Cập nhật mới

Khác [Thiên khúc tuyệt âm]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401050976-256-k954601.jpg

[Thiên Khúc Tuyệt Âm]
Tác giả: lastnightstorie
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sẽ ra sao nếu bạn phải sống đi sống lại một cuộc đời không phải của mình hơn 1000 lần
[NOTE!!] Truyện lấy ý tưởng từ bộ truyện gốc "Hoàn nguyên quý cô"



ngontinh​
 
[Thiên Khúc Tuyệt Âm]
Hồi 1: Khởi đầu của chuỗi bi kịch


"Hoa hồng là hoa hồng, hoa sen là hoa sen.

Chỉ nên xem, đừng so sánh........ nhất định phải giữ bản sắc của chính mình" -Osho-

"Tôi ....rốt cuộc là ai vậy?"

Tôi tên là Chu Thanh Lam......

đấy là cho đến hiện tại.

Trước kia, tôi có một cái tên khác, một thân phận khác, một con người khác.

Tuy nhiên mọi thứ trong tâm trí của tôi, khối óc của tôi giống như bị một màn sương mù che khuất.

Mọi thứ dần trở nên mơ hồ và không rõ ràng kể từ bao giờ nhỉ?........

À, là kể từ lần xuyên không thứ 100, còn bây giờ là lần xuyên không thứ bao nhiêu rồi ? ...

150.....

500...1059...À, là lần thứ 1200....

Chu Thanh Lam trong chiếc váy cưới trắng loang lổ những vệt máu đỏ đã ố vàng ngước ánh mắt vô hồn nhìn lên bức tường với chi chít vết cào sâu hoắm trên mặt tường loang lổ, gồ ghề giống như vết thương chưa kịp lành trong chính trái tim cô.

Lúc này cửa phòng bỗng mở ra, một ánh sáng rực rỡ đến mức kì dị soi sáng cả một căn phòng.

Chú rể Trần Thanh Phong xuất hiện với bộ vest trắng lịch lãm và nụ cười toả nắng, anh đưa bàn tay thon dài của mình ra ngỏ ý muốn đưa cô ra lễ đường.

Cô đưa ánh mắt đã héo tàn ngước nhìn thân ảnh trước mắt, trong đầu có hàng trăm tiếng gào thét "đừng....đừng..

ĐỪNG ĐƯA TAY RA.... làm ơn đấy...".

Tiếng gào thét ngày một yếu dần yếu dần..... giống như chính cô ấy cũng đã dần đánh mất bản thể của chính mình mà trở thành một Chu Thanh Lam thực sự.

"Kính mời cô dâu và chú rể cùng dắt tay nhau đi lên lễ đài"

Chu Thanh Lam lúc này nở nụ cười tươi rói giống như cô chính là người hạnh phúc nhất trong ngày hôm nay.

Cô và người chồng tương lai nắm tay nhau bước vào lễ đài với hàng trăm lời chúc phúc của mọi người xung quanh.

Chiếc váy dính máu từ bao giờ đã trở nên trắng muốt, lung linh tô điểm cho nhan sắc tuyệt mỹ của cô giống như cảnh vật thảm thương ban nãy chỉ nằm trong ký ức.

"Hoa sen đẹp nhất trong đầm, chú rể đẹp nhất khi yêu thầm cô dâu....."

Trong khi MC đám cưới đang thao thao bất tuyệt những lời hoa mỹ về cuộc hôn nhân sau này của họ.

Thanh Lam ngước nhìn chồng mình với đôi mắt lưu luyến hạnh phúc.

Hình ảnh cậu trai 16 tuổi bỗng hiện về trong đêm pháo hoa rực rỡ năm đó khiến cô không kìm được mà nắm chặt bàn tay của Thanh Phong không buông

"Em yêu anh" - cô nói thầm

Thanh Phong vốn đang nở nụ cười hạnh phúc bỗng ngưng lại thay vào đó là nụ cười gượng gạo, anh quay mặt đi không dám đối diện với ánh mắt của vợ mình.

Đêm hôm đó, sau khi đám cưới kết thúc, hai người trẻ mới cưới đáng ra phải cũng nhau trải qua một đêm động phòng hoa trúc thật nóng bỏng, lúc này đây Lam vẫn đang ngồi trên giường với ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Căn nhà mới của hai người nằm ngay bên cạnh một xưởng sản xuất kẹo mật ong, thương thức hương thơm ngọt ngào phát ra từ nhà máy khiến Lam cảm thấy vô cùng thoải mái nhất là khi người chồng mới cưới của cô đang nằm dưới chân với một vũng máu tươi, cái xác của anh vẫn còn tươi nóng lắm, giờ mà đem thả vào nồi kẹo mật ong thì sao nhỉ.

Ngoài trời pháo hoa lễ hội đang toả sáng trên bầu trời, giống như cái đêm hôm đó, đêm hôm đó, hôm đó, hôm đó nữa....... rốt cuộc là đêm nào nhỉ..?

Không nhớ nổi.... mà mình là ai nhỉ..... không nhớ nổi.....À.... là Mai thì phải, Mai gì nhỉ?

Không nhớ nữa, nhưng vậy là đủ rồi....

Tôi tên Mai

Tôi tên Mai

Tôi tên Mai

Tôi tên Mai

......

Tiếng chuông đồng hồ bi tráng nơi nhà thờ vang lên bao chùm cả không gian, bầu trời đen kịt, tuyết rơi phủ kín nhân gian thế nhưng trong ánh mắt của người thiếu nữ ấy, thời gian luôn dừng lại ở đêm pháo hoa ấy....

Cô đứng trên tầng thượng của căn nhà 5 tầng, dưới cái lạnh cắt da cắt thịt cô chỉ có chiếc áo ngủ mỏng manh và đôi chân trần đã xưng tấy vì lạnh.

Trước mắt cô bầu trời lấp lánh những tràng pháo hoa rực rỡ, cô với tới nó như đang níu kéo điều gì và rồi vòng xoáy định mệnh ấy lại quay lại.

......

"Cậu tên là gì?"

Cậu trai trước mắt cô với gương mặt thanh tú và nụ cười toả nắng đến và bắt chuyện với cô.... lần thứ 1201
 
[Thiên Khúc Tuyệt Âm]
Hồi 2: Vòng lặp


"Sinh", lộng lẫy như đóa hoa mùa hạ; "tử", lặng lẽ và đẹp đẽ như chiếc lá mùa thu"

- Rabindranath Tagore -

Thực vậy, cuộc sống thật đẹp, thật rực rỡ , chính sự sinh sôi nảy nở của con người, của thực vật, của động vật đã sơn lên bức tranh cuộc đời thật nhiều gang màu khiến nó trở nên quá đỗi lãng mạn .

"Sinh" – khởi nguồn của sự sống, được ví như đóa hoa mùa hạ.

Hoa mùa hạ bung nở rực rỡ trong nắng vàng, căng tràn sức sống, nồng nàn hương sắc.

Từ ấy gợi lên một khúc thiên chương vang vọng khắp cõi nhân gian, một kiếp người căng tràn nhựa sống .

"Sinh" ở đây không khô khan mà tỏa sáng rực rỡ như một khúc ca khải hoàn hân hoan được cất lên giữa cuộc đời.

"Tử" – đoạn kết của kiếp người, lại được sánh với chiếc lá mùa thu.

Nếu hoa hạ rực rỡ bao nhiêu thì lá thu lại trầm lắng bấy nhiêu.

Lá lìa cành, nhẹ nhàng buông xuống không ồn ào, chẳng vội vã, để lại một vẻ đẹp thanh khiết, man mác mà sâu lắng.

"Tử" ở đây không hề nhuốm màu bi thương, mà hiện ra bình yên, trầm mặc, như một khúc nhạc ngân nga khép lại vòng tuần hoàn của kiếp sống.

Con người ta được sinh ra, được sống và được chết đi, đó quả là một niềm vinh hạnh.

Tôi cũng vậy, tôi được sinh ra, tôi cũng được sống, nhưng tôi lại chẳng thể chết đi.

Giống như chiếc bánh răng cũ kĩ quay đều quay đều trong một cỗ máy khổng lồ một cách bất lực cho đến khi nó bị hao mòn, rỉ sét cũng chẳng thể dừng lại và cũng chẳng thể chết đi

Lại một lần nữa, khung cảnh quen thuộc hiện ra.

Vẫn là bóng dáng cao lớn, tuấn tú ấy — bạch nguyệt quang không thể nào xóa nhòa trong tim Chu Thanh Lam.

"Mọi chuyện dường như cứ lặp đi lặp lại, như một vòng luẩn quẩn bất tận."

Chu Thanh Lam giật mình tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa ngắn ngủi trong tiết văn học.

Đôi mắt còn vương hơi men mơ hồ, nhưng hình bóng kia lại hiện rõ mồn một ngay trước mắt cô , vững chãi như khắc sâu vào ký ức mà cô chẳng thể nào xoá nhoà.

Và rồi, lại nữa... giọng nói ấy vang lên, vừa quen thuộc vừa khiến tim cô nhói buốt.

Không thể phản kháng, cũng chẳng được phép đổi thay — cô chỉ có thể tuân theo kịch bản vốn đã định sẵn.

Lần này vẫn diễn ra giống hệt trước kia.

Nụ cười của Phong không còn sáng rỡ, mà thoáng gượng gạo.

Bàn tay anh khẽ run, từng giọt mồ hôi lạnh rơi xuống trong im lặng.

Chu Thanh Lam không mù, cô thấy rất rõ tất cả.

"Cậu... có điều gì đang giấu tớ, phải không?" – giọng cô vang lên lạnh lùng, vô cảm.

"Cậu... giờ ra về gặp tớ ở phòng âm nhạc được không?" – giọng nói ấy vang lên, quen thuộc đến mức khiến trái tim Lam thắt lại.

Cô mỉm cười nhạt, đáp gọn: "Được."

Mọi chuyện cứ thế lặp đi lặp lại, như một bản nhạc cũ kỹ không bao giờ dứt.

Lam từng nhiều lần phản kháng, vùng vẫy, nhưng rồi vẫn bị ép quay về kịch bản định sẵn.

Cô dần hiểu ra, dù có cố gắng thế nào, những vòng lặp sau vẫn chẳng hề thay đổi.

Nếu vậy thì để làm gì?

Để chịu đựng, để chấp nhận, hay để tự giày vò trong vô vọng?

Ý nghĩ ấy khiến cô nghẹn ngào.

Nhưng điều duy nhất còn sót lại trong tim, là khát vọng nhỏ nhoi: được làm điều mình muốn, dù chỉ một lần...

Trước kia, Lam nghĩ rằng chỉ cần làm khác đi, chỉ cần thoát ra khỏi cái khuôn khổ đã định, cô sẽ được tự do.

Thế nhưng, thực tế lại tàn nhẫn hơn cô tưởng.

Mỗi lần cô bẻ lái câu chuyện sang hướng khác, kịch bản chẳng hề sụp đổ, mà ngược lại, nó siết chặt hơn.

Như một cỗ máy khổng lồ lạnh lùng, nó nghiền nát mọi mảnh ghép "sai lệch", trả lại cho cô một kết cục còn tàn khốc hơn trước.

Nụ cười của Phong khi ấy chẳng còn gượng gạo, mà hóa thành một thứ gì đó lạnh lẽo đến rợn người.

Những giọt mồ hôi kia chẳng phải do run sợ, mà là dấu hiệu của một bi kịch sắp sửa ập xuống.

Và Lam chợt nhận ra: ở trong vòng lặp này, phản kháng không phải là lối thoát.

Nó chỉ là con dao hai lưỡi, càng vùng vẫy thì càng bị trói chặt, càng khao khát tự do thì cái kết lại càng thê lương.

Lam bắt đầu thử thay đổi.

Cô không đi theo kịch bản, không đáp lại những câu thoại quen thuộc, thậm chí còn cố tình phá vỡ các mảnh ghép của cốt truyện.

Lam giật lấy cây vĩ trong tay Phong, thẳng tay đâm xuyên qua cổ của cậu, máu bắn ra nhuộm đỏ cả chiếc áo đồng phục từng trắng tinh.

Đôi mắt cô thất thần đứng nhìn cậu nằm lạnh lẽo giữa vũng máu đỏ au đang trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay cô.

Cậu muốn nói gì đó

"Tớ.... tớ thích cậu, hẹn hò với tớ nhé....."

Ngay khi câu nói ấy vang lên, tim cô như hẫng một nhịp.

Mũi tên uất hận trào dâng trong từng huyết mạch của cô, cô muốn đập nát tươm cái cốt truyện đó ra thành từng mảnh vỡ vụn, cô cầm chắc cây đàn guitar và đập thật mạnh vào cơ thể phong như trút hết sự phẫn nộ lên người cậu, tưởng rằng từ đó mọi thứ sẽ kết thúc.

Nhưng rồi, mọi thứ liền biến dạng.

Không gian xung quanh vỡ vụn như mảnh kính rạn.

Gương mặt Phong méo mó thành một nụ cười lạnh lẽo, đôi mắt vô hồn như đang nhìn xuyên thấu tâm trí cô.

Âm nhạc trong phòng vốn dĩ êm dịu, bỗng trở thành chuỗi thanh âm chói tai, dồn dập như muốn xé toang màng nhĩ.

Lam ôm đầu, cảm giác như hàng ngàn kim nhọn đang đâm vào não.

Ký ức các vòng lặp cũ ào ạt kéo về, chồng chéo, va đập, khiến ý thức cô dần nứt toác.

Rồi cái kết tàn khốc giáng xuống.

Cơ thể Lam co giật dữ dội, máu chảy từ mũi, từ tai, từ khóe miệng.

Trong tiếng gào thét vô hình, cô ngã quỵ.

Nhưng trước khi bóng tối nuốt chửng, thứ cuối cùng cô thấy lại chính là trang sách đang lật giở, từng chữ đỏ rực như máu khắc sâu:

"Phản kháng = diệt vong."

Trong vòng lặp ấy, Lam chết đi.

Nhưng tệ hại hơn, khi đôi mắt mở ra, cô lại thấy mình trở về điểm khởi đầu, với nỗi đau còn nguyên vẹn trong ký ức.

Một lần nữa, vòng tròn khép kín... và sau lần đó , tinh thần cô đã rạn nứt thêm một mảnh.

Sau lần đó cô chẳng còn sức mà chống lại giọng nói ấy, coi nó như thánh chỉ.
 
Back
Top Bottom