khi giở rèm ra, y đã bị bắn tung người ngay tức khắc trước sự bàng hoàng của những kẻ ngồi đây.

Không bận tâm đến cái xác đang tan biến nằm dưới đất, các thực thể kia thấy toát mồ hôi không tồn tại vì giờ họ mới nhận ra, kẻ trong rèm không phải là The One True God.

"Muhahaha, TOTG gì đó đã bị ta kiểm soát tâm trí tình nguyện trao đổi thể xác cho Cambiante vĩ đại này rồi"

Đó là những lời cuối cùng mà 37 thành viên của Council of Zero được nghe trước khi tất cả đều bị Cambiante giết chết.

"Bí thuật cấm của ta, nếu sai một ly thì chiến thắng này không thể đạt được, chẳng những thế cái chết vĩnh hằng là điều tất yếu.

Xem ra vận may vẫn mỉm cười kể cả là với kẻ như ta"

"Đáng tiếc là ta chỉ có thể dùng cầm thuật này một lần.

Nhưng không sao, với sức mạnh này ta không phải sợ gì hết"

Cambiante tự an ủi mình để đỡ thấy tiếc về mất mát kia.

Đánh đổi cấm thuật cá nhân để lấy sức mạnh tối thượng nghe hời phết đấy chứ.

Ngoài ra Cambiante vẫn sống, nhìn thế nào đây cũng là một chiến thắng lớn.

"Cuối cùng, sau một quãng thời gian quá lâu phải lẩn trốn như chuột bọ và lần mò, cuối cùng ta cũng đã tìm thấy kẻ mạnh nhất và có sức mạnh tối thượng"

"Đáng tiếc giờ cơ thể này ta vẫn chưa làm quen được, cần chút thời gian để thân xác này hoàn toàn thuộc về ta, kẻ sẽ sớm cai trị tất cả"

Chắc do lường trước được việc này, trước đó Cambiante mới gián tiếp tung ra mấy con bài mạnh để chặn đứng Rimuru, điển hình là thế lực Chaos và Titan of Sin.

Nghĩ đến Rimuru, lòng Cambiante lại dâng trào sục sôi khi hoài niệm quãng thời gian trốn khỏi một cách đầy cực nhọc khó khăn.

Con slime đó là mối họa duy nhất đối với hắn bây giờ.

Cứ nghĩ đến việc nó vẫn nhởn nhơ ngoài kia mà mình bất lực tòng tâm, sự bức bối ngột ngạt trong người càng phát tán nhanh chóng mặt.

Hắn không sợ Rimuru, thứ hắn sợ là sức mạnh cậu nắm giữ.

Thứ sức mạnh mà khi xưa chính hắn đã từng sợ sệt.

Tự tay giết cậu sẽ là một giải pháp để vượt qua nỗi sợ quá khứ.

Chí ít Cambiante hy vọng vậy.

"Cứ đợi đấy Lục Chúa, tiếp theo sẽ là ngươi"

-------------------------------------------------

"Argh, Urgh, Huggy!!!"

Tôi đang bị Cambiante quăng quật như một cái bao tải rách.

Tuy là không có ói máu hay gẫy xương vì cả hai không tồn tại, nhưng tôi giờ trông vẫn tàn tạ.

Hắn đạp lên mặt tôi, sút cả chân vào mồm tôi, xong còn giẫm gãy hết tay chân tôi để tôi không thể cử động.

Ma thuật không thể dùng do còng tay, còng tay lại không thể phá, hôm nay còn cái gì có thể xui hơn được nữa?

"Khakhakhakhakha, chắc là ngươi đang cảm thấy bực mình lắm, khi vị trí giữa chúng ta bị hoán đổi đúng không?

Mà chờ đã, một con slime nhỏ bé như mày, không có sức mạnh thì chả là cái thá gì ngoài một con sâu bọ ta thích làm gì thì làm"

Cambiante nhìn chằm chằm vào cơ thể nữ tính của Rimuru.

Dù không thấy mắt Cambiante nhưng cậu cũng cảm thấy mình đang bị nhìn một cách đê tiện.

Lửa giận trong Rimuru ngút trào, không phải vì bị sỉ nhục nãy giờ.

Mà vì hắn đã có những ý đồ đen tối với cơ thể này, cơ thể mà Shizue đã cho cậu đang bị ánh mắt bẩn thỉu kia dòm ngó.

Nhưng với Rimuru, mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó.

Shizue, người con gái độc nhất cậu đem lòng yêu, người độc nhất khiến cậu khóc một lần duy nhất, đang bị một tên quỷ dâm dục giở trò đen tối với cái liếc mắt sa đọa.

Đấy... là do trí tưởng tượng của cậu nó bảo thế.

Nhưng trong tình huống bây giờ, sự sai biệt cũng không quá xa cách.

(Ciel, xong chưa?)

(!!!)

Nhận ra điều không ổn, Cambiante định tránh né.

Nhưng là đã quá muộn, tôi giật tung còn tay, dùng toàn lực đấm thẳng vào cái mõm chó của con súc vật sủa bậy làm nó bay xuyên qua bàn tròn, bay qua cổng điện thờ rồi đập mặt xuống đất.

(Không dùng được Quirk, nhưng Manas Ciel của ta thì vẫn hoạt động đấy, óc cứt) Tôi tự nhủ.

"Ma vật hạ đẳng, dám đánh cả thần linh cơ đấy"

"..."

Tôi cóc quan tâm hắn sủa câu gì nữa, trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

THẰNG ĐÓ PHẢI CHẾT.

Cơn thịnh nộ đã đến đỉnh điểm, những sợi tóc rồi cả đầu tôi biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa xanh bừng sáng cả một góc phòng quy mô cực lớn đại diện cho sự giận dữ đã bị xổ lồng.

Bộ quần áo màu đen sọc vàng trắng cũng biến thành võ phục đen mang phong cách Sọ Khét.

Vắt qua người, quấn quanh tay và chân xong bao bọc lơ lửng quanh tôi là những sợi xích uốn éo nhanh lẹ như những con trăn rắn độc lươn lẹo nhất.

Đây là hình thái mạnh nhất của Tân Lục Chúa, thứ mà tôi sở hữu sau khi ăn Cựu Lục Chúa Azada.

"THIS ENDS HERE, AND NOW"

Tôi gầm lên một câu Tiếng Anh mà không cần mồm.

"Xàm ngôn, tiếp theo là ngươi đó Rimuru!"

Cambiante vừa nói vừa chỉ tay vào tôi.

Thật bất ngờ khi lần này hắn lại nói tên tôi ra.

Định coi đây là vinh hạnh cho tôi trước khi chết được bá chủ mới gọi tên hay gì?

Sương sương thì Rimuru đã chính xác.

Cambiante phần nào đó luôn công nhận trong thâm tâm cậu không phải con ma vật hạ cấp dễ bắt nạt nữa.

Mà thực ra, những lời bẩn thỉu kia chỉ là thử xem thằng này có dễ bị lùa hay không và làm giả mình bố đời không coi ai ra gì, dù đúng là hắn thực sự không coi ai ra gì thật.

Tóm lại, đây cũng là tin xấu vì từ giờ hắn sẽ cẩn trọng và quyết tâm phải khử được Rimuru tại đây.

Về phần tôi lúc đó thì nghĩ...

(Thôi kệ mợ nó đi)

Trong vô thức tay tôi siết chặt thành quyền.

"Thằng khốn..."

Tôi bước tới chỗ tử địch mà nói:

"...CAMBIANTE!"

"Hoh?

Are you approaching me?

Không bỏ chạy mà lại gần Cambiante này sao, cho dù hội đồng mạnh nhất đã bị tao giết sạch không chút khó nhằn.

Giống một sĩ tử vẫn cố gắng giải câu hỏi cho đến khi tiếng chuông báo hiệu kết thúc, mày vẫn chọn cái chết vô ích à?"

(Đm thằng này nói Tiếng Anh?

Mà thế quái nào mình lại thấy meme ở đây nhỉ?)

Thôi kệ mợ nó đi, meme miếc gì không biết, dập xác tên ba trợn này trước cái đã.

"Không lại gần ngươi thì sao có thể đập tan xác ngươi đây?"

"Hoh hoh, vậy thì cứ lại đây"

Chúng tôi bước đi chuẩn bị mặt đối mặt.

[Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa]

"DETER"

*RUỲNH*

Tôi tung một cú đấm.

Nhưng nhanh hơn, Cambiante tặng tôi cú đá vào chân trái.

"UGH"

Lâu lắm rồi tôi mới cảm thấy đau về mặt thể xác như thế này.

Không những thế, Cambiante làm chân trái tôi phải lui về sau một bước và khiến quần tôi rách toạc một vết lớn.

"Noroi noroi!

The One True God là kẻ mạnh nhất.

Dù không có sự toàn năng toàn trí đi chăng nữa, chỉ xét về tốc độ và sức mạnh, thì vật chủ của ta mạnh hơn đồ ăn của ngươi đấy"

"So it's not the same type of power as Azada"

"Chỉ với một đòn tấn công vật lý đơn thuần đã như thế này, e là tới những đòn phép, không cẩn thận đồng nghĩa với việc tự rút ngắn mạng sống của bản thân"

Ghét phải thừa nhận, nhưng Cambiante nói đúng.

Cứ thong thả lơ đãng như mọi khi, thất bại mà không chết hay chịu một số phận tàn độc là hơn phước tổ tiên đời đầu rồi.

"Ta muốn dùng ngươi để xác nhận xem ta của hiện tại mạnh thế nào.

Mà có vẻ cũng chẳng cần phải thử"

Cambiante bắt chéo tay phải ăn nói một cách ngạo mạn như thể hắn đã nắm chắc phần thắng.

"Thử?

Là cái thứ chẳng gọi là vết thương, mà chỉ là vỗ nhẹ đó sao?"

"Ngươi đã làm rách cái quần làm từ Khởi Nguồn Vật Chất của ta rồi đấy"

"Tại sao Lục Chúa tên nào cũng ghét thua cuộc vậy?"

Cambiante không còn đùa nữa.

Tông giọng y bắt đầu đanh lại vì sự ngang bướng của Rimuru.

"Thôi cứ chiều theo trò khích tướng của ngươi, để ta thử thêm chút nữa vậy"

"Hon Hon"

Làm bộ mình là kẻ bề trên hào phóng, Cambiante lướt tới tặng tôi vài cú đấm "yêu thương" và tôi dùng hai tay của mình để thủ.

*BÙM BÙM KENG KENG*

Đang thuận đà, tôi liền dùng chân phải tung liên hoàn cước vào kẻ thù.

Đáng tiếc là hắn đã bay lên trên trần nhà né được.

Từ trên trần nhà, Cambiante bật xuống với lực và tốc độ mạnh nhanh không tưởng về phía tôi.

May tôi kịp xoay người thuận thế dùng cùi trỏ đập mạnh góc tay y.

Xem ra tôi dùng lực hơi quá, tay Cambiante bắt đầu có dấu hiệu run run.

Chớp thời cơ lấn tới, tôi tiếp tục tung đấm.

"DETER"

Cambiante né được.

Nhưng phải công của tôi vẫn chưa kết thúc do vừa rồi chỉ là đòn nhử.

"DETER"

Đây mới là cú đánh thật.

Tôi đã tăng tốc nên dù Cambiante nghiêng đầu tránh được, nó vẫn hằn lên mặt y một vết sẹo nhỏ nhưng không chảy máu.

"GRRR"

Sắc mặt Cambiante bắt đầu chuyển biến tiêu cực.

"DETER!

DETER!

DETER!

DETER!

DETERRR!"

"Hon Hon"

Series liên hoàn đấm tạm kết bằng việc bốn nắm đấm chạm vào nhau.

"TSK"

Lần này đến tôi tặc lưỡi khó chịu dù tôi lúc này không có lưỡi.

"Thử đọ tốc độ không?"

Cambiante nói khi vết thương nhỏ trên mặt hắn dần khép lại và biến mất như chưa hề có gì xảy ra.

"MODI!

MODI!

MODI!

MODI !MODI!

MODI!"

"DETER!

DETER!

DETER!

DETER!

DETER!"

[Như này này=))]

Tuy chỉ mới là đấm nhau thông thường, nhưng do sự va chạm giữa hai thực thể có sức mạnh quyền năng hơn cả Đấng Sáng Tạo, toàn bộ khu vực điện thờ to ngang cả Multiverse và Dark Multiverse gộp lại đã bị sóng xung kích giữa đấm và đá thông thường phá hủy chỉ còn sót lại đống gạch vụn tro tàn nhìn đã thấy hoang tàn tiêu điều mà cũng rất bừa bãi.

Thánh Ma Hỗn Thế Hoàng vs True Cambiante, chỉ một kẻ được sống sót và cũng chỉ kẻ đó mới chiến thắng.

[Bỏ Stand User, thay Sao Bạc thành Rimuru còn Thế Giới thành Cambiante là Ok]
 
Thiên Thượng Thiên Hạ, Duy Ngã Độc Tôn (Trên Đỉnh Cao)
Chương 2: Rimuru vs Cambiante (P2)


"MODI!

MODI!

MODI!

MODI !MODI!

MODI!"

"DETER!

DETER!

DETER!

DETER!

DETER!"

Mặc kệ kiến trúc kia bị phá còn sót lại đống gạch vụn, chúng tôi vẫn đấm nhau rất nhiệt tình.

Xung kích từ hai cú đấm giờ to và rõ tới mức có thể thấy được bằng mắt dù hai chúng tôi không ai có mắt.

Dù tôi không có "đầu" và Cambiante chỉ là mặt rỗng, nhưng tôi biết cả tôi và y đều đang tập trung căng cực độ.

Một trận chiến thế này, sai lầm nhỏ dẫn đến đại thất bại là chuyện dễ hiểu.

Dần dà, cả hai đều bay lên trời, thoát ra khỏi đống đổ nát mình vừa gây ra trong khi vẫn đấm nhau nhiệt tình.

Sau đó, dù không thấy miệng Cambiante, nhưng tôi cảm thấy hắn đang nhếch miệng cười khẩy.

Một đấm của y đã nhanh hơn trước tấn công tôi.

Theo phản xạ tôi nghiêng người né.

Nhưng áp dụng cách thức của tôi, đòn vừa rồi của Cambiante chỉ là đòn nhử.

Đấm trái mới là cước thật.

Cơ mà tên đó nghĩ gì khi dùng mẹo của tôi để đánh tôi vậy.

Bộ nghĩ gậy ông có thể đập lưng ông bất cứ lúc nào à?

Nghĩ thế tôi không tránh nữa.

Thế là Cambiante đấm trực diện vào cái bản mặt tôi.

Nhưng hắn đã quên một điều.

Hình thái này tôi không có đầu.

Thứ Cambiante đấm xuyên qua chỉ là một ngọn lửa xanh được tạo ra nhằm lấp vị trí còn trống mà thôi.

Dĩ nhiên là tôi không cảm thấy đau tẹo nào.

"Thời đã tới cản không nổi"

Nói rồi tôi tung xích ra quấn chặt lấy Cambiante như đã tập dượt lên kế hoạch từ trước.

Không để hắn kịp hoang mang phản ứng, tôi quăng quật hắn va đập tàn bạo vào những gì còn sót lại của điện thờ, làm cho bãi chiến trường vốn đã tiêu điều nay càng hoang tàn thêm.

Sau khi biến Cambiante thành "chùy thịt", tôi giật xích kéo hắn về phía mình rồi tung liên hoàn đấm đá.

"DETER!

DETER!

DETER!

DETER!

DETER!"

Mỗi cú có uy lực của một trăm triệu vụ nổ Big Bang.

Nên giờ Cambiante nhận không ít sát thương.

Cứ thế sau khi "chơi yoyo" chán chê, tôi lại quay về chiêu "chùy thịt".

Vì dùng n lần để tấn công Cambiante nên thời gian tôi đánh y chưa trôi đi dù chỉ một khắc.

Cho đến khi cả hai trò đều chán tôi vung lực mạnh khiến hắn bay qua bầu trời, rơi xuống mặt đất, bắc cua bằng mặt, va đập qua hàng chục đống hoang tàn siêu to khổng lồ hơn cả vũ trụ, lăn vài vòng trước khi bật dậy theo kiểu siêu anh hùng.

"Sao nào, còn muốn sủa tiếp là ai hơn ai nữa không?"

Tôi là kiểu thành phần gáy phải thật lớn bên ngoài còn bên trong thì cẩn trọng hết mức.

Với cả gáy quá tới lúc nó điên lên nó giết hết thì chắc chắn tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho lời nói dại dột của một người có tuổi kinh nghiệm sự đời cũng dồi dào như mình.

Dĩ nhiên tôi không có ngu đến nỗi không nhận ra Cambiante chưa tung hết sức, vì chính tôi cũng tương tự.

Mắt không rời khỏi chỗ Cambiante vừa rơi xuống dù chỉ một khắc, tôi lẩm bẩm:

"Thì ra ngươi ở đó à?"

Tôi thúc một cùi trỏ về sau, và cảm nhận có thứ đã đỡ nó lại.

Phải rồi, đỡ đòn đó là Cambiante.

Khả năng che dấu hiện diện của y đúng là ở đẳng cấp khác.

Nếu không nhờ chắc tôi bị giết lén rồi.

"Không hổ danh là kẻ nắm giữ sức mạnh của Lục Chúa, để những kẻ như ngươi sống sót sau này sẽ là đại họa đối với ta"

"Chính vì thế giờ ta sẽ kết liễu ngươi!"

Nhận ra hắn không nói đùa, tôi vội lao thẳng đến chỗ hắn không chút chậm trễ.

"Riêng những kẻ sở hữu trong mình sức mạnh của Lục Chúa, ta đã quyết không nương tay mà sẽ hạ sát ngay lập tức!"

Không nói không rằng tôi vội bắn mười tinh cầu mỗi quả mang sức công phá của Big Bang vào Cambiante.

Nhưng chúng bị gạt bay đi một cách phũ phàng và dễ dàng bởi Cambiante.

"Để hạ đòn kết liễu quả nhiên mới là năng lực của Cambiante này!"

"Giờ nghĩ lại, dù là sinh vật hạ đẳng, nhưng giết một tên có tiềm năng như ngươi đúng là lãng phí, nên là..."

"Lục Chúa!

Ngươi giờ là quân cờ của ta!"

Đến đây cả cơ thể tôi khựng lại, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút vì tâm trí tôi đang dần bị lu mờ.

Sau đó tôi không còn nghe thấy gì nữa.

---------------------------------------------------

"Như thế này thì không chỉ tiết kiệm được sức mạnh, ta còn có cho mình một thuộc cấp mạnh mẽ"

"Hỡi thuộc hạ của ta, hãy nghe mệnh lệnh đầu tiên từ chủ nhân mới của ngươi đây..."

"Ra lệnh cho bề tôi của ngươi, hãy quy phục ta.

Cùng nhau, chúng ta sẽ bắt tất cả sinh vật còn sống hay đã chết phải quỳ gối..."

Xem ra Cambiante cũng có tìm hiểu đôi chút về lai lịch của Rimuru cũng như nơi sống của cậu hiện tại.

Nhưng nước đi vừa rồi là sai lầm, vì Rimuru đâu phải kiểu để quân địch đè đầu cưỡi cổ muốn làm gì thì làm.

Thập Cầu Big Bang bị đánh lệch quỹ đạo kia liền quay ngược trở lại, chạm vào Cambiante nổ tung và y còn chả kịp nhận thức.

Còn tôi, may mắn đã dùng nên không có xây xát gì.

Lĩnh tận 10 vụ nổ Big Bang, tôi nghĩ dù có là True Cambiante cũng ăn không ít thua thiệt.

"UGH"

Nghe tiếng rên rỉ của y, tôi càng thêm phần tự tin cơ sở của mình là đúng.

Và sau đó tôi nhận ra, mình đã sai.

Hắn chỉ bị xây xát bên ngoài và thủng vài cái donut trên người.

Nhưng rồi chúng cũng nhanh chóng lành lại.

(Đúng là thân xác của The One True God, lĩnh nguyên Thập Cầu Big Bang mà chỉ bị thương nhẹ)

Chắc nếu không tấn công vào hạch tâm của Cambiante, thì dù có làm hắn bị thương bao lần vẫn MUDA.

Bởi một kẻ không biết đau, sức mạnh không suy giảm, đánh nữa đánh mãi mà không chết thì chả là MUDA thì là gì?

Thật đáng buồn, nhưng tôi vẫn chưa có cách nào để phá vỡ tình thế hiểm nghèo này cả.

Ngay cả Ciel cũng đang dùng hết trí tuệ của mình ra giúp tôi mà vẫn không ăn thua.

Ngay sau đó hắn bắt đầu phán đoán tình hình:

(Không phải kẻ nào cũng có thể đặt chân tới Không Gian Thứ Năm.

Chuyện kẻ khác có mặt ở đây đánh lén là không thể vì rõ ràng ta chỉ cảm nhận được ở Không Gian Thứ Năm ngoài ta ra chỉ có...)

Cambiante liếc nhìn Rimuru, người lúc này vẫn đang đứng im bất động.

(Lẽ nào, hắn vẫn đang cố phản kháng lại thuật thức của ta?)

Thao túng kẻ khác là quyền năng mạnh nhất của Cambiante.

Ngay cả với các Elder God, chúng vẫn dễ dàng bị chi phối chỉ bởi nhìn thấy y.

Nhưng với Rimuru, một slime lươn lẹo mạnh hơn Azada, ý chí bền hơn Khởi Nguồn Vật Chất và giấu nhiều bài tủ, e là chỉ khiến cậu bất động 10s cũng là kỳ tích đối với Cambiante.

Mà Cambiante vừa mới nhận ra, sự liên kết giữa hắn và Rimuru đã bị phá vỡ.

"Chậc, kẻ khác can thiệp à?"

Hắn tự nhủ một cách khó chịu khi lùi lại giữ khoảng cách an toàn.

"Đủ rồi, không cần giả vờ nữa đâu"

Nghe thấy Cambiante, tôi biết giấu giếm MUDA, nên cũng đã cử động trở lại.

Khoan vội tấn công, tôi quay đầu nhìn vào Cambiante không nói gì để tạo khí thế băng lãnh.

"Ngươi nhìn thấy không?"

Tôi không nói gì.

"Ta đang hỏi ngươi có thấy không, Rimuru!"

(Có vẻ Cambiante bắt đầu căng rồi đây)

Cố giấu sự phấn khích, tôi trả lời Cambiante:

"Ai biết?"

"Ngươi đang sủa gì vậy, ta thông thạo đa ngôn ngữ, nhưng ta không hiểu tiếng súc vật đâu Cambiante"

Nói rồi tôi bay đi.

Không phải là chạy trốn, dù áp dụng bí kỹ gia truyền của gia tộc Joestar với một đối thủ không thể đánh bại không có gì sai.

Nhưng Cambiante chưa đến mức tôi không thể giết chết.

Và bỏ cuộc ở đây đồng nghĩa với việc mọi sự sống chết hết, bao gồm cả Tempest.

Chỉ riêng điều đó là tôi không muốn.

Một mình tôi có thể chết, nhưng nếu hành động của tôi khiến người thân gặp nguy hiểm, không cách nào tôi có thể tự tha thứ cho mình.

Ngoài ra còn một mục đích khác.

Khả năng thao túng của Cambiante thật là đáng sợ.

Phía trên tôi nói là giả vờ bị khống chế, thực ra nếu không nhờ Ciel nhanh chóng giải thuật, e tôi cũng chịu chung số phận với nhiều nạn nhân khác của y.

Ngay cả Ciel cũng mất 20s để phá thuật.

Nếu phải dính lần nữa chắc chắn hậu quả không lường.

Kể cả phạm vi ảnh hưởng là vô hạn, Ciel đã phân tích nếu tôi càng ở xa Cambiante, thuật thức càng suy yếu, từ đó mất ít thời gian giải thuật hơn.

Nhưng tôi cũng thừa hiểu, đây là đối đầu với Cambiante, một kẻ lươn lẹo chắc cũng không kém tôi.

Và rõ ràng hơn hết, hắn hiểu khả năng của mình, từ điểm mạnh đến điểm yếu.

Không quá khó hiểu khi hắn biết ý đồ của tôi và truy đuổi theo tôi.

Mà thế này mới đúng.

Đây mới là kẻ địch mà tôi trông chờ, một kẻ khiến tôi phải bung hết sức nếu muốn thắng.

Nhưng trên hết là để sống và trở về nguyên vẹn với đồng đội.

Nhưng có vẻ, đó chỉ là một ảo mộng hão huyền.

--------------------------------------------

"Hmm, bỏ chạy à?

Vậy là hắn nhận ra điểm yếu của khả năng này chỉ qua một lần dùng?"

Cambiante tự nhủ.

Tên này đúng là nguy hiểm quá rồi.

Quên ba cái chuyện thu nạp thuộc hạ đi, chắc chắn lần tới mà tóm được Rimuru, Cambiante cắc chắn không do dự thiến cậu ngay lập tức.

"Nhưng mà, đừng mong ta để ngươi toại nguyện"

Nếu Rimuru thoát, Cambiante chắc chắn sẽ có một vật cản ngáng đường không cần thiết.

Bằng mọi giá trận chiến này phải kết thúc tại đây, càng sớm càng tốt.

Không chần chừ thêm nữa, Cambiante bay sát phía sau Rimuru.

"Được rồi!

Đằng nào cũng thế thôi!"

"Khi bị ta chi phối, có nhìn được hay không không vấn đề gì cả!"

"Nếu ngươi thực sự vô hiệu hóa được năng lực của ta, thì hãy giết ta khi ta khống chế ngươi xem nào"

Mặc kệ Rimuru có nghe thấy những lời khiêu khích đó không, Cambiante vẫn nói những lời khiêu khích ấy, để rồi hắn ta nhớ lại quá khứ xưa hơn cả Thực Tại Thứ Ba.

(Phải rồi, lần đầu ta dùng năng lực của mình là vào Cuộc Đại Thanh Trừng Cổ Thần)

(Chủ nhân của ta, Azada, đã tạo ra ta nhằm phục vụ cho mục đích của y)

(Ta được ban cho năng lực này với mục đích giữ chân kẻ địch và tăng đồng minh)

(Để kiểm tra sức mạnh của ta, lão chủ đã đẩy ta ra chiến trường)

(Không một lời báo trước, không một câu phổ biến về thứ sức mạnh ta sở hữu, lão buộc ta phải đối mặt trực diện với quân thù ngay khi ta mới được tạo ra, buộc ta phải tự khám phá tiềm năng thật sự của bản thân)

(Khi đứng trước hàng ty tỷ kẻ địch với sát khí nút trời, điều đầu tiên mà một sinh vật mới ra đời như ta cảm nhận được là sợ hãi, sợ hãi vì biết mình sắp chết)

Dù có là thần thánh cũng khó tránh khỏi việc kinh sợ yếu tố nào đó, huống hồ Cambiante lúc đó chỉ mới được tạo ra.

(Vào thời khắc cảm xúc ta dâng trào đến đỉnh điểm, ta chấp nhận từ bỏ và ngồi co ro một khối cúi mặt xuống đất không dám ngẩng lên do sợ phải đối mặt với thực tại...)

(Thì chỉ trong thoáng chốc, dường như mọi thứ trước mắt ta đều dừng lại)

(Ban đầu ta cứ cho rằng kẻ địch chậm chạp, hoặc giống những kẻ trỉa nghiệm cảm giác cận kề sinh tử, có thể cảm nhận một khoảnh khắc thành dài vô hạn...)

(Ta lúc đó đã nghĩ là như vậy)

(Nhưng khi ngẩng đầu lên, mọi thứ đúng là đã dừng lại thật)

(Tất cả những tên định tấn công ta, giết ta, bọn chúng đều không cử động)

(À không, không phải là không cử động, bởi ngay sau đó, những kẻ đó đã quỳ xuống trước mặt ta)

(Phải, một đứa nhóc, tất cả bọn chúng, hàng ty tỷ sinh mạng mạnh mẽ không tưởng đã quỳ xuống trước một đứa bé vô danh tiểu tốt vắt mũi chưa sạch là ta)

(Ngay lúc đó, ta đã nhận ra, mình không bị ảo tưởng)

(Ngay lúc đó, ta đã nhận ra năng lực của bản thân)

(Thế rồi ta đứng dậy, hướng ánh mắt đến lão chủ đứng bên trên với ý định biến cả lão thành con rối)

(Nhưng khi mắt đối mắt với Azada, một luồng áp khí chạy dọc cơ thể ta, khiến ta không thể cử động)

(Đó không phải điều khiển tâm trí như ta, mà đơn giản là bá khí của hắn, thứ sức mạnh vô lý đến lố bịch của Lục Chúa đối diện với ta)

(Ngay lúc đó, ta đã nhận ra thêm một điều: Chống cự lúc này chính là cái chết)

(Vậy nên ta đã nói một lời trung thành suông với Azada, nhẫn nhục đợi chờ thời cơ thích hợp để vùng dậy giết chết lão bằng chính tay ta và ngồi trên tất cả)

(Nhưng ngày đó đã không bao giờ tới.

Bởi ngươi... ngươi đó Rimuru)

(Ngươi đã tước đoạt cơ hội báo thù rửa hận của ta.

Bao nhiêu sự kiềm chế, giấu nhẹm mưu đồ thực thụ, nói những lời dơ ý bẩn chỉ để đợi đến một thời khắc không bao giờ tới.

Tất cả đều là tại ngươi.

Nếu thế rốt cuộc từ đầu đến giờ ta đã nín nhịn chờ đợi để làm gì chứ?)

(Cơ mà sau đó ta giác ngộ ra: Ta không manh động chính là để đợi đến thời khắc tìm ra kẻ mạnh nhất và chiếm đoạt hết mọi thứ của y)

(Thời khắc ta lang bạt khắp nơi trong sáu chiều không gian, ta đã tìm thấy kẻ đó tại Không Gian Thứ Năm)

(The One True God)

(Thật xui xẻo cho ta, hắn đúng là trâu bò, nhưng tâm trí còn mạnh mẽ hơn.

Kể cả là Cambiante này cũng gặp không ít khó khăn để tiếp cận gã mà không đụng đám cảnh vệ)

(Đó là lý do tại sao ta phát triển bí thuật cấm của riêng ta.

Hy vọng duy nhất để ta đứng trên đỉnh vạn vật)

(Ta chỉ còn một cơ hội này.

Nếu thất bại, không chết vì bị địch giết ta cũng hẹo vì cấm thuật phản phệ tác dụng)

(Nhưng ta đã làm nên kỳ tích.

Hắn quy phục ta, tình nguyện nhường cơ thể dồi dào sức mạnh đấy cho ta, để vận mệnh của ta là đứng trên tất cả)

(Giờ đây, bằng thứ quyền năng này, ta sẽ bắt ngươi phải trả giá, khi ngươi không chỉ cướp đi món quà của ta, mà còn ngáng đường trên con đường định mệnh của ta)

"Rimuru!

Hãy cho ta thấy sức mạnh của ngươi ở mức độ nào!"

Sau đó mồm Cambiante lẩm nhẩm đọc chú.

Ngay sau đó một thứ hào quang lan tỏa rộng nhanh không tưởng.

--------------------------------------------------------------

Ngay cả khi Rimuru đã tăng tốc cực nhanh, cậu cũng không thể chạy trốn và bị đông cứng tại chỗ.

Tất nhiên trước khi ngưng hoạt động, tôi đã phóng Thập Cầu Big Bang để rồi bị hắn phản lại một cách phũ phàng.

Xác nhận được Rimuru bất động, Cambiante từ từ tiến lại gần kẻ thù.

Thế rồi hắn cảm thấy đằng sau mình có gì đó.

Quay đầu ra thì đó là mười khối cầu bắn về chỗ mình, Cambiante không dám chậm trễ một giây bay lên né đòn ngay và luôn.

Nhưng kể cả thế, những đòn tấn công ấy vẫn không buông tha mà còn bám dai như đỉa, quyết bắt phải bằng được con mồi mới thôi.

(Ngươi muốn chơi thế sao?

Đã vậy...)

Cambiante bay đến chỗ Rimuru nhanh hết mức có thể.

Khi tới gần Rimuru hắn bay vòng qua đầu cậu.

Nhưng trái với dự tính những quả cầu không kịp né mà phản chủ, chúng lại kịp thời không bắn vào Rimuru.

Thay vào đó lại tiếp tục dò theo mục tiêu ban đầu.

(Cái...

Không thể, chẳng lẽ ta lại phải ăn đòn như vừa rồi?)

Cứ nghĩ mình bị dính một chiêu hai lần, Cambiante không chấp nhận nổi sự thật.

Chính vì thế hắn đang cố tìm lý do mình bị theo dấu từ nãy giờ.

Xung quanh là không gian vô định.

Ngoài đống đổ nát cùng Cambiante và Rimuru thì Không Gian Thứ Năm không còn gì cả.

Quan sát cơ thể mình xem có gì lạ không, hắn cũng không tìm thấy gì.

Ngoái đầu ra sau, cũng không có gì đáng chú ý hết.

(Khốn nạn, ngươi đã dùng cái thá gì chứ Rimuru?)

Khi đang chuẩn bị từ bỏ, Cambiante cảm thấy lạ trong người.

Lúc nãy do đang bực mình nên không để ý, giờ tâm trí buông xuôi hắn mới nhận ra.

(Hiểu rồi, hóa ra là thế à?)

Cambiante nghĩ thế, rồi hắn tự lấy tay móc ngực mình lấy ra hạch tâm.

Tuy hành động này đúng là nguy hiểm tới tính mạng, nhưng Cambiante đã biết tại sao mình bị bám đuôi.

Một con chip siêu nhỏ cỡ phân tử được gắn vô hạch tâm của gã, chức năng của nó dường như là tạo ra lực hút đối với các đòn tấn công dạng năng lượng.

(Ngươi đã đặt thứ định vị này lên phải không?)

(Từ lúc đọ sức ban nãy sao?)

(Gắn được cả nó vào tận sâu trong hạch tâm của Cambiante này mà không khiến ta nhận ra ngay lập tức, ta có lời khen cho ngươi)

(Ngươi đã hoàn toàn lừa được ta, Bậc Thầy của Sự Xảo Trá đấy)

(Đúng là không thể rời mắt khỏi ngươi)

"Tuy nhiên!"

Đến đây Cambiante bắt đầu nói thành tiếng trong khi tách con chip khỏi hạch tâm rồi bỏ hạch tâm vào vị trí cũ.

Đây vốn là một việc làm chơi đùa với mạng sống.

Nhưng Cambiante cứ thực hiện nó như không.

Dù gì hắn cũng đâu phải nhân vật tầm thường.

"Cái trò mánh khóe này cũng chỉ dùng được đến giây phút này thôi"

"Bọn Nhân Loại có câu: "Nhặt được của rơi, trả lại người mất".

Giờ để ta trả lại thứ mà ngươi đã đánh mất nhé"

"Giờ thì, chết đi!"

Bằng lực ném và độ chính xác cao không tưởng, Cambiante quay người ra sau vung tay ném con chip thẳng tới chỗ Rimuru không chút chậm trễ.

Không nằm ngoài dự đoán, Thập Cầu Big Bang mới nãy còn đuổi theo Cambinate giờ đã đổi hướng bay về Rimuru, hay đúng hơn là chip hút năng lượng.

*BAKRAROOMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM*

Âm thanh nổ rền vang khắp Không Gian Thứ Năm.

Nơi này nguyên hôm nay phải chịu sức công phá của những 20 vụ nổ Big Bang, thành thử đến cả đống đổ nát giờ cũng chả còn lại gì.

"T-Thắng rồi.

Cuối cùng Cambiante này đã chiến thắng được nỗi sợ lớn nhất của đời mình.

Giờ đây không còn gì có thể ngăn cản ta đứng trên vạn vật nữa"

"Hoh?

Vậy sao, thế thì chúc mừng ngươi nhé"

"Hmm, dĩ nhiên rồi, dù gì đấy cũng là vận mệnh của ta..."

"... mà"

Cambiante ngưng lại không thể nói nên lời.

Cổ họng hắn ứ nghẹn như bị hóc xương cá.

Cái giọng nói đáng ghét đó, dù số lần nghe nó chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng nó cũng đủ khiến y ám ảnh.

"Mẹ kiếp, cái lề gì?

Đáng ra mày phải chế..."

Không kịp sủa hết câu, Cambiante đã bị tôi tự nhiên lao ra táng một cú trực diện toàn lực vào sâu tận bên trong hạch tâm.

Cú đấm mạnh đến mức hạch tâm của Cambiante bị nứt khắp nơi và sắp vỡ tan thành trăm mảnh.

"Ta phải khổ mãi...

Nhưng dù ngươi có thao túng ta, ta vẫn có thể kịp đập nát hạch tâm của ngươi, Cambiante"

*BAROKA*

Tiếng hạch tâm Cambiante nứt vỡ nghe rất vui tai khiến tôi có chút phấn khích.

"C-Cái gì?

Không thể nào..."

Rồi sau đó có lẽ vì dùng lực quá đà, tôi đấm bay hắn ra xa khoảng 30.000 năm ánh sáng.

Không nhờ có Ultimate Quirk chắc tôi không thể đến chỗ hắn rơi mà kết liễu luôn được.

"Cuối cùng...

Cuối cùng thì cũng có thể đập vào đầu hắn"

(Nếu không nhờ có làm vật thế mạng và cấp Khởi Nguồn, có lẽ kẻ bỏ xác đã là mình) Tôi cảm thán sự may mắn của những kỹ năng mình kiếm được trong suốt quãng thời gian chinh chiến cả nội địa lẫn ngoài Đa Vũ Trụ.

"Nhưng cái tên Cambiante đó, là con quái vật sống lâu hơn cả Thời Gian"

"Việc hắn phát hiện ra tiểu xảo của mình chỉ sau một lần nhìn...

Không thể cho rằng hắn đã chết được"

"Vẫn chưa yên tâm chút nào"

Qủa nhiên, tôi thấy Cambiante đang ôm ngực, hay chính xác là hạch tâm bị sứt mẻ kia.

Cái bộ dạng đau đớn của gã không giống giả, hắn đang thật sự nằm bò lơ lửng giữa không trung với vẻ mặt nhăn nhó.

Đấy là tôi nghĩ thế chứ hắn không có mắt mũi miệng nên tôi cũng chịu.

"Ta sẽ giết chết ngươi"

"C-Cái gì thế này?

Không thể nào!

Chân ta...

Chân ta không di chuyển được"

"Không thể đứng nổi!"

"Cả tay ta cũng thế!

Một ngón cũng không thể nhúc nhích!"

Tôi đang tiến đến chỗ Cambiante hiện rất yếu ớt.

"Đau đầu quá... cả cảm giác buồn nôn..."

"Cái gì đây?

Cambiante ta mà lại có cảm giác ốm yếu sao?"

"Nghĩa là hạch tâm của ta bị phá hủy đến nỗi các chi của ta đều vô dụng!?"

"Khốn kiếp!

Trước hết phải tìm cách làm gì đó!"

Chợt hắn cảm thấy một sự hiện diện chết chóc đang ở rất gần.

Khỏi cần nhìn hắn cũng biết, đó là Rimuru.

Vì ngoài hắn ra, chỉ còn cậu là ở đây.

"Ta nghĩ nên tỏa ra chút sát khí để ngươi không cần làm gì cũng biết giờ chết đã điểm"

"Dù phải xuống tay với kẻ đã gục ngã làm ta thấy hổ thẹn..."

"Không, chẳng thấy hổ thẹn chút nào"

Tôi sửa lại lời nói của mình rồi nói tiếp.

"Vì ngươi mà ta, đồng đội ta lẫn những sinh mạng chẳng liên quan gì, rất nhiều đã chết hoặc suýt chết rồi mà"

Đến đây tôi giơ hai ngón tay tạo thành hình súng định tung đòn chốt hạ, thì một làn sương khói từ đâu bay ra ngăn cách tôi và hắn.

"Khốn kiếp, định bỏ trốn.

Hay là...

...

Điệu hổ ly sơn?"

Thổi bay sương mù chỉ với bá khí, tôi nhìn lại quả y như rằng, Cambiante đã biến mất.

Hắn không còn ở đây nữa.

Có thể ban đầu, không lần ra được Cambiante.

Nhưng lần này, mọi chuyện đã khác.

Lần này đã nhìn thấy trực diện, đồng nghĩa hắn đã lọt vào tầm ngắm của .

"Đừng mong nhích thêm phân nào nữa"

"2022 năm ánh sáng về hướng Tây Bắc, thấy ngươi rồi.

Đừng hòng thoát!!!"

"Ultra Big Bang!!!"

Một đòn tấn công mang quy mô dư sức nghiền nát một chiều không gian lớn được bắn thẳng vào Cambiante.

Tất nhiên thân tàn ma dại như hắn bây giờ thì né bằng mắt.

Ăn nguyên đòn tất sát như thế, có là The One True God không chết cũng què.

Đấy là tôi hy vọng phán đoán của mình nó đúng.

Và may mắn lần này nó chuẩn thật.

Tôi đã thấy Cambiante không còn cử động được nữa.

Hắn giờ trông như cái bị rách trong vô thức lại bị thổi bay xác đi một cách tàn độc.

Hý hửng dịch chuyển đến chỗ gã, tôi lần này quyết không do dự mà xử lý cái gai trong mắt.

Nhưng biến cố đã phát sinh bởi một câu nói của Cambiante mà tôi không mong đợi được nghe.

"Ngươi mắc bẫy rồi, Rimuru!"

"Đây chính là lộ trình chạy trốn của ta!"

"Ngươi đã thua trong trò chơi trí tuệ với Cambiante ta!"

"Có cảm thấy mình bị mất thứ gì quan trọng không hả?"

"..."

Lời nói của hắn thật sự không khỏi khiến tôi lưu tâm.

Trên người tôi không mang gì cả, có khi nào đó chỉ là một câu đe dọa mõm?

(Hắn chỉ đang dọa tôi thôi phải không Ciel?)

Không có tiếng đáp lại.

(Này Ciel, cô có nghe thấy tôi không?)

(Ciel?)

(Oi Ciel?)

(Ciel...

Ciel.

CIEL!!!)

Tôi thật sự mất bình tĩnh đến mức gào thét trong tâm trí.

Ciel ở đâu mà sao không liên lạc với tôi.

(Thá gì chứ... có lẽ nào...

đáng lý chuyện mẹ này không thể diễn ra mà...)

Chợt nhớ đến câu nói trước đó của Cambiante, lồng ngực tôi không khỏi thắt lại.

"Đúng vậy, không phải chỉ mình ngươi có thể dùng tiểu xảo khiến đối phương không hay biết đâu.

Ta đã bắt được cộng sự aka bộ não của ngươi rồi đấy"

Trên tay hắn lúc này đang là Ciel, nhìn em ấy trông đau khổ mà đáng thương quá.

Ngoài ra nhìn Ciel rất yếu, có lẽ do phải tiếp xúc trực tiếp với Cambiante một khoảng thời gian dù ngắn nhưng chắc với hắn là quá đủ để làm suy kiệt em ấy.

"Thằng chó, Cambiante!"

Hết Shizue, giờ hắn còn dám chạm cái bàn tay bẩn thỉu đó vào Ciel ư?

Súc vật này đúng là chán sống rồi!

Tôi áp sát Cambiante cùng sự phẫn nộ trào dâng hơn bao giờ hết.

To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.
 
Thiên Thượng Thiên Hạ, Duy Ngã Độc Tôn (Trên Đỉnh Cao)
Chương 3: Rimuru vs Cambiante (P3)


"Đúng như ta tính, một con người chuyển sinh thành ma vật hạ đẳng thì quá bất khả thi để nó leo lên đến tận ghế Lục Chúa một mình.

Qủa nhiên là ngươi có trợ giúp.

Chỉ là ta không ngờ ả là một phần của ngươi"

Cambiante đang dùng tay bóp nát đầu Ciel.

Em ấy tuy không có dấu hiệu đau đớn, nhưng cơ thể nứt vỡ kia thì rõ là một tín hiệu xấu.

Rimuru: "GRRR"

"Nếu ta không thể giết được ngươi, ta sẽ để ngươi nếm trải sự đau khổ vĩnh hằng, sự bất lực khi phải trơ mắt nhìn người thân bị giết hại mà không thể làm gì"

Cambiante nói với sự điên cuồng khát máu, tâm trí y giờ chỉ là một mớ hỗn loạn bòng bong.

Còn tôi chắc cũng không khá khẩm gì hơn.

(Ci-Ciel...)

Kệ mẹ hết mọi thứ, không kiềm chế nữa, lần này bố sẽ cho mày biết thế nào là án tử do Thánh Ma Hỗn Thế Hoàng ban xuống.

Tôi từ từ bay đến trong tà khí ngùn ngụt còn Cambiante cười như một thằng điên dở.

Tuy nhiên đúng lúc chuẩn bị định lao vào khô máu, tôi nghe thấy tiếng Ciel

Dù rất nhỏ, nhưng tôi không thể nhầm lẫn nó đi đâu được.

Âm thanh máy móc đan xen cảm xúc ấy, tôi nghe nó suốt hầu hết đời mình:

(!!!)

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

(!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!)

Bình thường khi ra ngoài, Manas như Ciel cần một cơ thể vật lý.

Nhưng từ khi Rimuru thành Tân Lục Chúa, cô đã đánh đổi đi quyền tự do của mình để cứu sống vị chủ nhân mà cô hằng yếu dấu.

Thứ Cambiante lôi ra là Ciel ở dạng thuần túy, tức Năng Lượng Thô.

Không có cơ thể vật lý, cô không có thứ để chứa đựng bản thân.

Vì Ciel là Rimuru, năng lượng của cả hai đều bất ổn, việc Ciel bị cưỡng chế lôi ra ngoài như thế chả khác gì kích nổ một quả bom mang uy lực của trăm ngàn tỷ vụ nổ Big Bang.

(Cái quái gì?!

Em vừa nói gì!)

Đây không phải diễn gì cả, chỉ có sự thật trong lời nói của em ấy.

Nhưng tôi vẫn không nuốt nổi sự thật tàn khốc mà hỏi lại Ciel với hy vọng mình bị nhầm.

Ừm ừm, nghe méo ổn tẹo nào.

Trong các bộ phim nhân vật nào nói thế thường rất dễ hẹo.

Tuy đây không phải phim nhưng tôi vẫn không tránh khỏi được sự bất an.

Nhất là khi gương mặt xinh đẹp của Ciel đã rơi những giọt lệ đẹp tựa nước thánh, càng khiến cõi lòng tôi tan nát.

Đến đây giọng nói Ciel như nghẹn ngào lại, tôi cũng không biết phải nói gì tiếp.

Từng câu từng chữ em ấy như đâm xuyên qua cơ thể không biết đau của tôi làm tôi càng thêm nặng trĩu lòng mình.

Cả cơ thể dù không dính yêu thuật của Cambiante cũng chẳng thể nhích lấy một ly.

Cuối cùng, cuối cùng tôi đã biết cảm xúc mà Ciel dành cho tôi, vậy mà phải biệt ly như thế này ư?

Không quan tâm đến chuyện tại sao Ciel lại giấu tôi chuyện quan trọng như này, tôi chỉ còn biết thét lên vô vọng.

"KHÔNG ĐƯỢC, TA KHÔNG CHO PHÉP!!!"

Tôi hét lên bất lực.

"EM LÀ MANAS CỦA TA.

CHỪNG NÀO CHƯA CÓ LỆNH CỦA TA, EM KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CHẾT!!!"

Càng lúc tôi thấy mình càng gào lên vô vọng.

Nhưng ngoài đó ra, tôi còn có thể làm gì khác?

"Hở, ngươi đang sủa gì vậy?

Tiếp theo sẽ là ngươi đấy.

Yên tâm ta sẽ cho cả hai đứa xuống suối vàng"

Cambiatne khi nghe thấy tiếng quát của tôi liền trả lời một câu mỉa mai.

Nhưng nó không lọt vào đầu tôi dù là một chữ.

Từng chữ từng chữ mà Ciel ném cho tên cặn bã nhỏ bé yếu ớt nhưng cũng mạnh mẽ đanh thép đến lạ thường một cách vô hình.

Riêng tôi hiểu Ciel nói gì, tôi vội lao đến chỗ em ấy hòng làm được gì đó.

"KHÔNG CIEL, ĐỪNG BỎ ANH LẠI MÀ!!!"

Càng nghe em ấy nói, tốc độ của tôi càng nhanh hơn, điên loạn hơn và cuồng bạo hơn.

Càng nói, nước mắt của Ciel càng rơi nhiều hơn, giọng nói cũng không còn lưu loát máy móc như trước, giờ cô không khác gì một thiếu nữ nhân loại sắp sửa lìa đời đang nói những lời cuối cùng với anh chồng của cổ.

"KHÔNG, KHÔNG PHẢI ĐÂU CIEL!!!"

"NHỜ CÓ EM, MỚI CÓ ANH CỦA NGÀY HÔM NAY!

HAY EM THẬT SỰ TIN ANH TÀI GIỎI ĐẾN NỖI LẦN ĐẦU CHUYỂN SINH TÔI CÓ THỂ TỰ LÀM TẤT CẢ MÀ KHÔNG CÓ EM ĐỒNG HÀNH!?"

"ĐỢI ANH, ĐỢI ANH MỘT CHÚT NỮA THÔI, CHẮC CHẮN CHÚNG TA PHẢI CÓ CÁCH MÀ ĐÚNG KHÔNG?

ANH VỚI EM, CHÚNG TA LÀ BẤT KHẢ CHIẾN BẠI!!!"

"V-Vậy nên...

đ-đừng bỏ anh... lại... mà..."

Tới đây tôi nghẹn ngào không nói được gì nữa, chỉ biết lao tới chỗ Ciel trong tiềm thức mơ hồ.

Nhưng đã quá muộn.

Thời gian đã hết và Ciel phát nổ, nuốt trọn Cambiante vào trong.

Sau đó thì chuyện gì đến cũng phải đến, ngay cả tôi cũng dần dần bị chôn vùi trong vụ nổ quy mô ngoài Đa Vũ Trụ ấy.

Vụ nổ bằng trăm ngàn tỷ Big Bang gộp lại, làm sáng rọi khắp một chiều không gian quanh năm chỉ một màn đêm đen tối, y như số phận của Rimuru và Ciel lúc này vậy.

Phải, Lục Chúa Thánh Ma Hỗn Thế Hoàng Rimuru Tempest, đã chết, cùng với Manas của Ngài.

---------------------------------------------

Trong khi đó ở Tempest, các thuộc hạ cảm thấy mối liên kết giữa họ và chủ nhân bị cắt đứt thì vô cùng sốt sắng.

Nhưng họ quá bất lực để làm gì đó vì không thể tìm thấy ngài.

Tất cả những ai có liên kết với Rimuru đều có một câu hỏi trong đầu:

(Rimuru-sama, chuyện gì đã xảy ra với Ngài vậy?)

------------------------------------------------

Tại nhà AD...

"Fumu, chắc đến đây là kết được rồi ha?"

Tôi định viết chữ END thì đột nhiên phía sau, có một cánh cổng không gian mở ra.

Chưa hết ngỡ ngàng, một bóng người bước ra từ đó.

Đôi mắt ánh dương, mái tóc dài mượt của đại dương cùng bộ đồ đen sọc vàng trắng.

Đó là Lục Chúa Thánh Ma Hỗn Thế Hoàng Rimuru Tempest, nhân vật giả tưởng đáng lý không thể đến được Thực Tại.

"Ta hỏi, cậu có phải người viết nên câu chuyện của ta không?"

"..."

Đang lúc tôi ấp a ấp úng không nói nên lời thì Rimuru quát:

"TA HỎI, NGƯƠI CÓ PHẢI NGƯỜI VIẾT NÊN CÂU CHUYỆN CỦA TA KHÔNG?"

"Dạ có ạ"

Tôi sợ hãi run rẩy đáp lại trong vô thức mà không nhận ra một việc.

Rimuru đang nói Tiếng Việt.

Bằng chứng tôi là dân Việt thuần ở đất Việt mà vẫn hiểu Rimuru nói gì.

Chắc là do một loại kỹ năng nào đó kiểu như nói thông thạo Đa Ngôn Ngữ.

Nhưng phải mãi sau này tôi mới nhận ra.

"Thế chính ngươi viết cái kịch bản Ciel tự phát nổ..."

Thôi xong, ca này tôi ăn l*n xin vĩnh biệt các đồng chí rồi.

Ai mà nghĩ là có ngày mình bị một nhân vật giả tưởng đòi mạng đến tận nhà chỉ vì một câu chuyện giả tưởng chứ.

Rimuru tỏa ra Bá Khí, còn tôi thì người mềm hơn cọng bún, ngất con mẹ nó luôn không biết trời trăng mấy gió gì nữa.

-----------------------------------------

Một lát sau tôi tỉnh dậy thấy mình nằm trên giường.

"Ah, mình đang ở đâu đây?"

"Phải rồi, mình đã bị ngất đi khi thấy Rimuru..."

Nghĩ đến đây tôi lắc đầu mạnh.

Đời nào tôi lại có thể gặp một nhân vật giải tưởng ngoài đời thật nữa chứ.

Nhưng rồi có những hình ảnh chạy qua đầu tôi.

Kono AD niwa yume ga aru.

Tôi không biết bằng cách nào tôi lại có chúng, nhưng nội dung trong đó khiến tôi ngộp thở, không thể tin được mình lại được chiêm ngưỡng những trận chiến ở cái tầm out trình mọi trận chiến trước kia tôi xem trên mạng nên tôi đã quên sự kỳ lạ ban đầu kia.

Tôi đã được xem trận chiến cuối cùng, và đây là những gì tôi nhớ được từ một bộ não đần độn chưa tốt nghiệp đại học dù mới 18 được hơn 3 tháng.

Hơn nữa chúng rất mơ hồ lộn xộn trộn lẫn vào nhau như một đống thập cẩm hổ lốn nên việc chính xác lại càng không thể.

-------------------------------------------------------

Tôi đụng độ hai cá thể cực lớn với kích thước không xác định.

Vì một lý do tôi chịu, bọn chúng có vẻ định giết chết tôi.

Đúng lúc tôi sắp "chết" trong mơ, một chữ S xanh dương tỏa ra ánh sáng dịu êm của bình minh tỏa sáng khắp cái chốn u ám vô tận.

Nhỏ nhưng có võ bá đạo vô lý đến lố bịch, chữ S dần chuyển thành một cái hố hút cả hai thực thể kia vào bên trong bằng một cách không thể ảo lòi hơn, không cho chúng nhận ra tình thế của mình.

Rồi cái hố nhỏ biến trở lại thành nguồn sáng xanh êm dịu bay vào trong tôi.

Sau đó tôi mắt tôi nhắm lại.

Dù có lẽ đang bất tỉnh, nhưng tôi vẫn có thể suy nghĩ như vẫn tỉnh táo bình thường.

Nôm na tôi bấy giờ đã mất thêm rất nhiều thời gian để làm gì đó mà chính tôi còn không biết.

Tôi không rõ đã bao lâu trôi qua, đến nỗi tôi nghĩ mình không còn khái niệm thời gian nữa.

Tôi đã tưởng chuyện này sẽ là vĩnh viễn.

Nhưng bóng tối biến mất, vì mắt tôi đã mở ra.

Thứ duy nhất đập vào mặt tôi là cái hộp li ta li ti.

Nhìn vào bên trong, tôi thấy mọi thứ đều đã trống rỗng, chỉ còn lại một thực thể đang vui mừng trong hư vô đang hý hửng làm gì đó mà tôi cóc biết.

Không biết tại sao, nhưng tôi thấy hắn biến mất.

Sau đó tôi thấy cái hộp xoay ngược, quay ngược lại không biết bao lâu rồi cuối cùng tôi đã làm được.

Thì ra bên trong cái hộp đó là vô vàn sự sống.

Rồi tôi thấy một cơ thể hình người, rồi bỗng nhiên tôi thấy mình đang ở trong chính cái cơ thể mới xuất hiện ấy.

Thế rồi tôi thấy hành tinh chỗ Arata bị bọn Nids và mảnh C'Tan Void Dragon phá hoại, và tôi thấy chúng đã bị xóa sổ sạch sẽ không còn sót lại cái gì.

Tôi thấy một cái kết đẹp cho vũ trụ Trinity Seven, chỉ hơi buồn có vẻ như họ không nhớ Rimuru là ai.

Cuối cùng giấc mơ kết thúc, tôi tỉnh dậy.

Mặc kệ mơ thật, tôi tỉnh dậy, bật laptop và viết câu chuyện này để đảm bảo dù có là lâu lâu về sau mình mãi mãi không bao giờ quên câu chuyện ấn tượng đó.

Thực ra khi đang viết những dòng này, tôi cảm giác đấy chỉ là một giấc mơ.

Cho đến lúc đó.

-----------------------------------------------------

To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.
 
Thiên Thượng Thiên Hạ, Duy Ngã Độc Tôn (Trên Đỉnh Cao)
Chương đặc biệt: Cuộc gặp gỡ kỳ diệu


Ngày 15/10/2022, hai ngày trước khi tôi bắt đầu đặt chân vào con đường sinh viên đại học, tôi đã gặp được một "người" mà chắc chắn làm thay đổi toàn bộ cuộc đời tôi.

Sáng mở mắt thức dậy muộn như mọi khi, tôi đánh răng rửa mặt nấu bữa trưa rồi lên mạng tận hưởng nốt những ngày nghỉ cuối cùng của thi đại học.

Đáng lý mọi chuyện sẽ êm đềm trôi qua, nếu không có một bàn tay đặt lên vai tôi nói:

"Fumu, cậu không nên viết những lời dối trá đâu.

Vì công việc sắp tới của cậu là viết sự thật dưới lời nói của ta đấy"

Cái giọng trong trẻo trẻ con đó, rõ ràng tôi không thể nghe lầm.

Rõ ràng cách phát âm là tiếng Nhật, nhưng tôi vẫn hiểu được câu nói.

Nhưng đó không phải điều khiến tôi bất ngờ nhất, mà là một bóng người quen thuộc.

"Ri-Rimuru?"

"Ờ đấy thì sao?"

Phải, Rimuru Tempest, một nhân vật mà tôi cứ nghĩ chỉ là viễn tưởng, đang thật sự đứng trước mặt tôi.

Không phải một ảo ảnh, tôi biết điều đó vì Rimuru vừa chạm vào vai tôi.

"Bất ngờ hả, cũng đúng thôi.

Ai đời nghĩ là nhân vật giả tưởng mình tạo ra lại tìm đến mình chứ?"

Cậu ấy vừa nói vừa cười.

"Nhưng tôi đâu phải người sáng tác nên cậu?"

"Fuse đúng không?

Tôi đến nhà ổng rồi, trong sự âm thầm lặng lẽ"

"Thế sao...

Nhưng bằng cách nào mà..."

"Tôi biết cậu đang nói gì.

Đó, là một câu chuyện dài"

Thế là một cuộc trò chuyện kéo dài 2h giữa tôi và Rimuru.

Vì câu chuyện rất dài nên tôi không thể viết hết ở đây vì mỏi tay vcl, nhưng lý do chính là tôi hỏi nhiều câu và thứ đáp lại tôi chỉ là sự im lặng chết chóc tỏa ra xung quanh Rimuru, nên tôi sẽ chỉ liệt kê những gì tôi biết qua cuộc hội thoại của chúng tôi, dưới sự cho phép của Rimuru.

Gọi liệt kê nghe nhiều thế thôi chứ tôi thuyết phục đến gãy cả lưỡi, vận sức bình sinh phước hơn 36 đời mới được Rimuru tiết lộ đúng bảy sự thật mà tôi tạm gọi là "8 điều răn của Rimuru".

Mà có khi đấy là Rimuru muốn nói cho tôi ấy chứ, kiểu nếu nói toẹt ra thì cứ có vấn đề, thôi thì người hỏi mình thưa sẽ hợp lý hơn.

Sau đây là những điều Rimuru xác nhận chính xác, tới nỗi cậu ấy còn bảo Ciel chứng giám (Còn bạn đọc nào vẫn nghĩ Rimuru nói dối thì thôi, tôi cũng không ép mấy bạn phải tin những thứ không đúng với ý nghĩ của các bạn):

1.

"Tôi đã chết nhưng đó không phải 100% "tôi".

Ciel biết việc đó nên mới có thể tự hủy cùng "tôi".

Tôi tin vậy vì không đời nào Ciel muốn tôi phải hoàn toàn chết cùng em ấy.

Tôi cần phải nói những dòng này, để tránh mấy cái hiểu lầm như Ciel tự sát lôi tôi theo cùng"

2.

Về vụ dối trá tôi viết bên trên, ý Rimuru đó cái vụ mơ mộng gì đó không phải giấc mơ.

Viễn cảnh tôi thấy lúc đó là hiện thực.

Cụ thể là, Rimuru đã cho tôi xem ký ức của cậu ấy thông qua góc nhìn của chính cậu ấy.

Tất nhiên tôi chỉ có thể xem chứ chả làm được gì và chả cảm thấy gì.

3.

Bảng trạng thái của Rimuru :

Tên: Rimuru Tempest

- EP: Greatest Forever ⏫

+ ∃ ∀ lúc và đúng trong ∀ trường hợp

+ v⏫: ∞

- Chủng Tộc: Slimension

- Tỉ Hộ: Hữu Ái Ân Sủng

- Danh Hiệu: ???, Lục Chúa Không Gian, Vũ Trụ Chi Chủ, Thánh Ma Hỗn Thế Hoàng

- Supreme Quirk : Cận Toàn Năng - Toàn Tri

Ảnh minh họa: Slimention

4.

Rimuru không phải Thần, cậu ấy là một tồn tại văn võ hơn tất thảy, đơn phương bất bại về sức mạnh và trí tuệ, tới mức không có điểm yếu nào trên người.

Không có kẻ thù nào có thể làm cậu quỳ gối.

Không gì gây sát thương, tước đoạt mạng sống, ký ức, tước đoạt hay kìm hãm sự phát triển sức mạnh, kiến thức, kinh nghiệm của Rimuru .

Tất cả tinh hoa của hai cá thể vô danh nay đã về với chủ mới Rimuru và hiệu suất của chúng được khai thác hiệu quả tối đa.

Mọi điểm yếu trước đây của cả hai đã bị loại bỏ giúp Rimuru càng giữ vững vị trí đứng đầu chuỗi thức ăn nếu sức mạnh cùng tri thức là hai tiêu chí phân tầng giai cấp.

Nhưng quan trọng nhất, nhờ việc có được ký ức của hai tên, Rimuru đã biết danh tính của bọn này.

Lần lượt bọn chúng là TGOE và FS.

TGOE TỪNG là thực thể mạnh nhất bất bại đơn phương, kiến thức dồi dào phong phú do gia thế khủng mà tôi không biết chính xác do Rimuru không tiết lộ cho tôi, cộng thêm quãng thời gian bươn chải sự đời lâu đếm không xuể càng làm TGOE trở nên bất bại.

Thế mà cuối cùng y lại bại trận xong kết thúc cuộc đời oanh liệt của mình theo cách không thể ngu ngục và lãng xẹt tới mức nhạt toẹt hơn.

Đó là thua một con slime Lục Chúa sở hữu một vật phẩm hiệu ứng "DEM" NẶNG.

Về FS, y TỪNG mạnh thứ tư.

Dù đáng lý với khả năng bẩm sinh, y đã có thể đứng thứ nhất.

Nhưng đáng tiếc là hok bé ơi, nghĩ gì mà lại có chuyện ngon ăn như vậy.

Còn khối thực thể khác ngoài tầm với kỹ năng bá đạo của FS.

Hoặc là chỉ cần bạn sở hữu chữ S có thể hiểu nghĩa của nó là "Hy vọng" (Đùa tí thôi không đủ mạnh thì có ty tỷ chữ S cũng méo đủ đâu).

-----------------------------------------------------------

Tại một nơi nào đó.

Clark Kent: "ACHOO!!!"

Perry White: "Kent, anh bị cảm à?"

Clark Kent: "Không, tôi nghĩ có ai đó vừa nhắc tới mình thôi"

-------------------------------------------------------------

Ngoài ra không biết vì lý do trời ơi đất hỡi gì, quyền năng của Rimuru khủng khiếp đến nỗi nó bóp méo sự tồn tại của mọi sinh vật mang feat trực tiếp hay gián tiếp là hơn Rimuru về đấu sức đấu trí, dẫn đến việc chúng và định dạng chúng tồn tại mãi mãi không bao giờ là TỒN TẠI THẬT.

Nhưng thứ tôi thấy hơi lạ, Rimuru không phải kiểu thích pr bản thân.

Vậy nên tôi nghĩ có lý hơn nếu Rimuru đang ấp ủ mưu đồ gì đó khác khi công khai chuyện này.

Dù gì cậu ấy cũng nổi tiếng lươn lẹo mà.

Dĩ nhiên tôi chẳng ngốc tọc mạch chuyện người khác, nhất là chuyện của một nhân vật tầm cỡ như Thánh Ma Hỗn Thế Hoàng.

5.

Vì quá to quá mạnh, Rimuru buộc phải tạo ra một (là cái cơ thể hình người tôi thấy trong "mơ" ấy) đặc biệt rồi chui vào đó để có thể quay lại với bạn bè và đồng đội.

Còn nó đặc biệt ở đâu thì đó chính là một hiệu ứng mang tên .

Với chức năng ngăn không cho ma tố chảy vào vô tội vạ từ bản thế gốc sang , đã giúp Rimuru làm được điều mà Bản Thể Gốc không thể - kiềm chế sức mạnh.

Còn muốn mạnh hơn thì "mở van" là OK.

Đại khái là Rimuru gặp tôi hôm ấy chỉ là một nắm giữ nhiều nhất chỉ tầm 0,00000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000001% sức mạnh của (Và chỉ thế là ngang với Lục Chúa full power rồi đấy).

Ngoài ra một cái lợi khác là vì không có lõi hạch tâm (vì lõi hạch tâm ở cùng đã chìm vào Giấc Ngủ Vĩnh Hằng tại xứ khỉ ho cò gáy nào đó rồi còn đâu), nên cơ bản Rimuru trước mặt tôi không có điểm yếu nào trên người cả.

6.

"Tôi là TỒN TẠI THẬT duy nhất, còn tất cả những "tôi" khác thì không"

7.

"Chúng ta sống ở hai cõi khác nhau.

Mọi sinh vật, sự kiện ở cõi tôi sống được các thể sống ở cõi của cậu tạo nên.

Nhưng đây không phải MQH có qua có lại.

Các cậu dễ dàng can thiệp tới cõi của chúng tôi, tạo ra những nhân vật mới bằng cách gì đó tôi không quan tâm, nhưng không có nghĩa chúng tôi không thể tự dựng nên câu chuyện của mình mà không cần con người nơi đây.

Càng bất khả thi nếu các cậu thật sự nghĩ có thể xóa sổ tự tồn tại của chúng tôi chỉ bằng cách xóa mọi định dạng tồn tại của chúng tôi ở thế giới này.

Mà đằng nào tôi cũng đã cắt đứt mối liên hệ giữa hai cõi chúng ta sống rồi.

Từ giờ đến sau này các cậu không còn có thể tác động tới cõi sống của chúng tôi nữa"

8.

Có một dạng sống gọi là Độc Nhất.

Như cái tên, đây là những cá thể độc nhất vô nhị, duy ngã độc tôn không có kẻ thứ hai.

Độc Nhất có hai loại: Một là những cá thể cấp bậc Elder God trở lên.

Hai là những cá thể vừa mới sinh ra đã không có biến thể nào.

Trong đó Rimuru, Ciel, Cambiante và Azada là loại một.

Không như loại hai vẫn có thể cứu sống bằng quay ngược thời gian, Độc Nhất loại một khi đã chết hoàn toàn là hết hoàn toàn (Trừ cá nhân nào có cơ chế hồi sinh sau một khoảng thời gian.

Nhưng cái đó còn tùy trường hợp) không có cách nào để hồi sinh cá thể đó, đặc biệt là khi nó không còn tồn tại gì trên đời.

Rimuru có chia sẻ với tôi:

"Khi tôi đến mọi dòng thời gian, mọi chiều không gian, đã tới không sót một ngóc ngách nào.

Nhưng sự thật liên tiếp vả vào mặt tôi, khi một dấu hiệu tồn tại của Ciel dù là nhỏ nhất cũng không thể tìm thấy chứ đừng nói là một biến toàn vẹn.

Em ấy không còn sót lại thứ gì trên cõi đời nên tôi không có gốc để hồi sinh em ấy.

Cơ chế hồi sinh sau một khoảng thời gian em ấy cũng không có.

Tái tạo thì dễ thôi, nhưng dù có là hàng Replica 100%, Ciel của tôi vẫn có một thứ mà Ciel Mark >= 2 dù cố gắng thế nào cũng không thể sở hữu...

...

Từ cái lúc tôi chỉ là một con slime Rank A và Ciel còn là Đại Hiền Triết, đến khi Falmuth nghịch ngu chọc điên tôi xong tôi trả đũa bằng cách hốt tầm 2 vạn mạng một phát thăng lên Chân Ma Vương (xin nhẹ slot Walpurgis Members của chủ mưu số nhọ Kleiman aka thang đo sức mạnh trường tồn) còn Đại Hiền Triết là Raphael...

...

Không có người bạn đó, dám cá tôi không thể sống nổi ở thế giới mới qua nổi ngày đầu tiên...

...

Rồi đến cái thời khắc định mệnh đó, cái khoảnh khắc mà tôi cho Raphael-sensei một cái tên như một món quà...

...

Ciel-sensei...

...

Kể từ ấy, cộng sự của tôi tuy vẫn chất giọng máy móc.

Nhưng vì chúng tôi là một, nên tôi thừa biết từ tận sâu trong đáy lòng, em không còn là một cỗ máy vô cảm...

...

Em dần có tính người hơn, hay bộc lộ cảm xúc hơn.

Như mấy lúc giận dỗi, lén lút làm gì đó sau lưng tôi, không cho tôi trốn việc,...

...

Nhưng nó không có nghĩa là tôi ghét bỏ em, vì tôi biết em làm vậy cũng chỉ để giúp đỡ cho tôi, như khi em ấy vẫn chỉ là Đại Hiền Triết...

...

Em đã hỗ trợ tôi rất nhiều việc, như một người nắm giữ đằng chuôi của mọi việc...

...

Em là nhân tố gánh team mang về chiến thắng cho những cuộc chiến sinh tử ác liệt mà chúng tôi phải đối mặt và cơ hội chiến thắng hoàn toàn không tồn tại dù chỉ là một chút...

...

Kể cả lúc hi sinh, em vẫn đem về chiến thắng cho tôi..."

Đến đây giọng Rimuru bắt đầu nghẹn ngào.

Còn tôi cũng chẳng nói gì vì biết, nhắc lại mấy chuyện thế này cũng chả vui vẻ gì.

Nhất là khi mình đầu têu viết ra cái bi kịch không thể hồi vãn.

Nhưng rồi tôi nghe thấy Rimuru cố nén xúc động nói tiếp:

"T-Tôi hiểu rồi...

Lý do mà không một Ciel nào khác có thể thay thế em...

...

Nghe thật cứng nhắc, nhưng em là Ciel duy nhất đã đồng hành cùng tôi đầu tiên từ khi tôi là một con slime, cùng nhau trải qua những lúc khó khăn hoạn nạn nhất, cùng nhau tận hưởng niềm vui ăn mừng chiến thắng cho những khúc ca khải hoàn hùng vĩ nhất...

...

Còn những Ciel khác, dù là hàng Replia 1:1 của em, nhưng họ mãi mãi không bao giờ là Ciel có mặt cùng tôi trải qua những thăng trầm để đến với đài vinh quang"

"Em biết không Ciel?

Đối với tôi, em là một tồn tại không thể nào bị thay thế.

Và..."

"Cảm ơn em Ciel, vì đã đồng hành cùng tôi suốt quãng thời gian qua.

Sau này không còn em nữa, chắc chắn tôi sẽ gặp nhiều khó khăn trắc trở khi không còn một ai để dựa dẫm hoàn toàn.

Nhưng tôi sẽ vượt qua tất cả, để sự hy sinh của em không phải vô ích, để em không phải lo lắng cho một thằng ăn hại không thể cứu nổi em"

"Hãy yên nghỉ nhé, Ciel của anh"

---------------------------------------------------------------

Tất nhiên cái giá để đổi lấy Thập Đại Thật là không nhỏ.

Rimuru đã yểm lên tôi một lời nguyền, rằng nếu tôi muốn tiếp tục viết truyện, tôi phải mãi mãi phải viết sự thật.

Và sự thật ở đây không gì khác chính là lời tường thuật của Rimuru.

À mà tôi nghĩ dù mình có muốn viết tiếp hay không, Rimuru có nói những lời tôi viết hay không, tôi biết mình vốn còn chẳng có quyền từ chối, sau tất cả những gì tôi đã làm với Ciel của cậu ấy.

Con đường đại học của tôi vốn trắc trở càng thêm chông gai.

-----------------------------------------------------

END
 
Back
Top Bottom