Khác thiên thần nhỏ nhắn x kẻ thất bại như tôi

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
392197796-256-k571047.jpg

Thiên Thần Nhỏ Nhắn X Kẻ Thất Bại Như Tôi
Tác giả: tanaka_mira
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện kể về hai cô gái học tại một trường nữ sinh.

Ako, một cô gái kín đáo và ít nói, bắt đầu có tình cảm đặc biệt với người bạn học cùng lớp, Sawa.

Tuy nhiên, Ako lại phát hiện ra rằng Sawa đang dành tình cảm cho một cô gái khác, Fuuka, điều này khiến cô cảm thấy bối rối và tổn thương.

Bị giằng xé giữa tình cảm riêng tư và sự xuất hiện của người thứ ba, Ako quyết định không thể đứng im nhìn Sawa và Fuuka gần gũi.

Cô bắt đầu xây dựng một kế hoạch, hy vọng sẽ giành lại sự chú ý của Sawa, không để cho Fuuka chiếm lấy trái tim của người mình yêu thương.



đentối​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thiên Mệnh
  • CỬU THIÊN LIÊN SINH
  • THIÊN SẮC ĐỒNG
  • Đại Mộng Ngàn Năm: Thiên Vũ Diệt Vong Lục
  • [Dã sử Việt] Một Kiếp Thiên Trường-Trần Quang...
  • Tần Thiên Chi Luyến[Truyện dã sử Việt]
  • Thiên Thần Nhỏ Nhắn X Kẻ Thất Bại Như Tôi
    cậu là thiên thần của tôi


    Câu chuyện kể về một cô gái tên Sawa , một cái tên thật dễ thương.

    Ngay từ lần đầu gặp cô ấy, tôi đã có cảm giác như cô là một thiên thần được gửi xuống trần gian để mang đến sự dịu dàng và ấm áp cho những người xung quanh.

    Còn tôi thì sao?

    Tôi chỉ là một kẻ vô cảm, chẳng bao giờ để ý đến bầu không khí xung quanh.

    Tôi không giỏi trong việc xoa dịu người khác hoặc mang đến hạnh phúc cho những tâm hồn u sầu.

    Thế nhưng, khi tôi gặp cậu kể từ hai chúng mình học trường nữ sinh , cậu thật ấm áp tựa như một mặt trời nhỏ, rực rỡ trong thế giới lạnh lẽo của tôi.

    Dù chỉ gặp cậu vài lần trong tháng trong lớp học tiếng pháp , nhưng mỗi khi trò chuyện cùng cậu, tôi lại cảm thấy cảm xúc của mình được sưởi ấm bởi một thiên thần dễ thương.

    Chúng tôi nhanh chóng thân thiết, có lẽ vì cùng chung niềm đam mê nghiên cứu về đa văn hóa.

    Nhờ đó, khoảng cách giữa hai chúng tôi dần biến mất, và chẳng mấy chốc, cậu đã trở thành một trong những người bạn thân nhất của tôi.

    Tuy nhiên, có một điều ở cậu ấy mà tôi không thích đó là cậu luôn khoe với tôi bức ảnh của một cô gái đeo kính.

    Trong mắt tôi, cô ấy chẳng có gì quá đặc biệt, nhưng mỗi khi nhắc đến, cậu lại kể say sưa, từng chi tiết nhỏ nhặt, như thể cô ấy là cả thế giới của cậu vậy...dù tôi cũng thấy ghen tị , tại sao cậu lại mê cô ấy đến vậy

    sawa - "cô ấy rất thích anime , rồi ừm thì..

    à cô ấy cũng thích động vật nhỏ nữa đó"

    ako - "cậu hình như kể tớ về cô ấy chi tiết quá sawa chan // "

    sawa - "tớ cũng không biết nữa, chắc cô ấy dễ thương quá !! nên mình mới lỡ kể chi tiết cho ako-chan quá "

    ako - "vậy à.."

    Giờ giải lao đã kết thúc trong tiếng chuông reo lên , chúng tôi trở về chỗ ngồi và lắng nghe cô giáo giảng bài.

    Nhưng dù có cố gắng tập trung đi chăng nữa , tâm trí tôi vẫn cứ lơ lửng với một câu hỏi vẫn chưa có lời giải ..

    tại sao cậu ấy lại thích một cô gái trông chẳng có gì đặc biệt...?

    Vài ngày sau, tôi bắt đầu tìm hiểu về cô gái mà cậu ấy thích.

    Cô ấy tên là Fuuka, và có vẻ hơi khép kín với mọi người.

    Mỗi khi đến giờ ăn, cô ấy thường đi qua căn tin một mình, chọn một góc và ăn trong im lặng, ít khi trò chuyện với ai.

    Fuuka thường rất kén chọn bạn bè, cô ấy chỉ muốn ở bên những người thật sự hiểu và phù hợp với mình.

    Dù tôi chưa từng trò chuyện với cô ấy, nhưng mỗi lần thấy cô ấy đi cùng Sawa-chan, tôi lại cảm thấy khó chịu.

    Tôi không thể hiểu được tại sao cậu ấy lại dành sự quan tâm cho một người như vậy.

    sau đó tôi dần dần cắt liên lạc với sawa chan một thời gian và bắt đầu tìm người bạn thân mới

    có lẽ tôi đã cắt liên lạc với cậu ấy cũng khoảng 1 tháng rưỡi ,để thử liên lạc với cậu ấy xem thử sao.

    ako -"giờ cậu sau rồi"

    sawa - "cũng ổn,mà có chuyện gì vậy"

    ako - "tớ chỉ muốn,,,xin lỗi cậu" tôi hụt hẫng và chờ cậu nhắn tiếp

    sawa - "tớ có làm gì sai không"??

    ako - "tớ xin lỗi vì tớ đã làm điều sai trái với cậu vào khoảng thời gian trước"

    sawa - "À, không sao đâu, thật sự không sao.

    Tớ vẫn ổn mà.

    Tớ sẽ tha thứ cho cậu về những điều cậu đã làm với tớ trước đây."

    dù tôi cũng hơi băn khoăn ,tại sao cậu ấy lại tha thứ cho mình nhanh chóng đến vậy ,,nhưng tôi vẫn có chút an tâm khi cậu không giận mình. sau đó tôi cũng nhắn cho cô ấy một vài câu hỏi

    ako - " nè sawa , gần đây cậu có người thương chưa " dù là câu hỏi vô tri vcl ,nhưng tôi vẫn cố hỏi

    rồi sau đó cô ấy đã

    sawa - " tớ có rồi cậu ,fuuka chan đó "

    Khi tôi biết rằng người cậu thật sự yêu là Fuuka, tôi không thể kìm nén được cảm xúc.

    Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, tôi ném mạnh chiếc điện thoại vào thùng rác gần đó.

    Cảm giác mơ hồ ùa đến, và tôi chỉ biết khóc một cách khó hiểu, không thể lý giải nổi nỗi buồn trong lòng.

    Sau lần nhắn tin với Sawa, tôi không thể kiểm soát được cảm xúc của mình.Rồi tôi bắt đầu lén lút theo dõi mỗi khi Sawa và Fuuka ở bên nhau, bất kể là trong khuôn viên trường hay khi họ cùng nhau ăn cơm.

    Dù họ ở đâu, làm gì, tôi cũng tìm cách quan sát và cố gắng hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa họ.

    Cho đến một ngày, tôi phát hiện một sự việc khiến tâm trí tôi trở nên quái đản .

    Lúc đó, tôi thấy họ bước vào một góc cầu thang vắng vẻ, nơi ít người qua lại.

    Và rồi, họ trao cho nhau những nụ hôn đầu tiên, những nụ hôn mà hình ảnh của chúng cứ ám ảnh trong đầu tôi mãi không rời, rồi họ..

    fuuka - " trời, đó là nụ hôn đầu ngọt ngào của tớ đấy"

    sawa - " bởi vì chúng ta là một cặp người yêu mò "

    Tôi không thể chịu đựng được nữa.

    Tại sao họ lại làm như vậy?

    Tại sao?

    Cảm giác như mọi thứ xung quanh tôi đang sụp đổ.

    Tôi không thể chấp nhận rằng cặp đôi này lại tồn tại trong thế giới của mình, không muốn nhìn thấy họ bên nhau, không muốn đối diện với điều đó.

    Sau cú sốc từ chuyện của họ, tôi quyết định xin nghỉ học một thời gian ngắn để tĩnh tâm và bắt đầu điều tra mạng xã hội của Fuuka.

    Dù tôi biết hành động này không phải là điều tốt đẹp, nhưng vì tình cảm tôi dành cho người ấy, tôi vẫn không thể ngừng cố gắng tìm hiểu về Fuuka, dù mỗi bước đi khiến tôi cảm thấy day dứt.

    Cuối cùng, tôi cũng phát hiện ra là cậu ấy yêu thích những bộ Manga kể về hai cô gái yêu nhau và cậu ấy cũng là Lesbian , nên chính vì điều đó mà đã khiến cậu ấy bắt đầu nảy sinh tình cảm với Sawa. tôi ngồi đó rồi nghĩ thầm " mình cũng nên bắt đầu kế hoạch thử sao"

    còn ..
     
    Thiên Thần Nhỏ Nhắn X Kẻ Thất Bại Như Tôi
    đồ tồi tệ


    Sau khoảng một tuần tôi đã nghỉ học, vào ngày tôi quay lại trường cũng là ngày tôi được gặp lại cậu .

    Khi cậu thấy tôi bước vào lớp, cậu vội vã đặt cặp xuống và chạy tới chỗ tôi.

    Dù tôi không quá bất ngờ, nhưng khi nhìn xuống và đối diện với ánh mắt cậu, tôi thấy cậu đã khóc, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói: "Tớ nghĩ tớ cũng có lỗi."

    ako - " nhưng tớ mới là người có lỗi mà "

    Sawa: "Tớ cũng... tớ chỉ cảm thấy mình đã làm cậu buồn đến mức cậu phải nghỉ học tận một tuần."

    Dù trong lòng tôi có chút vui mừng khi thấy cậu quan tâm tôi , nhưng nỗi lo lắng lại khiến tôi không thể yên tâm được .

    Tôi không muốn ....Fuuka , hay bất kỳ ai khác , cướp đoạt cậu được..

    ako - " ak,cảm ơn cậu,dù sao tớ cũng bị bệnh thường xuyên nên nghỉ dài là thường xuyên ấy "

    sawa - " vậy giờ chắc cậu cũng đỡ kha khá rồi nhỉ "

    ako - " ừm,cảm ơn cậu đã lo lắng cho tớ , mà nay cậu rảnh không "

    sawa - " cũng rãnh , có chuyện gì không "

    Tôi mời Sawa đi uống cà phê, và chúng tôi trò chuyện về cuộc sống, những niềm vui giản dị.

    Khi món ăn của cậu được mang đến, tôi không thể rời mắt khỏi cậu được , chăm chú quan sát từng động tác khi cậu thưởng thức món ăn.

    Bất chợt, tôi lấy chiếc camera ra và định chụp một bức ảnh của cậu, nhưng không may, tôi đã trượt tay và chỉ kịp chụp được chiếc bánh và tay cậu trên bàn.

    ako - "mò ,tớ chỉ chụp nửa thân cậu "

    sawa - " www không sao đâu akochi ,cậu cũng có góc chụp đẹp rồi mà "

    ako - "tớ hiểu rồi " buồn bã và đã ăn luôn phần nốt bánh của sawa

    Tôi nghĩ đây là khoảng thời gian tuyệt vời nhất, khi tôi được gần gũi với Sawa, cảm nhận sự ấm áp và thân thuộc ấy.

    Nhưng rồi, cô ấy lại cho tôi thấy những thứ tôi không muốn nhìn thấy lần thứ hai...

    Fuuka... và cô ấy... nắm tay nhau, trao nhau nụ hôn kiểu Pháp ngay trên sân thượng trường..

    sawa - "thiệt ra tớ với fuukappi đã có mối quan hệ rất tốt ,cậu thấy sao ako chan "

    ako - " ừm ,được...."

    Tôi xin phép về trước, dù Sawa vẫn băn khoăn không hiểu tại sao tôi lại về nhanh hơn dự tính.

    Khi về đến nhà, cảm giác buồn nôn lại dâng lên trong cổ họng, tôi không thể kiềm chế được nữa.

    Sau khi ói xong, tôi cảm thấy cơ thể mình như mất hết sức lực, từng bước đi trở nên nặng nề và khó khăn.

    Mọi thứ xung quanh dường như mờ đi, tôi không thể tiếp tục bước nữa, chỉ muốn gục xuống và buông bỏ tất cả.

    Chợt mắt tôi dừng lại trên chiếc dao gọc giấy.

    Tôi không biết có nên làm vậy không, nhưng chỉ cần nghĩ đến Fuuka, cảm giác tổn thương trong tôi lại càng đau nhói thêm .

    Cuối cùng, tôi không kìm được, tự tay rạch vài nhát lên cánh tay mình.

    Nước mắt cứ thế tuôn rơi, và tôi mơ màng bôi thuốc lên vết thương, mặc dù trong lòng vẫn chẳng thể nguôi ngoai được .

    Tôi thầm nghĩ,mình nên xóa con nhỏ đó khỏi thế gian này

    Sau đó, tôi bắt đầu tìm hiểu về những câu chuyện trong lịch sử của sát nhân , đặc biệt là những nghiên cứu về tâm lý con người sát nhân và cách họ đối diện với những tình huống cực đoan như thế nào .

    Tôi đã xem nhiều tài liệu, nghiên cứu kỹ càng về các khía cạnh tâm lý và hành vi con người, ghi chép lại những kiến thức quan trọng để hiểu hơn về bản thân và thế giới xung quanh.

    Khi lên lớp 11, tôi quyết định chọn ngành y tế, một lựa chọn không chỉ để hiểu thêm về các ca phẫu thuật mà còn để học hỏi cách con người vượt qua những thử thách khó khăn.

    Tôi muốn tìm hiểu sâu hơn về cơ thể con người .

    Tôi không ngờ rằng kế hoạch mình chuẩn bị suốt gần một năm .

    Lúc tôi định đi tìm con mồi thì phát hiện ra rằng tôi đang cùng lớp với Fuuka.

    Khi đó, Fuuka cũng đến và chào tôi một cách thân thiện.

    Dù tôi không thực sự muốn chào lại fuuka, nhưng vì mục tiêu của mình, tôi vẫn quyết tâm bắt chuyện và cố gắng trở thành bạn với Fuuka."

    ako - "mong cậu giúp đỡ tớ trong 1 năm"

    fuuka - "không có chi,mà cậu có Line không "

    Ako khẽ đáp: 'Ừm.'

    Sau khi chúng tôi trao đổi Line, tiếng chuông vào lớp reo lên.

    Cả hai nhanh chóng trở về chỗ ngồi và hòa vào những cuộc trò chuyện cùng bạn bè cũ.

    Nhưng tôi chẳng để tâm đến những gì họ nói.

    Ánh mắt tôi chỉ dõi theo Fuuka và Sawa , hai người họ trò chuyện vui vẻ, trông chẳng khác nào hai chú cừu non ngây thơ tươi cười với nhau .

    Thật là..."

    "Nhưng mà... giờ mình cũng đã bắt được một con mồi ngon rồi, nên chẳng có gì phải bận tâm nữa."..
     
    Thiên Thần Nhỏ Nhắn X Kẻ Thất Bại Như Tôi
    cuối học kì này...


    "Dần dần, tôi bắt đầu tìm hiểu về Fuuka, và cô ấy cũng thỉnh thoảng chủ động mời tôi đi chơi.

    Ban đầu, tôi cảm thấy sở thích của chúng tôi khá hợp nhau.

    Nhưng càng tiếp xúc, tôi càng nhận ra những điều khiến tôi khó chịu với sự nhút nhát đến mức phiền phức, tính hay ghen một cách mù quáng, và cả những hành động cực đoan trong tình yêu.

    Cô ấy...

    đúng là một đứa 'menhera' chính hiệu."

    Cô ấy luôn thể hiện sự yếu đuối của mình chỉ để nhận được sự quan tâm từ mọi người chứ không phải chỉ từ một người duy nhất .

    Nhưng , điều khiến tôi khó hiểu nhất là tại sao Fuuka lại khao khát được quan tâm từ Sawa đến vậy?

    Xung quanh có bao nhiêu người giống cậu ta, nhưng cô ấy chỉ chọn mỗi Sawa.

    Mình không nên phí thời gian để bận tâm đến Fuuka nữa.

    Giờ điều quan trọng nhất là Sawa... và kế hoạch cho tương lai..của mình

    8 tháng sau

    Cũng đã hơn nửa năm kể từ khi tôi quen Fuuka...

    Chắc giờ là lúc tôi phải bắt đầu kế hoạch.

    Dù biết kế hoạch này có thể sẽ ảnh hưởng lớn đến tương lai của tôi, nhưng tôi cũng chẳng bận tâm.

    Người khác có chỉ trích tôi sao cũng mặc, cuộc sống mà...

    Thật ra, tôi cũng chẳng muốn sống tiếp nữa.

    Tôi luôn tự hỏi tại sao mình lại phải tồn tại trong thế giới tàn nhẫn này.

    Lý do để tôi sống là gì?

    Có lẽ, tôi chỉ làm những điều kinh khủng mình chưa từng làm để thỏa mãn cơn thèm khát của bản thân, dù tôi cũng chẳng hiểu mình cần gì.

    sau giờ kết thúc học kì 2, cũng là lúc kì nghỉ đông bắt đầu ,tôi chạy tới fuuka và mời cậu ấy đi thuỷ cung

    ako - " nè fuuka-san , kì nghỉ lần này cậu có rãnh không "

    fuuka - " tớ rãnh tớ rãnh, có chuyện gì không ?"

    ako - " à, lần này cậu có muốn đi Kinosaki Marine World không "

    fuuka - " ừm , tớ rất vui khi cậu mời tớ đấy

    Khi chúng tôi chia tay và chuẩn bị đi về, bất ngờ tôi gặp Sawa-chan.

    Tim tôi đập nhanh khi cậu ấy tiến lại gần, khiến mặt tôi hơi đỏ lên.

    Lúc đó, Sawa-chan đang vui vẻ, nhưng bất chợt chú ý đến bàn tay tôi.

    Sawa: 'Hình như tớ thấy trên bàn tay cậu có... vết cắt?'

    Tôi cố làm như không có gì, để Sawa-chan đừng lo lắng.

    Ako: 'À... mèo tớ cào tớ ấy, nên cậu đừng bận tâm nha.'

    Sawa nhìn tôi với vẻ buồn bã, nhưng rồi cũng tin vào lời giải thích của tôi.rồi hai tụi tôi chào tạm biệt nhau,tôi bóp mạnh tay có nhiều vết cắt của tôi và

    ako - " cậu thiệt là..."

    Khi tôi trở về nhà, chẳng có lời chào ngọt ngào nào từ cha mẹ cả.

    Không... họ chưa bao giờ đối xử dịu dàng với tôi.

    Thứ chào đón tôi là những lời chửi rủa cay độc từ người mẹ tàn độc đến mức mỗi lần nghe thấy, tôi chỉ càng thêm căm hận bà ta.

    Chỉ cần một chuyện nhỏ nhặt thôi, tôi cũng sẽ bị mắng nhiếc không thương tiếc.

    Còn ba tôi?

    Ông ta chẳng bao giờ quan tâm đến tôi, ngoài việc ném cho tôi vài đồng tiêu vặt, như thể tôi chẳng khác gì một kẻ ăn bám vô danh.

    Nhưng nếu tôi mắc lỗi, dù chỉ một chút thôi, ông ta sẽ gầm lên như một con thú dữ.

    Những lúc tức giận, ông ta không ngần ngại cầm chai thủy tinh ném thẳng vào mặt tôi.

    Những vết bầm tím, những cơn đau nhức... chưa kịp lành đã chồng chất thêm những vết thương mới.

    Tôi tự hỏi... nếu một ngày nào đó tôi biến mất, liệu họ có quan tâm không?

    Hay sẽ chỉ coi như tôi chưa từng tồn tại?

    Tôi lê từng bước chân nặng nề lên phòng, mỗi bước đi như kéo theo cả một khoảng trống vô tận bên trong tôi.

    Đặt cặp xuống, tôi bắt đầu chuẩn bị những thứ mà có lẽ trước đây mình chưa từng nghĩ tới—một chuyến đi mà chính tôi cũng không biết bao giờ sẽ trở về.

    Tôi gom hết những gì cần thiết: sổ ngân hàng, vài bộ quần áo, một số vật dụng nhỏ nhặt...

    Tất cả được xếp gọn gàng, nhưng tâm trí tôi thì rối bời.

    Khi tôi hoàn tất, bầu trời bên ngoài đã ngả sang sắc chiều muộn.

    Tôi khoác lên mình một chiếc áo khoác dài, hít sâu một hơi rồi bước ra cửa.

    Ako: 'Con đi chơi đây.'

    Mẹ tôi không buồn quay lại, giọng bà lạnh tanh, vô cảm.

    Mẹ: 'Mày đi đâu thì kệ mày.'

    Ba thậm chí còn chẳng thèm đáp, chỉ im lặng, như thể tôi chưa từng tồn tại trong ngôi nhà này.ừm,kệ họ đi

    Tôi lấy xe đạp, lặng lẽ rời khỏi nhà và phóng nhanh đến ga xe điện gần nhất.

    Đúng 4 giờ chiều, tôi lên chuyến tàu định mệnh, bắt đầu cuộc hành trình không biết ngày trở về.

    Từ nhà tôi đến thủy cung mất hơn ba tiếng.

    Nếu đi tàu cao tốc, tôi có thể rút ngắn thời gian đáng kể, nhưng tôi không vội.

    Tôi muốn chậm rãi ngắm nhìn thế giới này, khắc ghi từng cảnh vật vào tâm trí, như thể đây là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy nó.

    Khi đến trạm cuối, màn đêm đã phủ kín bầu trời.

    Cái lạnh buốt cắt qua da thịt, khắc nghiệt đến mức tôi suýt ngất trên đường đi.

    Cố gắng giữ cho đôi chân không run rẩy, tôi vội vã tìm một quán trọ để qua đêm.

    Cuối cùng, tôi cũng tìm được một nơi có vẻ phù hợp.

    Bước vào quầy lễ tân, tôi chỉnh lại áo khoác, cố giữ dáng vẻ bình thản.

    Nhưng khi nhân viên khách sạn nhìn tôi, ánh mắt cô ấy ánh lên chút nghi hoặc.

    Nhân viên: 'Em chưa đủ 18 tuổi, đúng không?

    Em có người giám hộ đi cùng chứ?'

    Không chút do dự, tôi ngước nhìn cô ấy, đôi mắt vô hồn nhưng giọng nói lại nhẹ bẫng, như thể tôi chỉ đang nói lên một sự thật hiển nhiên.

    Ako: 'Không sao đâu, em không có ba mẹ.' tôi bật khóc nức nở vô cô nhân viên

    Một khoảnh khắc im lặng trôi qua.

    Tôi thấy sự lưỡng lự trong mắt cô ấy.

    Nhưng rồi, đúng như tôi mong đợi, lòng trắc ẩn đã chiến thắng.

    Nhân viên gật đầu, để tôi qua đêm ở đó.tôi lúc đó sung sướng vì đã lừa dối được cô nhân viên .

    Tôi đặt hành lý xuống góc phòng, không gian im lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng thở dài của chính mình.

    Tôi cầm điện thoại và bật Line lên... vẫn không có tin nhắn nào từ ba mẹ.

    Không một cuộc gọi, không một lời hỏi han .

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, chờ đợi một điều gì đó...

    Nhưng rồi tôi nhận ra... chẳng có gì thay đổi cả.

    Tôi thở dài, định đặt điện thoại xuống, nhưng chợt nhớ ra mình vẫn chưa kiểm tra Instagram của mọi người .

    Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng khi tôi mở ứng dụng ra lên để xem.

    Ngay khoảnh khắc đó, một Story đập vào mắt tôi

    Fuuka và Sawa đã cùng nhau ở khách sạn và qua đêm ở đó

    Tôi chết lặng.....

    Hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực.

    Một cảm giác rất đau nhói chạy dọc sống lưng của tôi , như thể ai đó vừa siết chặt lấy tim tôi rồi bóp nát nó thành những mảnh vụn..

    Thật bất công!!

    Mọi thứ trước mắt dần dần mờ đi.

    Tôi đã ném điện thoại xuống tấm nệm, nhưng thứ duy nhất vang lên chỉ là một tiếng động trầm đục vô nghĩa.

    Cảm giác trống rỗng đang bao trùm lấy tôi,nó nuốt chửng mọi suy nghĩ của tôi .

    Tôi đã khóc rất nhiều...

    Nước mắt cứ thế tuôn rơi, lặng lẽ và cay đắng.

    Tôi muốn bật khóc thành tiếng lắm , muốn gào thét để xé toạc nỗi đau đang siết chặt lấy trái tim.

    Nhưng đây là nhà trọ.Nên tôi chỉ có thể vùi mặt vào gối và khóc không thành tiếng, để sự tuyệt vọng đó gặm nhấm chính mình trong bóng tối mù mịt.

    Tại sao?

    Tại sao mọi thứ lại trở thành thế này?

    Tại sao tôi lại phải tồn tại trong một thế giới tàn nhẫn đến vậy?

    tôi hận cậu...fuuka

    Tôi khóc đến mức cơ thể tôi càng lúc càng kiệt sức thêm , rồi không biết từ lúc nào , tôi đã lịm đi vào giấc ngủ ....

    Khi tôi tỉnh dậy vào sáng sớm thì tôi chợt nhận thấy , ngoài cửa sổ tuyết đã rơi dày và phủ trắng khắp mọi thứ .

    Cảm giác tĩnh lặng của buổi sáng băng giá khiến tôi giật mình nhận ra ... hôm nay là ngày tôi và Fuuka sẽ đi chơi cùng nhau.

    Tôi lấy điện thoại ra để lướt qua những thông báo vô lý .

    Vẫn chưa có thông báo từ ba mẹ , điều này cũng đã quá quen thuộc.

    Tuy nhiên, có một điều làm tôi chú ý—Story của Fuuka.

    Cô ấy đã lên chuyến tàu đến đây.

    Một cảm giác sung sướng lan tỏa trong tôi, như thể tôi vừa giành được một chiến thắng lớn.

    Đây là khoảnh khắc mà tôi đã chờ đợi.

    Fuuka, như một chú cừu non, đã vô tình lạc vào cái bẫy mà tôi đã tinh tế giăng ra.

    Tôi không thể ngừng cười thầm.

    Ako: 'Cậu ấy thật giống một chú cừu non lạc giữa đám cừu đen vậy.'

    Niềm vui tràn ngập trong lòng, tựa như tôi đang đứng trên đỉnh cao của chiến thắng.

    Fuuka đã hoàn toàn mắc bẫy của tôi, giờ mình chỉ cần chờ con mồi lên dĩa thôi
     
    Thiên Thần Nhỏ Nhắn X Kẻ Thất Bại Như Tôi
    kì nghỉ này không có hồi kết


    Tôi đã hẹn Fuuka gặp nhau tại ga Kinosaki để thuận tiện đi chung hơn.

    Khi vừa thấy tôi, cô ấy đã nở một nụ cười nhẹ và vẫy tay chào tôi.

    Fuuka – "Đây là lần đầu tiên tớ được đến một nơi yên tĩnh như thế này.

    Nó khác xa so với thành phố nhộn nhịp như Kobe nhỉ, Ako-san"

    Ako – "Mong cậu sẽ thích khoảng thời gian này."

    Fuuka – "Cảm ơn cậu nhé."

    Chúng tôi cùng nhau khám phá thủy cung, rồi dạo quanh những quán cà phê nhỏ mang phong cách hoài cổ.

    Mọi thứ đều yên bình, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai chúng tôi.

    Những món ăn ngon, những góc phố tĩnh lặng, ánh đèn vàng dịu dàng chiếu lên những bông tuyết dày ...

    Tất cả đều đẹp đến lạ thường..

    Nhưng rồi, khi chúng tôi đang dùng bữa chung với nhau , Fuuka bỗng ngập ngừng lên tiếng.

    Fuuka – "Nè, tớ nghĩ tớ sẽ không học lên đại học đâu."

    Ako – "Hm?

    Nhưng tớ nhớ cậu học cũng tốt mà?"

    Fuuka – "Đâu có...

    Tớ luôn xếp hạng bét.

    Còn cậu á, cậu luôn luôn được top 4 trong trường mà.!!!

    "

    Ako – "Tớ chỉ là chăm học mỗi ngày thôi mà, ahehe."

    Tôi mỉm cười đáp lại một cách hờ hững, cứ nghĩ đây chỉ là một câu chuyện phiếm giữa hai người bạn thôi..

    Nhưng câu tiếp theo của cô ấy khiến tôi sững lại...

    Fuuka – "Sau khi tốt nghiệp, tớ định kết hôn với người mà tớ thích!! ."

    Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực tôi.

    Tôi nắm chặt chiếc nĩa trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại dường như đang truyền thẳng vào da thịt.

    Nhưng ngoài mặt, tôi vẫn cố giữ vẻ bình thản.

    Ako – "......Ừm,chúc cậu may mắn ..."

    Chỉ một từ đơn giản thốt ra, nhưng dường như tôi đã đánh mất tất cả những lời còn lại.

    Không gian bỗng dưng trở nên tĩnh lặng đến nghẹt thở.

    Chỉ còn lại tiếng dao nĩa chạm vào đĩa, tiếng ly cà phê khẽ va vào nhau trong cái lạnh của buổi chiều muộn.

    Chúng tôi vẫn tiếp tục ăn, chỉ lả bữa ăn ấy đã không còn chút hương vị nào nữa.

    Chúng tôi đã cùng nhau trải qua một ngày dài cũng không thú vị lắm .

    Khi trời bắt đầu tối dần , cả hai trở về phòng trọ mới để nghỉ ngơi.

    Thủ tục nhận phòng vẫn diễn ra như thường lệ, không có gì đặc biệt cả.

    Fuuka ngã người xuống chiếc đệm êm ái, thả lỏng sau một ngày dài đi chơi thả ga.

    Fuuka – "Cảm ơn cậu đã mời tớ đi chuyến đi này."

    Ako – "Ừm, không có gì đâu."

    Cô ấy mỉm cười nhẹ , rồi bắt đầu sắp xếp đồ đạc để chuẩn bị đi tắm.

    Trong khoảng thời gian Fuuka ở trong phòng tắm, tôi cầm điện thoại lên và lặng lẽ thực hiện điều mà mình đã suy nghĩ suốt một thời gian dài ... là cắt đứt mọi liên lạc không cần thiết trong cuộc đời mình.

    Từng cái tên lần lượt biến mất khỏi danh bạ của tôi, từng đoạn tin nhắn cũng bị xóa sạch, như thể chúng chưa từng tồn tại trong đời tôi .

    Kể cả ba mẹ , những người vốn chẳng bao giờ quan tâm đến tôi cũng bị loại bỏ mà không một chút do dự nào cả .

    Chỉ duy nhất một người tôi chỉ giữ lại.

    **Sawa.**

    Chỉ có cậu ấy là người duy nhất tôi không thể xóa bỏ,cậu là thiên thần của tớ .

    Điện thoại trên tay tôi dần trở nên nhẹ bẫng, như thể vừa trút đi một gánh nặng vô hình nào đó

    Sau khi Fuuka tắm xong, tôi quay sang nhìn cô ấy, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.

    Ako – "Cậu có muốn ra ngoài dạo một chút không?"

    Cô ấy chớp mắt nhìn tôi, có vẻ hơi ngạc nhiên trước lời mời bất ngờ.

    Nhưng rồi, Fuuka mỉm cười và gật đầu lời thỉnh cầu của tôi .

    Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống, phủ lên mọi thứ một sắc trầm lặng, như thể thế giới chỉ còn lại hai chúng tôi thôi.

    Khi Fuuka nói muốn xuống tầng mua chút đồ uống, tôi biết đây là cơ hội.

    Không một chút do dự, tôi nhanh chóng chuẩn bị những thứ quan trọng nhất

    ・sổ ngân hàng

    ・ thuốc tê

    ・ chỉ khâu

    ・ dao phẫu thuật.

    Từng món đồ được đặt ngay ngắn trong cặp , ánh thép lạnh lẽo phản chiếu dưới ánh đèn mờ nhạt đó.

    Mọi thứ đều có mục đích.

    Mọi thứ đều cần thiết.

    Tôi không run tay khi bỏ chúng vào cặp và tôi cũng không có một chút do dự hay băn khoăn nào cả.

    Khi tiếng bước chân vang lên bên ngoài hành lang, tôi lập tức cất hết mọi thứ vào trong cặp .

    Sau khi chuẩn bị xong thì lúc đó tôi đứng trước gương lớn , tôi kéo nhẹ chiếc áo khoác dài màu đen lên và chỉnh lại cổ áo .

    Mọi thứ trên người tôi đều tối màu hết áo khoác đen, giày đen, quần đen.

    Như thể tôi đã trở thành một phần của bóng tối , sẵn sàng để hòa vào sự tĩnh mịch của nó vậy .

    Cánh cửa phòng bật mở, Fuuka bước vào với nụ cười dịu dàng, trên tay vẫn cầm 2 lon nước vừa mua xong.

    Fuuka – "Vậy chúng mình cùng đi dạo nhé?"

    Tôi nhìn cô ấy một lúc, khóe môi khẽ cong lên.

    Ako – "Ừm."

    Tôi kéo khóa áo khoác lên cao hơn, nhét hai tay vào túi áo.

    Bên ngoài, màn đêm dày đặc đang chờ đợi chúng tôi

    chúng tôi đã lên chuyến tàu cuối cùng và chuyến tàu đó đã lăn bánh vào màn đêm, đưa chúng tôi đến một nơi hoang vắng, một vùng đất bị lãng quên, nơi không ai đặt chân đến vào thời điểm này trong ngày lẫn đêm cả.

    Khi tàu dừng lại tại một ga nhỏ gần bờ biển, tôi và Fuuka bước xuống .

    Chỗ đó không một bóng người.

    Không có tiếng nói cười, không có ánh đèn đô thị.

    Chỉ có màn đêm bao trùm lấy tất cả, và xa chỉ nghe được tiếng sóng vỗ nhịp nhàng vào bờ cát .

    Người tài xế nhìn chúng tôi với vẻ hơi ngạc nhiên, như thể ông không tin vào mắt mình.

    Cánh cửa tàu vẫn mở, hơi ấm từ toa tàu phả ra, đối lập hoàn toàn với cơn gió lạnh buốt ngoài kia...

    Tài xế – "...Hai cháu... sao lại xuống ở đây?

    Nơi này... không có ai cả."

    Tôi khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười mơ hồ và đáp lại từ ông chú

    Ako – "Chỉ là tụi cháu muốn đi dạo quanh bờ biển này thôi ạ chú.."

    Câu trả lời của tôi không làm ông ấy yên tâm hơn chỉ khiến ông chú càng thêm lo lắng cho chúng tôi thêm .

    Ông ta cau mày, đưa mắt nhìn xung quanh , như thể đang cố tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của sự sống.

    Nhưng nơi đây chỉ có bóng tối, lạnh lẽo và sự im lặng.

    Tài xế – "Nhưng... chuyến tàu tiếp theo tận 6 giờ sáng mới có lận .

    Đêm nay trời còn rất lạnh, có chắc chịu được không trời ?????"

    Lúc này, Fuuka đứng cạnh tôi bắt đầu cảm thấy bất an hơn bao giờ .

    Nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được điều đó từ cách cô ấy vô thức kéo nhẹ tay áo tôi , giọng nói nhỏ dần như một lời van nài:

    Fuuka – "Ako... chúng mình có lẽ nên..."

    Tôi nghiêng đầu nhìn cô ấy, ánh mắt không rõ cảm xúc lắm .

    Cô ấy dừng lại giữa câu, như thể bị nuốt chửng bởi bầu không khí đang dần trở nên ngột ngạt của chúng tôi.

    Rồi tôi quay lại nhìn ông chú tài xế, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng vô hình trung lại khiến ông ta có chút bức bối thêm về tôi.

    Ako – "Không sao đâu chú, tụi cháu có thể gọi taxi để về mà ."

    Một khoảnh khắc im lặng bất ngờ...

    Ông chú tài xế nhìn tôi chằm chằm và dường như cố gắng đọc được điều gì đó từ suy nghĩ tôi vậy .

    Nhưng tôi chỉ đứng đó và nở một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt vô cảm đó như một mặt hồ không gợn sóng vậy.

    Ông ta nuốt nước bọt , rồi thở dài với vẻ không tin mình đã nhìn thấy gì .

    Tài xế – "...Ừm, mong hai cháu sẽ không sao."

    Cánh cửa tàu đóng lại, rồi nó cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa chúng tôi và thế giới đó.

    Gió biển lạnh lẽo thổi qua chúng tôi , mang theo những hơi sương ẩm ướt từ biển cả .

    Fuuka rùng mình, hai tay vô thức siết chặt lon nước trong tay.

    Tôi đứng bên cạnh cô ấy, và tôi hướng ánh mắt hướng về bờ biển xa lạ.

    Không còn ai cả.....

    Chỉ có tôi, Fuuka... và màn đêm sâu thẳm, nơi không ai có thể nghe thấy tiếng kêu cứu từ chúng tôi....

    ---
     
    Thiên Thần Nhỏ Nhắn X Kẻ Thất Bại Như Tôi
    chuyến tàu cuối cùng


    Chúng tôi bước đi dọc theo bờ biển , từng cơn sóng lạnh lẽo vỗ vào cát trong màn đêm im lặng .

    Tôi tháo giày ra , rồi để chân trần dẫm lên nền cát ẩm ướt đó , rồi bất chợt quay sang nhìn Fuuka.

    Tôi vừa cười và vừa đưa ra lời thỉnh cầu

    Ako – "Cậu thử ngâm chân xuống nước đi.

    Cảm giác rất thú vị đấy."

    Fuuka chớp mắt, và tỏ ra vẻ mặt thoáng ngờ vực.

    Fuuka – "Hả?

    Nhưng lạnh lắm đó..."

    Tôi mỉm cười nhẹ, giọng nói trầm xuống.

    Ako – "Chỉ một chút thôi!!.

    Không sao đâu."

    Fuuka dường như không muốn làm trái ý tôi, nên cô ấy miễn cưỡng tháo giày ra, rụt rè bước xuống làn nước lạnh buốt.

    Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt vô hồn nhưng vẫn tỏ ra mình đang vui vẻ với cô ấy .

    Một khoảng lặng kéo dài.

    Tôi hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi cất lời nói.

    Ako – "Cậu có bao giờ nghĩ... nếu một ngày mình biến mất, thì liệu có ai thực sự quan tâm không?"

    Fuuka giật mình, quay sang nhìn tôi.

    Ako – "Tớ thì nghĩ... chẳng ai quan tâm đâu."

    Tôi bật cười nhẹ, nhưng tiếng cười ấy lại lạnh lẽo hơn cả gió biển.

    Ako – "Tớ luôn tự hỏi... tại sao mình lại sinh ra?

    Sống để làm gì?

    Rồi cuối cùng... cũng chỉ là một cái xác vô giá trị thôi, đúng không?"

    Fuuka cứng đờ.

    Tôi thấy rõ môi cô ấy tái nhợt, hơi thở dần trở nên gấp gáp hơn.

    Fuuka – "A-Ako... cậu đừng nói những điều như vậy..."

    Cô ấy đưa tay lên bụng, như thể cảm giác buồn nôn đang dâng trào.

    Nhưng tôi vẫn tiếp tục.

    Ako – "Cậu có biết không?

    Đôi khi, tớ ước gì mình có thể biến mất ngay lúc này đấy .

    Không còn ai phải nhìn thấy tớ nữa.

    Không còn ai phải giả vờ quan tâm tớ nữa."

    Fuuka loạng choạng lùi lại một bước, bàn tay bấu chặt lấy cánh tay mình.

    Tôi có thể nghe thấy hơi thở đứt quãng của cô ấy, cảm nhận được sự sợ hãi đang dần bao trùm lấy cô ấy.

    Nhưng tôi vẫn chưa dừng lại được.

    Ako – "Nhưng rồi tớ nhận ra... biến mất cũng chẳng thú vị lắm.

    Nên tớ muốn làm gì đó khác...

    Một thứ khiến tớ cảm thấy... thỏa mãn hơn."

    Fuuka run rẩy, hai mắt mở to, như thể đang cố trấn an chính mình.

    Fuuka – "A-Ako... cậu...

    đang nói gì vậy?"

    Tôi không trả lời ngay lập tức.

    Tôi chỉ mỉm cười, tiến gần hơn một chút, để cô ấy cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của tôi.

    Rồi tôi thì thầm.

    Ako – "Cậu có tin vào định mệnh không, Fuuka?"

    Gió biển rít lên, xô mạnh những con sóng vào bờ.

    Fuuka siết chặt bàn tay, hơi nghiêng người về phía sau như muốn lùi xa tôi.

    Cô ấy không biết rằng... từ giây phút này trở đi, không còn đường lùi nữa...và cũng không còn đường về....

    Tôi lặng lẽ quan sát một con cừu đang cố gắng bỏ trốn trong một nông trại rộng lớn vậy ấy .

    Trong thoáng chốc, tôi đã khẽ bật cười nhẹ .

    Không phải tiếng cười điên loạn.

    cũng không phải tiếng cười vui vẻ khi được nhìn thấy con mồi .

    Chỉ là một nụ cười nhạt nhẽo, vô cảm, tựa như tôi đang nhìn thấy điều gì đó quá đỗi bình thường vậy .

    Ako – "Fuuka, tớ không nghĩ cậu có gan làm thế đấy, tớ sẽ báo cảnh sát nếu cậu làm vậy vô tớ !!."

    Giọng tôi không hề có chút tức giận hay kích động nào cả .

    Tôi bình thản và nhẹ nhàng nhìn fuuka .

    Như thể tôi đã lường trước được chuyện này từ trước rồi .

    Fuuka đứng đó, cơ thể cô ấy hơi run rẩy cực độ .

    Cô ấy nắm chặt lon nước trong tay mình, như thể nó là thứ vũ khí duy nhất có thể bảo vệ mình.

    Đôi mắt nâu mở to ra, tràn đầy hoảng hốt và đề phòng khi tôi định ra tay với cô ấy.

    Tôi biết mà , tôi biết fuuka định làm

    kể cả cậu định làm gì vào bước tiếp theo đi chăng nữa,cứ như tôi có thể đọc được tâm trí của fuuka vậy...

    Cô ấy đang tính toán xem có thể chạy thoát được hay không .

    Cô ấy đang cố đoán xem bước tiếp theo của tôi là gì.

    Nhưng đáng tiếc...

    Tôi đã đi trước cô ấy ít nhất mười bước.

    Fuuka bắt đầu cảm thấy bất an .

    Đôi mắt cô ấy đảo nhanh xung quanh như đang tìm kiếm một lối thoát vậy .

    Rồi đột nhiên—

    BỐP!

    Một lon nước lạnh băng nện thẳng vào mặt tôi. tôi cũng không ngờ cô ấy lại làm liều tới như vậy...

    Cú ném của Fuuka mạnh hơn tôi tưởng.Mắt kính của tôi vỡ ra , những mảnh kính rơi xuống trên nền cát ẩm, vỡ thành từng mảnh vụn lớn nhỏ.

    Một vết cắt rạch ngang má tôi khiến tôi có thêm một vết sẹo mới, nhưng tôi cũng không quan tâm mình có sao không nữa .

    Khi không có mắt kính, gương mặt thật của tôi bộc lộ hoàn toàn dưới ánh đèn lờ mờ từ nhà ga hoang vắng.

    Mái tóc kiểu layer mullet hiện đại rủ xuống dưới vai tôi, che bớt đôi mắt lạnh lẽo ấy.

    Những vết sẹo và vết bầm do bố tôi để lại vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

    Tôi nhếch mép cười lên và lấy tay vết nhẹ vết máu từ vết sẹo mới trên đôi má của tôi.

    Rồi tôi cúi xuống và nhặt lấy một mảnh kính vỡ từ mắt kính , tôi lật qua lật lại trên đầu ngón tay.

    Ánh sáng phản chiếu trên bề mặt sắc bén của nó, tựa như một lời cảnh báo ngầm từ tôi vậy .

    Fuuka lùi lại.

    Một bước.

    Hai bước.

    Ako – "Sao vậy?

    Cậu đang sợ à, tớ tưởng cuộc chơi mới bắt đầu mà ?"

    Tôi nghiêng đầu, giọng nói vẫn dịu dàng như trước đây.

    Fuuka mím môi lại và cố giữ bình tĩnh như là mình ổn vậy , nhưng tôi thấy được bàn tay cô ấy đang run rẩy.

    Ako – "Thật ra... cậu chưa từng để ý đúng không,fuuka?"

    Fuuka khựng lại và nghe lời tôi vừa nói ra .

    Ako – "Tớ đã quan sát cậu suốt hai năm trời, biết từng thói quen nhỏ nhặt nhất, và tớ biết luôn cả những bí mật mà cậu tưởng chừng chỉ có mình cậu biết ."

    Tôi cúi xuống, vùi mảnh kính vào lòng bàn tay, để mặc cho cạnh sắc của nó cứa vào da thịt.

    Một vệt máu đỏ tươi chảy xuống đầu ngón tay mình.

    Fuuka hít một hơi gấp gáp.

    Cô ấy bắt đầu cảm thấy khó thở và bồn chồn cực độ.Bây giờ cậu ấy đã bị bao trùm bởi thứ áp lực vô hình của tôi .

    Giờ cậu ấy trông như một bàn cờ mà tôi đã sắp xếp từ trước.

    Tôi chậm rãi tiến lên một bước.

    Fuuka theo phản xạ lùi lại.

    Rồi tôi cười nhẹ khẽ .

    Ako – "Cậu có muốn thử đoán xem bước tiếp theo của tớ là gì không?"

    Fuuka không nói được gì.

    Cô ấy chỉ đứng đó, run rẩy, không thể rời mắt khỏi tôi được .

    Tuyệt vời,giờ cậu đã mắc bẫy hoàn toàn từ tớ rồi..

    Cậu ấy như một con cừu non hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng vậy .

    Bất chợt, một âm thanh vang lên từ túi áo của Fuuka.

    Reng—Reng—

    Tiếng chuông điện thoại đó đã phá tan sự im lặng giữa hai chúng tôi.Tôi nheo mắt, khóe môi khẽ nhếch lên và nói

    Ako – "Chắc là Sawa-chan gọi cho cậu đúng không nhỉ,fuuka ?"

    Fuuka sững người khi tôi nhắc đến tên sawa .

    Tôi thấy rõ được sự nghi ngờ lướt qua trong mắt cô ấy.

    Ako - "Đúng vậy, Fuuka.

    Cậu có quyền nghi ngờ.

    Cậu có quyền sợ hãi,nhưng bây giờ cậu còn chẳng có cơ hội chạy trốn nữa ."

    Dù vậy, Fuuka vẫn làm theo bản năng.

    Cậu ấy luống cuống lấy điện thoại ra từ túi áo để kiểm tra thử xem .

    Tên trên màn hình hiện lên: Sawa.....

    Hoàn hảo.

    Chỉ một giây thôi...

    Chỉ đúng một giây khi Fuuka mất cảnh giác, tôi đã nhanh chóng lách người ra phía sau cô ấy.Tay trái tôi siết chặt lấy vai Fuuka, trong khi tay phải dứt khoát cắm mũi kim vào cổ cậu ấy.

    Chiếc điện thoại trên tay Fuuka rơi xuống cát.

    Bịch!

    Ánh mắt cô ấy trừng lớn, đôi môi khẽ run rẩy như muốn nói gì đó cuối cùng , nhưng cơ thể lại không còn sức lực nữa.

    Cậu ấy cố vùng vẫy trong tay tôi nhưng cũng vô dụng .

    Cô ấy cố gắng giơ tay lên định đánh trả tôi .

    Nhưng đã quá muộn.Tôi đã tính toán đủ mọi thứ.

    Bởi vì tốc độ của thuốc này nhanh hơn cả suy nghĩ của cậu ấy.Chỉ trong vòng vài giây, cơ thể Fuuka mềm nhũn ra giống như thực vật vậy.

    Cậu ấy ngã khuỵu xuống nền cát lạnh, nhưng tôi nhanh tay giữ lại, tôi nhẹ nhàng đỡ lấy cơ thể ấy như thể đang bảo vệ một món đồ quý giá vậy .

    Dù cô ấy đã hoàn toàn mất kiểm soát, nhưng đôi mắt Fuuka vẫn còn mở ra để nhìn tôi , giống như cô ấy tràn đầy sức sống để chống cự tôi vậy .

    Tôi thở dài và ngồi xuống bên cạnh, chậm rãi vuốt nhẹ mái tóc rối bù của Fuuka.

    Ako – "May thật, tớ đã phải chi một khoản không nhỏ để mua được loại thuốc cao cấp nhất đấy.

    Dù học sinh trường nữ sinh tụi mình bị cấm đi làm thêm, nhưng vì Sawa-chan... nên tớ mới liều mình kiếm tiền đó."

    Tôi nhìn chằm chằm vào ánh mắt hoảng loạn của Fuuka, cúi người ghé sát tai cậu ấy, giọng nói khẽ thì thầm.

    Ako – "Vậy nên...

    đừng khiến sự cố gắng của tớ uổng phí nhé, Fuuka..chan?"

    Fuuka mở miệng như muốn hét lên, nhưng không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào.

    Chỉ còn tôi, tiếng sóng biển, và một con cừu non đã mắc bẫy.

    Fuuka nằm đó và cô ấy đã bất động từ lâu ,bây giờ cô ấy không còn trút hơi thở cuối cùng nào được .

    Giờ chỉ còn sự im lặng tuyệt đối giữa tôi và biển cả .Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng

    bệch của cô ấy.

    Đôi mắt đã mất đi tiêu cự, hàng mi dài vẫn còn run rẩy vì tàn dư của cơn sợ hãi từ tôi.

    Tôi hít một hơi thật sâu , mùi muối biển hòa lẫn với mùi tanh nhàn nhạt của Fuuka vậy , một thứ mùi mà chỉ có những ai chạm tay vào ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết mới có thể cảm nhận rõ ràng được .

    Tôi cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại đang nằm trên nền cát lạnh lẽo.Lúc đó màn hình vẫn còn sáng trưng.

    Sawa...

    Tôi bấm gọi lại cho sawa ,chỉ ba hồi chuông thôi và Sawa đã nhấc máy lên.

    Sawa - "Alo?

    Fuuka?

    Cậu về khách sạn chưa?"

    Tôi không trả lời.

    Sawa- "Này, cậu có nghe không?"

    Vẫn im lặng.

    Tôi giữ chặt điện thoại, định cúp máy thì bỗng...

    Giọng Sawa vang lên, dịu dàng nhưng lại tràn ngập hạnh phúc:

    Sawa - "Cảm ơn cậu đã làm tình với tớ vào hôm qua.

    Dù tụi mình vẫn còn nhỏ để làm chuyện này, nhưng tớ rất vui vì đã được ở bên cậu.

    Mong rằng lần sau cậu cũng sẽ làm cho tớ hạnh phúc như vậy."

    Tít—

    Tôi lặng lẽ tắt máy.

    Sawa, có lẽ, đang thắc mắc tại sao Fuuka lại đột nhiên im lặng như vậy.

    Nhưng điều đó chẳng còn quan trọng nữa.Tôi từ từ quay sang nhìn Fuuka.Giờ thì, cô ấy chỉ còn là một cái xác vô hồn rồi .Nhưng... mới chỉ vài phút thôi.Nên mùi hôi của sự phân hủy vẫn chưa xuất hiện rõ ràng được .Tôi cúi xuống gần hơn,và tôi đưa tay lên để chạm nhẹ vào đôi môi đã tái nhợt của cô ấy.

    Rồi... tôi mím môi lại.

    Tôi đã nhẹ nhàng trao cho cô ấy một nụ hôn không chút cảm xúc nào cả .

    Một nụ hôn cuối cùng, không phải nụ hôn của tình yêu, mà là của sự chiếm đoạt.....

    "Tớ từng nghĩ, nụ hôn đầu của tớ nên dành cho Sawa-chan.

    Nhưng giờ thì... có lẽ tớ phải lấy lại những gì cậu đã từng có thôi, Fuuka."

    Tôi thì thầm, vuốt nhẹ mái tóc ướt lạnh của cô ấy.

    "Cảm ơn cậu... vì đã chăm sóc cho Sawa trong suốt thời gian qua."

    Bờ biển vẫn tĩnh lặng.

    Chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào.

    Và một cái xác đang nằm đó.

    ----

    Tôi bắt đầu ca phẫu thuật cho fuuka ,lưỡi dao sắc bén của tôi lướt trên da thịt một cách trơn tru, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu rồi .

    Tôi đã cắt một đường rạch một cách hoàn hảo, không chệch hướng nào , và cũng không run rẩy.

    Tôi đã luyện tập quá nhiều để không bị mắc sai lầm

    Máu chảy ra từ lòng ngực fuuka, đỏ sẫm, và nó đã lan rộng trên cát ướt.

    Nhưng tôi không bận tâm đến điều đó.

    Bây giờ đôi mắt của tôi chỉ tập trung vào thứ đang dần lộ ra bên dưới lồng ngực ấm nóng

    — **trái tim**. —

    Trái tim này từng đập vì ai?

    Vì **Sawa** ư?

    Một tình yêu ngu ngốc.

    Một thứ tình cảm đáng khinh bỉ .

    Cái cách Fuuka nhìn Sawa, cái cách cô ấy dành cả sự dịu dàng cho cậu ta, làm tôi phát bệnh thật sự .

    Tôi đặt tay lên trái tim còn đang đập, cảm nhận nhịp điệu cuối cùng của nó trong lòng bàn tay mình.

    Nó run rẩy, co bóp yếu ớt như đang cố gắng níu giữ chút sự sống còn sót lại.

    Nhưng vô ích.

    Giờ nó thuộc về tôi.

    Tôi sẽ không cho săn chạm vào trái tim đó ,tôi chỉ muốn cậu ấy chạm vào ngực mình thôi

    Tôi nhẹ nhàng nâng trái tim ra khỏi cơ thể Fuuka, những mạch máu cuối cùng bị cắt đứt, giải phóng nó khỏi chủ nhân cũ.

    Một cảm giác khoái cảm chạy dọc sống lưng tôi , đây không chỉ là một hành động đơn thuần, đây là **sự chiếm hữu tuyệt đối**.

    Tôi đưa trái tim lên ngang tầm mắt, và ngắm nhìn nó một cách say mê như thể nó là thú cưng của mình vậy

    "Cuối cùng... cậu cũng hoàn toàn thuộc về tớ rồi, Fuuka,dù cậu không còn trên thế gian nữa,nhưng tớ vẫn vui mừng khi nhận được món hàng từ cậu ."

    Giọng tôi trầm xuống, gần như là thì thầm.

    Tôi nhẹ nhàng đặt nó vào dung dịch bảo quản, rồi cẩn thận cho vào thùng đông lạnh.

    Một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm lấy tôi.

    Không còn tiếng thở yếu ớt, không còn sự chống cự, không còn ai có thể cướp đi thứ mà tôi khao khát nữa.

    Tôi khẽ cười.

    Đêm nay, bầu trời thật đẹp.
     
    Thiên Thần Nhỏ Nhắn X Kẻ Thất Bại Như Tôi
    cậu thật dễ thương


    Từng nhát dao lướt qua da thịt, chia cắt những phần cơ thể một cách tỉ mỉ.

    Máu ứa ra, nhuộm đỏ từng ngón tay tôi, nhưng tôi không hề ghê tởm.

    Ngược lại, tôi cảm thấy một sự **yên bình kỳ lạ**.

    Tôi cẩn thận đóng gói từng mảnh thịt trong những túi zip, hút sạch không khí để ngăn chặn sự phân hủy quá nhanh.

    Vì cơ thể con người chỉ như một cấu trúc hữu cơ, nếu biết cách xử lý, nó sẽ chẳng khác gì những mẫu vật tôi đã nghiên cứu suốt thời gian qua cả .

    Tôi lẳng lặng bước về phía khu rừng gần đó.

    "Đường ruột" thứ vô dụng nhất trong cơ thể—được tôi chôn dưới lớp đất mềm, để nó có thể trở thành "dinh dưỡng cho thiên nhiên".

    Nó cứ như một vòng tuần hoàn vậy....

    Còn "dịch vị dạ dày", tôi đổ nó vào một chai thủy tinh dày, và cũng chôn nó như những cách tôi đã làm y như vậy

    Phần còn lại... tôi chôn xuống lòng đất, sâu tận 『2.5 mét』.

    Một khoảng cách an toàn để tránh bị lũ động vật hoang dã đào bới.

    Không dấu vết.

    Không bằng chứng.

    Không ai biết cô ấy có từng tồn tại ở đây.

    Tôi ngước nhìn bầu trời đêm và hít một hơi thật sâu .

    Gió biển lạnh lẽo quét qua da thịt tôi, nhưng không nó thể làm dịu đi 『ngọn lửa kỳ lạ đang cháy trong lòng』

    **Giờ chỉ còn lại thứ quan trọng nhất.**

    Tôi nhẹ nhàng mở thùng đông lạnh, nơi chứa **trái tim của Fuuka**—vẫn còn nguyên vẹn, ngập trong dung dịch đặc biệt. **Vật chứng duy nhất cho sự tồn tại của cô ấy trong thế giới này, giờ thuộc về tôi.**

    Tôi khẽ cười, một nụ cười mang đầy ẩn ý.

    "Fuuka à... tớ định đưa thứ này cho người cậu thích á,,,"

    sau khi mọi chuyện đã kết thúc, tôi đã rửa sạch bản thân trong biển cả.

    Dù nước lạnh có thể làm tê tái tôi đi chăng nữa, tôi vẫn không ngừng tắm để xóa đi vết bẩn còn sót lại từ Fuuka.

    Sau khi lau mình khô ráo, tôi thay một bộ đồ mới, còn chiếc áo dính đầy máu của Fuuka thì tôi đã đốt ngay lập tức, không hề do dự hay cảm thấy tiếc nuối nào cả.

    Khi mọi thứ đã xong xuôi thì mặt trời cũng vừa sáng, khoảng 6 giờ sáng.

    Tôi lên chuyến tàu đầu tiên để quay lại nơi cũ, nơi mà mọi thứ có vẻ như đã kết thúc nhưng thực tế lại chẳng có gì thực sự kết thúc nào cả .

    Tôi bắt đầu sắp xếp đồ đạc của mình, cùng với những thứ còn lại của Fuuka.

    Sau khi trả tiền phòng trọ, nhân viên lễ tân nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm, nhưng tôi chỉ im lặng và lặng lẽ rời đi

    sau khi tôi rời khỏi nhà trọ,thì tôi có nhắn với sawa

    Ako - " sawachi, lần này tớ sẽ rủ cậu đi tới một nơi tuyệt vời "

    Sawa - "chỗ nào?,tớ háo hức khi lâu rồi cậu đã không rủ tớ đi chơi "

    Ako - "tớ sẽ đưa địa chỉ cho cậu"

    Sawa - " cảm ơn cậu nhé , Ako"

    Hiện tại, tôi đang ngồi trên chiếc ghế trong tàu Shinkansen, chuẩn bị đến nơi tụi mình sẽ gặp nhau.

    Tôi lặng lẽ tắt điện thoại, rồi mỉm cười một cách đầy bí ẩn, trong lòng nghĩ:

    "Mừng vì cậu đã dễ dàng đồng ý lời mời của tớ, Sawa. tớ thích cậu"

    Tôi biết mình đã làm một điều khủng khiếp.

    Một tội lỗi không thể tha thứ được .

    Một vết nhơ đủ để nhấn chìm cả lịch sử của ngôi trường tôi này vào bóng tối, đủ để ám ảnh không chỉ ba mẹ tôi mà cả ba mẹ của Fuuka, đẩy họ vào vực sâu của sự đau khổ không lối thoát.

    Một bi kịch sẽ không bao giờ phai nhạt được.

    Nhưng giờ tôi không quan tâm.

    Tôi chỉ cần một thứ thôi ,một thứ duy nhất có thể giữ tôi đứng vững trên thế giới này ,đó là hơi ấm của Sawa.

    Nếu có được cậu ấy, mọi thứ khác đều vô nghĩa trên cuộc sống tôi .

    Khi đến nơi, tôi đã gặp lại Sawa.

    Cậu ấy vẫn vậy,vẫn ấm áp, vẫn tỏa ra ánh sáng khiến tôi vừa khát khao, vừa ghét bỏ.

    Khi cậu ấy nhìn quanh mà chỉ thấy chỉ có mình tôi, cậu ấy hỏi và có chút ngạc nhiên:

    Sawa- "Fuuka đâu rồi?"

    Ako- "Cậu ấy đã về nhà rồi."

    Một lời nói dối trượt ra khỏi môi tôi nhẹ nhàng như một làn khói.

    Và Sawa tin tôi.

    Cậu ấy mỉm cười và an tâm.

    Cậu ấy không biết rằng Fuuka...

    đang ở ngay đây.

    Đang ở cạnh cậu.

    Đang hiện diện theo một cách mà cậu không thể tưởng tượng được.

    Chúng tôi đã dành cả ngày đi chơi cùng nhau, như những người bạn cũ.

    Cười đùa, trò chuyện với nhau , như thể không có gì thay đổi cả.

    Nhưng tôi biết, sự thật đã bị bóp méo.

    Chúng tôi không còn là những người bạn vô tư nữa,chỉ có tôi biết điều đó.

    Và đến tối, khi Sawa chuẩn bị ra về, tôi siết chặt tay cậu ấy.

    Ako: "Hôm nay là sinh nhật cậu, phải không, Sawa?"

    Đôi mắt cậu ấy ánh lên sự ngạc nhiên.

    Một chút bối rối.

    Một chút xúc động.

    Cậu ấy không ngờ tôi lại nhớ sinh nhật của cậu ấy .

    Tôi dẫn Sawa đến một nơi hoang vắng,nơi không có ai ngoài chúng tôi, nơi thế giới bên ngoài không thể chạm tới.

    Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở.

    Tôi lấy ra món quà của mình, một chiếc hộp nhỏ, mở nó ra chậm rãi.

    Bên trong, một trái tim đỏ sẫm, được bảo quản trong chất lỏng đặc biệt, lơ lửng như thể vẫn còn đang đập.

    Sawa đông cứng.

    Tôi nhìn cậu ấy và mỉm cười.

    Một nụ cười dịu dàng, đầy yêu thương.

    Ako: "Đây là món quà đặc biệt tớ đã chuẩn bị cho cậu, Sawa."

    cậu ấy ngay lập tức mất bình tĩnh và tát tôi một cú mạnh.

    "Chát!!!"

    Một cú tát mạnh mẽ từ Sawa giáng xuống má tôi, đầu tôi bị lệch sang một bên.

    Làn da tôi đã bỏng rát từ cậu ấy , nhưng tôi không hề bận tâm.

    Tôi chậm rãi đưa tay lên, vuốt nhẹ dấu hằn trên gò má, rồi bất giác bật cười khe khẽ.

    Ako - "Hahaha...

    Sawa... cậu đánh tớ đấy à?"

    Tôi ngước nhìn cậu ấy, đôi mắt long lanh đầy xúc cảm.

    Không phải tức giận.

    Không phải đau đớn.

    Mà là hạnh phúc.!!!!

    Hạnh phúc vì cậu ấy đã chạm vào tôi.

    Hạnh phúc vì cậu ấy đang nhìn tôi.

    Dù là với ánh mắt căm phẫn, kinh hãi đến tột cùng đi chăng nữa.

    Sawa lùi lại, cả người run rẩy như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó kinh khủng hơn cả cơn ác mộng tồi tệ nhất.

    Đôi mắt cậu tràn ngập sự tuyệt vọng, giọng nói đứt quãng, méo mó trong tiếng nức nở.

    Sawa: "Đó...

    đó là trái tim của ai?"

    Tôi mỉm cười.

    Một nụ cười ngọt ngào, nhưng không che giấu được sự vặn vẹo trong tâm trí tôi.

    Ako: "Người mà cậu thầm yêu đó..."

    Tôi có thể cảm nhận được cơ thể Sawa cứng đờ lại.

    Sự thật ấy đủ để nghiền nát linh hồn của cậu từng chút từng chút một.

    "Không...

    Không...

    KHÔNG!!!!!"

    Sawa hét lên, hai tay ôm lấy đầu, như thể muốn tự xé toạc chính mình để thoát khỏi cơn ác mộng điên rồ này.

    Tôi tiến lại gần hơn, từng bước, từng bước một.

    Ako: "Sao cậu lại khóc, Sawa?"

    Tôi nhẹ nhàng đưa tay lau đi dòng nước mắt trên khuôn mặt cậu ấy.

    Ako: "Tớ làm tất cả điều này chỉ vì cậu thôi mà...

    Vì tớ yêu cậu...

    Tớ yêu cậu đến mức phát điên.

    Nhưng cậu lại chỉ nhìn Fuuka... chỉ nhìn mỗi cậu ấy."

    Tôi cười khúc khích, rồi bật cười thành tiếng.

    Tiếng cười vang vọng trong màn đêm, méo mó, vỡ vụn như một con búp bê bị đập nát.

    Ako: "Nhưng giờ thì cậu ấy không còn nữa rồi... cậu ấy đã trở thành một phần của cậu rồi đó, Sawa.

    Cậu có vui không?"

    Sawa quỳ sụp xuống, bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt.

    Hơi thở cậu ấy hỗn loạn, tiếng nấc nghẹn ngào, cả cơ thể run lên như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

    Nhưng tôi vẫn cúi xuống, ghé sát tai cậu ấy, thì thầm với giọng dịu dàng đến đáng sợ.

    Ako: "...

    Nếu tớ không thể có cậu, thì không ai có thể chứ."

    cậu ấy bắt đầu chạy trốn ra khỏi lòng bàn tay tôi...

    Chỉ còn lại âm thanh gấp gáp của tiếng thở và những bước chân vội vã trên nền đất lạnh.

    Sawa lúc đó rất hoảng loạn , chạy như thể nếu dừng lại, cậu ấy sẽ mất tất cả.

    Cậu ấy không còn nghĩ được gì nữa.

    Chỉ biết rằng phải trốn thoát, phải tìm ai đó... bất cứ ai...

    Nhưng cậu ấy không biết...

    Từ phía sau lưng cậu ,đôi mắt của tôi vẫn dõi theo từng bước chân của cậu ấy.

    Giống như một con sói đang lặng lẽ quan sát con mồi vậy .

    Tôi cười khẽ.

    "Cậu ấy thật đáng yêu."

    "Tại sao cậu lại bỏ rơi một người yêu cậu đến mức như tớ vậy...?"

    Lời nói ấy chỉ vang lên trong đầu tôi, nhưng rồi có một ý nghĩ tàn bạo hơn đã nảy sinh ngay trong đầu tôi

    "Tại sao mình không khiến Sawa thuộc về mình mãi mãi nhỉ "

    Sawa đang lúc đó tuyệt vọng tìm kiếm con đường ra khỏi lối thoát, nhưng chẳng còn đường nào nữa cả.

    Phía trước cậu ấy là mỏm đá cao chót vót, dưới đó là đại dương mênh mông đen ngòm, lạnh lẽo.

    Cậu ấy đứng đó và thở hổn hển, đôi mắt hoảng loạn lướt qua từng ngóc ngách.

    Nhưng không có ai cả.

    *Chỉ có tôi.*

    Tôi lặng lẽ tiến lại gần cậu ấy , từng bước một, từng bước một.

    Ako - "Cậu chạy nhanh thật đấy...sawa " – Tôi cười nhẹ, dù trong giọng nói có phần hơi hụt hơi.

    Ako - "...

    Đến mức làm tôi phải thở dốc luôn chớ."

    Sawa giật mình quay phắt lại

    Đôi mắt cậu ấy mở to, đầy sự kinh hãi nhìn về tôi.

    Cậu ấy không thể tin được.

    Tôi đã đuổi kịp cậu ấy.

    Làn gió biển thổi qua, lạnh lẽo đến tận xương.

    Hai chúng tôi đang đứng đối diện nhau, một người không còn đường lui như sawa , một người đã hoàn toàn kiểm soát tình thế như tôi .

    Sawa- "Cậu...

    CẬU MUỐN GÌ??!!"

    Sawa hét lên, giọng nói vỡ vụn.

    Tôi nghiêng đầu, nhìn cậu ấy với đôi mắt dịu dàng đến đáng sợ lạ thường

    Tôi chậm rãi đưa tay về phía cậu ấy, từng ngón tay run rẩy vì hưng phấn.

    "Tớ muốn cậu..."

    "...

    MÃI MÃI THUỘC VỀ TỚ."

    Tôi vươn tay lên và chạm vào khuôn mặt cậu ấy.

    Một cử chỉ thật dịu dàng, như thể tôi đang nâng niu một thứ quý giá nhất trên thế gian này vậy

    Nhưng rồi...sau đó tôi đã bóp cổ cô ấy .

    Bàn tay tôi đang siết chặt lấy cổ cậu ấy.

    Một cảm giác thật lạ lẫm .

    Hơi ấm, nhịp mán đang đập hoảng loạn dưới lòng bàn tay tôi.

    Sự sống của cậu ấy đang dần dần bị bóp nghẹt bởi tôi .

    Tôi mỉm cười và đáp với sawa

    Ako - "Tớ không hiểu tại sao , Sawa à..."

    Giọng tôi trầm xuống, vương chút tiếc nuối.

    Ako- "...

    Tớ lại thích cậu đến như vậy."

    Tôi xiết mạnh hơn.

    Ako- "Tớ thích cậu... thích cậu... thích cậu..."

    Ako- "Tớ muốn cậu mãi mãi bên tớ."

    Sawa cố vùng vẫy, hai tay cậu ấy bám chặt lấy tay tôi, cố gỡ ra.

    Nhưng vô ích thôi.

    Bây giờ, tôi mới là kẻ kiểm soát tất cả.

    Ako -"Cậu biết không, Sawa?"

    Tôi thì thầm, hơi thở lướt qua làn da lạnh toát của cậu ấy.

    Ako - "...

    Tớ đã lên kế hoạch này suốt hai năm lận rồi đó ."

    Mắt Sawa mở lớn.

    Tôi có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi đang dâng trào trong cậu ấy.

    Ako -"Dù cậu có chết đi chăng nữa..."

    Ako-"...

    Cũng chẳng thể thay đổi được gì."

    Tôi bật cười khẽ, ánh mắt lấp lánh niềm vui méo mó.

    Ako - "Nó chỉ càng khiến tớ yêu cậu hơn thôi."

    Sawa hoảng loạn, ánh mắt cậu ấy cứ như tuyệt vọng tìm kiếm lối thoát ra vậy .

    Và rồi...

    Cậu ấy nhìn thấy nó.Một con dao rỉ sét, bị bỏ quên gần đó.

    Vào khoảnh khắc ấy, cậu ấy đã đưa ra quyết định đúng đắn của mình .

    Cậu ấy dùng toàn bộ sức lực còn lại và đạp mạnh vào bụng tôi, khiến tôi lùi lại một bước.

    Ngay lập tức.

    Cậu ấy chộp lấy con dao, hai tay run rẩy nắm chặt nó.

    Ánh mắt tràn đầy căm hận, nhưng cũng chất chứa nỗi sợ hãi khôn cùng.

    Sawa - "Cậu..."

    "...

    Cậu là một con quỷ."

    Giọng nói của Sawa vỡ vụn, như thể cậu ấy vừa chạm đến vực sâu của sự điên loạn vậy.Tôi khẽ nghiêng đầu, rồi bật cười.

    Không phải vì đau.

    Không phải vì sợ hãi.

    Mà là một nụ cười đầy hưng phấn và thỏa mãn.

    Ako - "Cứ đâm tớ đi."

    Tôi cười nhẹ, ánh mắt không hề dao động.

    Ako-"Đâm mạnh vào.

    Tớ sẽ chết ngay trước mặt cậu luôn."

    Ako -"Và khi đó, cậu sẽ mãi mãi chỉ nhớ đến tớ thôi,,,."

    Sawa run rẩy.

    Cậu ấy có thể kết thúc mọi thứ ngay tại đây.Có thể giải thoát chính mình.Có thể trả thù cho Fuuka .

    Nhưng...Tại sao cậu ấy lại do dự? nhỉ ?Là sự kinh tởm?

    Sự sợ hãi?

    Hay... còn một thứ cảm xúc nào đó vẫn sót lại?

    Và rồi...

    Lưỡi dao cắm thẳng vào bụng tôi.

    Máu chảy xuống, nóng hổi.

    Nhưng tôi chỉ khẽ mỉm cười.

    Ako- "Cậu nên đâm vào tim chứ."

    Ako- "...

    Đâm ở đây chỉ khiến tớ có thêm một vết sẹo thôi."

    Sawa lùi lại, hoảng loạn, bàn tay cậu ấy vẫn nắm chặt con dao nhuốm máu.

    Nhưng đó là lúc cậu ấy nhận ra .Tôi đã chuẩn bị một thứ khác.

    Một mũi kim nhỏ có chứa thứ chất lỏng trong suốt.

    Trước khi Sawa kịp phản ứng, tôi đã cắm nó vào cổ cậu ấy.

    Ako - "Ngủ ngon nhé, Sawa."

    Tôi thì thầm, giọng dịu dàng như một lời ru ngủ từ tử thần vậy .

    Mắt Sawa mở to, miệng cậu ấy run rẩy, cố nói gì đó, nhưng...

    Tầm nhìn dần mờ đi.

    Bóng tối từ từ bao trùm lấy cậu ấy.

    Sáng hôm sau, khi Sawa tỉnh dậy, cậu ấy thấy mình vẫn còn trên mảnh đá lạnh lẽo , và duy nhất bên cạnh cậu là một xấp tiền nhỏ và một lá thư.

    Đôi tay run rẩy của cậu ấy chạm vào tờ giấy và mở ra để đọc.

    Lá thư ghi:

    Gửi Sawa,

    Cảm ơn cậu vì những ngày qua.

    Tớ mong một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại...

    ở đâu đó.

    Từ Ako.

    Những dòng chữ đó nhẹ nhàng, lạnh lẽo, như thể chỉ là một lời tạm biệt không hề để lại chút cảm xúc nào.

    Sawa không thể kiềm chế được cảm xúc, hét lên trong sự giận dữ và tuyệt vọng, rồi xé nát lá thư, vỡ vụn từng mảnh giấy.

    "Tại sao lại như thế này?"

    Sawa nghẹn ngào, trong lòng chỉ còn lại một mớ cảm xúc hỗn loạn.

    Nhưng khi cơn giận nguôi dần, cậu ấy mới nhận ra, trên cơ thể mình vẫn còn dấu tích không thể xóa mờ, một vết sẹo lớn trên ngực, nơi lưỡi dao đã cắm vào, và vết bầm tím trên cổ, nơi bàn tay cậu ấy đã siết chặt.

    Sawa mở điện thoại ra và thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ từ ba mẹ cậu ấy, từ bạn bè, tất cả những người lo lắng vì sự biến mất của cậu ấy.

    Sau đó sawa đi tới đồn cảnh sát để báo về việc mất tích của Fuuka.

    Khi cảnh sát tìm thấy thi thể Fuuka, câu chuyện bắt đầu được hé lộ ra .

    Fuuka và Sawa đều là nạn nhân của cùng một kẻ thủ ác kẻ mà người ta không ngừng tìm kiếm, kẻ mà không ai nghĩ rằng sẽ tồn tại trong cuộc sống bình thường này .

    Tin tức lan rộng khắp nơi và không ai có thể tin nổi vào sự thật này.

    Nhà trường của Ako buộc phải cúi đầu xin lỗi, nhưng đã quá muộn.

    Những lời chỉ trích đổ về ba mẹ tôi, họ bị xã hội lên án, bị coi là những người đã tạo ra một "con quỷ tàn khốc ".

    Nhưng thời gian vẫn trôi, Ako vẫn không thể tìm thấy, như thể biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.

    Không một dấu vết, không một manh mối.

    Câu chuyện về cô ấy trở thành một bí ẩn đen tối, một vết nhơ không thể xóa nhòa trong ký ức của những người từng biết đến cổ

    Sawa vẫn sống tiếp, nhưng mỗi khi cậu ấy nhắm mắt, cậu ấy lại cảm nhận sự hiện diện của tôi cảm giác ấy không thể dứt ra, như một ám ảnh, một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc.

    Ako nhìn Sawa khi cậu ấy ngủ thiếp đi, một nụ cười bí ẩn từ từ nở trên môi.

    Cô khẽ thì thầm:

    "Cậu lúc nào cũng dễ thương nhỉ."

    Bên cạnh Ako, có một hũ thủy tinh lớn, bên trong chứa một dung dịch bảo quản đặc biệt.

    Và trong hũ đó, một trái tim vẫn còn đập

    nhẹ nhàng, duy trì sự sống dù đã rời khỏi cơ thể.

    Ako chăm chú nhìn vào trái tim ấy, một nụ cười kỳ lạ vẽ trên khuôn mặt cô.

    "Dù không được gặp cậu, nhưng cậu vẫn bên cạnh tớ mãi mãi, phải không, Sawa?"

    Và câu chuyện kết thúc trong bóng tối, khi trái tim vẫn đập, như một minh chứng cho sự chiếm hữu vĩnh viễn của Ako đối với Sawa.

    --hết--
     
    Back
    Top Dưới