Cập nhật mới

Khác Thiên Mệnh Loạn Thế

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
392695553-256-k418581.jpg

Thiên Mệnh Loạn Thế
Tác giả: vuongquocdat1
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nguyễn Hoàng Long - một thạc sĩ sử học, sống giữa thời hiện đại lạnh lùng và thực dụng, luôn cảm thấy bản thân không thuộc về thế giới này.

Trong một lần tham gia phục dựng lễ hội Hoa Lư, anh bị cuốn vào vòng xoáy thời gian, xuyên không về thế kỷ X - giữa thời kỳ Loạn 12 Sứ Quân.

Long tỉnh dậy trong thân xác của một người dân nông thôn bị bắt đi lính, chứng kiến cảnh nhân dân lầm than, loạn lạc hoành hành, mạng người rẻ mạt.

Từ một kẻ vô danh, nhờ trí tuệ thời đại cùng kiến thức lịch sử, Long từng bước thăng tiến - từ cố vấn cho các phường hội, rồi đến phò tá một trong những thủ lĩnh kiệt xuất: Đinh Bộ Lĩnh.

Cùng Đinh Bộ Lĩnh, Long dệt nên những kế sách thống nhất sơn hà - nhưng con đường ấy đầy máu và nước mắt.

Giữa âm mưu, phản trắc, cái chết và sự trung thành, anh dần thay đổi, gắn bó với mảnh đất này bằng cả linh hồn.



romance​
 
Thiên Mệnh Loạn Thế
Chương 1: Máu và Tro Tàn


Trời Hoa Lư mưa giăng trắng xóa.

Trong khuôn viên lễ hội tái hiện Lễ Dâng Hương, Nguyễn Hoàng Long đứng lặng trước đền Vua Đinh, giữa dòng người hối hả.

Trên vai là túi máy ảnh, trong tay là bản thảo luận văn chưa hoàn chỉnh về "Chính trị thời Đinh Tiên Hoàng – cái nhìn từ mô hình tập quyền sơ khai".

"Người dựng nước... nhưng người hiểu rõ bi kịch của dân thời ấy có mấy ai?" – Long thầm nghĩ, ngửa mặt nhìn bầu trời xám xịt.

Rồi, tia sét đánh xuống.

Cổng thành tái hiện lễ hội bỗng chói loà như tan ra...

Ánh sáng nuốt lấy Long.

Tiếng trống trận dồn dập như sấm nổ.

Gió rít qua tai, mang theo tiếng người gào thét và tiếng gươm giáo va vào nhau chan chát.

Cát bụi cuốn tung mù trời.

Nguyễn Hoàng Long mở mắt.

Cơn đau buốt xương sọ khiến đầu anh như vỡ tung.

Một luồng ký ức xa lạ tràn vào óc – hình ảnh một thanh niên khoảng hai mươi, thân hình gầy gò, đang mặc áo giáp da cũ kỹ, cầm chặt một cây giáo mẻ đầu.

Trước mặt là cánh đồng rộng lớn, nơi hàng trăm con người đang chém giết nhau trong cơn điên loạn.

Anh...

đang ở đâu?

Trước mặt là đám binh lính giáp da, giáo dài, hò hét như loài thú đói.

Xung quanh là đồng đội – nhưng họ cũng chỉ là những thây ma sắp ngã gục.

Một người vừa bị chém ngang bụng, ruột xổ tung ra đất, quằn quại kêu mẹ.

Một người khác bị tên bắn vào cổ, máu phun thành vòi, ngã vật ra đè lên Long.

Anh hét lên – nhưng tiếng hét chìm nghỉm giữa muôn ngàn tiếng la chết chóc.

Một bóng đen từ bên trái xông tới, lưỡi đao vung xuống như muốn chẻ đôi đầu anh.

Theo bản năng, Long đưa cây giáo lên đỡ – nhưng cánh tay quá yếu ớt.

Lưỡi đao trượt xuống vai, máu phụt ra.

Đau đớn.

Thật sự đau.

"Mình không biết đánh nhau.

Mình không phải chiến binh.

Mình... chỉ là một người bình thường!"

Cơn sợ hãi xé toạc lý trí.

Không còn suy nghĩ, không còn đạo lý.

Chỉ còn bản năng sinh tồn.

Anh bò trên mặt đất lấm máu, giẫm lên thi thể, trườn qua bãi chiến trường như một con thú hoang đang tìm chỗ ẩn nấp.

Một bàn tay cụt vướng lấy chân anh.

Long hét lên, đá văng ra, ngã nhào xuống vũng bùn lẫn máu.

Máu dính lên mặt, thấm vào miệng, tanh nồng.

"Giết hết bọn khốn đó!"

Lại một tốp lính lao tới.

Một người ngã xuống ngay bên Long, đầu rơi khỏi cổ, lăn lông lốc như trái dừa giữa ruộng.

Anh quay đầu bỏ chạy trong vô thức.

Bàn chân trần giẫm lên bùn đất, xác người, cỏ dại và cả máu tươi.

Mùi máu tanh nồng khiến anh buồn nôn.

Những tiếng la hét, tiếng binh khí chém vào thịt người vang vọng khắp không gian, mỗi bước chân như mang theo hàng vạn linh hồn quằn quại.

Anh không biết mình là ai lúc này.

Không biết đang ở đâu.

Chỉ biết rằng phải sống.

Một mũi tên sượt qua má, một nhát đao cắm xuống bên chân, Long loạng choạng ngã xuống bãi đất lầy.

Cả thế giới xoay vòng, đôi mắt dần khép lại, chỉ còn nghe tiếng tim mình đập thình thịch như muốn vỡ tung.

"Không!

Mình không thể chết!

Không thể chết như thế này!"

Long dùng cánh tay còn lại kéo lê thân thể khỏi tầm nhìn của kẻ địch.

Anh không biết mình trườn đi đâu, chỉ thấy ánh mặt trời dần lịm sau làn khói.

Thế giới trở nên mờ nhòe.

Một cánh đồng chết.

Một địa ngục trần gian.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ánh sáng.

Mặt trời đã lên cao, rọi xuống một chiến trường đầy xác người.

Mùi xác thối, khói cháy, và máu khô bao trùm.

Long mở mắt, đầu óc vẫn ong ong.

Tay anh run rẩy lần tìm thân thể – vẫn còn sống.

Quần áo rách bươm, một bên vai đau buốt, máu khô dính chặt áo.

Xung quanh là những cái xác bất động.

Một vài con quạ đen đậu trên xác chết, rỉa mắt, rỉa ruột.

Một người lính cụt tay nằm ngửa, ánh mắt vẫn mở trừng trừng như còn chưa tin mình đã chết.

"Không... mình... mình đang ở đâu?" – Long lẩm bẩm, giọng khàn đặc.

Anh cố gắng lê lết khỏi đống xác, cơ thể rã rời như bị rút hết sức lực.

Mỗi cử động là một lần đau xé gan ruột.

Mặt trời như thiêu đốt, môi khô khốc, cơn khát khiến anh muốn liếm cả vũng máu dưới chân.

"Ngươi vẫn còn sống?"

Một giọng nói khẽ vang lên.

Thanh âm như dòng suối mát giữa chốn địa ngục.

Long cố gắng ngẩng đầu.

Một cô gái đang đứng giữa ánh sáng, tay cầm túi thuốc, khoác trên mình tấm áo vải thô màu lam nhạt.

Mắt cô đen láy, sáng nhưng không lạnh.

Dưới cái nắng đổ lửa và mùi xác chết, cô như làn gió từ nơi khác thổi về.

"Đừng nói gì.

Vết thương ngươi sâu lắm."

Cô quỳ xuống bên anh, nhanh nhẹn rút ra túi thuốc, lau máu và đắp thuốc vào vết thương.

"Một binh sĩ vô danh.

Nhưng ánh mắt còn tỉnh táo.

Ngươi khác với đám người chết kia."

Anh định hỏi: "Cô là ai?", nhưng chỉ thốt ra được tiếng thở khò khè.

Cô gái ấy cúi xuống, nói khẽ như gió thoảng:

"Ta tên là Ngọc Trinh.

Còn ngươi, nếu còn muốn sống, thì hãy im lặng và để ta băng bó.

Máu vẫn chưa ngừng chảy đâu."

Long khép mắt lại, để mặc số phận.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh không còn là người nghiên cứu lịch sử – mà chính là một phần của lịch sử.
 
Back
Top Bottom