Khác Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
369003917-256-k701160.jpg

Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
Tác giả: Tuyetnguyetha2902
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thật ra đêm nay vốn là không ngủ được chỉ tình cờ lướt mạng xã hội lướt trúng một video về cảnh em sắp mất,thật sự là dành gần cả tháng để thoát khỏi trạng thái đau lòng nhưng khi thấy video lại tự động bật khóc ngay trong đêm.Có lẽ em mất đi đã để lại trong tim quá nhiều người sự đau khổ vậy tại sao không giúp em một chút cho em một cái kết viên mãn.Xin nhắc nhở mọi người đây chỉ là đoản khi mà nhớ em quá mình viết để thoả mãn tâm trạng đang xuống dốc nếu ai không thích mình sửa đổi nguyên tác có thể lướt qua xin đừng nặng lời.



trochoitrimenh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thiên Mệnh
  • CỬU THIÊN LIÊN SINH
  • THIÊN SẮC ĐỒNG
  • Đại Mộng Ngàn Năm: Thiên Vũ Diệt Vong Lục
  • [Dã sử Việt] Một Kiếp Thiên Trường-Trần Quang...
  • Tần Thiên Chi Luyến[Truyện dã sử Việt]
  • Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (1)


    Cô tên Kỳ Tử Băng là một thành viên của Hắc Diệu Thạch.Cô được Nguyễn Lan Chúc chiêu nạp sau cánh cửa đầu tiên của cô và cũng là cánh cửa thứ hai của Lăng Cửu Thời "chim Fairha".

    Sau khi đến tổ chức cô gặp được một cậu nhóc rất đáng yêu ,vừa gặp mặt đứa nhỏ đã chìa tay ra nhìn cô cười với đôi má lúm đồng tiền nói:" Chào chị, em là Trình Thiên Lý em sẽ giải thích cho chị nguyên tắc và cách qua cửa".

    Cậu nhóc này giống hệt đứa em trai đã mất của cô,vì vậy cô không cầm lòng được mà có thiện cảm với nhóc con này hơn.

    Trong cánh cửa thứ ba của cô manh mối trên tờ giấy là"Vứt khăn tay".Đứa nhóc này còn có một anh trai song sinh tên Trình Nhất Tạ,tuy là song sinh nhưng nhìn từ khí chất có thể đoán ra được.Nhất Tạ tuy tuổi còn nhỏ nhưng mang khí chất lạnh lùng ít nói lại có chút trông già hơn tuổi.Ngược lại là cậu bé Thiên Lý này lại rất mít ướt.Điển hình chính là trong cánh cửa thứ ba của cô "trò chơi vứt khăn tay" vì để cho cô làm quen Nguyễn Lan Chúc đã để Trình Nhất Tạ và Trình Thiên Lý dẫn cô qua cửa.

    Cánh cửa này chính là một công viên rộng lớn vô cùng.Chẳng ai ngờ rằng môn thần lại ẩn nấp trong số người chơi mà còn là một bé gái chỉ tầm mười tuổi.

    Nó đem khăn tay dính đầy máu nhét vào túi của người chơi đầu tiến hắn không biết là gì liền vứt đi nhưng cứ vứt thì nó lại trở về liên tục như vậy hắn chỉ đành bất lực giữ lại.Nhưng khi đòng hồ điểm ở phút thứ hai mươi người đàn ông kia liền bị những cánh tay quỷ dị kéo thẳng xuống đất.Tiếng hát quỷ dị bắt đầu vang lên, khi thấy cảnh này nhóc liền nép sau lưng cô và anh trai.Chiếc khăn tay kia sau khi tiếng hát vụt tắt liền xuất hiện trong túi áo của một người phụ nữ cô ta sợ hãi đùn đẩy cuối cùng đám người kia loạn thành một đoàn.Lúc này đồng hồ lại điểm ở phút thứ hai mươi người đàn ông đang cầm khăn tay lại gìn kéo đi và tiếng hát lại cất lên.Đến đây tất cả mọi người có lẽ đã hiểu luật chơi cô thấy vậy liền xoay đầu kéo Trình Thiên Lý và Trình Nhất Tạ chạy thật nhanh.Sau khi chạy được một đoạn cô liền nghe tiếng la thất thanh của một người đàn ông.

    Cô lúc này không có thời gian quan tâm những điều này bây giờ thứ quan trọng nhất chính là cửa và chìa khoá.Cô nhớ cửa này có 17 người trên tháp đồng hồ ban đầu đồng thời có mười bảy con quạ hiện giờ chỉ có mười lăm.Ba người bọn cô rất nhanh đã tìm được chìa khoá nhưng tiếng hát quỷ dị lại cất lên số quạ trên đầu chỉ còn 10 con.Cô chạy ở bên cạnh bỗng thấy túi áo khoác của Trình Thiên Lý nhô lên cô liên thấy bất an.Cô không nói nhiều liền đưa tay lục tìm Trình Thiên Lý giật mình hoang mang la lên:"Chị Tử Băng chị làm gì vậy sao lại lục túi của em?"

    Trình Nhất Tạ bên cạnh cũng ngờ vực đến khi cô lôi trong túi áo khoác của Trình Thiên Lý ra một chiếc khăn tay đẫm máu sắc mặt của Trình Thiên Lý mới run rẩy tái nhợt.Cậu nhìn Trình Nhất Tạ run rẩy hỏi:"Anh,làm sao đây,sao nó lại ở trong túi của em vậy chứ?".Sắc mặt của Trình Nhất Tạ đồng thời cũng tái nhợt y đưa tay định lấy chiếc khăn tay cô lại đút vào túi áo mình,nhìn đồng hồ đã trôi qua năm phút nói:"Cón nít con nôi giữ cái này làm gì để chị giữ cho mau chóng đi tìm cửa nhanh lên."

    Nói xong cô liền xoay người chạy đi tìm cửa Trình Thiên Lý chạy theo sát bên lo lắng nhìn cô,còn Trình Nhất Tạ nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô thật sâu rồi đuổi theo hai người.May mắn thay đây chỉ là cửa cấp thấp vào 2 phút cuối họ đã tìm được cửa sau khi mở cửa chẳng ngờ lần này tiếng hát đột ngột vang lên sau lưng cô một đôi tay từ đâu đâm về phía tim của Trình Thiên Lý may mắn cô kéo cậu nhóc một cái mới tránh khỏi.Nhưng đôi tay đó cứ đuổi theo Trình Thiên Lý,cô ngờ vực sờ túi thì chiếc khăn đã biến mất.

    Đứa nhóc nhát gan này vậy mà lại mạo hiểm lấy chiếc khăn bỏ vào túi nó.Trình Nhất Tạ khó khăn kéo nó vào cửa đồng hồ lúc này đã điểm phút thứ hai mươi con ác quỷ kia tức giận rồi nó muốn xé xác Trình Thiên Lý ra.Nó gào lên một tiếng đầy giận giữ bàn tay kia liền tấn công mạnh mẽ hơn.Cô thấy vậy chỉ đành cắn răng đạp Trình Thiên Lý vào cửa bản thân lại bị bàn tay kia đâm xuyên qua bụng.May mắn thay Trình Nhất Tạ nhanh tay kéo cô vào cửa nếu không cô đã mất mạng rồi.

    Sau khi ra ngoài cô liền ngất xỉu đến khi tỉnh lại đã ở trong phòng mình rồi.

    Vốn dĩ muốn xuống lầu lấy chút nước vừa bước xuống cô đã nghe trong phòng khách có tiếng mắng thấy tất cả mọi người đều ở đây cô có chút tò mò bước xuống vết thương tuy vậy cũng không quá nặng đối với cô đi đứng thì vẫn ổn.Vừa bước xuống cô đã biết được chủ nhân của giọng nói y quát to:"Em có biết chừng mực không hả chị Tử Băng là bộ đội đặc chủng còn anh đã có kinh nghiệm qua cửa ai giữ khăn cũng có khả năng sống sót cao hơn em bây giờ thì hay rồi hại chị ấy bị thương nặng như vậy em vừa lòng chưa."

    Nghe đến đây cô liền biết mắng ai rồi cô vừa bước xuống Lư Diễm Tuyết đã nhìn thấy chạy qua đỡ cô nói:" Đứa ngốc này đang bị thương sao lại chạy lung tung vậy chứ có việc gì gọi chị,chị giúp em."

    Cô nắm tay Lư Diễm Tuyết cười nói:"Không sao đâu chị em khoẻ rồi mà."

    Nghe vậy Lư Diễm Tuyết vẫn rất nhẹ nhàng dìu cô xuống vừa bước vào phòng khách đã thấy Trình Thiên Lý mắt đỏ hoe nhìn cô mếu máo.

    Trình Nhất Tạ thấy vậy định mắng tiếp cô liền xoa đầu Trình Thiên Lý nhìn Trình Nhất Tạ nói:"Chị không sao chẳng phải đứa nhóc này có lòng tốt muốn giúp chị hay sao, em cũng đừng la nó nữa nó cũng không phải cố ý lần sau chú ý một chút là được."

    Trình Nhất Tạ nghe vậy cũng không nói nữa nhưng nhìn có vẻ còn tức giận.Mọi người nãy giờ khuyên thế nào cũng không được mà chỉ có một câu của cô đã khiến Trình Nhất Tạ kiềm chế lại liền khiến một số người bội phục.Lăng Cửu Thời còn đưa ngón cái với cô nhưng cô chỉ cười nhẹ rồi kéo Trình Thiên Lý ngồi xuống xoa đầu cậu.Thấy có người an ủi mình bao nhiêu uất ức , tủi thân nãy giờ đều bùng phát mà khóc lên.Trình Nhất Tạ thấy vậy thức qua chỉ có thể chỉ nó nói ra một từ:"Em...."

    Mọi người thấy vậy đều bật cười rôm rả.

    ****************
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (2)


    Sau lần vào cánh cửa thứ ba ấy mối quan hệ của cô và đứa nhóc Trình Thiên Lý này ngày càng thân thiết hơn.

    Cô phát hiện đứa nhóc này có cách rèn luyện nỗi sợ hãi rất thú vị.Một hôm cô về khá trễ vừa bước tới cổng biệt thự đã nghe tiếng quỷ khóc sói gào từ bên trong truyền ra lo sợ mọi người có chuyện cô vội vàng chạy vào bên trong nhưng bên trong phòng khách chỉ có Trình Thiên Lý ngồi trên sofa xem phim.Sau đó ngay khi nghe tiếng ma hù trong phim phát ra người đối diện cô cũng gào lên một tiếng rất thảm thương.Vừa nghe cô đã biết tiếng gào lúc nãy là từ đâu phát ra rồi.Lúc này Trình Nhất Tạ,Trần Phi và Nguyễn Lan Chúc lần lượt đi từ trên lầu xuống nhìn chằm chằm đứa nhóc này.Trình Thiên Lý vừa thấy Trình Nhất Tạ và Trần Phi đã không khỏi tái mét mặt lúc này còn có thêm một Nguyễn Lan Chúc ở bên cạnh nó hận không thể may luôn cái miệng của mình lại.

    Cô thấy sắc mặt đáng sợ của ba người đàn ông này liền nhanh chóng lấy điều khiển tắt tivi đi.Thấy Trình Nhất Tạ định mắng nó , nó lại trốn ra sau lưng cô với khuôn mặt tái mét.Thấy vậy cô lại cười nhẹ nói: "Tối rồi ba người các cậu sớm nghỉ ngơi một chút đi ."

    Trình Nhất Ta như còn muốn kéo Trình Thiên Lý lại mắng,nó xanh hết cả mặt níu chặt góc áo cô.Cô thấy vậy nói với ba người kia:"Tối rồi không làm phiền các câu tôi còn có vài câu chưa kịp nói với Thiên Lý chúng tôi lên phòng trước."

    Nói rồi cô kéo nó đi Nguyễn Lan Chúc thấy vậy thì ngăn cô lại:"Có chuyện gì không thể nói vào buổi sáng mà phải bắt buộc vào lúc này,để anh nó dạy dỗ nói chuyện với nó một chút với lại tối rồi cô nam quả nữ ở một phòng không thoả đáng đâu."

    Cô nghe vậy bước lên đối mặt với Nguyễn Lan Chúc nói:"Có gì mà không thoả đáng chứ,anh nghĩ nhóc này sẽ làm chuyện không thoả đáng với tôi hay sao?"

    Nghe vậy Trình Nhất Tạ có chút khó chịu lại bị Trần Phi níu lại.Nguyễn Lan Chúc nói:"Không có"

    Cô lại tiến lên trước một bước cười nhẹ hỏi:" Hay anh nghĩ tôi cầm thú tới mức ra tay với một đứa nhóc mới mười tám tuổi?"

    Nguyễn Lan Chúc lại nói:"Cũng không có,vậy được cô có chuyện gì không để đến ngày mai mới nói được?"

    Cô rất bình tĩnh đáp:" Tối nay tôi phải vào cửa có chút chuyện muốn nhờ đứa nhóc này tra phụ"

    Trần Phi nghe vậy hỏi:"Cô vào cửa thứ năm à?"

    Cô cười lắc đầu nói:"Là cửa thứ bảy"

    Hai người kia sốc nặng nhìn cô họ không ngờ cô không một tiếng động đã bước đến cửa thứ bảy rồi.

    Nguyễn Lan Chúc chỉ nhìn cô như suy tư gì đó rồi thở dài nói:"Được để Thiên Lý giúp cô tra đi, manh mối cô nhận được ở cửa này là gì?"

    Cô nói:"Manh mối của cửa này là [Mộ Cổ Lăng Thời]"

    Nghe tin này xong Trình Nhất Tạ nghiêm túc hỏi cô:"Khi nào chị đi?"

    Cô có chút suy tư đắn đo nói:"Chuyện này cũng khá kỳ lạ,bởi vì buổi tối nay tôi vừa bước ra từ cánh cửa thứ sáu nhưng mà tôi cảm nhận được tầm chiều mai có lẽ phải vào cửa nên mới vội vã trở về định là sáng mai nói với mọi người."

    Nguyễn Lan Chúc và Trần Phi nghe xong liền nhìn nhau nhíu chặt mày.Trình Nhất Tạ lại hiếm khi xuất hiện một tia lo lắng trên mặt.Nguyễn Lan Chúc sau một hồi suy nghĩ liền nói:"Cô xuống phòng khách ngồi đi tôi gọi mọi người một chút để họ phụ giúp"

    Cô nghe xong liền nhìn đồng hồ đang chỉ 1 giờ 27 phút sáng hỏi:" Anh có chắc đánh thức mọi người giờ này mọi người sẽ không mắng chết tôi không?"

    Trần Phi phun tào nói:"Mạng cô sắp không còn rồi còn sợ người khác mắng sao?"

    Cô bước qua ghế sofa ngồi thong dong cười bất cần nói:"Mạng đã từ lâu không còn là của bản thân nữa rồi còn hay không có gì là quan trọng sao?"

    Lúc cô đi đứa nhóc Thiên Lý kia cứ lẽo đẽo theo sau cô trông vô cùng là buồn cười.

    Nguyễn Lan Chúc nghe cô nói liền nhíu mày, thấy vậy cô liền nói:"Không phải sao,từ khi vào cửa mạng của chúng ta đều chỉ là những con kiến dựa vào vận may để tiếp tục sống sót mà thôi đây có khác gì giao mạng sống của bản thân vào tay một người khác là bao?"

    Nguyễn Lan Chúc nói:"Cô vẫn có thể dựa vào thực lực của bản thân"

    Cô không nói gì chỉ che mắt bật cười.Đúng thật là có thể dựa vào thực lực nhưng mà một số thứ có lẽ đến chết vẫn là không thể để nó xuất hiện đi.Thấy vậy mọi người liền không nói nữa mà chuẩn bị gọi tất cả mọi người cùng nhau tra về [Mộ Cổ Lăng Thời]

    ****************
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (3)


    "Không,hoàn toàn không có nơi nào như vậy được đề cập đến cả."

    Câu này phát ra từ miệng Lăng Cửu Thời ,ban đầu khi tìm kiếm cậu cũng rất nghi hoặc "Lăng Thời" là thời đại nào tại sao cậu chưa từng nghe tới.Mọi người cũng không quá bất ngờ vì chuyện cậu không tìm được bởi bọn họ cũng y hệt như vậy.Bỗng Lư Diễm Tuyết lên tiếng hỏi:"Có khi nào là truyện cổ tích hoặc truyền thuyết gì đó hay không."

    Trình Nhất Tạ nghe xong liền lắc đầu nói:"Em đã tìm hết rồi quả thực không có nơi nào như chị Tử Băng nói được đề cập đến trong phần tìm kiếm cả."

    Mọi người trầm ngâm suy nghĩ thì Nguyễn Lan Chúc từ phòng làm việc bước xuống.Thấy vậy Trần Phi liền hỏi:"Thế nào rồi ,có thông tin gì không?"

    Nguyễn Lan Chúc lắc đầu đáp:"Tôi đã hỏi Bạch Minh và Lê Đông Nguyên rồi họ hoàn toàn không biết hai nơi này.Trong tư liệu lịch sử của quốc gia lại càng không có nơi này."

    Nguyễn Lan Chúc có chút thâm trầm nhìn cô một lát rồi nói:"Cửa này tôi cùng cô qua."

    Cô nhún vai không cho ý kiến , nghe vậy Lăng Cửu Thời liền nói với Nguyễn Lan Chúc:"Tôi cũng đi dù sao cửa sau của tôi cũng là cửa thứ bảy rồi."

    Tuy hợp tình hợp lý nhưng Nguyễn Lan Chúc còn hơi

    đắn đo.Trần Phi thấy vậy cũng nói:"Để tôi đi hỗ trợ mọi người."

    Nguyễn Lan Chúc nghe vậy thì càng thêm im lặng lúc này Trình Thiên Lý cũng lên tiếng:"Em cũng đi dù sao cửa tiếp đến của em cũng là cửa thứ bảy."

    Trình Nhất Tạ nghe xong liền mắng:"Trình Thiên Lý em cảm thấy chưa đủ loạn sao,manh mối ở cửa này chỉ có 4 từ chẳng có tác dụng gì em ngốc như vậy vào đó tìm chết à."

    Trình Thiên Lý nghe xong liền ấm ức bĩu môi.Nguyễn Lan Chúc như suy nghĩ cái gì đó liền nói:"Được,cùng đi đi."

    Cuối cùng Trình Nhất Tạ không yên tâm cũng đi theo em trai.Sau đó Nguyễn Lan Chúc bảo mọi người giải tán chuẩn bị nghỉ ngơi để đối phó với cửa đi.Chiều hôm đó dùng cơm xong tầm năm giờ cửa của cô bắt đầu mở.Sáu người đeo vòng tay xách theo vật dụng cá nhân liên bước vào cửa.Sau khi ra khỏi ánh sáng chói mắt đó mọi người rất bất ngờ nam nhân nhóm họ tóc dài ra tự bao giờ.Y Phục trên người đổi thành cổ phục hết.Y Phục của nam nhân chỉ có một kiểu dáng chính là y phục màu đen.Còn nữ nhân chính là đa sắc đa dạng.Họ liếc mắt nhìn nhau,Trình Thiên Lý thốt lên:"Cửa này thật quỷ quái mà."

    Lúc này họ mới để ý cô gái duy nhất trong nhóm đâu mất rồi.Đảo mắt một vòng lại có một thân ảnh từ trong cửa bước ra.

    Giọng nói nhẹ nhàng cất lên:"Cái quỷ gì vậy chứ."

    Cô mặc trên người một bộ y phục màu trắng tinh như thiên tiên tóc còn vấn thêm lông vũ làm mọi người cứ nhìn cô mãi.Đứa nhóc Thiên Lý kia lại nhìn cô không dứt ra được phải để Trình Nhất Tạ vỗ nhẹ đầu nó một cái nó mới dứt ra khỏi cơn say.

    Lúc này một người đàn đi đến bên cạnh Nguyễn Lan Chúc giơ tay ra nói:"Xin chào tôi là Mông Ngọc có thể làm quen không."

    Cô biết người này cô từng thấy hắn ở Hắc Diệu Thạch hắn chính là thủ lĩnh của Bạch Lộc Lê Đông Nguyên.

    Nguyễn Lan Chúc bắt tay với hắn nói:"Chúc Minh"

    Hắn lại nhìn sang mọi người thấy vậy Lăng Cửu Thời liền giơ tay bắt tay hắn nói:"Dư Lăng Lăng"

    Trần Phi tự giới thiệu kiệm lời nói:"Trần Hoà, Phi hòa âm dương, huyền diệu vô thường."

    Trình Thiên Lý nói:"Em là Mục Tự."

    Trình Nhất Tạ nói:"Phi Sơn"

    Mông Ngọc nghe xong lại nhìn cô đưa tay hỏi:"Vậy còn người đẹp này?"

    Cô bắt tay hắn đáp:"Đông Quân Tử Nguyệt,gọi Tử Nguyệt là được."

    ****************
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (4)


    Cô nhìn xung quanh một lượt rồi nói:"Có rất nhiều người chơi,nhưng nhìn chung có vẻ là chưa đủ số lượng."

    Chúc Minh nhìn Mông Ngọc hỏi:"Không đem Hạ Như Bội theo sao?"

    Mông Ngọc lắc đầu:"Cánh cửa này quá không rõ ràng quá nguy hiểm không nên để cô ấy vào"

    Bỗng sau lưng hắn cất lên giọng nói:"Anh không cho em vào thì em không vào sao ?"

    Nghe giọng nói này Mông Ngọc liền biết là ai hắn xoay mạnh ra sau định mắng:"Em sao....." nói giữa chừng bỗng im lặng bên này mọi người cũng nhìn theo.Mọi người vừa nhìn xong liền biết tên ngố này sao lại im lặng rồi hắn chính là ngơ ngẩn trước vẻ đẹp của Hạ Như Bội đi.

    Nhất định phải khen một câu Hạ Như Bội trong bộ cổ phục này quả là quốc sắc thiên hương.Nhưng Mông Ngọc lại không quên ý định mắng người ban đầu mà hỏi:"Sao em lại đến được đây không phải không cho em đi rồi sao?"

    Hạ Như Bội như tức giận không thèm nhìn hắn bước qua trước mặt Chúc Minh cười nói:"Quả là phải cảm ơn vòng tay của anh".Nói vậy là mọi người đều hiểu sao cô nàng lại vào cửa được rồi.

    Lúc này họ nhìn một vòng thì thấy ở nơi này như một Lăng Mộ mới xây và số lượng người lên đến tận 20 người quả là con số hiếm có.Lúc này một đám người mặc cổ phục bước vào đứng đầu là một nam nhân ăn mặc có quyền uy nói:" Đa tạ các vị đã nguyện ý hy sinh vì Song Đế và Văn Nhiếp Chính đại nhân.Ta là Lư Huyền,là quân sư của hai vị đế vương.Sau mười ngày nữa tiên cốt của họ sẽ được chuyển đến hoàng lăng trong mười ngày này mời các vị ở lại làm quen với hoàng lăng để mười ngày sau hạ táng không cảm thấy nơi này xa lạ.Mười ngày này nha hoàn của chúng ta sẽ phục vụ các tiểu thư theo thân phận của các vị.Còn nam nhân các ngươi vốn là binh lính dưới quyền của tướng quân không có thân phận tôn quý thì hãy tự cham sóc cho bản thân đi."

    Nói xong hắn chưa vội rời đi mà chờ nha hoàn phát lệnh bài thân phận cho từng cô gái.Khi nhận lệnh bài nơi đây tổng cộng có tám nữ nhân tính luôn cô và Hạ Như Bội,những cô gái khác đều là con gái của hộ bộ, quan viên thế gia thấy những thân phận này họ liền vui vẻ hiện hết lên trên mặt.

    Mông Ngọc thấy vậy thì thầm:"Thân phận càng lớn sẽ càng dễ phát sinh ra chuyện không hay."

    Một lúc sau đến cô và Hạ Như Bội thì hai nha hoàn đưa thẻ bài liền quỳ xuống.Cô và Hạ Như Bội có chút nghi hoặc nhìn nhau một lát rồi mới lấy thẻ trên khay.

    Hạ Như Bội vừa cầm thẻ bài lên Mông Ngọc đã thảng thốt:"Là Lạc Thần Quận Chúa Hạ Như Bội."

    Trình Thiên Lý,Lăng Cửu Thời có chút bất ngờ chen qua nhìn.Nguyễn Lan Chúc,Trình Nhất Tạ,Trần Phi và cô lại có chút suy tư về cái thân phận đặc biệt này.

    Sau đó Nguyễn Lan Chúc nhìn cô hỏi:"Còn của cô?"

    Thẻ bài lật lên khiến mọi người còn trầm tư hơn lúc nãy.Phải biết trong triều người nắm quyền lực mạnh mẽ nhất chỉ sau vua chính là Nhiếp Chính Vương.Vậy mà trên lệnh bài lại ghi là

    Võ Nhiếp Chính Vương

    Lăng Nhân Tướng Quân

    Đông Quân Tử Nguyệt

    Bọn họ cũng rất thắc mắc tại sao hai vị Nhiếp Chính Vương lại bị đem hạ táng cùng đôi song đế kia.

    Nhưng lúc này Lư Huyền kia lại cười vô cùng ghê rợn nói:"Hãy chia phòng cho các vị đại nhân theo cấp bậc,binh lính hãy để họ ngủ ở bên cạnh quan tài để xem đêm nay có ai hiến dâng tính mạng cho thần linh để chúc phúc cho đế vương không."

    Cô nhíu mày nhìn đứa nhóc nhà mình lại xanh mặt nói với Lư Huyền:"Không thể cùng phòng hay là ngươi không muốn chúng ta cùng phòng?"

    Lư Huyền nhìn người phát ra giọng nói nhìn cô hắn có vẻ e dè:"Thưa đại nhân tuy không phải không thể cùng phòng nhưng không phải chết càng nhiều linh

    hồn của hai vị bệ hạ sẽ càng thanh thản sao?"

    Cô xoáy sâu vào mắt hắn nhìn lên quát:"Xằng bậy chuẩn bị phòng nhanh lên."

    Hắn nghe tiếng quát liền run rẩy vâng vâng dạ dạ rồi lui ra.

    **********
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (5)


    Sau một hồi dạo quanh họ tìm được tám căn phòng nghỉ tương đương với tám cô gái ở đây.Sau một hồi xác định họ liền hiểu điều cấm kị không phải là ở chung phòng mà do tên Lư Huyền kia cố ý làm gián đoạn thông tin của họ.Sau khi chọn lựa họ chọn được một căn phòng khi bước vào thì chỉ như một gian phòng hoa lệ dùng để ngồi uống trà.Nhưng sâu bên trong lại có thêm năm căn phòng nữa.Phòng ở giữa vẫn là dùng để uống trà nhưng kín đáo hơn có thể gọi là nơi bàn chuyện quan trọng.Sâu bên trong là một gian phòng ngủ hoa lệ hoành tráng.Còn bốn căn phòng còn lại tuy cao cấp nhưng không bằng phòng ở chính điện.Thấy vậy họ liền nhường căn phòng ở chính điện cho hai cô gái duy nhất trong nhóm.Dư Lăng Lăng và Chúc Minh đương nhiên là Chung một phòng.Mục Tự và Phi Sơn một phòng còn Mông Ngọc và Trần Hoà một phòng.

    Sau khi sắp xếp xong họ ra bên ngoài đi dạo một vòng.Bỗng nhiên có một cô gái chạy đến trước mặt Mông Ngọc nói:"Tôi rất sợ hãi,tôi có thể chung nhóm với các anh không?".Cô ta cứ khóc nức nở như có ai bắt nạt cô ta vậy điều này khiến một số người rất khó chịu.

    Hạ Như Bội ở cửa này cư xử trưởng thành hơn không ít ,chí ít là cô không còn lúc nào cũng đặt Mông Ngọc lên đầu.Cô nàng nháy mắt với Trần Hoà thấy vậy cả hai liền phối hợp ăn ý.Cô nàng dựa vào Trần Hoà la lên:"Á bên kia là thứ gì vậy sao lại đáng sợ như vậy huhu,tại sao nãy giờ lại không có có vừa bước lại thứ kia liền xuất hiện cô không phải mang vận rủi trên người đó chứ thật đáng sợ Trần Hoà ca anh nhớ bảo vệ em đó."

    Trần Hoà không ngờ cô nàng sẽ diễn đến mức độ này liền cứng đờ đáp:"Được tôi nhất định bảo vệ em."

    Mọi người cúi mặt nín cười cô nàng kia mặt cô ta đỏ bừng như tức giận vô cùng thấy vậy cô ta không chào hỏi gì hết xoay người bỏ đi.Mông Ngọc bên này thấy vậy liền kéo cô nàng ra khỏi người Trần Hoà đen mặt mắng:"Con gái con đứa ôm ôm ấp ấp với người khác giới như vậy còn ra thể thống gì?"

    Hạ Như Bội không thèm nói chuyện với Mông Ngọc xoay người nắm tay cô kéo đi nói:"Chị Tử Nguyệt em với chị đi vòng vòng tìm manh mối."

    Cô không nói gì chỉ gật đầu.Bọn họ dạo một vòng trong chính điện của hoàng lăng lại chẳng có thu hoạch gì.Họ liền ra khỏi chính điện bên ngoài cửa của điện phụ họ thấy một ông lão tóc bạc trắng đang ngồi đánh cờ một mình cô thấy vậy liền bước tới ngồi đối diện ông ta đánh một quân quá đảo bàn cờ vây.Điều này khiến ông ta bật thốt:"Cờ hay nước đi rất tốt."

    Nhưng khi ông ta ngước mặt lên nhìn cô lại giật mình té khỏi ghế.Hạ Như Bội bước qua đỡ ông ta dậy ông ta liền sợ hãi lùi lại tự đứng dậy.Thấy vậy Chúc Minh liền hỏi ông ta:"Ông là người thủ mộ?"

    Tuy có vẻ rất sợ cô và Hạ Như Bội nhưng ông ta giấu đi rất nhanh đáp lời Chúc Minh:"Đúng vậy ta là người thủ mộ.Chỉ đáng tiếc ngôi mộ ta thủ lần trước không phải của Lăng Triều."

    Chúc Minh nghe vậy liền hỏi lại:"Không phải Lăng Triều?"

    Ông ta gật đầu nói:"Ta họ Vụ là Vụ trong sương mù tên ta là Vụ Khởi.Ngôi mộ lần trước ta thủ chính là mộ của hoàng thấy Li Đông ta là bị ép đến đó thủ mộ.

    Sau này song đế chinh chiến tứ phương giết chết bọn người Li Đông ta mới được giải thoát lần này ta đến đây thủ mộ chính là muốn trả ơn cho ân nhân."

    Chúc Minh lại hỏi:"Ông có biết về chuyện xưa của hai vị song đế hay không?"

    Ông ta gật đài nói:"Có một chút,chuyện này kể ra tuy dài nhưng đã trở thành giai thoại của Lăng Quốc chúng ta rồi."

    Ông ta thở dài rồi nói tiếp:"Chuyện phải nói cách đây hơn mười bảy năm......"
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (6)


    Ông ta định nói định nói tiếp nhưng Lư Huyền lại xuất hiện sau lưng bọn họ ông ta vừa nhìn thấy Lư Huyền liền im lặng không nói gì nữa.Chúc Minh quay lại nhìn Lư Huyền chằm chằm.Lư Huyền khó chịu móc ra một chiếc roi quật mạnh về phía Chúc Minh quát:"Hỗn xược chỉ là một binh lính thấp kém lại dám dùng ánh mắt đó nhìn ta."

    Chúc Minh lạnh mặt chụp đòn roi đánh tới lại.Cô và Hạ Như Bội chắn đằng trước mọi người.Hạ Như Bội tức giận hỏi:"Hắn có là binh lính cũng là binh lính của Võ Nhiếp Chính Vương đại nhân một quân sư thấp kém như ngươi có tư cách gì đánh hắn."

    Lư Huyền nghe đến Võ Nhiếp Chính Vương liền có chút sợ sệt nói:"Là thần quá phận."

    Cô lạnh mặt nhìn hắn nói:"Quá phận thì như thế nào ngươi nói xem?"

    Chúc Minh lúc này toát ra khí lạnh sắp đóng băng rồi mọi người sợ hắn tức giận quá liền giết Lư Huyền nên liền kéo hắn đi.Lăng Cửu Thời vừa kéo hắn đi vừa nói:"Đi chúng ta đi đến nơi khác xem thử."

    Nhưng có ai ngờ chưa kéo được người tức giận đi lại có kẻ điên xuất hiện.Cô đối với Lư Huyền cười man rợ nói:"Dập đầu ta tội cũng không quá chứ?"

    Cô lúc này ngồi trên ghế toát ra phong thái của một Võ Nhiếp Chính Vương thực sự.Một số người còn toát ra mồ hôi hột nhìn cảnh tượng này.Thấy Lư Huyền còn do dự cô liền cầm một quân cờ màu đen lạnh mặt nói:"Từ khi nào Lăng Quân của bản tướng lại phải để ngươi khinh nhục như vậy."

    Câu này vừa thốt lên Lư Huyền lập tức quỳ xuống hốt hoảng dập đầu.Khi cô vùa mới nói câu này xong ai cũng kinh ngạc đến cả cô cũng vậy.Lăng Quân là gì?Tại sao nó lại xuất hiện trong đầu cô một câu nói như vậy?Nhìn vẻ mặt ngờ vực của cô mọi người lại nhất thời im lặng.Nơi này quá quỷ dị rồi,họ cảm giác như bản thân bọn bị cửa điều khiển mất rồi chứ họ không còn là họ nữa.

    Lúc này một nha hoàn đi đến thảm trạng dập đầu phía trước mới dừng lại.Nha hoàn này hành lễ với cô và Hạ Như Bội nói:"Thưa Đại Nhân và Quận Chúa thiện đã chuẩn bị xong mời mọi người về phòng dùng thiện."

    Cô nhìn Lư Huyền nói:"Ngươi lui xuống đi."

    Hắn nghe câu này cảm giác như được ân xá vội vàng dập đầu hành lễ rồi bỏ chạy mất.Thấy vậy Vụ Khởi mới thở phào nhẹ nhõm.Lúc này bọn cô đứng lên rời đi để về phòng nghỉ ngơi và dùng thiện.Vụ Khởi ngập ngừng gọi với theo một tiếng:"Nhiếp Chính Vương Điện Hạ xin dừng bước."

    Cô đưng lại nhìn ông ta,ông ta lại như khó khăn mà nói:"Nhiếp Chính Vương điện hạ là người mà Băng đế yêu thương nhất xin người đừng vì cái chết của họ mà tuẫn táng theo ,họ mà biết nhất định sẽ rất đau lòng.Ngoài ra xin nhắc nhở điện hạ buổi tối nếu không có việc gì quan trọng xin đừng đi lung tung nếu không may gặp lại cố nhân có thể chuyện sẽ bại ngay tức thời.Nếu đến giờ dùng thiện xin hãy trở về đừng để bụng đói.Lão nô chỉ biết nhiêu đó mong Nhiếp Chính Vương điện hạ bình an nếu có rảnh có thể tìm lão nô đây thưởng trà đánh cờ."

    Cô gật đầu nói:"Cảm ơn" rồi xoay người về phòng dùng thiện.

    Mọi người theo nha hoàn đó trở về phòng.Trong phòng đã chuẩn bị đầy đủ thức ăn và nước uống.Nha hoàn kia sau khi dẫn người vào liền tự động lui ra không làm phiền tới mọi người dùng bữa.

    Mọi người ngồi xuống bàn Phi Sơn mở lời đầu tiên:"Mọi người có thấy nơi này rất kỳ lạ hay không rất khác với các cánh cửa trước chúng ta đi.Dường như chỉ cần là nữ bước vào đây thì sẽ có thân phận hiển hách."

    Chúc Minh gật đầu nói:"Đúng vậy tôi có cảm giác như chúng ta đang diễn lại cho tròn vai các nhân vật ở đây vậy."

    Mông Ngọc suy tư nói:"Tôi có cảm giác chuyện này sẽ liên quan mật thiết đến đôi Song đế kia ngày mai sớm một chút chúng ta đến hỏi chuyện ông lão kia."

    Dư Lăng Lăng nói:" Trong này có một vấn đề khá nan giải chính là tên Lư Huyền kia thật sự rất thích kiếm chuyện với binh lính của Lăng Quốc này."

    Sau một hồi bàn luận kế hoạch cho ngày mai họ bắt đầu dùng bữa trong tâm trạng nặng nề.

    Cánh cửa này quả thật là nên dùng từ quái dị để miêu tả.Bởi vì họ chưa từng gặp cánh cửa nào có thiết lập kỳ lạ như vậy.Liệu cánh cửa này sẽ là điềm rủi hay điềm may đây và đằng sau nó sẽ chứa đựng câu chuyện như thế nào đây?
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (7)


    Đêm hôm đó

    Mọi người đã trở về phòng hết rồi bỗng lúc này trước cửa phòng cô vang lên tiếng gõ cửa.Cô và Hạ Như Bội ăn ý nhìn nhau hỏi:"Ai vậy?"

    Bên ngoài liền vang lên giọng nói:"Thưa đại nhân nô tỳ đem lệnh bài ngày mai đến cho người."

    Nghe vậy Hạ Như Bội liền bước ra mở cửa.Cô đứng bên cạnh nhìn ra thì thấy một nữ hầu đang cầm lệnh bài đứng bên ngoài.Hạ Như Bội thấy vậy liền cầm lệnh bài từ trên tay nàng.Cô nhìn chằm chằm nàng ta khiến nàng ta sợ hãi vô cùng vội vàng hành lễ rồi xoay người chạy đi.Cô có chút suy tư,thấy vậy Hạ Như Bội hỏi:"Chị làm sao vậy?"

    Cô có chút thâm trầm nói:"Nha hoàn vừa rồi rất không ổn."

    Hạ Như Bội khó hiểu hỏi:"Không ổn?không ổn cái gì?"

    Cô nhìn Hạ Như Bội nói:"Có lẽ em không để ý nha hoàn ở đây móng tay phải đặc biệt cắt tỉa sạch sẽ chỉ có tiểu thư quyền quý mới được để móng.Nha hoàn không được phép để móng vì thời xa xưa người ta sợ rằng móng tay của họ sẽ làm chủ tử bị thương trong quá trình hầu hạ.Nha hoàn vừa rồi không giống, móng tay nàng tuy được cắt tỉa nhưng vẫn dài hơn rất nhiều đó là tiêu chuẩn của các tiểu thư tướng phủ.Da dẻ nàng ta cũng mịn màng không giống như người làm việc nặng nhọc."

    Hạ Như Bội nghi hoặc hỏi:"Vậy một tiểu thư tướng phủ tại sao lại cải trang thành nha hoàn thật khó hiểu."

    Cô lắc đầu nói:"Tạm thời chưa biết nàng là đồng minh hay đối thủ cứ tạm thời đừng đánh rắn động cỏ."

    Hạ Như Bội tán thành với ý kiến của cô.Sau đó cả hai quay trở lại giường nghỉ ngơi.Tưởng đâu đêm đầu tiên sẽ là một đêm yên bình nào ngờ khuya đó lại xảy ra chuyện.

    Nửa đêm cô nghe được tiếng kéo lê ma sát với mặt tường cô chưa mở mắt mà cảm nhận xem là tiếng gì.Nhưng mà tiếng kéo lê đó cứ liên tục vang lên ,ban đầu còn ở khá xa nhưng nó lại ngày một càng gần.Cô thấy vậy liền mở mắt ra.Đáng sợ thay có một thứ đang bám trên tường phía đối diện.Nó khoác một bộ y phục cổ màu trắng rách rưới tóc đen dài xoã tung trên lưng.Tứ chi nó vặn vẹo bám sát trên mặt tường.Cô nhẹ nhàng đánh thức Hạ Như Bội.Hạ Như Bội lầm bầm nhỏ giọng:"Sao vậy chị?"

    Cô không để Hạ Như Bội nói hết câu mà nhanh chóng bịt miệng cô nàng lại.Hạ Như Bội giật mình khó hiểu nhìn cô,cô liền đánh mắt về phía bức tường đối diện.Cô nàng thấy cảnh tượng trước mắt cơ thể gần như bị đông cứng.

    Cô nhẹ nhàng trao đổi ánh mắt với Hạ Như Bội,cô nàng rất ăn ý mà gật đầu.Hai người tập trung nhìn con quái vật trong lòng thầm đếm:"1,2,3."

    Cô lật chăn ra kéo Hạ Như Bội nói:"CHẠY."

    Con quái vật thấy con mồi bỏ chạy cũng vội vàng đuổi theo,cô và Hạ Như Bội tách nhau ra chạy cô chạy bên phải cô nàng chạy bên trái song song nhau.Nhưng con quái vật đó lại đuổi theo mỗi Hạ Như Bội mà thôi.Cô sợ Hạ Như Bội bị thương liền nhiều lần dẫn dụ quái vật.Nhưng con quái vật đó không biết vì sao chỉ đuổi theo Hạ Như Bội.Lúc này bỗng cô chú ý đến chiếc lệnh bài gắn chuông bên cạnh eo của Hạ Như Bội cô liền ngờ ngợ ra được nguyên nhân.

    Cô nhìn Hạ Như Bội hét lên:"A Bội ném lệnh bài cho chị nhanh lên."

    Hạ Như Bội tuy ngờ vực nhưng vẫn rất nhanh ném cho cô chiếc lệnh bài kia.Nhanh chóng cô nàng đã hiểu được dụng ý của cô chưa kịp để cô nàng lo lắng cô đã nói:"Mau lên em mau đến phòng của Mông Ngọc đi chị dẫn dụ nó đi,một lát nữa đến cứu chị."

    Nói xong cô dẫn theo con quái vật chạy nhanh ra khỏi phòng chạy về phía những ngôi mộ đã được xây sẵn.

    Con quái vật theo sát cô chạy về phía những ngôi mộ .Tuy cô có thể ném lệnh bài đi nhưng như có gì đó mách bảo cô lệnh bài này không thể ném nên cô chỉ có thể cắm đầu mà chạy thật nhanh.

    Thật không may là hoàng lăng này xây theo hình tròn cô chạy một hồi lại vào đường cụt.Lúc này con quái vật đã đến sau lưng cô rồi bỗng một thân hồng y dịu dàng chắn cho cô.

    Nam tử hồng y trước mặt ôn nhu như ngọc đứng đối diện con quái vật kia bình tĩnh vô cùng.Con quái vật vừa thấy hắn liền lộ rõ vẻ tức giận gào lên:"Tại sao,tại sao,tại sao đến chết ngươi vẫn không yêu ta?Tại sao,ta phải giết ả,giết ả rồi ngươi nhất định sẽ yêu ta đúng vậy chắc chắn là vậy."

    Nó muốn nhào lên động thủ với cô đã bị nam tử áo đỏ đạp một cái cả thân thể va mạnh vào cột.Hắn kéo lấy cô phi nhanh về phía cửa điện.Hắn đưa cô đến một nơi có đài phun nước có núi giả trông vô cùng sống động.

    Cô chưa quên ân cứu mạng mà hành lễ nói:"Đa tạ ân nhân đã cứu mạng."

    Từ nãy giờ cô không hề nhìn thấy mặt hắn,lúc này hắn xoay lại cô có chút giật mình.Gương mặt này,sao lại thân thuộc đến vậy.
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (8)


    Người trước mặt này sao lại quen thuộc như vậy?

    Nhưng cô lại không tài nào nhớ nổi đã từng nhìn thấy hắn ở đâu.Cô định hỏi gì đó hắn lại để ngón trỏ chặn môi cô lại cười dịu dàng đưa cho cô một thanh chuỷ thủ nói:"Đừng hỏi ta chính là quỷ tân lang của nàng,bảo vệ đứa nhóc kia thật tốt nhé,khi cánh cửa này kết thúc chắc chắn nàng sẽ nhớ ra ta và mối liên hệ của ta với Trình Thiên Lý.Đừng lo ta sẽ luôn ở bên bảo hộ các nàng thật tốt."

    Đúng lúc này cô nghe đằng xa có tiếng bước chân vội vã chạy đến thấy vậy cô vội vả hỏi:"Ngươi tên gì?"

    Thấy Chúc Minh đã bước đến đối hiện hắn thì thầm với nàng rồi tung người nhảy lên các thanh cột trên trần nhà biến mất.

    Cô thất thần nhớ lại lời hắn nói:"Ta tên Đông Quân Thương Lăng."

    Cái tên này sao mà lại quen thuộc đến như vậy ,suy nghĩ đến đây đầu cô đau như búa bổ.Vừa lúc đám người Chúc Minh vừa chạy đến Dư Lăng Lăng hỏi:"Không sao chứ?"

    Cô lắc đầu nói:"Không sao."

    Mọi người nghe vậy thì thở phào,Hạ Như Bội lo lắng tiến lên xem xét tình hình của cô.Cô thấy vậy liền đưa lệnh bài cho Chúc Minh nói:"Anh nhìn thử xem đây chính là thứ thu hút nữ quái kia."

    Chúc Minh nhận lấy lệnh bài nhưng vẫn rất cẩn trọng mà nhìn cô.Lúc này Chúc Minh như có gì đó hơi đề phòng hỏi cô:"Thứ mặc đồ đỏ lúc nãy đứng đối diện cô là gì?"

    Mọi người nghe vậy đều giật mình nhìn cô,cô biết hắn đang sợ cô không còn là con người bởi cô từng nghe Dư Lăng Lăng kể rằng trước đây họ có đi qua một cửa là viện điều dưỡng trong đó có một tên bác sĩ có thể giả dạng thành những người chơi đã chết.Cô đã tách nhau ra lâu như vậy còn một thân một mình với quái vật nên cô hiểu rõ tâm lý đề phòng của họ cô đáp:"Có lẽ hắn là quỷ ở trong hoàng lăng này đi,hắn nói hắn chính là quỷ tân lang của tôi."

    Nghe vậy Chúc Minh vẫn chưa hết đề phòng trên đường trở về hắn vẫn ngầm quan sát cô.Đi vào hành lang lại thấy ông lão kia đang ngồi bên bàn cờ ,vừa nghe có tiếng bước chân Vụ Khởi liền ngẩng đầu lên nhìn sau khi nhìn qua bên này nét mặt ông ta tái mét nhìn cô.

    Mọi người cũng chú ý thấy cảnh này liền có chút ngờ hoặc nhìn cô.Sau một lúc có vẻ do dự Vụ Khởi bước qua nhìn cô hỏi:"Nhiếp Chính Vương đại nhân lệnh bài trên tay người từ đâu mà có vậy?"

    Hạ Như Bội nghe vậy liền đáp:"Là một nha hoàn vô cùng bất thường đem tới ,làm sao vậy?"

    Vụ Khởi sau khi nghe câu nói của Hạ Như Bội liền bước tới trước mặt cô hoảng loạn nói năng loạn xạ:"Nhiếp Chính Vương không xong rồi,không thể nào,cô ta trở về rồi,cô ta trở về chắc chắn người phải chết."

    Phi Sơn nghe vậy liền hỏi:"Cô ta là ai?"

    Vụ Khởi sợ hãi ngồi bệt xuống đất run rẩy đáp:"Nam Cung Lưu Ly trở về rồi điện hạ,cô ta sẽ giết người mất."

    Cô nhíu mày nhìn Vui Khởi hỏi:" Nam Cung Lưu Ly là ai?"

    Ông ta như hồ đồ mà nhìn cô:"Nhiếp Chính Vương đại nhân người quên rồi sao?Chính ả ta,chính ả ta đã hại chết Song đế đại nhân cũng chính là hại chết đại tỷ và đại tỷ phu của người cũng chính ả hại chết luôn cả Văn Nhiếp Chính Vương chính là vị hôn phu của người trong ngày thành thân."

    Cô nhíu mày nhìn Vụ Khởi,lúc này từ vách tường một cánh tay thò ra muốn bắt lấy Chúc Minh người đang giữ lệnh bài.Mục Tự đang đứng bên cạnh Chúc Minh nhanh chóng hét lên:"Chúc Minh ca cẩn thận"

    Chúc Minh thấy vậy nhanh chóng né ra,nó thấy không bắt được người nó muốn liền chuyển sang đối tượng khác mà đối tượng này chính là Mục Tự vừa hét lên.Cánh tay lao nhanh về phía đứa nhỏ ngốc này Chúc Minh và Phi Sơn nhanh chóng kéo nó lại,mọi người còn lại thì nhanh chóng né tránh.Nhưng nó vẫn đuổi theo Mục Tự dần dần nó trồi nguyên cả phần ngực và đầu lên.Thấy vậy cô nhanh chóng tìm cơ hội thích hợp để xử lý nó nhưng không may nó rụt tay lại rồi trồi ra từ phía sau lưng tóm lấy được cánh tay của Mục Tự mọi người cố hết sức tóm lấy Mục Tự kéo ra nhưng Trần Hoà,Phi Sơn,Hạ Như Bội,Mông Ngọc,Dư Lăng Lăng cùng kéo mà chẳng ăn thua.Chúc Minh và cô thì đang giữ chặt cánh tay không cho nó rụt vào kéo theo Mục Tự.Vụ Khởi sợ hãi đã ngất xỉu rồi,cô toát đầy mồ hôi trên trán suy nghĩ cách nếu không nó mà rụt tay lại thì tám người bọn cô cùng nhau xuống địa phủ ăn cơm hết.Bỗng cánh tay đang giằng co chạm vào một vật lành lạnh như kim loại cô liền nảy ra một ý tưởng.Nhưng rủi ro rất cao nhưng thấy mọi người đã sắp kiệt sức rồi cô liền đánh liều được ăn cả ngã về không.Cô dùng hết sức hét to với Chúc Minh:"Chúc Minh anh giữ cho chặt nếu mà anh buông ra là chúng ta đi cùng nhau đó."

    Chúc Minh căng thẳng kéo nó hỏi:"Cô định làm gì?"

    Cô không nói mà chỉ buông tay nó ra nhanh chóng chạy về phía thân thể nó dùng con dao Đông Quân Thương Lăng vừa cho ghim một nhát vào tim.Đồng thời nó cảm nhận được đau đớn rụt tay phải lại,tay trái xuất quỷ nhập thần đặt lên cổ cô bóp thật chặt rồi nâng cả thân thể nó và cô lên sát trần nhà, mọi người bên kia vừa được buông ra đều ngã rạp trên đất.Cô cũng nhanh chóng xoay người dẫm mạnh vào tường một tay cố nới lỏng cánh tay đang bóp cổ bản thân.Tay còn lại đặt lên đầu nó bóp thật chặt từ từ dùng sức.Con quái vật đau đớn gào lên thê thảm tay nó bóp cổ cô càng chặt hơn.Lúc này mọi người ở phía dưới hoảng hốt nhìn lên nhưng lại không dám gào lên.Đến cả Chúc Minh luôn điềm tĩnh cũng phải giận đến run rẩy khi mà thấy đồng đội gặp nguy hiểm bản thân chỉ có thể nhìn từ xa.Cánh tay nó bóp cổ cô ngày càng chặt khiến cô gần như không thể hít được gì cả chân cô quơ loạn xạ đạp mạnh thanh chuỷ thủ bên dưới vào sâu trong tim nó bàn tay bóp mạnh một cái.Con quái vật gào lên một tiếng rồi chết tươi đầu nó vỡ ra trong tay cô là chất lỏng màu xanh gớm ghiếc chảy ra nhưng chẳng có chút não nào.Cánh tay nó từ từ thả lỏng ra cô rơi tự do xuống mà chẳng có chút sức lực nào để động đậy.Mọi người ở dưới cuống cuồng lên loạn thành một đoàn chạy tới đỡ cô.Cô cảm thấy cứ cái đà này chắc mình sẽ chạm đất mất thôi,tuy không chết nhưng mà sau khi ra khỏi cửa mất nửa cái mạng là điều không thể tránh khỏi.Nhưng khi rơi xuống cô lại nhẹ nhàng đáp vào cánh tay của một người,cô khó nhọc mở mắt ra nhìn.Đứa nhóc Mục Tự cười hề hề nói:"Em đỡ được chị rồi chị Tử Băng."

    Cô chỉ kịp cười nhẹ với nó rồi bắt đầu mơ màng ngay trong vòng tay nhóc.Trước khi hoàn toàn chìm vào hôn mê cô thấy Phi Sơn cốc đầu nó mắng:"Ngu ngốc đã nói với em bao nhiêu lần rồi trong cửa không được gọi tên thật của người khác rồi mà."

    Nó ấm ức nhìn cô,cô chỉ kịp nâng tay lên xoa đầu nó rồi hoàn toàn bất tỉnh trong tiếng gọi hoảng loạn của đứa nhóc ngốc Trình Thiên Lý này.
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (9)


    Trước mắt cô hiện tại chỉ có một mảng tối đen như mực.Có một giọng nói từ sâu trong cô truyền tới:"Giết ả ta đi ,giết ả ta chúng ta sẽ không cần khổ sở như vậy nữa."

    Không thấy cô trả lời giọng nói kia lại cất lên:"Hay là ngươi không dám?

    Đông Quân Tử Nguyệt ngươi đã quá cô đơn rồi người bên cạnh đều rời bỏ ngươi hết rồi vậy ngươi nhường cơ thể lại cho bản toạ đi

    Cô có chút giật mình xoay người tìm nơi phát ra giọng nói.Nhưng ở nơi này chỉ toàn là một mảnh tăm tối.Giọng nói ấy cứ vang vọng mãi trong đầu cô khiến cô đau đớn ôm đầu.

    Nhưng bỗng có một giọng khóc nức nở truyền đến:"Chị ơi chị tỉnh lại đi hức.....hức...là em không có năng lực,là em luôn làm gánh nặng cho mọi người."

    Cô nghe tiếng khóc này bỗng chốc tỉnh ngộ cô đứng lên quát to:"Ngươi sai rồi ta không phải Đông Quân Tử Nguyệt,bên cạnh ta cũng không phải không có ai,ngươi đừng hòng điều khiển ta."

    Cô vừa cất lời xung quanh như có cuồng phong bão tố vây lấp.Giọng nói vừa rồi lại cười to cất lên:"Chúc mừng ngươi Kỳ Tử Băng, ngươi đã thông qua khảo hạch,đoạn đường tiếp theo cố gắng lên."

    Cơn lốc vẫn chưa dừng lại nhưng giọng nói ấy lại xa dần, xa dần.Cuối cùng cô lại ẩn ẩn cảm thấy thân thể tê nhức,mở mắt ra ánh sáng trong phòng nhè nhẹ phát ra từ ngọn nến trên bàn.Cô định ngồi vậy mà lại phát hiện bản thân hiện tại không còn chút sức lực nào hết.

    Cô nhìn sang bên cạnh thì thấy đứa nhóc Mục Tự kia đang tựa vào giường mà gật gù ngủ.Cô cảm thấy rất buồn cười,đúng lúc này Phi Sơn bước vào nhìn thấy cô đã tỉnh cậu nhíu mày bước lại định gõ vào đầu Mục Tự cô lại nhẹ giọng khàn khàn nói:"Được rồi nó còn nhỏ mà cứ để nó ngủ chị không sao."

    Phi Sơn nhìn cô rồi lại thở dài nói:"Sao em cảm thấy chị còn yêu thương nó hơn người anh trai là em đây vậy?"

    Cô chỉ cười nói:"Em đó chỉ mới 18 tuổi đừng lúc nào cũng như ông cụ non,đừng cố ép bản thân trưởng thành nữa,ở độ tuổi này vốn dĩ là hai từ thanh xuân chứ không phải là hai từ trưởng thành "

    Phi Sơn nghe xong cũng chỉ thở dài:"Khi qua cửa nếu không trưởng thành thì mất mạng sẽ là điều sớm muộn mà thôi chị à,không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào người khác được."

    Lúc này Mục Tự cũng mơ màng ngồi dậy nhìn Phi Sơn nói:"Anh sao anh lại ồn ào quá vậy chị Tử Bă....A chị Tử Nguyệt còn chưa dậy mà."

    Phi Sơn nghe xong chỉ có thể ôm trán lắc đầu,cô thì lại cười khúc khích.Mục Tự lúc này mới chú ý tới người trên giường đã tỉnh rồi.Nước mắt nước mũi lại mắt đầu chảy ròng ròng hỏi:"Chị ơi chị có sao không,có chỗ nào còn đau không,chị có cần gì không?"

    Phi Sơn không nhịn được gõ đầu nhóc nói:"Chị Tử Nguyệt vừa mới tỉnh em đừng có mà dồn ép chị ấy."

    Cô thấy vậy nhìn Phi Sơn nói:"Được rồi đừng chấp nhặt đứa nhỏ làm gì."

    Nhóc vẫn mặt mày tèm lem nhìn cô khiến cô bật cười nhưng lại nhanh chóng nhăn mày vì động đến vết thương.Phi Sơn thấy vậy thì nói:"Chờ em một chút em đi gọi Trần Hoà."

    Nói xong cậu chạy đi mất để lại trong phòng một người bệnh và một đứa nhóc mít ướt.Cô hỏi:"Em chưa ăn sáng đúng không?"

    Đứa nhóc đối diện liền gật đầu rồi lại lắc đầu.Cô khó hiểu hỏi:"Sao vậy?"

    Nhóc con lại nức nở nói:"Nếu em chưa ăn sáng có phải chị định đuổi em đi không,hôm qua mạng của em là chị cứu về nên em phải chăm sóc cho chị."

    Cô cười nói:"Ngốc quá đi,em không nhớ điều cấm kị là không thể không ăn sao.Nhanh đi đi lỡ mà bị nhắm vào một lần nữa chị không cứu em được nữa mà em cũng không thể chăm sóc chị đâu."

    Thấy vậy nhóc con quẹt nước mắt nước mũi trên mặt như một con mèo nói:"Một hồi anh Trần Hoà kiểm tra xong em sẽ đi ăn sáng ngay."
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (10)


    Một lúc sau Trần Hoà vào kiểm tra cho cô xong thì nói:"Mạng lớn đấy,bị con quái vật đó tóm lấy cổ như vậy mà chỉ là bầm tím thôi đã là may mắn rồi."

    Trên bàn tròn Chúc Minh,Dư Lăng Lăng,Mông Ngọc,Hạ Như Bội,Phi Sơn đang ngồi nhìn cô.Thấy Trần Hoà kiểm tra vết thương xong Hạ Như Bội liền bước qua hỏi:"Chị muốn ăn gì em đem vào cho chị,em chưa cho nha hoàn kia dọn thức ăn."

    Cô nhẹ giọng nói:"Cái gì cũng đúng em cứ đem đại một món vào đi ăn để tránh tối nay gặp hoạ,sẵn tiện lấy cho Mục Tự một ít với đứa ngốc này chắc hẳn đã đói rồi."

    Hạ Như Bội nghe vậy liền gật đầu đi lấy thức ăn,Mông Ngọc không yên tâm liền đi với cô nàng.Cô nhìn Chúc Minh hỏi:"Lệnh bài xử lý thế nào rồi?"

    Chúc Minh lắc đầu nói:"Tôi có cảm giác nó liên quan đến manh mối mở cửa nên chưa có ý định bỏ nó,nhưng nó lại là một tai hoạ ngầm đối với chúng ta."

    Cô gật đầu suy tư đôi chút rồi nói:"Hay là anh đưa nó lại cho tôi đi tôi cảm thấy để nó ở chỗ tôi sẽ an toàn hơn."

    Chúc Minh nhìn chằm chằm cô,lúc này Mục Tự chen vào nói:"Không được chị vừa mới tỉnh lại trên người còn mang vết thương đưa cho chị khác nào đẩy chị vào chỗ chết đâu."

    Cô nghe vậy liền không nói gì chỉ nhíu mày.Một lúc sau cô nhìn Chúc Minh nói:"Lăng Mộ?"

    Chúc Minh như hiểu ý cười nhẹ rồi nói:"Được."

    Cô thấy vậy nói:"Chờ chút ăn sáng xong tôi liền đi cùng mọi người."

    Cô nói xong câu này tuy mọi người lo lắng nhưng chẳng có ai phản đối.Vì ngày hôm qua người tiếp xúc với lăng mộ gần nhất chính là cô.Ngóc ngách nơi đây cô chắc chắn hiểu hơn họ nhiều.

    Sau khi ăn sáng xong kéo chăn lên mọi người mới để ý bộ y phục của cô đã nhăn nheo rách nát đến mức không thể nhìn nổi.Bỗng lúc này có tiếng gõ cửa Trần Hoà mở cửa ra thì thấy một nha hoàn đang đứng ở bên ngoài,trên tay nàng ta cầm một khay y phục và trang sức nhìn vào trong thưa:"Đại nhân nô tỳ đến đưa y phục cho người."

    Nhớ đến nha hoàn đêm qua Hạ Như Bội nhanh chóng chụp lấy chiếc khay nói với nha hoàn kia rằng:"Để ta giúp nàng thay y phục ngươi lui ra trước đi."

    Nha hoàn kia trên mặt vô cùng lưỡng lự,thấy vậy cô liềm trầm giọng nói:"Lui ra."

    Nghe vậy nàng ta vội vàng hành lễ rồi chạy như bay ra khỏi phòng.

    Thấy vậy Hạ Như Bội bưng khay y phục vào.Cô và Hạ Như Bội nhìn đám đàn ông còn đang bận bàn về lệnh bài ngán ngẩm.Hạ Như Bội tức giận hỏi:"Mấy tên đực rựa các anh có ra ngoài cho chị ấy thay y phục hay không đây bộ định không đi lăng mộ nữa à?"

    Nghe vậy mới có một số người ngại ngùng nhìn cô rồi nhanh chóng ra ngoài chờ đợi.Sau tầm 15 phút Hạ Như Bội bước ra nói:"Kinh hỷ nha đại mỹ nữ đó."cô nàng còn đưa thêm ngón cái nữa khiến mọi người bật cười.

    Lúc này nghe giọng cô cất lên đùa cợt, mọi người mới xoay lại nhìn:"Chứ sao,em không cảm thất chị đây là đại mỹ nhân hay sao."

    Thấy cô bước ra đứa nhóc Mục Tự liền ngây ngẩn nhìn.Đến tận khi bị cô gõ nhẹ một cái lên trán mới hoàn hồn lại trong sáng hồn nhiên vui vẻ nói:"Chị ơi chị đẹp ghê đó."

    Cô nhìn nhóc búng trán nhóc một cái rồi cười nói:"Em đó, đúng là một đứa nhóc dẻo mồm dẻo miệng mà,nhưng mà chị đây lại cảm thấy đáng yêu."
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (11)


    Nói xong mọi người đều bước ra ngoài đi về phía lăng mộ.Lúc này cô gái ngày hôm qua lại đến,thấy cô yếu ớt được Mục Tự và Hạ Như Bội đỡ lấy liền cười khinh nhìn cô.Cô ta lại xoay người lại hướng Chúc Minh bỏ đi bộ mặt giả tạo này hôm qua mà khinh khỉnh nói:"Xin chào tôi tên Đoạn Nhiên, tôi biết anh là nhóm trưởng ở đây,tôi rất muốn gia nhập cùng các anh, đây là lần thứ sáu tôi qua cửa tôi chắc chắn bản thân có thể giúp đỡ cho các anh hơn là người yếu ớt phải dựa dẫm vào người khác."

    Nghe đến đây Dư Lăng Lăng bình thường ít khi lên tiếng cũng nhíu mày khó chịu nhìn ả nói:"Vậy sao,cô chắc chắn năng lực của cô mạnh hơn cô ấy?"

    Cô ta tự tin nói:"Đó là tất nhiên không phải sao?"

    Phi Sơn lạnh mặt nhìn cô ta,còn Trần Hoà đã sớm cười lạnh.Cái con người này sao có thể không biết xấu hổ đến vậy chứ.Hạ Như Bội và Mục Tự tức giận đến nghiến răng nắm chặt tay muốn nói lý lẽ cùng ả thấy vậy cô liền nắm chặt tay nàng và nhóc khẽ lắc đầu.Hạ Như Bội và Mục Tự thấy hành động của cô liền nhịn lại.

    Chúc Minh nghe vậy híp mắt nói:"Vậy sao,vậy điều cấm kỵ của cửa này là gì cô đã biết chưa?"

    Đoạn Nhiên sửng người,nếu đã biết điều cấm kỵ thì ả đã không đến đây đề nghị gia nhập cùng bọn họ rồi.

    Thấy vậy Chúc Minh liền cười lạnh hỏi:"Vậy cô nói thử xem cô có lợi ích gì đối với chúng tôi?"

    Nghe vậy Đoạn Nhiên lấy lại chút tự tin nói:"Tôi không giống ai kia yếu ớt khi gặp môn thần tôi có thể phụ giúp mọi người chạy trốn."

    Chúc Minh nhứng mày cười hỏi:"Phải không?"

    Lúc cô ta đang dương dương tự đắc Mông Ngọc liền cất tiếng nói:"Vậy mà đêm qua khi ra khỏi phòng tôi lại thấy ai đó khi nhìn thấy môn thần lại bỏ đồng bạn của mình thoát thân một mình nhưng may mắn lúc đó môn thần chỉ lo đuổi theo Tử Nguyệt không chú ý đến các người."

    Cô ta tức giận nắm chặt tay chỉ vào đám người Chúc Minh nói:"Các người được lắm,các người đừng có mà hối hận."

    Lúc này cô mới rút tay ra khỏi tay của Hạ Như Bội và Mục Tự nói:"Cô không có phép lịch sự à nói chuyện đừng chỉ tay vào mặt người khác như vậy?"

    Nghe câu nói này của cô xong cô ta liền hùng hổ đi đến trước mặt cô lấy tay điểm lên phần xương quai xanh của cô nói:"Chỉ là một con ma bệnh mà thôi lo giữ mạng đi đừng có mà lo chuyện bao đồng.''

    Mục Tự thấy vậy tức giận lên tiếng:"Cô....."

    Hạ Như Bội cũng tức giận không kém muốn bước lên chụp tay cô ả lại quăng bàn tay dơ bẩn kia ra khỏi cơ thể cô.

    Nhóc con và cô nàng chưa nói và hành động xong thì đã bị cô ngăn lại,cô cằm chặt bàn tay đang nhấn vào xương quai xanh của mình xuống cười lạnh nói:"Vậy sao,vậy con ma bệnh này cũng có thể xử lý cô ngay tại đây ngay bây giờ đó,cô tin không?

    Chỉ cần cô không chết là được mà."

    Ả ta sợ hãi xanh mặt muốn hất tay cô ra nhưng lại bất ngờ nhận ra con ma bệnh trước mắt không dễ đối phó vì dù cô ta có hất tay cỡ nào thì bàn tay cô cũng không di chuyển dù là một chút.Cô kéo cô ta lại gần thì thầm vào tai cô ta:"Cô nên nhớ kẻ mà luôn to mồm nhất luôn là kẻ dễ dàng bị tiêu diệt nhất."

    Mọi người tuy không nghe cô nói gì nhưng Dư Lăng Lăng nghe rõ mồn một,lúc này cậu phải đánh giá lại cô gái hay bỡn cợt với mọi người ở Hắc Diệu Thạch mấy ngày trước rồi.

    Sau khi nói xong cô mạnh mẽ đẩy cô ta ra khiến cô ta ngã mạnh ra đất.Cô lạnh mặt nhìn cô ta nói:"Cút"

    Cô ta sợ hãi lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất hoảng loạn nhìn cô rồi chạy biến.
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (12)


    Thấy ả bị dọa sợ chạy đi cô cũng chẳng nói gì hết mà chỉ cười lạnh nhìn theo.Thấy vậy Chúc Minh nhìn cô hỏi:"Biết cô ta sao?"

    Cô gật đầu nói:"Từng gặp ở cửa thứ 4 và thứ 6,ở cửa thứ 4 lúc đó tôi giả bệnh cô ta lại kiêu căng vô cùng cuối cùng tôi may mắn lấy được chìa khoá trước cô ta một bước cô ta cho rằng tôi hẫng tay trên của cô ta nên khi thấy tôi trong cửa cô ta sẽ luôn gây khó dễ với tôi."

    Dư Lăng Lăng nghe vậy thì nói:"Chẳng có gì là máy mắn cả đều là thực lực của bản thân cô mà thôi."

    Nghe vậy Chúc Minh liền gật đầu cười tán đồng với lời nói của Dư Lăng Lăng.Cô thấy vậy chỉ cười nhẹ rồi nói:"Chúng ta cũng nhanh đi thôi không thì sẽ không kịp giờ cơm trưa mất."

    Nghe vậy mọi người đẩy nhanh tiến độ đi vào hoàng lăng.

    ~•Hoàng Lăng•~

    Khi vừa bước vào cô lại nhớ lại cảnh tượng tối qua,nữ quái kia quá mức quỷ dị còn nam nhân kia......Nghĩ đến đây cô lại không khỏi đau đầu,rốt cuộc hắn là ai còn quan hệ giữa hắn và Trình Thiên Lý vẫn là một bí ẩn.Thấy cô có chút thất thần Mục Tự hỏi:"Chị không sao chứ."

    Cô nhanh chóng hoàn hồn lại nói:"Không sao chỉ là nhớ lại nữ quái tối qua một chút mà thôi."

    Chúc Minh liền hỏi:"Đêm qua nơi này cô có phát hiện nơi nào có thể cất được lệnh bài không?"

    Cô như nhíu mày suy nghĩ đôi chút rồi lắc đầu nói:"Thật xin lỗi nói thật là tối qua lo chạy là chính nên tôi cũng không rõ nữa."

    Nghe vậy mọi người cũng không nói gì vì một người bị quái vật rượt đuổi thì làm sao có khả năng vừa chạy vừa ngắm cảnh xung quanh chứ.Lúc này đứa nhóc Mục Tự lại bắt đầu nghịch ngợm cười hề hề bước lên ấn tường nói:"Có khi nào giống trong phim nơi này cũng có mật thất không?"

    Phi Sơn gần như giật mình mà quát:"Em ngốc sao lỡ ấn ra cái gì thì sao mau lại đây."

    Đứa nhóc như giận dỗi nhìn anh mình nói:"Mồ có tới mức như vậy sao."

    Khi nhóc vừa nói xong câu này mặt tường cũng có một viên gạch bị ấn lõm vào.Khi mọi người chưa kịp phải ứng lòng cô liền lộp bộp kêu lên hai tiếng không ổn rồi.Vì cô cảm nhận được dưới chân giống như có cơ quan đang chuyển động rồi.Cô hoảng hốt nhanh chóng kéo Mục Tự lại ôm nhóc tránh xa nơi nhóc vừa ấn.Lúc này có vài người cũng cảm nhận được khác thường khi thấy ánh mắt hoảng hốt của cô,họ cũng cảm nhận được rồi bỗng lúc này mũi tên từ bức tường đó phóng ra ba mũi như có mắt hướng về phía mọi người bắn tới.Thấy vậy Mông Ngọc liền ôm Hạ Như Bội kéo nàng ra,Chúc Minh cũng nhanh chóng kéo Dư Lăng Lăng lại ,Phi Sơn và Trần Hoà nhanh chóng tránh đi các mũi tên.Nhưng đã là cửa thì sao có thể dễ dàng như vậy lại tiếp tục có ba mũi tên tiếp tục bay về hướng của họ.Mũi tên cứ liên tục đổi nơi bắn ra khiến nhóm họ chật vật chạy đến cửa nhưng bỗng lúc này cửa lại khép mạnh lại chắt đứt hi vọng của mọi người.

    Lúc này ở bên cạnh có một kệ để binh khí cô thấy hết đường rồi bây giờ chỉ có thể sử dụng chính sức lực của bản thân để thoát thân mà thôi nhưng cô lại sợ,sợ người kia xuất hiện cô sẽ không còn đường lui.

    Cô cắn răng nhìn về phía sau mọi người còn đang cố gắn mở cánh cửa phía sau ra.Cô chỉ có thể nói với mọi người:"Mọi người ở yên đây đi đừng đi lung tung."

    Nghe vậy có vài người biết cô muốn làm chuyện nguy hiểm rồi.Thấy vậy bỗng Phi Sơn nắm chặt cổ tay cô:"Chị muốn làm gì?"

    Cô nhìn về phía mặt tường nói:"Khiến nó trở về như cũ."

    Nghe vậy mọi người liền sửng sốt,Chúc Minh liền lạnh mặt hỏi:"Làm thế nào để nó trở về?"

    Cô nói:"Tôi cảm thấy nếu ấn vào chỗ cũ thì có thể nó sẽ trở về."

    Dư Lăng Lăng rất ít khi lên tiếng nhưng lần này lại tức giận quát cô:"Cô có nghĩ đến trường hợp nếu cô nhấn vào mà nó không trở lại hay không hả."

    Cô bình tĩnh gỡ tay Dư Lăng Lăng và Phi Sơn ra hỏi:"Vậy các anh còn cách nào hay không hay chúng ta đều đứng ở đây chờ tên bắn đến."

    Mọi người nghe vậy liền im lặng vì quả thật chẳng có ai có cách nào khác.Bỗng lúc này Chúc Minh lên tiếng:"Cô ở yên đó đi."

    Cô vừa nhìn liền biết anh có ý định gì rồi,cô không nói gì mà chỉ đi đến bên cạnh đặt tay lên vai anh nói:"Cố lên."

    Mọi người tuy không muốn để Chúc Minh mạo hiểm nhưng trước mắt ở đây anh lại là người có năng lực cao nhất.Thấy vậy Chúc Minh chỉ gật đầu với cô,nhưng anh chỉ đi được hai bước liền chân tay bủn rủn mém chút nữa ngã xuống đất nhưng nhanh chóng được Dư Lăng Lăng đỡ lấy.

    Chúc Minh chưa từng cảnh giác với thành viên của Hắc Diệu Thạch lúc này vô cùng ngỡ ngàng.

    Cô thấy vậy liền nói:"Chúc Minh anh là người có bộ não linh hoạt nhất trong số chúng ta thân thủ cũng là bậc cao thủ cho nên nếu thật sự cần hy sinh nhất định không thể là anh."

    Mông Ngọc đang định nói nhưng bị cô nhìn đến:"Anh là Thủ Lĩnh của Bạch Lộc nếu anh ra đi há chăng để bọn họ sâu xé Hạ Như Bội à."

    Cô lại cười nhẹ nói:"Ở đây ngoại trừ hai người bọn họ thân thủ của tôi coi như là bậc nhất nên nhiệm vụ này ở trên tay tôi là hợp lý nhất."

    Trần Hoà còn muốn nhắc đến vết thương của cô đã thấy cô lắc đầu.Y là người lý trí nên y hoàn toàn đồng ý với cách làm của cô nhưng con tim của y lại không muốn đây là đồng đội của y,y không muốn bất kỳ ai trong đội của mình phải mạo hiểm tính mạng.

    Mục Tự bên này đã run rẩy rồi sắc mặt nhóc tái nhợt chưa từng thấy.Cậu nhóc sợ hãi bám víu lấy tay áo của cô như nức nở cầu xin:"Em xin lỗi em thật sự xin lỗi,nếu không để em đi được không chị."

    Cô nhìn đứa nhóc trước mắt mà đau lòng xoa đầu nó nói:"Em ra đó cosplay nhím à thân thủ một chút cũng không có em vẫn là tốt nhất nên cùng mọi người nghĩ cách mở cửa thì hơn."

    Nói xong cô chưa để nhóc con nói gì liền quay sang Phi Sơn nói:"Đừng mắng nó,nó chỉ là một đứa trẻ thôi ở độ tuổi này có vô số đứa trẻ như nó chỉ là em phải trưởng thành quá nhanh nên chưa kịp hưởng thụ mà thôi."

    Nghe vậy Phi Sơn chỉ có thể hồng đôi mắt đáp lời cô:"Vâng"

    Đến tận khi cô muốn bước đi đứa nhóc kia vẫn không bỏ tay áo cô ra.Thấy vậy cô xoay sang nhìn mọi người Mông Ngọc,Trần Hoà và Phi Sơn nén đau kéo Mục Tự lại.Cô không quay lại nhìn nhóc nhưng tiếng gào khóc đau đớn ở đằng sau đã khiến cô nhiều năm không rơi nước mắt bây giờ lại rơi lệ.

    Cô không chắc chắn bản thân sẽ sống sót,nếu như thoát khỏi mưa tên cô vẫn sẽ phải đối diện với một thứ kinh hoàng hơn đã ngủ say trong cô rất nhiều năm.Vì nó mà cô đã rời khỏi quân đội nhưng bây giờ lại phải đánh thức nó một lần nữa,đêm qua khi bi tấn công cô đã cảm nhận thấy nó lại sắp tỉnh rồi.

    Cô cắn chặt răng thoát khỏi vùng an toàn nơi mà không bao lâu nữa tên sẽ bắn đến.Cô dùng toàn lực chạy đến kệ để binh khí mặc cho vết thương đêm qua đau nhức dữ dội.Khi đến bên chiếc kệ cô đã cầm lấy một thanh thương màu bạc vô cùng nổi bật.

    Cô muốn chạy về phía bức tường nhưng mũi tên dường như biết ý định của cô nên đã liên tục bắn về phía cô ngăn cản cô lại.Thanh thương trong tay cô xoay nhanh như cánh quạt đánh bay nhũng mũi tên đang bay tới.Cô cảm thấy cảnh tưởng này rất quen thuộc nhưng không biết đã thấy ở đâu.Lúc này trong đầu cô liên tục hiện lên hình ảnh một nam nhân mặc cổ phục và một nữ nhân.Có điều nữ nhân kia giống hệt cô còn nam nhân kia lại giống Trình Thiên Lý đến tám phần.Nhưng nam nhân lại mang trên người khí chất điềm đạm lại có đôi chút sắc lạnh hút hồn.

    Lúc thì là nam nhân đó dùng thương bạc cứu nữ nhân.

    Lúc thì lại là hắn ôm người kia hứng chịu vạn tiễn xuyên tâm.

    Bên này mọi người nhìn thấy cảnh tượng cô dùng thương chắn tên này đều thót tim.Bỗng lúc này một mũi tên đi lệch hướng ghim vào cánh tay cô máu tươi đồng thời chảy ra.Mọi người bên này thấy cảnh tượng xảy ra trước mắt gần như sắp phát điên đến nơi rồi.Cô lại vô cùng bình tĩnh nhắm mắt lại rút nó ra.

    ****************

    Bên này,ngay lúc này,ngay trong tâm trí cô có hai người y hệt nhau đứng đối diện nhau.Người kia nhìn cô cười ha hả nhưng trên mặt lại mang theo tia tàn nhẫn nói:"Lâu rồi không gặp Kỳ Tử Băng."

    Cô nhíu mày nhìn nữ nhân trước mắt nói:"Cùng Kỳ đừng nhiều lời nếu ngươi không ra trận thì hôm nay cả hai chúng ta đều sẽ chết tại đây."

    Cùng Kỳ cười lạnh nói:"Cô hay lắm cần thì gọi ta đến lúc không cần thì đuổi đi."

    Cô nhíu mày gắt gỏng hỏi:"Có giúp không."

    Cùng Kỳ giơ hai tay lên đáp:"Được,được,được thua cô rồi giúp thì giúp.

    ****************

    Khi cô mở mắt ra ánh mắt đã mang theo một tia tàn nhẫn.Thanh thương trên tay cô càng xoay càng nhanh khiến cho những mũi tên lao tới không một cái nào chạm được vào cô.Cô nhanh chóng lao về phía đối diện nhưng những mũi tên ấy càng ngày càng nhiều cà như có thể cảm ứng chỉ nhắm vào cô.Sau một hồi điên cuồng càn quét mũi tên cái nút ấy cũng được cô nhấn vào.Sau đó,không còn một mũi tên nào bắn ra nữa cửa cũng tự động mở ra.Lúc này thuốc trên người Chúc Minh cũng đã hết hiệu lực mọi người thấy vậy liền chạy về phía cô.Nhưng thấy ánh mắt xa cách cùng vẻ tàn nhẫn trong đôi mắt ấy Chúc Minh đã ngăn mọi người lại ở một khoảng cách,cách cô năm bước chân.

    Cô thấy vậy nhìn Chúc Minh cười man rợ hỏi:"Các cậu là đồng đội của cục cưng nhà tôi sao?"

    Mọi người vừa khó hiểu vừa sợ hãi nhìn cô.Thấy vậy Trần Phi liền không kiêng kị cái gì mà cửa nữa liền kêu một tiếng:"Kỳ Tử Băng?"

    Cô nhàn nhạt nói:"Đừng gọi nữa,cô ta ngủ rồi."

    Thấy vậy Chúc Minh bình tĩnh hỏi:"Cô là ai?"

    Cô cười đưa tay ra hướng Chúc Minh nhàn nhạt nói:"Tôi được mệnh danh là Cùng Kỳ,tôi mới chính là Đông Quân Tử Nguyệt."

    Tuy Chúc Minh vẫn còn kiêng dè nhưng vẫn bắt tay với cô ta.

    Cùng Kỳ thấy vậy nói:"Tôi chính là nhân cách thứ hai ngủ say của Kỳ Tử Băng,hân hạnh được gặp gỡ."

    Thấy vậy mọi người mới bớt chút căng thẳng bởi vì khi Chúc Minh điều tra về Kỳ Tử Băng đã tra ra được tính tình cô khi ở quân đội rất thất thường,và hay không nhớ những lỗi lầm mà bản thân đã gây ra sau khi thay đổi tính tình nên anh đã từng nghĩ đến khả năng cô còn một nhân cách khác đang ngự trị trong cơ thể.Bây giờ có thể nghe được Đông Quân Tử Nguyệt nói ra câu này thì cũng đã xác minh được suy nghĩ của anh.

    *****************

    Tác giả:Chào mọi người nha.Đầu tiên thì xin cảm ơn mấy bồ đã đọc truyện nà.Hôm nay tui lên đây chỉ là muốn nói với mấy bồ truyện này tui có đăng bên mangatoon á và đăng sớm hơn bên này.Nếu ai mà có muốn đọc sớm hơn thì có thể qua đó xem thử.Cảm ơn vì đã lắng nghe ạ.
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (13)


    Sau đó Chúc Minh nhìn Đông Quân Tử Nguyệt hỏi:"Khi nào cô ấy tỉnh dậy?"

    Đông Quân Tử Nguyệt chỉ cười cười đáp:"Không biết,bất quá lâu lắm rồi ta mới tỉnh dậy cũng là nên để cho ta vui đùa một chút chứ có đúng không?"

    Chúc Minh không nói gì nhưng ai cũng biết anh hiện tại đang đề phòng Đông Quân Tử Nguyệt.Đông Quân Tử Nguyệt thấy vậy cũng không quậy phá mà chỉ cười nhàn nhạt nói:"Đưa lệnh bài cho ta nếu ta đã tỉnh dậy thì ta phải đánh nhanh thắng nhanh."

    Chúc Minh nghe vậy thì nhớ lại lúc nãy cô né mũi tên liền hỏi:"Cô chắc chắn là Tử Băng không sao?"

    Đông Quân Tử Nguyệt dựa tường một cách thảnh thơi đáp:"Cô ta mà chết thì ta cũng sẽ chết nên chắc chắn là cô ta sẽ không sao rồi."

    Nghe vậy Chúc Minh liền đưa lệnh bài cho Đông Quân Tử Nguyệt giữ.

    Thấy vậy Hạ Như Bội lại ngốc lăng hỏi:"Chị lợi hại như vậy,vậy tại sao chị ấy lại không để chị tỉnh lại sớm hơn?"

    Đông Quân Tử Nguyệt nhìn cô nhóc trước mặt nhàn nhạt nói:"Có lẽ là cô ta sợ ta đoạt cơ thể của cô ta chăng,nói cho các người biết cũng không sao.Khoa học không phải đã chứng minh rồi sao,nếu nhân cách thứ hai xuất hiện và kiểm soát cơ thể quá nhiều thì cơ thể sẽ dần thuộc về nhân cách thứ hai.Ban đầu ta với cô ta chẳng có gì để mà kiêng kị nhau cùng lắm thì cá chết lưới rách mà thôi.Có lẽ là vì các người đi,cô ta không nỡ để các người chết nên mới tạm thời gọi tôi ra.Có lẽ cô ta thật sự sợ tôi nổi điên lên sẽ xử lý hết tất cả các người nên mới do dự không thả tôi ra.Ài,nhưng tình huống trước mắt có lẽ cô ta tạm thời sẽ không giải quyết được nên mới để tôi xuất hiện,dù sao chúng tôi cũng chỉ sài chung một mạng nếu cô ta chết thì tôi cũng chả sống được nên phải cắn răng giúp cô ta thôi."

    Nghe vậy Mục Tự lại đỏ mắt nhìn chằm chằm Đông Quân Tử Nguyệt mà không nói gì.Cảm nhận được ánh mắt của cậu nhóc Đông Quân Tử Nguyệt liền buồn cười nói:"Sao lại nhìn tôi như vậy?"

    Mục Tự thấy vậy liền ấm ức nói:"Trả chị ấy lại cho chúng tôi."

    Thấy vậy Đông Quân Tử Nguyệt cười ngặt nghẽo đáp:"Tôi và cô ta đều là một mà,khoảng thời gian này cô ta đã quá mệt mỏi rồi nên để cô ta nghỉ ngơi đi chứ nhóc,đừng bóc lột sức lao động của người khác như vậy chứ."

    Mục Tự chỉ nhìn chằm chằm Đông Quân Tử Nguyệt mà không nói gì.Đông Quân Tử Nguyệt thấy vậy cũng chỉ biết nhún vai cười trừ.Sau đó ánh mắt lại va trúng sợi dây chuyền trên cổ của Mục Tự hỏi:"Nhóc lấy dây chuyền ở đâu ra vậy?"

    Mục Tự có chút đề phòng Đông Quân Tử Nguyệt nói:"Là chị ấy cho tôi."

    Đông Quân Tử Nguyệt nghe vậy thì có chút suy tư nhíu mày,sau một lúc suy nghĩ cô ta mới nói:"Giữ thứ này cho kĩ nhé thứ này quý lắm đấy phải biết ở Môn không có vật thứ hai quý như vầy đâu."

    Dư Lăng Lăng nhíu mày hỏi:"Sao cô biết trong cửa không có vật thứ hai quý như vầy?"

    Đông Quân Tử Nguyệt đang định nói thì một cơn co thắt ở tim đã ngăn cô ta lại cơn co thắt gây khó thở bất chợt làm cô ta ngã quị xuống.Thấy vậy Mục Tự và Phi Sơn ở gần nhất nhanh tay đỡ cô ta.Đông Quân Tử Nguyệt khó khăn nói:"Có lẽ cô ta sắp tỉnh rồi,như vầy đi đêm nay các người tìm cách cho cô ta ngủ sớm tôi sẽ tranh thủ xuất hiện đối phó với môn thần."

    Nói xong Đông Quân Tử Nguyệt hoàn toàn ngất lịm đi trong vòng tay của cặp song sinh.
     
    Thiên Lý Băng Kỳ,Vạn Dặm Tương Tư.
    Băng Kỳ hộ Thiên Lý (14)


    Kỳ Tử Băng tỉnh lại một lần nữa đã thấy bản thân lại trở về phòng.Cô quay sang thì thấy mọi người đều ở đây nhưng bầu không khí lại rất kỳ lạ.Cô day trán ngồi dậy,thấy vậy Mục Tự vội đỡ cô vậy cô quay sang định cảm ơn thì thấy nhóc mím môi thành một đường nhìn cô trông có vẻ vô cùng tức giận và lo lắng.Cô định lên tiếng nói chuyện thì nhóc đã quay ngoắt đi bước ra khỏi phòng.Thấy đứa nhóc tức giận như vậy Hạ Như Bội đã chạy theo sợ nó một mình gặp nguy hiểm.

    Nhưng mà cô nàng đâu biết trong phòng này nguy hiểm mới là bậc nhất.Thấy Chúc Minh và Dư Lăng Lăng nhìn mình cô chỉ cười cười không nói gì,mà thật ra bản thân cô đã sai từ lúc đánh thuốc hắn rồi bây giờ làm gì còn lời để mà giải thích.

    Thấy cô tỉnh rồi Trần Hoà liền bước đến xem sơ qua rồi nói:"Vẫn là không sao,mạng vẫn lớn như vậy."

    Nghe vậy Chúc Minh đặt ly trà xuống nhìn cô cười nói:"Anh dũng quá nhỉ?Tài giỏi quá nhỉ?Ghê gớm quá nhỉ?"

    Cô không nói gì chỉ có thể giả câm giả điếc.Chúc Minh lúc này tức giận rồi hắn nói:"Cô nhìn xem ở đây tổng cộng bao nhiêu người đàn ông,sao cứ lần nào mạo hiểm cũng là cô vậy hả?Cô từ trong đá chui ra sao không có người thân sao lỡ không may có chuyện thì sao?"

    Cô bên này cũng giả lả nói:"Lúc đó tình huống cấp bách và nguy hiểm quá nên....."

    Cô chưa nói hết Dư Lăng Lăng bình thường hiền lành rất ít khi lên tiếng cũng phải quát:"Nguy hiểm?Ở đây ai không biết là nguy hiểm nhưng chúng ta không thể bàn bạc với nhau sử dụng phương án an toàn nhất sao?"

    Cô còn định nói đã bị Phi Sơn một bên lạnh mặt nói:"Em biết chị muốn tốt cho mọi người ,em cũng biết những người còn tỉnh táo lúc đó cũng cảm thấy phương án chị đưa ra lúc đó là tốt nhất nhưng chị có từng nghĩ nếu hôm nay chị chết những người còn sống cũng sẽ dằn vặt nhau cả đời không?"

    Nói đến đây người lúc nào cũng lạnh nhạt chỉ quan tâm em trai như Trình Nhất Tạ cũng rơi nước mắt xoay người đấm vào tường thật mạnh rồi úp mặt vào tường.Lúc này cô mới cảm thấy quyết định lúc đó của mình tuy lý trí nhưng trên phương diện tình cảm chắc chắn không ai chấp nhận được cả.Nếu đặt bản thân vào vị trí của họ chắc chắn cô cũng sẽ như vậy.

    Cô chỉ biết cúi đầu nói:"Xin lỗi là tôi không đặt bản thân vào trường hợp của các cậu."

    Nghe đến đây Trần Hoà cũng thở dài nói:"Đừng nói như tất cả là lỗi của cô ấy,lúc đó không phải tất cả chúng ta ngoại trừ Chúc Minh và Mục Tự đều ngầm đồng ý hành động của cô ấy sao?Nói rõ hơn thì chúng ta đều quen biết Chúc Minh lâu như vậy đều không muốn anh ấy phải hy sinh.Nhưng khi cô ấy đưa ra đề nghị tôi khá chắc trong số các anh kể cả tôi sẽ có người động lòng nhưng chỉ là lương tâm chúng ta không cho phép.Có lẽ trong lòng một số người trong lúc nguy cấp như vậy sẽ cho rằng Chúc Minh thật sự là người không được phép hy sinh nhất."

    Nói đến đây quả thật tất cả,toàn bộ người trong phòng giờ phút này chẳng có ai dám ngẩng mặt lên.Kể cả là Mông Ngọc bởi vì hắn thực sự bị lời nói của cô đả động.

    Cô thấy bầu không khí này thật ngột ngạt tại sao là đồng đội hy sinh vì nhau lại có quá nhiều vướng mắc như vậy.Thấy vậy cô là người đầu tiên lên tiếng:"Thôi được rồi nếu có lần sau tôi sẽ cùng mọi người bàn bạc trước khi hành động.Còn bây giờ chúng ta nên tập trung cho tối nay chứ nhỉ."

    Lúc này tất cả mọi người đều nhanh chóng lấy lại tinh thần bàn bạc cho kế hoạch tối nay.Trong phòng đại đa số đều là cao thủ trong cao thủ đương nhiên thời gian họ bàn kế hoạch cũng vô cùng nhanh.Tốc độ nhanh nhưng chất lượng thì không thể xem thường.

    ****************

    Sau khi bàn bạc xong cô ra ngoài tìm Mục Tự thấy nhóc và Hạ Như Bội đang ngồi thẫn thờ.Nghe tiếng bước chân Hạ Như Bội liền xoay lại thấy vậy cô ra hiệu.Hạ Như Bội hiểu ý liền rời đi,cô đến bên cạnh Mục Tự ngồi xuống.

    Đứa nhóc vẫn không đếm xỉa đến cô thấy vậy cô liền nói:"Nhóc con để chị kể em nghe một câu chuyện."
     
    Back
    Top Dưới