Khác Thí Thiên Đao FULL

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
94,472
Điểm tương tác
0
Điểm
0
187034801-256-k284639.jpg

Thí Thiên Đao Full
Tác giả: 00oxo00
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tiểu Đao Phong Lợi
Cùng tác giả: [- Vô Cương - Ngạo Kiếm Lăng Vân - Duy Ngã Độc Tôn-]

Thể loại: Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Nguồn: VipVanDan

Tình trạng: FULL dịch ( 2725 chương )
-----o0o-----
Giang hồ đại loạn, xuất đao tương trợ, không thẹn với tâm, đao chém ngang trời.

Chúng sinh vô đạo, đao phong thí.

Lãnh nhãn tinh không, trì đao bễ nghễ.

Thông thiên đại lộ, nhất lộ kinh cức, một đao chém ra, duy ngã độc tôn!

Thiếu niên vốn là cô nhin được người nhặt nuôi, thiên phú ngất trời, huyết thống sâu xa, từng bước vượt qua rèn luyện hiểm nguy, đạt được kỳ ngộ, dần trưởng thành.

Con đường cường giả rải đầy những cánh hồng thấm đẫm máu và nước mắt.

Phấn đấu hết mình để đạt được mục tiêu cao nhất nhưng đôi khi cũng cần biết buông bỏ.

Khó khăn tuyệt lộ sẽ là động lực mạnh nhất khiến con người bứt phá.

Thói đời bon chen lừa lọc gian dối, đối mặt với những dục vọng sâu thẳm nhất của người đời mới khiến ta cảm nhận được tình thân, tình bạn, tình yêu... chân thực nhất, sâu sắc nhất.

----oxo----
~~enjoy~~



viễntưởng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ma Thiên Ký FULL + Tiền truyện
  • [Đam mỹ] Thiên tài bảo dưỡng cơ giáp
  • ATVNCG2024 || Thuận Theo Thiên Ý - Nghe Theo Thiên Mệnh
  • ( Phần 5) Tà Đế Cuồng Phi: Phế Tài Nghịch Thiên Tam...
  • Ngã Dục Phong Thiên FULL
  • [BHTT][Editing]Thiên đạo nói không cưới thê tử...
  • Thí Thiên Đao Full
    I ( Chương 1-25 )


    *4:35pm 8-5-19*

    Nhóm dịch: Sói Già

    Nguồn: Vipvandan.vn

    Shared by: banlong.us

    (¯''•.¸(¯''•.¸(¯''•.¸† Lôi Soái †¸.•''¯)¸.•''¯)¸.•''¯)

    (¯''•.¸(¯''•.¸† Đọc truyện tại Banlong.us †¸.•''¯)¸.•''¯)

    -----o0o-----

    Một trích đoạn hay trong truyện – theo Dịch giả YTinh:

    Sở Mặc hiểu được một đạo lý: Tự tin vào bản thân mình là không có gì sai, nhưng vĩnh viễn cũng không được quên, đối thủ cũng có thể có suy nghĩ như vậy!

    - Vào lúc ngươi đang ở đây tính kế người khác, thì đồng thời người khác cũng có khả năng đang tính kế ngươi!

    - Muốn không bị tính kế, thì khi ở trước mặt người khác vĩnh viễn chỉ có thể là kế giả vờ!

    - Hoặc là, chính là có thể có được thực lực mạnh hơn rất nhiều lần so với người khác!

    - Như vậy, cho dù có người muốn tính kế ta, nhưng thực lực của ta mạnh, y tính kế, cũng bất quá chỉ là một con côn trùng bò trên người, chỉ cần một đầu ngón tay....

    Là có thể bắn bay!"

    Cảm nhận của Dịch giả thanhnga

    - Logic truyện tương đối rõ ràng, dễ hiểu, có sức lôi cuốn.

    - Trong suốt đoạn đầu của truyện thì cảm nhận được thông điệp muốn truyền tải ở đây là: thiên phú là thứ mà không phải ai cũng được ông trời ưu ái ban tặng, nhưng để biến thiên phú đó trở thành bản lĩnh thực sự thì phải phụ thuộc vào ý chí và lòng quyết tâm của con người.

    - Truyện có nhiều tình tiết gây cười dí dỏm đan xem vào những tình huống gay cấn kịch tính.

    Cảm nhận của Dịch giả Huyen_Huong:

    Tên truyện mặc dù là tên một thanh đao nhưng thật ra truyện xoay quanh cuộc đời của nhân vật chính Sở Mặc - một con người thần bí từ đầu đến cuối: thân thế bí ẩn, tiềm lực bí ẩn, đến cả độ may mắn cũng bí ẩn không kém.

    Hàng loạt những biến cố từ nhỏ đến lớn với những nhân vật nữ "này này đó đó" đủ cả nhan sắc lẫn tài năng xuất hiện trong cuộc đời cậu.

    Từng chi tiết truyện lôi cuốn, lối viết chân thực và hấp dẫn của tác giả sẽ đưa bạn đọc đến với thế giới tu tiên đầy màu sắc và thần bí.

    Liệu đến cuối cùng, bóng hồng nào sẽ gắn bó trọn đời với nam chính xuất sắc tài mạo song toàn Sở Mặc?

    Những sự kiện gì sẽ xảy ra với cuộc đời cậu?

    Rốt cuộc thân thế bí ẩn nào sẽ được hé lộ?

    Tất cả sẽ có trong Thí Thiên Đao.

    Mời các bạn đón đọc đến cả những chương cuối cùng để biết câu trả lời của tất cả những câu hỏi trên^^

    Mời đọc

    -----o0o-----

    Chương 1: Cánh đồng tuyết (1)

    Gió Bắc lạnh cắt da cắt thịt gào thét cuốn theo một trận tuyết rơi không dứt đến.

    Ngàn dặm băng tuyết bắt đầu kéo dài, một thiếu niên dáng người đơn bạc, khoác một chiếc áo da, đi từng bước tập tễnh loạng choạng mù mịt ở giữa đất trời bao la này.

    Mỗi một bước đi nhìn qua đều rất khó khăn.

    Nhưng hắn đi thực kiên quyết.

    Hướng tới phía ngược chiều gió, bước thấp bước cao mà không ngừng tiến tới.

    Khí trời tháng bảy, vốn nên là mùa hè oi bức.

    Nhưng ở nơi này, bão tuyết dầy đặc, lan rộng khắp bầu trời.

    Giữa đất trời, trắng xóa một mảnh,

    Dõi mắt nhìn lại, không biết đông tây cũng chẳng phân biệt được nam bắc.

    Trên người thiếu niên khoác áo da đó vốn là màu đen, nhưng giờ phút này đã gần như nhìn không ra màu sắc lúc đầu, mà dính đầy tuyết rơi, cho dù thỉnh thoảng hắn lay động vài cái, đem tuyết trên người giũ xuống.

    Nhưng cũng rất nhanh, lại có thêm một tầng tuyết thật dày bám lên trên người.

    Thiếu niên nhìn qua, cũng chỉ mười ba mười bốn tuổi, dáng người cao ngất, tướng mạo tuấn lãng, gương mặt trắng nõn, còn mang theo vài phần trẻ trung và non nớt.

    Nhưng ánh mắt của hắn kiên nghị, vả lại sáng ngời, vô cùng trong trẻo.

    Loại ánh mắt này thật hiếm thấy, hơn nữa tại hoàn cảnh địa phương vô cùng khắc nghiệt này, càng làm cho người ta cảm thấy có chút khó tin.

    - Chỉ có tìm được Trường Sinh Thiên, ta mới có thể cầm lấy tín vật của ông nội cho, bái Trường Sinh Thiên thất trưởng lão làm sư phụ.

    - Sau khi bái Thất trưởng lão làm sư phụ , ta có thể học một thân bản lĩnh, sau đó...

    Thiếu niên lau tuyết rơi trên mặt đã có chút đông cứng một cái, lẩm bẩm nói:

    - Sau đó, ta có thể....đi tìm phụ mẫu của ta.

    - Tìm được bọn họ, ta nhất định phải chính miệng hỏi một chút, vì sao nhẫn tâm như vậy, nhiêu năm như vậy, đối với ta đều chẳng quan tâm.

    - Nếu năm đó ông nội không mang ta nhặt về...

    - Ông nội nói không để cho ta đi tìm bọn họ, chỉ muốn cho ta bái sư học nghệ, nhưng ta lại không muốn!

    Thiếu niên với đôi mắt tinh thuần kia, trong con ngươi ánh lên một tia sắc thái kiên định.

    - Ta liền phải tìm được bọn họ....

    Nếu sinh ta ra, vì sao lại mặc kệ ta!

    - Cho ta một cái tên Sở Mặc, biểu thị rằng ta là con của bọn họ, để lại một miếng ngọc, chứng minh thân phận của ta, sau đó thì cái gì cũng mặc kệ?

    - Đợi đến khi ta trưởng thành lại dựa vào miếng ngọc này nhận lại nhau sao?

    - Đây coi là chuyện gì đây?

    - Trên đời này sao lại có phụ mẫu không có trách nhiệm như thế?

    - Ta nhất định phải hỏi cho rõ ràng!

    Sở Mặc từ trong ống tay áo, vươn bàn tay đã đông cứng, theo bản năng sờ soạng một cái, miếng ngọc mà mẫu thân để lại, vẫn dính sát vào trong lồng ngực của hắn.

    Loạt xoạt, loạt xoạt....

    Giày giẫm lên tuyết, để lại dấu chân, rất nhanh đã bị bão tuyết che phủ.

    Tiếng thở dốc rất nhỏ, cũng bị tiếng gió gào thét che giấu đi.

    Bóng dáng cô độc, quật cường đi về phía trước, mặc dù chậm chạp, nhưng một bước cũng không chịu dừng lại.

    Lúc này, phía trên một đám mây mà Sở Mặc không nhìn thấy, một đạo thân ảnh đang bay cực nhanh ở trong không trung.

    Từ xa mà đến gần, ngay lập tức xẹt qua.

    Đạo thân ảnh này cũng mặc một thân quần áo màu đen, bị một trận gió trên bầu trời thổi mạnh, bay phất phới trong gió.

    Khuôn mặt của y giống như đao gọt, gương mặt sắc sảo rõ ràng.

    Một đôi mắt giống như chim ưng, tản ra, hào quang linh hoạt sắc bén.

    Tóc dài như thác nước, tùy ý xõa tung, làm cho người ta có một loại cảm giác phóng túng không bị trói buộc.

    Người này nhìn qua cũng chỉ ba mươi mấy tuổi, nhưng hai đầu lông mày lại mang theo một cổ hơi thở ngạo nghễ thiên hạ, không ai sánh bằng.

    Chỉ là sắc mặt của y vô cùng tái nhợt, nhìn không thấy một chút huyết sắc nào.

    Người này lấy tốc độ cao mà nhanh chóng băng qua cánh đồng tuyết, trong phút chốc, liền băng qua mặt đất nơi Sở Mặc đang loạng choạng mà bước đi, xuất hiện ở địa phương cách mười dặm.

    Trên bầu trời là nam tử áo đen, cùng với Sở Mặc đang ngây ngô trên mặt đất, mặc dù đều đang ở cùng một bầu trời, nhưng lại là người của hai thế giới.

    Dưới tình huống bình thường, giữa bọn họ, sẽ không phát sinh bất kỳ sự xuất hiện đồng thời nào.

    Tuy nhiên, trong lúc vô tình nam tử áo đen nhìn xuống, vào lúc đó đột nhiên dừng lại.

    Liền như vậy, mà dừng lại giữa không trung, quay người, nhìn về hướng hơn mười dặm băng tuyết.

    Tầng mây thật dầy, gió tuyết khắp trời, cũng hoàn toàn không thể ngăn cản được cặp mắt linh hoạt sắc bén ấy, ánh mắt của y, trực tiếp nhìn về người thiếu niên kia.

    - Ừ?

    Nam tử cau mày, phát ra một tiếng than nhẹ.

    Trên cánh đồng tuyết này tuy rằng ít người lui tới, nhưng ngẫu nhiên nhìn thấy vài người, cũng không xem là chuyện gì kỳ quái.

    Người như vậy đối với nam tử áo đen mà nói, bất quá chỉ là một con kiến, y ngay cả hứng thú liếc mắt nhìn một cái cũng không có.

    Nhưng hôm nay chẳng biết tại sao, đột nhiên tâm huyết dâng trào, tùy ý mà nhìn một cái như vậy.

    Chuyện của thế gian, không đúng dịp không thành sách, chính cái nhìn này, khiến cho y ngay lập tức phát hiện ra một bảo tàng vô giá.

    Tròng mắt của y chợt sáng ngời.

    - Hắc, ta bình sinh không tin vào lão thiên, nhưng lần này...

    Nhưng ngược lại lão thiên có mắt sao?

    - Biết ta sẽ chết, đưa cho ta đại lễ?

    - Tùy ý liếc mắt nhìn, không ngờ có thể nhìn thấy kỳ tài tu luyện?

    Nam tử kia ánh mắt giống như chim ưng, trong lúc bất chợt lộ ra một nụ cười thản nhiên.

    Không nhìn kỹ, tuyệt đối sẽ nhìn không ra.

    Tiếp theo, y hướng thẳng về phía của Sở Mặc, bước đến.

    Tại trong không trung, mỗi một bước đều có thể đi xa hơn mười trượng, gần như là trong chớp mắt, liền đi tới trên đầu Sở Mặc.

    Trên cánh đồng tuyết.

    Sở Mặc đang bước thấp bước cao hướng về phía bắc mà đi, nhưng đột nhiên vào lúc này hắn cảm giác có một hồi cuồng phong mang theo băng tuyết lạnh lẽo thấu xương, bỗng nhiên hướng về phía hắng kéo tới.

    - Như thế nào đột nhiên lạnh như vậy?

    Sở Mặc lầm bầm một câu.

    Tiếp theo....

    Sở Mặc trong giây lát cảm nhận được, không khí xung quanh người mình, trong nháy mắt trở nên đông cứng.

    Từng đạo hơi thở lạnh băng, tản ra vô tận sát khí, trực tiếp đem hắn bao vây lại.

    Sở Mặc tuy rằng không biết rõ sát khí là gì, nhưng hắn vẫn có thể trực tiếp cảm thụ được cái mùi vị tử vong này!

    Giống với chuyện lúc trước hắn đã trải qua.

    Trên bầu trời chính là tuyết lớn không ngừng rơi, không ngờ lặng lẽ dừng lại từ lúc nào.

    Sở Mặc trừng to đôi mắt, ngẩng đầu, lo lắng nhìn lên không trung.

    Ở nơi đó, có một bóng dáng màu đen, đang đứng ở không trung, nhàn nhạt mà nhìn hắn.

    -----o0o-----

    Chương 2: Cánh đồng tuyết (2)

    Chương 2: Cánh đồng tuyết (2)

    Sở Mặc lập tức hoảng sợ.

    Dùng sức nháy mắt mấy cái, lại nhìn về hướng đó.

    Người nọ vẫn còn ở nơi đó.

    Không phải ảo giác!

    Đó là một đôi mắt lạnh lẽo như băng!

    Sở Mặc thề rằng chính mình chưa từng gặp qua một người đáng sợ như vậy.

    Chỉ liếc mắt nhìn đối phương một cái, trái tim hắn liền không ngừng nhảy bang bang, giống như là muốn từ trong cổ họng nhảy ra!

    Hắn thậm chí còn hoài nghi bản thân mình, ngay lập tức sẽ chết đi!

    Cái loại cảm giác bị đè nén này, khiến hắn muốn kêu thật to, nhưng lại phát hiện ra, chính mình căn bản là nói không ra lời.

    Không thể mở miệng!

    Nhìn thấy người này, chẳng biết tại sao hắn lại có cảm giác vô cùng muốn cúi lạy.

    Sở Mặc cố nén, thân mình đứng thẳng, nhìn vào người kia.

    Lúc này, thân ảnh trên bầu trời chợt lóe, ngay lập tức hiện ra trước mặt hắn.

    Căp con ngươi băng lãnh kia, dừng lại trên người của hắn, híp mắt, nhìn từ trên xuống dưới....

    Dò xét hắn cẩn thận một hồi lâu.

    Mới mở miệng nói:

    - Đúng vậy, không nghĩ tới, không chỉ có tố chất con người tuyệt hảo, mà ngay cả căn cốt.... cũng vô cùng xuất chúng!

    - Tiểu tử, cùng ta rời đi!

    Theo những lời nói của nam tử áo đen, Sở Mặc đột nhiên cảm thấy thân thể chợt nhẹ, cái cảm giác hít thở không thông lập tức biết mất.

    Tuy nhiên đối mặt với nam tử áo đen vừa xuất hiện, vẫn có loại áp lực vô cùng lớn, dường như đối mặt không phải là một người.

    Mà là... một ngọn núi!

    Một tòa núi lớn!

    Sở Mặc có phần không biết phải làm sao mà nhìn người nam tử này, vẻ mặt kinh ngạc mà nói:

    - Tại sao phải đi theo ngươi?

    Ngươi là ai?

    Nam tử áo đen trê gương mặt tái nhợt toàn bộ không có cảm xúc, đuôi lông mày nhẹ nhướng lên:

    - Bái ta làm thầy, làm đệ đử của ta!

    Sở Mặc lập tức sửng sốt, ngơ ngác nhìn nam tử một lúc, xác định rằng y không nói đùa, lúc này mới lắc đầu nói:

    - Không!

    - Á?

    Nam tử áo đen lập tức nhíu mày, từ trong lỗ mùi phát ra một tiếng hừ.

    Sở Mặc có thể cảm nhận rõ rang, loại hơ thở tử vong này...

    Lại một lần nữa bao phủ lấy hắn.

    Hơn nữa, ngay lúc này so với lúc trước rõ ràng càng mãnh liệt hơn!

    Hắn thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng, trước mắt nếu người này có ý niệm đó, hắn sẽ ngay lập tức chết đi.

    Một thiếu niên mười mấy tuổi, đột nhiên phải chuyện này, nói không sợ hãi tuyệt đối là gạt người.

    Sở Mặc giờ phút này bắt đầu thở dốc vô cùng khó khăn, tuy nhiên, hắn vẫn như vậy dùng cặp mắt sáng ngời đó, nhìn về nam tử áo đen trước mặt, dùng sức lắc đầu:

    - Không được, ta không thể....

    đáp ứng ngươi!

    - Không được?

    - Bản tôn hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy....

    Còn chưa từng có người dám ở trước mặt bản tôn, nói hai chữ này!

    Nam tử áo đen lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi nói lại lần nữa xem thử một chút?

    Sở Mặc có chút sợ hãi nhìn y, rụt cổ một cái, nhưng vẫn kiên định lắc đầu:

    - Không được...

    - Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!

    Nam tử áo đen lạnh lùng nói một câu, cũng không thấy y có hành động gì, thân thể của Sở Mặc lại đột nhiên bay lên, lơ lửng ở hơn mười thước trên không.

    - Có đáp ứng hay không?

    Nam tử áo đen lạnh lùng hỏi.

    - Không....

    Không đáp ứng!

    Sở Mặc tuy rằng vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, thân thể đều không kìm lòng nổi có chút run run, nhưng vẫn như cũ lắc đầu.

    Hô!

    Sở Mặc cảm giác thân thể của mình hướng xuống đất hung hăng rơi mạnh xuống!

    Không phải chỉ là rơi xuống....

    Mà là đụng xuống mặt đất với một tốc độ vô cùng nhanh.

    Giống như là lúc tiểu hài tử chơi bùn, nắm lên một nắm bùn....

    Hung hăng hướng lên trên mặt đất mà quăng xuống.

    Sở Mặc hiện tại, chính là nắm bùn này....

    - A!

    Sở Mặc không kìm nổi phát ra một tiếng kêu sợ hãi.

    Sau đó...

    Đầu của hắn hướng xuống, ngay lúc cách mặt đất còn vài thước thì dừng lại.

    Sở Mặc cảm giác tim của mình cũng sắp nhảy ra ngoài, trong mắt tràn ngập sự sợ hãi.

    - Có đáp ứng hay không?

    Nam tử áo đen hỏi.

    - Không...Không đáp ứng!

    Ngay cả ba hồn bảy vía đều bị dọa sợ bay một nữa, nhưng Sở Mặc vẫn như cũ cự tuyệt.

    - Vậy ngươi sẽ chết đi!

    Giọng nói lạnh như băng cuả nam tử áo đen truyền đến, Sở Mặc mạnh mẽ phát ra một tiếng hét thảm.

    Cảm giác xương cốt khắp người, giống như trong lúc đó muốn tản ra, cũng bị người cứng rắn từ trong thân thể rút ra ngoài.

    Tiếp theo, phảng phất có ngàn vạn con kiến bò khắp trên người hắn, đang điên cuồng mà cắn xé hắn, xé rách da thịt của hắn.

    Cái loại cảm giác này, quả thực sống không bằng chết.

    Thời gian trôi qua có lẽ cũng không quá lâu, nhưng đối với Sở Mặc lại như là trải qua cả một đời vậy.

    Phanh.

    Thân thể hắn mất đi khống chế, theo cách mặt đất vài thước mà rơi thẳng xuống, truyền đến một trận âm thanh của xương bị nứt.

    Một cái cánh tay gãy xương.

    Sở Mặc xụi lơ nằm trên mặt tuyết, toàn thân lúc này đã đẫm ướt mồ hôi.

    Nam tử áo đen, lạnh băng nhìn hắn:

    - Còn không đáp ứng?

    - Không....

    Không đáp ứng, ngươi giết ta đi...

    Sở Mặc vẻ mặt suy yếu, vô lực nói.

    - Còn không đáp ứng?

    Nam tử áo đen trên trán nổi lên một tia ác khí, y lần này thật sự là có chút nổi giận.

    - Ta đây muốn nhìn một chút, xem xem xương cốt của ngươi, đến tột cùng là có bao nhiêu cứng rắn?

    Nữa canh giờ tiếp theo, nam tử áo đen dùng không dưới mười mấy cách mà tra tấn Sở Mặc, muốn cho chính bản thân hắn chủ động mở miệng cầu xin tha thứ.

    Thậm chí còn tạo ra rất nhiều loại quỷ khí ảo cảnh dày đặc để làm cho thiếu niên mười mấy tuổi này sợ.

    Mỗi một lần, Sở Mặc đều bị tra tấn giày vò, trong mắt cũng tràn ngập sự sợ hãi, bởi vì những ảo giác kia thật sự quá chân thực, hắn cũng quả thực là bị giày vò đến sợ hãi chết khiếp.

    Nhưng cuối cùng....

    Vẫn là ba từ kia.

    - Không đáp ứng!

    - Hừ....!

    Nam tử áo đen bị làm cho tức giận đến sôi máu, y tung hoành thế gian nhiều năm, hạng người nào mà y chưa thấy qua?

    Nhưng hôm nay lại bị một tên tiểu tử mười mấy tuổi thối tha làm cho không còn cách nào cả.

    Chuyện này mà truyền ra ngoài, không biết sẽ có bao nhiêu người bị làm cho chấn kinh trực tiếp rớt cả quai hàm.

    Đường đường Ma Quân, chủ động muốn nhận đồ đệ, đối phương chẳng những không cảm kích mà còn kiên quyết cự tuyệt y, hơn nữa mặc cho y tra tấn có chết cũng không mở miệng.

    Đây tuyệt đối cũng được xem là một cái tin tức hiếm có làm rung động thế gian rồi.

    - Ngươi...

    Ngươi là kẻ xấu!

    Sở Mặc vẻ mặt suy yếu, nằm trên mặt đất, cố gắng cử động liên tục nhưng một chút sức lực cũng không có, xương cốt toàn thân không biết là đã vỡ vụn bao nhiêu, nhưng mà vẫn không có một chút ý nghĩ chịu thua nào cả, tức giận nói:

    - Tại sao ngươi có thể làm như vậy?

    Người khác không muốn, ngươi lại có thể dùng sức mạnh để ép người khác làm đồ đệ của ngươi?

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 3: Dưới đỉnh cô thần (1)

    Chương 3: Dưới đỉnh cô thần (1)

    - Ngươi, thật sự là không sợ chết?

    Nam tử áo đen nhìn qua với ánh mắt lạnh lẽo, giọng điệu uy nghiêm đáng sợ, híp mắt nhìn Sở Mặc.

    Trong ánh mắt của y thoáng hiện lên tia sát khí, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể kết thúc tính mạng của tên tiểu tử ngoan cố này.

    - Sợ... sợ đến muốn chết.

    Sở Mặc thành thành thật thật mà đáp.

    Nam tử áo đen này, theo Sở Mặc đánh giá, quả thật là đáng sợ.

    So với những cơn ác mộng mà hắn đã trải qua mấy năm nay cộng lại đều đáng sợ hơn cả.

    - Sợ mà ngươi còn dám cự tuyệt ta?

    Nam tử áo đen lạnh lùng liếc xéo Sở Mặc.

    - Ta, ta là muốn gia nhập Trường Sinh Thiên làm đồ đệ, ông nội của ta năm đó đã cứu Trường Sinh Thiên thất trưởng lão một mạng!

    - Thất trưởng lão từng để lại cho ông nội của ta một món tín vật, chỉ cần mang theo tín vật này đi tìm Trường Sinh Thiên....

    - Thất trưởng lão nhất định sẽ nhận ta làm đệ tử!

    - Trường Sinh Thiên là đệ nhất danh môn chính phái trên thế gian này!

    - Trong Trường Sinh Thiên, đều là anh hùng hào kiệt, đều là những đại hiệp cứu vớt khó khăn của thế gian, đều là thần tiên trong thần tiên!

    - Bọn họ cũng sẽ không giống với ngươi vậy, bắt buộc nhận người khác làm đệ tử.

    Sở Mặc giờ phút này nhiệt huyết đều dân trào, không quan tâm mà không ngừng nói một tràng, khiến nam tử áo đen ở đối diện bị nói cho có phần ngẩn ra.

    Thật lâu sau y mới phát ra một tiếng cười nhạo:

    - Trường Sinh Thiên là đệ nhất danh môn đại phái trên thế gian này?

    - Bên trong đều là anh hùng hào kiệt?

    - Đều là đại hiệp cứu vớt khó khăn của nhân gian?

    - Đều là thần tiên trong thần tiên?

    - Phì!

    - Quả thực là rắm chó không bằng!

    - Bên trong danh môn chính phái, thì nhất định đều là người tốt?

    Ngây thơ!

    Sở Mặc cũng bắt đầu nảy sinh tính tình bướng bỉnh, mặc kệ toàn thân đau nhức, khiến hắn có cảm giác đau đến không muốn sống nữa, cơ thể vô cùng suy yếu, nhưng hắn vẫn ngẩng đầu kiên định nhìn nam tử áo đen:

    - Ngươi nói bậy!

    - Trường Sinh Thiên tuyệt đối sẽ không như ngươi nói vậy!

    Ma Quân nghe xong lời này, khóe miệng kịch liệt co quắp vài cái.

    Nếu không phải Sở Mặc có tư chất và căn cốt tốt như vậy, đều là thế gian ít có, nếu không phải vì y trúng cái độc thất sát kia, thời gian không còn nhiều nữa mà muốn tìm một truyền nhân.....

    Đã sớm dùng một cái tát đem tên tiểu tử không nghe lời kia mà chụp cho chết rồi!

    - Ngươi nói Trường Sinh Thiên tốt như thế nào, ta hỏi ngươi, ngươi đã thấy qua người của Trường Sinh Thiên chưa?

    Ma Quân hít một hơi thật sâu, nhàn nhạt mà nhìn Sở Mặc.

    - Không có, nhưng ông nội của ta đã từng gặp qua!

    Sở Mặc nói:

    - Hơn nữa, thế gian đều đánh giá Trường Sinh Thiên đều là vô cùng tốt đấy!

    - Một người nói chưa chắc đã đúng, nhưng nhiều người đều nói về Trường Sinh Thiên tốt như vậy, vậy thì khẳng định chính là thật sự tốt rồi!

    Ma Quân giận quá mà cười:

    - Rất nhiều người đã nói tốt rồi đấy, thì nhất định là thật sự tốt?

    Rất nhiều người đều nói không tốt vậy nhất định là không tốt?

    - Thế gian liền bởi vì có nhiều người ngu xuẩn như các ngươi, mới có thể trở nên khờ dại không biết gì, bảo sao thì hay vậy.

    Tuy rằng tròng mắt to nhưng một đám đều là người mù chữ cả!

    - Tiểu tử, có phải ngươi nói Trường Sinh Thiên là tốt như thế này, tốt như thế kia đúng không?

    - Ngươi bất kể như thế nào thì cũng muốn gia nhập Trường Sinh Thiên, trở thành đệ tử của Trường Sinh Thiên, đúng không?

    Ma Quân nhìn Sở Mặc hỏi.

    Lúc này Sở Mặc có lẽ đã không còn một chút khí lực nào để nói chuyện nữa, chỉ có thể gật gật đầu khe khẽ.

    - Vậy, ngươi có dám đánh cuộc với ta hay không?

    - Ta liền đánh cuộc với ngươi, cho dù ngươi đem theo cái tín vật chó má của Thất trưởng lão, tuyệt đối cũng không trở thành đệ tử của Trường Sinh Thiên được, thậm chí....

    Ngươi muốn đi vào cửa của Trường Sinh Thiên cũng không dễ dàng đâu!

    Ma Quân lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

    - Nếu ngươi thắng, bản tôn chẳng những tự mình nhận lỗi với ngươi, hơn nữa còn đưa cho ngươi một số tài phú kinh người, chỉ với khoản của cải này có thể khiến ngươi dễ dàng trở thành một nhà giàu có trong nước!

    - Không phải ngươi muốn tu luyện sao?

    Ngươi cũng biết trong quá trình tu luyện thì của cải là một trong những yếu tố quan trọng nhất!

    - Nghèo, cũng đừng nghĩ trong quá trình tu luyện sẽ có được bất cứ thành tựu nào!

    Sở Mặc ánh mắt tinh thuần đen như mực, nhìn thẳng Ma Quân, cố gắng nói:

    - Vậy....

    Nếu là....

    Ta đây thua thì sao?

    - Ha ha ha ha, không phải ngươi nói rằng ngươi nhất định có thể gia nhập vào Trường Sinh Thiên sao?

    Ma Quân không nhịn nổi mà cười lạnh.

    Từ khi nhìn thấy tiểu tử này đến giờ, đây là lần đầu tiên y cảm thấy tâm tình thư sướng.

    - Ngươi chính là một tên tiểu tử thối tha, bản tôn muốn ngươi đánh cược cái gì?

    Dưới gầm trời này, người muốn bái ta làm sư phụ nhiều đếm không hết, chỉ có ngươi không phân biệt tốt xấu!

    - Nếu như ngươi thua, thì phải đàng hoàng mà trở thành đồ đệ của ta!

    - Làm người truyền thừa của ta!

    - Ta... ta có thể không đánh cuộc với ngươi được không?

    Sở Mặc yếu ớt nói.

    Ma Quân nổi đóa, y xem như đã hiểu, theo tình hình này thì tên tiểu tử khốn kiếp này đã cho rằng y chính là một kẻ ác, bất kể như thế nào cũng không muốn làm đồ đệ của y.

    Ngươi không muốn đúng không?

    Bản tôn cũng không tin việc này có thể làm khó được ta!

    Tên đồ đệ ngươi đây, ta nhất định phải nhận rồi!

    Thoáng nhìn qua Sở Mặc lạnh lùng nói:

    - Ngươi cảm thấy rằng ngươi có sự lựa chọn sao?

    Sở Mặc lắc đầu, hắn cũng không cho là mình có quyền lựa chọn nào khác, cho dù hắn còn nhỏ tuổi thì cũng nhìn ra được, tên ma đầu này nhất định muốn nhận hắn làm đồ đệ, bằng không thì sợ rằng sớm đã giết hắn rồi.

    Nơi nào sẽ cùng với hắn nhiều lời như vậy.

    Hỏi một chút, chẳng qua muốn cố gắng để thử hắn mà thôi.

    Sở Mặc không ngốc, tuy rằng kinh nghiệm và sự từng trải gần như bằng không, nhưng chỉ số thông minh thì vẫn phải có.

    Lập tức gật đầu nói:

    - Được, ta đánh cuộc với ngươi, tuy nhiên ta có điều kiện, là ....

    Không cho ngươi can thiệp vào, lại càng không cho phép trong lúc đó cản trở ta!

    - Hừ, tiểu tử thật đúng là khôn khéo.

    Ma Quân mặt không chút cảm xúc, trong lòng thì cười lạnh: Chẳng qua, ngươi làm sao có thể là đối thủ của ta?

    Ta là người xấu cho nên ta càng muốn can thiệp, càng muốn làm khó dễ ngươi!

    Bất quá hiện tại y cũng biết tính tình của ranh con này, nếu y không đáp ứng thì chỉ sợ rằng lần đánh cuộc này sẽ bị hỏng mất.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 4: Dưới đỉnh cô thần (2)

    Chương 4: Dưới đỉnh cô thần (2)

    Vì nhận một tên đệ tử, mà đường đường Ma Quân cũng xem như đã dùng bất cứ thủ đoạn nào rồi.

    Quá khứ những thủ đoạn chưa bao giờ sử dụng nay cũng đều đem ra cả.

    - Được, ta đáp ứng với ngươi, chờ ta xuống, sẽ biến thành một người bình thường từ đầu tới cuối cũng sẽ không nhúng tay vào chuyện của ngươi cho dù là bất luận chuyện nào cũng không can thiệp!

    - Nếu ngươi thành công mà gia nhập Trường Sinh Thiên, ta đây nhất định sẽ thực hiện lời hứa, xoay người rời đi!

    Ma Quân nhìn Sở Mặc cười lạnh.

    Trong lòng thầm nghĩ: Nếu thật sự như vậy, ta nhất định sẽ bắt lấy ngươi, xoay người rời đi!

    Đệ tử mà Ma Quân ta nhắm trúng sao có thể gia nhập vào môn phái của người khác?

    Chỉ bằng đám người Trường Sinh Thiên ngu ngốc kia, mà cũng muốn tranh giành với ta sao?

    Sở Mặc nói:

    - Nếu ta không thể gia nhập vào Trường Sinh Thiên, vậy.....

    Ta liền đi theo ngươi, trở thành đồ đệ của ngươi!

    Ma Quân gật gật đầu, nhưng trong lòng lại vô cùng tức giận: Không ngờ tới cũng có ngày bản tôn phải luân lạc đến nổi đi nhặt đồ thừa của Trường Sinh Thiên?

    Quả thực là trò cười lớn nhất trong thiên hạ này!

    Chẳng qua nghĩ đi nghĩ lại, thiếu niên này tư chất như vậy nếu gia nhập vào Trường Sinh Thiên, quả thực vô cùng dễ dàng, thậm chí nhất định có thể trực tiếp trở thành đệ tử chân truyền của trưởng môn!

    Dù sao, thiên tài như vậy thì ai thấy mà không đỏ mắt?

    Ai thấy mà không muốn cướp?

    Vừa nghĩ như vậy, trong lòng của Ma Quân lại cảm thấy cân bằng.

    Sau đó, y lại không một tiếng động mà kết vài cái thủ ấn, đem tư chất cùng với căn cốt của Sở Mặc trực tiếp phong ấn lại.

    Ma Quân y có thể nhìn ra thiếu niên này tư chất không bình thường, người bên trong Trường Sinh Thiên đương nhiên cũng có thể nhìn ra được.

    Cho nên, cái gọi là không can thiệp làm khó dễ vào chuyện này, quả thực chính là một chuyện cười.

    Thiếu niên này căn bản là không biết bản thân hắn có giá trị như thế nào đâu!

    Tuy nhiên, người có thể liếc mắt một cái liền nhìn ra tư chất của thiếu niên này, rất nhiều!

    Nhưng thế gian này người có thể nhìn thấy thủ đoạn của Ma Quân y, cũng chẳng có bao nhiêu người.

    Bên trong Trường Sinh Thiên, trừ trưởng môn cùng với mấy lão bất tử tự mình xuất hiện, có lẽ còn có thể nhìn ra trên người Sở Mặc có phong ấn.

    Những người còn lại....

    Căn bản là không có ai có năng lực này!

    Cho nên, làm xong tất cả mọi việc, Ma Quân trong lòng cười lạnh, đắc ý nghĩ đến: Tiểu tử, lúc này ta xem ngươi làm sao có thể gia nhập vào Trường Sinh Thiên?

    Một kẻ tài trí tầm thường, đừng nói ngươi mang theo tín vật của thất trưởng lão, cho dù ngươi mang theo tín vật của đại trưởng lão, chỉ sợ cũng phải bị đám người khốn kiếp ra vẻ đạo mạo giả dạng thanh cao kia từ chối.

    Ân tình?

    Trường Sinh Thiên lúc nào thì có được thứ này?

    Ngươi là trốn không thoát khỏi tầm tay của ta đấy!

    Sau đó, Ma Quân mang theo Sở Mặc, thân hình trong giây lát đã bay vút vào không trung.

    Ngay sau đó, hay người lập tức bay lơ lửng trên bầu trời.

    Sở Mặc mạnh mẽ trừng lớn hai mắt, tuy rằng hắn thấy người này bay xuống từ trên không, nhưng lúc này cùng y bay lên bầu trời, cảm giác lại hoàn toàn khác nhau.

    Nhìn vẻ mặt tò mò của Sở Mặc, Ma Quân không kìm nổi có chút đắc ý mà nói:

    - Như thế nào?

    Làm đệ tử của ta không tới vài năm, ngươi cũng có thể tự mình bay lên bầu trời như vậy!

    - Hừ, gia nhập Trường Sinh Thiên, vài năm sau ta cũng có thể.

    Sở Mặc nói.

    Ma Quân không nhịn được mà liếc mắt nhìn hắn, hôm nay y biểu hiện ra những cảm xúc có lẽ còn nhiều hơn mười năm qua cộng lại.

    Thằng nhóc này, tuy rằng năng lực yếu ớt, nhưng mà tính tình bướng bỉnh....

    Tuyệt đối là thiên hạ đệ nhất.

    Một mặt hô hào sợ chết, một mặt lại tuyệt đối không chịu cúi đầu...

    Thật là một tiểu quái vật!

    - Chẳng qua, ta lại thích tính cách nhiệt tình này!

    - Nếu như là một kẻ sợ chết, bản tôn còn không để vào mắt đâu!

    Ma Quân lập tức cũng không để ý đến hắn, y nắm lấy cổ áo của hắn, một đường bay nhanh như tên bắn.

    Trong cánh đồng tuyết vạn dặm, theo như năng lực của Sở Mặc thì phải cần mấy năm mới có thể đi đến nơi, nhưng đối với Ma Quân mà nói chỉ cần thời gian mấy ngày.

    Năm ngày sau, Ma Quân hóa thân thành một người thanh niên bình thường, mang theo Sở Mặc xuất hiện ở địa phương cách chân núi của Trường Sinh Thiên khoảng mười dặm.

    Một toà núi tuyết cực kỳ hùng vĩ, đứng sừng sững ở trước mặt hai người.

    Tòa núi tuyết xinh đẹp hùng vĩ, sừng sững cao ngất, nằm lơ lững giữa đám mây.

    Cửa vào dưới chân ngọn núi tuyết, cao hơn ba mươi trượng, rộng hơn hai mươi trượng.

    Cửa đá màu xanh, trải qua năm tháng tang thương, không biết nặng bao nhiêu, nhìn qua khiến cho người ta có cảm giác không thể phá vỡ.

    Phía trên cánh cửa đá có khắc ba chữ to cứng cáp – Trường Sinh Thiên!

    - Nơi này chính là núi Bất Lão đỉnh Cô Thần hang ổ của Trường Sinh Thiên, chính là nó rồi.

    Ma Quân mí mắt khẽ rũ xuống, vẻ mặt mệt mỏi, bộ dạng chẳng mấy hưng trí.

    - Thật quá đồ sộ!

    Sở Mặc hoàn toàn không thèm để ý đến ngữ điệu khinh thường trong giọng nói của Ma Quân, vẻ mặt cực kỳ rung động, sùng bái nói:

    - Quả không hổ danh là thiên hạ đệ nhất môn phái, thật khí phách quá!

    Nói đoạn liền mặt đầy hưng phấn trực tiếp hướng sơn môn vĩ đại kia chạy như bay tới:

    - Trường Sinh Thiên, ta tới rồi đây!

    Ma Quân khóe môi co quắp, tuy nhiên ngay lập tức, hắn lại lộ ra vẻ mặt chuẩn bị xem kịch vui.

    - Đứng lại!

    - Kẻ nào, dám đến Trường Sinh Thiên náo loạn, chán sống rồi hay sao?

    Kèm theo hai tiếng thét lớn, liền xuất hiện hai gã khoảng mười tám mười chín tuổi từ sơn môn nguy nga kia lao xuống, tốc độ cực nhanh đi tới trước mặt Sở Mặc, trên cao nhìn xuống nhìn hắn, vẻ mặt ngạo nghễ, trong con người còn không giấu nổi vẻ nồng đậm khinh thường.

    Sở Mặc lập tức ngẩn ra, ngay sau đó hắn liền có chút áy náy ôm quyền nói:

    - Ra mắt hai vị sư huynh, tiểu đệ là...

    đến để bái sư học nghệ.

    - Ai là sư huynh của ngươi?

    Tên ăn mày chẳng biết từ xó xỉnh nào chui ra!

    - Còn đòi bái sư học nghệ?

    Chỉ dựa vào ngươi?

    Một tên trẻ tuổi trong hai gã này, mặc dù khuôn mặt chỉ thường thường nhưng giữa hai chân mày lại lộ ra nồng đậm vẻ kiêu ngạo, một mực khinh thường nhìn Sở Mặc, cười nhạo nói:

    - Này thằng nhóc ăn mày, ngươi tới nhầm chỗ rồi!

    Tên trẻ tuổi còn lại thì cau mày mà rằng:

    - Nói với nó mấy câu vô nghĩa đó làm gì?

    Liền trực tiếp đuổi quách nó đi, kẻo để nó ở đây hô to gọi nhỏ, các sư huynh mà thấy lại bị ăn mắng mất thôi.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 5: Vong ân phụ nghĩa (1)

    Chương 5: Vong ân phụ nghĩa (1)

    Nói xong, gã trẻ tuổi kia nhìn Sở Mặc lạnh lùng quát:

    - Nhìn cái gì mà nhìn, một tên ăn mày bẩn thỉu, chỗ này không phải là chỗ mà ngươi nên tới, mau cút đi!

    Ma Quân lúc này đang hóa thành bộ dạng một thanh niên bình thường, từ xa đứng nhìn Sở Mặc, có chút đắc ý bật cười, nghĩ thầm trong bụng: Sở Mặc ơi là Sở Mặc, bây giờ chỉ mới là bắt đầu mà thôi!

    Danh môn đại phái nhà cao cửa rộng, ngươi có thể dễ dàng tiến vào như vậy hay sao?

    Bản tôn sẽ dùng sự thật còn hơn sắt hơn thép này mà nói cho ngươi biết, bên trong cái gọi là danh môn đại phái... cũng không phải đều là người tốt.

    - Thằng nhóc ăn mày?

    Sở Mặc hơi giật mình nhìn hai gã trẻ tuổi như hung thần ác sát này, rồi lại tự liếc nhìn bộ quần áo tuy có chút lấm lem bụi bặm nhưng vẫn còn hoàn toàn lành lặn trên người.

    Ngây ngẩn cả người

    Trường Sinh Thiên trong suy nghĩ của hắn... không phải là như thế này.

    Sở Mặc theo bản năng đưa mắt thoáng lướt qua Ma Quân đang đứng cạnh, kết quả Ma Quân còn đang bận ngước mắt nhìn trời.

    Cứ như thể trên mấy tàng mây trắng nõn kia có vị tiên nữ không mặc quần áo, nghiên cứu vô cùng chăm chú.

    Sở Mặc lại liếc nhìn hai người kia, ngữ khí có chút bất đắc dĩ lại pha lẫn vài phần ủy khuất, từ trong lòng lấy ra một lệnh bài bằng gỗ đen nhánh, to cỡ bàn tay, nói:

    - Ta có tín vật của Thất trưởng lão, ta thực sự đến là để bái sư học nghệ!

    Hai gã đang nổi giận đùng đùng, muốn lại đây đem thiếu niên này tống cổ ra ngoài, lúc này chợt ngớ người.

    Thoáng nhìn qua tấm lệnh bài bằng gỗ trong tay Sở Mặc, ánh mắt lập tức hiện lên vài tia bối rối.

    Thân là đệ tử của Trường Sinh Thiên, sao có thể không biết đến lệnh bài của Trưởng lão?

    Gã trẻ tuổi tướng mạo tầm thường kia ngay lập tức đổi vẻ mặt, nịnh nọt tươi cười:

    - Thì ra tiểu ca có lệnh bài của Trưởng lão, vậy mà chẳng nói sớm?

    Thiếu chút nữa làm ta không nhận ra người một nhà.

    - Người chờ một lát, chúng ta lập tức thay ngươi thông báo!

    Nói xong không đợi Sở Mặc trả lời liền quay người trực tiếp chạy lên phía trên núi.

    Tên đệ tử còn lại của Trường Sinh Thiên thì phản ứng chậm một nhịp, mặt lộ vẻ ảo não, cảm thấy bản thân vậy mà bị đoạt mất công lao.

    Muốn cùng thiếu niên này trò chuyện kéo gần quan hệ, nhưng lại không nᠨạ mình, liền chỉ có thể đứng ở đó, vẻ mặt xấu hổ.

    Chẳng mấy chốc, tên đệ tử tướng mạo tầm thường kia liền chạy xuống, vẻ mặt vui mừng nhìn Sở Mặc mà nói rằng:

    - Tiểu ca mời theo ta, Trưởng lão nói muốn gặp ngươi

    Một gã đệ tử khác trong ánh mắt lộ ra vài phần ghen ghét, có thể mang theo tín vật của Trưởng lão để bái sư như vậy, tám chín mươi phần trăm là có thể bái nhập nội môn, thậm chí còn có thể trở thành đệ tử thân truyền của Trưởng lão.

    Thân phận đó là tôn quý cỡ nào?

    Còn ngoại môn đệ tử như bọn y, nếu là có thể kết bạn với một gã nội môn đệ tử, sau này là có thể một bước lên mây.

    Tiếc thay, cơ hội tốt như thế, vậy mà lại bị đồng bọn của mình đoạt mất.

    Sở Mặc gật gật đầu, trong lòng nghĩ: Ông nội xem ra không lừa gạt ta, vị Thất trưởng lão đó, quả nhiên là một người biết đền ơn đáp nghĩa.

    Nghĩ vậy liền lập tức theo sau, hướng phía trên núi mà đi tới.

    Ma Quân vẻ mặt không lộ ra bất cứ cảm xúc nào theo sau Sở Mặc.

    Hai gã đệ tử của Trường Sinh Thiên không ai tiến lên ngăn cản y, như thể không nhìn thấy y vậy.

    Rất nhanh, Sở Mặc theo sau gã đệ tử này đặt chân lên một quảng trường vô cùng rộng lớn.

    Quảng trường này chỉ liếc mắt thì không nhìn ra điểm cuối, phạm vi lên đến mấy trăm trượng.

    Phía trên bày nhiều loại vũ khí dùng để tu luyện, vô số người trẻ tuổi đang ở đó mà luyện tập.

    Sở Mặc tò mò nhìn họ, bụng bảo dạ:

    Sau này ta cũng sẽ trở thành một trong số họ.

    Rất nhanh, Sở Mặc và Ma Quân theo chân gã đệ tử đi tới cuối cùng của quảng trường, đến bên dưới một tòa đại điện.

    Cách mấy chục thềm đá, Sở Mặc ngẩng đầu lên, vài người đang đứng phía trên.

    Trong đó có một vị trung niên đứng giữa bọn họ.

    Vị trung niên này khuôn mặt trắng trẻo, râu tóc gọn gàng, tướng mạo mười phần nho nhã, nhưng ánh mắt lại hết sức thâm trầm, vẻ mặt lộ ra biểu tình vô cùng nghiêm túc.

    Gã đệ tử dẫn Sở Mặc tới nơi này nhìn thấy vị trung niên đó liền thái độ cung kính, nói với Sở Mặc:

    - Vị này chính là Thất trưởng lão!

    Sở Mặc vội vàng cung kính hai tay dâng lên tấm lệnh bài bằng gỗ kia, khom người thi lễ, nói:

    - Vãn bối Sở Mặc, cháu trai của Phàn Vô Địch, mang theo tín vật của Thất trưởng lão tới Trường Sinh Thiên để bái sư học nghệ!

    Mấy câu nói đó là ông nội đã dạy cho hắn.

    Trên bậc thềm, vị trung niên vẻ mặt uy nghiêm kia khẽ cau mày, đoạn nói:

    - Đi đem lệnh bài mang tới đây.

    Có người từ phía bên trên xuống dưới, lấy tấm lệnh bài trong tay Sở Mặc đem qua giao cho vị trung niên.

    Vị trung niên này chính là trưởng lão trẻ tuổi nhất của Trường Sinh Thiên...

    Thất trưởng lão Triệu Hồng Chí!

    Hắn ánh mắt thâm trầm quét qua Sở Mặc mấy lượt, nhưng trong lòng chỉ có duy nhất một ý niệm: Việc năm đó tuyệt đối không thể để người khác biết được!

    Nếu không quả thực hậu hoạn vô cùng!

    Chỉ có điều không rõ thẳng nhóc này... có biết việc năm đó hay không?

    Rồi sau đó, ngẩng đầu, mắt nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

    Không sai, lệnh bài này... là thật!

    Trên mặt Sở Mặc tức khắc lộ rõ vẻ vui mừng, hắn vẫn lo lắng, không biết Thất trưởng lão có nhận lệnh bài này là thực hay không.

    Nay xem ra, hắn quả thực là có chút bụng dạ tiểu nhân.

    Nghĩ đi nghĩ lại, Trường Sinh Thiên là nơi nào?

    Bên trong là những nhân vật tầm cỡ nào?

    Sao có thể nói lời dối trá đây?

    Nhưng những câu nói kế tiếp của Thất trưởng lão... lại làm cho Sở Mặc phải trợn tròn mắt.

    - Tuy nhiên... kinh mạch của ngươi bế tắc, thiên tư còn bình thường hơn cả người bình thường, hoàn toàn không thích hợp để tu luyện, ta Trường Sinh Thiên cũng không thể...

    - Vì một thiếu niên tư chất bình thường như người mà mở ra ngoại lệ!

    Thất trưởng lão vẻ mặt tràn đầy chí công vô tư, rất thản nhiên nhìn Sở Mặc mở miệng:

    - Mặc dù có thể nói rằng năm xưa ta và ông nội người cũng có tình bạn cũ, quan hệ cũng không tồi.

    - Nhưng, đó chỉ là việc tư!

    - Ta thân là trưởng lão của Trường Sinh Thiên, sao có thể công tư không phân minh?

    - Việc như vậy, ta không thể làm được!

    Thất trưởng lão lời này vừa nói ra, những người bên cạnh lập tức liền cảm thấy vô cùng kính nể, mà bọn đệ tử xung quanh loáng thoáng nghe thấy cũng đều vẻ mặt sùng bái nhìn Thất Trưởng lão.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 6: Vong ân phụ nghĩa (2)

    Chương 6: Vong ân phụ nghĩa (2)

    Một lão già bên cạnh Thất trưởng lão gật đầu cười nói:

    - Thất trưởng lão quả nhiên công chính nghiêm minh!

    Thật đáng kính phục!

    - Thật ra đứa bé này nhìn qua cũng coi như là tuấn tú, để hắn ở lại làm đồng tử bưng trà rót nước... cũng là có thể!

    Thất trưởng lão lắc đầu:

    - Trương chấp sự lời ấy sai rồi, Trường Sinh Thiên là thiên hạ thứ nhất đại phái!

    Đừng nói là một tên đồng tử bưng trà rót nước, cho dù là một gã sai vặt trở lại thế gian cũng có thể là một hào kiệt uy trấn bát phương.

    Ta nếu để cho hắn ở lại, sau này hắn trở lại thế gian chẳng khác nào khiến cho Trường Sinh Thiên ra một phế vật...

    - Đương nhiên sẽ vấy bẩn thanh danh tích lũy hơn ngàn năm nay của Trường Sinh Thiên, như vậy...

    Ta chẳng phải sẽ trở thành tội nhân thiên cổ hay sao?

    Lão già kia nghe vậy gật gật đầu, bội phục nói:

    - Vẫn là Thất trưởng lão ngài suy nghĩ chu đáo, ta đúng là... hơi nông cạn rồi.

    Sở Mặc tươi cười đông lại trên mặt, cả người ngây ngẩn, ngơ ngác đứng dưới bậc thềm, nhìn mấy người phía trên đang nói cười vui vẻ với nhau.

    Sau đó liền cảm giác được, toàn bộ quảng trường, hàng trăm hàng ngàn ánh mắt, dường như tại giờ phút này đều đổ dồn về phía hắn.

    - Ta... ta tư chất bình thường, kinh mạch bế tắc?

    Hoàn toàn không thích hợp tu luyện?

    Hắn lẩm bẩm nói:

    - Nhưng ông nội đã nói rằng ta là một thiên tài tu luyện mà...

    - dám mạnh miệng!

    Thất trưởng lão đứng trên bậc thang, trên cao nhìn xuống nhìn xuống Sở Mặc, vẻ mặt nghiêm khắc quát to:

    - Ngươi cho rằng Trường Sinh Thiên là nơi nào?

    Ngươi cho rằng người ở đây đều là kẻ có mắt không tròng hay sao?

    Ngươi là thiên tài hay phế vật chẳng nhẽ không phân biệt được?

    Tuổi còn trẻ, vậy mà dám nói bậy trước mặt mọi người, có thể thấy được phẩm hạnh chẳng ra gì!

    Ta đều cảm thấy xấu hổ thay cho ông nội của ngươi!

    Lần quát mắng này của Thất trưởng lão âm thanh cực lớn, hầu như truyền khắp cả quảng trường, mọi người gần như là không ai không nghe thấy.

    Lúc này đây, Sở Mặc chung quy cảm nhận được thế nào là bị vạn người theo dõi.

    Các loại cười nhạo, khinh thường cũng từ bốn phương tám hướng truyền tới.

    - Thằng nhãi này cầm lệnh bài của Thất trưởng lão tới bái sư hay sao?

    Còn là một tên phế vật kinh mạch bế tắc?

    Ta thấy không phải là hắn kinh mạch bế tắc mà đầu óc xem ra cũng bế tắc luôn rồi?

    - Coi Trường Sinh Thiên là nơi nào?

    Làm sao có thể thu nhận loại phế vật như hắn?

    - Gan to mật lớn, dũng khí đáng khen, nhưng mà quá ngu ngốc rồi!

    - Bây giờ thật đúng là loại người gì cũng có, người trần mắt thịt đúng là đều ngu muội tự cao tự đại!

    - Thất trưởng lão công chính nghiêm mình, công tư rõ ràng, quả là tấm gương cho bậc hậu bối noi theo!

    - Đúng vậy, bằng không sao có thể trở thành Trưởng lão trẻ tuổi nhất của Trường Sinh Thiên được đây?

    Lời xì xào bàn tán từ bốn phương tám hướng tất cả đều truyền đến tai Sở Mặc.

    Vị thiếu niên chỉ mới mười ba tuổi này sắc mặt tái nhợt, chân tay luống cuống, đứng ở nơi đó, vẻ mặt ủy khuất cất tiếng giải thích:

    - Ta, ta đã sắp bước vào Nguyên Quan rồi...

    - Tiểu tử, tận bây giờ người còn dám mạnh miệng sao?

    Chỉ bằng cái tư chất này của ngươi...

    Hoàng cấp nhị tầng, trưởng bối ngươi không biết đã phải tốn biết bao dược liệu!

    Còn tự nhận bản thân là thiên tài!

    Một gã khoảng hai mươi mấy tuổi đứng cạnh Thất trưởng lão vẻ mặt khinh thường, bĩu môi, nhìn Sở Mặc cười lạnh nói.

    Thất trưởng lão thở dài một tiếng, nói với lão già bên cạnh, chính là Lục trưởng lão của Trường Sinh Thiên:

    - Nhiều năm về trước ta có quen biết với ông nội của đứa bé này, khi đó y đã giúp ta làm một việc, cũng coi như có chút giao tình, ta đây cứ cách hai ba năm đều đưa một loạt dược liệu tốt nhất qua...

    - Thì ra là như vậy...

    Trương chấp sự và những người xung quanh tất cả đều lộ vẻ đã hiểu ra.

    Trương chấp sự nhẹ nhàng lắc đầu nói:

    - Bậc làm cha mẹ trên đời này đều như vậy, vì con cháu mình có bỏ ra bao nhiêu cũng đều cam tâm tình nguyện, trong mắt lúc nào con cháu mình cũng là tốt nhất...

    Tên tiểu tử này, sẽ không phải là người trộm tín vật của ông nội lén chạy tới đây chứ?

    Gã trẻ tuổi bên người Thất trưởng lão cười nhạo nói:

    - Không chừng là ông cháu cấu kết muốn lợi dụng giao tình quá khứ để đến áp chế sư tôn thôi!

    - Cũng không chống mắt lên mà coi, Trường Sinh Thiên là nơi nào?

    Sao có thể tùy ý bọn chúng muốn tới là tới muốn đi là đi?

    Thất trưởng lão trên mặt lộ vẻ cười khổ, khẽ lắc đầu.

    Sau đó, nhìn Sở Mặc nói:

    - Thôi, ngươi vẫn nên nhanh chóng quay về đi thôi, nơi này... không phải là nơi mà ngươi nên tới!

    - Nể tình năm đó, cũng xem như vì ngươi còn trẻ người non dạ, ta không so đo chấp nhặt với người nữa, ngươi đi đi.

    Nói rồi Thất trưởng lão phất tay áo như thể đang đuổi ruồi xua bọ vậy.

    Từ đầu chí cuối, Ma Quân hóa thành bộ dạng một gã thanh niên đứng đó, không hề nhúc nhích, không nói một lời, dẫu vậy sâu thẳm trong con ngươi lại lộ ra vẻ khinh thường.

    Có mắt không tròng sao?

    Bọn ngu xuẩn các ngươi đúng là có kẻ có mắt không tròng!

    Mắt Sở Mặc đỏ lên, không phải sợ hãi, mà vì tức giận, vì ủy khuất!

    Nghĩ tới việc chính mình vừa rời khỏi Viêm Hoàng thành liền bị người khác nhục nhã, bôi nhọ danh dự.

    Cả quãng đường gian khổ bôn ba, một thiếu niên chỉ có mười mấy tuổi màn trời chiếu đất, băng qua đồng tuyết vạn dặm, lại gặp phải Ma Quân, dù bị y tra tấn ra sao cũng không chịu cúi đầu khuất phục.

    Một lòng một dạ muốn bái nhập Trường Sinh Thiên, kết cục lại nhận được loại đãi ngộ như thế này.

    Thiếu niên mười mấy tuổi này, có cảm giác tựa như sắp sụp đổ vậy.

    Hắn không kìm nổi lớn tiếng cả giận nói:

    - Không phải như thế!

    Ta không phải phế vật!

    Không thu nhận thì thôi, các ngươi dựa vào cái gì nhục nhã ta như vậy?

    - Aizz...

    Thất trưởng lão nhàn nhạt nói:

    - Xem ra... nếu ta không cho ngươi chút cơ hội nào, trong lòng ngươi cũng cảm thấy không phục, đúng không?

    - Đúng vậy, ta không phục!

    Sở Mặc lớn tiếng nói.

    Tới tận đây, hắn cũng bất chấp ai là Thất trưởng lão Bát trưởng lão, càng chẳng thèm quan tâm đây có phải là thiên hạ đệ nhất phái Trường Sinh Thiên hay không.

    Trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Dựa vào đâu mà các ngươi oan uổng ta như vậy?

    Dựa vào đâu mà các ngươi dám tùy tiện bêu riếu ta?

    Không thu thì không thu, nhưng đổ oan cho ta, miệt thị ta thì không thể được!

    - Được, vậy thì ta sẽ cho ngươi một cơ hội!

    Thất trưởng lão thản nhiên nói.

    - Thất trưởng lão quả thật quá nhân từ rồi!

    - Thất trưởng lão thật đúng là nhân nghĩa!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 7: Ngang nhiên nhục nhã

    Chương 7: Ngang nhiên nhục nhã

    - Loại tiểu tử thối ương ngạnh mạnh miệng này cứ tống cổ đi là được!

    - Thất trưởng lão tuy công tư nghiêm minh, nhưng sâu trong tâm khảm cũng là lương thiện, mềm lòng...

    - Đây đúng là ngoài cứng trong mềm mà!

    Rất nhiều đệ tử Trường Sinh Thiên ở trên quảng trường bàn ra tán vào.

    Ánh mắt hướng về phía Thất trưởng lão càng thêm kính nể.

    Những lời xì xào đó Sở Mặc đều có nghe thấy, nhưng hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ có điều hai đấm vẫn gắt gao nắm chặt.

    Trong mắt ngập trời bất khuất!

    Thất trưởng lão nói xong, mắt tùy tiện liếc khắp lượt quảng trường, sau đó chỉ vào một đứa trẻ trong đó nói:

    - Chính ngươi đi!

    Mọi người thuận thế nhìn theo ánh mắt của Thất trưởng lão, một đứa bé con tám tuổi đang mơ hồ đứng ở đó, nhìn mọi người một cách kì quái.

    Rầm!

    Toàn bộ bốn phương tám hướng của quảng trường truyền đến một trận cười vang.

    Thanh âm của Thất trưởng lão bình tĩnh truyền đến:

    - Bé con, người cùng ca ca này đánh một trận đi, nhớ phải nhẹ tay, coi như là luận bàn cùng đồng môn, hiểu không?

    Chú bé con bảy tám tuổi kia lập tức gật đầu một cách hưng phấn, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt kia lộ ra vẻ tươi cười ngây ngô, trả lời:

    - Vâng ạ!

    Nói xong, nhẹ nhàng nhún người nhảy lên.

    Khoảng cách xa vài chục trượng không ngờ chú bé con này chỉ nhẹ nhàng chạm mũi chân một lần giữa đường, liền đã tới trước mặt Sở Mặc.

    - Được lắm!

    Bốn bề lại truyền tới âm thanh trầm trồ khen ngợi.

    Chiêu này của cậu bé quả thực cũng rất đẹp, đáng giá nhận được mọi người khen ngợi.

    - Ca ca, ngươi chuẩn bị xong chưa?

    Chú bé vẻ mặt ngây thơ, tươi cười nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc cho dù có giận Thất trưởng lão và đám người cười nhạo hắn đến đâu cũng không giận cá chém thớt lên một đứa trẻ nhỏ hơn hắn tới năm sáu tuổi.

    Liền gật gật đầu, cứng nhắc nói:

    - Được rồi!

    - Hì hì, ca ca, ở Trường Sinh Thiên ta là yếu nhất đấy, cho nên ca ca yên tâm đi, ta chẳng lợi hại chút nào đâu!

    Chú bé mặt thành khẩn nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nhíu nhíu mày, những lời này quả thật rất khó nghe, nhưng cậu bé lại nói ra một cách vô cùng chân thành.

    Sở Mặc cũng chỉ đành gật gật đầu:

    - Yên tâm, cứ coi như luận bàn với nhau thôi.

    Cậu nghe xong liền vui vẻ cười rộ lên.

    Bọn Thất trưởng lão trên đài cao nghe xong cũng đều cười rộ lên, thế nhưng trong tiếng cười cũng là tràn đầy sự khinh thường.

    Các đệ tử Trường Sinh Thiên trên quảng trường còn trắng trợn hơn, trực tiếp ha hả cười ầm lên.

    Trong tiếng cười còn kèm theo sự chế nhạo dành cho Sở Mặc.

    Ma Quân ở một bên cũng cười, tuy nhiên nụ cười của hắn lại mang theo chút đùa cợt.

    - Ca ca, ta sắp ra tay đây, ngươi phải cẩn thận rồi!

    Chú bé nhắc nhở một cách thiện tâm, rồi đột nhiên... tăng tốc.

    Gần như là trong giây lát đã tới trước mặt Sở Mặc.

    Tên nhóc này lại dám ngầm giở trò!

    Trong lòng Sở Mặc giận dữ, đồng thời hơi lùi về phía sau một bước, một chiêu trường quyền vô cùng đơn giản đánh ra đón lấy một chưởng này của cậu bé.

    Ầm!

    Một lực vô cùng lớn truyền tới khiến cơ thể Sở Mặc hơi lung lay.

    - Tên nhóc này ở cảnh giới cao hơn ta!

    Đối với lực chiến mà cậu bé lộ ra Sở Mặc lập tức đưa ra phán đoán.

    Nhưng Sở Mặc từ nhỏ liền đi theo các binh sĩ đã từng ra trận, nhận được sự hun đúc của những binh sĩ đã từng vào sinh ra tử, cảnh giới tuy rằng kém hơn một chút nhưng cơ sở lại rất vững vàng!

    Bởi thế, cho dù là phải đối mặt với chú bé có cảnh giới cao hơn hắn này, Sở Mặc cũng không chút sợ hãi.

    Lập tức bắt đầu xuất từng chiêu từng thức đánh với chú bé.

    Công kích của chú bé dẫu có thì có linh hoạt, sắc bén, nhưng động tác của Sở Mặc cũng không thể coi là chậm.

    Hơn nữa còn nhanh, chuẩn, ác hơn chú bé kia.

    Sở Mặc lại vô cùng có phong thái của một bậc đại tướng, mỗi chiêu xuất ra đều mạnh mẽ, khí thế vô cùng!

    Nhoáng cái, bảy tám hiệp đã trôi qua.

    Hai bên... không ngờ lại đánh ngang tay!

    Nụ cười trên mặt đám đệ tử Trường Sinh Thiên trên quảng trường bắt đầu cứng đờ.

    Bọn người Thất trưởng lão đứng trên bậc thang cũng dần lộ ra vẻ mặt trầm trọng.

    Vị thiếu niên mười mấy tuổi này, hình như không đơn giản như cảnh giới của hắn chút nào.

    Ít nhất, dùng "tư chất kém cỏi", "hoàn toàn không thích hợp tu luyện" để miêu tả hắn là không đúng!

    Còn về phần kinh mạch bế tắc...

    điều này hẳn là không còn gì tranh cãi.

    Bọn họ đều nhận ra được!

    Nếu kinh mạch của thiếu niên này nếu không phải là bị bế tắc, vậy thì thu hắn vào Trường Sinh Thiên cũng không phải là không thể.

    Chú bé bảy tám tuổi kia càng đánh lại càng có vẻ sốt ruột không yên.

    Khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hiển lộ một chút dữ tợn.

    Mà Sở Mặc lại càng đánh càng vững vàng.

    Không cần bất cứ công pháp cao thâm hùng mạnh nào, mỗi chiêu mỗi thức hoàn toàn đơn giản chỉ là nắm đấm của quân nhân trong nhân gian.

    Nhưng đây cũng chính là nguyên nhân cốt yếu khiến Sở Mặc hắn càng đánh càng hăng!

    Trường quyền của quân nhân là thứ đã trải qua hơn trăm năm, được bao đời binh sĩ sử dụng nghiền ngẫm, lại được hoàn thiện qua vô số trận chiến tranh đẫm máu.

    Mặc dù không đẹp như biểu diễn nhưng lại vô cùng thực tế và có tính sát thương cao!

    Có vài lần trong nháy mắt, nếu như Sở Mặc là hạng người lòng dạ độc ác, thì đã có thể trực tiếp đánh cho chú bé này trọng thương!

    Nhưng hắn không làm thế.

    Theo Sở Mặc thấy, cho dù chú bé này có chút gian xảo nhưng dù gì... nó vẫn chỉ là một đứa bé.

    Nhưng cứ cho là hắn nghĩ vậy, chú bé kia lại không cho rằng như thế.

    Gần như mỗi lần ra chiêu đều vô cùng tàn nhẫn, chỉ toàn nhằm chỗ yếu hại của Sở Mặc mà ra tay.

    Điều này làm cho Sở Mặc không ít thì nhiều cũng có chút phiền, tuy rằng nguyên khí của hắn không bằng cậu bé này nhưng so về kinh nghiệm thì hắn hơn hẳn một bậc.

    Nhân lúc chú bé con lộ ra sơ hở hắn liền chớp thời cơ đem cậu đánh văng ra.

    Lúc này Sở Mặc vẫn có cơ hội đánh trọng thương cậu bé như cũ, nhưng hắn vẫn là thủ hạ lưu tình.

    Kỳ thật lúc này ai thắng ai thua đều rõ ràng rồi!

    Sở Mặc cũng muốn nói với vị Thất trưởng lão cao cao tại thượng kia một câu:

    - Ta đã thắng!

    Có thu hắn hay không lúc này tạm thời không cần đề cập đến, nhưng chú bé này quả thật không phải đối thủ của hắn.

    Đây cũng là sự thật đanh thép!

    Những đệ tử Trường Sinh Thiên trên quảng trường lúc này cũng không thể tin nổi vào mắt mình.

    Bọn họ không dám tin đồng môn của mình vậy mà lại thua dưới tay một thiếu niên đến từ nhân gian.

    Thế nhưng không phải việc bọn họ có dám tin hay không, chuyện này...

    đã trở thành sự thực.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 8: Lời thề ở sơn môn (1)

    Chương 8: Lời thề ở sơn môn (1)

    Đúng lúc này, Thất trưởng lão đang đứng trên đài cao mặt lạnh như băng, ngón tay khuất dưới ống tay áo nhẹ nhàng bắn ra... một luồng lực đánh thẳng vào trong cơ thể của chú bé kia.

    Thân mình chú bé khẽ run lên, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ vui mừng, hét to một tiếng:

    - Đi chết đi!

    Vù!

    Cơ thể nho nhỏ vọt tới gần Sở Mặc như một trận gió.

    Lúc này tốc độ mà chú bé thể hiện ra thực sự quá nhanh.

    So với biểu hiện lúc trước cứ như hai người hoàn toàn khác!

    Sở Mặc vốn dĩ không phản ứng kịp, ngực đã bị trúng một chưởng.

    Ầm!

    Một tiếng trầm đục vang lên.

    Sở Mặc cảm giác đã không thể tự khống chế nổi thân mình.

    Bịch, bịch, bịch... lùi về phía sau vài chục bước.

    Sau đó, ngã rầm xuống con đường rải đá trên quảng trường!

    Bốn phía yên tĩnh một mảnh.

    Ngay lúc Thất trưởng lão trong nháy mắt bấm tay bắn ra luồng lực kia, mí mắt vị Ma Quân đang thản nhiên đứng một bên xem kịch vui kia đột nhiên chớp chớp, liếc qua Thất trưởng lão đang đứng trên bậc thang.

    Tuy nhiên, cũng gần như trong chớp mắt, Ma Quân liền làm như chưa từng có bất cứ phản ứng gì, mí mắt sụp xuống như sắp ngủ.

    Lúc này cả quảng trường vốn đã yên lặng liền bộc phát ra từng trận hoan hô!

    - Tiểu sư đệ uy vũ!

    - Tiểu sư đệ khí phách!

    - Trường Sinh Thiên uy vũ!

    - Trường Sinh Thiên khí phách!

    Chú bé kia vẫn đứng đó vẻ mặt ngây ngô, cũng không tiếp tục ra tay với Sở Mặc.

    Bởi vì cũng không cần thiết phải tiếp tục.

    Trúng một chưởng này Sở Mặc hiện tại coi như còn chưa chết, nhưng sau này cũng khó mà tránh khỏi một kiếp.

    Sở Mặc bị một chưởng đánh ngã dở sống dở chết, nếu lúc này không phải hoàn toàn dựa vào chút ý chí chống đỡ, sợ là đã sớm ngất đi.

    Từ đầu đến cuối, Sở Mặc không hề thốt ra một tiếng rên, thậm chí ánh mắt của hắn cũng không hề biến hóa.

    Đôi mắt hắn đăm đăm nhìn về phía khuôn mặt ngây ngô của cậu bé kia.

    Bởi vì theo bản năng, Sở Mặc cảm thấy có điều gì đó bất thường ở đây!

    Lực chiến của chú bé con này, sao có thể đột nhiên bộc phát mạnh mẽ như vậy?

    Sở Mặc vắt óc suy nghĩ cũng không nghĩ ra đáp án.

    Tiếp đó, cơn đau mãnh liệt từ khắp nơi trên cơ thể hắn trào tới như vỡ đê.

    Trong mắt cậu bé kia cũng thoáng hiện lên chút đắc ý, nhưng điều đó cũng không thoát khỏi tầm mắt của Sở Mặc.

    So với điều đó, tiếng hô hào đinh tai nhức óc từ bốn phía trên quảng trường dội tới lại có vẻ như vô cùng xa xôi.

    Hắn đưa mắt rời khỏi khuôn mặt cậu bé, chuyển sang những thân ảnh đang đứng trên bậc thềm.

    Chỉ thấy ngoài mặt Thất trưởng lão lộ ra một tia thất vọng, nhưng tại sâu trong con người lại không dấu nổi sát khí và sự kinh ngạc!

    Đại khái là cảm thấy phản ứng của Sở Mặc lúc này không như lẽ thường.

    Những người khác lại lộ ra vẻ mặt như việc này là đương nhiên vậy.

    Dường như việc một đệ tử mới bảy tám tuổi của Trường Sinh Thiên đánh bại một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi như Sở Mặc là điều không thể bình thường hơn!

    - Ngươi còn có lời nào để nói?

    Ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc của gã trẻ tuổi bên cạnh Thất trưởng lão lúc này đã không đơn giản chỉ là khinh thường, mà hoàn toàn chính là khinh miệt.

    Sở Mặc cố gắng cử động cơ thể nhưng vẫn không thể đứng lên,cuối cùng không chịu nổi mà phun ra một ngụm máu tươi.----------------

    - Rác rưởi!

    - Đúng là đồ yếu đuối!

    - Ai, thế này mà... còn tràn đầy tự tin gia nhập Trường Sinh Thiên?

    - Lòng tin của hắn ở đâu ra vậy?

    Tất cả đệ tử Trường Sinh Thiên trên quảng trường đều thở phào nhẹ nhõm một hơi, tuy rằng bọn họ cũng cảm thấy tiểu sư đệ thắng được có chút lạ.

    Nhưng dù thế nào, cuối cùng là người của họ thắng rồi!

    Cuối cùng thì bọn họ có thể tha hồ cười nhạo tên thiếu niên đến từ thế tục này.

    Những âm thanh ầm ý ấy, với Sở Mặc mà nói, chỉ như tiếng ruồi vo ve bên tai hắn mà thôi.

    Lúc trước hắn bị thương, vẫn chưa được chữa khỏi hoàn toàn.

    Mặc dù Ma Quân đưa cho hắn một chút nguyên dược, khiến thương thế hắn khôi phục hơn phân nửa.

    Nhưng dù sao thì vẫn có chút ảnh hưởng.

    Lần này, chú bé con nhìn như vô hại, luôn miệng nói bản thân rất yếu, nhưng thực tế lại vô cùng nham hiểm thâm độc.

    Thực lực của nó đã tiến vào ba tầng Nguyên Quan cảnh giới.

    Mà tiến vào Nguyên Quan và chưa tiến tới đến nhập Nguyên Quan, khác biệt một trời một đất!

    Chưởng này, ra tay rất nặng!

    Thậm chí còn nghiêm trọng hơn vết thương mà Ma Quân tra tấn tạo ra rất nhiều.

    Ma Quân chỉ muốn thông qua tra tấn, khiến Sở Mặc phục tùng, chịu thua, mở miệng cầu xin tha thứ, nhưng không thật sự muốn giết hắn.

    Còn tên nhóc này, mới bảy tám tuổi, ra tay tàn độc, chưởng này của nó, có chỗ nào gọi là thi tài?

    Rõ ràng là muốn lấy mạng của Sở Mặc!

    Lúc này, Ma Quân không tiếp tục xem náo nhiệt, y đi tới, nâng Sở Mặc dậy, không để lại dấu vết dùng một bàn tay điểm ngay dưới xương sườn Sở Mặc, truyền một ít nguyên khí vào trong thân thể của Sở Mặc, bảo vệ tâm mạch của Sở Mặc

    Nếu không tính mạng của Sở Mặc sẽ gặp nguy hiểm.

    Không một ai trong đám Thất trưởng lão trên bậc thang chú ý đến tay này của Ma Quân.

    Nhưng Sở Mặc... lại cảm thấy rõ ràng.

    Nhớ lại bản thân mình trước đây từng ca ngợi khẳng định Trường Sinh Thiên, cảm giác hưng phấn và khát khao khi bái nhập Trường Sinh Thiên, sự kỳ vọng vào cuộc sống tương lại ở Trường Sinh Thiên...

    Hắn có cảm giác bừng tỉnh!

    Cảm thấy xấu hổ không chịu nổi!

    Lửa giận ngút trời!

    Không kìm nổi lại phun ra một ngụm máu tươi.

    Tuy nhiên tiếp theo đó, hắn tay giơ lên, lau một vết máu ở khóe miệng, nhìn chú bé con, thật lòng nói:

    - Tiểu đệ, đệ thật sự lợi hại, ta không phải là đối thủ của ngươi!

    Sắc mặt của chú bé con kia, lại đột nhiên biến đổi, trở nên lạnh như băng.

    Nhổ một miếng nước bọt trên mặt đất:

    - Phì, ai là tiểu đệ của ngươi?

    Cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem chính mình, ngươi xứng đánh đồng với ta sao?

    Ta đường đường là đệ tử thân truyền của trưởng lão Trường Sinh Thiên...

    Chú bé con nói còn chưa dứt lời, sắc mặt Thất trưởng lão trên bậc thang trầm xuống, ho nhẹ một tiếng.

    Chú bé con lúc này im miệng, khuông mặt tràn đầy lạnh đạm và cay nghiệt, lộ ra một nụ cười khinh thường, nhìn Sở Mặc:

    - Rác rưởi!

    Dứt lời, lạnh lùng liếc mắt nhìn Sở Mặc, xoay người đi rồi

    Sở Mặc tránh sự nâng đỡ Ma Quân, ôm quyền hướng về phía đám người Thất trưởng lão trên bậc thang:

    - Thất trưởng lão trượng nghĩa!

    - Thất trưởng lão công bằng chính trực!

    - Thất trưởng lão đáy lòng vô tư!

    - Thật sự khâm phục!

    - Trường Sinh Thiên quả nhiên là đệ nhất thiên hạ đại phái, một đứa trẻ con bảy tám tuổi, tự xưng là đệ tử yếu đuối nhất, cũng mạnh như thế!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 9: Lời thề ở sơn môn (2)

    Chương 9: Lời thề ở sơn môn (2)

    - Vãn bối không phải là đối thủ, thua tâm phục khẩu phục!

    Nói xong, Sở Mặc phun ngụm máu tươi thứ ba, thân mình thoáng lảo đảo, nhưng cố gắng đứng vững, xoay người, hướng tới sơn môn Trường Sinh Thiên, đi từng bước từng bước.

    - Tiểu súc sinh, ngươi dám châm chọc...

    Thiếu niên khoảng 20 tuổi bên cạnh Thất trưởng lão phẫn nộ, muốn lao theo.

    Lại bị Thất trưởng lão lắc đầu, trầm giọng nói:

    - Cho hắn đi thôi...

    Dù thế nào nói, ta cùng với gia gia của hắn là bạn cố tri!

    - Hắn cũng vẫn chỉ là đứa bé, ta sẽ không so đo với kẻ như hắn.

    - Đây... coi như một chút tư tâm của ta.

    - Mong mọi người chớ trách!

    Thất trưởng lão vừa nói vừa ôm quyền chắp tay hướng nhóm đệ tử trẻ tuổi Trường Sinh Thiên trên quảng trường.

    - Sư tôn nói gì vậy?

    Rõ ràng là ngài nhân hậu, không chấp nhặt cùng tiểu súc sinh kia!

    Thiếu niên bên người Thất trưởng lão lớn tiếng nói.

    - Đúng vậy, đúng vậy, Thất trưởng lão tấm lòng nhân hậu, nếu đổi lại chúng ta, chắc chắn phải cho hắn chịu khổ!

    - Đúng đấy, cái thứ gì mà dám châm biếm Trường Sinh Thiên, thật sự là chán sống!

    - Ngay cả sư đệ ít tuổi nhất của chúng ta cũng đánh không lại, thực là kém cỏi, còn dám nói năng lỗ mãng, phải giáo huấn cho hắn một trận!

    - Thất trưởng lão đại nhân đại lương, không chấp nhặt với hắn, hắn không biết hay dở, đúng là cho sỹ diện lại không cần.

    Một số người bên cạnh Thất trưởng lão cũng bắt đầu phụ họa nói theo.

    Nhưng vị Trương chấp sự, nhìn biểu tình có vẻ nghiêm khắc, thậm chí là có chút cứng ngắc lại không nói thêm một lời nào.

    Y muốn lấy lòng Thất Trưởng Lão, nhưng y làm người làm việc, vẫn có nguyên tắc và giới hạn.

    Động tác nhỏ ấy của Thất Trưởng lão, dấu giếm được những đệ tử trẻ tuổi trên quảng trường, làm sao dấu diếm được y?

    Dù sao cũng chỉ là trận so tài giữa bọn nhỏ thôi, còn chưa nói đến cố tri của ông nội người ta.

    Trương chấp sự đoán thầm trong lòng, cái Thất trưởng lão gọi là tình bạn cố tri, hẳn là nợ người ta ân tình không nhỏ!

    Nếu không, cả Trường Sinh Thiên này, có trưởng lão nào dễ dàng đem lệnh bài của mình đưa cho người khác.

    Chứ đừng nói đến là người phàm thế tục!

    Có mối quan hệ này, nhất định phải thiên vị đệ tử của mình như vậy sao?

    Nếu không phải cậu thiếu niên kia có căn cơ, thì một chưởng ấy đã lấy mạng của hắn!

    Trương chấp sự cho rằng Thất trưởng lão làm thế có chút hơi quá.

    Đây cũng không phải tà phái, muốn làm gì thì làm.

    Đây là Trường Sinh Thiên!

    Là danh môn chính phái đệ nhất thiên hạ!

    Là nơi thần tiên người người tôn kính!

    Sao có thể làm như vậy?

    Nhưng Trương chấp sự cũng không nói gì hết, đối mặt với những chuyện thế này, y có thể nói gì?

    Dám nói gì?

    Cho dù y có nói ra, cũng sẽ chẳng có ai tin tưởng!

    Ngược lại số phận của chính y, sẽ thê thảm hơn bất cứ ai!

    Vì thế, những lúc thế này, giả câm giả điếc, là lựa chọn tốt nhất.

    Đối mặt với bóng lưng cô độc của cậu thiếu niên kia, bị vô số người dùng ánh mắt khinh thường nhìn chằm chằm, đầu hắn không cúi gằm xuống xuống mà quật cường ngẩng cao đầu lên ...

    Trương chấp sự cũng chỉ có thể thầm nói tiếng xin lỗi trong lòng.

    Xin lỗi cậu bé, chỉ có thể nói, cậu đến nơi không nên đến, gặp những người không nên gặp!

    Lúc này, tất cả ánh nhìn, đều chăm chú vào chàng thiếu niên cao gầy, bước đi tập tễnh qua đám người ra khỏi quảng trường rộng lớn này.

    Chẳng biết từ lúc nào, những châm chọc và sự cười nhạo của nhóm đệ tử Trương Sinh Thiên trên quảng trường dầm dần thu lại.

    Trên mặt một số ít đệ tử, còn không kìm nổi lộ ra vài phần cảm thông.

    Thậm chí còn có một số đệ tử Trường Sinh Thiên đứng ở phía trước Sở Mặc, tự động nhường tránh cho hắn đi.

    Vì trong lòng họ đều rõ, đây vốn không phải một cuộc lượng sức công bằng.

    Đừng nhìn hai bên hơn kém nhau năm sáu tuổi, nhưng chú bé con kia là ai?

    Tự xưng là kẻ yếu nhất Trường Sinh Thiên?

    Chó má!

    Đấy là đệ tử thân truyền sủng ái nhất của Thất Trường lão.

    Đừng nói Sở Mặc, tuyệt đại đa số thiếu niên mười ba mười bốn tuổi trong đám họ cũng chưa chắc là đối thủ của chú bé con kia!

    Mà Sở Mặc, chỉ là thiếu niên bình thường kinh mạch bế tắc đến từ thế tục.

    Có thể cầm cự thời gian dài như vậy, thậm chí có vài lần còn hơi chiếm thượng phong, đã làm cho người ta rất kinh ngạc rồi.

    Dù rằng cuối cùng vẫn thất bại.

    Nhưng có rất nhiều người tận sâu trong nội tâm, lại rất kính phục hắn!

    Một thiếu niên thế tục, sao có thể là đối thủ của Phạm Lý Tử, kẻ từ nhỏ tới lớn sống trên Trường Sinh Thiên, được Thất Trưởng lão dốc lòng dạy dỗ, phối hợp các loại nguyên dược cao cấp nhất bồi dưỡng, được tôn là Tiểu Thiên Kiêu của Trường Sinh Thiên?

    Phạm Lý Tử là đệ tử thứ mười ba, đột phá cảnh giới nguyên quan trước tám tuổi trong lịch sử Trường Sinh Thiên.

    Cũng chính là người viết tiêp cuốn sổ ghi chép Nguyên Quan Trường Sinh Thiên trong năm trăm nsổ trở lại đây!

    Thất Trưởng Lão để Phạm Lý Tử đấu với Sở Mặc, sao có thể gọi là mài dũa, rõ ràng là muốn lấy tính mạng của Sở Mặc!

    Sở Mặc không chết, cũng là do mạng hắn lớn!

    Chỉ là những lời này, không ai dám nói ra.

    Mắt nhìn theo thân ảnh kia, bước chân lảo đảo, càng ngày bước càng xa quảng trường, Thất Trưởng Lão đứng trên bậc thềm, con ngươi chơi chớp, sắc mặt u ám bất định.

    Trương chấp sự đứng ở phái bên, đột nhiên nói thì thào:

    - Tâm tở phái bên, đột nhiêồi, đáng tiếc là phế vật.

    Một bên đuôi lông mày Thất trưởng lão nhíu nhíu.

    Trương chấp sự lại cười nói:

    - Cũng may l mờột phế vật!

    - Đúng thế, chỉ là phế vật mà thôi!

    Thất trưởng lão hơi nhếch mép, lộ ra một ý cười lạnh như băng, sau đó khoát tay nói:

    - Tan đi!

    Bên này hai người Sở Mặc xuống núi, hai đệ tử giữ sơn môn vẫn còn ở đó, thấy hai người xuống, thì hơi ngần người.

    Đặc biệt là bộ dạng lúc ấy của Sở Mặc, càng khiến cho trong lòng họ cảm thấy nghi hoặc.

    Không phải mang theo tín vật của Thất Trưởng Lão hay sao?

    Thất Trưởng Lão còn đích thân tiếp đón, sao lại thành ra bộ dạng này?

    Nhưng Sở Mặc không hề giải thích cho bọn họ, Ma Quân lại càng không.

    Lướt qua hai đệ tử giữ sơn môn đang mịt mù, đi ra sơn môn Trường Thiên Sinh hùng vĩ.

    Sở Mặc bỗng đứng lại, ngẩng đầu nhìn lại nơi hắn lúc đi vào, ca ngợi sơn môn Trường Sinh Thiên.

    Trên mặt lộ ra một nụ cười chế giễu, sau đó chậm rãi nói từng chữ một:

    - Núi Bất Lão, đỉnh Cô Thần, Trường Sinh Thiên...

    Một ngày nào đó, ta sẽ quay lại nơi đây!

    Tự tay đập nát cái sơn môn thối nát này!

    - Ai...

    Sao ngươi lại nói thế?

    Lúc này, hai đệ tử giữ sơn môn đã nhận ra được có gì đó không bình thường.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 10: Áp chế ma quân (1)

    Chương 10: Áp chế ma quân (1)

    Hai đệ tử ngoại môn tướng mạo bình bình trước đây nịnh nọt Sở Mặc, thái độ hung dữ, căm tức nhìn Sở Mặc:

    - Từ Đỉnh Cô Thần xuống, ngươi lại dám nói những lời đại nghịch bất đạo này?

    Chán sống sao?

    Lúc này, Ma Quân ngẩng đầu, thản nhiên liếc mắt nhìn đệ tử ngoại môn dáng vẻ bình thường kia.

    Cái nhìn này, dường như rất bình thường không có gì lạ, nhưng khiến đệ tử ngoại môn kia run lên mạnh mẽ, đến muốn nói điều gì cũng quên.

    Một gã đệ tử ngoại môn khác, cũng câm như hến.

    Trong khoảnh khắc vừa rồi, sát ý từ trên người nam tử áo đen kia tỏa ra, thực sự quá đáng sợ!

    Như là có một tòa núi lớn, trong chớp mắt đè trong lòng bọn họ, thiếu chút nữa khiến họ nghẹt thở mà chết!

    Vì thế, khi Thất trưởng lão phái người xuống hỏi hai người họ xuống núi có hành động bất thường hay không.

    Hai gã ngoại môn đệ tử đồng thanh nói không có bất cứ cử động gì, thiếu niên đó đến đi đường cũng không xong, chạy như chó mất chủ.

    Về phần Ma Quân, hai người chẳng nhắc đến một câu!

    Thất trưởng lão lúc ấy sau khi nghe, chỉ nhíu mày, cũng không nói gì.

    Bên này, Sở Mặc và Ma Quân hai người, nhanh cách xa sơn môn Trường Sinh Thiên

    Tìm một nơi yên tĩnh, hai người dừng lại.

    Lúc này trời dần dần tối, Ma Quân nhóm một đống lửa.

    Sau đấy lấy ra mấy viên nguyên dược, cho Sở Mặc uống rồi tùy ý điểm lên vài đạo huyệt vị của Sở Mặc.

    - Thằng nhỏ kia, ngay từ đầu liền dùng lời nói khiến ngươi lơ là, ngươi lại không hề biết sát khí đằng sau sự ngây thơ ấy.

    - Ngươi rõ ràng có nhiều cơ hội, có thể đánh bại dễ dàng thậm chí khiến nó trọng thương, nhưng ngươi không làm, lòng dạ đàn bà!

    - Đã chiến đấu, không cần biết đối thủ là ai, đều phải toàn lực ứng phó!

    - Ngươi nghĩ mình là ai?

    - Đại hiệp nhân nghĩa sao?

    - Thật sự coi đấy là đấu giao hữu?

    - Trong chiến đấu sinh ra nhân tâm, thủ hạ lưu tình, chính là vô trách nhiệm lớn nhất đối với bản thân!

    - Huống chi, ngươi cũng không có tư cách đi thông cảm đối thủ!

    - Bởi vì người ta còn mạnh hơn ngươi!

    - Cho nên, lần này chịu thiệt, tổn hại, hoàn toàn là ngươi tự tìm!

    Ma Quân mặt không chút cảm xúc, thản nhiên dạy dỗ Sở Mặc.

    Còn về phần Thất Trưởng Lão âm thầm ra tay, Ma Quân lại không hề nhắc tới.

    Mà Sở Mặc, thì không nói một lời, cũng không có đề cập đến chỗ dị thường trong một chưởng cuối cùng của chú bé con kia, bởi vì dù thế nào, hắn cũng là kẻ bại trận!

    Bại chính là bại, hắn không muốn tìm bất kỳ lý do gì viện cớ cho sự thất bại của mình.

    Sở Mặc hai tay ôm đầu gối, nhìn chằm chằm đống lửa đang cháy, con ngươi quang lóe ra, dường như đang trầm tư cái gì.

    - Như thế nào?

    Bị đả kích?

    - Cảm thấy mình đúng là đồ rác rưởi?

    Ma Quân nhìn Sở Mặc có chút vui sướng khi người gặp họa.

    - Ta, ta muốn cầu ngươi một việc, đây chỉ là một lời thỉnh cầu...

    Sở Mặc không trả lời Ma Quân, ngược lại bất chợt nói ra một câu như vậy.

    - Ngươi có thể lựa chọn từ chối, ta cũng sẽ giữ lời hứa, làm đồ đệ ngươi, tuy nhiên, ta sẽ tự sát!

    Đôi mắt của Sở Mặc, nhìn thẳng vào khuôn mặt trở lên lạnh lùng của Ma Quân:

    - Ngươi cũng không thể lúc nào cũng canh chừng ta.

    - Ngươi...

    đang uy hiếp ta?

    Ma Quân hơi hơi nheo mắt lại, trong nháy mắt thu lại biểu cảm vui sướng khi người gặp họa, trong đôi mắt lạnh như băng, lóe ra ánh nguy hiểm.

    Y không hỏi chuyện gì, mà lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

    - Uy hiếp?

    Cứ coi như thế đi.

    - Ngươi trước đây, cũng tính kế với ta!

    Sở Mặc khẳng định nói.

    - Á?

    - Giờ ta đã nghĩ kỹ rồi, ta tuyệt đối không phải loại người mà bọn họ nói: kinh mặc bế tắc, thiên tư còn tầm thường hơn cả những người bình thường, hoàn toàn không thích hơp tu luyện.

    - Gia gia của ta mặc dù không mạnh như ngươi, nhưng ít nhất, cũng là một tướng quân trên chiến trường, đã đạt đến đỉnh Nguyên Quan, là cao thủ sắp đột phá đến cảnh giới thứ năm.

    - Gia gia rất thương ta, thậm chí có chút nuông chiều, nhưng tuyệt đối không bao giờ nói dối, nói phóng đại!

    - Gia gia nói ta rất thích hợp để tu luyện, như thế, nhất định là như thế!

    - Chỉ là trong thế tục, không có nguồn tài nguyên tốt như thế cung cấp cho ta.

    - Mấy năm trước, gia gia không nỡ rời xa ta, vẫn luôn giữ ta bên người

    - Ta lớn lên tòng quân, mấy thúc thúc, bá bá đều nói ta là thiên tài tu luyện hiếm có.

    - Nếu không phải lần này xảy ra chuyện, nhất định gia gia sẽ không đưa ta ra ngoài.

    - Nhưng gia gia nói, lấy thiên tư của ta, dù giờ bắt đầu tu luyện, tương lai thành tưu nhất định sẽ không kém!

    Sở Mặc bình tĩnh nói.

    Ma Quân cười lạnh:

    - Chuyện đấy thì có liên quan gì đến ta?

    - Đương nhiên là có liên quan!

    Sở Mặc nhìn Ma Quân:

    - Ngươi là người xấu, người xấu làm việc, đương nhiên không từ thủ đoạn, ngươi muốn thu ta làm đồ đệ, nhất định không muốn biến cố lan tràn, cho nên, nhất định là ngươi, ngươi đã động tay động chân lên người ta.

    - Nếu không, cái lão già Thất trưởng lão vong ân phụ nghĩa kia, tuyệt đối không dám nói trước mặt mọi người, ta kinh mạch bế tắc, thiên tư ngu muôi, không thích hợp tu luyện!

    Ma Quân bĩu môi, châm chọc nói:

    - Ngươi đánh giá tên Thất trưởng lão chó má đúng rồi đấy.

    Sở Mặc nói:

    - Tuy rằng, ta không có chứng cớ, để chứng minh ngươi động chân động tay trên người ta, nhưng ta tin trực giác và phán đoán của ta!

    Ma Quân hừ lạnh một tiếng, không phủ nhận, cười lạnh nói:

    - Rồi thì sao?

    - Không sao cả, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, ta không có ngu ngốc như thế!

    Sở Mặc nói:

    - Hơn nữa, ta không có ý trách ngươi, ngươi tính kế ta, ta cầu xin ngươi giúp ta một việc, như thế, cũng coi là công bằng đúng không.

    - Công bằng?

    Trên thế gian này, làm gì có hai chữ công bằng?

    Chỉ có kẻ yếu đuối, mới suốt ngày nhai đi nhai lại hai chữ công bằng!

    Ma Quân cười lạnh nói.

    - Đúng, ta biết, vì thế, ta chỉ có thể dùng tính mạng của bản thân, cầu xin một chút công bằng!

    Sở Mặc xong, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Ma Quân.

    Ma Quân trầm mặc một hồi, bỗng nhiên nói:

    - Ngươi muốn cầu ta, đi bảo hộ gia gia của ngươi?

    - Sao ngươi biết?

    Sở Mặc kinh ngạc, vẻ mặt hết sức kinh hãi nhìn Ma Quân.

    - Ngươi không ngu chẳng lẽ ta ngốc?

    Ma Quân có chút phát điên, cả giận nói:

    - Thất trưởng lão chó má kia là bạn cố tri của gia gia người ở chỗ nào chứ?

    - Rõ ràng là nợ gia gia người một nhân tình lớn không thể nói ra, nếu như ta đoán không nhầm, thậm chí trên tay gia gia người, còn có cái thóp nào đó của hắn chẳng rực rỡ vẻ vang cho mấy.

    - Nếu không, sao lão ta lại đưa cho gia gia ngươi tấm lệnh bài của Trường Sinh Thiên cơ chứ?

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 11: Áp chế ma quân (2)

    Chương 11: Áp chế ma quân (2)

    - Nếu không sau khi thấy ngươi, sao lại muốn giết ngươi luôn?

    - Nhất định lão ta cho rằng gia gia ngươi nói cho ngươi biết mấy chuyện đồi bại không quang minh kia rồi!

    - Hừ, cũng tại biểu tình quá mức tự tin của ngươi dọa hắn.

    - Nhưng sau đó, hắn thăm dò, thấy ngươi không biết chuyện gì, mới cho thằng ranh con đệ tử thân truyền thủ đoạn độc ác đối phó với ngươi.

    - Bằng không, tùy tiện tìm một đệ tử ưu tú tuổi tác tương đương với ngươi, thì đã đánh ngươi chết từ lâu rồi!

    - Chính vì ngươi không biết sự tình, hoặc tạm thời lão ta không truy giết ngươi, nhưng gia gia ngươi... nhất định lão ta sẽ không bỏ qua!

    - Đoán mấy việc này, khó lắm sao?

    Ma Quân nói liền một hơi, sau đó cười lạnh nói:

    - Nhưng mấy loại chuyện thối tha thế này, có liên quan gì tới ta?

    - Lão ta giết gia gia ngươi rồi, đợi ngươi mạnh mẽ, tìm lão ta báo thù là được!

    - Ngươi rút xương nhổ gân, phanh thây xé xác hay là vứt vào chảo dầu chiên...

    đều tùy ngươi!

    Sở Mặc có chút kinh ngạc nhìn Ma Quân, với kiểu logic của tên xấu xa này, đúng thật là hết chỗ nói.

    - Nếu giờ có cơ hội đi cứu gia gia ta, tại sao phải đợi lão ta giết?

    Sở Mặc nổi giận.

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Ngươi có cái năng lực đó sao?

    - Ta không có, cho nên ta mới xin cầu ngươi!

    - Ta không đồng ý!

    - Vậy ta đi chết!

    Ầm!

    Tảng đá cao cỡ một người bên cạnh, bị Ma Quân tức giận một bạt tay vỡ vụn.

    Sau đó tức giận nhìn Sở Mặc:

    - Gia gia của gươi kêu Phàn Vô Địch, ngươi tên Sở Mặc, mười phần thì có đến tám chín phần không phải thân gia gia của ngươi, ngươi quản nhiều thế làm gì?

    - Đúng vậy, ta là cô nhi được nhận nuôi, nhưng gia gia nuôi nấng ta trưởng thành, không có gia gia, không có ta!

    Sở Mặc không khoan nhượng nó:

    - Ngươi không có nhân tính, không có tình cảm, chẳng nhẽ người khác không được có hay sao?

    - Ngươi có thì ngươi đi cứu!

    Ta không đi!

    - Ta không đi cứu được, nhưng ta có thể đi chết, cho ngươi không có đồ đệ!

    - A a a a!

    Ầm!

    Ầm!

    Ầm!

    Hoa cỏ cây cối xung quanh trong phạm vi một dặm gặp tai ương, tất cả đều bị cơn giận Ma Quân biến thành một vùng đất khô cằn.

    Sau đấy căm tức nhìn Sở Mặc, nghiến răng nghiến lợi mà nói:

    - Ma Quân ta đường đường... cho dù.... hừ, cả đời này, hoành hành vô kỵ, chưa từng có ai dám uy hiếp ta như thế, cũng chưa từng có ai dám hỗn xược với ta như ngươi!

    Sở Mặc bị luồng khí kinh khủng tản ra từ trên người Ma Quân trấn áp, đến nỗi không thở nôi, nhưng vẫn nói:

    - Ai bảo ngươi muốn nhận ta làm đồ đệ?

    - Ngươi là tên khốn khiếp!

    Ma Quân cả giận nói.

    - Ngươi cũng chẳng phải người tốt đẹp gì.

    Sở Mặc cười lạnh.

    Ma Quân mặt không nói gì, y phát hiện, thằng nhóc này có thể dằn vặt, có thể dễ dàng giết hắn.

    Nhưng muốn hắn khuất phục, tựa hồ như không thể!

    Hơn nữa tuyệt đối không được tranh luận gì với hắn, bằng không, nhất định tức chết đi được.

    Một thiếu niên mười mấy tuổi, chịu đả kích lớn như thế, mà trong khoảng thời gian ngắn như vậy có thể bình tĩnh lại.

    Không nói những lời cay độc trước mặt kích thích đối phương——

    Đặc biệt là Sở Mặc rất rõ, nếu hắn nói ngay lúc đấy, đám người Trường Sinh Thiên giở trò, y sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

    Nhưng hắn không nói bất cứ điều gì!

    Điều này đã chứng minh rõ ràng, đây là một thiếu niên nội tâm hùng mạnh, hơn nữa còn kiêu ngạo đến tận xương cốt!

    Nhưng cũng cực kỳ coi trọng tình thân.

    Bản thân bị dày vò đến sống dở chết dở cũng không thèm mở miệng cầu xin một cau, nhưng vì gia gia, lại không từ thủ đoạn uy hiếp đe dọa...

    Thể loại không chút e lệ kia.

    Đúng thật là yêu nghiệt!

    Đời này Ma Quân đã thấy qua vô số người, gặp quá nhiều thiếu niên thiên kiêu, thiên tài tuyệt thế.

    Nhưng thiếu niên có tính cách như Sở Mặc, lại là lần đầu tiên y tiếp xúc.

    Không nói đến thực tế thiếu niên này thiên tư trác tuyệt, căn cốt vô cùng tốt, quả thực là thể chất tuyệt hảo để tu luyện.

    Nghĩ như vậy, sự tức giận trong lòng Ma Quân cũng bình ổn đi vài phần.

    Nhưng mặt y vẫn u ám như trước, nhìn Sở Mặc:

    - Được, ta đồng ý, cứu gia gia ngươi một lần!

    Không phải vấn đề một lần hai lần, ngươi phải dọa cho Thất trưởng lão kinh sợ, nhưng không được giết lão, để cho lão sống mà không dám đi tìm gây phiền phức cho gia gia của ta!

    Sở Mặc nhìn Ma Quân, trong đôi mắt trong trẻo ấy, lần đầu tiên, thoáng qua một tia sát ý mãnh liệt:

    - Lão già ấy... sẽ có một ngày, chính tay ta xé cái mặt nạ dối trá ấy xuống, chính tay ta sẽ giết hắn!

    - Hừ, được một tấc lại muốn tiến một thước.

    Ma Quân hừ một tiếng, trong lòng lại càng tán thưởng Sở Mặc hơn.

    Quả đúng là một tên kiêu ngạo!

    Sở Mặc cuối cùng cũng thở ra một hơi.

    Lúc này, Ma Quân bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thoáng qua trên bầu trời, cười lạnh nói:

    - Thật đúng là nôn nóng!

    - Như thế nào?

    Sở Mặc lúc này đứng lên, lo lắng nhìn Ma Quân.

    Ma Quân cười lạnh nói:

    - Cái tên Thất trưởng lão chó má kia, đang vội vã đi giết gia gia của ngươi rồi.

    - Vậy chúng ta còn tại chờ cái gì?

    Sở Mặc nói.

    Ma Quân ngồi tự tại nơi đó, lấy bầu rượu ra, uống một ngụm, dưới ánh lửa cháy bập bùng, khuôn mặt y tái nhợt, thản nhiên nói:

    - Vội cái gì?

    Chỉ là một tên trưởng lão nhãi nhép Trường Sinh Thiên, cho hắn đi trước một đêm, thì làm được gì?

    - Ngươi...

    Trong lòng Sở Mặc lo lắng, phẫn nộ nói:

    - Ngươi vừa mới hứa ta!

    - Ngươi ngồi xuống cho ta!

    Ma Quân đột nhiên giận dữ, chỉ vào Sở Mặc mắng:

    - Ranh con, bản tôn đã nhịn ngươi thật lâu!

    Bản tôn bình sinh, chưa bao giờ bị người ép buộc như thế này đâu, ngươi là người thứ nhất!

    - Nếu đã hứa với ngươi, bản tôn nói được nhất định sẽ làm được

    - Ngươi coi bản tôn như mấy tên tiểu nhân trên Trường Sinh Thiên không giữ chữ tín?

    Sở Mặc bị hoảng sợ, ngồi ở chỗ kia, nhỏ giọng lẩm bẩm nói:

    - Người xấu có cái danh dự gì đáng nói?

    ...

    Ma Quân hầm hừ, không để ý tới hắn.

    Nhưng lúc sau khi nghỉ ngơi, Ma Quân đứng dậy, mặt không chút thay đổi, âm thầm vác Sở Mặc lên, vèo một cái bay lên trời cao.

    Có thể muốn giáo huấn Sở Mặc, lần này, Ma Quân không dùng tràng khí bảo hộ hắn.

    Trên trời cao, nhiệt độ không khí cực thấp, thậm chí có thể nói là cực kỳ giá rét!

    Nhiệt độ thấp đến mức trong nháy mắt có thể đóng một tầng băng trên người Sở Mặc, Sở Mặc bị đông cứng đến gần chết.

    Nhưng cắn chặt răng chịu đựng, cho dù toàn thân bị lạnh cứng đờ, cảm giác máu sắp đông cứng lại, cũng không há miệng kêu một tiếng.

    Qua một lát, cảm giác thân thể dần dần ấm lên.

    Sở Mặc biết, hắn lại thắng rồi.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 12: Vô sỉ (1)

    Chương 12: Vô sỉ (1)

    Nhưng trong lòng đủ mọi cảm xúc, thậm chí cho đến giờ, hắn vẫn nhận định rằng, Ma Quân là một người xấu.

    Có người tốt nào như y không chứ?

    Nhưng so với đám người trên Trường Sinh Thiên, Sở Mặc lại tình nguyện bái Ma Quân làm thầy.

    Dù sao, Ma Quân xấu xa, cũng chỉ là ngoài mặt.

    Thủ đoạn tàn nhẫn, tính cách mạnh mẽ, không che giấu bất cứ điều gì.

    Nhưng Trường Sinh Thiên xưng danh môn chính phái, bề ngoài đạo mạo.

    Thực tế xấu xa tận trong xương cốt.

    Từ lúc Thất trưởng lão nhìn thấy hắn lần đầu tiên đã có sát ý với hắn.

    Nhưng biểu hiện hiên ngang lẫm liệt lại như cự tuyệt Sở Mặc bái nhập Trường Sinh Thiên, hoàn toàn là suy nghĩ cho thanh danh của Trường Sinh Thiên.

    Lại âm thầm để đồ đệ vốn sớm đã bước vào Nguyên Quan, để đối phó Sở Mặc.

    Phần tâm cơ và thủ đoạn này quả nhiên là tàn nhẫn đến cực điểm.

    Mà đệ tử thân truyền Thất trưởng lão mới chỉ có bảy tám tuổi, còn nhỏ vậy mà đã thâm trầm đáng sợ.

    Quả nhiên sư phụ thế nào thì có đồ đệ như thế.

    Nếu không phải mình mạng lớn, e lúc này đã bỏ mạng ở Trường Sinh Thiên!

    Ngẫm lại sự sùng bái và khát khao với Trường Sinh Thiên trước đây, Sở Mặc thật sự muốn hung hăng tự vả.

    So sánh ra, sự cười nhạo và châm chọc ở Trường Sinh Thiên với hắn mà nói, thật sự không coi vào đâu.

    Để cho Sở Mặc cảm thấy thẹn và không thể tiếp nhận, chính là sự tín nhiệm lúc trước của hắn về Trường Sinh Thiên!

    Chỉ có điều hiện giờ, phân tín nhiệm kia đã chết.

    Sau này, Sở Mặc thề, tuyệt sẽ không còn khờ dại, tuyệt không dễ tin bất cứ kẻ nào!

    Ma Quân vẫn trừng mắt, nhìn qua rất xấu, nhưng lời của hắn rất đúng.

    - Người trong danh môn chính phái không nhất định đều là người tốt!

    Bọn họ hư hỏng, chủ ý ác độc, thủ đoạn âm hiểm, thậm chí còn độc ác hơn cả tà phái!

    ......

    Ngàn dặm, với Sở Mặc mà nói đúng là quãng đường gian nan.

    Nhưng với Ma Quân lại rất dễ dàng.

    Sở Mặc vẫn bị Ma Quân dẫn theo bay trên trời, trong lòng cũng ở âm thầm thề: Một ngày nào đó, ta cũng sẽ cường đại như vậy!

    Một ngày nào đó, ta sẽ dựa vào thực lực của ta, bảo hộ gia gia của ta!

    Đám người từng khinh thường ta, lừa ta, hại người, các ngươi hãy nhớ ta, ta sẽ trở lại!

    Ma Quân cũng không lừa Sở Mặc, gần nửa ngày đã đuổi theo Thất trưởng lão.

    Nhưng cách rất xa, hoàn toàn không làm Thất trưởng lão chú ý.

    Từ điểm này, Sở Mặc có thể cảm giác được Ma Quân mạnh hơn Thất trưởng lão rất nhiều!

    Tuy nhiên khiến hắn kỳ quái là thân thể của Ma Quân dường như không được tốt, thường xuyên ho khan dữ dội.

    Hỏi thì y không để ý tới, điều này khiến Sở Mặc có chút buồn bực.

    - Sao chúng ta không dứt khoát vượt qua hắn, nói trước với ông nội ta sẽ tốt hơn sao?

    Sở Mặc nói.

    - Ngươi biết cái gì?

    Ngươi cho là bằng mấy lời nói của mình, gia gia của ngươi sẽ tin sao?

    Ma Quân lạnh lùng nói.

    Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, yên lặng gật đầu, không cãi cọ gì nữa.

    Bởi vì Ma Quân nói rất đúng, nếu hắn cứ thế trở về, ông nội chẳng những không tin tưởng hắn, thậm chí còn nghi ngờ hắn chưa từng đi Trường Sinh Thiên.

    Cứ như vậy, Ma Quân dẫn theo Sở Mặc đi theo Thất trưởng lão.

    Chỗ đến là Đại Hạ Quốc đô —— Viêm Hoàng Thành!

    Sở Mặc thân ở trời cao, khi thấy tòa thành cổ nguy nga hùng tráng hiện ra trong tầm mắt, Sở Mặc vẫn có phần kích động.

    Trong lòng mặc niệm: Viêm Hoàng Thành, ta lại đã trở lại!

    Chỉ có điều, ta không ngờ mình sẽ trở về bằng cách này.

    Vốn ta cho rằng mình học thành công, phong cảnh trở về.

    Đáng tiếc lý tưởng thì tốt đẹp, sự thật luôn tàn khốc.

    Tuy nhiên Sở Mặc cũng không kịp cảm thán, bởi vì hắn thấy Thất trưởng lão trực tiếp đi vào Viêm Hoàng Thành.

    Ma Quân lúc này cũng không nói thêm gì, đi theo Thất trưởng lão, trực tiếp tiến vào trong Viêm Hoàng Thành.

    Lúc này đã là nửa đêm, không trung có trăng non hình lưỡi liềm ảm đạm vô quang, còn bị chỗ bị đám mây che khuất.

    Cả tòa Viêm Hoàng Thành đều bao phủ trong bóng đêm.

    Sở Mặc vốn tưởng Thất trưởng lão không biết nhà mình ở đâu, còn phải tìm một lúc, nhưng không ngờ Thất trưởng lão quen đường đi thẳng đến Phàn phủ!

    Không kìm nổi cả giận nói:

    - Không thể ngờ hắn vong ân phụ nghĩa vô sỉ như thế, đến giờ vẫn luôn âm thầm theo dõi ông nội ta!

    Ma Quân hừ một tiếng, cười lạnh nói:

    - Đây là chỗ đáng ghê tởm của đám vô sỉ kia, nếu lo chuyện bại lộ, vì sao không sớm giết người?

    Còn cố tình tỏ vẻ đạo mạo làm người ta khinh thường.

    Sở Mặc giận dữ, nói:

    - Ngươi sẽ đối đãi ân nhân cứu mạng của mình như vậy hay sao?

    - Ta chỉ là luận sự thôi, bản tôn cũng không cần ân nhân cứu mạng gì.

    Ma Quân cười lạnh nói.

    Sở Mặc ngậm miệng lại, không muốn nói thêm gì nữa.

    Lúc này, Ma Quân cũng dẫn theo Sở Mặc vào Phàn phủ.

    Không có cho Sở Mặc cơ hội cảm thán, Ma Quân mang Sở Mặc bay lên nóc phòng ông nội.

    Dù không thích Ma Quân, nhưng Sở Mặc không thể không thừa nhận, người xấu này thật có bản lĩnh.

    Bởi vì Thất trưởng lão bên dưới hoàn toàn không cảm thấy chút dị thường nào.

    Lúc này, một đoạn đối thoại từ trong phòng truyền ra.

    - Ngươi là ai?

    Đêm hôm khuya khoắt, xông đến nhà ta làm gì?

    Một âm thanh già nua chợt vang lên.

    Ông nội...

    Nước mắt của Sở Mặc thiếu chút nữa tràn mi.

    Thanh âm này hắn đã quá quen thuộc, đúng là gia gia của hắn, Đại Hạ tướng quân Phàn Vô Địch!

    - Hắc, Phàn tướng quân thật sự là quý nhân hay quên, ngươi nhìn kỹ một chút, ta là ai?

    Giọng của Thất trưởng lão truyền ra.

    - Ngươi là...

    Thanh âm của Phàn Vô Địch có phần chần chừ, sau đó ngạc nhiên vui mừng nói:

    - Ta nhớ ra rồi, ngươi là Triệu Hồng Chí...

    Ha ha, hóa ra là tiểu tử ngươi, a, rất xin lỗi, rất xin lỗi, lão phu có chút thất thố, thấy cố nhân vui mừng quá nên đã quên ngươi là Thất trưởng lão Trường Sinh Thiên, đã là đại nhân vật!

    Sở Mặc ở trên nóc nhà, nghe mà đau lòng, ông nội không nhận ra chỗ dị thường của Triệu Hồng Chí, còn tưởng hắn là người tốt.

    - Hắc, ở trước mặt Phàn lão tướng quân ta cũng không dám xưng là đại nhân vật gì.

    Thất trưởng lão lần này tới để giết Phàn Vô Địch, bởi vậy cũng lười có lệ, giọng nói cũng bất âm bất dương.

    Phàn Vô Địch có kinh nghiệm sa trường, đánh đấm cả đời, người như thế, nói hắn là vũ phu cũng không phải không thể.

    Nhưng nói hắn ngu ngốc thì hoàn toàn sai lầm.

    Có thể làm Thường Thắng tướng quân trên chiến trường, chỉ dựa vào vũ dũng nhất định là không đủ.

    Ông cụ cũng nghe ra giọng trào phúng của Thất trưởng lão, lập tức nghi ngờ nói:

    - Thất trưởng lão, ngài là đại nhân vật Trường Sinh Thiên, lão phu chỉ là kẻ vũ phu thế tục, những năm gần đây, chưa bao giờ từng tiết lộ nửa phần, không biết có chỗ nào đắc tội Thất trưởng lão ngài?

    Kính xin chỉ rõ.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 13: Vô sỉ (2)

    Chương 13: Vô sỉ (2)

    Ông cụ tính tình nóng nảy, chẳng muốn che dấu chuyện gì.

    Chuyện năm đó, hắn cứu Triệu Hồng Chí, là Triệu Hồng Chí nợ hắn nhân tình.

    Cũng không phải là Phàn Vô Địch hắn nợ Triệu Hồng Chí!

    Tuy nói những năm gần đây, Triệu Hồng Chí thường để đệ tử Trường Sinh Thiên tới đưa lễ vật, nhưng lão gia tử cũng không quá mức để ý.

    Có ơn tất báo, chẳng lẽ không đúng sao?

    Cho dù Triệu Hồng Chí không cho người tặng quà, lão gia tử cũng không có ý trách tội y.

    Bởi vì Phàn Vô Địch chính là người đơn giản, thẳng tính như vậy, chưa bao giờ so đo tiểu tiết.

    Nhưng vào lúc êm đẹp này, nửa đêm đến nhà, âm thanh nói chuyện cũng kỳ quặc là vì sao?

    - Đến giờ ngươi còn giả bộ hồ đồ?

    Thất trưởng lão cười lạnh nói:

    - Phàn Vô Địch, vốn ta còn tưởng ngươi là một kẻ tuân thủ quy củ, những năm gần đây, vẫn giữ kín bí mật năm đó.

    - Ta đối với ngươi cũng coi như lễ ngộ có gia, thường xuyên đưa nguyên dược cho ngươi điều dưỡng thân thể.

    - Nhưng không ngờ ngươi vì tôn tử của mình, bảo hắn mang theo tín vật ta cho ngươi đến Trường Sinh Thiên áp chế ta.

    - Phàn Vô Địch, ngươi thật sự coi... một kẻ phàm phu tục tử như ngươi có tư cách áp chế ta sao?

    Lão gia tử ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn Thất trưởng lão.

    Có chút nghẹn họng nhìn Thất trưởng lão, ông kinh ngạc nói:

    - Ngươi nói cái gì?

    Cháu của ta?

    Mặc nhi?

    Ngươi đã gặp được nó?

    Đây là chuyện không có khả năng?

    Trong mắt lão gia tử, Sở Mặc muốn tới Trường Sinh Thiên cũng phải mất một năm nữa.

    Chẳng lẽ nói, cháu của mình biết bay sao?

    Thất trưởng lão cười lạnh nói:

    - Giờ còn giả bộ hồ đồ sao?

    Ngươi dám nói, tôn tử của ngươi tới Trường Sinh Thiên không phải do ngươi sai khiến hay sao?

    Phàn Vô Địch tỉnh táo lại, nhìn Thất trưởng lão, chậm rãi ngồi xuống ghế Thái sư, khí thế tích lũy nhiều năm trên chiến trường đột nhiên bùng phát ra, lạnh lùng nhìn Thất trưởng lão.

    - Đúng vậy, cháu của ta Sở Mặc, là ta bảo nó tới đó.

    - Tuy rằng ta không biết vì sao nó tới sớm hơn nửa năm...

    Thậm chí mới một năm đã đến Trường Sinh Thiên.

    - Nhưng cũng không sao.

    - Đứa bé kia, ở trong Viêm Hoàng Thành chọc phải quyền quý, không thể không rời khỏi nơi này.

    - Bởi vì hắn thiên tư trác tuyệt, căn cốt kỳ giai, ta đã nghĩ, để hắn gia nhập môn phái xa lạ thì không bằng bái nhập Trường Sinh Thiên.

    - Vì thế, ta nhớ tới ngươi, để hắn mang theo tín vật ngươi cho ta tới Trường Sinh Thiên, trong nội tâm ta cảm thấy, cho dù Triệu Hồng Chí ngươi không niệm tình cảm năm đó thì cũng nên nể cháu của ta là một tuyệt thế thiên tài...

    - Ha ha ha ha, thật sự là chết cười.

    Cái tên tôn tử kinh mạch bế tắc, tư chất bình thường kia ư?

    Thiên tài?

    Ngươi cho ta là đồ mù hay kẻ ngu?

    Thất tu lão Triệu Hồng Chí không nhịn được cười như điên.

    Trên nóc nhà, Sở Mặc nhìn thoáng qua Ma Quân.

    Ma Quân mặt không cảm xúc.

    Trong phòng, lão gia tử cũng ngây người, hắn nhìn Triệu Hồng Chí cười hô hỬ vẻ mặt khó hiểu:

    - Thế nào?

    Lão phu tuy rằng không phải thần tiên, không có thực lực cường đại nhưng mắt không bị mù!

    - Ta cưng chiều tôn tử, nhưng chưa đến mức nói một kẻ tài trí bình thường thành thiên tài!

    - Hắn gần như chưa được huấn luyện, chỉ học trường quyền trong quân đã tự mình tu luyện đến nguyên khí nhị tầng, sắp bước vào Nguyên Quan cảnh giới.

    - Đứa nhỏ như vậy, chẳng lẽ không đảm đương nổi hai chữ thiên tài?

    - Nói cách khác, ta có mặt dày cũng không bảo hắn đi Trường Sinh Thiên bái sư...

    - Được rồi, ngươi câm mồm đi, tôn tử của ngươi có phải thiên tài không không quan trọng.

    Thất trường lão Triệu Hồng Chí lạnh lùng nói:

    - Hôm nay ta tới không phải tranh luận về điều này!

    Phàn Vô Địch lạnh lùng nhìn Triệu Hồng Chí:

    - Vậy ngươi tới làm gì?

    Giết ta sao?

    - Coi như ngươi còn có chút đầu óc!

    Trên mặt của Triệu Hồng Chí lộ ra vài phần dữ tợn, nói:

    - Nếu ngươi có thể thành thành thật thật, giữ khuôn phép làm tướng quân thế tục của ngươi, ta với ngươi ở hai thế giới thì cũng sẽ không sinh ra sát khí.

    - Nhưng ngươi, đã làm việc không nên làm!

    - Ngươi để tôn tử của ngươi tiến vào Trường Sinh Thiên, còn là một rác rưởi như vậy...

    Được rồi, cho dù hắn không phải rác rưởi!

    - Bởi vì hắn mang theo tín vật của ta đến bái sư, ta mà nhận hắn, nhất định sẽ có người điều tra quan hệ giữa ta và hắn.

    - Như vậy, tất nhiên sẽ tra tới ngươi, cho dù ngươi giữ miệng giữ mồm thì cũng đừng quên, chúng ta là thần tiên!

    - Có quá nhiều thủ đoạn, có thể trong lúc vô tình ngươi lại nói ra sự thật.

    - Đến lúc đó, chuyện ta làm năm đó sẽ không thể tiếp tục giấu diếm.

    - Chuyện kia mà lộ ra, ta đâu còn thể diện lưu lại Trường Sinh Thiên?

    - Thậm chí còn bị người trong thiên hạ đuổi giết!

    - Trường Sinh Thiên bị bôi nhọ thanh danh cũng sẽ không buông tha ta.

    - Bọn họ sẽ tước đoạt vị trí trưởng lão, đuổi ta ra ngoài...

    Mà ta, cũng thân bại danh liệt!

    Triệu Hồng Chí dùng bộ mặt dữ tợn nhìn Phàn Vô Địch:

    - Mà mọi việc đều do ngươi, ỷ vào năm đó ngươi cứu ta, có ân với ta, lại muốn báo ân mà tạo thành!

    - Tự ngươi nói, ngươi có nên chết không?

    Phàn Vô Địch ngồi đó, lưng thẳng, khuôn mặt cũng không có vẻ sợ hãi.

    - Nói với ngươi đó!

    Triệu Hồng Chí dữ tợn quát.

    Phàn Vô Địch phát tiếng cười nhạo, vẻ mặt khinh miệt nhìn Triệu Hồng Chí:

    - Ta còn gì để nói nữa.

    Ngươi chính là một kẻ tiểu nhân vô sỉ vong ân phụ nghĩa!

    - Chuyện ta hối hận nhất là năm đó đã cứu đồ vô sỉ nhà ngươi!

    - Một chuyện căn bản chưa phát sinh, chuyện cũng ít có khả năng xảy ra đã bị ngươi phóng đại đến phải giết người diệt khẩu, loại rác rưởi như ngươi cả đời lão phu hiếm thấy!

    - Thật sự là bội phục sát đất!

    - Nếu lão phu đoán không lầm, tôn tử của ta chắc đã chết trong tay ngươi rồi?

    - Lão phu thật sự có mắt như mù, năm đó cứu cái đồ không bằng cầm thú, còn giữ bí mật cho ngươi nhiều năm như vậy.

    - Lão phu chết trên chiến trường, không chết dưới đao của địch nhân mà ở trong tay đồ vô sỉ nhà ngươi...

    Quả nhiên là tự làm tự chịu!

    - Chỉ đáng thương cho cháu ta, đơn thuần chất phác, thiện lương hiếu thuận, thiên tư trác tuyệt lại chết trong tay đồ súc sinh này!

    Phàn Vô Địch nói xong, gương mặt vẫn như cứng rắn như sắt thép, nhưng không kìm nổi chảy xuống hai hàng nước mắt.

    Sở Mặc trên nóc phòng cũng đau lòng không thôi.

    Hắn thật sự rất muốn hô to một tiếng: Ông nội, cháu ở trong này!

    Cháu còn sống!

    Nhưng lại không thể!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 14: Một cước đạp bay

    Chương 14: Một cước đạp bay

    Muốn hoàn toàn giải quyết tên tiểu nhân Triệu Hồng Chí.

    Muốn hắn đêm không thể say giấc, thường xuyên bị ác mộng làm bừng tỉnh, muốn trong tương lai mình có thể an ổn tu luyện... thì không thể bại lộ hành tung của mình tới lúc đó.

    - Gì mà chuyện ít khả năng xảy ra, ngươi có biết ở Trường Sinh Thiên có bao nhiêu người đang nhìn vào vị trí của ta không?

    - Còn có một việc, ngươi có thể yên tâm, phế vật tôn tử của ngươi tạm thời còn sống, tuy nhiên...

    Ha hả!

    - Chỉ sợ mạng hắn cũng không còn lâu!

    Triệu Hồng Chí nói đến đây thì lộ vẻ đắc ý.

    - Cháu của ngươi chết, dù là rác rưởi kinh mạch bế tắc, nhưng cơ sở lại khá vững chắc!

    - Ta vốn định để tiểu ái đồ đệ của ta kết liễu hắn, nhưng không ngờ tiểu đồ đệ thiên tài tám tuổi của ta cũng đã bước vào Nguyên Quan, nhưng kinh nghiệm thực chiến lại không chịu nổi...

    - Thiếu chút nữa bị tôn tử của ngươi phế bỏ, may mà cháu của ngươi tấm lòng nhân hậu, bao nhiêu cơ hội đều tự bỏ qua!

    - Ha ha ha ha!

    Phàn Vô Địch dùng đôi mắt lạnh như băng nhìn Triệu Hồng Chí nói:

    - Vô sỉ!

    - Hắc, có gì mà vô sỉ?

    Chỉ có thể nói tôn tử của ngươi rất ngu!

    - Lòng dạ đàn bà!

    - Tuy nhiên, tiểu súc sinh kia cũng không tồi, dựa vào nhị tầng nguyên khí có thể khống chế tiểu đồ đệ của ta!

    - Nếu không phải hắn kinh mạch bế tắc, thật đúng là thiên tài!

    Phàn Vô Địch lúc này đã khinh thường giải thích kinh mạch của Sở Mặc cho tới bây giờ vốn không thật sự bế tắc.

    Trên mặt lộ ra nụ cười kiêu ngạo, nói:

    - Cháu của ta vốn là thiên tài!

    - Vậy thì sao?

    Triệu Hồng Chí cười lạnh nói:

    - Còn không phải bị ta âm thầm dùng chút thủ đoạn, đánh một đạo kình lực vào thân thể đồ đệ ta để tính kế?

    - Tiểu đồ đệ của ta cũng không chịu thua kém, phản ứng cực nhanh, một chưởng đập bay tôn tử của ngươi!

    - Hơn nữa, đồ đệ bảo bối của ta dùng huyết sát chưởng!

    - Ha ha, huyết sát chưởng ngươi có nghe nói qua chưa?

    Dính vào người hẳn phải chết, ha ha ha!

    Triệu Hồng Chí cười như điên, gương mặt nho nhã trở nên vặn vẹo.

    - Súc sinh!

    Phàn Vô Địch dùng đôi mắt hổ căm tức nhìn Triệu Hồng Chí.

    Ông cụ đã giận đến tận cùng, trên trán nổi đầy gân xanh.

    Trên nóc nhà, gương mặt Sở Mặc lộ ra vài phần kinh ngạc, tuy nhiên nhanh chóng bình tĩnh trở lại, thậm chí không buồn nhìn Ma Quân.

    Không cần hỏi, khẳng định Ma Quân biết chuyện này!

    Nhưng hắn vẫn chưa nói...

    Vẫn là câu nói kia, bại chính là bại, nếu mình đủ hùng mạnh, cho dù Thất trưởng lão âm thầm hỗ trợ thì sao?

    Mình vẫn có thể đánh bại tên nhỏ âm hiểm giả dối kia!

    Nếu mình có thực lực của Ma Quân, cả Thất trưởng lão cũng chỉ cần một tát chụp chết!

    Nói cho cùng...

    Thực lực của mình chưa đủ!

    Không trách được người khác.

    Sở Mặc lần đầu căm hận thực lực của mình quá yếu.

    Cũng là lần đầu tiên sinh ra ý niệm vô cùng mãnh liệt... muốn trở nên mạnh mẽ hơn.

    Ma Quân nhìn thoáng qua Sở Mặc, thản nhiên nói:

    - Cái huyết sát chưởng chó má kia, ta đã sớm giải cho ngươi!

    Sở Mặc không lên tiếng, nhưng trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua.

    Đoạn đối thoại của hai người, chẳng biết tại sao hoàn toàn không lọt xuống dưới.

    Điều này hiển nhiên lại là thủ đoạn của Ma Quân.

    Trong phòng, gương mặt Triệu Hồng Chí vẫn còn vặn vẹo dữ tợn, trong mắt không ngừng lóe hào quang như cần tìm đủ lý do làm chuyện kế tiếp cần làm.

    Tự tay đâm ân nhân cứu mạng!

    Loại chuyện này, chỉ cần lương tâm chưa bị chó ăn, dù chỉ còn một chút cũng rất khó hạ thủ.

    Phàn Vô Địch dùng vẻ mặt trào phúng nhìn Triệu Hồng Chí:

    - Đồ súc sinh vong ân phụ nghĩa lòng lang dạ sói kia, giết người bịt miệng còn cần tìm lý do chó má gì nữa?

    - Biết cháu của ta còn sống, ta rất an ủi!

    - Ngươi yên tâm, cháu của ta mệnh lớn, nó sẽ không chết!

    - Hôm nay ngươi giết ta, một ngày kia, cháu của ta tất nhiên sẽ giết Trường Sinh Thiên, tự tay chặt đầu của ngươi báo thù cho ta!

    - Đến đây đi súc sinh, đến giết ân nhân cứu mạng của ngươi đi!

    Ông cụ nói xong, đứng dậy, một đôi mắt hổ tỏa hào quang nhìn Triệu Hồng Chí.

    - Lão phu phải tận mắt nhìn ngươi động thủ!

    - Động thủ đi!

    - Ngươi còn do dự gì nữa?

    - Loại người như ngươi, lương tâm đã sớm đã bị chó ăn, đâu cần áy náy vì chuyện tự tay đâm ân nhân chứ?

    Phàn Vô Địch tính tình cương liệt, dù cảnh giới thấp hơn Triệu Hồng Chí rất nhiều nhưng khí thế này thì mười Triệu Hồng Chí cũng không sinh ra được!

    Biết rõ tối nay hẳn phải chết, nhưng hoàn toàn không hề sợ hãi.

    Từ đầu đến cuối, dùng khí thế hoàn toàn nghiền ép Triệu Hồng Chí.

    - Được, lão già kia, ngươi dám nói xấu một trưởng lão quyền cao chức trọng của Trường Sinh Thiên sao?

    - Ngươi đáng chết!

    Triệu Hồng Chí giận quát một tiếng, giơ tay lên đánh tới Phàn Vô Địch.

    Một chưởng này, Triệu Hồng Chí trực tiếp dùng toàn lực, cho dù là một tảng đá lớn cũng có thể bị hắn dễ dàng chém thành hai khúc!

    Đầu người có cứng cũng không thể bằng tảng đá được.

    Mắt nhìn Phàn Vô Địch sẽ chết trong tay đồ vô sỉ kia.

    Cười khúc khích!

    Một tiếng cười khẽ truyền tới.

    Tiếng cười khẽ, tuy là đang cười nhưng lại lạnh như băng!

    Bàn tay Triệu Hồng Chí bổ về phía Phàn Vô Địch, khó khăn dừng ở chỗ cách mi tâm ba tấc.

    Trong mắt hắn chợt lộ ra vẻ kinh hãi vô tận.

    Một giọt mồ hôi rơi từ trên trán của Triệu Hồng Chí, rớt xuống giữa không trung, không ngờ cũng quỷ dị đậu lại ở đây.

    Thời gian, trực tiếp đọng lại trong thời khắc này.

    Một thân ảnh màu đen, vô cùng đột ngột hiện ra trong phòng.

    Mắt Triệu Hồng Chí lộ vẻ sợ hãi, bởi vì hắn biết mình đã gặp được cao thủ khó lường!

    Hắn không khỏi nhìn Phàn Vô Địch, nếu là có thể mở miệng, hắn nhất định sẽ chửi ầm lên Phàn Vô Địch là kẻ lừa đảo!

    Trong nhà lại che giấu một cường nhân khủng bố như thế!

    Cả lão gia tử Phàn Vô Địch cũng không cử động, thấy trong phòng có thêm một người áo đen cũng lộ vẻ kinh ngạc.

    Bởi vì, ông không biết người này!

    Người áo đen kia dĩ nhiên là Ma Quân, hắn đi tới trước Triệu Hồng Chí, không nói hai lời, đưa tay tát hai cái!

    BA!

    BA!

    Âm thanh trong trẻo truyền đi rất xa vào màn đêm yên tĩnh.

    - Bản tôn vẫn cảm thấy, mình vốn là một người xấu!

    - Lòng lang dạ sói!

    - Làm nhiều việc ác!

    - Mạnh mẽ hống hách!

    - Đến khi gặp ngươi, bản tôn phát hiện, so với ngươi thì bản tôn vẫn còn là đại thiện nhân!

    Ở trên lặng lẽ xốc lên một khối ngói, Sở Mặc rình coi tình hình trong phòng suýt nữa ngã xuống.

    Thầm nghĩ: Ngươi là đại thiện nhân?

    Tuy rằng mạnh hơn ngụy quân tử Triệu Hồng Chí, nhưng ngươi vẫn là một người xấu!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 15: Bái sư ma quân (1)

    Chương 15: Bái sư ma quân (1)

    Ma Quân không để lại dấu vết nhìn lướt lên đỉnh, sau đó nhìn Triệu Hồng Chí thân không thể động miệng không thể nói kia, giơ tay lên hung hăng thêm một cái tát, lại thêm một tát, thiếu chút nữa đánh nát mặt Triệu Hồng Chí.

    Tức tối mấy ngày nay ở cùng Sở Mặc đã được giải phóng phần nào.

    - Bản tôn chưa từng gặp cái đồ nào không biết xấu hổ như ngươi!

    BA!

    Lại một cái tát.

    - Ba chữ ngụy quân tử dùng cho ngươi cũng ô uế hai chữ quân tử kia.

    BA!

    - Cho dù là ngụy...

    Tốt xấu gì cũng phải có mặt quân tử.

    - Mà ngươi?

    BA!

    - Ngươi chính là rác rưởi!

    - Cha mẹ của ngươi là giống gì vậy?

    Sao có thể sinh ra cái thứ như ngươi?

    - Lúc trước sao không bóp chết ngươi đi?

    BA!

    - Loại người rác rưởi như ngươi tồn tại đúng là phá hoại thanh danh cả nhà ngươi!

    Ba ba ba!

    Lại thêm mấy cái tát liên hoàn.

    Hai má Triệu Hồng Chí đã hoàn toàn bị nát.

    Răng trong miệng tán loạn, lộn xộn, phỏng chừng không còn cái nào hoàn hảo.

    Thủ đoạn của Ma Quân cực kỳ đáng sợ, dưới tình huống bình thường, mấy cái tát này tuy không quất chết nhưng cũng khiến làm người ta muốn chết ngất đi.

    Nhưng thần trí Triệu Hồng Chí vô cùng tỉnh táo, ánh mắt vẻ mặt cũng khá phong phú.

    Từ lúc mới bắt đầu khiếp sợ, sợ hãi, sau đó cầu xin, cho đến tuyệt vọng.

    Sở Mặc ở trên nóc nhà thấy rất rõ ràng, trong lòng vui sướng, hận không thể tự tay tát tên Triệu Hồng Chí nọ.

    Trong phòng, lão gia tử Phàn Vô Địch khó hiểu về vị khách không mời mà đến này, nhưng trong mắt cũng lộ vẻ vui sướng tràn trề.

    Nếu có thể nói chuyện, ông sẽ lớn tiếng trầm trồ khen ngợi!

    Bữa tiệc tát này đúng là quá sung sướng!

    Đại khoái nhân tâm!

    Ma Quân cứ đứng đó tát cũng giúp Sở Mặc trút giận đáng kể.

    Con ngươi lạnh lẽo nhìn Triệu Hồng Chí nói:

    - Đồ súc sinh, vốn nên một chưởng đập chết ngươi là xong việc, nhưng ta sợ dơ tay mình!

    Bên kia lòng Triệu Hồng Chí như có mười ngàn nguyên thú chạy chồm qua, kêu rên không ngừng: Ngài đã sợ dơ tay mình thì cần gì tặng ta tiệc tát này.

    Tuy nhiên hắn cũng nhận ra đối phương không muốn giết hắn, trong lòng lập tức dâng lên hy vọng sống sót.

    Chỉ cần có thể sống thì còn có hy vọng!

    Tuy nhiên ngay lập tức, Ma Quân dội cho hắn gáo nước lạnh.

    - Ta không giết ngươi, nhưng chuyện xấu xa hôm nay, cả vụ bê bối của ngươi, ta đều hiểu rõ!

    - Người này, là ta bảo kê!

    - Nếu ông ta có xảy ra chuyện gì...

    - Cho dù là chết trên chiến trường, ta cũng sẽ tới Trường Sinh Thiên bắt ngươi, khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!

    - Sẽ loan truyền vụ bê bối của ngươi, khiến người trong thiên hạ biết trưởng lão của Trường Sinh Thiên là đồ chó má!

    - Nếu ngươi không tin, cứ việc thử!

    - Hiện tại, cút cho ta!

    Nói xong, Ma Quân dùng một cước đá vào mông của Triệu Hồng Chí, trực tiếp theo cửa số phòng bay ra ngoài.

    Rầm!

    Cánh cửa sổ được làm từ gỗ hoa lê rắn chắc như vậy bị Triệu Hồng Chí ngã xuyên qua làm cho vỡ nát.

    Ngay cả vị tướng quân giết người không chớp mắt trên chiến trường như Phàn Vô Địch cũng không nhịn được hơi hơi nhíu mi.

    Thấy đau thay cho Triệu Hồng Chí.

    Mà Triệu Hồng Chí hiện tại đã không còn cảm thấy đau đớn gì nữa rồi.

    Y bị Ma Quân đạp cho một cái bay vút lên trời, bay thẳng một mạch ra khỏi Viêm Hoàng Thành.

    Đúng, chính là bay.

    Sau đó ngã rầm xuống một nơi cách thành hơn mười dặm, cú ngã này khiến ba hồn bảy vía của y bay đi một nửa.

    Cũng may mà Ma Quân đã đáp ứng với Sở Mặc sẽ không giết y, bằng không cú này cũng đủ khiến y chết mấy lần rồi.

    Giờ phút này, Triệu Hồng Chí cũng chỉ sót lại nửa cái mạng.

    Không biết qua bao lâu, Triệu Hồng Chí từ từ tỉnh lại, không biết toàn thân đã gãy bao nhiêu cái xương.

    Chỉ hơi cử động một chút đã thấy đau đớn muôn phần.

    Y cố nén đau.

    Há miệng liền phun ra ngụm máu tươi lớn bên trong còn xen lẫn vài cái răng nanh.

    Còn phần lớn đã sớm bị y nuốt vào bụng.

    Triệu Hồng Chí run rẩy, lấy ra từ trên người mấy hạt đan dược nuốt xuống, người ít nhiều cũng khôi phục được chút nguyên khí.

    Sau một lát, y mới run rẩy kiểm tra mấy chỗ gãy xương trên người.

    Vẻ sợ hãi trong mắt hiện tại chẳng những không tán đi mà còn càng thêm mãnh liệt.

    - Trên đời này... tại sao lại có cao thủ đáng sợ như thế?

    Triệu Hồng Chí hoàn toàn bị dọa bể mật, giờ phút này ngay cả một ý niệm trả thù y cũng không có.

    Sức mạnh của đối phương đã hoàn toàn vượt ra khỏi nhận thức của y.

    Cho dù có là chưởng môn của Trường Sinh Thiên, hay mấy lão tổ thuộc bậc cao thủ, tu luyện thêm một hai trăm năm nữa cũng không có năng lực như thế.

    Nhìn về hướng Viêm Hoàng Thành, khóe miệng Triệu Hồng Chí giật giật liên hồi.

    Sau một lúc lâu, trong lòng y mới hơi bình tĩnh một chút.

    Dựa vào dược lực của Trường Sinh Thiên đan, cộng thêm thể chất vốn rất tốt.

    Lại nghỉ ngơi thêm một lúc, y chật vật bò dậy, nghiêng ngả lảo đảo hướng phương xa đi đến.

    Y hiện tại không dám dừng ở chỗ này.

    Trong đầu chỉ còn một ý niệm duy nhất, nhanh chóng rời khỏi địa phương khủng bố này, tránh xa cái người khủng bố kia.

    Trừ điều này, y không cầu gì khác.

    Tại Viêm Hoàng Thành

    Phàn phủ

    Trong phòng lão tướng quân Phàn Vô Địch

    Lão gia tử rốt cục khôi phục tự do, trước tiên ôm quyền hướng về phía Ma Quân:

    - Đại ân không lời nào có thể nói hết, trước cho lão phu đa tạ ơn cứu mạng của ân công.

    Ma Quân thản nhiên nhìn thoáng qua lão tướng quân:

    - Ta làm không phải vì ngươi, muốn tạ ơn... liền tạ ơn cháu của ngươi đi.

    - Ông nội!

    Một tiếng gọi bi thiết vang lên.

    Tiếp đó, phịch một tiếng, Sở Mặc từ mái nhà nhảy xuống, vọt vào trong phòng, thấy lão tướng quân Phàn Vô Địch liền quỳ xuống, lệ rơi đầy mặt thưa:

    - Xin lỗi ông nội, cháu trai bất hiếu, rước đến cho ngài nhiều phiền phức, thiếu chút nữa liên lụy lão nhân gia ngài...

    Cháu thực sự sai lầm rồi, xin lỗi ông!

    Nhìn trước mặt đột nhiên xuất hiện tôn tử, Phàn Vô Địch có phần sững sờ.

    Tuy nhiên, thấy tôn tử hoàn hảo không có việc gì, bất chấp trong lòng kinh ngạc, lão tướng quân đi đến phía trước, kéo Sở Mặc đến gần, hốc mắt đỏ lên nói:

    - Hảo hài tử, không phải là cháu sai.

    Lỗi là ở ông nội, năm đó không nên cứu đồ súc sinh kia.

    Sở Mặc nói:

    - Một ngày nào đó, cháu sẽ đích thân lấy được đầu chó của hắn!

    - Cháu ngoan, mau nói cho ông nội, chuyện vừa rồi là thế nào?

    Ông cụ kéo tay Sở Mặc, một khắc cũng không buông, cẩn thận đánh giá tôn tử có bị thương hay có gầy đi không.

    Sở Mặc không trả lời ông cụ ngay mà quay đầu hướng về phía Ma Quân, khẽ mỉm cười nói:

    - Cảm ơn!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 16: Bái sư ma quân (2)

    Chương 16: Bái sư ma quân (2)

    Một tiếng cảm ơn này lại làm cho Ma Quân có cảm giác thụ sủng nhược kinh.

    Nguyên nhân bởi tên tiểu khốn kiếp kia lần đầu đối hắn nói lời cảm tạ.

    Nhưng ngay lập tức, Ma Quân liền thấy mình quá ti tiện rồi, chỉ vì một tiếng cảm ơn của tên tiểu khốn kiếp này mà cảm động.

    Mặt liền đanh lại, không chút biểu hiện nói:

    - Là ta đã đáp ứng ngươi.

    Ánh mắt của Phàn Vô Địch nhìn Ma Quân và tôn tử quét tới quét lui, trong lòng thật khó hiểu, không biết Sở Mặc và thanh niên áo đen khủng bố này có quan hệ gì.

    Tuy nhiên, ông cũng rất rõ ràng.

    Người thanh niên áo đen này tuyệt đối là cao nhân khó lường.

    Đêm nay nơi này có động tĩnh lớn như vậy, người này cuối cùng chỉ cần một cước đem Triệu Hồng Chí tên súc sinh vong ân phụ nghĩa kia đá bay ra ngoài.

    Trong khi bọn hộ vệ ở phủ mình, dù có kinh nghiệm chinh chiến sa trường, lại chưa có tí xíu phản ứng.

    Điều này đủ để thuyết minh, thực lực của nam tử áo đen đã vượt ngoài sự tưởng tượng.

    Một cường nhân như vậy, nếu tôn tử có thể bái ông ta làm thầy...

    Lão gia tử là người đơn giản, đổi lại người bình thường, nếu gặp chuyện chuyển nguy thành an như rồi, sợ là trong một lúc còn chưa hoàn hồn.

    Nhưng vị lão gia này đã bắt đầu xem xét đến tương lai của tôn tử.

    Đúng lúc này, một câu của Sở Mặc lại khiến ông cụ trở nên hỗn độn.

    - Yên tâm, ta đã đáp ứng bái người làm thầy, sẽ tuyệt đối giữ lời.

    Ma Quân kéo kéo khóe miệng, tự mình tìm một cái ghế ngồi xuống, thiếu kiên nhẫn nói:

    - Ngươi muốn nói gì với gia gia ngươi, nói nhanh chút.

    Nói xong rồi chúng ta còn đi.

    Phàn Vô Địch vừa muốn nói chuyện lại thấy Sở Mặc nói:

    - Ông nội chớ vội, chúng ta từ từ nói.

    Một bên thúc giục, một bên lại nói từ từ.

    Khóe miệng ông cụ co rút, có cảm giác không biết nói gì.

    Vì ông phát hiện cháu mình cơ bản là... rất không khách khí đối với cường nhân áo đen này!

    Mà nhìn sao chăng nữa, tựa hồ cháu mình cũng không ăn thiệt gì.

    Điều này khiến ông cụ càng thêm tò mò.

    Sở Mặc đem chuyện mình gặp được Ma Quân ở cánh đồng tuyết, kể lại đại khái.

    Giảm bớt chuyện Ma Quân tra tấn hắn lúc trước vì không muốn ông nội lo lắng cho hắn.

    Chỉ nói Ma Quân là một thế ngoại cao nhân, muốn thu hắn làm đồ đệ nhưng hắn vẫn muốn bái nhập Trường Sinh Thiên.

    Ông cụ có chút thổn thức, ánh mắt nhìn Ma Quân tràn đầy cảm kích.

    Sau đó quay đầu lại giáo huấn Sở Mặc:

    - Thằng nhóc này, cao nhân như thế muốn thu người làm đồ đệ ngươi lại còn cự tuyệt...

    Sở Mặc gãi đầu, nói:

    - Cháu lúc ấy trong lòng còn chấp niệm, một mực muốn bái nhập Trường Sinh Thiên, ai có thể nghĩ đến...

    Aiz!

    Sở Mặc lại đem chuyện ở Trường Sinh Thiên, kể lại tỉ mỉ một lần.

    Nhưng không đề cập chuyện Ma Quân phong ấn tư chất và căn cốt của hắn.

    Lão gia tử ngay tại chỗ nổi giận, đứng lên mắng to:

    - Tên súc sinh Triệu Hồng Chí quả thật vô sỉ!

    Sở Mặc nhìn ông nội, nói:

    - Qua chuyện vừa rồi, ngài cũng biết y là kẻ súc sinh.

    - Vậy nên đừng tức giận!

    - Không thể tưởng tượng được, vì việc ta làm lúc trước lại thiếu chút nữa hại chết cháu ta.

    - Cái gì danh môn chính phái...

    Cái gì đệ nhất thiên hạ.

    - Quả thực quá xấu xa!

    Ngực ông cụ phập phồng kịch liệt, cười lạnh nói:

    - Cháu có biết, tên Triệu Hồng Chí kia vì sao lại kiêng kỵ ta?

    Sở Mặc đối với chuyện này thực tò mò.

    Lẽ ra lấy Triệu Hồng Chí xuất thân, cho dù hơn hai mươi năm trước, cảnh giới của y cũng sẽ không quá kém.

    Đường đường Trường Sinh Thiên đệ tử, làm sao lại để ông nội cứu?

    Ma Quân ngồi ở bên cũng nhìn thoáng qua Phàn Vô Địch nhưng không nói gì.

    - Sự tình đã như vậy, ta cũng không cần vì y giấu diếm nữa.

    Ông cụ thở dài một tiếng nói:

    - Chuyện này đã từ 15, 16 năm trước, khi đó ta còn chưa thu dưỡng cháu.

    - Ta lúc ấy vẫn chỉ là một viên thiên tướng, suất lĩnh một đội thám báo, đi tra xét tình hình địch.

    - Không ngờ tới, ở một chỗ trong rừng, lại nhìn thấy một hồi kịch chiến.

    - Chuẩn xác mà nói, hoàn toàn là hành hạ đến chết.

    Trong mắt ông cụ còn một chút vẻ sợ hãi.

    - Đó là công kích đáng sợ nhất mà ta nhìn thấy trong đời này, các ngươi biết là gì không?

    Sở Mặc nói:

    - Ông nội đừng thừa nước đục thả câu, ông mau nói đi.

    Ông cụ cười ha hả:

    - Đó là Phong Dực Long.

    - Cái gì?

    Sở Mặc nhảy phắt dậy.

    Ánh mắt như không thể tin được.

    - Phong Dực Long.

    Không thể nào đi.

    Phong Dực Long tuy rằng vô cùng hùng mạnh, nhưng nó có trí thông minh, là một trong các thần thú thủ hộ của Nhân tộc, nó làm sao có thể công kích người?

    Ma Quân ở một bên bĩu môi:

    - Ngươi thử đi trộm trứng của nó, xem nó có công kích ngươi không?

    Ông cụ có chút giật mình nhìn qua Ma Quân, sau đó khen:

    - Ngài thật lợi hại.

    Mới đó đã đoán được nguyên nhân.

    Khóe miệng Sở Mặc kịch liệt co quắp vài cái, nói:

    - Không thể nào?

    Triệu Hồng Chí sao có lá gan đi trộm trứng của Phong Dực Long.

    Nó là nguyên thú cấp chín đó.

    - Hơn nữa, y là đệ tử của Trường Sinh Thiên, làm như vậy không sợ khiến người trong thiên hạ phẫn nộ sao.

    Sở Mặc nói xong, nghĩ một lúc, phục hồi tinh thần, lẩm bẩm:

    - Thì ra là thế.

    Cháu rốt cuộc hiểu vì sao y phải giết ông.

    - Vụ bê bối năm đó của y bị ông thấy hết, ông lại còn cứu y...

    Lão gia tử cười khổ, gật đầu, thở dài một tiếng.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Ma Quân, trong mắt lộ vẻ khâm phục.

    Phía trước tuy Ma Quân chưa đoán được cụ thể nguyên nhân, nhưng đại khái đã phân tích được gần hết sự việc.

    Hiện giờ đối chiếu, gần như trùng khớp.

    Ma Quân một chút đắc ý đều không có, vẻ mặt không thay đổi ngồi ở đó.

    Sở Mặc nói:

    - Sau đó, ông cứu y, lại giúp y dưỡng thương, đáp ứng y không nói chuyện này ra đúng không ạ?

    Lão gia tử gật gật đầu:

    - Thật không nên cứu y.

    - Giờ ta hoàn toàn minh bạch.

    Trách không được lúc đó vừa thấy này lệnh bài, Triệu Hồng Chí liền đối ta nổi lên sát tâm, nguyên nhân do sợ sự việc năm đó bại lộ.

    - Sau y dò xét, thấy ta cũng không biết rõ tình hình, mới thả ta một con ngựa, để ặc ta ly khai.

    Y chắc cũng nghĩ ta trúng huyết sát chưởng, phải chết không thể nghi ngờ.

    - Nhưng lại lo, vì y cự tuyệt, ông nội thẹn quá thành giận, vụ bê bối năm đó của y không giấu diếm được.

    - Nên trước tiên y mới muốn giết ông nội diệt khẩu.

    Lão gia tử thở dài, nói:

    - Ta không nói cho cháu biết chuyện này là vì không muốn làm cho người khác thấy chúng ta làm việc vì mong người báo ân.

    - Tuy nhiên, chung quy vẫn là ta sai.

    - Năm đó y có thể đi trộm trứng Phong Dực Long, đủ thuyết minh nhân phẩm y có vấn đề.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 17: Vô pháp vô thiên (1)

    Chương 17: Vô pháp vô thiên (1)

    - Là ta quá mức tin cái danh Trường Sinh Thiên này.

    Sở Mặc đồng ý, nói:

    - Mặt trái của chiêu bài kỳ thật cũng có nhiều thứ gì đó dơ bẩn.

    Ông cụ nhìn Sở Mặc, gật đầu:

    - May mắn, cháu gặp được vị này...

    Khụ khụ... bằng hữu.

    Ông cụ không biết nên xưng hô với nam tử áo đen này như thế nào.

    Vì nhìn qua Ma Quân tuổi còn rất trẻ.

    Khuôn mặt kia góc cạnh rõ ràng, gần như không có bất luận dấu vết gì của năm tháng.

    Nhưng trong ánh mắt, lộ ra sự tang thương, nhìn rõ sự đời.

    Hiển nhiên, tuổi thực của hắn không thể hiện qua khuôn mặt này.

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Gọi ta là Ma Quân đi.

    - Ma Quân.

    Đuôi lông mày của ông cụ hơi xích lên, lòng lại âm thầm thưởng thức hàm nghĩa của hai chữ này.

    Tưởng tượng lại thái độ của tôn tử đối với Ma Quân, ông cụ lại mơ hồ minh bạch điểm gì.

    Tuy nhiên, với kinh nghiệm vào sinh ra tử trên chiến trường, đời này loại người nào ông chưa thấy qua.

    Hơn nữa vì phát sinh sự kiện vừa rồi, khiến ông hoàn toàn thất vọng đối Trường Sinh Thiên.

    Lão gia tử liền sang sảng cười:

    - Bằng hữu lấy Ma làm danh nhưng thực tế lại làm việc hiệp nghĩa.

    Cháu ta có thể nhận được người như ngươi làm thầy, đó là phúc khí tu từ mấy đời.

    Nói xong, lại quay ra nói với Sở Mặc:

    - Đứa ngốc, còn không mau dập đầu với sư phụ cháu.

    Sở Mặc trong lòng nao nao, tự nhủ, lão nhân ngài bán đứng ta.

    Người không biết tên ma đầu này đáng sợ như thế nào.

    Chung quy chính bản thân hắn đã đáp ứng, hắn lập tức quỳ xuống trước mặt Ma Quân nói:

    - Đồ nhi Sở Mặc, bái kiến sư tôn.

    Ma Quân gật gật đầu, sau đó nói với lão gia tử:

    - Cáo từ.

    Nói xong, một phen kéo tay Sở Mặc, thân hình chợt lóe, nháy mắt biến mất.

    Lưu lại ông cụ một mình đứng sững ở nơi đó.

    Thật lâu sau, khóe miệng co giật lẩm bẩm:

    - Chẳng trách gọi Ma Quân.

    Thật đúng là tà tính mà.

    Ông cụ lúc này mới nhớ đến Triệu Hồng Chí, ra cửa tìm.

    Bên ngoài đã sớm không còn bóng dáng.

    Lúc này, thị vệ ngoài cửa mới nghe thấy động tĩnh chạy vào:

    - Tướng quân... ngài đi ra bằng cách nào vậy?

    Ông cụ liếc mắt, chỉ chỉ cửa sổ:

    - Phá cửa sổ mà ra.

    Sở Mặc không kịp cáo biệt ông nội đã bị kéo bay vút lên trời.

    Tuy nhiên, trong lòng Sở Mặc cũng hiểu, vừa bị Ma Quân cho một bài học cảnh cáo, cơ bản Triệu Hồng Chí sẽ không dám tìm ông nội hắn gây phiền toái.

    Thậm chí nếu ông nội lại lãnh binh ra chiến trường, y còn phải phái đệ tử âm thầm bảo vệ ông nội.

    Vì Ma Quân đã nói, nếu ông nội có gì bất trắc, dù ở trên chiến trường chăng nữa, cũng sẽ lấy Triệu Hồng Chí ra tính sổ.

    Thực lòng Sở Mặc cũng không thể không bội phục thủ đoạn chỉnh người của Ma Quân.

    Xem ra đúng là ác nhân có ác nhân trị.

    Lời này một chút cũng không ngoa.

    Ma Quân mang theo Sở Mặc bay theo hướng Tây liên tiếp ba ngày.

    Mới đầu Sở Mặc còn có thể xác định đại khái phương hướng.

    Nhưng sau một ngày, hắn hoàn toàn mơ hồ.

    Không biết mình đang ở chỗ nào.

    Cuối cùng, Ma Quân cũng dừng lại.

    Xung quanh là một mảnh trời cao bao la, núi rộng sông dài.

    Hai người đứng trên đỉnh một ngọn núi lớn xanh ngắt.

    Đứng trên cao, Sở Mặc thấy rõ phạm vi của núi này chừng ngàn dặm.

    Đưa mắt nhìn xung quanh, núi non trùng trùng điệp điệp.

    Cả một vùng trời trải rộng hoàn toàn không thấy chân trời đâu.

    Hắn chưa bao giờ nghe nói đến, trên đời này còn có một vùng núi như thế.

    Hiện tại bọn họ đứng đúng ở trung tâm ngọn núi.

    Ma Quân buông Sở Mặc, không biết từ đâu lấy đến một cái cưa, một cái búa, tre gỗ, vài cái công cụ cùng với dao đánh lửa, gạo, thức ăn và vật dụng hàng ngày.

    Ma Quân ném hết thảy cho Sở Mặc:

    - Ngươi tự đi dựng lấy một căn nhà gỗ.

    - Sư phụ, những thứ này là người biến ra hay sao?

    Sở Mặc nhìn Ma Quân với vẻ tò mò.

    - Ngươi hỏi thật nhiều.

    Ma Quân lạnh lùng đáp.

    Sau đó, thân hình chợt lóe, ngay tại chỗ biến mất.

    - Sư phụ người đi đâu vậy?

    Không thấy Ma Quân, Sở Mặc có chút hoảng hốt.

    Nơi này rừng sâu núi thẳm, bên trong ai biết có mãnh thú gì không chứ?

    Tuy hắn lớn lên trong quân đội, gặp tình cảnh như thế này không tính ít.

    Nhưng một chút kinh nghiệm tự dựng nhà gỗ hắn cũng không có.

    - Sư phụ...

    Sư phụ...

    Làm thế nào dựng được nhà gỗ ạ?

    Sở Mặc la lên.

    Thanh âm truyền đi thật xa, vang vọng khắp rừng núi.

    Tiếng Ma Quân không biết từ đâu truyền tới:

    - Tùy ngươi, ngươi dựng ngươi ở.

    - Ta...

    Lần này, Sở Mặc triệt để không biết nói gì.

    Bái một sư phụ như vậy, hắn còn biện pháp nào nữa.

    Nhìn nhìn một đống đồ mộc trên mặt đất, khóe miệng Sở Mặc co giật lợi hại, lại tự lẩm bẩm:

    - Không biết từ chỗ nào biến ra.

    Chẳng lẽ trước kia sư phụ là một thợ mộc.

    Đại thụ khắp núi chỗ nào cũng có.

    Sở Mặc không cần đi xa, dời một chút là chọn được cây.

    Sau khi bái cao nhân làm thầy, Sở Mặc vụng về bắt đầu kiếp thợ mộc.

    Ngày đầu tiên, hắn chặt được không ít đại thụ.

    Nhưng chặt xong, làm gì tiếp theo, hắn hoàn toàn không biết.

    Hôm sau, hắn dùng hơn nửa ngày, vất vả dựng được một cái lều hình tam giác.

    Cái lều chưa đứng được bao lâu đã bị một trận mưa to gió lớn làm cho sụp xuống.

    Mưa cứ rơi, gió cứ thổi.

    Nếu không phải Sở Mặc đã sớm tìm được một cái sơn động, đem gạo, bột mì và các loại thức ăn cất vào thì giờ này chúng đã bị mưa xối hỏng hết.

    Sở Mặc ngồi trong sơn động tối đen, ngơ ngác nhìn ra ngoài.

    Túp lều hắn dựng đã thành một đống hỗn độn.

    Vẻ mặt hắn uể oải, cứ thế ngủ lúc nào không biết.

    Đến cơm tối hắn cũng chẳng buồn ăn.

    Sang ngày thứ ba, trời vừa mới hửng.

    Những tia nắng xua đi màn sương mờ ảo.

    Không khí núi rừng thật tươi mới.

    Sở Mặc mơ mơ màng màng chui ra ngoài, đột nhiên phát hiện trước mắt có một tòa nhà gỗ tinh xảo.

    Nhà không không lớn lắm nhưng cũng đủ cho vài người ở.

    Sở Mặc dụi dụi mắt, không dám tin.

    Hắn nhìn trước cửa nhà, Ma Quân đang ngồi trên một cái ghế gỗ, xử lý một dã thú khổng lồ mà hắn chưa từng thấy qua.

    - Sư...

    Sư phụ, người dựng nhà gỗ này sao?

    Sở Mặc không dám tin hỏi.

    - Hừ, ngươi làm như ai cũng ngốc như ngươi đó.

    Dựng có một cái nhà gỗ cũng không xong.

    Ma Quân lạnh lùng đáp, xong lại hỏi một câu:

    - Có biết nấu cơm không?

    Sở Mặc gật đầu:

    - Biết ạ.

    - Hả?

    Ma Quân nhìn lướt qua Sở Mặc, lại hỏi:

    - Ta không thích nói dối.

    - Ta không nói dối.

    Sở Mặc nổi giận.

    - Từ nhỏ ta đã sống trong quân đội.

    Mỗi lần ông nội ra trận đều mang ta tới chỗ mấy đầu bếp trong quân.

    Ta biết nấu cơm lâu rồi.

    - Hơn nữa, tay nghề của ta cũng tốt lắm đó.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 18: Vô pháp vô thiên (2)

    Chương 18: Vô pháp vô thiên (2)

    - Ah.

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Vậy đem thịt này nấu đi.

    - Ta đọc cho ngươi một đoạn khẩu quyết, làm cơm xong, ngươi tự học lại.

    Ta sẽ kiểm tra.

    Vừa nói xong, Ma Quân trực tiếp đọc một đoạn khẩu quyết.

    Khẩu quyết trúc tra trúc trắc, chỉ khoảng ba trăm từ.

    Nhưng có nhiều từ, Sở Mặc còn chưa nghe bao giờ.

    Không biết mấy từ đó viết như thế nào, cũng chẳng biết ý nghĩa của chúng.

    Ma Quân chỉ đọc có một lần rồi ngậm miệng, xoay người đi vào trong nhà.

    - Gian phòng này là của ta.

    Không được ta cho phép, ngươi không được vào.

    Phòng ngươi bên kia, ở giữa là bếp.

    Ma Quân nói xong, quay vào, cạch một cái đóng cửa.

    Sở Mặc đứng đó, nhìn xác thú lớn ngẩn người.

    Nấu cơm... không phải vấn đề.

    Nhưng đoạn khẩu quyết Ma Quân đọc, hắn còn chẳng nhớ được ba mươi từ.

    Ma Quân còn nói sau khi hắn nấu cơm xong sẽ kiểm tra.

    Có thể đừng quá đáng như thế chứ!

    Sở Mặc hướng về phía phòng của Ma Quân nói:

    - Sư phụ... người có thể đọc lại không.

    Nhiều từ ta còn không biết nghĩa, cũng không biết viết thế nào ạ!

    Phí gian phòng Ma Quân vẫn rất yên tĩnh, không có tí âm thanh nào.

    Mặc cho Sở Mặc ở ngoài gào thét, bên trong vẫn không có động tĩnh.

    Sở Mặc nổi giận, đùng đùng tiến đến, định tự đẩy cửa vào.

    Nhưng vừa mới tới trước cửa, hắn đã bị một bức tường vô hình bắn ngược trở lại.

    Sở Mặc trợn tròn mắt, cảm giác xung quanh có một lớp bảo hộ.

    Vậy lúc nãy hắn hô nửa ngày, có khi Ma Quân ở trong chẳng nghe được một chữ.

    Hoặc chán không buồn nghe.

    Sở Mặc ngây người một lúc lâu, lại lẩm bẩm:

    - Hừ, không nói thì thôi, mình từ từ nghĩ vậy.

    Không tin không nghĩ ra.

    Sau đó, hắn vừa nấu cơm, vừa cố nhớ lại đoạn khẩu quyết Ma Quân đọc.

    Có thể lọt vào mắt ma Quân, thiên tư của Sở Mặc đương nhiên không phải vừa, linh tính của hắn cũng rất tốt.

    Nhanh chóng xử lý đống thịt, rửa thật sạch.

    Sở Mặc bắt đầu nấu ăn.

    Không thể không bội phục Ma Quân, chỉ một đêm mà đã dựng được một căn nhà gỗ với đầy đủ mọi thứ cần thiết.

    Trong phòng bếp cần gia vị nào có loại đó.

    Sở Mặc tò mò, sư phụ hắn lấy đồ từ đâu không biết, hay từ nhẫn trữ vật trong truyền thuyết.

    - Trên đời này có thứ đồ thần kỳ như vậy sao?

    Sở Mặc rất muốn hỏi sự phụ, nhưng xem chừng có hỏi cũng chưa chắc Ma Quân đã trả lời.

    Chỉ sau một lúc, toàn căn nhà đã thơm mùi thức ăn.

    Cơm cũng chín, cửa phòng, Ma Quân mặt không biểu tình xuất hiện.

    - Thực đúng giờ.

    Sở Mặc cảm thán.

    Tuy nhiên, lời tiếp theo Ma Quân nói... lại khiến cho tâm tình hớn hở của hắn mất sạch.

    - Đã thuộc khẩu quyết chưa?

    - Ta...

    Sở Mặc nhìn Ma Quân mặt lạnh, trong lòng phỉ nhổ: Đúng là không có tính người.

    - Ta chỉ mới thuộc được hơn một nửa...

    Sau đó Sở Mặc đọc lại.

    Trí nhớ của hắn vẫn khá tốt.

    Mặc dù không lưu loát lắm, nhưng cũng đọc lại được hơn nửa đoạn khẩu quyết.

    Cho dù ở các thư viện tốt nhất dưới thế tục, khả năng như thế cũng phải được cho là thiên tài.

    Vì từ đầu tới cuối, Ma Quân chỉ đọc có một lần, vừa trúc trắc, vừa không rõ nghĩa.

    Sở Mặc cũng không hiểu hết.

    Như thế mà hắn còn đọc thuộc được hơn nửa.

    Cho dù giáo sư khó tính nhất cũng phải khen ngợi vài lời.

    Sở Mặc cũng có chút tự đắc.

    Tuy nhiên...

    Với Ma Quân

    Vĩnh viễn không có chuyện khen.

    Rầm!

    Sở Mặc thấy mông mình vừa đau vừa rát.

    Ngay sau đó, cả người bay lên.

    Bay vút qua cửa sổ.

    Tiếp đất ngay cạnh bờ suối, cách nhà gỗ chừng hơn trăm thước.

    Mông bị đánh cho nở hoa.

    May hắn ngã vào đất ven bờ suối tơi xốp, chứ đập vào tảng đá không chừng đã bị ngã chết.

    Ngay sau đó, hai thùng gỗ rỗng lớn bay tới, đập trúng hắn.

    Bên tai Sở Mặc nghe thấy tiếng Ma Quân:

    - Đúng là ngu như heo, vậy mà còn đắc ý.

    Hôm nay chỉ giáo huấn nhẹ thế này.

    Ta nói lại, nếu ngươi không thể nhớ toàn bộ đoạn khẩu quyết này, trừng phạt thực sự ở phía sau chờ ngươi.

    - Ngươi thật quá đáng.

    Sở Mặc xoa mông, đứng lên tức giận nói:

    - Như thế này gọi là tra tấn đó.

    Có sư phụ nào như ngươi không chứ?

    Ma Quân không thèm để ý đến hắn, đọc lại đoạn khẩu quyết kia một lần.

    Sở Mặc còn muốn oán giận vài câu, nhưng nghe thấy Ma Quân đọc khẩu quyết, đành ngậm miệng.

    Thủ đoạn của Ma Quân hắn đã lĩnh giáo qua.

    Tên này bản chất là lãnh huyết vô tình.

    Lúc trước có thể thà chết không khuất phục, nhưng hiện tại...

    đã bị Ma Quân nắm trong tay rồi.

    Ma Quân rất nhanh đọc hết khẩu quyết.

    - Trước bữa tối, nếu ngươi không nhớ được hết, ta sẽ đánh ngươi thêm một trận.

    Cơm chiều cũng đừng mong được ăn.

    - Nhớ lấy mà làm.

    - Giờ đi xách hai thùng nước đi.

    Sở Mặc nghe xong suýt thì bất tỉnh.

    Mấy những ngày sắp tới của mình quả thật là rất khó sống, đúng là tối tăm không nhìn thấy ánh sáng.

    Xách hai thùng nước lớn vào nhà, Sở Mặc xuống bếp, vừa nhìn đã tức đến lệch mũi.

    Toàn bộ cơm thịt hắn làm chẳng còn sót lại tí nào, ngay cả nước canh cũng chẳng có.

    Tính bướng bỉnh của hắn lại nổi lên.

    Sở Mặc tự nhủ: không cho ta ăn đúng không, ta còn không thèm nhé.

    Hắn ngồi xuống, bắt đầu nhẩm lại đoạn khẩu quyết kia.

    Mặt trời rất nhanh ngả bóng, đã đến lúc nấu cơm tối.

    Ma Quân đi ra, gương mặt nghiêm túc nói với Sở Mặc:

    - Đọc ta nghe.

    Sở Mặc không nhìn hắn, bắt đầu đọc.

    Không thể không nói, bị Ma Quân kích thích, trí nhớ của Sở Mặc vô hình chung tăng lên.

    Ngay cả chính hắn cũng tự nhận thấy.

    Khoảng ba trăm chữ, chỉ sai có ba chữ.

    Kết quả này đã rất tốt.

    Bất quá...

    - Biết mình ngu rồi chứ.

    Ma Quân hừ lạnh một tiếng, túm Sở Mặc, đánh cho một trận tơi bời.

    Sở Mặc bị đánh xong, trừ mặt ra, cả người trông như bị xé rách.

    - Lát nữa đứng lên nấu cơm cho ta.

    Ma Quân ném lại mấy lời, rồi lại quay về phòng mình.

    Sở Mặc quỳ rạp trên mặt đất không dám động đậy.

    Một cử động nhỏ cũng khiến hắn đau nhe răng nhếch miệng.

    - Trên đới này có sư phụ nào khắc nghiệt thế chứ...

    Ai ui!!!

    Sư phụ này...

    Híttttt...

    đau chết ta mất.

    Cả thể xác và tâm hồn đều thấy đau, nhưng thực tế lại không có vết thương nào trí mạng.

    Nhìn mặt ngoài trông rất khó coi.

    Nhưng thật thần kỳ, sau một lát, đau đớn dường như biến mất.

    Tuy vậy, Sở Mặc cũng không nguyện nếm trải cảm giác này lần nào nữa.

    Thật đáng sợ!

    Đêm đó, Sở Mặc vẫn phải nhịn đói.

    Sau khi mang cơm đến cho Ma Quân, lại bị Ma Quân đuổi về phòng.

    Còn ném cho hắn một bộ điển tịch thật dày, thêm một cái bánh mì khô lớn chẳng biết kiếm từ chỗ nào.

    - Đây là một bộ từ điển.

    - Ngươi tự xem đi.

    - Về sau đứng có lấy cớ là không biết hết chữ.

    Uỳnh

    Cửa phòng đóng sập lại.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 19: Truyền đạo thụ nghiệp (1)

    Chương 19: Truyền đạo ụ nghiệp (1)

    Trên vách tường có nạm những viên dạ minh châu, chiếu sáng cả gian phòng.

    Nhìn bộ điển tịch dày trước mặt và cả cái bánh khô không khốc kia, không hiểu sao, Sở Mặc chợt cảm thấy cay cay sống mũi.

    Đối với vị sư phụ này, hắn quả thật không oán hận được

    Trông có vẻ lạnh lùng vô tình, tất cả mọi hành động tưởng chừng như để chứng minh cho điều này

    Nhưng từ lúc quen biết đến nay, nghĩ kỹ lại, Ma Quân đã giúp đỡ hắn quá nhiều!

    Chỉ trong vài ngày, đưa hắn từ cánh đồng tuyết đến Trường Sinh Thiên, vì hắn mà tiết kiệm hơn một năm và vô số những hiểm nguy có thể phát sinh bất cứ lúc nào, điều này không cần phải nhiều lời.

    Ở Trường Sinh Thiên, hắn bị trúng Huyết Sát chưởng của Phạm Lý Tử, Ma Quân không nói một lời thì đã giải độc cho hắn.

    Nếu như không phải về sau do Triệu Hồng Chí đắc ý vênh váo, đem chuyện này ra kể cho gia gia nghe thì e rằng Sở Mặc cả đời này cũng không biết được.

    Bởi vì, với tính tình của Ma Quân, chắc chắn sẽ không bao giờ chủ động nói ra.

    Sau này khi trở về Viêm Hoàng Thành, lại là Ma Quân cứu gia gia, sau khi đánh cho Triệu Hồng Chí một trận tơi bời, lại còn dọa hắn sợ chết khiếp, không dám tới gây sự với gia gia nữa.

    Điều này trông có vẻ như Sở Mặc đã uy hiếp được Ma Quân, nhưng thực sự có phải là như vậy không?

    Mặc dù Sở Mặc chỉ là một chàng thiếu niên, nhưng hắn rất thông minh, sao lại không nhận ra rằng, Ma Quân con người này, trông có vẻ lạnh lùng vô tình, bá đạo hống hách, nhưng trong lòng thực sự lại không phải là người vô tình.

    Giống như hôm nay, bị đánh hai trận, mùi vị này thực sự rất khó chịu

    Chỉ nghĩ tới thôi cũng đã đau lòng vô cũng

    Nhưng thật sự trải qua việc này rồi thì cũng không còn thấy đau nữa, cũng không biết Ma Quân làm cách nào.

    Tính cách đó của Sư phụ, mặc dù không khiến cho người ta yêu mến, nhưng cũng thật khó để hận ông ta

    Sở Mặc ôm lấy bộ điển tịch dày, bắt đầu nghiêm túc hơn.

    Cứ thế, ngày qua ngày

    Ma Quân đọc khẩu quyết, ngày một nhiều và khó hơn

    Cho nên, mặc dù Sở Mặc học thuộc rất nhanh từng chữ trong bộ điển tịch dày kia nhưng vẫn thường xuyên bị ăn đòn.

    Bởi vì, trí nhớ của Sở Mặc dẫu ngày một tốt hơn, thì yêu cầu của Ma Quân cũng ngày một nghiêm khắc hơn, thậm chí có lúc còn hơi biến thái

    Kể cả chỉ sai sót một chút cũng bị ăn đòn!

    Lâu dần, Sở Mặc bị đánh cũng quen, ban đầu còn hậm hực vài tiếng, nằm trên đất giả chết, nhưng về sau, qua hai ngày mà không được trận đòn, ngược lại hắn ta còn cảm thấy thiếu chút gì đó

    Tự hắn cũng cảm thấy bản thân có chút ti tiện

    Thân thể hắn, ngày một cường tráng, mặc dù nguyên khí gần như không có chút tiến bộ, nhưng so với trước khi tới đây, tinh thần của hắn đã hoàn toàn như là hai người khác nhau.

    Sở Mặc thậm chí còn nghi ngờ, trạng thái hiện giờ của hắn phải chăng là có liên quan tới việc hắn bị đánh đòn?

    Hắn thực sự đã nghĩ như vậy, nhưng không dám hỏi, vì sợ đánh nặng tay hơn.

    Ma Quân vẫn với cái dáng vẻ hung dữ ấy, cái vẻ mặt mà người lạ không dám lại gần, người quen cũng ... như nên giữ khoảng cách xa một chút với ông ta

    Cách vài ngày, ông ta lại ra ngoài một lần, săn về một con mãnh thú mà Sở Mặc chưa từng nhìn thấy

    Sở Mặc thậm chí có chút hoài nghi, những con mãnh thú này có phải là nguyên thú trong truyền thuyết?

    Bởi vì da của chúng đều khá cứng, có mấy con mà hắn cho dù có dùng đến nguyên khí tầng hai đỉnh cao, dùng dao sắc bén cũng khó lòng rạch ra được!

    Thêm nữa, Sở Mặc còn phát hiện ra một hiện tượng kỳ lạ, trên thân của những con mãnh thú mà Ma Quân đem về hầu như không có nhiều vết máu.

    Rốt cuộc có một ngày, Sở Mặc không kìm nổi đã hỏi

    - Sư phụ, những con mãnh thú mà sư phụ săn về, tại sao đều giống như chảy khô hết máu vậy?

    Ma Quân đưa mắt liếc nhìn Sở Mặc, không giống như trước đây, ông ta sẽ lạnh lùng đáp:

    - Không phải việc của ngươi

    Mà ngược lại trầm ngâm một hồi, thản nhiên nói:

    - Vì sư phụ...

    Mệnh không còn lâu nữa...

    - Ta muốn tìm một đồ đệ có tư chất hơn người, kế thừa y bát của ta

    - Ta không thể để môn võ này đến đời ta thì thất truyền

    - Ta trúng phải kịch độc, trên đời này... không có loại thảo dược nào có thể giải được chất kịch độc trong người ta

    - Nhưng máu của những con nguyên thú bậc cao này tạm thời có thể áp chế được chất độc

    - Giúp ta không nhanh chóng phát độc mà chết, ta còn có chút thời gian truyền lại mấy thứ đó cho ngươi

    Khi Ma Quân nói những lời này, vẻ mặt điềm tĩnh không thể hiện chút bi thương nào

    Nhưng trong lòng Sở Mặc lại cảm thấy vô cùng khó chịu

    Mặc dù hắn luôn nghi ngờ sức khỏe của sư phụ có gì đó bất thường, như là sắc mặt sư phụ quá nhợt nhạt, khác hẳn với người thường, như là việc vội đưa hắn ta đi khỏi Viêm Hoàng Thành, không để cho hắn kịp từ biệt gia gia

    Việc sư phụ yêu cầu quá khắt khe đối với hắn, thậm chí là hơi biến thái, mỗi ngày đều ép hắn học thuộc vô số khẩu quyết

    Nhưng hắn thực sự không ngờ được chân tướng lại là ...!

    Chẳng trách sư phụ gấp vội như vậy, không cho hắn cơ hội từ biệt gia gia, nguyên do vì chất kịch độc trong cơ thể sư phụ đã sắp không khống chế được nữa, cần phải dùng máu của nguyên thú để áp chế.

    Nhưng cho dù như vậy, sư phụ vẫn giúp hắn dọa cho Triệu Hồng Chí bỏ chạy...

    Sở Mặc đột nhiên cảm thấy bản thân quá ư ngây thơ, hắn đã hiểu quá sai lầm về sư phụ

    Sư phụ có thể bình tĩnh và thản nhiên đối mặt với cái chết, còn hắn thì không

    Bởi vì trong tiềm thức, không biết từ lúc nào hắn đã coi sư phụ như người thân thiết nhất của hắn

    - Sư phụ, xin tha thứ

    Sở Mặc nghẹn ngào nói:

    - Đồ đệ luôn nghĩ rằng...

    Ma Quân trừng mắt, lạnh lùng nói:

    - Yếu đuối

    - Ta hỏi ngươi, mười ba ngày trước, ta bảo ngươi học thuộc đoạn khẩu quyết đó, chữ thứ ba đoạn thứ hai là gì?

    - À...

    Sở Mặc ngập ngừng, vẻ mặt ngây ra một hồi

    Không để cho hắn kịp suy nghĩ kỹ, Ma Quan liền dùng chân đá hắn bay ra ngoài, lại một trận đòn nữa.

    Sau đó Ma Quân rời đi, không thấy tung tích đâu nữa.

    - Ai ya...

    Đổi chiêu khác được không...

    Ai yô...

    Cái mông mình... rách ra mất thôi!

    - Đau chết đi mất!

    - Thật là... không có tình người mà, không có tình người mà, cái mặt còn không đáng yêu bằng ngôi nhà gỗ này...

    Ai yô

    Lần này, Ma Quân đi đúng tám ngày

    Khi hắn ta quay lại, vẻ mặt mệt mỏi, trên người lại không mang theo con vật nào Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 20: Truyền đạo thụ nghiệp (2)

    Chương 20: Truyền đạo thụ nghiệp (2)

    Sở Mặc đã quen với việc lần nào sư phụ trở về cũng mang theo một con nguyên thú, lần này, hắn tần ngần một hồi mới dám hỏi:

    - Sư phụ...

    Con mồi đâu?

    Bị người giữ ở trong nhẫn trữ vật rồi phải không?

    Ma Quân khóe miệng hơi nhếch lên, bình tĩnh đáp:

    - Làm gì có nhẫn trữ vật, nguyên thú ở mấy ngàn dặm quanh đây đều sắp bị ta giết sạch rồi, còn lại một vài con, chúng đều chạy sạch cả rồi

    - Mấy ngàn dặm quanh đây?

    Sở Mặc ngạc nhiên hỏi:

    - Sư phụ, người mới chỉ bắt có mấy chục con thôi mà?

    - Ngươi cho rằng nguyên thú là heo sao?

    Nơi nào cũng có à?

    Ma Quân nhìn lướt qua Sở Mặc

    - Trong vòng trăm dặm, có được một hai con nguyên thú đã xem như nhiều rồi đó.

    - Nói như vậy...

    Sư phụ... không có máu của nguyên thú để áp chế chất kịch độc nữa sao?

    Sở Mặc lo lắng hỏi.

    Ma Quân thản nhiên gật đầu.

    - Thứ gọi là áp chế, cũng chỉ là cách nhất thời, còn hoàn toàn không giải được chất kịch độc này.

    Mà thôi, dù sao thì ngươi cũng sắp xuất sư rồi.

    - Xuất... xuất sư?

    Sở Mặc giật mình hoảng sợ

    - Sư phụ, đồ đệ đã học được gì đâu?

    Đồ đệ vẫn cái gì cũng không biết mà.

    Ma Quân đảo mắt nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi lại đây

    Sở Mặc cảnh giác hỏi:

    - Sư phụ không phải lại muốn đánh đồ đệ đấy chứ?

    Ma Quân nghiêm nét mặt nói:

    - Còn nhiều lời nữa ta sẽ đánh ngươi thật đấy.

    Sở Mặc chần chừ, chậm rãi bước tới trước mặt Ma Quân

    Vừa định cất lời, đột nhiêu hắn thấy Ma Quân đưa một ngón tay ra, trực tiếp điểm vào trước ngực hắn

    Hự!

    Một nguồn nội lực cuồn cuộn, trực tiếp xông thẳng vào trong não Sở Mặc

    Sở Mặc bất tỉnh tại chỗ.

    ..........

    Sở Mặc có một giấc mộng dài, trong mơ, hắn thấy bản thân học được vô số những võ công tuyệt đỉnh, sau đó tung hoành thiên hạ

    Lưu lạc giang hồ, bốn biển là nhà, nơi nơi hành hiệp trượng nghĩa

    Hắn đánh cho tất thảy những tên tiểu nhân vô sỉ ở Trường Sinh Thiên đều sợ hãi tới mức tè ra quần

    Đương lúc đắc ý, chợt trông thấy khuôn mặt tái nhợt của Ma Quân hiện ra trước mắt hắn

    - Sư phụ...

    Sở Mặc trìu mến gọi một tiếng, rồi vội tiến tới nghênh đón

    Nhưng thân thể của Ma Quân lại đột nhiên nổ tung, chia năm xẻ bảy ngay trước mắt Sở Mặc

    Aaaaa!

    - Không

    Sở Mặc đau đớn như phát cuồng, hét lên một tiếng long trời lở đất, toàn thân giống như điên dại.

    Lúc này, hắn mới tỉnh mộng.

    Sở Mặc mắt ngấn lệ, trông sang Ma Quân, khuôn mặt mệt mỏi nhìn hắn với đôi mắt kỳ lạ

    - Sư phụ

    - Người vẫn còn sống, thật tốt quá, thật tốt quá!

    - Sư phụ, người hãy nói cho đồ nhi biết, kịch độc trong người sư phụ cần thuốc gì để hóa giải, dù là lên trời hay xuống địa ngục, đồ nhi cũng tìm về cho người!

    - Cho dù thuốc đó mọc trong Dược Viên của Trường Sinh Thiên, đồ nhi có phải lật tung lên cũng tìm mang về cho người

    Sở Mặc lệ rơi đầy mặt nói một tràng dài.

    - Ấu trĩ

    Ma Quân trừng mặt nhìn Sở Mặc, sau đó quay người trở về phòng.

    Không biết có phải là ảo giác của Sở Mặc hay không, nhưng sư phụ dường như vô cùng suy nhược, cho nên đến bước đi, cũng có chút lao đao không vững

    Trước đây, điều này quả thực không thể nào xảy ra được.

    Sở Mặc ngồi dậy, lau nước mắt, tĩnh lặng một hồi lâu tâm trạng mới bình tĩnh trở lại.

    Hắn thầm hứa trong lòng: Sư phụ, có thể người cảm thấy đồ nhi không có đủ năng lực, đúng vậy, hiện tại võ công đồ nhi còn hơi yếu

    Nhưng dù phải trả bất kỳ giá nào, chỉ cần tìm được thuốc cứu người, đồ nhi nhất định bằng giá nào cũng phải giành được thuốc giải

    Cho dù là... phải địch lại cả thế giới!

    Lúc này, Sở Mặc chợt cảm thấy vô số thứ hiện lên trong đầu

    Những thứ này, dường như tự nhiên hiện ra trong đầu hắn, nhưng lại không phải đột ngột xuất hiện.

    Chỉ cần trong đầu hắn có một ý niệm thì có rất nhiều thứ sẽ hiện ra

    Vô cùng rõ ràng!

    Vô cùng sâu sắc!

    Tuy nhiên việc khiến Sở Mặc kinh ngạc chính là quá một nửa những thứ vừa hiện ra trong đầu hắn lại là các loại khẩu quyết mà hắn sớm đã có thể đọc thuộc làu làu

    Sở Mặc lẩm bẩm:

    - Đây...

    đây...

    đây là gì vậy?

    Ma Quân bước ra từ phòng tự lúc nào, nói:

    - Đây là tất cả những gì mà ta đã học được, là võ học truyền lại của sư môn ta

    Ông nhìn Sở Mặc, bình thản nói:

    - Kỳ thực, ngay từ đầu ta đã có thể thông qua cách này để khiến cho con ghi nhớ lại tất cả

    -.....

    Sở Mặc mở to mắt nhìn Ma Quân

    Mặc dù lúc này sư phụ trông thật suy nhược, khiến hắn vô cùng lo lắng, nhưng nghe những lời này vẫn khiến cho hắn cảm thấy thực sự khó chịu

    - Vậy là... những trận đòn đó... con bị đánh oan rồi, hóa ra không cần phải ăn đòn, phải không sư phụ?

    Ma Quân thản nhiên gật gật đầu:

    - Đúng

    - Đồ nhi...

    Sở Mặc bực tức, chỉ nghĩ đến những trận đòn đó thôi, đến lúc này hắn vẫn còn thấy rùng mình

    Kết quả, sư phụ lại nói hắn biết rằng những trận đòn đó thực ra là không cần thiết phải chịu.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc, vẻ mặt như thể đó là lẽ đương nhiên, nói:

    - Như vậy con sẽ ghi nhớ sâu hơn, càng chắn chắn hơn.

    - Mau đi làm cơm, ta đói bụng rồi!

    Sở Mặc đang định cất lời thì thoáng thấy sư phụ lảo đảo, tay vịn khung cửa mới không quỵ xuống

    - Sư phụ

    Sở Mặc xông lên đỡ, thét lên một tiếng kinh hãi.

    Ma Quân trừng mắt, một luồng khí mạnh kinh hồn phát ra từ cơ thể, ông quát lên:

    - Đứng yên

    - Ta không cần ngươi thương hại

    - Ngươi chỉ là kẻ ta tìm để truyền lại y bát mà thôi

    - Đừng ra vẻ đồng cảm với ta

    - Trong phòng ta... có một quyển công pháp, tên "Thiên Ý Ngã Ý", ngươi học quyển công pháp đó thì sẽ hiểu được những khẩu quyết trong đầu ngươi là dùng để làm gì!

    Ma Quân hổn hển nói, mỗi câu mỗi chữ đều phải thở dốc

    Nhưng luồng khí trong cơ thể ông ta lại vô cùng mạnh mẽ

    - Ta... không còn gì tiếc nuối nữa, ngươi hãy chôn ta ở đây...

    - Bụi về với bụi, đất về với đất ... thôi ... thôi

    Ma Quân vừa nói, luồng khí trên người bùng phát lên, rồi tan đi trong nháy mắt, khẽ rùng mình vài cái

    Tay vịn trên khung cửa bất chợt buông thõng, một tiếng ầm, ông đổ nhào trên đất

    - Sư phụ

    Sở Mặc than những tiếng bi ai, giờ phút này hắn chẳng cần gì nữa cả...

    Thậm chí hắn chỉ mong sư phụ có thể đứng lên đánh cho hắn một trận ra trò

    Hắn vội lao đến

    Sở Mặc kiểm tra hơi thở của sư phụ, phát hiện vẫn còn chút hơi thở yếu ớt, hắn chợt thấy thở phào nhẹ nhõm

    Nhưng phải làm gì tiếp theo đây, hắn hoàn toàn không nghĩ ra ý gì

    - Sư phụ bảo chỉ có máu của Nguyên thú mới tạm thời áp chế được chất kịch độc trong người Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 21: Thiên ý (ý trời) (1)

    Chương 21: Thiên ý (ý trời) (1)

    - Nhưng hiện tại để săn được Nguyên thú ngày một khó ... lại thêm chiêu vừa rồi của sư phụ truyền thụ vào đầu ta nhiều thứ như vậy, chắc chắn tiêu hao rất nhiều nội lực

    - Chỉ tại ta, chỉ tại ta...

    Nếu không phải vì lo ta ở đây sẽ xảy ra chuyện, sư phụ đã có thể đi xa hơn nữa để bắt Nguyên thú.

    - Hiện tại ta căn bản không có đủ năng lực để đi bắt những con Nguyên thú hung dữ đó, kể cả có, cũng là nước xa không cứu được lửa gần

    - Làm sao đây, ta phải làm sao đây

    Chàng thiếu niên mười ba tuổi rốt cục cũng lộ ra vẻ yếu đuối không nơi nương tựa, hắn chăm chăm nhìn sư phụ đang hôn mê, lệ rơi không ngừng

    - Máu...

    - Máu của Nguyên thú

    - Máu

    Sở Mặc toàn thân giống như người điên, quỳ sụp bên cạnh Ma Quân, miệng lầu bầu không ngừng

    Đột nhiên, mắt hắn sáng lên

    - Không có máu của Nguyên thú, nhưng ta có máu của chính ta mà

    - Dù không biết có hữu dụng hay không...

    - Nghĩ nhiều vậy mà làm gì

    - Không thử sao biết được?

    Sở Mặc miệng lầm bầm, tay rút ra một đoản đao sắc lẹm, hắn cứa lên cổ tay, hơi nhói đau, một vết rạch xuất hiện trên cổ tay

    Tiếp đó, từng giọt từng giọt máu đỏ tươi tuôn ra

    Luồng gió núi lạnh thổi tới khiến Sở Mặc hơi rùng mình một chút

    Mắt chăm chăm nhìn những giọt máu đỏ tươi chảy ra từ cơ thể mình, chắc chắn sẽ sinh lòng sợ hãi

    Nhưng đôi mắt trong trẻo của Sở Mặc lại tràn đầy vẻ quyết tâm

    Hắn đặt cổ tay lên miệng sư phụ, mồm lầm bầm:

    - Mong là hữu dụng, nhất định sẽ hữu dụng!

    Cầu trời phù hộ!

    Mặc dù Ma Quân đã hoàn toàn bất tỉnh nhưng khi những giọt máu chảy vào miệng, ông vẫn có thể nuốt được

    Đồng thời, nét mặt của Ma Quân cũng dần dần giãn ra

    - Thật sự có tác dụng

    Sở Mặc mừng đến nỗi suýt hét lên

    Vết cứa trên cổ tay hơi nhói đau một chút, nhưng đối với kẻ thường hay ăn đòn như Sở Mặc, đây quả thực chỉ là chuyện dễ như bỡn, gần như không có cảm giác gì

    Máu không ngừng chảy vào miệng của Ma Quân, đến tận khi Sở Mặc cảm thấy đầu óc có chút choáng váng, hắn mới giật mình nghĩ ra một việc

    - Sư phụ...

    - Người rốt cuộc cần bao nhiêu huyết dịch?

    - Dường như mỗi lần... một con Nguyên thú to như vậy, huyết dịch đều bị sư phụ uống hết.

    Vậy ... có phải ta cũng cần dùng hết huyết dịch của ta?

    - Sư phụ từng cứu ta, còn cứu cả gia gia...

    - Ta dùng mạng này đổi lấy mạng sư phụ, đó cũng là lẽ đương nhiên

    - Chỉ mong sư phụ tỉnh lại sẽ không cho ta một trận

    - Nhưng nếu sư phụ có ra tay, có lẽ ta cũng chẳng còn biết gì nữa

    Cạch

    Rốt cuộc Sở Mặc cũng không gắng gượng được nữa, đổ gục xuống người Ma Quân, hắn thu cổ tay còn đang rỉ máu lại như một phản xạ tự nhiên, hắn nắm lấy miếng Ngọc bội trước ngực

    Từ nơi sâu thẳm trong tim hắn có một mảng chấp niệm mãnh liệt

    Miếng Ngọc bội tượng trưng cho thân mẫu

    Máu tươi tiếp tục chảy ròng ròng từ cổ tay, chả mấy chốc thấm đẫm xiêm y của Sở Mặc, nhuốn máu lên miếng Ngọc

    Chả biết tự lúc nào mà cả miếng Ngọc đã bị nhuộm đỏ

    Tiếp đó, một việc khác thường đột ngột xảy ra

    Từng giọt máu tươi thấm vào trong miếng ngọc bội

    Miếng Ngọc vốn trắng trong thuần khiết là vậy mà chả mấy chốc biến thành màu Huyết hồng

    Một vầng hào quang sáng dịu phát ra từ miếng Ngọc lướt chiếu qua cổ tay đang rỉ máu của Sở Mặc, trong chớp mắt máu đã ngừng chảy rồi.

    Tiếp đó, Huyết sắc trên miếng Huyết Ngọc dần dần biến mất, chả mấy chốc nó trở lại như ban đầu, cứ như thể chưa từng có việc gì xảy ra vậy.

    Tất cả việc này cũng chẳng có ai trông thấy cả!

    Một lúc lâu sau, Ma Quân mới từ từ mở mắt, trên khuôn mặt trước nay luôn hiện ra vẻ vô cảm ấy lộ ra một nụ cười như đang tự chế giễu mình

    - Rốt cục ta vẫn chưa thể chiến thắng được những tháng ngày chết tiệt bị trúng Thất sát chi độc

    - Rốt cục đã chết rồi sao?

    - Hây... cũng đành chịu vậy...

    - Cái chết cũng là một kiểu giải thoát

    - Điệp à, phải chăng ta sẽ sớm được gặp lại nàng?

    Ma Quân cất lời, trên khuôn mặt cứng ngắc mà trước nay trong mắt Sở Mặc thấy còn không đáng yêu bằng ngôi nhà gỗ nhỏ này không ngờ lại lộ ra một nụ cười vô cùng dịu dàng

    Tiếp đó, ánh mắt của Ma Quân bèn hướng về phía trước ngực...

    Một người đang gục trên đó

    Chính là Sở Mặc

    Ngẩn người một lúc, Ma Quân liền nổi cơn thịnh nộ, ngồi phắt dậy, một tay túm lấy cổ tay Sở Mặc, vẫn còn vết cứa và cả vết máu ở trên đất kia nữa

    Còn cả...

    Lúc này ông mới chợt nhận ra mùi tanh trong miệng...

    Làm sao Ma Quân lại không hiểu chuyện gì đã xảy ra cơ chứ?

    - Khốn kiếp!

    - Đồ hồ đồ

    - Quả thật là kẻ khốn kiếp!

    - Cực kỳ khốn kiếp!

    - Đồ rùa rụt cổ, muốn tức chết ta sao!

    Lúc này, Sở Mặc mới dần dần hồi tỉnh, hắn mơ hồ nhìn thấy Ma Quân đang nắm lấy cổ tay bị cứa rách của hắn mà mắng

    Sở Mặc vẻ mặt suy nhược nhưng vẫn nở một nụ cười, hắn gọi:

    - Sư phụ...

    Tiếng mắng của Ma Quân đột ngột im bặt

    Sau đó, ông ái ngại liếc nhìn Sở Mặc

    - Sư phụ...

    Người vẫn còn sống...

    Thật tốt quá!

    Sở Mặc vui mừng cười nói

    - Tốt cái đầu nhà ngươi

    Ma Quân đứng phắt dậy, một chân đá bay Sở Mặc qua một bên, sau đó đánh cho hắn một trận tả tơi rơi rụng

    Vừa đánh vừa mắng

    - Bản tôn cần ngươi đồng tình với ta sao?

    - Cần ngươi thương hại ta à?

    - Ta cần ngươi cứu ta à?

    - Ngươi là đồ ngu ngốc!

    Ngươi là con lợn sao?

    - Con lợn còn thông minh hơn ngươi!

    - Bản tôn cần người kế thừa y bát, không phải cần một bình máu sống!

    - Ngươi có thể có bao nhiêu máu chứ?

    - Ngươi có phải bị ngốc rồi không?

    - Tên khốn kiếp nhà ngươi nếu chết đi, ta biết đi đâu để tìm Truyền nhân đây?

    - Đến lúc đó ta còn mặt mũi nào đi gặp Liệt tổ liệt tông đây?

    - Khốn kiếp

    - Khốn nạn

    Mắng liên hồi, Ma Quân không còn lời gì để mắng tiếp, cũng không đánh hắn nữa

    Vì Sở Mặc đang cười

    Hắn đích thị đang cười tươi, Sư phụ mắng hắn càng dữ, hắn càng cười vui hơn

    Mặc dù sau khi hắn đi theo Ma Quân, mắng chửi và đòn roi đã như ăn cơm bữa, dần dà cũng thành thói quen rồi.

    Nhưng mỗi lần nghe mắng và bị đánh sau đó cũng vẫn không thấy vui vẻ gì

    Chỉ có lần này, lần đầu tiên Sở Mặc bị mắng chửi, bị ăn đòn mà ngược lại hắn còn cảm thấy vui mừng từ trong thâm tâm hắn

    Thời khắc Ma Quân bị hôn mê, Sở Mặc thậm chí có cảm giác như là ... trời sập vậy!

    Hắn từ nhỏ đã là Cô nhi, không biết Phụ mẫu là ai

    Ma Quân là người thứ hai trên đời này khiến Sở Mặc cảm thấy thân thiết, cảm thấy có thể nương tựa vào.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 22: Thiên ý (ý trời) (2)

    Chương 22: Thiên ý (ý trời) (2)

    Người đầu tiên là Phàn Vô Địch!

    Gia gia của hắn

    Ma Quân và Phàn Vô Địch không giống nhau, Ma Quân lạnh lùng vô tình, cường thế bá đạo, nhưng dường như không gì là không thể làm được, giống như một vị thần vậy.

    Trong thế tục, tuyệt đại đa số con người ta sinh ra cho tới hết đời, có khi để gặp được một người biết bay đều chưa từng thấy qua

    Còn Sở Mặc, hắn ta chẳng những gặp được, lại còn trở thành Đồ đệ của một người như vậy

    Đây là may mắn biết nhường nào cơ chứ?

    Mặc dù miệng không nói ra, nhưng trong lòng Sở Mặc sao lại không biết như vậy chứ?

    Đừng chỉ nhìn thấy Ma Quân ngày nào cũng mắng chửi và đánh hắn ta, thực sự ông ta đối với hắn rất tốt!

    Thời gian ngắn một hai ngày, Sở Mặc không biết công hiệu của thịt Nguyên thú, nhưng lâu dần, hắn làm sao mà không biết những miếng thịt Nguyên thú đó có thể tăng cường thể lực của hắn.

    Ngày nào cũng đánh hắn, nào có không phải là khổ luyện?

    Đó là để cho căn cốt thể chất của hắn được mạnh mẽ thêm nữa.

    Sở Mặc còn có thể liệt kê thêm vô số ví dụ khác có thể chứng minh Sư phụ của hắn, vẻ mặt xem ra có vẻ lạnh lùng vô tình, nhưng trong lòng lại vô cùng chăm sóc quan tâm hắn!

    Chỉ là cách của Ma Quân không giống với đại đa số những người khác trên đời

    Ông ta không cần người khác đồng tình, không cần người ta cảm kích, thậm chí không cần người ta biết được

    Kể cả cho dù người đó có là đồ đệ của ông

    Cũng đều không cần thiết

    Đây là tuýp người vô cùng cao ngạo

    Chả ai biết được, thời khắc mà Ma Quân gục ngã, trong tim Sở Mặc bàng hoàng như thế nào

    Cũng không ai biết, Sở Mặc đã vui mừng như thế nào khi thấy Ma Quân hồi phục lại bình thường.

    Sở Mặc mở to mắt nhìn Ma Quân, nhăn nhở cười hỏi:

    - Sư phụ, sao người không đánh nữa?

    - Cút sang một bên.

    Ma Quân trợn mắt nhìn Sở Mặc:

    - Đồ mặt dày

    Rồi ông xoay người bước đi

    Để lại Sở Mặc hả hê ngây ngô cười một mình

    Lần này, Ma Quân lại đi bốn ngày

    Đương lúc Sở Mặc bắt đầu lo lắng thì Ma Quân vác theo một con Cự Mãng (trăn lớn) trở về.

    Mặc dù Cự Mãng đã chết, nhưng Sở Mặc vẫn bị nó làm cho sợ hãi

    Con Cự Mãng này to bự như bắp chân của một người thanh niên cường tráng, dài ba bốn trượng, trên đầu còn mọc một cái sừng màu đỏ thắm.

    - Đây, đây không phải Mãng, mà là...

    Giao?

    Sở Mặc kinh ngạc hỏi

    Ma Quân liếc nhìn Sở Mặc:

    - Kể ra chưa tới nỗi quá ngu ngốc.

    Sở Mặc đã sớm quen với những đả kích của Ma Quân, nên tự hắn sẽ lọc bỏ qua những lời không muốn nghe

    - Trời ạ, con lại có thể được nhìn thấy những thứ như vậy, đây là Thất giai (cấp bảy) Nguyên thú phải không?

    - Người lại có thể giết chết một con Thất giai Nguyên thú...

    Thật quá lợi hại mà!

    Sở Mặc ngưỡng mộ nói

    Ma Quân nhìn Sở Mặc với vẻ chế giễu:

    - Đúng là loại thiếu hiểu biết, ngươi thực sự là đồ đệ của ta sao?

    Cười nhạt nói:

    - Giết nó rất khó sao?

    Sở Mặc cũng giả vờ ninh bợ vài câu:

    - Đúng vậy, đúng vậy, đối với Sư phụ thì không phải việc khó, Sư phụ là lợi hại nhất!

    Bởi vì nịnh bợ Ma Quân cũng rất dễ gặp rủi, nếu mà chủ tâm xu nịnh thì có đến tám chín phần là bị cho ăn đòn.

    - Để con dọn dẹp cho

    Sở Mặc hồ hởi xung phong, thực ra là vì hắn quá tò mò về thứ này

    Bất ngờ Ma Quân trừng mắt nhìn hắn:

    - Ngươi?

    Dựa vào thể lực hiện nay của ngươi thì đến một miếng vẩy của nó cũng khó mà làm xong, cút sang một bên đi.

    - Người xem thường con

    Sở Mặc không phục, miệng cười nhạt xông lên phía trước.

    Ma Quân cũng chẳng thèm để ý hắn, ông ta chỉ chú tâm làm thịt con Giao long đó.

    Kết quả, Sở Mặc loay hoay nửa ngày, nghiến răng nghiến lợi làm nhưng rốt cuộc đến một miếng vẩy của Giao long cũng không làm rơi ra được, hắn ủ rũ từ bỏ.

    Thở hổn hển, bực bội ngồi qua một bên

    Nhưng Sở Mặc cũng rất nhanh quên đi việc này, bởi vì sau khi Ma Quân xử lý xong, Sở Mặc nhận ra trên thân thể của Giao Long vẫn còn có rất nhiều Huyết dịch.

    - Sư phụ...

    Chỗ máu này, không có tác dụng với người sao?

    Sở Mặc ngạc nhiên hỏi

    Ma Quân bình thản trả lời:

    - Là để ngươi dùng

    - Đồ ngốc nhà ngươi trước đây mất nhiều máu, cần phải tẩm bổ

    Sở Mặc liền cảm động

    Ma Quân mặt không biến sắc, thản nhiên nói:

    - Nếu ngươi chết đi thì coi như không còn người kế thừa ta

    -...

    Sở Mặc trầm ngâm, trong lòng nghĩ: Sư phụ của hắn thật bá đạo, cho dù là việc tình cảm tới đâu chăng nữa, chỉ cần qua lời của người đều trở nên cứng ngắc, một chút tình cảm cũng không có

    - Đúng rồi, bộ tâm pháp đó, Thiên Ý Ngã Ý (Ý Trời Ý Ta), ngươi đã xem hết chưa?

    Ma Quân đột nhiên hỏi

    Sở Mặc lắc đầu, nói:

    - Chẳng phải Sư phụ không cho con tự tiện bước vào phòng của người sao?

    - Ngày hôm đó chả phải ta đã nói...

    Ma Quân trợn mắt, tưởng như sắp đánh người tới nơi.

    Sợ Mặc rụt cổ lại, vội vàng nói:

    - Người nói sau khi người chết...

    Nhưng người vẫn ở đây, chẳng phải vẫn sống khỏe sao... khụ khụ... cho nên Đồ nhi không thể tự tiện bước chân vào phòng người được.

    - Hừ!

    Ma Quân lạnh lùng hừ một tiếng, đứng dậy, cẩn thận rửa sạch tay

    Trở về phòng, ông lấy ra một bộ sách vừa mỏng vừa nhỏ, cẩn thận đưa tận tay Sở Mặc

    - Đây là bộ Thiên Ý Ngã Ý, là bộ tâm pháp có thể nói là mạnh nhất trên đời

    - Không có một trong. (Tâm pháp mạnh nhất trên đời chứ không phải một trong số những tâm pháp mạnh nhất trên đời - BTV)

    - Mặc dù chỉ có hai nửa cuộn, nhưng nếu ngươi có thể hoàn toàn ngộ thấu được hai nửa cuộn này cũng đủ đảm bảo ngươi có thể tung hoành ngang dọc không có đối thủ trên đời

    - Kể cả tâm pháp tuyệt đỉnh trong Tứ Tượng Đại Lục, khi tu luyện tốc độ cũng không bằng một phần mười nó

    - Chỉ tiếc là nó bị thiếu mất, nếu như nó hoàn chỉnh thì...

    Khuôn mặt Ma Quân lộ vẻ tiếc nuối rõ rệt mà Sở Mặc hiếm khi mới nhìn thấy vẻ mặt đó, ông thở dài

    Sở Mặc cẩn thận cầm lấy cuốn sách, trong lòng thắc mắc: Đây là cuốn Công Pháp gì mà lại khiến Sư phụ phải suy nghĩ tới mức ấy?

    Sở Mặc hết sức tò mò, hắn lật trang đầu tiên của cuốn sách mỏng ra

    Quyển thứ nhất: Thiên ý

    Chính ngay lúc này, Sở Mặc rõ ràng cảm nhận được ngọc ở lồng ngực đột nhiên truyền đến một cảm giác nóng rực, hừng hực đốt nóng hắn.

    - Hả?

    Sở Mặc hơi ngẩn ra

    Ma Quân cũng không nhìn thấy biểu hiện của Sở Mặc, nói:

    - Ngươi về phòng tham ngộ một chút, bữa cơm hôm nay để ta làm.

    Làm xong, ta sẽ gọi ngươi.

    -----o0o-----

    Chương 23: Biến của tâm pháp (1)

    Chương 23: Biến của tâm pháp (1)

    Nếu đổi là trước đây, Sở Mặc sẽ chen mồm vào nói mấy lời, nhưng vừa nãy lồng ngực bị bỏng rát, làm trong lòng hắn có chút hoang mang khó hiểu.

    Lập tức gật đầu nói:

    - Dạ.

    Ma Quân chỉ nghĩ rằng hắn cuối cùng có được tâm pháp vội vàng đi nghiên cứu, cũng không có nghĩ nhiều.

    Sau khi Sở Mặc đóng cửa phòng lại, đầu tiên là cởi bỏ cúc áo, lấy miếng ngọc ra, đặt trong lòng bàn tay, chăm chú quan sát.

    Sau đó, quyển ghi chép mõng Thiên Ý Ngã Ý hắn mang bên cạnh mình bỗng nhiên không cánh mà bay.

    Sở Mặc thiếu chút nữa bị dọa sợ chết ngất!

    Bộ công pháp này, ngay cả người cực kỳ cao ngạo như Ma Quân cũng xem như trân bảo, giữ gìn cẩn thận, đến hôm nay mới truyền cho hắn.

    Nếu bị đánh cắp hắn thật sự là thảm rồi.

    Sở Mặc nhíu mày nhớ lại.

    Trong lúc mơ hồ hắn tựa hồ nhìn thấy Thiên Ý Ngã Ý đã đi vào bên trong ngọc ở giữa lòng bàn tay của mình.

    Cái này thật sự có chút vớ vẩn, làm người ta khó có thể tin.

    Chẳng lẽ nói miếng ngọc trên người mình chính là món bảo bối có thể lưu trữ đồ vật hay sao?

    Cho dù là có thể chứa đồ, nhưng mình lại không có bảo nó chui vào?

    Vả lại nếu có thể chứa đồ, mình mang theo nó mười mấy năm, sao trước giờ không có phát hiện?

    Sở Mặc cảm thấy đầu mình ong ong, trong lòng cảm thấy vô cùng hoang đường.

    Loại chuyện này thật sự là không thể giải thích.

    Hắn không khỏi có chút sầu não, tức giận nhìn miếng ngọc trong tay, thầm nghiến răng:

    - Có phải ngươi làm không?

    Một nguồn sóng tinh thần rất mạnh thuận theo mi tâm của Sở Mặc, bắn về phía ngọc thạch trắng muốt ấp áp đó.

    Đột nhiên giữa lúc đó...

    Ầm một tiếng!

    Sở Mặc cảm thấy cảnh vật trước mắt chợt biến, hắn không ngờ lại đến trong không gian hỗn độn mông lung.

    Cúi đầu liếc nhìn, nhìn không thấy thân hình của mình, nhưng lại nhìn thấy bên trên tảng đá xanh rất lớn chỗ không xa có đặt một quyển sách.

    Chính là Thiên Ý Ngã Ý

    Sở Mặc không khỏi phát ra một tiếng kinh hãi, đầu hơi loạn.

    Sau đó, trước mắt nhất thời sáng lên, lại nhìn, cư nhiên mình vẫn ở trong phòng của mình.

    - Đây...

    đây là chuyện gì?

    Tim Sở Mặc không ngừng đập loạn xạ.

    Suýt chút nữa hắn hét ra hai chữ sư phụ.

    Nhưng cuối cùng vẫn không có hét ra.

    Hắn thử tập trung tinh thần chăm chú nhìn miếng ngọc trong tay.

    Sau đó... lại lần nữa đi vào trong không gian hỗn độn đó.

    Lần này, cuối cùng Sở Mặc có thể xác định miếng ngọc trên người mình là một món chí bảo!

    Không ngờ có công năng tích trữ đồ vật.

    Sau đó, Sở Mặc thử dùng niệm ý, để lấy quyển Thiên Ý Ngã Ý lại.

    Nhưng thử mấy lần, vẫn không có chút nhúc nhích.

    Sở Mặc không khỏi có chút nóng nảy, bước lên trước, giơ tay chộp lấy quyển sách nhỏ trên tảng đá xanh, mà quên chuyện mình ở đây không có tay chân thân thể, chỉ có tinh thần.

    Chuyện kỳ lạ xảy ra, đến khi ý thức của Sở Mặc trở về từ trong đó, về lại trong hiện thực, phát hiện trên tay mình thật sự nắm được quyển sách nhỏ Thiên Ý Ngã Ý này.

    Sở Mặc mừng rỡ, lật qua lật lại, thử lại rất nhiều lần, giống như đang chơi đùa.

    Cuối cùng hiểu rõ một số nguyên lý trong không gian này.

    Thì ra muốn vào trong không gian này thì nhất định phải tập trung tinh lực, muốn lấy ra vật gì từ trong đó, thì bắt lấy giống như bình thường cầm nắm đồ vật là được rồi.

    Còn về nguyên lý là gì, Sở Mặc lại không rõ lắm.

    Đồng thời Sở Mặc cũng có chút kỳ quái, muốn cất đồ vật bên ngoài vào, đồng thời hắn cũng muốn dùng ý niệm tinh thần để chỉ huy.

    Nhưng quyển Thiên Ý Ngã Ý này.... tại sao mình bay vào?

    Liên tưởng tới lúc mình nhận lấy Thiên Ý Ngã Ý, ở ngực đột nhiên nóng rang như muốn nổ tung.

    Sở Mặc khẽ chau mày, theo bản năng lại lật quyển công pháp này ra.

    Chỉ liếc nhìn thoáng qua, sắc mặt của Sở Mặc chợt thay đổi hoàn toàn.

    Vì trang đầu tiên của công pháp này lại có thêm mấy chữ!

    Nhờ tra tấn của Ma Quân, bây giờ Sở Mặc đối với văn tự rất là mẫn cảm.

    Cho dù chỉ thêm một chữ, hắn cũng có thể liếc nhìn ra.

    Tuy chỉ là thêm mấy chữ, nhưng ý của cả quyển công pháp lại đã hoàn toàn không giống.

    - Ta phải cẩn thận...

    Sở Mặc dùng tay che ngực, thầm nói:

    - Đây rốt cuộc là chuyện gì?

    Gặp quỷ!

    Một bộ công pháp rất hay, sao sau khi vào miếng ngọc này, thì xảy ra biến hóa như vậy?

    Tại sao ngọc đột nhiên mở ra?

    Sở Mặc suy nghĩ rất lâu vẫn không có lời giải đáp.

    Nếu nói là, vì lúc hắn cứu sư phụ, vết máu nhiễm lên trên mặt.

    Nhưng từ nhỏ đến lớn, lúc đánh nhau cũng từng chảy máu, trong đó cũng có vết máu nhiễm lên trên miếng ngọc này.

    Tại sao trước đây không có mở ra?

    Còn lần này lại mở ra?

    Trong lòng Sở Mặc có rất nhiều nghi vấn, không thể giải thích rõ ràng.

    Hắn rất muốn hỏi Ma Quân, tất cả cái này là chuyện gì.

    Hắn tin rằng, sư phụ có thể cho hắn đáp án.

    Hơn nữa, cũng sẽ không dòm ngó đến món bảo vật trên người của hắn.

    Nhưng cuối cùng Sở Mặc vẫn là do dự.

    Vì miếng ngọc này, quan hệ tới manh mối duy nhất hắn tìm được sư mẫu!

    - Nhất là biến hóa Thiên Ý Ngã Ý sinh ra, ta không biết là tốt là xấu.

    - Sư phụ từng nói với ta, tu luyện công pháp kỵ úy nhất chính là... sau khi tu mấy chục năm, đột nhiên phát hiện mình tu là sai.

    - Như cho dù là kiên trì cũng phải tiếp tục sai.

    - Bởi vì đã sửa không được nữa!

    - Sợ là sư phụ sớm đã tu Thiên Ý Ngã Ý tới cảnh giới rất cao, chẳng lẽ muốn hắn phế bỏ trọng luyện?

    Trên mặt thiếu niên 13 tuổi lộ ra hoang mang và do dự hiếm thấy.

    Suy đi nghĩ lại, cuối cùng Sở Mặc vẫn là quyết định tạm thời che giấu chuyện này.

    Đợi tới lúc mình hoàn toàn hiểu rõ rồi hãy nói với sư phụ, cũng không muộn.

    Sau đó Sở Mặc áp chế tâm tình kích động, cẩn thận thu miếng ngọc của mình lại, cất vào trong ngực.

    Tiếp theo, hắn ổn định tâm tình lại, bắt đầu chăm chỉ tham ngộ quyển đầu tiên của Thiên Ý Ngã Ý.

    - Thiên Ý!

    - Trời xanh có đạo, hư vô mù mịt, chúng sinh vạn giới đều đang tìm kiếm...

    Quyển Thiên Ý sau khi bị miếng ngọc này hút vào, trên trang đầu tiên lại có thêm mấy chữ, cả cảnh ý đã hoàn toàn thay đổi.

    Sở Mặc dựa theo phương thức vận hành công pháp bên trên từ từ tu luyện, liền cảm nhận được một luồng nguyên khí tràn đầy từ tứ phương tám hướng trong nháy mắt xông vào trong giữa cơ thể của hắn.

    Ầm!

    Cả người trên dưới tất cả kinh mạch liền toàn bộ mở ra trong nháy mắt.

    Cả người của Sở Mặc liền lập tức bị nguyên khí tràn đầy bao trùm, loại tư vị này mỹ diệu tới mức khó hình dung.

    Những kinh mạch trong cơ thể giống như lòng sông khô cạn nhiều năm bỗng nhiên có dòng nước rót vào.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 24: Biến của tâm pháp (2)

    Chương 24: Biến của tâm pháp (2)

    Gần như là trong nháy mắt liền sinh ra sức sống mãnh liệt!

    - Có quá nhanh không hả?

    Thậm chí Sở Mặc cũng có chút kinh khủng.

    Mặc dù vừa nãy Ma Quân từng nói với hắn Thiên Ý Ngã Ý tuy có khuyết, nhưng vẫn là tâm pháp cường đại nhất thế gian này.

    Tứ Tượng công pháp tuyệt đỉnh nhất cả đại lục cũng không bằng 1/10 nó.

    Sở Mặc cũng chưa có tiếp xúc qua công pháp tuyệt đỉnh trên đời này, cũng không biết lời sư phụ nói có mấy phần khoa trương.

    Nhưng bây giờ tốc độ hắn tập trung nguyên khí quả thật là hơn 10 lần!

    Thậm chí là nhiều hơn!

    Trước đây nguyên khí của Sở Mặc vẫn dừng lại ở trạng thái tuyệt đỉnh của cấp hai.

    Muốn đột phá cảnh giới Nguyên Quan vô cùng khó khăn.

    Vì hắn không có tâm pháp tốt.

    Cho đến này, Phàn Vô Địch cũng đang tìm tâm pháp tốt hơn cho đứa cháu.

    Ông cụ cho rằng với thiên phú của đứa cháu, nếu tu tập tâm pháp bình thường, thật sự là quá đáng tiếc, là rất lãng phú thiên phú của hắn.

    Thậm chí là một loại sĩ nhục.

    Tuy tâm pháp có thể tu rất nhiều loại, nhưng tinh lực của người cuối cùng là có hạn.

    Nếu là một loại công pháp tu luyện 7-8 năm, mười mấy năm trở lên, thì đổi tâm pháp, vậy, khả năng mang đến không phải là tiến bộ mà là hủy diệt!

    Bởi vì lúc đó rất nhiều thứ đều đã hoàn toàn thành hình.

    Tất cả công pháp tu luyện đều là phù hợp với tâm pháp nguyên bản.

    Một khi đổi tâm pháp, vậy tất cả công pháp trước đây tu luyện cũng phải ma hợp, thích ứng mới lại.

    Loại thực lực đó đột nhiên giảm xuống, áp lực và thống khổ mang đến tuyệt không phải người nào cũng có thể vượt qua.

    Tu lại, là một quá trình vô cùng dài.

    99/100 người tu lại có thể đều không kiên trì tới cùng.

    Phàn Vô Địch tất nhiên hiểu rõ đạo lý này.

    Đáng tiếc là lão tuy là một tướng quân, nhưng tất cả tâm pháp tốt nhất có thể tiếp xúc được cũng chỉ là nguyên cấp tam phẩm.

    Thế gian này tâm pháp tuyệt đỉnh chân chính cũng duy chỉ có đại môn pháp như Trường Sinh Thiên mới có.

    Đây cũng là lý do tại sao ông muốn Sở Mặc bái nhập Trường Sinh Thiên.

    Tuy Sở Mặc không thể bái nhập được Trường Sinh Thiên, nhưng lại gặp được Ma Quân!

    Gặp nhau giống như định mệnh này làm Sở Mặc tiếp xúc được tâm pháp cường đại hơn.

    Trong đan điền của Sở Mặc, tốc độ tích tụ nguyên khí khá kinh người!

    Sau khi vận hành của công pháp, nguyên khí trong kinh mạch khắp nơi trong cơ thể dũ phát tràn đầy.

    Liên tục không ngừng tụ hợp trong đan điền.

    Núc thắt nguyên khí tầng hai của hắn không đến thời gian một tuần, bỗng nhiên mơ hồ... xuất hiện một vết nứt!

    Điều này chỉ cần hắn tiếp tục nổ lực, đột phá được cảnh giới Nguyên Cảnh chỉ trong tầm tay.

    Hưng phấn trong lòng Sở Mặc quả thật khó có thể nói ra.

    Khoảng thời gian gần đây, Sở Mặc từng trải qua rất nhiều chuyện vốn không nên xảy ra ở độ tuổi của hắn.

    Rất nhiều chuyện phiền muộn đều tích tụ trong đầu thiếu niên 13 tuổi này làm hắn bừng tỉnh trong cơn ác mộng dài.

    Từ khi bái Ma Quân làm sư, thì vẫn luôn ngâm nga những khẩu quyết không biết có tác dùng gì không.

    Ma Quân cường đại như vậy, có thể phi thiên độn địa, thoạt nhìn căn bản chính là một mộng tưởng.

    Mãi đến hôm nay, đến khắc này!

    Sở Mặc mới đột nhiên có một loại cảm giác mở rộng thông sáng!

    Dường như cả thế giới trong lòng hắn ... sáng lên

    Một Đại Chu Thiên vận hành xong, Sở Mặc cảm thấy mình giống như được làm mới lại.

    Tinh, khí, thần cả người đều xảy ra biến hóa cực lớn

    Huyết khí trên người cũng trở nên tràn trề.

    So với trước khi tu luyện quyển Thiên Ý, hoàn toàn tưởng như hai người.

    Sở Mặc nhìn quyển sách mõng trong tay, thầm vô cùng cảm kích sư phụ của mình.

    Sở Mặc có chút tò mò, miếng ngọc của mình rốt cuộc đối với bộ công pháp Thiên Ý Ngã Ý cải biến bao nhiêu?

    Thế là hắn tiện tay lật trang thứ hai của Thiên Ý Ngã Ý.

    Vừa liếc nhìn chợt sửng sốt.

    Vì bên trên trống rỗng một mảnh!

    Một chữ cũng không có!

    - Đây đây đây...

    đây là tình hình gì?

    - Thật là gặp quỷ rồi!

    - Chữ đâu?

    - Tâm pháp tuyệt thế trên này tất cả đều đâu rồi?

    Sở Mặc rất muốn nắm lấy miếng ngọc quỷ dị mang trên cổ mình hỏi rằng: Mày mang tâm pháp tuyệt thế của tao đi đâu rồi?

    Vì vừa nãy sư phụ cho hắn, tuy hắn không có chăm chú nhìn, nhưng lại biết phía sau đó...

    đều là chữ!

    Bây giờ lại trống không rỗng tuếch một mảnh!

    Lật lại sau... cũng không có chữ!

    Trống không.

    Lật lại sau nữa... vẫn không có chữ!

    Vẫn là trống không!

    Mãi cho đến cuối cùng cả bộ Thiên Ý Ngã Ý ngoại trừ trang đầu tiên chữ chẳng những không ít còn thêm mấy chữ ra, phía sau hoàn toàn là trống rỗng.

    - Trời ạ!

    Sở Mặc dùng tay chống trán, hưng phấn vừa nãy gần như biến mất.

    Khóc không ra nước mắt đặt mông ngồi lên ghế, lồng ngực toàn là mồ hôi lạnh, quả thật suy nghĩ trăm lần không có lời giải đáp

    Lúc này bỗng nhiên Ma Quân ở bên ngoài gọi:

    - Ra ăn cơm!

    Cơ thể của Sở Mặc khẽ run lên, thầm nghĩ:

    - Chuyện này... bây giờ nói gì cũng không thể nói với sư phụ, thật sự là quá quỷ dị!

    Đợi sau này có thời gian mình nhất định phải làm rõ

    Nghĩ vậy, Sở Mặc đáp một tiếng, mở cửa đi ra.

    Một luồng khí hương mãnh liệt đột nhiên bay vào trong mũi, tinh thần của Sở Mặc phấn chấn trở lại.

    Sau đó sửng sốt nhìn thức ăn trên bàn, quả thật không dám tin vào đôi mắt của mình.

    - Đây...

    đây là sư phụ làm?

    Bốn xào một canh, không chỉ có thịt giao long còn có cá và hai món rau dại.

    Chẳng những mùi vị rất thơm ngon, bày trí cũng khá đẹp mắt!

    Ma Quân thản nhiên liếc nhìn Sở Mặc:

    - Thật nghĩ là tài nghệ nấu ăn của mình tốt như vậy sao?

    -...

    Sở Mặc không biết nói gì, thậm chí có chút quên biến hóa của Thiên Ý Ngã Ý sinh ra, kinh ngạc nhìn Ma Quân:

    - Sư phụ... còn có gì mà sư phụ không biết không?

    Ma Quân lười để ý đến Sở Mặc, lấy ra một bình rượu, hai cái ly, đặt trước mặt Sở Mặc một cái.

    Sở Mặc lại ngây dại, nhìn sư phụ đích thân rót rượu cho mình, khóe miệng co giật nói:

    - Sư phụ...

    đây là?

    - Nào, uống với ta một chút.

    Ma Quân nói xong, ngồi ở đó chăm chú nhìn Sở Mặc:

    - Cũng tạm thôi, quyển Thiên Ý đã nhậm môn rồi.

    - Tương lai phải dựa vào chính con rồi!

    Sở Mặc trong lòng thầm nhẹ nhõm, nhưng nghe tới câu phía sau nhất thời cảnh giác lên, nhìn Ma Quân:

    - Sư phụ, người...

    Ma Quân khoát tay:

    - Uống rượu!

    Sở Mặc cũng không phải lần đầu tiên uống rượu.

    Từ nhỏ lớn lên trong quân, một số lão binh sĩ sớm đã dạy Sở Mặc uống rượu.

    Nói ra cũng xem là có chút tửu lượng.

    Nhưng Sở Mặc lại không ngờ rượu mà sư phụ lấy ra uống vào không cảm thấy mùi vị gì.

    Nhưng uống một ly vào cả người lại có cảm giác lâng lâng muốn bay lên.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 25: Đột phá nguyên quan

    Chương 25: Đột phá nguyên quan

    Đồng thời cảm nhận được trong đan điền nóng rang một trận, cái nết nứt trên nút thắt ở Nguyên Quan lại càng ngày càng lớn.

    Đúng ngay lúc này bỗng nhiên nghe thấy Ma Quân trầm giọng nói:

    - Còn không nhanh vận hành tâm pháp, xung kích Nguyên Quan?

    Còn đợi gì nữa?

    Sở Mặc theo bản năng bắt đầu vận hình tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý.

    Nguồn sức mạnh dồi dào trong tất cả xương cốt trong nháy mắt bị điều động lên, xông tới nút thắt ở Nguyên Quan cùng mãnh liệt công kích đến.

    Ầm!

    Giống như hồng thủy bạo phát!

    Nguồn sức mạnh đó nghiền nát nút thắt ở Nguyên Quan ầm ầm xông ra.

    Sở Mặc cảm thấy trong cơ thể của mình phút chốc sinh ra một nguồn sức mạnh cường đại không thể tin nổi.

    Nguồn lực lượng đó dường như có thể khai sơn phá thạch.

    Có thể nghiền nát tất cả!

    Mà Sở Mặc lúc này trong đầu còn có chút choáng váng, cả người trên dưới tràn đầy sức lực không kìm được đứng lên xông thẳng ra ngoài.

    Gào thét, đánh ra một quyền trong sân.

    Bộ quyền pháp này tất nhiên là trường quyền trung quân Sở Mặc quen dùng nhất.

    Chỉ là lúc này đánh ra so với trước kia hoàn toàn là hai khái niệm bất đồng.

    Sở Mặc hoàn toàn tin rằng hắn lúc này nếu là đấu với Phạm Lý Tử, Tiểu Thiên Kiêu của Trường Sinh Thiên, cho dù có Thất trưởng lão âm thầm giúp đỡ, hắn vẫn có thể một quyền đánh tan Phạm Lý Tử!

    Mượn mấy phần men rượu, Sở Mặc vừa gào thét vừa diễn tập lại bộ trường quyền trung quân rất nhiều năm của mình.

    Một kích cuối cùng, Sở Mặc một chưởng đánh vào gốc đại thụ che trời hai người ôm.

    Ầm!

    Lực lượng hùng hồn trong cơ thể trong nháy mắt tập trung trên cánh tay, theo nắm quyền của hắn hung hăng nện lên cành cây.

    Một tiếng nổ cực lớn vang lên.

    Tiếp theo.

    Gốc đại thu hai người ôm phát ra một âm thanh nứt gãy làm người ta kinh hãi.

    Răng rắc...

    Răng rắc!

    Ầm ầm ầm

    Ầm ầm ngã lên đất!

    Không ngờ lại bị một quyền của Sở Mặc hung hăng đánh gãy!

    Đại thụ ngã xuống, chấn động làm mặt đất dưới chân run rẩy.

    Men say của Sở Mặc... cũng hết rồi!

    Hắn có chút ngẩn ngơ nhìn gốc đại thụ ngã trên đất ở trước mắt, trong mắt đều là vẻ chấn động!

    - Đây là thật, là con một quyền đánh ngã?

    Sở Mặc thì thầm.

    Lúc này Ma Quân đến bên cạnh hắn liếc nhìn mặt cắt của đại thụ, gật đầu, thản nhiên nói:

    - Cũng tạm được.

    - Sức mạnh của Long Tượng!

    - Sư phụ!

    - Đây là sức mạnh Long Tượng của con!

    - Sao có thể nói là cũng tạm được?

    Sở Mặc dùng tay chỉ vết gãy trên đại thụ, đầy mặt hưng phấn nói:

    - Sư phụ, người xem, một quyền này đánh ra, sức điểm ở chỗ này, sau đó những chỗ khác, hoàn toàn là sức mạnh Long Tượng phát huy!

    - Vết gãy này... giống như vết đao cắt ngay ngắn!

    Ma Quân cười nhạo một tiếng:

    - Bậc cao của Luyện Thể thứ cấp mà thôi, không biết còn cho rằng con thành cao thủ tuyệt thế...

    Sở Mặc hi hi cười, căn bản không quan tâm đến đả kích của Ma Quân.

    Cả người đổ đầy mồ hôi, rượu cũng gần tỉnh, Sở Mặc đột nhiên cảm thấy đói bụng, thế là chạy vào trong bếp ăn cơm.

    Sống chung lâu như vậy, Sở Mặc đã rất hiểu tính cách của Ma Quân.

    Có thể có được một câu đánh giá "tạm được" từ trong miệng Ma Quân, thì chứng tỏ kỳ thật lão đã khá hài lòng rồi!

    Tầng 1, 2, 3 của cấp Hoàng.

    Tầng 1, tầng 2 chỉ là bình thường.

    Nói là người luyện võ miễn cưỡng có thể tu luyện ra một số nguyên khí, nhưng lại không có đả thông Nguyên Quan.

    Tuy nói chỉ có lời đánh giá "chỉ là bình thường", nhưng kỳ thật có thể cảm ứng được nguyên khí thì đã xem là vào cánh cửa tu luyện.

    Tầng 1, 2, 3 cấp Hoàng để luyện Thể Kỳ.

    Võ giả tầng 1 cấp Hoàng có sức mạnh Ngưu Mã.

    Nghĩ có thể biết, chỉ cần có thể cảm ứng được nguyên khí bước vào tầng thứ nhất thì lợi hại hơn người bình thường rất nhiều.

    Vào quân trung, ít nhất cũng có thể làm Ngũ trưởng, thậm chí là tiểu đội trưởng.

    Võ giả tầng 2 cấp Hoàng có sức mạnh Hổ Báo.

    Chính là thứ cấp lúc nãy của Sở Mặc.

    Sức mạnh Hổ Báo có không chỉ là sức mạnh, còn có nhanh nhẹn nhạy bén!

    Võ giả tới cảnh giới này, ở trong thế tục đã có chút danh tiếng, có chút địa vị.

    Vào quân trung cũng có thể làm Đại đội trưởng!

    Tầng ba cấp Hoàng có sức mạnh Long Tượng.

    Cấp độ này là cảnh giới tuyệt đỉnh của luyện thể, đột phá Nguyên Quan chân chính bắt đầu đăng đường nhập thất.

    Đối với người luyện võ, giống như dòng suối con sông nhỏ chảy vào trong sông sâu biển lớn.

    Nhìn thấy trời đất bao la hơn.

    Kể từ đó tiền đồ rộng mở!

    Rất nhiều võ giả, cả cuộc đời đều kẹt trong Nguyên Quan, đến chết cũng không thể đột phá.

    Sở Mặc năm nay 13 tuổi thì đột phá cảnh giới này.

    Đã làm được chuyện mà phần lớn võ giả cả đời cũng không làm được.

    Võ giả cảnh giới này ở quân trung một số tiểu quốc đã miễn cưỡng đủ tư cách trở thành một tướng quân rồi!

    Tuy tương lai còn có con đường rất dài phải đi, nhưng Sở Mặc lúc này quả thật là có một loại cảm giác ý chí phong phát.

    Lần này Ma Quân cũng không có đả kích hắn.

    Mà là nhìn Sở Mặc đang há to miệng ăn cơm, sâu trong đôi mắt lóe ra chút dịu dàng.

    Sau khi Sở Mặc một hơi ăn hết mấy bát cơm to, càn quét gần như tất cả các món ăn trên bàn, cuối cùng cảm thấy no rồi.

    Lúc này đặt bát đũa xuống, nhìn Ma Quân mặt không cảm xúc, hi hi cười:

    - Sư phụ thức ăn ông làm rất là ngon!

    - Nếu mỗi ngày đều được ăn...

    - Thì quá tốt!

    - Nghĩ cái gì hả?

    Ngươi lát nữa dọn dẹp sạch sẽ, thì xuống núi đi.

    Ma Quân liếc nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói.

    - Cái gì?

    - Xuống... xuống núi?

    Sở Mặc tại chỗ trợn tròn mắt, nhìn Ma Quân:

    - Sư phụ, người đang nói đùa à?

    - Ai đùa với ngươi.

    Ma Quân đầy mặt lạnh lùng nói:

    - Có thể dạy cho ngươi, ta đều đã dạy ngươi rồi, ngươi cũng đã đã học được rồi.

    - Còn không xuống núi, trốn ở đây làm gì?

    - Con... con học được gì?

    Sở Mặc nghẹn họng trân trối nhìn Ma Quân, nói:

    - Không phải con nên ở trên núi, ít nhất học thêm 3-5 năm nữa, sau đó mới có thể xuất sư hạ sơn sao?

    - Hứ!

    Ma Quân hừ một tiếng:

    - Những khẩu quyết đó chính là tất cả công pháp.

    - Nếu đã học được rồi, còn lại chính là quá trình thuần thục.

    - Con từ chỗ này về tới Viêm Hoàng Đại Hạ, thời gian trên đường đi đủ để con học thuộc những công pháp này rồi.

    - Từ chỗ này... về tới Viêm Hoàng Đại Hạ?

    Sở Mặc nhìn biểu tình Ma Quân, hoàn toàn không giống như đang nói đùa, cả người nhất thời đều ngẩn ra.

    Ma Quân mang theo hắn bay suốt ba ngày, gần như không ngừng nghỉ, ít nhất hơn hai vạn dặm đường.

    Nếu dựa vào đôi chân của hắn đi... phải đi bao lâu?

    Cho dù bây giờ hắn đã đột phát được cảnh giới Nguyên Quân.

    Nhưng hai vạn dặm này, cho dù hắn ngày đêm không ngừng chạy, sợ là cũng phải gần nữa năm trời.

    Đăng bởi: longnhi
     
    Thí Thiên Đao Full
    II ( Chương 26-50 )


    -----o0o-----

    Chương 26: Thiếu nữ thần bí (1)

    Chương 26: Thiếu nữ thần bí (1)

    Vả lại còn có một vấn đề quan trọng nhất.

    Hắn không biết đường đi!

    - Đúng vậy, thời gian này vừa đủ để con luyện thuần thục những công phát này.

    Biểu tình Ma Quân nhìn hắn như hiểu thấu đáo hắn muốn gì.

    Sở Mặc nhất thời khổ sở:

    - Sư phụ, đồ nhi không nỡ xa ông!

    - Thôi đi!

    Ma Quân trợn mắt nhìn Sở Mặc:

    - Ăn đòn chưa đủ hả?

    Sở Mặc hi hi cười nói:

    - Không phải, quan trọng là đồ nhi không muốn rời xa sư phụ!

    - Ngụy biện!

    Ma Quân lạnh lùng nói.

    - Thật mà, thật lòng mà.

    Sở Mặc vỗ ngực.

    Ma Quân nói:

    - Đừng nhiều lời nữa, cứ quyết định như vậy đi!

    Sở Mặc thấy sư phụ là thật muốn hắn rời khỏi, trong lòng nhất thời xông lên thương cảm, nhưng trên mặt không có biểu hiện ra, gãy gãy mặt nói:

    - Sư phụ, người xem, trên người đồ nhi cả pháp bảo mang bên người cũng không có.

    Sư phụ lợi hại như vậy, đủ các loại pháp bảo, nhất định có không ít chứ hả?

    Tùy tiện cho đồ nhi xem một đống...

    - Hay là nói, núi cao đường xa, đồ nhi lại không biết bay, chẳng may gặp nguy hiểm gì thì làm thế nào?

    - Vả lại đồ nhi cũng không biết đường!

    Mí mắt của Ma Quân dựng thẳng, lạnh lùng nói:

    - Không có!

    - Vậy cho chút gì khác ...

    - Ví dụ như nguyên thạch cực phẩm, nguyên dược cực phẩm...

    Ma Quân nói:

    - Không có, cái gì cũng không có.

    - Sư phụ, trước đây người đã nói đánh cuộc nếu bị thua, cho đồ nhi tài sản của cả một nước!

    Sở Mặc hai mắt tỏ sáng:

    - Cái đó cũng được!

    - Ta đã cho ngươi rồi.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc:

    - Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy thứ mà ta dạy ngươi đáng giá liên thành sao?

    - Cái đó cũng tính?

    Khóe miệng Sở Mặc nhuếch lên, trong miệng lẩm bẩm nói:

    - Quả thật là nhỏ mọn, vắt chày ra nước!

    Nói xong, Sở Mặc nhìn Ma Quân nói:

    - Vậy đồ như phải đi rồi, sư phụ chất độc trong cơ thể người phải làm sao?

    - Cái đó có liên hệ gì với ngươi?

    Thật là lắm lời.

    Ma Quân nói xong, đứng lên, nói:

    - Ta thấy ngươi cũng không có gì cần mang theo, cứ như vậy cút ngay đi!

    Nói xong, đi thẳng qua, một tay xách Sở Mặc lên, sau đó đi tới bên ngoài, hung hăng ném một cái!

    Thân thể của Sở Mặc nhất thời lăn lộn trên không trung.

    - Ây, ây, ây, sư phụ... người giỡn thật à, đừng đuổi con đi.

    -

    Sau này con đi đâu tìm người!

    Sở Mặc lớn tiếng quát, sau đó bị gió mạnh trên trời cao thổi, nói không ra tiếng.

    Liền sau đó bay xa ra ngọn núi lớn ngoài trăm dặm.

    Ầm một tiếng!

    Rơi trên đất.

    Sở Mặc có phần ai oán nhìn về phía ngọn núi lớn cao ngất, hùng vĩ ở phía xa kia, ánh mắt lộ ra vẻ không muốn.

    Nhớ tới tình hình của sư phụ trước khi đi, trong lòng càng tràn ngập lo lắng.

    - Nếu như sư phụ lần nữa té xỉu hôn mê, ta lại không có bên cạnh thì phải làm sao bây giờ?

    - Không được, ta phải nói lời từ biệt trước mặt sư phụ mới được.

    - Muốn dặn dò người phải kiên cường hơn, đừng buông xuôi.

    - Nhất đinh phải tìm kiếm nguyên thú, dùng máu của bọn chúng kéo dài tính mạng!

    - Như thế, ta sẽ có thời gian, vì sư phụ mà tìm kiếm vị thuốc mà người cần.

    - Chỉ cần ta còn sống, cũng sẽ không để người dễ dàng chết đi như thế!

    - Ta sẽ cố hết sức có thể đến cứu người.

    - Ta biết, trong lòng người có nhiều chuyện còn chưa dứt được.

    Suy nghĩ trong lòng như thế, Sở Mặc hướng về phía ngọn núi lớn kia bắt đầu nâng chân chạy như điên.

    Sau khi đột phá tầng thứ nhất, nguyên lực trong cơ thể cuồn cuộn không ngừng, tuy là không có cách nào ngự không mà bay giống như Ma Quân nhưng đi lại trong núi lớn thế này cũng giống như giẫm lên đất bằng, không hề khó khăn.

    Khoảng cách xa trăm dặm, Sở Mặc chỉ cần dùng hơn 1 canh giờ đã đi tới phía dưới ngọn núi kia.

    - Sư phụ!

    - Ta đã trở về!

    Sở Mặc một bên lớn tiếng kêu, một bên leo lên trên ngọn núi này.

    Ngọn núi này đặt biệt dốc, vách núi dựng đứng lởm chởm trông thấy được.

    Thanh âm của Sở Mặc quanh quẩn trong núi, chim muông trong rừng bị làm cho giật mình, trốn tứ tán khắp nơi.

    Sở Mặc cũng không để ý tới, dùng cả tay cả chân một mạch leo lên đỉnh núi.

    Khi hắn vất vả khó nhọc rốt cục cũng leo đến đỉnh núi lại choáng váng cả mắt, chỗ lúc đầu đó đã trống không!

    Căn nhà gỗ nhỏ mà hắn quen thuộc kia đã không còn nữa.

    Bên ngoài nhà gỗ, những vũ khí huấn luyện mà Ma Quân làm cho hắn cũng không có.

    Chỉ còn lại một mảnh đất trống rỗng.

    - Sư phụ...

    Vành mắt của Sở Mặc có chút ửng đỏ, nhẹ giọng nói:

    - Ta biết người không thích nhi nữ tình trường, nhưng người như thế này...

    - Cũng quá...

    Sở Mặc muốn nói tuyệt tình, nhưng lại không nói lên lời, bởi vì hắn biết rõ, Ma Quân cũng không phải là người thật sự tuyệt tình.

    Chỉ có thể nói sư phụ của hắn là một người kiêu ngạo từ trong xương tủy đến tận cùng.

    Dù cho một tia một hào thương cảm cũng không muốn lộ ra trước mặt hắn.

    Sở Mặc có phần mất mát đứng yên thật lâu ở nơi đó, trong đầu nhớ lại mỗi một ngày sống ở nơi này, mỗi một hình ảnh.

    Cuối cùng, trên mặt của Sở Mặc hiện ra một vẻ dứt khoát.

    - Sư phụ, ta biết người có sự kỳ vọng rất cao với ta, đồ nhi nhất định sẽ không để cho người thất vọng.

    Nói xong, Sở Mặc quỳ trên đất, quay về phía mảnh đất trống kia lạy ba lạy.

    Đứng lên, xoay người xuống núi.

    Lần này, Sở Mặc không quay đầu lại.

    Đường về nhà Sở Mặc chỉ nhớ mang máng phương hướng.

    Mấy vạn dặm đường này, kế tiếp chờ đợi hắn chỉ sợ sẽ là con đường dài dằng dặc lại vô cùng gian khổ nữa.

    Chỉ có điều Sở Mặc cũng không sợ.

    Hắn ở bên cạnh Ma Quân sống rất tốt, không có lẽ nào lại không chinh phục được đoạn đường về nhà này.

    Ngày này, Sở Mặc cũng không đi được bao xa, bởi vì lúc trước khi dời khỏi Ma quân cũng đã không còn sớm, hắn lại đi vòng lại trở về một chuyến làm trễ nải không ít thời gian.

    Cho nên Sở Mặc đi ra được trăm dặm đường núi, trời đã đen kịt rồi.

    Sở Mặc quyết định nghỉ ngơi một đêm, ngày mai sẽ lên đường.

    Tìm một gốc cây cổ thụ khổng lồ, leo lên phía trên ngồi ở một nhánh cây rộng khoảng hơn một trượng, dựa lưng vào thân cây bắt đầu yên lặng tu luyện.

    Bầu trời đêm trên đỉnh đầu sao lốm đốm đầy trời, trời đất hoàn toàn yên tĩnh.

    Tâm pháp vận chuyển, đa phần nguyên khí ở bốn phía bắt đầu giống như nước thủy triều vọt tới cơ thể của Sở Mặc.

    Mọi kinh mạch trong cơ thể hắn cũng theo việc tâm pháp vận chuyển mà mở ra huyệt vị cuối kinh mạch, đón nhận những nguyên khí đang đi vào.

    Đồng thời, theo việc hắn không ngừng vận chuyển tâm pháp, lượng lớn nguyên khí dũng mãnh tràn vào cơ thể, Sở Mặc có thể cảm giác được rõ ràng mình đang không ngừng trở lên mạnh mẽ.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 27: Thiếu nữ thần bí (2)

    Chương 27: Thiếu nữ thần bí (2)

    - Thảo nào sư phụ nói tâm pháp là đệ nhất trên đời.

    - Quả nhiên là lợi hại!

    - Xem ra ta như vậy một đường tu luyện trở lại Đại Hạ có thể... có cơ hội đột phá đến tầng thứ tư.

    - Nếu như thế...

    Trong con ngươi của Sở Mặc tụ lại một ánh sáng lạnh lẽo.

    Một cái tên và khuôn mặt làm hắn chán ghét đến cùng cực hiện ra, di động trước mắt hắn bây giờ.

    - Hạ Kiệt!

    - Rửa cổ sạch sẽ chờ ta!

    Lúc này, Sở Mặc đột nhiên cảm giác được cơ thể có phần ngứa ngáy, đồng thời mơ hồ còn có một loại mùi lạ truyền vào mũi hắn.

    Sau khi hoàn tất một vòng vận hành nhỏ, Sở Mặc không nhịn được mở hai mắt ra, cau mày đánh giá cơ thể của mình.

    Mượn ánh sao mờ mờ, hắn theo bản năng vén tay áo lên, nhìn cánh tay một cái.

    Vốn trên cánh tay trắng nõn vậy mà lại đắp lên một tầng sền sệt, cái gì đó đen như mợ.

    Mùi lạ kia là từ đó mà ra.

    - Ọe (nôn)...

    Cho dù là trên người mình tỏa ra nhưng vẫn khiến cho Sở Mặc cảm thấy rất buồn nôn.

    - Đây là thứ gì chứ?

    Sở Mặc cau mày, nhe răng nhếch miệng nhìn vật đen thùi lùi trên cánh tay mình.

    Sau đó theo bản năng cởi hết quần áo, nhìn một lần.

    Cả người hắn gần như tất cả đều bị thứ đen thùi lùi này bao trùm rồi...

    - A!

    Một tiếng kêu thảm thiết này, ở nơi núi rừng ban đêm tĩnh mịch truyền đi không biết bao xa nữa.

    Nói chung, không ít động vật đều bị một tiếng kêu này của hắn dọa phải bỏ chạy.

    Một số con nhát gan e rằng đều đã bị lưu lại bóng ma trong lòng, cũng không dám về đây nữa.

    Sở Mặc dùng cả tay cả chân, từ nhánh cây cổ thụ leo xuống, phóng tới khe suối trong núi theo trí nhớ.

    Vọt tới bên dòng suối, dùng tốc độ nhanh nhất cởi quần áo ra ném trên bờ, phốc một tiếng trực tiếp nhảy thẳng xuống.

    - Ngao (gào khóc)!

    Sở Mặc lại lớn tiếng gào khóc thảm thiết một hồi.

    Từ trong nước nhảy ra ngoài.

    Bởi vì trầm sâu xuống dòng nước đến thắt lưng, thật sự là rất lạnh.

    Với thể chất mới bước vào tầng thứ nhất của hắn hôm nay có chút không có cách nào chống đỡ được.

    Chỉ có điều cúi đầu nhìn toàn thân mình từ trên xuống dưới cái thứ đen thùi lùi này.

    Sở Mặc lại một hồi méo cả miệng, hắn là một người rất thích sạch sẽ, nếu như hôm hay không tẩy sạch thứ bẩn thỉu này trên người thì sợ rằng ngay cả ngủ cũng không ngủ được.

    - Không được, thà bị chết cóng cũng không muốn chết bẩn!

    Ngay sau đó cắn răng một cái, phốc một tiếng lại nhảy lại vào trong.

    Lần này có lẽ là có chút thích ứng được rồi, có lẽ là ảnh hưởng tâm lý, nói chung Sở Mặc cảm thấy dòng nước hình như cũng không lạnh như lúc trước.

    Tiếp theo liều mạng chà xát xuống, nhưng thứ bẩn bẩn này giống như là dính vào trên người hắn vậy, dùng lực rất lớn mới tạm thời chà xát xuống được một chút.

    Sở Mặc đảo mắt trắng dã, một phát lặn xuống trong nước, nắm một nắm cát, tiếp tục chà xát...

    Ở nơi nước lạnh này giằng co hơn một canh giờ, Sở Mặc mới gần như chà xát sạch sẽ nhưng thứ dơ bẩn này trên người.

    Hô!

    Sở Mặc cuối cùng cũng thở phào một cái, lẩm bẩm nói:

    - Thật là gặp quỷ rồi, đang yên đang lành trên người lại có thể phát ra nhiều thứ bẩn thỉu như vậy, đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra nhỉ?

    Trong rừng cây, trong lúc đó truyền tới một tiếng cười khẽ.

    - Hi hi, đồ ngốc!

    - Chẳng qua là trong quá trình tu luyện, cơ thể tống ra tạp chất khiến thể chất của ngươi trở nên tốt hơn, cái này gọi là tẩy tủy!

    Sở Mặc bị dọa đến run một cái, quát lớn:

    - Người nào?

    Đi ra cho ta!

    - Trốn trong bóng tối úp úp mờ mở lén lút muốn làm gì?

    Một tiếng gầm lên này của Sở Mặc, trong rừng cây ngay lập tức an tĩnh một lát.

    Chỉ có điều ngay lập tức...

    - Ngươi rống cái quái gì mà rống!

    - Thể hiện giọng ngươi to sao!

    - Cũng không phải là rừng cây của nhà ngươi, người ta phải lén lút chứ!

    Trong rừng cây truyền tới một thanh âm tức giận của thiếu nữ, tiếp theo, một thiếu nữ mặc quần áo màu xanh làm đi ra từ trong rừng cây hư ảo, đứng bên bờ sông, từ trên cao nhìn xuống Sở Mặc đang ở trong dòng suối.

    - Đi ra rồi đây, ngươi muốn thế nào?

    - Ngươi...

    Sở Mặc ở trong nước thiếu chút nữa ngất đi vì tức, trong lòng nói ngươi nha đầu này chẳng biết từ đâu chui ra có chút xấu hổ nào hay không?

    Không thấy toàn thân ta không hề mặc gì đang tắm rửa trong suối sao?

    - Ngươi cái gì mà ngươi?

    Ai thèm thích nhìn ngươi?

    Gầy như thế, trời thì tối như vậy...khụ khụ!

    Thiếu nữ tự biết nói lỡ mồm, nhất thời im miệng không nói.

    Sở Mặc không nhịn được liếc mắt nhìn, từ trước đến nay chỉ nghe nói nam nhân rình xem nữ tử tắm rửa, nhưng lại chưa thấy qua nữ tử rình xem nam nhân.

    - Được rồi vị tỷ tỷ này, ta chính xác là không có gì để nhìn, mời cô đi xa một chút, để cho ta lên bờ mặc quần áo đã, được không?

    Sở Mặc ở trong nước đã lâu, cóng đến run cầm cập, cũng không kịp truy hỏi lai lịch của thiếu nữ này, thầm nghĩ muốn để cho nàng ta đi nhanh một chút.

    - Hừ, như là ta thích nhìn ngươi lắm không bằng!

    Thiếu nữ hừ một tiếng, xoay người bỏ đi.

    Trong đêm tối cũng không nhìn thấy nét mặt của nàng, nhưng từ trong giọng nói có thể nghe ra thiếu nữ này dường như cũng có chút xấu hổ.

    Sở Mặc mắt thấy bóng dáng thiếu nữ biến mất ở trong rừng cây, đợi một lúc lâu mới thử thăm dò nói:

    - Không cho ngươi nhìn ta!

    - Phi phi phi, ngươi tên nhóc xấu xa, ai thích nhìn ngươi, còn dám nói bậy, bản cô nương sẽ đá quần áo của ngươi vào trong suối!

    - Cho ngươi chết cóng!

    Thiếu nữ quả nhiên là chưa hề rời đi, thanh âm truyền đến từ phía xa.

    Sở mặc vội vàng bò từ trong nước ra ngoài, hắn thật sợ đối phương làm như vậy, vậy thì quá thảm rồi.

    Ba bước thành hai, nhanh chóng mặc quần áo tử tế vào rồi, Sở Mặc không nói hai lời xoay người rời đi.

    Từ bé lớn lên trong quân doanh, Sở Mặc học được nhiều kiến thức về việc tiếp xúc thân thể với người khác giới rồi.

    So với bạn cùng lứa tuổi thì thành thục hơn rất nhiều.

    Ở trong núi lớn nghìn dặm không bóng người này, đêm hôm khuya khoắt lại xuất hiện một thiếu nữ, lá gan lại to như thế, từ trong ra ngoài lộ ra một khí tức quỷ dị.

    - Một người lai lịch không rõ như thế...

    Sở Mặc mặc quần áo tử tế tỉnh táo lại rồi, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm: Cách xa nàng ta một chút!

    - Này, ngươi làm sao lại không lễ phép như thế?

    Không lên tiếng chào gì đã đi luôn?

    Khiến cho Sở Mặc không nghĩ tới là cô gái kia vậy mà lại đuổi theo, vọt tới bên cạnh Sở Mặc, thái độ hung dữ căm tức nhìn Sở Mặc.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 28: Tu luyện kỳ lạ! (1)

    Chương 28: Tu luyện kỳ lạ! (1)

    Lần này, Sở Mặc mượn ánh sao mông lung dưới tàng cây gắng gượng thấy rõ ràng mặt mũi của thiếu nữ này, trong lòng không nhịn được khen một tiếng: Thật xinh đẹp!

    Chỉ thấy nàng ta ăn mặc toàn thân quần áo một màu xanh lam, tóc dài xõa vai, mi cong thanh mảnh như lá liễu, mắt phượng, môi đỏ thẫm như anh đào.

    Da của thiếu nữ rất trắng, cho dù là bóng đêm mịt mùng cũng vẫn cho người ta cảm giác vô cùng mịn màng, một đôi mắt long lanh ngập nước, tỏa sáng lấp lánh, giống như những ngôi sao đêm trên đỉnh đầu lúc này.

    Eo nhỏ nhắn uyển chuyển vừa nắm tay, cặp đùi thon dài thẳng tắp như ẩn như hiện trong làn váy.

    Tuy là nhìn qua tuổi tác không lớn nhưng lại khiến cho người ta có một loại cảm giác đẹp đến kinh tâm động phách.

    - Nhìn cái gì đó?

    Thiếu nữ bị ánh mắt có phần càn rỡ của Sở Mặc nhìn đến có chút xấu hổ, không nhịn được mà cả giận một câu.

    - Ngươi xinh đẹp như vậy, là yêu tinh trong núi sao?

    Sở Mặc hỏi.

    Nhưng trong lòng thì lại đang mơ hồ cảm thấy kỳ quái, nơi này cách núi lớn nơi mình cùng sư phụ ẩn cư tu luyện cũng không xa.

    Bằng bản lĩnh của Ma Quân, xung quanh nếu như có nguyên thú đỉnh cấp hóa thành hình người, người tuyệt đối không thể không biết được.

    Như vậy thì vì sao lại không bắt được thiếu nữ này?

    Bởi vì dáng vẻ nàng ta xinh đẹp nên không đành lòng ra tay?

    Đừng đùa chứ!

    Ở trong mắt Ma Quân, cho dù thiếu nữ này có đẹp hơn nữa, chỉ cần nàng ta thật sự là nguyên thú cũng sẽ không mảy may mềm lòng.

    Sở Mặc căn bản là không nghĩ tới thiếu nữ này giống như mình là một con người, lý do chỉ có một: Hắn không tin!

    - Ngươi mới là yêu tinh đó!

    - Cả nhà ngươi đều là yêu tinh!

    - Con mắt nào của ngươi thấy dáng vẻ ta giống những nguyên thú xấu xí kia hả?

    Thiếu nữ căm tức nhìn Sở Mặc trách mắng.

    - Không phải là nguyên thú biến hóa thay đổi bộ dáng yêu tinh thì sao có thể xuất hiện ở nơi này?

    Sở Mặc cười lạnh.

    - Phi, ngươi không phải cũng ở đây à?

    Ngươi cũng là cầm thú đội lốt yêu tinh sao?

    Thiếu nữ nhe răng trợn mắt, nói năng cực kỳ sắc bén.

    Sở Mặc nhức đầu, nghĩ người ta nói hình như cũng có lý, vì thế hắn hỏi:

    - Vậy ngươi là ai?

    - Đúng vậy...ta là ai ấy nhỉ?

    Thiếu nữ nhất thời nhíu mày đẹp, trên gương mặt tuyệt mĩ lộ ra vài phần thống khổ và mờ mịt.

    - Ta rốt cuộc là ai?

    - Ta lờ mờ có thể nhớ được tên của ta...

    - Ai nha ai nha, ngươi thật đáng ghét.

    - Ta là ai liên quan gì tới ngươi hả?

    Cho dù là bóng đêm dày đặc, Sở Mặc vẫn có thể nhìn thấy vẻ hung dữ trên mặt của thiếu nữ, ngay lập tức khóe miệng giật giật, nói:

    - Ai muốn quản chuyện của cô chứ?

    Đường ai người ấy đi, cáo từ!

    Thiếu nữ này rất đẹp, không sai, nhưng vậy thì thế nào?

    Cô gái xinh đẹp Sở Mặc đã gặp từ nhỏ đến lớn đã nhiều lắm rồi.

    Những khuê các trong thành Viêm Hoàng người nào mà không phải là hiền thục dịu dàng.

    Cho dù là giả vờ...

    Loại đại tiểu thư điêu ngoa thất thường trước mắt này hắn cũng không muốn trêu chọc vào.

    - Aiz, ngươi đừng đi!

    Thân hình của thiếu nữ chợt lóe, vậy mà đã chắn trước mặt Sở Mặc rồi, một đôi mắt tối đen, ánh mắt trong veo như nước nhìn chằm chằm Sở Mặc, nói:

    - Ngươi cái người này thật vô lễ!

    Người ta là một cô gái, ngươi cũng không biết nhường một chút!

    Trên trán Sở Mặc đầy hắc tuyến nhìn thiếu nữ, nghiêm túc nói:

    - Ta van ngươi, vị tiểu thư này, ta và ngươi không quen chẳng biết, vì sao ngươi phải khổ sở dây dưa với ta không tha?

    Cùng lúc đó, trong lòng Sở Mặc đối với trình độ nguy hiểm của thiếu nữ này lại tăng thêm mấy bậc.

    Một chiêu chớp mắt đã xuất hiện trước mặt mình của nàng ta đã nói lên cảnh giới của thiếu nữ này không thấp, ít nhất là cao hơn hắn.

    Bởi vì hắn bây giờ còn chưa làm được.

    - Nơi rừng sâu núi thẳm này nhiều người phải sợ hãi, ngươi nhẫn tâm bỏ ta một cô gái xinh đẹp vậy ở nơi này mặc kệ hay sao?

    Thiếu nữ một tay chống nạnh, khuôn mặt tức giận nói.

    Sở Mặc từ trên mặt của nàng ta lại không nhìn thấy nửa chữ "Sợ" nào.

    - Tại sao không nói chuyện?

    Có phải là đuối lý rồi không hả?

    Hừ, mệt cho ngươi còn là một nam nhân!

    Thiếu nữ đắc ý không bỏ qua cho người khác.

    - Ngươi vẫn chưa xong nữa hả...

    Sở Mặc trợn trắng mắt:

    - Đầu tiên, nơi rừng sâu núi thẳm này, ngươi một cô gái tại sao lại xuất hiện ở đây?

    - Thứ hai, thân thủ của ngươi tốt như thế, đi lại nơi núi rừng vạn nhận( đơn vị đo lường, khoảng 7~8 thước) này như giẫm lên đất bằng, có cái gì đáng phải sợ?

    - Còn nữa, ta chưa phải là một nam nhân, ta là một cậu bé!

    Sở Mặc nhìn thiếu nữ váy lam một cái, bổ một đao cuối cùng:

    - Thấy rõ ràng chưa, ta là một cậu bé!

    - Tỷ tỷ!

    - Tỷ Tỷ?

    Ngươi gọi ta là tỷ tỷ?

    Ta nhìn giống tỷ tỷ hay sao?

    Thiếu nữ giống như là bị đạp vào đuôi mèo, ngay tức khắc bùng nổ.

    - Được, ngươi tên nhóc xấu xa miệng lưỡi bén nhọn này, ta năm nay mới 11 tuổi, ngươi thoạt nhìn còn lớn hơn ta, dựa vào cái gì mà gọi ta là tỷ tỷ?

    Thiếu nữ nhất thời nổi giận.

    - Ồ...

    Sở Mặc tức khắc không nói gì nữa, nhìn thiếu nữ rất xinh đẹp trước mắt còn cao hơn mình nửa cái đầu, chỗ nên mập đã mập, nên gầy đã gầy, cực kỳ động lòng người.

    Sở Mặc không có ý tốt mà nhìn lướt qua bộ ngực của thiếu nữ, trong lòng oán thầm: 11 tuổi?

    Ăn gì mới có thể lớn lên như thế này?

    Ta đã từng đọc qua sách rồi, muốn gạt ta sao?

    Không có cửa đâu.

    - Nhỏ hơn ta đúng không, vậy, tiểu muội muội, ngươi còn có việc gì không?

    Nếu như không có việc gì, chúng ta từ biệt ở đây đi?

    Sở Mặc nói.

    - Ai là tiểu muội muội của ngươi?

    Thiếu nữ trợn mắt, sau đó chân mày lá liễu nhướn lên, trong con ngươi thoáng qua một vẻ mờ mịt, nhìn Sở Mặc nói:

    - Ta không tìm được người nhà của ta, không biết mình là ai...

    Hai câu cuối cùng này nghe vào lại lộ ra vài phần yếu mềm mà một tiểu cô nương hay có.

    Chỉ có điều Sở Mặc lại không n thiếu nữ này nhu nhược, đổi lại là ai cũng sẽ không tin ở nơi này bỗng nhiên xuất hiện một thiếu nữ sẽ là một người nhu nhược đáng thương.

    - Vậy có liên quan gì tới ta chứ?

    Lời nói này của Sở Mặc vừa nói ra, trong lòng tức khắc nở nụ cười khổ, quả nhiên là gần mực thì đen.

    Ở chung với sư phụ đã lâu, ngay cả phong cách nói chuyện cũng bắt đầu giống nhau rồi.

    Đổi thành lúc trước thì cho dù hoài nghi lai lịch của thiếu nữ này, hắn cũng không nói ra những lời như thế.

    - Ừ, chính xác là không liên quan gì tới ngươi.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 29: Tu luyện kỳ lạ! (2)

    Chương 29: Tu luyện kỳ lạ! (2)

    Thiếu nữ than nhẹ một tiếng, vẻ mặt buồn bã, trên mặt hiện ra biểu cảm điềm đạm đáng yêu, làm người khác phải thương tiếc.

    Sở Mặc cũng không có hành động gì, chỉ bình tĩnh nhìn thiếu nữ này.

    Thiếu nữ đang muốn nói gì đó, đột nhiên thần sắc giữa hai lông mày hơi đổi.

    - Được rồi, người ta còn có việc, chút nữa lại tìm ngươi chơi!

    Nói xong, Sở Mặc cảm giác được thân hình thiếu nữ trước mắt chợt lóe lên, trong nháy mắt biến mất ở nơi nào đó.

    Nhất thời, Sở Mặc chấn động không nhẹ, mới rồi hắn còn âm thầm phán đoán thực lực của thiếu nữ này trong lòng, nghĩ là mạnh hơn mình, thì cũng mạnh hơn không nhiều lắm.

    Thật muốn ra tay thử xem mình kém hơn nàng ta bao nhiêu.

    Nhưng lúc thiếu nữ này thi triển phương pháp rời đi, Sở Mặc chỉ thấy qua trên người của sư phụ Ma Quân!

    Chẳng lẽ, thiếu nữ này...

    đúng là một người có thể so với cường giả Ma Quân?

    Điều này cũng quá hoang đường rồi?

    Sở Mặc lắc lắc đầu, không tin khả năng này.

    Bị thiếu nữ này ồn ào một trận, Sở Mặc cũng hết cả buồn ngủ, quyết định lập tức rời khỏi mảnh đất thị phi này.

    Sở Mặc đi cả buổi, thiếu nữ váy lam kia không ngờ lại xuất hiện ở chỗ vừa nãy, chỉ là trên khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy vẻ nghi ngờ, lấy tay nhẹ vỗ ngực, lẩm bẩm:

    - Thật là khí tức đáng sợ!

    - Hắn mới vừa rồi có thể giết ta, nhưng lại không ra tay với ta.

    - Chẳng lẽ hắn có quan hệ gì với thiếu niên này?

    - Cảm giác được ta không có sát ý với thiếu niên này?

    - Thiếu niên này...hình như là có liên quan đến mục đích chuyến đi này của ta rồi.

    - Nhưng mà ta là ai?

    - Ta đến từ đâu?

    - Tại sao lại muốn tới đây?

    Thiếu nữ lầu bầu, trên mặt lần nữa lộ ra vẻ thống khổ, lấy tay dùng sức vuốt mi tâm, lúc lâu sau mới buồn bực nói:

    - Loại cảm giác này thật là khó chịu!

    Nói xong, thiếu nữ nhìn về phía tàng cây dày đặc nối thành một mảnh trên đỉnh đầu, nhìn thoáng qua bầu trời đêm quang đãng, nhắm về phía Sở Mặc rời đi, rảo bước đuổi theo.

    Sau khi thiếu nữ đi đã lâu, trong hư không mới có một thân ảnh từ từ hiện ra.

    Ma Quân một thân áo đen, khí tức nội liễm, con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng mà nhìn về phương hướng Sở Mặc và thiếu nữ rời đi, sắc mặt nghiêm nghị, nhẹ giọng nói:

    - Cái thế giới kia...tới tìm đồ nhi của ta làm gì?

    Hừ, ngươi nếu như có tâm ác ý, ta sẽ trực tiếp giết ngươi, vĩnh viễn cắt đứt hậu họa.

    Nói xong, thân hình Ma Quân lóe lên cũng đã biến mất dạng.

    Hết thảy đây, Sở Mặc dĩ nhiên là không biết rõ.

    Đợi đến khi trời sáng choang, một vầng mặt trời đỏ cao đến ngọn cây, chiếu sáng từng vệt lốm đốm trong rừng rậm thì Sở Mặc đã đi ra được hơn hai trăm dặm rồi.

    Lúc này, hắn đang tu luyện một loại khẩu quyết trong số rất nhiều loại mà Ma Quân dạy hắn.

    - Sư phụ người ta dạy đồ đệ đao pháp, kiếm pháp, quyền pháp, chưởng pháp, bộ pháp...tất cả đều sẽ nói rõ ràng minh bạch.

    - Sau đó còn phải hết lòng chỉ điểm, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu...

    - Sư phụ của ta lại dạy ngược lại, dạy ta một đống lớn khẩu quyết, lại không nói cho ra khẩu quyết đó là cái gì, phải dùng tâm pháp đi thử từng cái một...

    Sở Mặc mặt ủ mày chau lầu bầu, dọc theo con đường này hơn hai trăm dặm, hắn chỉ biết một loại công pháp là gì mà thôi.

    Đây là một loại quyền pháp, tổng cộng chỉ có ba chiêu.

    Nhưng khẩu quyết này lại vô cùng dài, hơn nữa còn rất thâm ảo.

    Sở Mặc vốn muốn tu luyện một loại bộ pháp, tu luyện bộ pháp, tốc độ đi đường ít nhất có thể tăng lên gấp đôi, nếu như bộ pháp phẩm cấp đủ cao có thể thăng gấp mấy lần thậm chí hơn mười mấy lần.

    Chỉ có điều qua việc tu luyện một lần tâm pháp và khẩu quyết tương đối dài này mới phát hiện đây là một bộ quyền pháp.

    Cũng không biết là có tên hay không, đoán là có nhưng Ma Quân căn bản là không nói với hắn.

    Đừng nhìn bộ quyền pháp này chỉ có ba chiêu nhưng lại có thể biến hóa ra vô số loại, có thể nói tinh diệu vô song.

    So với trường quyền mà Sở Mặc tu luyện trong quân từ bé, quả nhiên là trên trời dưới đất.

    Cho nên Sở Mặc ngoại trừ ban đầu oán trách đôi câu thì sau đó cả người trực tiếp đắm chìm trong ba chiêu quyền pháp này.

    Vì vậy, trong rừng rậm vắng vẻ yên tĩnh này liền xuất hiện một loại phong cảnh rất có ý vị.

    Một thiếu niên mười mấy tuổi một bên chạy nhanh như tên bắn, một bên hai cánh tay không ngừng khua khoắng gì đó, trong miệng còn không ngừng lầu bầu lẩm bẩm, vô cùng buồn cười.

    Người biết rõ thì đây là đang luyện công, người không biết còn tưởng là một kẻ đần độn.

    Thiếu nữ váy lam đang âm thầm đi theo Sở Mặc, trong đầu cho là như vậy.

    - Tên nhóc xấu xa này trước còn miệng lưỡi bén nhọn thế, làm sao nhìn qua có phần điên điên khùng khùng thế này?

    Thiếu nữ váy lam cau mày, đi theo phía xa xa Sở Mặc, nhìn hắn nhiều lần khua khoắng ở nơi này, trên gương mặt trắng hồng tràn đầy sự khó hiểu.

    - Ha ha, ta hiểu rồi, hóa ra là có chuyện như vậy.

    - Khí sinh ra ở đan điền, tụ lại ở Thiên Khu, tăng thêm ở Thiên Trì...

    - Chạy qua Thiên Tuyền, Khúc Trạch, Khích Môn, Nội Quan, Đại Lăng...

    Lao Cung.

    - Cuối cùng hội tụ với Thiếu Trạch, Quan Xung, Trung Xung, Thương Dương, bên ngoài Thiếu Thương...

    - Lấy kình lực La Hoàn đánh ra...

    Bỗng nhiên, Sở Mặc phát ra một trận cười to, thiếu nữ váy lam phía sau cây sợ hết hồn.

    Sau đó, chỉ thấy thân hình Sở Mặc bên kia lóe lên, động tác cực kỳ nhanh nhẹn, vọt tới hướng một cây đại thụ.

    Lúc còn cách cái cây đại thụ hai người ôm mới hết kia khoảng vài chục trượng, Sở Mặc trực tiếp phi thân lên, hung hăng tung ra một quyền, đập về phía cây đại thụ...

    Bịch!

    Một âm thanh trầm đục của chưởng pháp, cả người Sở Mặc đều đụng vào gốc cây đại thụ phía trước mặt.

    Tiếp đó, với dáng cả người hình chữ Đại dính vào trên cây khô vững chắc một lúc rồi trượt xuống, quỳ rạp trên mặt đất không nhúc nhích.

    Thiếu nữ váy lam trợn to hai mắt, há mồm đến to, bị chấn động đến đờ đẫn.

    Một lúc sau, mới lẩm bẩm nói:

    - Hắn điên rồi sao?

    Sở Mặc được nhiên là không điên, bây giờ hắn cũng có khổ mà không nói lên lời.

    Vốn tưởng là đã lĩnh ngộ được chỗ tinh diệu trong quyền pháp rồi, trong lòng đắc ý muốn thử một chút, kết quả...khụ khụ, liền biến thành như bây giờ.

    Bộ quyền pháp này chỉ có ba chiêu, vô cùng thâm ảo, cho dù là Sở mặc tư chất cực kỳ thông tuệ hơn người cũng trong một thời gian ngắn như vậy hoàn toàn không có khả năng lĩnh ngộ trọn vẹn được chỗ tinh túy của nó.

    Cho nên, bi kịch.

    Sở Mặc quỳ rạp trên đất, cả buổi mới tỉnh hồn lại.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 30: Chuyện xưa của ma quân (1)

    Chương 30: Chuyện xưa của ma quân (1)

    Bò dậy, vỗ vỗ bụi đất trên người, không nhịn được mắng:

    - Sư phụ, người cái lão quỷ này, dạy cái quyền pháp bỏ đi gì đây chứ!

    - Hự...đau chết mất!

    - Dạy xong khẩu quyết thì mặc kệ...

    - Trên đời này nào có người sư phụ nào dạy không có trách nhiệm như thế chứ!

    - Ta mắng người rồi, tính sao đây?

    - Người có đi ra đánh ta được không!

    Thiếu nữ váy lam ngơ ngác nhìn thiếu niên đứng đó tay chống nạnh mắng người ta ở phía xa xa, cảm giác đầu óc mình cũng không đủ dùng rồi, trên đời này còn có sư đồ kỳ lạ như thế này sao?

    - Làm sư phụ chỉ dạy khẩu quyết, sau đó phủi tay rời đi, cái gì cũng mặc kệ.

    - Làm đồ đệ, không tôn trọng sư phụ, dám tùy tiện trách móc?

    - Nếu như ta mà giống hắn như thế này, khẳng định sớm đã bị trục xuất khỏi sư môn rồi...

    - Không bị đánh chết đã may mắn lắm rồi.

    - A?

    Ta tại sao lại nói như vậy?

    Ta vậy...lại ở nơi nào?

    Thiếu nữ váy lam lại nhíu mày, đau khổ suy tư.

    Bên kia Sở Mặc mắng đủ rồi, trong miệng lại lầu bầu cái gì đó, lại vừa đi vừa khoa tay múa chân.

    Cứ như vậy, thiếu nữ váy lam đi theo Sở Mặc đằng đẵng 9 ngày, gần như là mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cảnh tượng giống nhau.

    Đồng thời nàng cũng thấy được sự kiên trì quật cường của thiếu niên kia.

    Thiếu nữ váy lam thấy rằng, Sở Mặc trước mặt quả thực là một tên điên!

    Mỗi ngày đều đổi mới cách tự dày vò bản thân.

    Không phải là đập mình vào cây thì chính là đâm mình vào vách đá, nếu không thì gương nanh múa vuốt nhảy vào thác nước, đón nhận dòng nước siết gào thét nơi đó.

    Ngược lại mỗi ngày không giày vò mình một thân đầy bụi đất thì quyết không ngừng lại.

    Mỗi một lần cũng phải lớn tiếng mắng chửi vị sư phụ vô trách nhiệm vài tiếng, tiếp đó nghỉ ngơi đủ rồi lại vẻ mặt hồng hào tiếp tục giày vò bản thân.

    Thiếu nữ váy lam từ trước đến nay chưa thấy qua người tu luyện như thế này, thật là được mở rộng tầm mắt.

    Cuối cùng, lúc chạng vạng ngày thứ 9, sự việc phát sinh biến hóa.

    Sở Mặc gặp phải phiền toái rồi!

    Lúc hắn trên con sông lớn chuẩn bị bắt cá, không may bất cẩn ... rơi vào địa bàn của một con thủy mãng rất lớn.

    Con trăn lớn này thô nhám như thùng nước, dài hai trượng, vảy màu xanh lam ánh lên những ánh hào quang lạnh như băng, ánh mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Sở Mặc, toàn thân từ trên xuống dưới, đều thể hiện sự giết chóc trong đó.

    Con trăn lớn gần nửa người nằm ở dưới nước, mặc cho dòng nước chảy siết, nhưng lại lù lù bất động.

    Nó lạnh lùng chăm chú nhìn Sở Mặc, dường như lúc nào cũng có thể phát động công kích với hắn.

    Sở Mặc cảm giác phía sau lưng của mình có dòng khí lạnh bốc lên, bởi vì hắn nhận ra lai lịch của thủy mãng!

    Đây là một con nguyên thú chân chính!

    Nguyên thú bậc bốn!

    Nguyên thú Sở Mặc nhận ra được không nhiều, con thủy mãng này, hoàn toàn là một trong số đó.

    Nó tên là Xích Mục Hàn Băng Mãng!

    Trong mắt Ma Quân, loại nguyên thú cấp bốn này đại khái là không khác nào một con giun, tiện tay có thể bóp chết.

    Nhưng đối với Sở Mặc mà nói, đây cũng là một sinh linh có sức sát thương mạnh đáng sợ.

    Sở Mặc sở dĩ nhận ra, là bởi vì khi hắn còn nhỏ, từng gặp qua Xích Mục Hàn Băng Mãng.

    Nói tiếp, chuyện đã sáu năm trước, Mặc Sở khi đó, chỉ mới bảy tuổi.

    Lúc ấy Phàn Vô Địch trấn thủ ở đường biên giới Đại Hạ cùng Đại Tề, bởi vì không có chiến sự, cho nên đón Sở Mặc qua đó.

    Với con mắt của ông cụ, con trai vẫn phải trong quân đội, mới có thể trở thành một người đàn ông chân chính.

    Ở nơi dừng chân cách đó không xa, có một con sông lớn, là biên giới chia cách quốc gia thiên nhiên của Đại Hạ và Đại Tề

    Cho từ trước tới nay, con sông chưa xuất hiện vật gì đáng sợ.

    Vô cùng thái bình.

    Nhưng có một ngày, không biết từ nơi nào đột nhiên xuất hiện một con Xích Mục Hàn Băng Mãng, đầu của con đó, còn lớn hơn so với con này vài phần.

    Lúc ấy Sở Mặc tận mắt nhìn thấy Xích Mục Hàn Băng Mãng trong chớp mắt nuốt một gã binh sĩ lấy nước, cả người đều sợ đến choáng váng.

    Sau khi nuốt chửng một tên binh lính, Xích Mục Hàn Băng Mãng dường như cũng không hài lòng, không ngờ xông vào hướng đến bọn hắn.

    Binh lính của hắn thấy thế, đâu dám đi chống cự, lập tức liều chết hộ tống Sở Mặc trốn về.

    Ông cụ nghe tin xong giận dữ, dẫn đoàn tinh nhiệ, tiến vào truy sát.

    Quá trình sau đó, Sở Mặc không nhìn thấy, chỉ nghe từ miệng người khác mà biết.

    Con Xích Mục Hàn Băng Mãng, tổng cộng giết chết mười bảy tiểu đội trưởng Hoàng cấp, làm bị thương hơn ba mươi đại đội trưởng Hoàng cấp tầng hai.

    Một gã thiên tướng đã đạt được Hoàng cấp tầng ba, đột phá Nguyên Quan, một cánh tay bị kéo đứt, trọng thương.

    Ông cụ tuy rằng không bị thương, nhưng sau khi giết chết Xích Mục Hàn Băng Mãng, cả người cũng đã hoàn toàn mất lực.

    Đây là những người giỏi trong quân, cùng nhau vây lại, lại xuất hiện thương vong!

    Ông cụ là người đầu tiên xông lên!

    Mà ông cụ lúc đó, cũng là cường nhân tầng bốn rồi!

    Sở Mặc nghe nói con Xích Mục Hàn Băng Mãng, toàn thân là vảy cứng vô cùng, chiến đao sắc bén chém lên người đó, chỉ có thể để lại một vết nhỏ, người luyện võ tầng một tầng hai, căn bản là ngay cả phòng ngự của nó cũng chém không rách.

    Con vật kia mà há miệng, có thể phun ra được một lượng hàn khí, chỉ cần dính vào, sẽ bị đông lạnh ngay lập tức.

    Sau đó lại dùng cái đuôi cường tráng của mình kéo phăng đi, cả người sẽ chia năm xẻ bảy, vỡ vụn như khối băng.

    Vô cùng kinh khủng!

    Đến cuối cùng, sau khi con Xích Mục Hàn Băng Mãng bị chém chết, lúc lôi về, cả người trên dưới đã trở thành máu thịt mơ hồ, nhìn không ra chút uy phong nào.

    Nhưng sự tàn phá nó tạo thành, lại cho tất cả những người tham gia trận đánh cả đời khó quên.

    Sau chuyện đó, Phàn Vô Địch từng nói qua, sau này cho dù là đột phá đến tầng thứ năm, tiến vào cảnh giới Thiên Nhân Trảm, thấy đến con này, trốn được bao xa thì trốn bao xa!

    Mà năm đó thiên tướng Hoàng Cấp tầng ba bị thương nặng, bây giờ đang ở Phàn phủ Viêm Hoàng Thành, thành quản gia của Phàn phủ.

    Bởi vì sau khi mất đi một cánh tay, thực lực của hắn chợt hạ xuống, đã không thích hợp ở lại trong quân đội.

    Ông cụ lòng áy náy cho nên sắp xếp làm quản gia trong nhà, cũng coi như là có lời giao phó.

    Sở Mặc từ lúc hạ sơn đã biết đường về nhà của bản thân không thái bình, nhưng hắn sao lại nghĩ đến, gặp phải con nguyên thú đầu tiên, đúng là Xích Mục Hàn Băng Mãng!

    Nhìn trong ánh mắt con trăn lớn trước mặt này tỏa ra những tia sáng yêu dị, Sở Mặc cười lớn nói:

    - Ha, mãng huynh, xin chào...

    Hôm nay thời tiết tốt, ngài cũng ra ngoài thư giãn à?

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 31: Chuyện xưa của ma quân (2)

    Chương 31: Chuyện xưa của ma quân (2)

    Nguyên thú bậc bốn, đã có linh trí nhất định, tuy là chưa cao bao nhiêu, nhưng gần như đều có thể nghe hiểu tiếng người.

    Híz-khà zz Hí-zzz!

    Lưỡi Xích Mục Hàn Băng Mãng phun ra màu đỏ tươi, con ngươi đỏ thẫm, sát khí bỗng trở nên nồng đậm.

    Sở Mặc thầm kêu một tiếng không hay rồi, trực tiếp nhảy sang bên cạnh.

    - Hô!

    Một hơi hàn khí, từ trong miệng rộng của Xích Mục Hàn Băng Mãng phun ra, dừng lại ở chỗ Sở Mặc đang đứng.

    Sau âm thanh xoẹt xẹt xoẹt xẹt qua đi, nhìn cây cỏ tươi tốt vốn dĩ ở đó, đã bịt kín một màu tráng, nháy mắt kết thành băng!

    Lúc này vừa lúc có một trận gió thổi qua, những cây cỏ bị đóng băng phát ra tiếng răng rắc nho nhỏ, rơi trên mặt đất, vẫn trong trạng thái đông cứng!

    Lúc nãy nếu như Sở Mặc phản ứng hơi chậm một chút, như vậy, giờ thứ bị đông thành băng ... chính là hắn!

    Sở Mặc cảm giác da đầu mình tê dại, nhìn Xích Mục Hàn Băng Mãng nói:

    - Ngươi đùa thật hay sao?

    Đại gia bèo nước gặp nhau ...

    Hòa bình bên nhau không tốt sao?

    Sở Mặc vừa nói, vừa chậm rãi lùi về phía sau.

    Xích Mục Hàn Băng Mãng, cũng đã coi hắn thành con mồi, động tác mạnh vô cùng xông vào hắn.

    Sở Mặc kêu một tiếng to, xoay người bỏ chạy!

    Cái thứ này ông nội hắn cũng không muốn đối mặt, hắn một thằng nhóc vừa mới đột phá Nguyên Quan, có năng lực gì mà đánh chứ?

    Dũng khí và nhiệt huyết, cũng là phải xem thời cơ chứ!

    Ít nhất lúc này, vẫn chưa tới lúc liều mạng.

    Cảnh giới tầng ba Nguyên Quan, chạy tốc độ tất nhiên nhanh, Xích Mục Hàn Băng Mãng mặc dù là nguyên thú trong nước, nhưng ở trên đất bằng, cũng không chậm chút nào!

    Gần như là trong chớp mắt, một người một trăn, đã ra khỏi khoảng cách mấy trăm trượng.

    Thiếu nữ váy lam, lúc này ở nơi không xa, tự nhiên nhìn thấy cảnh tượng này, nàng có chút thích thú, sau đó trong lòng tính toán, có nên ra tay giúp hắn hay không.

    - Nếu ta không ra tay giúp hắn, tám chín phần ... hắn sẽ chết trên tay con rắn nhỏ này.

    - Ta có thể cảm giác được, hắn có liên quan với mục đích chuyến đến đây lần này của ta...

    - Ai da, phiền chết đi, trời biết mục đích của ta là cái gì!

    - Nhưng ta không thể để cho hắn chết được.

    - Hãy đợi xem đi, bây giờ mà ra tay cứu hắn, hắn cũng chưa chắc cảm kích ta, hừ, tên tiểu tử đáng giận, để hắn chịu chút đau khổ cũng tốt.

    Thếu nữ váy lam thì thầm trong miệng, một đôi mắt đang tập trung vào con Xích Mục Hàn Băng Mãng, bất kỳ lúc nào cũng chuẩn bị ra tay.

    Nhưng nàng không biết, ở nơi xa trong hư không, còn có một người!

    Ma Quân cả người áo đen, sắc mặt càng tái nhợt hơn trước, con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng chăm chú cảnh tượng này.

    Tuy nói cho Sở Mặc chạy thoát, nhưng con đường này nhất định không bình an, Ma Quân sao có thể thật sự yên tâm để cho hắn đi một mình chứ?

    Đứng ở trên hư không, Ma Quân có thể rõ ràng cảm giác được sự suy yếu trong cơ thể mình ... chính là đang không ngừng tăng lên.

    Vốn dĩ, hắn đã xác định sẽ chết.

    Bị đánh rơi xuống thế giới này, gần như chẳng khác nào chặt đứt bất kì hy vọng nào của hắn!

    Tìm một truyền nhân, chẳng qua chỉ là không muốn kế thừa nhất mạch này bị mất trên tay Ma Quân hắn.

    Nhưng hắn trước chưa từng trông cậy qua đồ đệ của mình có thể giúp hắn báo thù hay giúp hắn bất kì thứ gì, cho dù có thể, hắn cũng không cần.

    Hắn cả đời này, ngoại trừ bóng hình sâu trong nội tâm, gần như có thể nói là không có gánh nặng trên người, không có bất kỳ ràng buộc.

    Hắn chưa từng thu nhận qua đồ đệ, nếu không phải là đại nạn đến nơi, thậm chí cũng không có ý nghĩ này trong đầu.

    Cho nên...

    Hắn nghĩ rất đơn giản.

    - Tìm một đứa bé tư chất tuyệt vời coi được, dạy những thứ nên dạy dạy nó, sau đó cho nó cút đi!

    - Chết không chết, liên quan gì đến ta?

    - Dù sao kế thừa không đứt ở trong tay của ta, sau khi ta chết cũng không mất mặt mũi đối mặt liệt tổ liệt tông.

    Có thể suy nghĩ là một chuyện, nhưng làm ... lại là một chuyện khác.

    Chỉ cần không phải ý chí sắt đá, làm sao có thể thật sự vô tình?

    Ném Sở Mặc từ trên núi xuống, Sở Mặc lại chạy trở về, lúc đối diện với mảnh đất trống kia, Ma Quân cũng đã hiểu rõ, muốn bỏ xuống kỳ thật cũng rất khó.

    Cho nên hắn mới lại bắt mất con nguyên thú để kéo dài tính mạng, âm thầm đi theo Sở Mặc.

    Chết, đối với hắn mà nói, đã là không thể tránh khỏi, chẳng qua chỉ là chuyện sớm một ngày chậm một ngày mà thôi.

    Tính toán trước mắt của hắn, là sau khi truyền thừa hoàn toàn một thân công pháp, tâm nguyện giải quyết xong, sẽ tìm một chỗ yên tĩnh để chết.

    Nhưng hiện tại, có vướng bận, không thể thoải mái được như vậy.

    Hắn muốn thấy Sở Mặc trở về Viêm Hoàng, muốn thấy Sở Mặc sau khi trưởng thành tới trình độ nhất định, mới có thể hoàn toàn yên tâm.

    Đây là tiếng nói chân thành nhất trong đáy lòng của hắn!

    Ngay cả không muốn đối mặt, cũng tránh không khỏi chạy đâu cho thoát.

    - Ôi ...

    Rất ít khi gặp phải trường hợp này của Ma Quân, phát ra một tiếng thở dài.

    Con ngươi trong trẻo mà lạnh lùng, nhìn chăm chú vào đồ đệ của mình, bị con trùng nhỏ trong mắt hắn chạy đuổi theo khắp nơi, thì thào nói:

    - Xem ra ... thứ này, cuối cùng vẫn phải sử dụng.

    - Điệp, nàng nói rất đúng, nếu là có vướng bận, sẽ mãi mãi không có sự giải thoát chân chính.

    Khi nói chuyện, lòng bàn tay của Ma Quân, xuất hiện một bình ngọc trắng, hắn mở nắp bình ra, một mùi thuốc nồng đậm bay ra, xông vào mũi.

    - Thất chuyển tiên đan...

    - Năm đó nàng vì lấy thứ này, không tiếc lẻn vào Đan Tông, trộm nó đưa cho ta.

    - Bởi vì chuyện này, gia tộc của nàng mọi người đều tức giận, để hạ lửa giận của Đan Tông, mấy trưởng lão già chết tiệt, gần như không để ý chút tình cảm đồng tộc nào, tự tay đánh nát thân thể của nàng, hủy hết đạo hạnh...

    - Lại nhốt Nguyên Thần của nàng ở luyện thần đài, ngày đêm chịu thần hỏa thiêu đốt.

    - Ha ha, bọn họ thật sự là độc ác mà ...

    Vậy cũng ra tay được!

    - Người Đan Tông ...

    đều nhìn cũng không thèm nhìn, nói coi như hết, nói nàng trộm đan có tội, nhận được báo ứng như vậy, chuyện này thôi vậy.

    - Có thể đám súc sinh kia ... vì trong lòng có chút tư niệm, lại trực tiếp ra tay trấn áp nàng!

    - Điệp nhi đáng thương của ta ...

    - Bọn chúng đều đáng chết!

    - Ta càng đáng chết hơn!

    Góc cạnh trên gương mặt Ma Quân rõ ràng hơn, lộ ra vẻ dữ tợn, trong mắt tràn đầy tự trách và thống khổ.

    - Mà ta ... lại không làm được gì!

    - Cái gì cũng không làm được!

    - Người đáng chết là ta!

    - Người chịu thần hỏa thiêu đốt ... cũng chính là ta mới đúng!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 32: Trưởng thành trong khó khăn (1)

    Chương 32: Trưởng thành trong khó khăn (1)

    - Ta vốn tưởng thất sát chi độc có thể hóa giải, sau khi bị đánh xuống phàm trần, muốn giải độc này, lại đi cứu nàng.

    - Nhưng ta rốt cuộc vẫn là xem thường loại độc này ...

    Đúng là đánh giá cao bản thân rồi!

    - Ta là phế vật!

    - Ta giải không được độc này, chỉ có thể chờ chết.

    - Ban đầu đã là nhận mệnh, nhưng ai có thể ngờ đâu, ta gặp phải một thiếu niên tuyệt diễm kinh tài...

    - Điệp, hắn thật sự là một thằng nhỏ ưu tú, nàng nhìn thấy cũng nhất định sẽ thích.

    - Tha thứ cho ta ích kỷ, ta muốn nhìn hắn lớn lên...

    - Thất chuyển tiên đan, một chuyển kéo dài tính mạng một năm...

    Điệp, rất xin lỗi, đợi ta bảy năm nữa nhé!

    - Bảy năm sau, khi đứa nhỏ này lớn lên, ta sẽ hóa thành vong hồn tìm nàng, chẳng sợ hồn bay phách lạc, cũng muốn giải thoát cho nàng!

    Ma Quân nói xong, một giọt nước mắt từ trong khóe mắt chảy xuống.

    Sau đó, Ma Quân hai tay run rẩy, lấy hạt đan trong bình ngọc ra, ngửa đầu nuốt vào.

    - Sư phụ...

    Sư phụ...

    Yêu quái tới rồi, mau cứu mạng!

    - Nếu không cứu ta, đồ đệ của ngươi sẽ chết đó!

    - Truyền nhân của người sẽ mất đó!

    Sở Mặc vừa chạy, vừa lớn tiếng hô, bộ dạng chật vật vô cùng.

    Nhưng trong quá trình chạy trốn, một bộ pháp trong những khẩu quyết mà hắn học được thi triển ra vô cùng tự nhiên.

    Loại bộ pháp này, là hai ngày trước, hắn mới vừa thí nghiệm ra từ trong những khẩu quyết đó.

    Biết là công pháp khinh công, nhưng đồng thời, bộ pháp cùng quyền pháp cũng như vậy, vô cùng sâu sắc, huyền bí khó hiểu.

    Sở Mặc lúc ấy đã từ bỏ, nghĩ là học được quyền pháp này rồi mới luyện đến nó.

    Không ngờ chính là, trong quá chạy trốn, không ngờ lại phát huy được tiềm lực lớn nhất của hắn, không cần hắn đi tìm hiểu, cứ như vậy mà tự nhiên thi triển ra!

    Loại bộ pháp này rất hùng mạnh, Sở Mặc một khi thi triển, phát hiện ra tốc độ nhanh hơn gấp đôi so với trước kia!

    Phải biết rằng, hắn chỉ là thi triển ra mà thôi, cũng không phải đã tinh thông bộ pháp này!

    Nhưng chưa kịp vui sướng hoàn toàn, bởi vì sau khi tốc độ của hắn tăng lên, con Xích Mục Hàn Băng Mãng chết tiệt kia không ngờ cũng gia tăng tốc độ!

    - Lúc nãy ngươi vẫn luôn đang tản bộ sao?

    Khốn kiếp!

    Sở Mặc tức giận đến sôi máu, không khỏi hô to cứu mạng đi.

    Với hắn, đây cũng không phải mất mặt gì, mạng nhỏ sắp không còn rồi, không kêu cứu mạng còn có thể làm gì?

    Trên trời Ma Quân dở khóc dở cười, thầm nghĩ đệ tử của y, thiên tư trác tuyệt, căn cốt tuyệt hảo, quan trọng nhất là, hắn thông minh hơn mình rất là nhiều!

    Nói đến kiên trì và quật cường, ngay cả Ma Quân cũng khâm phục sự liều lĩnh trong cốt gan của Sở Mặc, với thủ đoạn của y, cũng không thể khiến tên này khuất phục.

    Nếu không phải dùng chút thủ đoạn này, cộng thêm đám ngu xuẩn Trường Sinh Thiên có mắt không tròng, Thất trưởng lão lại lấy oán trả ơn... muốn để tên thiếu niên này trở thành đệ tử của Ma Quân, gần như là chuyện không thể nào.

    Cho nên, ai muốn nói Sở Mặc là người nhát gan không có dũng khí không có khí phách, Ma Quân là người đồng không đồng ý.

    Nhưng tiểu tử này cố chấp, cực kỳ thông minh, hiểu được mượn thế, hiểu được tất cả những thứ có thể lợi dụng, để bảo vệ hắn!

    Nên lúc liều mạng, tuyệt đối nghiêm túc, nhưng lúc nên lười biếng, cũng tuyệt không phí một chút sức lực nào!

    Chính vì như vậy khiến cho người ta vừa yêu vừa hận!

    Cũng chỉ có người như vậy, mới có thể đi xa hơn!

    Sau khi Ma Quân nuốt viên Thất Chuyển Tiên Đan, tinh khí thần của cả người, nháy mắt đã xảy ra thay đổi rất lớn, đủ loại suy tàn trên người y trước đây hoàn toàn biến mất không giấu vết.

    Khí huyết cả người, cũng lập tức khôi phục trở lại trạng thái đỉnh cao.

    Trên người dường như bị một luồng khí hư vô mờ mịt bao phủ lấy.

    Phiêu nhiên như tiên!

    Nghe thấy Sở Mặc kêu cứu, y tức giận truyền ra một đạo thần niệm:

    - Ngu xuẩn!

    Quyền pháp của ngươi học là để trang trí sao?

    - Ầm!

    Sở Mặc cảm giác bên trong đầu của mình lóe lên một ý tưởng, vừa chạy vừa vỗ bắp đùi của mình:

    - Tiểu gia ta cũng là người có bản lĩnh mà!

    - Ba chiêu quyền pháp, ta không phải lĩnh ngộ ra chiêu này sao?

    - Sao ta lại ngu xuẩn như vậy, quên mất cái này?

    Đạo thần niệm này của Ma Quân dùng tuyệt diệu vô cùng, Sở Mặc căn bản là không ngờ tới, hắn muốn làm chuyện này, căn bản là không phải ý tưởng gì, mà là sư phụ âm thầm chỉ điểm.

    Sở Mặc quay đầu lại, hướng về phía phía sau Xích Mục Hàn Băng Mãng hô lớn:

    - Này, ta nói con sâu lớn nhà ngươi, còn muốn đuổi ta nữa, thì ta không khách khí đâu!

    Phì!

    Xích Mục Hàn Băng Mãng đuổi theo phía sau không có chút cảm thấy muốn rút lui, lại thêm một ngụm hàn khí, phun ra phía sau Sở Mặc, một gốc đại thụ ba bốn người mới có thể ôm trọn, đều nháy mắt hóa thành băng.

    Bịch!

    Thân hình Xích Mục Hàn Băng Mãng mạnh mẽ, đánh vào gốc cây đại thụ to, lập tức biến khiến cho cây đại thụ bị đóng băng vỡ ra nát vụn!

    Băng vụn kia thậm chí còn tung tóe đến trên người của Sở Mặc!

    - Được rồi, người thiện thì bị bắt nạt, đợi lát tiểu thiếu gia lột da của ngươi ra, dùng thịt của ngươi làm canh rắn ăn cũng được!

    Sở Mặc cắn răng, triển khai bộ pháp, vọt tới hướng đến Xích Mục Hàn Băng Mãng.

    Đưa tay ra một quyền.

    - Đánh chết ngươi súc sinh!

    Thiếu nữ áo xanh bên kia, đã chuẩn bị ra tay cứu Sở Mặc, để hắn cảm kích mình.

    - Hừ, bản cô nương rất muốn biết, khi ngươi phát hiện bản cô nương là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi sẽ có vẻ mặt như thế nào!

    Thiếu nữ áo xanh đắc ý nhếch lông mày lên, vừa muốn ra tay, lại kinh ngạc sửng sốt.

    Bởi vì, thiếu niên kia, đã xuất thủ!

    Xích Mục Hàn Băng Mãng đuổi theo Sở Mặc nửa ngày nhìn thấy tên này dám nhằm vào mình, trong con mắt sắc đỏ, lập tức hiện lên một chút hào quang khinh thường cực độ.

    Thân mình dừng lại, đuôi rắn cường tráng kia, nhằm tới Sở Mặc hung hăng đánh xuống.

    - Khí, bắt đầu từ Đan Điền, thành tại Thiên Khu, mạnh ở Thiên Trì...

    - Đi qua Thiên Tuyền, Khúc Trạch, Khích Môn, Nội Quan, Đại Lăng ...

    Lao Cung.

    - Cuối cùng hội tụ ở Thiếu Trạch, Quan Xung, Trung Xung, Thương Dương, Thiếu Thương...

    - Dùng lực xoắn ốc đánh ra ...

    Sở Mặc rống giận.

    - Bịch!

    Quyền này, đụng mạnh vào đuôi của Xích Mục Hàn Băng Mãng.

    Khiến cho thiếu nữ áo xanh há hốc mồm, gương mặt có chút khiếp sợ, gần như không kìm nổi xông ra cứu Sở Mặc trong nháy mắt...

    Đuôi rắn cường tráng vô cùng ngay cả một cây đại thụ cũng có thể nhẹ nhàng rút ra, không ngờ ... bị một quyền này của Sở Mặc, đánh cho nổ tung!

    Một mảnh huyết quang, hiện ra trong hư không.

    Thiếu nữ áo xanh bị cảnh tượng này làm kinh động đến gần như quên hô hấp.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 33: Trưởng thành trong khó khăn (2)

    Chương 33: Trưởng thành trong khó khăn (2)

    Trong mắt tràn đầy vẻ mặt không thể tin nổi.

    Sau một quyền này của Sở Mặc, lòng tin tăng lên, bộ pháp đạp chân vừa học được, không tinh thông lắm, thuận theo phía sau lưng của Xích Mục Hàn Băng Mãng, hướng tới ôm cổ nó mà vọt đến.

    Rắn đánh bảy tấc!

    Nhược điểm của con trăn này, cũng ở đó!

    Cái đuôi cường tráng có lực đó bị người ta một quyền đánh cho nổ tung, Xích Mục Hàn Băng Mãng phát ra một tiếng kêu đau khổ, đồng thời cùng theo đó, còn có tiếng phẫn nộ vô tận!

    Có thể căn bản không đợi nó xoay người, liền cảm thấy được hơi thở tử vong mãnh liệt, bao phủ lên nó.

    Xích Mục Hàn Băng Mãng là nguyên thú bậc bốn, linh trí cũng không thấp, cảm nhận được uy hiếp, phản ứng đầu tiên, không phải là muốn trốn chạy, mà là "Phì" một cái, dựng hết tất cả vảy trên người nó lên!

    Vảy của nó cũng cỡ bàn tay của Sở Mặc, mỗi một miếng đều phát ra hàn quang, sắc bén như đao!

    Đủ để dọa lùi bất kì kẻ địch nào có ý định tấn công điểm yếu của nó!

    Nhưng Sở Mặc, cũng không hề lùi bước.

    Đây mới là lúc ngươi chết ta sống, có chút do dự, thì sống chết sẽ lập tức hoán chuyển!

    Sở Mặc cắn răng một cái:

    - Con sâu dài kia... chết đi cho ta!

    Lại một lần nữa, chiêu thứ nhất trong ba chiêu pháp thi triển ra, hung hăng đánh vào hướng ...

    đao vảy sắc bén đã dựng hết cả lên!

    Cái gọi là công pháp cao nhất, chính là đem nguyên lực lợi dụng đến mức tận cùng, đem uy lực của nó ... phát huy đến mức lớn nhất!

    Công pháp tầm thường, có thể phát huy ba đến bốn phần nguyên lực, đã là không tồi rồi.

    Nhưng loại tu luyện của Sở Mặc này, lại gần như có thể phát huy được trên chín phần!

    Phiến vảy sắc bén, dễ dàng cắt quả đấm của Sở Mặc, máu tươi ... trong nháy mắt chảy ra.

    Nhưng quyền thế của Sở Mặc lực vô cùng mạnh ... cũng đã nện vào điểm yếu của Xích Mục Hàn Băng Mãng.

    Bịch!

    Âm thanh vang lên.

    Nguyên lực hùng mạnh trên nắm tay hùng mạnh, ầm ầm đánh vào cổ con trăn lớn.

    Máu thịt bên trong, đột nhiên quấy thành một cục.

    Mạch máu nổ tung, thân thể dập nát!

    Nguyên lực mạnh mẽ chảy lung tung trong thân thể Xích Mục Hàn Băng Mãng, khiến cho con nguyên thú bậc bốn, đột nhiên phát rồ!

    Thân thể to lớn điên cuồng vặn vẹo, đánh bay Sở Mặc.

    Nhưng Xích Mục Hàn Băng Mãng đã bị một quyền của Sở Mặc đánh cho chỉ còn một chút hơi thở mà thôi.

    Mặc dù đang điên cuồng vặn vẹo ở trên mặt đất, tuy nhiên chỉ là giãy dụa lần cuối trước khi chết mà thôi.

    Sở Mặc bị đánh bay vài chục trượng, té vào bụi cỏ, cảm giác giống như là toàn thân rã rời hết xương cốt.

    Phun ra một ngụm máu, lớn tiếng mắng:

    - Đồ đáng chết, sắp chết còn báo thù ta nữa, muốn không có lối thoát sao?

    Thật là khờ dại, tiểu gia ta bị sư phụ đại ma đầu đánh qua rất nhiều lần!

    Thân thể rắn chắc như vậy, sẽ bị ngươi đâm chết sao?

    Nằm mơ đi!

    Nói xong, không ngờ như người không bị gì đứng dậy, hướng về phía Xích Mục Hàn Băng Mãng đi tới.

    Nhưng nếu nhìn kỹ lại, có thể phát hiện, quần áo dính đầy bụi đất cây cỏ Sở Mặc, toàn bộ phía sau lưng ...

    đều đã ướt đẫm!

    Hai chân bước đi, có chút run rẩy.

    Kích vừa rồi ... cũng đã gần như tiêu hao hết sức lực của thiếu niên này!

    Thiếu nữ áo lam đang âm thầm trốn gần đó, trong mắt vẫn duy trì vẻ chấn động, nhìn tay thiếu niên đó đang rỉ máu, hoàn toàn không nói ra lời.

    Tưởng rằng tên này nhát gan sợ chết, không ngờ lúc bùng nổ, không ngờ lại điên cuồng như thế!

    Tàn nhẫn như thế!

    - Thật sự là tiểu quái vật kinh khủng!

    Một lúc lâu sau, thiếu nữ áo xanh mới định thần lại, nhìn trong ánh mắt của chàng thiếu niên kia, mơ hồ, kính nể thêm vài phần.

    Trên tầng mây Ma Quân thản nhiên nhìn thoáng qua Sở Mặc, hừ lạnh một tiếng:

    - Ngu!

    Xoay người rời đi.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua tay phải bản thân vẫn không ngừng chảy máu, nhe răng nhếch miệng, hùng hùng hổ hổ đi đến con trăn lớn:

    - Đến cắn ta đi!

    - Cọp không ra oai, tưởng tiểu gia là mèo sao?

    - Con bà nó chứ, ngoan ngoãn ở trong nước không tốt sao?

    Ra đây làm gì chứ?

    - Trên mặt đất cũng là nơi ngươi có thể sống sao?

    - Mạng nhỏ đều đã được chôn ở đây rồi, còn có thể không thoải mái sao?

    Hì hì ...

    Thiếu nữ váy xanh không kìm nổi, bật cười.

    Sở Mặc chân đạp bộ pháp, chợt xoay người, trong giây phút ấy, con ngươi hiện lên một đạo sát khí lạnh như băng.

    Nguyên lực còn lại trong cơ thể, nháy mắt sôi trào, bất cứ lúc nào cũng có thể phát ra một chưởng!

    Thấy thiếu nữ áo xanh, lập tức thở một hơi ra, nói:

    - Sao cô lại đi theo ta?

    - Hừ, núi này cũng không phải là địa bàn nhà của ngươi, ngươi quản ta đi đâu sao?

    Thiếu nữ áo xanh vẻ mặt cao ngạo nói, liếc xéo Sở Mặc, cười lạnh nói:

    - Vừa rồi không biết là ai, hô to gọi nhỏ la cứu mạng, sao hả, bây giờ lại uy phong trở lại rồi sao?

    Trên mặt của Sở Mặc lộ ra vài phần xấu hổ, liếc mắt, nói:

    - Vậy thì sao chứ?

    Cũng không phải là bị ta giết sao?

    - Người cười đến cuối cùng mới là vương giả!

    - May mắn mà thôi.

    - Giết con rắn nhỏ là vương giả rồi sao?

    Thật là ngu ngốc!

    Thiếu nữ áo xanh nói, bước đi đến, dùng chân đá đá thân thể co giật của Xích Mục Hàn Băng Mãng, vẻ mặt chê cười:

    - Tiểu nguyên thú bậc bốn, ngay cả thú đan cũng không có, máu thịt có thể tăng cường một ít thể lực, không có giá trị gì hết.

    Sở Mặc lười mà trả lời nàng, năm đó gân, cốt, da của con Xích Mục Hàn Băng Mãng được lấy ra, đem về Viêm Hoàng Thành, đưa đi bán đấu giá, thu về được một số tiền rất lớn.

    Tiền cứu trợ mà ông nội hắn cấp cho những tướng sĩ bị thương mà chết, đủ để người nhà của những người này không lo áo cơm cả đời.

    Tại sao đến miệng của thiếu nữ áo xanh này, lại trở thành không có giá trị như vậy?

    - Giúp ta một chuyện.

    Sở Mặc lấy tay chỉ vào con Xích Mục Hàn Băng Mãng:

    - Rút gân lột da lấy cốt.

    - Thật ghê quá đi!

    Thiếu nữ váy xanh giống như con thỏ nhỏ, chớp mắt đã nhảy ra:

    - Ngươi để một người con gái làm chuyện này sao?

    Sở Mặc bĩu môi, từ trên người lấy ra một cây đoản đao, tự mình dọn dẹp:

    - Không giúp thì không giúp, nói nhiều lời vô ích quá làm gì chứ?

    Không chịu làm thì không chịu làm, ở nơi này, chỉ có một mình con gái như cô mới đến thôi?

    Cho dù là đã chết rồi, nhưng con da của con Xích Mục Hàn Băng Mãng vẫn vô cùng cứng chắc, Sở Mặc dọn dẹp có có chút khó khăn.

    Thiếu nữ váy xanh nhìn Sở Mặc nhe răng nhếch miệng, ngẫm nghĩ một chút, đi tới, có chút không tình nguyện cho lắm, nói:

    - Đưa đao cho ta!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 34: Cây nhỏ khô héo (1)

    Chương 34: Cây nhỏ khô héo (1)

    - Ngươi muốn làm gì?

    Sở Mặc có chút cảnh giác nhìn thiếu nữ váy xanh.

    Thiếu nữ váy xanh tức giận:

    - Giúp ngươi thu thập con rắn này!

    Ngươi đần như vậy, lại yếu, biết tới khi nào mới trừng trị được nó chứ?

    - Ách...

    Sở Mặc cười ha hẳ, sau đó đưa đoản đao trong tay cho thiếu nữ váy xanh.

    Thiếu nữ váy xanh lúc này cũng không xem mình là tiểu cô nương nhu nhược, động tác gọn gàng, tuy là làm việc máu tanh nhưng động tác cũng rất tao nhã, làm cho người ta có một loại mỹ cảm khác thường.

    - Ngươi trước kia thường làm loại chuyện này sao?

    Sở Mặc có chút kinh ngạc hỏi.

    Thiếu nữ váy xanh hơi ngẩn ra, lập tức nhíu mày liễu, vẻ mặt nghi hoặc hỏi:

    - Đúng nhỉ....

    Vì sao ta lại làm mấy việc này?

    - .....

    Sở Mặc đầu xám xịt, nhìn nàng nói:

    - Ngươi không phải là mất trí nhớ đó chứ?

    - Mất trí nhớ?

    Thiếu nữ váy xanh thành thật ngẫm nghĩ một chút, gật gật đầu:

    - Chắc là thế!

    - Ngươi làm sao có thể xác định?

    Sở Mặc thật sự có chút khó mà tin được lời của nàng.

    - Đương nhiên a, ta cái gì cũng không thể nhớ, mà lại ưu tú như vậy, nhất định là mất ký ức!

    Thiếu nữ váy xanh vẻ mặt kiêu ngạo nhìn Sở Mặc.

    - Vậy ngươi tên là gì?

    Nhìn thiếu nữ váy xanh thuần thục giải quyết rắn Xích Mục Hàn Băng, trong lòng Sở Mặc thầm khen, thuận miệng hỏi.

    - Tên của ta, để ta suy nghĩ...

    Thiếu nữ nghĩ nửa ngày, sau đó nói:

    - Tên của ta, hình như....

    Gọi là Kỳ Tiêu Vũ.

    - Hình như?

    Sở Mặc một đầu xám xịt, nhìn thiếu nữ động lòng người trước mặt:

    - Ngươi dựa vào cái gì vậy?

    Thiếu nữ có chút ủy khuất nói:

    - Người ta có thể nhớ tên đã rất không dễ dàng rồi.

    - Đây là trầm tư suy nghĩ lâu mới khó khăn nhớ tới đây mà!

    - Được, vậy gọi là Kỳ Tiêu Vũ đi....

    Sở Mặc kéo khóe miệng, sau đó hỏi:

    - Ngoại trừ tên, ngươi cái gì cũng không nhớ sao?

    Thiếu nữ gật gật đầu:

    - Ta chỉ nhớ rõ mình tới nơi này là muốn làm một chuyện, giống như việc kia, dường như còn có liên quan với ngươi, còn những chuyện khác ta đều không nhớ nổi.

    - Có liên quan tới ta?

    Vẻ mặt Sở Mặc giật mình nhìn thiếu nữ:

    - Tỷ tỷ ngươi có thể bớt làm loạn được không?

    Hai ta vốn không quen biết, chuyện của ngươi làm sao có thể có liên quan tới ta?

    Thiếu nữ liếc mắt:

    - Ca ca!

    Ngươi ta nói là sự thật, ngươi vì sao lại không tin chứ?

    - Tốt nhất không nên liên quan tới ta.

    Sở Mặc lẩm bẩm một câu.

    Sau đó Sở Mặc đốt lên một đống lửa, đợi cho Minh Hỏa biến mất hoàn toàn chỉ còn lại than đỏ rực.

    Sau đó mới xâu chuỗi thịt rắn thật tốt treo nướng ở phía trên, lại lấy cái loại đồ gia vị trên người, đều đặn rắc vào trên thịt rắn.

    Thịt nguyên thú bậc bốn, tính chất có chứa mười phần dầu, không ngừng rơi vào bên trong lửa than, phát ra tiếng vang keng keng.

    Qua một lúc sau, hương khí nồng đậm liền xông vào mũi.

    Thiếu nữ lúc nào vốn có chút khinh thường dùng sức hít mũi vài cái, sau đó lại trơ mắt nhìn thịt trên tay Sở Mặc, không ngừng nuốt nước miếng.

    - Ngươi có thể nướng thịt sao?

    Mắt thiếu nữ không hề nháy nhìn chằm chằm thịt nướng, không yên lòng hỏi.

    - Ngươi không phải là không biết đấy chứ?

    Sở Mặc nhìn nàng một cái.

    - Loại chuyện như thế này, một cô gái như ta làm sao có thể làm?

    Thiếu nữ vẻ mặt kỳ quái.

    -....

    Sở Mặc lập tức không nói gì, thầm nghĩ tới bản lĩnh thu phục nguyên thú của ngươi thuần thục không thua sư phụ ta, lại còn nói chính mình sẽ không làm, có quỷ mới tin lời của ngươi!

    Sau đó, Sở Mặc đã đem một chuỗi thịt rắn đã nướng chín đưa cho nàng, hỏi:

    - Vậy nhiều ngày nay ngươi đã ăn cái gì?

    - Ta?

    Thiếu nữ ngẫm nghĩ một chút, đáp:

    - Ta không cần ăn cơm.

    - Không cần ăn cơm?

    Ngươi không đói bụng sao?

    Lừa ai đó?

    Sở Mặc vô cùng xem thường, cảm thấy chỉ số thông minh của tiểu cô nương này dường như có chút kém.

    - Đương nhiên không đói bụng!

    - Vậy sao ngươi còn ăn cái này?

    - Ngươi nướng món này thật là thơm!

    - Được rồi, ngươi thắng!

    Trong thời gian sau đó, Sở Mặc gần như chưa ăn được mấy ngụm, thịt rắn nướng ra hầu như toàn bộ đều vào bụng của Kỳ Tiêu Vũ tiểu thư nói mình không ăn cơm cũng không đói.

    Sở Mặc nhìn bụng nàng không có chút thay đổi nào, gần như hoài nghi không biết nha đầu kia có phải cất thịt vào trong không gian trữ vật hay không?

    Rốt cục——

    Nàng ăn không vô nữa.

    Sờ sờ cái bụng tròn vo của mình, vẻ mặt thỏa mãn nói:

    - Cảm ơn ngươi!!!!

    Đây là món ngon nhất ta từng được ăn!

    Nói xong, có chút kinh ngạc nhìn Sở Mặc:

    - A?

    Ngươi làm sao lại không ăn?

    Sở Mặc khóc không ra nước mắt, mặt không chút thay đổi nhìn nàng một cái, không muốn để ý tới cô ấy.

    Yên lặng quay đầu đi, sau đó tiếp tục nướng!

    - Hì hì, người ta đi chơi, sau đó sẽ lại tới tìm ngươi chơi!

    Nói xong, thân hình Kỹ Tiêu Vũ chợt lóe liền biến mất trước tầm mắt của Sở Mặc.

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp, thầm nói:

    - Ăn xong phủi mông rời đi....

    Đây là tác phong gì cơ chứ?

    Tuy nhiên khi quay đầu nhìn qua xương rắn, gân rắn, da rắn sắp vô cùng chỉnh tề ở một bên, Sở Mặc lại cảm thấy tuy rằng chỉ số thông minh của tiểu cô nương này không nhiều, lại hay ăn hàng, nhưng vẫn có chút dùng được.

    Sau khi ăn no nê, Sở Mặc đem xương rắn, gân rắn và da rắn buộc lại mang ở trên người.

    Nguyên bản hắn muốn thu mấy thứ này vào bên trong khối ngọc của mình, nhưng lại không muốn lộ ra mình có không gian trữ vậy, dù sao cũng không nặng liền mang trên lưng.

    Khối ngọc kia là bí mật lớn nhất của hắn.

    Vào thời khắc sinh tử, lĩnh ngộ được loại bộ pháp đó, Sở Mặc rất vui vẻ, rốt cục học được một môn công pháp.

    Lại nói tiếp, con đường tu luyện của hắn thật là nhấp nhô, đối với mấy đệ tử bên các môn phái kia mà nói, một ít tri thức dễ như trở bàn tay, Sở Mặc lại cần phải thông qua thực tiễn, rồi lại cần đi trải nghiệm một chút.

    Khả năng đệ tử những môn phái kia một canh giờ có thể lĩnh ngộ gì đó, Sở Mặc lại cần vài ngày, thậm chí là cần nhiều thời gian hơn mới có thể nắm giữ.

    Nhưng có một thứ đệ tử trong những môn phái kia như thế nào cũng không sánh bằng.

    Kinh nghiệm và trình độ vững chắc của Sở Mặc, đệ tử những môn phái kia không thể bì kịp!

    Kinh nghiệm thực chiến cũng phong phú hơn so với bọn họ vô số lần!

    Đương nhiên, mấy thứ này bây giờ Sở Mặc còn nhìn không tới, hắn chỉ biết là muốn học được bản lãnh thật sự không dễ dàng như vậy!

    Cho nên, mỗi khi hắn lĩnh ngộ ra một môn công pháp mới đều mững rỡ như điên.

    - Đáng tiếc ngọi trừ Thiên Ý Ngã Ý, những thứ công pháp này sư phụ đều chưa từng nói qua với ta!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 35: Cây nhỏ khô héo (2)

    Chương 35: Cây nhỏ khô héo (2)

    - Đừng nói là đại môn phái, cho dù là công pháp của những gia tộc bình thường hay trong các môn phái nhỏ đều có cái tên rất uy phong!

    - Tỷ như cái gì mà Ngũ Hổ Đoạn Đầu Đao, hay như Lưu Tinh Lạc Nhật Kiếm.... thật uy phong!

    Vừa nghe liền biết là công pháp rất lợi hại!

    - Lại nhìn tới.... tên mấy thứ ta học thì.....

    Sở Mặc trầm tư suy nghĩ nữa ngày cũng nghĩ không ra cái tên nào uy phong lẫm lẫm không giống bình thường.

    Có chút bực mình lẩm bẩm nói:

    - Ta tu luyện quyền pháp này, tổng cộng chỉ có ba chiêu, rõ ràng chỉ gọi là một quyền, hai quyền, ba quyền mà thôi!

    -

    Sau này sư phụ biết, cho dù cảm thấy mất mặt ta cũng phải nói.

    - Ai bảo trước kia ngươi không chỉ cho ta tên những công pháp này?

    Về chuyện tên công pháp, Sở Mặc cũng chỉ rối rắm một lúc, dù sao tên gọi là gì cũng không quan trọng, chỉ cần công pháp đủ hùng mạnh thì chính là công pháp tốt rồi.

    Mấy ngày sau, Sở Mặc đều không nhìn thấy thiếu nữ váy xanh Kỹ Tiêu Vũ, hắn cũng vui vẻ cùng vô cùng yên tĩnh, đi lại trong mảnh núi lớn này, không ngừng lĩnh ngộ công pháp mới, tuy rằng kham khổ nhưng cũng coi như tiêu dao tự tại.

    Phía sau của Thiên Ý Ngã Ý như trước không có bất kỳ chữ việt nào, Sở Mặc đã thử qua rất nhiều lần, bỏ Thiên Ý Ngã Ý vào trong ngọc không gian, sau đó lấy ra, lại bỏ vào, qua mấy ngày lại lấy ra.

    Vẫn như cũ không có bất kỳ biến hóa nào.

    Cũng may với cảnh giới hiện tại của Sở Mặc mà nói, khúc dạo đầu của Thiên Ý quyền cũng đã đủ để hắn dùng.

    Bởi vậy hắn cũng không quá vội.

    Vội cùng vô dụng.

    Trời mới biết đây rốt cục là xảy ra chuyện gì?

    Một ngày này Sở Mặc đi tới một mảnh đất trống, là một mảnh thảo nguyên rộng chừng hơn mười dặm, ở bên trong là ngàn dặm núi non trùng điệp, xem như cũng là cảnh sắc hiếm thấy.

    Cuối thảo nguyên là một ngọn núi lớn mênh mông.

    Đột ngột mọc lên từ mặt đất, xuyên thẳng lên tận trời.

    Muốn từ nơi này đi qua, hoặc là bay qua ngọn núi này, cần phải....

    đi vòng qua vài trăm dặm.

    Đối với Sở Mặc mà nói, tự nhiên là không muốn đi đường vòng.

    Vì thế, Sở Mặc liền thẳng tắp đi tới ngọn núi lớn này.

    Tuy nhiên, ngay lúc Sở Mặc sắp đi ra khỏi vùng thảo nguyên, cảm giác trong ngực truyền tới một trận nóng rực.

    Lúc này Sở Mặc vô cùng sửng sốt.

    Lần trước, thời điểm xuất hiện cảm giác này là lúc hắn vừa mới tìm được Thiên Ý Ngã Ý!

    Sau đó, Thiên Ý Ngã Ý đã bị hít vào trong không gian ngọc, sau đó....

    Trên tờ thứ nhất hiện lên vài chữ, hoàn thiện bộ phận tâm pháp cao nhất.

    Mà chữ phía sau... tất cả lại không cõ.

    Sau đó, khối ngọc này vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.

    Không nghĩ tới ở trong này lại bắt đầu nóng lên.

    - Đây là có chuyện gì?

    Sở Mặc cảm giác không thích hợp, khẽ nhíu mày, đứng ở nơi đó, bắt đầu chậm rãi đi vòng quanh.

    Có thể bị Ma Quân liếc mắt một cái liền nhìn trúng, chứng tỏ linh tính không cần phải nhiều lời.

    Tuy rằng không dám trực tiếp kết luận, khối ngọc chỉ vào thời điểm phát hiện bảo vật mới có thể nóng lên, nhưng trong lòng của Sở Mặc đã nắm chắc bảy tám phần.

    Quả nhiên, khi thân thể của Sở Mặc chậm rãi chuyển tới một nơi, khối ngọc trong ngực lại tản mán ra một cỗ nóng rực, giống như đang nhắc nhớ Sở Mặc.

    Sở Mặc đi tới phía đó.

    Cảm giác nóng rực càng ngày càng mãnh liệt, thậm chí bắt đầu có chút bỏng người!

    Tim của Sở Mặc cũng không ngừng đập nhanh hơn, tâm tính thiếu niên ôm tâm lý hiếu kỳ vô cùng lớn với sự vật chưa biết.

    Rốt cục, khi ngực của Sở Mặc sắp bị ngọc làm bỏng tới không chịu nổi, cảm giác nóng rực đột nhiên biến mất.

    Lúc này Sở Mặc cũng nhìn thấy một gốc cây kỳ quái.

    Nói nó kỳ quái, là vì nó không hợp với các cây xung quanh, chỉ cần đền gần, liếc mắt một cái có thể thấy được sự hiện hữu của nó.

    Nhưng gần như bất cứ kẻ nào, sau khi thấy nó cũng sẽ không sinh ra bất kỳ hứng thú nào!

    Bởi vì đây là một gốc cây hình thù kỳ quái, cành cây như rồng có sừng nhưng lại là cây nhỏ khô héo.

    Cây nhỏ chỉ cao có ba thước, có màu tro, mặt trên không có một chiếu lá, không cảm giác được một chút xíu dấu hiệu còn sống nào.

    Sở Mặc có chút há hốc mồm, lầm bẩm nói:

    - Ngươi xem trọng đồ vật này sao?

    Ngọc trong ngực nháy mắt phát ra một tia nhiệt lượng, làm hắn cảm thấy nóng.

    - A?

    Ngươi có thể nghe hiểu lời của ta sao?

    - Làm ta nóng thêm một chút đi?

    - Nhanh lên nhanh lên, mau nóng thêm một chút đi!

    Tuy nhiên ngọc trong ngực lại không có phản ứng.

    Sở Mặc bĩu môi, đi tới trước mặt cây nhỏ, vươn tay nắm lấy một nhánh cây, miệng lẩm bẩm nói:

    - Một cây nhỏ chết héo có thể có giá trị gì cơ chứ?

    - Hử?

    Sở Mặc lầu bầu, bỗng nhiên cả người đứng sững sờ, không hề nhúc nhích.

    Bởi vì hắn không ngờ không thể bứt đoạn cây nhỏ này ra!

    Đoạn cây kia đã bị hắn bẻ cong hoàn toàn, nhưng lại không bị gãy!

    Sở Mặc có chút không phục tiếp tục kéo....

    Thẳng tới khi hắn khiến cành cây này cong thành một vòng tròn cũng vẫn không bị đứt!

    Sở Mặc hoàn toàn ngây dại.

    Nhưng hắn là một Hoàng Cấp Tam Tầng, đã bước vào người luyện võ Nguyên Quan!

    Thậm chí ngay cả một cành cây cũng không thể bứt ra sao?

    - Làm sao có thể?

    Sở Mặc buông cành cây ra, vươn tay nắm lấy thân cây, dùng sức kéo về phía trước——

    Ầm!

    Cây nhỏ trực tiếp bị kéo ra từ trong đất, Sở Mặc cũng bởi vì dùng sức quá mạnh mà đặt mông ngồi ở đó.

    Sau đó một lực hút thật lớn truyền tới, cây nhỏ biến mất ở trong tay của Sở Mặc.

    - Lại đây!

    Sở Mặc lẩm bẩm một câu, lúc này hắn có kinh nghiệm, trực tiếp tập trung tinh lực tiến vào không gian ngọc trong ngực.

    Trải qua mấy lần liên tục sờ soạng hắn đã không cần lấy khối ngọc ra.

    Chỉ cần tập trung tinh lực nghĩ tới khối ngọc kia là có thể tiến vào.

    Mới vừa đi vào, Sở Mặc liền nhịn không được trừng to mắt, lộ ra thần sắc khó có thể tin.

    Tuy đã phán đoán trước, nhưng tận nhìn thấy cây nhỏ mang theo cả vùng đất vừa bị mình nhổ lên, cắm rễ ở giữa vẫn có loại cảm giác là lạ.

    Thiên Ý Ngã Ý cũng lẳng lặng nằm ở trên khối nguyên bản trên tảng đá ở trong ngọc.

    Cũng không phải là bị hút vào mà chính Sở Mặc bỏ vào, dù sao nơi này cũng là đảm bảo nhất.

    Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, cây nhỏ ở trong không gian ngọc này dường như nhiều thêm vài phần sức sống.

    Sở Mặc đến gần quan sát, phát hiện một cành cây trên đó lại toát ra một chồi non màu xanh.

    Cũng là do nhãn lực của Sở Mặc đủ tốt, chứ người bình thường thật đúng là nhìn không thấy.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 36: Con đường trở về nhà.

    Chương 36: Con đường trở về nhà.

    - Đây là có chuyện gì?

    Sở Mặc không hiểu lầu bầu, sau đó đưa tay muốn thử một chút có thể rút cây nhỏ này ra hay không.

    Kết quả hắn cố gắng nửa ngày, nhưng vị khách mới tới trong ngọc không gian nửa ngày đã sớm cắm rễ ở trong này giống đại thụ che trời, cho dù Sở Mặc dùng sức thế nào đều không chút sứt mẻ.

    - Được rồi, bụi cỏ này....

    Khụ khụ, gốc thần thụ trên bầu trời khó gặp trên mặt đất khó tìm này sẽ đưa cho ngươi!

    Chở có quên chỗ tốt của ta!

    Sở Mặc giả thần giả thánh lẩm bẩm, trợn trắng mắt nói xong mà ngay cả mình cũng không thể tin.

    Bởi vì hắn thật sự không cảm giác được cây nhỏ này có giá trị gì.

    Nếu khối ngọc này thích thì cứ lấy đi.

    Đang chuẩn bị rời khỏi, bỗng nhiên trong lòng Sở Mặc khẽ động, khẽ vươn tay nắm Thiên Ý Ngã Ý trong tay, sau đó ra khỏi ngọc không gian.

    Sau khi đi ra liền thả Thiên Ý Ngã Ý ra, miệng còn lầu bầu:

    - Tặng cho ngươi một gốc thần thụ, vậy cũng nên trả cho ta vài chữ chứ?

    Tờ thứ nhất không có thay đổi gì.

    Khi mở ra tờ thứ hai, ánh mắt của Sở Mặc đột nhiên ngưng lại/

    - Hửm?

    Mặt trên tờ thứ hai của Thiên Ý Ngã Ý không ngờ xuất hiện thêm hai hàng chữ!

    - Cái này là thật sao?

    Sở Mặc yên lặng đọc hai hàng chữ khẩu quyết, phát hiện vừa lúc có thể tiến thêm một bước tu luyện Thiên Ý quyển, trọn vẹn một khối, hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác khác thường.

    Hắn lập tức bắt đầu vận hành hai hàng chữ tâm pháp trong Thiên Ý quyển, một ngày sau liền phát hiện tốc độ hấp thu nguyên lực của mình rõ ràng được nâng cao!

    Quan trọng nhất là, những nguyên lực được hấp thu này tinh thuần hơn so với trước một ít.

    Điều này cũng nói lên, sau khi lấy được cây nhỏ kia, khối ngọc này đích xác trả lại cho hắn chỗ tốt không thể tưởng tượng nổi.

    Tuy rằng chỉ có hai hàng chữ, nhưng Sở Mặc rất rõ ràng, giá trị của hai hàng chữ này—— không thể đo lường!

    - Thật là có chuyện như vậy sao!

    Mặt Sở Mặc mang theo niềm vui bất ngờ cảm thán, sau đó nói:

    - Về sau ngươi muốn cái gì cứ làm nóng ta, ta khẳng định đều chuẩn bị cho ngươi!

    - Ha ha ha ha, bảo bối, thật sự là một bảo bối!

    Sở Mặc trực tiếp nhớ kỹ hai hàng chữ khẩu quyết kia, sau đó lại cất Thiên Ý Ngã Ý vào trong ngọc không gian.

    Vẻ mặt vui vẻ trèo lên trên ngọn núi lớn.

    Thời gian nhanh chóng trôi qua, trong nháy mắt Sở Mặc rời khỏi sư phụ, một mình bước trên con đường trở về nhà đã hơn một tháng.

    Dọc theo đường ddi gặp vào nguyên thú bậc thấp chặn đường, mạnh nhất cũng không vượt qua Xích Mục Hàn Băng Mãng kia.

    Đến cuối cùng đều thành con mồi của Sở Mặc.

    Chiến lực của Sở Mặc cũng không lúc vô tình mà nhanh chóng được nâng cao.

    Trong khoảng thời gian này, thiếu nữ váy xanh xinh đẹp Kỹ Tiêu Vũ xuất hiện qua hai ba lần.

    Mỗi một lần sau khi Sở Mặc giết hết nguyên thú, nàng liền không biết từ chỗ nào đó mà xuất hiện, giúp đỡ Sở Mặc thu thập nguyên thú.

    Thù lao làm việc là Sở Mặc mời nàng ăn một bữa thịt nướng lớn, sau khi ăn uống no đủ liền nhẹ nhàng bay đi.

    Sở Mặc thậm chí có chút hoài nghi nha đầu kia có phải ngụ ở trong đám núi mênh mông cuồn cuộn kia không.

    Nếu không làm sao có thể quen thuộc với nơi này như thế chứ.

    Thời điểm Sở Mặc hỏi này mấy ngày biến mất đã đi đâu, Kỹ Tiêu Vũ luôn là vẻ mặt khờ dại nhìn Sở Mặc:

    - Người ta đi chơi nha!

    Đến cuối cùng Sở Mặc cũng không nhịn được phải chấp nhận nàng chính là đang đùa.

    Cuộc sống rèn luyện hơn một tháng khiến Sở Mặc có được chỗ tốt không hề nhỏ.

    Điều duy nhất làm hắn tiếc nuối chính là, khối ngọc kia không còn cho hắn bất cứ yêu cầu gì.

    Nói cách khác, một tháng này, ngoại trừ cây nhỏ kia, không còn đồ vật gì có thể khiến nó coi trọng.

    Nói tóm lại, tâm tình của Sở Mặc vẫn rất vui vẻ, cảnh giới của hắn chỉ ngắn ngủi trong một tháng, đầu tiên là đột phá Nguyên Quan, sau đó lại nhanh chóng tăng trưởng tới tầng thứ ba trung kỳ.

    Loại tiến bộ này nếu là lúc trước quả thật không dám tưởng tượng.

    Cho dù đột phá Nguyên quan, nhưng muốn đạt tới trình độ tầng thứ bat rung kỳ ít nhất cũng cần tích lũy một tới hai năm.

    Cái này còn phải có thiên phú vô cùng tốt, hơn nữa còn cần số lượng lớn tài nguyên mới có thể đạt tới.

    Mà Sở Mặc, một người đang trở về nhà chỉ dùng một tháng đã làm được.

    Không thể không nói, cái này đã được xem như là một kỳ tích không lớn không nhỏ rồi!

    Trên lưng Sở Mặc mang theo đầy xương cốt, gân và da của nguyên thú.

    Mấy thứ này Kỹ Tiêu Vũ ăn hàng tự nhiên là nhìn không thuận mắt, coi thường không thèm để ý.

    Nhưng đối với Sở Mặc mà nói, đây đều là tiền!

    Đừng nhìn Sở Mặc từ nhỏ sinh trưởng ở trong gia đình tướng quân, nhưng cuộc sống của hắn cũng không giàu có như vậy.

    Cuộc sống của Phàn phủ kham khổ khó có thể nói rõ, nếu so sánh với những gia tộc các đại thần trong triều chính là nhà giàu và nhà nghèo.

    Sở Mặc lúc còn nhỏ thấy các học sinh ở thư viện ăn ngon mặc đẹp cũng từng hỏi ông nội: Vì sao cuộc sống của bọn họ tốt như vậy, mà nhà ta lại kém như thế?

    Ông cụ đã trầm mặc thật lâu, mới nói với Sở Mặc tuổi còn nhỏ:

    - Nếu nhà chúng ta lúc nào cũng giống như bọn họ, thường xuyên mặc áo gấm, ăn đồ ngon, ở gác cao....

    Vậy quốc gia này cũng liền sắp tiêu rồi! cuộc sống xa hoa lãng phí của những người đó cũng sắp chấm dứt!

    Thời điểm năm đó khi ông cụ nói lời này, có chút cảm thán nói thêm một câu:

    - Đương nhiên những người kia không có tiết tháo và cốt khí, cho dù quốc gia bị diệt, bọn họ là thế phiệt cao đại cũng không chắc sẽ xong đời.

    Chỉ cần nhẹ tênh nói ra hai chữ đầu hàng, cuộc sống xa hoa lãng phí của bọn họ sẽ được tiếp tục.

    - Chúng ta khác với bọn họ, chúng ta là quân nhân!

    Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ quốc gia.

    Bảo vệ nhân dân của quốc gia này.

    Lúc ấy Sở Mặc hỏi:

    - Cũng bao gồm cả việc thủ hộ những người không có khí tiết và cốt khí như bọn họ sao?

    Ông cụ cười cười, sờ sờ đầu Sở Mặc, không trả lời vấn đề này của hắn mà nói:

    - Con còn quá nhỏ, một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu rõ, tạo thành quốc gia này không chỉ là những quan to trọng thần, còn có hàng nghìn hàng vạn con dân!

    - Chúng ta thủ hộ nhân dân, cũng chính là bọn họ!

    Lưng Sở Mặc mang theo gân, cốt và da của nguyên thú nặng trịch hồi tưởng lại cuộc nói chuyện với ông nội năm đó, trên mặt lộ vẻ tươi cười:

    - Ông nội, người là một quân nhân thật sự!

    Những lời dạy bảo của người cháu đều ghi tạc trong lòng.

    Ngài không phải vẫn muốn trợ giúp người tàn tật rời khỏi quân doanh mà không có được nhiều trợ cấp binh lính sao?

    Cháu nghĩ hiện tại chúng ta có thể miễn cường làm mấy thứ gì đó vì bọn họ rồi!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 37: Gặp cướp giữa đường (1)

    Chương 37: Gặp cướp giữa đường (1)

    Tuy rằng Sở Mặc không biết giá trị cụ thể của mấy món mình mang trên người, nhưng lại biết chúng nó tuyệt đối rất đáng tiếc!

    Tùy tiện gân cốt của một nguyên thú bậc bốn đều có thể được bán với giá trên trời ở Viêm Hoàng Thành.

    Răng nguyên thú được nói là có thể trừ tà lại ra giá mà không ai bán!

    Những kẻ có tiền nhìn thấy bảo vật quý hiếm, phản ứng cơ bản nhất chính là dùng tiền mua được nó.

    Vẻ mặt Sở Mặc hạnh phúc tính toán, sau khi bán xong những thứ trên người mình, trước tiên có thể tu sửa lại Phàn phủ một chút.

    Sân Phàn phủ tuy rằng không nhỏ, nhưng rất nhiều phòng nhỏ lâu năm không được tu sửa, sớm đã rách nát không chịu nổi.

    Chỉ còn một ít phòng có thế miễn cường chống đỡ tôn nghiêm của phủ tướng quân.

    - Sau đó tiền còn dư lại có thể giao cho thúc thúc cụt một tay.

    - Thúc thúc cụt một tay rất lợi hại, năm đó chính là một mãnh tướng trên chiến trường, sau khi trọng thương xuất ngũ đã vào Phàn gia làm quản gia, lại xử lý cao thấp Phàn gia vô cùng gọn gàng ngăn nắp.

    - Nếu không có thúc thúc cụt một tay, chỉ sợ toàn bộ Phàn phủ đã sớm không chống đỡ nổi.

    - Với tính cách của ông nội, có bao nhiêu gia tài đều bị người phân phát hết.

    Bởi vì người không chịu nổi nhất chính là những lính dưới trướng chịu khổ sau khi rời khỏi quân doanh.

    - Chỉ cần tới cửa cầu cạnh, ông cụ cho dù khó khăn cũng sẽ giúp đỡ một chút.

    Rất nhiều người không rõ, nghĩ tới ông cụ đường đường là một tướng quân Đại Hạ, cho dù không phải cự phú thì cũng không thể trở thành rất nghèo được.

    Nhưng trên thực tế, ông cụ thật chính là một người nghèo điển hình.

    - Năng lực quản lý tài sản của thúc thúc cụt một tay vẫn rất mạnh, mang tiền giao cho hắn đáng tin cậy hơn so với giao cho ông nội.

    - Ít nhất, thúc thúc cụt một tay vẫn hiểu rõ phải làm thế nào mới gọi là trợ giúp người hơn ông nội.

    Sở Mặc lầu bầu, sau đó khẽ thở dài:

    - Đáng tiếc ta lúc này vẫn không thể quang minh chính đại tiến vào Viêm Hoàng Thành, Hạ Kiệt.... không biết ngươi có vào cung làm thái giám không!

    - Lại nói tới, ta nhưng thật ra vô cùng muốn cảm ta ngươi.

    Nếu như lúc trước ngươi không nói xấu ta, thành thật nhận tội đền tội, Sở Mặc ta....

    Cũng sẽ không lần gặp gỡ như hôm nay.

    Tự nhiên cũng không gặp được sư phụ của ta.

    Sở Mặc nói xong, ánh mắt lại rơi vào trên bình nguyên vô tận trước mặt, lúc này hắn đã đi ra khỏi mảnh núi lớn ngàn dặm kia.

    Quay đầu nhìn lại dãy núi dày rộng phía sau, trong lòng Sở Mặc có chút kích động, hạ giọng nói:

    - Cuối cùng cũng đi ra được!

    - Nơi này hẳn là địa giới của Đại Tề rồi!

    Sở Mặc híp mắt, nhìn về phương xa, nơi đó có một đội nhân mã đang chậm rãi đi tới bên này.

    Khi hắn phát hiện đối phương thì đối phương cũng phát hiện ra hắn.

    Sau đó nhanh chóng tăng tốc đi tới phía hắn.

    Sở Mặc nhíu nhíu mày, sau đó nhắm hướng lùm cỏ đi tới.

    Cũng không phải hắn sợ hãi cái gì, mà chẳng qua chỉ là ngại phiền toái, hiện tại hắn chỉ muốn có thể thật mau chóng trở lại Đại Hạ, trở lại Viêm Hoàng thành, đem thu hoạch của mình chia sẻ cùng ông nội.

    - Đứng lại!

    - Không được chạy!

    - Thằng ăn mày nhãi con, ta đang gọi ngươi đấy!

    Từng đợt âm thanh quát gọi truyền tới từ trong hàng ngũ của đối phương.

    Sau đó, bọn chúng giục ngụa chạy như bay về phía Sở Mặc.

    Khuôn mặt tuy còn ngây ngô nhưng anh khí mười phần của Sở Mặc lập tức lộ ra chút tức giận, dám gọi hắn là thằng ăn mày, dựa vào đâu chứ?

    Bây giờ hắn vô cùng nhạy cảm với cách xưng hô này, điều đó khiến hắn không đừng được mà nhớ lại những điều không mấy tốt đẹp đã phải nếm trải ở đỉnh Cô Thần trên núi Bất Lão.

    Tuy nhiên, nhìn lại bộ quần áo trên người, Sở Mặc nhếch nhếch môi,có chút nhụt chí.

    Bởi vì bộ dạng bây giờ của hắn quả thực là hơi giống một tên ăn mày, so với vị thiếu niên tuấn tú áo da màu đen chỉnh tề trên đỉnh Cô Thần khi nào thì đúng là khác nhau một trời một vực.

    Sở Mặc tắm rửa xong không có quần áo để mà thay, Ma Quân lại chẳng phải vú em, đương nhiên càng không thể nhớ tới mấy chuyện vặt vãnh này.

    Vượt qua quãng đường dài, dãi nắng dầm sương, lại còn phải trải qua nhiều trận chiến đấu, bộ quần áo trên người Sở Mặc đã sớm ráchtung tóe.

    Mái tóc đen nhánh rối bù được dùng gân nguyên thú buộc túm lại một cách qua loa, cộng thêm một thân quần áo lam lũ rách mướp, quả thực trông không khác gì một thằng nhóc người rừng, vô cùng hoang dã!

    Đoàn người kia có khoảng mười mấy người, nhanh chóng bao vây lấy Sở Mặc, ánh mắt nhìn về phía hắn chẳng tốt lành gì, trong đó có kẻ tinh mắt phát hiện ra những thứ mà Sở Mặc vác trên vai, không kiềm chế nổi hét lên một cách kinh ngạc.

    - Trời ạ, những thứ mà thằng nhãi này đang vác là những vật lấyđược từ trên cơ thể của nguyên thú!

    - Đúng vậy, trên đó còn đang chập chờn phát ra nguyên lực!

    - Ha ha ha, ta phát hiện thấy da của nguyên thú bậc ba!

    Lần này chúng ta giàu to rồi!

    - Không thể tưởng tượng nổi, lần này chúng ta lên đường lại có thu hoạch lớn như vậy, nếu nhóm của mấy tên khác biết được sẽ hâm mộ chúng ta chết mất.

    - Ngươi sai rồi, bọn họ sẽ không hâm mộ, mà bọn họ...nhất địnhsẽ phải ghen tị!

    - Ghen tị, đúng, phải nói là ghen tị, ha ha ha, quả nhiên lão Vương vẫn là có ăn có học nhất!

    Cả đám người cười cười nói nói hi hi ha ha, hoàn toàn không thèm để mắt tới Sở Mặc.

    Nói cũng phải, một thiếu niên xem ra cũng chỉ mới mười ba mười bốn tuổi, ăn mặc rách rưới, cho dù là ai gặp cũng sẽ chẳng coi hắn ra gì.

    Lúc này, trong đám người có một gã đàn ông trung niên chậm rãicưỡi một con ngựa cao lớn màu đỏ sậm đi tới trước mặt Sở Mặc, từ trên cao nhìn xuống, trên người còn phảng phất một luồng sát khí cực mạnh.

    Không nói chẳng rằng, dường như muốn để thẳng nhóc nhà quê này tự cảm thấy sợ.

    Chuyện như thế này gã đã làm mãi thành quen, gã còn rất hưởng thụ quá trình nhìn thấy đối phương bị khí thế trấn áp của gã áp đến mức dần dần lộ ra sự sụp đổ và bất lực.

    Nhưng mà lần này có vẻ gã đã lầm rồi.

    Nguyên lực đang dao động trên người gã nhiều lắm cũng chỉ mới ở khoảng đỉnh của bậc hai, về cơ bản không thể gây cho Sở Mặc tí xíu áp lực nào.

    Vì thế, Sở Mặc chỉ là nhìn gã một cách kỳ quặc, hỏi:

    - Ngươi đang làm gì thế?

    Gã trung niên kiêu ngạo cười lên một tiếng, cũng chưa chú ý tới vấn đề trong giọng nói của Sở Mặc.

    "Ngươi đang làm gì thế" và "Ngươi muốn làm gì thế" vốn dĩ chính là hai nội dung hoàn toàn khác nhau.

    Gã chỉ đắc ý cho rằng thằng nhóc ăn mày này không chịu nổi áp lực quá lớn toát ra từ bản thân.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 38: Gặp cướp giữa đường (2)

    Chương 38: Gặp cướp giữa đường (2)

    - Này nhóc con, thứ ngươi đang vác trên người là ở đâu ra?

    Có phải ăn trộm không?

    Hử?

    Tiếng của gã trung niên rất lạnh, vô cùng uy áp, nếu là thiếu niên mười ba mười bốn tuổi bình thường khác chắc chắn đã bị hắn dọa cho vỡ mật rồi.

    Mấy tên khác trên mặt cũng đầy vẻ cười cợt, dường như đã đoán trước được phản ứng của Sở Mặc.

    - Các ngươi muốn cướp của sao?

    Sở Mặc không trả lời gã...ngược lại đuôi lông mày khẽ nhướng lên, khuôn mặt tuấn tú thoáng qua nét lạnh lùng.

    - Cướp cái gì mà cướp, thằng ranh này, dám ăn cắp nguyên thú mà chúng ta săn được, đáng chịu tội gì?

    Một thanh niên ba mươi mấy tuổi, làn da ngăm đen, vung dây cương, thúc ngựa phi tới chỗ Sở Mặc, thấy Sở Mặc không hề nhúc nhích, lập tức ghìm cương, con ngựa vung hai chân trước lên cao rồi phanh lại tại đó một cách vững vàng.

    Những người khác lập tức khen ngợi trầm trồ.

    - Ha ha, kỹ thuật cưỡi ngựa của Triệu lão tam lại tiến bộ hơn rồi!

    - Đúng, quả không hổ là người thuần ngựa giỏi nhất trong đội chúng ta!

    - Thằng nhãi ăn mày kia bị dọa sắp ngất rồi, ha ha ha!

    Sở Mặc giận quá mà bật cười, không thể tưởng được bản thân mới rời khỏi ngọn núi này thế mà đã gặp được loại chuyện chặn đường cướp của như vậy.

    Hắn ngẩng đầu, chân thành nói với gã thanh niên da ngăm đen:

    - Nguyên thú này là tự ta săn được, các ngươi làm như thế là không đúng!

    - Ô, thằng nhãi này đang dạy đời bọn ta hay sao?

    Gã thanh niên da ngăm đen không kìm nổi mà cất tiếng cười ha hả như thể được nghe một câu chuyện tiếu lâm hài hước nhất trên đời.

    Mấy tên còn lại cũng đều bật cười thành tiếng, cho rằng thằng nhãi ăn mày này thật đúng là quá ngây thơ.

    Còn câu nói của Sở Mặc "Những nguyên thú này đều do tự ta săn được" thì bị chúng tự động không đếm xỉa tới.

    Ai mà tin được!

    Vẻ mặt Sở Mặc rất thành thật:

    - Thật sự, ta không lừa các người, các ngươi đừng tìm ta chuốc thêm phiền toái, nếu không...

    - Ranh con!

    Thanh niên da ngăm đen lạnh lùng quát một tiếng, cắt đứt lời Sở Mặc chuẩn bị nói...vung roi nhắm thẳng đầu của Sở Mặc mà quất mạnh xuống.

    Rõ ràng là bọn hắn đã vờn mồi đủ rồi, chuẩn bị ra tay!Bốp!

    Tiếng roi ngựa quất trong không khí phát ra một tiếng giòn tan kèm theo tiếng xé gió vun vút.

    Roi này mà quất trúng mặt ai thì người đó nhất định không phải trầy da thì cũng tróc thịt.

    Vẻ mặt mấy tên còn lại không hề có chút thương hại nào, tất cả đều bày ra bộ mặt như đang xem diễn tuồng.

    Trong con ngươi Sở Mặc ánh lên một tia lạnh lùng sắc bén, chát ~một tiếng giơ tay tóm lấy chiếc roi ngựa đang vung về phía hắn:

    - Ta còn chưa nói xong, các ngươi chẳng những là kẻ xấu mà còn là một lũ không phép tắc!

    Rồi kéo mạnh một cái——

    - Á!

    Tên thanh niên da ngăm hoảng sợ kêu lên một tiếng, liền cứ thế bị kéo thẳng từ trên lưng ngựa xuống, lộn cổ đập mặt xuống đất phát ra một âm thanh trầm đục "phịch".

    Bốn phía đột nhiên im bặt.

    Tất cả mọi người mắt chữ O miệng chữ A nhìn thấy cảnh này, hoàn toàn không thể tin nổi hai mắt của mình.

    Ai mà biết, thiếu niên trông như một thằng nhỏ ăn mày này lại có sức mạnh như vậy, có thể kéo được một người trưởng thành thân hình vạm vỡ từ trên lưng ngựa xuống.

    Điều chúng càng không ngờ tới chính là thân thủ không tầm thường của thiếu niên này, có là bọn chúng cũng không dám trực tiếp đỡ lấy phát roi độc ác nhanh như điện này.

    Sở Mặc tay cầm roi ngựa, bình tĩnh quan sát đám người nói:

    - Đã đủ chưa?

    Đánh hơi thấy mùi tiền là nổi lòng tham, hành vi cướp của người khác không phải là điều quân tử nên làm, ta không muốn sinh thêm phiền phức, các ngươi đi đi.

    - Ai da...ngã chết ta rồi, ranh con...Mẹ nó, các ngươi còn ngây ra đó làm gì?

    Nhanh đánh nó tàn phế cho ta.

    Gã thanh niên da ngăm đen vừa căm hận nhìn Sở Mặc vừa tức giận quát.

    Trong mắt các kẻ khác giờ phút này cũng đều lộ ra vẻ tàn nhẫn, tựa như một bầy sói đang nhắm tới con mồi nhìn chằm chằm Sở Mặc.

    Tên trung niên lúc nãy lạnh lùng cười nói:

    - Nhãi con, không ngờ ngươi còn rất cứng đầu, giỏi lắm, tất cả xông lên bắt hắn lại cho ta!

    Hơn mười tên kia nghe xong đồng loạt nhảy xuống ngựa, rút vũ khí ra xúm lại quanh Sở Mặc.

    - Nhãi con, đao thương không có mắt, ngươi biết điều thì mau đem nhưng thứ vác trên vai dâng cho chúng ta, cam đoan sẽ tha chết cho ngươi.

    Còn nếu không, lát nữa có mất cánh tay hay thiếu cái chân...thậm chí cả mạng cũng không còn thì cũng đừng trách chúng ta là lòng lang dạ sói!

    Gã trung niên hung ác nhìn Sở Mặc.Sở Mặc cũng tức giận vô cùng nhìn gã:

    - Các ngươi thực sự muốn như vậy sao?

    Ánh mắt của Sở Mặc làm cho gã trung niên run rẩy trong lòng, nhưng ngay sau đó hắn liền giận dữ điên cuồng, bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên hắn bị một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch dọa cho giật bắn, chuyện này mà truyền ra ngoài chắc người khác sẽ cười hắn đến rơi răng.

    - Nhãi ranh, đừng có rượu mời không uống mà lại thích uống rượu phạt!

    Gã trung niên lạnh lùng quát.

    - Lão Vương, còn mất thời gian với nó làm gì?

    Đánh chết nó đi!

    Thanh niên da ngăm đen gắng gượng đứng lên từ mặt đất, cỏ rác bùn đất vương đầy mặt và cổ, mũi còn đang chảy máu, trông vô cùng nhếch nhác thảm hại, không kìm được giận sôi máu lên.

    - Giết!

    Gã thanh niên gọi là lão Vương nhìn thấy đôi mắt trong trẻo đen láy nhưng lại lạnh như băng của Sở Mặc không khỏi chột dạ, nghe xong đồng bọn nói liền lập tức quyết định.

    Mười mấy người hét lên một cách giận dữ nhắm hướng thiếu niên mười ba tuổi là Sở Mặc xông tới.

    Ai mà không biết khéo còn cho rằng giữa bọn họ có thù sâu oán nặng.

    Sao có thể nghĩ tới chuyện đám người trưởng thành này đúng là đang thực hiện hành vi giết người cướp của, mà đối tượng nhằm vào còn là một đứa trẻ chỉ mới mười mấy tuổi.

    Sở Mặc áo rách quần manh đứng đó, con ngươi lạnh lẽo hướng tới đám người đang hùng hùng hổ hổ, hiên ngang không chút sợ hãi.

    - Ranh con, đi chết đi!

    Một thanh niên mặc áo giáp da tay quơ quơ thanh đao to sáng loáng, hung hãn chém về phía đầu của Sở Mặc, rõ ràng là muốn lấy mạng của hắn.

    Vụt!

    Tiếng của thanh đại đao phát ra một tiếng xé gió nặng nề trong không khí, trong chớp mắt đã chém tới đầu Sở Mặc.

    Chân Sở Mặc bước theo bộ pháp, thân hình như một bóng ma, vươn tay trái ra—— Keng ~ một tiếng!

    Vỗ vào trên mặt đao, sức lực mạnh mẽ làm gã thanh niên không giữ vững được thanh đao trong tay, thanh đại đao rơi xuống đất trong nháymắt.

    Sở Mặc thoắt cái vọt tới trước mặt gã thanh niên, cánh tay phải vung lên một quyền hung hăng nhắm thẳng tới mặt của gã.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 39: Truy binh trong đêm tối (1)

    Chương 39: Truy binh trong đêm tối (1)

    Bốp!

    Một quyền vừa nhanh vừa mạnh.

    Lực long tượng bậc ba hoàng cấp hung hãn nện lên mặt gã thanh niên phát ra một âm thanh trầm trọng.

    Răng rắc!

    Trên mặt hắn truyền tới tiếng xương cốt vỡ vụn, toàn thân như bị một ngọn núi va vào.

    Bị đánh bay thẳng ra ngoài, rơi xuống mặt đất cách đó vài chục trượng, ngất lịm đi.

    Ngay sau đó, Sở Mặc dùng khuỷu tay đánh mạnh vào lồng ngực của một gã đang chuẩn bị đánh lén hắn.

    Răng rắc!

    Lại là một đợt tiếng xương vỡ nát truyền tới, gã đàn ông kêu lên thảm thiết ngã lảo đảo về phía sau.

    Sở Mặc thực sự là cũng tức giận, thủ đoạn cướp bóc của lũ người này chuyên nghiệp tàn nhẫn, có trời mới biết trước đây chúng đã làm ra bao nhiêu chuyện tương tự?

    Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình.

    Đây là điều mà ông nội hắn đã dạy.

    "Những kẻ địch trên chiến trường mặc dù cũng có người nhà, có người yêu, có cuộc sống như chúng ta.

    Nhưng, chiến tranh là chiến tranh!

    Nếu như ngươi nhân từ thì kẻ bị chà đạp khổ sở sẽ là đồng đội của ngươi, người thân của ngươi, gia đình sau lưng ngươi...!

    Cho nên —— Đối mặt với bọn cướp hung ác tàn nhẫn này, Sở Mạc không hề nương tay.

    "

    Chớp mắt lại có hai gã đàn ông bị Sở Mặc đánh trọng thương.Thực lực trung kỳ ba bậc hoàng cấp đâu thể bị đám cướp năng lực cao nhất cũng chỉ có hai bậc hoàng cấp ngăn cản.

    Sở Mặc tuy chỉ có một mình nhưng lại tả xung hữu đột trong đám người như một nguyên thú cao giai, chẳng mấy chốc liền có bảy tám tên ngã xuống không bò dậy nổi, nằm lăn lóc kêu than thảm thiết.

    Cả trận chỉ còn lại gã trung niên kia và ba tên đàn ông khác.

    Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, đều theo bản năng lùi về sau mấy bước.

    Chúng đều nhìn thấy trong mắt những kẻ còn lại lộ ra vẻ sợ hãi tột đỉnh.Thật hối hận!

    Trước đây chúng có nằm mơ cũng không nghĩ rằng một thiếu niên trông chỉ mới mười ba mười bốn tuổi lại có lực chiến đáng sợ như thế.

    Lúc này rốt cục bọn chúng cũng nhớ đến câu nói mà thiếu niên này đã nói trước kia.

    - Những nguyên thú này đều là tự ta săn được!

    Hóa ra thiếu niên này vốn dĩ không nói dối, người ta chỉ kể lại việc thực mà thôi!Tiểu quái vật kinh khủng như vậy là ở đâu chui ra?

    Chẳng nhẽ là đệ tử của đại tông môn nào đó?

    Trong lòng gã trung niên lúc này hối hận khôn xiết.

    Chỉ vì một phút tham lam, không nói tới việc mất cả chì lẫn chài, không khéo còn có thể ảnh hưởng tới việc lớn của chủ thượng.

    Nếu là như vậy thì có chết vạn lần cũng không xong.

    Nếu thời gian có thể quay ngược lại thì thật tốt biết mấy.Nhưng trên đời này làm gì có chuyện có thể quay ngược lại quá khứ?

    Sở Mặc nhìn gã trung niên lạnh lùng nói:

    - Đã đủ chưa?

    Hay là còn muốn tiếp tục?

    Gã trung niên khóe môi run lẩy bẩy nhìn Sở Mặc, cắn răng nói:

    - Vậy ngươi còn muốn thế nào?

    - Ngươi hỏi ta còn muốn như thế nào nữa là ý gì?

    Sở Mặc nhìn gã đàn ông trung niên:

    - Kẻ cản đường ta lại chính là các ngươi!

    - Kẻ muốn cướp bóc chiếm lấy đồ của ta, cũng là các ngươi!

    - Giờ không đánh lại ta còn dám mở miệng hỏi ta muốn như thế nào?

    - Từ đầu đến cuối đều là các ngươi ép bức không tha!Gã trung niên lập tức thở dài nhẹ nhõm, trong lòng nghĩ: Thằng nhóc này tuy mạnh đến phát khiếp nhưng chung quy vẫn là một đứa con nít, còn non lắm.

    Nếu là một kẻ trưởng thành, sợ rằng ai trong chúng ta cũng đừng mong có thể sống sót rời khỏi đây.

    Bụng nghĩ vậy, gã trung niên lúc này mới lộ ra vẻ cười khổ:

    - Tiểu anh hùng, trước đây là do chúng ta có mắt không tròng, mạo phạm đắc tội đến ngài, chúng ta thực sự vô cùng xin lỗi.

    Nói xong khom người vái Sở Mặc một lễ, sau đó nói thêm:

    - Hiện tại chúng ta cũng đều bị trừng phạt thích đáng rồi, ngài xem...

    Những huynh đệ này của ta đều đã bị trọng thương, hay là cầuxin ngài tha cho chúng ta một mạng?

    Cho bọn họ được chạy chữa thuốc thang?

    Nếu không bọn họ sẽ chết mất thôi!

    Sở Mặc nhìn gã trung niên, trong đầu cũng đang đấu tranh tư tưởng.

    Hắn không phải kẻ ngốc, những gì ông nội dạy hắn từ nhỏ hắn đều nhớ rõ ràng rành mạch.

    Hắn biết nếu bây giờ để đám cướp này đi, về sau chỉ sợ sẽ không ngừng có phiền toái xuất hiện.

    Hắn đem theo một đống của cải giá trị như vậy trên người, đám cướp đó sau này có thể an phận im hơi lặng tiếng mới là chuyện lạ.

    Con đường sau này chỉ sợ sẽ lại càng gian nan chồng chất!Nhưng mà hiểu được là một chuyện... có làm được hay không lại là chuyện khác.

    Nói gì thì nói, hắn chỉ mới là một thiếu niên mười ba tuổi, trừ khi có thâm thù đại hận, nếu không bảo hắn cầm dao giết người, thì hắn quả thực khó mà xuống tay.

    Trong lòng Sở Mặc do dự mãi, cuối cùng sự lương thiện vẫn cứ chiến thắng, hắn liếc nhìn gã trung niên, thẳng thắn nói:

    - Ngươi cũng không cần phải nói ra những lời ấy để lừa gạt ta, lũ các ngươi đều chẳng phải người tốt gì!- Trông thì có vẻ như là đoàn lữ hành mạo hiểm, nhưng vừa thấy kẻ khác lộ ra của cải lập tức có thể xôvây lấy mà cướp đoạt, rõ ràng trước đây...

    Các ngươi đã từng làm chuyện như vậy rồi!

    Gã trung niên giật mình hoảng sợ, trên mặt lộ rõ sự xấu hổ nói:

    - Ngươi hiểu lầm rồi...

    Chúng ta đâu phải hạng người như vậy, chỉ là...

    Chỉ là chúng ta thấy tiểu anh hùng còn trẻ nên mới nảy ra ý muốn bắt nạt một chút, thật đấy...

    Sở Mặc nhìn hắn nói:

    - Hôm nay ta không giết các ngươi, nhưng các ngươi phải nhớ cho kỹ, nếu ta còn gặp được vụ cướp bóc nào có liên quan đến các ngươi,thì tốt nhất, các ngươi nên về nhà cầu nguyện để đừng bao giờ gặp lại ta.

    - Nhân gian rộng lớn, trời đất bao la, nhưng có lúc, thế giới này lại rất nhỏ, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau không biết chừng.

    - Các ngươi tự biết sao mà làm cho tốt đi!

    Sở Mặc nói xong liền thoáng liếc mắt nhìn gã trung niên, dắt ra một con ngựa và nói:

    - Con ngựa này coi như là lợi tức ta thu của các ngươi!

    Nói xong liền nhảy lên lưng ngựa, vung roi thúc ngựa đi.Đến tận lúc bóng dáng Sở Mặc đi khuất, gã trung niên kia mới ngoan độc giẫm mạnh chân xuống đất:

    - Đáng chết!

    Xung quanh, mấy tên không bị thương lúc này còn đang bận chữa trị cho những kẻ bị thương không gượng dậy nổi, một gã trẻ tuổi chỉ khoảng hai mươi mấy vừa nức nở vừa nói:

    - Lão Vương, chúng ta bị thằng nhãi ranh kia chơi một vố rồi, hắn độc ác quá đi mất...

    - Lại làm sao?

    Gã trung niên mặt đầy sát khí cắn răng hỏi.- Thằng nhóc kia đã đánh nhiều huynh đệ chúng ta tàn phế, đánh tan cả nguyên khí...giờ không dùng võ công được nữa rồi, hu hu!

    Tên trẻ tuổi kia nói xong liền bật khóc.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 40: Truy binh trong đêm tối (2)

    Chương 40: Truy binh trong đêm tối (2)

    - Khóc cái con mẹ nhà ngươi!

    Gã trung niên gầm lên sau đó nghiến răng nghiến lợi nói:

    - Khá lắm nhãi ranh, quả thật quá độc ác, phế bỏ võ công như thế thì có khác gì giết người đâu?

    - Trước khi đi còn dám uy hiếp ông đây, nếu như để cho ngươi nhẹ nhàng yên ổn ra được khỏi thảo nguyên này, ông đây sẽ đem họ của mình viết ngược lại!Gã trung niên ở đó mà thề thốt gào lên.

    Tên trẻ tuổi ở bên cạnh vừa bị lão Vương mắng xong, rụt rè nói:

    - Mà họ của ngươi viết ngược lại thì vẫn như vậy...

    - Ngươi cút ngay!

    Lão Vương đạp cho gã trẻ tuổi một phát, sau đó lấy từ trong người ra một chiếc còi dùng hết sức mà thổi.

    Điều kỳ quái là chiếc còi cùng chẳng phát ra âm thanh gì, nhưng chỉ một lúc sau trên bầu trời bỗng xuất hiện một vệt đen, đó chính là một con chim ưng, nó bay từ trên trời hạ cánh xuống rồi đậu ở trên vai củalão Vương.

    Lão Vương lấy giấy bút trên người ra nhanh chóng viết vài câu gì đó, sau đó buộc lên đùi con ưng này rồi đút cho nó một miếng thịt tươi.

    Con chim ưng miệng ngậm miếng thịt vỗ cánh hướng trời cao bay vút đi.

    Lúc này lão Vương mới thở dài một hơi, cắn răng nói:

    - Trẻ ranh mà ôm một đống vàng nghênh ngang qua lại trên phố xá sầm uất...

    Ngươi đã muốn chết thì ta sẽ chiều ngươi!Lại nhắc đến Sở Mặc, sau khi đoạt được con ngựa thì nhằm thẳng hướng ra ngoài thảo nguyên phóng đi như bay.

    Sở Mặc nhớ mang máng ông nội từng nhắc qua với hắn về vùng thảo nguyên này, nơi này ở phía Bắc Đại Tề, trên danh nghĩa là thuộc về Đại Tề.

    Nhưng thực tế quyền làm chủ vẫn nằm trong tay các bộ lạc du mục trên thảo nguyên.

    Vùng thảo nguyên này vốn là mảnh đất vô cùng màu mỡ, sản vật phong phú, lại còn là nơi nuôi dưỡng ra loại chiến mã cao cấp.Ba phần năm số chiến mã mà quân đội Đại Tề đang sở hữu đều có nguồn gốc từ vùng thảo nguyên này.

    Nhưng muốn thu phục nơi này một cách triệt để thì không hề dễ dàng chút nào.

    Đại Tề cũng đã từng năm lần bảy lượt đánh trận với các bộ lạc trên thảo nguyên, tuy nhiên chưa từng một lần thành công.

    Người của các bộ lạc này vô cùng quen thuộc địa hình thảo nguyên ở đây, hơn nữa còn đánh trận theo kiểu "thừa thắng thì xông lên, đánh không lại thì ta bỏ chạy".

    Chính vì thế, vùng thảo nguyên này trước giờ đều là nơi khiến hết đời vua này đến vua khác của Đại Tề vô cùng nhức đầu.Quan hệ bang giao hai nước Đại Hạ và Đại Tề không thể nói là hòa thuận, thậm chí còn có thể coi là có thù.

    Từ xưa đến nay cũng đã trải qua không biết bao nhiêu trận đánh.

    Chỉ là quả thực hai mấy năm gần đây vẫn rất thái bình, ngoại trừ đôi khi có hơi xích mích ra, đại bộ phận thời gian cũng coi như là hữu nghị.

    Nhưng ông nội cũng đã từng nói, thái bình ngắn chẳng tày gang, mấy năm nay, Đại Tề luôn nghỉ ngơi dưỡng sức, ngoài mặt thì thực thi kế sách dụ dỗ với các bộ lạc phương Bắc, nhưng trên thực tế lại âm thầm giở nhiều thủ đoạn.Một khi những thủ đoạn này được phơi bày ra ánh sáng thì cũng là lúc Đại Tề hoàn toàn thu phục được các bộ lạc trên thảo nguyên, đến lúc đó sức mạnh quốc gia của Đại Tề sẽ vô cùng hưng thịnh, binh hùng tướng mạnh.

    Như vậy, trận chiến với Đại Hạ cũng sắp tới rồi.

    "Nếu giờ ta đã đi ngang qua nơi này, vì sao không thử đi thăm dò một chút xem thực hư ra sao?

    Đợi lúc trở về cũng có thể cung cấp một ít tin tức có ích cho ông nội!"

    Sở Mặc cưỡi ngựa đón gió, mắt híp híp, nghĩ thầm trong bụng.- Này, vì sao khi nãy ngươi lại tha cho mấy kẻ đó?

    Rõ ràng chúng đều muốn giết ngươi!

    Một âm thanh trong trẻo như chim sơn ca vang lên phía sau lưng Sở Mặc, Sở Mặc thậm chí chẳng hề kinh ngạc chút nào, bởi lẽ trước giờ mỗi lần Kỳ Tiêu Vũ xuất hiện đều thần không biết quỷ không hay như vậy.

    - Đám người kia đã mất hết sức chống cự rồi, còn những tên mà muốn ra tay độc ác với ta thì cũng đều bị ta phế bỏ.

    Về sau cho dù có khôi phục cũng không thể dùng nguyên lực được nữa, chỉ như một người bình thường mà thôi, trừng phạt như thế còn chưa đủ hay sao?Sở Mặc không ngoảnh đầu lại, dừng ngựa nói một cách thản nhiên.

    - Ta thấy không đủ.

    Kỳ Tiêu Vũ nói xong đi tới bên cạnh Sở Mặc, nhìn thoáng qua con ngựa nói:

    - Ngươi biết không, lúc ngươi vừa rời khỏi, tên thủ lĩnh kia liền lập tức đem tin tức truyền đi, quãng đường này của ngươi chỉ sợ không thể thái bình rồi.

    Sở Mặc tức giận nói:

    - Ta biết ngay mà, lũ vô sỉ đó thì làm gì biết giữ chữ tín!Kỳ Tiêu Vũ liếc mắt nhìn hắn:

    - Nếu đã biết là như vậy sao ngươi còn tha cho bọn chúng?

    Giết quách chúng đi chẳng dứt khoát hơn sao?

    Còn đỡ hậu hoạn sau này.

    Sở Mặc ngẩn ngơ nhìn Kỳ Tiêu Vũ nói:

    - Sao lòng dạ ngươi lại độc ác như thế?

    Kỳ Tiêu Vũ tức thì bực mình nói:

    - Sao ngươi nỡ nói ta như vậy?

    Ta có lòng tốt muốn nhắc nhở ngươi, ngươi còn nói ta lòng dạ độc ác, vậy thôi ta không thèm để ý tới ngươi nữa!

    Nói xong xoay người thoắt cái lướt đi xa.Còn một mình Sở Mặc ở đó đần ra cả ngày trời, sau đó vẻ mặt mờ mịt lắc đầu, lẩm bẩm nói:

    - Chẳng lẽ ta nói sai rồi hay sao?

    Thiếu niên mười ba tuổi thở dài một tiếng, vẻ trầm tư hiếm thấy lộ ra trên khuôn mặt tuấn tú nhưng còn có phần ngây ngô, hắn ngồi trên ngựa chậm rãi mà đi, trong đầu không ngừng suy nghĩ.

    Phải trái đúng sai nhiều khi cũng không phải là tuyệt đối.

    Bắt một thiếu niên mười ba tuổi chưa có kinh nghiệm từng trải, phải máu lạnh vô tình, sát phạt quyết đoán thì cũng đúng là hơi gượng ép.Màn đêm buông xuống, bầu trời trên đỉnh đầu trăng sáng sao thưa, tầm nhìn thoáng đãng, trời đất bao trùm một vẻ tĩnh lặng.

    Trong lòng Sở Mặc lại có chút không yên, hắn cảm thấy ban ngày nói Kỳ Tiêu Vũ như vậy hình như có hơi quá đáng.

    Cô bé này tuy rất thần bí, lai lịch không rõ ràng, hành tung thì xuất quỷ nhập thần, nhưng cũng đã giúp đỡ hắn nhiều phen, tuy quan hệ không phải là rất tốt nhưng cũng có thể coi như bạn bè nói chuyện được.

    - Có lẽ những lời ta nói hôm nay đã làm nàng bị tổn thương, sau này chắc nàng sẽ chẳng quan tâm tới ta nữa?Sở Mặc nằm trên cỏ, mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, tâm tình lại có chút phiền muộn.

    Con ngựa ô mà hắn đoạt được từ tay bọn cướp đang yên lặng ăn cỏ ở một bên.

    Đột nhiên, Sở Mặc nghe thấy từng trận vó ngựa từ rất xa truyền tới.

    Có vẻ như đang nhắm về hướng hắn.

    Trong lòng Sở Mặc hơi giật mình, lập tức hắn nhìn thấy dưới ánh trăng sáng một bóng màu đen xẹt qua bầu trời.

    - Chết tiệt!

    Sở Mặc cuối cùng đã nhận ra, bọn chúng vẫn đang theo dõi chính mình.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 41: Cần giết thì phải giết (1)

    Chương 41: Cần giết thì phải giết (1)

    Sau khi lẩm bẩm vài tiếng, Sở Mặc nhảy lên lưng ngựa, nhằm hướng ngược lại mà đi.

    Một dải những ngọn đuốc đột nhiên sáng lên sau lưng hắn, cách đó không xa còn có vài mũi tên bị bắn rơi.

    Trong lòng Sở Mặc cả kinh, đồng thời cũng vô cùng phẫn nộ, xem ra bọn chúng nếu không đạt được mục đích thì bất luận cũng sẽkhông bỏ qua rồi.

    Sở Mặc vừa thúc ngựa cố gắng chạy càng xa, trong lòng vừa nghĩ: "Kỳ Tiêu Vũ, ngươi nói rất đúng, đám người này nên giết luôn đi vẫn hơn, nếu không hậu quả khôn lường!"

    - Ta đúng là đã lòng dạ đàn bà rồi!

    - Ta đã sai lầm rồi!

    Sở Mặc thoáng quay đầu nhìn lại, phương xa lờ mờ xuất hiện rất nhiều bóng dáng của người và ngựa.

    - Đuổi theo, đừng cho hắn chạy thoát!- Thằng nhóc đó mang theo rất nhiều xương, da, gân nguyên thú vô giá!

    - Bắt được hắn là huynh đệ chúng ta không phải sợ không có vàng bạc, còn có thể cơm no rượu say rồi!

    Ô ô ô!

    Trong màn đêm, trên thảo nguyên vang lên từng trận hoan hô như sói tru quỷ hờn.

    Một đội kỵ binh dàn thành hình chiếc quạt có chừng bốn năm mươingười điên cuồng đuổi theo Sở Mặc.

    Trong lòng Sở Mặc lửa giận ngùn ngụt, biết chắc chuyện này có liên quan đến việc ban ngày hắn tha chết cho đám người kia.

    Dưới tình huống bình thường cho dù là chống lại năm mươi tên kỵ binh Sở Mặc cũng không sợ.

    Với thực lực ba bậc hoàng cấp cùng cảnh giới long tượng lực của hắn, bình thường ra mà nói muốn tiêu diệt một đội ngũ kỵ binh năm mươi người cũng không lấy làm khó khăn.

    Nhưng Sở Mặc lại lo rằng trong đội ngũ kỵ binh này biết đâu cóngười năng lực tương đương với hắn, thậm chí còn có thể cao cường hơn.

    Kể cả thực lực hơi kém hơn bản thân một chút nhưng nhiều người như vậy cũng không hề dễ đối phó chút nào.

    Dù sao lúc ban ngày, đám người kia đã tận mắt chứng kiến thực lực của hắn, lúc báo tin không thể không đề cập tí nào đến việc này.

    Bởi vậy, đám người này tám chín mươi phần trăm là biết rõ thực lực của hắn.

    Nếu đã biết còn dám mò tới cũng đủ nói lên tất cả.Sở Mặc cũng không sợ quá mà chạy cuống lên, hắn nhắm thẳng hướng Đông Bắc mà phi ngựa.

    Nếu cứ một đường đi tới như vậy, đến cuối cùng hắn sẽ tới bình nguyên băng tuyết kia.

    Đương nhiên, Sở Mặc cũng không có ý định tiến vào bình nguyên băng tuyết, đám truy binh sau lưng hắn cũng sẽ không cho phép hắn tiến vào.

    Vèo!

    Một tiếng xé gió vun vút và sắc bén vang lên.Sở Mặc thấy một cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ phía sau lưng, hắn lập tức cúi rạp mình xuống lưng ngựa, tức thì một mũi tên nhọn vụt qua ngay sát sau lưng hắn.

    Sở Mặc giật mình toát hết cả mồ hôi, nếu vừa rồi phản ứng của hắn chỉ cần chậm đi một chút thì giờ này mũi tên đã bắn trúng lưng hắn rồi.

    Một khi bị bắn trúng, không chết thì cũng bị trọng thương.

    Chiến mã dưới thân hắn cũng đã bắt đầu toát mồ hôi vì phải phi nước đại liên tục, tiếng phì phò cũng bắt đầu trở nên nặng nề.Sở Mặc biết, chiến mã sắp đạt tới mức độ chịu đựng cuối cùng rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng chóng thì chày sẽ không còn tí sức lực nào mà ngã gục xuống.

    Tính toán trong lòng, trong lúc phóng ngang qua một lùm cỏ cao hơn đầu người Sở Mặc chợt lắc mình, dùng tốc độ cực nhanh nhảy từ trên lưng ngựa xuống, lăn vài vòng trên mặt đất, nhanh như chớp trốn vào bụi cỏ.

    Con ngựa mà hắn vốn cưỡi ban đầu theo quán tính tiếp tục chạy cả một quãng xa mới dừng lại.Giống ngựa này đều là ngựa chiến được huấn luyện kỹ càng, không thấy chủ nhân chúng sẽ không dễ dàng rời khỏi vị trí.

    Sở Mặc nấp trong bụi cỏ thấy cảnh này có chút thất vọng nhíu nhíu mày.

    Hắn vốn dĩ muốn dùng con ngựa này để đánh lạc hướng một nhóm người, lại không ngờ rằng nó chạy được một quãng sẽ dừng lại.

    Nơi này không thể ở lại lâu, Sở Mặc lợi dụng bụi cỏ um tùm trực tiếp vận dụng bộ pháp nhanh chóng thoát về phía Đông.Đám kỵ binh kia lúc này cũng đã phát hiện Sở Mặc không còn trên lưng ngựa, lập tức tản ra bốn phía tìm kiếm bóng dáng của Sở Mặc.

    Tiếc rằng nơi này cỏ mọc vừa cao vừa dày, đừng nói là một thiếu niên, cho dù là một người trưởng thành cao to vạm vỡ trốn vào cũng không tìm thấy tăm hơi.

    - Tìm, tìm hết mọi nơi, tuyệt đối không được để thằng ranh này chạy thoát!

    - Những thứ ở trên người hắn cho dù suốt mấy năm dùng làm quân...

    Khụ khụ, làm vốn tiêu xài cũng đủ đấy!- Các huynh đệ, ai tìm được thằng nhãi này đầu tiên, đó chính là kẻ lập công đầu!

    Một gã đại hán vóc dáng lực lưỡng cưỡi trên lưng một con ngựa ô cao to lớn tiếng nói.

    Cả đám kỵ binh lập tức hô hào ủng hộ sau đó liền tản ra khắp bốn phương tám hướng để tìm.

    - Đại ca, tìm thấy rồi, thằng nhóc này thật xảo quyệt, không ngờ lại nhảy khỏi lưng ngựa lợi dụng bụi cỏ để chạy trốn!

    Một gã kỵ binh phát hiện ra nơi mà Sở Mặc tiếp đất, cũng tìm rahướng chạy trốn của Sở Mặc.

    Đại hán kia đi tới nhìn qua một cái, cười lạnh nói:

    - Ngu ngốc, chỉ dựa vào hai chân mà muốn chạy trốn khỏi thảo nguyên này?

    Kể cả ngươi là kẻ tu luyện đến Nguyên Quan đi chăng nữa... cũng đừng hòng!

    - Đuổi theo cho ta!

    Hắn chưa chạy được bao xa đâu!

    Dưới sự chỉ điểm của hai gã tinh thông việc lần theo dấu vết, đám kỵ binh đuổi theo phương hướng mà Sở Mặc chạy trốn.Tuy nhiên, trong hoàn cảnh tối đen như mực của thảo nguyên, muốn lần ra ngay lối chạy trốn của Sở Mặc cũng không dễ dàng như vậy.

    Vì thế, đám kỵ binh này liền chia thành năm tiểu đội, mỗi đội có khoảng mười mấy người.

    Duy trì khoảng cách lẫn nhau ước chừng vài dặm, hỗ trợ nhau đuổi theo phương hướng của Sở Mặc.

    Sở Mặc quả thực không chạy trốn quá xa, mà hắn cũng không có ý định chạy trốn!

    Hắn muốn trả thù!Thủ lĩnh đám kỵ binh nói không sai chút nào, trên thảo nguyên rộng lớn này chỉ dựa vào hai chân mà muốn chạy nhanh hơn ngựa... kể cả là người đã đột phá Nguyên Quan đều là điều không tưởng.

    Tạm thời ở cự ly ngắn còn có thể duy trì tốc độ cao.

    Thời gian càng dài, nguyên lực tiêu hao càng nhiều, cuối cùng cũng đến lúc sức cùng lực kiệt.

    Cho nên, ở nơi như thế này, tuyệt đối không nên cho rằng hai chân của mình có thể còn chạy nhanh hơn ngựa.

    Điều này Sở Mặc cũng hiểu, hắn cũng chưa từng nghĩ tới dùng haichân chạy thắng được ngựa, hay nói cách khác, hắn chưa từng nghĩ tới chuyện chạy trốn!

    Việc xảy ra hôm nay có tác động không nhỏ tới hắn, việc thiện hắn nhất thời làm ra lại mang tới cho bản thân bao rắc rối, ện tại chỉ sợ những kẻ muốn bắt được hắn trên vùng thảo nguyên này sẽ không chỉ có đội kỵ binh kia rồi!

    - Các ngươi mà để ta gặp lại...

    đừng mong ta sẽ bỏ qua cho tên nào!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 42: Cần giết thì phải giết (2)

    Chương 42: Cần giết thì phải giết (2)

    Con ngươi trong trẻo của thiếu niên Sở Mặc chợt lóe lên một chút sắc lạnh.Sự thuần lương của thiếu niên lúc này đã bị thay thế bởi cơn giận dữ.

    Nói gần một chút thì trước kia Thất trưởng lão của Trường Sinh Thiên, chỉ vì một việc chưa chắc đã xảy ra, liền có thể không tiếc tiêu hao vô số nguyên lực bay thẳng tới Viêm Hoàng thành để giết ông nội của hắn diệt khẩu.

    Mà nói xa một chút thì là chuyện với họ Hạ, thân là con cháu hoàng tộc, biết rõ kẻ sai là người nhà mình, nhưng khi đó đường đường một thân vương như Hạ Kinh chẳng phải cũng muốn giết hắn trước để diệt khẩu hay sao?- Mấy nhân vật lớn quyền cao chức trọng còn cẩn thận như vậy, một thiếu niên lẻ loi một mình trên thảo nguyên hoang vắng này như ta, còn ban phát thiện tâm bừa bãi làm chi?

    Đôi mắt sáng như sao của Sở Mặc lóe lên tia sáng lạnh, giấu mình trong một bụi cỏ thấp bé.

    Nhờ bóng đêm, hắn ẩn mình vô cùng kín đáo.

    Cho dù là kẻ do thám khôn khéo đến đâu cũng khó mà phát hiện.

    Chớ quên, trước đây Sở Mặc lớn lên ở trong quân đội.

    Vô cùng quen thuộc với loại việc kiểu này.Lọc cọc...

    Lọc cọc.

    Một tiếng vó ngựa nhẹ nhàng truyền tới.

    Âm thanh rất nhỏ, nếu không phải là do đêm khuya tĩnh mịch thì rất khó mà nghe thấy.

    Sở Mặc tự nhủ: Đám người kia... hình như không giống như bọn cướp thông thường, kiểu tác phong cẩn thận chặt chẽ thế này càng giống như là quân đội chính cống hơn!

    - Chẳng nhẽ...Sở Mặc hơi nheo nheo mắt, đoán thầm.

    Đối phương cũng rất xảo quyệt, mặc dù không rõ ràng vị trí ẩn nấp của Sở Mặc, nhưng vẫn cứ cẩn thận hết mức, đi lại lục soát kỹ càng giữa những bụi cỏ cao cao.

    Tâm trí Sở Mặc lúc này cũng căng như dây đàn, tập trung cao độ, nhìn bụi cỏ nhỏ cách đó không xa khẽ nhúc nhích.

    Cuối cùng cũng có một tên kỵ binh xuất hiện trong tầm mắt của Sở Mặc.- Nếu biết được cảnh giới của hắn cao đến đâu thì tốt biết bao!

    Sở Mặc tự nhủ trong lòng.

    Chính vào lúc này, miếng ngọc trên người hắn đột nhiên hơi nóng lên, đồng thời trong đầu Sở Mặc cũng dần hiện ra một loạt tin tức.

    Hai bậc hoàng cấp, tố chất cơ thể cấp hai, không bệnh tật.

    - Hả?

    Sở Mặc hơi nao nao, nghĩ thầm: Chuyện này là sao vậy?

    Chẳng lẽ là do miếng ngọc của ta?Không có nhiều thời gian cho hắn suy nghĩ, tên kỵ binh kia lúc này đã đến gần sát lùm cỏ mà Sở Mặc đang ẩn nấp.

    Ngay lúc Sở Mặc định ra tay, phía xa một giọng nói truyền tới:

    - Có phát hiện thấy gì không?

    - Không, thằng nhóc này còn xảo quyệt hơn suy nghĩ của chúng ta rất nhiều!

    Tên kỵ binh hai bậc hoàng cấp cất giọng trả lời một câu rồi sau đó liền chuẩn bị rời đi.

    - Giảo hoạt cái đầu!

    Vậy liền bắt đầu từ ngươi!Sở Mặc gào thét trong lòng, từ trong bụi cỏ bật dậy, đoản đao trong tay lóe sáng nhắm thẳng vào yết hầu của gã kỵ binh!

    Phập!

    Một dải máu tươi phun ra.

    Tên kỵ binh trợn to hai mắt, khuôn mặt tràn đầy vẻ khó mà tin tưởng, thân hình mềm oặt ngã xuống đất.

    Sở Mặc nhanh tay đỡ lấy, nhẹ nhàng đem tên kỵ binh này đặt trên cỏ.Con ngựa chiến của gã, tựa như không hiểu chuyện gì đang xảy ra cứ luẩn quẩn tại chỗ.

    Tim Sở Mặc đập thình thịch, tay nắm đoản đao còn run lên khe khẽ.

    Đây là lần đầu tiên trong đời hắn giết người!

    Một mạng sống cứ thế liền bị chấm dứt trên tay hắn như vậy!

    Loại cảm giác này không dễ chịu chút nào.

    Sở Mặc không ngừng tự nói với bản thân: Nếu ngươi không ra tay thì kẻ phải chết nhất định sẽ là ngươi đó!Một lúc lâu sau, trong lòng Sở Mặc cuối cùng cũng khôi phục một chút bình tĩnh.

    Nhìn tên kỵ binh hai bậc hoàng cấp nằm chết không nhắm mắt trên mặt đất, Sở Mặc nói thầm trong bụng:

    - Xin lỗi, nếu không phải là ngươi muốn giết ta, sao ta có thể ra tay với ngươi?

    Tiện tay cởi bộ giáp mềm trên người tên kỵ binh xuống mặc lên người, Sở Mặc ngầm nghĩ một lúc rồi lại gỡ cả thanh trường đao trên người gã xuống, sau đó thu gân, xương, da nguyên thú vào không gian trong miếng ngọc.Sau đó bật người nhảy lên ngựa, chậm rãi đi về phía âm thanh vừa phát ra.

    - Mẹ nó, thằng nhãi khốn kiếp này thật là quá xảo quyệt, ta xem ngươi có thể trốn đến khi nào?

    Chọc giận ông ông liền châm lửa đốt cả cái thảo nguyên này!

    Một tên kỵ binh tính tình nóng nảy lớn tiếng lẩm bẩm.

    - Ấy đừng, nếu ngươi thực sự châm lửa đốt, thì chính chúng ta cũng xong đời.

    Mùa thu khô hanh, cả thảo nguyên này cũng khô ráo lắm, đốt một ngọn lửa nói không chừng sẽ cháy hết cả mấy ngày mấy đêm!Một tên kỵ binh khác nói.

    - Đúng vậy, ngươi vội làm gì, đợi đến trời sáng thì xem xem thằng nhãi đó còn trốn được vào đâu!

    Trên thảo nguyên này trừ đám con cháu chết tiệt của Vương Đình ra còn ai thông thuộc địa hình ở đây hơn chúng ta?

    Tên kỵ binh thứ ba nói.

    - Sinh sống ở đây mười mấy năm ta sắp quên luôn quê mình trông thế nào rồi.

    Tên thứ tư nói chen vào.- Thôi được rồi, chắc chẳng bao lâu nữa là chúng ta có thể về nhà rồi!

    Một âm thanh trầm thấp vang lên.

    Trong lòng Sở Mặc giật mình: Những người này... quả nhiên không hề đơn giản!

    Lúc này, hắn tay nắm trường đao, cưỡi ngựa bước tới chỗ mấy người kia.

    - Đêm tối không thích hợp với việc tìm người, ta thấy hay là chúng ta đợi trời sáng rồi tìm!

    Thằng nhãi kia còn ở trên thảo nguyên này thìkhông trốn thoát được đâu!

    Một gã kỵ binh cách Sở Mặc khoảng hai mươi mấy trượng nói.

    Sở Mặc không mở miệng, mang theo trường đao, hai chân thúc vào bụng ngựa, con chiến mã hý dài một tiếng, vọt về phía gã đó.

    - Đội trưởng Tào, ngài sao vậy?

    Ngài phát hiện...

    Khoảng cách chỉ hơn hai mươi trượng, người này còn nói chưa dứt lời, chiến mã của Sở Mặc đã vọt tới trước mặt gã, giơ thanh trường đao trong tay chém thẳng một đao xuống đầu gã kỵ binh.

    Thanh trường đao vừa nặng vừa sắc bén vẽ ra trong không trung mộtvệt sáng lạnh lẽo.

    Răng rắc!

    Đầu gã kỵ sĩ bị một nhát đao của Sở Mặc chém thành hai nửa.

    Máu tươi hòa lẫn óc văng ra trong nháy mắt.

    Gã kỵ sĩ chết ngay tại chỗ.

    - A!

    Chết rồi!

    Đây không phải người của chúng ta, mà hắn chính là thằng nhãi ranh kia!Một gã kỵ binh ở cách đó không xa chứng kiến tận mắt cảnh này lên tiếng quát to.

    Tuy nhiên, đây cũng là những lời trăn trối cuối cùng của hắn trên cõi đời này.

    Trường đao trong tay Sở Mặc chém ngang một nhát, liền chém rụng đầu của hắn.

    Một dòng máu nóng hổi phun ra.

    - Ọe!Sở Mặc cảm thấy lục phủ ngũ tạng cồn cào từng cơn, không chịu nổi nôn khan mấy cái, nhưng động tác của hắn thì không ngừng lại chút nào.

    Chém về phía tên kỵ binh thứ ba!

    - Chết tiệt...giết hắn đi!

    - Giết, không được để cho hắn sống!

    Tên kỵ binh nói ra những lời này chính là kẻ có giọng nói trầm thấp ban nãy, đồng thời cũng chính là đại đội trưởng của nhóm kỵ binh hơn năm mươi người.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 43: Một đao kinh hồn (1)

    Chương 43: Một đao kinh hồn (1)

    Trong giọng nói của hắn lúc này tràn đầy tức giận xen lẫn với chút hoảng sợ!Tin tức thu được lúc đầu có nói, gã thiếu niên này chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi mang theo bên mình một số lượng lớn xương, gân, da của nguyên thú vô cùng giá trị.

    Nhưng thân thủ cực bất phàm, không rõ hắn có phải đệ tử của đại môn phái nào đó hay không.

    Đám người này vốn dĩ không muốn động chạm đến đệ tử của đại môn phái nào đó đang xuống thế gian rèn luyện, bởi vì một khi động tới chẳng khác nào chạm phải tổ ong vò vẽ, trừ khi có thể bí mật giết chết mà thần không biết quỷ không hay, đồng thời thủ tiêu hết toàn bộ chứng cứ.

    Bằng không, bọn họ vốn dĩ không có khả năng chống đỡ nổi sự trảthù của những đại môn phái trước nay vô cùng che chở người trong nhà này.

    Nhưng kẻ báo tin cũng nói, thằng nhóc này lẻ loi một mình, mang theo cả đống xương, da, gân nguyên thú đáng giá trị hơn vạn lượng vàng.

    Vạn lượng vàng, đừng nói đến bọn họ là những kẻ phải sinh sống kham khổ trên thảo nguyên, cho dù là các bậc thương nhân đại phú đại quý trong các thành lớn ở các quốc gia cũng đều phải thèm rỏ dãi.

    Người chết vì tiền, vật chết vì ăn.Khi tiền tài nhiều đến một mức nhất định chắc chắn sẽ khiến con người ta tranh cướp điên cuồng.

    Gã tu luyện đến bậc hai hoàng cấp bị Sở Mặc giết đầu tiên là một trong những đội trưởng của đội kỵ binh này, cũng coi như là nòng cốt của đội, đồng thời cũng là tay chân thân tín của tên đại đội trưởng.

    Cái chết của hắn khiến gã đại đội trưởng vô cùng đau lòng, đồng thời cũng khiến lòng căm thù của y đối với tên thiếu niên trước mặt dâng lên đến cực điểm.

    Hắn rốt cục biết tin tức truyền tới nói thực lực của thiếu niên này cựcmạnh cũng không phải là nói quá.

    Nhưng giờ có nói gì thì cũng đã muộn, việc đã đến nước này đâm lao thì đành phải theo lao.

    Phập!

    Một ánh đao chớp lên, tên kỵ binh thứ ba, một gã thực lực còn chưa đạt đến một bậc hoàng cấp bị Sở Mặc dùng đao chém bay khỏi chiến mã.

    Sở Mặc lại xông tới chỗ kẻ thứ tư.

    Tên đại đội trưởng đội kỵ binh đã tức phát điên lên rồi, cưỡi ngựavung đao chém về phía Sở Mặc miệng gầm rú:

    - Giỏi lắm thằng nhãi ranh lòng lang dạ sói...

    Hôm nay ta nhất định phải giết ngươi!

    Vù!

    Binh khí trong tay gã đội trưởng kỵ binh này là một thanh yển nguyệt đao, cán rất dài được chế từ kim loại, mặt đao rộng hơn ba thước tản mát ra ánh sáng lạnh lẽo âm u.

    Nhìn qua cũng biết là một vũ khí rất nặng, không cần lưỡi đao, chỉ cần dùng sống đao là có thể đập nát người.

    Trường đao vung lên trong không trung nhắm thẳng hướng Sở Mặcmà hạ xuống, phát ra tiếng kêu trầm đục.

    Sở Mặc trong lòng chợt nghĩ: Thực lực của hắn là như thế nào nhỉ?

    Miếng ngọc trong ngực bây giờ lại chẳng có chút phản ứng nào, Sở Mặc giật giật khóe môi, lúc này đao của đối phương đã chém tới.

    Sở Mặc cắn răng, quét ngang thanh đao trong tay.

    Choang!

    Một âm thanh lớn như sấm rền vang lên.Con ngựa Sở Mặc đang cưỡi không chịu được hý lên một tiếng rồi lùi vài bước về phía sau.

    Bản thân hai tay Sở Mặc cũng run lên, đầu óc choáng váng.

    Nhìn lại thanh đao trong tay, vậy mà bị chém mẻ một mảnh lớn!

    - Sức lực thật mạnh!

    Trong lòng Sở Mặc vô cùng kinh ngạc, đưa ra phán đoán cơ bản về năng lực của người này: Ít nhất... y phải là kẻ tu luyện đến Nguyên Quan như hắn!

    Có được long tượng lực!

    Nếu không uy lực nhát đao kia của hắn tuyệt đối không thể lớn như vậy.Mặt khác, gã đại đội trưởng kỵ binh còn bị bất ngờ hơn cả Sở Mặc, không nén được hỏi:

    - Ngươi...ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?

    Sao có thể đạt được sức mạnh lớn như vậy?

    - Đừng nói nhảm nữa, hãy nhận một đao của ta!

    Hung tính sâu trong xương tủy của Sở Mặc bị một đao của đối thủ kích phát ra, máu trong huyết quản sôi lên sùng sục.

    Vung lên thanh đao bị mẻ một mảng lớn trong tay chém thẳng hướng đối phương.Nhát đao này là môn công pháp thâm ảo nhất trong số những khẩu quyết mà Sở Mặc đã lĩnh ngộ được.

    Tổng cộng đao pháp này có tám chiêu, số lượng chiêu thức nhiều nhất trong các khẩu quyết Ma Quân đã truyền cho hắn.

    Đồng thời cũng là thâm ảo nhất!

    Đến tận bây giờ, Sở Mặc gần như cũng chỉ mới hiểu được sơ sơ.

    Nhưng chỉ cần một chút sơ sơ như vậy lúc này thi triển ra cũng đã vô cùng kinh thế hãi tục.Đao vừa chém ra, một luồng ánh sáng vô cùng đẹp mắt lóe lên trong trời đất.

    Như một tia chớp vậy!

    Bốn phương tám hướng tràn đầy s kinh khủng tột cùng!

    Những tên kỵ binh và chiến mã của chúng đang chuẩn bị nhào tới thì bị luồng sát khí này bao phủ.

    Trong lòng đám kỵ binh bỗng chốc dâng lên một nỗi sợ hãi cùng cực, lũ chiến mã chúng cưỡi cũng không chịu nổi, mềm nhũn hai chân,ngã khuỵu xuống đất.

    Đem cả đám kỵ binh cưỡi trên lưng hất văng ra ngoài.

    Thấy nhát đao Sở Mặc chém tới, khuôn mặt tên đại đội trưởng kỵ binh vốn tràn đầy khinh thường.

    Hắn không tin, một tên nhóc thối tha mới mười mấy tuổi lại có trình độ đao pháp vượt qua một kẻ đã đắm chìm trong võ đạo gần ba mươi năm như hắn.

    Nhưng suy nghĩ này lập tức liền bị quẳng lên chín tầng mây.Nhìn đường đao đẹp tới diễm lệ tựa như từ cõi trời chém xuống, trong con ngươi tên đại đội trưởng kỵ binh tràn đầy kinh ngạc, miệng hơi hơi mở định hô điều gì.

    Nhưng, không còn cơ hội rồi!

    Phập!

    Ánh đao lóe lên, thanh đao bị mẻ một miếng lớn chém thẳng từ trên xuống, khiến tên đại đội trưởng kỵ binh lập tức bị phân thành hai nửa.

    Ngay sau đó, con chiến mã hắn cưỡi cũng không tránh được vậnmệnh tương tự.

    Một đao này khí thế như sấm rền chớp giật, không thể chống đỡ!

    Thậm chí chính Sở Mặc cũng giật nảy mình, hoàn toàn bất ngờ nhát đao của mình lại có uy lực lớn đến vậy.

    - Đại đội trưởng...

    Đại đội trưởng chết rồi!

    - Đại đội trưởng bị giết rồi!

    - Đại đội trưởng đã chết!Trong lòng những tên kỵ binh ngã xuống nhưng không bị thương nặng lắm ở xung quanh đã sợ hãi tới tột độ, vừa gào thét điên cuồng, vừa ba chân bốn cẳng chạy trốn xa khỏi Sở Mặc.

    - Đại đội trưởng?

    Quả thực là quân nhân sao?

    Con ngươi Sở Mặc lóe lên sự lạnh lùng, không làm thì thôi, nếu đã làm thì phải làm đến cùng, liền chuẩn bị tiêu diệt gọn đám kỵ binh này.

    Lúc này, một mũi tên hướng về Sở Mặc vèo qua xé toạc không khí, nhanh như sét đánh chưa chi đã tới trước mặt của Sở Mặc.

    Trong lòng Sở Mặc hơi kinh hãi, dựa vào bộ pháp, chân né sang bêncạnh.

    Vèo!

    Mũi tên sạt qua má Sở Mặc, mang theo luồng gió mạnh khiến hai má của Sở Mặc bỏng rát.

    - Tên xạ thủ này... rất mạnh!

    Sở Mặc nhìn về hướng mũi tên bắn ra, ở đó, một bóng dáng chớp lên rồi biến mất.Rõ ràng, đối phương cũng không muốn chạm mặt trực tiếp với hắn, mà muốn đánh lén tới cùng.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 44: Một đao kinh hồn (2)

    Chương 44: Một đao kinh hồn (2)

    Đám kỵ binh ở phía đằng xa nghe thấy tiếng thét của đồng bọn đều tụ tập lại phía này.

    Trong lòng Sở Mặc suy nghĩ: Nếu không có gã xạ thủ kia mà muốn giết đám kỵ binh này thì quả thật dễ như trở bàn tay.

    Giá mà có thể xử lý gọn tên xạ thủ này thì tốt quá, đáng tiếc y quá xảo quyệt, có lẽ sẽ không để cho ta có cơ hội này.

    Ta vừa xoay người chạy trốn nhất định y sẽ lại bắn lén ta, còn nếu như ta vẫn ở lại chỗ này thì thế nào cũng bị đám kỵ binh kia bao vây.Trong lòng tiến hành so sánh một chút, Sở Mặc cảm thấy thà rằng bị đám kỵ binh vây quanh, bởi một khi vòng vây được thiết lập, người ngựa hỗn loạn tên xạ thủ kia sẽ không còn dễ dàng bắn lén hắn nữa!

    Mà hắn cũng vững tin có thể phá vòng vây của đám kỵ binh để trốn thoát.

    Quyết định xong xuôi, Sở Mặc liền không vội thoát đi, dựa vào địa hình bắt đầu chơi trò mèo đuổi chuột với tên xạ thủ.

    Đám kỵ binh này đều được huấn luyện kỹ lưỡng, mặc dù thắt chặt vòng vây với Sở Mặc nhưng cũng không tiếp xúc quá gần, mà là tạo nênmột hàng rào từ xa.

    - Thật khốn kiếp!

    Sở Mặc mắng một câu, đến lúc này hắn có thể khẳng định, bọn người này chắc chắn không phải người bình thường, mà chính là một trong những "thủ đoạn" được Đại Tề bố trí trên thảo nguyên!

    - Thằng nhãi kia nhất định đã đột phá Nguyên Quan, nếu không đại đội trưởng sẽ không thể trúng kế của hắn!

    Mọi người cẩn thận đừng để hắn lại gần, mau dùng cung tiễn đối phó với hắn!

    Một gã kỵ binh lên tiếng quát to.Tiếp theo, mấy chục tên kỵ binh liền tháo cường cung trên lưng xuống, nhằm thẳng nơi Sở Mặc ẩn trốn mà bắn.

    Vèo vèo vèo!

    Mấy chục mũi tên như sao xẹt phóng trong không khí tạo nên tiếng xé gió thảm thiết bắn thẳng về Sở Mặc.

    Bóng đêm dày đặc, bọn kỵ binh vì không nắm rõ Sở Mặc đang ẩn thân chỗ nào liền bắn loạn xạ nhằm ép Sở Mặc phải xuất hiện.

    Lúc này Sở Mặc lại lộ ra vẻ trầm ổn trưởng thành đáng nhẽ khôngnên xuất hiện ở một người thiếu niên, nằm núp tại một chỗ không hề nhúc nhích!

    Mũi tên gần nhất cắm thẳng xuống bên cạnh hắn, cách cơ thể hắn không tới một trượng.

    Sở Mặc cảm nhận được một cách rõ ràng nhịp tim của mình đang dần tăng lên, nhưng đầu óc của hắn lúc này lại tỉnh táo như gương sáng.

    Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý tự động vận hành, trong nháy mắt khiến Sở Mặc thức tỉnh, toàn thân tiến vào một trạng thái vô cùng huyền diệu.Thanh âm từ bốn phương tám hướng vào lúc này đột nhiên biến mất.

    Sở Mặc khép hờ mi mắt, thậm chí hắn còn có thể cảm nhận rõ ràng mọi thứ đang diễn ra trong phạm vi vài chục trượng!

    Kể cả vết tích của một con chuột đang kinh hoảng trốn vào hang phát ra cũng không thoát khỏi tầm mắt của hắn!

    Vèo!

    Một mũi tên bắn ra.

    Thanh thế thật lớn, lực đạo thật mạnh!Vậy mà bắn thẳng tới trái tim của Sở Mặc!

    Chính là mũi tên của gã xạ thủ vẫn đang âm thầm ẩn nấp!

    Nhất định hắn cũng có tài năng trời phú, nhắm vào vị trí của Sở Mặc chuẩn xác một cách bất ngờ.

    Mũi tên này so với các loại tên khác không giống nhau, toàn thân một màu lam âm u, không phải do tẩm độc mà xuất phát từ một loại kim loại hết sức đặc thù tạo thành.

    Đây là con bài chưa lật cuối cùng của đối phương, muốn Sở Mặcmột nhát chết tươi.

    Mũi tên này... sợ là cũng khiến y hao tổn hết sức lực.

    Gần như trong phút chốc, trong đầu Sở Mặc xuất hiện những tin tức này, chính hắn không hiểu vì sao đầu óc mình lại có thể tỉnh táo đến như vậy.

    Có thể né được không?

    Sở Mặc cũng tự hỏi.Tuy rằng hắn đã nắm chắc được quỹ đạo của mũi tên này, nhưng thân thể hắn... khó mà phản ứng được nhanh như đầu óc.

    Trong chớp mắt, Sở Mặc vận dụng bộ pháp, gầm nhẹ một tiếng, thân mình nhanh chóng... hơi nghiêng sang một bên.

    Mũi tên vốn nhắm vào trái tim của hắn lúc này trật đi một chút cắm thẳng vào cánh tay của hắn.

    Phập một tiếng xuyên thủng cánh tay của Sở Mặc, cắm chặt vào bụi cỏ.Xoạt!

    Cơ thể của Sở Mặc khẽ run lên, cánh tay bị mũi tên bắn xuyên qua!

    Máu tươi ồ ạt từ cánh tay trái của hắn tuôn ra.

    May là mũi tên này cũng không bắn trúng xương của hắn.

    Nếu không lực chứa trong mũi tên này thừa sức bắn cho xương cốt tay hắn nát vụn.

    Cơn đau mãnh liệt ập đến như thủy triều.Nhưng đầu óc Sở Mặc... lại chưa bao giờ tỉnh táo đến thế!

    - Ta cá mũi tên mạnh đến mức này ngươi chỉ có thể bắn ra một lần!

    Sở Mặc cắn chặt răng, không xoay người mà trực tiếp cấp tốc rút lui về phía sau.

    Lúc ngang qua mũi tên còn cắm trong bụi cỏ liền tiện tay nhổ lên, quát to:

    - Ta sẽ nhớ kỹ mũi tên này!---------------

    Nói xong, Sở Mặc vận dụng bộ pháp, gần như chỉ kịp chớp mắt, thân hình hắn đã biến mất sau bụi cỏ.

    Quả nhiên mũi tên khủng khiếp thứ hai vẫn không thấy bắn ra.

    Thậm chí, cả đám kỵ binh cũng không có bất cứ hành động nào.

    Mất một lúc lâu sau, từ chỗ cách nơi Sở Mặc trốn hơn trăm trượng mới xuất hiện một người trẻ tuổi.

    Xem chừng y chỉ mới khoảng hai mươi mấy tuổi, trên người mặcmột bộ quần áo màu xanh, khuôn mặt tuấn tú, dáng người cao ngất, lúc này trong con ngươi lạnh lùng của y tràn đầy vẻ kinh ngạc và thắc mắc.

    - Thiếu niên này...là từ đâu xuất hiện?

    Chẳng lẽ cũng xuất thân từ đại môn phái nào đó như ta?

    Nếu không sao có thể tránh được mũi tên mà ta dùng toàn lực bắn ra?

    - Thiếu chủ...

    Chúng ta ... còn đuổi theo không?

    Một gã kỵ binh từ lưng ngựa nhảy xuống, tiến đến bên cạnh người trẻ tuổi, hỏi y với vẻ mặt vô cùng cung kính.

    - Thôi, không cần đuổi theo, các ngươi cũng không phải đối thủcủa hắn, cần gì phải chịu chết một cách vô ích.

    Người trẻ tuổi thở dài một tiếng.

    - Lá gan của hắn không nhỏ, ta hiện giờ chỉ có thể làm được một lần... mức công kích cỡ này.

    Nếu như trình độ bắn cung của ta tu luyện đến tầng thứ hai, có thể bắn ra hai mũi tên như vậy, thì nhất định hôm nay hắn đã phải chết ở đây rồi!

    - Thiếu chủ đừng sốt ruột, chắc chắn ngài sẽ thành công nhanh thôi!

    Tên kỵ binh này nói.

    Người trẻ tuổi khẽ lắc đầu:- Đâu dễ dàng như vậy!

    Nói xong lại thở dài thườn thượt, nói:

    - Thôi hôm nay coi như chúng ta xui xẻo, gặp trúng khúc xương cứng, mau hậu táng những huynh đệ đã chết, rồi báo tin cho người nhà của họ, nói rằng các huynh đệ đã hy sinh vì đất nước, cuộc sống của họ sau này sẽ do bổn vương chịu trách nhiệm!

    - Thiếu chủ nhân từ, có thể đi theo người là may mắn lớn nhất của bọn thuộc hạ.

    Tên kỵ binh này nói một cách thật lòng.Người trẻ tuổi kia xua tay, vẻ nghi hoặc trong mắt y vẫn chưa biến mất:

    - Thật đúng là một tên nhóc thú vị, nhớ kỹ ta?

    Ta cũng đã nhớ kỹ ngươi rồi!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 45: Bí mật ẩn giấu trong miếng ngọc

    Chương 45: Bí mật ẩn giấu trong miếng ngọc

    - Ta bắn ngươi một tên, ngươi lại giết nhiều thuộc hạ tâm phúc của ta như vậy, còn lấy đi một mũi lam ngọc tiễn của ta, món nợ này về sau ta sẽ tính với ngươi!

    Nói xong, người trẻ tuổi vung tay, nhảy lên lưng ngựa:

    - Đi thôi!Sở Mặc gần như dùng hết sức bình sinh chạy như bay trên thảo nguyên, giờ không phải là lúc tính toán xem hai chân nhanh hơn hay bốn vó nhanh hơn nữa, có lẽ đám kỵ binh kia sẽ không dám tùy tiện đuổi theo, tốt hơn hết là rời khỏi đây trước rồi nói sau.

    Chạy điên cuồng một mạch đến tận khi chân trời phía Đông lộ ra vệt sáng đầu tiên, Sở Mặc đoán có lẽ bản thân đã chạy được khoảng bảy tám trăm dặm rồi.

    Với hắn mà nói, đây là lần đầu tiên hắn chạy xa như vậy.

    Lúc này hai chân hắn như nhũn ra, nguyên lực trong cơ thể cũng gầnnhư cạn kiệt.

    Cho dù hắn không muốn ngừng cũng không còn sức mà chạy tiếp rồi.

    - Hừ, không nghe người ta nói còn mắng người ta, giờ ngươi biết mình sai chưa?

    Kỳ Tiêu Vũ trên người vẫn mặc bộ váy màu lam có vẻ vĩnh viễn sẽ không thể bị dính tí ti bụi bẩn, xuất hiện trước mặt Sở Mặc như từ trên trời giáng xuống.

    Nhìn vết thương trên tay hắn khẽ cau mày:

    - Ngươi bị thương rồi?- Người thần thông quảng đại như thế mà không thấy à?

    Sở Mặc giọng hơi khàn khàn, nhìn nàng một cái, bắt đầu vận hành tâm pháp, lặng lẽ tiến hành tự hồi phục.

    - Nãy giờ ta đâu có đi theo ngươi, sao mà nhìn thấy được?

    Kỳ Tiêu Vũ nói xong, đi tới bên cạnh Sở Mặc, bàn tay nhỏ nhắn khẽ vẫy, một cây kéo liền xuất hiện, nàng cắt bỏ ống tay áo trên cánh tay bị thương của hắn, rồi nói:

    - Vết thương của ngươi không nhẹ đâu, may mà xương cốt không bị thương!

    Nói xong lại lấy thuốc trị thương ra bắt đầu băng bó cho Sở Mặc.Sở Mặc vừa vận hành tâm pháp, vừa cắn răng cắn lợi nói:

    - Đau...

    Ngươi nhẹ tay một chút!

    Kỳ Tiêu Vũ trợn mắt nói:

    - Vẫn còn biết đau cơ à, xem ra vẫn chưa ngốc hết thuốc chữa!

    - Ngươi mới ngốc ấy!

    - Hừ, ngươi không ngốc thế sao không biết trốn đi?

    Đám người kia đã dám tới gây sự với ngươi sao có thể không có chuẩn bị gì cơ chứ?

    - Làm sao mà ta biết được chúng có xạ thủ chứ.Sở Mặc dừng vận hành tâm pháp, mở mắt ra vừa vặn chạm phải đôi mắt đen láy như ngọc của Kỳ Tiêu Vũ, hơi ngượng ngùng nói:

    - Hơn nữa, còn là tên xạ thủ lợi hại như thế.

    Nói xong, lấy mũi tên toàn một màu lam sẫm trên lưng xuống:

    - Đây, chính là thứ này, ta thấy nguyên liệu chế tạo nó hơi bất thường.

    Người sử dụng nó nhất định không có nhiều, chắc chắn về sau ta sẽ tìm được y!

    Lúc này Sở Mặc mới phát hiện ra mũi tên này không ngờ lại được đúc từ nguyên khối.Hơn nữa thủ pháp điêu khắc cực tinh tế, không thể do một bàn tay tầm thường làm ra, phía cuối mũi tên còn khắc một chữ "Dương" rất nhỏ.

    Nắm trong tay thì thấy có một cảm giác lạnh lẽo, mũi tên vô cùng sắc bén, dù bắn xuyên qua cánh tay của Sở Mặc nhưng lại không dính chút máu nào.

    - Đúng là đồ tốt!

    Sở Mặc nghiên cứu kỹ lưỡng một lúc liền không nhịn được mà than thở.Kỳ Tiêu Vũ liếc qua mũi tên đó, nói với giọng hơi khinh thường:

    - Ta còn tưởng thứ gì tốt lắm, hóa ra chỉ là một mũi lam ngọc tiễn, có gì lạ đâu cơ chứ!

    - Cái gì?

    Đây chính là lam ngọc tiễn trong truyền thuyết sao?

    Sở Mặc ngạc nhiên nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

    - Ngươi không lừa ta đấy chứ?

    - Ấy, ngươi đừng có mà cử động lung tung!

    Kỳ Tiêu Vũ quát Sở Mặc một câu, sau đó lườm hắn:

    - Ta lừa ngươi làm cái gì?

    Cũng chẳng phải thứ gì quý hiếm.

    A?

    Đúng rồi, đống da, xương nguyên thú linh tinh của ngươi đâu?

    Hay là bịcướp mất rồi?

    - Không, ta cất đi rồi.

    Sở Mặc thuận miệng đáp.

    Hắn không muốn nói dối lừa gạt người khác, nhưng cũng không muốn làm lộ bí mật của miếng ngọc, nên đành nói lập lờ như vậy.

    Nghĩ tới miếng ngọc, trong lòng Sở Mặc đột nhiên dấy lên một ý tưởng, liền tập trung tinh lực nghĩ: Cảnh giới của Kỳ Tiêu Vũ cao đến đâu?

    Miếng ngọc trong ngực hắn không có chút phản ứng nào.- Cảnh giới của Kỳ Tiêu Vũ rốt cục cao đến mức nào?

    Sở Mặc lại tập trung tinh thần nghĩ.

    Miếng ngọc trong ngực hắn vẫn không có động tĩnh gì.

    - Kỳ Tiêu Vũ...

    - Này, ngươi làm gì vậy?

    Còn lừng khừng cái gì nữa?

    Một bàn tay ngọc ngà quơ quơ trước mắt Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ nhìn hắn một cách kỳ quái:- Ngươi còn đang lo cho đám kho báu của ngươi sao?

    Hay ta với ngươi đi thu hồi chúng lại?

    - Khụ khụ...

    Sở Mặc ngượng nghịu cười, lắc đầu:

    - Thôi khỏi, sau này hẵng tính.

    Nói xong, Sở Mặc cầm lam ngọc tiễn trong tay, lộ ra nụ cười khác thường trên gương mặt, thì thầm nói:

    - Thật không ngờ, con cháu hoàng thất Đại Tề lại thân chinh đến đây, xem ra, với các ngươi mà nói, thảo nguyên này là nơi các ngươi không đoạt tới tay không được!Kỳ Tiêu Vũ dường như chẳng quan tâm tới việc này chút nào, băng bó xong cho Sở Mặc, dặn dò hắn phải cẩn thận đám truy binh, rồi lại vội vàng rời đi.

    Vẫn thần bí như vậy, tới không hình đi không bóng.

    Nhưng Sở Mặc nhìn mãi cũng quen rồi, đoán thầm trong bụng, rất có thể Kỳ Tiêu Vũ đang tìm kiếm thứ gì ở đây, nếu không sao lần nào cũng vội vàng như vậy.

    Nhưng nếu nàng không nói thì Sở Mặc cũng không muốn hỏi, dù sao ai cũng có bí mật của riêng mình, ví dụ như miếng ngọc của hắn chẳng hạn.Nghĩ tới miếng ngọc Sở Mặc lại có một cảm giác không thể diễn tả thành lời.

    Rất kỳ quái, giống như ban đầu có một thứ vốn dĩ thuộc về mình, muốn nó như thế nào nó sẽ phải như thế ấy.

    Rồi mọi thứ lại đột nhiên thay đổi hoàn toàn.

    Thứ đó vẫn thuộc về mình, nhưng lại có cảm giác nó đã vuột khỏi tầm kiểm soát.

    Từ cái ngày nó bắt đầu xuất hiện những thay đổi kỳ lạ, Sở Mặc đã cảm nhận thấy điều này.

    Làm biến đổi tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý mà Ma Quân coi như báuvật, lại nhắc nhở hắn khi thấy gốc cây nhỏ bình thường kia, sau đó đột nhiên hút nó vào; nay lại cho hắn biết thông tin cụ thể của kẻ thù...

    Nhưng lúc hắn chủ động muốn thăm dò tin tức của người khác, nó lại chẳng có phản ứng gì.

    - Cứ như ma ám vậy!

    Sở Mặc lẩm bà lẩm bẩm, đem ý thức chìm vào không gian miếng ngọc.

    Hắn rất muốn biết tóm lại là vì sao.

    Trong không gian có vẻ không thay đổi gì nhiều, nhưng Sở Mặc vẫn nhạy cảm nhận thấy, sức sống bên trong hình như... không còn mãnh liệt như trước.Hắn nheo mắt, tầm nhìn hướng về gốc cây nhỏ hơi hơi trồi lên... quả nhiên, cái chồi nho nhỏ vốn mọc trên thân cây...

    đã héo rũ ra rồi!

    - Chẳng nhẽ mỗi lần xảy ra biến hóa đều cần tiêu hao một nguồn năng lượng lớn hay sao?

    Sở Mặc cau mày nghĩ.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 46: Công chúa của vương đình (1)

    Chương 46: Công chúa của vương đình (1)

    Lần đầu tiên miếng ngọc này lộ ra sự khác thường là tự đem Thiên Ý Ngã Ý hút vào trong không gian rồi làm thay đổi khẩu quyết của tâm pháp trên trang đầu tiên.

    Sở Mặc chưa từng tu luyện Thiên Ý Ngã Ý nên không biết khẩuquyết mới là tốt hay xấu, nhưng ít ra tu luyện cho tới nay vẫn chưa xảy ra bất cứ vấn đề gì.

    Lần thứ hai phát sinh thay đổi là sau khi gặp được gốc cây nhỏ này, tờ thứ hai của Thiên Ý Ngã Ý lại nhiều thêm hai dòng chữ.

    Lần thứ ba xuất hiện thay đổi chính là lúc Sở Mặc đối mặt với kẻ địch ngày hôm nay, khi trong đầu có một khát khao mãnh liệt muốn biết thực lực của đối phương, miếng ngọc này lại thể hiện điều thần kỳ, truyền tin tức của đối phương vào luôn trong đầu hắn.Sau đó, chồi trên cái cây nhỏ này, liền héo rũ.

    Hết thảy, đều chỉ tới một nguyên nhân, chính là, nếu muốn miếng ngọc này phát huy sức mạnh, thì nhất định cần phải cung cấp đầy đủ loại năng lượng mà nó cần.

    Vấn đề ở chỗ, nó cần năng lượng gì?

    Sở Mặc rời khỏi không gian, cau mày, hắn cho rằng suy nghĩ của hắn là đúng, nhưng hắn lại có chút phiền muộn vì không biết phải làm sao mới có thể nạp thêm năng lượng cho miếng ngọc.- Xem ra, cũng chỉ đành đợi lần sau miếng ngọc tự nóng lên nhắc nhở ta...

    Sở Mặc nói thầm.

    Rồi hắn lại tiếp tục đi về hướng Đông, dọc đường đi cũng khá là yên ổn.

    Ba ngày sau, Sở Mặc đặt chân tới dải đất trung tâm của thảo nguyên, vết thương trên cánh tay của hắn đã đỡ hơn một nửa.

    Thứ nhất là do thể chất của hắn cũng khá tốt, thứ hai cũng là do công của loại thuốc trị thương thần kỳ mà Kỳ Tiêu Vũ cho hắn dùng.

    Chạng vạng tối ngày thứ ba, một trận vó ngựa dồn dập cùng vớitiếng gầm gừ phảng phất từ xa truyền tới khi Sở Mặc đang nghỉ ngơi bên hồ.

    - Cách Nhĩ Trát, đồ phản bội, ngươi phản bội Vương Đình, phản bội tổ tiên của ngươi, sau này ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu!

    Một giọng nói tràn đầy giận dữ của thiếu nữ văng vẳng truyền ra xa.

    Sau đó, có giọng nói của một người đàn ông trạc tuổi trung niên cũng truyền tới:

    - Công chúa, Cách Nhĩ Trát mãi mãi là người hầu trung thành nhất của người, đừng chống cự nữa, vô ích thôi!

    Cách Nhĩ Trát không hề phản bội Vương Đình, không hề phản bội tổ tiên, Cách Nhĩ Trát làm vậycũng là do bất đắc dĩ mà thôi!

    - Công chúa, đại vương tử và nhị vương tử... cũng đều đầu hàng Đại Tề rồi, giờ chỉ còn người và tiểu vương tử, nếu người không chịu đầu hàng... cả hai người đều sẽ phải chết!

    - Chúng ta và Đại Tề đã giao chiến mấy trăm năm, lẽ nào công chúa còn chưa thấy sự lợi hại của Đại Tề hay sao?

    Giọng nói tức giận của thiếu nữ lại vang lên:

    - Ngươi nói láo!

    Đánh nhau mấy trăm năm nay đã lần nào Đại Tề đánh thắng được chúng ta chưa?

    Cách Nhĩ Trát ngươi là đồ hèn nhát!Hai tên khốn kiếp Kim ca và Ngân ca cũng như vậy, đều là kẻ nhát chết!

    Các ngươi sợ, nhưng Na Y ta không sợ!

    - Vương Đình của chốn thảo nguyên, từ trước tới nay là hoàng tộc chỉ được phép chết trên chiến trường, không được phép là kẻ nhu nhược!

    Sở Mặc đứng dậy, nhìn bờ hồ phía đối diện, một vài bóng người đang phóng ngựa như bay về phía này.

    Lúc này, giọng nói của gã đàn ông kia lại vang lên:

    - Công chúa điện hạ, Cách Nhĩ Trát là dũng sĩ của thảo nguyên, ta không hề sợ chết, nếu có thể, ta thà quyết một trận sống mái với Đại Tề!

    - Nhưng tình hình hiện nay... khác với trước kia rồi công chúa!

    - Đại Tề giăng vô số bẫy, hiện giờ đã bắt đầu thu lưới, toàn bộ Vương Đình đã bị bọn chúng phân hóa mất rồi.

    Ít nhất một phần ba sốbộ tộc trên thảo nguyên đã đầu hàng Đại Tề...

    Công chúa, xin ngài tỉnh lại đi, chúng ta đã thua triệt để rồi!

    - Chỉ cần ngài gật đầu, ngài vẫn là công chúa tôn quý nhất của thảo nguyên, địa vị của ngài vẫn cao cao tại thượng không ai sánh bằng!

    - Công chúa, Cách Nhĩ Trát cầu xin ngài!

    Cô gái kia dường như tức giận đến không thốt lên lời, liền không thèm trả lời hắn, ôm một đứa bé trai trong lòng, cùng với khoảng hai ba mươi người phóng ngựa như bay về hướng Sở Mặc.Một kỵ binh trong số đó lạnh lùng quát:

    - Cách Nhĩ Trát, ngươi chính là một tên phản đồ!

    Không phải nói những lời lẽ hoa mỹ đó nữa, vô dụng thôi.

    Nếu ngươi thật sự còn chút lương tâm, hôm nay hãy thả chúng ta đi, Cách Nhĩ Mộc ta sẽ nhớ rõ ân tình này của ngươi!

    Tên kỵ binh phía sau cười khổ nói:

    - Em trai của ta, vấn đề không phải nằm ở chỗ ta có muốn buông tha cho các ngươi hay không, nếu các ngươi vẫn khư khư cố chấp không chịu đầu hàng, những kẻ đang ở bên cạnh ta cũng sẽ không tha cho các ngươi!- Vậy hãy quyết một trận tử chiến đi Cách Nhĩ Trát, ta sẽ không nương tay với ngươi đâu!

    Một gã kỵ binh thanh niên, ghìm cương lại, dừng ngựa chặn đường, trong tay nắm chặt một cây trường thương.

    Thiếu nữ trên lưng con ngựa phi đầu tiên la lớn:

    - Cách Nhĩ Mộc, ngươi không phải đối thủ của bọn chúng đâu!

    Mau quay lại đây, tới được chỗ của Hạo Nguyệt trưởng lão thì chúng ta sẽ được cứu thôi!

    - Công chúa!

    Tên kỵ binh thanh niên hét lên một cách đau thương:- Người đừng quên Cách Nhĩ Mộc!

    Cách Nhĩ Mộc hôm nay nguyện chết để bảo vệ người!

    - Cách Nhĩ Mộc...

    đừng đi!

    Thiếu nữ cưỡi ngựa đi đầu hét lên, dường như muốn dừng lại thì một gã kỵ binh bên cạnh lại quất mạnh một roi vào mông con chiến mã mà nàng đang cưỡi.

    Con chiến mã bị đau lập tức liền tung vó phi càng thêm nhanh.

    - Đừng đi!

    Thiếu nữ cuống cuồng thét lên, nước mắt vương ra trong không khí.- Ha ha ha ha, công chúa, người không cần đau buồn vì ta, con cháu của Vương Đình không có bất cứ kẻ nào là kẻ hèn nhát!

    Tên kỵ binh thanh niên cười vang ngạo nghễ, thúc ngựa phi thẳng về đám người đang đuổi theo sau.

    Cây trường thương trong tay chỉ thẳng về phía tên kỵ binh phi đầu tiên.

    Cách Nhĩ Trát.

    Anh trai ruột thịt của hắn.

    - Đệ đệ!- Ngươi mau tránh ra!

    Cách Nhĩ Trát quát lớn:

    - Đừng uổng mạng vô...

    Nói cho cùng thì vẫn là anh em ruột thịt, y sao có thể nhẫn tâm nhìn em trai mình chịu chết, chỉ có điều, chữ vô ích còn chưa nói hết, một gã kỵ binh bên cạnh hắn đã bay lên từ lưng ngựa, thanh kiếm trong tay quét ra một luồng sáng, đầu Cách Nhĩ Mộc tức thì rơi xuống đất.

    - Không!

    Cách Nhĩ Trát gào lên một cách thê lương, ánh mắt vằn lên, liền muốn liều mạng với kẻ vừa giết em trai mình.Thân hình của tên vừa chém Cách Nhĩ Mộc vẽ ra trong không trung một đường cong mềm mại rồi rơi trở lại trên lưng ngựa, lạnh lùng liếc Cách Nhĩ Trát:

    - Ngươi cũng muốn đi theo hắn sao?

    - Vì sao ngươi phải giết đệ đệ của ta!

    Cách Nhĩ Trát gầm lên điên cuồng.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 47: Công chúa của vương đình (2)

    Chương 47: Công chúa của vương đình (2)

    - Là tự hắn muốn chết!

    Gã đàn ông lạnh lùng nói:

    - Còn nếu như ngươi cũng muốn chết, thì không cần để ý tới vợ con già trẻ nhà ngươi, ta cũng có thể giúp một tay!- Ngươi...

    Cách Nhĩ Trát hận muốn phát điên, siết chặt khớp hàm như muốn cắn nát răng, nhảy xuống ngựa, ôm đầu của đệ đệ khóc to.

    Còn thiếu nữ phi ngựa dẫn đầu lúc này cũng biết chuyện gì đã xảy ra, nước mắt rơi xuống như mưa, nhưng lúc này nàng lại không để phát ra bất cứ âm thanh nào, cho dù mắt đẫm lệ cũng cố nén không phát ra tiếng khóc.

    Tất cả hận thù, khắc cốt ghi tâm là được.

    Toàn bộ cảnh tượng này đều lọt cả vào mắt Sở Mặc, hắn gần nhưkhông hề do dự, thân hình nhẹ lướt, trốn ngay vào bụi cỏ.

    Chỉ chưa đầy một lát sau, đám người ngựa của thiếu nữ đã phóng ngang qua nơi Sở Mặc ẩn nấp, tiếp tục chạy như bay về phía trước.

    Mà Sở Mặc cũng nhắm thẳng đám truy binh phía sau lao tới.

    Lúc này, miếng ngọc trong ngực hắn đột nhiên lại hơi hơi nóng lên.

    Tuy không phải rất nóng nhưng với Sở Mặc mà nói thì đây lại là một tín hiệu rất rõ ràng!

    Trong đám truy binh kia có thứ mà miếng ngọc muốn!Vốn dĩ Sở Mặc đã không muốn tha cho đám người kia, nếu có thể tăng thêm rắc rối cho Đại Tề thì thật chẳng khác nào giúp được đất nước mình một tay.

    Tuy hắn không phải là một quân nhân, nhưng hắn lại là con cháu lớn lên trong một gia đình quân nhân!

    Mặc dù nói đến ra tay giết người thì hắn vẫn chưa được thích ứng cho lắm, nhưng chí ít...

    Sở Mặc đã hiểu rõ một vài đạo lý mà chỉ có chân chính trải qua sinh tử mới khám phá ra được.

    - Đây, cũng là chiến trường!- Ở đây chỉ có hoặc là sống hoặc là chết, tuyệt đối không có từ bi.

    Mục tiêu của Sở Mặc chính là tên đàn ông vừa chém chết Cách Nhĩ Mộc, rõ ràng thực lực của hắn không hề tầm thường.

    Có thể được Đại Tề phái tới đây làm nhiệm vụ, hiển nhiên không thể là một quân nhân bình thường, ít nhất phải là tinh anh trong quân đội.

    Người này có thể bay lên không từ trên lưng một con ngựa đang phi nước đại, rồi lại nhẹ nhàng đáp xuống không sai một li...Thân thủ như vậy không phải ai cũng có được.Với thực lực như gã đàn ông này, trước kia ở trong quân ít nhất phải thuộc cấp bậc thiên tướng.

    - Quân nhân như vậy, dù chỉ một người chết đi thì cũng đủ để khiến Đại Tề xót ruột rồi.

    - Hơn nữa, những gì ta làm hôm nay, ít nhất cũng có thể cản trở một chút kế hoạch thu phục thảo nguyên của Đại Tề, thậm chí... biết đâu còn có thể phá vỡ kế hoạch này!

    - Nếu đúng là như vậy thì còn gì tốt hơn!Con ngươi Sở Mặc lóe lên một ánh hào quang.

    Từ nhỏ ông nội để hắn lớn lên trong quân doanh, cho hắn tham gia đủ kiểu huấn luyện, cơ bản là vì hắn còn nhỏ tuổi, hơn nữa cũng ít xảy ra chiến sự nên mới không để cho hắn thấy quá nhiều việc máu tanh.

    Hiện giờ, nói đi nói lại con đường này Sở Mặc cuối cùng vẫn phải trải qua.

    - Không cần biết cha mẹ ta là ai, nhưng giờ phút này, ta là con dân Đại Hạ chân chính!

    - Có thể góp chút sức lực cho quốc gia, là vinh quang và niềm tựhào lớn nhất của ta!

    Sở Mặc tự cổ vũ tinh thần cho bản thân, lúc này tên đàn ông kia đã cưỡi ngựa tới chỗ cách Sở Mặc không đến ba trượng.

    Có lẽ là vừa một nhát chém chết một người, cũng có lẽ là vì quá chú tâm truy đuổi đám người kia, gã đàn ông này không hề ngờ tới mối nguy hiểm đang cận kề.

    Chính là lúc này!

    - Giết!Sở Mặc thét lên trong đầu, từ bụi cỏ phi lên, nguyên lực trong đan điền vô cùng rào rạt, nháy mắt chảy khắp kinh mạch toàn thân, tàn nhẫn vung một đao chém về gã đàn ông trên lưng ngựa.

    - A!

    Gã đàn ông kêu lên một tiếng đầy kinh hãi, trong mắt không giấu nổi sự bất ngờ, như thể không tin được còn có người ẩn nấp ở đây!

    Hơn nữa còn dám công kích chính mình!

    Trong lúc vội vã, y không kịp rút kiếm trong tay, thân hình lợh sangmột bên định tránh nhát đao của Sở Mặc.

    Nhưng Sở Mặc lại lấy vô ý thắng cố ý, cảnh giới hai bên lại không quá chênh lệch nhau, sau có thể để y trốn dễ dàng như vậy?

    Hơn nữa nhát đao này là chiêu đao pháp mạnh nhất mà từ trước tới giờ Sở Mặc đã lĩnh ngộ được.

    Một đao chém xuống, khí thế không thể chống đỡ!

    Như sấm rền chớp giật!Tránh cũng không tránh nổi!

    Gã đàn ông này dùng nguyên cây kiếm chưa rút ra khỏi vỏ, vội vàng giở lên chống đỡ, vốn tưởng rằng có thể ngăn được nhát đao đó của Sở Mặc.

    Nhưng không ngờ, một đao như sét đánh này lại lách qua thanh kiếm chưa rút khỏi vỏ trong tay gã một cách quỷ dị, theo một góc độ khó tin chém thẳng lên vai gã.

    Răng rắc!Mũi đao vô cùng sắc bén, trực tiếp chẻ đôi xương bả vai của gã nam tử nhẹ nhàng như cắt một miếng đậu hũ... thậm chí, Sở Mặc còn không cảm nhận được chút trắc trở nào!

    Chỉ một nhát đao, gã đàn ông liền bị chém làm đôi, máu tươi phun tung tóe trong chớp mắt, dù đã chết con ngươi của y vẫn trợn ngược lên, mang theo sự khiếp sợ không thể tin nổi, ngã xuống đất.

    Mà lúc này, Sở Mặc đã nhắm tới mục tiêu tiếp theo.

    Mọi việc xảy ra quá chóng vánh, chỉ trong nháy mắt, kẻ mạnh nhất trong đám người kia đã bị Sở Mặc giải quyết.Những kẻ khác cũng còn đang ngơ ngác, thậm chí còn chưa nắm rõ được chuyện gì vừa diễn ra.

    Rõ ràng đang yên đang lành đuổi theo công chúa Vương Đình, đột nhiên lại có một thiếu niên đáng sợ như vậy không biết từ đâu nhảy ra?

    Phập!

    Đến tận lúc đầu của người thứ hai bị Sở Mặc chém rụng, máu tươi lênh láng, đám người kia mới giật mình tỉnh lại, hoảng sợ gào lên:

    - Có địch tập kích!

    - Địch tập kích!- Đặc sứ Đại Tề bị giết mất rồi!

    - Mau bắt hắn lại!

    Bên kia Cách Nhĩ Trát bởi bận nhặt xác cho đệ đệ mà tuột lại đằng sau cũng choáng váng đứng đó, cả người run rẩy, tuyệt vọng hét lên:

    - Mau bắt tiểu tử này lại, tuyệt đối đừng để hắn chạy thoát!

    Hắn đã giết chết sứ giả Đại Tề!

    Mà Sở Mặc lúc ấy đã xử lí xong tên kỵ binh thứ ba bắt đầu chuyển sang người thứ tư.Thiếu niên mảnh khảnh, trong phút chốc như là hiện thân đáng sợ của sát thần.

    Chém giết liền mạch khiến đám người kia hoảng sợ, quả thực không thể tin được những gì đang xảy ra trước mắt.

    Trên thảo nguyên này xuất hiện một thiếu niên khủng khiếp như vậy từ khi nào?

    Chẳng lẽ hắn là quân bài tẩy bí mật của Na Y?

    Đám người Na Y đã chạy được một quãng xa cũng đang thắc mắc vấn đề này.- Vị thiếu niên mạnh như vậy, là từ đâu xuất hiện được kia chứ?

    Nghe thấy âm thanh chém giết phía sau, bọn Na Y không kìm nổi mà dừng lại, tuy rằng vội vàng chạy trốn, nhưng bỏ mặc ân nhân cứu mạng cũng không phải phong cách của người trên thảo nguyên.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 48: Tên ta là lâm bạch (1)

    Chương 48: Tên ta là lâm bạch (1)

    Na Y ra lệnh cho người bên cạnh:

    - Mau, nhanh đi giúp hắn!

    Người này ta nhất định phải có được!

    - Công chúa... người cứ đi trước đi, bọn thuộc hạ sẽ mời hắn đến!

    Một gã cận vệ bên cạnh Na Y nói.- Không được, thiếu niên này mạnh đến vậy, hắn nhất định có thể giúp chúng ta, ta muốn đích thân đi mời hắn!

    Na Y ngồi trên lưng ngựa vẻ mặt kiên quyết nói, chú bé con trong lòng nàng nhìn chắm chằm phương hướng của Sở Mặc với đôi mắt đen láy tràn ngập tò mò.

    - Nguy hiểm lắm công chúa!

    Gã cận vệ còn cố khuyên.

    Gương mặt xinh đẹp thanh khiết của Na Y lộ ra một nụ cười khổ:

    - Có khi nào chúng ta không nguy hiểm đâu?

    Tên sứ giả Đại Tềkia đã chết, còn lại...

    đều là người của thảo nguyên chúng ta, lẽ nào các ngươi còn sợ Cách Nhĩ Trát hay sao?

    Mấy cận vệ bên cạnh nàng lập tức nổi giận:

    - Chúng ta mà lại đi sợ tên phản bội Cách Nhĩ Trát kia hay sao?

    - Vậy thì tốt...

    Na Y thoáng nhìn chú bé trong lòng:

    - Đệ đệ, ngươi có sợ không?

    Thanh âm chú bé tuy non nớt nhưng vô cùng kiên định:

    - Ta là con cháu Vương Đình, còn lâu ta mới sợ!- Được lắm đệ đệ!

    Na Y quát to một tiếng:

    - Cùng ta xông trở lại!

    - Giết!

    Đám đàn ông thảo nguyên vốn đã bị lũ người kia đuổi giết đến mức tức điên mà không làm gì được.

    Nếu không phải vì còn cần bảo vệ công chúa, bọn y đã sớm quyết một phen sống mái với chúng rồi.

    Lúc này thấy công chúa dẫn đầu xông trở về, bọn họ sao còn do dự chút nào?

    Lập tức gào thét phóng ngựa quay lại chỗ bọn kỵ binh đã bị Sở Mặc chém giết dọa cho sợ vỡ mật.---------

    Sở Mặc đã giết đỏ cả mắt.

    Trong con ngươi thuần khiết của thiếu niên... là một màu máu ngập tràn.

    Những năm gần đây, tuy ngoài mặt thì giữa Đại Hạ và Đại Tề không có chiến sự gì.

    Nhưng trên thực tế, lại thường xuyên có binh lính Đại Tề giả trangthành giặc cướp, quấy nhiễu dân chúng ở vùng biên cương Đại Hạ.

    Sở Mặc từng cùng ông nội gặp một thôn làng bị bọn lính Đại Tề giả làm cướp tàn sát.

    Ngôi làng nhỏ đó, toàn bộ trên dưới hơn năm trăm người chỉ còn lại ba người sống sót.

    Đó là ba đứa trẻ, khi kẻ địch tấn công được cha mẹ giấu trong một cái giếng cạn ở sân sau nhà, rồi dùng cỏ rác đem nắp giếng che phủ, mới tránh thoát được một kiếp này.Nhưng nếu không có ông nội khi ngang qua làng nghe thấy tiếng khóc mỏng manh của trẻ con phát ra từ miệng giếng, chỉ sợ mấy đứa trẻ này cũng không tránh khỏi cái chết.

    Bởi vì bọn chúng căn bản là không thể tự trèo lên được!

    Việc này đã trở thành một cú sốc tâm lý mạnh mẽ với một Sở Mặc còn nhỏ tuổi khi đó.

    Trong lòng hắn đã sớm chôn xuống một mầm móng căm thù với binh lính Đại Tề.Bởi giết chóc cũng không dễ như trong tưởng tượng.

    Sở Mặc cũng không phải kẻ cuồng sát.

    Đối phương cũng không phải đám dê con chỉ biết chờ bị làm thịt!

    Sở Mặc giờ đã coi đây như một chiến trường chân chính!

    Lúc này trong đầu hắn chỉ còn tồn tại một ý niệm duy nhất: Giết!

    Dưới ánh đao, những kỵ sĩ này trong mắt Sở Mặc yếu ớt đến không đỡ nổi một nhát.Công pháp của Sở Mặc trong loại chiến đấu như thế này càng trở nên đơn giản hiệu quả, nhạy bén khiến kẻ khác phải sợ hãi.

    Gần như cứ một đao lại lấy mạng một người, đem bọn kỵ binh lần lượt chém ngã ngựa.

    Mà ngay cả người cũng đã tiến nhập cảnh giới Nguyên Quan như Cách Nhĩ Trát cũng hoàn toàn không phải đối thủ của Sở Mặc.

    Có thể vì cái chết của em trai gã đã khiến cho tinh thần gã bị chấn động quá lớn, cũng có thể là công pháp của Sở Mặc quá mạnh, mạnh hơn gã nhiều...

    Chỉ chưa đến năm hiệp, ngực gã liền trúng một quyềncủa Sở Mặc, phun ra một búng máu tươi, ngã lăn từ trên ngựa xuống.

    Sở Mặc không chút do dự, giơ cao thanh đao trong tay.

    Trong ánh chiều tà, lưỡi đao sắc bén lóe lên ánh sáng lạnh như băng.

    - Tiểu anh hùng, xin ngài tạm thời tha cho hắn một mạng!

    Một gã kỵ binh đi theo bên cạnh công chúa Na Y la lên:

    - Hắn còn có ích!

    Đầu óc của Sở Mặc tỉnh táo lại trong nháy mắt, màu đỏ máu nhuộm đẫm hai con ngươi dần dần biến mất, hướng tới bên cạnh Cách Nhĩ Trátđang sợ hãi tuyệt vọng nhìn hắn nhổ ra một ngụm nước bọt:

    - Ta hận nhất chính là loại tiểu nhân bán chủ cầu vinh như ngươi!

    Nói rồi, cầm thanh đao sắc bén trong tay quét qua đầu Cách Nhĩ Trát, cắm phập vào nơi cách mặt y... chỉ chút xíu.

    Cách Nhĩ Trát sợ quá hét lên, rồi thế mà lại vì sợ quá mà ngất đi.

    - Rác rưởi!

    Sở Mặc mắng một câu liền không hề quay đầu đi thẳng một mạch về hướng mặt hồ.

    Trên người hắn bị bắn rất nhiều máu, mùi máu tươi nồngnặc khiến hắn vô cùng khó chịu, định bụng rửa sạch vết máu dính trên người.

    Công chúa Na Y và đám thị vệ chưa kịp xông tới nơi đã bị dọa cho hết hồn, mười mấy kẻ truy binh, tất cả đều bị chém chết tại chỗ, hơn nữa gần như... chỉ cần một đao đã bị diệt gọn!

    Đây đều là kỵ binh tinh nhuệ của Vương Đình!

    Tuy nói bọn chúng đã phản bội Vương Đình để đầu hàng Đại Tề, nhưng thực lực của bọn chúng thì không thể phủ nhận.Nếu không, bọn Na Y sao cần lẩn trốn vất vả như vậy?

    Nhưng đứng trước thiếu niên này, bị từng đao một chém chết dễ dàng như thái rau vậy!

    Cho dù bọn Na Y cực kỳ căm hận đám phản đồ này, nhưng giờ phút này ánh mắt nhìn phía bóng lưng đang đi về phía mặt hồ của thiếu niên, cũng tràn đầy kính sợ.

    Một người trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, ăn mặc như một văn sĩ, thoạt nhìn càng giống người Đại Hạ hơn, khuôn mặt rõ ràng không giống người trên thảo nguyên, những kỵ binh còn lại vô cùngcung kính với y.

    Gã đi tới cạnh công chúa Na Y, nhỏ giọng nói:

    - Chúng ta nhất định phải giữ kẻ này lại!

    - Hắn có thể ảnh hưởng đến thành bại của chúng ta khi đoạt lại Vương Đình!

    - Nếu hắn đồng ý giúp đỡ chúng ta, phần thắng của chúng ta sẽ tăng thêm ba phần!

    - Không biết chừng Hạo Nguyệt trưởng lão còn có thể vì thế màxuất binh giúp chúng ta!

    Công chúa Na Y gật gật đầu, trong đôi mắt sáng như sao vẫn còn chút chấn động, nói:

    - Nhưng, thân thủ của hắn cao như thế...

    Chúng ta hiện tại lại như vậy, lấy gì để mà giữ người ta?

    Văn sĩ trung niên nhìn thoáng qua Na Y, ngẫm nghĩ một lát, sau đó nói:

    - Ta thấy thiếu niên này cực kỳ trọng nghĩa khí, nhược bằng không cũng sẽ không ra tay giúp chúng ta.- Để ta thử trước, xem xem... hắn có muốn gì không!

    Người trung niên nói xong lại liếc nhìn Na Y, vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 49: Tên ta là lâm bạch (2)

    Chương 49: Tên ta là lâm bạch (2)

    Na Y liếc qua thiếu niên đang đi về phía hồ, sau đó nhẹ giọng nói:

    - Bàng thúc thúc, có chuyện gì ngài cứ nói thẳng, giờ cả phụ vương và mẫu hậu ta đều đã mất, Kim ca và Ngân ca lại đi đầu hàng Đại Tề, tuy ta là công chúa Vương Đình, nhưng hôm nay... nếu không có các ngươi... ta lại chẳng là cái gì cả?

    Còn sợ rằng đã sớm bị người ta bắt hiến cho đám người Đại Tề độc ác.

    Văn sĩ trung niên gật gật đầu, nhẹ giọng nói:- Nếu công chúa muốn nhờ hắn bảo vệ trong một chốc một lát, ta tin tưởng với khả năng thuyết phục của ta có lẽ có thể khiến hắn đồng ý.

    - Nhưng nếu người muốn hắn che chở người lâu dài, vậy...

    Gương mặt tái nhợt của Na Y xuất hiện vài tia đỏ ửng, hơi hơi ngượng ngùng nói:

    - Phải gả cho hắn sao?

    Trên mặt đám hộ vệ bên cạnh Na Y đều lộ ra một chút xấu hổ, nhưng cũng xen lẫn vài phần tức giận.

    Thế rồi sau đó, lại cùng ỉu xìu thở dài, quay mặt đi coi như không nghe thấy.Công chúa vốn như nữ thần trong mắt bọn họ, giờ đã không còn là viên ngọc quý của thảo nguyên như xưa nữa rồi.

    Tuy không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể thay đổi một sự thật, công chúa của bọn họ giờ chỉ như một cây bèo phiêu dạt không có nhà để về.

    Lần này vội vã trốn khỏi Vương Đình tìm Hạo Nguyệt trưởng lão để nương tựa, chẳng phải vốn ôm hy vọng thông qua đám cưới với con trai của Hạo Nguyệt trưởng lão với công chúa, cầu xin y che chở cho tiểu vương tử của bọn hắn sao?

    Trong lòng họ đều hiểu rõ, chẳng qua là không muốn nói ra sự thật này mà thôi.Văn sĩ trung niên cười khổ một tiếng, nhẹ giọng nói:

    - Ta thấy thiếu niên này không hề tầm thường, tuy rằng quần áo rách rưới nhưng hai chân mày lại mang theo khí chất cao quý, không giống con nhà bình thường.

    Hơn nữa, thân thủ của hắn rất có thể là xuất phát từ một đại môn phái nào đó.

    - Nếu thật có thể khiến hắn động lòng, ở lại thảo nguyên giúp chúng ta, không chừng chúng ta thực sự có thể cải tử hoàn sinh!

    Na Y nhẹ nhàng thở dài một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp thoáng qua chút cô đơn, hai mắt khẽ khép lại, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, dịu dàng nói:- Hết thảy đều nghe theo Bàng thúc, chỉ cần có thể khiến Vương Đình thảo nguyên cải tử hoàn sinh, bảo Na Y làm gì cũng được!

    Văn sĩ trung niên hơi đau lòng nhìn Na Y, viên ngọc quý này của thảo nguyên là y nhìn nàng trưởng thành từ bé đến lớn.

    Mặc dù không có chút huyết thống nào, nhưng y sớm đã coi nàng như con gái yêu thương chiều chuộng, nếu còn cách khác, sao y có thể đưa ra hạ sách này?

    Mà so ra thì, thiếu niên này còn tốt hơn đám con cái chẳng nên thân của Hạo Nguyệt trưởng lão nhiều!Nhưng nếu là như vậy, chỉ sợ là lại phải nghĩ ra biện pháp khác để ứng phó với phía Hạo Nguyệt trưởng lão rồi.

    Lão cáo già kia đâu có dễ dàng bị thuyết phục như vậy.

    Văn sĩ trung niên vừa tính toán ở trong lòng vừa hướng phía bờ hồ đi đến.

    Sở Mặc tới bên cạnh hồ liền không thèm cởi đồ mà nhảy luôn xuống.

    Làn nước hồ lạnh như băng khiến đầu óc hắn tỉnh táo lạ thường.

    Nhanh chóng rửa sạch những vết máu đen dính trên người, tronglòng nghĩ: Cô gái kia hình như là công chúa của thảo nguyên Vương Đình này.

    Đường đường một vị công chúa, sao có thể bị người truy bắt như chuột chạy qua đường thế kia?

    - Vậy tên Cách Nhĩ Trát kia nói đại vương tử và nhị vương tử đã đầu hàng Đại Tề, hẳn là Kim ca và Ngân ca đi?

    - Xem ra thì Vương Đình thảo nguyên chắn là đã xảy ra biến cố lớn rồi.

    - Vì vậy đến công chúa của họ cũng không thể không bôn ba chạy trốn.- Nếu sự tình chỉ có vậy, ta mà muốn ở lại đây một thời gian ngắn, tạo mối quan hệ với bọn họ sẽ không khó khăn rồi!

    Sở Mặc ngẫm nghĩ trong lòng, sau đó hắn lại nghe thấy một trận tiếng bước chân, hắn chìm trong hồ, ngẩng đầu nhìn lên, một người trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, cầm một bộ quần áo mới đi tới bên hồ, mỉm cười nhìn hắn.

    - Tiểu anh hùng, vừa rồi may là có ngươi giúp đỡ, nếu không chúng ta đã không thể nhìn thấy bình minh ngày mai dâng lên rồi.

    - Ngươi là người Đại Hạ?Sở Mặc nhìn vị văn sĩ trung niên, hơi tò mò hỏi.

    Trong lòng tên văn sĩ trung niên hơi nao nao, sâu trong con ngươi hiện lên một chút cảnh giác, nhưng ngoài mặt vẫn cười hỏi:

    - Làm sao mà ngươi biết?

    - Ngươi không cần lo lắng, ta vốn không biết ngươi là ai.

    Sở Mặc nói:

    - Ta dựa vào diện mạo và giọng nói của ngươi mà đoán ra thôi.

    - Ra là vậy!

    Người trung niên thở ra nhẹ nhõm, sau đó nói:- Sao vậy?

    Chẳng lẽ tiểu huynh đệ ngươi cũng là người Đại Hạ?

    Sở Mặc cười cười:

    - Ta từng sống ở Đại Hạ!

    - Thì ra là thế!

    Người trung niên cũng không nghi ngờ lời nói của Sở Mặc... một thiếu niên trẻ mà có thân thủ như thế, sao có thể là kẻ lớn lên ở nhân gian?

    Cho nên y nghĩ một cách đương nhiên rằng, thiếu niên này hẳn là được sinh ra ở Đại Hạ, sau đó được gửi tới một đại môn phái để tuluyện, còn hiện giờ chắc là đang xuống núi rèn luyện hoặc đã xuất sư.

    Còn về phần tại sao y không muốn trực tiếp thừa nhận mình là người Đại Hạ thì lí do cũng khá đơn giản.

    Người trung niên từng tiếp xúc với một số đệ tử của các môn phái, họ đều cho rằng người của nhân gian đều là phàm phu tục tử, ít ai muốn nhận chính mình cũng xuất thân từ nhân gian.

    - Ta thấy hình như tiểu huynh đệ không mang theo quần áo để tắm rửa, ở đây c một bộ quần áo mới, nhưng có lẽ không được vừa cho lắm, để sau ta tìm một hàng may tốt hơn may thêm cho huynh đệ mấybộ!

    Người trung niên vẻ mặt tươi cười ân cần nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc cũng đang tính xem làm sao có thể đồng hành cùng mấy người kia, thấy như vậy đương nhiên cũng không từ chối, nhận lấy bộ quần áo.

    Đúng là có hơi rộng, nhưng còn tốt hơn là phải mặc lại bộ quần áo đã rách bươm kia.

    Nhân lúc Sở Mặc thay quần áo ở trong bụi cỏ, người trung niên bắt đầu câu được câu không bắt chuyện với hắn.

    - Tại hạ là Bàng Trung Nguyên, quê gốc ở Đại Hạ, tới thảo nguyênnày sinh sống cũng đã được mười lăm năm rồi, trước giờ vẫn làm việc cho Vương Đình, không biết tên của tiểu huynh đệ là gì?

    Văn sĩ trung niên hỏi một cách khách khí, không hề coi Sở Mặc chỉ là một đứa trẻ chưa rõ việc đời.

    Làm gì có thiếu niên nhà ai, dám một mình cầm đao chống lại mấy chục tên kỵ binh hùng mạnh?

    Sở Mặc nghĩ nghĩ một chút nói:

    - Ta tên là Lâm Bạch, vốn học nghệ ở một môn phái, hiện giờ xuống núi rèn luyện.Câu trả lời tuy đơn giản nhưng cũng đủ xóa tan mọi nghi ngờ trong lòng Bàng Trung Nguyên.

    Bởi vì chính thiếu niên tên Lâm Bạch này đã cứu mạng bọn họ!

    Với thực lực của hắn muốn giết cả đám bọn họ, sợ rằng cũng dễ như trở bàn tay.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 50: Lập thế lực riêng (1)

    Chương 50: Lập thế lực riêng (1)

    Hơn nữa giờ bọn họ đã trở thành kẻ thất thế tứ cố vô thân, còn có gì đáng giá để kẻ khác âm mưu lợi dụng?

    - Hóa ra là Lâm Bạch lão đệ, không biết lần này lão đệ xuống núiphải chấp hành nhiệm vụ gì?

    Bàng Trung Nguyên hỏi một cách cẩn thận, mấy đệ tử môn phái lớn như thế này, một khi xuất hiện trong nhân gian thì hầu hết là vì phải đi chấp hành nhiệm vụ.

    Sở Mặc lúc này cũng đã thay quần áo xong, từ bụi cỏ đi ra nói:

    - Cũng không có nhiệm vụ gì quan trọng, chỉ là xuống núi rèn luyện thực tiễn thôi!

    Người trung niên lập tức như mở cờ trong bụng, sau đó nhìn Sở Mặc sau khi đã thay xong quần áo, lập tức lại khen thầm trong đầu: Thật là một thiếu niên anh tuấn môi hồng răng trắng mày kiếm mắt sáng!

    Lúc trước Sở Mặc quần áo tả tơi, sát khí toàn thân, hơn nữa trời cũng nhá nhem tối, Bàng Trung Nguyên cũng không nhìn rõ khuôn mặt của hắn.

    Lúc này, sau khi đã thấy rõ khuôn mặt của Sở Mặc, Bàng Trung Nguyên lập tức cảm thấy nếu thiếu niên này gật đầu đồng ý lấy Na Y, vậy hắn và Na Y thật đúng là trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi vừa lứa!

    Tuy nhiên, chuyện như vậy cần phải bàn bạc kỹ hơn, cho dù sốt ruột thì cũng không thể nói huỵch toẹt ra như thế được.

    Nhỡ làm thiếu niên này sợ mà chạy mất thì đúng là lỗ lớn.Bàng Trung Nguyên nghĩ thầm trong lòng, trên mặt nở một nụ cười ôn hòa, nói:

    - Lâm công tử, hôm nay nếu không có ngươi sợ là chúng ta đều gặp nạn mất rồi.

    Công chúa của chúng ta có lòng muốn báo đáp, nhưng lại cảm thấy những thứ phàm tục như vàng bạc châu báu nói ra lại cảm thấy chẳng khác nào sỉ nhục người có thân phận như Lâm công tử.

    Không biết, Lâm công tử có gì cần sai bảo?

    Ngài cứ việc mở miệng, nếu có thể làm được chúng ta quyết không chối từ!

    Sở Mặc cười lắc đầu:

    - Lần này ta xuống núi chủ yếu là để rèn luyện bản thân.

    Sở dĩ hôm nay ra tay giúp các ngươi, cũng là thấy loại người cậy đông hiếpyếu, bán chủ cầu vinh này thật không vừa mắt!

    Ta không ưa cái loại tiểu nhân như vậy!

    - Ha ha, Lâm công tử thật là nghĩa hiệp!

    Bàng Trung Nguyên giơ ngón tay cái lên, nhưng sau đó lại thở dài nói:

    - Đáng tiếc hoàn cảnh của chúng ta bây giờ không còn như trước, nếu không nhất định phải báo đáp tử tế ân đức của ngươi.

    Sở Mặc xua tay, nhìn Bàng Trung Nguyên:

    - Không sao, nhưng mà xin hỏi Bàng tiên sinh, thảo nguyên này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

    Có thể cho ta được biết không?Hai người thăm dò lẫn nhau, cùng một mục đích, đương nhiên trò chuyện với nhau vô cùng ăn ý.

    Bàng Trung Nguyên vừa nghe hết câu nói của Sở Mặc... trong lòng mừng rỡ, cảm thấy cơ hội giữ được thiếu niên này lại là rất lớn!

    - Aizz, một lời khó mà giải thích hết!

    Bàng Trung Nguyên thở hắt một hơi, kể cho Sở Mặc nghe những biến cố xảy ra trên thảo nguyên trong hai năm nay.

    - Năm đó ta gặp nạn, là đại vương và vương hậu, chính là cha mẹ của công chúa thu nhận ta, cho ta một chốn dung thân.- Nơi này tuy không phải quê cha đất tổ của ta, nhưng mấy năm trôi qua, dần trở nên không khác gì nơi ta chôn rau cắt rốn.

    - Tâm nguyện lớn nhất của ta trong cuộc đời này là hy vọng thảo nguyên có thể thuộc về người dân ở đây một cách chân chính, mọi người có thể an cư lạc nghiệp.

    - Chỉ có điều, mấy trăm năm qua Đại Tề vẫn cứ như hổ rình mồi, chưa bao giờ thôi nhăm nhe nhòm ngó.

    - Mấy chục năm trở lại đây, bọn chúng vẫn âm thầm bày bố, ôi...- Tiên vương cũng là bị che mắt, tưởng rằng Đại Tề đã thay đổi bản tính, đến tận lúc lâm chung vẫn còn ôm lấy giấc mộng hòa bình.

    Trên mặt Bàng Trung Nguyên lộ ra vẻ phẫn hận:

    - Ta sớm biết Đại Tề vẫn sẽ giở trò, luôn luôn phòng bị, cũng không ngừng nhắc nhở tiên vương.

    Nhưng không ngờ kẻ bị chúng mua chuộc lại chính là hai vị vương tử!

    - Hai kẻ không bằng cầm thú kia!

    Khoảng nửa năm trước chúng lén lút hạ độc trong rượu của tiên vương và vương hậu.

    - Thuốc đó không sắc, không vị, không hình, là thuốc độc mãntính, sau khi trúng độc khó lòng mà phát hiện.

    - Vì chúng không dám độc chết tiên vương và vương hậu ngay lập tức, nếu làm như vậy nhất định sẽ bị cấm quân Vương Đình băm thành cám vụn!

    - Kể cả bọn chúng có là vương tử đi chăng nữa cũng không được!

    Cấm quân Vương Đình chỉ nghe lệnh một mình đại vương.

    Theo lời kể êm tai của Bàng Trung Nguyên, toàn cảnh bức tranh âm mưu trong nội bộ Vương Đình dần dần lộ diện.Đại Tề cũng thật cao tay, bọn họ hứa hẹn với hai vị vương tử: Một khi thành công, liền phong bọn y thành vương, chia cả thảo nguyên thành hai phần coi như là đất phong của vương tử.

    Đại Tề chỉ cần sở hữu trên danh nghĩa là được!

    Đồng thời lại dùng nhiều lợi ích dụ dỗ hai vương tử, ví dụ như châu báu, mỹ nữ tốt nhất chỉ có ở Đại Tề.

    Hoàn toàn khiến hai gã ngu xuẩn Kim Ca và Ngân Ca động lòng.

    Bọn họ dùng độc mãn tính, dần dần hại chết cha mẹ mình từng chút một.Rốt cục ở mấy ngày trước hoàn toàn lộ ra bộ mặt thật!

    - Đầu tiên là vương hậu hôn mê bất tỉnh, ngự y mới điều tra ra được độc này tích lũy trong cơ thể vương hậu ít nhất đã được nửa năm, thì một tin còn bất hạnh hơn truyền tới, đại vương... cũng hôn mê bất tỉnh.

    - Kim Ca đã sớm chuẩn bị tốt, lợi dụng quy định của thảo nguyên, gã là con trai trưởng, đại vương không ở đó, quyền hành liền nằm trong tay hắn.

    - Ban hành mấy lệnh cưỡng chế thay đổi hết cấm quân VươngĐình thành người của mình.

    Vương Đình liền bị khống chế hoàn toàn.

    - Thằng súc sinh Ngân Ca thì dẫn theo tên đặc sứ Đại Tề kia tự tay chém đầu cha mẹ... thể hiện lòng trung thành, toàn tâm toàn ý đầu hàng Đại Tề.

    - Tuyên bố với bên ngoài rằng đại vương và vương hậu vì bị bệnh mà chết bất đắc kỳ tử!

    - Sau đó vu hãm công chúa muốn nhân lúc rối loạn mà đoạt quyền, muốn ra tay với công chúa.Bàng Trung Nguyên nói đến đây không kìm lòng nổi mà rơi lệ:

    - Đáng thương tiên vương và vương hậu, tấm lòng nhân từ, nhưng lại bị chính hai đứa con không bằng cầm thú của mình hại chết.

    - Những cái bẫy mà Đại Tề bố trí trên thảo nguyên, gần như hoàn toàn lộ ra trong cùng một lúc.

    - Gần một phần ba thủ lĩnh bộ tộc trên thảo nguyên bị Đại Tề mua chuộc, hứa hẹn sẽ cho chúng nhiều lợi ích, bên này vừa xảy ra chuyện, bên kia bọn họ liền phản bội Vương Đình!

    - Lũ tiểu nhân vô sỉ này!Bàng Trung Nguyên nghiến răng nghiến lợi vẻ mặt căm hận.

    - Nội bộ Vương Đình ngoài Kim Ca và Ngân Ca ra, thậm chí có rất nhiều người ngay cả ta cũng không thể ngờ tới đều là tay chân của Đại Tề.

    Đăng bởi: longnhi
     
    Thí Thiên Đao Full
    III ( Chương 51-75)


    Chương 51: Lập thế lực riêng (2)

    Chương 51: Lập thế lực riêng (2)

    - Công chúa của chúng ta có thể trốn ra được cũng đều nhờ những thị vệ Vương Đình chưa kịp bị đổi liều chết, bảo vệ chúng ta mở một đường máu, sau đó lưu lại cản phía sau.

    - Hiện giờ...

    Chỉ sợ...

    Cũng không sống được.Giọng nói của Bàng Trung Nguyên tràn ngập đau thương.

    Sở Mặc thở dài nói:

    - Một trong hai vương tử sau này nhất định sẽ được kế nghiệp.

    Chả nhẽ trong đầu chúng... toàn là bã đậu cả sao?

    Vậy mà dám làm ra những chuyện đại nghịch bất đạo như thế?

    - Tiên vương yêu quý tiểu vương tử nhất, khiến hai tên đại vương tử cảm thấy nguy cơ.

    Nhưng thực ra tiểu vương tử còn nhỏ như vậy, cho dù tiên vương có thương yêu tiểu vương tỠđến đâu, cũng không thể nào đi truyền vương vị cho tiểu vương tử.

    Bàng Trung Nguyên thở dài thất vọng:

    - Hai tên ngu ngốc bị quyền thế làm mờ mắt, chẳng nhẽ thật sự cho rằng Đại Tề sẽ tốt bụng như thế?

    Sau khi hoàn toàn chiếm được Vương Đình thì hai kẻ đầu tiên bị khai đao chính là bọn chúng!

    Sở Mặc gật gật đầu, hắn từ bé sống cùng ông nội, lớn lên trong quân, mưa dầm thấm lâu, từng đọc rất nhiều binh pháp, với những thủ đoạn có ảnh hưởng tới tương lai và vận mệnh quốc gia cũng chẳng hề xa lạ.

    Nghe vậy liền tiếp lời:

    - Thật đúng là hai tên ngu xuẩn, hơn nữa còn không bằng cầm thú, đến cha mẹ mình mà cũng có thể làm hại!Nói rồi Sở Mặc nhìn Bàng Trung Nguyên:

    - Vậy giờ các ngươi trốn ra, là muốn tìm người nương tựa phải không?

    Bàng Trung Nguyên gật gật đầu:

    - Thảo nguyên mặc dù lấy đại vương làm chủ, nhưng trên thực tế là do nhiều bộ lạc gộp lại mà thành.

    Lúc này rốt cục Đại Tề đã ngửa bài, tuyên bố có một phần ba bộ tộc thảo nguyên đã đầu hàng, nhưng vậy thì những bộ tộc chưa phản bội chẳng phải vẫn còn hai phần ba!

    - Trong đó bộ tộc hùng mạnh nhất, là bộ tộc của Hạo Nguyệt trưởng lão.- Trước giờ bộ tộc của Hạo Nguyệt trưởng lão đều là thế lực mạnh ngang ngửa với Vương Đình.

    Hơn nữa có quan hệ thân thiết với Vương Đình qua nhiều thế hệ, trước nay vẫn duy trì quan hệ thông gia.

    Cũng coi như người một nhà.

    Sở Mặc cảm thấy trong giọng nói của Bàng Trung Nguyên ít nhiều có chút miễn cưỡng, liền ngẩng đầu hỏi:

    - Thật sự thân thiết như vậy sao?

    Bàng Trung Nguyên không kìm được cười khổ, trong lòng tự nhủ, thiếu niên này mặc dù còn nhỏ tuổi, nhưng hoàn toàn không dễ lừa chút nào.Tuy nhiên càng là như thế, Bàng Trung Nguyên liền càng cảm thấy chỉ cần có thể giữ thiếu niên này lại, nhất định có hy vọng khôi phục toàn bộ Vương Đình!

    Có lẽ người khác sẽ cười nhạo ý nghĩ này của hắn, nhưng bản thân hắn lại vô cùng tin tưởng vào ánh mắt của mình.

    - Nếu thực sự thân thiết như thế, bên kia hẳn đã phải sớm phái người đến tiếp ứng chứ?

    Sở Mặc lại nói.

    Bàng Trung Nguyên cũng không giấu diếm nữa, thở dài nói với SởMặc:

    - Với Hạo Nguyệt trưởng lão mà nói, điều y quan tâm nhất là bảo tồn thực lực của chính mình.

    Hắn là dượng ruột của công chúa, nhưng chẳng nhẽ... hắn không phải dượng ruột của Kim ca, Ngân Ca sao?

    - Vậy các ngươi còn định tìm hắn làm chỗ dựa thì có ích gì?

    Sở Mặc hơi hơi nhíu mày.

    Hiện giờ hắn đã nhận thấy rằng, tình cảnh của đám người này đâu chỉ là không ổn, mà rõ là đã cùng đường!

    Sở Mặc nhìn Bàng Trung Nguyên nói một cách chậm rãi:

    - Những người trung với Vương Đình, trung với công chúa trên thảo nguyên có lẽ cũng không phải là ít.

    Nếu có thể tập hợp bọn họ lại chắc chắn cũng sẽ rất hùng mạnh, đủ để tiêu diệt hai tên Kim Ca và Ngân Ca nhân lúc thiết kỵ của Đại Tề còn chưa kịp đặt chân tới vùng thảo nguyên này.

    - Nhưng vấn đề là vương không có ở Vương Đình... ai có thể khiến những người này cam tâm tình nguyện đoàn kết lại?

    - Công chúa Na Y thì sao?

    - Nàng là viên ngọc quý giá nhất trên thảo nguyên, là nữ thầntrong lòng mọi người ở đây!

    - Nhưng nói cho cùng nàng vẫn không phải là nữ vương!

    - Chưa kể kẻ chiếm ưu thế hiện giờ rõ ràng là Kim Ca và Ngân Ca, bên ngoài thì tuyên bố là cha mẹ bệnh mà qua đời, sau đó lại nói công chúa muốn làm phản, thử hỏi, giờ còn ai dám đứng ra lên tiếng bảo vệ công chúa Na Y?

    - Tình hình như vậy thì nếu đi tìm Hạo Nguyệt trưởng lão nương tựa, viễn cảnh khả quan nhất là: Hạo Nguyệt trưởng lão niệm tình thân, thu nhận và che chở các ngươi, cho các ngươi nơi nương náu nhất thời.- Nhưng theo ta thấy, khả năng lớn nhất sẽ là Hạo Nguyệt trưởng lão bắt luôn toàn bộ các ngươi lại, hoặc tù đày hoặc giam lỏng, dùng các ngươi như một lợi thế!

    Sở Mặc cười lạnh:

    - Sau đó đến đúng thời cơ, mới đưa ra lựa chọn.

    - Nhưng cho dù là lựa chọn ra sao, chỉ sợ đều không có chút xíu nào có lợi cho các ngươi.

    Trên mặt Bàng Trung Nguyên tràn đầy sự khiếp sợ, kinh ngạc nhìn Sở Mặc.

    Vốn y cho rằng y đã có thể đôi chút nhìn thấu thiếu niên này,nhưng không nghĩ rằng y đã đánh giá thấp hắn!

    Thiếu niên này không chỉ có thực lực mạnh đến kinh người, hơn nữa trí thông minh này... cứ như là yêu tinh vậy!

    Sau đó, y cười khổ nói:

    - Những điều Lâm công tử vừa nói sao ta có thể không nghĩ tới?

    Nhưng hiện nay...

    Đây là lối ra duy nhất của chúng ta rồi!

    - Nương tựa Hạo Nguyệt trưởng lão, nhờ hắn xuất binh, dù gì vẫn còn tốt hơn tìm kẻ khác làm nơi nương tựa!- Những bộ tộc đó, càng là ăn thịt người đến xương cũng không nhả.

    - Hạo Nguyệt trưởng lão tuy rằng gian xảo, nhưng có một tật xấu...

    Bàng Trung Nguyên thấp giọng nói:

    - Hắn không phải là người kiên định, hay nghe người khác, có cô của công chúa bên cạnh nói giúp, sẽ có tác dụng nhất định.

    - Hơn nữa, trước giờ hắn quả thực vẫn rất thương yêu công chúa Na Y.- Trước chúng ta chính là muốn...

    Bàng Trung Nguyên do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định nói thẳng:

    - Trước chúng ta chính là muốn để công chúa thành thân với người con nào đó của Hạo Nguyệt trưởng lão, sau đó dựa vào quan hệ thông gia bắt y hứa hẹn, sẽ ủng hộ chúng ta, xuất binh thu phục Vương Đình.

    Đến lúc này, Bàng Trung Nguyên không còn cách nào khác phải đem toàn bộ kế hoạch của mình nói thẳng ra.

    Bởi vì chỉ mới nghe y nói thoáng qua vài câu, thiếu niên này đã đưa ra phán đoán và phân tích đối với toàn cục chính xác như thế, người như vậy, y căn bản là không thể qua mắt nổi!- Thông gia?

    Sở Mặc cười nhạt:

    - Trên đời này dễ dàng tan vỡ nhất chính là kiểu quan hệ thông gia như vậy, chẳng qua mỏng manh như một tờ giấy, chỉ cần vừa đâm liền rách.

    Một khi trở mặt, thông gia?

    Chẳng tính là cái đinh gì!

    Lúc này, giọng nói xa xôi của một cô gái từ cách đó không xa truyền tới:

    - Công tử, vậy ngươi thử nói xem, ta phải làm thế nào?

    Xin công tử chỉ cho ta một lối đi!

    Giữa ánh chiều tà, bóng dáng xinh đẹp của Na Y chậm rãi từ trongbụi cỏ đi ra.

    Kỳ thật, Sở Mặc đã sớm phát hiện nàng trốn ở đó nghe lén, những lời vừa rồi chủ yếu là cố ý nói cho nàng nghe.

    Cho nên thấy nàng đi ra thì không giật mình chút nào, thản nhiên nói:

    - Đơn giản, dùng lá cờ Vương Đình, thảo phạt hai kẻ nghịch tặc tự tay hại chết cha mẹ Kim Ca, Ngân Ca, lập thế lực riêng!

    - Lập thế lực riêng?

    Dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt công chúa Na Y vụt sáng như sao trời, ánh nhìn sung sướng lóe lên, nhưng lập tức, nàng liền cười khổ nói:

    - Tình hình chúng ta như vậy, có thể làm được sao?

    - Cứ coi như ta thật sự tự thành lập thế lực của riêng mình, nhưng chỉ có mấy chục người thế này... có ích lợi gì kia chứ?

    - Làm gì có bộ tộc nào chịu tuân lệnh một công chúa đã thất thế?- Dượng ta biết được tin này, chỉ sợ sẽ là người đầu tiên xuất binh tiêu diệt chúng ta!

    Sở Mặc lắc đầu:

    - Người lầm rồi công chúa!

    - Hả?

    Vậy công tử nói xem ta sai ở đâu?

    Đôi mắt sáng như sao của Na Y dừng lại trên khuôn mặt của Sở Mặc.

    - Chúng ta sẽ không cho dượng của ngươi có cơ hội này!- Ta nói lập thế lực riêng là phải sau khi thu phục được Hạo Nguyệt trưởng lão kìa...sau khi thu phục được rồi mới có thể chính thức tuyên bố ra!

    - Ngươi vẫn cho rằng không ai ủng hộ ngươi, giúp đỡ ngươi...kỳ thật cũng không hẳn.

    Giọng nói của Sở Mặc vẫn còn pha lẫn sự non nớt của thiếu niên, nhưng lời hắn nói ra lại khiến Na Y và Bàng Trung Nguyên vô cùng kinh ngạc.

    - Bởi vì ngươi nay chỉ là một công chúa thất thế, nay đây mai đólẩn trốn!

    Lúc này, ai sẽ ủng hộ ngươi?

    Ai dám giúp đỡ ngươi?

    - Nhưng nếu... ngươi vừa là một công chúa vì đại nghĩa mà báo thù, bên cạnh lại có bộ tộc của Hạo Nguyệt trưởng lão ủng hộ, những bộ tộc còn chưa phản bội, ngươi nói xem có thể ủng hộ ngươi hay không?

    - Bọn họ không phản bội không có nghĩa là vì bọn họ không sợ chết!

    - Bọn họ chính là đang chờ đợi mà thôi!

    - Chờ đợi hành động tiếp theo của Vương Đình!- Đương nhiên vẫn có thể còn có kẻ phản bội, nhưng ta tin đàn ông của thảo nguyên đại đa số vẫn còn hùng tâm tráng chí!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 52: Khí huyết sát (1)

    Chương 52: Khí huyết sát (1)

    - Kể cả trong những bộ tộc đã phản bội này, cũng khẳng định còn có những người không muốn làm chó săn cho Đại Tề!

    - Nhưng tất cả những gì ta vừa nêu ra, trước mắt chỉ có công chúa ngươi, mới có thể làm được!

    Na Y nhìn Sở Mặc:

    - Nhưng còn Hạo Nguyệt trưởng lão...Sở Mặc nhìn Na Y, thản nhiên nói:

    - Ngươi không cần lo lắng vấn đề Hạo Nguyệt trưởng lão có thể ủng hộ ngươi hay không...

    Đương nhiên hắn sẽ không làm như vậy.

    - Đúng vậy!

    Khuôn mặt dịu dàng của Na Y lộ ra một nụ cười khổ, cúi đầu nói:

    - Cho dù phụ vương và mẫu hậu còn sống, nhưng trong tình hình như thế này, dượng... cũng sẽ không về phe chúng ta đâu.

    Sở Mặc lúc này mỉm cười:

    - Vậy thì đánh cho hắn ủng hộ mới thôi!Na Y ngẩn ra.

    Bàng Trung Nguyên ở bên cạnh ánh mắt đột nhiên tỏa sáng, nhìn Sở Mặc:

    - Chẳng lẽ Lâm công tử... chịu giúp bọn ta?

    Na Y cũng kịp phản ứng lại, nhìn Sở Mặc với ánh mắt chờ mong.

    Sở Mặc cười cười:

    - Với người thông minh thì không cần nói lòng vòng quanh co, Bàng tiên sinh, đây chẳng phải kết quả mà ngài mong muốn sao?Trên mặt Bàng Trung Nguyên lộ ra vẻ lúng túng, nhưng nhanh chóng bị y gỡ xuống, tha thiết nhìn Sở Mặc nói:

    - Lâm công tử, thực lực chỗ Hạo Nguyệt trưởng lão cũng không yếu, muốn khuất phục hắn bằng vũ lực cũng không đơn giản đâu!

    Na Y thì nói:

    - Bên cạnh dượng có hai người cảnh giới Nguyên Quan bảo vệ, lúc nào cũng như hình với bóng bên cạnh dượng.

    - Kể cả lúc dượng ngủ họ cũng canh gác bên ngoài!

    Sở Mặc cười cười nói:

    - Ta lại không nói sẽ trực tiếp tấn công vào, chỉ với mấy người chúng ta sợ là chưa kịp đến cửa nhà người ta đã bị bắn thành tổ ong vò vẽ rồi!

    - Vậy...

    Bàng Trung Nguyên và Na Y khó hiểu nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc ra hiệu cho hai người lại gần rồi thì thầm nói ra một kế hoạch.

    Trong mắt Bàng Trung Nguyên hiện rõ vẻ hưng phấn.Na Y thì lại hơi chần chừ, nhìn Sở Mặc, ánh mắt đảo quanh:

    - Như vậy, có thể quá nguy hiểm... cho công tử hay không?

    Đôi mắt đẹp trong trẻo đó lóe ra vài phần khó xử:

    - Dù sao công tử vốn không liên quan gì đến chuyện này, ta...

    Sở Mặc nhìn nàng một cái thản nhiên nói:

    - Nếu như muốn không gặp phải chút nguy hiểm nào, ta còn cần xuống núi rèn luyện làm gì?

    Lúc này Na Y và Bàng Trung Nguyên mới nhớ tới thiếu niên này là đệ tử một môn phái lớn muốn xuống núi rèn luyện, liền không kìm đượclắc đầu cười khổ.

    Quả thực là những gì mà Sở Mặc thể hiện quá mức đáng ngạc nhiên.

    Tuy rằng họ từng nghe nói thời cổ có vị kỳ tài mới tám tuổi đã được phong tướng, nhưng được tận mắt nhìn thấy lại là chuyện khác.

    - Chỉ có điều như vậy thì... chúng ta nợ quá nhiều ân tình của công tử, phải làm sao để báo đáp công tử đây?

    Na Y nhìn Sở Mặc nhẹ giọng hỏi.

    Sở Mặc cười cười nói:

    - Ta là người Đại Hạ!

    - Hả?

    Đầu tiên Na Y ngẩn người ra, sau phản ứng lại cũng cười rộ lên, nói:

    - Ngươi đây là muốn sách nhiễu Tề cứu giúp Hạ!

    - Sách nhiễu Tề cứu giúp Hạ?

    Sở Mặc lặp lại một lần, sau đó gật gật đầu, vẻ mặt thản nhiên như nước:

    - Cứ cho là như vậy đi, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.

    - Vậy thì chúc cho chúng ta hợp tác vui vẻ!Na Y tươi cười sáng lạn, chỉ có điều sâu trong con ngươi lại thoáng qua chút mất mát: Hóa ra hắn làm vậy chủ yếu là vì tổ quốc của hắn!

    Lúc trước Bàng Trung Nguyên cũng không nghĩ tới phương diện này, vì hắn cho rằng, chỉ cần gia nhập các đại môn phái thì trên cơ bản chẳng khác nào cắt đứt mọi quan hệ trần duyên.

    Ngay cả người thường như hắn cũng cho là như vậy, lại có ai như Sở Mặc... thản nhiên thừa nhận những gì mình làm là vì tổ quốc?

    Cũng vì lẽ đó, trong lòng Bàng Trung Nguyên lại càng coi trọng Sở Mặc.

    Cảm thấy thiếu niên này thông minh ngút trời, thực lực cao siêu, tínhtình trượng nghĩa nhiệt huyết, sự chân thành cũng không phải là giả vờ giả vịt, tiền đồ tương lai tuyệt đối không lường trước được.

    Nhìn thoáng qua Na Y ở bên cạnh, trong lòng cảm thán: Không biết công chúa của chúng ta có phúc phận này hay không...

    Đêm đó đoàn người liền hạ trại bên hồ.

    Chạy trốn mấy ngày liên tục không ngừng nghỉ, những người này cũng tới giới hạn chịu đựng rồi, cho tới nay đều là nhờ có ý chí kiên cường mà chống đỡ.

    Hiện giờ tạm thời hết nguy hiểm, cả bọn liền mệt đến không buồn động, hạ trại xong liền cơm không thèm ăn nước không thèm uống tiến vào lều của mình ngáy o...o...Khi mấy người Sở Mặc về doanh trại thì chỉ còn hai thị vệ phụ trách canh gác là còn tỉnh táo.

    - Các ngươi đều đi nghỉ đi, mấy ngày này đã khiến các ngươi vất vả rồi.

    Na Y nói với hai gã thị vệ.

    - Công chúa càng cần được nghỉ ngơi hơn chúng ta, không sao đâu chúng ta vẫn chịu được!

    Hai gã thị vệ lắc đầu từ chối.

    Bàng Trung Nguyên cũng nói:

    - Công chúa người đi nghỉ ngơi đi, ở đây không còn việc gì nữa, ngày mai chúng ta còn phải lên đường.

    Na Y nhìn thoáng qua Sở Mặc, Sở Mặc nói:

    - Không cần để ý tới ta, ta không mệt như các ngươi, thôi thì các ngươi đều đi nghỉ đi, ta canh gác thay cho!

    - Sao có thể làm thế được.

    Na Y lập tức từ chối, trong suy nghĩ của nàng, giờ thiếu niên này đã trở thành yếu tố quyết định sinh tử tồn vong của Vương Đình, sao có thể bạc đãi hắn được.Sở Mặc xua tay:

    - Đấy là vì ta cũng muốn tu luyện.

    - Ra là như vậy!

    Na Y sau khi hiểu ra liền lập tức ra lệnh cho hai gã thị về đi nghỉ ngơi.

    Trong mắt đám thị vệ này, Sở Mặc đã chẳng khác nào thần thánh, hơn nữa quả thực cũng mệt không chịu nổi nữa rồi, liền hướng Sở Mặc cúi đầu, đều tự trở về nghỉ ngơi.

    Cuối cùng toàn bộ doanh trại chỉ còn mình Sở Mặc cùng với tênCách Nhĩ Trát đang bị trói gô vào cột, cúi đầu không nói chẳng rằng.

    Những người vừa chết trận không phân biệt địch ta đều được thu xác về chuẩn bị mai táng, kể cả tên đặc sứ Đại Tề bị Sở Mặc một đao chém chết, đây cũng là quy tắc của nơi này, người chết là đã hết.

    Trừ phi thù sâu oán nặng nếu không rất hiếm khi bắt kẻ thù phải phơi thây nơi đồng không mông quạnh.

    Nhưng những người này đã mệt mỏi quá độ, hầu như không còn chút sức lực nào, liền chất đống đám thi thể ở đó chờ ngày mai chôn cất sau.Vô số xác chết, thoạt nhìn có chút đáng sợ.

    Sở Mặc cũng không có thú vui ngắm thi thể, hắn chỉ nhớ rõ miếng ngọc nóng lên cho hắn tín hiệu khi gặp đám truy binh.

    Nhưng sau đó vẫn chưa có cơ hội tìm kiếm, xem rốt cuộc là ngọc muốn tìm cái gì.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 53: Khí huyết sát (2)

    Chương 53: Khí huyết sát (2)

    Trong doanh trại từng tràng ngáy vang lên như sấm, mọi người đều quá mệt mỏi, ngủ say như chết.

    Nếu không Sở Mặc muốn đi tìm thì đúng là cũng có chút ngại.Ngẩng đầu nhìn Cách Nhĩ Trát, Sở Mặc chậm rãi đi về phía đống thi thể, lúc này Cách Nhĩ Trát đang bị trói ở cột đột nhiên ngẩng đầu, giọng nói rất nhỏ, cổ họng cũng khàn khàn, nói:

    - Trên người đặc sứ Đại Tề có một chiếc nhẫn, y từng khoe với ta đó là nhẫn thần có thể cất trữ đồ vật!

    Sở Mặc quay đầu lại, thoáng nhìn Cách Nhĩ Trát tóc tai bù xù, dáng vẻ nhếch nhác.

    - Ta không muốn tranh công, cũng không phải muốn được tha chết, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, con cháu Vương Đình của thảo nguyên không phải rác rưởi, không phải loại tiểu nhân bán chủ cầu vinh.Cách Nhĩ Trát nói xong nước mắt đột nhiên liền rơi xuống:

    - Bọn họ đã bắt giữ cha mẹ vợ con ta, nếu ta không nghe lời bọn họ, người nhà của ta sẽ phải chết...

    Ta biết ta là kẻ đáng chết, nhưng cho tới giờ ta chưa từng nghĩ tới việc phản bội Vương Đình!

    Sở Mặc không đáp lời hắn, đi đến chỗ đại sứ Đại Tề lúc này đã đầu một nơi thân một nẻo, thấy trên tay hắn quả nhiên có một chiếc nhẫn đen như mực, ánh sáng mờ đục, thoạt nhìn không có gì đặc biệt.

    Tháo chiếc nhẫn ra sau đó dùng tinh thần lực mở không gian chiếc nhẫn.

    Chiếc nhẫn gần như được mở ra mà không gặp bất cứ trở ngại nào, không gian bên trong rất nhỏ, chỉ rộng khoảng ba thước, cao bốn thước,hoàn toàn không thể sánh kịp không gian trong miếng ngọc.

    Nhưng thứ này đối với người trong thế gian mà nói thì đã là thần vật cực khó có được rồi.

    Cho dù là ở trong các đại môn phái thì số lượng nhẫn trữ vật như vậy cũng khá là hiếm.

    Trong nhẫn có mấy bộ quần áo, vài món vũ khí, một tờ mật hàm cùng một tảng đá trắng muốt to bằng nắm tay.

    - Nguyên thạch?Sở Mặc cảm nhận được từng trận nguyên lực dao động phát ra từ hòn đá liền hiểu ngay ra đây là một viên nguyên thạch.

    Chỉ có điều tảng đá này hơi khác biệt, so với những viên mà hắn từng được thấy trước kia thì lớn hơn nhiều!

    Sở Mặc lấy nguyên thạch ra, quả nhiên miếng ngọc liền hơi hơi nóng lên.

    Tảng nguyên thạch to bằng nắm tay lập tức bị miếng ngọc hút vào không gian.

    Tinh thần của Sở Mặc cũng theo vào không gian, bởi hắn rất tò mò, muốn nhìn xem bên trong sẽ xảy ra biến hóa như thế nào.Tảng nguyên thạch kia lơ lửng phía trên gốc cây nhỏ màu xám, hóa thành hàng trăm hàng ngàn sợi nguyên lực rũ xuống như một dòng thác, đẹp không sao tả xiết.

    Toàn bộ dòng thác này đều đổ vào cái cây nhỏ.

    - Hóa ra là dùng để tưới cây...

    Sở Mặc lẩm bẩm một câu, thoáng nhìn qua Thiên Ý Ngã Ý, trong lòng suy nghĩ một chút liền lấy quyển sách này ra.

    Sau khi tiện tay mở ra xem quả nhiên lại phát hiện trên tờ thứ hai đã xuất hiện thêm vài chữ.- Chẳng nhẽ là sức mạnh của tảng nguyên thạch này?

    Khiến Thiên Ý Ngã Ý xuất hiện thêm vài chữ?

    Sở Mặc hơi hơi nhíu mày, trong lòng cảm giác có gì đó không đúng, bởi vì hắn vốn là đi theo khối nguyên thạch tiế không gian.

    Hắn tận mắt thấy tảng nguyên thạch kia hóa thành năng lượng chảy vào cái cây nhỏ, hẳn là không còn thừa chút nào để cung cấp cho Thiên Ý Ngã Ý.

    Sở Mặc nghĩ, rồi lại cất Thiên Ý Ngã Ý vào trong, bởi vì chỉ thêm có vài chữ thì cũng không thể nào tu luyện tiếp được.Ngay lúc tinh thần hắn chuẩn bị rời khỏi không gian miếng ngọc, hắn lại phát hiện ra chỗ đặt Thiên Ý Ngã Ý lúc đầu có thêm một vệt máu rất ngắn!

    Nếu không nhìn kỹ thì căn bản không thể phát hiện được vệt máu nằm đó.

    Sở Mặc có thể cam đoan ở đây trước kia chắc chắn không có vết máu này!

    Để ý một chút thì sẽ thấy, phần cuối của vết máu ngắn bằng đầu ngón tay đó có màu đậm nhất, trông gần như màu máu tươi.Chỉ rộng ước chừng sợi tóc, dùng mắt thường cũng có thể thấy được càng hướng lên trên màu sắc càng nhạt.

    - Đây là thứ gì?

    Sở Mặc lẩm bẩm một câu, bỗng nhiên từ vết máu bốc lên một trận huyết khí nồng nặc.

    Sở Mặc bị làm cho sợ hết hồn, tiếp theo cảnh hắn chém giết đám kỵ binh lại được tái hiện ngay trước mắt.

    Sau đó nhìn thấy, từng tia sáng màu máu bị hút vào miếng ngọc này rồi khắc lên tảng đá xanh.Cảnh tượng đó diễn ra một cách chóng vánh rồi biến mất.

    Nhưng Sở Mặc lại bị sốc tới mức mãi không thể thốt lên lời, tới tận lúc rời khỏi không gian, hắn vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác.

    - Dòng huyết khí này... là chuyện gì đã xảy ra cơ chứ?

    Miếng ngọc này quả thật rất thần kỳ, hơn nữa không ai có thể trả lời hắn, rốt cuộc vì sao những kỵ binh bị hắn giết chết có thể hóa thành từng vệt sáng màu máu khắc lên tảng đá xanh này?

    Những khí huyết sát này... có tác dụng gì?

    Điều này khiến Sở Mặc vô cùng hoang mang rối loạn.

    Thậm chí không biết thay đổi này là tốt hay xấu.

    Sở Mặc lắc đầu, trên khuôn mặt lộ ra một chút buồn rầu, khẽ cau mày, lấy bức mật hàm trong chiếc nhẫn trữ vật của tên đặc sứ Đại Tề ra.Sau khi xem xong, hệt như những gì Sở Mặc đã suy đoán, phần mở đầu mật hàm là những gì mà Đại Tề bố trí tại thảo nguyên, bao gồm có các thủ đoạn nào, những ai là tay chân của Đại Tề...

    Tất cả đều được ghi lại vô cùng chi tiết.

    Sở Mặc liếc nhìn thi thể đầu thân hai nẻo của đặc sứ Đại Tề, nghĩ thầm trong lòng: Có vẻ như thân phận địa vị của người này không thấp rồi!

    Không những có nhẫn trữ vật đến cả trong các đại môn phái cũng coi như hiếm có, còn mang theo bên mình loại mật hàm này.

    Xem ra y chẳng phải hạng người vô danh tiểu tốt gì cho cam.

    Căn cứ những gì ghi trên mật hàm, những gì Đại Tề bố trí trên thảonguyên rất dễ dàng hiểu được.

    Điều này khiến cho những hành động tiếp theo của Sở Mặc có phương hướng rõ ràng hơn nhiều.

    Đi trước kẻ địch một bước, không phải dựa vào sự phán đoán phân tích của kẻ làm tướng, mà phải dựa vào tình báo!

    Sở Mặc lặng lẽ ghi nhớ những gì viết trong mật hàm, sau đó tiện tay giở tờ thứ hai ra.

    Chỉ liếc qua vài dòng, trên mặt hắn lại lộ ra sự giật mình.

    Bởi vì những gì ghi trong tờ thứ hai mặc dù hầu như không liên quangì đến tờ thứ nhất, nhưng nội dung trong đó lại khiến tim Sở Mặc đập liên hồi!

    Trên tờ thứ hai có một bản đồ của thảo nguyên này, trên đó đánh dấu một nơi và ghi chú rõ ràng, nơi này có vẻ như là động phủ của một tiên nhân!

    Tảng nguyên thạch to bằng nắm tay vừa bị miếng ngọc hút vào, chính là được tìm thấy ở bên ngoài động phủ đó!

    Mật hàm có nói, nơi đó nằm tại một chỗ vô cùng thần kỳ, tuy rằng vị trí ở đây nhưng dường như lại thuộc về một thế giới hoàn toàn tách biệt.Cứ mỗi lần trăng tròn thì sẽ có một cánh cửa được mở ra, nhưng mỗi lần cửa lại mở ra ở các vị trí khác nhau, không phải ai cũng có thể tiến vào.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 54: Tiên phủ trong truyền thuyết.

    Chương 54: Tiên phủ trong truyền thuyết.

    Nơi này đã bị phát hiện từ hơn hai năm trước, phía Đại Tề cũng đã phái ra hàng trăm người đi do thám tìm cách vượt qua cánh cửa kia, nhưng từ đó tới nay không một ai có thể thành công.

    Cũng có mấy người quả thật đã tiến được vào trong nhưng đều là có đi mà không có về, có lẽ đều bỏ mạng ở đó rồi.

    Mật hàm cũng nói, cả tam hoàng tử Đại Tề cũng đã bí mật tới thảonguyên này tự mình phụ trách việc tiêu diệt Vương Đình và tìm động phủ.

    Tiên phủ!

    Chỉ hai chữ này cũng đủ khiến cho người ta hừng hực trong lòng.

    Trong truyền thuyết, người sáng lập ra Trường Sinh Thiên chính là một vị sắp thành tiên... sau khi thành lập môn phái được khoảng hai trăm năm thì đã đột phá phi thăng!

    Chuện này được ghi chép lại một cách rõ ràng, lưu truyền rộng rãitrong dân gian.

    Môn phái lớn như Trường Sinh Thiên trong thiên hạ này còn có mấy nơi, người trong môn phái đều tự xưng là kẻ tu hành, trong mắt bọn họ người trong nhân gian đều là những kẻ phàm phu tục tử, người trần mắt thịt không có linh khí.

    Chỉ người tu hành mới có tư cách theo đuổi con đường tu luyện thành tiên.

    Lại nói tới, mấy trăm năm nay, cũng không thấy môn phái nào xuất hiện người có khả năng đột phá phi thăng thành tiên.Bởi vậy, nếu trên vùng thảo nguyên này thật sự có động phủ của tiên nhân thì đừng nói tới người trong nhân gian, kể cả mấy đại môn phái này sợ rằng cũng đã sốt xình xịch lên rồi.

    - Đây đúng là một tin tức kinh thiên động địa!

    Con ngươi Sở Mặc sáng ngời.

    Sau đó, hắn chợt nhớ tới Kỳ Tiêu Vũ lúc nào cũng không rõ tung tích, trong lòng không nhịn nổi mà đoán rằng: Nha đầu kia ngày nào cũng đi đi về về không hình không bóng, chẳng lẽ nàng...Cũng đang tìm kiếm tiên phủ ở đây chăng?Nghĩ lại thì khả năng này quả thật cũng có thể xảy ra, nói như vậy, cũng có thể giải thích được một thiếu nữ xuất sắc như nàng vì sao có thể xuất hiện ở chốn hoang vu này.

    Sở Mặc nhẩm tính thời gian, cách lần trăng tròn tháng tới cũng còn mấy ngày.

    Bản đồ trên mật hàm cũng chỉ ra được vị trí đại khái, nhưng với Sở Mặc mà nói thì như vậy cũng đã đủ rồi.

    Bởi hắn còn có một lợi thế mà người khác không thể bì kịp!

    Miếng ngọc kia!Sở Mặc tin tưởng, nếu là ở đó thực sự có một tòa tiên phủ, bên trong lại có những thứ tốt, thì khối ngọc nhất định sẽ báo hiệu cho hắn biết.

    Dù sao đến một tảng nguyên thạch, một cái cây bé tẹo xám xịt nó đều không có buông tha...

    Cất bức mật hàm kia đi, Sở Mặc đi đến bên cạnh Cách Nhĩ Trát, nhìn hắn một cái nhưng không nói năng gì, sau đó đi sang một bên, ngồi xuống một cái đệm, lặng lẽ tiến hành vận công tu luyện.

    Bao gồm những kinh nghiệm có được trong quá trình chiến đấu cũng cần có thời gian để mà tiêu hóa.Sở Mặc không giống đệ tử của các đại môn phái khác, có sư phụ dạy dỗ cặn kẽ từng chút một, hắn dính phải một sư phụ lười biếng vô trách nhiệm như vậy, nên đành phải tự mình mò mẫm mọi thứ.

    Mặc dù rất vất vả và gian khổ đôi chút, nhưng chỉ cần có một xíu thu hoạch hắn cũng đã vui vẻ vô cùng.

    Hắn cũng có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, bản thân ngày càng trưởng thành và tiến bộ.

    Rạng sáng ngày hôm sau, khi chân trời đằng Đông mới chỉ le lói vài tia sáng đầu tiên, đã có thị vệ bên cạnh Na Y tỉnh giấc, thấy Sở Mặc ngồiđó canh gác cả đêm trên mặt đều lộ ra chút xấu hổ.

    - Lâm công tử, ngài mau đi nghỉ ngơi một chút đi, thật xin lỗi, bắt ngài phải ở đây canh gác cho chúng ta cả đêm.

    Một gã thị vệ nhìn Sở Mặc nói.

    Sở Mặc mở hai mắt ra, xua tay một cái nói:

    - Không sao, dù gì thì ta vốn cũng cần tu luyện.

    Sau đó, lại lục tục có thêm càng nhiều người thức giấc, lần lượt đem mấy thi thể kia đi mai táng.Tất cả vừa được làm xong thì Na Y cũng đã thức dậy, tay dắt chú bé khoảng sáu bảy tuổi đi tới trước mặt Sở Mặc, tinh thần so với tối hôm qua có vẻ tốt hơn rất nhiều.

    Đôi mắt trong veo như nước của Na Y hướng về Sở Mặc, dịu dàng nói:

    - Công tử cả đêm không nghỉ ngơi chút nào sao?

    Sở Mặc cười cười:

    - Với ta mà nói thì tu luyện chính là nghỉ ngơi.

    Trong mắt Na Y xuất hiện vẻ sùng bái:

    - Người tu tiên quả nhiên không giống bình thường!

    Lúc này, chú bé con đang được Na Y dắt trong tay đột nhiên nhìn Sở Mặc, lớn tiếng nói:

    - Ngươi làm anh rể của ta có được không?

    - ...

    Sở Mặc lập tức cứng họng, khóe môi giật giật, không biết nói gì cho phải.

    - Nói lung tung cái gì đấy!

    Na Y đỏ bừng cả mặt, gõ nhẹ đầu đệ đệ nhà mình.Chú bé con nhìn Sở Mặc nói tiếp:

    - Ngươi lợi hại như vậy, người thảo nguyên chúng ta tôn sùng nhất chính là các vị anh hùng!

    Ta không muốn mấy ca ca nhà Hạo Nguyệt trưởng lão làm anh rể của ta, ta không thích bọn họ!

    - Đừng nói linh tinh nữa!

    Na Y vừa dạy bảo đệ đệ, vừa đỏ mặt tía tai nói với Sở Mặc:

    - Thành thật xin lỗi, trẻ con không biết gì...

    - Ta không còn bé nữa...

    Chú bé kháng nghị nói:

    - Ngươi cũng chỉ lớn hơn ta có mấy tuổi!Lại nhìn Sở Mặc:

    - Đều là đàn ông với nhau, ngươi nói luôn đi, có được hay không...

    - Nhóc con như ngươi sao có thể tính là đàn ông?

    Na Y có chút bực mình, đá một phát vào mông chú bé, rồi kéo tai nó vào trong lều dạy dỗ.

    Tục ngữ có nói rằng lời của trẻ con thì không thèm chấp, tuy vậy, Sở Mặc cũng chưa phải người lớn, gặp chuyện như vậy cũng chỉ có thể mặt đen sì giữ im lặng.Hôn sự linh tinh, hiện tại cách hắn còn xa!

    Tuy nhiên, nếu đổi lại là thằng nhãi Hứa Nhị Phù kia mà nói... chỉ sợ đã sung sướng lên mây nhận lời luôn rồi.

    Nhớ tới vị huynh đệ ở Viêm Hoàng thành của mình, trong mắt Sở Mặc hiện lên chút phiền não, tuy nhiên nhanh chóng bị thay thế bởi ánh mắt kiên định.

    - Những gì ta đang làm, là có lợi cho toàn thể Đại Hạ!

    - Đợi chuyện ở đây xong xuôi ta sẽ lập tức về nhà!Sau đó, đoàn người lại tiếp tục lên đường, nhưng bầu không khí của cả bọn so với lúc trước đã thoải mái dễ chịu hơn nhiều.

    Những kẻ vừa trải qua sinh tử, cũng đem đau xót chôn ở trong lòng, khuôn mặt lộ ra nụ cười thản nhiên.

    Na Y hình như còn để ý tới chuyện hồi sáng, không dám nhìn ánh mắt của Sở Mặc.

    Nhưng mà chú bé con tiểu vương tử của Vương Đình kia thì luôn dáo dác nhìn về phía Sở Mặc, chỉ là không dám làm bậy quá mức, chắc là buổi sáng đã bị tỷ tỷ của nó trừng trị không nhẹ.

    Nghỉ ngơi cả một đêm, tinh lực của Bàng Trung Nguyên cũng khôiphục gần như hoàn toàn, dọc đường lại trò chuyện vui vẻ với Sở Mặc.

    Giới thiệu cho Sở Mặc rất nhiều chuyện trên thảo nguyên, bao gồm sự phân bố các thế lực, và cả một ít tục lệ văn hóa ở đây.

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 55: Bảo liên công chúa (1)

    Chương 55: Bảo liên công chúa (1)

    Sở Mặc phát hiện ra kiến thức của Bàng Trung Nguyên rất uyên bác, trong cách nói năng còn phảng phất phong cách quý phái.

    Năm đó khi còn ở Đại Hạ chắc hẳn cũng không phải hạng người vô danh tiểu tốt, tới thảo nguyên này hẳn cũng phải có nhiều nguyên nhân.

    Tuy nhiên dường như Bàng Trung Nguyên không muốn nhắc tới ĐạiHạ, Sở Mặc cũng không tiện hỏi nhiều.

    Sở Mặc ngược lại có chút vui vẻ bất ngờ, bởi hắn phát hiện lối dẫn tới chỗ Hạo Nguyệt trưởng lão và chỗ tiên phủ đánh dấu trên bản đồ là cùng một tuyến đường!

    Điều này làm cho Sở Mặc cảm thấy rất vui vẻ, ít nhất thì hắn không phải kiếm cớ để tách ra đi tìm tòa tiên phủ này rồi.

    Chỉ cần không cách xa lắm thì hắn có rất nhiều cơ hội để tự mình dò xét.Chuyện này cũng không gấp.

    Bởi mỗi tháng đều có một cơ hội, mà nếu dễ dàng tiến vào tòa tiên phủ này như vậy thỉ chỉ sợ bên trong cũng đã bị vét sạch từ lâu rồi.

    Dọc đường, hắn lại thấy bọn Na Y không giết Cách Nhĩ Trát, cũng không thẩm vấn gã, chỉ là trói gã lại dùng ngựa chở đi.

    Sở Mặc hơi tò mò, lén hỏi Bàng Trung Nguyên mới biết hóa ra Cách Nhĩ Trát là cháu ruột của Hạo Nguyệt trưởng lão!

    Nói một cách tử tế thì cũng coi như con cháu của vương thất Vương Đình trên thảo nguyên rồi!Bàng Trung Nguyên nhỏ giọng nói cho Sở Mặc biết:

    - Thực ra thì gần như đại đa số cấm quân Vương Đình đều có chút quan hệ họ hàng với hoàng thất, nếu không để trở thành một thành viên trong cấm quân thì cũng khá là khó khăn.

    Bây giờ, Vương Đình xảy ra biến cố lớn như vậy, nhưng những kẻ chân chính tạo phản trong cấm quân cũng không có mấy.

    Nếu có thì cũng là tâm phúc của Kim Ca và Ngân Ca, hơn nữa người nhà đều bị Kim Ca và Ngân Ca khống chế, không thể không nghe theo.

    Sở Mặc nói:

    - Cách Nhĩ Trát cũng như vậy sao?Từ đêm hôm đó, ấn tượng của Sở Mặc về Cách Nhĩ Trát cũng tốt hơn chút ít.

    Tuy rằng Sở Mặc cũng không để ý người khác có biết hắn lấy đi một món đồ trên người tên đặc sứ Đại Tề hay không, nhưng nếu Cách Nhĩ Trát để lộ chuyện này ra thì ít nhiều hắn cũng thấy hơi xấu hổ.

    Tuy nhiên Cách Nhĩ Trát không hề nói ra điều gì, cứ như quên mất chuyện này vậy.

    Nếu không để ý đến những gì trước đây gã đã làm... thì cũng coi như một người đàn ông.

    - Hạo Nguyệt trưởng lão coi như cũng có chút trọng tình thân, đâycũng là lí do lúc ấy chúng ta cầu ngươi tha cho y một mạng!

    Bàng Trung Nguyên nói rồi nhìn về phương xa, tiếp theo nhỏ giọng nói:

    - Sắp tới nơi rồi, chuyện tiếp theo, tạm thời khiến Lâm công tử chịu chút thiệt thòi vậy!

    Sở Mặc cười cười nói:

    - Chuyện đó không có gì, lấy đại cục làm trọng.

    Đi hơn mười dặm, phía trước đột nhiên xuất hiện hơn trăm kỵ binh, đằng đằng sát khí, ngăn đám người Sở Mặc lại.

    Gã kỵ sỹ cầm đầu hét lớn:

    - Dừng bước!

    Nếu còn cố tình xông vào, chúng ta sẽ không khách khí!

    Vừa nói xong, hàng trăm kỵ binh giương cung cài tên, nhắm vào đám người Na Y.

    Không khí trở nên căng thẳng.Sở Mặc bên cạnh Na Y thấy rõ sắc mặt nàng hơi thay đổi, trong con ngươi, hiện lên một tia phẫn nộ mãnh liệt.

    Gã kỵ sỹ bên cạnh người Na Y, nói lớn:

    -Ba Đa huynh đệ, ta là Hàn Phong.

    Năm ngoái ở Vương đình, ta còn mời ngươi uống rượu, ngươi không nhớ ra ta sao?

    Kỵ Sỹ cầm đầu giơ tay lên, hàng trăm binh sỹ hạ cung xuống nhưng không thu hồi về.

    Điều này khiến Sở Mặc hơi khẽ nhíu mày.

    Hắn không tin đám người đối diện kia không biết thân phận của bọn họ, nhưng vẫn tỏ ra thái độnhư vậy, rõ ràng là đang nói cho bọn họ biết đám người này Không hoan nghênh bọn họ!

    Sở Mặc đã đoán trước được tình thế này.

    Quay sang nhìn Na Y đang cưỡi ngựa bên cạnh, lồng ngực phập phồng, Sở Mặc nói:

    - Đừng giận, đừng quên, chuyện này chúng ta đã dự liệu trước.

    - Ừ, ta nghe lời ngươi.Na Y nhẹ giọng trả lời, sau đó lẩm bẩm hỏi:

    - Cô cô đi đâu rồi?

    - Hóa ra là huynh đệ Hàn Phong, thật có lỗi, không nhìn rõ, không biết ngươi đột nhiên dẫn người tới bộ tộc Hạo Nguyệt có chuyện gì vậy?

    Đến lúc này, binh sỹ tên Hàn Phong thầm mắng to trong lòng: "Giả bộ quá đấy.

    Vương đình xảy ra chuyện lớn như thế, chắc chắn các ngươi biết ngay từ đầu, giờ lại bày ra bộ dạng như thế, là có ý gì?"

    Nhưng ý niệm này chỉ có thể nghĩ trong lòng, dù sao thì giờ không giống trước.

    Nếu là trước đây, Ba Đa thấy y, phải nghênh đón từ xa, vừakhiêm tốn vừa nhiệt tình, dè dặt từng ly từng tý... chỉ sợ chỗ nào đó động chạm tới kỵ sỹ Vương đình y.

    - Ôi!

    Hàn Phong thở dài một tiếng, sau đấy thúc ngựa bước chậm đến trước mặt Ba Đa, cười khổ nói:

    - Vương đình xảy ra chuyện gì, Ba Đa huynh đệ lẽ nào chưa nghe nói gì sao?

    Kỵ sỹ Ba Đa trên ngựa bên kia, là một gã đàn ông ba mươi mấy tuổi, làn da ngăn đen, trong đôi mắt không to lóe ra tia sáng, nghe vậy khôngphủ nhận, gật gật đầu:

    - Nghe nói rồi, Đại Vương với Vương Hậu đột ngột tạ thế, Kim Ca với Ngân Ca khống chế Vương đình, nói công chúa gây náo loạn, đã phát lệnh truy nã tới bộ tộc Hạo Nguyệt... yêu cầu các bộ tộc, một khi thấy công chúa, ngay lập tức bắt lại.

    Con ngươi Hàn Phong hiện lên tia phẫn nộ, cố gắng đè nén lại, trầm giọng nói:

    - Ba Đa huynh đệ, ngươi cũng tin vào những lời vu khống này?

    Ba Đa có chút xấu hổ, cười cười:

    - Điều này... dân thường như ta, lời ta không tính gì, nhưng màtrưởng lão nói công chúa hiền lương thục đức, đương nhiên không thể làm ra loại chuyện như vậy.

    Phẫn nộ trong lòng Hàn Phong hơi giảm, nói:

    - Công chúa giờ đang ở đằng sau, phiền Ba Đa huynh đệ bẩm báo với trưởng lão một tiếng, rằng công chúa tới thăm.

    Trong con mắt nhỏ Ba Đa thoáng qua một tia khinh thường: "Viếng thăm?

    Đã là công chúa lưu vong rồi còn bày đặt ra vẻ cái gì nữa?

    Vẫn còn tưởng mình là minh châu trên thảo nguyên hay sao?"

    Tuy nhiên những lời này, y không dám nói ra miệng, nghe vậy, liềnnhìn về hướng đội ngũ đứng đằng xa, tay ôm quyền, đĩnh đạc nói:

    - Không biết công chúa giá đáo, Ba Đa có tội, mong công chúa thứ lỗi!

    Nói xong, thuận miệng phân phó người bên cạnh:

    - Mau trở về bẩm báo trưởng lão, nói công chúa tới rồi!.

    Con ngươi Hàn Phong thoáng qua một ánh lạnh.

    Kỵ sỹ Vương Đình, không thể chỉ có vũ lực mà được, bọn họ từ nhỏ được tiếp nhận sự giáo dục xuất sắc nhất trên thảo nguyên.

    Dù có so với học viện cao cấp nhất Đại Tề, Đại Hạ, cũng sẽ khôngthua kém là bao.

    Vì thế, bất kỳ một kỵ sỹ Vương Đình nào, đều biết văn hiểu võ, trí tuệ đương nhiên cũng không thấp.

    Nhìn bộ dạng đĩnh đạc của Ba Đa, Hàn Phong muốn chém cho y một đao.

    Dám vô lễ với công chúa Vương đình như thế, thật đang hận!

    Đăng bởi: longnhi

    -----o0o-----

    Chương 56: Bảo Liên công chúa (2)

    Chương 56: Bảo Liên công chúa (2)

    Ba Đa mang theo ý cười nhàn nhạt chẳng hề để ý, đương nhiên y nhìn ra sự bất mãn của Hàn Phong, nhưng y cố ý đấy!Thiếu chút nữa Hàn Phong nói: Con người ta không biết lễ nghĩa, nếu có chỗ nào mạo phạm, thì ngươi cứ đánh ta!

    Tất cả những chuyện này, chắc chắn có người phía trên chỉ đạo, nếu không, y cũng chỉ là đội trưởng kỵ sỹ bộ lạc nhỏ nhoi, làm sao có tư cách huênh hoang trước mặc công chúa Vương đình.

    Lúc này trong lòng Ba Đa có chút thất vọng, y nghĩ, y đối đãi công chúa vương đình vô lễ như thế, dù công chúa có thể nhẫn, nhưng những kỵ sỹ này... chắc chắn là không thể nhịn.

    Y chỉ mong sao đám kỵ sỹ này nổi điên lên, động thủ với y.Nếu như vậy, y liền có đủ lý do, tiêu diệt hết đám hộ vệ trung thành đến chết bên người Na Y.

    Một tên cũng không để lại!

    Đến lúc đó, chỉ còn hai tỷ đệ Na Y, muốn sống muốn chết, không phải do bọn họ tùy ý định đoạt hay sao?

    Chỉ tiếc, tuy rằng sự phẫn nộ trong mắt Hàn Phong dù có mạnh mẽ tới đâu, nhưng ngoài dự đoán của y không hề có bất cứ hành động gì.

    "Đúng thật là con mẹ nó biết nhẫn!"

    Ba Đa không nhịn được ở tronglòng mắng một câu.

    Xa xa.

    Tam Vương tử Liệt Ca cưỡi cùng một con ngựa với Na Y, không chịu được thấp giọng mắng:

    - Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng khá lắm.

    Dám coi khinh chúng ta như vậy.

    Uổng công phụ vương với mẫu hậu ta trước đây đối đãi với chúng tốt như thế, xem ra cũng là nuôi một lũ sói mắt trắng!

    - Chớ nói lung tung, nhớ kỹ, những lời này, nghĩ trong lòng thì được, ngàn vạn lần không được nói ra!

    Chút nữa gặp cô phụ (dượng), phảikính trọng, biết chưa?

    Viền mắt Na Y cũng hơi hồng, thấp giọng giáo huấn đệ đệ.

    Nhưng trong lòng nàng, cũng chẳng phải tràn đầy uất ức hay sao?

    - Tỷ, tỷ yên tâm, tuy đệ nhỏ tuổi, nhưng đệ hiểu hết.

    Ngoài danh vị vương tử ra, đệ không có bất cứ một cái gì.

    Hơn nữa, danh tiếng vương tử này, giống như một thanh kiếm sắc, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng đệ.

    Liệt Ca nhẹ nói, trên khuôn mặt non nớt, tràn đầy phẫn nộ:

    - Rồi có ngày, Liệt Ca ta sẽ không tha cho bất cứ tên phản bội nào.

    Sở Mặc nhìn sâu Liệt Ca, trong lòng âm thầm nói: đứa trẻ nhỏtrưởng thành trong vương thất, quả nhiên không thường, nhỏ như vậy mà có thể nói ra những lời như thế.

    Na Y nhẹ nhàng xoa đầu đệ đệ, thở dài một tiếng, không nói gì.

    Bàng Trung Nguyên ở bên cạnh an ủi:

    - Công chúa khoan dung, tất cả...

    đều theo kế hoạch của Lâm công tử.

    Nếu bọn họ quá nhiệt tình, chúng ta lại khó xử.

    Na Y gật gật đầu, hít sâu một hơi.

    Lúc này, nơi xa xôi, có một đội người ngựa, chạy như bay về hướngnày.

    Từ xa xa, đã nghe thấy tiếng hô khóc của một nữ tử:

    - Chất nữ và chất nhi (cháu gái và cháu trai họ) đáng thương của ta ở đâu?

    Đám người khốn kiếp này!

    Các ngươi ngớ ngẩn hết rồi hay sao?

    Dám ngăn chất nữ với chất nhi của ta lại!

    Chút nữa ta sẽ tính sổ với các ngươi.

    Trên mặt Ba Đa lộ ra một nụ cười xấu hổ, tay ôm quyền hướng về phía Hàn Phong:

    - Hàn Phong huynh đệ, thật có lỗi, ta cũng là làm tròn chức trách thôi... ngươi đừng trách.Hàn Phong ngoài cười trong không cười gật đầu:

    - Đâu có.

    Hây!

    Một cô gái, cưỡi con ngựa màu đen, vèo một cái, từ đám người lao ra, phi như bay về phía Na Y.

    Phía sau, một đội kỵ binh lớn, chừng ba trăm người, reo hò lao tới.

    Sau đó đám kỵ binh dừng phía sau người Ba Đa, sau đó triển khai theo hình cánh quạt, điệu bộ như đang bao vây đám người Ba Đa lại.Mặt Ba Đa lập tức trở nên khó coi, hơi nhíu mày, nhưng không nói gì, chỉ thị cho người bên cạnh, thu hồi cung tiễn vũ khí, không được manh động.

    Đội kỵ binh này là kỵ sỹ của Vương Đình.

    Tinh nhuệ bậc nhất trên thảo nguyên này.

    Đi theo Bảo Liên công chúa tới Hạo nguyệt tộc.

    Đại vương thương yêu muội muội, không màng tới bao nhiêu người phản đối, kiên quyết lấy ra ba trăm kỵ binh trong đội kỵ sỹ Vương đìnhđể cho muội muội.

    Cho nên, Bảo Liên công chúa từ trước tới nay vô cùng tôn kính ca ca.

    Nghe ca ca với tẩu tử chết thảm, mấy ngày nay khóc không biết bao nhiêu trận, mắng chửi Ngân Ca, Kim Ca là loài súc sinh vô số lần.

    Nếu không có tộc trưởng Hạo Nguyệt ngăn cản, chỉ sợ vị công chúa biết văn hiểu võ này đã mang người xông vào Vương đình, tìm Kim Ca, Ngân Ca tính sổ.

    Hiện giờ nghe tin chất nữ và chất nhi tới, không ngờ không được mời vào, vị công chúa tính cách nóng nảy này liền nổi giận, tát tai binhsỹ thông báo, rồi đem người lao tới đây.

    Nội bộ tộc Hạo Nguyệt thế nào, trong lòng Bảo Liên công chúa biết rõ.

    Nàng không nói không có nghĩa là không biết, chẳng qua là không muốn để ý tới thôi.

    Giờ thấy chất nữ và chất nhi có khả năng gặp nguy hiểm, lập tức nổi giận, đem tác phong công chúa trước khi xuất giá, không quan tâm đến ai, đưa người đi.

    Na Y và chú bé con trong lòng thấy nữ tử đến, liền nhất tề gọi cô cô, sau đó nhảy từ trên ngựa xuống, chạy về phía nữ tử.Nữ tử cưỡi ngựa đen cao lớn lao tới trăm trượng bên ngoài, đột ngột lao lên không trung, thi triển khinh công hướng về phía này.

    Thân thủ này ít nhất người luyện võ bước vào hoàng cấp mới có được.

    Sở Mặc ngồi trên lưng ngựa, con ngươi hơi lóe sáng, thầm nghĩ: "Vị trưởng công chúa Vương đình này... cũng không đơn giản!"

    Lúc này, Bảo Liên công chúa đã tới trước mặt Na Y, vừa ôm Na Y và Liệt Ca vào lòng, nước mắt như mưa rơi, khóc nói:

    - Hai đứa nhỏ mệnh khổ, thật là khổ thân con quá, cô cô có lỗi vớicon, cô cô phải đi đón con sớm hơn mới phải.

    Công chúa Na Y và Liệt Ca lúc này không nhịn nổi, òa khóc trong lòng cô cô, tất cả bi thương đến không nói lên lời.

    Bàng Trung Nguyên và đám kỵ sĩ, lúc này tất cả đều mắt đỏ vòng, cúi đầu giữ im lặng.

    Nếu không phải nam nhi không dễ rơi nước mắt, sớm cũng nhịn không được rơi lệ rồi.

    Đoạn đường này, thật sự quá gian khổ.

    Lúc trước có hàng nghìn kỵsỹ Vương đình theo họ, giờ đây, chỉ còn lại có vài chục người.

    Nếu không phải gặp được Sở Mặc, chỉ sợ giờ họ khó mà sống để gặp bộ tộc Hạo Nguyệt.

    Cô chất ba người ôm nhau khóc một lúc, mới dần dần bình ổn lại hơi thở.

    Bảo Liên công chúa mắt sưng đỏ, ôm Na Y với Liệt ca, nói dịu dàng:

    - Tốt rồi, giờ các con không cần sợ gì hết, có cô cô ở đây, sẽ không có ai dám làm tổn thương con!

    Không ai được phép!Thanh âm dù mềm mại, nhưng vô cùng kiên quyết, như chém đinh chặt sắt.

    - Đi, đi gặp cô phụ với cô cô, cầu xin y xuất binh, bắt tên súc sinh Kim Ca với Ngân Ca kia!

    - Cô phụ con không xuất binh, cô cô sẽ đưa các con cao chạy xa bay!

    Bảo Liên công chúa kiên quyết nói.

    -----o0o-----

    Chương 57: Cung điện thảo nguyên (1)

    Chương 57: Cung điện thảo nguyên (1)

    Sở Mặc trước đây không hiểu rõ vị trưởng công chúa Vương đình này, nhưng giờ gặp mặt, trong lòng ít nhiều cảm thấy kinh ngạc.

    Bởi vì vị Bảo Liên công chúa này, nhìn vào chỉ hai tám hai chín,chưa đến ba mươi.

    Làn da trắng nõn, khuôn mặt diễm lệ, có bảy tám phần tương tự với Na Y, chỉ khác là trên người nàng tràn đầy sự sống động của nữ nhân đã trưởng thành mới có.

    "Tuổi của nàng cũng không lớn... trước đây chẳng phải nói, Na Y phải liên hôn với mấy nhi tử của trưởng lão Hạo Nguyệt sao?

    Lẽ nào nàng ấy mười mấy tuổi đã sinh con?"

    Sở Mặc suy nghĩ trong lòng.

    Bàng Trung Nguyên tiến tới bên Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

    - Trước khi trưởng lão Hạo Nguyệt lấy công chúa Bảo Liên từng có một thê tử, sinh hạ được ba nhi tử.

    - Sau đấy thê tử của y mắc bệnh qua đời, cầu thân với đại vương, vì thế Bảo Liên công chúa mới gả qua đây, vẫn chưa có con nối dõi.

    Sự chú ý của Sở Mặc có chút mẫn cảm.

    Bàng Trung Nguyên nói những lời này, ít nhiều cũng thấy không tự nhiên, giữa hai lông mày... tựa hồ mang nét ưu thương nhàn nhạt.

    "Thì ra là thế."

    Lúc này, Bảo Liên công chúa đích thân đỡ Na Y với Liệt Ca lên ngựa, sau đó nhìn về hướng Bàng Trung Nguyên, ánh mắt có chút né tránh, tựa hồ như không tự nhiên, nói:

    - Bàng tiên sinh, vất vả rồi!

    - Công chúa, đây là điều chúng thần nên làm!

    Bàng Trung Nguyên hơi khom người, nhẹ giọng nói.

    Bảo Liên công chúa gật đầu, nói:

    - Chúng ta đi thôi!

    - Tới chỗ ta trước!Sở Mặc có chút kỳ quái nhìn Bàng Trung Nguyên, Bàng Trung Nguyên lập tức giải thích:

    - Công chúa ở đây, có chỗ ở riêng, không có sống cùng với...

    Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Sở Mặc ồ một tiếng, trong lòng thầm nghĩ: "Có chuyện!"

    Theo sau là một đám người, đi xuyên qua kỵ sỹ Ba Đa, chậm rãi hướng sâu vào thảo nguyên.

    Từ đầu chí cuối, Bảo Liên công chúa không hề nói với đội trưởng kỵ sỹ tộc Hạo Nguyệt một câu nào, thậm chí, không thèm nhìn y đến mộtcái.

    Sắc mặt của Ba Đa cũng hết sức khó coi.

    Mắt thấy đám người đi càng ngày càng xa, mới thấp giọng quát kỵ sỹ báo tin có gò má ửng đỏ kia:

    - Sao ngươi lại đưa cô ta đến đây?

    Tên kỵ sỹ kia ủy khuất, nói:

    - Trước tới nay công chúa có bao giờ tới chỗ trưởng lão đâu, thuộc hạ có ngờ hôm nay công chúa lại xuất hiện ở đấy, cũng không biết ai để tin tức truyền đi...- Chết tiệt!

    Ba Đa cắn răng nói:

    - Vậy ngươi gặp trưởng lão chưa?

    Kỵ sỹ truyền tin lắc đầu:

    - Từ đầu tới cuối, trưởng lão không hề xuất hiện, cả ba vị công tử cũng không thấy đâu...

    Ba Đa phẫn nộ nói:

    - Đáng chết, nữ nhântừ lúc gả qua đây, chưa từng nể mặt chúng ta một lần, mẹ nó, công chúa cái rắm!- Đại nhân... cẩn thận lời nói!

    Kỵ sỹ truyền tin nhẹ giọng.

    Ba Đa nói:

    - Có làm sao?

    Ở đây đều là người chúng ta, chẳng lẽ trong lòng ba vị công tử không nghĩ như thế sao?

    - Đại nhân bớt giận, chúng ta quay về báo cáo thôi.

    Chuyện bên này, chắc ba vị công tử cũng biết rồi.

    Kỵ sỹ truyền tin lấy tay chạm vào má, khổ sở nói.

    Cứ tưởng là chuyện tốt, có thể nở mày nở mặt trước ba vị công tử, cóai ngờ gặp phải nữ nhân điên Bảo Liên công chúa này, chẳng nói chẳng rằng gì, cho ngay một cái tát.

    Ba Đa nhìn kỵ sỹ truyền tin trầm giọng nói:

    - Uất ức hôm nay ngươi nhận, ta sẽ nói với đại công tử, cứ để cho bọn chúng ngông cuồng vài hôm, đợi đến lúc trưởng lão thật sự nghĩ thông, hừ...

    Nói xong, trên mặt Ba Đa lộ ra một tia cười lạnh:

    - Đi!

    Đám người nhanh chóng hướng về phương khác bỏ đi.Bảo Liên công chúa mang chất nữ và chất nhi của mình, bay như tên mấy chục dặm cho đến khi thấy một cung điện nguy nga tráng lệ, ước chừng lên đến ngàn mẫu!

    Tường cột sơn son trạm trổ, xa hoa lộng lẫy.

    Bên ngoài cung điện, còn xây bức tường cao đến hai trượng, chân tường thành còn có một con hào rộng đến vài chục trượng để bảo vệ thành.

    Đây quả thực là một tòa thành tinh xảo.Sở Mặc nhìn đến độ có chút ngẩn ngơ, bởi vì kiến trúc này, hoàn toàn không giống với phong cách kiến trúc trên thảo nguyên này, mà lại giống với kiến trúc Đại Hạ.

    Kiến trúc trên thảo nguyên thì cũng không tính là phong cách gì đó, chỉ là một lều chiên, lều trại.

    Cho dù là lều của Vương đình... thì cũng chỉ to hơn một chút... hoa lệ hơn một chút mà thôi.

    Bàng Trung Nguyên bên cạnh Sở Mặc giải thích:

    - Bảo Liên công chúa, từ nhỏ đã thích văn hóa, đọc kinh văn điển tích, thơ từ của Đại Hạ...

    đến ngay cả kiến trúc của Đại Hạ cũng thích.Nói xong, Bàng Trung Nguyên than nhẹ:

    - Không ngờ, trưởng lão Hạo Nguyệt... tốt với công chúa như vậy, tặng nguyên cho công chúa một tòa cung điện Đại Hạ ở nơi này.

    Sở Mặc gật đầu:

    - Đúng thế, ở nơi này, muốn xây dựng cung điện, chẳng dễ dàng gì, nguyên vật liệu tìm kiếm cũng khó khăn.

    Trên mặt Bàng Trung Nguyên lộ ra một nét cười khổ, âm thanh có chút mất mát:

    - Có thể nói tài lực của Hạo Nguyệt trưởng lão... mạnh nhất trên thảo nguyên này, so sánh lúc Vương đình thịnh vượng nhất, của cải tíchlũy chỉ sợ cũng không bằng một phần ba trưởng lão Hạo Nguyệt.

    - Lợi hại như vậy!

    Sở Mặc ngạc nhiên thán phục, sau đó nhìn Bàng Trung Nguyên nói:

    - Giữa tiên sinh và Bảo Liên công chúa...

    Sở Mặc chưa nói hết lời, sắc mặt Bàng Trung Nguyên hơi đổi, cắt lời của hắn:

    - Lâm công tử, việc này không nên nhắc đến!

    Nói xong có thể cảm thấy ngữ khí của mình có chút không tốt, cười khổ giải thích:

    - Chuyện này...

    đây dù sao cũng là địa bàn của trưởng lão HạoNguyệt, có những lời, không tiện nói.

    Công tử muốn biết, sau này... sẽ có cơ hội.

    Sở Mặc lắc đầu cười:

    - Không sao, ta cũng chỉ hiếu kỳ mà thôi.

    Trong lòng đã rõ, trước khi Bảo Liên công chúa gả cho Hạo Nguyệt trưởng lão, chỉ sợ có quan hệ rất mật thiết với Bàng Trung Nguyên.

    Từ thái độ của hai người có thể nhìn ra vài phần.

    Phía sau, đoàn người đi theo cầu treo trên hào bảo vệ đi vào nội thành.Bên trong có vô số hạ nhân ra tiếp đón, còn có người phụ trách riêng hướng dẫn kỵ binh đi tắm rửa nghỉ ngơi.

    Sở Mặc bên này, được đãi ngộ rất tốt, một mình độc hưởng một sân viện.

    Mà Bàng Trung Nguyên, sau khi vào thành, được người đón đi.

    Điều này càng khẳng định suy đoán trong lòng Sở Mặc: Người tới từ Đại Hạ này, giống đại thúc học thức uyên bác tới trung nguyên thưởng thức phong cảnh, cùng với Vương đình công chúa trước đây, chắc chắc có chuyện không thể nói cho người khác biết.Cũng không phải Sở Mặc tò mò việc này lắm, mưu đồ của hắn rất lớn, hắn muốn thay đổi vận mệnh của cả thảo nguyên này!

    Bời vậy, từng chi tiết, không thể bỏ qua.

    Lão gia tử từng nói: Thiên lý chi đê, hội vu nghĩ huyệt (Con đê nghìn dặm sạt vì ổ mối.

    Ý nói từ những chuyện nhỏ sẽ gây ra chuyện lớn)

    -----o0o-----

    Chương 58: Cung điện thảo nguyên (2)

    Chương 58: Cung điện thảo nguyên (2)

    Nếu sơ suất, sớm muộn gì cũng xảy ra vấn đề!

    Từ nhỏ Sở Mặc được dạy cẩn trọng, gặp chuyện gì đều lưu ý.

    Như thế, lúc quyết định mới có thể ít phạm sai lầm.Đuổi mấy nha đầu giúp hắn tắm rửa, Sở Mặc tự ngâm mình trong bồn nước, cảm giác vô cùng thoải mái.

    Thậm chí hắn còn không nhớ lần tắm rửa trước là bao giờ nữa.

    Ước chừng ngâm mình nửa tiếng đồng hồ, Sở Mặc bước ra ngoài, thay y phục được đưa đến từ trước đó, lần này, y phục rất vừa thân.

    Nhưng không hề hoa lệ, giống y phục của mấy kỵ sỹ.

    Đây là do Sở Mặc đã dặn dò Na Y từ trước.

    Sau khi thay đổi y phục, cả người tinh thần cảm thấy tốt hơn rất nhiều.Theo sau, Sở Mặc ở trong phòng, yên tĩnh tu luyện.

    Dù thế nào, việc tu luyện mỗi ngày, sấm có đánh cũng không thể đổi được.

    Thiên tài dù có xuất sắc hơn nữa, cũng cần chuyên chỉ tu luyện, nếu không, thiên phú tốt cũng bị lãng phí mà thôi.

    Từ nhỏ, Sở Mặc đã hiểu được đạo lý này.

    Sau khi tu hành được một đại chu thiên, sắc trời cũng tối.

    Lúc này, có thị nữ tới mời Sở Mặc đi dự yến tiệc.

    Bữa tiệc đón gió tẩy trần này, chắc chắn không thể thiếu được rồi.Đi theo thị nữ đến một căn phòng yến hội to lớn, Sở Mặc gặp lại Na Y và Liệt Ca, hai người đang ở cạnh Bảo Liên công chúa, tất cả đều thay y sam mới.

    Lúc này Na Y, thay một thân áo màu vàng sáng, càng lộ vẻ xinh đẹp động lòng người, thấy Sở Mặc, con ngươi lộ ra ý cười ôn nhu.

    Bảo Liên công chúa nhìn theo ánh mắt của chất nữ, thấy Sở Mặc, khẽ gật đầu nhưng không hề qua đây tiếp đón.

    Chắc là Na Y cũng đã nói với cô cômình điều gì đó.Trong lòng Sở Mặc thở nhẹ một hơi, vị Bảo Liên công chúa này xem ra là hướng về chất nữ với chất nhi của mình nhiều hơn.

    Trước đây Na Y cũng từng nói qua, cô cô của nàng, đáng tín nhiệm nhất.

    "Nếu như thế, kế hoạch...

    đã thành công một nửa rồi."

    Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng.

    Hắn chuyển mắt nhìn một vòng, không hề phát hiện ra thân ảnh của Bàng Trung Nguyên.

    Đúng lúc cảm thấy kỳ quái, Bàng Trung Nguyên từ ngoài bước vào, mặc một thân màu trắng thư sinh nho nhã.

    Đầu tócchải gọn ghẽ, chỉnh tề, trông cả người tỏa sáng.

    Thấy Sở Mặc, Bàng Trung Nguyên khẽ mỉm cười.

    Sau đó thong dong bước về phía bàn Bảo Liên công chúa.

    Sở Mặc mở to mắt, trong lòng tràn đầy khó hiểu.

    Lúc trước Bàng Trung Nguyên cẩn thận dè dặt tránh tị hiềm, sao giờ... như thay đổi thành một người khác vậy?

    Bảo Liên công chúa bên kia cũng mỉm cười duyên dáng, đứng dậy, hơi hành lễ với Bàng Trung Nguyên:

    - Bàng tiên sinh tới rồi!Sở Mặc không kìm nổi trợn mắt, lòng nghĩ: "Thế giới của người trưởng thành thật phức tạp!"

    Yến hội bắt đầu, từng món ăn tinh xảo được dâng lên, những người ngồi cùng bàn với Sở Mặc, đều là kỵ sỹ bên cạnh Na Y công chúa, vô cùng tôn kính Sở Mặc, món gì dâng lên cũng để Sở Mặc nếm thử trước.

    Từ nhỏ Sở Mặc lớn trong quân đội, tự nhiên biết cách giao tiếp cùng những người này.

    Nhanh chóng, không khí trên bàn rượu trở nên sôi nổi.

    Mọi người nâng ly cạn chén, lớn tiếng nói cười, tạm thời quên đi những bi thương và không vui trước đấy.Người qua đời cũng đã qua, nhưng người còn sống... vẫn phải sống tiếp.

    Sở Mặc cũng chỉ nhấp môi, mọi người cũng không ép hắn.

    Lúc tiệc rượu sắp kết thúc, trong phòng đột nhiên có người cao giọng thông bá:

    - Hạo Nguyệt trưởng lão đến!

    Đại công tử đến!

    Nhị công tử đến!

    Tam công tử đến!

    Tiếng ồn ào náo nhiệt trong đại sảnh, thoáng chốc yên tĩnh.

    Sở Mặc nhìn theo ánh mắt của mọi người về hướng cửa lớn.Chỉ thấy một người trung niên độ tuổi ngũ tuần, mặc một trường bào hoa lệ, đầu đội kim quan, khí thế hiên ngang đi tới.

    Sau y, còn có ba thanh niên trẻ, vị đằng trước tướng mạo mười phần anh tuấn, mặc thân bạch y, mặt mang nụ cười ôn hòa.

    Thanh niên ở giữa trông giống hệt với thanh niên vừa rồi, chỉ khác biểu tình lạnh lùng nghiêm túc, mặc thân hắc y, không nói không cười, mỗi một bước đi, như dùng thước để đo.

    Thanh niên sau cùng, nhìn trông cũng mười bảy mười tám tuổi, tướng mạo mười phần anh tú, mặc một thân thanh y, trong tay cầm mộtchiếc quạt, ngó nhìn bốn phía, trông bộ như mấy công tử danh môn thành Viêm Hoàng.

    Đồng thời, hai gã trung niên tướng mạo bình bình, đi theo sau bốn người, nhìn qua ăn mặc giống như thị vệ tầm thường.

    Nhưng Sở Mặc, hơi động trong lòng, nhớ lại trước đây Na Y từng nói, bên cạnh Hạo Nguyệt trưởng lão, lúc nào cũng có hai thị vệ đã đạt cảnh giới Nguyên quan, như hình với bóng.

    Nói vậy... chắc là hai người này rồi.

    Nhìn bốn phụ tử Hạo Nguyệt trưởng lão ăn mặc, Sở Mặc có cảm giác được mở rộng tầm mắt.Trên vùng thảo nguyên này, những người hắn gặp trước đây đều là những hán tử thô lỗ, đến ngay cả Na Y, tuy rằng mặt mũi cực kỳ xinh đẹp, nhưng ăn mặc trang điểm, là phong cách thảo nguyên, trên đầu trên người, đeo rất nhiều trang sức.

    Đi trên đường, cứ va vào nhau đinh đinh đang đang.

    Trong tưởng tượng của Sở Mặc, người thảo nguyên đều như thế cả.

    Nhưng nhìn thấy trưởng lão Hạo Nguyệt và ba nhi tử của y, Sở Mặc lập tức cảm thấy có chút bối rối, có cảm giác dường như hắn trở về Đại Hạ.Sở Mặc nhìn về phía Bàng Trung Nguyên, mặc dù sau khi trưởng lão Hạo Nguyệt xuất hiện, trên mặt Bàng Trung Nguyên thoáng có nét không tự nhiên, nhưng ngay sau đó liền khôi phục dáng vẻ bình thường, cười tủm tỉm đứng dậy.

    Trong ánh mắt mang theo vài phần tôn kính nhìn trưởng lão Hạo Nguyệt.

    Na Y với Liệt Ca, cũng đứng dậy, cười đón tiếp Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Bảo Liên công chúa là người cuối cùng đứng dậy, không những thế, ngữ khí vô cùng bình thản, hoàn toàn không giống như đang đối diện vớitrượng phu của mình, nhìn trưởng lão Hạo Nguyệt bước tới, điềm nhiên hỏi:

    - Sao ngươi lại tới đây?

    Hạo Nguyệt trưởng lão khẽ mỉm cười, gật gật đầu với Bàng Trung Nguyên ở bên cạnh:

    - Bàng tiên sinh, chúng ta lại gặp mặt nhau rồi!

    Bàng Trung Nguyên thi lễ với Hạo Nguyệt trưởng lão:

    - Tại hạ tham kiến Hạo Nguyệt trưởng lão.

    - Ha ha, không cần khách khí như vậy, đều là bằng hữu từ xưa!- Hạo Nguyệt trưởng lão cười sang sảng, lúc này mới nhìn Bảo Liên công chúa với vẻ mặt cưng chiều:

    - Chất nữ với chất nhi của chúng ta tới, ta lại không tới thăm chúng sao?

    Nói rồi, quay đầu nói với ba người trẻ tuổi phía đằng sau:

    - Còn không qua gặp công chúa và Tam vương tử?

    Quy tắc Vương đình trên thảo nguyên tuy không nhiều như Đại Hạ, nhưng tôn ti trên dưới, giống nhau.

    Trên mặt ba người trẻ tuổi không hề thấy bất kỳ sự không tìnhnguyện nào, cả ba nở nụ cười bước lên chào Na Y và Liệt Ca.

    Na Y và Liệt Ca cũng mỉm cười đáp lễ, không khí vô cùng hòa hợp.

    Mức độ nguy hiểm của Hạo Nguyệt trưởng lão trong lòng Sở Mặc lại lớn hơn vài phần.

    Chỉ xem cảnh này thôi, hoàn toàn không thể tưởng tượng được thái độ lạnh như băng của Ba Đa với họ.

    -----o0o-----

    Chương 59: Hạo Nguyệt trưởng lão

    Chương 59: Hạo Nguyệt trưởng lão

    - Lẽ nào Ba Đa ăn no thừa hơi mới dùng thái độ kia để đối đãi với Na Y?

    Đương nhiên không thể nào!Như vậy, chỉ có thể nói, trưởng lão Hạo Nguyệt... lòng dạ thâm sâu, quá biết giả vờ.

    Ba nhi tử của y cũng không thua kém chút nào!

    Nhưng Na Y với Liệt Ca bên này... cũng hề thua kém.

    Điều này khiến Sở Mặc cảm thán trong lòng, những đứa trẻ sống trong gia đình thế này, đương nhiên trời sinh biết diễn kịch, trong chớp mắt có thể che giấu tâm tình thực sự của mình.

    Hạo Nguyệt trưởng lão đến, khiến không khí trở nên âm trầm hơnmấy phần.

    Nhưng Hạo Nguyệt trưởng lão cứ như thể không hề phát hiện, gọi người đổi bàn thức ăn mới, lớn tiếng cười uống rượu cùng với Bàng Trung Nguyên.

    Còn nâng ly kính kỵ sỹ bảo hộ Na Y trên đường bình an.

    - Cảm tạ các ngươi đã hộ tống công chúa và vương tử suốt đoạn đường.

    Các ngươi vất vả rồi.

    Hạo Nguyệt trưởng lão đứng dậy, bưng bát:

    - Bát rượu này, ta cạn trước!

    Đám kỵ sỹ đều là người tình cảm, thấy Hạo Nguyệt trưởng lão nhưvậy, cũng sôi nổi, đứng dậy uống cạn rượu trong bát.

    - Các ngươi đều là những người đàn ông tốt trên thảo nguyên, đều là những nam tử hán nhiệt huyết!

    Không nên vì ta ở đây, mà không thoải mái, cứ coi đây là nhà của các ngươi.

    Mọi người cứ tự nhiên.

    Hạo Nguyệt trưởng lão cầm bát không giơ cho mọi người xem, sau đó cười híp mắt ngồi xuống.

    Không khí trong đại sảnh, dần dần khôi phục sự náo nhiệt ban đầu.

    Trong lòng Sở Mặc thổi qua một cơn gió lạnh, hắn thầm quan sát biểu cảm của Na Y, Bàng Trung Nguyên và Bảo Liên công chúa.Quả nhiên, mấy người kia đều rất thông minh, sâu trong đấy mắt, ai cũng có vài phần phẫn nộ và lạnh như băng.

    "Hạo Nguyệt trưởng lão, là chủ nhân nơi đây, tiếp đãi mọi người, cũng chẳng có gì là không đúng.

    Nhưng, y nói những lời này, cùng với thái độ của y, rõ ràng là đang truyền một tín hiệu..."

    Sở Mặc trong lòng thầm nghĩ: Y muốn làm..

    đế vương của thảo nguyên này!

    "Hơn nữa, sau khi y vào đây, cho tới giờ, chưa hề nhắc tới một câu đại vương với vương hậu..."

    "Nghe nói đại vương và vương hậu đối đãi với trưởng lão HạoNguyệt rất tốt.

    Con người này...

    đúng là có đủ lạnh lùng và bạc tâm."

    Trước đây, đúng là có chút xem thường y.

    Nhớ lại bức mật hàm trên người đặc sứ viên Đại Tề có ghi mấy thứ, Sở Mặc hít một hơi lạnh: Trên bức mật hàm, có tên ba bốn người, đều là người trưởng lão của bộ tộc Hạo Nguyệt.

    Vốn Sở Mặc cho rằng y không biết chuyện này.

    Nhưng giờ thấy biểu hiện của y, một người khôn khéo như vậy, không thể không phát hiện chuyện này."

    Lẽ nào...

    Hạo Nguyệt trưởng lão, mới là quân cờ bí ẩn nhất, cũng lợi hại nhất... mà Đại Hạ bố trí?"

    Dù đây mới chỉ là suy đoán, nhưng Sở Mặc vẫn bị ý nghĩ này làm cho hoảng sợ.

    Gia gia từng nói, cao nhân chơi cờ và đọ sức, đều ẩn chứa đầy trí tuệ và âm mưu, những người bình thường đến tận lúc chết... cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.

    Cho đến khi có người lật quân bài cuối cùng lên, ngươi mới biết chân tướng sự việc.

    Thậm chí có lúc, quân bài cuối cùng được lật lên rồi, ngươi vẫn không hề biết chân tướng thật sự là gì!"

    Xem ra, sau khi trở về, phải nghiên cứu lại bức mật hàm từ đầu mới được."

    Sở Mặc thầm nhủ trong lòng.

    Yến rượu mãi tới rất khuya mới kết thúc, đoàn người trưởng lão Hạo Nguyệt không hề ở lại đây nghỉ, mà mang người rời đi.

    Dưới sự hướng dẫn của người phụ trách, Sở Mặc trở về phòng, không lâu sau, Bàng Trung Nguyên tìm tới tận cửa.

    Bàng Trung Nguyên tối nay uống không ít rượu, nhìn qua có chút men say, nói chuyện tiếng hơi lớn, gặp Sở Mặc, đầu tiên xin lỗi:

    - Xin lỗi, hôm nay khiến Lâm công tử chịu ủy khuất rồi, lẽ ra...

    Lâmcông tử phải ngồi bàn trên mới phải!

    Sở Mặc khoát tay:

    - Không phải chúng ta đã nói rồi sao, không thể tiết lộ thân phận của ta.

    Nếu không, kế hoạch tiếp theo không thể triển khai.

    Bàng Trung Nguyên xua xua tay, giọng nói có chút chua sót:

    - Sự tình... chỉ sợ có thay đổi!

    - Sao vậy?

    Sở Mặc nhìn Bàng Trung Nguyên, hơi nhíu mày.Bàng Trung Nguyên uống một hớp nước, sau đó trầm giọng nói:

    - Hạo Nguyệt trưởng lão... có vấn đề lớn!

    - Sao?

    Sở Mặc thoáng nhìn Sở Mặc, suy đoán này, tối nay hắn đã đoán ra rồi, nhưng không biết Bàng Trung Nguyên dựa vào gì mà phát hiện ra.

    - Lúc nãy uống rượu, ta có ý thăm dò ba nhi tử của Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Ba tên kia...

    Lão đại là con hổ mặt cười, tâm cơ khó dò!

    Lão nhị cả ngày âm trầm, rất ít khi nói chuyện.

    Còn Lão tam, phong lưu, nói năng tự nhiên, xem như không có tâm cơ nhất.- Bởi vây, trong ba tên tiểu tử kia, chỉ có Lão Tam, là dễ đối phó nhất.

    Bàng Trung Nguyên uống nhiều rượu, nói chuyện ít nhiều hơi dông dài.

    Sở Mặc cũng không túc giục, nhẫn nại nghe.

    -Ta nghe Lão Tam nói đôi ba câu, chuyện Ba Đa hôm nay chặn đường chúng ta, không phải ý của trưởng lão Hạo Nguyệt mà là ý của đại nhi tử của y, Hạo Nguyệt Cách Mộc.

    - Chuyện này, khiến Hạo Nguyệt trưởng lão vô cùng tức giận, mắng Hạo Nguyệt Cách Mộc một trận.Trên mặt Bàng Trung Nguyên mang theo men say, lộ ra vẻ cười lạnh:

    - Tuy tên tiểu tử Hạo Nguyệt Cách Thủy chỉ lộ ra nửa câu, nhưng làm sao thoát được khỏi ánh mắt của ta?

    - Chuyện này, không phải ý của Hạo Nguyệt trưởng lão, sau đó y lại vì chuyện này này nổi giận lôi đình, chắc chắn là có vấn đề.

    - Vì y không phải là Bảo Liên!

    Y không hề thích Na Y với Liệt Ca như thế!

    - Y nổi giận, là vì hành vi của Hạo Nguyệt Cách Mộc khiến chúng tadấy lên nghi ngờ.

    - Vì thế, y mới dẫn ba nhi tử của y tới yến tiệc, hơn nữa bày ra vẻ mặt vui mừng gặp người thân, không hề nhắc một chữ nào chuyện Vương đình Điều này, rõ ràng là đang khiến chúng ta lơ là!

    - Chỉ có điều mấy nhi tử của y, vẫn còn non lắm, bộ dáng giả vờ của bọn chúng, làm sao có thể tránh được ánh mắt của ta?

    Bàng Trung Nguyên cười lạnh:

    - Đầu tiên mắng cho Hạo Nguyệt Cách Mộc một trận ra trò, sau đấy đích thân tham gia tiệc rượu, đây vốn không phải tính cách của HạoNguyệt trưởng lão!

    Ta hiểu rõ y, lý do duy nhất khiến y làm như vậy, chính là, dã tâm bành trướng tới tận cùng, muốn là đế vương trên thảo nguyên này.

    - Ý ngươi nói y dựa vào Đại Tề?

    Sở Mặc hỏi.

    - Dựa vào Đại Tề?

    Bàng Trung Nguyên lắc lắc đầu:

    - Khả năng này, cũng có thრcó, nhưng cực nhỏ.

    Cứ cho y có liên hệ với Đại Tề, cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi, từ trong xương cốt con người này, vô cùng kiêu ngạo, y sẽ không hoàn toàn dựa vào Đại Tềđâu.

    Sở Mặc ngẫm nghĩ một hồi, thăm dò:

    - Vậy ngươi nói xem liệu trong đám thủ hạ của Hạo Nguyệt trưởng lão, có quân cờ của Đại Tề hay không?

    -----o0o-----

    Chương 60: Hạo Nguyệt trưởng lão (1)

    Chương 60: Hạo Nguyệt trưởng lão (1)

    Bàng Trung Nguyên hơi nhíu mày, dùng tay day day đầu, nói:

    - Có thể có khả năng.

    - Vậy kế hoạch của chúng ta thì sao?

    Sở Mặc nhìn Bàng Trung Nguyên:

    - Tạm thời hoãn lại?- Tình thế này, ngươi cũng thấy, phức tạp hơn chúng ta tưởng rất nhiều, cần phải xem xét cẩn thận Vì vậy, kế hoạch, chắc chắn cần hoãn lại.

    Như vậy sẽ ủy khuất công tử, đành chờ đợi ở đây lâu hơn một chút.

    Trong giọng nói Bàng Trung Nguyên mang theo vài phần áy náy.

    - Không sao, ta cũng không có chuyện gì vội.

    Sở Mặc nhẹ giọng nói:

    - Cẩn thận một chút là điều nên làm.

    Cùng lúc đó, Bảo Liên công chúa, cùng Na Y ở trong phòng của mình, cũng đang bàn luận về chuyện này.- Cô cô có cảm thấy cô phụ có chút gì đó không đúng không?

    Na Y dựa vào đầu giường, có có vài phần men say, tuy không uống nhiều, nhưng trong thời gian dài cũng không trụ nổi.

    Ba huynh đệ ấy tuy không ép nàng uống, nhưng cũng uống với nàng không ít.

    - Đương nhiên y có vấn đề!

    Bảo Liên công chúa cười lạnh nói:

    - Phụ vương con băng hà, hắn liền nổi dã tâm, hỏi ta Kim Ca với Ngân Ca làm ra chuyện táng tận lương tâm, có nên giết không?

    - Vậy cô cô trả lời thế nào?

    Na Y hỏi.- Đương nhiên ta nói giết!

    Bảo Liên công chúa nói,thở dài một hơi:

    - Hai đứa, cũng coi như ta trông hai đứa trường thành, hồi nhỏ cũng không tệ, không ngờ lớn lên, lại làm ra loại chuyện táng tận lương tâm thế này.

    - Cô phụ ngươi lại hỏi ta, nếu giết Kim Ca với Ngân Ca, báo thù cho đại vương xong, Vương đình thảo nguyên làm thế nào?

    Bảo Liên công chúa cười lạnh:

    - Ta vừa nghe đã biết ý đồ của y, nói cho y biết, Vương đình thảo nguyên, vĩnh viễn thuộc về huyết mạch của đại vương, Kim Ca vớiNgân Ca chết rồi, không phải vẫn còn Liệt Ca hay sao?

    - Y lại nói Liệt Ca nhỏ tuổi, không có đủ khả năng thu phục lòng dân.

    Ta lại nói y, Liệt Ca nhỏ tuổi, vẫn còn có Na Y!

    Trên thảo nguyên chúng ta, cũng chưa phải chưa từng có nữ vương!

    Na Y lắc đầu:

    - Con không làm được đâu...

    - Sao con không làm được?

    Bảo Liên công chúa kéo tay Na Y, nói:

    - Tính cách của con, giống với ta nhất, đều hùng hổ, dám nghĩ dámlàm, hơn nữa, con thông minh hơn ta, sao lại không làm được?

    - Tình hình hiện giờ, nói những chuyện này, hơi sớm...

    Na Y có chút thất vọng nói:

    - Nếu cô phụ thật sự có suy nghĩ đó, cả thảo nguyên này, có thể ngăn cản được y?

    Bảo Liên công chúa thở dài, do dự một hồi, mới nói:

    - Con biết không, thực ra, cái chết của phụ mẫu con... có liên quan trực tiếp... tới y!

    Đồng thời, hai gã trung niên tướng mạo bình bình, đi theo sau bốn người, nhìn qua ăn mặc giống như thị vệ tầm thường.

    Nhưng Sở Mặc, hơi động trong lòng, nhớ lại trước đây Na Y từng nói, bên cạnh Hạo Nguyệt trưởng lão, lúc nào cũng có hai thị vệ đã đạt cảnh giới Nguyên quan, như hình với bóng.

    Nói vậy... chắc là hai người này rồi.

    Nhìn bốn phụ tử Hạo Nguyệt trưởng lão ăn mặc, Sở Mặc có cảm giác được mở rộng tầm mắt.

    Trên vùng thảo nguyên này, những người hắn gặp trước đây đều lànhững hán tử thô lỗ, đến ngay cả Na Y, tuy rằng mặt mũi cực kỳ xinh đẹp, nhưng ăn mặc trang điểm, là phong cách thảo nguyên, trên đầu trên người, đeo rất nhiều trang sức.

    Đi trên đường, cứ va vào nhau đinh đinh đang đang.

    Trong tưởng tượng của Sở Mặc, người thảo nguyên đều như thế cả.

    Nhưng nhìn thấy trưởng lão Hạo Nguyệt và ba nhi tử của y, Sở Mặc lập tức cảm thấy có chút bối rối, có cảm giác dường như hắn trở về Đại Hạ.Sở Mặc nhìn về phía Bàng Trung Nguyên, mặc dù sau khi trưởng lão Hạo Nguyệt xuất hiện, trên mặt Bàng Trung Nguyên thoáng có nét không tự nhiên, nhưng ngay sau đó liền khôi phục dáng vẻ bình thường, cười tủm tỉm đứng dậy.

    Trong ánh mắt mang theo vài phần tôn kính nhìn trưởng lão Hạo Nguyệt.

    Na Y với Liệt Ca, cũng đứng dậy, cười đón tiếp Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Bảo Liên công chúa là người cuối cùng đứng dậy, không những thế, ngữ khí vô cùng bình thản, hoàn toàn không giống như đang đối diện vớitrượng phu của mình, nhìn trưởng lão Hạo Nguyệt bước tới, điềm nhiên hỏi:

    - Sao ngươi lại tới đây?

    Hạo Nguyệt trưởng lão khẽ mỉm cười, gật gật đầu với Bàng Trung Nguyên ở bên cạnh:

    - Bàng tiên sinh, chúng ta lại gặp mặt nhau rồi!

    Bàng Trung Nguyên thi lễ với Hạo Nguyệt trưởng lão:

    - Tại hạ tham kiến Hạo Nguyệt trưởng lão.

    - Ha ha, không cần khách khí như vậy, đều là bằng hữu từ xưa!- Hạo Nguyệt trưởng lão cười sang sảng, lúc này mới nhìn Bảo Liên công chúa với vẻ mặt cưng chiều:

    - Chất nữ với chất nhi của chúng ta tới, ta lại không tới thăm chúng sao?

    Nói rồi, quay đầu nói với ba người trẻ tuổi phía đằng sau:

    - Còn không qua gặp công chúa và Tam vương tử?

    Quy tắc Vương đình trên thảo nguyên tuy không nhiều như Đại Hạ, nhưng tôn ti trên dưới, giống nhau.

    Trên mặt ba người trẻ tuổi không hề thấy bất kỳ sự không tìnhnguyện nào, cả ba nở nụ cười bước lên chào Na Y và Liệt Ca.

    Na Y và Liệt Ca cũng mỉm cười đáp lễ, không khí vô cùng hòa hợp.

    Mức độ nguy hiểm của Hạo Nguyệt trưởng lão trong lòng Sở Mặc lại lớn hơn vài phần.

    Chỉ xem cảnh này thôi, hoàn toàn không thể tưởng tượng được thái độ lạnh như băng của Ba Đa với họ.

    - Lẽ nào Ba Đa ăn no thừa hơi mới dùng thái độ kia để đối đãi với Na Y?

    Đương nhiên không thể nào!Như vậy, chỉ có thể nói, trưởng lão Hạo Nguyệt... lòng dạ thâm sâu, quá biết giả vờ.

    Ba nhi tử của y cũng không thua kém chút nào!

    Nhưng Na Y với Liệt Ca bên này... cũng hề thua kém.

    Điều này khiến Sở Mặc cảm thán trong lòng, những đứa trẻ sống trong gia đình thế này, đương nhiên trời sinh biết diễn kịch, trong chớp mắt có thể che giấu tâm tình thực sự của mình.

    Hạo Nguyệt trưởng lão đến, khiến không khí trở nên âm trầm hơnmấy phần.

    Nhưng Hạo Nguyệt trưởng lão cứ như thể không hề phát hiện, gọi người đổi bàn thức ăn mới, lớn tiếng cười uống rượu cùng với Bàng Trung Nguyên.

    Còn nâng ly kính kỵ sỹ bảo hộ Na Y trên đường bình an.

    - Cảm tạ các ngươi đã hộ tống công chúa và vương tử suốt đoạn đường.

    Các ngươi vất vả rồi.

    Hạo Nguyệt trưởng lão đứng dậy, bưng bát:

    - Bát rượu này, ta cạn trước!

    Đám kỵ sỹ đều là người tình cảm, thấy Hạo Nguyệt trưởng lão nhưvậy, cũng sôi nổi, đứng dậy uống cạn rượu trong bát.

    - Các ngươi đều là những người đàn ông tốt trên thảo nguyên, đều là những nam tử hán nhiệt huyết!

    Không nên vì ta ở đây, mà không thoải mái, cứ coi đây là nhà của các ngươi.

    Mọi người cứ tự nhiên.

    Hạo Nguyệt trưởng lão cầm bát không giơ cho mọi người xem, sau đó cười híp mắt ngồi xuống.

    Không khí trong đại sảnh, dần dần khôi phục sự náo nhiệt ban đầu.

    -----o0o-----

    Chương 61: Hạo Nguyệt trưởng lão (2)

    Chương 61: Hạo Nguyệt trưởng lão (2)

    Trong lòng Sở Mặc thổi qua một cơn gió lạnh, hắn thầm quan sát biểu cảm của Na Y, Bàng Trung Nguyên và Bảo Liên công chúa.Quả nhiên, mấy người kia đều rất thông minh, sâu trong đấy mắt, ai cũng có vài phần phẫn nộ và lạnh như băng.

    - Hạo Nguyệt trưởng lão, là chủ nhân nơi đây, tiếp đãi mọi người, cũng chẳng có gì là không đúng.

    Nhưng, y nói những lời này, cùng với thái độ của y, rõ ràng là đang truyền một tín hiệu...

    Sở Mặc trong lòng thầm nghĩ: Y muốn làm..

    đế vương của thảo nguyên này!

    - Hơn nữa, sau khi y vào đây, cho tới giờ, chưa hề nhắc tới một câu đại vương với vương hậu...

    - Nghe nói đại vương và vương hậu đối đãi với trưởng lão Hạo Nguyệt rất tốt.

    Con người này...

    đúng là có đủ lạnh lùng và bạc tâm.

    Trước đây, đúng là có chút xem thường y.

    Nhớ lại bức mật hàm trên người đặc sứ viên Đại Tề có ghi mấy thứ, Sở Mặc hít một hơi lạnh: Trên bức mật hàm, có tên ba bốn người, đều là người trưởng lão của bộ tộc Hạo Nguyệt.

    Vốn Sở Mặc cho rằng y không biết chuyện này.

    Nhưng giờ thấy biểu hiện của y, một người khôn khéo như vậy, không thể không phát hiện chuyện này.

    "Lẽ nào...

    Hạo Nguyệt trưởng lão, mới là quân cờ bí ẩn nhất, cũng lợi hại nhất... mà Đại Hạ bố trí?"

    Dù đây mới chỉ là suy đoán, nhưng Sở Mặc vẫn bị ý nghĩ này làm cho hoảng sợ.

    Gia gia từng nói, cao nhân chơi cờ và đọ sức, đều ẩn chứa đầy trí tuệ và âm mưu, những người bình thường đến tận lúc chết... cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.

    Cho đến khi có người lật quân bài cuối cùng lên, ngươi mới biết chân tướng sự việc.

    Thậm chí có lúc, quân bài cuối cùng được lật lên rồi, ngươi vẫn không hề biết chân tướng thật sự là gì!

    "Xem ra, sau khi trở về, phải nghiên cứu lại bức mật hàm từ đầu mới được."

    Sở Mặc thầm nhủ trong lòng.

    Yến rượu mãi tới rất khuya mới kết thúc, đoàn người trưởng lão Hạo Nguyệt không hề ở lại đây nghỉ, mà mang người rời đi.

    Dưới sự hướng dẫn của người phụ trách, Sở Mặc trở về phòng, không lâu sau, Bàng Trung Nguyên tìm tới tận cửa.

    Bàng Trung Nguyên tối nay uống không ít rượu, nhìn qua có chút men say, nói chuyện tiếng hơi lớn, gặp Sở Mặc, đầu tiên xin lỗi:

    - Xin lỗi, hôm nay khiến Lâm công tử chịu ủy khuất rồi, lẽ ra...

    Lâmcông tử phải ngồi bàn trên mới phải!

    Sở Mặc khoát tay:

    - Không phải chúng ta đã nói rồi sao, không thể tiết lộ thân phận của ta.

    Nếu không, kế hoạch tiếp theo không thể triển khai.

    Bàng Trung Nguyên xua xua tay, giọng nói có chút chua sót:

    - Sự tình... chỉ sợ có thay đổi!

    - Sao vậy?

    Sở Mặc nhìn Bàng Trung Nguyên, hơi nhíu mày.Bàng Trung Nguyên uống một hớp nước, sau đó trầm giọng nói:

    - Hạo Nguyệt trưởng lão... có vấn đề lớn!

    - Sao?

    Sở Mặc thoáng nhìn Sở Mặc, suy đoán này, tối nay hắn đã đoán ra rồi, nhưng không biết Bàng Trung Nguyên dựa vào gì mà phát hiện ra.

    - Lúc nãy uống rượu, ta có ý thăm dò ba nhi tử của Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Ba tên kia...

    Lão đại là con hổ mặt cười, tâm cơ khó dò!

    Lão nhị cả ngày âm trầm, rất ít khi nói chuyện.

    Còn Lão tam, phong lưu, nói năng tự nhiên, xem như không có tâm cơ nhất.- Bởi vây, trong ba tên tiểu tử kia, chỉ có Lão Tam, là dễ đối phó nhất.

    Bàng Trung Nguyên uống nhiều rượu, nói chuyện ít nhiều hơi dông dài.

    Sở Mặc cũng không túc giục, nhẫn nại nghe.

    -Ta nghe Lão Tam nói đôi ba câu, chuyện Ba Đa hôm nay chặn đường chúng ta, không phải ý của trưởng lão Hạo Nguyệt mà là ý của đại nhi tử của y, Hạo Nguyệt Cách Mộc.

    - Chuyện này, khiến Hạo Nguyệt trưởng lão vô cùng tức giận, mắng Hạo Nguyệt Cách Mộc một trận.Trên mặt Bàng Trung Nguyên mang theo men say, lộ ra vẻ cười lạnh:

    - Tuy tên tiểu tử Hạo Nguyệt Cách Thủy chỉ lộ ra nửa câu, nhưng làm sao thoát được khỏi ánh mắt của ta?

    - Chuyện này, không phải ý của Hạo Nguyệt trưởng lão, sau đó y lại vì chuyện này này nổi giận lôi đình, chắc chắn là có vấn đề.

    - Vì y không phải là Bảo Liên!

    Y không hề thích Na Y với Liệt Ca như thế!

    - Y nổi giận, là vì hành vi của Hạo Nguyệt Cách Mộc khiến chúng tadấy lên nghi ngờ.

    - Vì thế, y mới dẫn ba nhi tử của y tới yến tiệc, hơn nữa bày ra vẻ mặt vui mừng gặp người thân, không hề nhắc một chữ nào chuyện Vương đình Điều này, rõ ràng là đang khiến chúng ta lơ là!

    - Chỉ có điều mấy nhi tử của y, vẫn còn non lắm, bộ dáng giả vờ của bọn chúng, làm sao có thể tránh được ánh mắt của ta?

    Bàng Trung Nguyên cười lạnh:

    - Đầu tiên mắng cho Hạo Nguyệt Cách Mộc một trận ra trò, sau đấy đích thân tham gia tiệc rượu, đây vốn không phải tính cách của HạoNguyệt trưởng lão!

    Ta hiểu rõ y, lý do duy nhất khiến y làm như vậy, chính là, dã tâm bành trướng tới tận cùng, muốn là đế vương trên thảo nguyên này.

    - Ý ngươi nói y dựa vào Đại Tề?

    Sở Mặc hỏi.

    - Dựa vào Đại Tề?

    Bàng Trung Nguyên lắc lắc đầu:

    - Khả năng này, cũng có thრcó, nhưng cực nhỏ.

    Cứ cho y có liên hệ với Đại Tề, cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi, từ trong xương cốt con người này, vô cùng kiêu ngạo, y sẽ không hoàn toàn dựa vào Đại Tềđâu.

    Sở Mặc ngẫm nghĩ một hồi, thăm dò:

    - Vậy ngươi nói xem liệu trong đám thủ hạ của Hạo Nguyệt trưởng lão, có quân cờ của Đại Tề hay không?

    Bàng Trung Nguyên hơi nhíu mày, dùng tay day day đầu, nói:

    - Có thể có khả năng.

    - Vậy kế hoạch của chúng ta thì sao?

    Sở Mặc nhìn Bàng Trung Nguyên:

    - Tạm thời hoãn lại?- Tình thế này, ngươi cũng thấy, phức tạp hơn chúng ta tưởng rất nhiều, cần phải xem xét cẩn thận Vì vậy, kế hoạch, chắc chắn cần hoãn lại.

    Như vậy sẽ ủy khuất công tử, đành chờ đợi ở đây lâu hơn một chút.

    Trong giọng nói Bàng Trung Nguyên mang theo vài phần áy náy.

    - Không sao, ta cũng không có chuyện gì vội.

    Sở Mặc nhẹ giọng nói:

    - Cẩn thận một chút là điều nên làm.

    Cùng lúc đó, Bảo Liên công chúa, cùng Na Y ở trong phòng của mình, cũng đang bàn luận về chuyện này.- Cô cô có cảm thấy cô phụ có chút gì đó không đúng không?

    Na Y dựa vào đầu giường, có có vài phần men say, tuy không uống nhiều, nhưng trong thời gian dài cũng không trụ nổi.

    Ba huynh đệ ấy tuy không ép nàng uống, nhưng cũng uống với nàng không ít.

    - Đương nhiên y có vấn đề!

    Bảo Liên công chúa cười lạnh nói:

    - Phụ vương con băng hà, hắn liền nổi dã tâm, hỏi ta Kim Ca với Ngân Ca làm ra chuyện táng tận lương tâm, có nên giết không?

    - Vậy cô cô trả lời thế nào?

    Na Y hỏi.- Đương nhiên ta nói giết!

    Bảo Liên công chúa nói,thở dài một hơi:

    - Hai đứa, cũng coi như ta trông hai đứa trường thành, hồi nhỏ cũng không tệ, không ngờ lớn lên, lại làm ra loại chuyện táng tận lương tâm thế này.

    -----o0o-----

    Chương 62: Viên ngọc thần kỳ (1)

    Chương 62: Viên ngọc thần kỳ (1)

    - Cô phụ ngươi lại hỏi ta, nếu giết Kim Ca với Ngân Ca, báo thù cho đại vương xong, Vương đình thảo nguyên làm thế nào?

    Bảo Liên công chúa cười lạnh:

    - Ta vừa nghe đã biết ý đồ của y, nói cho y biết, Vương đình thảo nguyên, vĩnh viễn thuộc về huyết mạch của đại vương, Kim Ca vớiNgân Ca chết rồi, không phải vẫn còn Liệt Ca hay sao?

    - Y lại nói Liệt Ca nhỏ tuổi, không có đủ khả năng thu phục lòng dân.

    Ta lại nói y, Liệt Ca nhỏ tuổi, vẫn còn có Na Y!

    Trên thảo nguyên chúng ta, cũng chưa phải chưa từng có nữ vương!

    Na Y lắc đầu:

    - Con không làm được đâu...

    - Sao con không làm được?

    Bảo Liên công chúa kéo tay Na Y, nói:

    - Tính cách của con, giống với ta nhất, đều hùng hổ, dám nghĩ dámlàm, hơn nữa, con thông minh hơn ta, sao lại không làm được?

    - Tình hình hiện giờ, nói những chuyện này, hơi sớm...

    Na Y có chút thất vọng nói:

    - Nếu cô phụ thật sự có suy nghĩ đó, cả thảo nguyên này, ai có thể ngăn cản được y?

    Bảo Liên công chúa thở dài, do dự một hồi, mới nói:

    - Con biết không, thực ra, cái chết của phụ mẫu con... có liên quan trực tiếp... tới y!

    - Cái gì?

    Na Y bỗng nhiên kêu lên một tiếng kinh sợ.

    Bảo Liên công chúa bình tĩnh nhìn nàng, nói:

    - Nếu không, con cho rằng loại thuốc Kim Ca với Ngân Ca lấy từ đâu ra?

    - Chuyện... chuyện này sao có thể chứ?

    Loại thuốc độc của Kim Ca với Ngân Ca... không phải là do người của Đại Tề đưa sao?

    Trên mặt Na Y tràn đầy nỗi khiếp sợ, thật sự nàng không thể nghĩ được rằng, chuyện này lại có liên quan tới Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Vậygiờ nàng tới đây, chẳng phải là dê chui vào miệng cọp hay sao?

    - Đại Tề?

    Con nhầm rồi!

    - Nhưng con cũng không phải sợ gì hết, có ta ở đây, không ai dám làm hại con!

    Bảo Liên công chúa thấy được sự lo lắng của Na Y, an ủi một câu, sau đó liền nói:

    - Chuyện này, ta cũng mới phát hiện ra không lâu.

    - Vì, giờ ta... cũng trúng loại độc này, chỉ sợ không còn sống được lâu nữa.- Không... không thể nào!

    Cô cô, nhất định là người đang lừa con có đúng không?

    Nước mắt của Na Y chảy ra, trong thoáng chốc cả người như sụp đổ.

    Phụ mẫu nàng bị hai ca ca sát hại, bản thân bị thương, cũng không nhẹ.

    Liều mạng chạy tới đây, khó khăn lắm mới gặp được cô cô thân thích nhất, cũng là người duy nhất có thể trông cậy vào.

    Giờ lại nhận được tin tức này, đổi thành người khác, e rằng cũng sẽ bị sụp đổ như thế.

    - Đừng lo, tạm thời ta không sao, tên khốn kiếp kia, chưa dám giết talúc này!

    Y vẫn còn cần danh tiếng của ta tụ tập các bộ tộc trên thảo nguyên lại!

    Bảo Liên công chúa cười lạnh nói.

    -Sao cô cô lại biết chuyện này?

    Na Y lệ rơi đầy mặt, cả người trở nên vô cùng yếu ớt, nàng muốn bình tĩnh lại, nhưng lại phát hiện, điều này vô cùng khó khăn.

    Bảo Liên công chúa lại thở dài:

    - Vì, trước đây rất lâu, ta từng nghe Hạo Nguyệt Cách Thủy vô tình nhắc tới, nhưng bị Hạo Nguyệt Cách Mộc ngắt lời.- Lúc ấy, ta cũng không hề để tâm đến, bởi trên thảo nguyên này, có vô số những loại dược liệu thần kỳ.

    Nhưng sau khi tin tức phụ vương con băng hà được truyền đến, ta liền cảm thấy có chút gì đó không đúng, vì thế, ta lặng lẽ tìm tin tức của danh y đó, phát hiện cơ thể ta...

    Bảo Liên công chúa nói đến đây, trên khuôn mặt nhu mỹ ấy, thoáng qua nét ảm đạm:

    - Kết quả phát hiện ra, cơ thể ta, trúng một loại độc mạn tính.

    Vị danh y đó nói, đại khái ta còn sống được ba bốn tháng nữa.

    - Lúc ấy ta liền nghĩ tới phụ mẫu con.Bảo Liên bi thương nói:

    - Thế là, ta liền âm thầm điều tra, loại chuyện này, nếu không muốn ai biết, trừ phi đừng làm.

    Ở đây, tuy rằng đều là những tên khốn kiếp, nhưng cũng có người trung thành với ta.

    - Cuối cùng cũng vẫn bị ta điều tra ra manh mối.

    - Sao lại có thể như thế...

    Cô phụ y, không phải y đối với người rất tốt hay sao?

    Còn xây cho người một tòa cung điện

    Na Y rơi nước mắt, nấc nghẹn lên.

    - Bởi vì... kể từ khi gả tới đây, ta chưa từng để cho y chạm vào tamột lần!

    Bảo Liên công chúa thản nhiên nói:

    - Y đối xử tốt với ta, xây cho ta một cung điện riêng, thứ nhất là để phụ thân con nhìn!

    Thứ hai muốn khiến ta cảm động, nhưng trái tim ta... sớm đã trao cho người khác, sao có thể trao cho y?

    - Tâm cơ của y, thâm sâu đến mức khó có thể tưởng tượng, thời gian ta trúng độc, là nửa tháng trước khi phụ thân con băng hà.

    - Khi ấy, y đã chuẩn bị sẵn tất cả, muốn giết ta rồi.

    Vì y biết, phụ vương con chết, con và Liệt Ca còn nhỏ, không ai phụtá, khó thành việc lớn.

    Mà người có thể phụ tá các con, chỉ có ta!

    Trong mắt Bảo Liên công chúa, thoáng qua một tia đau thương:

    - Năm đó, vì quan hệ của ta với tất cả bộ tộc đều rất tốt, cũng chính vì điều này... tên khốn kiếp ấy xin ca ca gả ta cho y.

    - Nhưng mà... nhưng dù y có muốn làm đế vương của thảo nguyên cũng đâu cần giết cô cô...

    Dù sao người cũng là thê tử của y mà!

    Na Y nói.

    - Thê tử có là gì?

    Không giết ta, sao ta có thể dễ dàng để vương quyền thảo nguyên rơi vào tay người khác?Bảo Liên cười lạnh:

    - Chỉ cần ta cất tiếng nói, sẽ có rất nhiều người tin tưởng ta... mà không phải y.

    - Vậy, y có biết cô cô biết chuyện này không?

    Na Y hỏi.

    - Đương nhiên không, ta đã điều tra ra ai hạ độc với ta, nhưng ta vẫn giả vờ như không biết, hàng ngày vẫn uống thuốc đó!

    Bảo Liên nói liền.

    - Sao, sao có thể như thế được, cô cô dù có không muốn để y pháthiện chuyện người đã biết, nhưng cũng không thể tiếp tục uống thuốc độc được!

    Na Y trở lên khẩn trương.

    Bảo Liên vỗ vỗ tay Na Y, nói:

    - Đứa trẻ ngốc, cô cô không ngốc!

    Loại thuốc độc đó, một khi dừng lại, sẽ lập tức phát tác.

    - Vậy, vậy phải làm thế nào?

    Nước mắt Na Y chảy ròng ròng, nàng không chịu nổi đả kích thêm lần nữa.- Trong thời gian này, tìm cơ hội giết y và ba tên tiểu súc sinh kia.

    Bảo Liên công chúa thản nhiên nói, giống như chuyện gì đó rất bình thường.

    - Y lên kế hoạch giết phụ mẫu con, tính kế Kim Ca với Ngân Ca ngu ngốc, lợi dụng tâm tư muốn chiếm đoạt thảo nguyên của Đại Tề, cùng liên kết với Đại Tề lên kế hoạch.

    - Đáng sợ nhất là gì con có biết không?

    Thê tử năm đó của y... mẫu thân ruột của ba nhi tử của y, cũng bị y hạ thuốc độc mà chết!

    - Bệnh trạng trước khi chết của nàng, giống y hệt với bệnh trạng của phụ mẫu con!- Cái loại người khốn kiếp như y, nếu không có thù oán... nhất định phải chạy trốn thật xa!

    Tâm cơ quá sâu, lại lòng lang dạ sói, nhìn trông hiền lành, thực tế máu lạnh vô tình, là người có dã tâm to lớn.

    -----o0o-----

    Chương 63: Viên ngọc thần kỳ (2)

    Chương 63: Viên ngọc thần kỳ (2)

    - Nhưng giờ, chúng ta với y, thù sâu như biển, sao có thể tha cho y?

    Na Y ngơ ngác, miệng lẩm bẩm:

    - Con cũng không biết bệnh trạng của phụ vương với mẫu hậu lúc lâm chung...

    Bảo Liên công chúa thở dài:

    - Con vẫn còn quá nhỏ... ta đã có cho người đi tìm hiểu từ trước rồi.Nói xong, nàng ôn nhu kéo tay của Na Y:

    - Yên tâm, trước khi ta chết, nhất định sẽ để con lên ngồi chiếc ghế nữ vương!

    Mấy ngày kế tiếp bình lặng trôi qua, không có chuyện gì, Sở Mặc cũng yên lặng tu luyện.

    Ngoại trừ Bàng Trung Nguyên mấy lần tìm hắn tới nói chuyện, Na Y công chúa không thấy bóng dáng hắn một lần.Đến tận đêm thứ tư, đột nhiên nghe thấy có động tĩnh rất nhỏ trong phòng khách của mình, Sở Mặc ngay lập tức đứng dậy, lặng lẽ bước vào, cầm lấy thanh đao để ngang trên bàn, ngồi ở đó, lặng lẽ nhìn giá sách dựa vào tường.

    Tiếng động rất nhỏ ấy, phát ra từ đây.

    Một lát sau, giữa giá sách từ từ mở ra hai bên, có hai người bước ở trong ra.

    Nhìn thấy Sở Mặc đang ngồi ngay ngắn ở đó, một trong hai người không nhịn nổi thốt lên một tiếng kinh ngạc.Sở Mặc cũng ngẩn ra, vì người tới chính là Na Y công chúa và cô cô của nàng Bảo Liên công chúa!

    Cả hai người đều mặc y phục của thị nữ, nhìn qua vô cùng khiêm tốn.

    - Hai người?

    Sở Mặc cảm thấy hồ đồ, đêm khuya vắng vẻ hai người này lặng lẽ tới đây, hiển nhiên không phải muốn gây bất lợi cho hắn, chỉ là cách mà họ dùng, khiến Sở Mặc không nói lên lời.

    Bởi vì cung điện này, là địa bàn của Bảo Liên công chúa mà!Ở địa bàn của mình, mà phải cẩn trọng như thế, lẽ nào Hạo Nguyệt trưởng lão, cũng có tay chân ở đây?

    Sắc mặt Na Y hơi ửng hồng, đại khái là vì dùng cách này chạy đến phòng của một người đàn ông, có chút ngượng ngùng.

    - Đêm khuya tới thăm, làm phiền Lâm công tử nghỉ ngơi rồi!

    Bảo Liên công chúa lại tỏ ra hết sức thản nhiên, nhìn thật sau vào mắt Sở Mặc:

    - Lâm công tử quả nhiên lợi hại, cũng may không ra tay với chúng ta, nếu không, chỉ sợ chúng ta chết ở đây rồi.Sở Mặc cười cười, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh:

    - Hai vị cẩn thận như vậy, có chuyện gì cứ nói ngắn ngọn đi.

    Bảo Liên công chúa gật đầu, cũng không hàn huyên dài dòng, nói hết tất cả hành vi của Hạo Nguyệt trưởng lão cho Sở Mặc nghe.

    Sở Mặc nghe xong trong lòng cũng vô cùng khiếp sợ và kinh ngạc nếu không phải Bảo Liên công chúa luôn hướng tới chất nhi và chất nữ của mình thì chỉ sợ bọn họ sớm đã bị Hạo Nguyệt trưởng lão tính toán gọn gàng sạch sẽ dù có muốn điều tra cũng không thể tra ra được bất kỳ manh mối nào.Không ngờ con người này tâm cơ thâm trầm đến vậy.

    - Gừng càng già càng cay!

    Sở Mặc không nhịn nổi cảm khái nói.

    - Lâm công tử cũng là bậc thiếu niên anh hùng, ta đã nghe Na Y nói qua, cũng may nhờ có ngươi cứu tính mạng của Na Y.

    Chỉ là tình hình hiện giờ, không thể bày tỏ lòng cảm tạ với Lâm công tử, nhưng trong lòng cô chất chúng ta, đều khắc cốt ghi tâm công ơn của công tử!

    Bảo Liên công chúa thành khẩn nói.

    Sở Mặc cười cười:

    - Cũng có gì đâu, công chúa người cũng trúng độc rồi sao?

    Bảo Liên công chúa gật đầu, trên mặt không thay đổi gì.

    Nhưng ánh mắt Na Y bên cạnh sang lên:

    - Lâm công tử, ngươi là đệ tử đại môn phái, nhất định có cách giải độc đúng không?

    Ngươi ngươi có thể giúp cô cô ta không, chỉ cần giúp được cô cô, bắt ta làm gì ta cũng làm. ta

    Bảo Liên công chúa lắc đầu:

    - Đừng phí tâm tư nữa, tổ tiên của bộ tộc Hạo Nguyệt, cũng có mộtvị từng tu luyện trong đại môn phái, phương thuốc này, cũng là do gã truyền lại, nghe nói không hề có thuốc giải!

    - Chúng ta đừng tốn công vô ích nữa, nếu có thời gian, chi bằng hãy bàn bạc làm thế nào để giết được tên khốn kiếp kia!

    Đánh giá trong lòng Sở Mặc đối với vị Bảo Liên công chúa này không khỏi tăng thêm một bậc.

    Tuy chỉ là phận đàn bà con gái nhưng không hề thua kém đáng mày râu chút nào.

    Cầm được cũng buông được, hào sảng khẳng khái, trân trọng tìnhthân, trí tuệ cũng vượt xa những người bình thường.

    Nếu người này là đàn ông, chỉ e là còn thích hợp làm đại vương Vương Đình hơn cả phụ thân Na Y.

    Tuy không có cơ hội gặp mặt vị đại vương đã băng hà kia, nhưng Sở Mặc nghĩ, người bị chính nhi tử của mình tính kế hãm hại, để Đại Tề tùy ý bày thủ đoạn mấy chục năm trời, dù có tài năng, cũng chỉ hữu hạn mà thôi.

    Trong lòng nghĩ thầm như vậy, tâm Sở Mặc hơi xao động, tập trung tinh thần, nhìn về hướng Bảo Liên công chúa, sau đó nghĩ đến: Cảnhgiới của nàng!

    Tiếp theo, miếng ngọc trong lồng ngực, hơi nóng lên, truyền một tin tức truyền đến.

    - Hoàng Cấp tầng một, thân thể suy yếu, nguyên nhân, trúng độc, thành phần độc tính gồm"

    - Giải độc cần dược vật là ...

    - Phương pháp chế luyện: sau khi tìm đủ, đưa vào không gian, đặt lên tảng đá màu xanh" "Năng lượng cần thiết, ít" ...

    Sở Mặc suýt chút nữa thì kinh hô thành tiếng.

    Hắn không thể ngờ, viên ngọc trên thân mình, lại có thể đọc ra được thông tin tỉ mỉ về Bảo Liên công chúa như thế.

    Không chỉ như thế, lại còn có thể phân tích ra thành phần cụ thể loại độc mà mà Bảo Liên công chúa trúng phải.

    Điều quan trọng nhất là, viên ngọc còn đưa ra cả danh sách dược vật cần để giải độc.Thậm chí trong đó có vài loại, Sở Mặc đã từng nghe nói qua.

    Mấy loại kia cũng không phải dược vật quý hiếm gì, chỉ cần dụng tâm, gần như có thể tìm thấy bất cứ nơi nào.

    Cuối cùng, còn đưa ra cả phương pháp luyện chế.

    Khối ngọc này của mình, lại còn có thể luyện dược?

    Sở Mặc cảm thấy đầu óc mình không đủ lớn để dùng.

    Vì trong nháy mắt, hắn nghĩ đến một khả năng, khiến hắn kích độngđến nỗi ngửa mặt lên trời mà thét.

    - Cứu được sư phụ rồi!

    Chỉ cần khối ngọc này, có thể đọc được thành phần cụ thể của độc thất sát trong cơ thể sư phụ, là có thể đưa ra phương pháp giải độc.

    Như vậy, chỉ cần mình và sư phụ tìm kiếm đầy đủ vị thuốc kia lại, như vậy chẳng phải độc của sư phụ có thể giải rồi sao?

    Thần ngọc!Sở Mặc chưa từng thấy khối ngọc trên thân mình lại có giá trị như thế.

    Dù trước kia nó đã thay đổi khẩu quyết tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, Sở Mặc cũng không có kích động như ngày hôm nay.

    - Lâm công tử?

    Lâm công tử?

    Ngươi sao vậy?

    Không cần bận lòng, độc người Bảo Liên, Bảo Liên hiểu rõ, công tử không cần nghĩ nhiều

    Thanh âm công chúa khiến Sở Mặc bừng tỉnh.Sở Mặc nhìn Bảo Liên công chúa một cái, giọng nói đầy tự tin:

    - Yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, công chúa có muốn chết cũng không chết được!

    -----o0o-----

    Chương 64: Gặp lại Tiêu Vũ (1)

    Chương 64: Gặp lại Tiêu Vũ (1)

    - Thật vậy sao?

    Vậy vậy tốt quá rồi!

    Lâm công tử, đa tạ ngươi, cảm tạ ngươi.

    Na Y vừa nghe những lời này, liền không để ý gì nữa, trong phút chốc hưng phấn đến nỗi suýt nữa kêu lên thành tiếng.

    Bảo Liên cũng nao nao, thậm chí còn quên nhắc nhở Na Y đừng hưng phấn quá, tránh kinh động đến người khác.

    Cô cũng ngơ ngác nhìn Sở Mặc, rất lâu sau, mới cất giọng thanh âm mang theo vài phần run rẩy:

    - Lâm công tử nói thật sao?

    Sở Mặc hỏi:

    - Công chúa có biết được thành phần của độc dược trong cơ thể mình không?

    Bảo Liên công chúa gật gật đầu, nói:

    - Chỉ biết mấy loại, ngoài ra, thầy thuốc mà ta có thể tin tưởng kia cũng không đoán được.

    Sở Mặc nói:

    - Có phải có đuôi bọ cạp trắng, chân rết ba mươi năm tuổi, sừng bò vàng

    Sở Mặc đều đều nói ra một tràng, liệt kê đầy đủ các loại khiến Na Y và Bảo Liên nghe tới ngây người.Sau khi nghe xong, Bảo Liên công chúa mặt đầy kinh sợ nhìn Sở Mặc:

    - Nếu ngươi không tới đây cùng với Na Y, nếu không phải tướng mạo ngươi hoàn toàn không giống với người trên thảo nguyên ta thậm chí còn phải hoài nghi ngươi, có phải là người của gia tộc Hạo Nguyệt hay không nữa!

    - Chỉ e là đến bọn họ cũng không thể nói được hết những thành phần độc dược một cách rõ ràng như thế!

    - Bởi vì tuy rằng bọn họ nắm trên tay phương thuốc ấy, nhưng lại không hề có năng lực luyện thuốc.- Số thuốc độc này, ta đã điều tra, tất cả đều là vị tổ tiên của gia tộc Hạo Nguyệt năm đó để lại.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Bảo Liên công chúa, trong lòng nghĩ:

    - Người con gái này thật lợi hại, ngay dưới mắt của lão già gian ác giảo hoạt có thể điều tra ra được tin tức quan trọng đến thế.

    - Công chúa không cần lo ngại.

    Hiện giờ, ta sẽ viết cách giải độc cho người, sau đấy, người phái tùy tùng tin cậy của mình, đi tìm chỗ dược liệu này, đưa cho ta, thế là xong!

    - Vậy, Bảo Liên đa tạ công tử!Bảo Liên công chúa đứng dậy, cúi người sâu thi lễ với Sở Mặc.

    Sau đó, đứng ngây người một lúc lâu, không kìm được nước mắt chảy dài, nức nở nói:

    - Ca ca với tẩu tẩu đáng thương của ta nếu có thể gặp công tử sớm hơn một chút

    Na Y cũng nghĩ đến đây, nước mắt cũng rơi theo.

    Sở Mặc thầm nghĩ:

    - Nếu có gặp ta sớm hơn chăng nữa, cũng chỉ sợ lúc đó, ta chưa có năng lực này!

    - Bảy ngày sau, tên khốn kiếp tổ chức một bữa tiệc long trọng tiếp đón Na Y, thật ra, là muốn ép Na Y gả cho tiểu nhi tử của y Hạo Nguyệt Cách Thủy.

    - Nếu không nghe theo,y sẽ lấy tấm truy nã của hai tên súc sinh Ngân Ca với Kim Ca ra, bắt tất cả các ngươi lại.

    - Chúng ta nhân cơ hội này hạ thủ, chỉ cần khống chế được tên khốn kiếp này, ta càng có tự tin nắm được cục diện trong tay.

    Biết được mình có cơ hội sống sót, cả người Bảo Liên công chúa, phát ra sức sống mãnh liệt.Sở Mặc bội phục sát đất với khả năng tình báo của Bảo Liên công chúa.

    - Công chúa, ở đây dù sao cũng là địa bàn của Hạo Nguyệt trưởng lão, người thật sự có tự tin sau khi khống chế được Hạo Nguyệt trưởng lão, sẽ khống chế được toàn thể mọi chuyện hay sao?

    Bảo Liên công chúa nói:

    - Thủ hạ của ta, nắm trong tay rất nhiều chứng cứ của y, y cũng biết, đây cũng là nguyên nhân y muốn giết ta.

    Một khi công bố những chứng cứ này ra, ngay lập tức y sẽ thân bại danh liệt.Nói rồi, Bảo Liên công chúa thoáng nhìn Sở Mặc:

    - Ta cũng từng là Vương Đình công chúa, ta muốn dùng một ít tư liệu, thật ra cũng rất đơn giản.

    - Nhưng hiện giờ, ta chỉ có một tâm nguyện

    Nàng nhìn Na Y bên cạnh:

    - Ta hy vọng, chất nữ của ta, có thể trở thành nữ vương thảo nguyên.

    - Cô cô

    Na Y nhìn Bảo Liên công chúa, muốn nói lại thôi.Bảo Liên công chúa nhẹ giọng nói:

    - Đứa trẻ ngốc, cô cô của con giết tên khốn kiếp ấy xong, danh tiếng đã bị hủy hoại, dù y có làm chuyện xấu xa hay ta và y có phải phu thê thật sự không, thì trên danh nghĩa, ta vẫn là thê tử của y!

    - Hơn nữa, trong lòng cô cô, không hề mong muốn ngôi vương vị kia một chút nào.

    - Con ngồi ở vị trí kia, thích hợp hơn ai hết.

    - Tin tưởng ánh mắt của cô cô.- Vì thế, tên khốn kiếp kia phải chết trên tay của ta.

    Bảo Liên công chúa nói xong nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc hiểu, lời của Bảo Liên công chúa, nghe thì giống nói cho Na Y, trên thực tế, là nói cho mình nghe.

    Để mình yên tâm, nàng có khả năng làm được, nhưng nàng không hề có dã tâm ấy.

    Thật ra Sở Mặc không hề để tâm chuyện cô chất hai người, ai sẽ thành tân chủ Vương Đình.

    Thậm chí để cho Liệt Ca trở thành tân vương trên thảo nguyên, Sở Mặc cũng không để tâm.Chỉ cần không rơi vào tay Đại Tề hoặc thân thích của Đại Tề, sẽ không thành vấn đề.

    Đương nhiên, so sánh ra, Sở Mặc mong muốn Na Y sẽ ngồi trên chiếc ghế đế vương kia hơn.

    Sau đó, Bảo Liên công chúa thương lượng với Sở Mặc cụ thể chi tiết ngày hôm ấy, rồi lặng lẽ đưa Na Y rời đi.

    Nhìn thấy giá sách hồi phục nguyên trạng, Sở Mặc không nín nổi thầm thì:

    - Gia gia nói đúng, không thể xem thường bất cứ ai, đặc biệt là nữnhân!

    Hiện giờ còn bảy ngày nữa là đến yến hội của Hạo Nguyệt trưởng lão, nhưng chỉ còn một ngày là đến đêm trăng tròn.

    Đêm mai, là đêm trăng tròn rồi

    Sở Mặc dựa vào phương hướng trên bản địa đồ phán đoán, nơi ấy, cách cung điện của Bảo Liên công chúa, chỉ khoảng một trăm dặm.

    Đốivới hắn mà nói, cũng chẳng tính là quá xa.

    Thế nên, Sở Mặc dự tính, đêm trăng tròn này, dò thám chỗ kia, xem xem có thu thập được gì không.

    Giữa trưa ngày hôm sau, Sở Mặc đường đường cưỡi ngựa, đeo một cây cung, phóng ngựa theo hướng đánh dấu trên bản đồ.

    Hắn nói muốn đi săn thú, tự nhiên chẳng có ai ngăn cản.

    Con ngựa Sở Mặc cưỡi, là con ngựa đích thân Bảo Liên công chúa lựa chọn.Giống hệt với con ngựa mà Bảo Liên công chúa cưỡi, con ngựa này, cũng một màu đen tuyền, toàn thân không một sợi lông tạp, bộ dạng vô cùng dũng mãnh.

    Nhưng, sau khi Sở Mặc hơi lộ ra một chút khí tức cảnh giới Nguyên Quan, đại hắc mã lập tức bị hoảng sợ, vô cùng nịnh nọt đưa đầu để Sở Mặc vuốt ve

    Thật ra Sở Mặc không muốn cưỡi ngựa tới, trăm dặm lộ trình, với hắn mà nói, tốc độ cưỡi ngựa chẳng bằng hai chân mình.

    Nhưng như vậy sẽ khiến người ta để ý, giờ là thời điểm nhạy cảm,Sở Mặc cũng không muốn gây sự chú ý của Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Cứ như thế, Sở Mặc cưỡi đại hắc mã, rong ruổi trên vùng thảo nguyên.

    Sau khi bị Sở Mặc hù họa một phen, đại hắc mã rất ngoan ngoãn, cảm thấy chủ nhân muốn chạy nhanh hơn một chút, nó liền chạy như điên.

    -----o0o-----

    Chương 65: Gặp lại Tiêu Vũ (2)

    Chương 65: Gặp lại Tiêu Vũ (2)

    Không thể không nói, tốc độ chiến mã cao cấp trên thảo nguyên, khi chạy toàn lực tương đối là dọa người.Tiếng gió bên tai gào thét, quét qua mặt có chút đau.

    Đại hắc mã một hơi chạy như điên cuồng bảy tám chục dặm, mới giảm tốc độ một chút, toàn thân, không đổ ra bao nhiêu mồ hồi, hơi thở cũng vô cùng ổn định, đúng thật là ngựa quý.

    Lúc này đã tiến vào phạm vi bản đồ chỉ, Sở Mặc nhảy xuống ngựa, vỗ vỗ đầu nó, nói:

    - Tự tìm nơi ăn cỏ đi, lúc về ta sẽ gọi ngươi!

    Cũng không biết có phải nghe hiểu được lời Sở Mặc nói hay không, đại hắc mã thân thiết dùng đầu cọ vào tay Sở Mặc, sau đó vẫy vẫy cáiđuôi chạy đi.

    Chỉ còn lại một mình Sở Mặc, tùy tiện đi lại, còn lúc nữa mới đến giờ trăng lên cao, Sở Mặc làm quen với nơi này một chút.

    Phía trước có một mảnh rừng không nhỏ, bên trong có rất nhiều cây cối, đều to đến mức mấy người ôm cũng không hết, che khuất cả một mảnh trời.

    Tại nơi thảo nguyên sâu thẳm này, đây cũng coi như là một cảnh quan rồi.Đang nghĩ vậy, Sở Mặc đột nhiên cảm thấy có người ở gần đây, vừa quay đầu, nhìn thấy bóng dáng màu lam, đang tiến tới trước mặt mình.

    Sở Mặc nao nao, không ngờ có thể gặp lại Kỳ Tiêu Vũ ở nơi này.

    Chỉ có điều, trông Kỳ Tiêu Vũ lúc này vô cùng nhếch nhác, chiếc áo màu xanh tưởng như chẳng bao giờ bị nhuốm bẩn kia, lại bị vấy đầy vết máu.

    Sắc mặt tái nhợt.

    - Ngươi bị thương rồi?

    Sở Mặc cũng không hỏi nàng làm sao có thể tìm được hắn, thấy tình trạng nàng không được tốt, lập tức vội vàng hỏi han.- Hì ngươi đang lo lắng cho ta?

    Kỳ Tiêu Vũ bước đi hơi lảo đào, đến trước mặt Sở Mặc, thiếu chút nữa ngã sụp xuống.

    Sở MẠkhẩn trương đưa tay đỡ nàng, nhíu mày hỏi:

    - Rốt cuộc là có chuyện gì?

    - Không có đánh mấy tên đáng ghét một trận thôi.

    Nói xong, Kỳ Tiêu Vũ khẽ nhướng đôi lông mày lá liễu:

    - Đúng thật là đáng ghét, vẫn còn đuổi theo!

    Mau, ngươi mau đỡ ta vào trong rừng đi- Vậy có tác dụng gì sao!

    Ta ở đây chặn lại giúp ngươi, ngươi mau chạy đi!

    Sở Mặc nhìn thoáng qua mảnh rừng kia, tuy rằng diện tích không nhỏ, nhưng đối với những người cảnh giới cao mà nói, thì chẳng tính là gì.

    Nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

    - Mỗi lần ngươi tới tìm ta, đều thoắt đến thoắt đi, mau chạy đi!

    - Đừng nói linh tinh nữa

    Ngươi mà không đưa ta tới cánh rừng kia, ta mà có chết thật, ngươi cũng không tìm thấy ta đâu!Kỳ Tiêu Vũ vẻ mặt suy yếu nhìn Sở Mặc nhẹ giọng nói:

    - Ta mà có khả năng thoắt đến thoắt đi như thế, còn tới đây tìm ngươi không, ngốc!

    - Mau lên, mau lên, ta thấy bọn đáng ghét kia sắp tới nơi rồi!

    Kỳ Tiêu Vũ sắc mặt tái nhợt, đáng thương nhìn Sở Mặc:

    - Bọn đáng ghét, không chỉ cướp tiền của bản cô nương, còn muốn cưỡng đoạt ta nữa Ngươi, ngươi nhẫn tâm nhìn tiểu mỹ nữ thướt tha kiều diễm ta bị bọn họ cướp đi sao?

    Còn không nhanh lên?

    Sở Mặc cắn rang, ôm ngang lưng Kỳ Tiêu Vũ, chạy như điên về cánh rừng kia.Sức chân của Sở Mặc không hề yếu đuối, toàn lực triển khai bộ pháp, như khói nhẹ len vào giữa khu rừng kia.

    - Tốt rồi, tốt rồi, ở đây.

    Người để ta trên cành cây kia, sau đó, mau chóng quay về chỗ cũ, bọn chúng có hỏi ngươi, ta đi về đâu, ngươi liền nói ta ở giữa khu rừng này!

    Kỳ Tiêu Vũ chỉ vào cây năm sáu người trưởng thành mới ôm hết nói.

    - Cứ thể để ngươi ở đây?

    Ngươi chắc chắn?

    Còn nữa, ngươi bảo ta ra ngoài bán đứng ngươi là ý gì?

    Sở Mặc nhăn mày, hỏi Kỳ Tiêu Vũ trong lồng ngực mình.- Ai da, bán đứng cái gì mà bán đứng?

    - Thần thông của bản cô nương thì đồ ngốc như ngươi làm sao hiểu được?

    Mau, mau, để ta xuống cây kia.

    Chắc chắn ta sẽ không có chuyện gì đâu!

    Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc nói:

    - Ngươi cứ nói với bọn chúng như thế, bọn chúng sẽ không làm khó ngươi, tìm không thấy ta, bọn chúng khác bỏ đi.

    - Được, ta sẽ để ngươi ở đây nhưng, ta sẽ không nói như vậy!

    Sở Mặc có chút tức giận đế Kỳ Tiêu Vũ trên cây đại thụ, xoay ngườibỏ đi.

    - Ta không làm những chuyện bán đứng bạn bè!

    Đôi mắt Kỳ Tiêu Vũ thoáng qua một tia cảm động, lẩm bẩm nói;

    - Đã nói là ta sẽ không sao đâu mà!

    Nói những lời này, thân ảnh của Kỳ Tiêu Vũ, hoàn toàn dung nhập vào với cây đại thụ che trời

    Sau đấy, không thấy chút gì nữa.

    Sở Mặc đúng là vẫn có chút không yên lòng, không nhịn được mà quay đầu thoáng nhìn lại, tuy nhiên, ở dưới gốc đại thụ kia, đã không còn một bóng người nào.

    Sở Mặc trừng to mắt nhìn thật lâu, cái gì cũng không thấy, cảm thấy có chút khó tin mà dụi dụi con mắt, trong lòng thầm nghĩ: Thực có thể sao?

    Sau đó, nhanh chân rời đi, giờ phút này hắn chỉ muốn cố gắng nhanh chóng rời xa khu rừng kia.Một lát sau, ở chân trời, có bốn đạo thân ảnh nhanh chóng xẹt qua, mặc dù bọn họ không có bay ở trên trời nhưng lại lướt nhanh qua đám cây cỏ mà đi về phía trước!

    Tuy rằng Sở Mặc cũng có thể làm được như thế, nhưng lại phải tiêu hao một lượng nguyên lực rất lớn.

    Trừ khi có việc quan trọng, nếu không Sở Mặc chắc chắn sẽ không cam lòng lãng phí một lượng nguyên lực thật lớn đâu.

    Mà những người kia bộ dáng đều thực là thoải mái, hoặc nói là họ có một cảnh giới không tầm thường....

    Hoặc là trên người mang theo một lượng nguyên thạch thật lớn, hoàn toàn không cần phải quan tâm đếnviệc tiêu hao thể lực.

    Sở Mặc hơi hơi nhíu lại ánh mắt, trong lòng thầm nghĩ: Có lẽ là so với ta cảnh giới cao hơn một chút....

    Khi hắn phát hiện ra đối phương, đồng thời đối phương cũng phát hiện ra hắn.

    Từ trong bốn người kia đi ra một người, trong chớp mắt liền đi đến trước mặt Sở Mặc.

    Không nói chuyện, chỉ có điều ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn hắn.

    Trên người y tản mát ra một luồng khí tức cường đại, giống như một con thú hung mãnh, huyết khí vô cùng tràntrề.

    Đây là một người trẻ tuổi khoảng chừng hai mươi, trên người mặc một bộ quần áo màu xanh, đầu đội mũ kim quan, mi thanh mục tú, con ngươi giống như ánh sao, tướng mạo vô cùng anh tuấn.

    Ánh mắt nhìn Sở Mặc vô cùng xem thường.

    Ánh mắt này, xem Sở Mặc không khác gì một con kiến.

    Sở Mặc trừng to đôi mắt, vẻ mặt vô tội nhìn nam tử trẻ tuổi này, giống như một đứa nhỏ ngây thơ bị làm cho hoảng sợ.

    - Tiểu tử, ngươi có gặp qua một thiếu nữ mặc váy xanh không?Người trẻ tuổi giọng nói có chút lạnh, tuy nhiên có thể nhìn ra được rằng hắn đã cố gắng làm dịu đi thần thái, khiến cho âm thanh nhẹ nhàng hơn.

    Đồng thời còn nhìn chằm chằm vào mắt của Sở Mặc.

    Người có thể nói dối, nhưng ánh mắt...lại rất khó nói dối người khác!

    Sở Mặc lắc đầu, vẻ mặt vô cùng mờ mịt:

    - Không có nhìn thấy, các ngươi là ai?

    -----o0o-----

    Chương 66: Đệ tử đại phái (1)

    Chương 66: Đệ tử đại phái (1)

    Nam tử trẻ tuổi khẽ nhướng mày:

    - Hả?

    Không nhìn thấy sao?

    Vậy ngươi làm gì ở nơi này?Sở Mặc giương cung trong tay ra:

    - Săn thú nha!

    - Trông ngươi cũng không phải là người trên thảo nguyên này, ở trong này săn cái gì?

    Trong con ngươi của nam tử trẻ tuổi thoáng qua một tia lạnh lẽo, giọng nói cũng trở nên nghiêm nghị hơi:

    - Tiểu tử kia....

    Ngươi tốt nhất không nên nói dối ta, bằng không thì hậu quả.... rất nghiêm trọng đấy!

    Nam tử trẻ tuổi nói xong, tiện tay chưởng một cái về phía bãi cỏ bên cạnh Sở Mặc.Đùng!

    Một luồng sóng khí ầm ầm đánh qua.

    Ở bãi cỏ cách Sở Mặc khoảng hai trượng, bị luồng sức mạnh mãnh liệt này đánh, tạo ra một hố to sâu khoảng một trượng.

    Cây cỏ và bùn đất bị đánh bắn tung tóe khắp người Sở Mặc.

    Sở Mặc giống như bị hoảng sợ, thân mình khẽ run rẩy, lập tức nhảy ra thật xa, cả giận mà nói:

    - Ngươi làm gì?

    Hù dọa người sao?

    Ta chính là người ở Vương Đình!

    Chọc giận ta, ta sẽ khiến cho các ngươi không thể rời khỏi vùng thảo nguyên này!

    - Hả?

    Vương Đình?

    Ha hả a......

    Nam tử trẻ tuổi vẻ mặt lộ rõ nụ cười khinh thường, còn muốn nói thêm điều gì nữa, nhưng từ bên kia một người thúc giục nói:

    - Được rồi, làm khó tiểu tử kia làm cái gì?

    Nhanh chóng bắt lại yêu nữ kia rồi nói sau!

    Dù thế nào cũng không được để cho nàng lại có cơ hội chạy trốn nữa, chết tiệt, thật không biết yêu nữ này từ đâu mà đến, quả thực giống như một con cá chạch!Một người khác cười nói:

    - Cá chạch?

    Trên đời này làm gì có con cá chạch nào đẹp như thế?

    Theo ta thấy thì giống như một long nữ, ha ha ha, dù sao ta là đã xem trọng nàng.

    Đến lúc đó, sau khi tóm được nàng, đồ vật trên người nàng thuộc về các ngươi, nhưng người....

    Lãnh Thu Minh ta nhất định phải có được!

    Nam tử trước mặt Sở Mặc cười lạnh nói:

    - Cực phẩm thiếu nữ như vậy, ai mà không muốn?

    Sau khi dạy bảo qua, bất quá làm một tên tì nữ là thích hợp nhất!

    - Dựa theo quy củ của Trường Sinh Thiên....

    Đến lúc đó, sau khichúng ta tóm được nàng về, có thể giao chiến xem ai thắng người đó có thể mang nàng đi!

    Bên kia người trẻ tuổi tên là Lãnh Thu Minh nói vọng tới:

    - Đánh thì đánh, Triệu Phàm....

    Người khác sợ ngươi là người của Trường Sinh Thiên, Lãnh Thu Minh ta cũng không sợ, ít ở trước mặt chúng ta mà khoe khoang là đệ tử của Trường Sinh Thiên, có gì đáng để khoe?

    Trường Sinh Thiên?Trường Sinh Thiên?

    Sau khi Sở Mặc nghe thấy ba chữ kia, phản ứng đầu tiên đó chính là muốn chém một đao về phía nam tử trẻ tuổi kia.

    Lúc nghe thấy bọn họ xem Kỳ Tiếu Vũ như là món hàng hóa mà thảo luận, trong lòng Sở Mặc lửa giận đã hừng hực bốc cháy.

    Hiện tại không ngờ lại nghe được nam tử trẻ tuổi kia chính là đệ tử của Trường Sinh Thiên, ngọn lửa giận trong lòng càng dâng lên, bất cứ khi nào cũng có thể bộc phát ra.Sở Mặc cân nhắc trong lòng một chút xem chênh lệch thực lực giữa hai phe, lại cố gắng áp chế lửa giận xuống.

    Hắn biết rằng, đừng nhìn giữa bốn người này có vẻ bất hòa.

    Nhưng nếu như mình thực sự động thủ, bốn người này nhất định sẽ liên thủ mà đem hắn giết trước tiên.

    Địa phương hoang dã không có người ở này, nội tâm tà ác của người ta cũng tuyệt đối sẽ càng lớn hơn.

    Vì thế, Sở Mặc ngẩng đầu, vẻ mặt càng khiếp sợ sùng bái mà kêu Triệu Phàm là đệ tử của Trường Sinh Thiên:

    - Ca ca ngươi là thần tiên của Trường Sinh Thiên sao?

    - Thật vậy chăng?

    Ta....

    Ta được biết ở Trường Sinh Thiên là chỗ của thần tiên tu luyện!

    - Những người ở bên trong đó đều là anh hùng hào kiệt, đều là đại hiệp cứu vớt thế gian!

    - Ca ca ngươi có thể mang ta đến Trường Sinh Thiên để bái sư hay không?

    - Ta, ta cũng muốn trở thành thần tiên!Sở Mặc vừa nói mà bản thân cũng cảm thấy muốn ói rồi.

    Bất quá sau khi hắn liên tiếp khen tặng, hơn nữa còn có ánh mắt thuần khiết kia thì lập tức dụ dỗ làm cho trong lòng Triệu Phàm có chúng lâng lâng.

    Trên mặt của hắn, tạm thời vẫn duy trì dáng vẻ kiêu ngạo, nhưng hai đầu lông mày đều hiện lên ý cười, nhưng là thế nào cũng không giấu nổi:

    - Hả?

    Ngươi tên tiểu thử thối tha trên thảo nguyên này, cũng biết đến Trường Sinh Thiên?- Đương nhiên a!

    Thế gian này....

    Ai mà không biết đến Trường Sinh Thiên?

    - Ai không biết ở Trường Sinh Thiên, đều là thần tiên cả mà!

    Sở Mặc vẻ mặt khờ dại, tràn đầy sùng bái.

    Triệu Phàm rốt cục cũng không nhịn được, cười rộ lên, vẻ mặt cũng trở nên vô cùng dịu dàng:

    - Tiểu đệ đệ, tiêu chuẩn thu nhận đồ đệ của Trường Sinh Thiên rất là nghiêm khắc, không phải ai cũng có thể tiến vào đâu.

    Tuy nhiên, nếu như ngươi có tư chất vượt trội lại được ta tiến cử, có lẽ sẽ có cơ hội tiến vào!Triệu Phàm bên này vui vẻ nhưng ba người trẻ tuổi ở bên kia, đều bị chọc giận gần chết.

    Lãnh Thu Minh cười lạnh nói:

    - Ôi!!!

    Đường đường là đệ tử chân truyền của trưởng lão Trường Sinh Thiên, lừa gạt một đứa bé, có ý nghĩa sao?

    Một người khác giọng điệu lạnh như băng giễu cợt nói:

    - Ở Trường Sinh Thiên đều là anh hùng hào kiệt, đều là đại hiệp cứu vớt khó khăn...

    Ha hả a, đây đúng là chuyện buồn cười nhất mà Đông Phương Bạch ta được nghe!Người thứ ba gật gật đầu, hướng về phía Sở Mặc nói:

    - Tiểu bằng hữu, ngươi đừng để cho lời đồn đãi lừa gạt, thần tiên chó má cái gì?

    Đừng nói là bọn người Trường Sinh Thiên như hắn...Cho dù là toàn bộ Tứ Tượng trên đại lục này, lại có được mấy người dám xưng mình là thần tiên hay sao?

    Lãnh Thu Minh gật gật đầu nói:

    - Đúng vậy, chẳng qua là chiếm được một chỗ tu hành thật tốt, lừa gạt những người phàm mắt thịt mà thôi, bản lĩnh thì thật ra cũng có chút cao minh, biết chút ít thủ đoạn, chính là thần tiên sao?

    Vậy thì thần tiên trên đời này cũng quá không có một chút giá trị nào!Nam tử tên gọi Đông Phương Bạch tiếp tục chế nhạo nói:

    - Người ta Trường Sinh Thiên tồn tại bền vững mà không suy yếu chính là bí quyết này đây, sau này á, chúng ta cũng nên học tập nhiều một chút, cứu vớt khó khăn của thế gian....

    Ha hả, thật biết điều!

    Triệu Phàm bị làm cho tức phát run cả người, nếu bàn về đơn đả độc đấu, đối với ba người này y tự nhiên là không sợ ai cả.

    Nhưng nếu ba người bọn họ kết hợp lại, vậy thì y tuyệt đối không phải là đối thủ của họ rồi.

    Lúc này, y bỗng có một cảm giác, mình giống như bị con kiến nhỏ này lừa gạt!

    Bị trúng kế ly gián của hắn ta!Nhưng lại cảm giác có chút vớ vẩn, một tiểu tử phàm trần mà thôi....

    Làm sao có thể?

    Hắn nhìn ba người ở đối diện, lạnh lùng nói:

    - Ngay trước mặt một tiểu hài tử người phàm, các ngươi cảm thấy nói như vậy thích hợp sao?

    - Thích hợp chứ!

    Làm sao lại không thích hợp?

    Ta cảm thấy quả thực vô cùng thích hợp!

    -----o0o-----

    Chương 67: Đệ tử đại phái (2)

    Chương 67: Đệ tử đại phái (2)

    Nam tử trẻ tuổi thứ ba nói chuyện, sau đó nhìn về phía Sở Mặc mà nhe rang cười nói:

    - Tiểu huynh đệ, Dư Tông Hậu ta nhìn ngươi thật hợp mắt, khôngbằng ngươi tới phái Kim Đao của ta, ta có thể giúp ngươi trực tiếp trở thành đệ tử ngoại môn!

    Nếu như ngươi cố gắng thì vài năm sau, nói không chừng có thể giống như ta mà tiến vào nội môn, nếu là vận khí tốt còn có thể bái một chưởng lão làm sư phụ, trở thành đệ tử thân truyền của trưởng lão!

    - Tuy nhiên, ta có lời muốn nói rõ với ngươi, Kim Đao phái của chúng ta cũng không phải là chổ tu luyện của thần tiên, chúng ta cũng không có thần tiên.

    Tuy rằng Kim Đao phái cùng với Trường Sinh Thiên giống nhau, đều là Tứ Tượng môn phái cao nhất trên đại lục.

    Nhưng không biết Trường Sinh Thiên bọn họ làm sao có thể lợi hại như vậy, bên trong đều là thần tiên....Ha ha ha, ta chết cười mất!Lãnh Thu Minh cũng nói:

    - Thiên Kiếm Môn chúng ta cũng không kém hơn chổ nào so với Trường Sinh Thiên, nhưng cũng chưa từng thấy qua thần tiên!

    Thật sự là kỳ quái, Trường Sinh Thiên thật là lợi hại!

    - Liệt Hỏa Tông chúng ta cũng không có thần tiên, thật kỳ lạ!

    Đông Phương Bạch cũng nói ra.

    - Tốt, tốt, tốt!

    Triệu Phàm giận quá hóa cười, nói liên tiếp ba tiếng tốt, trong mắt lộ ra tia oán độc, cùng lúc đó vẻ mặt dữ tợn lại nhìn về hướng Sở Mặc:

    - Tiểu tử, ngươi thật lợi hại đó, nói vài ba câu dĩ nhiên có thể làmcho chúng ta tranh chấp nội bộ, quả thực không nhìn ra, ngươi lại có thể có bản lĩnh này?

    - Ngươi.... ngươi muốn làm gì?

    Ta không trêu chọc gì đến ngươi mà!

    Sở Mặc vẻ mặt hoảng sợ, thân mình không ngừng lui về phía sau.

    Triệu Phàm cười lạnh nói:

    - Ngươi lợi hại như vậy, giữ lại trên đời này làm cho ta cảm thấy đúng là nhân tài không được trọng dụng rồi, ta đây sẽ đưa ngươi đi gặp thần tiên!Lãnh Thu Minh ở bên kia quát to:

    - Triệu Phàm, ngươi còn muốn mặt mũi sao?

    Sao có thể xuống tay đối với một tiểu hài tử người phàm?

    Còn muốn tìm loại lý do rắm chó như thế này!

    Đông Phương Bạch âm trầm nói:

    - Đây không phải là thủ đoạn bình thường của người ở Trường Sinh Thiên sao?

    Vì không muốn để lại tiếng xấu trên thế gian này, bất luận là chuyện gì có thể gây bất lợi cho bọn họ, đều phải hủy diệt hoàn toàn!

    Dư Tông Hậu nói:

    - Vậy đứa nhỏ này ngày hôm nay, chúng ta nhất định phải để chohắn sống sót mới được!

    Ba người bọn họ liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng lại bay thẳng về phía Triệu Phàm mà đánh tới.

    Tình thế lúc này, đúng là hết sức căng thẳng!

    Triệu Phàm tự tin rằng, chỉ với Nguyên Quan cảnh giới thứ bốn đỉnh, có thể giết chết thiếu niên này một cách dễ dàng.

    Nhưng nếu như vậy, khẳng định y cũng phải chịu sự công kích của ba người kia.

    Nếu dưới tình huống bình thường, ba người kia đương nhiên là không dám giết y.Đừng nhìn ngoài miệng bọn họ nói như thế này như thế kia, nhưng Trường Sinh Thiên là thiên hạ đệ nhất đại phái, cũng là sự thật không cần phải tranh cãi!

    Chỉ có điều Ỡnơi này...

    Triệu Phàm cũng không nắm chắc được ba người kia có thể thực sự động thủ với hắn hay không.

    Dù sao, ra ngoài rèn luyện, xuất hiện chuyện ngoài ý muốn cũng rất là bình thường!

    Mà đệ tử của Trường Sinh Thiên ở cấp độ này, còn chưa có đủ tư cách để thắp hồn đăng (đèn hồn), nếu là chết rồi, muốn điều tra cho rachân tướng thì vô cùng khó khăn.

    Trong lòng thầm nghĩ, Triệu Phàm lạnh lùng nhìn qua Sở Mặc:

    - Tiểu tử, ta đã biết ngươi là người ở thảo nguyên Vương Đình, nhớ rõ, nếu ngươi còn dám nói xằng nói bậy thêm một câu, ta nhất định sẽ giết cả nhà ngươi!

    Lúc này đây Sở Mặc quả thật là vô cùng phẫn nộ rồi.

    Mặc dù hắn không phải người ở thảo nguyên Vương Đình, đến lúc đó cho dù Triệu Phàm có đem cả cái thảo nguyên này bới lên thì cũng không tìm thấy được tung tích của hắn.Nhưng hắn vẫn bị loại người ti tiện vô sỉ như Triệu Phàm làm cho tức giận.

    Khiến hắn nhớ tới thất trưởng lão trước kia, bởi vì một chuyện nhỏ nhặt liền muốn giết chết ông nội của hắn.

    Quả nhiên là cùng một loại người!

    - Diệt cả nhà?

    Sở Mặc con ngươi chợt lóe ra tia sát ý điên cuồng.

    Vào lúc này, hắn thậm chí không còn muốn ngụy trang thành bộdáng khờ dại, giả dạng làm kẻ yếu hèn.

    Hắn thầm nghĩ, thực sự nghiêm túc....

    Chém Triệu Phàm một đao!

    Một đao là đủ rồi!

    Trong lòng Sở Mặc có tám phần nắm chắc, có thể chắc ăn mà chém trúng Triệu Phàm một đao này!

    Bỡi vì hắn đã vụng trộm dùng ngọc "xem" qua thực lực của Triệu Phàm.

    - Đã hai mươi tuổi...

    Mới đến hoàng cấp tầng thứ bốn đỉnh, quả thực là một kẻ vô dụng!

    - Là ai cho ngươi tự tin lớn như vậy?

    - Trường Sinh Thiên sao?

    - Sớm muộn gì cũng sẽ lật đổ môn phái rách nát này!

    Ngay lúc Sở Mặc không thể nhịn được nữa, trong nháy mắt chuẩn bị liều lĩnh xuất thủ.Ba người bên kia, cũng đã đến gần nơi này, hơn nữa trong mắt của mỗi người tựa hồ cũng nổi lên tia sát ý lạnh như băng.

    Triệu Phàm cắn răng một cái, ngay lúc đó lấy một tờ phù triện từ trên người, nhanh chóng kích hoạt, sau đó cả người nhanh chóng biến mất ngay tại chỗ.

    Trong không khí còn lưu lại giọng y tức giận rít gào:

    - Lãnh Thu Minh, Dư Tông Hậu, Đông Phương Bạch.... chính là ba người các ngươi!

    - Thật không tệ!

    Triệu Phàm ta nhớ kỹ các ngươi!- Còn có tên tiểu súc sinh giảo hoạt âm hiểm kia, ngươi cũng nhớ kỹ cho ta... ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!

    Tiếng nói của Triệu Phàm dần dần đi xa.

    Lửa giận trong lòng Sở Mặc lại càng mãnh liệt hơn nữa, cười lạnh ở trong lòng: Sẽ không bỏ qua cho ta sao?

    Triệu Phàm, ngươi tốt nhất là cầu khẩn lão tổ tông của Trường Sinh Thiên đi, ngàn vạn lần cầu khẩn không nên gặp lại ta!

    Nếu không, ta nhất định sẽ chém ngươi một đao!

    Mặc dù cảnh giới của đối phương so với hắn cao hơn một tầng, nhưng Sở Mặc tuyệt đối có tự tin rằng hắn có thể tiêu diệt được Triệu Phàm này.Lúc trước Sở Mặc cũng không biết được thực lực của những người khác là như thế nào, tuy rằng lớn lên ở trong quân, nhưng mà chiến tranh thật sự như thế nào, hắn cũng chưa từng trải qua.

    Cho nên hắn cũng không biết được, khả năng chiến đấu của từng cấp độ là như thế nào.

    Dọc theo con đường này, hắn tiêu diệt các loại nguyên thú cấp hai ba, giết một cách vô cùng vui vẻ....

    Chẳng hạn như con rắn Xích Mục Hàn Băng, Sở Mặc cũng đi chém giết một lần, hơn nữa đến cuối cùng còn thành công mà giết được con rắn kia!Tuy rằng trong quá trình đó vô cùng nguy hiểm, nhưng kết quả lại vô cùng mãn nguyện.

    Trong lòng Sở Mặc cho rằng nên làm như thế!

    Chính là cảnh giới như hắn, nên mạnh mẽ như vậy mới đúng.

    Cho đến khi hắn gặp được những người luyện võ khác.

    Những tên cường đạo đó nhìn thấy các loại tài liệu của nguyên thú trên người hắn thì ánh mắt ngay lập tức tham lam và khao khát.

    -----o0o-----

    Chương 68: Đao chém Triệu Phàm (1)

    Chương 68: Đao chém Triệu Phàm (1)

    Khiến cho lúc đó Sở Mặc hiểu rõ thêm vài chuyện.Vì sao tài liệu của nguyên thú lại có giá trị cao như thế?

    Đó là vì muốn săn bắt được nguyên thú thì vô cùng khó khăn!

    Nguyên thú cũng không phải là một con dê mềm yếu, một nguyên thú thuộc bất kỳ cấp bậc nào, thì tất cả đều vô cùng hung dữ mạnh mẽ, mạnh hơn tất cả các loại thú dữ của thế gian này.

    Tưởng có thể dễ dàng săn bắt như vậy hay sao?

    - Nếu vậy....Chẳng lẽ là do mình quá mạnh?

    - Hay là nói....

    Mình luyện công pháp quá lợi hại?Sau đó khi đối mặt với những đối thủ đều là hoàng cấp tầng ba, đột phá cảnh giới Nguyên Quan trên thảo nguyên này, Sở Mặc lúc này mới hiểu được, không phải là người khác quá yếu, mà là mình....

    Quả thực quá mạnh mẽ!

    Nói đúng hơn, là công pháp mà hắn tu luyện, tất cả đều quá mạnh mẽ!

    Đây cũng không phải là do hắn không khiêm tốn, mà đây chính là sự thật không thể bàn cãi được!

    Cho dù bất kỳ chuyện nào, đều cần có sự so sánh thì mới có thể phâncao thấp được.

    Trước kia Sở Mặc cũng không biết được, những công pháp mà sư phụ dạy hắn đều không có tên, nhìn qua công pháp cũng không có một chút uy phong nào lại có bao nhiêu lợi hại.

    Nhưng hiện tại, hắn đã biết.

    Đừng nhìn Triệu Phàm là đệ tử của Trường Sinh Thiên, lại cao hơn hắn một bậc.

    Nhưng trong lòng Sở Mặc mà nói một chút cũng không sợ y!Cho dù nếu Triệu Phàm biết được thực lực của hắn, Sở Mặc cũng không sợ, huống hồ....

    Triệu Phàm còn không biết!

    Triệu Phàm thực không có một chút phong độ của đệ tử đại phái, điều này làm cho ba người Lãnh Thu Minh, Dư Tông Hậu và Đông Phương Bạch sắc mặc đều trở nên có chút khó coi.

    Lời nói khéo léo...

    Tất cả mọi người đều sẽ nói, nhưng nếu thật sự bắt bọn họ phải đi đối mặt với quái vật Trường Sinh Thiên này, trong lòng đều là không có tự tin cả.

    Trầm mặc một lúc, Lãnh Thu Minh cười nói:

    - Kỳ thực cũng không có gì, chúng ta cũng không có y, nếu y muốn đi cáo trạng, chỉ sợ rằng sau này ở Trường Sinh Thiên y cũng không thể ngẩng đầu lên được nữa.

    Dư Tông Hậu gật gật đầu nói:

    - Hắn chắc là không ngu như vậy, những cơ duyên ở nơi này....

    Hắn sẽ không dễ dàng để cho người khác biết đâu!

    - Lãnh huynh nói rất đúng, dù sao thì vừa rồi chúng ta cũng không có làm gì y, cho dù y có muốn đi cáo trạng... cũng phải có chứng cứ mới được!

    Đông Phương Bạch cười lạnh nói:

    - Huống chi, ta không tin y có thể vứt bỏ không cần cơ duyên ở nơi này!

    - Đúng, chỉ cần y quay lại, nhất định phải cúi đầu trước chúng ta!

    Lãnh Thu Minh nhìn qua hai người khác nói:

    - Nhưng điều kiện trước tiên là, ba người chúng ta nhất định phải đồng lòng!

    - Đó là đương nhiên!

    Đông Phương Bạch gật đầu.

    Dư Tông Hậu cũng gật gật đầu:

    - Yên tâm đi, Trường Sinh Thiên có hống hách như thế nào, cũng sẽ không vì một nội môn đệ tử mà đắc tội với ba môn phái của chúng ta.

    Sở Mặc ở bên cạnh lẳng lặng nghe, trong lòng thầm nghĩ: Xem ra môn phái Trường Sinh Thiên này quả thật là môn phái lớn nhất trên đời này, cảnh giới của ba người trước mặt này cũng không kém bao nhiêu so với Triệu Phàm kia, nhưng đối với y vẫn kiêng kỵ như vậy.

    Dĩ nhiên không phải kiêng kỵ Triệu Phàm mà là môn phái sau lưng của y!

    - Xem ra, dựa vào một thế lực cường đại, thật là có ưu thế.

    Lúc này, ba người bên kia nhìn về phía Sở Mặc.Sở Mặc lui về phía sau hai bước, trên mặt lộ rõ vẻ sợ hãi:

    - Các ngươi cũng muốn giết ta sao?

    - Ha ha, ngươi đừng sợ, bọn ta giết ngươi làm cái gì?

    Trong mắt Lãnh Thu Minh hiện ra một chút kì lạ, thật ra ở trong lòng y quả thực không thể nào muốn để tiểu tử này sống.

    Bởi vì những chuyện mà bọn họ vừa nói cũng có hắn, nếu lỡ có truyền ra ngoài thì quả thật thanh danh của bọn họ cũng bị tổn hại đến.

    Tuy nhiên phỏng chừng hai người đồng bọn của y, sẽ không đáp ứng.

    Lãnh Thu Minh vốn cũng không để lộ ra cổ tà niệm trong lòng.- Tiểu tử kia, nếu ngươi đến phái Kim Đao, Dư Tông Hậu ta không dám cam đoan ngươi có thể trực tiếp tiến vào nội môn, nhưng làm đệ tử ngoại môn vẫn dư sức.

    Dư Tông Hậu nói.

    Đông Phương Bạch nhìn qua Sở Mặc:

    - Vào Liệt Hỏa Tông của ta.

    Bỡi vì bọn họ bàn tán về Kỳ Tiêu Vũ, Sở Mặc cũng không thích cả ba người này, nhất là Lãnh Thu Minh, không ngờ y còn muốn có được Kỳ Tiêu Vũ?

    Có điều nếu đem ra so sánh, bọn họ đều mạnh hơn Triệu Phàm.Vì vậy, Sở Mặc cũng muốn hỏi cho rõ, giữa bọn họ và Kỳ Tiêu Vũ, rốt cuộc có ân oán như thế nào.

    Tuy nhiên, ba người này cũng không cho hắn có cơ hội đó, sau khi nói xong, tất cả liền xoay người rời đi.

    Đông Phương Bạch đi ở phía trước, suy nghĩ một chút, từ trên người lấy ra một khối nguyên thạch, ném tới trong tay Sở Mặc, còn lại cũng không nói cái gì nữa, trực tiếp rời đi.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua khối nguyên thạch trong tay, tuy rằng kém hơn so với khối trên người đặc sứ Đại Tề, nhưng so với khối nguyênthạch mà chính hắn lấy được từ trong tay ngoại môn đệ tử của Trường Sinh Thiên thì tốt hơn nhiều.

    - Đây là nguyên thạch sao?

    Đa tạ ngươi!

    Sở Mặc la lớn hướng về phía bóng lưng của Đông Phương Bạch.

    Đông Phương Bạch bên kia cũng không đáp lại bất cứ điều gì, nháy mắt đi xa.

    Mấy người kia có lẽ đều cho rằng Sở Mặc chính là một tiểu hài tử người phàm, căn bản không có quá để ý ở trong lòng.Nhưng mà Sở Mặc cũng đem hành động này của Đông Phương Bạch mà ghi tạc trong lòng.

    Phong thủy thay đổi liên tục, giang hồ không già.

    Luôn luôn gặp nhau vào một ngày nào đó!

    Ba người kia chắc hẳn là đi tìm Kỳ Tiêu Vũ rồi, hiện tại Sở Mặc cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, đi vào rừng cây đó.

    Lúc này, bỗng nhiên hắn nhớ tới một vấn đề, bốn người nay bao gồm Triệu Phàm là đệ tử của Trường Sinh Thiên, không ngờ không có một aicó thể nhìn ra cảnh giới của hắn, điều này thật kỳ lạ.

    Cho dù xem như không thể phán đoán chính xác cảnh giới của hắn, nhưng trên người hắn luôn luôn có một tia hơi thở dao động.

    Có thể là cả bốn người này, vậy mà đều xem hắn như một thiếu niên người phàm trần bình thường.

    - Chẳng lẽ?

    Lại là công lao của viên ngọc?

    Sở Mặc nói thầm ở trong lòng một câu, tinh thần lập tức bước vào không gian của viên ngọc, cây nhỏ kia đã mọc lên bảy tám cái chồi nonxanh biếc, ở trong không gian hoang vu này, nhìn có vẻ rất có sức sống.

    Sở Mặc cầm lấy Thiên Ý Ngã Ý, nhìn thoáng qua cũng không có thay đổi gì.

    Hắn cũng không cảm thấy thất vọng, đoán là do gần đây không có rót thêm năng lượng mới vào.

    Nghĩ đến việc này, Sở Mặc có chút đau đầu, cho đến bây giờ hắn cũng không thể biết đến cùng thì miếng ngọc này muốn cái gì.

    -----o0o-----

    Chương 69: Đao chém Triệu Phàm (2)

    Chương 69: Đao chém Triệu Phàm (2)

    - Xem ra, hay là muốn xuất hiện nhiều hơn một chút.

    Sở Mặc trong lòng thầm nghĩ, đem Thiên Ý Ngã Ý cất vào.Đột nhiên, hắn cảm giác có một cỗ băng lãnh lạnh đến thấu xương, bao phủ về phía mình.

    Phảng phất có một nguyên thú hùng mạnh đột nhiên theo dõi hắn!

    Sở Mặc không hề nghĩ ngợi, trong nháy mắt huy động nguyên lực trong cơ thể, hướng tới phiá bên cạnh bổ nhào qua.

    Oanh!

    Một cỗ lực lượng mãnh liệt mênh mộng, ở ngay bên cạnh cách Sở Mặc không xa nổ tung.Lúc này đây, một kích của Triệu Phàm hung ác hơn nhiều lắm so với lúc trước!

    Trên cỏ, không ngờ xuất hiện một cái hố to sâu hơn một trượng!

    Nếu không phải Sở Mặc có phản ứng rất nhanh nhạy, một kích này....

    Cũng đủ làm cho bản thân hắn bị trọng thương hoặc có thể là mất mạng!

    Thực rõ ràng, lần này đối phương chính là muốn lấy mạng của hắn.

    Ngoại trừ tên Triệu Phàm kia, Sở Mặc cũng không nghĩ ra còn cóngười thứ hai sẽ làm như thế.

    Trong lòng Sở Mặc lập tức nổi lên cơn giận dữ, rồi hừng hực mà bốc cháy lên.

    - Ta còn không có đi tìm ngươi, ngược lại ngươi lại tìm đến đây?

    Lúc này Sở Mặc, ở trên mặt có một chút hoảng sợ, nhìn bóng dáng của Triệu Phàm dần dần hiện ra, thanh âm có vài phần run rẩy nói:

    - Ngươi, không phải ngươi đã đi rồi sao?

    - Ngu ngốc, đó là Ẩn Thân Phù!

    Triệu Phàm cắn răng nói:

    - Cái phù này, chính là vật phẩm trân quý nhất mà ta lấy được saukhi tiến vào sư môn, nhưng bởi vì tên tiểu súc sinh ngươi mà lãng phí hết rồi, không giết ngươi thật khó giải được mối hận trong lòng của ta!

    - Trường Sinh Thiên không phải là hóa thân của chính nghĩa sao?

    Ngươi, sao ngươi có thể như thế được?

    Vừa rồi ta không có trêu chọc ngươi?

    Sở Mặc ra vẻ tức giận nói.

    - Ha ha, thật sự là ngây thơ!

    Triệu Phàm nhìn Sở Mặc cười lạnh:

    - Tuy nhiên ta quả thật không ngờ đến, ngươi lại là một người luyện võ nguyên lực?

    Thật đúng là có chút xem thường ngươi rồi.

    Tuy nhiên,không sao cả, cho dù ngươi có là người luyện võ nguyên lực thì hôm nay ngươi cũng nhất định phải chết!

    Sở Mặc nhìn Triệu Phàm, bỗng nhiên nói:

    - Ngươi muốn giết ta đúng không, ta sẽ nói cho ngươi biết thiếu nữ áo lam kia trốn ở đâu!

    - Hừ, quả nhiên là ngươi đã gặp qua nàng!

    Trong mắt Triệu Phàm hơi hơi sáng lên, nhìn Sở Mặc trầm giọng nói:

    - Tốt nhất ngươi không nên giở trò với ta, tiểu tử ngươi vừa mới tránh thoát một kích kia của ta, ta cũng nhìn ra cảnh giới của ngươi, ítnhất ở tầng hai đỉnh.

    Nhưng mà ta muốn giết ngươi, dễ như trở bàn tay.

    - Giống như nghiền chết một con kiến!

    - Ta biết rõ, ta đánh không lại ngươi, nhưng ngươi phải đồng ý không giết ta, thì ta mới nói cho ngươi biết!

    Sở Mặc vỗ vỗ đất trên người, đứng dậy, ánh mắt tinh khiết mang theo vài phần khẩn trương mà nhìn Triệu Phàm..

    - Được, ta đồng ý với ngươi, chỉ cần ngươi dẫn ta tìm được yêu nữ kia, ta sẽ không giết ngươi!

    Triệu Phàm vẻ mặt thành thật nói, nhưng đang cười lạnh ở tronglòng: Ngây thơ!

    Hôm nay bị ngươi bắt gặp nhiều chuyện như vậy, không giết ngươi nếu sau này việc này truyền ra ngoài, ta làm sao ngẩng đầu ở trong môn phái?

    - Được, ta dẫn ngươi đi!

    Sở Mặc nói xong, vô cùng rõ ràng, xoay người rời đi, hướng về phía cánh rừng kia mà đi đến, đem trọn bóng lưng đều giao cho Triệu Phàm.

    Trong con ngươi Triệu Phàm lóe ra tia hào quang, bản tính của y vốn đa nghi, đương nhiên không thể hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của thiếu niên này....

    Nhưng y cũng rất muốn tóm được người thiếu nữ kia.Nguyên nhân cũng không đơn giản chỉ là xem trọng đối phương như vậy, mà là trên người thiếu nữ kia mang theo bảo vật mà y chưa từng thấy qua bao giờ!

    Vết thương trên người cô gái kia cũng không phải do bốn người bọn họ gây ra, bọn họ còn chưa có cái bản lĩnh như vậy.

    Mà người thiếu nữ kia, phát hiện ở bên cạnh một cánh cửa!

    Một cánh cửa xuất hiện trước khi trăng tròn!

    Nàng nghĩ muốn xâm nhập vào, kết quả lại bị trận pháp bảo vệ cánhcửa kia công kích, làm cho bản thân bị thương nặng.

    Cảnh tượng khi đó, vừa lúc bị bọn Triệu Phàm nhìn thấy, Triệu Phàm và Lãnh Thu Minh trong lòng sinh ra tham lam, bắt đầu đuổi giết nàng, muốn bắt được cả người và của.

    Kết quả lại bị nàng chuồn mất ngay trước mắt họ.

    Bọn họ đuổi giết không ngừng, thứ nhất là ham muốn có được bảo vật, thứ hai...

    Cũng là kiêng kị thế lực phía sau nàng!

    Có thể nuôi dưỡng ra một thiếu nữ mới mười mấy tuổi đạt được cảnh giới như vậy, thế lực kia nhất định là một thế lực rất đáng sợ?Đừng nói Lãnh Thu Minh, cho dù có là Triệu Phàm.....

    Đều cảm thấy thiếu tự tin trong lòng!

    Sau đó gặp được Sở Mặc, liền phát sinh những chuyện kia.

    Triệu Phàm tin chắc rằng, trên người cô gái kia, khẳng định có mang theo bảo vật vô giá, nếu có thể tóm được nàng, nhất định sẽ có lợi ích thật lớn không tưởng được!

    Sau đó, giết nàng....

    Cũng có thể trừ hết mọi tại họa về sau.

    Về phần thu làm thị nữ vân vân, chẳng qua là nói đùa một chút màthôi.

    Sở Mặc đi ở phía trước, vừa đi vừa nói:

    - Ta nhìn thấy nàng đi vào cánh rừng này đó, nhưng cụ thể là nàng trốn ở nơi nào thì ta cũng không biết rõ.

    Bất quá theo ta đoán, nhất định cũng không đi xa, lúc ấy nàng bị thương cũng rất nghiêm trọng....

    - Thật sao?

    Triệu Phàm một bên đánh giá xung quanh, một bên nói âm thanh có chút lạnh lẽo như băng.

    Đúng lúc này, Sở Mặc đi ở phía trước, nhanh chóng quay người lại.Vốn dĩ trên tay trống không, ngay lập tức lại nhiều hơn một thanh trường đao sắc bén, hướng về phía Triệu Phàm mà chém tới.

    - Đương nhiên!

    Sở Mặc hét ho một tiếng.

    Trong thiên địa, một ánh đao sáng lên vô cùng đẹp mắt!

    Ánh đao thê thương và lạnh lùng diễm lệ, giống như một tia chớp từ trên trời giáng xuống!

    Triệu Phàm vẫn cẩn thận đề phòng Sở Mặc, vào lúc Sở Mặc quay người trong chớp mắt, trên mặt y cũng nổi lên một nụ cười lạnh dữ tợn....

    Bỡi vì, y cũng đang muốn ra tay với Sở Mặc!

    - Không tự lượng.....Bất quá nụ cười lạnh như băng và ánh mắt vừa mới nổi lên tia sát khí trên mặt y, ở nơi này vào lúc ánh đao sáng rực rỡ trong nháy mắt....

    Liền trực tiếp cứng đờ.

    Vốn dĩ trong đôi mắt dữ tợn mang theo tia đắc ý, cũng bị một tia vô cùng kinh sợ thay thế.

    Điều này không có khả năng!

    Một thiếu niên cảnh giới không bằng chính mình, hắn làm sao có thể....

    Chém ra một đao kinh diễm như vậy?Đoạt hồn nhiếp phách!

    Sấm vang chớp giật!

    Đây quả thật là đao pháp mà một thiếu niên mười mấy tuổi có thể thi triển ra sao?

    Cho dù có là thiên tài bậc nhất của Trường Sinh Thiên, Triệu Phàm cũng chưa từng thấy qua loại này.... công kích linh hoạt, sắc bén mức đến ngay cả suy nghĩ cũng có thể chặt đứt!

    -----o0o-----

    Chương 70: Đêm Trăng Tròn (1)

    Chương 70: Đêm Trăng Tròn (1)

    Tất cả những suy nghĩ và ý tưởng trong đầu Triệu Phàm....

    Toàn bộchỉ diễn ra trong phút chốc, chỉ trong một ánh đao của Sở Mặc.

    Ngay cả một âm thanh, y cũng không có cơ hội phát ra.

    Ánh đao biến mất.

    Tất cả đều trở thành khoảng không!

    Tất cả mọi thứ, đều chỉ như một giấc mộng ảo huyền!

    Triệu Phàm ngơ ngác đứng ở đó, trên mặt vẻ dữ tợn, còn sót lại.

    Trong vẻ mặt và ánh mắt, cũng rất nhanh mà tiêu tan.Nhưng tròng mắt của y, lại gắt gao nhìn thẳng vào Sở Mặc.

    Dường như cho đến lúc này, y cũng đều không thể tin được, chính bản thân y đường đường là một nội môn đệ tử của Trường Sinh Thiên, nhưng lại có thể chết ở địa phương như thế này, chết trên tay của thiếu niên giống như một con kiến ở trong mắt y.

    Gò má trên mặt y, hơi hơi run rẩy giật mình, môi khẽ nhếch, giống như muốn nói điều gì đó.

    Một vết máu, từ trên mi tâm của y hướng xuống phía dưới, máu tươi bắt đầu chậm rãi chảy ra.

    Rất nhanh, một tia máu rõ rệt chảy dài xuốngtheo gương mặt của y.

    Liên tục kéo dài xuống mũi y, miệng, cổ....

    Ngón tay của Triệu Phàm giật giật nhẹ nhàng, muốn nâng lên chỉ về hướng Sở Mặc.

    Động tác này, làm cho thân thể của y....

    Giống một cây gậy trúc bị chẻ ra.

    - Ba!!!

    Chia làm hai nửa, hướng về hai phía khác nhau mà ngả xuống.

    Một đao!Chỉ dùng một đao!

    Sở Mặc cũng chỉ cần một đao kia!

    Nhưng chính là một đao đó, làm cho một gã nội môn đệ tử của Trường Sinh Thiên trực tiếp bị chém thành hai khúc!

    Sở Mặc đột nhiên cảm giác hai chân của hắn có chút nhũn ra, hắn dùng đao chống đấy, nữa quỳ ở nơi đó, thở một cách hào hển.

    Tuy rằng chỉ có một đao, nhưng gần như hao hết tất cả nguyên lực và toàn bộ tinh lực trong cơ thể hắn.Đối thủ Triệu Phàm này, tuy rằng từ sức lực chiến đấu, không khác biệt lắm so với nguyên thú bậc bốn Xích Mục Hàn Băng Mãng, nhưng đối phó với y khó khăn hơn xa đối phó với Xích Mục Hàn Băng Mãng!

    Bởi vì y là người!

    Là một người có chỉ số thông minh rất cao mà lại còn âm hiểm giả dối!

    Vào lúc Sở Mặc tính kế y, đồng thời không phải là y cũng đang tính kế lại hắn sao?Triệu Phàm trời sinh tính tình đa nghi, khi làm việc chú ý cẩn thận, nếu như thấy tình thế không ổn, y có thể lẩn trốn nhanh nhất so với bất kỳ người nào khác.

    Đối mặt với nguy cơ có thể phát sinh, y có thể không chút lựa chọn mà sử dụng Ẩn Thân Phù có giá trị nhất trên người mình, đây chính là ví dụ tốt nhất.

    Ưu thế duy nhất của Sở Mặc, chính là bản thân Triệu Phàm cũng không cách nào biết được thực lực chân chính của hắn.

    Nói cách khác, muốn giết y, không phải nghĩ là có thể dễ dàng làmđược như vậy!

    Chiến đấu thực tế, giúp cho thiếu niên này có thêm một bài học nữa.

    Sở Mặc hiểu được một đạo lý: Tự tin vào bản thân mình là không có gì sai, nhưng vĩnh viễn cũng không được quên, đối thủ cũng có thể có suy nghĩ như vậy!

    - Vào lúc ngươi đang ở đây tính kế người khác, thì đồng thời người khác cũng có khả năng đang tính kế ngươi!

    - Muốn không bị tính kế, thì khi ở trước mặt người khác vĩnh viễnchỉ có thể là kế giả vờ!

    - Hoặc là, chính là có thể có được thực lực mạnh hơn rất nhiều lần so với người khác!

    - Như vậy, cho dù có người muốn tính kế ta, nhưng thực lực của ta mạnh, y tính kế, cũng bất quá chỉ là một con côn trùng bò trên người, chỉ cần một đầu ngón tay....

    Là có thể bắn bay!

    Khí tức của Sở Mặc, rốt cục cũng đều tức lại được một ít, hắn chậm rãi đứng lên, đi về hướng Triệu Phàm.Hắn chuẩn bị đem Triệu Phàm chôn cất ngay tại chổ này.

    Tuy nhiên vào lúc di chuyển đến bên thân thể Triệu Phàm, từ trên người y rơi ra một túi tiền, bên trong có tiếng vang lách cách rung động.

    Sở Mặc tùy tiện nhặt lên, phát hiện bên trong có hơn mười khối nguyên thạch, mỗi một khối đều không khác gì khối nguyên thạch mà Đông Phương Bạch cho hắn.

    Còn có vài miếng dược liệu vô cùng tốt, đều là những loại có giá trị rất cao trong thế tục.

    Miếng ngọc trên người cũng không có phản ứng nhiều lắm, Sở Mặc không kìm được mà bĩu môi, nói thầm một câu:

    - Thật đúng là soi mói mà!

    Ngươi không cần những thứ này đúng không?

    Vừa đúng thuộc về ta!

    Những nguyên thạch này, đối với Sở Mặc bây giờ mà nói, đều là đồ tốt.

    Mỗi một khối, đều có thể làm cho nguyên lực trong người Sở Mặc khôi phục hoàn toàn vài chục lần!

    Sau đó, Sở Mặc đào một cái hố thật to ở đó, đem thi thể của Triệu Phàm, vùi thật sâu vào, rồi phủ một ít cây lá lên phía trên.

    Nếu không phải chú ý vô cùng cẩn thận, thì gần như không thể nhìn ra được.

    - Chính ngươi cũng đã nói, nơi này phong thủy không tệ, ngươi yêntâm mà an nghỉ ở đây đi.

    Ngươi cũng không cần gấp, sau này cũng sẽ có rất nhiều đồng môn của ngươi cùng xuống dưới với ngươi!

    Sau khi nói xong, Sở Mặc xoay người không một chút do dự mà rời khỏi cánh rừng rậm này.

    Đến hiện tại, Sở Mặc vẫn còn chưa có thể thích ứng hoàn toàn kiểu cuộc sống tàn sát khốc liệt trên giang hồ này.

    Nhưng không có biện pháp nào khác, cho dù không thể nào quen được nhưng cũng phải học cách mà thích ứng.

    Bởi vì đây, chính là giang hồ!Một khi bước vào, lại muốn rời khỏi thì hầu như là không thể nào.

    Kỳ Tiêu Vũ vẫn không có xuất hiện, tuy rằng trong lòng Sở Mặc lo lắng cho nàng, nàng chắc hẳn là đã tìm được nơi ẩn nấp rồi.

    Lúc này, sắc trời dần dần tối lại rồi.

    Ở phía chân trời Phương Đông xa xôi, một vầng trăng tròn bắt đầu ló dạng.

    Cố gắng hướng lên cao.

    Rất nhanh, vầng trăng tròn đã lên tới bầu trời thật cao.Ánh trăng sáng tỏ xuyên thấu qua rừng cây rậm rạp, chiếu khắp khu rừng, ánh sáng loang lổ và tịch mịch.

    Sở Mặc hơi nhắm hai mắt lại, trong tay nắm một khối nguyên thạch, vận chuyển tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, nguyên lực trong cơ thể bắt đầu nhanh chóng hồi phục.

    Nguyên thạch quả nhiên là đồ tốt, ngưng tụ nguyên khí tinh hoa trong đất trời, thông qua việc hấp thụ lực lượng trên nguyên thạch, nếu so với tốc độ tu luyện bình thường của Sở Mặc thì nhanh gấp năm lần!

    - Chẳng trách những đại môn phái này, tất cả đều lại xem trọng nhưthế đối với những tài nguyên như nguyên thạch này, dùng nguyên thạch để tu luyện...

    Hoàn toàn bất đồng!

    - Nếu là ta có thể có được đầy đủ nguyên thạch, phối hợp tu luyện cùng với Thiên Ý Ngã Ý, vậy thì tốc độ nâng cao thực lực của ta....

    Chẳng phải là tốc độ khiến người ta phải kinh ngạc sao?

    Một bên Sở Mặc khôi phục nguyên lực trong cơ thể, một bên ở trong lòng ảo tưởng.

    Rất nhanh, nguyên lực trong thân thể của hắn khôi phục lại trạng thái tốt nhất, lúc này cách nơi của hắn không xa truyền đến một loạt tiếngbước chân rất nhỏ, đồng thời truyền đến tiếng của Kỳ Tiêu Vũ:

    - Làm sao ngươi còn ở nơi này?

    -----o0o-----

    Chương 71: Đêm Trăng Tròn (2)

    Chương 71: Đêm Trăng Tròn (2)

    Một thiếu nữ đi tới từ một nơi không xa, nhìn Sở Mặc, trong mắt còn mang theo vài phần lo lắng:

    - Ngươi giết chết cái tên đáng ghét đó?

    - Làm sao ngươi biết?

    Sở Mặc kinh ngạc nhìn Kỳ Tiêu Vũ nói:

    - Lúc nãy....

    Ngươi đúng là không phải ở bên cạnh ta mà quan sát chứ?Kỳ Tiêu Vũ gương mặt sáng rỡ, lộ ra một điểm thần bí mà tươi cười:

    - Người ta đúng là biết, hì hì, sẽ không nói cho ngươi đâu!

    Sở Mặc liếc mắt nhìn, lẩm bẩm nói:

    - Không nói thì đừng nói nữa, có gì đặc biệt hơn người đâu chứ?

    Nói xong, nhưng là ở trong lòng vừa động, đem lực lượng tinh thần mà truyền vào trong khối ngọc nói:

    - Kỳ Tiêu Vũ.....

    Là cảnh giới gì?

    Một đoạn thông tin, trong nháy mắt hiện ra trong đầu của hắn, nhưng khiến Sở Mặc co quắp khóe miệng, đầu đầy xám xịt.- Cảnh giới Hoàng cấp tầng năm đỉnh cao, thể chất không biết, cái khác....

    Không biết!

    Trọng thương khỏi hẳn.

    Cảnh giới ngược lại có thể trực tiếp nhìn ra, quả thực là cao hơn mình nhiều lắm, không ngờ cùng cảnh giới với ông nội.

    Điều này khiến cho Sở Mặc vô cùng giật mình, bởi vì theo độ tuổi của Kỳ Tiêu Vũ mà xem, so với mình cũng không khác biệt lắm, thậm chí....

    Khả năng còn nhỏ tuổi hơn mình!

    - Nàng làm sao có thể tu luyện nhanh được như vậy?- Sau đó....

    Thể chất không biết là do có chuyện gì xảy ra?

    - Cái khác không biết....

    Lại là vật gì?

    Trọng thương khỏi hẳn, chẳng phải lúc trước khi mình nhìn thấy nàng, nàng bị trọng thương.

    Chẳng qua tổn thương nặng như vậy...

    Đã vậy còn nhanh chóng khỏi hẳn?

    Điều này cũng thật là một điểm không thể tin nổi?- Này, ngươi đang nghĩ gì đó?

    Đang tức giận sao?

    Kỳ Tiêu Vũ vươn tay nhỏ bé, quơ quơ ở trước mặt Sở Mặc:

    - Ngay trước mặt mỹ nữ người ta mà lại thất thần như vậy, thực không lễ phép gì cả mà!

    - Ngươi ở chỗ này, rốt cuộc là muốn tìm được cái gì?

    Là toà tiên phủ trong truyền thuyết này sao?

    Sở Mặc nhìn chăm chú vào Kỳ Tiêu Vũ hỏi.

    - Tiên?

    Tiên phủ?

    Kỳ Tiêu Vũ khẽ nhướng mày liễu, có chút khinh thường mà nói:

    - Trên thế giới này, sao lại có thể có tiên?

    Còn tiên phủ?

    Làm sao cóthể?

    Sở Mặc hơi hơi ngẩn người ra:

    - Vậy lúc trước ngươi bị thương là chuyện gì xảy ra?

    Kỳ Tiêu Vũ suy nghĩ lại một chút liền nói:

    - Ở nơi này, có vài điểm không giống nhau, dường như.....

    Có vật gì đó rơi ở nơi này, sau đó....

    Vật kia tự tạo thành một bức tường bảo vệ.

    Đại khái, chính là cái gì tiên phủ do ngươi nói đi?

    - Tiên phủ xác định là không có!

    Nhưng ở nơi này quả thật có gì đó không tầm thường.- Ta bị thương, là vì ta muốn phá vỡ cấm chế nơi này, tuy nhiên lại không thành công, nó mạnh hơn nhiều lắm so với tưởng tượng của ta!

    - Vì vậy, ta bị phản phệ (cắn trả) bị trọng thương, bị mấy tên vô sỉ quỷ sứ đáng ghét để mắt tới, muốn giật tiền cướp sắc, không phải ngươi đã thay bản cô nương đuổi đi rồi sao?

    Ừ, vừa rồi còn giết một tên đáng ghét nhất nữa đấy!

    Kỳ Tiêu Vũ vẻ mặt vui vẻ tươi cười, líu ríu nói.

    - Không phải tiên phủ?

    Sở Mặc có chút thất vọng sau đó hỏi:

    - Cấm chế này là vật gì vậy?

    - Ngu ngốc!

    Cấm chế chính là phòng ngự, bất luận là cái gì nếu hùng mạnh đến một mức độ nào đó, đều sẽ tự tạo ra vòng phòng ngự.

    Nếu nó không tiếp nhận ngươi, hoặc ngươi cũng không hàng phục được nó, như vậy ngươi sẽ không có cách nào đạt được nó.

    Kỳ Tiêu Vũ thuận miệng giải thích nói.

    - Làm sao ngươi có thể hiểu biết nhiều như vậy?

    Sở Mặc không kìm được mà hỏi.

    - Đúng vậy đó....

    Làm sao ta lại biết những điều này?Kỳ Tiêu Vũ có chút ngẩn ngơ, trên gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu kia lộ ra vài phần mờ mịt, tiếp theo trừng mắt nhìn Sở Mặc nói:

    - Hừ, bản cô nương trên thông thiên văn dưới rành địa lý, chính là một người thông minh lanh lợi xinh đẹp dịu dàng độc nhất vô nhị đáng yêu khéo hiểu lòng người xinh đẹp nhất thiên hạ đấy.....

    Mỹ thiếu nữ!

    -......

    Sở Mặc gương mặt xám xịt nhìn Kỳ Tiêu Vũ nói:

    - Ngươi không mệt mỏi sao?

    - Hừ!

    Kỳ Tiêu Vũ thở phì phì nhìn Sở Mặc:

    -

    Sau này không nên hỏi ta làm sao lại biết được chuyện gì nữa, ta chính là biết vậy!

    Mỗi một lần ngươi hỏi, đầu của ta liền đau đến sắp nổ tung rồi!

    - ......

    Khóe miệng Sở Mặc giật giật:

    - Rất xin lỗi, ta không biết.

    Kỳ Tiêu Vũ nhìn thoáng qua gương mặt áy náy của Sở Mặc, nhoẻn miệng cười, lập tức trở nên có chút ôn nhu:

    - Được rồi được rồi, cũng không phải lỗi là do ngươi, tự ta cũng đã tìm ra nguyên nhân, một thiếu nữ ưu tú xinh đẹp như ta, tại sao lại có thểlà một cô nhi không có nhà để về?

    Dựa vào ánh trăng xuyên qua rừng rậm, Sở Mặc liếc nhìn gương mặt tuyệt mỹ của thiếu nữ kia một cái, ở trong lòng oán thầm: Không nói trước được có bao nhiêu ưu tú, nhưng mà mức tự kỷ....

    Nhất định chính là thiên hạ đệ nhất đấy!

    Lúc này, Sở Mặc đột nhiên cảm giác được, miếng ngọc trên cổ bỗng nhiên bộc phát ra một luồng nhiệt lượng kinh người.

    Đây là lần đầu tiên Sở Mặc cảm nhận được nhiệt lượng kinh người như vậy từ miếng ngọc.- Đêm trăng tròn, cửa ra vào mở ra!

    Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

    - Đi, chúng ta đi tìm bảo vật đi!

    Từ miếng ngọc ngày càng truyền đến nhiệt lượng mạnh mẽ hơn, giống như đang thúc giục nhanh chóng lên!

    - Nhanh lên, không thì sẽ không còn kịp nữa đâu!

    Sở Mặc một tay kéo Kỳ Tiêu Vũ, nhanh chóng bay ra bên ngoài.

    Tay của Kỳ Tiêu Vũ lạnh lẽo mềm mại, giống như không có xương cốt.

    Sở Mặc không hiểu vì sao, vào lúc kéo tay của nàng trong chớp mắtđó lòng của hắn hơi rung động một chút.

    - Đây là tay của thiếu nữ sao?

    Một loại cảm giác khác thường nhanh chóng xuất hiện trong lòng Sở Mặc.

    Kỳ Tiêu Vũ ở bên kia, trong nháy mắt lúc Sở Mặc kéo tay nàng, dường như có chút sửng sốt, một đôi con ngươi xinh đẹp lập tức trợn to, theo bản năng muốn né tránh.

    Nhưng không hiểu vì sao, đến cuối cùng cũng không có làm ra độngtác kia.

    Tay của hai người chạm vào nhau ma sát, thân thể của Kỳ Tiêu Vũ cũng càng trở nên cứng nhắc hơn!

    Phản ứng của nàng....

    So với Sở Mặc, lớn hơn nhiều lắm!

    Chẳng qua là nàng đang cố nén, không có biểu hiện rõ ra bên ngoài, nhưng trong lòng lại như một chú nai con, đang chạy loạn khắp nơi.

    Cái loại cảm giác này, cho đến khi nàng bị Sở Mặc lôi kéo chạy ra khỏi cánh rừng rậm này, cũng vẫn còn vô cùng mạnh mẽ.Cả người nàng trở nên mờ mịt, dường như đều không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc.

    Đợi đến lúc nàng phục hồi hoàn toàn tinh thần, lại phát hiện ra đã bị Sở Mặc lôi kéo cách cánh rừng kia thật xa, đi vào một bãi cỏ hoang vắng thê lương.

    Nơi này, cũng không phải là nơi mà lần trước nàng muốn phá vỡ cấm chế.

    -----o0o-----

    Chương 72: Bàn Tay Nắm Giữ Sinh Tử (1)

    Chương 72: Bàn Tay Nắm Giữ Sinh Tử (1)

    Rõ ràng là đã rời đi thật xa!Nhìn cỏ hoang cao hơn cả người ở bốn phía, trong trời đất mọi âm thanh đều yên tĩnh, thiếu nữ xinh đẹp luôn luôn không sợ trời không sợ đất giờ phút này không khỏi có chút sợ sệt, hai gò má của nàng ửng đỏ nhìn Sở Mặc nói:

    - Ngươi....

    Ngươi muốn làm gì?

    - Xuỵt!

    Sở Mặc giơ một ngón tay lên bên miệng, nhỏ giọng nói:

    - Đừng lên tiếng, cửa vào ở ngay chỗ này!

    - Ngươi....Kỳ Tiêu Vũ đột nhiên trở nên giận dữ, duỗi chân nhỏ ra, hung hăng giẫm mạnh một cước lên chân Sở Mặc.

    Hí!

    Sở Mặc nhe răng nhếch miệng, đối với Kỳ Tiêu Vũ trợn mắt nhìn:

    - Ngươi làm gì thế?

    Sở Mặc đáng thương, từ nhỏ lớn lên ở quân doanh, cơ bản là không biết phương thức ở cạnh một cô gái.

    Ông cụ lại là một quân nhân đúng nghĩa, làm sao sẽ nghĩ đến đi dạy Sở Mặc những chuyện giữa nam nữ thường tình này?Sở Mặc cũng không biết rằng tay của nữ hài tử làm sao có thể dễ dàng lôi kéo như vậy...

    Sau khi kéo còn có vẻ mặt không hiểu chút phong tình nào, cũng khó trách người ta sinh ra tức giận.

    Chỉ giẫm lên hắn một cước, xem như là đã rất nể tình rồi.

    - Không làm gì cả!

    Kỳ đại tiểu thư hai mắt nhìn trời, vẻ mặt cực kỳ vô tội, tiếp đó lại nhìn Sở Mặc cười mỉm:

    - Đúng rồi, vừa rồi ngươi nói cửa vào mở ra là có chuyện gì xảy ra?

    Sở Mặc vẻ mặt hồ nghi nhìn Kỳ Tiêu Vũ, trong lòng thầm nghĩ: Khótrách người ta nói không cần đi suy đoán trong lòng của nữ hài tử muốn cái gì....

    Quả nhiên là rất phức tạp mà!

    - Đoán không ra thì không nên đi đoán, ta cũng không phải là tên Hứa Nhị Phù dại gái kia.

    Sở Mặc liếc mắt nói:

    - Cấm chế mà ngươi nói kia, nếu như có cửa vào có lẽ là.... ngay ở chỗ này!

    - Ở trong này?

    Kỳ Tiêu Vũ dường như đã quên chuyện vừa rồi, vẻ mặt nghi ngờ nói:

    - Làm sao có thể?

    Nơi này một chút lực lượng dao động cũng không có!

    - Đừng lên tiếng, trước tiên xác định xem có người phát hiện ra nơi này hay không rồi nói sau.

    Sở Mặc vẻ mặt thần bí, ngọc ở trên người đã cho hắn biết tất cả.

    Nhưng hắn phải xác định, bọn người Lãnh Thu Minh kia có tới nơi này hay không.

    Kỳ Tiêu Vũ có chút im lặng nhìn Sở Mặc, nàng cũng không quá tin tưởng vào lời nói của Sở Mặc....

    Bởi vì ở nơi này, rõ ràng chính là một rừng cỏ hoang mà thôi!- Có phải tên tiểu tử này nổi lên tâm tư gì đối với ta hay không?

    - Nếu đúng như vậy mà nói....

    Thì ta phải làm sao bây giờ?

    - Có muốn cự tuyệt hay không đây?

    - Chúng ta còn nhỏ như vậy....

    - Ta cũng không phải là một cô gái tùy tiện!

    Vào lúc Kỳ Tiêu Vũ đang suy nghĩ miên man, lòng của thiếu nữ, vào thời điểm lần đầu tiên bị một nam hài tử lôi kéo, cũng có chút hỗnloạn.

    Lúc này, Sở Mặc bỗng nhiên nhẹ giọng nói:

    - Chắc là không thành vấn đề, đi nào!

    Nói xong, bay thẳng đến sâu bên trong bụi cỏ.

    Kỳ Tiêu Vũ khẽ cắn hàm răng, một đôi mắt như sao sáng quan sát Sở Mặc, đứng ở nơi đó, nhưng không có di chuyển.

    - Đi nào?

    Sở Mặc đi ra ngoài được vài bước, phát hiện Kỳ Tiêu Vũ đứng ở nơiđó không có nhúc nhích, ngay lập tức xoay người, vẻ mặt kỳ quái nhìn Kỳ Tiêu Vũ nói:

    - Ngươi đang làm gì đó?

    - Ta...

    Ta sợ!

    Kỳ Tiêu Vũ đột nhiên giọng nói yếu ớt hẳn.

    - Đừng làm chuyện giật mình....

    Thập Vạn Đại Sơn ngươi cũng giẫn lên như trên đất bằng, mỗi ngày tới vô ảnh đi vô tung rồi, ngươi nói ngươi sợ....

    Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin ngươi?

    Sở Mặc vẻ mặt giống như đã hiểu rõ tất cả về ngươi rồi.Kỳ Tiêu Vũ có chút xấu hổ trừng mắt nhìn hắn:

    - Cái này cùng chuyện kia đều không giống nhau không phải sao?

    - Có cái gì không giống nhau?

    Nhiều ngày như vậy, không phải là ngươi đang đi tìm thứ này sao?

    Hiện tại tìm được rồi, tại sao ngươi lại muốn rút lui?

    Sở Mặc nói.

    - Ngươi, ngươi là muốn giúp ta?

    Trong con ngươi của Kỳ Tiêu Vũ, hiện lên một tia khác thường:

    - Vì sao?- Cái gì vì sao?

    Ngươi làm sao lại dông dài như vậy!

    Không phải ngươi cũng thường xuyên giúp đỡ ta sao?

    Ta có hỏi qua ngươi vì sao chưa?

    Như thế nào ta giúp ngươi thì ngươi lại hỏi vì sao nhiều như vậy?

    Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ một cách kỳ quái:

    - Nhanh lên, đừng có suy nghĩ nữa, ta cũng không biết cánh cửa kia mở ra được bao lâu đâu!

    - Hì hì, được, chúng ta đi!

    Kỳ Tiêu Vũ nhìn chằm chằm vào Sở Mặc một lúc lâu, trong lúc đó chợt nhoẻn miệng cười, lại quay trở lại vẻ hoạt bát, sôi nổi đi đến bên người của Sở Mặc.Trong lòng lại đang không ngừng mà chỉ trích Sở Mặc: Đồ ngốc!

    Ngu ngốc!

    Ngu như heo!

    Đầu heo!

    Thực ngu xuẩn!

    Sở Mặc đương nhiên không nghĩ tới trong lòng Kỳ Tiêu Vũ đã đem mình mắng cho tan nát rồi, hắn còn cảm thấy thật vui vẻ nữa, lúc trước đều là Kỳ Tiêu Vũ giúp đỡ mình rốt cục cũng có thể giúp lại nàng một lần rồi.

    Trong lòng Sở Mặc đã quyết định, một hồi sau khi vào cánh cửa kia, khi tìm được bảo vật, nếu là có được thứ Kỳ Tiêu Vũ muốn, như vậy cho dù miếng ngọc cũng muốn thì hắn cũng sẽ tặng cho Kỳ Tiêu Vũ.Hai người vẫn chưa đi được bao xa, Sở Mặc liền dừng bước, nhỏ giọng nói:

    - Chính là ở chỗ này!

    - Nơi này?

    Lông mày Kỳ Tiêu Vũ nhíu lại, cố gắng cảm nhận một chút lực lượng dao động ở chỗ này, nhưng cuối cùng...

    Đều thất bại.

    Tuy nhiên, lúc này nàng cũng không có mở miệng nghi ngờ Sở Mặc điều gì, bởi vì nàng nhìn thấy, một chân của Sở Mặc....

    Đã biến mất không còn thấy gì nữa!- Này....

    Kỳ Tiêu Vũ trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng này, quả thực có chút không dám tin vào hai mắt của mình.

    - Đến!

    Sở Mặc vươn một tay ra:

    - Nắm lấy tay ta....

    Cẩn thận một chút!

    Kỳ Tiêu Vũ liếc mắt nhìn Sở Mặc, cắn nhẹ hàm răng, hơi do dự một chút.

    Sau đó, đem tay nhỏ bé của mình chủ động vươn tới, được hắn nắmlấy, ngay lập tức trước mắt thay đổi, hai người đi thẳng tới một nơi thần bí!

    ................

    - Lãnh huynh, hay là chúng ta đừng tìm nữa, yêu nữ kia khẳng định đã sớm chạy thoát, thực lực của nàng cao hơn chúng ta rất nhiều, nếu muốn chạy trốn, khẳng định là chúng ta sẽ không đuổi theo kịp.

    Chớ nói chi đến việc trên người nàng, tám chín phần còn có bùa bảo mệnh gì đó.

    Dư Tông Hậu nhìn sắc mặt khó coi của Lãnh Thu Minh, mở miệng khuyên nhủ.Đông Phương Bạch cũng ở một bên nói:

    - Vẫn là cái cơ duyên kia quan trọng hơn, tuy rằng nói mỗi tháng đều xuất hiện một lần, nhưng ai biết được có thể có người nhanh chân đến trước hay không?

    Lãnh Thu Minh vẻ mặt buồn bực nói:

    - Các ngươi cho rằng ta thật sự muốn bắt yêu nữ kia đúng không?

    Các ngươi lầm rồi!

    Ta muốn tìm được yêu nữ kia chính là muốn giết chết nàng!

    Nếu không hậu hoạn vô cùng!

    -----o0o-----

    Chương 73: Bàn Tay Nắm Giữ Sinh Tử (2)

    Chương 73: Bàn Tay Nắm Giữ Sinh Tử (2)

    - Các ngươi hãy suy nghĩ cẩn thận, với tuổi của nàng mà đạt được loại cảnh giới này, cho dù là ở sư môn của chúng ta, thì cũng tuyệt đối làmột người có cấp bậc cao nhất....

    Thậm chí, cấp cao nhất cũng không bằng nàng.

    - Từ công pháp mà nàng sử dụng, chúng ta lại hoàn toàn không đoán ra được lai lịch của nàng, trời mới biết sau lưng của nàng sẽ có một thế lực khủng bố như thế nào....

    Ít nhất cũng phải có một sư phụ đáng sợ.

    - Việc làm hôm nay của chúng ta, nếu xét là chuyện nhỏ....

    Bất quá là do sinh lòng tham, nhưng không có thành công.

    Nếu hướng đến việc lớn mà nói....

    Chính là sinh ra ý đồ xấu trong lòng, muốn giết người cướp của!- Hai người các ngươi nói thử xem, nếu đổi lại là các ngươi, có thể nuốt xuống cơn tức giận này sao?

    Dư Tông Hậu và Đông Phương Bạch đều thở dài một tiếng, bọn họ đương nhiên hiểu được đạo lý này, bằng không cũng sẽ không cùng với Lãnh Thu Minh đi tìm thiếu nữ kia lâu như vậy.

    Tuy nhiên mắt thấy trăng tròn đã sắp lên đến đỉnh, hai người Đông Phương Bạch và Dư Tông Hậu càng muốn đi tranh giành phần cơ duyên kia!

    Bởi vì hai người bọn họ, tuy rằng nổi lên ý nghĩ tham lam với bảovật trên người thiếu nữ kia, nhưng cũng không có biểu hiện trực tiếp ra bên ngoài như vậy!

    Nói cách khác, hai người bọn họ đều cảm thấy, chính mình cũng không có đắc tội thiếu nữ váy lam nhiều lắm!

    Mà hai người Lãnh Thu Minh và Triệu Phàm, mới là chủ mưu thật sự.

    - Lãnh huynh, ngươi nói đều rất có lý, nhưng vấn đề hiện nay là chúng ta không tìm thấy nàng!

    Dư Tông Hậu chậm rãi nói:

    - Trăng tròn, một tháng chỉ có một lần, nếu bỏ qua đêm nay....

    Có thể phải dừng lại ở đây thêm một tháng nữa!

    Đông Phương Bạch cũng nói:

    - Đúng vậy đó, nhiều tháng, thì chuyện xấu sẽ càng nhiều hơn.

    Ta có cảm giác, ở nơi này xuất hiện duyên cơ, chắc là giấu chưa được bao lâu đâu!

    Lãnh Thu Minh trên mặt mang vẻ âm tình bất định, thật lâu sau y mới thở dài một tiếng:

    - Được rồi, nghe theo các ngươi đấy, chúng ta đi tìm cơ duyên trước!

    Tuy nhiên....

    Mặc kệ đêm nay chúng ta có thể tìm được cơ duyên kiahay không, thì trong vòng một tháng này, nhất định phải tìm cho bằng được yêu nữ váy lam kia và giết nàng!

    - Bằng không thì không thể an tâm!

    - Ta dám khẳng định, nàng nhất định không có đi quá xa đâu!

    - Ở cấm chế kia, chúng ta tới gần còn không dám, nàng lại dám xông lên, bộ dáng nàng bị trọng thương lúc ấy, chúng ta đều nhìn thấy rõ ràng, hấp hối, ta cũng không tin nàng có thể nhanh chóng hồi phục như vậy!Dư Tông Hậu và Đông Phương Bạch liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng nhau gật đầu:

    - Được rồi!

    Kỳ thật những việc mà lúc trước bọn họ làm, đã có chút ít hối hận.

    Tuy nhiên vào lúc này, nếu từ chối Lãnh Thu Minh, rõ ràng cũng không phải một quyết định đúng đắn.

    Sau đó, Đông Phương Bạch lấy ra một món bảo vật, bắt đầu tính toán.Đệ tử đại phái, chí ít cũng đều có một đồ vật nào đó tốt mang theo ngừoi.

    Tại chỗ của Đông Phương Bạch, Liệt Hỏa Tông tuy rằng không phải là một môn phái nổi tiếng về bói toán, nhưng sư phụ của y cũng là một cao thủ bói toán.

    - Hướng Đông lệch về phía bắc....

    Một lúc sau, sắc mặt của Đông Phương Bạch có chút tái nhợt mà chỉ về một hướng, sau đó phốc một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.Dư Tông Hậu có chút lo lắng nhìn qua Đông Phương Bạch:

    - Không có sao chứ?

    Bên trong con ngươi của Lãnh Thu Minh lại hiện lên vẻ vui mừng, sau đó đến gần nhìn Đông Phương Bạch nói:

    - Như thế nào rồi?

    Đông Phương Bạch khoát khoát tay, hít sâu một hơi:

    - Không có việc gì, bị phản phệ (cắn trả) là bình thường, lần này....

    Chắc có lẽ là không phải sai lầm đâu!

    Sau đó, dưới sự dẫn dắt của Đông Phương Bạch, ba người cùng tiếntới phương hướng ngược lại với hướng của bọn Sở Mặc, nhanh chóng bước đi.

    Trong đêm tối trên thảo nguyên, còn có rất nhiều người tập trung lục soát tìm kiếm ở khu vực này.

    Kỳ Tiêu Vũ bị cảnh tượng trước mắt làm cho có chút sợ ngây người, nàng nhìn vào Sở Mặc ở bên cạnh:

    - Làm sao ngươi có thể tìm tới được nơi này?- Là trực giác!

    Sở Mặc nói một cách đương nhiên.

    -......

    Kỳ Tiêu Vũ không nhịn được nữa mà liếc mắt, nàng mới không tin câu chuyện hoang đường của Sở Mặc.

    Tuy nhiên cảnh tượng trước mắt, quả thực làm cho người ta hết sức kinh hãi.

    Bởi vì giờ phút này, bọn họ không ngờ đang ở giữa một mảnh sao trời mênh mông!Dưới chân của họ, là một khoảng hư không vô tận.

    Nhưng kỳ lạ là, bọn họ đều không cảm thấy đang bị rơi xuống, tuy rằng lơ lửng trên không, nhưng thật giống như đang dẫm lên trên mặt đất bằng phẳng.

    Bốn phương tám hướng, đều là bầu trời đầy sao, ánh sáng lấp lánh.

    Nhưng không có ánh trăng.

    Thực rõ ràng, nơi này không phải là vị trí không gian mà bọn họ đứng lúc nãy.Chẳng biết tại sao, Kỳ Tiêu Vũ có cảm giác bản thân mình có chút khẩn trương, nàng tiến sát về phía Sở Mặc, không kìm được mà vươn tay nắm lấy tay của Sở Mặc.

    Sở Mặc có chút kỳ quái nhìn thoáng qua gương mặt có chút tái nhợt của Kỳ Tiêu Vũ, nắm chặt lấy tay nàng, có một cảm giác kỳ quái lan tràn ra khắp trái tim:

    - Đừng sợ, có ta ở đây rồi!

    Kỳ Tiêu Vũ gật đầu một cách yếu ớt, trong lòng hơi an tâm hơn một chút, ngay cả nàng cũng không biết vì sao khi vào trong này lại có cảm giác sợ hãi mãnh liệt như vậy.

    - Nếu ngươi sợ, hay là ta đưa ngươi trở về?

    Sở Mặc có ngọc dẫn đường, đương nhiên biết làm sao để có thể quay về.

    Tay Kỳ Tiêu Vũ rất lạnh, Sở Mặc có thể cảm nhận một cách rõ ràng sự lo lắng và sợ hãi của Kỳ Tiêu Vũ.- Không cần!

    Kỳ Tiêu Vũ từ chối mà không cần nghĩ ngợi gì, nói:

    - Ta phải ở lại đây!

    Không sao hết, có ngươi ở đây, ta không sợ...

    Miệng thì nói không sợ, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.

    Sở Mặc nhìn nàng một cái, thấy nàng vẫn kiên quyết liền không nói gì thêm, dựa theo chỉ dẫn của miếng ngọc, không ngừng di chuyển từng bước trong không gian đầy sao quái dị này.

    Rất nhanh chóng hai người đã đi trong vùng không gian này được hơn mười dặm, đối với diện tích của bầu trời sao trong này mà so sánhthì khoảng cách đó hầu như chưa thấm vào đâu, không khác gì chưa di chuyển được chút nào.

    Nhưng lạ ở chỗ, mỗi khi hai người đi được vài dặm đường, sao trời xung quanh lại xuất hiện một chút thay đổi.

    Lúc đầu họ cũng chưa chú ý đến, tuy nhiên đến khi trên bầu trời cùng lúc xuất hiện tới 10 mặt trăng, thì đều sợ tới ngây người.

    - Đây, đây làchuyện gì xảy ra?

    Sở Mặc mấp máy môi, mắt đăm đăm nhìn lên phía mười vầng trăng sáng xếp thành hàng... từ nam đến bắc trên bầu trời, khó lòng tin nổi.- Đẹp quá!

    -----o0o-----

    Chương 74: Tên gọi là Thí Thiên (1)

    Chương 74: Tên gọi là Thí Thiên (1)

    Kỳ Tiêu Vũ không nhịn được than thở.

    - Ngươi không thấy nó quá lạ lùng sao?

    Sở Mặc nhìn nàng, cảm thấy tư duy trong đầu con gái thật kỳ quái.

    - Đương nhiên là lạ, nhưng... vẫn rất đẹp còn gì!

    Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, hình như đã bớt sợ hơn hồi nãy, nhưng vẫn...không buông tay hắn ra, cũng không phải là nàng muốn nắm tay Sở Mặc, mà cứ tưởng tượng phải buông tay hắn ra xong, trong lòng của nàng lại dấy lên nỗi lo lắng và sợ hãi.- Được rồi...

    đúng là đẹp thật!

    Sở Mặc nhìn mười vầng trăng sáng trên đỉnh đầu, nghĩ một đằng nói một nẻo.

    Đúng lúc này một trận gió cuồn cuộn nổi lên trong trời đất!

    Sở Mặc ngẩn ra, nơi này sao có thể có gió xuất hiện?

    Hơn nữa trận gió này, thổi quatoàn bộ không gian một lượt chỉ trong nháy mắt.

    Tốc độ trận gió này như vậy cũng quá nhanh rồi.Sau đó, hai người phát hiện, cả mười vầng trăng trên đầu đều đồng loạt đổi màu.

    Không còn màu vàng ngà ngà như trước, mà biến thành một màu...

    đỏ tươi như máu!

    Mười vầng trăng máu!

    Nhìn kỹ thì thấy, bên trên vẫn có tia sáng màu đỏ di chuyển.

    Màu sắc cùng máu tươi không khác tí nào, làm cho người ta cảm thấy một sự quỷ dị vô cùng!Thân thể Kỳ Tiêu Vũ hướng sát vào Sở Mặc, thậm chí còn hơi hơi run rẩy, run giọng nói:

    - Đây là chuyện gì xảy ra?

    Sở Mặc lắc đầu, ngẩng lên nhìn những mặt trăng máu lơ lửng trong không trung, thì thào nói:

    - Ta cũng muốn biết!

    Mười vầng trăng máu trên bầu trời, bắt đầu di chuyển chậm chạp, như mười giọt máu tròn, rồi bất ngờ tụ lại một chỗ.

    Nhanh như chớp, mười mặt trăng máu hợp lại thành một, tạo nên một vầng trăng máu khổng lồ!Vầng trăng máu khổng lồ tản ra một thứ ánh sáng đỏ tươi, rồi đột nhiên phát ra một âm thanh như sấm nổ!

    - Uỳnh!

    Trong không gian lập tức bị chao đảo một chút.

    - Vật này còn sống?

    Sở Mặc giật mình, miếng ngọc trên cổ vào lúc này...đột nhiên điếc không sợ súng đưa ra tín hiệu, mục tiêu... chính là vầng trăng máu đang treo trên cao!- Ngươi điên rồi sao!

    Sở Mặc không kìm được mắng to:

    - Muốn chết cũng chọn chỗ khác mà chết!

    - Ai?

    Ai điên rồi?

    Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc một cách khó hiểu, bởi vì nơi này chỉ có hai người họ.

    Nhưng rõ ràng những lời này Sở Mặc không phải là nói với nàng, điều này khiến cho Kỳ Tiêu Vũ càng thêm lo lắng.

    - Không có gì, tiện mồm nói lung tung thôi.

    Đôi mắt Sở Mặc dán chặt vào vầng trăng máu phía trên cao, miếng ngọc trong ngực giờ phút này chẳng những tỏa ra sức nóng mãnh liệt,mà còn truyền lại cho Sở Mặc một cảm giácnhư thể là đang rất sốt ruột, gấp gáp.

    Chỉ kém mỗi không nhảy lên nói thẳng cho Sở Mặc —— Ta muốn ăn nó!

    Sở Mặc lại không dám nhúc nhích chút nào, thân hình nhỏ bé của hắn nếu đem so với vầng trăng máu kia thì quả thực còn chẳng bằng một hạt bụi!

    Keng!Đúng lúc này, miếng ngọc trong ngực Sở Mặc phát ra từng đợt leng keng như rồng ngâm!

    Một tia sáng bắn ra từ lồng ngực của Sở Mặc, vọt thẳng tới vầng trăng máu khổng lồ!

    Oành!

    Vầng trăng máu khổng lồ trên bầu trời dường như đã bị thứ gì đó làm cho sợ hãi tột độ, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc, làm chấn động toàn bộ không gian, dường như có thể làm cho nó sập xuống bất cứ lúc nào.Trong nháy mắt khi Kỳ Tiêu Vũ cảm nhận được tia sáng kia, cả người đều ngẩn ra, ánh mắt rạng rỡ.

    Tuy nhiên ánh sáng rực rỡ đó trong con ngươi nhanh chóng thu lại, thay vào đó là một vài cảm xúc phức tạp.

    Ánh sáng bắn về phía mặt trăng máu trong chớp mắt nhập vào vầng trăng khổng lồ.

    Trăng máu đột ngột co rút lại, nhưng sau đó lại phình ra một cách điên cuồng, chẳng mấy chốc gần như đã chiếm hết toàn bộ không gian.

    Tiếp theo, vầng trăng máu nhẹ nhàng rung lêntrong không trung, các vì sao ở bốn phương tám hướng lại bắt đầu run rẩy một cách mãnhliệt.

    Lần chấn động này, cả bầu không khí dường như đều muốn sụp!

    Ầm!

    Vầng trăng máu kia lại chấn động!

    Sáng rực một màu máu, cả không gian mênh mông rộng lớn cuối cùng dần dần tan vỡ!

    Ánh sáng màu máu nhoáng cái đã tới trước mặt Sở Mặc, Sở Mặcthậm chí còn có cảm giác chỉ cần hắn vươn tay ra là chạm được vào vầng trăng máu này!

    Uỳnh!

    Trăng máu đã phình to đến mức không thể nào tưởng tượng nổi bỗng nổ tungầm ầm.

    Rồi sau đó, thực ra chẳng có sau đó.

    Vì Sở Mặc đã ngất xỉu luôn rồi...Đến khi Sở Mặc mở mắt tỉnh lại, liền phát hiện ra mình đang nằm ở nơi lúc trước chuẩn bị tiến vào cánh cửa, còn Kỳ Tiêu Vũ lại biến mất.

    - Sao lại thế này?

    Sở Mặc có chút khó chịu lẩm bẩm.

    Nhớ lại những chuyện vừa xảy ra lúc trước, trong đầu Sở Mặc vẫn còn đang ong ong.

    Những gì hôm nay được chứng kiến, đều khó có thể tin nổi, hoàn toàn đã vượt khỏi tầm nhận thức của Sở Mặc.

    Những vì sao huyền ảo, vầng trăng máu quỷ dị, còn có ánh sáng bắn ra từ miếng ngọc của hắn.Cùng với...sự lan tràn xâm chiếm toàn bộ không gian của trăng máu, và phát nổ cuối cùng.

    Đến tận lúc này, Sở Mặc cũng không rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

    Chẳng lẽ, tất cả đều do miếng ngọc này... muốn cho ta xem cảnh tượng kỳ lạ không thể giải thích nổi đó?

    - Đúng rồi... thế còn Kỳ Tiêu Vũ đâu?

    Sở Mặc ngồi dậy, một trang giấy từ trên người hắn nhẹ nhàng rơixuống.

    Sở Mặc tiện tay nhặt lên, bên trên chỉ viết một câu nói rất đơn giản:

    - Ta có chút việc nên đi trước, sau này ta lại tới tìm ngươi —— Kỳ Tiêu Vũ.

    - Hóa ra là đã đi rồi, còn may, không phải bị ta bỏ lại trong không gian thần bí kia là tốt rồi.

    Sở Mặc lẩm bẩm một câu, nhưng trong lòng lại có một cảm giác mất mát, buồn bực vô cớ.

    Vốn hắn cho rằng lần này có thể giúp đỡ Kỳ Tiêu Vũ, lại không nghĩtới sẽ phát sinh tình huống như vậy.

    Tuy nhiên sau khi biết Kỳ Tiêu Vũ cũng không gặp bất trắc gì, trong lòng Sở Mặc cũng yên tâm đôi chút, ngẩng đầu thoáng nhìn lên bầu trời, một vầng trăng vàng ngà ngà, treo cao trên đỉnh đầu, tản ra một thứ ánh sáng trong trẻo và mát lạnh.

    Sở Mặc hít sâu một hơi:

    - Trăng như thế này vẫn đẹp hơn!

    Nói xong hắn liền tiến vào không gian bên trong miếng ngọc, xảy ra chuyện lớn như vậy, Sở Mặc cảm thấy bên trong không gian miếng ngọcsẽ phát sinh một vài thay đổi.

    Hắn đã đoán đúng mở đầu, nhưng lại đoán sai kết quả.

    Sau khi tiến vào không gian miếng ngọc, Sở Mặc hoàn toàn ngơ ngẩn.

    Bên trong không gian không phải đã xảy ra một vài thay đổi... mà là đã có thay đổi cực lớn!

    Vốn dĩ không gian bên trong miếng ngọc tuy rất rộng lớn, nhưng chỉ là một nơi hư vô mờ mịt, ngoài tảng đá xanh và cái cây nho nhỏ màuxám kia thì chẳng có gì.

    Nhưng hiện tại, đầu tiên là không gian bên trong đã lớn hơn trước rất nhiều lần, phạm vi ước chừng hơn trăm trượng!

    -----o0o-----

    Chương 75: Tên gọi là Thí Thiên (2)

    Chương 75: Tên gọi là Thí Thiên (2)

    Không gian rộng như vậy, đừng nói là chứa nhu yếu phẩm hàng ngày, cho dù là cất nguyên một căn nhà lớn cũng không thành vấn đề.

    Tảng đá vẫn nằm ở vị trí cũ, bên trên vẫn là cuốn Thiên Ý Ngã Ý.

    Tuy nhiên, cạnh Thiên Ý Ngã Ý vẫn còn một thứ!

    Đó là... một thanh đao!Một thanh đao đỏ như máu!

    Đao không có vỏ, lưỡi đao khá hẹp, chỉ nhìn lướt qua thì còn tưởng là một thanh kiếm, định thần nhìn lại mới thấy đó một thanh hoành đao mang màu máu.

    Loại màu đỏ diễm lệ này dường như là từng dòng máu tươi đang tuôn chảy.

    Hoa văn phía trên cũng hết sức phức tạp, giống như chứa đựng một ý nghĩa sâu xa vô tận.Lưỡi đao đỏ máu lạnh như băng, toát ra ánh sáng yêu dị, khiến Sở Mặc lập tức liên tưởng đến vầng trăng máu vừa mới gặp phải.

    Chỉ là hắn vẫn cảm thấy hơi vô lý, thanh đao huyết sắc đột nhiên xuất hiện trong không gian miếng ngọc này sao có thể có mối liên hệ nào tới vầng trăng máu kia?

    Thanh đao dường như còn có một loại ma lực, dụ dỗ người ta không thể đừng được mà nhấc nó lên.

    Sở Mặc lành lạnh nhìn thanh đao, trong lòng có chút chống cự!Loại chống cự này xuất phát từ bản năng, dường như có một âm thanh từ tận sâu trong linh hồn nhắc nhở hắn, đừng cầm thanh đao đó lên!

    Một thanh đao tốt, đối với một người đàn ông... cho dù chỉ là một thằng bé đều có sức hấp dẫn chết người, đương nhiên Sở Mặc cũng không phải ngoại lệ.

    Cho nên hắn không rõ loại chống cự theo bản năng này là vì lẽ gì?

    Chẳng qua chỉ là một thanh đao, chỉ cầm thôi thì có thể ra sao chứ?Nghĩ thế, tinh thần của Sở Mặc liền bị lung lay, lập tức thanh đao bị hắn nắm trong tay rồi nhấc lên.

    Không sao hết!

    Không có bất cứ cảm giác khó chịu nào.

    Nhưng dường như từ sâu trong linh hồn Sở Mặc lại phát ra một tiếng thở dài.

    Tiếp theo... liền không phát sinh thêm gì nữa.Loại cảm giác chống cự kia cũng biến mất không thấy tăm hơi.

    Rồi sau đó Sở Mặc rời khỏi không gian miếng ngọc.

    Thanh hoành đao mang màu máu vẫn nằm trong tay.

    Nhưng điều khiến cho Sở Mặc thấy kinh ngạc là, sau khi thanh đao này rời khỏi không gian thì tất cả màu máu đều rút lui, bị thế chỗ bởi màu sáng bạc!

    - Thật kỳ quái!

    Sở Mặc lầu bầu lại cất đao vào trong không gian.Vừa vào tới không gian, hoành đao lại hiện nguyên hình, toát ra ánh sáng màu máu yêu dị, bên trên như thể có dòng máu tươi đang chảy.

    Sau khi thử đi thử lại mấy lần, rốt cục Sở Mặc xác định, chỉ cần lấy ra khỏi không gian nó sẽ biến thành một thanh hoành đao trông chẳng khác gì bình thường, nếu cất lại vào trong không gian miếng ngọc thì màu máu sẽ lại hiện ra.

    - Thật thú vị!

    Sở Mặc như nhặt được của báu, từ nhỏ hắn đã từng được thấy nhiều loại vũ khí, chỉ cần liếc qua một chút Sở Mặc liền biết ngay thanh đao này là một vũ khí cực kỳ sắc bén!Tất cả hoa văn bên trên đều như là được hình thành một cách tự nhiên, phức tạp đa dạng, không biết đã phải trải qua bao nhiêu lần rèn giũa mới có thể đạt tới mức này.

    Ít nhất Sở Mặc chưa bao giờ nhìn thấy loại vũ khí nào được rèn tới độ như thế.

    - Đao này... tên là gì thế nhỉ?

    Sở Mặc cau mày, chăm chú quan sát thanh đao tìm kiếm dấu hiệu của tên.

    Một thanh đao danh tiếng thì người rèn ra nó nhất định sẽ để lại dấuấn của mình.

    Nhưng thanh đao này...

    Sở Mặc lật đi lật lại cả ngày giời cũng không tìm thấy bất cứ dấu vết nào của người tạo ra nó.

    Nhưng ở phía trên phần cán đao lại phát hiện một dấu ấn nho nhỏ hình trăng máu.

    Dấu ấn không lớn, ẩn giấu bên trong hoa văn ở thân đao, nếu không chú ý thì khó lòng mà phát hiện được.

    - Chẳng lẽ thật sự có liên quan đến vầng trăng máu đó?Sở Mặc hơi kinh ngạc.

    Sau đó hắn nhìn chằm chằm một cách cẩn thận dấu ấn, mới liếc mắt một cái đầu óc bỗng chao đảo như say rượu, toàn thân lạnh lẽo như ngã vào hầm băng!

    Sở Mặc hơi run run, tỉnh táo lại.

    Nhếch nhếch mép không dám tiếp tục nhìn dấu ấn đó nữa.

    Lại bắt đầu công cuộc tìm kiếm tên của người rèn đao nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy.- Đúng là không bình thường!

    Thanh đao tốt như vậy... sao lại không có tên tuổi gì được?

    Tuy rằng nó có lai lịch rất kỳ quặc, nhưng Sở Mặc dám chắc đây là một thanh đao có tiếng.

    Bất cứ một bậc thầy chế tạo vũ khí nào đối với vũ khí tự tay mình làm ra đều yêu quý như con đẻ, thậm chí còn yêu quý hơn cả con mình!

    Sao có thể không đặt tên cho nó?

    Sở Mặc đảo mắt, nghĩ thầm trong lòng:

    - Cho ta xem rõ thanh đao này!Ầm!

    Sở Mặc đột nhiên cảm giác cảnh vật xung quanh bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn, như thể đang ngâm mình trong một biển máu vô cùng vô tận, khắp chốn không thể tìm thấy bất cứ một loại màu sắc nào khác.

    Chỉ có màu máungập tràn!

    - Đây là đâu?

    Sở Mặc mở căng hai mắt, cảm thấy đến hô hấp cũng có đôi chút khó khăn.Bởi vì không gian ở đây, chẳng những nhuộm đẫm màu máu, hơn nữa còn ngập ngụa mùi máu tanh!

    Dường như biển máu vô biên này, tất cả đều được tích góp từ máu tươi của con người!

    Hơi thở đang tỏa ra khiến Sở Mặc suýt chút nữa liền không chống đỡ nổi.

    Lúc này, một con sóng lớn từ máu tươi ầm ầm xô tới, đánh thẳng về phía Sở Mặc bao phủ toàn thân hắn.Trong đầu hắn hai chữmáu me đầm đìa lóe lên.

    - Thí Thiên!

    ----------

    Thật lâu sau, tinh thần Sở Mặc mới phục hồi lại, há miệng thở hổn hển, như một người suýt chết đuối vừa bò được lên bờ.

    Toàn thân hắn cũng ướt đẫm như vừa bị dội cho một xô nước vậy.

    Lại qua một lúc sau, Sở Mặc mới vuốt vuốt mái tóc đã bị ướt sũng, liếc nhìn thanh hoành đao màu máu trong tay, lầm bầm:

    - Có nhất thiết phải như vậy không...

    Ta chẳng qua chỉ muốn biết tên của ngươi, cần gì phải làm ra cả một biển máu tanh để dọa ta?

    - Thí Thiên... tên này nghe sao hung bạo quá!Một trận gió lạnh thổi qua, Sở Mặc hơi hơi phát run, nắm thanh đao lên nói:

    - Xem ra ngươi cũng là một thanh đao trải qua nhiều giết chóc, từng tắm nhiều máu tươi, có cách xưng tên thôi cũng bất bình thường như vậy, ai mà nhát gan khéo đã bị ngươi dọa cho chết ngất rồi.

    Nói xong, Sở Mặc chuẩn bị cất Thí Thiên đi, dù sao hắn cũng không quen mang theo một thanh đao sắc bén vô địch đi rêu rao như vậy.

    Đúng lúc này, phía xa xa đột nhiên truyền tới những tiếng gầm lên một cách giận dữ, sau đó có rất nhiều người đồng loạt lao đến chỗ Sở Mặc.Sở Mặc hơi kinh ngạc, theo bản năng ngẩng đầu lên, bỗng nhiên phát hiện không trung ngay phía trên đột nhiên tỏa sáng một cách rực rỡ, hoa lệ vô cùng!

    Đủ mọi màu sắc rực sáng trong đêm trên thảo nguyên thanh vắng, cách xa vài trăm dặm cũng có thể nhìn thấy.

    - Mẹ nó!

    Sở Mặc không nhịn nổi chửi một câu, quay người bỏ chạy!
     
    Thí Thiên Đao Full
    IV ( Chương 76-100 )


    Chương 76: Làm hai việc cùng một lúc (1)

    Chương 76: Làm hai việc cùng một lúc (1)

    Hắn cũng không định đứng đây chờ bị một đám người bao vây, đến lúc đó cho dù hắn có mười cái miệng cũng không giải thích nổi, đámngười kia không đem hắn xé xác mới là lạ.

    Nhưng khiến Sở Mặc đau đầu chính là ánh sáng này... hình như phát ra từ trên người hắn.

    Bởi vì hắn chạy đến đâu thì ánh sáng trên trời chạy theo hắn đến đấy.

    - Di chuyển rồi...

    Ánh sáng kia di chuyển rồi!

    - Không xong rồi, bảo vật muốn chạy trốn!

    Mau đuổi theo!

    - Bảo vật kia đã sinh ra ý thức, tuyệt đối không được để nó chạythoát!

    - Đây là địa phận lãnh thổ Đại Tề, bất cứ bảo vật nào sinh ra ở đây đều thuộc về Đại Tề!

    - Ôm Đại Tề của ngươi cút sang một bên đi, không biết xấu hổ!

    Đây là địa bàn của Hạo Nguyệt trưởng lão!

    - Địa bàn của Hạo Nguyệt trưởng lão thì đã sao?

    Chẳng nhẽ không phải là thuộc về Vương Đình ư?

    Tất cả những gì trên thảo nguyên đều là của Vương Đình!

    Mọi thứ ở nơi này đều thuộc chủ quyền không thể tranh cãi của Vương Đình!- Hừ!

    Một đám người trần mắt thịt, các ngươi mà dám tranh giành, công tử ta không ngại chém chết hết lũ các ngươi!

    Sở Mặc nhận ra, tiếng của người cuối cùng đúng là tiếng của Lãnh Thu Minh.

    Những âm thanh hỗn loạn lúc trước cũng khiến Sở Mặc không biết nói gì cho phải, nào là Đại Tề, Vương Đình rồi Hạo Nguyệt trưởng lão... không ngờ đều bon chen dính líu tới vụ này.

    - Ta không thể để bọn chúng tóm được, nếu không kế hoạch tiếp theo của ta sẽ bị ảnh hưởng mất!Sở Mặc nghĩ thầm trong bụng, sau đó nhìn thoáng qua dải sáng rực rỡ trên bầu trời.

    Không nhịn được âm thầm kêu giời kêu đất: Ngươi nói coi ngươi đi theo ta làm chi?

    Sáng choang choang như vậy... ngươi sợ chúng khó bắt được ta à?

    Lúc này Sở Mặc cũng bất chấp tất cả rồi, co cẳng chạy như bay.

    Loại bộ pháp mà Ma Quân truyền thụ cho hắn vốn còn vài chỗ trúc trắc, vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ một cách thông thấu.Tuy nhiên lúc này, hoàn toàn được Sở Mặc lĩnh ngộ một cách triệt để mà không gặp bất cứ trở ngại nào.

    Sở Mặc đã cất Thí Thiên vào không gian trong miếng ngọc, nhưng mà luồng sáng bắt mắt trên đầu vẫn không biến mất mà bám riết không tha!

    Đám người đằng sau cũng như phát điên một mạch gào thét đuổi theo hắn không tha.

    Cuối cùng, Sở Mặc đành hai tay cầm nguyên thạch, vừa vận dụng bộ pháp chạy trối chết, vừa không ngừng làm quen với những chỗ mới hiểuđược trong bộ pháp, đồng thời vận hành Thiên Ý Ngã Ý hấp thu nguyên lực trong nguyên thạch một cách điên cuồng.

    Một lúc làm hai việc!

    Việc này đối với bất kỳ một người luyện võ nào đều là cảnh giới chỉ có thể may mắn hiểu ra chứ không thể cố ý đi tu luyện.

    Dưới áp lực cực lớn như thế, không ngờ Sở Mặc vì bí bách quá mà vô tình làm được!

    Chỉ là hiện giờ Sở Mặc vẫn hoàn toàn chưa nhận ra điều này, trongđầu chỉ tồn tại duy nhất một ý nghĩ: Chạy!

    Không thể để đám người kia nhìn thấy khuôn mặt thật của mình!

    Càng không thể bị chúng bắt được!

    - Đây là bảo vật gì thế?

    Sao có thể chạy nhanh như vậy?

    Ta cảm thấy càng ngày cách nó càng xa rồi!

    Lãnh Thu Minh nói với Đông Phương Bạch và Dư Tông Hậu.

    Đông Phương Bạch và Dư Tông Hậu nét mặt cũng có vẻ không hiểu được, Dư Tông Hậu nói:

    - Trước giờ ta cũng chưa nghe nói đến loại bảo vật này bao giờ...

    - Bảo vật có trí khôn rồi là có thể tự bay đi, điều này thật ra thì tatừng nghe nói đến, nhưng loại bảo vật này đều là thoáng hiện lên rồi biến mất trong nháy mắt.

    - Nhưng cái này... hình như cố ý trêu ngươi chúng ta?

    Đông Phương Bạch gật gật đầu:

    - Ta cũng cảm thấy như vậy.

    Sở Mặc mà nghe được mấy câu này nhất định sẽ ói vào mặt bọn họ.

    - Có ma mới thèm trêu ngươi các ngươi!Tuy nhiên trong mắt bọn Lãnh Thu Minh thì đúng là cảm thấy như vậy.

    Lãnh Thu Minh nhíu mày nói:

    - Hay là bảo vật đang dùng cách này để thử thách chúng ta?

    Xem xem chúng ta có thể kiên trì đến cùng hay không?

    Dư Tông Hậu lẩm bẩm nói:

    - Rất có khả năng này!

    Đông Phương Bạch nói:

    - Ta vẫn còn đủ nguyên thạch!

    - Đuổi theo!Lãnh Thu Minh cắn răng một cái, tiếp tục đuổi theo vệt sáng biết chạy trên bầu trời.

    Phía sau ba người họ còn có rất đông người của Đại Tề, của Vương Đình, của Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Tuy rằng không dám chống đối trực tiếp với đám đệ tử các môn phái lớn như thế này, tuy nhiên cũng không muốn bỏ cuộc, nếu chẳng may bọn họ được bảo vật lựa chọn thì sao?

    Nhất là trong lòng của đám người của Đại Tề vô cùng tức tối.

    Tuy vùng thảo nguyên này không phải lãnh thổ của bọn họ, nhưng sớm đã bịhọ coi như đồ trong túi của mình.

    Nơi này lại là do người của Đại Tề của bọn họ phát hiện ra đầu tiên.

    Kết quả là không biết là bị người nào làm lộ chuyện, khiến cho nhiều người đánh hơi thấy mùi ùn ùn kéo tới như vậy.

    Nếu như không có ba tên đệ tử phái lớn kia, đám người Đại Tề bọn họ chắc chắn trăm phần trăm có thể chiếm được món bảo vật này.

    Nhưng hiện tại... thì không lạc quan được như thế rồi.

    - Ta mà biết được là kẻ nào làm lộ tin tức... ta nhất định phải tự taygiết hắn!

    Một người trẻ tuổi khuôn mặt tuấn tú, trên lưng đeo một chiếc cung hình dạng kỳ lạ, nét mặt sa sầm, cưỡi trên lưng một con ngựa, ánh mắt nhìn đăm đăm luồng sáng rực rỡ trên bầu trời, lẩm bẩm nói:

    - Món bảo vật này, ta nhất định phải có được, nó chắc chắn phải thuộc về ta!

    Đệ tử phái lớn thì sao nào?

    Khương Thu Dương ta... không phải cũng là đệ tử phái lớn sao?

    Sở Mặc chạy như điên trên thảo nguyên, hắn cũng không dám chạy về hướng cung điện của công chúa Bảo Liên, như vậy chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.Chỉ có thể hướng về phương hướng rời xa cung điện mà chạy, đồng thời rủa thầm trong lòng: Cái đao cùn kia...

    Khoe mẽ đủ chưa?

    Còn không thu ánh sáng lại cho ta!

    Ngươi mà còn tiếp tục để lộ tung tích, thì tí nữa ta sẽ quẳng quách ngươi đi!

    Anh đây bỏ cuộc không được chắc?

    Chuyện tới nước này, Sở Mặc ít nhiều cũng hiểu được, tám chín mươi phần trăm luồng sáng tráng lệ trên đỉnh đầu là do Thí Thiên gây ra.

    Bởi vì trước đó thì chả có chuyện gì xảy ra cả!

    Nói ra kể cũng lạ, Sở Mặc vừa mới phát khùng nghiến răng nghiến lợi định quẳng Thí Thiên đi, thì theo thời gian trôi qua luồng sáng trênđỉnh đầu bắt đầu nhạt dần.

    Sở Mặc lập tức mừng phát khóc:

    - Nhanh lên, mau dẹp hết đi, tạo ra động tĩnh lớn như vậy, muốn hại chết ta sao?

    Tốc độ ánh sáng nhạt đi bắt đầu... nhanh hơn một chút.

    - Nhanh lên, nhanh nữa lên!

    Sở Mặc thúc giục, đồng thời trong lòng hắn oán thầm: Có mỗi cây đao... bày đặt khoe khoang như vậy là để cho ai ngắm?

    Cũng giỏi giả vờ giả vịt quá?

    -----o0o-----

    Chương 77: Làm hai việc cùng một lúc (2)

    Chương 77: Làm hai việc cùng một lúc (2)

    Sở Mặc ở đây thì vui vẻ, còn đám người Lãnh Thu Minh thì như bị tạt một gáo nước lạnh, chỉ có thể trơ mắt nhìn ánh sáng phía trên bầu trời cách họ chỉ còn có hơn mười dặm dần dần biến mất.

    Lãnh Thu Minh tái cả mặt!

    Sắc mặt của Dư Tông Hậu và Đông Phương Bạch cũng không được dễ nhìn cho lắm.

    Từ lúc có được tin tức, bọn họ liền mò tới vùng thảo nguyên này, tìmkiếm ngược xuôi vô cùng vất vả, còn có khả năng đã đắc tội với người có chỗ dựa rất vững chắc.

    Tới tận lúc bảo vật xuất thế là hôm nay!

    Nhưng lại để nó chạy mất...

    Nếu là chạy nhanh một chút thì không có vấn đề gì.

    Ví dụ như xuất hiện một cách chớp nhoáng rồi biến mất.

    Cùng lắm mọi người cũng chỉ thấy hơi tiếc nuối một chút, đồng thời cũng sẽ có chút vui mừng: Tuy ta không có được nhưng kẻ khác cũng không cóđược...

    Nghĩ như vậy trong lòng sẽ vui vẻ, thoải mái hơn rất nhiều, về sau coi như là một câu chuyện cũ, kể lại cho con cháu nghe.

    Nhưng hiện tại không giống như vậy!

    Đừng nói là ba người bọn y, cho dù là đám người kia đều có chung một ý nghĩ đó là: Bọn họ đều cảm thấy chính mình có cơ hội đoạt được bảo vật này!

    Tuy tốc độ chạy trốn của bảo vật rất nhanh, nhưng vẫn luôn nằm trong tầm mắt của họ, chưa từng đánh mất.Gần như tất cả mọi người đều tin tưởng gần như tuyệt đối rằng, chỉ cần cứ tiếp tục kiên trì, ít nhất... cũng có thể liếc nhìn nó một cái!

    Nhưng hiện tại...

    ánh sáng trên bầu trời vốn dĩ như hải đăng dẫn dường cho họ.

    Vậy mà lại... tan biến!

    - Chết tiệt!

    Một gã đàn ông của thảo nguyên Vương Đình không nhịn được mắng to một câu, cắn răng nói:

    - Bảo vật này không có duyên với chúng ta...

    Rút lui thôi!Dưới ánh trăng, hơn mười con ngựa, rời đi nhanh như chớp.

    Một chỗ khác, đám thuộc hạ của Hạo Nguyệt trưởng lão lạnh lùng nhìn phướng hướng đám kỵ binh vừa rồi rời đi, tên thủ lĩnh cười nhạt nói:

    - Chạy cũng nhanh đấy, coi như các ngươi thông minh!

    Còn đám người Đại Tề thì vẫn chưa muốn bỏ cuộc, thời gian bọn họ theo đuổi cơ duyên này là lâu nhất, cũng đã trả giá nhiều công sức nhất.

    Cho nên, mặc dù ánh sáng có biến mất, họ cũng không muốn bỏ cuộc.Khương Thu Dương lạnh lùng ra lệnh:

    - Tiếp tục tìm!

    Dù có phải xới tung ba thước đất... cũng phải tìm bằng được cho ta!

    Những kẻ chạy dẫn đầu là Lãnh Thu Minh, Dư Tông Hậu và Đông Phương Bạch thì còn ba mặt nhìn nhau, nhìn về phía bầu trời đã tối lại hoàn toàn như cũ, lưỡng lự không biết có nên tiếp tục đuổi theo hay không.

    - Chí ít... chúng ta cũng nên tới nơi cuối cùng ánh sáng biến mất nhìn xem, không biết chừng còn có thu hoạch nào khác.

    Dư Tông Hậu ni.Đông Phương Bạch gật gật đầu:

    - Nói không chừng, là chui xuống đất!

    Ánh mắt Lãnh Thu Minh sáng ngời:

    - Có lý, đi!

    Ba bóng dáng dùng tốc độ cao phóng về hướng vừa nhắc tới.

    Sở Mặc nhìn luồng sáng trên đỉnh đầu cuối cùng đã biến mất, trong lòng nhẹ nhõm, sau đó hắn nghĩ nghĩ một chút, dạo qua một vòng thảo nguyên, rồi lại quay trở về theo đường cũ!Bởi vì, ngựa của hắn... vẫn đang ở nơi đó!

    Con ngựa đen cao lớn kia khá thông minh, Sở Mặc đoán chừng có lẽ nó sẽ không chạy đi đâu mất.

    Ban ngày chính mình cưỡi nó đi ra từ cung điện của công chúa Bảo Liên, nếu là người trở về nhưng ngựa lại không còn, nhất định sẽ khiến kẻ khác sinh nghi.

    Sở Mặc cũng không biết rằng sau khi luồng sáng biến mất, đám người phía sau hắn vẫn chưa hết hy vọng, tìm kiếm điên cuồng như cũ.Tuy nhiên, cho dù Sở Mặc có biết đi chăng nữa có lẽ cũng chỉ cười ha hả, nói một câu:

    - Đáng đời!

    Sở Mặc lại tiếp tục chạy nhanh một mạch, hai tay vẫn cứ nắm chặt hai viên nguyên thạch.

    Không ngừng vận hành Thiên Ý Ngã Ý.

    Năng lượng trong nguyên thạch liên tục bị hấp thu, từ nơi nguyên khí trời đất bị hút ra nguyên thạch dần dần biến thành một tảng đá bình thường.

    Đến khi Sở Mặc trở lại nơi rời khỏi con ngựa, hai viên nguyên thạchbình thường vốn đủ cho hắn dùng hai mươi mấy lần... mỗi viên trên cơ bản đều hóa thành đá thường hơn một nửa!

    Sở Mặc giật giật khóe môi, xót ruột lẩm bẩm nói:

    - Hơi quá tay rồi...

    Con ngựa đen kia quả nhiên không có chạy xa, yên lặng chờ tại đó, nhìn thấy Sở Mặc còn ghé đầu vào trong ngực hắn dụi dụi hết sức thân thiết.

    Sở Mặc vỗ vỗ đầu nó cười nói:

    - Ngoan lắm!Nhảy lên lưng ngựa phóng như bay.

    Trên đường về liền tiện tay săn vài con thỏ và mấy con chim trĩ...

    ----------

    Rạng sáng hôm sau, Sở Mặc tinh thần sảng khoái từ trong phòng đi ra, khuôn mặt mang theo tươi cười vui vẻ, nhìn thấy những thị nữ hầu hạ mình, đều tủm tỉm cười chào hỏi:

    - Chào buổi sáng!

    - A...

    Chào... chào ngài!

    Thị nữ đỏ bừng cả mặt, trong lòng tim đập như trống đánh, còn tưởng rằng vị kỵ binh thiếu niên này để ý đến nàng.

    Ở trên thảo nguyên, kỵ binh của Vương Đình, gần như là đối tượng mơ mộng tốt nhất của tất cả các thiếu nữ!Bởi vì kỵ binh của Vương Đình hầu hết đều chỉ mới khoảng hai ba mươi, trẻ tuổi hào hoa, văn võ song toàn, địa vị trên thảo nguyên cũng khá là cao!

    Làm gì có cô gái nào không thích?

    Nếu đọc được suy nghĩ của cô thị nữ này, Sở Mặc nhất định sẽ cảm thấy cứng họng, hắn đối với đại mỹ nữ như công chúa Na Y Vương Đình còn không có chút cảm giác nào... thì càng không cần đề cập đến việc mất mặt là cho đến giờ, đối với chuyện tình cảm trai gái, hắn vẫn còn vô cùng ngây thơ ngu ngốc.Ngày hôm qua tuy rằng đã trải qua mạo hiểm kích thích lớn, nhưng thu hoạch của Sở Mặc cũng phải nói là tương đối nhiều!

    Chém bay một tên đệ tử âm hiểm độc ác của Trường Sinh Thiên, xem như có thể xả giận cho mình và Kỳ Tiêu Vũ; lại lấy được Thí Thiên, từ nay về sau gọi là có một vũ khí lợi hại phòng thân; không gian miếng ngọc cũng đã xảy ra nhiều biến đổi lớn.

    Quan trọng nhất là, trên tờ thứ hai của Thiên Ý Ngã Ý, xuất hiện đầy một tờ đều là tâm pháp!

    Đúng vậy, đây mới là điều khiến Sở Mặc cảm thấy vui vẻ nhất!Tối hôm qua sau khi trở về, hắn lấy Thiên Ý Ngã Ý ra, ngạc nhiên phát hiện trên tờ thứ hai của Thiên Ý Ngã Ý dày đặc chữ viết.

    Sau khi tu luyện thử một phen thì chợt phát hiện tốc độ hấp thu nguyên khí của mình phải nhanh gấp hai lần so với trước kia!

    Tu luyện cả đêm, vận hành hai chu trình lớn, nguyên khí trong cơ thể Sở Mặc hiện tại đã tích lũy tới đỉnh của tầng thứ ba, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá tới tầng thứ tư!

    Loại tốc độ tu luyện cỡ này, thậm chí trước kia còn chưa từng có ai nhắc tới.

    Nhưng hiện tại, không ngờ đã trở thành sự thật!Người mà gặp việc vui thì tinh thần thoải mái, đúng là để chỉ trạng thái bây giờ của Sở Mặc.

    -----o0o-----

    Chương 78: Bộ tộc Hạo Nguyệt (1)

    Chương 78: Bộ tộc Hạo Nguyệt (1)

    Mấy ngày kế tiếp Sở Mặc cũng không ra ngoài, luôn luôn chuyên tâm tu luyện.

    Nơi này thật ra lại yên tĩnh, những hỗn loạn trên thảo nguyên dường như không hề lây dính tới nơi này, cũng không có ai tới quấy rầy hắn.

    Mấy đêm hôm nay Sở Mặc đều tìm thời cơ lặng lẽ chuồn êm ra ngoài, dùng Thí Thiên thi triển vài lần đao pháp mà mình tu luyện, phát hiện uy lực so với trước kia lớn hơn gấp nhiều lần.Nếu là lại gặp phải đối thủ cỡ Triệu Phàm, cho dù chống lại chính diện, hắn cũng có thể một đao... chém đôi đối phương thật dễ dàng!

    Sẽ không lại khổ sở như lần trước vậy!

    Mấy ngày sau, đến ngày phải đi dự tiệc, Na Y, công chúa Bảo Liên cùng với tiểu vương tử Liệt Ca, đều sớm ăn mặc chỉnh tề, ngồi lên một chiếc xe ngựa xa hoa đã được chuẩn bị sẵn.

    Sở Mặc cũng giống như các kỵ binh Vương Đình khác, thay lễ phục xong nhìn ra cũng có vẻ rạng rỡ tinh thần hơn hẳn.Trong một đội ngũ dài thật dài, Sở Mặc cưỡi ngựa ngay gần xe ngựa của Na Y, mặc quần áo cưỡi ngựa, cưỡi trên lưng một con ngựa đen cao lớn.

    Thân hình tuy có chút gầy gò mảnh khảnh, không cường tráng như người trưởng thành, nhưng cũng rất oai hùng hiên ngang.

    Na Y ở trong xe, nương theo khoảng trống từ bức màn che của xe ngựa, thi thoảng lại nhìn trộm Sở Mặc, trong ánh mắt còn mang theo một chút si mê.

    Bên cạnh nàng, công chúa Bảo Liên mặc một bộ quần áo sặc sỡ lóa mắt nhẹ giọng hỏi:

    - Thích hắn?Hai gò má Na Y ửng hồng, hơi xấu hổ nhưng khẽ gật đầu.

    Tuy nhiên sau đó lại hơi mất mát nhẹ giọng nói:

    - Nhưng hình như hắn không thích ta.

    - Sao có thể?

    Cháu gái ta xinh đẹp như vậy, lại còn là nữ vương tương lai của thảo nguyên, làm gì có ai mà không thích?

    Trừ khi hắn bị mù!

    Công chúa Bảo Liên nói:

    - Theo ta thấy không phải là hắn không thích ngươi, mà là hắn còn quá nhỏ... vốn dĩ chưa hiểu gì về chuyện này!

    - Hắn sao có thể không hiểu?

    Hắn thông minh như vậy, là ngườicó trí tuệ nhất trong số những người ta đã từng gặp đấy!

    Na Y hơi hờn dỗi nói.

    - Khúc khích... xem ra cháu gái bảo bối của ta... nữ vương tương lại của thảo nguyên, thật sự rơi vào lưới tình rồi.

    Công chúa Bảo Liên cười rộ lên một cách duyên dáng, sau đó nói:

    - Cô nói cho ngươi nghe, cô là người từng trải, bé trai dù có thông minh trí tuệ đến đâu nhưng về phương diện này thì chậm chạp hơn con gái nhiều!

    - Nhớ lấy, cháu gái bảo bối của ta, nếu thích... thì phải theo đuổi!

    Tuyệt đối đừng bỏ lỡ, rồi sau đó lại đi hối hận.- Thiếu niên mười ba mười bốn tuổi... cũng không coi như còn nhỏ, binh lính trên thảo nguyên tầm tuổi này cũng có nhiều người đính hôn rồi, đợi đến mười lăm mười sáu là có thể cưới vợ sinh con rồi!

    Na Y mặt đỏ bừng bừng nhìn cô, nhỏ giọng nói:

    - Cô còn nói ta, năm đó vì sao chính ngươi lại...

    Sắc mặt của công chúa Bảo Liên hơi thay đổi.

    Na Y nhẹ giọng nói:

    - Xin lỗi, cô, Na Y đã nói lời không nên nói rồi.Công chúa Bảo Liên lắc đầu, cầm tay Na Y:

    - Cô không trách ngươi, năm đó... cô làm vậy cũng chỉ là vì bất đắc dĩ.

    Con người của phụ vương ngươi rất tốt, nhưng tính tình rất mềm yếu, lại quá mức nhân từ.

    Thực ra năm đó, rất nhiều lần có cơ hội, chỉ cần thực thi các hành động mạnh mẽ quyết đoán thì toàn bộ thảo nguyên đã bị thu phục rồi.

    Hắn lại cứ muốn dùng biện pháp lung lạc...

    Hừ, trên thảo nguyên này kẻ mạnh làm vua!

    Ngươi chỉ dùng miệng thì có ích lợi gì?

    Ngươi càng mềm yếu, càng khiến kẻ khác cho rằng ngươi dễ bắt nạt mà thôi!

    - Khi đó, thế lực của Hạo Nguyệt trưởng lão bắt đầu lớn mạnh rồi,hơn nữa xu thế càng ngày càng không gì cản nổi.

    - Nếu cứ để y tiếp tục phát triển, sợ rằng chỉ mấy năm nữa trên thảo nguyên sẽ xảy ra một trận đại chiến.

    - Lúc ấy, ta khuyên phụ vương ngươi lấy cớ xuất binh bắt luôn Hạo Nguyệt trưởng lão lại... cho dù không giết hắn cũng phải đem hắn giam lỏng!

    - Nhưng phụ vương của ngươi...lại bác bỏ.

    - Phía tên khốn kiếp Hạo Nguyệt trưởng lão hẳn là đánh hơi đượcchút tin tức gì, liền chỉ dẫn theo hai gã hộ vệ, chạy tới Vương Đình để cầu hôn!

    Trên mặt công chúa Bảo Liên lộ ra vẻ phẫn hận:

    - Phụ vương ngươi liền cảm thấy Hạo Nguyệt trưởng lão là người quang minh lỗi lạc, vốn không có lòng tạo phản, nếu không, sao dám chỉ mang theo hai hộ vệ đến cầu hôn?

    Hơn nữa, trước giờ phụ vương ngươi vẫn không đồng ý quan hệ giữa ta và Bàng tiên sinh, nhất thời hồ đồ, đồng ý việc hôn nhân này.

    Na Y dịu dàng nói:

    - Đây là lỗi của phụ vương ta, làm cô cô chịu khổ nhiều năm nhưvậy...

    - Thực ra phụ vương ngươi cũng không hẳn là sai.

    Công chúa Bảo Liên nói:

    - Ít nhất sau khi ta tới đây, lão già khốn kiếp kia cũng biết điều rất nhiều, không dám phát triển thế lực của bộ tộc Hạo Nguyệt một cách quang minh chính đại nữa.

    Nếu không chỉ sợ chốn thảo nguyên xinh đẹp này đã sớm bị ngọn lửa chiến tranh phá hoại rồi.

    Na Y sùng bái nhìn cô cô mình, nói:

    - Cô thật lợi hại!

    Chịu thiệt thòi lớn như vậy, còn có thể thản nhiênđối mặt, nếu là ta nhất định sẽ không làm được như vậy.

    - Ngươi sẽ làm được!

    Công chúa Bảo Liên nghiêm túc nói:

    - Cô nhất định sẽ biến ngươi thành viên ngọc quý lộng lẫy nhất trên thảo nguyên này!

    Chỗ ở của công chúa Bảo Liên cách nơi Hạo Nguyệt trưởng lão ước chừng hơn một trăm hai mươi lý.

    Xuất phát từ buổi sáng, đến xế chiều gần hoàng hôn mới tới nơi.

    Nhìn số lều bạt mọc lên thành từng mảng lớn như nấm sau mưa, SởMặc rốt cuộc có cảm giác đã chân chính đặt chân tới thảo nguyên.

    Phía đội ngũ Hạo Nguyệt trưởng lão phái ra tiếp đón đợi ở khoảng cách xa hơn mười dặm, sau khi đón được liền nhập thành một đoàn, lũ lũ lượt lượt chạy về hướng bộ tộc Hạo Nguyệt.

    Từ rất xa, Hạo Nguyệt trưởng lão cùng ba người con trai Hạo Nguyệt Cách Mộc, Hạo Nguyệt Cách Văn, Hạo Nguyệt Cách Thủy cùng một đám người thủ lĩnh cấp cao đứng chờ ở đó.

    Xe ngựa chậm rãi dừng lại, khi công chúa Bảo Liên trong trang phục trang sức lộng lẫy xuống xe, ngay cả Hạo Nguyệt trưởng lão trên mặtcũng hiện ra một chút mê mẩn.

    Nhớ mang máng rằng, công chúa Bảo Liên chỉ mới mặc trang phục như vậy một lần là vào lúc mới gả tới.

    - Hôm nay là sao vậy?

    Chẳng nhẽ là vì muốn ta ủng hộ cháu gái nàng... ngồi lên ngai vàng của Vương Đình kia hay sao?

    Hạo Nguyệt trưởng lão từ xa xa nhìn thoáng qua công chúa Bảo Liên, trên khuôn mặt mang theo một nụ cười ôn hòa, nhưng trong lòng lại lạnh như băng: Đáng tiếc, một tuyệt sắc giai nhân như vậy, ta lại không có phúc hưởng thụ!

    Bởi vì vị trí kia... ta cũng muốn ngồi lên thửmột lần xem sao!

    Hạo Nguyệt Cách Mộc, Hạo Nguyệt Cách Văn và Hạo Nguyệt Cách Thủy bên người Hạo Nguyệt trưởng lão khi nhìn thấy công chúa Bảo Liên trong mắt cũng lộ ra vẻ si mê.

    -----o0o-----

    Chương 79: Bộ tộc Hạo Nguyệt (2)

    Chương 79: Bộ tộc Hạo Nguyệt (2)

    Trên thảo nguyên, chuyện sau khi cha mất, đứa con cưới cơ thiếp của cha đâu đâu cũng có.

    Cả ba người bọn hắn cũng không biết phụ thân của bọn hắn sớm đã âm thầm hạ độc công chúa Bảo Liên, trong lòng đều đang nghĩ, người đàn bà sau khi gả tới, không để cho phụ thân bọn họ động vào một sợitóc này, nếu có thể cùng bọn họ một đêm... thì tốt biết bao!

    Sau đó, công chúa Na Y từ trong xe ngựa đi ra càng làm cho ánh mắt mọi người ngời ngời tỏa sáng!

    Viên ngọc báu lộng lẫy nhất, rạng rỡ nhất trên thảo nguyên, trong một bộ trang phục đẹp đẽ, bên trong sự mỹ lệ cao quý, lại tỏa ra một sức sống thanh xuân dào dạt.

    Cho dù là đứng cạnh một đại mỹ nhân như cô của nàng cũng không hề lép vế, xuân lan thu cúc mỗi người một vẻ!Hạo Nguyệt Cách Mộc ầm thầm nhìn thoáng qua Hạo Nguyệt Cách Thủy, trong lòng hơi hơi ghen tị, phụ thân nói nếu Na Y biết thời biết thế, có thể để nàng gả cho đệ đệ y lão tam.

    - Nếu nàng ngoan ngoãn biết điều, vậy thì... bộ tộc Hạo Nguyệt ta... vẫn có thể thu nhận một công chúa tiền triều không nơi nương tựa!

    - Như vậy, người trên thảo nguyên sẽ càng thêm ủng hộ chúng ta!

    Đây là những lời Hạo Nguyệt trưởng lão đã nói ngay trước mặt ba đứa con trai của y.Trong lòng Hạo Nguyệt Cách Mộc vẫn hơi bất mãn, bởi y mới là con trưởng, mới nên là người có tư cách cưới công chúa Na Y nhất!

    Nhưng phụ thân lại muốn đem công chúa gả cho lão tam!

    Lý do rất đơn giản, là bởi vì Hạo Nguyệt Cách Mộc là con cả, y chính là kẻ phải kế thừa vương vị trong tương lai!

    Hạo Nguyệt trưởng lão tuyệt đối không cho phép vị trí vua của thảo nguyên sau nhiều năm y vất vả bày mưu tính kế mới có được, dạo qua một vòng lại trở về trong tay dòng dõi huyết mạch cũ.Điều này Hạo Nguyệt Cách Mộc hiểu thì có hiểu, nhưng nhìn khuôn mặt mỹ lệ động lòng người của Na Y, trong lòng vẫn cứ rạo rực và kích động.

    Đáng tiếc là, ở nơi này không kẻ nào dám phản đối Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Ở trong bộ tộc Hạo Nguyệt này, Hạo Nguyệt trưởng lão chính là trời!

    Chính là kẻ duy ngã độc tôn!

    - Ha ha, hoan nghênh, hoan nghênh các ngươi!

    Thê tử thân yêu của ta, còn cả cháu gái bảo bối và cháu họ của ta nữa!

    Hoan nghênh các ngươi... tới bộ tộc Hạo Nguyệt!Trên mặt Hạo Nguyệt trưởng lão tràn đầy tươi cười vui vẻ.

    Vẻ mặt thiện chí cùng nụ cười ôn hòa kia nhìn sao cũng thấy giống một bậc bề trên hiền lành.

    Sở Mặc nhảy xuống ngựa, nghĩ thầm: lần đầu tiên ta gặp phải người có lòng dạ thâm sâu khó lường như vậy, khó trách có thể phát triển bộ tộc Hạo Nguyệt tới mức này.

    Xem ra... kế hoạch tiếp theo phải tùy cơ ứng biến rồi!

    Khiến Sở Mặc đau đầu nhất chính là, hai gã hộ vệ của Hạo Nguyệt trưởng lão quả thực là theo y như hình với bóng!Hạo Nguyệt trưởng lão đi nghênh đón đoàn người của công chúa Bảo Liên ngay trên địa bàn của mình, lẽ ra chắc chắn không có khả năng gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.

    Nhưng hai gã hộ vệ này lại vẫn vô cùng cảnh giác, đi theo sau Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Dường như trong mắt bọn gã, bất cứ ai...

    đều là kẻ khả nghi!

    Sở Mặc có chút đau đầu cau mày, nghĩ thầm: Nếu có cách để tiếp cận Hạo Nguyệt trưởng lão trong phút chốc, một đao kết liễu y thật gọn gàng linh hoạt thì tốt biết bao!Trong lòng miên man suy nghĩ, Sở Mặc cùng mọi người được đón vào bộ tộc Hạo Nguyệt.

    Trong quá trình này, Sở Mặc vẫn âm thầm để ý quan sát, phát hiện xung quanh là một bầu không khí hài hòa vui vẻ, trên thực tế lại chỉ là biểu hiện thoải mái nhẹ nhàng ở bên ngoài, còn bên trong lại vô cùng căng thẳng!

    Rất nhiều nơi đều có bố trí binh lính ngầm.

    - Các binh lính ngầm này, có lẽ chỉ cần ra lệnh hô một tiếng liền có thể lập tức bao vây cả bộ tộc Hạo Nguyệt chật như nêm cối rồi?Sở Mặc nheo mắt thầm nghĩ: Xem ra hôm nay bất kể ra sao đều không có đường lui rồi, tất yếu phải kết thúc một cách gọn ghẽ!

    ---------

    Trời ngả bóng hoàng hôn, phía chân trời xa uộm đẫm từng mảng sáng mờ ảo màu hồng nhạt, chiếu rọi khắp nửa bầu trời.

    Trên quảng trường của bộ tộc Hạo Nguyệt, đã dấy lên một đống lửa trại lớn, ánh lửa rừng rực trong nắng chiều quyện lại cùng nhau thành một thứ màu mật ong sánh đậm quyến rũ.

    Người thảo nguyên vốn rất giỏi ca múa, lúc này đã có rất nhiều thanh niên nam nữ vây quanh lửa trại vừa múa vừa ca hát.

    Từ rất xa đã có thể cảm nhận được sự nhiệt tình hừng hực này.Một bầu không khí vô cùng náo nhiệt!

    Cùng với sự có mặt của đội ngũ công chúa Bảo Liên và công chúa Na Y, không khí nơi này cũng dâng lên đến cao trào.

    Nhóm đông nam nữ trẻ tuổi vừa hát vừa nhảy múa vây quanh đoàn người của công chúa Bảo Liên.

    Trên mặt công chúa Bảo Liên và công chúa Na Y đều lộ ra nụ cười vui vẻ, không kìm được đong đưa thân mình theo điệu nhạc.

    Bàng Trung Nguyên đi tới bên cạnh Sở Mặc, hạ giọng nói:

    - Cùng hòa vào bầu không khí sôi nổi này đi, đừng để người khác nhận ra điều bất thường.

    Trong lòng Sở Mặc cười khổ, mấy thứ ca múa này hắn đâu có biết tí xíu nào!

    Tuy nhiên lúc này cùng đành bất đắc dĩ lẫn vào đám đông lắc qua lắc lại vài cái.

    Chung quy là đã luyện võ từ nhỏ, độ mềm dẻo của cơ thể cũng như khả năng cảm thụ âm nhạc đều không có vấn đề gì, sau khi lắc lư vài cái thì cũng coi như bắt chước được ra ngô ra khoai.

    Sau khi nhảy được một lúc lâu, mọi người mới dừng lại, mặt ai cũngđều hồng hây hây, vẻ mặt rạng rỡ.

    Kể cả công chúa Bảo Liên và Na Y trên mặt cũng mang theo một chút phấn chấn.

    Trong lòng Sở Mặc âm thầm đề cao cảnh giác, Hạo Nguyệt trưởng lão, quả nhiên là một nhân vật lợi hại!

    Nếu không phải công chúa Bảo Liên đã nhận được tin tức từ sớm, nếu không phải hắn tận mắt thấy những kẻ được bố trí canh gác ngầm, chỉ sợ giờ phút này cũng bị không khí nơi này cuốn hút.

    Coi nơi này thực sự chỉ như một bữa tiệc tối long trọng bình thường trên thảonguyên.

    Sau đó, người dẫn dắt yến hội tuyên bố, bữa tiệc ngoài trời chính thức mở màn.

    Bắt đầu có người của bộ tộc Hạo Nguyệt mang bàn lên sắp xếp đâu vào đấy.

    Rồi lại có người mang rượu và thức ăn lên.

    Tất cả đều là của ngon vật lạ đặc sắc trên thảo nguyên, dê nướng nguyên con, thịt trâu thịt dê được ninh trong nồi sắt suốt một thời gian dài, mùi hương thơm lừng tỏa ra tứ phía.Ngay cả Sở Mặc cũng có chút không nhịn được muốn cầm đũa ngay lập tức.

    Mọi người nhanh chóng tìm được vị trí của mình ngồi xuống, Hạo Nguyệt trưởng lão ngồi ở đầu bên kia, bưng lên chén lớn, tiếng cười sang sảng nói:

    - Bữa tiệc hôm nay là để nghênh đón công chúa Na Y, cháu gái của ta, và vương tử Liệt Ca cháu trai của ta!

    Mọi người cứ việc ăn uống tự nhiên, không say không về!

    -----o0o-----

    Chương 80: Cáo già xảo quyệt

    Chương 80: Cáo già xảo quyệt

    - Cạn chén!Hạo Nguyệt trưởng lão vừa dứt lời, mọi người ở đây cùng hô vang:

    - Cạn!

    Sở Mặc uống một ngụm, cảm giác cay nồng từ trong khoang miệng truyền tới.

    Tuy rằng công chúa Bảo Liên đã liệu đến, Hạo Nguyệt trưởng lão sẽ không giở trò trong rượu và thức ăn, nhưng cẩn thận thì vẫn hơn.

    Dùng ngọc kiểm tra qua một lượt chỗ rượu và đồ ăn này, kết luận là không có độc.

    Cùng với sự mở màn của bữa tiệc, bắt đầu có những cô gái trẻ trung xinh đẹp của bộ tộc Hạo Nguyệt đứng lên khiêu vũ xung quanh đống lửa trại.Những cô gái này xinh đẹp động lòng người, kỹ thuật nhảy rất khiêu khích, hoặc là trẻ trung hoạt bát, hoặc là quyến rũ khêu gợi.

    Nhìn họ khiêu vũ quả thực đúng là một loại hưởng thụ, cho dù không say vì rượu, xem một lúc cũng sẽ say vì người.

    Sở Mặc nhìn trộm, ngay cả Bàng Trung Nguyên cũng không nhịn được cười tủm tỉm, thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía đó.

    Rất nhanh chóng, đại đa số mọi người đã uống cạn ba bát rượu.

    Sở Mặc tuy rằng không uống nhanh như vậy, nhưng một chén cũng đã vào bụng rồi.Lúc này Hạo Nguyệt trưởng lão đứng lên, lớn tiếng hỏi:

    - Những cô gái này có đẹp hay không?

    - Đẹp!

    Mọi người đã hơi say ngà ngà, lớn tiếng đáp, trong đó còn kèm theo những tiếng huýt sáo và những lời khen ngợi, tán thưởng.

    Hạo Nguyệt trưởng lão lại cười to nói:

    - Vậy thì các ngươi có thích hay không?

    - Thích!

    Mọi người lại gào lên như đàn sói tru.Hạo Nguyệt trưởng lão nói:

    - Đàn ông đàn bà trên thảo nguyên chúng ta chính là phóng khoáng thoải mái như vậy!

    Không như bọn người trung nguyên kia, che che đậy đậy, uốn uốn éo éo, làm cho người ta bực mình!

    - Ha ha ha ha!

    Mọi người cười ầm ầm cả lên, không khí cả buổi tiệc nóng tới mức tận cùng.

    - Vậy...

    Hôm nay bọn trẻ các ngươi, có muốn nhân dịp này thổ lộ với người trong lòng hay không?

    Hạo Nguyệt trưởng lão lại lớn tiếng hỏi.Sở Mặc thầm nghĩ: Bắt đầu rồi!

    Quả nhiên, Hạo Nguyệt trưởng lão vừa dứt lời, bên kia thanh âm của một người trẻ tuổi liền vang lên:

    - Có!

    Hạo Nguyệt trưởng lão nhìn sang, thấy con trai thứ ba của mình là Hạo Nguyệt Cách Thủy đang hưng phấn nhìn y.

    - Thằng nhóc thối tha này... sao trước giờ ta chưa từng nghe nói ngươi có người trong lòng, ngươi muốn thổ lộ với ai chứ?

    Hạo Nguyệt trưởng lão cười hỏi.Bên kia công chúa Bảo Liên và công chúa Na Y tuy rằng đã sớm định liệu trước chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng lúc này nụ cười trên khuôn mặt cũng hơi hơi đông cứng lại.

    Hạo Nguyệt Cách Thủy lập tức quay đầu, vẻ mặt chân thành, tình thâm nhìn Na Y lớn tiếng tuyên bố:

    - Ta...

    Hạo Nguyệt Cách Thủy, đứa con của thảo nguyên!

    Nếu đã thích... nhất định phải thích viên ngọc báu lộng lẫy nhất trên thảo nguyên!

    Cho nên, những cô gái khác dù xinh đẹp cỡ nào, thì trong lòng Hạo Nguyệt Cách Thủy ta cũng chỉ thích một mình Na Y!

    - Oa oa oa!Trên bữa tiệc, những người của bộ tộc Hạo Nguyệt lập tức nổ ra những tràng khen ngợi vỗ tay như sói tru.

    - Tam công tử đẹp trai nhất!

    - Tam công tử anh dũng nhất!

    - Chỉ tam công tử của chúng ta mới xứng với viên ngọc quý nhất trên thảo nguyên!

    Hạo Nguyệt Cách Mộc ngồi bên cạnh Hạo Nguyệt Cách Thủy, trên mặt cũng tươi cười, tuy nhiên trong nụ cười kia lại mang theo chút u ám.Đẹp trai nhất?

    Anh dũng nhất?

    Hạo Nguyệt Cách Mộc liếc nhìn tam đệ đang phấn khích, và cha mình nhìn thì vui vẻ nhưng thực tế trong mắt lại vô cùng bình tĩnh, lập tức tỉnh táo lại, tự nhủ: Chờ ngày ta tiếp nhận vương vị rồi hẵng nói sau!

    Lúc này, các chiến sĩ của bộ tộc Hạo Nguyệt đang có mặt ở đó đã bắt đầu náo loạn cả lên, hướng về phía Na Y hô lớn:

    - Công chúa, đồng ý!

    - Công chúa, đồng ý!- Công chúa, đồng ý!

    Thanh âm vang tận mây xanh, văng vẳng truyền đi khắp nơi.

    Na Y ngồi yên tại chỗ, nụ cười hơi khô khốc, nghe xong những tiếng hô này, nàng hít sâu một hơi, sau đó nhẹ nhàng...

    Giơ tay lên.

    Mọi âm thanh đột nhiên im bặt!

    Sở Mặc nhìn thấy, vẻ mặt của Hạo Nguyệt trưởng lão hơi hơi cứng lại, trong con ngươi lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.- Ta muốn nói một câu.

    Na Y chậm rãi đứng dậy, đứng ở đó một cách tự nhiên, hào phóng, ánh mắt nhìn khắp bốn phía, khi lướt qua Sở Mặc thì hơi hơi dừng lại nhưng lại dời đi rất nhanh chóng.

    - Đầu tiên ta phải cảm ơn Cách Thủy ca ca, đã có tấm lòng như vậy đối với ta.

    - Na Y muội muội, ta luôn một lòng một dạ với ngươi ...

    Hạo Nguyệt Cách Thủy mượn men rượu đỏ mặt lớn tiếng nói.

    Bốn phía lại ầm ầm vang lên tiếng cổ vũ, hưởng ứng.Na Y lại nhẹ nhàng vung tay, hơi hạ xuống:

    - Mọi người nghe ta nói trước đã.

    Công chúa Vương Đình, uy nghi vẫn còn, cho dù Vương Đình xảy ra biến cố, cho dù hiện tại Na Y bị Kim Ca, Ngân Ca bôi nhọ, nhưng địa vị của nàng trong tâm trí người trên thảo nguyên, vẫn là không thể chối cãi.

    Ngay cả trong bộ tộc của Hạo Nguyệt trưởng lão, cũng là như vậy!

    Toàn bộ nơi này, lại yên tĩnh.

    Phía Hạo Nguyệt Cách Thủy, trên mặt hơi lộ ra vẻ lúng túng, tuy nhiên ánh mắt vẫn ngập tràn hưng phấn như trước.

    Theo y, viên ngọcxinh đẹp động lòng người nhất trên thảo nguyên này, chắc chắn là của Hạo Nguyệt Cách Thủy y... không ai có thể đoạt mất!

    - Ở đây, ta muốn làm rõ một việc.

    Na Y nhẹ giọng nói ra:

    - Vương Đình xảy ra biến cố, chắc hẳn các ngươi đều nghe nói đến, trong tình huống vui vẻ náo nhiệt như hôm nay, Na Y vốn không nên nói ra những lời mất hứng này.

    - Nhưng nếu Cách Thủy ca ca đã thổ lộ với ta, như vậy ta cũng có mấy lời muốn nói.Cơ mặt Hạo Nguyệt trưởng lão hơi hơi co lại, con ngươi lóe ra, cũng không lên tiếng ngăn cản Na Y.

    Nhưng ánh mắt nhìn về phía công chúa Bảo Liên lại trở nên lạnh như băng.

    Rõ ràng, y cũng không cho rằng công chúa Na Y còn nhỏ tuổi có thể có trí tuệ như vậy.

    Công chúa Bảo Liên thì vẫn nhìn cháu gái một cách dịu dàng, giống như không hề nhận thấy ánh nhìn chăm chú của Hạo Nguyệt trưởng lão, cũng không thèm liếc mắt về phía y.

    - Thứ nhất, Na Y không phải tội phạm truy nã!Công chúa Na Y mắt rưng rưng, lớn tiếng nói:

    - Cha mẹ của Na Y, đại vương và vương hậu kính yêu nhất của các ngươi, đã bị hai tên súc sinh Kim Ca và Ngân Ca hạ độc, lại bị Ngân Ca tự tay chém rơi đầu!

    - Cho nên hai tên Kim Ca và Ngân Ca mới là hung thủ thực sự hại chết đại vương và vương hậu!

    - Thứ hai, Na Y muốn thỉnh cầu dượng, xuất binh trợ giúp Na Y, đi thảo phạt hai tên nghịch tặc Kim Ca và Ngân Ca!

    Na Y nhìn Hạo Nguyệt trưởng lão, cố nén để nước mắt không rơixuống.

    Hạo Nguyệt Cách Thủy đã uống hơi say, cộng thêm sự hưng phấn, lập tức không thèm suy nghĩ mà nói:

    - Na Y muội muội yên tâm, chỉ cần ngươi trở thành vợ ta, ta nhất định phái binh...

    -----o0o-----

    Chương 81: Sở Mặc ra trận (1)

    Chương 81: Sở Mặc ra trận (1)

    Hạo Nguyệt Cách Mộc ở một bên âm thầm đạp một phát vào bắp chân của Hạo Nguyệt Cách Thủy, khiến Hạo Nguyệt Cách Thủy đang đứng không vững liền ngã nhào xuống đất, sau đó bình tĩnh nhìn mọi người đang vô cùng ngạc nhiên, cười ha hả nói:

    - Tam đệ uống nhiều quá, đứng không vững, miệng cũng bắt đầunói nhảm rồi!

    - Ta... ta không...

    Hạo Nguyệt Cách Thủy từ trên mặt đất đứng dậy, còn định tiếp tục chủ đề, lại đột nhiên bắt gặp bộ mặt u ám lạnh như băng của phụ thân, lập tức run bắn toàn thân, vội vàng sửa lời:

    - Hì...

    Ta, ta uống hơi nhiều...

    Nhiều quá rồi!

    Thật xin lỗi, xấu hổ quá...

    Na Y muội muội ngươi...

    Ngươi nói tiếp đi.

    Công chúa Na Y như thể hoàn toàn không thấy cảnh này, nàng nhìn thẳng ánh mắt của Hạo Nguyệt trưởng lão nói:

    - Hiện giờ phụ vương và mẫu hậu của Na Y mới qua đời, cho dùNa Y có muốn, nhưng lúc này quả thực không thích hợp bàn chuyện cưới xin, hy vọng dượng có thể thông cảm!

    - Đồng thời, Na Y lại thỉnh cầu dượng xuất binh trợ giúp Vương Đình của thảo nguyên, tiêu diệt hai tên phản loạn Kim Ca và Ngân Ca, trả lại sự yên bình cho thảo nguyên, trả lại lẽ phải cho mọi người!

    - Na Y tin dượng là người nắm rõ đạo nghĩa, nhất định có thể giúp đỡ Na Y!

    Giúp đỡ Vương Đình thảo nguyên!

    Nói xong, Na Y hướng về phía Hạo Nguyệt trưởng lão, vái một lễ thật sâu.Toàn bộ hiện trường vô cùng yên tĩnh, ngay cả kẻ chậm hiểu nhất cũng có thể cảm nhận được bầu không khí đang trở nên dồn nén, căng thẳng.

    Tất cả mọi ánh mắt đều đổ về phía Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Hạo Nguyệt trưởng lão bỗng dưng khẽ mỉm cười, giơ tay bày ra động tác đỡ công chúa Na Y, nói:

    - Ngươi có lòng hiếu thảo như vậy thật là đáng quý!

    Quả thực chẳng dễ dàng gì!

    - Nói vậy là dượng đã đồng ý thỉnh cầu của Na Y rồi sao?Na Y hỏi một cách trực tiếp.

    Trong con ngươi của Hạo Nguyệt trưởng lão lóe lên một ánh sáng lạnh, tiếp theo cười lên và nói:

    - Chuyện này quá phức tạp, cũng không phải chuyện một đứa trẻ như ngươi có thể can dự vào.

    Nhưng ngươi yên tâm đi, cha mẹ ngươi đều đã mất, ta... cùng cô của ngươi hiện giờ đều là người thân duy nhất của ngươi, nhất định sẽ làm chủ cho ngươi!

    Sở Mặc hơi hơi nhíu mày, nghĩ thầm trong lòng: Thật đúng là một lão cáo già, lại bắt đầu dùng tình thân và vai vế để chèn ép Na Y.Quả nhiên, Hạo Nguyệt trưởng lão tiếp tục nói:

    - Ngươi là con cháu của ta, là đứa trẻ mà ta yêu quý nhất!

    Chuyện của cha mẹ ngươi ta nhất định sẽ nhúng tay vào!

    Hai kẻ đại nghịch bất đạo Kim Ca và Ngân Ca giết cha giết mẹ, phá hoại Vương Đình, ta nhất định cũng sẽ xuất binh tiêu diệt!

    Những lời nói này của Hạo Nguyệt trưởng lão nói ra chắc như đinh đóng cột.

    Bốn phương tám hướng lập tức truyền tới từng đợt khen ngợi, hưởng ứng.Ánh mắt Sở Mặc lạnh như băng, trong lòng cười nhạt: Nhất định sẽ xuất binh?

    Sẽ xuất binh vì chính mình thôi!

    - Về chuyện cưới xin, hiện tại ngươi còn phải để tang cha mẹ, quả thực không nên bàn tới nữa.

    Hạo Nguyệt trưởng lão thở dài.

    Bên kia, Hạo Nguyệt Cách Thủy trợn to hai mắt, vừa muốn nói chuyện, lại bị Hạo Nguyệt Cách Mộc bên cạnh trừng cho một trận.

    Lúc này, Hạo Nguyệt trưởng lão lại gió đổi chiều:

    - Nhưng Hạo Nguyệt Cách Thủy quá mức si mê ngươi, ta nghĩ,công chúa ngươi nhất định sẽ không từ chối tấm lòng của nó.

    Tổ chức hôn lễ thì không cần vội, nhưng cuộc hôn nhân này... thì có thể quyết định trước mà!

    Na Y nghe xong mấy câu này, sắc mặt liền trở nên trắng bệch.

    ---------------

    Công chúa Bảo Liên ở bên cạnh, trong con ngươi lập tức nổi lên một chút lạnh như băng.

    Bên kia Hạo Nguyệt Cách Thủy thì từ giận hóa vui, người trong thảo nguyên coi trọng lời hứa, một lời nói đáng giá ngàn vàng.

    Chỉ cần quyết định xong việc hôn nhân, viên ngọc quý này... sẽ không thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của gã!

    - Ta...

    Công chúa Na Y lập tức sốt ruột, trong tim nàng đã có bóng hình kẻ khác, cho dù chỉ là hôn nhân trên danh nghĩa, nàng cũng khó lòng màchấp nhận được!

    - Chuyện này... cứ quyết định như vậy đi!

    Hạo Nguyệt trưởng lão dường như cũng đã dùng hết kiên nhẫn, vung tay lên:

    - Ta là dượng của ngươi, là bề trên của ngươi, chắc chắn không thể nào hại ngươi!

    Chuyện ta đã đồng ý với ngươi nhất định ta sẽ làm được!

    - Kim Ca, Ngân Ca đổi trắng thay đen, làm bẩn danh dự của ngươi, ta nhất định cũng sẽ trả lại sự trong sạch cho ngươi!

    Chỉ bằng mấy câu nói, bản tính kiêu hùng của Hạo Nguyệt trưởnglão đã lộ rõ hoàn toàn.

    Đồng thời cũng nghiền nát chút mưu toan nhỏ nhoi trước đó của Na Y!

    Tuy rằng ở vào vị trí đối đầu, nhưng Sở Mặc cũng không thể không thầm khen ngợi một câu: Lợi hại!

    Tình thế lúc này, mắt thấy sẽ bị giải quyết dứt điểm theo tuyên bố ngang ngược của Hạo Nguyệt trưởng lão, công chúa Bảo Liên nãy giờ vẫn ngồi yên một chỗ, bỗng nhiên mở miệng nói:

    - Chờ đã.

    - Ái thê còn muốn nói gì?Trong con ngươi Hạo Nguyệt trưởng lão lóe lên ánh sáng tối tăm, đôi mắt nhìn về phía công chúa Bảo Liên mang theo sự uy hiếp không hề che lấp.

    Nếu ngươi thực sự không thèm quan tâm đến cháu trai và cháu gái của ngươi, vậy cứ việc nói thoải mái!

    Đương nhiên, công chúa Bảo Liên trong nháy mắt đã hiểu những gì Hạo Nguyệt trưởng lão muốn truyền đạt, nàng thản nhiên cười và nói:

    - Cô gái trên thảo nguyên đều thích anh hùng, ta nói có phải hay không?Hạo Nguyệt trưởng lão cười ha hả:

    - Mỹ nữ xứng anh hùng!

    Đúng!

    Công chúa Bảo Liên nói:

    - Như vậy viên ngọc quý lộng lẫy nhất trên thảo nguyên cũng phải được sánh đôi với anh hùng mạnh mẽ hiên ngang nhất trên thảo nguyên... giống như, ta năm đó gả cho ngươi, phu quân, ngươi thấy có đúng hay không?

    Hạo Nguyệt trưởng lão hơi ngẩn ra, tuy nhiên y lại không thể phản bác những lời này, chỉ có thể gật đầu, cười to nói:

    - Cái danh anh hùng này, ta đành nhận vậy!Công chúa Bảo Liên tiếp tục nói:

    - Ta cũng coi như mẹ của Hạo Nguyệt Cách Thủy, ta không có con ruột, bởi vậy tuy nó không phải là do ta sinh ra, nhưng ta vẫn xem nó như con đẻ!

    Trong lòng Hạo Nguyệt trưởng lão mắng to: Ngươi cũng không cho ta chạm vào, làm sao có thể sinh ra con ruột?

    - Tuy nhiên, dù rằng là mẹ của Cách Thủy, nhưng ta sẽ không làm việc thiếu công bằng!

    Công chúa Bảo Liên vẻ mặt công chính nói:

    - Cho nên, ta đề nghị, để Cách Thủy cùng kỵ binh của VươngĐình, tỷ thí một phen!

    - Mọi người đều biết, kỵ binh của Vương Đình đều là những binh sĩ ưu tú nhất trên thảo nguyên!

    - Nếu Cách Thủy có thể thắng lợi, đương nhiên có thể chứng minh, hắn cũng là đứa con ưu tú nhất trên thảo nguyên, là một vị anh hùng chân chính!

    - Như vậy, cuộc hôn nhân này ta sẽ đồng ý cả hai tay.

    -----o0o-----

    Chương 82: Sở Mặc ra trận (2)

    Chương 82: Sở Mặc ra trận (2)

    - Mọi người thấy đề nghị của ta thế nào?Bên này, những kỵ binh Vương Đình vẫn đi theo Na Y và ba trăm kỵ binh Vương Đình của công chúa Bảo Liên đều đồng ý, cổ vũ một cách nhiệt liệt.

    - Hay!

    - Ý kiến này hay lắm!

    - Nên làm như vậy!

    - Anh hùng đều phải đánh rồi mới biết!Công chúa Bảo Liên khẽ mỉm cười, nhìn sắc mặt gượng gạo của Hạo Nguyệt trưởng lão:

    - Vừa hay, có thể gia tăng không khí.

    Lúc này, Hạo Nguyệt Cách Mộc ở một bên nói:

    - Dì, con muốn nói ra ý kiến của mình!

    Tính về tuổi tác, Hạo Nguyệt Cách Mộc cũng không nhỏ hơn công chúa Bảo Liên là bao, bình thường một chữ dì cũng lười gọi, tuy nhiên trong trường hợp thế này, y cũng không thể làm mất lễ nghi.

    Công chúa Bảo Liên nhìn thoáng qua Hạo Nguyệt Cách Mộc, nhànnhạt nói:

    - Cách Mộc con có lời gì muốn nói?

    Hạo Nguyệt Cách Mộc hơi hơi nhếch môi, sau đó nói:

    - Bình thường ra, để Cách Thủy luận bàn một trận với kỵ sĩ Vương Đình, tăng thêm không khí cho buổi tiệc, thì cũng không sao.

    Nhưng mọi người đều thấy đấy, hôm nay vì quá mức vui vẻ nên Cách Thủy đã uống hơi nhiều, không chịu được hơi men, vừa rồi đứng còn không vững.

    Nếu bây giờ mà ra trận, chỉ e có chút không công bằng.

    - Không bằng thế này đi, để cho hộ vệ của Cách Thủy ra trận thay nó!- Những hộ vệ này bình thường cũng không phải đối thủ của Cách Thủy đâu!

    Trên mặt Hạo Nguyệt Cách Mộc lộ ra nụ cười ôn hòa, chậm rãi nhả ra từng câu từng chữ.

    Hạo Nguyệt Cách Thủy ở một bên, mặt mang cảm kích nhìn đại ca của mình.

    Bên kia Hạo Nguyệt trưởng lão cũng vừa lòng gật gật đầu, y vốn không thèm để ý sự tranh giành giữa mấy anh em, tuy nhiên trong những tình huống như vậy, vẫn hy vọng chúng có thể biết nặng biết nhẹ màđoàn kết lại.

    Không có người cha nào muốn nhìn thấy cảnh các con mình tương tàn cả.

    Công chúa Bảo Liên ngẫm nghĩ một lát, nói:

    - Cũng được!

    Hạo Nguyệt Cách Mộc ha hả cười nói:

    - Vậy chúng ta liền tính ba trận thắng hai là được!

    Nói xong, Hạo Nguyệt Cách Mộc nhìn thoáng qua Hạo Nguyệt Cách Thủy, Hạo Nguyệt Cách Thủy lập tức phản ứng kịp, nói:

    - Ai thay ta tham gia trận đấu này?

    Thắng lợi có trọng thưởng!- Ta!

    - Ta đi!

    - Ta đi!

    Vài tên thị vệ bên cạnh Hạo Nguyệt Cách Thủy lập tức tranh giành một cách phấn chấn.

    Đàn ông trên thảo nguyên chưa bao giờ sợ chiến đấu, dân tộc bọn họ hiếu chiến bẩm sinh, dòng máu chảy trong huyết quản của họ...

    đều là dòng máu chiến đấu!Hạo Nguyệt Cách Thủy nhìn lướt qua một lượt, tiện tay chỉ ra:

    - Vậy ngươi đi!

    Vẻ mặt tên thị vệ kia lập tức vui vẻ, trực tiếp nhảy ra, vừa nhảy một bước liền phi ra xa mười trượng.

    Đứng giữa sân, ánh lửa trại dập dờn hắt ra bóng dáng oai hùng nhiệt huyết của tên thị vệ trẻ.

    - Ai dám đánh một trận với ta!

    Đứng trên địa bàn của mình, tên thị vệ này vô cùng hăng hái, đôi mắt vênh váo nhìn đám kỵ binh chỗ Sở Mặc.

    Bên này cả đám kỵ binh Vương Đình đều nổi giận, tất cả đứng dậy,muốn đi lên dạy dỗ cái tên không biết sống chết là gì kia.

    Tuy rằng trước đó đều đã thương lượng rõ, trận đấu này Sở Mặc phải ra tay.

    Nhưng bọn họ là những người đàn ông nhiệt huyết, lại vừa uống chút rượu, lập tức liền không kiềm chế được.

    Nhưng cũng may là những kỵ binh của Vương Đình ở trên thảo nguyên cũng đã được trải qua sự giáo dục và rèn luyện tốt nhất.

    Cho nên cho dù là giận dữ, đứng lên đòi khiêu chiến, cũng chưa hoàn toàn mất đi lý trí.

    Lúc này, Sở Mặc đứng lên, cười nói:

    - Hay để ta đi!

    - Các vị ca ca đều là kỵ binh đã có tiếng nhiều năm nay của Vương Đình, các ngươi mà ra tay... thì hơi có vẻ bắt nạt người ta, cho nên, để ta ứng chiến là được!

    Những lời này của Sở Mặc rất là độc địa.

    Tên thị vệ của bộ tộc Hạo Nguyệt đang kiêu ngạo đứng cạnh đống lửa kia, nhìn về phía Sở Mặc với con ngươi đầy sát khí, lạnh lùng nói:

    - Ngươi là ai?

    Nhỏ như vậy... cũng là kỵ sĩ của Vương Đình?

    Sao trước giờ ta chưa từng gặp ngươi?- Mấy ngàn kỵ binh Vương Đình ngươi đều gặp hết rồi hay sao?

    Na Y ở phía xa thản nhiên mở miệng nói:

    - Hắn là kỵ binh hộ vệ do ta tự sắc phong!

    Lời nói của tên thị vệ bộ tộc Hạo Nguyệt lập tức bị khựng lại, bởi vì dù gã có kiêu ngạo ra sao cũng không dám chống đối công chúa Vương Đình một cách chính diện.

    Hạo Nguyệt trưởng lão ở bên kia, trong nháy mắt khi Sở Mặc đứng lên, con ngươi liền hơi hơi nhíu lại, sau đó lập tức gọi một người đến bên cạnh, nhẹ giọng sai bảo cái gì.

    Người nọ hơi hơi sững sờ, sau đó nhanh chóng rời đi.Sở Mặc chậm rãi bước ra, đi về phía tên thị vệ kia, cười nói:

    - Ta sẽ không bắt nạt ngươi, ngươi ra tay trước đi!

    - Nhóc con...

    Đây chính là tự ngươi chán sống, đừng trách ta!

    Tên thị vệ này hạ giọng nói nhỏ, hung tợn nhìn Sở Mặc:

    - Bây giờ quỳ xuống xin tha vẫn còn kịp!

    Sở Mặc khẽ mỉm cười, vươn ngón tay, ngoắc ngoắc mấy cái:

    - Đến đây.

    - Muốn chết!

    Tên thị vệ lập tức bị chọc giận, hét lớn một tiếng, phóng thẳng tớitrước mặt Sở Mặc.

    Nguyên lực dao động trên người nổ tung ầm ầm, ép tới mức ngọn lửa trại cách đó không xa...

    đều tắt ngúm đi.

    - Tốt!

    Một đám chiến sĩ của bộ tộc Hạo Nguyệt bên này lập tức lên tiếng ủng hộ.

    - Ha, thằng nhóc này đúng là không biết sống chết, tay Mộc Hàn kia là một trong số ít cao thủ của bộ tộc Hạo Nguyệt chúng ta, sắp đột phá Nguyên Quan, đánh với một thằng ranh con như hắn, còn không dễnhư dẫm chết một con kiến sao?

    - Ha ha, đúng, tên nhóc thối tha này nhất định là yêu thầm công chúa Na Y, giờ thấy công chúa sắp thành người của bộ tộc Hạo Nguyệt chúng ta, liền sinh lòng ghen tị, mất đi lý trí!

    - Ta thật không nỡ xem tiếp, quả thực chính là người lớn bắt nạt trẻ con mà!

    - Đừng có một đấm đã đập chết tươi, vậy thì mất cả hay rồi!

    Một đám chiến sĩ của bộ tộc Hạo Nguyệt hi hi ha ha cười đùa ở đó,không đem thiếu niên kia để vào mắt chút nào.

    Bên này những kỵ sĩ Vương Đình đi theo bảo vệ công chúa Bảo Liên đều tức giận, hận không thể nhào tới vả vào mặt những kẻ đó.

    Nhưng những kỵ binh Vương Đình đi theo công chúa Na Y, trên mặt lại đều lộ vẻ khinh thường cười lạnh.

    - Đánh Lâm công tử dễ như dẫm chết một con kiến?

    - Người lớn bắt nạt trẻ con?- Một đấm đập chết tươi?

    Đừng có đùa!

    Nếu không phải còn có kế hoạch lớn hơn ở phía sau, những kỵ binh từng cùng Sở Mặc trải qua sinh tử, đều hận không thể lập tức bật dậy, kể cho bọn ngu xuẩn dốt nát này chiến tích anh dũng của Lâm công tử.

    Uỳnh!

    Tên thị vệ mà Hạo Nguyệt Cách Thủy chọn quả thật cũng có chút thực lực, một đấm lao tới phát ra tiếng gió vang lên trong không khí.Ngọn lửa vừa được nhóm lại, càng thêm sáng ngời, chiếu vào khuôn mặt của tên thị vệ khiến gã trông càng dữ tợn.

    -----o0o-----

    Chương 83: Sở Mặc ra trận (3)

    Chương 83: Sở Mặc ra trận (3)

    Sở Mặc đứng ở đó, dáng người mảnh khảnh gầy gò, tuy rằng rắn rỏi, nhưng ở trong mắt những kẻ bên kia, lại rõ ràng cảm thấy rằng hắn đang ở thế yếu.

    Chỉ có Hạo Nguyệt trưởng lão trong con ngươi lóe lên ánh sáng lạnh như băng, nhìn Sở Mặc, khuôn mặt không có lấy một nụ cười.

    Hai gã cận vệ kia cũng nhìn Sở Mặc một cách vô cùng cảnh giác.

    Khi nắm tay to lớn của tên thị vệ kia ập tới trước mặt Sở Mặc, thậmchí Sở Mặc còn có thể cảm nhận được làn gió sắc bén linh hoạt đến từ cú đấm đó!

    Cùng với... nụ cười đắc ý và dữ tợn trên khuôn mặt của gã.

    Lúc này, Sở Mặc rốt cuộc ra tay!

    Hắn cũng tung ra một cú đấm y như vậy.

    Nắm đấm này nhanh như điện xẹt!

    Tung ra sau mà đến nơi trước... trực tiếp đối đầu với nắm tay của tênthị vệ bộ tộc Hạo Nguyệt.

    Rầm!

    Một tiếng trầm đục.

    Không có gì long trời lở đất, cũng không có tiếng gào thét thảm thiết nào.

    Tên thị vệ của bộ tộc Hạo Nguyệt, lùi lùi lùi lùi... liên tiếp lùi về phía sau bảy tám bước mới giữ vững được thân mình.- Ngươi thua.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    Thanh âm bốn phía vốn dĩ vô cùng ồn ào, lập tức yên tĩnh lại.

    Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn cảnh tượng diễn ra giữa sân, cảm thấy hơi khó có thể tin tưởng vào hai mắt của mình.

    Cho dù công chúa Na Y đã từng nói hắn là kỵ binh Vương Đình do chính nàng tự sắc phong, nhưng tuổi của hắn... cũng quá nhỏ rồi!

    Thoạt nhìn nhiều nhất cũng mới mười bốn mười lăm tuổi, khéo còn chưa đến.

    Làm sao có thể chỉ dùng một đấm đánh lui Mộc Hàn?

    Sứcmạnh này... cũng quá hùng mạnh rồi?

    Hơn nữa cũng rất rõ ràng, người ta đã nương tay lắm rồi!

    Kể cả không muốn thừa nhận, những những người này cũng không phải kẻ ngốc.

    Trên thảo nguyên, tất cả mọi người đều kính trọng anh hùng, thực lực mới là vua.

    Cho dù trong lòng không muốn tin đây là sự thật, nhưng đã được tận mắt chứng kiến, bọn chiến sĩ này của bộ tộc Hạo Nguyệt, tất cả đều ngậm miệng lại, chỉ có điều sắc mặt cũng trở nên rất khó coi.

    Quá mất mặt!Gã Mộc Hàn kia đầu tiên là đứng đơ ra, sau đó gầm lên giận dữ lao tới phía Sở Mặc.

    - Đủ rồi!

    Hạo Nguyệt trưởng lão đứng ở phía trên, lạnh lùng quát:

    - Thua chính là thua, đừng để cho mọi người chê cười, làm người đàn ông trên thảo nguyên chẳng lẽ còn thua mà không dám nhận hay sao?

    Tên Mộc Hàn kia khẽ run lên, lập tức hướng về phía Sở Mặc quỳ một chân xuống:

    - Xin lỗi, là ta đã thua!

    Vậy Mộc Hàn xin tâm phục khẩu phục!Nói xong, sắc mặt tái nhợt đứng dậy đi ra ngoài.

    - Tiếp tục!

    Một gã kỵ binh Vương Đình bên cạnh Bàng Trung Nguyên lớn tiếng nói.

    - Tiếp tục!

    - Tiếp tục!

    Những người khác cũng đều quát theo.Hạo Nguyệt trưởng lão cũng khẽ mỉm cười:

    - Đừng nóng vội, lập tức đến ngay đây!

    Rầm!

    Rầm!

    Rầm!

    Phía xa xa vang lên từng đợt tiếng xích sắt quét xoèn xoẹt trên sàn, như thể đang có người kéo lê một chuỗi xích sắt nặng nề mà bước đi.

    Công chúa Bảo Liên vốn vẫn ngồi yên tại chỗ, sắc mặt chợt biến đổi, đứng lên cả giận nhìn Hạo Nguyệt trưởng lão nói:

    - Ngươi...

    Sao ngươi có thể gọi người này đến?

    Đây là vi phạm quy định!- Hả?

    Hạo Nguyệt trưởng lão khẽ mỉm cười:

    - Đó là hộ vệ ta vừa sắc phong cho Hạo Nguyệt Cách Thủy mà!

    -----------

    Hạo Nguyệt trưởng lão vừa nói vừa nhìn công chúa Na Y, trên mặt còn mang theo ý cười sâu xa khó hiểu.

    Đối đầu không khoan nhượng.

    Ngươi có thể tự do sắc phong kỵ binh Vương Đình, thì ta cũng có thể lập tức sắc phong, một hộ vệ của bộ tộc!

    Công chúa Bảo Liên lập tức nghẹn lời, nhưng vẫn cố gắng dùng lý lẽ nói:

    - Chẳng qua chỉ là một trận luận bàn để tăng thêm không khí thôi,ngươi đưa kẻ này đến, có thích hợp hay không?

    Hạo Nguyệt trưởng lão cười khẽ:

    - Ái thê, đây cũng không phải luận bàn tăng không khí bình thường, nó liên quan đến việc hôn nhân đại sự cả đời của con trai chúng ta mà!

    - Ngươi...

    Công chúa Bảo Liên tức đến mức muốn ói máu, trong lòng thầm mắng lão già này thật vô liêm sỉ, nhưng hiện tại, nàng cũng không thể cố nói thêm điều gì.

    Nói quá nhiều, có lẽ sẽ khiến lão già này càng thêm cảnh giác thôi.

    Chỉ có thể lo lắng nhìn theo Sở Mặc đang đứng xa xatrong sân.

    Tuy rằng khoảng cách rất xa, không nghe rõ họ đang nói chuyện về vấn đề gì, nhưng Sở Mặc vẫn dễ dàng nhìn ra được giữa công chúa Bảo Liên và Hạo Nguyệt trưởng lão đang xảy ra tranh chấp, cũng thấy ánh mắt công chúa Bảo Liên nhìn về phía mình có chút gì đó chút gì đó không được tốt lành.

    Hắn cười cười với công chúa Bảo Liên, sau đó quay đầu đi, nhìn về phía tiếng xích sắt truyền đến.

    Sở Mặc có thể cảm nhận được, người tới... chỉ sợ không phải là người bình thường!Ầm!

    Rầm!

    Ầm!

    Rầm!

    Bước chân dẫm trên nền đất phát ra tiếng động ầm ầm, cùng tiếng rầm rầm phát ra từ chuỗi xích sắt kéo lê trên đất, mỗi lần vang lên đều khiến trong lòng mọi người run lên một chút.Rất khó hình dung được, đây là loại người nào, vì sao phải mang theo đống xích sắt này?

    Tuy rằng công chúa Na Y không biết sắp xảy ra chuyện gì, nhưng khi thấy cô mình trước giờ dù xảy ra chuyện gì cũng vững vàng như núi Thái Sơn mà cũng thay đổi sắc mặt, trong lòng liền có chút thấp thỏm, lo âu.

    Công chúa Bảo Liên liếc mắt nhìn công chúa Na Y, nhỏ giọng nói:

    - Yên tâm đi, hắn có thể đối phó được thôi!

    Chỉ có điều những lời này, ngay cả nàng cũng không quá vững tin.Ầm!

    Rầm!

    Người đó, càng tới càng gần, một thân hình khổng lồ đập vào mắt, khiến Sở Mặc có chút giật nảy mình.

    - Trên đời lại có người cao lớn như vậy sao?

    Thân hình đi ra từ trong bóng tối này, quả thực chẳng khác nào một pho tượng khổng lồ!Thân thể của hắn cao chừng một trượng!

    Người này càng đến càng gần, Sở Mặc cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của hắn.

    Mặt mũi cũng không phải là xấu, nhưng làn da rất đen, đôi mắt như hai ngọn đuốc, vô cùng sáng.

    Cứ mỗi bước chân tiến tới, lại có cảm giác như một tòa tháp bằng sắt đen đang di chuyển!

    Một chiếc xích sắt cực to, cỡ tầm cánh tay người lớn xuyên qua haivai của gã, rủ xuống dưới, khóa lại ở hai cổ tay, đem hai cánh tay xích liền với nhau, có thể cử động nhưng không thể làm ra các động tác có phạm vi quá rộng, hai chân cũng có xích sắt cực kỳ to, khóa hai cổ chân gã lại, khiến cho gã quả thực là rất khó bước đi.

    - Này...

    Sở Mặc nghéo miệng một cái, nghĩ thầm trong lòng: Cái gã khổng lồ khủng bố này... sao trông cứ như là phạm nhân bị giam giữ thế nhỉ?

    Bên kia đám kỵ binh Vương Đình cũng bị sự xuất hiện của người khổng lồ này dọa cho một trận rồi, đây cũng là lần đầu tiên họ nhìn thấy một người cao lớn đến thế.

    Đồng thời nhìn thấy đám xích sắt xuyên quabả vai to đùng, và số xích sắt khóa ở cổ chân, trong lòng mọi người đều hơi hơi run rẩy.

    -----o0o-----

    Chương 84: Trời sinh có sức mạnh hơn người

    Chương 84: Trời sinh có sức mạnh hơn người

    Chỗ xích sắt trên người gã ít nhất phải nặng hơn năm trăm cân!

    Hơn nữa xích còn xuyên qua xương bả vai, như vậy phải đau đến mức nào!

    Mà hình như cái người khổng lồ này cũng không thèm để ý tới xích sắt ở trên người, gã đi chậm là vì bị vướng số xích ở chân.

    Dường như trọng lượng đó với gã mà nói là không có chút ảnh hưởng nào.Bên kia Hạo Nguyệt trưởng lão cao giọng nói:

    - Đây là dũng sĩ của bộ tộc Hạo Nguyệt chúng ta, là thị vệ của Hạo Nguyệt Cách Thủy, y bẩm sinh đã có sức mạnh hơn người, hơn nữa tính khí nóng nảy tàn bạo, thích nhất là trò chơi xé xác người sống!

    - Grrào!

    Người khổng lồ không khác nào tòa tháp bằng sắt đen này làm như hưởng ứng lời nói của Hạo Nguyệt trưởng lão... rống lên một tiếng.

    Âm thanh như tiếng dã thú tru lên.- Cho nên... vị tiểu anh hùng này, ngươi nên cẩn thận một chút, nếu cảm thấy mình đánh không lại, bây giờ có thể xin thua luôn.

    - Nếu không lát nữa, kể cả ta cũng không thể khống chế y được.

    Hạo Nguyệt trưởng lão nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói, trong con người còn lóe lên tia sáng lạnh như băng.

    Trong lòng Sở Mặc khẽ chuyển:

    - Ngọc, cho ta xem cảnh giới của người này!

    Một loạt tin tức nhanh chóng truyền đến trong đầu Sở Mặc.- Không có cảnh giới, tố chất thân thể cấp chín, trúng độc, thành phần độc tính là...

    - Thuốc cần dùng để giải độc là...

    - Phương pháp chế thuốc là: Sau khi tìm đủ hết, đưa vào trong không gian, đặt lên phiến đá xanh.

    - Năng lượng cần thiết, cực ít.

    Sở Mặc thấy được tin tức về anh thanh niên trai tráng như tòa sắt đen này xong, trong lòng lập tức cảm thấy vô cùng kinh ngạc.- Không có cảnh giới!

    Một người khổng lồ như vậy, lại chỉ là một người thường không có bất kỳ cảnh giới nào?

    - Tố chất cơ thể cấp chín?

    Cái này nghĩa là gì?

    Trong khoảng thời gian này, hắn cũng dùng ngọc lấy một ít thông tin của kỵ binh Vương Đình, trong số những kỵ binh này, người có tố chất cơ thể tốt nhất chỉ mới dừng lại ở cấp ba.

    Bình thường đều tương tương với tu vi của bản thân, người cực kỳxuất sắc thì tố chất cơ thể mới cao hơn cảnh giới của bản thân một cấp.

    Sở Mặc cũng từng xem qua cảnh giới và tu vi của chính mình, là mức cao nhất của tầng ba hoàng cấp, tố chất thân thể là cấp năm.

    Đây là đã phải cảm ơn các loại máu thịt nguyên thú cấp cao của Ma Quân giúp đỡ tẩm bổ.

    Còn có ngày nào cũng bị Ma Quân cho ăn đòn...

    Trên thực tế, điều đó cũng là vì để cải thiện và không ngừng thay đổi phần xác thịt của Sở Mặc, chỉ là phương pháp không được hay cho lắm.

    Dưới sự bồi dưỡng này, tố chất thân thể của Sở Mặc mới là cấp năm.

    Nhưng người khổng lồ trước mắt y đã là cấp chín...

    Sở Mặc không khỏi gào lên trong lòng: tố chất cơ thể cấp chín... vậy chẳng lẽ sức phòngthủ của cơ thể, đã tương đương với một con nguyên thú cấp chín ư?

    Thế này cũng đáng sợ quá đi?

    Hơn nữa, ngọc còn cho một đánh giá là có sức mạnh bẩm sinh.

    Đây cũng là lần đầu tiên Sở Mặc gặp phải đánh giá có nội dung như thế này.

    Trước ngọc đánh giá về hắn là, có trí tuệ bẩm sinh.

    Đem ra so sánh, thế nào cũng thấy đánh giá có sức mạnh bẩm sinh của cục sắt đen này nghe càng oai phong hơn một chút.Nhưng mà...

    Chuyện trúng độc là sao?

    Sở Mặc liếc mắt nhìn Hạo Nguyệt trưởng lão đang ung dung ngồi một bên, thầm nghĩ: Chẳng lẽ lại là do lão già này gây ra?

    Đúng là độc ác mà!

    Xem ra y đúng là thường xuyên dùng các loại độc mà tổ tiên truyền lại đi hại người rồi.

    Những suy nghĩ này nhanh chóng xẹt qua trong đầu Sở Mặc.

    Hắn lập tức ngẩng đầu, nhìn Hạo Nguyệt trưởng lão chắp tay nói:

    - Đàn ông trên thảo nguyên, chỉ có chết trận, không có sợ chết!

    Cho nên, trận chiến này...

    Ta đánh!- Được lắm!

    Bọn kỵ binh Vương Đình phía Sở Mặc không nhịn được dòng máu nóng trong người sôi lên sùng sục, lớn tiếng khen ngợi.

    Nhưng ở trong lòng, ai cũng toát mồ hôi thay Sở Mặc.

    Đối mặt với một người khổng lồ như vậy, nếu là bọn họ, liền tư tưởng chiến đấu cũng không dám.

    Nên nếu dù cho Sở Mặc có bỏ cuộc, bọn họ cũng sẽ không nói ra bất kỳ lời trách cứ nào.

    Bên kia Hạo Nguyệt trưởng lão cười nói:

    - Ha ha, được, binh sĩ thảo nguyên khá lắm!

    Có dũng khí!- To con...

    Lên đi!

    Hạo Nguyệt trưởng lão hướng về người khổng lồ như pho tượng sắt hét lớn một tiếng.

    - Grrào!

    Người khổng lồ ngửa mặt lên trời gầm rú giận dữ, xích sắt trên người phát ra âm thanh nghe chói tai.

    Ầm!

    Ầm!Ầm!

    Gã bước từng bước vào trong sân, nhìn Sở Mặc, nhe răng độc ác cười nhìn Sở Mặc, nói:

    - Nhóc con này, ngươi trông da mịn thịt mềm...

    Trông có vẻ ngon miệng đấy!

    Sở Mặc nhìn ánh mắt gã khổng lồ, hơi hơi nhíu mày, bởi vì hắn có thể cảm nhận được, khi gã kia nói ra những câu này trên người cũng không có chút sát khí nào tương ứng, mà ngược lại lại có một luồng oán khí mãnh liệt!Luồng oán khí này vô cùng đậm đặc, thế nên Sở Mặc rất hoài nghi, người khổng lồ này rốt cuộc đã phải trải qua những tra tấn tàn bạo đến mức nào mới sinh ra nỗi oán hận sâu sắc đến vậy?

    - Đến đây đi, khổng lồ!

    Đến mà đánh ta này!

    Sở Mặc đảo mắt, nghĩ ra một ý, liền ười tủm tỉm nói với người cao to này.

    Vù!

    Một tiếng vang vô cùng nặng nề vang lên, người khổng lồ vung sợi xích sắt đang xuyên qua xương bả vai trói hai cánh tay hắn lên, sợi xíchthật dài kia phi về phía Sở Mặc.

    Trong không khí phát ra tiếng gió vù vù làm người ta phải run lên.

    Rất nhiều kỵ binh của Vương Đình và chiến sĩ của bộ tộc Hạo Nguyệt, tất cả không nhịn nổi đều lùi về phía sau.

    Dòng sát khí này, thật đáng sợ!

    Thân hình Sở Mặc hơi hơi né sang một bên, tránh được một đòn của gã khổng lồ.Uỳnh uỳnh!

    Sợi xích sắt nện một cú nặng nề lên nền đất cạnh đống lửa.

    Toàn bộ mặt đất rung lên bần bật.

    Chỗ đất bị xích sắt nện xuống... bị lõm thành một rãnh lớn sâu tới hơn một trượng!

    Bốn phía bụi bay mù mịt, cú đòn này giáng xuống khiến lửa than văng tung tóe khắp nơi.Rất nhiều người đều hô lên một cách hoảng hốt, lùi về phía sau.

    Na Y ngồi tại ghế trên, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu, đứng bật dậy theo bản năng:

    - Đừng đánh nữa...

    Đừng đánh nữa...

    Hạo Nguyệt trưởng lão ở bên cạnh nhìn thoáng qua Na Y một cách lạnh lùng, nói một câu hai nghĩa:

    - Hiện giờ, không ai có thể ngăn cản nữa rồi!

    Công chúa Bảo Liên nhẹ giọng an ủi Na Y:

    - Đừng lo lắng, rồi sẽ ổn thôi!- Ha ha.

    Hạo Nguyệt trưởng lão cất lên một tiếngcười lạnh lẽo.

    Trong lòng công chúa Bảo Liên hơi run lên, liền không thèm nhìn Hạo Nguyệt trưởng lão nữa, trong lòng cầu nguyện không ngừng: Lâm công tử, tất cả đều trông cậy vào ngươi...

    Nhất định ngươi phải trụ được, sau đó tìm cơ hội giết lão già này!

    Nếu không tất cả chúng ta hôm nay đều chạy trời không khỏi nắng!

    -----o0o-----

    Chương 85: Một đòn sấm sét (1)

    Chương 85: Một đòn sấm sét (1)

    Bởi vì lúc này, công chúa Bảo Liên cảm thấy hình như Hạo Nguyệt trưởng lão đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của Sở Mặc!

    Nếu không, tuyệt đối sẽ không gọi tên to con ngốc nghếch này xuất hiện.Thậm chí rất có thể Hạo Nguyệt trưởng lão đã biết thân phận thật của Sở Mặc!

    Bởi vì khi nãy, Hạo Nguyệt trưởng lão từng nói một câu với Sở Mặc ——

    - Ha ha, được, binh sĩ thảo nguyên khá lắm!

    Có dũng khí!

    Chẳng lẽ có kẻ âm thầm bán đứng chúng ta?

    Công chúa Bảo Liên đưa ánh mắt nhìn về phía đám kỵ binh Vương Đình ở phía xa xa.

    Chỉ có điều khoảng cách quá lớn, sắc trời lại tối, vốn không thể nhìn rõ được.Bên này Sở Mặc dụ gã khổng lồ, chạy loạn khắp nơi, làm náo loạn đổ vỡ liểng xiểng khắp mọi nơi.

    Chạy tới chỗ nào chỗ ấy liền bị phá tan hoang!

    Sức sát thương của người khổng lồ này thật sự là quá mạnh, quá kinh khủng rồi.

    Tất cả mọi người đều trốn thật xa hai người này.

    Gã khổng lồ tùy theo Sở Mặc không ngừng lẩn tránh, cơn tức cũng dâng lên, hai sợi xích sắt vng lung tung, đập phá mọi nơi.Dù sao bất kể vật gì, chỉ cần bị hai sợi xích sắt này quẹt phải cũng chỉ có một kết cục —— nát bấy!

    - Đừng chạy!

    - Mau đứng lại cho ta!

    - Đồ hèn nhát!

    Gã khổng lồ gầm lên giận dữ không ngừng hét lên.

    Rốt cuộc mọi người...

    đều trốn ở một khoảng cách rất xa hai ngườinày, trong mắt mang theo sự sợ hãi khôn cùng, nhìn bọn họ.

    Đánh mãi đánh mãi, Sở Mặc đột nhiên xông về hướng gã khổng lồ, sử dụng bộ pháp một cách vô cùng nhuần nhuyễn, vèo một cái xẹt qua bên người gã khổng lồ.

    Khi lướt qua bên tai gã thì để lại một câu.

    - Ngươi không phải kẻ ngốc nghếch!

    Ngươi trúng độc!

    Ta có thể giải được!

    - Grào!

    Gã khổng lồ dùng hết sức bình sinh văng ra một cái xích sắt, đánh vềhướng Sở Mặc nhưng kết cục lại chỉ rơi vào bên cạnh Sở Mặc.

    Trên nền đất cứng rắn lập tức lại bị nện ra một hố sâu hoắm.

    Trong con ngươi của Sở Mặc lại thoáng qua một chút ý cười.

    Hắn thành công rồi!

    Bởi vì cú nện xích này vốn không phải nhằm vào hắn!

    Hay nói cách khác, những lời hắn vừa nói...

    đối phương đã nghe lọt tai!Vù!

    Sở Mặc lại xẹt qua bên người gã khổng lồ một lần nữa, lần này, nghe thấy được từ miệng gã một câu nói có âm lượng cực nhỏ:

    - Dựa vào đâu ta có thể tin ngươi?

    ----------

    Có thể nói chuyện liền dễ làm việc!

    Lúc này Sở Mặc, bắt đầu đánh cận chiến với gã khổng lồ.

    Hắn lao tới trước mặt gã khổng lồ, bật cao người lên, tung ra một cú đấm như trời giáng lên ngực gã.

    Ầm!

    Tựa như nện phải một tảng đá lớn.Một đấm này của Sở Mặc, đúng là dùng hết sức...

    Hắn không muốn để Hạo Nguyệt trưởng lão sinh nghi, đồng thời cũng muốn thử xem một chút, thể chất cấp chín, rốt cuộc mạnh tới mức nào.

    Ai da!

    Sở Mặc cảm thấy cả cánh tay mình đã tê tái hết lên, một cảm giác đau nhức truyền tới từ nắm tay.

    Đây còn gọi là người sao?

    Sở Mặc mắng thầm trong bụng, sau đó vờ quát lớn:

    - Đánh chết tên to xác nhà ngươi!

    Tiếp theo, lại nhỏ giọng nói:

    - Loại độc ngươi trúng, lần lượt là...

    Sở Mặc nói vài loại, sau đó bật ngược lại ra xa.

    Chỉ thấy gã khổng lồ gầm thét, hai tay đồng thời vung lên hai xích sắt, đập xuống đất, tạo nên hai cái hố rất sâu, bụi đất văng loạn xạ.

    Tất cả mọi người nhìn thôi mà hết hồn!Bao gồm Hạo Nguyệt trưởng lão nãy giờ vẫn đang ngồi rất ung dung.

    Đến lúc này, Hạo Nguyệt trưởng lão đã yên tâm hoàn toàn rồi, cho dù người khác có sợ sệt lùi về phía sau, y cũng coi như không thấy, ngồi yên một chỗ, cười dài, theo dõi cuộc đấu một cách hăng hái.

    Bởi y đã cho ra kết luận, thằng nhóc trà trộn vào đội ngũ kỵ sĩ Vương Đình kia vốn không phải là đối thủ của to con ngốc nghếch!

    Tên ngốc to con này, chính là đòn sát thủ của bộ tộc Hạo Nguyệt.Một mình y có thể đánh lui thiên binh vạn mã!

    Theo đánh giá của Hạo Nguyệt trưởng lão, đây vốn dĩ không thể gọi là người, mà là một quái vật hình người mới đúng!

    Một con rồng tàn bạo đội lốt người!

    Thanh thế không thể ngăn cản!

    Hạo Nguyệt trưởng lão vẫn tin tưởng một cách tuyệt đối rằng, chỉ cần có thể tiếp tục khống chế được tên to con này.

    Tương lai có thể tranh bá trên thảo nguyên, thậm chí... xuôi Nam tiến vào trung nguyên, đềuphải dựa vào gã.

    Sắc mặt của công chúa Bảo Liên và công chúa Na Y đều tái nhợt, Liệt Ca tựa vào bên cạnh công chúa Na Y, tên nhóc này đang sợ đến đờ đẫn rồi.

    Điều này cũng chẳng thể trách nó, bởi vì gần như tất cả mọi người bao gồm cả đám chiến sĩ tộc Hạo Nguyệt, đều sợ vỡ gan vỡ mật, sắc mặt trắng bệch.

    Đấu với người, cho dù không đánh lại được, ít nhất có thể có dũng khí liều chết một phen.Nhưng đối mặt với gã khổng lồ gần như không gì xuyên thủng được này, ngay cả dũng khí chiến đấu... cũng khó mà sinh ra nổi!

    Đánh không lại, cũng đánh không chết...

    Thế thì lấy đâu ra dũng khí chiến đấu?

    Lúc này hầu như tất cả mọi người, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc, đều là đồng tình và mang theo một chút khâm phục!

    Bởi vì tên nhóc này, chẳng những dám đấu cùng gã khổng lồ kia, mà còn không ngừng chủ động xông tới tấn công.Cho dù là người trong tộc Hạo Nguyệt, cũng không nói nổi ra miệng những lời cười nhạo Sở Mặc nữa.

    Rất can đảm!

    - Biểu hiện trúng độc của ngươi là...

    - Ta nhân hậu như vậy, sao có thể lừa ngươi được?

    - Nếu ngươi muốn thay đổi tất cả tình trạng hiện nay, hãy hợp tác với ta.- Đương nhiên ta cam đoan với ngươi, có thể giải cả độc lẫn xiềng xích đang trói buộc ngươi!

    - Trả lại tự do cho ngươi!

    Một người khổng lồ như pho tượng sắt và một tên nhóc cao gầy, đánh tới đánh lui, đánh một cách vô cùng náo nhiệt, đánh không biết trời đất là gì.

    Cũng không ai nhận ra, gã khổng lồ đao thương bất nhập gần như quái thú ấy, chẳng những không ngốc chút nào mà còn vô cùng thông minh!Trong suốt quá trình giao chiến với Sở Mặc, gã to xác này diễn rất đạt, căn bản là không ai phát hiện được... không thể ngờ rằng hai người lại đang âm thầm thương lượng trao đổi với nhau!

    - Nếu không giải độc, cả cuộc đời này của ngươi đều bị nắm trong tay kẻ khác!

    - Nghĩ lại xem, Hạo Nguyệt trưởng lão đã làm ra bao nhiêu chuyện thất đức, chỉ sợ không ai có thể rõ ràng hơn ngươi!

    - Nếu ta đã có thể nói ra loại độc ngươi đang trúng phải, lại nói đúng cả biểu hiện trúng độc của ngươi, như vậy đương nhiên là ta cócách giải độc rồi!

    Ngươi nhìn xem, năm nay ta còn chưa tới mười bốn tuổi, cũng đã lợi hại như vậy, khắp thảo nguyên không có đối thủ...

    Khục, ngươi không phải trừng ta, ngươi không tính, ngươi là quái vật!

    - Cho nên một thiếu niên oai phong sáng suốt, khôi ngô tuấn tú như ta đây, sao có thể nói dối lừa gạt ngươi được?

    -----o0o-----

    Chương 86: Một đòn sấm sét (2)

    Chương 86: Một đòn sấm sét (2)

    Cuối cùng, hai người đánh chán chê, đến hơn trăm hiệp, gã khổng lồ cuối cùng cũng bị Sở Mặc thuyết phục, nhỏ giọng hỏi:

    - Vậy phải làm như thế nào?Trong lòng Sở Mặc mừng rỡ, tuy rằng cho đến hiện tại, hắn cũng chưa dám hoàn toàn cam đoan đã thuyết phục được gã khổng lồ này, nhưng đến nước này...

    Cần phải nhanh chóng đưa ra một quyết định!

    Chiến tranh, nhiều khi, giống như đang chơi trò đỏ đen vậy.

    Trước khi đặt cược, phải suy xét cẩn thận, phân tích tổng hợp nhiều yếu tố.

    Nhưng tại thời khắc đặt cược... chơi hay bỏ không được do dự một chút nào!

    Ai có thể cam đoan, mỗi trận chiến...

    đều toàn thắng?Ai dám cam đoan, mỗi lần chiến đấu thực lực cao hơn liền có thể nghiền áp đối phương?

    Một quân nhân không dám đánh cuộc, vĩnh viễn không đủ tư cách trở thành một quân nhân chân chính!

    - Ngươi nhấc ta lên cao, làm ra động tác như chuẩn bị xé xác ta!

    Sở Mặc cắn răng nói:

    - Sau đó, chờ tín hiệu của ta, khi ta hô to một tiếng...

    "Giết", ngươi liền dùng hết sức ném ta bay về phía Hạo Nguyệt trưởng lão!

    Grrào!

    Gã khổng lồ lại gào lên một tiếng.

    Một cú xích sắt hung hãn giáng xuống lại bị Sở Mặc tránh được.

    Quất ra khiến không khí vang lên âm thanh "vù vù", cú này cho dù nện lên tường đá, cũng đủ để làm cho tường đá nát vụn!

    Người xem xung quanh lại được một phen hết hồn.

    Lúc Sở Mặc lại vờ xông lên, gã khổng lồ nhỏ giọng hỏi:

    - Ngươi không sợ ta đổi ý, thật sự xé xác ngươi?Sở Mặc nhe răng:

    - Sợ!

    Nhưng ta nhất định phải đặt cược một phen!

    Cược ngươi muốn tự do tới mức nào!

    - Ta đói, về sau ngươi phải nuôi!

    Gã khổng lồ nói.

    - Chấp nhận!

    Ầm!

    Sở Mặc lại tung một cú đấm hung hãn, nện vào ngực gã khổng lồ,phát ra một tiếng vang cực lớn.

    Lập tức muốn tránh ra, lúc sắp lui về lại lỡ mất một nhịp, bị gã khổng lồ này... tóm được cánh tay.

    Sau đó, một cánh tay khác của gã bắt lấy một chân của Sở Mặc, cứ thế nhấc bổng Sở Mặc lên cao.

    Sở Mặc lúc này tựa như một chú khỉ con bị một con tinh tinh hộ pháp nắm trong tay, liều mạng giãy dụa, gào thét giận dữ.

    Lại không được ích lợi gì!- A!

    Công chúa Na Y bên kia hét lên chói tai, bật phắt dậy:

    - Đừng giết hắn!

    Công chúa Bảo Liên rốt cuộc cũng không thể ngồi yên, đứng lên nói:

    - Dừng tay!

    Bên kia tất cả kỵ sĩ Vương Đình cùng gầm lên:

    - Thả hắn xuống!

    Những chiến sĩ của bộ tộc trên thảo nguyên, xem thấy thì hưng phấn trong lòng, máu nóng sục sôi, lúc này rốt cục không kiềm chế nổi gầm rúnói:

    - Xé xác hắn đi!

    Khắp nơi trở nên hỗn loạn.

    Đồng thời rất nhiều ánh mắt đều bắn về một hướng, nơi Hạo Nguyệt trưởng lão đang ngồi đó, trên mặt nở một nụ cười thản nhiên.

    Công chúa Bảo Liên mặt tím rịm như mây đen, nhìn Hạo Nguyệt trưởng lão nói:

    - Thả hắn ra, ta cam đoan, ngươi sẽ có được những gì ngươi muốn!Công chúa Na Y liền nói:

    - Dượng, van xin ngươi hᠬệnh thả hắn ra, ta...Ta sẽ đem đại ấn của Vương Đình giao cho ngươi!

    Công chúa Bảo Liên thở dài một tiếng, đôi mắt đỏ hoe, nhưng không ngăn cản.

    Đại ấn của Vương Đình!

    Tín vật cao nhất trên toàn cõi thảo nguyên!

    Đại biểu cho vương quyền tối cao của thảo nguyên!Không có đại ấn này, cho dù ngươi đã đánh thắng toàn bộ thảo nguyên, tự xưng vương, nhưng sẽ không được bất kỳ ai thừa nhận là vua, chỉ như một vị vua không ngai thôi.

    Vương quyền trời ban, mà đại ấn này chính là vật tượng trưng!

    Là nơi gửi gắm tinh thần của tất cả ngươi dân trên thảo nguyên!

    Hạo Nguyệt trưởng lão nheo mắt nhìn Na Y, bỗng nhiên cười ha hả:

    - Vì một tên nhóc con như vậy, ngươi nỡ giao ra thứ này?

    Lúc này, Hạo Nguyệt trưởng lão hình như không muốn giấu giấugiếm giếm nữa, thản nhiên nhìn Na Y, sau đó nhìn phía Sở Mặc đang bị gã khổng lồ giơ lên cao, đột ngột đứng lên, lạnh lùng quát:

    - Hắn là gián điệp trà trộn vào Vương Đình thảo nguyên!

    - Đại ngốc, đừng giết hắn vội!

    - Ta muốn bộ mặt thật của hắn, phơi bày ra trước mặt mọi người!

    Ồ!

    Mọi người ở đây lập tức xôn xao hết cả lên.Trong mắt tất cả đều lộ vẻ không tin nổi, nhìn bóng dáng gầy yếu bị giơ lên, khó mà tin tưởng, một thiếu niên dám đấu một trận công bằng với người khổng lồ, lại là gián điệp.

    - Ngươi nói láo!

    Công chúa Na Y tức giận đến mức nước mắt sắp rơi xuống:

    - Hắn không phải gián điệp!

    - Hắn đã cứu ta!

    - Vương vị này, ngươi muốn ta liền cho ngươi!- Ta không cần gì hết chỉ cần hắn, ngươi mau thả hắn ra!

    - Đừng có nằm mơ!

    Hạo Nguyệt trưởng lão lớn tiếng quát:

    - Chút kế mọn ngây thơ này cũng dám huênh hoang trước mặt ta?

    - Nơi này là bộ tộc Hạo Nguyệt!

    - Là địa bàn của ta!

    - Ở đây ta có thể quang minh chính đại cho ngươi biết, cháu gái yêu quý của ta...Hạo Nguyệt trưởng lão cười lạnh nhìn Na Y:

    - Ngay ngày đầu tiên các ngươi rời khỏi Vương Đình ta đã nắm rõ mọi hành động của các ngươi!

    - Muốn biết là ai luôn âm thầm bán đứng các ngươi sao?

    Hạo Nguyệt trưởng lão thoáng nhìn đám kỵ sĩ Vương Đình, sau đó thản nhiên nói:

    - Cách Nhĩ Trát, ngươi còn chưa xuất hiện đi?

    Lúc này một thân hình đi ra từ trong bóng tối, chính là Cách Nhĩ Trát vẫn bị giam giữ tại cung điện của công chúa Bảo Liên.Na Y mở to mắt, có chút không dám tin nhìn Cách Nhĩ Trát, dường như còn đang nghĩ xem làm sao mà y trốn ra được.

    Nhưng ngay lập tức, nàng liền xì một tiếng khinh miệt:

    - Tên phản bội.

    Lúc ấy lẽ ra nên giết chết ngươi!

    - Ngươi câm miệng đi!

    Trên mặt Cách Nhĩ Trát bỗng lộ vẻ dữ tợn cả giận nói:

    - Cách Nhĩ Trát ta từ đấu đến cuối đều là người của Hạo Nguyệt trưởng lão!

    Ta, cho tới nay chưa từng phản bội Hạo Nguyệt trưởng lão!

    - Cho dù ngươi là công chúa Vương Đình, cũng không đủ tư cáchnói ta là đồ phản bội!

    - Ha ha, hay thật.

    Công chúa Bảo Liên bỗng thốt lên vài tiếng cười lạnh, nhìn Hạo Nguyệt trưởng lão.

    - Ngươi che giấu sâu thật, ta chưa bao giờ dám xem thường ngươi, nhưng hôm nay ta mới phát hiện, ta vẫn còn đánh giá thấp ngươi!

    Hạo Nguyệt trưởng lão lạnh lùng cười:

    - Các ngươi nhân từ nương tay, không giết Cách Nhĩ Trát, quả thật đã giúp ta lấy được rất nhiều tin tức đặc biệt có ích.- Cách Nhĩ Trát là dũng sĩ dũng cảm nhất bộ tộc Hạo Nguyệt!

    Nếu không nhờ y, ta đúng là không biết, trong đoàn người các ngươi còn đang cất giấu một thứ nhỏ bé mà đáng sợ như vậy.

    - Không biết chừng đúng là mắc mưu của các ngươi!

    - Cách Nhĩ Trát, lần nay coi như ngươi lập được công lớn!

    Tương lại chuyện thành, khi đó bổn vương... sẽ trọng thưởng cho ngươi!

    Ha ha ha ha!

    Cách Nhĩ Trát quỳ một gối xuống:

    - Cách Nhĩ Trát cảm tạ vương thượng!Hai người công chúa Bảo Liên và công chúa Na Y, sắc mặt tái mét, liếc mắt nhìn nhau, đều thấy trong mắt người kia chan chứa sự hối hận và tuyệt vọng.

    -----o0o-----

    Chương 87: Một đòn sấm sét (3)

    Chương 87: Một đòn sấm sét (3)

    Lúc đó ma xui quỷ khiến thế nào, mà gọi Lâm công tử lại, không cho hắn giết Cách Nhĩ Trát?

    Hiện giờ cũng hại lây Lâm công tử!

    Hạo Nguyệt trưởng lão thậm chí đã tự xưng là vương rồi!

    Cho thấy dã tâm của y đã không thể che giấu được nữa... cũng khôngmuốn che rồi, hoàn toàn lộ ra bộ mặt thật!

    Na Y bỗng nhiên chảy nước mắt nói:

    - Dượng, xin ngài đừng giết hắn, muốn Na Y làm gì cũng được!

    Hạo Nguyệt trưởng lão nhe nanh trừng mắt, lộ ra nụ cười độc ác nhìn thoáng qua công chúa Bảo Liên:

    - Thế còn ngươi?

    Công chúa Bảo Liên thở dài một tiếng:

    - Thả hắn ra, ta giúp ngươi thống nhất thảo nguyên!- Thứ bé nhỏ này quan trọng với các ngươi như vậy sao?

    Hạo Nguyệt trưởng lão híp mắt cười lạnh nói:

    - Một tên gián điệp của Đại Tề mà thôi, xem ra, hai cô cháu các ngươi sớm đã cấu kết với Đại Tề... hừ, hành vi của các ngươi so với hai tên giết cha giết mẹ Kim Ca và Ngân Ca có tốt hơn là bao?

    - Ngươi rất rõ mà, hắn không phải gián điệp.

    Lúc này công chúa Bảo Liên đã khôi phục bình tĩnh, nhìn Hạo Nguyệt trưởng lão:

    - Hắn là đệ tử phái lớn, giết hắn sẽ gây cho ngươi hậu quả khó lường!Trong con ngươi Hạo Nguyệt trưởng lão hiện lên ánh sáng nguy hiểm, gằn giọng cười và nói:

    - Hậu quả?

    Ở đây?

    Ai biết là ta giết hắn?

    Cho dù biết, cũng là trong tình hình chiến đấu cạnh tranh công bằng bị giết chết!

    Đừng lấy đại môn phái ra dọa ta!

    - Đại môn phái... cũng phải giữ thể diện!

    Nói xong, trong mắt Hạo Nguyệt trưởng lão nổi lên sự ác độc, hét lớn:

    - To con ngốc nghếch!

    Xé xác hắn cho ta!- Hôm nay ta cho ngươi no bụng một bữa!

    Grrào!

    Gã khổng lồ to cao đen cháy như sắt này nhấc Sở Mặc lên cao, trong miệng phát ra tiếng gào rú, bộ dạng đó giống như thật sự chuẩn bị xé xác Sở Mặc vậy.

    - Đừng!

    Nước mắt công chúa Na Y rơi như mưa, van nài nói:

    - Đừng giết hắn!Chát ~!

    Hạo Nguyệt Cách Thủy ở một bên vẻ mặt hung hãn, tát nàng một cái, mắng:

    - Tiện nhân!

    - Ngươi là người của ta!

    - Về sau sẽ dạy dỗ ngươi!

    Vào lúc này phía Sở Mặc bên kia đột nhiên hét lên một tiếng:

    - Giết!Bốn bóng dáng đột nhiên phi thẳng về phía Hạo Nguyệt trưởng lão!

    - Muốn chết sao!

    Hai gã hộ vệ bên cạnh Hạo Nguyệt trưởng lão bỗng di chuyển!

    Xông thẳng tới phía bốn bóng người kia.

    Ầm!

    Ầm!Gọn gàng nhanh chóng đánh bay hai người, lại nhằm phía hai người khác.

    Thì ra trong nháy mắt này, sau khi Sở Mặc hô một tiếng giết ——

    Gã khổng lồ nhấc bổng hắn lên, gầm rú giận dữ, ném mạnh thân thể Sở Mặc về phía Hạo Nguyệt trưởng lão!

    Cảnh tượng này nằm ngoài dự đoán của mọi người!

    Dưới cú ném toàn lực của gã khổng lồ, thân thể Sở Mặc cũng lao đi... với một tốc độ không thể tin nổi!Như một mũi tên bắn về phía Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Hai gã hộ vệ của Hạo Nguyệt trưởng lão phát ra tiếng gầm long trời lở đất.

    Nhưng bọn họ vì bận đối phó với bốn thích khách kia, cách Hạo Nguyệt trưởng lão hơi xa một chút.

    Không kịp trở lại!

    Con ngươi của Hạo Nguyệt trưởng lão...

    đột nhiên mở rộng.Tròng mắt y bị một luồng ánh sáng chiếm đầy.

    Sau đó, Hạo Nguyệt trưởng lão ——

    Một vị hoàn toàn xứng danh bá chủ kiêu hùng trên thảo nguyên này!

    Bị bay đầu!

    ----------

    Trong lúc này, thời gian dường như bị đóng băng~

    Biểu cảm trên mặt tất cả mọi người đều cứng đờ lại trong nháy mắt, như những pho tượng vậy!

    Cho tới tận khi ——

    Cái đầu còn đội mũ miện vàng của Hạo Nguyệt trưởng lão, "bịch" một tiếng rơi xuống đất...

    Lăn lông lốc vài vòng, cuối cùng dừng lại bên chân kẻ vừa tát công chúa Na Y là Hạo Nguyệt Cách Thủy.Hai mắt Hạo Nguyệt trưởng lão vẫn trợn trừng trừng, thần thái trong đó còn chưa hoàn toàn tắt mất, tràn đầy sự sợ hãi!

    Ánh mắt của mọi người dường như đều bị dính chặt vào chiếc đầu người.

    Trên mặt Hạo Nguyệt Cách Thủy vẫn còn sót lại sự hung hãn khi nãy, trong mắt lại đầy sợ hãi.

    Y không nhịn được nuốt nước bọt ừng ực, khóe miệng co giật liên hồi.

    Cuối cùng y như bắt đầu phát điên, hét lên chói tai:

    - A!Phụt!

    Cái xác không đầu của Hạo Nguyệt trưởng lão, vẫn đứng thẳng nơi đó, không đổ xuống ngay lập tức.

    Cùng với tiếng thét hoảng sợ của Hạo Nguyệt Cách Thủy, máu từ phần cổ bắn phụt ra ào ào như một dòng suối.

    Trong con ngươi công chúa Bảo Liên bỗng rực lên ngọn lửa chứa một sức sống mãnh liệt, hô vang một tiếng:

    - Giết!

    Kỵ binh Vương Đình sớm đã chuẩn bị tốt hết thảy, đứng ào ào dậy,hất tung các bàn tiệc, rút những lưỡi đao sắc bén ra, chém về phía mục tiêu đã nhắm sẵn.

    Phập!

    Phốc!

    Âm thanh của lưỡi đao sắc bén cắm vào cơ thể người làm cho người ta kinh hồn bạt vía.

    Gần như chỉ trong chớp mắt, mười mấy chiến sĩ của bộ tộc Hạo Nguyệt đã bị chém chết nằm trong vũng máu.Hai gã hộ vệ của Hạo Nguyệt trưởng lão đồng loạt gầm lên thứ âm thanh không hề giống phát ra từ con người, lao thẳng một mạch tới chỗ Sở Mặc.

    - Súc sinh... ta muốn băm vằm ngươi ra thành trăm mảnh!

    Vù vù!

    Trong không khí vang lên một tiếng gió vô cùng nặng nề.

    Bốp!Một sợi xích sắt to quất thẳng vào đầu một gã hộ vệ đang nhắm vào Sở Mặc.

    Rốp!

    Một tiếng xương vỡ làm người ta phải dựng tóc gáy vang lên, gã cận vệ của Hạo Nguyệt trưởng lão... một kẻ thực lực đã tu luyện tới Nguyên Quan, trực tiếp bị quật vỡ sọ!

    Giống như trò chơi đập dưa hấu vậy!

    Màu trắng, màu hồng... pha lẫn vào nhau lênh láng đầy trên đất.Mà tên còn lại trong chớp mắt khi đang nhắm vào Sở Mặc, có ánh sáng chợt lóe lên.

    Gã hơi hơi nhắm mắt lại theo bản năng và rồi con mắt đó không bao giờ mở ra được nữa!

    Đầu gã bay lên cao... sau đó rơi "bịch" một cái xuống đất y như tình huống của Hạo Nguyệt trưởng lão.

    Hai gã võ sĩ tu luyện tới Nguyên Quan mạnh nhất của tộc Hạo Nguyệt, nhanh chóng nối gót Hạo Nguyệt trưởng lão mà họ đã đi theo bảo vệ cả đời!

    Nhưng cuộc giết chóc vẫn chưa dừng lại tại đây.Mấy năm được gả tới sống ở nơi này, công chúa Bảo Liên sớm đã lập được một danh sách những kẻ trung thành với Hạo Nguyệt trưởng lão bằng cả tính mạng.

    Những người này không có bất cứ cơ hội nào để thu phục.

    Giữ lại bọn họ chẳng khác nào giữ lại mầm tai vạ, bất cứ lúc nào cũng có thể gây ra nguy cơ lớn.

    - Trưởng lão chết rồi!

    - Trưởng lão bị giết rồi!- Trời ạ...

    Tại sao có thể như vậy, trưởng lão chết rồi, chạy mau!

    Bữa tiệc thảo nguyên ban nãy còn vô cùng rộn ràng náo nhiệt, trong nháy mắt trở thành địa ngục.

    Lửa trại vẫn cháy rừng rực, nhưng không khí vui vẻ ồn ào khi nãy đã bị thay thế bởi tiếng chém giết và mùi máu tanh ngập trời.

    Những dồn nén không biết đã tích lũy bao nhiêu năm của đám kỵ binh Vương Đình bùng nổ trong nháy mắt, không hề nương tay đối với những chiến sĩ trung thành tuyệt đối với tộc Hạo Nguyệt chút nào.Đợi cho người của bộ tộc Hạo Nguyệt phản ứng kịp thì tình thế cơ bản đã định!

    -----o0o-----

    Chương 88: Giết chóc mở màn

    Chương 88: Giết chóc mở màn

    Bởi cái chết bất ngờ của Hạo Nguyệt trưởng lão, những quân mai phục trước đó đã được bố trí tốt của bộ tộc Hạo Nguyệt trở nên như rắn mất đầu, không biết nên hành động như thế nào.

    Bọn họ đều là chiến sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt, nguyên tắc cơ bản nhất là kỷ luật nghiêm minh.

    Không có mệnh lệnh đưa ra về cơ bản là không dám tự tiện hành động.Ngoại trừ Hạo Nguyệt trưởng lão, toàn bộ tộc Hạo Nguyệt, mà kể cả là con trai trưởng như Hạo Nguyệt Cách Mộc...

    đều không có tư cách ra lệnh cho bọn họ!

    Tất cả đều bởi vì Hạo Nguyệt trưởng lão rất đề mấy đứa con trai của mình, nên lúc nào cũng giữ rịt lấy quyền điều binh.

    Không nghĩ tới lúc này lại trở thành trò hề lớn nhất!

    Tuy nhiên cho dù Hạo Nguyệt Cách Mộc có thể nắm giữ binh quyền, cũng là vô ích.

    Bởi vì công chúa Bảo Liên đã sớm khống chế được toàn bộ cục diện buổi tiệc rồi.Trong nháy mắt khi Hạo Nguyệt trưởng lão bị bay đầu, Bàng Trung Nguyên cũng chỉ hơi bất ngờ một chút, sau đó... lập tức tỉnh táo lại tiến hành sắp đặt mọi việc.

    Trong đó, bao gồm cả việc khống chế ba anh em Hạo Nguyệt Cách Mộc, Hạo Nguyệt Cách Văn và Hạo Nguyệt Cách Thủy.

    Còn cả Cách Nhĩ Trát!

    Tên phản bội đáng chết này, tất cả mọi người đều vô cùng căm hận y.Lúc Cách Nhĩ Trát bị khống chế y cũng đã rơi vào trạng thái hồn xiêu phách tán rồi, hoàn toàn không có bất cứ hành vi chống cự nào.

    Đại khái chắc là vì bị chấn động quá mức!

    Trải qua nhiều năm vất vả che giấu tung tích như vậy, vẫn phải sống như một kẻ hai mặt, rốt cục tới ngày có thể thoải mái công khai tất cả...

    Hơn nữa còn đứng ở vị trí của người thắng mà công bố.

    Khỏi cần nói Cách Nhĩ Trát đã đắc ý, đã sung sướng đến đâu!

    Dương dương tự đắc, chuẩn bị gặt hái thành quả thắng lợi, kết quả là bị cả một chậu nước lạnh tạt vào mặt, buốt đến thấu tim.Cảm giác này cũng thật sự khó mà chịu nổi.

    Rối loạn, giết chóc, máu tanh, tất cả mọi thứ diễn ra khoảng hơn nửa canh giờ.

    Những kẻ tuyệt đối trung thành với bộ tộc Hạo Nguyệt đại khái cũng bị tiêu diệt gần hết.

    Nhưng lúc này, toàn bộ tộc Hạo Nguyệt ít nhất cũng còn mấy vạn tướng sĩ trú đóng khắp nơi.

    Nếu không thể hoàn toàn thu phục những người này thì đó sẽ trở thành tai vạ lớn trên thảo nguyên này!

    Dù sao, người thì nhiều như vậy, lại còn đều là quân tinh nhuệ, một khi trở thành thổ phỉ, hoặc tìm Kim Ca Ngân Ca làm nơi nương tựa, đềusẽ là một thế lực thù địch vô cùng đáng sợ.

    Lúc này, uy vọng tích lũy từ nhiều năm của công chúa Bảo Liên cuối cùng cũng được bộc lộ. liền cùng một một tướng quân kinh nghiệm sa trường dày dặn, bắt đầu điều động quân sĩ, phái người cầm theo tín vật của bản thân đến các nơi để chiêu hàng và làm dịu tình hình.

    Cuối cùng, chỉ còn lại khoảng năm ngàn quân tinh nhuệ ở đại bản doanh của bộ tộc Hạo Nguyệt, những người này đã tự tụ lại một chỗ, bảo vệ canh giữ cho phụ nữ và trẻ em tộc Hạo Nguyệt.

    Nhưng cũng không có ý phản kháng.Hạo Nguyệt trưởng lão đã chết, trong lòng những người này bây giờ đều vô cùng hoang mang, trong một chốc một lát đều không biết bản thân nên làm gì, chỉ còn lại bản năng.

    Mọi người cùng tụ lại một nơi, cho nhau sự ấm áp và an tâm.

    Cho dù thời tiết cũng không lạnh, nhưng bọn họ lại cảm thấy... lạnh lẽo khắp người!

    - Được rồi, dừng tay đi!

    Rốt cuộc công chúa Bảo Liên cũng mở miệng, ra lệnh cho bọn kỵ binh Vương Đình ngừng giết chóc.Mùi máu tươi tràn ngập trong không khí, xa xa truyền tới tiếng khóc nức nở, tuy cuộc chém giết đã ngừng, nhưng không khí căng thẳng vẫn chưa biến mất.

    Rất nhiều người bị áp lực tới nỗi có cảm giác như sắp không thở nổi.

    Tình cảnh này cũng là lần đầu Sở Mặc trải qua.

    Hắn có chút im lặng nhìn toàn bộ sự việc diễn ra, nghĩ thầm: Chẳng trách ông nội vẫn nói, ngoại trừ bảo về đất nước chống giặc ngoại xâm, trên đời này mọi cuộc chiến tranh đều là phi nghĩa!

    Cho dù có nhiều lí do đầy đủ hơn nữa, nhưng bản chất thật sự... vẫn cứ giống nhau.

    Chính là tranh đoạt!Tranh đoạt lợi ích!

    Tranh đoạt quyền lực!

    Tranh đoạt tiền tài!

    Sự tranh đoạt này tanh mùi máu như vậy đấy!

    Độc ác vậy đấy!

    Vậy đấy!Hạo Nguyệt trưởng lão chắc chắn không phải người tốt, với những gì y đã gây ra thì dĩ nhiên là chết không hết tội.

    Nhưng những chiến sĩ của bộ tộc Hạo Nguyệt bỏ mạng tại đây, chẳng lẽ cũng toàn là kẻ xấu ư?

    Sở Mặc lắc đầu cười khổ, lẩm bẩm nói: Kẻ nhân từ thì không thể cầm quân!

    Xem ra...

    Ta còn cần phải rèn luyện thêm.

    Đã trải qua những chuyện như vậy, Sở Mặc càng không muốn quê hương mình lây dính khói lửa chiến tranh, trong lòng của hắn thầm nghĩ: Nếu như tất thảy những gì diễn ra ở đây đều là tội ác, vậy hãy cứ để hắngánh vác!

    Cho dù có bị người đời mắng chửi cũng không nề!

    Vết thương mà chiến tranh gây ra cho con người... thật đáng sợ!

    Bằng mọi giá, hắn sẽ ngăn cản chiến tranh khỏi biên giới quê hương mình!

    - Hạo Nguyệt trưởng lão... là kẻ đáng chết!

    Công chúa Bảo Liên đứng đó, trên người có một khí thế mạnh mẽ, làm người ta không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của nàng!

    Công chúa Na Y dắt tay Liệt Ca đứng bên cạnh công chúa Bảo Liên.

    Na Y dùng cả hai mắt nhìn Sở Mặc một cách say đắm.

    Tình yêu trongsóng mắt gần như tràn ra.

    Trải qua một hồi đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, nàng đã hoàn toàn không muốn che giấu tình cảm của mình với thiếu niên này nữa.

    Nếu không phải tình huống không thích hợp, nàng thật sự rất muốn nhào vào trong lòng Sở Mặc, ôm chặt hắn khóc to một trận.

    Sau đó thổ lộ với hắn tình cảm của mình!

    Trừ việc đó ra, nàng thật sự không biết là sao để diễn tả tâm trạng kích động của mình bây giờ.

    Như người sắp chết đuối mà vớ được cọc!Những từ này cũng đủ để miêu tả tình cảnh hiện nay của nàng, mà cái "cọc" kia cũng là do vị thiếu niên tuấn tú đó...

    đưa cho nàng.

    Nhưng Sở Mặc còn đang mải nghe những lời công chúa Bảo Liên nói.

    - Y đã hại chết đại vương và vương hậu!

    - Giết chết chính người vợ cùng chung chăn gối với mình!

    - Hạ độc rất nhiều người!- Những người dám chống lại ý của y!

    - Những người vô tội chưa bao giờ chủ động chọc đến y nhưng lại có thể gây cản trở bước tiến của y!

    - Quan trọng nhất là, các ngươi đều đã thấy rõ, y muốn tạo phản Vương Đình, tự trở thành vua!

    - Dã tâm của y đã lộ rõ như ban ngày!

    - Cho nên... y đáng chết!- Ta là vợ y, nhưng cũng là công chúa của Vương Đình!

    - Ta muốn thay các ngươi giữ gìn lẽ phải!

    - Ta muốn vì các ngươi, mà giương cao ngọn cờ chính nghĩa!

    - Bất cứ người con dân nào trên thảo nguyên, đều phải thấy bị sỉ nhục vì những gì y đã làm!

    -----o0o-----

    Chương 89: Đại ngốc Anh Tuấn (1)

    Chương 89: Đại ngốc Anh Tuấn (1)

    - Trên tay ta nắm giữ rất nhiều chứng cớ chính xác, sau này ta sẽ lần lượt công bố, chứng minh cho các ngươi thấy, những lời Bảo Liên ta nói ra...

    đều là sự thật!Bốn phía lặng ngắt như tờ, ngay cả những tiếng khóc rả rích cũng ngưng lại.

    Lúc này có một thân hình đi ra từ trong bóng đêm, mấy người của kỵ binh Vương Đình bên này lập tức đi về hướng người đó.

    Công chúa Bảo Liên xua tay ngăn lại:

    - Cứ để y tới đây!

    Một gã trai tráng mặc giáp đội mũ đi ra, cũng không để mắt tới kỵ binh Vương Đình ở hai bên, đi tới trước mặt công chúa Bảo Liên và quỳ xuống:

    - Thuộc hạ Đằng Tùng, ra mắt công chúa!

    - Đằng Tùng, ta nhận ra ngươi rồi, đứng lên đi rồi nói.

    Giọng điệu của công chúa Bảo Liên dịu dàng trở lại.

    Người tên Đằng Tùng này, có địa vị không cao cũng chẳng thấp trong tộc Hạo Nguyệt, nhưng là một trong số ít tướng lĩnh của tộc kiên trì trung thành với Vương Đình.

    Đều từng phản đối một cách công khai các hành vi của Hạo Nguyệt trưởng lão, cũng phản đối dã tâm của Hạo Nguyệt trưởng lão một cách kịch liệt.

    Cũng chính bởi vì vậy, Đằng Tùng y vốn sớm đã là thành viên trongbộ máy trung tâm của tộc Hạo Nguyệt, nay vẫn chỉ mới loanh quanh trước ngưỡng cửa, không thể tiến vào bộ máy đó.

    Nhưng mọi việc trên đời vốn khó liệu, không một ai biết trước, bá chủ kiêu hùng một cõi trên thảo nguyên lại dễ dàng mất mạng như vậy.

    Còn vào đúng thời điểm đang có lợi cho y nhất!

    Đằng Tùng vẫn chưa đứng lên, quỳ nguyên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn công chúa Bảo Liên:

    - Thuộc hạ muốn biết, công chúa sẽ xử trí các tướng sĩ của bộ tộc Hạo Nguyệt và người nhà của họ thế nào.Quả là một người ngay thẳng!

    Sở Mặc đứng nhìn một bên, nghĩ thầm trong lòng: Người bình thường trong tình huống này một là chống trả đến cùng, thể hiện tinh thần bất khuất không khoan nhượng; hoặc là, vội vàng nịnh nọt, bợ đỡ, tỏ lòng trung thành.

    Người này lại đi hỏi một câu như vậy, chứng tỏ, cho dù gã có suy nghĩ tư lợi... nhưng chắc chắn sẽ không nhiều!

    Công chúa Bảo Liên cũng không do dự, thẳng thắn nói:

    - Người nhà của những kẻ đã chết, lưu đày!- Hạo Nguyệt Cách Mộc, Hạo Nguyệt Cách Văn và Hạo Nguyệt Cách Thủy tội không thể tha, lập tức xử trảm!

    - Những người khác, nếu đồng ý trung thành với Vương Đình, sau khi lập lời thề, sẽ không tiếp tục truy xét nữa!

    Công chúa Bảo Liên vừa nói xong mấy câu này, Đằng Tùng còn chưa kịp mở miệng nói gì, Hạo Nguyệt Cách Thủy đã ngã vật ra đất, gào khóc kêu van:

    - Mẫu thân...

    Đừng giết con, con biết sai rồi!

    Xin đừng giết con!

    - Rác rưởi!Hạo Nguyệt Cách Văn vốn ít lời giãy dụa bò lên, đạp cho Hạo Nguyệt Cách Thủy một phát, mắng to:

    - Ngươi đừng có làm mất mặt phụ thân!

    Hạo Nguyệt Cách Thủy khóc gào:

    - Mất mặt còn hơn mất mạng, ta còn chưa muốn chết đâu!

    --------------

    Làm anh cả, Hạo Nguyệt Cách Mộc cũng quắc mắt nhìn thằng em trai không nên thân của mình, cắn răng mắng:

    - Thật mất mặt!

    Được làm vua thua làm giặc, ngươi xem cái bộ dạng hèn nhát của ngươi đi!

    Ta thật sự muốn tự tay bóp chết ngươi cho xong!

    Nói xong, mắt Hạo Nguyệt Cách Mộc đỏ vằn lên, nhìn công chúa Bảo Liên nói:

    - Tiện nhân, năm đó khi ta phản đối cha cưới ngươi đã biết ngươi là loại đàn bà chẳng biết thân biết phận rồi!

    Rõ ràng đã gả cho cha ta, nhưng không những không tuân thủ bổn phận làm vợ, không làm việcmà một người vợ nên làm!

    Lại còn đi cấu kết với người ngoài làm điều xằng bậy.

    Cha ta mềm lòng nên mới không nỡ giết ngươi, nếu là ta, ta đã chém chết ngươi từ lâu rồi!

    Vậy thì chuyện hôm nay đã chẳng xảy ra!

    Công chúa Bảo Liên đứng đó sắc mặt trắng bệch, còn chưa đợi nàng lên tiếng, công chúa Na Y đứng bên cạnh đã nổi giận, như một chú sư tử nhỏ hung dữ, lao tới trước mặt Hạo Nguyệt Cách Mộc, tát cho y một cái:

    - Tới nước này rồi ngươi còn dám ngậm máu phun người?

    Ngươi có biết mẹ ngươi chính là do cha ngươi, tự tay hạ độc giết chết không hả!- Thì sao nào?

    Hạo Nguyệt Cách Mộc mặt không đổi sắc:

    - Chuyện đó ta đã biết từ lâu rồi!

    - Chẳng sao cả, vậy chỉ có thể chứng minh rằng... ngươi và cha ngươi đều là lũ súc sinh như nhau!

    Na Y căm tức nhìn Hạo Nguyệt Cách Mộc, hận không thể tự tay giết chết tên cặn bã này:

    - Cô của ta cũng trúng phải loại độc gia truyền này của nhà ngươi!

    Còn có phụ vương và mẫu hậu của ta, cũng đều là do cha ngươi hại chết!

    - Cha ngươi chính là một tên súc sinh không bằng loài cầm thú!Một tên rác rưởi!

    Công chúa Bảo Liên hít sâu một hơi, thản nhiên nói:

    - Không cần phải nói nhiều nữa, chém hết đi!

    Hạo Nguyệt Cách Mộc không kìm nổi ngửa mặt lên trời gầm lên một cách giận dữ:

    - Vì sao!

    Vì sao!

    Ta không cam lòng!

    Hạo Nguyệt Cách Văn thì nhắm mắt lại, không nói một lời.

    - Đừng...

    Đừng...

    Đừng mà!

    Mẫu thân...

    Xin ngài...Đừng!Tiếng tru tréo của Hạo Nguyệt Cách Thủy càng ngày càng xa xôi.

    Một lát sau, tiếng gào thét của Hạo Nguyệt Cách Thủy đột nhiên im bặt.

    Sau đó, có kỵ binh của Vương Đình mang theo ba chiếc đầu người bê bết máu quay lại chờ lệnh.

    Đúng là ba chiếc đầu của Hạo Nguyệt Cách Mộc, Hạo Nguyệt Cách Văn và Hạo Nguyệt Cách Thủy.

    Lúc này tràn ngập toàn bộ tộc Hạo Nguyệt là sự im ắng rợn người, những tiếng khóc rả rích lúc trước đều biến mất.Sở Mặc nhìn thoáng qua công chúa Bảo Liên đang không có chút biểu cảm nào trên khuôn mặt, nghĩ thầm: Đây mới là thủ đoạn cứng rắn, tính cách này... còn khá tương xứng với ông nội của ta, đúng là một người đàn bà lợi hại.

    Có nàng, việc Đại Tề âm mưu chiếm lấy thảo nguyên là vô vọng rồi.

    Công chúa Bảo Liên cũng không thèm liếc ba cái đầu người kia thêm lần nào, xua tay ngăn lại nói:

    - Cứ chôn cất tùy ý đi.

    Trên mặt Na Y thì lại có chút không đành lòng, chung quy vẫn chỉ là một thiếu nữ.

    Tuy nhiên nàng cũng không có ý định ngăn cản công chúaBảo Liên.

    Công chúa Bảo Liên dịu dàng nhìn Na Y, rồi liếc nhìn mọi người, hạ giọng nói:

    - Đừng cho rằng ta tâm địa độc ác, nếu Hạo Nguyệt trưởng lão không chết, kẻ hôm nay phải chết tại đây chính là chúng ta!

    Y tuyệt đối sẽ không nhân từ, thương hại cho chúng ta chút nào hết.

    - Y sẽ dẫn quân, đánh thẳng một mạch tới Vương Đình, đến lúc đó, toàn bộ những bộ tộc ở Vương Đình, cùng với cha mẹ chúng ta, bạn bè, người thân... sẽ không ai có thể sống sót!- Mấy năm nay y đều toan tính như vậy.

    Tin rằng trong lòng các ngươi, cũng đều rõ ràng cả rồi!

    Đằng Tùng vẫn quỳ tại nơi đó, trầm giọng nói:

    - Công chúa anh minh, vậy cái tiếng kẻ ác này... thuộc hạ sẽ đảm nhận!

    -----o0o-----

    Chương 90: Đại ngốc Anh Tuấn (2)

    Chương 90: Đại ngốc Anh Tuấn (2)

    Công chúa Bảo Liên lắc đầu, nhìn Đằng Tùng nói:

    - Đằng Tùng ngươi là người tốt, lòng dạ chính nghĩa, hào phóng độ lượng, yên tâm đi, Bảo Liên ta nói được thì làm được.

    Hiên tại, ta thay mặt công chúa Na Y, sắc phong ngươi là kỵ binh của Vương Đình!Đằng Tùng ngẩn ra một chút, sau đó liền mừng rỡ ra mặt.

    Người công chính hào phóng không có nghĩa là không có khát vọng, không có nghĩa là không có trí tiến thủ!

    Tình hình hôm nay, ai đều có thể nhìn rõ, công chúa Na Y về sau trăm phần trăm sẽ trở thành nữ vương của thảo nguyên này!

    Đi theo nàng tiền đồ tương lai sẽ vô cùng sáng lạn!

    Trở thành kỵ binh bên cạnh nữ vương...

    Đây cũng chính là việc có thể làm rạng rỡ tổ tông!Đằng Tùng lúc này gập người thật sâu:

    - Có thể trở thành kỵ binh của công chúa, thuộc hạ vô cùng vinh hạnh, thần nguyện dùng toàn bộ tính mạng để bảo vệ an nguy cho công chúa!

    Ta thề có tổ tiên... vĩnh viễn sẽ không bao giờ phản bội công chúa!

    - Chỉ cần các ngươi trung thành với công chúa, ngày mà công chúa trở thành nữ vương, sẽ là ngày chúng ta cùng các ngươi...

    đứng ở vị trí tối cao trên thảo nguyên này!

    - Các ngươi đều sẽ trở thành những kẻ vinh quang nhất!

    Công chúa Bảo Liên nhìn Đằng Tùng:

    - Nhiệm vụ của ngươi hiện nay là phải giải quyết tốt hậu quả tồn đọng, cần an ủi thì an ủi, cần lưu đày thì phải lưu đày, cần thu nạp thì thu nạp...

    Còn kẻ nào phản kháng ta cho phép ngươi được chém trước tâu sau!

    Ánh mắt của Đằng Tùng vụt sáng, lại bái tạ, sau đó nhanh chóng bước đi.

    Tất cả mọi việc, Sở Mặc đều lẳng lặng thu vào đáy mắt, trong lòng càng thêm khâm phục thủ đoạn của công chúa Bảo Liên.

    Mới nhìn thì có vẻ người tên Đằng Tùng này đang chủ động xin gópsức rồi, nên không cần ban thưởng cho y quá mức nồng hậu như vậy.

    Nhưng trên thực tế, khi Đằng Tùng lấy hết dũng khí để bước ra, trong lòng gã nhất định cũng vô cùng lo lắng và bất an, cũng chưa chắc định trung thành tuyệt đối với hai vị công chúa này!

    Bởi vì cho dù gã có bất mãn thế nào với Hạo Nguyệt trưởng lão thì suy cho cùng, gã vẫn là người của bộ tộc Hạo Nguyệt.

    Mà công chúa Bảo Liên mới chỉ dùng dăm ba câu nói đã có thể nhanh chóng xóa sạch sự lo lắng và bất an của Đằng Tùng.Giết ba vị công tử cao quý nhất trong bộ tộc ngay trước mặt gã, sự uy hiếp này chỉ có người trong cuộc mới có thể cảm nhận được.

    Sau đó, lại thay Na Y phong gã là kỵ binh Vương Đình bên cạnh công chúa, xem như ban cho gã một ân huệ lớn, khiến gã cảm thấy tuy mình là một kẻ đầu hàng nhưng lại được trọng dụng như vậy, khỏi cần phải nói trong lòng gã đang biết ơn đến mức nào.

    Chiêu vừa đấm vừa xoa này, công chúa Bảo Liên sử dụng vô cùng nhuần nhuyễn!

    Quan trọng nhất là câu nói cuối cùng!Công chúa Bảo Liên giao cho Đằng Tùng quyền chém trước tâu sau!

    Đây mới là đòn quyết định!

    Chẳng những có thể chứng minh cho mọi người thấy sự khoan dung độ lượng của nàng, thái độ tin tưởng và rộng rãi của nàng đối với kẻ chịu ra đầu hàng, mà còn cho Đằng Tùng một tín hiệu ngầm!

    - Những kẻ không chịu khuất phục ngươi, những kẻ ngầm trung thành với bộ tộc Hạo Nguyệt...

    đều do ngươi tùy ý giải quyết!

    Công chúa Bảo Liên cho dù có nắm được tin tức tình báo linh thông đến mức nào, cũng không thể bằng kẻ nằm ngay trong nội bộ HạoNguyệt như Đằng Tùng được.

    Nàng làm vậy cũng là cho Đằng Tùng cơ hội diệt trừ những kẻ đối lập.

    Người ở ngôi cao, muốn làm nên việc lớn nhất định nên biết vào lúc nào phải trao quyền cho kẻ khác, lúc nào phải mượn tay kẻ khác mà làm việc.

    Lúc nên ban phát lợi ích tuyệt đối không được do dự!

    Sở Mặc đứng đó than thở trong lòng, lúc này Bàng Trung Nguyên đi tới cạnh hắn, trên mặt tươi cười hàm chứa sự biết ơn sâu sắc, chắp tay nói:

    - Đều là nhờ Lâm công tử ra tay xoay chuyển tình thế, nếu không sợ là toàn bộ chúng ta...Sở Mặc khe khẽ cười, nói:

    - Bàng tiên sinh chớ có khách sáo.

    Những việc ta làm cũng là vì đất nước của ta, đồng thời các ngươi không phải cũng đều là bạn bè của ta sao?

    Bàng Trung Nguyên gật đầu thật mạnh:

    - Đương nhiên!

    - Vậy thì giữa bạn bè với nhau đừng nói mấy câu khách sáo như vậy nữa.

    Sở Mặc nói.- Ha ha, được, Bàng mỗ ta sẽ ghi nhớ ân tình này của ngươi!

    Sau này nếu Lâm công tử có việc cần đến Bàng mỗ, Bàng mỗ nhất định sẽ không từ chối!

    Bàng Trung Nguyên hơi xúc động nói.

    Ít ai biết rằng, địa vị của Bàng Trung Nguyên trên thảo nguyên này cao đến đâu!

    Có lẽ y không có thanh danh hiển hách, nhưng trong tương lai, số người có địa vị cao hơn y sẽ không vượt quá một bàn tay!

    Cho nên độ tin cậy trong lời hứa của y tuyệt đối sẽ không hề kém hơn công chúa Bảo Liên và công chúa Na Y chút nào!Sở Mặc chắp tay về phía Bàng Trung Nguyên, không nói thêm gì nữa.

    - Công tử, công tử, việc ngươi đáp ứng ta thì sao đây?

    Cùng với âm thanh này, một trận tiếng xích sắt loẻng xoẻng vang lên.

    Rầm...

    Rầm!

    Đại ngốc kéo theo đống xích nặng nề đi đến trước mặt Sở Mặc, nhìn hắn với một vẻ mặt chất phác, thật thà.Nhưng Sở Mặc biết, tên to xác này, không hề ngốc chút nào!

    Việc ngày hôm nay nếu dựa theo công trạng mà ban thưởng, Sở Mặc cảm thấy gã khổng lồ này mới xứng là kẻ lập công đầu!

    Kể cả Sở Mặc hắn... còn nên xếp phía sau người ta kìa.

    Nếu không nhờ cú ném kinh thiên động địa kia, việc Sở Mặc muốn tiếp cận Hạo Nguyệt trưởng lão là gần như không thể.

    Bởi Hạo Nguyệt trưởng lão đã có được đầy đủ thông tin về hắn cũng như thực lực chân chính của hắn từ Cách Nhĩ Trát.

    Lão cáo già ghê gớm ấy, sao có thể để Sở Mặc tiếp cận y?Cho dù Hạo Nguyệt trưởng lão có lắm mưu nhiều kế, cẩn thận đến mấy cũng có sai sót, y sao có thể tưởng tượng nổi quân bài nắm chắc nhất trong tay lại bị Sở Mặc xúi giục làm phản trong khoảng thời gian ngắn như vậy.

    Cho nên mới có một màn ám sát gần như hoàn hảo diễn ra sau đó.

    Nếu cho Hạo Nguyệt trưởng lão thêm một cơ hội nữa, có khi y sẽ phái luôn quân lính bao vây tiêu diệt hết tất cả mọi người, bao gồm cả công chúa Bảo Liên mà không hề do dự chút nào!

    Sở Mặc cười nhìn gã khổng lồ to lớn như tòa tháp sắt và nói:

    - Chuyện ta đã đồng ý với ngươi đương nhiên ta có thể làm được,nhưng hiện tại để ta trả lại tự do cho ngươi đã!

    Nói xong, không đợi gã khổng lồ phản ứng lại, chỉ thấy có một luồng sáng lóe lên, xích sắt đang nối cả tay và chân của gã lại vang lên một tiếng rồi đứt thành từng đoạn!

    - Chém sắt như chém bùn!

    - Đao pháp quá lợi hại!

    -----o0o-----

    Chương 91: Đại ngốc Anh Tuấn (3)

    Chương 91: Đại ngốc Anh Tuấn (3)

    Bàng Trung Nguyên ở bên cạnh không kìm nổi hô lên một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc càng thêm kính sợ.Chém một nhát rụng đầu người thì không có gì đáng ngạc nhiên, thế nhưng chém một nhát mà làm đứt cả sợi xích được làm bằng sắt tinh khiết to bằng cổ tay thì quả là đáng sợ!

    Những bất ngờ và mừng rỡ mà thiếu niên này mang đến cho bọn y quả thực quá nhiều... cũng quá lớn!

    Gã khổng lồ ngơ ngác nhìn sợi xích sắt dễ dàng như vậy đã đứt rời ra, bỗng nhiên nước mắt lã chã:

    - Rốt cục ta đã được tự do rồi sao?

    Kẻ vô liêm sỉ đáng căm hận Hạo Nguyệt trưởng lão hạ độc ta, lại giam cầm ta suốt mười năm!

    Cũng không cho ta được một bữa cơm no, tìm mọi cách tra tấn ta!

    Nếu khôngphải ta vẫn nung nấu ý chí muốn sống trong lòng, chỉ sợ đã chết ở đây từ lâu rồi!

    Ầm ầm!

    Vị khổng lồ như tòa tháp sắt bỗng nhiên quỳ sụp xuống chân Sở Mặc, không khác nào một ngọn núi nhỏ chồng trước mặt hắn.

    - Công tử, từ nay về sau, cái mạng này của Cao Anh Tuấn... sẽ thuộc về ngài!

    - Ặc...

    Cao...

    Là Cao!

    Anh Tuấn sao...

    Khụ khụ, tên rất hay!

    Chamẹ ngươi đúng là rất biết nhìn người!

    Cái tên này khiến cho Sở Mặc nghéo nghéo khóe miệng một hồi lâu, không biết nên nói gì cho phải.

    Có một pho tượng anh dũng vô địch như thế này đi theo, nếu chính mình nói không động lòng là giả, có một người tùy tùng như vậy, kẻ nào muốn có ý đồ gì với bản thân, trước tiên cũng phải suy xét cho kỹ, xem có thể chịu nổi một cái tát của pho tượng vô địch này hay không cái đã.

    Tuy nhiên, Sở Mặc lại nghĩ, tên hắn đang dùng là tên giả!

    Hắn cũng không muốn để người khác biết thân phận thật sự của hắn.Nếu không, một cháu trai của tướng quân Đại Hạ, chạy tới thảo nguyên thò chân ngáng Đại Tề một cú đau điếng thế này, làm mưu kế tâm huyết bao nhiêu năm nay của Đại Tề sụp đổ trong chốc lát.

    Đại Tề mà không tìm hắn tính sổ tới cùng mới là chuyện lạ.

    Đại Tề nhất định sẽ lợi dụng chuyện này để gây áp lực cho Đại Hạ, đến lúc đó sẽ gây ra cho ông nội không biết bao nhiêu là phiền toái.

    Sở Mặc là một đứa cháu ngoan, hắn không muốn gây rắc rối cho người nhà của mình.

    - Thôi ngươi đứng lên đi, ta cứu ngươi, đổi lại ngươi cũng giúp tarồi còn gì, kỳ thật hai chúng ta đều huề, không ai nợ ai cái gì hết.

    Sở Mặc đắn đo một chút, sau đó mở miệng nói.

    Hắn thoáng nhìn qua số xích sắt còn lại đang khóa trên cổ tay và cổ chân của Cao Anh Tuấn, nói:

    - Ta chặt đứt nốt số xích này cho ngươi đi!

    Nhưng hai đoạn xích xuyên qua xương bả vai chắc ngươi phải tự lấy ra rồi.

    Ai ngờ Cao Anh Tuấn lại lắc đầu từ chối nói:

    - Thôi, nó cũng đã bị ăn liền vào thịt, thành một bộ phận trên cơ thể ta rồi.

    Mà ta cũng đã quen, giờ cũng không ảnh hưởng đến hoạt động của ta nữa, càng không trói được hai tay của ta.- Ngài cứ đem khóa sắt trên chân ta chém ra là được rồi, có xích trên chân đi lại bực chết đi được.

    Những thứ khác... cứ để đấy đi.

    - Không lấy xích xuyên qua xương bả vai ra?

    Thế thì đau lắm!

    Sở Mặc nhìn hai đoạn xích vừa đen vừa to xuyên qua vai Cao Anh Tuấn, không nhịn được mặt nhăn mày nhó.

    Cao Anh Tuấn cười ha hả:

    - Không việc gì đâu công tử, đau một chút ta mới cảm nhận được... rằng ta còn sống.

    Sở Mặc hơi kinh ngạc nhìn vẻ mặt thật thà chất phác của Cao AnhTuấn, trong mắt gã khổng lồ như tòa tháp sắt ấy có chút gì đó hơi ảm đạm.

    Trong lòng Sở Mặc đoán: Cái tên to như ngọn núi này, có lẽ cũng có một quá khứ không muốn kể ra rồi!

    Vài ngày sau đó, mọi người vẫn ở lại bộ tộc Hạo Nguyệt.

    Những thủ đoạn của công chúa Bảo Liên quả thật vô cùng cao minh.

    Nhanh chóng quyết đoán, vừa thưởng vừa phạt, không cần mất nhiều công sức, đã thu phục được toàn bộ bộ tộc Hạo Nguyệt.

    Đương nhiên để làm được điều này không thể phủ nhận một phần nguyên nhân rất lớn, đó là do cái chết của Hạo Nguyệt trưởng lão và ba người con trai.

    Rắn đã mất đầu, những kẻ còn lại khi phải đối mặt với công chúa Bảo Liên đều không còn chút dũng khí nào mà phản kháng.Càng đừng nói đến việc công chúa Bảo Liên đã đem toàn bộ chứng cứ phạm tội của Hạo Nguyệt trưởng lão phơi bày ra ánh sáng.

    Trong số những hành vi phạm tội này của y, có rất nhiều việc người trong bộ tộc đã biết từ lâu, nhưng chỉ giận mà không dám nói, độ xác thực đương nhiên là không có gì phải bàn cãi!

    Ngoài ra, vẫn còn nhiều việc mà họ không hề hay biết!

    Từng tội từng tội một, khiến Hạo Nguyệt trưởng lão từ một nhân vật kiệt xuất trên thảo nguyên... trở thành một nỗi sỉ nhục trong mắt người đời.Có lẽ vĩnh viễn không thể nào thay đổi rồi.

    Tức thì, một làn sóng tố cáo Hạo Nguyệt trưởng lão bùng lên mạnh mẽ.

    Trong chuyện này...

    đến cùng có bao nhiêu người là vì muốn biểu hiện lòng trung thành với công chúa Bảo Liên mới làm, lại có bao nhiêu người thật sự vì muốn biểu đạt sự giận dữ trong lòng, thì khó mà biết được rồi.Dù sao chỉ trong bảy tám ngày sau đó, bộ mặt của bộ tộc Hạo Nguyệt đã thay đổi hoàn toàn!

    Lá cờ lớn trước cổng bộ tộc cũng được đổi thành cờ xí của Vương Đình thảo nguyên!

    Nơi này nghiễm nhiên trở thành một Vương Đình thứ hai!

    Một Vương Đình chân chính... sở hữu đại ấn của Vương Đình!

    Những người được công chúa Bảo Liên phái đến các bộ tộc khác tiến hành việc vỗ về, làm dịu tình hình, phần lớn cũng đều đem vềnhững tin tức tốt.

    Gần như mọi tướng lĩnh chỉ cần vừa nhìn thấy tín vật của công chúa Bảo Liên đều lập tức tỏ vẻ đồng ý chờ lệnh của nàng.

    Những cũng còn có kẻ không biết sống chết là gì, một tướng lĩnh trong số đó, khi vừa nhìn thấy tín vật của công chúa Bảo Liên liền lập tức hạ lệnh bắn chết kỵ binh Vương Đình làm nhiệm vụ truyền tin.

    Kết quả là kỵ binh Vương Đình này nhận thấy tình hình không ổn, lập tức xoay người chạy trốn, tuy trúng phải bốn năm mũi tên, nhưng không biết là do bọn người kia cố ý hay chúng thực sự bắn không chuẩn, mà còn lay lắt giữ được cái mạng, chạy về tới nơi.Lúc này, công chúa Bảo Liên liền hạ lệnh, chỉ huy những tướng lĩnh đã nguyện làm bề tôi và tuyên thệ, mang quân đến tiến hành bao vây tiêu diệt.

    Trận chiến này chẳng hề mất chút công sức nào đã đánh xong...

    Bởi không kịp đợi đoàn quân tiến đến, tên tướng hạ lệnh bắn tên đã bị chính các thuộc hạ của mình chém đầu, treo lên cột cờ, chỉ cần đợi đại quân vừa tới liền sáp nhập làm một.

    Một trận bão táp vô hình trung bị dập tắt chớp nhoáng như chưa từng xảy ra.Cho nên danh vọng và uy tín của công chúa Bảo Liên trên thảo nguyên này có thể thấy là rất đáng gờm!

    Sau thắng lợi, việc phải làm chính là thu hoạch.

    -----o0o-----

    Chương 92: Gã khổng lồ Tham ăn (1)

    Chương 92: Gã khổng lồ Tham ăn (1)

    Sự giàu có và trù phú của bộ tộc Hạo Nguyệt quả thực vượt xa so với trong tưởng tượng của Sở Mặc, hết năm này qua tháng nọ, của cải mà bộ tộc Hạo Nguyệt tích lũy được đã lên tới một con số trên trời.

    Cho dù nói là giàu ngang một nước cũng không chút quá lời.

    Tất cả đều là tài sản mà Hạo Nguyệt trưởng lão định dùng để xây dựng vương quốc mới cho riêng mình, giờ lại thành ra quá tiện cho đám người công chúa Na Y, thật đúng là cốc mò cò xơi.Của cải khác chưa cần nói, chỉ riêng số lượng nguyên thạch được cất trữ đã khiến Sở Mặc phải trợn mắt há mồm.

    Trước đây, Sở Mặc chưa từng nghĩ tới việc bộ lạc của một quốc gia nhỏ ở nhân gian lại cất chứa nhiều nguyên thạch như vậy.

    Nếu không phải được nhìn thấy tận mắt, cho dù có nghe ai nói Sở Mặc cũng sẽ chẳng dám tin.

    Đây, là một kho tàng của cải khổng lồ!

    Nhưng công chúa Bảo Liên lại tự ý quyết định đưa hết cho Sở Mặc mà không hề mảy may do dự.

    Đương nhiên Sở Mặc không mặt dày tới mức nhận hết nhiều nguyênthạch như vậy, cuối cùng, sau khi công chúa Bảo Liên cứ nài ép mãi, Sở Mặc đành nhận lấy một nửa.

    Còn lại một nửa, để lại cho Vương Đình về sau dùng vào việc bồi dưỡng nhân tài, những người tu luyện nguyên lực.

    Kết quả này thực ra cũng không khiến công chúa Bảo Liên hài lòng cho lắm, nàng càng hy vọng Sở Mặc có thể nhận hết!

    Bởi nếu như vậy, cơ hội giúp nàng giữ chân Sở Mặc sẽ càng chắc chắn hơn một chút!

    Đừng chỉ nhìn vào những hành động linh hoạt, sắc bén, sát phạt, quảcảm mà nàng đã và đang thi hành trên thảo nguyên.

    Quả thực nàng đúng là một nữ anh tài.

    Nhưng với đại ân nhân như Sở Mặc, những thủ đoạn kia của nàng hoàn toàn không thể dùng được, cũng không còn cách nào khác cả.

    Mấy ngày này cũng nhắc Bàng Trung Nguyên thử thăm dò xem Sở Mặc có dự định gì không, nhưng cho dù là với một đồng hương Đại Hạ như Bàng Trung Nguyên, Sở Mặc cũng không tiết lộ ra chút xíu tin tức nào.

    Chỉ nói chờ đợt rèn luyện này kết thúc, sẽ trở về môn phái để tiếp tục tu luyện.Mọi việc đã xảy ra trên thảo nguyên, Sở Mặc chỉ coi như một ký ức, một lần rèn luyện, bởi tâm tư của hắn cũng không thuộc về nơi này.

    Mấy ngày nay Na Y rất ít khi qua thăm Sở Mặc, không phải nàng không muốn, mà là không thể.

    Thân là công chúa Vương Đình, hiện giờ, nàng là người duy nhất có thể đứng ra, trở thành vị lãnh tụ tinh thần trong lòng tất cả mọi người.

    Nàng không có cách để trốn tránh sứ mệnh này, cũng càng không thể trốn tránh!

    Bởi đây là trách nhiệm của nàng!

    Bên này thì nàng đang bận đến mức hận không có thuật phân thân,bên kia thì Sở Mặc lại nhàn nhã vô cùng, mang theo gã khổng lồ Cao Anh Tuấn, ngày nào cũng đi lung tung khắp nơi.

    Bởi hắn đã đồng ý giải độc cho Cao Anh Tuấn.

    Vốn trong bộ tộc Hạo Nguyệt cũng lưu trữ một số lượng lớn dược liệu, nhưng vẫn còn thiếu mất vài loại, vì thế Sở Mặc liền cùng Cao Anh Tuấn tự ra ngoài để tìm kiếm.

    Nói đến vị Cao Anh Tuấn mà người và tên chẳng liên quan gì đến nhau này, Sở Mặc cũng hơi nhức đầu.

    Tên to con này mặc dù sức vóc mạnh mẽ, có sức khỏe hơn người,lực chiến cũng vô cùng khủng khiếp.

    Thế nhưng, sức ăn của y... cũng kinh hoàng không kém.

    Vào ngày Hạo Nguyệt trưởng lão bị giết chết, sau khi giải quyết xong vô số chuyện cấp bách, Sở Mặc liền mang theo Cao Anh Tuấn vẫn luôn mồm kêu đói đi vào nhà bếp của bộ tộc Hạo Nguyệt.

    Bởi hôm đó cũng là ngày bộ tộc Hạo Nguyệt chuẩn bị yến tiệc, nên trong phòng bếp không thiếu gì đồ ăn, cả số lượng và chất lượng thịt đều vô cùng phong phú.

    Chỗ đồ ăn này vẫn đủ cho cả trăm người ngoài kia ăn thêm bữa nữa.Kết quả... dưới con mắt tò mò chăm chú của Sở Mặc, tên to con này một mình đánh bay hết hơn phân nửa số thịt!

    Thiếu chút nữa Sở Mặc bị làm cho hết hồn rồi!

    Cuối cùng Sở Mặc phải luôn mồm nhắc nhở Cao Anh Tuấn:

    - Này ăn từ từ thôi chứ...

    Đừng ăn no quá, ngươi bị đói bụng lâu như vậy...

    Không nên ăn nhiều ngay lập tức!

    Cao Anh Tuấn vừa ăn vừa quẳng cho Sở Mặc một câu:

    - Công tử yên tâm đi, ta biết rõ mà, ta có ngốc đâu, ta từng đi học đấy.

    Giờ ta mới ăn hơi lửng dạ thôi, ngài cứ để cho ta ăn đi, ta đang đói mà.Sở Mặc không còn lời nào để nói rồi, đành phải trơ mắt nhìn gã khổng lồ càn quét đồ ăn.

    Thậm chí tới tận mấy hôm sau, sức ăn khủng khiếp của Cao Anh Tuấn cũng làm rúng động toàn bộ bộ tộc Hạo Nguyệt, trở thành chủ đề bàn ra tán vào của tất cả mọi người.

    Bởi vì trước giờ Hạo Nguyệt trưởng lão chưa từng cho Cao Anh Tuấn được ăn một bữa cơm no.

    Mỗi bữa đưa đồ ăn đều chỉ đưa một lượng khoảng hai ba người ăn, gọi là đủ để vị khổng lồ này có thể tạm duy trì sự sống.Hiện giờ vừa để gã được ăn thoải mái, mọi người liền được một phen khiếp vía.

    Nhưng cũng may, lượng của cải khổng lồ mà Hạo Nguyệt trưởng lão để lại, cũng khiến đám người của công chúa Bảo Liên không phải lo không nuôi nổi vị này.

    Cao Anh Tuấn trúng độc nhẹ hơn công chúa Bảo Liên rất nhiều.

    Bởi dù sao Hạo Nguyệt trưởng lão còn muốn khống chế y để dùng, chứ thật ra thì không muốn giết y.

    Cho nên chỉ vài ngày sau, dược liệu dùng để chế thuốc cho Cao Anh Tuấn đã được Sở Mặc tìm đủ.Sau khi đem tất cả dược liệu thu vào không gian miếng ngọc, chúng dần dần bị phiến đá nhấm nuốt trước cái nhìn chăm chú của Sở Mặc, trong chốc lát, năm viên thuốc bỗng xuất hiện bên trên tảng đá.

    Tốc độ này...

    đúng là chưa thấy bao giờ!

    Hơn nữa đến tột cùng là phiến đá đó biến dược liệu thành thuốc bằng cách nào, Sở Mặc suy nghĩ nát óc mà không ra.

    Hôm đó, nhân cơ hội ra ngoài tìm kiếm dược liệu cho công chúa Bảo Liên, Sở Mặc mang theo Cao Anh Tuấn ra ngoài, lấy một viên đan dược đưa cho y.- Ngươi uống một viên trước xem sao, chưa cần uống nhiều vội...

    Dù sao Sở Mặc cũng không phải thầy thuốc, hắn cũng không rõ phải dung mấy viên thuốc mới có thể giải hết độc trong người Cao Anh Tuấn.

    Cho nên cứ để y uống trước một viên xem sao, dù gì hắn cũng có thể dùng ngọc để kiểm tra tình trạng cơ thể của Cao Anh Tuấn xem tình huống cụ thể thế nào.

    - Ta biết rồi.

    Cao Anh Tuấn dù chỉ ngồi đó thì cũng vẫn cao hơn Sở Mặc một nửa người, đành vươn tay ra để Sở Mặc đặt đan dược vào lòng bàn tay rồi tự uống.Viên thuốc cũng không coi như nhỏ kia ở trong tay của Cao Anh Tuấn, lại trở nên nhỏ bé chẳng khác gì một hạt gạo.

    Sau đó, Cao Anh Tuấn nuốt chửng đan dược, chép chép miệng.

    Hai người một lớn một nhỏ bắt đầu ngồi đần ra ở đó.

    - Có cảm giác gì không?

    Mãi lâu sau, Sở Mặc nhìn Cao Anh Tuấn hỏi.

    -----o0o-----

    Chương 93: Gã khổng lồ Tham ăn (2)

    Chương 93: Gã khổng lồ Tham ăn (2)

    - Chẳng có cảm giác gì cả.

    Cao Anh Tuấn lắc đầu.Lai qua một lúc, Sở Mặc hỏi lại:

    - Thế đã có cảm giác gì chưa?

    Cao Anh Tuấn lại lắc đầu nói:

    - Có phải không đủ liều không?

    Cơ thể ta to như vậy, hay là... ta uống hết xem sao?

    - Này...

    Hay thôi cứ chờ chút nữa xem sao!

    Dù sao đây cũng chẳng phải thuốc bổ tăng cường nguyên lực, có thể ăn thêm mấy viên cũng không sao, chẳng may lại bị trúng độc, vậy thì hay rồi.Ngay lúc Sở Mặc chuẩn bị hỏi lần thứ ba, chợt thấy trên mặt gã to xác hơi căng thẳng.

    Hình như có chút khó chịu.

    Sở Mặc ngẩn ra, vừa định mở mồm nói chuyện.

    Thì thấy Cao Anh Tuấn giật bắn lên... dùng tốc độ không hề phù hợp với vóc dáng đồ sộ của mình đứng phắt dậy, sau đó chạy như bay ra xa.

    Rầm...

    Rầm...

    Rầm!

    Âm thanh xích sắt đập vào nhau không ngừng vang lên.Ầm!

    Ầm!

    Ầm!

    Mội bước đi của Cao Anh Tuấn đều khiến mặt đất rung lên và phát ra tiếng vang nặng nề, gần như chỉ trong nháy mắt đã chạy được hơn mấy trăm trượng, sắp sửa khuất tầm mắt của Sở Mặc rồi.

    - Này...

    Tự dưng ngươi chạy nhanh như vậy làm gì?

    Sở Mặc hô lên ở phía sau.

    - Tiêu chảy rồi!

    Thanh âm gã to xác từ xa truyền tới ầm ầm như sấm.- ...

    Sở Mặc giật giật khóe môi, trong lòng mắng: Người thì to như vậy, bị tiêu chảy... không biết có đầy cả một hố to không?

    Cao Anh Tuấn có làm đầy một hố to hay không thì Sở Mặc không biết, cũng không muốn biết, dù sao tên này cũng bị hành cho cả ngày phải chạy qua chạy lại, mãi đến xế chiều khi mặt trời sắp lặn, mới ủ rũ mặt mày về tìm Sở Mặc, vừa nhìn thấy mặt câu nói đầu tiên chính là kêu đói.

    - Công tử, ta đói chết mất, chúng ta đi về ăn cơm đi!- ...

    Sở Mặc không nhịn được liếc mắt nhìn y:

    - Ngươi khỏi hẳn rồi?

    - Ha hả, khỏe hẳn rồi!

    Thuốc của công tử đúng là nhạy thật!

    Chính là hơi nặng một chút, thiếu chút nữa làm ta tiêu chảy mà toi mạng...

    May mà công tử kiên quyết, nếu uống chừng hai ba viên chắc ta thảm rồi.

    Cao Anh Tuấn cười lên ha hả, trông mặt vô cùng vui vẻ:

    - Cho nên hiện giờ trong bụng chẳng còn gì, đói chết đi được!

    Sở Mặc thấy tên to xác này đùng là hết chỗ nói rồi, đi xong liền nghĩđến ăn...

    Không biết y như thế là tốt hay xấu nữa.

    Trên đường hai người quay trở về, Cao Anh Tuấn đột nhiên hỏi:

    - Công tử, có phải ngài muốn rời khỏi đây hay không?

    Sở Mặc có hơi ngạc nhiên nhìn thoáng qua gã, được rồi, chỉ có thể nhìn thấy hai cái chân to như cột đình của gã, nếu muốn nhìn thấy mặt chắc phải ngửa cổ lên trời rồi.

    - Sao ngươi biết?

    Cao Anh Tuấn cười một cách khờ khạo:

    - Thì nhìn thấy, đến ta còn biết cái cô tiểu công chúa Vương Đình kia... rõ ràng là thích ngươi, nhưng ngươi lại chỉ đối xử bình thường với nàng, rõ ràng là không muốn ở lại đây lâu mà!

    - Ừ, trong lòng ta còn có nhiều ràng buộc, ta không thể ở lại đây lâu.

    Sở Mặc nhẹ giọng nói ra suy nghĩ của mình, nghĩ tới khuôn mặt xinh đẹp động lòng người của Na Y, và ánh mắt say đắm mỗi khi nàng nhìn hắn, trong lòng một thiếu niên như Sở Mặc cũng vô cùng rối rắm, không biết phải làm sao.

    Nhưng hắn không thể ở lại đây, mà Na Y...

    Cũng không thể rời khỏinơi này!

    Huống chi, chỗ sâu trong linh hồn Sở Mặc, đã có dấu vết của một bóng hình xinh đẹp khác.

    - Được, công tử đi đến đâu, ta sẽ theo đến đấy, nhưng mà công tử phải nuôi cơm nhé!

    Cao Anh Tuấn cúi đầu nhìn Sở Mặc với vẻ mặt thành thật.

    Sở Mặc mặt xám nghoét, nói:

    - Ngươi ở lại đây không tốt hơn à?

    Ít nhất không phải lo ăn lo uống, ta chắc chắn công chúa Bảo Liên và công chúa Na Y sẽ đối xử tốtvới ngươi mà!

    - Ta không biết!

    Cao Anh Tuấn trợn trừng hai con mắt còn to hơn mắt trâu của mình nhìn Sở Mặc, nghĩ một đằng mà nói một nẻo:

    - Có phải công tử không thích ta ăn nhiều không?

    Nếu không hay là về sau ta...

    ăn ít đi một tẹo?

    Cuối cùng, Sở Mặc cũng không để Na Y có cơ hội đưa tiễn.

    Hắn không thích cảm giác khi chia ly.

    Lấy bản lĩnh của hắn bây giờ, nếu hắn muốn rời đi mà thần không biết, quỷ không hay cũng không khó gì.

    Sáng hôm sau, Na Y thức dậy từ sớm.

    Lòng đầy thương cảm đến đưa tiễn Sở Mặc.

    Đến nơi, mới phát hiện phòng Sở Mặc trống không.

    Đứng một mình trong phòng, Na Y khóc.Một âm thanh dịu dàng từ phía sau truyền đến:

    - Đã đi rồi sao?

    Na Y không quay đầu lại, nhẹ nhàng gật đầu.

    Nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.

    - Thôi... cháu quên hắn đi.

    Hắn là người tu hành, không phải người cùng thế giới với chúng ta.

    Công chúa Bảo Liên nói, rồi từ từ đi tới, ôm lấy cháu mình, nhẹ nhành nói:

    - Hiện tại cháu còn nhiều chuyện quan trọng phải làm.- Cháu biết...

    Na Y nói.

    - Nhưng cháu không quên được hắn...

    Cô, người nói làm thế nào mới có thể hoàn toàn quên được một người.

    - Việc này... cô cũng không rõ ràng.

    Điểm này chúng ta giống nhau, cô cũng thích một người mà không quên được người ấy.

    Có lẽ cái này là di truyền.

    Công chúa Bảo Liên có chút không tập trung, thì thào.

    - Ít nhiều hoàn cảnh của cô có vẻ tốt hơn.

    Bàng tiên sinh vẫn ở đây.

    Về sau hai người vẫn có cơ hội đến với nhau.Na Y mất mát nói:

    - Nhưng cháu còn không biết hắn tu luyện ở nơi nào...

    Có khi, cả đời này, cháu không có cơ hội gặp hắn lần nào nữa.

    - Để có được ngày hôm nay, cô cũng đã phải chờ đợi, phải trải qua ít nhiều đắng cay... thậm chí, suýt nữa mất mạng.

    Cháu không thể tưởng được đâu.

    Công chúa Bảo Liên đưa tay, lau nước mắt cho đứa cháu gái của mình, hạ giọng nói:

    - Kể cả khi cháu có thể đến với hắn, thì cũng chỉ lén lút, vĩnh viễn không quang minh chính đại được.

    Hạo Nguyệt trưởng lão đã chết, nhưng trên danh nghĩa y vẫn là chồng cô mà thân phận của cô thì...

    Takhông thể cùng Bàng Trung Nguyên danh chính ngôn thuận, được mai mối cưới hỏi đàng hoàng.

    Như vậy kể ra, cô cũng khiến Bàng tiên sinh chịu thiệt rồi.

    Na Y xoay người, nhìn thấy cô mình cũng đang khóc, không kìm lòng được, bổ nhào vào ngực công chúa Bảo Liên, gào khóc:

    - Cô, Na Y đau lòng quá.

    Thật khó chịu...

    Tại sao mọi việc lại trở nên như thế này?

    - Khóc đi, khóc được... trong lòng sẽ dễ chịu hơn.

    - Cô ơi, liệu cháu có thể gặp được hắn nữa không?- Cô nghĩ có thể.

    - Vì sao ạ?

    - Bởi vì cô nghĩ, hắn không phải người vô tình.

    Hắn đã giúp cô giải kỳ độc khủng khiếp kia.

    Hắn thực sự là người tốt.

    Chắc hắn có chuyện riêng cần làm.

    - Vậy tại sao hắn không cho cháu đi đưa tiễn chứ?

    - Có thể là hắn không thích cảm giác chia ly...- Không thích thì ở lại là được mà.

    -----o0o-----

    Chương 94: Sẽ trân trọng đoạn tình cảm này

    Chương 94: Sẽ trân trọng đoạn tình cảm này

    - Ha ha, cháu thật trẻ con.

    Chắc hắn có chuyện quan trọng cần làm.

    Nếu hiện tại muốn cháu bỏ hết tất cả, rời khỏi thảo nguyên này, cháu làm được sao?

    - Được chứ.

    Cháu đâu có cần vị trí nữ vương này.

    - Vậy Liệt Ca làm sao bây giờ?

    Hàng tỉ con dân trên thảo nguyên ai lo?

    Cháu có thể trơ mắt nhìn Vương đình suy thoái, nhìn thảo nguyên lâm vào cảnh chiến loạn, nước sôi lửa bỏng, sinh linh lầm than hay sao?- Cháu...

    - Được rồi, cháu hãy nghe cô... khi nào nhất thống thảo nguyên, khi nào cháu trở thành chúa tể của thảo nguyên này, nắm trong tay một thế lực cường đại mà cháu không tưởng tượng được.

    Khi đó, cháu có thể làm nhiều chuyện cháu muốn, bao gồm việc đi tìm vị Lâm công tử kia.

    - Có thể như vậy sao?

    - Cháu nghe cô, nhất định được mà.Sở Mặc không có cơ hội biết đến đoạn đối thoại giữa hai thế hệ công chúa của Vương đình hay hai cô cháu này.

    Hôm nay, hắn đã cách bộ tộc Hạo Nguyệt cả ngàn dặm.

    Sở Mặc không mang theo Cao Anh Tuấn.

    Hai người hẹn nhau sau nửa năm, Cao Anh Tuấn sẽ đến Viêm Hoàng Thành tìm Sở Mặc.

    Sở Mặc không muốn bại lộ thân phận, cũng muốn giúp cô cháu Na Y thêm một lần.

    Có dũng sĩ đao thương bất nhập ở đây, Na Y thu phục thảo nguyênsẽ thuận lợi hơn.

    Lần thứ hai ra đi, tâm tình Sở Mặc có sự thay đổi lớn.

    Hơn nửa năm trước, một mình hắn mang theo nỗi oan khuất vô hạn đi khỏi Viêm Hoàng Thành, rời xa Đại Hạ, đến cánh đồng tuyết hoang tàn vắng vẻ kia, một lòng một dạ muốn trở thành đệ tử của Trường Sinh Thiên.

    Trời xui đất khiến thế nào lại đưa hắn gặp sư phụ Ma Quân.

    Lúc gặp Ma Quân, hắn hoàn toàn không nghĩ cuộc đời mình sẽ rẽ sang hướng khác.Sở Mặc cũng biết, nếu lúc trước sư phụ không che dấu tư chất và linh tính của hắn, tám chín phần mười hắn có thể thành công gia nhập Trường Sinh Thiên.

    Tuy nhiên, nhìn đến nhân phẩm của thất trưởng lão Triệu Hồng Chí, hắn có gia nhập cũng chưa chăc có kết cục tốt.

    Thậm chí trong lúc tu luyện nào đó bất ngờ chết đi.

    Cho dù là thiên tài...cũng không lường hết tất cả được.

    Loại chuyện này môn phái nào chẳng có, có thể nhìn nhưng khôngthể trách.

    Làm ra mấy chuyện ngẫu nhiên, khiến thiên tài chết non, bóp chẹt khi còn là trứng nước,...

    Nên hiện tại, Sở Mặc thấy mình thật may mắn, có thể gặp được sư phụ, không phải làm một gã đệ tử của Trường Sinh Thiên.

    Thu hoạch của hắn ở thảo nguyên này cũng khá lớn.

    Hắn thành công đả kích sự sắp xếp nhiều năm của Đại Tề ở vùng đất này.

    Trước khi đi, Sở Mặc lén giao danh sách cọc ngầm của Đại Tề ởthảo nguyên cho Bàng Trung Nguyên.

    Tin rằng với thủ đoạn của Bàng Trung Nguyên, chẳng bao lâu có thể thu thập hết những kẻ đó.

    Hắn cũng vận dụng thành công những binh thư đã được học từ lúc nhỏ.

    Tương lai lại có thêm sự hậu thuẫn của Vương đình ở thảo nguyên.

    Phần nhân tình này, rất quý báu.

    Sở Mặc tin, nếu một ngày nào đó hắn mở miệng, dù là Na Y hay Bàng Trung Nguyên cũng sẽ không từ chối.Dù từ nhỏ lớn lên trong gia đình tướng quân cho đến giờ Sở Mặc cũng không dám nghĩ tới mình có thể trở thành bạn tốt với nữ vương tương lai của thảo nguyên.

    - Ta có thể coi là đã có chút thành tựu không nhỉ.

    Không biết ông nội biết việc này có thể thấy tự hào vì ta không?

    Sở Mặc nghĩ trong lòng.

    Thiên Thương mang, thảm cỏ xanh mướt bất tận.

    Trên đường trở về nhà, tâm trạng Sở Mặc có chút bất định.Nửa năm này, hắn đã trải qua nhiều chuyện có khi cả đời người cũng chưa chắc gặp được.

    - Không biết có cơ hội gặp lại Kỳ Tiêu Vũ không...

    Nghĩ đến thiếu nữ váy lam xinh đẹp đó, Sở Mặc phiền muộn.

    Từ sau lần gặp được Thí Thiên, hắn không thấy nàng xuất hiện.

    Bóng đêm như nghe được nỗi lòng của hắn, từ phía xa, một bóng hình màu lam xinh đẹp đang bay đến chỗ hắn.

    - Tiểu Vũ?Sở Mặc không dám tin vào mắt của mình.

    Nhìn thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện, có chút nghẹn họng nói:

    - Sao ngươi tìm được ta?

    - Đương nhiên, bản cô nương là ai kia chứ.

    Kỳ Tiêu Vũ cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc, nhìn khuôn mặt có một không hai này, giọng nói nghe như làm nũng:

    - Đi chơi với ta đi!

    - Ấy...

    Sở Mặc nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mặt không biết nói gì.

    - Việc của ngươi...

    đã làm xong rồi à?- Vẫn chưa...

    Kỳ Tiêu Vũ thản nhiên nói:

    - Hiện tại ta chỉ muốn đi cùng ngươi có được không?

    - Nhưng... ta còn phải về nhà.

    Sở Mặc băn khoăn, thực tế, đi cùng Kỳ Tiêu Vũ cũng khá vui.

    - Chẳng liên quan.

    Chúng ta cùng đường đấy.

    Kỳ Tiêu Vũ cười thật tự nhiên.

    - Nhưng đi kiểu gì, thì theo ý ta nhé.

    - ...Sở Mặc xụ mặt.

    - Vậy chuyện của ngươi làm thế nào.

    - Để sau đi.

    Kỳ Tiêu Vũ có vẻ không muốn nhắc lại chuyện này.

    Sở Mặc nghĩ một chút, gật gật đầu:

    - Được rồi, đúng lúc ta cũng đang buồn vì đi một mình.

    Từ đó, hai người trở thành bạn đồng hành trên suốt chặng đường này.Thảo nguyên không có nguyên thú cao cấp nào, thậm chí nguyên thú bình thường cũng rất ít.

    Cho nên, đoạn hành trình của hai người vô cùng thoải mái.

    Kỳ Tiêu Vũ không nói về nhiệm vụ của nàng.

    Tuy nói là bắt Sở Mặc đi cùng nàng, thực tế, lại là nàng đi theo Sở Mặc về nhà.

    Khi Sở Mặc tu luyện gặp vấn đề, Kỳ Tiêu Vũ sẽ cẩn thận, kiên nhẫn giải thích cho hắn.

    Kiến thức của nàng uyên bác đến nỗi Sở Mặc không thể nói được gì.

    Dường như không vấn đề gì có thể làm khó nàng.Hai người cùng ở cạnh sông ngắm mặt trời lặn; cùng tản bộ trong gió đêm; cùng ở lúc trời không tỏ ngắm đám mây bay... cũng từng đuổi theo bóng diều phía xa đến mấy trăm dặm.

    Một đường vui chơi, hai người như quên hết tất cả việc bên ngoài của mình.

    - Thấy vui không?

    Một buổi chiều, Sở Mặc kéo tay Kỳ Tiêu Vũ hỏi.

    Hai người đang đứng ở một ngọn núi nhỏ, nhìn về nơi xa, có thể thấy các dãy núi xanh ngắn nối tiếp nhau.

    Qua hết đám núi này là đến biên giới Đại Hạ.- Vui chứ.

    Kỳ Tiêu Vũ vui vẻ, dựa vào Sở Mặc nói:

    - Đi cùng ngươi, ta sẽ vui vẻ.

    Có phải đi hết dãy núi này là đến biên giới Đại Hạ phải không?

    - Sao ngươi biết thế?

    Ngươi đã tới nơi này rồi sao?

    Sở Mặc kinh ngạc nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

    - Nếu một ngày nọ ta biến mất, ngươi có nhớ ta không?

    Kỳ Tiêu Vũ không trả lời Sở Mặc.

    Nàng dựa trên người Sở Mặc, hỏi ngược lại.- Biến mất?

    Tại sao ngươi lại biến mất?

    Sở Mặc có một dự cảm không lành, lông mày hơi hơi nhăn lại.

    - Chẳng lẽ ngươi thuộc đại môn phái nào đó, đi ra ngoài để rèn luyện.

    Mặc dù Sở Mặc không phải người của đại môn phái, nhưng hắn biết, các thiên tài giỏi nhất ở các đại môn phái, đều phải trải qua rèn luyện trong cuộc sống.

    -----o0o-----

    Chương 95: Sẽ trân trọng đoạn tình cảm này (1)

    Chương 95: Sẽ trân trọng đoạn tình cảm này (1)

    Nhưng rèn luyện xong, bọn họ phải chặt đứt trần duyên, dứt khoát trở về sư môn, theo đuổi con đường đến cảnh giới cao nhất.Bọn họ và những người ở đây là người của hai thế giới khác nhau.

    Nếu ra đi, trần duyên đứt đoạn.

    Có lẽ cả đời này cũng không có cơ hội gặp lại.

    - Ha ha, vậy ngươi cứ nghĩ như vậy đi.

    Kỳ Tiêu Vũ cười khẽ, sâu trong con ngươi có chút rối rắm, đến cuối cùng, nàng vẫn cười với Sở Mặc.

    - Ngươi còn chưa trả lời ta.

    - Nếu đời này không còn cơ hội thấy ngươi, ta sẽ rất nhớ ngươi.

    Sở Mặc nhìn vào mắt Kỳ Tiêu Vũ, đôi mắt trắng đen rõ ràng, nóimột cách nghiêm túc.

    - Ta cũng sẽ nhớ ngươi.

    Ta sẽ luôn trân trọng đoạn tình cảm này.

    Trong con ngươi Kỳ Tiêu Vũ dần ngưng tụ hơi nước.

    Cuối cùng, Sở Mặc cũng không để Na Y có cơ hội đưa tiễn.

    Hắn không thích cảm giác khi chia ly.Lấy bản lĩnh của hắn bây giờ, nếu hắn muốn rời đi mà thần không biết, quỷ không hay cũng không khó gì.

    Sáng hôm sau, Na Y thức dậy từ sớm.

    Lòng đầy thương cảm đến đưa tiễn Sở Mặc.

    Đến nơi, mới phát hiện phòng Sở Mặc trống không.

    Đứng một mình trong phòng, Na Y khóc.

    Một âm thanh dịu dàng từ phía sau truyền đến:

    - Đã đi rồi sao?

    Na Y không quay đầu lại, nhẹ nhàng gật đầu.

    Nước mắt vẫn khôngngừng tuôn rơi.

    - Thôi... cháu quên hắn đi.

    Hắn là người tu hành, không phải người cùng thế giới với chúng ta.

    Công chúa Bảo Liên nói, rồi từ từ đi tới, ôm lấy cháu mình, nhẹ nhành nói:

    - Hiện tại cháu còn nhiều chuyện quan trọng phải làm.

    - Cháu biết...

    Na Y nói.

    - Nhưng cháu không quên được hắn...

    Cô, người nói làm thế nào mới có thể hoàn toàn quên được một người.- Việc này... cô cũng không rõ ràng.

    Điểm này chúng ta giống nhau, cô cũng thích một người mà không quên được người ấy.

    Có lẽ cái này là di truyền.

    Công chúa Bảo Liên có chút không tập trung, thì thào.

    - Ít nhiều hoàn cảnh của cô có vẻ tốt hơn.

    Bàng tiên sinh vẫn ở đây.

    Về sau hai người vẫn có cơ hội đến với nhau.

    Na Y mất mát nói:

    - Nhưng cháu còn không biết hắn tu luyện ở nơi nào...

    Có khi, cả đời này, cháu không có cơ hội gặp hắn lần nào nữa.

    - Để có được ngày hôm nay, cô cũng đã phải chờ đợi, phải trải quaít nhiều đắng cay... thậm chí, suýt nữa mất mạng.

    Cháu không thể tưởng được đâu.

    Công chúa Bảo Liên đưa tay, lau nước mắt cho đứa cháu gái của mình, hạ giọng nói:

    - Kể cả khi cháu có thể đến với hắn, thì cũng chỉ lén lút, vĩnh viễn không quang minh chính đại được.

    Hạo Nguyệt trưởng lão đã chết, nhưng trên danh nghĩa y vẫn là chồng cô mà thân phận của cô thì...

    Ta không thể cùng Bàng Trung Nguyên danh chính ngôn thuận, được mai mối cưới hỏi đàng hoàng.

    Như vậy kể ra, cô cũng khiến Bàng tiên sinh chịu thiệt rồi.

    Na Y xoay người, nhìn thấy cô mình cũng đang khóc, không kìmlòng được, bổ nhào vào ngực công chúa Bảo Liên, gào khóc:

    - Cô, Na Y đau lòng quá.

    Thật khó chịu...

    Tại sao mọi việc lại trở nên như thế này?

    - Khóc đi, khóc được... trong lòng sẽ dễ chịu hơn.

    - Cô ơi, liệu cháu có thể gặp được hắn nữa không?

    - Cô nghĩ có thể.

    - Vì sao ạ?- Bởi vì cô nghĩ, hắn không phải người vô tình.

    Hắn đã giúp cô giải kỳ độc khủng khiếp kia.

    Hắn thực sự là người tốt.

    Chắc hắn có chuyện riêng cần làm.

    - Vậy tại sao hắn không cho cháu đi đưa tiễn chứ?

    - Có thể là hắn không thích cảm giác chia ly...

    - Không thích thì ở lại là được mà.

    - Ha ha, cháu thật trẻ con.

    Chắc hắn có chuyện quan trọng cần làm.

    Nếu hiện tại muốn cháu bỏ hết tất cả, rời khỏi thảo nguyên này,cháu làm được sao?

    - Được chứ.

    Cháu đâu có cần vị trí nữ vương này.

    - Vậy Liệt Ca làm sao bây giờ?

    Hàng tỉ con dân trên thảo nguyên ai lo?

    Cháu có thể trơ mắt nhìn Vương đình suy thoái, nhìn thảo nguyên lâm vào cảnh chiến loạn, nước sôi lửa bỏng, sinh linh lầm than hay sao?

    - Cháu...

    - Được rồi, cháu hãy nghe cô... khi nào nhất thống thảo nguyên, khi nào cháu trở thành chúa tể của thảo nguyên này, nắm trong tay mộtthế lực cường đại mà cháu không tưởng tượng được.

    Khi đó, cháu có thể làm nhiều chuyện cháu muốn, bao gồm việc đi tìm vị Lâm công tử kia.

    - Có thể như vậy sao?

    - Cháu nghe cô, nhất định được mà.

    Sở Mặc không có cơ hội biết đến đoạn đối thoại giữa hai thế hệ công chúa của Vương đình hay hai cô cháu này.Hôm nay, hắn đã cách bộ tộc Hạo Nguyệt cả ngàn dặm.

    Sở Mặc không mang theo Cao Anh Tuấn.

    Hai người hẹn nhau sau nửa năm, Cao Anh Tuấn sẽ đến Viêm Hoàng Thành tìm Sở Mặc.

    Sở Mặc không muốn bại lộ thân phận, cũng muốn giúp cô cháu Na Y thêm một lần.

    Có dũng sĩ đao thương bất nhập ở đây, Na Y thu phục thảo nguyên sẽ thuận lợi hơn.

    Lần thứ hai ra đi, tâm tình Sở Mặc có sự thay đổi lớn.Hơn nửa năm trước, một mình hắn mang theo nỗi oan khuất vô hạn đi khỏi Viêm Hoàng Thành, rời xa Đại Hạ, đến cánh đồng tuyết hoang tàn vắng vẻ kia, một lòng một dạ muốn trở thành đệ tử của Trường Sinh Thiên.

    Trời xui đất khiến thế nào lại đưa hắn gặp sư phụ Ma Quân.

    Lúc gặp Ma Quân, hắn hoàn toàn không nghĩ cuộc đời mình sẽ rẽ sang hướng khác.

    Sở Mặc cũng biết, nếu lúc trước sư phụ không che dấu tư chất và linh tính của hắn, tám chín phần mười hắn có thể thành công gia nhập Trường Sinh Thiên.Tuy nhiên, nhìn đến nhân phẩm của thất trưởng lão Triệu Hồng Chí, hắn có gia nhập cũng chưa chăc có kết cục tốt.

    Thậm chí trong lúc tu luyện nào đó bất ngờ chết đi.

    Cho dù là thiên tài...cũng không lường hết tất cả được.

    Loại chuyện này môn phái nào chẳng có, có thể nhìn nhưng không thể trách.

    Làm ra mấy chuyện ngẫu nhiên, khiến thiên tài chết non, bóp chẹt khi còn là trứng nước,...Nên hiện tại, Sở Mặc thấy mình thật may mắn, có thể gặp được sư phụ, không phải làm một gã đệ tử của Trường Sinh Thiên.

    Thu hoạch của hắn ở thảo nguyên này cũng khá lớn.

    Hắn thành công đả kích sự sắp xếp nhiều năm của Đại Tề ở vùng đất này.

    Trước khi đi, Sở Mặc lén giao danh sách cọc ngầm của Đại Tề ở thảo nguyên cho Bàng Trung Nguyên.

    Tin rằng với thủ đoạn của Bàng Trung Nguyên, chẳng bao lâu có thể thu thập hết những kẻ đó.Hắn cũng vận dụng thành công những binh thư đã được học từ lúc nhỏ.

    Tương lai lại có thêm sự hậu thuẫn của Vương đình ở thảo nguyên.

    Phần nhân tình này, rất quý báu.

    Sở Mặc tin, nếu một ngày nào đó hắn mở miệng, dù là Na Y hay Bàng Trung Nguyên cũng sẽ không từ chối.

    Dù từ nhỏ lớn lên trong gia đình tướng quân cho đến giờ Sở Mặc cũng không dám nghĩ tới mình có thể trở thành bạn tốt với nữ vương tương lai của thảo nguyên.- Ta có thể coi là đã có chút thành tựu không nhỉ.

    Không biết ông nội biết việc này có thể thấy tự hào vì ta không?

    -----o0o-----

    Chương 96: Sẽ trân trọng đoạn tình cảm này (2)

    Chương 96: Sẽ trân trọng đoạn tình cảm này (2)

    Sở Mặc nghĩ trong lòng.

    Thiên Thương mang, thảm cỏ xanh mướt bất tận.

    Trên đường trở về nhà, tâm trạng Sở Mặc có chút bất định.

    Nửa năm này, hắn đã trải qua nhiều chuyện có khi cả đời người cũng chưa chắc gặp được.

    - Không biết có cơ hội gặp lại Kỳ Tiêu Vũ không...Nghĩ đến thiếu nữ váy lam xinh đẹp đó, Sở Mặc phiền muộn.

    Từ sau lần gặp được Thí Thiên, hắn không thấy nàng xuất hiện.

    Bóng đêm như nghe được nỗi lòng của hắn, từ phía xa, một bóng hình màu lam xinh đẹp đang bay đến chỗ hắn.

    - Tiểu Vũ?

    Sở Mặc không dám tin vào mắt của mình.

    Nhìn thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện, có chút nghẹn họng nói:

    - Sao ngươi tìm được ta?- Đương nhiên, bản cô nương là ai kia chứ.

    Kỳ Tiêu Vũ cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc, nhìn khuôn mặt có một không hai này, giọng nói nghe như làm nũng:

    - Đi chơi với ta đi!

    - Ấy...

    Sở Mặc nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mặt không biết nói gì.

    - Việc của ngươi...

    đã làm xong rồi à?

    - Vẫn chưa...

    Kỳ Tiêu Vũ thản nhiên nói:

    - Hiện tại ta chỉ muốn đi cùng ngươi có được không?- Nhưng... ta còn phải về nhà.

    Sở Mặc băn khoăn, thực tế, đi cùng Kỳ Tiêu Vũ cũng khá vui.

    - Chẳng liên quan.

    Chúng ta cùng đường đấy.

    Kỳ Tiêu Vũ cười thật tự nhiên.

    - Nhưng đi kiểu gì, thì theo ý ta nhé.

    - ...

    Sở Mặc xụ mặt.

    - Vậy chuyện của ngươi làm thế nào.

    - Để sau đi.Kỳ Tiêu Vũ có vẻ không muốn nhắc lại chuyện này.

    Sở Mặc nghĩ một chút, gật gật đầu:

    - Được rồi, đúng lúc ta cũng đang buồn vì đi một mình.

    Từ đó, hai người trở thành bạn đồng hành trên suốt chặng đường này.

    Thảo nguyên không có nguyên thú cao cấp nào, thậm chí nguyên thú bình thường cũng rất ít.

    Cho nên, đoạn hành trình của hai người vô cùng thoải mái.Kỳ Tiêu Vũ không nói về nhiệm vụ của nàng.

    Tuy nói là bắt Sở Mặc đi cùng nàng, thực tế, lại là nàng đi theo Sở Mặc về nhà.

    Khi Sở Mặc tu luyện gặp vấn đề, Kỳ Tiêu Vũ sẽ cẩn thận, kiên nhẫn giải thích cho hắn.

    Kiến thức của nàng uyên bác đến nỗi Sở Mặc không thể nói được gì.

    Dường như không vấn đề gì có thể làm khó nàng.

    Hai người cùng ở cạnh sông ngắm mặt trời lặn; cùng tản bộ trong gió đêm; cùng ở lúc trời không tỏ ngắm đám mây bay... cũng từng đuổi theo bóng diều phía xa đến mấy trăm dặm.Một đường vui chơi, hai người như quên hết tất cả việc bên ngoài của mình.

    - Thấy vui không?

    Một buổi chiều, Sở Mặc kéo tay Kỳ Tiêu Vũ hỏi.

    Hai người đang đứng ở một ngọn núi nhỏ, nhìn về nơi xa, có thể thấy các dãy núi xanh ngắn nối tiếp nhau.

    Qua hết đám núi này là đến biên giới Đại Hạ.

    - Vui chứ.

    Kỳ Tiêu Vũ vui vẻ, dựa vào Sở Mặc nói:

    - Đi cùng ngươi, ta sẽ vui vẻ.

    Có phải đi hết dãy núi này là đến biên giới Đại Hạ phải không?- Sao ngươi biết thế?

    Ngươi đã tới nơi này rồi sao?

    Sở Mặc kinh ngạc nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

    - Nếu một ngày nọ ta biến mất, ngươi có nhớ ta không?

    Kỳ Tiêu Vũ không trả lời Sở Mặc.

    Nàng dựa trên người Sở Mặc, hỏi ngược lại.

    - Biến mất?

    Tại sao ngươi lại biến mất?

    Sở Mặc có một dự cảm không lành, lông mày hơi hơi nhăn lại.

    - Chẳng lẽ ngươi thuộc đại môn phái nào đó, đi ra ngoài để rèn luyện.Mặc dù Sở Mặc không phải người của đại môn phái, nhưng hắn biết, các thiên tài giỏi nhất ở các đại môn phái, đều phải trải qua rèn luyện trong cuộc sống.

    Nhưng rèn luyện xong, bọn họ phải chặt đứt trần duyên, dứt khoát trở về sư môn, theo đuổi con đường đến cảnh giới cao nhất.

    Bọn họ và những người ở đây là người của hai thế giới khác nhau.

    Nếu ra đi, trần duyên đứt đoạn.

    Có lẽ cả đời này cũng không có cơ hội gặp lại.- Ha ha, vậy ngươi cứ nghĩ như vậy đi.

    Kỳ Tiêu Vũ cười khẽ, sâu trong con ngươi có chút rối rắm, đến cuối cùng, nàng vẫn cười với Sở Mặc.

    - Ngươi còn chưa trả lời ta.

    - Nếu đời này không còn cơ hội thấy ngươi, ta sẽ rất nhớ ngươi.

    Sở Mặc nhìn vào mắt Kỳ Tiêu Vũ, đôi mắt trắng đen rõ ràng, nói một cách nghiêm túc.

    - Ta cũng sẽ nhớ ngươi.

    Ta sẽ luôn trân trọng đoạn tình cảm này.

    Trong con ngươi Kỳ Tiêu Vũ dần ngưng tụ hơi nước.

    - Chỉ ở lại môn phái mới có thể tu luyện sao?

    Sở Mặc nhíu mày.

    Từ đó tới giờ, chưa bao giờ Ma Quân nói với hắn điều này.

    Ngược lại, còn đạp hắn từ núi đá bay về thế tục.

    - Đúng vậy.

    Chắc chắn phải quay về mà.

    Kỳ Tiêu Vũ cất tiếng thở dài.

    - Giống như vị cô nương trên thảo nguyên kia, không có khả năng vì ngươi mà từ bỏ thảo nguyên, mà ngươi cũng không có chuyện vì nàng mà ở lại.

    Mỗi người đều có việc khó xử riêng.

    - Sao ngươi biết chuyện này thế?Sở Mặc liếc mắt.

    - Bản cô nương là ai kia chứ?

    Là người trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, có một không hai trên đời này...

    - Được rồi, ta biết ngươi đẹp nhất, thông minh nhất, ưu tú nhất.

    Nhưng ta muốn nói, cô nương kia không phải của ta.

    Sở Mặc cảm thấy mình nên giải thích chuyện này rõ ràng cho Kỳ Tiêu Vũ.

    - Liên quan gì đến ta cơ chứ?

    Ngoài mặt Kỳ Tiêu Vũ tỏ vẻ bất cần, nhưng khóe môi đang hơi hơinhếch lên kia đã bán đứng phần nào tâm trạng của nàng.

    - Thì không liên quan đến ngươi được chưa.

    Giờ ngươi cùng ta về nhà nhé?

    Sở Mặc đột ngột nói.

    - Hử, về nhà á?

    Về nhà ngươi sao?

    Về làm gì chứ?

    Hay ngươi có ý đồ gì với ta?

    Khuôn mặt Kỳ Tiêu Vũ mềm mại, có chút hồng.

    Kỳ Tiêu Vũ vẫn nhìn Sở Mặc, đưa ra nghi vấn liên tiếp.

    - Ta thích ngươi, muốn mang ngươi về nhà gặp ông nội của ta.Sở Mặc nắm tay Kỳ Tiêu Vũ, nhìn vào mắt nàng, nói một cách chân thành.

    - Ta...

    Ta...

    Ta còn chưa chuẩn bị tốt mà.

    Ngươi không thấy thế này có phần đường đột sao?

    Khuôn mặt xinh đẹp của Kỳ Tiêu Vũ đỏ ửng, như thành một người khác với thiếu nữ xinh đẹp tự nhiên trước kia.

    - Ngươi không muốn sao?

    Sở Mặc bỗng cảm thấy hụt hẫng.

    Tâm hồn người thiếu niên vẫn rất mẫn cảm.- Ta...

    Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, do dự nói:

    - Kiểu con gái lai lịch không rõ như ta, ông nội ngươi chắc chắn không thích đâu.

    Sở Mặc cười rộ lên:

    - Ta thích là được, chỉ là đến để ông ta biết thôi, đâu cần ông nội thích chứ.

    - Về chuyện này, ta chưa nghĩ kỹ.

    Hiện tại, ta không đáp ứng ngươi được.

    Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc một cách cẩn thận, sợ hắn không vui, lạibổ sung:

    - Ta là con gái mà, chuyện như thế này...không thể đồng ý với ngươi ngay được.

    Kỳ Tiêu Vũ muốn nói cho Sở Mặc: Ta muốn đồng ý, nhưng ta là con gái, da mặt mỏng, không thể trả lời được luôn...

    Ngươi hỏi một lần ta đã đồng ý luôn coi sao được.

    Ngươi ít nhất phải hỏi ta vài lần, ta không thể từ chối nữa, mới ngại ngùng nói câu chấp nhận.

    -----o0o-----

    Chương 97: Mất hết nhân tính

    Chương 97: Mất hết nhân tính

    Đáng tiếc, được mệnh danh trên trời dưới đất không gì không biết Kỳ Tiêu Vũ, Kỳ đại tiểu thư lại quên mất một việc.Không lâu trước đây nàng còn điên cuồng mắng tên thiếu niên này trong lòng, nào là đồ đầu heo, đồ ngu ngốc...

    Cho dù Sở Mặc có khả năng học tập tốt, có linh tính trời sinh, nhưng trên phương diện tình cảm, hoàn toàn như một tờ giấy trắng không biết gì.

    Có thể trực tiếp nói thích một người, đối với Sở Mặc đã được coi là một bước đột phá thần tốc.

    Nên hiện tại, Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ, có chút thất lạc.

    Nhìn thiếu nữ có đôi mắt linh động, trắng đen rõ ràng kia đang giật giật khóemiệng, hắn vẫn không dám hỏi lại: Làm thế nào ngươi mới đáp ứng ta?

    Tuy chỉ số tình cảm chỉ là số không, nhưng may chỉ số thông minh không đến nỗi nào.

    Nhìn Kỳ đại tiểu thư có vẻ đang xấu hổ, trực giác của hắn nói cho hắn: Nếu hắn hỏi câu kia, nàng có thể biến mất lúc nào không biết.

    - Ai đó cứu mạng...

    - Cứu mạng...

    - Cầu xin ngài...Đang lúc người thanh niên và thiếu nữ còn đang tự chìm đắm trong suy nghĩ của mình, từ phương xa truyền đến một tiếng kêu cứu yếu ớt.

    Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ đều nghe được lời kêu cứu này, khẽ nhìn nhau.

    - Đi xem một chút.

    Sở Mặc nắm tay Kỳ Tiêu Vũ, bay về hướng đó.

    Từ bụi cỏ ra, theo Sở Mặc chạy như bay, Kỳ Tiêu Vũ cũng không cảm thấy mất tự nhiên.Dường như đã quen được người thiếu niên này cầm tay.

    Trời long đất lở, đời đời kiếp ma.

    Trên bầu trời tối đen như mực xuất hiện một ngôi sao sáng ở phía mặt trời.

    Dị tượng xuất hiện, đại họa huyết mạch.

    Trời đất tương hợp, trảm yêu trừ ma.

    - Ngôi sao sáng xuất hiện ở phía mặt trời giữa bầu trời tối đen... làchỠhắn sao?

    - Nếu đúng là hắn, ta nên làm gì đây?

    Nhờ hắn giúp ta?

    Nhưng ta lại không muốn hắn bị cuốn vào những chuyện này.

    - Từ lúc ta có trí nhớ...

    Ta đã biết ta tới đây để làm gì, nhưng thực sự ta không muốn hắn bị liên lụy.

    Thật khó xử...

    Ta thực sự muốn rời xa hắn ngay lập tức, càng xa càng tốt.

    - Nhưng ta... lại không bỏ được.

    - Ta nên làm gì đây?Sở Mặc không biết người thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần ở bên cạnh mình đang rối rắm, dày vò trong lòng.

    Phía trước âm thanh kêu cứu ngày càng rõ hơn.

    Âm thanh kia nghe như xé ruột đứt gan, giống như đang phải chịu đựng chuyện đáng sợ nhất trên đời này.

    Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ cùng đẩy nhanh tốc độ, tiến về phía đó.

    Cảnh tượng sau đó khiến hai người trợn tròn mắt, ngay lập tức nổi giận đùng đùng.Trên thảo nguyên phía xa, một đại đội kỵ binh đang giết một đám người theo cách vô cùng tàn nhẫn.

    Không khí đầy mùi máu tanh, khắp nơi đều là thi thể, máu chảy thành sông.

    Trên mặt nhiều kỵ sĩ mang nét cười tàn khốc lạnh lẽo.

    Chúng xua đuổi phụ nữ và trẻ em, không giết ngay mà gom lại một chỗ.

    Sau đó dùng cung tiễn bắn loạn xạ, cố ý không bắn vào chỗ yếu hại mà ngắm phía cánh tay hoặc đùi.Tiếng la tuyệt vọng phát ra từ những phụ nữ và trẻ em ở đây, là tiếng la đau buồn và bi thảm nhất trần gian.

    Một đứa bé bị trúng ba bốn mũi tên ở cánh tay và trên đùi, đang bị ghim trên mặt đất, hấp hối gọi mẹ ơi.

    Cách đứa bé này mấy trượng, một vị phụ nhân, chắc là mẹ đứa bé, đang gục xuống, mắt nhìn nó chằm chằm, tay cố gắng vươn về phía đứa nhỏ.

    Nhưng ánh mắt phụ nhân đã mất đi thần thái, không thể đáp lại đứa nhỏ bảo bối kia rồi.

    Bởi sau lưng nàng đã trúng một tên, mũi tên xuyên ra trước ngực,ghim nàng xuống mặt đất.

    Một bà cụ đã bị trúng hai ba mũi tên nhưng còn chưa chết, không ngừng giãy dụa trong vũng máu, cố bò về phía trước, lại bị một gã kỵ sĩ dùng dao bầu dài chặt đứt đầu.

    Tên kỵ sĩ kia cười man dại, phóng ngựa chạy như điên đến chỗ những người đang giãy dụa khác.

    Đây là một trận tàn sát.

    Một trận tàn sát không có tính người.Không có bất cứ lí do nào...

    Chỉ có giết hại đẫm máu!

    Ở nơi xa đó, còn mấy ngàn người còn sống.

    Nhưng đang bị xua đuổi, giết hại.

    Số người còn sống giảm xuống rõ rệt.

    Từ xa, nhìn thấy cảnh này, Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ nổi giận đỏ mắt.

    Đây là một lũ không có nhân tính.

    Không đúng, nói bọn họ là người thì đúng là sỉ nhục lớn nhất cho loài người.Đây là một đám cặn bã không bằng cầm thú.

    - Một lũ súc sinh!

    Kỳ Tiêu Vũ tức giận quát một tiếng, cả người dựng lên, trong tay có thêm một thanh loan đao.

    Ngay lập tức, một bóng hình màu lam lạnh lùng đảo qua đàn kỵ sĩ, trực tiếp khiến mười mấy tên ngã ngựa.

    Mười mấy tên này ngã xuống, ngay lập tức thấy mình bị cắt làm hai đoạn.

    Những tên chưa chết, miệng phát ra tiếng tru thể hiện sự sợ hãi cực điểm, cố giãy dụa bò về phía trước, giống hệt những người vừa bịbọn họ giết hại mà không làm được gì kia.

    Một người đàn ông trung niênbắn thành con nhím đang hấp hối, nằm chờ chết, lại thấy một tên kỵ sĩ bị chém làm đôi đang bò về phía mình.

    Trong cổ họng người đàn ông phát ra tiếng kêu như dã thú bị thương, không biết lấy sức ở đâu, người đàn ông đó đột nhiên lao về phía tên kỵ sĩ còn có nửa người.

    Dùng miệng cắn mạnh vào yết hầu của tên kỵ sĩ.Giống như mãnh thú cắn vào cổ con mồi.

    Đơn giản dùng sức để cắn...

    để xé.

    Máu tươi phun ra ào ào.

    Tên kỵ sĩ kia rú lên thê thảm.

    Lại bị người nọ dùng miệng

    Cắn thêm một cái.

    Người đàn ông này liên tiếp cắn khiến tên kỵ sĩ bị cắn chết.- Ô ô...

    ô ô...

    Từ đầu đến cuối, người đàn ông này không nói được tiếng nào.

    Cổ họng phát ra tiếng, nghe giống như đang khóc, lại giống như đang cười.

    Sau tiếng ô ô, người đó nghẹo đầu, mồm đầy máu tươi, cũng chết ngay tại chỗ.

    Sức mạnh của thù hận...thật khủng khiếp.

    Sở Mặc vọt đến giữa đám kỵ sĩ, bỗng nhiên thấy trong ngực có một áp lực...khiến hắn muốn phát điên.Keng!

    Thí Thiên xuất hiện.

    Chỉ dùng một đao đã chém một gã kỵ sĩ mặc khôi giáp thành hai khúc.

    Máu tươi tung tóe, đánh cho chết mới thôi.

    Lại một đao khác.

    Chém đầu tên kỵ sĩ kia xuống.Tên kỵ sĩ này lúc vừa rồi còn đang cầm thương đâm một cô bé khoảng tám tuổi.

    Tiểu cô nương kia đã chết, tên kỵ sĩ này lại còn đắc ý cười to.

    Trong nháy mắt, đầu của y đã bị chém bay lên cao, tiếng cười của y như vẫn còn quanh quẩn đâu đó, trên cái vùng đất đã bị máu tươi nhuộm hồng này.

    - Giết!

    Cả người Sở Mặc lộ ra vô vàn sát khí, nhìn hắn như một pho tượng ma thần.Bọn kỵ sĩ vừa rồi còn tùy ý giết người, bị hai người mới đến giết hại đến ngẩn người.

    Đến nỗi không còn năng lực suy nghĩ.

    - Các ngươi là ai lại dám ngăn cản Vương đình chấp pháp?

    Không muốn sống nữa sao?

    Một gã kỵ sĩ mặc khôi giáp màu bạc, uy phong lẫm lẫm, hét lớn một tiếng.

    -----o0o-----

    Chương 98: Sát khí dày đặc (1)

    Chương 98: Sát khí dày đặc (1)

    Vừa nói y vừa phóng ngựa đến chỗ Sở Mặc.

    Trên người y đầy mùihuyết khí, tay y cầm một cây chiến kích, cánh tay giống như rồng có sừng, ẩn chứa sức mạnh vô tận.

    - Đi chết đi!

    Y quát một tiếng, đâm thẳng vào trán Sở Mặc.

    Không khí như bị kích này xuyên thủng, một kích sấm vang chớp giật.

    Sở Mặc cầm Thí Thiên trong tay, cả người xoay ở giữa không trung.

    Đợi hắn tiếp đất, kích kia dường như sẽ đâm thẳng mi tâm của hắn.Không thể tránh được.

    Tuy nhiên, ngân giáp kỵ sĩ này nằm mơ cũng không tưởng được, thiếu niên đang bay giữa không trung ở phía đối diện, cũng hét lớn, nhưng không phải tiếng hét do trúng chiêu, mà hắn lại bay lên cao hơn vị trí tiếp đất một trượng.

    Cái chiêu một kích tất sát này...đã trực tiếp thất bại.

    - Sao có thể như vậy chứ?

    Trong mắt kỵ sĩ ngân giáp lộ ra vẻ khiếp sợ:

    - Ta đã luyện đến Nguyên Quan rồi cơ mà.Phốc!

    Từ trên cao, Sở Mặc mạnh mẽ chém xuống tên kỵ sĩ ngân giáp này.

    Tên kỵ sĩ ngân giáp bị dọa cho ngây người, sau một lát mới tru lên:

    - Ngươi không thể giết ta...

    Ta là Ngân Ca, vương tử của Vương đình ở thảo nguyên này.

    Rắc một tiếng.

    Ngân Ca bị Sở Mặc dùng một đao chém làm hai khúc.

    - Ngân Ca là cái quái gì?

    Sở Mặc không biết, một bên mắt của hắn hiện tại đã đỏ thẫm, càng không biết mỗi khi hắn giết chết một gã kỵ binh sẽ có một ánh mắt hằn tơ máu nhìn hắn.

    Nói cho đúng là nhìn khối ngọc bội giữa ngực hắn.

    Số người hắn giết càng nhiều, vệt máu bằng móng tay trên khối đá xanh kia ngày càng lan rộng, đỏ đậm hơn.

    Từ giữa khối ngọc, từ từ lan ra theo số người bị hắn giết.Khí huyết sát!

    Sở Mặc không biết khí huyết sát này cụ thể là cái gì, cũng không biết dùng nó để làm gì.

    Hiện tại, hắn hoàn toàn không có ý định xem xét điều này.

    Từ lúc tận mắt nhìn thấy hành vi hung ác của đám kỵ binh kia, Sở Mặc rất không muốn coi chúng là đồng loại với mình.

    Kỳ Tiêu Vũ cũng không nương tay tí nào.

    Số kỵ binh chết dưới tay nàng cũng không ít hơn số chết bởi Sở Mặc bao nhiêu.Nhưng khi so sánh, chiêu thức của Kỳ Tiêu Vũ không mang theo khói lửa.

    Theo sau loan đao vung lên, xuất hiện một đạo lam quang rực rỡ, một kỵ binh lại bị trảm ngã khỏi ngựa.

    Tuy cùng là giết chóc, nhưng cách giết của Kỳ Tiêu Vũ lại khiến người ta thấy tao nhã.

    Còn cách giết của Sở Mặc lại lạnh như băng, bá đạo, huyết tinh đầy trời.

    Tất cả kỵ binh đều lựa chọn tránh xa Sở Mặc.

    Khi đem ra so sánh, bọn họ tình nguyện chết dưới tay của thiếu nữ xinh đẹp như tiên tử kia.Đây đúng là một ý tưởng rất vớ vẩn ___ lại còn đi phân biệt kiểu chết nữa.

    Tuy vậy, hầu như tất cả kỵ binh đều có cảm giác này.

    Thà rằng chết dưới tay thiếu nữ, cũng không muốn chết trong tay thiếu niên.

    Nhưng bọn họ không có cơ hội để lựa chọn.

    Dưới sự trấn áp lạnh lẽo của hai người này, sau lúc đầu sợ hãi, vài nam tử khỏe mạnh trong những người dân bị vây ở trạng thái một bên chém giết lúc trước, đã hồi phục tinh thần.Nhìn những tên kỵ binh vừa giết cha mẹ, vợ con, bạn bè của họ giờ đang chạy trối chết, những nam tử thảo nguyên này cũng dâng trào tâm huyết, tức giận đỏ mắt.

    - Mọi người hãy cùng giết hết lũ súc sinh này!

    - Các huynh đệ, đã có người tới giúp chúng ta.

    Nhất định là do công chúa phái tới. lúc này đám cạn bã kia muốn chạy trốn, mọi người hãy cùng tiến lên...giết hết bọn bại hoại này nào!

    - Công chúa Bảo Liên vạn tuế!

    Công chúa Na Y vạn tuế!

    Một lão nhân nước mắt chảy như mưa, quỳ trên mặt đất, cảm tạ haivị công chúa của Vương đình.

    Như vậy, có thể phần nào thấy được địa vị của hai đời công chúa Vương đình trong suy nghĩ của người dân thảo nguyên nơi đây.

    Bên bị tàn sát bắt đầu cầm vũ khí phản chiến, giống như một cây rơm cuối cùng trong đống rơm đè bẹp lạc đà, mấy ngn kỵ binh trên thảo nguyên...đã suy sụp.

    Tất cả bắt đầu bỏ chạy tán loạn.

    Số ít tướng lĩnh kỵ binh lớn tiếng rít gào, rống giận, thậm chí rút đaochém lính đảo ngũ.

    Nhưng cũng không có tác dụng gì.

    Binh bại như núi đổ.

    Chỉ dựa vào sức một cá nhân, không cách nào xoay chuyển được tình thế hiện tại.

    Hơn năm ngàn Vương đình kỵ binh được nhị vương tử Ngân Ca dẫn dắt, vốn muốn tiêu diệt toàn bộ một nhánh bộ tộc thân cận của Na Y.Nhánh bộ tộc này có hơn một trăm ngàn nhân.

    Dưới móng sắt kỵ binh Vương đình, cơ bản không có năng lực phản kháng, cũng không có ý nghĩ phản kháng.

    Chắc chỉ sau vài ngày, bộ tộc này sẽ hoàn toàn biến mất trên thảo nguyên.

    Chúng chưa từng nghĩ đến sẽ gặp được Sở Mặc.

    Hơn năm ngàn kỵ binh đã bỏ mạng tại đây, Sở Mặc giết hơn tám trăm người, Kỳ Tiêu Vũ cũng giết hơn năm trăm.

    Khoảng ba ngàn bảy trăm kỵ binh khỏe mạnh của Vương đình còn lại, hơn ba ngàn người đã bị những người đàn ông thảo nguyên kia giếtchết trong sự tức giận điên cuồng.

    Những người đàn ông này mới đầu không có nhiều năng lực phản kháng.

    Sau khi thấy những tên kỵ binh chạy tán loạn, mỗi người lại phát ra sức chiến đấu vô cùng khủng bố.

    Bởi vì...họ cơ bản không sợ chết.

    Thù hận đã che đi sự sợ hãi.

    Bị vó ngựa đạp vỡ ngực, không sao hết.

    Ngực ta vỡ ta cũng muốn đâm một nhát vào đùi ngựa, cho tên kỵ binh phía trên ngã xuống dưới.

    Sau đó sẽ có nhiều người đến, chém chết tên kỵ binh bị ngã kia.Cảnh tượng như thế này lúc nào cũng có thể thấy trên thảo nguyên.

    Cuối cùng, ngay cả những đứa nhỏ choai choai và một số phụ nữ, cũng không nhịn được mà xông lên...

    Không có vũ khí, họ dùng đá trên mặt đất, họ dùng tay, dùng răng nanh...

    Có gì thì dùng cái đó.

    Đây là sự thù hận.

    Mối thù khắc cốt ghi tâm.Cuối cùng, khi Sở Mặc ở cùng một chỗ với Kỳ Tiêu Vũ, hai người đã ngừng giết.

    Vì lúc này không cần nữa.

    Khi đó, Sở Mặc mới phát hiện đôi mắt hằn tơ máu đang nhìn về phía người mình.

    - Khí huyết sát?

    Sở Mặc hơi hơi nhíu mày.

    Tinh thần của hắn ngay lập tức tiến vào không gian bên trong khốingọc, nhìn vào tảng đá xanh.

    Vết máu rất ngắn trên tảng đá kia ngày càng trở nên rõ nét.

    Mặc dù không có dài hơn bao nhiêu, nhưng nguyên bản chỉ là một tia huyết sắc, hiện tại, vết đó đã rộng ra hơn cả trăm lần.

    Màu huyết sắc chói mắt đó to gần bằng một phần ba vết móng tay.

    - Xem ra khối ngọc này còn có công dụng gì đó mà ta chưa phát hiện được...

    Sở Mặc tự nhủ trong lòng, tinh thần dần dần lui ra.Tất cả chuyện vừa rồi chỉ ở trong suy nghĩ của Sở Mặc.

    Hắn nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ, nói:

    - Chúng ta đi thôi.

    - Những người này...liệu có bị trả thù gấp bội không?

    Con ngươi lúc trước còn mờ mịt của Kỳ Tiêu Vũ, dần dần sáng tỏ.

    Nàng không ngờ sẽ có ngày nàng giết nhiều người như vậy.

    Nhưng tận mắt nhìn thấy hành vi hung ác của những kỵ binh này, nàng không hối hận việc tay mình dính đầy máu tươi.

    -----o0o-----

    Chương 99: Sát khí dày đặc (2)

    Chương 99: Sát khí dày đặc (2)

    Những kẻ này...đáng chết!- Ngươi có ý gì?

    Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ hỏi.

    Con ngươi Kỳ Tiêu Vũ chợt lóe lên, nàng hạ giọng nói:

    - Nếu đã ra tay, tốt nhất giúp cái cô công chúa ở thảo nguyên của ngươi giải quyết luôn cái tên Kim ca gì đó đi.

    - Đã nói không phải công chúa của ta mà.

    Sở Mặc không kìm nổi liếc mắt.

    Tuy nhiên, hắn có chút đồng ý với đề nghị của Kỳ Tiêu Vũ.

    Đúng lúc này, mày liễu của Kỳ Tiêu Vũ khẽ nhíu, nàng nhìn về phíaxa, có chút kinh ngạc nói:

    - Hình như có kẻ rất mạnh đang tới.

    Lúc này, Sở Mặc cũng cảm nhận được một hơi thở lạnh như băng từ nơi nào đó vô cùng xa, đang hướng về phía bên đây tràn ra.

    Mặt hắn lộ vẻ khiếp sợ, bởi hắn còn chưa thấy bóng dáng đối phương ở đâu...

    Mà hơi thở của đối phương có thể tràn đến từ nơi xa như thế.

    Đây là người ở cảnh giới nào chứ?

    Mặt Kỳ Tiêu Vũ cũng lộ vẻ ngưng trọng.

    Nàng nhìn hướng đó, hạ giọng nói:

    - Người sắp tới...rất mạnh đó.

    .....

    Quay trở lại mười ngày trước.

    Trong hoàng cung Đại Tề, một tiếng rít gào mang theo sự phẫn nộ cực điểm truyền ra.

    - Ngươi là đồ ăn hại.- Tên khốn kiếp tự cho mình là đúng.

    - Còn các ngươi, một lũ ăn phân hết sao?

    Y ngu, các ngươi cũng ngu giống y.

    - Trẫm vất vả sắp xếp gần hai mươi năm...

    Hiện đến lúc thu lưới.

    Trẫm tin các ngươi, để cho các ngươi làm người thu lưới, chẳng khác nào đưa không cho các ngươi một cái đại công.

    Các ngươi thu lưới như thế này cho trẫm sao?

    - Cá không chết...lưới lại phá!

    Hơn nữa, đến biện pháp vớt vát cũng không có.- Các ngươi tự nói đi, các ngươi đáng tội gì?

    Toàn bộ đại điện hoàng cung là một mảnh tĩnh mịch.

    Ai không biết còn tưởng chỗ này chỉ có một vị Hoàng đế đang phát hỏa.

    Trên thực tế đang có một đám người đang quỳ trên kim điện.

    Choang!

    Một tiếng vỡ giòn tan.

    Chiếc bình hoa tinh xảo bị ném vỡ tan tành.

    Mảnh vỡ văng khắp nơi.

    Có người bị mảnh vỡ xước qua mặt, chảy máu, nhưng không ai dám động đậy tí nào.Quỳ ở hàng đầu tiên là một người trẻ tuổi, tướng mạo anh tuấn.

    Mặc dù đang cúi đầu nhưng có thể thấy sắc mặt anh tuấn đỏ bừng, không nói lời nào, trong cung vàng điện ngọc này, y lại nhìn chằm chằm vào viên gạch dưới đất, như thể các hoa văn khắc trên đó ẩn chứa một môn võ công huyền bí cao siêu nào.

    Đứng trước ghế rồng là một người đàn ông trung niên.

    Đầu đội vương miện, cằm có râu dài, tướng mạo nho nhã, đôi mắt thể hiện rõ sự lợi hại, trên người lại có khí thế ngạo nghễ của một bậc vương giả.

    Giờ phút này, ngực người này đang phập phồng kịch liệt, vẻ mặt phẫn nộ.

    Người đàn ông trung niên này chính là vua nước Đại Tề...KhươngHằng Vũ.

    Người trẻ tuổi anh tuấn đang quỳ dưới kia là tam hoàng tử của Đại Tề...Khương Thu Dương.

    Lúc trước chính hắn đã bắn Sở Mặc một mũi tên.

    Tuy rằng Khương Thu Dương còn trẻ nhưng trong số đông các hoàng tử của Đại Tề, y lại là người xuất sắc nhất.

    Từ nhỏ, y đã bị đưa vào tu luyện trong đại môn phái.

    Cho đến cách đây hai năm, khi y tròn hai mươi tuổi, y mới được xuống núi.

    Vừa trở lại Đại Tề, tam hoàng tử đã thể hiện được sự dũng mãnh và mưu lược củamình, nhanh chóng trở thành người nổi bật nhất trong số các hoàng tử.

    Trở thành ứng cử viên sáng giá cho việc thừa kế, trở thành vua của Đại Tề.

    Vua nước Đại Tề Khương Hằng Vũ cũng có suy nghĩ này, muốn bồi dưỡng đứa con trai thứ ba này nên đã gạt bỏ hết lời khuyên của mọi người, đem toàn bộ sự việc ở thảo nguyên giao cho Khương Thu Dương xử lý.

    Ông muốn thông qua việc này, trực tiếp xác lập thân phận cho Khương Thu Dương, hiện tại nước Đại Tề còn chưa có thái tử mà.Khương Thu Dương lĩnh nhiệm vụ này khiến một đám huynh đệ ghen tị đến đỏ mắt.

    Ai cũng biết đây là công lao đoạt được trong tầm tay.

    Phụ hoàng của bọn họ thời còn làm thái tử đã bắt đầu bố trí việc trên thảo nguyên.

    Hiện đã được hai mươi năm, mọi chuyện đều thành thục.

    Có thể nói, lần này Khương Thu Dương đã thu được trái đào tốt.

    Trái đào này...cũng thật lớn.

    Ngay cả Khương Hằng Vũ cũng do dự rất lâu mới đem cơ hội cho đứa con trai thứ ba ưu tú này.

    Việc này chính là công lao mở mang bờ cõi.Không đánh mà thắng, thu phục được vùng thảo nguyên phương bắc chưa từng bị khuất phục trước đây.

    Đây là công lao hết sức to lớn.

    Tại thời đại này, công lao này đủ cho một người bình thường trực tiếp được phong vương, cũng giúp vị hoàng tử Đại Tề Khương Thu Dương không bị ai cản trở, trở thành thái tử Đại Tề.

    Theo Khương Hằng Vũ, đây là nhiệm vụ cực kỳ đơn giản.

    Phái bất cứ kẻ nào đi làm đều được.

    Chỉ cần đến đó, không tốn sức gì, ban ra các đạo mệnh lệnh, khiến những cọc ngầm từ năm đó phát huy tác dụng làđược.

    - Đây là việc đến con chó nó cũng làm được.

    - Vậy mà ngươi lại làm hỏng.

    Khương Hằng Vũ vẫn nhìn chằm chặp vào Khương Thu Dương đang quỳ yên phía dưới, lại đảo mắt nhìn các đại thần đang câm như hến phía sau.

    - Trẫm còn đặc biệt sai nhiều đặc sứ đến trợ giúp ngươi...

    Ngươithật giỏi nhỉ, làm tất cả những trợ thủ kia đều không hiểu ra sao mà ở lại...trên thảo nguyên chết tiệt kia.

    - Ngươi lại còn đi tìm tiên phủ?

    Nói cho ta biết, nhiệm vụ của ngươi có phải là đi tìm tiên phủ không?

    Ngươi tìm được nó sao?

    Trong tiên phủ có thần tiên à?

    Ngươi nghĩ ngươi có cái duyên đấy chắc?

    - Đúng là đồ vô năng, không biết phân biệt nặng nhẹ.

    Có phải ngươi nghĩ, ngươi tu luyện đến cảnh giới Nguyên Quan là rất giỏi rồi hả?

    Khinh thường thế tục, coi rẻ hoàng quyền, hôm nay trẫm sẽ cho ngươi biết hoàng quyền là cái gì?Con ngươi Khương Hằng Vũ lạnh lùng, nghiêm nghị nhìn Khương Thu Dương đang im lặng phía dưới, sau đó nói:

    - Rất xin lỗi Tôn tiên sinh.

    Chuyện này...đành phải làm phiền ngài.

    Một thản nhiên đột ngột phát ra trong tòa cung điện vàng ngọc:

    - Ha ha, quốc quân không cần tức giận như thế.

    Lão hủ đã rảnh rỗi lâu rồi, cũng muốn ra mở mang kiến thức, xem vị tiểu anh hùng đã phá hoại bố trí từ nhiều năm của quốc quân kia, là người tài giỏi cỡ nào.

    Khương Thu Dương quỳ ở đó.

    Dường như nghĩ tới chuyện gì, tronggiây lát liền ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn phụ hoàng của mình, khóe miệng co quắp hai cái, lại không dám nói cái gì.

    Hắn nghĩ đến một truyền thuyết.

    Hắn bị dọa sợ rồi.

    Theo truyền truyết, đại lục Tứ Tượng do bốn thần thú viễn cổ xa xưa nhất bảo vệ.

    Bốn thần thú viễn cổ theo thứ tự là Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ.

    Trong đó, Thanh Long ở hướng đông, Bạch Hổ ở hướng tây, Chu Tước ở Nam và Huyền Vũ ở Bắc.

    Đại Hạ, Đại Tề, cả vùng thảo nguyên của Vương đình cùng mười mấy quốc gia lớn nhỏ đều ở phía đông của đại lục Tứ Tượng.

    -----o0o-----

    Chương 100: Hoàng quyền ở thế tục (1)

    Chương 100: Hoàng quyền ở thế tục (1)

    Nên nơi đây cũng được mọi người gọi là lục địa Thanh Long.

    Rồngchính là thần thú thủ hộ phần đại lục này.

    Đây cũng là nguyên nhân vì sao lão thất phu Triệu Hồng Chí của Trường Sinh Thiên sợ chuyện y lấy trộm trứng Phong Dực Long bị lộ ra.

    Một khi chuyện năm đó bại lộ, toàn bộ mọi người trên lục địa Thanh Long này sẽ không tha thứ y.

    Dù Trường Sinh Thiên là đại phái hàng đầu ở lục địa Thanh Long, trong toàn bộ đại lục Tứ Tượng cũng được coi là môn phái hạng nhất, cũng không có khả năng vì loại chuyện như vậy mà khiến nhiều người tức giận, càng không vì một Triệu Hồng Chí mà đắc tội toàn bộ người trên phiến đại lục này.Mấy môn phái cao cao tại thượng, dù ở lục địa Thanh Long hay toàn đại lục Tứ Tượng, cũng đều giống nhau.

    Người ở các môn phái đều tự thân tu luyện, muốn tiến vào tiên đạo.

    Nhiều năm qua đi, cũng chẳng có ai phi thăng.

    Nhưng địa vị của các môn phái này cũng chưa từng bị dao động.

    Điều này khiến nhiều kẻ từng vào môn phái tu luyện, sau khi đi ra lại có thể ngạo nghễ trong thế tục, coi hoàng quyền chẳng ra gì, khinh thường toàn bộ mọi thứ trên thế gian.

    Nhìn sơ qua đích thực có việc như vậy.

    Dù là con cháu hoàng thất,gặp những người đi ra từ các đại phái cũng đều tôn trọng mấy phần.

    Dù những tên đệ tử đại phái này có gây chuyện, hay chọc đại họa đi chăng nữa, cũng sẽ được từ chuyện lớn hóa nhỏ mà thôi.

    Dù sao, sức ảnh hưởng của các môn phái ở thế tục này vẫn rất đáng sợ.

    Trên thực tế...cái quan niệm thế giới môn phái và thế tục là hoàn toàn không đồng nhất là đúng sao?

    Dĩ nhiên là sai rồi.Các cường nhân trong môn phải cũng không phải là thần tiên chân chính.

    Không đạt đến cảnh giới Tích Cốc, bọn họ cũng giống người thường, cũng có nhiều nhu cầu như ăn uống, vệ sinh,...

    Mà nguồn tài nguyên họ cần lấy từ đâu?

    Không lẽ là tự cung tự cấp?

    Đây là điều không tưởng.

    Tự cung tự cấp chỉ giúp các đại môn phái này sống được thôi, sẽ không mang thể diện cho bọn họ.

    Bọn họ không phải thần tiên, bọn họ cũng là người, cũng có thất tìnhlục dục, cũng cần tôn nghiêm, thể diện khi còn sống.

    Muốn thế thì làm thế nào?

    Các hoàng gia ở thế tục trở thành lựa chọn tốt nhất.

    Người môn phái muốn tu luyện sẽ cần dùng đến lượng lớn nguyên thạch.

    Nguyên thạch từ đâu mà có?

    Nếu chỉ dựa vào các mỏ nguyên thạch các môn phái chiếm giữ thì nguồn đó sớm muộn cũng hết.

    Các môn phái mạnh nhất cũng không có khả năng chiếm được tất cả các mỏ quặng nguyên thạch trên đời.

    Nhiều mỏ vẫn do các thế lực ở thếtục chiếm giữ.

    Các thế lực này trên cơ bản sẽ chịu sự khống chế của hoàng gia.

    Ngoài ra cũng có rất nhiều giao thiệp giữa các thế lực và các môn phái.

    Những người bình thường không biết mà cũng chẳng hiểu được mấy chuyện kiểu này.

    Nhưng Khương Thu Dương không phải người thường, y là đệ tử của đại phái, cũng là con cháu hoàng thất ở thế tục.

    Vị trí tất nhiên được nhiều người tôn sùng...thậm chí có khả năng trở thành Thái tử.Từ lúc nhỏ, rồi khi thiếu niên...y vẫn luôn ở trong môn phái.

    Đến lúc hai mươi tuổi, đã là người trưởng thành, Khương Thu Dương mới xuống núi.

    Nên thật sâu trong nội tâm, y vẫn có chút khinh thường hoàng quyền ở thế tục.

    Đây cũng là nguyên nhân vì sao chuyện thảo nguyên phương bắc quan trọng như thế y cũng không quan tâm hơn so với truyền thuyết về tiên phủ.

    Theo y, trước mặt đệ tử môn phái như y, một thảo nguyên nho nhỏ chỉ như con kiến bình thường, có thể dễ dàng bị nghiền bị ép.

    Cho dù đối với chính phụ hoàng – cũng là quốc quân của Đại Tề, thái độ của của Khương Thu Dương chủ yếu là sự tôn trọng của ngườicon với người cha chứ không hẳn là vì sức mạnh của hoàng quyền.

    Nhưng y đã quên mất một việc, vì đâu mà y được tiến vào môn phái để tu luyện!

    Y càng không nhớ lúc trước khi còn ở môn phái, sư phụ y dường như vô tình đề cập đến chuyện một người sư thúc.

    Người sư thúc này vốn là chấp sự ở trong môn phái, nhưng tu vi mãi không đột phá, lại chán cảnh sống kham khổ ở môn phải, nên thỉnh cầu môn phái được tiến về thế tục, nhiều khả năng sẽ lưu lại hoàng thất Đại Tề, trở thành một gà thần tử.Sư thúc của sư phụ chính là sư thúc tổ của y rồi.

    Lúc ấy Khương Thu Dương còn có chút khinh thường vị này.

    Tu vi mãi không đột phá, chắc cũng chẳng mạnh bao nhiều.

    Kết quả lại bị sư phụ y giáo huấn ngay lập tức, nói y thì biết gì.

    Thực lực vị sư thúc tổ kia còn cao hơn sự phụ y.

    Có thể cả đời này y cũng chẳng đạt đến được độ cao đó.

    Y có tư cách gì mà cười nhạo?

    Lúc ấy Khương Thu Dương không thể lý giải được, vì sao vị sư thúc tổ lợi hại như vậy lại tham luyến hồng trần.

    Những thứ trong hồng trần thế tục, không phải là nên bị người tu hành vứt bỏ sao.Y còn nhớ rõ, sư phụ khi ấy chỉ lắc đầu cười cười, nói.

    Nếu một ngày nào đó y có thể trở thành hoàng đế của Đại Tề, khi nói chuyện với y, sư phụ y còn phải để thêm vài phần kính trọng nữa.

    Đã qua mười mấy năm, khi đó Khương Thu Dương còn là một tiểu hài tử mười mấy tuổi.

    Nên y đã đem chuyện này quên lâu rồi.

    Hôm nay bị cha y hung hăng giáo huấn nửa ngày.

    Cuối cùng còn lạnh lùng nói với y câu nói kia, lại nghe được âm thanh thản nhiên đó trong cung điện vàng ngọc, khiến y ngay lập tức nhớ lại chuyện năm đó.

    - Có phải...Sư thúc tổ không ạ?Khương Thu Dương nhìn phụ thân đầy khí chất vương giả đứng phía trên, chẳng hiểu tại sao, y đột nhiên thấy hình ảnh phụ hoàng trở nên cao lớn hơn.

    - Oh, đã có người nói về lão hủ cho ngươi sao?

    Theo sau thanh âm bình thản này, một ông cụ non diện mạo xấu xí, khoảng năm mươi mấy tuổi, mặc một bộ quần áo màu xám nhạt nhẽo, hiện ra trước mặt Khương Thu Dương, có chút hăng hái quan sát y.

    - Cung Tương Hà...đệ tử thứ bảy mươi ba Khương Thu Dương bái kiến sư thúc tổ.

    Vì vẫn quỳ nên Khương Thu Dương không mất thêm công quỳ thêmlần nào, y thành thật hướng ông cụ non trông bình thường này thi lễ.

    Nhưng trong lòng y rất nghi hoặc: đây là vị sư thúc sư phụ nói...là người chán ghét môn phái kham khổ mới dấn thân vào hồng trần.

    Nhưng nhìn thế nào chăng nữa, vị sư thúc tổ này cũng không giống kẻ quần là áo lượt, thê thiếp thành đàn...

    Không khác gì lúc ở môn phái tu luyện cả.

    Lão nhân cười tủm tỉm nhìn Khương Thu Dương, cái nhìn đầy thâm ý:

    - Người trẻ tuổi, con đường tu luyện này không dễ đi.

    Nếu ta là ngươi, với điều kiện hiện tại của ngươi, có thể làm một Vương gia nhàn tản, một lòng tu luyện.

    Trong trường hợp tốt nhất, có thể làm một quốcquân anh minh.

    Ha ha...

    Ngươi rất may mắn, chẳng những có môn phái làm chỗ dựa, lại có bối cảnh ở hoàng gia, hãy biết quý trọng đi.
     
    Thí Thiên Đao Full
    V ( Chương 101-125 )


    Chương 101: Hoàng quyền ở thế tục (2)

    Chương 101: Hoàng quyền ở thế tục (2)

    Nói xong câu này, lão nhân thân hình chợt lóe, biến mất ngay trước mặt Khương Thu Dương.

    Ngay cả vị sư thúc tổ lần đầu gặp mặt này làm cách nào biến mất, Khương Thu Dương cũng không rõ ràng.

    Trong mắt y chỉ còn lại sự rung động.

    Lúc này, Khương Hằng Vũ trực tiếp lệnh cho quần thần lui ra, chỉ để lại một mình Khương Thu Dương quỳ trong điện.

    Khương Hằng Vũ ngồi vào ghế rồng, nhìn Khương Thu Dươngkhông chút gợn sóng, sau một lúc mới mở miệng:

    - Đứng lên đi.

    Khương Thu Dương từ từ đứng dậy, cúi đầu không nói tiếng nào.

    Khương Hằng Vũ nhìn đứa con trai mình thích nhất đứng trước mặt, nói:

    - Ngươi rất ngạc nhiên phải không.

    Tại sao một cường nhân như thế lại chịu làm thần tử trong hoàng cung ở thế tục?

    - Vâng, phụ hoàng.

    Năm đó sư phụ chỉ nói sư thúc tổ chán ghét cuộc sống kham khổ ở môn phái, tu luyện khó có khả năng đột phá, nênmuốn trở lại hồng trần.

    Khương Thu Dương thật thà trả lời.

    - Ha ha, họ nói nguyên nhân là chán ghét cuộc sống kham khổ trong môn phái sao?

    Ngươi thật ngây thơ...lời này ngươi cũng tin.

    Khương Hằng Vũ cười lạnh:

    - Ngươi có biết rằng, mặc dù ở lại hoàng cung, nhưng Tôn tiên sinh không tham rượu, cũng chẳng háo sắc.

    Hàng ngày vẫn cực khổ tu luyện.

    - Ủa!

    Mặc dù lúc trước đã có phỏng đoán, nhưng sau khi nghe chínhmiệng phụ hoàng mình chứng thực, Khương Thu Dương Vẫn thấy kinh ngạc.

    - Vậy vì sao lão tổ lại lựa chọn như vậy?

    Khương Hằng Vũ không nhịn được thở dài:

    - Xem ra ngươi hoàn toàn không hiểu những lời Tôn tiên sinh vừa nói với ngươi.

    Cũng không trách ngươi được, điều kiện của ngươi quá tốt.

    Từ nhỏ đến lớn, ngươi không bao giờ phải lo thiếu tài nguyên khi tu luyện, ngươi không rõ điều này cũng bình thường.

    Nói xong, Khương Hằng Vũ đứng lên, chầm chậm đi đến trước mặt đứa con đã cao hơn mình nửa cái đầu.

    Ông đưa tay, vỗ vỗ bả vai conmình:

    - Ngươi còn trẻ, sau lưng lại có chỗ dựa là hoàng gia.

    Từ trước tới giờ ngươi đều có thể sử dụng tài nguyên hoàng gia một cách tùy ý.

    Nhưng Tôn tiên sinh không có chỗ dựa như vậy.

    Mặc dù Cung Tương Hà không kém hơn đại phái Trường Sinh Thiên bao nhiêu, nhưng tài nguyên cũng hữu hạn.

    Tôn tiên sinh không phải là thiên tài, lại không có chỗ dựa lớn nào thì sao có thể sử dụng lượng lớn tài nguyên của Cung Tương Hà chứ.

    Khương Thu Dương kinh ngạc đến trợn mắt, há hốc mồm nhìn phụ hoàng của mình.

    Đây là lần đầu tiên y nghe được chuyện này.

    Từ trước đến nay y cũng chưa từng nghĩ tới việc này.- Ngươi thực sự cho rằng, đại lượng tài nguyên dùng cho tu luyện từ lúc ngươi còn nhỏ đến giờ là do Cung Tương Hà chi sao?

    Ngươi là thiên tài xứng đáng cho họ hy sinh lượng lớn tài nguyên sao?

    Mặc dù ta cũng rất hy vọng ngươi là thiên tài, nhưng...thực tế lại không phải.

    Khương Hằng Vũ đi qua Khương Thu Dương, nói:

    - Tài nguyên ngươi sử dụng để tu luyện mấy năm nay, đều do Đại Tề ta cung phụng cho Cung Tương Hà đấy.

    Số ngươi được sử dụng, có khi chưa được một phần trăm số chúng ta cung phụng đâu.

    Giờ ngươi đã hiểu, hoàng quyền ở thế tục này là gì chưa?

    Nói hết câu đó, Khương Hằng Vũ men theo đường nhỏ rời đi.Bên trong cung điện, chỉ còn một mình Khương Thu Dương đang đứng im như một pho tượng.

    Câu nói cuối cùng của phụ thân cứ không ngừng quanh quẩn bên tai hắn:

    - Giờ ngươi đã hiểu, hoàng quyền ở thế tục này là gì chưa?

    - Ngươi hiểu hoàng quyền ở thế tục là gì không?

    - Hoàng quyền ở thế tục là cái gì vậy?

    - Hoàng quyền ở thế tục này.Thật lâu sau, trong cặp mắt mờ mịt của Khương Thu Dương mới hiện lên một đạo ánh sáng, y thét lên:

    - Phụ hoàng...Con đã hiểu rồi ạ.

    Một lão thái giám từ chỗ tối trong cung điện đi ra, nhìn Khương Thu Dương thật cung kính, nói:

    - Điện hạ, bệ hạ nói, nếu ngài thật sự đã hiểu, sáng ngày mai hãy đi đến chỗ quân doanh Đại Hạ ở biên giới đưa tin, làm một gã binh sĩ bình thường.

    Có lẽ trong vài năm tới, một năm, hoặc nhanh hơn nữa...sẽ có có chiến tranh.

    - Bệ hạ nói ngài cứ suy nghĩ cẩn thận.

    Chưa nghĩ thông hãy suynghĩ lại cho kỹ.

    Nếu thật sự không hiểu được, có thể trở về Cung Tương Hà.

    Dù gì đi nữa, ngài cũng không phải lo sẽ thiếu tài nguyên để tu luyện.

    Lão thái giám thản nhiên nói, rồi nhìn Khương Thu Dương.

    Khương Thu Dương lắc đầu:

    - Ngươi đi nói cho phụ hoàng, ta đã nghĩ thông.

    Ngày mai ta sẽ đi quân doanh biên giới đưa tin.

    Ta muốn hoàng quyền của Đại Tề sẽ bao trùm cả lục địa Thanh Long.

    Lão thái giám cười vui mừng, gật gật đầu, yên lặng lui xuống, khôngmột tiếng động, cứ như chưa bao giờ xuất hiện ở đây.

    Trong con ngươi Khương Thu Dương tràn đầy ý chí chiến đấu, hai tay siết chặt thành nắm đấm.

    - Ta đã hiểu được hoàng quyền là gì rồi.

    Ta cũng biết được chỗ tốt của quyền lực.

    Sư phụ nói đúng, ta đã thua, ta không thể khiến người kính trọng ta.

    Ta không phải thần tiên, ta vốn tự cho mình là thanh cao...

    Sau này, sẽ không như thế nữa.

    Sở Mặc cau mày, thì thào:

    - Chẳng lẽ là người Đại Tề.

    Kỳ Tiêu Vũ ngẫm nghĩ một chút, nói:

    - Cũng có thể như vậy.

    Lúc này có khi hoàng đế Đại Tề bị ngươi làm cho tức chết rồi.

    Bao nhiêu năm khổ tâm kinh doanh, bố trí nhiều thủ đoạn như vậy, kết quả lại bị một mình ngươi làm đảo lộn mạnh mẽ.

    Chẳng bao lâu nữa, vùng thảo nguyên này lại về trong tay của Công chúa thảo nguyên, hơn nữa tính tích hợp và chiến lực cũng đã vượt xa các thế hệ nhà vua của thảo nguyên khi trước.

    Tuy hiện tại còn nhiều bất ổn, nhưng nếu Đại Tề muốn vươn một tay vào trong, thì không thể làmđược.

    Ngươi làm hỏng kế hoạch trăm năm của Tề quốc, dù là ai đi nữa, cũng sẽ không bỏ qua ngươi.

    Sở Mặc kinh ngạc nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

    - Một người con gái như ngươi làm thế nào mà hiểu được tường tận như thế?

    Mà ta đã nói rồi, công chúa thảo nguyên không phải là của ta nhé.

    Nói đến vấn đề công chúa thảo nguyên, cả hai người đều rất chấp nhất.

    - Sao con gái không thể hiểu được vấn đề này kia chứ?

    Ngươi xem thường ta phải không?

    Ngươi biết bản cô nương là ai chứ?Đôi mắt xinh đẹp của Kỳ Tiêu Vũ vụt sáng nhìn Sở Mặc.

    - Được rồi, là lỗi của ta.

    Ta thừa nhận ta xem thường ngươi.

    Trên trời dưới đất ngươi là người...

    Sở Mặc trợn trắng mắt, trái lương tâm mà khen Kỳ Tiêu Vũ.

    Sau đó, hành động của Kỳ Tiêu Vũ lại khiến Sở Mặc nửa ngày cũng không hồi được tinh thần.

    Nàng đi tới gần Sở Mặc, nhẹ nhàng hôn một cái lên mặt hắn.

    Khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng.

    Đôi mắt sáng như sao có vẻ xấu hổ.

    Nàng đứng đó, tràn đầy sức sống, nhìn Sở Mặc chăm chú mà thâm tình.Sở Mặc ngây người, thậm chí quên luôn áp lực từ hơi thở lạnh như băng kia, si ngốc nhìn nàng.

    -----o0o-----

    Chương 102: Lão đầu khô khan

    Chương 102: Lão đầu khô khan

    - Thực ra ta...cũng thích ngươi một chút.

    Vẻ mặt Kỳ Tiêu Vũ rất ngây thơ, nàng nhìn Sở Mặc nói.

    - Như vậy có nghĩa là...ngươi đồng ý cùng ta về nhà gặp ông nội?

    Đồng ý làm vợ ta?

    Sở Mặc trợn to hai mắt, có chút không dám tin nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

    Kỳ Tiêu Vũ trợn mắt, không thể tin nổi nhìn Sở Mặc:

    - Thích ngươi thì liên quan gì với việc đồng ý cùng ngươi về nhà gặp ông nội chứ?

    Ngoài ra...Ai muốn làm vợ ngươi?

    - Không muốn làm vợ ta...Vậy sao ngươi lại hôn ta?

    Sở Mặc càu nhàu.

    - Công chúa thảo nguyên của ngươi cũng hôn ngươi.

    Sao ngươi không coi nàng là vợ ngươi đi?

    Kỳ Tiêu Vũ liếc mắt.

    - Làm gì có!

    Sở Mặc trừng mắt, thẳng thắn phủ nhận.

    Mặc dù trên phương diệntình cảm hắn hơi ngu ngốc, nhưng kiểu chuyện như vậy, ai cũng biết là không được dễ dàng thừa nhận.

    Hơn nữa, hắn tin rằng, Kỳ Tiêu Vũ có lợi hại đến mấy cũng không thể biết hết mọi chuyện của hắn.

    Quả đúng như vậy.

    - Thật sự không có sao?

    Kỳ Tiêu Vũ kinh ngạc nhìn Sở Mặc, đôi mắt lấp lánh như ánh sao.

    Trong ấn tượng của nàng, Sở Mặc chưa bao giờ nói dối nàng, cũng không phải kiểu người biết nói dối.

    Chuyện trên đời là như vậy.

    Một người bình thường thành thật, ngẫunhiên nói dối một lần, tám chín phần mười sẽ lừa được người khác.

    Sở Mặc càng thêm kiên định, vẻ mặt kiêu ngạo:

    - Đương nhiên không có mà.

    - Ta còn tưởng rằng...Nàng thích ngươi nhiều như vậy, cô nương trên thảo nguyên nhiệt tình lại không bị gò bó, sẽ không nhịn được mà thân ngươi.

    Kỳ Tiêu Vũ có chút ngại ngùng, sau đó lại cười tít mắt nhìn Sở Mặc.

    - Hì hì...

    Nếu như vậy, muội là người đầu tiên thân ca ca phải không?Không biết từ lúc nào, có lúc Kỳ Tiêu Vũ sẽ gọi Sở Mặc là ca ca.

    Sở Mặc cũng từng phản đối, muốn gọi nàng là tỷ tỷ, lại bị nàng đàn áp không thương tiếc.

    Đành vậy, hắn đánh không lại nàng.

    Chuyện mất mặt như thế này, Sở Mặc không muốn nói thêm nữa.

    - Ca ca thì ca ca, cũng chỉ là một cách xưng hô thôi mà.

    Sở Mặc tự an ủi mình.

    Nhìn mặt Kỳ Tiêu Vũ đỏ ửng, mắt tràn đầy e thẹn, Sở Mặc đột nhiên thấy chột dạ, bỗng nhớ đến câu nói: Một câu nói dối sẽ kéo theo mộttrăm câu nói dối khác.

    - Khụ khụ...

    Đúng vậy.

    Nhìn ánh mắt đầy chờ mong của Kỳ Tiêu Vũ, Sở Mặc đành gật đầu.

    Vì hắn có linh cảm, nếu hắn dám nói không phải, vị đại tiểu thư trước mặt này sẽ lập tức bùng nổ.

    - Tốt ghê!

    Vui quá đi!

    Kỳ Tiêu Vũ cười hết sức vui vẻ.

    Nàng đi đến chỗ Sở Mặc ;

    - Hôn bên trái một cái này, bên phải một cái này...

    Vậy người thứ hai, người thứ ba thân huynh cũng là muội.Sở Mặc đứng đó, trực tiếp nhanh chóng mất đi năng lực suy nghĩ, đầu óc trống rỗng.

    Nhìn Kỳ Tiêu Vũ đang đỏ mặt, si ngốc nhìn hắn, Sở Mặc trong lòng ngập tràn hạnh phúc.

    Sở Mặc cũng chẳng buồn nghĩ đến đại địch ở phía trước, trong lòng hắn đang có chút nghi hoặc.

    Kỳ Tiêu Vũ nói cô ngươi trên thảo nguyên nhiệt tình lại không bó buộc, nàng đâu phải cô nương trên thảo nguyên, như thế nào mà vừa rồi cũng hành động không chút cố kỵ.

    Điểm này không giống nàng thường ngày chút nào.Thời gian hai người kết bạn không ngắn, Sở Mặc nghĩ ít nhiều mình cũng hiểu Kỳ Tiêu Vũ.

    - Vì sao hôm nay muội...lại cư xử như vậy?

    Đơn giản chỉ vì thích ta sao?

    - Nghe Hứa Nhị Phù dại gái nói, việc như thế này...nên để con trai chủ động chứ.

    Nữ hài tử thường sẽ bị động đồng ý mà.

    - Chẳng lẽ...muội sắp phải rời xa ta?

    Không thể không nói, đôi khi trực giác con người lại chuẩn xác đếnđáng sợ.

    Không cho Sở Mặc có cơ hội lo lắng, hơi thở lạnh như băng kia đã bao phủ hai người.

    Hơn nữa, còn muốn trực tiếp khóa chặt bọn họ.

    Cảm giác bị bó chặt vô cùng khó chịu, Sở Mặc thấy mình giống như con ếch đang bị một con rắn độc bắt đứng yên.

    Đứng cạnh Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ lại phi thường điềm tĩnh.

    Nàng đã đưa ra được quyết định cho mình, thấy vô cùng thoải mái trong người.

    Vẻ mặt cũng không có chút ngưng trọng nào.Kỳ Tiêu Vũ dùng bàn tay nhỏ bé, mềm mại của mình nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Sở Mặc, nói:

    - Huynh đừng sợ, đã có muội ở đây.

    - Lời này phải để huynh nói chứ.

    Sở Mặc liếc Kỳ Tiêu Vũ một cái, cảm thấy hơi tự ái.

    Hơn nữa, hôm nay cách cư xử của Kỳ Tiêu Vũ rất kỳ lạ, không bình thường.

    Kỳ Tiêu Vũ cười tự nhiên:

    - Chẳng lẽ huynh nói được mà muội không nói được sao?

    - Huynh là nam nhân!Mặc dù thấy khó thở, Sở Mặc vẫn ưỡn ngực, nghiêm túc nói.

    - Uh, muội biết huynh đàn ông.

    Kỳ Tiêu Vũ dịu dàng nói:

    - Huynh còn là anh hùng của muội đó.

    Nói xong, Kỳ Tiêu Vũ đột nhiên hừ lạnh:

    - Nhìn chán chưa, lão già kia, ngươi còn muốn xem bao lâu?

    - Tiểu nữ oa thật nóng nảy.

    Lão phu còn chưa chê hai tên nhóc nhà ngươi ở nơi này tình chàng ý thiếp, biết lão phu đang nhìn còn ra vẻ thân mật, ngươi lại còn chê lão?Từ trên bầu trời, một lão đầu dung mạo xấu xí, nhạt nhẽo theo tiếng nói đang chậm rãi hạ xuống.

    Lúc này, Sở Mặc không thấy khẩn trương nữa.

    Hắn cầm tay Kỳ Tiêu Vũ, dùng nửa người mình chắn trước mặt nàng, bình tĩnh nhìn ông lão trên không, trầm giọng nói:

    - Tiền bối tới đây để làm gì vậy?

    Phía bên kia, trận chém giết cũng gần kết thúc, mấy trăm tên kỵ binh còn lại đang chạy trốn như chó nhà có tang.

    Những người dân thảo nguyên còn sống sót đang tụ lại cùng mộtchỗ, hoặc nước mắt lã chã, hoặc cười ha ha.

    Mặc dù tiếng cười mang theo sự bi thương nồng đậm nhưng bọn họ vẫn còn có thể sống, đây đã là may mắn lắm rồi.

    Một số người muốn đi sang bên này cảm ơn hai vị nam nữ trẻ tuổi này.

    Nhưng lão đầu gầy nhom này lại xuất hiện đột ngột, lơ lửng giữa không trung, làm bọn họ sợ hãi.

    Một số người còn cho lão là tiên nhân, liền quỳ xuống, cung kính cầu nguyện.

    Lão nhân nhìn Sở Mặc có chút thưởng thức, khẽ thở dài:

    - Người xưa có câu anh hùng xuất thiếu niên, đúng là không gạt người.

    Ngươi lại là một thiếu niên thiên tài hiếm có trên đời.

    Tuổi cònnhỏ đã đột phá Nguyên Quan, hơn nữa tình tình trầm ổn.

    Thật là một hảo mầm có thể bồi dưỡng...

    Nhưng thật đáng tiếc.

    - Sao lại đáng tiếc chứ?

    Sở Mặc cảm giác lão nhân này không có ý tốt.

    - Tiếc là ngươi đã phá hỏng đại sự của Tề quốc.

    Cho nên thiên tài như ngươi, chuẩn bị rồi.

    Lão nhân thở dài, mặt có vài phần mất mát:

    - Nếu ta gặp ngươi sớm một chút, ta đã có thể có một đồ đệ có khả năng làm đại lục Tứ Tượng phải khiếp sợ.- Eo ơi, lão đầu thối!

    Kỳ Tiêu Vũ đứng bên cạnh lạnh lùng nói:

    - Ngươi cũng xứng chắc?

    - Trông tiểu nữ oa như thế mà cũng đã ở ngũ hoàng cảnh giới.

    Ngươi cũng là một thiên tài tuyệt thế.

    Thật không biết một người như thế nào có thể tạo ra một đệ tử như ngươi?

    Ta có chút tò mò rồi, xem ra trên đại lục Tứ Tượng vẫn còn có cao nhân lánh đời.

    -----o0o-----

    Chương 103: Xin đừng quên muội (1)

    Chương 103: Xin đừng quên muội (1)

    Lão nhân không buồn để ý đến sự vô lý của Kỳ Tiêu Vũ mà thản nhiên nói:

    - Ta cũng không muốn làm ngươi bị liên lụy, chuyện này không liên quan đến ngươi, ngươi đi đi.- Ngươi nghĩ...ta có thể làm thế sao?

    Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào vị lão nhân đang lơ lửng, nói:

    - Còn nữa, ngươi không cẩn giả bộ làm bậc tiền bối cao nhân, nếu muốn gây phiền toái, trực tiếp tiến đến đây.

    Muốn phê bình ta, ngươi chưa đủ tầm nhé.

    Lúc này, Kỳ Tiêu Vũ không còn là cô nương ngây ngô khờ khạo lại tự kỷ nữa.

    Người nàng hiện ra một khí thế tôn quý, nàng giống như phượng hoàng, đứng lặng im ở đó, tuyệt thế và độc lập.

    Sở Mặc giật mình, nhìn người mình đang nắm tay, đột nhiên cảmthấy hơi lạ lẫm.

    Đây là thiếu nữ váy lam xinh đẹp, hoạt bát đáng yêu lại siêu cấp tự kỷ mà hắn quen sao?

    Cảm nhận được ý nghĩ của Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ quay đầu lại nhìn thoáng qua Sở Mặc nói:

    - Ca ca, huynh phải nhớ kỹ.

    Dù thế nào muội vẫn là muội.

    Huynh nhất định phải nhớ muội đó.

    Kỳ Tiêu Vũ nói như vậy khiến Sở Mặc giật mình, lại có chút đau lòng.

    Sở Mặc tức giận nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

    - Muội nói gì thế.

    Lão đầu này đã nói chuyện này không liên quan đến muội, muội mau đi đi.

    Kỳ Tiêu Vũ không giận tí nào mà lại cười dịu dàng.

    Mặc kệ lão nhân trước mặt, nàng quay người lại, vuốt nhẹ khuôn mặt của Sở Mặc nói:

    - Ca ca, huynh trẻ con đáng yêu như vậy, muội sao có thể vứt bỏ huynh rời khỏi nơi này chứ?

    - Đây là lời muội nói đấy nhé.

    Không được bỏ lại huynh.

    Nhân cơ hội này, Sở Mặc nói lớn:

    - Như vậy nhé, muốn sống cùng sống, muốn chết, chúng ta cũng phải chết chung một chỗ.- Muội đồng ý với huynh.

    Kỳ Tiêu Vũ cười rộ lên, nụ cười rạng rỡ xinh đẹp làm người ta nghẹt thở.

    - Các ngươi nói đủ rồi nhé.

    Lão đầu khô cứng đã bắt đầu tức giận:

    - Tiểu nữ oa, lão phu không phải kẻ chuyên lạm sát người vô tội, mặc dù không muốn làm khó ngươi, nhưng ngươi khiêu khích nhiều lần như vậy, ta đã hết kiên nhẫn rồi.

    Vừa nói, lão vừa từ từ hạ xuống, cách Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ khoảng vài chục trượng.

    Đôi mắt lợi hại của lão nhìn chằm chằm vào KỳTiêu Vũ:

    - Các ngươi chớ ép ta bóp chết thiên tài.

    Thiên tài như các ngươi, giết một người đã quá đủ rồi.

    Lão phu không muốn gây thêm nghiệp chướng.

    Hiện tại ngươi không phải là đối thủ của ta đâu.

    - Chỉ bằng ngươi mà muốn giết ta?

    Vẻ mặt Kỳ Tiêu Vũ cao ngạo, nàng nhìn lão nhân nói:

    - Ngươi nên thử trước đi.

    Nói xong, Kỳ Tiêu Vũ đột nhiên buông tay Sở Mặc, thân hình chợt lóe, lao đến chỗ lão đầu.

    Loan đao trong tay chém thẳng về phía lão.Trong nháy mắt, một đạo ánh sáng u lam phá không đến trước mặt lão nhân.

    Sở Mặc cũng phản ứng rất nhanh, hô một tiếng, Thí Thiên hiện ra.

    Như cảm nhận được tâm ý của chủ nhân, Thí Thiên phát ra âm thanh cao vút, thể hiện chiến ý vô cùng mãnh liệt.

    - Ca ca không được tiến lên!

    Kỳ Tiêu Vũ thấy Sở Mặc chuẩn bị ra tay, lập tức khẩn trương.

    Nhưng đã muộn.Xoát một tiếng.

    Một ánh đao chém về phía lão nhân.

    Một nhát kia là một kích mạnh nhất Sở Mặc có thể thi triển ra.

    Keng!

    Thân hình lão nhân chợt lóe, trực tiếp tránh được một kích của Kỳ Tiêu Vũ, sau đó loáng một cái, lại xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

    Trên khuôn mặt nhăn nheo của lão nộ ra một nụ cười lạnh như băng.- Xin lỗi nhé.

    Ngươi chuẩn bị chết đi.

    Can Ba lão đầu nói, trong tay chẳng biết từ lúc nào đã cầm thêm một thanh Kim sắc tiểu kiếm, hắn cầm thanh kiếm đâm về phía thanh Thí Thiên trong tay Sở Mặc

    Choeng

    Một tiếng vang trong không trung

    Thanh Kim sắc tiểu kiếm trong tay Can Ba lão đầu bị thanh Thí Thiên chém đứt, phát ra tiếng rạn răng rắcCan Ba lão đầu thốt lên kinh ngạc:

    - Vũ khí tuyệt thế

    Sở Mặc cảm thấy một nguồn lực mạnh không thể địch nổi từ thanh Kim sắc tiểu kiếm của đối phương truyền qua thanh Thí Thiên, rồi truyền đến vai y.

    Răng rắc

    Vai Sở Mặc lập tức bị chặt gãy, cả người y giống như con diều đứt dây bay liệng trên không, một ngụm máu tươi phun tóe trong không trung.Thí Thiên phát ra tiếng vun vút, biến thành một quầng hào quang tự bay thẳng vào trong miếng Ngọc

    Kỳ Tiêu Vũ đột nhiêu thét lên tiếng long trời lở đất:

    - Ca ca

    Nàng quay đầu, căm phẫn nhìn Can Ba lão đầu:

    - Ta phải giết chết ngươi

    Vừa nói, trên người nàng ta vừa phát ra một luồng khi mạnh mẽ khó lường, trên bầu trời phong vân tề tụ, phút chốc mây đen cuồn cuộn kéo tới khiến cho cả trời đất bao trùm một màu đen âm uMột luồng khí ép nhưng lại khiến cho trời đất biến sắc

    Khuôn mặt Can Ba lão đầu đột nhiên biến sắc, hắn ngước nhìn Kỳ Tiêu Vũ, đôi mắt rực sáng một cách khó hiểu:

    - Nhà ngươi nhà ngươi

    - Đồ vô tri nhà ngươi lại dám đả thương ca ca của ta Ngươi đi chết đi

    Kỳ Tiêu Vũ giơ tay xuất chưởng

    Từ trên trời cùng lúc xuất một bàn tay khổng lồ trong suốt vô sắc giống như từ nước mà ra, ngoài viền thì có ánh sáng màu vàng kim layđộng giống như ngọn lửa bị thiêu đốt

    Cùng với động tác của Kỳ Tiêu Vũ, bàn tay khổng lồ giống như một ngọn núi

    Từ trên trời giáng xuống

    Toàn thân Can Ba lão đầu bắt đầu nứt ra từng khúc

    Khi bàn tay khổng lồ ấy sắp đánh lên người hắn, toàn thân của Can Ba lão đầu đã không thể chống lại được áp lực ấyChả mấy chốc "Bùm" một tiếng thì phát nổ!

    Biến thành một màn sương máu

    Tan thành tro bụi

    Tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, đám người trên thảo nguyên sợ hãi đến ngây người.

    Tiếp đó giống như là bản năng vậy họ quay người chạy thục mạng

    Thậm chí họ còn chả kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra nữaNhưng cảnh tượng đó quả thực đáng sợ!

    Đối với những con người trên thảo nguyên tôn thờ thần linh mà nói, cảnh tượng vừa rồi tạo thành một sự đả kích trong tâm linh họ, là một việc khó mà tưởng tượng được

    Trong đầu họ hiện tại chỉ còn lại một ý nghĩ: Tháo chạy Phải mau chóng bỏ chạy khỏi nơi đáng sợ và không may mắn này

    Đối với phản ứng của những người trên thảo nguyên đó, Kỳ Tiêu Vũ coi như không thấy gì.

    Sau khi dùng một chưởng đánh cho Can Ba lão đầu tan thành tro bụi, sát khí trong đôi mắt nàng mới dần dần tiêu tan.Nhưng luồng khí mạnh mẽ và vẻ cao quý trên người nàng thì dù thế nào cũng không kìm chế được

    Rắc

    Một âm thanh giòn rắc rất nhỏ phát ra từ người Kỳ Tiêu Vũ

    - Cuối cùng thì nó cũng đến rồi?

    Thật đáng tiếc

    Kỳ Tiêu Vũ thì thầm nói nhỏ.

    Luồng khí trên người không ngừng cuồn cuộn lên Thậm chí so với lúc giết chết Can Ba lão đầu còn mãnh liệt hơn cả thếLuồng khí và mảng trời đất này dường như đang phát sinh một xung đột khó hình dung nổi, thế nên trời đất mấy trăm dặm quanh đây đều bị mây đen cuồn cuộn bao phủ

    -----o0o-----

    Chương 104: Xin đừng quên muội (2)

    Chương 104: Xin đừng quên muội (2)

    Một ánh chớp từ trong đám mây đen không ngừng lóe sáng

    Cuối cùng

    Răng rắc

    Một tiếng sấm rền vangẦm rầm

    Trời đổ mưa tầm tã

    Kỳ Tiêu Vũ bay đến bên Sở Mặc, nhìn khóe miệng còn đang rỉ máu, khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn cố mở to đôi mắt, gắng gượng để không ngất đi của Sở Mặc, nước mắt nàng lã chã rơi

    Tiếp đó, Kỳ Tiêu Vũ ngồi sụp trên đất, ôm chặt Sở Mặc vào lòng, gọi một tiếng Ca ca, nước mắt rơi như mưa:

    - Sao ca ca còn gắng gượng, nếu hôn mê rồi sẽ dễ chịu hơn nhiềuKỳ Tiêu Vũ vừa khóc, một tay vừa vươn ra chống sau lưng Sở Mặc, một luồng Nguyên khí cuồn cuộn truyền qua cơ thể Sở Mặc, chữa lành những kinh mạch bị thương của hắn

    - Ta sợ

    Sở Mặc ngắm nhìn Kỳ Tiêu Vũ, khuôn mặt lộ rõ vẻ yếu ớt:

    - Ta sợ nếu nhắm mắt vào thì sẽ không nhìn thấy muội nữa

    Kỳ Tiêu Vũ càng khóc dữ hơn, nước mắt lã chã tựa như mưa càng rơi càng lớnNàng không dám nhìn vào mắt Sở Mặc, ánh mắt như muốn lẩn trốn.

    Trời mưa tầm tã, nhưng nước rơi xuống bên cạnh hai người đều trôi qua một bên, dường như có một vật vô hình che chở phía trên, không để nước mưa rơi vào họ

    - Làm sao lại có thể chứ, muội thích huynh như vậy, lại lợi hại như vậy, một lão già thì có đáng gì?

    Chỉ một chưởng là đánh chết rồi, huynh làm sao lại không nhìn thấy muội chứ?

    Kỳ Tiêu Vũ vừa khóc vừa đau đớn nhìn Sở Mặc

    Sở Mặc vẻ mặt tái nhợt ngước nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

    Lúc này đây, trên khuôn mặt tuyệt đẹp của nàng đã bắt đầu xuất hiện một vết rạnGiống như một miếng gương sau khi bị vỡ đã được dán lại vậy

    Trái tim Sở Mặc cũng vì thế mà tan nát, hắn không kìm chế nổi, khóe mắt bắt đầu rơi lệ

    Kỳ Tiêu Vũ có chút xao động, nhưng nàng vẫn không ngừng trị thương cho Sở Mặc, chỉ là theo bản năng thì lấy tay khẽ sờ lên khuôn mặt mình, thủ thỉ nói:

    - Hóa ra bị huynh thấy cả rồi Bây giờ có phải trông muội rất xấu không?

    - Không không xấu Nàng là người con gái đẹp nhất trên đời nàySở Mặc trong lòng nhói như sắp hôn mê bất tỉnh, ngắm nhìn những vết rạn trên khuôn mặt Kỳ Tiêu Vũ mỗi lúc một nhiều lên, Sở Mặc cảm thấy trái tim hắn cũng tan ra thành vô số mảnh vỡ

    Hự

    Một ngụm máu phun ra từ trong miệng hắn

    Sau đó, Sở Mặc khuôn mặt tái mét, giãy dụa đòi đẩy Kỳ Tiêu Vũ ra trong khi nàng ta vẫn tiếp tục truyền Nguyên khí vào người Sở Mặc, hắn giận dữ quát:

    - Muội đã như vậy rồi còn muốn trị thương cho ta?

    Nếu muội chếtđi, ta còn thiết sống nữa sao?

    Kỳ Tiêu Vũ lệ rơi lã chã, luồng khí mạnh mẽ và vẻ cao quý của nàng không có chút ảnh hưởng nào đối với Sở Mặc

    Đứng trước Sở Mặc, nàng chỉ là một thiếu nữ vui tươi, hoạt bát, trong sáng và yêu đời

    Nhưng hiện nàng lại đầy vẻ yếu đuối

    - Ca ca, muội sẽ không chết đâu, thật đấy, muội không lừa dối huynh đâu, muội muội tới từ một thế giới khác.

    Muội đây chỉ là mộtphân thân, chỉ cần dùng tới Nguyên lực thì sẽ không thể chịu được áp lực của thế giới này.

    Cho nên, nó sẽ bị tan biến mất

    Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc đang vẻ bi thương, đau lòng nói:

    - Muội cũng không nỡ rời xa huynh, nhưng không còn cách nào khác Ca ca, hứa với muội, chàng nhất định phải tiếp tục sống tốt

    - Nàng lừa ta!

    Nàng nói bậy!

    Phân thân gì chứ ta không tin!

    Rõ ràng đây là nàng nói gạt ta!

    Sở Mặc giẫy dụa định thoát ra khỏi tay của Kỳ Tiêu Vũ.

    Nhưng hắn hoàn toàn không có cách nào, cánh tay Kỳ Tiêu Vũ giống như mọc trên người hắn, Nguyên khí liên tục không ngừng truyền vào trong cơ thể hắn.- Ca ca hãy nghe lời, muội không gạt huynh đâu, những gì muội nói đều là sự thật.

    Nếu huynh còn tiếp tục làm lãng phí nội lực của muội, có lẽ về sau đến sức nói chuyện với huynh, muội cũng không còn nữa.

    Kỳ Tiêu Vũ cuối cùng cũng lộ ra vẻ yếu ớt, nàng nhìn Sở Mặc mà trong lòng thầm khóc:

    - Ca ca, muội thực sự không lừa dối huynh, muội sẽ không chết nhưng phần phân thân này sẽ bị tan ra ngoài ý muốn, và phần bản thể của muội sẽ bị trọng thương... sẽ không nhớ được huynh là ai, đối với muội vết thương này không đáng là gì cả, nhưng quên đi huynh mới là chuyện đáng đau buồn nhất!

    Sở Mặc lập tức không dám động đậy nữa, nhưng trong đôi mắtngười thiếu niên ấy chứa đầy đau thương, trong lòng hắn vô cùng oán hận, hận tên Can Ba lão đầu đó, nhưng mà lão đã chết rồi.

    - Muội nói đi, ta đang nghe đây

    Sở Mặc lặng ngắm khuôn mặt đầy những vết rạn của Kỳ Tiêu Vũ, hắn khẽ nhấc tay lên vuốt nhẹ lên khuôn mặt nàng, thì thầm:

    - Muội nói gì ta cũng tin cả

    - Vậy mới ngoan chứ

    Kỳ Tiêu Vũ mỉm cười một cách dịu dàng, rồi nói:

    - Muội tới từ một thế giới hoàn toàn khác nơi này, muội muốn tìmmột người, người đó có thể giúp muội.

    Muội vốn cho rằng người đó là huynh, sau này khi hồi phục ký ức, nhận ra rằng mình tìm nhầm người, nhưng muội... lại không muốn tiếp tục tìm người đó nữa

    Sở Mặc ngắm nhìn đôi mắt tuyệt đẹp của Kỳ Tiêu Vũ, hắn nhớ lại lần đầu hai người gặp nhau, nàng thiếu nữ mặc chiếc váy màu lam đẹp mơ màng

    - Muội trước nay vẫn không giỏi nói dối

    Sở Mặc chậm rãi lắc đầu:

    - Ta không tin, người mà muội muốn tìm nhất định là ta- Thật sự không phải mà

    Kỳ Tiêu Vũ có chút chột dạ, liếc nhìn Sở Mặc.

    - Thực ra điều đó cũng không quan trọng, muội nghĩ muội có thể đối phó được, chỉ có điều lần sau gặp lại huynh, không biết sẽ là khi nào nữa.

    Huynh phải cố gắng tu luyện, đừng quên muội, nhất định không được quên muội!

    Hãy nhớ tới hình dáng của muội... nhớ tới muội, mỗi ngày đều phải nghĩ tới muội.

    Không được quên đi muội!

    Nói tiếp, toàn thân Kỳ Tiêu Vũ từ từ phát ra một ánh sáng chiếu rọi vào đám mây đen đang vần vũ trên bầu trờiBỗng nhiên

    Toàn thân cô đột nhiên như thể nổ tung, trong phút chốc phát ra ánh hào quang vô cùng chói lòa, vô cùng rực rỡ

    Ánh hào quang ấy xuyên qua chín tầng mây, xuyên thủng cả tầng tầng lớp lớp mây đen cuồn cuộn trên bầu trời

    - Ca ca, huynh hãy nhớ hình dáng của muội, huynh sẽ không quên muội phải không?

    Giọng nói của Kỳ Tiêu Vũ như còn văng vẳng tận nơi chân trờiTiếp đó, ánh hào quang biến mất trong nháy mắt

    Mây đen khắp trời cũng dần tan biến

    Bầu trời xanh thẳm dần hiện ra, chỉ có điều nới đó không còn hình bóng của cô nữa

    - Không...

    Sở Mặc gào thét lên những tiếng thê lương đau đớn tột cùng, máu lại phun ra từ miệng hắn, hắn với tay ra, gắng gượng hết sức để giữ lấy... nhưng không giữ lại được- Tiêu Vũ

    - Muội quay lại đi

    - Muội hãy trở lại bên ta

    - Kỳ Tiêu Vũ!

    Muội là kẻ nói dối!

    Ta chỉ nói dối muội một câu, còn muội muốn lừa dối ta cả đời sao?

    -----o0o-----

    Chương 105: Những tháng ngày khó vượt qua (1)

    Chương 105: Những tháng ngày khó vượt qua (1)

    - Hãy ra đây

    - Ra đây cho ta.

    Sở Mặc ngửa mặt lên trời mà la hét, bi phẫn như phát điên, tan nát cõi lòng, hắn cảm thấy cả thế giới như vừa sụp đổ

    Tiếp đó, trước mắt hắn tối sầm lại, quỵ ngã ngay tại chỗ

    Một bóng dáng thấp thoáng, tựa như xa tận chân trời, lại tựa như một vệt tối chợt vút qua trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Sở Mặc, Nhìn Sở Mặc đang hôn mê bất tỉnh thì nhếch mép, thở dài:

    - Thật không có tiền đồ

    Vừa nói, người này liền kéo Sở Mặc dậy, cõng hắn lên lưng, trầm ngâm một hồi rồi bay vút về phía xa xa kia, nơi mà Thảo nguyên và ĐạiHạ tiếp giao nhau.

    Khi Sở Mặc tỉnh lại phát hiện hắn đang nằm trên một chiếc giường vừa to vừa cứng, trên người đắp một chiếc chăn mềm mại.

    Hắn mở trừng hai mắt, mơ màng nhìn khắp gian phòng, cảm thấy có chút quen thuộc, hắn chợt nhớ ra đây chả phải là nhà của hắn sao?

    - Là Phàn Phủ ở Viêm Hoàng Thành

    - Ta đang nằm mơ sao?

    Sở Mặc lẩm bẩm...

    Tiếp đó, thanh Thí Thiên còn trên tay hắn, hắn buồn bã cười mỉm:

    - Không phải là mơ, tất cả đều là thật.

    Ai đã đưa ta về đây?

    Muội chết rồi... vì cứu ta mà chết, ta còn sống mà làm gì?

    Gia gia, xin lỗi người...

    Nói xong, Sở Mặc cầm thanh Thí Thiên kề ngang lên cổ

    - Khốn kiếp!

    Một tiếng gầm rít truyền lại, Sở Mặc cảm thấy tay mình bỗng nhẹ hẫng, thanh Thí Thiên đột nhiên rời khỏi tay hắn, xuất hiện trên tay một người khác

    - Sư phụ?

    Sở Mặc nhìn kỹ người đang tiến lại, kinh ngạc thốt lên.

    Rốt cục hắn cũng hiểu được tại sao hắn lại xuất hiện ở nhà, hóa ra là do Sư phụ đưa hắn quay lại đây

    Thanh Thí Thiên trong tay Ma Quân ra sức giãy dụa, cuối cùng biếnthành một quầng sáng bay trở lại miếng Ngọc của Sở Mặc

    - Hừ...

    Tên tiểu tử nhà ngươi thật sự đã gặp được đại cơ duyên trên thảo nguyên rồi à!

    Ma Quân ngạc nhiên, ánh mắt hào hứng nhìn thẳng Sở Mặc như muốn thám thính, nhưng lại không có ý muốn truy hỏi rõ ngọn ngành

    Sở Mặc không kìm được mà rơi lệ:

    - Sư phụ...

    Xin lỗi người... con...

    - Ngươi rốt cục cũng nhớ ra ngươi có lỗi với ta?

    Ma Quân giận giữ, lạnh lùng quát:

    - Khóc lóc gì, ngươi là tiểu cô nương sao?

    Còn muốn học người ta tự sát vì tình...

    Ta dạy dỗ ngươi là để ngươi đi tự sát?

    Tại sao ta lại có loại đồ đệ mất mặt như ngươi?

    - Đồ nhi...

    đồ nhi khó chịu, Sư phụ!

    Sở Mặc khóc nấc lên:

    - Nàng vì con mà chết, con có lỗi với nàng!

    - Hừ, đúng là kẻ không có tiền đồ!

    Ma Quân lạnh lùng mắng:

    - Cô ta vẫn chưa chết, ngươi khóc cái nỗi gì?- Chưa... chưa chết?

    Sở Mặc lập tức ngừng khóc, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Ma Quân, sau đó giận giữ:

    - Đến người cũng gạt con, nàng đã biến mất rồi, làm sao lại chưa chết cơ chứ?

    - Ngươi hiểu cái quái gì!

    Cô ta chỉ là một phân thân, cô ta dùng đến phần nội lực không nên dùng, đương nhiên sẽ phải chịu sự trấn áp của đất trời, chịu chút đau khổ cũng là lẽ phải, nhưng chắc chắn vẫn chưa chết!

    Ma Quân nhìn Sở Mặc vẻ mặt tức giận:

    - Sao bản tôn lại xui xẻo đến thế, lại dạy ra loại đồ đệ ngu ngốc nhưngươi?

    Ngươi là heo sao?

    Sao lại ngu ngốc đến vậy?

    - Sư phụ, người nói nàng vẫn còn sống?

    Thật sao?

    Người không lừa dối con chứ?

    Sở Mặc vờ như không nhìn thấy thái độ của Ma Quân, hắn lồm cồm bò dậy, vẻ mặt sốt sắng nhìn Ma Quân hỏi không ngớt lời

    - Thật mất mặt!

    Ma Quân ngửa mặt nhìn lên trời, gằn giọng nói:

    - Bản tôn rảnh mà lừa gạt ngươi sao?

    Nếu không phải trước lúc cô ta biến mất có truyền âm đến ta, ngươi cho rằng ta có thể nhanh chóng tìm ra ngươi như vậy sao?Ma Quân lạnh lùng nói, nhưng trong lòng thầm nghĩ:

    - Thật không ngờ Tiểu Công chúa của chủng tộc đó lại để ý đồ đệ của ta, chẳng phải nói rằng chủng tộc của cô ta là cao ngạo nhất trên đời sao?

    Hứ, chẳng qua cũng chỉ có vậy thôi!

    Nhưng mà kể ra cũng có con mắt tinh tường, biết rằng tên tiểu tử này không phải hạng tầm thường!

    Tuy nhiên...

    Tên tiểu tử này bị nhắm trúng, thật không biết là phúc... hay là họa.

    - Ca ca, huynh sẽ nhớ rõ hình dáng của muội, sẽ không quên muội, đúng không?

    Câu nói này vẫn như vẳng vẳng trong đầu Sở Mặc, giọng nói ấy nhưcó ma lực vậy.

    - Hình dáng của muội sớm đã khắc sâu trong tim ta, ngập tràn hình ảnh muội, làm sao ta có thể quên được?

    Sở Mặc khẽ nhắm nghiền mắt, cảm tưởng như có một tảng đá đang đè lên tim hắn, khiến hắn khó mà thở nổi.

    - Nàng... nàng truyền âm cho người?

    Nàng đã nói những gì?

    Sở Mặc nhìn Ma Quân với vẻ sốt ruột mong ngóng

    Ma Quân trừng mắt nhìn Sở Mặc, trông cái dáng vẻ của hắn kìa, thật muốn đánh cho một trận, nhưng nghĩ đến chuyện trước đây, trong lònghắn thở dài một tiếng, thản nhiên trả lời:

    - Nói rằng ngươi tỉnh lại không thấy cô ta nhất định sẽ lo lắng, nói ta chăm sóc cho ngươi

    - Chỉ có vậy thôi sao?

    Sở Mặc thất vọng nhìn Ma Quân.

    - Ngươi nghĩ truyền âm là gì chứ?

    Đơn giản giống như nói chuyện vậy à?

    Cô ta có thể truyền âm cho ta, điều này thật không dễ dàng gì!

    Ma Quân lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi căn bản cái gì cũng không hiểu!- Sư phụ chưa từng dạy đồ nhi...

    Sở Mặc tủi thân nói.

    - Những điều này... không biết thì tốt cho ngươi hơn.

    Ma Quân liếc nhìn Sở Mặc.

    - Nhưng con muốn biết.

    Con nhất định phải đi tìm nàng.

    Sở Mặc nhìn Ma Quân.

    Ma Quân cười nhạt:

    - Tìm cô ta?

    Ngươi biết cô ta ở đâu?

    Ngươi có biết làm thế nào để rời khỏi thế giới này?

    Ngươi có biết cái giá để tìm được cô ta là gìkhông?

    - Con không biết, nhưng con nhất định phải tìm được nàng

    Sở Mặc nhìn chằm chằm vào Ma Quân, khẽ trả lời:

    - Nàng có thể truyền âm cho Sư phụ... chứng tỏ nàng biết được sự tồn tại của người.

    Sư phụ... không lẽ người cũng không phải người của thế giới này?

    Nếu không thì với thực lực này của Sư phụ, làm sao lại lặng lẽ không có chút tiếng tăm gì chứ?

    Ma Quân trầm ngâm một hồi, hững hờ nói:

    - Ta cũng không biết nữa.Sở Mặc kiên định nhìn thẳng Ma Quân, trong lòng thầm nghĩ:

    - Ngọc bội à, hãy cho ta thấy cảnh tượng của Sư phụ.

    Uỳnh

    Sở Mặc chợt cảm thấy miếng Ngọc luôn đeo sát trước ngực phát ra một sức nóng kinh người, mặc dù chỉ trong nháy mắt, nhưng lại khiến cho hắn không kìm được mà phải hét lên

    - Aaaa

    Ma Quân hơi nhíu mày, liếc nhìn Sở Mắc, lạnh lùng nói:

    - Có gì mà phải ngạc nhiên?

    Sở Mặc thần người ra một lúc, hắn bị vô số những thứ vừa hiện ra trong đầu làm cho kinh ngạc.

    - Cảnh giới chưa biết, thể chất chưa biết, cái khác cũng chưa biết, bị trúng kịch độc, thành phần của độc tính là...

    Tất cả nhứng thứ trước mắt đều mơ hồ không rõ, nhưng thành phần độc tính được cấu thành từ hơn năm mươi loại kịch độc.

    -----o0o-----

    Chương 106: Những tháng ngày khó vượt qua (2)

    Chương 106: Những tháng ngày khó vượt qua (2)

    Tuyệt đại đa số trong đó Sở Mặc đến tên cũng chưa từng nghe qua.Quan trọng nhất là miếng Ngọc cho hắn biết cách giải độc.

    - Những dược liệu cần thiết để giải độc...

    Rõ ràng rành mạch, tất thảy có chừng hơn ba mươi loại.

    Trong các thứ kịch độc tạo thành Thất sát chi độc, Sở Mặc ít nhiều cũng nghe qua năm, sáu loại, nhưng những thứ giải độc này...

    Không ngờ Sở Mặc đến một thứ cũng chưa từng nghe qua!

    Nhưng về sau vẫn còn một đoạn nội dung khác:

    - Trên đời này không hề có thuốc giải độc, mà bất kể loại dược liệu nào trên đời này đều có mấy loại thuộc tính, chỉ là phân chia dược tính mạnh hay yếu mà thôi.Cho nên, có thể dùng số lượng lớn các loại dược liệu cấp thấp để thay thế.

    Tiếp đó là tên gọi của vô số các loại dược liệu, lần lượt từng thứ xuất hiện trong đầu Sở Mặc

    Tuyệt đại đa số những loại dược liệu này Sở Mặc đều đã từng nghe qua, nhưng mỗi loại này, số lượng cần dùng đều là những con số mà Sở Mặc chưa từng dám nghĩ tới

    Chung quy lại chỉ đơn giản một câu:

    - Muốn giải được Thất sát chi độc trong người Ma Quân, có thể có cách, nhưng các loại dược liệu cầndùng Sở Mặc chỉ đếm sơ sơ thôi cũng gần ba trăm loại, quả là một con số vừa nghe đã giật mình.

    Tiếp đó là liều lượng cần dùng tương ứng với từng loại dược liệu càng khiến người ta kinh ngạc không nói lên lời, Sở Mặc thậm chí còn kích động tới mức muốn đâm đầu vào tường

    Ví như loại dược liệu tên Thất tinh thảo đã cần tới mười vạn cân!

    Đây là cái khái niệm gì thế?

    Giả sử có lật tung số Thất tinh thảo ở khắp Viêm Hoàng Thành ra cũng chưa được một vạn cân!Nên muốn tập hợp đủ mấy trăm loại dược liệu này, ước tính phải lấy hết toàn bộ trữ lượng hiện có ở khắp Đại Hạ ra, thu sạch bách không còn gì

    Đừng tưởng Sở Mặc hiện đang lưu giữ một số lượng lớn Nguyên thạch trong miếng Ngọc, nhưng số Nguyên thạch này tính ra nhiều nhất cũng chỉ có khoảng một phần trăm, thậm chí có thể còn chưa tới một phần trăm.

    Điều này khiến cho Sở Mặc cảm thấy vô cùng xót xa, rõ ràng đã tìm thấy chút hy vọng, nhưng dường như chỉ là đi vào đường cùng mà thôi.Tuy nhiên, nếu chỉ vì vậy mà từ bỏ thì hắn đã không phải là Sở Mặc rồi

    - Sư phụ, con từng thế nhất định phải cứu được người!

    Người yên tâm, đồ nhi nhất định nói được làm được.

    Sở Mặc quyết tâm, cho dù có bao nhiêu gian nan, hắn cũng phải làm được việc này.

    Ma Quân nhìn đối mắt vô thần của Sở Mặc, nhíu nhíu mày nói:

    - Thôi đi, ngươi nghỉ ngơi cho tốt, vết thương trên người ngươi đã khỏi được một nửa, nhưng vẫn cần thời gian tĩnh dưỡng, thời gian này tasẽ ở lại đây, chỉ bảo cho ngươi một vài ngày.

    - Thật sao?

    Thế tốt quá rồi

    Trên mặt Sở Mặc cuối cùng cũng hé nở một nụ cười vui mừng.

    Lúc này gia gia của hắn chắc đang ở tận biên cương, cả Phàn Phủ chỉ còn lại thúc thúc một tay và mấy lão binh trông chừng, có Sư phụ ở đây cùng hắn đương nhiên là tốt hơn rồi.

    - Ta ra ngoài một chút, mai sẽ quay lại

    Vừa nói, Ma Quân liền quay người, thoắt cái đã biến mất khỏi phòng.Sở Mặc vẫy vẫy tay lên không trung, sau đó hắn rất nhanh bình tĩnh trở lại, hắn tự ép mình không được nhớ tới Kỳ Tiêu Vũ, nhưng thật khó.

    Bởi vì bất luận là nhắm hay mở mắt, chỉ cần tỉnh lại là hắn sẽ nghĩ tới khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mỹ ấy, và cả giọng nói của nàng nữa.

    Sớm chiều bên nhau suốt một thời gian lâu như vậy khiến cho Sở Mặc sớm đã quen với cảm giác có Kỳ Tiêu Vũ ở bên cạnh

    Cho dù là làm việc gì hắn đều bất giác nhớ tới những chuyện của hai người

    Tới khi phát hiện chỉ còn lại một mình hắn, cái cảm giác buồn bã,đau thương tột cùng tim gan ấy thật sự khó mà dùng lời lẽ nào để mô tả được

    Cho nên Sở Mặc buộc phải ép mình quen với những tháng ngày không có Kỳ Tiêu Vũ bên cạnh

    - Sư phụ chả phải đã nói nàng vẫn chưa chết sao?

    Nàng cũng từng nói vậy, nàng tới từ một thế giới khác.

    Còn nhớ hình dáng lần đó của nàng... mạnh mẽ như vậy...

    Cho nên, thế giới của nàng chắc là thế giới của thần tiên?

    Vậy nên ta phải cố gắng tu luyện!

    Ta phải đi tìm nàng.

    - Yên tâm Tiêu Vũ, ta nhất định sẽ phấn chấn trở lại.

    Ta sẽ cho nàngthấy, người mà nàng quý mến không phải là phế vật

    - Hừ, Sư phụ không nói ta biết, nhưng sẽ có một ngày tự ta sẽ tìm ra.

    - Tiêu Vũ, nàng chính là vợ của ta... ai cũng không thay đổi được sự thực đó!

    Sở Mặc miệng lẩm bẩm, hắn hít sâu một hơi, chầm chậm nhắm mắt lại, khi đôi mắt hắn mở ra, có thể cảm nhận được trong đôi mắt của chàng thiếu niên sắp mười bốn tuổi ấy chất chứa vẻ tang thương.

    Vẻ tang thương ấy chính là sự từng trải.Hơn nửa năm trời trải qua bao nhiêu sự tình thì cho dù là một thiếu niên bình thường cũng trở nên trưởng thành hơn, chứ đừng nói là người vốn có tư chất thông minh như Sở Mặc

    - Những dược liệu mà Sư phụ cần, tổng cộng khoảng ba trăm loại!

    Trong đó hơn hai trăm chín mươi loại dược liệu đều là loại thường gặp trên đời.

    Tuy giá thành không rẻ, nhưng đều có thể tìm được.

    Chỉ có điều số lượng lớn như vậy nhất thời khó mà tập hợp đủ, nhưng chỉ cần có lòng thì nhất định sẽ làm được.

    Khó khăn thực sự chính là mười mấy loại dược liệu được liệt kê phíatrên, đó mới chính là những loại cực phẩm Nguyên dược.

    Tùy tiện một loại thôi cũng đủ để mua đứt một ngôi nhà nằm giữa trung tâm Viêm Hoàng Thành rồi.

    Thế mà nhiều như vậy, cơ bản đúng là có giá mà không có nơi bán.

    Loại dược phẩm đẳng cấp thế này, trừ phi vạn bất đắc dĩ, nếu không người thường tuyệt đối sẽ không bán nó.

    Tin tốt là những loại dược liệu này không cần số lượng lớn, mỗi loại chỉ cần mười mấy cây mà thôi Hà hà

    Sở Mặc chép miệng, lẩm bẩm một mình:

    - Chỉ là ít so với các loại dược liệu khác, nhưng trên thực tế hiện tại một cây ta cũng không có.

    Xem ra muốn giải độc cho Sư phụ quả thực là một việc khó khăn xa vờimà.

    Cố lên Sở Mặc.

    Người nhất định sẽ làm được.

    Trên đời này không có việc gì có thể gây khó dễ được ngươi.

    Sở Mặc tự nhủ thầm:

    - Những viên Nguyên thạch trên người ta có thể mua được bao nhiêu dược liệu?

    Cũng may hiện tại ta cũng khá có điều kiện, hê hê.

    Vừa nói, tinh thần của Sở Mặc vừa nhập vào trong miếng Ngọc, tiếp đó hắn liền kêu lên thảm thiết:

    - Á!!!!

    Lúc này không có Ma Quân ngăn lại âm thanh của hắn

    Tiếng bước chân dồn dập truyền lại từ bên ngoài, cửa mở toang ra, một người trung niên chỉ có một tay vẻ mặt lo lắng xông tới.

    Nhìn Sở Mặc đang ngồi thẫn thờ ra đó, người trung niên quan tâm hỏi:

    - Tiểu Mặc, Con sao vây?

    Không sao chứ?

    Đừng dọa ta, Sư phụ của con nói con bị thương, cần phải tĩnh dưỡng, sao lại ngồi dậy rồi?

    Mau nằm xuống!

    -----o0o-----

    Chương 107: Con muốn yên tĩnh (1)

    Chương 107: Con muốn yên tĩnh (1)

    Sở Mặc chớp chớp mắt, khóe miệng nghiến chặt lại, hắn ngã quỵ xuống giường, hai mắt vô thần, miệng lẩm bẩm:

    - Nguyên thạch của ta Nguyên thạch của ta đâu?

    Khốn kiếp, còncó thể sống tiếp qua ngày nữa sao?

    - Thiếu gia của ta, người làm sao vậy?

    Người cần Nguyên thạch thì chỉ cần nói một câu, trong nhà chúng ta hãy còn mấy viên nữa.

    Chớ làm thúc thúc một tay sợ hãi

    Người trung niên mắt to mày rậm, toàn thân hừng hực khí thế, nếu không phải vì thiếu một cánh tay thì trên chiến trường ắt hẳn phải là một mãnh tướng.

    Ông ta vẫn chưa lập gia đình nên sớm đã coi Sở Mặc như con cháu trong nhà.

    - Thúc thúc à, con không sao cả, chỉ là hơi đau một chút Con cần yên tĩnh (trong tiếng Trung đồng âm với: Con nhớ Tĩnh Tĩnh) một chút.

    Sở Mặc kiệt sức nói.- Tĩnh tĩnh?

    Con có người trong mộng rồi à?

    Người trung niên bỗng tò mò nhìn Sở Mặc, ha ha cười lớn:

    - Thiếu gia nhà chúng ta rốt cục cũng trưởng thành rồi.

    Ha ha ha, thật không dễ gì, chỉ ngồi nhớ có ích chi, tiến lên, theo đuổi đi!

    Con là cháu trai của một tướng quân mà.

    Sợ gì chứ?

    -.

    Sở Mặc mặt mày u ám, tròn mắt nhìn thúc thúc một tay đang cao hứng, hắn không buồn nói lấy một lời, lập tức tháo chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay xuống, ném qua cho thúc thúc:

    - Trong này có không ít nguyên liệu lấy từ thân của Nguyên thú, có gân, xương và da.

    Con không rõ có thể bán được bao nhiêu tiền, thúcthúc xem bán chúng đi, rồi sửa sang lại phủ tướng quân của chúng ta, không cần phải cầu kỳ tráng lệ nhưng cũng không được để dột mưa, thế này trông tồi tàn quá.

    Chỗ tiền còn thừa thì tùy thúc thúc cân nhắc.

    Gia gia chẳng phải luôn rầu rĩ vì những lão binh bị thương xuất ngũ sao?

    Chỗ tiền này có thể giải quyết nhiều vấn đề đó.

    Người trung niên cụt tay năm xưa cũng từng là một người luyện võ đã đột phá Nguyên Quan, muốn mở chiếc nhẫn này ra thật không cần phí sức lực, ông ngây người ra nhận lấy chiếc nhẫn, chỉ dùng tinh thần lực nhìn qua một loáng, vẻ mặt kinh ngạc biến sắc:

    - Đây những thứ này từ đâu mà có?Sở Mặc trả lời:

    - Từ đấu võ.

    - Con đấu võ?

    Người trung niên cụt tay liếc mắt nhìn bộ da của con Xích mục Hàn băng Mãng xà cùng với cả bộ xương rắn, đầu rắn Chợt thấy lạnh người.

    Mặc dù việc đó đã qua nhiều năm nhưng mỗi lần nhớ lại, ông vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi.

    - Phải, bây giờ con rất lợi hại.

    Sở Mặc nói nhưng trong lòng lại tự giễu cợt:

    - Phải, vô cùng lợi hại, đến người con gái mà ta yêu cũng không bảo vệ nổi, còn khiến cho nàngphải hy sinh vì ta, thật lợi hại mà.

    - Thật tốt quá!

    Thật tốt quá!

    Những thứ này có giá trị liên thành!

    Tùy tiện một loại thôi cũng đủ để trở thành vật áp giá trong buổi bán đấu giá rồi.

    Người trung niên cụt tay vẻ mặt vui mừng hớn hở:

    - Phòng ốc nên sửa sang lại một chút, nếu không Tĩnh Tĩnh mà con thích tới đây, nhìn thấy thế này sẽ rất thất vọng.

    -

    Sở Mặc bất lực nhìn người mãnh tướng từng trên chiến trường, ở đời cũng coi như một Hán tử tinh tường, hắn mím môi gật đầu:

    - Ừm, không sai.

    Người nói thật quá có lý thúc thúc cụt tay ạ, con giờ mới phát hiện người so với trước đây càng tinh tường hơn rồi đó.

    - Ha ha ha Thúc thúc là ai cơ chứ?

    Không phải nói quá, năm xưa ta cũng có một nữ nhân mê mệt, nữ nhân đó ngực đầy đặn, mông cũng lớn, da trắng nõn nà một tay bóp ra nước, dáng đi thì Hà hà

    Thúc thúc cụt tay hào hứng, nhưng chợt nhận ra vẻ mặt kỳ lạ của Sở Mặc, ông liền đỏ mặt:

    - Hờ hờ

    Sở Mặc bỗng cảm thấy tâm trạng tốt lên nhiều, đây mới là nhà của hắn.

    Mỗi người ở đây đều là người nhà hắn.

    Mặc dù không có quan hệmáu mủ, nhưng không khác gì so với người thân ruột thịt.

    Thúc thúc cụt tay không phải kẻ ngốc, đương nhiên đến "chỉ muốn yên tĩnh" là gì cũng không hiểu.

    Chỉ là thúc thúc thấy hắn không vui nên muốn trêu chọc hắn mà thôi.

    - Thúc thúc một tay à, con thấy hiện tại chúng ta cũng gọi là có tiền rồi...

    Nói đến hai chữ "có tiền", Sở Mặc chợt thấy đau lòng, vốn dĩ có thể có nhiều tiền hơn nữa...

    - Việc của thúc thúc cũng nên giải quyết cho xong đi.

    Sở Mặc nhìn Thúc thúc cụt tay, cười nói:

    - Thích vòng ngực đầy đặn thì đi tìm một người đi.

    Đừng tìm một thẩm thẩm cụt tay về cho con là được rồi.

    Con tin vào nhãn quang của thúc không tệ như vậy đâu, phải không?

    - Tiểu tử thối, đến thúc thúc ngươi cũng dám trêu chọc.

    Thúc thúc cụt tay thấy Sở Mặc đang mỉm cười, tự dưng trong lòng cũng vui lây.

    Ông nhìn Sở Mặc, cảm động nói:

    - Sở Mặc, con trưởng thành rồi.

    - Phải, trưởng thành rồi, đây là cái giá cho sự trưởng thành, luôn đầy nỗi ưu phiền.Sở Mặc bĩu môi.

    - Ha ha ha, Tiểu tử con hiểu ưu phiền là gì không?

    Thúc thúc cụt tay cười mắng một câu, sau đó hỏi tiếp:

    - Chỗ nguyên liệu trên thân Nguyên thú vô cùng đáng giá, con có ý định cụ thể gì không?

    Sở Mặc nhớ lại những mong ước trước đây cùng với Hứa Nhị Phù, nhoẻn miệng cười, nói:

    - Cụ thể thì không có, nhưng thúc thúc à, chúng ta có thể dùng số tiền này thành lập một tổ chức không?Thúc thúc cụt tay khẽ dướn mày:

    - Tổ chức?

    Tổ chức gì?

    Con muốn làm gì?

    Sở Mặc nói:

    - Con muốn có một thế lực không bị bên ngoài biết, con hy vọng thế lực này có thể trải rộng khắp Đại Hạ Không, tốt nhất có thể trải khắp cả Đại lục Thanh Long.

    Sau đó, con hy vọng mỗi việc xảy ra ở Đại lục Thanh Long, con sẽ là người biết đầu tiên.

    - Vậy là tổ chức tình báo rồi?

    Thúc thúc cụt tay không chế giễu Sở Mặc có ý nghĩ điên rồ, ngược lại rất nghiêm túc hỏi:

    - Sau đó thì sao?

    - Sau đó, con muốn thông qua thế lực này để thực hiện vài việc con muốn.

    Thí dụ như có thể phát huy tác dụng trong chiến tranh, phát huy tác dụng trong buôn bán

    Sở Mặc nhìn thúc thúc cụt tay.

    - Thúc thúc, có phải suy nghĩ của con quá ấu trĩ không?

    Thúc thúc cụt tay tập trung suy nghĩ rồi nói:

    - Suy nghĩ không có gì là ấu trĩ, nhưng phải có một nguồn tiền tài dồi dào mới có thể chống đỡ được.

    Mặc dù thúc thúc không biết con rốt cục muốn làm gì, nhưng thúc thúc chắc chắn sẽ ủng hộ con.- Hì Con biết trong lòng thúc thúc vẫn chưa già mà.

    Sở Mặc vui mừng nói.

    Một người luyện võ mới chừng ba mươi tuổi đã có thể tu luyện đến cảnh giới Nguyên Quan thì làm sao lại có thể là loại không có chí lớn được?

    Cụt mất một tay giống như đứt mất con đường tu luyện.

    Đành chịu đựng ở lại trong phủ Tướng quân, đối với thúc thúc cụt tay mà nói quả là một đòn trí mạng.

    - Thúc thúc cụt tay của con vẫn còn trẻ lắm.

    -----o0o-----

    Chương 108: Con muốn yên tĩnh (2)

    Chương 108: Con muốn yên tĩnh (2)

    Thúc thúc cụt tay mỉm cười, nói:

    - Thực ra, mỗi năm đều có rất nhiều binh lính tinh nhuệ vì nhiềunguyên do mà rời khỏi quân ngũ.

    Càng là người tinh nhuệ, sau khi trở về nhà càng sống không được như ý.

    Bởi vì họ đã quen với cuộc sống trong quân ngũ, ngoài những việc trong quân ngũ thì họ cũng không biết bản thân có thể làm được những gì nữa.

    Mắt Sở Mặc sáng bừng lên:

    - Cho nên

    - Cho nên nếu có thể tập hợp những người này lại, chắc chắn sẽ hình thành một lực lượng tương đối khả quan, so với những bang hội thông thường thì phải mạnh hơn vài trăm lần.

    Thúc thúc cụt tay nhìn Sở Mặc, nghiêm túc nói:

    - Nhưng muốn làm được việc này thì phải giữ bí mật.

    Nếu bị bên ngoài biết được, con cháu trong gia tộc tướng quân lại làm những việc như vậy

    Sở Mặc gật đầu, khẽ nói:

    - Phải, họ sẽ nghi ngờ chúng ta muốn tạo phản.

    - Không sai.

    Cho nên ta không thích hợp làm việc này, nhưng ta có thể liên lạc với những người này.

    Thúc thúc cụt tay của con năm xưa trong quân doanh cũng có một nhóm đồng sinh cộng tử.

    Thúc thúc cụt tay nói, trên người toát ra một luồng khí phách cứ như trở lại những năm tháng ăn gió nằm sương trên chiến trường xưa.- Được rồi.

    Cụ thể người sẽ làm việc này do con tìm kiếm.

    Thúc thúc chỉ cần giúp con liên lạc, sau đó giúp con trông nom nhà cửa, con nhất định sẽ giúp Thúc thúc tìm một đại thẩm ngực to, mông to, da trắng nõn.

    Sở Mặc vẻ mặt nghiêm túc nói.

    - Đồ đáng ghét.

    Thúc thúc cụt tay bị Sở Mặc chọc cười.

    Tiếp đó, thúc thúc cụt tay nhìn Sở Mặc nói:

    - Còn một việc này nữaSở Mặc liếc nhìn:

    - Hạ Kiệt phải không?

    Sau khi trở về Viêm Hoàng Thành, cái tên này là một cửa ải mà Sở Mặc không tránh được, hắn là con trai duy nhất của Đại Hạ Thân Vương lại bị Sở Mặc một chân đá cho bán thân bất toại, khiến cho hắn không còn đi lại được.

    Cho nên Thân Vương Hạ Kinh chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.

    Nhưng Sở Mặc của hôm nay đã không còn là chàng thiếu niên trầm tư rời bỏ Viêm Hoàng Thành của hơn nửa năm về trước rồi.Đừng nói là Hạ Kiệt, cho dù là Hạ Kinh có tự mình ra tay đối phó với Sở Mặc, hắn cũng không sợ!

    - Tiểu gia chính là Lâm Bạch đại hiệp trên thảo nguyên, hai mươi năm khổ tâm dùng đủ mọi thủ đoạn khiến cho Đại Tề Quốc bị phá hoại kiệt quệ, tự tay phù trì cho một nữ vương trên thảo nguyên.

    Chả lẽ lại sợ một Thân vương nhà ngươi?

    Muốn chiến thì tới đây.

    Ai ngờ thúc thúc cụt tay nhìn Sở Mặc, không nhịn được cười, nói:

    - Tiểu tử, cũng không biết sao mà vận mệnh của con tốt như vậy, sau khi con đi, con đoán xem sao?

    Hoàng Đế không hiểu sao đột nhiên nổi trận lôi đình, bãi miễn chức vụ Thủ Phụ nội các của Hạ Kinh ThânVương.

    Tùy tiện giao cho một chức vị nhàn rỗi, bây giờ hắn đã mất đi thực quyền rồi.

    - Cái gì?

    Sở Mặc ngạc nhiên hỏi:

    - Sao lại có thể?

    Con trai hắn ta trước đây ngang nhiên cưỡng đoạt dân nữ giữa đường là có lỗi trước.

    Nhưng sau khi bị con đánh cho tàn phế, Hạ Kinh lập tức hạ lệnh truy bắt con, khi hắn muốn giết con, chả phải Hoàng Thượng cũng không dám nói gì?

    Tại sao giờ lại đột ngột bãi miễn chức vụ của hắn ta?

    - Có điều này con không biết, cụ thể sự tình ta cũng không rõ lắm,nhưng bên ngoài có tin đồn rằng người dân nữ bị Hạ Kiệt cưỡng bức thực ra không phải là một dân nữ bình thường, mà đó là Tiểu Công chúa nhỏ tuổi nhất được sủng ái nhất của đương kim Hoàng Thượng.

    Thúc thúc cụt tay tỏ ra thần bí khi nói:

    - Lúc đó Hoàng Thượng không dám động vào hắn ta là vì không muốn làm lớn chuyện.

    Nhưng sau làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn?

    - Người mới là nói bậy đó, Thúc thúc.

    Sở Mặc nhìn Thúc thúc cụt tay vẻ mặt như không buồn nói.

    - Trong những bữa yến tiệc, mấy vị công chúa của Hoàng Thượng c đã gặp qua vô số lần rồi.

    Còn đứa nha đầu kia, dáng vẻ yếu đuối,trên người không có chút gì khí chất hoàng tộc, sao lại là tiểu công chúa nhỏ tuổi nhất được sủng ái nhất chứ?

    Còn việc này nữa thúc thúc có lẽ quên rồi?

    Hạ Kinh là Thân Vương, hắn ta là hoàng đệ của đương kim Hoàng Thượng, không lẽ con trai hắn ta còn không nhận ra muội muội của mình sao?

    Thúc thúc cụt tay lắc lắc đầu, nói:

    - Những điều này ta cũng từng nghĩ tới, nhưng những lời truyền tai đều có căn cứ cả.

    Nghe nói vị tiểu công chua này từ nhỏ đã được đưa vào Đại môn phái, hơn nữa Hoàng Thượng vẫn luôn giữ bí mật không muốn cho người ngoài biết thân phận của nàng.

    Cho nên con mới chưa từng gặp.

    Tên súc sinh Hạ Kiệt cũng không biết mặt, điều này cũng hợptình hợp lý.

    - Người từ nhỏ đã bị đưa vào Đại môn phái thì sao lại sức trói gà không chặt?

    Sở Mặc không nhịn được liếc mắt:

    - Đừng đùa nữa, xem ra Hạ Kinh Thân Vương đã làm một chuyện khiến cho trời đất phẫn nộ, người người oán thán, khiến Hoàng Thượng nổi giận rồi.

    - Hừ Có lẽ vậy.

    Dù gì cũng chỉ là tin đồn mà thôi.

    Thúc thúc cụt tay gãi đầu:

    - Nhưng việc này đối với chúng ta mà nói, suy cho cùng cũng làmột tin tốt lành.

    - Nói vậy thực chả sai.

    Sở Mặc nói.

    - Được rồi, con nghỉ ngơi cho tốt, ta ra ngoài một chuyến, xem xem làm thế nào xử lý đống bảo bối này.

    Thúc thúc cụt tay hớn hở nói, mắt liếc nhìn Sở Mặc:

    - Phải rồi, Thiếu gia đã tìm được một Sư phụ tốt, vừa nhìn đã biết là một cao nhân ẩn dật, đi không thấy ảnh về không thấy bóng, chỉ là tính cách có chút khác người.- Sư phụ của con tính tình hơi lạ, thúc nói với người trong phủ đừng chọc giận ông ấy.

    Sở Mặc dặn dò.

    Thúc thúc cụt tay gật đầu, vui vẻ bước đi.

    Sở Mặc ngồi lại đó, chợt cười nhạt vài tiếng:

    - Hạ Kiệt Cha ngươi là Thủ phủ nội các bị miễn nhiệm rồi, xem ngươi còn dám tới gây phiền toái cho ta không?

    Tiểu gia ta hiện tâm trạng không tốt, mong là ngươi không ngoan một chút, đừng tới chọc giận ta.Nói tiếp, Sở Mặc vẻ mặt đau đớn, muốn khóc mà không có nước mắt, lẩm bẩm nói:

    - Nguyên thạch của ta...

    Số Nguyên thạch đủ để ta tu luyện mấy năm, tất cả đều đi đứt rồi.

    Lẽ nào chỉ vì để thấy được Sư phụ ta sao?

    Ngoài loại độc mà Sư phụ trúng phải...

    Cái khác đều chưa từng thấy.

    Những loại vô danh...

    Chết tiệt, ta vẫn nghĩ rằng ta có tiền, nào ngờ trong chốc lát đã biến thành kẻ trắng tay rồi.

    - Sở Tiểu Hắc Sở Tiểu Hắc Ha ha ha ha, ngươi lại dám trở về, lẽ nào ngươi không sợ Thái giám Đại Ma vương tìm ngươi kiếm chuyện sao?

    Ra đây, mau ra đây, lập tức lăn ra đây, Hứa Đại gia của nhà ngươi tới thăm ngươi đây.

    -----o0o-----

    Chương 109: Hứa Thập công tử (1)

    Chương 109: Hứa Thập công tử (1)

    Đương lúc Sở Mặc ngồi đó tiếc nuối số nguyên thạch bị mất đi thì từ đằng xa vọng lại những tiếng quát gọi.

    Chỉ nghe âm thanh này, ai không biết có lẽ cho rằng có kẻ nào tới báo thù, nhưng trên mặt Sở Mặc lại lộ vẻ hiểu ý tươi cười.

    Hắn đứng phắt dậy, tay trái vươn ra đẩy bật tung cánh cửa, cánh tayphải xương bị vỡ vụn tuy đã nối lại nhưng hiện giờ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, còn cần tĩnh dưỡng một thời gian nữa.

    - Hứa Nhị Phù, đồ ti tiện nhà ngươi còn dám quát tháo nữa, ta sẽ đem chuyện hồi năm bảy tuổi của nhà ngươi nhìn trộm ra để kể đó

    Sở Mặc lớn tiếng quát.

    Chưa nói dứt lời, từ bên ngoài vọng lại một âm thanh nhói lòng:

    - Sở Tiểu Hắc, ngươi thật là hết chuyện rồi sao?

    Chuyện cũ từ năm nào mà vẫn không ngừng mang ra nói, ngươi không thấy ngươi rất bỉ ổi sao?Sở Mặc cười nhạt:

    - Được thôi, thế không nói chuyện hồi ngươi bảy tuổi nữa, nói việc gần đây như hồi mùa thu năm ngoái, ngươi tới nhà Hộ bộ Thượng thư tán tỉnh tiểu thư nhà người ta, sau bị Quách Thượng thư phát hiện, truy tới tận nhà ép ngươi phải cưới tiểu nữ nhà người ta, cái việc tốt đó đó.

    - Ta nói ngươi có còn chút lương tâm không?

    Cố ý động vào nỗi đau của người ta?

    Tiếng nói bất lực thốt ra từ ngoài cửa vọng lại, tiếp đó, từ bên ngoài một bóng người tiến lại, khuôn mặt oán giận nhìn Sở Mặc:

    - Hứa Đại gia của nhà ngươi có ý tốt tới thăm ngươi, vậy mà ngươi hoan nghênh huynh đệ của mình như thế sao?- Ai bảo ngươi khiến ta thấy ghê tởm?

    Sở Mặc cười lớn, hắn vòng tay trái qua ôm lấy Hứa Nhị Phù đang tiến tới.

    - Tay phải của ngươi làm sao vậy?

    Bị thương à?

    Hứa Nhị Phù cau mày nhìn Sở Mặc, rồi nhìn trên dưới đánh giá một hồi:

    - Sở Tiểu Hắc, sao ta lại thấy ngươi có gì đó không giống với trước đây?

    - Chỗ nào không giống?

    Sở Mặc cười tủm tỉm nhìn chàng thiếu niên tuấn tú nhưng thấp hơnhắn một chút:

    - Không thiếu chân không thiếu tay, vẫn như trước mà thôi.

    - Không đúng, không đúng, ngươi thay đổi rất nhiều.

    Hứa Nhị Phù cau mày, xét nét một hồi:

    - Này nhé, nửa năm trước ngươi còn thấp hơn ta khá nhiều, bây giờ xem ra còn cao ngang cả ta nữa.

    - Cao hơn ngươi một chút rồi.

    Sở Mặc nhẹ nhàng nói.

    - Cao bằng nhau.Khuôn mặt vô cùng thanh tú của Hứa Nhị Phù có chút nổi giận:

    - Như nhau.

    - Được rồi

    Sở Mặc trợn tròn mắt, không thèm chấp nhặt với kẻ ngang bướng.

    - Đi thôi, rốt cuộc ngươi cũng trở về, ta không cần bận tâm tới ngươi nữa.

    Huynh đệ đưa ngươi đi đổi gió chút.

    Hứa Nhị Phù kéo Sở Mặc đi.

    Những thị vệ và lão binh ở Phàn phủ coi như không thấy Hứa Nhị Phù, cảnh tượng này, họ sớm đã nhìn quen, không còn thấy lạ nữa rồi.Hứa Nhị Phù cũng giống như Sở Tiểu Hắc vậy, là ngoại hiệu của hai người từ nhỏ tới giờ, Hứa Nhị Phù vốn tên Hứa Phù Phù, chỉ vì điệp từ, lại thêm Sở Mặc cảm thấy tên này có vẻ hơi "nhị" (ngốc nghếch), thế nên đặt cho hắn cái tên Nhị Phù.

    Hứa Nhị Phù đương nhiên không chịu yếu thế, bỏ đi chữ Thổ bên dưới chữ Mặc, nói rằng chữ Mặc cũng như chữ Hắc, chẳng à gọi hắn là Sở Tiểu Hắc càng dễ nghe hơn.

    Thế là, hai cái tên từ đó mà ra đời.

    Nhưng có thể gọi được cái tên đó, khắp Viêm Hoàng Thành cũng chả có mấy người.

    Gia thế Hứa Phù Phù tương đối hùng mạnh, quả thực là một gia đình quan tước điển hình, hơn nữa còn là quan lớn.Gia gia của hắn là Hứa Trung Lương, là Thứ phụ Nội các.

    Sau khi chức Thủ phụ Nội các của Hạ Kinh Thân Vương bị bãi miễn, cũng không biết Hứa Lão gia có thuận thế mà thay chức không?

    Nghĩ lại thì cũng có khả năng như vậy.

    Bởi vì Hứa Lão gia năm nay cũng chỉ hơn sáu mươi tuổi, trong Triều đình Đại Hạ cũng là kiểu có tuổi nhưng vẫn khỏe mạnh, hơn nữa luôn được Hoàng Thượng tín nhiệm.

    Phụ thân của Hứa Phù Phù là Hứa Sơn, đảm nhiệm chức Thành chủ ở một tòa thành lớn nằm ở phía nam Đại Hạ, mặc dù đó chỉ là một tòa thành nhưng trong cấp bậc hành chính lại tương đương với một châu.

    Các khu vực ở Đại Hạ được phân thành châu, phủ, quận, huyện...Chức vụ hành chính cao nhất ở một châu là Trưởng Quan, gọi là Châu Mục.

    Ở Đại Hạ, Châu Mục chính là quan lớn ở vùng biên cương rồi.

    Thế mà phụ thân của Hứa Phù Phù năm nay cũng mới ngoài bốn mươi đã làm tới vị trí này, rất nhiều người đều nói, qua năm mươi thì có lẽ phụ tử họ cùng xuất hiện trong Nội các rồi.

    Nói vậy chính là ám chỉ Hứa gia.

    Ngoại trừ gia gia và phụ thân của Hứa Nhị Phù, các bá bá, thúc thúc, cô cô, thẩm thẩm của hắn cũng đều không tầm thường, hầu hết đều là người trong quan trường, và phần lớn đều giữ chức vị quan trọng.Cho nên Hứa gia được người ta gọi là Đệ nhất quan gia ở Đại Hạ

    Thế lực to lớn, vừa nghĩ đã biết.

    Đến đời Hứa Nhị Phù, không ít huynh trưởng của hắn thực ra sớm đã tham gia vào các tầng lớp quan trường ở Đại Hạ, dựa vào thế lực to lớn của gia đình mà bắt đầu không ngừng dốc sức tranh giành.

    Có lẽ vì từ nhỏ phụ thân không ở bên cạnh, gia gia lại thương yêu nhất đứa cháu nhỏ này, dẫn đến tính cách của Hứa Nhị Phù từ nhỏ đã vô pháp vô thiên.

    Con cháu của một gia đình quan lại cấp cao nếu được gia đình chiều hư, quả thật là một việc rất đáng sợ.Những trò dọa nạt người khác, ăn chơi sa đọa... cũng chỉ là chuyện trẻ con mà thôi, thậm chí còn trở nên ác liệt hơn nữa.

    Nhưng Hứa Nhị Phù không trở thành loại ăn chơi sa đọa như vậy, ngược lại, trong vấn đề học vấn, hắn còn là một thiên tài hiếm có.

    Không những học vấn uyên thâm, hơn nữa tuổi trẻ như vậy mà hầu như tất cả những điển tịch của thánh hiền tự cổ chí kim ở Đại Hạ, hắn đều đã từng xem qua, một cuốn cũng không lọt.

    Sau khi xem xong, hắn còn có thể đưa ra các cách nhìn riêng của hắn.Theo lý mà nói một thiên tài như vậy, lại có xuất thân ở một gia tộc quan lại, ngày sau tiền đồ chắc chắn vô hạn.

    Không chút khoa trương mà nói, nếu hắn muốn tham gia khoa thi cử, chắc chắn sẽ đỗ Trạng Nguyên.

    Nếu chỉ thấy những điều này thôi, Hứa Nhị Phù quả thực chính là một người mà toàn thân phát ra ánh hào quang như ngôi sao của ngày mai.

    Xuất thân danh gia vọng tộc, một nhà toàn quan lớn, tự mình lại tài giỏi, học vấn uyên thâm, tướng mạo anh tuấn.

    Chỉ sợ đến ngay cả Hoàng Thượng đều sẽ kích động tới mức muốn gả con gái cho hắn ta.Khoan hãy nói, Hoàng Thượng thật sự biết được sự ưu tú của Hứa Nhị Phù, hẳn cũng động lòng muốn đem Công chúa gả cho hắn.

    Nhưng... sau khi nghe qua những sự tích của Hứa Nhị Phù, Hoàng Thượng liền lẳng lặng dập tắt ý niệm trong đầu, và cũng may Người chưa đem việc này nói với Hứa Trung Lương.

    -----o0o-----

    Chương 110: Hứa Thập công tử (2)

    Chương 110: Hứa Thập công tử (2)

    Bởi vì tên tiểu tử này... quá hào hoa.

    Nào là bảy tuổi thì nhìn trộm thị nữ tắm, tám tuổi lén lút vào thanh lâu uống rượu, chín tuổi đã ôm ấp một người lớn hơn hắn bảy tuổi...

    Thanh quan nhân nổi tiếng nhất thanh lâu lớn nhất ở Viêm HoàngThành, thậm chí còn chuộc thân cho nàng...

    Những việc tương tự như vậy thật sự nhiều không kể hết.

    Nhất là việc Thanh quan nhân nổi tiếng nhất năm đó, lúc ấy đâu đâu cũng bàn ra tán vào.

    Thanh quan nhân nổi tiếng đó muốn được chuộc thân, đổi ai làm chủ cũng đều không vừa lòng, kết quả Hứa Nhị Phù chút nữa là phá tan thanh lâu đó.

    Đến cả phụ thân của Hứa Nhị Phù - Hứa Sơn cũng vì việc đó mà vội từ phương nam quay trở về, đánh cho hắn một trận ra trò.Cuối cùng... rốt cuộc cũng không thay đổi được Hứa Nhị Phù.

    Thanh quan nhân nổi tiếng năm đó, nghe nói là một thiếu nữ tuyệt đẹp từng khiến Hạ Kinh Thân Vương cũng phải động lòng, đến nay vẫn ở Hứa phủ.

    Còn về việc giữa nàng với Hứa Nhị Phù có nảy sinh chuyện gì hay không, không nói cũng biết rồi.

    Những chuyện này thực ra cũng chỉ là một góc núi băng của tên tiểu tử ấy mà thôi, cái gì mà nữ nhi của vương công đại thần, rồi là vợ bé của đại thương gia...

    Tóm lại chỉ cần hắn muốn thì không gì là không thành công hết.Hứa Nhị Phù từng thông cảm nói với Sở Mặc:

    - Hai ta cùng năm sinh, ngươi còn hơn ta một tháng, nhưng ta là Hoa trung Thánh thủ (ý nói kẻ có vận đào hoa với phụ nữ), còn ngươi...

    đến cái nụ hoa cũng chưa từng sờ qua, thật đáng thương mà.

    Tên tiểu tử này đa tình như vậy, thế mà tất cả nữ nhân không kể tuổi tác lớn nhỏ, tất thảy đều cam tâm tình nguyện theo hắn.

    Rồi còn số tấu chương của đám vương công đại thần buộc tội Hứa Nhị Phù, ước chừng cũng có thể chất đầy cả một phòng lớn.

    Tên tiểu tử này lại vẫn tiêu diêu tự tại, làm theo ý mình.

    Ưu điểm lớn nhất của tên tiểu tử này là trước giờ không dùng sứcmạnh.

    Hơn nữa trước nay đánh khinh nhất là loại người cậy sức mạnh, theo lời Hứa Nhị Phù nói thì là:

    - Dùng sức mạnh thì không bằng cầm thú.

    Phiền nhất là loại không biết thương hoa tiếc ngọc.

    Nhưng ở Viêm Hoàng Thành vẫn có một câu truyền miệng rằng:

    - Phòng cháy, phòng trộm, phòng Hứa Thập.

    Hứa Phù Phù ở Hứa gia đứng hàng thứ mười, cho nên người ta gọi hắn là Hứa Thập công tử.

    Nếu nói rằng Hứa Nhị Phù chỉ có chút bản lĩnh như vậy thì sai lầm rồi.

    Hắn còn là ông chủ đứng sau của một chuỗi các tửu lầu lớn nhất Viêm Hoàng Thành này.Nhưng biết được chuyện này, ngoại trừ ông chủ trên danh nghĩa của tửu lầu đó ra, chỉ có một người biết.

    Đó là Sở Mặc.

    Vì nghiêm túc mà nói, phần sản nghiệp đó cũng có một phần của Sở Mặc.

    Nguyên do mở tửu lầu cũng khiến người ta dở khóc dở cười, chỉ vì Hứa Nhị Phù chê thức ăn ở những tửu lầu khác khó nuốt, thế là hắn tự mở một cái, cũng chả bàn với người nhà, kết quả không ngờ kinh doanh phát đạt, làm lớn dần Bất cẩn thế nào mà trở thành Viêm Hoàng Thànhđệ nhất luôn.

    Bây giờ hắn vẫn chưa dám nói với người nhà, nếu không truyền ra ngoài chắc chắn sẽ có vô số kẻ ganh ghét buộc tội hắn.

    Về chuyện làm ăn của Hứa Nhị Phù, Hứa gia ít nhiều có lẽ cũng biết được chút chút, nhưng cũng chán chả buồn quản lý hắn.

    Có lẽ cũng không ngờ rằng Hứa Nhị Phù lại có thể làm lớn được như vậy.

    Hứa Nhị Phù kéo Sở Mặc tới tửu lầu lớn nhất Viêm Hoàng Thành, tên Thao Thiết lầu.Tửu lầu này chính là tài sản của Hứa Nhị Phù, cũng là tửu lầu đầu tiên mà hắn gây dựng năm hắn mười tuổi.

    Tên gọi của tửu lầu này là do Sở Mặc đặt.

    Mặc dù Hứa Nhị Phù kiến thức uyên bác, nhưng sở trường của hắn là những học vấn của chư tử bách gia, và các kiến thức về thơ từ.

    Học vấn về chư tử bách gia là dùng để đối phó với người nhà, còn thơ từ thì dùng để dụ dỗ các cô nương.

    Còn về các phương diện tạp học thì hắn không bằng Sở Mặc.Lúc đó Hứa Nhị Phù chạy tới tìm Sở Mặc, nhờ hắn đặt cho một cái tên, Sở Mặc thuận miệng nói:

    - Khách biết ăn thật sự thì thường háu ăn, cái gì cũng dám ăn, vậy đặt tên Thao Thiết lầu là được rồi.

    Sở Mặc chỉ là thuận miệng nói vậy, ai ngờ Hứa Nhị Phù lại cho là thật, liền lấy luôn cái tên này để đặt.

    Tửu lầu này lúc mới bắt đầu làm ăn, không biết có bao nhiêu người đã chế giễu cái tên này.

    Nhưng về sau, danh tiếng Thao Thiết lầu ngay một vang xa, biết bao người muốn đặt một chỗ ở Thao Thiết lầu mà không được.

    - Tiểu Hắc ca, tửu lầu này của chúng ta có một nửa là của huynh,lợi nhuận mấy năm nay ta đều ghi lại sổ sách cho huynh.

    Hai năm nay mở thêm chi nhánh cũng tốn không ít, nhưng phần của huynh vẫn còn rất nhiều.

    Đứng bên cửa tửu lầu, Hứa Nhị Phù đắc ý nói với Sở Mặc:

    - Huynh đệ như vậy đã đủ nghĩa khí chưa?

    - Ngươi đừng có nói bừa, việc này là do ngươi bày ra, ta có giúp được ngươi chút nào đâu, ta biết ngươi coi ta như huynh đệ thân thiết nhất, nhưng nếu ngươi còn làm như vậy, ta sẽ nổi giận đó.

    Sở Mặc chằm chằm nhìn Hứa Nhị Phù, nghiêm túc nói.

    - Ngươi vẫn nhàm chán như vậy, vừa rồi khen nhầm ngươi rồi.Sao ngươi vẫn cái điệu bộ sĩ diện vậy?

    Tên của tửu lầu chả phải do ngươi đặt?

    Rất nhiều ý tưởng và sáng kiến kinh doanh chả phải do ngươi nghĩ ra?

    Những ý kiến về việc quản lý và dùng người không phải là của ngươi à?

    Hứa Nhị Phù trợn mắt nói:

    - Ngươi đừng nói ngươi không bỏ tiền ra, ngươi có biết rằng những ý tưởng đóngươi đối với bất kỳ thương gia lớn nào cũng đều là bảo vật vô giá.

    Chỉ cần họ có được một câu chỉ dẫn của ngươi, sự nghiệp sẽ lập tức có thêm một bước tiến.

    Vậy ngươi nói điều đó đáng giá bao nhiêu tiền?

    - Ta vẫn luôn cảm thấy ta thật tham lam nếu chỉ chia cho ngươimột nửa.

    Nào ngờ ngươi một chút cũng không cần, Sở Tiểu Hắc, nếu ngươi còn coi ta là huynh đệ thì mau nhận lấy.

    Nếu không sau này đừng làm huynh đệ của nhau nữa

    Hứa Nhị Phù nổi giận nói.

    Sở Mặc mím môi:

    - Đừng hòng lấy việc này ra uy hiếp ta, chả muốn nói với ngươi nữa, bổn công tử gần đây tâm trạng không tốt, chớ chọc giận kẻo ta cho người một trận đó.

    - Khốn kiếp, dựa vào nguyên lực của ngươi sao?

    Không phục thì thử xem, nói ngươi biết, Hứa đại gia nhà ngươi đã không còn là Hứa đạigia của nửa năm về trước rồi.

    Hứa Nhị Phù lập tức kéo tay xắn áo, lầu bầu nói:

    - Lại đây, đừng nói ta bắt nạt một kẻ tàn phế chỉ còn một tay nhé A!

    - A.a.a.a

    - Binh

    - Sở Mặc ca ca của ngươi vẫn là Sở Mặc ca ca mà ngươi mãi mãi cũng không đánh lại được

    -----o0o-----

    Chương 111: Diệu Nhất Nương (1)

    Chương 111: Diệu Nhất Nương (1)

    Hứa Nhị Phù chưa kịp ra vẻ thì Sở Mặc loáng cái đã đứng vòng ra phía sau, một cước đá vào mông hắn, khiến hắn bay vèo một cái.

    Ngã đau điếng người, hắn nổi giận bò dậy, muốn liều mạng với Sở Mặc:

    - Sở Tiểu Hắc, ngươi rất thích hạ độc thủ, đánh lén!

    Ta liều mạng với ngươi.Nhưng lúc này, trước cửa Thao Thiết lầu đã là một vòng náo nhiệt vây quanh, có người nhận ra thân phận của hai gã, đặc biệt là Sở Mặc, mọi người ai cũng kinh ngạc nhìn hắn.

    Không ngờ, hơn nửa năm trước tên Sở Mặc một chân tung cước đá con trai độc nhất của Hạ Kinh Thân Vương thành thái giám lại dám quay trở lại.

    Nhất là chuyện sau khi Sở Mặc bỏ đi không bao lâu, Hạ Kinh bị miễn đi chức Thủ phủ Nội các, cũng vì chuyện này mà có thêm vô số những chuyện thần bí.Lúc này, trong tửu lầu, đột nhiên truyền lại một giọng nói dịu dàng:

    - Hai vị gia gia, đều là người có thân phận, lại đánh nhau giữa đường như vậy không sợ người ta cười chê sao?

    Tiếng nói vừa dịu dàng, vừa ngọt ngào, vừa khiến ngây người, quả thật khiến người ta phải mềm lòng.

    Vẻ mặt giận giữ của Hứa Nhị Phù bỗng chốc biến mất, hắn vội vàng phủi hết bụi trên mông, vẻ mặt tươi cười chạy vào cửa tửu lầu:

    - Hê hê hê Nương tử, sao nàng lại ra đây?

    - Cút đi, tên tiểu tử thối còn chưa đủ lông đủ cánh nhà ngươi, đừnghòng chọc ghẹo lão nương.

    Giọng nói thay đổi hẳn, một thiếu phụ dung mạo tuyệt đẹp dáng người yểu điệu, uyển chuyển bước ra từ tửu lầu.

    Nhiều người xem vây quanh bên ngoài đều ngây người nhìn.

    - Đây chính là bà chủ của Thao Thiết lầu Diệu Nhất Nương sao?

    Trời ạ Thật đẹp quá!

    Phu nhân của ta mà đẹp như vậy thì một ngày phải ta phải chơi tám lượt

    - Đồ nhà ngươi Gì mà tám lượt mỗi lượt phải ba lần ấy chứ.- Ha ha ha, huynh đài, tục ngữ nói mắng người không vạch yếu điểm mà.

    - Nghe nói bà chủ của Thao Thiết lầu trước nay rất thần bí, gần như không lộ diện, xem ra vẫn là Hứa Thập công tử thể diện đủ lớn.

    - Ta lại cảm thấy thể diện của Sở công tử mới lớn.

    - Phải đó, Hứa Thập công tử thường tới đây ăn, nào có thấy Diệu Nhất Nương ra mặt, Sở công tử vừa tới, Diệu Nhất Nương liền xuất hiện, xem ra vẫn là thể diện của Sở công tử lớn.Người xem xung quanh xì xào bàn tán, trong đó có mấy người sau khi gặp Sở Mặc, mặt có chút biến sắc, sau đó không nói không rằng quay người luồn lách qua đám đông.

    Bên này Sở Mặc nhìn thấy Diệu Nhất Nương, nét mặt liền lộ vẻ tươi cười:

    - Tỉ tỉ, lại gặp nhau rồi.

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, vẻ mừng rỡ từ tận đáy lòng lộ rõ trên khuôn mặt:

    - Chàng đã về rồi, thật tốt quá!- Ai ya, ta nói hai người các ngươi, có thể nào đừng liếc mắt đưa tình trước mặt ta không, nàng là người của ta đó.

    Lẽ nào nàng muốn cặp kè bên ngoài nữa sao?

    Hứa Nhị Phù trừng mắt nhìn hai người, sau đó tức giận nhìn Sở Mặc:

    - Việc ngươi đá vào mông ta đợi chút sẽ tính sổ với ngươi, nhưng giờ ta phải nói rõ với ngươi trước, vợ bạn không được động tới.

    - Cặp kè cái đầu nhà ngươi.

    Hứa Nhị Phù, nếu ngươi còn dám nói xằng nói cuội, cẩn thận lão nương xé xác nhà ngươi.

    Thoáng một ánh nhìn thách thức phát ra từ đôi mắt đẹp của Diệu Nhất Nương, Hứa Nhị Phù đang làu bàu, liền hạ giọng lẩm bẩm:

    - Với ông chủ mà còn dữ như vậy, sau này ai dám hỏi cưới nàng nữa?

    - Ta gả được cho ai thì liên quan gì ngươi?

    Diệu Nhất Nương trợn mắt nhìn, tiếp đó dẫn theo hai người họ đi lên tầng cao nhất của tửu lầu.

    Thao Thiết lầu có năm tầng, ở Viêm Hoàng Thành có thể coi là một trong những công trình tương đối cao rồi, tầng năm đương nhiên là tầng có tầm nhìn bao quát nhất.

    Ngày thường, trừ khi là nhân vật có địa vị cao quý ra, nếu không cơbản đều không đủ tư cách để bước vào tầng năm dùng bữa.

    Trước đây không phải không có kẻ vì chuyện này mà sinh sự, cảm thấy một tửu lầu nhỏ như vậy lại dám phách lối khoa trương, đặt ra quy tắc cho các quan lão gia đây?

    Quả thực không muốn sống nữa rồi.

    Kết quả, bất kỳ kẻ nào tới đây gây rối, rốt cuộc đều bị hù dọa tới mức tè ra quần, ngoan ngoãn nhận lỗi.

    Sau này, dần dần cũng không còn ai dám tới sinh sự nữa.

    Quy tắc của Thao Thiết lầu cũng dần dần hình thành trong quá trình như vậy.

    Người có địa vị thế nào thì có vị trí như thế.

    Điểm này nay đãtrở thành nhận thức chung.

    Và cái quy định này ở cả Viêm Hoàng Thành cũng chỉ Thao Thiết lầu mới có.

    Nơi khác muốn bắt chước, kết quả không được mấy ngày thì ông chủ liền bị thay người khác Muốn đặt ra quy định cho các quan lão gia đây, đúng là muốn chết mà.

    Về bối cảnh của Thao Thiết lầu, không ít người từng đồn đoán, sau cùng cũng có chút tin tức truyền ra, nói rằng Thao Thiết lầu có đại môn phái chống lưng.

    Đặc biệt là bà chủ Diệu Nhất Nương, nghe nói là do môn phái phái đến.Sau đó, không còn ai dám tùy tiện điều tra về Thao Thiết lầu nữa.

    Môn phái!

    Hai chữ này cũng đủ rồi.

    Trong năm tầng của Thao Thiết lầu có một gian ngày thường cho dù là Thân Vương đến cũng không mở.

    Gian phòng này bên ngoài thoạt nhìn thì không lớn, cũng không bắt mắt, nhưng rất ít người biết rằng gian phòng này chỉ dành riêng cho Sở Mặc và Hứa Phù Phù.Bên ngoài không lớn nhưng bên trong lại có một Động Thiên.

    Bất kỳ đồ vật gì bày biện bên trong đều là đồ cổ thật, có giá liên thành.

    Tùy tiện một bức họa trên tường thôi cũng đều là danh tác của các thế hệ đại sư.

    Nếu là người hiểu về nghệ thuật nhất định sẽ sợ tới run người, cũng tức chết đi được, cho rằng chủ nhân của nơi này đúng là điên rồi, đem những bảo vật tùy tiện bày ra ở chỗ như vậy.

    Diệu Nhất Nương dẫn hai người vào tận phía trong, trước một chiếc bàn cổ, mời hai người vào, nhìn khuôn mặt xám xịt của Hứa Nhị Phù, không nhịn được cười khúc khích:

    - Sao thế?

    Không cho được tiền đi à?Hứa Nhị Phù liếc mắt, phồng mũi:

    - Đã biết còn hỏi?

    - Muốn ta nói à, hai thiếu gia nhà ngươi thật ngang bướng Một kẻ thì liều mạng cho tiền, một kẻ thì sống chết không nhận.

    Thật ra theo ta thấy thì chàng quá nhàn rỗi rồi.

    Sau khi Diệu Nhất Nương nhường chỗ ngồi gần cửa sổ cho hai gã rồi từ từ ngồi xuống bên cạnh Sở Mặc, chăm chú ngắm nhìn, dò xét Sở Mặc một hồi, Diệu Nhất Nương bỗng kinh ngạc:

    - Nửa năm không gặp, Sở thiếu gia dường như đã thay đổi rất nhiều.- Hắn thay đổi cái gì chứ!

    Nàng thử nói xem, bọn ta nhàn rỗi thế nào nào?

    Hứa Nhị Phù nổi giận, trợn mắt nhìn, hắn ta sẽ không thừa nhận chính hắn cũng vừa mới cho rằng Sở Mặc đã thay đổi.

    Diệu Nhất Nương chậm rãi nói:

    - Hai chàng có phải là huynh đệ không?

    -----o0o-----

    Chương 112: Diệu Nhất Nương (2)

    Chương 112: Diệu Nhất Nương (2)

    Hứa Nhị Phù bĩu môi nói:

    - Nói thừa, đương nhiên là huynh đệ.

    Sở Mặc cười nói:

    - Mặc dù hắn hơi ngốc một chú, nhưng lại là huynh đệ duy nhất của ta ở Viêm Hoàng Thành.

    Trong mắt Hứa Nhị Phù lộ ra vẻ cảm kích, con cháu của cao quan, kết bạn dễ, nhưng có huynh đệ khó.

    - Vậy, trong hai chàng có một người cần giúp đõ, người kia có ngồi yên không quan tâm không?

    Diệu Nhất Nương lại hỏi.

    - Đương nhiên không.

    Hai người đồng thanh trả lời.Hứa Nhị Phù có chút bực mình nói:

    - Lúc Sở Tiểu Hắc gặp chuyện, ta đang ở phương Nam nghe phụ thân giáo huấn, đợi khi ta nghe được tin này, Sở Tiểu Hắc đã bị ép phải rời khỏi Viêm Hoàng Thành.

    Tên khốn Hạ Kiệt bị trúng một cước của Sở Tiểu Hắc mà thành thái giám, cả ngày trốn chui trốn lủi trong nhà làm rùa rụt cổ, mấy lần ta đã muốn dạy cho hắn một bài học mà đều không tìm được cơ hội.

    Sau này ta bị gia gia mắng cho một trận, nói ta rảnh việc nên tự tìm rắc rối, nhưng trong lòng ta thật sự không thoải mái.

    Sau đó, mắt Hứa Nhị Phù đỏ sọc lên, về việc đó, hắn luôn cho rằng mình có chút hổ thẹn với huynh đệ, nếu không cũng không tới mức vừa nghe nói Sở Mặc trở về, liền lập tức tới tận nhà để đưa tiền.Ai ngờ lại bị Sở Mặc cự tuyệt, khiến cho Hứa Nhị Phù cảm thấy có chút tự ái.

    - Giữa hai chúng ta còn cần phải giải thích như vậy sao?

    Sở Mặc liếc nhìn Hứa Nhị Phù, cũng có chút cảm động nói:

    - Là do ngươi không hiểu ta, hay do ta không hiểu ngươi?

    Diệu Nhất Nương ngồi bên, hào hứng nhìn hai thiếu niên thiên tài của Viêm Hoàng Thành, cười nói:

    - Xem kìa, hai đại thiếu gia các người đạo lý gì cũng đều hiểu cả mà còn gây sự nữa, thật khiến cho người ta chê cười, đây chẳng phải vì nhàn rỗi quá sao?

    Xem ra người hòa giải như ta đây cũng là kẻ thừa, thôivậy, các chàng tiếp tục trò chuyện đi, thiếp đi chuẩn bị rượu thịt cho hai vị đại gia các chàng.

    - Một chút nữa lại đây uống với ta một chén nha phu nhân!

    Vèo!

    Diệu Nhất Nương đã bước tới cửa, tiện tay quơ lấy một chiếc bình hoa ném thẳng về hướng Hứa Nhị Phù.

    - Mẹ kiếp!

    Hứa Nhị Phù vội chộp lấy bình hoa, hãi tới mức toát cả mồ hôi, kinhhãi nói:

    - Đây là đồ sứ ba trăm năm trước ở trong Cung, quăng vỡ rồi có mang nàng đi bán cũng không đủ tiền bồi thường đâu!

    - Hứ!

    Diệu Nhất Nương hứ một tiếng, thờ ơ không thèm để ý tới hắn, quay người bước đi.

    - Người phụ nữ này đúng là một yêu tinh có gai mà!

    Hứa Nhị Phù mê mẩn ngoái nhìn về phía cửa phòng.

    - Ngươi đúng là ti tiện mà.Sở Mặc chốt lại một câu vô cùng đúng.

    - Không ti tiện thì ta còn có thể làm được gì?

    Hứa Nhị Phù trợn mắt nói:

    - Không lẽ lại giống gia gia, phụ thân và đám bá bá, thúc thúc của ta đều ra lăn lộn quan trường sao?

    Thế chẳng phải muốn buồn bực chết ta sao?

    Cả ngày đấu đá với đám người nhàm chán, bọn họ lại còn hừng hực khí thế chiến đấu, đúng là một đám người ngu ngốc.

    -

    Sở Mặc mặt mày u ám.

    Một câu chửi của tên tiểu tử này đã mắng tất thảy thân nhân của chính hắn.- Phải rồi, gia gia của ngươi giờ đã là Thủ Phụ chưa?

    Sở Mặc nhìn Hứa Nhị Phù hỏi.

    - Ừm, lão già khốn kiếp Hạ Kinh rốt cuộc cũng phải nhường lại vị trí đó rồi, đương nhiên gia gia của ta sẽ thay thế.

    Mặc dù Hứa Nhị Phù miệng nói không thích người nhà làm quan, nhưng việc gia gia của hắn trở thành Thủ Phụ, hắn vẫn cảm thấy tự hào.

    Đó là vị trí có quyền lực làm khuynh đảo cả Triều đình, vị trí của trọng thần mà người ta vẫn nói trong truyền thuyết.

    Đích thị là dưới một người, trên vạn người!Khắp cả vùng Đại Hạ này, có được quyền lực chí cao vô thượng, nhiều khi đến cả Hoàng Thượng cũng phải nghe theo những ý kiến của Thủ Phụ.

    - Đây là một việc tốt.

    Sở Mặc gật đầu, cảm thấy vui thay cho huynh đệ của hắn.

    Quan hệ giữa hắn và Hứa gia vô cùng thân thiết, hai gã từ thuở nhỏ đã thường hay chơi chung một chỗ, khi không ở quân doanh thì Sở Mặc thường ở lại Hứa gia.

    Lão gia tử nhà họ Hứa chính là Thủ Phụ đương triều Hứa Trung Lương hiện nay rất quý mến Sở Mặc, hơn nữa ông còn cảm thấy Sở Mặc là một người tài có thể dạy dỗ được.

    Mỗi lần giáohuấn tôn tử, ông cũng đều lấy Sở Mặc làm ví dụ.

    Hứa Nhị Phù có thể tinh thông những kinh văn điển tịch của chư tử bách gia, không phải không có liên quan tới Sở Mặc, nếu không tên tiểu tử này chắc chắn sẽ dành nhiều thời gian ra để tán tỉnh phụ nữ.

    - Ai da, cũng khó nói đấy là việc tốt hay việc xấu, khi gia gia không làm Thủ Phụ, mỗi ngày gần như đều về nhà đúng giờ, từ khi đảm nhiệm chức Thủ Phụ Hài thường xuyên ba tới năm ngày không thấy bóng dáng đâu.

    Tóc cũng bạc nhiều, áp lực lớn, thật không hiểu là vì cái gì, hoài bão chính trị thực sự quan trọng như vậy sao?Sở Mặc vừa cười vừa lắc đầu:

    - Ta cũng không hiểu lắm, nhưng đối với bọn họ mà nói, đó có lẽ là theo đuổi cả đời của họ.

    - Nói về việc đó đi, huynh tính thế nào rồi?

    Hứa Nhị Phù nhìn Sở Mặc:

    - Qua chuyện của Hạ Kiệt, ta nghĩ huynh có thể đã nghĩ thông rồi.

    - Phải, quyền lực thực sự rất quan trọng.

    Nhưng là huynh hay ta đều tốt cả, chúng ta đều không muốn lăn lộn quan trường giống như phụ thân và các huynh đệ của huynh, cả ngày ủ mưu đấu đá phát mệt.

    Cho nên chúng ta chỉ có thể xây dựng một thế lực ngầm của chính chúng ta.Sở Mặc nhẹ nhàng nói:

    - Chỉ mong không khiến cho Hoàng Thượng nghi kỵ là tốt rồi.

    - Mẹ kiếp!

    Hoàng Thượng biết được mà không nghi kỵ sao?

    Hứa Nhị Phù trợn mắt:

    - Tôn tử của Thủ Phụ đương triều và tôn tử của một vị quyền cao chức trọng, là tướng quân có tiếng nói trong quân doanh, cùng nhau xây dựng một tổ chức ngầm, nếu huynh là Hoàng Thượng, huynh có sợ không?

    - Vậy đừng để Hoàng Thượng biết.

    Sở Mặc dường như hạ quyết tâm, chằm chằm nhìn Hứa Nhị Phù:

    - Hay là Diệu Nhất Nương?

    Hứa Nhị Phù mím môi vài lần:

    - Cần thì huynh đi mà nói, ta không dám, nếu ta nói với nàng ấy Nàng sẽ đem ta xé thành từng mảnh nhỏ mất.

    Người ngoài sẽ không ngờ tới việc hai thiếu gia quý tộc gia thế hiển hách, nhìn qua ngoại trừ tuổi trẻ thông minh có tài ra, dường như cũng không có gì đặc biệt.

    Nhưng trên thực tế, sức của hai người hợp lại sẽ khiến cho cả Viêm Hoàng Thành phải cảm thấy run sợ.

    Rất nhanh, Diệu Nhất Nương đã quay lại, bưng lên một khay lớn, mang mấy đĩa thức nhắm tinh xảo bày lên bàn.

    Lại lấy ra một bình rượu ngon nóng hổi, đặt ở giữa hai người rồi nói:

    - Hai vị hãy từ từ mà dùng, thiếp thân còn có chuyện phải làm.

    - Đợi đã!

    Hứa Nhị Phù liền nói nhanh.

    -----o0o-----

    Chương 113: Chuyện năm đó (1)

    Chương 113: Chuyện năm đó (1)

    - Hừ?

    Ánh mắt Diệu Nhất Nương lạnh lẽo liếc Hứa Nhị Phù một cái, lãnh đạm nói:

    - Lại muốn đùa giỡn ta nữa à?

    Hứa Nhị Phù rụt cổ lại, nhìn thoáng qua món đồ sứ ba trăm năm mà mới vừa rồi hắn thuận tay đặt ở trên bệ cửa sổ, khóe miệng co giật nói:

    - Sở Tiểu Hắc có chuyện muốn nói với ngươi.

    - Hả?Diệu Nhất Nương nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Ngươi rốt cục đã nghĩ thông suốt?

    Ngươi đồng ý thu ta làm thị nữ rồi hả?

    -...

    Sở Mặc mặt mày xám đen, lấy tay bưng mặt, bất đắc dĩ nói:

    - Ngươi lại nghĩ đâu đâu vậy?

    Hứa Nhị Phù ở bên cạnh đầy vẻ ghen tị:

    - Ta nói...

    Diệu tỷ tỷ à, ngươi không nên như vậy chứ?

    Năm đó cứu người cũng có ta nữa mà!

    Cũng có ta đó!

    Nhưng vì cái gì mà cho tới nay ngươi chỉ muốn báo đáp Sở Tiểu Hắc?

    Đây là đạo lý gì chứ?

    Quả thực là không có thiên lý mà!

    Diệu Nhất Nương nhìn lướt qua Hứa Nhị Phù, sau đó chầm chậm ngồi xuống bên cạnh Sở Mặc, một làn hương thơm liền theo sau bay đến.

    Sở Mặc vẫn bất động thanh sắc, xê dịch ra ngoài cửa sổ.

    Diệu Nhất Nương vẻ mặt thương tâm:

    - Ngươi xem, hiện tại ngươi đã biết tại sao?- Đây không phải ti tiện sao...

    Hứa Nhị Phù nhịn không được hai mắt trắng dã:

    - Ngươi yêu mến hắn là vì hắn vẫn tránh né ngươi à?

    Như vậy ngươi mới có cảm tình sao?

    Tốt lắm, vậy ngày mai Hứa đại gia cũng sẽ rời xa ngươi!

    - Cầu còn không được, vô cùng cảm kích!

    Diệu Nhất Nương liền nói.-...

    Hứa Nhị Phù tức giận sôi máu, cầm lấy bầu rượu, rót cho mình một chén, uống một hớp rồi nói:

    - Ta đã nhìn ra, ngươi chính là không thích ta.

    Ai, ngươi bỏ qua một soái ca ngọc thụ lâm phong như ta, mà đi tìm Sở Tiểu Hắc khó coi như vậy, thật sự là thương tâm mà!

    Diệu Nhất Nương cười duyên một tiếng, không để ý tới hắn, quay mặt sang Sở Mặc, đôi mắt đẹp dừng ở trên mặt hắn:

    - Không phải là chuyện này sao?

    Sở Mặc lắc đầu:

    - Tỷ tỷ, ngươi vốn là truyền nhân của môn phái, thân phận cao quý, sao phải tự làm khổ mình như vậy?

    Ta cũng đã nói, năm đó ta cứu ngươi chỉ là vừa hay gặp lúc thôi, cũng chưa từng nghĩ tới ngươi phải báo đáp thế nào.

    Nhiều năm qua ngươi giúp chúng ta đã quá nhiều!

    Không có ngươi, Thao Thiết lầu cũng không có hôm nay.

    Không có ngươi, năm đó ta trốn cũng không thoát khỏi Viêm Hoàng Thành.

    Lúc đó Hứa Nhị Phù không có ở đây, ông nội ta cũng không có, cũng chỉ có ngươi giúp ta.- Cho nên, nghiêm khắc mà nói, ta cứu ngươi một lần, ngươi cũng đã cứu ta một lần, giữa chúng ta, sớm đã huề nhau.

    Nên bây giờ dù tỷ tỷ muốn rời khỏi đây, ta với Nhị Phù cũng không thể nói gì.

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, mỉm cười nói:

    - Tỷ thích cái bộ dạng nghiêm trang này của ngươi.

    Phốc!

    Hứa Nhị Phù ở bên cạnh vừa mới ăn một miếng thức ăn, thiếu chút nữa là phun ra, căm tức nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Ta xem như đã nhìn ra, hai người các ngươi căn bản chính là một đôi gian phu dâm phụ!

    Nói xong, lại đảo mắt nhìn Sở Mặc:

    - Sở Tiểu Hắc, Hứa đại gia ã nhìn lầm ngươi rồi, hoa gì ngươi cũng muốn hái sao?

    Ngươi không biết rằng đây là một đóa hoa già đời à!

    Cái trò đùa lạt mềm buộc chặt này thật là hay.

    Sở Mặc thản nhiên liếc Hứa Nhị Phù một cái:

    - Nói chính sự đi.- Ách...

    Hứa Nhị Phù bị lời nói của Sở Mặc gạt phăng.

    Gã liền ủ rũ, vẻ mặt ai oán mà nói:

    - Quên đi, ai, mất đi môt lão bà, liền ít đi một người.

    Hoa rơi hữu ý mà nước chảy vô tình, ta còn có thể nói gì đây?

    Lúc này Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc chăm chú:

    - Có chuyện gì cần ta làm vậy, ngươi cứ nói thẳng với ta là được.

    Dù cho ngươi không thừa nhận ta là thị nữ của ngươi, nhưng trong suy nghĩcủa ta, ngươi chính là thiếu gia của ta.

    - Còn ta thì sao?

    Hứa Nhị Phù nhìn Diệu Nhất Nương đầy vẻ mong chờ.

    - Ngươi là huynh đệ của thiếu gia ta, cũng là lão bản của ta.

    Diệu Nhất Nương nhìn Hứa Nhị Phù cười tủm tỉm.

    - Cho ta cái thùng, ta muốn hộc máu!Hứa Nhị Phù hai mắt trợn ngược lẩm bẩm nói.

    Sở Mặc lười để ý tới hai người, hắn nhìn Diệu Nhất Nương nói:

    - Ta muốn thành lập một thế lực cho mình!

    - Ừ?

    Đôi mắt Diệu Nhất Nương lóe sáng, nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói tiếp:

    - Sau khi thế lực này phát triển, ta hy vọng nó sẽ làm cho ta nhiều chuyện!

    Nhưng giai đoạn hiện tại, ta chỉ cần nó có thể cung cấp cho ta những thông tin tình báo.

    Diệu Nhất Nương có chút bất ngờ nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Ngươi như thế nào lại nghĩ thông suốt?

    Không sợ khiến cho gia gia của ngươi thêm phiền toái à?

    Ai nha!

    Ai nha!

    Đại thiếu gia của ta à, cái này thật không dễ dàng gì.

    Chuyện này ngươi đã nghĩ thông suốt, còn chuyện thu ta làm thị nữ...

    - Ta có thể không đề cập đến chuyện kia được không?Sở Mặc đầy vẻ bất đắc dĩ.

    - Được, ngài là thiếu gia, ngài cứ định đoạt!

    Diệu Nhất Nương dường như rất vui vẻ, khuôn mặt tươi cười:

    - Ngài nói đi, muốn cho ta làm cái gì?

    - Ta nghĩ...

    để ngươi phụ trách chuyện này.

    Sở Mặc nói:

    - Dù sao, thân phận của ta với Nhị Phù... không thích hợp xuất đầu lộ diện để làm chuyện này.

    Diệu Nhất Nương ngẫm nghĩ một chút, gật gật đầu:

    - Được, cái này không thành vấn đề, tuy nhiên, ta cũng có một chuyện.

    Sở Mặc đáng thương mong ngóng nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Chỉ cần không phải chuyện làm thị nữ cho ta là được...Diệu Nhất Nương cười khúc khích, liếc nhìn Sở Mặc, sẵng giọng:

    - Đương nhiên không phải là chuyện kia!

    Chuyện ta muốn biết là ngươi muốn đem cái thế lực này... phát triển tới mức độ nào?

    Cứ nói thẳng đi, dã tâm của ngươi là gì?

    Lật đổ vương quyền?

    Hay là muốn làm Ám Dạ quân vương (ông vua trong bóng tối)?

    - Lật đổ vương quyền?

    Không, ta không muốn chuyện này.

    Nhưng, thành lập một thế lực cường đại, trở thành Ám Dạ quân vương...

    Điều này thì có!

    Sở Mặc thong thả lên tiếng, từng chữ từng câu nói đều có một cỗ khíchất khó tả từ trên người của hắn phát ra.

    Mà ngay cả người đối diện với hắn là Hứa Nhị Phù, cũng nhịn không được mà ngẩn ngơ, lẩm bẩm nói:

    - Thằng này...

    đã thay đổi thật rồi!

    Đôi mắt đẹp của Diệu Nhất Nương lại lóe lên tia sáng kỳ dị, nàng mỉm cười nói:

    - Xem ra, hơn nửa năm này, ngươi chắc chắn là đã trải qua rất nhiều chuyện!

    Tâm tính cũng sinh ra chuyển biến trọng đại.

    Tuy nhiên, tathích!

    Sở Mặc trên mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại cười khổ: Tỷ tỷ, ngươi làm sao có thể biết trong nửa năm qua, ta đã trải qua những cái gì?

    Tiểu Vũ vì ta mới biến mất trên đời này.

    Tuy rằng người làm cho nàng tan biến đã chết, nhưng nguyên do là vì Đại Tề!

    Đại Tề là cái gì?

    Đại Tề là một trong những bá chủ của đại lục Thanh Long!

    -----o0o-----

    Chương 114: Chuyện năm đó (2)

    Chương 114: Chuyện năm đó (2)

    Thực lực của Đại Tề hoàn toàn không thua kém đế quốc cường đạinhư Đại Hạ!

    Hắn tuy không cùng Đại Tề trực tiếp giao chiến, nhưng đôi bên chính là tử thù!

    Sở Mặc cũng không cảm thấy thân phận của hắn có thể giấu kín.

    Một ngày nào đó, Đại Tề sẽ biết người phá hủy những bố trí trong suốt hai mươi năm, phá vỡ kế hoạch lâu dài của bọn họ lại chính là tôn tử của một danh tướng Đại Hạ.

    Đến lúc đó, bọn hắn sẽ bỏ qua cho mình sao?Trước giờ Sở Mặc cũng không có tính ngồi chờ người ta đến đánh, thực chất hắn luôn tâm huyết và kiêu ngạo, cho nên người thường căn bản không thể lý giải được.

    - Ta cảm thấy chuyện này có thể làm được!

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, sau đó liếc nhìn Hứa Nhị Phù:

    - Có hai vị đại thiếu gia tọa trấn, ta tin tưởng... làm được chuyện này không khó!

    - Chuyện cụ thể, lúc trở về ta sẽ nói thúc thúc cụt tay tới tìm ngươi.Trong tay hắn có nhiều chiến sĩ tinh nhuệ đã rời bỏ quân ngũ.

    Những chiến sĩ này, độ trung thành thì khỏi nói, thân thủ cũng bất phàm, có thể làm nòng cốt căn bản lúc ban đầu cho thế lực của chúng ta.

    Diệu Nhất Nương gật gật đầu:

    - Rất tốt!

    Hứa Nhị Phù bỗng nhiên nói:

    - Nếu chỉ có vậy, ta cảm thấy Thao Thiết lầu của chúng ta, cũng nên bắt đầu khuếch trương phạm vi lớn!

    Nó chẳng những có thể kiếm tiềncho chúng ta, mà còn có thể che giấu giúp chúng ta.

    - Đúng vậy, chỉ có điều... có đủ tiền để làm không?

    Sở Mặc nhớ tới nguyên thạch của mình mà lòng cảm thấy rất bi thương.

    - Hiện tại, tiền của chúng ta dù có mở hơn mười chi nhánh cũng dư dả.

    Diệu Nhất Nương cười nói:

    - Hai vị đại thiếu gia chính là hai vị chưởng quầy phủi tay, đem việc kinh doanh ném này cho ta.

    Mà hỏi cũng không thèm hỏi một câu, nếu ta có tâm, e rằng hiện tại chỉ sợ đã thành một trong những nữ nhân giàu có nhất Đại Hạ rồi!

    - Hắc hắc, chúng ta đều là người một nhà, tại sao phải xa lạ như vậy?

    Tính tình của Hứa Nhị Phù chính là có chết cũng muốn chiếm tiện nghi người khác.

    Diệu Nhất Nương trừng mắt nhìn Hứa Nhị Phù, nói:

    - Ngươi ngoan ngoãn ngậm miệng lại cho ta!

    Bằng không lão nương không ngại đem ngươi ném ra cửa sổ.

    - Làm gì dữ vậy, ta cũng không phải là có ý kia...

    Hứa Nhị Phù yếu ớt giải thích.

    Diệu Nhất Nương cầm lấy bầu rượu, rót cho Sở Mặc trước, sau đó rót cho Hứa Nhị Phù, cuối cùng mới rót cho mình một ly đầy.

    Nâng chén rượu lên nhìn hai người, có chút xúc động nói:

    - Nói thật, tuy rằng thiếp thân lớn tuổi hơn hai vị thiếu gia không ít,nhưng cái này mệnh này là các ngươi cho ta!

    Cho nên, chuyện của các ngươi, chính là chuyện của Diệu Nhất Nương ta, hai vị thiếu gia yên tâm, chuyện này Nhất Nương nhất định sẽ toàn lực ứng phó!

    Nói xong, Diệu Nhất Nương cầm trong tay chén rượu, uống một hơi cạn sạch.

    Sở Mặc và Hứa Nhị Phù liếc mắt nhìn nhau, cũng uống cạn rượu trong tay.

    Hứa Nhị Phù nói:

    - Tiểu hắc ca nói rất đúng, chuyện năm đó là hai chúng ta vừa hay gặp đúng lúc thôi.

    Gặp được, dĩ nhiên là dù thế nào cũng phải làm.

    Sở Mặc gật gật đầu.

    Hứa Nhị Phù còn nói thêm:

    - Huống chi tỷ tỷ còn đẹp như vậy!

    -...

    Sở Mặc và Diệu Nhất Nương mặt mày xám đen, không nói gì nhìnHứa Nhị Phù.

    - Khụ khụ...

    Ý của ta là, cho dù người khác gặp chuyện như vậy, ta cũng sẽ không làm ngơ.

    Hứa Nhị Phù chột dạ giải thích.

    Sở Mặc nhìn vành mắt ửng đỏ của Diệu Nhất Nương, nhớ lại những sự tình phát sinh năm đó.

    Nói đến Diệu Nhất Nương, phải nói về chuyện bốn năm trước.Năm đó, Sở Mặc và Hứa Nhị Phù, đều chỉ có chín tuổi.

    Nếu ở một gia đình bình thường thì chín tuổi chỉ là hai nhóc con thò lò nước mũi.

    Nhưng hai người này, vào thời điểm chín tuổi, cũng đã làm ra rất nhiều chuyện mà ngay cả người trưởng thành không theo kịp.

    Đúng vậy, vào năm đó, Hứa Nhị Phù chuộc thân cho vị Thanh quan nhân nổi tiếng nhất ở thanh lâu lớn nhất trong Viêm Hoàng Thành.

    Bởi vì chuyện này, Hứa Nhị Phù lúc ấy cũng gặp nhiều áp lực tương đối lớn, chẳng những áp lực đến từ gia đình, mà còn có đến từ các nơi khác.

    Tòa thanh lâu kia có thể trở thành thanh lâu lớn nhất Viêm HoàngThành, người đứng phía rõ ràng cũng không tầm thường.

    Thậm chí có truyền thuyết còn cho rằng ông trùm giấu mặt đứng phía sau thanh lâu lại chính là thân vương Hạ Kinh.

    Nhưng Sở Mặc và Hứa Nhị Phù đều biết rằng đây không phải là truyền thuyết.

    Một tòa thanh lâu để bồi dưỡng ra một Thanh quan nhân, ít nhất cũng phải mất bảy tám năm thậm chí là mười mấy năm.

    Quá trình này cần tiêu hao vô số tài lực và tâm huyết mới có thể nuôi dưỡng được tới một Thanh quan nhân ưu tú.Vị Thanh quan nhân kia là nổi tiếng nhất...

    Phải tiêu hao bao nhiêu tâm huyết và tài lực, lại càng không cần phải nói.

    Mặc dù như thế, đối với một thanh lâu cao cấp nhất mà nói, ngược lại cũng không phải không bồi thường nổi một vị Thanh quan nhân nổi tiếng nhất.

    Cái gọi là nổi tiếng nhất, cũng là nắm đi ra đấy.

    Đi rồi một, tái nắm một thì ra là rồi.

    Nhưng này lỗ hổng nhất mở, như vậy ngày sau, lại có giống Hứa Nhị Phù loại này cao nhất quan lại con cháu đến yếu nhân, cái này thanh lâu đã có thể thảm rôi.Phỏng chừng không dùng được vài năm, phải trực tiếp đóng cửa.

    Cho nên nhà thanh lâu kia cũng liều chết chống lại, và vừa đấm vừa xoa, tìm rất nhiều quan hệ, cầu Hứa Nhị Phù buông tha cho Thanh quan nhân kia.

    Nhưng một lần này, người ủng hộ Hứa Nhị Phù mang Thanh quan nhân đó nhất...

    Cũng là Sở Mặc!

    Bởi vì lúc ấy, Hứa Nhị Phù nếu không mang cô nương kia đi, kết cục của nàng...

    Sẽ cực kỳ thê thảm!Thanh quan nhân của Thanh lâu, trên lý luận mà nói, là chỉ bán nghệ chứ không bán thân.

    Các nàng từng người đều có được tài nghệ không tầm thường, cầm kỳ thi họa thêu may nữ công, mọi thứ tinh thông.

    Nổi tiếng nhất chính là cái gì, đương nhiên tài nghệ tốt nhất cũng chính là cái đó.

    Nhưng việc không bán thân...

    Kỳ thật cũng chỉ là dừng lại ở trên lý luận, nếu thật bị đại nhân vật có quyền thế coi trọng, chỉ bán nghệ... vậy chính là một tầng giấy mỏng manh, đâm một cái liền PHÁ...!

    Lúc ấy nhìn trúng Thanh quan nhân kia đấy, không là người khác,đúng là Đại Hạ Quốc đương triều nội các Thủ Phụ, ngoại trừ Hoàng thượng, chính là người nam nhân có quyền thế nhất kia Hạ Kinh!

    Nghe nói chuyện này hình như cũng không to tát gì, văn nhân đi dạo thanh lâu đó là chuyện phong nhã.

    Tuy Hạ kinh gần sáu mươi, nhưng bảo dưỡng lại rất tốt, cả người đầy khí chất nho nhã.

    Cộng thêm khí chất của người thượng vị quyền cao chức trọng, đủ hấp dẫn vô số cô gái sà vào lòng lão.

    Người ta là vương gia, Thủ phụ nội các, muốn sủng hạnh một thanh quan nhân thanh lâu, nói ra chẳng khác gì là may mắn bằng trời của thanh quan nhân đó.

    -----o0o-----

    Chương 115: Những chuyện xưa (1)

    Chương 115: Những chuyện xưa (1)

    Chuyện này cũng hoàn toàn không tới lượt Hứa Nhị Phù và Sở Mặc xen vào.

    Nhưng trong giới thượng lưu Đại Hạ, lại lưu truyền một bí văn.

    Tuy Hạ Kinh là vị cực nhân thần, lại là Thân vương, nhưng lại có một sở thích vô cùng biến thái!

    Đó chính là thích hành hạ đến chết tiểu cô nương trẻ tuổi mỹ miều.

    Bí văn này thậm chí đã không phải là bí văn, mà là chuyện có thật... sự thật đẫm máu!

    Vì mấy năm nay trong thanh lâu cao cấp trong Viêm Hoàng Thành, gần như mỗi năm đều có mấy thanh quan nhân xinh đẹp, đột nhiên mai danh ẩn tính, biến mất không thấy, giống như trước nay chưa từng xuất hiện.

    Vừa mới đầu rất nhiều người cảm thấy có thể là được đại nhân vật chuộc thân, trở thành ngoại phòng hay là thiếp thất.

    Nhưng trên đời này không có tường nào gió không lọt, dần dần, vẫn truyền ra một tin đồn làm người ta chấn khiếp: Thân vương Hạ Kinh, lúc trẻ vì dung tục quá độ, sau khi sinh hạ con trai Hạ Kiệt không bao lâu thì đã không thể giao hợp nữa.

    Một đại nhân vật quyền thế ngập trời như vậy, muốn nữ nhân thế nào mà không có?

    Không nói bên ngoài, giai nhân tuyệt sắc trong phủ nhiều không đếm xuể, không thể giao hợp... quả thật là trừng phạt lớn nhất mà ông trời dành cho lão!

    Là một nam nhân, loại chuyện này quả thật là sỉ nhục lớn nhất!

    Càng đừng nói còn là một Thân vương.

    Cho nên ngay từ đầu, Hạ Kinh khắp nơi tìm kiếm danh y, trong nhà không biết tích lũy bao nhiêu các loại dược liệu cực phẩm, nguyên dược tuyệt đỉnh.

    Nhưng tất cả cái này... cũng không có tác dụng gì.

    Cả người trên dưới ngoại trừ chỗ đó ra.... chỗ nào cũng có thể cứng, còn chỗ đó thì không.

    Loại chuyện này đối với một nam nhân mà nói quả thật là tra tấn và sỉ nhục rất lớn.

    Trong thời gian ngắn ngủi thì không sao, nhưng thời gian dài ai có thể chịu nổi.

    Vì thế ở trong lòng nam nhân có thân phận địa vị vô cùng tôn kính ở Đại Hạ này bắt đầu biến thái.

    Vừa mới bắt đầu, đầu tiên là tra tấn những nữ nhân trong phủ mình, tra tấn đến phát điên, chết cũng không ít, sau đó chuyện này mới truyền ra ngoài.

    Thế là Hạ Kinh chuyển mục tiêu đến những thanh quan nhân xinh đẹp trong thanh lâu cao cấp trong Viêm Hoàng Thành!

    Những nữ nhân đó không ai là không tuyệt sắc nhân gian, tài mạo song toàn, nhưng không có địa vị gì.

    Cho dù chết cũng sẽ không có người dám chạy đến trước mặt Hạ Kinh lão giơ cao chính nghĩa.

    Đáng sợ hơn là mức độ biến thái của Hạ Kinh lớn dần theo tuổi tác của lão, dũ phát nghiêm trọng!

    Ban đầu, những nữ nhân đó ở trong tay lão thỉnh thoảng còn có thể sống sót.

    Nhưng về sau nữ nhân phàm bị lão dẫn đi, không có một ai có thể sống sót xuất hiện trước thế gian.

    Cả Đại Hạ ngoại trừ Hoàng thượng có ai dám gõ nhịp vị Thân vương này?

    Lại có mấy người dám chạy tới trước mặt Hoàng thượng cáo trạng?

    Cho nên Hạ Kinh trước giờ đều là vô pháp vô thiên như vậy, không kiêng nể gì.

    Lần đầu tiên nhìn thấy thanh quan nhân đó Hạ Kinh giật nãy mình, cảm thấy đây quả thật chính là tiên nữ trên trời, lúc đó liền động tâm tư.

    Nhưng lão rất rõ tật xấu của mình, cô gái này một khi tới tay lão, nhất định là sống không nổi.

    Thế là lão vẫn khống chế, ráng nhịn.

    Dù sao một thanh quan nhân như vậy, có thể mang đến lợi ích rất lớn cho thanh lâu nhà mình.

    Hơn nữa nếu lão động đến người của thanh lâu nhà mình, cũng chẳng khác nào phá hoại quy củ.

    Sau này còn có ai... dám làm thanh quan nhân của thanh lâu này?

    Thậm chí ngay cả ông chủ thanh lâu cũng vì vậy mà nảy sinh oán hận với lão.

    Lão quyền cao chức trọng ai cũng không sợ, không sai.

    Nhưng lão cũng cần có người làm ăn kiếm tiền cho lão.

    Tóm lại không thể đắc tội tất cả người bên dưới.

    Nhưng về sau, cuối cùng lão có chút nhịn không được.

    Sau một lần uống say, trong vô ý nhìn ánh mắt của thanh quan đó, tràn đầy.

    Người khác không có chú ý đến, nhưng bản thân thanh quan nhân đó lại nhìn thấy rất rõ.

    Nhớ đến những lời đồn ngày thường mình nghe thấy, nhất thời sợ hồn bay phách tán.

    Đi tìm ông chủ khóc lóc kể lể, ông chủ lại nói nàng đa tâm.

    Vì Thân vương đại nhân chính là ông chủ đích thực của nhà mình, sao có thể động đến cây hái ra tiền nhà mình?

    Trùng hợp là, lúc đó Hứa Nhị Phù đúng lúc trốn ra khỏi nhà, lần đầu tiên chạy đi thanh lâu uống rượu.

    Sau khi tới thanh lâu này chỉ tên gọi họ, muốn thanh quan nhân đẹp nhất đến hầu hạ y.

    Kết quả vừa nhìn thấy mỹ nữ tỷ tỷ tuyệt sắc thế gian yểu điệu giống như tiên nữ đôi mắt đỏ hoe, giống như vừa mới khóc.

    Hứa Nhị Phù tất nhiên phải hỏi rõ, có phải xem thường tiểu gia không?

    Khinh thường tiểu gia tuổi tác còn nhỏ?

    Nên buồn phiền khóc?

    Thế là thanh quan nhân đang trong lòng trần đầy sợ hãi và buồn khổ, sau khi biết được thân phận thật sự của Hứa Nhị Phù, cũng không quan tâm Hứa Nhị Phù là tiểu hài tử rắm to, nói ra hết thảy tất cả mọi chuyện với Hứa Nhị Phù.

    Sau đó khóc bù lu bù loa, nói thà tự vẫn chết, cũng không chịu bị tra tấn chết.

    Hứa Nhị Phù vừa nhìn liền thích tuyệt sắc nhân gian, nào có thể trơ mắt nhìn nàng ngọc nát hương tàn.

    Tại chỗ vỗ ngực, nói nhất định có thể cứu nàng ra ngoài.

    Sau đó, sau này mới có câu chuyện công tử 9 tuổi chuộc thân cho thanh quan nhân má hồng 16 tuổi ở Viêm Hoàng Thành.

    Chuyện này quả thật Sở Mặc cũng có tham dự, nhưng đều là âm thầm vạch ra kế hoạch.

    Tập hợp thế lực và thủ đoạn của hai đại công tử, cuối cùng làm xong chuyện này.

    Ông chủ thanh lâu đó ồn ào rất lâu, Hạ Kinh trong lòng cũng tức giận tím mặt, nghe nói đập vỡ không ít cổ vật có giá trị.

    Nhưng cuối cùng cũng không giải quyết được gì, còn có thể thế nào?

    Lão đường đường là Thân vương, Thủ phụ đương triều, chẳng lẽ phải tính toán với đứa cháu của Thứ phủ?

    Cho dù đi nói với Hứa Trung Lương, không chừng lão già nhất định cũng trước mặt nói một câu: Trẻ con càn quấy, mềm lòng nhìn thấy con gái lưu lạc phong trần.

    Nói như vậy, Hạ Kinh còn có thể nói gì?

    Cho nên, tại sao Hứa Sơn đùng đùng nổi giận từ phía Nam chạy về, hung hăng nện Hứa Nhị Phù một trận, sau đó thầm đồng ý chuyện này?

    Sau khi biết được chân tướng, y cũng không quen nhìn sở thích biến thái của Thân vương Hạ Kinh!

    Tuy bên ngoài hung dữ trừ phạt con trai một trận, nhưng sâu tận trong lòng, lại âm thầm khen ngợi việc làm của con!

    Có thể làm lão khốn khiếp Hạ Kinh đó chịu ngậm câm, còn cướp đi thanh quan nhân đẹp nhất từ thanh lâu dưới danh nghĩa của lão... cái này quả thật là chuyện đáng được chúc mừng!

    Đương nhiên, làm cha sẽ không giáo dục con trai mình như vậy.

    Cho nên Hứa Nhị Phù vẫn bị đánh một trận.

    -----o0o-----

    Chương 116: Những chuyện xưa (2)

    Chương 116: Những chuyện xưa (2)

    Sau đó Hứa Nhị Phù tâm tình buồn bực bỏ nhà ra ngoài!

    Đi cùng với Sở Mặc, đến quân doanh giải sầu.

    Kết quả trên đường gặp được Diệu Nhất Nương trọng thương!

    Lúc đó Diệu Nhất Nương đang bị người truy sát, thân bị trọng thương, nhìn thấy không trị khỏi.

    Xa xa nhìn thấy Sở Mặc và Hứa Phù Phù còn cho rằng gặp được cứu tinh.

    Kết quả đến gần liếc nhìn quả nhiên là hai tiểu tử thối tha, trọng thương cộng thêm thất vọng, người trực tiếp ngất đi.

    Diệu Nhất Nương lúc đó không có thướt tha như bây giờ, tóc tai bù xù, mặt mày đầy bụi, cả người đều là máu nằm ở đó.

    Nếu là con cái nhà bình thường, không chừng bị dọa sợ, nhất định sẽ quay đầu bỏ chạy.

    Tuy Sở Mặc và Hứa Phù chỉ là liếc nhìn nhau, liền chạy thẳng đến khiêng Diệu Nhất Nương.

    Hai người tuy tuổi nhỏ, nhưng cũng là người luyện võ tu luyện ra nguyên lực, khiêng một người tất nhiên không đáng là gì.

    Sau đó tìm một nơi vô cùng bí mật cất giấu Diệu Nhất Nương.

    Tiếp theo Sở Mặc bảo Hứa Phù Phù chăm sóc Diệu Nhất Nương.

    Còn bản thân hắn lại bày ra một trò mang theo mảnh vải trên người Diệu Nhất Nương trở về nơi trước đó, đợi ở đó.

    Qua gần nữa ngày, có 7-8 người trực tiếp đuổi tới, mặt đầy hung thần sát khí, nhìn thấy Sở Mặc, dùng đao chỉ hắn hỏi có nhìn thấy một nữ nhân bị trọng thương không.

    Sở Mặc giả bộ bị dọa sợ ngây người, chỉ đám người này rẽ trái rẽ phải, đi ra 20-30 dặm đường, đi đến một con sông lớn nói ở đó nhìn thấy nữ nhân đó nhảy xuống sông, bị nước sông cuốn trôi.

    Đám người đó tỉ mỉ tìm một vòng, cuối cùng từ trong bụi cỏ phát hiện một mảnh vải dính máu.

    Qua nhận dạng, chính là chất liệu vải trên bộ quần áo Diệu Nhất Nương mặc.

    Thế là tuyệt đối tin điều này, không có làm khó Sở Mặc, liền đuổi xuống hạ du.

    Diệu Nhất Nương vì vậy tránh được một kiếp!

    Hành trình quân doanh của Hứa Nhị Phù cũng không có thành, vì y mang theo Diệu Nhất Nương về lại Viêm Hoàng Thành, tìm một biệt viện vô cùng bí mật dưỡng thương.

    Sau khi Diệu Nhất Nương trị khỏi cũng ở lại trong Viêm Hoàng Thành.

    Hai người Sở Mặc và Hứa Phù Phù trước giờ không có hỏi qua lai lịch của nàng.

    Bản thân Diệu Nhật Nương cũng không có nói qua.

    Nhưng từ thân thủ của nàng cho thấy, Diệu Nhất Nương có lẽ là từng tu luyện trong môn phái.

    Điểm này nàng cũng không có phủ nhận.

    Thao Thiết Lầu vừa khai trương, một số người tìm đến gây chuyện, cũng trên cơ bản cũng đều là Diệu Nhất Nương tự giải quyết.

    Căn phòng trở nên yên tĩnh, ba người cơ hồ đều rơi vào trong hồi ức.

    Chuyện bốn năm trước, đối với ba người đang ngồi, đều sinh ra ảnh hưởng khá sâu sắc.

    Hay nói cách khác, sau khi Sở Mặc một chân đá Hạ Kiệt thành thái giám, không có liên quan với chuyện năm đó.

    Cảm thấy cha con này đều là súc sinh, quả thật chết chưa hết tội.

    - Tất cả đều qua rồi, nghe nói cuối cùng Hạ Kinh thất sủng.

    Ha ha, chuyện này đang được chúng ta cạn một ly.

    Sở Mặc cầm ly rượu lên ba người nâng ly uống cạn, cười nói:

    - Ta tin, tương lai của chúng ta nhất định sẽ tốt hơn!

    Trong đôi mắt long lanh của Diệu Nhất Nương quang mang chớp động, nhìn Sở Mặc nói:

    - Đúng vậy, thiếp thân cũng tin, tương lai sẽ tốt hơn!

    Hứa Phù Phù cầm ly rượu lên thở dài:

    - Ây, thiếu một người vợ, thật thương tâm!

    Ta thất tình rồi, ta muốn mua say, các ngươi ai cũng đừng quản ta!

    - Dẹp!

    Sở Mặc và Diệu Nhất Nương đồng thời khinh thường nhìn Hứa Phù Phù.

    - Đồ đần!

    Sở Mặc nói.

    - Là rất đần, Diệu Nhất Nương gật gật đầu:

    - Cũng không biết Liễu Mai Nhi là làm sao chịu được ngươi.

    Một lòng chung thủy với ngươi như vậy.

    Liễu Mai Nhi, chính là thanh quan nhân đẹp nhất năm đó.

    Sau khi chuộc thân, trực tiếp vào trong biệt viện của Hứa Phù Phù ở Viêm Hoàng Thành.

    Lúc Thao Thiết Lầu mở chi nhánh, bị Hứa Phù Phù kéo ra làm bà chủ.Với Diệu Nhất Nương có rất nhiều giao tập.

    Với tình nghĩa tỷ muội giữa hai người, Diệu Nhất Nương tất nhiên vô cùng hiểu rõ tình hình bây giờ của Liễu Mai Nhi.

    - Ha ha ha, đó là Mai Nhi của ta...

    Đương nhiên một lòng với ta!

    Hứa Phù Phù cười đắc ý.

    - Mai tỷ vẫn khỏe chứ?

    Sở Mặc hỏi.

    - Nàng ta nói nàng vẫn rất muốn cảm tạ ngươi.

    Diệu Nhất Nương ở bên cạnh cười híp mắt.

    Hứa Phù Phù nhất thời đầy mặt bi phẫn, nhìn Sở Mặc cả giận nói:

    - Sở Tiểu Hắc...

    Sở Mặc đầy mặt vô tội:

    - Cái này không liên quan với ta?

    - Sao không liên quan với tiểu ca?

    Mai Nhi tới giờ cũng không cho ta chạm vào, nói năm đó ta gạt nàng ấy.

    Chân chính cứu nàng ta kỳ thật là tiểu ca...

    Hứa Phù Phù biểu tình hung hăng:

    - Đại gia rất là oan uổng!

    Bỏ tiền bỏ lực bỏ người lại bị đánh, cuối cùng một chút công lao cũng không có...

    - Ha ha ha..

    Sở Mặc suýt chút nữa cười muốn sặc khí, nhìn cái gã đầu lợn này, nói:

    - Hôm nào ta gặp Mai tỷ giải thích rõ ràng cho ngươi được chưa?

    - Được rồi, được rồi, hay là đừng giải thích nữa, ta nhìn thấy rồi.

    Sở Tiểu Hắc, đều nói ta là công tử đào hoa nhất Viêm Hoàng Thành, đó là không có đi cùng tiểu ca!

    Chỉ cần đi cùng tiểu ca, tất cả mỹ nữ nhìn đều là tiểu ca!

    Ta cảm thấy bọn họ đều bị đau mắt!

    Hứa Phù Phù trợn mắt lẩm bẩm nói.

    Lúc này dưới lầu bỗng nhiên truyền đến một hồi tiếng ồn ào, làm ba người đang ngồi đều không kìm được chau mày.

    Sở Mặc liếc nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Bây giờ còn có người ở đây gây sự?

    Trên mặt Diệu Nhất Nương cũng mang mấy phần nghi hoặc, nói:

    - Đã rất lâu không có ai gây sự ở chỗ chúng ta.

    Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc ha ha cười nói:

    - Nói không chừng là đến tìm tiểu ca.

    Sở Mặc bĩu môi, cười lạnh nói:

    - Nếu nói đến người trong Viêm Hoàng Thành hận ngươi, nhất định nhiều hơn ta.

    - Được rồi, hai người đừng cãi nữa, để ta đi xem thử.

    Diệu Nhất Nương nói xong đứng dậy liền đi ra ngoài.

    Hứa Phù Phù nói:

    - Nếu đi thì cùng đi.

    Xem ai bị đui dám chạy đến địa bàn của ta gây sự?

    Diệu Nhất Nương nói:

    - Được rồi, cả Viêm Hoàng Thành có ai biết đây là sản nghiệp của người?

    Hứa Phù Phù ha hả cười:

    - Đó chính là gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ.

    Nói xong, có chút áy ngạy liếc nhìn Diệu Nhất Nương vỗ ngực nói:

    - Đao của ta rất tốt, tỷ có muốn thử không?

    - Ngươi cút cho lão nương.

    Diệu Nhất Nương một chân đá vào mông của Hứa Phù Phù, trực tiếp đá y quăng ra khỏi phòng.

    Cửa vừa mở ra, âm thanh ồn ào phía dưới nghe rõ ràng hơn.

    Chỉ nghe một người thanh niên bất mãn mắng chửi:

    - Thật chưa thấy qua còn có tửu lầu như của các ngươi.

    Lại còn không nhường chỗ đi lên?

    Mẹ nó, đại gia có, chính là tiền!

    Ngươi có biết cha ta là ai không?

    Cái tửu lầu rách nát này của các ngươi còn muốn mở cửa nữa không?

    -----o0o-----

    Chương 117: Châu Mục công tử (1)

    Chương 117: Châu Mục công tử (1)

    - Ha ha, lệnh tôn của công tử là ai, cái này phải đi hỏi mẫu thân của công tử.

    Người ngoài bọn ta nào biết?

    Tửu lầu nhỏ này của ta làm ăn cũng rất tốt, vẫn muốn tiếp tục mở cửa.

    Thế nào, công tử có ý kiến gì không?

    Diệu Nhất Nương đá mắt Sở Mặc và Hứa Phù Phù, vừa đi vừa nói, từ trên lầu đi xuống.

    Đám người tranh cãi là ở tầng ba.

    Trên thực tế cả Thao Thiết Lầu, trang hoàng lộng lẫy nhất chính là lầu ba này.

    Lầu này được bố trí các gian phòng lớn nhỏ, trang trí mỗi một phòng đều dùng vật liệu nghiên cứu, rất có cách điệu.

    Vừa có thể biểu hiện cấp bậc và địa vị cao quý, lại không có vẻ khoa trương.

    Những người giàu có nhất trong Viêm Hoàng Thành thích nhất chính là lầu này.

    Thậm chí có rất nhiều đại nhân vật có tư cách bước lên lầu bốn cũng muốn ở lầu ba dùng cơm.

    Trang trí ở lầu bốn, thì phải xa hoa tráng lệ hơn.

    Người không có nội hàm, thật sự không cảm thấy được chỗ này tốt.

    Ngoài ra không khí bên ngòai toàn thể của lầu bốn cũng vô cùng cao quý.

    Trừ phi mở tiệc chiêu đãi nhân vật quan trọng, bằng không bình thường sẽ không dễ dàng đến lầu bốn, cảm thấy quá trang trọng.

    Vẫn là lầu ba là nơi vừa có cách điệu vừa có cấp bậc, thích hợp gặp giỡ bạn bè hơn.

    Những lời này Diệu Nhất nương nói rất mơ hồ, nếu là so với mức độ tiêu chuẩn thì kém một chút, thậm chí nghe không ra nàng là đang mắng người.

    Người thanh niên đó không thể nghe ra, nhìn thấy từ trên lầu nhẹ nhàng bước xuống, đi đến là một mỹ nữ tuyệt sắc, đôi mắt lúc này liền dựng thẳng đứng.

    Diệu Nhất Nương chau mày, trong lòng không vui.

    Nàng ghét nhất chính là loại ánh mắt tràn đầy tham lam hận không thể ăn nàng của nam nhân.

    Hứa Phù Phù tuy thoạt nhìn có chút lỗ mãng, thường trêu chọc nàng nhưng trên thực tế, đối với nàng là rất tôn trọng.

    - Nàng là bà chủ chỗ này?

    Ánh mắt không vui của Diệu Nhất Nương bị người thanh niên đó nhìn thấy nhất thời thu lại híp mắt, lạnh lùng liếc nhìn Diệu Nhất Nương.

    Người đến bất thiện!

    Nối bước đi xuống là Sở Mặc và Hứa Phù Phù liếc mắt nhìn nhau, đều hiểu rõ suy nghĩ của đối phương.

    - Đúng vậy, công tử thoạt nhìn cũng là người có thân phận.

    Ở đây cãi ầm ĩ, không sợ mất thân phận?

    Diệu Nhất Nương thản nhiên nói.

    - Hứ... bà chủ một tửu lầu nhỏ nhoi, nói đi nói lại đều là biết rút tiền người.

    Bên cạnh người thanh niên đó đang đứng một thanh niên hơn 30 tuổi, vẻ mặt tinh hãn, ăn mặc gọn gàng, thoạt nhìn thân thủ bất phàm, lạnh lùng nói với Diệu Nhất Nương:

    - Có phải cảm thấy sau lưng có chỗ chống đỡ, thì không xem ai ra gì không?

    Diệu Nhất Nương thản nhiên cười:

    - Ngài nói nặng lời rồi, chỗ này của ta chỉ là một tửu lầu mà thôi, mở cửa để làm ăn, chào đón bất cứ bằng hữu nào đến đây dùng cơm.

    Nhưng nếu là gây sự... hay là bớt chút đi.

    - Ha ha ha ha, bổn công tử lần đầu tiên nhìn thấy có người còn kiêu ngạo hơn ta, chính là bà chủ của tửu lầu này, thú vị... thật là thú vị!

    Nói xong, sắc mặt người thanh niên này chợt lạnh:

    - Trương Mặc, nói cho nàng ta biết, ta là ai!

    Người thanh niên vẻ mặt tinh hãn đó lạnh lùng nói:

    - Công tử của Trương Sùng, Thanh Mục Châu, Trương Thanh Ngọc!

    Sở Mặc và Hứa Phù Phù nghe thấy ba chữ Thanh Mộc Châu, nhất thời có chút ngẩn ra, sau đó liếc nhìn nhau.

    Hứa Phù Phù nhép miệng, vô thanh nói:

    - Hạ Kinh!

    Thanh Châu là một châu cách Viêm Hoàng Thành gần nhất, cũng là một châu lớn nhất trong chín châu Đại Hạ.

    Trương Sùng thân là Thanh Châu Mộc, tất nhiên quyền cao chức trọng, là đại sứ phong cương chân chính.

    Mà vị Trương Sùng này chính là tâm phúc đáng tin cậy nhất của Hạ Kinh.

    Hứa Phù Phù nói xong, nhướn mày với Sở Mặc:

    - Quả nhiên là đến tìm tiểu ca đấy.

    Sở Mặc cũng không có mấy phần khó hiểu.

    Tuy hắn biết báo thù của hai cha con Hạ Kinh, Hạ Kiệt sớm muộn sẽ đến, nhưng lại không ngờ lại đến nhanh như vậy.

    Bên này hắn vừa trở về Viêm Hoàng Thành, bên đó thì đã bắt đầu rồi.

    Nhưng dùng phương thức này không sợ có chút thấp hèn sao?

    Đồng thời trong lòng Sở Mặc cũng có mấy phần nghi hoặc.

    Thân là Thân vương Đại Hạ, Hạ Kinh cho dù không có não, cũng không nên dùng phương thức này đến tìm mình gây phiền phức.

    Đối với người có thân phận như Hạ Kinh mà nói, muốn báo thù một người, cách tốt nhất chính là làm họ trực tiếp biến mất thế gian này!

    Cho dù là Hạ Kiệt, tuy nói rất hận Sở Mặc, hận không thể bâm hắn thành vạn mảnh, nhưng cũng không thể dùng phương thức ngốc nghếch này gây sự.

    - Chuyện này, hay là vị Châu Mục công tử này tự làm ra?

    Sở Mặc thầm nhủ trong lòng.

    Phụ thân của Trương Thanh Ngọc là tâm phúc đáng tin nhất của Thân vương Hạ Kinh, ở Đại Hạ không còn là bí mật.

    Thân vương Hạ Kinh thất thế, đối với Trương Sùng mà nói là đả kích rất lớn.

    Chỗ dựa trực tiếp bị ngã.

    Chức vụ Mục Châu này của lão có thể ngồi vững hay không... thật không dám nói.

    Cho nên Trương Thanh Ngọc tất nhiên cũng rất hận Sở Mặc, cho rằng vì Sở Mặc mới dẫn đến thất thế của Hạ Kinh.

    Dù sao, tin đồn chính là như vậy.

    Sở Mặc cảm thấy, có lẽ Trương Thanh Ngọc nghe nói sau khi mình dùng cơm ở Thao Thiết Lầu liền xông thẳng đến gây sự.

    Đại khái làm Trương Thanh Ngọc không ngờ là, y ngay cả mặt của Sở Mặc còn chưa nhìn thấy, liền bị người của tửu lầu ngăn cản lại, không cho gã lên lầu.

    Lẽ ra với thân phận địa vị của Trương Thanh Ngọc, nếu muốn dùng cơm ở lầu 5, ngược lại cũng miễn cưỡng đủ tư cách.

    Vấn đề là người của Thao Thiết Lầu căn bản không nhận ra vị Châu Mục công tử này.

    Trương Thanh Ngọc tất nhiên là tức giận tím mặt, nếu không phải giữ thân phận, đợi lát nữa còn muốn tìm Sở Mặc gây sự, sớm đã động thủ đập nát chỗ này rồi.

    Diệu Nhất Nương thông minh tuyệt đỉnh, thấy thế làm sao có thể không rõ là xảy ra chuyện gì?

    Lập tức quay đầu ra hiệu bảo Sở Mặc và Hứa Phù Phù trở vào trước, ở đây để nàng giải quyết.

    Nàng không ra hiệu còn được, nàng vừa ra hiệu, lập tức làm Trương Thanh Ngọc càng thêm tức giận, lạnh lùng nói:

    - Thế nào?

    Châu Mục cũng không ở trong mắt bà chủ tửu lầu này sao?

    Diệu Nhất Nương vừa muốn nói gì, Hứa Phù Phù từ trên cầu thang đi xuống, đứng ở bậc thang cuối cùng.

    Vì đứng ở chỗ này sẽ cao hơn Trương Thanh Ngọc một chút.

    Ở trên cao nhìn xuống nhìn Trương Thanh Ngọc, cười cười nói:

    - Châu Mục quả thật rất tài giỏi, Đại tướng chốn biên cương!

    Trương Thanh Ngọc đến gây sự, tất nhiên trước đó đã có chuẩn bị.

    Biết vị thiếu niên tuấn tú này là ai, nghe y nói như vậy, trên mặt lộ ra một nụ cười.

    Ngay cả kẻ địch cố ý đứng trên bậc thang cao hơn mình một cái đầu, cũng làm như không thấy.

    -----o0o-----

    Chương 118: Châu Mục công tử (2)

    Chương 118: Châu Mục công tử (2)

    Nhưng tiếp theo, Hứa Phù Phù lại nói:

    - Nhưng công tử của Châu Mục... là cái gì?

    Trương Thanh Ngọc nhất thời sắc mặt đại biến.

    Hứa Phù Phù móc móc lỗ tai, thản nhiên nói:

    - Đây là Viêm Hoàng Thành!

    Không phải Thanh Châu!

    Muốn ở đây gây sự hay là thôi đi.

    Chủ của ngươi còn gắn cái đuôi làm người, ở trong nhà làm con rùa đen rút đầu không dám ra ngoài, ngươi chạy ra ngoài đắc chí nhiệt tình làm gì?

    - Ngươi... ngươi dựa vào cái gì nói ta như vậy?

    Trương Thanh Ngọc rất muốn tát người thiếu niên đứng trên đài cao té xuống, nhưng trong lòng đắn đo một chút, không dám.

    Thân phận của gã thiếu niên này lợi hại hơn vị công tử Châu Mục rất nhiều.

    Nếu gã thật làm như vậy, đừng nói cha gã, cho dù Hạ Kinh sợ là cũng không bảo vệ được gã, cũng sẽ không bảo vệ gã.

    - Tặng ngươi ba chữ.

    Hứa Phù Phù quang mang lạnh lẽo nhìn Trương Thanh Ngọc:

    - Cút!

    - Ngươi mới nói một chữ.

    Sở Mặc nhắc nhở.

    - Ồ, còn hai chữ nữa à?

    Khóe miệng Hứa Phù Phù rút lên:

    - Ta học toán không giỏi, thứ lỗi.

    Vậy thì bổ sung thêm hai chữ nữa là được rồi.

    - Ra ngoài.

    Một tiếng quát chói tai.

    Không ngờ làm cơ thể của Trương Thanh Ngọc khẽ run rẩy.

    Hứa Phù Phù không khỏi có chút thất vọng, lắc đầu, xoay đầu nói với Sở Mặc:

    - Thật không thú vị... tiểu ca thấy rồi?

    Cái thứ này cũng chạy đến học người ta gây sự, ây.. thật không đủ mất mặt lão tử ngươi.

    Khuôn mặt Trương Thanh Ngọc đỏ ửng, nhiệt huyết xông lên, tức giận quát Sở Mặc:

    - Tạp chủng họ Sở... có bản lĩnh thì đừng núp sau lưng nữ nhân và huynh đệ ngươi, hôm nay ông chính là đến tìm ngươi gây sự!

    Một tiếng tạp chủng này trực tiếp nói làm Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù sắc mặt đại biến, tức tím mặt.

    Còn Sở Mặc

    Chát!

    Một tiếng tát tay lập tức vang lên.

    Nhìn lại, vị Trương Thanh Ngọc công tử này, trực tiếp bị đánh quay mấy vòng.

    Phun một cái, nôn ra một ngụm máu.

    Trong máu tươi đó còn mang theo mấy cái răng.

    Sau đó bùm một tiếng, cái mông tê dại ngồi lên đất, cả người đầy mặt mờ mịt, mục quang ngây dại, rõ ràng là bộ một tát tay của Sở Mặc đánh cho ngây dại.

    - Thứ không có giáo dưỡng, dám nói ta một lần như vậy nữa, ta sẽ lấy cái mạng của ngươi!

    Sở Mặc đứng bên cạnh Diệu Nhất Nương lạnh lùng nhìn Trương Thanh Ngọc ngồi trên đất.

    Hắn từ nhỏ đến lớn hận nhất chính là người khác mắng hắn như vậy.

    Ai cũng biết, Phàn Vô Địch lão tướng quân nhận nuôi một đứa bé, tên là Sở Mặc, là cô nhi.

    Vì vậy, bất cứ vấn đề liên quan với cha mẹ, đối với Sở Mặc đều là cấm kỵ.

    Nếu có người dám mắng cha mẹ Sở Mặc, bất kể là ai Sở Mặc cũng sẽ trực tiếp nổi điên.

    Trương Thanh Ngọc này không biết sống chết, cảm thấy một đứa cháu của tướng quân còn không phải là thân sinh, mắng thì mắng, đánh thì đánh, có thể làm sao?

    Trong lời đồn, Hạ Kinh Thân vương tuy là vì chuyện Sở Mặc mất đi thực quyền, nhưng đó là vì thiếu nữ trong lời đồn là công chúa!

    Bằng không, tại sao ban đầu Sở Mặc đầu bị truy sát, Hoàng thượng cũng thờ ơ chứ?

    Cho nên tận đáy lòng, Trương Thanh Ngọc xưa nay không để Sở Mặc trong mắt.

    Không ngờ là người ta căn bản không nói đạo lý gì với gã, càng không có mở miệng mắng gã, mà là dứt khoát nhanh gọn, trực tiếp chính là một cái tát, làm gã thất điên bát đảo, hồn phách cũng sắp bị đánh tan!

    - To gan, lại dám công nhiên tập kích Châu Mục công tử!

    - Bắt lấy hắn!

    - Mau bó tay chịu trói!

    Người thanh niên bên cạnh Trương Thanh Ngọc lúc nãy thấp giọng căn dặn một câu:

    - Giết không luận tội!

    Mấy người có chút do dự một chút, nhưng vẫn xông về phía Sở Mặc!

    Chát chát chát!

    Keng!

    Ai nấy đều rút binh khí ra, cả người tản ra đầy sát khí.

    - Muốn giết ta?

    Trong con ngươi Sở Mặc chợt phát lãnh, khẽ vươn tay, giận tím mặt chặn trước Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù, thấp giọng nói:

    - Các người đừng động!

    Nói xong, một bước xông thẳng qua, thân hình lóe động giống như quỷ mị, xách từng người từng người này ném qua cửa sổ.

    --

    Trên đường phố nhất thời gà bay chó chạy truyền đến một trận kinh hô.

    Rất nhiều người đi lại trên đường, không ngờ từ trên trời giáng xuống 5-6 người, nặng nề té lên tảng đá xanh trên đất.

    Tại chỗ chết ngất ba người, còn hai người toàn thân trên dưới không biết gãy bao nhiêu khúc xương, nắm ở đó kêu la.

    Sở Mặc đi mấy bước tới trước mặt Trương Thanh Ngọc tóm cổ của y, trực tiếp xách y lên, đi tới bên cửa sổ treo người y trong không trung, lạnh lùng hỏi:

    - Trương công tử, ngươi muốn giết ta?

    Lầu bốn của Thao Thiết Lầu tuy không xem là đặc biệt cao, nhưng cũng không thấp.

    Nếu độ cao này thích hợp, đủ té chết người.

    Một trận gió lạnh thổi đến, thân hình của Trương Thanh Ngọc bỗng nhiên run lẩy bẩy, sau đó... cứt đái tuôn ra, trực tiếp bị dọa sợ!

    - Sở công tử...

    Sở công tử.

    Ta sai rồi, ta không muốn giết ngươi!

    Hu hu... ta muốn giáo huấn ngươi cho...

    Hạ Kiệt xả giận, thật chưa từng nghĩ qua phải giết ngươi...

    Đừng giết ta, đừng giết ta, cầu xin ngươi, xin đừng giết ta!

    Cơ thể của Trương Thanh Ngọc treo bên ngoài, cứt đái thuận theo áo quần hoa gấm chảy xuống, mùi hôi thối ngút trời.

    Người phía dưới liền tản ra xa tránh, thật là vô cùng mất mặt.

    - Ngươi không muốn giết ta?

    Đám thủ hạ này của ngươi tại sao muốn giết ta?

    Sở Mặc lạnh lùng nhìn vẻ mặt sợ không còn giọt máu của Trương Thanh Ngọc, đầy mặt chán ghét.

    - Bọn họ... bọn họ không phải là người của ta...

    - Bọn họ là thủ hạ của Hạ Kiệt...

    đều là người của Thân Vương Phủ!

    Không liên quan với ta!

    Diệu Nhất Nương ở phía sau Sở Mặc vốn có chút lo lắng chuyện này làm lớn một chút, nghe xong lời này hoàn toàn nhẹ nhõm.

    Khinh thường cười, nhẹ giọng nói:

    - Thật là trò chơi của đứa không có não.

    Hứa Phù Phù cũng không nhịn được cười nói:

    - Đúng vậy, chính là.. thật ngu xuẩn

    Chát

    Sở Mặc dùng cánh tay phải vẫn chưa hoàn toàn hồi phục tát Trương Thanh Sơn một tát tay.

    Thử thử, cảm thấy tay phải mình còn có chút mơ hồ đau, cười lạnh nói:

    - Ngươi nói ta tin sao?

    Đúng vậy, ta là có ân oán với Hạ Kiệt, nhưng ngươi rõ ràng đang vu oan cho y.

    Sở Mặc ta ân oán phân minh, cho dù ta có thù với Hạ Kiệt, nhưng cũng không tha cho hình vi vô sỉ của ngươi!

    Đám người vây xem phía dưới không kìm được ồn ào khen ngợi.

    - Sở công làm rất tốt!

    Không hổ là cháu của tướng quân đại lão gia, ân oán phân minh!

    - Sở công tử là thị phi phân minh, quả nhiên là con cháu nhà tướng!

    - Phân biện cho kẻ thù của mình.

    Tấm lòng này... làm người ta khâm phục!

    - Mẹ nó...

    Tiểu Hắc ca từ khi nào trở nên không biết xấu hổ như vậy?

    Hứa Phù Phù đầy mặt khiếp sợ nhìn Sở Mặc đang đứng bên cửa sổ.

    -----o0o-----

    Chương 119: Chim sẻ núp đằng sau

    Chương 119: Chim sẻ núp đằng sau

    - Đúng vậy, vốn hắn tuy có chút thông minh này, nhưng lại không dùng ra trước mặt nhiều người như vậy.

    Chậc, chậc.

    Thiếu gia đơn thuần lương thiện của ta đi đâu rồi?

    Diệu Nhất Nương đầy mặt cảm khái.

    Sau khi Trương Thanh Ngọc nói ra những lời này trong lòng cũng lập tức hối hận.

    Nhưng lúc này cái mạng nhỏ nằm ở trong tay người ta, linh hồn nhỏ bé sắp bị dọa bay, nào dám nói dối?

    Liền mất đi năng lực suy nghĩ, lập tức kêu thảm:

    - Ta không có gạt ngươi, trên người ta còn có bức thư của Hạ Kiệt cho ta, ngươi xem liền biết!

    - Khốn nạn, còn có chứng cứ?

    Hứa Phù Phù liền kinh ngạc.

    - Con heo!

    Diệu Nhất Nương là thẳng thắng vô lời.

    Trương Thanh Ngọc giãy dụa, móc ra một bức thư từ trong túi áo, run lẩy bẩy mở ra:

    - Ngươi xem, ngươi xem, chỗ này còn có dấu Ạcủa Hạ Kiệt, bút tích này... cũng là của y!

    Sở Mặc híp mắt, liếc nhìn, cười lạnh một cái, vừa muốn nói gì.

    Đúng lúc này, trong không trung bỗng nhiên truyền đến một hồi tiếng phá không thê lương.

    Vù!

    Một mũi tên trực tiếp bay đến sau lưng Trương Thanh Ngọc!

    - Không ổn!

    Đối phương muốn giết người diệt khẩu!

    Sở Mặc lập tức giận dữ, trong lúc nguy cấp, cũng không nghĩ nhiều trực tiếp ném Trương Thanh Ngọc xuống sạp trái cây dưới lầu.

    Ầm!

    Mũi tên đó hung hăng cắm vào trên bức tường Thao Thiết Lầu, gần như hoàn toàn không vào, chỉ lưu lại một đoạn đuôi lông chim, vẫn con rung rẫy kịch liệt trên tường.

    Mũi tên đó chính là muốn giết người đến!

    Bên này Trương Thanh Ngọc bị ném trên sạp trái cây, tuy không bị ném chết, nhưng khoảng cách cao như vậy, cũng làm gã té oa oa kêu to.

    Trên người không biết sinh ra bao nhiêu chỗ xương gãy.

    Giữa lúc Sở Mặc ném Trương Thanh Ngọc xuống, thân hình của Diệu Nhất Nương đã hoóa thành một cái bóng, từ cửa sổ lầu bốn bay thẳng ra ngoài, xông về phía mũi tên bắn tới.

    Hứa Phù Phù sắc mặt đã lạnh ngắt, gọi mấy người đến, thấp giọng căn dặn mấy câu, đi tới chỗ Sở Mặc, cắn răng:

    - Hạ Kiệt... ngươi muốn chết!

    Người trên phố tản ra bốn phía, cảnh tượng vừa nãy thật sự là quá kinh người.

    Náo nhiệt tuy rất hay, nhưng cũng phải có mạng mới có thể xem.

    - Đi lấy lá thư đó lại, thuận tiện bồi thường gấp 10 lần đống trái cây đó cho người ta.

    Sở Mặc đứng bên cửa sổ, sắc mặt cũng không dễ coi lắm.

    Nếu không có mũi tên này bắn đến, có thể nói là đầu Trương Thanh Ngọc có bệnh, muốn lấy lòng chủ nhân, đến tìm hắn gây phiền phức.

    Nhưng bức thư đó, cộng thêm mũi tên này, lại làm Sở Mặc có cảm giác lạnh run cả người, vô cùng tức giận!

    Vì hắn bị tính kế!

    Hôm nay Trương Thanh Ngọc một khi chết ở chỗ này, vậy, chuyện này nhất định không thoát khỏi liên quan với Sở Mặc

    Đến lúc đó, người khác sẽ không quản mũi tên đó là từ đâu bắn ra, nhất định sẽ tính trên đầu Sở Mặc.

    Còn về lá thư đó?

    Sở Mặc dám chắc...

    Cho dù Trương Thanh Ngọc luôn miệng nói bức thư đó là Hạ Kiệt viết, cũng tuyệt đối không phải thật!

    Công tử của Châu Mục, đối với Sở Mặc mà nói, đánh thì đánh rồi, không có vấn đề gì lớn.

    Nhưng nếu chết rồi, tính chất hoàn toàn không giống.

    Tin rằng ngay cả Hứa Trung Lương vừa nhậm chức Thủ phụ nội các cũng sẽ bị liên lụy!

    Vì đứa cháu của ông Hứa Phù Phù cũng ở chỗ này.

    Bao gồm cả Thao Thiết Lầu, bao gồm Diệu Nhất Nương, ai cũng không thoát khỏi liên can!

    - Xem ra, trước đây vẫn có chút xem thường bọn họ.

    Sở Mặc lạnh lùng nói:

    - Quan hệ giữa ngươi và Thao Thiết Lầu, không chừng cũng không che giấu được bao lâu.

    Hứa Phù Phù đang phái người đi thu dọn tàn cuộc, bao gồm nhặt lá thư đó lại, nghe lời nói của Sở Mặc, áy ngạỵ cười:

    - Che giấu không được thì không che giấu.

    Tửu lầu này là ta tự tay dựng nên, không dùng một phần tiền trong nhà!

    Tất tiền thu chi đều rõ ràng, ai muốn thông qua cái này công kích Hứa gia ta, thật là tính sai rồi.

    - Nhưng chuyện hôm nay, ngược lại thật có chút nằm ngoài dự liệu.

    Xem ra, có lẽ không chỉ tên ngu xuẩn Hạ Kiệt bày ra, lão già của y Hạ Kinh sợ là cũng khó thoát tội này.

    Khốn nạn, trò đùa này thật độc ác, nhìn bên ngoài thì là xung đột của một đám công tử, trên thực tế lại là kiếm chỉ cao tầng, một viên gạch chọi vô số con chim, quả là mưu kế hay.

    Hứa Phù Phù cũng được, Sở Mặc cũng được, toàn bộ là người thông minh tuyệt đỉnh.

    Tuy còn trẻ, nhưng đối với những chuyện này, hoàn toàn không xa lạ.

    Muốn gạt được bọn họ cơ hồ không thể.

    Lúc này thủ hạ của Hứa Phù Phù nhặt bức thư về, giao tới tay Hứa Phù Phù.

    Sau khi liếc nhìn mấy cái, Hứa Phù Phù liền chau mày.

    Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Giả sao?

    Hứa Phù Phù gật đầu:

    - Cho dù Hạ Kiệt giở thủ đoạn này, y ngốc nữa cũng không đến nổi để nhược điểm này trong tay người ta.

    Nói xong, Hứa Phù Phù cầm bức thư này xé.

    - Đừng.

    Sở Mặc ngăn lại.

    - Làm gì vậy?

    Giả chẳng lẽ còn có thể lấy làm chứng cứ sao?

    Tới lúc đó, cho dù cáo tới chỗ Hoàng thượng, tới cuối cùng nhất định cũng không giải quyết được gì.

    Hai chúng ta còn phải mang thêm tội danh vu khống.

    Hứa Phù Phù có chút kỳ quái nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu ca sẽ không thật muốn dùng bức thư này cáo bọn chúng chứ?

    Tiểu Hắc ca... ta nhớ ngươi không có ngốc như vậy?

    - Cáo bọn họ?

    Ta mới không ngốc như vậy.

    Sở Mặc lạnh lùng cười:

    - Nhưng, một bức thư tốt như vậy, cứ như vậy xé đi thì tiếc bao nhiêu?

    Trước đây ta hô đánh hô giết, làm ta chật vật chạy ra Viêm Hoàng Thành, cô độc một mình đi cánh đồng tuyết, gần như là cửu tử nhất sinh...

    Hôm nay ta trở về còn chưa tìm bọn họ tính sổ, bọn họ lại chủ động tìm đến ta, còn cho rằng ta là người tùy tiện có thể ức hiếp giống như nữa năm trước sao?

    Hứa Phù Phù tròng mắt hơi híp, nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu ca muốn...

    - Hì, chuyện tiếp theo bên này giao cho ngươi, nhớ phải thu dọn sạch sẽ tất cả tàn cuộc cho ta!

    Sở Mặc vỗ vỗ vai Hứa Phù Phù:

    - Mấy người bị ta ném ra nhất định không phải người của Thân Vương Phủ!

    Nhưng nếu chưa chết, thì nhốt lại cho ta, bọn họ có chỗ dùng!

    Còn nữa, tên đần độn Trương Thanh Ngọc đó, ngươi nhớ phải phái người bảo vệ y, đừng để y chết.

    Sau đó thông báo cho phụ thân y, đến bảo lãnh người!

    Đây là một nhân tình lớn!

    Chúng ta cứu con trai lão!

    - Ta ngốc thật, Tiểu Hắc ca, quả nhiên tiểu ca không phải là thiếu niên đơn thuần, thật đúng ác, cũng đúng vô sĩ!

    Nhưng đệ thích!

    Hứa Phù Phù mặt mày hớn hở, đánh con trai người ta, ném người ta trọng thương, đến cuối cùng còn muốn làm người cảm ân mang đức.

    Chuyện này đổi làm Sở Mặc trước đây quả thật làm không được.

    Nhiều nhất cũng ở sau lưng đưa ra chủ ý này cho Hứa Phù Phù mà thôi.

    -----o0o-----

    Chương 120: Giận đập Thân Vương Phủ (1)

    Chương 120: Giận đập Thân Vương Phủ (1)

    - Ừ, chỗ này giao cho ngươi.

    Sở Mặc bĩu môi, thầm nói:

    - Đây đáng là gì?

    Để ngươi trải qua chuyện ta từng trải qua, chỉ sợ ngươi còn ác hơn ta!

    So với những người Trường Sinh Thiên trưởng lão và Hạo Nguyện trưởng lão của bộ tộc Hạo Nguyện mà nói, ta đáng là vô sỉ gì?

    So với bọn họ, ta vẫn đơn thuần như một đóa hoa trắng nhỏ!

    - Tiểu ca muốn đi làm gì?

    Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc, lại nhìn bức thư trong tay hắn, thất thanh nói:

    - Tiểu ca không phải muốn đi Thân Vương Phủ tìm phiền phức chứ?

    Sở Mặc nhe răng:

    - Đợi tin tức!

    Nói xong, Sở Mặc lắc người một cái, trực tiếp nhảy từ cửa sổ lầu 4 xuống, trong không trung trượt đi hai mươi mấy trượng, sau đó rơi trên hộ nhà dân đối diện.

    Sau đó mũi chân điểm nhẹ, thân hình tung mấy cái, liền biến mất trong tầm mắt.

    Hứa Phù Phù đứng bên cửa sổ lầu 4 sốt ruột.

    Y nguyên lực chỉ có tầng hai, bảo y từ chỗ này nhảy xuống y dám, nhưng muốn giống như Sở Mặc lại hoàn toàn không thể.

    - Không phải là đi Thân Vương Phủ gây sự chứ?

    Vứt bỏ huynh đệ kết nghĩa đáng là gì?

    Hứa Phù Phù hùng hùng hổ hổ, đi xử lý chuyện bên này xong.

    Kỳ thật trong lòng y là rất cảm động, vì thân phận của y thật tại không thích hợp xuất hiện trong Thân Vương Phủ.

    Danh bất chính ngôn bất thuận, mang đến cho gia gia y rất nhiều phiền phức.

    Một lát sau, Diệu Nhất Nương cũng trở về, sắc mặt có chút khó coi.

    Hứa Phù Phù hỏi:

    - Không tìm được người?

    Diệu Nhất Nương lắc đầu:

    - Chết rồi!

    - Chết rồi?

    Hứa Phù Phù sửng sốt.

    - Tự sát rồi.

    Diệu Nhất Nương cắn răng nói:

    - Chậm một bước!

    Hứa Phù Phù chau mày, lẩm bẩm nói:

    - Xem ra... lần này có trò hay rồi!

    - Thiếu gia đâu?

    Diệu Nhất Nương có chút kỳ quái hỏi.

    - Đi đánh Thân Vương Phủ rồi.

    Hứa Phù Phù cười có chút vui sướng khi thấy người gặp họa, còn có mấy phần tiếc nuối.

    --

    Diệu Nhất Nương giật mình, ánh mắt lộ vẻ lo lắng:

    - Sao thiếu gia không ngăn hắn?

    Hứa Phù Phù cười khổ nói:

    - Ta ngăn được hắn sao?

    Thực lực bây giờ của hắn đã cao hơn ta rất nhiều, ta đã hoàn toàn nhìn không ra hắn!

    Hơn nữa để hắn đi ồn ào một chút cũng tốt, bằng không lão khốn khiếp Hạ Kinh đó thật cho rằng cả Đại Hạ ai cũng sợ lão.

    - Ngươi....

    Ngươi ngược lại khuyên hắn à!

    Diệu Nhất Nương dậm chân, nói:

    - Ngươi xem Thân Vương Phủ là nhà bá tính bình thường sao?

    Dễ gây sự như vậy?

    - Tỷ à, đây là quan tâm tất loạn.

    Hứa Phù Phù thoáng nhìn Diệu Nhất Nương một cái, lẩm bẩm:

    - Nói chuyện trâu già ngặm cỏ non được không?

    Ta cũng là cỏ non đó!

    - Hứa Nhị Phù!

    Trong con mắt của Diệu Nhất Nương lộ ra quang mang băng lãnh, nàng là thật sự có chút tức giận.

    - Ây ya, ây ya.

    Đừng nổi nóng, ta không có trêu chọc tỷ.

    Hứa Phù Phù yếu giọng nói:

    - Tỷ thật không cần lo lắng, vị thiếu gia đó tuy vô cùng chính trực, nhưng hắn không phải ngu xuẩn không có não.

    Trong lòng hắn có tính toán, lần này tỷ cứ yên tâm, chuẩn bị để hai cha con khốn kiếp Hạ Kinh, Hạ Kiệt đó ăn một bạt tay.

    - Làm sao ngươi biết?

    Chỉ dựa vào bức thư đó?

    Ngươi tưởng Hạ Kiệt là tên ngốc sao?

    Sẽ ngốc nguếch viết một bức thư cho người ta làm nhược điểm?

    Diệu Nhất Nương mục quang bất thiện, hổn hển nói.

    - Hi hi, yên tâm đi, Sở Tiểu Hắc không có ngốc như vậy, hắn nhất định có cách!

    Hứa Phù Phù đầy mặt bình tĩnh nói.

    - Làm sao ngươi biết?

    Diệu Nhất Nương hỏi

    - Ta tin hắn!

    Hứa Phù Phù thản nhiên nói:

    - Tỷ tỷ, ta theo hắn, chính là từ mặc tả chơi cùng nhau lớn lên.

    Nếu hắn thật là loại người manh động đó, lúc đầu sẽ không rời khỏi Viêm Hoàng Thành!

    - Không ngờ chỉ vì tin tưởng?

    Diệu Nhất Nương có chút khó tin nhìn Hứa Phù Phù:

    - Ngươi ngay cả kế hoạch của hắn cũng không biết...

    - Ha ha, tỷ dám đánh cược với ta không?

    Trên mặt Hứa Phù Phù lộ ra nụ cười không có hảo ý.

    - Đánh cược chiếm tiện nghi của lão nương thì miễn đi.

    Diệu Nhất Nương cười lạnh nói.

    - Không, không, không.

    T tôn trọng tỷ như vậy, sao muốn chiếm tiện nghi tỷ?

    Hứa Phù Phù nghiêm mặt.

    Diệu Nhất Nương đầy mặt không tin nhìn Hứa Phù Phù:

    - Ngươi nói đi

    - Ta đánh cược Tiểu Hắc ca lần này nhất định sẽ náo loạn Thân Vương Phủ gà bay chó chạy, còn có thể toàn thân mà về!

    Hứa Phù Phù nói xong, trong đầu nhớ đến vừa nãy Sở Mặc đi, trên mặt nở nụ cười chắc nịt:

    - Nếu tỷ thắng, ta cam đoan sau này ba hoa khoác lát với tỷ tỷ một lần nữa, tất cả cổ phần của ta ở Thao Thiết lầu đều là của tỷ tỷ!

    - Tưởng ta thèm muốn sao?

    Diệu Nhất Nương cười lạnh mấy tiếng, nhưng vẫn là hỏi:

    - Nếu ta thua thì sao?

    - Nếu tỷ thua rồi, thì trước mặt mọi người hôn Tiểu Hắc ca một cái, không được hôn mặt!

    Nhớ đó, là..

    Hứa Phù Phù cơ hồ đã nghĩ đến cảnh tượng đó, không kìm được đắc ý cười lên.

    - Ngươi...

    Diệu Nhất Nương đỏ mặt, khẽ cắn răng, hừ một tiếng:

    - Hôn thì hôn, có gì hay ho chứ?

    Ta cược với ngươi!

    Tuy ta cũng hy vọng hắn có thể toàn thân trở về, nhưng ta không có lạc quan như ngươi!

    Bây giờ ta phải đi Thân Vương Ohủ, tận mắt nhìn!

    Hứa Phù Phù cười hi hi nói:

    - Được, đợi ta xử lý chuyện bên này một chút, chúng ta cùng đi!

    ... ....

    Thao Thiết Lầu nằm ở giữa trung tâm Viêm Hoàng Thành, cách Thân Vương Phủ cũng không bao xa.

    Do vậy không mất bao lâu, Sở Mặc liền trực tiếp xuất hiện trước cửa Thân Vương Phủ.

    Thân là Thân vương Đại Hạ, phủ đệ của Hạ Kinh cũng khá xa hoa.

    Chiếm diện tích rất lớn, ngoại trừ viện lạc trùng trùng điệp điệp, còn có hoa viên, hồ nước, núi giả, cầu đá....đình đài thủy tạ rất lớn, đầy đủ mọi thứ.

    Quả thật là lâm viên hoàng gia thu nhỏ.

    Thậm chí có một số hoa cỏ cây cối quý hiếm ngay cả lâm viên hoàng gia cũng không có!

    Cổng lớn Thân Vương Phủ tráng lệ nguy nga, ở cửa có hai tượng đá kỳ lân cao lớn.

    Cũng chỉ có huyết mạch hoàng gia, mới dùng tượng đá cao cấp này.

    Cổng lớn màu đỏ thắm, cao lớn nặng nề.

    Ở cửa còn có hai vệ sĩ vóc người cường tráng đang đứng, vẻ mặt trang nghiêm, dang người cao ngất.

    Trên cửa lầu, trên tấm bảng hiệu cực lớn viết ba chữ lớn to cứng cáp "Thân Vuong Phủ"!

    Sở Mặc còn chưa tới trước cửa, một trong hai thị vệ đó liền lớn tiếng quát thẳng:

    - Trọng địa vương phủ, người không phận sự miễn vào!

    Sở Mặc ha ha cười, căn bản không có để vào mắt, đi thẳng tới cổng lớn Thân Vương Phủ.

    - Đứng lại!

    Thị vệ đó lập tức rút đao khỏi vỏ, đi về phía Sở Mặc:

    - Ngươi muốn làm gì?

    - Gây sự!

    Sở Mặc đáp một tiếng, sau đó vận hành bộ pháp, lắc người một cái liền tới trước mặt thị vệ này, giơ tay liền đấm một quyền.

    -----o0o-----

    Chương 121: Giận đập Thân Vương Phủ (2)

    Chương 121: Giận đập Thân Vương Phủ (2)

    Ầm!

    Thị vệ này trực tiếp bị Sở Mặc đánh bay.

    Nếu không phải Sở Mặc áp chế sức mạnh, một quyền này có thể trực tiếp đánh chết y!

    Dù là như vậy, thị vệ này vẫn bay ra xa mấy trượng, nặng nề té lên đất, phát ra tiếng kêu thê thảm.

    Một gã thị vệ thấy thế lập tức kéo động chuông bên cửa, lớn tiếng quát:

    - Có địch tập kích!

    - Cút ngay!

    Sở Mặc xông thẳng đến, xách cổ gã thị vệ này ném ra xa.

    Sau đó giơ chân lên, một chân đá vào cổng lớn màu đỏ thắm của Thân Vương Phủ.

    Cổng lớn vương phủ ngày thường gần như không có mở ra.

    Ngay cả Thân vương Hạ Kinh cũng rất ít đi từ cổng chính, đều là đi cửa bên hông, ngoại trừ có đại lễ hoặc là ngày hội mới mở ra.

    Do đó cánh cửa này có cài chốt bên trong!

    Cửa là cửa lớn dùng gỗ chắc dày hơn một thước, bên ngoài còn bọc da đồng, chảy sơn màu đỏ thắm.

    Cộng thêm chốt cửa đồng nguyên chất bên trong, trừ phi là dùng chùi công thành, mượn sức lực mấy vạn cân, chỉ dựa vào sức người... cơ hồ là không thể bị đánh vỡ.

    Nhưng Sở Mặc ở đây lại chỉ dùng một chân!

    Ầm!

    Cái chốt cửa bằng đồng nguyên chất bên trong trực tiếp bị cong lại biến hình, không biết bay bao xa.

    Sức mạnh cường đại, cả trụ cửa và hai bức tường bên cạnh cũng liền vỡ theo.

    Ầm ầm đổ xuống!

    Cửa lầu dày chặc bên trong nhất thời mất đi chống đỡ, ầm một tiếng đổ ập xuống.

    Tấm biển khắc ba chữ lớn "Thân Vương Phủ" trực tiếp bị đè bên dưới, nát vụn!

    Cư ngụ ở Thân Vương Phủ này, toàn bộ đều là hào môn quý tộc tuyệt đỉnh của Đại Hạ.

    Tuy rất yên tĩnh, nhưng trên đường cũng không phải một người cũng không có.

    Nhìn thấy cảnh tượng này, toàn bộ bị chấn kinh gần như mất năng lực suy nghĩ, há mồm trợn mắt ngây ngốc nhìn.

    Cổng lớn Thân Vương Phủ khói bụi mịt mù, hỗn độn một mảnh!

    Sau đó những người này trấn tĩnh lại tinh thần, liền điên cuồng chạy vào trong nhà của mình, muốn truyền lại tin tức kinh người này.

    Rất nhanh, liền nhốn nhào hẳn lên.

    - Trời ạ, không ngờ có người dám tới Thân Vương Phủ gây chuyện, điên rồi sao?

    - Sao ta nhìn thiếu niên đó có chút quen mắt?

    - Hình như là đứa cháu của Phàn lão tướng...

    - Hơn nữa năm trước...

    đá Hạ Kiệt thành thái giám?

    Làm sao trở về rồi?

    Không phải bị Hạ Kinh Thân vương hạ lệnh phải giết rồi sao?

    - Không ngờ có gan trở về?

    Thật là dũng mãnh!

    Ha ha, thú vị!

    Người có thể ở đây không phải quyền cao chức trọng cũng là quý tộc tuyệt đỉnh của Đại Hạ.

    Lúc này ai nấy đều đứng ở chỗ xa xa xem náo nhiệt, lại giống như một đám bá tính phố phường, trên mặt đều lộ ra vẻ hưng phấn.

    Náo nhiệt của ngày hôm nay... thật là quá lớn!

    Sở Mặc một chân đá cả cổng lớn Thân Vương Phủ thành đống phế vụn, ác khí trong lòng ít nhiều giải tỏ được một chút.

    Đối với một võ giả Nguyên Quan sắp đột phá cảnh giới tầng thứ 4 mà nói, một chân đá nát cánh cổng như vậy không hề có chút tính khiêu chiến.

    Vây quanh bên ngoài Thân Vương Phủ, trên cơ bản đều là những hộ vệ và hạ nhân ở.

    Vì vậy, sau khi một trận gà bay chó chạy, rất nhiều hộ vệ xông thẳng ra ngoài, xông về phía Sở Mặc.

    Sở Mặc lớn tiếng rống quát:

    - Hạ Kiệt, tên khốn kiếp nhà ngươi, cút ra cho ta.

    Uổng công ta lúc nãy còn giúp ngươi phân biện, không ngờ cư nhiên thật sự là ngươi sai ngươi đi ám sát ta!

    - Hạ Kinh!

    Hạ Kinh...

    ông là lão tặc, ông cũng cút ra cho ta.

    Chuyện hôm nay nếu không cho ta một công đạo, ta sẽ đập nát Thân Vương Phủ của ông!

    Đám người xem náo nhiệt bên ngoài nghe thấy rất rõ, ai nấy đều không kìm được líu lưỡi.

    Thiếu niên này... cũng quá dữ dằn rồi?

    Không ngờ dám gọi Hạ Kinh Thân vương là lão tặc!

    Sở Mặc nói xong, xông thẳng qua đám thị vệ đang bao vây bên ngoài.

    Đám thị vệ này, mạnh nhất cũng chỉ là võ giả tầng hai cấp Hoàng, làm sao là đối thủ của Sở Mặc?

    Cơ hồ trong nháy mắt bị Sở Mặc đánh ngã một đám.

    Sở Mặc tuy không có xuống nặng tay, nhưng đám thị vệ này cũng toàn bộ mất đi sức lực chiến đấu, bò dậy cũng rất khó khăn.

    - Hạ Kiệt...

    Ngươi cút ra cho ta!

    - Ngươi có gan lợi dụng con trai của Thanh Châu Mục đến giết ta, không có gan cút ra cùng ta đối mặt chất vấn sao?

    - Hạ Kinh, ông thân là Thân vương Đại Hạ, thì dạy dỗ con trai thành như vậy sao?

    Khó trách Thủ phụ nội các của ông bị Hoàng thượng bãi miễn.

    Bệ hạ quả thật là anh minh thần võ!

    Ông cả con trai cũng dạy dỗ không xong, có năng lực gì quản lý người cả thiên hạ?

    - Tất cả cút ra cho ta!

    Hôm nay chúng ta thẳng thắn nói rõ ràng!

    Chuyện nữa năm trước còn chưa xong, hôm nay các ngươi lại muốn giết ta?

    Thật xem đại gia Sở Mặc nhà ta dễ ức hiếp lắm sao?

    Sở Mặc vừa xông vào trong Thân Vương Phủ vừa lớn tiếng quát tháo, đồng thời điên cuồng đập phá mọi thứ trong Thân Vương Phủ.

    - Cây hoa này rất đẹp, có cần không?

    Không đẹp?

    Không cần?

    Ta cũng không cần, nhìn chướng mắt, vứt đi nhé!

    - Gốc cây này cũng được, ông có cần không?

    Cái gì, vẫn không có phản ứng?

    Nó lớn lên cao to như vậy để làm gì?

    Vậy đốn bỏ!

    - Toà giả sơn này đặt ở đây quá chướng mắt, một đống đá vụn, chi bằng lấp xuống hồ!

    Ầm ầm!

    Bùm bùm!

    Cả Thân Vương Phủ trong nháy mắt liền biến thành đống hỗn độn.

    Giọng của Sở Mặc truyền khắp phương viên mấy dặm, người bên ngoài cũng đều nghe thấy.

    Ai nấy đều cứng lưỡi, thầm nghĩ đứa cháu của Phàn lão tướng quân này điên rồi sao?

    Không ngờ dám náo động Thân Vương Phủ thành như vậy, hắn thật không sợ chết?

    Người từng vào Thân Vương Phủ cho biết, hoa cỏ cây cối trong hoa viên... không có một gốc nào là phàm phẩm!

    Tất cả đều là phẩm chủng cực kỳ quý hiếm, có một số thứ thậm chí sắp tuyệt chủng!

    Nhưng Thân Vương Phủ giống như tiểu hoàng cung, có thể bị người ta ném đổ như vậy, cũng làm rất nhiều người nghe nói chạy đến xem náo nhiệt thầm mừng rỡ trong lòng.

    Hạ Kinh trong triều tất nhiên có một đám nhân mã, nhưng cũng không phải không có đối thủ.

    Mấy năm này vì quá bá đạo, cũng kết không ít kẻ thù.

    Những người này đối với hành động của Sở Mặc tất cả đều thầm bày tỏ rất ủng hộ.

    Ước gì hắn náo động thêm chút nữa, chém toàn bộ Thân Vương Phủ xuống mới hay.

    Sở Mặc cũng chính là làm như vậy!

    Bây giờ hắn đã xông tới giữa viên lâm chiếm diện tích rộng lớn Thân Vương Phủ.

    Ở đó, lại đang nuôi một đám sư tử, hổ hung mãnh.

    Sở Mặc một chân đá văng cái lồng, ha ha cười lớn:

    - Các ngươi vốn là vương giả trên thảo nguyên đại sơn, sao có thể giống như con mèo bị nhốt trong đây?

    Ra ngoài chơi đi nhé!

    Gừm!

    Đám sư tử, hổ nhất thời cùng xông ra, vượt qua bên cạnh Sở Mặc chạy ra ngoài.

    -----o0o-----

    Chương 122: Thiếu niên can đảm (1)

    Chương 122: Thiếu niên can đảm (1)

    Khí tức trên người Sở Mặc làm đám mãnh thú này cả dũng khí tấn công cũng không có.

    Nhưng cái này không có nghĩa bọn chúng không dám tấn công người khác.

    Rất nhanh trong Thân Vương Phủ lại truyền đến một trận rống giận và gào thét.

    - Hạ Kinh... thân là Thân vương, ngươi dung túng con trai làm ác, còn muốn giết người diệt khẩu, ngươi không cảm thấy xấu hổ sao?

    - Hạ Kiệt, cái thứ vô sĩ nhà ngươi, gan nhỏ như chuột... dám làm không dám chịu hả?

    Ầm ầm!

    Hai tòa lầu cao tinh xảo đột nhiên đổ sập, khói bụi bốn phía.

    Lúc này đã có rất nhiều thị vệ bắt đầu xúm lại bao vây bên này.

    Nhưng bọn họ cũng biết khôn, cũng không có như lần trước tấn công đến, đều biết không phải là đối thủ của Sở Mặc.

    Trong hư không, truyền đến một âm thanh mang mấy phần phẫn giận:

    - Đồ ranh con, ngươi vô pháp vô thiên như vậy, muốn chết sao?

    Sở Mặc ha ha cười lớn:

    - Cuối cùng chịu ra rồi hả?

    Đừng phí lời, nhanh cút ra, đánh ngươi xong, tiểu gia còn phải tiếp tục phá!

    Ầm!

    Lại có một tòa lầu các đổ xuống.

    Đối phương nhất thời đại nộ:

    - Ngươi muốn chết!

    Chát!

    Một kiếm lóe ra, bên đó có người, một kiếm đâm tới Sở Mặc.

    ----------------

    - Cút xa một chút!

    Sở Mặc lớn tiếng quát tháo:

    - Đồ chó cậy thế hiếp người, trước đây người hung hăng giết ta nhất, chính là ngươi!

    - Chát!

    Một tiếng cực lớn vang lên.

    Âm thanh trường kiếm của đối phương đứt đoạn, đao của Sở Mặc...

    đã ở trên cổ của người đó.

    Người đến trực tiếp bị sợ ngây người, nữa thanh kiếm còn lại trong tay leng keng rớt lên đất, sắc mặt trắng bệch, sợ hãi nhìn Sở Mặc.

    Y đương nhiên biết thiếu niên này là ai, nữa năm trước y quả thật từng đích thân đuổi giết thiếu niên này.

    Tuy cuối cùng vì một cô gái thần bí ngăn cản, thiếu niên này chạy thoát.

    Nhưng y dám khẳng định, lúc đó thiếu niên này hoàn toàn không phải đối thủ của y.

    Đừng nói một... cho dù mười cũng không đủ y giết.

    Sao vừa qua hơn nữa năm, thì trở thành như vậy?

    Một chiêu bất thành... mình liền bị đánh bại?

    Xuất hiện ảo giác sao?

    - Sao không nói chuyện?

    Lúc trước truy sát ta, không phải truy sát rất sảng khoái lắm sao?

    Sở Mặc nhìn người đàn ông 37-38 tuổi này, vận Thí Thiên trong tay lên trên cổ.

    Một đường máu nhất thời xuất hiện, máu tươi phun ra ngoài!

    - A...

    đừng...

    đừng giết ta, ta, ta cũng là phụng mệnh hành sự.

    Người này nhất thời phát ra tiếng xin tha kinh hoảng.

    - Tiểu súc sinh, đi chết đi.

    Một âm thanh già nua, từ phía sau Sở Mặc vang lên.

    Một tiếng phá không sắc bén nhất thời vang.

    Sở Mặc cả đầu cũng không quay lại, Thí Thiên hoành trên cổ người đàn ông 37-38 tuổi trở tay chính là một đao.

    Chát!

    Rắc rắc!

    - A!

    Một âm thanh thật lớn vang lên sau đó một tiếng thét thê lương truyền đến.

    Một lão già bỗng nhiên dùng tay bụm máu tươi đang phun chảy trên cánh tay, trong miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết khó thể tin nổi.

    Một cánh tay mang theo đoạn đao sáng loáng rớt trên đất.

    Một đao này của Sở Mặc đầu tiên là chém đứt đao của lão già này, sau đó từ dưới lên cao cả cánh tay của lão cũng bị chém xuống.

    Sau đó đao lại hoành trên cổ của người đàn ông 37-38 tuổi đó.

    Tất cả cái này nhanh tới mức không thể tin nổi!

    Mà tay hắn cầm đao... cư nhiên vẫn là tay trái!

    Sở Mặc lắc người, lạnh lùng nhìn lão già đứt một tay ở sau lưng:

    - Lão già kia, trong số những người trước đây truy sát ta hung hăng nhất, thực lực của ông là mạnh nhất.

    Võ giả Nguyên Quan tầng ba cấp Hoàng, một đao pháp giết người vô cùng thuần thục.

    Ông còn nhớ lúc đó ông truy sát ta từng nói gì không?

    Lão già hoang mang nhìn Sở Mặc:

    - Là ngươi!

    Ngươi... sao... sao đột nhiên... trở nên lợi hại như vậy?

    - Lúc đó ông nói, nếu bắt được ta, muốn từng đao lóc thịt ta.

    Ông nói giỏi nhất chính là lăng trì.

    Ông còn nói đao pháp của ông rất tinh diệu, có thể lăng trì 3600 đao mà không chết.

    Ông nói ông rất thích hưởng thụ quá trình này, thích nghe nhất chính là tiếng gào thét của đối phương phát ra.

    Tới cuối cùng, lúc tiếng gào thét không phát ra, ông cắt lưỡi của đối phương.

    Sau đó nhìn con mắt của đối phương từ thù hận đến tuyệt vọng lại tới đẫn đờ nhất...

    Tâm tình trở nên vô cùng sung sướng.

    Sở Mặc nhìn lão già đó, lạnh lùng nói:

    - Ông còn nói... nhất định sẽ đối đãi ta như vậy, sẽ làm ta hài lòng... có phải không hả?

    Lão già này đã bị Sở Mặc dọa sợ cho ngây dại, đứng ở đó trong mắt tràn đầy khiếp sợ:

    - Không thể được, không thể được, mới thời gian nữa năm cho dù là thiên tài trong môn phái cũng không thể có tiến bộ lớn như vậy... tuyệt không thể được.

    - Ta không có biến thái như ông, cho nên, ta sẽ không từng đao lăng trì ông.

    Lúc đó ông tổng cộng để lại ba vết đao trên người ta, không sâu lắm, vì bằng hữu ta liều chết cứu ta, ta mới được may mắn thoát khỏi Viêm Hoàng Thành.

    Sở Mặc không để ý đến lời nói của lão già, thản nhiên nói:

    - Nhưng vết đao ông để lại trong lòng ta... lại rất sâu!

    Ta vừa nãy trả ông một đao, còn 3 đao, ông... chuẩn bị xong chưa?

    - A!

    Lão gia đột nhiên phát ra tiếng kêu sợ hãi, co giò bỏ chạy!

    Võ giả Nguyên Quan, ngay cả bị đứt một cánh tay cũng không phải thật sự hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

    Nhưng sợ hãi trong lòng lại đã lan tràn khắp nơi, hoàn toàn không thể khống chế.

    Muốn chạy?

    Sở Mặc cười lạnh một tiếng, Thí Thiên trong tay bỗng nhiên bay ra.

    Ầm một tiếng, đâm vào lão già từ phía sau xuyên ra trước ngực.

    Cơ thể của lão vì quán tính, vẫn chạy về trước mấy chục trượng, cuối cùng ngã quỵ xuống đất, ngoáy cổ lại, cơ hồ muốn xem bên cạnh Sở Thiên, nhưng vô lực rủ đầu xuống ngã phục trên đất.

    Mất mạng tại chỗ!

    - Ngươi còn thiếu ta hai đao!

    Sở Mặc nói

    - A!

    Bên này người đàn ông 37-38 tuổi thấy trong tay Sở Mặc không có vũ khí, đột nhiên phát ra tiếng rống giận, từ bên thắt lưng rút ra một thanh đoạn kiếm, hung hăng đâm vào bên sườn Sở Mặc.

    Ở vị trí đó đâm vào, chính là trái tim!

    - Một kiếm này...

    đủ giảo hoát, đủ ác!

    Đủ tuyệt!

    Đủ nhanh!

    Sở Mặc chân bước bộ, thân hình lóe qua, sau đó giơ tay đánh một quyền, nện lên ngực người đàn ông này.

    Rắc rắc!

    Tiếng nứt xương vang lên.

    Người đàn ông 37-38 tuổi này phun ra một ngụm máu tươi, thân hình trực tiếp bị đánh bay, hung hăng đập lên gốc đại thụ, lại bắn ngược lại xa hơn 1 trượng, té nhào trên đất, bị đánh chết tại chỗ.

    Sở Mặc chậm rãi đi về phía lão già đó, giơ tay rút Thí Thiên ra, trên thân đao sáng màu bạc không có nhiễm một giọt máu.

    - Hạ Kinh, còn không ra đây?

    Đừng nghĩ triệu tập quân đội rồi, bọn họ bắt không được ta!

    Sở Mặc xách Thí Thiên từng bước đi về phía hậu viện Thân Vương Phủ.

    -----o0o-----

    Chương 123: Thiếu niên can đảm (2)

    Chương 123: Thiếu niên can đảm (2)

    Ở trong hậu viện chính là nhà của Hạ Kinh!

    Những hậu cung giai lệ của lão cũng đều ở trong hậu viện.

    Sở Mặc không tin nữa ngày như vậy, cha con Hạ Kinh vẫn không nhận được tin tức.

    - Sở Mặc!

    Một tiếng quát chói tai từ phía hậu viện truyền ra.

    Tiếp theo, chính là tiếng chạy động của rất nhiều thị vệ truyền đến.

    Rất nhanh, Thân vương Hạ Kinh dưới hộ vệ của mấy trăm thị vệ đi ra từ phía hậu viện.

    Hạ Kiệt con trai của Hạ Kinh ở bên cạnh phụ thân vẻ mặt đầy oán giận nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc vừa nhìn thấy Hạ Kiệt, lập tức vui mừng:

    - Ôi, muội muội Hạ Kiệt, rất lâu không gặp, ngươi khỏi bệnh rồi chưa?

    - Sở Mặc, ngươi muốn chết à!

    Kẻ thù gặp nhau, nhìn nhau đỏ mắt, nếu mục quang có thể giết người, sợ là Sở Mặc đã chết mấy trăm lần rồi.

    Hạ Kinh liếc nhìn thấy lão già bên đó mất một cánh tay đã chết ở đó, còn có thi thể của người đàn ông 37-38 tuổi, ánh mắt nhất thời cũng muốn đỏ lên.

    Đây chính là hai thị vệ lão tốn rất nhiều tiền mời về, toàn bộ đều xuất thân môn phái, ở trong Thân Vương Phủ đã rất nhiều năm, vẫn rất được sự tín nhiệm của Hạ Kinh.

    Không ngờ bây giờ lại lần lượt chết trong tay thiếu niên này.

    Điều này làm Hạ Kinh thầm vừa sợ vừa giận, căm hận Sở Mặc cũng tới cực hạn.

    - Sở Mặc tiểu súc sinh nhà ngươi, không ngờ còn dám trở về?

    Bản vương còn chưa tìm ngươi tính sổ, ngươi cư nhiên trực tiếp đánh tới phủ bổn vương đại khai sát giới?

    Thật xem pháp luật Đại Hạ là để trang trí sao?

    Thật xem cả Đại Hạ không có ai có thể trị được ngươi sao?

    Đừng cho rằng ngươi có gia gia làm tướng quân, thì có thể vô pháp vô thiên!

    Giang sơn Đại Hạ này...Hạ Kinh tức giận sùi bọt mép, quát lớn Sở Mặc.

    Nhưng Sở Mặc lại không có để lão nói xong, cười lạnh ngắt lời của lão:

    - Giang Sơn Đại Hạ không phải của Thân vương Hạ Kinh ông!

    Là của đương kim Hoàng thượng!

    Nói xong, Sở Mặc khinh thường liếc nhìn Hạ Kiệt bên cạnh Hạ Kinh:

    - Hai cha con các ngươi, không phải vừa nãy lợi dụng thằng con trai ngốc nghếch của Thanh Châu Mục muốn giết y giá họa lên đầu ta sao?

    Cái này còn không phải là tìm ta tính sổ?

    - Ngươi nói bậy!

    Thật sự là hoang đường một phía!

    Hạ Kinh phẫn nộ nói.

    - Có phải nói bậy không, lão tặc ông trong lòng biết rõ.

    Pháp luật Đại Hạ tất nhiên không phải để trang trí.

    Nhưng ta muốn hỏi một câu, Thân vương đại nhân, con trai ông ở trên đường cưỡng đoạt dân nữ, pháp luật Đại Hạ đi đâu rồi?

    Sở Mặc nhìn Hạ Kinh, lạnh lùng nói:

    - Hai người ông phái ra truy giết ta bị ta vừa nãy giết sạch, pháp luật Đại Hạ... lại ở đâu?

    - Tất cả là ngươi ngậm máu phun người!

    Hạ Kiệt the thé giọng quát, âm thanh đó giống như thiếu nữ.

    Sở Mặc không kìm được vui mừng:

    - Ha ha, Hạ cô nương... ta làm sao ngậm máu phun người?

    Nàng có cần nhân chứng hay là vật chứng?

    - Sở Mặc... ta phải giết ngươi!

    Biểu tình trên mặt Hạ Kiệt vô cùng dữ tợn.

    Thân là một nam nhân, mệnh căn tử bị dập nát, chân chính trở thành thái giám, bây giờ còn bị hắn trêu chọc.

    Hạ Kiệt quả thật sắp bị tức điên, lớn tiếng căn dặn:

    - Loạn tên bắn chết!

    Giết hắn!

    Một đám thị vệ đương nhiên sẽ không nghe lời gã, tất cả nhìn Hạ Kinh.

    Hạ Kinh lúc này trong lòng cũng rất hận Sở Mặc, hối hận lúc trước sao không phái thêm người bâm thây vạn mãnh tên tiểu súc sinh này.

    Sở Mặc nhìn Hạ Kinh, thản nhiên nói:

    - Lão tặc Hạ Kinh, ngươi có gan đơn độc nói chuyện với ta không?

    - To gan, còn dám gọi thẳng danh úy Thân vương đại nhân!

    Thị vệ bên cạnh Hạ Kinh hung dữ phát Sở Mặc.

    Sở Mặc không kìm được vui mừng:

    - Ngươi cũng biết lão là lão tặc?

    - Phụ vương, đừng nghe tiểu súc sinh, trực tiếp loạn tiễn bắn chết.

    Hạ Kiệt cắn răng nghiến lợi.

    Hạ Kinh liếc nhìn Sở Mặc, lạnh lùng nói:

    - Tiểu súc sinh, hôm nay người đừng hòng sống sót rời khỏi Thân Vương Phủ!

    Ta không những muốn giết ngươi, ngay cả gia gia ngươi ta cũng sẽ không buông tha!

    Còn Thao Thiết Lầu gì đó?

    Thật tưởng bổn vương không biết đó là ngươi và tiểu khốn khiếp Hứa gia làm ăn kinh doanh.

    Bổn vương sẽ đích thân hủy hết tất cả của ngươi!

    - Lão tặc, ngươi mới là ngậm máu phun người, làm ăn ở Thao Thiết Lầu thật là rất tốt, có thể lọt vào pháp nhãn của lão tặc ông cũng là rất đỗi bình thường.

    Cho nên, muốn cưỡng đoạt gia nghiệp của người ta thì nói thẳng ra.

    Dù sau Đại Hạ cũng không ai dám làm trái ông, có phải không?

    Đừng kéo nó vào chung với ta, không có chứng cứ thì đừng nói bậy.

    Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Nhưng xem ra, Thân vương đại nhân là thật không muốn lưu hậu rồi.

    - Ngươi!

    Sở Mặc!

    Bổn vương phải chém ngươi thành trăm ngàn mảnh!

    Hạ Kinh vừa nghe thấy câu này nhất thời cả người muốn phát điên.

    Bây giờ lão hận nhất là gì?

    Chính là câu nói này!

    Hạ Kinh lão, đường đường Thân vương của Đại Hạ, ngoại trừ Hoành huynh lão ra, thì là người nam nhân có quyền lực nhất Đại Hạ.

    Ngay cả Thủ phụ nội các bị bãi miễn rồi cũng vẫn không ai có thể thay thế sự thật này!

    Nhưng con trai độc nhất của lão lại bị người thiếu niên trước mắt đá nát mệnh căn tử, trở thành một thái giám không được nhập cung.

    Nếu lão có năng lực sinh dục, vậy cũng không có gì to tát, bên cạnh mỹ nữ như mây, sinh 3 nam 5 nữ cũng được.

    Nhưng lão sinh không được nữa rồi.

    Hạ Kinh lão...

    đã không còn năng lực đó nữa!

    Đầu sỏ làm Hạ Kinh lão tuyệt hậu chính ngay trước mắt.

    Sao có thể không hận?

    Sở Mặc mỉm cười, thấy Hạ Kinh đang định hạ lệnh bắn mình thành con nhím, thản nhiên nói:

    - Cũng không thể trách ông.

    Trong thời gian ngắn ngủi hơn nữa năm... tại sao từ một thiếu niên chỉ có thể bị ông truy sát, chật vật thoát khỏi Viên Hoành Thành, trở thành một cường giả dám đơn thân một mình đánh đến Thân Vương Phủ giết hai cường giả hộ vệ của ông?

    Ông... không cảm thấy hiếu kỳ sao?

    - Bổn vương không có gì hiếu kỳ, ngược lại ngươi sắp chết rồi.

    Cả người Hạ Kinh đã bị Sở Mặc chọc giận tới muốn phun máu.

    Thậm chí cả hứng thú nói chuyện với hắn cũng không có.

    Hạ Kiệt ở bên cạnh the thé giọng:

    - Mau... giết chết hắn!

    Giết chết hắn!

    Sở Mặc trừng mắt nhìn Hạ Kiệt:

    - Đại nhân nói chuyện, tiểu cô nương cút qua một bên, đừng chõ mồm vào!

    - Sở Mặc...

    Giọng của Hạ Kiệt quả thật rất sắc bén, nhất là trong lúc tức giận càng giống như nữ nhân.

    Sở Mặc cũng không để ý đến gã, hai mắt điềm tĩnh nhìn Hạ Kinh:

    - Ông nên biết lúc ở Viêm Hoàng Thành, ta chính là một thiên tài.

    Luận tạp học, ta có thể xưng là tông sư!

    Sau khi đến môn phái, tạp học của ta cũng không bỏ.

    Ta từng trong Tàng Kinh Các sư môn tìm được một bộ sách cổ xưa, trong đó có một phương thuốc...

    -------------

    -----o0o-----

    Chương 124: Phương thuốc (1)

    Chương 124: Phương thuốc (1)

    Sở Mặc nói đến đây, híp mắt tủm tỉm không nói nữa, vì hắn phát hiện ánh mắt của Hạ Kinh theo câu nói của mình chợt sáng lên.

    Tuy chút quang mang đó chợt lóe rồi tắt, bị che giấu rất khéo, nhưng Sở Mặc lại biết hắn thắng rồi.

    Trước khi đến đây gây sự, Sở Mặc đã nghĩ tới sở dĩ Hạ Kinh tức giận như vậy, muốn bâm hắn thành vạn mảnh, nguyên nhân căn bản chính là vì hắn phế đứa con trai duy nhất của lão!

    Cho dù lão quyền trên vạn người dưới một người, cho dù lão thân là Thân vương, cho dù lão giàu ngang một nước... có thể hưởng tất cả vinh hoa phú ví thế gian này.

    Nhưng nếu tuyệt hậu thì chẳng khác nào không có hy vọng gì!

    Giả như... nếu có hy vọng, lại sinh ra một nam bán nữ?

    Sở Mặc có thể khẳng định tâm thái của Hạ Kinh sẽ hoàn toàn thay đổi!

    Đại Hạ cũng được, Đại Tề cũng được, vốn xưa nay chú trọng con cháu kế thừa.

    Phong tục này hoàn toàn không giống như trên thảo nguyên.

    Trên thảo nguyên có thể xuất hiện nữ vương, nhưng Đại Hạ hay là Đại Tề thì xưa nay chưa từng có tiền lệ như vậy, cũng gần như không thể có.

    Cho nên hắn mới dám không kiêng nể như vậy đại náo Thân Vương Phủ.

    Vì Sở Mặc tin rằng Hạ Kinh không phải ngu ngốc như Hạ Kiệt.

    Nhất là đối với đám người thân ở vị trí cao mà nói, cái gọi là thù hận có những lúc kỳ thật có thể không là gì cả.

    - Bây giờ có thể nói chuyện được chưa?

    Sở Mặc trong lòng dũ phát bình tĩnh, cả người cũng tản ra khí chất phóng khoáng xuất trần.

    Cho dù Hạ Kinh vẫn vô cùng căm hận thiếu niên này, trong lòng cũng không thể không thừa nhận, lão thất phu Phàn Vô Địch đó thật nhặt được một đứa cháu rất tốt!

    - Nếu là con trai của ta... có thể giống như ngươi, vậy thật là tốt?

    Hạ Kinh trong lòng không kìm được phát ra một tiếng thở dài.

    Lúc này, Hạ Kiệt ở bên cạnh thé giọng:

    - Phụ vương, giết hắn... báo thù cho hài nhi.

    Giết hắn!

    Tại sao còn không hạ lệnh?

    Nói xong, Hạ Kiệt từ trong thi thể bên cạnh cướp cung tiễn:

    - Các ngươi không dám giết... ta không sợ hắn...

    Chát!

    Một tiếng giòn vang, Hạ Kinh hung hăng quất một bạt tay vào mặt Hạ Kiệt:

    - Cút về cho ta.

    - A... phụ vương... cha... cha lại đánh con... cha lại đánh con?

    Hạ Kiệt dùng tay bụm mặt, lưu lại nước mắt ủy khuất.

    Lòng của Hạ Kinh không khỏi mềm nhũn, nhưng nghĩ tới những lời nói vừa nãy của Sở Mặc, vẫn vững chắc tâm can, nói:

    - Cái thứ không nên thân này, nhốt nó lại, trông chừng nó!

    Đừng để nó gây sự!

    - Dạ!

    Hai gã hộ vệ kè Hạ Kiệt đi.

    - Cha lại đánh con... không giết kẻ địch, lại đánh con... hu hu hu...

    Hạ Kiệt bị kéo đi, thương tâm khóc lên.

    Bị kéo ra chỗ rất xa, tiếng khóc đó vẫn còn nghe thấy rõ.

    Sắc mặT của Hạ Kinh âm trầm một mảnh, khoát tay:

    - Các ngươi đều lui xuống!

    Một đám thị vệ chần chờ, bọn họ rất sợ lúc này Sở Mặc đột nhiên bạo khởi đả thương Hạ Kinh.

    Chết hai cung phụng rồi... chuyện này không có liên quan gì với bọn họ.

    Nhưng nếu Thân vương Hạ Kinh chết rồi... vậy đám người như bọn họ sợ là cả cửu tộc cũng sẽ chịu liên lụy.

    Hạ Kinh lạnh lùng nói:

    - Nếu hắn muốn gây hại ta, các ngươi cản không nổi!

    Thực lực của hai cung phụng đó Hạ Kinh rất rõ, chỉ dựa vào mấy trăm hộ vệ bên cạnh mình căn bản không phải là đối thủ.

    Nhưng bọn họ trong nháy mắt đều chết trong tay Sở Mặc!

    Trong Thân Vương Phủ còn có một vị đại năng tọa trấn chân chính.

    Vị đại năng này tính cách cổ quái, chỉ nhận lời bảo vệ một mình Hạ Kinh, ngoại trừ cái này, cái gì cũng không quản.

    Năm đó Hạ Kinh cũng từng thấy qua một lần thủ đoạn của vị đại năng này, cho nên rất có lòng tin với y.

    Vì vậy, sâu trong lòng cũng không sợ Sở Mặc xuất thủ với lão.

    Bọn thị vệ này cuối cùng vẫn là lui xuống.

    Chỗ này chỉ còn lại hai người Hạ Kinh và Sở Mặc, Hạ Kinh nhìn Sở Mặc:

    - Nếu ngươi dám gạt ta...

    - Ta không cần gạt ông.

    Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Thù hận giữa ta và ông, bản thân ông trong lòng tự biết, là vì Hạ Kiệt.

    - Nó làm chuyện sai trái, ngươi giáo huấn nó, ta không phản đối, nhưng ngươi quá độc ác, không ngờ một chân đá nát mệnh căn tử của nó ...

    Sở Mặc, bản thân ngươi tự hỏi một câu, chuyện này ngươi làm... còn không đủ quá đáng sao?

    Ta vì vậy truy giết ngươi có sai không?

    Sắc mặt Hạ Kinh trầm xuống, chậm rãi nói.

    Sở Mặc ha ha cười, nói:

    - Lời này nếu nói ra từ miệng người khác, ta còn thật cảm thấy xấu hổ và tự trách.

    Nhưng, Thân vương đại nhân, ông và con trai ông đều là tính tình gì, bản thân ông rõ nhất.

    Còn dùng những chuyện xấu xa mà cha con ông đã làm qua, từng chuyện nói ra.

    Cho nên, đừng nói những lời vô dụng này.

    - Ngươi...

    Hạ Kinh tức giận sắc mặt xanh mét, căm tức nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi muốn nói gì với ta?

    Sở Mặc, đây chính là thái độ của ngươi?

    Ngươi cho rằng...

    Bổn vương thật không thể làm gì được ngươi?

    - Đừng tức giận... nóng giận hại thân.

    Sở Mặc nhe răng cười nói:

    - Chỉ là muốn xem đạo mạo ông lúc tức giận mà thôi.

    Rõ ràng chính là một lão hồ ly biến thái, giả làm trưởng giả nhân hậu làm gì?

    Cứ làm tiểu nhân âm hiểm vô sỉ của ông tốt bao nhiêu.

    Nhìn Hạ Kinh tức giận mặt trắng lên, Sở Mặc ha ha cười:

    - Đừng nổi nóng, ta lá gan nhỏ.

    Biết trong Thân Vương Phủ còn có một vị đại năng chân chính, nếu vị đó xuất thủ, ta chạy cũng chạy không thoát, cho nên, chúng ta cũng đừng giỡn nữa.

    Hạ Kinh không khỏi bắt đầu trầm ngâm, híp mắt, chăm chú cẩn trọng thăm dò Sở Mặc.

    Nói ra, đây là lần đầu tiên Hạ Kinh nghiêm túc quan sát người thiếu niên này như vậy.

    - Ngươi khó chơi hơn so với trong tưởng tượng của ta rất nhiều.

    Hạ Kinh thản nhiên nói.

    Sở Mặc cười cười, đi tới giữa mái đình bên cạnh, ngồi trên chiếc ghế dài, vỗ vỗ lên ghế nói:

    - Thân vương đại nhân đứng nói chuyện không đau lưng sao?

    Đến ngồi nói, đừng khách khí!

    Hạ Kinh hung hăng trừng mắt nhìn Sở Mặc, đi tới ngồi ở một chiếc ghế khác, nói:

    - Sở Mặc, nếu sớm biết ngươi là tên tiểu khốn khiếp khó chơi như vậy, lúc đầu nói gì ta cũng sẽ không để ngươi sống sót chạy thoát.

    - Lúc trước ông cũng không muốn ta sống sót chạy thoát, chỉ là ta mạng lớn!

    Còn nữa, ta thấy, bây giờ nói chuyện như vậy rất tốt.

    Mọi người thẳng thắn một chút, thấu hiểu nhau có phải sảng khoái rất nhiều không?

    Sở Mặc ngồi ở đó, hít sâu một hơi:

    - Vương phủ quả là không giống, không khí cũng trong lành như vậy.

    - Bản vương không sảng khoái!

    Vương phủ bị khốn khiếp nhà ngươi làm cho tan tành!

    Những hoa cỏ quý đó bán ngươi cũng đền không đủ!

    Hạ Kinh tức giận chưa nguôi trừng mắt Sở Mặc.

    -----o0o-----

    Chương 125: Phương thuốc (2)

    Chương 125: Phương thuốc (2)

    - Chỉ chút chuyện nhỏ, đối với Thân vương đại nhân giàu ngang một nước mà nói, chút tổn thất này hoàn toàn không đáng là gì.

    Sở Mặc thản nhiên.

    - Đã chết hai cung phụng, bọn họ đều là từ trong môn phái ra.

    Hạ Kinh lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

    - Chuyện này, nói gì ta cũng không gánh vác cho ngươi.

    - Ha ha, ta cũng không trông mong vào lòng tốt của Thân vương đại nhân.

    Sở Mặc cười cười, thản nhiên nói:

    - Ta chỉ cần phần trợ cấp ông nên cho.

    Bọn họ muốn trả thù, tất nhiên quay về tìm ta.

    Con mắt Hạ Kinh lóe sáng nhìn Sở Hặc, trong lòng dũ phát nghi ngờ.

    Trong thời gian ngắn ngủi hơn nữa năm, rốt cuộc thiếu niên này trải qua những gì, không ngờ có thể sinh ra biến hóa lớn như vậy.

    Không những thực lực nâng tới cảnh giới này, ngay cả gan dạ sáng suốt cũng làm người ta chấn kinh.

    Hạ Kinh thân là Thân vương, thân ở vị trí cao nhiều năm, một thân khí tràng này không phải là nói giỡn.

    Người bình thường ở trước mặt lão đừng nói là nói chuyện, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

    Ngay cả một số người từ trong môn phái ra, nhìn thấy lão cũng phải khách khí.

    Thiếu niên này lại ở trước mặt lão càn rỡ như vậy.

    Rõ ràng trong phủ lão có một đại năng chân chính, vẫn mặt không đổi sắc, vui vẻ trò chuyện.

    Chỉ dựa vào gan dạ sáng suốt này, đã đủ làm Hạ Kinh động dung.

    - Nhưng y... mới chỉ 34 tuổi mà thôi... muốn làm người này trở thành người lớn, vậy trở thành một quái vật thế nào?

    Hạ Kinh híp mắt, nếu không phải trong lòng ghi nhớ những lời nói của Sở Mặc, lão thật muốn trả cái giá lớn mời đại năng trong phủ xuất thủ, diệt trừ ranh con nhỏ nhoi này.

    Đừng thấy bây giờ hai người có thể ở đây thoạt nhìn như nói chuyện, nhưng đừng quên, mới vừa nãy tiểu tử này giết hai cung phụng của lão, náo động cả Thân Vương Phủ gà bay chó chạy, tổn thất nhiều tài vật.

    Sở Mặc ngược lại nói chuyện gió thổi mây bay, trên thực tế tuyệt đối là một con số khổng lồ.

    Cho dù là Hạ Kinh, cũng sẽ cảm thấy đau nhói, chớ đừng nói thù hận của hai bên kỳ thật một chút cũng không giảm, rất sâu.

    Lão thật sự không dám tin Sở Mặc sẽ có lòng tốt gì.

    - Những lời vừa nãy ngươi nói với ta, rốt cuộc là ý gì?

    Cuối cùng Hạ Kinh không kìm được chủ động hỏi.

    Không phải lão lòng dạ không đủ sâu, mà là tiểu quái vật này quá vô sĩ, cũng quá giảo hoạt, nói nhăng nói cuội, vẫn không nói cái đó.

    - Những lời đó?

    Lời gì?

    Sở Mặc hơi ngẩng ra, đầy mặt kinh ngạc.

    Sau đó thấy sắc mặt Hạ Kinh bắt đầu biến đen, ha ha cười:

    - Ồ, ông nói cái phương thức đó hả...

    được, ta sẽ nói với ông, chuyện phương thuốc này.

    - Hừ.

    Hạ Kinh vừa nãy suýt chút nữa không kìm được triệu gọi vị đại năng đó giết chết Sở Mặc.

    Tiểu tử này quả thật là quá khinh người.

    - Vừa nãy ta vừa nói, căn nguyên thù hận giữa chúng ta là vì Hạ Kiệt.

    Ông hận ta như vậy, là vì Hạ Kiệt là con trai duy nhất của ông.

    Ta nói đúng không?

    Sở Mặc nhìn Hạ Kinh thản nhiên hỏi.

    - Đúng vậy.

    Hạ Kinh cứng rắn trả lời một câu.

    - Tốt lắm.

    Sở Mặc gật đầu:

    - Con trai ông là cái quái gì, chúng ta không cần nói nhiều.

    Nếu những hành động vô sĩ đó của y truyền đến công chúng, ta dám đảm bảo cho dù Hoàng thượng cũng không bảo vệ được, cũng sẽ không bảo vệ đứa cháu như y.

    Những chuyện đó đủ y chết một trăm lần!

    Ta nói có sai không?

    Hạ Kinh sắc mặt khó coi, ở ngực phập phồng kịch liệt.

    Cho dù con trai của ai bị phế bình như vậy sợ lã cũng sẽ không phản ứng hơn Hạ Kinh bao nhiêu?

    Nhưng dù sao Hạ Kinh là đại nhân vật thân ở vị trí cao, mặc dù trong lòng vô cùng phẫn nộ, nhưng vẫn gật đầu:

    - Cứ cho là vậy.

    Sở Mặc cũng không so đo câu chữ với Hạ Kinh, thản nhiên nói:

    - Vậy, ta một chân đá nát hạ thể của y.

    Thứ nhất, cũng như trừ hại cho dân.

    Thứ hai, là vì cứu y một mạng!

    Vì cho dù không có gặp ta, sớm muộn y cũng sẽ gặp người khác!

    Cho dù không có gặp chuyện bất bình...

    Dù sao Đại Hạ vẫn có pháp luật!

    Ta không tin với thánh minh của đương kim Hoàng thượng, sau khi biết hành vi của Hạ Kiệt, vẫn sẽ tiếp tục dung túng.

    Ta nói có đúng không?

    Hạ Kinh nghĩ đến buổi tối đó lão bị bãi miễn trước thủ tịch nội các.

    Hoàng huynh trước giờ chưa từng nói nóng với lão như vậy, giờ lại lôi đình chấn nộ.

    Phẫn nộ và thất vọng trên mặt Hoàng huynh lúc đó và cảnh tượng quát chửi Hạ Kiệt là súc sinh... rõ ngay trước mắt.

    Hạ Kinh không kìm được rùng cả mình, gật đầu:

    - Không sai.

    - Cho nên, thái độ các ngươi xem ta là kẻ thù, trên căn bản là không đúng!

    Các ngươi là lấy oán trả ơn!

    Sở Mặc vẻ mặt bình tĩnh nói:

    - Ta cứu con trai ông một mạng!

    Các ngươi lại phái người truy giết ta, hại ta tha phương xa xứ, ảm đạm rời khỏi Viêm Hoàng Thành, ở bên ngoài trải qua cửu tử nhất sinh.

    Hạ Kinh cụp mắt ủ rủ, tức giận thật sự không biết nói gì.

    Rõ ràng là phế con trai của mình, bây giờ lại nói giống như là ân nhân lớn nhất của con trai mình.

    - Ta là người đại nhân đại lượng, lòng dạ bao dung!

    Sở Mặc nói.

    - Vậy sao ngươi còn đến Thân Vương Phủ náo động?

    Hạ Kinh lạnh lùng hỏi.

    - Lòng dạ bao dung không có nghĩa là chuyện các ngươi làm ta sẽ vui!

    Trong lòng ta không vui!

    Tất nhiên là phải phát tiết!

    Vốn ta không muốn náo, tuy các ngươi sai lại sai, nhưng người như ta rất lương thiện, không muốn chấp nhặt với các ngươi.

    Là các ngươi không chịu dứt!

    Cứ hết lần này đến lần khác khiêu khích ta!

    Sở Mặc vỗ chiếc ghế bên cạnh, phát ra tiếng vỗ "phịch" rất lớn, nhìn Hạ Kinh tức giận nói:

    - Lão tặc!

    Ông dám nói chuyện hôm nay không có liên quan với ông?

    Hạ Kinh lạnh lùng nói, không có nói chuyện, trong mắt lóe ra hung quang.

    Tiểu súc sinh này cứ mở miệng ra là lão tặc, quả thật làm lão tức giận, Hạ Kinh lão... chưa từng bị người ta sỉ nhục như vậy?

    Sở Mặc cười lạnh nói:

    - Cuối cùng các ngươi không muốn buông tha ta, muốn giết ta.

    Ta đến vương phủ ông náo động một chuyến, quá đáng sao?

    - Phương thuốc đó...

    Hạ Kinh đen mặt, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

    - Có thể nói ra không?

    -------------

    - Phương thuốc đó...

    Sở Mặc kéo dài âm, nhìn Hạ Kinh sắp phát nổ, thản nhiên nói:

    - Rất đơn giản, y có thể trị khỏi tật xấu ông!

    Không những có thể làm Thân vương ông trọng chấn hùng phong, hơn nữa cho Thân Vương Thủ này thêm mấy tiểu vương, tử tiểu quận chúa gì gì... cũng không là vấn đề.

    Nhưng nếu tất cả sinh ra là quận chúa, thì ông không thể tìm ta gây phiền phức, đó là vấn đề của chính ông.

    Hạ Kinh nhảy dựng lên, hai mắt đỏ ngầu, gắt gao nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi không gạt ta?
     
    Thí Thiên Đao Full
    VI ( Chương 126-150 )


    Chương 126: Không đơn giản (1)

    Chương 126: Không đơn giản (1)

    - Ta không cần gạt ông làm gì?

    Sở Mặc thản nhiên liếc nhìn Hạ Kinh:

    - Gạt ông, ta có thể được lợi ích gì?

    - Ngươi muốn gì?

    Hạ Kinh vẫn gắt gao nhìn Sở Mặc, trầm giọng hỏi.

    Vấn đề này là tâm bệnh lớn nhất của lão!

    Nếu có thể giải quyết, vậy đừng nói hóa giải ân oán trước mắt với Sở Mặc.

    Cho dù bảo lão quỳ lên đất dập đầu mấy cái với Sở Mặc, lão cũng không chút do dự!

    - Ta muốn, rất đơn giản.

    Sở Mặc nhìn Hạ Kinh:

    - Thứ nhất, kể từ hôm nay ân oán giữa ông và ta xóa bỏ!

    Ông không được tìm người ám sát ta nữa, càng không được hứa gạt ta.

    Một khi bị ta phát hiện, hợp tác giữa chúng ta cứ vậy phá bỏ.

    Vì loại thuốc này...

    ông cần phục dùng thời gian dài!

    Cho nên... hãy bớt dồn chút tâm tư âm hiểm lên đầu tiểu gia.

    Ngoài ra, trông chừng Hạ Kiệt con trai ông cho tốt, đừng để y giống như ông, ra ngoài gây hại người ta.

    Hạ Kinh đầy mặt xám xịt, cả giận nói:

    - Những cái đó đều là tung tin vịt!

    - Có phải là tung tin vịt không, trong lòng ông biết rõ.

    Sở Mặc cười lạnh nhìn lão:

    - Thứ hai, sau này ông hồi phục bình thường, giống người đàn ông bình thường, trong vương phủ ông mỹ nữ như mây, đừng đi ra ngoài gây hại người!

    - Có thể khôi phục bình thường ai lại làm như vậy?

    Hạ Kinh sắc mặt tối đen, cắn răng nghiến lợi nói, cũng không nói những cái đó là tung tin vịt.

    - Thứ ba, Thân vương đại nhân, ta biết tuy ông đã không còn là Thủ phụ, nhưng lực lượng trong tay vẫn rất hùng mạnh.

    Thời khắc quan trọng lúc ta cần sự giúp đỡ, ông phải giúp ta.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    Trong con ngươi của Hạ Kinh chợt lóe lên chút ánh sáng lạnh, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Sở Mặc:

    - Thiếu niên, ngươi muốn làm gì?

    - Đừng hiểu lầm, yên tâm, ta sẽ không tạo phản, ta vẫn không ngốc như vậy, còn muốn sống thêm mấy năm nữa.

    Sở Mặc nói.

    - Được, chỉ cần không phải muốn tạo phản, thời khắc quan trọng, ta có thể động dụng sức lực trong tay đến giúp ngươi!

    Hạ Kinh đồng ý rất dứt khoát.

    Đến lúc này, khí chất của người thân ở vị trí cao như lão cuối cùng mới lộ ra một chút.

    Thiếu niên Sở Mặc này trước đây gần như bị hoàn toàn áp chế, kỳ thật là chuyện không thể tin nổi.

    Cũng đủ chứng tỏ một chuyện, phương diện này không được...

    Đối với một nam nhân mà nói là đả kích lớn nhất.

    - Còn gì nữa không?

    Hạ Kinh nhìn Sở Mặc, trầm giọng hỏi.

    - Không có gì, Hạ Kinh Thân vương, Sở Mặc ta tuy tuổi nhỏ, nhưng cũng không phải hạng người lòng tham không đáy.

    Ta là người luôn ân oán phân minh!

    Có thù tất báo, có ân tất đền!

    Sở Mặc nói xong đứng dậy, nhìn Hạ Kinh thản nhiên nói:

    - Vì chứng minh ta không có gạt ông, bây giờ ta có thể luyện thuốc cho ông.

    Nhưng... vì tật xấu này của ông đã là khá trầm trọng, cho nên số lượng và chủng loại dược liệu cần thiết nhất định sẽ rất nhiều.

    Điểm này ta hy vọng ông có thể có tâm lý chuẩn bị.

    Đến lúc đó luyện thuốc ngay ở Thân Vương Phủ ông, chuẩn bị cho ta một căn phòng lớn riêng biệt, không được quấy rầy ta thì được rồi.

    Hạ Kinh gật đầu nói:

    - Không cần phiền phức như vậy, cần dược liệu gì ngươi nói thẳng cho ta thì được rồi!

    Ta phái người đi chuẩn bị!

    Ngoài ra, không nói gạt ngươi, mấy năm nay vì trị khỏi tật xấu này của ta, bây giờ trong vương phủ dược liệu đã chất đầy mấy kho lớn!

    Thậm chí âm thầm cầu sự trợ giúp rất nhiều môn phái, nhưng... vẫn không có hy vọng.

    Ở trong mắt Hạ Kinh cho dù cần lượng lớn dược liệu, lại có thể cần bao nhiêu?

    Với thân phận địa vị của mình chỉ cần thế gian này có... thì nhất định có thể làm được.

    Sở Mặc thoáng nhìn Hạ Kinh:

    - Được, hôm nay ta cũng mệt rồi, sáng sớm ngày mai, ta sẽ đích thân đến cửa, liệt kê dược liệu cần thiết thành một đơn thuốc cho ông.

    Trong lòng thầm nghĩ:

    - Tới lúc đó hy vọng ông không phải bị hù dọa thì tốt.

    Hạ Kinh gật đầu, trầm giọng nói:

    - Vậy, thứ cho không tiễn, ngươi nên biết làm sao đi ra rồi chứ.

    Sở Mặc ha ha cười, đứng lên khoát tay, xoay người rời khỏi.

    Vừa nãy hắn một đường đánh vào, chỉ cần thuận theo đám hỗn độn đó đi ra thì được rồi, tất nhiên sẽ không lạc đường.

    Con mắt Hạ Kinh sáng ngời nhìn bóng hình Sở Mặc biến mắt trong tầm mắt, trong mắt tràn đầy phức tạp, rất lâu mới nhẹ giọng nói:

    - Uất Trì tiên sinh, ngài cảm thấy... lời của tiểu tử này đáng tin không?

    Trong không khí truyền đến một giọng nói bình thản:

    - Không đơn giản.

    Sau đó thì không thấy động tĩnh.

    Hỏi một đằng trả lời một nẻo, còn là chỉ có ba chữ, nhưng con mắt của Hạ Kinh chợt sáng lên.

    Trên khuôn mặt tức giận đó giống như lòng sông khô cạn nhiều năm bỗng nhiên được dẫn vào lượng nước lớn, hiện ra tràn đầy sức sống.

    Không đơn giản!

    Uất Trì tiên sinh nói thiếu niên này không đơn giản!

    Đó không phải có nghĩa là thiếu niên này cũng không có gạt lão sao?

    Bây giờ Hạ Kinh rất khó nói rõ tâm thái của mình đối với Sở Mặc là như thế nào.

    Nói hận... quả thật là hận, dù sau tiểu tử này phế đứa con trai duy nhất của lão, hơn nữa hôm nay lại vô cùng kiêu ngạo đánh đến tận cửa.

    Không những náo động vương phủ gà bay chó chạy, mà còn ăn nói chua ngoa, làm người ta rất muốn bầm hắn thành trăm mảnh.

    Nhưng sau khi nghe nói hắn có phương thuốc đó, Hạ Kinh lại cảm thấy không ngờ lão...

    đột nhiên không có hận Sở Mặc như vậy!

    - Nếu... bổn vương thật có thể hồi phục, với tuổi tác của bổn vương cho dù sinh thêm mấy đứa con cũng không thành vấn đề!

    Trong mắt Hạ Kinh lóe ra tia sáng hy vọng, lẩm bẩm:

    - Hy vọng... là thật.

    Nếu ngươi dám gạt ta cho dù tán gia bại sản dùng mọi thủ đoạn, liều chết cũng sẽ không tha cho ngươi!

    Tuyệt vọng cũng không đáng sợ, vì đã tới đường cùng rồi, không có gì có thể kỳ vọng.

    Đáng sợ là sau khi tuyệt vọng lại lóe lên tia hy vọng, phát hiện lại bước vào một tuyệt cảnh khác!

    Đó mới là chuyện thật sự làm người ta sụp đổ.

    Sở Mặc thong dong phóng khoáng giống như tản bộ, bước ra khỏi vương phủ hỗn độn.

    Những thị vệ bên đường đã nhận được mệnh lệnh nhưng ánh mắt của mọi người nhìn Sở Mặc vẫn giống như đại định đến.

    Bọn họ nghĩ nát óc cũng không hiểu tại sao vương gia lại tha cho tiểu tử này.

    Con trai duy nhất của vương gia, bị hắn đánh phế rồi, sau đó chạy hơn nữa năm, nghênh ngang trở về không nói, còn hống hách đánh đến tận cửa.

    Hai đại cung phụng của vương phủ đều chết trong tay hắn, cả vương phủ suýt chút nữa bị hắn phá hủy... ngay cả cổng lớn của vương phủ cũng bị đập tan tành.

    Cái tát tay này quả thật đánh rất mạnh!

    Nhưng vương gia vẫn tha hắn đi.

    Vương gia lúc nào lại tiết chế như vậy?

    Bị người ta đánh đến cửa, không ngờ còn có thể nhịn?

    -----o0o-----

    Chương 127: Không đơn giản (2)

    Chương 127: Không đơn giản (2)

    Đừng nói bọn họ nghĩ không thông, ngay cả đám đại thần gia quyến trong triều ở ngoài xem náo nhiệt, sau khi nhìn thấy Sở Mặc lảo đảo từ cổng lớn vương phủ tường thành đổ nát đi ra, đều ngây dại ánh mắt, hoàn toàn nghĩ không thông!

    Sở Mặc vừa ra khỏi cửa, thì nhìn thấy bên ngoài vây một đám người.

    Hứa Phù Phù và Diệu Nhất Nương cũng đều ở trong đám người đó.

    Nhìn thấy Sở Mặc, Hứa Phù Phù nhe răng cười, đắc ý liếc nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Hi hi hi hi.

    Diệu Nhất Nương thì hoàn toàn ngây dại, kỳ thật nàng đã đến lâu rồi, vừa nãy suýt chút nữa xông thẳng vào.

    Đừng thấy nàng xuất thân môn phái, nhưng dù sao ở Viêm Hoàng Thành nhiều năm như vậy, sao lại không hiểu phủ đệ của Thân vương là có ý vị gì?

    Đó là long đầm hổ huyệt thật sự!

    Sở Mặc một mình như vậy xông vào, ngay cả cổng lớn của vương phủ cũng bị đập nát.

    Hạ Kinh thân là chủ nhân chỗ này, thù mới hận cũ, sao có thể bỏ qua cho hắn?

    Nàng bị Hứa Phù Phù lôi kéo siết sao, nói Sở Mặc nhất định sẽ không sao.

    Kết quả không bao lâu Sở Mặc cư nhiên thật sự ra ngoài.

    Trên dưới cả người cả chút tro bụi cũng không có, hai tay trống không, vẻ mặt bình tĩnh, giống như vừa ăn cơm xong, tản bộ ra về

    Mọi người đối với kết quả này hoàn toàn tràn đầy chấn kinh, gần như đều ngây ngẩn.

    - Cái này sao có thể?

    Chẳng lẽ Hạ Kinh thân vương không có ở nhà?

    - Thời gian gần đây Hạ Kinh Thân vương căn bản không có ra ngoài!

    - Cổng lớn bị người ta đập tan tành, mặt cũng bị người ta đánh sưng lên rồi à?

    Kết quả người gây sự cứ nhàn nhạ như vậy đi ra ngoài?

    - Nghe nói bên trong có người chết... thật không dám tin, đứa cháu này của Phàn lão tướng quân vẫn có có thể sống sót trở ra.

    - Khó mà tin...

    Chẳng lẽ nói trên người Sở Mặc công tử đang mang thánh chỉ của Hoàng thượng?

    - Đừng nói, thật có khả năng này.

    Các ngươi còn nhớ lời đồn đó không?

    Nói không chừng, lần này Sở Mặc công tử chính là phụng chỉ đến gây sự đấy!

    - Chuyện hoàng gia, đừng suy đoán lung tung.

    Sau này trở về nói với những tên khốn khiếp trong già đừng đi chọc giận Sở Mặc, tiểu tử này không đơn giản!

    Đám người vây xem này thân phận địa vị không có ai là đơn giản.

    Ở đó xì xào bàn tán, trong ánh mắt nhìn Sở Mặc đều mang mấy phần sợ hãi.

    Nhưng không phải ai cũng có gan xông vào Thân Vương Phủ gây sự, xong rồi vẫn có thể toàn thân trở về.

    Cả Đại Hạ dám làm như vậy trước đây sợ cũng chỉ có một mình Hoàng thượng.

    Bây giờ... lại có thêm một người.

    Sau đó những người trong Thân Vương Phủ ở đó lặng lẽ thu dọn tàn cuộc.

    Ngay cả nhìn cũng không nhìn ra bên ngoài, càng làm chuyện này thêm rất nhiều sắc thái thần bí.

    Mãi đến sau rất nhiều năm, chuyện Sở Mặc tức giận đập phá Thân Vương Phủ, lan truyền khắp trong Viêm Hoàng Thành.

    - Ngươi, ngươi không sao?

    Diệu Nhất Nương bước nhanh tới bên cạnh Sở Mặc, vẻ mặt quan tâm.

    Tuy nàng đang mang khăn che mặt, che khuất khuôn mặt tuyệt mỹ tinh xảo, nhưng đôi chân thon dài quang khiết như ẩn như hiện trong chiếc váy, cái eo nhỏ nhắn duyên dáng vẫn làm rất nhiều nam nhân nhìn thấy trong lòng nóng rang.

    Trong những người này, phần lớn đều đến Thao Thiết lầu ăn cơm.

    Tuy cơ hội nhìn thấy bà chủ không nhiều, nhưng cũng có không ít người nhận ra Diệu Nhất Nương.

    Đối với nàng xuất hiện ở đây, đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

    - Sao cả Diệu Nhất Nương cũng đến tham gia náo nhiệt?

    - Các ngươi còn không biết sao?

    Vừa nãy ở tại Thao Thiết Lầu, Trương Thanh Ngọc công tử của Thanh Châu Mục gây rối ở đó, bị Sở Mặc công tử giáo huấn một trận.

    Sau đó Châu Mục công tử đó khai ra là Hạ Kiệt, bằng không Sở công tử cũng không thể nổi giận xông đến Thân Vương Phủ gây sự.

    - Thì ra là vậy, nhưng chuyện này có liên quan gì với Diệu Nhất Nương?

    - Vậy thì không biết rồi.

    Tiếng mọi người tranh luận, Diệu Nhất Nương bịt tay không nghe, chỉ là đầy mặt thản thiên nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc cười cười:

    - Không sao, sao tỷ lại đến?

    Nhị Phù không có nói với tỷ ta không sao sao?

    - Ta... ta làm sao biết Sở đại thiếu gia ngài thần thông quảng đại như vậy, đại náo Thân Vương Phủ sau đó còn có thể phóng khoáng rời khỏi như vậy?

    Diệu Nhất Nương không kìm được sẵng giọng nói.

    Hứa Phù Phù ở một bên cười nói:

    - Tỷ nói phải giữ lời, chịu thua chưa hả!

    ---------------

    Đám đông có mặt ở đây phần lớn đều nhận ra Hứa Phù Phù, thấy thế có người tò mò hỏi:

    - Hứa công tử, cái gì nói phải giữ lời?

    - Ha ha...

    Ta và bà chủ Diệu Nhất Nương đánh cược, ta nói huynh đệ ta Sở Mặc sẽ bình an đi ra từ Thân Vương Phủ.

    Nàng ta không tin, kết quả các ngươi nhìn thấy rồi đấy.

    Nàng ấy thua rồi.

    Hứa Phù Phù đầy mặt đắc ý nói.

    Diệu Nhất Nương ở bên một bên đỏ ửng khuôn mặt, không ngừng thẹn thùng.

    Tuy có mảnh lụa mõng che mặt, nhưng người ngoài vẫn có thể cảm nhận được ý ngượng ngùng từ trên người nàng.

    - Ha ha còn có chuyện này?

    Mau nói, đánh cược cái gì?

    Người hỏi cũng là con trai đại thần trong triều, tuổi cũng không lớn, cũng xem là quen biết Hứa Phù Phù, nghe thấy lời nói của Hứa Phù Phù không kìm được cười lên.

    Mấy người khác tất cả là mặt đầy hiếu kỳ nhìn Hứa Phù Phù.

    Những quý tộc hào môn giới thượng lưu này kỳ thật cả ngày đều rất rảnh rỗi vô vị, chỗ nào náo nhiệt thì chạy đến chỗ đó.

    Đương nhiên bản thân náo nhiệt cũng phải đủ cấp bậc mới được.

    Ân oán tình thù ở phố phường bọn họ mới không có hứng thú xem.

    Hứa Phù Phù đầy mặt đắc ý nói:

    - Đánh cược hả... chính là nếu Diệu tỷ tỷ thua phải hôn huynh đệ này của ta một cái, hơn nữa... không được hôn mặt!

    Ầm!

    Đám người vây xem nhất thời phát ra một trận cười giòn vang, sôi trào lên.

    Mấy công tử ăn chơi trác táng lẫn trong đó thật chí huýt sáo lớn tiếng hoan hô.

    Có người không kìm được cười:

    - Hứa đại công tử đổi tính rồi hả?

    Không ngờ không phải vì mưu cầu lợi ích cho mình?

    Hứa Phù Phù xụ mặt:

    - Đại gia còn muốn sống thêm mấy năm.

    Nói xong, nhìn Diệu Nhất Nương nói:

    - Thua phải chịu, mau hôn!

    Đám người vây quanh xem náo nhiệt không sợ chuyện này lớn, ồn ào nói:

    - Mau hôn mau hôn.

    - Hôn một cái!

    - Không được hôn mặt!

    - Đúng đúng đúng, không được hôn mặt, không được lật lọng.

    - Hôn!

    - Không được qua loa.

    Khóe miệng Sở Mặc co giật, trợn mắt há họng nhìn đám người đầy vẻ hưng phấn.

    Nhưng sau đó Sở Mặc hung hăng trừng mắt nhìn Hứa Phù Phù, cả giận nói:

    - Hứa Nhị Phù.

    Hứa Phù Phù rút người ở đằng sau, trợn mắt nói:

    - Huynh đệ, diễm phúc như vậy, ta nhường cho ngươi, không cần cảm ơn ta!

    -----o0o-----

    Chương 128: Một nụ hôn

    Chương 128: Một nụ hôn

    Sở Mặc cả giận nói:

    - Ngươi đợi đó cho ta!

    Bên này có người khá quen với Sở Mặc, lớn tiếng quát:

    - Sở hiền đệ, hay là huynh chủ động thi

    - Ha ha ha, phải, Sở huynh đệ, hay là huynh chủ động đi.

    Ta thấy bà chủ người ta xinh đẹp như vậy, ngươi nhẫn tâm từ chối sao?

    - Thật là diễm phúc.

    Huynh đệ cầu còn cầu không được!

    Sau tiếng ồn ào của đám người, Diệu Nhất Nương đôi mắt sáng lên rơi trên mặt Sở Mặc, sau đó mỉm cười, sải bước đi lên, trong mục quang ngây dại của Sở Mặc, chiếu lên trán Sở Mặc.

    Chụt một tiếng, hôn một cái thật mạnh.

    Người xung quanh đều si ngốc.

    Sở Mặc cũng si ngốc, tuy hôn là ở trán hắn, nhưng đôi môi mềm mại lạnh lẽo của Diệu Nhất Nương vẫn làm hắn có cảm giác khó thể diễn tả, cả người tê dại... nói không ra.

    Nhưng đám người xem náo nhiệt xung quanh, lại không chịu.

    - Làm dối!

    - Đó là qua loa.

    - Quá đáng thật, chúng tôi muốn xem là hôn môi!

    Là môi!

    Diệu Nhất Nương cười lạnh nhìn một vòng, sau đó nhìn chằm chằm vào người Hứa Phù Phù núp trong đám đông sợ bị đánh:

    - Lúc đầu bọn ta đánh cược là không được hôn mặt, đúng không?

    Khóe miệng Hứa Phù Phù co quắp lại, mặt đầy xám xịt.

    Hứa đại công tử y thân là hoa trung thánh thủ, xưa nay chỉ có y trêu đùa người khác, đến giờ vẫn chưa bị ai chơi lại.

    Kết qả hôm nay lại té trên tay nữ nhân thông minh như Diệu Nhất Nương.

    Đối mặt với chất vấn của Diệu Nhất Nương, Hứa Phù Phù chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu nói:

    - Nàng quả thật là chơi xấu...

    - Ta chơi xấu thế nào?

    Diệu Nhất Nương cười lạnh:

    - Quy định chỉ là không được hôn mặt, nhưng không nói phải hôn môi.

    Lúc đặt cược ngươi đặt ra có lỗ hỏng, bản thân ngươi chưa đủ thông minh...

    Nói xong, nhìn Sở Mặc, tự nhiên cười lớn:

    - Đại thiếu, chúng ta đi thôi!

    Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù lộ ra nụ cười âm hiểm:

    - Được, chúng ta đi thôi!

    Hứa Phù Phù khẽ run rẫy, biết mình lần này có chút đùa quá trớn, không những không tính kế Diệu Nhất Nương còn triêu chọc Sở Mặc.

    Y thật muốn quất mình hai bạt tay, ăn no rãnh rỗi không có gì làm...

    được, xin lỗi là chuyện sớm muộn thôi!

    - Này, tỷ tỷ, Tiểu Hắc ca... các người đợi ta!

    Hứa Phù Phù lớn tiếng quát, đuổi theo Sở Mặc và Diệu Nhất Nương.

    Đám người tụ tập ở cửa Thân Vương Phủ lúc này mới luyến tiếc không nỡ rời khỏi, đồng thời trong lòng thầm nghĩ:

    - Hôm nay náo nhiệt thật là phấn khích, nếu mỗi ngày đều có thể nhìn thấy náo nhiệt đặc sắc như vậy.. vậy thì tốt bao nhiêu?

    Chỗ xa ba người đã đi rất xa.

    Hứa Phù Phù đầy mặt nịnh hót theo sau.

    Sở Mặc và Diệu Nhất Nương lạnh lùng không để ý đến y.

    - Ây ya, Tiểu Hắc ca, ta sai rồi, còn chưa được sao?

    Tiểu ca mau nói cho đệ biết, tiểu ca ở trong vương phủ rốt cuộc làm chuyện gì?

    Tại sao lão khốn khiếp đó thả tiểu ca ra?

    Hứa Phù Phù vừa nói vừa dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Diệu Nhất Nương.

    Diệu Nhất Nương tuy trong lòng cũng rất hiếu kỳ nhưng cũng lười quan tâm đến Hứa Phù Phù, lạnh lùng không để ý đến y.

    - Ta nói Diệu tỷ tỷ, tỷ cứ như vậy thật không đúng rồi.

    Huynh đệ ta giận ta, là chuyện bình thường, nhưng tại sao tỷ giận ta?

    Lúc tỷ đánh cược với ta, là cam tâm tình nguyện mà!

    Hứa Phù Phù vừa nói vừa hi hi cười:

    - Có phải nữ nhân da mặt mõng không?

    Trên mặt thoạt nhìn là không muốn, trong lòng lại rất muốn sao?

    Ầm!

    Diệu Nhất Nương đá vào mông Hứa Phù Phù một cái:

    - Cút!

    - Nên đá!

    Sở Mặc ở bên cạnh nói.

    - Ây ây ây, hai người các ngươi... hứ, ta không nói nữa, không nói thì được rồi?

    Hứa Phù Phù đầy mặt ủy khuất, giống như gặp khốn cảnh, đi theo sau hai người.

    Diệu Nhất Nương không kìm được tò mò trong lòng, nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

    Sở Mặc nói:

    - Trở về hãy nói, ăn một bữa thật ngon, ồn ào một trận, bây giờ bụng rất đói.

    Diệu Nhất Nương tự nhiên cười:

    - Được, trở về ta bảo đầu bếp làm lại cho ngươi!

    - Ta muốn ăn cua hoàng đế... ta còn muốn ăn...

    Hứa Phù Phù vừa nghe thấy ăn lập tức phấn chấn.

    - Ngươi tránh qua một bên.

    Diệu Nhất Nương cười lạnh nói.

    - Thật quá đáng, các người không thể đối với ta như vậy!

    Hứa Phù Phù đầy mặt ai oán xông lên:

    - Ta sai rồi có được chưa?

    Ta trêu chọc ai chứ?

    Tiện nghi ghì mình cũng không chiếm được?

    Hứa đại gia ta là nhất thế anh danh thánh thủ trong hoa đấy...

    Sở Mặc đen mặt, chậm rãi nhìn Hứa Phù Phù thấm thía nói:

    - Nhị Phù, chúng ta là huynh đệ, Nhất Nương là tỷ tỷ của chúng ta, bản thân chúng ta rất rõ.

    Giữa chúng ta là quan hệ thế nào, người khác cũng biết sao?

    Hứa Phù Phù lúc này ngẩn ra.

    Nói thật, y sợ nhất nhìn thấy biểu tình nghiêm trọng này của Sở Mặc.

    Vì mỗi lúc như vậy, đều chứng tỏ Sở Mặc thật sự tức giận.

    Đối mặt với câu hỏi này, Hứa Phù Phù chỉ có thể cúi đầu, nhẹ giọng nói:

    - Là ta sai rồi.

    Trong con ngươi của Diệu Nhất Nương có thủy quang lóe động, đôi mắt cách khăn che mặt dịu dàng nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói tiếp:

    - Chúng ta là con cháu quý tộc trong Viêm Hoàng Thành, trong con mắt những quý tộc đó cũng là chuyện như vậy, ăn chơi tráng tráng, không có thanh danh gì đáng nói.

    Giống như hôm nay ta phá cổng lớn của Thân Vương Phủ, bọn họ cũng chỉ đứng ở đó xem náo nhiệt, trong lòng thầm hô hai tiếng đập hay.

    Nhưng Nhất Nương tỷ tỷ không giống!

    Nàng là nữ nhi, xuất đầu lộ diện quản lý tửu lầu cho ngươi...

    - Chúng ta...

    Hứa Phù Phù thập thò bổ sung.

    - Cái này đã rất khó rồi, Sở Mặc lười để ý đến y, tiếp tục nói:

    - Hành động hôm nay của ngươi nếu chỉ có mấy người chúng ta tất nhiên không ảnh hưởng đến toàn cục.

    Giống như ngày thường ngươi trêu chọc Nhất Nương tỷ tỷ, tỷ ấy cũng sẽ không phiền trách ngươi.

    Nhưng lần này ngươi làm rồi!

    Ngươi biết những người đó lát nữa sẽ nói thế nào không?

    Sẽ nói bà chủ Thao Thiết Lầu thoạt nhìn thần bí trầm lặng, trên thực tế lại...

    đối với thanh danh của tỷ ấy như vậy, ngươi cảm thấy có lợi ích gì không?

    Sau này tỷ ấy còn phải gả cho ngươi ta nữa?

    Sắc mặt của Hứa Phù Phù có chút tái nhợt, trầm lặng hồi lâu, gật đầu, nhìn Diệu Nhất Nương nói:

    - Tỷ, đệ sai rôi, thật là sai rồi, đệ xin lỗi tỷ.

    Hôm nay là đệ suy nghĩ nông cạn...

    Trong con ngươi Diệu Nhất Nương có màn nước ngưng tụ, trên khuôn mặt phía sau khăn che mặt lại cười tươi như hoa, nói:

    - Được rồi, thiếu gia của ta, biết người lo lắng thiếp thân, không sao.

    Đời này của thiếp thân cũng chưa từng nghĩ phải gả cho người ta!

    Người xem, làm khó Phù Phù kìa?

    Được rồi Phù Phù.. tỷ tỷ không có giận ngươi, thật đấy, ngươi đánh cược này là thỏa nguyện tâm ý mấy năm của tỷ tỷ.

    Nếu không phải trước mặt đám động, tỷ tỷ hôn không phải là ở trán của hắn...

    -----o0o-----

    Chương 129: Lai lịch của Diệu Nhất Nương (1)

    Chương 129: Lai lịch của Diệu Nhất Nương (1)

    -...

    Sở Mặc đầy mặt xám xịt nhìn Diệu Nhất Nương.

    Hứa Phù Phù gãi đầu, nói:

    - Kỳ thật đệ biết tỷ không có giận, nhưng chuyện này quả thật là đệ thiếu suy nghĩ, nên phạt, lát nữa... phạt đệ một mình ăn hết con cua hoàng đế đó!

    - Cút đi!

    Sở Mặc và Diệu Nhất Nương đồng thời mắng.

    Cuối cùng Hứa Phù Phù cũng không thể ăn được con cua hoàng đế đó.

    Thậm chí còn không kịp nghe Sở Mặc nói qua chuyện ở Thân Vương Phủ thì bị người gia gia y phái người đến bắt về.

    Trong Thân Vương Phủ xảy ra động tĩnh lớn như vậy, thân là Hứa Trung Lương Thủ phụ đương triều sao có thể không nhận được tin tức?

    Người đến dẫn Hứa Phù Phù đi còn nói với Sở Mặc, nói ông nhớ hắn, bảo hắn có rảnh đi đến phủ ngồi chơi một chuyến.

    Sở Mặc tất nhiên luôn miệng nhận lời, nói hai ngày nữa có rảnh thì đến.

    Hứa phủ... quả thật là rất lâu không có đến.

    Cuối cùng Sở Mặc cùng Diệu Nhất Nương hai người trở về Thao Thiết Lầu.

    Vẫn là căn phòng đó, vẫn là vị trí lúc nãy, Diệu Nhất Nương ngồi đối mặt Sở Mặc, nghe Sở Mặc nói chuyện đã xảy ra, có chút kinh ngạc hỏi:

    - Chính là như vậy?

    - Đúng vậy, chính là như vậy.

    Sở Mặc đặt ly rượu xuống, nói:

    - Đây là điểm yếu duy nhất của lão tặc Hạ Kinh đó, bằng không ta có mấy lá gan dám xông vào Thân Vương Phủ đại náo?

    - Ngươi, quá mạo hiểm rồi.

    Diệu Nhất Nương dịu dàng nói, sau đó hỏi:

    - Ngươi thật định trị khỏi bệnh cho lão tặc đó?

    Thật là lợi cho lão rồi!

    - Chúng ta phải xây dựng một thế lực, thời khắcquan trọng không có nhân vật lớn giúp đỡ, nhất định là không được.

    Nhà ta cũng vậy, nhà Nhị Phù cũng vậy, những lực lượng đó đều không thể dễ dàng động dụng.

    Hơn nữa, ta lựa chọn Hạ Kinh... kỳ thật còn có một nguyên nhân quan trọng hơn!

    Sở Mặc trầm ngâm nói.

    - Nguyên nhân gì?

    Diệu Nhất Nương long lanh đôi mắt ngưng nhìn Sở Mặc.

    Khí chất trên người tiểu nam nhân này thật là dũ phát mê người, nói thật, đánh cược đó của Hứa Phù Phù nàng thật không có tức giận.

    Nhớ lại nụ hôn vừa nãy, tuy là hôn ở trán, nhưng lại làm Diệu Nhất Nương lúc đó tim đập rất mạnh, cả người đều rất ngượng.

    Ta không phải.. thật có chút chút thích tiểu nam nhân này rồi chứ?

    Sao có thể?

    Ta lớn hơn hắn nhiều như vậy!

    Ây... ta thật là quá mất mặt!

    Sở Mặc không nghe được các loại âm thanh trong lòng lúc này của Diệu Nhất Nương, cũng không có chú tâm quan sát sắc mặt của nàng.

    Vì hắn cũng đang do dự, có nên nói ra chuyện sư phụ mình trúng độc không.

    Nhưng chuyện này sau này sớm muộn vẫn phải để Diệu Nhất Nương biết, vì hắn thành lập thế lực này có một nguyên nhân rất lớn là vì tìm kiếm dược liệu cho Ma Quân!

    -------------------

    Trước đó Sở Mặc đã từng nghĩ tới việc nói cho sư phụ biết chuyện này, rồi sau đó sư đồ hai người cùng cố gắng.

    Nhưng rồi sau cùng hắn cũng từ bỏ ý định đó.

    Chưa tính đến việc Ma Quân có tin những gì hắn nói hay không, cứ cho là người tin vào những điều đó đi chăng nữa thì cũng chẳng cần phải để cho hắn giải thích gì nhiều.

    Nhưng với từng này lượng thảo dược thì tuyệt đối không phải chỉ có hai người mà thu thập được!

    Lẽ nào lại để cho một cường giả tuyệt thế như Ma Quân đây phải đi khắp nơi cướp về cho đủ hay sao?Ngoài cách đó ra thì người làm thế nào mà thu thập cho đủ được cơ chứ?

    Leo lên đỉnh núi nhổ từng cọng một hay sao?

    Thân là tuyệt thế cường giả không đồng nghĩa với việc người tinh thông về dược liệu!

    Đến giờ thì Sở Mặc đã biết rằng sư phụ của mình không phải là người của thế giới này.

    Vậy nên có thể nói một cách không hề khoác lác rằng ở Đại Hạ này muốn tìm kiếm thứ gì đó thì Ma Quân chắc chắn sẽ không rành bằng Sở Mặc hắn.

    Thân làm đồ đệ thì nên san sẻ ưu tư với sư phụ của mình.

    Vì thế nên Sở Mặc quyết định sự việc thu thập dược liệu này tạmthời không nói cùng với sư phụ.

    Dù sao thì sư phụ cũng đã nói rồi, trong quãng thời gian này người sẽ không rời đi đâu hết.

    Nhưng ngày mai khi gặp sư phụ thì cũng cần phải hỏi người xem hiện tại tình hình ra sao rồi?

    Nhớ tới lúc trước khi sư phụ đuổi mình đi, dường như lúc đó trạng thái của người không được tốt cho lắm.

    Nhưng lần này gặp lại thì dường như đã khá hơn lúc đó rất nhiều rồi.

    Ắt hẳn phải có lý do nào đó mà Sở Mặc không biết được.

    Nếu không phải là vì miếng ngọc bội có thể phân tích một cách chính xác trạng thái hiện tại của Ma Quân thì Sở Mặc thậm chí còn cho rằng độc tố trong người cửa sư phụ mình đã được giải rồi cơ đó.- Chuyện này nói tới thì dài lắm.

    Năm xưa ta trốn thoát khỏi Viên Hoàng Thành, muốn xuyên qua cao nguyên băng tuyết tới Trường Sinh Thiên bái sư...

    Sở Mặc hồi tưởng lại quãng thời gian đó, trong lòng vẫn giấy lên một cảm giác chua xót khó tả.

    Một thiếu niên mười mấy tuổi, một mình hành tẩu trên cao nguyên băng tuyết hoang vu cô độc, cái cảm giác đó, nếu chưa từng trải qua thì vĩnh viễn không ai có thể cảm nhận được.

    - Trường Sinh Thiên?

    Ngươi mà cũng muốn vào được nơi như vậy hay sao?

    Trên gương mặt của Diệu Nhất Nương thoáng thể hiện chút khinh thường, nhưng rồi nàng cũng nói:

    - Nhưng với tư chất như của ngươi, vào được Trường Sinh Thiên... chắc hẳn không hề có chút áp lực nào.

    - Ha ha, ta đã thất bại!

    Sở Mặc cười khổ sở, hắn thuật lại một lượt toàn bộ quá trình kể từ khi gặp Ma Quân cho đến lúc bị chịu nhục ở Trường Sinh Thiên.

    Diệu Nhất Nương nghe mà kinh ngạc há hốc miệng, rồi thương xót nhìn Sở Mặc nói:

    - Thiếu gia, ta vẫn biết hơn nửa năm nay chắc hẳn ngài đã phải chịu không ít khổ cực, nhưng quả không thể ngờ được ngài đã trải qua bao nhiêu những chuyện như vậy.Nói đoạn, nàng lẩm nhẩm trong miệng:

    - Ma Quân...

    Ta chưa từng nghe thấy tên này.

    Bỗng chốc đôi mắt của Diệu Nhất Nương bừng sáng:

    - Ngài ấy nói mình không phải là người của thế giới này, không lẽ là ở Linh giới hay sao?

    - Linh Giới?

    Đó là nơi như thế nào vậy?

    Sở Mặc lần đầu tiên nghe thấy một nơi như vậy.

    Đồng thời trong lòng nảy ra một ý nghĩ: Phải chăng Tiểu Vũ cũng đến từ nơi đó?

    Thế nên hắn vội vàng hỏi Diệu Nhất Nương:

    - Tỉ tỉ mau nói cho ta biết về nơi đó.- Linh Giới nhé...

    Ta cũng chỉ là được nghe kể mà thôi, những môn phái mà ta từng tu luyện kỳ thực không lấy làm cường mạnh, ít nhất là đến thế hệ của ta thì đã không còn... cường mạnh nữa.

    Nếu không thì năm xưa cũng đã không đến nỗi bị người ta truy sát thê thảm như vậy.

    Diệu Nhất Nương nhẹ nhàng cười một cái, nụ cười đó hàm chứa vài phần chua xót:

    - Nhưng hằng trăm năm trước đây, sư môn của ta vẫn là một đại môn phái hàng đầu trong Chu Tước đại lục.

    -----o0o-----

    Chương 130: Lai lịch của Diệu Nhất Nương (2)

    Chương 130: Lai lịch của Diệu Nhất Nương (2)

    - Tỉ tỉ đến từ Chu Tước đại lục sao?

    Sở Mặc ngay tức thì tròn mắt kinh ngạc, vẻ mặt bàng hoàng không tưởng.

    Đối với hắn mà nói, Đại lục Thanh Long đã rất rộng lớn rồi, hắn chưa hề tưởng tượng được rằng Diệu Nhất Nương, người đã thân thuộc với mình bốn năm, lại đến từ một đại lục khác.

    - Đúng vậy đó, đó là những chuyện cũ đau lòng, ta chưa từng muốn nhớ lại.

    Diệu Nhất Nương khẽ khàng thở dài một cái, sự bi thương hiện rõ trên khuôn mặt.

    - Không muốn nhớ lại thì thôi chẳng cần nói đến làm gì nữa.

    Sở Mặc cũng có những sự việc mà hắn không bao giờ muốn nghĩ tới, hắn hiểu rõ nỗi đau đó.- Ha ha, kỳ thực thì cũng chẳng có gì đâu, đều đã trôi quabiết bao năm này rồi.

    Diệu Nhất Nương nhẹ nhàng nói:

    - Môn phái của ta có tên là Phiêu Diêu Cung, đã từng là một đại môn phái đỉnh cao vang danh trấn động Chu Tước đại lục, có thể sánh ngang hàng với Trường Sinh Thiên của Đại lục Thanh Long.

    - Bốn trăm năm trước đây, Phiêu Diêu Cung đã đạt đến giai đoạn thịnh vượng nhất, một lão tổ ở trong Cung đã đột phá thành công Tiên Thiên.

    Nghe nói, nơi mà lão tổ đó tới chính là Linh Giới!

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc và nói tiếp:

    - Theo truyền thuyết thì đó là một nơi tràn đầy linh khí, hoàn toànkhác biệt với thế giới chỉ có nguyên khí của chúng ta!

    - Vậy... trong thế giới này của chúng ta, vũ giả tổng cộng có bao nhiêu cấp vậy?

    Ông nội chính là vũ giả cường mạnh nhất mà Sở Mặc từng biết, hoàng cấp tứ tầng điên phong, chuẩn bị đột phá lên tầng thứ năm.

    Sở Mặc từng nghe nói tới cường giả mạnh nhất chính là Phương Minh Thông, đương kim Binh Mã Đại Nguyên Soát của Đại Hạ, nhưng cụ thể rằng Phương Nguyên soái đã đạt đến cảnh giới như thế nào rồi thì Sở Mặc hoàn toàn không biết.Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc và nói:

    - Nay ngươi cũng coi như là đã bước chân vào con đương tu luyện, nói cho ngươi biết cũng được thôi.

    Diệu Nhất Nương nói nhỏ:

    - Cảnh giới trong thế gian này tổng cộng phân thành cửu tầng, nhất cấp nhị cấp là thông thường, tam cấp tứ cấp mới chạm tới Nguyên Quan, ngũ cấp có thể trở thành Thiên Nhân Trảm, lục cấp có thể tung hoành thiên hạ, thất cấp có thể có thể thấu hiểu được muôn vàn khó khăn, bát cấp chứng tâm kiến huyền quan, cửu cấp thiên lộ dạo bước, tỉnh ngộ thanh thiên ngoại thế!- Cửu cấp thiên lộ dạo bước... tỉnh ngộ thanh thiên ngoại thế.

    Sở Mặc lẩm nhẩm câu này trong miệng rồi sau đó thốt lên có phần chua xót:

    - Vậy ra... cảnh giới hiện tại của ta vẫn yếu ớt đến như vậy, muốn đạt tới cửu tầng... thì cần phải mất bao lâu đây?

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc rồi chán nản nói:

    - Ngươi nói như vậy là muốn tỉ tỉ ta mất mặt đúng không?

    Sở Mặc ngẩng đầu nhìn Diệu Nhất Nương.

    Diệu Nhất Nương nói:

    - Ngươi thừa biết tỉ tỉ ta năm nay đã hai mươi ba tuổi, lớn hơn ngươi mười tuổi tròn đó!

    Vậy mà cảnh giới hiện tại của ta cũng chỉ có mới là hoàng cấp tam tầng mà thôi, nhưng mới chỉ có vậy thôi năm xưa trong môn phái tỉ tỉ ta cũng được gọi là thiên tài hiếm gặp đó.

    Ngươi năm nay... mới có mười ba tuổi, cảnh giới của ngươi đã vượt qua tỉ tỉ ta!

    Ngươi vẫn còn cảm thấy bản thân mình tu luyện chậm chạp hay sao?

    Nửa năm trước đây ngươi chẳng qua mới chỉ là hoàng cấp nhị tầng mà thôi, ngươi có biết đột phá nguyên quan khó khăn đến mức nào hay không?

    Sở Mặc định nhếch miệng lên nói nhưng lại không thốt được câu nào.

    Diệu Nhất Nương tiếp tục nói:

    - Nhất nhị tam cấp được gọi là thời kỳ Luyện Thể, lần lượt tương ứng với ba giai đoạn Ngưu Ma Chi Lực, Hổ Báo Chi Lực, Long Tượng Chi Lực.

    Hay nói theo cách khác khi đạt được đến hoàng cấp tam tầng thì thực lực của ngươi đã rất cường mạnh rồi!

    Đột phá nguyên quan, đạt đến đỉnh cao của thời kỳ Luyện Thể.

    Tứ ngũ lục cấp được gọi là thời kỳ Luyện Cốt, lần lượt tương ứng với các giai đoạn Thiết Cốt Cảnh, Thiết Huyết Cảnh, Kim Thạch Chi Cảnh và khi đạt đến Kim Thạch Chi Cảnhthì gần như được coi là vũ giả cường mạnh nhất trên thế gian này rồi!

    Binh Mã Đại Nguyên Soái của Đại Hạ khá lắm cũng chỉ đến hoàng cấp lục tầng mà thôi!

    Sở Mặc nói:

    - Lục cấp tung hoành thiên hạ...

    Diệu Nhất Nương gật gật đầu đáp lại:

    - Đúng, tới được đẳng cấp đó thì quả thật có thể tung hoàng khắp thế gian này rồi.

    Lão quỷ trong Đế Vương phủ có lẽ cũng là một võ giả đỉnh cao lục tầng!Xí!

    Sở Mặc không kìm nổi lòng mà hít một hơi sâu, đồng thời vuốt mồ hôi cho hành động ngày hôm nay của mình, hắn khổ sở cười nói:

    - Ta quả đúng là kẻ ngu không biết sợ mà.

    - Há chẳng phải sao?

    Nếu không thì sao ta lại lo lắng cho ngươi như vậy chứ?

    Diệu Nhất Nương lườm Sở Mặc một cái rồi tiếp tục nói:

    - Thất bát cửu cấp được gọi là thời kỳ Luyện Tâm, lần lượt tương ứng với ba giai đoạn Minh Tâm Cảnh, Ngộ Tâm Cảnh và Thiên Tâm Cảnh.

    Khi đạt đến cảnh giới Thiên Tâm Cảnh thì đã trở thành cao thủhoàng cấp cửu tầng rồi, đã trở thành Đại Tông Sư rồi!

    Cao thủ đẳng cấp này trong cả thiên hạ này không có mấy người đâu!

    Sở Mặc thở dài một tiếng rồi nói:

    - Hôm nay mới nhận ra bản thân mình là ếch ngồi đáy giếng.

    - Ngươi cũng chẳng cần phải nhụt khí làm gì, ngươi có một vị sư phụ tới từ Linh Giới, công pháp tu luyện chắc chắn còn lợi hại hơn thế giới này nhiều lần!

    Vì thế tốc độ thăng cấp cảnh giới của ngươi cũng chắc chắn sẽ nhanh đến mức chúng ta khó có thể tưởng tượng được!

    Diệu Nhất Nương ngưỡng mộ nói.Sở Mặc nhớ lại những câu nói khi sư phụ trao cho hắn cuốn Thiên Ý Ngã Ý.

    - Cuốn Thiên Ý Ngã Ý này có thể được gọi là tâm pháp cường mạnh nhất trên thế gian này!

    - Cường mạnh nhất!

    - Tuy chỉ có hai trang rưỡi giấy mà thôi nhưng nếu ngươi có thể lĩnh hội thấu đáo những câu chữ trên hai trang rưỡi giấy đó thì đã đủ để đảm bảo ngươi có thể tung hoành vô địch trên thế giới này!- Tâm pháp đỉnh cao nhất trong đại lục, Tứ Tượng, tốc độ luyện tập thứ tâm pháp này cũng chưa bằng được một phần mười của Thiên Ý Ngã Ý.

    Đến giờ Sở Mặc mới hiểu rõ vì sao lúc trước sư phụ lại nói như vậy.

    Hóa ra Thiên Ý Ngã Ý hoàn toàn không thuộc về thế giới này!

    - Chẳng trách khi ta tu luyện... tốc độ lại nhanh đến như vậy.

    Sở Mặc thầm nhủ trong lòng, rồi sau đó hắn quay ra nhìn Diệu Nhất Nương và hỏi:

    - Vậy sư môn của tỉ tỉ đã xảy ra biến cố gì vậy?- Phiêu Diêu Cung năm xưa cũng từng huy hoàng một thời, chỉ tiếc là...

    Sau khi lão tổ thăng thiên, Phiêu Diêu Cung không đại năng trấn thủ, một hai trăm năm thì còn ổn, uy danh của lão tổ vẫn còn đó.

    Nhưng thời gian lâu dần, đến thời đại của ta, hàng trăm năm đã trôi qua, một số bậc tiền bối trong Phiêu Diêu Cung không còn hy vọng đột phá thành công, lần lượt qua đời, khiến cho môn phái không còn người thừa kế, càng lúc càng nguy cấp.

    -----o0o-----

    Chương 131: Lai lịch của Diệu Nhất Nương (3)

    Chương 131: Lai lịch của Diệu Nhất Nương (3)

    Trên gương mặt của Diệu Nhất Nương lộ rõ vẻ chua xót:

    - Tuy vậy nhưng bên trong Phiêu Diêu Cung lại có lưu trữ một lượng lớn tâm pháp, công pháp đỉnh cao của thế giới này.

    Những món đồ đó đã khiến cho bao kẻ động lòng tham...Sở Mặc nhìn Diệu Nhất Nương một cái, không biết nên dùng từ nào để an ủi nàng, nên hắn đành lặng lẽ tiếp tục lắng nghe.

    - Mười mấy môn phái liên hợp lại với nhau tấn công Phiêu Diêu Cung, phá tan hộ sơn đại trận.

    Tất cả các vị tiền bối đồng môn đều ra nghênh chiến, không có bất cứ một ai chạy trốn.

    Ngày hôm đó... tiếng hò hét truy sát rung trời!

    - Sư phụ triệu tập hơn chục sư tỉ muội chúng ta, những người được coi là đồ môn ưu tú của hơn chục môn phái, sư phụ nói rằng không giữ được Phiêu Diêu Cung nữa rồi...

    Các vị sư phụ có thể hy sinh nhưng không thể để cho huyết mạch của Phiêu Diêu Cung bị đoạn tuyệt!

    Thếnên các bậc tiền bối sư tổ, thái sư tổ đều trao lại nhẫn thần cho chúng ta.

    Mười hai sư tỉ muội, mỗi người một chiếc nhẫn.

    Toàn bộ công pháp và tâm pháp của Phiêu Diêu Cung đều được phân thành mười hai phần...

    - Ta được vài vị sư tổ đưa vào một truyền tống trận để đến Đại lục Thanh Long này.

    Còn những sư tỉ muội khách cũng được chuyển đi hết.

    - Lúc đó sư phụ nói với mười hai sư tỉ muội chúng ta rằng, không một ai trong số bọn ta được nghĩ tới việc báo thù, trừ phi một ngày nào đó có thể đạt được đến Tiên Thiên cảnh giới.

    Nhưng sư phụ biết rõ rằng khả năng đó là rất thấp, dường như không thể nào có thể đạt được.

    Sư phụ muốn chúng ta nếu có cơ hội thì phải tiếp tục truyền thụ lại tâmpháp và công pháp của Phiêu Diêu Cung cho thế hệ sau, không được để đoạn tuyệt.

    Chỉ cần như vậy thì ta cũng được coi là công thần của Phiêu Diêu Cung rồi.

    Diệu Nhất Nương cuối cùng cũng không thể kìm lòng được mà rơi nước mắt, nàng nhỏ giọng nói:

    - Tỉ tỉ ta vô dụng, từng đấy năm qua đi, ta chưa từng dám hé lộ một lời chứ đừng nói đến việc truyền thụ lại tâm pháp và công pháp...

    Vì những người trong Chu Tước đại lục luôn lùng sục tìm kiếm tung tích của ta và đám sư tỉ muội đó.

    Bọn chúng nhất định sẽ tới những đại lục khác để tìm kiếm chúng ta.

    Thực lực của tỉ tỉ quá yếu ớt nên ta mãi không dám...Sở Mặc nhìn Diệu Nhất Nương mặt đẫm lệ thì nhẹ nhàng an ủi:

    - Tỉ tỉ yên tâm đi, sau này chúng ta nhất định sẽ càng ngày càng giỏi hơn thôi mà!

    Thế lực này được gây dựng lên không phải do một mình ta mà là do cả ba chúng ta!

    - Ừm, tỉ tỉ thấy ngươi trở về thì quả thực mừng lắm!

    Diệu Nhất Nương ngẩng đầu nhìn Sở Mặc:

    - Đặc biệt là khi ta không nhìn thấu được đệ, đệ không biết là ta đã mừng rỡ đến thế nào đâu!

    Còn vui mừng hơn cả khi ta đột phá thành công nữa đó!

    - Đúng rồi, năm xưa tỉ tỉ bị truy sát đó, rút cuộc sự tình là như thếnào vậy?

    Những người đó cũng đến từ Chu Tước đại lục sao?

    Sở Mặc hỏi.

    - Không phải như vậy, năm xưa khi ta được đưa tới Đại lục Thanh Long này, ta hoàn toàn bỡ ngỡ, không biết nên đi đâu về đâu.

    Kết quả là ta bị một vài tên đệ tử ở môn phái nào đó truy bắt, thực lực của bọn chúng kém ta có một chút xíu thôi, nhưng không kém quá nhiều.

    Một mình ta không phải là đối thủ của đám người bọn chúng.

    Ta giết chết hai tên trong số đó rồi tháo chạy, cho tới khi gặp được đệ và Phù Phù.

    Diệu Nhất Nương tiếp tục nói:

    - Vì thế nên ân tình của các đệ tỉ tỉ ta sẽ dùng cả đời này để báo đáp!Sở Mặc nhìn Diệu Nhất Nương rồi lắc đầu nói:

    - Tỉ xem đó sao lại lôi cả chuyện đó vào rồi?

    Diệu Nhất Nương đầy vẻ hối lỗi nhìn Sở Mặc và cười nói:

    - Được, sau này ta sẽ không nói đến chuyện này nữa.

    Ban nãy đệ có nói tới việc thiết lập nên thế lực này, nó có liên quan đến sư phụ của đệ ra sao.

    Đang nói tới việc này thì kết quả lại bị kéo câu chuyện đi quá xa rồi.

    Sở Mặc cười nói:

    - Không quá xa đâu, ít nhất thì đệ cũng đã biết được những trải nghiệm của tỉ tỉ; ít nhất...

    đệ cũng đã biệt được rằng hiện tại bản thân mình còn rất yếu kém, con đường phải đi vẫn còn thật dài!Sở Mặc khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt toát lên một vẻ cương nghị:

    - Trong người sư phụ của ta có độc, muốn giải được độc này thì cần thu thập một lượng lớn thảo dược, số lượng quá kinh hoàng.

    Ta mà nói cho tỉ biết thì chỉ e tỉ sẽ bị sợ quá mà ngất luôn.

    Thế nên bắt buộc phải có một thế lực cực kỳ lớn để giúp chúng ta thực hiện được việc này.

    - Hóa ra là vậy, đệ yên tâm, chuyện của đệ cũng chính là chuyện của ta rồi.

    Diệu Nhất Nương nhìn vào đôi mắt trong trẻo của Sở Mặc và nói một cách nghiêm túc.

    - Chuyện của tỉ tỉ cũng là chuyện của ta.

    Đợi tới ngày ta đạt đến TiênThiên cảnh giới, ta sẽ đi tới Chu Tước đại lục tung hoàng một phen, trả thù cho tỉ tỉ!

    Sở Mặc cười nói.

    Diệu Nhất Nương lau dòng lệ trên khóe mắt, cười ngọt ngào nói:

    - Tỉ tỉ tin rằng đệ nhất định có thể làm được, tỉ tỉ cũng nhất định sẽ được chứng kiến ngày đó!

    - Phải như vậy chứ, ta là ai chứ!

    Sở Mặc nói đoạn mà đột nhiên thấy nhói lên trong lòng một cái, vì...

    đây không phải là câu nói cửa miệng của hắn.Diệu Nhất Nương cười tươi như hoa, nàng nói:

    - Đệ là... tiểu nam nhân ưu tú nhất trên thế gian này!

    Sở Mặc kìm nén nỗi đau ở sâu bên trong lòng, hắn nhìn Diệu Nhất Nương và thầm nghĩ: Nam nhân thì là nam nhân đi mà, sao lại còn thêm một chữ tiểu ở đằng trước làm gì vậy?

    Ta đã mười ba tuổi rồi đó!

    Không còn là một tiểu tử nữa rồi!

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc và nói:

    - Nói mới nhớ, thực sự đệ muốn trị khỏi căn bệnh đó cho Hạ Kinh sao?Sở Mặc cười rồi nói:

    - Nếu y thực sực ngoan ngoãn nghe lời thì chữa khỏi bệnh... cũng chẳng có gì là khó.

    Diệu Nhất Nương nói:

    - Mấy năm nay, những việc mà y làm quả thực đáng chết nghìn lần, trị bệnh giúp y... quả thực là quá tốt phúc cho y đó.

    Nhưng nói cho đến cùng, những đại nhân vật như bọn chúng thì chẳng có một ai là hoàn toàn trong sạch hết!

    Sở Mặc gật gật đầu rồi nói:

    - Đúng vậy đó, ta nói muốn trị bệnh cho y là vậy như trên thực tếmục đích chính là muốn kiếm được thật nhiều thảo dược từ chỗ của y mà thôi.

    Ta cũng chẳng phải là người tốt gì đâu...

    - Sao đệ có thể giống như bọn chúng được cơ chứ?

    Diệu Nhất Nương trừng mắt nhìn Sở Mặc rồi nói:

    - Đừng có đem bản thân mình ra để so bì với đám người bẩn thỉu đó.

    Trong lòng ta đệ là người tốt nhất trên thế gian này!

    -----o0o-----

    Chương 132: Ý nghĩ kỳ lạ? (1)

    Chương 132: Ý nghĩ kỳ lạ? (1)

    Sở Mặc nhỏ giọng nói:

    - Đệ lại thấy rằng bản thân mình chính là người bình thường nhất trên thế gian này, có lòng tốt nhưng cũng có ích kỷ, thậm chí còn có phần bất phân thiện ác, chỉ phân lập trường.- Trên thế gian này làm gì có ai tự nói bản thân mình không ích kỷ?

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc rồi nói:

    - Là tỉ tỉ ta không tốt, ta không nên hỏi những thứ không được hỏi.

    Chỉ là ta cảm thấy đệ làm như vậy thì quá tốt cho tên lão tặc đó mà thôi.

    - Chuyện này, kỳ thực cũng phải xem vào thái độ của y mà thôi.

    Sở Mặc nói:

    - Ta đã có thể trị bệnh giúp y thì đương nhiên cũng có thể lấy được cái mạng của y!

    Hai mắt Diệu Nhất Nương bừng sáng, nàng cười nói:

    - Phải như vậy chứ!Nàng cứ lo lắng rằng Sở Mặc sẽ bị chịu thiệt thòi, bị lão tặc đó lừa một phen.

    Chỉ cần Sở Mặc bình yên vô sự thì những chuyện khác Diệu Nhất Nương chẳng thèm bận tâm đến.

    Cũng giống như Sở Mặc nói vậy đó, có những lúc tất cả mọi người đều không thể phân biệt được hành vi của mình là thiện hay ác được nữa, mà chỉ có thể xét về lập trường của hành vi đó vì thiện hay ác để mà thực hiện thôi!

    Con người sống trên thế gian này, đều ăn ngũ cốc tạp lương, có đủ thất tình lục dục, làm gì có ai là không có lòng ích kỷ cơ chứ?

    Xong bữa, Sở Mặc lại một mình quay trở lại phủ tướng quân.Không thấy thúc thúc một tay đâu, có lẽ thúc ấy đang đi lo liệu nguyên liệu nguyên thú rồi.

    Sau khi Sở Mặc quay trở lại phòng thì hắn bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện đã diễn ra trong ngày hôm này, rồi tổng kết thành bại được mất.

    Đây là thói quen mà Sở Mặc đã rèn luyện được trong hơn nửa năm nay.

    Vì chỉ có như vậy mới có thể khiến cho bản thân mình trở nên tốt hơn nữa, có thể tiến bộ nhanh hơn nữa.

    - Trước đây ta vẫn biết bên trong phủ thân vương có một tọa trấn đạinăng khủng khiếp lắm, nhưng quả không ngờ người đó lại cường mạnh đến như vậy.

    Nhất Nương tỉ nói rằng y có lẽ đã đạt đến đỉnh cao lục tầng...

    Vậy há chẳng phải chỉ một cái tay thôi cũng đủ sức lấy mạng của ta rồi hay sao?

    Sở Mặc lẩm nhẩm trong miệng, trong lòng bất chợt cảm thấy hối hận sợ hãi.

    - Xem ra sau này dù làm bất cứ chuyện gì cũng phải suy nghĩ một cách cẩn thận hơn nữa...

    Ví dụ như, ta biết ở đó có một đại nhân vật như vậy trấn thủ, mà ta lại bắt buộc phải tới đó, vậy thì trong trường hợp đó ta nên dùng cách nào để ngăn cản kẻ đó ra tay?Sở Mặc khẽ nhắm mắt, miệng lẩm bẩm:

    - Đan dược!

    - Hạ Kinh bị ta chửi bới như vậy nhưng vẫn cố gắn chịu đựng là vì y muốn được trị khỏi bệnh của mình!

    - Vậy thì... một cường giả mà thực lực đã đạt tới đỉnh cao lục tầng, là một cường giả đã đạt đến Kim Thạch Chi Cảnh, có thể tung hoành nhân gian, tại sao lại chịu nép mình trong một toàn vương thủ chốn trần tục như vậy?

    Là vì tài nguyên!

    Sở Mặc của ngày hôm nay đã không còn là tên thiếu niên cô độcphải chạy trốn khỏi Viên Hoàng Thành một cách khốn khổ như xưa nữa.

    Sau khi trải qua biết bao nhiêu chuyện, hơn bất cứ ai cùng độ tuổi của mình, Sở Mặc hiểu rõ hơn hết tầm quan trọng của tài nguyên.

    Càng là võ giả cao cấp thì số lượng tài nguyện cần có để tu luyện lại càng nhiều khủng khiếp vô cùng.

    Chính bản thân bọn họ cũng cần phải hàng ngày không ngừng tu luyện, vậy nên bọn họ đâu có thời gian để mà đi tìm tài nguyên chứ?

    Vậy nên ẩn mình trong vương phủ là sự lựa chọn tốt nhất!

    - Hôm nay ta quậy phá trong vương phủ như vậy mà y cũng khônghề ra tay, điều này đủ chứng mình rằng người này đã có hẹn ước gì đó với Hạ Kinh, có lẽ y chỉ có nghĩa vụ bảo vệ tính mạng của một mình Hạ Kinh mà thôi!

    Sở Mặc khép hờ mắt, trong lòng thầm nghĩ: Nếu không thì lúc đó chỉ cần Hạ Kinh kêu y tung một chiêu thôi thì sao ta có thể sống sót được đến ngày hôm nay?

    - Chắc chắn là như vậy!

    Một tia sáng lóe lên trong khóe mắt của Sở Mặc, hắn lẩm bẩm:

    - Hay nói theo cách khác là ngay cả với một cường giả mạnh như vậy thì chỉ cần biết được y muốn có được thứ gì thì ta cũng có thể trở thành chủ nhân sai khiến được y!

    Sau khi đã nghĩ thông suốt những sự việc này, trong lòng Sở Mặc cuối cùng cũng được cảm thấy bình thản, hắn bắt đầu một ngày tu luyện của mình.

    Lúc này Sở Mặc chỉ còn thiếu một chút xíu nữa thôi là đã đạt đến hoàng cấp tứ tầng rồi.

    Theo như hắn tính toán thì chừng mười ngày nữa thôi, năm mới tới thì có lẽ bản thân mình đã có thể đột phá lên ngũ tầng rồi!

    Tuy Sở Mặc vẫn còn đang trong giai đoạn Nguyên Quan, nhưng hoàng cấp tứ tầng lại tương đương với việc từ thời kỳ Luyện Thể tiếnvào thời kỳ Luyện Cốt rồi.

    Trải nghiệm một lĩnh vực hoàn toàn mới, năng lực trên các phương diện tổng hợp của thân thể nhất định phải được nâng lên một tầm cao mới.

    - Nếu ông biết ta chỉ cần nửa năm mà đã đột phá được đến tứ tầng thì chẳng biết người có kinh ngạc đến độ không dám tin vào sự thật đó hay không nữa?

    Sở Mặc thầm nghĩ trong đầu như vậy rồi lại tiếp tục vận hành Thiên Ý Ngã Ý.

    Màn đêm trút xuống, bên trong Viêm Hoàng Thành, một lượng lớnnguyên khí đang bắt đầu hướng về phía phủ tướng quân và ngưng tụ lại một cách nhanh chóng.

    Cùng một lúc, ở bên trong Thân Vương Phủ, Hoàng Cung, Đại Soái Phủ v.v...

    đồng thời có vài người nhất loạt mở trừng hai mắt, gương mặt của bọn họ đều thể hiện sự kinh ngạc tột cùng.

    - Viêm Hoàng Thành...

    Từ lúc nào ở đó lại xuất hiện một cường giả cảnh giới cao cường đến như vậy?

    Một vài người đang ở những nơi khác nhau nhưng dường như đồng thời cùng lóe lên ý nghĩ đó ở trong đầu.Tốc độ thu hút nguyên khí của Thiên Ý Ngã Ý quá khủng khiếp nên nó đã phá vỡ luôn sự cân bằng nguyên khí trước giờ vẫn được duy trì trong Viêm Hoàng Thành.

    Vì thế nên một vài người trong thành đã nhất loạt cảm nhận được thấy ngay điều này.

    Nhưng bọn họ không có cách nào để biết được cường giả đó là ai, tất cả bọn họ đều chưa đạt được đến cảnh giới đó!

    Sở Mặc vẫn chưa biết rằng việc tu luyện của hắn đã làm kinh động đến toàn bộ những cường giả lớn mạnh nhất trong Viêm Hoàng Thành.

    Sở Mặc của lúc này đã nhập định, toàn thân tựa như đang ngủ say, một lượng lớn nguyên khí đang thuận theo kinh mạch toàn thân hắn màquyện hòa vào một cách dữ dội.

    Bên trong đan điền của Sở Mặc, nguyên khí cũng đang không ngừng tích lũy nhiều thêm và ngưng tụ lại.

    Tu luyện là một quá trình rất dài, cho dù có là tuyệt thế thiên tài đi chăng nữa thì cũng cần phải có sự nỗ lực chăm chỉ.

    -----o0o-----

    Chương 133: Ý nghĩ kỳ lạ? (2)

    Chương 133: Ý nghĩ kỳ lạ? (2)

    Sáng sớm ngày thứ hai, Sở Mặc nhập định tỉnh lại, toàn thân sảng khoái vô cùng.

    Hắn cảm nhận thấy thực lực của mình đã được nâng lên một chút.

    - Sau khi tích lũy nguyên khí đạt đến một mức độ nhất định thì sẽ xuất hiện biến dị.

    Cũng tựa như một giọt nước, mỏng manh dễ tan làvậy, dường như chẳng làm nên được thứ gì, nhưng vô số những giọt nước dung hòa lại với nhau thì có thể lật đổ được cả đê điều vững chắc, có thể xoáy đổ được cả ngọn núi lớn, sức mạnh của nó không gì có thể ngăn cản lại được, dọc đường tung hoành càn quét!

    Ma Quân ngồi trên chiếc ghế trong phòng của Sở Mặc, nhìn hắn vừa mới mở mắt tỉnh lại trong dáng vẻ vui mừng, gã tiếp tục nói:

    - Loại biến dị đó chúng ta gọi là...

    đột phá!

    - Sư phụ, người đã về rồi!

    Sở Mặc vui vẻ cười thật tươi.

    - Ừm, gần đây ngươi thể hiện tốt lắm.

    Nhưng sự việc ngươi làmngày hôm qua có chút lỗ mãng.

    Ma Quân điềm đạm nói:

    - Bên trong tòa vương phủ đó có tồn tại một kẻ đủ thực lực để trấn áp được ngươi đó.

    - Người biết chuyện con đã làm sao?

    Hắn nhìn Ma Quân, ánh nhìn có chút ngây dại.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc một cái rồi nói:

    - Ngày hôm qua ta không có trong Viêm Hoàng Thành nhưng thần thức của ta luôn ở bên cạnh ngươi.- Vậy há chẳng phải là con nói gì thì người cũng đều biết hết hay sao?

    Sở Mặc mở to mắt nhìn Ma Quân.

    - Ta không biết.

    Ma Quân điềm đạm nói:

    - Đợi sau này khi ngươi tu luyện được thần thức rồi thì tự khắc sẽ hiểu thôi.

    Ta để một đạo thần thức trên người ngươi là vì lo sợ có điều gì bất trắc xảy tới với ngươi.

    Khi ngươi xuất võ trong tòa vương phủ đó thì ta đã cảm nhận được rồi, đồng thời ta cũng cảm nhận được một luồng thần thức khác đang quan sát lấy ngươi.- Lục tầng là có thần thức rồi phải không, sư phụ?

    Sở Mặc hỏi.

    - Có, nhưng rất yếu.

    Ma Quân gật đầu nói.

    - Vậy y có phát hiện ra sư phụ người không?

    Sở Mặc nhìn Ma Quân, trong lòng đầy hiếu kỳ, vậy cảnh giới của sư phụ ta đã đạt đến ngưỡng nào rồi đây?

    - Dựa vào y sao?

    Đợi kiếp sau đi!

    Ma Quân thản nhiên nói.Hô!

    Sở Mặc thở dài một cái:

    - Vậy thì tốt rồi!

    Đồng thời trong lòng hắn thầm nghĩ: Lần này sư phụ quay về dường như có cái gì đó không giống với trước kia hay sao đó?

    Dường như... trở nên không còn lạnh lùng như trước nữa hay sao đó?

    Sở Mặc ở bên cạnh Ma Quân đã lâu như vậy rồi, hắn hiểu rất rõ Ma Quân, tính tình của gã thay đổi ra sao, Sở Mặc là người hiểu rất rõ.

    - Sư phụ?- Ừm.

    - Sức khỏe của người... tạm thời không sao chứ?

    - Trong vòng vài năm thì không có gì đáng lo ngại.

    - Sao người làm được vậy?

    - Ngươi hỏi để làm gì?

    Sở Mặc nhìn Ma Quân thành thật đáp:

    - Con muốn đi tìm thuốc giải độc cho sư phụ!Ma Quân lắc lắc đầu nói:

    - Đừng nghĩ tới chuyện đó nữa, trên thế gian này không có thuốc giải độc của ta đâu!

    - Sư phụ người biết thảo dược giải độc sao?

    Sở Mặc hỏi.

    - Trên thế gian này không có thuốc đó.

    Ma Quân lắc lắc đầu rồi thản nhiên đáp lại.

    - Vậy thì người... gần đây sẽ không đi xa nữa phải không?

    Sở Mặc hỏi.- Ta sẽ ở lại đây một thời gian.

    Ma Quân đáp lời.

    - Vậy thì tốt rồi!

    Sở Mặc thở phào nhẹ nhõm rồi sau đó nói với Ma Quân:

    - Sư phụ, thảo dược trên thế gian này, dược lý và dược tính ắt hẳn phải có phần tương thông với nhau.

    Cho dù trên thế gian này không có thảo dược giải được Thất Sát Chi Độc thì chắc chắn sẽ có loại thảo dược có dược tính tương thông với nó!

    Bên trong lòng Ma Quân rất tán đồng với những lời đó của Sở Mặc nhưng gã lại cười lạnh lùng nói:

    - Ngươi cho rằng ta không hiểu hay sao?

    Cứ cho là ngươi tìm thấy được loại thảo dược đó đi chăng nữa thì đã sao chứ?

    Ngươi có thể luyện được hàng vạn cân thậm chí chục vạn cân thảo dược thành một viên đơn được hay sao?

    Với cách làm đó ngay đến cả đại sư luyện đan đỉnh cao trong thế giới của ta cũng khó mà có thể làm được!

    Thế nên, ngươi đừng có mộng tưởng nữa!

    Ngoan ngoãn chăm chỉ mà tu luyện đi.

    Sở Mặc bị giáo huấn một hồi thì trong lòng lại cảm thấy vui vẻ, hắn thầm nghĩ: Sư phụ, tuy rằng con không thể làm được nhưng viên ngọc này lại có thể làm được!

    Đợi tới khi con tu luyện được viên thuốc giải độc đầu tiên đó thì không biết sư phụ người sẽ có biểu hiện như thế nào đây?Nghĩ tới viễn cảnh đó mà Sở Mặc cảm thấy rất vui.

    Tiếp theo đó, Ma Quân bắt đầu giảng giải cho Sở Mặc về một số những kiến thức trong quá trình tu luyện.

    Cảnh giới của Ma Quân vượt xa ra khỏi thế giới mà Sở Mặc đang sinh sống.

    Sở Mặc phát hiện ra rằng cách thức mà Ma Quân giải đáp còn cao cấp hơn những gì mà trước đây Kỳ Tiêu Vũ từng giảng giải cho hắn!

    Trong lòng Sở Mặc chan chứa sự tò mò về quá khứ của Ma Quân, nhưng hắn không dám mở miệng hỏi.

    Nếu không chắc chắn sẽ là... một trận đòn dành cho tính hiếu kỳ của mình.

    Sau khi giảng giải suốt một canh giờ, Ma Quân lấy ra một cái thùng lớn đặt ở giữa phòng.

    Một luồng khí tanh nồng nặc bốc lên, đồng thời cùng với nó là một uy lực vô cùng khủng khiếp.

    Luồng uy lực đó khiến cho Sở Mặc có phần không thở nổi.

    Sở Mặc nhìn cái thùng đầy máu, hắn khẽ giật giật khóe miệng rồi nhìn Ma Quân và nói:

    - Sư phụ...

    Người muốn làm gì vậy?

    - Để cho nhà ngươi tắm!

    Ma Quân nói ngắn gọn.

    - Tắm...

    Sở Mặc cảm thấy đầu óc mình một vùng tăm tối, khóe miệng lại tiếp tục bị co giật nhẹ, trong lòng thật tình không muốn nghe theo lời sư phụ của mình một chút nào.

    - Chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ bắt đầu vào thời kỳ Luyện Cốt rồi, nhưng thể chất của ngươi vẫn còn quá yếu, mới chỉ đạt đến chừng cấpnăm mà thôi, cần phải được nâng cao hơn nữa.

    Khi nào thể chất của ngươi có thể đạt đến cửu cấp thì mới miễn cưỡng coi như là đạt yêu cầu.

    Ma Quân nói với vẻ mặt không chút cảm xúc nào hết.

    - Thể chất cửu cấp?

    Sở Mặc lẩm bẩm trong miệng nhưng trong lòng thì giật mình một cái, hắn nhớ tới Cao đại ngốc...

    Hừm, là cái tên Cao Anh Tuấn đó, y chẳng phải cũng là thể chất cửu cấp đó hay sao?

    - Vào đi!

    Ma Quân ra lệnh.Sở Mặc không dám phản kháng lại sư phụ mặc dù trong lòng hắn rất không bằng lòng nghe theo.

    Nhưng xét cho đến cùng sư phụ cũng là vì muốn tốt cho hắn mà thôi.

    Cố gắng hết mức kìm nén lại sự ghê rợn ở trong lòng.

    Sau khi trút bỏ hết quần áo thì Sở Mặc bèn nhảy luôn vào bên trong thùng gỗ đó, nhưng ngay tức thì hắn bèn kêu lên một tiếng thật lớn rồi muốn vịn vào thành thùng gỗ mà nhảy vọt ra ngoài.

    Ma Quân túm lấy đầu hắn, đẩy người Sở Mặc quay lại chỗ cũ.

    -----o0o-----

    Chương 134: Tắm máu nguyên thú (1)

    Chương 134: Tắm máu nguyên thú (1)

    Sở Mặc kêu la không ngớt:

    - Nóng bỏng chết mất thôi...

    Sao máu này... lại nóng bỏng đến như vậy?

    Đây không phải là máu...

    đây là dung nham núi lửa hay sao vậy?

    Á...

    Con có cảm giác toàn thân mình sắp bị nung chảy ra rồi...

    Sư phụ... hãy mau cho con ra ngoài đi... một chút thôi cũng được!

    Ma Quân không động đậy gì hết, cũng không thèm đếm xỉa tới hắn.

    Gã dùng một tay giữ chặt lấy đầu của Sở Mặc, kệ cho hắn vùng vẫy trong thùng gỗ đó, nhất định không cho đệ tử bước chân ra ngoài.

    - Bỏng chết con mất thôi...

    Con đã chết rồi...

    Sở Mặc ủ rũ mặt mày, uể oải mất sức mà nói.- Lúc trước ta hành hạ ngươi như vậy cũng chưa từng thấy nhà ngươi kêu la một tiếng, dũng khí lúc đó của ngươi đi đâu hết rồi hả?

    Ma Quân lạnh lùng hỏi.

    - Lúc đó người đâu có phải là sư phụ của con đâu mà là một tên đại ác ôn...

    Đối mặt với đám người xấu xa hành hạ mình thì đương nhiên con phải nghiến răng mà chịu đựng rồi, không thể để mất mặt ông nội của con được!

    Sở Mặc lườm nhìn Ma Quân một cái rồi nói tiếp:

    - Lúc này người là sư phụ của con, là người gần gũi nhất với con trên thế gian này, con cảm thấy khó chịu thì đương nhiên phải kêu la rồi!Câu trả lời của Sở Mặc khiến cho Ma Quân ngây người một hồi lâu rồi mới tỉnh lại, gã ư hừ một tiếng rồi không nói gì nữa.

    Sở Mặc cảm nhận được toàn thân của mình dường như đã hoàn toàn dung hòa vào dòng máu nóng này.

    Toàn thân hắn...

    đã không còn bất cứ một cảm giác gì hết nữa, chỉ còn duy nhất dòng suy nghĩ đang trôi trong đầu khiến cho Sở Mặc biết rằng mình vẫn còn sống.

    - Sư phụ, rút cuộc thì đây là thứ máu gì vậy?

    Sao lại đáng sợ đến như vậy?

    Sở Mặc hỏi một cách mệt nhọc.- Đây là máu của bốn loại nguyên thú thất giới, với thể chất như hiện tại của ngươi thì nếu như dùng máu của loài nguyên thú có cảnh giới cao hơn thì ngươi cũng chẳng thể nào chịu đựng nổi.

    Ma Quân thản nhiên nói.

    - Nguyên thú thất giới...

    Nếu như độc tí thúc thúc biết rằng ta tắm bằng máu của nguyên thú thất giới thì ắt hẳn thúc ấy sẽ hóa điên mất!

    Sở Mặc lẩm bẩm nói:

    - Sư phụ, chỉ cần tắm một lần thôi... là đủ phải không?

    Ma Quân cười nhạt nói:

    - Nghĩ gì vậy?

    Trong vòng hai năm thể chất của ngươi có thể thăngcấp đến thất cấp, tuy chưa đủ hoàn mỹ nhưng miễn cưỡng thì vẫn chấp nhận được.

    Nguyên liệu trong thế giới này nhiều nhất cũng chỉ đủ cho ngươi dùng đến mức độ đó thôi.

    - Á!

    Vậy xin hãy cho con đi chết thôi!

    Sở Mặc la lên một tiếng.

    Hắn biết rõ rằng Ma Quân đã khiến cho căn phòng này được cách âm hoàn toàn với thế giới bên ngoài, nên Sở Mặc không lo sợ tiếng kêu thất thanh của mình sẽ bị người bên ngoài nghe thấy.

    - Cố gắng vượt qua lần đầu tiên, những lần sau sẽ bớt vất vả hơn rất nhiều.Ma Quân nói.

    - Vấn đề là, con cảm thấy... lần này con khó mà có thể vượt qua được.

    Sở Mặc mặt mày ủ rũ đáp lại.

    Nhưng có một sự thay đổi rõ rệt rằng từ sau khi hắn bước vào trong thùng gỗ thì dường như uy lực trong thùng máu này đã giảm bớt đi một chút.

    Ngoại trừ mùi máu khó ngửi khủng khiếp đó ra thì Sở Mặc chẳng còn có cảm giác nào khác.

    - Ngươi cứ coi ta như kẻ ác mà năm xưa đang hàng hạ ngươi đi.Ma Quân thản nhiên nói:

    - Trong vòng hai năm, mỗi một tháng ngươi buộc phải tắm máu nguyên thú ba lần.

    - Không phải là ngày nào cũng phải tắm sao?

    Sở Mặc tức thì cảm thấy cuộc sống của mình bừng sáng lên một tia hy vọng, gương mặt của hắn lộ rõ dáng vẻ sung sướng.

    Sở Mặc phản ứng một cách thật nhanh lẹ, quả đúng là nhu cầu của con người sẽ thay đổi theo tình huống khác nhau... mà thay đổi!

    Cái thứ máu này, tắm có một lần thôi còn muốn chết đi luôn được.

    Sau khi biết được bản thân mình phải tắm thứ quái quỷ này trong hainắm thì Sở Mặc lại càng cảm thấy tuyệt vọng hơn nữa.

    Nhưng sau đó sư phụ nói rằng một tháng chỉ cần tắm ba lần... thì Sở Mặc lại cảm thấy bản thân mình hạnh phúc trở lại.

    - Ngày nào cũng tắm... thì toàn thân của ngươi sẽ bị thối rữa nát ra đó.

    Ma Quân nói:

    - Hơn nữa ngươi cho rằng đám nguyên thú này là do ta nuôi được à?

    - Hi hi, sư phụ tốt nhất trên đời!

    Sở Mặc nịnh nọt.- Thôi đi!

    Ban nãy ngươi vẫn còn đang nghiến răng ghê sợ đó.

    Ma Quân cười lạnh lùng.

    - Sư phụ.

    - Ừm?

    - Đẳng cấp của thể chất là như thế nào vậy?

    - Con người hấp thụ năng lượng trong trời đất có thể khiến cho chiêu thức võ thuật và uy lực vốn có được cường mạnh hơn.

    Nhưng những thứ này chỉ là chiến lực bên ngoài mà thôi, nó có hiệu quả rất thấp đốivới thân thể của con người.

    Chỉ cần sau khi đạt đến một độ cao hoàn toàn mới thì thân thể vốn có sẽ không có cách nào chống đỡ nổi những năng lượng cường mạnh đó nữa.

    Vì thế nên muốn nâng cao cảnh giới thì nhất định đồng thời phải nâng cao được tư chất thể chất của bản thân mình lên.

    - Hóa ra là vậy...

    Sở Mặc dường như đã hiểu ra được điều gì đó.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc một cái rồi nói:

    - Tư chất thể chất của con người được phân chia thành từ nhất nhất cấp đến cửu cấp, rồi đến Tiên Thiên!

    Tiên Thiên thể chất... thì dườngnhư chỉ còn tồn tại có thể chất trong truyền thuyết thôi.

    Ít nhất là ta chưa từng được nghe nói tới cấp độ đó.

    Nhưng những người thể chất cửu cấp thì ta đã từng gặp qua một số người.

    Chỉ tính đến phần da thịt thôi thì cũng đã có được một sức mạnh khó có thể tưởng tượng được nổi rồi!

    Sở Mặc nhớ tới Cao Anh Tuấn, trong lòng hắn hoàn toàn tán đồng với những gì mà Ma Quân vừa mới nói.

    Tên khổng lồ đó không có bất cứ một tu vi nào hết, không có bất cứ một cảnh giới nào hết, chỉ dựa vào mỗi sức mạnh da thịt thôi thì một đòn quyền của y chỉ e là cũng đã tương đương với một sức mạnh nghìn cân rồi, sức mạnh khiến cho người ta phải khiếp sợ.

    - Vậy... trong thế giới của sư phụ, thể chất cửu cấp cũng rất lợi hại phải không?

    Sở Mặc muốn biết cái khái niệm thể chất này rút cuộc là tiêu chuẩn trong thế giới của mình hay là có thể thông dụng cho tất cả mọi nơi.Nếu như chỉ có thể xưng vương xưng bá ở trong thế giới của mình, đến khi sang thế giới cao hơn thì lại trở thành hạt cát mà thôi thì quả thật có phần bi ai.

    - Bất luận ở trong thế giới nào cũng thế thôi.

    Ma Quân điềm nhiên nói:

    - Cảnh giới của tu vi có thể nói là càng lúc càng cao, nhưng thể chất... thì chỉ có từ nhất cấp đến cửu cấp, rồi đến Tiên Thiên mà thôi!

    Nói ra thì thể chất ngũ cấp của ngươi nếu ở trong Linh Giới cũng được coi là đỉnh cao rồi đó.

    Nhưng ta muốn ngươi phải tốt hơn thế nữa.

    -----o0o-----

    Chương 135: Tắm máu nguyên thú (2)

    Chương 135: Tắm máu nguyên thú (2)

    Sở Mặc cảm thấy xúc động trong lòng.

    Đây là lần đầu tiên hắn nghethấy sư phụ của mình nói tới hai chữ Linh Giới.

    Máu ở trong thùng lúc này vẫn cứ bỏng rát như lúc ban đầu, nó đang không ngừng thiêu đốt lấy toàn thân của Sở Mặc.

    Cái cảm giác đó kỳ thực còn khủng khiếp và đau khổ hơn lúc Ma Quân hành hạ hắn nhiều!

    Vì thế nên Ma Quân mới buộc phải phân tán sự tập trung của Sở Mặc, như vậy mới khiến cho hắn cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

    Dù sao thì Sở Mặc cũng là một tên thiếu niên kiên cường, hắn hiểu được tấm lòng của sư phụ mình, cũng hiểu được cơ hội này chỉ e là trong cả Tứ Tượng đại lục này cũng chẳng có mấy người được như hắn.Đúng vậy, là hưởng thụ.

    - Sư phụ, người có thể nói với con về người được không?

    Ví dụ... nói về thế giới của người đó, nó như thế nào?

    Sau này... sớm muộn gì con cũng sẽ đi tới Linh Giới, vậy chẳng bằng người cứ nói trước với con đi, Linh Giới như thế nào vậy?

    Sở Mặc hỏi.

    - Ta không phải là người của Linh Giới.

    Lần này Ma Quân đã không từ chối trả lời câu hỏi của hắn nữa.

    Gã kéo một chiến ghế tới, ngồi xuống phía đối diện Sở Mặc, điềm đạm nói:

    - Ta tới từ Tiên Giới!- Á?

    Mặc dù Sở Mặc đang bị thùng máu nguyên thú thất giới này hành hạ cho muốn chết dở sống dở, toàn thân như đang muốn tan chảy ra.

    Nhưng khi nghe thấy câu nói đó của Ma Quân thì hắn vẫn không thể nén nổi sự kinh ngạc mà trừng hai mắt há hốc mồm ra nhìn Ma Quân và lắp bắp hỏi lại:

    - Tiên...

    Tiên Giới?

    Ma Quân nhìn Sở Mặc một cái rồi nói:

    - Nhân ngoại hữu nhân, Thiên ngoại hữu thiên, ngươi từng nghe tới câu nói này chưa?- Con đương nhiên là từng nghe qua rồi...

    Sở Mặc kinh ngạc nhìn Ma Quân rồi nói:

    - Ý của sư phụ muốn nói rằng bên trên Linh Giới còn có Tiên Giới?

    Vậy... phía trên Tiên Giới... có còn gì nữa không?

    Ma Quân ngẩng đầu lên, cố gắng hồi tưởng thật lâu rồi sau đó thở dài một cái và nói:

    - Còn có Thiên Giới.

    Vẻ mặt của Sở Mặc thể hiện rõ sự trấn động vì bị làm cho kinh ngạc, hắn dường như quên đi nỗi thống khổ trên người mình.

    Sở Mặc có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng sư phụ của mình lại đến từ một thếgiới còn cao cấp hơn cả Linh Giới.

    - Trong Tiên Giới... những người sống trong đó đều là các tiên nhân sao?

    Còn Thiên Giới thì sao?

    Những người sống trong đó là những người nào vậy, sư phụ?

    Là thiên nhân sao?

    Sở Mặc hỏi với vẻ mặt kinh ngạc tột độ.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc một cái rồi thản nhiên nói:

    - Tiểu tử à, những chuyện đó còn cách ngươi xa xôi vô cùng, ta trước giờ không muốn nói cho ngươi biết, không phải vì ta muốn giấu giếm ngươi thứ gì, mà vì ta lo sợ ngươi sẽ bị trấn động mạnh mà thôi!

    Thế giới mà ngươi hiện tại đang sống đây, Tứ Tượng đại lục, được gọi làNhân giới hay có tên gọi khác là phàm giới.

    - Vậy tại sao hôm nay... ngươi lại đột nhiên nói với con những chuyện này vậy?

    Sở Mặc hỏi.

    - Vì ngươi còn mạnh mẽ hơn ta tưởng, cho dù có biết những chuyện này đi chăng nữa thì cũng chẳng có gì đáng lo ngại hết.

    Ma Quân nói.

    - Hi hi, đúng là vậy đó, con rất kiên cường!

    Sớm muộn gì con cũng phải đi tới Linh Giới để tìm vợ của mình!Sở Mặc nheo mắt mỉm cười nói:

    - Tuy con sống trong phàm giới, nhưng vậy thì đã sao chứ?

    Con có một sư phụ đến từ Tiên Giới!

    Con có tâm pháp tốt nhất trên thế gian này!

    Vì thế nên con chẳng có gì phải sợ hết!

    Ma Quân nhìn Sở Mặc, do dự một lúc, gã muốn nói điều gì đó mà chưa nói được ra thành lời.

    Kỳ thực thì gã muốn nói với Sở Mặc rằng muốn cưới được tiểu công chúa của tộc đó là điều không thể nào thực hiện được.

    Ngoài ra, phân thân vì bị phá vỡ đột ngột nên bổn thể ở bên kia chỉ nhận được một bộ phận thông tin khiếm khuyết mà thôi, bổn thể còn phải chịu được vếtthương lớn, chắc chắn sẽ không còn nhớ nổi hắn là kẻ nào nữa!

    Ma Quân hiểu rất rõ rằng nếu gã nói cho Sở Mặc biết những điều này thì tên tiểu tử này... chắc chắn sẽ bị sốc!

    Cho dù có kiên cường đến đâu đi chăng nữa thì chỉ e là hắn cũng chẳng thể chịu đựng nổi cú sốc này.

    Vì thế nên đợi đến ngày nào đó hắn có thể tự mình tới Linh Giới mà phát hiện ra điều đó thôi.

    Hoặc có lẽ cho dù rằng hắn có thể bay được đến Linh Giới, nhưngchưa chắc đã có cơ hội gặp được cô nương đó.

    Lúc này Sở Mặc vẫn còn nhỏ như vậy, thời gian trôi qua... rồi tất cả cũng nhạt dần thôi, phải vậy không?

    Ma Quân nghĩ vậy.

    Sở Mặc tắm máu nguyên thú hai tiếng tròn, mãi cho tới khi hắn cảm thấy linh hồn của mình cũng chuẩn bị dung hòa vào thùng máu rồi thì Ma Quân mới chịu nhấc hắn ra khỏi.

    Không phải vì Sở Mặc không muốn tự mình đi ra khỏi đó mà là vì lúc này hắn ngay cả đến một ngón tay cũng không thể tự mình cử độngđược nữa rồi.

    Sở Mặc cảm thấy toàn thân mình dường như đã hoàn toàn biến mất rồi.

    Khi được Ma Quân nhấc ra khỏi thùng máu nguyên thú, hắn hoàn toàn không có một chút cảm giác nào hết.

    Tiếp theo đó, Ma Quân lại lấy ra một chiếc thùng gỗ lớn khác, bên trong đó có đủ các loại thảo dược, một mùi thuốc nồng nặc bốc lên từ miệng thùng gỗ.

    Ma Quân ném Sở Mặc vào trong chiếc thùng gỗ đó và nói:

    - Ngâm mình trong đó một canh giờ là được.Nói đoạn, gã biến mất tăm, ngay cả chiếc thùng gỗ chứa đầy máu nguyên thú ban nãy cũng đã biến mất.

    - Hú!

    Một hồi lâu sau, Sở Mặc mới có thể thở hắt ra một cái.

    Cuối cùng thì hắn cũng đã cảm nhận được cơ thể của mình rồi.

    Lại một canh giờ nữa trôi qua, Sở Mặc cảm thấy toàn thân mình dường như có chút cảm giác, bắt đầu trở lại là cơ thể của chính mình.

    Nhìn lại thân thể có phần hơi gầy guộc của mình, hắn lẩm nhẩm trong miệng:

    - Hai năm... mỗi tháng tắm ba lần, một năm ba mươi sáu lần, hai năm tổng cộng là bảy mươi h lần..

    Hiện tại... còn lại bảy mươi mốt lần sao?

    Hi... thật tốt quá.

    Nói đoạn, hắn bèn bò ra khỏi thùng gỗ, rửa người sạch sẽ, thay bộ quần áo mới rồi sảng khoái bước ra khỏi cửa.

    Thực ra mà nói thì Sở Mặc không hề cảm thấy bản thân mình sau khi tắm máu nguyên thú xong đã có những thay đổi lớn như thế nào.

    Điều này khác hoàn toàn với cảm giác mà mỗi lần tuy luyện sau khi Thiên Ý Ngã Ý thêm được một ít chữ...

    Hai cảm giác này khác nhau hoàn toàn.

    - Hoặc có lẽ rèn luyện thân thể cần một quá trình thật dài chăng?

    Trong lòng Sở Mặc hiểu rõ rằng dù sao cũng phải mất hai năm mới có thể đạt được đến thất cấp...

    Tên Cao Anh Tuấn đó mới sinh ra đã có thể chất cửu cấp rồi, ta không thể so bì được với y!Sau khi Sở Mặc ra khỏi cửa nhưng lại không đi tới thân vương phủ mà hắn lại tới phía Hứa phủ.

    -----o0o-----

    Chương 136: Hóa ra là ngươi (1)

    Chương 136: Hóa ra là ngươi (1)

    Sự việc ngày hôm qua vẫn còn chút phần kết chưa giải quyết xong, cộng thêm với việc hắn đã đồng ý tới làm khách thì cũng nên tới Hứa phủ một chuyến để chào hỏi chứ.

    Sở Mặc vào Hứa phủ cũng tựa như Hứa Phù Phù vào Phàn phủ mà thôi.

    Chớ nghĩ rằng hiện tại Hứa phủ là nơi sinh sống của người có quyền lực nhất trong thành, nhưng đối với Sở Mặc mà nói thì hắn đã sớm thuộc lòng từng ngóc ngách trong phủ rồi, chẳng có bất cứ chút sợ hãi hay xa lạ nào hết.Tất cả đám thị vệ ở trước cửa nhìn thấy Sở Mặc thì đều nở nụ cười thân thiện, trong lòng hắn cảm thấy thoải mái lắm, đây chính là nhà huynh đệ của mình!

    Sở Mặc tùy ý đi vào bên trong, Hứa phủ không rộng như Thân vương phủ, nhưng nó cũng không hề nhỏ.

    Hắn phải đi một hồi mới tới được hoa viên.

    - Á?

    Sở Mặc sao?

    Tên tiểu tử nhà ngươi cuối cùng cũng chịu tới tìm ta rồi phải không?

    Một giọng nói trêu đùa có chút già nua bất ngờ vang lên từ một phía.Một lão nhân dáng vẻ chừng hơn năm mươi tuổi, mặt mày hồng hào minh mẫn, đang từ một phía bên hoa viên bước tới.

    Lão nhân mặc một bộ y phục vải thông thường, trên tay còn cầm một chiếc kéo rất to, mồ hôi ướt đẫm trán.

    Trông vậy, kẻ nào không biết lại tưởng ông là người làm vườn.

    - Hứa gia gia?

    Ông ở nhà sao?

    Sở Mặc nhanh chóng chạy tới chào hỏi.

    Vì lão nhân trông có vẻ giống như là người làm vườn này chính là...

    Hứa Trung Lương đại nhân, Thủ Phụ đương triều!- Tên tiểu tử nhà ngươi không biết đóng giả một chút hay sao?

    Nhìn dáng vẻ kinh ngạc kia là đủ biết rằng không phải đến thăm hỏi lão già ta rồi!

    Hứa Trung Lương làm bộ nghiêm mặt, trừng mắt nhìn Sở Mặc nói.

    - Ha ha, Hứa gia gia ngài trăm công nghìn việc bận rộn như vậy, vãn bối sao dám trông mong được tới đây để thăm ngài cơ chứ.

    Hơn nữa, ngài đâu có già, vẫn còn mạnh khỏe lắm.

    Sở Mặc hi hi cười nói.

    - Tên tiểu tử nh ngươi biết nói chuyện lắm.

    Đứa cháu của ta đó, nó chỉ được một nửa của ngươi thôi thì lão già ta đây cũng cảm thấy mãnnguyện lắm rồi.

    Hứa Trung Lương đưa chiếc kéo đang cầm trong tay cho người đứng bên cạnh mình rồi ông phủi bụi trên tay xuống, nhìn Sở Mặc và nói:

    - Đi thôi, đánh với ta một ván cờ được chứ?

    - Vâng!

    Sở Mặc trả lời một cách dứt khoát, rồi hắn đi theo sau lưng Hứa Trung Lương vào bên trong.

    Cảnh tượng này nếu để cho người khác nhìn thấy được thì nhất định sẽ há hốc mồm mà kinh ngạc.

    Ai có thể ngờ được rằng Hứa Trung Lương, một đại quan nội các lại có những giây phút gần gũi thân thiệnvới đời sống thường ngày đến như vậy.

    Hơn nữa... lại còn thân thiện ân cần với một... tên thiếu niên mới chỉ có mười mấy tuổi.

    Vậy mà tất cả mọi người trên dưới Hứa phủ đều gần như đã quen thuộc với cảnh tượng này rồi, bọn họ hoàn toàn không cảm thấy ngạc nhiên một chút nào.

    Sở Mặc đi theo Hứa Trung Lương tới thư phòng của ông.

    Lão nhân rửa sạch tay rồi sau đó lấy ra một hộp trà và đưa cho Sở Mặc:

    - Ta mệt rồi, ngươi pha trà đi!Sở Mặc tủm tỉm cười và đón lấy hộp trà, sau đó hắn bắt đầu pha trà một cách hết sức điêu luyện, nói đoạn:

    - Hứa gia gia, chẳng phải ngài luôn cho rằng trà mà con pha không ngon bằng trà ngài tự pha đó hay sao?

    - Ừm, già rồi, vận động có một chút thôi mà... xương cốt toàn thân đã muốn rời rụng cả ra rồi.

    Cũng phải cho người trẻ tuổi các ngươi có cơ hội chứ.

    Câu nói tựa như hết sức ngẫu nhiên của Hứa Trung Lương.

    Nhưng lại khiến cho Sở Mặc hơi ngây người.

    Hắn bưng chén trà tới trước mặt Hứa Trung Lương rồi sau đó cười nói:

    - Hứa gia gia mới bao nhiêu tuổi đâu?

    Xương cốt của ngài vẫn còn vững chắc lắm, trăm tuổi an khang chắc chắn không thành vấn đề.

    Hứa Trung Lương lắc lắc đầu đáp lại:

    - Cao tuổi rồi, sức khỏe của ta, ta hiểu rõ hơn ai hết.

    Tiếp sau đó, Sở Mặc bày biện bàn cờ xong xuôi, tay cầm một quân cờ màu đen lên và hỏi Hứa Trung Lương:

    - Con đi trước?

    Hứa Trung Lương nhìn Sở Mặc với một chút thâm ý:

    - Tên tiểu tử nhà ngươi, trước giờ đánh cờ với ta chẳng phải đềunhường cho lão già này đi trước đó hay sao?

    - Thi thoảng cũng phải đổi phong cách đi một chút chứ...

    Sở Mặc nhe răng cười rồi đặt quân cờ đen xuống bàn cờ.

    - Dám đi trước thiên hạ...

    Ha ha, chuyện tốt!

    Hứa Trung Lương nói đoạn bèn nhấc một quân cờ màu trắng đặt xuống bàn cờ.

    - Nghe nói hôm qua ngươi đã đập vỡ cửa Thân Vương phủ của Hạ Kinh phải không?

    Sở Mặc ngẫm nghĩ một lát rồi hạ quân cờ thứ hai:

    - Đúng vậy, mặt người như cửa nhà, phá cửa như tát mặt...

    Bọn chúng muốn lấy mạng của con, con đánh vào mặt của bọn chúng.

    Nói ra thì con có chút thiệt thòi đó chứ.

    - Tên tiểu tử này...

    Hứa Trung Lương không kìm được lòng, lắc lắc đầu rồi cũng hạ quân thứ hai của mình xuống bàn cờ:

    - Tuy người ta muốn lấy cái mạng của ngươi, nhưng chẳng phải lúc này ngươi vẫn chạy nhảy nhanh nhẹn đó hay sao?

    Thế mà một đòn của ngươi lại tung ra mạnh mẽ đến như vậy.

    Quả đúng là người trẻ tuổi, nông nổi bồng bột.

    Đáng nói hơn nữa là, đánh thì cũng đã đánh rồi, ngươi còn khiến cho bọn chúng không có bất cứ một động tĩnh gì.

    Quảthật là... sóng sau lớn xô sóng trước mà!

    Hai người bọn họ vừa nói chuyện vừa không ngừng hạ các quân cờ trong tay xuống bàn cờ.

    Chẳng biết từ lúc nào mà Hứa Nhị Phù đã đi vào trong phòng và lặng lẽ đứng qua một bên quan sát hai người bọn họ.

    Trông vậy thôi, đừng nghĩ tên tiểu tử đó ở ngoài nghich ngợm nhường nào, nhưng ở trong nhà...

    đặc biệt là trước mặt ông lão Hứa Trung Lương này thì gã trước sau luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn.

    - Có phương pháp, là chuyện tốt thôi, người trẻ tuổi làm việc gì cũngphải tích cực một chút... những cũng không được thô lỗ.

    Nhưng có điều, phong cách đánh cờ này của ngươi... sao lại càng lúc càng vững vàng như vậy?

    Trán của Hứa Trung Lương nhăn nhúm lại thành hình chữ Xuyên, vẻ mặt đầy thắc mắc, ông hỏi:

    - Chỉ nhìn ván cờ này của ngươi thôi... thì ai cũng có thể cho rằng chuyện ngày hôm qua tuyệt nhiên ngươi không thể nào làm ra cho được.

    Nhưng không những ngươi đã làm được, mà lại còn làm một cách hết sức khéo léo...

    Tên tiểu tử này, nửa năm rồi không gặp, ngươi tiến bộ vượt bậc đó!

    Sở Mặc hi hi cười rồi tiếp tục hạ cờ:

    - Đều là do Hứa gia gia dạy bảo thành người thôi mà.

    - Thôi, lão già ta đây tự biết bản thân mình đến đâu, nếu như muốn nói dạy bảo giỏi giang thì kẻ đầu tiên thành người không phải là ngươi.

    Hứa Trung Lương nói đoạn bèn ngẩng đầu, liếc nhìn Hứa Phù Phù đang đứng một bên chăm chú quan sát.

    Hứa Phù Phù mặt mày phụng phịu, nhếch mép lên, trong lòng thầm nghĩ, con chỉ đứng nhìn thôi mà, có chọc ghẹo gì tới ai đâu cơ chứ?

    -----o0o-----

    Chương 137: Hóa ra là ngươi (2)

    Chương 137: Hóa ra là ngươi (2)

    - Có ý chí xông phá, gan dạ, có mưu lược lại có cả trí tuệ... càng lúc càng trưởng thành, chỉ là ngươi không biết kính trên nhường dưới.

    Đồ tiểu tử nhà ngươi... ngươi âm thầm bố trận như vậy là muốn đánh bại đại long ta đây... ngươi thấy làm vậy có tốt không hả?

    Hứa Trung Lương lườm Sở Mặc một cái rồi tiện tay hạ quân cờ đang cầm trong tay xuống và nói:

    - Không đánh nữa!

    Ta bị những chiêu độc của tên tiểu tử nhà người làm cho tính khí trở nên bất ổn rồi!Hứa Phù Phù đứng một bên nhìn, ngoảnh mặt qua chỗ khác cố nén cười.

    Ai có thể ngờ được một đại thần nội các Thủ Phụ như vị Hứa Trung Lương đây lại có thể ăn vạ chơi xấu khi chơi cờ như vậy.

    Sở Mặc nhe răng ra cười và cũng không có cách nào nói thêm câu gì để trêu chọc Hứa gia gia đang bực bội nữa.

    Hắn thu từng quân cờ trên bàn cờ lại, bỏ vào bên trong hộp rồi điềm đạm nói:

    - Hứa gia gia, gần đây trong triều đình xem chừng gặp phải không ít chuyện phiền toái phải không?

    - Ta có chuyện phiền lòng bao giờ chứ?

    Hứa Trung Lương thở hắt ra một tiếng rồi dựa người vào ghế tựa.Hứa Nhị Phù nhanh chóng hiểu ý mà bước tới đấm bóp vai cho ông nội.

    Hai mắt của Hứa Trung Lương khẽ nhắm lại, ông nhẹ nhàng nói:

    - Thủ Phụ nội các... nghe thì oai phong lắm, nhưng chỉ có rất ít người biết rằng việc quản lý thiên hạ...

    Hừm, thiên hạ này... dễ quản lý đến như vậy hay sao.

    - Có phải là đã xảy ra chiến sự không?

    Sở Mặc hỏi.

    Đột nhiên Hứa Trung Lương ngồi thẳng người dậy, hai mắt mở to, ánh mắt sáng bừng.

    Mãi cho tới lúc này, trên người của vị Thủ Phụ nội các này cuối cùng mới xuất hiện một chút khí thế mà ông vốn nên có:

    - Sao ngươi biết được vậy?

    Ông nội ngươi đã kể lại rồi sao?

    Không đúng...

    đại sự quân cơ như vậy, một lão tướng trải qua biết bao trận ác chiến sa trường như ông nội ngươi thì sao có thể nói cho ngươi biết được?

    Sở Mặc lắc lắc đầu đáp:

    - Từ rất lâu rồi con chưa được gặp ông nội rồi, không phải là người nói với con.

    Trên đường về, lúc con băng qua thảo nguyên thì vừa hay nội bộ Vương triều ở trên thảo nguyên đó đang có chính biến.

    Thế nên con nhân tiện đã ở lại đó một thời gian, thực hiện một số việc.

    - Thảo nguyên?

    Một số việc?

    Thiếu niên?Hứa Trung Lương chau mày lẩm nhẩm trong miệng.

    Đột nhiên ông ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Sở Mặc, nét mặt kinh ngạc vô cùng, ông hỏi hắn:

    - Ngươi chính là Lâm Bạch?

    - Á?

    Sao ngài biết được vậy?

    Lần này thì lại đến lượt Sở Mặc bị kinh ngạc, hắn đờ đẫn người nhìn Hứa Trung Lương, đầu óc có phần không kịp phản ứng rồi.

    Tuy trước giờ Sở Mặc chưa từng cố ý che giấu đi thân phận của mình, nhưng thực sự thì chẳng có mấy người biết được sự việc này/Trước mặt vị Thủ Phụ đại nhân của Đại Hạ này, lại cách xa hàng vạn dặm... sao ông có thể biết được sự việc đó?

    - Hóa ra là ngươi!

    Quả đúng là ngươi sao?

    Không ngờ lại là ngươi!

    Hứa Trung Lương nhìn chằm chằm Sở Mặc một hồi thật lâu, càng lúc càng vui vẻ mỉm cười, rồi sau đó thì cười phá lên thật lớn.

    -...

    Quả thật không ngờ được, ha ha ha ha.

    Đại Hạ chúng ta... lại có được một nhân tài như thế này!

    Hứa Trung Lương cười lớn rồi nói với Hùa Phù Phù đang ngây người đứng nhìn ở phía đằng sau lưng mình:

    - Mau, mau đi nói với nhà bếp làm mấy món ngon tới đây.

    Trưa nayta muốn anh bạn nhỏ Sở Mặc...

    Không, là Lâm Bạch Công tử, uống vài chén!

    Hứa Phù Phù ngây người kinh ngạc, đứng chân chân nhìn Sở Mặc và lẩm bẩm hỏi:

    - Chuyện này....

    Chuyện này là như thế nào đây?

    Hứa Trung Lương trầm giọng nói:

    - Mau đi mau đi, chuyện người lớn, trẻ con không được hỏi nhiều.

    Lão gia nhất thời kích động bèn quên đi mất rằng Sở Mặc đứng trước mặt ông chỉ bằng tuổi đứa cháu của mình mà thôi.Hứa Phù Phù trừng mắt lên ngạc nhiên, mép giật giật vài cái, miệng lẩm bẩm:

    - Sở Tiểu Hắc lại gây ra chuyện gì rồi?

    Sao lại khiến cho thái độ của ông thay đổi đến như vậy?

    Lẽ nào hắn đã lừa được công chúa của Vương đình vào tay mình rồi hay sao?

    Quả đúng là chân nhân bất lộ tướng!

    - Nói năng lung tung gì vậy, mau biến đi!

    Hứa Trung Lương mắng một tiếng, Hứa Phù Phù bỗng chạy ù té đi mất.

    Bên trong thư phòng chỉ còn lại hai người một già một trẻ ngồi đốidiện nhau.

    Ván cờ bị lão gia ăn vạ làm náo loạn cả lên, vẫn còn đang được bày ở đó.

    Sở Mặc mới chỉ thu có vài quân cờ mà thôi, kết cục là đã bị những câu nói ban nãy của Hứa Trung Lương dọa cho một phen sợ hãi.

    Hứa Trung Lương nhìn chằm chằm vào ván cờ có phần khiếm khuyết ở trên bàn, ông lẩm bẩm nói:

    - Chẳng trách mà phong thái đánh cờ của ngươi lại thay đổi một cách khác biệt đến như vậy.

    Dám đi trước thiên hạ, có khí phách và dũng cảm của một người trẻ tuổi.

    Thế nhưng lại từng bước từng bước giành chiến thắng, ngấm ngầm bố trận.

    Trông có vẻ như là hai tính cách đốinghịch nhau, nhưng kỳ thực lại đã bao trọn đầy đủ một phong độ đại tướng đích thực!

    Mãi cho tới phút chót, khi để lộ ra bộ mặt thực sự thì kết cục đã được định đoạt rồi!

    Hóa ra những sự việc lùm xùm ở trên thảo nguyên đó lại là do ngươi tạo nên, ha ha, thích quá đi mất.

    Thật sảng khoái quá!

    Hứa Trung Lương càng nói thì lại càng hưng phấn:

    - Lúc trước mấy người bọn ta vẫn còn đoán già đoán non xem rút cuộc là ai đã vô tình giúp Đại Hạ chúng ta một việc lớn như vậy.

    Bệ hạ còn nói rằng nếu như biết người đó là ai thì nhất định sẽ ban thưởng cho hắn một huy chương anh hùng!

    Quân vô hí ngôn!

    Ha ha, Sở Mặc à Sở Mặc... ngươi quả là có tài!

    Huân chương anh hùng của Đại Hạ, từ khilập quốc đến nay, hàng ngàn năm lịch sử rồi, mới chỉ có chưa đến một trăm người được nhận huân chương này đâu!

    Hứa Trung Lương nhìn Sở Mặc, ánh mắt tựa như đang nhìn một món bảo vật hiếm có vậy:

    - Trong số đó có hơn tám mươi huân chương đều được ban tặng trong thời kỳ lập quốc, còn đến thời đại này, đã hơn hai trăm năm trôi qua, vẫn chưa từng có một ai được nhận huân chương đó đâu!

    Ngay đến lão già Phương Minh Thông đó đã bao năm nay thèm khát có được nó mà con chưa được ban tặng đâu.

    Ngươi, một thiếu niên mới chỉ có mười ba tuổi đầu, mà đã được tặng huân chương anh hùng.

    Ta phải chờ tới lúc đó để xem vẻ mặt của lão già Phương Minh Thông đó mới được.Nghe vậy nhưng Sở Mặc lại cười khổ sở nhìn Hứa Trung Lương và nói:

    - Hứa gia gia à, ngài có thể nói rõ ràng hơn một chút được không, sao các ngài lại biết được chuyện đó vậy?

    Nói đúng ra thì... chuyện này chỉ vừa mới xảy ra trên thảo nguyên thôi mà, không thể nào truyền tới đây nhanh như vậy được chứ ạ?

    Còn nữa... cái tên Lâm Bạch này, trên vùng thảo nguyên đó... cũng đâu có nhiều người biết đến đâu cơ chứ?

    -----o0o-----

    Chương 138: Thiếu niên anh hùng (1)

    Chương 138: Thiếu niên anh hùng (1)

    Sở Mặc còn chưa nói hết ý của mình, những người biết tới hắn đương nhiên sẽ không dễ dàng tùy tiện mà nói tên của hắn cho toàn dân thiên hạ được biết.

    Một phần là vì muốn bảo vệ Sở Mặc, một phần khác là vì chính Na Y mới là người hiện tại cần phải lan truyền tên tuổi vàgây dựng hình tượng ở trên vùng thảo nguyên đó!

    - Tên tiểu tử này, ngươi quả thật coi thường năng lực tình báo của Đại Hạ Quốc đến như vậy sao?

    Hứa Trung Lương cười với dáng vẻ gian xảo như một lão hồ ly, mắt khẽ nhíu lại, ông đắc ý nhìn Sở Mặc một cái.

    Cuối cùng thì cũng có chuyện có thể khiến cho tên tiểu tử này phải kinh ngạc rồi sao?

    Sở Mặc không kìm nổi lòng mà khổ sở cười một cái, hắn quả thật không ngờ được rằng lực lượng tình báo của Đại Hạ lại mạnh mẽ đến như vậy.

    Xem chừng rất cả khả năng Đại Hạ đã gài người vào tận bên trong nội bộ của Vương Đình rồi, nếu không thì gần như không thể nào những người ở đây lại có được thông tin về "Lâm Bạch".Cũng may là bọn họ không ngay lập tức biết được hắn là Lâm Bạch.

    Vì nếu như Đại Hạ biết đên người có tên là Lâm Bạch thì lẽ lào Đại tề lại không biết hay sao?

    Cứ nghĩ tới cái lão già khô đét, kẻ khiến cho Kỳ Tiêu Vũ bị phân thân tan biến... thì trong lòng Sở Mặc lại nhói lên một cái.

    Hiển nhiên bên phía Đại Tề chắc chắn cũng đã sớm biết tất cả mọi động thái của "Lâm Bạch" trên vùng thảo nguyên đó rồi.

    - Hứa gia gia, con có thể thương lượng với ngài một chuyện được không?Sở Mặc nhìn Hứa Trung Lương đang vui vẻ tươi cười, hắn cẩn trọng hỏi.

    - Ừm?

    Ngươi nói đi.

    Hứa Trung Lương nhìn Sở Mặc nói.

    - Ngài... có thể chưa vội nói chuyện này cho người khác biết được không?

    Sở Mặc gãi gãi đầu rồi nói:

    - Nếu chuyện này mà được truyền ra ngoài...

    Con chỉ e sẽ có quá nhiều rắc rối đổ lên đầu mình.Hứa Trung Lương trầm ngâm một hồi, rồi sau đó gật đầu tán thưởng:

    - Đứa trẻ này quả thật là đã trưởng thành rồi!

    Nhưng chuyện này ta trước sau gì cũng phải thưởng cho ngươi mới được.

    Nếu không thì há chẳng phải ngươi đã khiến cho Bệ hạ nuốt lời hay sao?

    Ta thấy thế này nhé, tạm thời chỉ cho một số ít người được biết chuyện thôi.

    Ví dụ như Hoàng thượng, Phương Minh Thông Nguyên soái, bọn họ.... sẽ không bán đứng ngươi đâu.

    Chỉ có điều làm như vậy thì những người khác sẽ khó mà biết được rằng ngươi đã có cống hiến to lớn đến thế nào cho Đại Hạ.

    Sở Mặc đáp:

    - Lúc trước khi con quyết định làm việc này thì vốn đã không có ýđịnh để cho người khác biết được.

    - Thế mới tốt chứ!

    Hứa Trung Lương khen ngợi hắn:

    - Thiếu niên thì phải có một tấm lòng như vậy, phải có được tinh thần và năng lực như vậy...

    Có vậy thì còn lo gì tương lai không rạng rỡ huy hoàng?

    Sở Mặc cười đáp lại với chút ngượng ngùng.

    Tuy hắn quen biết Hứa lão gia nhiều năm rồi, Hứa Trung Lương đối với hắn tựa như đối với cháu của mình vậy, nhưng nhiều hơn thế là sự quan tâm và yêu quý chăm sóc cảu một bậc tiền bối với kẻ vãn sinh.Hôm nay là lần đầu tiên Hứa Trung Lương khen thưởng tán dương hắn như vậy.

    - Thông tin tình báo mà chúng ta nhận được cũng không hoàn toàn chi tiết cho lắm, chỉ nói rằng có một thiếu niên tên là Lâm Bạch đã phá hỏng những toan tính sắp xếp của Đại Tề, triệt hạ tất cả những nội ứng mà Đại Tề đã cắm trên vùng thảo nguyên đó..., giúp đỡ công chúa Na Y đại phá bộ tộc Hạo Nguyệt, ổn định lại chính quyền một vùng thảo nguyên rộng lớn.

    Nghe nói ngay cả đến cái chết của Nhị Vương tử Vương Đình, Ngân ca, cũng có thể có liên quan đến Lâm Bạch...

    Hứa Trung Lương nói với Sở Mặc:

    - Ngươi kể lại cho ta nghe một cách chi tiết...

    để chiều nay ta vàoCung thuật lại cho Hoàng thượng nghe.

    - Lực lượng tình báo của Đại Hạ cường mạnh như vậy, hôm qua con gây chuyện như vậy?

    Sở Mặc bĩu môi nhìn Hứa Trung Lương và hỏi:

    - Có chắc là không có chuyện gì không ạ?

    Hứa Trung Lương nhìn hắn với một chút thắc mắc kỳ quặc:

    - Khổ chủ còn không truy cứu sự việc đó thì thử hỏi còn ai muốn động tới ngươi nữa?

    Chỉ là ở chỗ Trương Sùng... chắc là sẽ có chút rắc rối nhỏ thôi, tên đó bụng dạ hẹp hòi.Thủ Phụ nội các đương triều nói thẳng trước mặt Sở Mặc rằng viên quan Đại Sứ vùng biên cương rằng y lòng dạ hẹp hòi, điều này có thể thấy Hứa Trung Lương quả thực đã coi Sở Mặc là người một nhà.

    Người một nhà...

    điều này tuyệt nhiên không chỉ đơn giản là việc một trưởng bối yêu mến bảo vệ một tiểu vãn sinh mà thôi.

    Cũng là câu nói đó nhưng tuyệt nhiên Hứa Trung Lương sẽ không bao giờ nói trước mặt Hứa Phù Phù.

    - Vấn đề đó cũng chẳng có gì là to tát.

    Sở Mặc cười cười rồi nói:

    - Con trai của y đã bị Hạ Kiệt làm cho mê muội rồi, y giữ trong tay một bức thư giả, bên trên đóng ấn giả, mang theo một đám người giả mạo thị vệ Vương phủ đến để gây khó khăn cho con.

    Cho tới phút chót thì suýt bị người trong Thân Vương phủ giết chết, rồi muốn gán tội cho con, kết quả lại được con cứu mạng...

    Vậy nên người trong nhà Thanh Châu Mục nợ con một món nợ ân tình rất lớn!

    Con không tính sổ với bọn chúng đã là may lắm rồi, bọn chúng còn dám tìm tới con hay sao?

    Hứa Trung Lương há hốc mồm ra nhìn Sở Mặc.

    Thân là một vị quan Thủ Phụ đương triều nên đầu óc của ông cũng nhanh nhạy lắm, Hứa Trung Lương gần như chỉ chớp mắt một cái thôi đã phân tích được toàn bộ nguyên do của sự việc này.

    Ông cười khổ rồi thở dài một cái nói:

    - Giang sơn đã sinh người tài... quả thật ta đã già rồi!

    Cái đầu nhỏ này của nhà ngươi thật là... thông minh quá!

    Nói đoạn Hứa Trung Lương bèn cười phá ra tiếng:

    - Cũng phải thôi, quan trọng là ở mũi tên cuối cùng đó.

    Nếu như không có mũi tên đó, ngươi khiến cho công tử Trương gia phải khổ sở sợ hãi đến tè cả ra quần, Trương Sùng quả thực rất hận ngươi.

    Nhưng vì có mũi tên đó cộng thêm những việc mà ngươi đã làm thì chừng đó thôi cũng chẳng thấm vào đâu.

    Haizz, thật là ngưỡng mộ Phàn lão tướng quân quá đi thôi...

    ông ta có được một đứa cháu trai như ngươi thật quá tốt.Nói dứt câu, Hứa Trung Lương ngẩng đầu lên nhìn Sở Mặc với một dáng vẻ hiền từ:

    - Tên tiểu tử Phù Phù có thể trở thành huynh đệ với ngươi thì cũng quả là một chuyện may mắn cho nó!

    Sở Mặc cười nói:

    - Cũng là may mắn của con.

    - Đã là huynh đệ thì cả đời này sẽ mãi là huynh đệ!

    Hứa Trung Lương nói một câu đó rồi lại tiếp tục:

    - Ngươi thuật lại kỹ càng cho ta nghe về những sự việc đã xảy ra trên thảo nguyên.Sở Mặc kể lại cho Hứa Trung Lương nghe một lượt những trải nghiệm của bản thân mình trên vùng thảo nguyên đó, loại trừ các tình tiết liên quan đến Tiên Phủ, liên quan đến Kỳ Tiêu Vũ.

    -----o0o-----

    Chương 139: Thiếu niên anh hùng (2)

    Chương 139: Thiếu niên anh hùng (2)

    - Ngân ca quả nhiên là do ngươi giết chết, giết tốt lắm!

    Loại súc sinh cho y thì nên bị giết chết!

    Sau khi Hứa Trung Lương nghe xong thì vô cùng thổn thức, ông nói:

    - Thiếu niên mạnh thì nước mạnh, nếu thiếu niên trong Đại Hạ ta đều được như ngươi... thì tốt biết bao!

    - Con cũng rất xuất sắc mà ông nội!

    Hứa Nhị Phù đẩy cửa bước vào, vừa hay nghe thấy câu cuối cùng đó,tức thì gã mở to hai mắt, vẻ mặt đầy tự tin thốt lên.

    - Nếu như ngươi để giành bản lĩnh dùng để đi tán tỉnh các cô nương mà dùng vào chính sự thì ngươi miễn cưỡng cũng có thể được coi là xuất sắc đó.

    Hứa Trung Lương trừng mắt nhìn Hứa Phù Phù một cái.

    Hứa Phù Phù co rụt cổ lại, cảm thấy có chút buồn chán mà nhìn Sở Mặc, trong lòng gã thầm nghĩ:

    - Sở Tiểu Hắc, rút cuộc thì ngươi đã gây ra những chuyện động trời rung đất hại người gì ở trên thảo nguyên vậy, có thể khiến cho ông nội ta mừng rỡ đến nhường này sao?

    Hại ta lại bị ăn mắng!

    Bữa cơm trưa hôm đó tất cả mọi người đều ăn uống hết sức vui vẻ, bao gồm cả Hứa Nhị Phù, kẻ vừa mới bị ăn mắng.

    Vì trong bữa cơm đó, Sở Mặc đã cẩn trọng kể lại chuyện về Thao Thiết Lâu, sản nghiệp mà hắn và Hứa Nhị Phù cùng gây dựng, cho Hứa Trung Lương được biết.

    Vì Sở Mặc biết rõ rằng sự việc này có lẽ sẽ không giấu diếm được bao lâu nữa.

    Kết quả là Hứa Trung Lương làm ra vẻ cao thâm uyên bác, nhẹ nhàng thốt ra một câu rằng:

    - Sự việc này ta đã sớm biết từ lâu rồi!

    Hai ngươi làm tốt lắm!Hứa Nhị Phù thiếu chút nữa là khóc ra nước mắt, cuối cùng cũng có một chuyện gã làm mà được ông nội đánh giá cao.

    Nhưng Hứa lão gia vẫn cảnh cáo hai người bọn chúng rằng cần phải khiêm tốn một chút.

    Cho dù tất cả mọi người đều biết rằng Thao Thiết Lâu là sản nghiệp của bọn chúng đi chăng nữa thì hai người bọn Sở Mặc cũng không thể tự mình đi lan truyền tứ tung.

    Về điểm này thì Sở Mặc và Hứa Nhị Phù đều hiểu rõ trong lòng, hai người bọn chúng đâu có ngốc mà chủ động để cho người khác bắt thóp.

    Sau khi ăn xong thì Hứa Trung Lương vội vội vàng vàng vào trongCung.

    Ông muốn thuật lại với Hoàng thượng sự thật rằng Sở Mặc chính là Lâm Bạch, đây quả đúng là một chuyện đại hỉ trong thiên hạ.

    Về chiến ự có thể sẽ xảy tới trong thời gian gần, Sở Mặc không bàn tiếp với Hứa Trung Lương.

    Vì thực tế hắn cũng chẳng cần phải nói nhiều làm gì.

    Kế hoạch trăm năm của Đại Tề bị phá vỡ, muốn đối phó tính kế với vùng thảo nguyên đó thì lại cần phải chuẩn bị lâu dài kỹ lưỡng hơn.

    Nhưng bao năm trời nay nuôi dưỡng tinh binh như vậy, Đại Tề và Đại Hạ sớm muộn gì cũng sẽ phải chiến đấu một trận.Nay vừa hay mượn hung thế cay cú vì bị thất bại trên vùng thảo nguyên đó, đại quân Đại Tề đã bắt đầu chuẩn bị cho một trận chiến sắp tới.

    Về điểm này, nếu Sở Mặc không hiểu rõ thì Hứa Trung Lương sẽ không thể nào nói với hắn rằng: Đến giờ Sở Mặc đã hiểu rõ rồi, nên Hứa Trung Lương không cần phải nói nhiều nữa.

    Thủ Phụ đại nhân vào trong Cung rồi, Hứa Phù Phù cũng chẳng có cơ hội hỏi rõ Sở Mặc xem hắn đã làm những gì trên vùng thảo nguyên đó.

    Vì có người truyền tin tới rằng Thanh Châu Mục đã phái người tới để đòi người!- Bọn chúng vẫn còn mặt mũi đến để đòi người sao?

    Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc nói, nộ khí hừng hực:

    - Mặt dày thật đó!

    Sở Mặc cười nói:

    - Đám người bên Thanh Châu Mục có lẽ chưa hiểu rõ đã xảy ra sự việc gì.

    - Đại gia Hứa gia sẽ cho chúng biết rõ!

    Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc một cái rồi nói:

    - Chuyện này...

    để ta xử lý cho!

    Đảm bảo sẽ khiến cho Thanh Châu Mục phải đội ơn hai huynh đệ chúng ta.

    Nếu có thể thể làm rạn nứt mộtchút mối quan hệ giữa y và lão già khốn kiếp Hạ Kinh đó thì coi như có thêm được thành tích!

    Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù một cái rồi cười nói:

    - Sao vậy?

    Bị kích động rồi à?

    Trước nay những chuyện như thế này rất ít khi Hứa Phù Phù ra mặt xử lý.

    Nếu đổi lại là Hứa Phù Phù của thường ngày thì ngoại trừ là Thanh Châu Mục đích thân tới đây, bằng không đừng hòng có thể khiến cho gã đích thân ra mặt!Đường đường là thiếu gia Hứa gia... sao có thể tùy tiện chịu xuất hiện xử lý bất cứ thứ việc gì được.

    Cho dù đối phương có là công tử của Châu Mục đi chăng nữa thì đối với Hứa Phù Phù mà nói thì cũng chẳng là cái thá gì.

    Hứa Phù Phù trầm ngâm một hồi rồi nhìn Sở Mặc nói một cách chân thành:

    - Ta không muốn bị bỏ lại quá xa so với huynh đệ của mình.

    Sự việc ngày hôm nay cuối cùng cũng đã khiến cho Hứa Phù Phù nhận thức được rằng những thay đổi của mình sẽ luôn nhiều hơn rất nhiều so với gì mà gã tưởng tượng...!Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên Hứa Phù Phù thấy ông nội đích thân giữ Sở Mặc ở lại ăn cơm, đây là lần đầu tiên ông nội tán thưởng Sở Mặc một cách thẳng thắn như vậy, và cũng là lần đầu tiên ông nội chủ động mời rượu một vãn sinh trên bàn ăn!

    Có thể khiến cho một vị đại quan Thủ Phụ nội các quyền cao chức trọng kính tửu...

    điều này nên nói như thế nào đây?

    Chỉ đơn thuần là yêu quý một vãn sinh mà có thể đối xử đến mức độ đó hay sao?

    Đừng có nói giỡn chứ!

    Sở Mặc thấy bộ dạng của Hứa Phù Phù rất nghiêm túc thì hắn khôngkìm lòng được mà trêu đùa gã:

    - Đừng nhụt chí, bản lĩnh tán tỉnh các cô nương của ngươi ta còn ua xa đến mười dãy phố kìa!

    - Cút!

    Hứa Phù Phù lườm hắn một cái, rồi lệnh cho hạ nhân chuẩn bị xe ngựa, gã muốn đích thân đi gặp vị sứ giả mà Thanh Châu Mục phái tới:

    - Muốn đòi người từ trong tay của đại gia Hứa gia ta đây... chuẩn bị mất chút máu đi!

    Sở Mặc cũng rời khỏi Hứa phủ, đi về phía Thân Vương phủ, dạo bộ qua đó.Không phải ai cũng có cơ hội được ngồi cùng một bàn ăn uống rượu, nói chuyện với quan Thủ Phụ nội các đương triều như vậy đâu.

    Tuy rằng từ nhỏ tới lớn Sở Mặc đã vô số lần ăn trực cơm ở trong Hứa phủ.

    Nhưng đây là lần đầu tiên hắn được vị lão gia Hứa Trung Lương này mời rượu như hôm nay!

    Vì thế nên sau khi rời khỏi Hứa phủ, Sở Mặc còn chút mem rượu trong người nên cảm thấy sảng khoái và thoải mái lắm.

    Hắn đi tới trước cổng Thân Vương phủ, Sở Mặc không khỏi khẽ giật mình ngây người kinh ngạc.

    Chỉ trong một đêm thôi mà cánh cổng lớn của Thân Vương phủ đã khôi phục lại trạng thái nguyên dạng!Trang nghiêm!

    Nguy nga!

    Uy thế!

    Khí phái!

    Thậm chí hắn hoàn toàn không thể nhận ra được vết tích chứng minh rằng cánh cổng này đã từng bị tàn phá, không hề có dáng vẻ vừa mới được xây dựng lại.

    -----o0o-----

    Chương 140: Hạ Kinh suy sụp (1)

    Chương 140: Hạ Kinh suy sụp (1)

    Cánh cổng lớn màu đỏ thắm được đóng chặt, hai pho tượng kỳ lân hùng vĩ đặt ở hai bên, bên phía trên cánh cổng là hàng chữ to sáng đến chói mắt: Thân Vương Phủ.

    Bức bia treo trên đó cũng có mùi hương và màu sắc của loại gỗ cổ, chỉ nhìn thôi cũng đủ biết đó là chất liệu quý hiếm, thể hiện sự quyền quý và cổ kính.- Chậc chậc...

    Sở Mặc chớp chớp mắt, trong lòng hắn thầm nghĩ: Quả không hổ danh là Hạ Kinh, người có quyền lực nhất trong thành này, quả đúng là không giống người thường...

    Cánh cổng mới bị đập phá cho tan tành vào ngày hôm qua, vậy mà hôm nay đã khôi phục lại được trạng thái nguyên dạng như ban đầu.

    Xem chừng... ta vẫn còn nhẹ tay quá đấy mà!

    - Chỉ đáng tiếc là hôm nay ta chẳng còn lý do gì để mà phá cửa một lần nữa thôi.

    Sở Mặc thầm nhủ trong lòng:

    - Sẽ có một ngày, đợi ta đánh bại được Trường Thiên Sinh, ta nhất định sẽ đập nát sơn môn của bọn chúng rồi hủy hoại hoàn toàn cái chốnđó đi!

    Ta sẽ khiến cho bọn chúng phải gây dựng lại từ đầu...

    Hừm!

    Hai tên lính canh cửa kia không phải là hai tên của ngày hôm qua, nhưng rõ rằng rằng bọn chúng nhận ra Sở Mặc.

    Nhìn thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào cánh cổng đêm qua cất công xây dựng lại với thái độ chẳng tốt lành gì, nhất thời hai tên đó cảm thấy run lẩy bẩy cả người.

    Nếu đổi lại là tên thiếu niên thông thường nào đó lượn lờ quanh đây thì hai tên thị vệ hoàng cấp nhị tầng cảnh giới đó đã chẳng sớm đá veo chúng đi ra chỗ khác rồi.

    Nhưng vị thiếu gia đứng trước mặt này đây... thì có cho chúng thêm một trăm cái lá gan nữa, bọn chúng cũng chẳng có được cái dũng khí đó.

    - Sở...

    Sở Công tử...

    Vương gia nhà chúng tôi có dặn, nếu là Sở Công tử tới thì không cần phải thông báo, mời Công tử ngài cứ vào trong phủ.

    Một tên thị vệ trong số bọn chúng lấy hết dũng khí bình sinh, bước tới phía trước mặt Sở Mặc, vẻ mặt đầy sự cung kính mà nói với hắn như vậy.

    Sở Mặc nhìn tên thị vệ đó một cái rồi sau đó trỏ tay về phía cánh cửalớn màu đỏ mà nói:

    - Cửa không mở thì ta vào như thế nào đây?

    Đây là đạo tiếp khách của Vương phủ nhà các ngươi sao?

    Nếu không... ta lại cũng làm giống như hôm qua chăng?

    Đạp đổ nát cánh cửa đó chăng?

    - Khụ khụ...

    Sở Công tử thật biết nói đùa, chúng tôi đi mở cửa ngay đây ạ, bây giờ mở ngay đây!

    Tên thị vệ đó liến thoáng nói.

    Trên thực tế thì y không nhận được chỉ ý nào của Vương gia hết, cổng chính của Vương phủ đâu phải dễ dàng mà mở ra như vậy sao?Nhưng vị thiếu gia đang đứng trước mặt đây nào có tính đến chuyện đó đâu, hôm qua người ta chăng phải đã đạp nát cổng chính và xông vào phủ đó thôi, chẳng phải cũng chẳng bị tổn thương gì mà rời khỏi phủ đó sao?

    Có trời mới biết được rằng nếu không mở cổng cho hắn thì hắn có lại làm một nhát đạp như hôm qua nữa không?

    Cánh cổng này không phải được làm từ loại gỗ thông thường đâu, nó hiếm quý và đắt đỏ lắm đó, cho dù có là Vương phủ đi chăng nữa... thì cũng không thể có nhiều gỗ quý như vậy được đâu!

    Vì thế nên nếu sau mà Vương gia có biết chuyện thì chắc chắn cũng sẽ không trách cứ gì đâu, chưa biết chừng ngài ấy còn khen thưởng nữađó.

    Hai tên thị vệ mở cánh cổng chính của Vương phủ ra, bọn chúng mời Sở Mặc vào bên trong cứ tựa như thể đang kính rước lão tổ tông vậy.

    Rồi sau đó hai tên thị vệ đó lén lút như kẻ trộm dòm ngó Sở Mặc.

    Đợi cho hắn đi vào bên trong phủ rồi thì bọn chúng bèn ngay lập tức đóng chặt cổng lớn lại.

    Nhưng cảnh tượng đó vẫn đã được một số người nhìn thấy rồi, tất cả bọn họ nhất thời đều trợn tròn mắt ngạc nhiên, chôn chân tại chỗ đứngnhìn.

    - Cổng chính của Thân Vương phủ được mở ra để nghênh đón Sở Mặc, người hôm qua đã làm náo loạn một phen ở trong phủ...

    - Cái thế giới này bị làm sao vậy?

    Một vài người chứng kiến tận mắt cảnh tượng đó đều hoàn toàn ngây người kinh ngạc.

    .......Sở Mặc được mời tới thư phòng và Hạ Kinh Thân Vương!

    Không phải khoác lắc chứ, ngay cả đến Hứa Trung Lương tới đây cũng chưa chắc đã có được chế độ đãi ngộ như vậy đâu.

    Trong thiên hạ này chẳng có mấy người có thể được vào tới bên trong thư phòng của Hạ Kinh Thân Vương.

    Bọn họ đều là những tâm phúc tuyệt đối trung thành của y, mà ít nhất cũng phải là đại sứ biên cương như Châu Mục mới được.

    Còn Sở Mặc, một thiếu niên mười ba tuổi, mà lại đường đường chính chính ngồi bên trong thư phòng của Hạ Kinh.Tin tức này mà lan truyền ra ngoài thì chỉ e cả giới quan trường của Đại Hạ này đều bị trấn động.

    Sau khi có người bưng trà tới thì chỉ một lát sau Hạ Kinh đã xuất hiện trong thư phòng với bộ thường phục trên người.

    Y nhìn thấy Sở Mặc thì mặt mày lại nở một nụ cười hiền hậu:

    - Xin lỗi vì đã để cho Sở Công tử phải chờ lâu.

    Những lời này được đích thân vị Thân Vương, Hạ Kinh này nói ra thì quả thức khiến cho người ta phải kinh ngạc đến không tưởng tượng nổi.

    Nếu hôm nay trong thư phòng còn có một người thứ ba nữa, tận mắt chứng kiến cảnh tượng này thì có lẽ y chắc đến chín phần sẽ bị dọa sợđến mức vỡ mật mất.

    Sở Mặc khoát tay nói:

    - Ta cũng vừa mới tới thôi, lão... khụ khụ, Thân Vương đại nhân, chúng ta không cần phải nói lời thừa làm gì.

    Ta biết ông không thích ta, ta cũng chẳng yêu mến gì ông, căn phòng mà các người chuẩn bị cho ta ở đâu?

    Chúng ta bắt đầu thôi!

    Gương mặt vui vẻ của Hạ Kinh rõ ràng bị làm cho bất ngờ cứng đờ lại, trong lòng y nghĩ thầm:

    - Tên tiểu tử khốn kiếp nhà ngươi, nhìn thấy bổn vương ở đây không lẽ còn muốn gọi ta là lão tặc hay sao?

    Nếu không phải vì ta có chuyệncần nhờ đến nhà ngươi... thì chớ tính đến chuyện người chỉ là cháu nội của một viên tướng nhỏ nhoi, cho dù ngươi có là một tướng quân đi chăng nữa thì bổn vương cũng sẽ chặt cái đầu của nhà ngươi xuống!

    Những lời này chỉ có thể suy nghĩ ở trong lòng mà thôi, có đánh chết y cũng không dám nói ra.

    - Được, Sở Công tử khẳng khái lắm.

    Ta sẽ dẫn ngươi đi!

    Hạ Kinh nói đoạn rồi đích thân dẫn Sở Mặc đi vào sâu bên trong Thân Vương phủ, một vùng yên tĩnh.

    Trên đường đi, Sở Mặc không thấy có bất cứ một người nào, tronglòng hắn nghĩ thầm, những chuyện chẳng hay ho gì như thế này chắc hẳn Hạ Kinh cũng không muốn để cho người khác nhìn thấy làm gì.

    Sở Mặc cũng không lo lắng Hạ Kinh sẽ giở trò làm hại mình, lão tặc này là người thông mình, y không ngu ngốc đến như vậy.

    Hơn nữa cho dù Hạ Kinh có ngu ngốc đến mức độ đó đi chăng nữa thì Sở Mặc cũng không sợ, sự phụ của hắn vẫn luôn ở trong Viêm Hoàng Thành này!

    -----o0o-----

    Chương 141: Hạ Kinh suy sụp (2)

    Chương 141: Hạ Kinh suy sụp (2)

    Trên đường đi hai ngươi bọn họ đều có những suy nghĩ riêng ở trong đầu, không một ai nói câu nào.

    Một thoáng sau, Sở Mặc đã được đưa tới một mảnh sân rất rộng lớn, ngoại trừ căn phòng chính thì những cănphòng khác đều lớn như nhà kho.

    - Bên trong những nhà kho này đều chất đầy dược liệu, từ những dược liệu thông thường cho tới những nguyên dược cực phẩm, tất cả đều có hết ở đây!

    Muốn thứ gì là có thứ đó!

    Hạ Kinh nhìn Sở Mặc rồi nói:

    - Sở Công tử còn cần thứ dược liệu nào thì cứ thoải mái sử dụng.

    Sở Mặc nhìn Hạ Kinh một cái rồi hỏi:

    - Ta tự mình lấy phải không?

    Hạ Kinh nhìn Sở Mặc thắc mắc:

    - Ý của Sở Công tử là gì?

    Sở Mặc mỉm cười rồi lắc đầu nói:

    - Ta hiểu ý của ông, nhưng ông nghĩ quá nhiều rồi đó, Thân Vương đại nhân.

    Ta từng nói rồi, ta muốn giúp ông chủ yếu là vì muốn hóa giải những ân oán giữa hai chúng ta.

    Ngoài ra thì cũng coi như làm chút việc thiện giúp đỡ cho đám phụ nữ đáng thương trong Viên Hoàng Thành này mà thôi.

    Hạ Kinh sa sẩm mặt mày, khắp trời đất thiên hạ này, chắc hẳn chỉ có duy nhất cái kẻ đang đứng trước mặt y đây mới dám hỗn xược như vậy.

    Ngay cả đến đương kim Hoàng thượng cũng chưa từng vì chuyện nàymà trách cứ y, đám phụ nữ đó tuy đáng thương nhưng dù sao chuyện này cũng có liên quan đến thể diện của một Thân Vương!

    Cũng là thể diện của Hoàng gia!

    Sở Mặc cũng chẳng thèm bận tâm đến sắc mặt của Hạ Kinh, hắn từ tốn nói:

    - Vì thế nên ông cũng không cần phải làm ra vẻ hào phóng như vậy làm gì, ta không có hứng thú gì với đống thảo dược này của ông.

    Ông thấy ta có giống với người thiếu thảo dược không vậy?

    Ta không có nhiều thời gian rảnh rỗi để tìm kiếm thảo dược trong kho thuốc của ông đâu, ông gọi người quản lý kho tới đây cho ta, rồi kêu thêm vài hạ nhâncó sức khỏe nữa tới đây, lệnh cho bọn họ vận chuyện thảo dược cho ta.

    Còn nữa, ta sẽ kê cho ông một danh sách những thảo dược cần thiết, nếu trong kho của ông không có thứ gì thì ông phải nhanh chóng chuẩn bị cho đầy đủ!

    - Được, là ta nghĩ ngợi quá xa rồi.

    Hạ Kinh thành thật nhận sai sót của mình, rồi sau đó y nói:

    - Ta ngay lập tức chuẩn bị!

    Sở Mặc lại nói:

    - Còn nữa, ta viết một bức thư, ông cho người mang tới nhà của ta, ít nhất ta sẽ phải ở lại đây bảy tám ngày trời!

    Ông chuẩn bị cơm ba bữa cho thật chu đáo rồi kêu người mang tới đây là được, ông không cần xuất hiện ở đây nữa, ta không muốn nhìn thấy ông.

    Hạ Kinh sầm mặt lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một cái rồi hít mộthơi thật dài, y nói:

    - Được!

    - Vậy, bây giờ ta sẽ kê danh sách cho ông.

    Sở Mặc cười thầm trong lòng: Lão tặc, ngươi quả thực cho rằng... bệnh của ngươi dễ điều trị như vậy hay sao?

    Không vét sạch của cải của Thân Vương phủ thì tiểu thiếu gia ta không mang họ Sở nữa!

    Trong lòng thầm nghĩ vậy, Sở Mặc ngoáy bút thoăn thoắt, hắn bắt đầu kê danh sách.

    Mới ban đầu gây sức ép cho y quả thực là vì muốn thuận tiện thuthập thảo dược, nhưng lúc này nhận thấy có một con dê béo ở đây, không làm thịt nó đi thì còn định làm thịt kẻ nào nữa?

    Ban đầu Hạ Kinh hoàn toàn không bận tâm tới, thậm chí còn không thèm nhìn bản danh sách đó.

    Đối với y mà nói thì đó chẳng qua chỉ là một đơn thuốc thôi mà, cho dù tên tiểu tử khốn kiếp này có muốn chơi xấu y, kê ra một loạt những dược liệu quý hiếm đắt tiền đi chăng nữa thì cũng có làm sao cơ chứ?

    Hạ Kinh này thiếu gì tiền đâu, nói y giàu nhất nước này cũng chẳng có gì là quá.

    Ngay cả đến nguyên dược quý hiếm trong các đại môn phái mà y cũng có cách mua được, chỉ cần có thể chữa trị khỏi căn bệnh trongngười của mình thì bất luận có phải trả giá như thế nào đi chăng nữa Hạ Kinh cũng đều không có chút do dự nào.

    Nhưng dần dần sau đó, Hạ Kinh bắt đầu cảm thấy có chút gì đó kỳ quái...

    Vì tên tiểu tử khốn kiếp này ể từ lúc cầm bút tới khi đã hết hai tuần hương mà hắn vẫn đang viết!

    Đã viết kín ba tờ giấy lớn rồi... mà hắn vẫn chưa có ý định dừng lại!

    Hạ Kinh không nén nổi tò mò mà liếc nhìn một cái, khóe miệng không ngừng co giật thật mạnh.Nét chữ của Sở Mặc thật đẹp vô cùng, chỉ nhìn thôi cũng có thể chắc chắn được rằng là một thiên tài thư pháp.

    Tuy vẫn chưa đạt được đến cảnh giới Tông Sư, nhưng cũng đã đủ tiến gần đến mức độ đại tài.

    Ngay cả Hạ Kinh cũng không thể không thừa nhận rằng chữ của Sở Mặc đã đủ khiến cho vô số những kẻ tự xưng là đại gia thư pháp phải cảm thấy hổ thẹn.

    Đương nhiên điều này hoàn toàn không phải là lý do khiến cho Hạ Kinh liên tục giật khóe miệng như vậy.

    Nét chữ trên giấy vô cùng nhỏ, tuy rằng có thể nhìn rõ ràng được,nhưng trên mặt một tờ giấy lớn đã có ít nhất ba bốn chục loại thảo dược được viết lên đó.

    Mẹ kiếp, bệnh của ta... cần tới từng đó thảo dược để chữa trị không?

    Hạ Kinh nổi giận đùng đùng nghĩ thầm trong lòng rồi sau đó y đi tới phía trước, cầm lấy một trang giấy mực viết đã gần như khô cong, y chỉ nhìn một thoáng thôi mà nhất thời đã ngây người kinh ngạc rồi.

    Lần này y không còn giật mép nữa mà toàn thân cứng đờ rồi.

    Đường đường là một Thân Vương, thân phận sao thì thần thái là vậy,uy nghiêm khí phách, có thể nói là thoát đại nạn mà vẫn bình chân như vại.

    Thế mà lúc này đây, Hạ Kinh lại đang trợn trừng mắt kinh ngạc, miệng há to đến mức thậm chí có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng vào trong đó

    - Thất Tinh Thảo năm vạn cân?

    Sở Sở Công tử ngài chắc chắn rằng mình không viết nhầm chưa?

    Không phải là năm cân thôi chứ?

    Một hồi thật lâu sau, Hạ Kinh mới không nén nổi thắc mắc nữa mà hỏi một câu như vậy.

    Sở Mặc không thèm bận tâm đến y, hắn vẫn đang không ngừng hý hoáy viết, nói đoạn:

    - Ông tiếp tục nhìn xuống phía dưới.

    - Long Vĩ Thảo mười vạn cân, Tử Long Đằng một vạn rưỡi cân; Tuyết Sâm bốn vạn cân

    Hạ Kinh không tiếp tục đọc được nữa, y cảm thấy nếu bản thân mình tiếp tục đọc thì chắc chắn sẽ bị ngã khụy mất, y sẽ không kìm được mà phát điên lên rồi bất chấp mọi giá mà mời Đại Cung Phụng ra đập nát tên khốn này thành nghìn mảnh!

    Thân bệnh lâu ngày tự khắc biết về y học, những loại thảo dược này, Hạ Kinh gần như đều đã nghe nói qua.Ví dụ như Long Vĩ Thảo có tác dụng hoạt huyết tán ứ, giá thành không đắt, các hiệu thuốc đều có bán.

    Thất Tinh Thảo là dùng để phòng trừ vết thương lở loét, giá thành tuy không rẻ nhưng đối với Hạ Kinh mà nói thì chẳng có vấn đề gì.

    Rồi tới Tử Long Đằng và Tuyết Sâm, đều là những thảo dược bổ khí huyết, tuy giá thành tương đối đắt đỏ, nhưng đối với Hạ Kinh mà nói thì chẳng là cái gì hết.

    -----o0o-----

    Chương 142: Thực lực tối thượng (1)

    Chương 142: Thực lực tối thượng (1)

    Nhưng tất cả những điều đó đều phải xuất phát từ một điều cơ bản là: không thể sử dụng đơn vị vạn cân để mà mua về chứ!

    Cho dù Hạ Kinh có dư tiền để mua, nhưng với số lượng lớn đến như vậy thì y tới đâu để mua cho đủ đây?Nhìn Sở Mặc vẫn còn đang cắm cúi viết lách, Hạ Kinh cuối cùng không thể chịu nổi nữa, y nổi cơn lôi đình:

    - Sở Mặc ngươi không thấy mình đang ép người quá đáng quá rồi đó sao?

    Hay ngươi đang muốn giỡn cợt với bổn vương?

    Mẹ kiếp cứ cho là muốn mở hiệu thuốc to nhất Đại Hạ này thì cũng không thể dùng hết số thảo dược đó được!

    Sở Mặc ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn Hạ Kinh một cái:

    - Ông có chữa bệnh hay không?

    - Ngươi

    Hạ Kinh nghiến răng, phẫn nộ nhìn Sở Mặc.Sở Mặc thản nhiên, điềm tĩnh đáp trả ánh nhìn của Hạ Kinh.

    - Ngươi chắc chắn rằng mình đang không giỡn cợt bổn vương phải không?

    Hạ Kinh tức giận đến sôi máu, y quả thực sắp tức điên lên rồi.

    Nếu không phải vì vẫn còn xót lại chút lý trí trong lòng thì quả thực y sẽ bất chấp tất cả mà giết chết ngay lập tức tên khốn kiếp trước mặt đi.

    - Ông là thầy thuốc hay ta là thầy thuốc?

    Sở Mặc đập bàn một cái, phát ra một tiếng động cực lớn.

    Hắn đứng phắt dậy, tức giận nhìn Hạ Kinh và nói:

    - Ông biết cái thá gì chứ!

    Lão tặc nhà ngươi, trong triều chỉ biết đến quyền lực hống hách, trong nhà chỉ biết đến gia trưởng độc quyền, ngoài đường chỉ biết đến cưỡng bức bạo hành Ngoài những thứ này ra thì ông còn biết thứ gì?

    Sở Mặc đi tới phía trước mặt Hạ Kinh, giật lấy tờ giấy y đang cầm trong tay, vo viên lại rồi ném luôn vào thùng rác, hắn phẫn nộ nói:

    - Ngươi tưởng rằng tiểu thiếu gia thực sự muốn trị bệnh cho ngươi hay sao?

    Lão tặc, ngươi vỗ ngực mình tự hỏi xem bao nhiêu năm nay bản thân ngươi đã làm biết bao nhiêu chuyện tán tận lương tâm, đáng chết biết bao nhiêu lần rồi?Sở Mặc phẫn nộ nhìn Hạ Kinh và nói:

    - Dân chúng Đại Hạ đánh giá thế nào về con người của ngươi?

    Tiểu thiếu gia ta không muốn gây chuyện với ngươi, cúi đầu cầu hòa, muốn hóa giải mối ân oán này.

    Vì lo sợ ngươi hiểu lầm nên mới lựa chọn địa điểm luyện thuốc ở trong phủ của nhà ngươi!

    Nếu như ngươi không tin tưởng ta thì có thể phái người đến mà trông coi, thứ nhất là trên người của ta không có thứ thần khí như nhẫn trữ đồ, thứ hai là ta cũng chẳng có khả năng mà tự nhiên khiến cho thảo dược của nhà ngươi bốc hơi biến mất được.

    Vậy mà nhà ngươi lại còn nghi ngờ ta giỡn cợt ngươi hay sao?

    Mẹ kiếp, tiểu thiếu gia ta không hầu hạ ngươi nữa, không làm nữa!

    Gọi tên Đại Cung Phụng của nhà ngươi ra...

    để mà giết chết tiểu thiếu gia ta đi!

    Sở Mặc lạnh lùng nhìn Hạ Kinh và nói:

    - Mau đi!

    Mau đi kêu y ra đây!

    Ta biết trong phủ của ngươi có một cường giả đỉnh cao, y rảnh rỗi không có việc gì làm vẫn đang dùng thần thức để mà theo dõi ta đó thôi...

    Mau kêu y tới đây!

    Hạ Kinh đứng ngây người ra ở đó, y bất giác lui lại phía sau hai bước, tựa như bị ngơ ngẩn vậy.

    Hạ Kinh hoàn toàn không ngờ được rằng một đứa trẻ mười mấy tuổi đầu lại có lá gan quát nạt cả bản thân mình như vậy.

    Không, đã không chỉ đơn thuần là quát nạt nữa rồi, mà thực sự phảigọi là chửi bới ầm ĩ!

    Hạ Kinh từ nhỏ đã thân là Hoàng tử, cả đời này đều mang thân phân Thân Vương, cho dù là Tiên Hoàng... phụ thân của y cũng chưa từng nạt nộ Hạ Kinh như vậy.

    Trong ký ức sáu mươi năm của mình, Hạ Kinh chưa từng bao giờ gặp phải tình huống như thế này.

    Y từng chửi bới người khác như vậy... nhưng chửi người và bị người chửi là hai cảm giác sao có thể giống nhau cho được?- Ngươi... ngươi... ngươi...

    Hạ Kinh nhìn Sở Mặc mà liên tục thốt lên ba tiếng như vậy, sự tức giận kinh ngạc trên gương mặt dần dần biến mất, tuy nhiên gương mặt được chăm chút kỹ lưỡng đó vẫn trắng bệch đi một cách khác thường.

    Sau đó Hạ Kinh đi tới phía trước thùng rác, cúi người, tay run lẩy bẩy nhặt tờ giấy đã bị vo nát ở bên trong đó lên.

    Y giương tay ra, lau mồ hôi trên trán, trên lông mày...

    Đường đường là một Thân Vương mà lại bị một tên thiếu niên chửi bới đến độ vuốt mồ hôi không kịp như vậy!- Ta làm cái gì cơ chứ?

    Ngươi cho rằng bệnh của ngươi dễ chữa trị như vậy hay sao?

    Ngươi thử tự hỏi mình xem, bao nhiêu năm nay ngươi đã cầu y bao nhiêu người rồi?

    Đã cầu bao nhiêu dược sư đỉnh cao của biết bao nhiêu đại môn phái rồi?

    Nhưng... có tác dụng gì hay không?

    Có lấy một chút xíu tác dụng nào hay không?

    Sở Mặc khinh khỉnh, lạnh lùng cười nói:

    - Vì chữa trị bệnh tình... ngươi đã tiêu tốn biết bao nhiêu tiền rồi?

    Ngươi có từng tự mình tính toán hay chưa?

    Nếu như chữa trị đơn giản mà có thể khiến cho ngươi khỏi bệnh thì ngay bản thân ngươi có tin vào điều đó hay không?

    - Ta...Hạ Kinh nhất thời nghẹn lời không biết nói gì hơn, vẻ mặt ngượng ngùng.

    Vì Sở Mặc thực sự đã nói trúng phóc vấn đề của y rồi.

    Mấy năm nay, vì để chữa trị khỏi căn bệnh này mà Hạ Kinh đã phải tiêu tốn rất nhiều tiền của...

    Số tiền đó từ lâu đã tích lũy thành một con số khổng lồ rồi, tuy vậy nhưng cũng chẳng có một chịu hiệu quả nào hết.

    Cứ cho là không thể sinh con được nữa, nhưng nếu câu nói đó có thể thực hiện được... thì Hạ Kinh cũng chẳng đến độ trở nên biến thái như những năm gần đây.

    Vấn đề là bất luận y có chạy chữa như thế nào thì cũng không hề có bất cứ phản ứng gì!Đêm khuya vắng vẻ, vị Thân Vương uy lực, Hạ Kinh này đã từng một mình khóc thầm không biết bao nhiêu lần.

    Thậm chí y còn muốn kết liễu đi sinh mạng của mình.

    Nam nhân mà không có được bản lĩnh tự nhiên vốn có thì sống trên cõi đời này cũng chỉ là một sự hành hạ mà thôi.

    - Sao ngươi không nói gì hết vậy?

    Mà lại còn trừng mắt lên nhìn ta nữa chứ!

    Ngươi nói ta giỡn cợt với ngươi hay sao?

    Sở Mặc phẫn nộ nhìn Hạ Kinh, hắn thở hùng hục tức tối:

    - Mặc kệ nhà ngươi, mau gọi Đại Cung Phụng ra mà giết chết ta đí.

    Ngươi là Thân Vương, ta không chọc giận được ngươi...

    Ngươi muốntìm ai thì đi mà tìm!

    - Khụ khụ...

    Hạ Kinh giật giật khóe miệng, ánh mắt nhìn lén lút, thậm chí còn có phần không dám trực diện nhìn Sở Mặc.

    - Khụ cái chó gì mà khụ!

    Mau đi kêu người tới đây!

    Tiểu thiếu gia ta không chịu nổi nữa rồi!

    Đầu tiên là truy sát, rồi đến nghi ngờ, tiểu thiếu gia ta không làm nữa!

    Sở Mặc nói đoạn rồi xé nát những tờ giấy khác.

    -----o0o-----

    Chương 143: Thực lực tối thượng (2)

    Chương 143: Thực lực tối thượng (2)

    - Đừng mà!Hạ Kinh đột nhiên lao tới, tựa như con gà mẹ lao đến bảo vệ gà con vậy.

    Y giữ chặt lấy những tờ giấy kê đơn thuốc đó, đau khổ lên tiếng cầu xin:

    - Sở Công tử...

    Sở thiếu gia... bổn vương đã sai rồi có được không?

    Bổn vương không phải...

    Bổn vương vì không hiểu thôi mà, chẳng phải vậy sao?

    Ta chưa từng nghĩ rằng... chữa một căn bệnh lại cần tới nhiều thảo dược đến như vậy...

    Bổn vương cũng chỉ là... nhất thời nóng ruột, ngươi đừng tực giận nhé, bổn vương xin lỗi ngươi một tiếng!

    Hạ Kinh nói đoạn rồi bật khóc:

    - Ngươi không hiểu đâu, chuyện này... có sức đả kích lớn đến như thế nào đối với bổn Vương.

    Vì muốn chữa trị khỏi căn bệnh này mà bổnVương có thể hy sinh hết tất cả!

    Bổn Vương biết rằng những năm nay bản thân mình đã làm rất nhiều việc sai trái, mang đến đau thương cho rất nhiều người, bổn Vương sẽ tìm cách bù đắp...

    Bổn Vương đảm bảo rằng từ nay trở về sau sẽ chỉ làm những việc thiên!

    Chỉ cần... chỉ cần Sở thiếu gia có thể chữa khỏi căn bệnh này cho bổn Vương... hu hu...

    - Khóc cái gì mà khóc!

    Đường đường là một Vương gia lại đi khóc trước mặt một đứa trẻ, ngươi không sợ mất mặt hay sao?

    Sở Mặc nghiêm mặt lại nhưng ngữ khí thì có phần mềm mỏng hơn một chút.

    Hạ Kinh nức nở nói:

    - Bổn Vương... những năm nay đã phải chịu đựng áp lực... quá lớn!

    Bổm Vương không phải là người mềm yếu nhu nhược...

    Đây là lần đầu tiên... bổn Vương khóc trước mặt người ngoài.

    Sở thiếu gia... ngươi còn nhỏ, ngươi không hiểu được sự việc này quan trọng đến thế nào với một người đàn ông đâu...

    - Được rồi, được rồi, nước mắt của ngài quý hiếm đến như vậy thì đừng có mà khóc nữa.

    Hay nhớ lấy, Thân Vương đại nhân, những điều này là do đích thân ngài nói đó, sẽ tìm cách bù đắp những sai lầm trước kia của mình, không làm bất cứ việc vô lương tâm nào nữa.

    Sở Mặc nghiêm mắt nhìn Hạ Kinh và hỏi:

    - Phải vậy không?- Ta đảm bảo có thể làm được!

    Đảm bảo có thể làm được!

    Hạ Kinh hận một nỗi vỗ ngực đảm bảo với Sở Mặc.

    - Quyền lực, địa vị, thân phận... những thứ này đôi lúc ở một thời điểm nào đó kỳ thực không hề quan trọng nữa.

    Hạ Kinh của lúc này khi đứng trước mặt Sở Mặc đã mất hết đi suy uy nghiêm của một người đàn ông, y chỉ còn là một con sâu đáng thương mà thôi.

    - Được, ta tin, ngươi đường đường là một Thân Vương của Đại Hạ, không đến nỗi lật lọng nuốt lời.

    Sở Mặc điềm nhiên nói rồi lại quay trở lại chỗ ngồi xuống, nhấc bút lên rồi lại đặt xuống:

    - Ta bị nhà ngươi làm cho tức đến nỗi quên mất dược liệu phần sau cần kê ra là gì rồi

    - A Vậy, vậy phải làm thế nào đây?

    Hạ Kinh nhất thời hốt hoảng, thậm chí giờ đây ngay cả nổi giận, y cũng không dám nữa.

    - Không sao, dần dần rồi cũng sẽ nhớ lại được thôi.

    Ngươi trước tiên đi chuẩn bị những thứ này đi, số thảo dược này cũng không phải ngày một ngày hai là có thể chuẩn bị đầy đủ được, có chừng nào thì ta luyện trước chừng đó thôi.Sở Mặc nhìn Hạ Kinh một cái rồi sau đó nói:

    - Đại Cung Phụng tiền bối, ngài cũng là người có thân phận địa vị, đừng có không việc gì mà cứ nhìn chằm chằm ta như thế nữa.

    Trên người của ta không có thần khí trữ đồ, ngài nhìn một cái là biết rồi.

    Thời gian theo dõi ta đó thì ngài hãy dùng nó để mà tu luyện đi.

    Không giấu gì ngài, vãn sinh rất chăm chỉ luyện đan dược, tiền bối ngài chẳng phải đang mắc kẹt ở cảnh giới đỉnh cao lục tầng đã nhiều năm nay rồi hay sao?

    Sở Mặc nói tới đây thì bèn nín thinh, không nói thêm câu nào nữa.

    Tiếp theo đó, bầu không trung bỗng truyền tới một giọng nói có chút hối hả:

    - Những lời của tiểu bằng hữu là thật sao?

    - Hừm, lão nhân, ngài quả nhiên đang theo dõi ta!

    Sở Mặc lạnh lùng hắng giọng một tiếng, gương mặt lạnh bang dựa mình vào ghế tựa rồi nói.

    Hạ Kinh đứng một bên mà không biết phải nên làm thế nào.

    - Lão gia làm gì có nhiều thời gian rảnh để mà giám sát nhà ngươi cơchứ?

    Tên tiểu quỷ nhà ngươi đa nghi quá đấy.

    Giọng nói có phần già nua đó lại tiếp tục vang lên:

    - Cũng chỉ là ngày hôm qua, ngươi tới đây gây chuyện thì lão gia mới ngó ngươi có một cái thôi.

    Hôm nay thì quả đúng là không phải vì muốn giám sát ngươi, lão gia ta đã nhận lời bảo vệ cho sự an nguy của Thân Vương.

    Sở Mặc cười lạnh lùng nói:

    - Đây là Thân Vương phủ ta chán sống rồi hay sao mà lại ra tay với Thân Vương?

    Giọng nói già nua trong không trung đó ho sặc sụa lên vài tiếng, ycũng bị nghẹn lời rồi, nói đoạn:

    - Lão gia ta cũng là vì đã hứa với Thân Vương đại nhận phải giữ lời hữa chứ

    - Được rồi, ta miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích đó của ngài.

    Ngoài ra, ngài từ lục tầng mà muốn đột phá lên thất tầng thì cơ bản không phải có bao nhiêu nguyên thạch thì có thể giải quyết được vấn đề đâu.

    Từ thời kỳ Luyện Cốt đến thời kỳ Luyện Tâm, nếu như nguyên thạch có thể giải quyết được vấn đề thì hừm, đợi sau này rồi nói tiếp vậy.

    Sở Mặc điềm nhiên nói.

    - Ngươi thực sự hiểu về nó sao?Giọng nói già nua trong không trung chan chứa kinh ngạc, rồi sau đó ngữ khí của y đã hoàn toàn thay đổi so với trước đó:

    - Được rồi, anh bạn nhỏ, chúng ta hứa chắc như vậy nhé, lão gia ta đợi ngươi!

    - Không được phép giám sát ta nữa, tiểu thiếu gia ta ghét nhất cảm giác bị người khác đứng trong bóng tối chằm chằm theo dõi mình.

    Sở Mặc tức giận phì phì nói.

    - Ta sẽ không làm vậy nữa!

    Giọng nói trong không trung trả lời hắn một cách chắc chắn.Cho tới lúc này thì trong lòng Sở Mặc đã chắc chắn rằng.

    Kể từ khi đại náo Thân Vương phủ cho tới khi mắng chửi Hạ Kinh một cách không kiêng nể gì hết như vậy, rồi lại đén lúc điềm tĩnh đối phó với vị Đại Cung Phụng trong Thân Vương phủ, tất cả lý lẽ của Sở Mặc hoàn toàn dựa vào viên ngọc đang đeo trên người mình!

    Nếu không thì đừng nói tới vị cường giả cảnh giới đỉnh cao lục tầng như vị Đại Cung Phụng này, ngay cả đến Hạ Kinh muốn giết chết Sở Mặc cũng dễ như trở bàn tay mà thôi!

    Nhìn Thân Vương Hạ Kinh với dáng vẻ xum xoe nịnh nọt mình,trong lòng Sở Mặc thầm nghĩ: Quyền, Thế trong thế giới trần tục này quả thật có thể làm được quá nhiều chuyện, nhưng cũng có những thứ còn quan trọng hơn cả quyền thế!

    Đó chính là việc nắm giữ trong tay vận mệnh của kẻ khác!

    Nhưng, tất cả những điều đó cần phải có thực lực.

    Thực lực ở đây không đơn thuần chỉ đến chiến lực mà một sức mạnh tổng hợp!

    Sở Mặc cuối cùng cũng hiểu được rằng vì sao trên thế giới này y sư đỉnh cao lại nhận được sự trọng vọng của mọi người đến như vậy.Khi ngươi có thể nắm bắt được mệnh mạch của người khác thì cho dù sức lực của ngươi có yếu ớt đến nhường nào thì cũng tuyệt nhiên không có bất cứ kẻ nào dám làm hại đến một sợi tóc của ngươi!

    -----o0o-----

    Chương 144: Thực lực tối thượng (3)

    Chương 144: Thực lực tối thượng (3)

    Đây cũng là một loại thực lực!

    Sở Mặc nhìn Hạ Kinh đang cung kính đứng ở phía bên đó một cái, hắn có chút chán nản nói:

    - Ông còn đứng ở đó làm gì nữa thế?

    Mau đi ra ngoài mà chuẩn bị đi thôi.

    Ở đây không còn việc gì của ông nữa rồi, ra ngoài và đừng quên đóng cửa lại cho ta.- Còn Bức thư mà Sở thiếu gia gửi về nhà thì sao?

    Hạ Kinh cẩn thận nhắc nhở.

    Sở Mặc vỗ trán một cái rồi nhe răng ra cười với Hạ Kinh và nói:

    - Suýt chút nữa thì quên mất, đa tạ đã nhắc nhở ta!

    Hai tiếng đa tạ thôi mà suýt chút nữa khiến cho Hạ Kinh bật khóc, trong lòng đột nhiên giấy lên một cảm xúc: Tên thiếu niên này kỳ thực không ác đến như vậy.

    Sở Mặc nói đoạn rồi bắt đầu hý hoái viết một bức thư, ngẫm nghĩ một lcus rồi lại viết một bức thư nữa:

    - Bức thư này phiền ông gửi cho Hứa Phù Phù, còn nữa sự việc của Trương Sùng công tử bên phía Thanh Châu Mục các ngươi đừng có nhúng tay vào nữa, tên Trương Sùng này ta cần y.

    Hạ Kinh hơi ngây người một lát rồi sau đó cười khổ sở nói:

    - Chuyện này ta vốn dĩ có cách để giải quyết cho êm thếm, nhưng nếu Sở Mặc thiếu gia muốn có tên đó thì đành mặc cho ngươi giải quyết, bổn Vương bảo đảm sẽ không can thiệp nữa.

    - Ông thực sự đã suy nghĩ thoáng ra rồi sao?

    Sở Mặc nhìn Hạ Kinh với một chút kinh ngạc.Vì Sở Mặc rõ ràng là muốn chơi xấu Trương Sùng rồi, nếu Hạ Kinh không can thiệp thì Thanh âu Mục Trương Sùng sau này chắc chắn sẽ hận y lắm.

    Mối quan hệ của hai người bọn chúng chắc chắn sẽ bị rạn nứt, Sở Mặc không tin Hạ Kinh lại không nghĩ tới điều này.

    Hạ Kinh khẽ thở dài một tiếng rồi nói:

    - Nếu chữa trị khỏi được căn bện này thì từ nay trở về sau bổn Vương có phản làm một Vương gia vô sự ưu lo thì cũng có sao đâu?

    - Bao năm nay, bổn Vương cũng đã cảm thấy mệt mỏi rồi.

    Hạ Kinh lại thở dài một tiếng nữa, ánh mắt y lộ rõ sự mệt mỏi.- Nói ra...

    Sở thiếu gia có thể không tin, nhưng ta cảm thấy vẫn cần phải thanh minh cho bản thân mình một chuyện.

    Bổn Vương chẳng ngại ngần gánh tội cho kẻ khác, nhưng cũng cần phải xem xét bản thân mình phải gánh tội cho kẻ nào.

    Hạ Kinh nhìn Sở Mặc một cái, rồi điềm tĩnh nói:

    - Kẻ muốn bắn cung kết liễu Trương Thanh Ngọc quả đúng là cung thủ trong Thân Vương phủ của ta, hơn nữa còn là người mà ta từng vô cùng coi trọng.

    Nhưng kẻ đó không phải do bổn Vương phái đi!

    - Không phải do ông phái đi sao?

    Sở Mặc chau mày nhìn Hạ Kinh.

    Tuy nói rằng lão tặc này không có chuyện xấu nào là không làm, nhưng xét cho cùng cũng là người dámlàm dám nhận.

    Nếu không thì sao nhân gian lại nhận xét ý là vô pháp vô thiên, không coi ai ra gì?

    Có lẽ y sẽ không lừa gạt ta đâu.

    Đặc biệt là vào trong thời khắc như lúc này, Hạ Kinh lại càng không có lý do gì để lừa gạt Sở Mặc, và hơn nữa y cũng không có cái lá gan để làm việc đó.

    - Không phải là Hạ Kiệt chứ?

    Sở Mặc khẽ nhíu mắt nhìn Hạ Kinh.

    - Y không có quyền lực để làm việc đó.

    Ánh nhìn của Hạ Kinh trũng xuống, y điềm tĩnh nói:

    - Cung thủ đó có địa vị không hề thấp kém trong Thân Vương phủ, Hạ Kiệt hoàn toàn không có đủ tư cách để sai khiến được y.

    - Vậy bức thư đó?

    Đám sát thủ đó thì sao?

    Sở Mặc nhìn Hạ Kinh.

    - Những thứ đó là do ta làm.

    Hạ Kinh thản nhiên nói:

    - Nhưng chuyện hại chết con trai cưng của tâm phủ sủng thần thì bổn Vương ta tuyệt nhiên không làm được.

    - Nói vậy... thì đối phương đã lừa gạt cả ông rồi sao?Sở Mặc đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút lạnh đến rợn người.

    Hạ Kinh nhìn Sở Mặc một cái đầy thâm ý:

    - Bổn Vương không được người khác coi trọng, bọn chúng là muốn nhằm vào ta!

    Ngươi là vô duyên vô cớ bị liên lụy vào chuyện này.

    - Bọn chúng?

    Sở Mặc dùng tay trỏ lên trời, Hạ Kinh bèn gật gật đầu.

    Sở Mặc trầm ngâm một hồi thật lâu rồi nói:

    - Những chuyện đó chẳng có liên quan gì tới ta hết, chỉ cần lần sau đừng có đổ tội lên đầu ta là được.

    Hạ Kinh trầm ngâm một lúc rồi nói:

    - Khó nói lắm.

    - Vậy thì cứ để cho bọn chúng làm tới đi.

    Sở Mặc ra vẻ bất cần nói, trong lòng lại đề phòng cảnh giác, cảm giác như bản thân mình đã sơ sẩy bất cẩn mà bị dính vào một cơn lốc xoáy rồi.Hạ Kinh ngay sau đó bèn cầm hai bức thư mà rời đi, Sở Mặc lặng lẽ ngồi ở đó mà suy tư.

    - Hoàng thất...

    Trong ánh mắt của Sở Mặc thoáng vút qua một tia nhìn lạnh giá.

    Sở Mặc chưa từng bao giờ nghĩ rằng bản thân mình có một ngày sẽ vô tình bị cuốn vào những cuộc tranh đấu của Hoàng thất.

    Tuy chưa từng nghĩ tới nhưng không đồng nghĩa rằng Sở Mặc không biết chút gì về những chuyện đó!Tuy đương kim Hoàng thượng anh minh thần võ nhưng tuổi đã ngoài lục tuần.

    Ngôi vị Thái tử cách đây hai mươi năm đã sớm được lập vị, đó chính là Đại Hoàng tử Hạ Anh.

    Hoàng thượng có mấy chục Hoàng tử, nhưng Hoàng tử do chính thất Hoàng hậu sinh ra thì chỉ có ba người mà thôi.

    Đó lần lượt là Đại Hoàng tử, Thái tử Hạ Anh, Nhị Hoàng tử Hạ Hùng và Tam Hoàng tử Hạ Hào.

    Thái tử Hạ Anh nay đã hơn bốn mươi tuổi, chấp chính Đông Cung đã nhiều năm, tính tình điềm đạm, tinh minh phóng khoáng, hành sự hàohiệp trượng nghĩa.

    Ít nhất là những năm gần đây, bất luận là trong triều đình hay trong nhân gian đều nhận xét như vậy về vị Thái tử này.

    Mọi người đều cho rằng Hạ Anh tương lại nhất định sẽ trở thành một minh quân không thua kém gì phụ Vương của gã.

    Quan hệ giữa Hạ Anh và Thân Vương không được coi là quá tốt nhưng cũng chẳng đến nỗi quá tệ.

    Tuy hai người bọn họ là mối quan hệ thúc cháu, nhưng một người là Thái tử, một người là Hoàng thúc, vì thế giữa hai người đó không thể quá thân mật gần gũi, đạo lý này kỳ thực tất cả mọi người đều hiểu.Nhưng mối quan hệ giữa Thân Vương Hạ Kinh và hai vị Nhị Hoàng tử Hạ Hùng và Tam Hoàng tử Hạ Hào thì lại chẳng ra sao hết.

    Đặc biệt là Tam Hoàng tử Hạ Hào, năm nay hơn ba mươi tuổi, đang trong thời kỳ đỉnh cao của tinh lực.

    Hạ Hào từ nhỏ đã tu luyện trong môn phái, hai mươi tuổi xuống núi, sau khi về Đại Hạ thì luôn dốc sức phục vụ trong quân đội.

    Hiện giờ thực lực của y đã đạt đến hoàng cấp tứ tầng, đang trong thời kỳ Luyện Cốt, đã trở thành một vị tướng quân.

    Tính cách Hạ Hào dũng mãnh, luôn khinh thường bị thúc thúc thamquyền này của mình.

    Y cho rằng sự tồn tại của Hạ Kinh sớm muộn gì cũng sẽ đe dọa tới sự kế thừa ngai vị Hoàng đế của Hoàng huynh mình.

    -----o0o-----

    Chương 145: Tam huynh đệ Hoàng thất (1)

    Chương 145: Tam huynh đệ Hoàng thất (1)

    Vì thế nên Hạ Hào luôn ngấm ngầm tìm cách đối phó với vị Thân Vương Hạ Kinh này.

    Trong giới quý tộc Đại Hạ thì những chuyện này chẳng có gì là bí mật hết.

    Tuy Hạ Kinh không thể hiện rõ suy nghĩ của mình nhưng Sở Mặc cũng đã đoán được ra rằng sự việc ngày hôm nay chắc chắn có mối liên quan nhất định đến vị Tam Hoàng tử Hạ Hào này.Có thể mua chuộc được một vị thần xạ có địa vị không hề thấp kém trong Thân Vương phủ, thì chí ít thân phận của y cũng không thể thấp kém hơn Thân Vương được!

    Nếu không những gì mà y có thể dùng để mua chuộc tên thần xạ đó thì không có lý gì mà Thân Vương lại không bỏ ra được.

    Sở dĩ Sở Mặc có thể trực tiếp hướng mũi tên nghi ngờ về phía Tam Hoàng tử Hạ Hào là vì còn một lý do rất quan trọng nữa đó là: Tam Hoàng tử Hạ Hào luôn bất hòa với ông nội Phàn Vô Địch của hắn!

    Nguyên do đến từ một buổi yến tiệc mừng năm mới cách đây hainăm trước, Tam Hoàng tử Hạ Hào mượn cớ kính rượu để lôi kéo đám tướng quân trong quân đội ủng hộ cho Hoàng huynh Hạ Anh của mình.

    Hành động này khiến cho Phàn Vô Địch cảm thấy rất phản cảm.

    Đối với ông mà nói thì Hoàng vị sớm muộn gì đều thuộc về Thái tử mà thôi.

    Nhưng hiện tại, Đại Hạ vẫn là Đại Hạ của đương kim Hoàng thượng!

    Chứ không phải là của Thái tử!

    Lại càng không phải là của một vị Hoàng tử nào đó!Ngươi thân là một vị Hoàng tử lại chạy tới lôi kéo đám tướng quân như vậy thì còn ra thể thống gì nữa chứ?

    Tuy lão tướng quân rất phản cảm trước hành động đó, nhưng ông cũng không hề nói gì.

    Dù sao ông là một quân nhân, cũng chẳng thèm bận tâm tham gia vào mấy chuyện trong Hoàng gia đó làm gì.

    Nhưng Hạ Hào lại không biết chán mà cứ tới trước mặt Phàn Vô Địch mời rượu rồi bắt đầu lôi kéo ông.

    Đừng chỉ xem Phàn Vô Địch xếp hạng bậc trung trong đám tướng quân, nhưng rất nhiều những trọng thần trong quân đội trước đây đềutừng làm việc dưới trướng của vị lão tướng quân này.

    Hơn nữa quân đội còn là nơi coi trọng những bậc tiền bối giàu kinh nghiệm, vì thế nên uy danh của lão tướng quân rất cao.

    Không nói tới việc nhất hô bách ứng, nhưng ít nhất thì những lời mà lão tướng quân nói ra đều khiến cho đám tướng quân trong quân đội phải kiêng nể vài phần.

    Vì thế nên ngay từ đầu Hạ Hào đã muốn lôi kéo cho được Phàn Vô Địch.

    Lão tướng quân miễn cưỡng đối phó với y một lúc, Hạ Hào lạicương quyết tiếp tục làm phiền ông, lão tướng quân không chịu nổi nữa bèn mắng cho Hạ Hào một câu:

    - Làm quân nhân... thì phải đơn thuần một chút!

    Kết quả là Hạ Hào ngay lập tức trở mặt, trước tiên y móc máy vị lão tướng quân này đánh trận cả đời mà cho tới cùng cũng chỉ xếp thứ hạng thấp như vậy, còn không bằng một tên lính đã từng đi theo y.

    Rồi sau đó lại nói thực lực của lão tướng quân chẳng ra gì, tuổi cao như vậy rồi mà vẫn chỉ dậm chân ở Thiết Cốt cảnh giới, ngay đến Thiết Huyết cảnh giới cũng không thể nào đột phá được.

    Mượn men rượu, Hạ Hào lại nói thêm rất nhiều những câu nói khónghe, khiến cho lão tướng quân tức giận đến nỗi suýt chút nữa thì đánh y.

    Cuối cùng thì Hoàng thượng phát hiện ra bên này có chuyện nên mới tới mắng cho Hạ Hào một trận thậm tệ, chuyện này mới có thể kết thúc.

    Nhưng cũng chính vì nguyên nhân đó nên kể từ khi ấy Hạ Hạo bắt đầu hận thù lão tướng quân Phàn Vô Địch.

    Trong yến tiệc ngày hôm đó, đám con cháu như Sở Mặc và Hứa Phù Phù cũng được may mắn tham gia, nên hắn đã chứng kiến được toàn bộ câu chuyện xung đột ngày hôm đó.Vì thế nên Sở Mặc thậm chí còn chẳng phải phân tích sâu sắc làm gì nhiều cũng đã có thể đoán được ra nguyên do của sự việc này.

    Nếu là trước đây thì có lẽ Hạ Kinh sẽ kể rành rọt lại sự việc hơn nữa, nhưng ngày hôm nay vị Thân Vương đại nhân này đã được lĩnh hội sự lợi hại của tên thiếu niên này, vì thế nên y chỉ đơn giản nói một câu như vậy thôi.

    Sở Mặc ngồi ở đó mà trầm tư suy nghĩ, lẩm bẩm một mình:

    - Anh, Hùng, Hào, Kiệt...

    Ngoại trừ Hạ Kiệt ra thì ba vị Hoàng tử này đều không đơn gian chút nào!- Lợi dụng thần xạ thủ trong Vương phủ để khiến cho Thân Vương Hạ Kinh, lão tướng quân Phàn Vô Địch, Thủ Phủ Nội Các đương triều Hứa Trung Lương... thậm chí là cả Thanh Châu Mục Trương Sùng, tất cả đều bị kéo vào cuộc.

    Sắc mặt của Sở Mặc càng lúc lại càng trở nên lạnh băng:

    - Quả thực tàn độc!

    - Nhưng... tốt nhất là các ngươi đừng có mà chọc giận ta thêm nữa, Hạ Hào, ta không muốn có bất cứ can hệ gì với đám Hoàng tử các ngươi!

    Nếu ngươi còn dám âm mưu hãm hại ông nội ta hoặc ta một lần nữa thì ta nhất định sẽ khiến cho nhà ngươi phải hối hận!

    Bên trong ánh mắt của Sở Mặc thoáng lướt qua một sát khí lạnh như băng.

    .......

    Cùng lúc đó ở bên trong Đông Cung của Thái tử.Thái tử Hạ Anh tuổi đã ngoài bốn mươi, đang ngồi ở vị trí đầu tiên, y khẽ chau mày lại, gương mặt thể hiện sự tập trung.

    Ở phía dưới tay của y là một người đàn ông chừng ba mươi bảy ba mươi tám tuổi, có vài phần giống với Hạ Anh, để ria mép, gương mặt phảng phất sự nham hiểm.

    Đó chính là Nhị Hoàng tử Hạ Hùng của Đại Hạ.

    Nhìn dáng vẻ thì có thể nói Hạ Hùng là người giản dị nhất trong số ba vị Hoàng tử.

    Y không có chức vụ trong triều, cũng chẳng tham gia vào quân đội, trước giờ luôn ở bên cạnh Hoàng tử.

    Nếu không phải vì thân phận trong Hoàng tộc của y thì có lẽ Hạ Anh càng giống một tên phụ tá hơn.Chỉ có những người hiểu rõ về Hạ Hùng mới biệt được y đáng sợ như thế nào.

    Có thể nói nếu như không có Hạ Hùng thì Hạ Anh không thể ngồi vững trên ngôi vị Thái tử một cách vững chắc như vậy được!

    Những năm gần đây, tất cả những quyết sách của Đông Cung gần như có đến một nửa là do vị Nhị Hoàng tử Hạ Hùng này quyết định.

    Nghe nói Hạ Anh từng một lần uống rượu say rồi nói như sau:

    - Ai này Hoàng gia là vô tình?

    Bên cạnh ta có một quan văn một quan võ, đều là huynh đệ ruột thịt của ta!

    Hạ Anh được mọi người trong thiên hạ đánh giá cao đến như vậy,một phần lớn là vì mối quan hệ đoàn kết gắn bó với hai huynh đệ ruột thịt của mình.

    Đối diện Hạ Hùng là một người đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi, dáng vẻ anh võ.

    Y ngồi thẳng người ở đó, trên người mặc bộ y phục gọn gàng, gương mặt có vài phần hung dữ:

    - Thật đúng là một phế vật!

    Một chuyện nhỏ như vậy mà cũng làm không được!

    Đáng chết, thứ đồ vô dụng!

    Uổng phí công sức ta bỏ ra nhiều như vậy, sắp xếp cho y vào bên trong Thân Vương phủ bao nhiêu năm như vậy.

    -----o0o-----

    Chương 146: Tam huynh đệ Hoàng thất (2)

    Chương 146: Tam huynh đệ Hoàng thất (2)

    - Được rồi, lão tam, có một số chuyện chỉ có thể tận sức còn lại thìnghe theo ý trời mà thôi.

    Đệ đừng tức giận trách cứ nữa.

    Ít nhất thì y thà tự sát chứ không bị thu phục để rồi sau đó khai ra đệ, thế cũng đã là tốt lắm rồi.

    Nhị Hoàng tử Hạ Hùng nhìn Hạ Hào một cái rồi điềm tĩnh nói:

    - Nhưng vị thúc thúc đó của chúng ta... không phải là hạng người ngu ngốc đâu, lần này tuy y không nắm được bằng chứng cụ thể, nhưng chắc chắn là đã...

    đoán được ra sự việc này là do chúng ta làm.

    - Đoán được ra thì đã sao cơ chứ?

    Y có bằng chứng không?

    Hạ Hào cười khẩy một tiếng:

    - Ta chỉ mong y đến gây chuyện với ta quá đi chứ!

    Như vậy thì hình tượng của y trong mắt Phụ hoàng sẽ trở nên xấu hơn nữa.- Thôi đi, lão tam, đệ ảo tưởng quá đấy.

    Vị Hoàng thúc đó của chúng ta còn thông minh hơn đệ nhiều.

    Hơn nữa đệ không ưa y đi chăng nữa thì cho đến cùng y vẫn là đệ đệ ruột của Phụ hoàng đó!

    Cũng giống như mối quan hệ của chúng ta đây.

    Chỉ cần Phụ hoàng còn tại thế một ngày thì chúng ta tuyệt nhiên không được động đến y.

    Hạ Hùng nói đoạn rồi thở dài một cái:

    - Chỉ tiếc là lần trước có cơ hội tốt như vậy thì lại bị tên tiểu tử Sở Mặc đó làm hỏng mất.

    Nếu không thì đồ đần độn Hạ Kiệt đó chắc chắn sẽ phải chết!

    Vị Hoàng thúc này của chúng ta... cũng sẽ sớm bị thất sủng!

    - Lần này muốn lôi cả Sở Mặc vào nữa nhưng hắn lại thoát được mộtphen.

    Cái tên tiểu tử này quả đúng là có khác thường đó.

    Gần đây tránh xa hắn một chút, Sở Mặc cũng là một kẻ thông minh lắm đó.

    Hạ Hùng thấp giọng nói.

    - Xì...

    Hạ Hào ngay tức thì thể hiện thái độ khinh thường, y cười khẩy nói:

    - Chỉ dựa vào tên tiểu tử đó hay sao?

    Một đứa bé mười ba tuổi đầu thì hiểu cái gì chứ!

    Chuyện ngày hôm qua vẫn chưa xong đâu, chẳng phải y chạy đến Thân Vương phủ đại náo một phen hay sao?

    Người thông minh mà có thể làm được chuyện như vậy sao?

    Ha ha, tiếc là những chuyện hay như vậy ta lại không tiện có mặt để chứng kiến.- Hắn biết cái thá gì chứ?

    Lão ta, cái bệnh coi thường người khác của đệ cần phải thay đổi rồi đó.

    Thái tử Hạ Anh nãy giờ ngồi im không lên tiếng câu nào, lúc này đột nhiên thản nhiên nói một câu:

    - Tên tiểu tử đó... rất có khả năng sẽ trở thành một kẻ địch đáng gờm đó!

    - Đại ca, huynh đánh giá quá cao tên tiểu tử đó rồi thì phải?

    Hạ Hào kinh ngạc nhìn Hạ Anh, y bĩu môi nói:

    - Nửa năm trước, chúng ta âm mưu hại cái tên ngốc Hạ Kiệt đó, hắn từ đâu lù lù xuất hiện ra khiến cho kế hoạch của chúng ta bị thất bại.

    Lúcđó đệ đã muốn thừa cơ mà giết chết hắn rồi, nhưng huynh lại không cho phép.

    Nói hắn chỉ là một đứa trẻ thôi mà, hắn không cố ý làm hỏng kế hoạch của chúng ta.

    Sao giờ huynh lại đánh giá cao hắn đến vậy?

    Hạ Hùng nhìn tam đệ của mình một cái rồi đáp lời:

    - Lão ta, đệ chỉ chỉ nhìn vào sự việc hôm qua hắn đại náo Thân Vương phủ mà không chú ý rằng sau khi gây chuyện xong hắn đường hoàng rời khỏi đó không chút thương tích nào.

    Lại càng phải chú ý đến việc, hôm nay Sở Mặc lại vào trong Thân Vương phủ, hơn nữa... còn đi vào từ cổng chính của Thân Vương phủ!

    - Vậy thì có sao chứ?

    Lão già Hạ Kinh đó đuối lý thì đương nhiênkhông thể nào làm khó hắn được.

    Hôm nay tên oắt con đó lại tới đó thì chắc chắn là đến ăn vạ đòi tiền mà thôi, điều này có gì đáng để thắc mắc cơ chứ?

    Hạ Hào đáp lại với dáng vẻ khinh khỉnh coi thường.

    - Đệ thực sự nghĩ sự việc chỉ đơn giản như vậy thôi hay sao?

    Hạ Hùng nhìn Hạ Hào một cái với dáng vẻ có chút thất vọng:

    -

    Sau này đệ...

    đừng tham gia quá nhiều vào những chuyện như thế này thì tốt hơn.

    - Nhị ca, ý của huynh là gì vậy?

    Huynh coi thường đệ sao?

    Hạ Hào tức thời nổi giận, hung hăng nhìn Hạ Hùng.Hạ Anh ho nhẹ một tiếng rồi nói:

    - Được rồi, lão nhị, lão tam, hai đệ đừng tranh cãi nữa, đều là anh em một nhà, có gì mà tranh cãi chứ?

    Hạ Hào có chút không phục, tức giận nói:

    - Đại ca, huynh nói xem, chuyện này rút cuộc là như thế nào?

    Thằng oắt con được Phàn Vô Địch nhặt về nuôi... quả thực lợi hại như vậy hay sao?

    Hạ Anh khẽ khàng cười đáp lại:

    - Hiện tại có một số chuyện ta vẫn còn chưa hiểu hết được, nhưng có một điều có thể khẳng định rằng, tên tiểu tứ đó... tuyệt đối không đơngiản đâu!

    - Không đơn giản như thế nào?

    Máu hiếu thắng trong người của Hạ Hào sôi sùng sục, y nhất quyết hỏi cho bằng được.

    Hạ Anh nói:

    - Trước tiên, Sở Mặc mới chỉ có mười ba tuổi, còn chưa tới mười bốn tuổi.

    Nửa năm trước hắn khổ sở trốn chạy khỏi nơi đây, nửa năm sau lại đột nhiên quay trở lại, hơn nữa, kể từ khi Sở Mặc quay về Viêm Hoàng thành thì kể từ hành động lời nói của hắn, các đệ có cảm thấy Sở Mặc sợ hãi e dè vị Thân Vương Hạ Kinh đó không?

    Hạ Hào tức thì lắc đầu, lẩm bẩm nói:

    - Nếu như sợ... thì sao hắn dám đập vỡ cổng chính Thân Vương phủ được?

    - Nếu nửa năm trước thì sao?

    Hạ Anh hỏi một câu như vậy.

    - Nếu thế... thì nhất định sẽ rất sợ hãi, nếu không sợ hãi thì sao hắn lại phải chạy trốn?

    Hạ Hào dường như đã nắm được một tình tiết nào đó, nhưng ánh mắt của y vẫn có vài phần mơ hồ, y lẩm nhẩm tự nói với mình:

    - Vì sao lại thế?

    - Tiếp theo, khi Sở Mặc rời khỏi Viêm Hoàng Thành, thực lực của hắn mới chỉ là hoàng cấp nhị tầng, tuy nhiên căn cứ theo thông tin của người chúng ta cung cấp về thì Sở Mặc của ngày hôm qua, thực lực của hắn đã đột phá Nguyên Quan, đạt đến hoàng cấp tam tầng!

    Hạ Anh nhìn Hạ Hào và nói:

    - Lão ta, đệ từ nhỏ tu luyện trong môn phái, có lẽ đệ biết rõ rằng nhị tầng đột phá nguyên quan thì khó khăn đến mức nào.

    Một tên thiếu niên chỉ mất có nửa năm, năm xưa...

    đệ mất bao lâu để đột phá Nguyên Quan vậy?Hạ Hào giật nhẹ khóe miệng, y lẩm bẩm nói:

    - Đệ... mất mười năm!

    Nói đến đó thì ngay đến cả Hạ Hùng ngồi bên cạnh cũng không kìm nổi kinh ngạc mà hít một hơi lạnh rồi nói:

    - Lẽ nào, tên thiếu niên này...

    đã tu luyện ở một đại môn phái cường mạnh?

    - Chắc chắn là không phải!

    Hạ Hào khẳng định một cách chắc chắn:

    - Bất cứ một đệ tử nào thành công bái sư trong một đại môn nào đó, nếu không trên mười năm thì đừng hòng có thể xuống núi!

    Đặc biệtcàng là những đệ tử thiên tài thì môn phái lại càng coi trọng, hoàn toàn không có khả năng mới chỉ nửa năm mà đã được xuống núi!

    - Vậy tại sao hắn lại có thể đột nhiên trở nên lợi hại như vậy?

    -----o0o-----

    Chương 147: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động (1)

    Chương 147: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động (1)

    Hạ Anh nhìn Hạ Hào và hỏi:

    - Lão tam, đệ nói thử xem?

    Hạ Hào giật giật khóe miêng, lắp bắp một hồi thật lâu rồi chán nản đáp lại:

    - Đệ không biết được, thông thường àm nói thì những chuyện như thế này hoàn toàn không thể xảy ra được!- Trong môn phái của đệ, thiên tài tuyệt đỉnh thì sao, có thể làm được không?

    Hạ Hào nghĩ một lúc rồi lắc đầu trả lời:

    - Cũng không thể làm được!

    Hạ Anh thở dài nói:

    - Cuối cùng, cũng là vấn đề quan trọng nhất.

    Sở Mặc hôm qua đập phá cửa của Thân Vương phủ, đệ cho rằng Hạ Kinh đuối lý, vì y thực sự muốn giết chết Sở Mặc.

    Nhưng tên xạ thủ đó không phải do y phái đi, lẽ nào Hạ Kinh không biết rõ điều đó hay sao?

    Với tính cách của y thì Hạ Kinh có thể bỏ mặc làm ngơ hay không?

    Nhưng đến lúc này Hạ Kinhvẫn chưa có bất cứ một phản ứng nào hết.

    Cũng chưa có bất cứ chuyện gì... xảy ra với Sở Mặc.

    Hơn nữa ngày hôm nay hắn lại một lần nữa đi vào trong Thân Vương phủ, mãi cho tới lúc này đây Sở Mặc cũng chưa rời khỏi đó.

    Hạ Anh nhìn Hạ Hào rồi nói:

    - Lão tam, đệ còn cho rằng tên thiếu niên này... quả thực là một người đơn giản hay không?

    - Điều này...

    Tuy tính khí của Hạ Hào ngang bướng, nhưng y luôn tin tưởng và phục tùng Hoàng huynh Thái tử của mình.

    Tuy trong lòng còn rất nhiềunhững không phục, nhưng Hạ Hào cũng không tranh cãi gì thêm nữa.

    Lúc này Hạ Hùng mới điềm đạm nói:

    - Theo những tin tức mà chúng ta nhận được thì Sở Mặc tự xưng là có thể chữa trị khỏi căn bệnh của vị Hoàng thúc đó.

    - Sao có thể được?

    Hạ Hào tức thì đứng phắt dậy, cười nhạo nói:

    - Đó quả thật là nói sằng bậy!

    Năm xưa, khi chúng ta muốn lôi kéo Hoàng thúc đã từng muốn dùng chiêu này.

    Nhưng ngay cả đến những dược sư đỉnh cao của các đại môn phái đều không có cách nào cứu vãn được, một tên oắt con như hắn... sao có thể làm được?Hạ Hùng thản nhiên nói:

    - Đúng vậy đó, nửa năm đã đột phá Nguyên Quan, chuyện này cũng chỉ có rất ít người có thể làm được.

    Hạ Hào tức thì ngây người ra đó, một hồi lâu sau y mới thất thểu ngồi xuống:

    - Mẹ kiếp, thật là kỳ quái!

    Hạ Anh nhìn Hạ Hùng một cái rồi nói:

    - Lão nhị, chuyện này...

    ý đệ thế nào?

    Hạ Hùng thở dài đáp lời:

    - Tuyệt đối không thể để cho Hạ Kinh có cơ hội hồi phục!

    Một Thân Vương biến thái nhất định sẽ tốt hơn là một Thân Vương bình thường!

    - Vậy?

    Hạ Anh khẽ nhíu mắt lại.

    Hạ Hùng lẩm bẩm nói:

    - Hơn mười ngày nữa thôi... là năm mới rồi!

    Ánh mắt của Hạ Anh khẽ bừng sáng, y nói:

    - Dạ tiệc tân niên?Hạ Hào lạnh lùng nói:

    - Giao cho đệ!

    ..........

    Vài ngày sau đó, cả Viên Hoàng Thành chìm trong bầu không khí vui mừng hân hoan của ngày lễ tết.

    Sau khi Hứa Trung Lương vào cung trở về thì biết được tin Sở Mặc ở trong Thân Vương phủ thì bèn phái người mang một bức thư tới cho hắn.

    Nội dung bức thư rất đơn giản, chỉ là muốn sau khi Sở Mặc rời khỏi Thân Vương phủ thì tới Hứa phủ một chuyến.Bên phía Phàn phủ thì chẳng có chút động tĩnh gì hết, Ma Quân cũng chẳng hề xuất hiện.

    Sở Mặc biết rõ bản lĩnh của sư phụ mình nên hắn cũng chẳng lo lắng gì hết, an tâm ở lại trong Thân Vương phủ.

    Hàng ngày ngoại trừ việc tu luyện ra thì hắn lại luyện dược.

    Lúc trước tuy Sở Mặc có biết Hạ Kinh là Thân Vương, quyền lực chắc chắn sẽ rất lớn, nhưng hắn phát hiện ra rằng dường như bản thân mình có phần đánh giá thấp năng lực thực sự của Hạ Kinh.

    Chỉ mất có hai ngày thôi mà Hạ Kinh đã có thể thu thập được đủ bamươi loại thuốc kê trong danh sách.

    Tuy đó đều là những thảo dược thường gặp trong nhân gian, nhưng bất cứ loại thuốc nào trong đó cũng đều phải thu thập đủ vài vạn cân, thậm chí đến mười mấy vạn cân.

    Cho dù có lật tung tất cả các hiệu thuốc trong Viêm Hoàng Thành này thì cũng không thể thu thập đủ chỗ đó được!

    Vì thế nên chẳng hiểu được rằng rút cuộc Hạ Kinh đã làm thế nào để thu mua đủ số thảo dược đó, Sở Mặc trong lòng hiếu kỳ thắc mắc lắm.Nhưng Hạ Kinh hai ngày nay đều không xuất hiện ở chỗ hắn.

    Có lẽ từ sau khi bị Sở Mặc chửi cho một trận, Hạ Kinh đã để lộ ra phần nhu nhược yếu ớt nhất của bản thân mình cho đối phương được biết, cộng thêm với việc Sở Mặc nói rõ ràng rằng hắn ghét y, nên Hạ Kinh không dám, và cũng không muốn xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

    Sở Mặc căn dặn hạ nhân ở đó, mang số thảo dược đó phân thành các lô lần lượt mang tới phòng của mình.

    Điều khiến cho đám tâm phúc thuộc hạ của Hạ Kinh kinh ngạc đó là mấy ngày nay, số lượng thảo dược mà bọn chúng mang vào trong phòng đã đủ để lấp đầy căn phòng của Sở Mặc đến bảy tám lần rồi.Nhưng sau mỗi lần chuyển thuốc vào bên trong thì trong phòng lại trống trơn.

    Bên trong phòng, ngoại trừ hương thảo dược còn lưu lại thì không hề có bất cứ một vết tích gì hết!

    Về điểm này, Hạ Kinh cảm thấy vô cùng ngạc nhiên khó hiểu.

    Nhưng y lại không dám chất vấn Sở Mặc, nên Hạ Kinh chạy tới chỗ Uất Trì tiên sinh mà hỏi.

    - Tiên sinh, số thảo dược đó đã đi đâu vậy?

    Có lẽ nào...

    đã bị hắn dùng nhẫn trữ đồ giấu hết đi rồi chăng?Hạ Kinh chau mày, gương mặt chan chứa sự khó hiểu thắc mắc, y hỏi:

    - Nhưng hắn muốn có những thứ thảo dược tầm thường đó để làm gì cơ chứ?

    Để mở hiệu thuốc sao?

    Nếu hắn thực sự muốn có tiền... thì bổn Vương có thể một thoáng thôi khiến cho hắn trở thành người giàu nhất Viêm Hoàng Thành này luôn!

    Bên trong phòngó một lão nhân râu tóc bạc phơ, trên người mặc bộ đồ màu trắng, gưỡng mặt điềm đạm, ông mỉm cười nói:

    - Lão phu không nhìn thấu được... thủ đoạn của tên thiếu niên này!

    - Cái gì cơ?

    Ngay cả đến ngài... cũng không nhìn thấu được hay sao?

    Hạ Kinh kinh ngạc vô cùng, người khác không hiểu rõ bản lĩnh của Uất Trì tiên sinh nhưng y thì hiểu rõ hơn ai hết.

    -Ta không nhìn thấu được thì có gì mà đáng kinh ngạc cơ chứ...?

    Có rất nhiều chuyện mà lão già ta không thể nhìn thấu được.

    Lão nhân điềm tĩnh cười nói:

    - Tên thiếu niên này là một kỳ nhân, nói không chừng, hắn quả thực có thể chữa trị được bệnh của ngài.

    Vì thế nên, Vương gia an tâm mà chờ đợi xem.

    Nói đoạn, lão nhân ngẩng đầu nhìn Hạ Kinh một cái rồi nói:

    - Ngoài ra thì nhẫn trữ đồ lớn nhất trên thế gian này... nhiều nhất cũng chỉ có thể chứa được vạn cân thảo dược mà thôi.

    Nhẫn trữ đồ có thể chứa được vài chục vạn cân thảo dược...

    ít nhất lão già ta cũng chưa từng nghe qua.

    Vì thế nên Vương gia không cần phải nghi ngờ làm gì.

    -----o0o-----

    Chương 148: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động (2)

    Chương 148: Mạch nước ngầm bắt đầu khởi động (2)

    Hạ Kinh không nén nổi tâm trạng mà hít một hơi thật sâu, đồng thời y cảm thấy có chút hổ thẹn nên lắp bắp nói:

    - Chẳng trách ngày hôm đó phản ứng của hắn lại gay gắt đến như vậy.

    Hắn cho là ta đang lăng nhục hắn, hóa ra là như vậy...

    - Tên thiếu niên này... thực sự không đơn giản!

    Lão nhân nhẹ nhàng nói một câu rồi nhắm nghiên đôi mặt lại, không nói thêm gì nữa.

    Hạ Kinh hiểu ý mà rời khỏi phòng của ông.

    Ngay sau đó Hạ Kinh căn dặn đám thuộc hạ tâm phúc:

    - Bên phía Sở thiếu gia, nhất định phải chăm sóc cho chu đáo, tất cả nhớ rõ... tuyệt đối không được phép chậm trễ!

    Nếu không thì giết khôngtha!

    - Vâng!

    Tên thuộc hạ tâm phúc của Vương gia run lẩy bẩu, trước giờ chưa từng thấy Vương gia quan tâm đến một người ngoài như vậy... mà còn là tên đã suýt chút nữa kéo đổ Thân Vương phủ nữa chứ.

    Hạ Kinh cẩn thân từng chút một, chỉ lo đối đãi chậm trễ làm phật ý Sở Mặc.

    Nhưng ngay lúc này đây lại có một người khác đang nghiến răng nghiến lợi căm hận Sở Mặc, hận mỗi nỗi không thể băm hắn ra thành trăm mảnh!Người đó cũng đang ở trong Thân Vương phủ, là người phụ nữ có quyền lực nhất ở đây, Vương Phi Viên Tử Đại!

    Viên Tử Đại không phải là chính thất của Hạ Kinh, nhưng lại là mẹ ruột của Hạ Kiệt!

    Bên trong Vương phủ, địa vị của Viên Tử Đại rất cao, cho dù là phu nhân chính thất nhìn thấy ả cũng phải nhượng bộ đôi phần.

    Viên Tử Đại năm nay chưa tới bốn mươi tuổi, sắc đẹp như hoa, quyến rũ vô cùng.Dường như trên mặt của ả không hề có bất cứ chút dấu vết nào của thời gian hết, nhìn ả tựa như thiếu nữ hai mươi mà thôi.

    Chỉ là lúc này đây gương mặt xinh đẹp của ả đang chan chứa sự oán hận tàn độc.

    Con trai bị người khác làm hại, hơn nữa kẻ làm hại con trai mình lại đường đường chính chính ở trong Vương phủ, còn là thượng khách!

    Thật là quá phi lý!

    Điều khiến cho Viên Tử Đại cảm thấy bất an nhất đó là kẻ đó... tự xưng là có thể chữa khỏi bệnh cho Vương gia!Ban đầu Viên Tử Đại không tin, thậm chí còn có chút khinh thường...

    Đùa cái gì chứ?

    Có thể chữa được căn bệnh đó mà còn phải chờ tới tận giờ hay sao?

    Một thằng nhóc mười mấy tuổi đầu lại dám nói dóc như vậy!

    Nhưng mấy ngày nay hàng vạn tấn thảo dược cứ ùn ùn hàng ngày được đưa vào trong phủ, tuy nói rằng tất cả mọi việc âm thầm hành động, nhưng sao có thể giấu được ả cơ chứ?

    Trong lòng Viên Tử Đại dần dần cảm thấy bất an.

    Mấy năm nay ả có thể tung hoàng ngang ngược trong Vương phủnày chỉ vì sinh được con quý thì mẹ hưởng phúc mà thôi!

    Nếu không chỉ dựa vào tiểu gia tộc đằng sau lưng ả mà lại dám ngang ngược như vậy trong Vương phủ sao, có mà đã sớm chết đến vô số lần rồi.

    Tuy Vương gia không còn tác dụng gì nữa rồi, Vương phi như ả đây cả đời sống như góa bụa mà thôi, buồn chán lắm đó.

    Nhưng trong lòng Viên Tử Đại lại luôn cảm thấy an ủi lắm.

    Cho dù Hạ Kiệt con trai ả có bị hại trở thành thái giám đi chăng nữa thì cùng lắm cũng chỉ là tuyệt hậu mà thôi, chẳng có ảnh hưởng gì đến việc nó sẽ kế thừa Vương vị hết.Như vậy thì đương nhiên cũng chẳng có bất cứ ai có thể uy hiếp đến Vương Phi là ả đây.

    Nhưng nay... tình hình đã trở nên phức tạp!

    - Lỡ không may bệnh tình của Vương gia lại tốt hơn thì sao...

    Đôi mắt của Viên Tử Đại thoáng có chút lo lắng.

    Tuy ả vẫn còn xinh tươi như hoa, nhưng dù sao tuổi cũng đã gần bốn mươi rồi, ả dựa vào đâu mà có thể tranh sủng với những thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi kia?Trong Vương phủ, mỹ nữ nhiều không kể xiết, tới lúc đó nếu quả thật có người mang theo cho Vương gia, rồi lại sinh được một đứa con trai thì...

    địa vị của Viên Tử Đại sẽ thoáng chốc bị thay thế mất mà thôi!

    Hơn nữa rất có thể hai mẹ con ả sẽ bị rớt xuống vực sâu vạn kiếp không trở mình được!

    - Không được, dù thế nào đi chăng nữa... ta cũng không thể để cho chuyện đó... trở thành hiện thực được!

    Ánh mắt của Viên Tử Đại thoáng vút qua một tia nhìn kiên quyết.

    Ả lập tức căn dặn hạ nhân:

    - Người đâu...

    Đêm nay không biết vì sao mà Sở Mặc cứ có cảm giác bất an trong lòng, sau khi vận hành một đại chu thiên cuốn Thiên Ý, Sở Mặc bước ra khỏi phòng.

    Bầu trời đêm tràn ngập ánh sao, vạn vật trong trời đất yên lẵng một vùng.

    Hàng ngày hắn đều dùng thời gian này để luyện đan, đám người đó cũng đã biết được quy luật của hắn.

    Vì thế nên cứ đến tối là không cầnđợi Sở Mặc lên tiếng đuổi, bọn chúng sẽ tự động biến mất trước mắt hắn.

    Tên lão tặc Hạ Kinh này cũng có phần đáng mến đó, y quả thật rất tài giỏi... khả năng thu mua thảo dược thật vô cùng lợi hại.

    Trong lòng Sở Mặc nghĩ thầm, rồi thầm nhủ: Nếu Hạ Kinh đã hết lòng phối hợp như vậy rồi, thì đợi hai bữa nữa cũng nên phải cho y chút trái ngọt mới được.

    Nếu không thì Hạ Kinh sẽ thực sự cho rằng ta đang giỡn cợt y.

    Bệnh tình của Hạ Kinh, có tìm khắp cả Tứ Tượng đại lục này cũnggần như chẳng tìm được bất cứ ai có thể chữa trị cho y.

    Cho dù có thật tồn tại đấng thần y đỉnh cao đi chăng nữa thì có lẽ cũng chưa chắc đã chịu ra tay chữa trị cho một Vương gia trần tục như y.

    Nhưng viên ngọc trên người Sở Mặc lại có được sức mạnh phi thường đó!

    Cái hôm Sở Mặc nhìn thấy Hạ Kinh, cũng là lần đầu tiên viên ngọc này nhìn thấy y.

    Sở Mặc lúc đó còn lo sợ rằng năng lượng không đủ, thầm nghĩ rằng nếu như không ổn thì đợi sau này lấy một ít nguyên thạch ở chỗ của HạKinh để bù đắp cho năng lượng của viên ngọc.

    Kết quả là sau khi suy nghĩ xong thì toàn bộ thông tin của Hạ Kinh đều được hiện ra trước mắt.

    Sở Mặc cũng chỉ có thể nhận định đó là vì Hạ Kinh là một người bình thường nên mới có thể không hề tiêu tốn một chút năng lượng nào đã có thể thu thập được các thông tin về y.

    Căn bệnh đó của Hạ Kinh đối với thế nhân mà nói thì có lẽ là bệnh nan y vô phương cứu chữa, nhưng đối viên ngọc này thì... lại đơn giảnhơn rất nhiều.

    Thậm chí nó còn dễ chữa hơn độc tố mà Bảo Liên Công chúa lần đó trúng phải!

    Nhưng Sở Mặc hiển nhiên sẽ không dễ dàng mà chữa lành bệnh cho Hạ Kinh như vậy.

    Hắn muốn dựa vào khả năng của Hạ Kinh để thu thập đủ số thảo dược cần có để chữa bệnh cho sư phụ!

    - Trước tiên cứ để cho y... có chút cảm giác là được.

    Chỉ cần có một chút cảm giác thôi thì chắc có lẽ Hạ Kinh đã vui sướng phát điên lên rồi!

    Sở Mặc thầm nhủ trong lòng.Kể từ sau lần thay đổi đó của viên ngọc, Sở Mặc lại khám phá ra được một khả năng mới, viên ngọc có thể sản sinh ra những đan dược và phương thuốc khác nhau theo tâm ý của Sở Mặc.

    -----o0o-----

    Chương 149: Quen một mặt trao lời chân tình, từ cạn ý tròn (1)

    Chương 149: Quen một mặt trao lời chân tình, từ cạn ý tròn (1)

    Nhưng tiền đề là hắn phải có đủ năng lượng để hỗ trợ cho nó.

    Còn về nguồn gốc của năng lượng thì Nguyên Thạch là một nguồn cung cấp, Huyết Sát Chi Khí... cũng là một nguồn cung cấp trong số đó!

    Và vẫn còn những loại khác nữa, hiện tại thì Sở Mặc chưa được rõ, hắn cần phải tiếp tục mầy mò tìm hiểu thêm nữa.Cho dù có thanh Y Trượng này trong tay thì Sở Mặc cũng không dám tùy tiện mà đi khiêu chiến vị cường giả lục tầng đỉnh cao trong Thân Vương phủ đó.

    Khiêu chiến một cường giả đẳng cấp tung hoàng thiên hạ không phải là chuyện đùa đâu, cái giá phải trả cho hành động đó không nằm trong khả năng mà Sở Mặc có thể chịu đựng được.

    Lúc này, bên ngoài đột nhiên có tiếng bước chân thật nhỏ nhẹ đang đi tới chỗ của hắn.

    Tuy đối phương đã hết mực không để phát ra tiếng động nhưng trong ban đêm thanh tĩnh như thế này, hơn nữa đối với một cường giả tam tầng đỉnh cao như Sở Mặc thì không có gì có thể qua mắtđược hắn.

    - Kẻ nào?

    Mau bước ra đây cho ta!

    Sở Mặc thấp giọng nạt một câu, đồng thời trong lòng hắn cảm thấy có chút không thoải mái.

    Đừng nghĩ đây là Vương phủ, nhưng trước mặt... trong phạm vi vài trăm trượng quanh đây, tất cả đều là địa bàn của Sở Mặc.

    Ngay cả đến một Thân Vương như Hạ Kinh cũng không dám manh động, kẻ nào to gan như vậy, lại dám ban đêm vắng vẻ xông vào đây?- Á!

    Hiển nhiên là đối phương bị dọa cho giật mình một cái, phát ra tiếng kêu kinh hãi.

    Là một cô nương.

    Hơn nữa giọng nói rất yếu ớt, nghe mà khiến cho người ta bất giác cảm thấy thương hại muốn tới bảo vệ cho nàng.

    - Xin lỗi, ta... ta muốn tới đây để lấy chút thảo dược.

    Giọng nói nhỏ nhẹ yếu ớt đáp lại.- Lấy thảo dược sao?

    Sở Mặc khẽ chau mày một cái, trực giác bản năng của hắn mách bảo rằng có điều gì đó không đúng ở đây.

    Nơi này quả đúng là kho thuốc của Thân Vương phủ, nhưng chỉ để cho một mình Hạ Kinh được sử dụng mà thôi!

    Tuy Hạ Kinh chưa từng nói ra, nhưng Sở Mặc vẫn có cảm giác rằng: Nơi đây chính là một cấm địa trong Thân Vương phủ.

    Nếu đã là cấm địa thì sao lại có người tùy tiện vào đây mà lấy thảo dược được?- Ta là nha hoàn của Vương Phi, Vương Phi đêm nay đau đầu nên mới cử ta tới để... lấy một ít thuốc đem về.

    Xin lỗi, ta, ta đã đánh động làm phiền đến ngài rồi chăng?

    Giọng nói yếu ớt đó tiếp tục cất lên, trong tay nàng cầm một chiếc đèn lồng hắt ra thứ ánh sáng hơi tối.

    Dưới ánh sáng leo lắt, Sở Mặc có thể nhận thấy đó là một cô nương chừng mười sau mười bảy tuổi, gương mặt của nàng Sở Mặc nhìn không được rõ cho lắm, nhưng thân hình thì quả thực rất quyến rũ.

    Sở Mặc thầm cười trong lòng: Nghĩ ta là tên ngốc hay sao?

    Nha hoàn bên cạnh Vương Phi lại khách khí với một tên canh kho thuốc nhưthế hay sao?

    Hắn lạnh lùng nói:

    - Đây không phải là kho thuốc, cô nương, cô tới nhầm chỗ rồi, mau về đi.

    - Á, ta, ta tới sai chỗ rồi sao?

    Ta, ta mới tới, thị vệ ca ca nói với ta rằng, kho thuốc là ở chỗ này...

    Ta không mang được thuốc về thì Vương Phi nhất định sẽ đánh chết ta mất, hu hu...

    Tiểu cô nương nói đoạn rồi òa khóc, khóc một cách rất đau lòng, đêm tối thanh tĩnh nên tiếng khóc đó được truyền đi thật xa.Theo lý mà nói thì ở phía đằng xa kia nên có thị vệ canh gác mới đúng, thế nhưng lại không có một người nào xuất hiện.

    Trong lòng Sở Mặc lại càng cảnh giác hơn nữa, hắn lạnh lùng hỏi:

    - Thế thì có liên quan gì đến ta?

    - Ca ca, cầu xin huynh giúp ta.

    Thiếu nữ giương cây đèn lồng lên cao một chút, để cho mặt của nàng có thể được soi rõ hơn.

    Đó là một gương mặt đẹp tuyệt trần!- Cầu xin huynh đó, ca ca, huynh giúp ta một chút có được không.

    Chỉ cần huynh chịu giúp ta thì bắt ta làm gì cũng được hết!

    Thiếu nữ khổ sở cầu xin, rồi bước lại về phía Sở Mặc.

    - Đứng im!

    Sở Mặc lớn tiếng thét lên, trong đêm tối khuya khoắt tiếng quát tháo của hắn lại vang đi xa hơn.

    Nhưng kỳ là ở chỗ, bên phía đằng xa đó cũng không hề có bất cứ một động tĩnh nào hết.

    Thiếu nữ dường như đã bị hắn dọa cho đến run lẩy bẩy cả người,nàng sợ hãi nhìn Sở Mặc, đứng chôn chân ở đó, không dám bước tới.

    - Ngươi đi đi, ta có thể coi như chuyện đêm nay chưa từng xảy ra.

    Sở Mặc trầm giọng nói.

    Tuy hắn không biết đó là chuyện gì, nhưng Sở Mặc có thể cảm nhận thấy rõ ràng rằng có điều gì đó khác lạ ở đây.

    Người thiếu nữ này, tuyệt đối không phải là người của Hạ Kinh!Ả nói mình là người do Vương Phi phái tới...

    Lẽ nào?

    Trong lòng Sở Mặc đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ suy đoán mơ hồ.

    Ông nội Phàn Vô Địch của hắn độc thân cả đời, phủ Tướng quân đương nhiên chưa từng có ai tranh quyền thừa kế với Sở Mặc.

    Nhưng trong các đại gia tộc hào môn của Viêm Hoàng Thành này thì làm gì có gia tộc nào mà không từng xảy ra những chuyện tranh chấp như vậy cơ chứ?

    Sở Mặc trước giờ luôn có được sự thông minh mà bạn bè đồng trang lứa không có, hắn lại đã trải qua sự việc của Vương Đình trên vùng thảonguyên.

    Vì thế gần như cùng lúc Sở Mặc đã phán đoán được ra sự lợi hại trong việc này.

    - Nghe thấy chưa?

    Ngươi đi đi.

    Sở Mặc một lần nữa lại lạnh lùng nói.

    - Ca ca... sao huynh lại tuyệt tình như vậy?

    Lẽ nào huynh đành lòng đứng nhìn ta bị Vương Phi đánh chết hay sao?

    Thiếu nữ đau khổ cầu xin, ánh mắt lộ rõ sự thất vọng.

    - Ngươi không muốn ta luyện thuốc cho Vương gia, có phải vậy không?Sở Mặc lạnh lùng nói:

    - Ta ở đây không phải ngày một ngày hai, ngươi quả thực không biết ta là ai sao?

    - Ca ca đang nói gì, ta... ta nghe không hiểu, hôm nay ta tới đây...

    Thiếu nữ yếu ớt giãi bày, đột nhiên cánh tay của ả... tựa như bị run rẩy quá sức, cây đèn lồng trong tay rớt xuống... sõng soài dưới đất.

    Ngọn nến bên trong đèn lồng tức thì bị tắt lửa!

    Keng!Một âm thanh nhẹ, giòn tan, âm trầm vang lên, một luồng hàn khí lao thẳng tới chỗ của Sở Mặc!

    Trong không trung, có một luồng ánh sáng thoáng vút qua.

    Keng keng!

    Những âm thanh giòn giã.

    Tiếp theo đó, Thí Thiên trong tay Sở Mặc đã kề sát vào cổ trắng ngần như ngọc của ả thiếu nữ đó.- Muốn giết ta sao?

    Sở Mặc điềm tĩnh hỏi:

    - Ai phái ngươi tới đây?

    Lẽ nào kẻ đó không biết rằng hai tên Cung Phụng trong Vương phủ đều đã chết dưới tay ta sao?

    Hay các ngươi cho rằng ta sẽ không giết chết một thiếu nữ xinh đẹp?

    - Ngươi giết ta đi

    Giọng nói của thiếu nữ trở nên rắn rỏi hơn, vô cùng lạnh lùng, không có một chút cảm xúc nào:

    - Dù sao thì ra về ta cũng không sống được.

    - Ngươi là người mà mẫu thân Hạ Kiệt phái tới đúng không?Sở Mặc cảm thấy thắc mắc bèn hỏi một câu.

    -----o0o-----

    Chương 150: Quen một mặt trao lời chân tình, từ cạn ý tròn (2)

    Chương 150: Quen một mặt trao lời chân tình, từ cạn ý tròn (2)

    Lúc này ả thiếu nữ đó không nói thêm câu nào nữa mà cứ nhìn chằm chằm Sở Mặc.

    Đêm về khuya, Sở Mặc không nhìn thấy được ánh mắt của ả, nhưng hắn có thể cảm thấy được ả đang nhìn chằm chằm vào mình.

    Hắn cười nói:

    - Nếu ta giao nộp ngươi cho Vương gia thì ngươi thử nói xem... người đứng đằng sau lưng ngươi sẽ có kết cục ra sao?

    - Ngươi...

    đồ đê tiện!

    Ngươi giết chết ta đi!Thiếu nữ nói đoạn rồi lao cổ của mình tới phía Thí Thiên.

    Tính tình lại nóng nảy như vậy sao?

    Sở Mặc hơi ngây ngươi một lát, cổ của ả thiếu nữ đó đã chạm vào tới lưỡi đao sắc bén vô cùng của thanh Thí Thiên.

    Sở Mặc nhanh thoăn thoắt thu thanh đao lại, nhưng cổ của ả thiếu nữ đó vẫn đã xuất hiện một vết máu, máu tươi từ đó ứa ra.

    Tuy Sở Mặc không nhìn rõ nhưng hắn có thể ngửi thấy mùi máu tanh tanh thổi tới.Sở Mặc trầm giọng nói:

    - Thôi bỏ đi, ngươi đi đi, ân oán trong Thân Vương phủ nhà các ngươi không có liên quan gì đến ta, chỉ có điều, đừng có động tới ta!

    Nếu thực sự có bãn lĩnh thì các ngươi đi mà giết chết lão tặc Hạ Kinh đó, thế chẳng phải là giải quyết được hết mọi chuyện rồi hay sao?

    Sở Mặc nói xong bèn quay ngươi đi luôn.

    Kỳ lạ ở chỗ, ả thiếu nữ đó cứ đứng ở đó, không động đậy một chút nào.

    Sau khi Sở Mặc đi được vài bước thì ả đột nhiên lại đi tới bám theo hắn.Thanh Thí Thiên trong tay Sở Mặc thoáng chốc lại xuất hiện, chĩa thẳng vào yết hầu của ả thiếu nữ đó:

    - Ngươi muốn chết đến như vậy sao?

    Ả thiếu nữ mím môi, nhỏ giọng nói:

    - Ta có lời muốn nói với ngươi, có thể tới phòng ngươi một chút được không?

    - Lại còn muốn lấy sắc đẹp dụ dỗ ta hay sao?

    Sở Mặc chau mày, có chút bực bội, hắn nói:

    - Có chuyện gì thì nói luôn ở đây đi.

    Xem chừng đám thị vệ có lẽ đã bị ngươi lừa đi chỗ khác rồi, ở đây không có người thứ ba, ngươi cứ nóiđi.

    Trong màn đêm, ả thiếu nữ đó nhìn chằm chằm Sở Mặc, rồi đột nhiên ả quỳ sụp xuông snois:

    - Cầu xin ngươi đừng luyện thuốc cho lão súc sinh Hạ Kinh đó, nếu không chủ mẫu sẽ chết mất!

    Sở Mặc chau mày lại nhìn ả thiếu nữ đang quỳ dưới đất kia và nói:

    - Ả chết hay không chết thì có liên quan gì đến ta cơ chứ?

    Nuôi dạy một đứa con cầm thú còn không bằng như Hạ Kiệt, rồi lại phái ngươi tới đây để giết ta thì chắc chắn ả cũng chẳng là người tử tế gì, chẳng phải như vậy sao?

    Ngươi cũng thật là hồ đồ hết mức!- Đúng, ta biết, yêu cầu của ta thật quá đáng.

    Ta biết rằng chủ mẫu có rất nhiều khuyết điểm, nhưng ta mắc nợ chủ mẫu, cái mạng này của ta, mạng của cả gia đình ta đều là do chủ mẫu cứu độ.

    Vì thế nên, cho dù có phải chết... ta cũng phải ngăn cản ngươi luyện thuốc cho lão súc sinh Hạ Kinh đó!

    Ả thiếu nữ thái độ kiên quyết đáp lại.

    - Ngươi làm thế nào để ngăn cản ta được đây?

    Sở Mặc lạnh lùng nói:

    - Đánh nhau thì ngươi không phải là đối thủ của ta, giết không nổi ta; dùng nhan sắc để dụ dỗ thì ta chẳng có cảm hứng gì với ngươi, cũng không thể thành công.

    Ngươi có chết... thì thuốc này ta cũng phải luyệncho được!

    Thôi bỏ đi, ngươi nhanh rời khỏi đây, ta không muốn nói với ngươi mấy thứ vô dụng này làm gì.

    Ngươi có sự kiên trì của mình thì ta cũng có vậy.

    Sở Mặc nói xong thì không đếm xỉa gì đến ả thiếu nữ đó nữa, hắn đi về phía phòng của mình.

    Ả thiếu nữ này cứ quỳ mãi ở đó, không hề nhúc nhích.

    Sở Mặc vận hành một đại chu thiên cuốn Thiên Ý trong phòng của mình, mãi cho tới giờ Tý, thấy chỉ còn chút nữa thôi thì đêm tan trời rạng sáng, vậy mà ả thiếu nữ đó vẫn còn cứ quỳ ở đó.

    Sở Mặc tức thìcảm thấy dở khóc dở cười.

    Đẩy cửa bước ra ngoài, hắn nói:

    - Cho dù ngươi có quỳ ở đây cho tới chết thì cũng chẳng có tác dụng gì hết đâu.

    Trời sắp sáng rồi, ngươi làm thế này là muốn bị người khác phát hiện rồi cùng chết với chủ mẫu của mình có phải không?

    Về nói với chủ mẫu của ngươi rằng... hãy biết yên phận một chút đi, đừng có suốt ngày nghĩ tới mấy cái chuyện đi hại người khác nữa.

    Ta sẽ tìm cơ hội để nói với Thân Vương Hạ Kinh một tiếng, ít nhất... sẽ không khiến cho ả phải chịu thiệt thòi.

    Ánh mắt thiếu nữ sáng bừng lên, cả người ả như đột nhiên tìm lạiđược sự sống, ả hỏi Sở Mặc:

    - Có thật như vậy?

    - Nhớ cho kỹ, ta làm chuyện này không phải vì chủ mẫu nhà ngươi!

    Hạ Kiệt là một tên ngịch tử không bằng cầm thú như vậy thì cũng là do ả dung túng mà thành thôi!

    Nay lại còn phái ngươi tới để giết ta, theo lý mà nói, bất luận ra sao ta cũng không nên giúp ả!

    Sở Mặc lạnh lùng nói:

    - Ta là giúp... ngươi, vì sự kiên trì của ngươi khiến cho ta nhìn thấy được chính bản thân mình!

    Ngươi không phải là người xấu, hoàn thành được chuyện này thì cũng coi như ngươi đã báo đáp được ân tình của ả,hãy rời khỏi Thân Vương phủ đi!

    Nếu không ngươi sớm muộn gì cũng bị mụ đàn bà đó hại chết!

    Sở Mặc nói đoạn rồi nhìn kỹ ả thiếu nữ đó:

    - Quen một mặt trao lời chân tình, từ cạn ý tròn!

    Sau đó hắn đóng cửa lại rồi tiếp tục tu luyện.

    Thiếu nữ đứng nơi đó, khẽ cắn hàm răng, trong đôi mắt lộ ra vài phần cảm kích đứng ngây người một lúc lâu, hướng về phía căn phòng của Sở Mặc thi lễ một cái rồi mới rời đi.

    Bóng dáng thiếu nữ nhanh chóng biến mất trong bóng đêm mờ mờ mịt.

    Sau khi nàng rời đi không lâu, một số thị vệ vốn đứng canh gác, lần lượt tỉnh lại.

    Trông mắt ai cũng mơ mơ màng màng, cảm thấy lúc nãy buồn ngủ quá, thiếp đi lúc nào không hay.

    Những thị vệ này cẩn thận nhìn về phía vùng cấm, không thấy động tĩnh gì, tất cả đều nhẹ nhõm thở phào một cái trong lòng, quyết định giấugiếm sự việc quỷ dị này ở.

    Nếu không Vương gia nổi giận, bọn họ không sẽ gánh được hậu quả.

    Đèn trong phòng của Vương phi vẫn sáng.

    Viên Tử Đại tinh thần bất an đi tới đi lui trong phòng, vẻ mặt lo âu.

    - Nghe nói tên tiểu súc sinh đó rất lợi hại, ngay đến hai tên cung phụng trong vương phủ cũng không phải là đối thủ của hắn, cũng không biết con tiểu nha đầu kia có thể xử lý thuận lợi hay không

    Trong mắt Viên Tử Đại, lóe ra tia lạnh lùng:

    - Sở Mặc, ngươi khiến nhi tử của ta tàn tật, nay lại muốn chặt đườnglui của ta, tuy ta và ngươi trước đây chưa từng gặp mặt, nhưng mang nỗi thù không đội trời chung!

    Vì thế, ngươi đừng trách ta ra tay độc ác!

    Cộc, cộc, cộc.

    Lúc này, cửa phòng đột nhiên bị ai đó gõ.

    Viên Tử Đại toàn thân khẽ run lên, sau đó bước những bước dài về phía đó, đích thân mở cửa.
     
    Thí Thiên Đao Full
    VII ( Chương 151-175 )


    Chương 151: Ngòi ong vò vẽ

    Chương 151: Ngòi ong vò vẽ

    - Yên Chi, sao rồi?

    Đôi mắt Viên Tử Đại tràn đầy hy vọng, nhìn về hướng thiếu nữ tuyệtsắc:

    - Thành công không?

    Thiếu nữ vẻ mặt hổ thẹn:

    - Chủ mẫu xin lỗi, con con không thành công.

    - Cái gì?

    Thanh âm Viên Tử Đại trong phút chốc trở lên sắc nhọn, con ngươi lạnh lùng nhìn thiếu nữ tuyệt sắc trước mặt nói:

    - Ngươi đang nói đùa sao?

    - Thiếu niên kia cảnh giác vô cùng.Tuyệt sắc thiếu nữ nhẹ giọng nói:

    - Con vẫn chưa tiếp cận được hắn đã bị phát hiện rồi!

    - Ngươi có biết, để tạo cho ngươi cơ hội đi làm việc này, ta đã mạo hiểm biết bao nhiêu không?

    Hả?

    Viên Tử Đại phẫn nộ nhìn thiếu nữ:

    - Ngươi có biết để phái người đi hạ thuốc làm đám thị vệ ở bên ngoài hôn mê khó khăn thế nào không?

    Ngươi có biết giá trị chỗ thuốc mê đó hay không?

    Có bán ngươi đi cũng không đủ tiền mua!

    - Còn nữa, thuốc mê của ngươi đâu?

    Không phải ta đã đưa ngươi thuốc mê rồi sao?

    Sao lại không dùng?

    Chỗ thuốc ấy đến cả Thiên Nhântrảm cường giả cấp năm nếu ngửi phải cũng bị hôn mê Tại sao ngươi không dùng?

    Khuôn mặt vô cùng mịn màng Viên Tử Đại trở lên dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nhìn thiếu nữ, thanh âm trở lên vô cùng lạnh lẽo:

    - Yên Chi, có phải ngươi cảm thấy, cuối cùng người nhà ngươi cũng chết hết rồi ngươi cũng đủ lông đủ cánh rồi?

    Thiếu nữ vừa nghe những lời này, trong ánh mặt lộ ra sự chấn động kinh ngạc, khuôn mặt ủy khuất, nhìn Viên Tử Đại, chậm rãi quỳ xuống:

    - Chủ mẫu, Yên Chi không hề có ý nghĩ như thế!

    Yên Chi làm việc cho chủ mẫu, dù có phải trả giá bằng tính mạng cũng không hề nuối tiếc!Yên Chi biết, không có chủ mẫu, cả gia đình Yên Chi đã chết hết rồi.

    - Coi như ngươi còn chút lương tâm.

    Viên Tử Đại lạnh lùng nhìn Yên Chi:

    - Vậy tại sao ngươi lại thất bại?

    Yên Chi ngẩng đầu, có thể nhìn thấy vết máu rõ ràng trên cổ cô, ủy khuất nói:

    - Người đó thực sự quá lợi hại, con không thể nào tiếp cận được hắn, hắn không câu kết với kẻ địch, hơn nữa hơn nữa dùng sắc đẹp cũng không mê hoặc được hắn!

    Nhưng, nhưng hắn nói- Nói gì?

    Thanh âm Viên Tử Đại đã trở lên lạnh lẽo đến cực độ.

    - Hắn nói nếu chủ mẫu an phận một chút, hắn có thể cầu xin Vương gia, sẽ không ủy khuất chủ mẫu.

    Ba!

    Viên Tử Đại tiến lên phía trước, giơ tay, tát thiếu nữ một cái vô cùng mạnh.

    Khuôn mặt mịn màng như ngọc của thiếu nữ, trong nháy mắt thêmdấu tay đỏ tươi.

    Viên Tử Đại quát lên:

    - Ngươi đúng là đổ ngu ngốc!

    Ngươi bán đứng ta?

    - Không không có, chủ mẫu, Yên Chi không bán đứng người, là hắn tự đoán ra!

    Đôi mắt thiếu nữ rưng rưng, giọng ủy khuất.

    Viên Tử Đại vô cùng phẫn nộ, vẻ mặt dữ tợn:

    - Ngươi đúng là đồ ngu ngốc, tên tiểu súc sinh kia khiến nhi tử của ta tàn tật, thù sâu như biển, hắn sẽ nói giúp ta?

    Ta cần gì hắn cầu xin chota?

    - Yên Chi nghĩ... hắn không nói dối, với lại...

    Kiệt thiếu gia, cậu ấy...

    Ba!

    Không đợi tuy nhiên nói xong,bên mặt kia, lại chịu thêm một cái tát, bên tai truyền tới tiếng thét chói tai đầy giận dữ của Viên Tử Đại:

    - Ngươi nói cái gì?

    Con tiện nhân này, nhi tử của ta thì sao?

    Ngươi dám nói nhi tử của ta không tốt?

    Ta đánh chết cái thứ vô dụng như ngươi!Ba ba ba!

    Viên Tử Đại miệng nói, tay tát thiếu nữ liên tục bảy tám cái, đang định đánh tiếp, đột ngột cổ tay bị dừng lại giữa không trung.

    Là Yên Chi, Yên Chi hai má sưng hồng, mắt ngấn lệ, nhìn Viên Tử Đại:

    - Đã đủ chưa?

    - Ngươi dám... phản kháng ta?

    Trong mắt Viên Tử Đại bắn ra tia lạnh lùng, nhìn Yên Chi cười lạnh nói:

    - Ta biết mà... không thể tin tưởng được... thứ tiện nhân như ngươi!

    Cũng may... lúc đầu... ta đã có chuẩn bị.Yên Chi vẻ mặt kinh sợ nhìn Viên Tử Đại, dần dần buông lỏng cổ tay bà ta.

    Viên Tử Đại cũng không tiếp tục động thủ đánh người, chỉ lạnh lùng nhìn Yên Chi, trong mắt không hề có chút cảm tình:

    - Ngươi đã bị ta hạ độc mạn tính.

    Chỉ cần trúng loại độc dược này, thì cả đời ngươi... cũng đừng hòng rời khỏi ta!

    Vì chỉ cần ngươi rời khỏi ta quá năm ngày, độc dược sẽ phát tác!

    Yên Chi... mệnh của ngươi, là của ta!

    Ta muốn ngươi sống, thì ngươi được sống, ta muốn ngươi chết, ngươi phải chết!

    Ngươi... hiểu không?

    Thiếu nữ quỳ nơi đó, tựa hồ như bị dọa đến ngây người, khuôn mặthoảng sợ nhìn Viên Tử Đại, trong mắt tràn ngập nghi hoặc.

    Trong lòng cô nghĩ đến câu nói cuối cùng trước đây Viên Tử Đại nói với cô, nếu như... thấy không khỏe, có thể đến Phàn phủ tìm ta, ta có thể giúp ngươi.

    Thiếu nữ lúc ấy không hiểu câu nói đó có nghĩa gì, nhưng hiện giờ, rốt cuộc nàng cũng hiểu rõ!

    Sở Mặc, có thể chế thuốc cho Vương gia, chữa khỏi bệnh mà tất cả mọi người không thể chữa được...

    đương nhiên hắn sẽ có năng lực, nhìn thấy vấn đề trong cơ thể mình!

    Hóa ra là như thế!Hóa ra là như vậy!

    Không ngờ... chủ mẫu, người mà mình luôn tin tưởng, có thể hiến dâng mạng sống bất cứ lúc nào, lại không hề tin tưởng mình, hạ độc mình!

    - Hừ, ngươi nhìn cái gì?

    Tiểu nha đầu, đấu với ta... còn non lắm!

    Giờ, ta không cần biết ngươi dùng cách gì, đi giết Sở Mặc cho ta ngay lập tức.

    Phải kết thúc chuyện này.

    Nếu không...

    Viên Tử Đại lạnh lùng nhìn thiếu nữ.

    Thiếu nữ bỗng nhiên nhẹ giọng tiếp lời:

    - Nếu không sẽ giết ta sao?

    Nói rồi, thiếu nữ cúi mặt, nói:

    - Chủ mẫu, năm đó cả nhà Yên Chi gặp đại nạn, bị kẻ gian hãm hại, may nhờ có chủ mẫu gia tay tương trợ

    , cả nhà Yên Chi, mới có thể thoát khỏi nguy hiểm.

    Vì thế từ đó tới nay, Yên Chi đã quyết định, cả đời này... là người của chủ mẫu.

    Viên Tử Đại hừ một tiếng.

    Yên Chi nói tiếp:

    - Sau đó, người nhà liên tiếp mắc bệnh, chủ mẫu lại đưa tiền tặngthuốc, nhưng họ không có phúc, mệnh bạc, từng người nối tiếp từng người qua đời, lúc đó lại là chủ mẫu bỏ tiền hậu táng... những chuyện này, Yên Chi luôn ghi nhớ trong lòng, từng thề nhất định báo đáp công ơn của chủ mẫu.

    Viên Tử Đại lạnh lùng nhìn Yên Chi:

    - Ngươi báo đáp ta như vậy sao?

    Chưa làm xong việc, đã bán đứng ta ròi?

    Đúng là đồ vong ân phụ nghĩa!

    Yên Chi không để ý tới những lời Viên Tử Đại, nhỏ nhẹ nói tiếp:

    - Hôm nay Yên Chi mới biết, hóa ra, chủ mẫu ngại người nhà Yên Chi cản trở, mới đầu độc họ chết.

    Nếu không, họ còn sống, Yên Chi sẽcòn vướng bận, không thể toàn tâm toàn ý làm việc cho chủ mẫu.

    Vì thế.. bọn họ chết vẫn hơn.

    Vậy, cái mệnh này của Yên Chi, hoàn toàn thuộc về chủ mẫu rồi.

    - Ngươi đang nói vớ vẩn cái gì thế?

    Sắc mặt Viên Tử Đại hơi thay đổi, lớn tiếng trách mắng:

    - Ta hạ độc ngươi, là... là vì sợ có một ngày ngươi sẽ hại ta!

    Sao ta hạ độc cả nhà ngươi làm gì?

    - Ha ha, việc đã đến nước này, chủ mẫu thấy giải thích như vậy...

    Yên Chi còn tin sao?

    -----o0o-----

    Chương 152: Sự thay đổi của Hạ Kinh (1)

    Chương 152: Sự thay đổi của Hạ Kinh (1)

    Thiếu nữ quỳ dưới đất, hai má sưng đỏ, dập đầu lạy Viên Tử Đại ba cái:

    - Chủ mẫu, lần cuối cùng Yên Chi gọi người như vậy, cám ơn người, xin lỗi, ta hận người!

    Nói rồi, Yên Chi đứng dậy, nhìn sâu vào trong mắt Viên Tử Đại:

    - Chúc người về sau, càng ngày càng tốt.

    - Ngươi... ngươi không còn muốn sống nữa sao?

    Cuối cùng trong mắt Viên Tử Đại cũng lộ ra tia hoảng loạn:

    - Ngươi có biết, chỉ cần rời xa ta năm ngày... ngươi sẽ bị thối rữa toàn thân mà chết không!- Tâm đã chết, tiếc gì tấm thân?

    Yên Chi thoáng nhìn qua Viên Tử Đại, quay người một cách dứt khoát, rời khỏi cửa, biến mất trong màn đêm đang dần lui.

    Viên Tử Đại ngồi trên ghế vô lực, ánh mắt tràn đầy oán hận, miệng lẩm bẩm nói:

    - Tiện nhân... tiện nhân!

    Cút đi!

    Cút đi!

    Ngươi không phải mạnh miệng, đợi ngươi gần chết rồi... nhất định sẽ quay về đây cầu xin ta!

    ......

    Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Mặc thần thái sáng láng đi ra, trongvườn sạch sẽ.

    Chuyện xảy ra đêm qua, như một giấc mộng, không hề lưu lại một chút dấu vết nào.

    Người hầu đưa điểm tâm buổi sáng tới, lúc rời đi, bị Sở Mặc gọi lại- Đợi chút!

    - Sở thiếu gia, có gì sai bảo?

    Người hầu này, mặc quần áo giống như hạ nhân bình thường, nhưng có thể nhận ra những người ở đây, đều là tâm phúc của Hạ Kinh.

    - Chung quanh đây... chắc cũng có thị vệ phải không?

    Sở Mặc chỉ ngón tay về hướng xa, sau đó lại hỏi:

    - Tại sao tối qua, ta gọi mãi... mà không có ai đáp lời?

    - Hả?

    Không phải chứ!

    Trong mắt người này, thoáng qua tia nghi hoặc, ngay lập tức lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, sau đó nói:

    - Nhất định phải giải thích cho Sở thiếu gia rõ ràng!

    Sở Mặc nhìn cách ăn mặc người hầu này, nói:

    - Quả nhiên là người của Hạ Kinh, nếu không, một người hầu thấp kém làm sao có tư cách diện kiến Vương gia?

    - Thôi, ngươi bảo Vương gia qua đây, cứ nói... thuốc đã xong đượcmột phần.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    - Dạ?

    Tiểu nhân biết rồi!

    Sở thiếu gia dùng cơm, đợi một chút!

    Tiểu nhân đi bẩm báo Vương gia!

    Nói rồi nhanh chóng rời đi, chuyện to bằng trời, chắc so ra cũng kém việc này.

    Không lâu sau, Hạ Kinh vội vã chạy tới, trong mắt còn đầy vẻ hưng phấn, gặp Sở Mặc, lập tức tỏ vẻ ân cần:

    - Bổn vương vừa nghe hạ nhân bẩm báo, nói tối hôm làm sao?Sở Mặc nói:

    - Vào trong nói tiếp đi.

    Tới trong phòng, Sở Mặc nhìn Hạ Kinh, sau đưa cho y một viên đan dược, màu u lam, chỉ nhỏ bằng hạt đậu:

    - Vương gia uống viên đan dược này đã, sau đó hãy nói tiếp chuyện khác.

    Sở Mặc nói, lại đưa cho Hạ Kinh một cốc nước ấm.

    - Giờ uống sao?

    Trong con ngươi hưng phấn của Hạ Kinh, thoáng qua một tia chầnchừ.

    Sở Mặc cười nói:

    - Sao?

    Vương gia lo đan dược này có độc?

    - Sao thế được?

    Sao bổn vương lại sợ chứ...

    Khụ khụ..

    Mặt Hạ Kinh hồng lên.

    Sở Mặc bật cười nói:

    - Vương gia nghĩ nhiều rồi.. làm sao mà nhanh thế được?

    Hạ Kinh gãi gãi đầu, cười ha ha:

    - Chẳng phải là vì... trong lòng vội vã sao?

    Đằng nào thì mấy lần mất mặt nhất cũng đều ở trước mặt thiếu niên này rồi, thêm lần này cũng chẳng sao.

    Đón lấy viên thuốc, không hề do dự, hớp một ngụm nước ấm nuốt xuống, rồi ngồi ở đó.

    Ước chừng một nén nhang, mặt Hạ Kinh, lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó... cả người hưng phấn, đứng dậy đi tới đi lui trong phòng, đột nhiên nhìn Sở Mặc với đôi mắt thật lớn:

    - Bản vương... cảm thấy rồi!

    -...

    Sở Mặc đầu đầy hắc tuyến, khóe miệng co giật nhìn Hạ Kinh:

    - Vương gia, ta vẫn còn là trẻ con.

    Hạ Kinh nhìn Sở Mặc, trong lòng nói:

    - Ai dám coi ngươi là trẻ con, chắc chắn sẽ chết vô cùng thê thảm!

    - Ha ha, thật có lỗi, bổn vương vui mừng quá, Sở thiếu chỗ thuốc này... thật sự thần kỳ... thật sự thần kỳ!

    Bổn vương không biết phải làmthế nào cảm tạ ngươi!

    Hạ Kinh lớn tiếng khen ngợi Sở Mặc, đi tới đi lui trong phòng, đồng thời thầm tiếc nuối:

    - Nếu có cảm giác nhiều hơn một chút thì tốt biết bao...

    Nhưng Hạ Kinh cũng hiểu rõ, bệnh này đã dai dẳng mấy chục năm trời rồi!

    Mời biết bao danh y, đều không hiệu quả, giờ đây một viên thuốc thôi, y đã thấy có cảm giác, đã có thể coi là tin vui bằng trời rồi.

    Nghĩ rồi, Hạ Kinh cúi người thi lễ với Sở Mặc:

    - Đại ân không ngôn từ nào diễn tả nổi, Sở thiếu, ân tình này, Hạ mỗ ghi nhớ ở trong lòng.Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Điều này không quan trọng, chỉ cần đảm bảo an toàn cho ta là được rồi.

    Mắt Hạ Kinh chợt lóe lên tia sáng, y nghĩ lại chuyện mà tâm phúc của mình vừa bẩm báo, đuôi lông mày lập tức nhướng lên, khí thế của vương giả bộc phát:

    - Sao?

    Tối qua Sở thiếu... gặp chuyện gì?

    Sở Mặc nói:

    - Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là có người... không hy vọng Vương gia hồi phục cho lắm, rồi hận lây sang ta.- Có người... không hy vọng ta hồi phục?

    Hận lây sang ngươi?

    Con ngươi Hạ Kinh lóe lên tia sáng lạnh lẽo cực độ, thanh âm trở lên âm trầm:

    - Mong Sở thiếu nói rõ.

    - Tối qua, có người tới đây muốn ám sát ta, không biết dùng cách gì, khiến đám thủ vệ ở ngoài xa, không có chút động tĩnh.

    Cũng may ta ứng phó được.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    - Nực cười!

    Hạ Kinh đột nhiên giận dữ:

    - Người đâu!

    Cửa phòng lập tức mở ra, trong nháy mắt một bóng người xuất hiện bên cạnh Hạ Kinh, là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, dáng người gầy gò, vẻ mặt cung kính:

    - Vương gia có gì sai bảo?

    - Lập tức điều tra, chuyện thị vệ bên ngoài tối hôm qua là như thế nào?

    Còn nữa, điều tra rõ cho ta, động tĩnh của tất cả mọi người trong phủ tối qua!

    Thanh âm Hạ Kinh trầm thấp, đè nén sự phẫn nộ trong lòng, rồi lại nói:

    - Bỏ đi, ngươi chỉ cần điều tra rõ những thị vệ đêm qua xảy ra chuyện gì là được rồi.

    - Vâng!

    Người đàn ông gật đầu, lặng lẽ lui ra.

    Hạ Kinh nhìn Sở Mặc, vẻ mặt chân thành:

    - Chuyện này... ta nhất định sẽ giải thích cho Sở thiếu rõ ràng!

    - Vương gia biết là ai làm chưa?

    Sở Mặc hỏi.Hạ Kinh sắc mặt khó coi gật đầu:

    - Ngoại trừ nữ nhân kia... còn có ai không hy vọng ta hồi phục?

    Bao năm nay... ta dung tung cho nàng ta quá rồi, đến nỗi... nàng ta quên mất mình là ai!

    Sau đó, Hạ Kinh cáo từ Sở Mặc rời đi.

    Sở Mặc than nhẹ một tiếng, trong lòng thầm nghĩ:

    - Xin lỗi, Vương phi, nếu ngươi không hạ độc lên thị nữ của mình, cho dù... ta biết ngươi hận ta đến tận xương tủy, trước mặt Vương gia, ta cũng sẽ nói tốt cho ngươi vài câu.

    Ít nhất, không để ngươi bị đẩy vào lãnh cung, chịu cảnh đêm lạnh lẽo thê lương.

    Vì nhi tử ngươi phạm lỗi, không phải ngươi!Đáng tiếc là, ngươi quá độc ác!

    Đến người bên cạnh mình cũng không buông tha, thì sao ngươi có thể bỏ qua cho ta?

    -----o0o-----

    Chương 153: Sự thay đổi của Hạ Kinh (2)

    Chương 153: Sự thay đổi của Hạ Kinh (2)

    Sau đó, Sở Mặc không bận tâm đến chuyện này nữa, hắn tin rằng Hạ Kinh nhất định sẽ biết làm thế nào.

    Quả nhiên, trong vòng vỏn vẹn một ngày, đã có kết quả.

    Có người đến tận nơi Sở Mặc báo cáo tình hình mới nhất của việc này.

    - Gia tộc Vương phi sụp đổ rồi.

    - Phụ thân Vương phi phạm tội danh giết người, giờ đây bị tốnggiam vào đại lao; mấy huynh trưởng và đệ đệ Vương phi, ức hiếp dân chúng, cưỡng bức con gái nhà lành, gây náo loạn kỷ cương phép nước, đều bị tống giam vào đại lao.

    Dân chúng nơi đó, đều vỗ tay ăn mừng, nói cuối cùng cũng có người dám trừng trị người nhà này rồi.

    - Vậy...

    Vương phi thì sao?

    Sở Mặc nhìn người tới, hỏi một câu.

    - Vương phi ngã bệnh, sau một thời gian, nghiền ngẫm sự đời, bầu bạn với thanh đèn cổ phật.

    Người này còn nhìn Sở Mặc đầy thâm ý:

    - Đây... thật ra đã là kết quả tốt nhất rồi, tính tình Vương gia... cũngthay đổi rất nhiều, nếu là trước đây...

    Vương phi đã qua đời vì bệnh nặng rồi.

    Sở Mặc gật đầu:

    - Như thế, cũng được rồi.

    Sau khi báo cáo kết quả sự việc xong, vẻ mặt cung kính lui ra.

    Mấy ngày sau đó, một số lượng lớn dược liệu không ngừng được đưa tới.

    Sở Mặc có thể thấy rõ ràng, Hạ Kinh bên đó không chỉ lớn mà còn mạnh hơn.Đến lúc này, trong số ba trăm dược liệu yêu cầu, trừ những loại quý giá, chỉ chưa đầy mười ngày, đã thu thập đủ hơn chín mươi loại!

    Sở Mặc sử dụng hơn chín mươi loại dược liệu này luyện thuốc luôn.

    Độc mà Ma quân trúng, không phải là loại độc chỉ cần dùng một viên đan dược là có thể giải được, ngọc dựa theo yêu cầu của Sở Mặc, đưa ra phương thuốc hợp lý.

    Chính là vì, chế luyện mấy loại dược liệu với nhau, tạo thành đan dược, phân thành nhiều lần uống.

    Như thế, mới có thể đẩy chất độc trong người Ma Quân một cách hoàn toàn.

    Đây cũng là phương pháp Sở Mặc cảm thấy là tốt nhất.Đợi đến ngày thu thập đủ hết tất cả dược liệu, chính là ngày chất độc Ma quân được giải hoàn toàn.

    Trên danh sách dược liệu Sở Mặc đưa cho Hạ Kinh, không hề viết số lượng hơn mười dược liệu quý hiếm kia, nếu làm như vậy, e rằng Hạ Kinh sẽ phát điên ngay tại chỗ.

    Đằng sau mười loại được liệu quý, Sở Mặc chỉ chú thích một câu: càng nhiều càng tốt.

    Chuyện khác không nói, nhưng Hạ Kinh thật sự lợi hại, Mười loại thuốc quý, bị y tìm thấy, đương nhiên là số lượng không thể nhiều nhưSở Mặc mong muốn.

    Tuy vậy, với nhiêu đây thôi Sở Mặc cũng tương đối hài lòng.

    Và càng hiểu rõ thêm về năng lực của vị thân Vương gia này.

    Nếu đổi lại là hắn, cho dù đủ tiền bạc chăng nữa, cũng phải mất vài năm, và cũng không thể thu thập được nhiều loại dược liệu như vậy.

    Đây cũng chính là nguyên nhân Sở Mặc muốn xây dựng một thế lực thuộc về mình, thời khắc quan trọng... có thể phát huy tác dụng đến không ngờ.

    Lần thứ hai Sở Mặc đưa đan dược cho Hạ Kinh xong, chuẩn bị tạmthời rời khỏi phủ thân vương.

    Vì hắn đã ở đây chín ngày rồi!

    Ngày mai chính là ngày nguyên thú tắm máu lần thứ hai, và hắn cũng muốn tới Hứa phủ một chuyến.

    Ba ngày nữa là tới năm mới, có quá nhiều chuyện, cần Sở Mặc đi xử lý.

    - Lần này, ta chế ra 3 viên đan dược, giờ uống một viên, buổi trưa uống một viên, buổi tối uống nốt viên còn lại... chắc Vương gia có thể hồi phục được khí thế anh hùng của đàn ông!

    Sở Mặc nhìn hô hấp Hạ Kinh có chút dồn dập, khẽ cười:

    - Nhưng... phải nhớ kỹ, phải tiết chế, không thể sử dụng quá độ nữa...

    Dù chuyện mất mặt nhất của mình cũng bị thiếu niên này nhìn qua rồi, khuôn mặt già của Hạ Kinh vẫn ửng hồng, ấp úng nói:

    - Biết... rồi, ta biết rồi...

    Sở thiếu yên tâm đi...

    Sở Mặc nói:

    - Đợi khi thân vương đại nhân tìm đủ được tất cả loại thuốc, thì, mọi vấn đề ngươi lo lắng, sẽ được giải quyết gọn gàng trong một lần!

    Trên đơn, mấy loại dược liệu quý, ta không ghi số lượng, chủ yếu là vì chỗ dược liệu đó quá quý hiếm, tìm được càng nhiều, ta còn có thể luyệnthêm cho Vương gia mấy một ít bồi nguyên đan dược, ta tin rằng Vương gia cũng hiểu được giá trị của số đan dược này.

    Nếu không tìm được nhiều như thế...

    đối với bệnh tình của Vương gia... cũng không có ảnh hưởng nhiều gì nhiều.

    Ta thừa nhận, ban đầu, ta cố ý, muốn để Vương gia tốn chút tiền của...

    Sở Mặc thản nhiên nhìn Hạ Kinh nói tiếp:

    - Nhưng giờ, ta phát hiện, Vương gia... dù không được coi là người tốt, cũng có giới hạn.

    Đặc biệt là chuyện liên quan đến Vương phi, Vương gia làm không tồi.

    Ta cũng không gài ngươi nữa.

    Mười loại dược liệu kia...

    Vương gia cứ cố gắng hết sức tìm là được.Thật ra dù Sở Mặc có không giải thích, Hạ Kinh đã rất tin tưởng hắn rồi.

    Giờ nhẹ nhàng giải thích vài câu như thế, càng khiến Hạ Kinh tin tưởng hơn nữa.

    Đặc biệt là nghe chuyện đan dược bồi nguyên kia xong, Hạ Kinh càng khó giữ được bình tĩnh.

    Loại đan dược này, dù có phái đại môn tìm kiếm, cũng không phải ai đi tìm được.

    Trừ khi là đệ tử truyền nhân, muốn có được số đan dược này, ít nhất phải cống hiến gì đó thật lớn cho môn phái... mới có thể lấy một viên làm phần thưởng.Nó có tác dụng vô cùng lớn.

    Người tu luyện nguyên khí uống vào, có thể giảm mấy tháng tu luyện khổ cực!

    Người bình thường uống vào, có thể kéo dài tuổi thọ, có sống đến năm mấy chục tuổi, thì sức lực cũng ngang với người ba bốn mươi tuổi.

    Loại này gần như có thể cải lão hoàn đồng, trong thế tục, được coi là tiên đan!

    Thử hỏi, ai không muốn có được!

    Hạ Kinh đã nghe nói về loại đan dược này từ lâu, nhưng chưa từng có được.

    Hôm nay, nghe đến những dược liệu quý hiếm kia, có thể chếluyện được đan dược này, cả người đều hưng phấn.

    - Sở thiếu yên tâm, nhất định ta sẽ tận lực, có thể mua bao nhiêu sẽ mua về bấy nhiêu!

    Lúc này Hạ Kinh nhìn Sở Mặc, càng nhìn càng ưa.

    Cảm thấy trước kia vì thù hận, dẫn đến thành kiến với thiếu niên này quá sâu, hiểu nhầm quá nhiều.

    Nhưng cũng vì chuyện này, mới có thể khiến hai bên cùng hiểu về nhau hơn.

    Nói cho cùng... ta vẫn phải cảm tạ nhi tử của ta!

    Hạ Kinh híp mắt, trong lòng thầm nghĩ:

    - Đợi lúc nào, vương phủ cóngười hoài thai, để nó...

    đi bầu bạn cùng mẹ mình!

    Đỡ phải ngày nào đó không cẩn thận, chọc phải Sở thiếu.

    Sau đấy, Sở Mặc rời khỏi phủ thân vương, lần này, cửa lớn thân vương phủ mở rộng, không giấu diếm, Hạ Kinh thân vương mặt đầy ý cười, đích thân tiễn Sở Mặc ra tận cửa lớn.

    Một số người qua đường vừa hay gặp phải cảnh tượng này.

    Kinh sợ!

    Hoàn toàn sợ ngây người!Những người đó dụi mắt, muốn nhìn thật rõ, có phải nhìn nhầm không?

    Người đàn ông cười nho nhã đứng ở cửa kia... có đúng thật là Đại Hạ thân vương thủ đoạn độc ác tung hoành ngang dọc không coi ai ra gì hay không?

    Sở Mặc hướng về phía Hạ Kinh phất tay, mặt bình tĩnh rời đi.

    -----o0o-----

    Chương 154: Vài việc (1)

    Chương 154: Vài việc (1)

    Hắn cũng hiểu, đây là tín hiệu Hạ Kinh truyền ra bên ngoài: thiếu niên này, được Hạ Kinh ta che chở.

    Có thể nói, từ nay về sau, bất kể là ai, muốn động đến Sở Mặc, cũng phải nghĩ tới vị thân vương Hạ Kinh này; đương nhiên, thâm thù đại hậncủa y, cũng tính lên đầu Sở Mặc.

    Nhưng trước mắt, chuyện này với Sở Mặc, lợi hơn hại.

    Ngoại trừ mấy vị trong Đông cung kia ra, tạm thời Sở Mặc không có kẻ thù nào cả mà mấy vị này, hiển nhiên dù Hạ Kinh dùng thái độ gì, cũng không thể thay đổi suy nghĩ về hắn và... gia gia hắn Phàn Vô Địch.

    Người không cùng một đường.

    Sau khi rời khỏi thân vương phủ, Sở Mặc không hề có ý định về thẳng nhà, mà đi đến Hứa phủ, nghe tin Sở Mặc đến, người đến đón là Hứa Phù Phù mặt mũi ai oán nhìn Sở Mặc:

    - Tên nhóc ngươi... lại chạy tới phủ thân vương, ở lỳ đó bao nhiêu ngày như thế, ta đang hỏi không biết lão tặc kia đã cho ngươi cái gì?

    - Ấy?

    Không phải ngươi vẫn gọi y là lão khốn kiếp hay sao?

    Sở Mặc có chút kinh ngạc hỏi.-...

    Hứa Phù Phù đầu đầy hắc tuyến:

    - Đây là vấn đề trọng điểm sao?

    Kể từ ngày ngươi mở miệng một câu lão tặc hai câu lão tặc, giờ những người không ưa Hạ Kinh, đều lén dùng hai chữ lão tặc này để... gọi y!

    Mà đúng là, hai chữ lão tặc này, nói ra cảm thấy... thật hăng hái!

    -...

    Sở Mặc đầu cũng đầy hắc tuyến, nhìn Hứa Phù Phù:

    - Thanh Châu Mục bên kia... thế nào rồi?

    - Còn có thể thế nào đây?Hứa Phù Phù cười lạnh nói:

    - Cái tên đến đòi người ấy, ban đầu thì cũng vênh vang hống hách, phách lối lắm, gặp ta cái, bị dọa đến mềm chân ra luôn.

    Bị ta mắng chửi một trận, vội vã chạy về.

    Ba ngày sau, Trương Sùng bí mật đến Viêm Hoàng Thành, gặp phải ta lại bị ta mắng cho một trận nữa.

    Sở Mặc đột nhiên xen vào nói:

    - Y hứa cho ngươi mấy mỹ nữ?

    Hứa Phù Phù mở to mắt, biểu cảm bị tổn thương:

    - Mười người... nhưng đương nhiên ta không thể đồng ý, Sở tiểu Mặc... ngươi không tin tưởng đức hạnh của ta vậy sao?Sở Mặc cười lạnh nói:

    - Ta không tin Trương Sùng!

    Nhất định y cho rằng, dùng mỹ nữ với loại thiếu gia như ngươi là hiệu quả nhất!

    - Lần này y không thành công, huynh đệ ta cũng có giới hạn chứ, chẳng lẽ y thật sự nghĩ trong mắt đại gia nhà họ Hứa ta chỉ có đàn bà con gái thôi sao?

    Hứa Phù Phù trợn mắt nói:

    - Vừa mới bắt đầu lão già ấy đã muốn giảo biện cho nhi tử của mình, bị ta mắng cho một trận.

    Ta nói cái tên nhi tử giống lợn của nhà ngươi, nếu không phải huynh đệ của ta nhanh nhạy, tâm địa thiện lương, thì đã bị cung tiễn thủ (người bắn tên) của phủ thân vương bắn cho một nhátchết từ lâu rồi!

    - Y nói sao?

    Sở Mặc nói.

    Hứa Phù Phù vẻ mặt tán thưởng:

    - Quả không hổ danh lão già giảo hoạt cả đời lăn lộn chốn quan trường, quá thông minh, nghe ta nói như vậy, liền bảo cái tên bắn cung kia tuyệt đối không thể là người phủ thân vương đại nhân phái đi, còn nói, thân vương không làm mấy loại chuyện như thế này.

    Sở Mặc gật gật đầu, Trương Sùng có phản ứng này, mới coi là bìnhthường.

    Nếu ngay lúc ấy đổi phương hướng, mắng chửi Hạ Kinh, như thế mới có vấn đề.

    Hứa Phù Phù nói:

    - Lão già này không nghe ta châm chọc chia rẽ, nhưng đã nhận chúng ta ân tình này, nói sau khi trở về, nhất định sẽ quản giáo nhi tử của mình, tuyệt đối sẽ không để nó đi gây chuyện nữa.

    - Cứ như thế là xong?

    Sở Mặc liếc nhìn Hứa Phù Phù, cảm thấy thế này quá không giống phong cách Hứa thập công tử.Hứa Phù Phù cười một tiếng:

    - Sao có thể như thế chứ?

    Cái tên ngu ngốc kia dám mở miệng mắng ngươi, không lột da của hắn, chẳng lẽ ta cứ thế để yên?

    Ha, ta đem bức thư đó giao cho Trương Sùng, còn kể lại cho lão lời Trương Thanh Ngọc nói lúc ấy.

    Ha ha, Trương Sùng nghe xong, thiếu chút nữa tức giận đến hộc máu.

    Ta đoán, tên ngu ngốc Trương Thanh Ngọc về đến nhà, dưỡng thương xong, không tránh được một trận đòn nhừ người đâu.

    Sở Mặc thầm than trong lòng, chuyện này, chỉ có thể như vậy thôi.

    Nếu để Trương Sùng biết người đứng đằng sau tập kích Trương Thanh Ngọc là ai, chỉ sợ y chạy chạy được xa bao nhiêu sẽ chạy xa bấy nhiêu, tuyệt đối không có lá gan đối đầu với Thái tử điện hạ.Dù Châu Mục cũng rất lợi hại, nhưng đấu với Thái tử... chắc chắn bị nghiền đến nỗi cặn bã cũng không còn.

    Đấu tranh chốn cung đình dù ở triều đại nào, cũng là một cơn lốc xoáy khủng khiếp.

    Bất kể là ai, một khi bị cơn lốc này nuốt vào trong, e rằng khó có cái chết yên lành.

    - Nhìn dáng vẻ của ngươi, hình như có chút không vừa ý với kết quả này?

    Hứa Phù Phù hiểu quá rõ Sở Mặc, thấy phản ứng của Sở Mặc, liền hỏi vậy.Sở Mặc lắc đầu:

    - Chúng ta đánh nhi tử nhà người ta đến sống dở chết dở, còn có thể khiến Trương Sùng nợ chúng ta một nhân tình, đã là rất tốt rồi.

    Hứa Phù Phù nhướng lông mày lên một cái:

    - Cũng giống như ngươi phế tên khốn kiếp Hạ Kiệt, Hạ Kinh còn cung phụng ngươi như đại thiếu gia trong phủ?

    Sở Mặc thoáng nhìn Hứa Phù Phù:

    - Ta có năng lực khiến lão ta khuất phục.

    Nếu không, ngươi nghĩ tại sao lão già ấy lại đối xử với ta như thế?Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc, thở dài:

    - Tiểu hắc ca, nói thực, lần này trở về, thực sự ngươi đã thay đổi rất nhiều, nếu là trước đây, ngươi tuyệt đối không bao giờ hợp tác với loại người như Hạ Kinh.

    Sở Mặc trầm mặc một lát, nói:

    - Thay đổi đến mức không có lập trường thiện ác nữa..

    đúng không?

    - Không, thay đổi theo kiểu trưởng thành hơn!

    Còn trưởng thành hơn so với ta.

    Mấy ngày này, gia gia vốn ăn cơm không nói chuyện, vậy mà trên bàn ăn nhắc tới ngươi không dưới mười lần rồi!

    Lần nào nói đến ngươi, cũng bày ra biểu cảm tại sao ngươi không phải là tôn tử (cháu)của người...

    Hứa Phù Phù có chút buồn bực nói:

    - Số lần ta bị giáo huấn mấy ngày nay... cũng tăng lên theo chiều cao!

    Sở Mặc cười ha hả:

    - Đáng đời, đúng ra ngươi làm chính sự từ lâu rồi mới phải.

    Hứa Phù Phù lừ mắt:

    - Mấy ngày nay ta đã làm rất nhiều chuyện chính sự rồi!

    Sau đó giảm âm thanh xuống:

    - Bên Nhất nương tỷ tỷ... cũng liên lạc với thúc thúc bị mất một mayphủ ngươi rồi, giờ, trên tay chúng ta, đã có trên trăm người rồi!

    Nhưng...

    để ra cơm cháo, dù thế nào cũng phải sang năm.

    - Nhanh như vậy mà đã có hơn trăm người?

    Sở Mặc có chút giật mình, đồng thời cũng vô cùng vui vẻ, nói: Còn ba ngày nữa là năm mới rồi, năm sau có thể dùng được đã là rất tốt rồi.

    - Tiểu hắc ca, ta phát hiện...

    Nhất nương tỷ tỷ không những vô cùng quan tâm... mà hình như nàng ấy cũng vô cùng thích hợp làm chuyện này!

    Xem ra Thao Thiết lầu sắp thay ông chủ rồi, vì lâu dần, khẳng định nàng ấy không thể chiếu cố cả hai bên, quá mệt mỏi.Hứa Phù Phù nói.

    -----o0o-----

    Chương 155: Vài việc (2)

    Chương 155: Vài việc (2)

    - Vậy để Mai tỷ thay đi!

    Sở Mặc nói với vẻ mặt đương nhiên:

    - Chắc hẳn giờ nàng ấy cũng quen thuộc chuyện Thao Thiếu lầu rồi chứ?

    Nữ nhân thông minh như vậy, không làm gì đáng tiếc biết bao?

    Hứa Phù Phù cả giận nói:

    - Nàng ấy cầm kỳ thi họa tinh thông, bắt nàng làm bà chủ quán rượu không đáng tiếc hay sao?

    - Vậy ngươi thấy nàng ấy nên đi đâu?Sở Mặc nhìn thoáng qua Hứa Phù Phù:

    - Ta biết ngươi thương hoa tiếc ngọc, nhưng ngươi cũng chưa hỏi qua nàng nghĩ thế nào?

    Sao biết nàng không muốn?

    - Ồ, Sở tiểu Mặc ta phát hiện ngươi hình như cũng hiểu biết về nữ nhi đấy nhỉ?

    Chắc không phải chuyến đi này, tình cờ gặp gỡ cô nương nào chứ?

    Hứa Phù Phù mặt tò mò nhìn Sở Mặc:

    - Từ trước tới nay, nhắc tới chuyện nữ nhân là ngươi trốn thật xa.

    Sắc mặt Sở Mặc hơi đen, tức giận nói:

    - Liên quan gì tới ngươi!

    Gia gia không có nhà sao?- Có nhà.

    Hứa Phù Phù lập tức ngậm miệng lại.

    Đây chính là chỗ tốt của việc hiểu biết lẫn nhau, biết được giới hạn đối phương ở đâu, tuy trong lòng Hứa Phù Phù rất tò mò về mặt đó, nhưng tuyệt đối sẽ không chủ động hỏi chuyện.

    Vì y thấy rõ, huynh đệ mình, có chuyện gì đó khó nói.

    Sau đó, Sở Mặc lại tới thư phòng Hứa Trung Lương.

    Ông cụ nhìn trông có vẻ bề bỠnhiều việc, không hàn huyên cùngSở Mặc nhiều, trực tiếp vào thẳng chính sự:

    - Có mấy việc, thứ nhất, yến tiệc tân niên năm nay, con phải tham gia, hơn nữa, trước khi yến tiệc bắt đầu, sẽ có một nghi thức nhận huy chương nho nhỏ!

    Hứa Phù Phù ở bên cạnh, vẻ mặt hâm mộ nhìn Sở Mặc, bao nhiêu ngày trôi qua, dù Hứa Trung Lương không nói, nhưng đường đường là Hứa thập công tử, muốn hỏi thăm bên thảo nguyên phía tây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không khó.

    Hứa Trung Lương cũng không giấu tôn tử của mình, nói cho y biết sự tình, cũng có ý khích lệ Hứa Phù Phù ở trong đó.- Huân chương anh hùng!

    Bao giờ ta mới có một cái đây?

    Hứa Phù Phù thì thầm bên cạnh.

    Hứa Trung Lương nhìn thoáng qua tôn tử, không muốn y bị đả kích, nói tiếp:

    - Thứ hai, trong yến tiệc đêm tân niên, con sẽ đại diện cho quân đội kính rượu bệ hạ.

    - Cái gì?

    Sở Mặc giật mình nhìn Hứa Trung Lương, khóe miệng co rút, nói:

    - Hứa gia gia như vậy có lẽ không ổn lắm?Hứa Trung Lương nhìn Sở Mặc:

    - Có gì không ổn?

    - Con không phải người trong quân...

    - Nhưng con có công lao vô cùng to lớn!

    Hơn nữa, công lao này của con, chỉ có thể thuộc về quân đội!

    Nếu không lão già Phương Minh Thông kia chắc chắn sẽ nổi điên.

    Nghĩ đến biểu cảm Phương Minh Thông khi nghe chuyện này, Hứa Trung Lương vẫn cảm thấy buồn cười.

    Thật là hả hê mà.

    - Nhưng người khác không biết!- Bệ hạ, ta và Phương nguyên soái biết là được rồi!

    - Con nhỏ như vậy gia gia đẩy con ra, sẽ có bao nhiêu người ở trong lòng đố kỵ ghen ghét con?

    Như thế không phải là gác con trên bếp lửa nướng sao?

    - Cái đầu tiểu quỷ này, con để ý những ghen ghét đố kỵ này sao?

    - Không để ý... nhưng mà...

    - Không nhưng nhị gì hết!

    Hứa Trung Lương khoát tay:

    - Người khác cầu còn không được, con lại chối tới chối lui, nói con trưởng thành... ta thấy con trưởng thành tới lõi đời rồi, sao lại học mấy lão già giảo hoạt như chúng ta làm gì?

    Một thiếu niên nhiệt huyết như con, để ý mấy thứ này làm gì?

    Chuyện này rõ ràng như vậy, Hoàng thượng, Phương Nguyên soái... còn có ta, đều muốn đưa con lên, con còn sợ gì nữa?

    Hứa Trung Lương nói, mắt nhìn Sở Mặc vẻ mặt không tình nguyện:

    - Ngay đến thân vương Đại Hạ con cũng có thể đùa bỡn trong lòng bàn tay, còn sợ cái khác?

    - Lão nhân gia người đừng nói lung tung, người ta đường đường làthân vương... sao có thể để tên tiểu tử thối như con trêu đùa được?

    Sở Mặc thành thật nói.

    - Con cũng biết?

    Hứa Trung Lương cười lạnh nhìn Sở Mặc:

    - Gia gia con không ở đây, ta phải gánh trách nhiệm quản giáo con, con thực sự cho rằng Hạ Kinh là người dễ dàng chọc vào?

    Y là thân vương, có thể ngồi lên vị trí đứng đầu nội các bao nhiêu năm như thế, liệu có thể là người không biết chút gì thủ đoạn chốn cung đình quan trường sao?

    Con dám coi thường y, cẩn thận đến sau cùng sẽ thua vô cùng thảm hại đấy.Hứa Trung Lương nói xong, giọng điệu dịu đi nói:

    - Con vẫn còn nhỏ, tương lai của ngươi vô cùng có triển vọng, đừng để những chuyện lung tung ảnh hưởng, những chuyện thối tha của cung đình, tuyệt đối đừng có tham gia vào.

    - Chuyện cung đình?

    Sở Mặc trong lòng cả kinh, nhìn Hứa Trung Lương.

    - Chuyện cung tiễn thủ (người bắn tên) kia, gia gia con dùng chút mánh đã điều tra ra y là thân vệ mà mười mấy năm trước Tam Hoàng tử Hạ Hào thu nhận.

    Sau đấy được gài vào phủ thân vương.

    Hứa Trung Lương nhìn Sở Mặc:

    - Lúc tên cung tiễn thủ kia tự ý rời phủ thân vương, muốn thích sát Trương Thanh Ngọc giá họa cho con, con nghĩ Hạ Kinh hoàn toàn không hay biết gì sao?

    Hứa Trung Lương thở dài một tiếng:

    - Về sau, cách xa mấy người cả đời chơi đùa với quyền lực một chút

    - Hứa gia gia, con biết rồi.

    Sở Mặc thành khẩn nói.

    Hắn biết lão nhân gia thực sự muốn tốt cho mình, nếu không sẽ chẳng bao giờ nói với mình những lời như vậy.

    - Nhưng chuyện Hạ Kinh thân vương, con xử lý rất tốt.

    Hạ Kiệt làm nhiều việc ác, như bây giờ cũng coi như là báo ứng, sau đó con có thể hóa giải hết sự báo thù của Hạ Kinh, không những không làm mâu thuẫn trở lên gay gắt hơn, mà còn làm hòa hoãn mối quan hệ giữa hai bên.Cách này, cũng phải coi là tương đối cao minh rồi.

    Hứa Trung Lương nhìn Sở Mặc, vẻ mặt lộ ra vẻ vui mừng.

    Nói tiếp: - Bệ hạ tuy giận thân Vương gia, nhưng dù sao cũng là là thân huynh đệ, con có thể chữa khỏi bệnh cho Hạ Kinh Vương gia, không chỉ làm cho Bệ hạ vui mừng, và cũng có nghĩa với làm chuyện đại tốt với cả thành Viêm Hoàng.

    Hứa Phù Phù ở bên cạnh nói:

    - Ừ, ít nhất sẽ không hại người khác nữa.Hứa Trung Lương gật đầu, nhìn Sở Mặc: - Còn việc này, qua năm mới, có khả năng con sẽ phải tòng quân.

    Nhưng chuyện này vẫn chưa có kết luận sau cùng, sau khi Phương Minh Thông Nguyên soái biết chuyện con ở trên thảo nguyên, cả người như sắp phát điên, nói dù thế nào cũng phải giành con về trong quân bằng được, ta có chút ý kiến, gã liền muốn liều mạng với ta.

    Hứa Trung Lương cười khổ nói:

    - Đúng là tú tài gặp quân binh rồi. (Ý nói cách nhìn nhận, giải quyết vấn đề văn nhân với võ nhân không giống nhau, rất khó hiểu và thông cảm cho nhau)- Ở cùng gia gia của con ạ?

    Sở Mặc cười hỏi, từ nhỏ hắn đã lăn lộn trong quân phần lớn thời gian, nên cũng không hề có ý kháng cự cuộc sống trong quân.

    - Điều này chưa chắc, vì thân phận con hiện giờ, sau khi vào quân, sẽ có khởi điểm tương đối cao.

    -----o0o-----

    Chương 156: Lời nhắc nhở

    Chương 156: Lời nhắc nhở

    Hứa Trung Lương nhìn Sở Mặc:

    - Nếu lại để con bên cạnh gia gia, e sẽ bị người ta nói.

    Dù sao suy cho cùng, cũng có người không biết con có một tấm huy chương anh hùng.

    Sở Mặc gật đầu, nói:

    - Vâng, vậy để năm sau nói tiếp ạ.

    Hứa Phù Phù ở bên cạnh nói:

    - Gia gia, con cũng muốn tòng quân.

    - Không được.

    Sở Mặc với Hứa Trung Lương gần như đồng thanh.

    Khóe miệng Hứa Phù Phù co rút, vẻ mặt ủy khuất:

    - Tại sao?

    Sở Mặc và Hứa Trung Lương liếc mắt nhìn nhau.- Gia nói trước đi ạ.

    - Con nói đi.

    Sau đó cả hai nhìn nhau cười.

    Hứa Phù Phù trợn mắt nói:

    - Có cần ăn ý tới mức vậy không?

    Sở Mặc nói:

    - Muốn chứng minh bản thân, hà tất cứ nhất định phải đi con đường của người khác.Hứa Trung Lương tán dương nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó nói với Hứa Phù Phù:

    - Con có huynh đệ tốt thế này, sau dù ta có không còn nữa, cũng có thể an tâm!

    - Gia gia, người nói gì vậy?

    Hứa Phù Phù mắt ửng đỏ.

    - Ha ha, nói thật, con người ai rồi cũng sẽ chết, đây là chuyện tất yếu.

    Hứa Trung Lương thập phần thản nhiên cười cười, sau đó nói:

    - Trong quân, thực sự không phù hợp với con.Hứa Phù Phù gãi đầu, nói:

    - Thật ra con cũng biết con không phù hợp quân đội, nhưng thật sự con muốn làm chút gì đó, con không muốn đi tới đâu, người ta cũng kính sợ gọi con Thập công tử nhưng dù mặt họ có tôn kính thế nào, trong lòng con cũng hiểu rất rõ, cái mà họ tôn kính, là gia gia của con, là phụ thân của con, là cả cái nhà họ Hứa này!

    Trên mặt Hứa Phù Phù lộ ra một chút mất mát, nói tiếp:

    - Mà không phải là con.

    - Muốn được người khác tôn trọng, thật ra có rất nhiều cách.

    Hứa Trung Lương có chút vui mừng nhìn tôn tử:

    - Người công bằng, chính trực có thể có được sự kính trọng của người khác; chiến sỹ kiên cường quyết không lùi bước, có thể có được sự kính trọng của người khác; người thật thà chăm chỉ làm việc, cũng có thể có được sự kính trọng của người khác; người có trái tim lương thiện làm nhiều việc tốt cho đời cũng có thể có được sự kính trọng của người khác!

    Hứa Phù Phù ngồi ở đó, như suy nghĩ ra, lẩm bẩm nói:

    - Hình như con hơi hiểu rồi.

    Giống như những điều Sở Mặc làm trên thảo nguyên, nếu truyền ra ngoài, nhất định sẽ có được sự tôn trọng của tất cả dân chúng Đại Hạ!

    Vì hắn cống hiến vĩ đại cho nước cho dân.Hứa Trung Lương gật đầu:

    - Đúng thế, nếu đem công bố những chuyện này ra ngoài, trên triều đình, dưới hương thôn, tất cả mọi người đều sẽ kính trọng Sở Mặc.

    Vì hắn là anh hùng của cả Đại Hạ.

    Sở Mặc cười ngượng ngùng:

    - Nào có khoa trương như vậy

    - Không hề khoa trương một chút nào!

    Hứa Trung Lương mặt thành thật nói:

    - Con vẫn chưa hiểu hết được, chuyện con làm ở thảo nguyên đối với Đại Hạ thậm chí đối với cả đại lục Thanh Long, có ảnh hưởng thế nào!Từ trước tới giờ Hứa Phù Phù chưa từng thấy gia gia khen ai như Sở Mặc, nhưng trong lòng y không hề có chút ghen tị nào, mà chỉ cảm thấy vui mừng vì huynh đệ của mình.

    Và trong lòng cũng âm thầm thề:

    - Sở Mặc nói đúng, muốn chứng minh bản thân, hà tất phải đi theo con đường của người khác!

    Từ giờ ta sẽ nỗ lực, sẽ có một ngày, ta sẽ khiến khi người ta nhắc đến ba chữ Hứa Phù Phù này, điều đầu tiên mà họ nghĩ đến không phải là nhà họ Hứa vĩ đại sau lưng, cũng không phỉa là mỹ nữ nhiều như mây bên mình!

    Mà là ta Hứa Phù Phù!

    Sau đó, Sở Mặc cáo từ Hứa gia, quay trở về Phàn Phủ.

    Độc tí thúc thúc (thúc thúc cụt một tay) vẫn không có nhà, chắc làvẫn đang bận rộn chuyện triệu tập binh lính ngày xưa.

    Trong lòng Sở Mặc nghĩ:

    - Xem ra cuối cùng Độc tí thúc thúc đã tìm thấy sự tự tin từng mất đi bấy nhiêu năm rồi"

    Điều khiến Sở Mặc có chút không ngờ chính là: Ma Quân vẫn ở đây.

    - Sư phụ người không ra ngoài sao?

    Sở Mặc hành lễ với Ma Quân.

    Ma Quân thoáng nhìn Sở Mặc:

    - Vừa mới về.Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, biết nói với sư phụ chuyện đan dược thế nào, vì bên Hạ Kinh đã tìm được một phần ba dược liệu, giờ trong tay Sở Mặc, hiện đã luyện được ba viên đan dược.

    Đúng vậy, số dược liệu chồng chất như núi, chỉ có thể luyện được ba viên đan dược.

    Không gian của ngọc, được mở rộng ra một ít, cây nhỏ màu xám trên đó cũng trổ không ít mầm xanh.

    Số lượng lớn dược liệu hấp thu vào để luyện đan dược đồng thời cũng cung cấp cho không gian ngọc một năng lượng khổng lồ.Những điều này là cảm nhận trực quan nhất của Sở Mặc.

    Sở Mặc thản nhiên hỏi:

    - Nghe nói con sai sử vị thân vương đó, đi khắp nơi thu thập số lượng lớn dược liệu?

    - Vâng, đúng là có chuyện này.

    Sở Mặc gật đầu, có chút thấp thỏm nhìn Ma Quân.

    - Cơ duyên lấy được ở thảo nguyên có liên quan đến việc luyện dược?

    Ma Quân nhìn Sở Mặc, trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng, dườngnhư ánh lên một tia cảm động, nhưng chỉ lóe lên trong thoáng chốc rồi biến mất.

    Sở Mặc đang lo không biết nên nói với sư phụ chuyện này như thế nào, dùng sức gật đầu, sau đó có chút khó xử nói:

    - Chuyện này không phải con cố ý muốn giấu sư phụ, chỉ là không biết nên nói thế nào.

    - Con không cần phải nói, đấy là cơ duyên của con!

    Con nghĩ sư phụ sẽ ngấp nghé cơ duyên của con?

    Hay nói ta là tên ngu ngốc không hiểu quy củ, truy hỏi lung tung?

    Ma Quân trừng mắt nhìn Sở Mặc:

    - Trong tiên giới, nếu có được cơ duyên, hầu như chẳng ai nói ra!

    Cho dù có là phụ tử cũng ít khi hỏi đến.

    Vì có những cơ duyên không thể nói được!

    - Thực sự rất khó nói

    Sở Mặc khóe miệng co rút, trong thâm tâm tràn đầy đồng cảm, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

    Sư phụ của mình nhìn hung dữ không giống người tốt, thực tế vô cùng hào phóng.

    - Không phải khó nói, mà là có rất nhiều cơ duyên, căn bản không thể nói hết trong một câu!Ma Quân than nhẹ một tiếng, nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

    - Năm đó ta vì điều này, mà chịu rất nhiều thiệt thòi!

    Thiên Ý Ngã Ý là tiên duyên lớn nhất, là nó đã cho ta thành tựu, cũng là nó đã... phá hủy ta.

    - Hóa ra sự kế thừa sư phụ, bắt đầu từ tiên duyên?

    Sở Mặc lần đầu tiên nghe sư phụ nhắc đến chuyện đã qua, trong lòng rất tò mò:

    - Tại sao người lại nói nó phá hủy người?

    Ma Quân thoáng nhìn Sở Mặc:

    - Căn nguyên chuyện này vốn không thể nói cho bất kỳ ai nghe,nhưng giờ con đã là đệ tử của ta, cũng bắt đầu học Thiên Ý Ngã Ý nên có nói cho con cũng không sao.

    Sở Mặc không ngờ, chuyện bản thân mình lo lắng bấy lâu như vậy, trong mắt Ma Quân chỉ đơn giản như thế,.

    Không khỏi thầm nghĩ trong lòng, kiến thức mình còn ít quá, sẽ có ngày, mình cũng sẽ uyên bác và mạnh mẽ như sư phụ!

    -----o0o-----

    Chương 157: Chuyện cũ của Ma Quân (1)

    Chương 157: Chuyện cũ của Ma Quân (1)

    Nếu việc luyện dược đã tìm được cách lý giải hợp lý nhất, Sở Mặc cũng có thể yên tâm lấy ba viên đan dược ra.

    Ma Quân nhìn ba viên đan dược trong tay Sở Mặc, vẻ mặt khó nénnổi kinh ngạc:

    - Có thể đem một trăm năm mươi nghìn cân dược liệu luyện thành ba viên đan dược?

    Cơ duyên này của con lớn thật đấy.

    Sở Mặc cũng không quá kinh ngạc vì Ma Quân biết những chuyện này, Hạ Kinh thu mua dược liệu khắp nơi, không phải là bí mật gì ở thành Viêm Hoàng này nữa.

    Ma Quân muốn biết chuyện đó, quả thật dễ như trở bàn tay.

    - Vâng, chỉ có ba viên, con đoán nếu thu thập được tất cả số dược liệu cần, còn có thể thu thập được mười mấy viên

    Sở Mặc nói.Ma Quân cầm lấy ba viên đan dược, để trong lòng bàn tay, trong cặp mắt trong trẻo lạnh lùng kia, lộ ra một tia phức tạp, nói:

    - Không ngờ, vì tuyệt vọng ta mới muốn thu đồ đệ, không tìm kiếm chuyện kế thừa này nữa đến sau cùng lại cứu lấy chính mình.

    - Đây là chuyện đồ nhi nên làm.

    Sở Mặc nói.

    Ma Quân nhìn thoáng qua Sở Mặc, lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc:

    - Nhớ kỹ, từ sau tuyệt đối không được lộ chuyện con có thể luyện đan dược cho người ngoài biết!

    Con không những có thể luyện đandược, mà còn biế ta trúng loại độc gì, biết cách giải ra sao con không biết bản lãnh này, chỉ e là ngay cả những người trên tiên giới, cũng có vô số đại lão đỏ mắt ghen tị!

    Một khi truyền ra, nhất định sẽ khiến con gặp họa sát thân.

    - Bí quyết nằm trong tay con, muốn cầu xin con chế dược, bọn họ dám ép buộc con sao?

    Sở Mặc có chút không phục nói:

    - Cùng lắm thì nhất phách lưỡng tán, con chết bọn họ cũng đừng hòng có được.

    (Nhất phách lưỡng tán: Hai bên cùng chết)- Con biết cái gì?

    Ma Quân trừng mắt Sở Mặc:

    - Con có nghĩ cũng chẳng thể ngờ được những thủ đoạn ấy đâu!

    Con cho rằng mình có cốt khí?

    Không sợ người khác tra tấn?

    Con cho rằng bọn họ chỉ có thể cầu xin con?

    Khờ khạo!

    Ma Quân vẻ mặt nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

    - Con có biết, cường giả chân chính, căn bản không cần tra tấn con!

    Một chút Sưu hồn thuật thì sẽ biết tất cả!

    Độc ác hơn biến con thành con rối không có tư tưởng lúc ấy linh hồn con còn không có, lấy cái gì ra mà nhất phách lưỡng tán.Sở Mặc bị dọa tới mức khẽ run:

    - Đáng sợ như vậy sao?

    Ma Quân nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Còn đáng sợ hơn nhiều!

    Về sau con sẽ tiếp xúc dần dần.

    Nhưng giờ, con phải học cách tự bảo vệ bản thân!

    Chút nữa ta sẽ truyền cho con mấy thuật dị dung.

    Lần sau, con muốn dùng bản lãnh này, ít nhất đổi thân phận rồi hãy làm.

    Sở Mặc ngồi ở đó trầm tư một lúc, sau đó trên mặt cũng lộ ra vẻ sợ hãi, lẩm bẩm

    - Người nói đúng, muốn khiến người khác khuất phục có rất nhiềucách, trước đây con nghĩ quá đơn giản.

    Nhưng giờ chắc có một số người trong thành Viêm Hoàng biết chuyện con luyện dược, còn có cả Hạ Kinh, y cũng biết rồi.

    Ma Quân liếc mắt nhìn Sở Mặc:

    - Không phải còn có sư phụ đây hay sao?

    Sở Mặc vỗ trán, nói:

    - Con thật ngu ngốc quên mất.

    Sư phụ của mình là Ma Quân hùng mạnh!

    Hắn sợ người khác tới gây phiền phức sao?

    Hắn không đi tìm người khác gây phiền phức đã làtốt lắm rồi!

    Sau khi nói cho Ma Quân biết tuần tự của ba viên đan dược này xong, Ma Quân cũng không nói gì thêm nữa, chỉ nhìn thật sâu vào trong mắt Sở Mặc, xoay người đi ra cửa, trở về căn phòng chuẩn bị riêng cho y.

    Ma Quân trong mắt Sở Mặc, dường như vĩnh viễn bình thản như vậy, thậm chí bình thản tới mức có chút lạnh lùng.Nhưng sau khi quay trở lại phòng, Ma Quân nhìn ba viên đan dược trong tay, khuôn mặt bình tĩnh ấy, tràn đầy cảm động, thậm chí viền mắt còn hơi ửng đỏ.

    Dù Ma Quân không tinh thông đan đạo, nhưng có thể phân biệt được tốt xấu.

    - Đan dược này...

    đúng cực phẩm... hoàn mỹ không tỳ vết!

    - Đồ đệ ta chọn, có được cơ duyên khó có thể tin được?

    Hơn thế nữa lại ở trong nhân giới này....

    Đây đúng là thiên ý!- Không ngờ... có ngày, ta lại được cứu bởi chính đồ đệ của mình.

    - Điệp... nàng có dám tin không?

    Một tiểu tử mà ta nghĩ cả đời sẽ không có cơ hội gọi nàng là sư nương... lại có thể cho ta niềm vui bất ngờ lớn như vậy!

    - Cừu gia (Kẻ thù) của ta... các ngươi nhất định không ngờ được phải không, người mà trong lòng các ngươi đã chết bao nhiêu năm nay...

    đến nỗi sắp bị các ngươi quên mất, vẫn còn có ngày đến trước mặt các ngươi.

    - Điệp...

    đợi ta!Khóe mắt Ma Quân ươn ướt, hắn nhìn viên đan dược trong tay một lúc, rồi uống viên đầu tiên.

    Đan dược cho vào trong miệng lập tức biến hóa, mùi vị chẳng ngon chút nào, nhưng trong đó có một nguồn năng lượng thần kỳ, theo cổ họng Ma Quân, chớp mắt đi xuống đan điền, sau đó tán theo kinh mạch đến toàn thân.

    Sau đấy.... cả người đau đớn.

    Giờ khắc này, thứ màu xanh lục đã lan ra gần hết đan điền của Ma Quân.Thứ này... chính là đầu sỏ đã gần cướp đi tính mạng Ma Quân, Thất sát chi độc!

    Không có cách nào gạt bỏ Thất Sát chi độc trên đan điền Ma Quân, sau đó nó sẽ từ từ lan ra toàn bộ đan điền.

    Đến lúc đó, Ma Quân sẽ thành một phế nhân chân chính.

    Không chỉ có thế, nó sẽ tiếp tục ăn dần bên trong cơ thể Ma Quân, lục phụ ngũ tạng... không bỏ qua bất cứ thứ gì, đến khi Thất Sát chi độc lan ra toàn cơ thể, cũng chính là lúc Ma Quân phải chết.Ma Quân kiêu ngạo, sao có thể biến thành phế nhân dễ dàng như thế?

    Vì thế, lúc ấy y thà dùng chút năng lượng cuối cùng còn sót lại trong đan diền, đem tất cả truyền thừa của mình truyền cho Sở Mặc.

    Sau đó thản nhiên đón nhận cái chết.

    Y không muốn sống thoi thóp, không muốn bất cứ ai... thấy bộ dạng yếu đuối của y.

    Sau đó có sự thay đổi là vì có sự ràng buộc, ràng buộc ấy... là SởMặc.

    Ma Quân muốn thấy đồ đệ của mình trưởng thành, mới có thể yên tâm rời đi, thế nên mới uống Thất Chuyển Tiên Đan.

    Loại đan dược cực phẩm của tiên giới này không thể giải trừ Thất Sát chi độc, chỉ có thể tạm thời kìm hãm tốc lan dần của nó mà thôi.

    Bảy năm sau, Thất Sát chi độc sẽ bùng phát, lúc ấy Ma Quân rất có khả năng ra đi trong chốc lát.

    Nhưng Ma Quân chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi.Sau khi con người kiêu ngạo này biết bản thân không có tia hy vọng sống, không thể báo thù đã thông suốt mọi việc, đối mặt với cái chết cũng vô cùng thản nhiên.

    Sống thêm bảy năm nữa, chẳng qua muốn bảo vệ Sở Mặc thêm bảy năm, để nó có thể trưởng thành thực sự.

    Chỉ có điều không ngờ, đồ đệ này lại đem cho hắn niềm vui bắt ngờ... quá sức tưởng tượng như vậy.

    -----o0o-----

    Chương 158: Chuyện cũ của Ma Quân (2)

    Chương 158: Chuyện cũ của Ma Quân (2)

    Ma Quân có thể thấy rõ bên trong đan điền, viên thuốc biến hóa trở thành nguồn năng lượng tấn công trực tiếp vào Thất Sát chi độc.Giống như một mãnh tướng trên chiến trường.

    Cầm vũ khí trên tay, lao về phía quân thù mà giết!

    Chỉ có điều... quá trình này vô cùng đau đớn.

    Ma Quân cảm giác như có hàng nghìn hàng vạn chiếc kim châm đâm vào đan điền của mình, đau đớn đến mức không còn muốn sống nữa.

    Nhưng y chỉ hơi nhíu mày, cắn chặt răng, không phát ra một chút thanh âm nào.

    Sự đau đớn này không chỉ đến một lần, mà như thủy triều, từng cơnsóng này đến cơn sóng khác, kéo dài không dứt.

    Có những lần đau đến khó nhịn được, cảm giác như đan điền như muốn nổ tung, kinh mạch toàn thân như đứt ra thành từng đoạn.

    Nhưng từ đầu đến cuối, Ma Quân đều cố nén nhịn, không để mình phát ra bất kỳ một âm thanh nào.

    Cho dù, có phát ra âm thanh đau đớn nào, cũng sẽ không có ai nghe thấy, nhưng y vẫn giữ kiêu ngạo bản thân!

    Làm sư phụ, không thể đến đồ đệ của mình cũng không bằng được?Cuối cùng...

    Khi cảm giác đau đớn đến cực hạn, lúc mà tất cả tập trung đến... chỗ Thất Sát chi độc.

    Phụt!

    Một ngụm máu đen phun ra ngoài, ngụm máu ấy rơi trên mặt đất, trong nháy mắt ăn mòn mặt đất bằng đá nham thạch cứng chắc tạo thành một lỗ sâu nho nhỏ.

    Chỉ một ngụm máu này thôi cũng đủ giết vô số tiên thiên cườngnhân!

    Một luồng năng lượng cuồn cuộn trong cơ thể Ma Quân chớp mắt bộc phát ra.

    Trong mắt Ma Quân lộ ra vẻ mừng rỡ, nhưng ngay sau đó chuyển thành hoảng sợ, y bắt đầu vận công áp chế nguồn năng lượng điên cuồng này.

    Bởi vì y chợt nhớ ra, nếu không áp chế để nguồn năng lượng này bay lên trời, chỉ sợ y không chờ được tới viên đan dược thứ hai, đã phải đột phá cảnh giới tiên thiên, không thể tiếp tục ở lại thế giới này nữa.Mất nửa ngày, cuối cùng Ma Quân đã áp chế được khối năng lượng, thở phào một hơi, nhưng sự vui mừng và sức sống trong con mắt vô cùng mãnh liệt.

    Ma quân nhìn vào đan điền trong cơ thể phát hiện một khoảng lớn không có một dấu vết Thất Sát chi độc nào!

    Nơi đó, có một nguồn năng lượng thần kỳ khó có thể tin được đang cuồn cuộn.

    Đây... là kết quả mà Ma Quân liều mạng áp chế.

    Nếu không, nguồn năng lượng ấy sẽ mãnh liệt và lớn mạnh hơn nhiều.- Xem ra... bây giờ không thể sử dụng tiếp viên đan dược thứ hai và thứ ba nữa...

    Tiểu tử này, ha ha...!

    Trên mặt Ma Quân, cuối cùng cũng không kìm nổi, lộ ra một nụ cười, trong mắt, còn có cả rung động.

    Y tin tưởng Sở Mặc, cũng giống như Sở Mặc tin tưởng y.

    Sự tín nhiệm sư đồ này, không cần bất cứ lý do gì, cũng không cần bất kỳ lời giải thích nào.

    - Mấy trăm nghìn cân dược liệu cấp thấp, sau khi tinh luyện, có thể có sức mạnh đáng sợ như vậy...

    Nhưng chỉ sợ bản lãnh này là độc nhất vô nhị trên thế gian!Ma Quân đứng lên, đi lại vài bước trong phòng, mặc dù Thất Sát chi độc trong đan điền mới chỉ bị thanh trừ một phần, nhưng khiến y có cảm giác tái sinh!

    - Ta chỉ muốn có một đồ đệ kế thừa y bát của ta, ông trời lại cho ta một bất ngờ to lớn!

    Trong mắt Ma Quân, lóe ra tia hào quang:

    - Ngày nào đó, khi tiểu tử này đặt chân lên tiên giới... sẽ tạo ra phong vân thế nào đây?

    (Y bát: áo cà sa và cái bát của thầy tu - vốn chỉ áo cà sa và cái bát mà những nhà sư đạo Phật truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kỹ năng... truyền lại cho đời sau)- Ta thực mong chờ!

    Trên mặt Ma Quân, lộ ra ý cười.

    Sáng sớm hôm sau, Ma Quân ném Sở Mặc thẳng vào trong thùng gỗ chứa đầy máu tươi nguyên thú.

    Nhìn Sở Mặc đang bặm môi cắn răng trong thùng gỗ, tâm tình Ma Quân tốt hơn bao giờ hết.

    Y cũng chẳng nhớ lần trước có tâm trạng tốt như bây giờ là lúc nào.

    - Sư phụ... vì sao người, lại lấy tên là Ma Quân... bình thường cái tên này, dùng để chỉ người xấu mới đúng.Quá đau đớn, Sở Mặc không thể không nghĩ cách phân tán sự chú ý của mình, biện pháp tốt nhất, tìm hiểu quá khứ của sư phụ.

    Nếu là bình thường, Sở Mặc hỏi vậy, chín phần mười là Ma Quân sẽ không nói.

    Nhưng trải qua chuyện tối qua, tâm tình Ma Quân đã thay đổi rất nhiều.

    Y thoáng nhìn Sở Mặc, nói:

    - Người xấu sao?

    Ta là người xấu mà!Nói xong, Ma Quân nhẹ thở dài:

    - Một cậu chuyện từ rất lâu rồi.

    Sở Mặc nén chịu cảm giác đau đớn đến tan vỡ linh hồn, nhe răng nhe lợi, mặt vặn vẹo nói:

    - Con muốn nghe.

    - Ta được sinh ra trong một tiểu tông môn ở tiên giới, phụ mẫu ta là đệ tử của tông môn đó.

    Tông môn chỉ có hơn một nghìn người, có thể nói là không có chút danh tiếng nào trên tiên giới.

    Ma Quân từ từ nói, ánh mắt lộ ra sự hồi tưởng.- Tông môn tuy nhỏ, nhưng vô cùng đoàn kết, mọi người chung sống hòa thuận, không hề có những chuyện đấu đá hục hặc với nhau.

    Tuổi nhỏ của ta vô cùng vui vẻ.

    Nhưng ngày vui chẳng kéo dài, năm mười lăm tuổi, ta cùng một số huynh đệ đồng môn thăm dò nơi nghe nói là động phủ của thượng cổ tiên nhân để lại.

    Lúc ấy, có rất nhiều người đi thăm dò, trong số đó không ít đệ tử đại phái.

    - Trong động có rất nhiều báu vật, vô vàn vũ khí, đan dược, tiên thạch... nhiều đến mức khiến bất kỳ ai thấy cũng đều đỏ mắt.

    Bọn ta không đấu nổi với mấy đệ tử đại phái, vì căn bản chẳng có tư cách, cũng chẳng có năng lực đi cướp đồ.

    Nhưng cơ duyên... muốn hạ xuống ai, đúng là do trời định.Ma Quân thở dài, thản nhiên nói: - Trong góc khuất, đồng môn huynh đệ chúng ta, không biết động vào cơ quan nào đó, liền bị đẩy vào một không gian thần kỳ, mỗi người, đều bước vào không gian riêng rẽ.

    - Ta chiếm được thứ quý báu nhất của vị tiến bối ấy...

    Ma Quân thoáng nhìn Sở Mặc:

    - Chính là Thiên Ý Ngã ý mà con tu luyện!

    - Sư phụ may mắn thật đấy!

    Sở Mặc nói.- May mắn sao?

    Có lẽ vậy...

    Nhưng chuyện phúc hay họa này, chẳng ai có thể nói rõ được.

    Ma Quân than nhẹ một tiếng:

    - Chúng ta đột nhiên biến mất, đương nhiên sẽ có người để ý, nhưng mấy người đó muốn vào nơi chúng ta, không có cơ hội.

    Nhưng bọn họ không từ bỏ, mà chờ ở cửa động.

    - Muốn cướp?

    Trên mặt Sở Mặc lộ ra vẻ phẫn nộ:

    - Đúng là xấu xa!

    - Ha...

    Đây có gì mà gọi là xấu xa.Ma Quân lắc đầu:

    - Xấu xa thực sự, còn ở phía sau.

    Đoàn chúng ta có tất cả mười lăm người, ai cũng đều có được những thứ khó có thể tưởng tượng được.

    Huynh đệ chúng ta, đều đạt được những tiên pháp cường đại.

    Chỉ cần đưa được về tông môn, chắc chắn không cần mất quá nhiều năm, có thể khiến tông môn rạng danh tiên giới.

    - Kết quả thì sao?

    Sở Mặc mặt khẩn trương nhìn sư phụ, bởi vì từ biểu cảm trên vẻ mặt sư phụ đã thấy được kết quả không hề mong muốn.

    -----o0o-----

    Chương 159: Đợi ngươi khuấy đảo phong vân (1)

    Chương 159: Đợi ngươi khuấy đảo phong vân (1)

    - Kết quả, mười lăm người chúng ta, bị phục kích ở cửa động, chỉ cómột mình ta thoát ra.

    Ngữ khí Ma Quân hết sức bình thản, nhưng biểu cảm trên mặt trở nên cứng ngắc.

    - Họ đều chết cả sao?

    Sở Mặc cảm thấy tâm mình lạnh xuống, lẩm bẩm nói:

    - Dù muốn cướpcó nhất thiết phải giết người diệt khẩu sao?

    - Con nghĩ đơn giản quá.

    Ma Quân cười lạnh nói:

    - Không giết người diệt khẩu, thì sao những kế thừa này trở thành bí kíp độc nhất vô nhị?Cái gì!

    Sở Mặc không nhịn nổi hít một hơi lạnh, lẩm bẩm nói:

    - Chỉ vì vậy sao?

    - Chỉ một lý do như vậy, đã đủ rồi.

    Ma Quân nói:

    - Ta may mắn thoát khỏi vòng vây của bọn họ, nhưng bản thân cũng bị trọng thương, một thiếu nữ lương thiện cứu và giúp ta chữa trị vết thương.

    - Người ấy là sư mẫu sao?Sở Mặc cẩn thận hỏi.

    Ma Quân do dự một chút gật đầu:

    - Đúng!

    - Nhất định sư mẫu là một người tốt!

    Sở Mặc nói.

    - Nàng ấy là nữ nhân tốt nhất trong lòng ta.

    Ma Quân nhẹ giọng nói, trong ánh mắt trong trẻo lạnh lùng, lộ ra một tia ấm áp:

    - Ta dưỡng thương mất nửa năm, sau đó cũng không dám trở về tông môn ngay lập tức, chỉ có thể âm thầm hỏi thăm tin tức.

    Kết quả, ta được biết, là tin đại dữ.

    Tông môn của ta không còn nữa, phụ mẫu của ta cũng không còn nữa, những trưởng bối thương yêu ta không còn một ai hết nữa!

    Mảnh đất nơi ta lớn lên, cũng biến thành một vùng đất hoang khô cằn.

    Ma Quân cắn chặt răng, vẻ mặt bình thản, lộ ra vài phần dữ tợn, trên trán hiện từng đường gân xanh:

    - Chuyện chúng ta lấy được cơ duyên trong tiên phủ, vẫn bị truyền ra ngoài, từ huynh đệ đã chết, chúng tìm được đến tông môn bắt tất cả mọi người lại, tra hỏi tung tích của ta.

    Nhưng, những người trong tông môn,không biết ta ở đâu, dù có biết, sao có thể nói cho bọn họ?

    Kết cả trên dưới hơn một nghìn mạng người trong tông môn đều biến mất trên thế gian này, hồn phách tiêu tán!

    Đến cơ hội chuyển thế tu lại từ đầu cũng không còn.

    Ngữ khí Ma Quân vẫn bình thản như cũ, nhưng biểu cảm trên mặt, trở lên dữ tợn, sau trong ánh mắt là nỗi căm hận nhất trời và tự trách bản thân.

    - Đợi một chút...

    Sở Mặc mở to mắt:

    - Sư phụ ý người là, những người đó vì muốn tra hỏi tung tích củangười, mà giết hơn một nghìn người trong tông môn?

    - Đúng vậy.!

    Ma Quân nói:

    - Vì sau hôm ấy, bọn chúng lật tung tòa tiên phủ, biết được, cơ duyên lớn nhất bị ta lấy đi!

    Còn mạnh hơn nhiều những bí kíp tiên pháp bọn chúng cướp được trên người huynh đệ đồng môn của ta.

    Càng khiến lòng tham bọn chúng trỗi dậy, bọn chúng muốn lấy được thứ tốt nhất.

    - Trời

    Sở Mặc kinh sợ hô lên một tiếng, cuối cùng cũng hiểu vì sao sư phụ khuyên mình không được bộc lộ bản lĩnh luyện đan ra ngoài.- Tất cả thân nhân của ta đều đã chết, nếu như nàng ấy không ngăn ta lại, ta đã liều chết với bọn chúng rồi!

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Nàng ấy nói, giờ thực lực của ta vẫn còn yếu, bị bọn người đó phát hiện, chắc chắn chỉ có một con đường chết!

    Nàng ấy muốn ta dốc lòng tu luyện, quân tử báo thù, mười năm không muộn

    - Sư mẫu nói đúng.

    Sở Mặc nhớ lại ân oán giữa mình và Trường Sinh Thiên, chân thật nói.

    - Trong mười mấy năm trời ẩn nhẫn tu luyện, nàng ấy thường xuyêntới thăm, còn lén lút mang cho ta một lượng lớn dược liệu, nếu không có sự giúp đỡ âm thầm của nàng ấy, ta sẽ không thể mạnh lên nhanh như vậy.

    Ma Quân nhớ lại năm đó ở cùng Điệp, khuôn mặt dữ tợn, lộ ra một chút bình tĩnh:

    - Sau đó, thực lực của ta đủ lớn mạnh, ta bắt đầu hành trình báo thù.

    Vô số lần ta từng nghĩ, báo thù rửa hận sẽ là chuyện vô cùng hả hê Ban đầu, đúng là như vậy!

    Tay đâm dao vào kẻ thù, khiến ta có cảm giác mãnh liệt.

    Sở Mặc nhìn Ma Quân, trong lòng cảm thán, nếu như mình là sư phụ, chỉ sợ ban đầu mình cũng làm như thế.

    Suy cho cùng, không phải aicũng có thể buông bỏ được sự thù hận.

    - Nhưng, trong lúc báo thù khó tránh khỏi có những người vô tội chết trên tay ta, có thể bọn chúng cũng không hoàn toàn vô tội, nhưng tất cả đã không còn quan trọng nữa rồi.

    ì bọn chúng cũng đã chết trên bàn tay của ta.

    Ma Quân thở dài:

    - Năm đó có quá nhiều thế lực tham dự vào việc diệt sư môn của ta phải đến mười mấy thế lực to nhỏ!

    Ta đến từng nhà từng nhà một, giết từng người một không bao lâu sau, bọn chúng biết nguyên nhân.

    Trên mặt Ma Quân, lộ ra ý cười trào phúng:

    - Thế là, một số người không chịu nổi áp lực, bèn tiết lộ chuyện ta có được đại tiên duyên, còn nói ta lợi hại như vậy vì có được phần tiên duyên này.

    Bấy giờ các bậc đại năng chính nghĩa lần lượt nhảy ra, bắt đầu công khai chỉ trích ta, có người nói ta là ma đầu, có người nói lta là đại ma đầu, cũng có người nói ta là ma quỷ.

    Ma Quân thoáng nhìn Sở Mặc:

    - Ma ta thừa nhận!

    Kể từ khi tông môn của ta bị diệt, ta, đã nhập ma!

    Nhưng ma đầu, ma quỷ, ta không nhận.

    Dù là ma, ta cũng phải là Ma Quân, quân tử trong ma giới.

    - Người là quân vương trong ma giới!Mới nói, trên mặt lộ ra ý trào phúng:

    - Thứ bọn chúng thực sự muốn, là Thiên Ý Ngã Ý trong tay sư phụ?

    Ma Quân gật đầu:

    - Đúng thế, nếu không còn có thể thế nào?

    Thật sự là vì chính nghĩa?

    Chút chính nghĩa đáng thương ấy, trong mắt của những đại nhân vật, còn chẳng bằng cái rắm.

    Thù nhà vẫn còn chưa trả xong, còn bị vô số nhân sĩ chính nghĩa truy giết, trong đám người đó có cao thủ chuyên dùng độc, ta trúng Thất Sát chi độc chính là từ đây.

    Đây cũng là lần đầu tiên Ma Quân hồi tưởng lại chuyện năm đó một cách toàn vẹn, từng bức tranh là vết thương sâu khoẳm, giờ đây chínhtay vạch trần, máu tươi đầm đìa.

    Sở Mặc thậm chí có thể cảm thấy sự đau khổ trong lòng sư phụ.

    - Vậy sư nương đâu?

    Sở Mặc nhẹ giọng hỏi.

    - Nàng vì muốn giúp ta giải Thất Sát chi độc, đến đan tông cầu dược, bị từ chối.

    Vì dược liệu cho thuốc giải Thất Sát chi độc cực kỳ quý hiếm, trong đó có hai loại, dù là tông môn chuyên về đan dược như họ, cũng không có nhiều.

    Đương nhiên họ không thể cho một người ngoại lai như ta số dược liệu cực phẩm vốn chẳng có nhiều ấy được.

    Ma Quân nhẹ giọng thở dài.- Xin thuốc không thành, nàng ấy liền nghĩ ra cách đột nhập và dược phòng của đan tông để trộm bình Thất Chuyển tiên đan.

    Người trong đan tông nổi giận truy đuổi nàng ấy.

    Nàng đem đan dược cho ta, nói là xin được, ta hoàn toàn không biết sự tình, vì lúc đó mệnh của ta đang trên bờ sự sống.

    -----o0o-----

    Chương 160: Đợi ngươi khuấy đảo phong vân (2)

    Chương 160: Đợi ngươi khuấy đảo phong vân (2)

    - Gia tộc của nàng cũng là một thế lực rất lớn ở tiên giới, đan tông tuy hùng mạnh, địa vị cũng rất cao trong tiên giới, nhưng không thể vì một bình Thất Chuyển tiên đan mà xảy ra xung đột với gia tộc nàng.

    Vì thế, người của đan tông tìm đến gia tộc nàng, cũng không ầm ĩ gây sự ép người quá đáng, mà chỉ muốn có được lời giải đáp rõ ràng mà thôi.- Kết quả mấy trưởng lão lòng lang dạ sói trong gia tộc, không muốn vì nàng mà nợ đan tông một nhân tình, cũng không muốn để chuyện này liên lụy.

    Không một chút bận tâm đến đến tình nghĩa cùng tộc muốn chém chết nàng ngay tại chỗ, nghiền nát thân thể chỉ giữ lại một đạo Nguyên Thần, nhốt vào đài luyện thần, ngày đêm chịu sự thiêu đốt của thần hỏa rồi coi đó là thiết diện vô tư công bằng chính trực.

    - Ngay cả người của đan tông cũng không nhìn nổi, nói nàng ấy làm như vậy, cũng vì người yêu của mình, dựa vào tình cũng có thể hiểu được.

    Chỉ cần bồi thường số dược liệu cần thiết để luyện viên đan dược đó là được.

    Nhưng kết quả không thể thay đổi được gì!- Những người trong gia tộc nàng đều vô nhân tính!

    Đều đáng chết!

    Ma Quân nói tới đây, thanh âm nghẹn ngào không thể nói tiếp được nữa.

    Trái tim của Sở Mặc, như bị người gắt gao nắm lấy, đau đớn vô cùng.

    Đồng cảm với nỗi đau trong lòng sư phụ.

    - Khi ta nghe được tin tức này, không dám tin vào tai mình, muốn ngay lập tức xông vào gia tộc nàng, giết hết đám người hại nàng, cứu nàng ra.

    Chỉ đáng tiếc, độc tính trong cơ thể bắt đầu phát tác, thương thế trở nên nghiêm trọng, mà đám người truy sát ta càng ngày càng nhiều.Ma Quân thở dài một tiếng:

    - Vì thế, sau đó ta chỉ có thể thi triển bí thuật, từ Tiên giới chạy trốn xuống Linh giới.

    Đám người đó vẫn truy đuổi không buông tha, bị ta giết hết số lượng lên đến ngàn người.

    Sau cùng, ta như dầu hết đèn tắt, lại một lần nữa phá giới, từ Linh giới chạy tới đây thì không có ai đuổi theo nữa.

    Trên mặt Ma Quân, lộ ra ý cười lạnh trào phúng lạnh như băng:

    - Vì áp chế cảnh giới của nhân giới quá lợi hại, không ai có dũng khí tiếp tục truy sát ta nữa, cho rằng ta chắc chắn chết rồi không còn gì có thể nghi ngờ được nữa Tuy bọn họ vẫn thèm nhỏ dãi phần truyền thừa của ta, nhưng chẳng ai có dũng cảm vì nó mà mạo hiểm tính mạng.Cho tới tận hôm nay, mới biết sư phụ trải qua nhiều chuyện như thế.

    Khó trách sư phụ cả ngày vẻ mặt lạnh như băng, vừa hung dữ vừa tàn nhẫn như vậy, nhưng đối với mình lại cực kỳ tốt.

    Bởi vì căn bản, người không phải là một kẻ xấu!

    Ma Quân trước kia cũng từng là người thiện lương đơn giản, để như giờ là bị ép bức mới vậy!

    Mấy người tạo nên Ma Quân của ngày hôm nay, vẫn ở Tiên giới, cao cao tại thượng, hô mưa gọi gió, có quyền lực, địa vị và thực lực mà người thường không thể tưởng tượng nổi.Năm đó Ma Quân giết vô số người, danh hiệu này, là bị máu tươi nhuộm đỏ.

    Trong mắt mấy người đó, đây chỉ là một cực đại ma đầu.

    Nhưng trong mắt Sở Mặc, người này chỉ là sư phụ của hắn, là một lão nam nhân trải qua khúc triết đau đớn thê thảm, và cũng là người thân thiết nhất trên đời của hắn.

    Chỉ vậy mà thôi.

    - Sư phụ, về sau con sẽ giúp người báo thù.Sở Mặc thành thật nói.

    Ma Quân liếc mắt nhìn Sở Mặc một cái:

    - Được, ta đợi ngày đó.

    Sở Mặc nao nao, vì dựa vào tính khí của Ma Quân, đáng nhẽ ra phải mắng hắn một trận, sau đó bảo hắn bớt lo chuyện người khác đi mới đúng.

    - Kinh ngạc lắm sao?

    Sở Mặc, có thể con không hề hay biết con có bao nhiêu thực lực, sợ con quá kiêu ngạo, vì thế từ trước tới giờ ta chưa từng khen ngợi con.

    Nhưng thời gian trôi qua, ta đã hiểu.

    Ta có thểnghiêm túc nói với con, đợi sau khi con bước chân vào tiên giới, không bao lâu sau, nhất định sẽ là nhân vật khuấy đảo phong vân cả tiên giới.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc:

    - Vì thế, ta sẽ đợi ngày con khuấy đảo phong vân ấy!

    Vì con là đồ đệ của ta!

    Sở Mặc cũng hưng phấn, nói:

    - Con nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, để ngày ấy sớm tới!

    Ma Quân nhìn Sở Mặc:

    - Nhưng, có chuyện này, ta nhất định phải nhắc nhở con, những côngpháp mà ta dạy con, chính là tiên pháp mà huynh đệ đồng môn năm đó của ta có được, cũng là công pháp mà ta sử dụng tung hoành tiên giới năm đó, ngoài những bí kíp tông môn ấy ra, trên thế giới này, chỉ có hai thầy trò ta nắm giữ toàn bộ công pháp này!

    - Tới thiên giới, khi con triển khai công pháp này, rất có khả năng... có người nhận ra thân phận của con.

    Hãy nhớ rõ câu nói này của vi sư: Sớm muộn cũng có ngày, con tới tiên giới...

    đừng sử dụng những công pháp này, hoặc không...

    đừng để ai thấy còn sống!

    Ma Quân nói.

    - Đến lúc đó?

    Không phải thầy trò ta cùng đi sao?Sở Mặc lờ mờ nhận ra được điều gì đó, nhìn Ma Quân hỏi.

    Ma Quân lắc đầu:

    - Thuốc giải độc con đưa ta, ta mới chỉ uống một viên.

    Nếu tiếp tục uống, sẽ không có cách nào khống chế được năng lượng của ta... chắc chắn không thể lưu lại nơi này.

    Sở Mặc bừng tỉnh:

    - Con hiểu rồi, sau khi giải độc, thực lực khôi phục lại rất nhanh, vì thế, ngày con tìm đủ thuốc cho sư phụ chính là ngày sư phụ rời đi, phải không?Ma Quân yên lặng gật đầu.

    Sở Mặc nói:

    - Sư phụ yên tâm, dù không muốn rời xa sư phụ, nhưng sư nương còn đang đợi người!

    Con sẽ cố gắng hết sức tìm đủ tất cả dược liệu!

    Nhưng, người phải hứa với con, nhất định phải đợi con trên tiên giới!

    Nếu có ngày, con đến được tiên giới mà sư phụ có chuyện gì...

    Sở Mặc thoáng nhìn Ma Quân, thật sự nói:

    - Con sẽ giết hết những người liên quan trên tiên giới.

    Thân thể Ma Quân khẽ rung, trong mắt lộ ra tia phức tạp, thật lâu saumới thở dài một tiếng:

    - Đừng đi con đường cũ của ta!

    Sở Mặc ngâm mình trong máu nguyên thú nhe răng ra cười, không nói gì.

    Vì trong lòng, hắn đã quyết.

    Ngày nào đó, bước vào tiên giới, nhất định hắn sẽ giúp sư phụ báo thù.

    Sẽ không có ai có thể thay đổi được quyết định này.

    Sau đó, Ma Quân theo tay Sở Mặc muốn đi lấy những thứ cần để luyện chế giải dược.

    - Sư phụ... người có thể tìm được những dược liệu này không?

    - Không biết cũng bỏ đi, đã biết rồi cũng không thể để mình ngươi đi tìm được.

    Ta trong quá trình săn giết nguyên thú nếu như nhìn thấy thì thuận tay đào về.

    Ma Quân để lại 10 thùng lớn máu của nguyên thú, cũng đủ cho Sở Mặc dùng ba tháng, sau đó lóe một cái, rời đi.Sở Mặc cất máu nguyên thú vào ngọc không gian, sau đó bắt đầu chuẩn bị một vài chuyện thích hợp cho tiệc tối năm mới.

    Bao gồm một vài loại trang phục mặc trong tiệc tối, Sở Mặc đều phải chính mình đi làm.

    -----o0o-----

    Chương 161: Lồng giam xe ngựa (1)

    Chương 161: Lồng giam xe ngựa (1)

    Không còn cách nào cả, toàn bộ Phàn phủ ngoại trừ số ít vợ con của lính già quét tước vệ sinh và hỗ trợ phòng bếp ra thì không có một thị nữ nào!

    Điều này ở tất cả gia đình quý tộc Đại Hạ cũng coi là một chuyện vô cùng kỳ lạ.Toàn bộ tướng sĩ của phủ có thể được gọi là chủ nhân, ngoại trừ Lão gia tử thì chính là Sở Mặc.

    Lão gia tử quanh năm không ở nhà, Sở Mặc từ nhỏ đã có năng lực tự lo liệu, cho tới giờ đều không nghĩ cần người hầu hạ.

    Chỉ có điều bây giờ Sở Mặc quả thực là cảm giác được trong phủ không có một vài thị nữ trẻ tuổi thật là không ổn.

    - Xem ra có thời gian hẳn là nên đi tuyển mấy người thị nữ về.

    Sở Mặc lầu bầu, ra khỏi cửa chính đi về phía lầu Thao Thiết kia.

    Bởi vì còn có một số việc muốn giải thích rõ với Diệu Nhất Nương ởnăm nay.

    Đến lầu Thao Thiết kia rồi còn chưa thấy Diệu Nhất Nương đâu đã gặp được thúc thúc cụt một tay trước rồi.

    - Thiếu gia, sao cậu lại tới đây?

    Nghe nói ít ngày trước cậu vẫn luôn ở phủ Thân vương?

    - Không sao chứ?

    Trên mặt của người trung niên cụt một tay mang theo sự thân thiết ân cần nhìn Sở Mặc.- Đương nhiên là không sao rồi.

    Sở Mặc cười để thúc thúc cụt một tay yên tâm:

    - Chuyện kia tiến hành thế nào?

    Người trung niên cụt một tay nói:

    - Bây giờ đã có 150 người rồi.

    Bọn họ đã vào vị trí của mình, ta tự mình kiểm tra rồi, những kiến thức cơ bản tất cả mọi người còn chưa mất hết.

    Đều rất giỏi.

    Năm sau hẳn là còn có hơn 500 người có thể gia nhập.

    Những người này đều là làm tinh nhuệ trong quân, hơn nữa đều không có chuyện gì phải bận tâm lo lắng cả, đối với Lão tướng quân đều vô cùng trung thành.

    Chỉ có điều, tôi không dùng cờ hiệu của Lão tướng quân, tôi dùng danh nghĩa của thiếu gia.- Bọn họ nói như thế nào?

    Sở Mặc hỏi.

    - Chuyện thiếu gia muốn làm, bọn họ đương nhiên là không nói gì, sẽ hết sức phối hợp.

    Người trung niên cụt một tay nói.

    - Vậy thì tốt.

    Trong mắt Sở Mặc mang theo vẻ hưng phấn:

    - Năm sau...ta có thể muốn đi tòng quân!

    - Tòng quân?

    Được!Người trung niên cụt một tay cười nói:

    - Quân đội rất tốt đó.

    Sở Mặc từ trong mắt của thúc thúc cụt một tay nhìn thấy được một tia ước ao, còn có sự cô đơn nữa.

    Người đàn ông kiên cường như vậy rõ ràng còn rất nhớ nhung cuộc sống trong quân năm đó.

    - Thúc Thúc cụt tay, người đừng nóng vội, nói không chừng ngày nào đó người còn có cơ hội được trở lại trong quân lần nữa đó.

    Sở Mặc an ủi.

    - Quên đi, tôi như vậy cho dù là trở lại cũng không có ý nghĩa gì cả.Nhưng làm chuyện này cho thiếu gia, tôi rất có động lực.

    Người trung niên cụt tay chăm chú nhìn Sở Mặc:

    - Rất cảm ơn thiếu gia, đã cho tôi cơ hội lần này!

    Sở Mặc cười khoát tay:

    - Thúc thúc nhất thiết đừng nói như vậy, người là trưởng bối của ta, nhìn ta lớn lên từ nhỏ.

    - Đúng vậy, thoáng một cái đã lớn như vậy rồi, mắt thấy sắp bắt đầu tạo dựng sự nghiệp rồi.

    Người trung niên cụt một tay có phần xúc động bùi ngùi.Lúc này, Diệu Nhất Nương từ bên ngoài đi tới, nhìn Sở Mặc, trong con ngươi hiện ra vài phần mừng rỡ:

    - Chuyện bên Thân vương phủ xong rồi sao?

    Sở Mặc gật đầu:

    - Kết thúc một nửa, trên cơ bản đã không còn trở ngại nữa rồi.

    - Vậy thì tốt, vẫn còn có chút bận tâm hả?

    Diệu Nhất Lương nói, để người đưa qua đây mấy bộ quần áo:

    - Lần dạ tiệc năm mới này, đệ hẳn là phải tham gia phải không?

    Trong phủ của đệ ngay cả một nha hoàn cũng không có, cũng không có ai hầu hạ các đệ.

    Dạ tiệc năm mới không thể so với những lúc bìnhthường được, cũng đừng mặc quá tùy tiện, để cho người ta chê cười.

    Sở Mặc cười hắc hắc:

    - Đang muốn đi xin tỷ tỷ giúp đỡ đây, vẫn là tỷ nghĩ chu toàn.

    Diệu Nhất Nương cười nói:

    - Đệ đó...chờ một lát, tỷ phái mấy người thị nữ qua đó, trong phủ không có mấy người thị nữ hầu hạ khẳng định là không ổn.

    - Vậy đệ không khách khí đâu.

    Sở Mặc cười nói.- Khách khí với tỷ cái gì chứ?

    Diệu Nhất Nương liếc Sở Mặc một cái.

    Người trung niên cụt một tay ngồi ở đó, có chút hoài nghi nhìn hai người.

    Mặc dù biết thiếu gia rất thân thiết với Diệu Nhất Nương nhưng không nghĩ tới giữa hai người còn quá thân thiết như thế.

    Nhìn thiếu gia vui vẻ, trong lòng hắn cũng rất vui vẻ, nói:

    - Đúng rồi, nhóm gân, xương và da nguyên thú ở phòng đấu giá bên kia không đề nghị lấy ra hết trong một lần bởi vì như vậy sẽ phải kéo thấp giá, bọn họ chuẩn bị năm sau trong buổi đấu giá đầu tiên trước tạo đủ thanh thế đã rồi tiếp đó mới từng chút một ra hàng, như thế có thể có giá cả tốt nhất.

    Thiếu gia thấy thế nào?- Như thế đương nhiên là hay nhất, dù sao, chỉ cần đừng hãm hại chúng ta là được.

    Sở Mặc nói.

    - Bọn họ không dám đâu, cho dù sau lưng bọn họ có bóng dáng của môn phái nhưng bọn họ cuối cùng còn muốn làm ăn ở thành Viêm Hoàng mà.

    Diệu Nhất Nương ở một bên chen miệng nói.

    Người trung niên cụt một tay gật đầu nói:

    - Không sai, bọn họ bây giờ đều coi chúng ta như tổ tông mà đối đãi, không dám đắc tội đâu.Sở Mặc ở chỗ này cùng hai người trò chuện một hồi liên quan tới vấn đề xây dựng thế lực, sau đó cáo từ rời đi.

    Cuối cùng đã tới ngày năm mới, toàn bộ Phàn phủ giăng đèn kết hoa, bầu không khí vô cùng vui mừng.

    Diệu Nhất Nương phái 10 thị nữ qua đây làm cho tướng phủ vốn quạnh quẽ lạnh tanh sinh ra vài phần khí tức nhu hòa.

    Những thị nữ này đều là con gái nhà lương thiện, chăm chỉ lại có tầm mắt, biết tiến lùi.

    Lúc đi tới Phàn phủ, trước tiên đã thích nơi đây là chỗ không có quá nhiều quy củ nghiêm khắc, rất nhanh đã hòa nhập rồi.

    Những ngườicùng trong phủ sống với nhau cũng khá tốt.

    Đến chạng vạng tối, một chiếc xe ngựa vô cùng khiêm tốn, không có bất kỳ dấu hiệu nhận dạng nào dừng ở cửa Phàn phủ.

    Người ở bên trong đi ra lấy lệnh bải ra, thủ vệ của Phàn phủ sợ hết hồn, lập tức tiến vào báo cáo.

    - Người trong cung?

    Sở Mặc hơi ngẩn ra, lập tức nghĩ đến những lời mà Hứa Trung Lương đã nói với mình, trước khi dạ tiệc năm mới còn có một nghi thứcthụ huân.

    - Chắc là tới đón ta rồi.

    Sở Mặc thay xong trang phục dạ tiệc, một thân khí chất càng lộ vẻ mạnh mẽ rắn rỏi.

    Sau đó, Sở mặc đi ra ngoài cửa, nhìn lệnh bài của người kia một lần rồi cũng không hỏi nhiều, trực tiếp lên chiếc xe ngựa này.

    Sau khi đi vào mới phát hiện, bên ngoài xem ra là xe ngựa rất đơn giản, bên trong lại là chốn bồng lai khác.Đập vào mắt ở giữa là một bàn trà nhỏ, phía trên để trái cây và một vài món điểm tâm, xung quanh bàn trà còn lại là một nhuyễn tháp, chiều rộng vừa phải, cho dù người nằm ở trên đó cũng không có bất kỳ vấn đề gì.

    Mỗi chi tiết bên trong xe đều có đường nét độc đáo, được thiết kế đặc biệt tinh tế.

    -----o0o-----

    Chương 162: Lồng giam xe ngựa (2)

    Chương 162: Lồng giam xe ngựa (2)

    Xe ngựa chạy trên đường, vô cùng vững vàng, không cảm giác được một chút xóc nảy nào.

    Sở Mặc dựa vào nhuyễn tháp, hơi nhắm mắt lại, ở trong lòng suy nghĩ vể nghi thức thụ huân một hồi, nhìn thấy Hoàng thượng và Phương nguyên soái, chính mình phải nói gì làm như thế nào.

    Một vài kiến thứcvề lễ tiết, Sở Mặc đã từ nhỏ học thuộc rồi, nhưng tiếp xúc trực tiếp với nhân vật lớn cao cao tại thương như Hoàng thượng và Phương Minh Thông thế này lại là lần đầu tiên.

    - Chắc là không khác biệt lắm với người Hứa gia nhỉ...

    Sở Mặc suy nghĩ trong lòng.

    Lúc này Sở Mặc cảm giác được xe ngựa dường như vòng qua mấy khúc ngoặt, mà mấy khúc ngoặt này...trong trí nhớ của Sở Mặc cũng không phải là hướng đi Hoàng thành!

    Dạ tiệc năm mới hàng năm đều bày trí ở đại sảnh yến hội của Hoàngthành.

    Đại sảnh này có thể chứa được hơn hai ngàn người cùng lúc dùng cơm, là đại sảnh yến hội lớn nhất thành Viêm Hoàng.

    - Chẳng lẽ lại đổi chỗ?

    Xe ngựa không có cửa sổ, không có cách nào dùng mắt để nhìn trực tiếp bên ngoài.

    Sở mặc nhíu nhíu mày, ngay sau đó ý nghĩ vừa động, hắn dùng ngọc nhìn người đánh xe ở bên ngoài một cái.

    - Hoàng cấp tầng ba, sức khỏe cấp 2, không có bệnh.

    Ngọc đưa ra thông tin rất đơn giản nhưng lại khiến cho Sở Măc cóphần cảm thấy kỳ quái.

    Bởi vì ngay cả hoàng thất cũng không thể dùng một người có đẳng cấp võ giả đến làm người đánh xe.

    - Vị đai ca này, anh giữ chức vụ gì trong cung vậy?

    Sở Mặc suy nghĩ một chút, ngồi trong xe mở miệng hỏi.

    - Sở công tử, tiểu nhân ở trong cung chỉ là một tên thị vệ nho nhỏ thôi.

    Người đánh xe ở bên ngoài trong giọng nói mang theo vài phần cung kính.

    Sở Mặc lại hỏi:

    - Vậy anh tới đón tôi...là có chuyện gì xảy ra vậy?

    Ta nhớ là bình thường ta hẳn không có tư cách này mới đúng?

    - Sở công tử quá khiêm nhường rồi, ngài là thay mặt ông nội của ngài tham gia dạ tiệc cung đình, Lão tướng quân vất vả ở tiền tuyến, trong cung phái một chiếc xe ngựa đi đón ngài cũng là việc nên làm.

    Giọng nói của người đánh xe cực kỳ cung kính:

    - Chúng tôi đều rất kính trọng Lão tướng quân.

    Sở Mặc ồ một tiếng, không nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng đã dâng lên sự cảnh giác mãnh liệt.Vốn là hắn cho rằng chiếc xe ngựa này là Hoàng thượng phái tới đón hắn.

    Nghi thức thụ huân kia mặc dù là nội bộ nhưng Hoàng thượng và Phương Minh Thông cùng với Hứa Trung Lương ba người đứng đầu tự mình chủ trì và chứng kiến, loại quy cách này chắc là cao nhất.

    Cho nên phái xe tới đón hắn cũng hợp tình hợp lý.

    Chỉ có điều bây giờ Sở Mặc lại phát hiện... hình như là xảy ra vấn đề!

    Đầu tiên, người đánh xe bên ngoài chiếc xe này tám, chính phần mười không phải là thị vệ trong cung!

    Người võ giả cấp ba chỉ là một thị vệ bình thường?

    Bản thân đã có vấn đề rồi.

    Thứ hai, người này khôngbiết mình phải tham gia thụ huân, điều này không kỳ quái, nhưng gã vậy mà lại không nói mình là do Hoàng thượng hoặc là do phủ Phương nguyên soái phái tới...

    điều này lại có vấn đề nữa.

    Quan trọng nhất là vài lần xe ngựa quẹo ngoặt, Sở Mặc đã có thể kết luận: Con đường này cũng không phải là đường đi vào cung!

    Sở Mặc không biết, lúc hắn đi không bao lâu, một chiếc xe ngựa khác đến Phàn phủ cũng không đón được người.

    - Sở công tử, thời gian hơi không còn kịp rồi, ta phải tăng tốc độ nhanh một chút, ngài ngồi vững nhé!Người đánh xe thấy Sở Mặc trầm mặc, bỗng nhiên nói ở bên ngoài.

    Trong lòng Sở Mặc lại đột nhiên dâng lên một sự báo động mãnh liệt, hắn gần như là không chút do dự, một quyền đánh vào một bên buồng xe.

    - Ầm!

    - Ầm ầm!

    Một tiếng vang rất lớn.Toàn bộ xe ngựa phát ra một trận rung động kịch liệt.

    Một quyền này, Sở Mặc dùng hết sức lực, Long tượng chi lực vừa đánh xuống, Sở Mặc lại dùng công pháp chí cường kia, đừng nói là một chiếc xe ngựa nho nhỏ này, cho dù là một tòa nhà cũng có thể bị đánh cho nát tan tành.

    Nhưng mà...buồng xe ngựa lại không xuất hiện ra tổn hại nghiêm trọng, trên lớp bên ngoài buồng xe bị vỡ nát lộ ra một lớp thép tinh luyện đen như mực.

    Buồng của xe ngựa này đúng là do thép đúc thành!- Bang, bang!

    Sở Mặc lại đánh ra hai quyền nữa, đánh về 2 chỗ khác của xe.

    Sức lực khổng lồ khiến cho hai con ngựa kéo xe hoàn toàn không thể chịu được, hí lên một tiếng ngã trên mặt đất.

    Đồng thời, xe ngựa ầm ầm một tiếng, trực tiếp lật ở trên đường khiến cho người đi đường kinh hãi kêu lên.

    Lúc này Sở Mặc cũng đã phát hiện, chiếc xe ngựa đã qua chỉnh sửa hẳn là đúc từ một khối thép tinh luyện mà thành...kín kẽ giống như một lồng giam kiên cố vững trãi!

    Người đánh xe ở phía trước ngay từ lúc Sở Mặc nện quyền thứ nhất lên buồng xe, trong nháy mắt đã nhảy lên qua nóc xe, rơi xuống bên cạnh.

    Sau đó nhìn chiếc xe kia như là trong buồng xe đang nhốt một con bạo long, vẻ mặt kinh hãi.

    Không nghĩ nhanh như vậy đã bị Sở Mặc làm thủng rồi.

    Càng khiến cho gã ở sâu trong nội tâm tràn ngập sợ hãi là sức lực trên nắm đấm mà Sở Mặc đánh ra.Chiếc xe này kiên cố rắn chắc như thế nào, trong lòng gã rất rõ ràng, đây cũng không phải là chiếc xe ngựa đúc thành từ thép tinh luyện thông thường.

    Bên trong nó còn bỏ thêm một vài viên thiên thạch cực phẩm bách luyện thép tinh luyện, là một chiếc xe do đại sư luyện khí trong môn phái luyện thành.

    Nói nó là một lồng giam cường giả... cũng không quá đáng!

    Đừng nói là một võ giả tầng đầu Long tượng chi lực, ngay cả tiếnvào Thiết cốt cảnh Luyện cốt kỳ, cao thủ Thiết huyết cảnh cũng không cách nào phá vỡ!

    Trừ phi là đạt tới cường giả Kim thạch chi cảnh mới có thể phá được nó.

    Bản thân gã là võ giả tầng đầu tiên, lúc nhìn thấy chiếc xe này đã từng thử một chút.

    Nếu như một quyền dùng toàn lực đánh ra chỉ biết là có một kết quả: Gãy xương đứt gân!

    Mà Sở Mặc... nhiều nhất...cũng chỉ là một võ giả tầng đầu tiên mà thôi, một quyền của hắn...làm sao có thể lại có uy lực này?

    Tuy là không thể phá vỡ lồng giam xe ngựa này, nhưng uy lực của một quyền này cũng vượt xa võ giả đồng cấp, khiến cho võ giả tầng thứ nhất phải kinhhãi khiếp sợ.

    Người này mới ba mươi mấy tuổi(gã đánh xe) đạt đến cảnh giới này, ở Đại Hạ nơi đây cũng có thể coi là một thiên tài.

    Nhưng vào lúc này, khuôn mặt của gã lại tái nhợt, có phần luống cuống.

    Bởi vì mai phục...

    ở ngoại thành!

    Mà ở nơi này, khoảng cách với ngoại thành ít nhất còn hai đến ba mươi dặm đường nữa!Cao thủ mai phục bên ngoài thành căn bản không có khả năng biết được nửa đường xe ngựa xảy ra vấn đề này.

    -----o0o-----

    Chương 163: Lỗ thủng trên xe ngựa

    Chương 163: Lỗ thủng trên xe ngựa

    - Làm sao bây giờ?

    Khuôn mặt tái nhợt của tên võ giả tầng thứ nhất này nhìn qua buồng xe ngựa đã yên tĩnh lại rồi, trong lòng vô cùng lo lắng.

    - Thả ta ra ngoài!

    Tiếng rống giận của Sở Mặc truyền từ trong xe ra.

    Tiếng gầm lên giận dữ này thật ra lại khiến cho trong lòng tên võ giả tầng thứ nhất này hơi bình tĩnh lại một chút, gã thầm nghĩ: Hoànhảo...thiếu niên này tuy là rất khủng bố nhưng đúng là vẫn còn bị vây ở trong này!

    - Ta cần phải nhờ giúp đỡ thôi!

    Trong lòng tên võ giả tầng đầu tiên này thoáng qua một suy nghĩ, sau đó trên mặt của gã chậm rãi bình tĩnh lại, lấy trên người ra một mũi tên báo hiệu.

    Tiếp đó trực tiếp bắn thẳng về phía ngoại thành.

    Vù!

    Tên lệnh nhanh chóng bay lên trời cao, sau đó ở trên không trung phát ra một tiếng vang thê lương chói tai.Con đường này đã rất hẻo lánh rồi, là một đường cái nhỏ thông ra ngoại thành, nhưng bởi vì là ngày cuối năm, trên đường vẫn có không ít người đi đường.

    Từ lúc xe ngựa bị lật, mọi người tránh ra, tất cả đều mang vẻ mặt hoảng sợ mà nhìn về phía bên này.

    - Ta phải chờ ở chỗ này, không thể để lúc nào đó hắn kêu lên cái gì bị người ta nghe được, nhất định sẽ gây lên một trận bạo động.

    Suy nghĩ trong lòng của tên võ giả tầng thứ nhất như thế, sau đó con mắt mang ánh sáng lạnh như băng nhìn mấy người ở phía xa xa, lạnh lùng nói:

    - Triều đình xử án, những người không có nhiệm vụ nhanh chóng đi đi, nếu trái lệnh giết không tha!Nói xong, gã giơ tay lên nện một quyền, ầm một tiếng trên mặt đường.

    Ầm ầm!

    Mặt đường đá xanh trước mặt ngay lập tức bị đánh thành một hố to, phiến đá bị nát bấy, đá vụn văng khắp nơi.

    Những người vây xem lập tức kinh hô lên một trận, chạy tứ tán không dám ở chỗ này xem náo nhiệt nữa.

    Lúc này, sắc trời đã bắt đầu tối lại, vốn là trên đường nhỏ hẻo lánh,gần như là không nhìn thấy người nào khác nữa.

    - Được rồi... cuối cùng cũng không có người gây họa nữa.

    Tên võ giả tầng thứ nhất này thở phào nhẹ nhõm thật dài.

    - Phải không?

    Một giọng nói vang lên sau lưng gã, thanh âm vô cùng lạnh giá, hơn nữa còn mang theo sự tức giận.

    - A!

    Tên võ giả tầng thứ nhất này kêu lên một tiếng ngắn ngủi, sau đó...một thanh đao lạnh như băng kề ngang trên cổ gã:

    - Ngươi...ngươi làm thế nào đi ra ngoài được?

    Cho dù có là cường giả cảnh giới Thiết huyết thiên nhân trảm cũng không có cách nào đi ra được...ngươi ngươi ngươi...ngươi đến tột cùng là làm thế nào mà ra ngoài?

    Bởi vì gã nghe được, thanh âm lạnh như băng này chính là Sở Mặc bị kẹt trong xe ngựa.

    - Ai phái ngươi tới?

    Trong con ngươi của Sở Mặc đang thiêu đốt ngọn lửa tức giận, hắn thật sự là hoàn toàn bị kích thích nổi giận rồi.Người này cầm lệnh bài của "Thị vệ" thật sự trong cung, lại đi chiếc xe ngựa lồng giam không thể phá hủy...

    đặc biệt đến tìm mình, muốn nói sau lưng không có người tai to mặt lớn giúp đỡ thì chẳng ai tin cả.

    - Sở công tử...

    Sở...

    Sở thiếu...

    đây là một hiểu lầm thôi!

    Tên võ giả tầng thứ nhất này nuốt nước bọt, khuôn mặt trắng bệch, run lẩy bẩy trả lời:

    - Thật là một hiểu lầm... xe này... là vì bảo vệ sự an toàn của ngài...

    - Hỏi ngươi một lần cuối cùng, ai, phái ngươi tới đây?

    Sở Mặc nói ra từng chữ, lạnh lùng hỏi.- Là.... là trong nội cung...

    Tên võ giả tầng thứ nhất này có thể rõ ràng cảm giác được sự lạnh giá và sắc bén của cây đao đang kề trên cổ, tâm căng như dây đàn, run rẩy trả lời:

    - Ngài thật sự hiểu lầm rồi!

    - Không nói đúng không?

    Để ngươi lại thì có lợi ích gì?

    Chết đi!

    Cổ tay Sở Mặc hơi dùng một chút lực, sức lực của Long tượng chi lực, sắc bén chém sắt như chém bùn khiến cho Thí Thiên vô cùng dễ dàng cắt vào trên cổ của tên võ giả tầng thứ nhất này.

    Máu đỏ tươi...máu tươi trong nháy mắt chảy ra.- A...

    đừng giết ta...

    đừng giết ta!

    Tên này cảm giác được trên cổ truyền đến một hồi đau nhói, ngay lập tức sợ đến mất hồn mất vía, lớn tiếng nói:

    - Ta nói... ta cái gì cũng nói, là Triệu Nghị phái ta tới!

    Tay của Sở Mặc hơi dừng lại một chút, cả giận nói:

    - Ngươi còn dám lừa ta?

    Ta với hắn không thù không oán, vì sao hắn lại hại ta?

    - Thật sự là hắn, ta chỉ là phụng mệnh hành sự thôi, Sở công tử, Sở thiếu gia... thật sự là hắn phái ta tới!

    Tên này gần như bị dọa muốn điên rồi, bởi vì gã cảm giác được lưỡiđao lạnh như băng kia lần nữa đi sâu vào cổ hắn thêm một chút, thân là một võ giả tầng thứ nhất, gã vô cùng rõ ràng, đao kia mà xuống thêm chút nữa... mạch máu lớn nhất trên cổ kia... sẽ trực tiếp đứt!

    Đến lúc đó, ông trời tới cũng không cứu được gã!

    - Ngươi nói Triệu Nghị, là Công bộ thị lang Triệu Nghị?

    Giọng nói của Sở Mặc lành lạnh hỏi.

    - Là hắn... chính là hắn...

    Tên này còn kém chỉ tay lên trời mà thề nữa thôi.

    - Khà khà, được, tốt lắm, Công bộ thị lang Triệu Nghị...Sở mặc cười lạnh mấy tiếng, sau đó lấy tốc độ không thể tin được dùng sống đao Thí Thiên, hung hăng đập vào đầu của tên võ giả tầng thứ nhất này, ngay lập tức đập hắn đến ngất đi.

    Tiếp đó xốc người này lên, hướng về phía Hoàng cung, vội vã đi tới.

    Sở Mặc đi không lâu sau đó có hai thân ảnh chìm trong bóng đêm, nhanh như chớp mà chạy tới ngoại thành, nhìn thấy chiếc xe ngựa trên con đường nhỏ này, ngay lập tức tất cả đều cả kinh.

    Hai người vốn là thận trọng đến gần chiếc xe này, sau đó cau mày, ởđó nghe cả buổi, cuối cùng mới xác định trong xe chắc là không còn ai rồi.

    Sau đó, hai người này, một người trong đó lấy tay chế trụ xe ngựa đã bị lật xuống đất kia, hơi dùng lực một chút đã đỡ được lên.

    Cạch Đ...A...N...G...G!

    Tảng đá xanh trên đường đi phát ra một tiếng nổ ầm ầm, chiếc xe ngựa nặng mấy ngàn cân này được nâng dậy.

    Sau đó, hai người nhìn vào một bên vốn là được dán lên kia cũng không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh.Trên buồng xe ngựa dùng thép tinh luyện lại có thêm cả thiên thạch cực phẩm vào vậy mà xuất hiện một cái lỗ lớn hình vuông!

    Thật chỉnh tề, dường như là cửa sổ bình thường của xe vậy.

    Nhưng bọn họ đều biết, chiếc xe ngựa này... là không có cửa sổ!

    Sau đó, nhìn lại trên mặt đất cũng có một cái lỗ lớn có khả năng chứa được một người.

    Hai người nhìn nhau một cái, khuôn mặt đều vô cùng khó coi, mộtngười trong đó nói:

    - Trong tay tên kia chắc là có một vật nhỏ... chính là có một thần binh lợi khí!(Vũ khí lợi hại, thần kỳ)

    Một người khác nói:

    - Tuyệt đối là thần binh!(Vũ khí lợi hại) Không phải thế thì... tuyệt đối không thể phá hư được chiếc xe này!

    - Chết tiệt...

    để cho con thỏ nhỏ chết bầm này trốn thoát rồi, hắn ta làm thế nào có thể giảo hoạt thế được?

    -----o0o-----

    Chương 164: Tiến vào Hoàng thành (1)

    Chương 164: Tiến vào Hoàng thành (1)

    Người nói lúc trước là một nam tử trung niên hơn bốn mươi tuổi, gương mặt hết sức bình thường, là loại mà ném trong đống người trongnháy mắt không thể nhận ra, lúc này vẻ mặt âm lãnh và phẫn nộ.

    Người kia cũng là một người trung niên, vóc người nhỏ gầy, một đôi mắt nhìn qua tinh quang bắt ra bốn phía, nghe vậy cười lạnh nói:

    - Ta nói nửa đường chặn giết thì các ngươi không nghe, cứ phải đưa hắn ra ngoại thành làm cái gì!

    Làm sao bây giờ?

    Nam tử có gương mặt thông thường suy nghĩ một chút, nói:

    - Chuyện này không có liên quan gì đến chúng ta, trở về phục mệnh thôi, hôm nay nhất định là không giết được rồi.

    Không nhìn thấy bóng dáng tên đánh xe ngu xuẩn kia à?Tên nam tử nhỏ gầy nói:

    - Thật là con mẹ nó chứ, muốn làm cho xong chuyện này về nhà ăn bữa cơm đoàn viên mà cũng không được!

    - Đừng có oán trách nữa, đi thôi.

    Hai thân ảnh tới nhanh mà đi cũng nhanh, rất nhanh đã biến mất hẳn trong màn đêm.

    Chỉ để lại một chiếc xe ngựa đã bị phá buồng xe, trơ trọi nằm đó.

    Công bộ thị lang Triệu Nghị, một quan viên tứ phẩm là có tư cách tham gia dạ tiệc năm mới.

    Cho nên, Sở Mặc mang theo tên võ gải tầng thứ nhất này trực tiếp xông về phía Hoàng Cung.

    Hắn muốn chính miệng hỏi Triệu Nghị một câu, Sở Mặc ta đối với Triệu Nghị ngươi không oán không thù, dựa vào cái gì phái người hại ta?

    Chiếc xe này lấy từ Công bộ ra, độ tin cậy vô cùng cao.

    Bởi vì ngoại trừ hoàng thất cũng chỉ có chỗ như Công bộ mới có thể có loại xe này.Chỉ có điều trong lòng Sở Mặc rõ ràng, tên Triệu Nghị này tám, chín phần mười chính là một người chịu tội thay mà thôi, chủ mưu chân chính chắc chắn là núp trong bóng tối, rũ sạch mọi liên quan đến mình.

    Nhưng Sở Mặc cũng không quan tâm điều này, ở trên thảo nguyên, hắn cũng đã học được một điều, đối với những người cấp trên thì chứng cứ...lúc ở đó có cái gì thì có cũng được không có cũng chẳng sao.

    Ở trong mắt rất nhiều cấp trên chỉ có lợi và hại, không có đúng sai gì cả!

    Chỉ nhìn kết quả, không cần bằng chứng!

    Cho nên, cho dù thế thì sao, trước tiên xử lý tên Triệu Nghị này đã rồi tính.

    Người phía sau gã ta thì một lát nữa mọi người sẽ chậm rãi màso chiêu!

    Sở Mặc mang theo tên võ giả tầng thứ nhất này, rất nhanh đã đến bên ngoài Hoàng thành rồi.

    Hoàng thành đêm nay đặc biệt náo nhiệt, hầu như là vương công quý tộc của thành Viêm Hoàng đều tề tụ ở nơi này.

    Hễ là có tư cách tới tham gia dạ tiệc này, trừ phi là có tình huống vô cùng đặc thù, nếu không chắc chắn đều sẽ đến.

    Cho nên, khi Sở Mặc đến cửa Hoàng thành, ở đây đã ngựa xe nhưnước, vô cùng náo nhiệt.

    Mọi người gặp mặt nhau đều khách khí hàn huyên đây đó vài câu, nhìn qua thân thiết như một nhà.

    Năm mới mà, sẽ phải có bầu không khí của năm mới.

    Cho dù là mọi người trong ngày thường có mâu thuẫn và ân oán gì nhưng vào giờ phút này đều rất có sự ăn ý mà thu liễm lại.

    Dù cho ân oán sâu hơn nữa, gặp mặt cũng phải gật đầu một cái, ngoài cười nhưng trong không cười, coi như là bắt chuyện, hỏi thăm.

    Ở nơi này, bầu không khí hòa hợp êm ấm, Sở Mặc tay phải cầm đao,tai trái mang theo một người đang sống sờ sờ, đằng đằng sát khí mà trực tiếp xông vào, ngay lập tức mọi người sợ ngây người.

    - Đây...

    đây không phải là cháu trai của Phàn Vô Địch tướng quân sao?

    Đây là có chuyện gì xảy ra vậy?

    - Tình huống gì?

    Đây là Sở Mặc Sở công tử?

    Nghe nói hắn gần đây không vui vẻ gì với Thân vương Hạ Kinh, còn đập phá phủ Thân vương?

    Bây giờ lại diễn trò gì nữa đây?

    - Ngài đúng là tin tức không nhanh nhạy, tin mới nhất là Thân vương Hạ Kinh đã mời Sở Mặc đến đây làm khách quý!

    Nghe nói nha... là SởMặc trị hết bệnh cho Thân Vương Hạ Kinh.

    - Lợi hại như vậy cơ à?

    Không phải nói bậy chứ?

    - Sở công tử làm sao lại toàn thân sát khí?

    Xảy ra chuyện gì nhỉ?

    Một đám người nhìn Sở Mặc trực tiếp đi tới, tất cả có mặt ở đây đều đang bàn tán!

    Có thị vệ của Hoàng thành nhìn thấy thế ngay lập tức tiến lên ngăn cản:

    - Sở công tử... người đây là muốn làm cái gì vậy?Sở Mặc ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn thoáng qua thị vệ Hoàng thành này một cái:

    - Cáo trạng!

    - Cáo... cáo trạng?

    Tính cả mấy tên thị vệ Hoàng thành ở đây, tầm mắt của tất cả mọi người đờ đẫn nhìn Sở Mặc, không biết vị thiếu niên gần đây danh chấn thành Viêm Hoành này lại muốn gây chuyện gì?

    Tên thị vệ kia nhìn thoáng qua người nọ đang trong tay Sở Mặc, khóe miệng giật một cái, nói:

    - Sở công tử... cái này, cái này không quá thích hợp đâu?

    Hôm nay...ở đây chính là nơi phải tổ chức dạ tiệc năm mới, ngài lại cáo trạng thế này... có phải đi nhầm chỗ không vậy?

    Thị vệ của Hoàng thành, hoàn toàn không cần phải khách khí với Sở Mặc như thế, chỉ có điều trong khoảng thời gian gần đây, hung danh của Sở Mặc quá thịnh, bọn họ đều từng nghe thấy.

    Ngay cả phủ Thân vương cũng dám đập, đập xong còn không có chuyện gì xảy ra.

    Loại chuyện này bọn họ ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, người ta lại vẫn cứ làm được, cho nên, trong lời nói với Sở Mặc khách khí rất nhiều.Sở Mặc nghe vậy khẽ mỉm cười, lấy trong ngực ra một tấm thiệp mời, giao cho tên thị vệ này:

    - Ta chính là tới tham gia dạ tiệc năm mới.

    Tên thị vệ này có phần không biết phải làm sao.

    Gã biết, với thân phận của Sở Mặc chắc chắn là có tư cách tham gia dạ tiệc năm mới.

    Chỉ có điều có người mang theo một người nữa, nổi giận đùng đùng tới tham gia yến hội sao?

    Nhưng mà trong ánh mắt của tên thị vệ này, lúc nhìn lên thiệp mời trong tay của Sở Mặc ngay lập tức ngẩn người tại chỗ, sau đó ngạc nhiên nghi ngờ mà nhận lấy tấm thiệp mời này, sau khi mở ra nhìn hồi lâu đểnhận biết xem thế nào.

    Lúc này, trong đám người cách đó không xa có người cười lạnh nói:

    - Sẽ không phải là một cái thiếp mời giả chứ?

    - Khà khà, nếu như là giả vậy coi như quá mất mặt rồi.

    Trong đám người lại có người nói.

    - Cũng không đến nỗi thế chứ?

    Cháu trai của Phàn Vô Địch tướng quân, nhận được một cái thiệp mời dạ tiệc năm mới của cung đình rất bình thường mà?- Ngươi nhìn vẻ mặt của thị vệ kia, dễ nhận thấy tấm thiệp mời này có vấn đề!

    Mọi người bàn tán ầm ĩ, lúc này có người cấp bậc cao liếc tấm thiệp mời kia một cái, cũng có hơi ngẩn ra, nói:

    - Không phải là thiệp mời có vấn đề, là nó xuất hiện trong tay của Sở công tử... có phần làm người ta kinh ngạc!

    - Tống đại nhân, nói thế là sao?

    Có người hỏi.

    -----o0o-----

    Chương 165: Tiến vào Hoàng thành (2)

    Chương 165: Tiến vào Hoàng thành (2)

    Người nói chuyện là vị Tống đại nhân, từ quan phục có thể nhìn ra làmột đại quan tam phẩm, là Hộ bộ thượng thư Đại Hạ.

    Ông ta nhìn thoáng qua Sở Mặc đang ở bên kia một cái, nhàn nhạt nói:

    - Tấm thiệp mời kia so với tấm trong tay ta... quy cách cao hơn một cấp!

    Thông thường, chắc là nhị phẩm... mới có thiệp mời đó.

    Ặc!

    Đám người vây xem kia toàn bộ không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh.

    Hôm nay có thể xuất hiện ở nơi này bất kỳ người nào, thân phận địa vị cũng đều không thấp, ai mà không hiểu điều này?

    Ngay lập tức tất cảđều ngạc nhiên nghi ngờ mà nhìn Sở Mặc.

    Thiếu niên này... có tư cách gì cầm thiệp mời của quan viên nhị phẩm mới có, tham gia vào dạ tiệc năm mới?

    Tên thị vệ này nhìn hồi lâu cũng không thể phát hiện ra chút dấu vết giả mạo nào.

    Thiệp mời là thật, người... gã cũng biết, như thế thì dĩ nhiên là không có đạo lý nào không thả người rồi.

    Nhưng mà người trong tay người này, trước không nói tới cáo trạng, đây rõ ràng là tới đây gây chuyện...

    Nếu như thả hắn đi vào trong, nhỡ mà xảy ra chuyện gì, một tên thị vệ cung đình như gã hiển nhiên làkhông kham nổi trách nhiệm này.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua tên thị vệ này một cái:

    - Ta có thể vào chưa?

    - Điều này...

    Sở công tử, không phải tiểu nhân gây phiền phức cho ngài đâu... ngài đây... mang theo một người... như thế không ổn ạ!

    Thị vệ nhỏ giọng nói:

    - Nếu không thì, có chuyện gì, ngài có thể để ngài mai rồi nói được không?

    Sở Mặc nhìn tên thị vệ này:

    - Loại thiệp mời này của ta, đừng nói là mang theo một người, cho dù mang theo 5 người đi vào cũng không thành vấn đề, đúng không?

    - Là như thế... nhưng mà?

    Tên thị vệ này nhìn trong tay Sở Mặc vẫn tóm người nọ đang hôn mê, vẻ mặt hơi khó xử.

    Sở Mặc nhìn gã một cái:

    - Chuyện này, không liên quan đến ngươi, có thế nào cũng sẽ không đổ lên đầu ngươi đâu.

    Nói xong mang theo người này, vòng qua tên thị vệ đi vào bên trong.Tên thị vệ này còn muốn nói điều gì, người đi cùng bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở:

    - Không liên quan tới ngươi, ngươi làm sao cứ khăng khăng với suy nghĩ của mình như thế?

    - Nhưng hắn đây...

    Tên thị vệ này đích thực là một người nghiêm túc, nghĩ thả Sở Mặc đi như thế là không đúng.

    Lúc này, tên Hộ bộ thượng thư Tống đại nhân kia cười híp mắt đi tới, mấy tên thị vệ ngay lập tức hành lễ.

    Tống đại nhân mỉm cười nói:

    - Chuyện này ta có thể làm chứng cho ngươi, không có liên quan gìtới các ngươi hết, Sở công tử nếu đã cầm thiệp mời cấp bậc cao, dẫn người đi vào trong... cũng rất bình thường!

    Không ít người không nhịn được mà cười thầm trong lòng: Bình thường cái rắm!

    Tống đại nhân lời nói của đại nhân thật là oai, chỉ có điều ngài nói như vậy, vẫn là giải vây cho mấy tên thị vệ này.

    Vị Tống đại nhân này rất nhiều người đều biết, là học trò của người đúng đầu nội các đương triều Hứa Trung Lương, cũng là học trò duy nhất được đề bạt cho tới hôm nay của Hứa Trung Lương.

    Quan hệ của Sở Mặc với thập công tử Hứa gia rất hợp ý nhau, ởthành Viêm Hoàng cũng không phải là bí mật gì cả, như thế tính ra Tống đại nhân giúp Sở Mặc nói chuyện cũng là hợp tình hợp lý.

    Tống Ngộ nhìn Sở Mặc mang theo một tên tráng hán trưởng thành như là xách một con gà, đi về phía đại sảnh yến hội, thầm nghĩ trong lòng:

    - Lão sư nói tên tiểu tử này không chỉ thực lực hơn người, hơn nữa chỉ số thông minh cũng cực cao, như thế thì... làm việc sẽ phải có chừng mực nhỉ?

    Ta đây coi như là thay hắn bảo đảm!

    Vào giờ phút này, trong đại sảnh yến hội của Hoàng cung đã đèn đuốc sáng trưng, tiếng người huyên náo.Thân phận giống nhau, người cùng bè cánh thì ở chung một chỗ; Thanh niên ở một chỗ; một vài phu nhân được phong hào cũng căn cứ vào giao tình mà ở chung một chỗ; toàn bộ đại sảnh yến hội đặc biệt náo nhiệt.

    Nhưng không khí này rất nhanh đã bị phá vỡ.

    Sở Mặc toàn thân sát khí, mang theo tên võ giả cấp một này vừa đi vào ngay lập tức đã hấp dẫn vô số ánh nhìn của mọi người.

    Mọi người đều ngây ngốc nhìn người toàn thân trang phục bắt măt đứng ở cửa kia, khắp người đều là bụi bặm, dáng người cao ngất, mặt mày anh tuấn nhưng đôi mắt mang ánh sáng trong trẻo lạnh lùng cùng vẻ tức giận...

    Thiếu niên kia tay trái còn mang theo một người, tay phải giơ lên một thanh trường đao.

    - Công bộ thị lang Triệu Nghị, cút ra đây cho ta!

    Một tiếng gầm lên này của Sở Mặc vang vọng toàn bộ đại sảnh yến tiệc.

    Một vài người không nhìn thấy bên này, đang trò truyện với nhauthật vui vẻ, bị một tiếng nói của Sở Mặc dọa cho run run một trận, rối rít nhìn về phía cửa vào bên này.

    Công bộ thị lang Triệu Nghị đang cùng Thái Tử, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử ở cùng một chỗ cũng bị tiếng nói như sét đánh này của Sở Mặc dọa cho bối rối, cả người không nhịn được run mạnh một cái, nhìn về phía cửa bên này trông thấy Sở Mặc rồi, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó nhìn thấy trong tay Sở Mặc mang theo người kia, sắc mặt ngay lập tức đại biến.

    Tam hoàng tử Hạ Hào nhướng mày, cách rất xa nổi giận quát lên một tiếng:

    - Vật nhỏ nhà ai, làm sao lại vào được đây?

    Vô lễ như thế cũng không nhìn xem đây là chỗ nào?

    Một tiếng này giống như tiếng sấm rền vang dội, nổ tung ở đại sảnh yến hội này, đâm vào trong tai của rất nhiều người đã che tai lại.

    - Công bộ thị lang Triệu Nghị!

    Cút ra đây cho ta!

    Sở Mặc căn bản không để ý tới Tam hoàng tử Hạ Hào mà giọng nói lạnh lẽo lần nữa nổi giận gầm lên:

    - Dám làm không dám chịu sao?

    Cút ra đây!

    Nói xong, Sở Mặc túm cổ áo của tên võ giả cấp một mang trong taylên, dựng thẳng cơ thể của hắn, sau đó cắm Thí Thiên xuống đất, gạch vô cùng cứng rắn ở trước Thí Thiên giống như đậu hũ vậy, trực tiếp bị đâm thủng.

    - Ba!(Tiếng tát)

    Sở Mặc giơ tay lên cho gã một cái tát, ra tay đánh tỉnh người, căn bản không cho gã kia thời gian phản ứng đã lạnh lùng hỏi:

    - Nói, ai phái ngươi tới hại ta?

    - Sở thiếu...

    Sở thiếu...

    Chuyện không liên quan đến ta, là Công bộ thị lang Triệu Nghị Triệu đại nhân phái tới...

    Ta không biết gì cả!Tên võ giả cảnh giới đầu này bị một cái tát của Sở Mặc đánh cho tỉnh, căn bản không biết đây là chỗ nào, tưởng là vẫn còn đang ở hẻm nhỏ hẻo lánh kia, lập tức la lớn.

    Vù vù!

    Đại sảnh yến hội hoàng gia vào lúc này đã tụ tập hơn nghìn người.

    Tiếng nói của tên võ giả cấp một này vang vọng, buột miệng nói ra những lời này khiến cho tất cả mọi người đều sợ ngây người, sau đó đều rối rít nhìn về phía Công bộ thị lang Triệu Nghị đứng ở bên người Thái tử.Công bộ thị lang Triệu Nghị năm nay hơn bốn mươi tuổi, y phục toàn thân đẹp đẽ, tác phong nhanh nhẹn, vô cùng nho nhã.

    -----o0o-----

    Chương 166: Không thể tin nổi

    Chương 166: Không thể tin nổi

    Lúc này sắc mặt lại đỏ lên, mồ hôi trên trán thi nhau chảy xuống, vẻ mặt vặn vẹo cả giận nói:

    - Vu oan!

    Đây quả thực là vu oan!

    Lúc này, tên võ giả cấp một trong tay Sở Mặc nghe thấy thanh âm của Triệu Nghị, lớn tiếng nói:

    - Chính là hắn, Sở công tử...

    Hắn chính là Triệu Nghị...

    Hắn phái ta tới đó!

    - Nói láo!Cổ của Triệu Nghị cũng đỏ cả lên, cảm nhận được ánh mắt bốn phương tám hướng tụ tập tới đây, cảm thấy đầu óc cũng bắt đầu choáng váng.

    Gã chưa từng trải qua chuyện như vậy.

    Lúc này Tam hoàng tử Hạ Hào đi nhanh về phía Sở Mặc vừa đi tới, lạnh lùng quát:

    - Đây là dạ tiệc năm mới của hoàng gia, người từ đâu xuất hiện?

    Dám gây rối ở chỗ này, thị vệ đều chết hết rồi sao?

    Còn không bắt hắn lại cho ta!

    Những thị vệ ở cổng kia thấy tình hình như thế, lại thấy Tam hoàngtử ra lệnh thì ngay lập tức tinh thần chấn động, quây Sở Mặc lại.

    - Ta xem ai dám!

    Sở Mặc hét lớn một tiếng, giơ tấm thiệp mời trong tay lên:

    - Ta đang cầm thiệp mời, quang minh chính đại tiến vào!

    Dựa vào cái gì đòi bắt ta?

    Cút ngay cho ta!

    Những thị vệ kia nhìn thấy thiệp mời trong tay Sở Mặc, nhất thời lộ ra vẻ chần chờ.

    Tam hoàng tử Hạ Hào lại cười lạnh, giễu cợt nói:

    - Khá lắm, cầm thiệp mời quang minh chính đại tiến vào, một mìnhngươi, một thiếu niên mười mấy tuổi lại cầm thiệp mời của quan lớn đương triều mới có thể giữ, tiểu súc sinh, ngươi coi đại sảnh yến hội của Hoàng gia này là chỗ nào?

    Ngươi cho rằng tất cả mọi người...

    Đều giống như ngươi, không có đầu óc sao?

    Cầm thiệp mời giả...

    Cũng dám đường hoàng tới chỗ như thế này?

    Nói xong, Hạ Hào quát lên với đám thị vệ kia:

    - Bắt lại!

    - Chậm đã!

    Một thanh âm nhàn nhạt truyền đến từ bên ngoài, sau đó 1 người: nhã nhăn thấu suốt đứng ở bên cạnh Sở Mặc, nhìn chung quanh mộtvòng, cuối cùng ánh mắt nhìn đến trên người Hạ Hào:

    - Tam hoàng tử làm sao biết tấm thiệp mời này là giả vậy?

    - Hứa...

    Hứa Thủ Phụ?

    Khóe miệng Hạ Hào co quắp, ánh mắt hơi nheo lại, lộ ra vài tia sáng nguy hiểm.

    Đám người Thái tử ở bên kia lúc này cũng không còn cách nào mà xem náo nhiệt nữa rồi, chẳng ai nghĩ tới Thủ Phụ đương triều vốn lúc nào gần tới giờ mới xuất hiện lại có thể tới vào lúc này, hơn nữa... lại có thể tự mình làm chỗ dựa xác nhận cho một thiếu niên.Điều này quá không bình thường!

    Trong mắt rất nhiều người, tất cả đều hiện ra vẻ mặt như có điều suy nghĩ, ánh mắt nhìn Sở Mặc cũng trở lên chăm chú ngẫm nghĩ.

    Không có một đại nhân vật như thế xuất hiện, tất cả đây rất có khả năng chỉ là một trò khôi hài.

    Nhưng sự xuất hiện của Hứa Trung Lương lại làm cho trong lòng mọi người ở đây có hơi rùng mình.

    Thủ Phụ đương triều đích thân xuất hiện xác nhận cho một thiếu niên...

    Chuyện này chắc chắn là có đạo lý vô cùng huyền diệu(Nguyên gốc: huyền cơ).Không ít người đưa ánh mắt nhìn về phía Công bộ thị lang Triệu Nghị bên người Thái tử, nhìn thấy vị Công bộ thị lang này giờ đây vẻ mặt đã vô cùng tái nhợt, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

    Chẳng nhẽ?

    Người trong tay thiếu niên kia... thực là có liên quan tới Triệu Nghị?

    Nhìn lại sắc mặt nghiêm nghị của Thái tử điện hạ bên cạnh Triệu Nghị một chút, trong lòng rất nhiều người...

    Tất cả đều chợt run run một cái!

    Chuyện này...

    Không bình thường rồi.- Thủ Phụ đại nhân...

    Ngài biết thiếu niên này?

    Lúc này Hạ Hào cũng phục hồi tinh thần lại, thi lễ với Hứa Trung Lương một cái, sau đó có phần không âm không dương nói:

    - Ngài làm sao lại biết...

    Tấm thiệp mời này là thật?

    - Bởi vì tấm thiệp mời này là lão tử phát ra ngoài!

    Một thanh âm mười phần trung khí truyền tới, tiếp theo, một thân ảnh cao lớn, long hành hổ bộ(bước đi và hành động như rồng như hổ) đi tới, đứng bên cạnh Sở Mặc:

    - Tam Hoàng Tử điện hạ, người còn muốn hỏi cái gì nữa?Toàn bộ đại sảnh yến hội của hoàng gia đều một mảnh im lặng như tờ, châm rơi cũng có thể nghe thấy.

    Dám đứng trước mặt của Hoàng tử xưng là "lão tử", toàn bộ Đại Hạ... trừ Hoàng thượng ra, chỉ sợ cũng chỉ có một người thôi!

    Đại nguyên soái Phương Minh Thông!

    Trong đại sảnh yến hội Hoàng gia, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía cửa, gần như tất cả đều đánh mất năng lực suy nghĩ.Đây là tình huống gì?

    Toàn bộ Đại Hạ, trừ Hoàng đế ra, hai người có quyền thế nhất vậy mà lại đồng thời xuất hiện ở nơi này...người đáng nhẽ phải vài canh sau mới tới lại đến làm chỗ dựa cho thiếu niên mười bốn tuổi.

    Loại chuyện như vậy nếu không tận mắt nhìn thấy thì nhất định không có ai tin là thật.

    Ít nhất vào thời khắc này, Tam hoàng tử Hạ Hào đã bị làm cho sợ ngây người, khóe miệng của gã co quắp, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn hai người Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông, vậy mà câm luônrồi.

    Thân phận của gã là Hoàng tử vô cùng tôn quý là không giả, nhưng không thể so với ai đó.

    Hoàng tử chung quy không phải là hoàng đế, cho dù là Thái tử... cũng không dám ở trước mặt hai người trước mắt này mà làm càn!

    Thái tử bên kia cũng ngây dại, Hạ Anh đã là một người trung niên hơi khẽ cau mày, trong con ngươi thoáng qua tia sáng phức tạp.

    Ở bên cạnh y, Nhị hoàng tử Hạ Hùng lại là vẻ mặt suy nghĩ tìm tòi, cũng giống vậy, trong tròng mắt của gã cũng lóe lên tia sáng khó có thể tin.Nhị hoàng tử Hạ Hùng và Thái tử Hạ Anh nhìn ra được, Hứa Trung Lương vì Sở Mặc mà ra mặt có lẽ là bởi vì giao tình của hai nhà, Thủ Phụ đại nhân đối với vãn bối này nổi lên lòng muốn che chở, điều này hợp tình hợp lý.

    Nhân vật lớn hơn nữa cũng khó tránh khỏi sẽ có tư tâm.

    Cho nên mới vừa rồi Tam hoàng tử Hạ Hào cũng không đặc biệt để ý tới Hứa Trung Lương, thậm chí là không âm không dương phun ra một câu.

    Kết quả sau đó thì lại kéo thêm một đại nhân vật càng thêm đáng sợ...

    Binh Mã đại nguyên soái của Đại Hạ.Phương Minh Thông xuất hiện ở nơi này hoàn toàn ngoài dự đoán của ba vị hoàng tử này.

    Bọn họ dù thế nào cũng không nghĩ ra vị Phương Minh Thông này là một Đại nguyên soái rất thần kỳ, làm sao có thể cùng xuất hiện với Sở Mặc được?

    Nể mặt của Phàn Vô Địch lão tướng quân?

    Đó là không thể nào!

    Phương Minh Thông sẽ cho Phàn Vô Địch mặt mũi, bọn họ tin.

    Nhưng mà tại sao lại tỏ ý đó ở chuyện của một tên nhóc được?

    Ở một trình độ nào đó mà nói thậm chí còn đáng sợ hơn so với HứaTrung Lương!

    Phương Minh Thông chẳng những nắm giữ binh quyền, hơn nữa còn là tâm phúc trung thành tới chết của Hoàng thượng, Hoàng thượng đối với Phương Minh Thông cực kỳ tin tưởng.

    Tuy rằng quân vô hí ngôn(vua không nói hai lời, nói láo), nhưng nếu là một câu nói của Phương Minh Thông thì thậm chí có thể thay đổi tâm ý của Hoàng Thượng!

    -----o0o-----

    Chương 167: Đều là diễn trò!

    Chương 167: Đều là diễn trò!

    Bởi vì vị Binh Mã đại nguyên soái này là huynh đệ cùng Hoàng thượng lớn lên từ nhỏ!

    Lúc đương kim Hoàng thượng còn là Thái tử, Phương Minh Thôngđã vì ông làm quá nhiều chuyện, lập được vô số công lao hiển hách.

    Trừ cái đó ra, Phương Minh Thông thân là đại lão của quân đội, tay nắm trọng quyền, ngày thường ngoài chuyện của quân đội ra thì chẳng quan tâm gì cả.

    Hôm nay là nảy ra chuyện quái gì vậy?

    Đừng nói đến ba vị Hoàng tử không nghĩ ra, toàn bộ trong đại sảnh yến hội của hoàng thất cũng không có ai có thể nghĩ thông được vấn đề này.

    Những người này chỉ là nghĩ không thông mà thôi, nhưng có một người lại bị sợ đến choáng váng.

    Đó chính là Công bộ thị lang Triệu Nghị!

    Vị trung niên tác phong nhanh nhẹn anh tuấn nho nhã này khi nhìn đến hai vị đại lão đứng ở bên người người thiếu niên kia, trên mặt cũngđã hoàn toàn không có một tia huyết sắc nào!

    Khi nghe thấy câu kia của Phương Minh Thông: Bởi vì tấm thiệp mời này là lão tử phát ra ngoài, Triệu Nghị cũng không nhịn được nữa, hai chân mềm nhũn, đặt mông ngồi dưới đất.

    Vốn là hai người Thái tử Hạ Anh và Nhị hoàng tử Hạ Hùng đứng ở bên cạnh gã, không dấu vết dời sang hai bên vài bước.

    Khi Triệu Nghị đưa ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về phía Thái tử lại chỉ nhìn thấy một ánh mắt vô cùng tối tăm lạnh lẽo!Công bộ thị lang...

    Không phải là một chức quan nhỏ, một trong hai nhân vật số một số hai của công bộ trong lục bộ, lăn lộn trong triều đình nhiều năm như vậy, một ánh mắt kia của Thái tử, trong nháy mắt Triệu Nghị đã hiểu.

    Sau khi hiểu thì tâm như tro tàn(hết hy vọng).

    Lúc này Tam hoàng tử Hạ Hào cười khan một tiếng, chắp tay ôm quyền về phía Phương Minh thông nói:

    - Đại soái...

    Ta không có vấn đề gì, là ta lầm!

    Nói xong lại cười hắc hắc với Sở Mặc:

    - Vị công tử này, thật xin lỗi, ta không biết ngươi, nhất thời trách oan cho ngươi, thứ lỗi nhé.

    Trong ánh mắt của Hạ Hào còn mang theo một tia khinh thường, bởi vì lúc đó y đang nhìn Sở Mặc, những người khác rất khó chú ý tới biểu cảm trong mắt y.

    Nhưng mà Sở Mặc nhìn thấy được.

    Y đang khiêu khích!

    Trong lòng của Sở Mặc, thoáng cái bốc lên một ngọn lửa giận, cơn tức giận trong lòng bùng nổ.Tuy là hắn còn trẻ nhưng tham gia dạ tiệc năm mới ít nhất cũng đã ba bốn lần rồi, trong lúc đó tuy là chưa hiểu rõ Tam hoàng tử này lắm nhưng ít ra hai bên đã sớm biết nhau rồi.

    Ngày hôm nay từ lúc mới bắt đầu, Hạ Hào đã giả vờ như không biết hắn, cho tới bây giờ vẫn còn giả vờ không nhận ra hắn, dường như hai người hôm nay là lần đầu tiên gặp nhau vậy.

    Trong lòng Sở Mặc cười gằn: Ai nói Tam hoàng tử chỉ là một viên võ tướng nào?

    Thế hệ sau của hoàng thất... phần tâm cơ này, quả thật là rất cao!Thật ra thì Sở Mặc rất muốn nổi giận gầm lên với Hạ Hào: Cút!

    Nhưng hắn biết, nếu như bây giờ mình mà làm loạn với Hạ Hào, như thế thì... chuyện bị ám sát rất có thể sẽ không giải quyết được.

    Ngay cả nội dung chính cũng bị rời đi, ai còn muốn quan tâm đến chuyện này?

    Bởi thế, Sở Mặc nở nụ cười hàm chứa sự xấu hổ với Hạ Hào:

    - Tam Hoàng Tử điện hạ quý nhân hay quên nhiều chuyện rồi, chúng ta thật ra thì đã gặp qua bảy tám lần rồi.

    Không sao, Tam hoàng tử bận rộn như vậy, không nhớ được đến một tên nhóc như ta cũng không kỳquái gì, nghi ngờ ta cũng thế, là chuyện đương nhiên thôi, ta làm sao lại trách cứ Tam hoàng tử người chứ?

    Sở Mặc có thể cảm giác được, khi mình nói hết lời nói này, Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông ở bên cạnh gần như là đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

    Hai vị đại lão này...mới vừa rồi thật là rất lo lắng, thật sợ Sở Mặc thiếu niên khí thịnh(hiếu thắng), nổi giận với Tam hoàng tử.

    Như thế, có lý... cũng đổi thành vô lý rồi.Trước đó bọn họ phái xe ngựa đi không đón được Sở Mặc, nhận được tin tức nói Sở Mặc đã bị xe ngựa trong cung phái ra đón đi rồi, hai vị đại lão cũng đã biết: xảy ra chuyện rồi.

    Trong cung có phái xe đi hay không bọn họ đều rõ hơn ai hết, bởi vì việc này chính là do họn họ phụ trách!

    Kết quả là không đợi bọn họ phản ứng kịp thì đã nhận được tin tức nói Sở Mặc mang theo 1 người, nổi giận đùng đùng xông vào đại sảnh yến hội.

    Hai vị đại lão vừa nghe, được, thế này nhất định là thoát được đại nạn rồi.

    Bây giờ bất kể là như thế nào cũng phải bảo vệ Sở Mặc không có bất kỳ mất mát nào.

    Nói cách khác, cho dù Hoàng thượng thìcũng sẽ không tha thứ cho bọn họ.

    Hạ Hào đang chờ thiếu niên này trở mặt với y, y không tin mình khiêu khích rõ ràng như thế mà thiếu niên này còn có thể nhẫn nhịn.

    Nhưng sự thật lại cảnh tỉnh y lại.

    Lời đáp của Sở Mặc hàm ý châm chọc, nhưng lại hoàn toàn kín kẽ!

    Tuổi tác lúc này trở thành vũ khí tốt nhất của Sở Mặc.

    Thật con mẹ nó chứ!

    Ở trong lòng Hạ Hào mắng to một câu, mũi hừmột tiếng, sau đó phất ống tay áo một cái, đi tới bên Thái tử.

    Tên võ giả tầng thứ nhất bị Sở Mặc túm lấy cho tới bây giờ rốt cuộc cũng hiểu rõ bản thân mình ở chỗ nào, cả người sợ đến choáng váng.

    Gã trợn mắt há hốc mồm nhìn Triệu Nghị ngã ngồi dưới đất ở bên kia, sau đó cơ thể run rẩy kịch liệt.

    Gã là một võ giả tầng thứ nhất, gã không phải là tử sĩ càng không phải là sát thủ, nhưng vào giờ phút này, trong lòng của gã bỗng nhiên đã hiểu ra một chút.

    - Lúc này...

    Ta chết mới là kết quả tốt nhất!

    Ít nhất có thể bảo vệ người nhà của ta!

    Tên võ giả tầng thứ nhất này rống to một tiếng:

    - Sở Mặc...

    Ngươi dùng yêu pháp khống chế tâm trí của ta, muốn vu oan cho Triệu Nghị Triệu đại nhân, âm mưu của ngươi sẽ không được như ý đâu!

    Ta dùng cái chết...

    để chứng minh ta trong sạch!

    Nói xong, gã giơ cánh tay lên, vận Long tượng chi lực của võ giả cảnh giới thứ nhất, hung hăng vỗ một chưởng vào ót của mình!

    Một chưởng có thể mở núi phá đá này nếu muốn đánh vỡ xương đầu của một người quả thực là dễ dàng cực kỳ.

    Ánh mắt của Thái tử ở bên kia trong nháy mắt sáng lên.Ánh mắt của Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử...

    Cũng sáng ngời!

    Đương nhiên, con mắt phát sáng nhất là của Công bộ thị lang Triệu Nghị đã ngã ngồi dưới đất kia!

    - Muốn chết?

    Phương Minh Thông ở bên cạnh Sở Mặc đột nhiên cười lạnh một tiếng:

    - Ở trước mặt ta mà đùa việc này sao?

    Ba!( tiếng tát)Một tiếng vang dội lại trong trẻo vang lên.

    Không ai thấy được Phương Minh Thông di chuyển thế nào!

    Nhưng mà tên võ giả muốn tự sát này, cơ thể trực tiếp vòng mười mấy vòng tại chỗ, sau đó ùm một tiếng, ngã trên mặt đất.

    -----o0o-----

    Chương 168: Ánh hào quang rực rỡ (1)

    Chương 168: Ánh hào quang rực rỡ (1)

    Cả người bị một cái tát đánh cho ngất luôn, trên gương mặt đó... ngay cả một chút vết thương cũng không nhìn thấy được!

    Trong lòng Sở Mặc vô cùng chấn động: Đây chính là cường giả có thực lực tung hoành trong nhân gian sao?

    Thật là đáng sợ!

    Đối với sứclực nắm trong tay đã đạt đến cảnh giới tinh chuẩn như thế, đổi lại là hắn, có thể ngăn cản người này tự sát, nhưng đối với năng lực khống chế sức mạnh tinh diệu như thế lại tuyệt đối không làm được.

    Phản ứng của Sở Mặc cũng cực nhanh, nổi giận gầm lên một tiếng với Triệu Nghị ngồi dưới đất choáng váng ở phía bên kia:

    - Triệu Nghị!

    Nói, tại sao muốn hại ta?

    Triệu Nghị theo bản năng lại nhìn lướt qua bên Thái tử, kết quả lần này Thái tử nhìn cũng không thèm nhìn gã một cái.

    Hạ Hào bên người Thái tử vẻ mặt âm trầm, trong con ngươi mang vẻ lạnh như băng.Lòng của Triệu Nghị trầm xuống, gã hiểu rõ hôm nay mình hoàn toàn không còn đường sống nữa.

    Mới vừa rồi tên võ giả tầng thứ nhất kia thật sự tự sát thành công thì gã còn có một đường sống.

    Cho dù làm trò trước mặt hai vị đại lão Thủ Phụ nội các đương triều và Binh Mã đại nguyên soái, loại chuyện chết không có đối chứng này cũng không ai có thể cứng rắn định tội gã cả.

    Có một số việc hiển nhiên không cần chứng cứ, nhưng có một số trường hợp...

    Lại nhất định phải có chứng cứ!

    Nhưng vấn đề là người nọ không chết thành công!

    Hắn không chết...

    Ta ắt phải chết!

    Lòng của Triệu Nghị trong nháy mắt hoàn toàn hiểu ra.

    Giùng giằng bò từ dưới đất dậy, trên mặt hiện ra một nụ cười tự giễu, nói:

    - Nghĩ tới Triệu Nghị ta, mười năm gian khổ học hành, một lòng một dạ muốn trở nên nổi bật, muốn làm vẻ vang cửa nhà... sau cùng, ta bước chân vào trong triều đình, giành được thánh ân, một đường thẳng lên mây xanh.

    Cuối cùng, ta làm được vị trí đại quan tứ phẩm rồi, thành Công bộ thị lang!

    Lúc này không ai chú ý tới, ở cửa đại sảnh yến hội hoàng thất xuấthiện một đám người, vốn là muốn đi vào nhưng vào lúc này lại dừng ở chỗ đó.

    Lúc này, ánh mắt của mọi người đều đặt trên người Triệu Nghị, cũng không chú ý tới một màn này ở cửa.

    - Ta cũng từng muốn báo hoàng ân, nên vì lê dân bách tính của thiên hạ này làm chút chuyện thực tế, làm chút việc thiện, chỉ sợ chỗ nào làm chưa tốt, lưu lại tiếng xấu, làm tổ tiên phải hổ thẹn.

    Triệu Nghị lúc này đứng lên, vốn là tái nhợt không còn chút huyết sắc nào, trên mặt còn nổi lên một tầng ửng hồng.Ánh mắt của y đảo qua hai vị đại lão Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông, nói:

    - Công bộ là một chỗ yên tĩnh, người nơi này cũng là tinh anh đích thực của thiên hạ, ta ở chỗ này rất vui vẻ.

    Ta tìm được mục tiêu phấn đấu cho cuộc đời rồi, ta vẫn cảm thấy Triệu Nghị ta...chỉ cần nỗ lực thêm, như vậy nhất định cũng có thể giống như vô số bậc tiên hiền như thế, lưu danh sử xanh!

    Triệu Nghị nhìn Sở Mặc, thở dài một tiếng:

    - Không nghĩ tới vì phút lỡ lầm mà ngàn năm ôm hận.

    Năm đó, lão tướng quân Phàn Vô Địch tìm ta, muốn ta cung cấp một số thiết bị quân giới đặc thù.

    Khi đó, ta nhất thời...bị quỷ ám, mở miệng đòi tướng quân một vạn lượng bạc.

    Thần sắc Triệu Nghị vô cùng hổ thẹn, đôi mắt phiếm hồng, gần như sắp khóc, lẩm bẩm:

    - Ta thật hồ đồ.

    Khi đó đã bị lão tướng quân mắng một trận, lão tướng quân nói ta muốn tiền đến phát điên rồi.

    Nhưng ta không những không tỉnh ngộ mà trong lòng còn ghi hận tướng quân.

    Nhưng ta khôngcó cơ hội để gây phiền phức cho người, vì thế ta đánh chủ ý lên cháu của tướng quân.

    Ta thật chẳng ra sao.

    Ta thật đáng chết!

    Nói xong, Triệu Nghị không nhịn được khóc lên, nức nở nói:

    - Các lão sư của công bộ và đúc sư bậc thầy của môn phái đã cùng nhau chế ra chiếc xe ngựa này từ thép thiên thạch và cực phẩm thép đã trải qua bách luyện.

    Vật này đáng lẽ là lễ vật dâng lên hoàng thượng trong dịp tân niên, nhưng vì ta tư lợi, lấy ra để nhốt Sở công tử.

    Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta.

    Hôm nay là ngày vui, Triệu Nghị không dám để máu làm bẩn chỗ này, bẩn mắt của mọi người, chỉ cầu Thủ Phụ đại nhân, Phương nguyên soái có thể để cho Triệu Nghị cơ hội về nhà tự sát.Nói xong, nước mắt Triệu Nghị rơi như mưa, vẻ mặt vô cùng chân thật.Suýt nữa Sở Mặc cũng tin vào lời y.

    Nhìn Triệu Nghị khóc vô cùng thành khẩn, trong lòng Sở Mặc đang hồi tưởng lại xem giữa ông nội và Triệu Nghị đã từng có ân oán như vậy hay không?

    Nhưng hắn tỉnh lại ngay lập tức.

    Đây rõ ràng là chuyện không thể.

    Ông nội mặc dù là tướng quân, nhưng phía trên còn có Nguyên soái, lại thêm một đám lão tướng ở Bộ Binh.

    Ông nội có ăn no rỗi việc mới dùng thân phận tướng quân đi gặp một gã công bộ Thị lang cầu quân giới...

    Quân giới...lại còn là quân giới đặc biệt.

    Sở Mặc rùng mình, càng tức giận hơn.

    Tên Triệu Nghị này, đã sắp chết còn lừa người khác.

    Nếu chuyện này bị coi là thật, khác nào nói ôngnội của hắn có lòng mưu phản.

    Nếu không...tại sao một tướng quân lại đi tìm công bộ Thị lang đòi quân giới đặc thù mà không thông báo cho thượng cấp trước.

    Con ngươi Sở Mặc trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhìn Triệu Nghị, nội tâm vô cùng phẫn nộ: Tên khốn kiếp...

    Diễn trò thật quá tốt rồi.

    Đáng lẽ ngươi nên tham gia đoàn kịch chứ không phải vào triều đình.

    Cũng có rất nhiều người có cùng suy nghĩ với Sở Mặc.

    Những người ở đây hầu như ở Đại Hạ đều có quan hệ.

    Bình thường cũng hay coi người khác diễn trò, đã nhìn nhiều năm rồi, ở đây lại có một người diễn tốt như vậy...lại còn là một viên quan Tứ phẩm đương triều nữa chứ.

    Đúng là làm trò cho đời.Hứa Phù Phù trốn ở góc phòng, khóe miệng không ngừng co giật, không nhịn được mà nhỏ giọng mắng:

    - Vô sỉ!

    Một thiếu nữ tướng mạo thanh thuần, ngồi cách Hứa Phù Phù không xa cũng nghiến răng nghiến lợi nói:

    - Đúng là không biết xấu hổ!

    Hứa Phù Phù không thể không ngẩng đầu nhìn thoáng qua người thiếu nữ này, nhưng chỉ thấy là người lạ.

    Nếu không phải ngại thời điểm không thích hợp, y nhất định đến gần để làm quen.

    Hiện tại, mọi người đều đang rất tức giận.Nhưng có nhiều người giận, thì cũng có kẻ vui mừng.

    Thái tử Hạ Anh và nhị hoàng tử Hạ Hùng, đám người tam hoàng tử Hạ Hào đều kinh ngạc nhìn Triệu Nghị.

    Lần đầu tiên bọn họ phát hiện ra vị công bộ Thị lang này lại có bản lĩnh hay thế.

    Người này viết kịch bản nói dối lại có thể cuốn hút như vậy.

    Còn chuyện này là thật hay giả...cũng không quan trọng.

    Xét cho cùng, bọn họ biết chuyện này đều tùy thuộc vào ý tứ của phụ hoàng.

    Quan trọng nhất, một phát cắn ngược lại Phàn Vô Địch của Triệu Nghị, đủ ác độc.

    Lập luận rất sắc sảo.

    Nhìn qua, lão tướng quân Phàn Vô Địch có vẻ là người chí công vô tư, thấy y không đồng ý với mình thì mắng y.

    -----o0o-----

    Chương 169: Ánh hào quang rực rỡ (2)

    Chương 169: Ánh hào quang rực rỡ (2)

    Nhưng bản chất của chuyện này là ở việc lão tướng quân lại lén tìm y để cầu quân giới đặc biệt.

    Đây mới là điểm quan trọng nhất.

    Vì là lén tìm y, nên không có cách nào để đối chứng việc nàycó hay không.

    Đúng là bùn đất rơi vào đũng quần, chẳng phải cứt thì cũng là phân.

    Dù Hoàng thượng có thể tín nhiệm lão tướng quân, nhưng khi nghe chuyện này cũng sẽ thấy không thoải mái.

    - Đúng là một nhân tài.

    Mắt Hạ Hùng sáng ngời nhìn Triệu Nghị, trong nội tâm không muốn tên này chết như vậy, liền nhìn Hạ Hào đang đứng bên cạnh.

    Ba anh em, từ nhỏ đến lớn vẫn tâm đầu ý hợp.

    Bởi vậy, tam hoàng tử Hạ Hào tiến lên phía trước một bước, nghiêm túc nói:

    - Chuyện này... ta nghĩ ta cũng có trách nhiệm.

    Là ta không nghĩ rằng Triệu Nghị có thể nhất thời hồ đồ mà phạm lỗi lớn như vậy.Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không thay đổi chút nào.

    Lúc này, thấy Hạ Hào đứng ra, Phương Minh Thông cười khúc khích nói:

    - Ngươi nói tiếp xem.

    Thái độ của Phương Minh Thông làm mọi người ở đây đều buồn cười.

    Ai cũng nhìn ra vị Binh Mã Đại Nguyên Soái này căn bản không tin vào câu chuyện hoang đường của Triệu Nghị, chẳng quan tâm nó chút nào.

    Hứa Trung Lương thì cụp mắt, đứng im tại đó như một pho tượng.

    Nhưng không ai dám coi thường vị nội các Thủ Phụ này.

    Mọi người đều biết, một khi vị này mở miệng, chắc chắn mọi chuyện đều không thể thay đổi được nữa.Vẻ mặt Hạ Hào có chút tự trách, thở dài nói:

    - Năm đó chuyện giữa Triệu Nghị và Phàn lão tướng quân, y đã từng nói cho ta.

    Vì chuyện này, mấy người chúng ta và lão tướng quân...

    đều không vui.

    Nên Triệu Nghị đã đề nghị liên kết với ta, muốn cho lão tướng quân gặp khó khăn.

    Nhưng cuối cùng, ta là hoàng tử, ta cũng là một con dân của Đại Hạ.

    Cho dù ta và lão tướng quân có mâu thuẫn, cũng không thể lm loại chuyện này, nên ta đã lập tức cự tuyệt.

    - Ha ha ha...

    Sở Mặc giận quá hóa cười.

    Trên khuôn mặt ngây ngô ánh tuấn tràn đầy sự trào phúng.Hạ Hào coi như không thấy, lại tự nói tiếp:

    - Ta đã nói với Triệu đại nhân, làm quan thì phải lấy quốc gia làm trọng.

    Kết quả, Triệu đại nhân vẫn vướng mắc trong lòng, nói sớm muộn cũng tìm cơ hội để hạ mã uy của lão tướng quân.

    Sẽ tìm lúc nào đó bắt cháu của lão tướng quân, nhốt lại vài ngày, khiến lão tướng quân phải quýnh lên, để trút đi bực tức trong lòng.

    Vẻ mặt Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông đều không thay đổi.

    Tại yến hội trong đại sảnh, trong lòng nhiều người có một chút xao động.

    Tam hoàng tử cũng lợi hại nhỉ.

    Qua những lời người này nói, có thể đem đại án Triệu Nghị ám sát Sở Mặc thành một trò đùa dai với lão tướng quân, lại chứng thực việc lão tướng quân đi tìm Triệu Nghị đòi vũkhí quân giới đặc thù.

    Cho dù Triệu Nghị có bị tống giam, cũng chỉ vì đùa dai mà phạm tội bắt cóc, lại không giết người, chắc chỉ phải ngồi vài năm.

    Nhưng lão tướng quân muốn giải thích câu chuyện quân giới kia, lại không dễ dàng như vậy.

    Đứng ở nơi này hiện tại, không tính những nữ nhân và thiếu niên kia, ngoại trừ vài người đầu óc chậm chạp, ai không phải là hồ ly tinh.

    Không ít người nhìn Hạ Hào bằng ánh sợ hãi.

    Hoàng tử vừa có thể cầm quân đánh giặc, lại có thể dùng mưu bày trò, thật quá đáng sợ!

    Hạ Hào tiếp tục diễn:

    - Lúc ấy ta chỉ mắng Triệu đại nhân một chút, nhưng cuối cùng...ta vẫn chỉ là một võ tướng.

    Đầu óc suy nghĩ không quanh co,cũng không đem chuyện này nói với Thái tử hay báo lên.

    Ta chỉ nghĩ... chắc Triệu đại nhân chỉ nói thôi.

    Ai mà ngờ được y thực sự làm chuyện hồ đồ như vậy.

    Chuyện này ta cũng có lỗi.

    Cuối cùng Thái tử Hạ Anh cũng đứng ra, mặt tỏ vẻ vô cùng đau lòng, nhìn Hạ Hào:

    - Sao ngươi hồ đồ như vậy!

    Chuyện như thế mà là chuyện nhỏ à?

    Sao ngươi không nói với ta?

    Ngươi làm ta tức chết!

    Lát nữa, ta nhất định phải bẩm báo phụ hoàng, trừng phạt ngươi thật nặng để ngươi mất cái tính này đi.

    Hạ Hào cúi đầu, áy náy nói:

    - Ta chấp nhận chịu phạt...

    Hạ Anh nhìn Triệu Nghị với vẻ tiếc hận:

    - Triệu đại nhân, ngươi đường đường là một quan viên Tứ phẩm, tại sao lòng dạ lại hẹp hòi như thế.

    Phàn lão tướng quân đòi ngươi quân giới đặc biệt, chắc chắn là vì việc nước, vì nhân dân.

    Lão tướng quân cả đời trung thành và tận tâm, lại là người chính trực.

    Ngươi lại còn cùng tướng quân tranh chấp, đầu óc ngươi lú lẫn rồi phải không?

    Triệu Nghị quỳ phịch xuống đất, khóc rống lên:

    - Thần đáng chết, tội thần đáng chết vạn lần.- Hôm nay là ngày vui, không phải là dịp thích hợp để xử lý việc này.

    Trước tiên ngươi về nhà đợi chịu tội.

    Sau tân niên, ta sẽ bẩm báo phụ hoàng, phụ hoàng sẽ định tội ngươi.

    Hạ Anh lắc đầu, thở dài nói.

    - Tội thần Triệu Nghị... tuân...

    Triệu Nghị khóc dữ dội hơn, nghẹn ngào như đang bị ủy khuất to lớn, chữ 'chỉ' trong tuân chỉ mãi không nói ra miệng được.

    Đèn đuốc trong yến hội sáng trưng.

    Trong đại sảnh, một đạo hào quang rực rỡ chói mắt bất ngờ hiện ra!

    Tia sáng này vừa hiện ra, toàn bộ đại sảnh trở nên thật ảm đạm.

    Đạo hào quang đột ngột hiện ra này rất rực rỡ.

    Giờ khắc này, mọi người trong đại sảnh gần như không thở nổi.

    Ánh hào quang đó thật đáng kinh ngạc.

    Như một tia chớp cắt qua bầu trời trong đêm tối.

    Phụp!

    Đầu của Triệu Nghị bị chặt bay viu lên trời trong khi thân mình y vẫn quỳ tại chỗ.

    Máu từ cổ phun ra như suối, văng tung tóe.

    - Diễn trò nửa ngày, tốn bao nhiêu nước bọt, lại còn cố mà nói dối.

    Bịa đặt hắt nước bẩn cho người khác, đúng là không có liêm sỉ...

    Tacho ngươi một đao, chặt cái đầu chó của ngươi xuống.

    Thanh âm Sở Mặc lạnh như băng, từng lời mạnh mẽ đâm thẳng vào lòng mỗi người, vô cùng cường ngạnh, phá vỡ không khí đang đông cứng trong đại sảnh yến hội.

    Diễn trò, tung lời đồn, hắt nước bẩn, tất cả đều không kinh diễm bằng một đao này.

    Hứa Trung Lương nãy giờ vẫn đứng cạnh Sở Mặc.

    Giờ khắc này, đôi mắt trợn to hết cỡ.

    Y là văn thần, không thể kịp phản ứng.

    Cho đến tận lúc đầu của Triệu Nghị bay lên, máu tươi đỏ thẫm tràn ra thảm thiết, đầu óc của y vẫn trống rỗng.

    Nhưng Phương Minh Thông đứng ở bên kia lại thấy thú vị.

    Lão là cao thủ cấp sáu, đã vùng vẫy lăn lội bao năm.

    Hoàng cấp bậc sáu...cảnh giới Kim Thạch Chi Cảnh...

    Chodù đao của Sở Mặc có nhanh hơn nữa, nếu lão muốn ngăn, cũng có thể ngăn được.

    Nhưng lão lại không động đậy.

    Ngược lại, khi thấy đầu của Triệu Nghị bay lên, khóe miệng lão còn hơi nhếch lên, cười có chút hả hê.

    - Đầu chó này...Chém hay lắm!

    -----o0o-----

    Chương 170: Chém cái đầu chó của nhà ngươi

    Chương 170: Chém cái đầu chó của nhà ngươi

    Phương Minh Thông chợt xổ ra một câu, rồi lại thở phào một tiếng:

    - Thiếu chút nữa ta đã tự mình động thủ chém đầu chó của y rồi.

    Nhưng với thân phận của ta mà lại đi chém đầu tên này thì có hơi mất mặt.Nói xong, Phương Minh Thông lại nhìn Sở Mặc, cười ha hả:

    - Tiểu tử kia...ta ngày càng thích ngươi rồi.

    Ở đây mà còn dám...

    Ha ha ha!

    Chém hay lắm.

    Một đao chém bay đầu chó.

    Chém thật sảng khoái!

    Vì việc này...đêm nay nhất định phải uống với ta một chén lớn đó.

    Đứng ở bên này, Hứa Trung Lương lấy tay nâng trán, vẻ mặt xám xịt, khóe miệng co giật, tức giận đến không biết phải nói gì.

    Trong lòng Hứa Trung Lương tự nhủ: tên Phương Minh Thông đúng là đồ mãng phu khốn kiếp, tại sao không cản lại hắn chứ.

    Chẳng lẽ ngươi không biết một đao kia Sở Mặc chém thật sảng khoái.

    Nhưng sựtình phía sau giải quyết thế nào đây?

    Sẽ bị quy vào tội thị sủng mà kiêu, chưa tra mà đã giết, vô pháp vô thiên, coi trời bằng vung mất thôi.

    Sau một lát, mấy phụ nhân trong đại sảnh đều bị dọa sợ, thét lên chói tai.

    Không nói gì phụ nữ, có mấy người nam nhân ở đây đã gặp được trường hợp như vậy đâu.

    Nhiều người mặt tái nhợt, nhìn vị thiếu niên kia với ánh mắt sợ hãi.

    Trước mặt Thái tử và các vị hoàng tử, bên cạnh còn có Đại nguyên soái và Thủ Phụ đại nhân, lại dám xách đao giết người giữa yến hội của hoàng gia.

    Sự quả quyết và dũng cảm của thiếu niên này quá cường liệt.

    Giả sử Hoàng thượng có ở đây đi nữa, thiếu niên này có khi vẫn hànhđộng như vậy.

    Vẻ mặt Hứa Phù Phù hưng phấn, nói:

    - Ha ha ha, vậy mới tốt chứ Sở tiểu hắc.

    Ngươi làm tốt lắm.

    Mấy tên cẩu quan như thế này thì nên bị chém đầu.

    Mấy người trẻ tuổi ngồi cùng với Hứa Phù Phù đều hít vào một ngụm lãnh khí.

    Với mấy tên con ông cháu cha ngồi ở đây, làm mấy chuyện xấu như bắt nạt đám con trai, dọa nạt bọn con gái không thành vấn đề, có mượn đao giết người cũng không thành vấn đề.

    Nhưng bảo chúng tự tay xách đao giết người thì chúng không đủ dũng khí.Hứa Phù Phù thấy cô gái thanh tú ngồi bên kia thật kỳ quái.

    Mặc dù trong mắt cô có chút thương cảm, nhưng khóe miệng lại vểnh lên, nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng.

    - Không phải chứ?

    Hứa Phù Phù xám xịt, nhìn cô gái xa lạ kia đầy nghi ngờ, rồi lại nhìn Sở Mặc, tự nhủ.

    Trong trường hợp này, không phải con gái sẽ bị dọa hoa dung thất sắc sao, tại sao cô gái này hình như lại để ý đến huynh đệ của ta được chứ.

    Thật khó hiểu, thật không có thiên lý!

    Sắc mặt Thái tử tái nhợt, bàn tay trong áo khẽ run, vừa giận lại vừa sợ nhìn về phía Sở Mặc.

    Sắc mặt nhị hoàng tử Hạ Hùng âm u, trong ánhmắt nhìn Sở Mặc ẩn giấu sát ý.

    Vẻ mặt tam hoàng tử Hạ Hào thật khó coi, y không dám tin vào mắt mình, tiến đến trước mặt Sở Mặc, tức giận quát:

    - Làm sao ngươi...ngươi dám.

    - Phì!

    Sở Mặc phun một ngụm nước bọt vào mặt Hạ Hào.

    Hoàng cấp bậc ba cao nhất muốn vô tình giả ý phun nước miếng vào mặt hoàng cấp bậc bốn, hắc hắc, rất khó lòng phòng bị.

    Hạ Hào khó mà tránh, bị nước bọt phun vào mặt.- Tiểu súc sinh!

    Ngươi muốn chết phải không?

    Hạ Hào nổi giận hét ầm lên, hơi thở Thiết Cốt cảnh giới bộc phát.

    Y rút thanh kiếm bên hông, hướng thẳng chỗ Sở Mặc đâm tới.

    Ánh mắt Phương Minh Thông hơi hơi nhíu lại, đang muốn ra tay can thiệp lại thấy Sở Mặc nhìn mình một cái.

    Đó là một ánh nhìn của loại người có sự tự tin, dũng cảm vô song.

    Phương Minh Thông chợt hiểu ý tứ của thiếu niên này, nên lão đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

    Hứa Trung Lương thật sự nóng nảy hét lên:

    - Phương Minh Thông!- Để cho bọn chúng đánh đi.

    Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm vang lên phía sau hai vị đứng đầu triều này.

    Hứa Trung Lương sợ tới mức run rẩy.

    Trong thiên hạ, người có thể dọa vị nội các Thủ Phụ này chỉ có một.

    - Không cần quay lại nhìn trẫm, xem náo nhiệt đi.

    Ha ha, một tuồng kịch thật phấn khích, hai ngươi cứ chờ đấy, trẫm sẽ tính sổ với các ngươi sau.

    Âm thanh trầm thấp mà uy nghiêm đó lại tiếp tục vang lên.Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông đều không dám quay đầu lại, khóe miệng hai người co quắp.

    Người này liếc người kia, thấy trên mặt đối phương đều rất đặc sắc.

    Ánh mắt mọi người trong yến hội đều rơi vào chỗ của m hoàng tử và thiếu niên Sở Mặc, không ai chú ý từ lúc nào mà có thêm một người khoác hoàng bào đứng sau Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương.

    Keng!

    Tiếng hai vũ khí va chạm thật lớn.

    Thanh kiếm của Hạ Hào đứt đoạn, sau đó, gã bị một thanh trườngđao sắc bén đặt bên cổ.

    - Ngươi cũng đáng chết.

    Thanh âm của Sở Mặc lạnh như băng, thức tỉnh những người vẫn còn như đang trong mộng ngồi ở yến hội.

    Cả đại sảnh yên tĩnh dọa người.

    - Ngươi thử nói vì sao y lại đáng chết?

    Một âm thanh thản nhiên vang lên, lại làm tất cả mọi người ở đây thấy run run.

    Những người phản ứng được trước tiên ngay lập tức quỳ hụp xuống.

    Sau đó, nhiều người cũng quỳ theo.- Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.

    Sắc mặt Thái tử và nhị hoàng tử tái nhợt.

    Hai người ngã quỵ xuống đất, đầu gục xuống, không ai nhìn được biểu tình trên mặt hai gã.

    Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương bất đắc dĩ nhìn nhau, rồi cùng quay người lại, hướng nam tử khoác hoàng bào quỳ xuống:

    - Vi thần bái kiến hoàng thượng.

    Toàn bộ đại sảnh hiện tại cũng chỉ còn ba người đang đứng.

    Một là người khoác hoàng bào, người này chính là hoàng đế của ĐạiHạ.

    Hai người khác là Sở Mặc và tam hoàng tử Hạ Hào – người đang bị một trường đao sắc bén kề bên cổ.

    Sở Mặc chớp chớp mắt nhìn Hoàng thượng nói:

    - Bệ hạ, ngài muốn ta nói thật?

    - Nhóc con, còn không mau quỳ xuống!

    Hứa Trung Lương trừng mắt nhìn Sở Mặc, thấp giọng quát.

    Phương Minh Thông ở một bên lại cười toe toét, vụng trộm nhìnthoáng qua Sở Mặc, trong mắt tràn đầy khen ngợi, lòng lại thầm nghĩ: Hảo tiểu tử!

    Bất kể như thế nào, ta cũng phải đưa ngươi vào quân doanh.

    Nếu trong tương lai ngươi không thành một mãnh tướng bách chiến bách thắng thì tên của Phương Minh Thông ta sẽ viết ngược.

    Hoàng thượng lại khoát tay:

    - Không cần quỳ, cứ đứng nói cũng được.

    Hạ Hào quá hiểu phụ hoàng của gã.

    Nghe xong lời của Hoàng đế, chân gã mềm nhũn, quỳ thẳng xuống.

    Thí Thiên trong tay Sở Mặc vẫn kề bên cổ gã.

    Trong đại sảnh chỉ còn hai người đang đứng là Sở Mặc và Hoàng thượng.

    Đôi mày của Hoàng thượng hơi nhíu lại:

    - Mọi người quỳ làm gì chứ.

    Tiệc tân niên không cần nhiều quy củ như vậy.

    Mọi người đứng lên đi.

    Bình thân!

    Đến lúc này mà mọi người còn không nhận được thái độ của Hoàng thượng thì không còn gì để nói rồi.

    Nhưng chính vì nhận thấy thái độnày, nhiều người có cảm giác mình gặp quỷ rồi.

    Mọi người dần đứng lên.

    Toàn bộ đại sảnh chỉ có tam hoàng tử Hạ Hào là đang quỳ.

    Mặt Hạ Hào cắt không còn giọt máu, sâu trong con ngươi tràn đầy sợ hãi.

    -----o0o-----

    Chương 171: Hết sức phấn khích

    Chương 171: Hết sức phấn khích

    Sở Mặc nhìn Hoàng thượng, chậm rãi nói:

    - Hoàng thượng anh minh, tha thứ cho thảo dân vô lễ...

    Hoàng thượng cười cười lắc đầu:

    - Ta còn chưa tha thứ ngươi đâu.

    Sở Mặc khẽ mỉm cười, nói:

    - Hạ Hào, thân là hoàng tử của Đại Hạ, đáng ra phải làm gươngcho quan viên, cho dân chúng; làm người phải chính trực, công tâm, lòng dạ bao dung thiện lương.

    Nhưng gã lại chẳng biết phân biệt thị phi, đổi trắng thay đen, lòng dạ hẹp hòi, khi quân phạm thượng...

    Gã chết còn chưa đủ!

    - Ồ?

    Hoàng đế hăng hái nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Thế nào gọi là không biết phân biệt thị phi, đổi trắng thay đen, lòng dạ hẹp hòi, khi quân phạm thượng?

    - Triệu Nghị là một tên cẩu quan.

    Tên đó bị người khác sai khiến, hãm hại thảo dân.

    Khi sự việc bại lộ, lại sợ gây họa cho người nhà, bènbịa chuyện vô căn cứ, nói xấu một tướng quân luôn dốc hết sức vì Đại Hạ.

    Một tên cẩu quan như thế, có chém một trăm cái đầu cũng đáng.

    Sở Mặc lạnh lùng nói:

    - Nhưng tam hoàng tử điện hạ lại làm việc xấu, giúp đỡ cẩu quan nói xấu công thần, lại giúp tên cẩu quan Triệu Nghị che đậy sự việc vô sỉ y gây ra.

    Thân là hoàng tử, trước mời chào ông nội ta nhưng bị ông ta răn dạy, lại ghi hận, thừa cơ trả thù.

    Việc này có bằng chứng như núi, thảo dân không tin bệ hạ không biết.

    Vẻ mặt Hoàng thượng không thay đổi nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi nói tiếp đi.Sở Mặc lạnh lùng:

    - Còn nói cái gì nữa chứ.

    Sự thật đã bày ra trước mắt.

    Hạ Hào và Triệu Nghị là cùng một giuộc, cá mè một lứa, đều là loại người vô sỉ, không biết phân biệt thị phi, đổi trắng thay đen, lòng dạ hẹp hòi, khi quân phạm thượng.

    Bọn chúng đều đáng chết.

    Không lẽ vì gã khoác trên người bộ áo lóng lánh của hoàng tử, thì gã có thể coi trời bằng vung, muốn làm gì thì làm, tùy ý vu oan hãm hại, vấy bẩn trong sạch của người khác?

    Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt Hoàng thượng còn đang bất định, nói:

    - Nếu Đại Hạ là như vậy, thì ta không làm người Đại Hạ cũngđược.

    Lời hắn nói khiến toàn bộ yến hội lặng ngắt như tờ.

    Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn người thiếu niên này.

    - Thôi xong...

    Trong lòng Hứa Trung Lương khẽ thở dài, tự nhủ: thằng nhóc con, uổng cho ta còn nghĩ ngươi có phong độ trầm ổn của một đại tướng.

    Nhưng giờ, ngay trước mặt Hoàng thượng ngươi lại dám nói lời đại nghịch bất đạo như vậy.Dù ngươi có nói đúng, nói thật đi chăng nữa, ngươi đem mặt mũi Hoàng thượng để đâu chứ?

    Tam hoàng tử đúng là đáng chết, nhưng gã là hoàng tử, là cốt nhục của Hoàng thượng đó.

    Giờ không nói đến trao huân chương anh hùng, ngay cả việc có thể bình an mà ra khỏi cung hay không cũng không biết được.

    Nhưng hôm nay, bất cứ giá nào, ta cũng sẽ cố giúp ngươi đảm bảo an toàn.

    Còn sau này...để sau này tính vậy.

    Hạ Hào bị Sở Mặc chửi bới thậm tệ như hắt máu chó lên đầu, gã bối rối quỳ ở điện.

    Sắc mặt hết xanh lại trắng, hết trắng lại đỏ, đỏ lại tím, tím lại đen...Với thân phận hoàng tử Đại Hạ vô cùng cao quý, từ khi chàođời đến nay, đây là lần đầu tiên gã bị đả kích mạnh mẽ như vậy.

    Hoàng thượng bị Sở Mặc mắng có chút ngẩn người.

    Khuôn mặt uy nghiêm hơi hơi kéo ra, nhìn Sở Mặc chăm chú.

    Sở Mặc cũng nhìn thẳng lại không tránh né.

    Toàn bộ Đại Hạ, không có mấy người dám cùng Hoàng thượng đối diện như vậy.

    Điều này khiến Hoàng đế có cảm giác vô cùng mới mẻ.

    Hoàng đế nhìn Sở Mặc, nở nụ cười đầy hàm ý:

    - Tên tiểu tử kia, người ngươi đang mắng...là con trẫm đấy.

    Tên cẩu quan ngươi vừa chém đầu, cũng do trẫm bổ nhiệm.

    Chậc chậc, tên đó là cẩu quan, vậy trẫm là cái gì, là cẩu Hoàng đế sao?Hơn ngàn người trong đại sảnh sợ tới mức mặt vàng ệch, theo bản năng muốn quỳ xuống.

    Hoàng thượng lại khoát tay chặn lại:

    - Không liên quan đến các ngươi.

    Các ngươi ngoan ngoãn đứng im xem là được.

    Hứa Trung Lương liều mạng hướng Sở Mặc nháy mắt, tin rằng Sở Mặc có thể hiểu được ý của mình.

    Lúc này, cần nhất là phải quỳ xuống, tự xưng mình làm càn mới là việc đúng đắn nên làm.

    Sở Mặc lại cười ha hả:

    - Còn phải xem bệ hạ xử lý việc hôm nay như thế nào đã.

    Triệu Nghị là cẩu quan, đâu có liên quan tới ngài.

    Hoàng cung cũng còn có gián, có chuột.

    Nếu việc gì cũng đổ lên đầu bệ hạ, vậy làm Hoàng đế...quá mệt rồi.

    Hoàng thượng không nhịn được cười ha hả:

    - Ha ha ha, tiểu tử thối, lời này ngươi nói rất được...làm lòng trẫm thật khoan khoái.

    Quả thật rất có lý!

    Không thể những việc như đổ bô cũng quy trách nhiệm cho trẫm chứ nhỉ?

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Hoàng thượng, nhỏ giọng nói:

    - Có vài cái cẩu quan không phải là lỗi của bệ hạ, nhưng quản giáocon cái không nghiêm...thì là trách nhiệm của ngài rồi.

    Hoàng thượng thản nhiên nhìn thoáng qua phía Hạ Hào đang quỳ, nói:

    - Ngươi nghe thấy chưa.

    Ngươi làm sai, giờ người ta đang trách cha ngươi đó.

    Hạ Hào ngơ ngác quỳ ở đó, sắc mặt xanh lét, lại đỏ, rồi lại tím, đột nhiên khóc rống lên.

    - Phụ hoàng, nhi thần đáng chết...

    Nhi thần đã sai rồi...

    Nhi thần khiến người phải xấu hổ, cầu phụ hoàng trách phạt!- Đúng là phải phạt ngươi.

    Ngay trong đêm nay, ngươi đi Bắc Cương đi, trong vòng mười năm, không được quay lại Viêm Hoàng Thành.

    Hoàng thượng cụp mắt, thản nhiên nói.

    Nhưng câu nói này lại như sấm sét giữa trời quang.

    Trực tiếp khiến tất cả mọi người trong đại sảnh bị chấn động đến ngây dại.

    Không ngờ Hoàng thượng... lại đem tam hoàng tử Hạ Hào sung quân.

    Không hỏi thêm một câu, không nói thêm vài chữ, cứ như vậy...bắt sung quân?

    Hơn nữa lại còn ngay đêm tân niên, liên tục mấy năm không cho gã ở lại Viêm Hoàng Thành, trực tiếp đuổi đi xa.Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

    Hoàng thượng ân sủng Sở Mặc như vậy ư?

    Phần ân sủng này không phải như núi...mà lớn hơn cả trời rồi.

    Không biết làm thế nào mà hắn lại có được ân trạch thiên vị lớn như thế?

    Trong lòng nhiều người đều có nghi vấn: hành động vừa rồi của Sở Mặc gần như là đại nghịch bất đạo.

    Tại sao ngay cả một câu trách cứ cũng không có?

    Cũng không hẳn như mọi người nghĩ, trách phạt tới rồi đây.

    Hoàng thượng thản nhiên nhìn tam hoàng tử quỳ ngẩn ngơ ở đó, lại liếc mắt nhìn Thái tử và nhị hoàng tử ở cách đó không xa, nói:

    - Còn quỳ ở đó làm gì nữa, không mau cút đi!Nói xong, trừng mắt nhìn Sở Mặc nói:

    - Ngươi còn đặt đao trên cổ con ta làm gì?

    Chẳng lẽ ngươi cũng muốn chém luôn cái đầu chó của nó.

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp, hắn thu hồi Thí Thiên, cười ha hả:

    - Tiểu tử nào dám chứ...

    - Ta nghĩ chắc đầu ta ngươi cũng dám chém lại còn nói không.

    Mau cút lại đây, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.

    -----o0o-----

    Chương 172: Không phải là trò đùa

    Chương 172: Không phải là trò đùa

    Hoàng thượng hung hăng trừng Sở Mặc, lại liếc nhìn Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông:

    - Hai người các ngươi cũng cút lại đây cho ta.Nói xong, chắp tay sau lưng, thản nhiên đi ra ngoài.

    Khiến vô số ánh mắt trong đại sảnh chấn kinh.

    Mọi người đều bị dọa, cảm thấy trong đời mình hôm nay là ngày đặc sắc nhất, kinh tâm động phách nhất.

    Các quan viên nhất phẩm ở trong triều hai mươi mấy năm, lần đầu tiên thấy Hoàng thượng tin một người ngoài như thế.

    Nếu không phải diện mạo hai người quá khác nhau, bọn họ thậm chí hoài nghi Sở Mặc là con riêng của Hoàng đế rồi.

    Giờ khắc này, không phải chỉ một hai người có suy nghĩ như thế.

    - Ngươi nói đi, sự việc là như thế nào?

    Hoàng thượng dẫn Sở Mặc, Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông vào một tòa cung điện lịch sự tao nhã lại yên tĩnh.

    Vừa vào tới cửa liền thản nhiên hỏi Sở Mặc.

    Sở Mặc nói:

    - Lúc chạng vạng có một người đeo thẻ bài thị vệ cung đình, điều khiển xe ngựa đến phủ đón thảo dân.

    Thảo dân tưởng Hoàng thượng, hoặc là Phương Nguyên soái hay Hứa Thủ Phụ phái người tới đón mình, nên không có hoài nghi, tiến lên xe ngựa.- Đúng là chúng ta có phái xe đi đón ngươi, nhưng có thể là do đến trễ.

    Hoàng thượng nhướng mày, nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói:

    - Chiếc xe kia không có cửa sổ.

    Thảo dân cũng không hoài nghi vì đại đa số xe ngựa của cung đình đều không có cửa sổ.

    Phương Minh Thông đứng ở một bên nói:

    - Để phòng ngừa bị đánh lén.

    Sở Mặc gật gật đầu.- Kết quả, chưa đi được bao xa, thảo dân cảm thấy không đúng.

    Bởi vì hướng xe ngựa rẽ, không phải là hướng đi về hoàng cung.

    - Ngươi ngồi trong mà có thể phân biệt phương hướng à?

    Hứa Trung Lương kinh ngạc hỏi.

    Trên mặt Hoàng thượng cũng có chút kinh ngạc.

    Chỉ có Phương Minh Thông nói:

    - Chuyện này có đáng gì.

    Một người quân nhân, ngay cả tố chất này cũng không có, thì quá vô dụng.

    - Hắn vẫn chỉ là một đứa bé!

    Ở một bên, Hứa Trung Lương than nhẹ.- Lập tức sẽ là quân nhân thôi.

    Phương Minh Thông nói.

    - Hai người các ngươi đừng lạc đề.

    Hoàng thượng có chút giận.

    Sở Mặc nói tiếp:

    - Trong lòng thảo dân có hoài nghi, liền hỏi thị vệ đánh xe mấy câu.

    Kết quả, y trả lời câu nọ đá câu kia.

    Nên thảo dân thấy sự việc không ổn.

    Vì thế, thảo dân dùng quyền, muốn đập thùng xe ngựa thoát ra.- Lực của long tượng quyền vô cùng mạnh, đừng nói một chiếc xe ngựa bình thường, đến cửa chính của phủ thân vương đều không chịu nổi quyền này của ngươi.

    Phương Minh Thông cười ha hả nói.

    Hoàng thượng trừng mắt nhìn Phương Minh Thông, hỏi tiếp:

    - Sự việc phía sau như thế nào?

    - Một quyền đó không đập thủng được thùng xe ạ.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    - Sao có thể như thế được?Ngay đến Hứa Trung Lương cũng không tin.

    Mặc dù là văn thần, nhưng đối với cảnh giới của người luyện võ, Hứa Trung Lương không đến nỗi dốt đặc cán mai.

    Phương Minh Thông trực tiếp hơn, nói:

    - Chẳng lẽ cái cửa xe kia, còn rắn chắn hơn cửa chính của phủ thân vương?

    Hoàng thượng cả giận.

    - Ngươi có thể không nói đến việc của phủ thân vương được không?Phương Minh Thông cười ha hả vài tiếng, sau đó ngậm miệng lại.

    Phương Minh Thông thật sự muốn nhắc nhở Hoàng thượng, vì hành vi dung túng đệ đệ của ngài khiến lão hơi khó chịu.

    Sở Mặc nói:

    - Cỗ xe ngựa kia được luyện từ thép cực phẩm qua trăm lần luyện với thép thiên thạch, do các luyện khí đại sư trong công bộ và môn phái hợp tác luyện chế.

    Nếu không phải vì đối phó thảo dân, có khi nó sẽ được dùng làm lễ vật tân niên dâng lên bệ hạ đấy ạ.

    Sự thật cũng đúng như thế.

    Xe ngựa kiên cố như vậy dâng choHoàng thượng cũng không có gì kỳ quái.

    Nhưng vấn đề ở chỗ, Sở Mặc vừa bị xe ngựa này nhốt, thiếu chút nữa không ra được.

    Giờ lại nói chuyện này cho Hoàng thượng, ngài có thể nghĩ nó tốt mới là lạ.

    Bởi vậy sau khi nghe Sở Mặc nói thế, sắc mặt Hoàng thượng đen lại.

    Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương lặng lẽ liếc nhau, trong lòng đều tự nhủ: thằng nhóc này...cũng rất biết cách nói chuyện, lời nói gọn gàng linh hoạt, cũng rất độc nữa.

    - Vậy ngươi ra bằng cách nào?

    Hoàng thượng hỏi.Đối với vấn đề này, Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương cũng rất tò mò.

    Sở Mặc có chút ngại ngùng cười:

    - Sư phụ thảo dân...có cho thảo dân một thần khí.

    Thảo dân dùng nó phá thùng xe, sau đó trốn thoát.

    - Sư phụ...thần khí!

    Trong con ngươi Hoàng thượng lộ ra sự ngưng trọng.

    Thì ra là thế.

    Nửa năm trước, thiếu niên này còn bị hoàng đệ đuổi giết, chật vật chạy khỏi Viêm Hoàng Thành.

    Chỉ sau nửa năm, đã hoa lệxoay người.

    Nếu nói sau lưng không có cường nhân nào hỗ trợ, thì khó mà tin được.

    - Sau đó, thảo dân tra khảo phu xe kia, tìm ra người sai khiến.

    Trên mặt Sở Mặc lộ ra sự phẫn nộ.

    - Tên phu xe khai ra Công bộ Thị lang Triệu Nghị.

    Lúc đó thảo dân còn chưa tin, vì thảo dân cùng Triệu Nghị không oán không cừu.

    Là một Công bộ Thị lang, y không việc gì phải tìm thảo dân gây phiền toái.

    Hoàng thượng nói xen vào:

    - Không phải Triệu Nghị nói, y và ông nội ngươi có ân oán sao?Sở Mặc đột nhiên ngẩng đầu, đôi con ngươi hắc bạch phân minh chăm chú nhìn Hoàng thượng.

    Đường đường là bậc đế vương Đại Hạ, Hoàng thượng lại bị ánh mắt của Sở Mặc làm cho chột dạ, không tự chủ muốn trốn tránh.

    - Hoàng thượng...cũng tin lời của Triệu Nghị?

    Thanh âm Sở Mặc có chút lạnh lùng, cũng có chút mơ hồ, lại như một trận gió giữa trời đông giá rét.

    Hoàng thượng nao nao, híp mắt nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói tiếp:

    - Hoàng thượng cũng cho rằng, một lão tướng quân tâm sáng như gương, cả đời trung tâm với Đại Hạ, với Hoàng thượng...là người có thể làm ra chuyện như vậy?

    Hứa Trung Lương ở một bên xem xét thấy sự tình có hướng nguy hiểm, trong lòng có chút oán trách, Hoàng thượng thật sự không nên nói những lời này, ngay lập tức nói:

    - Sở Mặc, Hoàng thượng không có ý đó.

    Phương Minh Thông cũng nói:

    - Hoàng thượng chỉ thuận miệng vậy thôi, không phải thật lòng nghĩ như thế.Rốt cuộc Hoàng thượng cũng có phản ứng.

    Người đang đối mặt không còn là con cháu tướng quân bình thường của nửa năm trước, mà là một thiếu niên anh hùng đã nhấc lên cơn sóng to gió lớn động trời trên thảo nguyên, là người có một cường nhân kinh khủng ở phía sau.

    Lời ngài vừa nói, nếu là Sở Mặc của nửa năm trước kia thì chẳng sao hết.

    Khi đó, Hoàng thượng chỉ như đang nói với một đứa bé mấy câu chuyện thường, như thế là đề cao hắn rồi, hắn còn dám nói gì?

    Nhưng với con người của Sở Mặc hiện tại, thì đúng là có chút lỗ mãng.

    Đường đường là quân vương của một nước, không có khả năng ngài cúi đầu nhận sai, cho nên, Hoàng thượng có chút xấu hổ cười nói:

    - Ngươi nói tiếp chuyện của ngươi đi.

    -----o0o-----

    Chương 173: Xin lỗi

    Chương 173: Xin lỗi

    Sở Mặc hơi hơi híp mắt.

    Hắn cảm nhận được, giờ phút này, trong lòng Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương rất lo lắng, sợ hắn làm điều gì đó kinh hãi thế tục.

    Sở Mặc không ngu như vậy, nhưng trong lòng hắn có chút thất vọng với Hoàng thượng.

    Câu nói kia của Hoàng thượng có thể là vô tâm, nhưng kiểu vô tâm này mới đáng sợ nhất.

    Bởi vì vô tâm, nên đây có khi mới là ý muốn thật sự của con người.

    Sở Mặc bỗng cười rộ lên, hơi hơi lắc đầu nói:

    - Hoàng thượng, nguyên nhân Triệu Nghị gây phiền toái cho thảo dân, ngài không nên hỏi thảo dân mà nên hỏi người con lớn nhất của ngài...Thái tử điện hạ.

    Về phần nguyên nhân cụ thể, thảo dân không giải thích nữa.

    Thảo dân tin tưởng, vừa rồi xảy ra chuyện gì ngài đều thấy rồi.

    - Sở Mặc, ngươi...

    Hứa Trung Lương cảm thấy trước mặt mình sắp biến thành màu đen.

    Điều đáng sợ nhất đã đến.

    Tên thiếu niên bướng bỉnh không chịu khuất phục đã lộ ra cái tính chính trực của hắn, trực tiếp trở mặt ngay trước mặt Hoàng thượng.Sở Mặc khoát tay, nhẹ giọng nói:

    - Thảo dân là một đứa bé.

    Đâu có thể gây ra đại sự gì cho quốc gia, càng không chen vào được ân oán ở triều đình.

    Triệu Nghị nói xấu ông nội, lại muốn hại thảo dân.

    Thảo dân chém đầu chó của y.

    Người phu xe ở Nguyên Quan cấp ba kia, bệ hạ có thể định đoạt lưu, thả, hay giết.

    Thảo dân lập công trên thảo nguyên, ngài muốn trao cho thảo dân huân chương anh hùng, thảo dân rất cảm kích.

    Tuy nhiên, thảo dân không đợi tra hỏi mà giết tứ phẩm quan viên của Đại Hạ là phạm lỗi.

    Công tội bù trừ lẫn nhau.

    Nếu không có việc gì khác, thảo dân xin phép về nhà.

    - Một ngàn cẩu quan như Triệu Nghị cũng không đổi được mộthuân chương anh hùng!

    Phương Minh Thông nổi giận, nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi coi huân chương anh hùng là trò đùa sao?

    Sắc mặt Hoàng thượng cũng trở nên khó coi.

    Ngài thật không nghĩ tới, chỉ một câu nói tùy ý lại khiến thiếu niên này trở mặt như vậy.

    Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Phương Minh Thông, lại nhìn Hoàng thượng một chút, nói:

    - Dĩ nhiên huân chương anh hùng không phải là trò đùa.

    Nó thấm đẫm lịch sử Đại Hạ, dùng máu tươi của vô số anh hùng nhuộm ra.- Ngươi đã biết lại còn...

    Sở Mặc nghiêm túc nói:

    - Nhưng thanh danh của ông nội thảo dân, cũng không phải trò đùa.

    - Khi ông nội vừa tiến vào quân đội, không phải đã là một tướng quân ngay.

    Sở Mặc nhẹ giọng nói:

    - Ông nội cả đời không cưới vợ, từ một gã tiểu binh, tích lũy chiến công từng chút một mà trở thành một tướng quân như hôm nay.

    Người đã hiến tặng cả đời cho quốc gia.

    Người có bao chiến công hiển hách, hầu như chưa bại trận lần nào.

    Trước ông nội, trong Phàn gia không có ai là danh nhân hay người làm quan nào, nên ông nội tự mình cầu tiến mà không có bối cảnh.

    Ở trong dân chúng, danh vọng của người cũng không cao vì không nhiều người biết con người thật của lão tướng quân.Hoàng thượng trầm mặc.

    Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương cũng trầm mặt, trong mắt hiện lên sự cảm động.

    Nhất là Phương Minh Thông, khi mới vào quân doanh, vị Đại Nguyên soái này cũng từng ở dưới trướng của Phàn Vô Địch trong một thời gian.

    Nhưng Phương gia vốn là nhà quyền quý của Đại Hạ, ngay từ nhỏ, Phương Minh Thông đã đến môn phái tu luyện, thực lực tăng mạnh, năng lực xuất chúng, lại có gia tộc trợ lực, thăng tiến rất nhanh.

    Có thể nói, lão có năng lực cũng có tư cách để trở thành Đại Hạ Binh Mã Đại Nguyên soái, không một ai có ý kiến về việc này.

    Nhưng vấn đề ở đây là, nếu đồng dạng có cùng gia thế như vậy, lão nhân quật cườngcứng rắn, mạnh mẽ Phàn Vô Địch, sẽ không chỉ là một người tướng quân bình thường như bây giờ.

    - Ta đã từng hỏi ông nội, vì sao người không thèm để ý đến thanh danh của mình?

    Ông nội nói, thanh danh là cái gì?

    Chỉ như nước chảy mây trôi, như một làn gió, thổi qua rồi chẳng còn lại gì.

    Ta lại hỏi ông nội, vậy người là cái gì?

    Ông nội nói: người là ngọn núi, sừng sững vắt ngang biên cảnh...không cho địch nhân vượt qua.

    Đôi mắt Sở Mặc có chút đỏ:

    - Nếu không phải vì có ta, trong Viêm Hoàng Thành có khi chẳng có Phàn phủ.

    Vì ta, trong thành này có thêm một phủ tướng quân, mộtphủ tướng quân...cũ nát.

    Ta là tôn tử khiến người vướng bận, nhưng mọi người không biết được.

    Từ lúc ông nội mang ta về, đến tận ngày hôm qua, hơn mười năm liền, Phàn phủ không có lấy một thị nữ.

    Cho đến hôm qua, ta cảm thấy có một số việc mình làm không chu đáo, nên mới mang mấy người thị nữ về.

    Ta còn đang lo, khi ông nội t, có thể mắng ta không đấy.

    Sở Mặc hơi ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi, hắn nói:

    - Phàn phủ rất cũ nát, bên trong cũng không có mấy gian phòng ở tốt.

    Từ thảo nguyên trở về, ta mang theo một ít tài liệu cùng nguyên thú, đổi được ít tiền, đưa cho quản gia thúc thúc cụt một tay sửa sang lại các phòng bị mưa dột một chút.

    Số tiền còn dư lại, mang phân chia cho thânnhân là những cố phụ, con cái của những chiến sĩ đã hy sinh trên chiến trường.

    Ông nội ta đã làm như vậy...nhiều năm rồi.

    Nhưng lại không lưu lại thanh danh.

    Thanh âm Sở Mặc không lớn, cũng không kịch liệt, nhưng ba người ở đây đều có cảm giác giác ngộ.

    Ngay cả vị Đại Nguyên soái điên cuồng phóng khoáng Phương Minh Thông cũng trở nên trầm mặc.

    Sở Mặc nhìn Hoàng thượng hỏi:

    - Ngài có biết vì sao ông nội ta làm nhiều chuyện tốt như vậy lại không lưu lại thanh danh không?Hoàng thượng trầm mặc nhìn Sở Mặc, không nói gì.

    - Bởi vì, người chưa từng dùng danh nghĩa của mình đi làm việc tốt.

    Sở Mặc nhìn Hoàng đế một cách chăm chú.

    - Ông nội đều dùng danh nghĩa của quốc gia.

    Người nói với những người mình trợ giúp rằng quốc gia đang giúp đỡ họ, quốc gia chưa từng vứt bỏ họ.

    Hoàng thượng cũng chưa từng vứt bỏ họ.

    Bệ hạ, nếu ngài cảm thấy ông nội ta không có tư cách nói như vậy, xin ngài chính miệng nói cho ông nội ta biết người đang làm sai.

    - Lão tướng quân...không sai!Sau một hồi trầm mặc, Hoàng thượng nói:

    - Ông ấy làm vô cùng tốt.

    - Một lão tướng quân dày dặn kinh nghiệm chinh chiến sa trường, một quân nhân gần như dâng hiến cả đời cho quốc gia, lại có thể để một tên cẩu quan như Triệu Nghị nói xấu được sao?

    Sở Mặc nhìn Hoàng thượng, chậm rãi hỏi.

    - Tất nhiên không được.

    Hoàng thượng hít sâu một hơi, nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

    - Trẫm đã...sai rồi.

    Trẫm xin lỗi ngươi!

    - Bệ hạ!

    Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông đều có cảm giác mao cốt tủng nhiên, kinh hãi nhìn Hoàng thượng.

    Là vua của một nước, lại tự mình xin lỗi một người, rốt cuộc có ý gì đây.

    Mặc dù không biết Hoàng đế có ý gì, theo ý kiến của hai người, chín phần không phải là việc tốt.

    Hoàng thượng lại khoát tay.

    -----o0o-----

    Chương 174: Huân chương anh hùng (1)

    Chương 174: Huân chương anh hùng (1)

    - Các ngươi không phải lo, đúng là đúng, sai là sai.

    Trẫm thực sự đã nói sai.

    Nguyên bản, trẫm chỉ định thử tính tình của tiểu tử này một chút, nhưng lại ngộ thương một người tướng quân đáng kính nể nhưPhàn lão tướng quân.

    Giờ phút này, Sở Mặc có chút mơ hồ, thầm nghĩ.

    Tình huống này là thế nào nhỉ?

    Thử ta, thử ta cái gì chứ?

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc không hiểu, cười ha ha nói:

    - Trẫm muốn nhìn, người thiếu niên đã cứu con gái trẫm là người như thế nào.

    - Sặc!

    Sở Mặc giật mình, ngơ ngác nhìn Hoàng thượng:

    - Cứu nữ nhi của ngài?

    Vậy lời đồn kia...là thật sao?

    Sao lại cóchuyện này được chứ?

    - Ngươi cũng nghe lời đồn đó rồi?

    Hoàng thượng tựa tiếu phi tiếu nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc thành thật gật đầu:

    - Sau khi về kinh thảo dân có nghe nói, nhưng vẫn nghĩ đó là giả.

    - Chuyện đó là thật.

    Hoàng thượng thản nhiên nói.

    - Mẫu thân của Tinh Tuyết không phải là phi tử của trẫm, mà là một đệ tử trong môn phái.

    Mười sáu năm trước chúng ta gặp nhau, vì cơduyên mà có đứa bé này.

    Sở Mặc thấy thật hồi hộp, không ngờ trong lúc vô tình lại biết được bí mật của Hoàng thượng.

    - Sau đó, mẫu thân của Tinh Tuyết trở lại môn phái, nên Tinh Tuyết mới lớn lên ở đó.

    Cho đến năm nay, mẫu thân nàng mới đưa nàng trở về và cho trẫm biết.

    Trẫm thấy thẹn trong lòng, đã khiến nữ nhi chịu nhiều thiệt thòi.

    Bởi vậy, chuyện này cũng không cho lan truyền rộng rãi, đối xử với Tinh Tuyết cũng không nghiêm khắc như với những công chúa khác, không nghĩ lại để xảy ra việc kia.

    Trên mặt Hoàng thượng lộ ra vẻ tức giận.- May mà con bé không bị tổn thương gì, bằng không...

    Hoàng thượng không nói tiếp nhưng trong mắt đã để lộ sát khí.

    Tuy nhiên sau đó, ngài lại cười khẽ, nhìn Sở Mặc:

    - Trước ngươi cứu công chúa của trẫm, giờ lại lập nhiều công lao trên thảo nguyên.

    Chỉ thưởng ngươi một huân chương anh hùng, trẫm cảm thấy không đủ.

    Ngươi có muốn gì nữa không, hay ta thăng chức cho ông nội ngươi nhé?

    Sở Mặc lắc đầu, nhìn Hoàng thượng chăm chú nói:

    - Khi thảo dân cứu công chúa, thảo dân không biết nàng là ai.

    Sauvì chuyện này mà thảo dân bị trả thù, bị bắt rời khỏi Viêm Hoàng Thành nhưng thảo dân không hối hận, cũng không oán giận công chúa, càng không nghĩ sẽ có lúc nhận được báo đáp.

    Chuyện trên thảo nguyên, thảo dân cũng chỉ muốn làm chút chuyện cho quốc gia.

    Sở dĩ dùng tên giả, vì sợ sau này có phiền toái, và cũng không mong nhận được sự báo đáp gì cả.

    - Lập được công lao sẽ được thưởng.

    Chẳng lẽ ngươi muốn trẫm là người thưởng phạt không phân minh sao?

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc nói:

    - Trẫm thăng quan cho ông nội ngươi nhé?- Không cần đâu ạ.

    Sở Mặc trả lời gọn gàng, linh hoạt:

    - Ông nội có được địa vị như ngày hôm nay là do người tự mình giành được.

    Ông nội đã dạy thảo dân, mọi thứ đều phải dựa vào chính bản thân mình.

    - Vậy trẫm đem công chúa gả cho ngươi, ngươi thấy thế nào?

    Trên mặt Hoàng thượng lộ ra một nụ cười cổ quái.

    Rào trước đón sau nhiều như vậy, cuối cùng ngài mới đem ý tứ của mình nói ra.

    Thiếu niên có bối cảnh, lại có công lao, nếu có thể thu phục để bên cạnh thì sẽ có thêm một trợ thủ đắc lực.Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông ngẩn ra.

    Nhưng ngay lập tức hai người miễn cưỡng nở nụ cười, lại tự nhủ trong lòng: xem ra Hoàng thượng thực sự yêu thích thiếu niên này.

    Công chúa hoàng gia, đâu phải ai cũng có thể cưới chứ.

    Sở Mặc lại nhíu mày, nói:

    - Thảo dân đã có người mình thích rồi.

    - Hả?

    Hoàng thượng có chút không hiểu, nghi hoặc nhìn Sở Mặc, sau đó mới tiêu hóa được lời vừa nghe, hỏi lại:

    - Ngươi đang...cự tuyệt trẫm?

    Hoàng thượng có chút căm tức vì Sở Mặc cự tuyệt.

    Tên tiểu tử thối tha, mới mười ba mười bốn tuổi.

    Những chuyện hắn trải qua trước khi rời khỏi Viêm Hoàng thành, ngài đều có tư liệu ở đây.

    Hiện giờ, chỉ mới rời khỏi thành có nửa năm, đã có người trong lòng rồi.

    Chẳng lẽ hắn nghĩ mình cũng giống tên cháu Hứa Phù Phù của Hứa Trung Lương chắc?Sở Mặc gật gật đầu:

    - Công chúa thân phận tôn quý, thảo dân không dám trèo cao.

    Mà quả thật thảo dân không lừa bệ hạ, thảo dân đã thích một người.

    - Ha ha, trẫm rất muốn biết là khuê nữ nhà nào mà có phúc khí như vậy, có thể làm cho vị thiếu niên anh hùng của chúng ta động tâm?

    Trên mặt Hoàng thượng đột nhiên lộ ra tươi cười, nhìn về Hứa Trung Lương đang đứng ở một bên hỏi:

    - Có phải người nhà ngươi không?

    Khéo miệng Hứa Trung Lương co giật, lắc đầu:

    - Không phải ạ.Hoàng thượng lại nhìn Phương Minh Thông:

    - Hay người nhà ngươi?

    Phương Minh Thông cười ha hả.

    - Bệ hạ, nếu trong nhà thần có người thích hợp thì đã cùng bệ hạ tranh người rồi.

    - Hừ!

    Hoàng thượng trừng mắt nhìn Phương Minh Thông, rồi lại nhìn Sở Mặc:

    - Đó là cô nương nhà ai?- Thảo dân cũng không biết.

    Sở Mặc nhớ tới Kỳ Tiêu Vũ, trong con ngươi tinh thuần hiện lên một chút hoài niệm.

    Lần này Hoàng thượng lại không chế nhạo hắn, vì ngài nhìn ra được, Sở Mặc không nói dối.

    Người có thể nói dối, nhưng ánh mắt sẽ không làm được.

    Nhưng điều này lại khiến trong lòng Hoàng thượng càng thêm nghi ngờ, đột nhiên nhớ ra điều gì, ngài cổ quái nhìn Sở Mặc:

    - Không phải...ngươi thích vị công chúa mới quật khởi, tương lai là nữ vương trên thảo nguyên kia chứ?

    - Ách...Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương đều ngẩn người.

    Phương Minh Thông lập tức vỗ trán nói:

    - Đúng là vậy rồi, nhất định là cái cô công chúa kia.

    Sở Mặc có ân cứu mạng với nàng, lại giúp nàng bình định tộc Hạo Nguyệt...

    Công chúa kia nhất định rất cảm động, lấy thân báo đáp cũng nên.

    Biểu tình của Hứa Trung Lương cũng giống Phương Minh Thông, nghĩ tám chín phần mười chuyện này là thật.

    Cô nương trên thảo nguyên, nhiệt tình không gò bó, lại gặp được thiếu niên anh tuấn như Sở Mặc, giúp bọn họ nhiều chuyện như vậy, muốn lấy thân báo đáp cũng không kỳ quái.Trong lòng Hoàng thượng cũng nghĩ như vậy, cười ha ha nói:

    - Nếu thật như vậy, thì đây cũng là chuyện tốt.

    Hai người Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông cũng gật gù:

    - Đúng vậy, là chuyện tốt.

    Trong ba thế lực Đại Hạ, Đại Tề, Vương đình trên thảo nguyên, thoạt nhìn Vương đình có vẻ yếu nhất, không có tư cách so với Đại Hạ và Đại Tề.

    Nhưng người thảo nguyên dũng mãnh thiện chiến, chiến mã thảo nguyên nổi tiếng thiên hạ.

    Nếu bên nào có thể cùng thảo nguyên kết minh, bên kia sẽ phải lo lắng mười phần.Đây là một trợ thủ vô cùng to lớn, đến Hoàng thượng cũng sẽ động tâm.

    Thật ra Sở Mặc cũng muốn giải thích rằng giữa hắn và công chúa thảo nguyên là thanh bạch.

    Nhưng hắn hiểu được, nếu hắn nói thật, chắc chắn Hoàng thượng sẽ nổi bão.

    Cũng không thể nói với Hoàng thượng, vợ hắn chẳng qua chỉ là một phân thân ở thế giới này, đã sớm biến mất rồi.

    Chuyện như vậy ai nghe xong cũng nghĩ hắn đang nói dóc mà thôi.

    -----o0o-----

    Chương 175: Huân chương anh hùng (2)

    Chương 175: Huân chương anh hùng (2)

    Bởi vậy, Sở Mặc chỉ có thể cam chịu, cho dù hắn và Na Y có chút cảm tình, nhưng không phải loại này.

    Nếu hắn mở miệng, tin rằng Na Y cũng sẽ không cự tuyệt cùng Đại Hạ kết minh.

    Vì theo tính Na Y, nàngsẽ đưa ra sự lựa chọn tốt nhất cho vương quốc của mình.

    - Hèn chi ngươi chướng mắt công chúa của trẫm, ra là đã thích nữ vương tương lai.

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc nói:

    - Tuy nhiên, dù thế nào chăng nữa, ngươi vĩnh viễn đều là người Đại Hạ.

    Sở Mặc nói:

    - Nếu thảo dân thực sự muốn ở lại thảo nguyên thì đã không trở về.- Tốt!

    Phương Minh Thông ở một bên nói:

    - Như vậy mới đích thực là đấng nam nhi của Đại Hạ chứ!

    Hoàng thượng cũng vui mừng gật đầu, lấy ra một huân chương đỏ sậm từ trong người nói:

    - Đã hai mươi năm nay huân chương anh hùng này chưa được phát cho ai.

    Sở Mặc, hôm nay có thể trao cho ngươi vật này, là may mắn của ngươi, cũng là may mắn của trẫm.

    Điều này chứng tỏ đã có một người mang công trạng lớn cho quốc gia.

    Ngươi phải nhớ kỹ, huyết sắc huân chương này là dùng máu tươi của vô số anh hùng Đại Hạ nhuộm ra.

    Ngươi phải dùng tính mạng để thủ hộ nó.

    Nó là biểu tượng của sự vinhquang.

    Nói xong, Hoàng thượng trịnh trọng đem huân chương này giao cho Sở Mặc:

    - Ngươi có hiểu được không?

    Sở Mặc tiếp nhận tấm huân chương nặng trịch kia, gật gật đầu, trầm giọng nói:

    - Thảo dân hiểu.

    Thảo dân sẽ dùng sinh mạng của mình để bảo vệ vinh quang này, sẽ bảo vệ quốc gia đến lúc thảo dân phải rời đi.

    Sở Mặc nói rời đi không có nghĩa là tử vong, nhưng nghe vào taiHoàng thượng, ngài lại hiểu thành đến chết mới thôi.

    Vì trong quan niệm của người ở đây, phi thăng sang một thế giới khác là điều xa xôi hư ảo, không có khả năng thành thật.

    - Giá trị của huân chương này, một ngày nào đó ngươi sẽ minh bạch.

    Đợi đến một thời điểm thích hợp, trẫm sẽ tổ chức một buổi thụ phong long trọng cho ngươi.

    Trẫm sẽ làm cho mọi người trong thiên hạ biết công lao của ngươi, cả những gì ngươi đã phải trả giá để có được.

    Hoàng thượng lại nhìn Sở Mặc, có chút tiếc hận nói:

    - Thực sự ngươi không muốn suy xét một chút về con gái của trẫm sao?Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương ở một bên không biết nói gì, đầu xám xịt, thầm nghĩ: ngài vừa muốn thiếu niên này là trượng phu của nữ vương thảo nguyên, lại muốn hắn cưới công chúa, rốt cuộc ngài muốn gì chứ?

    Thật ra bọn họ cũng hiểu sự tiếc hận và rối rắm của Hoàng thượng.

    Nếu được, họ cũng muốn Sở MẠcưới công chúa Đại Hạ hơn.

    Có Vương đình ở thảo nguyên làm minh hữu, tất nhiên là tốt, không ai là không nhìn thấy thực lực của bọn họ.

    Nhưng nếu không có minh hữu này, cũng không phải là chuyện gì quá lớn.

    Thảo nguyên và Đại Hạ không phải đồng minh đã nhiều năm, nhưngkhông phải Đại Hạ vẫn phát triển tốt sao?

    Đương nhiên đi kèm điều kiện tiên quyết là Vương đình thảo nguyên không kết minh cùng Đại Tề.

    Nếu có việc này, đây sẽ là mối uy hiếp lớn với Đại Hạ.

    Nhưng có Sở Mặc thì lại khác.

    Hiện tại, nhìn qua Sở Mặc cũng không có nhiều giá trị, chỉ là một người luyện võ cấp bậc Nguyên Quan.

    Ở Đại Hạ, cấp bậc này không nhiều nhưng cũng không phải ít.

    Xung quanh Hoàng thượng cũng không thiếu người như vậy.

    Nhưng cân nhắc cảnh giới với tuổi của Sở Mặc thì quả thực khó có thể tưởng tượng.

    Mới chỉ mười ba tuổi đã đạt được Nguyên Quan, cả Đại Hạ này cũng không tìm được một người như vậy.Cho dù ở môn phái cao cao tại thượng cũng không chắc đã có.

    Huống chi, thiếu niên này chỉ mất nửa năm đã đột phá Nguyên Quan đến tầng thứ ba.

    Chỉ sợ thiên tài ở các đại môn phái cũng chưa có tốc độ đột phá như vậy.

    Nếu là người bình thường, có khi phải mất vài năm...hay mười mấy năm cũng nên.

    Sau lưng Sở Mặc lại còn có một cường nhân thần bí.

    Quả thật Hoàng thượng vô cùng thèm khát lực lượng này.

    Nếu có thể sử dụng được, lo gì không xưng bá trong thiên hạ.

    Sở Mặc lắc đầu:

    - Thật có lỗi...thảo dân...- Được rồi, ngươi không phải nói gì nữa.

    Bị một đứa bé cự tuyệt ta đã mất mặt lắm rồi.

    Vẻ mặt Hoàng thượng có vài phần bất đắc dĩ.

    Ngài trừng mắt nhìn Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông nói:

    - Không cho phép các ngươi để lộ chuyện này ra ngoài.

    Hai người đồng thời gật đầu, cười khổ:

    - Hạ thần không dám.

    Lúc này, với chút hứng thú ít ỏi còn sót lại, Hoàng thượng nói:

    - Ngươi đi dự tiệc tân niên đi, trẫm còn có chuyện cần nói với hai người này.Sở Mặc nhìn qua Hoàng thượng, nói:

    - Vậy...lát nữa mời rượu?

    Hoàng thượng khoát tay.

    - Thôi miễn đi...

    Nếu lại nhìn ngươi, trẫm sợ trẫm lại muốn đem công chúa gả cho ngươi mất thôi.

    Sở Mặc chạy trối chết.

    Sau khi Sở Mặc đi, Phương Minh Thông mới nhìn Hoàng thượng hỏi:

    - Bệ hạ, ngài thật sự muốn đem công chúa gả cho hắn sao?

    Hứa Trung Lương cũng nhìn Hoàng thượng, trong mắt có vài phần nghi vấn.

    Đúng là Sở Mặc rất ưu tú, có đảm lượng, có tương lai sáng lạn.

    Tuy nhiên, hắn có ưu tú mấy cũng không đáng để đường đường là Hoàng đế Đại Hạ muốn chủ động gả nữ nhi cho hắn.

    Đại Hạ tuy là một quốc gia ở trần tục nhưng nhân tài cũng không ít.

    Hơn nữa, nhìn theo góc độ của một người phụ thân, chưa chắc lấy mộtthiên tài xuất chúng sẽ có một cuộc hôn nhân mỹ mãn.

    Hoàng thượng liếc hai người một cái, thở dài:

    - Trẫm cũng hiểu ý tứ của các ngươi.

    Trẫm đường đường là vua một nước, số công chúa cũng không nhiều.

    Không dám nói lớn lên đều là quốc sắc thiên hương nhưng cũng được coi là xinh đẹp, lại còn sợ không gả được chắc.

    Nhưng vấn đề là, h nha đầu Tinh Tuyết hơi hơi thích tên tiểu tử này.

    - Thật vậy ạ?

    Công chúa Tinh Tuyết...thích Sở Mặc?

    Hứa Trung Lương hơi ngẩn ra, sau cười khổ nói:

    - Nghĩ lại chuyện này cũng hợp lý.

    Công chúa Tinh Tuyết ở mônphái nhiều năm, tính nết vô cùng đơn thuần, vừa vào thế tục liền gặp chuyện, nảy sinh tình cảm với ân nhân cứu mạng như Sở Mặc cũng rất bình thường.

    Phương Minh Thông ở một bên lẩm bẩm:

    - Công chúa Tinh Tuyết và tiểu tử này cũng rất xứng đôi.

    Hoàng thượng thở dài:

    - Thôi, chuyện nữ nhi tình trường trẫm cũng lười để ý, tùy bọn chúng thôi.

    Hôm nay trẫm kêu hai ngươi ở lại là vì vừa có tin tức của Đại Tề...Sở Mặc vừa ra khỏi cửa, từ chỗ tối có một gã thị vệ đi ra, cung kính dẫn Sở Mặc tới đại sảnh yến hội.

    Thân là thị vệ bên người Hoàng đế, toàn bộ chuyện phát sinh hôm nay người thị vệ này đều rõ ràng.

    Bởi vậy, mặc dù Sở Mặc chỉ là một thiếu niên, người thị vệ vẫn vô cùng khách khí, không dám đối đãi với hắn như với tiểu hài tử.
     
    Thí Thiên Đao Full
    VIII ( Chương 176-200 )


    Chương 176: Thẩm Tinh Tuyết

    Chương 176: Thẩm Tinh Tuyết

    Khi Sở Mặc trở lại yến hội, không khí náo nhiệt đã khôi phục.

    Dường như chưa hề phát sinh sự việc kia.

    Nhưng khi thân ảnh Sở Mặc xuất hiện ở cửa, không khí yến hội...có hơi chậm lại.Người có tên, cây có bóng.

    Không phải ai cũng có can đảm dám ở đại sảnh yến hội tân niên của hoàng gia, ngay trước mặt toàn bộ quý tộc cao quý nhất của Đại Hạ, trước mặt Thái tử, đương triều Thủ Phụ và Binh mã Đại Nguyên soái, chém đầu một gã quan Tứ phẩm.

    Mà quan trọng nhất là...chém rồi mà không bị tội gì.

    Điểu này thật quá kinh khủng!

    Sở Mặc nhìn quanh một vòng, không thấy Thái tử và đám người nhị hoàng tử, đoán rằng đám người này đã không còn mặt mũi ở đây hoặc đi tiễn tam hoàng tử Hạ Hào rồi cũng nên.Lần này Hạ Hào bị phái đi, đồng nghĩa Thái tử Hạ Anh mất đi một trợ thủ đắc lực.

    - Chắc lúc này Thái tử điện hạ đang hận chết ta.

    Sở Mặc càu nhàu, nhưng thực ra cũng không sợ hãi.

    Kể cả không có chuyện này đi nữa, ân oán giữa hắn và Thái tử cũng rất sâu rồi.

    Nói Triệu Nghị ăn no rỗi việc tìm hắn gây phiền toái, rồi lại bịa ra lời nói dối kia, có thằng ngốc mới tin.

    Nếu không có ai ở sau sai khiến y, cho y một trăm lá gan y cũng không dám làm loại chuyện này.

    Nhưng kể cả Hoàng thượng, Hứa Thủ Phụ hay Phương Nguyên soái, đều không truy xét thêm.Sở Mặc cũng không hỏi.

    Không phải vì hắn hiểu biết về chính trị, mà hắn hiểu được, chuyện này nhất định liên quan đến Thái tử.

    Nhưng Hoàng thượng vẫn còn băn khoăn, nên không muốn tiếp tục tra đi xuống.

    Nhưng chuyện này cũng sẽ không dừng ở đây.

    Dù Thái tử không tìm hắn gây phiền phức, hắn cũng sẽ tìm cơ hội để hỏi cho rõ ràng.

    Thực sự giữa hắn và Thái tử không oán không cừu.

    Cứ cho là vì ông nội từng cỠtuyệt mới chào của gã, nhưng vì đại cục, tại sao gã còn nhắm vào mình chứ?

    - Đến đây...Sở Mặc.Trong góc đại điện truyền đến âm thanh của Hứa Phù Phù.

    Trên mặt Sở Mặc lập tức lộ ra vẻ tươi cười.

    Sở Mặc đi tới chỗ Hứa Phù Phù.

    Mọi người trong đại sảnh đều tự động nhường đường cho thiêu niên thanh tú này.

    Sở Mặc mỉm cười hỏi thăm, mọi người cũng nở nụ cười đáp lại.

    Sở Mặc có thể cảm nhận được thái độ của bọn họ đối đãi với mình, có người là thân thiết, có kính sợ, cũng có xa cách.

    Trong lòng hắn cũng không để ý, đến chỗ Hứa Phù Phù.

    Vừa nhìn Hứa Phù Phù, Sở Mặc vừa để ý đến thiếu nữ đang an tĩnh ngồi ở góc kia, trong lòng nao nao: không ngờ nàng cũng tới đây.Lúc này cô gái kia cũng ngẩng đầu nhìn hắn.

    Đôi con ngươi tinh thuần có một chút tò mò, một chút thẹn thùng, nhìn hắn rất chăm chú.

    Thấy Sở Mặc nhìn qua, thiếu nữ đỏ mặt, rồi lại nhìn Sở Mặc, ngượng ngùng cười.

    Hứa Phù Phù ở một bên nhìn thấy choáng váng, vẻ mặt khó tin.

    Hứa Phù Phù hoài nghi rốt cuộc ai mới là hoa hoa công tử ở Viêm Hoàng Thành chứ?

    Hứa Phù Phù trơ mắt nhìn Sở Mặc hướng thiếu nữ xinh đẹp kia gật đầu.

    Hứa Phù Phù không nhịn được liếc mắt:

    - Được lắm, ta phục mi rồi.

    Lúc này Sở Mặc đến bên Hứa Phù Phù, thấy mắt cậu đang dại ra:

    - Sao ngươi lại có vẻ mặt này thế?

    Mới bị Mai tỷ bỏ rơi à?

    Hứa Phù Phù không để ý đến việc Sở Mặc trêu chọc, nhìn lướt qua thiếu nữ thanh tú nói:

    - Tiểu hắc ca, cô nương kia là ai vậy?

    Sao cứ nhìn chằm chằm vào ngươi thế nhỉ?

    Sở Mặc không quay đầu, cười như không cười nhìn Hứa Phù Phù:

    - Sao hả?

    Ngươi coi trọng cô nương đó à?

    - Ngươi chỉ nói đùa.

    Ta không cùng huynh đệ tranh giành nhé.

    Hứa Phù Phù ra vẻ không thèm để ý.Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Nàng là công chúa.

    Nếu ngươi muốn làm phò mã,...cố mà tranh thủ đi.

    Vẻ mặt Hứa Phù Phù lập tức dại ra, nhìn Sở Mặc, khóe miệng giật giật vài cái, càu nhàu:

    - Ta cũng biết nàng là ai...

    Không ngờ lúc này, thiếu nữ thanh tú lại đứng lên, tiến đến chỗ Sở Mặc, nhẹ nhàng thi lễ, nói:

    - Lần trước vội vàng, lại bị sợ hãi, không kịp cảm tạ ân cứu mạng của ngài.

    Hôm nay cuối cùng cũng gặp được ngài, tiểu nữ Thẩm TinhTuyết, cảm tạ ơn cứu mạng của Sở công tử.

    - Họ Thẩm?

    Hứa Phù Phù kỳ quái nhìn thiếu nữ:

    - Không phải ngươi là...

    Thiếu nữ nhìn thoáng qua Hứa Phù Phù, thản nhiên nói:

    - Ta theo họ mẹ.

    - Ồ, ta hiểu mà.

    Hứa Phù Phù đột nhiên hiểu ra.Sở Mặc nói:

    - Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ, ai cũng làm được.

    Công chúa không cần khách khí.

    - Ngày đó trên đường, chỉ có mình Sở công tử hỗ trợ thôi.

    Thẩm Tinh Tuyết nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu nữ có thể ngồi ở đây được chứ?

    Sở Mặc nhớ tới vừa rồi vừa rồi Hoàng thường vòng vèo uốn lượn nói chuyện kia với mình, trong lòng thấy quái dị, muốn cự tuyệt lại không biết nói thế nào, bèn gật gật đầu:

    - Ngài cứ tự nhiên, đây là địa bàn của ngài mà.Mặt Thẩm Tinh Tuyết hơi đỏ, hạ giọng nói:

    - Thực ra đối với tanơi này vẫn còn xa lạ.

    Hứa Phù Phù ngồi bên cạnh không nhịn được hỏi:

    - Công chúa điện hạ, ta có một vấn đề không hiểu, có thể thỉnh giáo ngài không?

    Thẩm Tinh Tuyết nhìn Hứa Phù Phù:

    - Phụ hoàng nói với ta, không được nói chuyện với ngươi...

    - ...

    Hứa Phù Phù tiu nghỉu.Sở Mặc cố nén cười, nhẹ giọng nói thầm:

    - Đúng là cha ruột rồi.

    Hứa Phù Phù bất đắc dĩ nói:

    - Công chúa điện hạ đa tâm rồi, ta không phải loại người như ngài nghĩ đâu.

    - Rất xin lỗi ngươi, ta cũng không biết vì sao phụ hoàng lại nói như vậy.

    Có gì ngươi cứ hỏi đi.

    Thẩm Tinh Tuyết hơi ngượng ngùng nhìn Hứa Phù Phù nói.

    - Từ nhỏ công chúa lớn lên trong môn phái phải không?- Đúng vậy.

    Thẩm Tinh Tuyết nhẹ nhàng gật đầu.

    - Thực lực của các đệ tử ở môn phái không phải rất mạnh sao.

    Vì sao ngày đó công chúa lại...?

    Hứa Phù Phù nghi hoặc nhìn Thẩm Tinh Tuyết:

    - Điều này không hợp lắm.

    Tuy Thẩm Tinh Tuyết đơn thuần nhưng không phải là người ngốc nghếch, hiểu được Hứa Phù Phù định nói gì, Thẩm Tinh Tuyết đỏ mặt.

    - Thực ra, ta...không biết võ công.

    - Cái gì?

    Ngươi không biết võ công?

    Mắt Hứa Phù Phù đầy vẻ không dám tin, nhìn Thẩm Tinh Tuyết:

    - Đệ tử của môn phái mà lại không biết võ công?

    - Ai nói cho ngươi người từ môn phái đi ra đều phải biết võ công chứ?

    Trên khuôn mặt mịn màng của Thẩm Tinh Tuyết có chút ngượng ngùng, cũng có chút tức giận.

    Nàng nhìn Hứa Phù Phù, nghiêm túc nói:

    - Cứ ở trong môn phái là nhất định giỏi võ chắc?- ...

    Hứa Phù Phù không biết nói gì bèn lẩm bẩm:

    - Chẳng lẽ ngươi không có một chút tu vi nào sao?

    - Có chứ.

    Ta đã đột phá Nguyên Quan rồi.

    Thẩm Tinh Tuyết nhẹ giọng nói.

    - Ngươi đang nói đùa phải không?

    Khóe miệng Hứa Phù Phù co giật, nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mắt.

    - Thiên tài ở Nguyên Quan bậc ba, mà lại nói không biết võ công?

    -----o0o-----

    Chương 177: Ta không biết

    Chương 177: Ta không biết

    Sở Mặc cũng không biết nói gì, nhìn Thẩm Tinh Tuyết.Thẩm Tinh Tuyết nói:

    - Cảnh giới với võ công không liên quan nhé.

    Cảnh giới của ta là dựa vào đan dược để nâng lên.

    Ta không thích đánh đánh giết giết.

    Nói xong, nàng cũng thấy hơi ngượng ngùng nên giải thích:

    - Sở trường của ta là chế thuốc, ta không thích tập võ.

    Cảnh giới của Hứa Phù Phù không cao nên chưa thể lý giải lời nói của Thẩm Tinh Tuyết.

    Nhưng Sở Mặc hiểu, vị cô nương có huyết thống của hoàng tộc Đại Hạ này, từ nhỏ đã lớn lên trong môn phái chắc đã dùng toàn bộ tâm tư của mình trong việc chế thuốc rồi.Dựa vào đan dược có thể nâng lên cảnh giới, cường kiện thân thể, có thọ nguyên cao hơn so với người thường, ít bị bệnh nhưng lại không tu luyện võ học.

    Vì thế, dù có long tường lực, nàng lại không biết sử dụng lực này thế nào.

    - Công chúa Tinh Tuyết, ngươi có thể không cần quá mức để ý tới sự việc đã qua kia.

    Nhưng ta thật lòng khuyên ngươi nên học tập một ít võ thuật cơ bản.

    Mặc dù không thích vẫn nên học, ít nhất có thể phòng thân.

    Sở Mặc nhìn Thẩm Tinh Tuyết nói.

    Thẩm Tinh Tuyết liếc qua Sở Mặc, khẽ gật đầu:

    - Mẹ ta cũng nói như vậy.

    Nhưng...ta thật sự không thích học võ,ta lại rất đần, học mãi mà không được.

    Sở Mặc cười:

    - Ngươi cứ từ từ mà học, nhất định sẽ được thôi.

    - Ta biết.

    Trên mặt thiếu nữ có chút đỏ.

    Nàng nhẹ nhàng đáp một tiếng, đôi con ngươi rực sáng nhìn Sở Mặc, hỏi:

    - Nghe nói ngươi biết chế thuốc?

    Tuy mấy người bên này nói chuyện, thanh âm không lớn nhưng vì Sở Mặc quá nổi bật nên có ở trong góc vẫn bị nhiều người chú ý.

    LúcThẩm Tinh Tuyết hỏi Sở Mặc điều này, nhiều người đứng gần đó đều nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt nóng rực.

    Sở Mặc không cần nhìn cũng có thể cảm nhận được, da đầu run lên.

    Hứa Phù Phù nhìn những người bên cạnh đang vểnh tai lên nghe ngóng, hạ giọng nói:

    - Ngươi có bản lĩnh chế thuốc tốt như vậy, ngay cả bệnh của Thân Vương Hạ Kinh cũng có thể chữa khỏi, sau này chắc rất nhiều người tìm ngươi cầu y hỏi thuốc đó.

    Sở Mặc lắc đầu, hướng Thẩm Tinh Tuyết khẽ mỉm cười:

    - Ngươi cho rằng ta biết chế thuốc sao?- Không phải sao?

    Không nghĩ tới Sở Mặc sẽ trả lời như vậy, Thẩm Tinh Tuyết không hiểu ý, nao nao nhìn Sở Mặc.

    Tuy biết lúc trước người gây chuyện lại là đường huynh của nàng, nhưng nàng vốn tính thiện lương, thấy Hạ Kiệt đã bị trừng phạt nên không để ý đến chuyện này nữa.

    Thân vương Hạ Kinh là thúc thúc của nàng nên nàng cũng chú ý chuyện về Hạ Kinh.

    Chuyện Sở Mặc giúp Hạ Kinh chữa bệnh cũng không phải là chuyện bí mật ở Viêm Hoàng Thành.

    Trong lòng Thẩm Tinh Tuyết vẫn muốn có cơ hội trao đổi chút kinh nghiệm chế thuốc vớiSở Mặc.

    - Không phải mọi người nói ngươi đang giúp hoàng thúc chế thuốc sao.

    Ta còn nghe nói...

    Nói đến đây, Thẩm Tinh Tuyết có chút ngượng ngùng, không dám nói tiếp vì chuyện phía sau không phải là chuyện nữ hài tử nên nói.

    - Ta đâu có bản lĩnh như vậy.

    Sở Mặc lắc đầu, dứt khoát phủ nhận.

    Mấy người đang giơ tai nghe ngóng đều không tin.

    Ngươi lừa ai chứ?

    Đại náo phủ Thân vương xong, không những vô sự mà còn đượcThân vương Hạ Kinh tôn làm thượng khách.

    Mọi người đều biết chuyện Thân vương Hạ Kinh ở Viêm Hoàng Thành rêu rao mua dược liệu.

    Lời Sở Mặc vừa nói, ai mà tin được.

    - Ồ...

    Thẩm Tinh Tuyết lại tin, rõ ràng ấn tượng của nàng với Sở Mặc quá tốt.

    Khi cứu nàng, mặc dù thân hình Sở Mặc có chút gầy yếu, nhưng trong mắt nàng lúc đó lại cao lớn vô cùng, khắc sâu vào tâm trí.

    Qua thời gian không những không bị phai nhạt, mà ngày càng rõ ràng hơn.Mấy hôm trước Thẩm Tinh Tuyết nghe nói Sở Mặc cũng am hiểu chế thuốc đã rất vui vẻ, cảm thấy hai người có chung niềm đam mê.

    Nên lúc này nghe Sở Mặc phủ nhận, trong lòng Thẩm Tinh Tuyết có phần thất vọng.

    Sở Mặc cười nói:

    - Thực sự ta không có bản lĩnh đó.

    Những viên thuốc kia là do sư phụ ta luyện chế.

    - Thì ra là thế!

    Con ngươi Thẩm Tinh Tuyết sáng lên, vẻ mặt sùng bái:

    - Nhất định tiền bối rất lợi hại.- Người thật sự rất lợi hại...

    Sở Mặc nói thầm, trong lòng lại tự nhủ: trong mắt sư phụ có khi người mạnh nhất của đại lục Tứ Tượng cũng chỉ như con kiến bình thường, người như vậy đương nhiêu lợi hại.

    - Có cơ hội, ta có thể đi gặp sư phụ của ngươi không?

    Thẩm Tinh Tuyết kỳ vọng nhìn Sở Mặc.

    Hứa Phù Phù nhìn ánh mắt kia ngay lập tức hiểu ra, trong lòng cười thầm: vị công chúa này đâu phải muốn đi gặp sư phụ của tiểu hắc ca, rõ ràng là muốn tìm cơ hội để ở lâu hơn với tiểu hắc ca thì có.Có thể Sở Mặc không hiểu, hoặc hắn giả bộ không hiểu:

    - Sư phụ ta hành tung bất định, xuất quỷ nhập thần, ngay cả ta cũng không tìm được người.

    - Vậy...nếu không có việc gì, ta có thể tìm ngươi cùng đi chơi chứ?

    Ta muốn học thêm một chút võ thuật.

    Thẩm Tinh Tuyết lấy hết dũng khí nhìn Sở Mặc hỏi.

    Sở Mặc nhìn cô gái thanh tú trước mắt, khóe miệng co giật nói:

    - Nếu công chúa muốn tập võ, e là có vô số người trong cung hoặc môn phái muốn đến dạy.

    Ta tập võ đều là kiểu đánh giết, vô cùng máu me, sợ rằng không thích hợp với công chúa đâu.Vương công quý tộc đang vểnh tai xung quanh không nhịn được mà mắng thầm: tên tiểu từ này ngốc thật hay giả ngu thế không biết.

    Công chúa đã bày tỏ thiện ý rõ ràng thế kia...mà hắn vẫn cự tuyệt.

    Đây là điều mà chúng ta cầu còn không được đó.

    Một số con ông cháu cha nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt ghen tị.

    Nhưng bọn chúng không dám biểu hiện quá rõ ràng.

    Thiếu niên này vô cùng đáng sợ, bọn họ không dám trêu vào.

    Thẩm Tinh Tuyết đáng thương nhìn Sở Mặc, đôi mắt sáng như sao ngập hơi nước.Hứa Phù Phù không kìm nổi nói:

    - Nếu công chúa thấy nhàm chán, hàng ngày có thể đến Thao Thiết lầu chơi.

    Vẻ mặt Thẩm Tinh Tuyết nhìn Hứa Phù Phù đầy cảnh giác:

    - Ngươi muốn gì thế?

    - ...

    Hứa Phù Phù xám xịt.

    Không biết Hoàng thượng hay những người khác trước mặt công chúa đã nói gì, mà đối với hắn, nàng lại cảnh giác và đề phòng cao như thế.- Ta có lòng tốt chỉ đường cho người...

    Ngươi không nhận thì thôi.

    Hứa Phù Phù liếc mắt, không muốn nói thêm.

    Thẩm Tinh Tuyết cẩn thận nhìn Hứa Phù Phù, rồi nói với Sở Mặc:

    - Ta còn có việc nên đi trước...

    Hôm nào sẽ đến nhà bái tạ Sở công tử.

    Nói xong, Thẩm Tinh Tuyết đứng lên, hơi hơi hướng Sở Mặc hành lễ, rồi theo cửa ngách của đại sảnh đi ra ngoài, nhanh chóng rời khỏi tầm mắt của mọi người.

    Sau khi Thẩm Tinh Tuyết đi, Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc nói:

    - Ngươi làm người ta đau lòng đó.

    Sở Mặc thở dài:

    - Vẫn tốt hơn là nói dối mà.

    - Haiz, ngươi cũng đừng tới đây, ta cũng không biết gạt người đâu.

    Đêm nay ngươi nóng như vậy, chém đầu của cẩu quan kia chắc vẫn chưa xả hết được.

    Hay chúng ta đến Thao Thiết lầu đi, ở đây làm quái gì nữa?

    -----o0o-----

    Chương 178: Huynh đệ

    Chương 178: Huynh đệ

    Hứa Phù Phù nhìn vẻ mặt dối trá của những quý tộc đang ngồi xungquanh, nói.

    - Như vậy cũng tốt, cùng đi thôi.

    Đêm nay xảy ra quá nhiều việc, trong lòng Sở Mặc cũng chưa thực sự bình tĩnh.

    Nói xong cùng Hứa Phù Phù đứng dậy, nghênh ngang rời đi.

    Mãi đến lúc Sở Mặc đi rồi, nhiều người mới thở phào nhẹ nhõm.

    Ngay cả chính bọn họ cũng không biết tại sao, chỉ là một thiếu niên mà lại gây cho họ áp lực lớn như thế.

    Cùng lúc này, những lời nói vừa nãy của Sở Mặc cũng được nhóm người này truyền đi.- Ta đã nói mà, một thiếu niên mới mười ba, mười bốn tuổi lấy đâu ra bản lĩnh lớn như thế chứ.

    Thì ra sau lưng hắn có một sư phụ hùng mạnh.

    - Không phải mọi người đồn rằng Sở Mặc ở phủ thân vương chế thuốc trong bảy tám ngày cơ mà?

    - Ngươi ngốc vậy.

    Đấy chỉ là thủ thuật che mắt thôi.

    Sở Mặc đã lợi hại như vậy, sư phụ hắn phải hơn nhiều.

    Vừa nãy ngươi không nghe à, người này tới vô ảnh, đi vô tung, muốn xuất nhập phủ thân vương, có gì khó đâu?- Lực lượng phòng vệ của phủ thân vương...không kém đến thế chứ.

    - Đương nhiên là không kém, nhưng thị vệ ngăn người nọ làm gì, người ta đến đưa thuốc mà.

    - Cũng đúng nhỉ...

    - Xem ra sau này chúng ta phải đặt quan hệ nhiều với thiếu niên này rồi...

    - Chí phải.

    Ai biết trước được sau này mình không phải nhờ cậyhắn chứ!

    Đúng là chuyện hiếm có, một đám quý tộc Đại Hạ lại đàm luận về một thiếu niên trong tiệc tối tân niên.

    Những người ở đây coi như đã mở rộng tầm mắt.

    Không chừng sau vài chục năm nữa, họ cũng không quên được chuyện hôm nay.

    Cái tên Sở Mặc cũng dần đi vào trong lòng mỗi người.

    Sở Mặc và Hứa Phù Phù đi đường, trong cung bọn thị vệ nhìn thấy hai người cũng không ngăn trở, mà lại len lén đánh giá Sở Mặc.

    Chuyện phát sinh trong yến hội đêm nay đã sớm truyền ra.

    Rất nhiều người muốn tận mắt nhìn thấy thiếu niên to gan lớn mật này.

    Hai người đitrong khí đêm mát mẻ, nhìn về phía xa pháo hoa đang nở rộ trên bầu trời.

    Cả hai đều trầm mặc.

    Qua một lúc, Hứa Phù Phù mới lên tiếng:

    - Ngươi đã mười bốn tuổi rồi nhỉ.

    - Phải một thời gian nữa cơ.

    - Mười lăm tuổi có thể tòng quân, mười sáu tuổi có thể cưới vợ...

    Tiểu hắc ca, chúng ta sắp trưởng thành rồi.

    Hứa Phù Phù có chút thương cảm.Sở Mặc liếc qua Hứa Phù Phù:

    - Đa sầu đa cảm như vậy không giống ngươi chút nào?

    - Năm sau ngươi đi rồi.

    Nơi này ta vốn chỉ có ngươi là huynh đệ, ta sẽ luyến tiếc.

    Sau khi ngươi đi, sẽ chỉ có mình ta cô đơn.

    Hứa Phù Phù nói.

    - Ta biết ở Viêm Hoàng Thành này, thanh danh của ta chẳng tốt tẹo nào.

    Ngươi nhìn công chúa Tinh Tuyết kia, phòng ta như phòng cướp vậy.

    Mặc dù ta không tức giận, nhưng trong lòng vẫn có chút khổ sở.

    - Đáng đời nhà ngươi.Sở Mặc không hề nể tình nói.

    - Ai bảo ngươi tiếng xấu đồn xa chứ.

    - Đúng là mấy năm trước ta hơi càn quấy.

    Nhưng hai năm qua ta đã an phận rất nhiều mà.

    Hứa Phù Phù rũ mi, lẩm bẩm:

    - Nhưng xem ra, một người xây dựng danh tiếng thì cần rất nhiều thời gian, nhưng muốn hủy diệt nó thì chỉ cần một tích tắc là đủ rồi.

    Nếu muốn gây dựng lại, sẽ phải trả giá nhiều hơn nữa...có khi gấp mấy chục lần lúc trước.

    - Thật sự thì...danh tiếng của ngươi cũng không kém thế đâu.Sở Mặc nhìn qua Hứa Phù Phù:

    - Ít nhất, ngươi còn có ta, có Nương tỷ, có Mai tỷ đó.

    - Đúng vậy, ta có các ngươi là bạn mà.

    Hứa Phù Phù ngẩng đầu nhìn tinh tú trên bầu trời đêm, thở dài một hơi:

    - Một ngày nào đó...ngươi sẽ đi khỏi nơi đây sao?

    Trong lòng Sở Mặc khẽ động, nhìn Hứa Phù Phù cười nói:

    - Sao đột nhiên ngươi hỏi như vậy?

    - Ta cảm thấy nửa năm nay ngươi thay đổi quá nhiều, khiến ngườikhác khó tin.

    Nếu không phải hai ta cùng lớn lên từ nhỏ, chắc chắn ta sẽ hoài nghi người bây giờ không phải là ngươi.

    Ngươi hiểu ý ta không?

    Sở Mặc trầm mặc một chút, gật đầu.

    - Cho nên, ta hơi sợ.

    Sợ một ngày nào đó, ngươi đột nhiên biến mất khỏi thế giới này.

    Ta nghe nói, sau khi tu luyện đến một trình độ nhất định, có thể phá không, tiến vào một thế giới khác.

    Ta đang nghĩ có thể ngươi sẽ như thế...

    Sở Mặc lại lặng im, rồi nói:

    - Nếu thực sự có ngày đó thì sao?Hứa Phù Phù dừng bước, nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi là huynh đệ tốt nhất của ta.

    Ta đã từng nghĩ, nếu thật có một ngày như vậy, ta sẽ rất đau lòng.

    Nhưng ta không giống với ngươi, ở nơi này ta còn nhiều người thân.

    Nếu thật sự có ngày đó, ta sẽ ở lại, cố gắng thủ hộ phần cơ nghiệp chúng ta đã gây dựng nên, chiếu cố Phàn ông nội.

    Chúng ta là huynh đệ, nếu không thể cùng ngươi tiến lên, thì sẽ ở phía sau yên lặng chúc phúc và thủ hộ cho ngươi.

    Tóm lại, sẽ không kéo ngươi thụt lùi, ngươi thấy đúng không?

    Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù, sau đó đập lên vai Hứa Phù Phù hai quyền:

    - Cái tên chết tiệt...đột nhiên nghiêm túc như vậy, làm ta khôngquen.

    - Ha ha, con người sẽ phải trưởng thành.

    Ngươi thay đổi còn nhiều hơn ta đấy.

    Trên mặt Hứa Phù Phù lộ ra nét cười:

    - Tuy nhiên, dù thế nào, ta vẫn hy vọng huynh đệ của mình có cuộc sống tốt.

    - Nếu giờ ngươi bắt đầu cố gắng, thì cũng không muộn đâu.

    Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù.

    - Thiên phú của ngươi không kém, chỉ là tính tình hơi phá hoại thôi.- Ta á...ngươi khỏi nghĩ đi.

    Cả đời này ta chỉ muốn tiêu dao khoái hoạt, không muốn thành tiên.

    Hứa Phù Phù cười ha ha.

    - Tu luyện khổ cực như vậy, không có rượu ngon, không có mỹ nhân trong ngực nào có sung sướng như ta bây giờ.

    Ước mơ lớn nhất của ta là uống say nằm trong lòng mỹ nhân đó.

    Sở Mặc cười nói:

    - Ngươi không nghĩ nắm quyền thiên hạ.

    Hứa Phù Phù nhe răng:

    - Nơi này là hoàng cung.

    Ngươi nói chuyện cẩn thận một chút,người khác nghe thấy lại làm phiền ngươi.

    Sở Mặc cũng cười rộ lên:

    - Không có việc gì, ta còn thiếu phiền phức sao.

    Hai huynh đệ nhìn nhau cười, không nói lời nào.

    Hai người một đường đi thẳng tới cửa Hoàng thành, nhìn thấy một đám người đứng cùng với mấy chục cỗ xe ngựa quân nhu, xếp thành một hàng dài trên đường.

    Những người ở bên kia cũng thấy bọn họ đi ra.

    Cả hai bên đều sửng sốt.- Sở Mặc!

    Một người cất tiếng nói trầm thấp mà đầy hận ý.

    Hứa Phù Phù trừng mắt, định nói gì đó lại bị Sở Mặc kéo lại.

    Sở Mặc nhìn người nọ nói:

    - Lúc này tam hoàng tử nhận được ta rồi sao?

    Đám người kia không phải ai khác, chính là đám người Thái tử Hạ Anh, nhị hoàng tử Hạ Hùng và tam hoàng tử Hạ Hào.

    Cả hội tụ tập ở đây chắc để đưa tiễn Hạ Hào.

    Trong con ngươi Hạ Hào lóe ra nồng đậm sát khí, lạnh lùng nhìn SởMặc nói:

    - Ngươi được lắm, bổn vương nhớ kỹ ngươi.

    Sở Mặc cười cười.

    -----o0o-----

    Chương 179: Không sợ hãi

    Chương 179: Không sợ hãi

    - Tam hoàng tử, ngươi nên biết rằng...

    Hạ Hào lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

    Trên mặt Thái tử và nhị hoàng tử cũng không thể hiện cảm xúc gì, nhưng ánh mắt nhìn Sở Mặc lại lạnh như băng.

    Sở Mặc lơ đễnh nói tiếp:

    - Cho dù ngươi muốn buông tha ta, ta còn không bỏ qua cho ngươiđâu.

    áng kiện.

    Nhưng đôi mắt tam giác lại khiến cả người bà có phần âm độc.

    Ánh mắt lão bà âm trầm nhìn chằm chằm Sở Mặc.

    Một bên mí mắt khẽ nhúc nhích, hừ một tiếng, nhưng cũng không nói chuyện.

    Nếu đứng đối diệnnhìn kỹ lại, có thể thấy lão bà này hơi hơi nhắm mắt.

    Nhưng không ai dám nói gì vì mọi người đều biết bà đang dùng thần thức để tìm hiểu xem nơi này còn ai khác không.

    Có thể sử dụng được thần thức phải là người đã tiến vào Minh Tâm Cảnh Giới.

    Những người ở Kim Thạch Chi Cảnh như bọn họ, chỉ có thể hâm mộ mà thôi.

    Lão bà trầm mặc một lúc lâu mới chậm rãi mở mắt, trên mặt có chút mệt mỏi.

    m.

    So sánh Thái Tử với Sư phụ của hắn quả thực là một sự sỉ nhục.

    Ánh mắt của Hạ Hùng nhìn Sở Mặc trở nên vô cùng lạnh lùng, đôi mắt hơi nhíu lại không biết đang suy tính điều gì.

    Hạ Hào thì cười nhạt một tiếng:

    - Được rồi, giỏi lắm!

    Sở Mặc, nếu có bản lĩnh thì ngươi cứ tiếp tục hợm hĩnh đi.

    Đừng tưởng có hai vị đại lão chống lưng thì ngươi có tư cách lên mặt với bọn ta.

    Ngươi vẫn chưa đủ tư cách!- Đủ hay không đủ tư cách, ta không cần biết.

    Nhưng người bị đuổi ra ngoài không phải là ta.

    Sở Mặc thản nhiên trả lời.

    - Ngươi muốn chết à!

    Hạ Hào mặt đỏ phừng phừng, gân xanh nổi trên trán, nhưng vẫn chưa động thủ, bởi vì tối nay hắn đã bị Sở Mặc cho một cú thua ê chề, biết mình không phải là đối thủ của gã thiếu niên này.

    Cho nên, mặc dù trong lòng cực hận gã, nhưng vẫn giữ vững được lý trí.

    - Ta trước giờ chưa từng muốn chết.

    Sở Mặc nhìn ba người, hạ giọng nói:

    - Là các người không muốn buông tha cho ta, hiện ta thậm chí còn nghi ngờ, tên ngốc Hạ Kiệt sao lại trùng hợp như vậy, trên phố chọc ghẹo người ta thì lại gặp ngay Công Chúa.

    Mí mắt Thái Tử hơi giật một chút, liền cụp mắt nhìn xuống, lạnh lùng hầm hừ một tiếng:

    - Nói bậy!

    Nhị Hoàng Tử Hạ Hùng cười nhạt nói:

    - Thật đúng là nước bẩn nào cũng dám tạt vào người khác, không có bằng chứng thì tốt nhất nói năng cho cẩn thận.- Tạt nước bẩn?

    Ta đây chỉ là vừa mới học theo các người thôi.

    Sở Mặc tủm tỉm cười nhìn Thái Tử và nhị vị Hoàng Tử:

    - Phản ứng của các người ngược lại khiến ta có chút kinh ngạc, dường như các người rất để ý việc này.

    Cũng phải, nếu quả thật là do các ngươi làm, nếu Hoàng Thượng biết được chắc chắn sẽ rất vui.

    Các Hoàng Tử của Người thật quá có tiền đồ, âm thầm ám toán cả muội muội và đường đệ (em họ) của mình, ha ha Thật lợi hại mà!

    - Sở Mặc, cẩn thận cái miệng của nhà ngươi.

    Hạ Hùng bất thình lình ngẩng đầu lên, con ngươi sắc lạnh nhìn Sở Mặc:

    - Nếu thật sự lật mặt, hậu quả không phải là ngươi có thể gánhđược.

    Sở Mặc khua khua tay:

    - Thôi đủ rồi, các người sớm đã muốn giết chết ta, còn có hậu quả nào đáng sợ hơn sao?

    Ta thậm chí còn có chút nghi ngờ, một tiểu tử mười mấy tuổi đầu như ta, làm sao lại lọt vào mắt mấy người các ngươi?

    Nhất quyết phải giết chết ta.

    Nhưng bây giờ cũng chẳng sao cả, dù gì thì chúng ta đều đã kết thù rồi.

    Vậy nên cứ cưỡi ngựa qua đây, có dở thủ đoạn nào ta cũng tiếp hết.

    Lời của Sở Mặc khiến cho Thái Tử ba người bọn họ phải biến sắc, trở nên vô cùng khó coi.

    Gã thiếu niên này quả thật làm càn quá đángmà, một chút cũng không hành xử như lẽ thường.

    Bình thường mà nói, cho dù là có thù hận to lớn cũng phải kìm nén trong lòng, ngấm ngầm phân cao thấp.

    Nhưng hắn thì khác, trước mặt đã dám không kiêng nể gì mà lôi tất cả mọi chuyện ra nói.

    Điều này khiến cho đám người thường có thói quen tính kế sau lưng cảm thấy vô cùng phẫn nộ và vô cùng bất đắc dĩ.

    Khi bọn chúng đối mặt với Sở Mặc, thậm chí còn có cảm tưởng như không phải đang đối mặt với một thiếu niên mới mười mấy tuổi đầu, mà là với một yêu nghiệt còn khó dây dưa hơn cả một Hứa Trung Lương sành sỏi sự đời.Sở Mặc nhìn ba gã đang lạnh lùng săm soi hắn, chợt lặng im, nhe răng cười:

    - Nhưng các người thân là Hoàng Tử, thủ đoạn đừng quá tầm thường.

    Nếu không ta sẽ rất coi thường các người.

    Ừm, mấy gã tay sai tôm cá mục nát buồn nôn thì đừng sai tới đây tìm cái chết.

    Nói xong, hắn nói với Hứa Nhị Phù:

    - Chúng ta đi thôi.

    Nhìn theo bóng hai thiếu niên nghênh ngang bỏ đi, Hạ Hào giận dữ tung một quyền, đánh vào chiếc xe ngựa dừng bên cạnh.Ầm một tiếng, chiếc xe ngựa bị đánh cho tan nát, hai con ngựa kéo xe thất kinh, định tháo chạy.

    Hạ Hào tay vung đao, một nhát chém rơi hai đầu ngựa, máu tươi tung tóe, mùi tanh khắp nơi.

    Hắn nghiến răng nổi giận:

    - Sở Mặc, bản vương với ngươi không đội trời chung.

    Sở Mặc chả buồn ngoái đầu, giơ một cánh tay lên, vươnngón út ra, nhẹ nhàng quơ quơ vài cái.

    - Ngươi

    Đôi mắt Hạ Hào đỏ ngàu lên, giận đến sôi máu.- Lão Tam!

    Hạ Anh hạ giọng ngăn cản Hạ Hào, sau đó nói:

    - Đây là cửa Hoàng Thành.

    Hạ Hùng giữ chặt tay Hạ Hào:

    - Ngày tháng còn dài, sớm muộn gì cũng giết chết tên tiểu súc sinh đó.

    Khóe mắt Hạ Hào đều đỏ sọc, thân là Hoàng Tử, từ nhỏ đã tu luyện trong môn phái, chưa từng phải chịu sỉ nhục tới như vậy.

    Hắn nghiến răng thề nói:

    - Sớm muộn cũng có một ngày, ta phải tận tay chém rơi thủ cấpcủa tên tiểu súc sinh đó.

    - Đừng nói nữa, đi thôi!

    Đôi mắt Hạ Anh cũng có chút đỏ lên, vỗ vỗ tay lên vai Tam Đệ:

    - Đi đến đó cũng chưa chắc đã là một chuyện xấu, tạm thời quên đi thù hận, chú tâm xây dựng sự nghiệp!

    Đợi khi thời cơ chín muồi, ta sẽ cầu xin Phụ Hoàng đưa đệ trở lại.

    Hạ Hùng nói:

    - Gần đây Đại Tề đang điều binh khiển tướng, rục rịch chuẩn bị, e rằng chiến sự không còn xa nữa.

    Cơ hội lập công tạo nghiệp đang ở phía trước.

    Lão Tam, đừng nóng lòng, hiện tại thế lực đều nằm trong taychúng ta, đệ chớ tự mình rối loạn trận địa.

    Chỉ là một tên tiểu tử vô lại mà thôi, chắc chắn sẽ có cơ hội xử lý hắn.

    - Biết rồi, Đại ca Nhị ca, các huynh ở lại kinh thành nhất định phải bảo trọng!

    Đôi mắt Hạ Hào đỏ lên, hắn nắm lấy dây cương từ tay một tên tùy tùng đứng bên, quay người lên ngựa, hai chân thúc vào bụng ngựa, chiến mã hí lên một tiếng rồi nghênh ngang bước đi.

    Những chiếc xe chứa đồ quân nhu cũng bắt đầu lăn bánh, hướng về phía ngoại thành mà đi.Hai gã Hạ Anh và Hạ Hùng dõi mắt theo hướng Tam đệ rời đi, trầm lặng hồi lâu.

    -----o0o-----

    Chương 180: Tiểu Hắc ca uy vũ khí phách (1)

    Chương 180: Tiểu Hắc ca uy vũ khí phách (1)

    Cho tới khi hình ảnh của những chiếc xe quân nhu biến mất trên chặng đường dài, Hạ Hùng mới thở dài:

    - Đêm tân niên mà!

    Hạ Anh ánh mắt lạnh lùng, miệng lẩm bẩm:

    - Phải, đêm tân niên mà, thật không vui chút nào!Trong ngự thư phòng, Hoàng Thường lặng lẽ ngồi đó, nghe một lão thái giám hồi báo, trầm ngâm hồi lâu, sau đó nói:

    - Chỉ vậy thôi sao?

    Lão thái giám gật đầu:

    - Bẩm, chỉ vậy thôi ạ.

    - Sở Mặc Sở Mặc

    Hoàng Thượng hơi nhíu đầu lông mày, đứng dậy, đi tới đi lui trong thư phòng, lẩm bẩm:

    - Lẽ nào Ngươi thực sự muốn đấu với mấy Hoàng nhi của Trẫm sao?- Bệ Hạ

    Lão thái giám tóc bạc hoa râm là tâm phúc bên cạnh Hoàng Thượng, đứng ở đó, vừa muốn nói gì đó lại thôi.

    - Ngươi nói.

    Hoàng Thượng liếc nhìn lão.

    - Thần cảm thấy việc này là do Tam điện hạ bọn họ làm sai rồi.

    Lão thái giám vừa dứt lời, liền ngậm ngay miệng lại, bởi vì cũng không còn cách nào để nói tiếp nữa.

    - Phải, là sai, ta chẳng phải đã phái hắn tới Bắc Cương rồi sao?Chính là vì không muốn bọn chúng làm cho mâu thuẫn trở nên gay gắt.

    Hoàng Thượng thở dài, thì thầm nói:

    - Sở Mặc tên tiểu tử này, nhìn có vẻ ôn hòa điềm đạm, tuổi còn nhỏ mà đã có phong độ của một đại tướng.

    Nhưng trên thực tế, tính tình lại rất cứng rắn kiên cường.

    Ngày trước Trẫm cho rằng hắn ỷ vào công lao trên thảo nguyên, được sủng ái mà sinh ra kiêu ngạo, trong mắt không coi ai ra gì.

    Nhưng rất nhanh sau đó Trẫm liền nhận ra, không phải như vậy.

    Tên tiểu tử này căn bản không thèm để tâm tới công lao đó của hắn.

    - Chính vì như vậy, Bệ Hạ mới quý trọng hắn.

    Lão thái giám nhỏ nhẹ nói.Hoàng Thượng liếc nhìn lão thái giám, mỉm cười:

    - Thật không ngờ, trên đời này còn có kẻ khiến cho ngươi thấy thuận mắt.

    - Bệ Hạ nói đùa rồi, lão nô chỉ là một nô tài bên cạnh người, thật không dám coi thường ai cả.

    Lão thái giám cúi mặt nhìn xuống trả lời.

    Hoàng Thượng cười nói:

    - Được rồi, với ta ngươi còn che giấu cái gì chứ?

    Ngươi đứng trên sáu tầng đỉnh cao cũng đã nhiều năm rồi phải không?Lão thái giám sắc mặt nghiêm nghị, gật đầu:

    - Dạ đúng vậy.

    - Nếu có cơ hội, hãy đi tìm tên tiểu tử đó, cần gì ngươi cứ tự mình quyết định, không cần phải tâu lại với Trẫm.

    Dựa vào đâu mà để tên ở Hạ Kinh phủ chiếm mất tiên cơ?

    Hoàng Thượng thản nhiên nói.

    Lão thái giám liền cảm động nói:

    - Lão nô cảm tạ Hoàng Thượng thấu hiểu cho.

    - Đây cũng là cái ngươi xứng đáng nhận được.Hoàng Thượng trả lời, rồi nói tiếp:

    - Còn về Hạ Anh và Hạ Hùng, ngươi tìm thời gian nghe ngóng một chút, đừng để bọn chúng làm gì quá đáng!

    Thiên hạ này vẫn chưa phải là của bọn chúng.

    - Lão nô đã rõ.

    Lão thái giám vừa nói, bóng dáng dần biến mất khỏi ngự thư phòng.

    Hoàng Thượng lấy tay day day vầng tráng, nét mặt lộ vẻ mệt mỏi, khẽ nhắm mắt lại, thì thẩm nói:

    - Nước nhà và Thiên hạ!- Gánh nặng của Trẫm, nào có phải chỉ toàn những tranh quyền đoạt lợi trong đầu các ngươi, nào chỉ có những tên khốn kiếp mong Trẫm mau chóng thoái vị có thể nghĩ ra được?

    - Nhân tài thì phải biết dùng.

    Chứ không phải giống như các ngươi: Không phải nhân tài của ta thì phải loại bỏ.

    - Biết thân biết phận đi Trẫm không muốn đổi ngôi Thái tử!

    Tại tiệm chính của Thao Thiết lầu, trong gian phòng không bao giờ mở cửa cho người ngoài, Diệu Nhất Nương và một thiếu nữ xinh đẹp dong dỏng cao đang ngồi một bên, Sở Mặc và Hứa Phù Phù ngồi đối diện.

    Trên bàn đặt mấy đĩa thức ăn tinh xảo, còn bày một bình rượu ngon được ủ ấm.

    Trên mặt Diệu Nhất Nương lộ vẻ mừng rỡ hoan hỷ, nhìn Sở Mặc và Hứa Phù Phù:

    - Thật không ngờ hai người các ngươi lại có thể đến vào lúc này!Hứa Phù Phù hỉ hả cười nói:

    - Sao vậy?

    Cảm động à?

    Diệu Nhất Nương gật đầu, tựa như đang mỉm cười lướt nhìn thiếu nữ bên cạnh:

    - Mai Nhi, muội không cảm động sao?

    Thiếu nữ xinh đẹp chính là thanh quan nhân nổi tiếng nhất Đại thanh lâu ở Viêm Hoàng Thành năm xưa, cũng là nhân vật chính trong câu chuyện của Hứa Phù Phù trước đây Liễu Mai Nhi.

    Sự việc cách đây 4 năm về trước, thiếu nữ tài mạo song toàn năm đónay đã trở thành một giai nhân phong tư trác tuyệt khuynh đảo kinh thành.

    Khi Thao Thiết lầu mở thêm phân tiệm, nàng được Diệu Nhất Nương mời ra trông coi một cửa tiệm của Thao Thiết lầu.

    Dựa vào tên tuổi của Liễu Mai Nhi năm đó, lại thêm tính tò mò của người đời, cửa tiệm đó chưa mở thì đã nổi tiếng rồi.

    Liễu Mai Nhi rốt cuộc cũng thoát khỏi cuộc sống khép kín suốt bốn năm qua, lần nữa trở lại dưới con mắt người đời.

    Chỉ là lần này dường như không còn ai dám đến chọc ghẹo nàng nữa.

    Ai mà biết được, thiếu nữ tuyệt sắc giai nhân ấy lại là độc chiếmriêng của Hứa Phù Phù.

    Khi Liễu Mai Nhi cười trông rất đẹp, lông mày cong như vầng trăng khuyết, khuôn mặt tròn vạnh mịn màng như ngọc, làn da trắng nõn, đôi mắt trong sáng như ánh sao đêm, tràn trề sức sống.

    Nàng e thẹn mỉm cười:

    - Đương nhiên cảm động chứ.

    Diệu Nhất Nương khúc khích cười:

    - Cảm động thì lấy thân mình báo đáp là được rồi.

    Hứa Phù Phù chống tay lên trán, hắn vốn định tán tỉnh Diệu NhấtNương, ai dè lại bị người ta chơi lại.

    Hắn không khỏi có chút ai oán nhìn Liễu Mai Nhi:

    - Nàng xem Nếu nàng sớm theo ta, nàng ấy sao có thể trêu chọc ta như vậy?

    Trong đôi mắt sáng lấp lánh, hai tròng trắng đen rõ ràng của Liễu Mai Nhi lộ vẻ tươi cười, dịu dàng nói:

    - Chẳng phải thiếp đã sớm theo chàng rồi sao?

    Hứa Phù Phù vẻ mặt như đưa đám nói:

    - Người ngoài đều cho rằng ta là người đàn ông của nàng, ai mà biết được ngay cả đến bàn tay nàng ta đều chưa từng nắm qua?

    Thật làthiệt cho ta quá!

    Liễu Mai Nhi nhẹ nhàng trả lời:

    - Người ta nói việc đó sớm quá không tốt đâu.

    Thiếp cũng vì muốn tốt cho chàng.

    Hài!

    Sở Mặc và Diệu Nhất Nương tất cả đều bật cười.

    Có thể trở thành thanh quan nhân nổi tiếng nhất Đại thanh lâu cuả Viêm Hoàng Thành hiển nhiên không phải chỉ có một khuôn mặt tuyệtđẹp là đủ.

    Chớ tưởng Liễu Mai Nhi ngày thường dáng vẻ e thẹn ngượng ngùng, nhưng khi đấu võ mồm, tên công tử đào hoa như Hứa Phù Phù hoàn toàn cũng không phải là đối thủ.

    Về việc này, Hứa Phù Phù chỉ có thể nâng lên chén rượu trước mặt, một hơi cạn sạch, vẻ mặt hờn tủi.

    - Thôi được rồi.

    Đừng buồn bực nữa, Mai Nhi sống là người của chàng, chết cũng là người của chàng

    Liễu Mai Nhi dịu dàng nhìn Hứa Phù Phù, sau đó liếc nhìn Sở Mặc:

    - Thiếp luôn muốn cảm tạ Sở công tử, nhưng chưa có cơ hội.

    Hôm nay tại đây, Mai Nhi xin kính Sở công tử một chén.Sở Mặc nâng chén rượu lên:

    - Mai Nhi tỉ quá lời rồi, chuyện năm xưa, nếu không có Hứa Nhị Phù, một mình ta cũng đành lực bất tòng tâm.

    -----o0o-----

    Chương 181: Tiểu Hắc ca uy vũ khí phách (2)

    Chương 181: Tiểu Hắc ca uy vũ khí phách (2)

    Hứa Phù Phù đắc ý nói:

    - Nghe thấy chưa?

    Liễu Mai Nhi lườm hắn một cái, sau đó che miệng uống cạn rượu trong chén.

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, rồi lại nhìn Hứa Phù Phù, vẻ mặt nghi ngờ hỏi:

    - Sao ta cảm thấy hai người các ngươi tối nay có chút khác thường?

    - Tới đây cùng các nàng đón năm mới mà không thấy vui mừng sao?

    Có gì khác thường chứ?

    Hứa Phù Phù dựa lưng vào ghế, từ từ nói.

    Diệu Nhất Nương lắc đầu:

    - Không đúng, trên đời này, theo lý mà nói hai người các ngươi lẽ ra phải tham gia yến tiệc đón tân niên trong Hoàng cung, có thế nào cũng không xuất hiện ở những nơi như Thao Thiết lầu này.

    Chắc chắn là có chuyện gì đó, nếu không tiện nói thì thôi vậy, chúng ta uống rượutiếp.

    Sở Mặc nói:

    - Cũng không có gì là không tiện nói cả, dù sao thì chắc ngày mai cũng sẽ lan truyền ra bên ngoài thôi.

    Diệu Nhất Nương hướng đôi mắt tuyệt đẹp nhìn vào mặt Sở Mặc.

    Liễu Mai Nhi ngồi bên, tò mò nhìn qua nhìn lại giữa hai người.

    Hứa Phù Phù ngồi bên nói:

    - Tiểu Hắc ca to gan lớn mật.

    Đập tan cửa Thân Vương phủ, đại náo Thân Vương phủ việc gì cũng đều thành chuyện cũ cả rồi.

    Tối nay,huynh ấy còn tăng hẳn sự to gan lớn mật của mình lên một cấp độ mới.

    Trong đôi mắt tuyệt đẹp của Diệu Nhất Nương lập tức lộ vẻ lo lắng:

    - Sao vậy?

    Hứa Phù Phù hả hê cười:

    - Xem nàng bị hù dọa kìa, chẳng phải huynh ấy vẫn yên ổn ngồi ở đây sao?

    - Mau nói đi!

    Liễu Mai Nhi không kìm được mắng Hứa Nhị Phù một câu, hoặc có lẽ ở trong lòng có chút ganh tị vì sự đào hoa của Hứa Phù Phù, nhưng bềngoài thì ra vẻ một chút cũng không rõ ràng.

    Hứa Nhị Phù nói:

    - Tối nay, Tiểu Hắc ca xém chút thì bị người ta hãm hại, Công bộ Thị lang Triệu Nghị phái một chiếc xe ngựa nghe nói là đến ngũ tầng thiết huyết cảnh thiên nhân trảm cường giả cũng không phá hỏng được, mạo danh là xe ngựa của hoàng gia tới đón Tiểu Hắc ca.

    - Trời ạ!

    Diệu Nhất Nương và Liễu Mai Nhi không nhịn được hít sâu một hơi.

    Cho dù Sở Mặc đang khỏe mạnh ngồi tại đây, nhưng hai người đểucảm thấy toàn thân toát lên một luồng khí lạnh, cảm thấy sợ hãi thay cho Sở Mặc.

    Xe ngũ tầng cường giả cũng không phá hỏng được, đối với Sở Mặc mà nói há chẳng phải giống như nhà giam thông thường sao?

    - Bọn chúng muốn làm gì?

    Trong đôi mắt đẹp của Diệu Nhất Nương toát lên vẻ giận dữ, nghiến răng nói.

    Hứa Phù Phù nói:

    - Nàng nói xem bọn chúng muốn làm gì?

    Tuy nhiên, Tiểu Hắc caquá khí phách uy vũ, huynh thoát ra khỏi chiếc xe đó, còn xách theo một gã phu xe, xông thẳng vào Hoàng Cung, đến yến tiệc của Hoàng thất tại đại sảnh một đao chém đứt đầu tên Công bộ Thị lang Triệu Nghị.

    - Á?

    Cả hai thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần đều kinh ngạc, tỏ vẻ không thể tin được.

    Hứa Phù Phù kể lại chi tiết việc vừa xảy ra cho hai nàng nghe một lượt, thậm chí đến cả phản ứng của các vương công quý tộc cao nhất đều lần lượt thuật lại.

    Từ góc độ của càng có thể kể lại rõ ràng hơn việc xảy ra tối nay.

    Trong đại sảnh tổ chức yến tiệc của Hoàng Cung rốt cuộcđã xảy ra cảnh tượng kinh thiên động địa tới mức nào.

    Hai nàng nghe xong đều choáng váng, ngơ ngác nhìn Sở Mặc.

    - Huynh Huynh giết chết Công bộ Thị lang ngay trước mặt nhiều đại nhân vật như vậy, sau đó bị Hoàng Thượng lệnh cho đi ra ngoài, chưa bao lâu thì lại quay lại sao?

    Việc này như vậy coi như xong sao?

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, ánh mắt phảng phất như đang nhìn vào một con quái vật.

    Người ta nói Hoàng Cung, kể cả là với đệ tử môn phái mà nói, cũng là một nơi giống như long đàm hổ huyệt.Bởi vì bất kỳ quốc gia nào, cho dù là Hoàng Cung của một tiểu quốc chắc chắn đều có những cường nhân đến từ các môn phái trấn thủ.

    Nếu đệ tử của môn phái nào đó, thật sự cho rằng người thường đều giống như con sâu cái kiến, cảm thấy Hoàng Cung chẳng qua cũng chỉ có vậy, tùy tiện xâm phạm, vậy người đó chắc chắn sẽ chết rất khó coi.

    Diệu Nhất Nương đương nhiên hiểu rõ Hoàng Cung của một đại đế quốc lớn mạnh như Đại Hạ thì phải đáng sợ đến nhường nào, cho nên nàng càng không dám tin đó là sự thật.

    Hứa Phù Phù nói:

    - Thế đã là gì?

    Còn có chuyện còn đáng sợ hơn nữa kìa, sau khi bọn ta rời khỏi Hoàng thành, đến cửa thành thì gặp Thái Tử, Nhị Hoàng Tử và Tam Hoàng Tử, Tiểu Hắc ca của chúng ta còn ngang nhiên đối đầu với bọn họ.

    Các nàng không được tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, chẹp chẹp Đó mới gọi là ngoạn mục kìa!

    Liễu Mai Nhi hoàn toàn ngây người ra đó, sau khi trải qua những sóng gió của 4 năm về trước, nàng đã hiểu rõ cường quyền có ý nghĩa như thế nào.

    Dưới sức mạnh của cường quyền, cho dù người đó là ai nhất định đều bị đè bẹp.

    Sở Mặc dám đối đầu với đám người Thái Tử, lại còn có thể an toàn rút lui Điều này, điều này thật khó tin nổi.Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, hỏi nhỏ:

    - Thiếu gia của ta, rốt cuộc huynh muốn làm gì?

    Sở Mặc gãi đầu:

    - Thật ra ta chẳng muốn làm gì cả, ta chỉ muốn được yên tĩnh tu luyện, vui vẻ sống mỗi ngày.

    Tiếc là cách nghĩ càng đơn giản thì hiện thực lại càng khó khăn.

    Để thực hiện được mục tiêu đó, ta chỉ có thể loại sạch những chướng ngại trước mắt.

    - Bao gồm cả đám người Thái Tử sao?

    Diệu Nhất Nương hỏi nhỏ.

    Sở Mặc trả lời:

    - Bao gồm cả bọn họ.- Ta hiểu rồi, ta ủng hộ chàng!

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc:

    - Dù chàng quyết định như thế nào, ta cũng đều ủng hộ chàng!

    Sở Mặc mỉm cười:

    - Ta hiểu.

    Tiếp đó, bốn người bắt đầu bữa tối đón tân niên, khi nghe thấy tiếng pháo nổ liên tiếp ở bên ngoài, Sở Mặc và Hứa Phù Phù đưa mắt nhìn nhau, đồng thanh nói:

    - Mười bốn tuổi!Hai thiếu niên dễ dàng quấy động cả Viêm Hoàng Thành đều đã mười bốn tuổi, chỉ mới mười bốn tuổi mà thôi.

    Diệu Nhất Nương và Liễu Mai Nhi cùng nhau nâng chén rượu lên chúc hai thiếu niên mười bốn tuổi, chúc mừng họ lại lớn thêm một tuổi nữa.

    Tiếp đó, mấy người họ chạy ra ngoài đốt pháo hoa, hai nữ nhân ngoài hai mươi tuổi giống như những thiếu nữ vậy, cười rất vui vẻ.

    Một năm, cứ như vậy trôi qua.Khi Sở Mặc quay về nhà đã là sau nửa đêm.

    Trên đường gần như không có người qua lại.

    Cửa lớn của Phàn phủ treo hai chiếc đèn lồng đỏ, chiếu sáng cả một mảnh đất trống.

    Ngắm nhìn hai chiếc đèn lồng đỏ, Sở Mặc chợt thấy ấm áp, cuối cùng hắn cũng về tới nhà.

    Người gác cổng thấy Sở Mặc về, liền nói:

    - Thiếu gia, người vừa đi, bên đó lại có một chiếc xe ngựa tới, nói là đón người vào Cung, không có chuyện gì xảy ra chứ?

    -----o0o-----

    Chương 182: Ta có thể tin tưởng nàng không?

    Chương 182: Ta có thể tin tưởng nàng không?

    Tất cả thị vệ ở Phàn phủ này, bao gồm cả những người gác cổng, đềulà những lão binh xuất ngũ, tính cảnh giác của họ luôn vượt xa so với người thường.

    Sở Mặc mỉm cười lắc đầu:

    - Tần thúc, không có việc gì cả, tối nay không uống một chút à?

    Người đàn ông trung niên ngoài bốn chục tuổi gãi đầu, trả lời:

    - Có uống chút chút thôi, cũng tại mấy tiểu cô nương mà thiếu gia đưa về nhà, nói ra thì trong phủ có thêm mấy vị tiểu cô nương, cảm giác thật không giống với lúc trước!

    Dường như bọn ta bỗng chốc trở thành nhà quyền quý, có cả a hoàn.Trong lòng Sở Mặc chợt cảm thấy xót xa, cười nói:

    - Tần thúc ưng ý ai rồi?

    - Nào có, thiếu gia đừng nói bậy.

    Nếu ta mà có con gái, e rằng mấy tiểu nha đầu đó còn không lớn bằng con gái ta, ta chỉ cảm thấy bây giờ trong phủ đông vui hơn trước nhiều rồi!

    Lão Tần nở một nụ cười chất phác đôn hậu.

    Không ai biết rằng, người đàn ông chân thọt ấy, trước kia trên chiến trường cũng là một tinh binh dám đánh dám giết, dũng cảm không sợ hãi.Sở Mặc vỗ vai lão Tần:

    - Tần thúc, nhà chúng ta sẽ ngày một tốt hơn.

    - Ừm, có thiếu gia thì nhất định sẽ tốt lên!

    Lão Tần vui vẻ cười phá lên.

    Sau đó, lão chợt nhớ ra một việc, liền nói:

    - Phải rồi thiếu gia, một canh giờ trước có một tiểu cô nương tới tìm người, ta nói thiếu gia không ở nhà, tiểu cô nương liền bỏ đi.

    - Tiểu cô nương?

    Sở Mặc ngây người.- Ừm.

    Tướng mạo xinh đẹp, lời nói cũng lễ phép, xem ra không giống người trong giang hồ, mà lại giống như tiểu thư khuê các.

    Nhưng lão cảm thấy có chút kỳ lạ, nửa đêm giao thừa, tiểu thư khuê các sao lại bỏ nhà chạy tới đây?

    Lão Tần tỏ vẻ kỳ lạ lẩm bẩm nói.

    - Tướng mạo thế nào?

    Sở Mặc hỏi.

    - Ừm, dáng cao cao, khuôn mặt tròn trịa, buộc tóc, mặc một bộ quần áo màu xanh lam, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng đen, hình như là người luyện võ.Lão Tần trả lời.

    Trong đầu Sở Mặc thấp thoáng hiện ra hình ảnh thiếu nữ đêm trước khi hắn ở Thân Vương phủ.

    Lông mày hắn hơi nhíu lại, trong lòng nghĩ:

    - Lẽ nào bệnh của nàng ấy lại phát tác?"

    Nghĩ thầm, Sở Mặc liền nói:

    - Đợi nàng 幠tới, lão đưa nàng ấy tới gặp ta nhé.

    - Được.

    Lão Tần mỉm cười ra vẻ đã hiểu.Sở Mặc lườm lão một cái rồi đi vào trong.

    Vừa bước tới cửa phòng, Sở Mặc khẽ nhíu mày, không chút thay đổi thanh sắc, liền đẩy cửa bước vào.

    Quả nhiên, trong phòng, một thiếu nữ đang ngồi, nàng chính là cô gái đêm hôm trước tới Thân Vương phủ để hành thích.

    Nàng đã cởi áo choàng vắt lên ghế, bên trong mặc một bộ đồ màu xanh lam.

    Khi thấy Sở Mặc bước vào, nàng tỏ vẻ ngại ngùng, lập tức đứng phắt dậy, từ từ quỳ xuống, khẽ khàng nói:

    - Sở Công tử, ta tới cầu xin người hãy cứu ta.- Mau đứng dậy nói chuyện.

    Sở Mặc nhẹ nhàng trả lời, hắn đi tới bên bếp lò lấy nửa ấm nước đặt lên đun, sau đo tiến lại ngồi trước mặt thiếu nữ, không nói lời nào mà chỉ chăm chú nhìn nàng.

    - Ta

    Thiếu nữ do dự, dường như muốn nói điều gì.

    Sở Mặc khua tay, chăm chú nhìn nàng:

    - Nàng đã quyết tâm rời bỏ người đó rồi?

    Thiếu nữ gật đầu, nhìn Sở Mặc với vẻ tội nghiệp đáng thương:

    - Đêm hôm đó, ta đã bỏ đi rồi.

    Năm xưa người ấy cứu cả nhà ta, nếu không có người ấy, ta và cả nhà e rằng sớm đã chết sạch.

    Cho nên, người đó có ân đối với ta.

    Nhưng mấy năm nay, người ấy lại hại chết cả nhà ta, hiện giờ ta cũng không biết là nên cảm kích hay nên oán hận người đó.

    - Độc trên người nàng nếu muốn giải được rất khó.

    Sở Mặc nói.

    Thiếu nữ nhìn Sở Mặc, khẽ cắn môi, đôi mắt trong vắt chớp chớp vài cái, nhẹ nhàng nói:

    - Ngoại trừ chính bản thân ta không có gì để báo đáp công tử.- Không phải cần nàng báo đáp, ta đang nghĩ Ta có thể tin được nàng không.

    Sở Mặc chậm rãi trả lời.

    - Nếu giờ ta nói công tử có thể tin tưởng ta, vậy cũng không đủ sức thuyết phục.

    Thiếu nữ ôn tồn nói, sau đó nàng đứng dậy, bắt đầu lột bỏ trang phục trên người:

    - Chẳng thà công tử hãy làm đi, như vậy ta sẽ trở thành người của chàng đương nhiên sẽ không làm hại chàng.

    Sở Mặc trừng mắt lườm:

    - Ngồi xuống!

    Thiếu nữ sợ hãi, có phần tủi thân ngồi xuống đó:

    - Công tử không để mắt tới ta, vậy làm sao mới tin tưởng ta?

    Phải chăng cũng muốn giống như Vương Phi hạ độc ta?

    Sở Mặc cười nhạt:

    - Nàng coi ta là loại người nào?

    Nàng không hiểu ý của ta rồi!

    - Công tử xin chàng hãy nói rõ.

    Thiếu nữ nhìn Sở Mặc.- Ta đã hứa sẽ giúp nàng giải độc, cái này không cần điều kiện gì.

    Chẳng lẽ một lão già tám chục tuổi giúp nàng giải độc, nàng cũng lấy thân báo đáp sao?

    Sợ Mặc giận giữ nhìn cô gái:

    - Nhi nữ phải biết trân trọng chính mình.

    Thiếu nữ bị giáo huấn một trận nhưng lại không nổi giận, ngược lại ánh mắt lộ vẻ hoan hỷ, nói:

    - Công tử anh tuấn như vậy, lại có bản lĩnh, có thể làm người của chàng là phúc phần của ta, nếu đổi lại là người khác, thì cho dù chết ta cũng không để người đó động vào ta.- Được rồi, ta không có ý nghĩ đó với nàng.

    Sở Mặc vừa nói, liền đứng phắt dậy, bước tới lấy ấm nước đang đun trên bếp, định bụng pha ấm trà.

    Lúc này, thiếu nữ đứng lên nói:

    - Để ta làm cho.

    Nói xong nàng giành lấy ấm nước trong tay Sở Mặc, lấy lá trà, pha một cách thuần thục.

    Sở Mặc ngồi đó, trầm tư một hồi, sau đó hỏi:

    - Hiện giờ ta đang làm một việc, lại thiếu nhân lực, ta đang nghĩ, ta có thể tin tưởng nàng được không?

    Để nàng tham gia vào việc này.Còn về độc trong người nàng, cho dù thế nào ta cũng sẽ giúp nàng giải độc.

    Thiếu nữ nghe vậy, đối mắt lóe sáng, tiếp đó, nàng từ từ quỳ xuống trước mặt Sở Mặc, nghiêm túc nói:

    - Thiếu gia chịu giúp Yên Chi giải độc mà không có điều kiện gì, lại chịu thu nhận Yên Chi, đó là phúc phận của Yên Chi.

    Yên Chi xin thề trước những người thân đã chết của thiếp, cả đời này sẽ không phản bội thiếu gia, nếu làm sai, người nhà dưới cửu tuyền của Yên Chi sẽ không được yên bình.

    Lời thề này quá nặng nề!

    Cho dù là kẻ hung hãn tàn bạo cũng không dễ dàng đem người nhà ra nói giỡn.

    Cho nên lời thề của Yên Chi, thậm chí còn nặng nề hơn cả việc dùng tính mạng của chính mình để thề thốt.

    Sở Mặc đưa tay đỡ nàng đứng dậy:

    - Tên của nàng là Yên Chi sao?

    - Dạ.

    Từ nhỏ thiếp đã được Vương Phi nuôi dưỡng, ban cho tên Yên Chi, nuôi ở bên ngoài, học đủ các thủ đoạn hại người, còn học cảvõ.

    Yên Chi cúi đầu khẽ trả lời:

    - Cho đến mấy ngày trước, Vương Phi mới đón thiếp vào trong Vương phủ.

    Bên ngoài thiếp cũng giống các thị nữ bình thường khác, nhưng trên thực tế là dùng để đối phó công tử.

    -----o0o-----

    Chương 183: Tứ nhĩ tính danh (Ban họ tên cho nàng)

    Chương 183: Tứ nhĩ tính danh (Ban họ tên cho nàng)

    - Hóa ra là vậy.

    Sở Mặc gật đầu:

    - Nàng đã đưa ra lựa chọn, vậy thì không nên gọi bằng cái tên Yên Chi, tên này nghe như một a hoàn, đến họ cũng không có.

    Nàng có ưng họ Sở không?Lúc đầu Yên Chi hơi ngạc nhiên, rồi đôi mắt nàng hơi đỏ lên, nàng ngước nhìn Sở Mặc rồi lại quỳ xuống.

    Sở Mặc tái mặt vội ngăn cản:

    - Hãy nhớ từ nay trở đi, nàng không phải là nô bộc của ai hết, không được động chút là quỳ xuống, nghe chưa?

    Những giọt nước từ khóe mắt Yên Chi rơi xuống, trên khuôn mặt nàng lộ một nụ cười xinh đẹp động lòng người, tựa như một đóa hoa đang nở rộ trong chớp mắt, tuyệt đẹp hút hồn.

    - Yên Chi là một nữ nhân, người nhà của thiếp chưa từng nghĩ sẽđặt cái tên này cho thiếp, bởi vì trong mắt họ, Yên Chi sớm muốn cũng là người của nhà khác.

    Nay người nhà thiếp đều chết rồi, công tử không những thu nhận thiếp, còn ban họ cho thiếp, thiếp không ngần ngại, sao thiếp lại ngần ngại chứ?

    Cảm tạ công tử, đa tạ chàng!

    Sở Mặc không ngờ một hành động nhỏ trong vô thức của mình lại khiến cho thiếu nữ xinh đẹp ấy có phản ứng lớn tới vậy.

    Hắn nghĩ một hồi rồi nói:

    -

    Sau này, tên của nàng sẽ là Sở Yên.

    - Dạ.Trong đôi mắt của thiếu nữ toát lên ánh sáng long lanh, nàng lẩm bẩm:

    - Sở YênNghe thật hay, cuối cùng ta cũng có họ tên của mình rồi!

    Đồng thời với việc được đặt tên Sở Yên, nàng cũng hiểu rõ giá trị của cái tên ấy.

    Sở Mặc không muốn nàng tiếp tục khúm núm dạ vâng giống như một nô bộc, không muốn nàng động chút là quỳ xuống Nhưng trên thế gian này, lớn nhỏ rạch ròi, tôn ti rõ ràng, kẻ bề dưới thì là bề dưới!

    Chủ nhân bảo ngươi quỳ, ngươi dám không quỳ?Cho nên rõ ràng Sở Mặc không coi nàng như một người hầu mà đối xử.

    Lúc trước nói có việc cần nàng đi làm, giờ lại ban họ Sở cho nàng Việc này ở mức độ nào đó mà nói, chẳng khác gì coi nàng như muội muội của hắn.

    Ít ra, sau này tất cả những người trong Phàn phủ, bao gồm cả vương công quý tộc ở Viêm Hoàng Thành, gặp Sở Yên sẽ tuyệt đối không coi nàng như một thị nữ mà đối đãi.

    Còn về tuổi tác của nàng, có lẽ lớn hơn Sở Mặc một chút, điều này hoàn toàn không quan trọng.Sở Mặc cho nàng không chỉ là một cuộc đời mới.

    Với Sở Yên mà nói, hôm nay quả là một ngày tươi sáng nhất trong mười mấy năm của đời nàng.

    Đêm tân niên này cũng là ngày hạnh phúc của Sở Yên.

    - Được rồi, lúc nữa ta kêu người chuẩn bị phòng cho nàng, sau này nàng sẽ sống ở đây.

    Còn về những việc khác, để sau rồi nói.

    Sở Mặc vừa nói, tay vừa lấy ra một hạt đan dược:

    - Về phòng hãy uống cái này, độc trong người nàng sẽ được giải, nhưng trong một khoảng thời gian sẽ có chút khó chịu, nàng nên chuẩnbị đi nhà xí đi

    - À

    Sở Yên lập tức thẹn thùng, không kìm được liếc mắt nhìn Sở Mặc.

    Sau đó, Sở Mặc gọi một thị nữ tới, sai đưa Sở Yên về gian phòng đã được dọn dẹp lại.

    Thị nữ thấy đột nhiên xuất hiện một thiếu nữ xinh đẹp, đôi mắt xém chút thì trợn ngược lên, trong lòng có chút thất thần.

    Không ngờ trong phủ bỗng chốc lại xuất hiện một nữ nhân có địa vị cao.

    Mặc dù không biết quan hệ của nàng ấy với thiếu gia, nhưng tất nhiên so với bọn họ thìđịa vị của nàng cao hơn nhiều.

    Tuy nhiên chút tâm tư ấy nháy mắt đã tan biến.

    Bởi vì có thể đến đây, gặp được những chủ nhân như thế này đã là phúc phận trời ban cho họ rồi.

    Sau khi tiễn Sở Yên đi, Sở Mặc ngồi lại đó, uống một chén trà, rồi không kìm được nở một nụ cười, thì thầm tự nói:

    - Vận mệnh của ta cũng không quá tệ, không hiểu Vương Phi của Thân Vương phủ nếu biết được người mà bà ta khổ tâm nuôi dưỡng nhiều năm, dùng làm lá bài cuối lại trở thành người của ta, bà ta có giận đến hộc máu ra không nhỉ?

    Nói ra thì vị Vương Phi nay gần đây lạikhông có động tĩnh gì, hy vọng bà ta cứ luôn yên tĩnh như vậy.

    Ngay lúc này đây, Sở Mặc không biết vị Vương phi Viên Tử Đại mà hắn nói tới đang nổi giận lôi đình.

    Đêm tân niên, người đàn bà vốn có quyền lực nhất Thân Vương phủ, lúc này đáng lẽ phải xuất hiện trong yến tiệc của Hoàng Cung cùng với đám phu nhân quý tộc, trò chuyện nói cười ngạo nghễ với nhau.

    Hiện tại chỉ có thể ở trong một am ni cô của Viêm Hoàng Thành, tuy trước mặt bày một bàn tiệc đầy thức ăn ngon, chay mặn đều có cả, nhưng lại không có chút hứng thú nào.Trên khuôn mặt vốn xinh đẹp ấy đầy vẻ hung dữ và nhăn nhó.

    Trước mặt bà là một thiếu niên tướng mạo anh tuấn, chỉ là giữa đôi lông mày ấy mang chút thần thài của một nữ nhi.

    Đó chính Hạ Kiệt, người bị Sở Mặc tung một cước cho thành thái giám

    - Mẫu thân, người đừng giận nữa, nay sự tình đã thành như vậy, chúng ta còn có thể làm được gì?

    Hạ Kiệt nói, giọng thanh thanh, nghe ra có chút lạ kỳ, có phần giống mấy tiểu thái giám trong cung.- Cái gì mà có thể làm thế nào?

    Ta phải báo thù, ta phải báo thù!

    Ta không những phải giết chết tên tiểu súc sinh Sở Mặc, kể cả lão súc sinh bạc tình phụ nghĩa Hạ Kinh, ta cũng không tha cho được!

    Viên Tử Đại ánh mắt sắc lạnh, nghiến răng nói:

    - Thật sự cho rằng Viên Tử Đại ta vẫn là một nữ nhi chuyện gì cũng không biết của tiểu gia tộc năm xưa sao?

    Cho rằng mình là Vương gia thì có thể tùy tiện an bài vận mệnh của người khác, nắm quyền sinh sát sao?

    - Mẫu thân người muốn trả thù phụ thân sao?

    Hạ Kiệt tỏ ra kinh hãi, có phần khó tin nhìn thẳng vào mẫu thân.Viên Tử Đại nhìn Hạ Kiệt, lạnh lùng nhoẻn miệng cười:

    - Ngươi là đồ ngu xuẩn, lẽ nào còn không nhìn ra tình cảnh của hai mẹ con ta lúc này?

    Hạ Kiệt nói:

    - Tình cảnh gì?

    Ta là con trai duy nhất ở Thân Vương phủ, mặc dù ta bị tên tiểu súc sinh Sở Mặc hại, không còn khả năng kia, nhưng ta vẫn là người kế thừa duy nhất của Thân Vương phủ.

    - Chẳng mấy chốc sẽ không còn như vậy nữa.

    Viên Tử Đại nhìn con trai, lạnh lùng nói:

    - Tên tiểu súc sinh Sở Mặc, ngày nào đó lão súc sinh trị khỏi bệnh,lão sẽ mau chóng sinh thêm một đống con trai nữa.

    Hiểu không?

    Đến lúc đó, con nghĩ lão ta còn quan tâm tới một phế nhân vô dụng như con sao?

    - Con không phải phế nhân!

    Hạ Kiệt nhảy dựng lên, phẫn nộ nhìn mẫu thân:

    - Đến người cũng nói con như vậy!

    Giọng nói đanh sắc vang xa.

    Tuy nhiên cũng chả có ai nghe thấy, đây là am ni cô, ngoại trừ những người hầu mà Viên Tử Đại đem theo, gần như cũng không cóngười ngoài.

    Những ni cô tu hành ở đây đều đã bị Viên Tử Đại đuổi đi cả.

    Nếu không thì ở nơi thanh tịnh này sao lại có đồ ăn mặn chứ?

    -----o0o-----

    Chương 184: Luyện cốt (Tôi luyện xương cốt)

    Chương 184: Luyện cốt (Tôi luyện xương cốt)

    Viên Tử Đại lạnh lùng nhìn con trai:

    - Con mau ngồi xuống cho ta.

    Hạ Kiệt run rẩy, ngồi xuống đó vẻ mặt đầy tủi thân, nức nở khóc.

    Điều này càng làm cho Viên Tử Đại bực bội khó chịu, bà ta nhìn con trai, giận giữ nói:

    - Khóc, khóc, khóc Giống như con gái vậy!

    Nhìn thấy con là ta đã thấy phiền, con ở đây chỉ làm vướng việc, cút đi, cút về Thân Vươngphủ mau!

    Hạ Kiệt đứng phắt dậy, phẩy mạnh vạt áo, quay người xông ra ngoài.

    Viên Tử Đại lật tung cả bàn đầy thức ăn thịnh soạn, sau đó như phát cuồng quát tháo ầm ĩ:

    - Sở Mặc!

    Ta phải băm vằm ngươi thành trăm ngàn mảnh.

    Viên Tử Đại như phát điên, đập tan nát tất cả đồ đạc trong căn phòng, sau đó hổn hển thở dốc, nghiến răng nói:

    - Ngươi mau ra đây, ta đồng ý với ngươi!Trong phòng bất chợt xuất hiện một lão già, nhìn qua cũng hơn 50 tuổi, tướng mạo khó coi, ánh mặt toát ra vẻ hèn mọn bỉ ổi, hắn nhìn chằm chằm vào cơ thể đầy đặn của Viên Tử Đại, ha hả cười:

    - Vương phi thật sự nghĩ thông rồi chứ?

    Viên Tử Đại nhìn lão già, sâu trong đáy mắt tỏ vẻ khinh thường, nhưng lại cắn răng gật đầu:

    - Ta đồng ý.

    Lúc này lão già đã xông tới.

    Viên Tử Đại lùi về phía sau một bước, giật giọng nói:

    - Đứng lại đó.

    - Còn giả bộ thánh thiện cái nỗi gì?

    Chẳng phải đã đồng ý với ta?

    Trên khuôn mặt bỉ ổi của lão lộ một nụ cười khẩy:

    - Còn tưởng nàng vẫn là Vương phi được sủng ái trước kia sao?

    Viên Tử Đại lạnh nhạt nói:

    - Ta đồng ý với ngươi, nhưng trước khi nhìn thấy đầu tên Sở Mặc, ngươi đừng hòng động vào ta.

    Lão già bực mình nói:

    - Chỉ là một tên tiểu tử thối tha, nàng lại coi hắn như yêu quái vậy.Nói tiếp, lão lại xông tới, Viên Tử Đại bất thình lình rút ra một thanh đoản đao, kề lên cổ mình:

    - Ngươi còn qua đây, ta chết cho xem!

    - Thôi được Ta đi lấy đầu tên tiểu tử đó!

    Nếu nàng còn dám cự tuyệt ta, đừng trách ta dùng sức mạnh!

    Lão già cười nhạt:

    - Đừng đem tự sát ra dọa ta, ta không muốn nàng chết thì nàng cũng chẳng chết được.

    Viên Tử Đại nói:

    - Chỉ cần ngươi đem đầu tên tiểu súc sinh đó về đây, thì tùy ýngươi!

    Ánh mắt của lão già nhìn khắp lượt thân thể đầy đặn của Viên Tử Đại, sau đó ha hả cười, bóng dáng bỗng chốc biến mất khỏi căn phòng.

    Viên Tử Đại giống như bị rút hết toàn bộ sức lực, hai mắt thẫn thờ ngồi tê dại trên ghế

    Trong gian phòng, Sở Mặc đang lặng lẽ luyện Thiên Ý Ngã Ý, những tích lũy trước đây đã đạt tới gần cảnh giới, hắn chuẩn bị đột phá tầng thứ bốn.

    Từ giai đoạn luyện thân thể giờ là giai đoạn bước vào luyện cốt (tôi luyện xương cốt).

    Nguyên khí trong cơ thể của Sở Mặc đã đạt tới mức độ tinh tế thuần khiết, đã vượt xa so với những kẻ luyện võ khác trên thế giới này.

    Người luyện võ mạnh hay yếu không chỉ quyết định ở cảnh giới,công pháp và vũ kỹ, còn quyết định ở mức độ tinh tế thuần khiết của Nguyên khí.

    Nguyên khí càng tinh tế thuần khiết, uy lực của chiêu thức lại càng lớn.

    Vũ kỹ (Kỹ năng võ học) có thể thông qua sự khổ luyện không ngừng của ngày sau mà càng trở nên thuần thục.

    Nhưng sự tinh tế thuần khiết của Nguyên khí lại là do sự tu luyện của tâm pháp.

    Điều này bất cứ ai cũng không thay đổi được.

    Cho nên, tâm pháp căn bản có giá trị vượt xa so với những vũ kỹcông pháp.

    Một quyển tâm pháp thượng hảo, giá trị không thể đo đếm được.

    Các đại môn phái lớn nhất trong tứ tượng đại lục, chính vì họ có những môn tâm pháp lợi hại của riêng mình cho nên môn phái mới lớn mạnh.

    Vậy mà cuốn Thiên Ý Ngã Ý của Sở Mặc lại còn mạnh nhất!

    Theo sự vận hành của tâm pháp, phần lớn Nguyên khí đều từ bốn phương tám hướng mà tập trung lại trong gian phòng của Sở Mặc.

    Qua những kinh mạch trong thân thể Sở Mặc, ùn ùn chảy vào.

    Nhưng lúc này Sở Mặc lại không để những Nguyên khí đó trực tiếp chạy vào đan điền.Bởi vì Nguyên khí trong đan điền của hắn đã đủ để đột phá tầng thứ bốn.

    Sở Mặc dẫn dắt những nguyên khí này không ngừng quẩn quanh toàn bộ xương cốt trong cơ thể hắn.

    Tôi luyện xương cốt.

    Đây là một quá trình tương đối khó khăn và đau đớn.

    Sở Mặc bắt buộc phải duy trì tinh thần tập trung cao độ, không thể bịbất cứ điều gì ảnh hưởng.

    Cho dù hắn có năng lực Nhất Tâm Nhị Dụng, lúc này cũng không thể không tập trung tinh lực để tôi luyện xương cốt.

    Một tinh thần khác thì để vận hành Thiên Ý Ngã Ý.

    Còn về những đớn đau Mỗi một tia Nguyên khí mỏng manh hơn sợi tóc cả ngàn lần đều có một năng lực đáng sợ, tưởng như vô hình, nhưng lại sắc bén hơn cả đao.

    Làm cho những nguyên khí này quẩn quanh trong xương cốt cũng giống như dùng đao không ngừng cứa vào xương cốt.

    Từng tia, từng sợikhông ngừng cuộn quanh, không ngừng cứa cắt.

    Người thường cho dù chỉ bị đứt tay cũng đều cảm thấy đau đớn, chứ đừng nói là cắt vào xương cốt.

    Cảm giác ấy tưởng như đau đớn không thiết sống nữa, nói vậy cũng không quá.

    Tu luyện

    Trước giờ chưa từng là việc dễ dàng và khiến cho người ta thích thú.Đây cũng là nguyên nhân cơ bản khiến Hứa Phù Phù sống chết cũng không chịu tu luyện, chẳng thà cứ làm một công tử ung dung tự tại trên đời.

    Đương nhiên, có một cách có thể loại bỏ những đau đớn này bằng đan dược.

    Giống như Thẩm Tinh Tuyết, trực tiếp đạt tới tầng thứ ba nguyên quan mà không chịu bất kỳ đau đớn nào.

    Nếu có đủ đan dược cao cấp, cô ta có thể dùng đan dược tiếp tục tăng lên tới giai đoạn luyện cốt, thậm chí có thể đạt tới cảnh giới đỉnh Kim Thạch của giai đoạn luyện cốt.

    Nhưng đan dược mạnh nhất thế giới cũng chỉ tới được giới hạn đó màthôi.

    Đưa cảnh giới của con người miễn cưỡng tăng lên tới cảnh giới Kim Thạch, loại đan dược này cũng xem như trái ý trời rồi.

    Nhưng loại cảnh giới này không ổn định.

    Cho nên người luyện võ chân chính tuyệt đối sẽ không dùng cách này để nâng cao cảnh giới của mình.

    Chỉ có kiểu người như Thẩm Tinh Tuyết, muốn tăng cường thọnguyên của bản thân và sức mạnh cơ thể mới dùng loại đan dược này.

    Những kiến thức này đều do Ma Quân kể lại cho Sở Mặc nghe trong lần trở về này.

    Ma Quân nói với Sở Mặc, nếu muốn nâng cao thực lực thì phải dựa vào nỗ lực của bản thân.

    Nếu không ngừng dùng đan dược mà có thể đạt tới cảnh giới mạnh nhất, vậy thì người mạnh nhất trên đời này có lẽ phải là đan sư rồi.Câu nói đó của Ma Quân khắc sâu vào tiềm thức Sở Mặc.

    Hắn biết, Sư phụ đang nhắc nhở hắn, không được ỷ vào việc có khả năng luyện đan dược mà coi thường việc tu luyện chân chính.

    - Người yên tâm.

    Con sẽ từng bước đi lên bằng sự nỗ lực của chính mình.

    -----o0o-----

    Chương 185: Đột phá (1)

    Chương 185: Đột phá (1)

    Mức độ tinh tế thuần khiết của nguyên khí trong người Sở Mặc vượt xa so với người khác, lúc này biến hóa thành thanh đao sắc bén nhất trên đời, đang quẩn quanh xương cốt Sở Mặc, dần thắt chặt lại.

    Ái!Sở Mặc không chịu được hít một hơi dài, cảm giác này còn đau khổ hơn cả tắm bằng máu nguyên thú.

    Nhưng Sở Mặc lại không một chút do dự, vận hành nguyên khí, khiến chúng không ngừng chạy quanh từng khúc xương trong thân thể hắn.

    Những nguyên khí này giống như những sợi tơ, tinh thần lực của Sở Mặc thì giống như con nhện đang kiểm soát sợi tơ, không ngừng kết lưới trong xương cốt, không ngừng tôi luyện.

    Thậm chí Sở Mặc còn cảm giác xương cốt trong người hắn, cứ theosự quẩn quanh của nguyên khí mà không ngừng tăng cường.

    Không ngừng mạnh hơn.

    Trở nên càng mạnh mẽ.

    Giai đoạn này giống như là sâu lông phá kén, quá trình phá kén phải trải qua thời gian dài đau đớn, giằng co, vùng vẫy, đến cuối cùng, thời khắc phá kén chui ra biến thành bươm bướm, trở thành sinh vật đẹp nhất trên đời.Cuối cùng, chỉ còn thiếu đỉnh đầu nữa.

    Đây cũng là bước khó nhất, đại đa số những người luyện võ trên đời khi bước vào giai đoạn luyện cốt, fần như đều từ bỏ tôi luyện phần xương đầu.

    Bởi vì họ không có dũng khí ấy.

    Chỉ một chút sai sót thì vạn kiếp không phục hồi được.

    Có điều Sở Mặc không biết rằng, trên đời này, không chỉ có tứ tượng đại lục, thậm chí cả linh giới, tiên giới hầu như tất cả người luyện võ,trong quá trình từ giai đoạn tu luyện cơ thể bước vào giai đoạn luyện cốt, cơ bản đều không giống hắn, dùng nguyên khí quẩn quanh từng khúc xương cốt trong toàn bộ cơ thể, tôi luyện hết một lượt.

    Mà là vận hành nguyên khí chằng chịt quẩn quanh xương cốt, một khe hở cũng không bỏ qua.

    Người khác từ giai đoạn luyện thể đột phá tới luyện cốt, hầu như đều dùng nguyên khí quẩn quanh xương đùi, xương ngực và xương cánh tay.

    Sau khi tôi luyện hết một lượt những xương cốt quan trọng trên cơthể, cũng coi như là từ giai đoạn luyện thể tiến vào giai đoạn luyện cốt.

    Những xương cốt này được quấn vài dòng nguyên khí lên, sức mạnh sẽ tăng lên rất nhiều lần, đao kiếm thông thường căn bản không thể làm bị thương được, có thể xem như đao thương bất nhập rồi.

    Điều này với người luyện võ mà nói cũng đã đủ rồi.

    Cho dù là những tuyệt thế thiên tài ở các đại môn phái cũng chỉ là dùng nguyên khí quẩn quanh xương cốt vài vòng.

    Vậy thì so với những người khác cũng mạnh hơn nhiều rồi.Nhưng những điều này trong mắt của Ma Quân cơ bản chỉ là những việc làm tự lừa dối mình.

    Tại sao trên tứ tượng đại lục, những người luyện võ có thể tu luyện tới cảnh giới càng cao, phá vỡ hư không tiến vào linh giới ngày càng ít?

    Nguyên nhân chủ yếu là tại đây.

    Nền tảng của bọn họ không chắc chắn.

    Thậm chí với Ma Quân mà nói, những người này có thể nói là hoàn toàn không có căn bản.

    Ông ta tuyệt đối không cho phép đồ đệ của mình phạm phải sai lầmnhư vậy.

    Cho nên lần này khi Ma Quân gặp Sở Mặc, phát hiện cảnh giới của hắn đã đạt tới tu luyện đỉnh cao của luyện thể, liền nói với Sở Mặc phải làm thế nào để tiến vào giai đoạn luyện cốt.

    Sở Mặc trước nay chưa từng biết tới những kiến thức này, cho dù là gia gia của hắn Phàn Vô Địch, cũng chưa từng nói qua cho hắn biết làm thế nào từ luyện thể đột phá tới luyện cốt.

    Cho nên trong lòng Sở Mặc, từ giai đoạn luyện thể đột phá tới luyện cốt, thì nên là như vậy.

    Cho dù là tới bước cuối cùng, cả tứ tượng đại lục này, linh giới, tiên giới bao gồm tất thảy trong đó, hầu như không ai dám luyện phần đầu thì Sở Mặc cũng không dừng lại.

    Trên trán hắn vã mồ hôi rất nhiều, nhưng chưa kịp rơi xuống thì đã bị đỉnh đầu nóng hầm hấp làm cho bốc hết hơi.

    Vì lúc này Sở Mặc đã bắt đầu dùng nguyên khí chạy quanh xương đầu.

    Cảnh tượng này, đừng nói là người tu luyện ở tứ tượng đại lục, đến cả những cường giả đẳng cấp trên tiên giới nhìn thấy cũng phải khiếp sợ, cho rằng tên tiểu tử này điên rồi.

    Trong tình cảnh không có đại năng hộ pháp, một người lại dám làmnhư vậy, điều này khác nào tự tìm cái chết?

    Nhưng Sở Mặc ở trong thế tục phàm trần này, vì chưa kịp tu dưỡng...

    ít nhiều cũng còn chút thói quen cũ rích của phủ tướng quân, đó là vô cùng nghiêm túc nỗ lực.

    Một canh giờ nhanh chóng trôi qua, bầu trời lúc này đã vào thời khắc tối tăm nhất của một ngày.

    Bên ngoài tối đen như mực, thò tay ra cũng không thấy năm ngón đâu.Tựa hồ như là khổ tận cam lai, đen tới cùng cực, trắng sẽ không còn xa nữa.

    Chỉ cần gắng gượng lúc nữa, phương đông sẽ sáng lên màu trắng như bụng cá.

    Ngày đầu tiên của năm mới sẽ đến rất nhanh.

    Lúc này, Sở Mặc đã hoàn toàn ngừng vận hành Thiên Ý Ngã Ý, đến thời khắc mà Nhất Tâm Nhị Dụng không thể tiếp tục dùng được nữa rồi.

    Sở Mặc đã hoàn toàn không còn tinh lực để phân thân làm việc khác nữa, chỉ có thể dốc hết tinh lực cho việc tôi luyện xương cốt.

    Sở Mặc bắt đầu dùng tới nguồn nguyên khí tinh tế thuần khiết và lớn mạnh trong đan điền của mình để tôi luyện và quấn quanh xương đầu.Bởi vì đau đớn nên khuôn mặt anh tuấn của Sở Mặc trở nên nhăn nhó dữ tợn.

    Mồ hôi vừa rơi ra đã khô, khô rồi lại vã ra tiếp.

    Dường như chỉ trong tích tắc, vầng trán, khuôn mặt, toàn thân... của Sở Mặc xuất hiện một lớp kết tinh trắng mỏng tang.

    Những kết tinh này... là những giọt mồ hôi sau khi khô cạn ngưng kết tủa thành muối.

    Sở Mặc lúc này đã vào thời khắc quan trọng nhất, chỉ còn lại phần thiên linh cốt của đỉnh đầu.

    Chỉ cần dùng nguyên khí luyện hóa quấn quanh một lượt phầnxương này, Sở Mặc sẽ đạt tới Thiết Cốt Cảnh của giai đoạn luyện cốt tầng thứ bốn của cấp vàng.

    Cũng trong hoàn cảnh nửa tỉnh nửa m ấy sẽ tạo ra trong đời này, một kỳ tích thực sự trước nay chưa từng có là toàn thân luyện cốt.

    Cho dù là Ma Quân... cũng đều vì điều nay mà cảm thấy sợ hãi và kích động.

    Hoặc có lẽ sẽ hối hận vì sơ suất của chính mình... tại sao không nói với Sở Mặc, phần xương đầu... cho dù là tuyệt đỉnh thiên tài của tiên giới đều sẽ không dễ dàng đi tôi luyện.

    Bởi vì chỗ đó... quá nhạy cảm!Chỉ một chút sơ suất thì sẽ vạn kiếp không trở lại được!

    Trong tiên giới có quá nhiều thủ đoạn, có thể không ngừng cường hóa thân thể về sau này, còn với những cường nhân, sau này họ thậm chí có thể cường hóa tới mức kim thân bất diệt.

    Cho nên, thực sự chả có mấy người...

    điên cuồng giống như Sở Mặc.

    Ma Quân cũng phạm sai lầm do có quá nhiều kinh nghiệm, cơ bản chưa từng nghĩ Sở Mặc đến xương đầu cũng không bỏ qua.Nhưng hiện tại...

    đã không còn ai khác có thể ngăn cản được Sở Mặc nữa.

    Cho dù là Ma Quân có lập tức quay trở về cũng không kịp nữa rồi.

    -----o0o-----

    Chương 186: Đột phá (2)

    Chương 186: Đột phá (2)

    Đây không phải là tên kéo trên cung, mà là tên đã bắn ra rồi.

    Sở Mặc ngưng thần tĩnh khí, cảm thấy đầu đau như muốn nổ tung.

    Mùi vị này giống như từng đợt từng đợt, vô số các thanh đao cứa vào xương đầu, người thường chỉ cần nghĩ tới thôi đã sợ nổi da gà, chứ đừng nói là nếm thử.

    Sở Mặc nghiến chặt răng, gân xanh nổi cuồn cuộn trên trán.

    Hắn cố khống chế từng luồng nguyên khí chạy quanh thiên linh cốt.Đêm tân niên, hầu như tất cả mọi gia đình trong Viêm Hoàng Thành, sau khi trải qua nửa đêm hoan lạc, sớm đã mệt lử, hầu như đều đã ngủ say.

    Toàn bộ Viêm Hoàng Thành như chìm trong giấc ngủ, một màn tĩnh mịch.

    Tĩnh mịch tới nỗi một tiếng gió thổi nhẹ cũng nghe thấy được.

    Một bóng người áo đen tiến về phía Phàn phủ, nhanh chóng xông vào.

    Trong chớp mắt đã lướt đi xa tới mười mấy trượng, từng mái nhà cao thấp đều bị bóng đen dẫm dưới chân, bỏ lại phía sau.Trong phòng, Sở Mặc cũng đang tiến hành bước cuối cùng Thêm 3 luồng nguyên khí quẩn quanh thiên linh cốt là hắn hoàn toàn thành công rồi.

    Nhưng bước cuối cùng này cũng là bước khó khăn nhất.

    Bởi vì Sở Mặc lúc này đã gần tới giới hạn cùng cực mà hắn có thể làm được.

    Nếu không phải do nguyên khí của hắn vô cùng tinh tế thuần khiết, nếu không vì nguyên lực tích lũy trong đan điền vượt xa những nguyên quan võ giả thông thường, nếu không phải vì trước đây hắn có thể dùng Nhất Tâm Nhị Dụng vận hành Thiên Ý Ngã Ý để hấp thụ nguyên khí, làm cho tiêu hao chậm lại như hắn lúc này, nếu để nguyên khí chạyquanh toàn bộ xương cốt tôi luyện một lượt, cơ bản thì không thể có chút cơ hội thành công nào.

    Người không biết, không sợ!

    Năm chữ này thật quá chuẩn trong trường hợp của Sở Mặc!

    Chính vì hắn biết quá ít, những cái gọi là quy tắc quy định hay thói quen đó, tất cả những điều có thể hay không thể, hắn đều không biết.

    Hắn chỉ nhớ lời sư phụ Ma Quân từng nói với hắn:"Từ giai đoạn luyện thể tới luyện cốt, được xem như cơ sở để tăng lên, thực chất lại vô cùng quan trọng!

    Rất nhiều thiên tài trong tiên giới đều không chú ý điền này, bởi có thể bổ sung về sau này.

    Nhưng nếu về sau mới bổ sung, sao có thể so sánh được với sớm ngày mạnh hơn?"

    - Lầu cao vạn trượng cũng phải bắt đầu từ nền đất, nền đất không vững, lầu cao sớm muộn cũng sụp đổ"

    - Trên đời này, vốn không tồn tại thứ gọi là không phải bỏ sức, thì có thể mạnh mẽ hơn người khác"

    - Cho dù là con cháu của các đại nhân vật, nếu không muốn bị chếgiễu gọi là đồ rác rưởi dựa hơi cha chú, muốn trở nên mạnh mẽ như đời cha chú hoặc thậm chí là vượt qua họ, muốn kéo dài thời hoàng kim của gia tộc tông môn cũng cần phải nỗ lực tu luyện.

    - Không có con đường tắt để tu luyện.

    Những kẻ muốn đi đường tắt, tưởng rằng mình thông minh tuyệt đỉnh, trên thực tế là một đám ngu muội.

    Bởi vì bọn chúng sớm muộn có ngày sẽ phát hiện con đường tắt mà sự thông minh dẫn dắt chúng, đều sẽ tạo ra những hậu quả khó lường ở một nơi nào đó phía sau, đang mỉm cười chờ đợi bọn chúng.

    - Cái này gọi là nhân quả"Những lời giáo huấn ân cần của Ma Quân khiến cho kẻ không biết không sợ như Sở Mặc, cứ thế mơ mơ hồ hồ đánh bậy đánh bạ bước vào con đường mà vạn cổ không có ai từng qua.

    Kiên trì, cứng rắn, tích lũy, chiến đấu, dũng cảm, vận may Những nhân tố này, một cái cũng không thể thiếu, Sở Mặc đều đã có đủ cả.

    Không lý nào không thành công.

    Cho nên, lúc hắn gần như tận dụng luồng nguyên lực cuối cùng trong đan điền.Tinh!

    Sở Mặc chợt nghe thấy trong đầu hắn truyền tới một âm thanh giòn tan.

    Sau đó, Sở Mặc vô cùng kinh ngạc phát hiện, toàn thân hắn lúc này đang xảy ra một sự biến hóa to lớn mà hắn không thể lý giải được.

    Xương cốt toàn thân hắn bỗng chốc phát ra ánh sáng long lanh rực rỡ làm lóa mắt, tản mát khắp nơi.

    Ánh sáng ấy dường như xuyên thấu ra từ thân thể hắn, trực tiếp bộcphát ra bên ngoài.

    Sau đó, tất cả những đau đơn từ trong cảm nhận của Sở Mặc, bỗng chốc biến mất không thấy bóng dáng đâu.

    Tan thành mây khói!

    Tiếp đó, một cảm giác mạnh mẽ tột độ, từ trong phát ra ngoài.

    Mặc dù chưa thử xem sao những Sở Mặc lại cảm thấy xương cốt trong người hắn đã cứng cáp tới mức không thể gãy được.

    Sở Mặc thậm chí cảm thấy, nếu có chiến đấu, cơ thể hắn có thể dùng như một thầnbinh rồi.

    Toàn thân trên dưới, chỉ cần chỗ nào có xương cốt đều là vũ khí lợi hại của thần binh.

    Mặc dù không còn chút nguyên lực nào trong đan điền, nhưng Sở Mặc lại cảm thấy có sức mạnh ghê gớm trước giờ chưa từng có.

    - Đây chính là giai đoạn luyện cốt?

    Không ngờ lại có sức mạnh ghê gớm như vậy!

    Sao lại không giống với giai đoạn luyện cốt mà trước kia ta từng thấy?"

    Hắn từ từ mở to đôi mắt, thế giới trước mặt trở nên vô cùng tươi đẹp, trước đây hắn chưa từng chú ý những iểu tiết này, giờ khắc này trong mắt hắn lại trở nên vô cùng tươi sáng.

    Đến những hạt bụi đang bay bổng trong gian phòng, hắn cũng đều nhìn rõ cả.

    Thính giác của hắn cũng tiến vào cảnh giới hoàn toàn mới, hắn có thể nghe thấy tiếng gió thổi rất nhẹ từ bên ngoài, nghe thấy vô số những tiếng mà trước giờ hoàn toàn không nghe được.

    Bao gồm cả tiếng tay áo phất phới từ xa tiến tới gầnTrong mắt Sở Mặc hiện lên ánh sáng lấp lánh.

    Hắn lặng lẽ ngồi đó đợi.

    Lúc này, cửa phòng bị đẩy bật ra.

    Một lão già tướng mạo bình bình, khuôn mặt bỉ ổi xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

    - Ôi cha Thật hấp dẫn, một tên tiểu thiên tài lại có thể đột phá được giai đoạn luyện cốt cơ à?

    Khà khà khà thật đáng sợ nha!

    Lão già cười vang lên mấy tiếng khó nghe như tiếng quạ kêu.

    Sau đó lão hăng hái nhìn Sở Mặc như dò xét, cười khà khà một cách quái lạ:

    - Trên người chẳng còn một tí nguyên lực nào rồi phải không?

    Cócần ta phải cho ngươi nửa canh giờ hồi phục nguyên lực không?

    Sở Mặc thản nhiên liếc nhìn lão già, nghiêm nghị nói:

    - Vừa sang năm mới, ngươi trông xấu xí giống quỷ thế kia, ra ngoài dọa người mà không thấy xấu hổ à?

    - Tiểu súc sinh chết đến nơi mà còn dám nói khoác?

    Lão già bước nhanh tới trước mặt Sở Mặc.

    Trước mắt lão ta, gã thiếu niên hiện tại không khác nào một con dê đang đợi làm thịt.

    Cho nên, lão già dương cánh tay lên, hướng thẳng vào mặt Sở Mặc.Dám chế diễu tướng mạo xấu xí của gia gia nhà ngươi?

    Phải cho ăn một bạt tai trước để dạy dỗ ngươi mới được.

    Bặp!

    Cổ tay của lão bị túm chặt lấy.

    Đôi mắt lão trợn to trừng trừng, ánh mặt không tin nổi, chứa đầy vẻ kinh ngạc.

    Sở Mặc không nói lời nào, chỉ dùng một chút lực nguồn nguyên lực dữ dội trong nháy mắt bùng phát ra, cổ tay định túm lấy Sở Mặc của lãoliền bị vỡ vụn.

    -----o0o-----

    Chương 187: Bại thiết huyết cảnh (Đánh bại Thiết Huyết cảnh giới)

    Chương 187: Bại thiết huyết cảnh (Đánh bại Thiết Huyết cảnh giới)

    - Cho ngươi biết thế nào là năng lực Thiên Nhân Trảm!

    Lão già giận giữ gầm lên.

    - Có cấp năm mà thôi.

    Sở Mặc thản nhiên trả lời, cổ tay hắn vừa dùng sức.

    Rắc!

    Cổ tay lão già lập tức bị bẻ gãy.

    - Á!

    Lão rú lên một tiếng, nghe thảm thiết đau đớn đến cùng cực.

    Sở Mặc không có bản lĩnh có thể bít kín âm thanh trong cả gian phòng giống như Ma Quân.

    Cho nên, tiếng kêu thảm thiết ấy vang vọng lên giữa đêm khuya tĩnh mịch.

    Cả phủ tướng quân, thậm chí là cả những hàng xóm ở quanh đó đều bị giật mình hoảng sợ.

    Không ngờ người phản ứng nhanh nhất lại là Sở Yên, nàng mặc nguyên bộ đồ ngủ, bên ngoài khoác thêm chiếc áo choàng, khuôn mặt táinhợt yếu ớt xông thẳng vào phòng Sở Mặc.

    Sau đó bị cảnh tượng trong phòng làm cho trợn mắt há mồm đứng lặng người.

    Khuôn mặt Sở Mặc che hờ một lớp kết tinh màu trắng, thoạt nhìn có vẻ kỳ lạ.

    Nhưng nụ cười lạnh nhạt vẻ chế giễu đang thường trực trên môi, hắn vẫn túm chặt lấy cổ tay đã bị bẻ gãy của lão già, nói:

    - Tiếng kêu của người còn xấu xí hơn cả tướng mạo ngươi, khó nghe chết được.

    Tiếp lời, hắn ngước lên nhìn Sở Yên đang đứng lặng người:

    - Nàng thấy đúng không?

    - À thiếp, thiếp nhận ra người này!

    Sở Yên kinh ngạc thốt lên.

    Lúc này, lão già xấu xí dùng một cánh tay khác hung hăng đánh về phía Sở Mặc.

    Sở Yên kinh hãi hét lên:

    - Công tử cẩn thận!

    Bốp!

    Bàn tay khác của Sở Mặc túm chặt lấy một chưởng đang đánh tới của lão, lần nữa nắm trúng cổ tay lão.Chỉ có điều lần này, cánh tay của Sở Mặc rung lên dữ dội.

    Dẫu sao lần này lão già cũng dùng hết sức lực, muốn một chưởng đánh chết Sở Mặc.

    Hoàng cấp ngũ tầng.

    Một cường giả Thiên Nhân Trảm, dốc toàn sức đương nhiên không phải chuyện nhỏ.

    Tuy nhiên cánh tay của Sở Mặc cũng chỉ rung lên chút ít, lục phủ ngũ tạng sôi lên, miệng chảy một ít máu tươi.

    Sở Yên giận giữ, tay rút ra một thanh đoản đao đâm thẳng vào lưnglão già.

    - Đừng giết hắn ta.

    Sở Mặc quát lớn, đồng thời cổ tay khẽ vung lên.

    Rắc!

    Cổ tay lão già lại bị bẻ gãy.

    - Á!

    Lão lại thét lên đau đơn vô cùng.Trong sân vọng lại tiếng bước chân dồn dập.

    Người trong Phàn phủ đều bị kinh động hết thảy.

    - Đi, mau nói với bọn họ quay về ngủ đi, ta không sao hết.

    Sở Mặc nhìn Sở Yên, mỉm cười.

    Sở Yên đứng lặng người, đôi mắt lộ vẻ không tin vào mắt mình.

    Nàng hiểu ý, liền gật đầu, quay người bước ra ngoài.

    Nhưng chẳng mấy chốc, tiếng của thị vệ Phàn phủ từ trong sân truyền lại:

    - Ngươi là ai?

    Chúng ta muốn gặp thiếu gia!Sở Mặc quát to một tiếng:

    - Nàng là nghĩa muội của ta, tên Sở Yên.

    Các người mau về ngủ đi, ta không sao!

    - Thật sự không sao?

    Một lão nhân trong Phàn phủ không kìm được hỏi.

    Sở Mặc cười:

    - Thật không sao mà, ta bắt được một tên thích khách, đã bị ta khống chế rồi, mau về ngủ đi.

    Sở Mặc trả lời, song còn hướng về phía lão binh nhe răng cười cợt:

    - Đồ xấu xí, ta nói có đúng không?- Tiểu súc sinh!

    Lão già đau đớn tới mức đầu đầy mồ hôi, ánh mặt oán hận, căm giận nhìn Sở Mặc, chửi bới ầm ĩ:

    - Có gan thì giết ta đi.

    Lúc này những người trong Phàn phủ đều biết rằng thiếu gia của họ thực sự không sao.

    Nhưng muốn họ quay về nghỉ tiếp, làm sao có thể chứ?

    Vậy là cả đám người liền canh giữ trong sân, Sở Yên thấy vậy, nàng lo lắng tình hình trong căn phòng, liền quay người tiến vào.Nàng nhìn Sở Mặc nói:

    - Thiếp từng thấy lão, lão còn dạy cho thiếp một ít võ nghệ, lão có liên quan với Vương Phi.

    - Tiểu tiện nhân ngươi lại dám phản bội Vương Phi, ngươi sẽ không được chết dễ dàng đâu!

    Lão già gào rú lên, hai cổ tay lão đều đã bị bẻ gãy, bị Sở Mặc túm chặt trong tay, lão định dùng đầuối tấn công Sở Mặc.

    Hai tay Sở Mặc dùng chút lực, lão liền thét lên thê thảm.

    Âm thanh trong đêm xuyên qua căn phòng vang ra xa.- Người đàn bà đó đúng là âm hồn không tiêu tan!

    Sở Mặc không kìm nổi thở dài.

    Sau đó hắn lạnh lùng nhìn lão già, bất chợt buông lỏng một tay, tung một quyền đánh mạnh vào vị trí đan điền trên bụng lão.

    Ầm!

    Quyền thứ nhất trong quyền pháp vô danh!

    Mạnh mẽ vô cùng!Một quyền đó của Sở Mặc, vừa nhanh vừa mạnh, lão già không kịp tránh né liền bị Sở Mặc đánh trúng.

    Hộc hộc!

    Miệng lão toàn máu phun ra tung tóe, cả người bỗng chốc rũ ra không còn chút sức nào.

    Đan điền của lão bị đánh nát do trúng một quyền của Sở Mặc.

    Lần này lão không hét lên thảm thiết, vì lão đã ngất lịm.Sở Yên vẫn chưa hết thất thần, nhìn Sở Mặc, run run hỏi:

    - Công tử, chàng sao chàng có thể dễ dàng đánh bại một cường giả thiết huyết cảnh cấp năm cơ chứ?

    Thật khó tin mà!

    - Thiết Huyết cảnh?

    Sở Mặc liếc mắt nhìn lão già nằm gục trên đất, cười nói:

    - Máu của lão cũng không có gì khác biệt.

    Nói tiếp, Sở Mặc đứng lên, bước tới bên Sở Yên, nói:

    - Không sao rồi, đừng lo lắng gì, tuy nhiên, ta cũng khuyên nàng nên về phòng thay y phục đi.- Á!

    Sở Yên kêu lên một tiếng giật mình, khuôn mặt xinh đẹp chợt ửng hồng, sau đó nàng túm chặt áo choàng, quay người bỏ chạy.

    Sở Mặc ha ha cười, bước theo sau, nhìn đám người trong sân.

    Tất thảy người trong Phàn phủ đều tụ tập ở đây, bao gồm cả mấy thị nữ mà hắn vừa đưa về.

    Ai nấy đều lo lắng nhìn hắn.

    Sở Mặc chợt thấy ấm lòng, nói:

    - Sang năm mới rồi còn khiến các người phải lo lắng.

    Mau kêu hai người tới trói lão già này.

    Ngày mai đưa hắn tới Thân Vương phủ.

    Nói là ta tặng lễ vật mừng năm mới cho Thân Vương đại nhân.-

    Đám người của Phàn phủ mặt mày u ám, việc bên ngoài họ không nghe nói nhiều.

    Nhưng cũng biết chuyện sau khi thiếu gia của họ đập phá Thân Vương phủ, hầu như quan hệ với Hạ Kinh Thân Vương đã hòa hoãn đi nhiều.

    Nhưng thích khách đêm nay lại là việc gì đây?

    Nếu họ mà biết lão già đang ngất lịm kia là một cường giả thiên nhân trảm còn lợi hại hơn lão gia nhà họ nữa, chỉ e đều bị dọa cho hết hồn.- Thiếu gia thích khách này, là do Thân Vương phủ phái tới?

    Một lão binh mặt mày giận dữ, nhìn Sở Mặc hỏi.

    Một người khác nghiến răng nói:

    - Hạ Kinh Thân Vương thật ép người quá đáng!

    Sở Mặc khua tay, cười nói:

    - Các người hiểu sai rồi, người này không phải do Hạ Kinh Thân Vương phái đến.

    Các người ngày mai đưa hắn tới đó, Hạ Kinh Thân Vương tự nhiên sẽ biết xử lý thế nào.

    Thôi, trời sắp sáng rồi, buồn ngủ chết được Mọi người mau về nghỉ đi.Lúc này hai lão binh thị vệ liền lôi lão già đang hôn mê từ phòng Sở Mặc ra, dùng dây thừng trói chặt lại.

    Hai thị nữ khẽ khàng bước vào phòng Sở Mặc, nhanh chóng dọn sạch gian phòng, rồi lại lặng lẽ lui ra ngoài.

    -----o0o-----

    Chương 188: Đăng môn bái phóng (Đến nhà thăm hỏi)

    Chương 188: Đăng môn bái phóng (Đến nhà thăm hỏi)

    Từ đây đã thấy rõ, Diệu Nhật Nương lực chọ thị nữ cho Sở Mặc, tuyệt đối không phải là nha hoàn thông thường.

    Sự gan dạ của họ hơn xa so với người thường!

    Nếu là những thiếu nữ bình thường, nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ esớm đã sợ tới mức không dám động đậy rồi.

    Khi Sở Mặc đang khen ngợi sự gan dạ của mấy cô gái, trong lòng hắn cũng nghĩ:

    - Cuộc sống có thị nữ quả thật cũng khác hẳn mà".

    Lúc này, cơ thể hắn chợt cảm thấy có gì không khỏe lắm, vừa rồi đón một chưởng của lão già cũng khiến hắn bị một chút nội thương.

    Bị thiệt thòi khiến hắn có chút buồn bực, nếu vừa rồi nguyên lực trong người hắn dồi dào, chưởng đó của lão tuyệt đối không thể khiến hắn bị thương được.

    Xem ra, sau này khi đột phá, nhất định phải tìm một nơi an toàn tuyệt đối không có ai tìm ra mới được.

    Sở Mặc trấn án mọi người, sau đó hắn quay về phòng.

    Vận công chữa thương.

    Sau ba ngày từ đêm tân niên.

    Ngày mồng ba Tết, Diệu Nhất Nương lấy sổ sách, ấn tín, khế ước mua bán nhà của Thao Thiết lầu, đưa tất cả cho Liễu Mai Nhi, chính thức giao lại cho Liễu Mai Nhi.

    Liễu Mai Nhi cũng vì vậy, bỗng chốc trở thành người chủ chính thức lớn nhất của cả Thao Thiết lầu.

    Từ một cô gái đáng thương hoàn toàn không thể tự nắm giữ vận mệnh của mình năm xưa, thoắt cái, trở thành người có địa vị thân phận ởViêm Hoàng thành, đã hoàn toàn thay đổi rồi.

    Cũng giống như vậy, một người vì Sở Mặc mà vận mệnh thay đổi, còn một người phụ nữ vốn có quyền lực nhất Thân Vương phủ Viên Tử Đại Vương Phi.

    Chỉ có điều sự chuyển biến của Liễu Mai Nhi là từ xấu thành tốt, còn vận mệnh Viên Tử Đại lại là lao thẳng xuống vực xâu.

    Sáng sớm ngày mồng một Tết, mấy thị vệ Phàn phủ đưa lão già bị trói tới Thân Vương phủ.Chuyện sau đó, những thị vệ này không biết được, chỉ chuyển lại lời tới Sở Mặc, nói rằng Hạ Kinh Thân Vương không lộ diện, nhưng đã sai người nói với họ:

    - Chuyển lời tới Sở Mặc, ta xin lỗi, cảm tạ Sở Thiếu gia!

    Mấy thị vệ Phàn phủ cảm thấy nghi ngờ khó nhiểu những gì mà Hạ Kinh Thân Vương nói, còn Sở Mặc sau khi nghe xong chỉ cười hả hê.

    Chiều ngày mồng một Tết liền truyền tới tin tức Viên Tử Đại Vương Phi của Thân Vương phủ bệnh nặng qua đời.

    Sau khi nghe được tin này, Sở Yên tự nhốt mình trong phòng khóccả một buổi chiều, tới chập choạng tối mới ra ngoài, không để ý tới sự ngăn cản của Sở Mặc, nàng quỳ dưới đất, kính cẩn dập đầu đa tạ Sở Mặc.

    Thù giết phụ mẫu, không đội trời chung, chứ đừng nói là diệt môn!

    Sở Yên niệm tình Viên Tử Đại từng có ơn với mình, không tự tay báo thù, nhưng trong lòng sao lại không oán hận chứ?

    Hiện giờ Viên Tử Đại đã chết, người chết, oán hận tiêu tan.

    Những ân oán năm xưa cũng theo gió phiêu tán hết.Sở Mặc không nghe được tin gì của Hạ Kiệt, nhưng mồng ba Tết, hắn đưa Sở Yên đi, sau khi chứng kiến Diệu Nhất Nương giao lại Thao Thiết lầu cho Liễu Mai Nhi, thì nghe được một chút tin tức từ chỗ Diệu Nhất Nương.

    - Hạ Kiệt mất tích rồi, sau khi mẫu thân chết, hắn thừa dịp biến mất, không ai biết hắn đi đâu.

    Diệu Nhất Nương có chút lo lắng nhìn Sở Mặc:

    - Chàng phải cẩn thận một chút, hắn ta chắc chắn hận chàng thấu xương.

    Sở Mặc bất đắc dĩ lắc đầu, thế đạo là vậy, chỉ cho phép ngươi pháingười giết ta, không cho phép ta trở tay báo thù Vấn đề là, dựa vào đâu mà ta phải để ngươi giết?

    - Yên tâm đi, ta không sao đâu.

    Sở Mặc tươi cười, sau đó giới thiệu Sở Yên cho Diệu Nhất Nương, bao gồm cả lai lịch của nàng ấy cũng không chút che giấu, kể hết ra.

    Diệu Nhất Nương chăm chú nhìn Sở Mặc rồi lại nhìn Sở Yên một hồi, bẽn lẽn cười nói:

    - Thiếp chợt phát hiện thiếu gia nhà mình ngày càng có sức hút hơn, đến tiểu cô nương của kẻ thù cũng bị lừa gạt về phe mình, sắp đuổi kịp Hứa Phù Phù rồi đó.Sở Yên đỏ mặt.

    Cúi đầu e ngại.

    Sở Mặc lại có chút bất đắc dĩ liếc nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Nàng không ưng ý, thì ta đưa về nhà vậy.

    - Ấy đừng, ưng ý, rất ưng ý mà.

    Một tiểu muội muội giỏi giang như vậy, ta cầu còn chẳng được.

    Diệu Nhất Nương vừa nói, vừa nắm lấy tay Sở Yên, tủm tỉm cười:

    - Muội ấy là người của ta rồi, không còn việc của chàng nữa, chàng đi đi!

    Sở Mặc không nhịn nổi lườm một cái, sau đó nói với Sở Yên:

    - Nàng hãy coi Nhất Nương như tỉ tỉ là được.

    Nàng ấy chắc chắn sẽ không ức hiếp nàng đâu.

    - Ai yô Đều mang họ Sở rồi quả nhiên không giống mà, nếu không, ngày mai thiếp cũng đổi họ, gọi là Sở Nhất Nương luôn đi.

    Diệu Nhất Nương đứng bên than thở.

    Sở Yên nhẹ nhàng trả lời:

    - Muội vốn không có dòng họ, là do công tử ban cho muội họ.

    Diệu Nhất Nương ngừng cười, xót xa ôm lấy Sở Yên:

    - Muội muội ngoan, tỉ tỉ chỉ đang nói giỡn thôi, đừng lo lắng, saunày ta chính là tỉ tỉ của muội.

    Ai dám ức hiếp muội, tỉ sẽ giúp muội xử lý hắn!

    Tiếp đó, Sở Mặc từ biệt Diệu Nhất Nướng, hắn để Sở Yên ở lại đó, một mình trở về Phàn phủ.

    Thúc thúc một tay đã trở về, hơn nữa còn mang theo tin tức mới.

    - Cửa hàng đấu giá Phong Vân, mồng năm đầu năm cũng là ngày kia, sẽ bắt đầu bán đấu giá món hàng đầu tiên của chúng ta.

    Thúc thúc một tay hào hứng khoe:

    - Thiếu gia, chúng ta sắp trở thành những người có tiền thực sựrồi.

    - Phải có tiền rồi.

    Sở Mặc mỉm cười, tiền tài có thể làm cho cuộc sống của người ta tốt hơn, tự cổ chí kim đều như vậy cả.

    Kể cả những nam tử hán không hám tiền của như thúc thúc một tay đều cảm thấy phấn khởi bởi tin tức đó, sức mạnh tiền tài có thể thấy được phần nào.

    - Đợi khi có tiền, phải lập tức sửa sang lại phủ của chúng ta.

    Đến lúc ấy, tướng quân trở về, e là không dám tin đây là Phàn phủ nữa.Thúc thúc một tay cười nói.

    - Đừng làm quá, cẩn thận kẻo bị trách mắng.

    Sở Mặc chân thành nhắc khéo.

    - Yên tâm đi thiếu gia, trong lòng ta đã tính sẵn, tuyệt đối không làm quá.

    Kiểu phong cách xa xỉ vàng xanh rực rỡ không phải phong cách của phủ tướng quân chúng ta.

    Thúc thúc một tay nói, sau đó nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Phải rồi, lần bán đấu giá này hình như có mấy loại cực phẩm dược liệu bán ra.- Sao?

    Sở Mặc nhíu mày, thầm nghĩ:

    - Tin tức này, nếu để cho Hạ Kinh nghe được, những loại cực phẩm dược liệu đó cho dù hắn có thể mua được, nhưng chắc chắn sẽ thấy xót tiền.

    Thôi thì cứ để Hạ Kinh tiêu tiền đi.

    Loại Vương công đại thần giàu ngang cả nước này, để hắn phải tốn chút tiền cũng là lẽ phải.

    -----o0o-----

    Chương 189: Tối thị vô tình đế vương gia (Gia đình đế vương vô tình nhất)

    Chương 189: Tối thị vô tình đế vương gia (Gia đình đế vương vô tình nhất)

    Nghĩ vậy, Sở Mặc liền quyết định, buổi chiều phải đi Thân Vương phủ một chuyến.

    Nhưng Sở Mặc chưa kịp đi, Hạ Kinh đã chủ động tìm tới hắn.Cũng hết cách, vị Thân Vương đại nhân này vốn không muốn hạ mình chủ động tìm tới, nhưng bệnh tật trước mắt, bất luận ngươi có là vương công quý tộc hay kẻ buôn bán nhỏ, thực ra cũng không có gì khác biệt, bệnh tật không vì thân phận của ngươi mà tha cho ngươi.

    Những đan dược đó, sau khi hắn ta sử dụng, rốt cuộc cũng giúp hắn tìm lại được tự tin đã mất đi từ nhiều năm trước.

    Thế cho nên vị Thân Vương đại nhân quyền khuynh thiên hạ này cũng giống như một tên mao đầu tiểu tử, đã nếm một lần lại muốn nếm lại lần nữa, những cũng không dám vượt quá giới hạn.Vì Sở Mặc từng nhắc nhở hắn, hắn không dám không nghe.

    Sự việc của Vương phi khiến Hạ Kinh ý thức được rằng có những việc hắn buộc phải đưa ra quyết định càng sớm càng tốt.

    Hắn không muốn Sở Mặc phải chủ động tìm tới, nguyên nhân rất đơn giản, việc Sở Mặc gặp thích khách trong đêm tân niên đã khiến hắn sợ hết hồn.

    Mặc dù Sở Mặc vẫn an toàn, nhưng Hạ Kinh vẫn cảm thấy sợ hãi.

    Chẳng may Sở Mặc có mệnh hệ gì, hắn tìm ai mà khóc lóc kể lể đây?Viên Tử Đại âm thầm có quan hệ qua lại với một số người trong môn phái, việc này Hạ Kinh cũng biết, nhưng lúc ấy hắn vì một vài suy tính nên chưa nói với Sở Mặc.

    Bởi lúc đó, Sở Mặc cũng chưa thật sự thể hiện ra năng lực luyện dược của hắn.

    Kết quả là vào đêm tân niên, Sở Mặc bị ám sát, mặc dù thoát hiểm, nhưng lại khiến Hạ Kinh sợ toát mồ hôi.

    Nếu Sở Mặc chết đi, chỉ e Hạ Kinh hắn ta cũng coi như tuyệt vọng rồi.

    Cho nên, Hạ Kinh buộc phải chắc chắn trước khi hắn thực sự hồi phục, Sở Mặc tuyệt đối không thể xảy ra bất trắc gì!Cho dù là hoàn toàn hồi phục chăng nữa, hắn cũng mong hòa thù thành bạn cùng Sở Mặc.

    Dù gì ai có thể đảm bảo từ nay về sau không có việc cần dùng tới Sở Mặc nữa?

    Cái lão già thích khách đó, bị Hạ Kinh âm thầm giết chết rồi, nhưng trước lúc giết chết lão, Hạ Kinh vẫn bị sợ hãi toát mồ hôi hột.

    Bởi dù sao đó cũng là một cường giả thiên nhân trảm hoàng cấp tầng thứ 5 kia mà.

    Một cường giả như vậy lại bị người ta đánh cho tàn phế sau khi hỏi qua Uất Trì tiên sinh, Hạ Kinh mới biết, một cường giả cấp năm như vậy, ít nhất cũng phải cường giả cấp sáu như Uất Trì tiên sinh đích thân ra tay mới có thể bắt được hắn.

    Cho nên, vị sư phụ thần bí đứng sau lưng Sở Mặc cũng khiến cho Hạ Kinh khiếp sợ, khiến hắn càng thêm không muốn đối địch với Sở Mặc.

    Những đại nhân vật đều rất khôn ngoan, trong mắt họ, thông thường chỉ có lợi ích được mất, còn về ân oán thị phi Với bọn họ mà nói thực sựquan trọng sao?

    Hạ Kinh cơ bản chưa từng nghĩ qua, một cường giả cấp năm lại bại trong tay Sở Mặc.

    Lão già đó đương nhiên chả còn mặt mũi nào nói việc này, tới tận lúc bị giết chết đều không nói ra chân tướng.

    Tất cả những nguyên nhân này gộp lại, càng khiến cho Hạ Kinh thêm kính sợ Sở Mặc.

    Đến nhà thăm hỏi cũng là hợp tình hợp lý thôi.

    Sở Mặc mời Hạ Kinh vào phòng khách, cười nói:

    - Thân Vương đại nhân sao lại đích thân tới đây vậy?

    Hạ Kinh âm thầm tìm tới Phàn phủ, không để người ngoài biết được, chỉ mang theo hai tùy tùng, nhưng lại đem theo một phần hậu lễ.

    Một tờ ngân phiếu năm vạn lượng.

    Sau khi Hạ Kinh đặt tờ ngân phiếu lên bàn, điềm đạm cười nói:

    - Sở thiếu gia, đây là chút tâm ý của ta, Sở thiếu gia đừng chê cười.Sở Mặc lướt nhìn con số trên tờ ngân phiếu, hơi động lòng, không kìm được thầm cảm thán:

    - Tờ ngân phiếu này, có thể mua được chục cái Phàn phủ rồi.

    đây cũng là số tiền lớn nhất mà từ trước tới giờ hắn từng nhìn thấy".

    Nhưng Sở Mặc không vì thế mà giật mình, bởi vì hắn cũng sắp thành người giàu có rồi.

    Cho nên, hắn cười nhạt:

    - Thân Vương đại nhân khách khí rồi, tờ ngân phiếu này ta sẽ nhận lấy.Hạ Kinh lập tức mừng rỡ, nhưng cũng cẩn thận hỏi:

    - Ngày kia cửa hàng đấu giá Phong Vân lại bán đấu giá một số cực phẩm dược liệu, ta định mua hết số dược liệu đó.

    Tới lúc ấy, Sở thiếu gia có thời gian chứ?

    Cùng nhau vui đùa một chút?

    Sở Mặc ha ha cười, nhìn Hạ Kinh:

    - Vương gia lần này muốn triệt để kéo ta lên thuyền cùng ngài sao?

    Hạ Kinh đỏ mặt, có chút ngại ngần ho lên mấy tiếng:

    - Sở thiếu gia có thể không nói thẳng như vậy không?Nói tiếp, Hạ Kinh khẽ thở dài:

    - Thái tử bên đó, ta vồn nghĩ sẽ không quá đáng, ai ngờ họ lại còn động thủ với thiếu gia.

    - Cho nên, chúng ta nghiễm nhiên trở thành những đồng minh?

    Sở Mặc hỏi.

    Hạ Kinh cười trừ:

    - Bằng không thì thế nào?

    Thiếu gia thấy hiện tại khả năng của ngươi đủ để đối đầu với đám người Thái tử sao?

    Hạ Kinh lúc này cũng đã phần nào lấy lại được chút khí phách nêncó của bậc Thân Vương Đại Hạ rồi.

    Sở Mặc khẽ lắc đầu:

    - Ta biết ta có bao nhiêu khả năng, nhưng bọn họ muốn đối phó với ta cũng không dễ dàng vậy đâu.

    Hạ Kinh nhìn Sở Mặc vẻ đầy thâm ý:

    - Cũng không thể cả đời ỷ lại vào sư phụ được.

    Sở Mặc liếc nhìn Hạ Kinh:

    - Vương gia quả là đã nhìn thấu.

    Nhưng nói đi nói lại, hiện tại ta vẫn có chút nghi ngờ Vương gia.- Bây giờ chưa tin tưởng cũng không sao, rốt cuộc sẽ có một ngày ngươi tin ta.

    Hạ Kinh tự tin trả lời:

    - Bản Vương những năm nay việc xấu việc tốt đều đã là qua, không dám nhận mình là một người tốt, nhưng tự thấy bản thân không phải người xấu.

    Những năm này, sai lầm lớn nhất chính là quá dung túng cho Hạ Kiệt.

    Cho nên mới tạo thành tính ngang ngược hống hách của nó, coi trời bằng vung, lại không có đầu óc, nông nổi mới bị người ta bày mưu hãm hại.

    - Bày mưu hãm hại?

    Sở Mặc thoáng nhìn Hạ Kinh.Hạ Kinh hạ giọng nói:

    - Ngươi nói Hạ Kiệt chòng ghẹo Tinh Tuyết Công chúa là việc ngẫu nhiên sao?

    Trên đời này việc trung hợp có nhiều, nhưng trùng hợp tới mức đó thì thật hiếm gặp.

    Việc đó, sau này bản vương đã điều tra kỹ, hẳn là bị người ta bày mưu hãm hại.

    Mà người có khả năng và có gan để cùng lúc hãm hại một vị vương gia và một công chúa Ha ha

    Hạ Kinh cười vài tiếng, không nói thêm lời nào.

    Chằm chằm nhìn Sở Mặc:

    - Lần đó bị ngươi vô tình xông vào, mặc dù phế đi con trai duy nhất của bản vương, nhưng cũng phá hỏng kế hoạch của bọn chúng.

    Nóicách khác, ngươi đích thị đã cứu bản vương, cũng cứu tên tiểu súc sinh đó một mạng, nếu không thì tên tiểu súc sinh đó nếu thực sự gây ra việc.

    Trong mắt Hạ Kinh thoáng hiện lên chút ớn lạnh.

    Sở Mặc biết.

    Tên tiểu súc sinh trong lời Hạ Kinh đương nhiên ám chỉ tên Hạ Kiệt.

    -----o0o-----

    Chương 190: Cửa hàng bán đấu giá Phong Vân (1)

    Chương 190: Cửa hàng bán đấu giá Phong Vân (1)

    Hạ Kinh thở dài:

    - Nhưng việc này cũng hoàn toàn lôi ngươi vào vòng xoáy rồi, lại thêm trước đây lão tướng quân Phàn phủ, cũng là gia gia của ngươi từng có mâu thuẫn với bọn chúng.Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Lại thêm lần này ta trị bệnh cho vương gia.

    Hạ Kinh gật đầu:

    - Không sai, bọn chúng muốn thấy một Thân Vương bệnh tật, tuyệt đối không muốn thấy một Thân Vương khỏe khoắn bình thường.

    - Cho nên, bất luận thế nào, bọn chúng cũng sẽ coi ta như kẻ địch, phải không?

    Sở Mặc thở dài.

    - Kẻ địch của bọn chúng thực ra là Hoàng Thượng.Hạ Kinh thốt ra lời lẽ kinh người.

    Sở Mặc giật mình ngẩng đầu, trau mày nhìn Hạ Kinh:

    - Ý của vương gia là?

    - Chính là điều mà ngươi đang nghĩ.

    Hạ Kinh bình thản nói.

    - Không thể nào.

    - Sao lại không chứ?- Hắn ta là Thái tử mà.

    Vị trí đó sớm muộn cũng thuộc về hắn.

    - Ha ha Thái tử hơn 40 tuổi, hắn ta còn có thể đợi được bao nhiêu năm nữa?

    Mặc dù Hoàng Thượng tuổi đã cao, nhưng ngươi có cảm thấy Hoàng Thượng già yếu không?

    Hạ Kinh lạnh lùng cười.

    - Hoàng Thượng thật sự không già, cảm giác giống như một người trung niên vậy. tuổi trẻ sức khỏe.

    Sở Mặc nói.

    - Hoàng Thượng từng dùng các loại đan dược hảo hạng, tu luyệnmột đời, đã đạt tới cảnh giới thiên nhân trảm cấp 5.

    Ha ha Mặc dù sức chiến đấu của người không tốt, nhưng để sống tới trăm tuổi hoàn toàn không phải vấn đề.

    Hạ Kinh cười nói:

    - Ngươi thấy Thái Tử Điện Hạ đủ kiên nhẫn chờ đợi thêm bốn chục năm nữa sao?

    Đợi đến ngoài tám mươi tuổi mới kế vị.

    - Sở Mặc im lặng, mím môi vài cái, nhưng không phải bác lời nào.

    Hạ Kinh nhìn Sở Mặc, than thở:

    - Việc này Hoàng huynh của ta thật ra trong lòng hiểu rõ, cho nên,ngươi cũng không cần lo lắng.

    Đám người thái tử mặc dù không yếu, thậm chí có thể nói là rất mạnh, nhưng Nếu bọn chúng thực sự muốn đấu với Hoàng Thượng, chắc chắn sẽ chết rất khó coi.

    Hạ Kinh nói rồi lạnh lùng cười.

    Sở Mặc chợt thấy lạnh người, từ nhỏ hắn đã từng nghe nói:

    - Gia đình đế vương vô tình nhất.

    Lúc đó còn không hiẻu, nhưng xem ra hiện nay điều đó là sự thực"

    Hạ Kinh thành khẩn nhìn Sở Mặc:

    - Sở thiếu gia, nói thực, lúc đầu ta thực sự rất căm hận ngươi.

    Lúctrước truy sát ngươi cũng vì một lòng muốn tiêu diệt ngươi.

    Nhưng hiện nay ta đã thay đổi ý định, thiếu gia đừng cười chê, đó không phải chỉ vì y thuật của ngươi, mà còn vì con người của ngươi.

    Bản vương rốt cuộc cũng hiểu ra tại sao tại sao lão già Hứa Trung Lương lại coi trọng ngươi như vậy, nếu có thể bản vương rất muốn trở thành người bạn vong niên của ngươi.

    Sở Mặc trầm ngâm một hồi, sau đó ngẩng đầu lên, thản nhiên nhìn Hạ Kinh:

    - Ta cũng nói thực lòng, ta rất khó đặt nhiều lòng tin vào Vương gia.

    Nhưng điều này cũng không sao, phải không?

    Nếu những lời Vương gia vừa nói đều là lời thực lòng, vậy thì cứ để thời gian quyết định đi.Sở Mặc cười nói:

    - Lúc bán đấu giá hãy để lại một phòng cho ta, có lẽ ta sẽ muốn xuất hiện cùng các người.

    Hạ Kinh tỏ vẻ vui mừng, gật gật đầu:

    - Yên tâm đi, bản vương nhất định sắp xếp ổn thỏa.

    Sở Mặc cũng gật đầu:

    - Sư phụ của ta hà hà chỉ cần Thân Vương chuẩn bị đầy đủ mấy dược liệu kia, chỗ thuốc còn lại sẽ nhanh chóng luyện được thôi.

    Sở Mặc bình tĩnh, dường như không nói lộ ra điều gì.Trong mắt Hạ Kinh thoáng ánh lên vẻ đã hiểu, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên là như vậy!

    Sau đó, Hạ Kinh cáo từ.

    Sau khi tiễn Hạ Kinh, Sở Mặc quay về phòng, mỉm cười:

    - Tấm bia đỡ đạn siêu cấp như sư phụ thực sự quá tốt mà!

    Mồng năm Tết, bầu trời có chút âm u, gió thổi mạnh, lành lạnh, thỉnh thoảng có vài tia sáng chiếu rọi qua tầng mây bay trên cao nhưng không khiến thời tiết ấm áp hơn.

    Nhiều cửa hàng trên phố đã bắt đầu buôn bán trở lại, bầu không khí tân niên dường như vẫn đang bao trùm khắp Viêm Hoàng Thành.

    Người đi trên phố không đông đúc lắm, Sở Mặc cưỡi xe ngựa đi qua phố Thanh Thạch, phi đi rất nhanh.Diệu Nhất Nương và Sở Yên ngồi đối diện Sở Mặc, Nhất Nương nhìn Sở Mặc đang thò cổ ngắm đường phố qua cửa sổ xe ngựa, không nhịn được cười hỏi:

    - Có phải chàng cảm thấy xe ngựa có cửa sổ vẫn tốt hơn không?

    Sở Mặc định thần lại, mỉm cười nói:

    - Nói sao nhỉ, thật ra xe ngựa không có cửa sổ cũng tốt, mặc dù ta không nhìn thấy bên ngoài, nhưng ngược lại bên ngoài cũng không thấy ta.

    Diệu Nhất Nương ngây người một hồi, rồi cười nói:

    - Ngụy biện.Sở Yên ngồi bên khẽ nói xen vào:

    - Công tử đưa bọn thiếp đi tới cửa hàng bán đấu gia để mở mang kiến thức sao?

    Sở Mặc nhăn nhó cười:

    - Ta cũng chưa từng đến cửa hàng đấu giá, trước đây trong nhà khá nghèo, ba chữ "hàng đấu giá" đã đủ hù dọa ta rồi.

    Nào dám đến đó mở mang kiến thức chứ?

    Cho nên hôm nay cũng là ngày đầu tiên đi.

    Lại nghĩ bây giờ đang dịp tân niên, muốn đưa các nàng cùng ra ngoài vui chơi cho khuây khỏa.

    Diệu Nhất Nương dịu dàng cười:

    - Thiếu gia của chúng ta thật biết thương hoa tiếc ngọc mà.

    Sở Yên mặt ửng hồng, nhìn Sở Mặc có phần tò mò:

    - Công tử từ nhỏ lớn lên trong phủ tướng quân, sao lại nghèo chứ?

    - Phủ tướng quân thì nhất định phải giàu có sao?

    Sở Mặc vặn hỏi.

    Sở Yên nghĩ một lúc, trả lời:

    - Theo thiếp nghĩ phủ tướng quân dù không giàu có cũng không đến nỗi nghèo mới phải.

    Nhưng thấy những căn phòng trong phủ, thiếp lại thấy tin lời công tử nói.

    Nhưng tại sao lại như vậy?Diệu Nhất Nương ngồi bên nói:

    - Gia gia của thiếu gia nhà muội là một người rất tốt.

    Mặc dù là tướng quân, bổng lộc không thấp, nhưng mỗi năm trừ khoản tiền ít ỏi để lại nuôi sống gia đình, phần còn lại hầu như đều lén mang cho những thân nhân của các quân nhân đã hy sinh trên chiến trường rồi.

    - A hóa ra là vậy, thất kính rồi!

    Sở Yên kinh ngạc thốt lên.

    Ai cũng có thể làm việc thiện, nhưng để làm được những việc giống như lão tướng quân của Phàn phủ thì không nhiều.

    Loại người này, cho dù là quen hay không quen biết, thậm chí chưa từng gặp mặt, chỉ cầnnghe danh đã phải cúi đầu kinh nể.

    Sở Mặc ngó qua cửa sổ nhìn ra ngoài xe ngựa, thỉnh thoảng lại thấy vài đứa trẻ nghịch ngợm mũi dãi chảy ròng ròng đang chạy trong gió hoặc là châm ngòi pháo nổ.

    Nơi an bình, yên ổn, thái bình và hạnh phúc này chính là nhà của hắn, là nơi hắn cần bảo vệ.

    Điều này không liên quan tới Hoàng Thượng hay bất kỳ ai.

    Đây chỉ là ý niệm kiên định sâu tận đáy lòng Sở Mặc, xuất phát từ sựdạy dỗ từ nhỏ trong phủ tướng quân.

    Hàng bán đấu giá Phong Vân là cửa hiệu lớn nhất Viêm Hoàng Thành, là một tòa nhà có hai lầu cao hơn chục trượng.

    Tường nhà là một tảng đá lớn màu xanh, nhìn qua khá là to và có phong cách hoài cổ.

    -----o0o-----

    Chương 191: Cửa hàng bán đấu giá Phong Vân (2))

    Chương 191: Cửa hàng bán đấu giá Phong Vân (2))

    Mái nhà cao chót vót, bốn góc mềm mại uốn lượn, vô cùng lung linh tinh xảo, khí thế phi phàm.

    Tại cửa chính có một bảng hiệu làm bằng đá khối, bên trên trạm khắc năm chữ "Phong Vân phách mại hành (Hàng đấu giá Phong Vân)"Nghe nói hàng đấu giá Phong Vân đã có hơn ngàn năm lịch sử, thời gian còn lâu dài hơn cả lịch sử dựng nước Đại Hạ.

    Sau lưng cũng có sự chống đỡ của môn phái, cho nên vẫn sừng sững tồn tại ở đây, chưa từng bị làm cho lung lay.

    Xe ngựa dừng trước cửa hàng đấu giá, lúc này đã có rất nhiều xe ngựa tụ tập tại đó.

    Đông nghìn nghịt.

    Hết sức phồn hoa nhưng lại không ồn ào huyên náo.

    Nhiều người còn đội những chiếc nón tre lớn, che kín khuôn mặt, cũng có những người toàn thân mặc y phục đen đầu đội nón lá, giấu mặt sau chiếc nón, cũng có những người đeo mặt nạ hoặc dùng khăn chemặt.

    Tóm lại, ở nơi này, đại đa số người ta đều không muốn bị người khác nhìn ra thân phận thực sự.

    Sở Mặc nhìn qua cửa xe ngựa, thấy cảnh tượng này có phần sững sờ, nói:

    - Hình như chỉ có chúng ta là không có gì che giấu

    Diệu Nhất Nương lấy ra hai chiếc khăn che mặt từ, đưa cho Sở Yên một cái, nàng nhìn Sở Mặc tự nhiên cười nói:

    - Thiếu gia, chỉ có chàng mà thôi.-

    Sở Mặc mặt màu u ám.

    Lúc này Diệu Nhất Nương mới lấy ra một chiếc mặt cười đưa cho Sở Mặc, nói:

    - Thiếp biết chỉ chàng là không nghĩ tới việc này mà.

    - Sao lại phải làm vậy?

    Sở Mặc thắc mắc.

    Hắn thông minh, thậm chí có nhiều điểm còn giống như yêu tinh vậy, nhưng chung quy lại hắn cũng mới mười bốn tuổi đầu, việc chưatừng trải qua đương nhiên không có kinh nghiệm.

    Diệu Nhất Nương nói:

    - Nếu đấu giá được một bảo vật ở đây, vừa đúng là bảo vật người khác cũng muốn, nếu thân phận bị lộ Vậy sẽ gặp nhiều phiền phức.

    Che giấu thân phận, rời khỏi cửa hàng đấu giá, ai biết được chàng là ai?

    Sở Mặc liền hiểu ra vấn đề:

    - Hóa ra là vậy.

    Dứt lời, hắn nhận lấy chiếc mặt cười mà Diệu Nhất Nương đưa cho, miệng lẩm bẩm:

    - Ta đã nói Hạ Kinh chuẩn bị phòng cho ta, vậy nên cho dù ta đeo mặt nạ nói chuyện với Hạ Kinh, thân phận của ta há chẳng phải vẫn không là bí mật?

    Diệu Nhất Nương gật đầu, nói:

    - Hay là chúng ta ngồi ở đại sảnh đi.

    Sở Mặc nghĩ một lúc:

    - Cũng tốt, dù sao ta cũng không muốn mua thứ gì hết, ngồi ở đại sảnh là được rồi.

    Sở Mặc nói, rồi hắn bắt đầu chiếu theo Dịch dung công pháp mà MaQuân dạy hắn để biến đổi hình thể.

    Trước khi vào giai đoạn luyện cốt, muốn dùng loại công pháp này để thay đổi hình thể vẫn còn chút khó khăn, nhưng hiện tại, với Sở Mặc mà nói, thay đổi dung mạo hình dáng thực sự dễ như trở bàn tay.

    Trong cơ thể Sở Mặc kêu lên mấy tiếng răng rắc, Diệu Nhất Nương và Sở Yên đều cảm thấy khó hiểu, nhìn Sở Mặc.

    Sau khi xuống xe ngựa, hai nàng mới giật mình phát hiện, vóc dáng của Sở Mặc không ngờ lại cao hơn trước nửa cái đầu, hình thể cũng hoàn toàn không giống với dáng người gày gò trước đây.

    Quả thực tựanhư biến thành một người khác vậy.

    Sở Mặc lúc này càng giống một người trưởng thành hơn.

    Hắn đeo chiếc mặt cười lên, nhìn thế nào cũng khiến người ta có chút cảm giác gian tà.

    Diệu Nhất Nương và Sở Yên ngây người ra nhìn, hai nàng đều thấy vô cùng rung động.

    Nhưng vẫn may không hỏi ngay lúc đó.

    Muốn đi vào cửa hàng đấu giá Phong Vân, nhất định phải có thiệp mời mới được, nếu không cho dù ngươi có là Hoàng Tử, cũng bị cự tuyệt bên ngoài.

    Để bảo vệ bí mật của khách hàng, tất cả thiệp mời củacửa hàng đấu giá Phong Vân đều là đặt riêng.

    Sau khi đưa thiệp mời ra, Sở Mặc đưa hai cô gái ung dung bước vào.

    Vừa vào cửa, một cảm giác trống trải ùa vào mặt.

    Từ nơi mà bọn họ đứng, nhìn xuống, từng dãy từng dãy ghế, trên mỗi chiếc ghế là một số.

    Nếu muốn đấu giá thứ gì, chỉ cần dơ số lên là được.

    Giữa khoảng không hàng đấu giá có treo một chiếc đèn lớn, từ đỉnh phòng thả xuống, chiếu rọi sáng trưng khắp phòng đấu giá.

    Toàn bộ lầu hai là các phòng riêng biệt, tổng cộng hai mươi mốt phòng, phần thành"thiên, địa, nhân" ba cấp bậc, mỗi cấp bậc có bảy phòng, đó là địa bàn của các đại nhân vật.

    Lần này Hạ Kinh vốn sắp xếp phòng số bảy có chữ "thiên" trên lầu hai cho Sở Mặc.

    Nhưng vì không muốn lộ thân phận, nên Sở Mặc không vào.

    Sở Mặc đem theo hai cô gái, tùy ý tìm lấy mấy chỗ ngồi trong góc ở trên hàng cao nhất phía sau.

    Sau đó, hắn quan sát mọi người bắt đầu nối đuôi nhau đi vào.Đại sảnh lầu một có thể ngồi hơn ngàn người, chẳng mấy chốc đã có hơn năm trăm người vào ngồi.

    Mà lúc này còn chưa tới giờ đóng cửa.

    Mặc dù cả đại sảnh có hơi ồn ào, nhưng không hỗn loạn, mọi người túm năm tụm ba ngồi vào cùng nhau xì xầm bàn tán.

    Có nhiều người dù trên mặc đeo mặt nạ hoặc nón, nhưng trên người rõ ràng toát lên khí thế khác hẳn những người bình thường.

    Sở Mặc hơi khép hờ mi mắt, khẽ hỏi Diệu Nhất Nương ngồi kế bên:

    - Bình thường trong phòng đấu giá cũng có nhiều người trong mônphái sao?

    Diệu Nhất Nương nhẹ nhàng lắc đầu một cái, trong mắt hiện ra vài phần nghi hoặc, nhẹ giọng nói:

    - Không phải, ta tuy là rất ít tới phòng đấu giá nhưng bởi vì trông coi Thao Thiết lâu nên gần như mỗi buổi đấu giá cũng sẽ nhận được thiệp mời.

    Thỉnh thoảng cũng tới vài lần, nhưng giống như lần này...

    Vẫn là lần đầu tiên!

    Nói xong, Diệu Nhất Nương có phần kinh ngạc nhìn Sở Mặc:

    - Đệ làm sao có thể nhìn ra những người đó đến từ môn phái?

    Sở Mặc cười cười nhẹ giọng nói:

    - Người của môn phái cho dù bịt kín toàn thân cũng sẽ để lộ ra một loại ngạo khí.

    Diệu Nhất Nương liếc Sở Mặc một cái:

    - Đệ đây là một gậy tre lật úp một thuyền người sao?(Vơ đũa cả nắm)

    Sở Mặc cười ha hả.

    Diệu Nhất Nương than nhẹ một tiếng:

    - Chỉ có điều theo như đệ nói cũng rất có đạo lý!Sở Yên có chút ngạc nhiên đánh giá những người bốn phía, yên lặng quan sát nhất cử nhất động của những người này, cùng lúc cũng quan sát mỗi người nói gì ở trong phòng đấu giá, ghi tạc toàn bộ những thứ này vào trong lòng.

    Những việc này đã là bản năng của nàng rồi.

    Ngoại trừ ngày hôm đó ám sát Sở Mặc thất bại ra, trên phương diện tình báo Sở Yên có thiên phú khá lợi hại.

    Tài quan sát của nàng rất nhạy bén, năng lực quan sát thấu suốt rất mạnh.

    Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu ngày đó nàng ám sát thất bại.

    Bởi vì nàng gần như liếc mắt đã nhìn ra Sở Mặc căn bản không phảiđối tượng mà nàng có thể ám sát.

    Nếu như tiếp tục nữa chỉ có thể mất mạng một cách vô ích mà thôi.

    Sự thật chứng minh nàng đúng.

    -----o0o-----

    Chương 192: Đỉnh thanh đồng

    Chương 192: Đỉnh thanh đồng

    Một lát sau, cửa chính phòng đấu giá rốt cuộc bị đóng lại.

    Mà lúc này toàn bộ phòng đấu giá, trong đại sảnh lầu một đã ngồi đầy tầm bảy phần rồi.(gần đầy người)

    Gần như có hơn phân nửa người ở đây đều muốn giấu khuôn mặt thật của mình, còn lại những kỳ nhân thản nhiên lộ mặt mũi thật của mình ra hoặc là không lo ngại gì - loại đó thì ai cũng không sợ; hoặc là căn bản là không muốn lấy được đồ gì, thuần túy là đến xem náo nhiệt.Lúc này trên đài phía dưới cùng một người trung niên rất béo đi tới, nếu như không nhìn kỹ còn tưởng là một quả cầu thịt đang lăn lên đây.

    Nhưng bất kỳ một người có hiểu biết nào của phòng đấu giá Phong Vân cũng không dám xem thường người trung niên mập mạp này, bởi vì y chính là Bán đấu giá sư cấp cao nhất của phòng đấu giá Phong Vân.

    Có rất ít người biết tên của y, nhưng mọi người gần như đều gọi y là Mập ca.

    - Kỳ lạ thật, hôm nay tại sao là Mập ca đích thân lên đây?

    Chẳng lẽ có đồ "lớn" xuất hiện?- Đúng vậy, điều này thật có chút kỳ quái, nếu mà không có đồ "lớn", Mập ca cho tới giờ đều không lộ diện.

    - Mập ca dù gì cũng là Nhị chưởng quỹ của cửa hàng đấu giá Phong Vân...

    Một số người quen nhau xúm lại bắt đầu xì xào bàn tán.

    Mà những người không hề che giấu khuôn mặt thật của mình kia khi thấy Mập ca đến rồi cũng có chút bất ngờ, trên mặt một số người đều hiện ra vẻ hối hận.

    Bởi vì sự xuất hiện của Mập ca có nghĩa là lần đấu giá này rất có khả năng có bảo bối không tưởng được.- Ha ha, các vị bạn mới bạn cũ, mọi người năm mới vui vẻ, đã lâu không gặp rồi, Mập ca rất nhớ mọi người.

    Giọng của Mập ca rất to, đứng ở đó mỉm cười, thanh âm truyền khắp đại sảnh phòng bán đấu giá.

    - Mập ca nhìn thấy một số bạn bè không giấu mặt trên khuôn mặt hiện ra vẻ thất vọng, có phải là bởi vì sự xuất hiện của ta làm các vị cảm thấy lần đấu giá này khẳng định là có thứ tốt hả?

    - Chẳng lẽ không đúng à?

    Trong đại sảnh có người lớn tiếng nói.Mập ca "ha ha" cười một tiếng, gật gật đầu nói:

    - Lần này thật sự là có đồ tốt, hơn nữa còn không ít!

    Chỉ có điều những bạn bè không che giấu thân phận cũng không cần lo lắng gì đó đâu.... bởi vì mỗi món đồ đấu giá này tuy là đều tốt những vẫn không đến mức để cho người ta giết người cướp của.

    Nói xong, Mập ca cười cười:

    - Được rồi, chúng ta trở lại chuyện chính đi, bắt đầu tiến hành buổi bán đấu giá hôm nay.

    Nói rồi, người trung niên béo như quả cầu này khí thế trên người biến đổi, cả người đột nhiên từ một thổ tài vương( Người có đất có của)biến thành một kẻ bề trên tràn đầy uy nghiêm.

    Sở Mặc có phần ngạc nhiên, cũng cảm thấy có điểm mới, con mắt không chớp một cái mà nhìn.

    Chỉ có điều lúc này Sở Mặc lại cảm giác được hình như có một ánh mắt nhìn về phía hắn, trong ánh mắt kia rõ ràng mang theo một tia sát khí!

    - Ấy?

    Sở Mặc ngẩn ra, thầm nghĩ ta đã che giấu rồi mà!

    Sư phụ không phải đã nói công pháp dịch dung này toàn bộ Tứ Tượng Đại lục...

    Chưa từng có người nào có thể phá sao?Chỉ có điều sau đó Sở Mặc phát hiện sát ý của đối phương cũng không phải nhằm vào hắn mà là nhằm vào Diệu Nhất Nương bên cạnh hắn!

    Bởi vì Sở Mặc rõ ràng cảm giác được, cơ thể của Diệu Nhất Nương căng thẳng, dường như rất khẩn trương.

    Sở Mặc không dấu vết lấy tay vỗ vỗ tay của Diệu Nhất Nương.

    Sau đó, Sở Mặc cảm giác Diệu Nhất Nương dường như thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn có chút khẩn trương.Lúc này Mập ca ở trên đài đã lấy ra món đồ đấu giá thứ nhất, là một đỉnh thanh đồng hơn một ngàn năm trước.

    Đỉnh cao ba thước, ba chân hai tai, mặt trên loang lổ rỉ sét, hình như điêu khắc một chút chim trời cá nước.

    Diệu Nhất Nương nhìn thấy tôn đỉnh này hít thở ngay lập tức trở lên có phần dồn dập, sau đó đột nhiên trở tay cầm tay của Sở Mặc.

    Tay của tỷ ấy... hơi lạnh, còn có chút run rẩy.

    Sở Mặc híp mắt lại, trên mặt không nhìn ra bất kỳ biểu hiện nào, cùng lúc đó ngọc đã rất lâu chưa từng có động tĩnh gì lại đột nhiên nónglên một chút.

    - Tất cả mọi người đã thấy rõ rồi chứ?

    Tôn đỉnh này rất có lai lịch, cũng không phải là vật của Đại lục Thanh Long chúng ta mà là đến từ Đại lục Chu Tước xa xôi!

    Nghe nói còn là được lấy ra từ một đại môn phái đã từng rất huy hoàng!

    Mập ca ở phía trên giới thiệu.

    Sở Mặc từ trên tay có chút run rẩy lạnh lẽo của Diệu Nhất Nương hiểu chút gì đó, trở tay cầm lấy tay của Diệu Nhất Nương, sau đó nhìn Mập ca ở trên đài.- Căn cứ vào kinh nghiệm của ta, Tôn đỉnh này chắc là một cái đỉnh dùng để thờ cúng, đương nhiên, cũng có thể là một cái đỉnh để chế thuốc.

    Thủ đoạn của các môn phái không phải những phàm phu tục tử trong thế tục như chúng ta có thể tưởng được.

    Mập ca nói rồi khẽ mỉm cười:

    - Cho dù nó đã từng trải qua sự huy hoàng bậc nào nhưng hôm nay... nó chỉ là một món đồ cổ, bày ở nhà coi như là vật trấn trạch(vật giữ yên cửa nhà), nên là như thế thôi.

    Giá khởi điểm của nó là hai trăm lượng...hoàng kim!

    Lúc Mập ca nói ba chữ hai trăm lượng này, Sở Mặc nhìn thấy rất nhiều người rục rịch, hình như đã muốn giơ bảng rồi.

    Kết quả là phía saucòn có hai chữ hoàng kim, những người đó lập tức tức giận ra mặt, buông tay muốn giơ bảng xuống.

    Một lượng hoàng kim là 10 lượng bạc trắng, cho dù Tôn đỉnh thanh đồng này thật sự là lấy ra từ môn phái của Đại lục Chu Tước cũng không trị giá 2000 lượng bạc trắng.

    Giá khởi điểm này có phần quá không hợp lý rồi.

    Sở Mặc cũng không có động tác gì, bởi vì ánh mắt vừa rồi cùng với tôn đỉnh thanh đồng có thể lấy ra từ Phiêu Diêu Cung... hình như là có chút liên quan.Sở Mặc không phải là một người am hiểu âm mưu nhưng chuyện này dường như là có ẩn chứa một sức mạnh rất cổ quái.

    Mập ca nhìn thoáng qua mọi người ở phía dưới, cũng không nóng vội, cười ha hả nói:

    - Giá tiền này đúng là có chút đắt, nhưng cuối cùng thì đây cũng là một đồ cổ lấy ra từ một đại môn phái, ai biết có tác dụng gì khác hay không chứ?

    Nói không chừng dùng nó tráng qua nước lại có thể chữa bệnh ý chứ, haha, nói đùa thôi, điều này mọi người không nên tưởng thật nhé, ngộ nhỡ uống lại trúng độc thì nhất thiết đừng có tìm ta đổ tội đó.Lời nói của Mập ca khôi hài, bầu không khí sôi nổi trên đài được nâng lên, còn nói thêm:

    - Thật ra thì cho dù nó chỉ là một đồ cổ thì tôi nghĩ cũng đáng giá với giá tiền này.

    Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải vui vẻ rồi, vui vẻ là đáng giá mà!

    -----o0o-----

    Chương 193: Nhà giàu mới nổi

    Chương 193: Nhà giàu mới nổi

    Lúc này, trong đại sảnh truyền tới một giọng nói, cuối cùng cũng có người giơ bảng rồi.

    - Hai trăm mười lượng hoàng kim, ta nghĩ Mập ca nói đúng, vui vẻ là đáng giá, đồ chơi này ta nhìn thấy rất vui, lấy về nhà đặt ở cổng hứng nước mưa đi.

    Người nói chuyện cũng không che giấu khuôn mặt thật, là một người trung niên hơn bốn mươi tuổi có chút béo, lồng ngực ngăm đen, mày rậm mắt to, cũng không xấu xí lắm.

    Ngồi ở chỗ đó cười híp mắt, bên cạnh còn có hai nữ tử mặc áo lông cáo diêm dúa ngồi cùng.

    Tay của người trung niên, cả mười ngón tay đeo mười cái nhẫn, gần như là muốn làm mù mắt người ta vậy.

    - Là Vương Đại Phát!

    Mẹ nó đồ trứng thối, loại nhà giàu mới nổi này, toàn bộ việc buôn bán gỗ ở thành Viêm Hoàng gần như là đều bị gãnắm trong tay.

    - Người này có một đặc điểm, rõ ràng có thể đi lên lầu hai nhưng lại cố tình thích ngồi ở lầu một, hơn nữa chưa bao giờ che giấu khuôn mặt thật của mình.

    Nhìn thấy hai nữ nhân bên cạnh gã không?

    Nhìn có giống nữ tử chốn thanh lâu không?

    Nói cho các ngươi biết, hai nữ nhân kia tất cả đều là cao thủ chân chính!

    Là đệ tử trong môn phái đấy!

    Đều làm tiểu thiếp của Vương Đại Phát!

    Mẹ kiếp...

    Trong đại sảnh có người thấp giọng nói:

    - Ta coi thường nhất là cái loại nhà quê có vài đồng tiền dơ bẩn này, vật này là bảo vật có giá trị lịch sử đấy... chỉ dùng để hứng nước mưathôi à?

    - Vương Đại Phát từ xưa đến giờ đã như vậy, chuyện dùng đàn làm củi, nấu chim hạc để ăn chẳng biết có bao nhiêu rồi, năm ngoái từng cùng một nhà giàu ở thành Viêm Hoàng ở chỗ này đấu phú(so xem ai giàu hơn về tài sản), giành được một cây cổ cầm có giá một vạn lượng bạc trắng, sau đó lại ngay tại trận đập cây cổ cầm kia, nói cái gì mà lão tử là người có tiền, thứ đồ hư này đập còn có thể nghe tiếng vang một cái, không phải thế thì lão tử muốn nghe một khúc đàn của nó sao?

    Nhìn đã muốn đập rồi!

    Người nói chuyện này cách Sở Mặc không xa, với nhĩ lực của SởMặc nghe được rất rõ ràng.

    Tay của Diệu Nhất Nương lạnh ngắt, kịch liệt run rẩy, rõ ràng là cũng nghe thấy người kia đang bàn tán, trong lòng vô cùng phẫn nộ.

    - Bình tĩnh một chút!

    Sở Mặc miệng không hề động, dùng thuật truyền âm, truyền tới tai Diệu Nhất Nương.

    Đây là lần đầu tiên Sở Mặc dùng bản lĩnh này, cũng đồng thời là mộtloại công pháp trong một đống lớn mà Ma Quân truyền cho hắn.

    Diệu Nhất Nương hình như là hơi ngẩn ra, khóe mắt liếc khuôn mặt không thay đổi của Sở Mặc, thở phào nhẹ nhõm, bàn tay run rẩy lạnh băng kia cũng chậm rãi mềm xuống.

    Trên đài, Mập ca nói:

    - Bây giờ có người ra giá hai trăm mười lượng hoàng kim, còn ai ra giá cao hơn không?

    Tôn đỉnh thanh đồng này thực là không nhìn ra có điểm gì giá trị, cho dù đã từng dùng để chế thuốc nhưng ở nơi thế tục này có mấy ngườicó thể sử dụng chứ?

    Dùng đốt củi thông thường mấy ngày mấy đêm e rằng nó cũng sẽ không có bất kỳ biến hóa nào.

    Cho nên, những người có mặt ở đây cũng không có người thứ hai ra giá cho nó.

    Sở Mặc cảm giác được ánh mắt kia lần nữa đặt trên người Diệu Nhất Nương.

    Sở Mặc không đi đón ánh mắt kia mà thuận tay cầm tấm bảng ở chỗ mình ngồi, giơ lên, thản nhiên nói:

    - Hai trăm hai mươi lượng hoàng kim, vật này ta rất thích, chẳng biết Vương tiên sinh có thể bỏ thứ yêu thích, để lại cho tại hạ được không?

    Vương Đại Phát ngồi ở hàng trước hơi ngẩn ra, không nhịn được ngoảnh đầu lại nhìn về phía sau một cái.

    Gã hiển nhiên là biết người khác đánh giá mình như thế nào, cái gì mà người nhà quê, nhà giàu mới nổi, thổ miết(dế trũi-thiển cận)... những việc như thế gã đã nghe nhiều rồi.

    Không phải thế thì một đại thương nhân như gã cho dù không biết phong nhã như thế nào đi nữa cũng không đến nỗi vạn lượng bạc trắng mua cổ cầm để dập bể, trong xương cốt cũng đang phân cao thấp cùngmột số người.

    Các ngươi không phải nói ta là dế trũi - nhà giàu mới nổi sao?

    Ta liền làm dế trũi - nhà giàu mới nổi cho các ngươi xem!

    Lão tử cứ có tiền như thế đấy, cho dù tùy hứng như thế, ngươi có thể làm gì được?

    Đây chính là tính tình của Vương Đại Phát, các ngươi không tôn trọng ta, không sao, ta cũng không hiếm lạ gì cái sự tôn trọng của các ngươi!

    Nhưng thật là không hiếm lạ gì sao?

    Nhưng mà không chiếm được thì có cách gì chứ?Bởi thế, được người ta gọi là tiên sinh...lại là lần đầu tiên từ lúc sinh ra đến nay của Vương Đại Phát.

    Cho nên, cho dù người thanh niên kia mang theo một mặt nạ tươi cười, không thấy được khuôn mặt thật, cho dù gã vốn không quen biết đối phương nhưng vào lúc này, trong lòng Vương Đại Phát đột nhiên có một dòng nước ấm chảy qua, có một cảm giác được người ta coi trọng.

    Gần như trong nháy mắt đã coi người thanh niên không quen này là một người tri kỷ.

    Nói vậy dường như có chút buồn cười, nhưng đó là sự thực từ rất lâu rồi, so với chuyện xưa còn đặc sắc hơn.Vì thế, vị Đại Vương gỗ của thành Viêm Hoàng này làm ra một hành động kinh người.

    Gã đứng lên, cười to nói:

    - Ta đây là một tên nhà quê, lần đầu tiên trong đời được người ta tôn kính gọi là "tiên sinh", trong lòng cực kỳ ấm áp, huynh đệ à, Vương Đại Phát ta đặc biệt gọi cậu một tiếng lão đệ, cái gì cũng đừng nói nhiều, tôn đỉnh này ta đây tặng cậu!

    Vương Đại Phát nói xong, lại nói với Mập ca đang ở trên đài:

    - Mập ca, hai trăm tám mươi lượng hoàng kim, ta đây muốn đưa cho vị huynh đệ kia!

    Con số phải may mắn một chút, lấy được một sự vui mừng.Sở Mặc sợ ngây người, toàn bộ những người khác trong đại sảnh bán đấu giá cũng đều sợ ngây người.

    Rất nhiều người lúc này đều hối hận đấm ngực giậm chân, trong lòng nghĩ sớm biết gọi tên nhà quê Vương Đại Phát này một tiếng "tiên sinh" là có thể nhận được một món đồ cổ ngót 3000 lạng bạc trắng, chúng tôi cũng gọi luôn!

    Sở Mặc sửng sốt một chút, phục hồi tinh thần lại cười khổ nói:

    - Vương đại ca...

    Như vậy không tốt đâu?

    Vương Đại Phát khoát tay chặn lại:

    - Cậu cũng gọi ta là đại ca rồi, chẳng lẽ tôi không thể tặng cậu một món quà tặng năm mới sao?

    Cứ quyết định như vậy đi!

    Sở Mặc có phần không biết nói gì, suy nghĩ một chút rồi ôm quyền về phía Vương Đại Phát, nói:

    - Vương đại ca đúng là người sảng khoái, vậy ta cũng không khách khí với huynh nữa, tại hạ thiếu Vương đại ca một nhân tình!

    - Ha ha ha, đâu có đâu, hôm khác đến phủ uống rượu!

    Vương Đại Phát hào sảng cười nói, sau đó mặt vui vẻ ngồi trở lại chỗ, dường như 3000 lượng bạc trắng với gã mà nói chỉ là một con số mà thôi.Kết quả này khiến tất cả mọi người đều bất ngờ.

    Mập ca ở trên đài cũng không nghĩ tới, chỉ có điều một tôn đỉnh thanh đồng không có tác dụng gì lớn có thể bán ra với giá này coi như là vui mừng hết ý.

    -----o0o-----

    Chương 194: Vật đấu giá then chốt (1)

    Chương 194: Vật đấu giá then chốt (1)

    Do đó, làm theo thông lệ sau khi hỏi ba lần, chùy bán đấu giá hạ xuống rồi để người ta mang tôn đỉnh thanh đồng này trực tiếp đưa tới tay Sở Mặc.

    Sở Mặc có thể rõ ràng cảm giác được ngọc trên cổ lại nóng lên một chút, trong lòng hiểu rõ tôn đỉnh thanh đồng này có thể là một món bảo vật.

    Đồng thời, hắn cũng cảm giác được Diệu Nhất Nương ở bên người tâm tình hình như có chút kích động.Vội vã dùng thuật truyền âm cho Diệu Nhất Nương:

    - Tỷ, ừng kích động, thứ này đến tay chúng ta rồi thì không mất đi đâu được, bên kia có người âm thầm nhìn chằm chằm tỷ, đừng lộ ra sơ hở gì!

    Diệu Nhất Nương cầm tay của Sở Mặc, bày tỏ mình đã hiểu.

    Trải qua chuyện này trái lại lại mang lại tác dụng ấm áp cho nơi này, bầu không khí trong phòng đấu giá rõ ràng cũng sôi nổi hơn hẳn.

    Ánh mắt kia cũng không nhìn về bên này nữa, Mập ca trên đài lấy món đồ đấu giá thứ hai ra.Là một bức sơn thủy nhân vật đồ(đồ: bức tranh, bức họa) của San Hô điêu khắc thành!

    Vật này nhìn thôi sẽ khiến cho người ta có loại kích động muốn cướp tới tay, thực sự là quá đẹp.

    Người của San Hô điêu khắc vật này nhất định là một đại sư bậc thầy, mỗi một chi tiết đều không chút tỳ vết, màu sắc của toàn bộ San Hô đều được vận dụng đến trình độ cực cao.

    Đây chung quy cũng thế tục.Loại vật này mới là vật được người ta hoan nghênh nhất.

    Bởi thế, Sơn thủy nhân vật đồ cực phẩm của San Hô điêu khắc thành này trực tiếp dẫn tới mọi người điên cuồng tranh đoạt, thậm chí lầu hai cũng truyền tới thanh âm báo giá.

    Vương Đại Phát cũng tham gia vào việc tranh đoạt, chỉ có điều sau vài lần ra giá, nhất là ở lầu hai kia không ngừng truyền tới thanh đâm ra giá, Vương Đại Phát trực tiếp ngừng gọi giá.

    Từ điểm này có thể nhìn ra, đây cũng không phải là một tên nhà quê hợm hĩnh thích khoe của.Sau cùng, bức tranh do San Hô điêu khắc cao cấp này bị người ở phòng chữ thiên số ba lầu hai lấy được, cũng không biết có phải người của thân vương Hạ Kinh hay không.

    Tiếp theo, đủ loại bảo vật quý hiếm trong miệng Mập ca, từng cái được đưa ra, không thể không nói, tài ăn nói của Mập ca rất lợi hại, kiến thức cũng đủ uyên bác.

    Những bảo vật kia ở trong miệng y mỗi một món đều có chuyện xưa của riêng nó, mỗi một món đều được y nói thành tuyệt thế trân bảo.

    Mọi người đều mua hết, từ đầu đến giờ sấp sỉ một canh giờ, thật sự là không có một đồ vật nào không bán được.Đến sau cùng, cuối cùng đã tới cao trào hôm nay.

    Vẻ mặt của Mập ca nghiêm túc, đứng đó nghiêm túc nói:

    - Phần sau đây là đến thời khắc quan trọng nhất hôm nay rồi, món đồ đấu giá sau cùng của chúng ta sắp đăng tràng!(đăng tràng: đưa ra, lấy ra)

    - Nhưng trước lúc này, ta muốn hỏi mọi người một câu, vật trân quý nhất trên đời là cái gì?

    Mập ca giống như một quả cầu đứng ở trên đài bỗng nhiên nổi lên cảm hứng khiến cho tất cả mọi người có phần không thích ứng kịp.

    Vương Đại Phát cười lớn nói:

    - Quyền lực!

    Tiền tài!

    Nữ nhân!

    Mặc dù trong lòng rất nhiều người đều nghĩ như vậy, chỉ có điều lại không có ai nói toẹt ra như thế.

    Bởi vậy Vương Đại Phát nói xong, rất nhiều người đều cười nhạt.Lầu hai truyền tới một thanh âm dễ nghe, dịu dàng của một cô gái:

    - Ta thấy vật trân quý nhất thế gian này là (vật) không có được, và (vật) đã mất đi.

    Những lời này vừa nói ra, toàn bộ đại sảnh bán đấu giá ngay tức khắc an tĩnh lại, trên mặt mọi người đều hiện ra vẻ mặt như có điều suy nghĩ.

    Tiếp theo, tất cả mọi người không nhịn được phải vỗ tay.

    Không có được...

    Đã mất đi, quá hợp lý, quả thực là danh ngôn chí lý.Vương Đại Phát có phần ngượng ngùng ngồi xuống, lầu bầu nói với hai cô nương bên cạnh:

    - Cái gì mà không có được và đã mất đi...

    Không có được cũng không cần!

    Đã mất đi thì quên đi!

    Quý trọng cuộc sống, hiện tại được hài lòng là quan trọng nhất.

    Chỉ có điều Vương Đại Phát nói xong gần như là không có ai nghe được, cho dù có nghe thấy cũng sẽ không thèm quan tâm một tên quê mùa, có thể nói ra được cái gì tốt đẹp chứ?

    Hai nữ tử diêm dúa đều che miệng cười khẽ, ánh mắt nhìn về phía Vương Đại Phát tràn ngập yêu thương.

    Kẻ khác không hiểu được VươngĐại Phát, các nàng lại đặc biệt hiểu rõ ràng...

    Tên nhà giàu mới nổi này, tên quê mùa, phía sau mặt nạ thổ miết(dế trũi-thiển cận) là một người đàn ông cường đại, khôn khéo thế nào.

    Chỉ là một Đại Vương gỗ của thành Viêm Hoàng sao?

    Sai rồi, gã là Đại Vương gỗ của cả Đại Hạ!

    Cũng là Đại Vương tạo thuyền của Đại Hạ!

    Những phàm phu tục tử kia nào có con mắt biết nhìn người chứ?

    Chỉ có điều, người thanh niên mang mặt nạ tươi cười kia lại rất lợi hại...Mập ca trên đài thấy bầu không khí lần nữa nhiệt tình lên, cười ha hả nói:

    - Vị tiểu thư của lầu hai nói rất khá, không có được và đã mất đi, đã mất đi... vật này Mập ca cũng không có cách nào giúp ngài lấy lại được, nhưng hôm nay, ở nơi này, buổi đấu giá của chúng ta sẽ thấy được một đồ vật "không có được"!

    Toàn bộ đại sảnh phòng bán đấu giá lầu một đang vô cùng ồn ào thoáng chốc đã yên tĩnh lại.

    Không cần ai tới bảo bọn họ yên tĩnh, những người này chủ động ngậm miệng thậm chí ngừng thở, ánh mắt nóng rực mà nhìn Mập ca trênđài giống như đó là một khối thịt béo cực lớn vậy.

    Không có được...

    Vật thế gian này có thể được gọi là thứ không có được thật không nhiều lắm!

    Có câu nói có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ, ở trong mắt người giàu có ở thành Viêm Hoàng, trên đời này không có gì là thật sự không có được cả.

    Nhưng Mập ca đã dám nói như thế thì nhất định là có lý của riêng y.Vô cùng có khả năng là những đan dược trong môn phái.

    Những đan dược này có loại kéo dài tuổi thọ, có thể chữa bệnh cường thân thể, còn có sinh âm bổ thận... mỗi loại đều sẽ làm cho người ta điên cuồng cướp đoạt.

    Mập ca thấy bầu không khí được đẩy lên kha khá rồi, ngay lập tức cười nói:

    - Trước đó ta hỏi mọi người vật trân quý nhất thế gian này là cái gì?

    Thật ra thì trong lòng ta cũng có một đáp án, đó chính là khỏe mạnh!

    Các người xem, cơ thể của ta cũng như một quả cầu rồi, đổi lại là người bình thường e rằng sớm đã bách bệnh triền thân(nhiều bệnh hành hạ thân thể), đoán chừng ngay cả cuộc sống cũng không thể tự lo liệu được.Mập ca thở dài một tiếng có phần cảm khái, nói:

    - Nhưng đến bây giờ ta còn có thể đứng ở chỗ này vui vẻ nhảy nhót làm loạn, làm đấu giá sư cho mọi người, nguyên nhân là gì chứ?

    Bởi vì ta có cách làm cho mình có thể khỏe mạnh!

    -----o0o-----

    Chương 195: Vật đấu giá then chốt (2)

    Chương 195: Vật đấu giá then chốt (2)

    Đại sảnh Bán đấu giá trở nên càng an tĩnh lại.

    Những năm gần đây những đan dược cao cấp trong môn phái kia số lần xuất hiện ở buổi đấu giá cũng vô cùng có hạn.

    Mỗi một buổi đấu giá, một khi xuất hiện mấy thứ này đều làm cho người ta tranh đoạt một trận.

    Bên ngoài buổi đấu giá cũng sẽ dâng lên một trận máu thịt lẫn lộn.

    Bởi vì mấy thứ đó mà bỏ mạng, những năm gần đây... cũng gặpkhông ít!

    - Mọi người có phải đều cho rằng món đồ đấu giá sau cùng của hôm nay là đan dược không?

    Mập ca thần bí cười một tiếng:

    - Thật ra thì không phải đâu nhé!

    - Mẹ kiếp!

    - Mẹ nó!

    - Đùa chúng ta à?- Đùa chúng ta cho vui đây mà?

    Vốn là đại sảnh phòng đấu giá tiếng châm rơi cũng có thể nghe thấy đột nhiên trở lên giống một cái chợ bán thức ăn, rất nhiều người cũng không nhịn được chửi ầm lên.

    Thật sự là Mập ca quá hành hạ hứng thú của người ta, treo lên một món ăn rồi độc ác khiến cho những người ở đây dưới tình huống vô cùng mong đợi trong nháy mắt rơi xuống vực thẳm, không mắng y mới là lạ.Sở Mặc cũng không nhịn được lắc đầu cười gượng, nhẹ giọng nói:

    - Người này... thật là tự mình xin được chửi mà!

    Sở Yên cũng không nhịn được lắc đầu, nói:

    - Thật là, làm cho nhà người ta chờ mong như vậy đến kết quả cuối cùng lại không phải, nên chửi!

    Lúc này, Mập ca trên đài cười ha hả nói:

    - Mọi người đừng vội, hãy nghe ta nói đã, món đồ đấu giá cuối cùng ngày hôm nay đảm bảo là mọi người sẽ yêu thích!

    Nó tuy là không phải đan dược trong môn phái nhưng công hiệu... lại một chút cũng khôngkém đan dược trong môn phái!

    Thậm chí còn mạnh hơn!

    Lần này toàn bộ những tiếng ồn ào mắng chửi trong đại sảnh hơi ngừng lại.

    Tất cả mọi người đều nhìn về phía Mập ca, ánh mắt... cũng lần nữa nóng bỏng.

    Mập ca rốt cuộc tiết lộ đáp án, lớn tiếng nói:

    - Mang nguyên thú Cấp 4... bảo vật trên cơ thể Xích Mục Hàn Băng Mãng, mang lên từng thứ một, để cho chư vị ở đây nhìn xem!Có chàng trai cường tráng, mấy người một nhóm, thay nhau khiêng gân, cốt, da của Xích Mục Hàn Băng Mãng lên.

    Cuối cùng, 8 người mang một cái đầu mãng xà to lớn đi lên bàn bán đấu giá.

    - Ầm!

    Trong đại sảnh ngay lập tức truyền tới một trận xôn xao, tất cả mọi người không nhịn được hô lên những tiếng kinh ngạc.

    Tuy là đều biết con mãng xà kia đã sớm chết chẳng biết bao lâu rồi,nhưng trên đầu mãng xà to lớn truyền tới khí tức băng lãnh thế kia vẫn làm người ta phải run sợ trong lòng!

    Đây... chính là uy áp(áp lực uy nghiêm)!

    Uy áp riêng thuộc về nguyên thú cấp 4!

    Những người không sợ chết cũng sẽ bị ép tới không thở nổi.

    Mập ca thận trọng đến ần cái đầu to lớn của mãng xà, sau đó vươn tay ra sờ một cái, giả vờ xoa một chút mồ hôi trên trán, nói:

    - Vật này thật đáng sợ!

    Nhìn thấy không?

    Nguyên thú cấp 4!

    Cho dùở trong môn phái cũng tuyệt đối không thấy nhiều đâu.

    Đệ tử của môn phái căn bản cũng không có thực lực săn được nguyên thú có cấp bậc này.

    Cho nên ta nói nó tuy là không phải đan dược nhưng còn hơn cả đan dược, có ý kiến nào phản đối không?

    Trong đại sảnh một bầu không khí tĩnh mịch, không có ai nói chuyện, chỉ cần một cái đầu mãng xà to lớn kia đã đủ chứng minh vấn đề rồi.

    Đồ trên người nguyên thú tùy tiện lấy một cái ra đều là bảo vật.

    Lời nói không hề khoa trương, nguyên thú cấp 4 có bài tiết ra phânvà nước tiểu, bị bọn họ lấy được cũng sẽ như nhặt được vật báu!

    Càng đừng nói đến là thứ trên đài này còn là Xích Mục Hàn Băng Mãng quý hiếm trong nguyên thú cấp 4.

    - Vảy của nó lấy được 35 cái đính vào trên tấm hộ tâm ít nhất có thể tăng hơn gấp đôi khả năng phòng ngự.

    - Nếu làm thành một bộ nhuyễn giáp càng cứng rắn vững chắc dao đâm không thủng.

    Đây mới thực là bảo vật dùng để bảo vệ tính mạng.- Gân và cốt của nó dùng để pha rượu, sau khi uống kéo dài tuổi thọ lại kiện thể cường thân gần như có thể bách bệnh bất xâm!

    - Thử hỏi, thứ này không phải là bảo vật... thì còn thứ gì có thể được gọi là bảo vật đây?

    - Sáu, bảy năm trước, trong quân đã săn được một con Xích Mục Hàn Băng mãng, lúc đó dẫn tới một trận náo động lớn, ngay cả người trong môn phái cũng tham gia tranh đoạt.

    Mà trước đó, thành Viêm Hoàng chúng ta thậm chí chưa từng có vật như thế này!

    Sau lần đó cũng vẫn không hề xuất hiện!- Hôm nay... nó lại tới rồi!

    Các ngài còn muốn bỏ lỡ hay sao?

    Mập ca đứng ở trên đài nước miếng bắn tung tóe, gần như muốn thổi phồng con nguyên thú cấp 4 này thành nguyên thú cấp 9 luôn!

    Sở Mặc nghe được cũng phải đỏ cả mặt, bĩu môi một cái hơi xem thường.

    Nhưng toàn bộ đại sảnh phòng đấu giá, gần như tất cả mọi người bao gồm cả Sở Yên và Diệu Nhất Nương ở bên cạnh hắn... tất cả đều hô hấp dồn dập, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm một đống tản ra uy áp kinh khủng và khí lạnh như băng trên đài.Sở Mặc có phần ngây người, lầu bầu nói:

    - Thật tốt như vậy à?

    Diệu Nhất Nương có phần khó mà tin được nhìn Sở Mặc:

    - Ông nội của tỷ à... ngài là thật không hiểu hay là giả vờ không hiểu thế?

    Nguyên thú cấp 4 đó!

    Đệ tưởng đây là con hổ, con sư tử tầm thường hay sao?

    - Nguyên thú cấp 4 thì sao chứ?

    Sở Mặc bĩu môi, vẻ mặt xem thường thầm nghĩ: Nguyên thú cấp 4 còn không phải là thiếu gia nhà tỷ là ta đây đánh chết à...

    - Trời ơi...

    Diệu Nhất Nương lấy tay đỡ trán, im lặng nhìn Sở Mặc:

    - Đại thiếu gia à, ta thật không biết nên nói đệ thế nào nữa, nguyên thú cấp 4 trên lý thuyết mà nói đại khái có thể tương đương với con người Hoàng cấp tầng thứ tư đấy, cũng chính là võ giả Thiết cốt cảnh!

    Thực lực chân chính của nó còn thắng được cả võ giả Thiết cốt cảnh!

    Nói không khoa trương chút nào đâu, một con nguyên thú cấp 4 có thể dễ dàng giết được ba bốn võ giả con người đồng cấp Thiết cốt cảnh đấy!

    Diệu Nhất Nương thở dài nói:

    - Nguyên thú cấp 4 thông thường cũng đã lợi hại như vậy rồi mà Xích Mục Hàn Bằng mãng... còn là cực phẩm nguyên thú cấp bốn nữa!

    Uy lực của nó khá đáng sợ, tiến vào thành trấn của loài người thậm chí có thể tàn sát hàng loạt dân trong thành đấy.(Nguyên gốc: Đồ thành)Sở Yên ở một bên nhẹ giọng nói:

    - Nghe nói năm đó trong quân vì bắt giết con Xích Mục Hàn Băng mãng kia đã bỏ ra chi phí tương đối lớn đó!

    Diệu Nhất Nương nhìn thoáng qua Sở Mặc một cái, thản nhiên nói:

    - Đúng vậy, chuyện này cô hỏi công tử nhà cô ấy, đệ ấy rõ ràng nhất đấy.

    Sở Mặc cười cười, nhìn vẻ mặt tò mò của Sở Yên:

    - Chốc nữa nói cho muội biết!

    -----o0o-----

    Chương 196: Điên cuồng tranh đoạt

    Chương 196: Điên cuồng tranh đoạt

    Diệu Nhất Nương cũng biết Sở Mặc bây giờ đang cải trang dịchdung, không nên bại lộ nhiều quá.

    Cũng may là chỗ này căn bản là không ai chú ý tới ba người trong góc, tất cả đều gắt gao nhìn chằm chằm Xích Mục Hàn Băng mãng ở trên đài đấu giá.

    Sở Mặc lẩm bẩm nói:

    - Cho dù nó khó săn nhưng như thế thì có thể nói lên vấn đề gì chứ?

    Diệu Nhất Nương im lặng thở dài nói:

    - Đầu tiên, thứ này cực kỳ hiếm có, ngay cả đại môn phái nếu muốn bắt được một con Xích Mục Hàn Băng mãng này cũng tuyệt đối không phải là chuyện dễ, tình cờ có được cũng tuyệt đối sẽ không để một mảnh lân nào trên người nó lọt ra ngoài!- Thứ hai, bất kỳ vật nào trên người Xích Mục Hàn Băng mãng cũng đều vô giá, đệ cho rằng Mập ca đang nói dối sao?

    Đệ thật sự lầm rồi đấy!

    Liên quan tới công dụng của các vật trên người Xích Mục Hàn Băng Mãng, hắn một chút cũng không cường điệu đâu.

    Diệu Nhất Nương thở dài nói:

    - Thật không biết ai lại lợi hại như vậy, vậy mà lại có thể săn được nguyên thú mạnh mẽ như thế, càng khó mà tin được hơn là... lại có thể lấy nó ra để bán đấu giá... thật là tên phá của!

    Sở Mặc không nhịn được liếc mắt nhìn một cái, hắn thật sự đã nói một lần với Diệu Nhất Nương, hắn săn được một vài con nguyên thú giao cho thúc thúc cụt một tay lấy ra bán.

    Sở Mặc cũng không phải làmột người có tính tình đặc biệt thích khoe khoang, cho nên cũng khỏi phải nói lại quá tỉ mỉ làm gì.

    Diệu Nhất Nương đâu thể nghĩ đến, đứa phá của trong miệng của nàng lại đang ngồi ở bên cạnh nàng.

    Lúc này, Mập ca ở trên đài đã bắt đầu bán đấu giá Xích Mục Hàn Băng mãng rồi, vẻ mặt kích động, lớn tiếng nói:

    - Bây giờ bắt đầu tiến hành bán đấu giá một sợi gân của Xích Mục Hàn Băng mãng!

    Không nhìn lầm đâu, là một sợi gân hoàn chỉnh!

    Công hiệu của nó tin là không cần ta phải nói nhiều nữa, dùng nó làm dây cung... chính là tạo ra được cung thần rồi, dùng nó pha rượu thì chính làvật đại bổ.

    Giá khởi điểm của nó là...

    5000 lượng hoàng kim!

    - Đây là muốn làm thịt người ta sao...

    Sở Mặc lầu bầu một câu.

    Lúc hắn đang nói chuyện thì cùng lúc trong đại sảnh bán đấu giá đã đồng thời có mấy chục người giơ bảng trong tay lên.

    - 6000 lượng hoàng kim.

    - 7000 lượng!- Tại hạ Hàn Tiếu Sơn, ta ra 10000 lượng hoàng kim!

    Sợi gân của con Xích Mục Hàn Băng mãng này, Hàn Tiếu Sơn ta muốn chắc rồi!

    Nhớ kỹ, ta tên là Hàn Tiếu Sơn!

    Chỉ cần các ngươi hiểu lý lẽ, không tranh đoạt với ta, ngày khác Tiếu Sơn tất có hậu lễ!

    - Phi, Hàn Tiếu Sơn ngươi là ai chứ?

    Chưa nghe nói bao giờ, ta ra 12000 lượng hoàng kim!

    - Ta ra 13200 lượng hoàng kim!

    - 13500 lượng!Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm nhìn màn này, khóe miệng co quắp, trong mắt tràn ngập sự không dám tin:

    - Đám người kia...

    đều điên rồi sao?

    Bên người không ai đáp lời, Sở Mặc quay đầu nhìn, hai nữ nhân cách mạng che mặt cũng có thể cảm giác được sự hưng phấn của các nàng trong lúc này.

    Cảm nhận được ánh mắt của Sở Mặc, Diệu Nhất Nương có chút tiếc nuối nói:

    - Quá đắt... không phải vậy thì thật là muốn mua nó!- Tỷ muốn nó để làm gì?

    Sở Mặc liếc mắt, thầm nghĩ: Trừ bệnh cường thân?

    Tỷ là người tu luyện, căn bản không cần rồi.

    Sinh âm bổ thận?

    Cũng đã đẹp mặn mà như thế rồi, hình như cũng không cần.

    Kéo dài tuổi thọ?

    Chỉ cần Diệu Nhất Nương không ngừng tu luyện, tuổi thọ của tỷ khẳng định là dài hơn người bình thường rất nhiều, chỗ nào cần tới vật này để kéo dài tuổi thọ chứ?

    Ai ngờ, Diệu Nhất Nương không cần suy nghĩ, trực tiếp nói:

    - Cho đệ đó!

    - Cho... cho đệ?Sở Mặc tạm thời có phần không phản ứng kịp, chỉ có điều tiếp theo trong lòng dâng lên sự cảm động, cười truyền âm cho Diệu Nhất Nương:

    - Không cần, thứ này chính là do đệ mang ra bán, có mấy lời chúng ra trở về rồi nói, không có gì để xem nữa cả, chúng ta đi thôi.

    Ánh mắt của Diệu Nhất Nương đờ đẫn nhìn Sở Mặc, dường như muốn xác định xem hắn có phải đang nói đùa hay không.

    Chỉ có điều tiếp theo, Diệu Nhất Nương trực tiếp đứng lên, vẻ mặt sợ hãi lắc lắc đầu, đoán là đang mắng to Sở Mặc là phá gia chi tử(Đứa phá của) ở trong lòng đây.Sở Yên thấy hai người đứng dậy cũng đứng theo, hai mắt còn hơi si mê nhìn đống đồ ở trên đài kia.

    Lúc này, sợi gân của Xích Mục Hàn băng mãng đã bị gọi đến 20000 lượng hoàng kim rồi.

    Điên rồi!

    Đều điên rồi!

    Sở Mặc to hết cả đầu, mang theo hai người lại xách cả tôn đỉnh thanh đồng nặng nề kia, lặng yên rời khỏi phòng đấu giá.Ngay lúc thân ảnh của bọn họ mới vừa biến mất, trong phòng đấu giá lại có hai người đứng lên, cúi đầu, vô cùng khiêm tốn nhanh chóng rời đi.

    Sau khi ra cửa, Sở Mặc kéo tay của hai người Diệu Nhất Nương và Sở Yên nhanh chóng đi vào một đường nhỏ rời đi, hoàn toàn không để ý tới chiếc xe ngựa đã chờ ở chỗ này.

    Là một người từ nhỏ lớn lên ở thành Viêm Hoàng, Sở Mặc gần như là vô cùng quen thuộc đối với toàn bộ thành Viêm Hoàng này.

    Mang theo hai người nhanh chóng trong hẻm nhỏ, tôn đỉnhthanh đồng kia lại vẫn luôn được hắn xách trong tay.

    Cũng không phải là sợ hai nàng biết hắn có bảo vật không gian mà là không muốn người theo dõi bọn họ biết được.

    Sở Mặc có trực giác, bọn họ bên này đột nhiên rời đi, trước khi đi có cảm giác bọn bên kia nhìn chằm chằm vào Diệu Nhất Nương đang không hề ý thức được, nhưng gã đó hoặc là bọn chúng...nhất định sẽ đuổi theo.

    Nhưng Sở Mặc không muốn quá bị động, bất cứ việc gì bị kẻ địchdắt mũi thì cái cảm giác đó quá khó chịu.

    Hắn muốn chiếm được thế chủ động, cho dù phải đánh... cũng đánh ở địa bàn của mình.

    Hai nàng lúc này cũng đã hiểu, nhất định là đã xảy ra chuyện gì, nếu không Sở Mặc sẽ không thể phản ứng kiểu này được.

    Bởi thế không có ai hỏi thêm câu nào yên lặng đi theo Sở Mặc, nhanh chóng đi về phía trước.

    Cuối cùng đi tới một khu vực bỏ hoang của thành Viêm Hoàng.

    Nơi này vốn là một khu dân nghèo, bởi vì quan phủ muốn xây dựng một hoa viên thật to ở chỗ này nên đã cho dân nghèo ở nơi này toàn bộ chuyển tới chỗ khác, trực tiếp phân cho một căn nhà tốt hơn chỗ này rất nhiềulần.

    Bởi vậy căn bản không cần huy động động viên, toàn bộ dân nghèo nơi này đều rời đi.

    Đến hôm nay đã bỏ hoang hơn nửa năm rồi, ngoại trừ thỉnh thoảng có mấy người lưu lạc ở tạm chỗ này ra thì hầu như là không có một người nào.

    Ba người Sở Mặc vừa mới tới xong, hai thân ảnh ở bên kia đã nhanh chóng xông đến rồi.

    Trong nháy mắt tới trước mặt ba người, chặn ba người lại.Hai người này đều mặc áo choàng đen, ngay cả mũ ở sau áo choàng cũng chụp lên, hoàn toàn che khuất khuôn mặt của bọn chúng.

    -----o0o-----

    Chương 197: Phản bội

    Chương 197: Phản bội

    Một người trong đó nhìn Diệu Nhất Nương trầm giọng nói:

    - Tàn dư Phiêu Diêu Cung, giao công pháp truyền thừa ra thì ta tha chết cho ngươi!

    Diệu Nhất Nương lạnh lùng nhìn hai gã nam tử mặc đồ đen từ đầu đến chân:

    - Cái gì mà Phiêu Diêu Cung, ta không biết các ngươi đang nói gì!

    Tên nam tử mới vừa nói kia kinh thường cười, nói:

    - Được rồi, Diệu Nhất Nương, chúng ta nếu đã tìm được ngươi rồi thì nói lên rằng đã nắm đủ căn cứ chính xác, có thể chứng minh ngươi là tàn dư của Phiêu Diêu Cung, nếu không, ngươi cho là chúng ta rảnh rỗi đến gây sự với ngươi à?Con ngươi Diệu Nhất Nương mang theo ánh sáng trong trẻo lạnh lùng, thoáng qua một vẻ giận dữ:

    - Các ngươi có oán thù với Phiêu Diêu Cung?

    - Không thù!

    Nam tử nói.

    - Các ngươi có thù với ta?

    Diệu Nhất Nương lại hỏi.

    Nam tử cười gằn:

    - Được rồi, đừng nói nhiều nữa, chúng ta không oán không thù vớiPhiêu Diêu Cung, với Diệu Nhất Nương ngươi cũng thế không oán không thù, chúng ta chỉ muốn lấy được truyền thừa của Phiêu Diêu Cung.

    Ngươi có thể coi chúng ta là cường đạo, chính là đến để cướp!

    - Trời... lời nói không biết xấu hổ như thế lại còn nói như chuyện đương nhiên thế này sao.

    Sở Yên ở một bên nói.

    Nàng cũng không phải là người có tính tình nhát gan sợ phiền phức, thấy có người ức hiếp Diệu Nhất Nương đương nhiên là vô cùng tức giận, không nhịn được nói giễu.

    - Tiểu cô nương à, không có chuyện gì của cô cả, cô tốt nhất là cútsang một bên.

    Nam tử nói chuyện lạnh lùng nói ra.

    Một người mặc áo choàng khác lại từ đầu đến cuối không nói gì, lẳng lặng đứng đó.

    Sở Mặc nhìn thấy hai gã nam tử này, trong lòng có chút chấn động.

    Khoảng cách giữa Đại lục Chu Tước với tứ tượng Đại lục cách muôn sông nghìn núi, những người này đến cuối cùng là làm sao lại tìm tới được đây?

    Hơn nữa có thể thấy được bọn họ đi tới thành Viêm Hoàng cũng không phải một hai ngày gì, đoán chừng đã sớm điều tra hết tin tức về Diệu Nhất Nương một cách rõ ràng rồi.- Các ngươi làm sao tìm được ta?

    Diệu Nhất Nương nhìn hai người:

    - Hình dáng của ta bây giờ đã khác năm xưa rất nhiều rồi, hơn nữa, khoảng cách ở đây với đại lục Chu Tước vô cùng xa xôi.

    Nam tử nói chuyện cười nhạt:

    - Chuyện trên thế giới này thật ra thì không có gì thật sự khó khăn cả, phải xem có thật sự để tâm hay không.

    Các ngươi mười hai tỷ muội, mười hai chiếc nhẫn trữ vật chia nhau ra chạy trốn, nhìn qua dường như là rất kín kẽ, hẳn là không có ai có thể tìm được các ngươi mới đúng.

    Nhưng các ngươi đã quên một chuyện, đó chính là... không có ai bán đứng các ngươi hay sao!Con ngươi Diệu Nhất Nương hơi co lại, lẩm bẩm nói:

    - Bán đứng?

    Phiêu Diêu Cung cũng không có ai thế, ai lại bán đứng chúng ta được?

    Nam tử cười ha hả:

    - Đương nhiên là một trong mười hai tỷ muội các ngươi rồi.

    - Điều đó không thể nào!

    Diệu Nhất Nương căm tức nhìn tên nam tử này:

    - Ngươi đang nói dối!

    Nam tử bĩu môi, nói:

    - Lừa ngươi thì được cái gì?

    Mấy năm nay, trên đại lục Chu Tước tìm 12 người các ngươi không có 10 ngàn cũng đến 8 ngàn, tuy là tứ tượng đại lục mênh mông không giới hạn lại phân thành bốn phần Thanh long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, nhìn qua, muốn tìm được các ngươi giống như mò kim đáy biển, vô cùng khó khăn.

    Thực tế thì không phải thế, bởi vì các ngươi đều là thiên chi kiêu tử(con cưng của trời, ý chỉ người có địa vị cao) trong môn phái, cho dù bước vào thế tục đời thường, tám chính phần mười... cũng sẽ chọn thành lớn cao cấp này!

    Sắc mặt Diệu Nhất Nương hơi đổi bởi vì bị nam tử này nói đúng.

    Năm đó 12 tỷ muội các nàng tuy là không biết hướng đi của từngngười nhưng đã từng giao hẹn, phải đứng vững gót chân ở những thành lớn số một số hai, sau đó sẽ gặp mặt, nhận nhau bằng ám ngữ.

    Nam tử cười nhạt:

    - Điều này là các ngươi đã phạm một sai lầm rồi, sai lầm thứ hai là các ngươi đều là nữ đệ tử trong môn phái, đều là thiên chi kiêu nữ, trong nhận thức của các ngươi, nữ nhân thì phải ưu tú như vậy, nhưng các ngươi lại quên mất một chuyện, trong đời thường này...địa vị của nữ nhân cũng không cao như các ngươi nghĩ!

    Nam tử nói, nhún vai một cái, cười nói:

    - Ngươi xem, đầu tiên là thành lớn, sau đó là nữ nhân ưu tú trongthành lớn... có hai điều kiện này, có phải tìm các ngươi trở nên dễ dàng hơn nhiều hay không?

    Sở Mặc ở một bên âm thầm kinh hãi, không biết là nam tử này quá thông minh hay là nói tất cả mọi người đều suy đoán như thế.

    Nếu như tất cả mọi người đều suy đoán như thế... vậy thì thật quá đáng sợ.

    Sợ rằng những tỷ muội kia của Diệu Nhất Nương... tình cảnh cũng tương đối xấu.

    - Đương nhiên, không phải không thừa nhận trong đám tỷ muội của ngươi, ngươi cũng coi như khá thông minh, cũng đủ khiêm tốn!

    Chúngta ước chừng tìm ngươi đã nhiều năm, điều tra rất nhiều lần rồi, bao gồm cả việc sau khi ngươi tiếp nhận Thao Thiết lâu, chúng ta đều đã điều tra ngươi rồi.

    Nam tử thở dài nói:

    - Đáng tiếc khi đó đều hoàn toàn không thể xác định thân phận của ngươi, bởi vì cho tới nay ngươi cũng không biểu hiện ra bất kỳ dã tâm và thế lực nào.

    Tâm trạng của Sở Mặc hơi run lên, hắn hiểu rõ vấn đề ở chỗ nào rồi.

    - Nhất định là chuyện ta để cho Diệu Nhất Nương phụ trách xây dựng thế lực, làm cho những người này phát hiện ra cái gì đó...Trong lòng Sở Mặc ít nhiều có phần tự trách.

    Quả nhiên, nam tử này nói tiếp:

    - Chỉ có điều việc làm thời gian gần đây của ngươi rốt cuộc đã khiến cho chúng ta gần như có thể xác định, ngươi... chính là một trong 12 đệ tử trốn khỏi Phiêu Diêu Cung năm đó.

    Con ngươi Diệu Nhất Nương lóe lên, hờ hững nói:

    - Không thể không thừa nhận năng lực quan sát của các ngươi rất mạnh, sức phán đoán cũng đủ chuẩn xác, nhưng mà điều này thì liên quan gì đến việc tỷ muội ta phản bội chứ?

    Ta không cho phép ngươi vu khống tỷ muội của ta!Người trẻ tuổi nói chuyện cười ha ha một tiếng, sau đó nói:

    - Thật không?

    Vu khống?

    Ngươi có biết chúng ta làm sao cuối cùng lại khẳng định thân phận của ngươi không?

    Diệu Nhất Nương không nói lời nào, chỉ lạnh lùng nhìn nam tử úp úp mở mở này.

    Lúc này, nam tử bên cạnh vẫn luôn không nói gì, bất ngờ tháo mũ trên đầu xuống, lộ ra khuôn mặt nam tử thông thường.

    Sau đó, người này vươn tay nhẹ kéo trên mặt mình... hé ra một mặt nạ da người tinh xảo, theo mặt nạ được kéo xuống lộ ra một gương mặt xinh đẹp bên trong.Người này... lại là một nữ nhân!

    Ánh mắt của Diệu Nhất Nương căng thẳng, trợn mắt nhìn nữ tử này, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin.

    Nữ tử mặc áo choàng cầm mặt nạ thuận tay ném đi, nhàn nhạt nói:

    - Nhất Nương sư muội, không biết có nhận ra ta không?ư

    -----o0o-----

    Chương 198: Chu Tước Hội

    Chương 198: Chu Tước Hội

    - Ngươi, ngươi là Tôn Nhất Phi, là Nhất Phi sư tỷ?

    Trong con ngươi Diệu Nhất Nương vẫn tràn đầy sự khó tin, nhìn nữ nhân này:

    - Tỷ, tỷ làm sao lại thế?

    Sao lại i cùng đám người này?

    Điều này...đây không phải là sự thật!

    Cơ thể của Diệu Nhất Nương có phần khẽ lung lay, chính mắt thấy được sư tỷ đã xa cách nhiều năm, vốn nên vui vẻ nhưng không ngờ sư tỷ đã phản bội, lại còn mang theo kẻ địch tới bắt nàng...

    điều này đối với Diệu Nhất Nương mà nói, đơn giản là một đả kích cực lớn từ trên trời rơi xuống.

    Diệu Nhất Nương sở dĩ liếc mắt một cái là có thể nhận ra Tôn Nhất Phi là bởi vì năm đó lúc ở Phiêu Diêu Cung, Tôn Nhất Phi là một người ưu tú nhất trong những đệ tử thiên tài.Năm đó Phiêu Diêu Cung sụp đổ, lúc 12 đệ tử đều chạy trốn, trình độ của Tôn Nhất Phi đã đến tầng thứ 3.

    Hôm nay đã nhiều năm như vậy e rằng càng trở lên mạnh hơn.

    - Phản bội?

    Ta không hề phản bội.

    Tôn Nhất Phi nhàn nhạt nhìn Diệu Nhất Nương nói:

    - Năm đó tiền bối ở sư môn cũng đã từng nói với chúng ta không nên nghĩ đến việc báo thù, chỉ muốn không ngừng truyền thừa, chúng ta coi như là đã công đức vô lượng... thật ra thì lời nói này chẳng khác nào nói cho chúng ta biết phải tiếp tục sống thật tốt, mà ta, hiện tại sống tốt lắm!

    Lúc này, nam tử kia vươn tay ra, khoác lên eo nhỏ nhắn của TônNhất Phi, vừa cười vừa nói:

    - Đúng vậy, làm người ấy mà... quan trọng nhất là vui vẻ!

    Diệu Nhất Nương có chút không dám tin nhìn Tôn Nhất Phi, bi thương đến nỗi nói không lên lời.

    Bị sư tỷ đồng môn tôn kính từ bé âm mưu trăm phương ngàn kế phản bội, loại cảm giác này vô cùng cay đắng, lan tràn trong lòng Diệu Nhất Nương.

    - Nhất Nương sư muội, nói thật với ngươi vậy, Phiêu Diêu Cung...

    đã không còn tồn tại nữa rồi, chỉ bằng 12 người chúng ta căn bản là không có khả năng xây dựng lại Phiêu Diêu Cung.

    Toàn bộ môn phái trên đại lục Chu Tước cũng tuyệt đối không cho phép ba chữ Phiêu Diêu Cungnày lại xuất hiện trên thế gian nữa.

    Giọng nói của Tôn Nhất Phi lạnh nhạt, sau đó nhìn Diệu Nhất Nương nói tiếp:

    - Ta nghĩ, đạo lý này ngươi nhất định hiểu được, có thể kinh doanh đệ nhất tửu lâu của Đại Hạ - Thao Thiết Lâu, ngươi nhất định còn thông minh và ưu tú hơn cả ta nghĩ.

    - Cho dù không thể xây dựng lại, chẳng lẽ nhất định phải phản bội hay sao?

    Diệu Nhất Nương nhìn, hỏi Tôn Nhất Phi.

    Tôn Nhất Phi cười giễu, trên gương mặt xinh đẹp kia thoáng qua mộtvẻ khinh thường:

    - Cái gì gọi là phản bội?

    Ta phản bội ai chứ?

    Ngươi sao?

    Hay là Phiêu Diêu Cung?

    Phiêu Diêu Cung sớm đã trở thành quá khứ... trở thành lịch sử rồi, nói gì đến phản bội?

    Hiện tại tìm được ngươi, phần truyền thừa nằm trong tay ngươi... chỉ là một trong những mục đích của chúng ta.

    - Các ngươi... còn muốn làm gì nữa?

    Tâm tình của Diệu Nhất Nương đột nhiên ổn định lại, trên khuôn mặt tinh xảo mang theo vài phần trào phúng nhàn nhạt:

    - Là coi trọng sự kinh doanh của Thao Thiết Lâu?

    Hay là coi trọng con người của ta?- Diệu Nhất Nương, mong ngươi có thể hiểu rõ tình cảnh bây giờ của ngươi, Nhất Phi hy vọng có thể thành thật đối đãi với ngươi là coi ngươi là sư muội của nàng, nhưng điều này... cũng không có nghĩa là ngươi có tư cách ra vẻ với chúng ta!

    Nam tử vẫnlộ ra khuôn mặt thật đứng ở một bên chen miệng nói.

    - Thành thật đối đãi với ta?

    Coi ta là sư muội?

    Trên mặt của Diệu Nhất Nương hiện ra nụ cười hơi kỳ quái, gật đầu:

    - Nhất Phi sư tỷ, ta muốn nghe ngươi nói.

    Tôn Nhất Phi gật đầu, nghiêm túc nói:

    - Đầu tiên, phần truyền thừa này, chính ngươi cũng đã nhìn ra nó ở trong tay chúng ta vốn không có ý nghĩa gì cả!

    Đã không có môn phái chống đỡ nữa, những người như chúng ta muốn thăng cấp cảnh giới quả thực là vô cùng khó khăn.

    Nhiều năm như vậy, ngươi cũng chỉ đột phá đến Cảnh giới Nguyên Quan, đúng không?

    Diệu Nhất Nương gật đầu một cái, không nói gì.

    - Cho nên phần truyền thừa này không bằng lấy ra để cho nó phát dương quang đại đi.(Phát huy, làm rạng rỡ)

    Tôn Nhất Phi nói.Diệu Nhất Nương cười nói:

    - Để cho nó phát dương quang đại trong tay kẻ thù sao?

    - Bọn họ không phải là kẻ thù của chúng ta.

    Tôn Nhất Phi nhìn thoáng qua nam tử bên người, trên mặt hiện ta vẻ ngọt ngào:

    - Bọn họ năm đó cũng không tham gia bao vây tấn công Phiêu Diêu Cung.

    Đây chính là chuyện thứ hai ta muốn nói với ngươi, ta mong ngươi có thể theo ta gia nhập vào Chu Tước Hội.

    - Chu Tước Hội?

    Diệu Nhất Nương hơi nhíu mày, tên thế lực này làm cho nàng cảmgiác vô cùng xa lạ, đồng thời lại có cảm giác thế lực này dường như rất hung hăng kiêu ngạo...

    ở trên đại lục Chu Tước dám lấy tên là Chu Tước hội, hoặc là không biết sống chết, hoặc là... có đủ sức mạnh.

    - Đúng, Chu Tước Hội là thế lực cường đại nhất trên cả đại lục Chu Tước.

    Nếu như ngươi thực sự muốn báo thù, gia nhập vào Chu Tước Hội có lẽ sẽ có cơ hội!

    Tôn Nhất Phi nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Đồng thời, sư tỷ còn có thể giới thiệu cho ngươi quen được một nam nhân cường đại!

    Một nam nhân chân chính có khả năng bảo vệ ngươi!

    Mà không phải... một người chỉ đứng nhìn mà không làm được gì cả!Nói xong, Tôn Nhất Phi còn nhìn lướt qua Sở Mặc.

    Từ đầu đến cuối, Tôn Nhất Phi và nam tử bên người căn bản là không nhìn Sở Mặc và Sở Yên cái nào, dường như là hai người kia trong mắt bọn họ cơ bản là không tồn tại vậy.

    - Sau đó thì sao?

    Trong con ngươi Diệu Nhất Nương thoáng qua tia sáng nguy hiểm, người hiểu rõ nàng nên biết, Diệu Nhất Nương đã nổi giận rồi.

    Cho dù là nhục nhã nàng bằng lời nói, nàng đều có thể nhẫn nại.

    Nhưng đối với việc làm nhục Sở Mặc... nàng cho dù thế nào cũng không thể nhịn được.- Tiếp đó để Thao Thiết lâu của ngươi gia nhập vào Chu Tước Hội đi chứ?

    Ngươi không cần lo lắng việc làm ăn của ngươi bị cướp đi như vậy, nó vẫn là của ngươi.

    Tiền lời ngươi vẫn nhận được 2 phần!

    Vẻ mặt của Tôn Nhất Phi ra điều "ta thế là đã tốt với ngươi lắm rồi":

    - Không nên cảm thấy chịu thiệt gì, ngươi tuy là nộp lên 8 phần mười tiền lời nhưng ngươi có thể nhận được nguồn tài nguyên còn lớn hơn ở Chu Tước Hội.

    Ngươi hẳn là phải hiểu, tài nguyên... trong thế tục đời thường này mới là vô giá!

    Nam tử bên người Tôn Nhất Phi nói:

    - Chúng ta đã lo tới vấn đề này rồi, tới tìm ngươi nói chuyện này đã nói lên chúng ta chẳng những có lòng tin tuyệt đối, hơn nữa cũng có đủthực lực.

    Diệu Nhất Nương, chính ngươi suy nghĩ thật kỹ đi, chúng ta ngay cả Thanh Long đường cũng không để vào mắt...

    Nam tử nói xong, dường như cảm giác mình nói hơi nhiều, vì thế ngậm miệng lại.

    -----o0o-----

    Chương 199: Một đao (1)

    Chương 199: Một đao (1)

    Sở Mặc và Diệu Nhất Nương lại đều nghe được một từ then chốt: Thanh Long đường!

    Đại lục Chu Tước có Chu Tước Hội, Đại lục Thanh Long có Thanh Long đường, những thế lực này mạnh yếu thế nào còn khó mà nói được, nhưng khẩu khí thật không nhỏ.Diệu Nhất Nương nhìn thoáng qua Tôn Nhất Phi một cái, nhàn nhạt nói:

    - Vậy chúng ta lấy được tôn đỉnh thanh đồng Dược Vương cũng là do ngươi cố tình đưa ra sao?

    Tôn Nhất Phi khẽ mỉm cười, thản nhiên gật đầu:

    - Không sai, nếu không thì loại bảo vật quan trọng này làm sao có thể dễ dàng lấy ra chứ?

    Đỉnh thanh đồng Dược Vương năm đó ở trên người của ta, mấy năm nay, sự thay đổi của ngươi rất lớn, mặc dù hình thể về cơ bản là không thay đổi nhưng những tiểu tiết lại biến đổi không nhỏ, ừm, so với năm đó còn xinh đẹp hơn.

    Ta nghĩ muốn xác định thân phận của ngươi cũng chỉ có thể dùng Đỉnh thanh đồng Dược Vươngthôi, ha ha...

    Đồ đệ của Phiêu Diêu Cung ra ngoài nào có ai không biết bảo vật này?

    - Ngươi làm thế nào lại có thể xác định ta nhất định sẽ đi?

    Diệu Nhất Nương hỏi.

    Tôn Nhất Phi cười nói:

    - Thật ra thì không quá chắc chắn, chúng ta tới lần này chủ yếu là vì trong phòng đấu giá Phong Vân đột nhiên xuất hiện tài nguyên nguyên thú số lượng lớn.

    Trong đó có một loại tài nguyên nguyên thú trong đại môn phái cũng rất hút hàng.

    Cho nên chúng ta nghĩ muốn mua một chút về.

    Hơn nữa lần này tới cũng không chỉ có một thế lực là chúng ra,không ít môn phái trên Đại lục Thanh Long cũng phái người tới rồi.

    - Cho nên, xác định thân phận của ta đối với ngươi coi như là thu hoạch thêm sao?

    Diệu Nhất Nương thản nhiên nói.

    - Không, mục đích chủ yếu của chúng ta chính là tìm được ngươi.

    Về phần tài nguyên trên người nguyên thú, quý hiếm thế nào đi nữa cũng không quan trọng như ngươi.

    Dù sao, truyền thừa của Phiêu Diêu Cung chỉ có một phần thôi.

    Mà tài nguyên trên người nguyên thú thì sớm muộn cũng sẽ có.

    Tôn Nhất Phi nghiêm túc nói.Trên mặt của Diệu Nhất Nương hiện ra vài phần trào phúng:

    - Nói như vậy, ta còn phải cảm thấy vinh hạnh đúng không?

    Nhất Phi sư tỷ... ta gọi ngươi như thế một lần cuối cùng, ngươi cảm thấy ngươi làm như vậy không làm Phiêu Diêu Cung thất vọng sao?

    Tôn Nhất Phi cười lạnh nói:

    - Ta chỉ muốn không làm phụ lòng chính ta mà thôi.

    - Diệu Nhất Nương, nói chuyện không cần phải kỳ quái thế, nên nói thì Nhất Phi đều đã nói với ngươi rồi, bây giờ ngươi quyết định đi.

    Nam tử lạnh lùng nói, sau đó lại tiếp:

    - Được rồi, trước tiên trả lại Đỉnh thanh đồng Dược Vương cho ta.- Của ngươi...

    Đỉnh thanh đồng Dược Vương?

    Vẫn luôn yên lặng đứng ở đó, Sở Mặc không nói gì bỗng nhiên nở nụ cười, giơ đỉnh thanh đồng trong tay lên, trong nháy mắt biến mất hẳn.

    Sở Mặc ngẩng đầu lên nhìn một nam một nữ trước mắt này, nhún vai, mở hai tay ra, mặt vô tội nói:

    - Nó mất rồi.

    - Nhẫn trữ vật?

    Ánh mắt của Tôn Nhất Phi hơi nheo lại, cười như không cười nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Không ngờ ngươi ngay cả vật quan trọng như vậy cũng đưa cho tên mặt trắng nhỏ (ý là trai yếu đuối bám váy vợ) này, ngoài mặt thì giả bộnhư yêu môn phái lắm vậy.

    Thật biết điều!

    Hoa Nam ca, trước hết giết tên này đi!

    Diệu Nhất Nương giận dữ, lạnh lùng nhìn chăm chú vào Tôn Nhất Phi, cả giận nói:

    - Dừng tay!

    Tôn Nhất Phi cười nhạt một tiếng:

    - Ôi, sư muội tốt của ta?

    Thế nào lại giận thế?

    Đừng nóng giận nha... hi hi, muốn người trong lòng của ngươi sống sót cũng đơn giản thôi, chỉ cần ngươi đồng ý điều kiện mới rồi sư tỷ nói, hắn dĩ nhiên là có thể sống tiếp, nếu không...

    Con ngươi của Tôn Nhất Phi lóe tia sáng lạnh lẽo, thờ ơ nói:

    - Hắn sẽ chết!

    Diệu Nhất Nương hít sâu một hơi, sau đó nói:

    - Tôn Nhất Phi, đây là chuyện giữa ta và ngươi, không liên quan gì tới hắn cả, để cho hai người bọn họ đi đi, sau đó ta đi với ngươi.

    - Đi theo ta?

    Ý của ngươi là... ngươi đồng ý rồi?

    Chân mày Tôn Nhất Phi nhướn lên, thản nhiên nói.

    Diệu Nhất Nương nói:

    - Có đồng ý hay không, ngươi nói không tính, ta muốn gặp người phía sau của các ngươi.Trong con ngươi của Tôn Nhất Phi thoáng qua một tia khinh thường, nhàn nhạt nói:

    - Không cần, chuyện này hai chúng ta có thể làm chủ!

    Diệu Nhất Nương hờ hững nói:

    - Phải không?

    Thao Thiết lâu một năm lời được mấy trăm vạn lượng bạc, ngươi cũng làm chủ được?

    Tôn Nhất Phi hơi ngẩn ra, ngay sau đó trong mắt lộ vẻ tham lam, ngay cả nam tử giấu mặt trong mũ cũng không nhịn được khẽ nâng đầu lên, dường như có phần khiếp sợ.Bọn họ trước đây tuy là đã điều tra Diệu Nhất Nương rất rõ ràng, cũng biết Thao Thiết lâu làm ăn vô cùng có lãi, nhưng lại không biết cư nhiên có thể kiếm được như thế!

    Một năm mấy trăm vạn lượng bạc trắng... ngay cả hội trưởng của Chu Tước Hội cũng sẽ không thể coi như không quan trọng nữa.

    Lại nói tiếp, hai người Tôn Nhất Phi và Hoa Nam đúng là không có tư cách nói chuyện này.

    Chỉ có điều... nhỡ mà chuyện này bàn xong trong tay bọn họ, như thế... lợi ích bọn họ giành được cũng khó mà lường được.Thậm chí có khả năng nhảy một cái trở thành chấp sự cấp Bạch Ngân.

    Đến đẳng cấp kia rồi có thể lấy được tài nguyên là một con số kinh khủng như thế nào!

    Đẳng cấp trong Chu Tước Hội vô cùng nghiêm khắc, giai cấp rõ ràng, cao cấp nhất...

    đương niên là hội trưởng Chu tước Hội, là cấp Nguyên Thạch.

    Phía dưới theo thứ tự là cấp Hoàng Kim, cấp Bạch Nhân, cấp Thanh Đồng và cấp Hắc Thiết.

    Hai người Tôn Nhất Phi và Hoa Nam đều là quản sự cấp ThanhĐồng, ở trong Chu Tước Hội địa vị hạng trung.

    Muốn vào được cấp Bạch Ngân nhất định phải có cống hiến to lớn cho Chu Tước Hội, nhưng điều này cũng rất khó khăn.

    Năm đó Tôn Nhất Phi nộp toàn bộ phần truyền thừa của mình lên cho Chu Tước Hội cũng mới được đánh giá là một Thanh Đồng cao cấp.

    Nếu như có thể tập hợp đủ 10 phần truyền thừa... tập hợp đầy đủ truyền thừa của Phiêu Diêu Cung năm đó, hẳn là có thể trực tiếp thăng chức lên cấp Hoàng Kim.

    Nhưng chuyện này dường như là chuyện không thể nào.

    Tôn Nhất Phi cũng chưa từng có ảo tưởng thế.Lần này là có thể mang truyền thừa của Diệu Nhất Nương về, sau đó sẽ nộp lên một vụ buôn bán mấy trăm lượng bạc trắng một năm, hẳn là có thể đột phá đến cấp Bạch Ngân rồi.

    Đối với Tôn Nhất Phi và Hoa Nam mà nói đây quả thực là một sự kinh ngạc vui mừng cực lớn từ trên trời rơi xuống.

    Cho nên ở sâu trong nội tâm bọn chúng đã coi phần công lao này trở thành của mình rồi.

    Bọn chúng tuyệt đối không cho phép công lao này xuất hiện bất kỳ biến cố nào.

    Cho dù là một chút xíu cũng không được!

    -----o0o-----

    Chương 200: Một đao (2)

    Chương 200: Một đao (2)

    Cho nên Tôn Nhất Phi nhìn Diệu Nhất Nương, khẽ mỉm cười:

    - Đương nhiên, tỷ tỷ ở Chu Tước Hội cũng là một người có thân phận địa vị, Nhất Nương sư muội, đừng có giãy giụa nữa, cũng không cần phải ảo tưởng không thực tế gì, vô dụng thôi!

    Nói thật với ngươi, cảnh giới bây giờ của ta đã vượt xa ngươi rồi, đã là trung kỳ tầng thứ tư rồi, mà Hoa Nam... một thân thực lực của hắn đã đạt đến tầng thứ năm đỉnh!

    Muốn giết các ngươi quả thực là dễ như trở bàn tay!

    Lúc Tôn Nhất Phi đang nói chuyện thì Sở Mặc dùng ngọc nhìn hai người một cái, phát hiện ta Tôn Nhất Phi cũng không nói dối.

    Nàng ta chính xác là đang ở tầng 4 trung kỳ, nam nhân kia cũng thật là đã tầng năm đỉnh, cường giả Thiên Nhân trảm.Xem ra hôm nay có chút khó mà bỏ qua được rồi.

    Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng.

    Thời điểm này hắn biết là lúc hắn phải đứng ra rồi, nếu không, Diệu Nhất Nương ngoại trừ đồng ý với bọn chúng thì không còn lựa chọn nào khác.

    Trong lòng suy nghĩ thế, Sở Mặc bước lên một bước, nhìn Tôn NhấtPhi và tên nam tử kia:

    - Nơi đây... là thành Viêm Hoàng!

    - Thì sao nào?

    Tôn Nhất Phi cười lạnh nói:

    - Thành Viêm Hoàng thì như thế nào?

    Ngươi cho rằng ngươi là con cháu hoàng thất sao?

    Có môn phái che chở?

    - Ngươi lầm rồi.

    Sở Mặc nhìn Tôn Nhất Phi, lạnh lùng nói:

    - Ta là muốn nói cho ngươi biết mà nhớ kỹ nơi táng thân của ngươi.

    Nói xong, Sở Mặc nhìn thoáng qua Diệu Nhất Nương một cái:

    - Đệ giết nàng ta... tỷ có phản đối không?

    Diệu Nhất Nương thở dài:

    - Có thể lưu lại cho nàng ta một cái mạng thì vẫn nên cố gắng đừng giết nàng ta... dù thế nào thì nàng ta cũng đã từng là sư tỷ của ta.

    Tôn Nhất Phi thở dài:

    - Nhất Nương sư muội, đây là ngươi ép chúng ta.

    Hoa Nam ca,không có gì đáng để nói nữa, ra tay đi, trước hết giết nam nhân này, sau đó sẽ giết thiếu nữ kia.

    Sư muội đây của ta... giữ lại nàng!

    Ta sẽ dùng sự thực để nói cho nàng ta biết chỉ có theo chúng ta mới là đường đúng đắn!

    - Ha ha ha ha

    Hoa Nam đột nhiên cười điên cuồng, lấy tay túm mũ mình xuống hé ra một khuôn mặt hết sức trẻ tuổi, tuy là không đặc biệt anh tuấn nhưng cũng rất dễ nhìn.

    Đôi mắt của gã vô cùng thâm thúy, nhìn Sở Mặc, trong mắt tràn đầy sự coi thường:

    - Một phàm phu tục tử trong thế tục lại dám lớn lối như thế?

    Thật làngười không biết sợ là gì!

    Không biết trời cao đất dày!

    Nhìn gương mặt này của ta mà... nhớ kỹ, ta tên là Hoa Nam!

    Năm nay ta 27 tuổi, hoàng cấp tầng năm đỉnh!

    - Được!

    Trên mặt của Hoa Nam lộ ra một nụ cười khinh thường, sải bước đi về phía Sở Mặc.

    Một bước, hai bước, ba bước... bỗng nhiên tăng tốc!Cả người Hoa Nam dường như biến mất trong không khí, tốc độ đã nhanh tới một trình độ nhất định.

    Sở Mặc cảm giác được một lực lượng đáng sợ giống như một ngọn núi lớn đè ép về phía hắn.

    Người thanh niên này nếu so với thực lực của lão giả ngày đó còn mạnh hơn!- Vô ảnh bộ, trảm long chưởng!

    Trong hư không truyền tới thanh âm lạnh như băng của Hoa Nam.

    Sở Mặc thản nhiên nhìn hướng mà Hoa Nam đang xông tới, sau đó... nâng tay phải của mình lên.

    Khóe miệng của Hoa Nam hiện ra một sự coi thường cực độ.Trứng chọi với đá!

    Ngay cả một tảng đá lớn cũng không đỡ được Trảm long chưởng của ta, ngươi lại lấy tay để đỡ?

    Hoa Nam dường như thấy được cảnh tượng cánh tay của tên phàm phu tục tử hành động liều lĩnh này bị một chưởng chặt đứt, khóe miệng hơi nhếch lên hiện ra một ý cười lạnh giá.- Bịch!

    Một tiếng động nặng nề vang lên.

    Cơ thể của Sở Mặc lui về phía sau bảy tám bước, sắc mặt có phần trắng bệch.

    Cường giả cảnh giới Thiên Nhân trảm tầng thứ năm đỉnh, nguyên lực đúng là mạnh mẽ mãnh liệt.

    Cho dù nguyên lực hiện có trong người hắn vô cùng dồi dào nhưng vẫn cảm thấy có chút khó chống đỡ được.Chỉ có điều...

    Hoa Nam thì thảm rồi!

    Gã đã gặp phải võ giả tầng thứ tư biến hóa tốt nhất trên đời này.

    Toàn thân luyện cốt.

    Xương như kim cương!

    Đừng nói gã là một võ giả tầng thứ năm đỉnh, ngay cả cường giảKim Thạch Chi Cảnh cũng khó mà thương tổn được cơ thể của Sở Mặc.

    Hự!

    Một thanh âm phun khí lạnh vang lên, phát ra từ trong miệng Hoa Nam, một đôi mắt vừa sợ vừa giận của gã nhìn Sở Mặc, sau đó liều mạng vung tay phải của mình.

    - Đau không?

    Sở Mặc cười hỏi.- Tên nhãi con, muốn tìm cái chết!

    Hoa Nam nổi giận gầm lên một tiếng, rút từ sau lưng ra một thanh trường kiếm, một kiếm đâm về phía Sở Mặc.

    - Lưu Quang kiếm!

    Kiếm như ánh sáng, làm người ta hoa cả mắt.

    Keng!Một tiếng giòn lớn vang lên, thanh kiếm trong tay Hoa Nam theo tiếng đó mà gãy đứt!

    - Nên đến lượt ta rồi chứ?

    Thanh âm của Sở Mặc đồng thời vang lên:

    - Một đao!

    Tiếp theo, một ánh đao thoáng hiện lên, cánh tay cầm kiếm của Hoa Nam trực tiếp rơi xuống đất, máu tươi ngay lập tức trào ra từ chỗ bị cụt của gã!Cả người Hoa Nam đều bối rối, gã 27 tuổi đã đạt đến cường giả Thiên Nhân trảm hoàng cấp tầng thứ năm, trong Chu Tước Hội là quản sự cao cấp Thanh Đồng, từ nhỏ đến lớn, cho tới bây giờ chưa từng bị thua thiệt lớn như vậy.

    Gã quả thực là không thể tin được vào hai mắt của mình, có cảm giác đang nằm mơ!

    Lúc này, mũi đao của đối phương đã hướng về phía mi tâm của gã.

    Trải qua sự rèn luyện trên thảo nguyên, Sở Mặc sớm đã hiểu rõ thả hổ về rừng sẽ để lại hậu họa về sau vô cùng có lý, ngay lập tức một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, triệt để phế bỏ tên nam nhân này.

    Hoa Nam dường như rốt cục cũng phục hồi lại tinh thần, rống lên một tiếng bi phẫn điên cuồng, cả người trong nháy mắt bay ra ngoài rơi xuống, sau đó hóa thành một vệt ánh sáng, với tốc độ khó mà tưởng được biến mất trong tầm mắt của Sở Mặc.Cái tay cụt kia vẫn còn trên mặt đất, trong không khí quẩn theo một mùi máu nhàn nhạt.

    Sở Mặc không nhịn được khẽ thở dài một tiếng, lẩm bẩm:

    - Đúng là vẫn còn tồn tại sự chênh lệch cảnh giới, ta nếu như đồng cấp với hắn, hắn làm sao có thể dưới mí mắt của ta mà chạy trốn được chứ?

    Nói xong nhìn về phía Tôn Nhất Phi vẫn ngây người như phỗng một bên.- A!

    Tôn Nhất Phi thét lên một tiếng kinh hoàng cực chói tai, xoay người chạy!

    Điên cuồng bỏ chạy về phía Hoa Nam vừa chạy trốn.

    Sở Mặc lắc đầu một cái, nhìn Diệu Nhất Nương nói:

    - Đều chạy cả!

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc cũng không nói lời nào.Sở Yên ở bên kia, đôi mắt đẹp đặt trên người Sở Mặc tràn đầy sự tán thưởng.

    Đêm giao thừa kia, Sở Mặc đánh bại tên lão đầu đến đây ám sát, nếu như nói là may mắn, lợi dụng đối phương khinh địch mà đánh gã trở tay không kịp thì hôm nay, Sở Mặc chỉ dùng một đao đã ở trong trận chiến đấu chính diện chém rơi một cánh tay của cường giả Hoàng cấp tầng thứ năm, thực là không thể dùng sự may mắn để hình dung.
     
    Thí Thiên Đao Full
    IX ( Chương 201-225 )


    Chương 201: Chim bồ Câu và chim ưng

    Chương 201: Chim bồ Câu và chim ưng

    Đây là thực lực!Là thực lực chiến đấu vô cùng mạnh mẽ!

    Là sự vượt trội về công pháp!

    - Xin lỗi, đệ có lòng tin đánh bại bọn họ nhưng lại không tin có thể cản bọn họ chạy trốn!

    Sở Mặc có phần bất đắc dĩ nói.

    Diệu Nhất Nương còn đang nhìn Sở Mặc, không nói chuyện.Khóe miệng Sở Mặc giật giật, nói:

    - Tỷ.... tỷ...

    Lời còn chưa nói hết, Diệu Nhất Nương đột nhiên nhào vào trong lòng Sở Mặc, ôm Sở Mặc thật chặt.

    Sở Mặc chỉ cảm thấy một mùi hương theo gió tràn tới, sau đó trong ngực đã có thêm một cơ thể mềm mại.

    - Ô... tỷ, tỷ không sao chứ?

    Sở Mặc sửng sốt một chút, sau đó vươn tay ra vỗ nhẹ vào sau lưngcủa Diệu Nhất Nương.

    Diệu Nhất Nương cũng không nói gì, cứ như vậy dùng sức ôm hông của Sở Mặc.

    Lúc này dáng người của Sở Mặc đã không khác gì người trưởng thành rồi, do đó, Diệu Nhất Nương ôm Sở Mặc có chút gì đó giống chim nhỏ nép vào người, nhìn qua lại vô cùng xứng đôi.Một lúc lâu sau, Diệu Nhất Nương mới buông Sở Mặc ra, sắc mặt ửng đỏ, sau đó nhẹ giọng nói:

    - Chúng ta trở về đi thôi.

    Sở Mặc biết hôm nay Diệu Nhất Nương chịu kích thích hơi lớn, bị tỷ muội đồng môn bán đứng và tính toán không khác gì bị người thân cận nhất bán đứng, tâm tình chắc chắn là rất kém.

    Ngay lập tức gật đầu, yên lặng đưa hai người trở về.

    Sở Mặc dẫn theo hai người bọn họ cũng không trở về Thao Thiết lâu, cũng không điPhàn phủ.

    Dù sao bây giờ hắn vẫn đang mang dáng vẻ một người khác, cho nên Sở Mặc mang theo hai người bọn họ đi tới một biệt viện trong thành Viêm Hoàng.

    Ở đây chính là một trong các biệt viện hai năm trước Hứa Phù Phù đã bí mật mua.

    Nơi này vô cùng yên tĩnh, người bình thường cũng rất khó tìm tới nơi này.

    Hơn nữa, biệt viện này còn được Hứa Phù Phù đào một tầng hầm lớn, bên trong chứa tài nguyên ít nhất có thể sống trong mấy tháng!- Tỷ, bên Thao Thiết Lâu tỷ tạm thời cũng đừng trở về, bọn họ bị thua thiệt thế sẽ không từ bỏ ý đồ đâu.

    Sở Mặc nhìn Diệu Nhất Nương, nhẹ giọng nói.

    - Vậy tổ chức của chúng ta làm sao bây giờ?

    Diệu Nhất Nương cũng hiểu nàng bây giờ xác thực là không nên lộ mặt nữa, nhưng trong lòng lại có phần không bỏ được thế lực vừa mới tạo dựng lên.

    Sở Mặc lắc đầu:

    - Không có gì quan trọng hơn sự an toàn của mọi người, tỷ cũng không cần phải gấp, bọn họ cho dù mạnh hơn nữa cũng không dám quá phận ở thành Viêm Hoàng này.

    Dù sao, đây là địa bàn của Hoàng gia!

    Chờ lát nữa đệ ra ngoài điều tra Chu Tước Hội này một chút xem bọn chúng ở thành Viêm Hoàng này rốt cục có thế lực như thế nào, sau đó lại nghĩ cách diệt trừ tận gốc thế lực của bọn chúng ở đây.

    - Nhưng ta chung quy cũng không thể trốn suốt ở chỗ này.

    Diệu Nhất Nương trầm giọng nói:

    - Tiếp tục như vậy cũng không phải cách hay.Sở Mặc nói:

    - Sẽ không lâu lắm đâu, yên tâm đi.

    Nói xong, Sở Mặc lấy một lọ đan dược trên người mình ra, nhìn Diệu Nhất Nương nói:

    - Tỷ, tỷ biết đấy, thăng cấp cảnh giới của mình có thể thực hiện thông qua đan dược.

    Chỉ có điều đan dược thăng cấp cảnh giới có một tác hại lớn nhất.

    Diệu Nhất Nương hơi ngẩn ra, ngay lập tức nói:

    - Ta biết rõ, đan dược mạnh nhất thế gian này có thể cho cảnh giới của người ta thăng cấp lên tới Kim Thạch Chi Cảnh, nhưng nếu sử dụngbiện pháp này, như thế đến Kim Thạch Chi Cảnh cũng không khác gì đến điểm cuối rồi, không thể trải qua những quá trình luyện thể, luyện cốt nữa, căn bản là không có cách nào tiến vào Luyện tâm kỳ.

    Sở Mặc gật đầu:

    - Điều đó tỷ rõ ràng hơn cả ta, bình đan dược trên tay ta bây giờ chính là đan dược có thể giúp cảnh giới của người ta trực tiếp tăng đến Kim Thạch Chi Cảnh!

    - Cái gì?

    Diệu Nhất nương chấn động, không thể tin nhìn về phía Sở Mặc:

    - Điều này làm sao có thể?

    Loại đan dược trực tiếp thăng cấp lên Kim Thạch Chi Cảnh này...tuy nói là có tồn tại, có thể luyện chế được nhưng vô cùng khó khăn.

    Cho dù là luyện dược sư mạnh nhất trong đại môn phái cũng hoàn toàn không thể cam đoan thành công luyện chế được nó, mười lò có thể còn lại có một lò...cũng đã xem như lợi hại rồi.

    Trên tay đệ... làm sao có thể có được?

    Sở Mặc cười cười:

    - Tỷ, tỷ quên chuyện ta luyện dược cho Hạ Kinh rồi à?

    Diệu Nhất Nương hơi xửng sốt, lập tức gật đầu nói:

    - Đệ thật sự có thể luyện chế được loại đan dược này sao?Sở Mặc giơ một tay đang cầm bình đan dược lên:

    - Không thể giả được!

    Hô hấp của Diệu Nhất Nương hơi dồn dập nhìn Sở Mặc nói:

    - Đệ cũng biết... một viên đan dược như vậy có giá trị như thế nào chứ?

    Sở Yên ở một bên vẻ mặt hâm mộ nhìn Diệu Nhất Nương.

    Sở Mặc nhìn vẻ mặt của hai nàng, cười nói:

    - Mọi người có nghĩ tới không, sau khi ăn loại đan dược này con đường tu luyện đời này của mọi người coi như đã chấm dứt rồi.Diệu Nhất Nương kỳ quái nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Đệ có biết không, nếu không có viên đan dược kia, đời này của ta cũng không đến được Kim Thạch Chi Cảnh?

    Sở Yên ở một bên yếu ớt nói:

    - Ta cũng thế...

    - Mấy người...

    Sở Mặc nhìn hai nàng, có chút buồn bực:

    - Mấy người làm sao biết thế chứ?

    Không tin vào bản thân mình như thế sao?Diệu Nhất Nương cười khổ, nói:

    - Đệ làm như ai cũng giống đệ không bằng.

    Nửa năm từ tầng thứ hai đột phá tiến vào tầng thứ ba?

    Trên đời này nào có nhiều thiên tài như thế?

    Đừng nói chúng ta căn bản là không có nhiều tài nguyên như vậy, cho dù có lấy được nguồn tài nguyên vô tận đến, ta cảm thấy đời này của ta... nhiều nhất cũng chỉ có thể đến được Kim Thạch Chi Cảnh thôi.

    Sở Yên hạ giọng nói:

    - Kim Thạch Chi Cảnh... ta cũng không dám nghĩ tới.

    Diệu Nhất Nương gật đầu:

    - Đúng vậy đó, ta cũng không dám mong đến, cho nên đại thiếu giacủa ta, nếu đan dược trong tay đệ có thể làm cho người ta trực tiếp tăng đến Kim Thạch Chi Cảnh thì ta thật sự vô cùng hy vọng có thể đến được...

    Kim Thạch Chi Cảnh!

    Quả thực là quá mê người rồi.

    Ngay cả ta biết rằng giá trị của nó vô cùng đắt đỏ thì vẫn không kìm nổi ý nghĩ muốn lấy được nó.

    Sở Yên nuốt nước miếng:

    - Ta cũng thế...

    Sở Mặc không biết nói gì, tiếp lời:

    - Hai người sẽ không hối hận chứ?

    Nói ví dụ như có một ngày hai người có thể ở cao trên bầu trời, hai người không muốn đi lên xem mộtchút sao?

    Diệu Nhất Nương cười cười:

    - Trên đời này có tất nhiều chim có thể bay lên không trung, nhưng một con chim bồ câu cũng vĩnh viễn không thể bay cao như chim ưng được.

    C

    -----o0o-----

    Chương 202: Hiểu rõ ý nghĩ trong đầu

    Chương 202: Hiểu rõ ý nghĩ trong đầu

    Nói xong, đôi mắt sáng rạng rỡ của Diệu Nhất Nương dừng ở Sở Mặc:

    - Đây không phải là vấn đề có muốn hay không mà là vấn đề năng lực.

    Tỷ chỉ là một con bồ câu nhưng vận may lại quá tốt, gặp một con hùng ưng nhỏ có thể bay lượn cùng với nó một đoạn đã là rất may mắn rồi, Sở Yên, muội nói có phải như vậy hay không?

    - Hả? muội...

    đúng, đúng vậy!

    Sở Yên dường như đang suy nghĩ cái gì nên có chút thất thần, nghe thấy Diệu Nhất Nương hỏi nàng mới hoảng sợ vội trả lời.Diệu Nhất Nương nhìn sâu Sở Yên một cái, sau đó nói với Sở Mặc:

    - Cầm đến đây đi, thiếu gia của ta, dù sao đời này tỷ cũng sẽ là người của ngươi.

    - Cái gì mà người của ta...

    Sở Mặc đầu đầy hắc tuyến nhưng vẫn đưa bình đan dược trong tay cho Diệu Nhất Nương:

    - Bên trong tổng cộng có 3 viên thuốc, mười ngày dùng một lần, như thế có thể giúp tỷ thích ứng với mỗi một cảnh giới.

    Ánh mắt Sở Yên không nháy một cái mà nhìn bình đan dược kia, trong mắt tràn đầy sự hâm mộ.Sở Mặc nhìn Sở Yên một thoáng, nói:

    - Thiên phú của muội cũng không hề kém, muội cũng muốn đi đường tắt này sao?

    Diệu Nhất Nương nhàn nhạt nói:

    - Phải suy nghĩ kỹ xem bản thân mình muốn cái gì rồi hãy quyết định.

    Sở Yên vốn đã quyết tâm nghe xong lời này thì hơi nao nao, nhìn Diệu Nhất Nương.

    Diệu Nhất Nương nói:

    - Vị đại thiếu gia này nhà ta sau này nhất định sẽ phá vỡ hư không mà đi, nếu như muốn đi theo hắn mà chỉ có Kim Thạch Chi Cảnh hiểnnhiên là không đủ.

    Sở Yên có phần kinh ngạc nhìn Sở Mặc, trầm mặc một lúc rồi mới yếu ớt nói:

    - Một ngày kia sẽ rất nhanh phải không?

    - Ta cũng không biết.

    Trong đầu Sở Mặc hiện ra gương mặt tuyệt mĩ của Kỳ Tiêu Vũ, trong lòng hơi có phần đau đớn.

    Sở Yên suy nghĩ một lúc, sau đó thản nhiên cười một tiếng:

    - Công tử, ta cũng muốn một viên đan dược như vậy, chẳng biếtcông tử có chịu cho hay không?

    Sở Mặc chăm chú nhìn Sở Yên:

    - Muội cũng muốn?

    - Đúng!

    Trong con ngươi Sở Yên bịt kín một tầng sương mù nhàn nhạt, nhẹ giọng nói:

    - Trước kia chưa gặp được công tử, Sở Yên chỉ là một cây đao... một cây đao trong tay Vương phi nương nương, Sở Yên đã từng nói thân vương Hạ Kinh không phải là người tốt lành gì, thật ra thì chính bản thân Sở Yên... làm sao là người tốt được?

    Gặp được công tử rồi, Sở Yênmới thật sự được làm người.

    Sở Yên nhìn Sở Mặc:

    - Cho nên Sở Yên nguyện vì công tử làm bất cứ chuyện gì!

    Nếu công tử trước mắt cần người giúp sức, cần trợ thủ, như thế thì để Sở Yên lần nữa làm cây đao kia là được rồi.

    Sở Yên rất vui lòng!

    Sở Mặc chau mày nhìn Sở Yên có phần do dự.

    Từ chỗ của Hạ Kinh lấy được nhiều dược liệu cao cấp như thế, trừ cho Ma Quân luyện chế giải dược ra thì Sở Mặc còn luyện chế hơn mười mấy viên đan dược có thể đột phá đến Kim Thạch Chi Cảnh.

    Khối ngọcnày giống như là một đan sư sâu không lường được, phàm là đan dược mà thế gian này có, chỉ cần Sở Mặc có thể nghĩ đến mục tiêu thì ngọc đều có thể đưa ra phương pháp luyện đan tinh chuẩn tương đương.

    Nói cách khác, chỉ cần Sở Mặc có thể có được dược liệu cần để luyện đan thì... trên lý thuyết, toàn bộ đan dược trên cõi đời này, ngọc đều có thể luyện chế ra được.

    Cho nên Sở Mặc nhíu mày, cũng không phải là tiếc gì đan dược này.

    Hắn là không muốn Sở Yên cứ hủy tương lai có cơ hội đột phá lên tầng cao hơn của mình như vậy.Sở Yên khác Diệu Nhất Nương.

    Tình cảnh của Diệu Nhất Nương bây giờ rất không tốt, đối phương đã biết thân phận của nàng rồi, lần này bị thua thiệt như thế, lần sau người tới khẳng định là còn mạnh hơn!

    Mà nàng lại không thể cả đời trốn chạy như thế này được.

    Một ngày nào đó sẽ phải đối mặt với những cường địch kia, bởi thế, biện pháp tốt nhất là có thể dùng thời gian ngắn nhất để tăng cảnh giới của mình lên cao nhất có thể, như thế mới có thể trong lúc nguy cấp tiếp theo mà bình yên vượt qua được.

    Hoàng cấp tầng thứ sáu, cường giả tung hoành trong trần thế, trên cơ bản đã đủ rồi.Võ giả Luyện Tâm kỳ trên đời này đã là năng lực cường đại rồi... bọn họ gần như sẽ không đến nơi thế tục này.

    - Muội khó khăn lắm mới được trở về làm người, vì sao lại muốn đi làm cây đao kia?

    Sở Mặc cau mày, nhìn Sở Yên.

    Sở Yên tự nhiên cười như hoa nở, nói:

    - Làm cây đao của công tử, Sở Yên cam tâm tình nguyện.

    Hơn nữa, Kim Thạch Chi Cảnh này, tung hoành trong thế tục là cường nhân rồi đó, sau này có môt ngày cho dù công tử thực sự có thể phá vỡ hư không mà đi, Sở Yên ở nơi hồng trần này cũng coi như là cao thủ chân chính.Cho dù là Hoàng đế cũng phải ngước lên cao mà nhìn ta.

    Đời này có thể sống đến nước đó đã đáng giá rồi!

    Diệu Nhất Nương nhìn trong ánh mắt của Sở Yên tràn đầy tán thưởng, thầm nghĩ: Tiểu cô nương này quả thực là quá thông minh!

    Phá vỡ hư không?

    Trên đời này đã mấy trăm năm cũng không có loại khả năng lớn nhường này xuất hiện!

    Muốn thông qua tu luyện mà từng bước một đi tới vị trí kia thì không khác gì muốn đi lên trời cả.Có thể thật sự nhận thức rõ bản thân mình là một chuyện vô cùng khó khăn, đáng quý là nàng tuổi còn nhỏ đã hiểu được điểm này rồi.

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, khẽ giọng nói:

    - Cho nàng đi, vừa đúng có thêm muội muội này phụng bồi ta, một ngày kia đệ thật sự rời đi, ta cũng không... cô đơn như vậy!

    Khi Diệu Nhất Nương nói những lời này tâm dã nhẹ run lên một cái, đáy lòng xuất hiện một thanh âm: Thật sự không cô đơn sao?

    Sở Mặc thở dài một tiếng, nói:

    - Vậy được rồi.

    Nói xong cầm bình đan dược khác cho Sở Yên.Ánh mắt của Diệu Nhất Nương trở nên có phần dại ra, nhìn Sở Mặc, lẩm bẩm:

    - Đệ đến cuối cùng là còn bao nhiêu?

    Loại đan dược này ló ra một viên thôi...

    đã có thể làm cho cả thành Viêm Hoàng rơi vào sự điên cuồng rồi, thiếu gia của ta... lúc này mới có nửa năm thôi đó...

    Sở Yên có chút run rẩy nhận lấy bình đan dược n, sau đó thật sự nghiêm túc nói:

    - Công tử, sau một tháng ta sẽ trở thành cây đao sắc bén nhất bên cạnh người!

    ...Trở lại Phàn phủ, khôi phục lại dáng vẻ vốn có rồi ngồi trên ghế trong phòng của mình, trong lòng Sở Mặc vẫn có chút nặng nề.

    Hắn không biết mình làm vậy là đúng hay sai nữa.

    Có lẽ bởi vì nguyên nhân là sư phụ của hắn đến từ Tiên giới nên tầm mắt của Sở Mặc rất cao, không khoa trương chút nào khi nói tầm mắt của Sở Mặc ở trên đời này gần như là không có ai có thể so sánh.

    -----o0o-----

    Chương 203: Món tiền khổng lồ

    Chương 203: Món tiền khổng lồ

    Những lý giải của hắn, những cảm nhận của hắn.... tất cả kiến thức học được đều đến từ đồ của Tiên giới.

    Bởi thế Sở Mặc ngay từ đầu đã không cho rằng chín tầng trời trên đời này là điểm giới hạn của hắn.Cho nên, hắn theo bản năng lấy tư tưởng này cũng đặt trên những người của mình.

    Bao gồm cả Hứa Nhị Phù, bao gồm cả Diệu Nhất Nương, cũng bao gồm cả Sở Yên.

    Thậm chí còn bao gồm cả ông nội của hắn, thúc thúc cụt một tay nữa.

    Sở Mặc nghĩ mình có thể làm được, bọn họ cũng có thể làm được.

    Mình nghĩ như thế thì bọn họ chắc chắn cũng nghĩ thế.Nhưng hôm nay phát sinh ra việc này khiến Sở Mặc đột nhiên ý thức được một vấn đề, ý nghĩ lúc trước của hắn dường như có chút hồn nhiên rồi.

    Những người này bên cạnh mình, thiên phú của bọn họ, tầm mắt của bọn họ, tâm tình của họ... bản thân mình đã tự ý quyết định bọn họ có thể đạt tới một mức độ cao thế nào.Như thế coi như mình đi theo chân bọn họ mà giảng giải việc đột phá tầng trời này, còn có cả Linh giới, Tiên giới, thậm chí còn có cả Thiên giới!

    Nhưng bọn họ vẫn chọn ở lại ở nơi phàm trần tầng dưới cùng này!

    Bởi vì tâm của bọn họ...ở lại nơi này!

    Cũng bởi vì thiên phú của bọn họ quyết định bọn họ không thể đột phá để đi đến thế giới kia.

    Vật trân quý nhất trên đời này cho tới bây giờ cũng không phải là"Không chiếm được" và" Đã mất đi" mà là quý ở hiện tại!

    Vương Đại Phát nhìn thì có vẻ bị bao trùm bởi hơi thở phú hào, ấy thế mà nhìn đời lại vô cùng thấu suốt.

    Những người như Diệu Nhất Nương, thật ra thì cũng nhìn rất thông suốt.

    Giống như lời nói của Diệu Nhất Nương vậy, trên đời này có rất nhiều chim có thể bay lượn ở trên trời, nhưng một con bồ câu thì vĩnh viễn không thể bay cao giống như hùng ưng được!Hơn nữa, bồ câu chưa chắc thích bay cao như hùng ưng!

    Phong cảnh tuyệt đẹp nhưng cũng phải đón nhận những cơn gió lớn thổi đến.

    Sở Mặc ở trong phòng lẳng lặng suy nghĩ một buổi tối, đến khi đèn trong phòng tắt đi, khi ánh sáng mặt trời chiếu vào phòng, chiếu vào trên mặt hắn, bao phủ khuôn mặt hắn trong tầng tầng ánh sáng màu vàng kim thì Sở Mặc rốt cục thở dài một cái.Trên mặt hiện ra một nụ cười thoải mái.

    Hắn nghĩ thông suốt rồi.

    Ngày hôm sau, thúc thúc cụt một tay mang về một tin tức làm cho người ta vô cùng kinh ngạc.

    Bên phòng đấu giá, sau khi trừ đi lợi tức mà bọn họ cần thu thì bên Sở Mặc còn lại 36 vạn lượng hoàng kim!

    Lúc Thúc thúc cụt một tay mang 36 vạn lượng hoàng kim này đặt trước mặt của Sở Mặc thì tay của hắn run run.

    Ba triệu sáu trăm ngàn lượng bạc trắng, mấy con số này chẳng những làm thúc thúc cụt một tay sợ ngây người mà cũng dọa đến cả SởMặc rồi.

    Hắn mặc dù biết giá trị của nguyên thú bậc cao rất đắt tiền nhưng thật sự không nghĩ tới loại nguyên thú cực phẩm cấp bốn Xích Mục Hàn Băng Mãng này vậy mà lại có thể đáng giá với số tiền như thế này.

    Đây cũng không phải là giàu sau một đêm mà là tiền từ trên trời rơi xuống.

    Thảo nào, những đội kia mạo hiểm đến mức nguy hiểm cả tính mạng cũng muốn đi săn nguyên thú.

    - Thiếu gia, tiền này của chúng ta... có phải là tới quá nhanh haykhông, cũng quá nhiều phải không?

    Người trung niên cụt một tay nhìn Sở Mặc, thanh âm có chút run rẩy:

    - Một khoản tiền lớn như vậy, đã vượt qua cả khoản quân phí cho một cuộc chiến tranh quy mô lớn rồi.

    - Ta cũng không nghĩ đến sẽ có nhiều tiền như vậy, tuy nhiên lần này... chúng ta xây dựng tổ chức cần nhiều loại chi tiêu cần dùng đến, có phải hoàn toàn đủ rồi không?

    Sở Mặc hỏi.

    Thúc thúc cụt một tay vẻ mặt hưng phấn:

    - Sao lại chỉ có đủ thôi được?

    Ta thấy... cho dù nhanh chóng mở rộng cũng có thể dùng trong mười năm.

    Hơn nữa, khoản tiền này vẫn chỉ là món tiền thứ nhất thôi, những nguyên thú thiếu gia mang về kia, căn cứ vào phòng đấu giá bên kia bước đầu tính toán thì tổng cộng có thể kiếm được cả trăm lượng hoàng kim, đây chính là khoản tiền lớn tận hàng vạn lượng bạc trắng đó!

    - Chúng ta không nên vội vàng mở rộng khuếch trương, thứ nhất là dễ gây chú ý với người khác, thứ hai... cũng không tiện quản lý và kiểm soát.

    Dù sao thì chúng ta không có nhiều trợ thủ thích hợp cho lắm.

    Sở Mặc nói.Thúc Thúc cụt một tay gật đầu:

    - Yên tâm đi thiếu gia, ta hiểu rồi.

    Sở Mặc nhìn người trung niên cụt một tay, bỗng nhiên nói:

    - Thúc thúc cụt tay, có chuyện ta muốn trưng cầu ý kiến của thúc.

    Người trung niên thật ra thì rất nổi danh, tên là Tùy Hồng Nho, là một cái tên rất có ý cảnh.

    Nghe nói ông ấy từ bé sinh ra trong thế gia( gia đình làm quan), chỉ là đặc biệt thích học võ nên bỏ văn để theo võ.

    Nhưng Sở Mặc đã có thói quen gọi ông ấy là Thúc thúc cụt tay rồi, Tùy Hồng Nho cũng quen với cái tên này.Tùy Hồng Nho nhìn Sở Mặc, ôn hòa cười nói:

    - Thiếu gia, có lời gì cứ việc nói là được.

    Phàn phủ cho tới nay đều không có thị nữ, cũng không có các loại người hầu, hầu gái nô bộc nào.

    Có thể nói, Sở Mặc từ bé đã do thúc thúc cụt một tay nuôi lớn, cho nên tình cảm giữa hai người đặc biệt tốt đẹp.

    Nói cách khác, khoản tiền lớn như mấy chục vạn lượng hoàng kim này, Sở Mặc làm sao có thể yên tâm tùy tiện để cho người khác quản lý chứ?

    Sự tin tưởng của hắn với thúc thúc cụt một cũng giống như đối với ông nội vậy.

    Ở trong lòng của Sở Mặc, thúc thúc cụt một tay tuy là không có liên hệ máu mủ gì với hắn nhưng lại hơn cả người thân củahắn.

    Do đó, sau khi nghĩ thông suốt một ít chuyện rồi, Sở Mặc đưa ra một quyết định.

    Nếu như không thể mang theo bọn họ bay cao lên bầu trời kia vậy tại sao lại không ở trong không gian của bọn họ, để họ được bay càng tự do?

    Từ Trường Sinh Thiên đến thảo nguyên, lại đến thành Viêm Hoàng...

    Sở Mặc phát hiện ra muốn hoàn toàn không chịu sự ảnh hưởng của những môn phái cao cao tại thượng kia chỉ có một cách, đó là phảimạnh hơn bọn họ!

    Trốn... cũng trốn không xong!

    - Thúc Thúc cụt tay, là như thế này, thúc cũng biết, sư phụ của ta có thể luyện chế ra đan dược cao cấp, bệnh của thân vương Hạ Kinh cũng là do sư phụ của ta trị khỏi.Sau khi được Ma Quân nhắc nhở, Sở Mặc cũng đã suy nghĩ rõ ràng rồi, bằng năng lực của hắn bây giờ còn chưa đủ để đi ngăn cản những cuồng phong yêu vũ kia, không bằng lấy loại họa sát thân dễ gặp phải này đổ lên trên người Ma Quân thần bí vô tung vô ảnh.

    Tùy Hồng Nho gật đầu, nhìn thoáng qua cánh tay phải trống rỗng của mình, sau đó cười khổ nói:

    - Ta biết chuyện này, tuy nhiên thiếu gia à, cho dù có đan dược tốt hơn nữa cũng không có khả năng làm cho ta mọc thêm được một cánh tay nữa, đúng không?

    -----o0o-----

    Chương 204: Vua trong bóng tối (1)

    Chương 204: Vua trong bóng tối (1)

    Sở Mặc cười khổ nói:

    - Loại đan dược này đoán chừng ở Tiên giới sẽ có, nhưng ở thế giới này của chúng ta cũng không mơ tưởng được.

    Tùy Hồng Nho bật cười ha hả, đã nhiều năm như vậy, chuyện cụt tay này ông sớm đã thích ứng rồi.

    Người không thể mãi sống ở quá khứ được, cuối cùng vẫn phải nhìn về phía trước không phải sao?

    Lại nói bây giờ ông cảm thấy rất tốt, thậm chí còn vui vẻ hơn so với lúc chưa cụt tay.Bất kể ở đâu, người có thể thể hiện được giá trị của bản thân thì đều vui vẻ được rồi.

    - Mặc dù cánh tay không thể mọc ra được nhưng có biện pháp để cảnh giới của thúc cụt tay có thể tăng lên tới Kim Thạch Chi Cảnh!

    Sở Mặc thản nhiên nói sau đó nhìn phản ứng của thúc thúc cụt một tay.- Ha ha, việc đó đương nhiên ta đã nghe nói rồi, đan dược huyền thoại trên đời này đó...

    Tùy Hồng Nho nói xong, bỗng nhiên không kìm nổi trừng to mắt, khóe miệng cũng bắt đầu co giật, có chút không dám tin nhìn Sở Mặc:

    - Thiếu gia, ngài... ngài là có ý gì?

    Sở Mặc trực tiếp lấy ra môt bình đan dược, ném cho Tùy Hồng Nho, cười nói:

    - Đây là phần cuối cùng rồi, muốn gom đủ dược liệu để luyện chế đan dược này cũng không dễ dàng, ta cảm thấy khi thúc thúc cụt tay đạtđến Kim Thạch Chi Cảnh rồi, cho dù chỉ còn lại cánh tay trái cũng nhất định là cao thủ!

    Tùy Hồng Nho theo bản năng nhận lấy bình đan dược, sau đó ngây ngốc nhìn Sở Mặc, khóe miệng kịch liệt co rút, môi khẽ nhúc nhích dường như muốn nói cái gì nhưng cuối cùng cũng không nói ra miệng.

    - Ngay cả công pháp thích hợp dùng tay trái thi triển cũng không dễ để tìm nhưng mà thúc cũng không cần phải lo lắng.

    Sở mặc còn thật sự nghiêm túc nói:

    - Chỉ cần có cơ hội, ta nhất định sẽ chuẩn bị cho thúc công pháp thích hợp để thi triển bằng tay trái.

    - Thiếu...thiếu gia?

    - Dạ?

    - Trong cái bình nhỏ này, thật sự là...thần dược có thể tăng lên tới Kim Thạch Chi Cảnh sao?- Gì mà thần dược, thật ra chính là dung hợp phá quan, luyện cốt, ngưng huyết, hóa kim, bốn loại dược liệu này luyện thành đan dược mà thôi.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    Tùy Hồng Nho coi bình đan dược trong tay như vật báu, nhìn Sở Mặc như nhìn quái vật, nói:

    - Nào có thể đơn giản như cậu nói được?

    Cậu có biết người Đại Hạ chúng ta tổng cộng mới có mấy cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh không?

    Cậu có biết không, một lọ đan dược như vậy, cả triệu hoàng kim cũng không mua được!

    Nói xong, trên mặt của Tùy Hồng Nho hiện ra vẻ giãy dụa, sau đó nói:

    - Thiếu gia, bình đan dược này... ta không thể nhận.

    - Làm sao thế?Sở Mặc sửng sốt.

    - Lão gia còn chưa có!

    Tùy hồng Nho nhẹ giọng nói:

    - So sánh ra thì Lão gia còn cần nó hơn ta.

    Sở Mặc nói:

    - Bên ông nội ta đã có sắp xếp khác rồi, đây chính là đưa cho thúc.

    Chỉ cần thúc thúc đừng ngại vì khi dùng nó sẽ mất đi cơ hội lớn hơn là được bay lên không gian là tốt rồi.- Làm sao có thể?

    Tùy Hồng Nho trừng to mắt nhìn Sở Mặc:

    - Ghét bỏ?

    Trên đời này lại có người ghét bỏ thứ này sao?

    - Dù sao, sử dụng loại đan dược này trên cơ bản là không thể tiếp tục bước vào Luyện tâm kỳ nữa.

    Sở Mặc nói.

    - Đại thiếu gia của ta, cậu nghĩ thế thật sao?

    Đừng nói ở trong thế tục này, cho dù là trong đại môn phái... có bao nhiêu người dám nói mìnhcó thể tiến đến luyện tâm kỳ?

    Tùy Hồng Nho có phần khó tin nhìn Sở Mặc:

    - Cậu nghĩ nhiều rồi~

    Sở Mặc cười khổ, thật ra hắn đã nghĩ thông suốt rồi mà.

    Trong khoảng thời gian tiếp theo, Sở Mặc bắt đầu cuộc sống bận rộn cực độ.

    Thương lượng với Hứa Phù Phù về việc thành lập và quản lý tổ chức, giao cho Liễu Mai Nhi đi chuẩn bị việc mở chi nhánh của Thao Thiết Lầu ở các thành trấn lớn khác, luyện chế thêm dược liệu cần thiết cho thân vương Hạ Kinh.

    Đồng thời còn phải đề phòng sự trả thù của Chu Tước Hội.

    Diệu Nhất Nương - người trực tiếp chịu trách nhiệm đứng ra quản lý tổ chức, đã dùng những viên đan dược mà Sở Mặc đưa cho, thực lực toàn thân đang đột phá với tốc độ nhanh chóng mặt.

    Gần như mỗi ngày đều tăng lên một cách rõ rệt.Diệu Nhất Nương vẫn bí mật trú trong căn hầm ngầm, chuẩn bị chờ tới khi hoàn toàn đạt tới Kim Thạch Chi Cảnh, lại đợi cho đến khi cơ sở được củng cố vững vàng mới đi ra.

    Sở Yên cũng vẫn ở bên cạnh Diệu Nhất Nương, tốc độ tiến bộ của nàng thậm chí còn nhanh hơn Diệu Nhất Nương một chút.

    Trong vòng một tháng, Sở Mặc chỉ lặng lẽ tới hai đến ba lần, mỗi lần đều che giấu hành tung vô cùng cẩn thận, sợ bị kẻ khác theo dõi.

    Liễu Mai Nhi quả thực là dốc hết tâm huyết cho việc kinh doanh của Thao Thiết Lầu, cô gái vừa thông minh vừa có học thức này dường như đã tìm được niềm vui lớn nhất trong cuộc đời mình.

    Bởi vậy, sau khi SởMặc vừa nêu lên suy nghĩ của mình, Liễu Mai Nhi đã phác thảo ra một kế hoạch đầy đủ chỉ trong một thời gian rất ngắn.

    Sở Mặc xem xong cũng vô cùng khâm phục tài năng của cô gái này.

    Vì vậy, mọi việc liên quan đến mở chi nhánh của Thao Thiết Lầu tại một số thành trấn trên địa bàn phủ Thanh Châu về cơ bản đều được quyết định xong.

    Phía thân vương Hạ Kinh thì vẫn còn đang tiếp tục thu thập dược liệu.

    Lần này, phạm vi nhắm tới đã mở rộng ra toàn bộ Đại Hạ!

    Trong quãng thời gian này, giá cả của dược liệu trên khắp Đại Hạgần như tăng gấp đôi so với trước.

    Rất nhiều nhà buôn dược liệu đều vui như tết.

    Thế nhưng các hiệu thuốc thì lại khóc không thành tiếng.

    Lúc mới đầu, họ cũng rất vui, nhiều loại dược liệu tồn kho lâu năm đều được giải quyết hết, hơn nữa còn khá có lời.

    Nhưng dần dần, dược liệu của họ bắt đầu cạn kiệt rồi!

    Lúc này khi đi tìm các mối buôn dược liệu quen biết lâu năm để nhập thêm hàng về, lại phát hiện ra... với giá cả như cũ thì không mua được dược liệu nữa rồi!

    Chỉ còn cách là không mua nữa... hoặc là ra giá cao hơn!

    Bởi vì nếu với giá cả như nhau, các con buôn dược liệu kia nhất địnhsẽ ưu tiên cung cấp cho phủ thân vương...

    Thế là, tội của Hạ Kinh trong dân gian lại thêm một hạng mới... lũng đoạn thị trường dược liệu!

    Đã bị cùi thì không lo lở, với Hạ Kinh mà nói danh tiếng có xấu thêm một chút thì cũng chẳng nhằm nhò gì.

    Vì thế, nên ăn thì ăn nên uống thì uống, vui chơi ca hát tinh thần vô cùng sáng sủa, bởi vì bây giờ tình trạng của Hạ Kinh đúng là lòng đang vui thì nhìn đâu cũng thấy cảnh đẹp.

    Chuyện này cũng không ảnh hưởng mấy đến Sở Mặc, những việcnhư thế đều có người phụ trách riêng, không phải mọi thứ hắn đều phải nhúng tay vào.

    Việc duy nhất mà hắn cần lo lắng chính là vấn đề với Chu Tước Hội!

    -----o0o-----

    Chương 205: Vua trong bóng tối (2)

    Chương 205: Vua trong bóng tối (2)

    Trong khoảng thời gian này, thông qua những tin tình báo mà tổ chức Sở Mặc mới thành lập và dùng một số biện pháp khác thu thập được, để tìm hiểu thêm về Chu Tước Hội.

    Trong số đó, có không ít tin tức khiến hắn phải giật mình hoảng sợ.

    Nhất là những tin tức hôm nay Sở Mặc nghe được khi đang ở phủ thân vương, càng khiến trong lòng Sở Mặc thêm nặng trĩu.- Chu Tước Hội?

    Sao Sở thiếu gia lại nảy sinh hiềm khích với họ?

    Khi nghe được ba chữ ấy, vẻ mặt của Hạ Kinh vô cùng hoảng sợ.

    - Cũng không hẳn là có hiềm khích gì với họ, chỉ là tình cờ nghe được lại có tổ chức lớn như vậy nên thuận miệng hỏi thử thôi.

    Sở Mặc nói với vẻ không thèm quan tâm.

    - Thế lực này... nếu không phải bất đắc dĩ thì vẫn nên tránh xa một chút.

    Hạ Kinh cau mày, trầm giọng nói:

    - Trên thế giới này của chúng ta thì môn phái là thế lực cao nhất, nắm quyền sinh quyền sát nhưng thường xa lánh hồng trần, hoàng gianơi nhân gian lại là thế lực thống trị cõi phàm tục.

    Còn như Chu Tước Hội, Thanh Long Đường, Huyền Vũ Cung và Bạch Hổ Điện, lần lượt là những tổ chức đại diện thay mặt các đại môn phái xử lí mọi chuyện trong nhân gian trên bốn lục địa lớn của đại lục Tứ Tượng!

    Cơ cấu của bọn họ tương đối phức tạp!

    Hạ Kinh hồi tưởng lại và bắt đầu nói:

    - Nhiều năm về trước ta từng được gặp một vị đường chủ của Thanh Long Đường, vị đường chủ đó chính là một vị trưởng lão của Trường Sinh Thiên!

    Chế độ cấp bậc của họ vô cùng hà khắc và nghiêm ngặt, không khác nhiều lắm với cấp bậc trong bộ máy chính quyền ở nhân gian.

    Đường chủ thì là cấp nguyên thạch, tiếp theo trưởng lão làcấp hoàng kim, chấp sự là bạch ngân, quản sự thì là cấp thanh đồng, thấp hơn nữa... thì là cấp hắc thiết.

    Sở Mặc cảm thấy hơi khó hiểu:

    - Những môn phái lớn này chính họ cũng đã có quyền lực tối cao, ngự trị vạn vật, vì sao còn phải lập ra một thế lực như vậy làm gì?

    Hạ Kinh cười lạnh nói:

    - Quy củ trong các đại môn phái vừa nhiều lại vừa cứng nhắc, trong khi lại còn muốn giữ cái danh chính nghĩa, miệng thì luôn nói là tu hành, không vướng bụi trần...

    Nhiều năm trước sớm đã nhờ vào việc củng cố thế lực hoàng gia ở nhân gian để đổi lấy vô số tài nguyên.

    Thếnhưng thế lực của hoàng gia ở nhân gian dễ dàng nắm giữ như thế sao.

    Hơn nữa, chung quy những lợi ích mà hoàng gia có thể cung cấp được cũng có hạn.

    Hạ Kinh thở dài:

    - Con người vốn tham lam có bao giờ biết đủ?

    Những vị quyền cao chức trọng trong các đại môn phái thực ra còn muốn ăn miếng to hơn nữa kia!

    Những gì mà hoàng gia ở nhân gian cung cấp đã khó mà đáp ứng yêu cầu càng ngày càng nhiều của bọn họ rồi... khi đó, những thế lực như Thanh Long Đường, Chu Tước Hội, Huyền Vũ Cung và Bạch Hổ Điện sẽ xuất hiện một cách tất yếu thôi.

    Đương nhiên, ở ngoài mặt thì bọn họ sẽ không thừa nhận mình có liên quan đến các thế lựcnày.

    - Thì ra, những thế lực này lại do chính các đại môn phái gây dựng nên...

    Sở Mặc rốt cuộc hiểu được vì sao ngày hôm đó Hạo Nguyệt và Tôn Nhất Phi lại có thể kiêu ngạo như vậy, thậm chí nói là không sợ trời không sợ đất cũng không quá.

    Hóa ra là cậy có chỗ dựa vững chắc như vậy ở sau lưng.

    - Không chỉ là các đại môn phái, các môn phái nhỏ cũng vô cùng thèm khát tài nguyên, bọn họ còn không thể moi được lợi ích gì từ hoàng gia.

    Cho nên đều tìm cách gia nhập các tổ chức này.

    Thông qua đó nhậnđược càng nhiều tài nguyên để cho bản thân tu luyện.

    Hạ Kinh thở dài nói:

    - Nếu như nói hoàng gia là kẻ thống trị ngoài sáng của cõi nhân gian thì bốn tổ chức này lại chính là vị vua trong bóng tối!

    Rất nhiều thương nhân lớn kỳ thực đều là người của các tổ chức này.

    - Đúng vậy, nếu những kẻ chân chính đứng sau các tổ chức này là đại môn phái... thì hoàng gia nếu muốn diệt trừ tận gốc đúng là không thể nào rồi.

    Sở Mặc nói.

    - Diệt trừ?

    Ha ha, bọn họ không tạo phản là đã phải cảm ơn trờiđất rồi.

    Thứ nhất là họ không có năng lực quản lý hoàng gia, thứ hai, cục diện này kéo dài nhiều năm như vậy, giữa hai bên cũng có một dạng thỏa thuận ngầm rồi.

    Hạ Kinh nói với giọng điệu hơi khó tả:

    - Hai bên không can thiệp đến chuyện của nhau.

    - Nói như vậy, trên lục địa Thanh Long, Thanh Long Đường sẽ có quyền lực như của hoàng gia sao?

    Sở Mặc hỏi.

    Hạ Kinh gật gật đầu:

    - Cũng có thể coi là như vậy.- Vậy nếu người của Chu Tước Hội chạy tới gây chuyện trên lục địa Thanh Long của chúng ta, Thanh Long Đường sẽ nhúng tay vào sao?

    Sở Mặc hỏi.

    Lúc này, Hạ Kinh ngẩng đầu, liếc nhìn Sở Mặc một cách sắc lẻm, vị thân vương cáo già này, đã sớm đoán được, giữa Sở Mặc và Chu Tước Hội nhất định đã xảy ra hiềm khích gì đó.

    Cho nên, y nhắc nhở Sở Mặc với một thái độ vô cùng nghiêm túc:

    - Nếu sự việc mà như vậy... thì đúng là người của Chu Tước Hội đã vượt quá giới hạn, nhưng mà, người của Thanh Long Đường cũng không phải chưa từng đến giễu võ giương oai trên lục địa Chu Tước...giữa bọn họ, thực ra cũng có thỏa thuận ngầm nào đó rồi.

    Sở Mặc gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

    Sau đó, Sở Mặc từ biệt trở về, trên đường rời khỏi phủ thân vương, trong lòng của Sở Mặc có chút nặng nề.

    Những lời mà Hạ Kinh nói, chẳng khác nào nói thẳng cho Sở Mặc, cho dù Chu Tước Hội chủ động gây sự với hắn ngay ở Viêm Hoàng Thành, người của Thanh Long Đường gần như sẽ chắc chắn làm như mắt nhắm mắt mở.

    Phía hoàng gia, càng không có khả năng sẽ ra tay can thiệp.

    - Chẳng lẽ... chỉ có cách ngồi đợi người ta tìm đến để trả thù?Sở Mặc híp híp mắt, lẩm bẩm nói:

    - Hiện tay năng lực của ta còn quá yếu, chưa đủ sức chống lại con quái vật này.

    Liều mạng... là hành vi không sáng suốt, cho nên phải tìm được một biện pháp giải quyết dứt điểm mọi chuyệnmọi chuyện, làm một mẻ, khỏe một đời!

    Lúc này, Sở Mặc chợt nhớ tới Vương Đại Phát.

    Vị đại gia trung niên nhìn bề ngoài như kẻ giàu sổi kia, chỉ cần thích là đã tặng cho mình một thanh đồng đỉnh trị giá ba ngàn lạng bạc mà không hề chớp mắt.- Có lẽ là lúc phải đi thăm hỏi một chút.

    Ánh sáng lóe lên trong con ngươi của Sở Mặc.

    Nửa canh giờ sau, Sở Mặc dịch dung thành bộ dạng giống như hôm tham gia hội đấu giá, nghênh ngang đi tới khu vực của những kẻ giàu có phồn hoa nhất trong Viêm Hoàng Thành.

    Có thể ở nơi như vậy, cũng đều là những kẻ giàu có nhất Viêm Hoàng Thành, thậm chí là đứng đầu khắp Đại Hạ!

    Phủ đệ của Vương Đại Phát cũng nằm ở đây, hơn nữa, còn chiếm một diện tích cực lớn.

    Thậm chí không hề kém hơn so với quy mô phủ thân vương của Hạ Kinh.Tên gọi của nơi này, cũng vô cùng thú vị, hai chữ lớn mang theo phong vị cổ xưa rất bắt mắt: Vương Phủ!

    -----o0o-----

    Chương 206: Trưởng lão Thanh Long Đường

    Chương 206: Trưởng lão Thanh Long Đường

    Khi Sở Mặc nhìn thấy hai chữ này, không kìm nổi mà bật cười, cảm thấy vị phú ông phong cách có phần phô trương này, quả thực là một người khá hay ho.

    Lẽ ra để tên phủ đệ của mình như vậy, chẳng những nhất định sẽ bị người khác bàn ra tán vào, mà có khi còn gặp phải không ít rắc rối.

    Nhưng phủ của Vương Đại Phát đã xây xong mười mấy năm rồi, lại chưa từng gặp phải chút phiền phức nào dù chỉ cỏn con.

    Từ điểm này cũng có thể thấy được, Vương Đại Phát cũng là một kẻ có năng lực thựcsự.

    Không có gì bất ngờ, liền bị thị vệ chặn lại ở ngoài phủ.

    Sau khi dịch dung, thân hình Sở Mặc cao lớn, hiên ngang oai hùng, làm cho người ta không dám xem thường.

    Nhưng thị vệ vẫn hỏi Sở Mặc muốn tìm ai một cách rất lễ độ.

    - Phiền hai vị thông báo cho chủ nhân nơi này một chút, cứ nói là có người bạn, đến thăm Vương tiên sinh.

    Sở Mặc nói một cách lịch sự.

    - Vương tiên sinh?Thị vệ gác cổng theo bản năng hơi giật giật khóe miệng, có lẽ cũng là vì lần đầu tiên nghe thấy có người xưng hô với chủ nhân nhà mình như vậy.

    Thế nhưng vì Sở Mặc đã nói ra chữ bạn, khiến mấy thị vệ đó không dám thất lễ, lập tức bảo Sở Mặc chờ một lát, sau đó đi vào trong bẩm báo.

    - Ha ha ha ha...

    Một lát sau, Sở Mặc liền nghe thấy giọng cười sang sảng mà chỉ Vương Đại Phát mới có.

    Người chưa đến nơi tiếng cười đã đi trước rồi.

    - Lão đệ, ngươi cũng thật là, đã qua hơn một tháng rồi mới tớithăm lão ca ta đây.

    Ngươi có biết là ta ở nhà ngỏng cổ chờ ngươi đã bao nhiêu ngày rồi không!

    Một người trung niên mặt vuông hơi ngăm đen, mày rậm, mắt to, dáng người hơi béo một chút, mang theo vẻ mặt nhiệt tình từ trong đi ra nghênh đón.

    Thấy Sở Mặc, trên mặt liền không có chút xa cách nào mà nhiệt tình mở miệng:

    - Hình dáng lão đệ quả nhiên không khác lắm so với trong tưởng tượng của ta, đúng là rất khôi ngô tuấn tú!

    Ha ha, mời vào, mời vào, ta vừa mới sai đầu bếp chuẩn bị chút rượu và thức ăn ngon, ta phải cùng huynh đệ của ta uống vài chén mới được!Nói xong, dẫn Sở Mặc tới thẳng một phòng khách trong Vương Phủ.

    Sau khi tới phòng khách, đâu tiên là Vương Đại Phát đuổi tất cả mọi người ra ngoài, sau đó đứng ở của sổ ngó quanh ngó quất mấy lần, lúc này mới quay người lại.

    Nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng hỏi:

    - Ngày ấy lão đệ có gặp phải nguy hiểm gì không?

    Sở Mặc hơi ngẩn ra, hắn tìm Vương Đại Phát, tuy nói là có chút toan tính muốn thám thính tin tức từ chỗ Vương Đại Phát.

    Nhưng nguyên nhân lớn hơn, cũng là muốn cảm ơn Vương Đại Phát, đồng thời kết bạn với y.

    Không nghĩ vừa mới gặp mặt, Vương Đại Phát đã cho hắn một phen ngạc nhiên lẫn vui mừng như vậy.Hơn nữa, nói thẳng ra là, những lời này của Vương Đại Phát hơi không phù hợp để nói với kẻ mới quen biết không được bao lâu như Sở Mặc.

    Nhưng trong lòng Sở Mặc, cũng không cảm thấy khó chịu chút nào!

    Thậm chí còn hơi vui sướng bất ngờ!

    Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn Vương Đại Phát nói:

    - Lão ca làm sao mà biết được?

    Vương Đại Phát thở dài:

    - Người anh em, ngày đó sau khi ta tặng ngươi thanh đồng đỉnhkia xong, vừa về đến nhà liền bắt đầu hối hận rồi.

    Sở Mặc nao nao nhìn Vương Đại Phát.

    Vương Đại Phát nói:

    - Ngươi chớ hiểu lầm, không phải là ta tiếc chút bạc vụn kia.

    Chỉ mấy ngàn lượng bạc với Vương Đại Phát ta thì chẳng thấm vào đâu cả.

    Ai mà ta thấy vừa mắt, mấy vạn lượng bạc ta cũng tặng được.

    - Vậy lão ca là?

    Sở Mặc nhìn Vương Đại Phát.Vương Đại Phát thở dài nói:

    - Cái thanh đồng đỉnh kia mới đầu ta cùng không để ý lắm.

    Đừng nói là nó có xuất xứ từ lục địa Chu Tước, cho dù là tới từ lục địa Huyền Vũ hay Bạch Hổ, thì đã sao?

    Chẳng qua chỉ là một món đồ cổ mà thôi.

    Nhưng rồi sau ta mới biết.

    Vật đó thì ra lại là đồ của Phiêu Diêu Cung đã từng huy hoàng nhất trên lục địa Chu Tước!

    Trên mặt của Vương Đại Phát lộ ra nụ cười khổ:

    - Lúc đó ta liền hối hận rồi, tuy rằng ta và lão đệ chưa hề quen biết, nhưng ta nhìn ngươi rất hợp mắt, không muốn hại ngươi đâu!

    Năm đó chính là bởi rất nhiều môn phái lớn nhỏ hợp sức Phiêu Diêu Cung mới bị tiêu diệt đó, theo lời kể thì, có mười hai đệ tử của Phiêu MiểuCung đã trốn thoát, mà trên người đều mang theo số lượng của cải nhiều đến kinh người.

    Vương Đại Phát thở dài:

    - Quan trọng nhất là, cả mười hai đệ tử này đều mang theo những gì gọi là kế thừa của Phiêu Diêu Cung!

    Ai có thể tìm được cả mười hai đệ tử này là có thể kế thừa tất thảy thuộc về Phiêu Diêu Cung.

    Sở Mặc nhìn Vương Đại Phát nói:

    - Vậy sao lão ca lại biết được chuyện này?

    Vương Đại Phát thoáng nhìn Sở Mặc:

    - Không phải lão đệ ngươi thừa biết rồi sao?

    - Ta biết cái gì mới được... tự dưng không duyên không cớ bị người ta truy sát, thiếu chút nữa thì toi mạng rồi.

    Sở Mặc thở dài nói.

    Vương Đại Phát cười ha hả mà nói:

    - Thôi đi, ta nghe nói hai kẻ muốn dùng đồ của Phiêu Diêu Cung để dụ đệ tử của cung mắc câu lộ diện, một tên thì bị chém cụt tay, một tên chính y cũng bị trọng thương.

    Nhưng đều chạy thoát, không rõ tung tích rồi.

    Ta cũng thật không ngờ, vô tình ta lại kết bạn được với một vị huynh đệ lợi hại như vậy.

    Sở Mặc nhìn cặp mắt khôn khéo của Vương Đại Phát không nhịn nổi mà cười khổ.

    Ai nói y là kẻ quê mùa, tên giàu sổi, nói y là con gián hôi chứ?

    Người ta mà thích khéo đập chết ngươi dễ như bỡn rồi!

    Có chỗ nào giống một tên giàu sổi?

    Rõ ràng là một gã thương nhân khôn khéo lõi đời mà!

    Hơn nữa còn là một đại thương nhân từ chuyện môn phái tới chuyện giang hồ không gì không biết!

    - Thôi được rồi, ta thừa nhận, chuyện đó quả thực là do ta làm, bọn họ theo dõi chúng ta đi ra...

    Sở Mặc lắc đầu cười khổ nói:

    - Nhưng trước đó quả là ta chưa từng nghe tới mấy chữ Chu Tước Hội, càng không biết Phiêu Diêu Cung là cái gì!

    - Diệu Nhất Nương sao rồi?

    Vương Đại Phát đột nhiên hỏi.

    Ánh sáng trong con ngươi Sở Mặc lóe lên, nhìn Vương Đại Phát.

    Vương Đại Phát cười cười nói:

    - Ta và Diệu Nhất Nương tuy không phải là quen thân gì, nhưng cũng coi như biết mặt nhau.

    Phản ứng của nàng ngày đó... ai, đúng là lộ liễu quá!

    Chớ nói đến có kẻ chủ tâm theo dõi nàng ngay từ đầu, cho dù là người ngoài như ta đây cũng nhìn ra được nàng có cảm tình đặc biệt với cái thanh đồng đỉnh đó.

    Một người vốn khôn khéo như vậy, sao đến đúng lúc quan trọng lại... ai, đàn bà!

    Vương Đại Phát thở dài nói:

    - Lão đệ không cần để ý, ta biết được chuyện này, bởi vì lão ca ta... là người của Thanh Long Đường!

    Thân phận của ta ở Thanh Long Đường là trưởng lão cấp bậc hoàng kim!

    Cho nên ta biết được chuyện này là không thể bình thường hơn.

    -----o0o-----

    Chương 207: Tiến thoái lưỡng nan (1)

    Chương 207: Tiến thoái lưỡng nan (1)

    - Cái gì?

    Ngươi là trưởng lão cấp hoàng kim của Thanh Long Đường?

    Phen này thì đến lượt Sở Mặc kinh ngạc đến không thể tả xiết rồi.

    Những biểu hiện vừa rồi của Vương Đại Phát, khiến Sở Mặc đoán trong lòng rằng, y rất có thể là thành viên của một thế lực lớn nào đó.

    Nhưng lại không thể ngờ y chính là một trưởng lão của Thanh Long Đường.

    Vương Đại Phát cười nói:

    - Xem ra, mấy hôm nay lão đệ cũng là có chuẩn bị tìm hiểu qua loa rồi.

    Hôm đó ta được đường chủ của Thanh Long Đường nhờ vả, phảimua được mấy thứ trên người Xích Mục Hàn Băng Mãng.

    Thế nào nhìn thấy cái thanh đồng đỉnh kia khá đẹp mắt, liền muốn tiện tay mua về.

    Sau lại nghe được ngươi gọi ta một câu tiên sinh, trong lòng ta rất cảm động, liền tặng nó cho ngươi.

    Đáng nhẽ chuyện chỉ đến đây là dừng rồi.

    Vương Đại Phát nhìn Sở Mặc:

    - Nếu sau đó lão đệ ngươi đến nhà ta chơi, lão ca nhất định sẽ tiếp đón ngươi nhiệt tình, coi ngươi như bạn bè tốt!

    Nhưng ai ngờ cái đỉnh này... lại là mồi câu mà lũ khốn kiếp Chu Tước Hội thả ra!

    Mà bọn họ từ rất nhiều năm nay đã nghi ngờ Diệu Nhất Nương là một trong mười hai tên đệ tử kia của Phiêu Diêu Cung rồi.

    Cho nên dựa vào nhiều loại tin tức, ta tổng hợp lại rồi phân tích một chút, cảm thấy không khéo mình đãvô tình hại ngươi mất rồi.

    Cũng may là hôm nay gặp được ngươi, ta cũng yên tâm rồi.

    Lão đệ, lão ca cũng sẽ không hỏi ngươi đến tột cùng là ai, lát nữa chúng ta uống với nhau vài chén!

    Sau khi uống xong thì không còn liên quan gì đến nhau nữa!

    Ánh mắt của Sở Mặc hơi hơi nheo lại, nhìn Vương Đại Phát, cười cười, đứng dậy nói:

    - Lão ca, ta thấy chúng ta cũng không cần phải uống chén rượu này, coi như quen biết một hồi, lão ca đã tặng ta một thanh đồng đỉnh, làm đệ đệ ta cũng không thể không thể hiện chút gì.

    Sở Mặc nói xong móc từ trong ngực ra một bình sứ nhỏ:

    - Ta thấy thân thể lão ca tuy không có gì bất thường đáng ngại, nhưng ngày thường hẳn là hay làm việc quá sức, thường xuyên đau đầu.

    Lúc phát tác có khi cảm giác đau đầu như búa bổ, hơn nữa nóng lên rất khó chịu, phải dùng nước đá dội lên mới có thể đỡ một chút.Trong giây lát, con ngươi Vương Đại Phát hiện lên một trận ánh sáng lạnh, nụ cười trên môi đọng lại, nhìn kỹ Sở Mặc:

    - Ngươi điều tra ta?

    Sở Mặc cười xua tay:

    - Ta với lão ca không thù không oán, điều tra lão ca để làm gì?

    Lão ca cũng không cần lo lắng.

    Vừa rồi lão ca nói nhiều như vậy, nhưng có một câu chung quy vẫn không chịu nói ra.

    Sở Mặc mỉm cười nói:

    - Ha ha, chỉ dựa vào tin tức về một thanh đồng đỉnh, lão ca đã có thể suy đoán ra thân phận của Diệu Nhất Nương, chẳng lẽ thực sự khôngđoán ra ta là ai sao?

    Xem ra, lão ca vội vã muốn phủi sạch mọi quan hệ với ta như vậy, chỉ sợ nguyên nhân nằm ở đây rồi?

    Vương Đại Phát nhìn Sở Mặc, trong con ngươi dần hiện lên vẻ tán thưởng, cuối cùng ngồi xuống, cười khổ nói:

    - Không thể tưởng tượng nổi, một thiếu niên mới mười bốn mười lăm tuổi, có thể dịch dung thành một thanh niên hơn hai mươi tuổi mà không có chút sơ hở nào.

    Không tồi, đúng là ta đã đoán ra!

    Nhưng nếu ngươi không chính mồm thừa nhận, ta cũng sẽ không hỏi thêm câu nào.

    Bởi có một số việc ta cũng thực sự không muốn dây vào.

    Ta là một trưởng lão của Thanh Long Đường không thể nghi ngờ, nhưng đồng thời ta cũng là một thương nhân.

    - Nếu lão ca đã biết ta là ai, như vậy hẳn cũng biết đan dược của ta lợi hại đến đâu đi?

    Sở Mặc thầm thở dài, quan hệ của hắn với Diệu Nhất Nương thực ra cũng không phải việc gì quá công khai.

    Nhưng chung quy không kín kẽ đến mức muốn tra mà không tra ra được.

    Từ điểm này cũng có thể thấy ra được tầm quan trọng của tin tức tình báo rồi, Thanh Long Đường... con quái vật vùng vẫy thống trị trên lục đại Thanh Long này, sở hữu lực lượng tình báo mạnh mẽ không ai bì kịp!

    Cùng so sánh với nó, tổ chức của Sở Mặc và Hứa Phù Phù thành lậpquả thực nhỏ bé không đáng kể gì.

    Tuy nhiên, Sở Mặc cũng không đi đâu mà vội.

    Hắn không có gì ngoài kiên nhẫn!

    Một ngày nào đó, thế lực của chính hắn cũng sẽ trưởng thành.

    Sở dĩ Sở Mặc thản nhiên thừa nhận thân phận của mình với Vương Đại Phát, là bởi vì trong lòng hắn có ý định khác!

    Bởi vì Sở Mặc phát hiện, vị trưởng lão hoàng kim của Thanh Long Đường này là kẻ có thể hợp tác được!Vương Đại Phát gật gật đầu, nhìn Sở Mặc:

    - Năng lực chế thuốc của lão đệ, trong hội cũng đã biết cả rồi.

    Đừng thấy hiện giờ không ai tìm lão đệ chế thuốc.

    Đó chẳng qua là bởi vì hiện giờ sự tình chưa được công khai rõ ràng.

    Không lâu nữa, phỏng chừng là rất nhanh, sẽ có người tìm đến quý phủ của lão đệ cậy nhờ chế thuốc rồi.

    - Vậy còn phải xem xem tâm trạng của sư phụ ta và thành ý của bọn họ rồi.

    Sở Mặc thản nhiên bồi thêm một câu.

    Trong con ngươi Vương Đại Phát lóe qua một tia sáng, trong lònghơi rùng mình, có thể chỉ dùng nửa năm, dạy dỗ ra được một đệ tử như kẻ trước mắt này, sao có thể là hạng người tôm tép?

    Y sở dĩ muốn chối bay mọi quan hệ với Sở Mặc cũng vì lẽ đó.

    Vương Đại Phát thân là trưởng lão cấp bậc hoàng kim của Thanh Long Đường, tin tức tình báo lấy được tới tay có thể nói là vô cùng phong phú.

    Chuyện người bên Chu Tước Hội vẫn luôn luôn điều tra mười hai tên đệ tử đã trốn thoát khỏi trận bao vây tiễu trừ Phiêu Diêu Cung năm đó, Vương Đại Phát sớm đã nghe nói đến.Cũng biết rõ người của Chu Tước Hội nhắm tới Diệu Nhất Nương đã khá lâu rồi.

    Nhưng lần này, vụ việc thanh đồng đỉnh, Vương Đại Phát quả thực không biết đó là mồi nhử mà Chu Tước Hội thả ra.

    Sau khi về đến nhà và biết được sự thật này, Vương Đại Phát vô cùng tức giận.

    Bởi vì trong lúc vô tình y đã bị cuốn vào trận phân tranh này!

    Người của Chu Tước Hội đương nhiên biết rõ thân phận của Vương Đại Phát.

    Cho nên không thể nào chạy tới tìm y gây sự, nhưng trong lòng Vương Đại Phát vẫn là cảm thấy không thoải mái.Khó khăn lắm mới có người gọi y một tiếng tiên sinh, mà cũng khó khăn lắm mới có người khiến y nhìn thấy thuận mắt.

    Chu Tước Hội bọn bây lại muốn gây sự với người ta?

    Cho nên, Vương Đại Phát lập tức sai người điều tra chuyện này.

    Không tra thì thôi vừa tra đã giật nảy cả người.

    Thậm chí là dựng hết tóc gáy!

    Bởi vì y đột nhiên phát hiện, người thanh niên đi cùng với Diệu Nhất Nương kia, mọi tin tức tình báo mà y có được đều nhắm tới thân phận của một người!Chính là Sở Mặc gần đây thanh danh vang dội khắp Viêm Hoàng Thành!

    -----o0o-----

    Chương 208: Tiến thoái lưỡng nan (2)

    Chương 208: Tiến thoái lưỡng nan (2)

    Nửa năm trước thiếu niên này chọc phải họa lớn, đắc tội với thân vương Hạ Kinh, bị đuổi giết điên cuồng.

    Vật vã mãi mới trốn được khỏi Viêm Hoàng Thành, mai danh ẩn tích.

    Nửa năm sau mới xuất hiện trở lại.

    Lấy tư thế của kẻ vương giả trở về, đầu tiên là ngang ngạnh đập phá tan nát phủ thân vương của Hạ Kinh, sau đó chẳng những không hề hấn gì, lại còn được Hạ Kinh tôn sùng làm khách quý.

    Sau đó liền truyền đến tin tức Hạ Kinh điên cuồng thu mua dược liệu ở khắp nơi...Những tin tức này nếu đem tập hợp lại cùng một chỗ, sau đó tổng hợp là có thể cho ra một kết luận kinh người.

    Thiếu niên tên Sở Mặc kia, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã có được năng lực mà người bình thường khó mà tưởng tượng nổi!

    Dưới cái nhìn của người có thân phận như Vương Đại Phát, có thể khiến Sở Mặc được đến năng lực như vậy chỉ có thể là một loại người, chính là ẩn giả!

    Đúng vậy, không phải môn phái, mà là ẩn giả!

    Môn phái tuyệt đối không thể bồi dưỡng ra một đệ tử như thế này.Bởi vì cho dù Sở Mặc là thiên tài tuyệt thế, cũng không thể tiến vào môn phái mới nửa nămđã có thể xuất sư trở về.

    Càng là thiên tài, môn phái sẽ càng cố giữ hắn lại sư môn, tiến hành nhiều loại bồi dưỡng khác nhau, mà một loại bồi dưỡng mấu chốt nhất... chính là lòng trung thành với môn phái

    Nửa năm đã cho xuống núi, lòng trung thành với môn phái có thể sâu đến bao nhiêu?

    Chứ đừng nói rằng càng trong những môn phái lớn thiên tài càng không thiếu.

    Cho dù tài năng của Sở Mặc có xuất chúng đến đâu cũng không thể vừa tiến vào môn phái liền được tập trung cung cấp đủ loại tàinguyên mà sử dụng.

    Nếu quả thực là như vậy, hắn không thể sống quá một tháng!

    Cho nên, chỉ có ẩn giả, mới nuôi dưỡng được đệ tử kiểu này, mới có thể trong thời gian ngắn đưa đệ tử ra ngoài rèn luyện.

    Cái gọi là ẩn giả, chính là kiểu người có thực lực vô cùng mạnh mẽ, nhưng lại không thuộc về bất cứ môn phái nào...!

    Người như vậy mặc dù không có nhiều trên lục địa Tứ Tượng nhưng Vương Đại Phát biết, con số đó không dưới mười người!Gẫn như mỗi ẩn giả, đều là kẻ không thể trêu chọc nổi.

    Đầu tiên, lực chiến của họ gần như vô địch, bất khả chiến bại, bất cứ một ẩn giả nào đều có thực lực đáng sợ khó mà tưởng tượng nổi, tiếp theo, hầu như mọi ẩn giả, đều là kẻ cô độc, không mang theo bất cứ gánh nặng nào.

    Người như vậy...

    Mới là kẻ đáng sợ nhất!

    Bởi vì y chẳng những vô cùng mạnh mẽ, mà còn không vướng bận bất cứ điều gì!Một khi động vào ẩn giả thì không khác nào muốn chết.

    Bởi vậy, khi Vương Đại Phát suy đoán ra người thanh niên trên hội đấu giá kia, rất có khả năng là do Sở Mặc dịch dung thành, liền sợ đến toát mồ hôi hột.

    Y tuy là trưởng lão cấp bậc hoàng kim của Thanh Long Đường, quyền cao chức trọng, cho dù là tại môn phái của mình y cũng có được thân phận trưởng lão ngoại môn.

    Nhưng càng là như vậy, Vương Đại Phát lại càng hiểu được một đạo lý.

    Không thể trêu vào ẩn giả!Đồ đệ của ẩn giả...

    đương nhiên cũng không thể trêu vào!

    Rõ ràng hiện nay, phía người của Chu Tước Hội muốn bắt Diệu Nhất Nương.

    Là bạn bè tốt nhất của Diệu Nhất Nương ở Viêm Hoàng Thành, Sở Mặc khẳng định không thể chỉ ngồi yên mà nhìn.

    Sau đó, tám chín mươi phần trăm, giữa hai bên sẽ phát sinh mâu thuẫn kịch liệt!

    Theo Vương Đại Phát, đây chỉ là việc sớm hay muộn mà thôi.

    Nhất định người của Chu Tước Hội không biết gã thanh niên đó làSở Mặc.

    Không phải Vương Đại Phát xem thường bọn họ, mà sự thực là trong Viêm Hoàng Thành này, cho dù là hoàng gia... cũng chưa chắc có năng lực tình báo mạnh như y!

    Cho nên, nếu nói là Vương Đại Phát không muốn bị cuốn vào vòng xoáy phân tranh này, càng nên nói rằng y sợ phải động đến một gã ẩn giả!

    Chỉ có điều hiện nay, tên tiểu tử này hoàn toàn chẳng chừa cho y chút đường lui nào, không thèm nói đến lý lẽ.

    Đem mọi chuyện không nên nói phơi bày ra một cách gọn gàng linh hoạt.Ngươi nói xem, với một người ngoài như ta ngươi nói nhiều như vậy để làm chi?

    Lần này, Vương Đại Phát rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan rồi.

    Nếu đứng trên góc độ của một trưởng lão Thanh Long Đường, Vương Đại Phát rất muốn chối bay chối biến mọi quan hệ với Sở Mặc, chuyện giữa các ngươi, Thanh Long Đường không muốn can dự, mọi người ai đi đường nấy là được.

    Nhưng đứng trên góc độ của một thương nhân, y lại không thể làm như vậy.

    Người khác có thể xem thường kẻ chỉ là đứa cháu trai của một tướng quân này, nhưng Vương Đại Phát là người biết rõ mọi chuyện, thì tuyệt đối không dám coi thường.

    Hiện giờ, lại thêm một lý do nữa khiến y không thể trở mặt với Sở Mặc, đan dược!Cái bệnh khó nhằn mỗi tháng nhất định phát tác một lần kia, mỗi lần đến đều khiến y có cảm giác đau đến không muốn sống.

    Thậm chí có mấy lần, Vương Đại Phát quả thực muốn chết quách đi cho xong!

    Ngoại trừ chính y, không một ai biết được mùi vị khổ sở của căn bệnh này...

    Không ai biết.

    Thế cho nên mấy năm gần đây Vương Đại Phát vẫn hay thích khoa trương sự giàu có, như một kẻ giàu sổi, không phải chỉ vì muốn che giấu thân phận thật sự của mình.

    Nguyên nhân lớn hơn... chính là một kiểu xả hận!

    Một loại tâm tình muốn xả hết nỗi hận khi bị ốm đau tra tấn khiến trong lòng không thể chịu đựng nổi!Nếu vẫn phải sống một cuộc sống như người bình thường, chắc y đã sớm hậm hực mà chết rồi.

    Cho nên, rốt cuộc là do tài năng y thuật xuất chúng của thiếu niên này, chỉ liếc mắt đã nhìn thấu bệnh của y, hay là vị sư phụ thần bí hùng mạnh của vị thiếu niên này từng vụng trộm quan sát y, phát hiện ra căn bệnh y mắc phải.

    Mọi thứ thật ra đều không còn quan trọng nữa.

    Quan trọng là... căn bệnh không ai có thể chữa được của thân vương Hạ Kinh, đã khỏi!

    Đây mới là việc khiến Vương Đại Phát động lòng.Vương Đại Phát nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt tràn đầy phức tạp rối rắm.

    Sở Mặc cũng thản nhiên nhìn Vương Đại Phát, ánh mắt trong suốt như nước suối trong khe núi mùa thu, trong trẻo và lạnh lùng.Tuy rằng chỉ cần liếc mắt đã có thể thấy đáy, nhưng lại khiến người ta không dễ gì dám động vào.

    Vương Đại Phát vỗ trán, bỗng nhiên cười nói:

    - Đầu bếp của ta xuất thân từ bếp của hoàng gia, có mấy món ăn sở trường còn từng được hoàng thượng khen đấy.

    Lão đệ thật sự không muốn nếm thử chút sao?Sở Mặc lúc này cũng cười rộ lên, gật gật đầu:

    - Được!

    Bữa cơm này hai người ăn rất thoải mái vui vẻ.

    Vương Đại Phát dường như đã suy nghĩ thông suốt.

    Buông xuống sự kiêu ngạo, nói cho Sở Mặc biết rất nhiều chuyện của Thanh Long Đường như hai người bạn lâu năm.

    Cũng cố tình vô tình nói đến một ít việc trong Chu Tước Hội.

    -----o0o-----

    Chương 209: Một lời hứa

    Chương 209: Một lời hứa

    Sở Mặc cũng như vậy, thỉnh thoảng vô tình cố ý nói qua vài chuyện liên quan tới sư phụ mình và tòa núi nhỏ nơi hắn từng tu luyện.Con người để mà trưởng thành, cần thiết nhất chính là trải nghiệm.

    Không có ai trời sinh ra đã ian xảo, cũng không có ai bẩm sinh đã dối trá.

    Một thiếu niên mười bốn tuổi, vẫn rất muốn giữ lấy một trái tim hồn nhiên, rất muốn vẫn tiếp tục hăng hái, không sợ trời không sợ đất.

    Nhưng điều này là không thể rồi.

    Vì thế giới này không phải chỉ của một người.

    Cho dù hiện đã hùng mạnh tới mức, trên đời này không còn ai là đối thủ như Ma Quân, nhưng chẳng phải y vẫn phải tuân theo quy luật tựnhiên của thế giới này sao?

    Nếu không, muốn dược liệu gì, cứ gọn gàng dứt khoát đến thẳng Trường Sinh Thiên và mấy đại môn phái khác mà đòi.

    Không đòi được liền diệt cả nhà ngươi!

    Chẳng phải là càng nhanh gọn tiện lợi hơn sao?

    Nói cho cùng, tất cả mọi người đều là người, không phải là ma!

    Cho dù sẽ toan tính một chút, cho dù có tư tưởng cá nhân vị kỷ.

    Nhưng chung quy vẫn cần phải có tính người.Ma Quân mặc dù không nói cho Sở Mặc biết phương thức tu luyện của Linh giới và Tiên giới, nhưng Sở Mặc có thể cảm giác được, duy trì nội tâm trong sáng và tư tưởng vững vàng ở một mức độ nhất định nào đó là một việc vô cùng quan trọng!

    Tửu lượng của Vương Đại Phát không tệ chút nào, uống với Sở Mặc rất nhiều, nhưng thoạt nhìn không khác gì chưa uống.

    Chỉ là hơi có chút hơi men.

    Thiếu niên Sở Mặc trẻ tuổi, tố chất thân thể hơn xa so với đại đa số người trên thế giới này, bởi vậy uống vài chén rượu, cũng gần như không có chút phản ứng nào.Sau đó, khi hai người đã cơm no rượu say, Sở Mặc từ biệt rời đi, trước khi đi đặt một lọ đan dược trước mặt của Vương Đại Phát:

    - Nếu lão ca tin ta, cứ ba ngày uống một viên, chỗ này có mười viên, khoảng một tháng sau là bệnh đau đầu của ngươi có thể khỏi hẳn rồi.

    Trong khoảng thời gian này, Sở Mặc nghiên cứu đi nghiên cứu lại cách chế thuốc của ngọc, cuối cùng phát hiện đó hẳn là công lao của phiến đá xanh.

    Bởi vì đã cất chứa khá nhiều dược liệu vào trong ngọc, do đó nếu là đan dược thông thường, hắn chỉ cần dùng ý nghĩ mô tả công dụng của thuốc ở trong không gian, đan dược sẽ nhanh chóng xuất hiện.Như loại bệnh này của Vương Đại Phát với Sở Mặc mà nói đúng là không phải vấn đề gì to tát.

    Vương Đại Phát nhìn lọ đan dược, trong con ngươi hiện lên vẻ phức tạp, ngẩng đầu nhìn về phía Sở Mặc:

    - Lão đệ tin tưởng ta như vậy sao?

    - Phải nói là, cần nhờ lão ca tin tưởng ta mới đúng.

    Sở Mặc cười một cách ngại ngùng:

    - Đan dược này mười viên là vừa vặn đủ một liều điều trị, cứ thiếu một viên liền không còn bất cứ tác dụng nào với bệnh của lão ca.

    Cho nên, nếu lão ca không tin ta, cứ mang một viên đi xét nghiệm, ha hả...Sở Mặc không nói nốt, nhưng Vương Đại Phát lại có chút tức giận nói:

    - Lão đệ coi ta là hạng người nào?

    Sao ta có thể đi làm chuyện như vậy?

    Thuốc của lão đệ người khác thiên kim khó cầu, ta sao có thể hoài nghi đây?

    Nhưng trong lòng lại chửi ầm lên: Tên khốn kiếp, ngươi cười ngượng ngùng thế để làm gì?

    Ngươi không biết còn đang đeo cái mặt của một người đã thành niên sao?

    Thế mà lại nhìn thấu suy nghĩ của ta, thật vô sỉ!

    Ai vô sỉ thì thật khó mà nói, lúc trước Vương Đại Phát đúng là có nghĩ tới việc tìm một danh y mà mình biết để nghiên cứu cẩn thận mộtchút.

    Cũng không phải là sợ Sở Mặc hại y, mà chủ yếu là ở sâu trong lòng vẫn chưa đủ tin tưởng Sở Mặc.

    Kết quả Sở Mặc vừa nói vậy y lại bị dồn vào chân tường, đồng thời trong lòng cũng than thở: Đây thật là một thiếu niên chỉ mới mười bốn tuổi?

    - Vậy thì là do ta suy nghĩ nhiều rồi, lão ca cứ dùng xong sẽ thấy được hiệu quả.

    Sở Mặc nói:

    - Trước giờ ta vẫn đối xử tốt với bạn bè như vậy đó.Vương Đại Phát hít sâu một hơi, sau đó nói:

    - Được rồi, nếu lão đệ đã nói tới nước này, vật lão ca ta cũng sẽ cho ngươi một lời cam đoan!

    Tại Viêm Hoàng Thành này...

    Thậm chí toàn bộ Đại Hạ, cũng không phải địa bàn của Chu Tước Hội bọn chúng!

    Nếu là hành động quá đáng, Thanh Long Đường nhất định sẽ không ngồi yên mà nhìn.

    Cho đến lúc này, khí thế bậc bề trên của một trưởng lão Thanh Long Đường nên có, mới toát ra từ trên người Vương Đại Phát.

    Nhân vật lớn một lời nói nặng tựa ngàn cân, đã phát ra khỏi miệng thì như tên đã bắn.

    Loại chuyện như thất tín hủy bỏ lời hứa, trừ khi vạnbất đắc dĩ mới có người làm.

    Càng là kẻ bề trên thì càng là như vậy.

    Sở Mặc chắp tay hướng về phía Vương Đại Phát:

    - Lão ca nghĩa khí, giờ Sở Mặc xin cảm ơn trước một tiếng!

    Vương Đại Phát xua tay, trầm giọng nói:

    - Thanh Long Đường có thể yêu cầu họ không được hành động quá đáng, nhưng nếu bí mật dùng những thủ đoạn đường ngang ngõ tắt, thì khó mà tránh khỏi.

    Sở Mặc nhớ tới cảnh giới hiện giờ của Diệu Nhất Nương và Sở Yên có thể đã đạt tới, cười cười nói:

    - Này không vấn đề, chắc Chu Tước Hội sẽ không đến mức phái ra cao thủ Minh Tâm Cảnh đi?

    Vương Đại Phát ngẩn ra, lập tức lắc đầu:

    - Không thể nào, ngươi cho rằng cao thủ của Minh Tâm Cảnh dễ dàng sai khiến như vậy sao?

    Sở Mặc cười gật gật đầu:

    - Vậy là tốt rồi!

    Lão ca, vậy ta cáo từ trước!

    Sở Mặc rất vui mừng, lần này tới gặp Vương Đại Phát đạt được thu hoạch nằm ngoài dự đoán của hắn nhiều lắm.

    Nhưng mà có lẽ VươngĐại Phát... thì không vui được như vậy rồi.

    Vương Đại Phát nhìn bóng lưng Sở Mặc rời đi, không nhịn nổi bắt đầu trầm tư, thật lâu sau mới lẩm bẩm:

    - Câu nói cuối cùng của tiểu tử này là có ý gì?

    Chẳng lẽ nói, người có cảnh giới từ Minh Tâm Cảnh trở xuống... hắn đều ứng phó được?

    Trừ phi là hoàng gia ra tay, nhưng loại chuyện này, hoàng gia sao có thể nhúng mũi vào?

    Vương Đại Phát nghi hoặc lắc đầu, trong mắt đầy sự khó hiểu, tuy nhiên sau đó không kìm nổi bật cười mắng:

    - Cái tên nhóc này, nếu ngươi đã có năng lực mạnh đến vậy, lần này giúp ngươi chút việc thì có sao?

    Nói không chừng, sau này cònmuốn mời ngươi gia nhập Thanh Long Đường đấy?

    Vương Đại Phát lầu bầu, rung đùi đắc ý về tới phòng mình, nhìn bình đan dược đặt trên bàn, trong mắt lóe lóe:

    - Tiểu tử này, thật ra vẫn có chút đáng yêu.

    ......

    Rời khỏi phủ đệ của Vương Đại Phát, Sở Mặc để ý một chút, không thấy có người theo dõi, liền đi theo con đường nhỏ tới thẳng hướng của chỗ biệt viện kia.Cũng vài ngày hắn không tới thăm Diệu Nhất Nương và Sở Yên rồi, không biết bây giờ hai người đã đạt tới cảnh giới nào.

    Dựa theo hiệu lực của đan dược kia, Sở Mặc đoán hai người Diệu Nhất Nương và Sở Yên lúc này có lẽ cũng đã tiến vào Kim Thạch Chi Cảnh rồi.

    -----o0o-----

    Chương 210: Đan dược khác thường

    Chương 210: Đan dược khác thường

    Dược liệu để luyện chế loại đan dược này khá đắt tiền, thậm chí cho dù có tiền cũng chưa chắc mua được.

    Nhất là trong số đó có một loại đã thuộc vào phạm vi của nguyên dược cực phẩm rồi.

    Hiện giờ có thể luyện chế thành công ra hơn mười viên thuốc loại này, cũng là bởi vì có loại nguyên dược cực phẩm đó.

    Nếu không, cho dù phiến đá xanh có thần kỳ cỡ nào, cũng không thể tự nhiên hô biến tạo ra chỗ đan dược này được.Cho nên Sở Mặc vẫn rất là tin tưởng hai nàng.

    Sau khi rẽ ngang rẽ dọc vài lần, Sở Mặc mới tới được biệt viện yên tĩnh kia, lặng lẽ lẻn vào.

    Tìm được chốt mở, tiến vào hầm ngầm.

    Bên kia cánh cửa hai người con gái nghe thấy động tĩnh đều tập trung đề phòng chờ ở đó.

    Thấy là Sở Mặc mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

    Sở Mặc mới bước vào, thậm chí chưa cần dùng ngọc kiểm tra tình huống của hai cô gái cũng đã cảm nhận được.

    Khí chất trên người cả hai rõ ràng đã khác nhiều so với lần gặp mặt trước đó.Nhất là Sở Yên, vốn là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, nhưng bởi vì hoàn cảnh sinh sống từ nhỏ, khiến cho từ trong máu Sở Yên cho tới giờ đều có chút gì đó tự ti.

    Loại cảm giác này có lẽ người ngoài chưa chắc đã nhận ra, nhưng những người quen biết thân thuộc bên cạnh nàng đều cảm thấy sự thiếu tự tin của nàng một cách rõ rệt.

    Nhưng trong vòng một tháng trở lại đây, loại cảm giác thiếu tự tin này trên người Sở Yên đang giảm bớt một cách rất nhanh chóng.

    Lần này gặp mặt, Sở Mặc rất vui khi phát hiện trên khuôn mặt Sở Yên đang nở một nụ cười tràn đầy tự tin.

    Đồng thời, khí chất trên người nàng cũng trở nên vô cùng cao quý!Cư di khí dưỡng di thể, nuôi dưỡng chăm sóc thì có thể thay đổi thể chất con người, còn chỗ đứng và địa vị xã hội lại có thể thay đổi khí chất của con người.

    Trên đời này rất nhiều thứ không phải sinh ra đã có.

    Loại khí chất tự tin này hầu hết đều phải trải qua một thời gian sinh sống mới có thể xuất hiện.

    Sự thay đổi của Diệu Nhất Nương thoạt nhìn thì không được rõ ràng, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người yểu điệu.

    Bởi vì quả thực nàng quá mức xinh đẹp, do đó, khi lần đầu tiên nhìn thấy người khác sẽ chỉ chú ý đến gương mặt của nàng, mà không để ý được những thay đổi khác.

    Gương mặt đó cũng đủ để thu hút ánh mắt người khác trong thời gian dài rồi.Nhưng Sở Mặc vẫn cảm nhận được loại thay đổi đó trên người Diệu Nhất Nương, ấy cũng là một thần thái tự tin sau khi trở nên vô cùng hùng mạnh!

    Hai nàng nhìn thấy Sở Mặc đều lộ vẻ mừng rỡ:

    - Công tử!

    - Thiếu gia!

    Hai người trăm miệng một lời, sau đó đều đồng loạt cười rộ lên.

    Sở Mặc nhìn hai người:

    - Sao thế?

    Diệu Nhất Nương dang rộng hai tay.

    Xoay một vòng, dáng người đẹp đẽ, quần áo phấp phới, đẹp tới mức khiến người ta ngưng thở.

    Nhìn Sở Mặc:

    - Theo ngươi thì sao?

    - Đẹp!

    Sở Mặc khen.

    - Ai bảo ngươi nói cái này?

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc sẵng giọng:

    - Người ta muốn xem ngươi có phát hiện ra thay đổi gì không!

    - Đẹp hơn rồi!

    Sở Mặc nói ra những lời tự đáy lòng.

    - Thiếu nghiêm túc!

    Trong lòng Diệu Nhất Nương rất vui vẻ, nhưng không nhịn nổi liếc đôi mắt mỹ miều nói:

    - Sở Yên muội muội không phải cũng đẹp hơn sao?

    - Ừ, cũng đẹp.

    Sở Mặc cười nói.Sở Yên có chút ngượng ngùng cúi đầu, hai gò má nhuộm hồng, sau đó ngẩng đầu nhìn Sở Mặc nói:

    - Công tử, ta đã tiến vào Kim Thạch Chi Cảnh rồi!

    Ta và Nhất Nương tỷ tỷ đều đạt tới cảnh giới này.

    Nhất Nương tỷ tỷ nói, đan dược của công tử còn lợi hại hơn những đan dược trong truyền thuyết nhiều!

    - Hả?

    Sở Mặc ngẩn tò te, hắn vừa không biết đan dược trong truyền thuyết có thể giúp người khác trực tiếp đột phá Kim Thạch Chi Cảnh mặt ngang mũi dọc như thế nào, lại cũng không biết dan dược của chính mình thần kỳ ra sao.

    Ôm mọi nghi vấn nhìn Diệu Nhất Nương.Diệu Nhất Nương gật gật đầu, nói:

    - Đúng vậy, kỳ thật Phiêu Diêu Cung cũng từng có một đại sư chế thuốc, có thể luyện chế ra loại đan dược này.

    Thông qua đó bồi dưỡng một ít đệ tử Kim Thạch Chi Cảnh làm lực lượng nòng cốt của môn phái đi làm nhiệm vụ.

    Sở Mặc gật gật đầu, cảm thấy đây mới là việc môn phái nên làm.

    Chắc hẳn những đệ tử kia cũng rất vui vẻ chấp nhận loại phúc lợi một bước lên mây này.

    - Tuy nhiên đan dược kia có hiệu lực không hề vững chắc, có khi vừa mới tiến vào Kim Thạch Chi Cảnh không lâu, cảnh giới đã tụt lạixuống dưới.

    Có trường hợp còn nghiêm trọng đến mức tụt hẳn xuống thiết cốt cảnh tầng thứ tư!

    Diệu Nhất Nương nói:

    - Năm đó Phiêu Diêu Cung cũng đã là môn phái chí tôn trên lục địa Chu Tước, nhưng mười người dùng đan dược có bốn, năm người thành công cũng đã là tốt lắm rồi.

    Hơn nữa chỉ mới như vậy cũng đã khiến môn phái khác hâm mộ không ngớt.

    Trong con ngươi của Sở Mặc lóe lên ánh sáng, nhìn Diệu Nhất Nương, lông mày hơi hơi nhíu lại:

    - Trước khi dùng đan dược này tỷ tỷ đã biết trước... xác suất thành công không phải trăm phần trăm?

    Vậy vì sao không nói với ta?Diệu Nhất Nương cười nói:

    - Bây giờ chẳng thành công rồi là gì?

    -...

    Sở Mặc xạm mặt lại.

    Diệu Nhất Nương dịu dàng nói:

    - Thiếu gia của ta ơi, ngươi tuyệt đối không cần cảm thấy tự trách.

    Ngươi phải biết rõ giá trị của loại đan dược này!

    Cho dù tỷ lệ thành công của nó chỉ là một phần mười, người trên thế giới này cũng sẽ theo đuổi một cách ráo ết.Nói xong, ánh mắt của Diệu Nhất Nương hướng về Sở Mặc:

    - Đáng tiếc nguyên liệu để luyện chế loại đan dược này quá mức hiếm hoi quý báu, cho dù là các đại môn phái cũng không thể tạo ra số lượng cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh lớn.

    Nhưng đan dược của ngươi... tỷ lệ thành công không ngờ lên tới một trăm phần trăm!

    Sở Yên ở bên nói thêm:

    - Đúng vậy, đúng vậy, công tử ngài không biết đâu, ta cảm nhận được rất rõ ràng cảnh giới trong cơ thể đang được củng cố, và dường như, còn có cơ hội đột phá tầng cao hơn nữa kìa!

    - Đúng, chính là như vậy, mới đầu ta còn tưởng đó là ảo giác domột mình ta tưởng tượng ra.

    Diệu Nhất Nương dùng ánh mắt nhiệt liệt nhìn Sở Mặc:

    - Nhưng không ngờ Sở Yên muội muội cũng có cảm giác như vậy!

    Điều này rõ ràng cho thấy!

    Sở Yên nói:

    - Công tử là Luyện Dược Sư... không, là Luyện Đan Sư mạnh nhất trên thế gian này!

    - Ý của các ngươi là... sau này các ngươi sẽ không bị dừng lại vĩnh viễn ở Kim Thạch Chi Cảnh?

    Sở Mặc có chút giật mình, nhìn hai nàng:

    - Nhưng loại đan dược này không thể nào hoàn toàn thay thế quá trình trưởng thành của một con người mà!

    - Bình thường loại đan dược này còn không thể chắc chắn sẽ thành công một trăm phần trăm cơ mà.

    Diệu Nhất Nương nói.

    -----o0o-----

    Chương 211: Chiến đấu trong giận dữ (1)

    Chương 211: Chiến đấu trong giận dữ (1)

    - Nhưng chưa biết chừng các ngươi lại thuộc về bốn, năm mươi phần trăm kia thì sao?

    Sở Mặc nói.

    Diệu Nhất Nương hơi hơi lắc đầu:

    - Tuy rằng ta cũng không dám chắc cụ thể đã xảy ra vấn đề gì, dù sao ta cũng chưa từng được thấy loại đan dược giúp đột phá thẳng một đường tới Kim Thạch Chi Cảnh trong truyền thuyết.

    Nhưng ta có cảm giác, đan dược mà thiếu gia luyện ra so với các đan dược khác... có chỗ không giống nhau!

    Sở Yên cũng gật đầu thật mạnh, tuy rằng so với Diệu Nhất Nương nàng càng không biết loại đan dược giúp đột phá Kim Thạch Chi Cảnh trong truyền thuyết kia hình thù ra sao.

    Nhưng cũng không thể ngăn cản cô gái này bước lên con đường sùng bái Sở Mặc một cách mù quáng không lối thoát.Lúc này từ cánh cửa nối hầm ngầm và mặt đất, đột nhiên truyền tới một tiếng vang lớn!

    Làm cả ba người có mặt ở đây đều sửng sốt. ——

    Sau đó, cánh cửa sắt vốn rất nặng nề, vậy mà lại bị đá bay, như một ngôi sao chổi xẹt thẳng sang phía họ.

    Diệu Nhất Nương khẽ nhấc tay đẩy nhẹ, cánh cửa sắt nặng như núi đá này bị đông cứng lại giữa không trung trong nháy mắt, lơ lửng trên cao một cách vô cùng quỷ dị!

    Trên mặt của Diệu Nhất Nương toát ra luồng sát khí lạnh như băng, bàn tay nhỏ nhắn nõn nà khẽ xoay một vòng, lòng bàn tay hướng ra ngoài vẩy nhẹ...

    Cánh cửa sắt lớn đang trong trạng thái lơ lửng bay ngược về hướng ban đầu với một tốc độ khó tin!Hơn nữa, tốc độ này còn hơn xa so với tốc độ lúc đầu cửa sắt bay tới!

    Ầm!

    Đúng lúc có một bóng người đang định nhảy từ trên xuống, liền bị cửa sắt bay ngược lại nện vào người.

    Chưa kịp thốt lên tiếng ú ớ nào đã bị đập bay ra ngoài!

    - A!

    Bên ngoài lập tức vang lên một tiếng hô hoảng hốt.Tiếp theo là một chuỗi âm thanh náo loạn truyền tới.

    - Hoa Nam, Hoa Nam ngươi mau tỉnh lại đi, ngươi làm sao vậy, đừng có làm ta sợ!

    Một giọng nữ nức nở vang lên.

    Ba người Sở Mặc đều nhận ra giọng nói đó, đúng là Tôn Nhất Phi ngày hôm đó bỏ trốn trong hoảng loạn!

    Bốp ~!

    Một tiếng giòn tan vang lên.Âm thanh của một cái tát rơi vào tai ba người phía dưới.

    - Tiện nhân!

    Không phải ngươi đã nói kẻ mạnh nhất trong ba người này mới chỉ đạt tới Thiết Huyết Cảnh sao?

    Mẹ nó, đây mà là cú phản đòn do người ở Thiết Huyết Cảnh có thể đánh ra sao?

    Một âm thanh già nua tràn ngập giận dữ vang lên.

    Bên kia lại truyền đến tiếng khóc của Tôn Nhất Phi.

    Diệu Nhất Nương nhìn thoáng qua Sở Mặc nói:

    - Thiếu gia, hôm nay ngươi đừng ra tay, để cho ta và Yên Nhi muội muội có cơ hội luyện tập một chút!Nói xong, Diệu Nhất Nương quay sang nhìn Sở Yên:

    - Muội muội, cơ hội báo thù đã đến rồi!

    Sở Yên nhướng mày:

    - Đã chờ thời khắc này lâu lắm rồi!

    Thân hình hai nàng vèo một cái đã biến mất khỏi hầm ngầm.

    Xông thẳng ra ngoài qua lối đi đã mất cánh cửa che chắn.

    Ầm!

    Ầm!Bên ngoài chợt có hai tiếng nổ lớn vang lên.

    Sở Mặc theo sát phía sau, cũng đi ra ngoài, trong lòng nghĩ: Đám người kia sớm không đến muộn không đến lại đến đúng vào lúc này.

    Chẳng lẽ là Vương Đại Phát bán đứng ta?

    Tuy nhiên sau đó Sở Mặc lại phủ quyết suy đoán này, bởi vì Vương Đại Phát cho dù muốn bán đứng hắn thì tốc độ cũng không thể nào nhanh như vậy được.

    Xem ra, Thanh Long Đường vốn sẽ không định để yên cho Chu Tước Hội muốn làm gì thì làm ở Viêm Hoàng Thành như hắn nghĩ.Vương Đại Phát hôm nay sở dĩ hứa hẹn với mình một cách thoải mái như vậy cũng chứng minh một điều.

    Thanh Long Đường cũng không thích Chu Tước Hội tự tung tự tác tại Viêm Hoàng Thành như vậy.

    Những hành vi đi quá giới hạn, ở đâu cũng sẽ không được chào đón.

    Trong lòng miên man suy nghĩ, Sở Mặc nhảy một bước ra xa, xem cuộc chiến đã bước vào giai đoạn kịch liệt đang diễn ra trong biệt viện.

    Cả hai nàng đều đã đột phá tới Kim Thạch Chi Cảnh.

    Lực lượng đang dồi dào trong huyết quản chưa có cơ hội bộc lộ, hiện giờ lại đúng vào tình cảnh kẻ thù gặp lại nhau mặt đỏ tía tai.

    Nhất là Diệu NhấtNương, dường như đã nhận ra kẻ thù trong số họ, vừa thấy mặt người đó liền trực tiếp tấn công một cách điên cuồng.

    Sở Yên thì đang phải đối mặt với một tên khác, nhưng cảnh giới của người này rõ ràng không cao bằng Sở Yên.

    Hẳn là đang ở mức Thiết Huyết Cảnh tầng thứ năm.

    Bị Sở Yên một mực chèn ép!

    Nếu không phải do Sở Yên còn thiếu kinh nghiệm chiến đấu, phỏng chừng chỉ cần ba chiêu là có thể giải quyết xong người này rồi.Đánh với Diệu Nhất Nương là một lão già khoảng sáu mươi tuổi, hình như chính là người vừa tát Tôn Nhất Phi một cái.

    Giờ phút này trong mắt y tràn ngập sự giận dữ và hoảng sợ, vừa điên cuồng công kích Diệu Nhất Nương vừa chửi rủa Tôn Nhất Phi một cách thậm tệ:

    - Con tiện nhân kia, năm đó gặp ngươi ta nên giết ngươi đi cho rồi!

    Quả nhiên dư nghiệt của Phiêu Diêu Cung là không thể giữ lại!

    Để hôm nay bị ngươi hại chết rồi!

    Bên kia Tôn Nhất Phi lại là ngơ ngác ôm thi thể cụt một tay không còn hơi thở của Hoa Nam.

    Không nói được một lời, giống như đột nhiên biến thành kẻ ngốc.Tuy rằng trong lòng vô cùng căm hận Tôn Nhất Phi phản bội và bán đứng bản thân.

    Nhưng chung quy vẫn là tỷ muội đồng môn của Phiêu Diêu Cung, Diệu Nhất Nương cắn chặt răng, những đòn công kích về phía lão già kia càng thêm hung ác.

    Tựa hồ muốn hoàn toàn giải phóng mọi cơn thịnh nộ và oán hận bị kìm nén trong lòng suốt những năm vừa qua.

    Cảnh giới của lão già này cũng đã đạt tới Kim Thạch Chi Cảnh, ở nhân gian có thể nói là tung hoành ngang dọc mà không phải sợ một ai.

    Địa vị ở trong Chu Tước Hội cũng là một trưởng lão cấp bậc hoàng kim.

    Từ trước đến giờ toàn lỗ mũi hướng lên trời không coi ai ra gì.

    Lúcnày có thể mời được y xuất hiện chẳng qua cũng là nhờ sự thèm muốn của y đối với truyền thừa thuộc về Phiêu Diêu Cung.

    Dù sao đây cũng là một nhiệm vụ béo bở, nếu thành công thì sẽ đạt được công lao lớn, cho dù y có là trưởng lão cấp bậc hoàng kim thì cũng không ngoại lệ.

    Lại không nghĩ tới nhiệm vụ vốn ngon ăn thế này, lại là một con đường chết.

    Quả thực, gặm phải cục xương cứng rồi.

    Nhất là người đàn bà xinh đẹp này, mới liếc mắt đã nhận ra y là một trong những người tham gia bao vây tiêu diệt Phiêu Diêu Cung năm đó.Kết quả bám riết y không tha, công kích một cách điên cuồng khiến y muốn trốn cũng không xong.

    - Mụ điên này!

    Đừng bắt ta phải giết ngươi!

    Lão già rống lên một cách giận dữ sau đó bắt đầu tiến hành phản công.

    Dù sao y cũng đã có danh có tiếng từ nhiều năm nay, hơn nữa là một cao thủ hoàn toàn dựa vào chính mình tu luyện tới Kim Thạch Chi Cảnh.

    Một khi đã chiến đấu nghiêm túc, Diệu Nhất Nương khó có thể là đối thủ ngang tầm của y.Nhưng Diệu Nhất Nương như thể đã phát điên rồi!

    -----o0o-----

    Chương 212: Chiến đấu trong giận dữ (2)

    Chương 212: Chiến đấu trong giận dữ (2)

    Đánh tới mức hoàn toàn không màng đến sống chết!

    Lão già kia vẫn còn tiếc mạng lắm, tuy rằng rất tức giận và bắt đầu phản công, nhưng tạm thời đúng là chưa có cách nào để đánh bại Diệu Nhất Nương.

    Còn Sở Yên thì từ nhỏ đã được Viên Tử Đại bồi dưỡng các thủ đoạn ám sát, thậm chí còn từng lợi dụng thân phận vương phi mang Sở Yên tiến vào nhà giam, buộc nàng giết chết tử tù để rèn luyện lá gan.

    Việc này Sở Yên vẫn không dám kể cho Sở Mặc nghe, sợ hắn ghét mình.Nhưng ở sâu trong bản chất, Sở Yên cũng không phải một cô nàng ngoan ngoãn không dám giết người!

    Bởi vậy, khi cuộc chiến giữa Diệu Nhất Nương và lão già kia bắt đầu bước vào giai đoạn giằng co, hai bên đánh qua đánh lại mãi mà chưa ngã ngũ, Sở Yên cắn răng một cái, thanh kiếm trong tay linh hoạt quét một vòng, đánh văng vũ khí của đối phương.

    Sau đó thân hình bay lên như tiên nữ vậy.

    Đứng lơ lửng từ trên cao nhìn xuống kẻ mới luyện tới Thiết Huyết Cảnh tầng thứ năm bên dưới.

    Lúc này, vũ khí trong tay kẻ đang ở Thiết Huyết Cảnh tầng thứ nămbị đánh văng ra, hai tay run lên, đúng là hoàn toàn ở thế không hề phòng bị.

    Đối mặt với nhát kiếm này của Sở Yên mà không có bất kỳ cơ hội né tránh nào.

    Hai mắt trợn trừng, hét lên một cách sợ hãi:

    - A!

    Phập!

    Kiếm của Sở Yên lập tức đâm xuyên cổ họng của y.

    Sau khi đâm ra nhát kiếm đó, Sở Yên phi người đi không dám nhìnvẻ mặt lúc đó của Sở Mặc, nhắm thẳng tới lão già kia, khẽ kêu lên:

    - Tỷ tỷ, để ta giúp ngươi!

    Ầm!

    Khí tức của một vị đạt tới Kim Thạch Chi Cảnh lập tức ầm ầm bùng phát ra.

    Vốn dĩ lão già kia đã bắt đầu nhụt chí, hiện giờ lại thấy một thiếu nữ còn trẻ măng, xinh đẹp tuyệt trần như vậy mà cũng bộc lộ khí thế ở cảnh giới Kim Thạch Chi Cảnh, lập tức sinh lòng hoảng sợ.

    - Sao có thể như vậy?

    Lão già không dám tin vào mắt mình, hô lên kinh hoàng.

    Chẳng lẽ hiện giờ người tu luyện được đến Kim Thạch Chi Cảnh đã phổ biến như vậy sao?

    Lần này thì y không còn chút ham chiến nào, lập tức quay người định bỏ chạy.

    Diệu Nhất Nương nghiến răng nghiến lợi, vốn dĩ không định buông tha cho y, đâm một nhát kiếm về phía bả vai của lão.Sở Yên thì từ một hướng khác đâm về phía giữa hai chân mày của lão già.

    Hơn nữa nhát kiếm này chẳng những vô cùng tinh vi, mà còn vững vàng như núi!

    Căn bản không giống chiêu thức mà một thiếu nữ mười mấy tuổi có thể thi triển ra được!

    Trong lòng Sở Yên đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, chuẩn bị khi kết thúc trận chiến này, sẽ thừa nhận tất cả quá khứ của nàng với công tử.Nhưng việc trước mắt là nàng muốn chém chết lão già này!

    Đừng thấy thời gian nàng sinh hoạt bên cạnh Diệu Nhất Nương không dài, nhưng tình cảm giữa hai người lại rất tốt, như là chị em ruột thịt vậy.

    Cũng rất hiểu con người của Diệu Nhất Nương.

    Nếu như lão già này không có thù oán gì với Diệu Nhất Nương...

    Diệu Nhất Nương sẽ không thể nào trở nên điên cuồng như vậy.

    - Đáng chết!

    Lão già này nhẽ ra không chạy thì còn may, vừa chạy liền phải đối mặt với sự công kích từ cả trước mặt và sau lưng, rơi vào tình thế vô cùng lúng túng.Chỉ đành lập tức rống to một tiếng, đẩy lực lượng toàn thân lên tới cực hạn của Kim Thạch Chi Cảnh, bỏ qua không để ý tới đòn tấn công của Diệu Nhất Nương, mà chuyên tâm gạt ra kiếm của Sở Yên, sau đó vỗ một chưởng về phía mặt của Sở Yên!

    - Tiểu tiện nhân... chết đi!

    Không thể phủ nhận một điều là lão già này rất mạnh, kinh nghiệm chiến đấu cũng khá là phong phú.

    Một mình phải đối mặt với hai đối thủ cùng cảnh giới, rõ ràng còn đang rơi vào thế yếu, mà vẫn có thể tạo ra cú phản kích như vậy.

    Phập!

    Nhát kiếm của Diệu Nhất Nương đâm trúng bả vai của lão mà không gặp bất cứ trở ngại nào, máu tươi bắn ra tung tóe.

    Lão già chỉ rên lên một tiếng, lúc này sự mạnh mẽ của thân thể đã tuluyện tới Kim Thạch Chi Cảnh mới được thể hiện ra một cách rõ ràng.

    Tuy rằng nhát kiếm này đã khiến bả vai của lão già bị thương, nhưng cho dù là dùng hết sức của một người đã tu luyện đến Kim Thạch Chi Cảnh như Diệu Nhất Nương, thì mũi kiếm cũng chỉ đâm được tới xương bả vai của lão, khó mà tiếp tục đâm vào sâu hơn.

    Kim Thạch Chi Cảnh, máu thịt như đá tảng, xương cốt như sắt thép!

    Cùng lúc đó, một chưởng mang theo lực lượng vô cùng lớn của lão cũng đã vỗ tới mặt của Sở Yên.Một chưởng này nặng như núi đè!

    Sấm vang chớp giật!

    Tuy ít nhiều gì cũng bị vết thương trên bả vai ảnh hưởng, nhưng lực lượng hàm chứa bên trong vẫn có thế phá núi ngăn sông!

    Chỉ là giết người...

    Đương nhiên không thành vấn đề.

    Bởi vì đau đớn, cũng bởi vì giận dữ, vẻ mặt lão già vặn vẹo một cách vô cùng dữ tợn.Khiến cho ai nhìn cũng sợ hãi!

    Sát khí phóng ra... bao trùm khắp trời đất!

    Lúc này, Sở Yên muốn né ra cũng đã hơi muộn rồi!

    Tuy từ nhỏ đến lớn nàng cũng đã được huấn luyện dưới nhiều hình thức, nhưng kinh nghiệm chiến đấu thực tiễn thì không hề phong phú.

    Nhất là phải đối mặt với kẻ đã luyện đến Kim Thạch Chi Cảnh mà trước đây có trong mơ cũng chưa từng dám nghĩ tới, thì bao nhiêu khiếm khuyết của nàng giờ phút này đều bị bộc lộ rõ ràng.Trong giây phút chớp nhoáng, lòng của Sở Yên trở nên hơi ảm đạm: Xin lỗi, công tử, không thể thẳng thắn thừa nhận với ngài quá khứ trước đây là một kẻ giết người của Sở Yên.

    Đúng lúc này, một bóng dáng gần như đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, như một ngọn núi lớn, hoàn toàn che chắn thân hình nhỏ nhắn của Sở Yên tại sau lưng.

    Ầm!

    Rắc rắc!Một âm thanh trầm đục.

    Ngọn núi lớn này hơi hơi run rẩy, nhưng vẫn hiên ngang đứng đó!

    Sở Yên mắt dõi theo thân hình chắn trước mặt nàng của Sở Mặc hơi rung nhẹ, sau đó rên lên, từng đợt âm thanh tiếng nứt xương truyền tới, nhưng vẫn che chở trước mặt nàng vững chãi như núi!

    Bóng dáng đó, cao lớn lồng lộng.

    Nước mắt Sở Yên tí tách rơi xuống, tại thời khắc này, hình ảnh đó vĩnh viễn khắc sâu trong tâm khảm của nàng, cả cuộc đời này đều khôngcòn cách nào xóa nhòa đi nữa.

    Phụt!

    Sở Mặc phun ra một ngụm máu tươi, mặt tái nhợt nhìn lão già lúc này còn đang kinh ngạc khôn xiết:

    - Đây là năng lực của Kim Thạch Chi Cảnh?

    Không tệ, đúng là rất mạnh!

    Một chưởng này của đối phương chẳng những khiến lục phủ ngũ tạng của Sở Mặc bị thương nặng, mà còn làm gãy cả cánh tay vốn cứng rắn không ai bì kịp của Sở Mặc!Nếu không phải đã luyện cốt toàn thân.

    Trong tình huống thực lực hai bên chênh lệch xa nhau như thế, trúng phải chưởng này... cũng sẽ không đơn giản chỉ là gãy xương.

    Cánh tay này còn có thể dính lại trên người Sở Mặc hay không cũng là cả một vấn đề!

    -----o0o-----

    Chương 213: Chém chết Kim Thạch Chi Cảnh

    Chương 213: Chém chết Kim Thạch Chi Cảnh

    Cho nên, lão già này bị ngạc nhiên đến mức không nói lên lời rồi.

    Một loại khiếp sợ từ trong tâm khảm!

    Toàn thân ngay đơ ra như một khúc gỗ!Trong mắt tràn đầy sự khó tin, ngơ ngác nhìn thanh niên trước mắt, há hốc miệng:

    - Ngươi là quái vật hay sao?

    Làm sao có thể đỡ được một chưởng này của ta?

    Y còn đang bận ngây người, Diệu Nhất Nương bên này lại nhìn thấy Sở Mặc vì chắn cho Sở Yên mà bị trọng thương, thì hoàn toàn phát điên lên rồi!

    Lão già cứ vẫn ngây người, nhưng đang ở trạng thái điên cuồng như Diệu Nhất Nương cũng không chút do dự.Nhát kiếm này chỉ đâm vào bả vai, không xuyên qua được khung xương rắn chắc của Kim Thạch Chi Cảnh trên cơ thể lão già kia.

    Nhưng nhát kiếm tiếp theo... nàng lại nhắm thẳng về phía cổ của lão!

    Mà lúc này, trong chớp mắt lão già còn đang bị phân tâm bởi cú sốc, khi chưởng của lão đánh ra không chỉ bị đối phương ngăn lại, mà đối phương còn không chết.

    Keng!

    Thanh kiếm trong tay Diệu Nhất Nương phát ra một âm thanh nhưrồng cuốn hổ gầm.

    Rốt cuộc lúc này lão già hơi hơi tỉnh táo lại.

    Trong phút chốc, tròng mắt y trào lên sự sợ hãi vô tận.

    Miệng hơi há.

    Dường như muốn nói câu gì.

    Nhưng.

    Đã muộn rồi!

    Một ánh sáng rực rỡ từ đường kiếm lóe lên sau lưng lão.Hai mắt chói lòa!

    Cho dù là thân xác của Kim Thạch Chi Cảnh cũng không thể ngăn nổi một nhát kiếm chứa đầy cơn giận dữ của cao thủ cùng cấp bậc.

    Răng rắc!

    Đầu của lão già bay lên, một dòng máu tươi chứa đầy sức mạnh tuôn ra như suối, phun thẳng lên cao.

    Dòng máu đang bắn lên bầu trời nhuộm đẫm màu đỏ tươi, tạo cho người ta một cảm giác vô cùng lạnh lùng nhưng cũng rất diễm lệ!Thân hình lão già vẫn ở yên trong tư thế đứng thẳng, một hồi lâu sau mới chậm rãi đổ gục xuống mặt đất.

    Thân thể của Sở Mặc lung lay vài cái, nhe răng cười với Diệu Nhất Nương:

    - Tỷ... vẫn là ngươi giỏi nhất!

    Nói xong cơ thể Sở Mặc mềm nhũn, được Sở Yên đỡ lấy, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của Sở Yên tràn đầy sự tự trách nhìn Sở Mặc:

    - Xin lỗi, công tử, đều là lỗi của ta, do ta không tốt!

    Sở Mặc cười cười yếu ớt:

    - Ngươi đã gọi ta là công tử rồi, sao ta có thể không bảo vệ ngươi?

    Diệu Nhất Nương vọt tới bên cạnh Sở Mặc, mặt mang thân thiết nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi thấy thế nào rồi?

    Có sao không?

    Sở Mặc nói một cách khó khăn:

    - Không sao đâu, chỉ bị nội thương một chút thôi, ngươi, hay là xem vị sư tỷ kia của ngươi trước đi đã...

    Diệu Nhất Nương lắc đầu hơi ngang bướng như một cô gái nhỏ, mắt đỏ hoe, trong mắt ngập nước.

    Vươn tay nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt táinhợt của Sở Mặc, lẩm bẩm nói:

    - Xem nàng làm gì?

    Nàng thích làm gì thì làm, trong lòng ta có mười ngàn nàng cũng không quan trọng bằng một cọng tóc của thiếu gia.

    - Lớn vậy rồi, đừng trẻ con như thế nữa.

    Sở Mặc yếu ớt nói:

    - Nàng là kẻ địch của chúng ta... nhanh đi đi!

    Lúc này cuối cùng Diệu Nhất Nương cũng đã tỉnh táo lại, ngoảnh mặt nhìn Tôn Nhất Phi vẫn đang ngơ ngác ôm xác của Hoa Nam.

    Trên mặt đầy vẻ khinh thường:

    - Giờ nàng đã không đáng là kẻ địch của ta nữa rồi.

    Lúc này, Tôn Nhất Phi vốn vẫn đang ôm xác Hoa Nam, bỗng nhiên ngẩng đầu, một đôi mắt vốn dĩ sáng ngời hiện tại lại không còn chút thần thái nào.

    Nhìn Diệu Nhất Nương, lại nhìn Sở Mặc đang bị trọng thương, giọng hâm mộ nói:

    - Diệu Nhất Nương, ngươi may mắn hơn ta rất nhiều.

    Diệu Nhất Nương ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy kiêu ngạo:

    - Đương nhiên!

    - Ha hả...

    Tôn Nhất Phi bỗng nhẹ nhàng cười rộ lên, nhưng trên khuôn mặt cô đơn lại thoáng qua chút mệt mỏi:

    - Ngươi không hề thay đổi, vẫn như trước đây vậy, bề ngoài có vẻ mạnh mẽ, nhưng bên trong... thì rất mềm mại yếu ớt, hơn nữa còn có một trái tim vừa lương thiện vừa cao ngạo.

    Diệu Nhất Nương sửng sốt, cho dù trong lòng vô cùng căm hận vị sư tỷ bán đứng bản thân này, nhưng những câu nói đó của Tôn Nhất Phi lại suýt chút nữa khiến nàng rớt nước mắt.

    Hiểu rõ nàng như vậy, chỉ có thể là những người chị em đồng môn lớn lên bên nhau từ nhỏ.Sau khi lớn lên, có ai mà không biết che giấu?

    Ai sẽ hoàn toàn để lộ ra tất cả tâm tư tình cảm của mình?

    Tôn Nhất Phi nhẹ giọng nói:

    - Thật là nhớ lúc đó, không lo không nghĩ.

    Ưu phiền lớn nhất mỗi ngày chính là lúc nào mới có thể lớn lên.

    Ha ha, lúc đó thật đúng là ngốc mà, sao có thể biết rằng, nỗi phiền muộn sau khi lớn lên sẽ phải chịu đựng ra sao?

    Nói xong, Tôn Nhất Phi ngẩng đầu, nhìn Diệu Nhất Nương nhẹ nhàng nói:

    - Xin lỗi, tiểu sư muội.Hai mắt của Diệu Nhất Nương vẫn đong đầy nước, trên mặt lại hiện lên vẻ rối rắm, do dự một chút nói:

    - Thôi đi, ngươi đã phản bội sư môn, cũng bán đứng ta.

    Nhưng ta lại giết người ngươi yêu.

    Nói ra, có lẽ ngươi phải hận ta mới đúng.

    Tôn Nhất Phi lắc đầu, dịu dàng nhìn Hoa Nam đang nằm trong ngực, nói:

    - Không có nhân, sao có quả?

    Ta vốn dĩ không đủ tư cách hận ngươi.

    Còn nữa, cảm ơn ngươi, tiểu sư muội, cảm ơn ngươi đã giải thoát cho ta.——

    - Hả?

    Diệu Nhất Nương ngẩn ra...

    Sở Yên và Sở Mặc cũng hơi sửng sốt.

    Lúc này, Sở Mặc lấy ra một viên đan dược, nuốt xuống, âm thầm vận công điều tức.

    Sau đó nhìn Tôn Nhất Phi một cách kỳ quái.

    Bởi lúc này Tôn Nhất Phi dường như đã biến thành một con người khác.

    - Nhất định ngươi rất ngạc nhiên, vì sao ta sẽ gia nhập Chu Tước Hội, sẽ lên cùng một con thuyền với kẻ thù đúng không?Tôn Nhất Phi lẩm bẩm nói:

    - Xin lỗi, trước kia ta lừa ngươi, thật ra bên trong Chu Tước Hội có rất nhiều kẻ thù của chúng ta năm đó.

    Nhưng vì ngươi cứ ép hỏi...

    Ta vì sĩ diện, đành phải trả lời ngươi như vậy, bởi vì ta thật sự không muốn.. làm một kẻ phản đồ phản bội sư môn, một kẻ xấu xa bán đứng sư muội.

    Cho dù...

    đó là sự thật.

    Nước mắt từ trên mặt Tôn Nhất Phi chảy xuống, nàng hít sâu một hơi:

    - Tuy ta đã làm nhiều chuyện có lỗi với sư môn, có lỗi với ngươi, cũng không dám có ý nghĩ xa vời mong ngươi tha thứ.

    Nhưng ta muốn nói rằng đây cũng không phải ý muốn của ta.Trong con ngươi của Diệu Nhất Nương thoáng qua một vẻ đau thương, nhìn Tôn Nhất Phi mà không nói gì.

    Tôn Nhất Phi tự giễu cười cười, mặc kệ nước mắt lăn dài trên má:

    - Ta biết, giờ ta có nói gì cũng không thể nào che đậy mọi lỗi lầm mà ta đã gây ra.

    Nhưng...

    Ta vẫn muốn cho ngươi biết một sự thật.

    Ta không muốn...

    Không muốn bí mật này vĩnh viễn bị chôn giấu trong chốn nhân gian đầy dối trá này.

    Ta muốn ngươi được biết.

    Diệu Nhất Nương vẫn không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn Tôn Nhất Phi.

    -----o0o-----

    Chương 214: Tạo hóa trêu ngươi

    Chương 214: Tạo hóa trêu ngươi

    - Năm đó các tiền bối của sư môn đưa mười hai người chúng ta và Truyền Tống Trận, Truyền Tống Trận đó nghe nói là do một tiên nhân thời thượng cổ lưu lại, chúng ta chỉ có thể sử dụng mà không thể nào hiểu rõ hay chủ động điều khiển được.

    Bởi vậy mỗi người chúng ta đều không biết, chính mình sẽ được truyền tống tới nơi nào.

    Mùi vị chờ đợi sự lựa chọn của vận mệnh buông xuống thế nào, ta tin sư muội ngươi là người rõ nhất.

    Tôn Nhất Phi nói.

    Diệu Nhất Nương im lặng gật đầu.

    Tôn Nhất Phi than nhẹ một tiếng:

    - Lúc ấy, trong lòng ta liên tục cầu nguyện chính mình có thế đến một nơi rời xa lục địa Chu Tước, rời xa chốn thị phi đó.

    Cho nên.

    Khi ta ra khỏi Truyền Tống Trận liền vô cùng cấp bách muốn biết bản thân mình đang ở đâu.

    Diệu Nhất Nương nhớ tới chính mình năm đó, hạ giọng nói:

    - Ta cũng vậy.

    - Nhưng ngươi may mắn hơn ta!

    Tôn Nhất Phi lại lặp lại những lời này một lần nữa, nàng nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Ngươi đi tới lục địa Thanh Long, còn gặp được người tốt...Nhưng ta năm đó... lại không rời khỏi lục địa Chu Tước, chỉ là được truyền đến một chỗ cách sư môn ước chừng mấy vạn dặm.

    Ở đó, ta gặp Hoa Nam.

    Nói xong, Tôn Nhất Phi thoáng nhìn qua thân hình đã trở nên cứng ngắc của người cụt một tay nằm trong ngực mình.

    Vẻ mặt dịu dàng:

    - Hoa Nam đối xử với ta vô cùng tốt, gần như là bảo gì nghe nấy.

    Sau này ta mới biết, khi lần đầu tiên hắn gặp ta, kỳ thật cũng đã đoán được thân phận của ta rồi.

    Bởi vì sư môn của hắn cũng tham dự vào trận bao vây tiêu diệt Phiêu Diêu Cung.

    Nhưng lúc ấy, hắn còn chưa đủ tư cách tham dự trận chiến đó.Tôn Nhất Phi cười cười, ánh mắt mềm mại nhìn khuôn mặt Hoa Nam:

    - Tuy hắn đã đoán được thân phận của ta, nhưng lại chưa bao giờ chủ động đi hỏi, cũng chưa bao giờ nhắc tới ba chữ Phiêu Diêu Cung trước mặt ta.

    Quãng thời gian đó cũng là khoảng thời gian ngắn ngủi mà ta cảm thấy sung sướng hạnh phúc nhất trong cuộc đời này.

    Chỉ tiếc...

    Ngày vui ngắn chẳng tày gang.

    Trong con ngươi Tôn Nhất Phi lộ ra một chút sợ hãi, nàng nhớ lại:

    - Những tiền bối trong sư môn của hắn tham dự án diệt môn của Phiêu Diêu Cung không lâu sau đã trở về.

    Chuyện Phiêu Diêu Cung bị tiêu diệt, có mười hai đệ tử trốn thoát cũng hoàn toàn bị bại lộ.

    Khắp lụcđia Chu Tước treo đầy giải thưởng lớn khiến người ta thèm khát.

    Ta cảm nhận được, trong khoảng thời gian đó, dường như tâm trạng Hoa Nam rất nặng nề, dường như đang phải đấu tranh vô cùng giằng xé.

    Tôn Nhất Phi cười cười:

    - Ngươi có lẽ cũng biết tính tình của ta ra sao rồi, kỳ thật đệ tử của Phiêu Diêu Cung không có hạng người nhát gan như vậy.

    Ta thích Hoa Nam, không muốn hắn phải khó xử.

    Trong tình huống phải lựa chọn giữa việc trung thành với môn phái hay thành thật nói hết với người yêu, ta chọn cách sau.

    Ta nói với hắn, ta chính là một trong mười hai đệ tử ấy, ngươi giao ta ra đi!Diệu Nhất Nương thở dài:

    - Hắn không đồng ý phải không?

    - Đương nhiên, nếu lúc ấy hắn đồng ý, những việc sau này sao có thể xảy ra, có lẽ hắn cũng không phải chết rồi.

    Gương mặt của Tôn Nhất Phi hiện lên một chút đau thương:

    - Lúc ấy, hắn cười nói với ta, thực ra chuyện đó hắn đã biết từ sớm rồi, nhưng bởi vì thích ta nên mới làm như không biết.

    Ta hỏi hắn vậy bây giờ phải làm sao?

    Hắn nói, bỏ trốn đi!

    Tôn Nhất Phi cười khổ nói:

    - Thiên hạ này tuy lớn, nhưng lại không chốn cho chúng ta dungthân!

    Chúng ta chạy trốn không được bao lâu thì sư môn của hắn tiến hành đuổi bắt.

    Bởi vì có người kề cận bên hắn bán đứng hắn.

    May thay hắn có một người cha tốt, lại có quyền cao chức trọng, rất có địa vị trong môn phái đó.

    Rồi những kẻ đuổi bắt chúng ta khắp nơi cuối cùng cũng bắt được chúng ta...

    Diệu Nhất Nương nhìn Tôn Nhất Phi khe khẽ thở dài:

    - Rồi cha hắn giúp các ngươi gia nhập Chu Tước Hội?

    Tôn Nhất Phi gật gật đầu:

    - Đúng vậy, khi đó chỉ có chỉ có Chu Tước Hội mới có thể che chở cho chúng ta.

    Bởi vì với môn phái kia mà nói, Chu Tước Hội là một conquái vật lớn, bọn họ vốn không có đủ tư cách và thực lực để chống lại Chu Tước Hội.

    Lúc đó, ta hoàn toàn không còn sự lựa chọn nào khác.

    Hoặc là chết, hoặc là đồng ý cùng hắn gia nhập Chu Tước Hội.

    Tôn Nhất Phi nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Ta cũng không muốn chết, vì vậy...

    đành phải thỏa hiệp.

    Nhưng Chu Tước Hội cũng không phải là nơi muốn vào là vào dễ dàng như vậy, cho dù ta có giao nộp ra phần truyền thừa kia, cũng phải xem người ta có thèm nhận hay không.

    Dù sao bên trong Chu Tước Hội cũng có rất nhiều kẻ thù của sư môn chúng ta.

    Diệu Nhất Nương gật gật đầu:

    - Đúng vậy, nếu là để ngươi gia nhập, những người đó sẽ mất ăn mất ngủ rồi.

    - Đúng, khi đó lại là nhờ vào cha của Hoa Nam, nhờ cậy khắp nơi, gần như dùng hết một lần toàn bộ ân tình và mạng lưới quan hệ tích cóp được trong nhiều năm.

    Lúc đó mới sắp xếp được cho hai chúng ta một vị trí trong Chu Tước Hội.

    Tôn Nhất Phi hạ giọng nói:

    - Lúc ấy, ta cũng đã... không thể quay đầu rồi!

    Một người đàn ông yêu ta như vậy, vì ta mà liều cả tính mạng, sao ta có thể không chút cảm động?

    Cho nên, dù có phải hy sinh tính mạng vì hắn, ta cũng không tiếc.Tôn Nhất Phi nói hết ra những điều muốn nói, dường như trong người cũng dễ chịu hơn một chút, hai tay siết nhẹ thân hình người thanh niên trong ngực, đôi mắt dường như lấy lại được đôi phần thần thái:

    - Dựa vào thực lực của Hoa Nam sớm nên là chấp sự cao cấp hạng bạch ngân của Chu Tước Hội rồi.

    Nhưng bởi vì những kẻ cùng môn phái hắn ở Chu Tước Hội âm thầm ngáng chân, nên mãi vẫn không được thăng tiến.

    Lúc này vốn tưởng có thể lấy được phần truyền thừa mà ngươi giữ, cùng với quyền kinh doanh của Thao Thiết Lầu.

    Hai chúng ta sẽ đều được thăng lên làm chấp sự cấp bạch ngân...

    Sư muội, xin lỗi, mong ngươi tha thứ cho sự ích kỷ của ta.

    Ta biết, giờ ta không xứng để gọi ngươi hai tiếng sư muội nữa rồi.

    Nhưng xin ngươi...

    đừng chấp nhặt với một kẻ đã chết, được không?

    - Cần gì phải như vậy chứ...

    Diệu Nhất Nương nhìn Tôn Nhất Phi, cuối cùng thở dài:

    - Ta lại không nói muốn giết ngươi.

    Ngươi đi đi, lục địa Bạch Hổ cũng thế, lục địa Huyền Vũ cũng vậy, tóm lại rời khỏi nơi đây càng xa càng tốt.

    Về sau mọi ân oán hận thù, đều không liên quan tới ngươi nữa.

    Tôn Nhất Phi ngạc nhiên nhìn Diệu Nhất Nương hồi lâu, lại nhìn Sở Yên và Sở Mặc thấy không có phản ứng gì khác.

    Cuối cùng mới lắc đầu cười khổ, khẽ thở dài:

    - Ta nói không sai mà, ngươi vẫn là cô bé kiêu ngạo và lương thiện năm đó.

    May mắn lớn nhất của ngươi chính là tốt số.

    Bởi vì số mệnh của ngươi như vậy, nên ngươi mới có quyền lựa chọn kiên trì giữvững tâm tính của mình, không như ta... ta không tốt số như vậy.

    -----o0o-----

    Chương 215: Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung (1)

    Chương 215: Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung (1)

    - Hoa Nam tuy rằng yêu ta đến tận cùng, nhưng hắn... không hay tôn trọng ý kiến của ta, hắn rất ngang ngạnh.

    Thực ra, mấy năm gần đây, chúng ta đều có cơ hội hoàn toàn quy ẩn sống một cuộc sống bình yên, đáng tiếc...

    Thôi bỏ đi, không nói mấy thứ này nữa, ta nhắc nhở các ngươi một việc.

    Các ngươi đã giết một tên trưởng lão cấp bậc hoàng kim của Chu Tước Hội, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này.

    Mặc dù ở đây là địa bàn của Thanh Long Đường, Chu Tước Hội sẽ không dám ngang nhiên gây chuyện.

    Nhưng nhất định vẫn sẽ sai người ám sát các ngươi.

    Còn nữa, cẩn thận với cha của Hoa Nam, nếu y biết con trai của mình chết ở đây, nhất định sẽ phát điên lên đấy.Nói xong, Tôn Nhất Phi lấy một chiếc nhẫn ra, ném cho Diệu Nhất Nương, cất giọng nói mượt mà:

    - Đây là phần truyền thừa của ta, năm đó cái mà ta nộp ra... chỉ là bản sao!

    Có nhiều chỗ đều bị ta len lén sửa lại.

    Ha hả, phải mất mười năm tám năm bọn họ mới có thể phát hiện ra được.

    Đây có lẽ là việc duy nhất... mà ta không có lỗi với sư môn rồi.

    Sư muội tốt của ta, còn một việc cuối cùng ta muốn nhờ ngươi.

    Hãy chôn chúng ta cùng một chỗ...

    Cảm ơn!

    - Sư tỷ đừng chết...

    Diệu Nhất Nương cầm chiếc nhẫn, không ngăn nổi nước mắt tuôn rơi, hai tiếng sư tỷ buột miệng thốt ra.

    - Sư muội tốt, xin lỗi!

    Ta đã sai rồi, đây là báo ứng mà ta phải nhận!

    Hoa Nam...

    Chờ một chút, thiếp tới tìm chàng đây!

    Tôn Nhất Phi nói xong, hai mắt mở to trong giây lát, sau đó một dòng máu trào ra từ khóe miệng.

    Thân mình mềm nhũn, đã không còn hô hấp nữa... nằm trên người Hoa Nam.

    - Sư tỷ...

    Khung cảnh trước mặt Diệu Nhất Nương nhòa đi vì nước mắt, hàng trăm loại cảm xúc hỗn loạn trong đầu, yêu hận khó nói ra, trong lòng cũng rất đau đớn.

    Diệu Nhất Nương bỗng khóc không ra tiếng, khóc như một đứa trẻ lên ba.Sở Mặc và Sở Yên đều im lặng, không biết phải nói gì.

    - Con người, sinh ra đã là khổ, sống có gì vui, chết có gì đáng sợ.

    Tôn tiểu thư, ngươi hãy an nghỉ đi.

    Hoa Nam, tuy rằng ta chém đứt một tay ngươi, ngươi cũng chết trên tay tỷ tỷ của ta, nhưng đó cũng là do ngươi gieo gió gặt bão.

    Chuyện gì trên đời này cũng đều phải có nhân mới có quả.

    Giờ người chết là đã hết, hy vọng ngươi ở thế giới bên kia, có thể sớm siêu thoát.

    Một ngôi mộ mới đắp, Sở Mặc đứng ở trước nấm mồ, thản nhiên nói.

    Diệu Nhất Nương đứng bên cạnh Sở Mặc, đôi mắt đỏ hoe, nhẹ giọngnói:

    - Sư tỷ, tuy rằng ta không đồng ý với sự lựa chọn của ngươi, nhưng ta hiểu cảm giác đó.

    Nếu, người ta yêu đã chết, ta nhất định cũng sẽ không sống tiếp một mình trên đời này.

    Ta muốn nói với ngươi rằng, ngươi không đem phần kế thừa chân chính của Phiêu Diêu Cung nộp ra, như vậy thì ngươi vốn không phải là kẻ phản bội sư môn.

    Còn việc ngươi bán đứng ta, ta cũng đã tha thứ cho ngươi rồi.

    Ngươi hãy an nghỉ đi.

    Ba ngày sau khi mọi chuyện kết thúc, Diệu Nhất Nương và Sở Mặc an táng Tôn Nhất Phi và Hoa Nam ở trên một ngọn núi cách Viêm Hoàng thành chừng hơn ba mươi dặm.

    Phía đối diện là một dòng sôngtuôn chảy ào ào, xem như phong thủy không tồi.

    Lúc này, thành ra Chu Tước Hội đi buôn bị lỗ một cú lớn.

    Không ngờ lại mất đi một gã trưởng lão cấp bậc hoàng kim ngay trong nhân gian.

    Chuyện này có lẽ sẽ gây nên một cơn chấn động lớn trong tầng lớp cao cấp của Chu Tước Hội.

    Tuy nhiên, phản ứng của Thanh Long Đường cũng rất nhanh, Vương Đại Phát quả nhiên là một kẻ biết giữ chữ tín.

    Ngay ngày hôm sau khi chuyện này xảy ra, Thanh Long Đường liền đưa ra động thái của mình.

    Đầu tiên là tìm ra hết những người của Chu Tước Hội trong Viêm Hoàng thành, mắng cho một trận, sau đó giao cho họ một bức thư, đuổicút ra khỏi Viêm Hoàng thành.

    Đây là những tin tức mà Vương Đại Phát âm thầm truyền cho Sở Mặc, Sở Mặc sau khi kiểm tra một chút phát hiện có lẽ Vương Đại Phát không lừa hắn.

    Quả nhiên, người của Chu Tước Hội không còn thấy xuất đầu lộ diện ở Viêm Hoàng thành rồi.

    Nhưng trong lòng Sở Mặc và Diệu Nhất Nương đều rất rõ ràng, chịu phải thiệt thòi lớn như vậy, Chu Tước Hội nhất định sẽ không cho qua chuyện.

    Dù hiện giờ có tạm thời mai danh ẩn tích, nhưng sớm hay muộnnhất định họ sẽ quay lại trả thù.

    Sở Mặc nhìn Diệu Nhất Nương, thản nhiên nói:

    - Tỷ, ta có một ý này.

    - Ừ?

    Diệu Nhất Nương chăm chú nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói:

    - Hiện giờ thân phận của tỷ hẳn đã không còn là một bí mật bên trong Chu Tước Hội.

    - Đúng vậy, nếu như bọn họ đã phái ra một trưởng lão cấp bậc hoàng kim, thì không có khả năng người ở cấp cao hơn sẽ không biết.

    Diệu Nhất Nương thở dài đánh thượt:

    - Trừ khi ta rời khỏi Viêm Hoàng thành ngay, nếu không nhất định sẽ không che giấu được thân phận của ta quá lâu.

    - Lần này bọn họ phái ra bốn người, cả bốn người đều đã chết.

    Cho nên việc ngươi và Sở Yên đã đột phá tới Kim Thạch Chi Cảnh chắc tạm thời bọn họ còn chưa biết.

    Ánh sáng lóe lên trong con ngươi Sở Mặc.

    Nhẹ giọng nói:

    - Vậy thì cứ để bọn họ tiếp tục nghi ngờ.

    Phía chúng ta, có lẽ sẽ phải chuẩn bị cho ngươi một thân phận mới!

    - Thân phận?

    Đôi mày lá liễu của Diệu Nhất Nương nhíu lại, nhìn Sở Mặc với vẻ hơi mơ hồ khó hiểu.

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Nếu ngươi có thể có thêm một thân phận liên quan tới hoàng gia hoặc là quân đội, cộng thêm sự kiềm chế của Thanh Long Đường.

    Nếu Chu Tước Hội còn muốn tìm ngươi gây chuyện, thì sẽ phải suy nghĩ kỹ càng.

    Cho dù là trong tối hay ngoài sáng, đều phải cân nhắc thiệt hơn mới được.

    Diệu Nhất Nương hơi chần chừ nói:

    - Thân phận liên quan đến hoàng gia hay quân đội... việc đó nào có dễ dàng như vậy?

    Có thể sao?

    Sở Mặc nói:

    - Vậy thì phải xem ý của tỷ tỷ ra sao?

    - Ý của ta?

    Diệu Nhất Nương không hiểu trời trăng ra sao nhìn Sở Mặc, buồn bã nói:

    - Chẳng nhẽ thiếu gia muốn ta trở thành người phụ nữ của đại nhân vật nào đó ư?Sở Mặc nghoéo nghoéo khóe miệng:

    - Nghĩ cái gì vậy?

    Sao ta có thể làm những việc như thế?

    - Vậy là?

    Diệu Nhất Nương chớp chớp đôi mắt sáng như sao nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói:

    - Hiện nay trong tay tỷ tỷ có hai phần truyền thừa của Phiêu Diêu Cung rồi.

    Nói ra, chắc hẳn cũng đủ thành lập một môn phái nhỏ rồi đúng không?

    Diệu Nhất Nương gật gật đầu, nói:

    - Đúng vậy, phần truyền thừa này đủ mọi thể loại.

    Gần như chứa mọi loại công pháp.

    Dư sức thành lập một môn phái nhỏ.

    Cho dù chỉ một phần truyền thừa thôi cũng đủ để thành lập một môn phái nhỏ rồi.

    Sở Mặc cười cười:

    - Vậy chúng ta liền lấy danh nghĩa hoàng gia, thành lập nên một môn phái nhỏ đi.

    - Hả?

    Tại giữa nhân gian này sao?

    -----o0o-----

    Chương 216: Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung (2)

    Chương 216: Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung (2)

    - Đúng.

    Chính giữa nhân gian này!

    Ai nói môn phái nhất định phải nằm ở nơi rừng xanh núi thẳm nào?

    - Nương tựa vào hoàng gia sao?

    - Không phải là nương tựa bọn họ, chúng ta cứ phát triển của chúng ta.

    Chỉ cần đến một lúc nào đó, mượn danh nghĩa bọn họ là được rồi.

    - Vậy có được không?

    Hoàng gia cũng đâu có ngốc?

    - Hoàng gia đương nhiên không ngốc rồi, nhân tài do môn phái nhỏ của chúng ta bồi dưỡng ra, có thể hợp tác với hoàng gia mà!

    Lại không cần bọn họ cung cấp bất cứ tài nguyên nào, chỉ có điều là phải mượn tạm danh nghĩa của bọn họ.

    Cuộc giao dịch này với hoàng gia mànói thì chẳng thiệt chút nào!

    Sở Mặc cười nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Hơn nữa, môn phái nhỏ này của chúng ta sẽ được đặt tên là Phiêu Diêu Cung!

    - Này này này...

    Việc này có thể sao?

    Diệu Nhất Nương nói hơi chần chờ, nhưng trong mắt rõ ràng cho thấy đã động lòng rồi.

    Thân là một đệ tử của Phiêu Diêu Cung, tâm nguyện lớn nhất cả đời dĩ nhiên là có thể quang minh chính đại thành lập môn phái một lần nữa.Từ trước tới nay, Diệu Nhất Nương chưa từng nghĩ tới việc có thể quang minh chính đại lập ra một môn phái ở ngay giữa nhân gian.

    Hiện giờ Sở Mặc đề xuất ra, phản ứng đầu tiên của nàng là: Việc này có hơi điên khùng quá hay không?

    Dù sao chưa từng nghe nói sẽ có môn phái nào xây dựng ngay giữa nhân gian cả.

    Môn phái luôn là một thứ cao cao tại thượng, từ trên nhìn xuống chúng sinh.

    Trong ấn tượng chung của tất cả mọi người, mọi môn phái dù lớn hay nhỏ, đều hẳn là nằm ở nơi núi cao sông sâu mà người thường khó có thể tới gần mới đúng.Nhưng nghĩ lại, Diệu Nhất Nương lại cảm thấy lời của Sở Mặc khá là có lý.

    - Đúng vậy thật...

    Cho tới giờ đâu có ai quy định môn phái nhất định phải thành lập ở nơi thâm sơn cùng cốc ngăn cách với thế giới bên ngoài.

    Phiêu Diêu Cung đã không còn tồn tại, hoàn toàn bị diệt vong rồi!

    Lúc này, muốn xây dựng lại Phiêu Diêu Cung nhất định phải lợi dụng được yếu tố bất ngờ.

    Diệu Nhất Nương lầu bà lầu bầu, càng ngày càng cảm thấy đề nghị của Sở Mặc vô cùng khả thi.

    Sở Mặc cười nói:

    - Nhưng một khi tin tức này truyền ra, nhất định sẽ dấy lên một trận phong ba bão táp.

    Đến lúc đó, cũng sẽ xuất hiện hai phái khen chê.

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, trong mắt tràn ngập sự sùng bái.

    Sở Mặc nói:

    - Những môn phái khác nhất định sẽ cười nhạo chúng ta, cũng sẽ phê bình tới tấp, nói chúng ta làm mất thân phận của môn phái trong mắt người đời!

    Nhưng những người trong nhân gian, có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới sẽ có cơ hội tiếp xúc với các môn phái, nhất định sẽ vô cùng phấn khởi!Diệu Nhất Nương yên lặng gật đầu:

    - Điều này là chắc chắn, tuy nhiên, áp lực từ phía các môn phái, ta nghĩ ta có thể kiên trì chịu đựng được.

    Sở Mặc cười lắc đầu:

    - Vấn đề cũng không phải nằm ở có kiên trì hay không, cho nên, chúng ta phải đi một con đường khác.

    Vì sao mọi chuyện nhất định phải suy nghĩ dựa theo lối mòn như vậy chứ?

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, không biết nói gì, trong lòng lại tự nhủ đề nghị thành lập một môn phái nhỏ hình như là do ngươi đưa ra mà?Sở Mặc nói:

    - Bên ngoài chúng ta có thể lấy một cái tên cho môn phái này, ví dụ như, tên là Học viện hoàng gia Đại Hạ Phiêu Diêu Cung!

    Diệu Nhất Nương thừ người ra nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói với vẻ mặt lạnh nhạt:

    - Lúc quảng bá, chúng ta cứ quảng bá rằng đây là một môn phái mới thành lập!

    Có công pháp, tâm pháp cao nhất, có hai vị... thầy giỏi tung hoành trên thế gian!

    Khụ khụ...

    Còn có các loại tài nguyên... dựa vào cống hiến để đổi lấy!

    Cứ như vậy, nguồn cung đệ tử cho môn phái là khỏi phải lo rồi, ngươi thử nghĩ xem, vừa hoàng gia vừa môn phái, cònsợ không ai tham gia sao?

    Sở Mặc nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Đến lúc đó, thân phận của ngươi chính là viện trưởng của Học viện hoàng gia Đại Hạ Phiêu Diêu Cung!

    Kỳ thật sẽ tương đương với chức vị cung chủ Phiêu Diêu Cung!

    Cho dù bọn chúng có to gan lớn mật đến đâu, dám không coi hoàng quyền chốn nhân gian ra gì, nhưng lũ khốn kiếp đến từ lục địa Chu Tước này, cũng chưa chắc có gan giễu võ giương oai trên lục địa Thanh Long!

    - Ta hiểu ý của ngươi, chính là mượn danh nghĩa hoàng gia, thành lập một môn phái thuộc về chúng ta.

    Sau đó, thu nhận môn đồ rộng rãi bên trong nhân gian, bồi dưỡng lực lượng của chính mình.

    Đúng không?

    Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, đôi mắt sáng ngời, nhẹ giọng nói:

    - Thoạt nhìn, thì có hơi điên khùng, cũng có chút khó tin.

    Những suy đi nghĩ lại, nếu phía hoàng gia thực sự đồng ý, như vậy, cũng có khả năng thành công.

    - Nếu tỷ tỷ không có ý kiến gì, phía hoàng gia để ta giải quyết!

    Sở Mặc nói.Diệu Nhất Nương thở dài nói:

    - Ta còn có thể có ý kiến gì nữa?

    Nếu là có thể thành công, ta mong còn không kịp!

    Nhưng như vậy, có thể ảnh hưởng gì tới ngươi không?

    Dù sao trước đây chỉ mới thành lập một tổ chức, chúng ta đã phải lén lén lút lút rồi, bây giờ lại...

    Sở Mặc cười lắc đầu:

    - Hai việc này hoàn toàn không giống nhau.

    Có thể ảnh hưởng gì đến ta chứ?

    Nếu ta đoán không lầm, rất nhanh thôi ta sẽ phải đăng kí nhập ngũ.

    Cho nên trước khi đi, ta phải xử lý xong hết mọi chuyện.

    Ánh mắt của Diệu Nhất Nương trở nên vô cùng dịu dàng, nhìn SởMặc, thật lâu sau mới nói một cách xa xăm:

    - Nhất Phi sư tỷ nói đúng, ta đúng là may mắn hơn nàng rất nhiều.

    Sau đó, hai người cùng rời khỏi nơi này.

    Diệu Nhất Nương thì trở lại Thao Thiết Lầu, còn Sở Mặc thì một mạch đi thẳng tới hoàng cung.

    Sau khi thị vệ thông báo, quả nhiên hoàng thượng không hề tránh không gặp mặt hắn, mà là để cho thị vệ đưa Sở Mặc tới thẳng ngự thư phòng.

    Loại đãi ngộ này, đúng là quá mức ân sủng rồi.Hoàng thượng không để Sở Mặc phải chờ lâu, tới ngự thư phòng rất nhanh chóng, câu đầu tiên nói ra lại khiến trong lòng Sở Mặc hơi hơi ấm áp.

    - Cánh tay của ngươi làm sao vậy?

    Sắc mặt cũng không được tốt cho lắm, gần đây lại gây ra họa gì rồi phải không?

    Sở Mặc cười cười:

    - Không sao hết, lúc tỷ thí với người ta không cẩn thận nên bị thương, qua mấy hôm là khỏi thôi.

    - Cũng mong là không sao.Hoàng thượng nói xong, ngồi xuống, nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Đến tìm trẫm có việc gì?

    - Là như thế này...

    Sở Mặc châm chước, nói qua một lần ý định của mình với hoàng thượng.

    Hoàng thượng cũng không từ chối ngay, mà chỉ hơi cau mày, ngồi yên một chỗ bắt đầu trầm tư.

    Sở Mặc cũng không thúc giục, lẳng lặng đứng đó, chờ hoàng thượng trả lời.Đợi cả ngày trời, hoàng thượng mới ngẩng đầu lên, nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Ngươi nói Diệu Nhất Nương, là đệ tử của Phiêu Diêu Cung môn phái giữ vị trí cao nhất trên lục địa Chu Tước năm đó?

    -----o0o-----

    Chương 217: Ngài làm viện trưởng đi

    Chương 217: Ngài làm viện trưởng đi

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Đúng vậy.

    - Năm đó Phiêu Diêu Cung bị rất nhiều thế lực hùng mạnh trên lục địa Chu Tước bắt tay với nhau tiêu diệt, sau đó chỉ có mười hai đệ tử trốn thoát.

    Mỗi người mang theo một phần truyền thừa, bỏ xứ mà đi...

    Hoàng thượng khẽ chau mày, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, lẩm bẩm:

    - Nói cách khác, nàng có vô số kẻ thù?

    - Đúng vậy.

    Sở Mặc nhìn hoàng thượng rất thản nhiên:

    - Kẻ thù của nàng đều ở trên lục địa Chu Tước.

    - Trẫm biết.

    Hoàng thượng nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Trẫm đang cân nhắc xem... cái được và mất của việc này.

    Tên tiểu tử nhà ngươi, đúng là đã đưa ra cho trẫm một câu hỏi khó mà!

    Sở Mặc cười ha hả nói:

    - Hoàng thượng, thoạt nhìn chuyện này có vẻ như là hoàng gia phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ Diệu Nhất Nương, nhưng trên thực tế, hoàng gia cũng không thực sự phải bỏ ra cái gì.

    - Nghĩa là sao?

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc.

    - Chuyện này, đối với hoàng gia, thậm chí là toàn bộ Đại Hạ đều là chuyện tốt.

    Sở Mặc cũng không giải thích nhiều, mà chỉ nhìn hoàng thượng và nói:

    - Lợi ích cụ thể, ta cũng không muốn nói nhiều, ta tin trong lònghoàng thượng cũng rõ ràng cả rồi.

    Chu Tước Hội... vốn chỉ là một tổ chức nằm ở lục địa Chu Tước, lại dám vươn tay đến lục địa Thanh Long của chúng ta, thậm chí không thèm đếm xỉa tới hoàng quyền chốn nhân gian.

    Trong lòng bệ hạ, hẳn là cũng cảm thấy không thoải mái, đúng không?

    Hoàng thượng nhìn thoáng qua Sở Mặc, thản nhiên nói:

    - Không thoải mái... thì có thể làm gì được?

    Sở Mặc cười nói:

    - Chẳng lẽ hoàng thượng hy vọng tình trạng này... sẽ vẫn tiếp tục kéo dài như vậy sao?Hoàng thượng lạnh lùng hừ một tiếng, nhưng không nói gì thêm.

    Sở Mặc nói:

    - Từ trước tới nay người trong môn phái luôn tự cho mình là kẻ ăn trên ngồi chốc, không coi người trong nhân gian ra gì, thậm chí rất nhiều người trong môn phái coi thường cả hoàng quyền trong nhân gian.

    Tình trạng này, nên thay đổi từ lâu rồi!

    Trong con ngươi của hoàng thượng lóe qua một tia sáng, nhìn Sở Mặc

    Sở Mặc nói giọng lạnh lùng:

    - Những kẻ bên trong môn phái này, nói gì thì nói cũng không phải thần tiên!

    Bọn họ cũng cần đến các loại tài nguyên, cần ăn mặc đi lại sinh hoạt như chúng ta.

    Nhưng lại đem vị trí của mình đặt tuốt trên cao.

    Bọn họ dựa vào đâu mà dám kiêu ngạo như vậy?

    Ánh sáng trong mắt Sở Mặc vừa trong trẻo vừa lạnh lẽo, nói:

    - Chẳng phải nhờ vào thực lực vượt hơn hẳn người thường của những môn phái này hay sao?

    Nắm giữ các loại tâm pháp, công pháp cao cấp, các loại phương thuốc điều chế mà người trong nhân gian khó có thể tiếp cận...

    Nghĩ mọi cách ngăn những thứ này rơi vào trong nhân gian?

    Cho dù là hoàng tử học được trong môn phái, cũng không được phép truyền ra ngoài!Hoàng thượng gật gật đầu, nói:

    - Đúng vậy, những điều này, ngươi có cách thay đổi sao?

    Sở Mặc nói:

    - Hiện giờ trong tay của Diệu Nhất Nương có một phần sáu số truyền thừa của Phiêu Diêu Cung!

    Trong số đó bao gồm cả công pháp, tâm pháp cao cấp, còn cả phương thuốc của nhiều loại đan dược.

    Những thứ này, sẽ được công khai một cách vô điều kiện với những đệ tử trong môn phái khi môn phái được thành lập!

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc:

    - Nếu có gián điệp đến học lỏm thì sao?Sở Mặc cười nói:

    - Chuyện như vậy sao có thể hoàn toàn tránh khỏi, ai muốn học trộm thì cứ học.

    Dù sao chúng ta cũng không có đủ các loại thủ đoạn như các đại môn phái, cũng không thể chỉ vì sợ kẻ khác học trộm mà buông tay không làm gì cả.

    Lại nói, nếu là truyền thụ công pháp thì cũng phải có chọn lọc kỹ càng chứ?

    Không phải ai đến chúng ta cũng sẽ truyền thụ cho y công pháp tốt nhất, đúng không?

    Đầu tiên là phải dựa vào khả năng trời cho, thứ hai là cũng phải trải qua các loại kiểm tra thử thách.

    Hoàng thượng gật gật đầu:

    - Theo như ngươi nói thì chuyện này... có vẻ khả thi.

    - Đương nhiên là khả thi rồi!

    Sở Mặc cười nói:

    - Chúng ta có tâm pháp và công pháp cao nhất trên đời này, cũng có năng lực và quyết tâm thành lập môn phái.

    Quan trọng nhất là, môn phái của chúng ta nằm ngay giữa nhân gian.

    Việc tuyển chọn đệ tử... sẽ thuận tiện hơn các đại môn phái kia không biết bao nhiêu mà kể!

    Hoàng thượng hít sâu một hơi, hai tay chống bàn, chậm rãi đứng lên, nhìn Sở Mặc nói:

    - Sau đó, những đệ tử ưu tú nhất trong số đó... nhất định sẽ ra sức vì hoàng gia, đúng không?Sở Mặc gật gật đầu:

    - Nếu đã được hưởng tiếng thơm từ hoàng gia, lại còn được hoàng gia che chở, thì phải báo đáp một vài thứ là việc đương nhiên.

    - Không, không chỉ là báo đáp một vài thứ, điều trẫm muốn...

    đó là môn phái này phải hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của hoàng gia!

    Ngươi, làm được không?

    Hai mắt hoàng thượng sáng quắc nhìn Sở Mặc.

    Như là một con thú dữ vẫn đang ẩn nấp, rốt cục để lộ răng nanh.

    Nếu môn phái này hoàn toàn trưởng thành, chắc chắn sẽ trở thànhmột thế lực vô cùng đáng sợ.

    Hơn nữa tầm ảnh hưởng của nó đến nhân gian, sẽ vượt xa những môn phái khác.

    Đối với địa vị là vua của một nước, không có gì làm y yên tâm hơn việc có thể đem nguồn sức mạnh to lớn này nắm chắc trong tay.

    Nếu không, lỡ như để thế lực này rơi vào trong tay bất cứ kẻ nào, đều sẽ trở thành một uy hiếp không hề nhỏ đối với hoàng gia!

    Giống như một thanh kiếm sắc bén treo lơ lửng trên đầu hoàng gia, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt dây rơi xuống vậy.Ở ngay trên phạm vi thế lực của mình, sao có thể để kẻ khác dễ dàng xâm chiếm?

    Theo lý thuyết, khi hoàng thượng vừa nghe nói đề nghị của Sở Mặc liền từ chối một cách gọn gàng dứt khoát mới là phản ứng bình thường.

    Nhưng hoàng thượng không làm như vậy, chứng tỏ, cũng đã nhìn ra lợi ích to lớn ở đây!

    Hoàng quyền chốn nhân gian, là một thế lực ở tít trên cao, bất khả xâm phạm trong mắt dân chúng bình thường.

    Nhưng khi so với các đại môn phái cao nhất, sẽ ngay lập tức chuyển sang thế kém hơn.

    Nếu có thể thay đổi, ai mà muốn duy trì mãi tình trạng này?Sở Mặc nhìn hoàng thượng, khẽ cười nói:

    - Hoàng thượng thấy vị trí viện trưởng thế nào?

    Về sau, mỗi đời quân vương Đại Hạ sẽ đều là viện trưởng của Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung!

    Việc đầu tiên mà mỗi học sinh của học viện phải làm, chính là chịu sự dạy bảo của hoàng gia Đại Hạ.

    Như vậy, ngài thấy sao?

    - Viện trưởng?

    Việc này quả thật mới mẻ?

    Với sự cơ trí của hoàng thượng, đương nhiên ngay lập tức sẽ hiểu được ý tứ của Sở Mặc.

    Hoàng gia muốn nắm trong tay thế lực này, nhưng lại không thích hợp phái người của mình đến quản lý.

    Nếu phái hai người Thái tử hoặc Nhị hoàng tử e rằng Sở Mặc thà lập tức vứt bỏ cũng sẽ không đồng ý.

    -----o0o-----

    Chương 218: Hiệp dùng võ vi phạm điều cấm

    Chương 218: Hiệp dùng võ vi phạm điều cấm

    Như vậy, nếu trải qua nhiều thế hệ quốc quân, cũng có thể treo lên danh hiệu viện trưởng ở trong nơi được đặt tên là học viện thực tế là thế lực của môn phái mà nói....

    Ít nhất thì trên danh nghĩa, thế lực này là thuộc về hoàng gia đấy.

    Đệ tử trong học viện gần như tất cả đều là con cháu của Đại Hạ, dưới tình huống này nếu như hoàng gia vẫn như cũ không thể nắm được trong tay....

    Vậy cũng chỉ có thể nói rằng năng lực của ngươi quá kém cỏi, không thể trách được người khác.

    Ngay cả một cái học viện cũng không thể nắm được trong tay, thì lấy cái gì để nắm lấy trong tay cả một quốc gia to lớn?

    Hoàng thượng ở bên trong ngự thư phòng, đi tới đi lui dường như đang cân nhắc.

    Sau đó, y đi đến bên cạnh nhìn Sở Mặc nói:

    - Vậy ngươi....

    Ở trong này lại đóng vai trò là nhân vật gì?

    Sở Mặc cười cười nói:

    - Ta là con dân của bệ hạ ạ, ngay lập tức còn phải đi đưa tin cho quân doanh.

    Chuyện này với ta không có quan hệ gì cả.

    - Không, không được.

    Hoàng thượng nhíu mày nói:

    -Theo lời của ngươi trẫm không thể tin tưởng đám người bọn Diệu Nhất Nương được.

    Chuyện này ngươi nhất định phải tham gia vào mới được!

    - À?

    Sở Mặc không nhịn được mà ngẩn ra vẻ mặt đau khổ nhìn Hoàng thượng nói:

    - Bản thân ta là một tiểu hài tử....

    Ngài để cho ta tham gia vào trong chuyện này sao?

    Hoàng thượng trừng mắt nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói mình là một tiểu hài tử?

    Có con nhà ai mà giống như ngươi vậy không?

    Sở Mặc gãi đầu nói:

    - Ta thế nào?

    - Nếu người nào thực sự xem ngươi là một tiểu hài tử, người đó chính là kẻ ngu ngốc!

    Đối với Sở Mặc, hoàng thượng rất khó có thể lấy ra phong thái uy nghiêm cùng khí độ của nhà vua một nước, vì vậy thiếu niên này thật sực là quá yêu nghiệt rồi.

    Những chuyện trên thảo nguyên kia, hoàng thượng không thể không hoài nghi đến, chuyện tình kinh tài tuyệt diễm đó đến cuối cùng có phải do Sở Mặc làm hay không đấy.

    Nếu thực sự tạo một sự kiện mạo danh để thế thân, vậy mặt mũi của Đại Hạ đều có thể mất hết cả rồi.

    Kết quả theo điều tra xâm nhập, tổ chức tình báo của hoàng gia càng có nhiều tin tức kinh người.

    Sự tích của Sở Mặc ở trên thảo nguyên tuy rằng cũng không nhiều lắm, nhưng mỗi một sự kiện đều giống như một đao chuẩn xác, trực tiếp trảm ở nơi trí mạng nhất.

    Nhất là quá trình thu phục bộ tộc Hạo Nguyệt lại tràn đầy những sắc thái huyền thoại.

    Dưới tình huống lúc ấy Hạo Nguyệt trưởng lão đang chiếm hết ưu thế, không ngờ Sở Mặc có thể thành công lật ngược tình thế.....

    Sau khi hoàng thượng nghe thuật lại quá trình này đều chỉ có thể trầm mặc không nói gì, cảm thán vận khí của Sở Mặc thực sự quá mạnh mẽ!

    Nhân vật mấu chốt của sự kiện kia là một người khổng lồ, hiện giờ thanh danh ở trên thảo nguyên rất lớn, gần như không đâu địch nổi, đánh cho đội quân Vương Đình hoa rơi nước chảy, nghe nói sau sự kiện thứ hai này, đã trở thành một người tùy tùng của Sở Mặc!

    Nghe mật thám miêu tả đối với người khổng lồ kia, hoàng thượng không kìm nổi mà thấy thèm không ngừng.

    Một người khổng lồ gần như đao thương bất nhập, một người có thể chống đỡ thiên quân vạn mã, nếu có thể đi vào Đại Hạ, chắc chắc sẽ là một thành viên mãnh tướng vô địch.

    Hiện giờ công chúa Na Y trên cơ bản đã khống chế được tình hình của thảo nguyên, nghe nói trong phòng của nàng có treo một bức tranh Lâm Bạch.

    Mật thám của Đại Hạ bên này phải mất thật nhiều khí lực và tiêu hao một lượng lớn tài lực mới lấy được một bức tranh bị vứt đi từ chỗ họa sĩ nơi đó đã vẽ.

    Hiện tại bức tranh phác thảo kia đang ở trong ngự thư phòng của hoàng thượng.

    Người trên bức tranh kia rõ ràng chính là Sở Mặc!

    Việc này, hoàng thượng đương nhiên sẽ không nói cho Sở Mặc biết.

    Nhưng ở trong lòng y, loại yêu nghiệt thiên tài như thiếu niên này chính là yêu thích vô cùng.

    Hoàng thượng thậm chí cũng đã suy nghĩ kỹ, chỉ cần thiếu niên này không làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như phản quốc thì một vị Vương khác họ....

    Sớm muộn gì cũng chính là Sở Mặc thôi!

    Mà ngoại trừ thời đại khai quốc, muốn phong vương khác họ....

    Quả thực đều là ý nghĩ kỳ lạ!

    Sở Mặc nhìn hoàng thượng:

    - Vậy bệ hạ....

    Ngài là đáp ứng rồi đúng không?

    Hoàng thượng thu hồi nụ cười trên mặt, nhìn chăm chú vào Sở Mặc nói:

    - Trẫm chính là tin tưởng ngươi đấy.

    Sở Mặc gật gật đầu.

    Hoàng thượng nói tiếp:

    - Trẫm cũng tin tưởng vào chính mình.

    Sở Mặc lại gật đầu.

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc thật sâu:

    - Nhưng nếu như là Thái tử kế vị....

    Sở Mặc hiểu được ý tứ của hoàng thượng có chút bất đắc dĩ nói:

    - Nếu không phải Thái tử điện hả chủ động tới gây sự với ta thì ta chắc chắn sẽ không chủ động đi trêu chọc hắn.

    - Nếu là hắn chủ động tìm đến làm phiền ngươi thì sao?

    Hoàng thượng truy vấn.

    Sở Mặc suy nghĩ một chút nói:

    - Bệ hạ, học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung một khi được thành lập, như thế nó chính là khắp cả Đại Hạ đấy.

    Hoàng thượng hơi ngẩn ra, với y mà nói Đại Hạ chính là hoàng gia, hoàng gia thì đại diện cho cả Đại Hạ!

    Nhưng đối với người khác mà nói thì chưa hẳn đã là như thế này!

    Đại Hạ chính là Đại Hạ của vô số con dân Đại Hạ!

    - Cho nên?

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc.

    - Cho nên, viện trưởng chẳng qua chính là lãnh tụ tinh thần của học viện.

    Ta có thể cam đoan với hoàng thượng rằng học viện vĩnh viễn sẽ không làm chuyện có lỗi với Đại Hạ.

    Sở Mặc nói.

    Con ngươi hoàng thượng lóe sáng nhìn Sở Mặc, trầm mặc thật lâu sau đó thở dài nói:

    - Giữa ngươi cùng với thái tử chẳng lẽ không có khả năng có thể hòa hảo sao?

    Theo như ta biết giữa hai người các ngươi cũng không có thâm cừu đại hận thực sự.

    Sở Mặc lột ra một nụ cười bất đắc dĩ nói:

    - Chuyện này bệ hạ không nên nói với ta.

    Hoàng thượng gật gật đầu:

    - Trẫm....

    Hiểu rồi!

    Trẫm sống thêm vài chục năm nữa cũng không có vấn đề gì.

    Cho nên, quan hệ giữa ngươi và thái tử còn có thời gian để hòa giải.

    Ngươi nói chuyện này là chuyện tốt, trẫm chuẩn tấu.

    Sở Mặc khẽ khom người nói:

    - Tại hạ.... tạ ơn bệ hạ!

    Kẻ có được huân chương anh hùng, gặp vua không lạy.

    Đây chính là hoàng thất Đại Hạ tỏ tấm lòng tôn kính đối với anh hùng làm ra những cống hiến vô cùng to lớn cho Đại Hạ.

    - Mặc khác.....

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi nhất định phải đảm nhiệm một chức vị quan trọng ở viện này, ừ môn phái.

    Để trẫm suy nghĩ xem, chức vị gì thích hợp với ngươi....

    Môn phái....

    Môn phái.....

    Trong môn phái đều có hộ pháp, ừ rất tốt ngươi hãy làm hộ pháp của Phiêu Diêu Cung đi!

    -----o0o-----

    Chương 219: Độc kế (1)

    Chương 219: Độc kế (1)

    Khóe miệng Sở Mặc hơi co quắp, nói thật là hắn căn bản là không có hứng thú và ham thích đối với những loại quyền lực này.

    Nhưng hắn hiểu được ý nghĩa việc làm của hoàng thượng.

    Nếu so ra thì hoàng thượng nhất định càng tin tưởng hắn nhiều hơn.

    Hơn nữa, bởi vì Sở Mặc có ông nội ràng buộc, đối với hoàng thượng mà nói cũng dễ dàng nắm trong tay hơn.

    Những thứ này, trong lòng Sở Mặc đều hiểu rõ, cho nên hắn cũng không có cự tuyệt an bài của hoàng thượng.

    Như thế chẳng những có thể làm cho hoàng thượng an tâm, hơn nữa bên phía Diệu Nhất Nương cũng có thể yên tâm như vậy.

    Rời khỏi hoàng cung, Sở Mặc thở phào một cái, cho dù là như thế nào mà nói thì chuyện này cũng xem như làm xong.

    Về phần ân oán giữa Thái tử, tin tưởng dù sao cũng có thể giải quyết hết.

    Nếu thật sự không giải quyết được.....

    Vậy thì đổi một Thái tử khác là tốt rồi.

    Ý nghĩ này chợt nảy sinh ra, ngay cả Sở Mặc cũng cảm thấy có chút khó tin.

    Trong lòng thầm nghĩ: Bắt đầu từ khi nào, ta lại có thể không để những loại hoàng quyền của thế tục vào trong mắt rồi hả?

    Đến tận bây giờ, Sở Mặc cũng đã hiểu rõ chính xác nguyên nhân môn phái cao cao tại thượng rồi.

    Khi thực lực mạnh mẽ đến một trình độ nhất định thì tất cả những trói buộc kia, tất cả quy định cứng nhắc, thật ra...

    Cũng thực sự có thể biến thành một loại bài trí.

    Nguyện ý tuân thủ chính là nể tình.

    Không muốn tuân thủ cũng không có ai có thể quản được nữa rồi!

    - Hiện dùng võ vi phạm lệnh cấm.

    Sở Mặc lẩm bẩm một câu:

    - Trách không được bị các quân vương trong lịch sử ghét nhất đây...

    Chính là một số người trong giang hồ.

    Sau khi gặp Diệu Nhất Nương, Sở Mặc kể sơ qua chuyện này đại khái cho Diệu Nhất Nương, cuối cùng nhìn Diệu Nhất Nương nói:

    - Hoàng thượng cần an tâm, cho nên chưa cùng tỷ tỷ thương lượng, ta liền chủ trương đem vị trí viện trưởng giao cho hoàng gia.

    Diệu Nhất Nương tự nhiên cười nói:

    - Đây là kết quả tốt nhất nhỉ?

    Nếu không, hoàng thượng làm sao có thể cho phép thành lập một thế lực như thế ngay dưới mắt hắn hả?

    Nói xong, Diệu Nhất Nương đôi mắt như sao sáng nhìn vào Sở Mặc nói:

    - Thiếu gia, cảm ơn ngươi!

    Nửa tháng sau đó, một tin tức làm cho người ta khiếp sợ từ trong Viêm Hoàng Thành truyền ra.

    - Đệ tử Diệu Nhất Nương của Phiêu Diêu Cung

    - môn phái đã từng là đại phái cao cấp nhất đại lục Chu Tước

    - và hoàng gia Đại Hạ ở trong Viêm Hoàng Thành cùng nhau thành lập nên một học viện cao cấp nhất tên là học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung.

    - Hoàng đế bệ hạ của Đại Hạ tự mình đảm nhiệm đệ nhất viện trưởng của học viện này!

    - Mục đích của học viện là vì Đại Hạ bồi dưỡng thêm càng nhiều nhân tài nữa.

    - Trong học viện có tâm pháp cao cấp, công pháp cao cấp của môn phái đỉnh cấp, còn có các loại điển tịch chỉ có môn phái đỉnh cấp mới có thể có.

    Những thứ này, sẽ mở ra miễn phí cho mỗi con cháu ưu tú trác tuyệt của Đại Hạ!

    - Chỉ cần ngươi có thiên phú, có năng lực, có lòng cầu tiến và có một tình yêu thương quốc gia, như vậy....

    Ngươi sẽ có tư cách để trở thành đệ tử của học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung!

    Có thể trở thành đệ tử chính thức của hoàng đế!

    Bất kể ngươi sinh ra ở gia đình quý tộc, hay là một on cháu bần hàn đều đối xử bình đẳng!

    Tin tức này, giống như tiếng sét ở đầu mùa xuân, ầm ầm vang dội.

    ......

    Ba~

    Một tiếng vang thật lớn, truyền ra từ trong phòng của Đông cung Thái Tử.

    Một món đồ sứ cổ của triều đại trước lập tức bị ném vỡ tan tành.

    Thái tử Hạ Anh, vẻ mặt vặn vẹo dữ tợn, nghiến răng mắng to:

    - Tên tiểu súc sinh Sở Mặc, dám lấn áp ta như thế!

    Nhị hoàng tử Hạ Hùng cùng với Thái tử từ trước đến nay như hình với bóng sắc mặt cũng không tốt đẹp hơn bao nhiêu, ngồi ở một bên hai mắt có chút thất thần, nhỏ giọng nói:

    - Chiêu này của hắn chơi rất đẹp, dễ dàng đã đem địa vị của mình tăng lên cao như thế.

    Cái này cũng chưa tính là gì, quan trọng nhất là sau này một khi học viện phát triển, như vậy tất cả những học sinh trong đó, tuy rằng được xem là môn sinh của thiên tử, nhưng trên thực tế cũng là Sở Mặc và Diệu Nhất Nương những người này tự mình dẫn dắt.

    Trong lòng của họ sẽ đối với ai thân thiết hơn, vừa xem đã hiểu ngay.

    - Chết tiệt, tiểu súc sinh này làm sao có thể gây sức ép như vậy?

    Chẳng lẽ phụ hoàng không nhìn ra dã tâm của hắn sao?

    Lại cũng tùy ý cho hắn gây sức ép.

    Hạ Anh tức giận không kềm được nói:

    - Nhất định phải nghĩ ra biện pháp mà xử lý tên tiểu súc sinh này!

    Hạ Hùng lắc đầu nói:

    - Khó lắm, sau lưng tiểu tử này có một sư phụ thần bí và hùng mạnh, một khi động đến hắn thì sư phụ của hắn chắc chắn sẽ không ngồi xem đâu.

    - Vậy chẳng lẽ cứ như vậy trơ mắt nhìn một tên tiểu súc sinh không qua lại với chúng ta ngày càng hùng mạnh sao?

    Hạ Anh sắc mặt xanh mét nói.

    - Tất nhiên không thể.

    Hạ Hùng lẩm bẩm nói:

    - Cần phải có một biện pháp đem một số người của chúng ta đưa vào.

    Cho dù không thể trở thành học viện cao tầng nhưng ít nhất....

    Cũng phải trở thành trung tầng.

    Về sau lại có kế sách nghĩ ra biện pháp đem học viện này nắm trong tay chúng ta.

    Trong con ngươi Hạ Anh lóe ra tia hào quang căm hận:

    - Không nghĩ tới, không ngờ nữ nhân Diệu Nhất Nương kia lại là đệ tử của một môn phái từng nổi danh cao cấp nhất đại lục Chu Tước.

    Nếu có thể nghĩ ra biện pháp kéo nàng về phe chúng ta có lẽ cũng không tệ.

    Hạ Hùng hơi khẽ cau mày bỗng nhiên cười nói:

    - Hoàng huynh, ngược lại ta có một kế.

    - Nói một chút xem.

    Giờ phút này Hạ Anh rốt cục cũng bình tĩnh được cơn tức giận, nhìn Hạ Hùng.

    Hạ Hùng nói:

    - Phụ hoàng tự mình đảm nhiệm chức hiệu trưởng của học viện này, rõ ràng cũng không có hoàn toàn tín nhiệm bọn họ.

    Dù sao thì một thế lực như vậy chỉ cần không phải là kẻ ngốc, đều có thể nhìn ra triển vọng của nó trong tương lai.

    Nếu vậy, vì sao chúng ta không thể đưa cho phụ hoàng một viên thuốc an thần nhỉ?

    - Đưa bằng cách nào?

    Hạ Anh hỏi.

    Hạ Hùng cười nói:

    - Diệu Nhất Nương...

    Tuyệt sắc khuynh thành, rất nhiều người đều nói nàng là nữ nhân đẹp nhất Viêm Hoàng Thành!

    Vốn là nàng tự nhiên là không có tư cách cùng hoàng gia có quan hệ.

    Tuy rằng đẹp, nhưng chỉ là một bà chủ quán rượu mà thôi.

    Nhưng hiện tại...

    Lại không giống với lúc trước.

    Ánh mắt của Hạ Hùng hơi hơi nheo lại:

    - Diệu Nhất Nương bây giờ chẳng những là đệ tử của đệ nhất môn phái trên đại lục Chu Tước.

    Hơn nữa...

    Còn là người có địa vị thân phận tối cao nhất học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung!

    Ha hả, phụ hoàng là viện trưởng, nàng cũng là cung chủ!

    -----o0o-----

    Chương 220: Độc kế (2)

    Chương 220: Độc kế (2)

    - Ý của ngươi là...

    Để cho phụ hoàng phong nàng làm phi?

    Hạ Anh híp mắt hỏi.

    Hạ Hùng lắc đầu:

    - Phụ hoàng đã từng này tuổi, trong cung hằng năm có vô số tú nữ, người xinh đẹp nào không có?

    Ngươi nhìn thấy phụ hoàng sủng hạnh người nào chưa?

    Hơn nữa, nếu phụ hoàng phong nàng làm phi rất dễ bị sự lên án của người trong thiên hạ.

    Chúng ta nếu dám đưa ra ý kiến này, khẳng định phụ hoàng từ chối một hơi còn có thể hung hăng mà mắng chúng ta không có lòng tốt.

    -Vậy ý của ngươi là?

    Hạ Anh vẻ mặt khó hiểu.

    - Ý của ta là, hoàng huynh....

    Cưới nữ nhân này!

    Hạ Hùng cười ha hả nói:

    - Hoàng huynh thân là Thái tử cưới một đệ tử môn phái nghèo túng, căn bản mà nói cũng là đã xem trọng nàng rồi.

    Hơn nữa, cứ như vậy chẳng khác gì càng khiến phụ hoàng an tâm hơn!

    Mà quan trọng nhất là hoàng huynh có thể qua chuyện này thể hiện rõ đối với phụ hoàng, chứng tỏ....

    Muốn làm dịu đi quan hệ với bọn Sở Mặc!

    Cứ như vậy, phụ hoàng lập tức hoàn toàn không có lý do gì để cự tuyệt!

    Trong con ngươi Hạ Anh hiện lên tia động tâm.

    Diệu Nhất Nương là đệ nhất mỹ nữ Viêm Hoàng Thành, cũng không phải do ai ban tặng mà là tất cả mọi người ở Viêm Hoàng Thành công nhận!

    Giống như Hạ Hùng nói vậy, hiện giờ thân phận và địa vị của Diệu Nhất Nương đã hoàn toàn không giống ngày xưa.

    Như vậy, nếu cưới nàng cũng không có lỗ.

    - Đề nghị này của ngươi cũng không tệ, tuy nhiên phụ hoàng có thể hoài nghi chúng ta muốn khống chế học viện này không?

    Hạ Anh hơi khẽ cau mày hỏi.

    - Hoàng Huynh, ngươi cũng đừng quá lo lắng, chẳng lẽ ngươi đã quên rồi sao?

    Phụ hoàng....Mới là viện trưởng của học viện này đó!

    Hạ Hùng cười nói.

    - Nói như vậy....

    Chuyện này.....

    Có thể được không?

    - Đương nhiên được!

    Hạ Hùng cười nói:

    - Chẳng những có thể nắm lấy một bộ phận lớn của học viện trong tay mình, hơn nữa còn có thể cho tiểu tử kia một kích trí mạng!

    Nghe nói, hắn cùng với Diệu Nhất Nương tình như tỷ đệ.

    Tuy nhiên nếu là nữ nhân....

    Cho dù có yêu thương đệ đệ như thế nào, thì sau khi lập gia đình cũng sẽ hướng về phía nhà chồng đấy.

    - Ha ha ha ha, nếu chỉ có vậy, bổn cung nhất định muốn biết, nếu như tiểu súc sinh kia sau khi biết được chuyện này sẽ có vẻ mặt như thế nào?

    Hạ Anh đổi giận thành vui, trên mặt lộ vẻ tươi cười.

    - Hoàng huynh, thật ra....

    Hạ Hùng nhìn Hạ Anh có chút do dự nói.

    - Có lời gì thì nói thẳng, giữa huynh đệ chúng ta còn muốn che giấu sao?

    Tâm tình Hạ Anh thật tốt mà cười nói.

    Hạ Hùng gật đầu nói:

    - Kỳ thật nếu có cơ hội, ta ngược lại muốn đề nghị hoàng huynh cùng với tiểu tử kia làm dịu mối quan hệ đi.

    Sắc mặt Hạ Anh trầm lại, cả giận nói:

    - Điều đó không có khả năng!

    Hắn ở ngay trước mặt bổn cung, chém Triệu Nghị.

    Lại làm cho lão tam phải đi tận vùng Bắc Cương lạnh giá, mười năm không thể trở về.

    Giữa bổn cung và hắn tuyệt đối không có khả năng hòa hoãn!

    Những lời như vậy sau này đừng nhắc lại lần nữa!

    Hạ Hùng còn nữa câu nói kẹt lại trong cổ họng không nói ra.

    Kỳ thật y muốn nói với Thái tử rằng phụ hoàng đối với tiểu tử Sở Mặc kia, dường như hơi quá cưng chiều rồi!

    Hơn nữa Binh Mã Đại Nguyên Soái và Thủ Phụ nội các đồng thời nâng đỡ.

    Mạng lưới quan hệ của thiếu niên này, có chút hùng mạnh dọa người rồi!

    Bất kể là hoàng thượng hay là hai vị văn võ đại lão kia.

    Ba người này tùy tiện đưa ra một ý niệm trong đầu, có thể nắm giữ sinh mạng của vô số người, căn bản cũng không có đạo lý mà yêu thích một thiếu niên mười mấy tuổi.

    Cho dù là con riêng của phụ hoàng y.....

    Cũng không có khả năng!

    Con ruột cũng chưa có được đãi ngộ này, nói chi là con riêng.

    Cho nên, về mặt này phải có điều kỳ lạ!

    Tuy rằng bây giờ còn chưa có nhìn ra nguyên nhân trong đó, nhưng trực giác của Hạ Hùng nói cho y biết rằng, sự tình trong đó khẳng định không có đơn giản như vậy.

    Nếu gây chuyện không tốt chính là tăng lên đến đại sự của quốc gia.

    Chỉ tiếc, Hạ Anh căn bản là không có cho y có cơ hội tiếp tục nói chuyện.

    Y vừa mới nói có một câu thì Hạ Anh lập tức nổi giận đùng đùng.

    Trong lòng Hạ Hùng âm thầm thở dài, cũng chỉ có thể tạm gác suy nghĩ này qua một bên.

    Tin tức làm rung động không chỉ Đông cung Thái tử của Đại Hạ.

    Phân bộ Chu Tước Hội đặt ở đại lục Thanh Long, cũng bị rung động thật lớn.

    Trên thực tế, phân bộ Chu Tước Hội bên này đã nhận được tin tức từ sớm, cũng đã trải qua một phen chấn động dữ dội rồi.

    Một trưởng lão cấp hoàng kim, một chấp sự cấp bạch kim, hai người là thanh đồng quản sự có thể thăng lên cấp bạch kim chấp sự bất cứ lúc nào, tổ đội bốn người ở trong thế tục này có thể dễ dàng tàn sát hàng loạt dân trong thành!

    Nhưng toàn quân bị diệt, tổn thất ở Viêm Hoàng Thành của Đại Hạ.

    Tin tức này, đừng nói là phân bộ của Đại lục Thanh Long, cho dù có là tổng bộ của Chu Tước Hội biết được cũng đều phải chịu một sự rung động vô cùng to lớn.

    Nhất là hai người thanh đồng quản sự kia, một người là một trong mười hai đệ tử của Phiêu Diêu Cung năm đó, một người khác cũng là con trai của một trưởng lão trong môn phái cỡ trung của đại lục Chu Tước.

    Người trước đã chết thì cũng thôi, dù sao thì phần nàng kia kế thừa Phiêu Diêu Cung cũng đã bị Chu Tước Hội đoạt được.

    Nhưng cái chết của người thứ hai làm cho một đám cao tầng của phân bộ Chu Tước Hội bên này ít nhiều có chút đau đầu.

    Bởi vì ai cũng biết, trưởng lão môn phái hạng trung kia, thực lực chẳng những cao hơn nữa còn là đứa con mà hắn nuông chiều vô cùng!

    Loại người này: Đứa con rơi một sợi tóc cũng có thể diệt cả nhà người ta.

    Một người như vậy, con y chết rồi làm sao có thể chịu để yên?

    Cho dù coi như là oan có đầu nợ có chủ, nhưng phân bộ Chu Tước Hội bên này ít nhất cũng phải một phen đau đầu.

    Điều làm cho bọn họ không thể chấp nhận được là sự hy sinh của hoàng kim trưởng lão.

    Đường đường là hoàng kim trưởng lão, hoàng cấp tầng sáu.... cường nhân Tung hoành trong cuộc sống, làm sao lại có thể hy sinh ở trong Viêm Hoàng Thành này?

    Chẳng lẽ là do người của Thanh Long đường làm?

    Người của Chu Tước Hội cũng hiểu rõ, chuyện này là do bàn tay của họ quá dài, có phần tò mò vượt quá giới hạn.

    Khiến cho Thanh Long đường sinh bất mãn.

    Đây cũng là chuyện bình thường.

    Nhất là trong lúc này còn có dính đến chuyện kế thừa của Phiêu Diêu Cung.

    Thứ này....

    Ai cũng biết được giá trị không thể lường được!

    Bởi vậy, quả thật Thanh Long đường cũng có lý do mà ra tay với những người kia.

    -----o0o-----

    Chương 221: Gió nổi mây phun

    Chương 221: Gió nổi mây phun

    Cho nên bên phía Chu Tước Hội đem ánh mắt hoài nghi.

    Đầu tiên chính là hướng về phía của Thanh Long đường.

    Nhưng bọn họ cũng hiểu rõ cho dù chuyện này có thật sự là do người của Thanh Long đường làm, bọn họ cũng sẽ không thừa nhận.

    Chu Tước Hội cũng không thể tìm được bất cứ chứng cớ gì.

    Về phần hoàng gia Đại Hạ, Chu Tước Hội căn bản cũng không có để vào trong mắt.

    Đối với nhóm nhóm cao tầng của Chu Tước Hội, bọn họ không đi tìm hoàng thất Đại Hạ gây phiền toái cũng không tệ rồi.

    Trừ phi hoàng thất Đại Hạ ăn tim gấu gan báo mới dám tìm đến trêu chọc Chu Tước Hội bọn họ.

    Cho nên phân bộ Chu Tước Hội bên này không thèm quan tâm đến hoàng thất Đại Hạ.

    Theo bọn họ, chỉ cần tìm được Diệu Nhất Nương thì những chuyện phiền phức của bọn họ ngay lập tức được giải quyết dễ dàng rồi.

    Nhưng hành động lần này, nhất định phải chú ý cẩn thận mới được.

    Dù sao vừa mới tổn thất một hoàng kim trưởng lão, bọn họ cũng không muốn tổn thất thêm một người nào nữa.

    Nhưng không đợi phân bộ Chu Tước Hội ở bên này đưa ra kế hoạch thực hiện cụ thể việc này.

    Một tin tức kinh người lại nhanh chóng truyền đến.

    Tin tức này cũng làm cho mọi người cao thấp ở Chu Tước Hội không kịp trở tay, đồng thời lại càng nổi giận đùng đùng!

    Hoàng thất Đại Hạ mà bọn họ căn bản là không để vào trong mắt, và vốn là một dư nghiệt của Phiêu Diêu Cung đáng lý phải trốn ở một nơi âm u mà lo lắng mỗi ngày, vậy mà có lá gan cùng nhau liên hợp lại.

    Muốn dùng người kế thừa của Phiêu Diêu Cung để thành lập nên một Phiêu Diêu Cung mới!

    Tuy rằng trên danh nghĩa học viện là chiêu bài của hoàng gia, còn tạo ra một cái tên giả học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung như vậy.

    Ai có thể không nhìn ra.

    Đây chính là một hình thức tái sinh của Phiêu Diêu Cung không phải sao?

    Hành động này quả thực chính là một tia sét đánh đối với tất cả các môn phái trên đại lục Chu Tước!

    Đồng thời cũng giống như một cái tát hung hăng quất vào mặt của Chu Tước Hội.

    Đây là ngang nhiên khiêu khích!

    Hơn nữa còn là loại không biết sống chết mà điên cuồng khiêu khích!

    Con quỷ nhỏ này điên rồi sao?

    Là ai cho nàng ta lá gan lớn như thế?

    Chẳng lẽ nàng không sợ những môn phái tham gia diệt môn Phiêu Diêu Cung năm đó, lập tức đối với nàng triển khai đuổi giết một cách điên cuồng sao?

    Càng làm cho Chu Tước Hội phẫn nộ không ngừng chính là hoàng thất Đại Hạ đấy!

    Một thế tục hoàng quyền nho nhỏ.... mà bọn họ chưa từng để vào trong mắt, dám công khai che chở dư nghiệt của Phiêu Diêu Cung?

    Cũng là điên rồi!

    Bọn họ không sợ rằng tất cả các môn phái sẽ cùng nhau hợp lại đối phó với bọn họ sao?

    Đừng nói cái gì những thế gia vọng tộc không ở trong một đại lục, cách ngàn núi vạn sông.

    Tay cũng không có khả năng đưa đến dài như thế.

    Những ý nghĩ này mới thật là kêu trời!

    Đa số các môn phái trên đại lục Chu Tước có lẽ không thể trực tiếp làm gì Đại Hạ.

    Dù sao thì sau lưng Đại Hạ còn có một môn phái hùng mạnh đang ủng hộ.

    Nhưng bọn họ đúng là có thể ủng hộ với quốc gia đối địch với Đại Hạ!

    Ví dụ như Đại Tề!

    Không nắm được nhân lực, nhưng tiền lực cũng có thể đi?

    Cho nên Chu Tước Hội bên này bất kể như thế nào cũng không lý giải được, dư nghiệt của Phiêu Diêu Cung kia và hoàng thất Đại Hạ rốt cuộc lấy đâu ra dũng khí đối đầu với gần như toàn bộ môn phái trên đại lục Chu Tước.

    Nguyên nhân là vì Thanh Long đường sao?

    Rất nhiều nhân vật cao cấp của Chu Tước Hội đang ở Đại lục Thanh Long, tất cả đều có ý nghĩ hoài nghi này.

    Đồng thời trong lòng cũng vô cùng tức giận.

    Bất kể là phẫn nộ như thế nào thì chuyện này cũng đã phát sinh, đã trở thành sự thật.

    Bên phía Chu Tước Hội nhất định phải đối mặt với chuyện này, trực diện đánh trả lại!

    Nếu không, thanh danh của Chu Tước Hội nhất định sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.

    Bởi vậy, những người cao cấp ở phân bộ của Chu Tước Hội bên này, nhất trí quyết định đem hai sự kiện này sát nhập thành một.

    Lập tức cử ra một sứ đoàn đến Đại Hạ, đồng thời cùng Thanh Long đường tiến hành can thiệp hoàng thất Đại Hạ!

    Những việc khác trước tiên không cần nói, nhưng học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung vứt đi này....

    Nhất định là không thể để tồn tại trên thế gian này được!

    Đồng thời những tin tức này, rất nhanh cũng truyền đến bản quốc của đại lục Chu Tước.

    Những môn phái từng tham dự vây công Phiêu Diêu Cung năm đó, vừa nghe được tin tức này lập tức đều điên lên rồi!

    Ngay tại chỗ liền phái những đệ tử ưu tú của môn phái cùng với những môn phái khác, tạo thành quân đoàn viễn chinh, phải hoàn toàn bóp chết học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung từ trong trứng nước.

    Mục đích của bọn họ cùng với Chu Tước Hội đều giống nhau.

    Cho dù thế nào cũng không thể cho phép Phiêu Diêu Cung với bất cứ hình thức nào, lại xuất hiện trên thế gian một lần nữa.

    Nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.

    Ví dụ các đệ tử cùng trốn ra khỏi Phiêu Diêu Cung năm đó.

    Không chỉ có riêng mười hai người!

    Ở một góc độ khác, những tin tức này lan truyền ở trong Đại Hạ, giống như một cơn gió lốc, trong nháy mắt thổi quét khắp mỗi tấc lãnh thổ của Đại Hạ!

    Sự nhiệt tình của mọi người dâng cao đến nỗi thậm chí ngay cả người khởi xướng là Sở Mặc cũng có chút không dám tin tưởng.

    Tuy nhiên rất nhanh, hắn cũng hiểu được nguyên nhân của việc này.

    Những môn phái cao quý lạnh lùng diễm lệ từ trước đến nay chưa từng thân thiện với dân như vậy.

    Mặc dù nhìn vào chính là bảng hiệu của hoàng gia, nhưng ai không nhìn ra....

    Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung này kỳ thật chính là một môn phái không phải sao?

    Một môn phái thành lập ở trong thế tục.

    Thực sự có rất nhiều tâm pháp và công pháp cao cấp, còn có đủ loại kế thừa cao nhất.

    Mà những thứ như vậy trên đời này, đối với rất nhiều người luyện võ cho dù đến cuối đời họ cũng khó có thể được tiếp xúc!

    Hiện tại....

    Bọn họ lại có cơ hội học tập được những công pháp vô giá như thế!

    Thử hỏi nơi như vậy, ai không muốn đến?

    Trong lúc nhất thời, cho dù là con nhà quý tộc hay con cháu người nghèo khó, tất cả đều điên cuồng.

    Ở trong Viêm Hoàng Thành này, những người tự nhận là con dòng cháu giống có thiên phú này đều nhăm nhe muốn được bước vào.

    Bởi vậy, khoảng thời gian gần đây bất kể là ở Phàn phủ của Sở Mặc hay là Hứa phủ của Hứa Phù Phù, thậm chí ngay cả Thao Thiết lầu nơi Diệu Nhất Nương thường xuyên xuất hiện.....

    Tất cả đều đông như trẩy hội!

    Vô số người đến nhà thăm hỏi, chỉ muốn có được tên trong danh sách để bước vào học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung.

    -----o0o-----

    Chương 222: Ban thưởng hôn (1)

    Chương 222: Ban thưởng hôn (1)

    Đối mặt với tình huống thế này, Sở Mặc, Hứa Phù Phù cùng với Diệu Nhất Nương chỉ có thể trốn tránh có nhà mà không thể về.

    Bởi vì có một vài mối quan hệ không có cách nào từ chối đã tìm tới tận cửa.

    Rốt cuộc trong cung cũng trực tiếp ban ra một đạo thánh chỉ.

    Hung hăng trách cứ tình huống loạn như vầy một phen, giao trách nhiệm cho những nhà quý tộc quyền quý tự mình hạn chế, không được phép đi quấy rầy, bằng không hoàn toàn hủy bỏ tư cách bước vào học viện của con cháu trong gia tộc.

    Những người tài giỏi kia mới có thể kiềm chế lại một ít.

    Tuy nhiên một đạo thánh chỉ tiếp theo lại làm cho Diệu Nhất Nương trợn mắt há hốc mồm còn Sở Mặc thì giận tím mặt!

    Ban thưởng hôn!

    Đạo thánh chỉ thứ hai của hoàng thượng lại là ban thưởng hôn cho Diệu Nhất Nương, để cho nàng gả cho Thái tử Hạ Anh!

    Diệu Nhất Nương là người hiểu rõ ràng nhất ân oán giữa Thái tử Hạ Anh và Sở Mặc.

    Mặc kệ trong chuyện này nàng có đồng ý hay không cũng không nói, hành động này của hoàng thượng cũng đủ để làm cho nàng cảm thấy khiếp sợ không thôi:

    - Cây đào còn chưa có ra hoa, liền chuẩn bị bắt đầu hái quả rồi sao?

    Sở Mặc cũng vô cùng phẫn nộ, đồng thời đối với hoàng thượng cảm thấy vô cùng thất vọng.

    Qua hai lần tiếc xúc với hoàng thượng, Sở Mặc vẫn cảm thấy thân là vua một nước, đương kim hoàng thượng lại là một người vô cùng sáng suốt.

    Với lòng dạ cùng thủ đoạn của bọn người thái tử nếu so sánh với hoàng thượng, quả thực chính là một trời một vực.

    Cũng như hoàng thượng biết rõ ràng những ân oán giữa hắn và Thái tử nhưng vẫn xem trọng hắn, cũng dám trọng dụng hắn.

    Đây chính là trí tuệ cùng khí độ vua của một nước, cùng với sự tự tin vô cùng!

    Nhưng đạo thánh chỉ này....

    Lại là có ý gì đây?

    Trên thánh chỉ cũng không thể hiện một cách cứng rắn nhưng tuyệt đối cũng không có ý thương lượng.

    Nói rằng Diệu Nhất Nương chính là đệ tử chân truyền của môn phái lớn nhất trên đại lục Chu Tước, xuất thân cao quý, nhân phẩm lương thiện, tướng mạo đều tốt....

    Tuy rằng môn phái bị phá hủy nhưng lại có được ý chí kiên định và không ngừng vươn lên.

    Nữ tử ưu tú như vậy hoàn toàn xứng đôi với quốc quân tương lai của Đại Hạ, đương kim Thái tử điện hạ!

    Mối quan hệ thông gia hai bên có lợi cho sự phát triển của học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung trong tương lai.

    Trên thánh chỉ còn nhắc tới một môn phái thành lập trong dân gian, không chỉ khiến cho những kẻ thù trước kia chú ý mà cũng sẽ khiến cho vô số môn phái trên đại lục Thanh Long phải mơ ước.

    Vì để đảm bảo cho sự phát triển của học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung, không phải chịu ảnh hưởng của bất kỳ điều gì, hai bên nên có mối quan hệ càng thêm chặt chẽ hơn.

    Như vậy, tương lai đến lúc phải đối mặt với khó khăn, hoàng thất Đại Hạ mới có thể có lý do chính đáng để bảo vệ học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung, bảo vệ Diệu Nhất Nương.

    Chỉ nhìn phần thánh chỉ này mà không biết được nội tình, nhất định sẽ cho rằng hoàng thượng rất anh minh.

    Hơn nữa đối với Diệu Nhất Nương cũng thật vô cùng tốt.

    Ngươi là một đệ tử môn phái không có nhà để về.

    Gả cho Thái tử điện hạ, tương lai chính là hoàng phi của quốc gia!

    Cho dù không thể bay lên đầu cành làm phượng hoàng, nhưng ít ra....

    Cũng đủ cho thấy thành ý và sự coi trọng của hoàng gia.

    Đúng vậy, nếu không biết ân oán giữa Sở Mặc và Thái tử, nhất định sẽ cho rằng như vậy.

    Hoặc là những người hiểu biết được nguyên nhân trong đó, đều sẽ cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

    - Hoàng thượng đã bị cái gì mê hoặc?

    Không ngờ sẽ đưa ra một thánh chỉ ngu ngốc như thế?

    Hứa Phù Phù từ trước đến nay luôn hi hi ha ha không có làm được việc gì, giờ phút này sắc mặt lạnh như băng.

    Trong con ngươi lóe ra tia tức giận:

    - Hắn là muốn làm cho chuyện này chết từ trong trứng nước sao?

    Sau khi phẫn nộ Sở Mặc rất nhanh đã tỉnh táo lại, ngồi ở bên kia, trên mặt lộ ra vẻ chua xót, cười khổ nói:

    - Chuyện này....

    Nên trách ta!

    - Sao có thể trách ngươi được?

    Diệu Nhất Nương nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Muốn trách....

    Cũng chỉ có thể trách chính chúng ta, kinh nghiệm vẫn còn chưa đủ.

    - Không, không phải như vậy.

    Sở Mặc có chút chua xót nói:

    - Ta đã nghĩ đến sự uy hiếp của những môn phái trên đại lục, nghĩ đến sự uy hiếp của Chu Tước Hội, thậm chí.....

    Sự uy hiếp của những môn phái ở đại lục Thanh Long, ta cũng đã nghĩ đến.

    Và ta cũng đã có biện pháp đối phó.

    Nhưng...

    Ta hoàn toàn không thể ngờ đến cách nhìn của hoàng thượng đối với chuyện này và khẩu vị của hắn.

    Sở Mặc thở dài một tiếng nhìn Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù nói:

    - Lúc trước ta cứ nghĩ rằng chỉ cần đem danh hiệu của hoàng gia lên đầu môn phái, sẽ cho hoàng thượng một thân phận lãnh tụ trên tinh thần.

    Sau đó trong tương lai không ngừng bồi dưỡng nhân tài cho hoàng gia.

    Hoàng thượng nhất định sẽ động tâm, cuối cùng cũng sẽ đồng ý.

    Nhưng ta đã xem thường sự kế thừa của Phiêu Diêu Cung, đối với người đời mà nói có lực hấp dẫn như thế nào.

    Ta đã quên hoàng thượng chung quy cũng là một người phàm tục.

    Hắn không phải thần!

    Đối mặt với loại kế thừa cao nhất của môn phái, chỉ làm một lãnh tụ trên tinh thần làm sao có thể thỏa mãn khẩu vị của hắn đây.

    Hắn là suy nghĩ muốn đem phần kế thừa cả cái thế lực này, triệt triệt để để....

    Biến thành thế lực của hoàng gia Đại Hạ!

    Diệu Nhất Nương yên lặng gật gật đầu:

    - Đã nhiều năm qua, ta vẫn không dám đem phần kế thừa này lộ ra ngoài, cũng chính là vì nguyên nhân này.

    Sở Mặc nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Vậy tại sao không ngăn cản ta?

    Diệu Nhất Nương cười khổ nói:

    - Sự tồn tại của ta đã không phải là bí mật nữa, phần kế thừa này sớm muộn cũng sẽ bị bại lộ trước người đời.

    Kỳ thật chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác cả.

    Ta nghĩ....

    Hoàng thượng cũng đã nắm được điểm này nên mới không có sợ hãi gì mà hạ đạo thánh chỉ như thế này đúng không?

    Sở Mặc trầm mặc một hồi, gật đầu nói:

    - Đúng vậy, nói cách khác hoàng thượng sẽ phải cùng ta thương lượng trước một chút đấy.

    Hứa Phù Phù ở một bên cả giận nói:

    - Làm sao bây giờ?

    Cũng không thể đáp ứng được đúng không?

    Nếu như vậy thì buồn cười quá!

    Diệu Nhất Nương yếu ớt nói:

    - Kỳ thật theo lời của Hoàng thượng nói, điều này cũng không buồn cười.

    Theo hắn, hiện giờ có thể cho ta sự che chở...

    Cũng chỉ có hoàng gia Đại Hạ.

    Trừ họ ra, bất cứ ai cũng đều muốn đem ta nuốt cả da lẫn xương....

    Cái gì cũng không muốn để thừa lại.

    Hắn coi như đã cho ta một đường lui có thể diện rồi, ha hả, trở thành một trong những phi tử của Thái tử, người ta đây chính là đang xem trọng ta rồi.

    -----o0o-----

    Chương 223: Ban thưởng hôn (2)

    Chương 223: Ban thưởng hôn (2)

    Sắc mặt của Sở Mặc xanh mét, điều này đối với hắn mà nói thật sự ăn một vố quá lớn.

    Hơn nữa hiện tại tin tức đã được truyền đi gần như là không có đường lui.

    Đâm lao phải theo lao!

    Hoàng thượng cũng đoán chắc đám người bọn họ không dám phản kháng.

    Chẳng lẽ thật sự phải xông vào hoàng cung đại náo một hồi cùng với Hoàng thượng?

    Làm như thế, ngoại trừ ở bên ngoài đối với hoàng thượng hoàn toàn rạn nứt, thì không có bất kỳ cách nào khác nữa.

    Dù sao, vua của một nước tuyệt không thể có khả năng chịu được loại uy hiếp như thế này đấy.

    - Chúng ta lén đem Thái tử xử lý đi!

    Con ngươi của Hứa Phù Phù trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn hai người nói:

    - Thái tử chết rồi, chuyện này cũng ngay lập tức bị thất bại!

    - Bậy bạ.

    Sở Mặc trừng mắt nhìn Hứa Phù Phù nói:

    - Cho dù coi như có thể thần không biết quỷ không hay mà xử lý Thái tử, hoàng thượng không thể lập một thái tử khác sao?

    Còn có thể đem tất cả bọn họ lén lút xử lý sao?

    Lại nói, vào thời điểm này mà ra tay đối với Thái tử, hoàng thượng lại không biết là ai làm sao?

    - Vậy làm sao bây giờ?

    Ngươi có thể trơ mắt nhìn Diệu Nhất Nương tỷ tỷ gả cho tên khốn kiếp kia hay sao?

    Hứa Phù Phù bỗng nhảy lên một cái, căm tức nhìn Sở Mặc nói:

    - Chẳng lẽ ngươi không biết rõ tâm ý của Nhất Nương tỷ sao?

    Cứ do dự hoài, ngươi có phải đàn ông hay không?

    - Ta không phải là nam nhân, vậy là ngươi sao?

    Đi về hỏi gia gia của ngươi, chuyện này hắn có biện pháp gì tốt không?

    Ở đây hô to với ta làm cái gì?

    Sở Mặc cũng nổi giận, nhìn Hứa Phù Phù nói:

    - Ta có nói để cho tỷ tỷ gả cho Thái tử sao?

    - Giờ phút này biểu hiện cùng với phản ứng của ngươi chính là cho ta cảm giác như thế, do do dự dự như vậy đấy!

    Ngươi làm cho ta rất thất vọng!

    Phanh!

    Cửa gỗ rất nặng phát ra một tiếng vang thật lớn.

    Hai người Sở Mặc và Diệu Nhất Nương ngơ ngác nhìn nhau.

    Diệu Nhất Nương cười khúc khích, nhìn Sở Mặc đang thở phì phò nói:

    - Hai người các ngươi đó....

    Thật sự là, hình như đã vài năm không có cãi nhau như vậy rồi đúng không?

    - Tức chết ta!

    Sở Mặc thờ dài một cái nói:

    - Đúng là tính tình chó con mà!

    - Ngươi cũng là tính tình chó con.

    Diệu Nhất Nương liếc mắt nhìn Sở Mặc nói:

    - Ngươi dám nói, trong lòng ngươi không có muốn đem Thái tử xử lý đi?

    Ngươi là cố tình chọc tức hắn để hắn rời đi đúng không?

    Sở Mặc liếc mắt nhìn cũng không có phủ nhận mà thản nhiên nói:

    - Tóm lại ta khác với Nhị Phù, việc mà ta có thể làm thì hắn không thể đi làm được!

    - Ngươi cũng không thể làm được!

    Diệu Nhất Nương tựa vào trên ghế, thân thể lộ ra đường conghoàn mỹ, một đôi mắt đẹp nhìn Sở Mặc:

    - Kỳ thật, sự tình cũng không có tệ đến nỗi phải đi một bước kia, không phải sao?

    Sở Mặc gật gật đầu nói:

    - Đương nhiên, đừng nói là chúng ta còn chưa có đồng ý.

    Cho dù thật sự là đã đồng ý thì không phải còn có thể cướp cô dâu nữa sao?

    Phốc!

    Diệu Nhất Nương thiếu chút nữa phun nước ra, nhìn Sở Mặc nói:

    - Đoạt hôn sự của hoàng gia....

    Ngươi cũng thực sự quá cam đảm rồi, tuy nhiên nếu thực sự phải làm vậy, đoán chừng cũng là người đầu tiên từ xưa đến nay rồi.

    Sở Mặc đang muốn nói thêm gì đó, bên ngoài liền vang lên một tiếng gõ cửa.

    Có thị nữ tâm phúc của Diệu Nhất Nương ở bên ngoài nói:

    - Tiểu thư, Sở công tử, ở bên ngoài có thiếu nữ tên Thẩm Tinh Tuyết cầu kiến, nàng nói nàng là bằng hữu của Sở công tử.

    Diệu Nhất Nương và Sở Mặc liếc mắt nhìn nhau.

    Sở Mặc chau mày nói:

    - Công chúa sao?

    Nàng tới đây làm cái gì?

    Lần trước Sở Mặc gặp công chúa vẫn là buổi tối trong buổi tiệc mừng năm mới.

    Khi đó, Thẩm Tinh Tuyết đã từng nói nàng muốn tới tìm hắn.

    Nhưng sau đó vẫn không thấy có bất kỳ động tĩnh gì.

    Sở Mặc cũng không có chú ý đến lắm, đối với hắn mà nói Công chúa làm sao có thể đến tìm hắn được.

    Hiện tại lại đang trong lúc thời gian nhạy cảm nàng lại tìm đến tận cửa, hơn nữa....

    Chính là đi tới Thao Thiết lầu, trực tiếp yêu cầu gặp Sở Mặc.

    Hiển nhiên là đã biết Sở Mặc ở trong này rồi.

    Diệu Nhất Nương đứng lên nhỏ giọng nói:

    - Công chúa đến tìm ngươi, tốt nhất không gặp, ta tránh đi một lát nhé.

    Sở Mặc khoát tay nói:

    - Đừng, lúc này nàng tìm đến đây khẳng định không phải chỉ tìm một mình ta, cùng nhau gặp nàng đi.

    Nói xong, Sở Mặc liền để cho thị nữ bên ngoài đi mời Thẩm Tinh Tuyết đến.

    Rất nhanh, cửa phòng được gõ, thị nữ mang theo một thiếu nữ mang khăn che mặt bước vào.

    Sau khi đưa thiếu nữ vào phòng, thị nữ liền rời khỏi và đóng cửa kỹ.

    Lúc này, thiếu nữ mới gỡ khăn che mặt xuống, ngay lập tức thiếu nữ để lộ ra một đôi mắt sang, hàm răng trắng tinh, gương mặt vô cùng thanh tú.

    Đầu tiên là nhìn lướt qua Diệu Nhất Nương, hơi khẽ khom người nói:

    - Vị này chính là Diệu Nhất Nương tỷ tỷ đúng không?

    Tiểu nữ Thẩm Tinh Tuyết lần đầu tiên gặp mặt.

    Ánh mắt Sở Mặc hơi hơi nhíu lại, hắn để ý đến cách xưng hô của Thẩm Tinh Tuyết, nàng xưng là tiểu nữ tử...

    Hơn nữa nàng hành lễ trước đã nói lên rằng nàng cũng không có xem mình là công chúa.

    Bằng không có lẽ phải chờ Diệu Nhất Nương chủ động thi lễ với nàng trước.

    Diệu Nhất Nương hơi ngẩn người ra, ngay lập tức đáp lễ sau đó mỉm cười nói:

    - Điện hạ quá khách khí, chưa từng diện kiến mong rằng điện hạ thứ tội.

    Sắc mặt Thẩm Tinh Tuyết có hơi đỏ nói:

    - Tỷ tỷ dù sao cũng không cần khách khí với ta, cũng đừng xem ta như là công chúa, tỷ tỷ nếu không chê thì gọi ta một tiếng muội muội, Tinh Tuyết đã rất vui vẻ rồi.

    Thẩm Tinh Tuyết nói xong lại nhìn lướt qua Sở Mặc, sau đó thấp giọng nói:

    - Lần này ta đến đây c xin nhận lỗi với hai vị đây!

    - Nhận lỗi?

    Muội muội đang nói đến việc gì thế?

    Diệu Nhất Nương bước lại nắm tay Thẩm Tinh Tuyết kéo qua, dẫn nàng đến chỗ ngồi sau đó tự mình rót cho nàng một chung trà.

    Thẩm Tinh Tuyết hai tay nắm lấy chung trà, vẻ mặt sợ hãi nhìn qua Sở Mặc nói:

    - Ngươi nhìn xem vẻ mặt Sở công tử đang mất hứng kìa, ta biết là bởi vì nguyên nhân gì.

    Ta đến đây chính là bởi vì chuyện này.

    Sở Mặc nhìn lướt qua Thẩm Tinh Tuyết, thản nhiên nói:

    - Chuyện này cùng với Công chúa không có quan hệ gì cả, nếu như Công chúa là vì báo ơn thì không cần phải như vậy.

    Tuy rằng thái độ của Sở Mặc có chút lạnh nhạt nhưng cũng là suy nghĩ giùm Thẩm Tinh Tuyết, hắn không muốn đem một thiếu nữ vô tội như công chúa kéo vào.

    -----o0o-----

    Chương 224: Cô Thành Nhất Kiếm Thiên Ngoại Phi Tiên

    Chương 224: Cô Thành Nhất Kiếm Thiên Ngoại Phi Tiên

    Thẩm Tinh Tuyết có chút cẩn thận mà nhìn qua Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

    - Chuyện này vốn là phụ hoàng làm sai, người không nên làm như vậy.

    Công tử đối với ta có ơn rất lớn, hơn nữa ta hiểu rõ công tử không phải là loại người có dã tâm như vậy.

    Sở Mặc hơi ngẩn ra, lập tức cười khổ nói:

    - Nhưng có thể phụ hoàng của ngươi chưa chắc đã nghĩ như vậy.

    Thẩm Tinh Tuyết hơi hơi lắc đầu nói:

    - Kỳ thật phụ hoàng....

    Cũng là tin tưởng vào công tử, chỉ có điều....

    Chỉ có điều.....

    - Chỉ có điều thân là vua của một nước, có thói quen cho dù là bất cứ chuyện gì cũng đều phải nằm trong sự khống chế của mình đúng không?

    Diệu Nhất Nương sâu kín nói.

    - Đúng là như vậy, nhưng thật ra ta cảm thấy phụ hoàng cũng không cần thiết làm như vậy.

    Thẩm Tinh Tuyết nhìn Diệu Nhất Nương nghiêm túc nói:

    - Ta có một cách, có thể giải quyết chuyện này.

    - Cách gì?

    Diệu Nhất Nương nhìn Thẩm Tinh Tuyết nói.

    Thẩm Tinh Tuyết nhỏ giọng nói:

    - Sư môn của ta là một môn phái lánh đời, là môn phái chân chính không có xuất thế.

    Trong môn phái cũng không có đệ tử đi lại trên thế gian.

    Hơn nữa bọn họ sẽ không để ý đến thân phận kế thừa Phiêu Diêu Cung của Nhất Nương tỷ tỷ.

    Sư phụ của ta....

    Chính là chưởng môn của môn phái đó.

    Nàng đối xử với ta rất tốt, ta có thể đem tỷ tỷ vào môn phái của ta.

    Như vậy thì chuyện này có thể giải quyết được rồi.

    Sở Mặc lắc đầu nói:

    - Theo như cách của ngươi, cũng không thể thật sự giải quyết được chuyện này.

    Diệu Nhất Nương cũng nói:

    - Tin tức hiện tại đã được truyền ra, thân là hoàng gia không thể thất tín với người khác.

    Cho nên, học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung nhất định phải được thành lập.

    Thẩm Tinh Tuyết nhìn Diệu Nhất Nương nhỏ giọng nói:

    - Tỷ tỷ và công tử thật sự là người tốt.

    Lúc này còn suy nghĩ cho danh dự của hoàng gia.

    Kỳ thật chúng ta có thể làm như vầy, tỷ tỷ đem danh phận kế thừa cho Sở công tử, đợi sau khi học viện thành lập thì đi theo ta.

    - Vậy còn phụ hoàng của ngươi thì sao?

    Sở Mặc nhìn Thẩm Tinh Tuyết, thản nhiên nói:

    - Vậy đạo thánh chỉ kia....

    Chẳng lẽ còn có thể xóa bỏ sao?

    Thẩm Tinh Tuyết nghiêm túc gật đầu:

    - Chỉ cần tỷ tỷ cùng đến môn phái của ta, vậy thì đạo thánh chỉ kia tự nhiên cũng sẽ được xóa bỏ.

    Lúc này, Diệu Nhất Nương nhìn Thẩm Tinh Tuyết hỏi:

    - Còn không biết môn phái của muội muội là người nơi nào?

    Thẩm Tinh Tuyết nhẹ giọng nói:

    - Phi Tiên.

    Sở Mặc vẫn còn tốt, hắn cũng chưa từng nghe qua cái tên này nên phản ứng của hắn rất bình thường.

    Diệu Nhất Nương bỗng nhiên lại ngây người, trên gương mặt tinh xảo lại lộ ra một tia chấn kinh, nhìn Thẩm Tinh Tuyết nói:

    - Chính là môn phái Phi Tiên đó sao?

    Thẩm Tinh Tuyết gật đầu nói:

    - Trên đời này hẳn là chỉ có một môn phái Phi Tiên.

    - Trời ạ....

    Diệu Nhất Nương không kìm được kinh ngạc liền kêu lên một tiếng thán phục, sau đó lẩm bẩm nói:

    - Không trách được....

    Ngươi có thể nắm chắc và tự tin được như vậy....

    Hóa ra....

    Là Phi Tiên.

    Đúng thế, cũng chỉ có môn phái này mới không cần quan tâm lo lắng đến chuyện kế thừa của Phiêu Diêu Cung.....

    Sở Mặc có chút không hiểu mà nhìn Diệu Nhất Nương, không biết vì sao nàng lại có vẻ mặt này.

    Diệu Nhất Nương giải thích cho Sở Mặc:

    - Trên đại lục Tứ Tượng của chúng ta, tất cả môn phái lớn nhỏ có rất nhiều, không dưới mấy trăm cái.

    Nhưng môn phái cao nhất cũng không có nhiều.

    Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ bốn đại lục này cũng sẽ có một môn phái dẫn đầu.

    Nói ví dụ như Đại lục Thanh Long có Trường Sinh Thiên, lại ví dụ...

    Trên Chu Tước đại lục đã từng có Phiêu Diêu Cung.

    Thần sắc của Diệu Nhất Nương có chút ảm đạm:

    - Chỉ có điều Phiêu Diêu Cung đã trở thành quá khứ.

    Nhưng trên đại lục Tứ Tượng này, kỳ thật còn có một số môn phái lợi hại nhất còn tồn tại!

    - Còn có môn phái lợi hại hơn?

    Sở Mặc mặc dù biết trên đời này còn có một số môn phái lánh đời, tuy nhiên ở trong lòng vẫn cho môn phái Trường Sinh Thiên chắc chắn là môn phái mạnh nhất rồi.

    - Đương nhiên.

    Diệu Nhất Nương liếc mắt nhìn Thẩm Tinh Tuyết một cái rồi nhỏ giọng nói:

    - Cô Thành, Nhất Kiếm, Thiên Ngoại, Phi Tiên!

    Trên mặt của Thẩm Tinh Tuyết lộ ra một nụ cười, gật gật đầu.

    Diệu Nhất Nương biết về Phi Tiên, thật ra có thể giúp cho nàng đỡ mất thời gian để giải thích.

    - Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên?

    Đây là hai môn phái sao?

    Sở Mặc hỏi.

    - Không, đây là bốn môn phái!

    Diệu Nhất Nương khẽ cười nói:

    - Cô Thành là một môn phái, Nhất Kiếm là một môn phái, Thiên Ngoại và Phi Tiên cũng là hai môn phái.

    Bốn môn phái này năm xưa ta cũng chỉ là được nghe nói, có rất ít người có thể gặp được đệ tử của những môn phái này.

    Nguyên nhân bởi vì đệ tử của bọn họ rất ít xuất hiện trong nhân thế.

    Nói xong, Diệu Nhất Nương nhìn Thẩm Tinh Tuyết:

    - Không tưởng tượng được, Tinh Tuyết muội muội....

    Lại có thể là đệ tử của Phi Tiên, thật sự là bất ngờ.

    Tuy nhiên, cũng chỉ có thể là đệ tử của Phi Tiên mới có thể xuất hiện người như ngươi....

    Sức lực chiến đấu đều không có, nhưng ở một lĩnh vực khác lại là người tương đối lợi hại.

    Gương mặt xinh đẹp của Thẩm Tinh Tuyết ửng đỏ, nhỏ giọng nói:

    - Ta cũng không có ưu tú như vậy, chỉ là mẫu thân của ta là người của Phi Tiên mà thôi.

    Sở Mặc nhìn Thẩm Tinh Tuyết nói:

    - Ta từng nghe hoàng thượng nhắc đến thân thế của ngươi....

    Thẩm Tinh Tuyết gật đầu, nhỏ giọng nói:

    - Năm đó nương của ta ra ngoài tìm một loại dược liệu, bởi vì người bảo vệ tạm thời có việc rời khỏi.

    Kết quả nương của ta gặp phải nguy hiểm, không cẩn thận làm bản thân bị trọng thương, vừa may được phụ hoàng của ta cứu.

    Phụ hoàng nhìn qua liền thích nương ta, mà nương của ta....

    Giống với ta, không có năng lực chiến đấu....

    Thẩm Tinh Tuyết nói đến đây, sắc mặt ửng đỏ, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại dường như có một chút không biết phải nói như thế nào.

    Sở Mặc dường như đã hiểu rõ, Diệu Nhất Nương cũng rõ ràng, bởi vậy liền chuyển đề tài sang hướng khác ngay lập tức, nhìn Thẩm Tinh Tuyết nói:

    - Môn phái như Phi Tiên lựa chọn đồ đệ khẳng định là vô cùng nghiêm khắc, ta....

    Có thể vượt qua sao?

    Đôi mắt sáng như sao của Thẩm Tinh Tuyết chớp động:

    - Cho dù coi như là không được, tỷ tỷ đi theo ta thì người khác cũng không biết được đúng không?

    - ...

    Sở Mặc cùng Diệu Nhất Nương đồng thời ngẩng đầu đầy kinh ngạc, nhìn Thẩm Tinh Tuyết một cách ngoài ý muốn.

    Không ngờ, cô bé này bình thường hay xấu hổ, lúc nào cũng toát lên vẻ yếu ớt, bộ dạng thì lương thiện đơn giản như tờ giấy trắng, có chút ngờ nghệch ngây ngô thậm chí còn hơi ngốc nghếch.

    -----o0o-----

    Chương 225: Mong chờ

    Chương 225: Mong chờ

    Nhưng trên thực tế lại chẳng ngốc chút nào, hơn nữa chỉ số thông minh còn... cao tới mức khối người không theo kịp!Vốn bọn hắn cho rằng mục đích mà Thẩm Tinh Tuyết tới đây, đó là để xin lỗi thay cho hoàng thượng.

    Nhưng không ngờ cô bé y chang cô em gái hàng xóm bé bỏng, không mang chút kiêu ngạo của một vị công chúa này, lại có xuất thân kinh người như thế.

    Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên!

    Người biết được sự tồn tại của bốn môn phái ẩn dật này kỳ thật không có nhiều.

    Đệ tử của một số môn phái nhỏ thậm chí còn chưa bao giờ được nghe nói đến.

    Nhưng bất cứ ai có tư cách được biết đến bốn môn phái này, tất cả đều vô cùng kính sợ.

    Nếu có cơ hội để làm quen với đệ tử trong bốn môn phái này, tin chắc, cho dù là nhân vật cao cấp trongTrường Sinh Thiên cũng sẽ không bỏ qua!

    Năm đó, không biết trời xui đất khiến ra sao mà mẹ của Thẩm Tinh Tuyết và hoàng đế Đại Hạ lại có thể chạm mặt nhau, sau một đêm tình, kết quả liền sinh ra Thẩm Tinh Tuyết.

    Mà theo quy định, đệ tử của Phi Tiên nhất định không được giữ bất cứ sợi dây nào liên hệ với nhân gian.

    Cho nên, mẹ của Thẩm Tinh Tuyết mang theo bụng mang dạ chửa, lập tức quay về môn phái, cũng sinh ra Thẩm Tinh Tuyết ở ngay trong môn phái của mình.

    Chuyện này, cũng coi như khớp với những gì trước đây hoàng thượng đã nói.

    Tuy nhiên, chắc chắn hoàng thượng sẽ không lộ ra, rằngthực ra y đã dùng một chút thủ đoạn khi gặp được mẹ của Thẩm Tinh Tuyết năm đó.

    Nếu không phải do con người Thẩm Tinh Tuyết quá đơn giản, nên lỡ miệng nói ra chuyện này, e là người ngoài sẽ vĩnh viễn không biết được sự thực đó.

    Với Sở Mặc và Diệu Nhất Nương mà nói, cho dù có biết chuyện này, cũng sẽ không bao giờ lợi dụng nó để mưu tính điều gì.

    Tuy nhiên, đối mặt với đề nghị mà Thẩm Tinh Tuyết đưa ra, cả hai đều có chút động lòng.Đầu tiên là bên phía hoàng gia, đã bắt đầu nhe nanh lộ vuốt, chuyện này cơ bản là không còn đường lui rồi.

    Thứ hai, vốn Diệu Nhất Nương đã bắt đầu học được cách chấp nhận con đường tu luyện cùng với tu vi của mình trong tương lai.

    Nhưng nếu có cơ hội bước lên một bậc cao hơn, lại có ai thực sự chấp nhận buông xuôi?

    Hơn nữa, thực lực của Diệu Nhất Nương đã tiến vào Kim Thạch Chi Cảnh.

    Mặc dù là dựa vào đan dược để tăng cảnh giới, nhưng bản thân Diệu Nhất Nương lại cảm thấy bản thân vẫn còn có thể tiếp tục bay cao hơn.Nếu lúc này, nàng thật sự có thể gia nhập Phi Tiên, ai dám cam đoan cả đời này nàng chỉ có thể dừng lại vĩnh viễn ở Kim Thạch Chi Cảnh?

    - Sao rồi?

    Tỷ tỷ đã suy nghĩ xong chưa?

    Thẩm Tinh Tuyết chớp chớp đôi mắt sáng như sao, bên trong còn mang theo chút mong chờ.

    Nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Tỷ tỷ không cần phải lo lắng bất cứ việc gì, đệ tử bên trong Phi Tiên đều là nữ giới!

    Không có đàn ông!

    Nếu không thì...

    Thẩm Tinh Tuyết cẩn thận nhìn thoáng qua Sở Mặc, môi mấp máy, nhưng vẫn không nói hết câu nói đó ra.Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc nói:

    - Thiếu gia, ngài... quyết định thay ta đi, ta...

    Ta cũng không biết chọn lựa ra sao rồi.

    Sở Mặc nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Kỳ thực, trong lòng tỷ tỷ đã có đáp án rồi, phải chứ?

    Nói xong, Sở Mặc nhìn về phía Thẩm Tinh Tuyết:

    - Công chúa Tinh Tuyết, ngài thật sự có thể chắc chắn giúp Nhất Nương tỷ gia nhập Phi Tiên chứ?

    Chắc hẳn công chúa hiểu được ý của ta, thứ mà ta muốn.

    Không phải đơn giản như những gì người khác nghĩ đâu.Thẩm Tinh Tuyết có chút im lặng, sau đó nhìn Diệu Nhất Nương:

    - Có thể mạo muội hỏi một chút cảnh giới hiện tại của tỷ tỷ như thế nào sao?

    Diệu Nhất Nương cười cười:

    - Kim Thạch, đan dược.

    Thẩm Tinh Tuyết lập tức ngây ra, mặc dù nàng không biết chiến đấu.

    Nhưng không có nghĩa là nàng không hiểu gì về cấp bậc tu vi của thế giới này.

    - Không ngờ tỷ tỷ đã là cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh rồi ư?Diệu Nhất Nương nhìn Thẩm Tinh Tuyết cười khổ nói:

    - Chẳng lẽ muội muội không chú ý tới hai chữ phía sau sao?

    Thẩm Tinh Tuyết gật gật đầu, nói một cách nghiêm túc:

    - Có thể làm cho cảnh giới của một người lập tức tăng lên đến Kim Thạch Chi Cảnh, cho dù là Luyện Dược Sư lợi hại nhất trong Phi Tiên đều khó mà dám chắc sẽ thành công.

    Tỷ tỷ có thể có được loại đan dược này.

    Thật là quá may mắn.

    Nếu đã là như vậy, chuyện tỷ tỷ muốn gia nhập Phi Tiên thật ra cũng dễ thôi mà!

    Cho dù không có ta tiến cử.

    Cũng có thể thành công đấy.

    - Người dùng đan dược để tăng cảnh giới, coi như là không cònđường để tiếp tục phát triển rồi, như vậy, Phi Tiên cũng nhận sao?

    Diệu Nhất Nương nhìn Thẩm Tinh Tuyết với vẻ khó tin, nếu Thẩm Tinh Tuyết là đệ tử của Trường Sinh Thiên hoặc loại môn phái như Phiêu Diêu Cung năm ấy.

    Như vậy, nói nàng có thể dễ dàng gia nhập thì còn tin được.

    Nhưng đó lại là Phi Tiên!

    Là đỉnh núi chân chính sừng sững trên thế gian này!

    Tiêu chuẩn chọn người, sao có thể như các môn phái khác được?Vẻ mặt Thẩm Tinh Tuyết rất thành thật:

    - Thật ra ta cũng là Luyện Dược Sư, tuy ta còn chưa đủ trình độ để luyện được đan dược cao cấp như vậy.

    Nhưng những lý thuyết cơ bản về y dược, ta cũng rất rõ ràng.

    Nói là dùng đan dược để tăng cảnh giới lên đến Kim Thạch Chi Cảnh, chẳng khác nào chấm dứt con đường tu luyện của bản thân... thì cũng không sai, nhưng không phải không có ngoại lệ.

    - Ngoại lệ?

    Mắt Diệu Nhất Nương sáng rỡ, nhìn Thẩm Tinh Tuyết.

    Kỳ thực, sau khi nàng dùng dan dược và cảnh giới tăng lên đến KimThạch Chi Cảnh, nàng vẫn có một cảm giác mơ hồ: Dường như con đường tu luyện của nàng... vẫn chưa hoàn toàn kết thúc!

    Những gông xiềng phong tỏa cánh cửa từ đỉnh của Luyện Cốt Kỳ tăng lên đến Luyện Tâm Kỳ tuy rằng rất vững chắc, nhưng không phải không có kẽ hở nào!

    Đây cũng là điểm khác biệt so với những tri thức mà nàng đã được giáo dục từ nhỏ.

    Giờ nghe được những lời nói này của Thẩm Tinh Tuyết..., từ sâu trong đáy lòng của Diệu Nhất Nương lại dấy lên một ngọn lửa hy vọng.

    - Đúng, quả thật là có ngoại lệ.

    Thẩm Tinh Tuyết gật đầu một cách chắc chắn:

    - Ví dụ như có người bẩm sinh tư chất và năng lực lĩnh ngộ cao.

    Như vậy, cho dù y đã dùng loại đan dược này, cũng không phải không thể đột phá đến Luyện Tâm Kỳ.

    - Còn có một khả năng khác, tuy rằng khả năng này cực thấp, nhưng trên thực tế thì vẫn tồn tại.

    Thẩm Tinh Tuyết nhìn Diệu Nhất Nương nói:

    - Chính là, Luyện Dược Sư gặp may mắn đến tận cùng, luyện chế được một lô đan dược hoàn hảo!

    Như vậy, tuy người dùng loại đan dược này có ít những trải nghiệm và quá trình tu luyện hơn so với nhữngngười đi theo con đường bình thường, nhưng trên thực tế lại không phải chịu chút ảnh hưởng nào trong tương lại.

    Chỉ là, khả năng này xác suất quá nhỏ, đan dược hoàn hảo, gần như chỉ có trong truyền thuyết.

    Cho nên loại khả năng này là ít nhất.
     
    Thí Thiên Đao Full
    X ( Chương 226-250 )


    Chương 226: Lòng người (1)

    Chương 226: Lòng người (1)

    - Đan dược hoàn hảo...

    Diệu Nhất Nương tuy không hiểu nhiều về đan dược, nhưng lại biết năng lực chế dược thần kỳ của thiếu gia nhà mình!

    Ngay cả căn bệnh thế gian không ai trị được của Hạ Kinh cũng dễ dàng giải quyết ổn thỏa.

    Như vậy, cũng khó mà nói hắn không thể luyện chế ra đan dược hoàn hảo!Thẩm Tinh Tuyết nói:

    - Giả thuyết có người dùng đan dược Kim Thạch hoàn hảo.

    Như vậy chỉ cần thời gian trôi qua, lấp đầy những lỗ hổng và khiếm khuyết khi không phải trải qua tu luyện.

    Cho tới khi cơ thể chịu đựng được áp lực của cảnh giới Luyện Tâm, như vậy có thể đột phá đến Luyện Tâm Kỳ chỉ là việc nay mai thôi.

    Thẩm Tinh Tuyết nói xong, nhìn Diệu Nhất Nương mỉm cười nói:

    - Nếu tỷ tỷ đã có thể trở thành một trong mười hai đệ tử được giao trọng trách nặng nề của Phiêu Diêu Cung, như vậy ngộ tính thì không cần nói nhiều.

    Cho nên, dù là đan dược không hoàn hảo cũng không cần nản lòng.

    Bên trong Phi Tiên có công pháp và tâm pháp hùng mạnh hơn,hẳn là có thể giúp tỷ tỷ tiến thêm một bước.

    Cho dù không thể, ở tuổi này của tỷ có thể đạt tới Kim Thạch Chi Cảnh cũng đã là cao nhất bên trong Phi Tiên rồi!

    Diệu Nhất Nương lại đưa mắt sang phía Sở Mặc thêm lần nữa, Sở Mặc gật gật đầu:

    - Đây là cơ hội tốt!

    Trên mặt Diệu Nhất Nương lập tức nở ra một nụ cười sáng lạn, nhìn Thẩm Tinh Tuyết, hạ giọng nói:

    - Tinh Tuyết, cảm ơn ngươi!Thẩm Tinh Tuyết đỏ mặt đứng lên:

    - Tỷ tỷ đừng khách sáo như vậy, đây là việc mà Tinh Tuyết nên làm!

    Diệu Nhất Nương nhìn thoáng qua Sở Mặc, thầm nghĩ ở trong lòng: Thiếu gia của ta, Nhất Nương chắc chắn sẽ cố gắng!

    Cho dù chỉ có một tia hy vọng, Nhất Nương cũng sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể khiến bản thân mạnh lên!

    Một ngày nào đó, Nhất Nương sẽ trở lại bên cạnh để sát cánh với ngươi.

    Diệu Nhất Nương đi rồi, đi một cách thật đột ngột.

    Đồng thời biến mất cùng nàng, còn có công chúa Thẩm Tinh Tuyết vốn ít gây sự chú ý ở bên trong hoàng cung.

    Chuyện này, cũng không gây nên sóng gió gì lớn với đại bộ phận người trong Viêm Hoàng thành.

    Bởi vì phía Thao Thiết Lầu, mọi công việc Liễu Mai Nhi đã tiếp nhận, ai ai đều biết.

    Hơn nữa, vốn dĩ Diệu Nhất Nương cũng không hay khoa trương, rất hiếm khi xuất hiện chốn đông người.Còn về phần công chúa Thẩm Tinh Tuyết thì càng gần như không bao giờ xuất hiện trước mặt người khác, cho dù ở trong hoàng cung cũng phải xếp vào dạng lạc loài.

    Bởi vậy, việc hai người rời đi cũng không khiến cho người ta chú ý đến.

    Nhưng đối với một bộ phận thiểu số khác, thì lại là một cơn sóng gió ngập trời!

    Thánh chỉ này hoàng thượng ban ra cũng không mấy người được biết, nhưng thái tử Hạ Anh, nhị hoàng tử Hạ Hùng vừa hay lại là mộttrong số đó.

    - Diệu Nhất Nương dám kháng chỉ không theo!

    Chẳng lẽ nàng chán sống rồi sao?

    Lúc này thì Hạ Anh đã tức giận thật sự.

    Thái tử của một nước, vị hoàng đế tương lai, lại bị một đệ tử môn phái không chốn nương thân khinh thường ư?

    Cảm giác này, khiến y tức giận như sắp nổ tung.

    Hạ Hùng thở dài, trầm giọng nói:

    - Hoàng huynh, chúng ta tính giời tính bể, lại quên tính đến tiểu muội.

    - Tiểu muội cái gì?

    Nàng là cái thá gì?

    Hạ Anh tức giận đến nghiến răng nghiến lợi:

    - Trên đời này có loại muội muội ăn cây táo, rào cây sung như vậy sao?

    Hạ Hùng cười khổ nói:

    - Hoàng huynh không cần nóng như vậy, đây cũng coi như là báo ứng.

    Trước kia chúng ta lợi dụng tiểu muội một lần, hiện giờ một chuyện vốn là sự đã rồi, lại bị nàng quấy nhiễu.

    - Tiểu tiện nhân!

    Cô không có loại muội muội như vậy!

    Hạ Anh nói với vẻ mặt dữ tợn:

    - Nguồn cơn sự việc, tất cả đều tại thằng súc sinh Sở Mặc kia!

    Không được, cô không thể nhịn nổi nữa rồi.

    Hạ Hùng, ngươi nghĩ ngay ra cách nào cho cô, cô muốn tên tiểu súc sinh Sở Mặc này... bị nghiền thành tro bụi, băm vằm ra làm trăm mảnh!

    Nhìn sắc mặt dữ tợn và vặn vẹo của hoàng huynh, trong mắt Hạ Hùng hiện lên một chút lo lắng.

    Đã rất lâu rồi, Hạ Anh không còn tự xưng "cô" trước mặt y.

    Trước đó không lâu, tuy rằng trong lòng hoàng huynh còn có chút cảm xúc tăm tối và tiêu cực, nhưng cũng không nhiều.

    Nhìn một cáchtổng thể, y vẫn là một thái tử đủ tư cách.

    Hạ hùng cũng cam tâm tình nguyện từ bỏ tất cả những gì mình vốn có thể có được, để phò trợ ca ca.

    Nhưng từ sau khi xảy ra sự việc hồi năm ngoái, tính cách của Hạ Anh dường như đã xảy ra một thay đổi lớn.

    Không nói đến tâm tính càng trở nên u ám, việc gì cũng tính toán thiệt hơn một cách nhỏ nhặt, hơn nữa, cũng bắt đầu có thù tất báo, không chút độ lượng nào.

    Thân là một kẻ ở ngôi cao, có thể dùng mọi loại thủ đoạn, có thể xấu xa, có thể ác độc, thậm chí là cực kỳ ác độc...

    để đạt được mục đích.

    Nhưng đồng thời, trong lòng vẫn phải rộng rãi hào phóng!Theo Hạ Hùng, trên đời này ngoài thù đoạt vợ giết cha thì có thể không đội trời chung ra.

    Những ân oán khác, cũng không tất yếu phải quá so đo.

    Với kẻ ở vị trí như vậy, trên đời này không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không cần bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích mới là vĩnh viễn mà thôi.

    Giống như phụ hoàng vậy!

    Chẳng lẽ phụ hoàng thật sự yêu thích Sở Mặc đến vậy sao?

    Điều này không hẳn!Cho dù có yêu thích thì cũng là yêu mên tài năng của hắn mà thôi.

    Ngoài việc đó ra, thì không còn khả năng nào khác.

    Dù sao chống lưng cho Sở Mặc là một vị cao thủ có thể coi khinh mọi thứ trên thế gian này...

    Một thiếu niên như vậy, chỉ sợ bất cứ kẻ bề trên nào cũng sẽ giữ lại chút đề phòng với hắn.

    Sao có thể tin tưởng tuyệt đối đây?

    Lần này, sự việc thành lập Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung chẳng phải cũng là một minh chứng rõ ràng hay sao?

    Nhưng tất cả những chi tiết này, hình như Hạ Anh không nhìn ra được, cũng không muốn nhìn ra.

    Hiện giờ, trong đầu y chỉ còn lại duynhất sự căm hận đối với Sở Mặc mà thôi.

    Như vậy...

    Rất dễ xảy ra nguy hiểm!

    Hạ Hùng không kìm nổi thở dài trong lòng.

    Tuy có rất nhiều kế sách hại người đều là do Hạ Hùng y đề ra.

    Nhưng từ xưa tới giờ y đều cảm đối với bất cứ việc gì cũng phải duy trì thái độ "trước khác, nay khác".

    Trong tình hình nào, thì phải nói những câu phù hợp với hoàn cảnh đó.Lúc này, chỉ chăm chăm nhằm vào Sở Mặc là một hành vi rất thiếu sáng suốt.

    Thậm chí Hạ Hùng có chút hối hận khi đưa ra đề nghị để Hạ Anh cưới Diệu Nhất Nương.

    Nếu không, thái tử cũng không trở nên căm hận Sở Mặc đến vậy.

    - Sao, ngươi không đồng ý với suy nghĩ của ta à?

    Thấy Hạ Hùng im lặng quá lâu, trong đôi con ngươi đã đỏ vằn của Hạ Anh thoảng qua chút hằn học, nhìn Hạ Hùng vô cùng lạnh lùng.

    -----o0o-----

    Chương 227: Lòng người (2)

    Chương 227: Lòng người (2)

    Hạ Hùng hơi ngẩn ra, lập tức nói:

    - Đổng ý, đương nhiên là đồng ý, Sở Mặc... quả thực là đáng chết!

    - Ngươi cũng cho là như vậy sao?

    Tên tiểu súc sinh này đúng là một ngôi sao chổi!

    Không thể giữ lại được!

    Thái độ đó của đệ đệ khiến cho Hạ Anh rất hài lòng, cắn răng nói:

    - Sư phụ của hắn hành tung thường bất định.

    Cô đã điều tra thử, thời gian này hẳn là đang không ở trong Viêm Hoàng thành.

    Loại cao nhân như vậy sao có thể ở lâu trong nhân gian?

    Chỉ cần chúng ta nghĩ ra được một kế sách vẹn toàn, làm việc không để lại bất kỳ dấu vết nào... như thế, nhất định có thể thành công!

    Hạ Hùng gật gật đầu, nói:

    - Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung thì vẫn phải thành lập.

    Hiện giờ Diệu Nhất Nương đã đi rồi, như vậy phần truyền thừa này rất có khả năng nằm trong tay Sở Mặc.

    Nếu hoàng huynh đã muốn hắn chết như vậy, không bằng thử đi cầu xin phụ hoàng xem sao.

    - Cầu xin phụ hoàng?

    Trong con ngươi Hạ Anh, thoảng qua chút hoài nghi.

    Hạ Hùng nói:

    - Đúng, thừa nhận với phụ hoàng, ngươi và Sở Mặc, không đội trời chung.

    Hắn như một cây gai đâm trong lòng ngươi, năm lần bảy lượt khiến ngươi nhức nhối, khó mà chịu đựng được.

    Giờ lại xúi giục DiệuNhất Nương vị hôn thê của thái tử ca ca kháng chỉ bỏ trốn, lại còn lấy ơn cứu mạng để ép công chúa Tinh Tuyết phối hợp...

    Loại người coi trời bằng vung này, không thể để hắn tiếp tục sống trên đời.

    - Nói như vậy... là được sao?

    Hạ Anh hơi do dự nhìn Hạ Hùng.

    Hạ Hùng gật gật đầu:

    - Nhất định có thể, dù gì ngươi cũng là thái tử của Đại Hạ, nếu ngươi bị sỉ nhục, thì kẻ mất thể diện...

    Không chỉ là riêng ngươi!

    Chẳng lẽ phụ hoàng còn giữ được mặt mũi sao?

    Chỉ cần ngươi cho phụ hoàng thấy được tâm ý của mình, rằng ngươi hoàn toàn không có chút dã tâmnào với ngôi vị hoàng đế.

    Ta tin, phụ hoàng sẽ... thông cảm cho ngươi.

    - Đúng, ngươi nói rất có lý, kỳ thực điều phụ hoàng lo lắng nhất là dã tâm của ta.

    Chỉ cần ta hoàn toàn thu lại mọi dã tâm, sau đó khóc lóc cầu xin phụ hoàng, cứ nói ta năm lần bảy lượt bị Sở Mặc sỉ nhục.

    Hiện giờ đến vị hôn thê cũng bị Sở Mặc lừa đi mất...

    Ta tin, nhất định lúc này phụ hoàng cũng đang rất tức giận!

    Càng nói Hạ Anh càng thấy phấn chấn, hai mắt càng sáng lên.

    Hạ Hùng đứng ở một bên, than nhẹ trong lòng: Hoàng huynh, nếu chuyện này thật sự thành công... phụ hoàng mà đồng ý giúp ngươi.

    Như vậy, vị trí của ngươi sẽ hoàn toàn vững chắc!Nhưng nếu như cho ra kết quả là ngược lại, vậy thì, ngôi vị thái tử của ngươi sẽ bị đe dọa nghiêm trọng rồi!

    Theo ta thấy, khả năng thành công của chuyện này không quá hai mươi phần trăm!

    Xin lỗi, ta thực sự không muốn hãm hại anh ruột của mình, nhưng thực sự... ngươi bây giờ, đã không còn thích hợp để ngồi vào vị trí vua của một nước nữa rồi!

    Hạ Anh lại hoàn toàn không cho là như vậy, theo y, cho dù có thế nào thì hoàng thượng vẫn là cha của y!

    Trên đời này, làm gì có ngườicha nào không thương con?

    Chỉ là Hạ Anh đã quên một điều, gia đình đế vương... thực sự có tình thân như vậy sao?

    Nếu thật sự tồn tại thứ gọi là tình thân đó, y có thể nỡ lòng đi lợi dụng muội muội của mình không?

    Chính mình là kẻ vô tình, lại muốn tìm kiếm tình thân từ người khác.

    Liệu có tìm được không?

    Hạ Anh lập tức vội vã vào cung, y muốn đi khóc lóc van xin với hoàng đế!Cùng trong lúc đó, trong hoàng cung, hoàng thượng cũng đang nổi cơn tam bành.

    - Thẩm Tinh Tuyết ngươi khá lắm...

    Vẫn còn mặt mũi mà quay lại hay sao?

    Thân là con gái của trẫm, lại dám làm ra việc như vậy!

    Ngươi ngươi ngươi... thực sự là làm trẫm tức chết đi mất!

    Ngươi có còn coi trẫm là cha ruột hay không?

    Hoàng thượng mặt rồng giận dữ, cáu kỉnh nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt.

    Con ngươi thiếu nữ xinh đẹp đó ầng ậng nước mắt, vẻ mặt oan ức.

    Thiếu nữ ấy chính là người vừa chơi trò biến mất Thẩm Tinh Tuyết.Bên cạnh Thẩm Tinh Tuyết còn có một cô gái nhan sắc mỹ miều.

    Cô gái này thoạt nhìn mới khoảng hai mươi mấy tuổi, thanh xuân xinh đẹp, làn da mịn màng, hai má non mướt như trứng gà vừa bóc vỏ.

    Nhìn kỹ thì thấy, dung mạo của cô gái này và Thẩm Tinh Tuyết có nhiều chỗ khá giống nhau.

    Nghe thấy hoàng thượng chỉ trích Thẩm Tinh Tuyết một cách gay gắt, cô gái này liền từ từ mở miệng:

    - Ta cho cháu ngoại ta về nhận ngươi, không phải để ngươi mắng cho đã mồm.

    Ngươi cũng chưa đủ tư cách để mắng nó!

    Hôn quân, nếungươi chán sống, cứ việc mở miệng, ta cũng không ngại giết kẻ chỉ là vua một nước trong nhân gian.

    Vừa hay còn có thể xả giận cho tỷ tỷ của ta.

    Nếu không phải được chứng kiến tận mắt, sợ rằng không ai tin nổi có người dám ngang nhiên uy hiếp vua của một nước ngay trong hoàng cung của y như vậy.

    Nhưng ngoài ý muốn là, hoàng thượng vốn nên không thể kiềm chế nổi cơn giận, lúc này tuy mặt đỏ gay đỏ gắt, môi mím chặt.

    Nhưng vẫn không nói câu nào!

    Hừ!Lúc này, từ một góc sâu trong hoàng cung truyền tới tiếng nói lạnh lùng:

    - Ỷ là chưởng môn của Phi Tiên... liền có thể hoành hành ngang ngược như vậy hay sao?

    Già đã ngưỡng mộ thanh danh của Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên từ lâu, nay mới được gặp mặt người trong quý môn phái, bỗng dưng lại thấy hơi ngứa tay ngứa chân, chẳng biết có thể luận bàn một phen được hay không?

    Cô gái trong trẻo lạnh lùng đó cười nhạt một tiếng:

    - Luận bàn?

    Ngươi không xứng!

    Bổn cung từ trước tới nay không thích luận bàn với ai bao giờ, chỉ biết giết người!

    - Thật ngông cuồng!

    Từ nơi sâu thẳm phía hoàng cung, truyền tới một giọng nói già nua đầy giận dữ.

    Sau đó, đột nhiên một cơn gió nổi lên, quét vào gian phòng, nhắm thẳng nơi cô gái đang đứng.

    Vốn gió là thứ không hình không dáng, nhưng trận gió này lại làm cho người ta có cảm giác —— nó như thể một thanh kiếm vô cùng sắc bén!

    Tỏa ra một sát ý vô cùng mãnh liệt!Lạnh như băng, linh hoạt và sắc bén!

    - Chỉ là chút tài hèn sức mọn, cũng không biết xấu hổ mà trưng ra?

    Cô gái lạnh lùng lên tiếng, sau đó nhẹ nhàng vung tay lên.

    Căn phòng đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

    Trong chốc lát lan tỏa ra, rồi sau đó biến mất như chưa từng xuất hiện.

    Nhưng từ một nơi sâu trong hoàng cung, lại đột nhiên vang lên tiếng kêu nhẹ vì đau đớn, tuy rằng rõ ràng người đó đang cố nén lại, nhưng âm thanh này vẫn cứ truyền tới.

    - Dạy dỗ cho ngươi một chút, còn dám xía vào, ta lập tức giết ngươi!

    Trong con ngươi của cô gái vụt sáng đầy lạnh lẽo, lên tiếng.

    Nói xong, nhìn thoáng qua hoàng thượng lúc này đã mặt cắt không còn giọt máu, không nhịn nổi nói:

    - May cho ngươi vì ngươi là cha ruột của Tinh Tuyết!

    Nếu không, loại người cặn bã như ngươi, ta sớm đã giết đi rồi!

    -----o0o-----

    Chương 228: Thái tử bị thương nặng

    Chương 228: Thái tử bị thương nặng

    - Dì...

    Thẩm Tinh Tuyết hơi bất mãn, đi tới lắc lắc cánh tay của cô gái.

    - Thôi được rồi, được rồi, một người phẩm tính cặn bã như vậy, ngươi còn bao che làm cái gì?

    Cô gái trừng mắt nhìn Thẩm Tinh Tuyết hơi hơi tức giận, sau đó nói:

    - Chúng ta đi thôi!

    Nói xong, thoáng nhìn qua hoàng thượng, nói với vẻ thản nhiên:

    - Nhớ lấy, sau này, Diệu Nhất Nương chính là đệ tử của Thẩm Ngạo Băng ta.

    Ngươi còn dám có ý định giở bất cứ trò gì ra với nàng, nhất định ta sẽ giết ngươi!

    Tên họ Hạ kia, ngươi hẳn là hiểu được, một khi ta đã muốn giết ngươi, thì trên đời này không có ai ngăn cản được!

    Nói xong không thèm nhìn hoàng thượng thêm lần nào, kéo ThẩmTinh Tuyết, thân hình vụt cái biến mất khỏi gian phòng.

    Sau đó, từ phía không trung bên ngoài, đột nhiên truyền tới tiếng hừ lạnh lùng của cô gái:

    - Loại rác rưởi như ngươi mà cũng đòi cưới đồ đệ của ta?

    - Dì ơi đừng...

    Giọng nói thảng thốt của Thẩm Tinh Tuyết cũng truyền tới ngay sau đó.

    - Loại rác rưởi này mà ngươi còn không biết sao?

    Chuyện nửa năm trước chính là do y cố ý lợi dụng ngươi đó!

    Trước kính chiếu yêucủa dì ngươi, mưu đồ xấu xa của y với ngươi như ngọn bấc sáng trong đêm tối!

    Loại người không bằng loài súc sinh, mưu hại chính muội muội của mình, ngươi còn bảo vệ y làm gì?

    Âm thanh lạnh lùng trong trẻo kia, phảng phất càng ngày càng xa, lại như là truyền đi khắp hoàng thành.

    Làm vô số người khiếp sợ!

    - A!

    Lúc này, một tiếng hét thảm thiết mới từ bên ngoài vang lên.Hoàng thượng cực kỳ hoảng sợ, bởi y nhận ra âm thanh thảm thiết kia chính là giọng của thái tử Hạ Anh.

    Rầm!

    Hoàng thượng tông cửa lao ra ngoài.

    Cảnh tượng trước mắt khiến con ngươi y trợn trừng như muốn lọt tròng, không nhịn nổi ngửa mặt lên trời thét gào giận dữ.

    Thái tử Hạ Anh, tóc tai bù xù, nơi trước kia vốn là hai con mắt, giờ trống không và bê bết máu, máu từ hai hốc đó tuôn ra ào ạt.Vèo!

    Một bóng dáng, lao đến bên cạnh hoàng thượng trong nháy mắt, đó là một lão thái giám già.

    Giờ phút này, trong mắt tên thái giám già nua tràn đầy sự kinh hoàng khó tả, câu nói đã đến khóe môi, nhưng không thể nào thốt lên được.

    Y vốn là muốn nói: Vị cao thủ Minh Tâm Cảnh trong hoàng cung đã bị trọng thương, ít nhất phải bế quan ba năm.

    Nhưng chứng kiến tình cảnh này, y lại không dám nói ra miệng.

    Bởi y sợ nếu nói ra, hoàng thượng sẽ hoàn toàn suy sụp mất.Lúc này, vô số thị vệ trong hoàng cung nhằm thẳng hướng này mà chen tới.

    Lão thái giám già thấy thế liền giận dữ quát lên:

    - Tất cả lui ra!

    Chuyện thái tử bị người ta chọc mù hai mắt...

    Không thể để lộ ra ngoài trong lúc này được!

    Hạ Anh đã đau đến mức muốn xỉu, không ngừng rên rỉ.

    Thân hình hoàng thượng hơi lung lay, dường như cũng muốn ngấttheo.

    Sắc mặt y xám nghoét.

    Trong đầu hoàn toàn trống rỗng!

    Cho tới lúc này, y mới hoàn toàn hiểu rõ, môn phái mạnh nhất trong nhân gian là thế nào!

    Hoàng quyền nhân gian được người đời vô cùng kính sợ, ở trong mắt người ta lại chẳng khác nào một con kiến!

    Chuyện có thể giết ngươi hay không, chẳng qua chỉ là ý thích.

    - Trẫm... hận!

    Hoàng thượng cắn răng nói ra hai chữ, sau đó hộc ra một ngụm máutươi.

    ......

    Đường đường một vị thái tử đương triều của đế quốc như Đại Hạ, bị người ta hoàn toàn chọc mù hai mắt.

    Cho dù hoàng gia đã cố hết sức để bưng bít toàn bộ sự việc, nhưng trên đời này, đâu có bức tường nào ngăn được gió?

    Những âm thanh liên tiếp, giọng nói lạnh lùng của cô gái kia, tiếng thét thảm thiết của thái tử, tiếng gầm giận dữ của hoàng thượng với trờicao, cùng câu lão thái giám già quát "lui ra"... cũng đủ cho người nghe đoán được tình hình đại khái.

    Càng không nói đến, lúc đó cũng không phải chỉ có một hai người nhìn thấy hốc mắt thái tử biến thành hai hốc máu.

    Trước khi lệnh phong tỏa tin tức ban ra, thì cũng có chút thông tin đã bị lọt ra ngoài rồi.

    Trong hoàng cung, kiểu gì cũng có gián điệp của kẻ khác.

    Vì vậy, tại nội bộ một nhóm người thiểu số ở Viêm Hoàng thành,việc này nhanh chóng bị lan truyền ra.

    Chỉ là những người này cuối cùng vẫn biết điểm dừng, đó là: Không để chuyện này lan truyền rộng rãi trong dân gian.

    Thực ra, đây cũng là giới hạn của hoàng thượng rồi!

    Thanh danh của thái tử trong dân gian cực kỳ cao, dân chúng bình thường làm sao hiểu được những đấu đá ngầm bên trong?

    Cho nên, một khi tin tức thái tử bị trọng thương truyền ra, chẳng những sẽ khiến thanh danh cá nhân thái tử bị một đòn trí mạng.

    Mà còn khiến thanh danh của hoàng gia cũng phải gánh chịu hậu quả nặng nề như vậy.Thái tử của một quốc gia, bị người ta làm mù hai mắt ngay trong hoàng cung?

    Trong hoàng cung còn như vậy, thế thì trên khắp Đại Hạ này còn nơi nào an toàn nữa?

    Mặc dù những người đủ tư cách biết được chuyện này không có mấy, nhưng một khi đã được biết thì đều là những người giữ địa vị cực cao ở Đại Hạ.

    Nhưng những người này đều có nhiều toan tính khác nhau.

    Một thái tử mù, cho dù danh tiếng trong dân gian có tốt cỡ nào, tàinăng có cao cỡ nào, đức độ cỡ nào, cũng tuyệt đối không thể trở thành vua một nước!

    Cho nên, ngôi vị thái tử... nhất định phải thay người khác!

    Vậy thì, đổi thành ai?

    Mấy ngày gần đây, bất kể là phủ của binh mã đại nguyên soái Phương Minh Thông, hay là phủ của nội các thủ phụ đương triều Hứa Trung Lương, cũng đều nườm nượp những người đến bí mật hỏi thăm nối đuôi nhau ra vào.Kể từ lúc này, bên dưới khung cảnh hòa bình giả tạo của Viêm Hoàng thành, một cơn sóng ngầm bắt đầu trở mình nổi dậy.

    Rốt cục Hứa Phù Phù vẫn không nhịn được mà mò tới phủ của Sở Mặc.

    Hai huynh đệ nhìn nhau không nói gì.

    Thật lâu sau, Hứa Phù Phù mới nói:

    - Hôm đấy...

    Sở Mặc xua tay:

    - Ta và ngươi làm huynh đệ đã bao nhiều năm nay, chuyện đã qua rồi thì đừng nhắc tới nữa.

    Hứa Phù Phù nói:

    - Sai là sai, đây là đạo lý làm người mà ông nội ta đã dạy.

    Hôm đó ta nổi cáu với ngươi là không đúng.

    Sau này nghĩ lại, nguyên nhân chủ yếu chung quy vẫn là do sức chịu đựng của ta... kém hơn ngươi.

    - Chuyện đã qua rồi, Nhất Nương tỷ tỷ giờ cũng đã an toàn, chuyện này, cũng cho qua đi.

    Sở Mặc cười nói.Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc, hơi hơi nhíu mày:

    - Sao hai hôm nay ngươi vẫn cứ ở lì trong nhà thế?

    Sở Mặc gật gật đầu.

    Hứa Phù Phù có chút kinh ngạc thốt lên:

    - Đừng nói với ta ngươi không biết tí nào về mấy lời đồn đại bên ngoài nhé!

    Năng lực tình báo của chúng ta tuy còn chưa mạnh như vậy, nhưng cũng đã bắt đầu khởi động rồi!

    - Ngươi nói về việc của thái tử?

    Sở Mặc cười cười:

    - Ta còn biết trước cả ngươi kia.——

    -----o0o-----

    Chương 229: Ta là Sở Mặc

    Chương 229: Ta là Sở Mặc

    Hứa Phù Phù bĩu môi, nhìn Sở Mặc đầy nghi ngờ, cười nhạo nói:

    - Tiểu hắc ca, tự tin là tốt, nhưng mà tự tin quá người ta lại cười cho ấy.

    Tuy tổ chức tình báo kia là do Sở Yên nhà ngươi chịu trách nhiệm chính, nhưng mọi tin tức cũng đều phải tập hợp đến chỗ ta trước cơ!

    Sở Mặc liếc mắt nhìn Hứa Phù Phù:

    - Ta có đường khác để biết tin mà.

    Hứa Phù Phù vẻ mặt không tin:

    - Có người trong hoàng cung bí mật nói cho ngươi?

    Làm sao mànhư vậy được?

    Sở Mặc cười khổ, nhớ lại ngày hôm đó, bỗng dưng có một cô gái xuất hiện trước mặt hắn.

    Cô gái đó thì hắn không quen, nhưng hắn nhận ra Thẩm Tinh Tuyết đi cùng cô gái đó.

    Cho nên, Sở Mặc ngay lập tức đoán ra được thân phận của nàng ta.

    Người của Phi Tiên!

    Người của môn phái ẩn thế mà hầu như không bao giờ bước chânvào nhân gian, cứ như vậy, đột ngột... xuất hiện trước mặt hắn.

    Tuy nhiên, cũng không khiến Sở Mặc bất ngờ cho lắm.

    - Ngươi chính là Sở Mặc?

    Cô gái này trông rất trẻ, ít nhất nhìn bên ngoài thì là như vậy.

    Bộ dạng khoảng hơn hai mươi tuổi, làn da trắng nõn mượt mà, khuôn mặt rất đẹp.

    Chỉ là vẻ mặt lạnh như băng, cứ như là bị ai nợ rất nhiều tiền vậy, khiến cho Sở Mặc cảm thấy không thoải mái chút nào.

    - Đúng, ta là Sở Mặc.

    Sở Mặc gật gật đầu.

    - Có hai chuyện, thứ nhất, Thẩm Tinh Tuyết là cháu ngoại của ta.

    Hôm đó, ngươi ra tay cứu nó, ta muốn cảm ơn.

    Nói xong, liền lấy ngay ra một lọ đan dược, đặt xuống trước mặt Sở Mặc:

    - Đan dược trong này, là loại đan dược có thể giúp ngươi một bước lên trời!

    Trực tiếp đột phá đến Kim Thạch Chi Cảnh!

    Để đổi lại ân tình của ngươi với Tinh Tuyết, thế là đủ rồi!

    Sở Mặc hơi nao nao, Thẩm Tinh Tuyết ở bên cạnh cũng bị hành động này làm cho ngơ ngẩn.

    Sau khi phục hồi lại tinh thần, Sở Mặc nhìn cô gái này, mặt khôngchút cảm xúc:

    - Lúc ta cứu Thẩm Tinh Tuyết cũng không biết thân phận của nàng.

    Đừng nói nàng là đệ tử của Phi Tiên, ngay việc nàng là công chúa hoàng gia ta còn không biết.

    Cho nên, ta vốn dĩ cũng không cần báo đáp.

    - Đừng ra vẻ thanh cao kiêu ngạo trước mặt ta, trong lòng ngươi muốn gì, ta vô cùng rõ ràng.

    Cô gái lạnh như băng đá đó, nhìn Sở Mặc với ánh mắt mang theo chút khinh thường, nhàn nhạt nói:

    - Thứ không thuộc về ngươi thì đừng có mà mơ mộng viển vông, làm người không nên tham lam quá.

    Bởi vì ngươi đã cứu Tinh Tuyết nên ta mới hạ cố mà nói chuyện với ngươi vài câu.Sở Mặc giận quá hóa cười, xua tay một cái nói:

    - Vâng, ngài rất cao quý, rất lạnh lùng, rất diễm lệ, tiểu nhân không dám trèo cao, thôi thì đành mời ngài thích đi đâu thì khẩn trương đi đi, tha thứ cho ta không tiễn được!

    - Còn nữa, ngươi nhớ đem cái chai đan dược có thể cho người ta một bước lên giời này... cầm theo luôn, ta không cần.

    Sở Mặc nói với vẻ thản nhiên.

    - Cũng coi như có cá tính đấy chứ?

    Không cần thì thôi, ngươi nghĩ ta muốn cho ngươi lắm ư?

    Cô gái lạnh như băng đó vung tay lên, lọ đan dược trên bàn biến mấtkhông thấy nữa, sau đó, nàng dùng đôi con ngươi lạnh lẽo nhìn chăm chú vào Sở Mặc:

    - Chuyện cảm tạ đã xong, hiện tại ta muốn nói tới việc thứ hai.

    Sở Mặc thoáng nhìn qua cô gái này, hơi hơi nhíu mày:

    - Phiền ngươi chớ dùng giọng điệu này để nói chuyện với ta, có lẽ ngươi cảm thấy loại người nhỏ bé không khác nào con kiến như ta đây, không đủ tư cách để ngươi nói năng và cư xử một cách bình thường.

    Nhưng mong ngươi nhớ kỹ cho, ta không nợ ngươi cái gì hết!

    Cô gái lạnh lùng kia hơi ngẩn ra, có lẽ là vì trước đó chưa từng có ai nói chuyện với nàng như vậy.

    Gương mặt lạnh như băng hơi ngây ra mộtchút, sau đó liền nhướng đôi mày lá liễu lên, nói:

    - Muốn ta dùng giọng điệu uyển chuyển nói chuyện với ngươi?

    Ngươi nói đúng rồi đấy, ngươi thật sự chưa đủ tư cách.

    Sở Mặc bắt đầu cảm thấy càng thêm không thích cô gái này, nói thẳng:

    - Được rồi được rồi, ta đã biết ngươi định nói gì.

    Muốn sau này ta tránh xa Thẩm Tinh Tuyết ra một chút chứ gì?

    Đừng có làm cóc mà đòi ăn thịt thiên nga phải không?

    Ta đồng ý với ngươi, sau này ta sẽ tránh nàng càng xa càng tốt.

    Ngươi mau chóng biến đi cho khuất mắt ta, nơi này không chào đón ngươi đâu.Bên kia Thẩm Tinh Tuyết vốn đang giữ vẻ mặt khó xử muốn chen vào nhưng lại chưa tìm được cơ hội, nghe xong những lời này, khuôn mặt xinh đẹp thanh tú lập tức trở nên trắng bệch.

    Khẽ cắn môi, trong con ngươi đong đầy nước, vẻ mặt vô cùng buồn bã.

    Cô gái kia thì ngược lại, gật đầu rất hài lòng, trong mắt nàng, Sở Mặc chẳng qua chỉ là một con kiến.

    Cần phải quan tâm đến... buồn vui hờn giận của một con kiến hay sao?

    - Còn có một chuyện nữa, nói xong ta sẽ đi ngay, đừng có nghĩ làta muốn ở lại nơi này của ngươi.

    Cô gái băng đá đó nhìn Sở Mặc:

    - Bất kể là Thẩm Tinh Tuyết hay Diệu Nhất Nương, địa vị so với ngươi đều là một kẻ trên trời một người dưới đất!

    Ngươi không những phải tránh xa Thẩm Tinh Tuyết, mà với Diệu Nhất Nương cũng phải như vậy!

    Ta biết trước kia ngươi từng có chút qua lại với Diệu Nhất Nương, nhưng đó đã là chuyện của quá khứ.

    Một Diệu Nhất Nương trong nhân gian có thể là bạn của ngươi, nhưng Diệu Nhất Nương của Phi Tiên, thì ngay cả nói chuyện với nàng ngươi cũng không xứng, hiểu chưa?

    Trong lòng Sở Mặc lập tức bùng lên một cơn giận dữ, hừng hực thiêu đốt toàn thân.

    Trong đầu của hắn lại tái hiện cảnh tượng trước kiahắn từng phải trải qua ở Trường Sinh Thiên.

    Cho nên, Sở Mặc bật cười, thoạt nhìn, như đang vô cùng vui vẻ.

    Thậm chí tâm tình đang có chút không vui như Thẩm Tinh Tuyết cũng không nén nổi nhìn Sở Mặc rất kinh ngạc, không biết hắn đang cười cái gì.

    Cô gái lạnh lùng kia nhìn Sở Mặc, mặt không chút thay đổi, nói:

    - Chuyện này buồn cười lắm sao?

    - Cút!Sở Mặc còn đang cười, tự nhiên gầm lên một tiếng.

    Thẩm Tinh Tuyết bị giật mình, sợ đến run rẩy, mà cô gái lạnh lùng Thẩm Ngạo Băng kia, cũng bị làm cho sửng sốt.

    Nhìn Sở Mặc có chút không thể tưởng tượng được.

    - Ngươi nghe không hiểu tiếng người sao?

    Hay là ngươi thuộc giống loài nào khác ta rồi?

    Trong con ngươi Sở Mặc lan tràn một sự lạnh lẽo tột độ, nhìn chằm chằm vào Thẩm Ngạo Băng:

    - Ta nói ngươi mau cút đi, không nghe thấy sao?

    Hay cần ta nhắc lại?

    - Ngươi...

    đang mắng ta?

    Quả thực Thẩm Ngạo Băng bị mắng cho bối rối rồi, trợn mắt há mồm nhìn Sở Mặc.

    Đã từng có ai dám cư xử với nàng như vậy?

    Cho dù là hoàng đế Đại Hạ nàng cũng không coi ra gì, dám nói những câu như thích thì giết ngươi đại loại như vậy.

    Hiện giờ, một thiếu niên mới mười mấy tuổi, lại dám nói chuyện với nàng bằng thái độ này...

    Không, không phải nói chuyện, mà là mắng!

    -----o0o-----

    Chương 230: Đại tông sư (1)

    Chương 230: Đại tông sư (1)

    - Không được mắng ngươi sao?

    Sở Mặc nhìn Thẩm Ngạo Băng với ánh nhìn đầy lạnh lẽo:

    - Ta với ngươi thì có quan hệ gì?

    Ngươi cho mình là ai chứ?

    Một vị thần cao cao tại thượng?

    Chuyện Thẩm Tinh Tuyết tạm thời chưa cần nhắc tới, có thể coi như ta chưa từng cứu nàng, thậm chí chưa từng gặp nàng bao giờ cũng được.

    - Nhưng chuyện giữa ta và Diệu Nhất Nương như thế nào, có liên quan chó gì đến ngươi?

    Lấy một lọ đan dược rác rưởi ra liền đòi khoe khoang trước mặt ta?

    Ngươi bị mù hay là bị ngu vậy?

    Không thấy cảnh giới của Diệu Nhất Nương ra sao ư?

    Hay là trong đầu ngươi không có não?

    Không biết nghĩ lại xem Diệu Nhất Nương đột phá Kim Thạch ChiCảnh bằng cách nào sao?

    Nếu Phiêu Diêu Cung có loại đan dược này, nàng sẽ để dành bao nhiêu năm như vậy để đến bây giờ mới mang ra dùng?

    Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Sở Mặc nhìn chằm chằm Thẩm Ngạo Băng, miệng mắng té tát trong cơn thịnh nộ.

    - Ngươi...

    Đương nhiên là Thẩm Ngạo Băng biết cảnh giới hiện tại của Diệu Nhất Nương, nhưng nàng chưa từng thử nghĩ xem, cảnh giới của Diệu Nhất Nương thì có quan hệ gì với thiếu niên tên Sở Mặc này,.

    Trong suy nghĩ của nàng, cảnh giới hiện giờ của Diệu Nhất Nương làdo sử dụng đan dược mà Phiêu Diêu Cung còn sót lại.

    Ngoài điều đó ra, không có cách thứ hai có thể giải đáp được.

    Có rất ít người biết đến, Phi Tiên là một môn phái thiên về luyện đan.

    Cho nên, dù có thế nào, Thẩm Ngạo Băng cũng không thể tin tưởng, một thiếu niên chốn nhân gian như Sở Mặc, có thể biết luyện chế dược ra sao.

    Sợ rằng cụ thể đan và dược là gì đều không phân biệt được ấy chứ!

    - Ngươi cái gì mà ngươi?

    Ngươi ngang ngược vô lý như vậy, không phải chẳng qua ngươi là người của Phi Tiên sao?

    Không phải là do thực lực của ngươi là Thiên Tâm Cảnh hay sao?

    Thật không hiểu làdo ngươi không biết gì hay phải nói là ngươi quá ngông cuồng, kiêu ngạo?

    Sở Mặc nhìn Thẩm Ngạo Băng lạnh lùng nói:

    - Ngươi đã đột phá tới Tiên Thiên chưa?

    Chưa thì đợi đến khi ngươi đột phá tới cảnh giới Tiên Thiên, thì hẵng nói mọi người trên đời này đều là con kiến!

    - Ngươi rốt cuộc là ai?

    Thẩm Ngạo Băng giật mình nhìn Sở Mặc.

    Có thể nói ra nhưng câu này... tuyệt đối không đơn giản chỉ là người trong nhân gian:

    - Làm sao ngươi biết ta đang ở Thiên Tâm Cảnh?Nhưng Sở Mặc chỉ lạnh lùng nhìn lại Thẩm Ngạo Băng, cười cười tự giễu:

    - Ta là Sở Mặc!

    Là một thiếu niên trong nhân gian mà ngươi hoàn toàn không coi ra gì!

    Có vậy thôi.

    - Không thể nào!

    Gương mặt lạnh như băng dường như không bao giờ xuất hiện thêm loại cảm xúc nào khác của Thẩm Ngạo Băng, rốt cuộc cũng lộ ra vẻ tức giận, quát nói:

    - Ngươi cho rằng ta không biết người nhân gian là như thế nào sao?

    Vừa rồi ở trong hoàng cung của các ngươi, ta mới chọc mù hai mắt tên thái tử khốn kiếp, dạy dỗ tên cẩu hoàng đế của các ngươi một trận ra trò.

    Bọn họ mới là người nhân gian!

    - Ta cũng vậy.

    Trong lòng Sở Mặc tuy cũng rất giật mình, nhưng sắc mặt thì vẫnduy trì vẻ bình tĩnh, chăm chú nhìn Thẩm Ngạo Băng:

    - Nhưng ngươi, không động vào ta được.

    Nếu Sở Mặc nói ra những lời này ngay lúc mới gặp mặt, Thẩm Ngạo Băng nhất định sẽ chỉ cười khẩy một tiếng, hoàn toàn coi thường và không thèm quan tâm.

    Nhưng những lời Sở Mặc nói ra lúc này, lại khiến cho Thẩm Ngạo Băng có một loại cảm giác kinh hồn bạt vía.

    Dường như không phải hắn khoác lác, mà chẳng qua chỉ đang nói ra một sự thật mà thôi!

    Nhưng điều này... sao có thể xảy ra?Thẩm Ngạo Băng ngàn suy vạn tính vẫn không tìm ra lời giải đáp, không khỏi đưa mắt liếc sang phía Thẩm Tinh Tuyết bên cạnh.

    Đồng thời, trong lòng có chút hối hận vì trước đó đã không điều tra kỹ lai lịch của Sở Mặc.

    Thẩm Tinh Tuyết khẽ cắn môi, nói một cách ngập ngừng:

    - Công tử Sở Mặc rất lợi hại, đan dược mà Nhất Nương tỷ tỷ sử dụng, là do Sở công tử luyện chế.

    Cái... cái bệnh của thúc thúc Hạ Kinh, mà ta từng nói với ngài, cũng được hắn trị khỏi rồi.

    Sắc mặt của Thẩm Tinh Tuyết đỏ ửng, nhẹ giọng nói ra.

    - Cái gì?

    Lúc này, Thẩm Ngạo Băng thật sự kinh ngạc rồi.

    Nàng nhìn thoáng qua Sở Mặc lúc này mặt mày đang xám nghoét, trong lòng không khỏi quay cuồng, thầm nghĩ: Nếu những gì Tinh Tuyết đang nói là thật, vậy thì đằng sau thiếu niên này... chỉ sợ có một vị cao thủ thực lực hoàn toàn không kém ta...

    Không, nghe giọng điệu của hắn, dường như còn có thể hoàn toàn nghiền nát ta!

    Lẽ nào... là Tiên Thiên?

    Thẩm Ngạo Băng cũng bị chính những suy đoán của mình dọa cho hoảng sợ.

    Thực lực càng cao thì càng có cảm giác kính sợ mãnh liệt đối với người ở cảnh giới cao hơn.

    Bởi vì, chỉ có tiếp cận mới biết, người đã tới một cảnh giới cao hơn, lợi hại cỡ nào!Chẳng trách lời ta nói, khiến cho thiếu niên này phản ứng một cách dữ dội như vậy...

    Thẩm Ngạo Băng liếc nhìn Sở Mặc, dù biết có lẽ chính mình đã đắc tội với vị thiếu niên có kẻ đứng đằng sau khủng bố như thế.

    Nhưng nếu bắt Thẩm Ngạo Băng phải mở miệng xin lỗi, thì đúng là không thể nào.

    Bởi vậy, Thẩm Ngạo Băng lôi Thẩm Tinh Tuyết, thoắt cái thân hình đã biến mất khỏi gian phòng của Sở Mặc.

    Các nàng chân trước vừa đi, Sở Mặc phía sau lập tức ngồi phịch xuống ghế, thở hồng hộc không chút hình tượng nào.

    Sự áp lực mà cô gái kia gây ra cho hắn thực sự là quá lớn!Nếu không phải còn đang đeo ngọc trong ngực, có một nguồn năng lượng trào ra bảo vệ hắn, cho dù hắn có đủ dũng khí để mắng cho cô gái nganh ngạnh vô lý không biết điều kia một trận, thì cũng không có khả năng mở được miệng!

    Đại tông sư Thiên Tâm Cảnh... hoàng cấp tầng thứ chín!

    Cho tới giờ Sở Mặc chưa từng gặp ai có thực lực hùng mạnh như vậy, đương nhiên, trừ Ma Quân ra.

    Mà Ma Quân lại là sư phụ của hắn, chẳng hơi đâu mà phóng ra khí thế để áp chế hắn làm gì.

    - Cô gái không khác nào tảng băng này...

    Thật đáng sợ.Sở Mặc không nhịn nổi lẩm bẩm một câu, đừng thấy khi nãy hắn đối đầu với Thẩm Ngạo Băng vô cùng khí thế, vô cùng mạnh mẽ, cứng cỏi.

    Nhưng kỳ thực, ở sâu trong thâm tâm, hắn biết rõ, nếu cô gái kia mà ra tay với hắn, hắn vốn không có bất cứ cách nào mà chống đỡ.

    Miếng ngọc trên người quả thực rất thần kỳ, Thí Thiên đúng là cũng rất lợi hại... gần như có thể chém đứt bất cứ loại khí giới nào trên đời, nhưng bản thân hắn... chung quy là vẫn không đủ mạnh.

    Thái độ cứng cỏi, không chịu khuất phục đó là sự tự tôn từ linh hồn và sự ngông nghênh trong tính cách.

    Nhưng, cũng vẫn phải biết mình là ai.Cho nên, cho dù một cô gái hùng mạnh như Thẩm Ngạo Băng đều không cảm nhận được, từ đầu đến cuối, Sở Mặc mới là kẻ đang khống chế toàn cục.

    -----o0o-----

    Chương 231: Đại tông sư (2)

    Chương 231: Đại tông sư (2)

    Y biết Sở Mặc sẽ không lừa y, hơn nữa những gì Sở Mặc nói, cũng hoàn toàn trùng khớp với sự việc bí ẩn vừa xảy ra trong hoàng cung.Sở Mặc lắc đầu cười khổ:

    - Ta thì lợi hại cái gì?

    Chẳng qua ta chỉ cậy vào hai việc, thứ nhất là ta đã cứu Thẩm Tinh Tuyết, cô gái kia dù có ngang ngạnh, vô lý, nhưng có thể thấy nàng vốn dĩ không phải một kẻ ác độc, thích vô cớ tàn sát người vô tội; thứ hai, là sư phụ của ta, làm cho nàng phải e dè.

    Còn ta, chỉ cần nàng thích... thì búng một ngón tay là đã có thể giết ta rồi.

    - Nói gì thì nói, có thể hù dọa một cao thủ đệ nhất, khiến nàng phải bỏ đi, đó cũng là một bản lĩnh rất lợi hại đáng để kiêu ngạo rồi.

    Hứa Phù Phù có chút hâm mộ nói.

    - Thái tử bị phế.Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc, nói tiếp:

    - Gần đây, có rất nhiều người bí mật đến nhà ta1tìm ông nội, cửa nhà ta mở ra mở vô sắp hỏng luôn rồi.

    - Chuyện này không liên quan gì đến chúng ta, đừng để bị dính dáng vào.

    Sở Mặc thoáng nhìn qua Hứa Phù Phù, sau đó nói:

    - Chắc là ta cũng sắp phải đi rồi.

    - Nhập ngũ hả?

    Hứa Phù Phù hỏi.Sở Mặc gật gật đầu:

    - Ừ.

    - Hoàng thượng đã như vậy... mà ngươi còn muốn nhập ngũ ư?

    Tuy rằng vụ việc ban hôn cho Diệu Nhất Nương và thái tử đã qua, nhưng trong lòng Hứa Phù Phù vẫn chất chứa đầy sự bất mãn với hoàng thượng.

    Sở Mặc cười cười:

    - Không liên quan gì đến hoàng thượng!

    Hứa Phù Phù cũng không biết rằng, việc Sở Mặc muốn vào quânđội, một mặt là vì muốn đền đáp cho quốc gia, còn mặt khác, lại là vì huyết sát khí!

    Hai mục đích này cũng không mâu thuẫn với nhau.

    Nếu muốn lấy được thật nhiều huyết sát khí, chỗ tốt nhất, chính là chiến trường!

    Trên chiến trường giết được càng nhiều kẻ địch, thì lấy được càng nhiều huyết sát khí.4Còn với toàn bộ Đại Hạ mà nói, Sở Mặc giết được càng nhiều kẻ địch, giấc mơ an cư lạc nghiệp của dân chúng mới càng được bảo đảm.Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc:

    - Được rồi, dù sao đi nữa thì ta cũng vẫn sẽ ủng hộ ngươi.

    Ngươi yên tâm đi, việc ở Viêm Hoàng thành cứ giao cho ta là được.

    Ta nhất định sẽ trông chừng nhà cửa cho ngươi.

    Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù, lấy một lọ đan dược từ trong người ra:

    - Chuyện của Nhất Nương tỷ và chú một tay, cùng với Sở Yên, chắc ngươi cũng đã biết.

    Hiện tại, chỉ còn lại một lọ đan dược cuối cùng, có thể giúp ngươi trực tiếp đột phá đến Kim Thạch Chi Cảnh!

    Để mua được số dược liệu này, Hạ Kinh đã phải tiêu hao một số tiền lớn không tưởng.

    Hơn nữa, có khả năng trong vài năm tới cũng sẽ không tìm thấy mấy vị thuốc đó rồi.

    Cho nên, trong thời gian ngắn mà muốn luyện chếloại đan dược này2trong nhân gian là việc khó mà làm được.

    - Này...

    Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc, không phải vì y muốn khách sao với hắn, nhưng thứ này, quả thực... quá mức quý giá!

    - Cầm lấy, ngươi là anh em tốt nhất của ta, lẽ nào lại từ chối.Sở Mặc nói.

    - Được, vậy ta không khách sáo với ngươi làm gì nữa.

    Hứa Phù Phù nhận lọ đan dược này, cất vào trong ngực một cách nghiêm trang, sau đó chào từ biệt rời đi.Dựa vào cảnh giới trước mắt của Hứa Phù Phù, ít nhất phải cần hai tháng mới có thể hấp thu hết hiệu lực của đan dược này.

    Còn muốn có được chiến lực của Kim Thạch Chi Cảnh một cách toàn diện, nếu không trải qua thời gian mấy năm, cùng với đủ các kiểu chiến đấu và tôi luyện, thì là chuyện không thể nào rồi!

    Nhưng với Hứa Phù Phù mà nói, có thể bước vào cảnh giới Kim Thạch Chi Cảnh mà y chưa bao giờ dám mơ mộng tới, đã là phúc phận trời ban1rồi!

    Không, không phải trời ban, mà là do người anh em tốt.Bên này Hứa Phù Phù chân trước mới rời đi, bên kia nhị hoàng tử Hạ Hùng chân sau đã tới chơi một cách bí mật.

    Mục đích của Hạ Hùng rất đơn giản, thiện ý, cộng thêm xin lỗi.

    - Rất nhiều chuyện đã qua đều là do ta bày mưu tính kế đấy, kỳ thật liên quan với Hoàng Huynh không nhiều lắm.

    Hạ Hùng thản nhiên thừa nhân một vài chuyện trong năm qua là nhằm vào Sở Mặc.

    Sở Mặc trầm mặc nhìn Hạ Hùng, hắn kỳ thật một chút cũng không muốn gặp vị Nhị Hoàng tử này.

    Bởi vì hắn cảm thấy, giữa hắn và Hạ Hùng không có gì để nói, Ân oán giữa hai bên tuy là không sâu tựa như biển, nhưng muốn hóa giải, cũng tuyệt đối không phải là chuyện ngày một ngày hai.

    Nửa năm trước bọn họ tính kế ở Hạ Kinh thì thôi đi, nhưng lần này trở về, đối phương đã mấy lần rat ay nhằm vào hắn, tất cả2đều là muốn lấy đi tính mạng của hắn.

    Cho dù là người có tính tốt như thế nào, cũng sẽ cảm thấy phẫn nộ.

    Chớ nói chi là tính tình của Sở Mặc không tốt như vậy.

    - Ta lần này đến đây, chủ yếu là xin lỗi Sở Mặc, chuyện trước đây, đích thị là ta sai.

    Chỗ này của ta cũng có một chút để tỏ lòng thành, coi như là quà chuộc lỗi cho Sở công tử nhé.

    Hạ Hùng nói xong, lấy ra một tấm ngân phiếu, đặt ở trên bàn.

    Sở Mặc nhìn lướt qua, thản nhiên nói:

    - Mười triệu lượng bạc trắng, điện hạ thật sự là chi một khoản tiền lớn mà.

    - Ta biết rằng, cái này cũng không đủ hoàn toàn biểu tả được sự xin lỗi của ta với Sở công tử.

    Cái này ... chỉ là một chút tâm ý của tiểu vương mà thôi.

    Còn về sau ... ta tin, Sở công tử sẽ thấy nhiều thành ý của ta hơn nữa.

    Hạ Hùng nhìn Sở Mặc nói.

    Sở Mặc ngẫm nghĩ một7chút, nói:

    - Từ lúc bắt đầu, ta đã không nhằm vào các người Hoàng gia các ngươi.

    Hạ Hùng gật gật đầu:

    - Vâng, vẫn luôn là do chúng ta nhắm vào Sở công tử.

    - Bây giờ, Hoàng Huynh ngươi xảy ra chuyện.

    Ngươi muốn trở thành thái tử?

    Sở Mặc gọn gàng dứt khoát mà hỏi.

    Hạ Hùng cũng không có phủ nhận, mà nhìn Sở Mặc mỉm cười nói:

    - Sở công tử cảm thấy như thế nào?

    - Đây là chuyện của Hoàng gia các ngươi, liên qua với một thiếu niên như ta gì chứ.

    -----o0o-----

    Chương 232: Tâm tư của Hạ Hùng

    Chương 232: Tâm tư của Hạ Hùng

    Sở Mặc nhìn Hạ Hùng, sau đó nói:

    - Ý ngươi đến đây, đã quá rõ ràng.

    Chức vị Thái Tử, ta không đi ảnh hưởng gì hết, ta cũng không có sức ảnh hưởng đó.

    - Sở công tử khiêm tốn, người có.

    Hùng cười khổ.

    Không có vị thiếu niên trẻ tuổi nào, có thể giống như yêu nghiệt trước mắt này.

    Tuổi còn trẻ như vậy, không những nhận được ưu ái đảm nhận Thủ Phụ đương triều nội các.

    Ngay cả Binh Mã Đại Nguyên Soái, cũng muốn thu nhận hắn dưới trướng.

    Chớ đừng nói chi là Hoàng thượng bên kia, đối với Sở Mặc vẫn luôn có thái độ trọng dụng!

    Tuy nói ở giữa cũng có khó khăn chuyện ban hôn Diệu Nhất Nương này, nhưng thái độ đối với Sở Mặc vẫn chưa từng có thay đổi.

    Một người như vậy, nếu như muốn ảnh hưởng triều chính Đại Hạ, chưa chắc không khả năng.

    Sở Mặc nhìn Hạ Hùng:

    - Cho dù có, ta cũng không làm.

    Ta nói rồi, đây nội bộ Hoàng gia các ngươi.

    Ta sẽ không phá hư chuyện của người, Nhưng Điện hạ, hy vọng người cũng có thể giữ1lời hứa, sau này đừng đến chọc ta nữa!

    Hạ Hùng hôm nay tới đây, kỳ thật muốn là muốn câu nói này của Sở Mặc.

    Hắn cũng không khờ dại cho rằng hắn đích thân qua đây, dâng lên một tấm ngân phiếu số tiền kinh người, đối phương sẽ biến thù thành bạn.

    Nếu thật sự như vậy, hắn ngược lại sẽ càng thêm thiếu tự tin.

    Chỉ cần Sở Mặc không can thiệp chuyện này, như vậy, Hạ Hùng đã có thể nắm chắc, có thể giành được ngôi vị Thái Tử.

    Nhiều năm như vậy, Hoàng tự thông minh trác tuyệt này cuối cùng cũng không kìm được, từ sau bức màn, đi ra phía trước sân khấu.

    Sau khi Hùng cáo từ rời đi, Sở Mặc một mình vào trong phòng, trầm tư thật lâu.

    Cuối cùng, trên mặt thiếu niên lộ ra một nụ cười thản nhiên, lẩm bẩm nói:

    - Các ngươi giằng co gì đó, ta không có hứng thú.

    Chuyện bây giờ ta làm, chỉ có ba việc!

    Việc đầu tiên, giúp sư phụ thu thập lượng lớn dược liệu, tranh thủ giúp sư phụ sớm ngày trở về, cứu sư nương từ4trong bể khổ đi ra.

    Thứ hai, không ngừng nâng cao năng lực bản thân, nâng cao thực lực bản thân lên Thiên Cảnh trước, sau đó phá vỡ hư không, tiến vào Linh giới.

    Tiểu Vũ, cô phải chờ đợi ta.

    Thứ ba, trong quá trình này, tranh giành để ông nội mình thăng lên thêm mấy cấp, để khi mà có một ngày ta đi, ông ấy cũng có thể an hưởng lúc tuổi già.

    Cho nên, thế gian loạn lạc này, cho dù có nhiều chuyện hơn nữa, Sở Mặc cũng không để ý tới.

    Sở Mặc chỉ cần không ngừng cố gắng, thực hiện từng mục tiêu của mình, cũng đủ rồi.

    Tuyển chỉ của Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện, sớm đã chọn xong rồi, đó là ở trung tâm Viên Hoàng Thành, ở phía Tây Hoàng thành.

    Chiếm mấy ngàn mẫu đất, vốn ở đây là một lâm viên cực kì lớn của Hoàng gia, cách Hoàng thành, chỉ có một bức tường!

    Hoàng thượng vì tuyển chỉ, cũng coi như là hao tổn tâm huyết rồi.

    Vốn có chút luyến tiếc mảnh vườn này, nhưng cuối cùng vẫn là lấy ra để2là Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện, và xây dựng rầm rộ ở nơi này.

    Lực đẩy cả nước, thúc đẩy một chuyện, tốc độ đó, vô cùng kinh người.

    Cho nên, không cần đến một tháng, Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện đã hoàn toàn xây xong!

    Trong khoảng thời gian này, Sở Mặc ngoại trừ mỗi mười ngày tắm máu Nguyên thú ra, những lúc khác, gần như đều tại Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện.

    Đích thân chỉ đạo một số chuyện.

    Diệu Nhất Nương tuy rằng đã đi rồi, nhưng ngôi học viện này, lại là toàn bộ hy vọng của Diệu Nhất Nương!

    Sở Mặc không muốn để Diệu Nhất Nương thất vọng, ba chữ Phiêu Diêu Cung kia, bất kể như thế nào, cũng phải để cho hắn xuất hiện trên đời lần nữa... còn phải rất vang dội!

    Năng lực tình báo tự mình nắm bắt quản lý của tổ chức Sở Yên bắt đầu phát huy tác dụng.

    Căn cứ mật báo, trong thời gian gần đây nhất, trong Viêm Hoàng Thành xuất hiện rất nhiều người không rõ thân phận.

    Từ cách ăn mặc và khẩu âm cùng với các dữ liệu1khác mà tình báo viên thu thập được tổng hợp phán đoán, những người này, có thể là đến từ Chu Tước đại lục.

    Sở Mặc đối với tin tức này, ít nhiều cũng có chút đau đầu.

    Hắn đại khái có thể đoán ra thân phận của đám người kia, cũng biết mục đích của bọn họ.

    Diệu Nhất Nương tuy rằng đã đi rồi, nhưng đám người kia đều là về vì truyền thừa.

    Chỉ cần Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện mở ra, tin tức kế thừa nơi này sẽ không thể nào che giấu.

    Cho nên, muốn tống cổ toàn bộ đám người kia, thật đúng là không đơn giản.

    - Sớm biết rằng Nhất Nương tỷ tỷ có thể vào Phi Tiên, thì không làm cái học viện chó chết này rồi.

    Sở Mặc không kìm nổi lẩm bẩm, tuy nhiên nghĩ lại, một lần nữa phục hưng Phiêu Diêu Cung, cũng là tâm nguyện lớn nhất của Nhất Nương ... cũng không có gì oán giận nữa rồi.

    Sở Mặc dành chút thời gian đích thân đi phủ thân vương một chuyến, gặp vị Uất Trì tiên sinh.

    Sau đó vào Hoàng Cung, gặp vị2lão thái giám luôn theo Hoàng thượng.

    Không ai biết Sở Mặc đã nói gì với họ, dù sao cuối cùng Uất Trì tiên sinh và vị lão thái giám kia đều trở thành phó viện trưởng của Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện sắp thành lập.

    Lúc Sở Mặc tiến vào hoàng cung, vừa nói với vị lão thái giám kia xong, không ngờ hoàng thượng xuất hiện.

    Hoàng thượng có chút tiều tụy, vẻ mặt ôn hòa nói với Sở Mặc:

    - Trong cung có một người đặc biệt... muốn gặp ngươi.

    Sở Mặc cảm thấy có chút kì quái, nhìn Hoàng thượng, rồi lại liếc nhìn vị lão thái giám kia.

    Lão thái giám hạ giọng nói:

    - Là vì để luyện đến Minh Tâm Cảnh Đại Năng của tâm kỳ, trước đây ... lúc thái tử trọng thương, vị tiền bối này cũng bị chút tổn thương.

    Muốn mời Sở công tử giúp đỡ xem sao.

    Minh Tâm Cảnh Đại Năng!

    Ánh mắt của Sở Mặc hơi hơi nhíu lại, thầm nghĩ: Nếu có thể lôi kéo được thêm nhân vật quan trọng này vào Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện trấn giữ, có lẽ sẽ ổn định hơn?

    Theo7sau, Sở Mặc gật gật đầu:

    - Được, dẫn ta đi gặp vị tiền bối này đi.

    Trên mặt Hoàng thượng, lộ ra vẻ vui mừng, đích thân dẫn Sở Mặc, đi vào con đượng bí mật.

    Trên đường, Hoàng thượng như có vẻ thuận miệng hỏi:

    - Sở Mặc, ngươi cảm thấy... ai thích hợp hơn trở thành Thái Tử?

    Sở Mặc có chút không biết nói gì liếc mắt nhìn Hoàng thượng, bĩu môi nói:

    - Thẩm Tinh Tuyết.

    - Càn quấy!

    Hoàng thượng cũng biết Sở Mặc qua loa, nhịn không nổi thở dài:

    - Đại Hạ từ khi Khai Quốc đến đời của trẫm, đã gần ngàn năm.

    Môn phái quá hùng mạnh, về điểm này, trẫm biết, liệt tổ liệt tông của trẫm, cũng sớm đã biết.

    Cho nên từ trước tới nay, quan hệ với môn phái đều giữ một mối liên hệ mật thiết, đồng thời cũng âm thầm cảnh giác.

    -----o0o-----

    Chương 233: Thỉnh cầu của Đế Vương

    Chương 233: Thỉnh cầu của Đế Vương

    Nhưng trẫm lại chưa từng có nghĩ tới, người trong môn phái, lại đến mức không kiêng nể gì hết cả!

    Trong mắt Hoàng Thượng, hiện lên một chút sự giận dữ, đồng thời mơ hồ, dường như còn có mấy phần hối hận.

    Người cũng không biết rằng, môn phái mà người nói không kiêng dè gì, với Sở Mặc cũng đã gặp qua.

    Càng không biết nữ nhân mạnh mẽ cứng rắn bá đạo hống hách kia, đã bị Sở Mặc mắng cho một trận.

    Đối mặt với lời nói thầm của Hoàng Thượng, Sở Mặc im lặng, đối với chuyện Hoàng gia, hắn hoàng toàn không có hứng thú dính vào.

    - Trẫm kỳ thật biết, Hạ Hùng đi tìm ngươi.

    Hoàng thượng đột nhiên mở miệng nói.

    Sở Mặc hơi ngẩn ra, lập tức cười cười:

    - Hoàng thượng anh minh!

    - Anh minh cái gì?

    Anh minh con của mình đủ thông minh sao?

    Trên mặt Hoàng thượng, lộ ra một chút nụ cười tự giễu, lập tức nói:

    - Kỳ thật cho tới nay, trẫm chỉ biết, Hạ Hùng so với Hạ Anh thông minh hơn rất nhiều!

    Sở Mặc gật gật đầu.

    Hoàng thượng dừng bước lại, nhìn Sở Mặc:

    - Nhưng trẫm...

    Lại không nghĩ cho nó trở thành Thái Tử!

    Khóe miệng Sở Mặc giật giật:

    - Thần tuổi còn nhỏ, gì cũng không hiểu... những lời này của Hoàng Thượng... không nên nói với thần?

    - Vậy trẫm phải nói với ai?

    Trong con ngươi Hoàng thượng, đột nhiên hiện lên một chút vẻ cô đơn, hạ giọng nói:

    - Trẫm... là có thể nói với Hứa Thủ Phụ?

    Hay là có thể nói với Phương Nguyên soái?

    Hay lả có thể nói với triều thần trong triều?

    - Hoàng thượng lập ai là Thái Tử, đó là việc tư của hoàng gia...

    Sở Mặc nói.

    - Ngươi sai lầm rồi, đây không phải việc tư.

    Đây là liên quan đến đến toàn bộ quốc gia của đại sự Đại Hạ!

    Hoàng thượng chặn lời Sở Mặc, thở dài nói.

    - Giọng điệu này... nên là ngữ khí với quần thần trong triều mới đúng chứ?

    Sở Mặc có chút nghi hoặc nhìn thoáng qua Hoàng thượng.

    Hoàng thượng không kìm nổi bật cười nói:

    - Ngươi tên tiểu quỷ này... còn nói mình tuổi còn nhỏ cái gì cũng không hiểu?

    Không tệ, lập Thái Tử, nhìn qua đích thật là chuyện riêng của Hoàng Gia, nhưng những quần thần cũng nói không sai, đây thật sự liên quan đến đến tương lai của Đại Hạ.

    Hạ Hùng cũng đủ thông minh và cơ trí, cũng đủ khiêm tốn và ẩn nhẫn.

    Nhiều năm như vậy, trẫm không ngờ đều không cảm nhận ra, hắn đối với vị trí này, có tâm tư gì.

    Cam nguyện ẩn núp sau lưng Hạ Anh, ngoại trừ một số ít người ra, thậm chí gần như không ai biết hắn thông minh.

    Càng không ai biết, Hạ Anh trong dân gian danh vọng cao như thế, có bảy phần trở lên, là công lao của hắn.

    Sở Mặc vẫn như trầm mặc, kỳ thật hắn muốn hỏi một câu: Nếu như vậy, Hoàng thượng vì sao còn không muốn lập hắn làm Thái Tử?

    Chẳng lẽ muốn cho Hạ Anh tiếp tục làm Thái Tử này hay sao?

    Khả năng này, quả thực cực kỳ thấp.

    Cho dù Hoàng thượng muốn như vậy, chỉ sợ người trong thiên hạ cũng sẽ không đồng ý để một người thân thể không toàn diện, trở thành quốc vương của bọn họ.

    Đây chính là điểm không may mà!

    - Nhưng, trên người của nó, lại thiếu một loại khí chất quần lâm thiên hạ.

    Hoàng thượng không đợi Sở Mặc hỏi, chủ động giải thích nói:

    - Loại khí chất này, trên người của Hạ Anh có, nhưng Hạ Hùng... vốn hoặc có lẽ sẽ có, nhưng bây giờ, đã không có rồi.

    Sở Mặc im lặng, Hoàng thượng kỳ thật nói đúng, điều Hạ Hùng giấu sau lưng Hạ Anh, thật sự là quá nhiều.

    - Trẫm năm đó lúc vẫn còn là thái tử, Hạ Kinh... vẫn luôn sau lưng trẫm, giúp đỡ trẫm, xử lý các việc khó giải quyết.

    Giúp trẫm bày mưu tính kế.

    Rất nhiều chuyện, trẫm thậm chí đều không nghĩ chu toàn bằng hắn, được hắn thường xuyên nhắc nhở.

    Trong mắt Hoàng thượng, lộ ra chút hồi niệm, sau đó hạ giọng nói:

    - Cho nên, rất nhiều người đều nói, trẫm và Hạ Kinh, huynh hữu đệ cung, quả thực là hoàng gia khó mà có trường hợp này; mấy năm sau, lại có người nói, Hạ Hùng và Hạ Anh, giống như trẫm và Hạ Kinh năm đó...

    Trên mặt Hoàng Thượng, lộ ra thần sắc phức tạp khôn kể:

    - Kỳ thật, lúc đó chẳng qua là vận khí của trẫm... hơn Hạ Anh một chút!

    Lúc trẫm làm thái tử, không gặp phải chuyện như vậy.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Hoàng thượng, từ trong bi thương xen lẫn tức giận trên gương mặt của người, có thể nhìn ra được, hắn đối với vị Phi Tiên nữ tử kia, chỉ sợ là đã hận thấu xương.

    Đồng thời, vấn đề Hạ Anh gặp phải, cũng vô cùng đau lòng!

    Nói cách khác, trước khi Hạ Anh xảy ra chuyện, Hoàng Thượng tuy đối với Hạ Anh có chút áp chế.

    Nhưng đó chẳng qua cũng chỉ là cảnh cáo của phụ thân với con mà thôi.

    Chuyện đổi Thái Tử, Hoàng Thượng không hề nghĩ ngợi!

    Hạ Hùng...

    Thông minh quá sẽ bị thông minh hại rồi!

    Sở Mặc thầm nhủ trong lòng: Nếu Hạ Hùng không gấp làm những động tác như vậy, mà là thành thật đi chăm sóc Hạ Anh, kết quả...

    Phỏng chừng lại sẽ không giống như vậy.

    Hoàng thượng thở dài một tiếng, nói:

    - Sở Mặc, trẫm biết, sau lưng của ngươi, có một sư phụ mạnh mẽ vô cùng.

    Trẫm cũng biết, ngươi có tiềm lực vô hạn.

    Trẫm... muốn cầu xin ngươi một chuyện.

    - Hoàng thượng không cần khách khí như vậy, có chuyện gì, Hoàng thượng cứ nói rõ.

    Sở Mặc nói.

    - Được, trẫm muốn cầu ngươi, một ngày nào đó, nếu như có thể trưởng thành như cường nhân tiên thiên như trong truyền thuyết, kính xin phù hộ Đại Hạ.

    Hoàng thượng nói xong, không ngờ xoay người thi lễ với Sở Mặc.

    Sở Mặc bị hoảng sợ, vội vàng khom người đáp lễ:

    - Hoàng thượng ngài giày vò tiểu tử rồi, thực sự nếu có một ngày như vậy, thần nhất định sẽ che chở Đại Hạ.

    Dù sao, nơi này là Tổ quốc của thần.

    Tuy nhiên, Hoàng thượng chẳng lẽ không biết, tới cảnh giới Tiên Thiên, cũng đã phải phá vỡ hư không, rời khỏi thế giới này sao?

    Hoàng thượng gật gật đầu:

    - Trẫm tất nhiên là biết, nhưng một Tiên Thiên đại năng, trước khi đi, lại có thể làm được rất nhiều chuyện.

    Trong mắt Hoàng Thường, hiện lên một chút sát khí lạnh như băng.

    Mặc dù không tiếp tục nói, nhưng Sở Mặc cũng nghe rất rõ.

    Xem ra lúc này việc Thái Tử Hạ Anh gặp phải, khiến cho trong lòng Hoàng Thượng, đối với một số môn phái mạnh, đã hận đến xương tủy rồi.

    Sở Mặc đã trầm mặc một chút, sau đó nói:

    - Chuyện này... còn sớm, thực sự có một ngày như vậy, thần tin tưởng, sẽ có một phương pháp tốt để giải quyết.

    Hoàng thượng gật gật đầu, cười cười:

    - Trẫm có thể hứa với ngươi!

    Ngươi cứ yên tâm, tất cả những chuyện và người liên quan với ngươi, từ nay về sau, trẫm tuyệt đối sẽ không can thiệp!

    Từ đầu đến cuối, Hoàng thượng cũng không có nói ra chuyện Diệu Nhất Nương, nhưng câu vừa nãy, lại gần như là vua của một nước, đang xin lỗi với Sở Mặc!

    Sở Mặc liếc mắt nhìn Hoàng thượng một cái, gật gật đầu, sau đó nói:

    - Đi gặp vị tiền bối kia vậy.

    -----o0o-----

    Chương 234: Đạm Đài tiên sinh

    Chương 234: Đạm Đài tiên sinh

    Vẻ mặt Hoàng Thượng, trở nên có chút trầm mặc, hạ giọng nói:

    - Vết thương của Đạm Đài tiền bối... hơi nặng, nếu như có thể trị hết được..., mặc kệ cần thảo dược gì, đều toàn lực cung cấp!

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Hoàng thượng yên tâm.

    Phía sau, lại là một đoạn đường rất dài, bị một cánh cửa đá khổng lồ chặn mất đường đi...

    Hoàng thượng đưa tay ấn một điểm bên dưới cửa đá.

    Sở Mặc cảm giác dưới chân khẽ chấn động, sau đó truyền đến một tràng thanh âm lớn, cánh cửa bằng đá nặng nề từ từ mở ra.

    Sở Mặc có chút kinh ngạc, trong lòng tự nhủ một cao thủ Minh tâm cảnh, dù cường giả trong ngày phi thiên đến Thiên Tâm Cảnh hơi yếu, nhưng ở phàm trần này là vô địch.

    Tại sao còn cần nơi ẩn trốn thế này.

    Hoàng thượng như nhìn ra được nghi hoặc của Sở Mặc, chủ động nói:

    - Thái tử bị thương quá nghiêm trọng, Đạm Đài tiên sinh bế quan trong này.

    Đây vốn là nơi tị nạn của hoàng gia Đại Hạ, được xây dựng và tu sửa qua nhiều thế hệ.

    Sở Mặc hiểu ra.

    Nơi tị nạn của hoàng gia, điều này hoàn toàn có thể lí giải được.

    Dù Hoàng đế của các thời đại, dù được các loại đan dược nên tuổi thọ không ngắn, nhưng Hoàng đế thực sự mạnh mẽ, thì không có mấy người.

    Cả Đại Hạ số Hoàng đế có thể chém năm nghìn người chỉ đếm trên đầu ngón tay.Vua của một nc, dù sao cũng không phải là võ tướng trên chiến trường.

    Phía sau cánh cửa bằng đá có ba con đường, Hoàng thượng dẫn Sở Mặc đi theo con đường bên tay trái, đi sâu vào trong.

    Đi được một lúc, lại xuất hiện một cánh cửa bằng đá, lần này mở ra đằng sau chỉ có hai con đường.

    Hai người cứ như vậy không ngừng đi sâu vào trong, sau khi qua hơn mười cánh cửa như vậy, Sở Mặc cảm thấy như sắp ra khỏi Viêm Hoàng Thành rồi sau khi khởi động cánh cửa đá cuối cùng Hoàng thượng mới nhẹ giọng nói:

    - Đến rồi!

    Sau đó lớn tiếng nói:

    - Đạm Đài tiên sinh, ta mời Sở Mặc đến cho người rồi đây.

    Thái độ Hoàng thượng vô cùng cung kính, Sở Mặc thấy giống như thái độ của đệ tử nói chuyện với sư phụ.

    Bên trong truyền đến một giọng nói già nua:

    - Cứ vào đi.

    Sở Mặc ngẩng đầu nhìn vào bên trong, gian phong vô cùng đơn sơ,không cảm thấy bất kỳ khí tức hoàng gia nào.

    Bóng hình gia nua, đầu toàn tóc trắng, khoanh chân ngồi trên một chiếc đệm.

    Sau khi hai người vào, bóng người ấy chầm chậm xoay người lại, lô ra một gương mặt gia nua mặt đầy những nếp nhăn.

    Giống như một ông cụ mắt mờ chân chậm bình thường.

    Duy có đôi mắt, vẫn duy trì được mấy phần sắc bén, thấy Sở Mặc, khẽ mỉm cười:

    - Làm phiền Sở công tử rồi.

    Sở Mặc gật gật đầu, hạ giọng nói:

    - Vãn bối Sở Mặc, chào Đạm Đài tiên sinh.

    Cánh tay ông lão cử động, như muốn nói điều gì đó, nhưng không kìm nổi phụt ra một ngụm máu, sau đó, thân mình lung lay, sắc mặt càng thêm phần u ám.

    Hoàng thượng vội vàng đi qua bên đó đỡ lấy ông lão, nói:

    - Tiên sinh thương thế nghiêm trọng, không cần nói nhiều, Sở Mặc cũng không phải người ngoài.Sở Mặc thầm nói trong lòng:

    - Ngọc, xem tình hình người này cho ta"Tiếp sau đó, trong đầu Sở Mặc xuất hiện thông tin cụ thể của ông lão.

    - Hoàng cấp tầng 7.

    Minh tâm cảnh.

    Tư chất thân thể cấp ba.

    Trọng thương, kinh mạch thương tổn, đan dược chữa trị là...

    Tư chất thân thể cấp ba? sao lại mới có cấp ba?

    Trong lòng Sở Mặc ít nhiều có chút hoài nghi, vì hắn nhớ, thông thường võ giả đạt tới ba tầng cảnh giới nguyên quan, tư chất thân thể có thể đạt tới cấp ba rồi.

    Ông lão này đã là cường giả Minh tâm cảnh Hoàngcấp bảy tầng, tư chất thân thể sao vẫn chỉ là ba tầng?

    Lúc này Sở Mặc mới đột nhiên ngộ ra đôi chút.

    Xem ra thế giới này, phần lớn dù cảnh giới tu luyện rất cao chăng nữa, nhưng tư chất thân thể, rất khó có thể đồng cấp với cảnh giới.

    Cuối cùng Sở Mặc cũng hiểu rõ tầm quan trọng của Luyện thể, hiểu rõ việc sư phụ cho mình tắm huyết Nguyên thú... quý giá đến thế nào.

    Như vậy, tư chất thân thể chín cấp của Cao Đại Ngốc quả thực hiếm có khó tìm trên đời.- Đúng rồi... sư phụ cũng nói chưa bao giờ thấy thể chất Tiên thiên, thể chất chín tầng, cũng chỉ mới gặp qua vài lần mà thôi.

    Sở Mặc nhớ lại lời Ma Quân từng nói, lúc ấy không chú ý, giờ nghĩ lại đột nhiên thấy thông suốt.

    Những điều Ma Quân nói trước đây là kiến thức y nghe ngóng được ở Tiên giới.

    Ngay cả ở Tiên giới, không phải đâu đâu cũng có người thể chất cấp chín.Như vậy, Cao Đại Ngốc nếu có thể vào được Tiên giới, chẳng phải sẽ có cơ hội trở thành cường giả một phương rồi sao?

    Con ngươi Sở Mặc lóe lên tia sáng, trong lòng thầm nói:

    - Xem ra, mình phải chuẩn bị cho y một số kế hoạch tu luyện rồi"

    - Sở Mặc, thế nào?

    Thấy Sở Mặc nhìn chằm chằm vào Đạm Đài tiên sinh thật lâu không nói, Hoàng thượng có chút hy vọng, không nhịn được cất lời hỏi.

    Sở Mặc phục hồi lại tinh thần, trầm giọng nói:

    - Thương thế của Đạm Đài tiên rất nghiêm trọng.Hoàng thượng vẻ mặt trầm trọng gật gật đầu, trong lòng thầm nghĩ rất nghiêm trọng?

    Phải nói là quá nghiêm trọng mới đúng!

    Nữ nhân Thẩm Nạo Băng kia quả thức quá ác độc, miệng nói là giáo huấn một bài học, nhưng chẳng khác nào muốn lấy mạng người khác.

    Đạm Đài tiên sinh còn có thể ngồi ở chỗ này, đó là vì mấy năm gần đây hoàng gia tích trữ được một chút nguyên dược cực phẩm.

    Hoàng thượng cũng chẳng tính toán đem số thuốc này cho ông lão mới có thể tạm thời giữ được tính mạng.

    Nói cách khác, tối ngày hôm ấy cao thủ bước vào Luyện Tâm kỳ Đạm Đài tiên sinh này, suýt chút nữa đã chẳng còn tính mạng.Tuy nói Đạm Đài tiên sinh không phải là quân bài cuối cùng của hoàng gia, nhưng với hoth mà nói, nếu vị Đạm Đài tiên sinh gần như sư phụ của chính ngã xuống, đồng nghĩa với tổn thất vô cùng to lớn với Đại Hạ.

    Tất cả những ủng hộ ngầm của Hoàng thượng với các môn phái từ trước tới nay, vốn có phần liene quan không ít tới Đạm Đài tiên sinh.

    Dù là phương diện nào, hoàng gia không thể nào gánh nổi việc mất đi một cường nhân cấp bảy như y.

    Đạm Đài tiên sinh nhìn qua lại trông có vẻ tiêu sái hơn Hoàngthượng rất nhiều, miễn cưỡng cười cười, nói với Sở Mặc:

    - Không sao, vết thương của ta, trong lòng ta đã rõ.

    Sống chết có số cả.

    Hoàng thượng cau mày, vẻ mặt trông chờ nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc trần tư một lát, rồi nói:

    - Chuyện này... phải nhờ sư phụ ta đích thân ra tay.

    Ánh mắt Hoàng thượng lập tức sáng ngời, nhìn Sở Mặc nói:

    - Cần gì, trẫm sẽ đích thân chuẩn bị.Trong mắt Đạm Đài tiên sinh cũng lộ ra một tia hy vọng, thỳ thầm nói:

    - Trước đây, ta có nghe nói, sư tôn của Sở tiểu hữu là một kỳ nhân, lần này... làm phiền lão nhân gia người rồi.

    -----o0o-----

    Chương 235: Mở tiệc chiêu đãi

    Chương 235: Mở tiệc chiêu đãi

    Sở Mặc nói:

    - Sư phụ ta hành tung bất định, hơn nữa gần như chẳng giao tế gì với thế gian này.

    Ta muốn gặp mặt cũng vô cùng khó khăn.

    Đạm Đài tiên sinh gật đầu:

    - Kỳ nhân tính tình như vậy, cũng là điều đương nhiên.Sở Mặc nói:

    - Như thế này đi, chút nữa ta chuẩn bị một phương thuốc, Hoàng thượng chuẩn bị dược liệu theo phương thuốc này.

    Có một số dược liệu ta có, nhưng có một số... vượt quá khả năng của ta.

    Hoàng thượng gật đầu, y biết Sở Mặc luyện thuốc cho Hạ Kinh, có lẽ trong tay vẫn còn một chút dược liệu.

    Liền nói:

    - Ngươi cứ liệt kê tất cả các thứ cần ra, nếu có thể tìm được, ta nhất định sẽ tìm.

    Hoàng thượng với nói vừa quay về hướng Đạm Đài tiên sinh:

    - Tiên sinh hãy kiên trì một chút, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức.Đạm Đài tiên sinh gật đầu:

    - Không sao, kéo dài thêm một khoảng thời gian nữa, chắc là không có vấn đề gì.

    Rồi lại nói với Sở Mặc:

    - Làm phiền tiểu hữu rồi.

    Sở Mặc cười nói:

    - Tiên sinh trấn thủ hoàng cung, vì sự yên ổn của Đại Hạ mà trả giá không biết bao nhiêu, vãn bối tâm phục khẩu phục.

    Vì vậy, Đạm Đài tiên sinh cứ yên tâm, vãn bối nhất định sẽ cố gắng hết sức.

    Trong mắt Đạm Đài tiên sinh lộ ra vài phần cản động, chủ động nói:

    - Nghe nói tiểu hữu muốn thành lập học viện?

    Nếu lão phu có thể phục hồi, nhất định sẽ đi giúp tiểu hữu.

    Mắt Sở Mặc sáng lên, trong lòng thầm nhủ lão nhân gia đúng là người hiểu lễ nghĩa.

    - Vậy đa tạ Đạm Đài tiên sinh rồi!

    Sở Mặc ôm quyền hướng về ông lão.

    Hoàng thượng ở bên cạnh, thầm than trong lòng:

    - Tên quỷ nhỏ này, lôi gần hết cường nhân cao cấp nhất thành Viêm Hoàng về bên mình.

    Xem ra, học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung này, chung quy vẫn là của bọn họ!

    Tuy nhiên trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, Hoàng thượng cũng đã nghĩ thông suốt.

    Căn nguyên của vấn đề, nếu thực sự truy tìm, thật ra là do Hoàng thượng.Nếu y không bị Thái Tử nói khích, ban đạo thánh chỉ tứ hôn ấy, thì Thẩm Tinh Tuyết cũng không nảy ra ý nghĩ dẫn Diệu Nhất Nương vào Phi Tiên.

    Như vậy, cũng sẽ không có chuyện hai mắt Thái Tử bị hủy, Đạm Đài tiên sinh trọng thương cũng là chuyện xảy ra sau những chuyện trên.

    Tuy trong lòng phẫn nộ nhi nữ một lòng một dạ nghĩ cho người ngoài, nhưng Hoàng thượng anh minh, nhi nữ muốn báo đáp ân tình của Sở Mặc, làm như vậy, cũng không có gì đáng trách.

    Vì thế, xét cho cùng căn nguyên chuyện này bắt đầu từ đạo thánh chỉ kia của Hoàng thượng.Sau đó, Sở Mặc theo Hoàng thượng cáo từ Đạm Đài tiên sinh, rời khỏi địa cung quay về hoàng cung.

    Sở Mặc viết một số dược liệu cần thiết đưa cho Hoàng thượng, cáo biệt rời đi.

    Vừa mới trở về phủ, có hạ nhân tới đưa thiếp mời, nói lúc hắn không ở phủ có người đưa tới.

    Sở Mặc mở thiếp mời ra, đọc nội dung bên trong thấy trong lòng nao nao.Thiếp mời này không ngờ lại là của Vương Đại Phát gửi tới.

    Trên đó ghi tối nay mời Sở Mặc dự yến ở phủ Vương Đại Phát.

    Còn lại không hề nhắc đến một chữ mục đích yến hội và những ai tham gia.

    Trong lòng Sở Mặc ít nhiều cảm thấy nghi hoặc.

    Là trưởng lão Hoàng Kim của Thanh Long Đường, Vương Đại Phát làm bất cứ chuyện gì cũng không hề tùy ý.

    Bệnh đau đầu của y, chắc phải chữa khỏi rồi chứ, trừ khi hắn khôngtin số đan dược kia, lén đi kiểm tra... như vậy, y đừng hòng nghĩ Sở Mặc sẽ luyện thuốc lại cho y.

    Một tấm thiệp mời, không hề nói rõ mục đích...

    Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, nhìn tấm thiếp mời, thoáng chốc hình như nghĩ ra điều gì đó.

    Sau đấy, gọi người phân phó:

    - Chuẩn bị y phục để tối ta tham dự yến hội.

    Ánh chiều tà le lói chiếu qua làn sương mù trước khi tắt hẳn.Chạng vạng tối, xe ngựa của Sở Mặc đã đến cửa "Vương phủ".

    Có người tới đón, dẫn Sở Mặc hướng về đại sảnh yến hội.

    Sở Mặc tùy ý hỏi:

    - Chủ nhân nhà ngươi đâu?

    Người tới đón Sở Mặc là một người hầu, tuổi tác cũng không lớn, trông khoảng mười tám mười chín tuổi, hướng vế phía Sở Mặc, nhe răng ra cười:

    - Sở công tử xin đừng trách, chủ nhân đang đón khách quý, đặc biệt dặn dò tiểu nhân giải thích cho Sở công tử, người không thể đích thântiếp đón được.

    - Vậy à, yến hội hôm nay có nhiều người không?

    Sở Mặc lại hỏi.

    Người hầu nam trẻ tuổi nhìn trái nhìn phải, hạ giọng nói:

    - Người... thì không ít, nhưng ai cũng hết sức ít lời.

    Đuôi lông mày Sở Mặc khẽ nhíu, hắn đã gần hiểu, người tới yến hội hôm nay chắc là người của Thanh Long Đường.

    Mặc dù Thanh Long Đường có ảnh hưởng tương đối lớn trên cả đạilục.

    Hơn thế nữa, cũng có đủ thành phần bao gồm con cháu hoàng tộc coi thường thế tục.

    Nhưng bọn họ vô cùng khiêm tốn.

    Dù không phải người hoàng tộc có quyền có thế sẽ làm như vậy.

    Vì cứ cho bọn họ có quyền lực, nhưng suy cho cùng... vẫn phải sống ở thế tục này.

    Nếu có nhiều tiền nhiều quyền có thể đến nơi của hoàng gia ở.

    Vì lẽ đó, hai bên càng cố gắng duy trì sự ăn ý ngầm này.

    Sở Mặc không hỏi gì thêm nữa, đi theo người hầu trẻ tuổi, bước vào sảnh tổ chức yến hội.Sở Mặc vừa bước vào, cảm thấy không khí trong phòng khẽ thay đổi.

    Có rất nhiều người đang nói chuyện với nhau đều ngừng lại, cùng nhìn về hướng cửa ra vào.

    Bên trong sảnh yến hội không đông, chỉ khoảng ba năm bốn mươi người.

    Có rất nhiều người tò mò hướng ánh mắt về phía Sở Mặc.

    Như đang nói: Hắn là Sở Mặc sao?

    Đồng thời, Sở Mặc cũng cảm thấy vài ánh mắt... không hề hữu hảo chút nào.Sở Mặc hướng về mấy ánh mắt đó, phát hiện ra tuổi tác của chủ nhân mấy ánh mắt đó tương đương so với mình, đều khoảng mười bốn mười lăm tuổi.

    Cử chỉ cao quý, y phục thoáng qua thì không hề khác biệt, nhưng nhìn kỹ lại chất liệu, gia công tinh xảo, hẳn nhiên là xuất thân từ gia đình danh giá.

    Lúc này, từ bên trong truyền ra một tiếng cười sang sảng:

    - Lão đệ Sở Mặc tới rồi?

    Ha ha, Lão ca không tới nghênh đón từ xa, mong hiền đệ thứ tội!

    Vương Đại Phát vừa đứng dậy vừa hướng về phía Sở Mặc nói:

    - Vị này là Sở Mặc, tôn tử (cháu) của Phàn lão tướng quân.

    Mọingười đừng coi thường Sở công tử thật sự rất lợi hại.

    Bệnh đau đầu bấy nhiêu năm của ta được công tử đây trị khỏi.

    Mọi người cũng nghe về Hạ Kinh thân vương rồi chứ?

    Không thể nhân đạo (làm chuyện nam nữ), tìm danh y khắp nơi nhưng chẳng ai chữa được.

    Sở công tử của chúng ta ra tay, đã trị khỏi bệnh cho ngài ấy rồi.

    Vương Đại Phát nói xong, đi về phía Sở Mặc:

    - Hiền đệ đừng trách lão ca không nói rõ với ngươi trước, những người ở đây đều là nhân vật có tiếng của Thanh Long Đường.

    Lão ca sợ tin tức lọt ra ngoài sẽ gây bất lợi cho hiền đệ, vì vậy không thông tri trước.Sở Mặc khẽ mỉm cười, hướng về phía mọi người gật đầu.

    -----o0o-----

    Chương 236: Không tốt

    Chương 236: Không tốt

    Vương Đại Phát kéo cánh tay của Sở Mặc, nói:

    - Nào nào, đến đây, lão ca giới thiệu cho ngươi vào đại nhân vật.

    Trong lòng Sở Mặc thầm nói:

    - Bản thân Vương Đại Phát đã là trưởng lão Hoàng Kim, có địa vị vô cùng cao ở Thanh Long Đường này rồi, ngoài đảng chủ của Thanh Long Đường ra, còn có ai có thể được ngươi gọi là đại nhân vật đây?

    Mấy người trong yến hội, thấy thái độ của Vương Đại Phát, không ít người lộ ra vẻ mặt kinh ngạc khiếp sợ.Vương Đại Phát thân là Hoàng Kim trưởng lão của Thanh Long Đường, có địa vị cực kỳ cao.

    Những người ở đây, đại bộ phận đều là chấp sự bạch ngân, và quản sự thanh đồng.

    Tuy là nhân vật trọng tâm của Thanh Long Đường, nhưng địa vị không thể so bì với Vương Đại Phát được.

    Vậy nên sau khi thấy thái độ của Vương Đại Phát với Sở Mặc, đại bộ phận đám người này đều thu lại tâm tư coi thường vừa rồi.

    Bắt đầu đánh giá nghiêm túc thiếu niên này.

    Vương Đại Phát đưa Sở Mặc đến một bàn, cười nói:

    - Ta trịnh trọng giới thiệu với mọi người, vị này, là Sở Mặc, người có y thuật cao minh đã chữa khỏi bệnh đau đầu của ta.

    Nói rồi, nhìn Sở Mặc, lần lượt giới thiệu:

    - Vị này là Triệu Thanh, hoàng kim trưởng lão Thanh Long Đường, đồng thời cũng là trưởng lão của Thiên Kiếm môn tiếng tăm lẫy lừng trên đại lục Thanh Long.

    Sở Mặc nhìn ông lão hơi gầy, khẽ mỉm cười, ôm quyền thi lễ.

    Nhưng trong lòng thầm nói:

    - Thiên Kiếm Môn?

    Lẽ nào người mình gặp trên thảo nguyên là sư môn của Lãnh Thu Minh?Sở Mặc nhớ rất rõ, sau khi có được Thí Thiên, còn trêu chọc mấy người Lãnh Thu Minh một phen.

    Sau đó không có tin tức gì của y nữa.

    Tận trong thâm tâm,ấn tượng Sở Mặc với Lãnh Thu Minh không được tốt lắm.

    Lúc này, Triệu Thanh nhìn Sở Mặc, gật đầu nhẹ một cái, ồ một tiếng, không nói thêm bất cứ điều gì nữa, kiêu ngạo vô cùng.

    Vương Đại Phát cũng không bận lòng, nói trắng ra, y ước thái độ những người này với Sở Mặc lãnh đạm một chút.Hôm nay mời Sở Mặc tới, chủ yếu là vì chuyện học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung, đã khiến Thanh Long Đường quan tâm cao độ!

    Phản ứng và động tĩnh của Chu Tước hội, đương nhiên Thanh Long đường như nắm trong lòng bàn tay.

    Năm đó Phiêu Diêu Cung bị hủy, hai mươi đệ tử chạy trốn mang theo toàn bộ truyền thừa Phiêu Diêu Cung, chuyện này, Thanh Long đường cũng rất rõ.

    Bởi vậy, các bậc cao lão của Thanh Long đường nhanh chóng quyết định: dù thế nào, nhất định cướp lại toàn bộ truyền thừa của Phiêu Diêu Cung ở trong thành Viêm Hoàng... vào trong tay trước mặt của Chu Tước hộiTổ chức của Thanh Long đường vô cùng phức tạp, có rất nhiều người đến từ đại môn phái của Đại lục Thanh Long, có ai lại không động lòng với truyền thừa đứng đầu môn phái của Chu Tước đại lục năm xưa?

    Sở dĩ phản ứng hơi chậm một chút, là bởi vì nội bộ Thanh Long đường tranh cãi ầm ĩ không ngớt làm thế nào để chia phần truyền thừa này.

    Ai cũng muốn có phần hơn, chẳng ai chịu thỏa hiệp.

    Vì lẽ đó, nội bộ Thanh Long đường tranh cãi một thời gian khá dài.

    Cuối cùng sau tìm ra được phương thức phân chia có thể làm hài lòng tấtcả mọi người.

    Thanh Long đường bèn phái một số lượng lớn cao thủ và tinh anh đến thành Viêm Hoàng.

    Những thanh đồng và bạch ngân ở đây thật ra đều là đại nhân vật có thực quyền ở Thanh Long đường.

    Một số thiếu niên trẻ cũng có thế lực rất mạnh chống đỡ đằng sau.

    Có thể nói, đám người Thanh Long đường tới đây không phải vì lén tập kích Chu Tước hội.

    Bọn họ vì phần truyền thừa của Phiêu Diêu Cung mà tới.Dựa vào thế lực tình báo của Thanh Long đường, đương nhiênkhông khó điều tra ra mối quan hệ của Sở Mặc với Diệu Nhất Nương và các chuyện gần đây xảy ra ở thành Viêm Hoàng.

    Bởi vậy, những nhân vật cao lão của Thanh Long đường đây, liền tạo áp lực với Vương Đại Phát mời Sở Mặc qua đây, tốt nhất là Sở Mặc ngoan ngoãn giao phần truyền thừa Phiêu Diêu Cung ra.

    Như thế tốt cho ta, tốt cho ngươi, tốt cho tất cả mọi người.

    Nếu Sở Mặc không nghe theo,... vậy bọn họ không ngại đem giam Sở Mặc lại đến khi hắn đồng ý mới thôi.Vương Đại Phát không hề có ý khuyên nhủ chuyện này.

    Chỉ ngấm ngầm gửi cho đường chủ Thanh Long đường một bức thư, nhưng hồi âm của Đường chủ làm cho Vương Đại Phát cảm thấy nhụt chí.

    Đường chủ ủng hộ mấy người đó.

    Tuy Ẩn giả rất đáng sợ, nhưng Thanh Long đường cũng không dễ chọc!

    Sau lưng Thanh Long đường toàn bộ môn phái cao trung Đại lục Thanh Long.

    Mạng lười ngầm đáng sợ tới mức vượt qua tưởng tượng của người thường, và cũng không phải không có ẩn giả quen thân.Bởi vậy, ngoài trừ Vương Đại Phát ra, toàn bộ mọi người trên dưới hầu như không có ai để Sở Mặc vào trong mắt.

    Vốn dĩ Vương Đại Phát không hề đồng ý việc mời Sở Mặc tới, nhưng không thể chống lại ý muốn của số đông.

    Vì lẽ đó, trên thiếp mời Vương Đại Phát dùng từ vô cùng cao ngạo, tận trong sâu thẳm không hề mong muốn Sở Mặc tới tham gia buổi yến tiệc này.

    Không ngờ Sở Mặc vẫn tới.

    Vương Đại Phát vừa có chút thất vọng vừa có chút cảm động.

    Rõ ràng, Sở Mặc coi y là bằng hữu.

    Đến dự tiệc cũng là nể mặt mũi VươngĐại Phát.

    Vì thế, Vương Đại Phát thầm nhủ trong lòng: dù thế nào, cũng không thể để Sở Mặc trong phủ bị đám người này làm khó.

    Cho nên y không ra ngoài tiếp đón, nhưng ngầm phân phó giải thích cho Sở Mặc.

    Khi Sở Mặc bước vào, lại bày ra thái độ như vậy.

    Muốn nói cho những người khác biết, Sở Mặc này có giao tình với Vương Đại Phát!

    Lúc này Sở Mặc cũng cảm thấy được sự tinh tế này.Sau đó, Vương Đại Phát giới thiệu những người khác trong bàn cho Sở Mặc.

    - Vị này chính là hoàng kim trưởng lão Thanh Long Đường Quách Hưng, cũng là trưởng lão của Kim Đao phái.

    - Vị này chính là hoàng kim trưởng lão Thanh Long Đường Vạn Trí, cũng là trưởng lão của Liệt Hỏa tông.

    - Vị này là trưởng lão hoàng kim cao cấp của Thanh Long Đường, cũng làKhi giới thiệu đến hoàng kim trưởng lão Phúc Long, người đàn ông mặt mũi trắng trẻo không râu khoảng hơn năm mươi tuổi bỗng nhiên hua tay ngắt lời Vương Đại Phát.

    Híp mắt, như cười như không nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi... là Sở Mặc?

    Sở Mặc khẽ cau mày, không vui trong lòng.

    Dù vị trưởng lão Thiên Kiếm Môn Triệu Thanh có cao ngạo, nhưng ít nhất không nói năng gì.

    Trưởng lão Kim Đao phái Quách Hưng và trưởng lão Vạn Trí của Liệt Hỏa Tông đều gật đầu nhè nhẹ với Sở Mặc, thái độ không nhiệt tình thân thiết nhưng ít nhất cũng coi như là đã chào hỏi.Vị Phúc Long trước mắt này, có chuyện gì vậy?

    Mình đắc tội với hắn sao? trong lòng Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, tuy nhiên hắn cũng chú ý tới lúc Vương Đại Phát giới thiệu Phúc Long, nói y là hoàng kim trưởng lão cao cấp.

    Hình như... còn cao hơn hoàng kim trưởng lão một bậc.

    - Tiểu tử, hỏi ngươi đấy, ngươi điếc à?

    -----o0o-----

    Chương 237: Tín nhiệm

    Chương 237: Tín nhiệm

    Từ chiếc bàn phía sau người đàn ông lớn tuổi mặt trắng không râu này truyền đến âm thanh trẻ trung mang phầm lạnh lùng, ngữ khí vô cùng không có thiện chí.Trong con ngươi Sở Mặc, lóe lên một tia sáng, liếc mắt người vừa nói.

    Đấy là một thiếu niên khoảng hai mươi tuổi, tướng mạo anh tuấn, nhưng vẻ mặt cao ngạo, đôi môi mỏng khiến người ta nhìn vào có cảm giác vô cùng hà khắc.

    Nhìn Sở Mặc với vẻ mặt khiêu khích.

    Sắc mặt Vương Đại Phát nhất thời trở lên lạnh lẽo, y nhìn về hướng đó điềm đạm nói:

    - Lâm công tử là khách của ta.

    - Ha, Vương trưởng lão, cái chức vị hoàng kim trưởng lão này củangươi ngậm bao nhiêu kim lượng, trong lòng ngươi rõ hơn ai hết.

    Tốt nhất đừng lên mặt trước mặt ta.

    - Ngươi...

    Trong mắt Vương Đại Phát lập tức lóe lên ánh mắt lạnh như băng.

    Y có thể trở thành hoàng kim trưởng lão của Thanh Long đường đương nhiên không phải nhờ vào quan hệ với ai.

    Nhưng cũng không phải vì thực lực hay thế lực đủ mạnh mà là nhờ vào sự cơ trí và năng lực kinh thương tài ba của mình.

    Vương Đại Phát, nắm trong tay hơn nửa chi tiêu của Thanh Long đường.

    Nếu nói y là thần tài của cả Thanh Long đường cũng không có gìquá.

    Bởi vậy, Vương Đại Phát còn có danh hiệu "Đại quản gia" trong Thanh Long đường.

    Danh hiệu này cũng không hoàn toàn có thiện chí.

    Rất nhiều người cho rằng cảnh giới Vương Đại Phát thấp kém, cho y làm bạch ngân chấp sự cũng là cao lắm rồi!

    Hoàng kim trưởng lão?

    Y không xứng.

    Những lời nói như thế này, trong Thanh Long đường không phải là ít.

    Có điều Đường chủ Thanh Long đường vẫn luôn ủng hộ Vương Đại Phát.

    Phúc Long ngồi ở đó, thản nhiên nói:

    - Vương trưởng lão hà tất gì chấp nhặt với tiểu hài tử?

    Vương Đại Phát giận quá mà cười, nói:

    - Được, quả không hổ danh là đệ tử danh môn đại phái Trường Sinh Thiên, Vương mỗ lĩnh giáo rồi!

    Con ngươi Sở Mặc hơi lóe ánh sáng, trong lòng cũng đã hiểu phần nào.

    Trường Sinh Thiên!

    Vị Phúc Long này và cả người trẻ tuổi kia, đều là người của TrườngSinh Thiên!

    Chuyện năm ngoái Sở Mặc bái sư Trường Sinh Thiên, chịu nhục mà đi hoàn toàn không phải là bí mật.

    Hơn nữa, lúc ấy có vô số người chứng kiến.

    Bởi vậy, Phúc Long và người trẻ tuổi kia biết chuyện này cũng không có gì kỳ quái.

    Nhưng Sở Mặc cũng có chút không hiểu, sao bọn họ phải châm chọc mình?

    Lẽ nào Phúc Long là bằng hữu của lão khốn khiếp Trường Sinh Thiên kia?- Sở Mặc, nghe nói ngươi từng bái sư Trường Sinh Thiên, nhưng vì tư chất không đủ, bị đuổi ra ngoài.

    Phúc Long vẫn ngồi đó, thản nhiên nhìn Sở Mặc nói:

    - Không ngờ, chớp mắt có thể thay hình đổi dạng... thành thần y gì gì đấy, ha ha, đúng là thú vị thật đấy.

    Sở Mặc thoáng nhìn Phúc Long, ngữ khí nhàn nhạt:

    - Đúng vậy, nhưng chuyện này, có liên quan gì đến Phúc Long trưởng lão đâu?

    Người trong đại sảnh bàn tán xì xào.

    - Cái gì?

    Thật không ngờ, khách quý của Vương trưởng lão lại là đồ đệ bị Trường Sinh Thiên vứt bỏ?

    Thú vị rồi đây.

    Đúng là cũng chẳng ngờ Vương trưởng lão cả đời kinh thương cũng có lúc nhìn nhầm.

    - Nói không chừng người ta không tu luyện được, nhưng lại có bản lĩnh học y.

    - Đúng thế, không phải Vương trưởng lão nói rồi sao, thiếu niên này đã chữa được bệnh bất năng nhân của Hạ Kinh mà, nói không chừngVương trưởng lão của chúng ta cũng...

    - Ha ha ha.

    Trong đại sảnh yến hội vang lên những tiếng cười trầm thấp.

    Dù cảnh giới Vương Đại Phát không cao, nhưng cũng không đến mức không nghe được những lời trào phúng trong đại sảnh.

    Khuôn mặt tức giận đến nỗi trắng bệch.

    Dù nói thế nào, Vương Đại Phát y cũng là hoàng kim trưởng lão của Thanh Long đường.

    Đã cống hiến bao nhiêu cho cả Thanh Long đường này.Bình thường cũng có rất ít người trong Thanh Long đường giao tiếp với y, dù biết những người đó không đánh giá cao bản thân, nhưng không ngờ, một đám thanh đồng, bạch ngân đến từ tổng đường lại dám chế giễu y như vậy.

    Chuyện này đã nói rõ một điều, bình thường trong tổng bộ Thanh Long đường, hầu như chẳng có một ai có chút kính trọng... với Vương Đại Phát y cả.

    Người trẻ tuổi đằng sau Phúc Long trưởng lão đập bàn đứng dậy, phẫn nộ nói:

    - To gan!

    Một tên đồ đệ bị Trường Sinh Thiên vứt bỏ, lại dám lớn lốinhư vậy, ta thấy ngươi chán sống rồi!

    Sở Mặc buông mí mắt, liếc nhìn vị Phúc Long trưởng lão, thản nhiên nói:

    - Không vào Trường Sinh Thiên, thật sự là may mắn của đời ta, mới nghĩ phải làm đồng môn với loại người vô lý như thế này, ta đã cảm thấy thật ghê tởm.

    - Ta đánh chết ngươi!

    Người trẻ tuổi kia đứng bật dậy, phẫn nộ nhìn Sở Mặc, trên người bộc phát một cổ khí tức cường đại.Trong đại sảnh phảng phất mùi máu.

    Một luồng huyết khí vô cùng mãnh liệt bao trùm Sở Mặc.

    Thiết huyết cảnh!

    Không ngờ người trông chỉ khoảng hai mươi tuổi này, đã đạt tới tầng năm hoàng cấp của Thiết Huyết Cảnh!

    Cảnh giới này được coi là trảm cường nhân nghìn người ở thế tục.

    Như vậy đủ thấy sự đáng sợ của cảnh giới này thế nào.Gia gia của Sở Mặc, tuổi đã lớn như vậy còn chưa đột phá đến cảnh giới này.

    Vậy mà một người chưa đến hai mươi tuổi lại thành công.

    Hơn nữa trông y không hề giống với người phụ thuộc vào đan dược để đột phá.

    Bởi vậy, đúng là có tư cách để kiêu ngạo.

    Vương Đại Phát tức giận đến nỗi cả người run run, nhìn Phúc Long trưởng lão nói:

    - Muốn phá nhà của ta haysao?

    Lúc này Phúc Long trưởng lão mới lười biếng quay đầu nhìn người trẻ tuổi kia:

    - Được rồi, đừng nói chuyện chém giết nữa, nể mặt Vương trưởnglão chút.

    Nghe vậy người trẻ tuổi kia mới thu hồi khí tức trên thân, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

    - Coi như ngươi gặp may!

    Nói rồi thở phì phì ngồi xuống.

    Lúc này Phúc Long trưởng lão thoáng nhìn về phía Vương Đại Phát:

    - Vương trưởng lão phải cẩn thận hơn chút nữa, đừng để bị lừa.

    Đầu năm nay nhiều kẻ lừa đảo lắm, Vương trưởng lão nhà lớn làm ăn lớn, tuy có bị lừa chút tiền cũng không bận lòng, nhưng bị truyền ra ngoài, cũng chẳng dễ nghe cho lắm.Vương Đại Phát lạnh lùng nói:

    - Vương mỗ tự biết phân thật giả, không nhọc Phúc Long trưởng lão bận lòng.

    Phúc Long thản nhiên nói:

    - Chuyện này, có liên quan gì đến ta đâu, chẳng qua, ta không có hứng thú ngồi cùng một bàn với tên tiểu tử bị Trường Sinh Thiên vứt bỏ.

    Ta tiếp không nổi.

    Nói rồi, Phúc Long đứng dậy, đi về hướng bàn ở phía sau.

    Vương Đại Phát nhất thời bối rối đứng đó.

    Sắc mặt xanh mét, nhìnPhúc Long trưởng lão điềm nhiên ngồi cùng bàn với đệ tử của gã.

    Mấy vị hoàng kim trưởng lão khác cũng không nhịn nổi có chút nao nao, nhìn sắc mặt xanh mét của Vương Đại Phát, lại nhìn Phúc Long ngồi ở bên bên kia.

    Trong phút chốc tất cả cùng đồng loạt đi đến những bàn khác ngồi.

    Triệu Thanh đi đầu, Quách Hưng và Vạn Trí theo sau.

    -----o0o-----

    Chương 238: Đối đầu (1)

    Chương 238: Đối đầu (1)

    Những người này đều là người có mặt mũi, Phúc Long thì không nói, đấy là đồ đệ bị Trường Sinh Thiên vứt bỏ.

    Bọn họ cứ ngồi ở chỗ đấy cũng có gì mất giá đâu?Cả bàn lớn chỉ còn chừa lại hai người Vương Đại Phát vẫn chưa giới thiệu, vẻ mặt bối rối, không hề nhúc nhích.

    Hai người này, là hoàng kim trưởng lão trong Thanh Long đường có chút giao tình với Vương Đại Phát.

    Dù cũng bị ảnh hưởng bởi những lời nói của Phúc Long nhưng không thể đứng dậy rời đi.

    Chỉ e làm như thế, Vương Đại Phát sẽ phát điên ngay tại chỗ.

    Dù hiện tại, cũng gần như thế rồi.

    Vương Đại Phát xoay người, khom người thật sâu với Sở Mặc:

    - Sở hiền đệ, xin lỗi, lão ca không ngờ lại sự việc lại thành ra thếnày.

    Nếu biết sớm, nói gì ta cũng sẽ không gửi tấm thiếp mời cho ấy cho hiền đệ.

    Giờ bữa cơm này phỏng chừng hiền đệ cũng không có tâm tình ăn nữa.

    Lão ca chỉ có thể mặt dầy, mời hiền đệ về trước.

    Sau đấy lão ca sẽ đích thân đăng môn, xin lỗi hiền đệ.

    Sở Mặc gật đầu, đối mặt với cư xử của Phúc Long, trên mặt không hề có một chút biểu tình dư thừa.

    Chỉ có điều ấn tượng về Trường Sinh Thiên cực kỳ xấu!

    Vốn dĩ người hắn hận chỉ có đám người trưởng lão Triệu Hồng Chí, trước là trưởng lão Triệu Hồng Chí, sau là đệ tử Triệu Phàm Trường Sinh Thiên, giờ đây lại lòi ra Phúc Long trưởng lão và người trẻ tuổikhông rõ danh tính.

    Cả đám người Trường Sinh Thiên, trong con mắt Sở Mặc, đã chẳng còn chút hảo cảm gì nữa.

    Sở Mặc vừa chuẩn bị rời đi, Phúc Long trưởng lão lại buông rèm mắt, thản nhiên nói:

    - Người có thể đi, nhưng để đồ lại.

    - Đúng vậy, còn muốn sống thì mau giao nộp thứ thuộc về chúng ta ra.

    Nếu không, ngươi đừng hòng bước ra khỏi cửa này.

    Người trẻ tuổi ngồi cạnh Phúc Long trưởng lão cười lạnh nói.

    Không khí trong đại sảnh phút chốc ngưng trọng.

    Tất cả mọi ngườiđều hướng ánh mắt nhìn về Sở Mặc, ánh mắt nóng bỏng tràn ngập tham niệm (lòng tham)!

    Tuy Vương Đại Phát rất rõ những người này muốn làm cái gì, nhưng không ngờ bọn họ làm khó dễ ngay tại đây.

    Điều này có nghĩa lôi Vương Đại Phát vào cùng một hội.

    Dù Sở Mặc có tin tưởng y thế nào, chắc chắn cũng sẽ nghĩ rằng:

    - Vương Đại Phát lừa mình!

    Điều tối kỵ nhất của một thương nhân là gạt người!Nếu không có uy tín và danh dự, sau này ai còn muốn giao dịch với ngươi?

    Vì lẽ đó, trong phút chốc sắc mặt Vương Đại Phát lạnh lẽo đến tột độ, phẫn nộ nhìn Phúc Long trưởng lão:

    - Lâm công tử là khách của ta!

    Hôm nay ta xem các ngươi ai dám làm khó dễ hắn?

    Các ngươi thật sự cho rằng cái chức hoàng kim trưởng lão Vương Đại Phát ta được nặn từ bùn sao?

    Lời Vương Đại Phát nói tràn ngập khí phách.

    Đại sảnh yến hội vốn tĩnh mịch, giờ phút này càng trở thêm yên tĩnh, đến nỗi kim rơi cũng có thể nghe thấy.Tất cả mọi người đều khiếp sợ Vương Đại Phát, không dám tin vào mắt.

    Bọn họ không thể tin được "người mình" lại bảo hộ ngoại nhân như vậy.

    Ha!

    Trong đám người, bỗng vang lên một tiếng cười nhạo.

    Có người cười lạnh nói:

    - Trình độ diễn trò của Vương trưởng lão không đến thế tục mở đoàn kịch thật đáng tiếc.

    Làm điếm vẫn còn muốn lập miếu thờ sao?

    Ngươi có dám nói, lúc gửi thiệp mời, ngươi hoàn toàn không biết bọn ta muốnlàm gì?

    Giờ lại liều mạng chối bỏ, chậc chậc không hổ là thương nhân.

    Đúng là một cái đầu thông minh, đến bước này rồi, còn không muốn đắc tội với người khác.

    Cảnh giới người nói ra lời vừa rồi không thấp, thanh âm mơ hồ, khiến người ta khó đoán ai nói.

    Vương Đại Phát sắc mặt đã xanh lại càng thêm xanh, muốn nói gì đó.

    Sở Mặc ở bên vỗ vai Vương Đại Phát, khẽ cười nói:

    - Lão ca, không cần nói gì hết, đệ tin lão ca!

    Vương Đại Phát vẻ mặt hổ thẹn:

    - Hiền đệ, lão ca có lỗi với đệ.

    Ban đầu thực sự ta biết có thể sẽ xảy ra chuyện gì đó.

    Ta không nên gửi tấm thiệp mời ấy cho đệ mới phải.

    Nhưng hiền đệ yên tâm, hôm nay dù thế nào, ta cũng sẽ bảo đảm cho đệ chu toàn.

    Sở Mặc cười cười:

    - Đệ nói tin là tin, vì cho dù không có tấm thiếp mời của lão ca, họ muốn làm gì vẫn cứ làm thôi.

    Nếu lão ca thật sự muốn đối phó đệ, có rất nhiều cách để né tránh.

    Hà tất phải giở trò ở nhà của chính mình?

    Không sợ xui xẻo sao?Mấy câu nói của Sở Mặc khiến cho vành mắt lão thương nhân thành thục như Vương Đại Phát ửng đỏ.

    Ngay lập tức, y lạnh lùng nhìn về phía mấy người Phúc Long trưởng lão:

    - Đây là nhà ta!

    Nếu các ngươi muốn động thủ ở đây, Vương Đại Phát ta không cản nổi mấy người!

    Nhưng từ nay về sau, Vương Đại Phát cùng Thanh Long đường, cắt đứt quan hệ!

    Nếu các ngươi cảm thấy có thể gánh nổi trách nhiệm này, thì mau động thủ đi!

    - Vương trưởng lão hà tất phải làm bộ làm tịch như thế, không cho chúng ta động thủ ở đây.

    Đơn giản, Ngươi để Sở Mặc ra ngoài, chúng ta động thủ ngoài đường là được.

    Vương trưởng lão ngươi là thần tài của Thanh Long đường, chúng ta nào dám gánh trách nhiệm ép ngài phảnbội.

    Giọng nói lạnh như băng kia mơ hồ vang lên trong sảnh, giọng điệu cực kỳ trào phúng.

    Tiếp đó còn nói:

    - Các ngươi đã hiểu rõ ý của Vương trưởng lão chưa?

    Không được động thủ ở đây, đợi vật nhỏ này ra khỏi đại môn nhà họ Vương, lập tức ra tay.

    Ha, Vương trưởng lão của chúng ta là hán tử chân chính nghĩa khí ngất trời, không nỡ nhìn bằng hữu gặp nạn trong chính nhà của mình.

    Trong đại sảnh rất nhiều người không nhịn nổi cười nhạo, hiển nhiênlời này nói đúng tâm tư của bọn họ.

    Bọn họ thấy, Vương Đại Phát đang làm bộ làm tịch, đang diễn trò!

    Không để họ động thủ trong nhà của mình, thậm chí còn đe dọa sẽ rút khỏi Thanh Long đường... nhưng thực tế những người ở đây, ai mà không rõ, muốn rút lui khỏi Thanh Long đường dễ dàng vậy sao?

    Nói rút là rút?

    Đừng nói là hoàng kim trưởng lão, cho dù là thành viên hắc thiết nhỏ nhoi thôi, muốn rút lui, cũng phải chịu sự truy sát và áp bức vô tình của Thanh Long đường!Vương Đại Phát bị tức giận đến sôi máu, cắn răng rít gào nói:

    - Không tin đúng không?

    Nhớ cho kỹ, hôm nay là các ngươi ép ta!

    Sau này Đường chủ có hỏi tới, các ngươi có gan, cứ nói thực!

    Ta nói rồi đấy!

    Hôm nay Sở Mặc bước ra khỏi đại môn Vương Đại Phát ta, trong vòng ba ngày, nếu xảy ra bất cứ chuyện gì.

    Vương Đại Phát ta ngay lập tức cắt đứt quan hệ với Thanh Long đường!

    Các ngươi không cần dùng ánh mắt như thế nhìn ta, ta biết các ngươi đang nghĩ gì.

    Các ngươi nghĩ ta đang khoác lác, không dám rời khỏi Thanh Long đường thật sao?

    Các ngươi đừng quên, thế giới này là Tứ Tượng đại Lục!

    Không gọi là Đại lục Thanh Long!

    Tuy rằng Vương Đại Phát ta chẳng có thực lực gì, nhưng thế giới này không thiếu người luyện võ mạnh!

    Chỉ thiếu... thương nhân lợi hại.Những người có mặt tại chỗ bất giác giật mình trong lòng.

    Vì bọn họ không phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu ý tứ của Vương Đại Phát.

    -----o0o-----

    Chương 239: Đối đầu (2)

    Chương 239: Đối đầu (2)

    Theo lẽ thường, người Thanh Long đường, chắc chắn không dám rút lui.

    Nhưng Vương Đại Phát là ai?

    Y không chỉ là một trưởng lão hoàng kim, mà hơn thế nữa y là thương nhân thiên tài hiếm có!

    Cũng không phải y dựa vào thế lực của Thanh Long đường mới có được thành tựu ngày hôm nay.

    Vốn dĩ y đã rất thành công rồi mới gia nhập Thanh Long đường.Nói cách khác, sự lệ thuộc của Thanh Long đường vào Vương Đại Phát đã lớn hơn nhiều sự lệ thuộc của Vương Đại Phát vào Thanh Long đường!

    Tứ Tượng đại lục không có tiên, đi lại ăn uống đại tiện tiểu tiện, những việc này thường ngày có vị cường giả cao cao tại thượng nào quan tâm?

    Nhưng có ai... có thể bỏ được đâu?

    Tầm quan trọng của Vương Đại Phát với cả Thanh Long đường không cần nói cũng biết!

    Những lời Vương Đại Phát vừa nói ra, rất rõ ràng.

    Thế giới này đượcgọi là Tứ Tượng đại lục, không phải là Đại lục Thanh Long!

    Ngoài Thanh Long đường của ngươi ra, còn có Chu Tước Hội, Bạch Hổ điện và Huyền Vũ cung!

    Người như Vương Đại Phát đây, một đại thương nhân gia sản hàng ức hàng vạn, có thế lực nào không muốn tranh giành?

    Đừng thấy Phúc Long ở đây châm chọc, khinh thường Vương Đại Phát.

    Nếu Vương Đại Phát có muốn bước vào Trường Sinh Thiên, gã chẳng có bất cứ tư cách gì chặn lại, ngay cả chưởng môn Trường Sinh Thiên cũng sẽ đích thân tiếp đón!

    Hơn nữa thái độ tốt hơn Phúc Long vôsố lần!

    Đến lúc đó, địa vị của Vương Đại Phát ở Trường Sinh Thiên tuyệt đối sẽ không kém hơn Phúc Long một chút nào!

    Đây là giá trị của Vương Đại Phát!

    Vì vậy dám nói những lời đối đầu với đám người này, vì nếu có cá chết rách lưới, cũng không hề sợ bất cứ sự uy hiếp nào.

    Đám người Phúc Long nhìn Vương Đại Phát, ánh mắt không thiện cảm.

    Vương Đại Phát cũng nhìn về phía đối diện bằng con mắt lạnhlùng.

    Chưa chắc chỉ người luyện võ mới có sự dũng cảm.

    Trong lòng Vương Đại Phát, tương đối thất vọng về Thanh Long đường.

    Không ngờ nơi mình cống hiến bao nhiêu năm nay lại đối đãi với mình như vậy.

    Thanh Long đường muốn có truyền thừa của Phiêu Diêu Cung, cũng đâu có là gì.

    Có ai không muốn?

    Vương Đại Phát y cũng muốn có!

    Nhưng cổ ngữ nói rất hay, quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo.( Ngườiquân tử coi trọng của cải nhưng muốn giành lấy cũng phải có đạo).

    Vương Đại Phát cũng chẳng phải quân tử, nhưng y là thương nhân!

    Trong mắt người thương nhân, bất cứ thứ gì trên thế giới này có giá đều có thể đàm phán được!

    Y tin rằng, chỉ cần đưa ra một số lượng tiền đủ để làm Sở Mặc động tâm, chưa chắc đã không tìm được cách giải quyết.

    Huống hồ còn có một biện pháp đơn giản hơn.

    Đấy là, phái hài tử có thiên phú từ thân gia của mình đến học viện Phiêu Diêu Cung hoàng gia học tập.

    Như vậy, phỏng chừng hai mươi năm cũng không cần những truyền thừa của Phiêu Diêu Cung ở thành Viêm Hoàng này nữa, trừ mộtsố ít phần trọng tâm, còn lại đều có thể có được dễ dàng không cần tốn binh chảy máu.

    Đây mới là thượng sách!

    Giữa Vương Đại Phát và Sở Mặc, không hề có giao tình sâu đậm.

    Nhưng y vẫn kiên quyết, bất kể chuyện gì, chỉ cần có biện pháp giải quyết tốt hơn, sẽ không lựa chọn phương án tồi nhất.

    Trở mặt với Sở Mặc, theo Vương Đại Phát, chính là phương án tồi nhất.Nhưng hầu như tất cả mọi người Thanh Long đường, ... lại nhất quyết lựa chọn con đường tồi tệ nhất.

    Vương Đại Phát đưa Sở Mặc ra khỏi đại sảnh, tiễn đến tận đại môn, vẻ mắt xin lỗi:

    - Hiền đệ, lão ca chỉ có thể giúp đến đây thôi.

    Ba ngày, có thể chạy được bao xa thì hãy chạy bấy xa!

    Ngàn vạn lần không thể tiếp tục ở lại thành Viêm Hoàng này nữa.

    Đám người này không kiêng nể một ai, dù hoàng gia có ra mặt, cũng chưa chắc đã được việc!

    Sở Mặc cười cười, nhìn Vương Đại Phát nói:

    - Dù lần này lão ca bất đắc dĩ phải gửi thiếp mời cho đệ.

    Nhưng đệkhông trách ca!

    Đám người này, cứ mặc bọn họ đi.

    Nói rồi, Sở Mặc chăm chú nhìn Vương Đại Phát nói:

    - Nhưng, lão đệ cũng có lời mời quá đáng, không biết lão ca có hứng thú hay không?

    - Gì vậy?

    Đệ cứ nói, chỉ cần ta làm được nhất định sẽ làm.

    Sắc mặt Vương Đại Phát trở nên nghiêm túc.

    Sở Mặc cười lắc đầu:

    - Chuyện này, có thể xảy ra, có thể không xảy ra.

    Đệ cũng chỉ nói như vậy, lão ca cứ nghe thôi cũng được.- Ừ, đệ nói đi!

    Vương Đại Phát nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói:

    - Nếu có ngày Thanh Long đường bị diệt vong, đệ hy vọng, lão ca có thể tới giúp ta.

    - Diệt... diệt vong...

    Khóe miệng Vương Đại Phát co quắp, nhìn Sở Mặc như ngốc:

    - Hiền đệ đang nói giỡn sao?

    Sở Mặc cười ha ha:

    - Lão ca cứ coi như đệ đang nói giỡn đi.

    Vương Đại Phát cau màu, như đang suy nghĩ chuyện này có khả năng xảy ra.

    Nhưng ngay sau đó lắc đầu, cười khổ nói:

    - Chuyện này, căn bản không thể có khả năng xảy ra.

    Đệ không biết thành phần Thanh Long đường phức tạp.

    Các đại môn phái cao trung ở trên Đại lục Thanh Long này đều có quan hệ trực tiếp hoặc gián tiếp với Thanh Long đường.

    Bọn họ tuyệt đối sẽ không để Thanh Long đường có chuyện gì bất trắc.

    Sở Mặc cười gật đầu:

    - Vậy lão ca cứ coi như đệ si nhân thuyết mộng đi. (Người ngốc nóichuyện viển vông hoang đường)

    Nói rồi, vẫy tay với Vương Đại Phát, mặt ung dung rời đi.

    Vương Đại Phát nhìn bóng lưng Sở Mặc, hơi trầm mặc một lát, đột nhiên nói:

    - Nếu... thực sự có ngày đó, ta đồng ý!

    Sở Mặc không quay đầu lại, chỉ giơ tay phải, dựng ngón cái lên

    Vương Đại Phát trở mặt, Sở Mặc cũng đi rồi.

    Yến tiệc ở "Vương phủ" cũng không vui vẻ gì mà tự tàn cuộc.

    Còn có bao nhiêu người thầm báo cáo chuyện Vương Đại Phát với Đường chủ Thanh Long đường thì không biết.

    Dù có biết, Vương Đại Phát cũng không quá để ý.

    Trong đầu của y, vẫn quanh quẩn câu nói của Sở Mặc:

    - Nếu có ngày Thanh Long đường diệt vong, đệ hy vọng, lão ca có thể tới giúp...

    Thanh Long đường diệt vong?Sao có thể chứ?

    Ai cũng biết, Đường chủ Thanh Long đường là một ẩn giả vô cùng mạnh.

    Ẩn giả vô danh, ẩn giả đại danh!

    Là câu nói mà tất cả cường giả trên Tứ Tượng đại lục này đều công nhận.

    Ẩn giả vô danh, ý nói ẩn giả ai cũng thần bí, rất ít người biết lai lịch và chi tiết của họ; ẩn giả đại danh, ý nói bất cứ ai cũng có bản lĩnh caocường, một khi đã ra tay, long trời lở đất!

    Bởi vậy, hai chữ ẩn giả này ám chỉ những cường nhân mạnh nhất Tứ Tượng đại lục!

    Sư tôn của Sở Mặc, tám chín phần là một ẩn giả, nhưng sau lưng Thanh Long đường, cũng có một ẩn giả như vậy!

    - Cho nên...

    Sở hiền đệ, thật sự không phải lão ca xem thường đệ, tiêu diệt Thanh Long đường, còn khó hơn tiêu diệt Đại Hạ gấp trăm lần!

    Vương Đại Phát lẩm bẩm nói, không nhịn được mà lắc đầu thở dài....

    -----o0o-----

    Chương 240: Rời thành

    Chương 240: Rời thành

    Trong cảnh chiều hôm, Sở Mặc không nhanh không chậm như đang tản bộ.

    Hắn không trở về nhà, mà hướng về phía Thao thiết lầu.

    Đây gần như đã trở thành thói quen của Sở Mặc, dù Diệu Nhất Nương đã rời đi.

    Nhưng có chuyện gì, Sở Mặc vẫn có thói quên đi tới đó.

    Đến Thao thiết lầu, Sở Mặc gặp Sở Yên, nói với nàng vài câu.

    Sau đó viết một phong thư, bảo nàng sai người vào trong cung, dâng lên Hoàng thượng.Rồi lại dặn dò Sở Yên báo với Hứa Phù Phù, sắp tới cẩn thận một chút, đừng đi loạn xạ.

    Sở Yên cau mày, trong mắt mang theo vài phần lo lắng nhìn Sở Mặc, không kìm được có chút do dự hỏi Sở Mặc:

    - Công tử, sao ta cảm thấy người như đang ...

    - Dặn dò hậu sự?

    Sở Mặc nhìn Sở Yên do dự, cười nói.

    - Công tử không được nói lung tung.

    Sở Yên giận nói.Sở Mặc cười khổ:

    - Không sao, tới đây ta có chút chuyện phải ra ngoài mấy ngày, ngươi ít nhiều cũng phải chú ý cẩn thận.

    - Công tử chắc chắn không có chuyện gì?

    Theo chút tin tức mà ta được biết, gần đây có một số lượng lớn người trong đại môn phái xuất hiện ở thành Viêm Hoàng.

    Không những có Chu Tước đại lục, mà còn có rất nhiều người của Đại lục Thanh Long.

    Rồi cả mật thám trà trộn vào nữa.

    Sở Yên có chút lo lắng nhìn Sở Mặc:

    - Bề ngoài trông thành Viêm Hoàng vẫn như như thường, phồn hoa náo nhiệt, nhưng phong vân gợn sóng.

    Có phải bọn họ...

    đều hướng tớihọc viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung không?

    Sở Mặc gật đầu:

    - Yên tâm đi, mấy chuyện này, không cần ngươi lo lắng.

    Nhưng ngươi cũng đừng hành động lỗ mãng!

    Có được tin tức thế này chứng tỏ tổ chức chúng ta bắt đầu phát huy thực lực rồi!

    Ngươi cứ tiếp tục nỗ lực như vậy là được!

    Sở Yên khẽ cắn môi dưới, dịu dàng nói:

    - Công tử, nhất định phải chú ý an toàn.

    Nếu công tử có nguy hiểm gì, nhất định ta sẽ không sống một mình!-

    Sau này đừng nói những lời như vậy nữa.

    Đừng nói nếu ta có chuyện gì, dù có chuyện gì, ngươi cũng phải tiếp tục sống tốt.

    Phải báo thù cho ta nữa chứ!

    Sở Mặc cười nói.

    Lo lắng trong mắt Sở Yên, không hề vơi đi.

    Trực giác nữ nhân vốn luôn mẫn cảm, Sở Yên cảm thấy, Sở Mặc có chuyện gì đang giấu giếm nàng.

    Nhưng Sở Mặc không muốn nói, nàng cũng không có cách nào.

    - Đúng rồi công tử, tổ chức chúng ta vẫn chưa có tên.

    Hay là công tử nghĩ một cái tên đi?

    Sở Yên bỗng nhiên nói.Sở Mặc gãi đầu, nói:

    - Việc đặt tên này, ta không am hiểu lắm, để ta nghĩ đã...

    Sở Mặc nói rồi, ngồi đó suy tư, trong lòng thầm nói:

    - Nơi này môn phái nhiều, thế lực Tứ Tượng đại lục như một tấm lưới rộng lớn, phú khắp trời đất khiến hắn không thể động đậy được.

    Trong lòng hắn có một ý niệm mãnh liệt, nhất định phải xé rách tấm lưới này!

    Chém một đao...đến tận trời cao!

    Sở Mặc hơi do dự một chút, rồi nói:

    - Gọi là Thí Thiên đi!

    - Thí Thiên?

    Sở Yên nhẹ chau lại đôi mi thanh tú, lẩm bẩm nói:

    - Sát khí nặng quá, nhưng... cũng rất có khí phách!

    Được, vậy gọi là Thí Thiên!

    Sau đó Sở Mặc cáo biệt Sở Yên, rời Thao thiết lầu, không nhanh không chậm hướng về phía ngoại thành.Có rất nhiều người đang lén lút theo dõi hắn, nhưng Sở Mặc lại như không hề phát hiện ra điều gì, vẻ mặt giống như đi dạo chơi.

    Nếu giờ không phải đã vào đêm.

    Tháng tư Viêm Hoàng Thành, đầu mùa xuân.

    Tiết trời đã trở nên ấm áp, nhưng gió đêm, vẫn lành lạnh.

    Vì thế trên đường, chẳng thấy mấy ai đi đường.

    - Tên tiểu tử kia lại đi ra ngoại thành một mình?

    Hắn chê cái chết của mình đến chậm quá hay sao?- Chẳng nhẽ ngoại thành có mai phục?

    - Mai phục cái rắm!

    Tên tiểu tử thối tha thế tục, dù có dùng cực phẩm đan dược của môn phái, cùng lắm cũng chỉ tương đương với ba tầng cảnh giới nguyên quan mà thôi.

    Cứ cho Đại Hạ là nước cao nhất Đại lục Thanh Long này, nhưng trấn thủ giả lợi hại nhất hoàng cung là cường giả Minh Tâm cảnh bảy tầng hoàng kim.

    Nếu cao thủ như vậy tham gia vào chắn chắn sẽ có chút phiền toái, nhưng sao gã lại chạy tới đây giúp tên tiểu tử thối tha này được?

    - Đúng vậy, cho dù là gã cao thủ đó có muốn, chắc gì hoàng đế thế tục đã đồng ý!

    Đời nào có chuyện vương triều thế tục dám đối nghịchtrực diện với chúng ta cơ chứ?

    Với lại, hoàng đế cần an toàn, tuyệt đối sẽ không để an nguy bản thân xảy ra bất cứ vấn đề gì.

    Trong bóng đêm, có rất nhiều người đang bàn bạc trao đổi với nhau, không đoán ra Sở Mặc làm như vậy là có ý gì?

    Nhưng theo bọn họ, một tên thiếu niên thế tục, thì có thể bày ra trò gì được chứ?

    Vương Đại Phát đương nhiên có tình báo của riêng mình, sau khi nghe Sở Mặc đến Thao thiết lầu một lúc, sau đó một mình hướng về phía ngoại thành.

    Phản ứng đầu tiên của y, là khẩn trương gọi người đếnngăn Sở Mặc.

    Nếu như ở trong thành, mấy người Thanh Long đường còn có chút cố kỵ, nhưng một khi ra đến ngoại thành thì... thật sự chẳng còn chút cố kỵ nào nữa cả.

    Hơn nữa, hiện giờ đâu phải chỉ có mỗi đám Thanh Long đường đang theo dõi nhất cử nhất động của Sở Mặc đâu cơ chứ?

    Mấy người của Chu Tước hội, chắc chắn cũng đang âm thầm theo dõi Sở Mặc!Mấy môn phái lớn nhỏ đến từ Chu Tước đại lục ngửi thấy mùi của mấy môn phái đó trên Đại lục Thanh Long... chẳng có bất kỳ một lý do gì mà bỏ qua Sở Mặc đang một mình rời khỏi thành.

    Cũng có nghĩa, Sở Mặc hiện giờ là một miếng bánh ngọt ngào, bất cứ ai nhìn thấy cũng đều muốn cắn một cái thật mạnh.

    Nhưng tiếp sau đó, Vương Đại Phát bình tĩnh trở lại.

    Y nhớ lại ngày đầu từ khi quen biết Sở Mặc, từng cử chỉ từng lời nói của Sở Mặc.Một lát sau, đôi lông mày đang nhíu chặt của Vương Đại Phát từ từ giãn ra.

    Trên mặt y, lộ ra một chút nụ cười thản nhiên.

    - Tiểu tử được lắm!

    Lần đầu tiên gặp Sở Mặc là trong phòng phong vân đấu giá, Sở Mặc khi ấy vẫn là thanh niên xa lạ.

    Thuật dịch dung thật quá lợi hại, nếu y không tổng hợp các nguồn tin tức có được, suy đoán thân thế của Sở Mặc.

    Quả thật không dám tin, thanh niên ấy, lại có liên quan tới Sở Mặc.

    Tuy rằng tuổi không lớn thậm chí có thể nói là còn quá trẻ, chỉ là thiếu niên.

    Nhưng Vương Đại Phát chưa từng khinh thường Sở Mặc.

    Đây là người thanh niên vừa dũng cảm lại cẩn trọng và kiêu ngạohơn ai hết!

    Dù là ai, xem thường hắn, nhất định sẽ có kết quả xấu.

    - Cho nên, hắn sẽ không bao giờ đi làm mấy chuyện ngốc nghếch như vậy!

    Lẽ nào... sự phụ của hắn xuất hiện rồi?

    Mắt Vương Đại Phát chợt sáng ngời.

    Đồng thời trong lòng lại nhớ đến câu nói ấy của Sở Mặc: Nếu có một ngày Thanh Long đường bị diệt vong, ta hy vọng, lão ca có thể tới giúp ta...- Đây quả thật là tiết tấu nghịch thiên!

    -----o0o-----

    Chương 241: Đêm không yên tĩnh

    Chương 241: Đêm không yên tĩnh

    Vương Đại Phát không kìm nổi hít vào một hơi lạnh.

    Trái tim bao năm nay đã kết thành sắt thép, không rõ nguyên nhân vì sao, đột nhiên có sự kích động cứ đập thình thịch không ngừng, dòng máu vốn bình ổn bỗng có cảm giác sôi trào!

    - Nếu, thực sự đệ có thể làm được... thật sự có thể chọc thủng cái lưới trời lồng lộng của ngày hôm nay, vậy lão ca sẽ cùng tung hoành với đệ một cách oanh liệt, cũng có làm sao?

    Vương Đại Phát híp mắt, đứng dậy, đi về hướng phòng tối.

    Tới lúc y phải làm một số việc rồi.Nếu đã muốn cùng chọc thủng lưới trời này với Sở Mặc, thì đâu có đạo lý để một mình Sở Mặc gánh vác hết toàn bộ chứ?

    - Ta cũng phải làm một chút gì đó mới được!

    Vương Đại Phát lẩm bẩm nói, khi vẫn chưa vào hẳn địa đạo.

    Một thương nhân lợi hại thực sự, thời khắc mấu chốt, phải có dũng khí đoạt lấy.

    ... . . .

    Nhìn Sở Mặc đi đường có cảm giác không nhanh nhưng thật rakhông hề chậm, đi một hồi cũng tới cửa thành.

    Cửa thành đã đóng cửa từ sớm, binh sỹ canh thành thấy Sở Mặc, nhanh chóng hét to với Sở Mặc từ đằng xa:

    - Cửa thành đã đóng, mau trở về đi.

    Nếu muốn rời thành, sáng mai hãy tới!

    Binh sỹ canh thành không hề quen biết Sở Mặc, nhưng có không ít người muốn ra khỏi thành ban đêm.

    Vì vậy, binh sỹ canh thành cũng không quá để ý Sở Mặc.

    Sở Mặc cười cười, tay giơ một miếng lệnh bài:

    - Ta là Sở Mặc, tôn tử tướng quân Phàn Vô Địch, có chuyện ra khỏi thành, mong chư vị tạo điều kiện cho.

    - Sở Mặc?

    Là Sở Mặc công tử sao?

    Trong đám binh sỹ giữ thành, có một người chạy tới bên cạnh Sở Mặc, tỉ mỉ đánh giá Sở Mặc.

    Sau đó mới nhận tấm lệnh bài xem cẩn thận.

    Mặc dù hiện giờ rất thái bình, nhưng mở cửa thành cũng không phải là chuyện nhỏ.

    Nếu có chuyện, đừng nói là mấy binh sỹ thông thường như bọn họ, ngay cả tướng quân trấn thủ thành Viêm Hoàng cũng phải gánh trách nhiệm.Binh sỹ này nhìn tấm lệnh bài mấy lần, nao nao trong lòng rồi cung kính trả tấm lệnh bài cho Sở Mặc, rồi nói:

    - Đây là chức trách của ta, mong Sở công tử lượng thứ!

    Nói rồi, liền hướng về phía mấy binh sỹ đằng sau:

    - Mở cửa nhỏ, để Sở công tử ra ngoài.

    Đây chắc hẳn là một tiểu đội tr, sau khi nhận lệnh, mấy binh sỹ liền mở cửa nhỏ ngay lập tức, để Sở Mặc ra khỏi thành.

    Nói là cửa nhỏ, nhưng trên thực tế cao hơn một trượng, lúc mở ra phát ra những tiếng động rất lớn.

    Đại môn của thành đô còn nặng hơn rấtnhiều, kể cả có dùng chùy công thành, chưa chắc đã công phá được.

    Sở Mặc tạ ơn mấy tên lính rồi rời thành.

    Cửa nhỏ cũng ngay lập tức được đóng lại.

    Có mấy binh lính tò mò hỏi:

    - Đội trưởng, cứ cho là tôn tử của Phàn lão tướng quân, nhưng chúng ta để hắn đi như thế này... cũng không đúng lắm thì phải?

    Tên binh lính vừa mới nói chuyện với Sở Mặc, trầm giọng nói:

    - Các ngươi thì biết cái gì?

    Tấm lệnh bài trong tay hắn là của Phương Nguyên soái đấy!- Trời ạ... hắn có cả lệnh bài của Phương Nguyên soái!

    - Xuất thân cao quý đương nhiên không tầm thường rồi...

    - Bao giờ chúng ta được làm phó tướng, thì đời này còn gì sướng bằng...

    Đám binh lính canh thành đứng đó bàn tán.

    Phải trực ban đêm đầu xuân giá lạnh này cũng rất vất vả.

    Khó khăn lắm mới có một chủ đề đủ để cho bọn họ bàn luận cả đêm.

    Những lời bàn luận ấy rơi vào tai đám người theo dõi Sở Mặc rõràng mồn một.

    Có người cười lạnh:

    - Rời thành còn phải nhờ vào quan hệ, đến tường thành mà cũng không qua nổi, người như vậy, ta không tin có gì ghê gớm.

    Đuổi theo!

    - Tuy tường thành cao, nhưng với chúng ta mà nói cũng chẳng là gì, đến đi tùy ý.

    Chắc cũng chỉ có loại người phàm tục như hắn mới phải dựa vào quan hệ để rời thành.

    Dù không biết hắn rời thành làm gì, nhưng nói không chừng, hắn muốn chạy trốn.

    - Muốn chạy trốn mà lững thững như vậy sao?- Ngu lắm, đấy là hắn muốn đánh lạc hướng chúng ta, sau khi ra khỏi thành sẽ chạy thục mạng cho mà xem!

    - Hả, lại còn vậy nữa sao?

    - Ra xem là biết.

    - Đám người đại môn phái, động tác nhanh chóng, bay qua tường thành cao vút của thành Viêm Hoàng.

    Sau đấy, phát hiện không hề thấy bóng dáng của Sở Mặc đâu.Có người không kìm nổi mắng:

    - Tên tiểu tử giảo hoạt giỏi lắm!

    Mai phục, thủ đoạn, cái chó gì cũng không có.

    Rõ ràng là hắn muốn chạy trốn.

    - Đuổi theo!

    - Đến tên tiểu tử nhãi nhép mà chúng ta cũng không đuổi kịp thì đừng sống nữa!

    Nói rồi, cả đám người hướng về phía ngoại thành, phi điên cuồng.

    Đám người theo sát Sở Mặc nhất hầu hết đến từ Thanh Long đường.Cả Đại lục Thanh Long đều là địa bàn của bọn họ.

    Ở đây, những người thường căn bản không có tư cách tranh đoạt với họ.

    Nhưng thực tế đúng là như vậy sao?

    Cũng không chắc.

    Đám người Thanh Long đường vừa đuổi theo không lâu, có hơn trăm bóng người, nhảy qua tường thành cổ thành Viêm Hoàng, biến mất trong màn đêm mờ mịt.

    Đám người này, đến từ vùng đất Chu Tước đại lục xa xôi!Động tác của họ còn nhanh hơn động tác của Chu Tước hội.

    Đây chắc là vì tư lợi rồi.

    Vì mỗi thành viên của Chu Tước hội, đều hy vọng môn phái đứng phía sau mình, có thể bắt được Sở Mặc, đoạt được phần truyền thừa kia.

    Bởi vậy, liền cho đệ tử truyền tin báo cáo tình hình khiến cho hành động của đám người này còn nhanh hơn cả Chu Tước hội.

    Tiếp đó là mấy chục bóng người của Chu Tước hội, bay qua tường thành, phóng về phía ngoại thành.Sau cùng, lại có mấy trăm bóng người từ môn phái trên Đại lục Thanh Long.

    Đây chính là điểm khác biệt giữa Chu Tước hội và Thanh Long đường.

    Những người Thanh Long đường, dù cũng có quan hệ mật thiết với môn phái đứng đằng sau, nhưng điều bọn họ suy nghĩ trước tiên là lợi ích của Thanh Long đường sau đó mới đến lợi ích của môn phái.

    Đây cũng chính là quy củ được đề ra ngay từ khi thành lập Thanh Long đường.Nguyên nhân căn bản, chính là bởi vì Đường chủ Thanh Long đường, là ẩn giả!

    Mà hội trưởng của Chu Tước hội lại xuất thân từ môn phái.

    Từ tối đêm cho tới khi những tia sáng từ chân trời phía đông dần dần bao phủ màn đêm đen tối của thành Viêm Hoàng, có đến hơn một nghìn người từ cửa đông thành bước ra ngoài.

    Đến cả Hoàng thượng nhận được tin tức này cũng thấy chấn động.

    Thân là người thống trị cao nhất trong thế tục, Hoàng thượng khôngthể không hề hay biết gì về động tĩnh của

    Nhưng hai bên đều duy trì ăn ý nước giếng không phạm nước sông.

    Vì lẽ đó, Hoàng thượng cũng chỉ lặng lẽ quan sát mà thôi.

    Nhưng khi Hoàng thượng biết được, tối hôm qua Sở Mặc dùng lệnh bài Phương Minh Thông mà y đưa cho hắn để ra khỏi thành, liền đứng ngồi không yên.

    Sai sử hạ nhân cho gọi Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương vào tiếp kiến.

    -----o0o-----

    Chương 242: Ngàn dặm truy lùng

    Chương 242: Ngàn dặm truy lùng

    Tối hôm qua, Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương đều ngủ giấc ngon giấc.

    Điều này cũng không thể trách hai người họ được, vì họ đặt quyết gia lên trên tất cả.

    Dù vô cùng coi trọng Sở Mặc, nhưng không thể ngày ngày phái người trông coi nhất cử nhất động của Sở Mặc.

    Cho nên vừa mới sáng sớm, khi bị Hoàng thượng truyền vào hai người đều cảm thấy nghi hoặc.

    Tuy nhiên ngay khi nghe Hoàng thượng nói sơ qua về tình hình tối hôm trước, cả đều lộ vẻ kinh sợ.- Bệ hạ, người nói tên tiểu tử Sở Mặc này, dùng lệnh bài của thần để rời thành.

    Sau đó có hơn nghìn người từ các môn phái từ hướng đấy truy lùng?

    Sắc mặt Phương Minh Thông trở nên vô cùng nghiêm túc.

    Trực giác bản năng của vị nguyên soái thiết huyết sáu tầng hoàng kim mách bảo có thứ gì đó không thích hợp.

    - Tối qua tôn tử không ra hồn của thần cũng nhận được truyền tin của Sở Mặc, đại loại nói gần đây tình hình không được yên ổn cho lắm, nếu không có chuyện gì, đừng đi lung tung

    Hứa Trung Lương cau mày, nhẹ giọng nói.Hoàng thượng gật đầu:

    - Chuyện này trẫm cũng hay ít nhiều, chính là vì học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung.

    - Phần kế thừa kia?

    Phương Minh Thông hỏi.

    Hoàng thượng gật đầu:

    - Phiêu Diêu Cung năm đó là đệ nhất môn phái của Chu Tước hội, truyền thừa của nó đương nhiên cũng không tầm thường, người muốn có được nó, nhiều vô số.- Lúc ấy không nên lấy nó ra mới phải!

    Hứa Trung Lương thở dài.

    Hoàng thượng cười khổ nói:

    - Chính vì đã bại lộ!

    Sở Mặc mới muốn thành lập học viện ấy.

    Ta rất tán thành cách nghĩ của Sở Mặc, nếu đã bại lộ, vậy không bằng để bại lộ hoàn toàn.

    Thật ra, chỉ cần có thể vượt qua cửa ải trước mắt, chuyện tương lai, dễ làm rồi!

    Hứa Trung Lương ld:

    - Khó!

    Tuy rằng lão thần không phải người trong giang hồ, không hiểu chuyện mấy môn phái đó, nhưng cũng biết sự hùng mạnh của cácmôn phái.

    Hôm nay có tới hơn một nghìn người truy đuổi một hài tử nhỏ bé có thể vượt qua thế nào đây?

    Phương Minh Thông ngồi đó trầm tư một lúc, đôi mắt chợt sáng, lẩm bẩm nói:

    - Không đúng Không đúng

    - Lão Phương, cái gì không đúng?

    Hoàng thượng sốt ruột, đến lễ nghi quân thần cũng không màng.

    Dùng cách xưng hô năm xưa khi còn là thái tử để gọi Phương Minh Thông.Phương Minh Thông không chú ý đến điểm này, căn bản không phát hiện ra có gì dị thường, trong mắt lóe ra tia sáng:

    - Cảnh giới của tên tiểu tử ấy mặc dù không cao, nhưng tuyệt đối không thấp!

    Nếu nó muốn ra khỏi thành một cách lặng lẽ, thần không hay quỷ không biết hoàn toàn không phải là vấn đề!

    Hoàng thượng nghĩ tới bức thư Sở Mặc phái người đưa tới tối hôm ấy, gật đầu:

    - Tối qua hắn sai người đưa tới một bức thư.

    Trên thư cũng không có gì khác thường.

    Chỉ bảo trẫm thu thập dược liệu, rồi một tháng sau, nếu thu hồi đủ có thể bắt đầu luyện thuốc nói như vậy, tối qua, tên tiểu tử này đã quyết định rời thành?- Chắc chắn là như vậy!

    Phương Minh Thông vỗ đùi, nhìn Hoàng thượng nói:

    - Người thử nghĩ mà xem, tối qua lúc Sở Mặc rời thành, dùng lệnh bài của thần, ung dung bình tĩnh kêu người mở cửa thành.

    Liệu có phải hắn đang truyền tin tức nào đó cho chúng ta?

    Nói rằng hắn đã rời thành?

    Hứa Trung Lương nói:

    - Đúng thế.

    Nếu nó không muốn chúng ta biết phương hướng hắn đi, chỉ dựa vào mấy người chúng ta, quả thật vô cùng khó phát hiện.

    Hoàng thượng gật đầu nói:

    - Có lẽ các ngươi đã nói đúng rồi!

    Tối hôm qua đám người giang hồtruy đuổi hắn, vì có rất nhiều người, hơn nữa cũng không cố kỵ gì, mới bị người của chúng ta phát hiện.

    Nếu không, muốn biết đám người đó ra khỏi thành hay không hoàn toàn không dễ dàng chút nào.

    Nói xong, sắc mặt Hoàng thượng trở nên âm trầm đứng dậy, nghĩ lại chuyện thái tử, cắn răng nói:

    - Đám người giang hồ này thật đáng hận, giờ trẫm lại hy vọng, học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung sớm được thành lập.

    Học viên sớm trưởng thành, dù có phải trả giá nhiều hơn nữa, trẫm cũng phải làm cho bằng được!

    Sẽ có ngày, trẫm không bị cản trở bởi bọn chúng như bây giờ nữa.Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương liếc mắt nhìn nhau, đồng thời trịnh trọng gật đầu.

    Phương Minh Thông trầm giọng nói:

    - Đúng, dù phải đấu với Đại Tề cũng phải làm!

    Hứa Trung Lương nói;

    - Sau khi chúng ta trở về, sẽ triển khai chuyện này ngay lập tức, tranh thủ thời gian để nó được tạo dựng sớm.

    Hoàng thượng chậm dãi thở dài:

    - Phần truyền thừa ấy, đều trên tay Sở Mặc, chuyện này, suy cho cùng vẫn phải nhờ vào hắn.

    Hy vọng hắn có thể vượt qua kiếp nạn này.

    Nói rồi, Hoàng thượng cười khổ:

    - Không ngờ, chuyện liên quan đến quốc vận tương lai, lại rơi xuống đôi vai của một thiếu niên.

    Phương Minh Thông hạ giọng nói:

    - Tiểu tử có một sư phụ tốt, hy vọng lần này sư phụ hắn xuất hiện!

    ... . . .

    Ngay sau khi rời thành, Sở Mặc lập tức triển khai bộ pháp, phi nhanh như tên.

    Bộ pháp của hắn siêu việt hơn bất cứ bộ pháp nào trên thế giới.

    Vìvậy, dù hắn mới chỉ là Thiết cốt cảnh tầng bốn hoàng cấp, nhưng khi thi triển toàn lực, dù có là cường giả cảnh giới Kim Thạch hoàng cấp tầng sáu cũng khó có thể đuổi kịp.

    Cứ như vậy, càng khiến việc muốn chạy trốn của hắn trở thành sự thật.

    Nếu nhìn từ trên cao xuống, có thể thấy, Sở Mặc cách xa đám người đó hơn trăm dặm, giống như chú ngựa quý đang dốc toàn lực chạy, càng ngày càng cách xathành Viêm Hoàng!

    Ở phía sau hắn, có đến hơn một nghìn cường giả từ Thanh Long đạilục và Chu Tước đại lục, phân thành từng đội từng đội liều mạng truy đuổi theo.

    Nhưng khoảng cách hai bên càng ngày càng lớn.

    Người truy đuổi dần dần bị dồn thành từng nhóm từng nhóm.

    Nhưng từ đầu đến cuối không nhóm nào có ý nghĩ dừng lại, như đang muốn phân cao thấp.

    - Sao mà tên khốn khiếp này chạy nhanh vậy chứ?- Nghe nói năm đó Phiêu Diêu Cung có một bộ pháp chỉ có chưởng môn đệ tử mới được tu luyện, được gọi là Phiêu Diêu bộ.

    Nếu toàn lực mà chạy, giống như gió phiêu diêu tự tại.

    Rất có khả nang tên tiểu tử này đang tu luyện bộ pháp đó!

    - Nếu ta tu luyện bộ pháp này, khẳng định lợi hại hơn nhiều!

    - Đúng vậy, nếu có được bộ pháp cực phẩm như này, dù có phải bỏ bộ pháp từ trước tới nay để tu luyện lại từ đầu, ta cũng nguyện ý!

    - Bớt nói nhảm đi, đuổi kịp hắn, cái gì cũng có!

    Không chỉ là mỗi bộ pháp thôi đâu!Nhóm đầu tiên

    có người đến từ Thanh Long đường, có người đến từ Chu Tước hội.

    Cũng có người đến từ những phân hội khác.

    Dù có gặp nhau, cũng coi như không thấy gì.

    Giờ không phải lúc để đánh nhau.

    Đến lúc đuổi kịp được Sở Mặc, đến lúc đoạt được phần truyền thừa ấy, mới là lúc bọn họ động thủ với nhau.

    Những người này đều cho rằng Sở Mặc chẳng chạy được bao xa,nhiều nhất cũng chỉ mấy trăm dặm mà thôi!

    -----o0o-----

    Chương 243: Phúc Long

    Chương 243: Phúc Long

    Cứ cho Sở Mặc có được một bộ pháp tuyệt hảo đi, thì hắn vẫn chỉ là một thiếu niên.

    Cảnh giới của hắn có thể cao đến đâu chứ?

    Cùng lắm là bốn tầng thiết cốt!

    Bọn họ không tin tu vi của Sở Mặc có thể đạt đến bốn tầng hoàng cấp, đặc biệt là mấy người của Chu Tước hội.

    Tuy rằng trước kia bọn họ mất một trưởng lão hoàng cấp ở thành Viêm Hoàng, nhưng bọn họ không tin, cái chết của trưởng lão hoàng cấp có bất cứ liên quan gì với Sở Mặc.Bọn họ rất có khả năng là người trong hoàng cung Đại Hạ ra tay.

    Lý do ra tay, không hề khó đoán.

    Một cường giả cảnh giới kim thạch của nước khác đột nhiên xuất hiện ở thủ đô, ra tay với tôn tử của tướng quân nước này.

    Tôn tử của tướng quân này, cũng chẳng phải thiếu niên không có danh tiếng, dẫn tới cao thủ đang ngồi trong hoàng cung kia ra tay, cũng chẳng có gì kỳ quái.

    Dù sao tên trưởng lão hoàng kim kia cũng không nói rõ thân phận của mình với vị cao thủ đại nội đó.

    Nếu có nói đi chăng nữa, nhưng đối phương nói không biết, Chu Tước hội có thể làm gì được!Dù sao cũng là bọn họ đuối lý.

    Bàn tay vươn dài quá!

    Nhưng tất cả mọi người không tính tới, chuyến truy đuổi này của họ hơn nghìn dặm!

    Một nghìn dặm!

    Khoảng cách này đối với cường nhân thành danh nhiều năm thì không coi vào đâu.

    Mà trong thế tục cũng có cường nhân có thể ngày đi 1800 dặm.

    Nhưng vấn đề là cường nhân trong thế tục không nên bao gồm thiếu niên như Sở Mặc!

    Hơn nữa, lúc này mới có nửa ngày qua đi.

    Bọn họ đã không thấy bóng dáng của Sở Mặc!

    Nói cách khác, đám người này trong nửa ngày tập kích bất ngờ tới hơn ngàn dặm.

    Mà thiếu niên kia còn chạy được xa hơn.Điều này sao có thể?

    - Có phải chúng ta đuổi lầm đường?

    Thanh niên đến từ Trường Sinh Thiên nói, mặc dù là có thực lực Hoàng cấp tầng năm Thiết huyết cảnh đỉnh cao nhưng chạy lâu như vậy trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.

    Có chút hổn hển nhìn Phúc Long trưởng lão bên cạnh.

    - Không thể.

    Phúc Long trưởng lão sắc mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lùng nói:

    - Dọc theo con đường này, khắp nơi đều là dấu vết do tiểu súc sinh lưu lại, tuyệt đối không thể sai!

    - Đúng vậy, tiểu tử này rất không thành thật!

    Thiên Kiếm Môn Trường Lão Triệu Thanh cắn răng nói:

    - Thật không biết hắn tu luyện bộ pháp gì?

    Ta không rành về Phiêu Diêu Cung, các ngươi có biết không?

    Sao cảm giác bộ pháp này còn lợi hại hơn cái chúng ta tu luyện?

    - Đâu chỉ lợi hại?

    Quả thực lợi hại hơn rất nhiều lần!

    Kim Đao phái Quách Hưng nói xong, nhìn thoáng qua Phúc Long:

    - Phúc Long trưởng lão, cho dù bộ pháp tuyệt đỉnh Trường Sinh Thiên cũng không có lợi hại như vậy.

    Một tiểu tử thối tha lại khiến chúng ta không nhìn thấy cả cái bóng.

    Phúc Long trưởng lão sắc mặt khó coi thì vẫn gật đầu:

    - Bộ pháp cao nhất Trường Sinh Thiên, thiên tài cấp cao nhất tu luyện cũng rất khó đạt tới loại tốc độ này.Lúc này, Liệt Hỏa Tông Vạn Trí nhìn thoáng qua Phúc Long, không kìm nổi nói:

    - Tiểu tử đó đúng là đồ đệ Trường Sinh Thiên vứt bỏ sao?

    Trường Sinh Thiên lựa chọn nghiêm khắc như vậy sao?

    Sắc mặt của Phúc Long càng thêm khó coi, cứng rắn nói:

    - Có lẽ gặp kỳ ngộ gì đó.

    Triệu Thanh nói:

    - Đám khốn khiếp Chu Tước Hội đuổi sát không thôi.

    Tiểu súc sinh đúng là không biết sống chết!

    Bắt được hắn nhất định phải hung hăng giáo huấn, cho hắn biết cái gì là lợi hại!

    - Chớ nói nhảm nữa, đuổi!Phúc Long trưởng lão bộc phát khí tức cường đại, tốc độ lập tức tăng lên gần gấp đôi, lăng không bay đi.

    - Minh Tâm Cảnh!

    Triệu Thanh nao nao, lập tức cười khổ nói:

    - Không hổ là cao cấp hoàng kim trưởng lão, cảnh giới thật khác biệt.

    Quách Hưng nhìn bóng lưng của Phúc Long trưởng lão.

    Lẩm bẩm nói:

    - Chưa đến Minh Tâm Cảnh bậc cao, muốn ngực không thời gian dài quả thực là người si nói mộng, thật sự hâm mộ quá.

    Vạn Trí nhìn Phúc Long trưởng lão càng lúc càng xa:

    - Đích thật là hâm mộ, Trường Sinh Thiên không hổ là đệ nhất đại phái của Đại lục Thanh Long, thật lợi hại.

    Từ Kim Thạch Chi Cảnh, muốn đến Minh TâmCảnh thật sự khó khăn.

    Thanh Long hoàng kim trưởng lão gần như đều là Kim Thạch Chi Cảnh lục tầng hoàng cấp.

    Bọn họ đều ở trong môn phái.

    Địa vị tuy rằng không thấp, nhưng cũng không phải cao nhất.

    Khi tiến nhập trưởng lão của Minh Tâm Cảnh, tất cả gần như đều bế quan, tấn công cảnh giới cao hơn.

    Phỏng chừng cũng chỉ có đỉnh cấp đại phái như Trường Sinh Thiên mới cho các trưởng lão Minh Tâm Cảnh ra ngoài hành tẩu.

    Mấy thanh niên của Trường Sinh Thiên mới hoàng cấp tầng năm Thiết huyết cảnh nghe đám Kim trưởng lão hâm mộ thì không khỏi kiêu ngạo.

    Cũng ở thầm nghĩ trong lòng: Trường Sinh Thiên ta đâu chỉ là đệ nhất đại phái Đại lục Thanh Long?

    Chúng ta còn là đệ nhất của Tứ Tượng đại lục!

    Đến lúc đó.

    Cái gì Cô Thành NhấtKiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên...

    Tất cả cũng bị chúng ta dẫm dưới chân!

    Lại nói Phúc Long trưởng lão.

    Sau khi dùng ngự không thuật bay đi thì tốc độ tăng gấp đôi.

    Rất nhanh bỏ xa những người khác.

    Hô!

    Một ngụm trọc khí thoát ra khỏi miệng của Phúc Long trưởng lão.

    Trong ánh mắt hắn, lóe ra ánh sáng lạnh giá.

    Với Sở Mặc, hắn có mục đích không giống những người khác!

    Người khác muốn kế thừa Phiêu Diêu Cung từ Sở Mặc, về phần sống chết củaSở Mặc thì không mấy ai để ý.

    Một thế tục thiếu niên có cơ duyên xảo hợp, chiếm được kế thừa Phiêu Diêu Cung.

    Trong mắt mọi người chỉ như đứa bé ba tuổi ôm cuc gach vang đi lại trên phố.

    Đúng là hành vi muốn tìm chết!

    Cho dù là người không có ý đồ với thừa kế Phiêu Diêu Cung cũng sẽ sinh ra tâm tư cướp đoạt.

    Dù sao, bọn họ chỉ cần trả cái giá nhỏ cũng đã có được phần thưởng lớn tới khó hình dung.

    Cho dù bọn họ không là thương nhân, nhưng cũng hiểu vụ mua bán này quá hời!Tuy rằng rất nhiều người đều hoài nghi, vì sao Diệu Nhất Nương giữ kế thừa đột nhiên mất tăm mất tích, kế thừa kia có thật ở chỗ Sở Mặc.

    Nhưng nhìn Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện khí thế hừng hực, kết hợp với tin tức bọn họ thăm dò được từ Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện, chính là Sở Mặc.

    Điều này cũng đủ khiến bọn họ muốn bắt Sở Mặc, được kế thừa Phiêu Diêu Cung.

    Đây gần như là tâm tư của cả nghìn người truy tung.

    Nhưng Phúc Long không giống họ!

    Hắn muốn giết Sở Mặc!

    Hắn và Triệu Hồng Chí tình như tay chân.

    Hai người ở Trường Sinh Thiên chẳng những là đồng môn sư huynh đệ mà trước khi vào Trường Sinh Thiên còn là hàngxóm!

    Nhất trấn song hùng!

    Phúc Long và Triệu Hồng Chí xuất thân từ một trấn nhỏ.

    Năm đó được một trưởng lão Trường Sinh Thiên phát hiện thiên phú nên trực tiếp đưa về Trường Sinh Thiên.

    Đã nhiều năm như vậy, tình cảm giữa hai người vẫn thân như huynh đệ.

    -----o0o-----

    Chương 244: Quá bình tĩnh rồi

    Chương 244: Quá bình tĩnh rồi

    Chuyện Triệu Hồng Chí năm đó trộm Phong Dực Long Đản, người khác không biết, Phúc Long biết!

    Lúc ấy vốn là hai người cùng đi, kết quả Phúc Long có chuyện quan trọng chậmtrễ.

    Triệu Hồng Chí liền tự hành động.

    Sau Triệu Hồng Chí thiếu chút nữa gặp chuyện không may, Phúc Long còn vì thế tự trách rất lâu.

    Vẫn muốn tìm cơ hội tiến hành bổ cứu.

    Sở Mặc bái sư ở Trường Sinh Thiên, cũng ở Trường Sinh Thiên chịu nhục, Phúc Long đã nghe nói qua.

    Lúc ấy còn ồn ào huyên náo.

    Nhưng với người của Trường Sinh Thiên thì chuyện này cũng không là gì.

    Rất nhanh cũng cũng không còn tiếng đàm luận.

    Nhưng Phúc Long lại biết Triệu Hồng Chí vì chuyện này mà không vui.

    Thậm chí còn đi tìm Phúc Long, hỏi Phúc Long có phải hắn đã làm sai không?

    - Thiếu niên kia, tư chất hết sức bình thường, ta có muốn thiên vị.

    Nhưng mộtphế nhân thì thật khó ăn nói!

    Lúc ấy kẻ thấy hắn có tư chất bình thường cũng không chỉ có mình ta.

    - Ta lo chuyện năm đó sẽ bị lộ, nhưng vấn đề là... ta không thể nhận hắn!

    - Phúc huynh, ta thật sự rất mâu thuẫn, kỳ thật...

    Ta rất muốn giết hắn, cũng muốn giết gia gia của hắn.

    Như vậy, chuyện năm đó không ai biết!

    Nhưng ta không hạ thủ được!

    Phúc Long nhớ rõ, lúc Triệu Hồng Chí nói những lời kia, vẻ mặt mâu thuẫn và thần sắc phức tạp cùng tâm tình tích tụ khiến sắc mặt trắng bệch.

    - Hồng Chí hiền đệ, sao ta cảm giác thân thể của đệ có chút vấn đề?

    Khí cơ dường như bất ổn?

    Phúc Long có chút lo lắng nhìn Triệu Hồng Chí.

    Với một cao thủ của Minh Tâm Cảnh mà nói, khí cơ không ổn là chuyện bị chê cười.

    Nhưng Phúc Long cũng rõ, người chịu ảnh hưởng từ cảm xúc.

    Nhất là ở Minh Tâm Cảnh, một khi có chuyện gì ảnh hưởng đến tâm tình, làm cho ý niệm trong đầu hỗn loạn sẽ dễ bị nội thương, điều này là không được.Tình trạng Triệu Hồng Chí lúc đó chính là như vậy.

    - Vì chuyện này, đêm không thể say giấc, một mặt cảm thấy áy náy, có lỗi năm với ân nhân.

    Chẳng những không thu nhận và giúp đỡ cháu của hắn vào Trường Sinh Thiên, hơn nữa còn sinh ra sát khí với hắn...

    Ta không phải người!

    Về phương diện khác, lại rất lo lắng họ thẹn quá thành giận kể lại chuyện năm đó...

    Ta nên làm gì bây giờ?

    Triệu Hồng Chí nói xong, bất ngờ phun ra một búng máu.

    Phúc Long vỗ ngực hắn cam đoan, nếu có cơ hội, nhất định sẽ giúp hắn giết Sở Mặc và gia gia của hắn.

    - Không phải chỉ là hai kẻ thế tục sao?

    Ngươi không đành lòng, ca ca làm thay ngươi!

    Ai nói chúng ta là hảo huynh đệ chứ.Phúc Long vỗ vai Triệu Hồng Chí, giục hắn bảo trọng thân thể.

    Trong mắt của Triệu Hồng Chí lộ ra cảm kích và do dự:

    - Như vậy...

    Được không?

    - Có gì không được?

    Ngươi à, quá chính trực nhân từ rồi!

    Ngươi như vậy mới không được!

    Phúc Long còn nhớ lúc hắn nói những lời này, Triệu Hồng Chí còn tỏ vẻ xấu hổ.

    Có lẽ là cảm thấy để huynh đệ mình làm người xấu thì trong lòng không thoải mái.

    Tuy nhiên, không phải huynh đệ thì nên như vậy sao?Thị phi hắc bạch gì chứ?

    Gì mà thật giả đúng sai?

    Ở trước hai chữ huynh đệ cũng chỉ như mây bay!

    Nhưng Phúc Long thật sự quá bận, đáp ứng Triệu Hồng Chí rồi lại lập tức có nhiệm vụ mới.

    Thời gian trì hoãn quá lâu.

    Mãi gần đây, kẻ kế thừa Phiêu Diêu Cung hiện thế, hắn đi theo một đám người vào Viêm Hoàng Thành.

    Nhớ tới lời Triệu Hồng Chí nói Sở Mặc là người Viêm Hoàng Thành, điều tra ra lại phát hiện chuyện kế thừa Phiêu Diêu Cung lại có liên quan tới Sở Mặc!Bởi vậy, Phúc Long quyết định: Vừa phải lấy được kế thừa từ Sở Mặc, vừa phải giúp huynh đệ vĩnh trừ hậu hoạn!

    - Giết Sở Mặc rồi sẽ tìm gia gia hắn.

    Một lần là xong!

    Ánh mắt của Phúc Long nheo lại quan sát phía xa.

    Hắn không tin một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi có thể chạy được bao xa.

    Quả nhiên, chưa đến nửa canh giờ, Phúc Long thấy cách đó một trăm dặm có một chấm đen nhỏ đang chạy như điên!

    - Hảo tiểu tử!

    Không ngờ chạy nhanh như vậy, xem ra thân pháp cũng thuộc loại độc bộ thiên hạ.

    Tuy nhiên có nhanh hơn nữa thì sao?

    Ở trước mặt Phúc gia ta vẫn phải cúi lạy?Phúc Long nhìn ra sau, trong vòng trăm dặm không có tung tích kẻ nào khác.

    Khóe miệng của Phúc Long nhếch lên cười:

    - Đều tự cho mình cao cao tại thượng, có thể coi rẻ thế tục.

    Một đám mới tới thực lực Kim Thạch Chi Cảnh thật sự có tư cách coi rẻ thế tục sao?

    Muốn đứng trên đỉnh quan sát chúng sinh sao...

    Đạt tới Minh Tâm Cảnh rồi nói sau!

    Nói xong.

    Phúc Long tăng tốc đuổi theo hướng của Sở Mặc!

    Lúc này hắn bắt đầu dùng cách thiêu đốt nguyên khí trong cơ thể để nâng cao tốc độ!

    Một tiểu tử thối Hoàng cấp ba bốn tầng, dù nguyên khí chỉ còn một thành, hắn cũng có lòng tin bắt được người!Thiêu đốt nguyên khí, trong khoảng thời gian ngắn có thể khiến uy lực công pháp tăng gấp năm lần.

    Nhưng tiêu hao cũng rất kinh người.

    Bình thường, Phúc Long không dám làm như thế.

    Nhưng giờ chỉ có một thiếu niên Hoàng cấp ba bốn tầng hoảng hốt chạy bừa tới một ngàn ba bốn trăm dặm thì có gì đáng uy hiếp?

    Cho dù chỉ còn một thành nguyên khí, hắn cũng là đại năng Minh Tâm Cảnh!

    Cảnh giới này, tùy tiện dùng chút khí cơ là có thể ép hắn quỳ xuống!

    Hiện tại hắn cần nhất là thời gian!Dù sao, Chu Tước Hội chưa chắc đã không có Minh Tâm Cảnh tới.

    Một khi bị đối phương kịp phản ứng, còn muốn độc chiếm kế thừa Phiêu Diêu Cung, muốn lấy đồ chỉ sợ không dễ dàng như vậy.

    Phúc Long nhìn chấm đen nhỏ phía xa, điên cuồng thiêu đốt nguyên khí, tốc độ của hắn không ngừng tăng vọt.

    Gió tạt vào mặt còn có cảm giác đau đớn.

    Cảm giác này khiến tâm tình của Phúc Long cảm thấy khoái ý.

    Đây là lần đầu tiên hắn làm thế!

    Tại thời khắc này, hắn thậm chí có cảm giác, dường như hắn là chúa tể của phiến thiên địa này!Cảm giác định đoạt sinh này thật sự quá tốt!

    - Lấy được kế thừa của tiểu tử này sẽ có bao nhiêu nguyên dược.

    Đến lúc đó, luyện chế thành đan, cảnh giới của ta có thể tăng lên!

    Ngộ Tâm cảnh...

    Thiên Tâm Cảnh...

    Một ngày nào đó, Phúc Long ta cũng sẽ trở thành đại tông sư!

    Trong mắt Phúc Long, lóe ra hào quang.

    Trước mắt dường như xuất hiện vô số hình ảnh tốt đẹp.

    Hắn lại không cảm giác được, ở trên bầu trời, trong một đám mây trắng, có một bóng dáng đang lẳng lặng đứng đó, ánh mắt lạnh lùng, vẻ mặt hờ hững nhìn hắn.

    Một trăm dặm...

    Năm mươi dặm...

    Ba mươi dặm...

    Mười dặm!Mãi khi khoảng cách tới thiếu niên còn có mấy trăm trượng, Phúc Long không kìm được khoái ý, la lớn:

    - Tiểu tử, ngươi cảm thấy mình có thể chạy trốn được thật sao?

    Bóng dáng đang cố gắng chạy như điên kia nghe thấy thanh âm của hắn, trong nháy mắt dừng bước.

    Sau đó đứng yên quay người lại.

    Lộ ra gương mặt trẻ tuổi, trong mắt không có sợ hãi, thấy hắn còn thản nhiên cười.

    -----o0o-----

    Chương 245: Ngươi bị lừa rồi

    Chương 245: Ngươi bị lừa rồi

    Ngươi cười cái rắm a!

    Chẳng biết tại sao, thấy gương mặt trẻ tuổi này, bụng Phúc Long đầy hỏa.Hắn rất muốn hung hăng tát thiếu niên này mười mấy cái, tát cho hắn thành đầu heo, xem hắn còn cười được nữa không.

    Chuyện này có chút kỳ quái, lẽ ra bản thân Phúc Long là Minh Tâm Cảnh, tuyệt không nên sinh ra cảm xúc với thiếu niên này mới đúng.

    Ngay cả Phúc Long cũng không hiểu ra sao.

    Tuy nhiên ngay lập tức, hắn nghĩ nguyên nhân là ở thiếu niên này, khi đối mặt với đại cao thủ, biểu hiện của hắn thật sự rất trấn định!

    Bình thường, không phải hẳn nên sợ tới mức hai đùi run run tè ra quần sao?

    Không phải hẳn nên lập tức khóc rống chảy nước mắt quỳ xuống đất cầu xin tha thứ sao?Phúc Long nhớ tới tối hôm qua ở phủ Vương Đại Phát, thiếu niên này bị hắn và một đám người làm nhục.

    Nhưng từ đầu đến cuối vẫn rất bình tĩnh.

    Hoàn toàn không giống thiếu niên mới mười mấy tuổi.

    Đối mặt với sự nhục nhã đó, cho dù là lão nhân cũng khó giữ bình tĩnh chứ đừng nói là thiếu niên dễ kích động.

    Nhưng từ đầu đến cuối, thiếu niên này vẫn điềm tĩnh như thế.

    Tới hiện tại, trong rừng núi hoang vắng, một nơi cách Viêm Hoàng Thành hơn một ngàn dặm.

    Bất cứ lúc nào cũng có thể có nguy hiểm về tính mạng thì vẫn bình tĩnh như thế.

    Dựa vào cái gì?Sao ngươi có thể bình tĩnh?

    Rất có thể là đang giả bộ!

    - Tiểu tử, có di ngôn gì không?

    Trong mắt Phúc Long hiện lên sát ý.

    - Lời trăn trối?

    Ta sao?

    Sở Mặc chỉ vào mũi mình:

    - Ngươi xác định là ta chứ?

    - Ha ha ha ha, không phải ngươi chẳng lẽ là ta?

    Phúc Long cười ha ha, đồng thời cẩn thận nhìn thoáng qua xung quanh, cảm ứng thiên địa mới yên lòng.

    Hắn nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu tử, nói thật ngươi khiến ta cảm thấy bất ngờ.

    Đã đến lúc này, sơn cùng thủy tận rồi còn bình tĩnh được như thế.

    Lại nói nếu để người trưởng thành, tiến vào Minh Tâm Cảnh hẳn là hoàn toàn không còn áp lực gì!- Cảm ơn lời tốt lành của ngươi.

    Sở Mặc nhe răng cười, cười thật vui vẻ.

    Có thể được kẻ thù khích lệ như thế cũng coi như một loại thành công, không phải sao?

    - Tốt lành cái rắm!

    Phúc Long không nhìn được nữa, đường đường một Minh Tâm Cảnh phải mở lời nói bậy.

    Hắn căm tức nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu tử, ngươi cảm thấy hôm nay có thể còn sống rời đi sao?

    Sở Mặc có chút kinh ngạc nhìn Phúc Long, khóe miệng co quắp, thản nhiên nói:

    - Ta thấy khó hiểu, sao các ngươi liều mạng đuổi theo ta như vậy, mục đích không phải là muốn lấy kế thừa Phiêu Diêu Cung sao?

    Các ngươi hẳn là nên đi tìm Diệu Nhất Nương mới đúng, tìm ta làm cái gì?

    Tuy rằng ta cùng Diệu Nhất Nương là bằng hữu, Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện cũng là ta nói ra.

    Nhưng kế thừakhông có ở chỗ ta.

    Các ngươi đuổi theo ta cũng chẳng được gì.

    - Tiểu tử, ngươi nghĩ chúng ta rất ngu sao?

    Không có đầu óc sao?

    Kế thừa không ở chỗ ngươi mà lại đuổi theo ngươi?

    Phúc Long cười lạnh nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nhún nhún vai:

    - Được rồi, cho dù kế thừa ở chỗ ta.

    Như vậy các ngươi chỉ muốn phần kế thừa này mà thôi, ta và các ngươi không oán không cừu, giết ta làm gì?

    Phúc Long cười ha hả:

    - Lời này của ngươi nói với người khác có lẽ còn có tác dụng.

    Ngươi nói đúng, ngươi với chúng ta không oán không cừu, chúng ta chỉ muốn kế thừa mà thôi.

    Đích xác không có đạo lý giết ngươi.- Đúng rồi, chính là như vậy!

    Sở Mặc nói.

    - Vậy ngươi chạy cái gì?

    Phúc Long hỏi.

    - Ta chỉ ra ngoài thành giải sầu, một đám các ngươi liều mạng như muốn bắt ta, ta đương nhiên phải chạy!

    Sở Mặc liếc mắt.

    Phúc Long nhếch môi:

    - Ngươi lừa ai đó?

    Vừa ra khỏi thành đã mất hút!

    - Được rồi, ta là bị các ngươi dọa, thật là đáng sợ.Sở Mặc vuốt ngực, sau đó nói:

    - Đã bị ngươi đuổi được, kế thừa kia cho ngươi.

    Ngươi không cần phải giết ta chứ?

    Phúc Long nhìn Sở Mặc:

    - Vốn không có đạo lý giết ngươi, một tiểu tử thối tha của thế tục, giết ngươi cũng như nghiền chết một con sâu, không có gì khác nhau.

    Tuy nhiên hiện tại, ngươi phải chết!

    - Vì sao?

    Sở Mặc nhìn Phúc Long:

    - Ta đâu chọc tới ngươi?

    Buổi tối hôm qua ngươi có thái độ không tốt với ta.

    Cho dù ta từng muốn bái sư ở Trường Sinh Thiên nhưng là người của Trường Sinh Thiên các ngươi không quan tâm ta, còn nhục nhã ta, muốn hận cũng phải là ta hận TrườngSinh Thiên mới đúng.

    Ngươi có lý do gì hận ta?

    Sở Mặc cảm thấy kỳ quái, nhưng hắn cũng đoán ra chuyện này có liên quan tới Trường Sinh Thiên thất trường lão Triệu Hồng Chí.

    Tuy nhiên Sở Mặc vẫn có chỗ khó hiểu, nhớ lúc ấy sư phụ đã cảnh cáo Triệu Hồng Chí, một khi mình gặp chuyện không may, hắn chắc chắn sẽ không tha cho Triệu Hồng Chí.

    Nhưng vì sao Phúc Long này lại tỏ vẻ không giết mình không được?

    - Muốn trách, cũng chỉ có thể trách ngươi lúc trước không nên đi Trường Sinh Thiên bái sư.

    Một thiếu niên thế tục cứ thành thật ở thế tục, đừng nên ảo tưởng một bước lên trời.

    Môn phái...

    Là nơi loại người như ngươi có thể đi vào sao?

    Phúc Long lạnh lùng nói.- Vì thế sao?

    Khóe miệng Sở Mặc giật giật, nhìn Phúc Long:

    - Cũng bởi vì ta muốn bái sư môn phái mà muốn giết ta?

    Cho dù không nói đạo lý cũng không nên như vậy chứ?

    - Ngươi biết quá nhiều bí mật.

    Phúc Long thản nhiên nhìn Sở Mặc:

    - Chẳng những ngươi phải chết, gia gia của ngươi cũng không sống được lâu.

    Rất nhanh, ta sẽ đi tìm hắn, tự tay chém đầu hắn.

    Trong mắt Sở Mặc, thoáng hiện băng hàn, nụ cười bị kiềm hãm, lạnh giọng nói:

    - Triệu Hồng Chí nói cho ngươi hay sao?

    - Không sai.Phúc Long thản nhiên nói:

    - Cho ngươi hiểu rõ rồi làm quỷ!

    - Hắc...

    Ha ha.

    Sở Mặc hắc một tiếng, sau đó không nhịn được cười lạnh.

    - Ngươi cười cái gì?

    Phúc Long không hiểu ra sao cả, hắn thật sự chán ghét dáng vẻ bình tĩnh của thiếu niên này.

    Rõ ràng thân hãm tuyệt cảnh lại còn cố tình tỏ vẻ trấn định.

    Mà sự điềm tĩnh này không phải làm bộ mà là thật sự không sợ.

    Đúng là làm người ta không thoải mái.Chuyện giết người, ngoại trừ biến thái sẽ có rất ít người thấy khoái trá.

    Như vậy, giết một người không biết sợ càng chẳng có gì là khoái trá.

    Ít nhất Phúc Long hiện giờ rất không thoải mái.

    Sở Mặc nhìn Phúc Long trưởng lão, vẻ mặt như nhìn kẻ ngu ngốc:

    - Ta hiện tại rất ngạc nhiên, Triệu Hồng Chí đã nói gì với ngươi?

    Để ngươi có đảm lượng chạy đến trước mặt ta, nói muốn giết ta.

    Ngươi và hắn thân thiết lắm sao?

    Phúc Long cười lạnh nói:

    - Tình như tay chân, tương giao tâm đầu ý hợp!

    Tiểu tử ngươi biết cái gì?

    Chuyện vì huynh đệ phân ưu giải nạn không tiếc cả mạng sống, ngươi căn bản không thể hiểu!- Được rồi, ta không rõ.

    Ta chỉ muốn biết, ngươi thật sự xác định quan hệ giữa mình và Triệu Hồng Chí rất tốt chứ?

    Sở Mặc hỏi.

    -----o0o-----

    Chương 246: Tâm chết thành tro

    Chương 246: Tâm chết thành tro

    - Đương nhiên!

    Hai người chúng ta lớn lên từ nhỏ, cùng nhau được sư phụ đưa vào Trường Sinh Thiên.

    Sau đó, lại cùng nhau tu luyện, cùng trưởng thành.

    Giao tình nhiều năm như vậy một tiểu tử miệng còn hôi sữa như ngươi hiểu được hay sao?

    Phúc Long dùng vẻ mặt ngạo nghễ nói.

    - Ài, ta hiểu, ngươi như người tuy không tốt đẹp gì nhưng cũng coi như nam nhân chân chính.

    Nhưng đáng tiếc bằng hữu ngươi kết giao lại chẳng phải hạng tốt đẹp gì.

    Hôm nay nếu ta giết ngươi, Phúc Long trưởng lão ngươi cũng chỉ là một con quỷ hồ đồ!

    Sở Mặc nói.- Ngươi...

    Giết ta?

    Phúc Long khó tin nhìn Sở Mặc: - Tiểu tử ngươi đang đùa ta sao?

    Nói xong, Phúc Long bật cười ha hả.

    Nhưng lập tức, hắn biến sắc, lạnh lùng nói:

    - Chết đến nơi còn muốn châm ngòi ly gián, tiểu quỷ ngươi tâm tư thâm trầm.

    Không vô nghĩa nữa, giao ra kế thừa Phiêu Diêu Cung, ta cho ngươi thoải mái một chút!

    Phúc Long nói xong, khí thế Minh Tâm Cảnh trực tiếp bạo phát ra áp bức Sở Mặc.

    Vừa mới nhìn mặt, Phúc Long cũng đã cảm thấy cảnh giới thiếu niên đã vượt qua Nguyên Quan.

    Hẳn là đã tiến nhập hoàng cấp tứ tầng Thiết cốt cảnh!Thiếu niên này, cho dù có mù cũng không thể nói hắn là một phế vật tư chất bình thường.

    Tuy nhiên Triệu Hồng Chí hoàn toàn không có đạo lý lừa hắn, dù sao người thấy Sở Mặc tư chất bình thường lúc đó không chỉ có một Triệu Hồng Chí.

    Mà là rất nhiều người!

    Nếu Sở Mặc là một thiên tài, sao những người đó không nhìn ra?

    Tuy nhiên dù chuyện này có ẩn tình gì thì cũng không còn quan trọng nữa.

    Bất kể thế nào, hắn cũng không thể để thiếu niên này tiếp tục sống sót.

    Hôm nay, hắn không thể không chết.

    Khí thế của Minh Tâm Cảnh muốn áp bách một Thiết cốt cảnh thực dễ dàng.

    Bởivậy, Phúc Long thậm chí không dùng toàn lực.

    Tuy nhiên tiếp theo lại phát sinh một chuyện làm hắn khó hiểu.

    Thiếu niên vốn nên bị khí thế của hắn áp bức quỳ xuống lại hoàn hảo đứng đó, tươi cười nhìn hắn.

    - Phúc Long trưởng lão, ngươi bị lừa rồi, thật đấy.

    Giọng Sở Mặc vô cùng chân thành:

    - Thật ra Triệu Hồng Chí đã sớm đến ám sát ta và gia gia của ta.

    Hắn rất sợ chuyện hắn trộm lấy Phong Dực Long Đản bại lộ, cho nên hắn đuổi ta khỏi Trường Sinh Thiên, sau đó tới Viêm Hoàng Thành muốn giết ông nội ta.

    Chuyện này, hẳn là hắn không có nói với ngươi rồi?

    - Ngươi nói bậy!

    Phúc Long nổi giận, trách cứ:

    - Tuổi còn nhỏ mà nói dối không đổi sắc, cũng khó trách Hồng Chí không chịu thu ngươi làm đồ đệ.

    Nhân phẩm như vậy, thật sự cho vào Trường Sinh Thiên học công pháp, về sau có thể chịu nổi sao?

    - Ha hả, loại người đi trộm Phong Dực Long Đản như Triệu Hồng Chí thì có nhân phẩm tốt hả?

    Sở Mặc cười lạnh nhìn Phúc Long trưởng lão:

    - Dù ngươi không tin ta, nhưng nếu ngươi không mù thì hẳn nên nhìn ra bản thân Triệu Hồng Chí bị trọng thương chứ?

    - Chỉ bằng loại người thế tục như ngươi làm hắn bị thương sao?

    Rõ ràng do nộitâm của hắn rối rắm, vừa sợ chuyện năm đó bị thế nhân biết, nhưng lại không muốn động thủ sát hại ân nhân.

    Người luyện võ tới Minh Tâm Cảnh, nếu gặp chuyện này bị nội thương là bình thường.

    Ta là tầng bảy Minh Tâm Cảnh, ta còn hiểu rõ hơn người!

    Phúc Long trưởng lão quát lớn.

    - Ngươi chẳng những mù mà còn ngốc!

    Sở Mặc nghẹn họng nhìn Phúc Long trưởng lão:

    - Sao mà ngươi sống được đến tuổi này?

    Còn có thể tu luyện tới Minh Tâm Cảnh quả thật quá thần kỳ.

    Vốn ta không làm Minh Tâm Cảnh Triệu Hồng Chí bị thương, nhưng ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, tuy rằng chỉ số thông minh của ngươi khiến người khác thông cảm, nhưng ta tin ngươi vẫn có thể nghĩ thông suốt.

    - Nghĩ thông suốt cái gì?Dù Phúc Long đang vô cùng phẫn nộ, nhưng cũng vô thức mở rộng suy nghĩ theo lời Sở Mặc nói.

    Lúc ấy hắn nhìn Triệu Hồng Chí, biểu hiện của Triệu Hồng Chí đúng là có phần không đúng.

    Tuy nhiên hai người giao tình nhiều năm, thân như huynh đệ, Phúc Long căn bản không tin Triệu Hồng Chí sẽ tính kế hắn.

    - Trên đời này, nghe nói có một loại đan dược, có thể tạm thời áp chế thương thế, không cho bất cứ kẻ nào nhìn ra manh mối.

    Sở Mặc nhìn Phúc Long trưởng lão:

    - Loại đan dược này thế tục không có.

    Tiểu phái bình thường cũng có thể không có.

    Nhưng đỉnh cấp đại phái như Trường Sinh Thiên hẳn là không thiếu phải không?

    Phúc Long trưởng lão bắt đầu trầm mặc.- Ngươi cứ nghĩ đi, ta là một thiếu niên bị đánh giá là tư chất bình thường, chưa tới một năm có thể tu luyện tới Thiết cốt cảnh sao?

    Sở Mặc có chút thương hại nhìn Phúc Long trưởng lão:

    - Không phải ngươi không nhìn ra, cảnh giới bây giờ của ta là Hoàng cấp tứ tầng Thiết cốt cảnh chứ?

    Ta từng này tuổi đã có tu vi như vậy, cho dù ở trong Trường Sinh Thiên cũng có thể coi là thiên tài chứ?

    Phúc Long trưởng lão vẫn duy trì trầm mặc, không phản bác lời Sở Mặc nói.

    Sở Mặc cười nói:

    - Điều này nói tư chất của ta không bình thường, ngươi là huynh đệ tốt của Triệu Hồng Chí nhưng hắn đã lừa dối ngươi.

    Về phần những người khác ta cũng không được rõ lắm.

    Còn nữa, cho dù ta là thiên tài, nhưng nếu không có một sư phụ tốt thì cũng không thể trong một năm tu luyện tới cảnh giới này.

    Ngươi thấy sao?"...

    Phúc Long trưởng lão vẫn trầm mặc.

    Nhưng không nhịn được ngẩng đầu, có chút không biết nói gì nhìn Sở Mặc.

    Đến hiện tại, hắn có cảm giác.

    Lời thiếu niên này rất có thể là thật!

    Nói cách khác, hắn dựa vào cái gì mà bình tĩnh như vậy?

    Đối diện với lực trấn áp của mình sao vẫn điềm tĩnh như thế?

    Đêm hôm khuya khoắt ra khỏi thành, bỏ chạy như điên, bỏ xa rất nhiều người đuổi giết hắn, chạy tới nơi cách rất xa Viêm Hoàng Thành.

    Hắn thật đang chạy trối chết sao?

    Hay là cố ý dẫn những người này đến đây?

    Lúc trước hắn không tin Sở Mặc có thể làm gì.

    Nhưng hiện tại, Phúc Longtrưởng lão lại thấy hơi lạnh.

    Nhìn gương mặt anh tuấn bình tĩnh kia, trong lòng đột nhiên có cảm giác không rét mà run.

    - Ừ, xem ra ngươi đã nghĩ thông suốt.

    Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Ta không biết vì sao Triệu Hồng Chí lừa ngươi.

    Nhưng ta có thể nói thật cho ngươi biết.

    Lúc hắn muốn giết ông nội của ta, ta cầu sư phụ ra tay giúp ta.

    Bởi vậy, ông nội của ta chuyển nguy thành an.

    Loại tiểu nhân như Triệu Hồng Chí, sư phụ không buồn giết, chỉ một cước đá bay, đá cho hắn trọng thương.

    Đồng thời cảnh cáo hắn, nếu ta xảy ra chuyện gì, tuyệt đối không bỏ qua cho hắn.

    Phúc Long nhìn Sở Mặc:

    - Một khi đã như vậy, ta giết ngươi thì chẳng phải hắn cũng bị lộ tẩy sao?

    Sở Mặc cười lắc đầu:

    - Phúc Long trưởng lão, ta có thể đánh cược với ngươi, nếu ngươi thua thì từ sau này, ngươi sẽ là người của ta, ngươi thông minh như vậy thì chỉ có thể làm người hầu.

    Nếu ngươi thắng, mạng ta ngươi có thể lấy đi bất cứ lúc nào.

    -----o0o-----

    Chương 247: Lưỡi đao sắc bén ngang trời (1)

    Chương 247: Lưỡi đao sắc bén ngang trời (1)

    - Đánh cuộc cái gì?

    Phúc Long trưởng lão lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói:

    - Giờ ngươi về Trường Sinh Thiên, nếu ngươi còn có thể tìm được Triệu Hồng Chí thì coi như ta thua!

    - Chỉ đơn giản như vậy sao?Phúc Long trưởng lão có chút không dám tin nhìn Sở Mặc.

    - Chỉ đơn giản như vậy!

    Sở Mặc thản nhiên nhìn Phúc Long trưởng lão:

    - Triệu Hồng Chí chỉ cần nghe chuyện xảy ra ở Viêm Hoàng Thành, nếu hắn không trốn cho kỹ thì ta nhận thua!

    Sở Mặc nói xong, ngẫm nghĩ một chút, còn nói thêm:

    - Đương nhiên, còn có một cách khác, ngươi không cần cùng ta đánh cuộc.

    Ngươi giả vờ chết rồi, chết ở chỗ ta.

    Triệu Hồng Chí sẽ không hoài nghi, bởi vì hắn biết sư phụ ta mạnh bao nhiêu.

    Giết ngươi chỉ như nghiền một con sâu!

    Sau đó, ngươi có thể phái ngươi người tin cậy về Trường Sinh Thiên xem hắn còn ở đó hay không.

    Hay khi nghe nói ngươi chết, hắn có phản ứng gì.- Hắn hại ta thì có gì tốt chứ?

    Phúc Long lạnh lùng nói.

    Sở Mặc mở rộng hai tay:

    - Ngươi này không thể hỏi ta, chuyện giữa các ngươi, một người ngoài như ta sao biết được?

    Nhưng ta đoán mục đích lớn nhất của hắn vẫn là muốn diệt trừ ta cùng gia gia của ta.

    Ha ha, trước ẩn núp đi một thời gian ngắn, sau đó đợi gió êm sóng lặng xuất hiện.

    Cho dù có bị sư phụ ta tim tơi cưa thì cũng đưa ra lí do thoái thác, bao gồm hắn với ngươi vốn thù sâu như biển, ngươi làm như vậy là muốn hại hắn...

    - Thật khéo mồm khéo miệng...

    Phúc Long trưởng lão khẽ quát một tiếng, sau đó cười lạnh:

    - Nếu ngươi nói thật, nếu sư phụ của ngươi mà xuất hiện ở đây, lời của ngươi có khả năng là sự thật.

    Nhưng vấn đề là không có sư phụ ngươi ở đây!

    Cho nên, tiểu tử...trò hề của ngươi có thể chấm dứt rồi!

    Phúc Long nói xong sẽ ra tay với Sở Mặc.

    Hắn không muốn nghe tiếp!

    Sở Mặc lắc đầu thở dài nói:

    - Thấy ngươi đáng thương như vậy, ta thật không muốn giết ngươi.

    Thật sự, ngươi chỉ là một kẻ đáng thương bị lừa gạt, giết ngươi ta cảm thấy không thoải mái.

    Ngươi quay đầu lại nhìn đi.

    Phúc Long trưởng lão nháy mắt quay đầu lại, vừa định cười lạnh nói:

    - Giờ ngươi còn gì để nói?

    Tuy nhiên nụ cười kia trực tiếp đông cứng bên khóe miệng, trong mắt lộ rõ vẻ vô cùng khiếp sợ.Một thanh niên áo đen lẳng lặng đứng sau hắn, khoảng cách chưa đến ba trượng.

    Nếu muốn ra tay với hắn, hắn thậm chí còn không có cả thời gian phòng bị.

    Phúc Long trưởng lão trực tiếp ngây ngốc, gương mặt không râu trắng bệch một mảng.

    Cả tiếng nói cũng có chút run rẩy:

    - Ngươi là ai?

    Ma Quân không nhìn Phúc Long lấy một cái, chỉ có điều nói với Sở Mặc:

    - Nói nhiều với kẻ không có đầu óc như vậy thú vị lắm sao?

    Sở Mặc gãi đầu:

    - Ta chỉ không đành lòng thấy hắn bị người lừa gạt...

    - Ngươi muốn xem huynh đệ bọn họ phản bội nhau chứ gì?

    Cũng thú vị!Ma Quân cười lạnh ngắt lời Sở Mặc, ở ngay trước mặt Phúc Long, trực tiếp vạch trần tâm tư của Sở Mặc.

    - Ai da sư phụ, sao lại nói ra thế?

    Sở Mặc có chút xấu hổ nhìn Phúc Long:

    - Được rồi, ta chính là nghĩ như vậy!

    Huynh đệ phản bội, cũng là Triệu Hồng Chí không nhận Phúc Long trưởng lão làm huynh đệ!

    - Ngươi luôn miệng nói hai người các ngươi là huynh đệ, ta cũng rất muốn xem khi ngươi phát hiện huynh đệ muốn đẩy mình xuống hố sẽ có phản ứng như thế nào.

    Sở Mặc dùng vẻ mặt thản nhiên nhìn Phúc Long.

    Giờ phút này, Phúc Long gần như đã hoàn toàn tin lời Sở Mặc.Thiếu niên này hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn, nhưng trước sư phụ thiếu niên, hắn còn không có cả dũng khí động thủ!

    Phúc Long có thể cảm giác, chỉ một ý niệm của đối phương cũng có thể khiến hắn chết vô số lần!

    Nhất thời, Phúc Long trưởng lão như chết tâm.

    Phúc Long trưởng lão ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Ma Quân, khàn khàn cổ họng nói:

    - Ngươi giết ta đi.

    Ma Quân hờ hững nhìn Phúc Long trưởng lão, thản nhiên nói:

    - Ngươi còn chưa xứng.

    - Ha hả...

    Phúc Long trưởng lão lộ vẻ sầu thảm cười:

    - Đúng thế, trước ngài ta chỉ như con kiến, đích xác không xứng làm ô uế tay ngài.

    Sở Mặc nhìn Phúc Long trưởng lão:

    - Ngươi không muốn đi tìm huynh đệ ngươi chứng thực sao?

    Nói không chừng ta đang lừa ngươi.

    - Không cần chứng thực nữa.

    Phúc Long trưởng lão vẻ mặt ảm đạm nói:

    - Có một số việc, ngươi không nói, ta chưa bao giờ nghĩ tới.

    Nhưng nghe ngươi nói xong, ta hồi tưởng một chút cũng đủ để đoán được ngươi nói thật hay giả.

    - Nói như vậy, ngươi càng nên đi tìm hắn, chất vấn hắn, đánh hắn!

    Sở Mặc trừng trắng:

    - Chết thì làm gì?

    Hai mắt vừa nhắm lại, cái gì cũng không biết?

    Mắt Phúc Long trưởng lão ảm đạm nói:

    - Ta không muốn làm như vậy.- Sao ngươi lại như vậy!

    Sở Mặc cả giận nói:

    - Ngươi đây là không chịu trách nhiệm!

    - Bởi vì đến hiện tại, ta vẫn coi hắn là huynh đệ của ta.

    Ta có thể vì huynh đệ đi tìm chết, lại không muốn bị huynh đệ lừa gạt.

    Chỉ cần không nhìn mặt ta vẫn cảm thấy các ngươi đang lừa ta.

    Phúc Long trưởng lão lại tươi cười, sau đó, hắn nhìn Sở Mặc:

    - Có sư phụ như vậy là vận may của ngươi, ta tin một ngày nào đó, ngươi sẽ thay ta giáp mặt hỏi Hồng Chí.

    Tại sao phải lừa ta...

    Chữ ta kia, Phúc Long trưởng lão chỉ nói một nửa.

    Tiếp theo, mắt hắn như lồi ra ngoài, gắt gao mở to.

    Trong mắt không còn gì không cam lòng, chỉ có một mảnh tro tàn.Buồn tới chết tâm!

    Khóe miệng của Phúc Long trưởng lão tràn máu, bùm một tiếng, ngã sấp xuống trước mặt Sở Mặc.

    Đúng là tự tuyệt bỏ mình!

    Sở Mặc nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, không thể tưởng được kết quả này.

    Sao lại có kết cục thế này.

    Từ lần đầu gặp hắn tối qua cho đến hành trình truy giết ngàn dặm, Phúc Long trưởng lão đều tỏ thái độ muốn giết chết hắn.

    Sở Mặc còn căn bản không rõ sao hắn lại oán hận mình như vậy.Nhưng khi biết lý do Phúc Long trưởng lão muốn giết mình, Sở Mặc còn muốn để hắn và Triệu Hồng Chí tự tàn sát nhau.

    Dù sao cũng không phải kẻ tốt lành gì!

    Kết quả,...

    Phúc Long trưởng lão, cao thủ Minh Tâm Cảnh bất ngờ tự sát bỏ mình trước mặt hắn!

    Tâm huyết dâng trào sao?

    Đúng là cũng cá tính quá đấy.

    So sánh với Sở Mặc kinh ngạc, Ma Quân lại thản nhiên nói:

    - Cũng coi như kẻ có tâm huyết.

    - Hắn cứ thế chết...Sở Mặc có chút hồn bay phách lạc nói.

    - Vậy ngươi còn muốn thế nào?

    Minh Tâm Cảnh trong mắt ta tuy rằng không coi vào đâu, nhưng ở phàm trần cũng là nhất đẳng cao thủ, sao có thể dễ dàng làm người hầu cho ngươi?

    Ma Quân trừng mắt nhìn Sở Mặc:

    - Về sau đừng nên có tâm tư này nữa!

    Tâm tư của Sở Mặc bị nhìn thấu nhưng cũng không xấu hổ, vì kẻ nhìn thấu hắn không phải là người ngoài, mà là sư phụ của mình.

    -----o0o-----

    Chương 248: Lưỡi đao sắc bén ngang trời (2)

    Chương 248: Lưỡi đao sắc bén ngang trời (2)

    - Có phải ngươi không hiểu vì sao hắn phải chết?

    Ma Quân nhìn Sở Mặc, đột nhiên hỏi.Sở Mặc gật gật đầu:

    - Đúng thế, cho dù là bị huynh đệ bán đứng, đau lòng muốn chết thì cũng không đáng để tự sát.

    Cùng lắm là cao chạy xa bay, không gặp lại là được!

    - Ngươi nói nhẹ nhàng như vậy nhưng có từng nghĩ tới chuyện Thất trưởng lão kia sẽ không bỏ qua cho hắn.

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Ngươi còn nhỏ, tuy rằng cũng đủ thông minh, nhưng chưa hiểu đủ về nhân tính.

    Người này tính tình cương liệt.

    Hơn nữa với huynh đệ cũng coi như làm tới mức tận cùng rồi.

    - Hắn không phải đối thủ của Thất trưởng lão nhưng lại biết quá nhiều bí mật.

    Lấy tính tình của hắn, một khi thấy Thất trưởng lão sẽ khó mà giả bộ như chưa xảy ra chuyện gì.

    Đến lúc đó, đúng là huynh đệ tương tàn rồi.Ma Quân nhìn Sở Mặc:

    - Nếu hắn không chết mà cao chạy xa bay, như vậy, với tính của Thất trưởng lão sẽ sinh nghi.

    Triển khai đuổi giết hắn, sau đó, tất cả mọi chuyện sẽ trở lại điểm ban đầu.

    Hắn vẫn phải chết!

    - Tự bỏ mình?

    Thành toàn cho một tên khốn khiếp?

    Sở Mặc vẫn thấy khó hiểu.

    - Ngươi sẽ để tên Thất trưởng lão kia sống thoải mái sao?

    Ma Quân nhìn Sở Mặc hỏi.

    - Đương nhiên sẽ không!

    Sở Mặc như đinh đóng cột nói:

    - Quá khứ không, hiện tại không, về sau càng không!

    Cặn bẽ như thế sao có thểbuông tha?

    Tuy rằng ta không thích Phúc Long trưởng lão nhưng nói thật, ta thực thấy không đáng cho hắn!

    Ma Quân nhìn Phúc Long trưởng lão chết không nhắm mắt, thản nhiên nói:

    - Có vài kẻ tính tình tựa như Phúc Long trưởng lão, thà rằng chết cũng không muốn trở mặt với bằng hữu tốt nhất.

    Sở Mặc cũng nhìn thoáng qua Phúc Long trưởng lão, thở dài một tiếng, sau đó nói:

    - Đúng thế, nếu có một ngày người như Hứa Nhị Phù bán đứng ta, chỉ sợ ta cũng có ý niệm đó.

    Ma Quân nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Cho nên bất kể ở đâu hay khi nào, giao hữu đều cần phải cẩn thận.Sở Mặc nhe răng cười:

    - Ta vẫn tin huynh đệ của ta đấy!

    Từ nhỏ đến lớn, ta và Nhị Phù là huynh đệ chân chính.

    Ma Quân chỉ Phúc Long trưởng lão:

    - Hắn cũng thế.

    - Ngài có cần công kích ta thế không?

    Sở Mặc mở to mắt nói.

    - Ta chỉ muốn giúp ngươi tỉnh táo một chút, huynh đệ tất nhiên phải tin tưởng, nhưng trong lòng cũng không thể không có chút phòng bị nào.

    Ma Quân nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Có lẽ, quan điểm của ta hơi cực đoan, nhưng nó có liên quan tới kinh nghiệmcủa ta.

    - Ta biết ngài muốn tốt cho ta.

    Sở Mặc than nhẹ một tiếng, sau đó ngẩng đầu, nhìn Ma Quân:

    - Ta chôn hắn chứ, sư phụ?

    - Hả?

    Ta còn tưởng ngươi muốn đưa thi thể cho tên Thất trưởng lão kia cơ.

    Ma Quân thản nhiên nói.

    - Loại cặn bã, ích kỷ từ trong khung.

    Cho dù có đưa thi thể Phúc Long trưởng lão cho hắn, chỉ sợ hắn cũng không buồn nhìn.

    Ngược lại còn nghi ngờ Phúc Long trưởng lão trước khi chết đã bán đứng hắn.

    Có phải đã bị ép buộc chết...

    Sở Mặc thở dài nói.Ma Quân nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó thản nhiên nói:

    - Nhìn thấu là tốt rồi.

    Tuy nhiên, ngươi cần phải nghĩ cho kỹ, cứ như vậy, cái chết của người này sẽ dính líu đến ngươi đấy.

    - Ta quan tâm sao?

    Dù sao...

    Kế tiếp cũng phải đại khai sát giới.

    Không cần quan tâm nhiều như thế.

    Sở Mặc hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói ra.

    - Ngươi không trách ta biến người thành địch nhân của thế giới này là tốt rồi.

    Ma Quân sâu kín nói.

    - Ta chưa từng chủ động đi trêu chọc kẻ nào!

    Ta đã thành thật như vậy rồi, bọn họ còn không muốn buông tha ta.

    Một khi đã như vậy, người đời đều là kẻ địch cũng đâu ngại gì?Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Giang hồ vô đạo, đương nhiên phải rút đao dựng lên.

    Lưỡi dao sắc bén ngang trời, nhưng chỉ cần không thẹn với lương tâm!

    Ma Quân nhìn Sở Mặc, trong mắt thoáng hiện nét khen ngợi.

    Sở Mặc hơi lắc đầu, ở một nơi vô cùng bí mật đào hố, trực tiếp giấu thi thể của Phúc Long trưởng lão vào đó.

    Thậm chí cả nhẫn trữ vật trên tay Phúc Long trưởng lão cũng không động.

    Bởi vì Sở Mặc cảm thấy, người tâm huyết cương liệt như thế cần được sự tôn trọng cơ bản nhất.

    Cho dù hắn quá ngốc, cái chết cũng không có giá trị.Hố đào rất sâu, hơn nữa vùi lấp hoàn toàn.

    Sau khi ngụy trang sẽ không ai tìm được.

    Sau đó, Sở Mặc cùng Ma Quân rời đi.

    Đi hơn mười dặm tới một sơn cốc.

    Sở Mặc đứng trên đỉnh núi nhìn phía xa, thấy đội thứ nhất đã đuổi tới thì than nhẹ một tiếng, lấy Thí Thiên ra, chậm rãi ngồi xuống, sau đó để Thí Thiên ngang trên gối.

    Một đôi mắt tinh thuần, vô cùng bình tĩnh.

    Ma Quân đã lặng lẽ biến mất

    - Hắn ở kia!

    Phát hiện ra hắn rồi!

    - Chính là Sở Mặc!

    - Đúng vậy, chính là hắn!

    - Thật không ngờ hắn còn có gan ngồi đó chờ chúng ta?

    - Ta có thể xem là không đường chạy trốn đi?

    Có thể chạy xa như vậy, cũng là làm khó hắn.

    Lát nữa mọi người phải cẩn thận, ngàn vạn lần đừng vội vàng giết chết.

    Đội thứ nhất gần như đều là Hoàng Kim trưởng lão Thanh Long đường.Đồng thời những người này cũng cảm thấy có chút kỳ quái, bởi vì bọn họ không thấy bóng dáng của Phúc Long.

    - Sao không thấy Phúc Long trưởng lão?

    - Hay là đuổi lầm đường rồi?

    Có người vui sướng khi thấy người gặp họa.

    - Rất có khả năng này, Phúc Long trưởng lão phi hành trên trời, có lẽ đã bay qua mất.

    Có người a dua nói.

    Hóa ra trong Thanh Long Đường cũng không có đoàn kết như vậy.

    Hơn nữa ở trước lợi ích, ai cũng muốn dính một phần.Thiên Kiếm Môn, trường lão Triệu Thanh lạnh lùng liếc xéo thiếu niên trên núi, giễu cợt nói:

    - Tuổi còn nhỏ, không ngờ am hiểu đạo dọa người.

    Ngồi ở kia định dọa ai đó?"

    Những người khác thấy thế cũng không nhịn được cười rộ lên.

    Kim Đao phái Quách Hưng cười ha hả:

    - Đứa nhỏ này, đại khái là đã đọc nhiều chuyện huyền thoại, cảm thấy bày ra tư thế đó sẽ có phong phạm của cao nhân!

    Liệt Hỏa Tông Vạn Trí nói:

    - Hắn không nghĩ chỉ có một sơn cốc này mà chúng ta không qua được chứ?

    - Ha ha, chắc đại khái hắn thấy chúng ta phải đi qua sơn cốc này, như thế hắn sẽcó thời gian tiếp tục chạy trốn.

    Triệu Thanh giễu cợt nói:

    - Tựa như đêm qua hắn chạy ra khỏi thành vậy.

    - Ha ha ha ha.

    Đám đông cười rộ lên.

    Hơn một ngàn dặm lộ trình, hơn một ngàn người đuổi theo Sở Mặc chia làm mười mấy đội.

    Hơn nữa quãng đường cách nhau khá dài.

    Mấy người đang chuyện trò vui vẻ, người cách bọn họ gần nhất vào khoảng trăm dặm.- Được rồi, đám phía sau cũng đang đuổi theo gấp.

    Chúng ta cứ làm chính sự trước rồi nói sau.

    Triệu Thanh nhìn Sở Mặc lớn tiếng nói:

    - Tiểu tử kia, chuẩn bị phần kế thừa cho tốt, Triệu gia gia đến cầm giúp người!

    -----o0o-----

    Chương 249: Sinh tử ma luyện

    Chương 249: Sinh tử ma luyện

    Thung lũng này, hai bên đều là núi đá màu nâu.

    Nhìn qua vô cùng thê lương, đồng thời cũng có khí thế rộng lớn.

    Phía dưới thâm cốc là màu xanh um tươi tốt, đại thụ che trời, tản ra khí tức sinh mệnh mạnh mẽ.

    Thung lũng này bề rộng chừng bảy tám dặm.

    Âm thanh tự tin của Triệu Thanh lọt vào tai Sở Mặc.

    Sở Mặc cũng chỉ thản nhiên cười:

    - Phóng ngựa qua đây!- Tiểu tử, còn quá ngông cuồng!

    Triệu Thanh nói xong, thân hình lăng không.

    Hoàng cấp tầng sáu, cảnh giới Kim Thạch Chi Cảnh, tuy rằng rất khó bay đường dài nhưng bảy tám dặm vẫn khá dễ dàng.

    Triệu Thanh vừa động, Quách Hưng và Vạn Trí, còn có năm tên Thanh Long đường khác cũng triển khai.

    Giờ phút này, Sở Mặc trong mắt bọn họ là một núi vàng sáng lấp lánh!

    Mà núi vàng này sẽ thuộc về bọn họ!

    Những người này như đã nhìn thấy tương lai và tiền đồ tốt đẹp, sự kích độngtrong lòng quả thực khó có thể nói thành lời.

    Tuy nói đều là cao thủ tầng sáu, nhưng trải qua nhiều năm, bọn họ chỉ có một chút tài nguyên nhỏ bé, tất cả đều dùng để tu luyện.

    Hoàng cấp tầng sáu ở thế tục được xưng là cường nhân tung hoành.

    Đủ để đạt được vinh hoa phú quý.

    Nhưng ở trong môn phái không được coi là gì.

    Người mạnh hơn bọn họ có cả đống!

    Ai không muốn được coi trọng?

    Ai không muốn được đứng ở vị trí cao hơn ngắm phong cảnh?

    Hôm nay, cơ hội này, rốt cuộc đã tới!Bọn họ rất rõ ràng, cho dù có kế thừa Phiêu Diêu Cung cũng không thể độc chiếm.

    Nhưng là một công lớn!

    Đến lúc đó, Đường chủ tưởng thưởng cũng đủ để bọn họ tăng tới luyện tâm kỳ!

    Chỉ có tiến vào Luyện tâm kỳ mới xem như chân chính tiến dần từng bước!

    Mới xem như tu luyện giả chân chính!

    Triệu Thanh ở giữa không trung, không kìm nổi phát ra một tiếng thét dài, thân hình kia như mây bay nước chảy lưu loát sinh động, vô cùng thông thuận như cá trong nước, như chim trên trời!

    Quách Hưng không kìm nổi khen:

    - Xem ra Triệu huynh đã gần đến luyện tâm kỳ rồi, thân pháp này đúng là làmngười ta trầm trồ.

    Triệu Thanh kiêu ngạo cười nói:

    - Tiểu đạo mà thôi, không thể trầm ổn bằng Quách huynh, khoảng cách Quách huynh tới luyện tâm kỳ e là cũng chỉ còn có nửa bước nữa phải không?

    Vạn Trí ở một bên nói:

    - Quách huynh vào bảy tám năm trước cũng đã là nửa bước luyện tâm rồi, hiện tại chỉ kém một chút là có thể chân chính đột phá!

    - Huynh đệ chúng ta, kỳ thật không khác biệt lắm, cũng đừng thổi phồng nhau!

    Quách Hưng hưng phấn, cười nói.

    Năm Hoàng Kim trưởng lão còn lại có chút hâm mộ nhìn ba người này.Tuy rằng đều là Hoàng Kim trưởng lão, nhưng thực lực của những người này vẫn có chênh lệch không nhỏ.

    Địa vị ở Thanh Long đường cũng có chỗ bất đồng.

    Tuy nhiên không sao, lần này bắt được Sở Mặc, được kế thừa Phiêu Diêu Cung sẽ là công của mọi người!

    Cho nên, Đường chủ có ban thưởng cũng là mưa móc rải đều, ai cũng không ít!

    Nhìn những người kia bay tới, trong mắt Sở Mặc hiện ánh sáng lạnh băng.

    Tất cả đều coi ta là một khối thịt béo, ai cũng muốn cắn một cái đúng không?

    Một hồi nữa, các ngươi sẽ cảm thấy vui mừng thôi!Sở Mặc nhắm hai mắt lại, vận hành Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp, trong nháy mắt hoàn toàn bình tĩnh trở lại.

    Trong lòng của hắn rất rõ ràng, lúc này chính là kỳ thi đầu tiên sau khi bái sư!

    Tuy rằng Ma Quân ở đây, nhưng trước đó đã nói sẽ áp chế cảnh giới những người này xuống hoàng cấp tầng bốn, bằng với hắn.

    Nhưng tuyệt đối không ra tay hỗ trợ!

    Đây cũng không phải là một hai người, càng không phải là mười người tám người mà là hơn ngàn người!

    Trong đó có bao nhiêu cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu phong phú?Cho dù áp chế cảnh giới tới hoàng cấp tầng bốn thì vẫn là đối thủ đáng sợ.

    Hơn nữa Ma Quân còn nói, mỗi lần chiến đấu, không nhất định là đánh một một.

    Cho dù Sở Mặc biết sư phụ sẽ không để hắn gặp nguy hiểm, nhưng đồng thời đối mặt hơn một ngàn đối thủ cùng cảnh giới, áp lực tâm lý người thường cũng khó chấp nhận.

    - Coi như...

    Đây là một lần sinh tử ma luyện!

    - Ta nhất định phải xông qua cửa ải này!

    - Bằng không, dựa vào gì mà nói muốn đi tìm Tiểu Vũ?Sở Mặc mở hai mắt, đôi mắt tinh thuần bắn ra hai luồng sáng lợi hại.

    Vừa đúng lúc này, Triệu Thanh, Vạn Trí và Quách Hưng đã hạ xuống sơn cốc, khoảng cách tới Sở Mặc chưa đến trăm trượng!

    Năm tên Kim Thạch Chi Cảnh còn lại theo sát phía sau, cũng đã hạ xuống.

    Năm người rất nhanh đứng thế hình quạt vây Sở Mặc lại.

    Tuy rằng đã xác định Sở Mặc không có đường lui.

    Nhưng cân thân sẽ không gây ra sai lầm, đi đến một bước này, bọn họ không hy vọng xuất hiện chuyện bất ngờ gì.

    Triệu Thanh nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

    - Sở Mặc, chuyện tới bây giờ còn muốn chống cự sao?

    Nói thật, biểu hiện củangươi đã đủ làm ta bất ngờ rồi.

    Ta thậm chí có ý muốn thu nhận ngươi vào Thanh Long đường, giao ra kế thừa Phiêu Diêu Cung, ta cho ngươi thoải mái một chút!

    Sở Mặc nhìn Triệu Thanh, mắt lạnh như băng:

    - Ngươi muốn giết ta?

    Triệu Thanh cười nhạo:

    - Tiểu tử sao khờ dại như vậy, ngươi cảm thấy, chuyện tới bây giờ, ai sẽ cho ngươi tiếp tục sống sót?

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Quách Hưng và Vạn Trí bên Triệu Thanh.

    Chẳng biết tại sao, Quách Hưng và Vạn Trí bị ánh mắt của Sở Mặc làm cho sởn tóc gáy.

    Tại sao có thể có cảm giác kỳ quái như vậy?

    Quách Hưng và Vạn Trí nhìn nhau, đều nhìn ra nghi ngờ trong lòng đối phương.

    Sở Mặc nhe răng cười:

    - Nói thực đây là tác phong của môn phái sao?

    Ta là một thiếu niên, các ngươi muốn cướp đồ của ta, còn muốn giết ta?

    - Ngươi mà đã già bảy tám mươi tuổi, nói không chừng sẽ cho ngươi một con đường sống.

    Nhưng vì ngươi là một thiếu niên...

    Trong mắt Triệu Thanh hiện ánh sáng lạnh:

    - nên mới muốn giết ngươi!

    Bằng không, về sau người chết chính là chúng ta!- Nói rất hay.

    Một âm thanh thản nhiên vang lên trên không.

    - Ai?

    Triệu Thanh hét lớn, đồng thời đưa tay phách một chưởng vào hư không.

    Một lực lượng hùng hồn lao ra, trong hư vô có thể thấy một lực lượng dao động mãnh liệt.

    Ầm!

    Trong không khí lập tức vang lên tiếng nổ.

    Nhưng không đánh được gì.Quách Hưng và Vạn Trí vội tỏ vẻ phòng ngự, trong mắt cũng có sự kinh hãi.

    Bọn họ không lên tiếng, nhưng trong lòng hoảng sợ không ít!

    Bởi vì bọn họ cũng không thể cảm ứng được vị trí cụ thể của đối phương!

    Là cảnh giới gì mới làm được chuyện này?

    Giờ khắc này, bọn họ có cảm giác như đối mặt với Đường chủ.

    Đường chủ Thanh Long đường chính là một cao thủ sâu không lường được như thế!

    Nhưng Đường chủ là ẩn giả!Tôn tử tướng quân thế tục sao lại có quan hệ với ẩn giả được?

    Nếu như nói dư nghiệt Phiêu Diêu Cung quen một vị ẩn giả thì cần gì phải để kế thừa cho một thế tục thiếu niên sau đó trốn đi?

    -----o0o-----

    Chương 250: Đây là một cái hố lớn!

    Chương 250: Đây là một cái hố lớn!

    Đúng vậy, đồn đại bên ngoài, cả những gì họ suy đoán chính là như vậy đấy.

    Dư nghiệt Phiêu Diêu Cung là Diệu Nhất Nương, vì sợ hãi đã giao kế thừa cho Sở Mặc, sau đó bỏ trốn.

    Sắc mặt của Triệu Thanh, trở nên hết sức khó coi, hắn rút trường kiếm sau lưng ra.

    Boong boong boong!Trường kiếm ra khỏi vỏ.

    Hàn quang lóe sáng.

    Trong lòng Triệu Thanh lo lắng, sau đó nhìn quanh:

    - Người nào, đi ra cho ta.

    Giấu đầu lòi đuôi định hù dọa ai đó?

    BA!

    Trong không khí vang lên một tiếng giòn vang.

    Mặt Triệu Thanh, lập tức trúng một cái tát, gương mặt lập tức sưng đỏ lên.

    Nhưng làm người ta sợ hãi là vẫn không có bóng người!

    - Vô lễ.

    Đáng chết!Một âm thanh hờ hững vang lên.

    Tiếp theo, thân thể của Triệu Thanh phịch một tiếng...

    Chia năm xẻ bảy!

    Cứ như vậy bể ra!

    Trường kiếm leng keng rơi xuống đất, phát ra một tiếng giòn vang.

    Một gã hoàng cấp tầng sáu đỉnh cao, Kim Thạch Chi Cảnh cứ thế vô thanh vô tức chết đi!

    Sở Mặc nao nao, không kìm nổi lẩm bẩm nói:

    - Đã nói là cho ta luyện tập mà...- Người này đáng chết!

    Trong không khí truyền đến thanh âm lạnh như băng:

    - Những kẻ sau để lại cho ngươi, để ngươi giết đến tởm luôn!

    - ...

    Quách Hưng và Vạn Trí lui về phía sau mấy bước.

    Hàn ý đang bao bọc lấy họ.

    Tâm trí cũng hoàn toàn nguội lạnh!

    Năm cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh còn lại há hốc miệng, nhìn nơi Triệu Thanh vừa đứng biến thành đống thịt nát.

    Dù họ từng giết rất nhiều người, trên tay dính rất nhiều máu.

    Nhưng vào lúc này vẫn có cảm giác buồn nôn.

    - Luyện tập...

    Thiếu niên này dụ chúng ta đến đây là vì muốn luyện tập sao?

    Vạn Trí và Quách Hưng ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.Đáng lẽ họ nên phẫn nộ.

    Nhưng sau khi trơ mắt nhìn Triệu Thanh chết thảm thì lập tức sinh ra thoái ý.

    Chuyện hôm nay thật quá quỷ dị!

    Thực lực của Triệu Thanh bọn họ rất rõ ràng.

    Đơn đả độc đấu thì không ai trong hai người họ dám nói thắng được Triệu Thanh.

    Một cao thủ như thế, trúng một cái tát liền bể ra.

    Thậm chí còn không kịp nói một câu.

    Đối phương hùng mạnh tới trình độ nào?

    Cho dù là Đường chủ...

    Chỉ sợ cũng không có năng lực này?Giờ này, kế thừa Phiêu Diêu Cung đã bị họ ném lên chín tầng mây.

    Phải bảo vệ tính mạng của bản thân.

    Không thể chết mơ hồ như Triệu Thanh mới là chuyện mấu chốt lúc này.

    Lúc này, hai người bọn họ, bao gồm năm cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh cùng cảm giác được một cỗ lực lượng mạnh mẽ bao phủ bọn họ.

    - Đừng hòng chạy.

    Âm thanh hờ hững thản nhiên vang lên:

    - Các ngươi liều mạng đuổi theo đồ đệ ta, chẳng những muốn giật đồ mà còn muốn giết hắn.

    Hiện tại đuổi tới nơi có lý nào lại chạy?

    Miệng Quách Hưng khô khốc, vẻ mặt chua xót nói:

    - Tiền bối...

    Ta nghĩ, đó là hiểu lầm.

    - Đúng đúng, tiền bối, ngài đã hiểu lầm, chúng ta... thật sự đã có tham niệm, nhưng chúng ta không muốn giết Sở công tử!

    Vạn Trí theo sau nói.

    - Đung vây đúng vậy, tiền bối, chúng ta không muốn giết người.

    Đều là Triệu Thanh...

    Là hắn muốn giết người, hắn đã bị trừng phạt, xin tiền bối buông tha chúng ta!

    Năm Kim Thạch Chi Cảnh, hoàng kim trưởng lão Thanh Long đường đều sắp khóc lên.

    Vốn là một công lao lớn, ai ngờ lại là một cái hố hơn!Quả thực muốn gài người ta chết!

    Ai ngờ sau một thiếu niên mười mấy tuổi ở thế tục lại có một đại thần như vậy?

    - Hiểu lầm?

    Hãy bớt nói nhảm đi, giá trị hiện tại của các ngươi là để đồ đệ của ta luyện tập.

    Trong không khí, đạo thanh âm kia thản nhiên nói .

    - Luyện tập?

    Tốt tốt, không thành vấn đề, không phải là cùng luận bàn sao?

    Chúng ta nguyện ý, chúng ta nguyện ý!

    Một Hoàng Kim trưởng lão lớn tiếng nói.

    - Luận bàn?

    Các ngươi suy nghĩ nhiều rồi.

    Ta nghĩ đây là cuộc chiến sinh tử!

    Trong hư không, âm thanh thản nhiên vang lên.- Hả?

    Hoàng Kim trưởng lão há hốc mồm, lẩm bẩm nói:

    - Nhưng so cảnh giới, khụ khụ...

    Ta không có ý xem thường lệnh đồ, ta muốn nói cảnh giới kém hơi nhiều.

    Những người khác cũng há miệng, đây là lần đầu bọn họ thấy chuyện này.

    Trong hư không vang lên tiếng đạm mạc:

    - Không sao, ta sẽ áp chế cảnh giới của các ngươi bằng với đồ nhi ta.

    - ...

    Vạn Trí và Quách Hưng, cùng với năm Kim Thạch Chi Cảnh đều choáng váng, khóe miệng giật giật.- Tốt lắm, bắt đầu đi, bắt đầu từ hai người các ngươi.

    Khi tiếng nói vang lên, Vạn Trí và Quách Hưng đồng thời cảm giác được đan điền của bọn họ như bị thứ gì trói lại, truyền đến cảm giác đau tới phải hét thảm một tiếng.

    - Đồ vô dụng!

    Trong hư không quát một tiếng.

    Tiếp theo, lạnh lùng nói:

    - Động thủ đi!

    Vạn Trí và Quách Hưng lộ vẻ hoảng sợ.

    Hoàng cấp tầng bốn...

    Thiết cốt cảnh, bọn họ đã bao nhiêu năm quên đi cảnh giớinày?

    Thậm chí còn sắp quên cảnh giới này là như thế nào rồi.

    Khiến họ sợ hãi là đối phương có bản lĩnh áp chế cảnh giới của bọn họ vô cùng chuẩn xác...

    Áp chế đến đúng hoàng cấp tầng bốn!

    Hơn nữa còn là hoàng cấp tầng bốn trung kỳ, xem chừng không hơn kém Sở Mặc là bao.

    Đúng là bọn họ có thể áp chế cảnh giới luận bàn với vãn bối.

    Nhưng loại áp chế đó với phong tỏa đan điền này hoàn toàn khác về bản chất!

    Bọn họ tự hành áp chế, bất cứ lúc nào cũng có thể cởi bỏ.

    Nhưng hiện tại...

    Hai người họ đều cảm giác được, bọn họ căn bản không có biện pháp phá giải trói buộc kia!Thủ đoạn này, Đường chủ không thể làm được!

    Hai người cũng năm Hoàng Kim trưởng lão cùng nghĩ tới một điều: Đây đâu phải chỉ là chênh lệch một chút?

    Đây rõ ràng là một cái hố lớn!

    Cái hố vô cùng lớn!

    Nhìn thiếu niên vẫn ngồi hoành đao trên gối, lẳng lặng nhìn bọn họ.

    Vạn Trí và Quách Hưng kích động muốn chửi tên khốn khiếp này:

    - Con bà ngươi sao lại đào cái hố lớn vậy!

    Ngươi có sư phụ hùng mạnh còn giả ngây thơ với chúng ta?

    Giả bộ làm kẻ yếu gì chứ?

    Giả bộ làm thế tục thiếu niên gì chứ?

    Có thế tục thiếu niên nào như ngươi không?

    - Các ngươi còn không động thủ thì sẽ chết.

    Trong không khí, âm thanh nhạt nhòa, dường như đã không còn kiên nhẫn:

    - Phía sau còn người chờ!

    Nhanh lên!

    Mẹ nó!

    Ngươi đang tập hợp sao?

    Còn không nhanh lên?

    Nhanh lên để chịu chếtsao?

    Trong đầu Vạn Trí như bị mười ngàn con nguyên thú bước qua.

    Hắn cắn răng nói:

    - Tiền bối...

    Đao kiếm không có mắt...

    - Cứ việc động thủ, sinh tử tự quyết.

    Ngươi có bản lĩnh giết đồ nhi ta, ta thả ngươi đi!

    Trong hư không, âm thanh kia tràn đầy tự tin.

    Vạn Trí cắn răng một cái:

    - Tiền bối nói thât sao?

    - Ngươi còn dông dài, ta sẽ giết ngươi!Thanh âm hờ hững vang lên:

    - Hai!

    - Không phải hai số sao?

    Vạn Trí và Quách Hưng khóc không ra nước mắt, nhưng chỉ có thể cắn răng lao tới Sở Mặc.
     
    Thí Thiên Đao Full
    XI ( Chương 251-275 )


    Chương 251 : Ác mộng

    Chương 251 : Ác mộng

    - Liệt hỏa phần thiêu!

    Vạn Trí gầm lên giận dữ, một thanh trường đao hung hăng chém về phía Sở Mặc.

    Trong hư không có cảm giác nóng bức như xuất hiện sóng nhiệt.

    Đây là tuyệt kỹ của Liệt Hỏa Tông!Đã bị bức đến nước này, Vạn Trí cũng bất chấp.

    Giờ hắn chỉ có thể đánh cuộc cường nhân thần bí kia nói lời giữ lời.

    Tuy nói cảnh giới bị cứng rắn áp chế đến hoàng cấp tầng bốn, nhưng hắn vẫn có lòng tin chém được Sở Mặc.

    Huống chi, bên cạnh hắn còn có Kim Đao phái Quách Hưng.

    - Kim quang đao!

    Quách Hưng cũng có cùng ý tưởng với Vạn Trí.

    Chuyện tới giờ cũng chỉ có thể liều mạng!

    Kim quang đao, đồng dạng là tuyệt kỹ Kim Đao phái, một khi thi triển ra, trên bầu trời đồng thời xuất hiện vô số ánh kim đao sáng lóng lánh!Làm người ta khó có thể phân rõ thật giả, đợi khi thấy rõ thì chính là lúc mất mạng!

    Đao trong tay Quách Hưng cũng là một thanh bảo đao lấp lánh kim quang.

    Hai gã bị áp chế cảnh giới, nhưng kinh nghiệm vô cùng phong phú đồng thời đánh tới Sở Mặc!

    - Liệt hỏa phần thiêu...

    Kim quang đao...

    Sư phụ hay xem chiêu thức của người ta uy mãnh thế nào?

    Còn chiêu ngài dạy ta còn chẳng có tên, đúng là kém quá đi!

    Sở Mặc như một con chim lớn, song chưởng mở rộng bay lên không, Thí Thiên trong tay vẽ ra từng đạo hào quang.

    - Một đao!Sở Mặc tức giận rống lên.

    Cho đến tận lúc này, đao pháp tinh diệu thì Sở Mặc vẫn chỉ lĩnh ngộ một chiêu duy nhất!

    Chỉ có một đao!

    Nhưng s với ban đầu chỉ lĩnh ngộ chút da lông, chiêu thức hiện giờ Sở Mặc đã lĩnh ngộ được tinh túy chân chính.

    Tiến dần từng bước!

    Một đao chém ra vô cùng kinh diễm!Ít nhất, Vạn Trí và Quách Hưng đều có cảm giác hít thở không thông.

    Bọn họ không thể tin đao này do một thiếu niên thi triển ra.

    Tuy nhiên Sở Mặc không hề khí thế, thậm chí mang theo vài phần nghẹn khuất nói "Một đao" làm hai người có cảm giác dở khóc dở cười.

    Tuy nhiên tiếp theo...

    Bọn họ không cười được!

    Bởi vì đao này đồng thời bao phủ hai người lại.

    Đây quả thực là không nói đạo lý!

    Hống hách vô cùng!Vạn Trí và Quách Hưng bùng lên lửa giận.

    Một thiếu niên mười mấy tuổi lấy một địch hai, đối phó hai người đã thành danh nhiều năm mà con dám làm ra hành vi như vậy.

    Nếu vậy có giết ngươi thì sư phụ ngươi cũng không thể nói gì!

    Trong lòng tức giận, ác tâm sinh ra.

    Hai người trực tiếp dùng tuyệt kỹ, đồng thời phát ra tiếng rống giận.

    Liệt hỏa phần thiêu và Kim quang đao va chạm với một đao của Sở Mặc, hung hăng đụng vào nhau!

    Ầm!Trong hư không lập tức truyền đến một tiếng nổ ầm vang.

    Kiếm gãy!

    Đao đoạn!

    Sau khi hào quang hiện lên, hai cái đầu trực tiếp bay lên!

    Phù phù!

    Phù phù!

    Hai cỗ thi thể không đầu ngã xuống mặt đất, giữa cổ có máu tươi chảy ra nhuộm đỏ đá trong sơn cốc.Thân thể của Sở Mặc từ trên trời giáng xuống, quỳ một gối xuống tảng đá, há miệng thở hổn hển.

    Một đao kia quá mức kinh diễm.

    Thế nên mọi người không để ý kẻ thi triển nó chỉ là một thiếu niên hoàng cấp tầng bốn.

    Nhất đao trảm song hùng!

    Dù Vạn Trí và Quách Hưng đã bị áp chế cảnh giới, nhưng kinh nghiệm của bọn họ, Sở Mặc không thể bằng được!

    Bởi vậy, dù Nhất đao kia có chiêu thức tinh diệu tuyệt luân sâu sắc huyền bíhùng mạnh thế nào, nhưng thiên phú trác tuyệt của Sở Mặc cũng không cách nào bị che dấu!

    Chiêu thức lợi hại, nhưng người thi triển chiêu thức còn lợi hại hơn!

    Một cơn gió lạnh thổi qua, năm Hoàng kim trưởng lão Thanh Long đường đều há hốc miệng, bọn họ quả thực không thể tin vào mắt mình, toàn thân trống rỗng.

    Một tên Hoàng Kim trưởng lão dùng sức day day hai mắt, nhìn chằm chằm vào hai cỗ thi thể không đầu kia.

    Sau một lúc lâu, đợi khi hoàn toàn xác nhận chuyện này là thật, hắn trực tiếp kêu lên thảm thiết rồi xoay người bỏ chạy!Ầm!

    Hoàng Kim trưởng lão nổ tung.

    Giống như Triệu Thanh, trực tiếp hóa thành sương máu mà chết!

    - Muốn chạy sao?

    Trong hư không truyền đến một tiếng hừ đầy hờ hững.

    Sau đó, Ma Quân trong hư không dạy dỗ:

    - Ngươi giết người, nhìn thì vui sướng, nhưng khiến thể lực của ngươi tiêu hao quá lớn!

    Giết như vậy...

    Ngươi có thể giết được mấy người?- Ta biết, nhưng ta không khống chế nổi, một đao kia...

    Giờ lĩnh ngộ đến cảnh giới này thì chỉ có thể thi triển đến trình độ này.

    Hiện giờ Sở Mặc đã điều hòa hơi thở, chậm rãi đứng dậy.

    Nhìn thoáng qua hai cỗ thi thể không đầu, yên lặng lắc đầu.

    Trong hư không Ma Quân nói:

    - Thật đã quên mất, U Minh...

    Khụ khụ, đao pháp này quả thật quá mức mạnh mẽ.

    Lấy cảnh giới của ngươi chưa có khả năng lĩnh ngộ đến trình độ này.

    Nhưng thiên phú của ngươi thật sự quá tốt.

    Thế cho nên ngươi lĩnh ngộ được tinh túy nhưng không có biện pháp nắm nó trong tay.

    Mặt khác, đao của ngươi cũng quá mạnh mẽ.

    Song phương kết hợp lại khiến người bị công pháp và vũ khí dắt đi nên mới xuất hiện hiện tượng này.

    Như vậy, kế tiếp, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ngươi không được dùng một đao kia!Còn có thiên lý sao?

    Rõ ràng con ngại đồ đệ mình giết người quá nhanh mà lãng phí thể lực!

    Hơn nữa, kế tiếp còn không cho hắn dùng một đao kia!

    Có nên hỏi ý chúng ta hay không?

    Bốn gã Hoàng kim trưởng lão Thanh Long khóc không ra nước mắt, đã sắp phát điên rồi.

    Những người này, tất cả đều tự xưng là trừ gian diệt ac, cũng là kẻ giết người không chớp mắt.

    Nhưng sống tới từng này tuổi cũng chưa thấy ai giáo dục đồ đệ như vậy.Bọn họ là Hoàng Kim trưởng lão Thanh Long đường, nhưng đâu chỉ đại biểu cho mỗi Thanh Long đường?

    Mà còn có môn phái hùng mạnh sau lưng họ!

    Còn có Chu Tước Hội, còn có các môn phái Chu Tước đại lục, cùng với cường nhân Đại lục Thanh Long.

    Tổng cộng hơn ngàn người, tập hợp lực lượng hai đại lục.

    Không dám nói mạnh nhất thế gian nhưng tuyệt đối không có môn phái nào dám khinh thường.

    Thế nhưng cường nhân ẩn trong không trung kia hoàn toàn không nhìn thấy.

    Hắn biến họ thành bao cát cho đồ đệ luyện tập!Không...

    Nói bao cát là còn đánh giá cao địa vị của bọn họ.

    Đây rõ ràng là biến họ thành dê chờ làm thịt!

    Nhìn thiếu niên vẻ mặt không màng danh lợi dùng một đao chém hai gã tiếng tăm lừng lẫy trong Thanh Long đường, dường như không hề cảm thấy kiêu ngạo.

    Dường như chuyện này rất bình thường...

    Nhưng chuyện này đâu phải bình thường?

    Đôi thầy trò yêu nghiệt này rốt cuộc xuất hiện từ đâu vậy?

    Bốn Hoàng kim trưởng lão Thanh Long đường phát lạnh.

    Lúc trước bọn họ đã gặp nguy hiểm và ác mộng, nhưng mọi chuyện gộp vào cũng không khủng bố nhưhôm nay!

    Đó là một tử cục!

    Tử cục mà họ không có cách nào phá giải.

    - Đến các ngươi!

    Trong hư không, âm thanh hờ hững lại vang lên như tiếng ma quỷ đòi mạng, khiến bốn gã Hoàng kim trưởng lão Thanh Long đường không nén được run rẩy.

    -----o0o-----

    Chương 252 : Đơn giản như vậy?

    Chương 252 : Đơn giản như vậy?

    Thời gian chưa tới một ngày mà tâm tình quả thực là trên trời dưới đất!

    Chuyện tới lúc này, bọn họ hối hận muốn chết, nhưng lại không thể làm gì.

    Một gã Hoàng kim trưởng lão nói:

    - Bốn người cùng lên?

    Ba Hoàng kim trưởng lão còn lại cũng có vẻ mặt không khác biệt lắm.Loại chuyện không biết xấu hổ này, đổi lại là ngày thường bọn họ rất thích.

    Nhưng vào hiện tại lại là lựa chọn duy nhất.

    Đối mặt với thiếu niên yêu nghiệt này, bọn họ thực không dám nói ra những lời như một chọi một.

    Dù sư phụ thiếu niên này đã nói, không cho Sở Mặc dễ dàng vận dụng đao pháp kinh khủng kia.

    Nhưng dù sao hắn cũng không có nói là không cho Sở Mặc dùng?

    Nếu chẳng may, trong quá trình chiến đấu, Sở Mặc cảm thấy đánh không lại, trực tiếp chém ra một đao kinh khủng kia, bọn họ căn bản không có cách phá giải!Đúng vậy, dù đã một lần nhìn Sở Mặc xuất đao, bọn họ vẫn không có lòng tin đón được một đao như vậy.

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp, nhìn bốn kẻ cộng lại cũng vượt qua hai trăm tuổi này, rất muốn nói một câu: Các ngươi thật không biết xấu hổ!

    Tuy nhiên ngẫm lại, nếu không có sư phụ ở đây, chỉ sợ tình thế bây giờ đã bị đảo ngược.

    Chuyện gì cũng là dựa vào thế lực cường đại, còn mình cũng giống như vậy!

    Nghĩ như vậy, Sở Mặc không còn tâm tư cười nhạo những người này.

    Hiện tại hắn chỉ có một ý niệm là làm cho mình nhanh chóng cường đại lên!

    Khi nào sư phụ rời khỏi thế giới này, mình phải tự thân đối diện với những lolắng kia, đó mới gọi là thực lực!

    - Bốn các ngươi cùng lên đi.

    Không đợi Ma Quân nói xong, Sở Mặc nhìn bốn gã Hoàng kim trưởng lão Thanh Long đường, thản nhiên nói.

    - Tiểu tử, đây là tự ngươi nói đấy!

    - Ngươi tự tìm!

    - Đao kiếm không có mắt, bị thương đừng trách chúng ta!

    - Sát!Bốn gã Hoàng kim trưởng lão như thú bị vây kín, tất cả đều lộ ra vẻ dữ tợn.

    Trực tiếp đánh tới Sở Mặc.

    - Bạo vũ phi hoa châm!

    Một Hoàng kim trưởng lão Thanh Long đường trực tiếp ra tay, đánh ra hơn trăm cây châm về phía Sở Mặc!

    Cương châm lấp lánh hào quang u lam, như bầy ong bay tới!

    Đồng thời, trong không khí truyền đến một hương vị ngai ngái.

    Cương châm này ngâm độc, hơn nữa còn là kịch độc!Mà ngay cả trong Ma Quân trong hư không cũng toát lên sự lạnh lẽo.

    Năm đó hắn bị vô số người đuổi giết, chạy trốn chết, nên hiểu rõ lòng tham và đen tối của con người hơn ai khác.

    Hơn nữa, thất sát chi độc trong cơ thể hắn cũng là do đám người đuổi giết kia ban tặng.

    Nếu không phải thu được một hảo đồ đệ, chỉ sợ mồ đã xanh cỏ, chết từ lâu.

    Bởi vậy.

    Ma Quân rất phản cảm với những kẻ dùng độc.

    Ngay lúc Ma Quân nghĩ có nên ra tay giúp Sở Mặc thì đã thấy thân hình của Sở Mặc lóe lên.

    Toàn thân như ảo ảnh tránh né tất cả cương châm độc!- Hảo tiểu tử, Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ khá lắm!

    Ma Quân tán thưởng trong lòng!

    Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ là một loại kế thừa trong đó, cho dù ở Tiên giới cũng là thân pháp cao nhất.

    Sở Mặc không có tiên lực, cũng không thể phát huy tinh túy của Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ.

    Nhưng hắn đã lĩnh ngộ được ý nghĩa sâu xa của bộ pháp này.

    Ở thế giới này, dùng phương thức của người luyện võ thi triển ra đúng là vô cùng thần kỳ!

    Chuyện này cũng chưa tính, tay của Sở Mặc múa may trong hư không.

    Trong phút chốc, phảng phất như có trên cánh tay đồng thời múa may trên đầu!Không ngờ trong phút chốc đã cứng rắn bắt được ba bốn mươi cái!

    - Thiên trượng thủ!

    Trong hư không Ma Quân có chút khiếp sợ nhìn cảnh tượng này, lẩm bẩm nói:

    - Không ngờ tiểu tử này có thể luyện cả thiên trượng thủ...

    Mặc dù chỉ có chút thành tựu, nhưng cũng xem như kỳ tích rồi!

    Ba Hoàng kim trưởng lão hiển nhiên hiểu bản lĩnh của kẻ thi triển Bạo vũ phi hoa châm.

    Bởi vậy, tuy rằng bốn người cùng đánh Sở Mặc, nhưng ba người đều đứng tụt ra sau kẻ kia.

    Nhưng khi Sở Mặc dùng thân hình tinh diệu tránh đi một kích này, lại bắt lấy ba bốn mươi cái châm ngâm độc.

    Bốn gã Hoàng kim trưởng lão sắc mặt đại biến, bọn họ gần như không nghĩ ngợi gì tản ra!- Trả lại cho các ngươi.

    Sở Mặc cười lạnh, hai tay vung lên, ba bốn mươi cây châm xé gió bắn về phía bốn người này!

    Tiếng gió thê lương vang lên trong nháy mắt, chỉ nghe thấy kẻ cầm đầu hét thảm một tiếng!

    Một cây cương châm trực tiếp đính ở mi tâm của hắn!

    Cương châm dài ba tấc, gần như ngay ngắn gắn trên mi tâm.

    Hét thảm một tiếng rồi ngã xuống đất.

    Gương mặt vốn hồng nhuận nhanh chóng phủ lên một tầng đen xam.- Độc thật bá đạo!

    Sở Mặc không kìm nổi phát ra một tiếng thán phục.

    Tiếp theo, lại truyền tới ba tiếng kêu thảm thiết.

    Ba Hoàng kim trưởng lão Thanh Long đường đều bị cương châm bắn trúng, kịch độc phát tác.

    Đáng thương cho ba gã Hoàng kim trưởng lão, còn chưa có cơ hội ra tay đã bị ám khí của đồng bọn độc chết.

    Theo ba tiếng phù phù, ba Hoàng kim trưởng lão ngã xuống đất, trên mặt, trên cổ, trên tay...

    Thậm chí toàn thân nhanh chóng trở nên đen thùi!

    Độc tính của cương châm đúng là làm người ta sởn tóc gáy.Miệng Sở Mặc hơi co quắp, thầm nói:

    - Chỉ đơn giản như vậy sao?

    - Đơn giản?

    Ma Quân cười lạnh:

    - Ngươi cảm thấy đơn giản, đó là bởi vì công pháp ngươi tu luyện cao siêu hơn trình tự ở thế giới này!

    Cái gọi là võ học không chỉ có một chữ võ mà còn có chữ học!

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Võ, chỉ chính là chiêu thức tinh diệu; học chính là ý nghĩa sâu xa của chiêu thức!

    Càng là công pháp cao thâm thì lực lượng nắm trong tay và chi phối càng hùng mạnh.

    Công pháp của ngươi so với công pháp của bọn họ đúng là một Đại học sĩ uyên bác với thư nhân đọc sách vài ngày...

    Sự chênh lệch khó có thể so sánh!Sở Mặc có chút thụ giáo gật đầu, sau đó hỏi:

    - Sư phụ, ta tu luyện những công pháp này, thật không có tên sao?

    - Đương nhiên là có!

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Chỉ có điều ta không muốn để ngươi bị việc này phân tâm nên lười nói cho ngươi.

    Thiên hạ vô số võ học, nói toạc ra chỉ so chiêu thức nào tinh ranh hơn, chiêu thức nào có lực sát thương mạnh hơn!

    Đây là quy tắc của Tứ Tượng đại lục.

    Nhưng tới Linh giới, khi ngươi có được linh lực, ngươi sẽ phát hiện những công pháp này thi triển ra sẽ hoàn toàn khác Tứ Tượng đại lục, hoàn toàn bất đồng!

    Tới Tiên giới cũng vậy!

    Cho nên, có biết tên hay không kỳ thật cũng không có bao nhiêu ý nghĩa.

    - Có ý nghĩa!

    Tốt xấu gì cũng phải biết mình đang luyện gì chứ?

    Sở Mặc liếc mắt, vẻ mặt chấp nhất.- Ngươi đã nghĩ như vậy, nói cho ngươi biết cũng không sao.

    Tuy nhiên, những chiêu thức này tới Tiên giới đều là trấn phái tuyệt học của vài môn pháo.

    Hy vọng lúc đó ngươi sẽ không chịu ảnh hưởng.

    Ma Quân thản nhiên nói.

    -----o0o-----

    Chương 253 : U Minh Bát Đao

    Chương 253 : U Minh Bát Đao

    Sở Mặc giờ mới hiểu nỗi khổ tâm của sư phụ mình.

    Những công pháp này, đều là do đồng môn sư phụ lấy được trong di tích kia, về sau bị người của mấy đại tông phái chặn giết, cướp đi.

    Hiện giờ đã thành trấn phái tuyệt học của người ta.

    Đây cũng là lý do Ma Quân nói, một ngày Sở Mặc tiến vào Tiên giới, thi triển những công pháp này sẽ bị người ta đuổi giết.Biết quá nhiều, nhất định sẽ phân tâm!

    Đó là điều Ma Quân băn khoăn.

    Hiểu rõ điều này, Sở Mặc lập tức cười nói:

    - Yên tâm đi sư phụ, những công pháp này cho dù đã thành trấn phái tuyệt học.

    Nhưng chung quy vẫn chỉ có thể phát dương quang đại trong tay ta!

    Sở Mặc thầm nhủ trong lòng: Bởi vì ta có ngọc!

    Những công pháp này, Ma Quân đều nắm giữ và hiểu uy lực của nó ở Tiên giới.

    Ở Tứ Tượng đại lục, thi triển những công pháp này có uy lực thế nào, Ma Quân lại không hiểu rõ lắm.

    Cho nên Ma Quân cũng không thấy những công pháp này do Sở Mặc thi triển ra có uy lực lớn gấp nhiều lần so với người khác tu luyện rồi thi triển ra.

    Bởi vậy, nhìn Sở Mặc ăn nói hùng hồn, Ma Quân nhếch miệng mỉm cười, nói:

    - Hy vọng như thế!

    Sau đó, Ma Quân nói:

    - Quyền pháp ngươi tu luyện tên là Thiên Địa Nhân, Tam Tài quyền pháp.- Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp?

    Sở Mặc khẽ nhướng mày.

    Ma Quân nói:

    - Đúng vậy, quyền pháp này tổng cộng chỉ có ba chiêu, có lẽ giờ ngươi đã lĩnh ngộ đến tinh túy, hẳn là nhân quyền.

    Sở Mặc kéo miệng:

    - Còn không hay bằng Nhất quyền...

    - ...

    Ma Quân mặc kệ hắn, tiếp tục nói:

    - Bộ pháp ngươi luyện tên là Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, thân pháp này ở Tiên giới cũng là cao cấp!

    Một khi tu ra tiên lực thi triển, toàn thân hóa làm ảo ảnh, khingười khác nhìn thấy ảo ảnh, ngươi đã ở xa tới trăm dặm!

    - Nghe cũng không tệ lắm, có chút thú vị.

    Sở Mặc nhe răng nói.

    Ma Quân nói tiếp:

    - Thủ pháp ngươi dùng để đón châm độc tên Thiên trượng thủ, ngươi có thể nhanh như vậy đã lĩnh ngộ được ý nghĩa sâu xa của nó, thật khiến ta có phần giật mình.

    - Công pháp này rất mạnh sao?

    Sở Mặc hỏi.

    - Đương nhiên!Ma Quân vô cùng khẳng định:

    - Thiên trượng thủ thi triển ở Tiên giới sẽ có pháp thân ngàn vạn lần!

    Có thể trực tiếp hóa ra ngàn vạn cánh tay để chiến đấu!

    Ngươi nói có mạnh hay không?

    - Nghe như rất mạnh!

    Sở Mặc hưởng ứng.

    - Vốn là rất mạnh!

    Ma Quân đang ẩn trong hư không lườm hắn, sau đó nói:

    - Đao pháp ngươi tu luyện mới là mạnh nhất!

    Lại nói đao pháp ny cũng hữu duyên với ngươi.

    - Sao lại nói vậy?

    Sở Mặc hỏi.- Đao pháp này tên là U Minh Bát Đao, muốn chân chính thể hiện uy lực của nó thì nhất định phải có một thanh đao tốt.

    Đao pháp này quá mức hống hách, bảo đao tầm thường không chịu nổi uy lực.

    Trong Tứ Tượng đại lục còn đỡ, nếu là ở Linh giới hoặc Tiên giới, bảo đao tầm thường chưa kịp thi triển đã trực tiếp nứt vỡ!

    Nhưng cây đao của ngươi sẽ không như thế.

    Ma Quân nói.

    - U Minh Bát Đao...

    Ta thích!

    Sở Mặc cười ha hả nói.

    - Đao ngươi lĩnh ngộ tên là đoạt hồn!

    Nhân hồn, phân Thiên Địa Nhân tam hồn.

    Thiên Hồn là chúa tể ý thức; Địa Hồn chúa tể cảm xúc; Nhân Hồn chúa tể thọ mệnh.

    Đoạt hồn chém ra trực tiếp chế trụ Thiên Địa Nhân tam hồn, tới cảnh giới cao, một đao kia chưa chạm tới đầu đối phương thì hắn đã chết!Ma Quân thản nhiên nói:

    - Đương nhiên, có thể đạt tới cảnh giới này, ít nhất cũng phải chờ ngươi tới Linh giới mới được.

    Ma Quân sâu kín nói:

    - Nhưng bởi vì ngươi đã lĩnh ngộ đến ý nghĩa của đoạt hồn, cho nên có thi triển ở Tứ Tượng đại lục vẫn có uy lực làm người ta khiếp sợ!

    - Có lẽ ngươi không thấy được, lúc ngươi thi triển ra một đao kia, phản ứng của đối phương chậm hơn bình thường một chút.

    - Trong quyết đấu sinh tử, phản ứng hơi chậm một chút cũng đủ để quyết định thắng bại!- Chớ nói trong tay ngươi lại có một thanh đao sắc bén như thế, gần như không có vũ khí gì có thể đỡ nổi một đao của ngươi.

    - Cho nên, cảnh giới giống nhau, cho dù là người cao hơn ngươi một cảnh giới khi thấy ngươi cầm cây đao này, thi triển ra Đoạt Hồn thì gần như không có may mắn tránh thoát.

    Thậm chí, đối mặt với ngươi cao hơn ngươi hai tầng cũng không chắc không thể có hiệu quả!

    Ma Quân nói đến đây liền cảm thán, năm đó hắn dựa vào U Minh Bát Đao tung hoành Tiên giới.

    Cường sát cả kẻ hơn hắn một bậc rưỡi.

    - Đoạt hồn...

    Sở Mặc thì thầm trong miệng, nhớ lại lúc thi triển một đao kia, phản ứng của đối phương thật đúng lời sư phụ nói, thấy đao này, đối phương giống như bị dọa tới mất cả năng lực phản ứng.Hoá ra, cũng không phải đao quá nhanh mà là nó có ý nghĩa sâu xa, là đoạt hồn!

    - U Minh Bát Đao đệ nhị đao, tên là Sát Sinh.

    Ma Quân nói:

    - Cái gọi là sát sinh chính là giết hết sinh linh trên thế gian!

    Một đao kia cần phải có đầy đủ sát khí mới có thể lĩnh ngộ.

    Sát khí của ngươi hiện giờ chưa đủ.

    Tuy nhiên đợi thêm một thời gian, hẳn ngươi có thể lĩnh ngộ.

    - U Minh Bát Đao đệ tam đao tên là Trảm Phách!

    Ma Quân đi ra khỏi hư không đến trước Sở Mặc, nhìn Sở Mặc nói:

    - Người có ba hồn bảy vía, hồn là căn cơ của phách, phách là cành lá của hồn.

    Không phách vô mệnh, vô mệnh phách suy.

    Cho nên đao đó còn ác liệt hơn đoạt hồn và sát sinh!

    Giống như là một cây đại thụ, ngươi chém hết cành lá của nó, chỉ còn trụi lủi một cây khô, nó chẳng những mất đi năng lực che gió che mưa mà cũng sẽ mất đisinh mạng.

    - Sư phụ năm đó từng dùng chiêu này sao?

    Sở Mặc nhìn Ma Quân hỏi.

    Trên mặt của Ma Quân, lộ ra một chút hồi ức, nói:

    - Năm đó vi sư dựa vào U Minh Bát Đao chạy ra khỏi núi thây biển máu.

    Đáng tiếc, sư phụ không có hảo đao như ngươi, bằng không đã giết được nhiều cẩu tặc hơn.

    Sở Mặc lấy ra Thí Thiên, nhẹ nhàng vuốt ve:

    - Nó tên Thí Thiên!

    - Thí Thiên?

    Hảo đao!

    Xứng với ngươi!

    Ma Quân từ trước đến nay rất ít khi khen ngợi Sở Mặc những cùng đang dùng từngữ ca ngợi nhìn Thí Thiên, có tán thưởng nhưng không có tham niệm.

    Ma Quân đã gặp qua nhiều người tham lam vô sỉ nên hận nhất loại người này.

    Đồng thời, Ma Quân cũng hiểu một người muốn tìm được vũ khí phù hợp với mình sẽ khó như thế nào.

    Sở Mặc có thể đạt được Thí Thiên là nhờ cơ duyên, Ma Quân chỉ có thể vui mừng cho hắn!

    - U Minh Bát Đao đệ tứ đao, tên là Ngạc mộng.

    Một đao kia, chỉ sợ phải đợi ngươi đến Linh giới mới có thể miễn cưỡng lĩnh ngộ một chút, bởi vì đao này đã tiến vào đến phạm vi thuật pháp.

    Bây giờ nói rồi, ngươi cũng không hiểu.

    Ma Quân nói.

    -----o0o-----

    Chương 254 : Người trước ngã xuống, người sau tiếp bước tiến lên

    Chương 254 : Người trước ngã xuống, người sau tiếp bước tiến lên

    Sở Mặc gật gật đầu, cũng không truy vấn nữa.

    Hắn tin tưởng lời sư phụ, bởi vìthuật pháp, nghe qua đã là thủ đoạn của thần tiên.

    Ít nhất trên Tứ Tượng đại lục vẫn chưa nghe nói ai có bản lĩnh này.

    - Đệ ngũ đao, tên là Kinh Lôi, đao xuất nhập sấm sét, ánh đao như tia chớp.

    Một đao ra quỷ thần khóc, uy lực có thể nói là khủng bố.

    Ma Quân nói xong, nhớ tới năm đó bao nhiêu người chết dưới đao, có rất nhiều người ở Tiên giới, tiếng tăm lừng lẫy.

    Nhưng dưới sấm sét đều hóa thành vong hồn.

    - Đệ lục đao tên là Luyện Ngục.

    Ma Quân thản nhiên cười nói:

    - Tên này chắc không cần giải thích nhỉ?

    Luyện ngục vừa ra, đều thành luyện ngục!

    Mặc kệ ngươi ở chỗ nào.

    Chỉ cần thi triển một chiêu này, như vậy, nơi đó chính là luyện ngục!- Đệ thất đao, tên là Tu La.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc nói:

    - Một đao kia đã thuộc phạm trù thần thông, mà ngay cả vi sư cũng không thể lĩnh ngộ tinh túy sâu xa của nó.

    Cho nên, rất khó giảng cho ngươi về tính tinh diệu.

    Trong tương lai, ngươi phải tự tìm hiểu.

    Sở Mặc có chút kinh ngạc nhìn Ma Quân:

    - Ngay cả ngài cũng không luyện thành?

    Ma Quân đỏ mặt già, lập tức cười mắng:

    - Mắt ngươi bị sao đấy?

    Sư phụ của ngươi cũng là người!

    Không phải thần!

    - Khụ khụ...

    Miệng Sở Mặc hơi co rút, nhẹ giọng lẩm bẩm nói:

    - Ở trong suy nghĩ của ta, sư phụ chính là mạnh nhất!

    Trong lòng Ma Quân ấm áp, nói tiếp:

    - Đao cuối trong U Minh Bát Đao tên Lục Tiên.

    Vi sư chưa luyện được Tu La chứ đừng nói Lục Tiên.

    Nhưng năm đó, trước khi sư phụ phá huỷ công pháp U Minh Bát Đao đã từng xem qua miêu tả về đao kia.

    Ma Quân nói xong, ánh mắt hạ xuống, hạ giọng nói:

    - Lục tiên xuất...

    Thiên địa đồng bi!

    Trong mắt Sở Mặc lộ vẻ mơ hồ, không thể xác định được đây là cảnh tượng gì...

    Chỉ một đao thôi...đã làm trời đất khóc than...

    Trường hợp như thế này, Sở Mặc chưa bao giờ tưởng đến, mà có ngồi tưởng cũng không tưởng tượng ra được.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc, có phần thương cảm nói :

    - Ngàn trượng thủ Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp, Ảo Ảnh Tật Phong Bộ và một ít công pháp lúc trước ta đưa cho ngươi đều là củacác sư huynh đệ đồng môn của ta.

    Với tình hình lúc đó, mọi người cố gắng mang đi nhiều nhất có thể.

    Bị các đại tông phái liên hiệp chặn giết, các sư huynh đệ, tỷ muội của ta đều ngã xuống, công pháp cũng bị rơi vào tay kẻ khác.

    May là trước khi đi, chúng ta đã đọc cho nhau nghe công pháp của mỗi người một lần.

    Ai cũng đem chúng ghi lại trong lòng.

    Nhờ thế mà hiện tại ta mới có thể truyền thụ lại cho ngươi.

    Sở Mặc chợt nói:

    - Thì ra là thế.

    Ma Quân gật đầu, có chút ưu tư:

    - Nhưng U Minh Bát Đao là trường hợp đặc biệt.

    Người sư tỷ nămđó nắm giữ U Minh Bát Đao...thích ta.

    Sở Mặc như cũ không nói gì, chăm chú nhìn vị sư phụ anh tuấn của mình.

    Hắn cũng không biết làm gì để an ủi cả.

    Chắc giờ hiện tại sư phụ đang hoài niệm vị sư tỷ kia của người.

    Ma Quân than nhẹ, cười buồn bã:

    - Nên lúc đó khi thấy ta, nàng trực tiếp giao bộ công pháp kia cho ta mà không giao cho những người khác.

    Hành động tưởng như ích kỷ lúc đó lại giúp U Minh Bát Đao không bị mấy đại tông môn kia cướp đoạt.

    Có thể nói là gặp được phúc trong họa.- Chỉ có chúng ta biết...U Minh Bát Đao sao sư phụ ?

    Sở Mặc kinh ngạc hỏi.

    Ma Quân nói:

    - Hiện tại, trên thế gian này, chỉ có duy nhất thầy trò chúng ta biết U Minh Bát Đao.

    Dĩ nhiên, còn một người khác chính là người đã sáng tạo ra nó.

    - Không phải vị tiền bối kia đã đi đến cõi tiên rồi ạ?

    Sở Mặc hỏi.

    - Cũng chưa chắc.

    Vị tiền bối đó kinh tài tuyệt duyệt diễm, có thểsáng tạo ra loại công pháp như U Minh Bát Đao nhất định là cao thủ sâu không lường được.

    Có lẽ tiền bối đã phi thăng lên Tiên giới, Thiên giới...điều này không nói chính xác được.

    - Phi thăng lên Thiên giới...

    Trong mắt Sở Mặc lộ ra một chút chờ mong, trong lòng tự nhủ: bao giờ ta cũng có thể đạt tới cảnh giới như vậy.

    Ma Quân nhìn về nơi xa, thản nhiên nói:

    - Tốt rồi, lại có người tiến đến.

    Ngươi nhớ kỹ, với cảnh giới của ngươi bây giờ còn chưa thể hoàn toàn không chế được đoạt hồn đao, phải sử dụng nó thật cẩn thận.

    Uy lực của Ngàn trượng thủ, Thiên ĐịaNhân Tam Tài quyền pháp cũng rất lớn, đủ để đối phó với những người này.

    Ngươi có thể luyện cho thuần thục.

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Đệ tử biết rồi ạ.

    Thoạt nhìn, chuyện sư phụ dạy đồ đệ phải chiến đấu như thế nào không có gì bất thường.

    Nhưng nếu để người ở phía sau đang đuổi đến biết, người bị bọn họ truy đuổi lại thảnh thơi thế này chắc sẽ tức giận đến hộc máu.

    Ma Quân nói xong, thân hình chợt lóe, trực tiếp biến mất trước mặt Sở Mặc.Sở Mặc không nhịn được lầu bầu:

    - Tu luyện Ảo Ảnh Tật Phong Bộ đến cảnh giới cao nhất sẽ được như vậy sao?

    Trong không gian truyền đến tiếng của Ma Quân:

    - Đúng vậy.

    - Thật tuyệt hảo!

    Sở Mặc cảm thán.

    Sau đó ngẩng đầu nhìn đến phía khe sâu ở đối diện, thấy có hai mươi mấy bóng dáng đang tiến đến đây với tốc độ cực nhanh.Sở Mặc nhìn thoáng qua mấy cỗ thi thể ở cách đó không xa, thở dài.

    Tham lam là một cái tội, những lời này không sai tẹo nào.

    Cho dù những người kia nhìn thấy mấy thi thể nằm đây, chắc vẫn không do dự mà xông lên.

    Trừ khi, bọn họ biết sư phụ của ta đáng sợ đến mức nào.

    Tiếc rằng bọn họ không thể biết được.

    - Tên tiểu tử đó đang ở kia.

    - Ha ha, cuối cùng cũng tìm thấy hắn.

    - Có gì đó không bình thường.

    Không phải người của Thanh Long đường tìm được hắn trước chúng ta sao?- Bên cạnh hắn, hình như có...mấy thi thể.

    Có người nhìn ra dị thường, chỉ vào mấy thi thể cạnh Sở Mặc la lên.

    - Sao có thể thế được?

    Tiểu tử kia còn chưa luyện đến hoàng cảnh bậc năm, sao có thể giết được một đám cao thủ đã ở Kim Thạch Chi Cảnh chứ?

    Vài người không dám tin.

    Lúc này, tất cả mọi người đều quay lại nhìn lão bà khoảng bảy mươi ở phía sau.

    Tóc lão bà này đã lâm râm, mặt không có nhiều nếp nhăn.

    Khuôn mặt hồng hào, trông khá tráng kiện.

    Nhưng đôi mắt tam giác lại khiến cả người bà có phần âm độc.

    Ánh mắt lão bà âm trầm nhìn chằm chằm Sở Mặc.

    Một bên mí mắt khẽ nhúc nhích, hừ một tiếng, nhưng cũng không nói chuyện.

    Nếu đứng đối diệnnhìn kỹ lại, có thể thấy lão bà này hơi hơi nhắm mắt.

    Nhưng không ai dám nói gì vì mọi người đều biết bà đang dùng thần thức để tìm hiểu xem nơi này còn ai khác không.

    Có thể sử dụng được thần thức phải là người đã tiến vào Minh Tâm Cảnh Giới.

    Những người ở Kim Thạch Chi Cảnh như bọn họ, chỉ có thể hâm mộ mà thôi.

    Lão bà trầm mặc một lúc lâu mới chậm rãi mở mắt, trên mặt có chút mệt mỏi.

    -----o0o-----

    Chương 255 : Rơi vào đường cùng

    Chương 255 : Rơi vào đường cùng

    - Thế nào rồi Khúc bà bà?

    Có phát hiện được gì không?

    Một người ở bên cạnh hỏi.- Ta cảm thấy hơi quỷ dị.

    Kim trưởng lão của Thanh Long đường tuy không phải cao thủ bậc nhất nhưng cũng chẳng phải kẻ yếu.

    Làm sao có thể tự nhiên mất mạng dưới tay tiểu tử kia được?

    Có người lo lắng nói.

    Khúc bà bà trầm tư một chút, nói:

    - Chỗ đó hơi kỳ lạ.

    - Cái gì kỳ lạ?

    Những người bên cạnh lại hỏi.

    Khúc bà bà híp mắt:

    - Trên người tiểu tử kia có đồ kỳ quái.

    - Ý của bà bà là...

    Mấy người xung quanh không hiểu nhìn bà lão.

    Khúc bà bà lạnh lùng nói:

    - Da trên mặt của các thi thể đều tái đi, có người da đã thâm đen.

    Nếu ta đoán không sai, trên người tiểu tử kia chắc chắn có vật kịch độc.

    Với thực lực của hắn, tám chín phần đã dùng hồ ngôn loạn ngữ, lừa gạt bọn người Thanh Long đường, lấy tín nhiệm rồi sau đó giết bọn họ.

    - Điều này...Có người nhíu mày trầm ngâm, vẫn cảm thấy có chỗ nào chưa thỏa đáng.

    - Ngươi có ý kiến?

    Ngươi nghĩ ta phân tích không đúng sao?

    Khúc bà bà bất mãn nhìn người này.

    - Không phải như vậy.

    Bà bà phân tích đúng, rất hợp lý ạ.

    Người này bị dọa nên vội nói.

    - Ta vừa vận dụng thần thức điều tra xung quanh thung lũng này, giữa thanh thiên bạch nhật, nơi đây trừ một ít dã thú, hoàn toàn không có hơi thở của cường nhân nào.

    Cho nên, ta khẳng định, vấn đề ở trênngười hắn.

    Khúc bà bà tự tin nói.

    Mọi người quay sang hỏi nhau:

    - Có ai mang vật tránh độc trên người không?

    Một người phát biểu:

    - Ta có một lọ đan dược có thể giải rất nhiều loại kịch độc, nhưng đan dược này...

    Người này ấp úng.

    Khúc bà bà lạnh lùng:

    - Dù đang dược có đáng giá đến mấy cũng không bằng tính mệnh, càng không đáng giá so với truyền thừa của Phiêu Diêu Cung.

    Người nó lại khúm núm:

    - Bà bà giáo huấn chí phải ạ.

    Nói xong, lấy lọ đan dược trong lòng giao cho Khúc bà bà.

    Trong con ngươi Khúc bà bà có chút đắc ý: đây là lợi thế của người có thực lực cường đại.

    Có thực lực cường đại sẽ có địa vị siêu nhiên.

    Dù trong lòng người khác có muôn vàn bất mãn, cũng không dám bộc lộ trước mặt Khúc bà bà.

    Khúc bà bà phân phát giải độc đan cho mọi người.

    Lọ này có khá nhiều đan dược, khoảng hơn ba mươi viên.

    Sau khi phát cho mỗi người một viên rồi vẫn còn dư lại mười viên nữa.

    Khúc bà bà cũng không tham ô số còn lại mà đem nó trả cho chủ, thản nhiên nói:

    - Ngươi yên tâm đi, sẽ không ăn không đan dược của ngươi.

    Sau khi chuyện này kết thúc, trở về Chu Tước Hội, ta sẽ đích thân nói với hội trưởng, tranh thủ lợi ích cho ngươi.

    Một lọ giải độc đan bị chia hết hai phần ba, nếu nói không đau lòngthì là giả.

    Dù sao dược liệu để điều chế đan dược này cũng rất đắt tiền.

    Kể cả cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh cũng không tùy tiện đưa đan dược xa xỉ như vậy ra dùng.

    Cho nên, sau khi nghe Khúc bà bà cam đoan, cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh hơn bốn mươi tuổi này rất cảm kích:

    - Vậy đa tạ bà bà trước ạ.

    - Mục đích của mọi người giống nhau.

    Đám người của Thanh Long đường đã chết hết, cơ hội của chúng ta đã đến.

    Lúc này mọi người phải thật đoàn kết!

    Ai dám tính kế người trong nhà, đừng trách ta không khách khí!Khúc bà bà nhìn mọi người nói.

    - Bà bà yên tâm đi, chúng ta biết cân nhắc nặng nhẹ mà.

    - Đúng vậy, bà bà không phải lo, tất cả chúng ta đều lấy đại cục làm trọng.

    Những người này đều cho rằng có đan dược trong tay thì có thể tha hồ đánh, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười chiến thắng.

    Dưới sự dẫn dắt của Khúc bà bà, mọi người bắt đầu bay qua sông đến chỗ khe sâu.

    Khoảng cách bảy tám dặm cũng không thấm vào đâu đối với cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh.

    Chẳng mấy chốc mà bọn họ đã tiến đến chỗ SởMặc.

    Lúc bọn họ đến trước mặt Sở Mặc mới giật mình kinh hãi.

    Thì ra nơi này vẫn còn hai cỗ thi thể không , lúc trước vì ở xa mà họ chưa nhìn thấy.

    Có người nhận ra thân phận của hai thi thể này, kinh hãi hô lên:

    - Đây chẳng phải là Quách Hưng của phái Kim Đao và Vạn Trí của Liệt Hỏa tông hay sao, hai người bọn họ đều là cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh cấp cao nhất mà?

    - Cảnh giới của bọn họ đã gần như qua luyện tâm kỳ, bước nửa bước là tới Minh Tâm Cảnh, vậy mà lại bị chém chết ở đây ư?

    Một người khác kinh sợ nhìn Sở Mặc đang đứng im ở trước.Khúc bà bà không kìm được nổi giận.

    Vừa nãy bà còn mạnh miệng nói nơi này không có ai.

    Hai cỗ thi thể không đầu này chẳng khác nào một cái tát tát thẳng mặt bà.

    Bà tuyệt đối không tin thiếu niên hai tay trống không này có thể chặt được đầu của hai cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh cấp cao nhất.

    Đôi mắt tam giác của Khúc bà bà nhìn chằm chặp vào Sở Mặc, lạnh lùng hỏi:

    - Tiểu súc sinh kia, ngươi mau nói ai đã giết hai người này?

    - Lão bất tử, ngươi đang nói chuyện với ta à?

    Sở Mặc trực tiếp phản kích.- Tên tiểu súc sinh, ngươi muốn chết rồi!

    Lão bà giận dữ.

    Sở Mặc cười lạnh.

    - Lão bất tử có giỏi tới đây mà giết ta.

    - Ngươi nghĩ ta không dám sao?

    Lão bà thân hình chợt lóe.

    Uy áp cao thủ Minh Tâm Cảnh bạo phát giống như một tòa đại sơn, muốn đè chết Sở Mặc.

    Khúc bà bà bị chọc cho giận điên lên.

    Một tên tiểu tử mười mấy tuổi, còn chẳng bằng tuổi cháu bà, lại dám trước mặt mọi người mắng bà.Bao nhiêu năm nay ai dắm mắng bà chứ.

    Lão bà cũng không thèm suy nghĩ, tại sao mấy chục cao thủ thực lực cường đại đại ở trước mặt mà thiếu niên này không sợ hãi tí nào.

    Khúc bà bà giơ tay, muốn tát một cái thật mạnh lên mặt Sở Mặc.

    - Tiểu súc sinh, ta sẽ dạy ngươi thế nào là lễ phép!

    Vun vút...

    Khúc bà bà dùng ba phần công lực, thật lòng muốn dùng cái tát này giết chết Sở Mặc.

    Nếu không tìm được truyền thừa của Phiêu DiêuCung, bà cũng không gánh được trách nhiệm.

    Nhưng khi người bà gần đến trước mặt Sở Mặc, đột nhiên thấy đau nhức kịch liệt ở đan điền.

    - A...

    Khúc bà bà thảm thiết hét lên.

    Thân thể ngã khụyu xuống đất.

    Ánh mắt bà lộ ra sự hoảng sợ tột cùng:

    - Tiền bối...hạ thủ lưu tình!

    Nhìn từ góc độ này, Khúc bà bà tuyệt đối thông minh hơn so với Kim trưởng lão.

    Bà thậm chí không hỏi đối phương là ai, chỉ dựa vàoviệc đối phương thần không biết quỷ không hay dễ dàng phong ấn đan điền, áp chế cảnh giới của bà đã đoán được người đến có sức mạnh vượt xa bà rất nhiều.

    Thực lực của người này chắc chắn vô cùng khủng bố!

    Giờ bà đã hiểu được nguyên nhân dẫn đến cái chết của các cao thủ Thanh Long đường, nên bà không suy xét thêm nữa, trực tiếp mở miệng cầu xin tha thứ.

    -----o0o-----

    Chương 256 : Ác nhân giết mãi không hết

    Chương 256 : Ác nhân giết mãi không hết

    Chỉ tiếc đối tượng bà cầu xin lại là Ma Quân.

    Người nhiều năm về trước từng bị vô số người đuổi giết.

    Hiện lại có cả nghìn người đuổi giết đồ đệ của mình, dù Sở Mặc có mềm lòng, chắc chắn Ma Quân cũng không dao động chút nào.Sở Mặc cười lạnh:

    - Lão bất tử, ngươi cút đi!

    Vừa nói, vừa vung một quyền.

    Không chỉ dùng lực ở tay, mà dùng sức lực của toàn bộ cơ thể đánh một quyền.

    Bụp!

    Sở Mặc đánh mạnh vào mặt lão bà.

    Lão bà thảm thiết kêu lên một tiếng, thân mình bay vút ra ngoài, vật vã rơi xuống tảng đá nâu ở phía xa.

    Tảng đá bị sức rơi của thân thể cao thủ Minh Tâm Cảnh đập nát bấy, vụn đá bay tứ tung.Nhưng cú ngã này không biết đã chặt đứt bao nhiêu cái xương của lão bà này, khiến bà ngất ngay tại chỗ.

    Không phải do Sở Mặc mạnh hơn lão bà kia, mà vì bà không dự đoán được thực lực của mình bị người khác phong ấn, quá chấn kinh, quên cả việc đánh trả, ngay cả phòng ngự cũng quên nốt.

    Kẻ mạnh nhất trong đám truy sát, ở Minh Tâm Cảnh, lại bị Sở Mặc đánh bay chỉ bằng một chiêu.

    Sở Mặc cũng chẳng quan tâm phản ứng của những người khác, trực tiếp lao đến đánh tiếp.

    Lúc này, thay vì nói, Ma Quân trực tiếp phong ấn toàn bộ đan điền của những người kia.

    Một đám cao thủ của Chu Tước hội, chỉ trong mộtlát bị hạ bậc từ Kim Thạch Chi Cảnh xuống đến thiết cốt cảnh giới thông thường.

    Sự việc xảy ra bất ngờ làm họ không kịp phản ứng.

    Trong nháy mắt, năm sáu người bị trọng quyền của Sở Mặc đánh bay ra ngoài.

    Hai tên xui xẻo bị rơi xuống chân núi.

    Thung lũng này ít nhất cao đến ngàn trượng, bị ngã xuống chắc chắn sẽ tan xương nát thịt, có khi thi thể cũng chẳng tìm được.

    Đến lúc mấy người còn lại kịp phản ứng hô hoán lên thì đội ngũ đã vơi đi một nửa, trong hai mươi mấy người đã hơn chục người bị phế.

    Những người còn lại sợ hãi vô cùng, hoảng hốt kêu lên.- Chuyện gì xảy ra vậy?

    Tại sao ta lại ở thiết cốt cảnh giới chứ?

    - Cảnh giới của ta còn xuống đến Nguyên Quan đây này...

    Tên đang kêu này vô cùng xui xẻo.

    Ma Quân tùy tiện phóng ra một lượng lớn phong ấn, cũng chẳng để ý xem vào ai hay hạ thế nào.

    Vì vậy mà mấy người vừa tiến vào Kim Thạch Chi Cảnh hay ở Kim Thạch Chi Cảnh cao nhất rồi cũng đều bị phong ấn, trực tiếp hạ cấp xuống Nguyên Quan.

    Đấu với mấy người ở Nguyên Quan, với Sở Mặc vẫn dư sức chán.

    Một quyền đánh bay một người, đánh xong đám bên này Sở Mặc lại hướng tới bên còn lại.- Chạy mau!

    Cuối cùng đã có người kịp phản ứng.

    Nơi này quá tà môn, thiếu niên này chả khác gì yêu quái, chỉ dùng tay chân, không dùng vũ khí nào mà có sức mạnh đáng sợ như vậy.

    Nếu cứ tiếp tục ở lại, không chết chắc cũng tàn phế, một điểm tốt cũng không có.

    Nhưng chuyện khiến những người này sợ đến phát run là vì bọn họ muốn trốn mà trốn không thoát.

    Ngoại trừ hướng chạy đến vách núi, tất cả các lối còn lại đều đã bị phong ấn.

    Dường như tại đây có một đạo kết giới vô hình vây chặt lấy bọn họ.

    Đã nhiều năm rồi bọn họ chưa có cảm giác sợ hãi và bất lực như vậy.

    Một số người còn chưa từng có loại cảm giác này.

    Có thể tu luyện đến Kim Thạch Chi Cảnh, cũng tính là có tài năng, thiên phú chắc chắn không kém.

    Trước khi tiến vào đại phái như Chu Tước hội, những người ở đây cơ bản được coi là những người xuất chúng nhất trong môn phái của họ.

    Từ nhỏ đến lớn đều được mọi người tán dương.

    Sau khi tiến vào Chu Tước hội lại có thêm chỗ dựa vững chắc.

    Không có ai dám đối xử với bọn họ như bây giờ.

    Huống chi, trong thiên hạ, bọn họ còn chưa gặpđược người có năng lực này.

    Đó là nguyên nhân vì sao mà một bầy trưởng lão quyền cao chức trọng ở Kim Thạch Chi Cảnh lại bị dọa cho sợ ngây người.

    Trình độ chịu đựng kém như vậy khiến Sở Mặc cũng phải ngạc nhiên.

    Cho dù bị áp chế đến thiết cốt cảnh giới, các ngươi cũng đâu hoàn toàn mất đi sức chiến đấu?

    Các ngươi cứ đứng như vậy thì ta luyện tập thế quái nào được?

    Nếu biết trong lòng Sở Mặc nghĩ như vậy, chắc chắn những người ở đây sẽ chửi ầm lên: ngươi thử trong lúc chiến đấu đột nhiên bị áp chế tụt mất hai cảnh giới đi!

    Nếu bọn họ có hỏi như vậy, Sở Mặc vẫn có thể cho bọn họ câu trảlời.

    Lúc nãy Ma Quân đã hạ cấp cảnh giới của hắn rồi.

    Ma Quân phát hiện mấy cao thủ ở đây, sau khi bị áp chế cảnh giới, lại quá bối rối, bị Sở Mặc xử lý chỉ bằng hai ba quyền.

    Trận chém giết hoàn toàn nghiêng về một phía.

    Với Sở Mặc, chiến đấu thế này chẳng khó khăn tí nào, hoàn toàn không có tác dụng tôi luyện.

    Nên Ma Quân không nói trước câu nào mà trực tiếp hạ bớt cảnh giới của Sở Mặc, từ hoàng cấp bậc bốn trung kỳ xuống đến trạng thái mới đột phá hoàng cấp bậc bốn.

    Tuy không hạ hẳn cảnh giới của Sở Mặc nhưng việc này cũng đủ bất ngờ.

    Trong toàn bộ quá trình chiến đấu, Sở Mặc cũng không biểu lộ dịthường.

    Thật ra, nếu đám người kia có thể cẩn thận xem xét, sẽ thấy công kích của Sở Mặc đã yếu hơn một chút.

    Nhưng đáng tiếc, bọn họ hoàn toàn không cảm giác được.

    Bọn họ như một đám ruổi bọ bị vây khốn, nhưng cũng không thể hiện được trạng thái của việc bị dồn vào đường cùng.

    Đến tận lúc Sở Mặc đem một trong hai tên cuối cùng đánh bay xuống thâm cốc, tên cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh còn lại đột nhiên phát hiện, cảnh giới của y hồi phục.

    Ầm ầm!

    Một khí tức mãnh mẽ từ thân thể tên này phát ra.

    Sau đó, y đưa tay đánh một chưởng chống lại chưởng của Sở Mặc.

    Cách hai tầng cảnhgiới, không ngoài dự liệu, Sở Mặc bị đánh bay ra xa, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

    Tên kia không biết chuyện gì đã xảy ra.

    Y chỉ biết mình đã khôi phục được thực lực, trong lòng mừng như điên, trực tiếp hướng về Sở Mặc đánh tiếp.

    - Tiểu súc sinh, đi chết đi!

    Cảm xúc phẫn nộ, sợ hãi đan xen cùng bất lực lúc trước khiến y muốn phát điên.

    Y gầm lên dữ dội.Choang!

    Ánh sáng từ cây đao lóe lên.

    Ánh sáng này vô cùng chói mắt, mang theo một lực lượng thần kỳ, khiến tên cao thủ kia cũng phải ngẩn ngơ.

    Sau đó, đầu của y bay lên cao.

    Đôi mắt vẫn trừng lớn, không dám tin.

    Sao có thể có chuyện này?

    Không phải y đã khôi phục thực lực rồi ư?

    Sao y có thể chết được?

    Một đao đoạt hồn, chém xong tên cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh vừa khôi phục được thực lực, toàn thân Sở Mặc ướt đẫm mồ hôi, không hề hình tượng ngồi bệt trên tảng đá thở hổn hển.

    Miệng hắn lẩm bẩm:

    - Sư phụ, người đừng chơi ta như vậy chứ.

    Thiếu chút nữa trúng bẫy của người rồi.

    -----o0o-----

    Chương 257 : Chủ động tấn công. (1)

    Chương 257 : Chủ động tấn công. (1)

    Từ trong không trung lại truyền đến thanh âm của Ma Quân:

    - Ngươi cho là trên thế gian này chỉ mình ta có thể phong ấn đan điền, có thể áp chế cảnh giới của ngươi?

    Mặc dù đại lục Tứ Tượng không có người như vậy nhưng ở Linh giới chắc chắn sẽ có.

    Có thể vì nguyên nhân nào đó mà người này không trực tiếp ra tay với ngươi.

    Nhưng trong lúc ngươi đối chiến với người khác, y có thể âm thầm tính kế, khiến ngươi chịu thua thiệt.

    - Nếu thật như vậy, đồ đệ có thể tránh bằng cách nào đây?Sở Mặc gãi đầu.

    Biểu hiện lúc nãy của cao thủ Chu Tước hội khiến hắn vẫn còn sợ hãi.

    Không thể không nói tố chất tâm lý của đám người Chu Tước hội này kém hơn so với Thanh Long đường.

    Những tên ở Thanh Long đường sau khi phát hiện ra mình bị giảm cấp cũng vẫn có thể ngoan cố chống cự, ít nhiều có chút uy lực.

    Những người ở Chu Tước hội cũng bất chợt bị Ma Quân tính kế.

    Nhưng biểu hiện của hai bên thật quá chênh lệch.

    Lúc này nếu không phải mọi người đều đã chết, Khúc bà bà thì bịtrúng một quyền vào mặt, bay tít ra ngoài, chỉ còn sót lại một hơi thở.

    Giả sử có ai thấy được đồng bọn của mình bị thiếu niên này giải quyết toàn bộ trong thời gian cực ngắn, chắc sẽ cực kỳ rung động và nghẹn khuất.

    Khúc bà bà nghe thấy Sở Mặc và người thần bí không thấy bóng dáng đối thoại, không nhịn được phun ra một búng máu.

    Thiếu niên này ngàn dặm xa xôi đưa họ tới đây chỉ để luyện tập.

    Bọn họ ở thế gian này hô mưa gọi gió...vậy mà lại là công cụ cho tên tiểu tử thối tha kia luyện tập.

    - Tiểu súc sinh...ngươi có giỏi thì đến giết ta!Khúc bà bà nằm đó, toàn thân không biết đứt gãy bao nhiêu cái xương, vẻ mặt suy yếu, lại gào thét dữ tợn.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua chỗ Khúc bà bà nói:

    - Ngươi đừng lên tiếng, không thấy ta đang phải học à?

    Phốc!

    Khúc bà bà lại phun ra một ngụm máu, trực tiếp hôn mê.

    Giờ Ma Quân mới nói tiếp:

    - Đương nhiên có biện pháp tránh được.

    Nhưng nếu ngươi chưacảm thụ đến cảm giác bị giảm cấp, cho dù ta có chỉ ngươi phương pháp, ngươi cũng không có kinh nghiệm ứng phó.

    Giờ ngươi có thể cảm giác được thân thể khó chịu khi thực lực đột nhiên hạ xuống, ta truyền thụ cho ngươi phương pháp bảo vệ đan điền không bị khống chế, ngươi học sẽ dễ hơn rất nhiều.

    Nói xong, Ma Quân dùng phương thức truyền âm, truyền cho Sở Mặc một đoạn khẩu quyết.

    Sau đó nói:

    - Hiện tại ngươi chỉ cần học cho biết.

    Tại đại lục Tứ Tượng còn chưa cần dùng.

    Hơn nữa, công pháp này cần một lượng linh lực lớn để duy trì, nguyên lực trong cơ thể ngươi có nhiều hơn nữa cũng không bù được tiêu hao của công pháp này đâu.Sở Mặc yên lặng nhớ kỹ đoạn khẩu quyết này, cười nói:

    - Sự phụ, còn gì con không biết, người dạy luôn cho con một lần đi.

    - Ngươi biến sang một bên.

    Chẳng lẽ ngươi không hiểu đạo lý, ăn nhiều sẽ bội thực sao?

    Sở Mặc gãi đầu:

    - Hiểu ạ.

    - Hiểu mà còn hỏi.

    - Được rồi, con không hỏi nữa.

    - Địa phương này không còn thuận tiện.

    Những người đến phía sau có khi cũng không chịu được.

    - Vậy chúng ta đi đâu ạ?

    - Qua thung lũng bên kia.

    Sở Mặc cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, trực tiếp bay lên, gần như trong chớp mắt đã đến thung lũng bên này.

    Hắn nhìn thấy đằng xa, có rất nhiều người đang tiến đến nơi này.

    - Mọi người trong thiên hạ đều vì lợi.

    Tranh chấp một phần truyền thừa của Phiêu Diêu Cung, đáng giá như vậy sao?

    Sở Mặc lẩm bẩm.

    Ma Quân đứng ở cạnh Sở Mặc, hừ một tiếng:

    - Ngươi có công pháp siêu việt hơn nhiều so với công pháp ở đây, dĩ nhiên chướng mắt nó.

    Nhưng đây là truyền thừa cao cấp nhất của đại lục Tứ Tượng, vô số người mong chiếm được đấy.

    Ngươi có tin không, cho dù hôm nay ngươi giết sạch hơn ngàn người, ngày mai vẫn có người khác có ý đồ cướp của ngươi.

    - Đúng là ác nhân giết mãi không hết.Sở Mặc hít một tiếng, ảnh mắt trở nên kiên quyết hơn.

    - À sư phụ, người làm thế nào có thể phong ấn đan điền, che lại cảnh giới của nhiều người như vậy?

    - Chờ ngươi tới Linh giới, tu luyện đến Linh giới cấp cao nhất sẽ biết ngay thôi.

    Thủ thuật này không khó, đây chỉ là một mánh nhỏ thôi.

    Ma Quân thản nhiên nói.

    - Thủ thuật đáng sợ như vậy lại chỉ là một thủ đoạn nhỏ ạ?

    Sở Mặc ngạc nhiên.

    - Tất nhiên, ngươi tưởng dễ dàng phong ấn các cao thủ chân chínhsao?

    Ai cũng có cách để bảo vệ mình.

    Căn bản ngươi không thể phong ấn được người có thực lực tương đương với mình.

    Còn với người ở trình độ thấp hơn, thì ngươi cần gì phong ấn chứ.

    - Sặc, nói vậy cũng đúng ạ.

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp.

    - Nghĩa là công pháp người vừa truyền cho con cũng không phải loại cao thâm gì đó ạ?

    - Cũng không tính là cao thâm.

    Ở Tiên giới loại này chỉ là loại thủ thuật đường phố.

    Nhưng ở đại lục Tứ Tượng và Linh giới, nó cũng có thể tính vào loại công pháp cao cấp.

    Ít nhất trước khi ngươi tiến đếnLinh giới cấp cao nhất, hầu như không có khả năng sử dụng nó.

    Ma Quân nói.

    - Thì ra là thế.

    Sở Mặc hài lòng.

    - Ngươi là đồ tiểu quỷ!

    Ma Quân không nhịn được mắng một câu, tên nhóc này chắc đang nghi mình không đem toàn bộ công pháp cao nhất truyền cho hắn đây mà.

    Sở Mặc cười ha hả, đột nhiên hỏi:

    - Sư phụ, người có thể phong ấn nhiều nhất bao nhiêu người trong một lần vậy?

    Ma Quân nói:

    - Khi công lực của ta khôi phục toàn bộ, có thể tùy tiện phong ấn hơn ngàn người cùng một lúc, nhưng với tình hình hiện tại phong ấn được vài chục người cũng không khó.

    Sở Mặc nói:

    - Sư phụ, người phong ấn tất cả những kẻ đang xông đến một lúc đi.

    Ta muốn chiến đấu thật sự, muốn ma luyện.Từ lúc chiến đấu khi trước, tảng đá xanh trong không gian khối ngọc của Sở Mặc đã góp nhặt không ít khí huyết sát.

    Sở Mặc đã nhìn qua, phát hiện các công pháp hắn đặt trên tảng đá đã có biến đổi.

    Sở Mặc cũng biết khí huyết sát là một dạng năng lượng không gian khối ngọc có thể phát ra.

    Hắn đem công pháp của ngàn trượng thủ, Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền, Ảo Ảnh Tật Phong Bộ và khẩu quyết của U Minh Bát Đao viết thành sách, đặt trên tảng đá xanh.

    Theo lượng năng lượng được tích lũy tăng dần, công pháp viết trên tảng đá cũng có biến hóa.

    Sự thay đổi này khiến Sở Mặc càng muốn thu thập thêm khí huyếtsát.

    - Ngươi thực sự muốn làm như vậy?

    Bản thân ngươi có thể bị trọng thương, thậm chí...nguy hiểm đến tính mạng đó?

    Trong lúc ta đang tập trung khống chế cảnh giới của đám người kia chưa chắc có thể phân lực ra để cứu ngươi đâu.

    - Đệ tử chắc chắn mà.

    Nếu không như vậy thì con làm sao có thể chiến đấu thực sự được chứ?

    Sở Mặc nhìn các bóng dáng đang bay nhanh đến chỗ mình, nghiêm túc nói:

    - Bọn họ đến để giết ta, chứ có phải đến làm bạn với ta đâu!

    -----o0o-----

    Chương 258 : Chủ động tấn công (2)

    Chương 258 : Chủ động tấn công (2)

    - Được lắm!

    Trong thanh âm của Ma Quân có sự tán thưởng.

    Ngay sau đó, Ma Quân bay thẳng đến chỗ đám người kia.

    Lúc này, Ma Quân muốn cho đám người này có thời gian để thích ứng.

    Mấy lời của Ma Quân khi nãy chỉ để dọa Sở Mặc thôi.

    Dù cảnh giới của Ma Quân hiện tại chưa khôi phục được như trước nhưng vẫn có không ít thủ đoạn phi thường đâu.

    Muốn vừa áp chế cảnh giới của những người này, đồng thời chú ý đến an nguy của Sở Mặc cũng chẳng khó.

    Nhưng nếu Sở Mặc biết thì sẽ chẳng có ý nghĩa gì.

    Người đã trải qua huyết chiến như Ma Quân hiểurất rõ, chỉ có tìm được đường sống trong chỗ chết, mới có thể nhanh chóng trưởng thành.

    Hơn hai trăm người mới đến, trải rộng hết một vùng bình nguyên.

    Thực lực của những người này cũng rất đa dạng: yếu nhất là thiết huyết cảnh, người ở Kim Thạch Chi Cảnh cũng có.

    Người tới huyết khí sung mãn, tốc độ di chuyển rất cao.

    Toàn bộ năng lực trong cơ thể đều được bộc phát.

    Khát vọng chiếm được truyền thừa của Phiêu Diêu Cung càng làm đám người thêm hưng phấn.

    Tuy biết Thanh Long đường và Chu Tước hội đến trước, trong lòng những người này vẫn có một chút kỳ vọng.

    - Có khi những hội kia còn chưa tìm được Sở Mặc ý chứ.

    Hơn nữa, chỉ cần chiếm được một hay hai phần truyền thừa của Phiêu Diêu Cung thôi cũng đã có tác động rất lớn rồi.

    Phần truyền thừa này có khi còn lớn hơn truyền thừa hạng nhất của mấy môn phái bậc trung ý chứ.

    Kể cả Sở Mặc có bị bắt cũng chẳng sao.

    Không ăn được thịt thì chúng ta đến chia ít canh cũng được mà!

    Trong đám người có một tên thanh niên đến từ Trường Sinh Thiên, đã luyện đến tầng năm của thiết huyết cảnh.

    Trong mắt tên thanh niên này lóe ra sự bình tĩnh.

    Theo y, nếu Phúc Long trưởng lão tự mình ra tay thì tiểu tử kia không thể thoát được.

    Không chừng, khi bọn họ đuổi tới,Phúc Long trưởng lão đã lấy được truyền thừa, tiểu tử kia chết rồi cũng nên.

    Cho nên y không dùng toàn lực đuổi mà cố ý thả chậm tốc độ.

    Bằng không, thân là đệ tử của Trường Sinh Thiên, tốc độ của y cũng không kém tốc độ của các cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh bao nhiêu.

    Bên cạnh y là một đám chấp sự của thanh bạch và quản sự thanh đồng của Thanh Long đường.

    Thái độ của mấy người đi cùng với y rất cung kính.

    - Mạnh sư huynh, người nói có phải Phúc Long trưởng lão đã sớm đoạt được truyền thừa rồi không?

    - Việc này còn phải hỏi sao.

    Phúc Long trưởng lão đã ở tầng bảy của Minh Tâm Cảnh, là cao thủ chân chính đó.

    Ngài tự mình ra tay đối phó với một tên tiểu tử mười mấy tuổi chẳng phải là dễ như bỡn hay sao?

    - Ha ha, có Phúc Long trưởng lão đúng là phúc khí của chúng ta.

    - Chúng ta cũng thật may mắn khi có Mạnh sư huynh ở đây.

    Người xuất thân từ đại phái không phải người tầm thường.

    Mấy thanh niên đến từ Trường Sinh Thiên được tán tụng lâng lâng, trên mặt lộ ra vẻ kiêu ngạo.

    Muốn nói gì đó nhưng đột nhiên lại cảmthấy đau nhức ở đan điền.

    Sau đó bất ngờ thét lên thảm thiết:

    - A...

    Những người xung quanh sau đó cũng liên tiếp kêu đau, tất cả đều đứng lại.

    Có người mặt tái nhợt:

    - Cảnh giới của ta...tại sao lại về thiết cốt cảnh thế này?

    - Ta cũng vậy.

    - Của ta cũng thế.

    Ta tưởng chỉ có mình ta bị hạ cảnh giới.

    Chuyện gì đang xảy ra đây?

    - Nơi này rất kỳ lạ.

    - Không thể thế được...ta vừa đột phá thiết huyết cảnh, tại sao lại rớt cấp thế này?

    Sắc mặt mọi người đều rất khó coi, ngơ ngác nhìn nhau, trong mắt có vẻ hoảng sợ.

    Các nơi khác cũng liên tiếp bị như vậy.

    Ma Quân nói mình chỉ có thể phong ấn mấy chục người một lần.

    Vớithực lực hiện tại, Ma Quân nói vậy không sai, nhưng vấn đề là Ma Quân không chỉ ra tay một lần mà liên tiếp thực hiện nhé.

    Trong vài ngày biến mất, Ma Quân đã săn được không ít nguyên thú bậc cao, tìm được nhiều thuốc cao cấp.

    Đồng thời, còn phát hiện ra một mỏ nguyên thạch nữa.

    Tìm được một mỏ quặng Nguyên Thạch ở đại lục Tứ Tượng không phải một việc khó đối với người của Tiên gia.

    Chỉ là trước kia, Ma Quân thấy không cần và cũng chẳng quan tâm.

    Hiện giờ đã có sự thay đổi, sau khi gặp được mỏ này, Ma Quân thuận tay lấy đi toàn bộ nguyên thạch tốt nhất.

    Rồi hấp thu toàn bộ năng lượng của những nguyên thạch nàytrong thời gian ngắn nhất, hội tụ năng lượng có được vào đan điền.

    Tuy một lần chỉ có thể phong ấn được khoảng bốn mươi, năm mươi người, nhưng nếu cứ phong ấn liên tục, Ma Quân vẫn có năng lực phong ấn hơn một ngàn truy binh ở đây.

    Ma Quân đang làm đúng như vậy.

    Chỉ một lát, trong phạm vi mấy trăm dặm không ngừng có tiếng kinh hô.

    Có rất ít người đủ thông minh, sau khi bị phong ấn đan điền ngay lập tức lựa chọn chạy trốn.

    Vì họ biết, hôm nay mình gặp được cường nhân.

    Tiếc rằng, đại đa số thì hành động ngược lại.

    Vẻ mặt mọi người thất kinh, mờ mịt, chỉ biết gào thét.Mặt trời đã ngả về tây, ánh dương le lói chiếu trên mặt đất khiến không gian cỏ vẻ mờ ảo.

    Sở Mặc đi xuyên qua rừng cây, hướng về đám người gần nhất một cách lặng lẽ như một âm hồn, lại giống một gã thợ săn chuẩn bị săn một con cọp già.

    Người thanh niên đến từ Trường Sinh Thiên phản ứng rất nhanh.

    Khi gã phát hiện mình bị tụt cấp, từ thiết huyết cảnh cấp năm xuống thiết cốt cảnh giới, gã cũng bị hoảng loạn trong nháy mắt.

    Nhưng rất nhanh sau đó,

    gã đã lấy lại bình tĩnh.

    Người xuất thân từ đại phái đúng là không giống với người thường.

    Gã bình tĩnh nhìn đám người bên ngoài, quát lên:

    - Đủ rồi, mọi người đều rối loạn thì sao giải quyết được vấn đề chứ.

    Những người này bình thường đã kính sợ gã, lúc này họ cũng rất cầnmột người giúp họ giữ vững tâm trí.

    - Mạnh sư huynh, cảnh giới của huynh...

    - Ta cũng giống các ngươi.

    Người được gọi là Mạnh sư huynh lạnh lùng nhìn bọn họ nói:

    - Hiện tại có hai khả năng: thứ nhất, phía bên kia có một cao thủ vô cùng khủng bố, nhưng ta chưa từng nghe qua trên đời này có người có thể phong ấn đan điền người khác, nhưng chưa nghe qua thì cũng không hẳn không có.

    Khả năng thứ hai là nơi này có thứ cổ quái, chúng ta thử di chuyển khỏi chỗ này xem có gì khác không.

    - Mạnh sư huynh nói rất đúng, chúng ta thử rời khỏi chỗ này đi.

    Những người đi theo phụ họa.

    Người trẻ tuổi gật đầu, cùng đám người kia chuyển đến địa điểm khác.

    Tuy nhiên, kết quả khiến bọn họ thất vọng.

    Bọn họ cùng nhìn thấy vẻ kinh hoảng trên mặt những người khác.

    Cho dù không hỏi, ai cũng có thể biết được những người kia cũng ở trạng thái giống mình.

    Sắc mặt của Mạnh sư huynh âm trầm hơn.

    Đến cái bóng dáng của đối phương họ cũng chưa nhìn thấy.

    Giờ cũng không hiểu tại sao đối phương lại làm vậy với mình.

    -----o0o-----

    Chương 259 : Có ý rút lui

    Chương 259 : Có ý rút lui

    Đúng lúc này, đột nhiên có người lên tiếng:

    - Hình như Sở Mặc đang ở hoàng cấp bậc bốn, thiết cốt cảnh giới thì phải?

    - Cũng có thể như vậy, dù sao chắc chắn cảnh giới của hắn không vượt qua được hoàng cấp bậc năm đâu.

    Một người khác cũng tiếp lời.

    Gã Mạnh sư huynh đến từ Trường Sinh Thiên bỗng nhiên nói:

    - Hay có người cố ý áp chế cảnh giới của chúng ta cho Sở Mặc có một trận chiến công bằng nhỉ?

    Nhưng như vậy cũng không hợp lý, dù chúng ta có bị áp chế cảnh giới, chúng ta vẫn có hơn một ngàn người cơmà?

    - Điều quan trọng bây giờ là cần đoàn kết lại.

    Một người khác nói.

    - Tình huống hiện tại đã vượt ra ngoài dự liệu của chúng ta, ta thấy tốt nhất chúng ta nên đứng chung một chỗ sẽ an toàn hơn.

    Tên Mạnh sư huynh cũng gật đầu:

    - Ngươi nói không sai.

    Nhưng đứng chung một chỗ thì cần có người đứng đầu quản lý, bằng không đánh nhau, lại chia ra năm bè bảy mảng, còn chẳng bằng tự đánh có khi lại đỡ nguy hiểm hơn.

    - Chuyện này đơn giản thôi.

    Chúng ta đều biết ngươi là đại nhân vật đến từ Trường Sinh Thiên, lại có địa vị cao trong Thanh Long đường.

    Mọi người chúng ta nghe ngươi chỉ huy cũng được.

    Người kia nói.

    Y vừa nói xong, cũng quay ra hỏi những người khác:

    - Đấy là suy nghĩ của ta.

    Các huynh đệ nghĩ thế nào?

    - Chúng ta đồng ý.

    Chúng ta tin vào đại nhân tuổi trẻ tài cao của Trường Sinh Thiên.

    - Đúng thế, đây là lúc mọi người phải đoàn kết.

    Chúng ta luôn tinvào danh tiếng của Trường Sinh Thiên.

    Một số người bất đồng ý kiến nhưng trong tình thế này cũng không tiện mở miệng.

    Nên hai đám người đã sáp nhập làm một, tụ lại có khoảng hơn bảy, tám chục người, đứng đầu là tên thanh niên của Trường Sinh Thiên.

    - Mạnh sư huynh, giờ chúng ta làm gì?

    Một tên trẻ tuổi ở bên cạnh hỏi.

    Tên Mạnh sư huynh kia nhìn thoáng qua mọi người nói nhẹ:

    - Các ngươi cảm thấy hiện tại có thể cướp được phần truyền thừakia không?

    Mọi người cười khổ:

    - Ngươi đang đùa sao.

    Chắc chắn đã có cao thủ ra tay biến chúng ta thành như vậy.

    Mặc dù không phải đối phương thiên vị Sở Mặc, nhưng cũng không đứng về phía chúng ta.

    Tình huống này làm sao còn muốn đi cướp truyền thừa nữa, chúng ta nên bảo vệ mạng thì hơn.

    Tên Mạnh sư huynh gật đầu.

    - Ta cũng nghĩ như vậy.

    Hiện tại chúng ta nên về thôi.

    Đi khỏi chỗ này chắc chắn vấn đề hiện tại sẽ được giải quyết.Trong đám người cũng có người không cam tâm, nghĩ theo hướng khác.

    - Ta lại nghĩ, có người cố ý...đùa dai, muốn khảo nghiệm sự kiên nhẫn và quyết tâm của chúng ta.

    Nếu muốn giết, trực tiếp giết luôn là được, làm gì mà phiền toái thế này.

    - Vị kia nói cũng đúng.

    Người có thể dễ dàng phong ấn làm chúng ta và cả những người đang ở Kim Thạch Chi Cảnh xuống thiết cốt cảnh chắc chắn có năng lực giết được chúng ta.

    Nhưng người đó không làm như vậy, chắc chắn vẫn để lại đường sống.

    - Lão phu ở Kim Thạch Chi Cảnh, nháy mắt đã bị áp chế xuống thiết cốt.

    Thực lực giảm hơn phân nửa.

    Nếu vị tiền bối đó muốn cái mạng này thì chỉ cần phẩy tay là được.

    Ta cũng cảm thấy trong chuyện này có thâm ý.

    Một lão giả nói.

    Trong đám người cũng có vài người ở Kim Thạch Chi Cảnh, nhưng trước cũng không tranh đứng đầu.

    Thứ nhất vì không muốn đắc tội với Trường Sinh Thiên, thứ hai muốn đứng xem xét tình thế rồi quyết định tiếp.

    Nhưng lúc này nhìn tên Mạnh sư huynh kia lời nói đều thể hiện ýmuốn rút lui, bọn họ bất mãn.

    Theo bọn họ, Sở Mặc có hồi phục thì cũng không vượt qua thiết cốt cảnh.

    Cho dù Sở Mặc có tiến vào thiết huyết cảnh đi nữa cũng không đánh được cả chục người ở đây, mà phía sau còn những hơn trăm người nữa đó.

    Nhiều người như vậy lại không đánh được một mình Sở Mặc chắc.

    Nếu thế thì quả thật đáng chê cười.

    Mặt Mạnh sư huynh có chút khó coi, gã hơi hơi nhíu mày, nhìn lão già Kim Thạch Chi Cảnh vừa nói lúc này, trầm giọng:

    - Vị tiền bối này, có thể ngài không cảm thấy nguy hiểm, nhưng ta lại thấy nguy hiểm đang bao trùm rồi.

    Nên nếu ngài muốn tìm Sở Mặc,lấy được truyền thừa, ngài cứ tự nhiên, xin thứ cho vãn bối không thể phụng bồi.

    Lúc này tên Mạnh sư huynh không còn vẻ huênh hoang khi đánh với Sở Mặc lúc trước, thay vào đó y vô cùng bình tĩnh.

    Đây mới là đệ tử được đào tạo từ đại phái.

    Lúc đắc thế có thể lộ ra bản chất của chính mình.

    Khi gặp hiểm nguy thì bình tĩnh tỉnh táo.

    Lão già Kim Thạch Chi Cảnh không nhịn được tức giận.

    Mặc dù nhìn thì có vẻ tên thanh niên từ Trường Sinh Thiên này đang nói chuyện lễ phép với y, nhưng từng lời nói đều chỉ trích y không có đầu óc.Đang lúc y muốn phản bác, có tiếng người gầm lên giận dữ ở phía xa:

    - Sở Mặc...ngươi...

    Thanh âm rống giận lại im bặt ngay tức khắc.

    Giống như một con gà trống đang kêu thì bị người bóp cổ.

    Đám người cả kinh, ngay lập tức nhìn về hướng có tiếng kêu lúc trước.

    Tất cả mọi người trong phạm vi vài dặm, đều như bị điên, nhìn chằm chằm vào cùng một chỗ.

    - Sở Mặc kia rồi.

    Trên người hắn có truyền thừa.

    Các huynh đệ,hãy bắt lấy hắn, truyền thừa khi đó sẽ là của chúng ta!

    - Mặc dù chỗ này rất cổ quái, cảnh giới chúng ta bị hạ xuống, nhưng chúng ta vẫn đang ở tầng bốn thiết cốt cảnh cơ mà.

    Tất cả cùng tiến lên đi, bắt lấy Sở Mặc, lấy truyền thừa!

    - Truyền thừa của Phiêu Diêu Cung cao hơn công pháp của môn phái chúng ta biết bao nhiêu lần.

    Chỉ cần lấy được một phần thôi là chúng ta phát tài rồi.

    Theo từng trận gào thét, mấy chục người ở phạm vi vài dặm đồng thời xông về một hướng.

    Hô hấp của mọi người, bao gồm cả tên Mạnhsư huynh kia, đều trở nên dồn dập hơn.

    Lúc trước những người này có ý rút lui là do bị dọa cho sợ.

    Đột nhiên đan điền của mình bị phong tỏa trong lúc chuẩn bị chiến đấu mà tâm tình lại không bị chấn động tí nào thì chỉ có thần thôi.

    Mà có khi thần cũng chưa chắc có thể bình ổn được tâm tình vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này.

    Hoảng hốt muốn rút lui là điều bình thường.

    Nhưng đột nhiên họ lại thấy Sở Mặc, người bọn họ đang đuổi giết.

    Hắn còn đang bị vây công, nếu nói không động tâm thì là nói dối.

    Nếu những người kia bắt được Sở Mặc, chiếm được truyền thừa, chắc chắn bọn họ sẽ hối hận đến chết.

    Những người đang đứng bên này đều nhìnvào gã thanh niên ở Trường Sinh Thiên ban nãy.

    Mấy tên cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh đã rục rịch, muốn bổ nhào đến lắm rồi.

    Tên Mạnh sư huynh lại đột nhiên thì thào:

    - Năm đó Phiêu Diêu Cung cũng là đại phái đứng đầu, không kém Trường Sinh Thiên là bao.

    Dựa vào truyền thừa hiện tại của Trường Sinh Thiên, có thể khẳng định truyền thừa của Phiêu Diêu Cung cũng phải có hơn vạn cuốn.

    -----o0o-----

    Chương 260 : Khảo nghiệm chân chính

    Chương 260 : Khảo nghiệm chân chính

    Gã lại nhìn thoáng qua những người đứng bên mình nói tiếp:

    - Chúng ta có không đến một trăm người, thực lực đã rất mạnh rồi, chắc chắn không thua mấy thế lực ở đây.

    - Ý của Mạnh sư huynh là...?

    Một tên chấp sự trẻ tuổi ở bạch bộ của Thanh Long đường hỏi lại.

    Thanh âm gã họ Mạnh lạnh như băng:

    - Nếu chiếm được truyền thừa, chia đều ra, mỗi người chúng ta cũng phải được khoảng trăm cuốn.

    Mọi người ngay lập tức hưng phấn, nhìn gã họ Mạnh bằng ánh nhìn nóng bỏng.

    Ngay cả mấy cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh cũng phải suy tư.

    Không sai, giờ là lúc đục nước béo cò.

    Không thấy các cao thủ của Thanh Long đường và Chu Tước hộiđâu hết.

    Cảnh giới của bọn họ đều bị phong tỏa xuống thiết cốt cảnh bậc bốn.

    Như vậy, có lẽ nào các cao thủ ở là Thanh Long đường và Chu Tước hội đi trước đã bị diệt hết rồi.

    Nếu thế thật, hiện tại, đội ngũ của bọn họ là đội ngũ mạnh nhất trong nhóm truy binh ở đây.

    Không phải nhóm nào cũng có cao thủ của Trường Sinh Thiên, lại là người còn rất trẻ.

    Mấy nhóm kia chỉ là nhóm tạm xác lập, một lũ ô hợp mà thôi.

    Tên Mạnh sư huynh cười dữ tợn:

    - Trước chúng ta đừng đánh Sở Mặc, chỉ giữ cho hắn không chạy thoát thôi.

    Chúng ta sẽ đi giết những kẻ khác, ví dụ như người của đạilục Chu Tước.

    Rõ ràng là người của đại lục khác cách chúng ta đến cả vạn dặm mà cũng không biết xẩu hổ tới đây tranh cướp.

    - Đúng thế, mấy kẻ đó thật vô sỉ.

    Ta cũng muốn dạy dỗ bọn họ từ lâu rồi.

    - Ý kiến này rất hay.

    Nếu người của Chu Tước hội hoặc các đại phái ở đại lục Chu Tước đến chất vấn, chúng ta cũng có cớ để ứng phó.

    Lúc này, hơn bảy, tám mươi người ở Thanh Long đường và những người trong các môn phái ở đại lục Thanh Long đã trở thành đồng minh trong thời gian ngắn nhất.

    - Vậy chúng ta sẽ giết đám người ở đại lục Chu Tước trước tiên.

    Trong mắt tên Mạnh sư huynh lóe lên sát khí lạnh băng.

    Sau đó, nhóm người này nhào tới chỗ của Sở Mặc.

    Đám người đang công kích Sở Mặc chính là người của Chu Tước hội.

    Chỉ trong nháy mắt, Sở Mặc đã giết chết ba, bốn người.

    Không phải do đám người kia phản ứng chậm, mà do Sở Mặc đánh lén khiến cả đám trở tay không kịp, lập tức chịu tổn thất trầm trọng.

    Bọn chúng giận tím mặt, nhìn Sở Mặc như nhìn thấy núi vàng, bản tính tham lam che lấp hết cả lý trí.Cuối cùng Sở Mặc cũng biết thế nào là khổ chiến.

    Đám người này không giống hai bang phái phía trước.

    Tuy bọn họ chưa gặp Ma Quân, cảnh giới cũng bị áp chế, nhưng không phải trong tình huống không có sự chuẩn bị hay phòng bị gì như đám người Kim trưởng lão hay Chu Tước hội, nên bọn họ cũng không quá sợ hãi.

    Cách đánh của Sở Mặc không hẳn là đánh lén nhưng rất nhanh, khiến đám kia trở tay không kịp.

    Lúc đầu còn hơi bối rối nhưng sau đó, đám người đã dần thích ứng.

    Hơn phân nửa số người đều có cảnh giới ban đầu là thiết huyết cảnh, nên vẫn tương đối quen thuộc với sức lực ở thiết cốt cảnh.Bọn họ chỉ bối rối một chút khi mới bị áp chế, mà lòng tham lại bùng lên, khiến cả đám ra sức chiến đấu.

    Mặc dù Sở Mặc sử dụng công pháp cao cấp hơn nhiều so với công pháp ở thế giới này, có được thể chất hùng hậu, mạnh mẽ vô vùng.

    Nhưng cùng một lúc đánh với một đám điên cuồng như vậy vẫn hơi quá sức.

    Nhưng hoàn cảnh như vậy mới khiến hắn có thể kích hoạt toàn bộ tiềm năng.

    Sở Mặc đánh ra từng quyền từng quyền mỗi lúc một mạnh hơn, tốc độ của ngàn trượng thủ cũng thay đổi, số người bên đối phương ngày càng giảm bớt.

    Khí huyết sát lại được tích tụ nhiều hơn trên mảnh ngọc của Sở Mặc.Song, trên người hắn cũng có nhiều vết thương, thậm chí có cả những vết thương nghiêm trọng, ảnh hưởng đến xương cốt.

    Chẳng mấy chốc, quần áo của Sở Mặc đã đẫm màu máu tươi.

    Nhưng dường như hắn đã mất cảm giác, trong mắt chỉ có sự hung ác.

    Sở Mặc giống như mãnh hỗ đang tả xung hữu đột.

    Kẻ nào nhận một quyền của hắn không chết cũng bị thương.

    Chỉ có điều vòng vây càng ngày càng lớn.

    Người ở nơi khác nghe thấy động tĩnh đều chạy lại.

    Không phải chỉ có đám người do tên họ Mạnh từ Trường Sinh Thiên cầm đầu mà ai cũng ao ước có được phần truyền thừa này.Hoàng hôn dần bao phủ lên vùng đất, sắc trời ngày càng ảm đạm.

    Tiếng hò hét vẫn vang trời.

    - Sao hắn có thể đánh đến mức này chứ?

    Cảnh giới của hắn chỉ là thiết cốt thôi sao?

    Ta thấy hắn ở Kim Thạch Chi Cảnh mới đúng?

    - Mẹ nó chứ, ta chém một đao vào vai hắn.

    Bảo đao của ta bị gãy, xương cốt bả vai hắn lại chẳng tổn hao gì.

    Không lẽ xương hắn là đá đã qua cả trăm ngàn lần tôi luyện hay sao?

    - A...Ta chết mất!

    Cánh tay của ta bị một chưởng của hắn chặtđứt.

    Ôi trời ơi, tay của ta...

    Liên tiếp có tiếng gào thét, rống giận vang lên.

    Vết thương trên người Sở Mặc ngày càng nhiều.

    Hắn nhớ mình đã chém chết hơn hai mươi người rồi.

    Những người này đều cùng cảnh giới với hắn.

    Hơn nữa, mấy kẻ đó đều đang bộc lộ hết sức mạnh của mình.

    Sức lực của Sở Mặc cũng đã tiêu hao một phần mười rồi.

    Mặc dù chưa cảm thấy mệt nhưng Sở Mặc cũng nhận thức được, nếu cứ tiếp tụcnhư vậy, cho dù hắn sử dụng hết toàn bộ sức lực để đánh cũng chỉ giết được hơn hai trăm người thôi.

    Còn hơn tám trăm kẻ điên cuồng kia...chắc chịu.

    - Xem ra sư phụ nói không sai.

    Mình vẫn chưa nắm giữ được lực lượng phát ra.

    Mình đã nghĩ mình kiểm soát rất tốt, nhưng thực ra vẫn dùng lãng phí.

    Phải tìm ra được biện pháp dùng lực ít nhất mà phát huy được sức mạnh cao nhất.

    Sở Mặc tự nhủ trong lòng.

    Đúng lúc này, giữa thế trận đột nhiên có sự thay đổi.

    - A...ngươi dám đánh lén ta!

    - Quỷ tha ma bắt...tên nào vừa chém ta?

    - Ta có phải Sở Mặc đâu, sao ngươi lại đánh ta thế?

    - Không ổn rồi...mấy tên khốn kiếp ởlục Thanh Long đang đánh lén chúng ta.

    Đám người đang vây giết Sở Mặc trở nên hỗn loạn.

    Vô số người nổi giận, quay ra công kích những kẻ bên cạnh.Áp lực lên người Sở Mặc đã nhẹ hơn một chút.

    Sở Mặc không thể hiểu nổi: sao đám người kia lại quay ra đánh nhau thế nhể?

    Giờ có phải lúc chia của đâu?

    Nhưng ngay lập tức, hắn đã hiểu.

    Đây là cuộc chiến giữa người ở đại lục Thanh Long và đại lục Chu Tước.

    Hai đại lục cách nhau cả vạn dặm, mỗi nơi đều có địa bàn riêng, nước giếng không phạm nước sông.

    Đám người của đại lục Thanh Long tụ tập lại vì truyền thừa của Phiêu Diêu Cung.

    Vì bọn họ thấy, đám người đại lục Chu Tước đã quá phận rồi, dám chạy đến đây giật đồ.

    Đám người ở đại lục Chu Tước lại có suy nghĩ khác.

    Bọn họ chỉ đang lấy lại cái vốn thuộc veef mình thôi.

    Dựa vào cái gì mà người của đại lục Thanh Long lại nhúng tay vào chứ.

    -----o0o-----

    Chương 261 : Đao thứ nhất: đoạt hồn

    Chương 261 : Đao thứ nhất: đoạt hồn

    Hai phương đều nhìn nhau không vừa mắt.

    Rầm!

    Sở Mặc dùng một quyền đánh bay đầu một tên định đánh lén từ phía sau.

    Lại dùng Ảo Ảnh Tật Phong Bộ, vọt tới chỗ một tên khác, đoạt trường kiếm trong tay người kia bằng ngàn trượng thủ rồi xoay lại, chém vào yết hầu của y.

    Keng!Một kẻ từ sau chém về phía lưng Sở Mặc, Sở Mặc xoay người dùng kiếm chặn lại.

    Sát khí tỏa ra bốn phía.

    Hiện tại chỗ nào cũng loạn cào cào.

    Mới đầu chỉ có hơn bảy, tám mươi người do tên Mạnh sư huynh cầm đầu tấn công người của đại lục Chu Tước, hiện tại đã có đến ba, bốn trăm người của đại lục Thanh Long gia nhập chiến tuyến này.

    Mà bản thân trong nhóm người đại lục Thanh Long cũng xuất hiện nội chiến.

    Mặc dù diện tích của đại lục Thanh Long không quá lớn, nhưng các nhóm thế lực không thể hoàn toàn biết nhau.

    Mới đầu chỉ là ngộ thương, sau tất cả đều xông vào chém giết.Khi trời đã tối hẳn, khắp nơi đều sặc mùi máu tanh, máu chảy thành sông rồi.

    Dường như tất cả đã quên mình bị phong ấn đan điền, cảnh giới bị giảm xuống.

    Mọi người điên cuồng công kích lẫn nhau.

    Vì bọn họ nghĩ, Sở Mặc có mạnh thế nào cũng chỉ có một mình mà thôi.

    Chỉ cần xóa sạch các đối thủ, sau đó đối phó với Sở Mặc chẳng dễ như lật bàn tay.

    Nghĩ thì tốt lắm nhưng sự thật thì phũ phàng, sao Sở Mặc có thể cho nhóm người đó có cơ hội này chứ.

    Sở Mặc vừa không ngừng tự hỏi làm thế nào dùng lực ít nhất mà có thể có hiệu quả cao nhất, vừa liên tục thi triển ngàn trượng thủ giết địch.

    Làm mãi cũng quen.Đừng xem Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp chỉ có ba chiêu mà coi thường vì mỗi một chiêu đều có thể biến đổi linh hoạt, ẩn chứa huyền cơ.

    Liên tục thi triển quyền pháp, Sở Mặc dần biết cách khống chế lực, sử dụng ít sức nhất nhưng hiệu lực mạnh nhất.

    Rầm, rầm, rầm!

    Mỗi tên đánh về phía Sở Mặc đều bị nện một quyền.

    Mỗi một quyền được thi triển lại cho một đạo khí huyết sát.

    Đôi mắt Sở Mặc cũng đỏ dần.

    Lúc này không còn nguyên tắc đạo lý gì nữa.

    Chỉ là một trận chiếnngười chết ta sống mà thôi.

    Sở Mặc không ở môn phái nào, nhưng chắc chắn sau trận chiến ngày hôm nay, hơn bảy mươi phần trăm các đại phái ở đại lục Thanh Long và đại lục Chu Tước sẽ kết oán.

    Vết thương trên người Sở Mặc cũng nhiều hơn.

    Những vết thương nặng đều cần có đan dược áp chế.

    Cũng may mà đan dược luyện ra từ tảng đá xanh đều là những đan dược cao cấp nhất ở thế giới này, dược hiệu phát huy rất nhanh.

    Hơn nữa, sau khi tắm máu nguyên thú nhiều lần, thể năng của Sở Mặc đã gầnđạt cấp sáu rồi.

    Thể năng này ở đại lục Tứ Tượng có thể coi là thân thể kim cang, bất khả xâm phạm.

    Những đao kiếm bình thường chỉ có thể tạo ra vết thương ngoài da chứ không khiến hắn bị thương căn cốt, nên Sở Mặc mới có thể đánh liên tục tới tận bây giờ.

    Nói thì thế nhưng trên người Sở Mặc cũng có vài vết thương nghiêm trọng, máu tươi chảy như suối.

    Vết thương truyền đến sự đau nhức, Sở Mặc cắn răng chịu đựng, mồ hôi vã đầy đầu.

    Nhưng trong mắt của hắn cũng chỉ có sự căm tức vô hạn và sát khí lạnh toát.Sau khi giết khoảng một trăm ba mươi người, Sở Mặc có cảm giác mình sắp không trụ được.

    Không phải hắn không còn khí lực, mà do trên người có quá nhiều vết thương.

    Dù những vết thương này không nguy hiểm đến tính mạng nhưng nhiều như vậy gộp lại cũng gây tổn hại thân thể nghiêm trọng.

    Nếu không phải vì người của đại lục Thanh Long và Chu Tước đang xào nấu lẫn nhau thì chỉ sợ giờ Sở Mặc không đứng được đến lúc này ý chứ.

    Hiện tại, Sở Mặc đã hiểu cảm giác một đường chém giết, đi ra từ núi thây biển máu của sư phụ mình năm đó.

    Phẫn nộ, sợ hãi, tuyệt vọng...Sở Mặc đã lần lượt trải qua các loạicảm giác như vậy.

    Mặc dù hắn biết chắc sư phụ sẽ không thấy chết không cứu, nhưng hắn cũng biết rõ, trong tình huống đánh giết hỗn loạn hiện tại có khi sư phụ không thể cứu kịp.

    Mà hiện tại sư phụ đang ở đâu, sức mạnh ở mức nào Sở Mặc cũng không biết.

    Từ lúc hắn đánh cùng những người kia, Ma Quân đã biến mất không thấy đâu.

    - Xem ra không thể tiếp tục như vậy được.

    Rèn luyện không nhất thiết là cùng sống cùng chết với cái đám này.

    Sở Mặc híp mắt, lập tức hăng máu, lấy ra Thí Thiên, chủ động tấn công.

    - Đao thứ nhất : đoạt hồn!

    Trong màn đêm u tối, ánh đao sáng loáng rực rỡ như ánh hào quang.

    Nhìn thấy một màn này, ai nấy đều thất thần trong một khắc.

    - Thế gian này có...loại đao pháp đáng sợ như thế sao?

    Tên Mạnh sư huynh vừa kết liễu một người ở đại lục Chu Tước, thấy Sở Mặc rút đao, đồng tử gã phóng đại, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

    Đao pháp cường đại như thế, dù khi ở Trường Sinh Thiên gã cũng chưa thấy bao giờ.

    - Chẳng lẽ truyền thừa của Phiêu Diêu Cung còn lợi hại hơn của Trường Sinh Thiên.

    Nếu vậy ta nhất định phải chiếm được loại đao pháp này.

    Vì đao pháp này, có bỏ kiếm học ao cũng đáng!

    Trong mắt của tên Mạnh sư huynh lộ ra ham muốn mãnh liệt.

    Vì gã ở khá xa nên không cảm nhận được hết uy lực một đao này, cũng không nhìn thấy vẻ mặt của những người ở gần đó.

    Vẻ mặt của sự...tuyệt vọng.

    Nhưng rất nhanh sau đó, gã thấy được uy lực mạnh mẽ của nó.

    Một đao của Sở Mặc chém rụng đến bảy, tám cái đầu.

    Máu tươi phun như suối!Dù trời tối đen như mực, cảnh giới bị hạ xuống thiết cốt, thị lực của những kẻ ở đây vẫn rất tốt, đương nhiên có thể thấy được Sở Mặc dùng một đao vừa rồi chém bay bảy tám cái đầu kẻ địch.

    Nhất thời, đám người đang đánh loạn cào cào kia đều đồng thời ngẩn người.

    Ai cũng cảm thấy lạnh gáy, không nhịn được rùng mình.

    Đây có phải con người không thế?

    Bảy, tám đạo khí huyết sát đồng thời bay về phía Sở Mặc.

    Sau đó, không để mọi người kịp phản ứng, hắn xoay người...bỏ chạy.

    - Chạy rồi?

    - Hắn cư nhiên bỏ chạy?

    - Sao Sở Mặc lại chạy thế?

    - Nhanh bắt hắn lại!

    - Nhất thiết đừng để hắn chạy mất!

    - Ngươi đứng lại cho ta!Mặc dù đám người này bị một đao của Sở Mặc dọa cho hoảng hốt, nhưng khi thấy Sở Mặc chạy, dũng khí ở đâu lại bùng lên, lớn tiếng rống giận.

    Nếu cứ để Sở Mặc thoát như vậy, bọn họ cũng không cần mang mạng trở về nữa đâu.

    Hơn một ngàn người đuổi giết một thiếu niên không những bị hao binh tổn tướng mà còn để cho tên đó chạy thoát.

    Chuyện này mà truyền ra ngoài nhất định sẽ thành chuyện cười lớn nhất trong thiên hạ.

    Sở Mặc đâu có ngốc, tình huống này mà không chạy, hắn đứng chờ chết sao?

    So với lúc bỏ trốn khỏi Viêm Hoàng Thành, giờ Sở Mặc còn chạy nhanh hơn.Càng chạy, vết thương lại càng nghiêm trọng, khiến hắn đau không chịu nổi.

    Nhưng hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng, cúi đầu xuống, dùng hết sức lực vận dụng Ảo Ảnh Tật Phong Bộ chạy như điên trong màn đêm.

    -----o0o-----

    Chương 262 : Chạy

    Chương 262 : Chạy

    Lúc trước còn chưa bị phong ấn cảnh giới đám người kia còn không đuổi kịp hắn nữa là lúc này, cảnh giới tụt, người thì mệt mỏi.

    Nên chỉ trong nháy mắt, họ đã bị Sở Mặc bỏ xa.

    Bọn họ tức đến đỏ mắt.

    Nếu như trước lúc loạn chiến còn có người muốn lui thì lúc này đã chẳng ai có ý nghĩ đó rồi.Gần như trong đầu tất cả mọi người chỉ có một ý niệm: Có chết cũng phải bắt được Sở Mặc, chiếm được truyền thừa của Phiêu Diêu Cung!

    Mỗi công pháp Sở Mặc vận dụng đều làm đám người này thèm nhỏ dãi.

    Ngay cả đám người của đại lục Chu Tước cũng nghĩ Sở Mặc vận dụng truyền thừa của Phiêu Diêu Cung.

    Những người ở đây có mấy người tham dự trận diệt môn của Phiêu Diêu Cung năm đó đâu.

    Nên hầu như không ai biết, rốt cuộc truyền thừa đó có mạnh như vậy hay không.

    - Chắc tất cả những công pháp hắn tu luyện đều là truyền thừa bímật của Phiêu Diêu Cung!

    - Có lẽ hồi đó Phiêu Diêu Cung toàn nữ đệ tử, mà nữ đệ tử thì không thể thi triển hết uy lực của các công pháp này.

    - Sở Mặc chưa từng học ở đại phái nào, nên những công pháp mà hắn tu luyện chắc chắn là truyền thừa của Phiêu Diêu Cung.

    Cũng có người nghi ngờ.

    - Phiêu Diêu Cung có công pháp có thể âm thầm phong ấn cảnh giới sao?

    - Đúng thế.

    Tám chín phần mười công pháp hắn tu luyện không phải truyền thừa của Phiêu Diêu Cung.

    - Theo ta thấy, những công pháp Sở Mặc tu luyện mới là công pháp lợi hại nhất trên đời.

    Câu này vừa được nói ra, những ý kiến phản đối cũng biến mất.

    - Nếu chuyện này là thật thì càng phải bắt được Sở Mặc.

    Bắt rồi ép hắn khai ra những công pháp hắn tu luyện không phải sẽ có giá trị hơn cả việc chiếm được truyền thừa của Phiêu Diêu Cung hay sao?Bọn họ cũng không lo lắng đến cái người đã phong ấn họ.

    Vì sao chứ?

    Vì nếu đã có năng lực phong ấn, muốn giết họ thì họ cũng chẳng làm gì được.

    Gần như toàn bộ mọi người đều trở nên điên cuồng, đuổi theo hướng Sở Mặc chạy trốn.

    Đến lúc này, khoảng hơn một trăm sáu, một trăm bảy mươi người chết dưới tay Sở Mặc, tính cả thương vong do đại lục Thanh Long và Chu Tước xào sáo, tổng số người chết đã lên đến hơn ba trăm người.

    Hơn năm trăm tên còn lại đã ngừng đánh lẫn nhau, cùng đuổi theo Sở Mặc.

    Trong quá trình chiến đấu, Sở Mặc không ngừng tôi luyện các loạicông pháp đã học, nhất là ảo ảnh Tật Phong Bộ.

    Hiện tại, khả năng thi triển công pháp này đã tăng thêm một bậc.

    Cả người Sở Mặc tựa như một làn gió, bay nhanh về phương xa.

    Hơn một trăm dặm xung quanh đều là núi.

    Núi non trùng điệp, rừng rậm um tùm, tựa như đầm rồng hang hổ.

    Trong màn đêm, nơi nào cũng có mùi nguy hiểm.

    Người trong giang hồ vẫn thường lưu truyền câu nói: thấy rừng đừng vô!

    Rừng càng rậm rạp, càng ẩn chứa nhiều nguy hiểm.

    Nhưng đây lại là chỗ Sở Mặc cần lúc này.

    Cho nên, vừa nhìn thấy khung cảnh trước mắt, Sở Mặc vui vẻ.

    Thậm chí không tiếc tiêu hao nguyên lực trong cơ thể, đẩy nhanh tốc độ, chẳng mấy chốc đã vượtđược hơn trăm dặm, đến nơi.

    Sở Mặc không chút do dự chạy vào mảnh rừng âm u trước mặt.

    Tìm kiếm hơn một trăm lý trong vùng rừng núi này, Sở Mặc mới chọn được một địa phương thích hợp.

    Nơi đây có vách đá cao không nhìn thấy đỉnh.

    Trong màn đêm, đứng dưới vách đá, Sở Mặc nhìn lên phía đỉnh, chỉ thấy từng đoàn mây mù.

    Một làn gió thổi qua, xua tan bớt mây, nhìn lên vẫn chỉ thấy vách đá.

    Vách đá gần như trơ trọi, chỉ có rất ít cây cỏ kiên cường mọc ra từbên trên.

    Như vậy, không thể mượn lực từ những cái cây này mà bay lên rồi.

    Vách đá này cao như vậy cho dù là cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh cũng không dễ vượt qua.

    Vì một khi kiệt lực, rơi từ trên xuống, chắc chắn sẽ chết.

    - Nhìn qua nơi này tốt đây.

    Sở Mặc thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán, thì thào:

    - Cho dù bọn họ có khôi phục thực lực, cũng chỉ có thể khó nhọc mà từng bước leo núi.

    Lúc đó, mình đã ở phía trên lâu rồi.

    Tiếp sau đó, Sở Mặc dùng Thí Thiên, đâm vào vách đá cứng rắn, leo lên từng chút từng chút một.Dù trong tay hắn có vũ khí lợi hại như Thí Thiên, tốc độ leo cũng rất chậm.

    Máu từ miệng vết thương vẫn không ngừng chảy, nhuộm đỏ hết quần áo.

    Khuôn mặt thiếu niên vẫn kiên nghị như đá, vẻ mặt ngưng trọng, con ngươi kiên định vô cùng, từ từ leo lên trên.

    Nhìn thấy Sở Mặc kiên nghị như vậy, đang ẩn trong mây, Ma Quân cũng rất xúc động.

    Thực ra, trước khi Sở Mặc bắt đầu trốn, Ma Quân cũng định nhắc hắn rằng Ma luyện không có nghĩa là liều chết.

    Sở Mặc tuổi còn rất trẻ lại có thể đánh giết nhiều kẻ thù như vậy có thể coi là một kỳ tích.

    Cho dù là Ma Quân bị Tiên giới đuổi giết năm đó cũng không chắc làm được như vậy.Sở Mặc đã không để Ma Quân thất vọng.

    Nếu cứ tiếp tục đánh, chắc chắn không có khả năng đánh bại hết đám người kia, không bằng chạy trước rồi tính tiếp.

    Ma Quân muốn nhìn xem Sở Mặc xử lý khốn cục này như thế nào.

    Nếu từ bên ngoài nhìn vào, không có Ma Quân hỗ trợ, Sở Mặc chết chắc.

    Sở Mặc đã rơi vào tử cục.

    Mặc dù đối phương chỉ còn hơn năm trăm người, nhưng những người này đều cùng cảnh giới với Sở Mặc.

    Kiến tụ lại có thể cắn chết voi.

    Nếu đám người kia đoàn kết, cùng vây công Sở Mặc, dù công pháp Sở Mặc tu luyện có hùng mạnh đến đâu trong khốn cảnh như vậy cũngkhông có cơ hội sống sót.

    Chạy trốn không đồng nghĩa với việc sẽ an toàn.

    Thương thế của Sở Mặc đã rất nặng, cần tìm một nơi tuyệt đối an toàn để chữa thương.

    Nên hiện tại tính mạng hắn vẫn bị nguy hiểm.

    Nhưng một khi để Ma Quân ra tay, đợt rèn luyện này cũng sẽ kết thúc và cũng đồng nghĩa với việc Sở Mặc đã thua.

    Nhưng điều khiến Ma Quân mừng nhất là Sở Mặc đã không khiến người khác thất vọng.

    Ma Quân cũng không ngờ Sở Mặc sẽ chọn địa phương như vậy.

    Đối với Sở Mặc, vách đá này cũng có tính khiêu chiến rất lớn.

    Lúc Sở Mặc leo được hơn ba trăm trượng, thương thế phát tác, cánh tay Sở Mặc mềm nhũn, suýt nữa đã ngã từ trên vách đá xuống.

    May lúc đó hắn bắt được một gốc cây nhỏ, dựa vào đó mới miễn cưỡng ổn định thân hình.

    Tim đập thình thịch mất nửa ngày, Sở Mặc mới khôi phục cảm xúc,tiếp tục leo lên.

    Cho đến khi vượt qua tầng mây thứ nhất, Sở Mặc mới ngẩng đầu, thấy phía trên có ánh sáng mong manh chợt lóe, nhưng vẫn không nhìn thấy đỉnh đâu.

    - Càng cao càng tốt!

    Sở Mặc lẩm bẩm.

    Tám trăm trượng...một ngàn trượng...hai ngàn trượng.

    Khi Sở Mặc leo được hai ngàn năm trăm trượng, bên người hắn gió thổi ngày càng mạnh, nhiệt độ hạ xuống thấp.

    Thương thế của Sở Mặc càng nghiêm trọng hơn.Sở Mặc cũng nghĩ, nếu hiện tại mình không chữa thương ngay chắc khó cầm cự được tiếp.

    Nghĩ vậy, Sở Mặc liền ngồi xuống một cành cây có gốc tương đối lớn, bắt đầu dùng Thí Thiên khoét vách đá.

    -----o0o-----

    Chương 263 : Núi Cô Bút

    Chương 263 : Núi Cô Bút

    Mặc dù trước đó Sở Mặc cũng biết Thí Thiên rất sắc bén nhưng hiện tại vẫn không tránh được kinh diễm.

    Núi đá này vô cùng cứng rắn vậy mà Thí Thiên đào nó dễ như cắt một khối đậu phụ.

    Cả tảng đá lớn là thế, bị đục rơi rụng như sung.

    Cùng lúc, truy binh cũng đuổi đến dưới vách đá.

    Trên đời có rất nhiều người tài, càng không nói đến những người xuất thân từ đại môn phái ở đại lục Thanh Long hay Chu Tước

    - những nơi ngọa hổ tàng long.Đúng như Ma Quân đã dự đoán, nếu chỉ chạy trốn thì sẽ không thể hoàn toàn bỏ rơi đám người kia.

    Trong số họ có người rất am hiểu thuật truy tung, lần theo dấu vết Sở Mặc bỏ trốn tới tận đây.

    - Chết tiệt!

    Sao vách núi này cao như vậy chứ, nhìn mãi không thấy đỉnh đâu.

    - Thử tìm xem có đường khác để đi vòng qua nó không.

    Vách núi dựng thế này thì qua thế nào chứ?

    - Kể cả khi vẫn ở Kim Thạch Chi Cảnh cũng khó mà leo lên huống chi lúc này chúng ta đang bị hạ cảnh giới.

    - Nếu ở Minh Tâm cảnh giới thì tốt, có thể bay lên luôn.

    - Kể cả có như vậy, ngươi cũng đừng nghĩ đến.

    Phúc Long trưởng lão của chúng ta ở Minh Tâm cảnh giới đó, nhưng có khi đã chết trong tay cái vị phong ấn chúng ta rồi.

    - Khúc bà bà ở Chu Tước hội chúng ta chắc cũng lành ít dữ nhiều.

    - Người đó...thật quá đáng sợ.

    Nhất thời, dù là người ở đại lục Thanh Long hay đại lục Chu Tước đều trầm mặc.

    - Vậy chẳng lẽ chúng ta trơ mắt nhìn Sở Mặc chạy mất sao?

    Có người vội nói.

    - Sở Mặc đã bị trọng thương, không có khả năng chạy xa.

    Có người lạnh lùng:

    - Hơn nữa, theo ta được biết, đây chính là núi Cô Bút.

    - Núi Cô Bút?

    - Đúng vậy, chỉ có thể nói tiểu tử này đã tự tìm đường chết.

    Trong bóng tối, chắc hắn đã lầm tưởng có thể tìm được đường sống, nên mới dám bò lên.

    Đợi đến mai, hắn sẽ biết mình ngu cỡ nào.Người đang nói cười lạnh.

    - Nếu hắn cứ thế mà chạy có khi chúng ta không đuổi kịp được.

    Nhưng nếu hắn leo lên đỉnh Cô Bút, các ngươi cứ yên tâm đi.

    Một là hắn sẽ chết đói ở trên đó, nếu không sớm muộn gì cũng phải bò xuống thôi.

    - Núi Cô Bút là nơi như thế nào?

    Sao ngươi dám chắc chắn như thế?

    Người của đại lục Chu Tước hỏi.

    Chuyện trên đời cũng thật kỳ lạ.

    Vừa lúc trước các ngươi còn người chết ta sống, một lúc sau lại như quên hết màn chém giết vừa qua mà tán gẫu.

    - Sư môn của ta cách nơi đây không đến năm trăm dặm, bởi vậy, chúng ta biết rất nhiều về núi Cô Bút.

    Lúc này mới thấy người nói lúc trước là một người trung niên khoảng trên dưới bốn mươi tuổi.

    Người này cũng không phải người của Thanh Long đường mà là trưởng lão của một môn phái khác ở đại lục Thanh Long, tên là Triệu Trường Hải.

    Trước khi bị phong ấn, cảnh giới của Triệu Trường Hải cũng ở Kim Thạch Chi Cảnh.

    Mặc dù y không có tiếng tăm trên đại lục Thanh Long, nhưng ở Đại Hạ vẫn có nhiều người biết đến y.

    - Núi Cô Bút là một ngọn núi dựng đứng cao ba nghìn trượng.

    Nóđược coi là tòa đại đỉnh vì bốn phía đều là vách đá, không có dốc thoải.

    Nếu hôm nào thời tiết tốt, ban ngày trời quang mây tạnh, nhìn từ xa cả tòa núi như một cây viết, đứng sừng sững giữa đất trời.

    Cô Bút là một trong ba đỉnh cô sơn ở đại lục Thanh Long, bên cạnh núi Bất Lão có đỉnh Cô Thần của Trường Sinh Thiên và Kiếm Phong của Thần Kiếm Môn.

    - Ra đây là một trong ba tòa tuyệt đỉnh đại sơn.

    Phía trước ta mới nghe đến Kiếm Phong và đỉnh Cô Thần thôi.

    Có người sợ hãi nói.

    Khóe miệng Triệu Trường Hải không khỏi trùng xuống không vui.Mặc dù có thể là đối phương vô tâm, nhưng nói thế chẳng khác nào nói đỉnh Cô Bút không có danh tiếng vì nơi đây không có đại phái.

    Triệu Trường Hải lạnh lùng:

    - Ha ha, mặc dù đỉnh Cô Bút không nổi tiếng như Kiếm Phong hay đỉnh Cô Thần, nhưng ở đây có hai thứ mà hai chỗ kia không có.

    - Hai thứ gì vậy?

    - Thứ nhất là đứng đầu về dược thảo.

    Rất khó để leo lên đỉnh Cô Bút.

    Dù là người ở cảnh giới Minh Tâm Cảnh cao nhất, bay được lên đỉnh Cô Bút cũng khó mà đứng được lâu ở đỉnh núi đá này.

    Đỉnh Cô Bút rất lớn, diện tích hơn trăm dặm.

    Trên núi có rất nhiều loại dược thảo, đasố đều là loại cực kỳ quý hiếm lại là cực phẩm.

    Triệu Trường Hải ngạo nghễ nói.

    - Vậy điều độc nhất thứ hai là gì?

    Triệu Trường Hải thản nhiên:

    - Thứ hai chính là nơi đây có Thiên Trì Long Ngư.

    - Thiên Trì Long Ngư?

    Ngươi nói Thiên Trì Long Ngư được sản sinh từ đỉnh Cô Bút sao?

    Lập tức có người kích động, khó tin nhìn Triệu Trường Hải.

    Đại đa số những người ở đây đều tỏ vẻ khiếp sợ.Thiên Trì Long Ngư là một loại cá cực hiếm trên đại lục Tứ Tượng.

    Loại cá này có hương vị cực ngon, là nguyên liệu nấu ăn cao cấp nhất trên đời.

    Hơn nữa, thịt của nó còn có thuộc tính khiến người ta phát cuồng, một con Thiên Trì Long Ngư có thể kéo dài năm mươi năm tuổi thọ, trị được bách bệnh giải được ngàn độc, công hiệu thần kỳ.

    Đây không phải là truyền thuyết mà là sự thật một trăm phần trăm.

    Chỉ có điều Thiên Trì Long Ngư rất hiếm, phải vài thập niên hay đến cả trăm năm mới xuất hiện một lần.

    Đến tận bây giờ hầu như không ai biết loài cá này từ đâu mà có.

    Lời của Triệu Trường Hải khiến mọi người rung động lớn nhưng cũng không dám tin.Thực tế, Triệu Trường Hải nói xong liền hối hận, vì Thiên Trì Long Ngư là bí mật lớn nhất của môn phái bọn họ.

    Y cũng không biết làm sao mình nhanh mồm nhanh miệng nói bí mật này ra.

    Nhưng lời đã nói ra, không thể thu lại.

    Cũng có người nghi ngờ:

    - Ta nghe nói Thiên Trì Long Ngư đến từ phương bắc, ở lục địa Huyền Vũ mà, sao lại thành đặc sản của lục địa Thanh Long chứ?

    - Ta cũng nghe nói Thiên Trì Long Ngư ở vùng cực hàn phương bắc.Trong lòng Triệu Trường Hải vốn đang hối hận vì mình lậu miệng, nên y thản nhiên đáp:

    - Tin hay không thì tùy.

    Trong đám người lại có người nói:

    - Thật ra cũng có khả năng ở đây có Thiên Trì Long Ngư.

    Tương truyền ban đầu long ngư vốn không có ở thế giới chúng ta.

    Từ thời thượng cổ, trên không trung của đại lục Tứ Tượng có xuất hiện một cái khe.

    Không ai biết tại sao lại có mà cũng không ai biết chính xác cái khe ở chỗ nào.

    Người này ngừng một chút rồi nói tiếp:

    - Lão phu đã tra rất nhiều sách cổ, sử ký.

    Lão phu cảm thấy truyền thuyết này có thật.

    Trên đời chắc chắn có cái khe kia.

    Đã có nhiều sinh vật ở thế giới khác qua khe này tiến vào đại lục Tứ Tượng.

    Thiên TrìLong Ngư là một trong số đó.

    Theo đó, long ngư có thể hạ xuống phía bắc ở lục địa Huyền Vũ hoặc cũng có thể ở những địa phương khác.

    Công hiệu thực tế của nó có khi không phải chỉ là gia tăng năm mươi năm tuổi thọ đâu.

    -----o0o-----

    Chương 264 : Khí phách của Ma Quân

    Chương 264 : Khí phách của Ma Quân

    - Lão nhân gia, sao người biết được điều này.

    Ngài nói tường tận như vậy là do ngài đã nhìn thấy long ngư rồi à?

    Có người hỏi.

    Mọi người đều nhìn về phía người vừa nói chuyện.

    Người này đã lớn tuổi, cả đầu tóc bạc, trên mặt đầy nếp nhăn.

    Ông lão rất gầy, nhìn qua có vẻ yếu đuối.Nghe người kia hỏi, ông lão khẽ mỉm cười:

    - Lão phu bất tài, nhưng đúng là đã từng gặp Thiên Trì Long Ngư một lần, còn có phúc được nếm thịt của nó nữa.

    Mọi người hít vào một ngụm khí lạnh.

    Nhiều người không dám tin.

    Nhưng rất nhanh, có người nhận thức được lão giả đều tiến đến, cung kính chào hỏi.

    - Hóa ra Tề tiên sinh cũng ở đây.

    - Vãn bối gặp qua Tề tiên sinh.

    Vài năm trước ngài đã chỉ điểm cho vãn bối đó ạ.

    - Hóa ra là Tề tiên sinh.

    Lúc trước không nhìn thấy ngài, thật là thất lễ!

    Một số người ở lục địa Thanh Long quen biết lão giả đều tiến lên chào hỏi.

    Mấy người của lục địa Chu Tước nhìn mà ngẩn ngơ.

    Có người thấp giọng giải thích:

    - Đây là Tề tiên sinh, đã ở Kim Thạch Chi Cảnh, cảnh giới không tính là cao nhưng lại có danh vọng rất lớn ở lục địa Thanh Long.

    Bởi vì tính bản tính của ngài.

    Ngài rất thích chỉ điểm, hướng dẫn hậu bối.

    Nhiều người ở lục địa Thanh Long lúc trẻ đều từng được Tề tiên sinh hướng dẫn.

    Mặc dù bề ngoài nhìn ngài giống ông lão hơn bảy mươi tuổinhưng thật ra, Tề tiên sinh đã hơn một trăm tuổi rồi.

    Lão giả tóc bạc khẽ mỉm cười:

    - Ta tới nơi này chủ yếu vì hiếu kỳ: tại sao một thiếu niên mới mười ba, mười bốn tuổi lại có thể lợi hại như vậy.

    Mục đích của ta và các ngươi không giống nhau.

    Các ngươi muốn cướp truyền thừa, còn ta muốn thu hắn làm đồ đệ.

    Trước ta còn nghĩ muốn cầu các ngươi tha cho hắn một mạng nhưng xem ra không cần thiết rồi.

    Vị cao thủ thần bí kia chắc chắn không để các ngươi giết người thiếu niên này.

    Nếu là người khác nói như vậy sợ rằng sẽ bị cười đến rụng răng, nhưng đây lại là lời của Tề tiên sinh.

    Muốn bảo vệ Sở Mặc?

    Ngươi đùachắc.

    Ở đây ai chẳng muốn bắt hắn để lấy truyền thừa của Phiêu Diêu Cung, đồng thời cướp cả công pháp mà Sở Mặc đang tu luyện.

    Ai dám nói không có ý này, sẽ bị nước miếng của mọi người dìm chết.

    Nhưng người nói là Tề tiên sinh thì lại khác.

    Nhìn vào nhân phẩm bao năm nay của người, không ai phản bác.

    Xem xét từ phương diện nào cũng không thấy vị lão nhân gia này là người xấu.

    Không ít người ở trong đây cũng đột nhiên nhớ ra, từ đầu đến giờ, lão nhân cũng chỉ đi theo bọn họ đuổi theo Sở Mặc chứ chưa ra tay lần nào.

    Không đánh người bên cạnh, cũng không tấn công Sở Mặc.Có người cười khổ:

    - Tề tiên sinh, sao người phải khổ vậy chứ?

    Chúng ta không có thù oán gì với Sở Mặc.

    Nhưng hắn lại nắm trong tay truyền thừa của Phiêu Diêu Cung.

    Truyền thừa này không phải của hắn, mà một thiếu niên như hắn cũng không học hết được.

    Chúng ta cũng chỉ muốn có truyền thừa thôi, không thực sự muốn giết hắn.

    Trong đám người có kẻ cười lạnh.

    - Thôi đi.

    Lời Tề tiên sinh nói ta còn tin, chứ lời của các ngươi chẳng bằng cái rắm.

    Không muốn mạng của thiếu niên này, nói như đùa, chẳng lẽ các ngươi không muốn giữ mạng mình nữa!

    Một thiếu niên ở trình độ yêu nghiệt như vậy, sau khi trưởng thành sẽ bỏ qua cho cácngươi sao?

    Đám người lập tức trầm xuống.

    Đạo lý này ai chẳng biết, chỉ không muốn nói toạc ra thôi.

    Lúc này có người đột nhiên la lớn:

    - Vị tiền bối thần bí, rốt cuộc ngài là ai vậy?

    Tại sao lại phong tỏa đan điền, hạ cảnh giới của chúng ta?

    Ngài để cho chúng ta có chết cũng chết minh bạch chứ.

    Không gian an tĩnh lại.

    Ai cũng cảm giác người đã phong ấn họ đang đứng ở nơi nào đó nhìn chằm chằm bọn họ.Quả nhiên, từ không trung truyền đến thanh âm của Ma Quân:

    - Một đám người muốn giết nhân đoạt bảo lại nói nghe hợp tình hợp lý, đem tham niệm trở thành chính nghĩa, coi mình là hóa thân của chính nghĩa.

    Một lũ đáng chết!

    Đoàn người lặng như tờ.

    Ngay cả người đã sống cả trăm tuổi, ăn qua Thiên Trì Long Ngư như Tề tiên sinh cũng không khỏi phải nheo mắt.

    Tề tiên sinh muốn dùng một ít bí thuật của mình để cảm ứng vị trí của đối phương nhưng hoàn toàn không phát giác được.

    Lão giả không khỏi thất vọng thở dài, càng ý thức được thực lực hai bên có sự chênh lệch quá lớn.

    - Giết các ngươi chẳng hóa ra làm ô uế tay của bản tôn.

    Bản tôn không có hứng thú giết một bầy kiến hôi.

    Trong hư không, âm thanh kia vẫn vô cùng lãnh đạm.

    Nhưng đối với những người ở dưới, lời của Ma Quân chẳng khác nào lời của thần tiên.

    Người đặt câu hỏi khi nãy thấy có được đáp án, không khỏi hưng phấn hỏi tiếp:

    - Vậy rốt cuộc tiền bối muốn chúng ta làm gì?

    - Để cho đồ đệ của ta luyện tập.

    Lời đáp vô cùng ngang ngược như vậy khiến mọi người xôn xao.Không ít người tỏ ra tức giận, cảm thấy người này thực quá đáng.

    Tốt xấu gì bọn họ đều là những người có địa vị, chưa bao giờ bị người khác xem thường như vậy.

    Nhưng nghĩ đến đối phương có thực lực sâu không lường được, cả đám lại trầm mặc.

    - Ta hạ cảnh giới của các ngươi cũng có thể coi là lấy lớn bắt nạt nhỏ.

    Còn bảo ta giết các ngươi...ta còn không có hứng.

    Nếu các ngươi thật sự có bản lĩnh, thì đừng nói là đoạt truyền thừa trên người hắn, các ngươi có giết hắn trước khi ta kịp tới cứu hắn ta cũng không truy cứu!

    Ma Quân vẫn giữ vẻ hờ hững.

    Nếu đám người kia thật sự có khả năng giết Sở Mặc trước khi MaQuân đến cứu thì chỉ trách thầy trò bọn họ quá yếu.

    Bị giết cũng coi như đáng đời!

    Người bình thường sẽ không thể giải thích được suy nghĩ của Ma Quân.

    Nhưng nếu biết những đau khổ Ma Quân phải trải qua thì sẽ hiểu ngay.

    Ma Quân rất dụng tâm dạy dỗ Sở Mặc.

    Nếu chỉ một chút đau khổ thế này mà cũng không chịu được thì sau này làm sao có thể chịu được sóng to gió lớn đau đớn gấp trăm lần thế này chứ.

    - Tiền bối nói thật sao!

    Có người vẻ mặt hưng phấn, cấp tốc hỏi lại.

    Ma Quân lạnh lùng hừ một tiếng, cũng không thèm đáp lại.

    Nhưng chỉ như vậy, cũng đủ khiến cho những kẻ đang có mặt ở đó mừng rỡ không thôi!

    Cho dù nằm mơ họ cũng không dám nghĩ tới một kết quả lý tưởng như vậy.

    Cảnh giới của đối phương cao như vậy, đương nhiên không phải là hạng người nói lời mà không biết giữ lời.

    Như thế chẳng phải đang muốn nói với họ: Nếu có thể cướp được truyền thừa mà đồ đệ của tađang giữ, vậy cứ đi cướp thoải mái!

    Kể cả có lỡ tay giết hắn, ta cũng sẽ không hỏi tội các ngươi!

    Trên đời này còn có kiểu sư phụ kỳ quặc như vậy sao?

    -----o0o-----

    Chương 265 : Tề tiên sinh

    Chương 265 : Tề tiên sinh

    Bọn họ đều cảm thấy rất khó tin.

    Tuy nhiên, nhớ tới trình độ quá mức quái vật của thiếu niên kia, vừa khiến cho họ tức đến nghiến răng nghiến lợi, vừa làm cho họ hiểu được hành vi của vị cao thủ tuyệt đỉnh này...

    Tên thiếu niên không khác nào yêu quái thành tinh đó, đúng là rất khó mà giết chết!Giống như hiện tại, không biết hắn làm thế nào mà lại leo lên được Cô Bút Phong.

    Cả đám bọn họ ngoài việc tụ tập vây tại chỗ này, không tìm ra được cách nào tốt hơn!

    Cũng trèo lên theo?

    Chỉ sợ không ai muốn làm như vậy rồi.

    Ai cũng biết thực lực kinh khủng của thiếu niên kia, còn cả cây đao trong tay hắn nữa...

    Cũng không phải chỉ để trang trí.

    Cảnh tượng Sở Mặc chỉ dùng một nhát đao chém bay bảy tám cái đầu người trước khi trốn đi, vẫn còn khắc sâu trong tiềm thức của mọingười.

    Bây giờ nghĩ lại còn thấy sợ.

    Nhưng nói gì thì nói, giờ bọn họ đã biết, vị cao thủ thần bí kia... chỉ là muốn lấy bọn họ làm cục đá mài, cho đồ đệ của y rèn luyện, chứ cũng không muốn trực tiếp xử lý bọn họ, điều này khiến họ yên tâm hơn rất nhiều.

    Một đêm dài trôi qua nhanh chóng, nghênh đón binh minh ngày hôm sau, nắng mai tươi sáng.

    Gió núi cũng thổi tan đi bức màn che thần bí bao phủ Cô Bút Phong, khiến cho đỉnh núi cao vời vợi ấy dần dần lộ ra trước mặt mọi người.Những kẻ lần đầu tiên thấy ngọn núi này đều không kiềm chế nổi mà thốt lên một cách ngạc nhiên và tán thán:

    - Quả là một ngọn núi hiểm trở hùng vĩ vô cùng!

    Vách núi cao ba ngàn trượng, khiến cho nhiều người phải cảm thấy choáng váng.

    - Cao quá đi mất!

    - Hiểm trở thật!

    - Thiếu niên đó... thực sử trèo lên vách núi này rồi hả?Rất nhiều người đều cảm thấy sao mà khó tin.

    Tuy nhiên khi lại gần kiểm tra một chút, lại phát hiện ra nhiều tảng đá rất chỉnh tề, thoạt nhìn như là bị ai đó gọt ra vậy.

    Có người tò mò thử một chút độ cứng của tảng đá, khóa miệng không kiềm chế được run run, nói một cách sợ hãi:

    - Tảng đá này vô cùng cứng rắn, cho dù lấy cảnh giới Kim Thạch Chi Cảnh của ta khi chưa bị áp chế.

    Trong tay có thêm bảo đao, cũng chưa chắc đã cắt được gọn gàng như vậy!

    Có người không tin lắm, cũng đi qua thử một chút, cuối cùng tất cảkhông nhịn được hô lên hoảng hốt.

    - Tảng đá kia cứng quá!

    - Thanh đao trong tay tên nhóc kia...

    đúng là một vũ khí sắc bén vô song!

    - Có sư phụ giỏi có khác mà!

    - Ta bắt đầu thấy không tự tin rồi...

    Có người cất tiếng một cách chán nản:

    - Mặc dù vị cao thủ kia...

    đã chính miệng bảo đảm sẽ không ra tayvới chúng ta.

    Cho dù chúng ta có giết chết Sở Mặc thì y cũng sẽ không trách tội.

    Nhưng vấn đề là...

    Trong lòng ta vẫn cảm thấy không yên sao ấy!

    - Đúng thế, trưởng lão hoàng kim của Thanh Long Đường và Chu Tước Hội, còn cả hai vị cao thủ Minh Tâm Cảnh... chưa chắc không phải Sở Mặc giết.

    Có người hạ giọng nói.

    Cả đám người bất giác trầm lắng xuống.

    Có người không cam lòng nói:

    - Việc đã đến nước này, chẳng lẽ còn có đường lui hay sao?Tề tiên sinh đứng ra nói:

    - Có đôi khi, lùi một bước trời cao biển rộng!

    Lui lại chưa chắc đã chứng minh mình hèn nhát.

    Càng không nói đến, hành vi này của các ngươi vốn không đáng để biểu dương.

    Có người dè bỉu:

    - Thôi đi Tề tiên sinh, đừng có nói mát nữa, nếu ngài không có mục đích gì khác, vậy tại sao lại xuất hiện ở chỗ này?

    Đến lúc Sở Mặc ra rồi, hắn cũng sẽ không coi ngài là người tốt đâu.

    - Đúng vậy, ngươi không cản được chúng ta, cũng không ngăn được Sở Mặc.

    Vậy còn ở lại đây làm gì?

    Sao không đi luôn đi?Tề tiên sinh thản nhiên cười cười, cũng không tức giận, chậm rãi nói:

    - Thời thượng cổ, trên bầu trời nứt ra một vết rách lớn, những thứ rơi xuống chưa chắc chỉ có những sinh linh bình thường trên thượng giới, không hẳn không có một vị cao thủ... hạ giới qua vết nứt kia.

    Ta vẫn cảm giác, những công pháp mà Sở Mặc tu luyện, không phải những thứ trên thế gian này có thể sánh được! hơn nữa, tuy cảnh giới của ông già này không cao, nhưng chí ít cũng đạt tới đỉnh cao của Kim Thạch Chi Cảnh.

    Cũng biết được vài việc trên đời này.

    Tất cả mọi người đều yên lặng, nhìn về phía Tề tiên sinh.

    Tề tiên sinh cười cười:

    - Ít nhất, theo ta được biết, đừng nói là đệ nhất môn phái như Trường Sinh Thiên, kể cả bốn môn phái ẩn dật mạnh nhất như Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên... cũng không ai có thể làm được việc phong ấn đan điền của tất cả chúng ta cùng một lúc, ép lại cảnh giới của chúng ta một cách chuẩn xác như vậy.

    Vị trẻ tuổi đến từ Trường Sinh Thiên kia, không biết có đồng ý với những gì ông già này nói hay không?

    Tề tiên sinh nói xong, nhìn về phía kẻ trẻ tuổi có thực lực họ Mạnh của Trường Sinh Thiên.

    Mạnh Ly nhìn thoáng qua Tề tiên sinh, cười một cách khổ sở:

    - Đối với những chuyện cơ mật như vậy, vãn bối cũng không được biết nhiều.

    Tuy nhiên, quả thực vãn bối từng nghe nói có kiểu cao thủ này.

    Phía khác, một lão già đến từ lục địa Chu Tước, cũng trầm giọng nói:

    - Đúng vậy, ta từng được gặp một gã cao thủ là ẩn giả, cảnh giới của y hẳn là đã đạt tới Thiên Tâm Cảnh hoàng cấp tầng thứ chín.

    Thực lực của y thâm sâu khó lường.

    Nhưng cũng chưa từng nghe nói y có bản lĩnh này.

    Trong truyền thuyết, bên trên lục địa Tứ Tượng còn có Linh giới.

    Loại thủ đoạn này, chỉ sợ là đến từ Linh giới.Mọi người có mặt ở đây nghe xong, đều không kiềm nổi hít sâu một hơi.

    Cái thế giới hùng mạnh kia, với họ mà nói là quá xa vời.

    Những vị đắc đạo phi thăng trong tuyền thuyết trên lục địa Tứ Tượng, nghe nói đều là đi tới Linh giới!

    Tề tiên sinh gật gật đầu:

    - Cho nên thật ra ta chỉ là muốn xem một chút vị thiếu niên tên gọi Sở Mặc này mạnh đến đâu!

    Già tuy đã không còn khả năng để tiếp tục nâng cao cảnh giới nữa, cả đời này việc tiến vào Linh giới có lẽ chỉ làmơ mộng hão huyền.

    Nhưng nếu có thể tận mắt nhìn thấy một vãn bối có thể phi thăng, ta tin, đó cũng là một việc vô cùng tốt.

    Coi như cuộc đời này cũng không uổng phí rồi!

    - Tề tiên sinh là muốn?

    Có người quen biết với Tề tiên sinh kinh ngạc nhìn ông già tuổi đã hơn một trăm này.

    Tề tiên sinh nói với vẻ mặt thản nhiên:

    - Tuy rằng ta chẳng có tài cán gì, nhưng ta muốn trở thành một trong những người bảo vệ canh giữ bên cạnh thiếu niên kia.

    - Việc này...

    Sắc mặt của những người có mặt ở đó lập tức trở nên vô cùng kỳ quái.

    Đám người bọn họ hao tâm tổn trí để cướp đoạt phần truyền thừa của Phiêu Diêu Cung đang nằm trong tay Sở Mặc, muốn chém giết Sở Mặc.

    Vậy mà tự dưng lại lọt ra một kẻ lạc loài như Tề tiên sinh.

    Hơn nữa, bọn họ còn không làm sao mà chỉ trích Tề tiên sinh được.

    -----o0o-----

    Chương 266 : Tự tìm cái chết

    Chương 266 : Tự tìm cái chết

    Cũng không thể mình làm kẻ cướp rồi cũng bắt người khác làm kẻ cướp như ngươi chứ?

    - Vậy nghĩa là Tề tiên sinh muốn trở thành kẻ địch của chúng ta rồi?

    Có người cười hỏi.

    Nhưng trên thực tế, đó cũng là suy nghĩ chung của tất cả mọi người.

    Tuy nói cảnh giới hiện giờ của ai cũng như nhau, nhưng nếu bên cạnh mình có người đột nhiên đánh lén, thì vẫn khó lòng mà phòng bị!

    Tề tiên sinh thản nhiên lắc đầu:

    - Yên tâm đi, già này sẽ không ra tay với các ngươi, người ta còn chưa biết có đồng ý với ta không.

    Huống hỬ ông già này cũng muốnbiết, rốt cuộc hắn sẽ làm gì để có thể thoát khỏi tình trạng khốn quẫn hiện giờ.——

    Người trẻ tuổi họ Mạnh đến từ Trường Sinh Thiên đột nhiên đứng dậy, hướng về Tề tiên sinh vái một lễ, thản nhiên nói:

    - Nghe tiên sinh nói nhiều như vậy, tuy rằng vãn bối ngu dốt, nhưng cũng hiều được nỗi lòng của tiên sinh.

    Sự tình lần này, Mạnh Ly ta... sẽ không tham gia nữa!

    - Mạnh sư huynh...

    Ngươi?

    - Chẳng lẽ Mạnh sư huynh muốn rời đi sao?

    - Vậy đến lúc đó chúng ta phải ăn nói sao với đường chủ bây giờ?Một đám chấp sự bạch ngân và quản sự thanh đồng của Thanh Long Đường đều dùng vẻ mặt lo lắng nhìn Mạnh Ly, không thể tưởng được, sau khi đã trải qua nhiều việc như vậy, kẻ nòng cốt của bọn họ.

    Lại có ý chùn bước, muốn rút lui.

    Mạnh Ly nhìn thoáng qua những người này, thản nhiên cười nói:

    - Ăn nói cái gì?

    Ta rút lui, nhưng các ngươi vẫn có thể tiếp tục mà!

    - Mạnh sư huynh cũng rút lui rồi, chúng ta còn tiếp tục cái gì nữa?

    Chúng ta cũng không phải không biết mình là ai.

    Chỉ có điều... không biết sau này phải đối mặt với đường chủ thế nào?

    Một gã chấp sự bạch ngân nói với giọng chua xót:

    - Đã chết nhiều người như vậy, chúng ta cũng không biết phải về thưa chuyện ra sao...

    - Các ngươi phải thưa chuyện gì?

    Trưởng lão hoàng kim còn không chịu nổi, chúng ta có thể chịu được đến đâu?

    Mạnh Ly nói xong quét mắt nhìn qua mấy người này.

    Có một câu, y cũng không nói ra miệng, chôn chặt trong lòng: Sau việc lần này, Thanh Long Đường còn có thể tồn tại trên thế gian này nữa hay không...

    Cũng là cả một vấn đề!

    Hiện tại Mạnh Ly chỉ còn lại một ý niệm trong đầu, đó là rời khỏi đây.

    Trở về Trường Sinh Thiên, sau đó báo cáo chuyện này với chưởngmôn của Trường Sinh Thiên trước đã.

    Dù sao ân oán giữa Sở Mặc và Trường Sinh Thiên không phải là nhỏ.

    Năm ngoái, Sở Mặc đến Trường Sinh Thiên bái sư, bị Thất trưởng lão cương quyết từ chối.

    Đồng thời nghe nói, còn sỉ nhục Sở Mặc một phen ra trò.

    Loại nhục nhã này, cho dù là Mạnh Ly y, cũng sẽ nhớ mãi trong lòng.Hiện giờ, người ta đã có một sư tôn... vô cùng kinh khủng, sau khi chân chính trưởng thành, có định quay lại Trường Sinh Thiên để rửa nhục hay không, ai mà biết được?

    Cho nên, Mạnh Ly liền nói thẳng chính mình muốn rút lui mà gần như không có chút do dự nào.

    Mười mấy chấp sự bạch ngân và quản sự thanh đồng kia cũng là tinh anh thuộc tầng lớp trung tâm của Thanh Long Đường.

    Giờ này thấy Mạnh Ly bỏ đi rồi, nghẫm lại những gì y vừa nói, lập tức bắt đầu nản lòng thối chí.

    Không kiềm chế được nối gót Mạnh Ly, đuổi theo hướng mà y rời đi.

    - Mạnh sư huynh, chờ chúng ta với!

    Chúng ta đi cùng với ngươi!

    Bọn Mạnh Ly rời đi khiến cho đám người kia vốn tâm tình đang không tốt lại càng thêm trầm mặc.

    Rất nhiều người còn đang tính toán xem có đáng để ở lại đây hay không.

    Lúc này, một người luyện võ đến từ lục địa Chu Tước đứng dậy, thản nhiên nói:

    - Các ngươi cũng có thể đi, nhưng ta nhất định phải ở lại đây.

    Tên tiểu súc sinh kia, ta muốn tự tay chém hắn ratrăm mảnh!Người này vừa dứt lời, cả đám đều tròn xoe mắt ngạc nhiên.

    Hiện tại, ai ai đều biết Sở Mặc có một vị sư phụ vô cùng... kinh khủng, cho dù trong lòng quả thật có toan tính giết Sở Mặc để diệt mối họa về sau, nhưng cũng không ai dám nói ra miệng.

    Tuy nhiên, có kẻ đã nhận ra thân phận của người này, lập tức khe khẽ giải thích với người bên cạnh:

    - Y là Hoa Xuyên Ngưu... rất có danh tiếng trên lục địa Chu Tước, hình như thực lực cũng đã đột phá đến Minh Tâm Cảnh!

    Thế mà không ngờ lại lẫn vào trong đoàn người như vậy.

    - Hoa Xuyên Ngưu?

    Tên này nghe là lạ.

    - Nghe đồn Hoa Xuyên Ngưu lớn lên trong một gia đình nhà nông, cha mẹ y đều là người không có học thức gì, nên liền đặt tên này cho y.

    Nhưng sau này y lại gặp được cơ hội tốt, bái sư tiến vào một môn phái danh tiếng, nhờ vào tài năng trời ban nhanh chóng thể hiện bản thân.

    - Người như vậy vì sao lại có thù oán với Sở Mặc?

    Hình như y cũng không định cướp phần truyền thừa trong tay hắn mà?

    - Bởi vì con trai y chết trong tay Sở Mặc!

    - Lại có việc này sao?

    Có người biết chuyện này, liền lên tiếng giải thích:

    - Hoa Nam con trai của Hoa Xuyên Ngưu là người trong Chu Tước Hội, năm đó y yêu phải một đệ tử của Phiêu Diêu Cung, tên đệ tử đó lại chính là một trong mười hai kẻ mang theo truyền thừa của Phiêu Diêu Cung trốn thoát!

    Năm đó, chuyện này vô cùng ồn ào, hầu như trên lục địa Chu Tước không ai là không biết.

    Sau đó, nhờ sự giúp đỡ của Hoa Xuyên Ngưu, Hoa Nam và nữ đệ tử đó của Phiêu Diêu Cung đều được gia nhập Chu Tước Hội.

    Chuyện này mới coi như kết thúc.

    Phần truyền thừa kia cũng lọt vào tay Chu Tước Hội.

    - Ra là thế, nhưng sao Hoa Nam lại chết trên tay Sở Mặc?

    - Cụ thể như thế nào thì ta cũng không rõ lắm, hình như nguyên nhân cũng chính là từ việc này!

    Chắc hẳn có liên quan đến Diệu Nhất Nương cũng là một đệ tử khác của Phiêu Diêu Cung.

    Người tên Hoa Xuyên Ngưu này yêu thương con trai vô cùng, hiện giờ con trai y chết trên tay Sở Mặc.

    Y sao có thể bỏ qua?

    Hoa Xuyên Ngưu đứng ở đó, ánh mắt lạnh lùng, sẵng giọng nói:

    - Ta không có chút hứng thú nào với phần truyền thừa trong tay hắn, mục đích duy nhất của ta, chính là giết hắn!

    Nhìn lướt qua mọi người, Hoa Xuyên Ngưu nói tiếp:

    - Cho nên các ngươi muốn đi thì cứ việc đi, còn ta thì không.

    Hơn nữa, ta sẽ không chỉ đứng yên ở đây mà chờ đâu!

    Lúc này, Hoa Xuyên Ngưu hướng về phía không trung rống lên:

    - Tiền bối, người có dám cho ta một cơ hội báo thù rửa hận hay không?

    Giải bỏ phong ấn cho ta?

    Có dám hay không?

    Âm thanh thét gào của Hoa Xuyên Ngưu mang theo nỗi giận dữ và đau thương tột độ, văng vẳng trong trời đất.

    - Con ngươi đáng chết!

    Một giọng nói lạnh lùng chí cực từ cõi hư vô truyền tới:

    - Nếu y không muốn giết người khác, người ta sao phải giết y?

    Cái chết của y, chín mươi phần trăm trách nhiệm là thuộc về ngươi!

    Ngoài ra, ngươi thế mà dám đưa ra yêu cầu không biết xấu hổ như vậy...

    Thật đúng là khiến ta kinh ngạc.

    -----o0o-----

    Chương 267 : Ném xuống. (1)

    Chương 267 : Ném xuống. (1)

    - Tiền bối có dám hay không?

    Hoa Xuyên Ngưu giờ đã phát điên rồi, chuyện tới nước này, y thậm chí còn hơi tuyệt vọng.

    Trước kia y nghĩ, Sở Mặc cho dù có bản lĩnh cao siêu đến đâu, chẳng qua cũng chỉ là một thiếu niên trong nhân thế.

    Nếu y tự mình ra tay, nhất định có thể băm vằm hắn một cách dễ dàng, trả thù rửa hận cho contrai mình.

    Nhưng không ngờ, chỗ dựa sau lưng hắn, lại sâu đến mức như vậy.

    Cho dù có là đệ tử thân truyền của bốn môn phái ẩn dật như Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên, cũng không đáng sợ bằng thân phận của Sở Mặc.

    Trong cơn bĩ cực, Hoa Xuyên Ngưu chỉ có thể chọn con đường được ăn cả, ngã về không.

    Y thấy được vị cao thủ thần bí kia là một kẻ có tính cách vô cùng kiêu ngạo, liền dùng phép khích tướng để ép đối phương.Chỉ cần khiến y có thể khôi phục thực lực thành Minh Tâm Cảnh như ban đầu, y cầm chắc có thể giết chết Sở Mặc!

    - Tiền bối có dám hay không?

    Hoa Xuyên Ngưu lại gào lên phẫn uất.

    - Chính ngươi đã muốn chết đến vậy, thì cũng đừng trách ta.

    Cho ngươi toại nguyện cũng có sao?

    Trong không trung lại vang lên âm thanh lạnh lùng như ban nãy, đồng thời, Hoa Xuyên Ngưu chợt cảm thấy thân mình trở nên nhẹ bẫng đi.Lực lượng ào ạt và hùng mạnh trong nháy mắt lại tuôn trào bên trong cơ thể.

    Trong con ngươi của Hoa Xuyên Ngưu vụt lên ánh sáng điên cuồng, cắn răng nói:

    - Tiền bối dám cam đoan sẽ không ra tay can thiệp chứ?

    - Ngươi còn lắm lời một câu nữa thôi, ta sẽ lập tức giết ngươi.

    Thanh âm lành lạnh của Ma Quân lại từ trong không trung truyền tới:

    - Đừng có cho là ta đã trúng phép khích tướng của ngươi, ta chẳng qua chỉ muốn xem xem, đồ đệ của ta sẽ giết ngươi thế nào thôi!Hoa Xuyên Ngưu cắn răng một cái:

    - Chỉ cần tiền bối không ra tay, còn chưa biết là ai sẽ giết ai đâu!

    Nói xong, vị cao thủ Minh Tâm Cảnh này, bay vút lên trời, nhằm thẳng hướng vách núi cao phi dựng lên!

    Tất cả mọi người đều ngừng thở theo dõi cảnh tượng này.

    Đúng là cao thủ Minh Tâm Cảnh ra tay có khác!

    Tuy nói núi này cao hơn ba ngàn trượng, nhưng với cao thủ ở đẳng cấp Minh Tâm Cảnh mà nói... muốn bay lên cũng không phải chuyệnkhó khăn gì!

    Mặc dù đang ở hai phe đối lập, nhưng rất nhiều người còn đang nghi hoặc, không biết vị cao thủ thần bí kia làm như vậy là ý gì...

    Chả lẽ lại đợi người ta đi giết đồ đệ của mình?

    Hay là tại thời khắc quan trọng y vẫn sẽ ra tay can thiệp?

    Đúng lúc này, những người bên dưới rú lên hoảng hốt.

    Một tảng đá to tướng từ trên trời rơi xuống giáng thẳng về hướng Hoa Xuyên Ngưu đang bay lên theo sát mép vực.Phía trên cùng lúc truyền tới một âm thanh lạnh như băng của thiếu niên:

    - Tiễn ngươi đi gặp con ngươi này!——

    Ầm!

    Tảng đá kia to chừng ba trượng, nện mạnh về phía Hoa Xuyên Ngưu.

    Hoa Xuyên Ngưu gầm lên một tiếng:

    - Phá!

    Một luồng sức mạnh kinh hồn phóng thẳng về phía tảng đá lớn.

    Ầm!

    Tảng đá đó lập tức bị đánh vỡ tan!Nát vụn thành vô số mảnh đá lớn nhỏ rơi xuống bên dưới như mưa.

    Người ở bên dưới sợ đến thót tim, đều vội vàng tránh ra xa.

    Cảnh giới của họ cũng chưa được cởi bỏ, vẫn đang bị áp chế tại Thiết Cốt Cảnh.

    Nếu như bị tảng đá kia nện trúng thì xương có là sắt hay thép... chắc cũng không chịu nổi.

    Hoa Xuyên Ngưu tuy chỉ dùng một đòn đã có thể đánh nát tảng đá lớn kia, nhưng thế bay lên của y cũng đã bị chặn lại rồi!

    Y cầm kiếm đâm một nhát cắm sâu vào núi, khiến thân thể dán chặtvào vách đá.

    Nhát kiếm này cũng gần như dùng toàn bộ sức lực của y, thanh bảo kiếm sắc bén vô cùng cũng phát ra âm thanh chát chúa, vẩy ra từng tia lửa.

    - Tiểu súc sinh, cho dù ta phải chết...

    Cũng phải băm vằm ngươi ra thành trăm mảnh!

    Hoa Xuyên Ngưu rống lên giận dữ.

    Âm thanh khiến trời long đất lở.Phía trên cũng không thấy tiếng của thiếu niên kia nữa.

    Trả lời Hoa Xuyên Ngưu lại là một tảng đá lớn khác!

    Mỗi một tảng đều to chừng ba bốn trượng, không ngừng phi xuống theo sát vách núi.

    Thân thể của Hoa Xuyên Ngưu treo toòng teng trên vách đá, tránh trái tránh phải.

    Vô cùng vật vã khổ sở.

    Cả đám phía dưới đều giật mình mắt chữ o miệng chữ a nhìn cảnh tượng này.Quả thực, một võ sư tu luyện đến Thiết Cốt Cảnh muốn nhấc tảng đá đường kính chừng ba bốn trượng, nặng mấy ngàn cân lên để ném từ trên cao xuống, cũng không phải là quá khó khăn.

    Nhưng vấn đề ở chỗ, từ những tảng đá không nện trúng Hoa Xuyên Ngưu, nên không bị đánh vỡ mà họ thấy, tảng nào tảng nấy...

    đều vuông thành sắc cạnh, rất gọn gàng.

    Cứ như là những bìa đậu vậy.

    Điều này quả thực khiến người khác quá kinh ngạc rồi!

    Bọn họ biết, thanh đao trong tay Sở Mặc là một bảo vật tuyệt thế vô song.

    Nhưng mà đao có tốt cỡ nào, cũng không sắc bén được đến mứcnày chứ?

    Không phải hắn còn đang bị trọng thương sao?

    Xem trận mưa đá rào rào này, thật khó mà tưởng tượng nổi thiếu niên kia đang bị thương.

    - Nếu là ta.

    Cho dù trong tay cầm một thanh đao gần như thần khí, với cảnh giới chỉ dừng ở Thiết Cốt Cảnh như vậy, liệu có thể làm được thế kia không?

    Một người không nhịn được tự hỏi bản thân.Đám người bên dưới thì vô cùng kinh ngạc, cảm thấy thiếu niên này quả thật mạnh đến phát sợ.

    Nhưng còn Hoa Xuyên Ngưu đang lơ lửng giữa không trung thì sắp bị chọc tức phát điên lên!

    Y vốn cho rằng Sở Mặc có thể quẳng một tảng đá lớn như thế kia xuống cũng đã khó khăn lắm rồi.

    Ai ngờ, đó mới chỉ là bữa tiệc khai vị mà thôi...

    Cũng không biết hắn đào được chỗ đá này từ đâu, có thể dùng để ném y liên tục như thế.

    Những tảng đá này tuy khó mà làm cho y bị thương được, nhưngcũng đủ khiến tốc độ bay lên của Hoa Xuyên Ngưu thành ra chậm như rùa bò.

    Trong số đó còn có mấy tảng đá suýt chút nữa thì đập trúng y, làm y sợ vã mồ hôi hột.

    Thực lực hùng mạnh của một võ sư Minh Tâm Cảnh thế mà lại bị một thiếu niên dùng đá tảng chặn đứng, khiến y khó có thể xông lên.

    Loại cảm giác uất ức và phẫn nộ trong lòng Hoa Xuyên Ngưu lúc này ra sao thì khỏi phải bàn.

    - A!

    Hoa Xuyên Ngưu lấy một lá bùa trong người ra, dùng bí pháp để kích hoạt, thân hình biến mất tại chỗ, sau đó lập tức xuất hiện giữa trờicao chừng hơn trăm trượng!

    Rốt cuộc thoát khỏi trận mưa đá của Sở Mặc!

    Nhưng Hoa Xuyên Ngưu lại đột nhiên phát hiện Sở Mặc đã thôi không dùng đá nện y nữa.

    Trên vách đá cheo leo chừng hai ngàn năm trăm trượng, có một chỗ bị người ta khoét thành hố to.

    Hiển nhiên, cái hố đó chính là do Sở Mặc vừa mới đào xong.

    - Tiểu súc sinh, ta xem giờ ngươi còn chạy đi đâu?Hoa Xuyên Ngưu dùng xong lá bùa phòng thân duy nhất, sắc mặt trở nên dữ tợn đáng sợ vô cùng.

    -----o0o-----

    Chương 268 : Ném xuống. (2)

    Chương 268 : Ném xuống. (2)

    Lúc này y cũng đã khôn ra, sợ Sở Mặc lại ném đá ra ngoài, liền bay luôn ra chỗ cách xa hơn đỉnh Cô Bút Phong một chút.

    Toàn thân bay trong không trung, thoạt nhìn như một vị tiên vậy.

    Chỉ có điều khí chất trên người vị tiên này rõ ràng quá là tăm tối.

    Tuy rằng đã là cao thủ Minh Tâm Cảnh... nhưng vẫn cứ bay lơ lửng như vậy thì cũng hơi miễn cưỡng.

    Bình thường ở Minh Tâm Cảnh muốn bay trong không trung.

    Cũng chỉ bay ở khoảng cách cao chừng hơn trăm trượng, nhiều nhất cũng không quá ba trăm trượng.

    Bởi vì cao hơnnữa, sẽ bị cuồng phong gây ra tổn thương lớn cho cơ thể.

    Cho nên, hiếm khi người thuộc Minh Tâm Cảnh sẽ bay lên tới độ cao như vậy.

    Bây giờ, độ cao mà Hoa Xuyên Ngưu đang bay đã đạt tới hơn một ngàn ba trăm trượng.

    Vượt xa khỏi phạm vi mà cơ thể y có thể chịu đựng được!

    Cho nên hành vi này khiến y phải thiêu đốt một lượng lớn nguyên lực mới có thể tiếp tục duy trì.Vốn dĩ có thể tiết kiệm sức lực bằng cách bay một lúc lại treo trên vách đá nghỉ một lúc.

    Đây chính là cách tốn ít sức nhất.

    Đáng tiếc biện pháp này bị Sở Mặc dùng đá đập bay một cách vô cùng ngang ngạnh.

    Trong lòng Hoa Xuyên Ngưu lại lặng lẽ tăng thêm một lý do bắt buộc phải giết Sở Mặc, nỗi hận của y đã khắc sâu trong xương tủy rồi.

    Đến khi bay lên đến độ cao một ngàn năm trăm trượng, Hoa Xuyên Ngưu bắt đầu không chịu nổi.

    Lúc này, y mới phát hiện, tên tiểu súc sinh kia tuy rằng đáng chết, nhưng thực lực đúng là lợi hại!

    Không ngờ hắncó thể leo đến một nơi cao như vậy.

    Tuy trong lòng hận Sở Mặc vô cùng, nhưng vô hình trung trong thâm tâm y cũng cảm thấy kính nể đôi phần.

    Nếu là một người luyện võ ở Thiết Cốt Cảnh khác, trong tình huống này, có lẽ đã sớm bị mọi ngươi xé xác rồi.

    Hắn lại có thể kiên trì chống đỡ đến tận bây giờ, lại còn hoàn toàn chỉ dựa vào năng lực của bản thân.

    Nghĩ vậy, Hoa Xuyên Ngưu không nhịn nổi thở dài một tiếng, nghĩ thầm: Con ơi, nếu ngươi có bản lĩnh chỉ bẳng một nửa người ta, có lẽ đã không phải chết thảm ở nơi xứ người rồi.Trong lòng thầm nghĩ, Hoa Xuyên Ngưu cẩn thận lao sang vách núi, y sắp không chịu nổi rồi, cần phải kiếm chỗ nào đó nghỉ ngơi một lát.

    Vừa vặn, phía đó có một gốc cây già, cắm rễ vào vách núi như một nửa chiếc sừng rồng.

    Thân đã mọc to bằng khoảng miệng bát ăn cơm, chịu sức nặng của y là không thành vấn đề.

    Ngay lúc Hoa Xuyên Ngưu sắp tới gần cái cây này, một tảng đá to khoảng năm sáu trượng, lại nện ầm ầm từ trên xuống.

    - Đập chết lão già khốn kiếp nhà ngươi!

    Ầm!Tảng đá lớn rạch ra một âm thanh xé gió thảm thiết.

    Âm thanh nặng nề đó như tiếng một ngọn núi đang lao từ trên trời xuống.

    - Tiểu súc sinh!

    Một lần nữa, cơn giận của Hoa Xuyên Ngưu lại bị khơi mào.

    Nhưng tránh thì vẫn cứ phải tránh.

    Răng rắc!

    Gốc cây già kia liền bị nghiến cho đứt lìa, rơi thẳng xuống dưới cùngvới tảng đá đó.

    Tảng đá va vào vách núi còn mang theo lực phá hoại kinh người, làm vỡ vụn bao nhiêu đá trên vách.

    Nhất thời, lại có trận mưa đá từ trên trời rơi rào rào xuống.

    Keng!

    Hoa Xuyên Ngưu cố nén để không hộc máu, lại tiêu hao lượng lớn nguyên lực đâm kiếm vào trong vách đá, khiến thân hình treo lơ lửng ở đó.Không đợi y kịp thở một hơi.

    Ầm!

    Ầm!

    Ầm!

    Lại có ba tảng đá dàn hình tam giác giáng từ trên trời xuống!

    Đập về hướng của y chuẩn xác vô cùng.Rất hiển nhiên, Sở Mặc cũng không dư hơi ném đá lung tung mà không có mục đích gì.

    Mà là nhằm y để ném!

    - Tức chết đi mất!

    Hoa Xuyên Ngưu gào lên một cách phẫn uất đến tột cùng, hự một tiếng, nôn ra máu.

    Rút thanh bảo kiếm đã bị mẻ vài chỗ trên vách núi ra, sau đó bay cách xa khỏi chỗ này, dần dần hạ xuống đất.

    Một cao thủ Minh Tâm Cảnh... không ngờ bị một thiếu niên ở Thiết Cốt Cảnh dùng đá đập lui!Bên dưới nhưng kẻ đang hóng chuyện từ xa, cũng hoàn toàn ngơ ngẩn rồi.

    Bọn họ đã liệu đến rất nhiều loại kết quả khác nhau, duy chỉ có kết quả này là không ngờ tới.

    Tuy nói đứng trên cao dùng đá để ném vào người khác, là phương thức tấn công đơn giản nhất.

    Nhưng vấn đề ở chỗ người khác ở đây là ai!

    Chính là một cao thủ Minh Tâm Cảnh...!

    Trong tình huống bình thường, chẳng sợ là dùng cối xay đá ném Hoa Xuyên Ngưu không ngớt.

    Đều khó có thế gây ra bất cứ thương tích nàocho y.

    Phất tay một cái, là có thể đập nát tảng đá kia.

    Ai mà ngờ được, mỗi một khối đá mà Sở Mặc ném xuống đều rộng ba trượng, cao ba trượng, mà lại liên tục ném xuống mấy chục, thậm chí là hơn mấy trăm tảng.

    Tảng đá lớn như vậy, đừng nói là Minh Tâm Cảnh, cho dù là cao thủ ở Ngộ Tâm Cảnh... trong tình huống đó, đều khó lòng xoay sở!

    Sau khi Hoa Xuyên Ngưu chạm đất, sắc mặt trở nên xanh mét, khócoi đến cực điểm.

    Xấu hổ, phẫn nộ, căm hận...

    đủ loại cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau khiến Hoa Xuyên Ngưu không nhịn được lại hộc ra một ngụm máu tươi.

    Những người bên dưới còn chưa đi đều nhìn y có chút ưu tư, trong ánh mắt tràn đầy sự thông cảm.

    Thứ mà bọn họ chân chính muốn có được là phần truyền thừa trong tay Sở Mặc.

    Muốn giết Sở Mặc chẳng qua chỉ là muốn diệt trừ hậu hoạn mà thôi.Nếu vị cao thủ vô cùng thần bí kia...

    đã là sư phụ của Sở Mặc, nghĩ ra cách này để rèn giũa đồ đệ của mình.

    Vậy thì họ cũng có thể yên tâm to gan lớn mật bao vây tiễu trừ Sở Mặc.

    Dù sao, nếu quả thật không làm nổi, thì cùng lắm là bỏ đi.

    Nghe nói trước đây Sở Mặc còn có ân oán gì đó với Trường Sinh Thiên nữa kia, nhưng gã trẻ tuổi họ Mạnh đến từ Trường Sinh Thiên, không phải cũng đã có thể rời đi một cách bình yên hay sao?

    Điều này cho thấy, vị cao thủ thần bí kia... quả thực là một kẻ biết giữ lời.Cả đám bọn họ, nói chung là đều có đường lui.

    Duy chỉ Hoa Xuyên Ngưu là không có!

    Không phải là kẻ khác không cho y một con đường sống, mà là tự bản thân Hoa Xuyên Ngưu lựa chọn vứt bỏ con đường đó!

    Lúc này y tới đây, là mang theo mục đích không giết được Sở Mặc thề không bỏ cuộc!

    Vị cao thủ vô cùng thần bí kia...

    đã không ra tay với y, mà lại còn cởi bỏ phong ấn của y.

    Nói ra, cũng đã hoàn toàn vượt qua phạm vi tưởngtượng của bọn họ rồi.

    Nhưng kết quả... lại làm bọn họ càng thêm câm nín.

    Câm nín tới mức khiến cho đám người kia còn không sinh ra nổi chút tư tưởng nhạo báng nào trong đầu!

    Bởi vì mới vừa rồi nếu đổi lại là họ, chỉ sợ sớm đã toi mạng một cách thê thảm rồi!

    Mỗi tảng đá dài rộng ba trượng kia đều đủ để nện cho bọn họ thịt nát xương tan không biết bao nhiêu lần.

    - Thiếu niên này...

    đúng là tàn nhẫn quá!

    Có người không khỏi thở than.

    -----o0o-----

    Chương 269 : Còn ai nữa

    Chương 269 : Còn ai nữa

    Tề tiên sinh ngồi ở một bên, có tảng đá lớn được cắt vô cùng vuông vức, tảng đá này, đúng là một trong những tảng đá còn nguyên vẹn mà Sở Mặc vừa mới dùng để ném người.

    Bất cứ kẻ nào thấy được vết cắt gọn gàng ngọt xớt trên đó đều phải cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

    Tề tiên sinh cười ha hả nói:

    - Thế mà gọi là tàn nhẫn?

    Người ta với các ngươi không thù khôngoán, chẳng qua có mang theo một phần truyền thừa hấp dẫn của môn phái, liền bị đám người các ngươi hò nhau truy sát.

    - Cộng hết tuổi của hơn một ngàn người các ngươi lại còn nhiều hơn cả tổ tiên của người ta.

    Tiện tay chỉ ai kẻ nấy đều có cảnh giới cao hơn hắn, như vậy, cuộc truy sát kéo dài hơn một ngàn lý vẫn không chịu buông tha này... thì không tàn nhẫn sao?

    Tề tiên sinh vừa dứt lời, phía bên kia liền có một giọng nói truyền tới.

    - Ngươi có thể câm miệng đi không lão già kia?

    Còn ồn ào lắmmiệng ta chém chết ngươi!

    Một kẻ luyện võ tính khí có phần nóng nảy của lục địa Chu Tước, nhìn Tề tiên sinh một cách căm tức.

    Răng rắc!

    Tên này lập tức bị người bên cạnh chém đứt đầu chỉ trong một nhát đao.

    Một giọng nói lạnh như băng vang lên:

    - Tuy Tề tiên sinh không phải ân sư của ta, nhưng lại hơn hẳn ân sư!

    Nếu năm đó không phải nhờ có Tề tiên sinh chỉ bảo, ngay cả NguyênQuan ta đều khó lòng mà đột phá.

    Gần như sắp bị môn phái vứt bỏ!

    Ngươi dám dùng cái giọng đó để nói chuyện với Tề tiên sinh?

    Ta liền giết ngươi!

    Keng!

    Choang choang!

    Leng keng!

    Ngay lập tức có mấy chục ngươi đồng thời rút vũ khí ra.Bầu không khí lập tức trở nên đông cứng.

    Trên khuôn mặt mọi người đều lộ ra vẻ nghiêm trọng.

    Ân oán giữa hai lục địa Thanh Long, Chu Tước lại có xu thế khẽ chạm vào liền phát nổ.

    Nhưng là hết thảy những gì đang diễn ra ở đây với Hoa Xuyên Ngưu mà nói, không có bất cứ ảnh hưởng nào đến y.

    Vị cao thủ Minh Tâm Cảnh bị chọc cho tức hộc máu này... sau khi rơi xuống đất, sử dụng một viên đan dược.

    Lặng lặng khoanh chân ngồi tại chỗ, nghỉ ngơi một lúc.

    Sau đó đứng lên nhàn nhạt liếc nhìn về phía bên này.

    Nói với Tề tiênsinh:

    - Ngươi muốn làm kẻ canh giữ bên cạnh tên tiểu súc sinh kia?

    Vậy nhất định ngươi sẽ phải thất vọng!

    Nói xong, Hoa Xuyên Ngưu liền đi về phía đằng xa.

    - Hoa tiên sinh, ngài muốn đi đâu vậy?

    Có người luyện võ tới từ lục địa Chu Tước quen biết với Hoa Xuyên Ngưu mặt mày lộ rõ vẻ thất vọng, vừa nãy còn định trông cậy vào y, ra tay tiêu diệt đám người của lục địa Thanh Long mà.

    Dù sao, trong số những người ở đây, chỉ có Hoa Xuyên Ngưu làmạnh nhất!

    Thật không ngờ, Hoa Xuyên Ngưu lại chỉ quẳng lại một câu chẳng ra ngô ra khoai, thậm chí không có chút uy hiếp nào như vậy...

    đã bỏ đi.

    - Ta muốn tìm đường khác để lên núi, Không giết được Sở Mặc thề không làm người!

    Lời của Hoa Xuyên Ngưu vừa dứt, thân hình y đã biến mất nhanh chóng khỏi tầm mắt mọi người.

    - Ai, được rồi được rồi, người ta có một sư phụ khủng bố như vậy, lũ ngu ngốc chúng ta còn mơ mộng hão huyền đến việc giết người tasao?

    Một người luyện võ đến từ môn phái thuộc lục địa Thanh Long đột nhiên thở dài, sau đó lớn tiếng nói:

    - Nghe nói trên đỉnh Cô Bút Phong này nguyên dược cực phẩm rất nhiều.

    Dù sao ta cũng không tơ tưởng đến phần truyền thừa bỏ đi của Phiêu Diêu Cung nữa rồi!

    - Còn tơ tưởng cái quái gì?

    Vị cao thủ phong ấn cảnh giới của chúng ta... cũng chẳng phải người ngu, người ta sẽ để đồ đệ của mình toi mạng một cách vô ích như vậy hay sao?

    Hơn nữa hắn còn là một tên nhóc quái vật như vậy.

    Nếu trong lòng chúng ta còn nuôi mộng như vậy, thì đúng là bị ma xui quỷ khiến rồi.

    Thôi, ta cũng không màng đến cựcphẩm nguyên dược trên đỉnh Cô Bút Phong này nữa.

    Một người khác đứng ra, hét vọng lên trời hỏi:

    - Tiền bối, có thể giải phong ấn đan điền cho vãn bối không?

    Vãn bối không muốn tham gia nữa...

    Những lời này cũng đã nói thay cho tiếng lòng của không ít người rồi.

    Bọn họ cũng đang lo lắng phong ấn đan điền của mình khi nào mới có thể phá giải.

    - Các ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?

    Trên đời này có chuyện dễ dàng như vậy sao?

    Trong không trung vang lên một âm thanh vô tình lạnh như gió mùađông.

    Mọi người bên dưới có chút ngơ ngác trợn tròn mắt, có người không kìm nổi nói:

    - Không phải vừa rồi cũng có người rời đi sao?

    Tiền bối cũng không ngăn cản mà?

    - Không ngăn cản?

    Âm thanh trong không trung lạnh lùng hừ một tiếng:

    - Mỗi người trong số chúng đều gãy một cánh tay, đan điền bị phong ấn vĩnh viễn!

    Đuổi giết đồ đệ của ta, không giết được liền muốn phủi mông mà đi?

    Không giết các ngươi không có nghĩa là không bắtcác ngươi nếm thử một chút trừng phạt!

    Cả đám đều trưởng thành cả rồi, còn làm như mọi người trên đời này sẽ nuông chiều các ngươi như cha mẹ các ngươi hay sao?

    Hít!

    Cả đám người ồn ào, xôn xao, hít sâu một ngụm khí lạnh lẽo.

    Cả đám đều trợn to mắt, quả thực bị tin tức này dọa cho đờ đẫn rồi.

    Đến giờ họ mới hiểu ra, kể từ giờ phút bọn họ bước lên con đường đuổi giết Sở Mặc, là đã không còn đường quay đầu rồi!

    - Không phải tiền bối đã nói sẽ không ra tay với chúng ta...

    Có người lên tiếng một cách phẫn uất.

    - Ta đã nói sẽ không đích thân ra tay giết các ngươi, nhưng nói không trừng phạt các ngươi bao giờ?

    Trong không khí, giọng nói của Ma Quân càng thêm lạnh lẽo.

    - Tiền bối...

    Ta, ta sai rồi, cầu xin tiền bối rộng lượng khoan hồng!

    Có người hai chân ngay lập tức mềm nhũn ra, quỳ khuỵu xuống mặt đất, dập đầu liên tục.

    - Ngươi cũng chịu tự chặt đứt một tay, vĩnh viễn phong ấn đan điền?

    Trên bầu trời, giọng nói lạnh lùng xen lẫn một chút hài hước vang lên:

    - Nếu các ngươi vẫn tiếp tục làm nốt chuyện các ngươi đang dang dở, ta sẽ không cản các ngươi.

    Nếu thật sự có thể cướp được đồ trong tay đồ đệ ta, thậm chí giết được hắn, coi như là các ngươi có bản lĩnh!

    - Tiền bối...

    Ta, ta tự nguyện chặt đứt một tay, vĩnh viễn không phá giải phong ấn...

    Rốt cuộc có người không chịu nổi sự áp lực này, toàn thân suy sụp.

    - Vậy ta sẽ thỏa nguyện cho ngươi!

    Giọng nói lạnh như băng trên bầu trời lại vang lên.

    Ầm!

    Cánh tay của người vừa lên tiếng đột ngột nổ tung, máu vương lả tả như một màn sương đỏ thẫm.

    Hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngất xỉu tại chỗ.

    - Còn ai nữa?

    Thanh âm lạnh băng băng trên bầu trời lại vang lên.Cả đoàn người, chìm vào im lặng.

    Tiếp tục?

    Có lẽ sẽ phải chết.

    Về phần thành công, đám người kia đã không dám nghĩ tới rồi.

    Thực lực của Sở Mặc như một tên quái vật, lại còn có thủ đoạn vô biên.

    -----o0o-----

    Chương 270 : Cam tâm chịu phạt

    Chương 270 : Cam tâm chịu phạt

    Mỗi lúc nguy ngập, lại tiện tay chém ra một đao vô cùng diễm lệ kia... lúc nào cũng như một cơn ác mộng quanh quất trong lòng bọn họ.

    Nhưng nếu tiếp tục, sẽ phải chịu đựng một cú sốc... mà họ không hề muốn cũng khó mà chịu đựng được.Mất một cánh tay, thực lực toàn thân vĩnh viễn bị phong ấn ở Thiết Cốt Cảnh.

    Kết quả như vậy đối với họ mà nói, thì chẳng tốt hơn chết là bao.

    Đặc biệt là đối với những người đã đạt tới cảnh giới Kim Thạch Chi Cảnh trong số này, càng khó lòng mà chấp nhận.

    Cảnh giới vĩnh viễn đình trệ tại Thiết Cốt Cảnh, còn đứt lìa một cánh tay, như vậy tính ra, thực lực chân chính sợ rằng chỉ mạnh hơn người tu luyện đến Nguyên Quan một chút.

    Thực lực như vậy, cho dù là ở trong nhân gian mà họ trước giờ vẫn khinh thường không đếm xỉa, cũng không coi như là cao thủ.Mọi người đột nhiên phát hiện, vị cao thủ thực lực khó lường vẫn ẩn mình trong bóng tối kia... cũng không phải là hạng người khoan dung độ lượng gì.

    Phong ấn thực lực của bọn họ, quả thật chỉ là để cho đồ đệ của mình luyện tập mà thôi.

    Phát hiện này, gần như khiến trái tim mọi người như rơi xuống vực sâu muôn trượng.

    Lúc này, có kẻ bạo gan hỏi:

    - Tiền bối, nếu là chúng ta cướp được truyền thừa, thậm chí giết được Sở Mặc... vậy thì phong ấn của chúng ta?Mọi người nhìn sang kẻ vừa lên tiếng hỏi, trong lòng khen ngợi không ngớt.

    Bởi vì họ nhận ra, với vị cao thủ thần bí này... có vấn đề gì thì phải hỏi cho rõ ràng mới được.

    Bằng không, như vừa rồi họ vẫn cho là gã trẻ tuổi họ Mạnh đến từ Trường Sinh Thiên và đám người đi cùng đã rời khỏi đây một cách an toàn...

    Ai biết được, bọn họ đã gặp phải tổn thương nghiêm trọng và cú sốc nặng nề như vậy.

    - Các ngươi cướp của đồ đệ ta, thậm chí còn giết chết hắn, rồi lạiđòi ta giải trừ phong ấn cho các ngươi?

    Các ngươi coi ta là kẻ ngu sao?

    Giọng nói trên bầu trời vẫn lạnh lẽo như trước, thậm chí còn hơi có chút giận quá hóa cười.

    Câu trả lời này, giống như tạt một gáo nước lạnh vào đám người bên dưới.

    Có người cười lên một cách sầu thảm nói:

    - Giờ ta mới biết đây là ngõ cụt.

    Đúng vậy, nếu có người đối xử với đồ đệ của ta như thế, nhất định ta cũng sẽ không buông tha cho y.

    Không giết y đã là nhân từ nương tay lắm rồi, còn lấy mặt mũi đâu ra mà yêu cầu này nọ?

    - Không ngờ bước chân này bước ra, là dẫm lên con đường chết...

    Có người mềm nhũn cả hai chân, ngồi bệt xuống đất.

    Trước đây bọn họ còn ôm đủ loại mơ mộng viển vông, đến bây giờ, bọn họ mới biết bản thân mình đã bị lợi lộc làm mờ hai mắt.

    Chẳng lẽ chỉ cho ngươi giết người, không cho người khác giết ngươi?

    Đây là lý lẽ ở đâu ra?

    Đây là giang hồ!

    Không phải sân chơi để lũ trẻ con nô đùa!Có người nói:

    - Tiền bối, ta chấp nhận tự cắt một tay, vĩnh viễn phong ấn cảnh giới.

    - Đừng...

    đừng làm như vậy!

    Một kẻ khác trong số đó đứng ra, hét lên giận dữ:

    - Sao các ngươi ngu thế?

    Chỉ cần cướp lấy truyền thừa của Phiêu Diêu Cung, sau đó lấy phần truyền thừa đó cầu xin cao thủ trong Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên ... ra tay!

    Ta không tin trên đời này ngoài y ra, không ai có thể phá giải phong ấn trên người chúng ta!

    Đúng vậy!Trên mặt rất nhiều người đều lộ vẻ bừng tỉnh.

    Cảm thấy như tự mình đi vào ngõ cụt.

    Nếu người này có thể phong ấn thực lực của bọn họ, thì trên đời này, ắt hẳn phải có người phá giải được!

    Trong truyền thuyết, Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên đều là những môn phái ẩn thế có liên hệ với Linh giới.

    Lực lượng của môn phái đều hùng mạnh ngoài sức tưởng tượng!

    Đến lúc đó, đi cầu xin những cao thủ ở đó ra tay, chưa biết chừng, còn có một tia hy vọng!Ma Quân ở trên bầu trời, gương mặt anh tuấn lộ ra một nụ cười lạnh lẽo khinh thường.

    Phá giải phong ấn của ta?

    Nếu đây là Tiên giới thì đúng là ta không dám nói thủ đoạn của mình thiên hạ vô địch.

    Nhưng nơi đây là trần gian...

    Nếu có người phá giải được phong ấn của ta, ta đây thực sự nên tự đi chết quách cho xong!

    Đừng nói là trần gian, cho dù là cao thủ đệ nhất của Linh giới bên trên kia... cũng đừng hòng phá giải được phong ấn của ta!

    Tuy rằng cảnh giới của Ma Quân mới chỉ khôi phục đến đỉnh caocủa Thiên Tâm Cảnh hoàng cấp tầng thứ chín, nhưng thủ đoạn của y lại là thứ mà người trên đời này có thể hiểu được hay sao?

    Thứ mà trần giới ở lục địa Tứ Tượng này tu luyện là võ thuật!

    Chỉ khi nào nguyên lực tu luyện tới cảnh giới Tiên Thiên, trong chiêu thức đánh ra mới có một tia sáng nhạt nhòa màu vàng.

    Tia sáng nhạt màu vàng ấy, chính là dấu hiệu tiến gần hơn tới pháp thuật.

    Tới Linh giới, võ thuật biến hóa thành pháp thuật, mới bắt đầu thểhiện ra được uy lực khó tin.

    Mà Ma Quân, cho dù vào lúc y trúng độc nặng nhất, cảnh giới bị hạ tới tận cùng vực sâu, thì những gì mà y thi triển ra... cũng đều là tiên pháp!

    Đó mới là bản lĩnh cao cường chân chính!

    Cho nên, đối với hành vi xúi giục phát rồ phát dại của kẻ bên dưới, đến một chút biểu cảm Ma Quân cũng không thèm bố thí.

    - Không, tiền bối, vãn bối sai rồi, vãn bối cam tâm chịu phạt...Có người la lớn.

    Đúng là vẫn còn chút lý trí!

    Cho dù là cao thủ trong môn phái có liên hệ với Linh giới như Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên thực sự... có biện pháp phá giải phong ấn.

    Nhưng ngươi lấy gì để người ta phá giải cho ngươi?

    Dựa vào phần truyền thừa kia của Phiêu Diêu Cung sao?

    Đừng có đùa!

    Phần truyền thừa kia, chưa chắc người ta đã thèm ngó ngàng tới!

    Càng chưa nói tới, những người ở đây đại đa số đều có tư cách biếttới Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên.

    Nhưng chân chính từng gặp mặt người trong Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên, lại có mấy ai?

    Đi đâu mà tìm bây giờ?

    - Tiền bối, vãn bối cũng cam tâm chịu phạt!

    - Còn cả vãn bối!

    - Vãn bối đã sai rồi, cam tâm chịu phạt!Nhất thời, có hai ba mươi người quỳ trên mặt đất khóc lóc van xin.

    So với tiếp tục cướp lấy phần truyền thừa của Phiêu Diêu Cung trong tay Sở Mặc, bọn họ vẫn cảm thấy giữ mạng quan trọng hơn!

    - Bọn hèn nhát các ngươi!

    Kẻ cầm đầu quan điểm phản đối gầm lên giận dữ.

    Rầm rầm rầm uỳnh...!

    Từng trận mưa máu liên tiếp bùng lên, tất cả cánh tay phải của những kẻ đồng ý chịu phạt đang quỳ trên mặt đất đều nổ tan xác pháo!Không có bất cứ con cá nào lọt lưới!

    Đã làm sai, là phải chịu trách nhiệm.

    Điều ấy, không kẻ nào có thể trốn tránh được.

    Có vài người sau khi bị mất một cánh tay thì ngất xỉu tại chỗ, số khác thì vẫn duy trì tỉnh táo, cố cắn chặt răng, không kêu không rên lấy thuốc trị thương ra rắc lên vết thương, sau đó đứng lên rời đi, không nói thêm câu nào!

    -----o0o-----

    Chương 271 : Nước trong hang đá. (1)

    Chương 271 : Nước trong hang đá. (1)

    Cánh tay phát nổ, cơn đau đớn này hằn trong xương tủy, thấu tậntâm can!

    Nhưng bọn họ lại không hề kêu rên một tiếng, muốn qua đó để chứng minh, bọn họ cũng không phải loại người sợ chết vô dụng.

    Chỉ là thí tốt giữ xe!

    Có vậy thôi!

    Dũng khí của những người này lại không khiến kẻ khác được vui mừng.Thấy mười mấy người mất đi cánh tay chỉ trong nháy mắt, những kẻ còn lại nghĩ đến những gì mình sắp phải đối mặt liền không nhịn nổi rùng mình một cái.

    Mà ngay cả Tề tiên sinh vẫn luôn miệng đòi làm kẻ canh giữ cho Sở Mặc, lúc này cũng không khỏi ngậm miệng, trên mặt lộ ra nụ cười tự giễu.

    Nghĩ thầm: Sở Mặc đã có một sư tôn khủng khiếp như vậy rồi, sao còn cần ta làm người canh giữ?

    Ta thật đúng là không biết tự lượng sức mình mà.

    Lúc này, trong không trung vang lên giọng nói đạm mạc của Ma Quân:

    - Vị Tề tiên sinh này, hiện tại ta truyền cho ngươi một đoạn tâm pháp, phá giải phong ấn của ngươi, ngươi tự mình đi khỏi đây đi.

    Khi nào tu luyện tới Minh Tâm Cảnh, hẵng đến làm người canh giữ cho đồ đệ của ta.

    Ngươi hiện giờ, còn chưa đủ tư cách.——!

    Trong đám người lập tức nổ ra một trận xôn xao.

    Tất cả mọi người đều nhìn Tề tiên sinh với vẻ mặt phức tạp.

    Bao gồm cả những người từng được y bảo ban dạy dỗ, cũng không nhịn nổi nhìn về phía y đầy hâm mộ.

    Có người không nén được lẩm bẩm nói:

    - Ở hiền gặp lành... trước kia ta chưa bao giờ tin tưởng những lời này, bây giờ, ta tin rồi!

    - Thiện ác tất có báo ứng, không phải không báo mà chẳng qua chưa tới lúc mà thôi.

    Bây giờ ta cũng tin rồi.

    - Cả đời Tề tiên sinh đều nỗ lực làm việc thiện, cuối cùng cũng hái được trái ngọt rồi.

    Nhận được sự chỉ giáo của cao nhân...

    Còn ta, chỉ vì theo đuổi cái gọi là truyền thừa của môn phái cao nhất, làm ra loại chuyện ác độc này...

    Tiền bối, ta sai lầm rồi, xin ngài hãy trừng phạt!

    - Tiền bối, vãn bối cũng xin chịu phạt!

    Rầm rầm rầm... !Lại là những cơn mưa máu bùng lên liên tiếp, cánh tay của những người này, đều nổ tung.

    Có người thì kêu rên thảm thiết ngay tại chỗ vì đau đớn.

    Cũng không phải tất cả mọi người đều biết mình đã sai ở đâu, thực lòng muốn nhận trừng phạt.

    Có một số người, sâu trong đáy lòng vẫn giữ một tâm lý cầu may.

    Cảm thấy vị cao thủ thần bí này... là một người ân oán rõ ràng.

    Nếu bọn họ thành tâm nhận lỗi, có lẽ sẽ được tha cho một con đường sống.

    Kết quả, bọn họ phát hiện mình đã sai triệt để rồi, vị cao thủ vô cùngthần bí này... không hề bị dao động, y vốn không thèm để tâm xem bọn họ là ăn năn một cách thật lòng hay chỉ giả vờ giả vịt.

    Điều này làm cho một số người còn đang do dự đứng ngoài để xem xét tình hình khóc không ra nước mắt, tiến thoái lưỡng nan.

    Tề tiên sinh ngồi trên một tảng đá lớn, sau khi ngây người lâu thật lâu, dường như đang suy tư điều gì.

    Một lát sau, trên mặt y lộ ra vẻ vui mừng không kiềm nén nổi.

    Sau đó, quỳ gối trên tảng đá lớn, lạy ba lạy về phía không trung:

    - Ơn chỉ giáo của tiền bối, vãn bối Tề Bình, suốt đời không quên!

    Nói xong, Tề tiên sinh đứng dậy, nhìn thoáng qua những người đãmất một cánh tay, khẽ thở dài một tiếng, lắc lắc đầu.

    Sau đó bắn người lên cao, thực lực của Kim Thạch Chi Cảnh lập tức lộ ra.

    Nhón chân vài cái.

    Liền biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

    Những người này, là trừng phạt đúng tội.

    Mặc dù Tề tiên sinh đúng là muốn nói đỡ cho mấy người này một câu.

    Nhưng trong lòng cũng hiểu rõ, nếu mình mà mở miệng, chẳng những không ích lợi gì.

    Khả năng còn khiến cho vị tiền bối kia không vui.

    Nếu đã như vậy, thì liền nhắm mắt làm ngơ, kiếm chỗ để tu luyện vậy.Khi nào tu luyện tới Minh Tâm Cảnh.

    Lại đi tìm Sở Mặc, làm người canh giữ bên cạnh hắn.

    Chính mình không thể trở thành một huyền thoại, nhưng nếu có thể tận mắt thấy một huyền thoại được sinh ra... cũng là một niềm hạnh phúc, coi như không uổng phí cuộc đời này.

    Những người này sau khi nát một cánh tay, bôi thuốc xong cũng lũ lượt tập tễnh rời đi.

    Cuối cùng, những kẻ còn bám trụ, số lượng không đến ba trăm.

    Những người này phần lớn đều có xuất thân từ các môn phái lớn nhỏ trên lục địa Thanh Long và Chu Tước.Người của Thanh Long Đường và Chu Tước Hội hoặc là đã chết, hoặc là đã bị tàn phế, chỉ còn lại vài người ít ỏi.

    - Mẹ nó!

    Một gã đàn ông trung niên đến từ lục địa Chu Tước cắn răng chửi thề một câu.

    Sau đó nói:

    - Các ngươi cũng thấy rồi đấy, việc đã đến nước này.

    Chúng ta đã không còn đường lui rồi!

    Mất đi một tay, thực lực bị phong ấn vĩnh viễn... với ta mà nói còn khó chịu hơn là cái chết!

    Cho nên, hiện giờ chúng ta cũng chỉ còn một con đường duy nhất!

    Nói xong, y nhìn thoáng qua phương hướng mà Hoa Xuyên Ngưurời đi lúc trước, cắn răng nói:

    - Nếu Hoa tiên sinh đã có thể tìm đường khác để lên.

    Vì sao chúng ta không thể?

    Bất luận ra sao, cũng phải lấy được phần truyền thừa này.

    Đến lúc đó, ít ra, có thể đổi lấy những tài nguyên và vinh hoa phú quý khó mà tưởng tượng nổi cho người nhà!

    - Đúng vậy.

    Liều mạng đi!

    Ta tuyệt đối không muốn phải mất đi một cánh tay.

    Càng không muốn cả đời chỉ có thể làm một kẻ thực lực chỉ dừng lại ở Thiết Cốt Cảnh!

    - Chúng ta chia nhỏ ra, đi theo các hướng khác nhau mà lên!

    Tên tiểu tử kia có thể trèo lên núi, vì sao chúng ta không thể?

    Đều là ThiếtCốt Cảnh như nhau, chẳng lẽ xương cốt của hắn còn có thể rắn chắc hơn chúng ta ư?

    - Đúng đó, sợ cái cóc khô gì, càng là phú quý phải truy cầu trong cảnh hiểm nghèo thì càng lớn!

    Những người còn sót lại cổ vũ lẫn nhau.

    Sau đó bắt đầu tự tản ra, từ những phương hướng khác nhau nhằm thẳng tới đỉnh Cô Bút Phong.

    Về phần chính diện vách đá, đã hoàn toàn không có ai dám từ hướng này trèo lên.Những tảng đá lớn kia nếu nện trúng người thì kết cục chỉ có một, đó là thịt nát xương tan... còn không có hậu bằng cụt một tay, cảnh giới vĩnh viễn bị phong ấn.

    ... . . .

    Sở Mặc khoanh chân ngồi trong hốc đá, khuôn mặt tái nhợt cắt không còn giọt máu.

    Những người phía dưới đã đề phòng hắn như đề phòng một tên quái vật.

    Nhưng trên thực tế, tình trạng hiện nay của Sở Mặc đã là nỏ mạnh hết đà.Nếu những người bên dưới mà thấy tình trạng của hắn bây giờ, nhất định sẽ càng thêm có lòng tin.

    Số người cam tâm chịu phạt... chỉ sợ đã ít đi một nửa!

    Sở Mặc vẫn đang khoác trên người bộ quần áo gần như sũng máu.

    Những vết thương kia, tuy rằng đã không còn chảy máu nữa, nhưng nguyên lực trong đan điền đã tiêu hao hết nhẵn trong quá trình cắt đá.

    -----o0o-----

    Chương 272 : Nước trong hang đá. (2)

    Chương 272 : Nước trong hang đá. (2)

    Sở Mặc lúc này, đừng nói là Thiên Tâm Cảnh hoàng cấp tầng thứ tư, không khéo chỉ cần một kẻ mới luyện tới Nguyên Quan tầng thứ ba, cũng có thể đánh bại hắn một cách dễ dàng.Thí Thiên cắm ngay trước mặt Sở Mặc, còn Sở Mặc thì đang liên tục vận hành Thiên Ý Ngã Ý.

    Cùng với sự hấp thu huyết sát khí liên tục, chữ viết trên Thiên Ý Ngã Ý cũng nhiều hơn trước kia kha khá.

    Sở Mặc tu luyện một cách chuyên tâm, đối với việc làm phá giải phong ấn cho Hoa Xuyên Ngưu của sư phụ cũng không hề cảm thấy tức giận.

    Bởi vì đây... mới thực sự là rèn luyện!

    Mới thực sự là thử thách!Cái gọi là thử thách, chính là phải xuất hiện vô số yếu tố bất ngờ.

    Nói cách khác, kiểu luyện tập bình thường thì không thể coi là cuộc huấn luyện sống chết.

    Càng khiến Sở Mặc không ngờ là, sau khi nguyên lực trong đan điền hoàn toàn hao hết sạch sẽ, cộng thêm Thiên Ý Ngã Ý, lúc này tốc độ hấp thu nguyên khí của hắn đột nhiên nhanh hơn rất nhiều.

    Trên đỉnh Cô Bút Phong này, không khí thì loãng nhưng nguyên khí lại vô cùng dồi dào.

    Thế nên khi Sở Mặc vừa mới bắt đầu vận hành Thiên Ý Ngã Ý, vôsố nguyên khí liền chen nhau vọt vào trong kinh mạch trên cơ thể hắn như từng con lũ hung hãn.

    Trong nháy mắt, đã rót đầy nguyên lực vào trong đan điền đang cạn khô không khốc của Sở Mặc.

    Ha!

    Sau một vòng tuần hoàn lớn, Sở Mặc thở phào một cái, chậm rãi mở to mắt.

    Cảm giác mệt lả và yếu ớt cực độ ban nãy đã tan biến hoàn toàn nhưmây khói.

    Tuy độ nghiêm trọngnhững vết thương trong cơ thể thì không đổi, nhưng rõ ràng Sở Mặc vẫn cảm nhận được, cảnh giới của mình lại có chút tăng lên.

    Từ giai đoạn trung gian Thiết Cốt Cảnh, tăng lên đến giai đoạn cuối cùng!

    Mới được mấy chốc hả!

    Ngay cả Sở Mặc cũng giật mình vì tốc độ tiến bộ của bản thân.

    Tí tách.Phía sau truyền tới tiếng nước nhỏ giọt.

    Sở Mặc quay đầu nhìn lại, cái hốc đá mà hắn đào khi nãy, bên trong đã đọng đầy nước.

    Nước này vô cùng lạnh, nhưng uống vào lại thấy vị ngọt lành.

    Chỗ hiện tại của Sở Mặc, đã khoét sâu vào vách đá chừng hơn trăm trượng.

    Là một cái hang núi hình thành do lúc hắn cắt đá tạo nên.

    Đào đến đây thì không biết có nước từ đâu chảy tới, Sở Mặc uống thử thấy khá ngon.

    Vì vậy, liền đào một hố đá dùng để trữ nước.Hiện tại hắn không biết rõ tình hình bên ngoài ra sao, liền chuẩn bị sinh hoạt ở đây một cách lâu dài.

    Chỗ cửa hang, cũng bị Sở Mặc dùng đá lớn bịt kín.

    Nếu giờ mà có người xuất hiện ở đó, nhất định Sở Mặc có thể biết được ngay lập tức.

    Toong!

    Toong!

    Ngay lúc Sở Mặc chuẩn bị đi qua để uống nước, chợt nghe thấy từ trong vũng đá có tiếng quẫy rất nhẹ vang lên.Sở Mặc lập tức bày ra bộ mặt cảnh giác nhìn về nơi đó, ánh mắt hơi hơi nheo lại.

    Tay cũng lần tới chuôi đao của Thí Thiên.

    Nếu là có vấn đề gì, hắn có thể kịp thời chém ra nhát đao mạnh nhất trong phút chốc.

    Ầm ầm!

    Ầm!

    Âm thanh đó cũng không dừng lại bởi sự cảnh giác của Sở Mặc, mà ngược lại càng trở nên vội vã, dồn dập hơn.

    Ầm ầm ầm!

    Uỳnh uỳnh!Ầm ầm ầm ầm!

    Như là có sinh vật nào, đang ra sức đụng vào chỗ đó, ngay cả lưu lượng nước từ bên trên đang nhỏ giọt xuống cũng trở nên lúc ít lúc nhiều.

    - Chẳng lẽ... trong đó, còn có vật sống hay sao?

    Miệng của Sở Mặc hơi giật giật.

    Đúng lúc này, miếng ngọc đeo trên cổ hắn, tỏa ra một sức nóng vô cùng mãnh liệt.

    - A?

    Hai mắt của Sở Mặc sáng ngời, đồng thời cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên.

    Độ nhạy cảm của miếng ngọc này với bảo vật trước giờ rất mạnh.

    Ví dụ như trong quá trình hắn leo lên vách núi, đã tìm thấy mấy cọng nguyên dược chất lượng tốt cực kỳ, có thể nói là hảo hạng.

    Nhưng mà ở nơi sâu trong vách núi mấy trăm trượng toàn đá là đá này, sao có thể xuất hiện sinh vật sống chứ?

    Hơn nữa, lần này, hình như phản ứng của ngọc hơi chậm đấy?Sở Mặc muốn vò đầu bứt tai, nhìn nơi mà tiếng vang phát ra càng ngày càng dồn dập, phân vân không biết là có nên đào giúp một tay hay không...

    Đúng lúc này, miếng ngọc trên cổ của Sở Mặc đột nhiên nóng rực, không khác nào một cục sắt nung, khiến Sở Mặc bị bỏng tới mức giật nảy người hét lên một tiếng.

    - Ngươi muốn giết người à!

    Sở Mặc không nhịn nổi quát lên, túm lấy áo của mình vạch ra xem ngực có bị bỏng không.Cho dù bị người ta chém nhiều nhát đao như vậy, Sở Mặc cũng không rên lên một tiếng, có thể thấy sức nóng vừa rồi mạnh đến đâu.

    Cùng với tiếng hô của Sở Mặc, lúc này, âm thanh va chạmđá đột nhiên im bặt.

    Trong nháy mắt, hang đá trở nên im phăng phắc.

    Nhưng ngay sau đó, Sở Mặc liền nghe thấy một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu trong lớp đá.

    Giống như là có một sinh vật khổng lồ đang quẫy đạp điên cuồngphía bên trong lòng núi, tìm cách chui ra.

    Rồi một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt dâng lên trong lòng Sở Mặc.

    Cùng với tiếng động này, âm thanh vật lạ va chạm với đá cũng bắt đầu trở lên điên cuồng.

    Ầm ầm ầm ầm...!

    Sở Mặc giật giật môi, không nhịn được lấy Thí Thiên nhẹ nhàng khoét một cái ngay chỗ âm thanh vang lên to nhất...

    Rầm!Tách tách!

    Tùm tùm!

    Một đống gì đó đen sì sì từ phía trên rơi tõm vào trong hố đá mà Sở Mặc đào ra trước đó.

    Tiếp theo, một dòng nước đổ xuống ào ào như thác nước , trút cả xuống dưới, mang theo một hơi lạnh thấu xương.

    Ngay lúc đó, từ sâu trong lòng đá truyền tới một tiếng kêu vô cùng khó nghe:

    - A a a a a...!

    Tiếp theo...

    Uỳnh!

    Một bóng dáng đỏ tươi, từ sâu trong vách đá phi ra mang theo tiếng động ầm ầm thật lớn, cùng vô số mảnh đá vụn.

    Trong nháy mắt, Sở Mặc cầm đao chặn ngang ngực, đứng trước hố đá, lạnh lùng nhìn vị khách không mời mà đến này.

    Sau đó, Sở Mặc đần ra.Bởi vì thứ xuất hiện trước mắt hắn, rõ ràng giống y xì Chu Tước trong truyền thuyết!

    Trong truyền thuyết từ thời viễn cổ của lục địa Tứ Tượng, có bốn linh vật không biết vì nguyên nhân gì mà rơi từ thượng giới xuống, theo thứ tự là Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ.

    Sau khi bốn loại thần thú này rơi xuống lục địa Tứ Tượng, thì bị mất hết pháp lực.

    Nhưng vẫn có quyền uy vô hạn như cũ.

    Người trong nhân gian vốn không thể nào tiếp cận bọn chúng.

    Sau này, những linh vật đó dần dần sinh sôi trên lục địa Tứ Tượng.Những đời sau này của chúng đã trở thành nguyên thú cấp chín cao nhất trên lục địa Tứ Tượng!

    Truyền thuyết này là thật hay giả trước giờ vẫn khiến người ta tranh cãi không ngớt.

    Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc người ta lấy tên của bốn loại thần thú, để đặt cho bốn lục địa Tứ Tượng ngày nay.

    Và cũng không ảnh hưởng gì đến hình tượng của bốn loại thần thú trong lòng người, tiếp tục lưu truyền từ đó tới nay.

    -----o0o-----

    Chương 273 : Chu Tước?

    Chương 273 : Chu Tước?

    Đừng nói Sở Mặc vốn là người thích những kiến thức lặt vặt kiểunày, cho dù là một đứa trẻ bình thường cũng đều biết rõ về hình ảnh bốn loại thần thú.

    Cho nên, giờ phút này, thấy nguyên một con Chu Tước rõ rành rành xuất hiện trước mặt.

    Sở Mặc liền đần ra tại chỗ.

    Quả thực không dám tin vào mắt mình.

    Điều này còn khiến hắn cảm thấy kích thích hơn cả khi biết được sư phụ mình vốn đến từ Tiên giới.

    Dù sao Tiên giới là có thật, không phải chỉ có trong truyền thuyết, chẳng qua là đại bộ phận mọi người không biết đến mà thôi.

    Nhưngnhững thần thú này thì đã được người trên lục địa Tứ Tượng rỉ tai nhau từ đời này sang đời khác, sớm đã in sâu vào trong tiềm thức mọi người.

    Hiện giờ thấy một trong bốn thần thú, đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.

    Đừng nói là Sở Mặc, cho dù người của Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên mà nhìn thấy cũng phải trợn mắt há mồm.

    - Người phàm.

    Con Chu Tước toàn thân đỏ rực như được bao quanh bởi vô số ngọn lửa, sau khi ngó Sở Mặc một hồi lâu.

    Đột nhiên cất tiếng người, âmthanh tràn ngập uy nghiêm, trong đôi mắt cũng toát lên một khí thế vương giả:

    - Rời khỏi đây!

    Đây... không phải là nơi mà ngươi nên xuất hiện.

    Tiếng nói lạnh lùng như băng tuyết, hơn nữa còn rất oai nghiêm.

    Mang theo một sự khẳng định chắc chắn.

    - Vì sao?

    Sở Mặc hơi cau mày, hỏi lại.

    - Ngươi dám nghi ngờ bản tôn?

    Ngọn lửa trên người Chu Tước bỗng bùng cháy lên.

    Một luồng uy ápcủa kẻ vương giả bễ nghễ thiên hạ ùn ùn kéo tới bao trùm lên Sở Mặc.

    Sở Mặc thấy được vô cùng rõ ràng, trong con ngươi tràn ngập uy nghiêm của Chu Tước hiện lên vài tia phẫn nộ.

    Dường như bị sự nghi ngờ của Sở Mặc làm cho tức giận đến cực độ.

    - Nghi ngờ bản tôn, chẳng khác nào muốn chết!

    Tên người phàm như con kiến kia, hiểu chưa?

    Chu Tước vừa dứt lời, ngọn lửa trên người lại rừng rực cháy, dường như sắp cháy đượm toàn thân.

    Đi thêm vài bước tiến về phía Sở Mặc, khí thế uy áp mãnh liệt tựa như mây đen vần vũ trên bầu trời, trùng trùng điệp điệp.Sở Mặc hơi giật giật khóe miệng, không kìm được lùi về sau hai bước.

    Nói không sợ hãi thì đúng là nói dối, trên thân con Chu Tước này tản ra một khí thế vương giả cuồn cuộn, mãnh liệt, mang theo một sức ép khiến người ta không thở nổi.

    Loại hơi thở này, thậm chí Sở Mặc còn chưa bao giờ cảm nhận được trên người Ma Quân.

    Tuy nhiên, cho dù trong lòng có sợ đi chăng nữa, nhưng Sở Mặc vẫn hơi có cảm giác không phục.

    Đồng thời, sâu trong nội tâm, Sở Mặc phảng phất cảm thấy hình như có chỗ nào không được đúng lắm.Hắn cau mày, nghĩ mãi, ánh mắt theo bản năng di chuyển tới cái hố to mà Chu Tước xuyên qua đá để tới đây nằm phía bên trên.

    Trong lòng khẽ giật mình, dường như đã hiểu ra một vài chuyện.

    Tiếp theo, Sở Mặc lập tức truyền cho ngọc ý muốn của mình mà không chút do dự.

    - Ngọc, xem cho ta, thứ kia... rốt cuộc là chim gì?

    Lúc này Sở Mặc đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của con Chu Tước này rồi.

    Cái con vật tản ra khí thế vương giả vô bờ bến... cùng với đôi mắtuy nghiêm vô hạn và ngọn lửa cháy rừng rực trên người trước mắt, có lẽ sẽ khiến bất cứ ai thấy đều ngay lập tức cho rằng nó là Chu Tước, một trong tứ đại thần thú.

    Nhưng vấn đề ở chỗ, cách mà nó tới được đây, hơi kỳ quái rồi!

    Gì thì gì cũng là thần thú trong truyền thuyết cơ mà!

    Lại đi đào hang như chuột để mò tới đây hay sao?

    Hơn nữa, mặc dù trong ánh mắt nó chứa đầy sự uy nghiêm, nhưng Sở Mặc cứ cảm thấy, đằng sau ánh mắt kia, dường như thấp thoáng mùigian trá.

    Hơn nữa, Sở Mặc có một loại trực giác, có vẻ, nó rất thèm thuồng mấy con cá kỳ quái... trong hố đá đọng nước sau lưng mình.

    Đương nhiên, đó có thể chỉ là một cảm giác sai lầm của Sở Mặc.

    Nhưng sự hoài nghi trong lòng Sở Mặc lại càng lúc càng trở nên mãnh liệt hơn.

    Lúc này, Sở Mặc cảm thấy sức nóng khủng khiếp mà ngọc truyền đến vô cùng rõ ràng, sau đó, theo bản năng, Sở Mặc kiểm kê lại không gian một chút.Miệng của hắn bắt đầu run rẩy liên hồi.

    Vốn trong không gian có cất chứa một lượng khổng lồ dược liệu loại cực phẩm, lúc này gần như đều tan thành tro bụi... trong nháy mắt, biến mất hoàn toàn!

    Cho dù dùng ngọc để xem Ma Quân, cũng không tiêu tốn nhiều như thế chứ?

    Sở Mặc khóc không ra nước mắt.

    Lúc này, ngọc cũng truyền lại cho hắn một loạt tin tức.

    - Đại Công Kê!

    Ngoài ba chữ đó ra, miếng ngọc thần kỳ không cho thêm bất cứ lời giải thích nào!

    Ít nhiều gì khi xem bệnh tình của sư phụ, ngọc còn cho ra một loạt thông tin kiểu: Cảnh giới không biết, thể chất không biết, cái khác không biết...

    Nhưng hôm nay kiểm tra con Chu Tước này xong lại chỉ cho ra ba chữ bủn xỉn.

    Đại Công Kê là cái quái gì?Sở Mặc lại bị làm cho giật mình đơ ra, khóe miệng run rẩy càng thêm kịch liệt.

    Tuy rằng hắn vô cùng hoài nghi thân phận của con "Chu Tước" kia, nhưng mà thật có nằm mơ cũng không nghĩ tới, nó... lại chính là một con Đại Công Kê.

    Đã từng thấy con Đại Công Kê nào đào hang chui qua cả núi đá cứng như vậy chưa?

    Đã từng gặp con Đại Công Kê nào mở miệng nói tiếng người liền xưng là bản tôn hay chưa?Đã từng thấy con Đại Công Kê nào trông giống hệt Chu Tước, toàn thân tỏa ra khí thế vương giả, trên người còn cháy rừng rực chưa?

    Đại Công Kê...

    Sở Mặc mặt xám xịt, thậm chí bắt đầu nghi ngờ có phải miếng ngọc thần kỳ gần như không gì không làm được này bị nhầm lẫn gì rồi hay không.

    Gà trống là thứ gì Sở Mặc đương nhiên biết rõ.

    Một món ăn của nhân gian mà thôi...

    Còn cách nấu nướng nó thì từ trăm ngàn năm qua, đã được người ta sáng tạo nên vô số kiểu.

    Nào là canh gà này, gà kho này, gà hầm nấm này, gà luộc này... quảthực nhiều không đếm xuể.

    Nhất là món gà luộc mà Thao Thiết Lầu làm, chính là món mà Sở Mặc yêu thích nhất.

    Nghĩ tới món đó, thậm chí Sở Mặc còn bắt đầu cảm thấy chảy nước miếng.

    Sau đó, nuốt nước bọt ực một cái, đưa mắt nhìn về phía con Đại Công Kê này mang theo chút xấu xa.

    - Còn không nhanh cút đi?

    Đứng đó làm cái gì?

    Định chờ bản tôn ra tay giết ngươi sao?

    - Chu Tước" Đại Công Kê quát to, ngọn lửa trên người bốc lên, tỏara sức nóng kinh người, khiến hang đá trở nên không khác nào cái lò nướng.

    Mấy con cá trong hốc đá phía sau lưng Sở Mặc lập tức quẫy đuôi, bắt đầu giãy dụa một cách nôn nóng dường như muốn bơi khỏi chỗ này.

    Chỉ có điều, cho dù hố đá Sở Mặc đào khá sâu, nhưng lại là một vũng nước tù, hoàn toàn không có lối thông ra nơi khác.

    Dòng nước trút từ trên xuống ban nãy đã khiến hố đá đầy tràn, nhưng số nước dềnh lên đều bị sức nóng trên thân "Chu Tước' Đại Công Kê hong khô rồi.Bởi vậy, số cá này hoàn toàn bị nhốt trong hố đá, vốn dĩ không thể chạy thoát được.

    -----o0o-----

    Chương 274 : Đại Công Kê

    Chương 274 : Đại Công Kê

    - Ngươi thực sự là Chu Tước?

    Sở Mặc híp mắt, nhìn con Đại Công Kê trước mặt.

    Thông tin mà ngọc trả lời hắn thật sự quá ít, đến cảnh giới đều không nói ra.

    Kể cả thông báo là "không biết" cũng được mà!

    Sở Mặc nghĩ trong lòng.

    - Ngươi dám nghi ngờ bản tôn?

    Chết đi này!

    Đại Công Kê giận tím mặt, điều khiển ngọn lửa trên người đốt về phía Sở Mặc.

    Làn sóng nhiệt nóng rực kia lập tức khiến Sở Mặc giật mình hoảng sợ, như là đang ngâm mình trong dung nham núi lửa vậy.

    Cảm giác như chỉ cần hơi lại gần một chút đã có thể bị cháy thành than.

    Nhưng Sở Mặc lúc này, đã không còn đường lui, phía sau lưng hắn là hố nước, sau nữa là vách đá không biết dày đến mức nào.

    Bởi vậy, không thể lui được tiếp, Sở Mặc thoắt cái giơ lên Thí Thiên trong tay, chém thẳng một chiêu đoạt hồn... về phía con Đại Công Kê.

    - A!

    Ngay lúc Thí Thiên mới phát ra hơi thở đầu tiên, Đại Công Kê đã thét lên chói tai:

    - Thí thí thí thí thí thí thí thí thí...

    Thí thiên?

    Mẹ nó, gặp ma rồi, cái món đồ khốn kiếp này không phải đã bị hỏng từ lâu rồi sao?

    Làm sao có thể xuất hiện ở đây?

    Không thể nào... không thể nào không thể nào không thể nào, nhất định là ông đây đã gặp ma rồi!

    Vèo!

    Đại Công Kê dùng một tốc độ nhanh như chớp chui biến vào cái hang mà lúc đầu nó xuyên tới... không thấy tăm hơi.Lúc này, đến lượt Sở Mặc đờ đẫn, mặt xám xịt nhìn hướng mà Đại Công Kê biến mất, trong lòng khiếp sợ đến tận cùng.

    Ma Quân kiến thức rộng rãi, uyên bác thâm sâu còn hoàn toàn không biết lai lịch của Thí Thiên, chỉ cho rằng Sở Mặc đã gặp được cơ may lớn, giành được một bảo đao tuyệt thế vô song.

    Sau khi nghe thấy cái tên Thí Thiên cũng không có bất cứ phản ứng nào.

    Nhưng con Đại Công Kê này, chỉ ngay khi Thí Thiên phát ra hơi thở đầu tiên, đã thốt ra tên của Thí Thiên, hơn nữa lựa chọn cắp đít chạy trốn không hề do dự.Quan trọng nhất là, trong lúc vô ý, Đại Công Kê đã để lộ một tin tức.

    Nó nói: Món đồ khốn kiếp này không phải đã bị hỏng từ lâu rồi sao?

    Điều này làm cho Sở Mặc bất giác nhớ tới hình ảnh mười vầng trăng máu mọc trên trời cao, không nhịn được nhíu nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng: Hay là con Đại Công Kê này cũng có một lai lịch khó tưởng tượng nổi?

    Làm sao mà nó biết Thí Thiên?

    Chuyện này rốt cuộc là sao?

    Sở Mặc trăm nghĩ ngàn suy vẫn không tìm ra đáp án.

    Rầm.Lúc này, trong hố đá gần như đã khô cạn phía sau, vang lên một tiếng động.

    Sở Mặc nhìn lại, khó nén vui mừng.

    Hóa ra số nước trong hố đá đã sắp cạn khô rồi, có bốn năm con cá dài chừng hơn một thước không có vảy, toàn thân đen bóng lộ ra.

    Lẽ ra nhiều cá tụ lại một chỗ như vậy, trong không khí hẳn là phải có mùi tanh mới đúng.

    Nhưng Sở Mặc lại không thấy múi khó chịu nào, ngược lại lại ngửi thấy một mùi thơm khiến tinh thần rất sảng khoái.Mùi này lúc trước chắc chắn là chưa có!

    - Hay là... mùi của mấy con cá này?

    Sở Mặc hơi ngạc nhiên nhìn lũ cá, ghé sát mũi vào ngửi một cách cẩn thận.

    Sau đó phát hiện mùi thơm thấu ruột thấu gan này quả nhiên là tỏa ra từ trên mình mấy con cá này.

    - Là thứ tốt rồi!

    Sở Mặc không nén được lên tiếng khen:

    - Chả trách con Đại Công Kê kia bám riết không tha như vậy.

    Dòng nước phía trên lúc này lại dần dần đọng đầy trong hố đá.Sở Mặc nghĩ nghĩ một chút, vẫy tay một cái, thu hết lũ cá vào trong không gian miếng ngọc.

    Bởi vì lúc trước hắn thấy cái cây nhỏ kia sống được ở bên trong, cho nên, Sở Mặc cảm thấy không chừng lũ cá này cũng sống được.

    Về phần thí nghiệm có thể thất bại hay không, Sở Mặc cũng không để ý nhiều như vậy.

    Hắn cảm thấy mấy con cá này hẳn không phải vật tầm thường, dù sao nơi nó xuất hiện kỳ lạ như vậy, hơn nữa còn sự đeo bám của con Đại Công Kê kia.

    Nhưng hiển nhiên, đây không phải lúc thích hợp để kiểm nghiệmđiều này.

    Bởi ngay trong nháy mắt khi Sở Mặc vừa thu bầy cá vào xong, con Đại Công Kê lại xông ra.

    - Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi...

    Ngươi giấu cá đi đâu rồi?

    Con người quá xấu xa...

    Ngươi thật là vô sỉ!

    Không biết xấu hổ!

    Sao ngươi có thể quá đáng như vậy?

    Long ngư ơi... trả long ngư lại cho ông!

    Trả lại đây trả lại đây trả lại đây!

    Đại Công Kê vẫn duy trì hình dáng giống như Chu Tước, giờ hình như còn phát điên rồi, giơ nanh múa vuốt về phía Sở Mặc.

    - Không phải hồi nãy ngươi sợ quá bỏ chạy rồi hay sao?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, không còn lời nào để nói.

    - Ai bảo thế?

    Bản tôn mà lại bị một tên người phàm không khác nào con kiến hôi như ngươi dọa cho sợ chạy ư?

    Đừng có đùa!

    Chẳng qua bản tôn còn đang có việc dang dở, ra ngoài một tẹo.

    Không phải bây giờ đã trở lại rồi sao?

    Đại Công Kê vẫn dùng vẻ mặt uy nghiêm như trước nhìn Sở Mặc, định dùng ánh mắt để áp bách Sở Mặc.

    Sở Mặc liếc qua Đại Công Kê, cười lạnh rút Thí Thiên ra.Đại Công Kê vừa nhìn thấy Thí Thiên, ánh mắt lập tức thay đổi, đôi con ngươi dán chặt vào Thí Thiên, vẻ uy nghiêm trong mắt không còn sót lại chút nào.

    Mãi lâu sau mới ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc:

    - Nhóc con... ngươi lấy đâu ra cây đao này?

    - Sao ta phải nói cho ngươi biết?

    Sở Mặc lạnh lùng nhìn Đại Công Kê:

    - Nhưng nếu ngươi thật sự muốn biết... thì ngươi khai ra lai lịch của mình trước đi!

    Đại Công Kê lạnh lùng, nhìn Sở Mặc đầy kiêu ngạo:

    - Ngươi chưa từng thấy bức tranh tứ đại thần thú mà người phàmcác ngươi đã lưu truyền hàng ngàn năm qua hay sao?

    Sở Mặc gật gật đầu ý là đã thấy.

    - Vậy ngươi còn hỏi bản tôn là ai?

    Tiếng của Đại Công Kê vô cùng oai nghiêm:

    - Nhìn thấy bản tôn còn không mau quỳ xuống?

    Xì!

    Sở Mặc không nhịn được bật cười thành tiếng, nhìn con "Chu Tước" Đại Công Kê oai phong lẫm liệt trước mắt, giơ Thí Thiên trong tay lên:

    - Muốn ta chém cho ngươi thêm đao nữa không?

    Ta thấy... ngươi to như vậy, nhất định phải làm được vài mâm gà luộc đấy.

    - Xấc xược!

    - Chu Tước" Đại Công Kê lập tức nổi khùng lên:

    - Tên con người không bằng con kiến hôi kia, ngươi thật sự muốn làm kẻ địch của bản tôn hay sao?

    - Ta rất tò mò.

    Sở Mặc nhìn con "Chu Tước" Đại Công Kê:

    - Rốt cuộc là ngươi kiếm đâu ra tự tin, dám giả mạo loại thần thú như Chu Tước, chẳng nhẽ không sợ bị sét đánh à?

    Ầm!

    Hai móng vuốt của "Chu Tước" Đại Công Kê đạp phành phạch xuống đất, nhảy dựng về phía sau, trong hai con mắt lộ ra vẻ hoảng sợ vô cùng, nhìn chằm chằm Sở Mặc:

    - Tên người trần mắt thịt kia...

    Ngươi đang nói cái gì?

    - Ta nói còn chưa đủ rõ hay sao?

    Đại Công Kê!

    Sở Mặc mặt mang vẻ cười lạnh nhìn con Đại Công Kê vẫn đang giả trang làm Chu Tước trước mắt.

    -----o0o-----

    Chương 275 : Kê gia

    Chương 275 : Kê gia

    - Thật ra thì ta khá là thích ăn cánh gà nướng đấy.

    - Không thể nào, không thể nào, không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

    Trong mắt Đại Công Kê lộ ra chút kinh hoàng, nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi tuyệt đối không thể nhìn thấu được chân thân của ta, nói, rốt cuộc ngươi làm sao mà biết được?

    - Vậy thì, giờ chúng ta có thể ngồi xuống để nói chuyện trong hòabình chưa?

    Sở Mặc như có như không liếc qua Thí Thiên trong tay.

    Đại Công Kê lại lùi về phía sau hai bước, sau đó nói:

    - Với một kẻ người phàm như ngươi thì có gì để mà nói?

    Lúc này, sau khi ngó ngang ngó dọc một hồi vẫn không tìm thấy số cá lúc nãy, Đại Công Kê lại bắt đầu nổi giận:

    - Cá mà bản tôn đuổi theo suốt mười mấy năm, cứ thế bị ngươi cướp sạch, bây giờ phải chia đôi đi...

    - ...Sở Mặc mặt xám xịt nhìn con Đại Công Kê này, rõ ràng vẫn khoác bộ dạng của Chu Tước.

    Nhưng từ lời nói đến hành động... lại rõ rành rành là một tên lưu manh hiểu rõ về thế giới loài người, so với bộ dạng uy nghiêm oai vệ hồi nãy đúng là khác xa một trời một vực.

    - Sao?

    Hay là ngươi cảm thấy, có thể nhìn thấu thân phận thật của bản tôn liền có tư cách cò kè áp bức bản tôn rồi hả?

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt thế nhưng lộ vẻ cười lạnh:

    - Ngươi quá ngây thơ rồi, kê gia không thèm bốc phét với ngươi chứ, mỗi cái nơi tồi tàn như này, gì mà cái lục địa Tứ Tượng cóc khô.

    Kê gia mà nhận tốc độ của mình chỉ xếp thứ hai trong thiên hạ, thìkhông ai dám nói mình là thứ nhất!

    - Nói cho cùng thì vẫn là tốc độ chạy trốn nhanh đúng không?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê mặt không mang theo chút cảm xúc nào.

    Ánh mắt Đại Công Kê lộ ra chút xấu hổ:

    - Cái gì?

    Rút ngay mấy câu đó của ngươi lại cho ta!

    Kê gia ta mà lại là loại gà hèn nhát như vậy sao?

    Sở Mặc đẩy một tia nguyên lực vào trong Thí Thiên.

    Ù!Thí Thiên lập tức phát ra tiếng kêu vù vù, luồng sát khí vô hình khủng khiếp trong nháy mắt lộ ra.

    Vèo!

    Đại Công Kê hóa ngay thành một tia lửa.

    Lao thẳng vào cái hang hồi nãy nhanh như tên bắn.

    Lại không thấy đâu rồi.

    Một lúc lâu sau, mới thò đầu ra khỏi cửa hang, tức giận nhìn Sở Mặc:

    - Nhãi con, nếu còn muốn nói chuyện một cách tử tế, thì mau chóng cất cái món đồ chơi kia của ngươi đi!Sở Mặc cười cười, cất Thí Thiên vào lại trong không gian miếng ngọc.

    Đại Công Kê lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, chui từ cửa hang ra, giang hai cánh vỗ phịch phịch hai cái.

    Nhanh chóng biến thành một con Đại Công Kê lông vũ sáng rực rỡ vô cùng oai phong lẫm liệt!

    Thân mình vậy mà cũng không nhỏ hơn dáng vẻ Chu Tước khi trước là bao.

    Thoạt nhìn oai vệ hùng dũng, khiến Sở Mặc cũng hơi ngẩn ra:

    - Thật là một con Đại Công Kê hả?

    - Tiểu tử, đừng có chọc ta nữa!

    Dòng máu chảy trong người ta còn cao quý hơn Chu Tước không biết bao nhiêu mà kể!

    Kê gia mang là mang dòng máu phượng hoàng!

    Hiểu không?

    Đã nghe thấy phượng hoàng bao giờ chưa?

    Đại Công Kê giơ một bên cánh lên, chỉ chỉ Sở Mặc vẻ mặt vô cùng tức giận.

    - Thế ngươi còn biến thành Chu Tước làm cái gì?

    Sở Mặc hỏi, hết nói nổi với nó rồi.

    - Còn không phải là bị bọn người phàm các ngươi ép hay sao?

    Bọn nông cạn ngu xuẩn các ngươi, lúc nào cũng chỉ Chu Tước Chu Tước, kêgia đâu còn cách nào?

    Đại Công Kê hơi ỉu xìu nói.

    - Nhìn ngươi có vẻ không phải giống gà bản địa trên lục địa Tứ Tượng?

    Sở Mặc hỏi.

    - Nói thừa!

    Kê gia sao có thể được sinh ra và lớn lên ở cái nơi tồi tàn thế này?

    Đại Công Kê mặt mày vênh váo, lượn qua lượn lại một chỗ.

    Có chút tức tối nói:

    - Đều tại cái thanh đao nát của ngươi!

    Nếu không, đường đườngmột con gà đẹp trai nhất tự cổ chí kim, anh minh thần võ, có một không hai trên thiên...

    Khụ khụ, trong thiên hạ, làm sao có thể lưu lạc tới cái nơi tồi tàn này?

    - ...

    Sở Mặc chán nản nhìn Đại Công Kê:

    - Vậy ngươi là nguyên thú cấp chín hả?

    Trong truyền thuyết, tất cả nguyên thú bậc chín trên lục địa Tứ Tượng đều có chỉ số thông minh cao.

    Bởi vì trong người có chảy dòng máu của thần thú, nên đều nói được tiếng người.

    Tuy rằng Sở Mặc cũng chưa từng gặp nguyên thú bậc chín nào.

    Nhưng đã được nghe ông nộikể, truyền thuyết này là sự thật.

    Số nguyên thú bậc chín trên lục địa Tứ Tượng được ghi chép lại cũng không có nhiều, đại khái chỉ khoảng hơn mười giống.

    Nhưng có còn tồn tại nguyên thú bậc chín nào chưa được phát hiện hay không, thì Sở Mặc cũng không biết.

    Dù sao thì lục địa Tứ Tượng cũng vô cùng rộng lớn!

    Khu vực mà con người chưa thăm dò và khám phá hết cũng rất nhiều.

    - Nguyên thú bậc chín thì đã là cái gì?

    Ở trước mặt kê gia thì đều phải ngoan ngoãn mà quỳ xuống!

    Đại Công Kê cười nhạt, nói dõng dạc:

    - Kê gia đây đến từ...

    đến từ...

    Mà sao kê gia ta lại phải nói cho ngươi biết?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê hỏi:

    - Ta có thể không hỏi lai lịch của ngươi, nhưng ngươi có thể nói cho ta nghe một chút về lai lịch của thanh đao này hay không?

    Đổi lại, ta có thể đưa cho ngươi một con cá!

    - Cá kia vốn chính là đồ ăn của kê gia ta!

    Là đồ ăn!

    Hiểu khôngtên nhóc?

    Nó vốn thuộc về kê gia!

    Đại Công Kê tức giận nhìn Sở Mặc:

    - Bây giờ rõ là tên tiểu tử ngươi cướp đồ của kê gia!

    Lại còn giả vờ hào phóng cái gì!

    - Tức là ngươi không cần nữa?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê.

    - Cần!

    Đại Công Kê nhanh chóng trả lời đánh roẹt, không chút sĩ diện, khiến Sở Mặc bắt đầu hoài nghi việc mình muốn nói chuyện tử tế với con gà này là đúng hay sai?

    - Vậy nói cho ta biết lai lịch của cây đao này.

    Sở Mặc nói.

    - Không nói được.

    Trong con ngươi của Đại Công Kê thoáng qua nét sợ hãi:

    - Không phải kê gia muốn gây khó dễ cho ngươi, tiểu tử, nếu ngươi còn chút thông minh thì nên quẳng thanh đao này đi!

    - Quẳng đi?

    - Đúng, quẳng đi!

    Đại Công Kê vẻ mặt nghiêm túc:

    - Thanh đao này của ngươi không phải vật tốt lành gì.

    - Vì sao?

    - Không nói được.

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

    - Kê gia nhắc nhở ngươi một cách vô cùng vô cùng nghiêm túc nhé, về sau thanh đao này sẽ mang lại tai họa lớn cho ngươi!

    - Đấy là chuyện về sau.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    - Thế thì tùy ngươi.

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc có chút không cam lòng, nghĩ một lát, lại nói:

    - Ta có thể nói cho ngươi nghe một chút...

    - Nói.

    Sở Mặc nhìn nó.

    - Nhưng ngươi nhất định phải đồng ý với kê gia...

    - Cá, ta biết rồi.

    Sở Mặc nói.

    - Mấy con cá sợ là chết hết rồi.

    Tiểu tử, nhẫn trữ vật không cất được sinh vật sống đâu, ngươi ngu quá.

    Sau khi chết, vị của long ngư sẽ mất ngon.

    Chỉ có thể ăn tạm thôi.

    Trong mắt Đại Công Kê lộ ra chút mất mát.
     
    Thí Thiên Đao Full
    XII ( Chương 276-300 )


    Chương 276 : Thương Khung Thần Giám

    Chương 276 : Thương Khung Thần Giám

    - Chúng nó vẫn còn sống mà.

    Sở Mặc nói rất bình tĩnh.

    - Còn sống?

    Đầu của Đại Công Kê chợt quay ngoắt một cái, dùng ánh mắt ở một bên mặt nhìn Sở Mặc, hơi nghi ngờ nói:

    - Ngươi nói cá vẫn còn sống?

    Ngươi ngươi ngươi... trong tay mộtkẻ phàm trần như ngươi, lại có loại không gian trữ vật cao cấp như vậy?

    Nói xong, dường như Đại Công Kê sực nghĩ ra điều gì đó, dùng một cánh vỗ trán mình một cái, bừng tỉnh nói:

    - Chả trách... kê gia không cảm nhận được chút sát khí nào của Thí Thiên trên người ngươi.

    Hóa ra... thứ kia cũng đang ở trong tay ngươi.

    Nếu nói vậy thì ngươi cũng đang giữ Hỗn Độn Hồng Lô hả?

    - Thứ kia là thứ gì?

    Hỗn Độn Hồng Lô?

    Đó là cái gì?

    Sở Mặc ngơ ngác nhìn Đại Công Kê.

    - Thứ kia...

    Lời của Đại Công Kê đến bên miệng lại ngừng.

    Sau đó bắt đầu nhìn Sở Mặc từ trên xuống dưới một cách cẩn thận:

    - Tiểu tử... thật sự ngươi chỉ là một người phàm bình thường?

    Thế nào mà kê gia thấy ngươi như là con riêng của Đế Chủ Thiên Giới vậy?

    Trong đầu Sở Mặc chợt lóe qua một tia sáng, đương nhiên hắn sẽ không ngốc đến mức đi tin tưởng những gì mà Đại Công Kê thuậnmiệng nói xằng nói bậy.

    Nhưng bốn chữ Đế Chủ Thiên Giới này lại là lần đầu tiên Sở Mặc nghe thấy!

    Đến Ma Quân là sư phụ của mình cũng không biết được nhiều chuyện của Thiên giới cho lắm, vậy con Đại Công Kê này... sao có thể nói ra một cách quen thuộc như vậy?

    Hơn nữa, nghe có vẻ không giống như đang bịa chuyện để lừa gạt người khác... cho dù là bịa chuyện, cũng không dễ để bịa được tự nhiên như vậy chứ?Trong lòng nghĩ thầm như vậy, Sở Mặc tiện tay lấy một con cá từ hố đá bên trong không gian miếng ngọc ra.

    Lúc bắt Sở Mặc còn hơi bị giật mình một chút.

    Bởi con cá da trơn đen tuyền này vậy mà lại khỏe một cách bất ngờ!

    Sức mạnh đó không hề kém hơn sức của Sở Mặc là bao!

    - Chẳng trách chúng có thể đâm cho vách đá kêu ầm ầm như vậy, thứ này không lớn lắm... nhưng sức thì đúng là khỏe vô cùng!

    Sở Mặc thở dài nói.

    Đại Công Kê vừa thấy con cá này thì hai mắt lập tức tỏa sáng, ngheSở Mặc nói xong liền quệt mỏ khinh thường:

    - Ngươi thì biết cái gì?

    Nó rơi vào đây, vì phải chịu quy tắc của thế giới này áp chế, nên mới yếu đi nhiều rồi đấy.

    Nếu là ở...

    ở thượng giới, chỉ với chút tài hèn sức mọn đó của ngươi mà đòi bắt nó thì đúng là nằm mơ!

    - Thứ này rất có giá sao?

    Sở Mặc thuận miệng hỏi.

    - Còn phải nói sao, kê gia không phải khoác lác chứ...

    Đại Công Kê nói chưa hết câu, thấy Sở Mặc vốn dĩ đã định đưa con cá kia cho mình, lại đang chuẩn bị thu trở về, lập tức ngậm miệng lại:

    - Thực ra... cũng không quá có giá đâu...

    Sở Mặc khinh bỉ liếc nhìn Đại Công Kê, ra vẻ ngươi đừng hòng lừa ta.

    Đại Công Kê lúng túng nói:

    - Được rồi, ngươi cho ta cá đi.

    Ta sẽ nói một ít bí mật cho ngươi nghe.

    Có liên quan đến thanh đao của ngươi, còn có món đồ đó và cả về Hỗn Độn Hồng Lô nữa.

    Kê gia sẽ kể hết cho ngươi.

    Nhưng ta nói trước, không phải mọi chuyện ta đều biết rõ.

    Cho nên ta không dám chắc những gì ta nói đều đúng đâu đấy!Sở Mặc gật gật đầu, đem long ngư đang giãy dụa trong tay hắn ném cho Đại Công Kê:

    - Ngươi cứ việc nói là được.

    Đại Công Kê giương mỏ liền ngậm cá vào trong miệng, kể cũng lạ, cá vừa tới bên miệng Đại Công Kê liền thôi không giãy dụa nữa!

    Cứ như đang gặp phải thiên địch vậy.

    Đại Công Kê cũng không do dự chút nào, lập tức nuốt chửng con cá này vào bụng.

    Sau đó ợ một cái vô cùng thỏa mãn, nhìn Sở Mặc nói:

    - Đầu tiên là nói về cây đao này.

    Nó tên là Thí Thiên, cũng không ai biết được lai lịch thật sự của nó.

    Nhưng có một truyền thuyết kể rằng,thuở sơ khai, khi trời đất còn hỗn độn, trong thế gian có một cây đao được hình thành, là sát khí đệ nhất trong thiên hạ!

    Khó mà nói được, truyền thuyết này l thật hay giả, dù sao kê gia cũng không biết.

    Tuy nhiên nó từng nhiễm máu của Đế Chủ Thiên Giới cũng là việc hoàn toàn chính xác!

    - Đế Chủ Thiên Giới là cái gì?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê hỏi.

    - Kẻ mạnh nhất trong Thiên giới chính là đế chủ!

    Đại Công Kê nhìn thoáng qua Sở Mặc, tiếp tục nói:

    -

    Sau này, Thiên giới xảy ra bạo loạn, trăm họ thành thù, thôn tínhlẫn nhau.

    Thanh đao này lại thể hiện ra uy lực của mình.

    Không biết đã giết bao nhiêu kẻ hùng mạnh, nhuộm bao nhiêu máu tươi của vô số bậc cao thủ.

    Bởi vậy, thanh đao này trở thành thứ mà vô số kẻ có vai vế trên Thiên giới nhăm nhe nhòm ngó, điều này cũng khiến nó trở thành vật không lành.

    Nó nằm trong tay ai, kẻ đó liền không thọ được mấy hơi!

    Nói đến đây, Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, cười trên sự đau khổ của người khác, nói:

    - Đừng có thấy nó chỉ còn lại một đoạn thân đao, nhưng trong mắt ta.

    Nó vẫn là một vật chẳng lành!

    Cho nên, ngươi tự cầu phúc cho mình đi.

    - Một đoạn thân đao?

    Sở Mặc hơi hơi nhíu mày:

    - Ngươi nói nó không nguyên vẹn ư?

    - Đương nhiên là không phải nguyên vẹn rồi!

    Đại Công Kê cười lạnh lùng:

    - Bằng không với cảnh giới của ngươi bây giờ mà muốn cầm nó... thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

    Sở Mặc cau mày, lấy Thí Thiên ra.

    Đại Công Kê lập tức cảnh giác lùi về sau hai bước, cả giận nói:

    - Không dưng ngươi lôi nó ra làm gì?

    - Ta xem xem...

    Sở Mặc liếc mắt nhìn Thí Thiên một cách cẩn thận tỉ mỉ:

    - Thanh đao này đầy đủ bộ phận mà!

    - Ngươi thì biết cái gì?

    Đại Công Kê giễu cợt nói:

    - Năm đó trong sự tranh đoạt của vô số kẻ quyền cao chức trọng trên Thiên giới, thanh đao này đã bị tách ra.

    Có một vị cao thủ tính toán được, thân đao Thí Thiên chắc hẳn đã bị phân thành ba đoạn.

    Nhưng không một ai biết vị trí cụ thể của chúng là nằm ở đâu.

    Thân đao thì bịchia làm ba, còn hồn đao lại không biết đang lưu lạc phương nào.

    - Hồn đao?

    Sở Mặc hơi hơi nhíu mi.

    - Cái này ngươi càng không thể biết được đâu!

    Loại thần khí như vậy đương nhiên sẽ sinh ra hồn phách!

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc đầy khinh miệt:

    - Ngươi đúng là một tên ngu ngốc không biết cái gì trên đời này.

    Vậy mà không hiểu sao Thí Thiên lại có thể lựa chọn ngươi cơ chứ?

    - Thí Thiên chọn ta?Sở Mặc lại nhìn Đại Công Kê không hiểu ra sao.

    - Nếu nó mà không chọn ngươi... cho dù đem nó đặt trước mặt, kể cả ngươi có căng mắt ra cũng không thể nào nhìn thấy nó được đâu!

    Đại Công Kê lại nhìn Sở Mặc vẻ rất khinh thường, sau đó nói:

    - Năm đó trên Thiên giới có một vị cao thủ từng vì muốn chiếm lấy Thí Thiên, liền nảy sinh ý đồ dùng biện pháp mạnh.

    Vận dụng luôn một cấm khí cũng được hình thành từ thuở hồng hoang, đó là Thương Khung Thần Giám!

    -----o0o-----

    Chương 277 : Hỗn Độn Hồng Lô. (1)

    Chương 277 : Hỗn Độn Hồng Lô. (1)

    - Thương Khung Thần Giám?

    - Đúng, Thương Khung Thần Giám, giá trị của nó quả thực là không thước nào có thể đo lường được.

    Nó có thể giám định vạn vật trên thế gian này, kể cả con người!

    Còn có thể sửa chữa bất cứ loại công pháp nào trên đời!

    Bởi có truyền thuyết kể lại rằng, bản thân Thương Khung Thần Giám chính là sự hóa thân của con đường tu đạo!

    Dưới gầm trời này, vốn không tồn tại bất cứ loại công pháp nào tránh được sự quản lý của quy tắc thiên địa trên con đường tu đạo.

    Đại Công Kê vừa nói, vừa chú ý quan sát vẻ mặt của Sở Mặc.

    Nhưng Sở Mặc lại treo lên mặt một vẻ mù mờ, khiến trong lòng Đại Công Kê lập tức tăng thêm vài phần nghi hoặc, nghĩ thầm: Hay là trong tay tiểu tử này cũng không có giữ Thương Khung Thần Giám?Nhưng mà kê gia nghe nói, năm đó Thương Khung Thần Giám cùng Thí Thiên quấn lại cùng một chỗ rồi sau đó, đều biến mất cùng một lúc với nhau mà.

    Đại Công Kê lúc mới đầu không có ý định nói chuyện này ra, nhưng sau đó lại thay đổi quyết định.

    Đương nhiên là có tính toán riêng ở trong lòng.

    Thí Thiên thì nó thật sự không muốn, bởi vì thanh đao này quả thực quá không tốt lành.

    Nhưng nó lại thèm rỏ dãi...

    Thương Khung Thần Giám!

    Thứ đó, quả thực là bảo vật thần kỳ, cũng là độc đáo nhất trên thế gian này.Nói không ngoa chứ, có được Thương Khung Thần Giám chẳng khác nào có thể có được mọi bảo vật cực phẩm trên thế gian này!

    Trên mặt Sở Mặc tuy không có bất cứ biểu hiện bất thường nào, đây cũng là nhờ Ma Quân tiến hành đủ loại rèn giũa cho hắn, nhưng trong lòng hắn thì quả thực đang biển cuộn sóng trào.

    - Thương Khung Thần Giám... hóa ra ngọc của ta tên là Thương Khung Thần Giám!

    Giám định vạn vật trên thế gian bao gồm cả con người!

    Thảo nào... nó có thể phân tích ra cảnh giới của kẻ khác dễ dàng như vậy.

    Hóa ra lại là thần vật của Thiên giới!

    Có thể sửa đổi bất cứ loại công pháp nào.

    Chẳng trách nó sẽ tự động bổ sung thêm cho Thiên ÝNgã Ý, có thể đem mọi công pháp mà mình tu luyện sửa đổi đến mức hoàn hảo...

    Thì ra là thế!

    Trong lòng Sở Mặc đang cuồn cuộn như có sóng to gió lớn, nhưng trên mặt vẫn là bộ dạng mù mờ như cũ, nhìn Đại Công Kê:

    - Sau đó thì sao?

    - Sau đó cái gì?

    Đại Công Kê cảm thấy Thương Khung Thần Giám hẳn là không có trong tay Sở Mặc rồi, liền cụt hứng, nói:

    - Năm đó, vị cao thủ kia định dùng Thương Khung Thần Giám để trấn áp Thí Thiên, kết cục hai bên đánh nhau đến trời đất mù mịt.

    Mườiviên ngọc trời khảm trên Thương Khung Thần Giám cũng đều bị đánh bay mất... còn bay đi đâu thì chịu, không ai biết cả.

    Trong lòng Sở Mặc chợt hiện lên hình ảnh của mười vầng trăng máu kia!

    Nhớ tới cảnh Thí Thiên bay từ trong không gian miếng ngọc ra, chém về vầng trăng máu khổng lồ do mười mặt trăng máu kia ngưng tụ lại.

    Đại Công Kê thở dài:

    - Đều là thần khí trong truyền thuyết mà!

    Kết quả lại trở thànhlưỡng bại câu thương như vậy.

    Thật là đáng tiếc quá.

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê hỏi:

    - Vậy vừa rồi ngươi nói Hỗn Độn Hồng Lô... là vật gì vậy?

    - Hỗn Độn Hồng Lô hả, là vật dùng để luyện đan của Đan Thần đế chủ Thiên Giới, nghe nói Hỗn Độn Hồng Lô này cũng là bảo vật vào thời kỳ hỗn độn sơ khai tự nhiên mà hình thành.

    Truyền thuyết kể lại rằng chẳng những có thể dùng để luyện đan mà còn có thể luyện mấy ngày liền, cạc cạc.

    Đại Công Kê vui sướng khi người ta gặp họa, nói tiếp:

    - Năm đó Đan Thần đế chủ cũng tham gia cuộc tranh đoạt Thí Thiên, kết quả là cọng lông thôi cũng không động đến được, chí bảo trong taycũng bị mất.

    Sở Mặc nghĩ đến tảng đá xanh trong không gian của ngọc gần như có thể luyện chế được bất kỳ đan dược gì, còn có thể trực tiếp cho ra phương thuốc, thậm chí có thể căn cứ vào ý nghĩ của chính mình để tự động điều chỉnh phương thuốc.

    Hóa ra tảng đá xanh này chính là Hỗn Độn Hồng Lô, cũng là một thần vật!

    Phát hiện này khiến Sở Mặc vừa hưng phấn lại vừa không biết nên nói gì, đồng thời trong đầu lấp đầy những cảm xúc phức tạp.Dựa theo cách nói của Đại Công Kê, Thí Thiên, Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô, cho dù là ở Thiên giới cũng là đồ vật và vũ khí cực kỳ quan trọng.

    Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô đều là một trong mười vũ khí quan trọng của Thiên giới.

    Về phần Thí Thiên, ngay cả trên Thiên giới cũng không tiếc liều mình vì nó, đã vượt qua cả mười vũ khí quan trọng nhất rồi.

    Nhưng mà ba thần vật này không ngờ đều nằm trên người mình!

    Thương Khung Thần Giám hóa thành một miếng ngọc tầm thường, cho tới nay vẫn mang bên mình; Hỗn Độn Hồng Lô hóa thành một tảng đá xanh bình thường; Thí Thiên cũng vẫn giấu kín trong ngọc khônggian.

    Mãi đến khi hắn ở trên thảo nguyên đi vào chỗ không gian thần bí kia, Thí Thiên mới xuất hiện trong đó.

    Nói cách khác, ba vật tưởng như tùy tiện này, ở trong Thiên giới là thần vật có thể tạo ra gió tanh mưa máu, vậy mà đều nằm trên người của hắn!

    Liên tưởng đến thân phận cô nhi của mình, tâm trạng Sở Mặc có chút rung động: Ta là ai?

    Vấn đề này Sở Mặc từng tự hỏi chính mình nhưng lại chưa từng một lần nào đáy lòng cũng phải run rẩy như lần này.

    - Vì sao thần khí này bây giờ đều ở trên người của ta?

    Trong lòng Sở Mặc trăm mối lo lắng nhưng trên mặt lại tỏ ra bình thản, gật gật đầu nói:

    - Thật sự là bảo bối vô giá!

    - Aiz, ngươi cái người phàm tục này cơ bản là không hiểu ý nghĩa của bảo bối này như thế nào!

    Đại Công Kê rũ mi mắt xuống, nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó nói:

    - Cây đao này của ngươi làm thế nào mà lấy được?

    Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, nói:

    - Năm trước ta có ra ngoài rèn luyện, lúc đi qua một thảo nguyên lớn, rất nhiều người đang ở đó tranh đoạt cơ duyên, nói rằng chỗ đó có một tòa Tiên phủ...

    - Phì!

    Đại Công Kê cười lạnh nói:

    - Tiên phủ?

    Nơi đất đai tồi tàn đó sao?

    Nói đùa gì vậy!

    Khuôn mặt Sở Mặc đen lại, trừng mắt nhìn Đại Công Lê:

    - Vùng đất tồi tàn đó làm sao lại không tốt chứ, ngươi đã ở đó bao giờ đâu!

    - Ách...

    Đại Công Kê lập tức nghẹn lời, xấu hổ cười cười:

    - Ngươi cứ nói đi, cứ nói đi, Tiên phủ thì là Tiên phủ vậy...

    Sở Mặc liếc mắt, nói:

    - Lúc đó vận may của ta tương đối tốt, vô tình đi vào đó được, không nghĩ tới cơ bản là không phải Tiên phủ gì mà là một không gian thần bí!

    Ta ở bên trong không gian thần bí kia thấy trên bầu trời song song treo 10 mặt trăng màu đỏ.

    - Mười mặt trăng?

    Màu đỏ sao?

    Ánh mắt của Đại Công Kê lập tức sáng ngời, có phần kích động nói:

    - Là thế này phải không?

    Sở Mặc gật gật đầu.

    -----o0o-----

    Chương 278 : Hỗn Độn Hồng Lô. (2)

    Chương 278 : Hỗn Độn Hồng Lô. (2)

    Đại Công Kê lập tức thúc giục, nói:

    - Sau đó thì sao?

    Nói mau nói mau nói mau!

    - Sau đó, mười mặt trăng màu đỏ như máu kia hợp lại làm một, hiện ra trên bầu trời, hơn nữa càng ngày càng lớn, gần như là chiếm hết cả không gian đó.

    Sở Mặc vừa nói vừa quan sát nét mặt của Đại Công Kê.Đại Công Kê dường như không hề giấu giếm tâm tình của mình, có lẽ cũng không muốn che giấu cái gì.

    Trong mắt của nó hiện ra sự hồi tưởng, thương cảm, phẫn nộ, đủ loại ánh sáng phức tạp đan xen.

    - Về sau lại xuất hiện một tia sáng màu máu, ta cơ bản là không biết tia sáng kia từ đâu bắn ra, trực tiếp chém về phía mặt trăng máu to lớn đó.

    Sở Mặc nói, trên mặt tỏ vẻ đang nhớ lại, trong đôi mắt mang theo vài phần hoảng sợ:

    - Sau đó ta ngất đi, chuyện phía sau cũng không biết nữa.

    Chờ đến khi ta tỉnh lại đã ở bên ngoài rồi, một thanh đao để bên cạnh ta, chính là Thí Thiên.

    - Thì ra là thế.

    Trên mặt của Đại Công Kê hiện ra vài phần thoải mái, nói:

    - Ngươi chắc chắn là rơi vào trong cửa ký ức rồi.

    - Cửa ký ức?

    - Là một loại mảnh vỡ thời gian rất thần bí, rất trọng đại, Kê gia cũng không hiểu rõ lắm.

    Dù sao thì, rơi vào cửa ký ức có thể thấy những chuyện cực kỳ xưa cũ, thậm chí có thể thấy được chuyện từ thời viễn cổ xa xôi....

    Cảnh tượng nói ra thì ... do đó sẽ có thu hoạch rất lớn!

    Đương nhiên, cơ hội kiểu này rất khó có được.

    Đại Công Kê thản nhiên nói:

    - Ngươi rơi vào cửa ký ức là do cây đao này của ngươi mang tới.

    Sở Mặc cái hiểu cái không gật đầu.

    Đại Công Kê nói:

    - Năm đó hỗn chiến trên Thiên giới làm cho thiên hạ đại loạn, Thí Thiên nứt vỡ, Thương Khung Thần Giám tách rời, Hỗn Độn Hồng Lô biến mất... trực tiếp dẫn tới đánh thủng biên giới của Thiên giới, Tiên giới, Linh giới.

    Ngươi đang trên thảo nguyên lại thấy được một đoạn của thân đao, chính là từ lỗ hổng xa xưa của Thiên giới rơi xuống đấy.

    - Thời xa xưa...Sở Mặc nhẹ giọng lẩm bẩm một câu, sau đó nhìn Đại Công Kê:

    - Vậy còn ngươi?

    Ngươi làm sao biết nhiều chuyện như vậy?

    Hay là... ngươi cũng là trên Thiên giới xuống dưới này?

    Đại Công Kê khinh thường vừa nghiêng đầu vừa nói:

    - Không nói cho ngươi biết!

    Sở Mặc cười cười, nói:

    - Ngươi đã nói với ta nhiều chuyện thế rồi, bây giờ mới nói không nói cho ta có phải là hơi trễ rồi không?

    Chẳng nhẽ ta còn không đoán ra... ngươi là người đến từ Thiên giới?

    - Tiểu tử giảo hoạt!

    Đại Công Kê không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ nhìn thoáng qua Sở Mặc, nói:

    - Lần này hoàn hảo là không có ai biết Thí Thiên, Linh giới và Tiên giới... hẳn là không có ai biết.

    Tuy nhiên một ngày kia nếu như ngươi tới Thiên giới rồi, ngươi còn dám lấy Thí Thiên ra thì... sẽ hiểu rõ nó rốt cuộc là mang điềm xấu cơ nào!

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp, thầm nghĩ: Kỳ Tiêu Vũ hẳn là ở Linh giới, nàng phân thân hạ giới nhất định là có mục đích đặc biệt.

    Một ngày kia sau khi phi thăng lên Linh giới, ta đương nhiên là phải giúp nàng rồi.

    Đến lúc đó khó khăn cần phải đối mặt chỉ sợ là không hề nhỏ.

    Khi taphi thăng đến Tiên giới, những công pháp ta tu luyện này tất nhiên sẽ bị rất nhiều người hoài nghi.

    Thù hận của sư phụ, ta đây là đồ đệ đương nhiên cũng không chối bỏ được... nói cách khác, ta tới Tiên giới rồi đồng nghĩa với việc sẽ không đươc sống yên ổn.

    Cho dù thiên phú của ta cực tốt, vận may cũng tốt vô cùng, một đường vọt tới bụi gai như Thiên giới... rõ ràng là còn khó khăn lớn hơn nữa đang đợi ta!

    Ba thần vật có thể khiến cho Thiên giới chém giết lẫn nhau, đều ở trong tay của ta...

    Sở Mặc không nhịn được phải trợn trắng mắt, thầm nghĩ trong lòng: Thế nào mà ta lại đột nhiên có cảm giác dường như chỉ có tứ tượng Đạilục này... mới là chỗ ở tốt nhất của ta chứ!

    - Nhưng mà tiểu tử này, ngươi làm sao lại đi vào chỗ này được?

    Còn đoạt hết cả đồ ăn vặt của Kê gia ta hả?

    Đại Công Kê vẻ mặt khó chịu nhìn Sở Mặc.

    - Ta đang đi khắp nơi để trải nghiệm, rèn luyện thôi.

    Sở Mặc mặt không đổi sắc, nói.

    - Không phải là bị người ta đuổi giết hả?

    Trong đôi mắt của Đại Công Kê tất cả đều là ý khinh thường, cười lạnh.

    - Đương nhiên là không phải!

    Sở Mặc mặt không đổi sắc.

    Đại Công Kê cười cạc cạc quái dị, giễu cợt:

    - Loài người mạnh mẽ hơn ngươi ở phía ngoài kia là có chuyện gì xảy ra ý nhỉ?

    Giống như là muốn xác minh những lời này của Đại Công Kê, những tảng đá lớn bị Sở Mặc chặn ngoài thạch động đột nhiên truyền tới một tiếng nổ vang ầm ầm.

    Ầm ầm!Toàn bộ núi đá dường như đều bị chấn động theo!

    - Cha của Hoa Nam ... lão gia hỏa kia!

    Sở Mặc lập tức tối sầm cả mặt, mình đã chặn nhiều tảng đá lớn như thế cũng có thể bị gã ta đập vỡ.

    Đã đạp gã rơi xuống vách núi rồi, không thể tưởng tượng được gã lại bò lên, phần chấp niệm này thật to đến dọa người .

    - Tiểu tử, ta thấy ngươi tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.

    Đại Công Kê không có ý tốt nhìn Sở Mặc:

    - Muốn ta giúp ngươi một tay không?

    - Ngươi lại tốt bụng như vậy sao?Sở Mặc liếc xéo Đại Công Kê, có chút không tin.

    - Ngươi nói gì vậy?

    Kê gia ta là thân phận, địa vị loại nào chứ?

    Lại đi lừa một con kiến nhân loại như ngươi sao?

    Đại Công Kê lập tức mất hứng, đôi mắt trợn lên thật lớn bất mãn nhìn Sở Mặc.

    - Ngươi ngay cả ta cũng đánh không lại mà?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, không chút nể tình vạch trần.

    - Kê gia kiêng kị nhất chính là cây đao trong tay ngươi kìa!

    Đại Công Kê cả giận nói:

    - Ngươi cho là Kê gia ta sợ ngươi sao?

    Thật ngây thơ!

    - Vậy ngươi giúp ta như thế nào?

    Sở Mặc cười lạnh nói.

    Đại Công Kê vươn một cánh ra chỉ cái động mà nó chui ra trên tảng đá:

    - Ngươi có thể chui vào bên trong đó!

    - Ngươi muốn giúp ta như vậy sao?

    Sở Mặc vô cùng tức giận:

    - Để ta leo theo động kia lên, sau đó người ta lại không đuổi theophía sau, phải không?

    - Hắn đương nhiên sẽ đuổi theo!

    Đại Công Kê trừng mắt nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi không cần nhìn Kê gia ta bằng ánh mắt này, ngươi coi Kê gia ta là loại không có đầu óc hay sao?

    Ngươi theo động này leo lên sau đó Kê gia giúp ngươi bọc hậu!

    Khí thế trên người Kê gia ta nhất định sẽ dọa đến hắn!

    - Sau đó thì sao?

    Sở Mặc hỏi.Đại Công Kê cười nói:

    - Sau đó ngươi leo lên trên rồi thì sẽ rõ thôi!

    Đừng nói người này, cho dù là người mạnh nhất trên đời này đến cũng tuyệt đối không dám tới gần một chút nào!

    - Nói tiếng người!

    Sở Mặc bất mãn nhìn Đại Công Kê.

    -----o0o-----

    Chương 279 : Hoa Xuyên Ngưu tức giận

    Chương 279 : Hoa Xuyên Ngưu tức giận

    - Kê gia vốn không phải là người!

    Đại Công Kê trừng mắt nhìn Sở Mặc:

    - Cuối lối đi này là một long huyệt vô cùng lớn!

    Năm đó Thanh Long từng tu luyện ở trong đó.

    Hiểu không tiểu tử?

    Đây là nơi tuyệt vờiđể tu luyện!

    Kê gia ta nói cho ngươi chỗ tuyệt vời này, ngươi nói xem ngươi có nên cảm tạ ta hay không?

    Bao nhiêu con Long ngư(cá rồng) đây?

    - ...

    Sở Mặc có phần không biết nói gì nhìn Đại Công Kê:

    - Ngươi nói trước đi, long huyệt này người khác tại sao lại không đến gần được?

    Nếu người khác không đến gần được thì ta dựa vào cái gì mà có thể vào?

    - Ngươi ngu sao?

    Ngươi không thể nghĩ một chút à?

    Thật là làm cho Kê gia ta đau đầu!

    Hung đao nằm trong tay ngươi kia, trên đời này chưacó vật nào có thể trấn áp khí thế của nó!

    Một khi kích thích tính tình của hung đao này, tùy tiện phóng ra sát khí thôi cũng đủ tiêu diệt mọi vật rồi.

    Đại Công Kê tức giận:

    - Ngươi làm như người khác cũng giống như ngươi sao?

    Những người khác căn bản là không có cách nào tới gần nơi đó!

    Trong long huyệt tản ra uy áp và khí thế đủ làm cho bọn họ không thở nổi rồi.

    Cứ cố tới gần sẽ khiến cho thân thể da dẻ của bọn họ tan thành tro bụi đấy!

    - Ta sẽ không bị thế sao?

    Sở Mặc híp mắt lại nhìn Đại Công Kê, hắn hơi không tin tưởng Đại Công Kê này sẽ có ý tốt trợ giúp mình.Đại Công Kê cả giận nói:

    - Không đi thì dẹp!

    Ngươi làm như Kê gia ta thật sự muốn giúp ngươi ấy?

    Kê gia ta thật sự coi trọng chính là ngươi có thể có được không gian trữ vật có thể nuôi cá kìa!

    Ngươi muốn sống còn Kê gia ta muốn lúc ăn đồ ăn vặt không phải phiền toái như vậy mà thôi!

    - Ngươi muốn ở bên cạnh ta?

    Làm sủng vật của ta?

    Sở Mặc bừng tỉnh.

    - Sủng vật cái đầu ngươi ấy!

    Đại Công Kê trực tiếp giơ chân lên, nổi giận nói:

    - Kê gia ta còn muốn bắt ngươi thành sủng vật người trưởng thànhđó!

    Cút, cút, cút, Kê gia ta không muốn giúp ngươi nữa.

    Ngươi đi đối mặt với loài người mạnh mẽ hơn ngươi vô số lần kia đi thôi!

    Sở Mặc cười ha hả:

    - Đừng dỗi mà, ngươi muốn về sau ở bên cạnh ta đúng không?

    Điều này có thể mà.

    Không gian trữ vật của ta chính xác là có thể nuôi cá, chẳng những có thể nuôi mà còn có thể sinh sôi nảy nở!

    Loại cá này ở trong này bị ngươi càng ăn càng ít, hơn nữa còn thường xuyên có người mơ tưởng đến nó, đúng không?

    Luôn có vài người không sợ chết như vậy đấy, dám tranh giành với ngươi, cho nên ngươi cũng rất bất đắc dĩ, đúng không?Vẻ mặt ủ rũ, Đại Công Kê nghiêng đầu sang một bên, lười phản ứng với Sở Mặc.

    Ầm!

    Rầm!

    Một tiếng nổ lớn vang lên, khoảng cách với bên này càng ngày càng gần.

    Rất dễ nhận thấy Hoa Xuyên Ngưu đã điên rồi, vì báo thù cho đứa con mà không để ý đến cái gì nữa.Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Công Kê, hít sâu một hơi quyết định tin tưởng lời nói của con gà này.

    Cái động trên tảng đá kia tuy không lớn nhưng Sở Mặc chui vào bên trong đó cũng không khó lắm.

    Sau khi đi vào, Sở Mặc bò sát trong huyệt động đi tới, tốc độ cũng không nhanh lắm.

    Thử thăm dò sờ sờ bốn phía của hang động phát hiện không ngờ nó lại rất bóng loáng.

    Trong lòng Sở Mặc không khỏi cảm thấy kỳ quái, bởi vì hang động này rõ ràng là chỉ có Đại Công Kê vừa mới chui ra.

    - Này, Đại Công Kê, huyệt động này làm sao ngươi làm ra được?

    Sở Mặc không khỏi nhỏ giọng hỏi.

    - Cái gì mà làm sao làm được chứ?

    Âm thanh lạnh như băng của Đại Công Kê từ chỗ nào đó ở phía sau Sở Mặc truyền tới, nhưng trực tiếp vang lên trong đầu của Sở Mặc.

    - Đây không phải là hang động ngươi vừa mới chui ra sao?

    Làm sao bốn phía lại bóng loáng như vậy được?

    Sở Mặc cũng chuyển thành truyền âm.

    - Việc này?

    Trên người Kê gia ta, tên gia hỏa ngươi cho là giả hay sao?

    Đại Công Kê ngạo kiều(Kiêu ngạo) trả lời lại Sở Mặc một câu.Đúng lúc này, Sở Mặc nghe thấy phía sau cách đó không xa truyền tới tiếng gầm rú càng to, sau một tiếng nổ vang kịch liệt thì truyền tới thanh âm điên cuồng của Hoa Xuyên Ngưu kia:

    - Tiểu súc sinh, xem ngươi còn trốn được chỗ nào!

    - Sở Mặc?

    Sở Mặc? ngươi lăn ra đây cho ta, ra nhận lấy cái chết đi!

    - Người đâu?

    Không thể không có trong này được!

    Ngươi không có đường nào khác có thể đi đâu!

    Một thân vết thương, Hoa Xuyên Ngưu tức xùi bọt mép đứng ở chỗ Sở Mặc vừa mới đứng, đánh giá từng bộ phận trong huyệt động thật lớn,gào rú gầm thét.

    Cho dù một ngọn núi thôi, muốn bò lên cũng không dễ dàng như vậy.

    Hoa Xuyên Ngưu trong quá trình leo lên còn gặp một con nguyên thú cấp sáu đỉnh nữa!

    Đó là một con Ưng xám cấp sáu!

    Có lẽ là Hoa Xuyên Ngưu leo lên quá gần chỗ ổ của Ưng xám rồi, vì thế nên đã bị Ưng xám điên cuồng công kích.

    Tuy rằng Hoa Xuyên Ngưu cao hơn con Ưng xám này một cảnh giớilớn nhưng người gã đang trên vách đá, nào có được tự nhiên như trên đất bằng.

    Dưới sự công kích điên cuồng của Ưng xám, cực kỳ nguy hiểm, đến cuối cùng không thể không thiêu đốt nguyên lực phóng ra một kích mạnh nhất, đánh Ưng xám bị thương, trực tiếp bay đi.

    Tuy rằng Ưng xám bay mất nhưng nguyên lực của Hoa Xuyên Ngưu đã bị tiêu hao một mức rất đáng e ngại, trên người còn mang theo vết thương bị móng của Ưng xám đả thương, máu tươi giàn giụa.

    Rốt cục cũng đi tới huyệt động mà Sở Mặc ẩn thân kia, lại phát hiện bị Sở Mặc dùng tảng đá lớn chặn cửa động lại.

    Hoa Xuyên Ngưu điên cuồng tại chỗ, cơ bản là không thèm để ý xem Sở Mặc có phát hiện rahay không, trực tiếp ra tay oanh kích tảng đá lớn này.

    Cứng rắn đập nát tảng đá lớn đó, cuối cùng mở được thông đạo.

    Kết quả lại phát hiện Sở Mặc không có trong đó.

    Cái loại phẫn nộ và thất vọng này khiến cho Hoa Xuyên Ngưu quả thực là có cảm giác sắp điên đến nơi rồi.

    Tuy nhiên sau đó Hoa Xuyên Ngưu phát hiện ra trên đỉnh vách đá có cái động không lớn không nhỏ kia thì không kìm nổi, nghiến răng nghiến lợi mà nói:

    - Hóa ra là muốn học con chuột đào hang, tiểu súc sinh, ta ngược lại muốn nhìn xem ngươi có thể chui tới nơi nào!

    Hoa Xuyên Ngưu nói xong, cả người nhảy lên trực tiếp chui vào trong động đó, điên cuồng bò về phía trước.

    Tuy nhiên vừa mới bò được một lúc thì đột nhiên cảm giác được một luồng uy áp khiến gã cảm giác cả người run rẩy, giống như là một dòng nước lũ vậy...

    ầm ầm tới!

    Hoa Xuyên Ngưu lập tức xụi lơ cả người, ánh mắt hiện ra tia sáng vô cùng hoảng sợ.

    - Đây là... cái gì?

    Hoa Xuyên Ngưu cảm giác cả người mình đều xụi lơ, động cũng không dám động, dường như luồng uy áp này có thể ép gã tới tan xương nát thịt như chơi.

    Không có ai trả lời câu hỏi của gã, luồng uy áp này dần dần biến mất.

    -----o0o-----

    Chương 280 : Long tổ

    Chương 280 : Long tổ

    Toàn thân Hoa Xuyên Ngưu đã hoàn toàn ướt đẫm mồ hôi.

    Gã thở dài một hơi, cảm giác như vừa giãy ra từ chỗ chết vậy.

    Nhưng niềm tin báo thù chống đỡ cho gã tiếp tục bò về phía trước.Khoảng cách xa xa phía trước của Hoa Xuyên Ngưu, Đại Công Kê có chút kinh ngạc truyền âm hỏi Sở Mặc:

    - Tiểu tử ngươi làm chuyện thương thiên hại lý gì để người kia hận ngươi đến vậy?

    - Ta giết con hắn!

    Sở Mặc đáp.

    - Ái chà, nhìn không ra ngươi lại còn là một tên tiểu ác ôn nha!

    Đại Công Kê cười quái dỠnói.

    - Ngươi mới là ác ôn!Sở Mặc cả giận nói:

    - Con của hắn muốn giết ta, muốn cướp đồ đạc của ta!

    - Cạc, cạc, cạc, vậy đưa cho hắn là được rồi, loài người các ngươi không phải đều quảng cáo rùm beng lên là mình rất thiện lương hay sao?

    Đại Công Kê chế nhạo.

    - Xem ra ngươi hiểu lầm cực sâu với loài người rồi, có phải bọn họ cũng muốn luộc ngươi hay không?

    Sở Mặc cười lạnh nói.

    - Hừ!Đại Công Kê hừ lạnh một tiếng, không hề phản ứng lại Sở Mặc.

    Cứ như vậy, Sở Mặc bò theo huyệt động này, Đại Công Kê ở phía sau bọc hậu, tổng cộng phóng ra bốn, năm lần uy áp.

    Tuy là mỗi lần uy áp đều mãnh liệt như thế nhưng năng lực chống đỡ uy áp của Hoa Xuyên Ngưu... cũng càng lúc càng mạnh mẽ.

    Đến cuối cùng rõ ràng là nghiến răng nghiến lợi chống lại uy áp tiếp tục bò lên phía trước.

    Lúc này, Sở Mặc cũng đã leo đến đỉnh của huyệt động, sau đó phát hiện ra một không gian khép kín vô cùng lớn.Không gian này chừng bảy, tám chục dặm, cao khoảng hai, ba mươi dặm.

    Đưa thân vào nơi này khiến Sở Mặc có cảm giác mình quá nhỏ bé.

    Không gian phía trên có hơn mười thông đạo lớn, không biết thông đến đâu.

    Chính giữa không gian này có phạm vi khoảng 20 mét chiều rộng, hơn 40 mét chiều cao.

    Nhìn kỹ lại thì sào huyệt này cũng không khác gì tổ chim bình thường cả, chỉ là phóng to lên vô số lần mà thôi.Nhưng cây gỗ mây dùng để xây dựng sào huyệt này ngay cả ngọc trong ngực Sở Mặc... cả Thương Khung Thần Giám cũng đều tản ra từng đợt nhiệt lượng.

    - Xây tổ bằng thần mộc!

    Tiểu tử, ngươi nhìn kỹ cây mây này một chút, chúng nó thật ra đều còn sống đấy.

    Có sinh mạng cực kỳ ngoan cường, trong đó có vài loại cây mây có sinh linh khác đi qua đó sẽ trực tiếp phát động công kích mãnh liệt.

    Đại Công Kê đứng bên cạnh Sở Mặc giới thiệu:

    - Ngươi thu lại Thí Thiên thử xem!

    Sở Mặc nghe theo thu hồi lại Thí Thiên.

    Bên này Thí Thiên vừa mớibiến mất, bên kia có một luồng uy áp khủng bố có thể dời non lấp biển ầm ầm lao tới.

    Lập tức bao vây Sở Mặc.

    Ầm!

    Cơ thể của Sở Mặc không hề khựng lại mà bị uy áp này trực tiếp đánh bay, hung hăng đụng vào mặt trên vách đá.

    Phốc!Một ngụm máu tươi phun ra từ trong miệng của Sở Mặc.

    Tiếp theo, mặt trên long tổ thật lớn kia có khoảng bảy, tám chục bụi cây... nhìn không thấy chút màu xanh của cây mây nào, giống như là một trường mâu bình thường đâm về phía Sở Mặc.

    Trong nháy mắt, Sở Mặc lấy Thí Thiên ra.

    Thí Thiên giống như bị luồng uy áp khủng khiếp này chọc giận, một ánh sáng màu máu lập tức lóe lên.

    Vù!Phát ra một tiếng loong coong.

    Uy áp mênh mông nháy mắt biến mất.

    Bảy tám chục thân cây mây màu xám như trường mâu bình thường kia cũng giống như là gặp một chuyên đáng sợ, điên cuồng thu trở về.

    Nhưng cái bị tia sáng màu máu của Thí Thiên quét qua thì trực tiếp bị chặt đứt.

    Lốp bốp, rơi đầy đất.Cây gỗ mây lớn khoảng hơn mười dặm rơi trên mặt đất giống như con trăn lớn, điên cuồng giãy dụa vặn vẹo, thậm chí còn phát ra tiếng xèo xèo.

    Cảnh tượng này làm Sở Mặc giật mình trợn mắt há hốc mồm.

    Luồng uy áp tản ra từ Long tổ thương tổn tới Sở Mặc không tính là quá lớn nhưng khiến lục phủ ngũ tạng của hắn có cảm giác bị lệch vị trí.

    - Ngươi lừa ta!

    Sở Mặc lập tức trợn mắt nhìn Đại Công Kê.

    - Cạc cạc cạc cạc!

    Đại Công Kê liên tiếp cười quái dị, nói:

    - Chỉ là muốn cho ngươi cảm nhận sự đáng sợ của Long tổ này chút thôi, ngươi xem, Kê gia ta không hề nhân cơ hội mà ra tay với ngươi!

    Lúc nói lời này, trong mắt Đại Công Kê là chính khí ngập đầy, nhưng trong lòng lại tiếc nuối: Tiểu tử này phản ứng thật sự quá nhanh!

    Kê gia hoàn toàn chưa kịp ra tay.

    Thương Khung Thần Giám rốt cuộc có ở trên người tiểu tử này hay không đây?

    Cảm tình của Đại Công Kê chỉ đặt vào Thương Khung Thần Giám.

    - Đây là sào huyệt năm đó của Thanh Long sao?

    Sở Mặc cũng không so đo chuyện này với Đai Công Kê, mang theo Thí Thiên một bên vừa đi vừa nói.

    Uy áp khủng bố của nơi này đối với Đại Công Kê dường như là không hề ảnh hưởng gì.

    Nó ở bên cạnh Sở Mặc nhanh nhẹn hoạt bát, sau đó trả lời:

    - Đúng vậy, ác long kia năm đó sau khi phá nát không gian rồi rơi xuống thế giới này thì bắt đầu đi xung quanh làm điều ác.

    Nơi nơi an cư, nơi nơi xây tổ, nơi này... chỉ là một trong những sào huyệt của nó thôi.

    Trên tứ tượng đại lục còn có rất nhiều, ừm, ít nhất không dưới hai mươi cái.

    - ...

    Sở Mặc có chút líu lưỡi, hỏi:

    - Nó xây nhiều tổ như vậy làm gì?

    - Đương nhiên là nơi nơi an cư rồi!

    Lời nói của Kê gia ta không đủ rõ ràng sao?

    Ngươi xem trên thế giới này đến ngày hôm nay có bao nhiêu huyết mạch hậu duệ của nó thì sẽ biết!

    Trong tất cả nguyên thú cấp 9, huyết mạch hậu duệ của Thanh Long là nhiều nhất đấy!

    Đại Công Kê khinh thường cười lạnh nói:

    - Chính là một ác long phong lưu!

    Sở Mặc có chút quái dị nhìn thoáng qua Đại Công Kê:

    - Ngươi không thích nó?

    Đại Công Kê bật thốt lên:

    - Tên khốn khiếp đó chẳng những thích giống cái mà lại còn đặc biệt không buông tha cả giống đực.

    Năm đó Kê gia... khụ khụ, không có gì, Kê gia anh minh thần võ như vậy, cái loại tiểu bò sát đó ở trước mặt Kê gia chỉ có nước run rẩy mà quỳ xuống thôi!

    Sở Mặc lại không tin nhìn thoáng quá Đại Công Kê, thầm nghĩ: Ngươi ngay cả ta cũng đánh không lại, lại còn có bản lĩnh để Thanh Long quỳ trước ngươi hay sao?Tuy nhiên Sở Mặc đối với việc Đại Công Kê không sợ uy áp của nơi này cũng cảm thấy vô cùng khâm phục.

    Nó ngoại trừ rất thích khoác lác lại có phần đen tối ra, tổng thể nhìn qua... coi như là khá lắm rồi.

    Tuy nhiên nên phòng vẫn phải phòng, giống như vừa rồi nó tính kế mình kia, trời mới biết nó có phải còn có mục đích gì khác hay không.

    - Vậy Thanh Long ... rốt cuộc là thú cấp mấy?

    Sở Mặc thuận miệng hỏi.

    - Cấp mấy?

    Điều này thật khó nói.

    Đại Công Kê vỗ cánh, sau đó nói:

    - Dù sao, nó cũng là năm đó cùng Kê gia ta rơi xuống đây từ trênThiên giới, đại khái... khụ khụ, không khác với Kê gia ta lắm?

    Dù sao thì đều là bị hại dưới hung đao trong tay ngươi!

    -----o0o-----

    Chương 281 : Có gan thì ngươi đến đây!

    Chương 281 : Có gan thì ngươi đến đây!

    Sở Mặc theo Đại Công Kê tới nơi này được biết nhiều chuyện bí mật không nhiều người biết, bao gồm cả tứ đại thần thú trong truyền thuyết trên tứ tượng đại lục, không ngờ có thể tới từ Thiên giới... tin tức này quả thực là quá kinh người!

    Toàn bộ Tứ Tượng đại lục hiện giờ ngoại trừ thầy trò Sở Mặc ra chỉ sợ cũng chưa có ai biết được sự hiện hữu của Thiên Giới.

    - Thú của tứ tượng đại lục gọi là nguyên thú, thú của Linh giới cóphải gọi là Linh thú?

    Tiên giới chính là Tiên thú?

    Thiên giới... chẳng lẽ là Thiên thú hay sao?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

    - Thanh Long là Thiên thú, đúng không?

    - Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi...

    Ngươi làm sao lại đoán ra được?

    Đại Công Kê dường như hơi hoảng sợ, dùng ánh mắt quái dị nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu tử này là yêu nghiệt sao?

    - Ta chỉ tùy tiện nói mà thôi, thật là như thế sao?

    Sở Mặc kinh ngạc nhìn Đại Công Kê.

    Đại Công Kê cũng im lặng nhìn lại Sở Mặc.

    Đúng lúc này, phía sau truyền tới một tiếng quát lớn:

    - Sở Mặc tiểu súc sinh kia, rốt cục đã bị ta bắt được ngươi, giờ chết của ngươi tới rồi!

    Một tiếng quát lớn này ở trong không gian chật hẹp giống như là một tiếng sấm, làm chấn động đến đau nhức cả màng nhĩ.Tiếp theo truyền tới một tiếng hét thảm thiết.

    - A!

    - Bịch!

    Sở Mặc và Đại Công Kê cùng lúc quay đầu lại thì thấy bên ngoài khoảng vài dặm, ở cửa huyệt động mà Đại Công Kê chui ra có một người nằm úp sấp không hề nhúc nhích.

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp, mặt thông cảm nói:

    - Sẽ không phải là đã chết chứ?Đại Công Kê nhìn thử, lắc đầu nói:

    - Có lẽ là chưa chết, vừa rồi hắn nhất định là xông về phía trước, nếu không, chỉ đứng ở cửa động thì vẫn tương đối an toàn.

    Tuy là cũng có thể cảm nhận được uy áp này nhưng không có vấn đề gì quá lớn.

    Sở Mặc lắc đầu, trong lòng lại thật sự nảy sinh vài phần thông cảm cho người vì báo thù mà liều lĩnh này.

    Hoa Nam chết quả nhiên là một bi kịch.

    Sở Mặc chẳng khác gì bắt Diệu Nhất Nương phải chịu tiếng xấu này.

    Nhưng Sở Mặc tin chắc rằng cho dù lúc đó Diệu Nhất Nương không ra tay thì hắn nhất định sẽ ra tay.Hoa Nam không nên xuất hiện lần thứ hai trước mặt bọn họ!

    Chẳng lẽ chỉ cho phép ngươi ra tay giết người lại không cho người khác đánh trả?

    Nào đâu ra đạo lý này chứ!

    Cho nên Sở Mặc có thể hiểu được loại tâm tình muốn báo thù cho con của Hoa Xuyên Ngưu này nhưng không có nghĩa là hắn sẽ cho phép đối phương thực hiện được.

    Tuy là giữa hai bên cũng không còn gì liên quan đến nhau, sớm đã là cục diện không chết không ngừng rồi, Sở Mặc cũng không muốn giải thích gì nữa.

    Qua thật lâu sau, Hoa Xuyên Ngưu mới giãy dụa đứng lên khỏi mặtđất, thở hổn hển từng hơi.

    Nhìn bóng dáng hai người cách gã càng ngày càng xa kia, trong mắt của Hoa Xuyên Ngưu tràn đầy sự chấn động và không thể tin nổi.

    Tới lúc này, loại ánh sáng của thù hận lại ít đi rất nhiều.

    Bởi vì thù hận đã xâm chiếm tận trong linh hồn rồi, không cần phải hiện ra ngoài ánh mắt nữa!

    - Kia là... một con gà?

    Một con gà vô cùng lớn?

    Hoa Xuyên Ngưu nhìn Đại Công Kê bên người Sở Mặc, thực sự không thể tin được cặp mắt của mình.

    Gã dùng sức xoa trán, nghi ngờ mình có phải đang xuất hiện ảo giác hay không.Lúc này, Đại Công Kê hình như cảm giác được nên quay đầu lại, đứng xa xa nhìn Hoa Xuyên Ngưu:

    - Con kiến kia, ngươi nhìn cái gì vậy hả?

    - Thật sự...

    đây là thật sao... một con gà cực lớn?

    Hoa Xuyên Ngưu trợn mắt há hốc mồm nhìn Đại Công Kê, lẩm bẩm nói:

    - Hay là...

    đây là một loại nguyên thú cấp chín chưa được ghi chép lại?

    - Nguyên thú cấp chín cái đầu ngươi ấy!

    Đại Công Kê tức giận:

    - Các người cái đồ con kiến ngu xuẩn không có kiến thức này!

    Sở Mặc nhìn lướt qua Đại Công Kê, hiển nhiên là lúc con gà này mới mắng chửi người vừa rồi đã gián tiếp lôi mình vào.

    Tuy nhiên, Sở Mặc cũng không tức giận, dù nói như thế nào thì Đại Công Kê này coi như đã giúp hắn.

    Khóe miệng của Hoa Xuyên Ngưu co quắp kịch liệt, lẩm bẩm:

    - Nghĩ tới Hoa Xuyên Ngưu ta... một thân thực lực sớm đã tiến vào Minh Tâm Cảnh, hành tẩu ở thế gian này nào có lúc nào không có người kính trọng và ngưỡng mộ?

    Hôm nay lại bị một con gà cười nhạo!

    - Sở Mặc, ngươi cút ra đây cho ta!

    Hoa Xuyên Ngưu lầu bầu rồi lại chợt quát lớn, cả người thật sự hoàn toàn điên mất rồi, lại lần nữa tiến về phía Sở Mặc.

    Ầm!

    Luồng uy áp kinh khủng trong Long tổ tản ra kia lại lần nữa đánh bay cơ thể của Hoa Xuyên Ngưu ra ngoài.

    Bịch!

    Hung hăng đụng vào vách đá!Lần này, Hoa Xuyên Ngưu xông vào rất mạnh mẽ, ngã đương nhiên cũng ác liệt hơn.

    Một tiếng phun, phun ra một ngụm máu tươi.

    Trong ánh mắt hiện ra tia sáng không cam lòng, quát ầm lên:

    - Vì sao?

    Vì sao Sở Mặc có thể bình an vô sự đi tới, vì sao Hoa Xuyên Ngưu ta lại không được?

    Ông trời... thật bất công!

    Ông thật bất công!

    Phốc!Hoa Xuyên Ngưu lại phun ra một ngụm máu tươi, cả người lung lay sắp đổ, suýt nữa thì ngã trên mặt đất.

    Trong ánh mắt kia cũng không nhịn nổi mà chảy ra nước mắt, lẩm bẩm:

    - Ta chỉ muốn báo thù cho con ta... ta sai rồi sao?

    Ta sai rồi sao?

    Ông trời...

    ông có phải đang cố ý chơi ta hay không?

    Đời trước rốt cuộc ta đã tạo nghiệt gì mà phải đối xử với ta như vậy?

    - Quả nhiên là một đám ngu dân, không ngờ lại tin tưởng ông trời... ngay cả câu thiên đạo vô tình cũng không hiểu!

    Đại Công Kê rung rung mấy cọng lông, cười lạnh nói:

    - Trời là đường lớn, đường lớn vô tình, ở trong thiên đạo, vạn vật trong thiên hạ này cho dù là sinh linh hay bụi đất cũng đều giống nhau.

    Chẳng nhẽ bởi vì ngươi là sinh linh có thể há mồm ra cầu xin ông trời, ông trời phải đồng ý với ngươi sao?

    Nếu là như vậy, đối với bụi đất, tảng đá hay những vật chết kia chẳng phải là quá bất công à?

    Sở Mặc trầm mặc, trong lòng suy nghĩ lời nói này của Đại Công Kê có vẻ như đang giễu cợt Hoa Xuyên Ngưu nhưng thực tế lại ẩn chứa đạo lý tối cao mà trước giờ Sở Mặc chưa từng tiếp xúc.

    Lai lịch của Đại Công Kê này quả nhiên là không đơn giản!

    Sở Mặc thầm nhủ: không thể bị biểu hiện thích khoác lác của nóđánh lừa.

    - Sở Mặc... có gan thì ngươi ra đây!

    Giọng nói của Hoa Xuyên Ngưu tràn đầy bi phẫn:

    - Ngươi ra đây cho ta!

    Đi ra!

    Cút ra đây!

    - Có gan thì ngươi đi vào đi!

    Sở Mặc đứng lại, quay đầu nhìn thoáng qua Hoa Xuyên Ngưu thản nhiên nói.

    A phốc!Lục phủ ngũ tạng của Hoa Xuyên Ngưu kịch liệt quay cuồng, lại lần nữa phun một ngụm máu tươi, sau đó cắn răng nói:

    - Sở Mặc, giữa ta và ngươi nhất định có một người phải chết!

    - Vậy ngươi đi chết đi!

    Sở Mặc thản nhiên liếc gã một cái:

    - Ta còn trẻ.

    -----o0o-----

    Chương 282 : Chấp niệm chết cũng không thay đổi!

    Chương 282 : Chấp niệm chết cũng không thay đổi!

    Hoa Xuyên Ngưu ngửa mặt lên trời quát:

    - Con ta... nó cũng tuổi còn trẻ!

    Nhưng lại chết trong tay ngươi!

    Biết bao vô tội đây?

    - Không có sự dung túng của ngươi, hắn cũng sẽ không có ngày hôm nay.

    Hơn nữa, sau khi hắn chết, ta đã chôn hắn chung với Tôn Nhất Phi cũng coi như là thành toàn cho hắn rồi!

    Giọng nói của Sở Mặc trở lên lạnh lùng, tuy là không muốn đi giải thích nhưng lời nói của Hoa Xuyên Ngưu... làm cho Sở Mặc có cảm giác đè nén.

    Nhân tính rất phức tạp, rất khó có thể dùng tốt hay xấu để đánh giá được.

    Giống như việc Hoa Nam rất yêu Tôn Nhất Phi, đối với Tôn Nhất Phi tuy là không đủ tôn trọng nhưng đó cũng là tính cách vốn có củaHoa Nam thôi.

    Gã thích và yêu Tôn Nhất Phi cũng không hề ít, thậm chí vì Tôn Nhất Phi có thể buông tha lợi ích mà bao người điên cuồng này!

    Một phần truyền thừa của Phiêu Diêu Cung khiến cho người luyện võ của hai đại lục tranh giành...

    đủ thấy lợi ích này to lớn thế nào.

    Nhưng Hoa Nam vì Tôn Nhất Phi lại cứng rắn bỏ qua.

    Từ việc đó có thể thấy Hoa Nam là một người si tình.

    Nếu chỉ nhìn điểm này thì tia sáng nhân tính trên người Hoa Nam vẫn hết sức tỏa sáng!Nhưng Hoa Nam vì lợi ích của mình lại cùng Tôn Nhất Phi tính kế Diệu Nhất Nương.

    Cũng là vì một phần truyền thừa Phiêu Diêu Cung, liều lĩnh... thậm chí không tiếc vì việc này mà đại khai sát giới cũng muốn cướp phần truyền thừa của Diệu Nhất Nương vào tay mình.

    Từ chuyện này mà nói thì Hoa Nam lại không khác gì một ác nhân.

    Vì mục đích của mình mà không để ý đến sự sống chết của người khác, hoàn toàn là người ích kỷ máu lạnh đến tận cùng.Cũng chính vì hành động khi đó của hai người Hoa Nam và Tôn Nhất Phi mới có việc ngàn dặm đuổi giết như bây giờ.

    Có thể nói hai người Hoa Nam và Tôn Nhất Phi là ngọn nguồn của mọi chuyện.

    Sở Mặc nhìn mình trước rồi nhìn Hoa Xuyên Ngưu bị uy áp đánh bay mấy lần, thản nhiên nói:

    - Ta không tin là một người luyện võ đã ở Minh Tâm Cảnh, một trưởng lão của môn phái, ngươi lại không biết nguyên nhân gây ra chuyện này là gì, ngươi lại còn không rõ những chuyện mà con ngươi làm.

    Ngươi tìm ta báo thù không có gì đáng trách, bởi vì cho dù là nguyên nhân gì thì hắn ta cuối cùng đã chết trên tay của ta.

    Nhưng ngươi bây giờ ra cái vẻ con của ngươi là bị người ta hại... thái độ ngươi là cha người bị hại là hắn là có ý gì?

    - Lại còn có mặt mũi nói câu "sao mà vô tội"... ngươi rốt cuộc lànghĩ cái gì?

    Sở Mặc xa xa nhìn Hoa Xuyên Ngưu:

    - Nói thật cho ngươi biết, thù này ngươi vĩnh viễn cũng đừng mong báo được!

    Lúc này Hoa Xuyên Ngưu đã bị thương rất nặng, gã quỳ rạp trên mặt đất, thậm chí khí lực để giãy dụa cũng gần như không còn, ha ha cười thảm:

    - Tiểu súc sinh, ngươi chưa lấy vợ sinh con, ngươi chưa làm cha... ngươi vĩnh viễn không thể lý giải được cảm nhận của ta.

    Không sai, ta biết rằng Hoa Nam có sai, ta rất rõ ràng nó đã làm gì.

    Nhưng những chuyện đó đều không quan trọng, quan trọng là... nó là con ta!

    Ngươigiết nó thì ta muốn giết ngươi!

    Sở Mặc trầm mặc một lúc, gật đầu:

    - Vậy tới giết đi!

    Hoa Xuyên Ngưu run rẩy, lấy trên người ra một lọ đan dược, lẩm bẩm:

    - Đan dược này là năm đó ta gặp được một vị cao nhân, người đó cho ta.

    Vị cao nhân kia nói cho ta biết nếu một ngày gặp phải tuyệt cảnh thì có thể ăn viên thuốc này.

    Đan dược này sau khi dùng chắc chắn là phải chết nhưng lại có thể nâng cao cảnh giới của bản thân lên mức đỉnhnhất!

    Sở Mặc... ngươi hẳn là cảm thấy vinh hạnh, ta một cường nhân Minh Tâm Cảnh vì ngươi... uống viên đan dược này.

    Ngay cả chết... ta cũng muốn báo thù cho con ta!

    Đại Công Kê đứng cạnh Sở Mặc cười lạnh nói:

    - Nâng cao lên một cảnh giới đỉnh hơn?

    Ngộ Tâm Cảnh sao?

    Vô dụng thôi!

    Nghe Kê gia khuyên một câu, ngươi đi đi!

    Hắn nói không sai, ngươi không báo được thù này đâu!

    - Đi?

    Ta sẽ không đi!

    Vẻ mặt Hoa Xuyên Ngưu điên cuồng, nhìn Sở Mặc, cắn răng nói:

    - Ta nói rồi, cho dù phải chết ta cũng muốn kéo tên tiểu súc sinh ngươi cùng chết!

    Nói xong, Hoa Xuyên Ngưu trực tiếp nuốt đan dược vào miệng.

    Tiếp đó, một khí tức cường đại tản ra từ người Hoa Xuyên Ngưu.

    Thương thế nghiêm trọng trên người của gã đang nhanh chóng khôi phục lại.

    Đồng thời, Hoa Xuyên Ngưu cảm giác được trong thân thể của mình đang có sức lực vô cùng vô tận.

    Mặt gã dữ tợn đi tới phía của Sở Mặc.

    Lúc này, Hoa Xuyên Ngưu trực tiếp đi được ba, bốn dặm.Trong Long tổ tản ra uy áp nghiêng trời lệch đất dường như cũng không thể ngăn cản tên đàn ông điên cuồng này.

    Nhưng giống như Đại Công Kê nói, hết thảy đây thật sự vẫn vô dụng mà thôi.

    Long tổ này là năm đó Thanh Long dùng các loại cây mây thần tự mình xây, khó có thể tưởng được uy áp lớn thế nào.

    Cho dù giờ đây thực lực của Hoa Xuyên Ngưu đã đạt tới Ngộ Tâm Cảnh rồi nhưng đối mặt với uy áp này vẫn không có ý nghĩa gì cả.

    Ầm!

    Uy áp đáng sợ lại lần nữa đánh bay Hoa Xuyên Ngưu, hung hăngđập vào vách đá.

    Vách đá vô cùng cứng rắn cũng bị đập đến rung ù ù, đá vụn rải xuống như mưa.

    Hoa Xuyên Ngưu ngửa mặt lên trời thét dài, bi phẫn muốn phát điên.

    - Sở Mặc, nói cho ta biết, ngươi đến cùng là làm như thế nào mà không chịu ảnh hưởng của uy áp kia?

    Miệng Hoa Xuyên Ngưu phun máu tươi, rống giận về phía Sở Mặc.

    Sở Mặc nhìn Hoa Xuyên Ngưu một cái, giơ Thí Thiên trong tay lên:

    - Ta có thần khí!

    - Ha ha ha ha ha ha!

    Hoa Xuyên Ngưu cười thảm, lẩm bẩm:

    - Cảm ơn ngươi!

    Để ta chết cũng được nhắm mắt!

    Ngươi nói đúng, thù này, Hoa Xuyên Ngưu ta thật là không có khả năng để báo!

    Nam Nhi... con có nhìn thấy không?

    Một câu cuối cùng, Hoa Xuyên Ngưu đã hét lên, trong mắt của gã nước mắt cuồn cuộn tuôn rơi:

    - Nam Nhi... không phải cha không cố gắng mà là cha thật sự bất lực rồi!

    Con không chết oan, loại đối thủ này đừng nói là con... cho dùlà cha cũng phải ngã xuống ở nơi này thôi!

    Người ta thậm chí còn không cần dựa vào vị sư phụ hùng mạnh kia!

    Đừng trách cha... cha đến đó cùng con!

    Hoa Xuyên Ngưu nói xong kề trường kiếm ở ngang cổ, hét lớn với Sở Mặc:

    - Sở Mặc, Hoa Xuyên Ngưu ta tài nghệ không bằng người, báo không được thù này, nhưng ta tin, một ngày nào đó sẽ có người thay ta làm chuyện này!

    Ngươi chắc chắn sẽ không được chết tử tế!

    Nói xong, tay Hoa Xuyên Ngưu dùng lực, cắt kiếm tự vẫn.Leng keng.

    Thanh kiếm kia rơi trên mặt đất, trên cổ của Hoa Xuyên Ngưu máu tươi phun đầy, bùm một tiếng, ngã sấp xuống đó.

    Một cao thủ của Minh Tâm Cảnh tự sát bỏ mình!

    -----o0o-----

    Chương 283 : Thần thảo

    Chương 283 : Thần thảo

    Một kẻ địch cường đại đã chết lẽ ra phải vui vẻ mới đúng, nhưng trong lòng của Sở Mặc lại không có bất kỳ sự vui sướng nào.

    Đứng ở đó, Sở Mặc đã trầm mặc thật lâu, không hề nói một câu.Đại Công Kê ở bên cạnh dường như cũng có chút xúc động nhưng vẫn là nó chủ động phá vỡ trầm mặc:

    - Người như thế... không cần phải... vì cái chết của hắn mà tự trách!

    - Ta không hề!

    Sở Mặc nói.

    - Ngươi có đấy!

    Đại Công Kê không chút lưu tình nói:

    - Ngươi không cho rằng giết con hắn là sai nhưng ngươi lại cảm thấy cái chết của hắn là do ngươi ép đúng không?Sở Mặc trầm mặc, không nói gì.

    Đại Công Kê cười lạnh nói:

    - Loài người các ngươi có câu: Con không dạy là lỗi của cha!

    Ngươi đã nghe bao giờ chưa?

    Sở Mặc gật gật đầu.

    Đại Công Kê nói:

    - Vậy ngươi còn tự trách gì nữa?

    Tuy là Kê gia ta không phải đặc biệt hiểu nguyên nhân gây ra chuyện này nhưng nghe đối thoại giữa cácngươi cũng có thể đoán được đại khái.

    Nếu hắn có thể giáo dục thật tốt con mình từ nhỏ vậy thì cũng sẽ không phát sinh những chuyện sau này.

    Cho nên con của hắn cũng thế mà hắn cũng vậy, đều là tự mình tìm đường chết, không trách được người khác.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Công Kê:

    - Ngươi hiểu biết loài người như vậy, hay là trước kia là gà sủng vật?

    - Ngươi mới là gà sủng vật!

    Kê gia liều mạng với ngươi!

    Đại Công Kê ra vẻ muốn mổ.Sở Mặc tránh sang một bên.

    Đại Công Kê phẫn nộ nói:

    - Kê gia trời sinh anh minh thần võ, ngươi không cần quá hâm mộ.

    Tiểu tử, ta khuyên ngươi đừng có không biết thân biết phận.

    Khi nói chuyện, Sở Mặc và Đại Công Kê đã tiếp cận tới sào huyệt của Thanh Long.

    Tới gần rồi, Sở Mặc mới phát hiện cả cái sào huyệt thật lớn tản ra sinh khí vô tận, hơn nữa, các loại cây gỗ mây số lượng lớn, tất cả đều như là con trăn lớn vậy, chậm rãi ngọ nguậy.

    Toàn bộ Long tổ khôngngờ lại giống như một vật còn sống.

    - Cạc, cạc,cạc, thế nào vậy?

    Tiểu tử, bị dọa sợ rồi hả?

    Đại Công Kê đứng ở một bên nhìn Sở Mặc ngẩn người, vui sướng khi người ta gặp họa, cười nhạo:

    - Chỉ cần ngươi thu lại thanh hung đao trong tay thì những cây gỗ mây này sẽ lập tức xé ngươi thành mảnh nhỏ!

    Sở Mặc liếc mắt nhìn Đại Công Kê, lười phản ứng với nó, lập tức thả người nhảy, trực tiếp nhảy đến giữa Long tổ.

    Cây gỗ mây dưới chân lập tức xao động, có mấy cây cứng rắn, cây gỗ mây bén nhọn như đao ở xung quanh chỗ này rục rịch muốn đâm về phía chân Sở Mặc.Sở Mặc chỉ Thí Thiên về phía chúng nó, những cây gỗ mây nhọn sắc đó lập tức rụt lại.

    Đại Công Kê cùng lúc nhảy lên nhìn với vẻ mặt hâm mộ:

    - Cây hung đao này, điềm xấu thì điềm xấu chứ, nhưng ở một số thời điểm thật là có lợi ích lớn!

    đó, Sở Mặc nhảy lên đỉnh của Long tổ, nhìn xuống phía dưới trông giống như thâm cốc bình thường kia.

    Bên trong Long tổ vô cùng sạch sẽ, ở chính giữa long tổ có vô số cây cỏ đệm lên, trong đó còn có vài cây cỏ xanh biếc xuất hiện.

    Thương Khung Thần Giám không ngừng tản ra nhiệt lượng mãnh liệt nhắc nhở Sở Mặc.

    Trên thực tế, không cần ngọc nhắc nhở, Sở Mặc cũng có thể cảm giác được mấy cây cỏ xanh biếc sinh trưởng chính giữa Long tổ kia chắc chắn đều là đồ tốt!Không chỉ bởi vì chúng sinh trưởng giữa long tổ.

    Mà dưới uy áp khủng bố của Long tổ lại có thể sinh trưởng được thế này... bên cạnh sự công kích tràn trề của cây gỗ mây thần còn có thể bình yên sinh trưởng như thế, nói nó là vật bình thường... ai tin được?

    Đại Công Kê thấy ánh mắt của Sở Mặc dừng trên mấy cây cỏ xanh biếc kia, đảo mắt nói:

    - Thế nào, coi trọng mấy cây thần thảo kia rồi hả?

    Hắc, đó chính là hạt giống từ Thiên giới bám trên người của Thanh Long nên bị đưa tới thế giới này.

    Hiện giờ nảy mầm mọc rễ, bắt đầu trưởng thành, sau khi lớn lên đều là thần thảo tuyệt thế đó!

    Một cây mười con cá, thế nào?

    - Cỏ này của ngươi?

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Công Kê.

    Đại Công Kê căm tức nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu tử làm người phải phúc hậu!

    Không thể không có lương tâm thế!

    Không nói đến thần thảo này có phải của Kê gia ta hay không, vừa là ta giúp ngươi, đúng không?

    Sở Mặc gật đầu:

    - Đúng vậy!

    - Vậy ngươi còn có mặt mũi lôi điều kiện ra với Kê gia ta?Đại Công kê vẻ mặt bi phẫn nói:

    - Thanh Long tên khốn kiếp kia sau khi cút đi rồi, Kê gia ta ở đây trông coi vô số năm, dốc lòng chăm sóc vất vả khổ cực nuôi chúng lớn lên..

    - ...

    Sở Mặc không nói gì nhìn Đại Công Kê, sau đó hỏi:

    - Đại Công Kê, ngươi nói thật cho ta, con cá này... rốt cuộc là có ích lợi gì?

    Đại Công Kê do dự hồi lâu mới hơi không tình nguyện nói:

    - Con cá này ở trong thế giới của tứ tượng đại lục các ngươi đượcxưng là Thiên Trì Long Ngư, là nguyên liệu nấu ăn đỉnh cấp, có được thì trừ được bách bệnh, công hiệu giải được nhìn độc, hơn nữa, mỗi một con có thể gia tăng năm mươi năm tuổi thọ, gần như là không có giới hạn cao nhất!

    - Lợi hại như vậy sao?

    Vẻ mặt của Sở Mặc kinh ngạc, không nghĩ tới con cá không có vảy đen thui nhìn có vẻ bình thường này lại có thể có công hiệu tăng tuổi thọ.

    Hơn nữa một con cá có thể tăng thêm năm mươi năm tuổi thọ, mười con... không phải là 500 năm sao?

    Nếu như có thể liên tục ăn thì...không phải có thể trường sinh bất tử sao?

    Con này đâu còn là con cá nữa... rõ ràng là thần dược mà!

    - Đương nhiên, thật ra thì cũng không khoa trương như vậy, căn cứ vào nghiên cứu của Kê gia ta thì loại cá này trên tứ tượng Đại Lục hẳn là có thể cho con người tăng thêm khoảng 1500 năm tuổi.

    Nói cách khác, sau khi ăn 30 con cá rồi lại ăn tiếp thì cơ bản là chả có công hiệu thêm gì cả.

    - 1500 năm... cũng quá khoa trương rồi!

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

    - Ngươi có biết không, nơi đế quốc Đại Hạ của ta... từ khi lập quốc tới giờ mới khoảng 1000 năm!

    Đại Công Kê có chút khinh thường quay đầu đi chỗ khác:

    - Thế gian thế tục... nói tới có nghĩa gì chứ?

    - Một con cá 50 năm, 30 con 1500 năm...

    Sở Mặc thì thầm trong miệng, vẻ mặt tiểu tài chủ tính toán đếm cá của mình đang có, sau đó mặt vui sướng nói:

    - Lại có 78 con liền!

    Ha ha, phát tài rồi!

    - Hơn bảy mươi con?Đại Công Kê mắt đỏ cả lên, hét:

    - Mau chia cho Kê gia một nửa!

    Mấy cây thảo thần kia tất cả đều cho ngươi đấy!

    Tiểu tử ngươi vận may thật là quá tốt, long ngư bị ngươi thu được gần như là toàn bộ có trên ngọn núi này rồi!

    Kê gia vất vả khổ cực truy tìm tung tích của bọn người kia bao nhiêu năm cũng mới ăn được hơn 1000 con...

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp, trừng lớn hai mắt, nhìn Đại Công Kê:

    - Hơn 1000 con...?

    -----o0o-----

    Chương 284 : Cá tạo hóa (1)

    Chương 284 : Cá tạo hóa (1)

    Đại Công Kê có chút xấu hổ mỉm cười:

    - Cạc, cạc, đồ ăn vặt nhỏ này của Kê gia mấy ngàn năm mới ăn đượcngần đó đã là rất ít rồi.

    - Ngươi còn chưa nói với ta... lúc ở Thiên giới là cái dạng gì nữa đ?

    Sở Mặc nhìn chằm chằm Đại Công Kê truy hỏi.

    - Ở Thiên giới... thật ra thì cũng không có gì... chính là sức lực lớn chút, thực lực mạnh hơn chút thôi.

    Thật đó!

    Đại Công Kê cố gắng thể hiện vẻ mặt chính trực, chẳng qua con mắt liến thoắng kia đã bán rẻ nội tâm nó rồi.

    - Muốn ăn cá thì nghĩ mà nói cho tốt với ta đi!Sở Mặc nói xong thả người nhảy xuống chỗ sâu trong Long tổ.

    Sau đó đi đến trước mấy cây thần thảo, không đợi hắn có động tác gì, mấy cây thần thảo này đã tự động bay lên, bay về phía ngọc trong ngực Sở Mặc.

    Đại Công Kê theo sát phía sau nhảy xuống cũng ngẩn ra, nó gắt gao nhìn chằm chằm lồng ngực của Sở Mặc, hít sâu một hơi híp mắt nói:

    - Tiểu tử, không gian trữ vật của ngươi ... không tồi nha!

    Ngay cả thần thảo của thiên giới... cũng vội vàng muốn nhảy vào, có thể cho ta xem không?Sở Mặc cảnh giác nhìn Đại Công Kê:

    - Nghĩ cũng đừng có nghĩ!

    - Thương Khung Thần Giám hả...

    Đại Công Kê vươn một cánh ra chỉ vào Sở Mặc:

    - Tiểu tử... ngươi thật là không thành thực nha!

    Kê gia đoán là chưa bao giờ sai đâu nhé, vật kia nhất định ở trên người ngươi!

    Sở Mặc trợn mắt phủ nhận:

    - Cái gì mà Thương Khung Thần Giám chứ, ta cơ bản là không biết ngươi đang nói gì!

    Đại Công Kê, hay là ngươi cũng muốn làm chuyện giết người đoạt bảo?Đại Công Kê thành thật gật đầu:

    -Kê gia quả thực là muốn làm như vậy!

    - ....

    Sở Mặc đầu bốc khói.

    Trong mắt của Đại Công Kê hiện ra vẻ giãy dụa, nói:

    - Ngươi cơ bản là không hiểu được Thương Khung Thần Giám đối với sinh linh trên đời này có ý nghĩa thế nào!

    Loài người các ngươi có ưu thế của Tiên Thiên, tu luyện, đứng đầu vạn linh!

    Nhưng chúng ta muốn tu luyện thì ngàn vạn khó khăn, hơn nữa, đến mỗi cảnh giới lớn còn có thể gặp phải đại kiếp.

    Cho nên, một nơi để tị nạn, một chút dượcliệu cao cấp đúng là vô cùng quan trọng.

    Nhưng nơi tị nạn và dược liệu cao cấp chân chính... nào có dễ tìm như thế?

    Nhưng nếu có Thương Khung Thần Giám trong tay... hết thảy đó đều trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

    Sở Mặc không nói gì chỉ bình tĩnh nhìn Đại Công Kê.

    Ánh mắt của Đại Công Kê đảo quanh, dường như đang nghĩ cách.

    Thật lâu sau nó mới hơi uể oải rũ đầu xuống nói:

    - Cảnh giới của Kê gia ta ở thế giơi này cũng bị áp chế vô cùng, chỉ có thể dựa vào những con cá đó để kéo dài sinh mạng.

    Nhưng những con cá đó không có hiệu quả như khi ở Thiên giới... thực lực của Kê gia tađến bây giờ tuy là còn được cảnh giới đại tông sư nhưng hoàn toàn bị Thí Thiên trong tay ngươi áp chế... thật đáng chết.

    Hiện tại Kê gia ta thật đúng là hâm mộ những người phàm tục ở thế giới này của ngươi đó, ít nhất... bọn họ bởi vì quá bình thường mà cơ bản không cảm giác được sát khí trên cây đao này, ngược lại không cần sợ nó.

    - Cho nên sao?

    Sở Mặc bình tĩnh nhìn Đại Công Kê.

    - Trên người của ngươi vừa có cá Kê gia cần, còn có loại thần khí như Thương Khung Thần Giám...

    Đại Công Kê ủ rũ nói:

    - Nếu không đoạt được, trừ việc ở bên cạnh ngươi ra, Kê gia ta dường như không còn lựa chọn thứ hai.

    - Ngươi sao không hỏi ta có đồng ý cho ngươi đi theo không thế?

    Sở Mặc nhíu mày nhìn Đại Công Kê:

    - Đổi lại là ngươi, ngươi có đồng ý việc bên người có một tên suốt ngày có âm mưu với ngươi không?

    - Kê gia ta là cái loại nói không giữ lời đó hay sao?

    Đại Công kê lập tức giơ chân, tuy nhiên tiếp theo chính nó cũng ủ rũ cúi đầu, nói:

    - Hình như là muốn không có ý gì với Thương Khung Thần Giámthật thì thật là khó khăn quá.

    Sở Mặc thoáng nhìn Đại Công Kê (gà trống lớn), nói:

    - Nếu như ngươi tới từ nơi cao cấp như thiên giới, thì ngươi cũng phải biết chút bí thuật gì đó chứ?

    - Bí thuật gì?

    Anh mắt Đại Công Kê có chút không tốt nhìn Sở Mặc.

    - Ví dụ mấy loại như khế ước linh hồn gì đó chẳng hạn

    Sở Mặc tùy tiện nói, thực tế, khế ước linh hồn là cái gì hắn cũng chẳng rõ.

    Dù sao trong rất nhiều chuyện huyền thoại từ xa xưa đã có cách nói này.

    Nhưng đây cũng chỉ là sự tưởng tượng của văn nhân, cótrời mới biết.

    - Người nghĩ hay quá nhỉ!

    Đại Công Kê giơ chân, phẫn nộ nói:

    - Biết ngay là tên tiểu tử ngươi chẳng tốt lành gì mà, lại còn khế ước linh hồn Phì!

    Nghĩ thôi cũng đừng có nghĩ!

    - Có thật sao?

    Mắt Sở Mặc sáng lên, nhìn Đại Công Kê:

    - Vậy ngươi nói, nên làm gì bây giờ?

    - Kê gia ta có thể cam đoan, không làm ngươi bị thương!

    Kê gia tathề trên thanh danh của mình!

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc chăm chú.

    - Ngươi có thanh danh?

    Sở Mặc tỏ vẻ hoài nghi.

    - Sao lại không có?

    Ngươi không biết, thanh danh của Kê gia năm đó

    Thanh âm của Đại Công Kê càng ngày càng nhỏ, sau đó, thẹn quá hóa giận mà nói:

    - Vậy ngươi nói phải làm thế nào, nếu không ngươi thu Thí Thiên lại, chúng ta đánh một trận?

    - Sao ngươi không yêu cầu ta tự trói chân trói tay mình lại đợi ngươi tới giết luôn đi?

    Sở Mặc liếc mắt, không có hứng thú.

    Đại Công Kê cũng cảm thấy yêu cầu mình đưa ra cũng không khác mấy chuyện lúc nãy Hoa Thuyên Ngưu tự lấy dao đâm vào cổ.

    Có chút ngượng ngùng nói:

    - Dù sao, Kê gia cũng phải theo ngươi.

    - Vậy, ngươi dùng linh hồn của mình thề, nếu ngươi dám có ý niệm cướp đồ của ta hoặc giết hại ta, thì linh hồn của ngươi sẽ tan thành tro bụi!Sở Mặc nhìn Đại Công Kê nói.

    - Sao lại không thể có ý nghĩ này được?

    Đại Công Kê phẫn nộ nói:

    - Rõ ràng là ngươi muốn hại Kê gia ta!

    - Đây cũng là lần đầu tiên ta gặp thể loại gà như ngươi.

    Sở Mặc đầu xám xịt:

    - Còn có thể vô liêm xỉ nói những lời này ra một cách hùng hồn như thế, đúng là được mở mang tầm mắt!

    - Hừ.Đại Công Kê hừ một tiếng nói:

    - Mấy người phàm tục các ngươi, bất kính thần linh.

    Nhưng nói mấy lời thề này ra cũng chẳng có gì mà không thể.

    Dù có vi phạm lời thề, tám chín phần sẽ không linh nhiệm.

    Ngươi không hiểu, tất cả mọi chuyện ngươi trải qua ở kiếp này, đây đều là nhân quả do các ngươi tích lũy ở kiếp trước cả thôi.

    Nhưng những lời thề này, đến khi ngươi chết, bước vào vòng luân hồi, sẽ tìm tới tận cửa, tính toán hết thảy với ngươi!

    - Kiếp trước?

    Luân hồi?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

    - Trên đời này thật sự có luân hồi thật sao?

    - Chư thần thiên giới quản lý lục đạo luân hồi, có gì mà kỳ quái?

    -----o0o-----

    Chương 285 : Cá tạo hóa (2)

    Chương 285 : Cá tạo hóa (2)

    Đại Công Kê liếc mắt, sau đó nói:

    - Vậy nên, Kê gia không thể nói ra những lời thề này.

    Tuy rằng Kê gia trường sinh bất tử nhưng ai có thể bảo đảm không có chẳng may?

    Chẳng may ngày nào đó Kê gia Niết Bàn thì sao?

    - Nói như ngươi giống phượng hoàng lắm ấy

    Sở Mặc lẩm bẩm nói.

    Đại Công Kê chẳng để ý tới Sở Mặc, ở đó đi tới đi lui, sau đó nói:

    - Nếu không thế này đi, Kê gia ta có thể thề, sẽ không thật sự hại ngươi, cũng không cướp thứ gì trên người ngươi.

    Nhưng tiểu tử ngươicũng phải thề, không được để Kê gia ta ăn cá!

    - Ngươi nói cho ta biết, mấy con cá đó, ở thiên giới rốt cuộc là cá gì?

    Có công năng gì?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê nói.

    - Sao ngươi cứ quanh quẩn mãi cái vấn đề này thế?

    Đại Công Kê vẻ mặt không tình nguyện:

    - Chỉ dựa vào ngươi, muốn vào Thiên giới, có một vạn năm cũng chẳng vào được!

    - Đó là việc của ta.Sở Mặc nói.

    - Kê gia ta quả thực rất ghét ngươi!

    Đại Công Kê phẫn nộ nói.

    - Ta cũng chẳng thích ngươi.

    Sở Mặc nói.

    Một người một gà, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau nửa ngày trời.

    Cuối cùng Đại Công Kê bại trận nói:

    - Được, trước khi Kê gia ta thề, có thể nói cho ngươi lai lịch thực sự của con cá này.Nói rồi Đại Công Kê thở dài một tiếng:

    - Thiên giới có hồ lục đạo luân hồi, do chư thần cai quản.

    Trong hồ lục đạo luân hồi, có một chiếc cầu tạo hóa.

    Nghe nói, những người có tư cách đi qua chiếc cầu tạo hóa đó để bước vào hồ lục đạo luân hồi, đều là những bậc tuyệt đỉnh tài năng!

    Tới hồ có thể tùy chọn một đường luân hồi bất kỳ.

    Sau khi luân hồi, sẽ mang theo ký ức tiền kiếp.

    Chuyện này nghe giống như chuyện thần thoại bí mật, Sở Mặc nghe rồi tâm tư lay động, nhưng lại tỏ vẻ nghi ngờ:

    - Chuyện này có liên quan gì đến con cá kia?

    - Ngươi gấp cái gì?Đại Công Kê trừng mắt nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

    - Nhưng không phải ai, cũng có tư cách đi lên chiếc cầu tạo hóa đó, những người thần hồn không đủ mạnh, bước lên cầu sẽ bị vỡ tan thành từng mảnh trong nháy mắt!

    Đến lúc đó, thì hồn bay phách tán thật luôn.

    Vì vậy, người không có đủ tư cách muốn bước lên cầu, muốn lựa chọn con đường trong lục đạo luân hồi, muốn giữ ký ức tiền kiếp, chỉ có một cách

    Sở Mặc nao nao, nhìn Đại Công Kê, đột nhiên hắn cảm giác, giá trị của mười mấy con cá trong Thương Khung Thần Giám này, đột ngột tăng lên vô số lần.Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

    - Đây chính là loài được mệnh danh là cá tạo hóa.

    Ăn cá này vào, có thể giữ được ký ức tiền kiếp trong quá trình luân hồi.

    Thậm chí, nếu may mắn, ăn được vua cá tạo hóa, còn có thêm cơ hội lựa chọn luân hồi.

    - Không ngờ con cá này lại quý báu đến vậy!

    Sở Mặc kinh ngạc thốt lên.

    - Cho nên, tiểu tử, ngươi may mắn ngoài sức tưởng tượng!

    Nếu như ngươi ở Thiên giới, chuyện cá tạo hóa này truyền ra ngoài, ngươi sẽ bị vô số người truy sát!

    Mấy lão bất tử thọ nguyên sắp tàn hóa thạch sống hàng ngàn năm,sẽ truy giết ngươi!Đại Công Kê có chút ghen tị nhìn Sở Mặc:

    - Một tên tiểu tử thế tục, lại có may mắn đến vậy.

    Kê gia ta không thể nào hiểu nổi!

    - Cho nên, ngươi muốn pháp sư, không những người không được hại ta, cướp đồ của ta, cũng không được lộ tin tức này cho người khác biết!

    Sở Mặc bổ sung thêm.

    - Kê gia ta không có vô liêm sỉ như vậy!

    Ngươi bị truy giết, có gì tốt cho Kê gia ta?

    Đại Công Kê phẫn nộ nhìn Sở Mặc.Sở Mặc nói:

    - Cá tạo hóa này chắc còn có công năng gì khác nữa, ngươi vẫn chưa nói.

    Đại Công Kê vươn một cánh, nhẹ nhàng lắc lắc:

    - Nói hết rồi!

    Bí mật lớn như thế, Kê gia ta cũng đã nói cho ngươi rồi, không còn gì nữa!

    Người còn trẻ nên biết thế nào là đủ!

    - Không đúng, chắc chắn vẫn còn!

    Sở Mặc vẻ mặt chắc chắn nhìn Đại Công Kê:

    - Giờ ngươi không cần luân hồi, huyết khí trên người ngươi cũng chưa cạn, nên ngươi không cần bổ sung nguyên khí.Vậy nên chắc chắncòn công năng khắc!

    - Ngươi

    Đại Công Kê trừng hai mắt nhìn Sở Mặc như nhìn quái vật.

    Sau đó, mới uể oải nói:

    - Ngươi giảo hoạt quá!

    Nếu như loài người ai cũng giống ngươi, Kê gia ta sống thế nào đây?

    - Nói đi.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    - Được rồi, con cá này ăn nhiều, còn có thể chặn tai kiếp.

    Tên của nólà cá tạo hóa, trên thân nó cũng có chút năng lực của tạo hóa.

    Với những sinh linh không phải là người mà nói, thì nó có lực hấp dẫn chí mạng.

    Nếu năm đó không phải Kê gia ta quá tham lam chỗ cá tạo hóa này, sao có thể bị lưu lạc đến nơi này?

    Đại Công Kê thở dài:

    - Kết quả, kẽ nứt không gian khép lại nhanh hơn cả tưởng tượng của Kê gia ta, Kê gia ta nhất thời tham lam do dự nên không kịp quay về trước khi kẽ nứt đóng lại.

    - Chỉ có vậy thôi?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê không tin tưởng hỏi.

    - Chỉ có vậy thôi?

    Đại Công Kê ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc, có chút không cam lòng nói:

    - Lực tạo hóa này rất tốt với ngươi.

    Nó có thể khiến thể chất ngươi trở nên mạnh hơn.

    Nghe xong lời này, Sở Mặc không khỏi hơi nheo hai mắt lại.

    Hắn rất rõ, để thay đổi thể chất của mình, sư phụ hắn đã chạy khắp nơi tìm kiếm nguyên thú bậc cao, dùng máu tươi của nguyên thú để tăng cường thể chất cho hắn.

    Không ngờ, chỗ cá tạo hóa này lại có hiệu quả thần kỳ như vậy.

    - Nó có thể tăng cường thể chất của người đến bậc nào?

    Sở Mặc hỏi.

    Đại Công Kê có chút kinh ngạc nhìn Sở Mặc, không mờ Sở Mặc lại hiểu thứ này.

    - Theo Kê gia được biết, trên Tứ Tượng đại lục, không có ai quan tâm vấn đề này, cũng không có ai quan tâm đến vấn đề đẳng cấp của thể chất, tại sao ngươi lại biết?

    Đại Công Kê vẻ mặt hồ nghi hỏi.

    Sở Mặc giơ Thí Thiên trong tay lên:

    - Ta đã có được nó, thì biết cấp bậc thể chất đâu có gì kỳ lạ?

    - Được rồi, ngươi đúng là yêu nghiệt.

    Đại Công Kê lẩm bẩm một câu rồi nói:

    - Ăn cá tạo hóa trong một thời gian dài, có thể nhanh chóng tăng cường thể chất của bản thân lên đến bậc chín.

    Sau đó vượt tiên thiên, bước vào đạo cảnh.

    - Đạo cảnh?

    Sở Mặc sửng sốt.

    Ma Quân từng nói với hắn, thể chất mạnh nhất trên thế gian này,chính là tiên thiên.

    Nhưng đạo cảnh là gì?

    - Đạo cảnh, thực chất là tên gọi chung của một cấp bậc thể chất.

    Đại Công Kê tịch mịch nhiều năm, thêm vào bản tính thích khoác lác, thích lên mặt dạy đời.

    Một khi đã mở miệng, thì cũng chẳng giấu diếm Sở Mặc gì nữa, bèn giảng giải luôn.

    - Thể chất đạo cảnh, có rất nhiều loại.

    Nói đơn giản, điều này phụ thuộc vào huyết mạch của mỗi người mà sẽ có con đường tu luyện khác nhau, thể chất có được sau khi bước vào thể chất đạo cảnh sẽ khác hoàn toàn với thể chất ban đầu.

    -----o0o-----

    Chương 286 : Thể chất đạo cảnh

    Chương 286 : Thể chất đạo cảnh

    - Ví dụ như, một người Luyện thể, bước vào đạo cảnh có thể trởthành thể chất Bá Huyết; người chủ yếu tu luyện thần thông, khi đột phá thể chất đạo cảnh, có thể sẽ trở thành thể chất Niệm Vương; một số người có huyết mạch tiên thiên sẽ trở thành thể chất Thánh Thể hoặc thể chất Thần Thể; một số tiên thú, có huyết mạch thủy tổ bẩm sinh, sẽ bước thẳng vào đạo cảnh!

    Loại nào cũng mạnh vô cùng!

    - Vậy còn ngươi?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

    - Ngươi là huyết mạch phượng hoàng?

    - Khụ khụ

    Tuy da mặt của Đại Công Kê tương đối dầy, nhưng cũng không códầy đến mức nói mình là huyết mạch phượng hoàng, trợn mắt nhìn Sở Mặc:

    - Không phải Kê gia đang cố gắng hướng tới điều ấy hay sao?

    - Ta hiểu rồi.

    Sở Mặc gật đầu, cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao Đại Công Kê nhất định phải ăn cá tạo hóa bằng được.

    Hóa ra là vì muốn thay đổi thể chất, thay đổi huyết mạch của mình!

    - Ngươi hiểu gì?

    Đại Công Kê tức giận nhìn Sở Mặc.Sở Mặc nói:

    - Con gà nào cũng ôm trong mình một ước nguyện trở thành phượng hoàng!

    - Tên khốn khiếp, Kê gia liều mạng với ngươi.

    Sau một hồi gà bay người nhảy, lông trên người Đại Công Kê lẫn quần áo của Sở Mặc đều tả tơi.

    Hắn không sử dụng Thí Thiên, Đại Công Kê cũng không dốc toàn lực.

    Hai bên chỉ thăm dò đọ sức đối phương mà thôi.

    Sở Mặc phát hiện, thực lực của Đại Công Kê, quả thực tương đối mạnh.

    Nếu không dùngThí Thiên, chỉ sợ không chống đỡ được nổi một hiệp.

    - Tên vô lại, đấu với Kê gia mà kè kè Thí Thiên trong tay!

    Đại Công Kê vẻ mặt kiêu ngạo trào phúng.

    Sở Mặc mặt lạnh nói:

    - Có bản lãnh ngươi áp chế cảnh giới của mình đến Thiết cốt cảnh đi?

    Xem tiểu gia ta đem ngươi chặt thành từng miếng!

    Sau khi ầm ĩ vài câu, hai bên đều cảm thấy nhàm chán, rồi đồng thanh nói:

    - Thề!

    - ...

    Sở Mặc cùng Đại Công Kê, mắt to trừng đôi mắt nhỏ nhìn hồi lâu sau đó vẻ mặt không tình nguyện mà thề.

    Sau khi thề xong, cả hai lại cùng thở phào nhẹ nhõm.

    - Giờ có thể tu luyện được chưa?

    Sở Mặc thoáng nhìn Đại Công Kê, cảm thấy không nơi nào có thể bì được nguyên khí trong ổ rồng này, nếu không tu luyện ở đây, thì quá thiệt.

    - Được, tu luyện đi.

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, trong lòng cười lạnh:

    - Tên tiểu tử nhà ngươi, đúng là không biết tốt xấu, dám tu luyện ở đây?

    Trước Kê gia nói đây là nơi tu luyện tốt nhất thế gian, dù không thề nhưng cũng không lừa ngươi, đây quả thực là nơi tuyệt vời để tu luyện, nhưng... không phải là nơi tu luyện tốt nhất cho ngươi!

    Vậy nên, đây không phải là Kê gia gài ngươi, mà là ngươi tự tìm chỗ tìm chỗ chết.

    Kê gia cũng không tính là làm trái lời thề.

    Đại Công Kê nghĩ thầm trong lòng, sau đó trừng đôi mắt gà nhìn Sở Mặc.Sở Mặc không thèm nhìn Đại Công Kê, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vận khí Thiên Ý Ngã Ý..

    Vừa mới vận hành tâm pháp, Sở Mặc liền có cảm giác nguyên khí trong ổ rồng trong nháy mắt như đang nổi gió, ngưng tụ thành cơn lốc hướng thẳng về phía Sở Mặc.

    Đại Công Kê sợ tới mức kêu lên một tiếng quái dị, nhảy lùi lại thật xa, sau đó mặt kinh hãi nhìn Sở Mặc.

    Thầm nói:

    - Đúng là muốn chết sớm!

    Sau đó, Đại Công Kê không kìm nổi nhắc nhở Sở Mặc:

    - Tiểu tử... như thế này không được đâu!

    Ngươi sẽ chết đấy!Đại Công Kê cũng chỉ muốn để Sở Mặc chịu thiệt thòi một chút, chứ hoàn toàn không có ý nghĩ muốn giết Sở Mặc.

    Vì dù nó thèm nhỏ Thương Khung Thần Giám, nhưng nó rất rõ: không phải ai cũng có thể mở được Thương Khung Thần Giám!

    Sở Mặc vẫn không nhúc nhích, mặc cho vòi rồng được ngưng tụ từ nguyên khí bao phủ.

    Phần sắc nhọn nhất bên dưới vòi rồng hướng thẳng vào đầu của Sở Mặc.

    Tại thời khắc này, sức mạnh của Thiên Ý Ngã ý được thể hiện một cách hoàn toàn!Dù sức tấn công của khối nguyên khí này vô cùng kinh người, nhưng dưới sự bảo hộ của Thiên Ý Ngã ý, chẳng thể tạo ra bất cứ thương tổn gì cho Sở Mặc.

    Một lượng lớn nguyên khí từ trên đỉnh đầu truyền vào trong cơ thể Sở Mặc, phân tán theo kinh mạch toàn thân.

    Đến đan điền trở thành một nguồn nguyên lực vô tận.

    Dù thế nào, lượng nguyên khí lớn như vậy Sở Mặc cũng không thể hấp thụ hết được.

    Cảnh giới của hắn, suy cho cùng vẫn còn hơi thấp.

    Nhưng hắn không hoảng hốt một chút nào, vận hành Thiên Ý Ngã Ýđem toàn bộ năng lượng khổng lồ theo kinh mạch ở lồng ngực, ở não... rót cả vào Thương Khung Thần Giám.

    Tảng đá xanh và cây màu xám trong không gian ngọc mọc ra mấy mầm xanh lục nho nhỏ, trong phút chốc hút nguyên nguyên lực như biển vừa bao trùm.

    Tuy rằng nhìn qua không có biến hóa gì lớn, nhưng Sở Mặc rất rõ, nguồn lực này rất có ích với không gian ngọc.

    Đại Công Kê trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này, ngây người.

    Lẩm bẩm nói:

    - Không biết tên tiểu tử này tu luyện tâm pháp gì... sao lại mạnh đén vậy?

    Nhưng nhưng... không đúng!

    Ổ rồng này có thể tự hấp thu nguyên khí và tích tụ ở đây.

    Trải qua hàng ngàn năm, nguyên khí ở đây...

    đã trở nên lớn mạnh.

    Sao hắn có thể hấp thu được trong chốc lát như vậy?

    Hắn là yêu quái sao?

    Vô số nguyên khí không ngừng chảy vào trong cơ thể, đan điền của Sở Mặc cũng bắt đầu biến hóa.

    Từ thiết cốt cảnh hậu kỳ, bắt đầu chuyển sang đỉnh cao của thiết cốt cảnh!Đúng lúc này, từ đằng xa truyền đến những âm thanh ầm ỹ.

    Cuối cùng cũng có người vào tới đây.

    Đại Công Kê dồn lực vào chân, vèo một cái, nhảy lên đỉnh tổ rồng, nhìn về phía xa xa, rồi cười nói:

    - Cạc cạc, tiểu tử, người truy giết ngươi tới rồi!

    - Ngươi có cần phải vui mừng đến thế không?

    Sở Mặc vừa mới hấp thụ một lượng lớn nguyên khi vào trong đan điền, đang chuẩn bị chuyển sang Thiết Huyết Cảnh thì có người quấy rầy, trong lòng vô cùng không thoải mái.

    Dừng tu luyện, tung người, vèo lên đỉnh tổ rồng, nhìn về hướng xa.

    - Trời...

    đây không phải là Hoa tiên sinh sao?

    Sao y lại chết ở đây?Người tiến vào đầu tiên phát hiện thi thể của Hoa Xuyên Ngưu, kinh ngạc hô lên.

    Dù sao cũng là một đại năng Minh Tâm Cảnh, trong mắt những người này, dù không giết được Sở Mặc, cũng không thể chết ở đây được.

    Đằng sau có người phát hiện Hoa Xuyên Ngưu không phải chết trên tay kẻ khác, lập tức kêu lên:

    - Hình như không phải bị kẻ khác giết, sao lại giống như tự sát vậy?

    - Tự sát?

    Sao có thể?

    Chưa báo được thù, y sẽ tự sát sao?Người leo vào sau vẻ mặt khó có thể tin được.

    Mà khí áp của tổ rồng lúc này không hiểu sao nhỏ đi rất nhiều.

    Vì lẽ đó, đám người vào sau này, hoàn toàn không thể biết được áp lực của Hoa Xuyên Ngưu lúc trước.

    Cho nên, bọn họ suy tới nghĩ lui cũng không tìm được lời giải đáp.

    -----o0o-----

    Không có tiêu đề

    Nguồn: Vip Văn Đàn

    - Đúng thế, Hoa tiên sinh một lòng báo thù cho con, sao lại tự sát ở đây?

    - Hay là có người thôi miên, tạo ra ảo giác mới tự sát?Có người nghi ngờ nói.

    - Sao lại có cảm giác quỷ dị vậy nhỉ?

    Có người cau mày, ngẩng đầu lên, nhìn về nơi xa, dùng tay chỉ về tổ rồng, không nhịn nổi hét lên một tiếng đầy kinh hãi:

    - Gì gì thế kia?

    Những người khác cũng ngẩng đầu lên, nhìn thấy tổ rồng vĩ đại, cả đám đều trợn mắt há hốc mồm, gần như mất đi năng lực suy nghĩ.

    - Làm sao lên đó được... trông giống như tổ chim... phóng đại hàng nghìn lần vậy?Có người lẩm bẩm không chắc chắn.

    - Đúng là giống tổ chim!

    Có người khẳng định nói.

    - Làm gì có loài chim nào to như thế được?

    Có người tỏ vẻ nghi ngờ.

    - Các ngươi xem, bên trên...

    Có người dùng tay chỉ lên lỗ lổng to tướng ở phía trên, kinh sợ hô lên:

    - Đây... chắc chắn là tổ gì đó!

    - Chẳng nhẽ chúng ta vô ý... xâm nhập vào tổ của nguyên thú bậc chín?

    Thanh âm người nói chuyện có chút run rẩy, không biết là do bị kích động hay do sợ hãi.

    Càng về sau càng có nhiều người leo vào, tất cả đều bị chấn động bởi cảnh tượng trước mắt.

    Triệu Trường Hải ngơ ngác đứng đó, lẩm bẩm nói:

    - Truyền thuyết ấy... truyền thuyết ấy... là thật sao?

    Thật không ngờ...

    Triệu Trường Hải ta sinh thời... có thể tận mắt chứng kiến truyền thuyết ấy...

    - Triệu huynh, truyền thuyết gì vậy?

    - Đúng thế, truyền thuyết gì?

    Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Triệu Trường Hải.

    Triệu Trường Hải trầm mặc một hồi, mới nhìn về nơi xa xăm nói:

    - Cái tên của Đại lục Thanh Long của chúng ta đến từ đâu?

    Mọi người liếc mắt nhìn nhau, rồi trong mắt lộ ra tia rung động.

    Có người không dám tin, nghi ngờ nói:

    - Ngươi nói đây là tổ rồng của Thanh Long?

    Làm sao có thể chứ?

    - Đúng vậy, dù đúng là Thanh Long đặt tên theo thần thú viễn cổ Thanh Long, nhưng vấn đề là, có ai thực sự nhìn thấy Thanh Long?

    Trong điển tích lâu đời nhất cũng chẳng có bất cứ ghi chép gì liên quan đến họ cả?

    - Đúng, giống như người Chu Tước đại lục chúng ta, cũng chẳng có ai thực sự nhìn thấy Chu tước hết.

    Có người Chu Tước đại lục nói.

    Triệu Trường Hải chỉ cười lạnh:

    - Trong đám người các ngươi, có ai biết Linh giới như thế nào không?

    Nhưng chỉ bởi vì các ngươi chưa từng thấy mà Linh giới không tồn tại sao?

    Mấy người ở đó đều bị câu nói của Triệu Trường Hải nghẹn lại, không phản bác được gì.

    Sự hiện hữu của Linh giới đối với những cường giả cấp cao ở Tứ Tượng đại lục hoàn toàn không phải là một bí mật.

    Có rất nhiều lão tổ của các đại môn phái bay lên Linh giới.

    - Nếu ta đoán không nhầm, chiếc tổ khổng lồ ở đằng trước, chính làtổ của Thanh Long.

    Lúc nhỏ, ta từng nghe trưởng bối sư môn nói qua: thời viễn cổ, từng có Thanh Long nghỉ chân ở đỉnh Cô Bút trong rất nhiều năm.

    Thậm chí, hình dáng ban đầu của đỉnh Cô Bút cũng không phải như bây giờ!

    Mà là do Thanh Long thay đổi.

    Bởi vì, nó không thích loài người và những sinh linh khác đến quấy rầy.

    Triệu Trường Hải nói:

    - Các ngươi có biết vì sao lại có Thiên Trì Long Ngư không?

    Chính là bởi vì ..

    Thiên Trì Long Ngư sống cùng với Thanh Long!

    Nơi có Thanh Long, chắc chắn sẽ có cá tạo hóa.

    Đại Công Kê và Sở Mặc đứng trên đỉnh tổ rồng, nơi mà những ngườiở bên này không nhìn thấy được.

    Nghe Triệu Trường Hải nói như vậy, Đại Công Kê khinh thường nói:

    - Bậy bạ!

    Đúng là ăn bậy nói bạ!

    Cá tạo hóa nhìn thấy Thanh Long, bơi được bao xa liền bơi bấy xa.

    Năm đó biết bao nhiêu cá tạo hóa rơi xuống phàm trần bị tên khốn kiếp kia ăn được, nếu không làm sao có thể nhanh chóng có năng lực xé hư không chạy trốn như vậy?

    Đại Công Kê vô ý, để lộ ra chuyện xưa khiến người ta kinh sợ.

    Sở Mặc thoáng nhìn Đại Công Kê:

    - Nếu ngươi muốn, thì cũng có năng lực rời khỏi đây từ lâu rồi mới phải.

    Dù không về được Thiên giới, ít nhất, Linh giới, Tiên giới... vớingươi mà nói, hoàn toàn không phải vấn đề đúng không?

    Đại Công Kê thoáng nhìn Sở Mặc, nói:

    - Chưa ăn đủ cá tạo hóa.

    Sở Mặc có chút không tin tưởng lời nói của Đại Công Kê, bĩu bĩu môi, nhưng cũng chẳng hỏi nhiều, tiếp tục nhìn về nơi xa xôi.

    Đám người kia nghe Triệu Trường Hải kể xong, tất cả không kìm nổi mà ồ lên một cách kinh ngạc.

    Có người hưng phấn nói:

    - Nếu như vậy, không phải tạo hóa của chúng ta tới rồi sao?

    - Chưa chắc.

    Người bên lạnh dội nước lã:

    - Đại Năng Hoa Xuyên Ngưu của Minh Tâm giới không hiểu sao chết ở đây, ta lại thấy, nơi này vô cùng quỷ dị!

    Đám người kia có chút trầm mặc, nhưng Triệu Trường Hải nhanh chóng tiếp lời:

    - Đã vào Bảo Sơn, sao có thể tay không quay trở về?

    Dù có nguy hiểm, Triệu Trường Hải ta cũng phải đi tiếp!Nói xong, Triệu Trường Hải chuyển mình, hướng thẳng về phía tổ rồng.

    Hắn vừa bước chân, những người khác còn chút do dự trong lòng, không nhịn nổi, đi theo Triệu Trường Hải cùng tiến về tổ rồng.

    Nơi đó có thể có nguy hiểm, nhưng cũng có thể đang ẩn chứa cơ duyên to lớn không thể tưởng tượng nổi!

    Tổ nguyên thu viễn cổ trong truyền thuyết!

    Nghe nói Long tộc thích thu thập bảo vật, có trời mới biết trong tổ rồng, sẽ có biết bao nhiêu báu vật?Cho nên, đám người theo sau Triệu Trường Hải điên cuồng lao về phía tổ rồng.

    Có người vừa mới leo lên đến nơi, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, Nhưng thấy đám người phái trước đang vội vã lao về hướng tổ rồng, cũng không chần chừ đi theo.

    Nhìn đám người đông nghìn nghịt ở phương xa đang lao tới, Sở Mặc có chút kỳ lại hỏi:

    - Không phải tổ rồng có uy áp rất lớn sao?

    Sao bây giờ lại không có?

    Đại Công Kê thoáng nhìn Sở Mặc:

    - Không phải là không có, mà trở nên yếu hơn!

    - Vì sao?

    Sở Mặc thắc mắc.

    - Ngươi còn không biết xấu hổ mà hỏi câu ấy!

    Vừa nãy chẳng phải ngươi lấy hết nguyên khí tích tụ bao nhiêu năm ở đây rồi sao?

    Hấp thụ nhiều thế sao không khiến ngươi chướng bụng nhỉ?

    Ngữ khí của Đại Công Kê đầy tiếc nuối

    - Này, Đại Công Kê, ngươi có ý gì vậy?

    Đang mắng ta sao?

    Sở Mặc trừng mắt nhìn Đại Công Kê... . . . . .

    Đại Công Kê ngoảnh đầu sang một bên, chiếc mào gà đỏ tươi trên đầu rung lên, hoàn toàn thờ ơ, chẳng thèm để ý đến Sở Mặc.

    Lúc này, Triệu Trường Hải ở phía trước bỗng kêu to một tiếng, đột ngột dừng bước, sắc mặt tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi, sợ hãi nói:

    - Uy áp!

    Uy áp của tổ rồng!

    Chắc chắn đây là tổ Thanh Long!Những người theo sát phía sau Triệu Trường Hải, cũng mặt tái nhợt phun ra một ngụm máu tươi.

    Có người hai chân run rẩy kịch liệt, không thể nào đứng thẳng, không kìm nổi lùi sâu về phái sau, áp lực ấy mới bớt đi một chút.

    -----o0o-----

    Chương 288 : Một miếng vẩy rồng

    Chương 288 : Một miếng vẩy rồng

    Mà giờ khoảng cách của họ đến tổ rồng không tới mười dặm!

    Bao nhiêu năm nay, lượng nguyên khí vĩ đại mà tổ rồng hấp thu vẫn duy trì được uy lực của rồng không hề suy giảm.

    Hoa Xuyên Ngưu cũng vì thế mà mà thiệt thân, nếu không, một đại năng hệ Minh Tâm Cảnh sao có thể tuyệt vọng đến nỗi tự sát như thế?Nếu hắn cố kiên trì thêm chút nữa, thì đã không như vậy.

    Chỉ đáng tiếc, Hoa Xuyên Ngưu lại không kiên nhẫn được như vậy.

    Cả đám người đều dừng bước tại đây, có số ít thăm dò từ từ tiến thêm vài bước, nhưng sắc mặt ai nấy đều trắng bệch lui về.

    Loại áp lực này, khiến cho đám người họ không thể hít thở.

    Giống như một ngọn núi lớn, đè lên người bọn họ!

    Đấy là Sở Mặc đã hấp thụ gần như toàn bộ nguyên khí trong tổ rồng rồi.

    Nếu không, chỉ sợ sau khi leo lên hang động, chẳng thể nhúc nhíchnửa bước.

    - Làm thế nào bây giờ?

    Chẳng nhẽ chúng ta đành trơ mắt đứng nhìn...

    đại cơ duyên phía trước, mà không thể nào có được sao?

    Có người vẻ mặt không cam lòng nói.

    Triệu Trường Hải híp mắt, lẩm bẩm nói:

    - Bỏ cuộc?

    Không...

    Không bao giờ!

    Uy áp?

    Trên người ta có một thứ...

    Nói rồi, Triệu Trường Hải đề phòng những người bên cạnh, tiến lên phái trước lấy một bao nhỏ từ trên người.Trong chiếc bao nhỏ là một vật to bằng bàn tay, được bao vây bởi rất nhiều phù triện.

    Nhìn qua những phù triện ấy có lẽ đã lâu lắm rồi.

    Không còn nhìn rõ màu sắc, chữ viết trên mặt cũng lờ mờ không thấy rõ.

    - Triệu huynh, ngươi có thứ gì vậy?

    Người ở đằng sau tò mò.

    Triệu Trường Hải mở từng cái phù triện cũ kỹ ra, không quay đầu lại nói:

    - Bí mật!Đây thật sự là một bí mật!

    Một bí mật kinh thiên động địa!

    Bởi vì vật chỉ cỡ lòng bàn tay, bị bao quanh bởi những phù triện cũ kỹ, là một miếng vảy rồng!

    Món đồ này không phải sư môn Triệu Trường Hải để lại, mà là đồ gia truyền tổ tiên Triệu gia, truyền từ đời này qua đời khác.

    Từ khi Triệu Trường Hải còn rất nhỏ, đã được người lớn cho hay, miếng vảy rồng này là vảy trên mình Thanh Long cổ xưa của Đại lục Thanh Long!Thật hay giả, Triệu Trường Hải vẫn chưa có cơ hội để kiểm chứng.

    Y vừa mới lấy miếng vảy rồng ra, liền cảm thấy khí áp nhỏ đi mấy phần.

    Đến khi xé bỏ hoàn toàn một miếng phù triện, mới chỉ lộ ra chút xíu vảy rồng, áp lực khủng khếp này hoàn toàn biến mất!

    Theo bản năng Triệu Trường Hải xé bỏ... tất cả những phù triện xuống.

    Trong phút chốc... vảy rồng trong tay y phát huy tác dụng mãnh liệt!

    Trong hang đá, bất ngờ truyền tới tiếng rồng gầm vô cùng vang dội.Đại Công Kê đứng cạnh Sở Mặc bị dọa, vươn hai cánh ôm lấy mình, miệng lẩm bẩm:

    - Sao tên khốn kiếpia lại lưu lại thần niệm ở thế giới này?

    A... chết tiệt... làm Kê gia giật cả mình!

    Sắc mặt Sở Mặc cũng có chút tái nhợt.

    Tiếng rồng gầm ấy chấn động đến nỗi thiếu chút nữa đã khiến hắn rơi từ trên đỉnh tổ rồng xuống.

    Cũng may nhờ có Thí Thiên trong tay, thời khắc quan trọng, tỏa ra một luồng sát khí nhàn nhạt, trong nháy mắt giảm áp lực từ tiếng rồng gầm, Sở Mặc mới có thể đứng vững trên đó.Nhìn lại Triệu Trường Hải bên đó, ngoài Triệu Trường Hải cầm miếng vảy rồng đang đứng ở đó, thì những người khác đều khụy xuống đất.

    Đây không chỉ là chấn động, mà trong tiếng rồng gầm còn ẩn chứa long uy kinh thiên động địa.

    Khiến cho họ không thể tiếp tục đứng ở đó.

    Tiếp theo... toàn bộ hang đá, cả uy áp kia đều biến mất trong tích tắc!

    Cảm thụ của Đại Công Kê rõ ràng nhất, nó nhìn Sở Mặc, nói:

    - Tên khốn khiếp chết tiệt, không ngờ nó lại để lại một miếng vảy rồng trên thế gian này, tiện nghi cho con kiến kia quá rồi... chút nữa, nể mặt ta...

    đừng giết y.

    Sở Mặc thoáng nhìn Đại Công Kê.

    Đại Công Kê có chút nhăn nhó nói:

    - Năm đó, Kê gia nợ cái con rồng khốn khiếp ấy một nhân tình, nhân tình này... cũng không nhỏ.

    Nhân loại nhỏ bé này, trong mắt Kê gia hoàn toàn chẳng có chút gì đáng giá.

    Nhưng, gã đó lại mang miếng vảy rồng khốn khiếp ấy tới đây cũng coi như là duyên phận.Vậy nên, tha cho hắn một lần đi.

    Kê gia tin, con người nhỏ bé này chắc chắn không dámnói linh tinh chuyện ở đây đâu.

    Thật ra có nói... thì cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn.

    Nói xong, Đại Công Kê liếc mắt:

    - Cái con rồng khốn kiếp chết tiệt keo kiệt, lúc đi chẳng để lại lấy một cọng lông nào ở đây!

    Những thần thảo này, đều là vì nó không để vào mắt... nên mới không thèm động đến.

    - ...

    Sở Mặc đầu xám xịt, khóe miệng co rút, nói:

    - Nếu hắn công kích ta thì sao?

    - Không bao giờ...

    Mặt Kê gia lộ ra nét cười quỷ quyệt:

    - Đợi chút nữa, ngươi sẽ biết thôi, tiểu tử, ở đây, coi như ngươi may mắn!

    - May mắn?

    Sở Mặc nhíu nhíu mày.

    Đại Công Kê nói:

    - Đợi chút nữa, xem náo nhiệt.

    Lúc này, tất cả mọi người đều nhận ra, áp lực tựa như núi đè theotiếng rồng gầm... gần như biến mất hoàn toàn trong nháy mắt.

    Ngay lập tức, ánh mắt của những người này đều rơi vào miếng vảy rồng trên tray Triệu Trường Hải.

    Những ánh mắt ấy, sắc bén như dao, tràn đầy sự tham lam.

    Triệu Trường Hải nhanh chóng cảm giác được áp lực vô hình đang hướng về y.

    Hắn không khỏi giận dữ trong lòng, quát lớn:

    - Các ngươi muốn làm gì?

    Sở Mặc giống như yêu nghiệt, không thấy bất cứ tăm hơi tung tíchnào.

    Truyền thừa của Phiêu Diêu Cung, với họ mà nói, xa vời vợi chẳng thể nào chạm tới.

    Trong tổ rồng có chứa bảo vật gì, giờ cũng chưa rõ.

    Toàn bộ môn phái tham gia vào chuyến đi này của Thanh Long và Chu Tước đại lục, đến lông cũng chẳng lấy được một cọng, chẳng có chút lợi lộc gì, mà chỉ tổn binh hao tướng, tất cả đều tổn thất thê thảm và nghiêm trọng.

    Hiện giờ, có một bảo vật đang sờ sờ ngay trước mắt.Không động tâm?

    Làm sao có thể!

    Triệu Trường Hải giận đến xanh cả mặt, y vô cùng hối hận đã lấy món đồ này ra.

    Nhưng trước mắt không phải là lúc y nổi giận, vì xung quanh đã có người muốn hành động ngu ngốc với y.

    - Quyết không thể để đám người này cướp được long lân của ta!

    Nghĩ thầm trong lòng, Triệu Trường Hải nhanh chân bỏ chạy.Hướng y chạy về, chính là hướng tổ rồng.

    Vì trong lòng y luôn khao khát bảo vật trong tổ rồng.

    Đã đến tận đây, nếu không thể đích thân tận mắt nhìn thấy tổ rồng, chắc chắn sẽ là nỗi tiếc hận cả đời.

    Vù!

    Triệu Trường Hải vừa mới cử động thân hình, đã có có một thanh phi đao...

    đâm về phía sau lưng của y.

    Có người không kìm nổi đã thẳng tay ra đòn.

    - Các ngươi đúng là bọn khốn kiếp!Triệu Trường Hải phẫn nộ hét lên.

    Nhát dao này không làm tổn thương được y, nhưng khiến hàn khí trong lòng Triệu Trường Hải toát ra lạnh lẽo.

    Không rõ vì sao, lúc này, bất chợt y lờ mờ hiểu được một chút cảm giác của Sở Mặc khi bị vô số người truy đuổi chém giết.

    -----o0o-----

    Chương 289 : Một đao sấm sét

    Chương 289 : Một đao sấm sét

    Phẫn nộ, bất lực, sát khí chém giết cuộn trào trong lòng.

    Trước đây, Triệu Trường Hải thấy tên tiểu yêu nghiệt Sở Mặc đúng là độc ác, dùng tuyệt thế bảo đao chém người chết đầy đồng.

    Giờ đây y hận mình không thể có thanh đao giết người như vậy để chém hết đầu chó của lũ quỷ tham lam phía sau lưng này!

    Đám người sau lưng không nói bất cứ lời nào, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Triệu Trường Hải, nghiến răng nghiến lợi, thề phải chiếm được miếng vảy rồng trong tay Triệu Trường Hải.

    Đến lúc này, lòngtham của những người kiên trì không lùi bước tỏa ra mãnh liệt hơn bao giờ hết.

    Thật ra có cả Triệu Trường Hải đang bị truy giết.

    Nhìn cảnh tưởng phía dưới, Sở Mặc có chút không nói nên lời, cười khổ nói:

    - Đúng là náo nhiệt!

    Đại Công Kê cười lạnh nói:

    - Đây đã là gì?

    Chút nữa còn đặc sắc hơn nhiều!

    Đúng lúc này, Sở Mặc đột nhiên cảm giác dưới chân rung mạnh.

    Tổ rồng to lớn... trong khoảnh khắc như đang sống!Sở Mặc ngẩn người, nghĩ ra điều gì đó, đôi mắt trợn thật lớn.

    Sau đó...

    Sở Mặc thấy tổ rồng dưới chân bắn ra hàng trăm cây mây!

    Những cây mây này đều vô cùng bén nhọn, giống như những trường mâu bay ra, hung hăng đâm về đám người đang hướng về phía tổ rồng.

    - A!

    - Gì vậy?

    - Mau tránh ra!

    - Tổ rồng này sống!

    Đám người kinh hoàng hô lên, sau đó là những âm thanh thảm thiết.

    Có người bị cây mây đâm xuyên qua bụng, sau đó thân thể trong nháy mắt khô quắt đi, biến thành một bộ xương khô.

    Những người còn lại cũng chẳng ai tránh được sự công kích của những cây mây.

    Có người bị đâm thủng đi, kêu rên thảm thiết.

    Và cũng chỉ trong phút chốc, bị cây mây hút khô máu thịt toàn thân, biến thành một bộxương khô.

    Có người bị xuyên thủng mi tâm, chết ngay tại chỗ.

    Trừ Triệu Trường Hải, tất cả những người khác trong vài hơi thở, đều bị cây mây giết sạch!

    Trong không gian rộng lớn vẫn còn quanh quẩn tiếng la hét thảm thiết của đám người đó, nhưng tất cả...

    đã chết hết rồi!

    Chỉ còn lại một Triệu Trường Hải, trong tay nắm chặt miếng vảy rồng, trợn mắt đứng ngây người ở đó.

    Đến động đậy cũng không dám,đầu của y... như đang dừng hoạt động.

    Đến giờ, y vẫn không hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

    - Không phải ta bị đám người này đuổi giết sao?

    Sao họ... lại chết hết vậy?

    Sao những cây mây này... lại biết giết người?

    Lâu sau đó, con mắt không động đậy kia của Triệu Trường Hải, mới dần dần cử động, đồng thời lẩm bẩm trong miệng:

    - Có phải mình đang nằm mơ không?

    Sau đó, Triệu Trường Hải rùng mình một cái.

    Cặp mắt đờ đẫn cũng dần khôi phục thần thái, những vẫn lộ ra vẻ vô cùng sợ hãi.Cảnh tượng này quá sức quỷ dị.

    Đừng nói là hắn, cho dù là những người Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên có chứng kiến cảnh này, chỉ e cũng bị hù dọa.

    Gần như trên mỗi cây mây đều treo một thân xác khô, còn có một số ít cây mây dường như không cam lòng, vẫn đang nhảy múa giữa không trung, giống như một con rắn dài.

    Kỳ lạ là dường như những cây mây này không hề thấy Triệu Trường Hải.

    Có một vài cây mây lướt qua Triệu Trường Hải, cũng chủ động lé sang bên cạnh.Triệu Trường Hải không dám cử động gì đứng nguyên ở đó nửa ngày trời, nhìn đi nhìn lại miếng vảy rồng trong tay, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn:

    - Ha ha ha ha ha!

    Ha ha ha ha ha!

    Không ngờ... thật không ngờ, Triệu Trường Hải ta, lại có ngày hôm nay?

    Đám người khốn kiếp các ngươi... một lũ súc sinh, các ngươi muốn giết ta?

    Giết đi!

    Triệu Trường Hải cười đến mức sắp chảy nước mắt, giống như điên khùng.

    Mãi lúc lâu sau mới dừng cười, đứng đó, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn ửng hồng, lẩm bẩm nói:

    - Đa tạ Thanh Long đại nhân phù hộ, đa tạ Thanh Long đại nhân phù hộ!Nói rồi, quỳ xuống nền đất, hướng về phía tổ rồng, cung kính dập đầu lạy ba cái.

    Sở Mặc và Đại Công Kê đều không nói gì, liếc mắt nhìn nhau một cái.

    Đại Công Kê khó chịu nói:

    - Kê gia có chút muốn thay đổi chủ ý.

    Triệu Trường Hải bên kia không hề hay biết trên tổ rồng có người, dập dầu xong, đứng dậy, lớn tiếng nói:

    - Thanh Long tiền bối... chắc chắn ngài đã để lại truyền thừa ở đây,hôm nay vãn bối mang theo một miếng vảy rồng của ngài tới đây, hy vọng tiền bối có thể ban cho vãn bối một lời chúc phúc...

    Đại Công Kê vươn một cánh, che đầu, buồn bực nói:

    - Kê gia muốn đánh cho hắn một trận quá!

    - Thì đi đi!

    Sở Mặc khích lệ nói.

    - Nhưng như vậy cảm thấy thân phận của Kê gia hơi bị bôi nhọ.

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

    - Hay là ngươi đi đi!

    - Dựa vào cái gì mà ngươi đi thì thân phận bị bôi nhọ, ta đi thì lại được?

    Sở Mặc trợn mắt:

    - Dù sao ngươi cũng nói, nể mặt ngươi, không được giết hắn, thế ta còn ra tay làm gì?

    Nói rồi, Sở Mặc có chút tiếc nuối nói:

    - Vốn dĩ sư phụ muốn để đám người này cho ta luyện tay, ai ngờ lại bị chỗ cây mây của tổ rồng này giết sạch rồi...

    Đại Công Kê vẻ mặt không nói lên lời nhìn Sở Mặc:

    - Sự không bình thường của ngi, hóa ra là là được di truyền từ sư phụmình...

    Lúc này, có một trận động đất mãnh liệt.

    Sở Mặc và Đại Công Kê liết mắt nhìn nhau, trong mắt cả hai đều lộ ra một chút hoảng sợ.

    Nếu nơi này sụp đổ, cả hai đừng ai hòng ra ngoài.

    Cứ cho Đại Công Kê có bản lĩnh phá động, Sở Mặc có Thí Thiên nhưng bị giam nơi này rồi, muốn thoát khỏi đây tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng!Triệu Trường Hải bên kia cũng sợ ngây người, y vừa mới cầu xin Thanh Long chúc phúc... kết quả lại thành ra thế này.

    Y bị sợ tới mức không nói lên lời.

    Lúc này đột nhiên Đại Công Kê nói:

    - Nhất định là tên sư phụ kia của ngươi rồi, nơi này ngăn cách thần thức, sư phụ ngươi thấy nhiều người vào như vậy, chắc là hơi lo cho ngươi!

    Một con người kiêu ngạo như vậy, đương nhiên không muốn chui theo cái lỗ kia vào rồi!

    Đại Công Kê nói rồi, trên đỉnh đầu như có một tia hào quang giáng xuống.Theo sau đó... mới là âm thanh long trời lở đất.

    Đoàng một tiếng, giống như tiếng sấm sét!

    Long huyệt bị người ở phía trên chém đứt ra.

    - Kinh Lôi!

    Không ngờ sư phụ lại dùng chiêu này!

    Khi Sở Mặc cảm nhận được luồng khí tức đó, trong lòng nghĩ ngay đến Ma Quân đang thi triển chiêu này.

    Đây đúng là Kinh Lôi chiêu thứ năm trong U Minh Bát Đao!Uy thế này...

    đúng là ngang thiên uy.

    Ngay cả Đại Công Kê cũng bị giật mình, nó nghiêng đầu, mào gà đỏ thẩm trên đầu run run, nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu tử, sư phụ ngươi là quái vật phương nào?

    Lúc này, một thanh âm lạnh như băng từ trên không trung vang lên:

    - Quái vật đến từ phương nào, có quan trọng lắm không?

    Sau đó, Sở Mặc và Đại Công Kê vừa hoa mắt một cái, Ma Quân một thân y phục đen tuyền, mặt không chút thay đổi xuất hiện trước hai người.

    -----o0o-----

    Chương 290 : Tìm được nguyên dược cực phẩm

    Chương 290 : Tìm được nguyên dược cực phẩm

    - Sư phụ!

    Sở Mặc vẻ mặt vui mừng.

    - Quái vật!

    Đại Công Kê mặt sợ hãi, nó cảm nhận được tia sát khí từ trên người Ma Quân khiến nó cảm thấy bất an.

    Về phần Triệu Trường Hải ở huyệt động, bị uy thế của Kinh Lôi dọa tới mức ngất xỉu.

    Trong tay... vẫn nắm khư khư miếng vảy rồng.

    Ma Quân có chút khinh thường nhìn Triệu Trường Hải, Sở Mặc ở bên cạnh nói:

    - Sư phụ, con đã đồng ý với Đại Công Kê tha cho kẻ này một con đường sống...

    Ma Quân không hỏi lấy một câu, thản nhiên gật đầu:

    - Vậy cho y cút khỏi nơi này.

    Nói rồi, vừa vung tay, Triệu Trường Hải đã bay lên bị vứt theo hướng Ma Quân vừa bước vào.

    Từ đầu chí cuối, Đại Công Kê không mở miệng ngăn cản lấy một câu, vì nó nhìn ra, khí tràng vô cùng mạnh mẽ trên người này không hề có ý định giết người đang nắm miếng vẩy rồng trong tay.

    Ma Quân quăng Triệu Trường Hải ra, dùng thần thức khống chế, để y rơi xuống đất bình an.

    Sau đó, đuôi lông mày nhướng lên, nhìn Đại Công Kê, có chút không xác định nói:

    - Ngươi là thiên kê?

    Đại Công Kê sửng sốt, nhìn Ma Quân:

    - Ngươi là người trên Thiên giới?Ma Quân lắc đầu:

    - Tiên giới.

    - Người Tiên giới... sao có thể nhận ra Kê gia?

    Đại Công Kê mặt không hiểu nhìn Ma Quân, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

    - Bán bích kiến hải nhật, không trung văn thiên kê. (trích thơ Lý Bạch Mộng du Thiên Mụ ngâm lưu biệt.

    Dịch ý: Đến lưng chừng vách núi thấy mặt trời ngoài biển, nghe gà trời gáy vang không trung.

    Dịch thơ: Sườn non nắng biển ló, gà trời tiếng gáy vang)

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Trên thế gian này, ngoài thiên kê ra, bản tôn không nghĩ còn có giống gà nào có thể như ngươi.

    - Ngươi đây là đang khen ta sao?

    Đại Công Kê có chút không chắc chắn nhìn Ma Quân, rồi nói:

    - Học thức của ngươi uyên bác như vậy, tại sao lại có đồ đệ vô tri đến thế?

    Kê gia ta đã truyền dạy cho hắn bao nhiêu tri thức về Thiên giới.

    - Chuyện của Thiên giới, ta biết rất ít.

    Ma Quân điềm đạm nói:

    - Hơn nữa, ta cũng chẳng cảm thấy đồ đệ của ta, biết nhiều chuyệncủa Thiên giới là chuyện tốt.

    - Ngươi quá cổ hủ rồi.

    Đại Công Kê nghiêm túc nhìn Ma Quân nói:

    - Tiểu tử này sớm muộn gì cũng sẽ có ngày bước vào Thiên giới, hiểu nhiều, sẽ có lợi cho hắn.

    Ma Quân liếc mắt nhìn Đại Công Kê một cái:

    - Sao ngươi biết nhất định hắn sẽ vào Thiên giới?

    Đại Công Kê đột nhiên bừng tỉnh, cạc cạc cười quái gị:

    - Hóa ra là vậy, ngươi là người khí phách hơn hẳn trong tiên giới lại không biết chuyện này, cạc cạc cạc cạc, chẳng trách, quả nhiên tri thức Kê gia vẫn cứ là uyên thâm nhất, các cạc cạc cạc!

    Sở Mặc thoáng nhìn Ma Quân:

    - Sư phụ con

    Ma Quân khoát tay:

    - Cơ duyên của con đã bị con thiên kê này biết rồi?

    Sao?

    Có liên quan đến Thiên giới?

    Sở Mặc gật đầu, trong lòng có chút hổ thẹn, cảm thấy không nêngiấu giếm sư phụ.

    Ma Quân vẻ mặt tự nhiên khoát tay:

    - Những chuyện này đều là việc của con.

    Ta không hỏi.

    Không phải vì không muốn con khó xử.

    Vì ta rất rõ, nói cho ta biết bí mật của con, với con mà nói, cũng không khó khăn gì.

    Trong mắt Ma Quân, lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy, tuy chỉ thoáng qua, nhưng Sở Mặc vẫn kịp nhìn thấy.

    Ma Quân điềm đạm nói:

    - Nguyên nhân ta không hỏi con, là sợ ảnh hưởng đến lòng hướngđạo của ta!

    Trên thế giới này, bất kỳ ai, cũng có cơ duyên, duyên pháp của mình.

    Phần cơ duyên với duyên pháp này, nếu như bị người ngoài lấy đi, chưa chắc đã hữu dụng!

    Có một số bí kíp, cứ nghe đi nghe lại nhiều lần sẽ ảnh hưởng đến tâm tư của mình.

    Ta không phải thánh minh không bị những suy nghĩ ấy len lỏi.

    Tâm ta không thể hoàn toàn ngưng tịnh như nước.

    Vậy cho nên, biện pháp tốt nhất chính là không nghe.

    Sở Mặc chỉ hơi xúc động bởi những lời nói của Ma Quân mà thôi.

    Vì hắn vẫn chưa bước vào cảnh giới luyện tâm.Vì thế dù có thể lý giải được ý tứ trong lời nói của sư phụ, nhưng không thể lĩnh hội cảm giác ấy.Nhưng cảm giác của Đại Công Kê ở bên cạnh hoàn toàn bất đồng với Sở Mặc.

    Nó đã từng tiếp xúc qua Vô Thượng Kinh Pháp.

    Bởi lẽ đó, khi nghe lại những lời nói này của Ma Quân, Đại Công Kê đột nhiên kính nể, nhìn Ma Quân nói:

    - Dù ngươi chỉ là người trong Tiên giới, nhưng Đại Công Kê tin sớm muộn cũng có một ngày, ngươi sẽ bước vào Thiên giới.

    Ma Quân thản nhiên cười:

    - Thiên giới sao?

    Khó nói trước.

    Sở Mặc hiểu ý tứ trong lời nói của sư phụ., hiểu rõ được sự bình tĩnh đằng sau nụ cười của sư phụ chôn giấu bao nỗi xót xa và đau khổ.

    Vìvậy, hắn ngẩng đầu nhìn Ma Quân nói:

    - Sư phụ, người nhất định sẽ bước vào Thiên giới, trở thành một ngôi sao sáng nhất trên Thiên giới.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc, nhẹ thở dài:

    - Chúng ta đi thôi!

    Sở Mặc gãi đầu:

    - Đợi chút!

    Ma Quân hơi ngẩn người, nhìn Sở Mặc một cái.

    - Ngọn núi hiểm yếu như vậy, nói không chừng trên đây có không ít nguyên dược cực phẩm, con muốn đi hái một ít.

    Sở Mặc nói.

    Ánh mắt Đại Công Kê bên cạnh sáng ngời.

    Nó biết rõ, Sở Mặc muốn tìm chỗ dược liệu đó, chắc chắn là dưới sự chỉ dẫn của Thương Khung Thần Giám!

    Tuy không thể đoạt được Thương Khung Thần Giám, nhưng nó có thể tranh giành nguyên dược mà!

    Ma Quân nhìn Sở Mặc nói:

    - Được, ta trở về thành Viêm Hoàng đợi con.

    Ma Quân nói xong, không cáo biệt Sở Mặc thêm nữa, chỉ thoáng nhìn Đại Công Kê, trong ánh mắt, mang theo vài phần uy hiếp, rồi vèo một cái, biến mất trong không trung.

    Đại Công Kê vươn một cánh, vỗ vỗ vào bộ ngực, rồi nói với Sở Mặc:

    - Sư phụ ngươi đáng sợ nhỉ.

    - Ngươi là gà thiên giới mà cũng sợ người trong Tiên giới sao?

    Sở Mặc có chút kỳ lạ hỏi, câu nói này hoàn toàn không phải chếnhạo, mà Sở Mặc thực sự cảm thấy có chút kỳ quái.

    Đại Công Kê thoáng nhìn Sở Mặc, khó chịu nói:

    - Trong linh giới cũng có một người bình thường không biết võ công, Kê gia cũng không phải gà chọi.

    Còn nữa Kê gia là Thiên Kê, không phải gà trên trời!

    Đây là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, hiểu chưa?

    Tiểu tử!

    Sở Mặc mặt không biểu cảm, nhún người nhảy về hướng đỉnh Cô Bút, lười phản ứng lại với con gà thàn kinh không bình thường này.

    Sau đó, Thương Khung Thần Giám đại phát thần uy.

    Sở Mặc vơ véthàng loạt trên đỉnh Cô Bút.

    Khiến Đại Công Kê nhìn đến nỗi há hốc mồm, dùng cánh chỉ vào Sở Mặc hỏi:

    - Đây là một ít mà ngươi nói?

    Tiểu tử...

    Ngươi thu sạch sẽ nguyên dược cực phẩm trên núi rồi còn đâu!

    Ngươi... không thể chia cho Kê gia một ít sao?

    Quá đáng!

    Thảo dược ngươi cắt tận gốc... ngươi đúng là không có đạo đức!

    Ngươi không để lại cho hậu thế một chút một ít nào!!

    -----o0o-----

    Chương 291 : Sông U Minh hồ Luân Hồi

    Chương 291 : Sông U Minh hồ Luân Hồi

    Đại Công Kê nói có chút khoa trương, những nguyên dược mà Sở Mặc hái, đều là những nguyên dược cực phẩm lâu năm.

    Còn một số ít thảo dược non, Sở Mặc đến liếc cũng chẳng thèm liếc thêm một cái.Từ đầu Đại Công Kê đã nảy sinh ý nghĩ muốn tranh cướp nguyên dược với Sở Mặc, nhưng đến lúc sự việc xảy ra, nó mới bi thương phát hiện ra rằng, mọi việc hoàn toàn không hề giống như nó nghĩ.

    Tiểu tử này quá giảo hoạt, ban đầu hướng về mấy chỗ, nó ỷ vào tốc độ không ai bì kịp của mình lao lên trước, nhưng ở đó chẳng có cái gì ngoài mấy cọng cỏ dại.

    Quay đầu lại nhìn Sở Mặc, trên tay đã là một cây nguyên dược cực phẩm.

    Đến chỗ sau, nó vẫn bị Sở Mặc lừa gạt như vậy.

    Mấy lần như thế,Đại Công Kê tức chết đi được, dứt khoát không thèm tranh đoạt gì nữa.

    Vì tiểu tử này đã quá hiểu nó.

    Khiến lần nào cũng chẳng có được thu hoạch gì.

    Đến cuối cùng, chỉ có thể đứng đó nhìn Sở Mặc vơ vét khắp nơi.

    Lẽ ra Đại Công Kê ở đỉnh Cô Bút này bao nhiêu năm như vậy, phải hiểu rõ sinh linh ở đây hơn ai hết, muốn tìm nguyên dược cực phẩm gì gì đó, không phải chuyện khó khăn gì mới đúng.

    Nhưng trên thực tế, kiến thức Đại Công Kê tuy rằng uyên bác, nhưng về khoản nguyên dược lại dốt đặc cán mai!Cũng không phải là tất cả dược liệu đều tỏa ra dao động linh lực hay dao động dược tính.

    Thật ra những dược liệu càng cao cấp, trông càng tầm thường.

    Nếu không, sao chúng có thể bình yên sinh trưởng nhiều năm?

    Đã bị bọn nguyên thú có linh tính trong núi này ăn sạch sẽ từ lâu rồi!

    Cuối cùng Sở Mặc vẫn cho Đại Công Kê một vài cây nguyên dược cực phẩm, dù miệng không nói ra, nhưng trong lòng Sở Mặc rất rõ, Đại Công Kê đã giúp hắn rất nhiều.

    Giờ nó ở bên cạnh, cũng là một sự giúp đỡ lớn lao.

    Đường về hướng tây.

    Sở Mặc và Đại Công Kê đi đường vô cùng thuận lợi.

    Hầu như chẳng gặp bất cứ kẻ nào!

    Một người một gà, không có việc gì đấu võ mồm nhao nhao, thời gian trôi qua cũng vui vẻ.

    Đường về cũng không có việc gì vội, vì vậy bảy ngày sau, Sở Mặc cùng Đại Công Kê vẫn còn cách thành Viêm Hoàng trăm dặm.

    Bọn họ đứng ở trên một ngọn núi, ngắm nhìn tòa thành nguy nga ở nơi xa.

    - Sao nào?

    Thành lớn ở nhân gian, cũng khá chấn động đúng không?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê ở bên, có chút đắc ý hỏi.

    - Chấn động?

    Đại Công Kê có chút thông cảm nhìn Sở Mặc:

    - Đợi đến ngày ngươi bước vào Thiên giới, nhìn thấy những tòa thành ở Thiên giới rồi hãy nói đến hai chữ này.

    - Đúng là vô vị, đây là nhân gian!

    Sở Mặc trợn mắt nói:

    - Đúng rồi, Đại Công Kê, ngươi không thể vào thành với ta như thế này được.

    Sẽ dọa tất cả mọi người đấy.

    - Kê gia anh minh vũ như thế này, sao có thể dọa người?

    Đại Công Kê mặt không phục nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc khóe miệng co quắp:

    - Ngươi từng thấy con gà trống nào to như ngươi chưa?

    - Đám gà phàm trần này... sao có thể so bì với Kê gia chứ?

    Đại Công Kê cười lạnh quay đầu đi chỗ khác.

    Sở Mặc đầu xám xịt nhìn Đại Công Kê:

    - Có phải ngươi thấy, ở thế gian phàm tục này, ngươi là vô địch?

    - Không kém bao nhiêu!

    Đại Công Kê mặt kiêu ngạo nói:

    - Kê gia tuy không phải là gà chọi, nhưng cũng chẳng phải ai cũng có tư cách đấu với Kê gia.

    - Được rồi đấy, ngươi muốn theo ta vào thành, thì phải khiêm tốn chút nữa.

    Bộ dạng ngươi như thế này... quá chú ý rồi.

    Sở Mặc nói.

    - Ý của ngươi, Kê gia quá đẹp?

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc.Sở Mặc bày ra vẻ mặt buồn nôn, sau đó nói:

    - Ý của ta, nếu ngươi không muốn bị người ta chế biến thành thịt gà kho tàu, thì khiêm tốn chút.

    - Tiểu tử... ngươi muốn chết!

    Đại Công Kê đập cánh phần phật, xông lên, chiến đấu với Sở Mặc.

    - Xem Nhất Cước Vô Địch của Kê gia.

    Một lát sau...

    - Bỏ chân gà của ngươi ra, nếu không ta luộc ngươi.

    - Không bỏ!

    - Có bỏ hay không?

    Không bỏ, gia đành lấy dao ra vậy.

    - Ngoài cái chiêu hù dọa Kê gia này ra, ngươi còn chiêu khác không?

    Đại Công Kê một chân giẫm Sở Mặc, mặt bi phẫn nói.

    Sở Mặc cười lạnh nói:

    - Về sau sẽ có!

    Đại Công Kê phẫn nộ thu móng vuốt gà về, rầm rì nói:

    - Không phải đối thủ của Kê gia, chỉ biết lấy thần khí ra uy hiếp, cũng không biết xấu hổ.

    - Ngươi cũng không không phải người, sao biết xấu hổ là cảm giác thế nào?

    Sở Mặc trả lời một cách mỉa mai, như không có chuyện gì đứng lên phủi tay.

    Thực lực của hắn hiện giờ, không dùng Thí Thiên hoàn toàn không phải là đối thủ của Đại Công Kê.

    Nhưng hắn đánh lộn với Đại Công Kê không biết chán.

    Vì con gà này, tuy rằng miệng nói mình không phải gà chọi, nhưng lực chiến tương đối mạnh, hơn nữa khi chiến đấu, vô cùnghăng hái dũng mãnh.

    Nhất là lần trước Sở Mặc hỏi nó có phải là gà chọi hay không, càng thể hiện ra sức chiến đấu không gì sánh bằng.

    Đá Sở Mặc tăm tối mặt mũi, cho đến khi dùng Thí Thiên ra uy hiếp mới chịu thôi.

    Sau đó, thân mình Đại Công Kê biến nhỏ hơn chút, nhưng vẫn to gấp đôi so với gà thông thường.

    Dùng cách nói của Đại Công Kê chính là, cả đời Kê gia chưa bao giờ ủy khuất mình như thế, giờ đã là hy sinh to hơn trời rồi.Sở Mặc không thể không lấy ra một con cá tạo hóa để an ủi lòng tự trọng bị tổn thương của Đại Công Kê.

    Vừa hay con cá này khiến Đại Công Kê đem tất cả bất mãn quăng đến tận chín tầng mây.

    Cái hang đá kia, bị Sở Mặc để bên cạnh cây nhỏ màu xám xịt trong không gian ngọc, mấy con cá tạo hóa bơi tung tăng ở phía trong.

    Theo như Đại Công Kê nói, Thương Cung Thần Giám là thần khí tạo thành từ Tiên Thiên, nuôi sống mấy con cá tạo hóa này hoàn toàn không phải là vấn đề.

    Hơn nữa, chỉ cần có đủ thức ăn, sẽ nhanh chóng đẻ trứng sinh sôi.Nhưng khi Sở Mặc hỏi cá tạo hóa ăn gì, Đại Công Kê lại quanh co.

    Sau khi Sở Mặc rút Thí Thiên ra truy hỏi, mới bất đắc dĩ nói cho Sở Mặc, thức ăn cá tạo hóa không tồn tại ở thế gian này.

    Linh giới có thể có, nhưng cũng không dám cam đam.

    Nó là một loại trùng sinh trưởng ở giữa dòng sông U Minh, tên gọi U Minh Trùng.

    - Sông U Minh là sông gì?

    Là sông ở Minh giới sao?

    Sở Mặc hỏi Đại Công Kê.

    - Không đây là nơi cực âm, là dòng sông chôn cất, được gọi là sông U Minh.

    Đại Công Kê cúi đầu nói.

    - Nơi này... gần như là không tồn tại ở Tứ Tượng đại lục đúng không?

    Sở Mặc giọng điệu không tốt hỏi.

    Đại Công Kê đuối lý gật đầu:

    - Nếu Tứ Tượng đại lục mà có, chỉ sợ đã bị âm khí ăn mòn từ lâu rồi, căn bản không thể có bất cứ sinh linh nào tồn tại.

    Minh giới to lớn khôn cùng, có lẽ có nơi như vậy...

    -----o0o-----

    Chương 292 : Quy hàng

    Chương 292 : Quy hàng

    - Ở đây không có sông U Minh, đương nhiên không thể có U Minh Trùng.

    Không có U Minh Trùng, chỗ cá tạo hóa này không thể đẻ trứng sinh sôi, Đại Công Kê... nói như vậy, từ thời viễn cổ cho đến nay.

    Cá tạo hóa trên Tứ Tượng đại lục, thật ra chẳng tăng thêm một con nào, mà càng ngày càng ít đi, đúng không?

    Sở Mặc giọng điệu lạnh lẽo, mặt không tốt nhìn Đại Công Kê.

    - Cái này... khụ khụ...

    Kê gia nói ngươi nghe...

    - Đúng hay không đúng?

    - Đúng.Sở Mặc căm tức nhìn Đại Công Kê:

    - Nếu ngươi đã biết sớm, tại sao lại không nói?

    Loài cá này càng ngày càng ít, theo cách ăn của ngươi, căn bản không thể đủ đến khi chúng ta tiến vào Linh giới đã bị ngươi ăn sạch rồi!

    Đến lúc đó ngươi định làm thế nào?

    Đại Công Kê ngượng ngùng nhìn Sở Mặc:

    - Kê gia biết... nhưng không kìm nổi mà.

    - Từ nay trở đi, một con cũng không được ăn.

    Sở Mặc mặt nghiêm túc:

    - Cho đến khi chúng ta vào được Linh giới, tìm được sông U Minh,thấy U Minh Trùng, tận mắt chứng kiến cá tạo hóa đẻ trứng!

    Đại Công Kê đuối lý, thấy Sở Mặc tức giận, cũng hơi ngượng ngùng nói:

    - Thực ra... có mỗi U Minh Trùng... thì cũng không đủ...

    Sở Mặc đầu xám xịt nhìn nó.

    Đại Công Kê hạ giọng nói:

    - Còn cần có nước hồ Luân Hồi.

    Sở Mặc cố nén kích động không bóp chết Đại Công Kê, cả giận nói:

    - Cái thứ đó ngoài Thiên giới còn có thể đi đâu tìm được đây?

    - Kê gia nói là nước hồ Luân Hồi... không phải nước hồ Lục Đạo Luân Hồi...

    Đại Công Kê vì tương lai còn được ăn cá tạo hóa, cẩn thận giải thích, không dám trêu chọc Sở Mặc nữa:

    - Nước Luân Hồi này... thật ra ở bất kì không gian nào cũng có.

    Tứ Tượng đại lục... cũng có.

    - Thật sao?

    - Thật!

    - Được, sau này ngươi dẫn ta đi!

    Sở Mặc nói.

    Đại Công Kê rụt cổ, yếu đuối nói:

    - Nơi ấy... có chút nguy hiểm...

    - Sao lá gan ngươi lại nhỏ như vậy?

    Sở Mặc cả giận nói.

    Đại Công Kê cũng giận:

    - Kê gia nhát gan?

    Tiểu tử, đây là ngươi nói đấy nhé, ngươi nhớ kỹ câu nói này cho Kê gia.

    Đến lúc Kê gia đưa ngươi đến hồ Luân Hồi,ngươi mà không dám xuống lấy nước, thì nuốt cái câu này lại cho Kê gia!

    Một người một gà đồng thời hừ lạnh một tiếng, không thèm nhìn đối phương, cứ như vậy trở về thành Viêm Hoàng.

    Đã nửa tháng kể từ khi Sở Mặc rời khỏi Viêm Hoàng Thành.

    Viêm Hoàng Thành vẫn phồn hoa như trước, không nhìn ra có bất kỳ thay đổi gì so với trước kia.

    Nhưng khi vào thành, Sở Mặc cẩn thận phát hiện sự biến hóa.

    Đầu tiên, những người môn phái trong Viêm Hoàng Thành, gần như không thấy bóng dáng.

    Người thường không nhận ra đám người đó có gì khác biệt, nhưng trong mắt những người cùng loại lại thấy rất rõ ràng.Đi trên đường cái Viêm Hoàng Thành, Sở Mặc và Đại Công Kê gặt hái được không ít ánh mắt kinh ngạc.

    Không phải vì có người nhận ra được thân phận của hắn, mà người trong Viêm Hoàng Thành từng thấy chó đi dạo, từng thấy chim đi dạo, nhưng trước giờ chưa từng thấy gà đi dạo.

    Một con gà trống xinh đẹp to lớn màu sắc rực rỡ, cao lớn uy mãnh, uy phong lẫm liệt đi bên cạnh người thiếu niên.

    Trên mặt mang vẻ kiêu căng không diễn tả được bằng lời.

    Thậm chí còn khiến cho người ta có một cảm giác: Không phải thiếu niên này dẫn nó đi dạo, mà nó đang dẫn thiếu niên này đi dạo

    - Mẹ, mẹ, nhìn kìa, con gà trống kia to chưa!

    Đẹp quá!

    Một tiểu cô nương lay lay áo của thiếu phụ bên cạnh, mặt tò mò nhìn Đại Công Kê.

    - Đúng vậy, đẹp quá!

    Trên mặt người thiếu phụ lộ ra nụ cười ôn dung hiền hòa.

    Đại Công Kê lập tức có chút đắc ý nhìn Sở Mặc, nhưng không nói bất kỳ lời nào.

    Thật ra không cần Sở Mặc nhắc nhở, Đại Công Kê cũng biết rõ, nếu nó mà mở miệng nói tiếng người ở nơi này, từ nay về sau, đừng hòng sống yên ổn.Nguyên thú cấp chín cũng biết nói chuyện giống người, nhưng trong thế giới phàm tục, có mấy ai nhìn thấy nguyên thú cấp chín?

    Dù có là người trong môn phái, cũng chẳng có mấy người tận mắt nhìn thấy.

    Cho nên, một con vật tự nhiên biết nói tiếng người, chắc chắn là một việc vô cùng kinh hãi thế tục.

    Sở Mặc bĩu môi, cũng không nói gì.

    Lúc này, một bé trai vẻ mặt kinh ngạc dùng tay chỉ về phía Đại Công Kê hô lên:

    - Con Đại Công Kê quá, lớn như vậy, phải dùng nồi thật to mới hầmđược mẹ nhỉ?

    Không cần cho thêm nấm vào cũng ăn được!

    Mẫu thân chú bé con vỗ nhè nhẹ vào đầu cậu, giọng oán trách:

    - Đừng nói linh tinh!

    Nhưng sau đó cũng lẩm bẩm theo một câu:

    - Đúng là có thể hầm một nồi to.

    - ...

    Đại Công Kê lập tức có cảm giác kích động muốn bùng nổ.

    Muốn hầm Kê gia?

    Kê gia ăn các ngươi trước rồi!

    Nhân loại ngu xuẩn!

    Sở Mặc trừng mắt nhìn Đại Công Kê, truyền âm nói:

    - Mau đi thôi, đừng có nhiều chuyện!

    - Nhân loại các người thật là ngu xuẩn!

    Đại Công Kê phẫn nộ truyền âm với Sở Mặc.

    Một người một gà, nhanh chóng biến mất giữa dòng người.

    Sở Mặc đem Đại Công Kê trở về Phàn phủ.

    Hỏi han một chút, nói Ma Quân vẫn chưa trở về.

    Sở Mặc cũng không quá lo lắng, sư phụ có việc sư phụ phải làm.

    Điểm này, tính tình của Sở Mặc và Ma Quân không khác nhau lắm, không thích hỏi quá nhiều chuyện người khác.Nhưng tin hắn trở về, vẫn lan truyền nhanh chóng.

    Sở Mặc hồi phủ không đến một canh giờ, đã có mấy nhóm người đưa thiệp mời tới.

    Thậm chí còn có người đích thân đăng môn bái phỏng.

    Nhưng người này, khiến Sở Mặc ít nhiều có chút bất ngờ.

    - Vương đại ca, sao huynh lại tới đây?

    Sở Mặc nhìn Vương Đại Phát, quả thật ít nhiều thấy kinh hãi.Dù sao thân phận Vương Đại Phát cũng có chút mẫn cảm, y là hoàng kim trưởng lão của Thanh Long đường.

    Hơn nữa giờ khác này, Sở Mặc với Thanh Long đường, nói thù sâu như biển, cũng không kém nhiều lắm.

    - Sao nào, lão đệ không chào đón ta?

    Vương Đại Phát nở nụ cười, giữa hai đầu lông mày, mang theo vài phần tiều tụy, quầng mắt cũng thâm đen.

    Trông như nhiều ngày không được nghỉ ngơi tử tế.

    - Ha ha, sao có thể không chào đón Vương đại ca chứ, chỉ là không ngờ...Sở Mặc cười cười.

    - Không ngờ lão ca ta còn có gan đến phủ của đệ phải không?

    Vương Đại Phát cũng không giận Sở Mặc, đặt mông ngồi trên ghế, bưng ly trà thị nữa vừa đưa lên, uống một ngụm.

    Sau đó đặt ly trà xuống, đột nhiên thấy Đại Công Kê đang ngồi chồm hổm trên ghế bên cạnh, nhất thời bị dọa một trận:

    - Lão đệ chơi gà từ bao giờ thế?

    Cái đầu này... màu lông này... chậc chậc, a?

    Nó còn trừng mắt với ta!

    Ha ha, lão đệ, đệ được lắm, con gà này của đệ mà cho đi chọi... chắc chắn là không có đối thủ!

    Đại Công Kê trừng mắt nhìn Vương Đại Phát, có tâm tư muốn mộtvuốt đạp chết cái tên con người kia.

    -----o0o-----

    Chương 293 : Trợ thủ đắc lực. (1)

    Chương 293 : Trợ thủ đắc lực. (1)

    Để Kê gia chọi gà? ngươi đang làm trò cười sao là cái con người kia?

    Đợi sau khi Kê gia thức tỉnh huyết mạch phượng hoàng, nhất định sẽ làm đấu trường chọi người!

    Đúng là con bà nhà nó... khiến Kê gia tức chết đi được!

    Sở Mặc ho hai tiếng, sau đó nhịn cười nói:

    - Chọi gà?

    Không tồi... hôm nào phải thử mới được.

    Vương Đại Phát dù có chút kinh ngạc với Đại Công Kê, nhưng nhanh chóng, tâm tư của y chuyển dời sang ý đồ chuyến viếng thăm này.

    - Lão đệ, lần này lão ca tới đây là muốn tìm đệ nương tựa.

    Không biết lời đệ nói trước đây có tính hay không?

    Vương Đại Phát mặt chăm chú nhìn Sở Mặc.

    - Hả?

    Tin tức lão ca nhanh nhạy như vậy?

    Sở Mặc cười thuận miệng nói.

    - Tin tức nhanh nhạy?

    Miễn cưỡng coi như tạm thôi.

    Thật ra mấy ngày nay, xảy ra chuyện gì, ta hoàn toàn không hay biết.

    Nhưng, lão đệ quay trở về không một vết thương, hẳn có thể nói rõ vấn đề rồi.

    Vương Đại Phát vô cùng thẳng thắn nói:

    - Hơn một nghìn người, liên quân hai đại lục... xem ra... tôn sư đã ratay rồi?

    - Huynh không biết?

    Sở Mặc nhìn Vương Đại Phát, thấy mặt y mờ mịt hoàn toàn không giống với giả vờ, liền cười nói:

    - Huynh không biết đã xảy ra chuyện gì, mà dám để ngọc ở chỗ đệ như này?

    Chẳng lẽ không sợ lỗ sao?

    - Lão đệ đừng chê cười ta.

    Vương Đại Phát thở dài:

    - Dù lão ca là người làm ăn, nhưng trong người lão ca vẫn còn chút huyết tính.

    Không phải lần nào cũng làm ăn chắc chắn không bù bù lỗ.Có thể rất nhiều người thích kiểu làm ăn như vậy, nhưng lão ca ta, có những lúc, lại thích những chuyện mang tính thách thức.

    Nói rồi, Vương Đại Phát nhìn Sở Mặc, vô cùng chân thành nói:

    - Không giấu diếm, từ lúc lão đệ ra khỏi thành, lão ca đã động thủ, thanh lý sạch những... cường giả của các môn phái trong Viêm Hoàng Thành này rồi!

    Hơn nữa, ta còn bí mật bảo vệ những... người từng là đệ tử của Phiêu Diêu Cung từ nơi xa đến đây!

    - Sao?

    Sở Mặc không kìm nổi kinh ngạc hô lên một tiếng, nhìn Vương Đại Phát:

    - Huynh làm vậy... chẳng khác nào phản bội hoàn toàn Thanh Long đường?

    - Bọn họ cũng không có để ý ta như ta tưởng tượng.

    Vương Đại Phát có chút mất mát, nhẹ giọng nói:

    - Ta vì Thanh Long đường, bao nhiêu năm nay, lập bao chiến công hiển hách.

    Nhưng kết quả thì sao?

    Mãi gần đây ta mới phát hiện ra rằng, hóa ra trong mắt đám người của Thanh Long đường, Vương Đại Phát ta... vốn chỉ như một tên nhà giàu mới nổi mà thôi.

    - Dù là vậy...

    đấy cũng không hẳn là lý do khiến lão ca quay lưng lại với Thanh Long đường hoàn toàn chứ?Vương Đại Phát nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

    - Đúng vậy, nếu chỉ như vậy, lão ca cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ quay lưng lại hoàn toàn với Thanh Long đường.

    Dù sao Đường chủ từ trước tới nay vẫn luôn chiếu cố ta.

    Vậy nên mới bắt đầu, ta không động thủ với đám người của Thanh Long đường.

    Vương Đại Phát nói xong có chút thê lương cười cười.

    - Nhưng năm ngày trước, đột nhiên ta nhận được điều lệnh của Thanh Long đường.

    Điều lệnh ấy, do đích thân Đường chủ ký tên gửi đi.

    Muốn điều ta trở về tổng bộ Thanh Long đường nhậm chức, cho ta một chức vị trưởng lão hoàng kim cao cấp nữa.

    - Đây là chuyện tốt mà?

    Sở Mặc nhìn Vương Đại Phát.

    - Chuyện tốt?

    Vương Đại Phát cười lạnh:

    - Theo điều lệnh, còn có một bức thư.

    Cũng là đích thân Đường chủ viết.

    Trên đó, yêu cầu ta giao tất cả sản nghiệp danh nghĩa ta cho người tiếp quản kế nhiệm!

    Sau đó, đồng ý mỗi năm cho ta một phần mười lợi tức.

    Ha... ha, đúng là hào phóng!

    - Trước khi ta gia nhập Thanh Long Đường, cũng đã có được gia sản lớn như vậy rồi.

    Mấy năm nay, ta cũng không hề mượn danh nghĩa Thanh Long Đường, để thực hiện bất cứ thủ đoạn nào có lợi cho việc kinh doanh của bản thân.

    Có thể nói, Vương Đại Phát ta được như ngày hôm nay hoàn toàn không phải là nhờ vào Thanh Long Đường.

    Ngược lại, là Thanh Long Đường đã lấy được từ ta không biết bao nhiêu là bạc!

    - Đúng vậy, quả thực bọn họ đã phái đến cho ta không ít vệ sĩ có thực lực.

    Nhưng thành thật mà nói... nếu ta dùng số bạc mà mấy năm trở lại đây đã cung cấp cho Thanh Long Đường đi thuê ở bất cứ mônphái nào.

    Ta tin tưởng, vệ sĩ bên cạnh ta sẽ mạnh hơn hiện nay gấp mấy lần!

    - Ngoài ra, ưu đãi lớn nhất mà ta nhận được, đó chính là một chút đan dược mà các môn phái cung cấp.

    Nói đến đây, hai vành mắt Vương Đại Phát bắt đầu đỏ lên:

    - Nhưng trước khi dùng những đan dược đó, thì Vương Đại Phát ta không hề... mắc căn bệnh nhức đầu này!

    - Chuyện này ta vẫn chưa tìm ra chứng cứ, nên cũng không thể nói thêm điều gì.

    Chỉ là những gì họ vừa làm với ta, lại khiến ta vô cùng tổnthương, thậm chí là tuyệt vọng.

    - Cho đến ngày hôm nay, ta cuối cùng đã thấy rõ, thứ mà Thanh Long Đường muốn vốn dĩ chỉ là phần tài sản khổng lồ mà ta đã gây dựng được.

    Còn về phần bản thân ta... ngươi cũng thấy thái độ của họ đối với ta ra sao rồi đấy.

    Cho nên, lời của lão ca ta, không sai phải không?

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Đúng, ngươi nói không sai.

    - Cho nên lần này ta bất chấp tất cả rồi.Trong mắt Vương Đại Phát lộ ra sự kiên nghị:

    - Ta biết sư phụ đệ không phải kẻ tầm thường, chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn đệ bị người ta đuổi giết.

    Nếu lão ca ta muốn nương tựa vào ngươi thì không thể đợi đến lúc mọi sự đã rồi.

    Như vậy, ngươi sẽ không thấy được thành ý của ta.

    Tuy rằng Sở Mặc vừa trở về, cũng chưa nắm rõ được những tình hình vừa xảy ra bên trong Viêm Hoàng thành.

    Nhưng cũng đã đọc qua một chút tin tức tình báo, nên cũng biết được lời của Vương Đại Phát là không hề dối trá.

    Lúc này Vương Đại Phát đứng dậy, cười nói với Sở Mặc:

    - Ta gọi ngươi là lão đệ thêm một lần cuối, từ rày về sau, ta sẽ gọi ngươi là Sở thiếu!

    Sở Mặc cũng đứng lên, cười và nói:

    - Gọi là gì cũng không hề quan trọng.

    - Không, rất quan trọng!

    Việc mà Sở thiếu muốn làm, trong lòng ta cũng biết được đôi chút.

    Sở thiếu là người mang hoài bão lớn trong lòng.

    Cho nên, thứ tự trên dưới, vẫn phải phân biệt thật rõ ràng.

    Vương Đại Phát nói xong, quỳ trước mặt Sở Mặc, dập đầu cúi xuống đất, sau đó nói:

    - Từ hôm nay trở đi, ta sẽ là đại quản gia quản lý tài vụ bên ngườiSở thiếu!

    Bất cứ chuyện gì liên quan đến tài vụ sẽ đều do Vương Đại Phát ta đảm nhiệm!

    Khát vọng của Sở thiếu lớn bao nhiêu, Vương Đại Phát ta nhất đinh sẽ làm ra bấy nhiêu bạc!

    Sở Mặc vội vàng tiến đến nâng Vương Đại Phát dậy, nói:

    - Cái giá này ngươi trả quá lớn rồi!

    - Không, đây mới chỉ là bước đầu tiên!

    -----o0o-----

    Chương 294 : Trợ thủ đắc lực. (2)

    Chương 294 : Trợ thủ đắc lực. (2)

    Vương Đại Phát đứng lên, hướng đôi mắt sáng quắc về phía Sở Mặc:

    - Theo ta thấy, tổ chức tình báo hiện nay mà Sở thiếu lập ra, còn quá non nớt và ấu trĩ...

    Khụ khụ, Đại Phát nói thẳng, mong Sở thiếu đừng trách.Sở Mặc lắc lắc đầu, ý rằng chính mình không trách.

    Vương Đại Phát nói:

    - Cô nương Sở Yên làm việc rất cố gắng, cũng rất có tài năng.

    Nói thật, nàng làm cũng không đến mức quá tệ!

    Nhưng quả thực là vẫn không thể theo nổi khát vọng của công tử.

    Quản gia một tay của quý phủ là Tùy Hồng Nho, thì chủ yếu lại chỉ am hiểu về những chuyện trên chiến trường.

    Những binh lính tinh nhuệ đã giải ngũ cũng đều là những kẻ tài ba.

    Nhưng quả thực còn cần phải trải qua một khóa huấn luyện đặc thù nữa mới có thể đáp ứng được nhu cầu của công tử.

    Vương Đại Phát nhìn Sở Mặc:

    - Nơi này dù sao cũng là giang hồ mà không phải chiến trường!

    Sở Mặc im lặng gật gật đầu, những lời Vương Đại Phát nói quả thực đều có lý.

    Chú một tay và Sở Yên cũng biết rõ mấy điều này.

    Nhưng không còn cách nào khác, dưới tay Sở Mặc cũng không có người thích hợp để dùng.

    Hoàn toàn là việc bất đắc dĩ, không trâu bắt chó đi cày mà thôi.

    Vương Đại Phát nói:

    - Còn về phần Hứa thập công tử... tuy về mọi mặt y đều cực kỳ xuất sắc, nhưng chính thân phận của y lại là rào cản lớn nhất!

    Có lẽ, chính Hứa thập công tử cũng đã rõ điều này, nên gần đây mới quyết tâmở nhà bế quan tu luyện.

    Nhưng trong lòng Sở Mặc biết rõ, Hứa Phù Phù chắc hẳn đang bế quan để dùng những đan dược kia.

    Vương Đại Phát nhìn Sở Mặc:

    - Tổ chức tình báo của công tử hiện nay có thể coi là dùng tạm cũng không vấn đề gì.

    Hiện giờ ta muốn góp sức cho công tử, cũng không phải muốn khiến cho công tử cảm thấy, việc gì ta cũng có thể nắm chắc trong lòng bàn tay.

    Dù sao, trong mối quan hệ như vậy, ta cũng muốn đôi bên phải hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau, mới có thể làm thêm được càng nhiều việc khác.Vương Đại Phát cũng rất trực tiếp, gần như đem mọi điểm cần thiết đều phơi bày ra trước mắt mà phân tích.

    Tuy Sở Mặc cũng từng đùa rằng muốn mời y đến dưới trướng của hắn để làm việc.

    Nhưng Sở Mặc cũng thật không ngờ, Vương Đại Phát có thể quyết đoán như vậy, dám phản bội Thanh Long Đường, đem tất cả vốn gốc đặt cược về phía mình, được ăn cả ngã về không như thế.

    - Ngươi không sợ Thanh Long Đường tìm tới trả thù hay sao?

    Sở Mặc cười hỏi.

    - Đương nhiên là sợ rồi.Vương Đại Phát trầm giọng nói:

    - Ta từng được gặp đường chủ Thanh Long Đường một lần, tuy rằng ta không am hiểu lắm về chiến đấu, nên cũng không đưa ra được đánh giá trực quan về cảnh giới của y.

    Nhưng căn cứ vào những tin tức mà ta thu thập được trong mấy năm gần đây, thì y chính là một kẻ thâm sâu khó lường.

    Tuy nhiên, Sở thiếu đã dám vì bạn bè mà đắc tội với các môn phái trên cả hai lục địa Thanh Long và Chu Tước.

    Vương Đại Phát ta tuy không to gan đến vậy, nhưng dũng khí rời khỏi Thanh Long Đường thì ta vẫn phải có!

    - Được!

    Sở Mặc chân thành nói:

    - Chỉ dựa vào những câu này, ta nhất định sẽ đảm bảo an toàn cho ngươi!

    Trong mắt Vương Đại Phát hiện lên một chút cảm động:

    - Như vậy từ nay về sau, Vương Đại Phát ta c trợ thủ của Sở thiếu!

    - Điều mà ngươi mong muốn nhất là cái gì?

    Sở Mặc nhìn Vương Đại Phát, nhẹ giọng hỏi.

    Vương Đại Phát ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

    - Trở thành một thương nhân có tiếng tăm nhất trên khắp lục địaTứ Tượng này!

    Ta muốn một ngày nào đó, bất kể là nhân gian hay môn phái, hễ nhắc đến ba chữ Vương Đại Phát, đều phải giơ một ngón tay cái lên mà khen rằng: Đây chính là thương nhân lợi hại nhất trên lục đia Tứ Tượng của chúng ta!

    - Ha ha ha, được, vậy chúng ta sẽ cùng nhau, phấn đấu vì mục tiêu này!

    Sở Mặc cười vươn tay ra, đập tay lập lời thề với Vương Đại Phát.

    Sau đó, lại liên tiếp có người đưa thiệp mời, còn có cả người tới tận nhà xin gặp mặt.

    Vương Đại Phát cũng không ở lại lâu, nói chuyện một bận với Sở Mặc xong liền từ biệt rời đi.Nếu như đã quyết định rồi, y còn phải chuẩn bị rất nhiều việc nữa.

    Mà chuyện quan trọng nhất, chính là đề phòng sự trả thù của Thanh Long Đường.

    Trên toàn bộ lục địa Tứ Tượng thì Thanh Long Đường cũng được xem như là một con quái vật lớn.

    Với tư cách là một nhân vật quan trọng trong cao tầng của tổ chức, sự phản bội của Vương Đại Phát nhất định sẽ khiến cho Thanh Long Đường giận dữ tới mức không kiềm chế được.

    Nhưng Vương Đại Phát cũng rất thông minh, y hiểu được việc cấp bách trước mắt mà Thanh Long Đường muốn làm nhất, không phải làdành sức để trừ khử y.

    Một thương nhân không có khả năng chiến đấu như y, Thanh Long Đường sẽ không cần vội vã mà giết chết ngay lập tức.

    Hiện giờ, việc mà Thanh Long Đường muốn làm, chắc chắn là phải dốc toàn lực diệt trừ Sở Mặc!

    Cho nên có cái cây to như Sở Mặc đứng ra cản gió, Vương Đại Phát y tạm thời vẫn khá an toàn.

    Nghĩ tiêu cực một chút, nếu Sở Mặc thực sự không thể chống lại Thanh Long Đường, bị đánh bại.

    Thì không phải vẫn còn hai thế lực nhưHuyền Vũ Cung và Bạch Hổ Điện hay sao?

    Lo đường lui như vậy cho bản thần chính là việc trước giờ Vương Đại Phát không bao giờ sơ xảy bỏ quên.

    Vương Đại Phát đi xong, Đại Công Kê lúc này đang nằm ườn trên ghế nói một cách lười biếng:

    - Tên con người này, thật thông minh!

    Nếu biết cách dùng, y nhất định sẽ là trợ thủ đắc lực cho ngươi đó!

    - Hửm?

    Sở Mặc thoáng nhìn Đại Công Kê:

    - Ngươi cũng thấy là bản thân nên đến sân chọi gà để chiến đấu hả?

    - Cút cút cút!

    Đại Công Kê trợn mắt trừng Sở Mặc:

    - Tiểu tử, còn dám ăn nói lung tung, kê gia liều mạng với ngươi!

    - Ha ha.

    Sở Mặc vui vẻ cười rộ lên, có thể lôi kéo được Vương Đại Phátđương nhiên là một việc đáng để vui mừng.

    Tuy nói sức chiến đấu của y quả thực vô cùng bình thường, nhưng đầu óc của y lại vô cùng thông minh nhanh nhạy!

    Người như vậy, nếu có thể dùng một cách thỏa đáng, thì mỗi cái danh hiệu đệ nhất thương nhân cỏn con đó, nào có đáng gì?

    Đại Công Kê liếc Sở Mặc:

    - Ngươi thì có cái gì mà đòi hả hê như vậy?

    Người ta dám đặt cược hết thảy vào ngươi, nguyên nhân chủ yếu chẳng qua là nhìn vào vị sư phụ quá mức hùng mạnh đó của ngươi mà thôi!Sở Mặc cười nói:

    - Thì đã sao nào?

    Đại Công Kê nói:

    - Nếu như không có sư phụ của ngươi, ngươi nghĩ người ta sẽ chủ động mò tới nương tựa vào ngươi hay sao?

    Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Trên đời này lấy đâu ra chữ "nếu"... có đôi khi, may mắn cũng là một loại tài năng, hiểu không?

    -----o0o-----

    Chương 295 : Gặp hoàng thượng

    Chương 295 : Gặp hoàng thượng

    - Thôi đi, bộ dạng của ngươi giống vui quá hóa rồ rồi đấy.Đại Công Kê châm chọc:

    - Nếu kê gia không nhìn lầm, thì ngày mà sư phụ ngươi phải rời khỏi thế giới này đã sắp đến rồi.

    Khi đó cũng chính là lúc mà ngươi phải nếm thử trái đắng rồi đấy!

    Sở Mặc im lặng một chút, hắn biết Đại Công Kê không nói dối.

    Vừa rồi trong số thiếp mời mà hắn nhận được có một tờ là của phủ thân vương.

    Hạ Kinh tự tay viết thư, nói với Sở Mặc, ngoài một số ít dược liệu ra thì đại bộ phận cũng đã thu thập đủ rồi.

    Chỉ cần có thời gian, bất cứ lúc nào Sở Mặc cũng có thể bắt đầu luyện chế.Phía bên Hứa phủ cũng viết thư gửi tới, muốn Sở Mặc nghỉ ngơi cho lại sức, rồi đi Hứa phủ một chuyến.

    Thiệp mời của nhị hoàng tử Hạ Hùng cũng sát gót theo sau.

    Còn có một vài quan lớn và quý tộc khác, cũng đều gửi thiệp mời tới.

    Sở Mặc có một loại cảm giác, dường như sau khi hắn trở về, rất nhiều chuyện đã xảy ra, kéo theo vô vàn thay đổi lớn.

    Lúc này, người mà hoàng cung phái tới, vẫn còn đang đợi ở bênngoài kia kìa.

    - Ta muốn đi hoàng cung một chuyến.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Công Kê:

    - Có muốn đi cùng ta mở mang một chút không?

    - Thôi khỏi, hoàng cung của nhân gian, chẳng qua chỉ là một khu nhà to một chút, có gì đáng để xem đâu.

    Đại Công Kê vẻ mặt vênh váo, tiện đà nói tiếp:

    - Đi thể nào chẳng bị người khác vây quanh chỉ trỏ như động vật quý hiếm?

    Không đi!

    - Chẳng qua là một con Đại Công Kê thôi, ai thèm coi ngươi như động vật quý hiếm?

    Sở Mặc bĩu môi:

    - Cùng lắm trong lòng họ sẽ chỉ nghĩ là: Oa con gà to quá, có thể hầm được một bát tô đấy!

    Còn không cần cho thêm nấm!

    - Cút cút cút!

    Kê gia không muốn nhìn thấy ngươi!

    Đại Công Kê quay mặt sang một bên, chiếc mào trên đầu vì tức giận mà càng thêm đỏ chót.

    ... . . .Lúc Sở Mặc đi vào hoàng cung, phát hiện hoàng thượng đã ngồi ở ngự thư phòng chờ hắn rồi.

    - Bái kiến bệ hạ!

    Sở Mặc hành lễ với hoàng thượng.

    - Miễn lễ, ngồi đi.

    Nửa tháng không gặp, Sở Mặc thấy hình như hoàng thượng lại già đi một chút, trên đầu cũng bạc thêm một vài sợi tóc.

    Đối với việc hoàng thượng lúc nào cũng có đủ mọi loại đan dược để chống lão hóa, gia tăng tuổi thọ mà nói, thì đây không phải là một hiện tượng bình thường.Sau khi tạ ơn xong, Sở Mặc ngồi trên ghế, nhìn hoàng thượng.

    Hoàng thượng cũng nhìn hắn, nói một cách mềm mỏng:

    - Sao rồi?

    Vẫn ổn cả chứ?

    Mấy lời hoàng thượng hỏi khiến Sở Mặc không biết trả lời sao cho phải:

    - Bệ hạ đã biết trong khoảng thời gian này ta làm những gì rồi ư?

    - Trẫm cũng không mù.

    Hoàng thượng trừng mắt nhìn Sở Mặc:

    - Nếu động tĩnh lớn như vậy mà trẫm còn không biết, vậy ngôi vịhoàng thượng này... trẫm cũng khỏi cần ngồi.

    Sở Mặc cười cười:

    - Cũng coi như là ổn cả, tuy rằng cuối cùng có hơi tiếc một chút.

    - Phàm là việc gì cũng khó tránh khỏi có chút tiếc nuối, ngươi còn sống được để mà trở về đã là ngoài ý muốn của trẫm rồi.

    Không hổ là con ngựa tốt chạy ngàn dặm của Đại Hạ ta!

    Hoàng thượng cười ha hả nói, đôi mày nãy giờ vẫn nhíu chặt cũng giãn ra đôi chút.

    Hoàng thượng cũng không biết rằng, việc nuối tiếc mà Sở Mặc nóiđến không phải như những gì mà y đang nghĩ tới.

    Tuy nhiên, Sở Mặc cũng không giải thích thêm điều gì, chỉ là hỏi một cách tò mò:

    - Lúc nào mà ta thành con ngựa tốt chạy ngàn dặm rồi vậy?

    - Đây cũng không phải do trẫm nói, là Hứa thủ phụ nói ra trước đấy.

    Hoàng thượng cười nói:

    - Trẫm cũng rất đồng ý với ý kiến này.

    - Hoàng thượng quá khen rồi, ta sao có thể gánh vác nổi.Sở Mặc đáp.

    - Ở trước mặt trẫm thì đừng có bày ra cái bộ dạng đó.

    Hoàng thượng nói xong, nhìn chằm chằm Sở Mặc hỏi:

    - Học viện còn tiếp tục xây dựng được không?

    Sở Mặc trả lời:

    - Đương nhiên rồi!

    - Thật sao?

    Hoàng thượng hơi hơi nheo mắt, nhìn Sở Mặc vẻ không tin tưởng lắm:

    - Ngươi chắc chắn còn có thể thành lập học viện ư?

    - Vì sao lại không thể?

    Sở Mặc cười cười:

    - Ta nếu đã có thể còn sống trở về, không phải đủ để nói lên mọi chuyện rồi sao?

    - Tốt!

    Tốt!

    Tốt!

    Hoàng thượng vỗ tay, thậm chí đứng cả dậy, cười to:

    - Trẫm có Sở Mặc, là có thể chống lại mười vạn đại quân rồi, ha ha ha!Hoàng thượng cũng không truy hỏi đến cùng những gì Sở Mặc đã trải qua trong quãng thời gian này, người thông minh thì nên biết, không phải việc gì cũng nhất định cần hỏi rõ ngọn ngành.

    Rất nhiều chuyện, chỉ cần có kết quả hài lòng là đã đủ.

    Đối với bọn họ, quá trình không hề quan trọng nữa.

    Sau đó, hoàng thượng nói cho Sở Mặc biết những dược liệu mà hắn cần đã đưa đến Phàn phủ.

    Sở Mặc cũng từ chối lời mời ở lại hoàng cung dùng bữa của hoàng thượng, rời khỏi hỏi hoàng cung, đi một mạch tới Thao Thiết Lầu.

    Ở đó, sau khi gặp được Sở Yên và dặn dò nàng một số việc, Sở Mặclại lần nữa không dừng vó ngựa phi tới Hứa phủ.

    Nói gì thì nói, vẫn phải đi một chuyến.

    Sau khi Sở Mặc đến Hứa phủ thì cũng không bất ngờ lắm với việc Hứa Phù Phù đang bế quan nên không xuất hiện.

    Ông già Hứa Trung Lương thì chỉ bắt hắn ở lại ăn một bữa cơm, cũng không nói nhiều, nhưng là nhắc nhở Sở Mặc, về sau có muốn làm gì, thì cũng phải tính toán cho kỹ từng bước đi mới được.

    Trên thực tế, những gì mà Sở Mặc thể hiện cũng đã khiến mọi người bất ngờ lắm rồi.Chỉ trong một năm ngắn ngủi, sự thay đổi của hắn đã lớn đến mức mọi người khó mà hình dung nổi.

    Cho dù là vị thủ phụ nội các đương triều như Hứa Trung Lương, cũng không còn gì nhiều để có thể chỉ bảo cho Sở Mặc nữa rồi.

    Lúc Sở Mặc về đến nhà thì đêm cũng đã khuya, Đại Công Kê không biết lại chạy đi đằng nào.

    Sở Mặc cũng không thấy bóng dáng của nó đâu cả, vì thế liền về thẳng phòng mình.

    Ngẫm lại những gì vừa trải qua trong nửa tháng này, Sở Mặc cảm thấy vẫn còn như đang ở trong mơ vậy.Hơn một ngàn cao thủ đuổi giết, nhìn như đã lâm vào đường cùng, lại bị Ma Quân biến thành một trận rèn luyện trên lằn ranh sinh tử.

    Lúc ấy Ma Quân chỉ làm duy nhất một việc, đó là áp chế cảnh giới của những người này thấp bằng Sở Mặc.

    Sau đó, liền ngồi bên mà quan sát, gần như không hề nhúc nhích một ngón tay để giúp Sở Mặc.

    Tất cả mọi việc, đều là tự bản thân Sở Mặc hoàn thành!

    Kỳ thực, tình hình này, với Sở Mặc mà nói thì xem như vẫn đang lâm vào bước đường cùng!

    Theo Sở Mặc thấy, có thể trải qua một đợt rèn luyện phong phú, bìnhan trở về, cũng không phải là do thực lực của hắn đủ mạnh hay vận may của hắn đủ tốt.

    Lần trải nghiệm này đã khiến Sở Mặc học được nhiều thứ, cũng cho hắn thấy được những mặt đen tối bên trong bản chất con người.

    -----o0o-----

    Chương 296 : Bắt đầu. (1)

    Chương 296 : Bắt đầu. (1)

    Những tư tưởng tham lam và ích kỷ đó, gần như được trình diễn một cách chân thực và sâu sắc vô cùng!

    Nếu từ đầu chí cuối mọi người chỉ ôm khư khư một mục đích, đó là giết chết Sở Mặc.

    Thì nếu Ma Quân vẫn cứ khoanh tay đứng nhìn, bọn họ rất có thể đã thành công.Cho dù Sở Mặc có mạnh tới cỡ nào, cũng không thể một mình chống lại nhiều đối thủ cùng cảnh giới đến vậy.

    Thậm chí, trong quá trình chiến đấu với nhau, đám người đó mỗi người lại ôm ấp một mưu tính riêng.

    Đều vắt óc suy nghĩ xem, làm sao mới có thể moi được càng nhiều ưu đãi trên người Sở Mặc.

    Thế nên cho đến tận khi bị Sở Mặc đánh cho tan tác, vẫn còn chưa tỉnh ngộ.

    - Cho nên một ngày nào đó, nếu bên cạnh ta có thêm càng nhiều người, tới lúc ta đã không thể nào đưa cho họ những gì mà họ muốn, thìnhất định phải học được cách buông tay.

    Nếu không... thế nào cũng sẽ bị cắn trả.

    Trên đời này, lòng người chính là thứ khó mà nắm bắt nhất.

    Sở Mặc lẩm bẩm.

    Mấy hôm sau, Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung vừa được xây dựng xong bên trong Viêm Hoàng thành bắt đầu giăng đèn kết hoa, rất nhiều người dần dần tụ tập về nơi đó.

    Những quý tộc và quan lớn ngày thường khó mà bắt gặp hầu hết đều xuất hiện ở nơi này.

    Thân vương Hạ Kinh, binh mã đại nguyên soái Phương Minh Thông, thủ phụ nội các đương triều Hứa Trung Lương... gần như tất cả mọi nhân vật có vai vế trong Đại Hạ đều có mặt.Giữa tiếng nhạc cổ vang lên, hoàng đế bệ hạ, người thống trị cao nhất của Đại Hạ, đích thân xuất hiện!

    Hoàng đế đến khiến không khí nơi này lập tức trở nên càng náo nhiệt.

    Vô số dân chúng Viêm Hoàng thành đến xem lễ đều quỳ rạp xuống đất, miệng hô to vạn tuế.

    Hàng đàn con cháu trẻ tuổi đến từ các thành trấn của Đại Hạ đều đổ xô về nơi này, muốn thử vận may.

    Xem có thể đạt được cơ hội bái nhập môn phái đầu tiên từ trước tới giờ được thành lập ngay tại nhân gian hay không.

    Nhất là những người thuộc tầng lớp bần hàn, tất cả đều ôm trong lòng một khát khao cháy bỏng.Nếu có thể thực sự tiến vào Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung thì chẳng khác nào đã thay đổi được vận mệnh cả đời.

    Bất kỳ ai nghe thấy cũng sẽ không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.

    Đạm Đài tiên sinh ngồi sau một chiếc bàn trên đài cao, cảm xúc trong lòng như sóng biển cuồn cuộn tuôn trào.

    Mới tối qua, sau khi Sở Mặc rời khỏi hoàng cung chưa được hai canh giờ, liền phái người tới đưa cho y một lọ đan dược.

    Ngay sau khi Đạm Đài tiên sinh dùng xong, chỉ trong nháy mắt, vết thương vốn vô cùng nghiêm trọng của y đã khỏi hơn phân nửa!

    Bản thânĐạm Đài tiên sinh cũng bị giật mình đến ngây người.

    Tuy Đạm Đài tiên sinh trước giờ vẫn biết sư tôn của Sở Mặc là một cao thủ đan dược.

    Thậm chí bệnh mà Hạ Kinh mang trong người cũng có thể chữa khỏi.

    Nhưng lại không ngờ trình độ đan dược của đối phương có thể cao sâu tới vậy.

    Vốn dĩ y cho rằng tình trạng thương tích của mình ít nhất phải mất mấy tháng, thậm chí là vài năm mới có thể khỏi được hoàn toàn.

    Lại không nghĩ mới chỉ qua một đêm đã khôi phục được nhiều đến vậy.

    Cho dù hiện giờ đang ngồi ở đây, y vẫn có thể cảm nhận được hiệulực của đan dược, tỏa ra một sức mạnh dịu dàng truyền đi khắp cơ thể, chữa khỏi những tổn thương mà y đang mang trong người.

    - Đúng là như thần vậy!

    Trong ánh mắt của Đạm Đài tiên sinh lộ ra một chút cảm kích.

    Vốn dĩ y có chút phản cảm với việc phải làm viện trưởng của học viện này.

    Một thiếu niên cho dù có đáng ngạc nhiên đến đâu, kể cả có trong tay phần truyền thừa của Phiêu Diêu Cung, nhưng muốn thành lập một môn phái ngay giữa nhân gian này, quả thực là nói thì dễ mà làm mới khó!Chỉ riêng những ánh nhìn tham lam từ bốn phương dồn tới, đã là áp lực lớn như trời đè rồi.

    Quả nhiên, Sở Mặc vừa mới bước chân ra khỏi Viêm Hoàng thành, liền bị vô số người đến từ khắp các môn phái trên lục địa Thanh Long và Chu Tước đuổi theo truy sát.

    Thậm chí, khi đó trong lòng Đạm Đài tiên sinh còn có chút tuyệt vọng.

    Không nghĩ tới Sở Mặc có thể cho y một bất ngờ lớn đến vậy.

    Giờ phút này y ngồi đó, trong lòng thậm chí còn cảm thấy vô cùng vui vẻ.

    Uất Trì tiên sinh cũng là như vậy, cùng với vị thái giám già, haingười mỗi người ngồi một bên cạnh Đạm Đài tiên sinh.

    Cả hai vốn đều vô cùng tôn trọng Đạm Đài tiên sinh.

    Cũng không chỉ bởi vì cảnh giới của Đạm Đài tiên sinh cao hơn bọn họ một bậc, mà ngay cả tuổi tác và kinh nghiệm sống của ông lão này cũng phong phú hơn bọn họ rất nhiều.

    Hiện giờ hai người bọn họ cũng đã trở thành viện phó của Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung giống như Đạm Đài tiên sinh.

    Trong lòng còn đang nhấp nhổm, sợ rằng Đạm Đài tiên sinh không muốn cùng làm viện phó viện trưởng gì với hai người thuộc hàng con cháu của mìnhnhư họ.

    Tuy nhiên, khi nhìn thấy nụ cười thản nhiên trên mặt Đạm Đài tiên sinh, cả hai đều yên tâm hơn rất nhiều.

    Nhưng vẫn trò chuyện với Đạm Đài tiên sinh vô cùng khép nép.

    Ba người bọn y cũng coi như nhân vật chính của ngày hôm nay.

    Nhưng nhân vật chính thực thụ thì hãy còn chưa tới.

    ... . . .Sở Mặc ngồi trước gương vẻ mặt đờ đẫn, lộ ra biểu cảm nhe nanh múa vuốt, lầu bầu nói:

    - Cũng có phải đi cưới vợ đâu... cần gì phải ăn mặc long trọng như vậy chứ?

    Một giọng nữ dịu dàng vang lên sau lưng hắn:

    - Công tử ngoan nào.

    Hôm nay tuy không phải ngày công tử cưới vợ, nhưng cũng là một ngày trọng đại đối với công tử mà!

    Cô gái này chính là Sở Yên, hôm nay nàng muốn tự tay chải đầu, chuẩn bị quần áo cho Sở Mặc.

    - Trọng đại gì mà trọng đại?

    Ta chỉ là một hộ vệ của học viện... thậm chí còn chưa to bằng viện phó.

    Sở Mặc lẩm bẩm phản bác.

    - Hì hì, ai mà không biết công tử mới là người chủ trì chân chính phía sau học viện?

    Thậm chí ngay cả người ngồi trên cái ghế viện trưởng là hoàng thượng cũng còn phải dựa theo ý của công tử mà làm cơ mà?

    Sở Yên cười hì hì nói.

    - Đừng có nói lung tung những câu như vậy, người khác mà nghe thấy lại nghĩ rằng ta không tôn trọng hoàng thượng.

    Sở Mặc nói.

    - Nơi này có ai khác đâu...

    À, trừ con Đại Công Kê này ra.

    Sở Yên liếc mắt nhìn Đại Công Kê đang vênh mặt ngồi trên ghế, cảm thấy kỳ quái nói:

    - Công tử nhặt được con gà này ở đâu vậy?

    Sao ta cảm thấy hình như nó rất thông minh?

    Ngươi xem...

    Hình như nó còn đang khinh bỉ ta?

    Hì hì.

    Hay thật!

    Không hề biết Đại Công Kê đang sắp tức điên lên rồi, thầm nghĩ: Con nhóc ranh, hay cái đầu ngươi ấy!

    Chọc cho kê gia không vui ta giơ vuốt cào rách cái bản mặt nhỏ nhắn đó của ngươi!

    -----o0o-----

    Chương 297 : Bắt đầu. (2)

    Chương 297 : Bắt đầu. (2)

    Cho ngươi khóc không thành tiếng!Đại Công Kê lúc này cũng coi như đã hiểu vì sao Sở Mặc bắt nó phải ra vẻ khiêm tốn, không nói câu nào còn như vậy.

    Nếu nó mà nói ra tiếng người, còn không bị coi như yêu quái sao?

    Không chừng đi đến đâu cũng bị người ta vây quanh chỉ trỏ, thế thì phiền chết đi được!

    - Xem ra làm một con gà nổi tiếng cũng rất áp lực đấy!

    Đại Công Kê nhàm chán suy nghĩ vẩn vơ.

    Sau nửa canh giờ, ngay cả người trong cung cũng đã tới giục hai lần, Sở Yên mới chỉnh trang xong cho Sở Mặc.

    Cười híp mắt nói:

    - Nhìn xem, thế nào?Sở Mặc đứng lên, nhìn hình ảnh của mình trong gương, thậm chí không dám nhận đó chính là bản thân.

    Thiếu niên trong gương, vẻ mặt khí khái hiên ngang, môi hồng răng trắng, mặc một bộ quần áo hoa lệ, đầu đội mũ miện vàng.

    Mũ miện này cùng là đồ mà trong cung đưa tới.

    Ngay cả người từ nhỏ cũng đã nắm rõ những quy tắc của quý tộc như Sở Mặc, khi thấy mũ miện này cũng không khỏi sửng sốt một hồi lâu.Bởi vì mũ miện này chỉ có người mang cấp bậc thân vương trở lên mới đủ tư cách đội trên đầu!

    Có thể nói, hiện nay, khắp Đại Hạ, số người có tư cách đội mũ miện này đếm không quá một bàn tay!

    - Công tử nhà ta vẫn đẹp trai nhất!

    Sở Yên hết sức hài lòng với "tác phẩm" của mình, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng nhìn chằm chằm Sở Mặc, trong lòng nghĩ thầm: Nếu công tử mà là của ta... thì còn tốt hơn!

    Giờ lành sắp đến, trừ Sở Mặc ra thì ngay cả hoàng thượng cũng đãcó mặt.

    Ngồi trên tầng thứ hai của chính điện Học viện hoàng gia, trên mặt nở một nụ cười thản nhiên, không thấy chút sốt ruột nào.

    Mới đầu còn có một ít quý tộc chưa rõ chuyện, thấy kiểu cách đó của Sở Mặc thì ngấm ngầm phê bình.

    Tuy nhiên sau khi nhìn hoàng thượng không có chút phản ứng nào thì cũng đều biết thời biết thế mà ngậm miệng lại.

    Cho dù có nông cạn đến đâu thì bọn họ cũng đều thấy rõ được rằng, đứa cháu trai do tướng quân Phàn Vô Địch nhặt về này, hiện giờ đã trở thành một nhân vật khó lường.Khi Sở Mặc vừa xuất hiện, trong nháy mắt, trên quảng trường của Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung nổ ra từng trận hoan hô rung chuyển như sấm rền.

    Hứa Phù Phù lẫn trong đoàn người, nhìn theo Sở Mặc lúc này đang chậm rãi bước lên đài cao, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười vui vẻ.

    - Đây chính là huynh đệ của Hứa Phù Phù ta!

    Hắn chỉ mất thời gian một năm, đã có thể đứng trên vị trí này!

    Lúc trước Hứa Phù Phù vẫn đang bế quan, đến người nhà của y cũng không biết lúc nào y có thể xuất hiện.

    Cho nên, Hứa Phù Phù cũngkhông thông báo với bất kỳ ai, lặng lẽ tới chỗ này, định gây ra một sự ngạc nhiên vui mừng cho huynh đệ của mình.

    Sở Mặc đứng trên đài cao, sau lưng chính là Đạm Đài tiên sinh, Uất Trì tiên sinh cùng với gã thái giám vô danh.

    Phía sau đài cao, chính là đại điện của Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung!

    Tổng cộng chỉ xây có hai tầng, nhưng rất cao, tầm nhìn vô cùng khoáng đạt.

    Hoàng thượng cùng một đám quan to quý tộc, ngồi trên tầng hai của đại điện để xem lễ.Lúc này, có vị quan phụ trách điều hành buổi lễ la lớn:

    - Yên lặng!

    Giờ lành đã đến...

    Trước hết xin mời hộ pháp của Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung... công tử Sở Mặc, nói vài lời với mọi người!

    Ầm!

    Từ phía nhóm người vừa mới bắt đầu yên lặng, lại nổ ra từng trận hoan hô như sóng gầm.

    Đúng lúc này, phía xa có một giọng nữ lạnh như băng truyền tới:

    - Thằng chột làm vua xứ mù!

    Không ngờ chỉ là một tên nhóc thốitha lại có thể ngang nhiên đứng ở nơi như vậy để đại diện cho cả một quốc gia.

    Xem ra nhân gian này... ngày càng xuống cấp rồi.

    Người như vậy giữ lại có ích gì?

    Quốc gia như vậy... cũng đến lúc phải iệt vong rồi!

    Cùng với giọng nói này, một luồng sáng cũng từ phía xa quét tới như chớp giật.

    Quét thẳng về phía Sở Mặc đang đứng trên đài cao.

    Người phản ứng nhanh nhất chính là Đạm Đài tiên sinh đang ngồi phía sau!

    Vị tiên sinh già bật phắt dậy, dùng một tốc độ khó tin lao tới chắn trước mặt Sở Mặc.

    Ngay sát phía sau y là Uất Trì tiên sinh và gã thái giám vô danh.

    Thứ như tính người bình thường khó lòng mà nhận biết.

    Chỉ có thể nhận ra ai càng có tính người trong những phút giây ngặt nghèo như thế này mà thôi.

    - Nguy hiểm, mau lùi lại!

    Đạm Đài tiên sinh một tay kéo Sở Mặc về phía sau lưng mình, đồng thời hét lên một tiếng.

    Cùng lúc đó nhắc nhở Uất Trì tiên sinh và gã thái giám già bên cạnh:

    - Hai người các ngươi bảo vệ cho Sở công tử!

    Đạm Đài tiên sinh trên mặt nghiêm nghị, không biết từ lúc nào, trong tay y đã cầm một thanh kiếm dài dáng vẻ cổ xưa.

    Chuẩn bị nghênh đón cản lại luồng kiếm khí kinh khủng kia!

    Uy lực của luồng kiếm khí này, Đạm Đài tiên sinh rất rõ ràng, dựa vào cảnh giới hiện tại của y sợ là khó mà cản được.

    Nhưng vào lúc nguyngập như thế nếu y không ra tay thì còn ai có thể chống đỡ nổi?

    Y là kẻ bảo vệ cho Đại Hạ này!

    Thứ mà y phải dốc cả tính mạng để chở che không phải chỉ có một mình hoàng thượng!

    Trong giờ khắc này, thậm chí Đạm Đài tiên sinh đã quên mất sự tồn tại của sư phụ Sở Mặc.

    Ầm!Giữa không trung vang lên một tiếng nổ rung trời.

    Luồng kiếm khí mà đối phương quét ra, không biết vì sao lại bị nổ tung ngay giữa không trung.

    Hóa thành từng trận sóng dao động lan tỏa ra xung quanh.

    Thậm chí ở bên dưới cũng có thể nhìn thấy một cách rõ ràng, những làn sóng vô hình ấy đang truyền đi mãnh liệt trong không khí.

    Đồng thời, một giọng nói hờ hững lại vang lên:

    - Quả nhiên thực lực không tồi, khó trách dám giết rất nhiều cao thủ dưới trướng Thanh Long Đường ta.

    Chỉ có điều, hôm nay các ngươinhất định phải chết!

    Cùng với tiếng nói này, từ phía xa lại có một bóng dáng lao tới với tốc độ nhanh khủng khiếp.

    Bóng dáng này tốc độ còn nhanh hơn bóng dáng chém ra luồng kiếm khí khi nãy!

    Đi sau mà đến trước, gần như trong nháy mắt đã xuất hiện phía trên Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung.

    Vô số thị vệ nhào tới vây quanh tầng hai của đại điện nhằm bảo vệhoàng thượng và những người khác.

    Đồng thời cũng có rất nhiều thị vệ giương cung nhắm thẳng tới bóng người đang lơ lửng giữa trời.

    Trên mặt là sự cảnh giác cao độ.

    Với buổi lễ khai giảng học viện ngày hôm nay, phía hoàng thượng cũng đã bắt tay vào chuẩn bị kỹ càng.

    Bởi vậy, trong lúc những quan to quý tộc khác còn đang bối rối, hoàng thượng lại ngồi đó với dáng vẻ bình chân như vại.

    Tuy rằng trong lòng y cũng có vài phần lo lắng, nhưng y càng tin tưởng vào sư tôn của Sở Mặc hơn!Cũng không thể không tin rồi!

    Bởi vì nhiều nguyên nhân khác nhau, hoàng gia và Sở Mặc đã vô tình vướng vào trong cùng một mối dây liên hệ phức tạp.

    -----o0o-----

    Chương 298 : Kẻ địch mạnh tới.

    Chương 298 : Kẻ địch mạnh tới.

    Đến nước này, dù muốn buông tay cũng không thể kịp nữa rồi.

    Bởi vậy, đối với tình huống bất ngờ xảy ra này, hoàng thượng chỉ lạnh lùng quát lên một tiếng:

    - Loạn lên cái gì!

    Còn trẫm đang ngồi đây đấy!

    - Đợi lát nữa... các ngươi sẽ không cần hoảng sợ rồi.Bóng người trên bầu trời chậm rãi hạ xuống, nói một cách vô cùng hờ hững:

    - Mọi người các ngươi có mặt ở đây hôm nay, đều phải bị chôn cùng những người đã chết của Thanh Long Đường!

    Quốc gia của các ngươi, cũng sẽ vì vậy mà hoàn toàn bị diệt vong!

    Bóng người đó chậm rãi hạ xuống, lúc còn cách mặt đất khoảng hơn mười trượng thì dừng lại giữa không trung.

    Nhìn Sở Mặc đang được Đạm Đài tiên sinh, Uất Trì tiên sinh và gã thái giám già che chở ở giữa với vẻ mặt vô cùng hờ hững.

    Thản nhiên nói:

    - Tiểu súc sinh, ta sẽ không cho ngươi được chết tử tế đâu!Sở Mặc lúc này đang được ba người bảo vệ, thấy người vừa tới, vậy mà lại khe khẽ mỉm cười:

    - Ngươi chính là vị đường chủ đó của Thanh Long Đường?

    Ẩn giả trong truyền thuyết?

    Vì một kẻ vô danh tiểu tốt như ta đây mà lại phải tự mình ra tay, không sợ mất mặt hay sao?

    - Giết một mình ngươi thì đương nhiên là mất mặt, nhưng tiêu diệt cả quốc gia của ngươi... thì cho dù bản tôn tự ra tay cũng không coi như là mất mặt rồi!

    Người này vừa dứt câu, liền lạnh lùng liếc mắt trong không trung, nói:

    - Người bạn giấu đầu lòi đuôi kia, còn chưa chịu ra mặt hay sao?Sở Mặc cẩn thận quan sát người này, đó là một lão già tuổi tầm hơn bảy mươi, đầu tóc bạc phơ, được chải chuốt gọn gàng, tóc búi lên, bên trên còn cài một cây trâm bằng gỗ.

    Mặc một bộ đạo bào màu xám, sắc mặt hồng hào, thoạt nhìn vô cùng nho nhã.

    Chỉ là trong ánh mắt kia, lại ngập tràn sát khí.

    Lúc này, trên bầu trời phía xa lại xuất hiện một đám người đông nghìn nghịt, thế nhưng toàn bộ đều có thể bay!

    Minh Tâm Cảnh!Một đám cao thủ Minh Tâm Cảnh, giáng lâm tại một kinh đô giữa nhân gian!

    Lúc này, cô gái kia cũng từ trên không hạ xuống.

    Đây là một người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, dáng người thướt tha, dung nhan xinh đẹp tuyệt trần.

    Mặc trên người một chiếc váy dài màu lam, toàn thân toát lên một vẻ cao quý vô cùng.

    Phía sau người phụ nữ này cũng là một đoàn người bay lơ lửng giữa không trung.

    Đếm qua loa cũng phải có đến bốn năm mươi người!

    Người phụ nữ đó cũng hạ thấp xuống cách mặt đất chừng mườitrượng thì dừng lại, cùng ông già mặc áo bào xám hình thành một góc vây quanh, mỗi người chiếm cứ một phương.

    Đường chủ Thanh Long Đường!

    Hội trưởng Chu Tước Hội!

    Ai mà ngờ được, hai đại nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trong thiên hạ sẽ cùng lúc xuất hiện ở một kinh đô nhỏ bé chốn nhân gian thế này.

    Hơn nữa, mục đích chính của họ... lại chỉ nhằm giết một vị thiếu niên trong nhân gian mà thôi.

    - Ngươi chính là Sở Mặc?

    Sư phụ của ngươi ở đâu?

    Gọi y cút ra đây!

    Giữa hai chân mày của người phụ nữ nhuộm đầy sát khí:

    - Vừa rồi còn cản một luồng kiếm khí của ta, giờ sao lại không có gan xuất hiện rồi?

    Những dân chúng bình thường đến xem lễ đều sợ tới ngây người.

    Khí thế mạnh mẽ toát ra từ đường chủ Thanh Long Đường và hội trưởng Chu Tước Hội cùng đám người bay sau lưng bọn họ, khiến cho những người dân thường bên dưới cảm thấy vô cùng khó thở.Hoàng thượng cùng đám quan to quý tộc phía trên đại điện lúc này cũng câm như hến.

    Bên dưới vẻ mặt bình tĩnh của hoàng thượng là nụ cười khổ bất đắc dĩ chôn giấu trong lòng: Sở Mặc...

    Hy vọng sư tôn của ngươi sẽ không làm trẫm phải thất vọng!

    Hứa Trung Lương, Phương Minh Thông cùng với Hạ Kinh liếc mắt nhìn nhau.

    Hạ Kinh bỗng chắp tay hướng về phía Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông:

    - Trước đây bổn vương nhiều lần đắc tội với các vị, hy vọng hai vị đừng trách.

    Phương Minh Thông cười sang sảng:

    - Hà cớ gì mà thân vương phải nói ra mấy lời ấy?

    Chúng ta đều là đàn ông Đại Hạ!

    Đại Hạ còn... chúng ta còn, Đại Hạ mất thì chúng ta cùng mất!

    Còn nói gì đắc tội hay không?

    Lão Phương ta vốn không thèm để ý tới mấy chuyện này!

    Hứa Trung Lương thì cười với vẻ thản nhiên:

    - Lão phu từng thấy một loại sâu nhỏ bé, bề ngoài như con kiến, thân hình to bằng hạt gạo.

    Mới nhìn thì cảm thấy rất khinh thường.Nhưng có một vị danh y nói cho ta hay, bị con sâu nhỏ này cắn một cái, chỉ một nén nhanh sau sẽ mất mạng!

    Trên thế gian này, người bế nhỏ như con kiến biết bao nhiêu mà kể?

    Nhưng không phải con kiến nào... cũng có thể dẫm nát một cách dễ dàng.

    Phương Minh Thông cười ha ha nói:

    - Mấy tên nhà văn các người cứ thích nói chuyện quanh co lòng vòng, lũ khốn kiếp khí thế hùng hổ này, chưa chắc thực sự đáng sợ đến vậy.

    Cứ nói rằng lũ kiến trong mắt bọn họ như chúng ta đây, chưa chắc đã không thể chống lại, thế không phải dễ hiểu hơn sao?

    Hứa Trung Lương khẽ mỉm cười:

    - Tên lính già du côn nhà ngươi, đã bao nhiêu tuổi rồi còn thích hung hăng như vậy.

    Phương Minh Thông cười to nói:

    - Mẹ kiếp, ông đây nếu không hung hăng thì đám binh lính kia còn không thành lũ chết nhát cả hay sao?

    Hứa thủ phụ đang hỏi các ngươi có còn dám hung hăng hay không đó?

    - Giết!

    Bốn phương tám hướng cùng truyền tới tiếng gầm thét rung trời.Khoảng hơn vạn người, cùng đồng thanh hô vang.

    Tuy chỉ là người thường, nhưng khí thế vẫn hừng hực ngút trời.

    Ít nhất, nhờ vào tiếng gầm thét này của hơn vạn binh lính, những dân chúng bình thường khi nãy bị dọa đến run như cầy sấy, lúc này đã cảm nhận được chút ấm áp lan tràn trong tim.

    Và cũng tìm lại được đôi chút dũng khí.

    Trên mặt của đường chủ Thanh Long Đường không rõ là biểu tình gì.

    Hội trưởng Chu Tước Hội khẽ nhướng lông mày, cười lạnh nói:

    - Ông già kia, loại côn trùng mà ngươi vừa nhắc tới tên là kiến Hắc Tâm, là nguyên thú cấp một, đối với đám người trần mắt thịt như các ngươi đương nhiên là có thể khiến các ngươi mất mạng chỉ sau một nhát cắn, nhưng với chúng ta mà nói thì vẫn chỉ là một hạt bụi có thể bị nghiền nát dễ dàng.

    Bé nhỏ không đáng kể mà thôi!

    Người phụ nữa này nói xong, nhìn thoáng qua đường chủ Thanh Long Đường:

    - Mạng của Sở Mặc, là của ta!

    Đường chủ Thanh Long Đường thậm chí không thèm động mi, mặt cũng không hề thay đổi phun ra một chữ:

    - Cút!

    Khuôn mặt xinh đẹp của hội trưởng Chu Tước Hội lập tức trở nên xanh mét, giận dữ nhìn đường chủ Thanh Long Đường:

    - Mấy lời đó của ngươi... hơi quá đáng rồi đó!

    - Cút!

    Vị đường chủ già mặt mày nho nhã, phong thái như tiên của Thanh Long Đường vẫn chỉ dùng một từ duy nhất để đáp lại.

    -----o0o-----

    Chương 299 : Nội chiến

    Chương 299 : Nội chiến

    Lần này, ngay cả đám người đi theo sau lưng hội trưởng Chu Tước Hội cũng có chút bất mãn rục rịch.Thanh Long Đường và Chu Tước Hội... lần lượt là hai thế lực khổng lồ cát cứ trên lục địa Thanh Long và lục địa Chu Tước.

    Từ ngày hai thế lực này xuất hiện trước mắt người đời liền bắt đầu bị mang ra so sánh với nhau.

    Dưới cái nhìn của mọi người, hai tổ chức này đều sàn sàn ngang nhau cả về địa vị và thực lực.

    Hơn nữa nỗi bên hùng cứ một phương, nước giếng không phạm nước sông.

    Thậm chí ngay cả thành viên trong chính Chu Tước Hội và Thanh Long Đường cũng vẫn cho là như vậy.Có lẽ hai bên mãi mãi chẳng thể ngờ, có một ngày sẽ vì cùng một việc mà phải chống lại nhau một cách chính diện thế này.

    Càng không ngờ đến đường chủ của Thanh Long Đường có thể ngang tàng, kiêu ngạo đến mức này, hoàn toàn không coi hội trưởng của Chu Tước Hội ra gì.

    Hai tiếng cút liên tục, quả thực đã cho thấy sự hống hách, ngông cuồng đến cực điểm của y.

    Đôi mắt đẹp đẽ của hội trưởng Chu Tước Hội ánh lên tia sáng lạnh như băng giá:

    - Triệu Tiêu, ngươi cho rằng dựa vào thực lực đột phá tới Thiên Tâm Cảnh của ngươi là có thể muốn làm gì thì làm, không coi ai ra gìrồi hay sao?

    Tuy rằng Cung Mạc Tình ta còn chưa đột phá tới Thiên Tâm Cảnh, nhưng chưa chắc đã không đủ sức để đánh một trận với ngươi!

    - Đây là địa bàn của ta!

    Ta bảo ngươi cút, không nghe thấy sao?

    Đường chủ Thanh Long Đường Triệu Tiêu lạnh lùng nhìn hội trưởng Chu Tước Hội Cung Mạc Tình, nói thêm:

    - Không cần thiết phải đề cập đến lũ rác rưởi mà ngươi mang theo, một mình ta cũng có thể giết sạch bọn chúng!

    Biết điều thì mau chóng cút đi!

    - Triệu Tiêu... ngươi đừng quá đáng!Một lão già chừng tám mươi tuổi từ phe của Chu Tước Hội đi ra:

    - Giờ là lúc để hai bên chúng ta xảy ra nội chiến hay sao?

    Muốn chia phần thì cũng phải lấy được đồ cái đã!

    - Ngươi thì là cái thá gì?

    Đôi mắt lõi đời của Triệu Tiêu lóe lên tia sáng sắc bén linh hoạt, nhìn ông già trên tám mươi này:

    - Đây là chỗ ngươi có thể lên tiếng hay sao?

    Cút sang một bên cho ta!

    - Triệu Tiêu...đừng có cho là không ai dám ra tay với ngươi!

    Ông già hơn tám mươi này giận dữ quát lên một tiếng, giơ tay đánhngay một chưởng.

    Một luồng sức mạnh kinh hồn đánh thẳng về phía đường chủ Thanh Long Đường.

    Ầm!

    Luồng sức mạnh này rền rĩ một âm thanh nặng nề trong không trung.

    - Ngộ Tâm Cảnh!

    Đạm Đài tiên sinh đang đứng cạnh Sở Mặc nhỏ giọng hô lên đầy kinh ngạc:

    - Ai mà tưởng được cái người Chu Tước Hội này lại là một cao thủ Ngộ Tâm Cảnh...!Uất Trì tiên sinh nhẹ giọng nói:

    - Không ngờ bọn họ thế mà lại xảy ra nội chiến.

    Thái giám già vô danh thản nhiên nói:

    - Oán hận chồng chất đã lâu ngày, lúc này chẳng qua là đúng dịp thôi.

    Bọn họ đã không thèm để mắt tới chúng ta, đương nhiên là phải đi thăm dò năng lực của đối phương rồi.

    Đối mặt với một chưởng đầy uy lực và thanh thế vang dội của lão già hơn tám mươi tuổi, đường chủ của Thanh Long Đường cũng không thèm nhúc nhích.

    Một bóng người phía sau lưng y lao vọt tới:

    - Lão già chết bầm...

    Muốn nổi tiếng ư?

    Qua được cửa này của tacái đã!

    Một người trung niên, tay áo phấp phới, cuộn tóc dài tung bay trong gió, giơ tay đánh ra một chưởng thẳng hướng ông già ngoài tám mươi kia.

    Ầm ầm!

    Trong giây lát, giữa không trung truyền đến tiếng nổ long trời lở đất.

    Một trận sóng vô hình dao động, ầm ầm lan ra bốn phương tám hướng.Nếu chưởng này mà đánh trên mặt đất, e rằng mọi kiến trúc xung quanh phải gặp vạ rồi.

    Còn về người, nhất định sẽ tổn thất thê thảm và nghiêm trọng.

    Trên mặt Đạm Đài tiên sinh và đám người đều lộ vẻ nghiêm nghị.

    Đạm Đài tiên sinh trầm giọng nói:

    - Không ngờ lúc này Thanh Long Đường và Chu Tước Hội lại dốc toàn lực... mang theo toàn bộ cao thủ mạnh nhất tới đây.

    Xem ra, bọn họ là muốn quyết tâm... tiêu diệt Đại Hạ.

    Đám người hoàng thượng ngồi trên khán đài tầng hai cũng đều tỏ vẻ lo âu, sắc mặt căng thẳng vô cùng.Không thể ngờ rằng một Học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung lại khiến cho những thế lực đỉnh cao trên hai lục địa thèm khát tới vậy.

    Ngày hôm nay thế mà lại trở thành một ngày đánh dấu sự sống còn của Đại Hạ!

    Tuy nhiên đến lúc này, hoàng thượng bỗng dưng lại trở nên bình thản, ngồi ở đó nhìn mọi người xung quanh:

    - Mọi người đều ngồi xuống uống chén trà đi, cứ đứng vậy không mỏi hay sao?

    - ...

    Một đám quan to quý tộc cấp cao vừa cứng họng lại vừa có chútkhâm phục nhìn hoàng thượng.

    Rất nhiều người thầm nghĩ: Ai mà có được khả năng bình tĩnh như bệ hạ ngài chứ?

    Bây giờ là lúc hai phe bọn họ đấu nhau, muốn phân ra cao thấp.

    Đến lúc phân được cao thấp rồi, chỉ sợ sẽ đến phiên bọn người phàm như chúng ta gặp họa mất thôi!

    Trong góc khuất, một người trung niên đầu buộc băng vải trắng che kín cả hai mắt đang được người ta dìu đỡ.

    Đúng là thái tử Hạ Anh đã lâu chưa xuất hiện.

    Y đang được hai thị nữ nâng, nghe thị nữ nhỏ giọng giải thích cho y tình hình hiện tại.

    Nghe đến đoạn hai bầy cao thủ xuất hiện, khóe miệng của Hạ Anh hơi hơi giương lên, lặng lẽ nói:

    - Hay lắm... hay lắm!

    Ta đã nói rồi, việc này sẽ gây nên họa lớn.

    Phụ hoàng không nghe ta, không ai chịu nghe ta.

    Ha ha, đất nước sắp diệt vong sao?

    Được lắm!

    Y cứ tự lẩm bà lẩm bẩm ở đó, cũng không ai để ý tới y.

    Nhưng hai người thị nữ đang dìu y thì đã sợ đến trắng bệch cả mặt.

    Lúc này, sau lưng Hạ Anh chợt vang lên một giọng nói:

    - Sức khỏe đại ca như vậy còn ra đây làm gì?

    Hai người các ngươi còn không mau nâng người trở về?

    Nếu là xảy ra sơ suất gì, các ngươi có gánh vác được trách nhiệm không hả?Hai người thị nữ kia giật mình ngoảnh lại, phát hiện là nhị hoàng tử Hạ Hùng sắc mặt liền trở nên tái nhợt.

    Hạ Hùng xua tay:

    - Ta không trách tội các ngươi, mau đỡ đại ca của ta trở về đi thôi.

    Hai người thị nữ đứng đó vô cùng khó xử, các nàng chỉ là hạng tôi tớ, nào dám ép Hạ Anh trở về?

    Nhưng ngược lại, Hạ Anh cũng không phản đối, xoay người để hai thị nữ dìu y trở về.

    Khi lướt ngang qua Hạ Hùng, Hạ Anh bỗng nhẹ nhàng cười:

    - Nhị đệ, ngươi sẽ không đạt được như ý muốn đâu.

    - Thật ư?

    Vậy cứ thử xem.

    Dù sao ta không đạt được thứ mình mong muốn thì đại ca cũng không có cơ hội đó rồi.

    Hạ Hùng thản nhiên nói.

    - Vậy thì chưa chắc.

    Hạ Anh hừ một tiếng:

    - Lịch sử tuy chưa từng xuất hiện một hoàng đế mù, nhưng không có nghĩa sau này cũng sẽ không có.

    - Ha ha.Hạ Hùng lắc đầu cười khẽ, nhìn theo Hạ Anh đang được hai người thị nữ đỡ lấy tập tễnh trở về.

    Lẩm bẩm nhàn nhạt:

    - Hoàng đế mù?

    Không ngờ đến giờ ngươi vẫn còn ôm lấy giấc mộng viển vông này.

    Vậy thì cũng đừng trách em trai lòng lang dạ sói...

    -----o0o-----

    Chương 300 : Thanh Long diệt Chu Tước

    Chương 300 : Thanh Long diệt Chu Tước

    Nói xong, Hạ Hùng ngẩng đầu, nhìn lên hai người đang quần nhau giữa không trung, thở dài một hơi:

    - Nếu bọn họ...

    đều là người của ta thì thật tốt biết bao?

    Hai cao thủ Ngộ Tâm Cảnh...

    đánh qua vờn lại trên trời mười mấy hiệp mà vẫn bất phân thắng bại.Người trung niên bên phía Thanh Long Đường cười lạnh lùng và nói:

    - Lão già kia vẫn còn muốn đánh tiếp hay sao?

    Tuổi sắp đầy một rổ rồi, liệu còn sức mà chống đỡ hay không đấy?

    Ông già hơn tám mươi kia lại thản nhiên nói:

    - Gừng càng già càng cay, câu này ngươi chưa từng nghe nói tới sao?

    Không đủ sức?

    Ngươi cho là già này giống ngươi hay sao?

    Ăn chơi đàng điếm đến sức cùng lực kiệt?

    Rầm rầm rầm!Hai gã cao thủ Ngộ Tâm Cảnh... trào phúng mỉa mai nhau, sau đó lại cùng công kích nhau mãnh liệt.

    Trên bầu trời, từng đợt sóng dao động không ngừng nổ ra, lan tỏa khắp bốn phía.

    Cảnh tượng này khiến cho hơn mười vạn người thường bên dưới theo dõi đến độ lặng ngắt như tờ.

    Đồng thời trong lòng cũng nhấp nhổm không yên!

    Cung Mạc Tình nhìn Triệu Tiêu, lạnh lùng nói:

    - Vẫn còn ham đánh tiếp sao?

    Ngay trước mặt bọn người trần mắt thịt này, để bọn họ chê cười ư?

    Triệu Tiêu lạnh lùng đáp lại:

    - Giết sạch đám các ngươi xong đương nhiên sẽ tới phiên bọn họ!

    Cung Mạc Tình cả giận nói:

    - Họ Triệu ngươi bị ngớ ngẩn rồi hay sao?

    Còn đang có một cao thủ âm thầm ẩn núp kia kìa!Trên gương mặt nho nhã của Triệu Tiêu thoáng qua một vẻ khinh thường:

    - Một kẻ ngay cả xuất hiện còn không dám, là cái dạng cao thủ gì?

    Cung Mạc Tình thất vọng nói:

    - Triệu Tiêu, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi mà ngươi vẫn cứ tự cao tự đại, coi trời bằng vung như cũ...

    - Thì đã sao?

    Triệu Tiêu cười lạnh.

    Đám người phía dưới nghe xong đều có chút cứng lưỡi, không ngờđường chủ Thanh Long Đường và hội trưởng Chu Tước Hội lại là chỗ quen biết!

    Hơn nữa xem ra... giữa hai người họ còn từng xảy ra chuyện gì đó nữa!

    Tuy rằng tình thế lúc này vô cùng nguy ngập, nhưng vẫn không thể cản nổi ngọn lửa tò mò đang nhen nhóm trong lòng mọi người.

    Cung Mạc Tình lắc đầu, thở dài nói:

    - Nhất định phải liều một trận không chết không ngừng sao?

    Trong con ngươi của Triệu Tiêu bắn ra hai luồng sát khí lạnh như băng:

    - Con tiện nhân nhà ngươi!

    Lòng dạ như rắn độc, tàn nhẫn vô cùng, năm đó chính ngươi hạ độc giết chết Tiểu Đường.

    Hôm nay lại tới giả vờ vô tội trước mặt ta ư, sớm biết như vậy, sao lúc trước còn làm?

    - Ngươi còn có mặt mũi nhắc lại chuyện năm đó sao?

    Con đàn bà đê tiện kia tự dụ dỗ ngươi...

    Lúc này Cung Mạc Tình cũng như là đã hóa điên, trên khuôn mặt lộ ra sự oán độc vô tận.

    - Đủ rồi... mụ đàn bà ti tiện này!

    Triệu Tiêu nói xong liền lập tức ra tay với Cung Mạc Tình, trong nháy mắt, hai người lao vào chiến đấu với nhau.Cảnh tượng này khiến đám người bên dưới đều ngạc nhiên tới mức há hốc cả miệng.

    Tuy cảnh giới của Cung Mạc Tình kém hơn Triệu Tiêu khá nhiều, nhưng lúc này lại đang bị làm cho tức điên lên, ra tay tới tấp không chừa một chút đường lui nào.

    Giống như muốn chôn cùng với Triệu Tiêu vậy... trong thời gian ngắn cũng coi như có thể đánh ngang tay.

    Sở Mặc nhìn xong cũng thấy cứng họng, khóe môi giật giật, lẩm bẩm nói:

    - Đây là một cặp kẻ thù già sao?Uất Trì tiên sinh ở một bên cười khổ nói:

    - Chắc là chuyện ân oán từ nhiều năm trước?

    Thái giám già vô danh nói:

    - Thật ra, chúng ta hy vọng họ cứ đánh thế rồi chôn cùng với nhau luôn, vậy là hay rồi!

    Chỉ tiếc rằng, đó chẳng qua chỉ là sự tưởng tượng đẹp đẽ của một gã thái giám già mà thôi.

    Cuộc chiến giữa Triệu Tiêu và Cung Mạc Tình cũng rất nhanh chóng đi đến hồi kết.Triệu Tiêu liều mạng dùng vai trái đỡ một nhát kiếm, máu tươi bắn ra.

    Nhưng một mũi kiếm kiểu cách cổ xưa, cũng đâm qua bụng Cung Mạc Tình, xuyên đến sau lưng.

    Cung Mạc Tình hét lên thảm thiết, ói ra một ngụm máu tươi.

    Cặp mắt dán chặt vào khuôn mặt Triệu Tiêu.

    Triệu Tiêu lại vô cùng thờ ơ, lập tức rút luôn kiếm ra.

    Thân thể của Cung Mạc Tình lung lay giữa không trung, nước mắt lăn dài trên hai má:

    - Triệu Tiêu, quả nhiên ngươi vẫn lạnh lùng vô tình tới vậy...

    được, nhát kiếm này coi như ta trả lại cho Tiểu Đường.

    Từ nay về sau, giữa ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt!

    Triệu Tiêu lạnh lùng hừ một tiếng, thanh kiếm trong tay chém ngang một đường về phía cổ của Cung Mạc Tình.

    Muốn nhân cơ hội này lấy mạng của nàng bằng cách chém đứt đầu!

    Đám cao thủ phe Chu Tước Hội đều là tay chân thân tín của Cung Mạc Tình.

    Thấy thế đều phát điên, đồng loạt xông tới, muốn cứu Cung Mạc Tình.Trong lúc đó, toàn bộ cao thủ bên phía Thanh Long Đường cũng liều mạng xông lên.

    Hai bên trực tiếp dùng máu tươi để mà trò truyện.

    Lúc này, kiếm của Triệu Tiêu đã gác lên cần cổ nõn nà như ngọc của Cung Mạc Tình.

    Nhưng không biết vì sao, trong nháy mắt có thể dễ dàng lấy đầu người phụ nữ này, lòng y đột nhiên lại xuất hiện vài tia do dự.

    Trên mặt Cung Mạc Tình lộ ra một nụ cười buồn bã:

    - Vừa rồi... ta đã thấy rõ sơ hở của ngươi... có thể đâm trúng ngựcngươi...chỉ bằng một nhát kiếm.

    Cho dù không chết... nhưng muốn khiến ngươi trọng thương... thì không thành vấn đề...

    đúng chứ?

    Trên mặt Triệu Tiêu hiện ra một chút giằng xé, khẽ gật đầu.

    - Ta biết... ngươi hận ta... năm đó... ta giết Tiểu Đường...

    Lúc này Cung Mạc Tình nói chuyện đã có chút khó khăn, lẩm bẩm nói:

    - Ta quá mức yêu ngươi... cho nên... ta mới hận nàng!

    - Hôm nay, ngươi đâm ta một kiếm... ta, cũng không hận ngươi.

    Trên mặt Cung Mạc Tình là sự dịu dàng vô hạn:

    - Ngươi không... ra tay chém nhát kiếm này, ta cảm ơn ngươi.

    - Ngươi đi đi.

    Triệu Tiêu thở dài một tiếng, thản nhiên nói:

    - Nhát kiếm vừa rồi cũng đủ để khiến ngươi hoàn toàn tổn thương nguyên khí.

    Cảnh giới của ngươi sẽ nhanh chóng bị hạ xuống Minh Tâm Cảnh, rồi có thể dừng ở Thiết Huyết Cảnh cũng đã là may mắn.

    Cho nên ta không nhất thiết phải giết ngươi nữa rồi.

    Ngươi đi đi!

    Cung Mạc Tình đau khổ bật cười:

    - Đi?

    Vì sao phải đi?

    Năm đó ta từng thề rằng... hoặc là có thể gả cho ngươi, làm người phụ nữ của ngươi; hoặc là, chết trên tay ngươi,khiến ngươi áy náy cả đời!

    Nói xong, Cung Mạc Tình lao thẳng vào kiếm của Triệu Tiêu.

    Cũng không biết là không phản ứng kịp, hay là không muốn phản ứng.

    Dù sao, Cung Mạc Tình cũng đạt được mục đích rồi, lưỡi kiếm của Triệu Tiêu cứa ra trên cổ nàng một vết cắt ngọt lịm, máu tươi phun ra!

    Thân thể... cũng từ trên không trung rơi xuống.

    - Tình Nhi!

    Lúc này dường như Triệu Tiêu mới đột nhiên bừng tỉnh, thân hìnhthoắt cái ôm Cung Mạc Tình vào trong ngực.

    Khuôn mặt già nua giàn rụa nước mắt:

    - Ngươi cớ gì phải như vậy?
     
    Thí Thiên Đao Full
    XIII ( Chương 301-325 )


    Chương 301 : Khí phách cái thế

    Chương 301 : Khí phách cái thế

    - Rốt cục... ngươi lại gọi ta một tiếng...

    Tình Nhi... ta chết... cũng có thể...nhắm mắt...rồi!

    Cung Mạc Tình nghiêng đầu, chết trong lồng ngực của Triệu Tiêu.

    - A!

    Đột nhiên Triệu Tiêu ngửa mặt lên trời gầm thét giận dữ:

    - Lũ các ngươi... xem kịch vui không?

    Tất cả các ngươi đều phải chôn cùng Tình Nhi của ta!Rầm rầm rầm uỳnh!

    Từng luồng sức mạnh kinh hồn phóng ra từ trên người của Triệu Tiêu.

    Vị cao thủ đã tiến đến Thiên Tâm Cảnh này... ngực ôm hội trưởng Chu Tước Hội Cung Mạc Tình, lao thẳng vào giữa đám cao thủ Chu Tước Hội.

    Minh Tâm Cảnh...Giết!

    Ngộ Tâm Cảnh...Giết!Gần như trong chốc lát, người của Chu Tước Hội từ hội trưởng tới trưởng lão cao tầng, đều bỏ mạng dưới tay Triệu Tiêu – vị đường chủ của Thanh Long Đường.

    Có thể nói, sự suy bại của Chu Tước Hội căn nguyên là từ Sở Mặc, nhưng diệt vong... lại là bởi Triệu Tiêu.

    - Thật lợi hại!

    Sở Mặc híp mắt, cố gắng quan sát và bắt kịp mỗi một động tác của Triệu Tiêu.

    Đây chính là cơ hội học tập tuyệt hảo!

    Sở Mặc không muốn bỏ lỡ.Nhưng thật sự động tác của Triệu Tiêu quá nhanh, hơn nữa ra tay chuẩn xác vô cùng, gần như là cứ mỗi chiêu đều lấy mạng một người!

    - Dùng ít sức lực nhất, để phát huy ra uy lực lớn nhất... cao thủ quả nhiên là cao thủ, không giống người thường!

    Đạm Đài tiên sinh ít nhiều gì cũng bắt kịp tiết tấu của Triệu Tiêu, ở đó mà than thở.

    Trên bầu trời, máu tươi và xác thịt văng tung tóe!

    Hầu như không có âm thanh la hét thảm thiết, tất cả cao thủ của Chu Tước Hội liền bị một mình Triệu Tiêu chém chết.Không tốn đến một nén nhang, đám người Chu Tước Hội liền bị tiêu diệt hoàn toàn!

    Triệu Tiêu treo mình giữa không trung, bộ đạo bào màu xám của y sạch sẽ không hề nhiễm lấy một giọt máu tươi.

    Thản nhiên nói:

    - Từ hôm nay trở đi, lục địa Thanh Long hoàn toàn thuộc về Thanh Long Đường!

    Kết cục hôm nay của Chu Tước Hội, chính là ví dụ cho các ngươi!

    Ngữ điệu bình thản, nhưng nội dung lại hống hách tột cùng.Tiếp theo, Triệu Tiêu liếc nhìn đám người thường dưới đất:

    - Đến lượt các ngươi rồi.

    Ầm!

    Nơi này tụ tập khá đông dân chúng, nghe thấy những lời này, lập tức phát ra tiếng kinh hô.

    Giống như động đất sóng thần!

    Người vốn đông, lại thêm trên cuộc chiến trên bầu trời càng làm nhiều người tới vây xem.

    Cũng không phải tất cả mọi người đều biết chuyện gì xảy ra, nhưng rất nhanh đã có tin truyền vào tai họ.

    - Thần tiên giống người, kỳ thật đều là ác nhân!

    Bọn họ đến tiêu diệt quốc gia của chúng ta!

    - Bọn họ muốn giết sạch chúng ta!

    - Ngươi xem bọn họ có thể bay tới bay lui, muốn giết chúng ta cũng không phải nói chơi.

    Nơi này đông người tấp nập, nhưng tin tức lưu truyền rất nhanh.

    Bởi vậy, khi Triệu Tiêu nói ra những lời này, trong nháy mắt, mọi người bạo động.

    Mắt thấy, thậm chí không cần Triệu Tiêu ra tay, một thảm kịch giẫm đạp sẽ xảy ra.Lúc này, trong hư không truyền đến một âm thanh thản nhiên:

    - Đúng vậy, thực phấn khích!

    Trên đài cao, Sở Mặc khẽ nhướng mày, lẩm bẩm nói:

    - Lão nhân gia đúng là đỉnh.

    - Lệnh sư tôn đi ra rồi sao?

    Ánh mắt Đạm Đài tiên sinh nóng lên.

    Hiện giờ người có thể ngăn cản Triệu Tiêu cũng chỉ có sư tôn thần bí của Sở Mặc thôi!

    Nếu hắn không ra mặt, vậy, hôm nay sẽ thành ngày diệt vong của Đại Hạ.

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Đúng, sư phụ ta luôn ở đây!Giờ khắc này, vô số ánh mắt nhìn vào không trung.

    Không chỉ có người thế tục!

    Còn có rất nhiều người môn phái đang thầm ẩn thân!

    Tao ngộ lúc trước đều khiến những người này học được tính khiêm tốn, không dám đường hoàng.

    Nhưng bọn họ vẫn âm thầm chú ý động tĩnh bên này, một khi cảm thấy có lợi, những người này sẽ không tiếp tục trầm mặc.

    Hiện giờ, bọn họ đều tập trung ánh mắt vào người thần bí nhất kia.

    Ma Quân áo đen chậm rãi bước ra khỏi hư không, nhìn Triệu Tiêu:

    - Ừ, Thiên Tâm Cảnh sơ kỳ, lòng lang dạ sói, tâm chí kiên nghị, thủ đoạn cũngcao minh.

    Chỉ tiếc, gặp phải ta.

    - Ha ha ha ha...

    Lần đầu bản tôn gặp kẻ còn cuồng nhân hơn ta!

    Triệu Tiêu ngửa mặt lên trời cười to, dùng tay chỉ Ma Quân:

    - Ngươi có thực lực của Thiên Tâm Cảnh, có lẽ chỉ cao hơn ta một chút.

    Ta thực không hiểu nổi, ngươi lấy đâu ra tin tưởng và dũng khí đánh giá ta?

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Trước ta nhổ đi nanh vuốt của ngươi, sau đó chúng ta nói những chuyện khác.

    Ma Quân nói xong, cũng không thấy hắn có động tác gì.

    Nhưng đám Minh Tâm Cảnh thậm chí là Ngộ Tâm cảnh phía sau Triệu Tiêu kêu thảm, sau đó ngã xuống!

    - Ngươi...Ánh mắt của Triệu Tiêu đỏ lên, đám người đó chính là chỗ dựa lớn nhất của hắn!

    Hắn sở dĩ dám tiêu diệt Chu Tước Hội, không thèm để ý tới việc bị các môn phái của Chu Tước đại lục trả thù chính là dựa vào đám người kia.

    Nhưng giờ bọn họ lại quỷ dị ngã xuống, Triệu Tiêu không kìm được lửa giận trực tiếp hướng Ma Quân ra tay.

    Ầm!

    Ống tay áo của Ma Quân vung lên, trên bầu trời chợt vang lên tiếng sét đánh!

    Như có một tiếng sấm sét, trống rỗng vang lên.Thân thể của Triệu Tiêu trong nháy mắt bị đánh bay.

    Ở giữa không trung thổ huyết.

    - Giờ biết chênh lệch rồi hả?

    Ma Quân thản nhiên nói.

    Lúc này, mười mấy cường nhân phía sau Triệu Tiêu đã ngã xuống toàn bộ!

    Đám đông ầm ầm tản ra, trong tình huống chật chội vẫn có chỗ dành cho đám người kia...

    Rầm rầm rầm!

    Đám người mà bình thường họ không có tư cách nhìn thẳng, giờ cứ như vậy bịquẳng xuống bên cạnh bọn họ.

    Gãy xương đứt gân, óc vỡ toang!

    Đám đông kinh hô, một số người bị dọa tới đứng không vững.

    Tuy nhiên, có người dẫn đầu hoan hô:

    - Đám khốn khiếp, vừa rồi còn nói phải giết sạch chúng ta.

    Hiên tai bon họ đã chết!

    Già trẻ Viêm Hoàng Thành.

    Các ngươi sợ cái rắm à?

    Còn là nam nhân không?

    Có thì hoan hô một tiếng cho ta nghe!

    Sở Mặc đứng trên đài cao, ánh mắt trừng to, rồi lập tức vui vẻ tươi cười.

    Hứa Nhị Phù!Tiếng của huynh đệ mình sao có thể quên được.

    Trên tầng hai đại điện, Nội Các Thủ Phụ Hứa Trung Lương cũng nghe thấy thanh âm này, vẻ mặt vui mừng tươi cười.

    Ầm!

    Con người là như vậy, càng nhiều người thì tâm lý quần chúng càng mãnh liệt.

    Hứa Phù Phù dẫn đầu hoan hô, vô số người lập tức hoan hô theo.

    Tiếp theo, gần hơn hai mươi vạn người ở hiện trường hoan hô rung trời!

    Thậm chí có người đánh bạo xông lên đá những tên đã chết.

    Những người này ởdưới suối vàng có biết cũng sẽ tức chết thêm lần nữa.

    Lấy cảnh giới của bọn họ, có nằm mơ cũng không ngờ sau khi chết còn bị thế tục phàm nhân đạp lên thi thể.

    Triệu Tiêu bị Ma Quân dùng một kích đánh bay, mặc dù không chịu tổn thương nặng, nhưng sự kinh hãi trong lòng đã tới đỉnh điểm.

    Rõ ràng đều là Thiên Tâm Cảnh, dựa vào cái gì chênh lệch lớn như thế?

    -----o0o-----

    Chương 302 : Học viện mạnh nhất

    Chương 302 : Học viện mạnh nhất

    Triệu Tiêu nhìn đám người đi theo mình đã ngã hết xuống, hắn bi phẫn muốn điên, ngửa mặt lên trời rít gào.

    Ma Quân nhìn Triệu Tiêu, thản nhiên nói:

    - Vừa rồi không phải ngươi đối với người khác thế sao?

    Sao giờ đổi thành người khác đối với ngươi như vậy, ngươi lại không chịu nổi?

    - Ngươi đừng có càn rỡ!

    Đừng tưởng rằng ngươi là người mạnh nhất!

    Triệu Tiêu tóc tai rũ rượi điên cuồng, hướng Ma Quân giận dữ hét lên:

    - Trên đời này luôn có người lợi hại hơn người!

    - Hả?

    Ma Quân nhướng mày, đánh một trảo vào hư không, trực tiếp từ trong hư không cầm ra một người nhìn Triệu Tiêu:

    - Ngươi nói hắn sao?

    Người bị Ma Quân lôi ra khỏi hư không cũng bối rối, cứ thế ngơ ngác không nhúc nhích, bị Ma Quân nắm trong tay.

    Cầm cổ áo như xách một con cá, thản nhiênnhìn Triệu Tiêu.

    - Điều này không có khả năng!

    Triệu Tiêu phát ra âm thanh kinh hãi:

    - Đây là ảo giác!

    Ta không tin!

    Lúc này, kẻ bị Ma Quân xách trong tay cũng phục hồi tinh thần lại.

    Giận dữ hét:

    - Buông ra!

    BA!

    Ma Quân tặng hắn một cái tát hung hăng vào mặt:

    - Sủa bậy cái gì!Giọng nói của người này đột nhiên dừng lại.

    Sở Mặc ngẩng đầu nhìn kẻ trong tay sư phụ, khoảng ba mươi mấy tuổi, thoạt nhìn không khác sư phụ lắm.

    Cũng áo đen, tướng mạo anh tuấn.

    Chỉ có điều nửa mặt sưng lên, là do bị Ma Quân tặng cho cái tát.

    Sở Mặc biết người tuổi này không thể dựa vào diện mạo để phán đoán.

    Có thể được Triệu Tiêu coi như vũ khí bí mật thì thực lực sẽ không kém Triệu Tiêu.

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Một kẻ vừa mới bước vào Tiên Thiên môn, giả bộ đại năng gì chứ?

    Nhớ kỹ, trở về hảo hảo tu luyện.

    Về sau ít tham dự những chuyện vô bổ này!Nói xong, Ma Quân giơ tay lên, người trong tay hắn văng ra ngoài.

    Như một mũi tên chui vào tầng mây, biến mất không thấy gì nữa.

    Lúc này, Ma Quân nhìn Triệu Tiêu:

    - Còn gì muốn nhắn nhủ?

    Triệu Tiêu ngây dại, trong lòng hắn vẫn ôm lấy Cung Mạc Tình đã chết.

    Dù mới bị Ma Quân đánh bay cũng không buông ra.

    Miệng lẩm bẩm nói:

    - Cô Thành Đại Năng.

    Trưởng lão Tiên Thiên cảnh giới, làm sao có thể, làm sao có thể?

    Triệu Tiêu lẩm bẩm, lúc đó hắn như kẻ điên nhằm vào Ma Quân:

    - Nhất định là ngươi sử dụng yêu thuật, ta không tin...

    Phốc!

    Ma Quân cong ngón búng ra một đạo kình lực, với tốc độ khó tin trực tiếp xuyên qua mi tâm Triệu Tiêu.Mi tâm Triệu Tiêu xuất hiện một lỗ máu.

    Máu tươi ồ ồ chảy ra ngoài.

    Ánh mắt Triệu Tiêu dần mất đi thần thái.

    Sâu trong mắt vẫn là vẻ không dám tin.

    Thiên địa tĩnh mịch!

    Tất cả mọi người theo bản năng ngừng thở, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

    Cái gì gọi là tuyệt thế cường nhân?

    Hôm nay bọn họ đã thấy!

    Cả những người trong môn phái đang âm thầm quan sát, lúc này chỉ có một ý niệm chung trong đầu:

    - Người này, thiên hạ vô địch!

    Lời Triệu Tiêu thì thào trước khi chết, người bình thường không nghe được,nhưng người có tu vi sao có thể không nghe thấy được?

    Người bị Ma Quân kéo khỏi hư không, cho một tát rồi trực tiếp ném bay kia là trưởng lão của Cô Thành!

    Tin tức này, chỉ sợ chưa tới vài ngày đã truyền khắp Tứ Tượng đại lục!

    Sư phụ của Sở Mặc, tồn tại thần bí và vô cùng hùng mạnh, sau trận chiến này đã trực tiếp làm khiếp sợ toàn bộ Tứ Tượng đại lục!

    Có một pho tượng cường nhân trấn thủ, từ nay về sau, còn ai dám gây sự với Sở Mặc?

    Hắn không đi gây sự với người khác họ đã phải thắp hương tạ ơn rồi.

    Triệu Tiêu đến chết cũng không buông thi thể của Cung Mạc Tình, hai ngườicùng nhau rơi xuống.

    Ma Quân động tâm niệm, tốc độ rơi của hai người lập tức chậm đi rất nhiều.

    Đến cuối cùng nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.

    Ma Quân nói một câu:

    - Đem những người này đi chôn cất.

    Ở thế giới này cũng xem như người có thân phận.

    Đừng vứt thi thể họ vào nơi hoang dã.

    Nói xong, Ma Quân quét mắt xuống dưới, tới nơi người trong môn phái ẩn núp thì thoáng dừng lại một chút.

    Những người đó có cảm giác da đầu run lên.

    Bọn họ thậm chí không dám mong may mắn.

    Biết rõ mình bị phát hiện rồi!

    - Gì mà Thanh Long đường, Chu Tước Hội...

    Quả thực càn quấy!

    Môn phái phảicó dáng vẻ của môn phái.

    Hoặc nhập thế hoặc xuất thế.

    Rõ ràng là người trong môn phái mà như một đám ô hợp, ở thế tục làm mấy hành vi quái dị đó làm gì?

    Tranh giành quyền lợi với thế tục sao?

    Các ngươi có bao nhiêu nhược điểm?

    Giọng Ma Quân lạnh lùng truyền từ hư không đến, nói tới đám người trong môn phái cảm thấy lạnh lẽo.

    Ma Quân nói đến đây thì ngừng một chút, dường như đang đợi những người đó nhớ kỹ lời hắn nói.

    Sau đó nói tiếp:

    - Người trong thế tục không hoàn toàn là con kiến.

    Môn phái các ngươi chẳng lẽ không vào thế tục tuyển chọn đệ tử sao?

    Về sau đừng có dùng hai chữ con kiến hình dung thế tục nữa.

    Môn phái các ngươi trong mắt ta cũng như con kiến!

    Có phải như thế là ta có thể tùy tiện tới cửa tiêu diệt các ngươi không?

    Lời này nếu nói ra trước hôm nay, dù hắn có là sư tôn của thiếu niên Sở Mặc thìcũng bị vô số người cười nhạo.

    Nhưng bây giờ nói ra, hiệu quả lại hoàn toàn bất đồng!

    Không ai hoài nghi hắn đang khoác lác.

    - Đồ đệ của ta, chết trong chiến đấu, chết trong lịch lãm, thậm chí chết trong kế hoạch cũng là do bản thân hắn không đủ mạnh!

    Nhưng sau này, ai còn dám giống lần này, trùng trùng điệp điệp phái ra nhiều người đến nhằm vào hắn.

    Vậy đừng trách ta tim tơi cưa diệt cả nhà!

    Nói xong, thân hình của Ma Quân trực tiếp biến mất trên không trung.

    Vù!Cho đến giờ phút này, hơn hai mươi vạn người ở hiện trường như sống lại.

    Mọi người không hẹn mà cùng thở phào.

    Sau đó phát ra âm thanh mà cả họ cũng không biết nó có ý nghĩa gì.

    Những người này đã tận mắt chứng kiến một cảnh tượng như thần thoại.

    Cảnh tượng này đã quyết định tương lai hưng suy trong rất nhiều năm của hai đại lục Thanh Long, Chu Tước!

    Chu Tước Hội bị diệt...

    Thanh Long đường cũng vong rồi.

    Hơn nữa Ma Quân nói rất có khí phách.

    Cả hai mươi mấy vạn người, thậm chí là toàn bộ Viêm Hoàng Thành đều nghe thấy.Phỏng chừng không bao lâu sẽ hoàn toàn truyền đi.

    Hoàng thượng vẫn an tọa ở đại điện tầng hai thở dài một hơi, nói:

    - Hù chết trẫm rồi!

    - Hoàng thượng thật biết nói giỡn, vừa rồi ngài thật là bình tĩnh!

    Ai nói vũ phu thì không biết vuốt mông ngựa, người nói ra những lời này là đại nguyên soái Phương Minh Thông.

    Hoàng thượng trừng mắt nhìn hắn, nói:

    - Bình tĩnh cái rắm!

    Trẫm không đứng lên nổi rồi!

    Nhanh lên, ai tới đỡ trẫm một phen!

    Phương Minh Thông và Hạ Kinh vội vàng đi tới nâng Hoàng thượng dậy.Hoàng thượng xác thực không nói đùa, hai chân hắn giờ như nhũn ra.

    Hắn đứng ở lan can tầng hai.

    Hít sâu một hơi, mới lớn tiếng nói:

    - Thiên Hữu Đại Hạ!

    -----o0o-----

    Chương 303 : Rung động Tứ Tượng đại lục

    Chương 303 : Rung động Tứ Tượng đại lục

    Đám Sở Mặc trên đài cũng chỉ nao nao rồi lập tức giơ lên cao cánh tay, la lớn:

    - Thiên Hữu Đại Hạ!

    - Thiên Hữu Đại Hạ!

    Lúc này đây, tiếng gầm rung trời!

    Mấy chục vạn người đồng thời hò hét, quả thực làm thiên địa biến sắc.

    Mà ngay cả người của môn phái đang ẩn thân cũng không khỏi sinh ra khâm phục với đế vương thế tục.

    Có thể chuẩn xác bắt lấy cơ hội thu nhận dân tâm, thậtkhông phải ai cũng có thể làm được.

    - Thiên Hữu Đại Hạ!

    - Thiên Hữu Đại Hạ!

    Vô số người hưng phấn reo hò, rống giận như đang phát tiết.

    Dân tâm ngưng tụ, vào lúc này không ngừng tăng mạnh!

    Lòng trung thành của mọi người dành cho Đại Hạ tăng chưa từng có.

    Thậm chí cả những người trong môn phái cũng có chút hâm mộ những người này.

    Trong lòng còn xuất hiện một ý niệm: Nếu ta cũng là người Đại Hạ thì cũng rấttốt!

    Ý niệm này, nếu là lúc trước sẽ không bao giờ xuất hiện trong đầu những người này.

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc gật gật đầu.

    Sở Mặc đứng đó, giơ lên song chưởng ép xuống dưới.

    Tiếng ồn ào xung quanh dần dần biến mất, ánh mắt mọi người tập trung vào Sở Mặc.

    Giờ phút này ai cũng biết, vị 'Tiên nhân" vô địch khi nãy đúng là sư tôn của thiếu niên này!

    Mà thiếu niên này là người của Đại Hạ!Cảm giác tự hào, cảm giác thân thiết, quả thực quá cuồng bạo.

    Sở Mặc hít sâu một hơi, lớn tiếng nói:

    - Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện...

    Thành lập rồi!

    Ầm!

    Tiếng hoan hô rung trời vang lên.

    Tiếp theo, tiếng pháo bùm bùm vang lên.

    Nhưng tiếng pháo cũng bị tiếng hoan hô áp chế.

    Toàn bộ Viêm Hoàng Thành tràn ngập trong niềm vui sướng.Tới lúc này đã bỏ lỡ giờ lành định trước...Nhưng có còn ai để ý đây?

    Tiếp theo, chính là các lão đại lên đài nói chuyện.

    Từ Hoàng thượng đến đại nguyên soái Phương Minh Thông, đến Nội Các Thủ Phụ Hứa Trung Lương, đến thân vương Hạ Kinh.

    Ai cũng nhiệt huyết sôi trào, dùng ngôn từ ngắn nhất ký thác kỳ vọng và chúc phúc cho học viện.

    Cuối cùng, trong tiếng hoan hô của mấy chục vạn người, học viện mạnh nhất thế tục từ trước đến nay bắt đầu đăng tràng!

    Ảnh hưởng của Ma Quân trong trận chiến này dần phát triển tới cuộc sống sau này.

    Đầu tiên là cả Tứ Tượng đại lục, bao gồm người của Bạch Hổ đại lục và Huyền Vũ đại lục không ở trong đó cũng đều biết chuyện này.

    Chiến tích vô địch của Ma Quân đã khiến Tứ Tượng đại lục thất kinh!

    Mà ngay cả trưởng lão của Cô Thành cũng bị Ma Quân ném đi như búp bê vải.

    Còn ai dám xem thường người này?

    - Sở Mặc?

    Là tiểu tử đáng ghét kia sao?

    Sao hắn lại có một sư tôn cường đại như thế?Ở một thế ngoại đào nguyên xa xa, một nữ tử băng sương mỹ mạo cau chặt mày, thì thào tự nói.

    Nếu Sở Mặc ở đây thì có thể nhận ra người này chính là người mang Diệu Nhất Nương đi Thẩm Ngạo Băng!

    Giờ phút này, Thẩm Ngạo Băng cầm một phong mật hàm, phía trên ghi thuộc hạ của chưởng mông Phi Tiên môn gửi tới.

    Mật hàm kể lại tỉ mỉ chuyện xảy ra ở Viêm Hoàng Thành.

    Thẩm Ngạo Băng nhìn tới phát lạnh, trưởng lão trẻ nhất Cô Thành, Cốc Vũ trưởng lão lại bị sư tôn của tiểu súc sinh tát tai như tiểu hài tử rồi ném ra ngoài.

    Nghe nói Cốc Vũ trưởng lão trở lại Cô Thành trực tiếp đóng tử quan.

    Không gặpai!

    Thề phải báo đại thù này.

    Thẩm Ngạo Băng không khỏi nhớ lại lần duy nhất gặp gỡ Sở Mặc.

    - Ngươi đừng có dây vào ta!

    Câu nói lúc đó của Sở Mặc quả thực như người si nói mộng, nhưng hiện giờ lại Thẩm Ngạo Băng phát lạnh.

    Thậm chí nàng còn thấy may mắn, lúc ấy sư phụ tiểu súc sinh không xuất hiện.

    Nói cách khác, kết cục của nàng cũng sẽ chẳng khác Cốc Vũ trưởng lão là bao.

    - Xem ra sư phụ của hắn tám chín phần mười là một Tiên Thiên đại năng.

    Thẩm Ngạo Băng nâng trán, gương mặt lạnh lùng lộ ra chút rung động.

    Sau đó, phía xa có một nữ tử đi tới.

    - Sư phụ, ngài gọi ta?

    Cô gái có giọng nói ngọt ngào, tướng mạo khuynh thành, rất tôn kính nhìn Thẩm Ngạo Băng.

    Cô gái này đúng là người đã biến mất ở thế tục Diệu Nhất Nương!

    Thẩm Ngạo Băng nhìn Diệu Nhất Nương, gương mặt lạnh mạc thản nhiên cười:

    - Nhất Nương dạo này thế nào?

    Đã quen chưa?

    Diệu Nhất Nương cười:

    - Tốt lắm thưa sư phụ, các sư tỷ đều rất chiếu cố, khiến ta có cảm giác như một gia đình.

    - Ừ, vậy là tốt rồi.Thẩm Ngạo Băng nhìn Diệu Nhất Nương, thoáng do dự nói:

    - Chuyện lúc trước sư phụ đã nói với ngươi, cùng chuyện kết thân với thiên ngoại tạm thời coi như xong đi.

    Phi Tiên chúng ta cũng không cần dựa vào đám hỏi để chứng minh điều gì.

    Chuyện này tùy ngươi ý, nếu ngươi không muốn, không ai có thể bắt buộc ngươi.

    Diệu Nhất Nương hơi ngẩn ra, nhưng lập tức vui vẻ cười nói:

    - Tạ ơn sư phụ!

    - Không cần cảm tạ ta...

    Thẩm Ngạo Băng khẽ nhăn mày, thầm nghĩ: Muốn tạ ơn thì tạ ơn thiếu gia của ngươi đi.

    Ta cũng không nguyện để đồ đệ đi kết duyên, nhưng mấy trưởng lão thiên ngoại cũng không dễ chọc.

    Tuy nhiên, hiện tại bổn cung cũng nói nên đi tìm sư phụ tiểu súc sinh kia, bản tôn còn chưa làm chủ được.Diệu Nhất Nương là người thông minh, có bản lĩnh đoán ý qua lời nói và sắc mặt, có thể trực tiếp thuần phục toàn bộ sư tỷ muội Phi Tiên.

    Nàng có thể cảm nhận sư phụ có chút bất an nhưng lại chính miệng nói chuyện hủy bỏ việc hôn sự trước kia của mình.

    Nàng cũng không đáp ứng hôn sự kia, lúc ấy Thẩm Ngạo Băng cũng không bức nàng, chỉ có điều nói nàng phải suy nghĩ thật kỹ.

    Không ngờ lại thay đổi chủ ý nhanh như vậy.

    Hay là ở thế tục xảy ra chuyện gì?

    Diệu Nhất Nương thầm nghĩ trong lòng.

    Lúc này, Thẩm Ngạo Băng khẽ mở miệng:

    - Nhất Nương, lại nói cho sư phụ chuyện của Sở Mặc đi.

    ... . . .

    Núi Bất Lão, đỉnh Cô Thần.

    Đạo tràng của Trường Sinh Thiên.

    Thất trường lão Triệu Hồng Chí ngồi trên ghế, một chén trà đặt trước mặt hắn nhưng trà đã nguội.

    Kẻ yêu thích uống trà như Triệu Hồng Chí lại chưa hề uống một ngụm.

    Chuyện phát sinh ở Viêm Hoàng Thành hắn đã nhận được tin tức.

    Người khác nhận được tin thì rung động, không dám tin.

    Nhưng Triệu Hồng Chí lại không nhưvậy.

    Lúc trước hắn bị người đạp một cước ra khỏi Viêm Hoàng Thành, thiếu chút nữa bị đá chết.

    Hình ảnh đó Triệu Hồng Chí chưa từng quên đi.

    Thậm chí còn tạo ra một bóng ma lớn trong đời hắn!

    Bởi vì chuyện này mà chưởng môn của Trường Sinh Thiên còn gọi hắn qua hỏi vài câu.

    Nghe chuyện, Triệu Hồng Chí biết trong Trường Sinh Thiên, một đệ tử trẻ vốn rất có thiên phú đã vì Sở Mặc mà phế đi.

    Đệ tử này luôn hoạt động trong thế tục, gia nhập Thanh Long đường đại biểu lợi ích của Trường Sinh Thiên.

    Thực lực đã tới hoàng cấp tầng năm Thiết huyết cảnh, cóthể nói, không có gì bất ngờ thì sau này có thể trở thành một trưởng lão phụ trách đối ngoại trong Trường Sinh Thiên.

    -----o0o-----

    Chương 304 : Dã tâm của Sở Mặc

    Chương 304 : Dã tâm của Sở Mặc

    Nhưng hôm nay chỉ còn ở tầng bốn Thiết cốt cảnh, một cánh tay cũng bị đứt rời!

    Cứ thế bị phế đi.

    - Hắn rất có thiên phú, nhưng sau này sẽ hoàn toàn phế bỏ.

    Phong ấn trong đan điền hắn ta đã tự mình xem qua, cũng mời mấy vị đại trưởng lão xem qua.

    Không ai có thể tháo bỏ.

    Chưởng môn của Trường Sinh Thiên sắc mặt khó coi nói với hắn:

    - Còn có Phúc Long trưởng lão cũng biến mất không thấy gì nữa, hiện tại xem ra, tám chín phần mười là dữ nhiều lành ít.Triệu Hồng Chí vẫn duy trì trầm mặc.

    Chưởng môn Trường Sinh Thiên, nhìn hắn hỏi:

    - Nghe nói, Phúc Long thề giết chết Sở Mặc là muốn trút giận cho ngươi?

    Trong lòng Triệu Hồng Chí hơi run lên, lập tức nói:

    - Chuyện kia...

    Là như thế này...

    Vì thế, Triệu Hồng Chí nói Sở Mặc mục nát muốn bái sư Trường Sinh Thiên.

    Hắn có quen biết với ông nội Sở Mặc nhưng không thể thiên tư, chỉ có thể đuổi Sở Mặc đi.

    - Có thể lúc đó Sở Mặc nhìn thấy Phúc Long trưởng lão bị nói gì quá kích động.

    Thiếu niên bị cự tuyệt, trong lòng khó tránh khỏi suy nghĩ.Triệu Hồng Chí nói:

    - Ngoại trừ nguyên nhân này, ta không nghĩ ra sao Phúc Long trưởng lão lại giết hắn.

    Về phần trút giận cho ta, bây giờ ta vẫn còn cảm thấy hổ thẹn với đứa bé kia thì có gì tức giận chứ?

    Chưởng môn của Trường Sinh Thiên nhìn Triệu Hồng Chí hỏi:

    - Ngươi nói Sở Mặc thiên phú mục nát, nhưng vì sao chưa đến một năm hắn lại có thay đổi lớn như thế?

    Triệu Hồng Chí cười khổ nói:

    - Chưởng môn, hắn có một sư tôn Tiên Thiên cảnh giới, có chuyện gì là không thể thay đổi?

    Chưởng môn của Trường Sinh Thiên sửng sốt nửa ngày, lập tức lắc đầu thở dàinói:

    - Nói cũng đúng...

    Tiên Thiên...

    Trường Sinh Thiên chúng ta cũng chỉ còn lại một Tiên Thiên lão tổ rồi.

    Người này tạm thời không cần đắc tội hắn.

    Trừ phi một ngày kia, sư phụ của hắn phi thăng...

    Ánh mắt của Triệu Hồng Chí lập tức sáng ngời.

    Chưởng môn của Trường Sinh Thiên lại nói:

    - Tuy nhiên, trước khi phi thăng hắn sẽ chuẩn bị đầy đủ cho đệ tử của mình.

    Khiến ta nghĩ, nếu có thể thì nên tận lực hóa giải đoạn ân oán này.

    Dù sao có kẻ thù như vậy cũng làm người ta bất an.

    Triệu Hồng Chí nói:

    - Chẳng lẽ Trường Sinh Thiên còn sợ người khác hay sao?Chưởng môn có chút kỳ quái nhìn hắn nói:

    - Không phải sợ, mà là có cần thiết không.

    Triệu Hồng Chí kết thúc câu chuyện với chưởng môn liền về chỗ của mình.

    Nhốt mình suy tư, không gặp ai.

    Chuyện tới lúc này hắn cũng không hối hận đã đối đãi Sở Mặc như thế, chỉ là trong lòng tiếc nuối: Không ngờ tiểu súc sinh có thể chó ngáp phải ruồi, tìm được sư phụ như vậy.

    Đồng thời, Triệu Hồng Chí cũng nghĩ tới một việc: Khi nào sư phụ của hắn sẽ phi thăng?

    Trong khoảng thời gian này, toàn bộ Tứ Tượng đại lục gần như bị chuyện ở Viêm Hoàng Thành kinh động.

    Mà ngay cả rất nhiều môn phái chưa bao giờ quan tâm thế tục cũng bắt đầu điều tra chuyện này.

    Cảnh giới Tiên Thiên thần bí hư thực khiến các cường giả ở Tứ Tượng đại lục cảnh giác không ngừng.

    Một vài đại phái từ xa xưa có lẽ còn có một hai lão tổ Tiên Thiên cảnh giới.

    Nhưng loại lão tổ, ai cũng biết đã gần như mất đi khả năng phi thăng.

    Cảnh giới của bọn họ là Tiên Thiên.

    Nhưng tinh, khí, thần, tư chất thân thể, khí huyết và điều kiện cơ sở, tất cả đều mất đi cơ hội bước thêm một bước.Bởi vậy, cảnh giới Tiên Thiên cảnh giới chỉ có thể tồn tại ở môn phái như bảo vật trấn phái.

    Nhưng vị ở Viêm Hoàng Thành nghe nói nhìn qua khoảng ba mươi mấy tuổi.

    Khí huyết tràn đầy làm người ta run rẩy!

    Một thân chiến lực vô cùng mạnh mẽ, thậm chí hư hư thực thực nắm giữ thuật pháp mà người ở Tứ Tượng đại lục cũng không hiểu được!

    Bởi vì từ đầu đến cuối, gần như không ai thấy Ma Quân ra tay thì thắng bại đã phân!

    Loại thủ đoạn này chỉ sợ cả lão tổ trong 'Cô Thành một nhất, Thiên Ngoại Phi Tiên' cũng không có!Như vậy, người này rốt cuộc là ai?

    Hắn từ đâu đến?

    Mấy vấn đề này liền biến thành chuyện được cường nhân Tứ Tượng đại lục quan tâm nhất.

    Có thù oán với Sở Mặc như cao tầng Trường Sinh Thiên thì thầm nghĩ làm sao có thể hóa giải ân oán.

    Không ai nguyện ý có kẻ thù mạnh như vậy.

    Còn không có thù oán với Sở Mặc thì nghĩ làm thế nào để giao hảo với Sở Mặc.

    Cho dù không gặp được sư phụ của Sở Mặc, nhưng ít ra cũng có thể lấy từ chỗ Sở Mặc nhiều tin tức giá trị?

    Nhất thời, nhóm cường nhân Tứ Tượng đại lục bắt đầu rục rịch.

    Rất nhiều người phái ra tâm phúc tới Viêm Hoàng Thành để chứng thực chuyện này.Nhưng làm tất cả mọi người bất ngờ là Sở Mặc lại đột nhiên biến mất.

    Tất cả vào Viêm Hoàng Thành, đi tới Phàn phủ thăm hỏi Sở Mặc đều thất vọng mà quay về.

    Sở Mặc rốt cuộc đã đi đâu?

    Đây là nghi vấn của rất nhiều người.

    Sở Mặc lúc này đã sớm rời Viêm Hoàng Thành, chính trước trên đường đến Đại Tề.

    Bây giờ Sở Mặc nhìn qua khoảng hai mươi tuổi, ăn mặc theo kiểu người trẻ tuổi.

    Phiêu Diêu Cung hoàng gia học viện đã được tạo dựng.

    Giai đoạn hiện giờ cũng chưa cần Sở Mặc xuất ra tâm pháp và công pháp cao siêu của Phiêu Diêu Cung.Đám nhỏ được tuyển vào còn cần quan sát một thời gian rất dài mới có thể căn cứ vào thiên phú, am hiểu của mỗi người để tiến hành bồi dưỡng.

    Hơn nữa, trọng yếu nhất là còn phải khảo nghiệm nhân phẩm!

    Hoặc dài hoặc ngắn.

    Nhưng ngắn nhất cũng phải một năm.

    Những đứa nhỏ trong học viện chỉ học những vũ kỹ có liên quan, đấy chính là huấn luyện cơ sở.

    Việc này Sở Mặc trực tiếp giao cho Uất Trì tiên sinh và lão thái giám vô danh đi giải quyết.

    Trong mắt Hoàng thượng, đây cũng là phương thức lý tưởng nhất.

    Bởi vì Uất Trì tiên sinh cũng được, lão thái giám vô danh cũng tốt, đều xem như là người của hoànggia

    Sở Mặc thông qua hành động này cho Hoàng thượng thấy mình cũng không có bao nhiêu mơ ước về học viện này.

    Nhưng trên thực tế, Sở Mặc cũng có thủ đoạn khống chế học viện này!

    Bởi vì bất kể là Uất Trì tiên sinh hay lão thái giám vô danh.

    Bọn họ đều có mơ ước từ Luyện cốt kỳ bước vào Luyện tâm kỳ!

    Nhất là khi tận mắt chứng nhận cuộc chiến đấu này, sâu trong nội tâm của họ càng thêm mãnh liệt hơn.

    Nhưng muốn tự mình đột phá đến Luyện tâm kỳ thì thật sự quá khó!Sở Mặc lại có năng lực giúp đỡ bọn họ tiến vào Luyện tâm kỳ.

    Cho dù Sở Mặc không được thì sư phụ của Sở Mặc có thể!

    Cứ như vậy, hai vị võ giả cao cấp của Đại Hạ đã nhận của Sở Mặc một ân tình rất lớn.

    Cho nên, người không tu luyện như Hoàng thượng không rõ điểm mấu chốt trong đó.

    Hai người này được Sở Mặc giúp đỡ tiến vào Luyện tâm kỳ.

    Như vậy, cho dù tuổi của họ bằng với gia gia của Sở Mặc thì theo bối phận giang hồ vẫn thấp hơn Sở Mặc nửa phần!

    -----o0o-----

    Chương 305 : Nguyên thú cửu giai

    Chương 305 : Nguyên thú cửu giai

    Sở Mặc như bằng một nửa sư phụ của họ!

    Có phần nhân tình này, cho dù trong tương lai, hoàng gia muốn nhằm vào SởMặc và người thân của Sở Mặc thì hai người kia cũng sẽ không đáp ứng.

    Nói cách khác, đó là bội bạc, đó là vong ân!

    Giang hồ nhiều khi nhìn như ác nghiệt vô tình, toàn ân oán chém giết, tranh đoạt lợi ích.

    Nhưng trên thực tế, ở phương diện khác cũng tràn đầy tình người.

    Người trong giang hồ tự nhiên có quy củ của giang hồ!

    Có người vì lợi ích không ngừng đuổi giết Sở Mặc.

    Đến cuối cùng cũng không bị trừng phạt?

    Thậm chí không cần Sở Mặc ra tay, mà chính bọn họ tự chém giết.

    Chuyện đó đúng là kết cục làm hỏng quy củ!Giang hồ giống thế tục, có người tốt cũng có người xấu.

    Chẳng qua ân oán trong giang hồ dùng quy củ giang hồ giải quyết.

    Mà không phải luật pháp như thế tục.

    Cho nên, Sở Mặc cũng không lo lão thái giám vô danh và Uất Trì tiên sinh sẽ phản chiến với mình.

    Cho dù nếu chẳng may có một ngày, hai người thật sự bị lợi ích hấp dẫn, làm ra chuyện vi phạm đạo đức lương tri.

    Sở Mặc cũng không sợ.

    Bởi vì chân truyền đích thực trong Phiêu Diêu Cung đều nằm trong tay hắn!

    Hơn nữa tương lai có một ngày, người chân chính trở về chủ trì học viện này chỉ có thể là Diệu Nhất Nương!

    - Ta chỉ là thay Nhất Nương tỷ tạm thời chưởng quản số kế thừa này!

    Đây là lời Sở Mặc nói trước khi đi với Uất Trì tiên sinh và lão thái giám vô danh, cùng với Đạm Đài tiên sinh.

    - Ta quyết định chấm dứt trận chiến giữa Đại Tề cùng Đại Hạ, còn phải tìm Diệu Nhất Nương về.

    - Trừ khi Diệu Nhất Nương không còn hứng thú xây dựng lại Phiêu Diêu Cung...

    Chỉ cần nàng nghĩ vậy, Sở Mặc sẽ giúp nàng đi thực hiện.

    Ba người Đạm Đài tiên sinh tán thành ý tưởng này của Sở Mặc.

    Bởi vì bọn họ đều là người trong giang hồ!

    Hiểu được quy củ trong chốn giang hồ.Thậm chí trong nội tâm của Sở Mặc còn mơ hồ cất giấu dã tâm trợ giúp Diệu Nhất Nương, phát triển Phiêu Diêu Cung thành đại phái siêu việt hơn Trường Sinh Thiên!

    Đến lúc đó, đệ tử có thiên hạ trong thiên hạ có thể bước vào học viện!

    - Nếu có thể, ta muốn học viện này trở thành học viện nổi danh nhất Tứ Tượng đại lục!

    - Môn phái?

    Môn phái là gì?

    - Cô Thành nhất kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên...

    Một ngày kia cũng phải đưa đệ tử ưu tú nhất của họ tới chỗ ta.Dã tâm này Sở Mặc không có nói với ai, bởi vì hắn biết dù họ tên của hắn đã truyền khắp toàn bộ Tứ Tượng đại lục.

    Dù sự phụ Ma Quân đã cường đại đến mức làm cả Tứ Tượng đại lục thất thanh.

    Nhưng nếu để lộ dã tâm này, thì vẫn sẽ bị người ta cười nhạo đến chết.

    Đó là không biết tự lượng sức mình.

    - Nhạn bay qua để lại tiếng, người đi qua lưu lại danh.

    - Ở trên đời này, cuối cùng cũng phải lưu lại một điều gì đó.

    Đây là ý niệm sâu trong nội tâm Sở Mặc.

    - Tiểu tử, đây là nhiệm vụ dẫn ngươi tới sao?

    Thoạt nhìn dường như quá dễ dàng?

    Đại Công Kê và Sở Mặc đi vào vùng quê hoang vu không người.

    Đại Công Kê cũng không cần chịu đựng ánh mắt khác thường của thế tục nữa.

    Hình thể của nó khôi phục lại độ lớn, cao không khác Sở Mặc lắm, mào gà màu đỏ rung rinh trên đầu, nhìn qua tâm tình có vẻ rất tốt.

    - Thoải mái sao?

    Cho dù là người của Đại Tề cũng không biết hướng đi quân đội quốc gia mình.

    Ta tới đây là vì muốn biết có phải Đại Tề sẽ phát động công kích từ đây.

    Chuyện này cũng không dễ dàng.

    Sở Mặc nói.

    - Nghe kê gia nói, chiến tranh thế tục các ngươi đúng là chuyện cười!

    Để sư phụ ngươi ra tay, một người có thể quét ngang toàn bộ Đại Tề...

    Đại Công Kê có chút khinh thường nói.

    - Quét ngang rồi thì sao?

    Sở Mặc nhìn thoáng qua cái mào đỏ trên đầu Đại Công Kê, nuốt nước miếng, thầm nghĩ: Thứ này nhất định rất ngon!

    - Tiểu tử, mắt ngươi làm sao thế?

    Ngươi còn nhìn kê gia như vậy, kê gia lấymạng ngươi!

    Đại Công Kê trừng mắt nhìn Sở Mặc.

    - Ha hả...

    Sở Mặc cười cười:

    - Ta nào có ánh mắt gì đâu?

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc nói:

    - Sau khi quét ngang đương nhiên là phái người tiếp quản quốc gia!

    Chẳng lẽ bọn họ còn dám phản kháng hay sao?

    - Ngươi lầm rồi!

    Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Từ trước tới nay, không có dân tộc nào có thể bị dân tộc khác nô dịch trườngkỳ.

    Một ngày nào đó họ sẽ phản kháng thành công.

    - Vậy còn đánh cái gì?

    Ăn no rỗi việc hay sao?

    Đại Công Kê cười lạnh nói.

    - Đương nhiên là vì lợi ích, tham niệm của con người vĩnh viễn không biến mất.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Công Kê:

    - Nói ngươi cũng không hiểu.

    Ngươi chỉ biết ăn sâu thôi.

    - Kê gia không ăn sâu!

    Đại Công Kê cả giận nói:

    - Kê gia ăn cá!

    - Ngươi là mèo sao?Sở Mặc liếc mắt:

    - Sao không nói ngươi chỉ ăn Tạo Hóa Ngư?

    - Kê gia ăn các loại cá!

    Đại Công Kê cười lạnh nói:

    - Ngươi biết cái gì?

    Cá mới là mỹ vị thế gian.

    Tuy nhiên, kê gia chỉ ăn cá tốt nhất!

    Cá tầm thường kê gia không có hứng thú.

    Nhắc tới cá, Đại Công Kê không có hảo ý nhìn Sở Mặc rồi nuốt nước miếng.

    - Thôi đi, ở đây không có cá như thế sống đâu.

    Ngươi đừng có nghĩ nữa.

    Sở Mặc nói.

    - Quỷ hẹp hòi!

    Kê gia về sẽ dẫn ngươi đi tìm ao Luân Hồi!

    Nhớ kỹ, tiểu tử ngươimà nói muốn đi ao Luân Hồi.

    Kê gia cũng không đi!

    Đại Công Kê nói.

    - Muốn ăn cá mà không muốn trả giá, ngươi cảm thấy có thể sao?

    Sở Mặc cười lạnh.

    - Kê gia dẫn ngươi đi tìm.

    Bằng không tự ngươi đi xem có thể tìm được hay không?

    Đại Công Kê tỏ vẻ kiêu ngạo.

    - Tại sao ta phải tìm?

    Có cho Tạo Hóa Ngư ta cũng không cần.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    - Ngươi vô sỉ!

    Đại Công Kê lập tức nổi giận.

    - Ngươi mới vô sỉ!

    Sở Mặc tỏ vẻ xem thường.

    Sau đó một người một gà lao vào đánh nhau ở vùng quê hoang vắng.

    Lần đánh nhau này đã là lần thứ tám.

    Mỗi lần song phương nói chuyện không hợp đều trực tiếp đấu võ.

    Sở Mặc không vận dụng Thí Thiên thì không phải là đối thủ của Đại Công Kê.

    Nhưng khi đánh quen rồi, chiến lực của Sở Mặc vô tình tăng lên.

    Bọn họ đi trên cánh đồng hoang vu.

    Đi gần một tháng đã tiếp cận biên cảnh Đại Tề.Phía trước là con sông dài ngàn trượng.

    Nước sông chảy xiết, sâu không lường được.

    - Ngươi cõng ta trực tiếp bay qua là được.

    Sở Mặc nhìn dòng sông, nhìn Đại Công Kê nói.

    - Nghĩ cũng đừng nghĩ!

    Muốn kê gia cõng ngươi?

    Nằm mơ đi!

    Đại Công Kê cười lạnh nói.

    Sở Mặc cũng chỉ là thuận miệng nói chứ không thật sự muốn Đại Công Kê chở hắn bay qua.

    Đại Công Kê đồng ý, hắn còn sợ bị ngã.

    -----o0o-----

    Chương 306 : Độ kiếp

    Chương 306 : Độ kiếp

    - Sông này tên Thanh Long giang, nó hẳn là sông lớn nhất Đại lục Thanh Long rồi.Sở Mặc đứng ở bờ sông nhìn nước sông cuồn cuộn chảy qua, có chút cảm thán nói:

    - Mấy năm trước, ở thượng du sông này.

    Cách nơi này hơn 1500 dăm từng xuất hiện Xích Mục Hàn Băng Mãng, lúc ấy đã khiến quân đội của ông nội ta tổn thất không nhỏ...

    - Xích Mục Hàn Băng Mãng?

    Ha ha ha ha cười chết kê gia, loại rắn nhỏ đó kê gia chỉ cần một ngụm...

    Đại Công Kê cười rộ lên.

    Đúng lúc này, mặt sông, bình tĩnh bắt đầu sôi trào.

    Sóng lớn dựng lên.

    Bầu trời đang trong xanh bắt đầu ngưng tụ mây đen.

    Răng rắc!Một tiếng sấm sét, mưa to tầm tã hạ xuống.

    Mọi chuyện phát sinh quá nhanh, chỉ ngắn ngủn trong mấy hơi thở mà thôi.

    Không có phòng bị, Sở Mặc và Đại Công Kê trực tiếp bị mưa tầm tã xối ướt, Đại Công Kê uy phong lẫm lẫm lập tức ướt sũng.

    - Ở đó mà khoác lác!

    Sở Mặc chạy như điên tới dưới đại thụ trú mưa.

    Đại Công Kê theo sát phía sau, nâng một cánh che đầu, lẩm bẩm nói:

    - Thời tiết quỷ gì thế?

    Sao cảm giác như có yêu vật sắp xuất thế?

    - Yêu vật xuất thế?Sở Mặc nhíu mày, hắn cũng thấy khí trời có chỗ quỷ dị.

    Đang êm đẹp lại mưa rền gió dữ làm người ta bất an.

    Lúc này, mặt sông phía trước cuộn sóng, nhấc lên một bóng dáng đen xì như mực bay lên không trung!

    Trong hoàn cảnh mây đen bao phủ, mưa to tầm tã, tốc độ của vật này nhanh đến không thể tin nổi.

    - Xích Mục Hàn Băng Mãng!

    Sở Mặc không kìm nổi kinh hô một tiếng.

    - Cái gì mà Xích Mục Hàn Băng Mãng, kê gia nói mấy loại rắn nhỏ đó, kê gia nuốt một ngụm là hết!

    Đó là nguyên thú cửu giai, đồ ngu!

    Đại Công Kê giảm thấp âm gầm nhẹ nói.

    - Cái gì?

    Nguyên thú cửu giai?

    Miệng Sở Mặc lắp bắp:

    - Nơi này làm sao có thể có nguyên thú cửu giai?

    Còn chưa bao giờ nghe nói nữa.

    - Ngu ngốc, ngươi nghĩ nguyên thú cửu giai là gì?

    Là gà nhà ngươi nuôi sao?

    Khụ khụ, hay là tiểu miêu tiểu cẩu mà tùy ý thấy được?

    Đây là nguyên thú cửu giai!

    Là thú mạnh nhất ở giới các ngươi!

    Đại Công Kê dạy dỗ Sở Mặc, sau đó không kìm lòng lui về phía sau hai bước, nheo mắt nói:

    - Nó đang độ kiếp!

    - Độ kiếp?

    Nó muốn phi thăng?

    Sở Mặc kinh ngạc nói.

    - Kê gia phát hiện đi cũng ngươi có độ nguy hiểm rất cao này.

    Chuyện này mà cũng gặp được.

    Đúng là không thể tin nổi!

    Đại Công Kê lầu bầu, nhưng vẫn giải thích cho Sở Mặc:

    - Nếu nó có thể độ kiếp thành công, phi thăng Linh giới sẽ hóa thành linh thú.

    Bất kể là thực lực, cảnh giới hay thọ nguyên đều tăng lên rất nhiều.

    Chỉ có điều kê gia cũng tò mò, tại sao nó lại chọn nơi này độ kiếp?

    Đúng lúc này, trên mặt sông bất chợt bắn ra một bóng dáng màu vàng.

    Bóng dáng màu vàng như tia chớp, tốc độ nhanh đến không thể tin nổi!

    Sở Mặc còn cảm giác mình hoa mắt!

    Tiếp theo, chỉ thấy con trăn màu đen trên bầu trời phẫn nộ gào rú.

    Không ngờmiệng nói tiếng người, như một nam trung niên nói:

    - Hoàng yêu nữ...

    Ngươi muốn chém tận giết tuyệt sao?

    Sau đó trong hư không truyền tới một âm thanh như chuông bạc của nữ:

    - Năm đó bà cô độ kiếp thì ngươi âm thầm đánh lén, làm cho bà cô thiếu chút nữa bị Thiên Lôi đánh chết.

    Hiện giờ ngươi trốn ở thế tục lặng lẽ độ kiếp, thực sự nghĩ bà cô ta không thấy ngươi sao?

    - Chuyện năm đó là lỗi của bản tôn, nếu hôm nay ngươi cho bản tôn cơ hội, bản tôn vô cùng cảm kích!

    Tương lai ở Linh giới, bản tôn tất sẽ báo đáp!

    - Thối lắm!

    Ân oán nhiều năm như vậy, bằng một câu của ngươi mà trừ bỏ, ngươi nghĩ ai khờ dại như vậy?

    - Hoàng yêu nữ, ngươi muốn hủy ta tiền đồ, ta cùng ngươi liều mạng!

    Cùng lắm thì đồng quy vu tận!

    - Phì!

    Bà cô đã sớm muốn cùng ngươi đồng quy vu tận!

    Ầm ầm!

    Từng tia chớp chói mắt liên tiếp sáng lên.

    Từng tiếng sấm chấn động lòng người theo sát phía sau, ầm ầm vang lên.

    Sở Mặc nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, lẩm bẩm nói:

    - Lần đầu ta thấy nguyên thú cửu giai chiến đấu ở thế gian.

    Đại Công Kê uể oải nói:

    - Đúng vậy, vận may của ngươi thật tốt!

    Sở Mặc xám xịt, vẻ mặt không nói gì, ai ngờ chuyện trùng hợp như vậy.

    Lựachọn con đường này, tuy nói vắng vẻ nhưng vẫn chưa rời khỏi thế tục.

    Nhưng ai ngờ ở nơi này lại xuất hiện một nguyên thú cửu giai đang độ kiếp.

    Càng không thể tưởng được, mặt sau còn có...

    Ầm!

    Trong hư không truyền đến một tiếng bạo vang, quả thực còn mãnh liệt hơn tiếng sấm.

    Tiếp theo con trăn màu đen như ẩn như hiện trong mây, uốn lượn du động.

    Đồng thời phát ra tiếng cười hô hố:

    - Hoàng yêu nữ, ngươi bị lừa!

    Ngươi nghĩ bản tôn không biết ngươi vụng trộm trốn trong sông sao?

    Ngươi thật là ngây thơ, ngươi không biết nước là địa bàn của tasao?

    Đừng nói ngươi trốn ngoài năm trăm dặm, cho dù ngoài năm nghìn dặm, chỉ cần ngươi ở trong sông...

    Ta đều có thể cảm ứng được sự hiện hữu của ngươi!

    - Hắc mãng...

    Ngươi là đồ vô sỉ, bà cô liều mạng với ngươi!

    Âm thanh thiếu nữ như chuông bạc tràn ngập tức giận.

    Trên bầu trời, mưa to như rót.

    Hai thân ảnh một vàng một đen điên cuồng đánh trong sấm sét.

    Mưa càng rơi càng lớn, đến cuối cùng, dựa vào nhãn lực của Sở Mặc cũng không thấy không rõ chuyện xảy ra trên bầu trời.

    Chỉ nghe cô gái kia phát ra một tiếng kêu sợ hãi, sau đó là tiếng đàn ông vạm vỡcuồng tiếu:

    - Hoàng yêu nữ, ngươi chung quy sinh sau một ngàn năm!

    Nói cách khác, ta có khả năng không phải đối thủ của ngươi.

    Tuy nhiên, chênh lệch chính là chênh lệch!

    Ngươi đi chết đem!

    Ta muốn vào Linh giới!

    Nói xong, chỉ thấy trên bầu trời sáng lên một tia chớp đẹp mắt, hung hăng bổ vào người trăn lớn.

    Trăn lớn kêu lên đau đớn, nhưng đồng thời cũng phát ra một cỗ lực lượng, trực tiếp xé hư không ra thành một cái khe!

    Trong khoảnh khắc đó, Sở Mặc và Đại Công Kê, đều thấy màu lam mê người của bầu trời xuất hiện trong cái khe đó.

    Sau đó, con trăn lớn uốn lượn, với tốc độ cực nhanh tiến vào cái khe.Dù có trên trăm tia chớp đồng thời đánh vào thì vẫn không thể ngăn cản nó tiến vào.

    Ầm!!

    Khe kia trong nháy mắt khép lại.

    Thiên địa lại lâm vào hắc ám.

    Mưa to tầm tã giống như đang phát tiết.

    Trong nháy mắt đó, Sở Mặc còn kích động, nếu hắn có thể bay lên, nói không chừng sẽ thử tiến vào cái khe kia!Bởi vì một khắc đó, trước mắt Sở Mặc như xuất hiện thiếu nữ váy lam hoạt bát.

    - Ngươi rống cái gì?

    - Muốn cho người ta biết giọng ngươi lớn sao?

    - Đi ra, ngươi có thể làm gì?

    - Ngươi mới là yêu tinh!

    - Cả nhà ngươi đều là yêu tinh!

    Chuyện cũ lướt qua.

    Sắc mặt Sở Mặc ảm đạm, thầm nghĩ: Nếu như ta có bản lĩnh như con trăn màu đen, có thể dễ dàng xé mở hư không, có thể không để ý lôi điện màtrực tiếp nhảy vào thế giới kia đi tìm ngươi.

    -----o0o-----

    Chương 307 : Tiểu Sài Khuyển. (1)

    Chương 307 : Tiểu Sài Khuyển. (1)

    Đại Công Kê miệng lẩm bẩm nói:

    - Thật sự là xui xẻo, lão tặc thiên vẫn còn chưa ngừng nữa!

    Nói xong, nghiêng đầu nhìn Sở Mặc nói:

    - Đều tại ngươi chọn con đường này!

    Sở Mặc tỉnh khỏi hồi ức, nhìn thoáng qua Đại Công Kê:

    - Không ai mượn ngươi theo!

    - Hừ, kê gia hiếm lạ đi theo ngươi sao?

    Đại Công Kê đứng một bên, vụng trộm nhìn Sở Mặc, thầm nghĩ trong lòng: Tiểu tử này có tâm sự, bình thường kê gia khiêu khích hắn đều có phản ứng.

    Bộ dáng nàysao giống những lúc kê gia nghĩ tới gà mái thế?

    - Đúng rồi, màu vàng đó là cái gì?

    Sở Mặc bóng dáng màu vàng, cũng không biết chết chưa.

    Đó là nguyên thú cửu giai đó!

    Nếu chết, một thi thể nguyên thú cửu giai sẽ làm toàn bộ Tứ Tượng đại lục điên cuồng?

    Đại Công Kê ngẫm nghĩ một chút, có chút không xác định nói:

    - Hình như là một con mèo hay một con chó?

    Kê gia cũng không thấy rõ ràng là cái gì.

    Bất quá là giống cái!

    Sở Mặc liếc mắt, thầm nghĩ bóng dáng màu vàng nói chuyện giống như thiếu nữ,tự xưng bà cô, ai không biết là giống cái?

    Lúc này, tia chớp liên tiếp dày đặc bổ tới một chỗ.

    Đại Công Kê híp mắt, lẩm bẩm nói:

    - Hẳn là là ở chỗ này rồi!

    Hắc mãng kia có tâm cơ, tính kế tên ngu ngốc này đến tận xương tủy!

    - Sao nói vậy?

    Sở Mặc nhìn chỗ bị tia chớp điên cuồng công kích, khóe miệng kịch liệt co giật.

    Nghĩ thầm tia chớp này bổ vào mình thì một đạo cũng không đỡ nối huống chi là bao nhiêu đạo như vậy, vật kia tám chín phần mười là không thể sống.

    Đại Công Kê nói:

    - Ngươi nghĩ Thiên kiếp dễ dàng ngăn trở vậy sao?

    Tuy nói đây là thiên kiếp của phàm trần, uy lực không lớn như vậy.

    Nhưng với sinh linh phàm trần cũng mạnh tới khó mà vượt qua!

    Cho nên nói đạo lý kia kỳ thật giống nhau!

    Đại Công Kê vươn cánh chỉ vào những đạo thiểm điện trên bầu trời, nói với Sở Mặc:

    - Mỗi tia chớp đều có uy lực hùng mạnh.

    Hắc mãng cũng rất khó ngăn trở hoàn toàn.

    Cho nên, nó biết đồ ngu ngốc màu vàng đang âm thầm muốn đánh lén nó lại giả vờ như không biết.

    Sau đó bắt đầu đột phá, Thiên kiếp nháy mắt giáng lâm.

    Mọi việc nó đã thiết kế rất tốt!

    - Sau đó thì sao?

    Sở Mặc hỏi.

    - Sau đó tên ngu ngốc kia bị lừa, nghĩ hắc mãng nhịn không được liền trực tiếp lao tới, vận dụng lực lượng mạnh nhất muốn đánh chết hắc mãng.

    Nhưng lại không nghĩ tới cảnh giới của nó, mà toàn lực triển khai cũng khiến Thiên kiếp chú ý.

    Vì thế cũng tương đương san sẻ nửa Thiên Lôi với hắc mãng rồi!

    Đại Công Kê cười lạnh nói:

    - Ngươi nói nó không phải đồ ngu thì là gì?

    Sở Mặc bị Đại Công Kê nói tới nghẹn họng, kỳ thật hắn biết chỉ số thông minh của nguyên thú cửu giai còn cao hơn nhân loại.

    Nhưng hôm nay là lần đầu tiên chứng kiến nên trong nội tâm vẫn coi chúng như động vật mà đối đãi.

    Kết quả, bị Đại Công Kê nói như thật sự là có chuyện như vậy.

    Hình tượng mãng xà độc ác mà cơ trí hiện lên trong đầu Sở Mặc rất rõ ràng.Đây cũng là lần đầu Sở Mặc nhìn thẳng vào sinh linh có chỉ số thông minh không phải người.

    Về phần lời của Đại Công Kê?

    Không tính!

    Tên yêu nghiệt đó, trước giờ Sở Mặc chưa dám đối đãi nó như động vật.

    - Như vậy xem...

    Quả nhiên là đồ ngu ngốc.

    Sở Mặc kéo dài miệng nói.

    Mưa từ tầm tã biến thành tí tách.

    Trên bầu trời mây đen dần dần tán đi, có ánh sáng xuyên thấu qua, chiếu vào mặt đất lóe ra hào quang chói mắt.

    Sở Mặc và Đại Công Kê nhìn về nơi cách đó không xa, là nơi vừa mới tập trung nhiều lôi điện nhất.

    Sau đó bọn họ nhìn nhau.

    Sở Mặc nói:

    - Đã chết chưa?

    - Trời biết.Đại Công Kê nói thầm một câu, sau đó nói:

    - Qua đó xem chẳng phải sẽ biết sao?

    Nói xong trực tiếp sải chân dài đi đến.

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê nhấc đôi chân ga tiêu sái đi trên mặt đất lầy lội, không kìm nổi hâm mộ nói:

    - Sinh vật không cần đi giày đôi khi cũng có ưu thế!

    Đại Công Kê không kìm nổi quay đầu lại trừng mắt nhìn Sở Mặc, cố ý dẫm mạnh làm bùn lầy tóe về phía Sở Mặc.

    Sở Mặc nhe răng nhếch miệng tránh đi, sau đó một quyền đánh xuống mặt đất bên Đại Công Kê, lập tức lượng lớn bùn lầy dính vào làm lông lá của Đại Công Kêướt sũng.

    - Tiểu tử, ngươi dám đánh lén kê gia!

    Đại Công Kê trực tiếp nổi giận, vừa định đáp trả thì bên kia truyền tới một tiếng kêu rất nhỏ:

    - Uông!

    Đại Công Kê giương cánh, lập tức bay lên không trung, một đôi mụn cơm trợn lên thật lớn.

    Sở Mặc đang chuẩn bị chạy trốn thì sững ra đó, nghẹn họng nhìn trân trối.

    Một con chó Tiểu Hoàng đung đưa cái đuôi, lung la lung lay chạy tới Sở Mặc và Đại Công Kê.

    - Uông...

    Gâu Gâu!

    Thanh âm trong trẻo, dường như còn có phần sợ hãi.

    Sở Mặc và Đại Công Kê ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cả hai đều há hốc mồm.

    - Là nguyên thú cửu giai kia sao?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê hỏi.

    Đại Công Kê trợn tròn mắt nói:

    - Ngươi hỏi ta ta đi hỏi ai đây?

    - Uông!

    Con chó nhỏ chạy đến trước mặt Sở Mặc, dùng đầu cọ cọ bắp chân Sở Mặc.

    Sauđó ngẩng đầu tội nghiệp nhìn Sở Mặc.

    Ánh mắt như đang cầu xin Sở Mặc mang nó đi.

    - Ngươi...

    Là một con chó nhỏ?

    Đại Công Kê vừa nói dù có thể là một con mèo mà cũng có thể là chó, nhưng Sở Mặc thật không ngờ nguyên thú cửu giai vừa rồi còn ở trên trời đại phát thần uy kia lại đúng là một con chó nhỏ.

    Hơn nữa nhìn kỹ cũng thấy không có điểm gì khác sài khuyển của thế tục!

    Dù cũng có nét đáng yêu, nhưng nhìn thế nào cũng không liên hệ nổi với nguyên thú cửu giai.

    Tiểu Sài Khuyển dường như không hiểu Sở Mặc đang nói gì, vẻ mặt mờ mịt nhìnSở Mặc, sau đó lại dùng đầu cọ chân Sở Mặc rồi phát ra một tiếng kêu đáng thương.

    - Nó đói bụng sao?

    Khi Sở Mặc còn nhỏ, Quý phủ cũng từng nuôi chó, nghe tiếng kêu cũng đại khái đoán ra ý của nó.

    Vì thế lấy trong nhẫn trữ vật ra một ít lương khô, ngồi xổm xuống đưa tới trước mặt Tiểu Sài Khuyển.

    Trong mắtTiểu Sài Khuyển toát lên sự vui sướng, sau đó há miệng nhận lương khô, dùng răng nanh cắn lấy, nhã nhặn ăn hết.

    Sau khi ăn xong, lại dùng ánh mắt rất vô tội nhìn Sở Mặc.

    Mãi khi Sở Mặc đưa thêm một khối lương khô cho nó, Tiểu Sài Khuyển mới cảm thấy mỹ mãn lắc cái đuôi.

    Sau đó quay đầu lại, dường như có chút sợ hãi nhìn thoángqua Đại Công Kê mà nhích gần tới Sở Mặc.

    - Ai có thể nói cho ta biết đây là chuyện gì không?

    Sở Mặc nhìn nhìn Đại Công Kê.

    Đại Công Kê cạc cạc cười quái dị nói:

    - Hẳn là bị lôi điện đánh tới trọng thương, sau đó tự hành phong ấn trí nhớ.

    Đây cũng là một thủ đoạn tự bảo vệ.

    Chỉ là không ngờ mạng của nó lớn như vậy, đổi lại là nguyên thú cửu giai bình thường đã bị lôi điện đánh chết rồi.

    -----o0o-----

    Chương 308 : Tiểu Sài Khuyển. (2)

    Chương 308 : Tiểu Sài Khuyển. (2)

    - Ngươi nói nó vì bảo vệ mình, mà phong ấn trí nhớ?

    Sở Mặc có chút hồ nghi nhìn Đại Công Kê:

    - Nhưng sao lại nhỏ như vậy?

    Nhìn qua chỉ như một tiểu cẩu mới cai sữa không lâu!Đại Công Kê lắc đầu:

    - Vấn đề này kê gia cũng không rõ.

    Phỏng chừng cũng là một cách tự bảo vệ mình.

    Dù sao một vật nhỏ như vậy, dù là ai thấy cũng chẳng để tâm tới nó.

    Nhưng kê gia có thể khẳng định, thân thể của nó vẫn mạnh mẽ vô cùng!

    Không tin kê gia làm mẫu cho ngươi xem.

    Đại Công Kê nói xong, đi tới nâng một chân đá Tiểu Sài Khuyển.

    Ầm!

    Thân thể của Tiểu Sài Khuyển bay vèo lên, ở giữa không trung phát ra tiếng thê lương, bay xa mấy trăm trượng, hung hăng ngã trên mặt đất.

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

    - Ngươi muốn đá chết nó sao?

    Đại Công Kê cạc cạc cười quái dị nói:

    - Không chết được!

    Yên tâm đi, nếu là cho thế tục thì đã bị kê gia đá thành bã vụn rồi!

    Sở Mặc vận chuyển bộ pháp, trong chớp mắt tới chỗ Tiểu Sài Khuyển ngã xuống, phát hiện quả nhiên tiểu tử kia không bị sao, nhưng trong mắt lại tràn đầy phẫn nộ nhìn Đại Công Kê.

    - Ngươi xem, thế nào hả?

    Kê gia nói không sai chứ?

    Đại Công Kê vẻ mặt đắc ý.

    - Uông!Tiểu Sài Khuyển phát ra âm thanh như trẻ đang bú, sau đó lao về phía Đại Công Kê.

    Lại bị Sở Mặc cúi người cầm lên, bốn chân của tiểu tử chuyển động trong hư không, trong cổ họng phát ra âm thanh hừ hừ không phục.

    - Được rồi được rồi, ngươi muốn báo thù thì bây giờ vẫn chưa được đâu.

    Sở Mặc cười tủm tỉm cất Tiểu Sài Khuyển vào túi sách của mình.

    Đại Công Kê trừng mắt nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi muốn thu dưỡng thứ này sao?

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Đúng vậy, không được sao?Đại Công Kê cười lạnh nói:

    - Kê gia thấy ngươi đúng là chán sống!

    Ngươi có biết tự tôn của nguyên thú cửu giai còn cao hơn nhân loại các ngươi!

    Nếu có một ngày nó khôi phục trí nhớ, việc đầu tiên nó làm là giết người!

    Khiến chuyện này vĩnh viễn được giấu kín!

    - Ngươi làm ta sợ đấy!

    Sở Mặc trừng Đại Công Kê.

    Đại Công Kê cười lạnh:

    - Kê gia thật không có dọa ngươi, tự ngươi suy nghĩ kỹ đi.

    Nó là nguyên thú cửu giai!

    Có lực lượng mạnh nhất, trí tuệ cao nhất!

    Nó thậm chí có thể xé mở hư không, tiến vào Linh giới bất cứ lúc nào!

    Vật như vậy lại có thể là bị ngươi nuôi dưỡng như sủng vật?

    - Ngươi không phải lợi hại hơn sao?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê nói.

    - Kê gia không giống chúng...

    Đại Công Kê nói được một nửa, trong giây lát kịp phản ứng cả giận nói:

    - Tiểu tử, ngươi nói kê gia là sủng vật của ngươi?

    Kê gia liều mạng với ngươi!

    Một người một kê lại tiếp tục đánh lộn.

    Một hồi lâu, mãi khi mây đen hoàn toàn tiêu tan, ánh mặt trời chiếu sáng mặt đất.

    Mặt sông cũng gió êm sóng lặng.

    Cuộc chiến bên này mới chấm dứt.

    - Ngươi bỏ móng vuốt ra!

    - Ngươi thu Thí Thiên trước đi!

    - Ta không tin ngươi!

    Song phương cũng đồng thanh.

    Cuối cùng, Sở Mặc nói:

    - Ta đếm một hai ba, chúng ta cùng thu!

    - Một...

    Hai...

    Ba!

    Móng vuốt Đại Công Kê vẫn đặt trên ngực Sở Mặc.

    Thí Thiên trong tay Sở Mặc vẫn còn kề trên cổ của Đại Công Kê.

    - Ngươi không trọng chữ tín!

    - Ngươi là con gà vô sỉ!

    Một lúc lâu sau, song phương cũng mất kiên nhẫn, lúc này mới không tình nguyện thu hồi vũ khí.

    Từ đầu đến cuối, Tiểu Sài Khuyển ở trong túi Sở Mặc, có nhiều lần còn ý đồ đi đánh lén Đại Công Kê.

    Tuy nhiên đều bị cái mỏ sắc của Đại Công Kê dọa trở về.

    Khi Sở Mặc thay quần áo sạch sẽ, cùng Đại Công Kê ngồi xổm bên bờ sông, có chút bất đắc dĩ nói:

    - Thật sự không thể nhận nuôi sao?

    - Muốn chết thì thử xem!

    Đại Công Kê cười lạnh nói.

    - Nói không chừng, nó sẽ cảm kích ta, còn có thể báo ân thì sao?

    Sở Mặc chưa từ bỏ ý định nói.

    - Thôi ngay!

    Lúc này, Đại Công Kê cũng lười trả lời hắn.

    - Vậy coi như...

    Sở Mặc vẻ mặt tiếc nuối thở dài một tiếng, sau đó bỏ Tiểu Sài Khuyển ra khỏi túi, thả trên mặt đất.

    Nhìn ánh mờ mịt của Tiểu Sài Khuyển, Sở Mặc thật lòng có chút luyến tiếc.

    Không phải vì Tiểu Sài Khuyển là một nguyên thú cửu giai, quan trọng hơn là Sở Mặc rất thích chó.

    Tuy nhiên Đại Công Kê nói cũng có đạo lý, khi nguyên thú bậc cao khôi phục trí nhớ, phát hiện mình bị một nhân loại coi là sủng vật thì sẽ thẹn quá hóa giận mà giết người.

    Chuyện này đối với tồn tại có sức mạnh như nó mà nói thì chẳng phải vấn đề to tát gì.

    - Tiểu tử kia...

    Không phải ta không thu dưỡng ngươi mà là không có biện pháp.

    Sinh linh hùng mạnh như ngươi, tin là có ở nơi này cũng không ai có thể xúc phạm tới ngươi.

    Sở Mặc lưu luyến nói.

    Đại Công Kê ở một bên giễu cợt:

    - Được rồi, khẩn trương bỏ lại nó rồi đi thôi.

    Ngươi cho là ai dám đả thương nó?

    Chỉ cần chút khí tức của nguyên thú cửu giai lộ ra sẽ khiến tất cả sinh linh đánh chủ ý lên nó bị hù chết!

    Tiểu Sài Khuyển sắc mặt không tốt nhìn Đại Công Kê uông hai tiếng, thù một cước xem ra đã kết.

    Sở Mặc xoa đầu Tiểu Sài Khuyển, lắc đầu, đứng lên nói:

    - Chúng ta đi thôi!

    Nói xong đi dọc theo bờ sông xuống hạ du.

    Hơn mười dặm hạ du có thể thấy mặt sông đổi hẹp.

    Lấy thực lực của Sở Mặc, mượn dùng mấy cây gỗ tròn là có thể trực tiếp vượt qua.

    Ai ngờTiểu Sài Khuyển lại theo sau Sở Mặc.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Công Kê.

    Đại Công Kê lắc đầu nói:

    - Khẳng định không được, chúng ta nhanh lên đi, bỏ nó lại là được rồi!

    Trong lòng Sở Mặc có chút không cam lòng nhưng cũng chỉ phải gật đầu.

    Vậnchuyển thân pháp, chân đạp Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, thân hình biến mất tại chỗ.

    Đại Công Kê quác quác mấy tiếng rồi cũng nhanh chóng biến mất.

    - Uông!

    Tiểu Sài Khuyển như đứa trẻ kêu ô ô, thanh âm đầy sự bất lực.

    Sở Mặc muốn dừng lại nhặt nó về thì đều bị Đại Công Kê dùng vẻ mặt nghiêm túc ngăn trở.

    - Kê gia không phải người tốt, nhưng ngươi phải tin kê gia tuyệt không muốn ngươi chết!

    Ngươi muốn chết, kê gia sẽ rất lâu không được ăn Tạo Hóa Ngư!

    Đại Công Kê chăm chú nhìn Sở Mặc:

    - Sinh vật cấp bậc đó không phải thứ ngươi có thể nuôi dưỡng!

    Kê gia hoàn toàn không lừa ngươi!

    - Vậy sao nó vẫn đi theo ta không rời?

    Sở Mặc hỏi.

    Tốc độ Tiểu Sài Khuyển không bằng Sở Mặc cùng Đại Công Kê, nhưng cũng cố gắng điên cuồng đuổi theo.

    - Sao Kê gia biết được?

    Đại khái là trên người ngươi có mùi của chó sao?

    Đại Công Kê có chút không xác định nói, vẻ mặt khá chân thành.

    Sở Mặc cả giận nói:

    - Lại muốn đánh nhau phải không?

    Đại Công Kê cười lạnh:

    - Không lấy Thí Thiên ra, kê gia cho ngươi một cái móng vuốt!

    - Có gan ngươi để cho ta hai cái móng vuốt!

    -----o0o-----

    Chương 309: Chấp nhất

    Chương 309: Chấp nhất

    - Sao ngươi không chết đi?

    Sau một nén nhang, Sở Mặc khiêng hai cây gỗ tròn đặt lên chỗ hẹp nhất của thượng du, ước chừng vị trí rồi quát một tiếng, dùng sức quăng vèo một cái, thanh gỗ xoay trong trong hư không, bay đi rất xa!

    Giống như một cái lao chuẩn xác rơi xuống khoảng cách một phần ba chiều dài, sau đó đi xuôi dòng.Tiếp theo, Sở Mặc lại quăng tiếp, quăng tới lấp hai phần ba chiều rộng.

    Làm xong, Sở Mặc bay tới chỗ hẹp nhất hạ du, lui về phía sau mấy bước.

    Khi hai cây gỗ tròn đáp xuống thì lăng không như bay lên, trực tiếp bay về phía lòng sông.

    Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ đang thể hiện ra uy lực vượt xa thế gian này.

    Đổi lại là thân pháp mạnh nhất Tứ Tượng đại lục cũng không có khả năng khiến một hoàng cấp tầng bốn đỉnh cao có biểu hiện này.

    Càng không cho người ta loại dũng khí này.

    Khi Sở Mặc cảm thấy kiệt lực, thân hình rơi xuống thì cũng vừa lúc dừng trên một cây gỗ tròn, Sở Mặc hít một hơi, chạy vài b rồi thân hình lại bay lên trời!

    Tiếp theo, lại dừng ở một cây gỗ khác, chạy vài bước lại bay lên không...

    Lúc này đây, Sở Mặc đã vững vàng đứng ở bờ bên kia.Sau đó quay đầu lại, có chút đắc ý nhìn Đại Công Kê.

    - Không tồi!

    Đại Công Kê lẩm bẩm một câu, nó đang tán dương Sở Mặc, dù đó là chuyện không thể nào.

    Tương phản, có cơ hội để đả kích Sở Mặc, nó cũng không bỏ qua.

    Dường như chỉ như vậy mới có thể xoay chuyển sự thật một sinh linh cao cấp như nó đang ở bên một nhân loại.

    Tỷ như hiện tại.

    Đại Công Kê vẻ mặt kiêu ngạo giương hai cánh, sau đó, hai cánh nhẹ nhàng runlên.

    Nó trực tiếp bay lên, nếu không nhìn kỹ dáng người, thật sự có cảm giác của Phượng Vũ Cửu Thiên.

    Trong chớp mắt, Đại Công Kê dùng một tư thế duyên dáng hạ trước mặt Sở Mặc.

    Sau đó nghiêng đầu, thu cánh, vẻ mặt ngạo nghễ.

    Nhìn vẻ mặt đắc ý của Đại Công Kê, Sở Mặc lẩm bẩm nói:

    - Có gì đặc biệt hơn người?

    Biết bay thì ngầu lắm sao?

    - Uông!

    Đúng lúc này, bên kia bờ truyền tới tiếng chó sủa.Sở Mặc:

    - ...

    Đại Công Kê:

    - ...

    Sau đó bọn họ nhìn nhau, lập tức bỏ chạy như điên.

    - Gâu gâu...

    Tiểu Sài Khuyển ở bờ bên kia ủy khuất sủa hai tiếng, sau đó trực tiếp nhảy xuống dòng sông lớn, vẫy vùng đôi chân ngắn bơi về phía này.

    Dường như không đạt được mục đích thì quyết không bỏ qua.

    Trong sông có một loài cá ăn thịt đang theo dõi tiểu tử này, chậm rãi bơi tới trước Tiểu Sài Khuyển, mở cái miệng lớn định cắn xuống thì toàn thân Tiểu Sài Khuyển bộc phát một cỗ khí thế vô cùng kinh khủng!Con cá lớn hơn một trượng lật bụng, bị dòng nước chảy xiết cuốn đi...

    Đúng là đã bị hù chết!

    Đại Công Kê nói không sai, tiểu tử này khủng bố tới làm người ta sợ hãi.

    Tuy nhiên nó vẫn tỉnh tỉnh mê mê cố gắng bơi sang bờ bên kia.

    Nhưng bị dòng nước chảy xiết đẩy đi rất xa.

    Nhìn bóng dáng đã biến mất, Tiểu Sài Khuyển phát ra tiếng nức nở rất bi thương.

    Sở Mặc và Đại Công Kê một hơi chạy mấy trăm dặm, sau đó mới dừng lại, Sở Mặc thở hổn hển, nói:

    - Lúc này...

    Hẳn là không tìm được nữa chứ?

    - Xem nó có muốn tìm nữa không.

    Đại Công Kê buồn bực nói:

    - Tuy rằng nó phong ấn trí nhớ của mình, phong ấn rất nhiều năng lực, nhưng cuối cùng vẫn là nguyên thú cửu giai, bản năng vẫn còn.

    Đừng nói vài trăm dặm.

    Cho dù là mây van dăm.

    Nó mà muốn tìm ngươi thì ngươi vẫn không thể trốn thoát!

    Hơn nữa, ngươi đừng quên loài cho am hiểu nhất món gì....

    - À?

    Vậy làm sao bây giờ?

    Sở Mặc có chút há hốc mồm, lẩm bẩm nói:

    - Hơn nữa chúng ta tới nơi này là có chính sự cần làm mà.

    Đại Công Kê uể oải nói:

    - Nếu như vậy ngươi thu dưỡng nó đi.

    Tương lai có ngày khôi phục trí nhớ, hẳn là sẽ nghiêm chỉnh xuống tay với ngươi.

    - À?

    Miệng Sở Mặc giật giật, nhìn Đại Công Kê:

    - Đúng là ngại quá, nhưng mà ngươi xác định chứ?

    Đại Công Kê ngẩng đầu nhìn lên trời, vẻ mặt vô cùng tịch liêu, thản nhiên nói:

    - Loại sự tình này, kê gia chưa dám xác định.

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê nói:

    - Ta nhớ ngươi có nói, nguyên thú cửu giai cảm nhận được khí tức của ngươi đều trực tiếp quỳ xuống?

    Đại Công Kê vẻ mặt vô tội:

    - Kê gia từng nói thế sao?

    Sở Mặc thật sự mặc kệ Đại Công Kê thích khoác lác, trầm tư một chút, trong lòng không muốn bỏ qua cơ hội này mà nghĩ: Nếu tên tiểu tử kia đuổi tới thì thu dưỡng nó, ngại gì chứ?

    Sau đó Sở Mặc cùng Đại Công Kê tiếp tục ra đi.

    Lúc này xem như đã tiến vào cảnh nội Đại Tề, phóng mắt nhìn lại là vùng quê mênh mông.

    Mặt trời màu vỏ quýt treo ở chân trời, lúc này màu trời đã chạng vạng.

    Nhưng hai người không có ý dừng lại, tiếp tục đi theo hướng tới đô thành Đại Tề.

    Ba ngày sau, Sở Mặc cùng Đại Công Kê tiến vào tòa thành đầu tiên của Đại Tề.Đây là một cổ trấn không lớn nhưng phong cảnh rất đẹp.

    Khắp nơi là hương vị cổ kính, người trên đường phố vẻ mặt bình tĩnh như trải qua cuộc sống an tường.

    Sở Mặc tìm một gian khách điếm, Đại Công Kê biến hình ở bên cạnh Sở Mặc.

    Ngẩng đầu ưỡn ngực tỏ vẻ hiên ngang vẫn khiến không ít người chú ý.

    Tuy nhiên đại đa số đều cho Đại Công Kê là sủng vật Sở Mặc nuôi dưỡng.

    Tuy rằng rất ít người coi gà trống là sủng vật những cũng không có ai quá mức kinh ngạc, nhiều lắm chỉ là nhìn thêm vài lần.

    Đêm đó, Sở Mặc gọi đồ ăn bảo tiểu nhị đưa lên phòng.

    Đại Công Kê không có hứng thú với đồ ăn của nhân loại, nhưng lại khá thích rượu.Sở Mặc cho nó một chậu, Đại Công Kê chỉ mất vài giây đã uống cạn sạch.

    Ánh mắt lộ ra vẻ say sưa, nhìn Sở Mặc nói:

    - Tiểu tử, ngươi tính đợi ở phàm trần bao nhiêu năm?

    Sở Mặc cười khổ nói:

    - Chuyện này không phải do ta muốn ở lại bao lâu mà phải xem khi nào thực lực của ta có thể đạt tới tiêu chuẩn phá giới.

    Đại Công Kê có chút khinh thường nói:

    - Phá giới?

    Tiên Thiên đỉnh cao dễ vậy sao, lấy tốc độ bây giờ, tối đa cũng phải ba mươi năm năm.

    - Không dễ dàng như vậy sao.

    Sở Mặc uống một chén rượu, nói:

    - Ta muốn nhanh chóng đạt tới cảnh giới kia, nhưng cuối cùng cũng phải đi từng bước.

    Đại Công Kê nháy mắt, nói:

    - Nói cho ngươi, Hỗn Độn Hồng Lô luyện chế đan dược hoàn mỹ nhất thiên hạ!

    Chỗ Kê gia có phối phương, dùng xong có thể thoải mái đột phá đến Tiên Thiên!

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê đang say, lắc đầu nói:

    - Ta không có hứng thú nâng cao kiểu đó.

    - Cổ hủ!

    Đại Công Kê lắc đầu:

    - Ngươi cũng biết, Tiên Thiên cảnh giới ở Thiên giới đều là chuyện tiểu hài tử ba năm tuổi trải qua.

    Bọn chúng từ nhỏ đã dùng đan dược trực tiếp cắt bỏ những giai đoạn trước Tiên Thiên.

    -----o0o-----

    Chương 310: Gà chó không yên

    Chương 310: Gà chó không yên

    - Không có cơ sở thì đạt tới cảnh giới đó cũng có gì hay chứ?

    Sở Mặc nói.

    Đại Công Kê nói:

    - Đó sẽ là cực hạn của ngươi!

    Ngươi không rõ, khi cảnh giới của ngươi đạt tới trình độ nhất định, cái gọi là cơ sở trước đó không còn quan trọng như vậy.

    Sở Mặc cười lạnh nói:

    - Vậy sao ngươi dừng chân ở nhân gian nhiều năm như vậy?

    Lấy năng lực của ngươi, muốn phi thăng chẳng phải rất đơn giản?

    - Chuyện đó không giống.Đại Công Kê nói:

    - Thực ra Kê gia luôn lừa ngươi.

    - Hử?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê.

    Đại Công Kê nói:

    - Kê gia đã mất đi năng lực phi thăng phá giới, năm đó ngã từ Thiên giới xuống cũng không phải bình thường mà là bị kẻ thù tính kế...

    Thôi đi, không nói nữa, không có ý nghĩa!

    Tiểu tử, rót rượu cho ta, kê gia hôm nay không say không nghỉ!

    Sở Mặc cũng không rót rượu mà nhìn nó nói:

    - Ta phải làm thế nào mới có thể giúp ngươi?

    - Ngươi muốn giúp ta?

    Đại Công Kê đã say lờ đờ nhìn Sở Mặc, sau đó gật gù cái đầu:

    - Rất đơn giản, ngươi đưa Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô cho kê gia...

    - Ta cũng không biết ngươi đang nói cái gì.

    Sở Mặc liếc mắt.

    Đại Công Kê nói:

    - Cho nên ngươi không giúp được kê gia.

    Tuy nhiên, một ngày kia, ngươi cũng có thể giúp kê gia!

    - Đợi ngày ta tới Thiên giới sao?

    Sở Mặc hỏi.

    - Không, và kê gia tìm được Ao Luân Hồi.

    Đúng là phải cần ngươi.

    Đại Công Kê thấy Sở Mặc không cho nó uống rượu liền tự dùng cánh nhấc bầu rượu đổ đầy vào bồn trước mặt.

    Sở Mặc trầm mặc một chút:

    - Ăn Tạo Hóa Ngư...

    Thật sự có thể thay đổi thể chất của ngươi?

    Giúp ngươi thức tỉnh huyết mạch phượng hoàng?

    Đại Công Kê uống một hớp rượu, sau đó đã trầm mặc một hồi lâu:

    - Là một cơ hội.

    Sở Mặc nghe xong cũng không hỏi gì nữa.

    Trong lòng Đại Công Kê ẩn dấu đầy tâm sự.

    Ngày thường căn bản không nhìn ra, nhưng trải qua thời gian ở chung, Sở Mặc cũng có thể cảm giác được.Tuy nhiên, có ai không mang theo tâm sự đâu?

    Lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng vuốt cửa nhẹ.

    Thanh âm rất khẽ, nhưng Sở Mặc và Đại Công Kê nghe thấy rất rõ.

    Sở Mặc cùng Đại Công Kê liếc mắt nhìn nhau rồi đứng dậy, mở cửa ra.

    - Uông!

    Một tiếng chó thanh thúy đầy ủy khuất vang lên.

    Tiếp theo một Tiểu Sài Khuyển trực tiếp bổ nhào vào chân Sở Mặc, ở bắp chân cọ qua cọ lại.Sở Mặc há hốc miệng nhìn nó, lắp bắp nói:

    - Thật đúng là tìm tới rồi...

    Đại Công Kê há hốc mồm, dù nó nói mũi chó linh nghiệm, nhất là cửu giai nguyên thú mà muốn tìm một người thì sẽ có thể tìm được.

    Nhưng lại không ngờ vật nhỏ này quá chấp nhất.

    Nó và Sở Mặc đều cảm thấy, nhiều ngày như vậy, tiểu tử kia đã bỏ đi rồi.

    Ai ngờ nó đã tìm tới cửa.

    Thậm chí người trong khách điếm cũng chưa có ai thấy có một con chó nhỏ đang tiến vào.

    Mãi khi có tiếng chó sủa vang lên, mới có tiểu nhị ngẩng đầu nhìn thoáng qua.Sở Mặc khoát tay:

    - Thật có lỗi, chó của ta, quấy rầy rồi.

    Tiểu nhị lập tức rụt đầu về lầu bầu:

    - Thế giới của kẻ có tiền đúng là không hiểu nổi, vừa có gà vừa có chó.

    Là muốn gà chó không yên hay gà bay chó sủa?

    - ...

    Sở Mặc xám xịt.

    Đại Công Kê uống quá chén tỏ vẻ phẫn nộ, muốn đi tìm tiểu nhị liều mạng thì lại bị Sở Mặc giữ chặt.

    Sau đó, Sở Mặc nhìn Tiểu Sài Khuyển nhếch nhác, cười khổ nói:

    - Sao ngươi còn chấp nhất vậy?

    Vẫn còn muốn tìm ta?

    - Uông, uông!

    Trong mắt của Tiểu Sài Khuyển đầy ủy khuất, sau đó hướng Đại Công Kê nhe răng phát ra âm thanh uy hiếp.

    Hiển nhiên tên tiểu tử này phong ấn năng lực và trí nhớ, nhưng linh trí vẫn còn.

    Cho rằng vì Đại Công Kê nên nó mới chịu nhiều khổ cực như vậy.

    - Á à, muốn cùng kê gia phân cao thấp sao?

    Đại Công Kê cười lạnh, lộ ra chút khí tức bản thân.

    - Ô ô...

    Tiểu Sài Khuyển lập tức phát run núp bên chân Sở Mặc, nhưng ánh mắt nhìn Đại Công Kê vẫn đầy phẫn nộ.Sở Mặc nhìn Đại Công Kê cười khổ:

    - Không phải ngươi muốn nơi này gà chó không yên thật chứ?

    Đại Công Kê trực tiếp liếc mắt, lười đáp trả Sở Mặc.

    Sở Mặc tiếp tục lên đường, ở bên ngoài Đại Công Kê còn có thêm một Tiểu Sài Khuyển.

    Gà chó làm bạn, dọc đường cũng bớt tịch mịch.

    Tiểu Sài Khuyển và Đại Công Kê như kẻ thù trời sinh, đều không vừa mắt đối phương.

    Tiểu Sài Khuyển muốn âm thầm đánh lén Đại Công Kê thì bị nó cắn vài phát.

    Tuy nhiên mỗi lần đều bị Đại Công Kê phát hiện, hoặc là một cước đá bay hoặc là để lộ khí tức trấn áp Tiểu Sài Khuyển.

    Đến cuối cùng, Tiểu Sài Khuyển đành ủy khuất cầu Sở Mặc làm chủ.

    Hơn mười ngày nhanh chóng qua đi.

    Sở Mặc mang theo hai sủng vật tới đế đôĐại Tề.

    Ven đường còn gặp mấy nhánh quân đội đang xuất phát.

    Trong lòng của Sở Mặc nhiều ít có chút sầu lo.

    Bên Đại Tề nghỉ ngơi dưỡng sức rất nhiều năm, năm trước ở thảo nguyên phương bắc thất bại nặng nề, quân đội nghẹn khuất.

    Hiện giờ dồn lực vào trận đánh với Đại Hạ hẳn sẽ là một cuộc ác chiến.

    Nhiệm vụ trên vai hắn cũng rất nặng, phải nhanh điều tra tin tức về quân đội của Đại Tề rồi truyền tin về.

    Trước khi Sở Mặc lên đường đã từng bí mật thảo luận với Vương Đại Phát rất lâu.

    Vương Đại Phát quả nhiên không làm Sở Mặc thất vọng, cũng có lực lượngkhông nhỏ ở Đại Tề.

    Thanh Long đường hiện giờ đã bị diệt, nhưng lực lượng Thanh Long đường lưu lại vẫn còn.

    Lực này hiện giờ rất mạnh nhưng lại như rắn mất đầu, đang trong thời điểm hỗn loạn.

    Vương Đại Phát ở cao tầng Thanh Long đường không được chào đón, nhưng ở trung tầng và dưới trung tầng lại có danh vọng cực cao.

    Dù sao hắn là thần tài của Thanh Long đường, thái độ của trung hạ tầng Thanh Long đường với Vương Đại Phát đều cung kính có thừa.

    Thanh Long đường cũng không phải là Thanh Long đường Đại Hạ, thế lực củanó còn lần đến toàn bộ Đại lục Thanh Long.

    - Trong Đại Tề đế đô có một tâm phúc của ta, vốn là một gã thanh đồng quản sự.

    Đừng nhìn hắn địa vị không cao nhưng năng lực lại rất mạnh.

    Hơn nữa, mạng lưới ở Đại Tề đế đô rộng khắp.

    Sau khi qua đ có thể cầm mật thư của ta đưa cho hắn.

    Đến lúc đó, hắn sẽ toàn lực phối hợp!

    Đây là lời Vương Đại Phát đã nói khi gặp Sở Mặc trước khi đi.

    Sở Mặc đã hiểu vì sao Vương Đại Phát nói năng lực tình báo của mình còn quá bạc nhược.

    So với lực lượng Vương Đại Phát nắm trong tay thì còn kém nhiều lắm.

    Căn bản không cùng một giai tầng.

    Đây là Vương Đại Phát khiến Sở Mặc phản cảm, không dám quá khoe khoanglực lượng trong tay mình.

    Nói cách khác, những lực lượng kia cộng lại sẽ trực tiếp xuất hiện một tấm lưới vô cùng lớn bao phủ cả Đại lục Thanh Long.

    -----o0o-----

    Chương 311: Đế đô Đại Tề

    Chương 311: Đế đô Đại Tề

    Tiến vào Đại Tề đế đô, Sở Mặc cất Tiểu Sài Khuyển vào túi của mình.

    Đại Công Kê cũng không đi cùng Sở Mặc.

    Bất kể thế nào việc mang theo một con Đại Công Kê cũng đáng bị chú ý rồi.

    Sở Mặc cũng không lo Đại Công Kê sẽ đi mất, con gà này còn giảo hoạt hơn nhân loại.

    Hơn nữa thực lực không yếu, người có thể bắt nó ở Tứ Tượng đại lục còn chưa tồn tại đâu.

    Dựa theo hướng Vương Đại Phát chỉ, Sở Mặc đi tới một con đường phồn hoa nhất Đại Tề đế đô.Cảnh tượng nơi này giống Viêm Hoàng Thành, thậm chí chỉ có hơn chớ không kém.

    Ngựa xe như nước, người đi lại nườm nượp, âm thanh buôn bán bên tai không dứt.

    Sở Mặc tìm được hiệu cầm đồ, cất bước tiến vào.

    Sau đó ngắm nhìn bốn phía.

    Trong tiệm cầm đồ cũng không có nhiều người, Sở Mặc vừa vào đã có tiểu nhị cười tủm tỉm chào đón:

    - Khách quan chào ngài, ngài muốn cầm đồ sao?

    Sở Mặc nhìn tiểu nhị:

    - Ta muốn gặp chưởng quầy.Tiểu nhị đánh giá Sở Mặc, ngoài cười nhưng trong không cười nói:

    - Chưởng quầy không ở đây.

    Thân là tiểu nhị hiệu cầm đồ, nhãn lực phải đủ dùng, đầu cũng phải linh hoạt.

    Nếu không cũng không ăn nổi chén cơm này.

    Người như Sở Mặc tiểu nhị gặp đã nhiều.

    Vừa đến đã đòi gặp chưởng quầy, người không biết còn tưởng rằng có đại sự gì, nhưng trên thực tế đều là muốn lôi kéo tình cảm thôi.

    Chưởng quầy bận rộn như vậy, thân phận địa vị cao như vậy, là ngươi ai cũng có thể gặp sao?

    Sở Mặc cười cười, cũng không nhiều lời trực tiếp lấy ra một tấm lệnh bài.

    Lệnhbài lớn cỡ bàn tay làm từ đồng thau, ngay mặt điêu khắc một con rồng, đối diện khắc một chữ Vương.

    Đúng là lệnh bài của Vương Đại Phát.

    - Đưa cho chưởng quầy các ngươi, hắn sẽ gặp ta.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    Tiểu nhị nhãn lực không tệ, vừa thấy lệnh bài đã thấy nó bất phàm.

    Tuy rằng không biết lệnh bài kia đại biểu cho điều gì, nhưng cũng không dám chậm trễ.

    Nhe răng cười:

    - Nào, khách quan ngài xin chờ...

    Một lát sau tiếng bước chân dồn dập truyền đến.

    Một bóng dáng phi thường mập mạp bay tới như quả cầu lăn đến trước mặt Sở Mặc.

    Nhìn thấy Sở Mặc, lập tức cười nói như lão hữu nhiều năm chưa gặp.

    - Ha ha ha, ta còn nói là ai, hóa ra là huynh đệ nhà mình đến, mau mời vào mau mời vào.

    Nói xong liền kéo Sở Mặc vào trong.

    Sau đó còn lẩm bẩm nói:

    - Ngươi tới tìm ta sao không cho tôi tớ báo trước một câu?

    Làm hại ta thất lễ, không thể nghênh đón từ xa.

    Theo sát phía sau, tiểu nhị có chút há hốc miệng.

    Trước giờ hắn chưa từng thấy ông chủ thân thiết với mọi người như vậy.

    Cho dù là vương công đại thần, chưởng quầy tối đa cũng chỉ giả vờ khách khí.

    Kệ tiểu nhị mang lòng nghi ngờ, chưởng quầy hiệu cầm đồ trực tiếp dẫn Sở Mặc đi thẳng vào.

    Đến khi vào bên trong, đóng cửa lại thì lập tức làm ra một hành động khiến SởMặc bất ngờ.

    Mập mạp chí ít ba trăm cân kia bùm một tiếng, quỳ trước mặt Sở Mặc:

    - Trước mắt nhiều người, Triệu Nhị chỉ có thể che dấu như vậy, mong rằng công tử chớ trách!

    Thanh đồng quản sự Thanh Long đường Triệu Nhị cúi chào công tử!

    - À...

    Ngươi đứng lên mà nói đi.

    Sở Mặc xám xịt, trong lòng tự nhủ chưởng quầy cũng quá thật thà đi?

    Ngay cả phong mật thư cũng không thấy, còn quỳ xuống dập đầu?

    Không phải hắn coi mình là cao tầng Thanh Long đường chứ?

    Sở Mặc cũng không biết Triệu Nhị này rất trung thành và tận tâm với Vương Đại Phát, năm đó Vương Đại Phát cứu cả nhà ba mươi người của Triệu Nhị.

    Từ khi đó Triệu Nhị đã thề mạng của mình chính là của ông chủ!Triệu Nhị tiến Thanh Long đường cũng nhờ Vương Đại Phát.

    Cho nên, Triệu Nhị chưa chắc trung thành với Thanh Long đường nhưng chắc chắn trung thành với Vương Đại Phát!

    Vương Đại Phát năm đó từng nói với hắn Thanh Long lệnh chỉ có như vậy một phần.

    Nếu một ngày có người cầm lệnh bài tới tìm ngươi thì người đó chính là chủ nhân của Vương Đại Phát!

    Nói là người khác, vì thế Vương Đại Phát không có khả năng đưa lệnh bài này ra.

    Cho nên, chưởng quầy Triệu Nhị vừa nhìn thấy lệnh bài liền trực tiếp chạy ra.

    Chủ nhân của ông chủ không phải là ông chủ lớn sao!Đồng thời, Triệu Nhị cũng phỏng đoán: Rốt cuộc người nào có thể trở thành chủ nhân của ông chủ mình?

    Về phần Thanh Long đường, Triệu Nhị không nghĩ ngợi gì, bởi vì hắn còn rõ hơn Vương Đại Phát, mấy đại nhân vật Thanh Long đường có đức hạnh gì.

    Sở Mặc đưa mật thư cho Triệu Nhị.

    Triệu Nhị mở ra xem xong rất nhanh, sau đó dùng vẻ mặt trịnh trọng nhìn Sở Mặc nói:

    - Công tử yên tâm, việc công tử cần làm Triệu Nhị sẽ toàn lực phối hợp!

    Xin công tử cho Triệu Nhị ba ngày, không, hai ngày là đủ rồi!

    Triệu Nhị sẽ truyền lại tin tức chính xác cho công tử!

    - Được!

    Vậy làm phiền ngươi!

    Sở Mặc nói.

    - Công tử đây là đang khách khí với tiểu nhân rồi!

    Triệu Nhị nâng cao bụng thật lớn, dường như muốn khom mình thi lễ với Sở Mặc, tuy nhiên thấy thế nào cũng thấy khó khăn.

    Sau đó Sở Mặc cũng không dừng lại lâu ở trong này.

    Khéo léo từ chối sự chiêu đãi của Triệu Nhị, tìm một gian nhà trọ ở lại.

    Thứ nhất Sở Mặc vẫn chưa quen thuộc với Triệu Nhị, không muốn quấy rây quá, cũng muốn lưu lại cho mình một con đường sống.

    Dù sao không thể tin hết mọi người!

    Hắn là tâm phúc của Vương Đại Phát chứ không phải của Sở Mặc hắn.

    Mặc khác, Sở Mặc đi vào Đại tề còn vì tìm dược liệu.

    Toàn bộ cực phẩm dược liệu Đại Hạ gần như đều bị Hạ Kinh vơ vét không còn gì, ngay cả Đại Tề vô cùng nhiều dược liệu cũng bị Hạ Kinh mua.

    Bởi vậy muốn tìm được dược liệu cực phẩm ở trên thị trường có lẽ là không thể nào.

    Cho nên Sở Mặc đem ánh mắt quăng về phía Đại Tề.

    Đại Tề cũng tốt, Đại Hạ cũng tốt, trong nhà những vương công quý tộc kia hơn phân nửa đều trữ một chút dược liệu cao nhất.

    Những dược liệu này tất cả đều là dùng để bảo mệnh gì đó.

    Đồng thời dược liệu cao cấp cũng đại biểu cho một loại của cải.

    Đối với các vương công đại thần không thiếu tiền mà nói, mấy thứ này bọn họ sẽ không dễ dàng lấy ra.

    Sở Mặc quyết định phải tìm phủ đệ các vương công đại thần này, nhìn thử có những dược liệu sư phụ cần hay không.

    Đêm đến, Sở Mặc vốn định đặt Tiểu Sài Khuyển ở nhà trọ, sau khi trấn an một lúc, Tiểu Sài Khuyển lại sống chết không muốn rời khỏi hắn.

    Sở Mặc đành phải bỏ nó vào trong miệng túi của mình, cũng may tiểu tử kia hiện tại chỉ lớn hơn cỡ bàn tay một chút.

    Cất vào trong túi áo thì người bình thường cũng không phát hiện được.

    Ra khỏi nhà trọ, tìm một nơi hẻo lánh lại dịch dung thành một thanh niên ba mươi mấy tuổi.

    Vận chuyển thân pháp lặng lẽ đi tới nơi nhóm quý tộc Đại Tề ở.

    -----o0o-----

    Chương 312: Tính kế

    Chương 312: Tính kế

    Nhà đầu tiên Sở Mặc tiến vào hẳn là một tòa vương phủ của Đại Tề, toàn bộ phủ đệ chiếm diện tích thật lớn.

    Người thường tiến vào chỉ sợ cũng phải lạc đường.

    Tuy nhiên cái này cũng không làm khó được Sở Mặc, kiến trúc ở Đại Tề không khác lắm với kiến trúc ở Đại Hạ.

    Nói như vậy, nơi đặt bảo vật cũng giống nhau.

    Hoặc là phòng gia chủ, hoặc là trong gian phòng bên cạnh phòng gia chủ.

    Lực lượng phòng ngự của phủ đệ này không kém, khắp nơi đều có người tuần tra.

    Còn nuôi mấy cái chó săn lớn, nhìn qua vô cùng uy mãnh.

    Sở Mặc kiềm chế khí tức trên thân, cả người giống như u linh.

    Xuyên qua thủ vệ tuần tra.

    Khi đang nghĩ như thế nào tránh khỏi đại cẩu, Tiểu Sài Khuyển trên người Sở Mặc dường như có chút cảm ứng, tán phát ra một chút khí tức.

    Kết quả đám đại cẩu nguyên bản nhìn qua có chút đề phòng, một đám tất cả đều thành thật gục ở chỗ này, lạnh run đứng lên.

    Sở Mặc nao nao, lập tức lộ ra tươi cười vỗ vỗ Tiểu Sài Khuyển ở trong túi áo.

    Thầm nghĩ: Thật đúng là thiệt thòi khi mang theo tên tiểu tử này.

    Sau đó Sở Mặc lặng yên lẻn vào bên trong phủ đệ.

    Lúc này chủ nhân phủ đệ này hẳn là còn chưa có nghỉ ngơi.

    Đèn phòng còn sáng.

    Từ bên ngoài cửa sổ nhìn vào, bên trong có mấy đạo nhân ảnh.

    Sở Mặc hoàn toàn ẩn núp vào trong bóng đêm, nghe ngóng động tĩnh trong phòng.

    Thanh âm một nam tử vang lên:

    - Một trận chiến này nếu có thể thắng, vận mệnh quốc gia của toàn bộ Đại Tề lại nâng cao một bước.

    Thật sự là thật đáng mừng.

    Đến lúc đó công lao của điện hạ cũng sẽ vô cùng lớn.

    Sở Mặc nao nao.

    Thầm nghĩ: Trùng hợp như vậy sao?

    Chọn một phủ đệ lớn nhất tiến vào, không ngờ lại là một tòa dinh thự của hoàng tử?

    Lúc này, thanh âm của một người tuổi còn trẻ khác vang lên:

    - Vậy thì có sao, phải làm thế nào?

    Phụ hoàng rõ ràng cho thấy đang thiên vị tam thúc.

    Nói cho cùng vẫn là có ưu thế tiến vào môn phái.

    Một thanh âm trầm thấp vang lên:

    - Chớ nói lung tung, kia dù sao cũng là hoàng thúc của ngươi!

    Thanh âm trẻ tuổi có chút không phục mà nói:

    - Phụ vương chính là tấm lòng nhân hậu, nếu đổi lại con....

    - Đủ rồi!

    Thanh âm trầm thấp nghe có chút không kiên nhẫn nói:

    - Loại chuyện hoàng gia này, về sau ngươi bớt vọng ngôn lại!

    Thanh âm của nam tử lúc trước vang lên:

    - Nhị ca, ngươi cũng đừng nói lý với con nít.

    Con nít nói không hẳn là không có đạo lý.

    - Ngũ đệ, như thế nào mà ngay cả ngươi cũng nói như vậy?

    Thanh âm trầm thấp kia nói:

    - Mặc dù tam đệ thất lợi trên thảo nguyên ở phương bắc, nhưng cái này thật sự cũng không phải lỗi của hắn.

    Nghe nói thiếu niên gọi là Lâm Bạch kia vô cùng yêu nghiệt.

    Nếu đổi lại người khác, sợ ràng cũng sẽ chịu thiệt thòi rất lớn trên tay hắn.

    - Ta cũng không tin, cũng chỉ là một tiểu tử thối tha không lớn hơn ta mà thôi.

    Thanh âm trẻ tuổi vang lên, trong thanh âm tràn ngập hương vị không phục:

    - Bất quá chỉ là may mắn mà thôi, trong lúc vô ý phá hủy bố cục trên thảo nguyên của chúng ta....

    - Trong lúc vô ý?

    Thanh âm trầm thấp cười lạnh:

    - Khương Trọng Ân, ngươi thật đúng là ngây thơ, ngươi nếu có thể có được một nửa bản lãnh của Lâm Bạch kia, ta sẽ đi thắp cho lão tổ tông một nén nhang!

    - Cha, ngài chính là không tín nhiệm con, không cho con cơ hội rèn luyện.

    Thanh âm trẻ tuổi vang lên:

    - Nếu cho con cơ hội rèn luyện, con nhất định làm tốt hơn so với hắn!

    - Hắc.... ngươi muốn cơ hội sao?

    Vậy được.... trở lại ta liền an bài ngươi tiến vào quân đội.

    Từ một tên lính quèn đi lên như tam thúc của ngươi.

    Ngươi làm được không?

    Thanh âm trầm thấp nói.

    - Dám chắc là được!

    Người trẻ tuổi nói.

    Sở Mặc nghe xong một lúc, từ đối thoại của bọn họ liền đoán ra thân phận.

    Ở trong quý phủ này, hẳn là nhị hoàng tử điện hạ của nước Đại Tề, nói cách khác, chính là người có thanh âm trầm thấp.

    Người trẻ tuổi là Khương Trọng Ân, con trai hắn.

    Nam tử còn lại chính là ngũ hoàng tử nước Đại Tề.

    Sở Mặc không khỏi cười khổ, chính mình đánh bậy đánh bạ, không ngờ trực tiếp tiến vào trong nhà con cháu hoàng thất Đại Tề.

    Hơn nữa, theo cuộc đối thoại của mấy người người, Sở Mặc còn chiếm được không ít tin tức có ích.

    Bao gồm một ít các loại bố trí trong quân đội.

    Sở Mặc cũng không biết, giờ này khắc này, nhà trọ hắn chọn đã bị một đám cường nhân khí tức hùng mạnh....

    Bao vây.

    Trong bóng đêm thậm chí còn có rất nhiều binh lính cầm nỏ lớn trong tay đang mai phục!

    Triệu Nhị mập giống một trái bóng đang theo vài người ẩn thân chỗ tối, hạ giọng nói.

    - Triệu chưởng quỹ, ngươi xác định....

    Người này chính là Sở Mặc quấy nhiễu gây nên sóng gió ở Viêm Hoàng Thành chứ?

    Một lão già lớn tuổi mang ánh mắt sáng quắc nhìn Triệu Nhị.

    Triệu Nhị gật đầu:

    - Ta không dám hoàn toàn khẳng định, nhưng tám chín phần mười chính là hắn.

    Vương Đại Phát ở trên thư nói cho ta biết, phải toàn lực phối hợp với hắn điều tra tình huống quân cơ của Đại Tề.

    Nghĩ tới lúc trước, hành động của Vương Đại Phát ở trong Viêm Hoàng Thành dường như cũng thân cận nhất với Sở Mặc kia!

    Hơn nữa Sở Mặc còn có một thân phận, là đứa cháu lớn của Hạ tướng quân... gần nhất vừa lúc lại mất tích.

    Tổng hợp phán đoán lại, người này rất có thể chính là hắn.

    - Aiz, không thể nghĩ tới Vương Đại Phát cuối cùng cũng bị quấn vào.

    Hắn đã không còn là một thương nhân đủ tư cách rồi.

    Triệu Nhị thở dài một tiếng, trong mắt toát ra vài phần tiếc nuối.

    - Ngươi cũng không phải.

    Lão già thản nhiên nói.

    - Triệu Nhị vốn không phải là thương nhân.

    Trong con ngươi của Triệu Nhị hiện lên một chút hào quang nhàn nhạt, nhẹ giọng nói ra:

    - Vương Đại Phát có ân đối với ta, trong lòng ta vẫn nhớ.

    Nhưng hôm nay Thanh Long đường đã diệt vong, tất cả mọi người đều là chim mất đàn.

    Ta cũng phải suy xét vì mình.

    Nơi ta có thể sống yên ổn chung quy không phải là Đại Hạ....

    Lão già cười ha hả:

    - Lời này của ngươi rất có lý!

    Nơi ngươi sống yên ổn chính là Đại Tề!

    Yên tâm đi, bắt được Sở Mặc bên này sẽ không bạc đãi ngươi!

    Đến lúc đó lão phu sẽ đích thân tiến cử ngươi vào quan trường.

    Với năng lực của ngươi, làm người đứng đầu tình báo....

    Hẳn là không có bất cứ vấn đề gì.

    - Vậy Triệu Nhị xin tạ ơn Trần lão!

    Triệu Nhị ôm quyền hướng về phía Trần lão, trên mặt lộ vẻ vui mừng.

    Bên người lão già có người hạ giọng nói:

    - Trần lão, muốn đi vào bây giờ không?

    Căn cứ vào tình báo, người nọ sau khi đi vào vẫn chưa đi ra.

    -----o0o-----

    Chương 313: Quân tình trọng yếu

    Chương 313: Quân tình trọng yếu

    Hai con mắt của Trần lão khẽ híp lại, thản nhiên nói:

    - Chờ một chút!

    Người này không dễ đối phó như vậy!

    Đáng sợ nhất chính là sư phụ của hắn.

    Chúng ta muốn giết hắn nhất định phải đánh chết hắn, quyết không thể cho hắn có bất luận cơ hội lộ ra thân phận của mình!

    Đến lúc đó, cho dù sư phụ hắn tìm tới tận cửa chúng ta cũng có thể chối sạch sẽ.

    - Đúng vậy, hai nước giao chiến, quan hệ đối địch, giết một trinh thám Đại Hạ... cũng là chuyện bình thường.

    Triệu Nhị ở một bên thản nhiên nói.

    Trần lão than nhẹ một tiếng nói:

    - Lúc này rốt cục lại nhân ân tình của ngươi, lão phu cùng Hoa Xuyên Ngưu có giao tình.

    Biết được Ngưu huynh táng thân cho Đại Hạ, trong lòng đau buồn tới cực điểm.... thề báo thù cho hắn, không nghĩ tới nhanh như vậy đã có cơ hội.

    Ít nhiều cũng nhờ vào ngươi!

    Triệu Nhị khách khí nói:

    - Trần lão quá lời rồi, nhưng thứ này đều là việc ta phải làm.

    Nhưng trong lòng lại thầm nói:

    - Tâm đầu ý hợp với Hoa Xuyên Ngưu sao?

    Chỉ sợ Hoa Xuyên Ngưu cũng không biết ngươi là ai?

    Chó má kêu giúp huynh đệ báo thù, còn không phải là muốn kế thừa Phiêu Diêu cung sao?

    Tuy nhiên loại lời này Triệu Nhị sẽ không nói ra khỏi miệng.

    Trần lão nhìn chằm chằm phương hướng nhà trọ bên kia, thản nhiên nói:

    - Thực không biết hoàng thượng Đại Hạ nghĩ như thế nào, không ngờ lại phái một tên tiểu tử như vậy tới thăm dò tin tức nước khác.

    Thật sự là khờ dại, xem chiến tranh là trò đùa sao?

    Triệu Nhị nói:

    - Nói không chừng là hoàng đế Đại Hạ dùng kế dương đông kích tây!

    - Là thế nào?

    Trần lão hỏi.

    Triệu Nhị nói:

    - Ở mặt ngoài là phái Sở Mặc tiến tới Đại Tề tìm hiểu tin tức.

    Bởi vì thân phận đặc thù của Sở Mặc, một khi bại lộ, như vậy chỉ sợ bên Đại tề cũng sẽ cảm thấy khó giải quyết.

    Trần lão gật gật đầu:

    - Không tệ.

    Nếu để cho hắn có cơ hội biểu hiện thân phận của mình, chúng ta thật sự không thể giết hắn.

    Triệu Nhị cười lạnh nói:

    - Nếu đúng như suy đoán của ta, hoàng thượng Đại Hạ hẳn là còn âm thầm phái người đến tìm hiểu quân tình Đại Tề.

    - Chỉ bằng những người đó mà muốn thám thính quân tình Đại Tề ta sao?

    Quả thật là buồn cười!

    Trần lão cười lạnh, sau đó híp mắt phân phó với người bên cạnh:

    - Động thủ, cố gắng đừng kích động quá nhiều người!

    Nhớ kỹ.... một kích tất sát!

    Không để cho hắn có bất kỳ cơ hội nói chuyện nào!

    - Vâng!

    Ra lệnh một tiếng, vô số đạo thân ảnh yên lặng đi tới gian khách trọ kia.

    Đồng thời, cũng có vô số người cầm nỏ lớn trong tay, nhìn chằm chằm bên kia.

    Tinh thần của Triệu Nhị cũng khẩn trương theo.

    Không kìm nổi hói:

    - Trần lão, thực sự giết chết hắn.... vậy mấy thứ trên người hắn?

    Trần lão thản nhiên nói:

    - Có một loại thần khí tên là Nhẫn Trữ Vật!

    ...

    Thân ảnh của Sở Mặc gần như hòa làm một thể với bóng đêm.

    Hắn đã đứng ở nơi này hơn nửa canh giờ.

    Trong phòng nhị hoàng tử, ngũ hoàng tử và con của nhị hoàng tử, sau khi xác định Khương Trọng Ân con của nhị hoàng tử muốn đi vào quân đội liền bắt đầu phân tích.

    Tỷ như, làm sao khi tiến vào trong quân sẽ nhanh chóng tấn thăng, gặp ít nguy hiểm hơn.

    Phía trước phía sau gần như nói ra tất cả bố trí quân sự của Đại Tề!

    Sở Mặc thoải mái nghe hết mấy thứ này.

    Thầm nghĩ: Sớm biết như thế cũng không cần phiền toài chưởng quầy Triệu Nhị.

    Nếu là hắn tìm hiểu.... thậm chí còn dễ dàng bại lộ thân phận.

    Bố trí của Đại Tề đều đã định ra sẵn.

    Nói cách khác, chuyện cho tới bây giờ, cho dù muốn sửa đổi cũng gần như không thể nào.

    Bọn họ tổng cộng chia ra sáu lộ, trong đó năm lộ chỉ dùng để làm dáng, dùng để lừa phỉnh Đại Hạ.

    Chỉ có một đường trực tiếp thẳng tới hướng dãy núi Thiên Đoạn.

    Tin Tức này khiến Sở Mặc vô cùng khiếp sợ.

    Bởi vì dãy núi Thiên Đoạn không phải là nơi gia gia của hắn trấn thủ, cũng không phải nơi đồn trú trọng binh của Đại Hạ.

    Mà là một vách đá dựng đứng hiểm yếu!

    Cái chỗ kia là giao giới ác liệt nhất giữa Đại Hạ và Đại Tề.

    Đừng nói là mấy trăm vạn đại quân, cho dù là người luyện võ cốt cảnh cấp bốn tầng đỉnh cao thiết cốt như Sở Mặc, muốn vượt qua dãy núi Thiên Đoạn cũng vô cùng khó khăn.

    Bởi vậy tuyệt đối không có bất kỳ người nào sẽ tin tưởng Đại Tề tiến công từ nơi ấy.

    Trong phòng, nhị hoàng tử và ngũ hoàng tử cũng không có nói Đại Tề muốn đi qua bên kia bằng cách nào, nhưng tin tức này đối với Sở Mặc mà nói đã đủ trọng yếu rồi!

    Nếu là thật bị quân đội Đại Tề xuyên qua dãy núi Thiên Đoạn, chuyện đó thật sự là khẩn cấp.

    Bởi vì cách dãy núi Thiên Đoạn không xa chính là Thanh Châu phủ!

    Đánh hạ Thanh Châu phủ, chẳng khác nào phá hết cái chắn lớn nhất Viêm Hoàng Thành đô thành Đại Hạ.

    Toàn bộ quân đội của Đại Tề liền có thể trực tiếp tiến quân thần tốc thẳng tới Viêm Hoàng.

    Nếu không chính tai nghe được, Sở Mặc thậm chí sẽ không tin đây là sự thật.

    - Thật là độc ác!

    Trong lòng Sở Mặc nghĩ.

    Theo cách nói chuyện của nhị hoàng tử và ngũ hoàng tử, có thể nghe ra, binh mã năm đường khác của bọn họ, mỗi một đường đều có hơn mười vạn người.

    Tuy nói là làm dáng một chút, nhưng đến lúc đó, binh mã năm đường này nhất định cũng sẽ bày ra bộ dáng tử chiến.

    Hoàn toàn bám trụ phòng ngự của Đại Hạ.

    Đến lúc đó, cho dù phát hiện đại quân Đại Tề xuyên qua dãy núi Thiên Đoạn, muốn gấp rút tiếp viện.... cũng không thể nào.

    Sở Mặc không kìm nổi hít sâu một hơi, thầm nghĩ trong lòng:

    - Xem ra....

    Tối này, không thể triển khai ở phủ thân vương này rồi!

    Bởi vì tin tức này quả thật quá trọng yếu.

    Tới một mức độ nào đó mà nói, thậm chí đã vượt qua việc tìm kiếm dược liệu cho Ma Quân.

    Dược liệu có thể từ từ tìm kiếm, nhưng cái tin tức này nếu không mau chóng truyền về, Đại Hạ thật sự sẽ bị diệt quốc.

    Chiến đấu giữa hai nước, đừng nói Sở Mặc mới Hoàng cấp tầng bốn, cho dù hắn đã đạt Hoàng cấp tầng bảy, tiến vào tới Luyện Tâm kỳ cũng không có khả năng phát ra nhiều tác dụng!

    Sở Mặc không dám chậm trễ, lại nghe một lúc mới lặng lẽ rời đi.

    Bay nhanh trong đêm tối, chuẩn bị trở về nhà trọ nghỉ ngơi một đêm.

    Sau đó sáng mai liền trực tiếp chạy về Đại Hạ.

    Loại tin tức này tất nhiên là phải truyền về càng nhanh càng tốt.

    Hơn nữa bất luận là bồ câu đưa tin gì....

    Đều không thể tin!

    Bởi vì chúng nó đều có thể bị người khác bắn rơi.

    Ngay lúc sắp tới nhà trọ, ánh mắt của Sở Mặc đột nhiên nhíu lại, đồng tử phóng lớn, thân hình dừng lại.

    Sau đó Sở Mặc chợt lóe thân, nhảy lên một gốc cây thật lớn.

    Ẩn thân vào giữa cành cây, nhìn về phía gian phòng trọ của mình.

    -----o0o-----

    Chương 314: Nói ra hù chết ngài

    Chương 314: Nói ra hù chết ngài

    Chỗ tối tăm...

    Trên trán của Triệu Nhị, mồ hôi từng giọt rơi xuống, khuôn mặt vốn hồng nhuận đã trở nên tái nhợt.

    - Không đúng, rõ ràng hắn đã vào gian phòng này, căn bản không hề rời đi!

    Người của ta đều có mặt ở các nhà trọ, hắn căn bản không thể phát hiện có người giám thị hắn!

    - Hơn nữa, người phụ trách giám thị hắn, thực lực đã tới Hàng cấp tầng bốn.... tuyệt đối sẽ không nhìn nhầm, vì sao hắn lại không có ở khách điếm?

    Trần lão bên cạnh mặt trầm nhìn nước, ánh mắt lạnh băng nhìn Triệu Nhị:

    - Người vừa rồi đã cam đoan thế nào với ta?

    - Trần lão, ngài đừng nóng vội....

    đừng nóng vội, rất có thể tiểu tử kia đã lặng lẽ chuồn đi làm cái gì đó....

    Vẻ mặt Triệu Nhị lo lắng, đã sắp khóc——

    Mâu quang của Trần lão trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Triệu Nhị nửa ngày, sau đó mới nghiến răng nghiến lợi nói:

    - Bị ngươi gài bẫy rồi!

    Vẻ mặt Triệu Nhị cầu xin:

    - Ta cũng không nghĩ sẽ như thế này!

    Người bên cạnh Trần lão hỏi:

    - Làm sao bây giờ?

    - Còn làm sao nữa?

    Trước thu hồi người lại, hy vọng tiểu tử kia không nhận ra có nguy hiểm, lưu lại một ít người nhìn chằm chằm nơi này, những người khác lui đi!

    Trần lão nói xong liền vung tay áo rời đi.

    Những người đi theo Trần lão cũng nhanh chóng rời đi.

    Chỉ còn lại một mình Triệu Nhị đứng ở đó, vẻ mặt vẫn không dám tin, lẩm bẩm nói:

    - Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

    Một thiếu niên mười mấy tuổi mà thôi, chẳng lẽ người đó....

    Thật không phải là Sở Mặc dịch dung sao?

    Một lát sau, một trận gió lạnh thổi qua, thân mình mập mạp của Triệu Nhị khẽ run run.

    Hắn cũng vội vàng rời đi.

    Sở Mặc vẫn ẩn thân trên cây, thu hết độngt ác của đám người Trần lão và Triệu Nhị ở phía xa.

    Trong mắt của Sở Mặc lộ ra một chút hàn khí, không hề nói gì, xoay người rời khỏi.

    Ba ngày sau, Đại Công Kê không biết chui ra từ chỗ nào, nhanh chóng đuổi theo Sở Mặc.

    - Tiểu tử, ngươi chạy nhanh như vậy làm gì?

    Chẳng lẽ muốn vứt bỏ kê gia sao?

    Đại Công Kê vừa thấy Sở Mặc liền giọng điệu không tốt hỏi.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Công Kê toàn thân dính đầy bụi đất, có chút kinh ngạc nói

    - Ngươi sao lại dính đầy bụi như thế?

    Bị người đánh à?

    - Ngươi mới là bị người đánh!

    Vẻ mặt Đại Công Kê bất mãn nói:

    - Kê gia tới thăm gia tộc cao quý nhất của Đại Tề này, trộm một đống lớn nguyên liệu thuốc cho ngươi, không nghĩ tới ngươi lại không có lương tâm, dám vứt bỏ kê gia để chạy trước!

    - Cái gì?

    Ngươi trộm một đống lớn nguyên thuốc sao?

    Khóe miệng Sở Mặc khẽ co giật.

    Đại Công Kê biết Sở Mặc thiếu dược liệu.

    Cũng biết Sở Mặc cần những dược liệu này là để sư phụ giải độc.

    - Đương nhiên!

    Đại Công Kê liếc xéo Sở Mặc, cười lạnh nói:

    - Một Tạo Hóa Ngư, Kê gia liền đưa tất cả nguyên thuốc này cho ngươi!

    Nói xong, trước mặt của Đại Công Kê liền xuất hiện một đống lớn các loại nguyên thuốc, nháy mắt chồng chất thành núi, nồng đậm mùi thuốc khắp bốn phía.

    Sở Mặc có chút trợn mắt há hốc mồm nhìn đám nguyên thuốc này:

    - Ngươi đánh cướp bao nhiêu nhà?

    Đại Công Kê kiêu ngạo nói:

    - Toàn bộ đế đô Đại Tề, tất cả nơi có thể xem trọng đều bị Kê gia đánh cướp một lần.

    Đáng tiếc hoàng cung đề phòng quá nghiêm ngặt, lại có trấn thủ, kê gia không vào được...

    Sở Mặc nhìn đống nguyên thuốc, Thương Khung Thần Giám trong ngực không ngừng tản ra nhiệt lượng.

    Rất hiển nhiên, những nguyên thuốc này đều là bảo vật hàng thật giá thật.

    - Sao?

    Đổi một con cá cũng không quá đáng chứ?

    Đại Công Kê có chút chột dạ nhìn Sở Mặc.

    Thật ra nó rất rõ ràng, Tạo Hóa Ngư căn bản là bảo vật vô giá.

    Đừng nói là nguyên thuốc.

    Cho dù là thần dược thiên giới.... cũng rất khó đổi lấy Tạo Hóa Ngư!

    - Ta không phải đã nói với ngươi, con cá này ăn thiếu một cành....

    Sở Mặc có chút đau đầu.

    Giữa đống nguyên thuốc này đích xác có nguyên thuốc luyện chế giải dược cấp Ma Quân, hơn nữa còn không ít.

    Sở Mặc cũng không phải luyến tiếc Tạo Hóa Ngư, vì cứu sư phụ, cho dù muốn hắn xuất ra tất cả Tạo Hóa Ngư, hắn đều nguyện ý.

    Nhưng vấn đề là hắn muốn để Tạo Hóa Ngư này sinh sôi nảy nở.

    - Lưu lại mấy cái làm giống là được rồi!

    Đại Công Kê trợn trắng mắt nói:

    - Ngươi có tới hơn mười con mà!

    Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, nói:

    - Được rồi, chỉ một lần này, lần sau không được viện cớ này nữa!

    Nói xong liền lấy ra một Tạo Hóa Ngư trong Thương Khung Thần Giám ném cho Đại Công Kê.

    Sau đó lấy đống nguyên thuốc.

    Vẻ mặt Đại Công Kê đắc ý, nuốt trọn cá này vào, sau đó nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Ngươi vội vàng rời khỏi như vậy là có chuyện gì xảy ra rồi hả?

    Sở Mặc gật gật đầu nói:

    - Có quân tình khẩn cấp....

    - Rất gấp?

    Đại Công Kê hỏi.

    Sở Mặc gật gật đầu.

    - Tiện nghi cho ngươi rồi!

    Đại Công Kê lẩm bẩm một câu:

    - Cũng nhờ vào việc ngươi tặng kê gia một con cá...

    Hai ngày sau đó, Viêm Hoàng thành.

    Sở Mặc phong trần mệt mỏi lặng yên xuất hiện trong hoàng cung.

    Hoàng thượng dường như đang thảo luận chuyện gì đó với nguyên soái Phương Minh Thông, bởi vậy hai người cùng thấy Sở Mặc.

    - Tiểu tử ngươi....

    Tại sao lại trở về rồi?

    Vẻ mặt Phương Minh Thông kỳ quái nhìn Sở Mặc, sau đó nói với hoàng thượng:

    - Bệ hạ, ngươi thấy rồi chứ....

    Ta đã nói ngài phái tiểu tử này đi thăm dò quân tình Đại Tề, thuần túy chính là càn quấy!

    Hoàng thượng cũng có chút giật mình nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

    - Trẫm lúc đó thật có chút thiếu suy xét...

    Sở Mặc có chút không biết nói gì nhìn hai người nói:

    - Ta là vừa liều mạng nhanh chóng trở về từ Đại Tề...

    - Cái gì?

    - Làm sao có thể?

    Hoàng thượng cũng Phương Minh Thông đồng thời nói, sau đó vẻ mặt giật mình nhìn Sở Mặc.

    Phương Minh Thông nói:

    - Sở Mặc, chuyện dính tới đất nước cũng không thể nói lung tung.

    Sau khi hoàng thượng hỏi một câu gì đó, liền nghiêm túc đánh giá Sở Mặc, vẻ mặt không dám tin nói:

    - Không phải là thật chứ?

    - ....

    Đầu Sở Mặc xám xịt nhìn hoàng thượng:

    - Vậy ngài phái ta tới Đại Tề làm cái gì?

    Hoàng thượng trầm mặc một lúc, sau đó mới nhẹ nhàng nói ra:

    - Trầm phái ngươi đi Đại Tề là muốn thử xem ngươi có loại năng lực hoạt động trên thảo nguyên hay không...

    Sở Mặc có chút không hiểu nhìn hoàng thượng.

    Lúc này Phương Minh Thông ở bên cạnh giải thích:

    - Hoàng thượng cho rằng vận khí tiểu tử ngươi rất tốt, có thể lập được nhiều công lao rất lớn ở trên thảo nguyên.

    Như vậy phái ngươi đi Đại Tề có thể sẽ thu được hiệu quả không tưởng được.

    Kỳ thật người của Đại Hạ chúng ta luôn luôn hoạt động ở bên Đại Tề kia, trước khi ngươi lên đường đã nắm được tin tức rất chuẩn xác.

    Nhưng hoàng thượng cảm thấy có chút không đúng liền muốn cho ngươi đi thử vận may...

    -----o0o-----

    Chương 315: Bí văn kinh thiên

    Chương 315: Bí văn kinh thiên

    Sở Mặc nhất thời không nói gì, nhìn hoàng thượng có chút xấu hổ, sau đó thở dài nói:

    - Có thể nói cho ta biết người của ta đã thu được thành tựu gì không?

    Phương Minh Thông nhìn thoáng qua hoàng thượng, hoàng thượng gật gật đầu.

    Lúc này Phương Minh Thông mới lên tiếng:

    - Nước Đại tề chia ra thành năm đường, phân biệt thành năm điểm đồng thời phát động công kích chúng ta.

    Nhờ vào cái này chúng ta đã có bố trí tương ứng.

    - Chỉ những thứ này sao?

    Sở Mặc nhìn Phương Minh Thông thầm nghĩ: Quả nhiên là như vậy!

    Đại quân đi hướng dãy núi Thiên Đoạn quả nhiên là bí mật lớn nhất.

    - Chỉ những thứ này, chẳng lẽ tiểu tử ngươi đã tìm được tin tức nào khác sao?

    Phương Minh Thông có chút không tin nhìn Sở Mặc:

    - Trước sau cộng lại vẫn chưa tới một tháng, cho dù là ta cũng không thể trở về nhanh như vậy.

    Tiểu tử ngươi....

    Thật sự tới Đại Tề rồi sao?

    Sở Mặc có chút tức giận nhìn Phương Minh Thông, sau đó nói:

    - Phương soái làm không được, không có nghĩa là tiểu tử ta cũng làm không được!

    - Đã kém còn sinh khí.

    Phương Minh Thông không kìm nổi cười rộ lên, sau đó nhìn Sở Mặc nói:

    - Vậy ngươi nói thử mình đã lấy được tin tình báo gì?

    Sở Mặc cười lạnh nói:

    - Tin tình báo này ta sợ mình nói ra sẽ hù chết Phương soái ngài, ngài nhất định muốn nghe sao?

    Cơ bắp trên mặt Phương Minh Thông khẽ giật, hừ một tiếng:

    - Lão tử nhiều năm qua còn chưa bao giờ bị hù sợ đâu.

    Tiểu tử, sự tình trọng đại nếu nói dối là sẽ bị phạt đấy!

    Hoàng thượng lúc này ở một bên hòa giải nói:

    - Ta thấy Sở Mặc phong trần mỏi mệt, đích thật là chạy đường rất xa.

    Trẫm tin tưởng vận khí tốt của ngươi, ngươi nói xem sao!

    Phương Minh Thông không kìm nổi liếc mắt, khóe miệng co giật nói:

    - Bệ hạ....

    đại sự quốc gia có thể toàn bộ dựa vào vận khí sao?

    Hoàng thượng cũng không để ý tới hắn, ánh mắt sáng quắc nhìn Sở Mặc——

    Sở Mặc thở dài một tiếng, trầm giọng nói:

    - Bên Đại Tề còn có một quân đội thứ sáu.

    Năm đường kia, mỗi một đường hẳn là đều không hơn hai trăm ngàn người.

    Ánh mắt của Phương Minh Thông lập tức sáng ngời:

    - Được đó tiểu tử, tin tức của ngươi thật là chuẩn xác, không tệ, năm đội quân kia, mỗi một đội nhân số đều trên mười bảy mười tám vạn.

    Nói xong mày Phương Minh Thông liền nhăn lại:

    - Tuy nhiên....

    Đội quân thứ sau, là chuyện gì?

    Khi nào thì Đại Tề.... còn có quân đội thứ sao?

    Quân đội của bọn họ, tất cả đều là dựa theo tiểu chuẩn năm đội.

    Ngay cả có điều khác biệt.... nhưng tuyệt đối không thể võ trang ra thêm một quân đội có hơn hai trăm ngàn quân.

    Sắc mặt hoàng thượng cũng trở nên nghiêm túc, lẩm bẩm nói:

    - Trẫm đã nói bọn họ có thể còn có âm mưu, lúc này mới phái Sở Mặc đi....

    Không nghĩ tới trẫm thật sự chiếm được tin tức khác!

    - Bệ hạ ngài nên bình tĩnh chút....

    Phương Minh Thông nhìn hoàng thượng cười khổ nói:

    - Chuyện bây giờ còn chưa biết rõ ràng mà.

    Sau đó vẻ mặt Phương Minh Thông nghiêm nghị nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu tử, ngươi có thể phụ trách được lời nói của mình không?

    Đây không phải trò đùa, cái này liên quan tới sinh tử tồn vong của Đại Hạ chúng ta!

    Dưới cái nhìn chăm chú của hoàng thượng và Phương Minh Thông, Sở Mặc gật gật đầu nói:

    - Ta vốn cũng không phải nói hươu nói vượn, ta nói đều là sự thật.

    - Được rồi, trước không nói tới việc ngươi làm sao có thể trở về trong thời gian ngắn như vậy.

    Ngươi mau nói ra tin tức mình biết đi.

    Phương Minh Thông vẫn có chút không thể tin được.

    Không phải nói không tín nhiệm Sở Mặc, trên thực tế, hắn vô cùng xem trọng tương lai của Sở Mặc hơn bất kỳ ai.

    Nhưng chính là bởi vì như thế hắn mới không thể tin loại kỳ tích này.

    Xuất hiện một lần là kỳ tích.

    Xuất hiện hoài....

    Cũng không còn là kỳ tích!

    Sở Mặc nói:

    - Quân đội thứ sáu bên Đại Tề cũng không phải là hơn hai trăm ngàn người....

    - Chẳng lẽ là một chi có mấy vạn tinh binh sao?

    Phương Minh Thông lẩm bẩm một câu.

    Sở Mặc liếc mắt nhìn nhìn Phương Minh Thông một cái:

    - Không, là một đại quân trăm vạn người!

    - Nói đùa gì thế?

    Phương Minh Thông thất thanh nói:

    - Trăm vạn quân?

    Ngươi nghĩ quân tình Đại Hạ chúng ta đều là người ngu sao?

    Hoàng thượng lúc này cũng khó có thể tin nhìn Sở Mặc nói:

    - Cái này....

    Thật sự không thể tin nổi.

    Sở Mặc, ngươi nói tiếp đi.

    Sở Mặc gật gật đầu nói:

    - Tin tức này là vào một buổi tối sau khi ta tiến vào Đại Tề, lẻn vào trong quý phủ của Nhị hoàng tử Đại Tề.

    Trong lúc vô ý nghe được con của Nhị hoàng tử muốn đi vào trong quân.

    Lúc ấy còn có cả Ngũ hoàng tử của Đại Tề ở đó.

    Sở Mặc nói qua một lần đoạn đối thoại của bọn họ cho hoàng thượng và Phương Minh Thông nghe.

    Sau đó nói:

    - Lúc ấy ta nghe xong cũng biết là không thể tin nổi.

    Dãy núi Thiên Đoạn kia... hoàn toàn chính là một tuyệt địa.

    Đừng nói là những quân nhân kia, cho dù để người luyện võ hoàng cấp bốn tầng thiết cốt cảnh như ta đi vượt qua cũng là cực kỳ khó khăn.

    Ta cũng có chút không nghĩ ra vì sao bọn họ lại lựa chọn tiến hành đột phá từ nơi đó, chẳng lẽ còn có thể đào được một đường qua đây sao?

    Cái này thật thái quá!

    Sở Mặc nhìn hoàng thượng:

    - Bệ hạ, chuyện này....

    Ngay cả quân tình bên ta cho dù muốn thăm dò cũng không thể được, muốn chứng thực... chỉ sợ cũng rất khó.

    Điều khiến Sở Mặc có chút kỳ quái chính là.

    Thời điểm hắn nói tới bốn chữ dãy núi Thiên Đoạn, hoàng thượng rất tốt, Phương Minh Thông cũng tốt, trên mặt hai người cũng không lộ ra vẻ mặt kinh ngạc không ngờ và không thể tin được như hắn suy nghĩ.

    Điều này làm cho Sở Mặc cảm thấy không ngờ.

    Bởi vì khi nghe quân đội Đại Tề vẫn còn đội quân thứ sáu có trên trăm vạn người là điều vô cùng vớ vẩn!

    - Dãy núi Thiên Đoạn...

    Mày của Phương Minh Thông nhíu chặt, lẩm bẩm một câu, sau đó liếc mắt nhìn hoàng thượng một cái... trong đó mang theo vài phần do dự.

    Hoàng thường thở dài, chẳng biết tại sao lại vươn tay lau lau trán.

    Sau đó mới sắc mặt phức tạp nhìn thoáng qua Sở Mặc, thở dài một hơi nói:

    - Ngươi quả nhiên là phúc tinh của trẫm...

    - Bệ hạ, Phương soái?

    Vẻ mặt Sở Mặc không hiểu nhìn hai đại nhân vật, không biết vì sao bọn họ lại tin lời của mình.

    - Ngươi nói đi.

    Hoàng thượng nhìn thoáng qua Phương Minh Thông, trầm giọng nói.

    Phương Minh Thông gật gật đầu:

    - Chuyện này là bí mật.... lớn nhất Đại Hạ chúng ta!

    Hiện giờ nói với ngươi, ngươi nhất định phải giữ kín bí mật này.

    Nói cách khác, Đại Hạ chúng ta... thật là đại họa đầy đầu rồi.

    Tuy nhiên....

    Hiện tại cũng biết đây không phải là bí mật.

    Sở Mặc nhìn Phương Minh Thông:

    - Phương soái nói đi, ta cam đoan sẽ không bán nước của mình.

    -----o0o-----

    Chương 316: Sở Mặc hiến kế

    Chương 316: Sở Mặc hiến kế

    Phương Minh Thông cười khổ một cái nói:

    - Mười năm trước chúng ta phát hiện ra một mạch khoáng vô cùng lớn ở dãy núi Thiên Đoạn đó, mạch khoáng này vẫn kéo dài từ chỗ chúng ta tới Đại Tề bên kia!

    - Mạch khoáng?

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp:

    - Cho tới bây giờ vẫn chưa từng nghe qua.

    - Ngươi đương nhiên không thể nghe nói qua.

    Phương Minh Thông thở dài nói:

    - Đó là một mỏ quặng Nguyên Thạch vô cùng lớn!

    Vẻ mặt Sở Mặc lập tức khiếp sợ, hắn hôm nay sao có thể không biết chỗ tốt của nguyên thạch?

    Vật kia có trợ giúp vô cùng lớn đối với tu luyện.

    Nếu bị các đại môn phái biết được nhất định sẽ đỏ mắt và ra tay cướp đoạt!

    Một hoàng triều thế tục muốn một mình có được một mỏ quặng Nguyên Thạch thật lớn quả thật chính là chuyện không dám tưởng tượng.

    - Không chỉ như thế, nguyên thạch được sản xuất ra từ trong mạch khoáng kia vô cùng tinh thuần!

    Có thể nói là mỏ quặng Nguyên Thạch cực phẩm!

    Phương Minh Thông nói ra lời kinh người, sau đó nhìn thoáng qua Sở Mặc có chút dại ra:

    - Hiện tại ngươi hiểu vì sao hoàng thượng đồng ý ngươi lập học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung rồi chứ?

    Hiện tại ngươi hiểu vì sao hoàng thượng lúc trước muốn nắm quyền chủ động trong tay chưa?

    Hoàng thượng ở một bên cười khổ nói:

    - Sự kiện kia thì khỏi nói, là trẫm có lỗi với Sở Mặc.... tuy nhiên trẫm muốn chính là, trong một thời đại không những có kế thừa công pháp cường đại, hơn nữa còn phải nhanh chóng quật khởi thế lực!

    Cho nên lúc đó... cũng là có chút nóng nảy!

    - Thì ra là thế...

    Sở Mặc lẩm bẩm nói:

    - Hoàng thượng là muốn dùng mạch khoáng kia sản xuất ra Nguyên thạch, nếu võ trang cái thế lực này sẽ khiến nó nhanh chóng trở thành một quái vật lớn.

    Nhưng thế lực như vậy, nếu không thể nắm trong tay nhất định sẽ vô cùng nguy hiểm...

    Hoàng thượng gật gật đầu:

    - Ngươi có thể hiểu được là tốt rồi.

    Phương Minh Thông nói tiếp:

    - Chỉ là chuyện này là một chuyện bí ẩn nhất ở Đại Hạ chúng ta, bởi vậy.... sau khi ngươi biểu hiện ra tâm lý kháng cự mãnh liệt, chúng ta cũng hiểu được không thể nóng vội.

    Bởi vì một khi để lộ ra chút gì đó, sợ rằng không chỉ học viện bên kia sẽ xảy ra vấn đề, chỉ sợ toàn bộ Đại Hạ...

    đều sẽ gặp họa.

    Bất kỳ một đại môn phái nào cũng đều không cho phép trong thế tục xuất hiện một quái vật lớn như vậy.

    Sở Mặc nhìn Phương Minh Thông nói:

    - Chúng ta gần như đã lấy hết mạch khoáng kia sao?

    Phương Minh Thông lắc đầu nói:

    - Không có, hiện giờ nhiều nhất.... cũng đã thu thập được một phần mười, nhưng sớm đã đào ra một thông đạo thật lớn xuyên qua toàn bộ dãy núi Thiên Đoạn!

    Sở Mặc hít một ngụm khí lạnh, vẻ mặt khiếp sợ nhìn hoàng thượng và Phương Minh Thông:

    - Chuyện này....

    Còn ai biết nữa?

    Phương Minh Thông nhìn thoáng qua hoàng thượng, bắt đầu trầm mặc.

    Ánh mắt của Sở Mặc rơi xuống trên người hoàng thượng.

    Hoàng thượng cũng trầm mặc, lắc đầu nói:

    - Mặc kệ còn có ai biết, tin tức này....

    Chỉ sợ đã bị lộ ra ngoài!

    Nói cách khác, Đại Tề bên kia tuyệt đối không có loại lo lắng này, trực tiếp lựa chọn để đại quân bí mật xuyên qua từ nơi ấy.

    Phương Minh Thông nói:

    - Hơn nữa, sau lưng Đại Tề, tám chín phần mười.... là có bóng dáng của đại môn phái đó.

    Bọn họ muốn thông qua từ nơi ấy khiến chúng ta trở tay không kịp.

    Nhưng bí mậtsớm muộn cũng sẽ bị lộ.

    Xem ra....

    Đại Tề lúc này là tồn tại tâm tư muốn tiêu diệt chúng ta.

    Ngay cả loại ích lợi to lớn này... cũng không thèm để ý.

    Sác mặt của hoàng thượng cũng trở nên vô cùng khó coi, cắn răng nói:

    - Cho nên vấn đề hiện tại đã không phải là nguyên thạch cực phẩm trong mạch khoáng kia.

    Đại Tề nếu đã biết chỗ kia thì hẳn không thể không biết đó là một mỏ quặng Nguyên Thạch.

    Hiện tại vấn đề ác liệt nhất của chúng ta là làm thế nào giải quyết đại quân này của bọn họ!

    Sở Mặc nhìn hoàng thường và Phương Minh Thông, đồng thời trong lòng cũng suy nghĩ về ý tứ của hoàng thượng và Phương soái, không phải là muốn gióng trống khua chiêng phái người tới dãy núi Thiên Đoạn đấy chứ.

    Không phải là nói những người kia không có năng lực, mà là không thể đánh rắn động cỏ!

    Nếu không xét tới mạch khoáng kia, chỉ là hai bên đấu trí so dũng khí mà nói... biện pháp tốt nhất chính là tương kế tựu kế, sau đó đón đầu đánh đối phương!

    Chỉ có điều, ngay lúc này quân tình của hai bên khẳng định đều chặt chẽ chú ý hướng đi của nhau.

    Nội bộ quân tình Đại Hạ bên này có thể theo dõi Đại Tề, có thể thu được tin tức điều động quân của Đại Tề bên kia; như vậy bên Đại Tề.... hẳn cũng sẽ giống thế!

    Về phần đội quân trăm vạn của Đại Tề bên kia vì sao có thể giấu diếm được Đại Hạ bên này...

    đây cũng không phải là vấn đề Sở Mặc cần suy tính, đây là chuyện của lão Phương!

    Lúc hai người hoàng thượng và Phương Minh Thông đều trầm mặc, Sở Mặc gãi đầu mở miệng nói:

    - Này, ta có một ý tưởng không tốt lắm, không biết có nên nói hay không?

    - Nói đi.

    Phương Minh Thông và hoàng thường đồng thanh nói.

    Thậm chí ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc còn mang theo vài phần vội vàng.

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp, trong lòng oán thầm một câu: Hai người các ngươi sao lại hợp nhau thế?

    - Lối đi kia dài như thế nào, đại quân trăm vạn người tiến vào....

    Có phải là phía trước đã đi ra khỏi cửa động.... mà phía sau còn chưa tiến vào hay không?

    Sở Mặc nhìn Phương Minh Thông, nhẹ giọng hỏi:

    - Hoặc là nói, có thể bao quát toàn bộ đại quân trăm vạn tiến vào bên trong không?

    - Mạch khoáng kia kéo dài qua toàn bộ dãy núi Thiên Đoạn!

    Phương Minh Thông trầm giọng nói:

    - Từ bên này của chúng ta thông tới Đại Tề bên kia!

    Phương Minh Thông nói xóng, trực tiếp đi tới phía trước một tấm bản đồ trên tường ngự thư phòng, chỉ vào một dãy núi thật lớn, sau đó nói:

    - Chính là trong chỗ này, ngươi xem cái thông đạo này là từ nơi này....

    Tới nơi này!

    Toàn bộ dài hơn 170 dặm, cho dù toàn bộ đại quân trăm vặn người tiến vào cũng không chiếm quá nhiều không gian thông đạo!

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Như vậy.... bên chúng ta lại có bao nhiêu người?

    Ta là nói.... người đào nguyên thạch bên ta....

    Nếu như ta đoán đúng hẳn cũng là binh lính điều động từ quân đội ra đúng không?

    Cũng chỉ có những người này mới có thể bảo vệ bí mật.

    Hoàng thượng gật gật đầu, tán dương nhìn thoáng qua Sở Mặc, nói:

    - Chúng ta bên kia tổng cộng có một vạn hai ngàn người!

    Những người này đều là người giỏi giang trong thế hệ trẻ của Đại Hạ ta.

    Hơn nữa độ trung thành cũng không cần nhắc tới.

    - Một vạn hai ngàn người....

    Phương Minh Thông than nhẹ một tiếng, không kìm nổi cười khổ nói:

    - Nếu không phải tiểu tử Sở Mặc mang tin tức này về, những người này chỉ sợ trong nháy mắt sẽ bị đại quân của Đại Tề tiêu diệt.... ngay cả cơ hội phản kích cũng không có.

    -----o0o-----

    Chương 317: Ta còn có một biện pháp. (1)

    Chương 317: Ta còn có một biện pháp. (1)

    Sở Mặc khẽ nhướng đuôi lông mày:

    - Ta không rõ lắm lối đi kia là dạng gì, bên trong có thích hợp để chiến tranh không?

    Phương Minh Thông nói:

    - Lúc ấy để cho tiện nên chúng ta đào thông đạo vô cùng lớn!

    Chiều rộng hơn trăm trượng, cao cũng vài chục trượng, rất trống trải.

    Nói thẳng ra....

    Người chúng ta bên này chỉ sợ căn bản không kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào.

    Kẻ thù chỉ cần hai làn mưa tên liền có thể giết chết toàn bộ họ rồi.

    Sở Mặc ngẫm lại cũng thật sự là như vậy, nếu hoàn toàn không có phản ứng, bên cạnh bọn họ chỉ sợ ngay cả vũ khí cũng không có!

    Ai lại mang theo vũ khí dùng trong chiến tranh bên người khi đi đào quặng cơ chứ?

    - Nói cách khác, nếu hiện tại chúng ta bất động thanh sắc điều động ra một đội nhân mã từ quân đội tới cũng có thể sẽ bị đối phương nhận ra, có phải hay không?

    Sở Mặc hỏi.

    - Đúng vậy, nội bộ quân tình của Đại Tề bên kia cũng không phải ngồi không....

    Lại nói tiếp, lúc này chúng ta chẳng khác gì là thua người ta rồi.

    Phương Minh Thông có chút khổ sở nói:

    - Nếu không có tin tức này của ngươi... chỉ sợ thật sự xảy ra vấn đề lớn rồi!

    Hoàng thượng nâng tay xoa xoa trán nói:

    - Bây giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm, hơn nữa loại chuyện thế này trẫm cũng không nghĩ tới... hừ.

    Hiện tại cho dù nội bộ quân tình Đại Tề không lợi hại như vậy, chúng ta cũng không dám dễ dàng điều động nhân sự.

    Con mẹ nó chứ....

    Nội ứng bên trong... vĩnh viễn đáng sợ hơn so với người ngoài!

    Khóe miệng Sở Mặc kịch liệt co quắp, hắn thật sự không nghĩ tới có một ngày lại nghe được câu mắng chửi từ trong miệng hoàng thượng.

    Bởi vậy có thể thấy được hoàng thượng giờ phút này vô cùng phẫn nộ.

    Hơn nữa.... nội gián trong nhà?

    Đây là nói ai?

    Ánh mắt của Sở Mặc khẽ nheo lại, thầm nghĩ trong lòng: Có thể có tư cách biết được chuyện này, chỉ sợ toàn bộ Đại Hạ cũng không vượt qua mười người!

    Những người này không ai không đứng trên đỉnh quyền lực Đại hạ, căn bản không thể làm hại tổ quốc của mình.

    Đại Hạ diệt vong, đối với hắn có chỗ gì tốt?

    Đại Tề cũng không thể vất vả đánh hạ Đại Hạ lại chắp tay tặng cho người khác làm hoàng đế.

    Phàm là người có chút đầu óc chỉ sợ đều sẽ không tin tưởng.

    Ngoại trừ... một người!

    Trng đầu của Sở Mặc đột nhiên hiện lên một đạo thân anh.

    Sau đó hắn đã bị ý tưởng của chính mình làm hoảng sợ.

    Trong lòng tự nhủ khó trách hoàng thượng không nói là ai....

    Chuyện này quả nhiên không phải việc mình có thể xen vào.

    Sau đó Sở Mặc khẽ cáu mày nói:

    - Ta thật ra có một suy nghĩ....

    Tuy nhiên không phải là rất hoàn hảo.

    - Ngươi có biện pháp gì?

    Phương Minh Thông nhìn Sở Mặc.

    Hoàng thượng cũng mang ánh mắt sáng quắc nhìn Sở Mặc:

    - Hoàn hảo hay không cũng kệ... nói nghe thử.

    Sở Mặc nhìn Phương Minh Thông nhẹ giọng nói ra:

    - Tạm thời không suy xét tới mạch khoáng kia sẽ có vận mệnh thế nào, nếu chỉ đơn thuần đối phó đại quân của Đại Tề, ta có một ý kiến.

    Sở Mặc nói xong nhìn về phía Phương Minh Thông:

    - Thông đạo này cho dù mở rộng thể nào thì điều kiện thông gió của nó....

    Chắc cũng sẽ không phải là quá tốt chứ?

    Con ngươi của Phương Minh Thông chợt lóe, dường như nghĩ tới cái gì đó, trầm giọng nói:

    - Thường cách một đoạn.... sẽ có một miệng thông gió.

    - Ừ...

    Vậy thì nhanh chóng phá hỏng hết những miệng thông gió đó đi.

    Trong thời gian ngắn.... hẳn cũng sẽ không ảnh hưởng tới thông gió trong thông đạo chứ?

    Sở Mặc hỏi.

    Lúc này ngay cả hoàng thượng dường như cũng có chút phản ứng kịp.

    Ánh mắt lộ ra hào quang sáng ngời.

    Phương Minh Thông hưng phấn đứng dậy, cũng không trả lời vấn đề của Sở Mặc mà đi tới trước mặt Sở Mặc đánh giá hắn nửa ngày.

    Sau đó dùng lực vỗ bờ vai của Sở Mặc, cười ha hả nói:

    - Lão Phương ta đây....

    Từ nhỏ tới lớn, ngoại trừ hoàng thượng thật sự chưa từng phục ai?

    Cho dù là lão già Hứa Trung Lương ta cũng không thể phục hắn.

    Lúc này lão Phương ta xem như phục!

    Con mẹ nó, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?

    Mười bảy hay là mười tám?

    - ....

    Sở Mặc đầu xám xịt nhìn Phương Minh Thông, tức giận:

    - Mười bốn tuổi!

    - Khụ khụ....

    Có thể không cần đả kích người như vậy không?

    Phương Minh Thông lẩm bẩm một câu, sau đó nhìn hoàng thượng:

    - Bệ hạ.... chúng ta thời điểm mười bốn tuổi đều cảm giác mình đã thông minh rồi!

    Hoàng thượng cười khổ gật gật đầu:

    - Đúng vậy, đã bắt đầu tham chính, tham dự tới đại sự quốc gia, đích xác cảm giác mình đã rất lợi hại rồi!

    - Nếu so sánh với tiểu tử này, lão Phương ta... thật sự sống rất uổng phí.

    Loại kế sách này thật ra cũng không phức tạp, nhưng ta lại cố tình không nghĩ tới.

    Dù sao thì...

    đó cũng là đại quân trăm vạn người nha!

    Phương Minh Thông lầu bầu nói.

    Trong con ngươi của Sở Mặc cũng hiện lên một đạo hào quang phức tạp, hạ giọng nói:

    - Đúng vậy a.... trăm vạn đại quân chính là một triệu mạng người!

    Hoàng thượng lúc này không ngờ cũng đứng dậy, đi tới bên cạnh Sở Mặc, đưa tay lên, khẽ do dự một chút lại dừng ở trên vai của Sở Mặc, vỗ nhẹ hai cái:

    - Trẫm.... có thể hiểu được tâm tình của ngươi, triệu sinh mạng.... mọi người đều nói, thất phu giận dữ năm bước máu tươi, thiên tử giận dữ, một triệu người nằm xuống!

    Đối với loại trường hợp này, lại có bao nhiêu người... vẫn có thể duy trì được chứ?

    Nhưng...

    Trên mặt hoàng thượng cũng lộ ra vẻ cảm thán:

    - Nếu không khiến đại quân trăm vạn này nằm xuống.... như vậy chỉ sợ toàn bộ Đại Hạ ta, sẽ có hàng tỉ người.... vì vậy mà chết!

    Phương Minh Thông cũng thở dài một tiếng nói:

    - Hiền lành thì không nắm quân!

    Lão Phương ta mấy năm nay....

    Thấy được khá nhiều..... cũng không có cảm thán nhiều như vậy, con mẹ nó, lần này... ta tự mình đi!

    Hoàng thượng lập tức ngăn cản nói:

    - Không được!

    Sở Mặc cũng ở một bên nói:

    - Không được, ngài không thể đi.

    Hiện tại có vô số người nhìn chằm chằm ngài, ngài nếu động.... thì còn giữ bí mật cái gì?

    - Vậy người nào đi?

    Phương Minh Thông trừng to mắt nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói:

    - Nếu kế sách này là ta nói ta, như vậy....

    đại soái và bệ hạ nên để lại công lao này cho ta.

    - Phì!

    Tiểu tử ngươi là cái loại người để ý công lao sao?

    Phương Minh Thông nhìn như thô bỉ, kỳ thực rất cáo già.

    Một câu nói kia chẳng khác gì bỏ đi băn khoăn của hoàng thượng.

    Dù sao công lao lúc trước của Sở Mặc đã quá lớn rồi!

    Trên thảo nguyên là một lần, học viện hoàng gia Phiêu Diêu cung lại là một lần.

    Hiện giờ nếu để hắn chiến thắng một lần này nữa, cho dù Sở Mặc chỉ mới mười bốn tuổi, uy danh của hắn cũng sẽ đạt tới độ cao khủng bố trước nay chưa từng có!

    -----o0o-----

    Chương 318: Ta còn có một biện pháp. (2)

    Chương 318: Ta còn có một biện pháp. (2)

    Uy vọng của người này thậm chí sẽ siêu việt hơn quân chủ thay đổi các triều đại!

    Vua khai quốc.... chỉ sợ cũng chỉ là thường thôi.

    Bởi vì chỉ cần thắng một trận chiến này, Đại Tề bên kia tuyệt sẽ không chỉ là tổn thương nguyên khí đơn giản như vậy.

    Mà sẽ là suy yếu tới mức tận cùng trong nháy mắt!

    Đừng nói là Đại Hạ, chỉ sợ thảo nguyên phương bắc bên kia cũng không chịu được!

    Nước chiến cũng không phải chỉ có mấy cao thủ hùng mạnh có thể quyết định.

    Trừ phi có cấp bậc chưởng môn của đại phái cấp cao tham gia vào.

    Nhưng môn phái không thể can thiệp quá nhiều vào thế tục, đây là quy luật của đại lục Tứ Tượng!

    Nói cách khác, thiên hạ này rõ ràng là thuộc môn phái quản lý, còn muốn thế tục quốc gia làm gì?

    Không chút nào khoa trương mà nói, Sở Mặc nếu được một trận chiến này, cho dù hắn muốn kiến quốc cũng có thể được nhiều người ủng hộ.

    Hơn nữa kế hoạch này của Sở Mặc, nói toạc ra cũng không đáng giá.

    Cho dù phái người khác đi làm cũng có thể làm tốt.

    Chỉ cần giữ vững bí mật là được rồi!

    Đại Tề bên kia cũng tuyệt đối không nghĩ tới, kế hoạch tuyệt mật của bọn họ sẽ bị lộ ra ngoài.

    Hoàng thượng nghe xong lời nói của Phương Minh Thông....

    Không kìm nổi lộ ra một nụ cười khổ, sau đó trừng mắt nhìn Phương Minh Thông nói:

    - Lão Phương a lão Phương, trong mắt ngươi trẫm là hạng người hay ghen tị như vậy sao?

    Phương Minh Thông có chút xấu hổ cười ha hả hai tiếng, cũng không cãi lại.

    Hoàng thượng hít sâu một hơi nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi chuẩn bị làm thế nào?

    Sở Mặc nói:

    - Ta muốn binh quyền một vạn hai ngàn người.

    - Chuẩn!

    Hoàng thượng không chút suy nghĩ đáp ứng.

    - Chuyện còn lại giao cho ta là được.

    Sở Mặc nói:

    - Nhưng nhất định phải cam đoan, trong một vạn hai ngàn người này quyết không thể xuất hiện phản đồ!

    Nếu không ta sẽ giết không tha.

    - Kia là chuyện nhất định!

    Hoàng thượng trầm giọng nói:

    - Trẫm sẽ đích thân cho ngươi một đạo mật chỉ và ban thưởng cho người Hổ Phù, Thiên Tử Kiếm!

    Ngươi cầm Thiên Tử Kiếm cũng như trẫm đích thân tới!

    Tất cả mọi người nhất định phải nghe lệnh của ngươi!

    - Được, ta sẽ huấn luyện những người này trở thành người đủ tư cách đốt than.

    Sau đó bệ hạ nhất định phải tìm người có quyền uy cao nhất về phương diện khai thác đào móc!

    Sở Mặc nhìn hoàng thượng:

    - Tới lúc đó, nếu thông đạo kia bị hủy, toàn bộ nguyên thạch bên trong không thể khai thác, bệ hạ có đau lòng không?

    - Tìm người có quyền uy cao nhất trong phương diện này là không thành vấn đề, trẫm đưa cho ngươi!

    Để hắn hoàn toàn nghe lệnh của ngươi!

    Hoàng thượng nói xong, sau đó nói:

    - Về phẫn mỏ quặng Nguyên Thạch kia....

    Trẫm hiện tại ngược lại có chút hy vọng nó chưa từng xuất hiện.

    Phương Minh Thông ở bên cạnh nói:

    - Đúng vậy, giải quyết xong vấn đề thứ nhất, mỏ quặng Nguyên Thạch... liền trở thành vấn đề thứ hai, cái này... cũng khó giải quyết.

    Thậm chí không thể so sánh với vấn đề triệu đại quân kia.

    - Cùng lắm thì chúng ta khai thác toàn bộ nguyên thạch ra, toàn bộ hiến cho các môn phái.

    Hoàng thượng thản nhiên nói:

    - Chúng ta là quốc gia thế tục, lưu được núi xanh, không lo không có củi đốt.

    Lúc này nhất định phải cho Đại Tề một giáo huấn khắc cốt ghi tâm!

    Không chiếm nửa giang sơn của họ... trẫm tuyệt không cam lòng!

    - Nguyên thạch này... cũng đủ nâng cao học viên của chúng ta thành một đại môn phái!

    Vẻ mặt Phương Minh Thông tiếc nuối nói:

    - Đáng tiếc thời gian không chờ đợi ta...

    Sở Mặc lúc này nhìn Phương Minh Thông và hoàng thượng nói:

    - Khai thác ra một phần mười nguyên thạch cũng đã đủ nâng cao học viện thành đại môn phái đúng không?

    Phương Minh Thông gật gật đầu:

    - Cũng đủ cho một môn phái năm ngàn ngươi sử dụng một trăm năm!

    Tê!!!!

    Sở Mặc hít một ngụm khí lạnh, trợn mắt há hốc mồm nhìn Phương Minh Thông:

    - Nhiều vậy sao?

    Phương Minh Thông nói:

    - Nói nhảm!

    Nếu không làm sao được gọi là tuyệt mật chứ?

    Sở Mặc gãi đầu, ngẫm nghĩ một chút nói:

    - Cái này....

    Ta còn có một biện pháp...

    - Biện pháp gì?

    Phương Minh Thông và hoàng thượng cùng nói, ánh mắt lóe sáng nhìn Sở Mặc.

    Ánh mắt kia dường như đang nhìn một báu vật hiếm có.

    Sở Mặc bị ánh mắt của hai người làm hoảng sợ, lập tức nói:

    - Các ngươi có biết sư phụ ta đoạn thời gian trước lộ ra một chút, khiến đại lục Tứ Tượng biết tới sự hiện hữu của hắn?

    - Sao có thể gọi là lộ ra một chút... quả thực chính là đại triển thần uy!

    Trong mắt của Phương Minh Thông còn mang theo hưng phấn nồng đậm:

    - Chỉ tiếc là tiền bối không muốn tiếp xúc với người khác, nếu không ta thật muốn thăm hỏi hắn một chút.

    Hoàng thượng cũng vẻ mặt hưng phấn nói:

    - Nếu vị tiền bối kia đồng ý, chuyện này....

    Thật không phải vấn đề lớn.

    Sở Mặc nói:

    - Nếu hoàng thượng cùng đại soái không để ý tới mỏ quặng Nguyên Thạch bên dãy núi Thiên Đoạn, ta có thể cầu sư phụ ta ra tay lấy đi nguyên thạch trong mạch khoáng này.

    Đến lúc đó mặc kệ là người của môn phái nào tới hỏi liền một mực chắc chắn, trải qua mười năm khai thác chúng ta tổng cộng lấy được bấy nhiêu nguyên thạch.

    - Ngươi nói là....

    Ngươi có biện pháp, không, là sư phụ của ngươi có biện pháp....

    Để đám nguyên thạch này biến mất toàn bộ.... trong một đêm?

    Vẻ mặt hoàng thượng chấn động nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt tràn ngập vẻ không dám tin.

    Phương Minh Thông cũng mang vẻ mặt khiếp sợ nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc như cười như không nói:

    - Sư tôn của ta... cũng không phải là người của thế giới này, kỳ thật mấy Nguyên Thạch này hoàn toàn không vừa mắt sư phụ ta.

    Muốn giải quyết vấn đề này ta cũng phải cầu hắn hỗ trợ.

    Với cảnh giới của sư phụ, có thể cách không hút toàn bộ tất cả Nguyên Thạch....

    Trong thời gian ngắn.

    - Trời ơi....

    - Trên đời này....

    Lại có cao nhân như thế sao?

    Hoàng thượng và Phương Minh Thông có chút há hốc mồm, vẻ mặt rung động nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc nói:

    - Cho dù khai thác đám Nguyên Thạch này ra, các người có thể đổ lên người sư phụ ta.

    Cứ nói....

    đây là cái giá phải trả khi muốn hắn bảo vệ Đại Hạ!

    Ta nghĩ, lấy một mỏ quặng Nguyên Thạch như vậy để đổi lấy sự bảo hộ của một người như sư phụ ta, hẳn là đủ để khiến cho mọi người tin phục chứ?

    - Cái này....

    Thật sự nếu có thể như vậy, trẫm hoàn toàn cam tâm tình nguyện!

    Trong lòng hoàng thượng thả lỏng, tuy rằng luyến tiếc đám Nguyên Thạch có giá trị không thể lường được này, nhưng lại có thể phân được nặng nhẹ.

    Nếu Đại Hạ mất nước, cho dù có một trăm mạch khoáng cũng không bảo vệ được!

    Chung quy đều là của ngươi khác!

    Chuyện này, một khi tin tức mạch khoáng tồn tại bị lộ ra cũng đã không nằm trong phạm vi khống chế của Đại Hạ.

    Cho nên, nếu tiện nghi cho những môn phái kia, còn không bằng tiện nghi cho người một nhà!

    -----o0o-----

    Chương 319: Sở Vương

    Chương 319: Sở Vương

    Cho dù không phải sự thật, nhưng ít ra nếu nói với bên ngoài có một cường nhân tuyệt thế như Ma Quân bảo hộ, cũng được coi như là may mắn lớn trong bất hạnh.

    - Chỉ là....

    Sư phụ ngươi....

    Có thể đáp ứng không?

    Cái loại cao nhân thế ngoại này....

    Phương Minh Thông dù sao cũng là người tu luyện, vẫn rất rõ ràng về một ít quy củ của giới tu luyện.

    Sở Mặc cười cười:

    - Sư phụ ta....

    Nhưng chỉ có một đồ đệ là ta thôi.

    - Được!

    Hoàng thượng đập bàn một cái, phát ra một tiếng giòn vang, vẻ mặt nghiêm túc nói:

    - Một trận chiến này chấm dứt, trẫm liền phong ngươi làm Sở vương!

    Tất cả lãnh thổ Đại Tề đều là của ngươi!

    - Hoàng thượng...

    Vẻ mặt Phương Minh Thông khiếp sợ nhìn hoàng thượng, muốn ngăn cản.

    Hoàng thượng khoát tay chặn lại:

    - Ý trẫm đã quyết, trẫm có nhân tài như Sở Mặc, lo gì không có giang sơn?

    Cấp một nơi cho Sở vương thì có là gì?

    Sở Mặc cũng có chút ngẩn người, hắn biết rõ quân vô hí ngôn.

    Vương này....

    Khác với hoàng tử xưng vương, cũng khác với....

    Thân Vương của Hạ Kinh!

    Đây là Chư Hầu vương!

    Nói cách khác, sau trận chiến này, tất cả lãnh thổ Đại Tề là của Sở Mặc hắn!

    Tuy rằng trên danh nghĩa là của Đại Hạ, nhưng trên thực tế đó chính là tài sản riêng của Sở Mặc hắn!

    Có thể danh chính ngôn thuận có được quân đội của mình, có thể danh chính ngôn thuận thành lập một triều đình!

    Không nói khoa trương, cho dù một ngày kia Sở Mặc muốn khởi binh tạo phản cũng có thể đánh một trận với Đại Hạ!

    Lời hứa hẹn này của hoàng thượng không thể nói là không nặng!

    Là một bậc đế vương, đây đã là phong thưởng cao nhất rồi.

    Thăng quan phát tài....

    Nếu so sánh với cái này quả thật chính là cặn bã.

    Cũng khó trách lão Phương há hốc mồm, phần ân sủng của hoàng thượng đối với Sở Mặc đã tới tột đỉnh rồi.

    Nhưng nếu tĩnh tâm ngẫm lại, hoàng thượng làm như vậy cũng thật sự không đủ.

    Tin tức Sở Mặc mang về thật sự là quá trọng yếu.

    Trọng yếu hơn chính là....

    Sở Mặc có một sư tôn có thể khiến toàn bộ đại lục Tứ Tượng kinh sợ!

    Cái này....

    Mới là nhân tố mấu chốt nhất khiến hoàng thượng làm ra quyết định.

    Không có Sở Mặc, đại quân trăm vạn của Đại Tề tiến quân thần tốc, có thể dùng thời gian ngắn nhất phát vỡ Viêm Hoàng Thành đế đô Đại Hạ.

    Như vậy Đại Hạ cũng chẳng khác nào là mất nước, không có sư phụ của Sở Mặc, cho dù phá vỡ lần tiến công này của Đại Tề, cho dù đánh Đại Tề tới mức không có lực phản công....

    Nhưng mạch khoáng kia sẽ là lý do tốt nhất khiến vô số đại phái cấp cao can thiệp vào!

    Đến lúc đó, Đại Hạ cũng sẽ gặp phải cảnh mất nước!

    Việc này, hoàng thượng thân là vua của một nước đã thấy rất rõ ràng.

    Cho nên hắn có thể làm ra quyết định này trong khoảng thời gian ngắn, một mặc là hắn có quyết đoán của quân chủ.

    Về phương diện khác... cũng là thấy rõ tình thế trước mắt, muốn hoàn toàn buộc Sở Mặc ở bên cạnh mình.

    Chỉ là dùng để buộc chặt Sở Mặc, không phải trói buộc.... mà là ân sủng cực độ!

    Chỉ dùng để cảm hóa!

    Phương Minh Thông cũng rất nhanh hiểu được mấu chốt trong đó, trong lòng không thể không bội phục hoàng thượng.

    Đổi lại là người khác, cho dù nghĩ thông suốt cũng không thể quyết đoán như vậy.

    Bởi vì cái giá phải trả này... cũng quá lớn!

    Sở Mặc nhìn hoàng thượng, trầm mặc nửa ngày sau đó mới cúi người thật sâu thi lễ:

    - Bệ hạ, ta vĩnh viễn đều là người của Đại Hạ!

    - Trẫm có được câu cam đoan này của ngươi là đủ rồi!

    Hoàng thượng vẻ mặt thành thật nói.

    Hiệu suất làm việc của hoàng gia tất nhiên là cực nhanh.

    Sở Mặc đêm đó liền trực tiếp lấy được Hổ Phù điều động đại quân.

    Đúng vậy, Hổ Phủ này là Hổ Phù của Phương Minh Thông đại soái!

    Nếu tín nhiệm, như vậy phải tin tưởng hắn có thể đảm nhiệm!

    Xem xét lại, nếu giao vật này cho một thiếu niên mười mấy tuổi sẽ khiến người ta cảm thấy không thể tin nổi.

    Nhưng vào lúc này, hai người Phương Minh Thông và hoàng thượng lại hoàn toàn không có loại cảm giác này.

    Đồng thời hoàng thượng cũng tự tay viết một mật chỉ, cũng giao Thiên Tử Kiếm cho Sở Mặc.

    Kèm theo một phong mật thư của Phương Minh Thông gửi cho Biên tướng quân ở dãy núi Thiên Đoạn kia, nội dung bên trong cũng chỉ có đối phương nhìn xem hiểu, đủ để chứng minh thân phận của Sở Mặc.

    Làm xong tất cả, Sở Mặc từ mật đạo hoàng gia lặng lẽ rời đi, giống như hắn chưa từng xuất hiện ở hoàng cung.

    Trong ngự thư phòng, hoàng thượng và Phương Minh Thông ngồi đối diện nhau.

    Trước mặt hai người bày vài món ăn tinh xảo, tuy nhiên hai người lại không hề động đũa.

    Thật lâu sau, Phương Minh Thông mới nâng chén rượu lên:

    - Bệ hạ, lão Phương kính ngài một ly!

    Hoàng thượng nâng chén rượu lên, cái gì cũng không nói, uống một hơi cạn sạch.

    Phương Minh Thông nói:

    - Tiểu tử Sở Mặc này thật là quốc bảo của Đại Hạ chúng ta.

    Hơn mười tuổi.... chậc chậc, thật sự là hâm mộ Phàn Vô Địch...

    đã nhặt được một đứa cháu ngoan!

    Hoàng thượng nhẹ nhàng gật gật đầu:

    - Chuyện trên người đứa nhỏ này nhìn như may mắn tới mức tận cùng, số mệnh vô cùng hùng mạnh, nhưng trên thực tế.... cũng là một loại tất nhiên.

    Bởi vì hắn có một sư tôn đáng sợ không thuộc về thế giới này!

    Trẫm sở dĩ đồng ý tin tưởng hắn cũng là suy nghĩ rõ một chuyện, Sở Mặc hắn không có khả năng dừng lại ở trong thế tục này nhiều năm.

    Cho nên cho dù cho hắn ân sủng to lớn thì có thế nào chứ?

    Phương Minh Thông gật gật đầu nói:

    - Đúng vậy, phỏng chừng không lâu nữa hắn và sư tôn của hắn sẽ cùng nhau rời khỏi nơi này.

    Đến lúc đó, cho dù thu hồi đất phong của hắn....

    - Không...

    Hoàng thượng khoát tay, vẻ mặt kiên định nói:

    - Trẫm biết ngươi thích đứa bé kia, ngươi cũng đừng thử trẫm, trẫm có thể rất rõ ràng nói cho ngươi biết.

    Đại Hạ không vong, đất phong kia....

    Liền vĩnh viễn là của Sở Mặc hắn!

    Cho dù hắn không lưu lại hậu nhân, nhưng chỗ kia....

    Vĩnh viễn là của họ Sở!

    Phương Minh Thông cười nói:

    - Một trận chiến này còn chưa hoàn thành, chúng ta lại cứ như vậy phân nửa giang sơn Đại Tề ra....

    Có phải không tốt lắm không?

    - Ha ha ha!

    Hoàng thượng không khỏi cười ha hả, lập tức trong mắt hiện lên một chút hàn khí:

    - Trẫm không giết toàn bộ Đại Tề của hắn đã xem như nhân từ!

    Tuy nhiên, sau trận chiến này, số tiền chiến tranh cũng đủ để đè chết Đại Tề một trăm năm!

    Không cho bọn hắn một giáo huấn khắc cốt ghi tâm, bọn họ sẽ không thể nhớ lâu!

    - Cho nên nói, theo góc độ nào đó, chúng ta thật đúng cần phải cảm ơn người để lộ bí mật.

    Nói cách khác, Đại Tề dùng đại quân trăm vạn này ở nơi khác, đối với quân đội của chúng ta mà nói cũng có áp lực cực lớn.

    Phương Minh Thông thản nhiên nói.

    -----o0o-----

    Chương 320: Dãy núi Thiên Đoạn

    Chương 320: Dãy núi Thiên Đoạn

    Hoàng thượng nhìn Phương Minh Thông thật lâu:

    - Ngươi đừng biện hộ thay cho tiểu súc sinh kia, đó là lăng mạ trẫm!

    Lúc này trẫm dù thế nào cũng không thể bỏ qua cho hắn!

    Chẳng qua bây giờ còn chưa được, trẫm không thể để xuất hiện điều gì bất ngờ trước trận chiến này!

    Cho nên... tạm thời tha cho hắn!

    - Aiz...

    Phương Minh Thông lắc đầu, thở dài một tiếng.

    Chuyện này đã dính tới gièm pha trong nội bộ hoàng gia.

    Cho dù hắn cùng hoàng thượng có quan hệ cá nhân cũng không thể tiếp tục thảo luận nghiên cứu chuyện này cùng hoàng thượng.

    Chỉ có điều trong lòng Phương Minh Thông nhiều ít cũng có chút khó hiểu, cho dù mù cũng là một vị vương gia có địa vị vô cùng tôn kính.

    Không đảm đương được hoàng đế liền không đảm đương đi, cái này chẳng lẽ không tốt hơn làm một hoàng tử mù mất nước sao?

    Hắn vô cùng hiếu kỳ rốt cục Đại Tề phái người nào đến lại có thể đả động tới người từng đã là thái tử gia có thể làm ra lựa chọn điên rồ như thế.

    Mười năm trước, khi mạch khoáng mới được phát hiện.

    Người biết chuyện này không nhiều như Sở Mặc nghĩ.

    Tổng cộng cũng chỉ có ba người!

    Đúng vậy, cái này thật ít!

    Ba người này, theo thứ tự là Phương Minh Thông nhận tín tức đầu tiên, bởi vì người phát hiện ra mạch khoáng nhìn là đội quân đội đi thăm dò, là tâm phúc của Phương Minh Thông.

    Sau đó theo thứ tự là đương kim hoàng đế và thái tử gia Hạ Anh.

    Trừ đó ra, ngay cả đương triều Nội Các Thủ Phục Hứa Trung Lương....

    Khi đó Hứa Trung Lương chỉ là thứ phụ, ngay cả Thủ Phụ là thân vương Hạ Kinh cũng hoàn toàn không biết chuyện này.

    Đây là điều được liệt vào tuyệt mật cao nhất của Đại Hạ, bí mật khó có thể bị gỡ bỏ cả trăm năm.

    Bởi vì cái này liên quan tới tương lai và vận mệnh quốc gia hơn mấy trăm ngàn năm của Đại Hạ!

    Bởi vậy, thời điểm Sở Mặc nói quân đội của Đại Tề sẽ đi xuyên qua dãy núi Thiên Đoạn, hoàng thượng và Phương Minh Thông thậm chí không đi nghiệm chứng chuyện này có thật hay không.

    Trong lòng của bọn họ đã hiểu là ai bán rẻ bọn họ.

    Chỉ có điều loại chuyện này làm sao có thể nói ra trước mặt Sở Mặc?

    Đã từng là thái tử, hiện giờ là đại hoàng tử mắt mu, không ngờ lại bán rẻ phụ hoàng, bán rẻ quốc gia của mình, bán rẻ cả linh hồn của mình!

    Cho dù có chỗ tốt cực đại hắn cũng không thể làm như vậy!

    Nhưng hắn chính là làm như vậy!

    Phương Minh Thông liếc mắt nhìn hoàng thượng một cái, có chút chua xót mà nói:

    - Bệ hạ có nghĩ tới không....

    Chuyện này chưa chắc là thật sự?

    Ta không có hoài nghi lời nói của Sở Mặc, chỉ có điều.... có thể là Đại Tề cố ý thả tin tức giả?

    Hoàng thượng thở dài một tiếng:

    - Trẫm cũng hy vọng là giả!

    Phương Minh Thông như thoáng chút suy nghĩ mà nói:

    - Nếu là giả chúng ta cũng không tổn thất cái gì... nhiều nhất, chính là bị tiểu tử Sở Mặc biết bí mật của dãy núi Thiên Đoạn...

    - Cái kia....

    Không quan trọng!

    Hắn nắm giữ học viện, sớm muộn gì cũng sẽ biết!

    Hoàng thượng thản nhiên nói.

    Hạ Anh tại sao phải bán đứng quốc gia của mình, ngay cả Sở Mặc đã đi ra ngoài cũng nghĩ không thông chuyện này.

    Tuy rằng Sở Mặc không biết rõ bí mật này chỉ có ba người biết.

    Nhưng hắn vẫn thông minh đoán được tên kia là ai.

    Bởi vì ngoại trừ thái tử tâm tính đã thay đổi, nhưng người khác không có lý do làm như vậy!

    Đương nhiên, cũng có thể là Hạ Kinh.

    Dù sao thì lão già kia cũng là cáo già, điên cuồng lên cũng có thể làm vậy.

    Tuy nhiên Hạ Kinh hiện tại không nên điên cuồng như vậy mới đúng?

    Không nói đến nếu thật là Hạ Kinh, hoàng thượng có lẽ khó xử nhưng Phương Minh Thông tuyệt đối sẽ không lộ ra vẻ mặt này.

    Tuy nhiên người này cho dù là Hạ Kinh, hay Hạ Anh gì cũng thế, Sở Mặc cũng không muốn để ý tới nhiều như vậy.

    Hắn lần này có thể may mắn lấy được tin tình báo này từ Đại Tề bên kia, quả thực chính là một chuyện không thể ngờ tới.

    Ai có thể nghĩ tới chuyện lại trùng hợp như vậy, hắn lặng yên lẻn vào trong phủ đệ thật lớn, không ngờ vừa lúc lại chính là quý phủ của nhị hoàng tử Đại Tề?

    Lại có ai có thể nghĩ tới, khi hắn đụng tới gian phòng của nhị hoàng tử, vừa lúc có thể nghe được bọn họ đang đàm luận chuyện này chứ?

    Phỏng chừng vị nhị hoàng tử Đại Tề kia có năm mơ cũng không ngĩ tới, phủ đệ vô cùng cẩn mật trong mắt của hắn đều giống như thùng rỗng kêu to ở trước mặt Sở Mặc.

    Mà Sở Mặc cũng thật không ngờ hắn có thể có được loại vận khí này, kỳ thật không chỉ là may mắn đủ nhiều.

    Đương nhiên có một số việc, cho dù hiện tại ngươi nói với hắn thì hắn cũng không lý giải được.

    ...

    Dãy núi Thiên Đoạn ở bên cảnh phía tây Đại Hạ, là một nơi hiểm yếu chắn ở giữa Đại Hạ và Đại Tề.

    Dãy núi Thiên Đoạn này chẳng những địa thế cực kỳ hiểm yếu, khắp nơi đều là vách đá dựng đứng.

    Hơn nữa còn có các loại nguyên thú thường xuyên lui tới.

    Nghe nói nguyên thú cấp bậc cao nhất là bậc sáu, thậm chí là bậc bảy!

    Cho nên, không ai có thể nghĩ tới quân đội của Đại Tề lại chọn đột phá từ nơi này!

    Đồng dạng cũng không ai có thể nghĩ tới nơi này tồn tại một mỏ quặng Nguyên Thạch vô cùng lớn!

    Nguyên Thạch này, Sở Mặc cũng không muốn để lại cho Ma Quân, bởi vì Ma Quân đích thật là không xem trọng Nguyên Thạch ở thế giới này.

    Ma Quân từng nói với Sở Mặc, Linh giới và Tiên giới cũng có Nguyên Thạch gì đó, chẳng qua ở trong Linh giới gọi là Linh Thạch, còn trong Tiên giới gọi là Tiên Linh!

    Đối với Ma Quân mà nói, chỉ có Tiên Linh mới có tác dụng với hắn.

    Cảnh giơi bây giờ của hắn là vì bị Thất Sát độc ăn mòn, cũng không phải cảnh giới thật của hắn là Thiên Tâm Cảnh hoặc là cảnh giới Tiên Thiên.

    Mà lực lượng của hắn là nằm ở tầng cấp này.

    Nhưng thủ đoạn thi triển của Ma Quân từ trước tới nay đều là thủ đoạn của tiên gia!

    Nếu không, làm sao có thể khiến tất cả cường nhân cao nhất của đại lục Tứ Tượng bị rung động?

    Sở Mặc rất rõ ràng, sư phụ cản bản không để ý tới mấy thứ này, cũng không để ý tới chuyện mình dùng tên tuổi của hắn đi làm chuyện gì.

    Cho nên Sở Mặc mới có thể yên tâm nói lời nói kia với hoàng thượng.

    Chỉ có điều không nghĩ tới, phản ứng của hoàng thượng lại mãnh liệt hơn so với trong tưởng tượng của hắn rất nhiều.

    Không ngờ lại đồng ý để hắn làm Sở Vương...

    - Nếu ông nội biết việc này, nhất định sẽ vô cùng cao hứng!

    Tới lúc đó....

    Ta sẽ kéo tướng gia gia của ta tới Sở quốc làm đại nguyên soái!

    Sở Mặc ngẫm lại cảm thấy có chút buồn cười, ở sâu trong nội tâm rất vui vẻ.

    Nhưng cũng không để chuyện này ở trong lòng.

    -----o0o-----

    Chương 321 : Thông đạo

    Chương 321 : Thông đạo

    Bởi vì tâm của hắn cũng không ở thế giới này.

    Bởi vì tâm pháp của Thiên Ý Ngã Ý khi tâm tình tăng lên có thể có được ưu đãi khó có thể lường trước.

    Khi Sở Mặc đi vào dãy núi Thiên Đoạn đã là năm ngày sau.

    Đoạn đường này Sở Mặc quả thật là mệt mỏi không nhẹ, mặc dù Đại Công Kê ba ngày trước đã tìm được hắn, nhưng sống chết cũng không chịu làm vật cưỡi của hắn.

    Lời nói của Đại Công Kê chính là:

    - Kê gia chính là cứu khổ cứu nạn, làm sao có thể trở thành vật cưỡi của ngươi?

    Tiểu Sài Khuyển mấy ngày nay cũng biểu hiện rất tốt, vẫn thật biết điều, chưa bao giờ náo loạn.

    Ngoại trừ hắn và Đại Công Kê nhìn không vừa mắt nhau ra, hết thảy đều mạnh khỏe.

    Sở Mặc nhìn dãy núi trùng điệp.... giống như chặt đứt mảnh không trung trước mắt, trong lòng trở nên có chút kích động.

    Tiểu Sài Khuyển ở bên trong túi áo của Sở Mặc nhìn về phía dãy núi Thiên Đoạn, nhẹ nhàng sủa hai tiếng:

    - Gâu gâu!

    Đại Công Kê ở bên cạnh giễu cợt nói:

    - Tiểu cẩu, ngươi tới nhà rồi, có thể cút xéo!

    Tiểu Sài Khuyển nhe răng nhếch miệng thị uy về phía Đại Công Kê, tuy nhiên Đại Công Kê đâu sợ nó, cười lạnh nói:

    - Giỏi thì tới bắt cho kê gia mấy con cá đi!

    Nói xong khí tức trên thân Đại Công Kê liền lộ ra một chút.

    Tiểu Sài Khuyển lập tức lạnh run ở trong túi áo của Sở Mặc, loại nghiền ép cảnh giới này quả nhiên là không có biện pháp chống đối.

    Sở Mặc tức giận trừng nhìn Đại Công Kê:

    - Ngươi khiến một con chó bắt cá cho ngươi, ngươi nghĩ thế nào vậy?

    Đại Công Kê cười lạnh nói:

    - Kê gia lại không khiến nó đi bắt chuột....

    - ....

    Sở Mặc liếc mắt, sau đó nói:

    - Không được hồ đồ, chúng ta còn có chính sự phải làm.

    Đại Công Kê, ngươi có muốn đi cùng ta không?

    Đại Công Kê nói:

    - Kê gia cảm thấy trên núi này có bảo bối, sẽ không đi cùng với ngươi, nếu ngươi gặp nguy hiểm kê gia có thể hỗ trợ!

    - Mang theo ta chạy trốn sao?

    Sở Mặc hỏi.

    - Cút!

    Kê gia không phải là vật cưỡi của ngươi!

    Đại Công Kê vẻ mặt kiêu ngạo, nhấc cao đầu bước đi, nhanh chóng biến mất trong tầm mắt của Sở Mặc.

    - Ngươi thì sao?

    Tiểu tử kia?

    Sở Mặc nhìn thoáng qua Tiểu Sài Khuyển trong túi áo hỏi.

    - Gâu!

    Tiểu tử kia cúi đầu lùi vào trong túi áo của Sở Mặc, không bao giờ...

    đi ra nữa.

    Hiển nhiên là sợ Sở Mặc bắt nó rời đi.

    - Được, vậy ngươi theo ta.

    Vừa lúc nếu gặp được một ít nguyên thú bậc cao, ngươi cũng có thể giúp ta đi dọa chúng nó.

    Sở Mặc nói xong liền triển khai ảo ảnh Tật Phong Bộ, dùng tốc độ cao chạy về phía dãy núi Thiên Đoạn.

    Tới gần dãy núi Thiên Đoạn, Sở Mặc dựa theo bản đồ Phương Minh Thông cung cấp tìm được lối đi vào.

    Không thể không nói, nếu như không có bản đồ rất khó có thể tìm được cửa vào!

    Bởi vì xung quanh cửa vào không có bất kỳ dấu vết của con người.

    Đầy đủ mọi thứ, nhìn qua cũng không có gì khác so với nguyên thủy.

    Bất cứ kẻ nào đi tới nơi này, nếu không phải biết trước, chắc chắn sẽ không nghĩ tới phía dưới này có một cái động.

    Đang nghĩ ngợi, Sở Mặc đột nhiên khẽ động trong lòng, thi triển ảo ảnh Tật Phong Bộ, thân hình chợt tránh đi.

    Vù!

    Một mũi tên phát ra tiếng xé gió thê lương bay qua sát bên má của Sở Mặc.

    Pựt!

    Mũi tên hung hăng đâm vào trên một cây đại thị ở bên ngoài hơn mười trượng.

    Vèo vèo vèo!

    Tiếp theo lại là hơn mười mũi tên bắn về phía Sở Mặc!

    Tất cả đây đều phát sinh vô cùng đột ngột, không có một chút dấu hiệu nào!

    Cho tới lúc này, năng lực cảm giác nguy hiểm của Sở Mặc rất hùng mạnh, nhưng lúc này....

    Dường như đã mất đi hiệu lực!

    Sở Mặc triển khai thân mình nhanh chóng né hơn mười mũi tên này, sau đó trầm giọng nói:

    - Ta phụng hoàng mệnh mà đến, các ngươi dừng tay!

    Nói xong trong tay của Sở Mặc liền xuất hiện Thiên Tử kiếm, đưa lên cao.

    Lúc này, trong rừng cây thưa thớt phía trước truyền tới một đạo thanh âm lạnh như băng:

    - Hoàng mệnh gì chứ?

    Ta không biết, trọng địa quân đội, người không có phận sự tránh ra!

    Nếu không sẽ giết không tha!

    Đuôi lông mày của Sở Mặc khẽ nhướng, lấy hổ phù của Phương Minh Thông ra nói:

    - Ta phụng hoàng mệnh cùng với lệnh của Phương đại soái, mang theo Thiên Tử Kiếm, mang theo hổ phù của Phương soái đích thân đến, có quân tình trọng yếu!

    Các ngươi nhanh đi thông báo, bằng không chậm trễ chuyện quan trọng các ngươi sẽ không đảm đương nổi!

    Tới bây giờ không ngờ Sở Mặc vẫn không phát hiện ra ra tung tích của đối phương.

    Trong lòng không khỏi hít sâu một hơi, đột nhiên có nhận thức mới đối với chiến lực của những người này, với thực lực của Đại Hạ.

    Trên người những người này hoặc là có gì đó che chắn, hoặc là...

    đã đạt tới cảnh giới nhất định, khiến khí tức không lộ ra ngoài chút nào!

    Lúc này bên kia trầm mặc một lát, sau đó có một bóng dáng từ trong rừng cây đi ra.

    Sở Mặc vừa thấy, khóe miệng lập tức khẽ co quắp vài cái.

    Người đi ra toàn thân đều khoác cành khô lá vụn.

    Cho dù là lành nghề vẫn làm người ta có loại ảo giác.

    Dường như hắn chính là một bộ phận ở nơi này.

    Người này nhanh chóng đi tới bên cạnh Sở Mặc, một đôi mắt vô cùng sáng ngời đánh giá Sở Mặc vài lần, sau đó ánh mắt dừng lại ở Thiên Tử kiếm và Hổ Phù trong tay Sở Mặc.

    Nhìn hồi lâu mới nói:

    - Ngươi đợi ở đây đi!

    Nói xong người này liền nhanh chóng rời đi!

    Sở Mặc đứng ở nơi đó, ngưng thần cảm giác động tính trong rừng cây trước mắt.

    Sau đó trên mặt của hắn lộ ra một chút rung động.

    Bởi vì hắn căn bản không cảm giác được bất cứ dị thường nào!

    Hay là....

    Trước khi đám người kia công kích, trên người căn bản không có bất kỳ sát khí nào?

    Thật đáng sợ!

    Phải biết rằng, bất luận là sinh linh gì, là người, là nguyên thú, thậm chí là dã thú bình thường trước khi tiến hành công kích về phía trước nhất định sẽ lộ ra một tia sát khí.

    Một tia sát khí này, người có cảm giác nhạy bén liền có thể trực tiếp cảm nhận được, và làm ra phòng ngự.

    Nhưng nếu là những người trên người một chút sát khí cũng không có... như vậy trừ phi cảnh giới rất cao, nếu không muốn giấu diễm căn bản không thể!

    Loại năng lực này, đừng nói người bình thường, cho dù là cường nhân bậc cao trong môn phái chỉ sợ cũng không kịp chuẩn bị!

    - Cho ta tất cả cảm giác trong rừng rậm này!

    Sở Mặc truyền một đạo ý niệm tới Thương Khung Thần Giám.

    Một là tò mò, thứ hai là Sở Mặc cũng muốn thử một lần, xem khi đối mặt với tình huống này Thương Khung Thần Giám có biện pháp giải quyết nào không!

    Sau đó Thương Khung Thần Giám không phụ sự mong đợi của hắn, trực tiếp truyền tới một đống lớn tin tức cho Sở Mặc.

    -----o0o-----

    Chương 322 : Phối hợp

    Chương 322 : Phối hợp

    Những tin tức này gần như đã bao hàm đầy đủ mọi thứ trong rừng cây thưa thớt phía trước!

    Bao gồm sâu bên trong thổ nhưỡng!

    Rừng cây thưa thớt.... liếc mắt một cái đều có thể nhìn xuyên không ngờ lại ẩn núp hai mươi mấy người!

    Cảnh giới mỗi người không ngờ đều không thua kém Thiết Cốt cảnh!

    Thậm chí còn có ba cường nhân Thiết Huyết cảnh!

    - Người tập trung ở nơi này... là nhóm người tinh nhuệ nhất Đại Hạ!

    Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng, lại càng có thêm tin tưởng đối với chuyện kẠtiếp.

    Sở Mặc đợi không bao lâu, trong rừng rậm trước mặt liền vang lên một đoàn tiếng bước chân.

    Người kia lại một thân một mình trở về.

    Ánh mắt nhìn Sở Mặc dường như vẫn tràn ngập cảnh giác như cũ, trầm giọng nói:

    - Tướng quân nói, nếu đại soái phái ngươi lại đây, trên tay khẳng định có mật thư, mau giao mật thư cho ta.

    Sở Mặc khẽ cau mày, tuy hắn có thể lý giải quy củ trên phương diện này, nhưng bị người như thế hoài nghi, trong lòng vẫn có chút không thoải mái.

    Người này dường như nhìn ra Sở Mặc không vui, nhẹ giọng giải thích nói:

    - Nếu ngươi có thể tới đây, tự nhiên phải rõ đây là nơi nào.

    Không có biện pháp, không phải chúng ta không tin các hạ, mà chúng ta nhất định phải bảo đảm nơi này được an toàn.

    Có gì thất lễ mong hãy lượng thứ.

    Người này giải thích như vậy, Sở Mặc đã không còn gì để nói.

    Hắn tin tưởng độ trung thành của những người này.

    Nếu nói hắn tin tưởng những người này, không bằng nói hắn có tin tưởng đối với hoàng thượng và Phương Minh Thông.

    Nghĩ vậy, Sở Mặc liền giao lá thư của Phương Minh Thông cho người này.

    Lúc này đây Sở Mặc chờ đợi trong thời gian rất ngắn, người này lại đi tới, thái độ đối với Sở Mặc hoàn toàn khác trước.

    - Xin mời sứ giả vào trong!

    Nói xong liền dẫn Sở Mặc vào trong rừng cây thưa thớt kia.

    Những người ẩn núp trong rừng cây từ đầu tới cuối đều không có một chút xíu động tác và phản ứng nào.

    Cho dù Sở Mặc đi qua bên cạnh họ, hô hấp của bọn họ đều không loạn một chút.

    Đây là một đám chiến sĩ có tố chất tâm lý cực cao!

    Sở Mặc thầm nhủ trong lòng.

    Sau đó người này đưa Sở Mặc tới dưới một cây đại thụ, nhẹ nhàng vỗ ba cái trên cành cây.

    Bên cạnh đại thụ đột nhiên lộ ra một cửa động, cửa động cũng không lớn, ước chừng chỉ có năm thước, bên trong hoàn toàn đen nhánh.

    Người này nhảy xuống trước, Sở Mặc cũng theo sát phía sau.

    Sau khi nhảy xuống, hơi chút thích ứng ánh sáng nơi này liền phát hiện đây là một thông đạo.

    Thông đạo hướng về sâu trong lòng đất, liếc mắt nhìn không tới cuối, hai bên thông đạo đều được khảm minh châu phát ra tia sáng nhẹ nhàng.

    Người này nhìn thoáng qua Sở Mặc nói:

    - Đi thôi, tướng quân đang chờ ngươi ở phía dưới.

    Thông đạo này cũng không phải rất rộng, nhưng từ khi tiến vào, Sở Mặc phát hiện nơi này thậm chí có hơn mười thông đạo như vậy.

    Người đi lại phía trước như gió, hơn nữa còn trầm mặc ít lời, gần như một câu cũng không nói.

    Sở Mặc cũng không cảm thấy kỳ quái, quân nhân chân chính kỳ thật đều là thế này.

    Làm vĩnh viễn nhiều hơn so với nói, hơn nữa bình thường sẽ không quanh co lòng vòng, cành sẽ không chủ động đi lấy lòng ai.

    Rất nhanh Sở Mặc liền đi theo người kia vào một không gian thật lớn.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua, trong lòng khẽ tính toán một chút, cảm giác không sai biệt lắm với không gian Phương Minh Thông đã nói.

    Thầm nghĩ: Nơi này hẳn mới là thông đạo thật sự.

    Người này cũng không mang theo Sở Mặc tiếp tục tiến vào thông đạo, mà đi qua bên cạnh, tiến tới trước một cánh nhỏ.

    - Tướng quân, đã dẫn sứ giả tới.

    - Mời vào.

    Bên trong truyền tới một chút thanh âm trầm thấp.

    Sau đó cửa mở ra, người này gật gật đầu với Sở Mặc:

    - Tướng quân ở bên trong.

    Sở Mặc lững thững tiến vào, đập vào mắt chính là một bàn gỗ không lớn, cái bàn nhìn qua có chút lâu năm, có chút cũ kỹ.

    Sau bàn có một lão già năm mươi tuổi mặc thường phục đang ngồi.

    Tóc có chút hoa râm, nếp nhăn trên mặt cũng rất nhiều.

    Thấy Sở Mặc tiến vào, lão già ngẩng đầu nhìn hắn một cái, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

    Đại soái không nghĩ tới, người Phương soái phái tới lại trẻ tuổi như vậy.

    - Ngồi đi, điều kiện nơi này không tốt, không có thứ gì tốt để chiêu đãi ngươi.

    Phương soái nói ngươi là người một nhà, không cần khách khí với ngươi.

    Lão già đi thẳng vào vấn đề.

    - Tướng quân không cần khách khí với ta, gia gia của ta cũng là một quân nhân.

    Trên mặt Sở Mặc lộ ra tươi cười, ngồi ở trên một cái ghế cũ kỹ trước bàn gỗ.

    Tuy nhiên ngồi lên lại rất thoải mái.

    - Con cháu quân nhân?

    Trên người có thể cảm nhận được loiaj khí chất này, không tồi!

    Lão già gật đầu, sau đó nói:

    - Trong thư Phương soái nói với ta, bên này xuất hiện quân tình trọng yếu, muốn ta toàn lực phối hợp người, giao hết quyền chỉ huy cho ngươi.

    Lão già nói xong liền lấy tay xoa trán nói:

    - Ta không phải không tin ngươi, mà những binh lính nơi này....

    Cho dù ta nói bọn họ nghe lệnh của ngươi.

    Bọn họ đều là quân nhân chuyên nghiệp, tuy rằng có thể làm được, nhưng... cũng rất khó có được kỷ luật nghiêm minh!

    Trong lòng của bọn họ... sẽ không phục ngươi.

    Ngươi hiểu chưa?

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Lão tướng quân, ta tới nơi này không phải là vì muốn đoạt quyền, hy vọng ngài và binh lính của ngài có thể hiểu được.

    Đây là một trận chiến liên quan tới sinh tử tồn vong của Đại Hạ!

    Lão già khẽ ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Sở Mặc:

    - Phương soái cũng không nói với ta rốt cục là chuyện gì, chỉ nói quân tình trọng yếu.

    Nơi này....

    Làm sao có thể trở thành liên quan tới sinh tử tồn vong của Đại Hạ chứ?

    Nói xong lão già lẩm bẩm nói:

    - Nếu nói đồ ở chỗ này liền quan tới sinh tử tồn vong của Đại Hạ... có khi còn còn tin được.

    Sở Mặc lắc đầu cười khổ:

    - Chắc ngài cũng biết cuộc chiến giữa Đại Tề và Đại Hạ chứ?

    Lão già nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Giữa Đại Tề và Đại hạ sớm muộn gì cũng sẽ có một trận chiến, ta đã sớm biết.

    Nhưng có liên quan gì tới nơi này?

    - Nơi này bị bại lộ.

    Sở Mặc nói thẳng:

    - Đại Tề bên kia sẽ trực tiếp đánh vào Đại Hạ thông qua thông đạo này!

    - Cái gì?

    Điều đó là không thể nào!

    Lão già nhảy dựng lên, một thân khí tức cường đại trực tiếp bộc phát ra.

    Con ngươi lạnh lẽo nhìn Sở Mặc nói:

    - Ngươi cũng biết.... ngoại trừ những người ở nơi này, toàn bộ Đại Hạ cũng chỉ có ba người biết chuyện này!

    Mà người ở đây....

    Từ ngày đi vào đã hơn mười năm... không rời đi!

    Nói cách khác, bọn họ đã mười năm chưa trở về nhà!

    Sắc mặt Sở Mặc bình tĩnh nhìn lão già:

    - Tướng quân, chính là một trong ba người kia xảy ra vấn đề.

    -----o0o-----

    Chương 323 : Nghi ngờ. (1)

    Chương 323 : Nghi ngờ. (1)

    Vẻ mặt lão già không dám tin nhìn Sở Mặc, vươn ba ngón tay chỉ xuống:

    - Phương soái... không thể nào!

    Hoàng thượng... càng không thể!

    Thái tử... hắn điên rồi sao?

    - Hắn chính là điên rồi.

    Sở Mặc bình tĩnh nói.

    Đến lúc này Sở Mặc mới hiểu được vì sao hoàng thượng và Phương Minh Thông trực tiếp tin lời nói của hắn.

    Hóa ra người biết về mỏ quặng Nguyên Thạch này....

    Còn ít hơn so với trong tưởng tượng của hắn!

    Không ngờ chỉ có ba người!

    Cái này thật sự chính là, không cần loại trừ liền có thể biết là ai bán đứng...

    - Lúc trước hai con mắt của thái tử bị người phá... hiện tại hai mắt đã mù.

    Sở Mặc nhìn lão già:

    - Tướng quân, cho nên Hạ Anh hoàng tử đã không còn là thái tử!

    Hắn không thể trở thành vua một nước!

    - Không...

    điều đó là không thể nào... thái tử điện hạ được vạn dân kính yêu, làm sao có thể gặp việc như thế?

    Lão già có chút thất thần ngã ngồi ở trên người, cỗ khí thế trên người kia hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa:

    - Cho dù gặp đại nạn... hắn thân là hoàng tử cũng không thể làm ra loại chuyện điên rồ này... không nên!

    Lão già cũng không hoài nghĩ lời nói của Sở Mặc... thân là một tướng quân trấn thủ ở nơi này, hắn tự nhiên là tâm phúc của hoàng thượng và Phương Minh Thông.

    Sở Mặc hiện giờ cầm Hổ Phù của Phương Minh Thông đại soái và mật chỉ Thiên Tử Kiếm của hoàng thượng mà đến, thân phận tự nhiên không phải là giả.

    Hơn nữa phong mật thư kia của Phương Minh Thông đã hoàn toàn chứng minh thân phận hắn.

    Hắn ngoại trừ cảm thấy Sở Mặc còn trẻ tuổi, không có biện pháp phục chúng ra cũng không có tâm tư khác.

    Nhưng hắn vẫn rất khó tin, quốc quân tương lai trong suy nghĩ của hắn không ngờ lại làm ra loại chuyện điên rồ này.

    - Tướng quân, chuyện bây giờ đã xảy ra, không phải là lúc hoài nghi sự chân thật của nó.

    Sở Mặc nhìn lão già nói:

    - Hoàng thương nói, tông sư tinh thông về khai thác đào móc ở ngay chỗ này.

    Lão già nhìn thoáng qua Sở Mặc, thở dài một tiếng:

    - Phương soái không nói với ngươi sao?

    Người kia chính là ta!

    - Cái gì?

    Sở Mặc hơi ngẩn ra, lúc ấy thời gian rất gấp, Phương Minh Thông và hoàng thượng thật sự chưa nói nhiều về tình huống bên này với hắn.

    - Năm đó chính là lão phu chủ trì khai thác đào móc ở nơi này.

    Lão phu cũng không phải là võ tướng, mặc dù có chút thực lực, nhưng am hiểu hơn... chính là khai thác và đào móc.

    Lão già có chút hồn bay phách lạc nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Lão phu tên là Trương Vinh.

    - Hóa ra Trương tướng quân chính là chuyên gia trong phương diện này, thật là thất kính.

    Sở Mặc đứng lên, thi lễ với lão già, sau đó nói:

    - Binh quyền nơi này ta nhất định phải nắm trong tay.

    Nhưng sau cuộc chiến tranh này, những binh quyền đó sẽ trực tiếp trả lại cho tướng quân.

    Điểm ấy kính xin tướng quân tin tưởng.

    Trương Vinh cười khổ nói:

    - Sau trận chiến kia, nơi này còn có thể tồn tại sao?

    Một khi bí mật ở nơi này bị lộ ra ngoài, tiếp tục lưu lại nơi này căn bản chính là muốn chết!

    Sở Mặc nói:

    - Tướng quân yên tâm, ngài chính là có công lớn với Đại Hạ!

    Đánh xong một trận chiến này, đánh tan liên quân Đại hạ, tướng quân chính là có công lao lớn nhất.

    Mười năm không rời khỏi nơi này....

    Cũng nên về thăm nhà một chút rồi.

    - Nhà...

    đúng vậy, thật là nhớ nhà!

    Trương Vinh thở dài một tiếng, trầm mặc một lúc lâu, sau đó ngẩng đầu nhìn Sở Mặc:

    - Một khi hoàng thượng và Phương đại soái đã coi trọng quân tử như vậy, giao loại đại sự quốc gia này vào tay công tử.

    Ta tự nhiên sẽ toàn lực phối hợp.

    Cụ thể muốn làm cái gì xin công tử cứ nói!

    Nửa canh giờ sau, toàn bộ quân đoàn bảo vệ mỏ quặng, bao gồm đám người phụ trách cảnh giới, không thiếu một ai, tất cả đều tập trung ở trên quảng trường rộng lớn nhất trong thông đạo.

    - Báo cáo tướng quân, quân đoàn mỏ quặng Thiên Đoạn, một vạn hai nghìn một trăm ba mươi chín người, có mặt một vạn hai nghìn một trăm ba mươi chín người!

    Một vị tướng lĩnh trẻ tuổi chừng hơn ba mươi rõng rạc báo cáo với Trương Vinh, y nhìn chằm chằm vào Sở Mặc đang đứng bên cạnh Trương Vinh.

    - Tốt!

    Trương Vinh đáp lời, rồi sau đó gã nói với đám người ở phía dưới:

    - Vị Sứ giả đứng bên cạnh ta đây là do Hoàng thượng và Phương Soái phái tới đây, thân mang trọng trách, bắt đầu từ ngày hôm nay binh quyền của quân đoàn mỏ quặng chúng ta sẽ do Sở Sứ giả nắm giữ.

    Các ngươi bắt buộc phải phục tùng tất cả mệnh lệnh của Sở Sứ giả, các ngươi đã rõ chưa?

    Hơn một vạn hai nghìn người ở phía dưới đều chôn chân ngây người kinh ngạc.

    Tuy bọn họ đều là những quân nhân tinh nhuệ, tuyệt đối phục tùng quân lệnh, nhưng đột nhiên nhận được thông tin này vẫn khiến cho bọn họ cảm thấy chấn động kinh ngạc vô cùng.

    Bọn họ thậm chí còn không hiểu nổi vì sao lại có chuyện như thế này xảy ra?

    Rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Sở Mặc đều trở nên không còn thiện cảm nữa.

    Bọn họ đều cho rằng Sở Mặc là kẻ tới đây để cướp quyền lộng hành.

    Sở Mặc không hề thay đổi hình dạng bên ngoài, dáng vẻ của hắn quả thực quá trẻ, thân hình thì hơi gầy ốm một chút, gương mặt khắc khổ, trông thật giống một thiếu niên.

    Tuy Sở Mặc thể hiện ra là một người điềm đạm, nhưng để cho một thiếu niên như vậy lãnh đạo quân đoàn hơn một vạn người như thế này... mà còn lại là một quân đoàn tinh nhuệ nữa thì đây quả thực rất giống một trò đùa.

    Một quân đoàn kỷ luật nghiêm khắc, lần đầu tiên bọn họ thể hiện ra thái độ không tán thành như vậy.

    Tuy không có ai trong số đó gay gắt phản đối, cũng chẳng có một ai la hét ồn ào, nhưng tất cả những con người đang đứng ở dưới đó đều trầm mặc không nói câu nào, đó là lời đáp trả cho quân lệnh không thấu tình đạt lý đột ngột thông báo đến với bọn họ như vậy.

    Trương Vinh nổi giận, gã lớn tiếng quát nạt:

    - Lời ta nói các ngươi đã nghe thấy chưa?

    Sở Mặc xua xua tay, ngăn không cho Trương Vinh nói nốt những lời muốn nói.

    Hắn bước hai bước lên phía trước, nhìn hơn một vạn người ở phía dưới.

    Rất nhiều người vẫn còn lấm lem bùn đất trên mặt và toàn thân, mặt mày tóc tai đen sì nhếch nhác.

    Còn có một số người trong tay vẫn còn cầm dụng cụ khai thác quặng.

    Hiển nhiên là bọn họ đều vội vàng bị triệu tập tới đây, ngay đến công cụ lao động cũng chưa kịp buông xuống.

    Nhìn thấy Sở Mặc giương tay ngăn không có tướng quân tiếp tục nói thì tất cả đám quân binh ở dưới tức thì xôn xao.

    Tuy đám người phía dưới vẫn không có bất cứ động tĩnh gì nhưng ánh mắt bọn họ nhìn Sở Mặc càng trở nên gay gắt hơn.

    - Ta biết các ngươi đang nghĩ gì trong đầu.

    -----o0o-----

    Chương 324 : Nghi ngờ. (2)

    Chương 324 : Nghi ngờ. (2)

    Sở Mặc trầm giọng nói:

    - Ta không tới đây để đoạt quyền soán chức.

    Những lời của Sở Mặc nói khiến cho đám quân binh ở dưới yên lặng hơn một chút.

    Nhưng ánh nhìn của bọn họ đối với Sở Mặc thì vẫn chất chứa sự nghi ngờ.

    - Tin tức về sự tồn tại của nơi này...

    đã bị để lộ ra ngoài.

    Sở Mặc nhìn đám người ở phía dưới và nói:

    - Đại Tề đang chuẩn bị phát động chiến tranh với Đại Hạ chúng ta, bọn chúng chuẩn bị hàng vạn binh ma, còn muốn đi qua thông đạo này nữa.

    Ta tới đây là để đối phó với đám người của Đại Tề!

    Ta mang theo Hoàng mệnh tới đây; mang theo mệnh lệnh của Phương Đại soái tới đây!

    Ta không có thời gian để giải thích quá nhiều với các ngươi!

    Ta chỉ muốn nói với mọi người một chuyện rằng.

    Sở Mặc ngưng một lát, để cho đám binh sĩ đó có thể tiêu hóa hết những gì mà hắn vừa mới nói.

    Tiếp theo đó, hắn nói lớn:

    - Ta cũng giống như các ngươi...

    đều là con dân của Đại Hạ!

    Ta cũng không phải là quý tộc cao quý gì hết, lại càng không phải là con cháu Hoàng thất.

    Ta tới đây không phải để tìm kiếm vàng hưởng phúc... không phải đến để cướp quyền soán vị!

    Ta tới đây là để bảo gia vệ quốc!

    Bảo vệ lấy đất nước dân tộc của chúng ta!

    - Ta không biết trong lòng mọi người có suy nghĩ như thế nào về ta, trẻ tuổi, ngây thơ, không có kinh nghiệm tòng quân...

    Những điều này đều không quan trọng.

    Quan trọng là các ngươi chỉ cần nói cho ta biết một chuyện.

    Các ngươi có hy vọng thiết kỵ của Đại Tề sẽ đạp bước lên thông đạo mà các ngươi đã dùng tính mạng để xây dựng lên để rồi xâm lược, hủy hoại Đại Hạ của chúng ta hay không?

    Sở Mặc lớn tiếng hỏi:

    - Nói cho ta biết, các ngươi có muốn như vậy không?

    - Không!

    Quân đoàn với hơn một vạn quân binh đột nhiên đồng thanh hô lên một tiếng, đó dường như là tiếng nói từ tận sâu bên trong lòng họ.

    Trong tiếng hô lớn đó đương nhiên có kèm theo cả sự bất mãn về cái người đột nhiên tới đây lãnh đạo bọn họ.

    Bọn họ không quản khó nhọc đào mỏ ở đây chính là vì muốn cho quốc gia của mình được trở nên ngày càng cường mạnh hơn, ngày càng tốt hơn.

    Nay đột nhiên có một người tới đây nói với bọn họ rằng, bí mật về nơi này của bọn họ đã bị bại lộ rồi, kẻ địch muốn đi qua còn đường này, đạp bước lên thông đạo mà bọn họ đã bất chấp tính mạng để xây dựng lên, hủy diệt quốc gia của bọn họ.

    Mẹ kiếp, sao có thể chấp nhận được điều này cơ chứ?

    Ma quỷ mới đồng ý như vậy!

    - Ta biết rằng trong lòng của mọi người đều đang chất chứa vô số những điều khó hiểu, mơ hồ về tương lại và nỗi sợ hãi với những gì sẽ xảy đến trong tương lai.

    Sở Mặc trầm giọng nói:

    - Ta không có thời gian để giải thích rõ ràng từng điều một cho mọi người.

    Nhưng, ta ở đã ở đây, ta đảm bảo với mọi người rằng, chỉ cần các ngươi đảm bảo phối hợp với sự điều chỉnh của ta thì...

    Chúng ta không những có thể tiêu diệt được hàng trăm vạn quân của Đại Tề mà hơn nữa còn có thể khiến cho các ngươi có thể bình an trở về nhà!

    Còn về sau này...

    Sở Mặc nhìn đám binh sĩ tinh nhuệ tráng kiện ở phía dưới mà nói:

    - Có được quân công như thế này rồi thì các ngươi còn lo lắng cho tương lai về sau hay sao?

    Lúc này Trương Vinh bước tới bên cạnh Sở Mặc và nói lớn:

    - Chúng ta là quân nhân!

    Sứ mệnh của quân nhân là gì?

    - Bảo Gia Vệ Quốc!

    Hơn một vạn hai nghìn người đồng thanh hô lớn, âm thanh chấn động trời đất.

    - Vậy thì tố chất cơ bản của một quân nhân là gì?

    Trương Vinh lại hỏi tiếp.

    - Phục Tùng Mệnh Lệnh!

    - Tốt, vậy thì bắt đầu từ lúc này, ta sẽ trao lại lệnh bài tượng trưng cho quân đoàn của mỏ quặng này cho Sở Sứ giả...

    Trương Vinh nói dứt lời bèn lấy ra một lệnh bài màu trắng bạc, to tựa lòng bàn tay.

    Sở Mặc nhìn lệnh bài đó, khóe miệng khẽ giật giật mấy cái.

    Vì lệnh bài này quả nhiên được điêu khắc từ một khối nguyên thạch cực phẩm!

    Quả đúng là có nét đặc sắc của quân đoàn!

    Trong lòng Sở Mặc thầm nhủ.

    Lúc này Trường Vinh trao lại lệnh bài đó vào tay của Sở Mặc.

    Lúc này, đột nhiên có một tiếng nói thật âm trầm đột ngột lên tiếng ngắt lời:

    - Trương tướng quân, xin chờ một lát.

    Giọng nói âm trầm đó vừa dứt thì tên tướng trẻ tuổi ban nãy mới phụ trách triệu tập đám binh sĩ bèn sải bước tiến lên trước, nhảy thoắt một cái lên trên đài.

    Trương Vinh bất giác chau mày một cái, gã hỏi:

    - Hà Húc, ngươi có ý gì đây?

    - Tướng quân, thuộc hạ không có ý gì khác, thuộc hạ chỉ muốn hỏi vị Sứ giả đây một vài câu mà thôi.

    Vị tướng lĩnh trẻ tuổi Hà Húc nói đoạn rồi chắp tay hành lễ với Sở Mặc:

    - Mạt tướng Hà Húc, là Phó tướng trong quân đoàn của mỏ quặng này, ta dám hỏi Sứ giả một câu: Ngài định sẽ dùng phương thức gì để tiêu diệt hàng trăm vạn quân của Đại Tề?

    Ngài có kế hoạch tá chiến gì không?

    Còn nữa...

    Ngài có hiểu rõ về địa hình của thông đạo này không?

    Chúng tôi ở đây có hơn một vạn người đối phó lại với đại quân hàng trăm vạn người, chỉ e là đến một cọng rơm dưới chân địch thôi cũng không sao đánh tung lên được mà đã bị chúng đánh cho tan nát rồi.

    Vậy thì, ngài định dựa vào cái gì để tiêu diệt được đại quân hàng trăm vạn người của bọn chúng đây?

    Dựa vào nói miệng sao?

    - Hà Húc!

    Trương Vinh nổi đóa lên.

    Tên Hà Húc này, thường ngày cứ tự cho mình là tài giỏi.

    Tuy xuất thân thực lực không cao, nhưng đám người này mấy năm nay làm việc trong mỏ nguyên thạch nên đương nhiên bọn chúng có không ít nguyên thạch trong người.

    Vì thế nên mười năm trôi qua, cảnh giới của mỗi người trong số bọn họ đều đã được nhanh chóng nâng cao!

    Đám quân nhân này, trông có vẻ như chỉ là những nhân công khai thác quặng, nhưng cũng như mỏ quặng này vậy, bọn họ đều là những quân nhân tinh nhuệ đỉnh cao mà Đại Hạ bí mật nuôi dưỡng!

    Tương lai nếu như đám người này rời khỏi núi thì đương nhiên sẽ trở thành một quân đoàn có sức mạnh vô địch!

    Ngay đến một tướng quân không giỏi tác chiến như Trương Vinh cũng đều phải dựa vào nguyên thạch để miễn cưỡng nâng cảnh giới của mình lên Thiết Huyết Cảnh.

    Trong đám binh sĩ trẻ tuổi này, người có thiên phú tốt nhất chẳng qua cũng có không ít người đạt đến Thiết Huyết Cảnh.

    Thiết Cốt Cảnh thì càng có nhiều người hơn nữa.

    Hơn một vạn người, gần như tất cả bọn họ đều đã đột phá Nguyên Quan cảnh giới.

    Tên Hà Húc này, mới chỉ có hơn ba mươi tuổi mà đã đạt đến cao giới của Thiết Huyết Cảnh.

    Thần tượng trong lòng y chính là Đại Soái Phương Minh Thông.

    Bình sinh, ý nguyện lớn nhất của y là có một ngày sẽ trở thành một Đại Nguyên Soái như Phương Minh Thông.

    -----o0o-----

    Chương 325 : Có phục hay không

    Chương 325 : Có phục hay không

    Đây là một tên tướng trẻ thực sự ôm hoài bão lớn trong lòng.

    Trên mỏ quặng này y cũng có uy tín rất lớn.

    Có thể nói ở trong quân đoàn, Hà Húc chỉ đứng sau Trương Vinh mà thôi.

    Nay y hỏi ra một tràng câu hỏi như vậy, tức thời khiến cho Trương Vinh cảm thấy căng thẳng.

    Sở Mặc có trong tay Hổ phủ và thư tín của Đại Soái Phương Minh Thông; có Thiên Tử Kiếm và mật chỉ của Hoàng thượng...

    Trong số bốn món đồ đó, bất luận là thứ nào đi chăng nữa thì cũng đều là đại sát khí thực thụ!

    Đều có thể dễ dàng lấy mạng tên tiểu tướng Hà Húc!

    Nhưng Hà Húc lại là một tên tướng trẻ tuổi có tiền đồ nên bất luận thế nào thì Trương Vinh cũng đều không muốn chứng kiến cảnh tượng đó.

    Đồng thời gã cũng không thể chấp nhận được việc trong quân đội của mình lại xuất hiện một vị tướng lĩnh không tuân thủ phép tắc đến như vậy.

    Phục tùng mệnh lệnh là thiên chức của quân nhân!

    Sở Mặc nhìn Hà Húc, ha ha cười rồi đáp lời:

    - Kế hoạch tác chiến đương nhiên là có, nhưng tạm thời ngươi không cần phải biết.

    Ta không hiểu rõ địa hình nơi đây, nhưng chỉ cần ngươi hiểu rõ là được rồi.

    Dựa vào phương thức nào để tiêu diệt đại quân hàng trăm vạn người thì đó là việc của ta!

    Còn ngươi chỉ cần phục tùng mệnh lệnh là được rồi!

    - Bao gồm cả việc khiến cho bọn ta chịu chết hay sao?

    Hà Húc lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

    - Đúng!

    Sở Mặc bình tĩnh nhìn Hà Húc và nói:

    - Đừng quên rằng ngươi là một quân nhân!

    - Nhưng ngài thì không!

    Hà Húc lạnh lùng nói:

    - Hà Húc ta thân là một tướng lĩnh chính quy của Đại Hạ, ta không việc gì phải phục tùng mệnh lệnh của một tên nhóc ngay đến thân phận là một quân nhân cũng không phải!

    - Ngươi câm miệng!

    Trương Vinh nổi giận quát lên:

    - Ngươi còn biết mình là một tướng lĩnh chính quy hay sao?

    Có một tướng lĩnh chính quy nào hành xử như ngươi lúc này hay không?

    - Tướng quân, ta không phục!

    Hà Húc ngang bướng nói:

    - Cho dù là tác chiến đi chăng nữa thì cũng nên nghe theo quân binh chúng ta!

    Vì tất cả mọi người chúng ta ở đây mới là những người hiểu rõ về địa hình nơi này!

    Hắn là một Sứ giả, chỉ cần truyền đạt thông tin tới đây là đủ rồi!

    Dựa vào cái gì mà chúng ta lại phải nghe lệnh của hắn?

    Hoàng thượng và Đại Soái không nắm rõ tình hình nên mới đưa ra những phán đoán như vậy...

    - Ngươi đủ rồi đó!

    Sở Mặc sải bước vượt lên Trương Vinh, nổi giận đùng đùng quát lên:

    - Ngươi có phải không thèm đếm xỉa đến tiền đồ của mình nữa phải không?

    Hà Húc phải không?

    Ngươi có biết chỉ dựa vào những lời mà ngươi vừa nói ban nãy thì đã đủ để ta trị ngươi tội chết rồi không!

    Cái bộ dạng nhà ngươi như thế này mà cũng lớn tiếng kêu mình là tướng lĩnh chính quy của quân đội Đại Hạ hay sao?

    Tác phong chính quy của nhà ngươi bị chó tha đi rồi sao?

    - Hừm!

    Hà Húc hắng giọng không phục.

    Những lời ban nãy mới nói ra kỳ thực cũng khiến cho y cảm thấy có chút hối hận.

    Tuy Hà Húc biết rằng với cảnh giới của y hiện tại thì Hoàng thượng và Phương Soái có lẽ không nỡ trừng phạt y.

    Nhưng cái tội danh dĩ hạ phạm thượng, nghi ngờ quân chủ thì chắc chắn y sẽ phải lãnh đủ.

    Nếu vậy thì Hà Húc đã thực sự chặn đứt tiền đồ phát triển của mình rồi.

    Sở Mặc nhìn Hà Húc và nói:

    - Ngươi không phục đúng không?

    Được lắm, ta sẽ không truyền đạt lại những lời nói đại nghịch bất đạo ban nãy của ngươi ra ngoài!

    Ngươi cảm thấy bản thân mình là một quân nhân, thì chúng ta sẽ dùng phương thức của quân nhân để giải quyết!

    Nói đoạn, Sở Mặc nhìn Trương Vinh một cái rồi nói:

    - Tướng quân tránh qua một chút.

    Trương Vinh giật giật khóe miệng mấy cái, gã nhìn Sở Mặc lắp bắp hỏi:

    - Sở Sứ giả... ngài định làm gì?

    Đối với Trương Vinh mà nói thì nếu như Sở Mặc không thực sự nổi cơn thịnh nộ thì đương nhiên là tốt quá rồi.

    Nhưng gã cũng không muốn chứng kiến có điều gì đó không hay xảy ra với Sở Mặc.

    Nếu có gì không hay xảy ra với hắn thì đừng nói đến Hà Húc, Trương Vinh là gã đây cũng đừng hòng mà yên ổn được.

    - Yên tâm đi, ta sẽ không sao đâu.

    Sở Mặc an ủi gã một câu rồi sau đó ngoắc tay gọi Hà Húc và nói:

    - Cao giới Thiết Huyết Cảnh phải không?

    Ta là đạt tới đỉnh cao Thiết Cốt Cảnh, ngươi có tin là ta sẽ một chiêu hạ được ngươi không?

    - Ha ha ha...

    Nói dóc thì ai chẳng làm được?

    Hà Húc nhìn Sở Mặc với thái độ khinh thường và cười lớn nhạo bang hắn.

    Sở Mặc nở một nụ cười điềm đạm:

    - Tới đây...

    - Là ngươi tự chuốc lấy đó nhé!

    Hà Húc gầm lên một tiếng rồi đột nhiên toàn thân y phát ra một luồng khí của Thiết Huyết Cảnh, lao thẳng về phía Sở Mặc, rồi tiếp tục phát ra luồng sát khí một lần nữa, lao đến phía trước mặt của Sở Mặc mà đấm thẳng một cái.

    Y muốn cho tên nhóc không biết trời cao đất dày này một bài học đáng nhớ!

    Khiến cho hắn hiểu rằng nơi đây là quân đội!

    Không phải là nhà của hắn!

    - Hà Húc... chú ý chừng mực của mình!

    Trương Vinh lớn tiếng quát lên.

    Sở Mặc thể hiện Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, hắn thoáng một cái đã biến mất khỏi vị trí của mình trước ánh mắt kinh ngạc đến không tưởng của tất cả mọi người.

    Nhưng hắn không né tránh đòn đấm đó của Hà Húc, Sở Mặc lao về phía Hà Húc với một tốc độ mà đám đông không thể ngờ tới, rồi sau đó hắn đấm mạnh một cái vào chính đòn đấm của Hà Húc!

    Ầm!

    Rắc rắc!

    Một âm thanh nhỏ vang lên.

    Tiếp theo đó là một tràng âm thanh của những tiếng xương bị gãy.

    Toàn thân của Hà Húc bay lên không trung, bay vút qua đoàn quân hàng vạn người ở phía dưới, rồi rơi thật mạnh lên bức tường ở mãi phía đằng xa kia, rồi sau đó y rớt xuống đất, một hồi lâu sau cũng không có động tĩnh gì.

    Trên quảng trường rộng lớn trong huyệt động, hơn một vạn người, thoáng chốc đều im lặng như tờ!

    Tên Hà Húc đó cũng quả thật ngang bướng, từ đầu chí cuối y không kêu đau đớn một câu nào.

    Hà Húc lăn lộn một lúc rồi bò đứng dậy từ chỗ đó, rồi sau đó thì ộc một tiếng, y nôn ra một ngụm máu tươi.

    Sở Mặc đứng trên đài cao, lớn tiếng hỏi:

    - Hà Húc, cú đấm ban nãy ta chỉ mới dùng có ba phần lực thôi, ngươi đã phục hay chưa?

    Vù!

    Lần này, hơn một vạn sĩ binh cuối cùng không kìm nổi nữa mà đồng loạt thốt lên những tiếng kêu kinh ngạc.

    Ban nãy Sở Mặc nói rồi, cảnh giới của hắn là đỉnh cao Thiết Cốt Cảnh.

    Điều đó cũng đủ khiến cho bọn họ kinh ngạc tột độ rồi.

    Trong lòng bọn họ đều ít nhiều hiểu rằng tên này quả thực không phải là dạng bất tài vô dụng tới đây để trục lợi.
     
    Thí Thiên Đao Full
    XIV ( Chương 326-350 )


    Chương 326 : Quân đoàn đào mỏ. (1)

    Chương 326 : Quân đoàn đào mỏ. (1)

    Ngẫm cũng đúng thôi, Hoàng thượng và Phương Soái sao có thể giao chuyện trọng đại liên quan đến sự sống còn của Đại Hạ vào tay một kẻ bất tài vô dụng được?

    Tuy là thế như bọn họ cũng không thể tin nổi đối kháng trực tiếp mà Hà Húc lại bại dưới tay một thiếu niên.

    Về cảnh giới mà nói... thì hắn còn kém Hạ Húc hẳn một đại cảnh giới đó!

    Điều này quả thực có chút không thể tin nổi!

    Đặc biệt là khi Sở Mặc nói rằng bản thân hắn chỉ mới dùng có ba phần sức lực thì tất cả đám người ở dưới cuối cùng không thể nào khống chế nổi sự kinh ngạc ở sâu trong đáy lòng mình nữa, bọn họ đều thốt lên những tiếng kêu kinh hãi.

    Một cánh tay của Hà Húc đã bị gãy thành vài đoạn, toàn bộ xương ở bàn tay gần như đã bị vỡ vụn.

    Nếu như không có đan dược cực phẩm chữa trị thì thậm chí bàn tay đó của y sẽ có thể bị hoại tử.

    Vì quá đau đớn nên sắc mặt của Hạ Húc trở nên trắng bệch, từng giọt từng giọt mồ hôi lớn lăn dài trên trán y mà rớt xuống.

    Hà Húc nghiến chặt răng chịu đựng nỗi đau khủng khiếp, y rất muốn thốt lên một tiếng rằng không phục.

    Nhưng sự kiêu hãnh bên sâu trong nội tâm của y lại khiến cho Hà Húc không có mặt mũi nào thốt lên hai chữ đó.

    Y là kẻ ra tay trước, Sở Mặc ra tay sau mà đánh bại được bản thân mình... mà lại còn mới chỉ dùng đến có vài phần sức mạnh.

    Hà Húc hiểu rõ rằng ban nãy nếu Sở Mặc sử dụng hết sức thì đừng nói tới cánh tay này, toàn thân y chỉ e là cũng sẽ bị tan xác bởi cú đấm đó!

    Bên trong dòng máu của quân nhân đều có sự thẳng thắn khẳng khái.

    Cho dù bản tính của y có không thẳng thắn đến như vậy thì ở trong quân đội bao lâu như vậy rồi, Hà Húc cũng sẽ có được tác phong thẳng thắn đó của quân đội.

    Vì thế nên Hà Húc trầm ngâm một hồi lâu rồi rít qua kẽ răng một chữ đáp lại:

    - Phục!

    Sở Mặc lấy từ trong lòng mình ra một chiếc bình ngọc nhỏ, hắn ném qua đoàn người phía dưới, trúng vào chỗ Hà Húc đang đứng và nói:

    - Viên màu trắng thì uống bây giờ ngay tức thì, viên màu đỏ thì buổi tối hãy uống.

    Sau nửa tháng nữa thì cánh tay đó của ngươi sẽ hồi phục lại như thường.

    Hà Húc theo bản năng mà bắt lấy chiếc bình ngọc, gương mặt của y cuối cùng cũng để lộ vài phần cảm động:

    - Ta dĩ hạ phạm thượng như vậy, mạo phạm đến Sứ Giả đại nhân ngài... vậy mà ngài vẫn còn quan tâm đến ta sao?

    Sở Mặc cười nói:

    - Vì ta cần đến ngươi!

    Hà Húc hơi ngây người kinh ngạc, tiếp đó y xúc động muốn khóc.

    Hà Húc quỳ thụp một cái xuống dưới đất và thốt lên với một chút cảm động:

    - Xin lỗi ngài, Sứ Giả đại nhân, là ta sai rồi!

    Lúc này Trương Vinh nở một nụ cười thật tươi, nhưng ánh mắt gã nhìn Sở Mặc lại có thêm vài phần kinh ngạc và khiếp sợ.

    Một thiếu niên mới chỉ mười mấy tuổi, nói thực thì là ngay cả gã cũng luôn hoài nghi về hắn.

    Trương Vinh thể hiện tinh thần phối hợp của mình thì chẳng qua cũng chỉ là vì Hổ Phủ và Thiên Tử Kiếm ở trong Sở Mặc mà thôi.

    Hai món đồ đó thể hiện rõ sự nhượng quyền của Hoàng Thượng và Phương Đại Soái cho hắn.

    Nhưng hoàn toàn không đồng nghĩa với việc Sở Mặc đã có được sự công nhận của quân đoàn đào mỏ này.

    Vì dù sao thì tuổi tác của Sở Mặc vẫn còn quá nhỏ!

    Một thiếu niên mới chỉ có mười mấy tuổi đầu lại tiếp quả một đội quân cường mạnh đến như vậy, bất cứ ai đang là tướng lĩnh của đội quân này trong lòng họ cũng đều cảm thấy vô cùng khó hiểu.

    Nhưng không ngờ được rằng Sở Mặc hoàn toàn không hề lấy quyền lực ra để mà bắt ép khống chế bọn họ.

    Hắn dùng một nắm đấm để mà giải quyết vấn đề nhức nhối nhất trong quân đoàn.

    Hà Húc quỳ sụp xuống như vậy khiến cho những người khác dù trong lòng có còn chút ít nghi ngờ nào nữa thì ít nhất... cũng tuyệt nhiên không có một ai dám đứng ra phản kháng nữa.

    Điều quân nhân coi trọng nhất đó chính là thực lực sức mạnh.

    Chỉ cần ngươi có sức mạnh thì đừng nói là một thiếu niên mười mấy tuổi, cho dù ngươi có là đứa trẻ tám tuổi thì bọn họ cũng sẽ đều nể phục như vậy!

    Còn xét trên những phương diện khác, những phương diện khác... không phải còn có những người này đó sao?

    Ngươi mạnh hơn ta, ta nể phục ngươi...

    đây dường như là một bản tính chúng của tất cả đám binh sĩ này.

    Có thể trong lòng của bọn họ đang cố nén sự hiếu thắng muốn vượt qua được ngươi để tìm vớt lại sĩ diện của mình, nhưng ít nhất thì sự tôn trọng cần phải có tuyệt nhiên sẽ không thiếu.

    Sở Mặc nhìn Hà Húc đang đứng ở đằng xa một cái rồi nói:

    - Ngươi lui về dưỡng thương đi.

    - Không, ta phải ở lại nơi đây để chịu tôi, ta phải chịu phạt.

    Hà Húc đáp lại.

    Sở Mặc nhướn mày một cái rồi thầm nghĩ: Tên này cũng không có ngốc đâu...

    Tiếp đó, Sở Mặc nhìn đám đông và nói:

    - Còn có ai không phục nữa không?

    Ta cho các ngươi ba cơ hội, lên đài khiêu chiến với ta.

    Nếu không còn kẻ nào muốn không phục nữa thì từ giờ trở đi ngoan ngoãn làm một sĩ binh chính quy!

    Nghe theo sự sắp xếp của ta!

    Bầu không khí tĩnh mịch chết chóc, hắn đang đùa sao, Hà Húc còn bị hắn đánh cho một cái bay ra tận xa như vậy, mà lại chỉ mới dùng có ba phần sức mạnh thôi.

    Bọn ta mà có lên khiêu chiến với hắn thì chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình hay sao?

    - Tốt, không còn ai muốn lên khiêu chiến nữa phải không?

    Sở Mặc thản nhiên cười nói:

    - Vậy bây giờ chuyển sang nói chính sự!

    - Bách vạn đại quân, đương nhiên đám người chúng ta không thể nào ngăn được bọn chúng rồi, cho dù cảnh giới của tất cả mọi người đều không thấp thì cũng không thể một đánh một trăm được!

    Vì đội quân đó của Đại Tề... chưa chắc là đã không có cao thủ!

    Vì thế nên điều mà chúng ta cần làm là khiến cho tất cả bọn chúng đều ngoan ngoãn chui vào thông đạo này!

    Sở Mặc nhìn đám người đang đứng ở dưới và tiếp tục nói:

    - Và việc mà các ngươi cần làm đó là... cùng với ta và Trương tướng quân cùng cải tạo lại thông đạo này.

    Sở Mặc nói xong thì bèn nhìn đám người ở dưới đó và hỏi:

    - Các ngươi có sợ chết không?

    - Không sợ!

    Đám quân sĩ thét lên thật lớn.

    Hà Húc đi từ phía dưới lên, cố gắng nén cơn đau, y nhìn Sở Mặc và nói:

    - Chúng tôi không phải là đối thủ của Sứ Giả ngài, nhưng Sứ Gia ngài không nên dùng cái chết để làm nhục chúng tôi!

    Kể từ khi tới đây thì chúng tôi đã sớm không còn màng đến chuyện sinh tử nữa rồi!

    Tuy cam đoan rằng sẽ khiến cho đại bộ phận các ngươi được bình an về đến quê nhà, nhưng đây là chiến tranh, chắc chắn sẽ có chết chóc.

    -----o0o-----

    Chương 327 : Quân đoàn đào mỏ. (2)

    Chương 327 : Quân đoàn đào mỏ. (2)

    Sở Mặc trầm giọng nói:

    - Bao gồm cả ta cũng như vậy, bất cứ lúc nào cũng phải có sự chuẩn bị tâm lý cho việc hy sinh tính mạng.

    - Sứ Giả, chúng tôi không sợ chết!

    Chỉ cần có thể quét sạch được đội quân của Đại Tề thì Hà Húc tôi sẽ là người đầu tiên xung phong đi đầu!

    Hà Húc lớn tiếng đáp lại.

    - Vậy thì tốt!

    Hà Húc, ngươi nhanh chóng lui về trị thương cho tốt, nghỉ ngơi một tối.

    Ngày mai... chúng ta sẽ bắt đầu làm việc!

    Sở Mặc nói xong bèn quay xuống lớn tiếng nói với đoàn binh sĩ ở dưới:

    - Bắt đầu từ lúc này, tất cả mọi người đều bỏ lại công việc đang làm dở dang, về nghỉ ngơi cho thật tốt.

    Ngày mai bắt đầu làm việc!

    Còn bây giờ thì... giải tán!

    Ngay sau mệnh lệnh đó của Sở Mặc, đội quân đào mỏ đó bắt đầu lần lượt giải tán.

    Về tới căn phòng của Trương Vinh, Sở Mặc kêu gã tìm bản đồ của toàn bộ thông đạo.

    Trương Vinh có chút thắc mắc hỏi:

    - Sứ Giả ngài rút cuộc định hành động như thế nào?

    Ngài muốn dụ bọn chúng vào rồi nhốt kín chúng trong thông đạo đó hay sao?

    Kế hoạc này xem ra có thể rất ổn, nhưng...

    - Nhưng cái gì?

    Sở Mặc nhìn bản đồ, không ngẩng đầu lên mà hỏi một câu.

    - Nhưng đối phương đâu có ngốc nghếch như vậy đâu.

    Bọn chúng muốn vào trong thông đạo này thì chắc chắn sẽ phái trước một đoàn quân tới để tham thú tình hình, đồng thời giải quyết hết người của chúng ta ở đây...

    Rồi sau đó, kiểm tra kỹ lưỡng tất cả mọi nơi cho thật kỹ càng rồi mới để cho đại quân vào trong thông đạo này, ta nói vậy có đúng không?

    Trương Vinh nhỏ tiếng nói:

    - Vì dù sao...

    đây không phải là trò trẻ con, chỉ cần quan được thông đạo này thì bọn chúng có thể xâm nhập luôn vào lãnh thổ của chúng ta.

    Sở Mặc gật gật đầu và nói:

    - Đương nhiên, chắc chắn bọn chúng sẽ làm như vậy rồi!

    Vì thế nên ta mới hỏi mọi người có sợ chết hay không

    - Ý của ngài là... muốn dùng hơn một vạn người chúng ta...

    để đổi lấy lòng tin của đối phương?

    Trương Vinh hít một hơi lạnh, sắc mặt giật mình kinh ngạc, nhưng ngay sau đó, y trầm ngâm một hồi thật lâu rồi nghiến răng lại nói:

    - Vì Đại Hạ... cho dù có phải hy sinh đoàn quân này thì ta cũng chịu!

    Cho dù có chôn vùi thân xác ở nơi đây thì... ta cũng cam lòng!

    Sở Mặc lắc lắc đầu nói:

    - Sao có thể như vậy được?

    Trương tướng quân... ngài nghĩ nhiều quá rồi đó.

    Hơn một vạn người các ngươi, tất cả đều rất đáng quý, nếu không thì ngươi nghĩ xem vì sao ta lại giữ lại mạng cho Hà Húc?

    Với loại quân sĩ không biết nghe lời như vậy, nếu vô năng bất tài thì ta đã sớm kết liễu y luôn rồi!

    Ta muốn đưa đám ngươi này ngược lại công kích tới tận Đại Tề cơ!

    - Á?

    Trương Vinh giật giật khóe miệng mấy cái, gã lẩm bẩm:

    - Nhưng...

    Phương Soái và Bệ Hạ...cũng đâu có nói về việc này!

    Sở Mặc cười đáp lại:

    - Bọn họ cũng không nói là không được mà, chẳng phải vậy sao?

    Trương Vinh há hốc mồm kinh ngạc mà nhìn Sở Mặc, một hồi thật lâu sau, gã mới lắp bắp nói:

    - Cũng đúng là vậy...

    Phương Soái đã trao Hổ Phủ cho ngài rồi, thì tuyệt nhiên không phải là sự tín nhiệm thông thường nữa...

    Lúc này quả thực ngài có quyền điều động tất cả quân đội trong Đại Hạ này...

    Haizz... thời gian ở đây lâu quá rồi khiến cho ta cũng hồ đồ rồi, độ mẫn cảm để bị giảm đi nhiều quá rồi... ta già rồi!

    - Trương tướng quân chưa già, một người như ngài mới thực sự là quốc bảo của Đại Hạ!

    Sở Mặc cười nói tiếp:

    - Ngài nhìn xem nơi này và cả nơi này nữa... vài nơi đó có thể sụp lở được không?

    - Sụt lở?

    Ngài muốn...

    Trương Vinh giật giật khóe miệng mấy cái, rồi sau đó đột nhiên nhớ tới điều gì đó, gã nói:

    - Chắc chắn là không có vấn đề gì!

    Chỉ là cần có chút thời gian nhất định thôi, ít nhất... là nửa tháng!

    Sở Mặc nghĩ một lát rồi nói:

    - Vẫn còn kịp!

    - Tiếp theo, vẫn còn một vấn đề rất quan trọng nữa.

    Sở Mặc nhìn Trương Vinh và nói một cách nghiêm túc:

    - Bên phía Thái Tử có biết gì về đội quân này hay không; có biết rằng đội quân này có chiến lực mạnh đến như thế này hay không?

    Trương Vinh ngẫm nghĩ một lát rồi sau đó đáp lời:

    - Có lẽ là bên Thái Tử không biết gì đâu, vì lúc trước khi phát hiện ra nơi này, là đích thân Phương Đại Soái sắp xếp mọi việc ở đây.

    Bên phía Thái Tử tuy rằng trước giờ luôn có mối quan hệ rất tốt với Phương Đại Soái, nhưng ngài ấy từ nhỏ lớn lên cùng Hoàng Thượng, là tâm phúc trung thành hết mực của Hoàng Thượng.

    Vì thế nên chuyện này chưa chắc Thái Tử đã được biết rõ sự tình.

    Trong lòng Sở Mặc thấy hối hận vô cùng, đáng lẽ khi còn ở Viêm Hoàng Thành hắn nên hỏi cho rõ sự tình ở đây ra sao.

    Vì điều này có liên quan đến một vấn đề vô cùng quan trọng.

    - Ngài thận trọng suy nghĩ lại một lần nữa xem, điều này vô cùng quan trọng!

    Sở Mặc nhìn Trương Vinh và nói:

    - Những năm gần đây, Thái Tử có khi nào can thiệp vào sự vụ ở đây hay không?

    - Không có, tuyệt đối không có!

    Trương Vinh khẳng định một cách vô cùng chắc chắn:

    - Từ trước tới giờ đều là Phương Đại Soái trực tiếp liên lạc với chúng tôi.

    Ngay đến cả Hoàng Thượng có lẽ cũng chưa chắc nắm được tình hình ở đây rõ ràng và chi tiết bằng Phương Đại Soái.

    Sở Mặc thở phào nhẹ nhõm một cái rồi hắn nhìn Trương Vinh và nói:

    - Nếu nói như vậy thì tiền trạm quân của bên đó nếu như vào đến bên trong thông đạo mà gặp người của bên ta, thì người của chúng ta sẽ hoảng hốt mà tháo chạy...

    điều này cũng hoàn dễ hiểu mà phải không?

    Hai mắt của Trương Vinh tức thì sáng rực lên, ngay sau đó gã gật đầu và nói:

    - Điều này... chắc chắn hoàn toàn có thể chấp nhận được!

    Theo ý của ta thì Phương Đại Soái cũng không nói rõ cho Sở Sứ Giả ngài biết được tình hình cụ thể ở nơi đây, ban nãy chắc hẳn đã khiến cho ngài kinh hãi một vố rồi phải không?

    Sở Mặc cười khổ sở nói:

    - Chắc chắn là bị làm cho sợ rồi, nếu không phải vì ta cũng có chút thực lực, có lẽ đã chẳng còn cách nào để phục tùng mệnh lệnh rồi.

    Khi ta nhận được thông tin tình báo này, thì tình hình đã tương đối cấp bách rồi nên hoàn toàn không thể kịp để trao đổi nhiều hơn với Hoàng Thượng và Phương Đại Soái.

    Trương Vinh hơi ngây người kinh ngạc, gã bèn hỏi:

    - Thông tin tình báo này... là Sứ Giả ngài nhận được hay sao?

    Sở Mặc gật gật đầu đáp lời:

    - Đúng vậy.

    - Chẳng trách nào...

    Lợi hại quá!

    Trương Vinh hướng ngón tay cái về phía Sở Mặc, thể hiện sự tán thưởng ngưỡng mộ, rồi sau đó gã nói tiếp:

    - Những người đào mỏ ở đây, thông thường có hai nghìn người đào mỏ trong một ngày, sau đó sẽ nghỉ ngơi ba ngày.

    Những binh sĩ đào mỏ ước chừng có khoảng ba nghìn người, còn lại hai nghìn người thì phụ trách công việc hậu cần và bảo vệ.

    Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!

    -----o0o-----

    Chương 328 : Binh Lâm

    Chương 328 : Binh Lâm

    - Nói vậy có nghĩa là chúng ta chỉ cần để lại hai nghìn người trong ở mỏ quặng này là đủ rồi phải không?

    Trương Vinh gật gật đầu trả lời:

    - Đúng, hơn nữa thông đạo bên trong mỏ quặng này cũng khá chi chít phức tạp, thông đạo chính chắc chắn chính là con đường đó.

    Nhưng một số những thông đạo nhánh thì ngoại trừ tấm bản đồ đặt trước mặt ta đây thì ngay đến cả chỗ Đại Soái... cũng không có bản miêu tả chi tiết hơn!

    Năm xưa vì đề phòng bất trắc xảy ra nên mới sắp xếp như vậy.

    Sở Mặc vô cùng kinh ngạc khi biết điều đó, hắn nói:

    - Vậy thì quá tốt!

    Như vậy có thể đảm bảo cho các binh sĩ của chúng ta sau khi dụ được kẻ địch vào trong thông đạo đều có thể an toàn trốn thoát!

    - Thế sau khi đã thoát được ra thì sao?

    Trương Vinh nhìn Sở Mặc và hỏi:

    - Vậy đám người bên đó có lẽ sẽ truy sát quân ta chứ?

    - Không đâu.

    Sở Mặc lắc lắc đầu, hắn trầm giọng nói:

    - Bọn chúng cần phải đảm bảo rằng đại quân hơn vạn người của bọn chúng có thể an toàn băng qua dãy núi Thiên Đoạn này!

    Điều mà bọn chúng cần là tốc độ!

    Chỉ cần đại quân vạn người của bọn chúng vượt qua núi Thiên Đoạn thì cho dù người của chúng ta có báo tin thì đại quân của Đại Tùy... cũng không kịp thời đến cứu việc được!

    - Quân đội của chúng ta... sẽ không tới cứu việc sao?

    Trương Vinh hỏi.

    - Không đâu, vì chỉ cần quân đội của chúng ta có bất cứ động thái gì thì đám thám tử bên đó sẽ biết ngay là có vấn đề!

    Sở Mặc nói.

    - Như vậy...

    Như vậy càng tốt!

    Trên gương mặt của vị lão tướng quân Trương Vinh thể hiện rõ thái độ dữ tợn, gã nghiến răng nói:

    - Cả đời này ta đã làm tướng quân đào mỏ rồi, thật không ngờ rằng đến khi già rồi vẫn còn có được chiến công to lớn đến như vậy!

    Ha ha, Sở Công Tử, ngài yên tâm đi, lão Trương ta nhất định sẽ phối hợp với ngài, phen này quyết đánh trận lớn!

    Sau đó, bắt đầu từ ngày thứ hai trở đi, Trương Vinh bèn đích thân thống lĩnh vài đạo quân bắt đầu bố trí cơ quan trong thông đạo.

    Kinh nghiệm dày dặn của Trương Vinh đối với việc khai thác mỏ quặng khiến cho Sở Mặc thực sự cảm thấy bái phục.

    Sở Mặc nhìn vào mấy tiểu cơ quan mà gã bố trí thì hoàn toàn không thể nhận ra được bất cứ một mối nguy hiểm nào.

    Sau khi thí nghiệm thử, ngay cả đến một võ giả cấp cao như Sở Mặc mà cũng phải khốn đốn xây xẩm mặt mày!

    Theo cách nói của Trương Vinh thì đó vẫn chưa phải là thủ đoạn uy lực nhất đâu.

    Tuy gã không thể khiến cho toàn bộ thông đạo này đổ sập xuống, nhưng chẳng khó gì để khiến cho thông đạo này liên tiếp sụp đổ...!

    Nhìn vào sự bố trí đó của Trương Vinh, Sở Mặc cảm thấy có chút lạnh rợn người.

    Hắn liên tưởng nếu mình bị người khác bày đặt mưu kế như vậy thì chỉ e khó mà sống sót được.

    - Chỉ tiếc cho mỏ nguyên thạch trong lòng núi này mà thôi...

    Trương Vinh có chút tiếc nuối nói:

    - Chỉ vừa mới khai thác được có một phần mười thôi mà!

    Ta cho rằng sau trận chiến này thì nơi đây... sẽ trở thành địa bàn của những môn phái đó thôi.

    Mẹ kiếp, vậy thì chẳng bằng phá hủy toàn bộ thông đạo này đi... phá hủy tất cả đi cho xong!

    Sở Mặc không hề nhắc tới sư phụ của mình, vì hắn đã quyết định rồi, đợi sau này có thời gian thì sẽ lấy toàn bộ nguyên thạch trong mỏ quặng này đi!

    Kể từ khi tới đây, Thương Khung Thần Giám vẫn luôn rục rịch muốn hành động, nó đã làm bỏng hắn mấy lần rồi đó.

    Mười ngày sau, Hà Húc đã hoàn toàn hồi phục, cánh tay của y đã trở lại bình thường.

    Hà Húc bèn dẫn theo một đại đội quân vào trong rừng sâu bắt đầu đốn cây lấy gỗ.

    Một lượng lớn gỗ đã được đám binh sĩ đều đã đạt đến Nguyên Quan cảnh giới này vẫn chuyển đi...

    Sở Mặc đồng thời cũng lệnh cho Trương Vinh phái người tới dãy núi bên phía Đại Tùy thăm dò quan sát bọn chúng.

    Không yêu cầu họ phải xuống núi, chỉ cần đứng trên núi mà theo dõi chặt chẽ hành tung của chọn chúng... là được rồi.

    Cuối cùng thì nửa tháng sau, một tên lính trinh sát của quân đoàn đào mỏ vội vàng truyền tin về.

    - Sứ Giả, Tướng Quân, tiền trạm quân của Đại Tề đã tới rồi...

    Nhìn hàng ngũ của bọn chúng, ít nhất cũng phải có tới mười vạn người!

    Thông tin của tên lính trinh sát khiến cho Sở Mặc và Trương Vinh thoáng chốc bỗng trở nên căng thẳng.

    Nửa tháng trời chuẩn bị, không dám nói rằng mọi thứ đều cắt đặt ổn thỏa hết rồi, nhưng chí ít thì... những gì cần làm... bọn họ đều đã làm hết rồi!

    Lúc này chỉ còn việc dụ dỗ cho đám người đó sập bẫy mà thôi!

    Việc này, chính là sự việc quan trọng nhất cho tới thời điểm này.

    Sở Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng khiến cho bản thân mình trở nên bình tĩnh hơn, hắn nhìn Trương Vinh và nói:

    - Tướng Quân, chuyện ở đây xin giao lại cho ngài, ta đi làm việc đó đây!

    Trương Vinh nghiêm nét mặt lại, gã nhìn Sở Mặc và nói:

    - Sở Công tử, hãy bảo trọng!

    Hai bên đều không nói gì quá nhiều, người nào vào việc nấy.

    Tiền trạm quân của Đại Tề đã tới rồi thì có nghĩa là đại quân chín mươi vạn của bọn chúng đã ở đằng sau đó rồi, bọn chúng sẽ nhanh chóng xuất hiện thôi!

    Chỉ cần lừa được tiền trạm quân của bọn chúng vào tới thông đạo thì coi như kế hoạch của bọn Sở Mặc đã thành công được một nửa rồi!

    Vì ngày này mà Sở Mặc và Trương Vinh cùng với mấy tên tướng linh của quân đoàn mỏ quặng bọn Hà Húc, tất cả đều đã bí mật tiến hành bố trí sắp xếp và liên tục thử nghiệm cân nhắc.

    Mỗi một chi tiết nhỏ, tất cả bọn họ đều liên tục lặp đi lặp lại thử nhiệm rất nhiều lần.

    Cũng may là Hà Húc và đám tướng lĩnh đó đã quá quen thuộc với địa hình ở nơi đây rồi!

    Nếu là Sở Mặc dẫn một đạo quân đến thực hiện công việc này thì chắc chắn sẽ không thể nào giải quyết ổn thỏa thuận lợi như vậy rồi.

    Sở Mặc ra khỏi thông đọa, đứng trên núi cao mà hét lớn:

    - Đại Công Kê... ngươi ra đây cho ta!

    Sau khi hắn hô lớn vài tiếng thì một đạo ánh sáng ngũ sắc lao như bay về phía Sở Mặc, từ rất xa đã nghe thấy một giọng nói tức tối thét lớn:

    - Kê gia ta mới phát hiện thấy một con cá hiếm ở khe suối trong núi, tên khốn nhà ngươi hét lung tung cái gì vậy?

    Khiến cho con cá đó chạy mất tiêu rồi!

    Sở Mặc cười ha ha nói:

    - Giúp ta một việc, sự thành rồi thì tiểu thiếu gia ta sẽ tặng ngươi một tạo hóa chi ngư!

    - Thật không?

    Đại Công Kê hai mắt tức thì sáng rực lên.

    Sở Mặc cười nói:

    - Đương nhiên rồi!

    - Tốt, nói đi, ngươi muốn Công gia ta làm việc gì nào?

    Đại Công Kê đáp lời với một vẻ nịnh nọt.

    -----o0o-----

    Chương 329 : Khắp nơi đều là hố lớn

    Chương 329 : Khắp nơi đều là hố lớn

    Sở Mặc lườm y một cái rồi nói:

    - Làm tọa kỵ cho ta có được không?

    Đại Công Kê tức thì nổi cơn thịnh nộ, trừng trừng mắt lên nhìn Sở Mặc và nói:

    - Tiểu tử, ngươi muốn gây chuyện phải không?

    - Không được sao?

    Sở Mặc cười nhạt.

    - Haizzz... cũng không phải là không được...

    Đại Công Kê xuống giọng thật nhanh.

    - Là thế này...

    Sở Mặc nói nhỏ vào tai của Đại Công Kê vài câu.

    - Chỉ như vậy thôi sao?

    Đại Công Kê có phần không dám tin vào những gì mà Sở Mặc đã nói.

    Sở Mặc gật gật đầu đáp lời:

    - Đúng vậy, sau khi sự việc thành công thì ta sẽ tặng cho ngươi tạo hóa chi ngư!

    - Được!

    Đại Công Kê nhanh chóng nhận lời, chỉ e Sở Mặc sẽ hối hận mà rút lại lời hứa đó.

    Y thoắt cái bèn biến mất khỏi chỗ đó.

    Sở Mặc thở phào một cái, trong lòng thầm nghĩ: Vạn sự đều đã chuẩn bị kỹ càng... nhất định thành công!

    ....

    - Tới đây đi...

    đám khốn kiếp kia!

    Một tên phó tướng đứng bên cạnh Hà Húc có chút sốt ruột thốt lên:

    - Có nhiều người quá!

    - Sợ cái quái gì bọn chúng cơ chứ!

    Cảnh giới của chúng ta có thể nuốt chửng được năm vạn người đó!

    Hà Húc thấp giọng nói:

    - Chỉ có điều Sở Sứ Giả đã nói rồi, cần lấy mật ngọt để dụ bọn chúng đã...

    Người đâu!

    Lúc này có một tên binh sĩ đứng ra, vẻ mặt đầy hưng phấn nhìn Hà Húc:

    - Có mặt!

    - Mau đi qua đó, cho bọn chúng biết rằng chúng ta đã phát hiện ra bọn chúng rồi!

    Hà Húc lạnh lùng nói.

    - Vâng!

    Tên binh sĩ đó tác phong nhanh nhẹn vô cùng, y nhanh chóng biến mất vào trong bụi rậm rừng sâu.

    Tên lính trinh sát của tiềm trạm quân Đại Tề lúc này cũng đã bắt đầu tiến gần đến bên ngoài thông đạo ở bên phía kia Đại Tề.

    Tổng cộng có năm tên lính trinh sát, bọn chúng cao cảnh giác thăm dò tình hình bốn bề xung quanh.

    Một hồi thật lâu sau, một tên trong số bọn chúng đã truyền đi tín hiệu, một mũi tên băn lên trời cao.

    Cách dãy Thiên Đoạn chừng ba mươi dặm, phía bên Đại Tề, đại quân năm vạn người, quân trang chỉnh tề ngay ngắn đang có mặt ở đó.

    Một tên tướng trẻ tuổi đang cưỡi trên lưng ngựa, chăm chú nhìn về vùng núi hùng vĩ cách đã chừng ba mươi dặm.

    Sau đó, y nhìn thấy mũi tên truyền tín hiệu bay cao vút lên trời xanh thì thần sắc nhất thời bị trấn động!

    - Mau truyền lệnh xuống, ngay lập tức phát động tấn cong vào dãy Thiên Đoạn!

    Trên gương mặt của viên tướng trẻ tuổi đó dần dần thể hiện rõ sự hứng phấn:

    - Qua được ải này...

    Đại Hạ... sẽ nằm trong tay của chúng ta!

    Hỡi các anh em huynh đệ, vô số kim ngân, mỹ nữ xinh đẹp, đất đai màu mỡ...

    đều đang giang tay chào đón chúng ta kìa!

    Hãy mau tới đó thôi, giết chết hết lũ ngốc của quân đoàn đào mỏ đó đi!

    - Ào ào ào ào!

    Mệnh lệnh đó không ngừng được lan truyền rộng rãi, kèm theo đó quân đội năm vạn người đồng thời cất lên những tiếng hộ kinh động trời đất.

    Đã tới nơi này rồi thì bọn chúng thậm chí còn chẳng sợ sẽ bị đối phương phát hiện.

    - Tam Hoàng Tử điện hạ...

    đang ở đằng sau chúng ta thôi, xông lên!

    Tên tướng trẻ tuổi đó giương thanh trường kiếm ở trong tay lên, hai chân thúc vào bụng ngựa một cái rồi lao như bay về phía dãy núi Thiên Đoạn.

    Chính vào lúc đó...

    Vù vù vù vù vù!

    Năm mũi tên lạnh như bang lao thẳng về phía năm tên lính trinh sát của Đại Tề.

    Bốn người trong số đó bèn bị mũi tên đâm trúng vào yết hầu, chết ngay tại trận.

    Còn lại một tên còn lại thì cũng đã bị bắn trúng vào cổ, nhưng y may mắn vẫn còn thoi thóp thở được một chút.

    Tên lính trinh sát đó lấy hết sức mình mà hét lên một tiếng cảnh báo:

    - Có mai phục!

    Tiếng hét đó lan truyền đi thật xa.

    Rất nhiều người trong đoàn quân tiềm trạm đang lao tới như tên bay đó đã nghe thấy tiếng hét đó, bọn chúng tức thì ngây người kinh ngạc.

    Sau đó bọn chúng nhìn lên không trung, bốn năm mũi tên lao lên với những âm thanh chói tai!

    Những âm thanh đó quả thực rất thê thảm!

    Tiếp theo đó, một luồng khói ngùn ngụt bốc lên bên trong dãy núi Thiên Đoạn.

    - Khói lửa sao?

    Tên tướng trẻ tuổi đó nhìn về phía cột khói một cái rồi ngay lập tức y nở một nụ cười lạnh lùng rồi nói:

    - Tiếp tục đi về phía trước!

    - Tướng quân...

    Bên cạnh y có người đang thắc mắc:

    - Bọn chúng đã có phản ứng lại...

    - Không có phản ứng gì mới là không bình thường đó!

    Tên tướng trẻ tuổi đó cơ trí hơn người, y nói:

    - Các ngươi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra ở bên trong thông đạo này, có lẽ ở cổng động đằng kia sẽ xảy ra một trận chiến khốc liệt đó!

    - Xông lên!

    Tên tướng trẻ tuổi đó hang hái xông phá, lao ngựa đi đầu, phóng thẳng về phía đó.

    Chẳng mấy chốc bọn chúng đã đi hết quãng đường ba mươi dặm và tới phía trước.

    Một trận mưa mũi tên dồn dập lao đến phía chỗ bọn chúng, đột nhiên lao thẳng về phía tên tướng trẻ tuổi đó.

    Tên tướng lĩnh đó ngay lập tức vừa vặn rút ra thanh trường thương ở trên lưng ngựa rồi tiếp theo đó liên tục vung thương lên chống đỡ lại, tạo thành một thế phòng ngự chắc chắn không một thứ gì có thể lọt được vào.

    Tất cả các mũi tên đều bị bắn ra ngoài.

    Những người đứng chắn ở phía đằng trước, tất cả bọn chúng đều lấy vũ khí của mình ra, chặn lại tất cả mũi tên đang lao tới.

    Lúc đó bỗng nghe thấy ở bên phía đằng xa truyền tới một tiếng nói tức giận vô cùng:

    - Bị lộ rồi, lũ cẩu giặc Đại Tề đã tới rồi...

    Nhanh đi thôi, phá hủy thông đạo này...

    Nhanh!

    Một ánh nhìn lạnh lẽo độc ác thoáng qua trong đôi mắt của tên tướng trẻ đó, y thét lên:

    - Giết!

    Vạn mã điên cuồng phóng đi, cảnh tượng đó thật rợn người.

    Năm vạn tiền trạm quân đi theo tên tướng trẻ đó, xông pha lên phía trước.

    Sau đó bên phía đằng kia có vài tiếng nổ rất lớn, sau đó thì bụi mù tứ phương!

    Cho tới khi đám người bọn tên tướng trẻ đó tới nơi thì bọn chúng mới phát hiện ra rằng có đến gần một nửa dãy núi này đã bị sập xuống.

    Tên tướng đó không tức giận mà ngược lại còn cười lớn, lúc này bên cạnh y có người cất tiếng hỏi:

    - Vì sao tướng quân ngài lại bật cười?

    Cổng động này...

    đã bị bọn chúng chặn lại rồi!

    Tên tướng trẻ tuổi đó làm ra vẻ uyên thâm và cười lạnh lùng nói:

    - Như ta vừa mới nói đó, nếu như bọn chúng không có bất cứ một sự phòng thủ nào thì mới lạ đó!

    Hiện tại chúng ta có thể phái người đi báo cáo cho đại quân rằng có thể tiến vào rồi!

    Đoàn quân tiền trạm của chúng ta phụ trách dọn dẹp sạch sẽ tất cả... nơi này!

    Các huynh đệ, mau cùng ta...

    đào thông con đường này!

    Ngay sau đó có vài tên trong số bọn chúng nhanh chóng phóng ngựa đi về phía ngược lại để thông báo cho đại quân ở phía sau.

    Tên tướng trẻ tuổi thì mang theo những người còn lại nhanh chóng đào thông đường.

    -----o0o-----

    Chương 330 : Bách vạn đại quân (1)

    Chương 330 : Bách vạn đại quân (1)

    Bên trong tay bọn chúng đang nắm giữ tấm bản đồ của thông đạo này!

    Vì thế nên vài vạn người bọn chúng chẳng cần đến nửa ngày đã có thể trước khi trời tối...

    đào thông cổng động.

    Một lượng đất đá lớn toàn bộ được gạt sang hai bên, một động huyệt vô cùng rộng lớn đã mở rộng ra trước mắt bọn chúng.

    - Liệu bọn chúng có mai phục ở trong đó hay không?

    Một người bên cạnh tên tướng trẻ đó cất tiếng hỏi.

    - Chúng ta sợ bị mai phục sao ?

    Tên tướng đó cười lạnh lùng đáp lời :

    - Tiến vào bên trong !

    Nhưng sau khi vào tới bên trong động thì lũ giặc đó đã phải chịu không ít khổ sở vì sự khinh địch của mình.

    Bên trong thông đạo của động huyệt đó có rất nhiều những hố lớn sâu đến hàng chục trượng.

    Cứ cách mỗi đoạn lại có một chiếc hố...

    Hơn nữa những cái hố đó thoạt nhìn thôi đã biết chúng được đào từ nhiều năm trước rồi.

    Không ít quân giặc Đại Tề đã bị ngã cả người lẫn ngựa xuống những cái hố đó mà nát xương đứt gân.

    Đoàn tiền trạm quân đó... buộc bị trói chân lại ở đây.

    - Tướng quân...

    Lẽ nào đối phương đã sớm biết chúng ta sẽ tới đây hay sao?

    - Chó chết!

    Các ngươi không nhận thấy những cái hố này kỳ thực đều là những hầm mỏ hay sao?

    Sắc mặt của tên tướng trẻ tuổi đó bỗng chốc trở nên có chút khó coi.

    Tuy y đã sớm dự liệu được bọn chúng chắc chắn sẽ vấp phải không ít khó khăn ở trong nơi này.

    Vì dù sao đi chăng nữa thì đây là một mỏ quặng Nguyên Thạch.

    Bên phía Đại Hạ không thể nào không phái đại quân đến để bảo vệ.

    Nhưng y lại không ngờ được rằng ngay cả đến trong thông đạo này, khắp nơi cũng đều là các hố lớn.

    Những cái hố đó có lẽ là những mỏ quặng cũ từ trước, sau khi đã lấy hết đi những Nguyên Thạch trong đó thì bọn chúng dùng một tấm gỗ mỏng che lại rồi lấp đất lên đó, tạo thành một trận hình phòng ngự tự nhiên.

    Những thứ này hiển nhiên đã có ở đây từ rất lâu rồi, chứ hoàn toàn không phải nhằm vào bọn chúng.

    Nhưng chỉ vì quá khinh địch mà bọn chúng mới phải chịu không ít tổn thất như vậy.

    - Mẹ nó chứ...

    Xem chừng muốn tiêu diệt hết đám người ở đây... cũng gặp phải không ít khó khăn đó.

    Đám người đó nhất định là đã thông báo cho những người khác trong quân đội của bọn chúng rồi.

    Nói không chừng thì đám người chúng ta... vẫn phải vất vả tiếp tục đào thông đạo này rồi.

    Tên tướng trẻ mặt mày khó chịu, y nghiến răng nói:

    - Vốn dĩ muốn lao thẳng vào sào huyệt của bọn chúng để đuổi cùng giết tận, rồi tiếp cho đại quân chúng ta ở phía đầu bên kia.

    Thế nhưng theo tình hình hiện tại mà nói... thì chỉ còn có thể cố gắng làm một đạo quân tiềm trạm sửa đường cho đại quân chúng ta mà thôi...

    Mẹ nó chứ, đợi qua được khỏi thông đạo này, ta nhất định sẽ tìm một thành trấn mà giết chết hết người trong đó đi để hả giận!

    Thông đạo này tương đối rộng lớn, có thể đồng thời chứa được rất nhiều người cùng làm việc một lúc.

    Vì lẽ đó nên khi đám người này đào đường với tốc độ không hề chậm chạp thì đã nhanh chóng lấp phẳng những cái hố lớn đó.

    Tiền trạm quân tiếp tục tiến vào sâu bên trong thông đạo, những cái hố sâu đó cuối cùng cũng đã biến mất.

    Đám người bọn tên tướng trẻ đó cũng vì thế mà trở nên cẩn trọng hơn, kiểm tra thật kỹ lương mọi nơi trong thông đạo.

    Bọn chúng phát hiện toàn bộ nơi đây không hề có bất cứ một điểm khác thường nào.

    Lúc đó bọn chúng mới dám mạnh dạn tiến bước tiếp.

    Đi được nửa đường thì thông đạo phía trước lại một lần nữa bị một tảng đá lớn chặn ngang.

    Trong đội quân đó, đồng thời cũng có những tên lính thành thạo với việc đào mỏ.

    Bọn chúng chỉ mới nhìn thôi thì cũng đã biết rằng đây là một thế trận phòng ngự đã được sắp đặt từ rất lâu trước đó.

    Có lẽ cũng là vì lo sợ đám người bên phía Đại Tề phát hiện ra nơi này, muốn đi ra khỏi thông đạo này nên bọn chúng mới chu đáo chuẩn bị một trận hình như vậy.

    Tên tướng trẻ tuổi nghiến chặt răng rồi cùng với vài người khác lăn những tảng đá trước mặt qua một bên.

    Mãi cho tới lúc này thì tinh thần của y đã hành hạ đến mức tương đối tức giận chán nản rồi.

    Vốn cho rằng đây là một nhiệm vụ nhẹ nhàng, nhưng y không ngờ được rằng lại có nhiều vật cản khó khăn đến như vậy.

    Vì nếu cứ bị cầm chân như thế này thì đại quân đằng sau tới nơi rồi mà bọn chúng vẫn chưa thoát khỏi thông đạo này.

    Tới lúc đó cho dù không có bất cứ nguy hiểm nào thì cũng sẽ bị những người khác cười nhạo, thật nhục nhã.

    Điều này chính là việc mà tên tướng trẻ không thể chấp nhận được!

    - Nhanh hơn nữa... bắt buộc phải tang tốc lên!

    Tên tướng trẻ nổi cơn thịnh nộ.

    Lúc đó trong đội quân đã có một vài cường giả cao giới ra tay, không màng đến việc hao phí Nguyên Khí để đập nát những tảng đá lớn.

    Tiến độ tức thì nhanh chóng được nâng cao hơn rất nhiều.

    Trong quá trình tiến hành, bọn chúng đương nhiên đã khám phá ra được các nhánh thông đạo khác.

    Bên phía Đại Hạ cũng đã phái người đi thám thính tình hình ở đây.

    Bọn chúng cũng đã phát hiện ra rất nhiều những mỏ Nguyên Thạch, và còn có vẻ như đã rút đi một cách vội vã, không kịp mang theo những công cụ khai thác mỏ và một số vật dụng sinh hoạt hàng ngày.

    - Hừm!

    Không cần để ý đến những thứ đó, chúng ta cứ tăng tốc lên thôi!

    Tên tướng trẻ tuổi cuối cùng cũng cảm thấy bình tĩnh hơn.

    Bên phía Đại Hạ vẫn còn chưa biết đến hành động này của bọn chúng!

    Như vậy thì cho dù có gặp phải một số khó khăn và vật cản đi chăng nữa thì chẳng qua cũng chỉ là đám quân bảo vệ mỏ bày ra mà thôi!

    Một vạn tám nghìn người bọn chúng... thì làm được cái gì cơ chứ?

    Tới lúc đó thì nếu bọn chúng dám chặn cửa động lại thì cứ nghiền nát chúng ra thôi mà đi qua thôi!

    Nếu như bọn chúng tháo chạy thì coi như chúng mạng lớn!

    Giờ phút này, trong lòng tên tướng trẻ đó đã nhận định một cách chắc chắn rằng bên phía Đại Hạ nhất định là không hề biết chút nào về hành động lần này của bọn chúng.

    Tất cả mọi việc đều đang phát triển theo hướng có lợi cho bọn chúng.

    Năm vạn đại quân của bọn chúng cuối cùng lại gặp phải một số khó khăn ở nơi cổng ra của động.

    Cửa động bị ngăn kín lại!

    - Ha... chỉ có chút thủ đoạn như vậy thôi hay sao?

    Tên tướng trẻ tuổi cười lạnh lùng và nói:

    - Tiếp tục đào!

    Tới trưa ngày thứ hai, khi mà cửa động cuối cùng cũng đã được đào thông thì chưa kịp để cho đám người bên Đại Tề reo lên vui sướng thì một trận mưa mũi tên đã...

    ào tới dồn dập về phía bọn chúng!

    Có tới hơn một trăm binh sĩ Đại Tề bị bắn chết tại chỗ, trên người cắm đầy mũi tên tựa như con nhím!

    -----o0o-----

    Chương 331 : Bách vạn đại quân (2)

    Chương 331 : Bách vạn đại quân (2)

    - Địch đột kích ta!

    - Có mai phục!

    - Mau phòng ngự!

    - Thuẫn Bài Trận!

    Đám binh sĩ ở bên phía Đại Tề tức thì lớn tiếng hò hét lên.

    Lúc này đám cường giả bên phía bọn chúng đều tức giận vô cùng, sắp trận phòng ngự, rồi lao thẳng vào làn mưa mũi tên đó!

    Dọc đường đi, bao nhiêu khó khăn xảy đến đã khiến cho đám người này muốn nổi đóa lên không chịu được nữa rồi!

    Đường đường là những cao thủ Thiết Cốt Cảnh, Thiết Huyết Cảnh mà lại biến thành đám lính đào mỏ, đào bới dọc đường đi rồi...

    Điều này quả thực là một nỗi nhục lớn đối với bọn chúng!

    Bao gồm cả tên lính trẻ ở trong đó nữa, tất cả bọn chúng đều nổi điên lên.

    Đám người đó vừa mới xông lên thì làn mưa mũi tên ở phía bên ngoài càng trở lên dồn dập hơn.

    Rất nhiều người xông lên trước cùng với bọn chúng đều đã bị trúng tên mà ngã xuống thảm thiết.

    Nhưng đám cường giả này lại không hề bị làm cho sợ hãi gì hết, chúng phẫn nộ thét lên rồi lao tới phía trước.

    - Không xong rồi...

    Bọn chúng có cao thủ...

    Nhanh, nhanh chạy thôi!

    Có tiếng kêu thất thanh vang lên, đám xạ thủ bên phía Đại Hạ đều nhanh chóng tháo chạy ra đằng xa.

    Đám cường giả Đại Tề tức giận điên tiết muốn đuổi theo nhưng đã bị tên tướng trẻ tuổi ngăn lại, y nghiến răng nói:

    - Không đuổi theo nữa!

    Trước tiên hay kiểm tra tình hình quanh đây đã, nếu chắc chắn không có gì khả nghi thì báo lại cho đại quân của chúng ta!

    Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ nơi này, đảm bảo cho đại quân thông hành không có bất cứ một nguy hiểm nào!

    Còn về lũ khốn đó thì... sẽ có cơ hội để trả thù bọn chúng!

    Đám cường giả bên phía Đại Tề chỉ đành đứng trơ mắt nhìn đám xạ thủ đằng xa đang tháo chạy vào trong rừng sâu và mất hút.

    Sau đó những tên lính thành thạo với công việc đào mỏ và bày đặt cơ quan mai phục bắt đầu kiểm tra một hồi, không phát hiện bất cứ điều gì bất thường hết.

    Bọn chúng báo lại thông tin đó cho tên tướng trẻ.

    Tên tướng trẻ tuổi hung hang thở phào một hơi rồi thét lên:

    - Truyền lệnh đại quân... phóng hết tốc độ tiến lên!

    - Truyền lệnh đại quân... phóng hết tốc độ tiến lên!

    - Truyền lệnh...

    - Tiến lên!

    Từng âm thanh truyền lệnh vang lên trong lòng thông đạo của dãy núi Thiên Đoạn, vang xa mãi cho tới phía đầu bên kia nơi có đại quân Đại Tề đang đứng ở đó.

    Rồi sau đó hạng chục mũi tên bắn lên trên không trung!

    Cách dãy núi Thiên Đoạn này chừng một trăm hai mươi dặm, một đoàn quân hùng hậu, quân số đông đúc đến bất tận... thoáng chốc bắt đầu rat ay hành động.

    Một đại quân dũng mãnh...

    đang lao về hướng dãy núi Thiên Đoạn!

    - Chúng ta... sẽ làm nên lịch sử phải không?

    Quét sạch hàng vạn địch!

    Trương Vinh đứng trên chỗ cao nhất của ngọn núi, phóng tầm mắt ra xa, nơi đại quân hùng hậu của Đại Tề đang lao về phía thông đạo mà lẩm bẩm nói.

    Rồi sau đó có chút xúc động, gã nói:

    - Quả thực không thể tin được...

    Trương Vinh ta, một viên tướng hơn nửa đời người đi đào mỏ, mà lại có ngày trở thành một anh hùng trong chiến tranh!

    - Ầm!

    - Ầm!

    Đại quân vạn người của Đại tề hành quân một cách chỉnh tề, bất cứ nơi nào mà bọn chúng đi qua, khí thế của bọn chúng đều khiến cho người ta phải cảm thấy khiếp sợ.

    Ngay cả đến mặt đất... cũng đang rung chuyển!

    Bầu không trung đều dường như biến sắc vì động thái lớn như vậy của bọn chúng.

    Từ đầu tới cuối, khí thế của đại quân Đại Tề uy phong ngút trời, phóng tầm mắt nhìn đại quân của bọn chúng kéo hàng dài mà không có điểm cuối.

    Đạo quân đi ở phía đằng trước là đám quân hậu cần mang vác quân trang.

    Binh mã chưa chuyển bước mà lương thực đã hành quân trước.

    Ban đầu đám quân hậu cần đi sát đằng sau đám tiền trạm quân, nhưng vì muốn quét sạch những trướng ngại vật bên trong dãy núi Thiên Đoạn này nên đám quân hậu cần mới ở đằng sau của đàm tiền trạm quân.

    Tới giờ thì đám quân hậu cần lại ở phía đằng trước, đám phu xe dũng mãnh quất roi lên lưng trâu ngựa.

    Đám súc vật kéo đó nhanh chóng điên cuồng lao về phía trước.

    Sau khi qua khỏi thông đạo này thì bọn chúng sẽ vẫn đi sát đằng sau tiền trạm quân, để đảm bảo cho công tác hậu cần của cả đại quân.

    Đằng sau đám quân hậu cần mới chính là thiết quân của Đại Tề, hàng ngũ chỉnh tề nghiêm ngặt, kỳ xí rõ ràng.

    Ở phía dưới soái kỳ có một người trung niên chừng ngoài bốn mươi tuổi đang ngồi ở đó.

    Người này chính là Phó Nguyên Soái đại quân Đại tề, Phương Đông Minh, vốn là người một nhà với Đại Soái của Đại Hạ, Phương Minh Thông.

    Lần Đông phạt này, Phương Đông Minh thân là chủ tướng, thống lĩnh đạo quân đánh Đại Hạ một đòn chí mạng!

    Bên cạnh Phương Đông Minh có một tên thanh niên cưỡi con chiến mã thần tuấn, tướng mạo của y tráng kiện tuấn tú, sau lưng đeo một chiếc cung, trên lưng ngực treo một chiếc thương rất bắt mắt.

    Đó chính là Tam Hoàng Tử của Đại Tề, Khương Thu Dương!

    Khương Thu Dương của hôm nay đã được rèn luyện ở trong quân đội một thời gian dài.

    Bất luận là khí chất hay những phương diện khác, y đều đã thay đổi rất lớn, đã không còn là một kẻ kiêu ngạo luôn coi thường người khác như trước nữa.

    Y đã trở lên điềm tĩnh hơn trước rất nhiều.

    Khi mới vào trong quân đội, Khương Thu Dương quả thực cũng chỉ bắt đầu từ một binh sĩ phổ thông mà thôi.

    Hàng ngày y tập luyện, thực hiện những nhiệm vụ cơ bản cùng với những binh sĩ khác, không có bất cứ một ai trong quân đội biết y là một Hoàng Tử hết.

    Lúc mới đầu rất nhiều người còn xem thường cái tên công tử da trắng õng ẹo đó, nhưng chẳng bao lâu sau, Khương Thu Dương đã dùng hành động để chứng minh năng lực của bản thân mình.

    Khương Thu Dương đã có được uy tín nhất định với đám binh sĩ phổ thông đó.

    Sau đó y tích cực phấn đấu để đến trước khi xuất chinh đã trở thành một phụ tá ca cấp cho Phương Đông Minh.

    Mãi cho tới bây giờ, rất nhiều người mới bất ngờ phát hiện ra rằng hóa ra tên thanh niên đó lại là một vị Hoàng Tử!

    Nhưng tới lúc này thì không một ai nghi ngờ về thực lực của Khương Thu Dương nữa.

    Tất cả bọn họ đều... kính phục vì Hoàng Tử trẻ tuổi này!

    Phương Đông Minh nhìn Khương Thu Dương một cái rồi nhẹ nhàng cười nói:

    - Sau trận chiến này, thế cục của Đại lục Thanh Long ít nhất cũng sẽ được ổn định trong nghìn năm.

    Khương Thu Dương điềm đạm cười và tiếp lời:

    - Ta lại nghĩ rằng có thể ổn định được vạn năm cơ đấy.

    Lẽ nào Đông Minh thúc sẽ để cho Đại Hạ có cơ hội trỗi dậy hay sao.

    Phương Đông Minh nhỏ tiếng nói đáp lời:

    - Trước khi xuất chinh, Bệ Hạ đã dặn dò rằng giành lấy một nửa quốc thổ của Đại Hạ.

    -----o0o-----

    Chương 332 : Chúng ta trúng kế rồi. (1)

    Chương 332 : Chúng ta trúng kế rồi. (1)

    - Vì sao không phải là toàn bộ Đại Hạ.

    Khương Thu Dương nheo mắt lại nhìn, ánh mắt của y lạnh lùng và hiếu chiến, y nói:

    - Sau khi chúng ta xuyên qua khỏi dãy núi Thiên Đoạn này, sau khi công phá Thanh Châu Phủ thì đã có thể khống chế được Viêm Hoàng Thành, đầu não quan trọng nhất của Đại Hạ, có được quân đội trong thành đó, cộng thêm với đám cường giả trong đội quân của chúng ta.

    Vậy thì theo ta, tiêu diệt toàn bộ Đại Hạ cũng không có trở ngại gì hết.

    - Bọn chúng sẽ liều mạng mà phản kích lại đó.

    Phương Đông Minh khẽ mỉm cười nói:

    - Không có bất cứ một dân tộc nào có thể bị một dân tộc khác trường kỳ nô dịch đâu.

    - Vậy thì giết sạch toàn bộ bọn chúng.

    Khương Thu Dương lạnh lùng nói:

    - Nhân khẩu của Đại Tề ta nhiều như vậy, dân số không ngừng sinh sôi nảy nở, chuyển qua một bộ phận bách tính là được chứ gì.

    Phương Đônh Minh không kìm nổi lòng mà hít một hơi thật sâu, y nhìn Khương Thu Dương và nói:

    - Nếu làm như vậy thì số lượng thương vong của chúng ta cũng nhiều vô kể.

    - Chiến tranh, đã là chiến tranh thì không thể không có chết chóc.

    Khương Thu Dương nói:

    - Đại Tề chúng ta có chế độ đãi ngộ an ủi tốt nhất, gia quyến của đám sĩ binh bị thương hoặc tử vong đều sẽ nhận được sự chăm sóc tốt nhất.

    Bọn họ tòng quân há chẳng phải cũng vì một ngày được đối đãi tốt hơn trước hay sao.

    Còn về việc nói rằng không có bất cứ một dân tộc nào có thể trường kỳ nô dịch một dân tộc khác, đạo lý này ta cũng hiểu.

    Cách giải quyết vấn đề ở đây rất đơn giản.

    Khương Thu Dương nói đoạn rồi y nhìn về phía dãy núi Thiên Đoạn:

    - Hoặc là hòa hợp, hoặc là tiêu diệt toàn bộ.

    - Hòa hợp tiêu diệt.

    Phương Đông Minh lẩm bẩm nói:

    - Đây không phải là mục đích của Hoàng Thượng.

    Nếu thực sự ép Đại Hạ đến bước đường cùng thì sự phản kháng của bọn chúng chắc chắn sẽ vô cùng khủng khiếp.

    - Có thể khủng khiếp đến mức nào cơ chứ.

    Khương Thu Dương cười lạnh lùng một tiếng rồi nói:

    - Ta không tin rằng dưới sức tấn công của bách vạn đại quân Đại Tề ta, Đại Hạ bọn chúng còn có cơ hội gì được nữa.

    Phương Đông Minh nhìn Khương Thu Dương một cái thật sâu sắc, y có điều muốn nói nhưng lại không nói nên thành lời.

    Nếu như bộ tộc của y cường mạnh như vậy thì lý do vì sao Đại Tề lại bị thất bại ở vùng thảo nguyên phương Bắc, điều này Phương Đông Minh hiểu rất rõ.

    Nhưng nếu như y nói ra câu nói này thì chỉ e vị Tam Hoàng Tử điện hạ này sẽ trở mặt ngay tức thì.

    Sự việc trên vùng thảo nguyên phương Bắc đó đã trở thành điều đại kỵ của Khương Thu Dương, là nỗi nhục lớn nhất của vị Hoàng Tử luôn thuận buồm xuôi gió này.

    Lần này sắp xếp cho Khương Thu Dương vào trong đoàn quân này hoàn toàn là vì để cho y lập công kiếm lợi; hoàn toàn là vì muốn cho chiến công của vị Tam Hoàng Tử này cao hơn nhiều so với tất cả mọi người khác, cao đến mức mọi người khó có thể theo kịp được.

    Để rồi sau này vị Tam Hoàng Tử này chắc chắn sẽ trở thành Thái Tử Đại Tề trong tương lai.

    Đây chính là ý định của Hoàng Đế Đại Tề.

    Phương Đông Minh thân làm chủ tướng, y hiểu rất rõ điều này.

    Vì thế nên Phương Đônh Minh cũng không muốn tiếp tục tranh luận với Khương Thu Dương làm gì nữa.

    Cho dù Khương Thu Dương có một lòng muốn tiêu diệt hoàn toàn Đại Hạ đi chăng nữa thì y cũng không đồng ý.

    Vì dù sao đi chăng nữa Phương Đông Minh mới chính là chủ tướng của đoàn quân này.

    Vị Hoàng Tử trẻ tuổi này vĩnh viễn không bao giờ hiểu được rằng một dân tộc khi bị ép vào đường cùng thì sẽ bùng nổ một chiến lực đáng sợ đến nhường nào.

    Nhìn thấy cổng vào thông đạo đang ở phía trước mắt, ở đầu bên này, hơn một trăm binh sĩ trinh sát lại một lần nữa vào bên trong thăm dò. au rất nhiều lần thăm dò, bọn chúng cũng không thể phát hiện ra được bất cứ điều gì bất thường.

    Đồng thời lúc đó tiềm trạm quân ở đầu bên kia truyền tin tới rằng tất cả đều đã đảm bảo an toàn.

    - Phương Đông Minh hít một hơi thật sâu rồi lớn tiếng nói:

    - Truyền lệnh cho tất cả binh sĩ, trước và sau khi vào trong thông đạo đều phải chú ý giữ khoảng cách, tốc độ phải nhanh, bảo đảm nhanh chóng tiến lên phía trước, không được chậm trễ bất cứ giây nào.

    Mệnh lệnh lần lượt được truyền xuống đám binh sĩ, Phương Đông Minh cũng theo đó mà cảm thấy toàn thân mình máu nóng hừng hực.

    Đây là một thông đạo quan trọng nhất, chỉ cần an toàn qua được thông đạo này thì hoàn toàn có cơ hội công phá được toàn bộ Đại Hạ này.

    Đây là chiến công mở mang bờ cõi.

    Sau trận chiến này, nếu có muốn cắt đất phong vương cũng không phải là điều không thể không thực hiện được.

    Nghĩ đoạn, Phương Đông Minh cảm thấy trong người mình sôi sục nhiệt huyết, y lớn tiếng ra lệnh:

    - Tiến lên phía trước.

    Ầm

    Bách vạn đại quân hành quân đều nhịp chỉnh tề, bọn chúng bắt đầu đi vào bên trọng thông đạo của động huyệt.

    Ở trên vị trí cao nhất của đỉnh núi, Trương Vinh tận mắt chứng kiến đoàn quân của Đại Tề từng bước từng bước biến mất dưới chân dãy núi Thiên Đoạn, gã lẩm bẩm nói:

    - Chiến công hiển hách chôn vùi bách vạn đại quân này, khiến cho bọn chúng bỏ mạng trong lòng dãy núi Thiên Đoạn, rồi sử sách sẽ viết nên những truyền kỳ như thế nào đây.

    Nửa canh giờ trôi qua, một canh giờ trôi qua, hai canh giờ trôi qua, hai canh giờ rưỡi trôi qua, tất cả đoàn quân Đại Tề đều đã đi vào giữa bên trong thông đạo của lòng dãy núi Thiên Đoạn.

    Lúc này Trương Vinh mới hít một hơi thật sâu và nói với người đứng bên cạnh mình:

    - Bắt đầu đi.

    Ngay sau mệnh lệnh đó là một vài mũi tên bắn lên không trung.

    - Vèo

    Những âm thanh sắc nhọn đến chói tai.

    Tiếp theo đó ngay phía đằng sau bách vạn đại quân Đại Tề, ở nơi cổng huyệt đạo mà bọn chúng vừa mới đi qua bỗng liên tiếp truyền tới một tràng tiếng nổ rất lớn.

    Động huyệt dài chừng mười dặm bỗng chốc ầm ầm sập xuống.

    Toàn bộ ngọn núi lớn này đều tựa như muốn nổ tung nát vụn.

    Sau tràng tiếng nổ lớn đó, toàn bộ thông đạo này, kể từ cổng vào cho tới tận cách đó mười dặm thoáng cái bỗng nhiên bị lấp đầy chặt bởi vô số những tảng đá lớn và đất cát.

    Động tĩnh lớn đến như vậy đã khiến cho đạo quân phụ trách đoạn hậu của đoàn quân Đại Tề ngay lập tức bị chấn động kinh hãi.

    Nhưng chẳng đợi cho bọn chúng kịp có bất cứ phản ứng gì, đám người đó ngay lập tức cảm nhận được một trận địa chấn, cả dãy núi này đang rung chuyển.

    Vô số những địa điểm khác trong thông đạo này, tất cả đều xuất hiện hiện tượng sập hang.

    Những tiếng nổ ầm ầm

    Ầm ầm

    Ầm ầm ầm ầm

    Dường như toàn bộ dãy núi Thiên Đoạn này đều đã bị nứt ra vậy.

    -----o0o-----

    Chương 333 : Chúng ta trúng kế rồi. (2)

    Chương 333 : Chúng ta trúng kế rồi. (2)

    Những binh sĩ Đại Hạ tinh thông công việc đào mỏ đã sớm mai phục sẵn trong thông đạo sau khi nghe thấy tiếng nổ lớn đầu tiên vang lên thì bèn nhanh chóng khởi động những cơ quan đã được bố trí trên thông đạo.

    Không thể phủ nhận năng lực của Trương Vinh trong lĩnh vực đào huyệt này, quả thực có thể dùng bốn chữ Độc Bộ Thiên Hạ để mà ca ngợi.

    Bên phía quân Đại Tề không phải là không có những người giỏi trong lĩnh vực đào huyệt này, nhưng bọn chúng trước trước sau sau đã kiểm tra kỹ càng không biết bao nhiêu lần rồi mà vẫn không thể phát hiện ra bất cứ một điều gì khác thường.

    Nhưng chính vào lúc bọn chúng cho rằng hai đầu thông đạo hoàn toàn không có vấn đề gì nữa, thì những nói đó lại ẩn giấu một mối nguy hiểm cực lớn.

    Đáng sợ nhất đó là những thứ này chỉ cần người khác bước nhẹ một cái, đá trúng một hòn đá thôi cũng đủ phát động ra một chuỗi phản ứng đáng sợ.

    Một lượng lớn những tảng đá khổng lồ và bùn đất đang liên tiếp không ngừng rớt xuống ở khắp nơi trong thông đạo.

    Khiến cho thông đạo khổng lồ mà hơn vạn tinh binh hao tốn mười năm trời đào thông bỗng chốc bị chia cắt thành hàng trăm đoạn.

    Vô số binh sĩ Đại Tề thậm chí còn chưa kịp kêu lên tiếng nào thì đã bị dập nát đầu, toàn thân bị nghiền nát.

    Bị đá lớn rơi trúng chết ngay tại chỗ.

    Còn một số khác thì thốt lên những tiếng kêu thảm thiết và khóc lóc kêu gào, tay hoặc chân bị đá rớt trúng nghiền nát, bọn chúng ngã trên mặt đất và không bò dậy được, kết quả là đã bị bùn đất chôn sống ngay tại chỗ.

    Tiếng kêu khóc thảm thiết, tiếng hét hoảng sợ vang lên tứ phía.

    Cả đại quân bỗng chốc bị hoảng loạn.

    Phương Đông Minh tức giận thét lên, y liều mình điều khiển chiến mã né chạy khỏi những tảng đá và bùn đất đang không ngừng trút xuống.

    Phương Đông Minh cố gắng bảo vệ cho vị Tam Hoàng Tử, Khương Thu Dương, đang đứng bên cạnh.

    Lúc này vị chủ tướng của bách vạn đại quân trông thật yếu ớt vô cùng.

    Vì ngoại trừ những điều này ra thì y không thể làm gì khác hơn được nữa.

    Giấc mộng đẹp được thăng quan phát tài, mở mang bờ cõi, đang quanh quẩn trong đầu óc của y, lúc này đây đã tan biến như mây khói.

    - Chuyện này là sao đây.

    Khương Thu Dương cũng vừa sợ hãi vừa giận dữ mà hét lên:

    - Không phải người của chúng ta đã kiểm tra và báo rằng không có bất cứ vấn đề gì hay sao.

    - Nhanh, bên cạnh có một nhánh thông đạo trong mỏ, có thể tạm thời núp mình ở đó.

    Một tên tướng lĩnh hô lớn.

    Tuy nhiên chính vào lúc đó thì có rất nhiều sương mù tuôn ra từ bên trong nhánh thông đạo đó.

    Một vài người vừa mới lao tới bên đó thì ngay lập tức đã bị hun khói cho phải quay trở lại, bọn chúng giận giữ thét lên:

    - Mai phục, ở đây có mai phục.

    Phương Đông Minh lúc này cảm thấy sợ hãi và chán nản, cái đầu của y như muốn nổ tung ra rồi.

    Phương Đông Minh hoảng hốt thốt lên:

    - Chúng ta trúng kế rồi..

    Chuyện đã đến mức này thì không cần vị chủ tướng là Phương Đông Minh phải lên tiếng, tất cả mọi người đều đã hiểu rõ rằng bọn chúng đã bị trúng kế của đối phương rồi!

    Khương Thu Dương nghiến răng chửi bới:

    - Tên khốn kiếp Hạ Anh!

    Súc sinh!

    Ngươi dám lừa gạt bọn ta như vậy sao?

    Phương Đông Minh lúc này mới bình tĩnh trở lại, y lẩm bẩm:

    - Chắc là không phải chứ...

    Chúng ta đã đồng ý sẽ chữa khỏi mắt cho y, đồng thời cũng đã khiến cho y cảm thấy có hy vọng sẽ được lành bệnh, thị lực của y rồi sẽ dần dần hồi phục lại.

    Chúng ta sau đó cũng đã cho y dùng một viên thuốc độc, trên thế gian này, chỉ có duy nhất chúng ta mới có thuốc giải độc...

    Trừ phi Hạ Anh thực sự chán sống rồi thì y mới dám bán đứng chúng ta...

    - Người của chúng ta vẫn luôn theo dõi nhất cử nhất động của Hạ Anh ở Đại Hạ cũng không phát hiện được bất cứ điều gì bất thường của bọn chúng hết...

    Sao chúng ta lại có thể trúng kế của kẻ địch được?

    Lẽ nào... ngay từ khi đào thông đạo này thì bọn chúng đã bố trí mai phục rồi hay sao?

    Nhưng bọn chúng sao có thể biết được chúng ta sẽ đi qua đây cơ chứ?

    Một viên tướng đứng bên cạnh Phương Đông Minh vẻ mặt đầy phẫn nộ, y nhìn chủ tướng của mình và hỏi:

    - Nguyên Soái, hiện giờ chúng ta nên làm như thế nào đây?

    Phương Đông Minh nhìn xung quanh chỗ mình đứng một cái, lúc này lửa khói bốc lên nghi ngút trong thông đạo này, có rất nhiều cường giả xông lên để dập lửa.

    Hiện tại bọn chúng chỉ còn chưa đủ ba vạn người!

    Những người khác đều đã bị đá lớn và bùn đất san bằng rồi, sống chết còn chưa rõ!

    - Đào!

    Đào một thông đạo!

    Phương Đông Minh nghiến răng và nói:

    - Ngay lập tức đào một thông đạo khác!

    Mọi người cùng đào!

    - Đào về phía nào đây?

    Một viên tướng sắc mặt hoảng hốt lo sợ cất tiếng hỏi.

    - Đào ngược trở lại!

    Phương Đông Minh phẫn nộ thét lên:

    - Ngươi là heo sao?

    Chúng ta còn lại có chừng này người thì ra khỏi đây rồi cũng làm được gì cơ chứ?

    - Bên ngoài... còn có năm vạn đại quân nữa mà!

    Viên tướng đó đáp lời.

    - Mẹ kiếp!

    Đó là năm vạn con heo!

    Lúc này chỉ ra là bọn chúng đều đã bị đối phương tiêu diệt hết rồi!

    Phương Đông Minh cố gắng để khiến cho đầu óc của mình trở nên bình tĩnh hơn.

    Y bắt đầu chỉ huy mọi người cùng đào thông đạo.

    Tuy nhiên bọn chúng đào mãi đào mãi, đám đông bắt đầu cảm thấy có gì đó bất ổn...

    Những người có thực lực cao thì còn đỡ hơn một chút, đám binh sĩ phổ thông thì lần lượt từng người một mồ hôi vã ra như tắm, gần như bị mất sức sắp khụy xuống.

    Bọn chúng bắt đầu thở hồng hộc!

    Mãi cho tới lúc này thì đám người đó cuối cùng mới nhận ra một vấn đề quan trọng rằng, bên trong thông đạo này không có không khí!

    - Oa!

    Một tên binh sĩ òa khóc lên:

    - Ta không muốn chết ở đây đâu!

    Tên đó òa khóc thì ngay lập tức kéo theo càng nhiều người hơn cùng bật khóc:

    - Ta tới đây để mở mang bờ cõi...

    Ta không muốn chết oan uổng ở nơi đây đâu.

    - Ta không thể thở được nữa rồi...

    - Ta cũng không thể thở được nữa rồi...

    Hu hu, ta không muốn...

    - Phập!

    - Phập!

    Vài nhát đao xoẹt qua một cái, mười mấy chiếc đầu người rớt xuống đất.

    Người ra tay đó chính là vị chủ tướng Phương Đông Minh!

    Y dữ dằn và phẫn nộ nói:

    - Kẻ nào dám khóc... thì đây chính là kết cục của chúng!

    Mẹ kiếp, khóc lóc cái gì chứ?

    Chẳng phải vẫn chưa chết đó sao?

    Chưa chết thì nhanh mà đào đường cho ta!

    Những người khác nhanh chóng tìm bằng được cho ta!

    Phải tìm cho bằng được một hố thông gió!

    Đám khốn kiếp đó đã lấp chặt kín hố thông gió rồi, chúng ta chỉ cần tìm được hố thông gió thì có thể sống sót được rồi!

    Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!

    -----o0o-----

    Chương 334 : Sụp đổ

    Chương 334 : Sụp đổ

    Chỉ tiếc là bọn chúng không hề biết rằng, khi mới bắt đầu đào thông đạo này cho tới tận bây giờ... tất cả mọi công việc ở đây đều do Trương Vinh, một nhân vật cấp bậc Tông Sư trong lĩnh vực đào hầm đào đường, phụ trách chính.

    Tất cả những cơ quan trong thông đạo này đều do Trương Vinh đích thân thiết kế.

    Nay gã muốn phá hủy hoàn toàn thông đạo này thì sao có thể để lại con đường sống cho đám người này cơ chứ?

    Chính vào khoảnh khắc mà toàn bộ thông đạo này muốn đổ sập xuống, năm vạn tiền trạm quân Đại Tề đang đứng canh ở bên ngoài thông đạo đó bèn tức thì ngây người kinh hãi.

    Ở vị trí của bọn chúng lại càng có thể nhìn rõ mọi việc đang diễn ra hơn nữa!

    Tiếng nổ ầm ầm đùng đoàng đó tựa như âm vang vào tận sâu bên trong tâm hồn của bọn chúng!

    Dường như toàn bộ dãy núi Thiên Đoạn này đều đang bị rung chuyển!

    Sự chấn động như vậy là lần đầu tiên đám người này trong đời được chứng kiến.

    - Trời đất ơi...

    đây... chuyện này là như thế nào vậy?

    Sập núi hay sao?

    - Đại quân của chúng ta...

    Đại quân của chúng ta đều đang ở bên trong đó!

    - Tướng quân, không xong rồi...

    Thông đạo bên trong đó, toàn bộ đã bị sập xuống rồi...

    Hu hu...

    Một bóng người lao nhanh tới từ trong thông đạo đang liên tục bị sập xuống.

    Y quỳ sụp xuống phía trước mặt tên tiếng trẻ, khắp người toàn là bùn đất, trên đầu vẫn còn đang bị chảy máu, dáng vẻ trông thật thê thảm.

    - Rút cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?

    Tên tướng trẻ tuổi trợn trừng mắt nhìn như muốn nổ tung cả con ngươi.

    Y sởn da đầu dựng tóc gáy, toàn thân sởn da gà, có cảm giác như đầu óc mình đang bị chấn động, dường như có một cảm giác thiên địa đang rung chuyển quay cuồng.

    - Không biết nữa...

    đại quân của chúng ta vừa mới đi được hơn nửa đường thì thông đạo đã bị sập xuống rồi, đại quân của chúng ta... toàn bộ đều bị chôn sống trong đó rồi!

    Một tên binh sĩ tinh nhuệ trong đoàn quân của bọn chúng khóc lóc thảm thiết, y đã hoàn toàn tuyệt vọng!

    Y phản ứng khá nhanh, thao tác cũng đủ nhanh nên mới giữ lại được cái mạng cho tới lúc này.

    Tên binh sĩ đó giương mắt chân chân nhìn không ít đồng đội của mình bị chôn sống trong đó.

    - Huyệt động này... sụp đổ được bao lớn?

    Tên tướng trẻ tuổi run rẩy hỏi, thậm chí có một số từ một số cách dùng từ của y đã không còn được bình thường nữa, y lại tiếp tục hỏi:

    - Bao dặm...

    Sụp đổ bao dặm rồi?

    - Thuộc hạ đứng ở nơi gần nhất với cửa động, căn cứ theo tiếng nổ đó thì...

    ít nhất... cũng chừng hơn chục dặm bị đổ sập rồi!

    Tên lính đó vừa khóc vừa trả lời.

    - Sao có thể như vậy được...

    Sao có thể như vậy được?

    Hơn chục dặm...

    Không không không...

    Không thể nào!

    Sắc mặt của tên tướng trẻ tuổi trở nên vô cùng khó coi, y nghiến răng nói:

    - Nói đi...

    Không thể như thế này được!

    Tên binh sĩ đó vừa khóc vừa nói:

    - Tướng quân...

    Không chỉ có mỗi nơi đây bị sập xuống đâu, thuộc hạ có thể cảm nhận được rằng... bên trong đó còn có rất nhiều nơi cũng...

    đồng thời đổ sập xuống rồi!

    - Tướng quân... ngài xem!

    Lúc này một tên lính đứng bên cạnh tên tướng trẻ đó run rẩy chỉ tay về hướng bên trên ngọn núi.

    Một con quái thú sải đôi cánh dài hơn trăm trượng đang từ sâu bên trong lòng núi bay ra ngoài, nhằm thẳng hướng của bọn chúng... mà lao tới!

    - Rồng... rồng rồng rồng...

    đó là một con rồng!

    Tên tướng trẻ tuổi không thể nói hết câu một cách liền mạch, y ngước nhìn lên bầu trời một cách chấn động kinh ngạc đến không tưởng, đó là một con rồng khổng lồ đang lao nhanh tới phía bọn chúng!

    - Phong Dực Long...

    Nguyên Thú Cửu Giới!

    Trời ơi...

    Một lão tướng đứng bên cạnh tên tướng trẻ tuổi thốt lên một tiếng hoảng hối:

    - Nó đang về phía chúng ta đó!

    - Rút lui!

    Đó là câu nói cuối cùng vang lên trong cuộc đời này của tên tướng trẻ tuổi đó.

    Một mũi tên đã nhằm thẳng giữa trán của y mà lao tới!

    Mũi tên từ trán của y đâm xuyên qua đầu!

    Tên tướng trẻ tuổi bị bắn trúng một nhát chí mạng!

    Tiếp đó là một con mưa mũi tên từ tứ phía dồn dập lao tới đám người đó!

    - Tướng quân bị bắn chết rồi!

    - Chúng ta bị mai phục rồi!

    - Phòng ngự!

    - Phòng ngự!

    - Lính cầm khiên!

    Đám binh sĩ của Đại Tề này cũng là một đội quân tinh nhuệ nhất trong đại quân đó.

    Bọn chúng không vì sự công kích đột ngột này mà cảm thấy hoảng loạn, lại càng không tháo chạy toán loạn.

    Mà ngược lại bọn chúng lần lượt hô lớn để bố trí cho trận hình phòng ngự.

    Đáng tiếc là tất cả những điều đó chỉ là công cốc mà thôi!

    Trước sự tấn công của Nguyên Thú Cửu Giới và đám quân tinh nhuệ đỉnh cao của Đại Tề đang từ tám phương tứ hương lao tới, năm vạn tiền trạm quân của Đại TỠđều đã bị đánh cho tan tác!

    Cho tới lúc này, Trương Vinh hay Sở Mặc cùng vậy, hai người bọn họ hoàn toàn không phải thực hiện bất cứ một hành động gì hết.

    Chỉ cần đứng bên đó đợi thôi là cũng đủ lắm rồi.

    Trương Vinh đứng trên đỉnh cao nhất của dãy núi Thiên Đoạn, giám sát toàn bộ những hành động của đám đại quân Đại tề.

    Sở Mặc ở bên này chỉ húy chiến cục ở đầu đằng này.

    Vị tướng trẻ Hà Húc đích thân thống lĩnh đại quân, chỉ huy tác chiến!

    Nguyên Thú Cửu Giới Phong Dực Long đó, có thể nói rằng nó chính là nhân tố quyết định cho màn công kích ban nãy.

    Nó khiến cho đội tiền trạm quân năm vạn người của Đại Tề đã hoàn toàn bị thảm bại!

    Thử hỏi đã bao giờ bọn chúng được nhìn thấy một con vật đáng sợ như Nguyên Thú Cửu Giới ở trên chiến trường như vậy chứ?

    Đội tiền trạm quân ở bên phía Đại Tề đã hoàn toàn thảm bại, tốc độ bọn chúng suy sụp thảm bại có phần nhanh hơn so với dự kiến.

    Đám binh sĩ tinh anh đó cuối cùng cũng không chịu đựng nổi áp lực tâm lý mà bắt đầu tìm cách tháo chạy.

    Thiên la địa võng mà đầu bên này đã sớm sắp đặt cho bọn chúng cũng bắt đầu được khai triển, thu lưới...

    - Ba mươi vạn lăm vạn đạo...

    Bốn mươi vạn đạo...

    - Năm mươi sáu vạn bảy nghìn tám trăm chín mươi năm...

    - Bảy mươi vạn...

    Tốc độ ngưng tụ của Huyết Sát Khí tăng nhanh đến chóng mặt, thậm chí còn vượt ra ngoài dự kiến của Sở Mặc.

    Ban đầu thoáng một cái đã ngưng tụ hơn ba mươi vạn đạo Huyết Sát Khí.

    Sở Mặc hiểu rõ, Huyết Sát Khí đó có lẽ là của đám binh sĩ bị đá đè chết hoặc bị chôn sống trong đống bùn đất khi thông đạo đó đã bị đánh sập.

    Một lúc sau đó Huyết Sát Khí tăng lên rất chậm.

    Chỉ nhích lên từng hàng trăm hàng trăm đạo một mà thôi.

    Mãi cho tới hai canh giờ sau đó, con số đó bắt đầu tăng lên một cách kinh hoàng.

    Huyết Sát Khí tăng lên một cách chóng mặt, thậm chí chúng còn hình thành một bức chắc màu máu ở xung quanh Sở Mặc!

    -----o0o-----

    Chương 335 : Thiết Huyết Cảnh

    Chương 335 : Thiết Huyết Cảnh

    Tiểu Sài Khuyển từ sớm đã nhảy ra khỏi túi áo của Sở Mặc, nó đặc biệt mẫn cảm với Huyết Sát Khí trên người của Sở Mặc.

    Tiểu Sài Khuyển đang chạy vòng quanh Sở Mặc và cất tiếng sủa liên hồi nhưng không dám lại gần.

    Cũng may là lúc này không có ai ở bên cạnh Sở Mặc, nếu không thì chắc chắn sẽ bị làm cho sợ hãi phát khiếp.

    Thương Khung Thần Giám ở trước ngực của Sở Mặc cũng có những sự thay đổi vô cùng lớn.

    Vết máu nhỏ bằng chừng hạt gạo trên bề mặt của Thương Khung Thần Giám càng lúc lại càng trở nên rõ rệt hơn!

    Nếu như Sở Mặc nhìn thấy nó thì chắc chắn sẽ nhận ra được ngay huyết nguyệt nhỏ như hạt gạo đó chính là viên huyết nguyệt mà hắn đã nhìn thấy khi còn ở trên thảo nguyên, sau này nó bị Thí Thiên một đao trảm rơi mất!

    Thế nhưng nó không hề hoàn toàn biến mất mà vẫn còn rớt lại trên Thương Khung Thần Giám.

    Không gian bên trong Thương Khung Thần Giám thay đổi một cách mãnh liệt, tựa như phong vân biến huyễn.

    Trước tiên là đám Tạo Hóa Ngư được nuôi trong hồ vốn dĩ đều yên lặng an nhàn bơi qua bơi lại.

    Nhưng cùng với sự hấp thụ của Huyết Sát Khí mà đám Tạo Hóa Ngư đó bắt đầu trở nên bất an mà nhảy toán loạn trên mặt hồ.

    Cái cây nhỏ bé xám xịt kia đã bắt đầu đâm chồi lá xanh với một tốc độ khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi, rồi chẳng mấy chốc nó bắt đầu phát triển thành một cây xanh rậm rạp.

    Trên cành cây thậm chí còn trổ rất nhiều những bông hoa màu trắng.

    Tảng đá màu xanh thẫm đó mới thay đổi nhiều nhất!

    Vết máu ở trên mặt tảng đá càng lúc càng rõ rệt; huyết quang càng lúc càng mãnh liệt hơn.

    Khi hơn bảy mươi vạn đạo Huyết Sát Khí đã tràn vào bên trong không gian đó thì hình dạng bên ngoài của tảng đá xanh đó... cuối cùng cũng bắt đầu có sự thay đổi.

    Từ một viên đá lớn hình dạng không theo bất cứ một quy tắc nào, dần dần... nó biến thành một tảng đá có hình dạng của một chiếc lò luyện đan màu xanh.

    Tuy nó vẫn là một vật thể hữu thực, vẫn là một tảng đá, nhưng hình dạng thì... lại đã hoàn toàn thay đổi.

    - Tám mươi vạn... tám mươi lăm vạn... chín mươi lăm vạn!

    Sở Mặc nhìn về phía đằng xa kia một cái, dưới sự tấn công của Phong Dực Long, đội tiềm trạm quân Đại Tề bị đánh cho tan tác đã gần như bị tiêu diệt hoàn toàn.

    Ngay cả đến tiếng kêu thét chết chóc... cũng đã nhỏ hơn trước rất nhiều.

    Chỉ còn vẫn có thể nghe thấy một số những tiếng kêu thảm thiết.

    Đó là những si binh Đại Tề vẫn chưa chết.

    - Đám sĩ binh Đại Tề trong thông đạo... chỉ còn lại tầm năm vạn người mà thôi...

    Sở Mặc cũng không khỏi rùng mình một phen.

    Bách vạn đại quân...

    Đội quân lớn nhất mà hắn từng chứng kiến cũng chỉ tầm có hơn chục vạn người mà thôi.

    Bách vạn đại quân oai hùng đồ sộ đến như thế nào thì hắn chưa từng chứng kiến.

    Nhưng Sở Mặc có thể tưởng tượng ra rằng đó là một cảnh tượng hoành tráng đến mức nào.

    Cờ bay phấp phới, từng hàng dài nối đuôi nhau không thấy được đầu cuối, trùng trùng điệp điệp, kéo dài đến hết tầm mắt.

    Vậy mà nay chưa đến quá nửa ngày mà chẳng mấy chốc đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

    - Thông đạo trong dãy núi Thiên Đoạn... quả thực là một thông đạo ăn thịt người!

    Sở Mặc khẽ lắc đầu, chính vào lúc đó, một vài đạo Huyết Sát Khi rất cường mạnh lần lượt bay vào bên trong Thương Khung Thần Giám ở trước ngực của hắn.

    Không biết vì sao nhưng mấy đạo Huyết Sát Khí đó sau khi xoay tròn một hồi trong Thương Khung Thần Giám thì lại thẩm thấu nuôi dưỡng cho Sở Mặc.

    Hắn có cảm giác một luồng sức mạnh rất lớn đang trào lên trong kinh mạch của mình.

    Thoạt đầu Sở Mặc khẽ ngây người kinh ngạc, sau đó thì hắn dần dần hiểu ra: không ngờ được rằng Thương Khung Thần Giám... lại không còn cần Huyết Sát Khí nữa!

    Gần một vạn sinh linh tử trận hình thành một Huyết Sát Khí vô cùng kinh hoàng.

    Tiếp theo đó, Thương Khung Thần Giám không ngừng chuyển hóa số Huyết Sát Khí đó thành một nguồn năng lượng thuần khiết để nuôi dưỡng Sở Mặc.

    Hắn cảm nhận được sự thay đổi kinh hoàng đó một cách sâu sắc.

    Ầm!

    Sự giới hạn của đỉnh cao Thiết Cốt Cảnh dường như đã được đả thông chỉ trong chớp mắt!

    Nguồn năng lượng mà Huyết Sát Khí hình thành nên chỉ trong thoáng chốc đã hòa quyện vào bên trong huyết mạch của Sở Mặc.

    Hắn cảm nhận được huyết mạch của mình thoáng một cái hừng hực bốc cháy lên.

    Sự đau khổ đó khiến cho hắn thậm chí không kìm nén nổi cơn đau mà phát ra những tiếng kêu đau đớn!

    Một sự đau khổ không có cách nào hình dung được, huyết mạch bị thiêu đốt...

    Nếu là một người phổ thông thì có lẽ đã chết ngay tại chỗ luôn rồi.

    Sở Mặc bắt đầu khởi động vận hành Thiên Ý Ngã Ý một cách điên cuồng.

    Lúc này Thiên Ý Ngã Ý dường như cũng gần như hoàn thiện rồi.

    Cùng với tốc độ của sự vận hành tâm pháp, nỗi đau khổ không sao chịu đựng được đó ít nhiều cũng được giảm bớt đi một chút, nhưng vẫn ở mức độ không sao gánh chịu được.

    Huyết Sát Khí vẫn đang không ngừng bay vào bên trong Thương Khung Thần Giám.

    Đồng thời Thương Khung Thần Giám lúc này đang dần dần biến mất từng chút từng chút một.

    Đến phút cuối thì nó đã hoàn toàn biến mất trước ngực của Sở Mặc, ở bên trên ngực của hắn chỉ còn lưu lại một vết ấn mờ nhạt mà thôi.

    Nếu không nhìn cho thật kỹ thì thậm chí sẽ không thể nào phát hiện được ra!

    Sở Mặc của lúc này đã hoàn toàn không còn để ý được đến mấy chuyện đó nữa.

    Trong đầu của hắn thậm chí hoàn toàn trống rỗng.

    Sở Mặc gần như vận hành Thiên Ý Ngã Ý một cách bản năng.

    Trận chiến dưới núi đã bước vào hồi kết thúc.

    Hà Húc dẫn theo hơn năm nghìn người đi lùng sục tung tích của đám tiền trạm quân.

    Nói đến mà khiến cho người ta phải kinh ngạc.

    Giành được chiến thắng lớn đến như vậy mà bên phía Hà Húc chỉ có hơn chục người bị thương, trong số đó có một người còn là vì bản thân bất cẩn mà ngã xuống hố nên mới bị trặc chân...

    Điều này quả thực khiến cho người ta không thể tin nổi!

    Chỉ có thể nói rằng đám người bọn họ quá quen thuộc với tất cả những gì ở dãy núi Thiên Đoạn này rồi, hơn nữa thực lực của bọn họ lại quá mạnh!

    Một đám binh sĩ trước nay chưa từng thiếu Nguyên Thạch để tu luyện, trong số bọn họ cảnh giới thấp nhất cũng đã đạt đến Nguyên Quan cảnh giới, vì thế nên chiến lực của đạo quân này đương nhiên là đủ để khiến cho người ta phải kinh ngạc.

    Rồi lại chẳng biết vô tình hay hữu ý mà phút chót lại nhận được sự giúp đỡ của Nguyên Thú Cửu Giới, có được chiến thắng vẻ vang đến như vậy cũng chẳng có gì là lạ.

    Từ đầu chí cuối, Phong Dực Long không nói bất cứ một câu nào.

    Sau khi đã tiêu diệt một phần mười tiền trạm quân Đại Tề thì nó lặng lẽ bay đi mất.

    -----o0o-----

    Chương 336 : Viên ngọc biến mất. (1)

    Chương 336 : Viên ngọc biến mất. (1)

    Sự xuất hiện và biến mất của Phong Dực Long khiên cho quan binh Đại Hạ đều vô cùng kinh ngạc.

    Chỉ có Hà Húc là đang hướng mắt nhìn về phía đỉnh núi với vài phần ngưỡng mộ.

    Cuối cùng thì y cũng thực sự tâm phục khẩu phục kính nể Sở Mặc.

    Vì trước đây Sở Mặc nói với Hà Húc rằng sẽ có Nguyên Thú cao giới đến giúp đỡ tiêu diệt tiền trạm quân Đại Tề.

    Lúc đó y vẫn còn nghi ngờ không tin, trong lòng thầm nhủ ngươi chẳng phải là Ngự Thú Sư, dựa vào đâu mà lại muốn Nguyên Thú cao giới đến giúp đỡ mình được?

    Cứ cho là ngươi có biết cách ngự thú đi chăng nữa thì với cảnh giới hiện tại của ngươi cùng lắm phải chăng cũng chỉ triệu gọi được vài con Nguyên Thú Tam Giới mà thôi?

    Thế thì có tác dụng gì chứ?

    Kết quả là trên thiên không đột nhiên xuất hiện con rồng khổng lồ đó, một sức mạnh vô địch không gì kháng cự lại được, một phong thái tuyệt thế...

    điều này khiến cho linh hồn của Hà Húc cũng phải chấn động.

    Y khó mà có thể tin được rằng một Nguyên Thú tuyệt phẩm đỉnh cao của Đại lục Thanh Long, một Thần Thú trong nhân gian lại xuất hiện ở đây, và còn giúp đỡ cho bọn chúng.

    Bọn họ đã ở trong dãy núi Thiên Đoạn này mười năm rồi nhưng chưa từng một ai biết rằng nơi đây lại có một sinh linh như vậy.

    Sở Mặc của lúc này cũng bước vào thời khắc đột phá Nguyên Quan!

    Ngưng Đọng Thiết Huyết, cảnh giới này đã bước đến giai đoạn cuối!

    Sở Mặc bước vào cảnh giới Luyện Cốt khác hoàn toàn với tất cả những võ giả ở trên thế gian này.

    Hắn không từ bỏ bất cứ một đoạn xương nào trên cơ thể của mình.

    Một hành động điên cuồng như vậy quả thực có thể dọa chết đại năng.

    Lúc này...

    Hắn lại muốn hành động lại như vậy một lần nữa... tiếp diễn lại hành động điên cuồng đó!

    Những võ giả thông thường khi vào đến Thiết Huyết Cảnh thì chỉ cần tu luyện một chút huyết dịch trong Đan Điền, khiến cho một ít huyết dịch trtong đó hoàn toàn hòa quyện vào với Nguyên Lực trong Đan Điền là đủ rồi.

    Nhưng Sở Mặc... lại một lần nữa...

    Luyện Huyết toàn thân!

    Hắn muốn kết hợp toàn bộ huyết dịch trong thân thể của mình với...

    Nguyên Lực nội tại của bản thân lại với nhau!

    Ngay đến cả Ma Quân lúc này mà có mặt ở đây thì chỉ e cũng há hốc mồm mà thốt lên một câu:

    - Ngươi bị điên rồi!

    Tên Sở Mặc điên rồ đó, hắn gắng gượng chịu đựng nỗi đau đớn không sao dùng từ ngữ nào để tả xiết được, đồng thời không ngừng điên cuồng luyện hóa huyết dịch của toàn thân mình.

    Toàn bộ thân thể của hắn đều đồng thời như đang bị thiêu đốt vậy, lớp da bề mặt đã xuất hiện rất nhiều những vết thương lớn như thể bị thương rất nặng vậy, gần như đã bị chảyra rồi!

    Nhưng xương cốt của hắn vẫn đang bị thiêu đốt thì lại không hề có bất cứ một chút thay đổi nào hết!

    Ngày trước hắn luyện cốt như thế nào thì giờ cũng luyện huyết như vậy...

    Những xương cốt đó là những thứ trước hết phải tan chảy!

    Khi Sở mặc tu luyện đến hậu kỳ thì lớp da trên toàn thân người của hắn đã không còn một chỗ nào nguyên vẹn hết.

    Trong đó có một số... thậm chí đã tróc khỏi xương cốt trong người mà rớt xuống!

    Cảnh tượng đó khiến cho hắn trở nên trông thật gớm ghiếc kinh khủng!

    Sở Mặc tựa như một bộ xương di động vậy!

    Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý đã bảo vệ lấy những yếu điểm trên toàn thân của Sở Mặc, nó không ngừng hóa giải nhiệt độ cao do việc luyện huyết gây ra.

    Thương Khung Thần Giám sau khi dung hòa vào bên trong người của Sở Mặc thì bắt đầu nhanh chóng nuôi dưỡng và chữa lành những vết thương trên cơ thể của hắn!

    Chữa lành... thiêu đốt...

    Tiếp tục chữa lành... tiếp tục thiêu đốt!

    Cứ như vậy, đó là một quá trình lặp đi lặp lại nhiều lần những công việc đó, duy trì trong đủ ba canh giờ!

    Lúc này trời đã đen kịt một màu.

    Những đốm lửa trại ở dưới chân núi đã bắt đầu cháy sáng, bên đó tất cả đều là người của quân đoàn mỏ quặng này.

    Bọn họ vừa mới trải qua một trận đấu, tuy xem chừng như có vẻ chẳng có thương tích gì nhiều nhưng tất cả mọi người đều đã mệt mỏi đến cực độ.

    Bọn họ vừa mới ăn cơm tối xong, chỉ có rất ít một số người đang reo hò vui mừng.

    Còn đại đa số những người khác thì đã chìm vào giấc ngủ rồi.

    Nhận thức của toàn thân Sở Mặc đều trở nên mơ hồ.

    Đối với hắn mà nói thì đây là lần đột phá này quá đột nhiên, bất ngờ.

    Tuy cảnh giới của Sở Mặc vẫn luôn cận kề với mức độ có thể đột phá, nhưng hắn không thể ngờ được rằng bản thân mình lại tiến hành đột phá cảnh giới một cách đột ngột trong khoảng thời gian này.

    Cũng may là nơi đây hoàn toàn bị Đại Hạ khống chế nên không có bất cứ một ai đến làm phiền Sở Mặc hết.

    Nếu không, có ai đó mà ngang qua đây thì quả thực quá dễ dàng để đánh trọng thương hắn.

    Đương nhiên là trước khi làm được điều đó thì chúng phải qua được ải của Tiểu Sài Khuyển này trước đã.

    Tiểu Sài Khuyển đi xung quanh người Sở Mặc và không ngừng cất lên những tiếng sủa, dường như nó chẳng hiểu nổi chủ nhân của mình đang làm gì nữa.

    Đã có chuyện gì xảy ra vậy, vì sao lớp da trên mặt... lại rớt xuống như vậy, trông thật gớm ghiếc kinh khủng.

    Dọa chết Tiểu Sài Khuyển này thôi!

    Cuối cùng thì giọt máu cuối cùng trong thân thể của Sở Mặc cũng đã hòa quyện vào với Nguyên Lực trong người của hắn làm một.

    Bên trong Đan Điền của Sở Mặc thoáng chốc có một luồng sức mạnh dâng trào!

    Ầm một tiếng!

    Một luồng huyết khí cường mạnh không gì sánh được đã phát ra ngoài từ bên trong thân thể của Sở Mặc.

    Tuy nó vô hình nhưng lại có cảm giác nó mênh mông tựa như biển lớn!

    Luồng huyết khí đó lao thẳng lên không trung!

    Ngay đến cả Tiểu Sài Khuyển cũng phải sợ hãi mà sủa lên vài tiếng rồi nó không ngừng lùi lại về phía sau.

    Cổ họng của nó vẫn còn đang phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa.

    Thậm chí luồng thần khí khủng khiếp của Nguyên Thú Cửu Giới đã bị phong ấn của nó cũng không sao không chế được mà lan tỏa ra bên ngoài!

    Cách đó vài trăm dặm, Phong Dực Long, Nguyên Thú Cửu Giới đó, cũng thoáng chốc cảm nhận được một luồng huyết khí khó thấy kỳ lạ và một luồng thần khí của Nguyên Thú Cửu Giới lan tỏa ra từ trên người Tiểu Sài Khuyển.

    Phong Dực Long tức thời trở nên cảnh giác hơn, nó gầm lên một tiếng âm vang và cao vút, dường như trong đó còn có cả sự bất an.

    Lúc đó Đại Công Kê xuất hiện trước mặt nó và nói:

    - Đừng sợ, đừng sợ, tên tiểu tử đó đang đột phá thôi mà.

    Mà cũng thật là, đột phá lên Thiết Huyết Cảnh nhỏ nhoi thôi mà, vậy mà còn gây ra động tĩnh lớn như vậy đó.

    Phong Dực Long nhìn Đại Công Kê một cái rồi đột nhiên nói:

    - Đại Công Kê, khi nào thì ngài rời khỏi thế giới này?

    -----o0o-----

    Chương 337 : Viên ngọc biến mất. (2)

    Chương 337 : Viên ngọc biến mất. (2)

    Đại Công Kê trầm ngâm một hồi rồi sau đó đáp lời:

    - Trên người của tên tiểu tử đó có một cơ duyên khó tưởng tượng được, nhưng cơ duyên đó lại hoàn toàn bị ẩn giấu đi mất.

    Hiển nhiên đó là do một cao nhân nào đó đã hóa phép trên người của hắn.

    Phong Dực Long gật gật đầu và nói:

    - Hơn chục năm trước, từng có một luồng sức mạnh xuyên thủng bầu không trung của Đại Hạ.

    Ta có kiểm tra qua luồng sức mạnh đó và có cảm nhận được đó là một sức mạnh khiến cho hồn siêu phách lạc.

    Tính thời gian ra thì có lẽ cũng cùng chừng tuổi với tên thiếu niên này.

    - Nói vậy... thì thân thế của tên tiểu tử này cũng không đơn giản như vậy đâu.

    Đại Công Lệ lẩm bẩm một câu:

    - Kê Công thử nghĩ mà xem, nếu là người bình thường thì sao có thể khiến cho ngài cảm thấy thân thiết đến như vậy được?

    - Vậy ngài.. dự định sẽ đi cùng với hắn hay sao?

    Phong Dực Long hỏi.

    - Đúng vậy đó, còn ngươi thì sao?

    Có muốn đi cùng không?

    Đại Công Kê nhìn Phong Dực Long và nói:

    - Cứ chôn chân ở đây thì có ý nghĩa gì cơ chứ?

    Ở nơi đây xưng bá thì chẳng bằng đi ngắm nhìn phong cảnh của thế giới cao siêu hơn nơi đây.

    Phong Dực Long lắc lắc đầu nói:

    - Thôi bỏ đi, ta không đi thì tốt hơn, vẫn chưa tới lúc!

    Đại Công Kê nhìn nó một cái rồi thở dài nói:

    - Ngươi bị quá nhiều thứ trên cõi đời này ràng buộc!

    - Vâng, ta không được tự do tự tại như Công Kê ngài.

    Phong Dức Long khẽ cười.

    Nếu như Sở Mặc có thể chứng kiến được cảnh tượng này thì chắc chắn hắn không biết nên nói sao nữa.

    Hắn kêu Đại Công Kê đi uy hiếp một số những Nguyên Thú cao giới để công kích đội tiềm trạm quân của Đại Tề.

    Vậy mà Đại Công Kê lại lười biếng chỉ có một Nguyên Thú Cửu Giới... hơn nữa lại còn là bằng hữu thân thuộc với y.

    Huyết Khí trên người của Sở Mặc chỉ có những sinh linh cao giới mới có thể cảm nhận được.

    Vì thế nên đám quan binh ở phía dưới chân núi hoàn toàn không cảm nhận được.

    Hơn nữa luồng Huyết Khí này sau khi phát ra bên ngoài đã thoáng một cái bị kiếm chế mất.

    Tiếp theo đó thân thể của Sở Mặc bắt đầu nhanh chóng hồi phục trở lại.

    Đó là sự tự hồi phục với một tốc độ tuyệt đối không phải là tốc độ mà cảnh giới này có thể có được... nó đang xảy ra đối với Sở Mặc.

    Nhưng bản thân Sở Mặc lại không hề cảm nhận thấy được những điều này.

    Hắn vẫn cảm thấy hoàn toàn bình thường!

    Sau khi đột phá chẳng phải sẽ như vậy hay sao?

    Lớp da bị thương lỗ chỗ của hắn vẫn đang khiến cho Sở Mặc cảm thấy đau đớn từng hồi, nhưng đối với Sở Mặc mà nói thì cơn đau này còn nhẹ nhàng hơn nỗi đau trước kia rất nhiều!

    Vết thương nhanh chóng hồi phục, những lớp da bị thiêu đột rớt xuống đất đã nhanh chóng được thay thế bằng một lớp da mới.

    Người sống bị hành hạ tưởng chết, thịt bọc lấy xương... nỗi đau đó chắc cũng chỉ đến như thế này mà thôi.

    - Cái gọi là Thoát Thai Hoán Cốt... há chẳng phải cũng chỉ đến như thế này mà thôi sao?

    Sở Mặc nhìn đống da rớt xuống dưới đất mà ngây người lẩm bẩm một mình.

    Sở Mặc đã tăng thêm chiều cao khá nhiều so với lúc trước.

    Khi Sở Mặc thay bộ y phục khác, hắn bất giác sờ lên ngực của mình một cái.

    Đó gần như là một thói quen của hắn rồi.

    Nhưng lần này lại không sờ trúng bất cứ một vật gì hết.

    Sở Mặc ngay tức thì kinh ngạc vô cùng, có âm thanh gì đó cứ âm vang trong đầu của hắn.

    Sở Mặc cúi đầu xuống nhìn thì phát hiện ra trước ngực của mình trơ trụi ở đó!

    Chỉ còn lại một sợi dây đang đeo trên cổ.

    - Viên ngọc của ta đâu rồi?

    Sở Mặc cảm nhận được mồ hôi lạnh đang chảy từ trên đầu xuống.

    Lúc đó hắn đột nhiên tập trung tinh thần của mình để liên lạc với không gian của viên ngọc, bước vào bên trong không gian đó.

    - Nó vẫn còn!

    Sở Mặc thở phào một cái nhẹ nhõm.

    Tuy không biết rõ viên ngọc đó đã biến đi đâu mất, nhưng chí ít thì có thể chứng minh được rằng viên ngọc đó không bị mất.

    Nhưng cảnh tưởng ở bên trong viên ngọc thì lại khiến cho hắn phải ngạc nhiên một cách không tưởng!

    Toàn bộ không gian của viên ngọc đã được mở rộng ra tới hàng chục mẫu đất!

    Ở đây thậm chí còn thể xây dựng được một trang viên rồi đó.

    Một hố nước thực thể vỗn dĩ không được to lớn cho lắm, giờ đây chẳng hiểu vì lý do gì mà đã hóa thành một đầm khá lớn, đám Tạo Hóa Ngư lặng lẽ bơi lội ở bên trong đầm.

    Trông bọn chúng thật tự do tự tại, dường như tất cả bọn chúng đều rất mãn nguyện đối với không gian sống mới này của mình.

    Cái cây nhỏ còi cọc mọc trên tảng đá xanh đó lúc này đã thay đổi khiến cho Sở Mặc có chút không nhận ra được nó nữa.

    Trước tiên nó thân cây đã cao hơn trước rất nhiều, tiếp theo là nó không còn dáng vẻ còi cọc như trước nữa, những cành lợ tựa giao long đang vươn lên trên những cành cây, đâm chồi nảy lộc xanh rì một màu, và còn nở rất nhiều những bỗng hoa màu trắng.

    - Đây... là cái cây đó sao?

    Sở Mặc lẩm bẩm tự hỏi, nhìn về phía tảng đá lớn màu xanh.

    Thoáng một cái... trong ánh nhìn của hắn thể hiện sự... kinh ngạc đến tột độ.

    Bởi vì không ngờ phiến đá xanh kia đã hóa thành hình dạng của một lò luyện đan, ba chân bầu tròn, toàn thân màu xanh, thoạt nhìn thô sơ thuần phác, đượm một màu sắc cổ xưa.

    Chỉ là ở chính giữa lại có một vệt máu tươi vô cùng sắc nét, rộng chừng bàn tay, quấn quanh như chiếc đai lưng.

    Màu máu đó thoạt nhìn toát lên một vẻ yêu dị và diễm lệ vô cùng.

    Chỉ mới đưa mắt liếc qua, Sở Mặc đã có cảm giác như cả linh hồn đang bị hút vào trong đó, vô số tiếng thét gào thê lương thảm thiết, tiếnggầm rú không cam lòng, tiếng chửi rủa đầy oán hận và tiếng rống rít điên cuồng đổ xô vào trong đầu của hắn.

    Những âm thanh đó phảng phất như đang truyền đến từ địa ngục!

    Sở Mặc giật mình kinh hoàng, lúc này tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý tự động vận hành.

    Ý thức của Sở Mặc đột ngột tỉnh táo trở lại.

    Sau đó, khi nhìn vệt máu này thêm một lần thì không còn cảm thấy như khi nãy nữa.

    - Thứ này... chính là thứ...

    được hình thành từ hàng triệu huyết sát khí?

    Sở Mặc hơi khiếp sợ nói.Nhìn lại đống dược liệu bên kia, tất cả đều được chất lên chỉnh tề ở bên cạnh thửa đất.

    Bao gồm cả một ít đồ dùng và quần áo của Sở Mặc.

    So với trước đây, không gian đã lớn hơn gấp nhiều lần!

    Đồng thời, Sở Mặc cũng chú ý tới mảnh đất nơi cái cây nhỏ cắm rễ mọc lên, hình như có sự khác biệt rõ ràng so với những chỗ xung quanh.

    Hắn từng thử trồng một số loại thuốc xuống miếng đất này, nhưng tất cả đều không sống nổi.

    -----o0o-----

    Chương 338 : Hấp thụ mỏ nguyên thạch

    Chương 338 : Hấp thụ mỏ nguyên thạch

    Rất rõ ràng, chỉ có đất của cái cây nhỏ này mới phù hợp nhất.Mà số nước trong hồ nuôi loài cá Tạo Hóa kia, cũng có chút khác biệt với loại nước bình thường.

    Đó chính là loại nước Vô Căn trong ao trời trên đỉnh Cô Bút Phong, nói theo lời của Đại Công Kê thì chính là:

    - Nước này tốt hơn nước thường rất nhiều, nhưng vẫn không phải loại nước tốt nhất trên thế gian.

    Loại nước tốt nhất trên đời, đó chính là nước Ngũ Hành!

    Tuy nhiên, đến cùng nước Ngũ Hành là nước gì, thì Sở Mặc cũngkhông biết rõ.

    Khi Thương Khung Thần Giám mới bắt đầu thức tỉnh, còn có thể chấp nhận một ít bảo vật cấp thấp.

    Nhưng mà dần dần... ngày càng trở nên "kén chọn".

    Rất nhiều thứ mà Sở Mặc cũng cảm thấy không tệ, thì đến cả nhắc nhở nó cũng không thèm nhắc nhở cho Sở Mặc nữa.

    Trừ khi là Sở Mặc chủ động muốn nó tìm...

    Nhưng nếu như thế thì cũng sXêu tốn rất nhiều năng lượng.

    Một khi năng lượng không đủ,Thương Khung Thần Giám sẽ đình công.

    Nhưng cũng may, Sở Mặc cảm thấy bản thân sắp sửa không sợ thiếu loại năng lượng này rồi!

    Cả một mỏ nguyên thạch ẩn giấu dưới suốt cả rặng núi Thiên Đoạn!

    Cho dù hiện nay, Thương Khung Thần Giám đã bắt đầu kén chọn hơn trước, nhưng vẫn khá là chú ý tới mỏ khoáng này.

    Liên tục đưa ra tín hiệu nhắc nhở Sở Mặc.

    - Nó vẫn còn, nhưng... sao đột nhiên lại không sờ thấy đâu nữa nhỉ?

    Tinh thần Sở Mặc rời khỏi không gian, cau mày suy nghĩ.

    Lúc này, ở vị trí ngực của Sở Mặc hơi hơi nóng lên.

    Sở Mặc cúi đầu nhìn thử, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vị trí trên ngực hắn đã lộ ra dấu vết của miếng ngọc, hơn một nửa trong số đó... lại được khảm vào chính thân thể của hắn!

    Tiếp theo, dựa theo mong muốn của hắn, cả miếng ngọc bắt đầu lộ ra hoàn toàn.

    - Này...

    Sở Mặc sợ ngây người ngay tại chỗ.

    Sau nửa canh giờ, rốt cuộc Sở Mặc cũng biết được chuyện gì đã xảy ra.

    Tuy rằng trong lòng vẫn còn đầy nghi vấn, nhưng ít nhất hắn cũng đã chấp nhận được việc Thương Khung Thần Giám đã hoàn toàn dung hòa vào với cơ thể của mình.

    Hơn nữa, phía ngoài Thương Khung Thần Giám, Sở Mặc còn phát hiện ra một mặt trăng máu to chừng hạt gạo.

    Trong lòng Sở Mặc vô cùng kinh ngạc, giờ hắn đã biết, mọi việc xảyra trên thảo nguyên đêm ấy... không hề là do hắn nằm mơ, hơn nữa, còn có ảnh hưởng sâu xa lắm!

    Lúc này, lại có thêm huyết sát khí tụ về Thương Khung Thần Giám.

    - Chín mươi chín luồng khí huyết sát rồi...

    Sở Mặc dùng tâm linh cảm ứng một chút, nhẹ nhàng than thở:

    - Cả triệu quân lính, hầu như chết sạch!

    Không ngờ lại dễ đến vậy...

    Đây đâu phải chiến tranh, đây rõ là chôn sống mà!

    Tuy nhiên, Sở Mặc cũng rất rõ ràng, nếu những người này không chết, thì kẻ phải chết chính là hàng tỉ con dân Đại Hạ!Từ trước đến nay, bản chất của chiến tranh chính là tàn khốc, không có nhân từ, cũng chẳng có dịu dàng.

    - Hiện giờ, cũng đã đến lúc ta phải đi thu hoạch rồi.

    Sở Mặc nói xong, bật dựng người lên, đi như bay về hướng sâu trong dãy núi Thiên Đoạn.

    Thực lực Thiết Huyết Cảnh thi triển ra nhẹ nhàng hơn so với Thiết Cốt Cảnh rất nhiều.

    Ở cảnh giới này, rất nhiều động tác và tốc độ mà trước kia khó lòng đạt được đều trở nên vô cùng trôi chảy.Sở Mặc có thể cảm nhận được một cách rõ rệt rằng, tốc độ của hắn khi thi triển ra Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ nhanh hơn gần gấp đôi so với trước kia!

    Chẳng mấy chốc, Sở Mặc đã đi đến một hang động.

    Nhìn bề ngoài có vẻ như được hình thành một cách tự nhiên, nhưng thực ra thì không phải.

    Nơi này, chính là hầm mỏ đầu tiên mà đám người Trương Vinh đào khi mới phát hiện ra mỏ quặng này trên dãy Thiên Đoạn!

    Về sau, bởi vì điều kiện địa chất ở đây quá tệ, không thể tiếp tục khai thác sâu hơn, vì vậy liền bị bỏ qua.

    Rồi mới có đường hầm khai thác không lồ bây giờ.Đối với các kiến thức về địa chất học, có thể nói, Trương Vinh chính là vị chuyên gia uyên bác nhất trên đời này.

    Lối đi mà y đã chọn lựa, chính là con đường tốt nhất ... trên toàn dãy núi Thiên Đoạn!

    Hơn nữa, độ nắm chắc trong việc đào bới đường hầm cũng đã nhuần nhuyễn đến độ nhắm mắt cũng làm được.

    Chỉ đào quá một chút, toàn bộ đường hầm sẽ bị sạt lở nghiêm trọng!

    Điều này, chính là một nước cờ mà Trương Vinh đã tính toán kỹ từ năm đó.

    Nếu không, chỉ trong thời gian nửa tháng mà muốn thiết kế xongcạm bẫy để chôn sống toàn bộ đại quân của Đại Tề, thì khó mà làm được.

    Chỉ khác ở chỗ, năm đó kẻ mà Trương Vinh đề phòng chính là môn phái!

    Lúc đó y chỉ có duy nhất một ý niệm trong đầu, đó là nếu nơi này bị môn phái phát hiện ra, như vậy, liền hủy luôn toàn bộ con đường này.

    Đến lúc đó, người của môn phái các ngươi... tự đi mà đào!

    Hồi mười năm về trước, quan hệ bang giao giữa hai nước Đại Hạ và Đại Tề cũng chưa đến nỗi căng thẳng như bây giờ, hơn nữa dãy núiThiên Đoạn lại vốn là một bức tường thành thiên nhiên...

    Ai có thể ngờ được, quân đội Đại Tề sẽ lựa chọn xâm nhập từ nơi này?

    Cho nên mới nói, rất nhiều chuyện trên đời, đều khớp với nhau từng li từng tí như ý trời đã định.

    Sở Mặc chui vào trong hầm mỏ, đi thẳng vào chỗ đáy của hang.

    Hầm mỏ này tuy không dài lắm, nhưng cũng đâm sâu vào lòng núi chừng năm sáu dặm.

    Tới đến điểm tận cùng của hầm mỏ, bên trong tối đen như mực,thậm chí không thể nhìn rõ cái gì ra cái gì.

    Nhưng Thương Khung Thần Giám lại cho Sở Mặc một tín hiệu chỉ đường rõ ràng nhất, nó bắt đầu tỏa ra sức nóng mãnh liệt.

    Sở Mặc đi tới một chỗ, nguyên khí nơi này... dày đặc nhất, hiển nhiên, có quặng nguyên thạch nằm ở đây.

    Sau đó, Sở Mặc đặt luôn tay mình lên miếng quặng nguyên thạch này.

    Ầm!Sở Mặc vốn không cần thực hiện bất cứ động tác nào!

    Ngay từ Thương Khung Thần Giám bỗng bùng nổ ra một lực hút cực lớn.

    Lực hút này lấy Sở Mặc làm tâm, trong nháy mắt tác động lên toàn bộ mỏ quặng đang chôn sâu trong lòng núi Thiên Đoạn!

    Không buông tha bất cứ một ngõ ngách nào!

    Nếu là một cao thủ đỉnh cấp... mở ra Thiên Nhãn, liền có thể nhìn thấy một cách rõ ràng và sinh động, bên dưới rặng núi Thiên Đoạn,trong giây lát, nguyên khí tụ lại thành vô số con sông tuôn trào mãnh liệt.

    Toàn bộ đổ dồn về phía Thương Khung Thần Giám!

    Phong Dực Long đang nói chuyện phiếm với Đại Công Kê trong nháy mắt cấm thanh, trừng to hai mắt.

    Nhìn nhau cả ngày trời, Đại Công Kê mới mang vẻ mặt khiếp sợ nói:

    - Nguyên khí trời đất của nơi này... sao có thể xói mòn nhanh như vậy?

    Chuyện này... chuyện này vô lý quá!Phong Dực Long cũng vô cùng bàng hoàng nói:

    - Ta chọn nơi này làm nơi cư trú, cũng chính bởi ở đây có một mỏ quặng nguyên thạch, tốc độ tu luyện của ta sẽ đẩy nhanh hơn rất nhiều.

    Lúc trước bọn người của Đại Hạ khai thác ta vốn không thèm để ý.

    Bởi vì tốc độ khai thác của họ rất chậm.

    Nhưng giờ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì kia chứ?

    -----o0o-----

    Chương 339 : Lợi ích khổng lồ

    Chương 339 : Lợi ích khổng lồ

    Đại Công Kê không biết chợt nghĩ tới điều gì, nghẹn họng mắt nhìn trân trân nói:

    - Sẽ không phải... là do thằng nhóc kia chứ?

    - Sao có thể?Phong Dực Long nói:

    - Cho dù hắn có tài giỏi đến đâu... cũng không thể làm được điều này!

    Đại Công Kê cười khổ lắc đầu:

    - Tên nhóc đó quả thực không thể làm được điều này, nhưng bảo vật trong tay hắn... lại có thể làm được!

    Hai mắt Phong Dực Long sáng lên đôi chút, bên trong còn xen lẫn nhiều ý nghĩ phức tạp.

    Đại Công Kê lắc đầu nói:

    - Ngươi đừng có mơ, kê gia còn không dám nữa kìa!

    Phong Dực Long không kiềm nổi thốt lên:

    - Đúng là tiểu yêu quái mà!

    Đại Công Kê cười quang quác vài tiếng, thầm nghĩ: Ngươi không biết... hắn còn yêu quái hơn ngươi nghĩ nhiều!

    Bạn bè với nhau, kê gia cũng nhắc nhở ngươi rồi, nếu ngươi còn muốn ở lại nơi này để làm một ông vua trong xó, thì âu cũng là lựa chọn của ngươi thôi.

    Phong Dực Long lẩm bẩm nói:

    - Tuy rằng nơi này là một thế giới ở đẳng cấp thấp nhất.

    Nhưng thời thượng cổ, cũng là nơi bắt đầu sinh ra vô số các vị thần.

    Bởi vậy,thực ra, thế giới này còn ẩn chứa vô vàn điều kỳ bí.

    Chỉ tiếc muốn tháo gỡ những bí mật này thì cần phải có một vận may rất lớn.

    - Cho nên mới nói, cho dù ngươi không kè kè đi theo tên nhóc kia, nhưng có thể kết một mối thiện duyên cùng hắn, cũng là không tệ đâu.

    Đại Công Kê nhìn Phong Dực Long mặt chân thành nói:

    - Là chỗ bạn bè, kê gia nhắc nhở ngươi rồi đấy nhé!

    Phong Dực Long gật gật đầu, ánh sáng lóe lên trong mắt, nói:

    - Ta hiểu.

    Không phải ta không hạ mình được, đến kê gia ngươi cũng có thể hạ mình ở lại bên cạnh hắn...

    - Chúng ta là bạn đồng hành!

    Đại Công Kê vội vàng thanh minh.

    Phong Dực Long cười cười nói:

    - Hoàng Thiên Lang Thần bị trúng bẫy của Hắc Mãng, bị thương rồi không phải cũng sán tới bên cạnh tiểu tử này hay sao?

    Nếu không phải vừa rồi nó để lộ ra chút hơi thở, ta cũng thật không ngờ...

    - Cái con chó rách rưới kia... là Hoàng Thiên Lang Thần?

    Đại Công Kê hơi kinh ngạc.

    - Kê gia không biết sao?Phong Dực Long nhìn Đại Công Kê, cảm thấy vô cùng quái lạ, sau đó nói:

    - Nghe nói tộc này thời viễn cổ cũng là một gia tộc lớn đấy!

    Chỉ là hiện giờ đã bị suy thoái, cũng sắp tuyệt chủng rồi.

    Đại Công Kê nói:

    - Kê gia đâu có rảnh mà để ý tới mấy chuyện này?

    Năm đó quen biết với ngươi... cũng là tại tên khốn kiếp Thanh Long đó.

    Phong Dực Long cười khổ nói:

    - Dù gì Thanh Long vẫn là cha ta...

    - Cái tên khốn kiếp vô trách nhiệm đó, bỏ mặc các ngươi lại mà đi.

    Ngươi còn bênh nó làm gì?

    Đại Công Kê cười lạnh nói.

    Phong Dực Long trầm mặc, cũng không đáp lại.

    Bởi nó biết, lai lịch của con Đại Công Kê này rất đáng sợ.

    Cho nên có thể trách mắng Thanh Long mà không thèm nể nang gì.

    Nhưng nó lại không thể, bởi vì Thanh Long chính là cha của nó!

    - Thôi được rồi, mỏ nguyên thạch nơi này... xem ra cũng sắp bị tên nhóc đó hút sạch cạn rồi.

    Đúng là một thằng nhóc ăn cướp mà.Phong Dực Long thở dài một tiếng, nhìn Đại Công Kê nói:

    - Ta muốn đi lục địa Huyền Vũ xem xem, nghe nói gần đây vùng mắt rốn của biển Bắc bên đó có chút động tĩnh.

    Ta đi một chuyến, nói không chừng lại đạt được cơ duyên, có thể từ đó mà phi thăng không chừng...

    - Đi đi đi đi, tiểu Phong Phong, ngươi cẩn thận một chút.

    Đừng để mấy lão già bên đó rút mất gân...

    Đại Công Kê cười một cách quái dị, nói.

    - Hừ.

    Chỉ với mấy người đó?

    Ta không nuốt chửng bọn họ chẳng qua là ta không thích ăn thịt người thôi!Phong Dực Long nói xong, xòe rộng hai cánh, nhìn thoáng qua Đại Công Kê:

    - Tạm biệt, và hẹn gặp lại, chú Đại Công Kê!

    - Ta là cậu Đại Công Kê của ngươi chứ!

    Đại Công Kê cười ha hả nói.

    Phong Dực Long không khỏi ngửa mắt nhìn giời, dang hai cánh ra vút lên cao.

    Như một tia chớp thoắt cái biến mất trong màn đêm.

    Bay về phương Bắc!Đại Công Kê lắc lắc đầu, lẩm bẩm một câu:

    - Tên rồng nhóc này... khá đấy.

    Không vội không vàng, đứng đắn hơn cha nó nhiều.

    Đại Công Kê nói xong, chạy như điên về hướng Sở Mặc:

    - Tên nhãi vô liêm sỉ kia.

    Cứ lúc nào có lợi... liền chẳng thèm nhớ tới kê gia, kê gia phải làm gì hắn mới có thể chia chút lợi lộc cho đây nhỉ?

    ... . . .

    Mỏ quặng bên dưới núi Thiên Đoạn không biết phải trải qua mấytrăm vạn năm, thậm chí là hơn ngàn vạn năm mới được hình thành, giống như một bể dung nham nóng chảy sâu bên dưới bề mặt trái đất.

    Chứa đựng nguồn năng lượng dồi dào gần như vô tận.

    Tầng tầng lớp lớp tuôn trào tụ về phía Thương Khung Thần Giám của Sở Mặc.

    Trong suốt quá trình này, Sở Mặc cũng được lợi rất nhiều!

    Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý tự động vận hành.

    Cũng mãnh liệt hấp thu vô số nguyên khí.

    Tuy so với Thương Khung Thần Giám thì lượng hấp thu chỉ là bé nhỏ không đáng kể, nhưng với một kẻ mới bước chân vào Thiết Huyết Cảnh như Sở Mặc cũng thừa đủ rồi!Bình thường ra mà nói, khi mới đột phá đến một cảnh giới lớn, sẽ xuất hiện một giai đoạn mà cảnh giới chưa đủ ổn định.

    Nhưng bởi vì biển nguyên khí khổng lồ này điên cuồng chảy vào cơ thể, nên cảnh giới của Sở Mặc bỗng chốc từ giai đoạn đầu Thiết Huyết Cảnh vọt lên đến kỳ trung gian.

    Nguyên khí kia trải qua sự vận hành của Thiên Ý Ngã Ý đều trở nên vô cùng thuần khiết.

    Cơ sở ở Thiết Huyết Cảnh của Sở Mặc, nháy mắt bão hòa!

    Mỏ quặng nguyên thạch bên dưới dãy núi Thiên Đoạn đang hóa đá với một tốc độ khó tin...

    Từ nguyên thạch biến thành những tảng đábình thường.

    Mà hết thảy, đều xảy ra không mang theo một chút lực phá hoại nào.

    Nếu không nhìn tận mắt, nhất định sẽ không ai tin tưởng.

    Đại Công Kê chạy như điên tới hầm mỏ bỏ hoang, sau khi chứng kiến cảnh này cũng kinh ngạc trợn tròn mắt.

    Đôi mắt nó mở to như muốn lọt tròng, há hốc mồm nhìn Sở Mặc, sau đó nói với vẻ mặt ai oán:

    - Kiểu này kê gia chỉ có thể đứng ngoài xem rồi?

    - Gâu!

    Chú chó bụi bên chân Sở Mặc sủa về phía Đại Công Kê một tiếng đầy thù địch.

    Đại Công Kê cả giận nói:

    - Con chó ngốc này!

    Liên quan gì tới ngươi?

    - Gâu gâu!

    Chú chó bụi lại cấm cảu sủa hai tiếng.

    - Được, được... coi như kê gia rõ rồi, ngươi chính là một con chó ngốc thật luôn... thấy người ta được lợi mà ngươi còn nhảy cẫng lênmừng.

    Đại Công Kê lầu bầu xong liền quay lưng, định ra ngoài hít thở một chút cho tỉnh táo.

    Mỏ quặng nguyên thạch này kỳ thực nó cũng không để mắt lắm.

    Nhưng nếu nói có thể đem toàn bộ năng lượng trong mạch khoáng để cho nó, đương nhiên nó cũng sẽ vui vẻ mà nhận thôi.

    Tiếc rằng, nó không có năng lực này.

    -----o0o-----

    Chương 340 : Tuyệt vọng. (1)

    Chương 340 : Tuyệt vọng. (1)

    Ở đó mà nhìn còn không bằng tránh xa một chút.

    Nhắm mắt làm ngơ cho xong.Lúc này, trong đường hầm, đám người của chủ tướng đại tướng quân Đại Tề là Phương Đông Minh và tam hoàng tử Khương Thu Dương vẫn còn sống.

    Nhưng tình cảnh cũng rất khó khăn!

    Bị nhốt ở nơi như thế này, ít nhất phải là cao thủ Luyện Tâm Kỳ mới có thể dễ dàng chui lên mặt đất một chút.

    Nhưng cũng chỉ là dễ một chút mà thôi!

    Trơ mắt nhìn đám quân tinh nhuệ hoàng cấp tầng thứ ba thứ tư lần lượt chết đi, con người Phương Đông Minh bắt đầu trở nên vô cùng im lặng.

    Lời nói ngày càng ít, chỉ là cứ tiếp tục đào mà thôi.Cảnh giới của tam hoàng tử Khương Thu Dương tuy không cao như vậy, nhưng cũng may là trong tay y có vài món bảo vật phòng thân.

    Tạm thời chưa đến mức ngạt thở vì thiếu không khí.

    Nhưng những người khác... thì không may mắn như vậy, trong đội ngũ đào bới không ngừng có người kiệt sức mà chết.

    Đến lúc này, ngay cả tâm trạng chửi rủa bọn họ ...cũng chẳng còn!

    Thậm chí bọn họ còn đoán ra rằng, cho dù có thể còn sống trở ra đường hầm này, bên ngoài nhất định cũng đã bố trí đầy thiên la địa võng.

    Nếu bọn họ có thể biết trước tin tức mà sắp xếp cạm bẫy để chônsống toàn bộ đại quân của Đại Tề như vậy.

    Không thể không có thủ đoạn chặn hậu.

    - Chúng ta chỉ sợ... không đào xuyên qua nổi... nơi này rồi.

    Ta có một tấm... bản đồ dãy núi Thiên Đoạn...

    Chúng ta có thể... lựa chọn một chỗ... thân núi mỏng một chút...

    để đào ra ngoài!

    Tam hoàng tử Khương Thu Dương cởi hết quần áo bên ngoài, lưng vẫn đeo cây cung lớn kia, vừa thở hổn hển vừa nói.

    Bởi vì toàn bộ lối đi đều bị phá hỏng, bên trong không chừa lại chút không khí nào, do đó nhiệt độ trở nên cực kỳ cao.Thậm chí rất nhiều binh lính tinh nhuệ của Đại Tề không phải chết vì ngạt thở, mà là chết vì cảm giác bức bối cực độ d không khí oi nóng này mang lại!

    Phương Đông Minh quệt đi mồ hôi trên trán, nói:

    - Cũng đành như thế vậy...

    Mấy hôm nay, bọn họ đã tự tay đào lên được vô số xác của binh lính Đại Tề, không có biện pháp nào xử lí, đành phải đào mồ chôn ngay tại chỗ.

    Cuối cùng, đến sức để mà chôn cất cũng chẳng còn.

    Xác người đào được để chất đống ở một bên.

    Dù sao những người đó dẫu vì đâu mà mất mạng, thì cũng đều táng thân cả dưới núi này rồi.

    Bọn họ đào liên tục không ngừng nghỉ, nhưng càng đào lại càng thêm tuyệt vọng.Thật sự đường hầm này... quá dài!

    Bọn họ không biết rốt cuộc lối đi này đã bị sập ở bao nhiêu chỗ.

    Cho dù có đào thông ra được khá nhiều lối đi, mắt nhìn thấy... lại là rất nhiều người chết, gần như không có ai may mắn còn sống sót.

    Diện tích sập của hầm này còn lớn hơn so với tính toán của họ gấp nhiều lần!

    Rất nhiều nơi bị sụp lún một cách đồng bộ suốt hơn mười dặm!Thử nghĩ lại tình hình lúc ấy mà xem, binh lính Đại Tề chen chúc hành quân qua đường hầm này, đông nghìn nghịt toàn người là người...sau đó liền bị chôn sống trong nháy mắt.

    Đáng sợ hơn chính là thứ cảm xúc tiêu cực đang nhen nhóm trong lòng những người còn sống: Cứ tiếp tục như vậy... cho dù không bị mệt chết, ngạt thở mà chết, hay chết đói chết khát, nhiễm bệnh mà chết... thì sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ chết vì tuyệt vọng!

    Mỗi lần đào lên lại thấy thi thể của đồng đội, loại cảm xúc tuyệt vọng khôn tả này, dần dần gặm nhấm trái tim của tất cả mọi người.So với việc cứ đào theo đường hầm, lại phát hiện thêm vô số thi thể của đồng đội, để rồi tiếp tục tuyệt vọng... không bằng dựa vào bản đồ, để tìm nơi thân núi mỏng nhất mà đào thông ra ngoài.

    Có lẽ, làm như vậy sẽ khiến cảm giác tuyệt vọng của họ nguôi ngoai phần nào.

    Quay đầu lại thoáng nhìn qua năm ngàn người ít ỏi còn cầm cự được, ai nấy mặt mày đều lấm lem bụi đất, hầu hết chỉ còn mặc trên người một lớp áo trong rách rưới mỏng manh.

    Bộ dạng thê thảm đó khiến Phương Đông Minh không nhịn nổi mà nước mắt ròng ròng.

    - Xin lỗi...

    Là ta...

    Hại các ngươi rồi!

    Trên mặt Phương Đông Minh – người đàn ông dạ sắt gan thép ấy – nước mắt chứa chan:

    - Có khả năng... toàn bộ chúng ta... sẽ đều phải chết ở đây.

    Vì đất nước, nếu có thể da ngựa bọc thây thì đó vốn là điều vinh quang.

    Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ chỉ còn nhục nhã, không hề có vinh quang!

    Phương Đông Minh vừa khóc, hơn năm ngàn chiến binh tinh nhuệ nhất trong số các chiến binh tinh nhuệ của của Đại Tề, cũng không cầm được nước mắt mà khóc theo.

    - Đại soái...

    Không thể trách ngài được, đây là ý trời...

    Không thểtrách ngài được!

    - Đúng vậy, đại soái, cuộc chiến này không phải do chúng ta dụng binh vụng về... mà là do chúng ta đã trúng phải kế gian của Đại Hạ.

    Cả đám tinh binh đều khóc ròng trong buồn thảm.

    Tam hoàng tử Khương Thu Dương cắn răng nói:

    - Chúng ta đều sẽ không chết!

    Bổn vương nhất định sẽ đưa các ngươi ra ngoài!

    Thù này không báo, thề không làm người!

    - Thù này không báo, thề không làm người!Hơn năm ngàn tinh binh gầm lên với cảm giác tràn ngập khuất nhục.

    Lúc này có người tiến lên bẩm báo, bởi vì quá kích động, giọng nói của y cũng run rẩy cả lên:

    - Đại soái... thuộc hạ... thuộc hạ phát hiện... phát hiện một lỗ thông gió!

    Chỗ kia... còn có chút không khí lưu thông!

    Nhất định là khu vực bị vùi lấp không sâu...

    Hẳn là... chúng ta có thể thoát ra từ đó!

    Ầm!

    Trong nháy mắt, mọi người đều sôi lên sùng sục.

    - Rốt cuộc chúng ta có thể còn sống mà ra ư?

    - Thật sự chúng ta có thể sống sót?

    - Trời không tuyệt đường người... trời cứu chúng ta rồi!

    Tất cả chiến sĩ đều gào lên đầy kích động.

    Nhưng lúc này đôi mày của Phương Đông Minh vẫn nhíu chặt, trên mặt lộ ra nụ cười khổ, nhìn về phía tam hoàng tử:

    - Điện hạ, ngài nghĩ sao?Khương Thu Dương im lặng một chút, sau đó chậm rãi nói:

    - Có thể lại là một cái bẫy...

    Những tinh binh đang hoan hô vui vẻ, thấy sắc mặt của tam hoàng tử và chủ tướng của mình như vậy, nụ cười trên mặt cũng... dần dần tắt ngúm.

    - Cho dù là một cái bẫy...

    Chúng ta cũng phải thoát ra, đúng không?

    Giọng điệu của Phương Đông Minh có chút mơ hồ, xa xăm.

    Thì thào nói:

    - Đi ra ngoài... vẫn còn hơn chết tại nơi này.Khương Thu Dương lại bắt đầu im lặng, nếu lối thông gió này, thật sự là cái bẫy mà phía Đại Hạ đã thiết lập.

    Như vậy, nếu bọn họ đi ra ngoài, tám chín mươi phần trăm... sẽ bị tóm gọn!

    Người khác có thể bị bắt làm tù binh, nhưng Khương Thu Dương y... lại không thể!

    Bởi vì một khi y bị gắn cái mác tù binh lên người, như vậy... ngôi vị hoàng đế Đại Tề từ nay về sau sẽ không còn liên quan gì đến y nữa!

    -----o0o-----

    Chương 341 : Tuyệt vọng. (2)

    Chương 341 : Tuyệt vọng. (2)

    Trên dưới Đại Tề, cả vua và dân.

    Sẽ không bao giờ chấp nhận một hoàng tử sau khi để bị tổn thất cả triệu đại quân, rồi còn bị bắt giữ làm tùbinh trở thành hoàng đế của bọn họ.

    Cho nên, Khương Thu Dương hạ giọng nói:

    - Chú Đông Minh...

    Ta không thể đi theo cùng các ngươi!

    Phương Đông Minh chỉ thoáng suy nghĩ giây lát.

    Liền hiểu được ý của Khương Thu Dương, gật đầu nói:

    - Được, chúng ta đi trước dò đường, nếu... không có bất cứ nguy hiểm nào, lúc ấy sẽ cử người đến đón điện hạ lên!

    Khương Thu Dương gật gật đầu, bắt đầu ngồi ở đó chờ.Đầu tiên, phía bên Phương Đông Minh phái một vài binh lính còn dư chút sức lực để ra đào miệng thông gió kia.

    Miệng thông gió này quả nhiên là chưa bị phá hỏng hoàn toàn, bọn họ chỉ dùng thời gian nửa ngày đã đào thông.

    Đây là lần đầu tiên trong mười ngày nay, đám người bọn họ cảm nhận được một chút không khí trong lành.

    Một số người không cầm được nước mắt mà bật khóc tại chỗ.

    Tiếp theo, có quân dò đường đi trước để thám thính tình hình.Tổng cộng hơn mười quân do thám, điều tra suốt nửa ngày.

    Mở rộng bán kính điều tra tới hơn mười dặm nhưng cũng không phát hiện thấy bất cứ tung tích nào của quân đội Đại Hạ.

    Mới quay trở lại để báo cáo kết quả.

    Sau khi Phương Đông Minh nhận được tin, thoáng nhìn qua Khương Thu Dương đang lẳng lặng ngồi phục hồi thể lực:

    - Điện hạ, chúng ta đi thôi!

    Khương Thu Dương gật gật đầu.Sau đó, cả đám quân tinh nhuệ còn cầm cự được của Đại Tề lần lượt chui ra khỏi lối thông gió vừa được đào xong.

    Trải qua nhiều ngày như vậy, rốt cuộc lại có thể nhìn thấy ánh mặt trời, sau khi chui lên mặt đất, cả đám người kia đều híp híp mắt, trong lòng có loại cảm giác như vừa trải qua cả một đời.

    Phạm vi trăm dặm bên ngoài, tại nơi cao nhất trên đỉnh Thiên Đoạn.

    Con ngươi của Trương Vinh lạnh lùng dõi theo lối thông gió đó, nhẹ nhàng thở dài nói:

    - Cả đường hầm chỉ có hai nơi miệng thông gió không bị hủy hoàn toàn, không ngờ bọn họ thật sự có thể tìm ra một trong hai.

    Tuy nhiên...đó cũng là một món quà bất ngờ được chuẩn bị sẵn cho các ngươi đấy!

    Dù sao, đã tiêu diệt cả triệu đại quân rồi, nếu không bắt lấy chút tù binh, thì cả hoàng thượng và dân chúng đều sẽ không vui lắm đâu!

    Nói xong, Trương Vinh phát lệnh:

    - Bắt toàn bộ đám người kia lại cho ta!

    Vèo!

    Một mũi tên hiệu lệnh vút lên trời xanh, phát ra tiếng xé gió chói tai.

    Bọn tinh binh của Đại Tề vừa được gặp lại ánh mặt trời không baolâu, nháy mắt rùng mình.

    Phương Đông Minh vừa chui lên khỏi lối thông gió, nghe âm thanh lúc được lúc mất của mũi tên phát lệnh kia, sắc mặt trở nên xấu vô cùng.

    Ngay sau đó, quân đoàn chiến sĩ thợ mỏ của Đại Hạ đã chầu chực lâu ngày, ùa tới từ bốn phương tám hướng, trong tay đều giương lên cung nỏ, bao vây chặt chẽ lấy nơi này.

    - Kẻ đầu hàng sẽ được tha chết!

    Một gã tướng lĩnh thanh niên hét lớn:

    - Kẻ nào phản kháng bắn chết tại chỗ!Hơn mười tên dò đường của Đại Tề đều đờ đẫn há hốc mồm.

    Cho dù đã thấy vô số người đang xuất hiện trước mắt, bọn họ vẫn không thể nào tin được, rốt cuộc những người này từ đâu chui ra?

    Lúc bọn họ điều tra rõ ràng một dấu vết của con người còn không thấy mà!

    Ngay cả kẻ có tính cảnh giác cao như Sở Mặc còn khó mà nắm bắt được tung tích của đám người kia.

    Chứ đừng có nói là đám quân do thám của Đại Tề...

    đây mới thực sự là thua không phải do bọn y dùng binh vụng về.Hơn mười năm nay, đoàn quân thợ mỏ này của Đại Hạ, gần như đã hoàn toàn hòa nhập làm một thể với dãy núi Thiên Đoạn.

    Nếu để bọn do thám của Đại Tề tìm ra, có lẽ bọn họ sẽ xấu hổ đến mức phải tự sát mất.

    Trên mặt tất cả tinh binh của Đại Tề đều lộ ra sự khuất nhục và phẫn nộ, đồng thời còn có nỗi tuyệt vọng khôn cùng.

    - Chẳng lẽ...

    ông trời thật sự muốn bỏ rơi chúng ta sao?

    Một gã tướng lĩnh trẻ tuổi của Đại Tề thì thào nói.Sau đó, tất cả mọi người đều nhìn về phía Phương Đông Minh.

    Chiến hay hàng... hiện giờ đều trông cả vào quyết định của vị chủ tướng này rồi.

    Phương Đông Minh im lặng thật lâu, sau cùng trầm giọng nói:

    - Ta có thể... gặp chủ soái của các ngươi không?

    Nói xong Phương Đông Minh nở một nụ cười tự giễu:

    - Đại quân triệu người, táng thân trong lòng núi, ít nhất... ta muốn biết, rốt cuộc, ta đã bại dưới tay ai?

    Gã tướng lĩnh thanh niên bên phía Đại Hạ thoáng suy nghĩ một chút, gật đầu nói:

    - Xin hỏi ngài là?

    - Ta là Phương Đông Minh, chủ tướng của bên này.Trong con ngươi của Phương Đông Minh thoáng hiện lên vẻ khuất nhục.

    Đã thất bại thảm hại rồi, nếu đến cùng ngay cả việc bản thân bị ai đánh bại cũng không biết... nói ra, thật đúng là nực cười.

    Cho đến bây giờ, Phương Đông Minh vẫn cảm thấy bàng hoàng như đang nằm mơ vậy.

    Y không thể nào tin nổi, đại quân cả triệu người do y lãnh đạo, thậm chí chưa kịp nhìn thấy mặt quân địch đâu thì đã bị thất bại thảm hại rồi.

    - Hóa ra là Phương tướng quân, ta đã từng được nghe nhắc tới tên ngài, xin chờ một lát.Viên tướng Đại Hạ nói xong lập tức sai người đi mời Trương Vinh đến.

    Sau đó nói:

    - Nhưng phải lập tức... tước vũ khí của những người này cái đã.

    Nhưng lời này được nói ra vô cùng chắc chắn.

    Bởi vì Đại Tề bên này, trong số tổng cộng năm ngàn người mới có hơn một ngàn người chui ra khỏi đường hầm, phía sau còn đang liên tục có người xuất hiện.

    Một khi quyết tâm liều mạng... phía bên Đại Hạ nhất định sẽ xuất hiện tình huống thương vong.

    Mà trong hoàn cảnh đã nắm chắc được toàn bộ đại cục như hiện giờ,quân đoàn thợ mỏ không hề muốn có thêm thương vong chút nào.

    Trận chiến này sẽ được ghi vào lịch sử của Đại Hạ như một trận chiến huy hoàng kinh điển nhất!

    Chỉ với mức độ thương vong gần như bằng không, mà có thể tiêu diệt hoàn toàn đội quân cả triệu người của phe địch.

    Có thể nói là kỳ tích xưa nay hiếm rồi.

    Phương Đông Minh gật gật đầu, thở dài một tiếng, hạ lệnh:

    - Giải giáp đi!

    - Tướng quân!

    Bên người Phương Đông Minh lập tức có kẻ lộ ra vẻ mặt đau thương.

    Nếu không giải giáp, mà liều chết một trận với quân Đại Hạ.

    Như vậy cho dù phải chết, cũng là chết một cách oanh oanh liệt liệt.

    Nhưng một khi đã buông vũ khí đầu hàng, thì nỗi nhục này sẽ đeo đẳng theo họ cả đời.

    - Quá nhiều người đã chết...

    đám người chúng ta có làm gì đi chăng nữa, cũng không thể nào xoay chuyển tình thế được nữa rồi.

    Phương Đông Minh thấp giọng nói:

    - Đầu hàng đi thôi!

    Một khi chủ tướng đã hạ lệnh, thì cho dù có không cam lòng đến đâu bọn họ cũng đành phải vâng theo.

    Tuy nhiên phía Đại Tề cũng có mười mấy viên tướng khảng khái dùng đao tự vẫn.

    -----o0o-----

    Chương 342 : Bại dưới tay ai

    Chương 342 : Bại dưới tay ai

    - Chúng ta đã không còn mặt mũi sống trên cõi đời này nữa, chỉ có thể dùng cái chết để chứng minh... sự trung thành của chúng ta với tổ quốc mà thôi!

    Những người này hành động quá nhanh, thậm chí những người bên cạnh còn chưa kịp phản ứng gì, bọn họ cũng đã ngã xuống rồi.Tiếp theo, lại có gần trăm binh lính của Đại Tề cùng nhau tự sát mà mất mạng.

    Kỳ thật, tâm huyết, khí phách... không binh lính của quốc gia nào là không có.

    Phương Đông Minh đầu hàng không phải là do bản thân y sợ chết, chỉ là không cam lòng, và muốn biết... tại sao mình bại trận.

    Những tinh binh Đại Tề còn lại đều ném vũ khí đầu hàng, để mặc người của Đại Hạ trói lại.

    Rất nhiều người đều chảy nước mắt, biết lúc này thứ mà bản thân đánh mất, không chỉ có mỗi tự do.Cũng có một số binh lính muốn nhân cơ hội binh đoàn thợ mỏ đến trói mình lại để phản kháng.

    Ôm ý đồ muốn bắt bọn họ phải chôn cùng.

    Tuy nhiên những người này nhanh chóng bị những xạ thủ xung quanh hạ gục một cách chuẩn xác!

    Sau khi bị bắn chết liên tục mười mấy người.

    Đám ngươi Đại Tề... hoàn toàn mất đi nhuệ khí.

    Viên tướng trẻ tuổi của Đại Hạ lạnh lùng nói:

    - Phương tướng quân, nhờ ngài kiểm soát lại thuộc hạ của mình.

    Đừng phản kháng vô ích, thật vô vị lắm!Phương Đông Minh cũng trầm giọng nói với đám người kia:

    - Dừng lại đi...

    Ta đã nói rồi, cả đời này chắc chắn chúng ta sẽ phải mang theo sự sỉ nhục.

    Lịch sử sẽ không vì sự phản kháng của các ngươi bây giờ mà tôn vinh chúng ta đâu.

    - Ít nhất... cũng có thể biến cái chết của chúng ta thành chết trận!

    Một viên tướng Đại Tề tuy bị bắn trúng giữa hai chân mày, nhưng vẫn còn chưa chết hẳn.

    Cố cắn răng, nói xong câu đó trong làn nước mắt, mới hoàn toàn bỏ mạng.

    Mọi người đều chìm vào im lặng.Rất nhanh chóng, tổng cộng khoảng năm ngàn người đều chui ra khỏi lối thông gió.

    Ngoại trừ một số ít người tự sát và bị giết vì phản kháng, những người còn lại đều đã bị trói chặt.

    Dây thừng dùng để trói người đều được làm từ gân của nguyên thú.

    Cho dù bọn họ muốn trốn thoát thì cũng chỉ đành lực bất tòng tâm.

    Viên tướng trẻ cũng không trói Phương Đông Minh lại, nói gì thì nói y vẫn là một viên tướng lĩnh cao cấp.

    Cho dù ở vào vị trí đối đầu, thì cũng phải dành cho y sự tôn trọng tối thiểu.

    - Hết người rồi sao?

    Viên tướng trẻ nhìn Phương Đông Minh trầm giọng hỏi.

    Phương Đông Minh lắc lắc đầu:

    - Hết rồi, mọi người đều thà chết ở trên này còn hơn táng thân trong lòng núi.

    Viên tướng trẻ nói:

    - Nếu đã như vậy... chúng ta cũng phải ... bít lối thông gió này lại.

    Phương tướng quân, ngài chắc chắn là... bên trong không còn ai rồi đúng không?Sâu trong con ngươi của Phương Đông Minh thoáng hiện lên một chút do dự, sau đó, y lắc đầu khẳng định:

    - Hết rồi!

    - Được!

    Viên tướng Đại Hạ gật đầu quyết đoán, sau đó ra lệnh:

    - Bịt kín lối thông gió này lại đi!

    Lập tức liền có mấy trăm người bắt đầu động tay lấp kín lối thông gió này.

    Phương Đông Minh mặt không có biểu tình gì, nghĩ thầm: Với nănglực của tam hoàng tử hẳn là vẫn có thể rời khỏi nơi này.

    Ai ngờ những người này vừa dùng đất lấp kín xong, lại có vài trăm người khác chuyển rất nhiều đá tảng tới chặn kín cả toàn bộ khu vực xung quanh.

    Lúc này Phương Đông Minh bắt đầu có chút mất bình tĩnh, bởi vì với những tảng đá này, cho dù là lúc y còn hoàn toàn khỏe mạnh thì cũng phải dùng hết sức bình sinh mới phá ra được.

    Tam hoàng tử đã bị lao lực hơn mười ngày ở bên dưới, giờ liệu còn lại bao nhiêu hơi tàn?

    - Các ngươi cần gì phải cẩn thận đến thế...Phương Đông Minh cười khổ nói.

    Viên tướng trẻ nói với giọng chắc nịch:

    - Nơi này đã bị bại lộ.

    Nếu các ngươi đã tới được hẳn là phải biết rõ đây là nơi nào.

    Phương Đông Minh gật gật đầu, nhẹ giọng nói:

    - Mỏ quặng nguyên thạch.

    - Ta tin phía Đại Tề các ngươi nhất định sẽ loan tin về mạch khoáng này ra bên ngoài.

    Một khi đã vậy, chúng ta cũng không thể giữ được nơi này, chi bằng hoàn toàn phá hủy cho xong.Viên tướng trẻ thản nhiên nói.

    Sau đó, thời gian trôi qua một lúc lâu, có mấy bóng người di chuyển rất nhanh về phía này.

    Dẫn đầu chính là Trương Vinh, chủ tướng quân đoàn thợ mỏ.

    Trương Vinh thấy cảnh này mặt lộ vẻ tươi cười nhàn nhạt, sau đó, chắp tay hướng về phía Phương Đông Minh:

    - Phương tướng quân phải không?

    Tại hạ Trương Vinh, lúc này xin ra mắt.

    - Trương Vinh...

    Trên mặt Phương Đông Minh lộ vẻ chần chừ, trong số các vị tướng có danh vọng của Đại Hạ, y chưa từng được nghe nói tới cái tên này.

    Trương Vinh khẽ mỉm cười:

    - Phương tướng quân không biết tại hạ quả thực rất bình thường.

    Bởi vì, tại hạ không am hiểu về hành quân đánh trận.

    Ta chỉ là một văn tướng mà không phải chiến tướng, chuyên phụ trách về thăm dò địa chất, à, nói nôm na ra là đào mỏ...

    Vẻ mặt Phương Đông Minh lộ ra biểu cảm rất khó hình dung, thật lâu sau... mới thở dài một tiếng:

    - Nào ngờ, Phương Đông Minh ta cả đời ngồi trên lưng ngựa, trải qua vô vàn trận chiến lớn nhỏ, cuối cùng... lại bại dưới tay một tướng quân chuyên về đào hầm mỏ.

    Nói xong, y không nén nổi nhìn Trương Vinh hỏi:

    - Trương tướng quân, ngươi có thể cho ta hay, vì sao các ngươi biết chúng ta muốn xâm nhập nơi này không?

    Trương Vinh lắc đầu nói:

    - Sự việc can hệ tới bí mật quốc gia, ta không dám nói xằng.

    Tuy nhiên ta tin, chờ cuộc chiến này giữa hai nước chúng ta hoàn toàn chấm dứt, Phương tướng quân sẽ được biết cả thôi.Trương Vinh nói xong còn bổ sung thêm:

    - Còn một việc, vẫn là có thể cho Phương tướng quân được biết.

    Đó là ngươi vốn không phải bại dưới tay ta, mà trên thực tế là bởi một người khác...

    - Hả?

    Phương Đông Minh nhìn Trương Vinh.

    Trương Vinh lắc đầu:

    - Cái này thì ta không thể tiết lộ, hơn nữa ta thấy, Phương tướng quân ngài, đừng biết thì hơn.

    Phương Đông Minh ngẩn ra.

    Trương Vinh nói:

    - Nếu ngài biết, sẽ thấy thà bại bởi ta còn hơn...

    - ...

    Phương Đông Minh lập tức im lặng.

    Khó mà nghĩ ra, y phải thua bởi ai mới cảm thấy thà rằng thua dưới tay một tướng quân chuyên đào hầm mỏ...Thực ra Trương Vinh không hề nói ngoa chút nào, cũng hoàn toàn không có ý khinh thường Sở Mặc.

    Thậm chí đến lúc này, y sắp muốn đặt Sở Mặc lên bàn thờ mà bái như bái thần rồi!

    Kể cả ý đồ không phá hủy hoàn toàn hai lối thông gió này, cùng đều là do Sở Mặc nghĩ ra.

    Sở Mặc lúc ấy nói:

    - Ít nhất chúng ta cũng phải bắt một chút tù binh về cho bệ hạ thấy... nếu không, mọi quân công cũng chỉ là một đống số liệu vô tri được đem ra báo cáo mà thôi.Trương Vinh hiểu rõ, Sở Mặc đây là đang lo lắng cho quân đoàn thợ mỏ.

    Có việc thực, có chứng cứ, còn có tù binh...

    đầy đủ mọi điều kiện tổng hợp lại một chỗ, một khi tin tức về chiến dịch trên núi Thiên Đoạn này được loan ra, thì quân đoàn thợ mỏ nhất định sẽ vang danh thiên hạ!

    -----o0o-----

    Chương 343 : Tên của ngươi trả lại cho ngươi

    Chương 343 : Tên của ngươi trả lại cho ngươi

    Sở dĩ Trương Vinh nói với Phương Đông Minh như vậy.

    Là vì tuổi tác của Sở Mặc cùng với việc hắn hoàn toàn chưa từng có kinh nghiệm ra chiến trường!

    Tính theo cấp bậc, Sở Mặc thậm chí còn chưa phải là một tiểu đội trưởng!Hắn chẳng qua chỉ là một đặc sứ do hoàng thượng và đại soái phái đến mà thôi, đúng vậy, một vị đặc sứ mới mười bốn tuổi.

    Nếu hiện giờ mà Phương Đông Minh biết, chỉ sợ sẽ xấu hổ đến mức muốn tự sát mất thôi.

    Cuối cùng, kể cả Phương Đông Minh, toàn bộ đám người đều bị áp giải tới doanh trại do Hà Húc dựng lên.

    Toàn bộ dãy núi Thiên Đoạn, đã đâu vào với đó.

    Sớm tinh mơ, mặt trời bắt đầu ló rạng, những tia nắng chiếu xuyênqua kẽ lá rừng rậm rạp hắt ra từng mảng sáng loang lổ.

    Lối thông gió đã bị chặn kín kia dần dần có chút động tĩnh.

    Tuy nhiên, vật bên dưới hẳn là không lường được có lượng đá tảng như một tòa núi đè ép bên trên.

    Ầm!

    Ầm!

    Phía bên dưới phát ra từng tiếng nổ trầm trầm.Rõ ràng có người đang cố gắng đánh bay những tảng đá này.

    Rốt cuộc núi đá bị đánh đến khi tạo nên chút khe hở.

    Một bóng người vô cùng thảm hại chui từ trong ra.

    Sau đó, lại có một vài bóng người khác lục tục xuất hiện.

    Có khoảng hai mươi mấy người, ở lại cùng với Khương Thu Dương!

    Hai mươi người này đều là cao thủ Thiết Cốt Cảnh.

    Thân là thị vệ thân cận bên cạnh tam hoàng tử, bọn họ chưa bao giờ dám rời y một bước, và lần này cũng vậy.Hai mươi người này sau khi đi ra thì kiểm tra một vòng, sau đó mới nói với phía trong:

    - Điện hạ, có thể ra được rồi.

    Một thanh niên trẻ, lưng đeo cây cung, cởi trần đi từ bên trong ra.

    Tóc tai bù xù, mặt mày lấm lem bùn đất, thoạt nhìn nhếch nhác thảm hại vô cùng.

    Sau khi đi ra, Khương Thu Dương ngẩng đầu, đưa mắt theo tàng cây ngước về phía bầu trời.

    Nước mắt từ từ lăn trên má rồi rớt.

    - Điện hạ...

    Phương Đông Minh đầu hàng rồi...

    Tên hèn nhát đó!Vậy mà đi đầu hàng Đại Hạ!

    Một gã thị vệ nói với vẻ tức giận vô cùng.

    Khương Thu Dương thở dài một tiếng.

    Nhàn nhạt nói:

    - Hàng... thì cứ hàng đi, chết trận cũng thế, đầu hàng cũng thế... trong lịch sử Đại Tề cũng sẽ không bao giờ đả động tới chúng ta đâu.

    Vốn... chúng ta đến đây một cách bí mật.

    Nếu hiện giờ toàn bộ đã táng thân trong lòng núi, vậy thì... cứ coi như chúng ta chưa bao giờ từng xuất hiện thôi!

    - Đại Hạ sẽ không bỏ qua cơ hội công kích chúng ta như thế này đâu.Có người nói.

    Khương Thu Dương hồn xiêu phách lạc nói:

    - Mặc đi thôi...

    - Điện hạ, chúng ta phải làm sao bây giờ?

    Một gã thị vệ nhìn Khương Thu Dương đầy lo lắng.

    Trên mặt của Khương Thu Dương lộ ra nụ cười lạnh như băng:

    - Nghỉ ngơi... sau khi nghỉ ngơi đầy đủ, chúng ta sẽ xâm nhập vào Đại Hạ!

    - Hả?

    Người thị vệ này ngẩn ra, nhìn Khương Thu Dương:

    - Nhưng điện hạ... chỉ còn hai mươi người chúng ta... thì có thể làm gì cơ chứ?

    Khương Thu Dương thản nhiên nói:

    - Đại quân cả triệu người của chúng ta đã mất.

    Ngươi cho rằng Đại Hạ sẽ ngồi yên bỏ qua cơ hội này sao?

    - Sẽ không...

    Một gã thị vệ lẩm bẩm:

    - Bọn chúng sẽ hành quân thần tốc...

    - Thế như chẻ tre...

    Một thị vệ khác tiếp lời.

    - Chúng ta...có lẽ...sẽ...

    Tên thị vệ thứ ba thì thào, không nói nổi thành lời nữa, nước mắt như mưa.

    Khương Thu Dương gật gật đầu:

    - Đúng vậy, có thể sẽ mất nước... cho dù không mất nước, thì chí ít... cũng sẽ mất đi một mảnh biên cương rộng lớn.

    Tất cả mọi người đều im lặng nhìn Khương Thu Dương.

    - Mà chúng ta... sẽ trở thành tội nhân thiên cổ!

    Khương Thu Dương nói:

    - Nếu không phải do chúng ta đánh mất đại quân cả triệu binh lính này, dùng sức mạnh đối chọi với sức mạnh, đánh một trận trực diện công bằng với Đại Hạ...

    Như vậy phần thắng có lẽ sẽ là năm mươi năm mươi.

    Nhưng hiện tại... chúng ta không còn chút hy vọng nào nữa rồi.

    Hu hu...

    Có người rốt cuộc không nén nổi bật khóc ra thành tiếng.

    Hai chữ tội nhân này, còn nặng hơn núi thái sơn, ép cho họ quả thựcmuốn chết cho xong.

    - Đừng khóc...

    Khương Thu Dương hạ giọng nói:

    - Chúng ta còn chút sức mọn!

    Ít nhất... chúng ta có thể... dễ dàng giết sạch người trong các làng mạc, trấn lớn, thành nhỏ mà chúng ta gặp...

    Cho dù không bù nổi hàng triệu sinh mạng.

    Nhưng tối thiểu... có thể chuộc một phần tội lỗi cho bản thân!

    - Tàn sát dân thường?

    Trên mặt một gã thị vệ lộ ra vẻ chần chừ, lẩm bẩm nói:

    - Đó là việc mất hết nhân tính...Khương Thu Dương cười lạnh nói:

    - Binh lính chả lẽ không xuất thân từ dân thường sao?

    Bọn họ chôn sống đại quân cả triệu người của chúng ta... chẳng nhẽ không phải là mất hết tính người?

    - Được, điện hạ, ngài bảo sao... thì chúng ta sẽ nghe vậy!

    Một gã thị vệ ánh mắt đã đỏ vằn lên, trên mặt còn ngân ngấn nước mắt, cắn răng nói:

    - Cho dù có bị vạn người chửi rủa...

    Nhưng ít ra... chúng ta có thể trả thù Đại Hạ một cách thật tàn nhẫn!

    - Đúng vậy... với đám người chúng ta, đủ để tàn sát mọi làng mạcvà thành trấn chúng ta gặp được!

    Cho dù cuối cùng chết vì mệt... cũng phải giết đủ triệu người Đại Hạ!

    - Điện hạ, chúng ta đi theo ngài!

    Khuôn mặt nhếch nhác của Khương Thu Dương lộ ra nụ cười dữ tợn.

    Vèo!

    Đúng lúc này... một mũi tên đột ngột bắn về phía mặt của Khương Thu Dương.Tốc độ kia nhanh tới mức khó tin!

    Đồng tử của Khương Thu Dương trong phút chốc nở ra, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ tột độ.

    Phập!

    Mũi tên này cắm thẳng vào giữa hai chân mày của Khương Thu Dương, xuyên ra đằng sau não bộ.

    Nụ cười dữ tợn vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt của y, còn trong mắt y lại là vẻ hãi hùng và không thể tin nổi.

    Trước khi chết, Khương Thu Dương chỉ liếc mắt đã nhận ra, mũi tênnày... chính là mũi tên Lam Ngọc của y!

    Lúc trước, đánh mất một mũi... trên thảo nguyên.

    Y có nằm mơ cũng không nghĩ tới, mũi tên ấy lại lần nữa xuất hiện ở nơi này, và chỉ bằng một mũi tên đã bắn xuyên trán của một cao thủ dùng tên như y.

    Đây là báo ứng sao?

    Khương Thu Dương đã không còn sức để suy nghĩ vấn đề này rồi, cơ thể của y đổ ầm ầm xuống đất.Chết ngay tại chỗ!

    - Điện hạ!

    - Điện hạ bị ám sát!

    - Điện hạ...

    Hai mươi người này như đã phát điên, đồng loạt lao tới phương hướng mà mũi tên phóng ra.

    Xoẹt!Một ánh sáng vô cùng rực rỡ quét ngang bầu trời.

    Đó là một ánh đao!

    Trong phút chốc, ánh sáng lóe lên thậm chí còn làm lu mờ cả ánh nắng chói chang trên đỉnh đầu.

    Hơn mười chiếc đầu người bay ra, máu tươi văng tung tóe.

    Tiếp theo, một bóng người xông thẳng tới, dùng tốc độ như sét đánh giết chết ngay tại chỗ hơn hai mươi người luyện võ ở cảnh giới Thiết Cốt Cảnh!Cuối cùng, Sở Mặc đi đến bên thi thể ngã trên mặt đất, không còn chút sinh khí, chết không nhắm mắt... của Khương Thu Dương, thản nhiên nói:

    - Tên của ngươi, trả lại cho ngươi!

    -----o0o-----

    Chương 344 : Ha ha ha ha (1)

    Chương 344 : Ha ha ha ha (1)

    Hai mắt Khương Thu Dương đã hoàn toàn mất đi thần thái, mờ mịt nhìn về phía trời xanh, dường như đến chết cũng không thể nào tin được bản thân lại phải bỏ mạng ở nơi như vậy.

    Vị hoàng tử ưu tú nhất của Đại Tề này từ nhỏ đã được gửi vào học tập trong môn phái, tài năng bắn cung xuất quỷ nhập thần, văn võ đều được giáo dục vô cùng tốt.

    Một lòng muốn mở mang bờ cõi biên cương, trở thành vị hoàng đế lưu danh muôn thuở.

    Kết quả lại bị mất mạng ở nơi rừng núi hoang vu.

    Nói ra cũng thật là đáng tiếc.Sở Mặc tiện tay chôn cất xác của mấy người kia.

    Sau đó vác thi thể của Khương Thu Dương lên.

    Cũng không phải là muốn mang về để lĩnh công, ả lại Sở Mặc cũng không thiết những điều này.

    Mà là với thân phận của Khương Thu Dương thì không nên để thi thể của y ở nơi này một cách bừa bãi như vậy.

    Sau này, còn phải mang về để trả lại cho phía Đại Tề nữa!

    Chẳng những vừa có thể để cho con cháu hoàng thất giữ được chút tôn nghiêm, mà còn tạo nên một cú sốc nặng nề...

    đối với tinh thần của cả Đại Tề.Khi Sở Mặc mang thi thể của Khương Thu Dương trở lại quân đoàn thợ mỏ, tất cả mọi người ở đó đều vô cùng sửng sốt!

    - Công tử vô địch!

    Vạn người cùng hô vang, tiếng động lớn vang trời.

    Đám tù binh bị nhốt sau song cửa đều cố gắng mở to hai mắt, xem xem bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

    Trên mặt Phương Đông Minh thì lại lộ vẻ nghi hoặc, không rõ vì sao trong quân doanh lại có người được gọi là công tử.

    - Chẳng lẽ... kẻ chủ trì trận chiến này, lại là vị hoàng tử nào đó của Đại Hạ?

    Phương Đông Minh cảm thấy vô cùng khó hiểu, nhưng ngẫm lại một chút thì lại thấy không đúng.

    Nếu là một vị hoàng tử đang thống lĩnh, thì tên tướng quân thợ mỏ Trương Vinh kia sao có thể nói ra mấy lời đó?

    Đang chìm đắm trong suy nghĩ cá nhân, Phương Đông Minh chợt cảm thấy phía trước có chút xôn xao, một đám người đang tiến về phía bên này.

    Tiếp theo, Phương Đông Minh liền thấy một thiếu niên tuy vóc dáng mảnh khảnh, nhưng lại thẳng tắp, có chút non nớt, nhưng vô cùng tuấntú.

    Ở giữa đám người, như một vầng trăng được bao quanh bởi những vì tinh tú, đi về phía mình.

    Phương Đông Minh nhìn kỹ vài lần, ngây ra tại chỗ.

    Không phải vì y nhận ra thiếu niên này, mà là cảm thấy quá mức khó tin!

    Thiếu niên này... nhìn sao cũng không thấy giống như đã qua mười tám tuổi mà?

    Một đứa bé như thế, cớ gì mà có được uy tín cao như vậy ở nơi này?

    Thật là vô lý quá!Lúc này, Sở Mặc đã đi tới trước mặt Phương Đông Minh, nhìn y khẽ mỉm cười:

    - Ngài là Phương Đông Minh chủ tướng của đại quân triệu người này ư?

    Bốn chữ đại quân triệu người này như một mũi dao khoét sâu vào trái tim Phương Đông Minh khiến y đau nhói.

    Nhưng y vẫn gật đầu, trầm giọng nói:

    - Ngươi là?

    - Một kẻ vô danh tiểu tốt mà thôi.

    Sở Mặc liếc nhìn Phương Đông Minh, hơi hơi lắc đầu nói:

    - Lập tức khởi hành, đưa những người này áp tải về Viêm Hoàng Thành cho ta.

    Nói xong, Sở Mặc lớn tiếng hỏi những người bên cạnh:

    - Các ngươi có muốn cùng ta đi đánh giặc hay không?

    - Muốn!

    Toàn bộ quân đoàn thợ mỏ hô lên một tiếng như sấm rền.

    Trương Vinh cũng không nén nổi mà cảm thấy máu nóng đang sôi lên trong huyết quản, nhìn Sở Mặc, nghĩ thầm trong bụng: Trước kia ta không biết thiên tài là thế nào, cũng không cho rằng trên đời này thực sựcó thiên tài.

    Nhưng sự thật chứng minh... ta đã sai rồi!

    Trên đời này quả thực là có thiên tài!

    Truyền thuyết tám tuổi được phong tướng thời cổ... xem ra, chưa chắc đã chỉ là một truyền thuyết!

    Sở Mặc lớn tiếng nói:

    - Được, đầu tiên chúng ta phải giải quyết xong xuôi chuyện này, sau đó ta sẽ cầu xin bệ hạ và Phương nguyên soái... mang theo binh đoàn thợ mỏ cá ngươi... ra nơi tiền tuyến thực thụ!

    Ta sẽ để cho tất cả mọi người trên thế gian này đều biết rằng, thậm chí thợ mỏ của Đại Hạ chúng ta... cũng rất lợi hại!

    Ha ha ha ha!Một tràng cười thấu tận mây xanh vang lên trong quân doanh vốn dĩ kỷ luật nghiêm khắc và cứng nhắc này.

    Tất cả mọi người, đều vô cùng vui sướng.

    Còn tù binh phía Đại Tề... lại là hồn xiêu phách lạc, sống không bằng chết.

    Đây, chính là chiến tranh.

    Sau đó, mọi người ăn uống no nê, rồi bắt đầu lên đường.

    Bên này đã sớm gửi tin chiến báo về, phỏng chừng lúc này phía Viêm Hoàng Thànhcũng đã nhận được tin tức rồi.

    Trương Vinh và Sở Mặc cưỡi ngựa sóng vai đi bên cạnh nhau.

    - Sở công tử, ngươi nói là... một tướng quân thợ mỏ như ta đây, thực sự có thể ra trận giết giặc sao?

    - Sao thế, Trương tướng quân cũng muốn ra trận ư?

    - Tên khốn kiếp này, ngươi muốn mang toàn bộ quân đoàn thợ mỏ ra tiền tuyến, chẳng nhẽ lại định bỏ rơi một mình chủ tướng ta đây lại?

    - Ha ha ha, Trương tướng quân hiểu lầm rồi.

    Lần này là ngài... lập công đầu!

    Nếu không có ngài thì khả năng có thể tiêu diệt đại quân cả triệu người của Đại Tề là vô cùng nhỏ.

    Nhiều nhất cũng chỉ gây ra cho họ tổn thất lớn thôi.

    Cho nên công lao của ngài lớn lắm, hơn nữa, ngài mới là quốc bảo chân chính đấy!

    Tên nhóc như ta đâu dám đưa ngài ra chiến trường một cách bừa bãi chứ.

    - Đừng nói mấy thứ vớ vẩn đó, cả đời ông già này còn chưa từng được đánh trận chiến nào thực sự ác liệt cả.

    Quân công lần này ít nhất có thể giúp ông già ta đây thăng liền hai ba cấp.

    Đến lúc đó đã thành một tướng lĩnh rồi mà lại chưa từng đánh trận, người khác chẳng lẽ không biết đường mà lên án?

    - Ai dám nói vậy?

    Thằng nhóc ta sẽ là người đầu tiên rút lưỡi của y.

    Đại quân triệu người của Đại Tề bị tiêu diệt thế nào, chẳng nhẽ lại không biết sao?

    Ai nói đánh giặc thì nhất định phải lấy cứng đối cứng?

    Một mình ngài liền chống lại được đại quân cả triệu người rồi!

    - Thôi, tên nhóc nhà ngươi cũng đừng tâng bốc ta nữa.

    À đúng rồi, ta có đứa cháu gái...

    ... . . .

    - Tin thắng trận!

    - Tin thắng trận!

    - Từ dãy Thiên Đoạn... truyền tin thắng trận về...

    Đại quân triệu người của Đại Tề, muốn bí mật xuyên qua dãy núi Thiên Đoạn, đánh lén vào phủ Thanh Châu, sau đó thẳng tiến về Viêm Hoàng Thành.

    Nhưng đã bị quân đồn trú của ta ở đó tiêu diệt hoàn toàn!

    - Tin thắng trận...

    Từ dãy núi Thiên Đoạn cho đến Viêm Hoàng Thành trải dài suốt mấy ngàn dặm đường, phàm là nơi có thành trì, có người ở đều vang lên tin thắng trận.Tất cả người Đại Hạ sau khi nghe được tin tức này đều có một vẻ mặt như nhau.

    Trợn mắt há mồm, không thể nào tin nổi, sau đó... mừng rỡ như điên!

    - Chúng ta vậy mà lại tiêu diệt được cả triệu quân của Đại Tề!

    - Đội quân triệu người là một con số cỡ nào hả?

    Cho dù là một triệu con heo cũng đâu có thể giết dễ dàng như vậy!

    - Điều này có thật không vậy?

    -----o0o-----

    Chương 345 : Ha ha ha ha (2)

    Chương 345 : Ha ha ha ha (2)

    - Nhất định là thật rồi!

    Tin tức kiểu này, ai dám loan báo bậy chứ?

    Chán sống rồi sao?

    Tin chiến thắng được truyền đi cấp tốc trong vô số tiếng ngợi khen, thán phục, hoan hô, từ phủ Thanh Châu, sau đó... truyền thẳng tới Viêm Hoàng Thành!

    Trong hoàng cung, hoàng thượng đang ở ngự thư phòng phê duyệt tấu chương, nghe thấy tiếng huyên náo ầm ỹ ở bên ngoài, liền khẽ cau mày.

    Khu vực nội viện trong hoàng cung xưa nay đều vô cùng yên tĩnh.Bọn cung nữ thái giám đến đi đường còn phải cố mà nhón chân, sợ rằng sẽ quấy nhiễu đến hoàng thượng.

    Hiện giờ lại có người dám lớn tiếng gây náo loạn nội viện trong hoàng cung, quả thực là điếc không sợ súng!

    Ngay khi hoàng thượng chuẩn bị bùng nổ cơn giận, Giọng nói thô tháo của Phương Minh Thông vang lên phía bên ngoài, hơn nữa lại còn kèm theo tiếng cười ngặt nghẽo như điên:

    - Ha ha ha ha ha, ha ha ha ha ha ha...

    Ha ha ha ha ha...!

    Khóe miệng hoàng thượng lập tức co giật liên hồi.

    Lửa giận trong nháy mắt bùng lên.

    - Phương Minh Thông!

    Mẹ kiếp ngươi điên rồi hay sao?

    Có thể khiến vị hoàng đế chí tôn này phải văng tục, có lẽ lão Phương cũng nên cảm thấy tự hào rồi.

    - Ha ha ha ha, hoàng thượng, có tin thắng trận!

    Thằng ranh kia...

    đúng là không phụ mong đợi của hoàng thượng, dẫn theo hơn một vạn hai ngàn người của quân đoàn thợ mỏ, đại phá đại quân triệu người của Đại Tề, tiêu diệt gọn hơn một trăm lẻ một vạn ba ngàn người.

    Bắt sống bốn ngàn một trăm năm mươi chín người, trong đó bao gồm cả chủ tướng của Đại Tề ... là Phương Đông Minh, vốn là anh em đồng tộc của ta.

    Còn giết chết tam hoàng tử Đại Tề Khương Thu Dương nữa chứ.

    Ha ha ha ha ha...

    Sảng khoái!

    Quả là sảng khoái!Phương Minh Thông đứng ở ngoài cửa ngự thư phòng gân cổ gào lên, sau đó... lần đầu tiên từ lúc cha sinh mẹ đẻ tự tiện đẩy cửa ngự thư phòng ra mà không đợi hoàng thượng tuyên vào.

    Lão Phương thực sự là rất nóng lòng muốn nhìn thấy vẻ mặt của hoàng thượng lúc này rồi.

    Quả nhiên y cũng đã được như ý nguyện.

    Lúc này, ánh mắt hoàng thượng đang... dại ra.

    Dường như không hề phát hiện thấy tên Phương Minh Thông "đại nghịch bất đạo" chưa được vời đã tự tiện xông vào này.

    - Bệ hạ...

    Phương Minh Thông rụt cổ, khép nép nhìn hoàng thượng, cảm thấy không biết có phải mình quá vênh váo càn rỡ mà chọc giận hoàng thượng rồi hay không.

    Tuy nói đó là một tin thắng trận động trời, nhưng mà, lòng vua khó dò...

    - Ha ha...

    Ha ha ha...

    Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha...!

    Đột nhiên, hoàng thượng bỗng nổ ra tràng cười như điên, thậm chí còn điên hơn cả Phương Minh Thông.

    Hoàng thượng cười đến sóc hông, chảy cả nước mắt, tay run run chỉ về phía Phương Minh Thông, hoàn toàn không nói ra lời:

    - Ha ha ha...

    Ha ha ha ha...

    - Thôi xong... hoàng thượng điên mất rồi.

    Phương Minh Thông như một đứa trẻ nghịch ngợm bị tóm được, ngoan ngoãn đứng đó:

    - Bệ hạ... ngài không sao chứ.

    - Lão Phương...

    Ngươi là tên khốn kiếp!

    A ha ha ha...

    Ha ha ha ha, tin tức thế này... mà ngươi đi báo cáo như vậy sao?

    Ha ha ha ha...

    Ngươi phải...

    Ha ha, từ tốn mà... báo cáo chút một cho trẫm chứ?

    Ha ha ha ha!

    Hoàng thượng vẫn ôm bụng cười không kịp thở.

    Thật lâu sau, rốt cuộc có thể ngưng lại, bưng chén trà trên bàn lên uống một hớp cạn sạch.

    Sau đó dùng tay quệt đi nước mắt nhưng sau đó lại có thêm càng nhiều nước mắt chảy ra.

    - Lão Phương?

    - Vâng.

    - Ngươi nói xem...

    Trẫm có được coi như một hoàng đế vang danh thiên cổ không?

    - Cái này...

    - Nói ngay!

    - Có!

    - Vậy ngươi nói xem, chúng ta có nên thực hiện một cuộc cải cách quy mô thật lớn trước nay chưa từng có không?

    - Vâng!

    - Ngươi nói xem, về sau trên sử sách sẽ viết về trẫm như thế nào?

    Liệu có viết thế này hay không: Năm 1033 Đại Hạ, dưới sự dẫn dắt của Sở vương Sở Mặc, hơn hai ngàn quân thợ mỏ dùng mưu chôn sống đại quân trăm vạn người của Đại Tề?

    - Nhất định sẽ như vậy!

    - Thế còn được, Đại Tề...

    Ha ha, Đại Tề... kẻ thù truyền kiếp!

    Ông nội trẫm, phụ hoàng trẫm, liệt tổ liệt tông của trẫm, không ai là không muốn làm cỏ Đại Tề!

    Thù hận của tổ tiên trẫm chưa bao giờ dám quên.

    Dốc lòng cai trị, chăm lo việc nước... nhưng Đại Tề người ta cũng không hề thua kém.

    Thậm chí nếu huy động sức mạnh tổng hợp thì còn caohơn chúng ta một bậc!

    - Đúng vậy...

    Đại Hạ chúng ta có hai vị hoàng đế lần lượt bị bọn họ bắt đi, làm nhục đủ kiểu, cuối cùng phải tự sát để giữ lấy thanh danh.

    Thù này... không thể nào quên.

    - Đó là hai vị tổ tiên của trẫm...

    Hoàng thượng than nhẹ một tiếng, sau đó nói:

    - Lần này hai vị tổ tiên chết trong khuất nhục cũng có thể nhắm mắt được rồi!

    Con cháu của các ngài, đã báo thù cho các ngài rồi!

    Lúc này, bên ngoài lại truyền đến giọng nói the thé của một gã tháigiám:

    - Bệ hạ...

    ở ngoài hoàng cung quần thần đang phấn khích khó dằn nổi, muốn bệ hạ ra ngoài nói đôi lời!

    Ngoài cửa cung cũng đã có hơn trăm ngàn dân chúng tụ tập, hơn nữa, số lượng... còn đang không ngừng tăng lên!

    - Được!

    Trẫm... lập tức ra ngay!

    Hoàng thượng thoáng nhìn Phương Minh Thông sau đó hít sâu một hơi:

    - Nhìn xem, lúc này trẫm đã đủ oai vệ chưa?

    - Lúc nào bệ hạ cũng đều oai phong cả!Phương Minh Thông nói.

    - Không ngờ, đến già rồi lão Phương ngươi lại còn học được trò nịnh hót cơ đấy!

    Hoàng thượng cười mắng:

    - Nhưng mà, mấy câu nịnh này, trẫm nghe vào... thấy thoải mái!

    Nói xong, hoàng thượng nhìn Phương Minh Thông nói:

    - Sở Mặc...

    đúng là quốc bảo mà!

    - Đúng vậy, thật sự là một quốc bảo!

    Phương Minh Thông phụ họa theo từ tận đáy lòng.

    - Trẫm có Sở Mặc, thì một mình có thể chống đỡ lại cả triệu quân!

    Hoàng thượng nhìn Phương Minh Thông nói:

    - Ngươi nghĩ xem, chỉ phong mỗi tước Sở vương có phải chưa đủ hay không?

    Phương Minh Thông lúc này sợ tới mức khẽ run rẩy:

    - Đủ...

    đủ rồi bệ hạ, ngài còn muốn phong thưởng cho hắn như thế nào nữa!

    Lại phong tiếp...

    - Lại phong tiếp thì chính là ngôi vị hoàng đế rồi...

    Hoàng thượng nói một cách xa xăm:

    - Ngươi nói xem, hắn sẽ thỏa mãn sao?Lúc này Phương Minh Thông có chút hiểu được tâm tư của hoàng thượng.

    Vị hoàng đế này sau khi mừng như điên thì tính đa nghi lại trỗi dậy!

    Dù sao công lao mà lần này Sở Mặc lập nên, quả thực quá lớn!

    Lớn đến mức bất cứ kẻ nào đều không thể xem nhẹ, lớn đến mức rực rỡ huy hoàng!

    Phương Minh Thông chợt nhớ tới một chuyện, vội vàng nói:

    - Bệ hạ, trên tin chiến báo mà Sở Mặc gửi về, không hề nhắc tới bản thân mình một chữ nào.

    Công đầu viết trên chiến báo... ghi là của Trương Vinh.

    - Hả?

    Hoàng thượng ngây ra, lập tức cười rộ lên:

    - Sở vương!

    Hắn chính là Sở vương!

    -----o0o-----

    Chương 346 : Một trời một vực

    Chương 346 : Một trời một vực

    Nói xong, bước chân thoăn thoắt đi ra ngoài cung.

    Giấc mộng lưu danh thiên cổ...

    đang bày ra trước mắt!

    Phương Minh Thông nhìn theo bóng của hoàng thượng sợ đến toát mồ hôi, tuy nhiên trong lòng cũng thầm khen: Đúng là một thằng nhóc thông minh, không kể công, không kiêu ngạo, tuổi còn nhỏ mà đã làm được như vậy.

    Hoàng thượng nói không sai chút nào...

    Ngươi đúng là quốc bảo mà!... . . .

    So sánh với bầu không khí náo nhiệt của Viêm Hoàng Thành, mảnh trời trên đế đô Đại Tề... lại bao phủ một bầu không khí nặng nề u ám.

    Dường như toàn bộ chốn kinh đô phù hoa đều ảm đạm trong một không khí chết chóc.

    Thậm chí ngay cả những dân chúng bình thường không biết chuyện gì đã xảy ra, đều cảm nhận được loại cảm giác này.

    Bọn họ rất hoang mang, không biết đã có việc gì phát sinh, bầu không khí bao phủ trên chốn đô thành phồn vinh này sao lại khiến người ta khó thở như vậy.Sự sung sướng có thể lây lan, thì sự áp lực cũng có thể lan truyền.

    Trong phút chốc, sắc mặc của tất cả mọi người ở đế đô Đại Tề, từ đầu đường đến cuối ngõ, đều trở nên vô cùng nghiêm túc.

    Những đứa trẻ đang nô đùa ngoài đường cũng đều được người lớn dắt về.

    Có đứa không nghe lời còn bị phết cho mấy cái, vừa nức nở vừa đi về cùng cha mẹ.

    Trong hoàng cung Đại Tề.

    Trên ghế rồng, hoàng đế Đại Tề Khương Hằng Vũ ngồi ở đó mặtkhông có chút biểu tình.

    Thoạt nhìn như đang suy tư điều gì.

    Bên dưới là một đoàn văn võ bá quan đang quỳ, tất cả mọi người đều cúi gằm mặt.

    Không có bất cứ ai dám lên tiếng nói chuyện.

    Không khí bên trong chốn cung vàng điện ngọc này, còn áp lực hơn bên ngoài gấp trăm lần!

    - Các ngươi, không ai phản đối ư?

    Thật lâu sau, Khương Hằng Vũ cất giọng như người đang ngủ mê, khẽ nói một câu.

    - Bệ hạ... trăm sai ngàn sai, đều là do lão thần.

    Việc này... lão thần không thể nào chối bỏ được trách nhiệm.

    Một ông già tóc đã hoa râm nhưng toàn thân vẫn toát lên vẻ mạnh mẽ, chậm rãi ngẩng đầu.

    Hai hàng nước mắt chậm rãi lăn ra khỏi đôi mắt đục ngầu.

    Ông già này, chính là binh mã đại nguyên soái của Đại Tề Khổng Trung Đạt!

    Nghe nói cảnh giới đã đạt tới Minh Tâm Cảnh hoàng cấp tầng thứ bảy.Lại nói, Khổng Trung Đạt đã theo hầu hai vị hoàng đế, cũng được xem như nguyên lão hai triều.

    Làm binh mã đại nguyên soái của Đại Tề đã rất nhiều năm.

    Địa vị ở Đại Tề cực cao, rất được hoàng đế Khương Hằng Vũ tin dùng.

    Lúc trước kế hoạch trên thảo nguyên phương Bắc cũng là do y đề suất.

    Sau lại đến lúc hoàng thất Đại Tề sắp được thu hoạch, thì bị Sở Mặc nhúng tay vào, khiến kế hoạch này bị hủy diệt hoàn toàn.

    Chẳng khác nào tát bôm bốp vào mặt của hoàng thất Đại Tề.

    Lần này chiến dịch kéo cả triệu quân qua dãy núi Thiên Đoạn, cũng vẫn là do Khổng Trung Đạt đề ra!Kẻ xúi giục thái tử Hạ Anh ở Đại Hạ, là một tên mật thám do Khổng Trung Đạt cài ở Đại Hạ đã được hơn ba mươi năm!

    Ở phủ thái tử, người đó là một bề tôi cũ chân chính, gần như là ở bên thái tử Hạ Anh từ nhỏ đến lớn.

    Là một thuộc hạ thân tín mà Hạ Anh vô cùng tin tưởng.

    Ai mà ngờ được người như vậy lại là một gián điệp của Đại Tề!

    Bởi vậy, sau khi Hạ Anh vừa xảy ra chuyện, Khổng Trung Đạt liền có được tin tức.

    Hơn nữa, còn nắm rõ được tâm tình của Hạ Anh hơn so với rất nhiều người.Theo đó, sau nhiều lần tâm sự với Hạ Anh rốt cuộc tên gián điệp kia cũng xúi được Hạ Anh làm phản.

    Và vẫn có thể đóng vai trò làm một kẻ trung gian mà lại không khiến bản thân bị bại lộ.

    Gã tìm cho Hạ Anh Một con mắt, nhờ vào một loại thuốc thần kỳ giúp Hạ Anh khôi phục một chút thị lực!

    Sau đó hứa hẹn với Hạ Anh, một khi sự việc thành công, sẽ trả lại cho y cả hai con mắt sáng không hư hại gì, khôi phục hoàn toàn thị lực cho y.

    Hơn nữa còn phong y làm Hạ vương!

    Ban cho y một nửa quốc thổ của Đại Hạ!Hạ Anh không hề do dự mà...

    Đồng ý! ——

    Sau khi Hạ Anh đồng ý tạo phản, cái giá mà y trả ra vô cùng ác độc!

    Giống như một lưỡi dao sắc bén, cắm vào ngay trái tim của Đại Hạ!

    Y mang bí mật của dãy núi Thiên Đoạn tiết lộ cho Đại Tề.

    - Bên trong lòng núi Thiên Đoạn ẩn chứa một mỏ quặng vô cùng lớn!

    - Đại Hạ đã khai thác mỏ quặng này... hơn mười năm nay!

    - Cụ thể hơn thì ta không rõ ràng, bởi trong suốt mười năm này ta không hề nhúng tay vào việc của bên đó.

    Người của ta cũng không có cách nào để cài vào được.

    Nhưng chỗ ta còn cất giữ tấm bản đồ của năm ấy.

    Có một lối đi lớn trên bản đồ đó lúc này nhất định đã được đào thông!

    - Đường hầm đó rất lớn, cho dù là cả triệu người cũng nhất định có thể đi qua!

    Quân đội đồn trú ở đó kiêm luôn cả canh gác và khai thác mỏ.

    Thực lực của đội quân đó không kém.

    Nhưng vì để giữ bí mật nên chỉ có thể điều động hơn một vạn người.

    Không hề đáng lo.

    - Sau khi hành quân xuyên qua được dãy Thiên Đoạn, các ngươisẽ đánh chiếm được phủ Thanh Châu trong một khoảng thời gian ngắn nhất.

    Sau đó... có thể thẳng tiến đến Viêm Hoàng Thành rồi!

    - Ta chờ các ngươi, ở Viêm Hoàng Thành!

    Lúc ấy, Hạ Anh đã có một cuộc đàm phán kéo dài với vị sứ giả do Đại Tề bí mật phái tới, gần như đã mang mọi tin tức mà y biết khai báo ra một cách cụ thể.

    Sau đó, phía Đại Tề liền phái ra một cao thủ tới khảo sát tình hình thực tế trên dãy núi Thiên Đoạn.

    Quả nhiên nhanh chóng phát hiện, những gì thái tử Hạ Anh nói là đúng sự thực, không hề sai chút nào!Vì vậy, phía bên Đại Tề liền vui như mở cờ trong bụng, cảm giác này thật chẳng khác nào giữa mùa hè oi bức, đang khát khô cổ lại được uống một ly nước đá.

    Quả thực là mát thấu tận tâm can.

    Rồi sau đó, Đại Tề bắt đầu bí mật điều binh khiển tướng một cách chóng vánh.

    Phân tán vài đội quân bí mật, ra lệnh cho bọn họ đến tập kết tại dãy núi Thiên Đoạn.

    Đồng thời, phái ra những phó tướng và chủ soái dày dạn kinh nghiệm cùng Phương Đông Minh chỉ huy toàn bộ mặt trận, tiến hành chiến dịch này.Mãi cho đến khi đại quân đã tập kết một cách an toàn dưới chân núi Thiên Đoạn, thì phần thắng lúc này cũng vẫn đang hoàn toàn nghiêng về phía Đại Tề.

    Không ai có thể đoán được vì sao, kết cục của trận thắng mười mươi này lại trở thành như vậy.

    Từ đầu đến cuối, phía bên Đại Hạ vẫn không hề có bất cứ động tĩnh nào!

    Mấy nhánh quân của họ vẫn còn đang bận chặn quân nghi binh của Đại Tề, sợ sẽ có quân đội của bọn y lọt qua biên giới.

    Còn tình hình phíadãy núi Thiên Đoạn thì vẫn tĩnh lặng như mặt hồ thu vậy!

    Nhưng mặt hồ yên ả này, lại nhận chìm toàn bộ đại quân triệu người của bọn họ!

    -----o0o-----

    Chương 347 : Nguyên nhân do đâu?

    Chương 347 : Nguyên nhân do đâu?

    Khi tin tức bay về tới kinh thành Đại Tề, thậm chí hoàng đế Khương Hằng Vũ còn không tin tưởng đây là sự thật.

    Nguyên soái Khổng Trung Đạt cũng không tin!

    Không một ai dám tin tưởng!Nhưng không bao lâu sau, các tin tức cụ thể hơn lần lượt được truyền về.

    Bao gồm cả tin chủ tướng Phương Đông Minh bị bắt, tam hoàng tử Khương Thu Dương đã chết trận...

    Phía bên Đại Tề... hoàn toàn choáng váng!

    Liên tục mấy ngày hoàng đế Đại Tề Khương Hằng Vũ đều mất đi tỉnh táo.

    Lúc nào cũng như kẻ mất hồn, cho đến buổi vào chầu hôm nay mới bắt đầu khá hơn.

    Vì thế, mới có cảnh như trên.

    - Khổng Trung Đạt, trẫm... không muốn truy cứu trách nhiệm của ngươi.

    Chuyện này từ đầu chí cuối...

    đều lộ ra sự bất thường.

    Trẫm muốn biết, trong thời gian gần đây, rốt cuộc... có nơi nào không đúng.

    Trên mặt Khương Hằng Vũ gần như không có bất cứ biểu tình nào, tiếng nói cũng nhẹ như gió thoảng.

    Nhưng mọi người đều biết rõ, trong lòng hoàng thượng sớm đã nổi trận lôi đình.

    Chỉ là không tìm ra mục tiêu để mà xả giận đó thôi.

    Bởi vì đúng như hoàng thượng nói, trong tất cả chuyện này đều lộ ra vẻ đáng ngờ.

    Đại quân cả triệu người... lại mất vào tay một đội quân thợ mỏ chỉ vỏn vẹn hơn một vạn người, điều này chẳng lẽ không vô lý haysao?

    Hơn nữa, dựa theo lời của các cao thủ Đại Tề, sau khi thăm dò phát hiện ra, đối phương đã sớm có sự chuẩn bị chu đáo!

    Sau khi đại quân tiến vào đường hầm, liền lập tức khiến toàn bộ đường hầm sụp đổ... số chiến sĩ bị chôn sống của Đại Tề chỉ sợ phải lên đến mấy chục vạn!

    Khổng Trung Đạt quỳ ở nơi đó, sự chua xót tràn lan trong lòng đã sắp sửa không thể kiềm nén nổi, nói:

    - Phía lão thần... quả thực không hề thu được bất cứ tin tức bấtthường nào.

    Lúc này, trong số đám quần thần quỳ bên dưới, có một người ngẩng đầu nói:

    - Bệ hạ... một thời gian trước, trong nhà thần có bị mất trộm.

    Ôi...

    Trong cung điện vang lên một đợt thở dài ngao ngán, mọi người đều tự nhủ trong lòng: Có mỗi việc nhà ngươi mất trộm... cũng dám mang ra mà kể hay sao?

    Thích chuốc thêm phiền phức ư?Tuy nhiên, ngay sau đó, có người lại nói:

    - Nhà thần... cũng bị mất trộm!

    - Thần cũng thế...

    - Nhà thần cũng bị mất trộm!

    Lập tức lại có hơn mười mấy vị đại thần mở miệng.

    Lúc này, những người khác đã hoàn toàn ngơ ngác, nhìn những vị quan này.Người mở miệng đầu tiên khoảng hơn năm mươi tuổi, mày râu nhẵn nhụi, quần áo là lượt.

    Tuy là đang quỳ nhưng khí chất tỏa ra trên người vẫn vô cùng tao nhã.

    Người đó chính là một vương gia trong hoàng thất Đại Tề, tên là Khương Hằng Húc, đồng lứa với quốc quân Khương Hằng Vũ.

    Khương Hằng Húc rất ít khi tham gia vào chuyện triều chính.

    Nhưng tài sản cá nhân thì nhiều vô số kể, kinh doanh mấy hiệu thuốc lớn nhất trong kinh đô Đại Tề.

    Gần như lũng đoạn toàn bộ ngành dược trong kinh thành.

    Y nhìn hoàng thượng trầm giọng nói:

    - Sở dĩ thần nói ra chuyện này, là vì nhớ ra một việc, không biết hai chuyện đó có liên quan gì đến nhau không.

    - Nói.

    Khương Hằng Vũ nhìn y thoáng cái.

    - Là như vậy, thời gian khá lâu về trước, thân vương Hạ Kinh của Đại Hạ bắt đầu thu gom thuốc ở khắp nơi.

    Nhờ vào ra giá cũng mua mất một lượng lớn nguyên dược từ Đại Tề ta.

    Thậm chí, nhân cơ hội này thần cũng buôn bán lời một ít.

    Khương Hằng Húc nói xong, quan sát nét mặt của Khương Hằng Vũ.Khương Hằng Vũ mặt không đổi sắc:

    - Nói tiếp đi.

    - Sau đó, thần được nghe nói phía bên Đại Hạ, có một thiếu niên tên là Sở Mặc.

    Chỉ trong thời gian rất ngắn đã trở thành nhân vật có tên tuổi trên khắp Đại Hạ.

    Không ít người của các môn phái đều phải chịu thiệt thòi trong tay hắn.

    Khương Hằng Húc dừng lại châm chước tìm từ, sau đó nói tiếp:

    - Sở dĩ Hạ Kinh đi thu thập dược liệu cũng là vì thiếu niên Sở Mặc kia nói, có thể trị được căn bệnh tế nhị lâu năm của Hạ Kinh.

    Chuyện này ở Đại Hạ có rất nhiều người biết.Con ngươi thấu triệt lạnh lùng của Khương Hằng Vũ nhìn Khương Hằng Húc.

    Khương Hằng Húc nói:

    - Thời gian trước nhà thần đột nhiên mất trộm, đối phương có thân thủ cực cao!

    Đánh cắp gần như toàn bộ dược liệu quý báu của nhà thần chỉ trong một đêm.

    Thế nhưng trừ dược liệu ra, các loại vàng bạc châu báu, đồ cổ, ngọc ngà... lại không hề mất món nào!

    Lúc ấy thần đã cảm thấy hơi nghi ngờ, nhưng lại nghĩ chỉ có nhà mình mất trộm, nên không để ý đến nữa.

    Nhưng vừa rồi lại có nhiều người cùng kêu mất trộm, như vậy... chuyện này hẳn cũng được coi là bất thường?

    - Đúng vậy, chuyện này quả thực rất kỳ quái...

    Ta cũng cho rằng chỉ mình nhà ta mất trộm.

    Ngoài dược liệu ra cũng không bị mất thứ gì quan trọng, nên cũng không báo quan.

    - Ta cũng vậy, ta cũng vậy !

    - Nhà ta cũng y hệt như vậy!

    Trừ dược liệu ra thì không mất thứ gì!

    - Hóa ra đều như nhau cả!

    Một đám người nhao nhao phụ họa.Đôi mày của Khương Hằng Vũ dần dần nhíu lại.

    Lúc này, một ông già, đột nhiên trầm giọng nói:

    - Sở Mặc...

    đã từng tới nơi này!

    Ồ!

    Đám quần thần đang quỳ dưới điện ồ lên đầy kinh ngạc.

    Vì sao càng nói lại càng cảm thấy sắp chạm được tay vào sự thật thế nhỉ?

    Chẳng lẽ chuyện này... thật sự có liên quan tới thiếu niên danh tiếng dạo này đang vang dội kia hay sao?Trong con ngươi của Khương Hằng Vũ bắn ra hai ánh nhìn sắc bén, quét về phía ông già kia.

    Nhưng ngay lấp tức, ánh nhìn đó trở nên mềm mại hơn đôi chút:

    - Trần lão, ngài có chứng cứ gì không?

    Ông già kia gật gật đầu:

    - Bệ hạ chờ một lát, lão phu đi bắt một người, sẽ trở lại ngay!

    Nói xong, thân hình của Trần lão thoắt cái biến mất trước mắt mọi người.

    Trần lão chân trước vừa đi, phía sau hoàng thượng liền thở dài một tiếng, nhìn mọi người vẫn đang quỳ rạp bên dưới, bỗng nhiên nhẹ nhàng cười rộ lên:

    - Ha ha...Tìm hiểu rõ ngọn ngành, chẳng qua là muốn...

    được chết rõ ràng một chút mà thôi.

    Trẫm không muốn làm một con ma hồ đồ!

    - Bệ hạ...

    - Bệ hạ đừng nói như vậy!

    - Chúng ta vẫn còn binh lực!

    - Lực lượng của chúng ta vẫn hùng mạnh như cũ!

    - Bệ hạ không nên bi quan quá mức...

    Khương Hằng Vũ xua tay:

    - Được rồi...

    Tất cả đứng lên đi.

    Trận chiến này... dù có thế nào, chúng ta nhất định sẽ thua!

    Phía Đại Hạ... tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy đâu.

    Ha, không cần đánh...

    đã chôn sống triệu quân của Đại Tề ta!

    Trên đời này... nào còn việc gì tốt hơn thế nữa?

    Các ngươi cho rằng... quân đội của Đại Hạ đều chỉ dùng...

    để trang trí hay sao?

    - Hoàng thượng, chúng ta còn có sức mạnh của môn phái!

    Có người lên tiếng đầy đau xót.

    - Nhưng người ta cũng có!

    Khương Hằng Vũ thản nhiên nói.

    -----o0o-----

    Chương 348 : Giết chết

    Chương 348 : Giết chết

    Lúc này, ánh mắt hoàng thượng liếc về phía nhị hoàng tử vừa mới đứng dậy, đang ở đó không nói một lời, tiếp đến, ánh mắt của y lại đảo qua đám người đại hoàng tử, tứ hoàng tử và ngũ hoàng tử.

    - Chuyện đại quân quy mô lên đến triệu người sẽ vượt biên thông qua dãy núi Thiên Đoạn, số người biết đến tổng cộng không quá mười.Khương Hằng Vũ thản nhiên nói:

    - Trẫm biết, Khổng Trung Đạt và Phương Đông Minh cũng biết, kẻ còn lại, chính là mấy hoàng tử các ngươi.

    Ngoài ra, đây là tuyệt mật!

    Trong các ngươi...

    Ai?

    Đã mang việc này bàn ra tán vào?

    Những lời này của hoàng thượng vừa dứt, sắc mặt của nhị hoàng tử và ngũ hoàng tử liền hơi hơi thay đổi!

    Trước đó, hoàng thượng từng nghiêm khắc hạ lệnh, trừ phi đại quân có thể an toàn đi qua dãy núi Thiên Đoạn, nếu không tuyệt đối không được để lộ tí xíu tin tức nào về việc này!Nhưng cũng tại đêm hôm đó, nhị hoàng tử và ngũ hoàng tử trong lúc vô ý đã mang việc này ra để trò chuyện.

    Hơn nữa, vừa rồi tuy vương gia Khương Hằng Húc chưa nói vụ việc mất trộm xảy ra cụ thể vào hôm nào, nhưng ngày hôm đó.

    Hình như thời gian vô cùng sát với... ngày mà bọn họ nói về việc này!

    Bởi vậy, tim nhị hoàng tử và ngũ hoàng tử liền đập như trống đánh.

    Đồng thời trong lòng cũng ôm một tia hy vọng: Sẽ không thể nào trùng hợp đến vậy chứ?

    Sao có thể trùng hợp như vậy được?

    Khương Hằng Vũ ngồi lên ngôi vị hoàng đế này đã nhiều năm nay, còn có việc gì giấu diếm được cặp mắt của y.Nét mặt thay đổi của nhị hoàng tử và ngũ hoàng tử.

    Lại làm sao qua nổi mắt y?

    Tuy rằng hai vị hoàng tử đã ra sức che giấu, nhưng chỉ cần liếc mắt Khương Hằng Vũ đã nhìn ra: Hai người này... nhất định đang cố lấp liếm chuyện gì?

    Ngay khi Khương Hằng Vũ muốn lên tiếng nói chuyện, Trần lão vừa rời đi ban nãy, đã mang theo một gã béo ục ịch xuất hiện trên đại điện.

    Y ném gã mập kia xuống đất, lạnh lùng nói:

    - Triệu Nhị, bệ hạ đang ở đây, còn không mau dập đầu quỳ xuống!

    Gã Triệu Nhị sắp béo tròn như quả bóng đó quỳ sụp xuống, run rẩymà nói:

    - Thảo dân Triệu Nhị...

    Ra mắt hoàng đế bệ hạ!

    Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

    Vẻ mặt tất cả quần thần trong triều đều vô cùng kinh ngạc, không biết Trần lão bắt một tên sắp béo quay như vậy tới để làm gì?

    Hoàng thượng cũng có chút mờ mịt.

    Tuy nhiên, cũng chỉ nhàn nhạt hừ một tiếng.

    Trần lão nói:

    - Triệu Nhị, hãy kể hết một lượt những gì ngươi biết cho hoàngthượng nghe.

    Nếu như có nửa câu giấu diếm, thì không có ai cứu nổi ngươi đâu!

    - Thảo dân không dám...

    Thảo dân không dám!

    Triệu Nhị run rẩy, đem toàn bộ câu chuyện kể từ đầu tới cuối cho hoàng đế Đại Tề Khương Hằng Vũ.

    Bắt đầu từ việc y dựa vào kinh nghiệm đoán ra thanh niên dịch dung lẻn vào kinh đô Đại Tề là Sở Mặc.

    Sau đó âm thầm liên hệ với Trần lão, định ngấm ngầm thực hiện âm mưu đối với Sở Mặc.

    Lại bị Sở Mặc phát hiện rồi chuồn êm mất.

    Theo lời kể của Triệu Nhị, quần thần trong điện liên tục hô lên thảng thốt.

    Đều không dám ngờ, vị thiếu niên đang yêng hùng ở Đại Hạ kia,lại một thân một mình đi tới kinh đô Đại Tề để do thám tình hình quân sự.

    Hơn nữa, tính cảnh giác còn cao như vậy, tránh được mọi âm mưu cạm bẫy, rồi biến mất không thấy tăm hơi.

    Hai người nhị hoàng tử và ngũ hoàng tử sau khi nghe Triệu Nhị tường thuật lại xong, cùng với biết được thời gian chính xác là ngày hôm đó, đến một tia hy vọng cuối cùng cũng bị dập tắt, cả hai đều tâm tro ý lạnh!

    Hiện giờ, cho dù bọn họ muốn chối cãi cỡ nào thì cũng hiểu được, tám chín mươi phần trăm, tin tình báo kia... chính là do mình vô ý tiết lộ ra ngoài.

    Bị gã Sở Mặc kia nghe thấy, sau đó bày ra thiên la địa võng,chôn sống triệu quân của Đại Tề!

    Trách nhiệm này... quá lớn!

    Bọn họ không thể nào gánh vác nổi!

    Hai gã hoàng tử thậm chí không cần liếc nhìn lẫn nhau, đã đều đồng thời hạ quyết tâm, cho dù chết... cũng không thể thừa nhận chuyện này!

    - Ngươi nói là, tên Sở Mặc kia, mò tới kinh thành của chúng ta, tìm ngươi để yêu cầu phối hợp dò hỏi tình hình quân sự của Đại Tề?

    Giọng điệu của Khương Hằng Vũ không nghe ra được bất cứ cảmxúc bất thường nào, thoạt nhìn sắc mặt cũng vô cùng bình tĩnh, hỏi một cách thản nhiên.

    - Đúng vậy...

    Nhưng mà, nơi ta sinh sống là ở Đại Tề, sao có thể cấu kết với hắn để làm chuyện như vậy?

    Triệu Nhị nói một cách nghiêm nghị, vẻ mặt tràn ngập chính nghĩa.

    Đến nay, y cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

    Càng không thể biết được, đại quân quy mô cả triệu người của Đại Tề, đã hóa thành tro bụi.

    Khương Hằng Vũ cười cười, xua tay:

    - Được rồi, ngươi lui xuống đi, ngươi làm khá lắm!

    Sau này... sẽ có thưởng!

    Triệu Nhị tạ ơn với vẻ mặt mờ mịt, không hiểu mô tê gì sất, sau đó liền bị người dẫn đi.

    Khương Hằng Vũ tựa vào ghế rồng, lẩm bẩm nói:

    - Hóa ra... là như vậy!

    Thật sự không ngờ, trăm ngàn chặt chẽ, chung quy vẫn còn một kẽ hở...

    Chẳng nhẽ đây là ý trời hay sao ?

    - Phụ hoàng... việc gấp hiện giờ, là chúng ta phải bắt đầu chuẩn bị đối mặt với cuộc tấn công sắp tới của Đại Hạ!Nhị hoàng tử can đảm đứng ra, trầm giọng nói:

    - Chuyện gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, trận thua này không phải là do năng lực chúng ta yếu kém...

    - Ngươi... câm miệng.

    Khương Hằng Vũ nói nhẹ, cắt đứt lời mà nhị hoàng tử đang nói:

    - Chuyện này... chẳng lẽ không liên quan gì tới ngươi ư?

    - Phụ hoàng... nhi thần bị oan!

    Nhị hoàng tử không nói đến câu thứ hai, quỳ phắt xuống.

    Cũng không biện minh thêm điều gì, chỉ nhìn hoàng thượng với bộ mặt ấm ức.Ánh mắt của Khương Hằng Vũ cũng liếc tới khuôn mặt của ngũ hoàng tử:

    - Ngươi cũng có việc che giấu ta!

    Ngũ hoàng tử khẽ rùng mình, quỳ phịch xuống đất:

    - Phụ hoàng, nhi thần cũng bị oan!

    Khương Hằng Vũ hít sâu một hơi, đột nhiên đứng dậy, rút thanh đao đeo ngang hông của một thị vệ đang đứng dưới bậc thềm, lao tới chỗ nhị hoàng tử.

    - Bệ hạ xin đừng!

    - Xin bệ hạ buông đao tha cho!

    - Mau ngăn bệ hạ lại!

    Phía trước đại điện rực rỡ ánh vàng lập tức rơi vào một trận hỗn loạn.

    Nhị hoàng tử cũng sợ tới mức ngây người, quỳ ở đó trơ mắt nhìn phụ hoàng bổ một đ về phía đầu của mình.

    Đều quên mất phải né tránh.Thanh đao này... vô cùng sắc bén, nhát đao đó Khương Hằng Vũ dùng hết sức bình sinh để chém ra!

    Tuy võ công của y bình thường, nhưng dẫu sao cũng đã đạt tới Kim Thạch Chi Cảnh!

    Mặc dù là hoàn toàn nhờ vào đan dược để đạt được, nhưng lực lượng đó... cũng trăm phần trăm là thực lực của Kim Thạch Chi Cảnh không sai chút nào!

    Răng rắc!Đầu của nhị hoàng tử Đại Tề bị một nhát đao của Khương Hằng Vũ chém thành hai nửa.

    -----o0o-----

    Chương 349 : Đường sống trong chỗ chết

    Chương 349 : Đường sống trong chỗ chết

    Màu trắng của óc người pha với màu đỏ của máu tươi văng tung tóe đầy mặt đất.

    Toàn bộ đại điện chìm vào một bầu không khí lặng ngắt như tờ.

    Tất cả mọi người như đều hóa thành kẻ ngốc, nhìn hoàng đế của mình với vẻ mặt không dám tin.

    Tới tận lúc này, mới có người nhận ra rằng, vẻ bình tĩnh của hoàng thượng... không phải là bĩnh tĩnh thật sự, mà là một loại bình tĩnh được dựng lên nhằm che đậy sự điên cuồng saukhi hoàn toàn bị suy sụp!

    Chỉ một câu thôi, hoàng thượng...

    điên rồi!

    Khương Hằng Vũ tuyệt đối sẽ không thừa nhận chính mình đã hóa điên, sau khi giết con trai thứ hai của mình, lại quăng ánh mắt lạnh như băng về phía ngũ hoàng tử.

    Đột nhiên rít lên:

    - Nói, có phải các ngươi hay không! ——- Không phải ta...

    Thật sự không phải ta...

    Phụ hoàng tha mạng...

    Phụ hoàng tha mạng!

    Ngũ hoàng tử đã bị làm cho sợ đến vỡ mật, nhìn thảm cảnh của nhị ca mà không thể nào tin đây là sự thật.

    Hoàng thượng còn muốn tiếp tục xông lên nhưng lại bị vài vị quan có địa vị trọng yếu liều mình ngăn lại.

    Tuy nhiên thực lực của Kim Thạch Chi Cảnh đâu có dễ dàng ngăn lại như vậy...

    Hoàng thượng dường như đã toàn tâm toàn ý muốn giết con trai, trong mắt bắn ra luồng sát khí lành lạnh.Lúc này, ánh mắt của Khương Hằng Vũ trở nên vằn đỏ:

    - Thực sự... không phải ngươi hay sao?

    - Không phải ta đâu phụ hoàng!

    Nhị ca đã chết, về cơ bản là không còn ai để đối chứng, trên mặt ngũ hoàng tử giàn rụa nước mắt:

    - Phụ hoàng... chúng ta đều là con của người mà!

    - Hoàng thượng, ngài không thể giết bọn họ được!

    - Đúng vậy hoàng thượng, ngài bình tĩnh một chút, chúng ta cònchưa tới bước đường cùng mà...

    - Hiện giờ chưa thể chứng minh là do nhị hoàng tử và ngũ hoàng tử để lộ ra tin tức, hoàng thượng xin ngài bớt giận!

    Vẻ lạnh lẽo trong con ngươi của Khương Hằng Vũ không hề suy suyển, vốn nghe không lọt lời người khác nói... chỉ là nhìn chằm chằm ngũ hoàng tử, cắn răng nói:

    - Loại rác rưởi không làm nên trò trống gì mà chỉ giỏi làm hỏng việc như vậy!

    Giữ các ngươi lại thì có ích gì?

    Ngũ hoàng tử lúc này cùng bất chấp rồi, gào khóc:

    - Vì sao lại nhằm vào chúng ta?

    Đại ca và tứ ca đều ở đây, vì sao lại chỉ nhằm vào chúng ta?

    Bên kia đại hoàng tử và tứ hoàng tử cũng đều cau mày, trong lòng tràn ngập phẫn nộ.

    Tuy nhiên, trong những lúc thế này, hai người đều rất ăn ý không hề hé răng.

    Hoàng thượng tuy rằng thoạt nhìn như đã hóa điên, nhưng kẻ làm con như bọn họ kỳ thật trong lòng đều biết rõ, phụ hoàng của bọn họ trí tuệ phi phàm, có thể nhìn thấu mọi việc.

    Chuyện này, tám chín mươi phần trăm là do bọn nhị hoàng tử và ngũ hoàng tử để lộ ra ngoài.Cho dù không phải cố ý, nhưng nhất định là bọn họ!

    Cả đám triều thần khuyên lơn hết nước hết cái, quỳ cả xuống đất để cầu xin.

    Bên kia nhị hoàng tử bị bổ đôi đầu, đã chết từ lâu, máu tươi chảy tràn trề đầy mặt đất.

    Một mùi tanh tưởi tản ra khắp đại điện, khiến trong lòng mọi người đều phát lạnh.

    Không ai ngờ được, trong cơn giận dữ, hoàng thượng lại chém chết con trai ruột của mình chỉ bằng một nhát đao.

    Hơn nữa, trong đám hoàng tử, nhị hoàng tử cũng được coi như là khá xuất sắc.Lúc này Khương Hằng Vũ ném thanh đao trong tay xuống đất, mọi người bên cạnh rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

    Sau đó, Khương Hằng Vũ nhìn ngũ hoàng tử cắn răng nói:

    - Bọn ta trăm đắng ngàn cay... xúi giục được tên thái tử mắt mù của Đại Hạ, lập ra kế này, vốn có thể giải quyết Đại Hạ, làm một mẻ khỏe cả đời!

    Ít ra, cũng chiếm được một nửa giang sơn của Đại Hạ, chỉ còn cần ngồi đợi mà thôi!

    Nhưng bởi hai tên súc sinh nhà ngươi để lộ bí mật, khiến cho cả triệu binh lính hy sinh vô ích...

    Cho dù ta không giết các ngươi, nhưng các ngươi còn mặt mũi nào mà sống trên cõi đời này nữa?Ngũ hoàng tử giải thích:

    - Thật sự không phải vì chúng ta đâu phụ hoàng...

    - Ngươi còn dám chống chế!

    Khương Hằng Vũ tức đến sùi bọt mép, lại định lao về phía ngũ hoàng tử.

    Lúc này, hoàng đế Đại Tề Khương Hằng Vũ thật chẳng khác nào một con sư tử đang nổi điên.

    Lúc này Trần lão cuối cùng cũng bước ra, thở dài một tiếng:

    - Bệ hạ...

    đến nước này cho dù ngươi giết hết bọn họ, thì có íchlợi gì?

    Khương Hằng Vũ nghe xong mấy câu này, rốt cuộc không kìm nổi, nước mắt trào ra như suối, liêu xiêu lẹo vẹo trở lại ghế rồng, đặt mông ngồi xuống.

    Sau đó bắt đầu gào khóc:

    - Liệt tổ liệt tông, con có lỗi với mọi người, con không thể bảo vệ giang sơn của Đại Tề... con thật là đáng chết!

    Bên dưới đại điện, quần thần quỳ đầy trên mặt đất, tràn ngập thê lương.

    Cũng đừng có thấy quân đội hai bên Đại Tề và Đại Hạ còn chưa bắtđầu giao chiến.

    Những đại thần khôn khéo này của Đại Tề kỳ thật trong lòng đều rõ ràng vì sao hoàng thượng lại điên cuồng như vậy.

    Tổn thất hàng triệu quân, với toàn bộ Đại Tề mà nói đã không chỉ là hao tổn ngoài da nữa, mà là hoàn toàn bị thương đến xương cốt rồi!

    Cho dù Đại Hạ không nhân cơ hội này mà tấn công, sức mạnh tổng hợp của Đại Tề cũng sẽ bị tụt hậu mười năm!

    Vấn đề là, Đại Hạ sẽ bỏ qua cơ hội này sao?

    Sẽ chẳng có ai tin!Trần lão nhìn hoàng thượng, trầm ngâm nói:

    - Bệ hạ... trước mắt, lão thần chỉ có thể quay về núi một chuyến thôi.

    Trên mặt Khương Hằng Vũ tràn đầy nước mắt, vị hoàng đế Đại Tề này chưa bao giờ lôi thôi thảm hại đến vậy.

    Y nhìn Trần lão, sau đó thở dài nói:

    - Trần lão, ngươi đi rồi... cũng đừng quay lại!

    Vô dụng thôi!

    Sự phụ của Sở Mặc võ nghệ vô song!

    Ta nghe nói... ngay cả trưởng lão của Cô Thành, cũng bị y tát bay, loại cao thủ này... ai có thể chống lại được?

    Vận mệnh của Đại Tề ta gặp nhiều trắc trở, trên thảo nguyên phương Bắc, bại trong tay thiếu niên Lâm Bạch.

    Hiện giờ đối mặt vớiĐại Hạ, lại bại trong tay thiếu niên Sở Mặc.

    Chẳng lẽ các thiếu niên hiện giờ...

    đều đã lợi hại như vậy hay sao?

    Trần lão cũng không nhịn nổi thở dài một tiếng, y là một trong những người phục vụ trong hoàng thất Đại Tề, thực lực đã đạt tới Minh Tâm Cảnh, tuy rằng không quá mạnh mẽ, nhưng cũng không coi là yếu.

    Y biết, trong hoàng thất Đại Tề còn có cao thủ càng mạnh hơn tồn tại.

    Tuy nhiên, từ trước đến giờ hoàng đế Khương Hằng Vũ vẫn đối đãi với y vô cùng ân cần.

    Con người đều phải có cảm tình, tuy Trần lão là kẻ tu hành, nhưng cũng không ngoại lệ.

    Gần như đã coi Đại Tề là nhà của mình.Hiện giờ nguy cơ diệt vong của Đại Tề đang bày ra trước mắt, trong lòng cũng thấy khó chịu vô cùng.

    Tuy nhiên, y cũng hiểu được, những lời của Khương Hằng Vũ là có lý.

    Sư phụ của thiếu niên kia, quả thực là rất đáng sợ!

    Không nên tồn tại trên thế giới này.

    -----o0o-----

    Chương 350 : Nữ vương thảo nguyên

    Chương 350 : Nữ vương thảo nguyên

    Chờ chút...

    Trong đầu của Trần lão có một ý tưởng xẹt qua như điện giật, y thì thào nói:

    - Sư tôn của thiếu niên kia, có thể tát bay một trưởng lão trẻ tuổi đã bước vào cảnh giới Tiên Thiên của Cô Thành, cho thấy, cảnh giới của y...

    Ít nhất đã đạt tới mức cao nhất của Tiên Thiên!

    Bằng không nhấtđịnh không thể có được thực lực này!

    Như vậy, chẳng bao lâu sau... nhất định y sẽ phi thăng!

    Đại đa số quần thần trong triều đều không hiểu lắm ý của Trần lão.

    Nhưng hoàng đế Khương Hằng Vũ thì lại đã hiểu.

    Đôi con ngươi gần như đã chết của y sáng lên trong nháy mắt.

    Nhìn Trần lão:

    - Thật sao?

    Trần lão nói:

    - Ít nhất có khả năng hơn năm mươi phần trăm!

    Đôi mắt của Khương Hằng Vũ trở dần trở nên sáng rõ hơn, đứngthẳng thân mình, nói:

    - Hay nói cách khác... chỉ cần trẫm... giữ vững được trước vài đợt sóng tấn công điên cuồng của Đại Hạ, kéo dài chút thời gian...

    Như vậy thì, chúng ta vẫn có cơ hội chuyển bại thành thắng hay sao?

    Trần lão gật gật đầu, trầm giọng nói:

    - Đúng vậy, bệ hạ của ta!

    Chỉ cần sư phụ của Sở Mặc vừa phi thăng... thì cơ hội của chúng ta, sẽ tới!

    Trước kia tên nhóc này gần như đã đắc tội với hầu hết môn phái trên lục địa Thanh Long và Chu Tước!

    Sư phụ hắn vừa đi, thì không còn nghi ngờ gì nữa, hắn nhất định phải chết!

    - Như vậy, khi phi thăng... có dấu hiệu báo trước hay không?

    Giọng nói của Khương Hằng Vũ còn hơi hơi run rẩy.

    Trần lão gật đầu khẳng định một cách chắc chắn:

    - Phi thăng... nhất định sẽ có dấu hiệu báo trước!

    - Được!

    Khương Hằng Vũ đập mạnh tay vào ghế rồng, cắn răng nói:

    - Trẫm bất chấp mọi giá rồi!

    Khổng Trung Đạt nghe lệnh!

    Nguyên soái Khổng Trung Đạt như chợt hăng hái trở lại, quỳ ở nơi đó:

    - Có lão thần!

    - Trẫm lệnh cho ngươi... thân chinh ra chiến trường, bằng bất cứ giá nào cũng phải ngăn được quân đội của Đại Hạ!

    Không có binh... trưng!

    Không có lương thực...

    Trưng!

    Không có tiền...

    Trưng!

    Vẻ mặt Khương Hằng Vũ dữ tợn nhìn Khổng Trung Đạt:

    - Nếu ngươi không làm được, vậy cũng không cần quay lại nữa!

    Khổng Trung Đạt đầu tóc bạc phơ, lớn tiếng đáp lại:

    - Bệ hạ yên tâm, lão thần nhất định cúc cung tần tụy, đến chết mới thôi!

    Sau đó Khương Hằng Vũ một lần nữa gọi ra mấy trọng thần triều đình, truyền xuống mấy thánh chỉ.

    Trong thời khắc nguy hiểm sinh tử tồn vong này, chính lệnh của Hoàng thượng được chấp hành khá triệt để.

    Cả Đại Tề bây giờ chính là một chữ "hoãn"

    Bất luận thế nào, phải hoãn tới vị sư phụ kinh khủng của Sở Mặc rời khỏi thế giới này!

    Đến lúc đó chính là ngày Đại Tề... cả nước phản công!

    Lúc đó, nhất định phải trên dưới một lòng.

    Bất luận là ai, ảnh hưởng đến chuyện này rồi, kết cục chỉ có một, đó chính là chết!

    Không thấy ngay cả Hoàng tử cũng chết rồi sao?

    Còn có ai dám chọc giận?

    Ngũ hoàng tử hồn bay phách lạc bị dẫn đi.

    Y may mắn hơn Nhị ca y, dù sao cũng giữ lại cái mạng.

    Nhưng y cũng không may mắn vì giai đoạn cuối cùng, y không thể kiên trì dẫn hỏa lực lên trên người Đại hoàng tử và Tứ hoàng tử.

    Xem ra sau này, Ngũ hoàng tử muốn một đời phú quý cũng không khó.

    Nhưng muốn có, sợ lại không thể.

    Cho dù Hoàng thượng quên chuyện này không truy cứu.

    Đại hoàng tử và Tứ hoàng tử... cũng tuyệt đối sẽ không tha thứ cho những việc làm hôm nay của y.

    Giờ này khắc này, thậm chí không còn ai liếc nhìn đến Nhị hoàng tử vẫn nằm trên nền gạch Kim Điện.

    Sau đó từng chính lệnh được truyền xuống.

    Tinh khí thân cả người Khương Hằng Vũ cơ hồ lại lần nữa về lại trạng của trăm vạn đại quân trước khi chinh chiến.

    Nhưng tỉ mỉ quan sát thì phát hiện trạng thái lúc này của vị quốc vương Đại Tề kỳ thật là loại phấn khích bịnh hoạn.

    Chuyện xảy ra trong hoàng cung, bá tính bình dân gần như mãi mãi cũng sẽ không biết.

    Nhưng sau khi từng chính lệnh ban xuống, bá tính Đại Tề nhất thời cảm thụ được một loại cảm giác gấp gáp!

    Chiến tranh thật sự... sắp đến rồi!

    ... ...

    Vương đình thảo nguyên phương bắc.

    Đang cử hành một nghi thức đăng quang long trọng.

    Một thiếu nữ mỹ mạo tuyệt luân, người mặc thịnh trang, đầu đội vương miện đang ở đó tiếp nhận vạn dân triều bái.

    Bảo Liên công chúa đứng bên cạnh, trên mặt nở nụ cười rất vui.

    Sau lưng Bảo Liên công chúa, một vị trí rất bình thường đang đứng một người trung niên.

    Nếu Sở Mặc ở đây nhất định vừa liếc nhìn, thì nhận ra người này chính là Bàng Trung Nguyên.

    Ngày tháng khổ cực của Vương đình thảo nguyên cuối cùng đã qua!

    Trận đấu hơn mười ngày trước, liên quân thảo nguyên Na Y suất lĩnh đại phá quân đội Vương đình do Kim Ca suất lĩnh.

    Trước khi song phương giao chiến, trong đội quân Vương đình có gần 1/3 quân quan bất ngờ tạo phản.

    Suất lĩnh quân đội từ các phía trực tiếp tuyên bố quy thuận Na Y công chúa.

    Phải, Na Y hơn mười ngày trước chính là công chúa, không phải nữ vương.

    Đội quân Vương đình của Kim Ca trước đây đã không có bao nhiêu chiến ý, sau biến hóa nội bộ thì vừa chạm đã đổ.

    Kim Ca tại chỗ tự vẫn vong mạng.

    Na Y suất lĩnh liên quân chiếm lĩnh Vương đình.

    Dùng thời gian không tới một năm, cuối cùng về tới Vương đình nàng sinh trưởng.

    Cuối cùng báo được đại thù cho phụ vương và mẫu hậu nàng!

    Na Y đầu đội vương miệng, tay cầm quyền trượng, người mặc thịnh trang, cả người mỹ diễm tuyệt luân.

    Lúc nàng lặng yên đứng ở đó tiếp nhận vạn dân triều bái, trong đầu... chỉ có một bóng hình.

    - Lâm Bạch ca ca... ca ca nhìn thấy rồi chưa?

    Na Y trở thành nữ vương rồi!

    Chúng ta... còn có thể gặp lại không?

    Mang vương miện trách nhiệm rất nặng, Na Y trước giờ cũng không phải rất hiểu đạo lý này.

    Nhưng lúc mang vương miện này lên, nàng hiểu rồi!

    Chính là hiểu rồi, lòng mới càng đau.

    Vì chỉ cần nàng một ngày ở vị trí này, thì không thể tùy tâm làm chuyện mình muốn làm.

    Chuyện nàng muốn làm nhất... tất nhiên là đi tìm Lâm Bạch.

    Nhưng Lâm Bạch ở đâu?

    Cả Vương đình thảo nguyên sợ là chỉ có một người biết?

    Na Y trong lòng thầm nghĩ, ánh mắt lại lơ đãng quét nhìn cự nhân như thiết đen đứng ở chỗ xa.

    Y nhất định biết, nhưng y nhất định sẽ không nói... có lẽ y muốn rời khỏi?

    Na Y có chút thương cảm.

    Từ sau khi Sở Mặc rời khỏi thảo nguyên, trên thảo nguyên Cao Đại Ngốc phóng ra ánh mắt quỷ dị.

    Mỗi một trận chiến đều là làm gương cho binh sĩ, xông lên trước nhất.

    Thể phách cường kiện của y, cơ hồ làm tất cả kẻ địch nghe tin đã sợ mất mật!

    Cho dù ngươi là tầng 2 cấp Hoàng hay là tầng ba cấp Hoàng, từng người đều bị xé banh!

    Sau đó lại ngửa mặt lên trời rống giận.

    Cảnh tượng đáng sợ này cho dù người có lá gan rất lớn, cũng tuyệt đối là cho rằng đang gặp ác mộng.
     
    Thí Thiên Đao Full
    XV ( Chương 351-375 )


    Chương 351 : Cái này không phải ta muốn. (1)

    Chương 351 : Cái này không phải ta muốn. (1)

    Bảo Liên công chúa cơ hồ nhìn ra tâm tư của Na Y, nhưng lại chỉ có thể cười khổ không thể đưa ra khuyên giải gì.

    Mỗi người đều có chuyện mình phải làm, mỗi người đều có trách nhiệm phải gánh vác.

    Na Y có, Lâm Bạch cũng có!

    Để nghi thức lên ngôi thêm long trọng mà lại rộn ràng, người thảo nguyên cuối cùng nghênh đón vị vua của mình về.

    Bọn họ rất vui, ở đây ca múa.

    Na Y về tới phòng của mình, nhìn nơi phụ vương mẫu hậu từng đứng đó đợi, ngây ngốc.

    Bảo Liên công chúa từ phía sau nàng đi tới, nhẹ giọng nói:

    - Đại Ngốc đi rồi, có cần phái người...

    Na Y vội vàng xua tay:

    - Không... nhất định đừng phái người theo dõi y.

    Tuy y ngoại hiệu là Đại Ngốc nhưng y một chút cũng không ngốc.

    Chúng ta nợ y rất nhiều, y lại không nợ gì chúng ta.

    Cô cô, để y im lặng rời khỏi.

    - Na Y, con trưởng thành rồi!

    Bảo Liên công chúa có chút cảm khái nói.

    Na Y đi tới, nhẹ nhàng nép vào trong lòng Bảo Liên công chúa, thì thầm:

    - Na Y thà mãi cũng không lớn lên, thà vẫn sống như lúc nhỏ, như vậy phụ vương và mẫu hậu vẫn còn, như vậy... cũng không cần gặp hắn.

    Hai hàng nước mắt theo khóe mắt chậm rãi chảy xuổng.

    Bảo Liên công chúa do dự, không biết có nên đem chuyện thiếu niên Đại Hạ nàng biết, nói cho Na Y biết không.

    Do dự hồi lâu, vẫn là quyết định không nói thì tốt.

    Sở Mặc, Lâm Bạch... cũng kinh tài tuyệt luân, cũng anh hùng thiếu niên.

    Lâm Bạch xuất thân thần bí, nhưng rõ ràng có một sư phụ rất lợi hai.

    Sở Mặc trở về Đại Hạ, gây ra động tĩnh, tính toán thời gian rời khỏi thảo nguyên khá phù hợp.

    Hơn nữa có một sư tôn cường đại nổi tiếng thế gian, làm mưa làm gió ở Đại Hạ.

    Bảo Liên có quá nhiều lý do, hoài nghi Sở Mặc chính là Lâm Bạch.

    Nhưng trong lòng nàng rất rõ cho dù xác định, thì có thể thế nào?

    Chẳng lẽ nói là một người.

    Sở Mặc có thể đến thảo nguyên rồi?

    Bây giờ hắn chính là đại nhân vật làm mưa làm gió cả Đại Hạ.

    Đại Hạ phồn hoa như vậy?

    Sao có thể đến chỗ như thảo nguyên?

    Hơn nữa, hắn là một thiếu niên có lý tưởng hoài bão, nhất định có rất nhiều chuyện phải làm.

    Na Y có thể đi Đại Hạ sao?

    Càng không thể!

    Nàng là nữ vương của thảo nguyên!

    Là lãnh tụ tinh thần trong suy nghĩ của hàng tỷ nhân dân thảo nguyên!

    Nàng làm sao có thể vứt bỏ tất cả để rời khỏi?

    - Na Y... xin lỗi, cô cô lúc trước gạt con, con và hắn... thật sự là không thể.

    Hay là quên hết đi, đừng nghĩ.... thì sẽ không đau.

    Bảo Liên công chúa ôm Na Y vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vào lưng nàng, trong lòng thầm nghĩ.

    - Báo!

    Đột nhiên một thị vệ từ bên ngoài lớn tiếng thông báo:

    - Phía Nam có chuyện khẩn cấp truyền đến...

    Một lát sau, trên mặt hai người Na Y và Bảo Liên công chúa, đều lộ ra thần sắc chấn động không thể tin nổi.

    - Trăm vạn đại quân Đại Tề bị chôn giết ở dãy núi Thiên Đoạn!.

    - Nước Đại Tề nguyên khí hao tổn, 10 năm cũng chưa chắc có thể hồi phục lại.

    - Bên phía Đại Hạ, đại quân tụ tập ở biên cảnh, lập tức triển khai trận phản công!

    - Nước Đại Tề... chống cự không được bao lâu!

    Na Y trợn mắt há hốc nhìn tình báo này, trong đầu đột nhiên xông ra một suy nghĩ, lẩm bẩm:

    - Chuyện này... có phải là hắn làm không?

    Bảo Liên công chúa ở bên cạnh trợn mắt há hốc mồm.

    - Phương tướng quân, phía trước... c Viêm Hoàng Thành, trước đây chưa từng đến đây sao?

    So với đế đô Đại Tề, thấy thế nào?

    Trên một chiếc xe ngựa, trong thùng xe đang ngồi ba người.

    Trên con đường bằng phẳng, xe ngựa chạy rất ổn vững.

    Phương Đông Minh đang ngồi đối diện Sở Mặc.

    Trương Vinh ngồi bên cạnh Sở Mặc, nghe Sở Mặc nói như vậy, khóe miệng Trương Vinh hơi nhuếch lên, liếc nhìn Sở Mặc, thầm nói:

    - Tiểu tử thối này, lúc này còn xát muối vết thương người ta, thật là độc ác!

    Phương Đông Minh cũng không có mang xiềng xích, cái này cũng xem là một loại tôn trọng dành cho vị tướng lĩnh quân địch.

    Y cũng chưa từng nghĩ phải bạo khởi giết người hay là chạy trốn.

    Vì cái này căn bản không thể!

    Thiếu niên trước mắt căn bản không cho y cơ hội này.

    Tự chuốc lấy nhục chi bằng an phận ngồi yên, điềm tĩnh một chút, làm ra phong độ của một tướng lĩnh cấp cao Đại Tề.

    - Đô thành, không có gì khác.

    Đông Phương Minh thản nhiên nói:

    - 20 năm trước, ta từng đến chỗ này một lần.

    - Dò thám?

    Sở Mặc liếc nhìn y một cái.

    - Không, giao lưu.

    Phương Đông Minh nhìn Sở Mặc:

    - Là giao lưu bình thường của thanh niên hai nước.

    - Vậy lúc đó ta còn chưa ra đời.

    Không ngờ, giữa hai nước chúng ta cũng có lúc quan hệ tốt...

    Trên mặt Sở Mặc lộ ra một nụ cười trào phúng.

    Phương Đông Minh nói:

    - Ngàn năm nay, thời gian hòa bình giữa hai nước vẫn là rất dài.

    - Nếu các ngươi không có động tâm tư muốn tiêu diệt Đại Hạ, ta nghĩ thời gian hòa bình sẽ dài hơn.

    Sở Mặc nói.

    - Ngươi vẫn còn trẻ, ngươi không hiểu, giữa hai nước sớm muộn sẽ có một trận đại chiến.

    Chỉ đáng tiếc, Đại Tề thời vận chưa đến.

    Phương Đông Minh than nhẹ một tiếng.

    - Chỉ có thể nói, các ngươi quá tin tưởng Thái tử điện hạ của các ngươi.

    Sở Mặc lúc này sớm đã nhận được tin tức phản hồi từ phía Đại Hạ.

    Biết Thái tử Hạ Anh đã bị giam lỏng.

    Tất cả người bên cạnh y, một người cũng không còn, đều bị giết sạch.

    Phương Đông Minh nhìn Sở Mặc, giọng nói trở nên âm trầm:

    - Suy cho cùng là Thái tử bán đứng bọn ta, hay là... các ngươi mua được quân tình?

    Bây giờ sớm đã rõ ràng.

    Sở công tử có thể nói rồi chưa?

    Sở Mặc hơi lắc đầu, mỉm cười nói:

    - Thái tử... y bán đứng là bọn ta!

    Phương Đông Minh dựng đứng chân mày, lập tức cười khổ:

    - Ta hiểu rồi, thì ra vấn đề rốt cuộc vẫn là trên người bọn ta, bại đắc bất oan!

    Năng lực tình báo của Đại Hạ các người thật là mạnh!

    Sau đó, lúc đại đội nhân mã cách Viêm Hoàng Thanh còn có 30 dặm, thì dừng lại.

    Vì bên đó đã có thông báo, nói Bệ hạ sẽ đích thân xuất chiến 10 dặm, nghênh tiếp chúng tướng chiến thắng trở về!

    Cái này... chính là vinh hạnh đặc biệt rất lớn!

    Từ xưa đến nay người có thể được đãi ngộ này cũng không nhiều.

    Các chiến sĩ quân đoàn thợ mỏ đều rất phấn chấn.

    Bọn họ liều mạng tu luyện, liều mạng tăng cấp, mục đích tuyệt không phải là vì để đào mỏ thuận tiện.

    Trong lòng bọn họ cũng mong muốn báo đáp nước nhà, rạng rỡ tổ tông.

    Binh sĩ không muốn làm tướng quân, không phải là một binh sĩ tốt.

    Câu nói này đặt trên người bọn họ là rất thích hợp!

    Trong lòng Sở Mặc cũng không có bao nhiêu tâm tình phấn chấn.

    Hắn rất rõ, trận chiến thật sự... kỳ thật vẫn chưa bắt đầu.

    -----o0o-----

    Chương 352 : Cái này không phải ta muốn. (2)

    Chương 352 : Cái này không phải ta muốn. (2)

    Con lạc đà gầy sắp chết vẫn to hơn ngựa, cây có bóng người có uy.

    Đại Tùy tuy tổn thất trăm vạn đại quân, nhưng muốn trong thời gian ngắn tiêu diệt cả Đại Tề, vẫn là không thực tế.

    Nhưng cơ hội này, tin rằng Hoàng thượng hay là quần thần đều sẽ không bỏ qua.

    Các đại lão phía quân đó, càng sẽ không bỏ qua cơ hội này.

    Tất cả mọi người đều đang trông chờ mở rộng bờ cõi, lưu danh sách sử.

    Nhất là trong tay Sở Mặc bây giờ đã có đan dược đủ để giải hết tất cả kịch độc trên người sư phụ.

    Ma Quân... bất cứ lúc nào cũng có thể rời khỏi thế giới này.

    Sở Mặc rất mâu thuẫn!

    Một mặt, hắn tất nhiên muốn sư phụ sớm trở về Tiên giới đi cứu sư mẫu, báo thù rửa hận.

    Mặt khác, hắn không nở sư phụ cứ như vậy rời khỏi, quan trọng hơn... hắn vẫn chưa chuẩn bị xong!

    Bờ vai của hắn có chút non nớt, rất khó chân chính gánh vách tất cả trọng trách.

    Trước khi Ma Quân rời khỏi, sợ là tất cả cường giả trong môn phái trên Thanh Long, Chu Tước đại lục sẽ lập tức dốc toàn bộ sức lực mà xuất.

    Đến lúc đó, phải làm thế này.

    Chạy trốn?

    Đại lục Tứ Tượng rất lớn, nhưng có mấy nơi có thể ẩn thân?

    Không trốn, không chừng chính là một con đường chết.

    Khi đó, tuyệt sẽ không còn ai phong kín toàn bộ cảnh giới của tất cả mọi người, chờ hắn đi luyện thủ.

    Trong lòng Sở Mặc than nhẹ, giấu những cảm xúc này lại, nói với Trương Vinh:

    - Trương tướng quân, một lát nữa Bệ hạ đích thân nghênh tiếp chúng tướng chiến thắng trở về, ta... không ra ngoài!

    - Cái gì?

    Vậy... vậy sao được?

    Ngài mới là chủ tướng!

    Trương Vinh trợn mắt há họng nhìn Sở Mặc.

    Y cũng không biết,bức chiến thư đó Sở Mặc viết cái gì, nếu biết, sợ là sẽ càng kinh ngạc.

    - Ta còn quá trẻ, chiến tích có được cũng quá huy hoàng.

    Hơn nữa chiến tích này càng nhiều là cống hiến của tướng quân ngài làm ra.

    Vinh quang trên người ta, đã đủ sáng chói rồi, không cần thêm nữa.

    Sở Mặc nhìn Trương Vinh:

    - Các người cần những cái này hơn ta.

    - Nhưng...

    Vị chuyên gia địa chất Trương Vinh này là tướng quân đào mỏ, càng không biết ăn nói, nói năng vụng về, muốn khuyên Sở Mặc, lại có chút không biết làm sao mở lời.

    Sở Mặc nhe răng cười:

    - Được rồi Trương tướng quân, mau đi chỉnh sửa trang phục, lát nữa, ta ngồi trong chiếc xe này nói chuyện với Phương tướng quân, bằng không...

    Phương tướng quân sẽ rất sợ.

    Phương Đông Minh không biết nói gì nhìn Sở Mặc, đồng thời thầm than trong lòng:

    - Tại sao thiếu niên như vậy, Đại Tề ta không có?

    Tại sao hắn không phải người của Đại Tề?

    Lộ trình nhiều ngày như vậy, đủ để Phương Đông Minh hiểu rất nhiều về Sở Mặc.

    Các sự tích trên người thiếu niên này, y đã biết rất nhiều.

    Hôm nay tận mắt nhìn thấy thái độ của Sở Mặc đối đãi với quân công, trong lòng càng thêm khâm phục Sở Mặc.

    Thời khắc vinh diệu này, thử hỏi... có mấy người có thể thản nhiên đối mặt?

    Ít nhất, Phương Đông Minh ta... không làm được!

    Tuy nói bại trong tay thiếu niên này, hơn nữa là một thất bại thảm hại.

    Nhưng không biết tại sao, trong lòng Phương Đông Minh cũng không có bao nhiêu ý hận với thiếu niên này.

    Hai quân giao chiến không liên quan thù riêng.

    Nếu không có chiến tranh, có lẽ bọn họ gặp nhau, còn sẽ trở thành bằng hữu, trở thành bạn vong niên rất tốt.

    Trương Vinh muốn kéo Sở Mặc cùng đi, bị Sở Mặc thẳng thắn từ chối.

    Sau đó Trương Vinh thật sự hết cách, chỉ có thể đi chỉnh sửa trang phục trước.

    Đợi lát nữa gặp Hoàng thượng, y không có bình tĩnh như Sở Mặc.

    Sở Mặc không đi, nếu y cũng không ra ngoài, vậy thì rất kỳ cục.

    Lập tức sẽ có người nói bọn họ ỷ được sủng ái mà kiêu...

    Cái thứ lòng người... chính là chuyện như vậy, ... những hâm mộ, ghen ghét, đố kỵ này chỉ cần người sống trên đời, thì sẽ mãi mãi không thể tránh khỏi.

    Phương Đông Minh thấy Sở Mặc không màng danh lợi, có chút khó hiểu hỏi:

    - Thời khắc vinh quang như vậy, tại sao ngươi không muốn có?

    Ta nhìn ra, ngươi là thật lòng từ chối.

    Sở Mặc liếc nhìn Phương Đông Minh, nói:

    - Vì cái này không phải ta muốn.

    - Ngươi muốn gì?

    Phương Đông Minh không hiểu nhìn Sở Mặc:

    - Người sống trên đời, đều cầu danh lợi.

    Ngươi tuy còn rất trẻ, nhưng ta không tin ngươi không hiểu.

    Sở Mặc cười thành tiếng, nhìn Phương Đông Minh nói:

    - Người sống trên đời cầu chưa chắc chỉ là hai chữ danh lợi.

    - Còn cái gì?

    Phương Đông Minh hơi nhíu mày, bỗng nhiên nhớ tới vị sư tôn thần bí và vô cùng cường đại đó, kinh ngạc thậm chí có chút khó tin nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi muốn thành tiên?

    Trường sinh?

    Sở Mặc cười như không, liếc nhìn y, không nói gì.

    Nghe bên ngoài có tạp âm ầm ĩ, nhìn Phương Đông Minh:

    - Phương tướng quân... ngài chuẩn bị xong chưa?

    Phương Đông Minh nghe vậy, trong con ngươi lóe ra chút ý thất lạc, lập tức nói:

    - Thắng làm vua, thua làm giặc, sớm đã chuẩn bị xong rồi!

    Ta hàng... không phải vì sống tạm hậu thế!

    Chính là câu nói đó, xin ngươi đừng giết những tù binh đó.

    Ta không nói bọn họ vô tội, nhưng những người đó dùng làm những việc nặng nhọc cũng được.

    Hoặc là làm nô lệ cũng được.

    Tóm lại.... cho bọn họ một con đường sống.

    Sở Mặc trầm ngâm một lát:

    - Ta không hứa, nhưng ta sẽ cố gắng hết sức.

    - Đa tạ.

    Phương Đông Minh có chút run rẩy đứng lên, hướng về phía Sở Mặc thi lễ thật sâu.

    .....

    Là hoàng thành của Đại Hạ, Viêm Hoàng Thành vô cùng to lớn, tường thành nguy nga, dãy tường thành, giống như một con rồng màu đen rất lớn, kéo dài ra ngoài mấy chục dặm.

    Liếc nhìn gần như nhìn không thấy điểm cuối.

    Lúc này, trong Viêm Hoàng Thành, đoàn quân ra nghênh tiếp cũng nhìn không thấy điểm cuối.

    Tinh kỳ phất phới, quân ngũ nghiêm trang, trên mặt tất cả mọi người đều tràn đầy biểu tình tự hào và kiêu ngạo.

    Vui sướng này xuất phát từ trong lòng.

    Không có ai thích chiến tranh!

    Nhưng càng không có ai muốn mất gia viên, mất ruộng đất bọn họ dựa vào sinh tồn, thân nhân ly tán...

    Cho nên, lúc này Viêm Hoàng Thành, thậm chí tất cả người Đại Hạ là rất hạnh phúc.

    Đội quân danh dự của hoàng gia đi đằng trước, cổ nhạc vang trời, loan giá Hoàng đế chậm bước theo sau.

    Bên này tất cả chiến sĩ quân đoàn thợ mỏ từ Trương Vinh, Hà Húc đến mỗi một binh sĩ trên mặt đều lộ ra vẻ kích động.

    Thậm chí có rất nhiều người vành mắt đỏ hoe.

    Là một quân nhân, có thể được Hoàng đế đích thân nghênh đón, đây là một vinh quang chí cao vô thượng, có thể truyền gia.

    Nhưng lúc này, tất cả mọi người đều theo bản năng ngước nhìn xe ngựa đã ẩn phía sau đội quân.

    Tất cả chiến sĩ quân đoàn thợ mỏ đều biết, trong chiếc xe ngựa đó có một thiếu niên thần kỳ.

    Là hắn, mang vinh quang này cho bọn họ!

    -----o0o-----

    Chương 353 : Ân sủng cực độ

    Chương 353 : Ân sủng cực độ

    Lúc này, trong lòng mỗi một quân đoàn thợ mỏ, thân phận của thiếu niên đó tuyệt không chỉ là một sứ giả non nớt không được tính nhiệm như trong ấn tượng ban đầu.

    Mà là... anh hùng trong lòng bọn họ.

    - Thần Trương Vinh... bái kiến Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

    Chủ tướng Trương Vinh quân đoàn thợ mỏ quỳ trước loan giá của Hoàng thượng.

    Đám người phía sau cũng phải quỳ theo.

    Đúng lúc này một giọng nói lanh lảnh truyền đến:

    - Bệ hạ có chỉ, anh hùng miễn quỳ.

    Ầm!

    Giọng nói này vang trong tai mỗi chiến sĩ quân đoàn thợ mỏ, trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra biểu tình vô cùng cảm động.

    Lúc này một bóng người từ trong loan giá đi ra, sau đó bước lên đài cao trên tháp.

    Tất cả các chiến sĩ quân đoàn thợ mỏ, mục quang sáng rực nhìn bóng hình mặc trường bào màu vàng chói, bước lên đài cao, sau đó, đối diện với mọi người, cao giọng nói:

    - Các anh hùng của trẫm, hoan nghênh các ngươi về nhà!

    - Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

    Trên trăm ngàn chiến sĩ quân đoàn thợ mỏ phát ra tiếng hô quát từ trong lòng, giọng rung trời, vang tận mây xanh.

    Trong mắt của Hoàng thượng, cũng tràn đầy vẻ kích động.

    Y ngước nhìn đám người phía dưới, bỗng nhiên nói:

    - Sở Mặc đâu?

    Thiên lý mã của trẫm đâu?

    Nhị hoàng tử bên cạnh Hoàng thượng, Hạ Hùng lúc này trong lòng vô cùng xúc động.

    Sau khi Hoàng thượng nói câu này, y liền sâu sắc hiểu, bắt đầu từ hôm nay, ở Đại Hạ này, cái tên Sở Mặc... lan truyền khắp thiên gia vạn hộ!

    Bắt đầu từ lúc này, hắn không còn là một thiếu niên bình thường.

    Bắt đầu từ giây khắc này, thiếu niên 14 tuổi này đã chân chính bước lên vị trí đỉnh cao của quyền lực Đại Hạ.

    - À, Sở công tử, ngài ấy...

    Trương Vinh vệt trán một cái, đột nhiên nhớ tới tiểu tử đó, vừa nhường công lao cho bọn mình, cũng y không đến gặp Hoàng thượng... lá gan cũng khá lớn!

    Chẳng may lúc này có người nhìn chướng mắc, đâm hắn một nhát...

    Tuy khả năng này không lớn, thời điểm cả nước ăn mừng thắng lợi, không thể có thứ không có mắt đó, nhưng... chẳng may?

    Trương Vinh ngẩng đầu, lời nói dối đầu tiên từ lúc y chào đời đến nay:

    - Bệ hạ...

    Sở công tử, cơ thể có chút bệnh nhẹ, không thích hợp ra gió, bảo thần... bảo thần nói với Bệ hạ một tiếng, kính xin Bệ hạ lượng thứ.

    Phương Minh Thông có chút bất ngờ liếc nhìn Trương Vinh, trong lòng cười khổ:

    - Tiểu tử khốn khiếp này, thời gian mới mấy ngày, có thể làm người thật thà như Trương Vinh lại nói dối giúp hắn?

    Nhân cách của hắn có sức hấp dẫn mạnh như vậy?

    Hà Húc ở bên cạnh, trong lòng thầm đổ mồ hôi lạnh.

    Thầm nói, lá gan của Sở công tử quả thật không nhỏ.

    Tuy nói là nhún nhường quân công nhưng không gặp Hoàng thượng, cũng có chút thất lễ.

    Còn may, Trương tướng quân cuối cùng biết biến tấu.

    Hoàng thượng khẽ mỉm cười:

    - Được rồi, hắn ở đâu, trẫm đi thăm hắn?

    Nói xong, thì từ đài cao đi thẳng xuống.

    Lần này tất cả mọi người bên cạnh Hoàng thượng, đều lộ ra biểu tình kỳ dị.

    Trước đây không phải ai cũng biết Hoàng thượng rất ân sủng Sở Mặc.

    Nhưng bây giờ, cuối cùng bọn họ biết rồi!

    Cái này là ân sủng chỗ nào?

    Quả thật là sủng bằng trời!

    Cũng không phải tất cả mọi người đều biết chỗ mấu chốt trong này.

    Lập tức có một thiếu niên trọng thần trong triều, thấp giọng nhắc nhở:

    - Bệ hạ... cái này không thích hợp?

    Hoàng thượng thản nhiên liếc nhìn thiếu niên trọng thần này không nói gì, trực tiếp đi xuống đài cao, đi về phía đội quân phía sau quân đoàn thợ mỏ.

    Gã trọng thần thiếu niên này vẫn còn muốn nói gì, lại bị Phương Minh Thông hung hăng trừng mắt làm lời nói tới miệng bị ngẹn lại.

    Nhưng trong lòng lại ít nhiều có chút không phục.

    Lập công chính là chiến sĩ quân đoàn thợ mỏ, cũng không phải Sở Mặc hắn!

    Dựa vào cái gì Bệ hạ phải cho hắn lễ ngộ cao quý như vậy?

    Lúc này Hạ Kinh đi tới bên cạnh thiếu niên trọng thần, ngoài cười trong không cười, nhẹ giọng nói:

    - Hôm nay là Bệ hạ tâm tình tốt.

    Nói xong, đi lướt qua thiếu niên trọng thần này, đuổi theo Hoàng thượng.

    Thiếu niên trọng thần này ngơ ngẩn hoàn toàn không hiểu ý câu nói của Hạ Kinh là gì.

    Nhưng, còn trẻ thân ở vị trí cao, đầu của y tất nhiên không phải trống rỗng.

    Bình tĩnh lại phân tích một chút nhất thời đổ mồ hôi lạnh.

    Y hiểu rồi!

    Không phải hiểu công lao của Sở Mặc lớn bao nhiêu, mà là đột nhiên hiểu ra, nếu Sở Mặc có thể ngồi trong xe phía sau, đợi Hoàng thượng đích thân đến vấn an, ở trong này... nhất định là đang có nội tình trọng đại mà y không biết.

    Lại nhìn hai đại thần trong triều Phương Minh Thông à Hứa Trung Lương, đều không nói hai lời, liền theo bên cạnh Hoàng thượng, trong mắt y, nhất thời lộ ra chút ý sợ.

    Vệt trán một cái, thầm nói:

    - May mà không có nói bậy!

    Hoàng thượng đến, làm Sở Mặc có chút bất ngờ, đồng thời trong lòng cũng ít nhiều có chút cảm động.

    Càng nhiều, là khâm phục đế vương có lòng.

    Hoàng thượng có thật thích hắn như vậy?

    Sở Mặc lại không dám cho rằng như vậy, hắn vẫn có chút tự biết mình.

    Nhưng, Hoàng thượng có thể hết lần này đến lần khác hạ thấp thái độ, ở mức độ nào đó mà nói cũng xem là làm được!

    Phương Đông Minh liếc nhìn Sở Mặc, cảm thán nói:

    - Từ điều này cho thấy, quốc quân Đại Tề... không bằng Hoàng đế Đại Hạ!

    Sở Mặc cười cười từ trong xe đi ra, xông lên nghênh diện, khom người thi lễ với Hoàng thượng:

    - Tiểu tử có tài đức gì, dám làm Bệ hạ đích thân đến gặp, Bệ hạ làm tiểu tử khó xử.

    - Tiểu tử thối ngươi, nếu trẫm không chủ động đến, sợ là ngươi vẫn sẽ trốn không lộ diện?

    Hoàng thượng sảng khoái cười, không chút tị hiềm đi lên trước, vỗ bờ vai Sở Mặc mấy cái.

    Thiếu niên trọng thần theo xa xa phía sau, bị cảnh tượng này sợ hai chân có chút mềm nhũn.

    Đó là tay của Hoàng thượng!

    Nếu rơi trên vai mình, mình sẽ hạnh phúc đến ngất đi?

    Nhìn lại thiếu niên này, trên mặt có mấy phần cười khổ, thoạt nhìn... vẫn mơ hồ có mấy phần không muốn.

    Ông trời của ta ơi... trọng thần thiếu niên đã không dám nghĩ tiếp, thật là người so với người tức chết người!

    Đồng thời trong lòng cũng hiểu rõ vị trí của thiếu niên này trong lòng Hoàng thượng.

    Nghi thức nghênh đón long trọng này đương nhiên không thể luôn tập trung trên người Sở Mặc.

    Vì vậy, sau khi Hoàng thượng khích lệ Sở Mặc xong, lại về trên đài cao, bắt đầu chiếu theo trình tự, phong thưởng, khích lệ, tiếp hàng... từng mục được tiến hành đâu vào đấy.

    Hoàng thượng cũng nhìn thấy Phương Đông Minh, không những không làm khó tướng lĩnh cấp cao Đại Tề xui xẻo này, ngược lại ban cho lễ ngộ và tôn trọng.

    Sau khi tiếp nhận đầu hàng của Phương Đông Minh, liền bảo người dẫn Phương Đông Minh rời khỏi nơi này.

    Cuối cùng, tất cả chiến sĩ quân đoàn thợ mỏ, trong hoan nghênh chào đón, reo hò vỗ tay của vô số bá tính Đại Hạ, về tới Viêm Hoàng Thành!

    -----o0o-----

    Chương 354 : Bọn họ đều ở đây

    Chương 354 : Bọn họ đều ở đây

    Chỗ này ngoại trừ Ngự lâm quân và quân đoàn trấn thủ Viêm Hoàng Thành ra, cơ hồ xưa nay không có quân đội ngoại trấn vào hoàng thành, cũng làm cho tất cả chiến sĩ quân đoàn thợ mỏ ý chút phong phát.

    Cái này... cũng là một vinh dự chí cao vô thượng!

    Hoàng thượng đang dùng phương thức này nói với người thiên hạ:

    - Đại Hạ ta có các chiến sĩ trí tuệ và khí phách như vậy!

    Chúng ta... không gì là không địch nổi, bách chiến bách thắng!

    Tuy sớm biết kết quả rồi, cũng biết quá trình khá tỉ mỉ, nhưng xem chiến báo, nghe người tự miệng kể lại... cuối cùng vẫn không giống.

    Vì thế, Hoàng thượng và đám trọng thần trong triều sau khi sắp xếp buổi tiệc cung đình vào buổi tối, liền trực tiếp đòn đám người Trương Vinh, Hà Húc vào kim điện.

    Kim Loan điện hôm nay hoàn toàn không giống ngày trước.

    Ngoại trừ Hoàng thượng ngồi trên ghế rồng ra, trên kim điện đặt hơn trăm cái ghế nhỏ, bảo đảm mỗi người đều có một ghế!

    Cái ghế gỗ này cũng không phải vật hiếm hoi gì, nhà bá tính bình thường đều có, nhưng phải xem nó đặt ở đâu!

    Ghế gỗ đặt trong Kim Loan điện... không chừng cho dù không phải lần đầu tiên trong lịch sử, cũng tuyệt đối là một cái tát hiếm có.

    Tài ăn nói của Hà Húc, tốt hơn Trương Vinh một chút.

    Thế là trận chiến dịch cấp sử thi đã được xác định.

    Trong miệng của Hà Húc, giống như một bức họa.

    Một hình tượng thiếu niên anh hùng, từng chút... xuất hiện trong bức tranh, từng chút... trở nên phong phú.

    Đó là vì Hoàng thượng tâm tình tốt, trọng thần thiếu niên không có bị trách tội, nghe lời kể của Hà Húc, đầy mặt xấu hổ...

    Đến giờ, y mới thật sự hiểu rõ, khoảng thời gian trước thiếu niên ở Viêm Hoàng Thanh hô phong hoán vũ, trong chiến dịch này đã nổi lên tác dụng thế nào.

    Mà lúc này, Sở Mặc cũng không ở hoàng cung, mà là đi Thao Thiết Lầu

    - Công tử!

    Cuối cùng người trở về rồi!

    Sở Yên nhìn thấy Sở Mặc, kích động lao chạy đến, gần như muốn sà vào lòng Sở Mặc.

    Nhưng cuối cùng vẫn dừng lại trước mặt Sở Mặc.

    Nhẹ nhàng kéo vạt áo của mình, trên mặt mang mấy phần xấu hổ, khẽ cắn môi, đôi mắt ngậm nước trắng đen rõ ràng, chăm chú nhìn Sở Mặc.

    - Còn chưa chúc mừng công tử lại lập công mới.

    Sở Yên cười nói tự nhiên, nói, sau đó thè lưỡi lườm hắn:

    - Ta đi chuẩn bị chút thức ăn cho công tử.

    Lập tức bảo người dẫn công tử đi rửa mặt, nhìn một đường phong trần, có lẽ là rất mệt...

    Câu nói cuối cùng của Sở Yên, người đã chạy ra rất xa.

    Dáng người vội vả, giống như nha đầu lanh lợi của một gia đình giàu có.

    Sở Mặc cười lắc đầu, sau đó bị hai tiểu nha đầu xinh đẹp dẫn đi rửa mặt.

    Đợi Sở Mặc đi rửa mặt xong, thay bộ y phục Sở Yên đã chuẩn bị cho hắn, cả người giống như trở thành một người mới, tinh khí thần hoàn toàn khôi phục.

    Không thể không nói ở phương diện này, nữ nhân luôn chu đáo hơn nam nhân.

    Sau khi Sở Mặc đi ra, bất ngờ nhìn thấy một người đã lâu không gặp.

    - Này Nhị hóa, bế quan xong rồi hả?

    Sở Mặc trên dưới liếc nhìn thăm dò Hứa Phù Phù mấy cái, sau đó cười vỗ vai y.

    Đồng thời, Thương Khung Thần Giáo trực tiếp nói ra tình hình của Hứa Phù Phù bây giờ:

    - Tầng sáu cấp Hoàng, thể chất cấp bốn, vô bệnh!

    Hứa Phù Phù đầy mặt kiêu ngạo, xông về phía Sở Mặc nhe rằng cười:

    - Đó là, Tiểu Hắc ca, bây giờ, tiểu ca có thể đã đánh không lại ta!

    - Thử xem?

    Sở Mặc như cười như không nhìn Hứa Phù Phù.

    Hứa Phù Phù co rụt cổ:

    - Hay là thôi... cường giả như ta sao có thể dễ dàng xuất thủ?

    Sở Mặc không kìm được cười lớn, trước khi Hứa Phù Phù nổi nóng, nín cười, nói:

    - Huynh đệ, ngươi vẫn còn tương lai rộng mở, ta tin ngươi.

    Sau đó Độc Tí thúc thúc Tùy Hồng Nho cũng đến chỗ này.

    Bốn người cùng tụ lại, ăn một bữa cơm khá vui.

    Sở Mặc cũng không có nói nhiều về chuyện trận chiến ở sơn mạch Thiên Đoạn.

    Tuy nói phần lớn công lao quả thật phải ở trên người Sở Mặc, nhưng cái này hoàn toàn cũng không có che giấu được tâm mắt thiếu niên này.

    Mục tiêu của Sở Mặc, thủy chung cao hơn, xa hơn.

    Hơn nữa hắn biết tương lai vẫn còn có một trận đại chiến đang đợi hắn.

    Độc Tí thúc thúc và Sở Yên nói về phát triển của tổ chức Thí Thiên.

    Sở Yên rất vui nhìn Sở Mặc nói:

    - Thí Thiên phát triển rất nhanh, hơn nữa có một số người trước kia công tử không ngờ đến, đã gia nhập Thí Thiên rồi!

    - Ừ?

    Sở Mặc nhìn Sở Yên.

    Sở Yên hạ giọng nói:

    - Phiêu Diêu Cung.

    Sở Mặc nhất thời nao nao, không hiểu nhìn Sở Yên.

    Sở Yên nói:

    - Phiêu Diêu Cung năm đó theo Nhất Nương tỷ thoát ra ngoài, ngoại trừ Tôn Nhất Phi đã chết ra, còn 10 đệ tử.

    Trong tay bọn họ, tất cả đều nắm một phần kế thừa của Phiêu Diêu Cung.

    - Sau đó thì sao?

    Sở mặc chân mày nhướn lên, cơ hồ nghĩ tới cái gì, lại có chút không dám tin.

    - Hai võ sĩ môn phái Thanh Long, Chu Tước đại lục, sau khi truy sát công tử thất bại, thì lại có đệ tử Phiêu Diêu Cung năm đó đến.

    Sau khi bọn họ biết chuyện Diệu Nhất Nương, cũng không lựa chọn thân phận quang minh vào học Phiêu Diêu Cung học viện hoàng gia.

    Sở Yên nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

    - Bọn họ không tin hoàng gia, nhưng bọn họ tin công tử!

    Sau khi biết ta là người của công tử, tất cả bọn họ đều lựa chọn gia nhập tổ chức Thí Thiên.

    Ta nghĩ, có thời gian, công tử nên đi gặp bọn họ một chút.

    - 10 người theo tỷ tỷ rời khỏi Phiêu Diêu Cung đó?

    Sở Mặc nhìn Sở Yên.

    - Phải, đều ở đây.

    Sở Yên dùng sức gật đầu

    - Bọn họ dựa vào cái gì tín nhiệm ta như vậy?

    Chỉ dựa vào Nhất Nương tỷ... cơ hồ, không có khả năng lắm?

    Sở Mặc có chút nghi ngờ.

    Dù sao sự tình đã qua nhiều năm như vậy, phần lớn trong đám người này sớm đã ổn định rồi.

    - Bọn họ cũng không có sống tốt như trong tưởng tượng.

    Sở Yên nhẹ giọng, nói:

    - Hơn 10 năm nay, những người này thủy chung trốn đông trốn tây, so với Nhất Nương tỷ, bọn họ vẫn thua xa.

    Nếu không phải công tử, ở bên Viêm Hoàng Thành làm ra động tĩnh lớn như vậy, bọn họ sợ là vẫn sống trong những ngày tháng trôi nổi hoang mang.

    Sở Mặc nghe xong, không khỏi trong lòng thở dài:

    - Năm đó Phiêu Diêu Cung huy hoàng như vậy, tu luyện tới Tiên Thiên tuyệt đỉnh.

    Lão tổ phá không thăng cấp không chỉ một.

    Đến cuối cùng, đệ tử môn hạ lại không có một ai có thể chống đỡ nổi môn diện.

    Không thể không nói, cái này thật là bi thương và châm chọc quá lớn.

    - Qua tìm hiểu của ta, phát hiện những cao thủ cao tầng Phiêu Diêu Cung phạm một sai lầm chí mạng nhất.

    -----o0o-----

    Chương 355 : Đệ tử Phiêu Diêu Cung.

    Chương 355 : Đệ tử Phiêu Diêu Cung.

    Sở Yên khẽ thở dài nói:

    - Có lẽ, cũng không xem là sai lầm, chiếc nhẫn trữ vật của Phiêu Diêu Cung, dung lượng có hạn.

    Hơn nữa, hai mươi chiếc nhẫn trữ vật đó đã là tất cả nhẫn trữ vật của Phiêu Diêu Cung.

    Ngoại trừ những điển tích truyền thừa đó, căn bản chứa không được những cái khác.

    Cho nên, trên người những để tử này, cơ hồ một khối nguyên thạch cũng không có.

    - Thoát khỏi sự che chở của sư môn, một đám thiếu nữ tuổi cũng không lớn, muốn tu luyện ngay trước mắt vô số kẻ địch đang nhìm chằm chằm mình... quả thật là làm khó bọn họ.

    Sở Mặc thở dài.

    Bất luận nói thế nào, cái này đối với Sở Mặc mà nói, là một tin thật sự rất tốt.

    Đêm đó, Sở Mặc bí mật gặp 10 đệ tử Phiêu Diêu Cung tay đang cầm truyền thừa.

    Làm Sở Mặc có chút bất ngờ là, 10 nữ đệ tử Phiêu Diêu Cung này, sau khi nhìn thấy hắn, lập tức quỳ bái, miệng hô cung chủ.

    Sau đó...

    Trực tiếp giao mười chiếc nhẫn trữ vật tới tay Sở Mặc.

    - Các ngươi...

    đây là làm gì hả?

    Sở Mặc đầy mặc kinh ngạc nhìn đám người này:

    - Từ lúc nào ta trở thành cung chủ của các ngươi?

    Còn nữa... các ngươi không sợ ta bán những thứ các ngươi cho ta?

    Giá trị của những truyền thừa này... bản thân các ngươi không rõ sao?

    Một cô gái vóc người cao gầy, tướng mạo rất đẹp, là lớn tuổi nhất trong 20 đệ tử lúc đó, là đại sư tỷ của bọn họ, tên gọi là Tiêu Nhất Nguyệt.

    Tiêu Nhất Nguyệt cùng với tất cả mọi người quỳ một gối trên đất, nhìn Sở Mặc, nói:

    - Phiêu Diêu Cung trước đây đã diệt vong rồi.

    Trước khi bọn ta rời khỏi Phiêu Diêu Cung, cung chủ từng nói, nếu có một ngày, xuất hiện một người có thể cứu vãn vận mệnh các ngươi, đồng thời có thể xây dựng lại Phiêu Diêu Cung, các ngươi hãy tôn họ làm chủ.

    - Các người cảm thấy... ta có thể cứu vãn vận mệnh của các ngươi?

    Có thể xây dựng lại Phiêu Diêu Cung?

    Sở Mặc có chút không tin nhìn Tiêu Nhất Nguyệt.

    Tiêu Nhất Nguyệt gật gật đầu:

    - Phải, cung chủ, người đã làm được rồi.

    Bên cạnh Tiêu Nhất Nguyện có một cô gái có nước da hơi đen nhưng tướng mạo rất xinh đẹp, tên gọi là Quách Nhất Hiểu.

    Là Nhị sư tỷ trong 20 đệ tử, tiếp lời:

    - Chủ cung có thể bảo vệ Nhất Nương sư muội, có thể xây dựnglại Phiêu Diêu Cung học viện hoàng gia, có thể bình an sống sót trong truy sát của ngàn cường giả môn phái trên hai đại lục Thanh Long, Chu Tước...kỳ thật... cung chủ đã làm được!

    - Có thể... nhưng Phiêu Diêu Cung các ngươi...

    Sở Mặc khóe miệng co giật.

    Tiêu Nhất Nguyệt tự nhiên cười nói:

    - Phiêu Diêu Cung đều là con gái sao?

    Sở Mặc gật đầu.

    Không nói lựa chọn của những đệ tử Phiêu Diêu Cung này, có chính xác không, có chút qua loa không.

    Chính là nói Phiêu Diêu Cung từ xưa đến nay, chính là tông môn nữ nhân làm chủ.

    Tuy cũng từng có nam nhân, nhưng Sở Mặc nghe Diệu Nhất Nương từng nói, cung chủ của Phiêu Diêu Cung đều là nữ nhân!

    Tiêu Nhất Nguyệt than nhẹ:

    - Nếu... cung chủ năm đó là nam nhân, là nam nhân sát phạt quyết đoán, Phiêu Diêu Cung căn bản sẽ không gặp đại nạn.

    Từng có rất nhiều cơ hội, lật ngược thế cờ, nhưng cung chủ... vì mềm lòng, mà từ bỏ.

    Quách Nhất Hiểu bên cạnh nói:

    - Sau đó lúc cung chủ tiễn bọn ta đi, từng nói một câu.

    Bà từng nói... bà rất hối hận, nếu bà là nam nhân sát phạt quyết đoán, Phiêu Diêu Cung sao rơi vào kết cục như hôm nay?

    -...

    Sở Mặc có chút không biết nói gì, không thể nói nhận thức của bọn họ là sai.

    Nam nhân và nữ nhân nhiều lúc phương thức xử lý vấn đề quả thật không giống.

    Đang suy nghĩ, Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn 10 cô gái tướng mạo đều rất đẹp, cười khổ nói:

    - Chẳng lẽ các ngươi không sợ ta dẫn các ngươi lạc lối?

    Không sợ ta cũng làm không được... tương lai các ngươi mong chờ?

    Một thiếu nữ thoạt nhìn không lớn hơn Sở Mặc bao nhiêu, diện mạo rất xinh đẹp dịu dàng, cười nói:

    - Cung chủ, ta tên là Triệu Tiểu Tiểu.

    - Tên của nàng không giống với bọn họ lắm.

    Sở Mặc cười nói.

    - Năm đó còn chưa kịp đặt tên theo bối phận thì trực tiếp bị đánh ra rồi.

    Lúc đó, ta mới 7 tuổi...

    Triệu Tiểu Tiểu mân mê cái miệng, khổ sở đang thương nói:

    - Ta rời khỏi sư môn, mang theo chiếc nhẫn đó, trực tiếp bị đưa tới một nơi xa lạ.

    Đi ba ngày, mới nhìn thấy một cái trấn nhỏ.

    Ta ở đó, được một cặp vợ chồng không có con nhận nuôi...

    Sau khi nghe lời kể của Triệu Tiểu Tiểu, Sở Mặc hiểu rõ tại sao đám nữ nhân này lại tín nhiệm hắn như vậy.

    Tại sao cam tâm tình nguyện giao ra truyền thừa có giá trị cho hắn mà không thể đo lường.

    Thật sự là mấy năm nay, nổi khổ, kinh hãi bọn họ chịu ... quá nhiều, quá sâu!

    Sở dĩ Triệu Tiểu Tiểu vừa vào sư môn không lâu, được xem trọng như vậy, chủ yếu là vì thiên phú của nàng thật sự là quá tốt.

    Nếu nói Phạm Lý Tử năm ngoái Sở Mặc gặp ở Trường Sinh Thiên là thiên tài tuyệt thế của Trường Sinh Thiên.

    Chưa đến 8 tuổi thì đột phá Nguyên Quan, vậy Triệu Tiểu Tiểu chính là thiên tài tuyệt thế mấy trăm năm nay mới có một.

    Lúc nàng vào Phiêu Diêu Cung, chỉ 6 tuổi.

    Lúc rời Phiêu Diêu Cung là 7 tuổi.

    Nàng chỉ dùng thời gian 1 năm trực tiếp đột phá cảnh giới Nguyên Quan!

    Nếu lúc đó Phiêu Diêu Cung không có xảy ra thảm án duyệt môn.

    Vậy, không bao lâu, Triệu Tiểu Tiểu sẽ chính thức trở thành đệ tử thân truyền chưởng muôn của Phiêu Diêu Cung.

    Năm đó từng được xem là ngôi sao hy vọng trở thành Phiêu Diêu Cung tương lai.

    Chỉ tiếc là, ngôi sao hy vọng này theo sụp đổ của Phiêu Diêu Cung, trở thành một ngôi sao sa!

    Bây giờ đã qua hơn mười năm, Triệu Tiểu Tiểu 7 tuổi đột phá Nguyên Quan, năm ngoái vừa đột phá cảnh giới Thiết Cốt.

    Tao ngộ của nàng quả thật làm người ta chết nghẹn.

    Cặp vợ chồng già năm đó, chỉ cho Triệu Tiểu Tiểu cuộc sống yên ổn mấy năm, liền cùng nhau qua đời.

    Sau khi an táng gia gia và nãi nãi trên danh nghĩa, thì lại phụng dưỡng cha mẹ nuôi xong, Triệu Tiểu Tiểu bắt đầu cuộc sống lang thang.

    10 năm nay, nàng đi rất nhiều nơi, mỗi một nơi đều không ở lại quá lâu.

    Vì thế lực của Chu Tước Hội thật sự là quá lớn mạnh, cơ hồ là chỗ nào cũng có thể nhúng tay vào.

    Nếu đằng sau có thế lực cường đại che chở.

    Vậy Triệu Tiểu Tiểu hôm nay ít nhất sẽ là cao thủ Thiết Huyết Cảnh, hơn nữa còn là tuyệt đỉnh của Thiết Huyết Cảnh!

    Phải biết, Triệu Tiểu Tiểu bây giờ cũng chỉ 17

    -18 tuổi.

    Cô bé này đặt ở bất cứ nơi nào trên đại lục Tứ Tượng đều có thể nói là tuyệt thế thiên kiêu.

    Triệu Tiểu Tiểu nhẹ giọng kể lại, trên mặt còn mang nụ cười rất ngọt ngào, nước mắt lại không kìm được rơi xuống.

    Nàng nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng:

    - Cung chủ, bọn ta mong chờ ngày hôm này đã rất lâu rồi!

    -----o0o-----

    Chương 356 : Cung chủ

    Chương 356 : Cung chủ

    - Từng trải của các ngươi...

    đều chẳng khác biệt là mấy?

    Sở Mặc nhìn những cô gái khác, nhẹ giọng hỏi.

    Lúc này, lòng của hắn giống như bị cái gì đó nhẹ nhàng chạm động một cái.

    Tiêu Nhất Nguyệt gật gật đầu:

    - Đúng vậy, Nhất Nương sư muội may mắn nhất.

    Nàng ta trong thời khắc nguy hiểm nhất, gặp được ngươi.

    Cho nên, nàng ta được xem là người có cuộc sống tốt nhất... cũng là xuất sắc nhất trong đám tỷ muội bọn ta.

    - Sao các người không hỏi ta, Diệu Nhất Nương đi đâu rồi?

    Sở Mặc nhìn những cô gái đó, cười hỏi:

    - Các người làm sao dám bảo đảm nàng không phải bị ta hại, truyền thừa bị ta đoạt?

    - Cung chủ, đừng đùa nữa.

    Phi Tiên đã truyền lời Tứ Tượng đại lục, Diệu Nhất Nương chính thức bái nhập Phi Tiên, trở thành chưởng môn Phi Tiên.

    Đệ tử bái môn của Thẩm Ngạo Băng!

    Phi Tiên cơ hồ xưa nay không chịu tiếp xúc qua lại với Tứ Tượng đại lục, vì nàng ta phá lệ.

    Tiêu Nhất Nguyệt nói.

    - Cái gì?

    Biểu tình trên mặt Sở Mặc rất phấn khích, hắn cũng không kinh ngạc về Phi Tiên truyền lời Tứ Tượng đại lục.

    Có loại đại phái cấp đỉnh đứng ở tuyệt đỉnh, có cái này... quả thật là bình thường.

    Hắn kinh ngạc là cô cái hống hách bá đạo lạnh như băng giống như đồng diện than... là là chưởng môn của Phi Tiên!

    Mà không phải trưởng lão gì?

    Giống như Thẩm Tinh Tuyết từng gọi cô gái đó là dì nhỏ?

    Cái này há chẳng phải là nói, tương lai của Thẩm Tinh Tuyết rất dọa người?

    Nếu quan hệ này... bị thế nhân biết, cả Tứ Tượng đại lục, có mấy môn phái có ý đánh Đại Hạ?

    Nếu đã như vậy, tại sao Hoàng thượng trước giờ không nhắc đến?

    Ý niệm này vừa hình thành trong đầu Sở Mặc, đáp án lập tức được bản thân hắn nghĩ ra.

    Nữ Nhân Thẩm Ngạo Băng đó, ngay cả ánh mắt của Thái tử cũng dám móc ra, ngay cả Hoàng thượng cũng dám uy hiếp muốn giết sạch.

    Chỉ cần Hoàng thượng còn chưa điên, nhất định không dám truyền tin này ra công chúng...

    Nhưng, y không dám, ta dám!

    Sở Mặc vẫn lo lắng, có một ngày sư phụ rời khỏi, Đại Hạ sẽ bị mình liên lụy.

    Chuyện ngàn cường giả ngàn dặm truy sát, cộng thêm quặng mỏ nguyên thạch khổng lồ bên dưới sơn mạch Thiên Đoạn...

    Hai chuyện này gộp lại, đã đủ làm những môn phái đó xuất thủ với Đại Hạ rồi!

    Trong con ngươi Sở Mặc lóe ra chút ý cười, thầm nói:

    - Thẩm Ngạo Băng... xin lỗi, cái tên Phi Tiên của các người, tiểu gia chuẩn bị mượn dùng một chút.

    - Cung chủ không biết chuyện này?

    Lúc Sở Mặc trong lòng quay cuồng, Tiêu Nhất Nguyệt có chút bất ngờ liếc nhìn Sở Mặc, liền chợt nói:

    - Trong khoảng thời gian này, có lẽ là cung chủ đang bận chuyện tranh chấp với Đại Tề, không có chú ý đến những cái này.

    Sở Mặc khẽ lắc đầu, cười khổ:

    - Kỳ thật... cho dù không bận những chuyện này, ta cũng chưa chắc sẽ nghe nói.

    Vì... cái thế giới giang hồ này ta xưa nay không có vào.

    Tiêu Nhất Nguyệt mục quang có chút ngây dại, nhìn Sở Mặc:

    - Nhưng trong giang hồ... uy danh của cung chủ, đã khá hiển hách.

    Triệu Tiểu Tiểu nói:

    - Phải đấy, khoảng thời gian này, rất nhiều người đã chú ý đến tồn tại của bọn ta.

    Nhưng xưa nay không có ai dám đến tìm bọn ta gây sự...

    Lúc này, Sở Mặc mới đột nhiên lưu ý đến đám nữ nhân đó vẫn đang quỳ một gối ở đó, liền vội nói:

    - Các ngươi... mau đứng dậy.

    Ta không thể làm cung chủ của các người, cũng không có tư cách này...

    - Nếu cung chủ không nhận lời, bọn ta không đứng dậy!

    Tiêu Nhất Nguyệt chăm chú nhìn Sở Mặc:

    - Trong lòng cung chủ... có thể đang suy nghĩ, đợi khi nào Nhất Nương sư muội trở về, bảo nàng ta làm cung chủ này, có được không?

    Sở Mặc gật đầu:

    - Các ngươi... không đồng ý?

    - Không, sao bọn ta lại không đồng ý?

    Tiêu Nhất Nguyệt thở dài:

    - Cung chủ Phiêu Diêu Cung bây giờ không còn như xưa... có uy lực và vinh dự rất lớn, mà là tràn đầy trách nhiệm và gánh nặng.

    Bọn ta không có năng lực đảm trách cung chủ, tất nhiên sẽ không cự tuyệt người hơn bọn ta làm cung chủ này.

    - Vậy các người?

    Sở Mặc có chút không hiểu.

    Tiêu Nhất Nguyệt nói:

    - Phi Tiên phát ra một thông báo, không những nói cho tất cả môn phái Tứ Tượng đại lục biết, từ nay về sau ai cũng không được tìm Diệu Nhất Nương gây phiền phức.

    Kỳ thật cũng như nói cho bọn ta biết, Diệu Nhất Nương... sau này là người của Phi Tiên!

    - Cô thành nhất kiếm, Thiên ngoại phi tiên, vào sâu như biển.

    Quách Nhất Hiểu hạ giọng nói.

    - Có ý gì?

    Sở Mặc chau mày:

    - Chẳng lẽ nói, sau khi bái nhập bốn môn phái này, thì cả cuộc đời không thể làm chuyện mình muốn làm?

    - Cung chủ có thể lý giải như vậy.

    Diệu Nhất Nguyệt nói:

    - Ngay cả hôn nhân... cũng chỉ có thể xảy ra giữa bốn môn phái này...

    - Mẹ nó!

    Sở Mặc mắng.

    - Cung chủ đừng tức giận, đây là sức mạnh của Phi Tiên...

    Trong môn phái của bọn họ, cũng tồn tại đại năng đáng sợ, có nội tình người ngoài không thể tưởng tượng.

    Tiêu Nhất Nguyệt có chút lo lắng nhìn Sở Mặc.

    Nàng từng nghĩ, giữa Sở Mặc và Diệu Nhất Nương sợ là có cảm tình rất sâu.

    Phản ứng của Sở Mặc hôm nay, chứng thực suy đoán của nàng rồi.

    - Sư tôn của cung chủ, tuy nói là cường giả cái thế vô cùng cường đại, nhưng dù sau ông ấy... sắp rời khỏi rồi.

    Hơn nữa, suy cho cùng là một người.

    Tiêu Nhất Nguyệt nhìn Sở Mặc, nói:

    - Nhất Nương sư muội... nếu không thể thoát khỏi Phi Tiên, chủ định không thể trở thành cung chủ của Phiêu Diêu Cung.

    Cho nên... người... chính là cung chủ của bọn ta.

    Quách Nhất Hiểu nói:

    - Không chỉ bọn ta nghĩ như vậy, bây giờ hơn 300 đệ tử Phiêu Diêu Cung tụ tập ở Viêm Hoàng Thành đều nghĩ như vậy!

    Trong lòng bọn họ sớm đã... xem người là cung chủ của Phiêu Diêu Cung.

    Bằng không... sao người của bọn ta có thể tụ tập ở chỗ của ngài.

    Trở thành một thành viên của Thí Thiên?

    Sở Mặc trầm ngâm suy nghĩ một lát, sau đó gật đầu:

    - Được, cung chủ này, ta tạm thời đảm nhận!

    Nhưng các người yên tâm, sẽ có một ngày, ta sẽ mang Nhất Nương từ trong Phi Tiên ra ngoài.

    Nàng ta có muốn làm cung chủ này không, không quan trọng, muốn gả cho ai, đó là tự do của mình!

    Nhưng mọi lựa chọn...

    đều phải là nàng ta cam tâm tình nguyện!

    Nếu có ai... dám cưỡng ép nàng ấy, ta không ngại giết người đó.

    Sở Mặc nói xong, đỡ từng người dậy.

    Chỉ là trên người hắn trong giây khắc vừa nãy phát ra sát khí mãnh liệt lại làm trong lòng những đệ tử Phiêu Diêu Cung lang thang vất vưởng nhiều năm vui vẻ cảm động.

    Cảm thấy từ nay về sau sẽ có cường lực dựa vào, lại có chút âm thầm lo lắng.

    Đây chính là Phi Tiên!

    Cho dù Trường Sinh Thiên đại phái tuyệt đỉnh trên Đại lục Thanh Long, chỉ dựa vào cái tên... thì có thể làm bọn họ choáng váng đầu óc.

    Càng đừng nói là Phi Tiên sự tồn tại tối cao trên Tứ Tượng đại lục.

    -----o0o-----

    Chương 357 : Lại xuất chinh

    Chương 357 : Lại xuất chinh

    Cung chủ hắn... thật là có tuyệt đỉnh như vậy không?

    Bảo Sở Yên dẫn những cô gái sinh đẹp oanh yến này đi, Sở Mặc trở về trong nhà.

    Nếu nói Sở Mặc trước đây đối với Phiêu Diêu Cung học viện hoàng gia không có bao nhiêu tâm tư để quản lý.

    Vậy lúc này, trong lòng Sở Mặc mang 10 chiếc nhẫn trữ vật, bất luận từ gốc độ nào mà nói...

    đều đã trở thành chủ nhân chân chính duy nhất sau 10 năm Phiêu Diêu Cung diệt vong.

    Không muốn quản... cũng phải quản!

    Đêm đó, Sở Mặc lại lần nữa dùng máu của nguyên thú để ngâm tắm.

    Cảm nhận được cơ thể của hắn, dường như phát sinh một số biến hóa khó có thể lý giải...

    Da của hắn vẫn trắng nõn mềm mại, nhưng chỉ cần vận hành một chút nguyên lực cả cơ thể giống như sắt thép.

    Lúc hắn tắm, một sợi xiềng xích vô hình... lặng lẽ được mở ra.

    Sở Mặc có chút kinh ngạc thầm nói:

    - Ta... chẳng lẽ đã tiến vào thể chất cấp sáu.

    Lập tức Sở Mặc tìm thanh đoản đao khá sắc bén, lúc hắn ở thể chất cấp năm, dùng chút lực, đoản đao này vẫn có thể cắt rách da thịt của hắn.

    Tuy không làm bị thương quá sâu, nhưng dù sao là có thể sát thương.

    Sở Mặc vận hành chút nguyên lực, cánh tay của hắn trong nháy mắt trương lên.

    Trên làn da trắng muốt đó, dường như phát ra một vầng sáng nhàn nhạt.

    Tay phải cầm thanh đoản đao, cắn răng, dùng lực trên cánh tay trái của mình... hung hăng cắt một đao!

    Xoạt!

    Lưỡi đao sắc bén, cắt lên da thịt, cảm giác làm người ta run rẩy, làm trán của Sở Mặc đổ ra một lớp mồ hôi mịn.

    Lập tức một vết thẹo màu trắng nhàn nhạt xuất hiện trên cánh tay trái của Sở Mặc.

    Sở Mặc tiện tay đặt đoản đao sang một bên, dùng lực nắm một quyền, trong không trung phát ra một tiếng vang nhỏ, giữa hàng chân mày lộ ra vẻ hưng phấn!

    Cuối cùng tăng đến thể chất cấp 6 rồi!

    Cái này cũng không dễ.

    Nếu không có những nguyên thú của Ma Quân săn bắn, chỉ dựa vào bản thân Sở Mặc, muốn đạt tới thể chất này, cơ hồ là không thể.

    Hơn nữa, một khi cảnh giới của hắn tăng cấp quá nhanh, nếu thể chất lại không theo kịp, lúc bước vào cảnh giới Tiên Thiên, muốn tăng cấp nữa, thì đã không kịp nữa rồi.

    Sở Mặc nhẹ nhàng vuốt cằm, thầm nói:

    - Có lẽ... ta có thể luyện chế một số...

    đan dược tăng cấp thể chất không?

    - Hỗn Độn Hồng Lô... cho phương thuốc!

    Sở Mặc là người nghĩ đến thì làm.

    Hắn trước đây, sống trên đời này, người phải vướng bận rất ít.

    Nhưng bây giờ... có một chút không giống.

    Nếu tiếp nhận cách xưng hô cung chủ của Phiêu Diêu Cung, vậy hắn nhất định sẽ vì những cô gái mệnh khổ này làm một chút gì đó.

    Hỗn Độn Hồng Lô trực tiếp cho Sở Mặc một phương thuốc.

    Phương thuốc này làm khóe miệng Sở Mặc co giật rất lâu.

    Sau đó, không nói nhìn trời.

    Quá khó!

    Cần phải có các loại huyết dịch của nguyên thú cấp cao, đồng thời muốn kích hoạt phương thuốc này, thì cần phải có một loại thuốc dẫn.

    Đầm nước Luân Hồi!

    -Khốn nạn... phương pháp tăng cấp thể chất, tại sao cần loại này chứ?

    Sở Mặc rất khó lý giải, chỉ có thể chấp nhận, chỉ có thể tạm thời để chuyện này xuống.

    Vì trên đời này, suy cho cùng không có đầm Luân Hồi... hắn cũng không biết, Đại Công Kê nói có... nhưng con gà đó nói, chỉ có trời mới biết có đáng tin không.

    Sáng sớm hôm sau, trong cung trực tiếp có người đến, tuyên đọc phong thưởng Sở Mặc.

    Người đến là lão thái giám vô danh, người quen cũ của Sở Mặc.

    Lão thái giám híp mắt nhìn Sở Mặc, giống như nhìn vãn bối của mình.

    Thực lực của lão đã từ Kim Thạch Chi Cảnh tầng sáu cấp Hoàng, tăng tới Minh Tâm cảnh của Luyện Tâm Kỳ!

    Được xem là chân chính đăng đàn nhập thất, bước vào hành ngũ cao thủ Tứ Tượng đại lục.

    Mà tất cả cái này, là Sở Mặc cho lão!

    - Công tử, chỉ ý của Bệ hạ, bọn ta không tuyên đọc cho ngài.

    Tự mình ngài xem thì được rồi.

    Lão thái giám vô cùng tùy ý giao thánh chỉ cho Sở Mặc:

    - Bằng không còn phải quỳ tiếp...

    Nếu có người ngoài nhìn thấy cảnh tượng này, nhất định sẽ bị dọa sợ trợn mắ há hốc mồm, cả người không chừng cũng ngây dại.

    Thậm chí người có thân phận, có thể tùy ý tiếp chỉ như vậy sao?

    Hành động của lão thái giám vô danh, thoạt nhìn bất kính với Hoàng thượng.

    Nhưng lão cũng chỉ là thông qua phương thức này để biểu đạt sự tôn trọng đối với Sở Mặc!

    Đúng vậy, trong mắt lão thái giám vô danh, địa vị của Sở Mặc đã cao hơn Hoàng đế Đại Hạ!

    Lão sẽ không phản bội Hoàng thượng, nhưng lão.. lại có thể chết vì Sở Mặc!

    Loại tinh thần này gọi là "sĩ"

    Sĩ chết vì người tri kỷ!

    Lão thái giám vô danh thân thể không nguyên vẹn, nhưng trên tinh thần lại là nam nhân chân chính!

    Sở Mặc cười liếc nhìn lão thái giám, sau đó nhận lấy thánh chỉ, chăm chú đọc qua một lượt.

    - Sở Vương?

    Sở Mặc có chút chấn kinh, lẩm bẩm:

    - Đánh hạ tất cả lãnh thổ Đại Tề, phong làm Sở Vương?

    Tay bút này... có chút quá lớn rồi không?

    - Ha ha, chúng ta lại cho rằng, đây là ca ngợi tốt nhất dành cho công tử!

    Lão thái giám vô danh vẻ mặt vui mừng nhìn Sở Mặc:

    - Chúng ta ở đây, trước tiên xin chúc mừng Sở Vương.

    - Ha ha, ngài cũng đang cười ta rồi.

    Sở Mặc lắc đầu, nhẹ giọng nói:

    - Lãnh thổ Đại Tề... không dễ chiếm như vậy!

    Lão thái giám cười, từ lòng ngực móc ra thánh chỉ thứ hai:

    - Cho nên...

    Bệ hạ còn có một thánh chỉ.

    ......

    Thanh Châu Quan.

    Nơi giao giới Đại Hạ với Đại Tề.

    Cái đuôi sơn mạch Thiên Đoạn

    Sở Mặc lẳng lặng đứng ở đây, bên cạnh hắn là một nhánh quân, ngay ngắn chỉnh tề.

    Nhánh quân này có vạn người.

    Chính là quân đoàn thọ mỏ vừa nãy thụ phong ở Viêm Hoàng Thành.

    Quân công tiêu diệt trăm vạn đại quân Đại Tề, đủ làm các chiến sĩ quân đoàn thợ mỏ, tất cả đều được tăng cấp ba bậc.

    Cho nên, nhánh quân này cũng thành một nhất duy nhất Đại Hạ... tất cả đều là quân đoàn của quan quân!

    Trương Vinh, cũng không có ở đây.

    Trương Vinh đã thăng thành đại lão tướng quân, còn phải vì Đại Hạ xử lý nhiều chuyện khác.

    Hơn nữa, sở trường chân chính của Trương Vinh... trước giờ cũng không phải là đánh trận.

    Hà Húc theo bên cạnh Sở Mặc, nhìn phía trước, nhẹ giọng hỏi:

    - Công tử, chúng ta có cần gom thủ quân bên này lại không?

    Hay là trực tiếp giết tới nội cảnh Đại Tề?

    Phù!

    Sở Mặc phun cọng cỏ đang ngậm trong miệng liếc nhìn Hà Húc:

    - Ngài cảm thấy thế nào?

    Hà Húc cười ha ha:

    - Đương nhiên là trực tiếp giết vào, sau đó... từ nội cảnh Đại Tề, vòng tới hậu phương quân đội Đại Tề, cho bọn họ một đòn chí mạng xuất kỳ bất ý.

    - Ta còn cho rằng, ngài muốn giết vào trong nội cảnh Đại Tề, một đường như thế chẻ tre, trực tiếp công đánh đế đô Đại Tề chứ.

    Sở Mặc cười nói

    -----o0o-----

    Chương 358 : Thẩm Ngạo Băng tức giận

    Chương 358 : Thẩm Ngạo Băng tức giận

    - Công tử nói đùa rồi...

    Đế đô của Đại Tề, tạm thời vẫn không phải dễ đánh như vậy.

    Tuy nó bây giờ nhất định trống rỗng, tuy... ta rất muốn làm như vậy.

    Trong con ngươi của Hà Húc, lóe động quang mang mang tên dã tâm.

    Thăng cấp lần này, Hà Húc đã thành công trở thành một tướng quân chân chính!

    Tướng quân của Đại Hạ, chia làm tướng quân Nhất Nguyệt, tướng quân Nhị Nguyệt, tướng quân Tam Nguyệt, tướng quân Ngân Long và tướng quân Kim Long!

    Cái gọi là tướng quân Kim Long chỉ có một, chính là Phương Minh Thông!

    Lần này, quân công của Trương Vinh làm y trực tiếp từ một tướng quân Nhị Tinh thăng tới tướng quân Tam Tinh, trực tiếp tiến vào trong tâm hạch quân đội Đại Hạ.

    Mà Hà Húc cũng từ thiên tướng 5 sao nguyên bản, trực tiếp thăng đến tướng quân Nhất Nguyệt

    Kim Nguyệt lấp lánh phát ra trên đôi vai, tượng trưng cho thân phận của y.

    Tướng quân Nhất Nguyệt cũng không phải là mục tiêu của Hà Húc, y đang nghĩ có một ngày đôi vai của y... có thể xuất hiện một con rồng!

    Hơn nữa hắn hy vọng là Kim Long!

    Sở Mặc cười cười, vỗ vỗ vai của Hà Húc, nói:

    - Ngài sẽ thành công!

    - Cái gì?

    Hà Húc theo bản năng hỏi một câu, sau đó hiểu ra biết tâm ý của mình bị tiểu tử này nhìn thấu.

    Nhưng y không có che giấu gì, mà là phóng xuất khí tức cường đại hung hãn của mình.

    Nhìn về phía xa, chỗ đó chính là lãnh thổ Đại Tề, lớn tiếng nói:

    - Công tử, tiến về phía trước!

    Trong mắt Sở Mặc cũng phóng ra quang mang chói mắt:

    - Tiến về phía trước.

    Trên cánh đồng tuyến bên này chiến hỏa đã bắt đầu cháy.

    Đồng thời, ở hậu phương đầu tiên là từ Đại Hạ đột nhiên truyền ra một tin đồn.

    - Biết không, công chúa Đại Hạ chúng ta là đệ tử của Phi Tiên.

    - Phi Tiên là cái gì?

    Thần tiên hả?

    - Phi Tiên mà ngươi cũng không biết?

    Ta nói với ngươi.... cô thành nhất kiếm, thiên ngoại phi tiên, là khó lường!

    - Nghe nói mẫu thân của tiểu công chúa chúng ta chính là người của Phi Tiên!

    Từng tin tức giống thật thật giả giả cứ như như vậy, lan truyền ra ngoài với tốc độ nhanh chóng trong nhân gian Đại Hạ.

    Tiện đà, tin tức này truyền đến Đại Tề, kế tiếp truyền đến những tiểu quốc khác.

    Sau đó lại với tốc độ không thể tưởng tượng truyền khắp cả đại lục Thanh Long!

    Tiếp theo... chính là cả Tứ Tượng đại lục!

    Những người này trước giờ không có nghe nói qua cô thành nhất kiếm, thiên ngoại phi tiên, cuối cùng biết rồi.

    Thì ra môn phái mạnh nhất trên đời này không phải là những cái mà bọn họ quen thuộc.

    Thì ra còn có bốn môn phái mạnh nhất, xuất hiện rất nhiều vị tiên nhân.

    Hơn nữa bây giờ, còn hiểu cách nói thành tiên bay lên tiên giới.

    Lão bá tính không biết cái gì là linh giới tiên giới.

    Đối với bọn họ mà nói, rời khỏi thế giới này chính là thành tiên!

    Thành tiên rồi, tiến vào không phải tiên giới, lại là cái gì chứ?

    Tin tức này ở chỗ người bình thường chỉ là bàn tán, hâm mộ tiểu công chúa Đại Hạ không ngờ lại có vận khí này.

    Nhưng trong lòng tất cả người có tư cách biết cô thành nhất kiếm, thiên ngoại phi tiên, tin tức này đủ làm bọn họ cảm thấy chấn động!

    Liên tưởng đến tin tức khoảng thời gian trước Phi Tiên tung ra, Diệu Nhất Nương 1 trong số 20 đệ tử Phiêu Diêu Cung trước kia được chưởng môn Phi Tiên, Thẩm Ngạo Băng thu nhận làm đệ tử cuối cùng!

    Lại liên tưởng đến mấy chuyện xảy ra gần đây ở Viêm Hoàng Thành Đại Hạ, trên đầu rất nhiều người chảy ra mồ hôi lạnh.

    Nhất là những người gần đây nghe đồn ở sơn mạch Thiên Đoạn có một mỏ nguyên thạch, thì đã bị tin tức này làm cho chấn kinh.

    May mắn... vẫn không có làm Đại Hạ loạn lên!

    Nói cách khác, chời đợi bọn họ, tuyệt không chỉ có một sư tôn thần bí của Sở Mặc.

    Còn sự thật... trên Tứ Tượng đại lục, môn phái đáng sợ nhất ...

    Phi Tiên!

    - Tin tức này... có thật không?

    Trong thời gian ngắn nhất điều tra rõ ràng cho ta?

    - Đi Đại Hạ, Viêm Hoàng Thành điều tra tin tức này rõ ràng cho ta.

    Không tra rõ, ngươi cũng không cần về.

    - Bây giờ, ngay lập tức, đi gọi người của chúng ta về, nói với bọn họ, chuyện khoáng mạch, tạm thời hòa hoãn...

    ít nhất, không thể động đến hoàng thất của Đại Hạ!

    - Đừng nói nhảm, nói cho tên ngu xuẩn đó biết, tự mình muốn chết, đừng liên lụy đến môn phái!

    Mẹ nó, Phi Tiên tùy tiện phái ra một người thì có thể diệt cả phái chúng ta!

    Từng mệnh lệnh đầu tiên phát ra từ trong các môn phái trên Đại lục Thanh Long, riếp theo, là Chu Tước đại lục... sau đó là Huyền Vũ đại lục và Bạch Hổ đại lục.

    Trong nhất thời, hoàng tộc Đại Hạ trở thành cấm kỵ.

    Đàm chi sắc biến!

    Ở một nơi xa xôi, chỗ môn phái của Phi Tiên.

    Thẩm Ngạo Băng con ngươi lạnh như băng, mặt không biểu tình nhìn một bức mật báo trong tay.

    Sau khi xem xong, bóp chặt bức mật báo trong tay, ngón tay mảnh khảnh, không ngừng dùng lực.

    Cuối cùng, bức mật thư này hóa thành vô số mảnh vụn, theo gió bay xuống.

    Sau lưng Thẩm Ngạo Băng đang đứng một cô gái mặc áo đen cuối đầu, không nói một lời.

    Không biết thoạt nhìn còn cho rằng là một pho tượng.

    - Tin tức này... là từ đâu truyền ra?

    Giọng của Thẩm Ngạo Băng giống như cái tên của bà, rất lạnh, làm người ta cảm thấy run rẩy.

    Cô gái người mặc áo đen đó khẽ run rẫy, nhẹ giọng nói:

    - Thuộc hạ điều tra qua ngọn nguồn của tin tức này rất khó khảo chứng.

    Nhưng theo suy đoán của thuộc hạ, tin tức này... có lẽ không phải truyền ra từ hoàng thất Đại Hạ.

    - Chẳng lẽ?

    Trong giọng nói lạnh băng của Thẩm Ngạo Băng mang mấy phần bất mãn.

    - Nắm chắc chín phần.

    Cô gái áo đen đó thấp giọng nói.

    - Vậy ngươi cho rằng tin tức đó là ai truyền ra?

    Dưới gầm trời này đều biết Diệu Nhất Nương là đệ tử Phi Tiên ta.

    Nhưng biết Thẩm Tinh Tuyết là đệ tử Phi Tiên, ngoại trừ hoàng tộc Đại Hạ... còn có ai?

    Hơn nữa biết... chi tiết như vậy!

    Bây giờ ngươi nói cho ta biết, không phải hoàng tộc Đại Hạ, vậy là ai?

    Trên khuôn mặt tuyệt diễm của Thẩm Ngạo Băng lóe hiện một lớp sát cơ nhàn nhạt.

    Bà đã vô cùng phẫn nộ!

    Phi Tiên luôn xa lánh đời.

    Bọn họ rất mạnh, thậm chí có thể nói cực kỳ mạnh.

    Đại diện cho lực lượng chung cực nhất trên thế giới này.

    Nhưng bọn họ xưa nay không tham gia vào trong các tranh chấp thế tục.

    Cái này cũng có thể làm cho bọn họ vẫn duy trì được bộ mặt thần bí, siêu việt vật ngoại, cao cao tại thượng!

    Chuyện của Diệu Nhất Nương có thể nói đã xem là ngoại lệ rồi.

    Nhưng ở trong mắt Thẩm Ngạo Băng, đây là rất đáng.

    Diệu Nhất Nương bất luận là thân thế hay là thiên phú, mọi mặt đều cực kỳ ưu tú.

    Ngoại trừ tuổi tác hơi lớn một chút, tất cả mọi thứ đều phù hợp với tiêu chuẩn của Phi Tiên.

    Mà tuổi tác...

    ở Phi Tiên xưa nay không phải là vấn đề.

    -----o0o-----

    Chương 359 : Hổ Đầu Quân. (1)

    Chương 359 : Hổ Đầu Quân. (1)

    Ngay cả 50 tuổi bước vào Tiên Thiên, thì có thể thế nào?

    50 tuổi bước vào Tiên Thiên, đó cũng là Tiên Thiên!

    Cũng là kẻ mạnh nhất trên đời!

    Thẩm Ngạo Băng luôn cho rằng, nguyên nhân thống hận hoàng thật Đại Hạ cũng ở chỗ này.

    Môn phái siêu nhiên như Phi Tiên, lại đem ra so sánh với một hoàng thất thế tục, cái này đối với Phi Tiên mà nói quả thật là một loại sĩ nhục.

    Cho nên lúc bà ở Viêm Hoàng Thành, móc hai mắt của Thái tử, không chút do dự, chửi to hoàng đế Đại Hạ cũng căn bản không xem là chuyện gì.

    Sâu ở trong lòng bà hận không thể trực tiếp diệt Đại Hạ!

    Cho nên bà làm sao có thể cho phép bên phía Đại Hạ mượn tên tuổi Phi Tiên xé da hổ cho mình kiêu ngạo?

    Cô gái mặc áo đen nói:

    - Ngoại trừ hoàng thật Đại Hạ... kỳ thật còn có một người biết thân phận của Tinh Tuyết.

    Thẩm Ngạo Băng dựng đứng chân mày liễu, vừa nãy muốn nói gì, liền lập tức bà ngậm miệng lại, có chút vô lực khoát tay:

    - Được rồi, ta biết rồi, ngươi lui xuống trước đi.

    Cô gái mặc áo đen liếc nhìn Thẩm Ngạo Băng, tựa hồ muốn nói chút gì, nhưng cuối cùng... vẫn là thở dài một tiếng, lặng lẽ lui xuống.

    Trong suy nghĩ của cô gái áo đen, bất luận nói thế nào, hoàng thất Đại Hạ đều là người thân của Tinh Tuyết.

    Vị hoàng đế đó vẫn là người đàn ông... của mẫu thân Tinh Tuyết!

    Cho dù trong lòng không muốn thế nào, nhưng dẫu sao vẫn là sự thật, sự thật không thể thay đổi.

    Đáng tiếc nàng không dám nói, chưởng môn cũng sẽ không nghe lời của nàng.

    Sau khi cô gái áo đen đó lui xuống, Thẩm Ngạo Băng một mình đứng ở đó, sắc mặt liên tục ảo biến, cắn răng:

    - Tiểu súc sinh, ta chỉ là uy hiếp ngươi mấy câu, ngươi lại dùng phương thức này để đánh trả ta.

    Lát nữa ta còn phải giải thích chuyện này cho Tam gia..

    đáng chết!

    Ngươi đợi đó cho ta!

    Sư phụ của ngươi... sẽ có một ngày phi thăng.

    Tới lúc đó, Thẩm Ngạo Băng ta...

    đích thân đến lấy mạng của ngươi!

    Thẩm Ngạo Băng tức giận không thể kiềm chế thế nào, tạm thời không nhắc đến.

    Chỉ nói tin đồn này, sau khi truyền ra, Phi Tiên vẫn không có phát ra tín hiệu gì.

    Cái này không phải cô thành nhất kiếm, thiên ngoại phi tiên trước kia.

    Tựa hồ trước nay không có phát ra tín hiệu gì.

    Khoảng thời gian trước, Phi Tiên đã phát ra pháp chỉ, nói chuyện của Diệu Nhất Nương.

    Nếu lời đồn này là giả, Phi Tiên sẽ nhịn?

    Cho nên lời đồn này 10 có 8

    -9... là thật.

    Những người muốn rục rịch động thủ với Đại Hạ, lập tức rút chân tay lại, xem như bọn họ chưa từng chú đến cái quốc gia này.

    Đệ tử Phi Tiên là công chúa Đại Hạ, bọn họ ăn no rãnh rỗi, mới đi tìm phiền phức.

    Hoàng đế Đại Hạ nhận được tin tức này, tuy không biết là ai làm, nhưng trong lòng cũng đại khái đoán được, không kìm được ngửa mặt cười to trong hoàng cung.

    - Sở Mặc...

    Thiên lý mã của trẫm, không, Sở Vương... ha ha ha ha...

    Sở Vương!

    Con trai kỳ tích của Đại Hạ!

    Quả nhiên danh bất hư truyền

    Trước khi xuất chinh, Sở Mặc đã được biết vị trí cụ thể của 5 nhánh quân Đại Tề.

    Vì vậy, Sở Mặc định suất lĩnh quân đoàn thợ mỏ tiến vào nội cảnh Đại Tề, từ phía sau bọc đánh một nhánh quân trong đó.

    Mà nhánh quân đoàn Đại Tề đó, đối ứng chính là gia gia của Sở Mặc, đội quân của Phàn Vô Địch lão tướng quân.

    Nhánh quân đoàn Đại Tề đó tổng cộng có hơn tám vạn người, xưng là Thập Vạn Hổ Đầu Quân.

    Hổ Đầu Quân có tiếng tăm lừng lẫy ở Đại Tề, trong quân tụ tập rất nhiều chiến sĩ tinh nhuệ.

    Được xem là một nhánh quân mạnh nhất trong 5 nhánh quân.

    Mà đội quân Phàn Vô Địch suất lĩnh cũng có hơn mười vạn người.

    Thoạt nhìn song phương tựa hồ thế lực ngang nhau.

    Lúc bên phía sơn mạch Thiên Đoạn vẫn chưa có xảy ra chuyện, Hổ Đầu Quân và đội quân bên phía Phàn Vô Địch, qua mấy lần giao thủ thăm dò.

    Song phương đều có thắng bại, có chút hiểu sơ lược về chiến lực đối phương.

    Kế hoạch trước đó của Quân Đầu Hổ, là chờ đợi tin tức bên phía sơn mạch Thiên Đoạn.

    Môt khi trăm ngàn đại quân thành công băng qua sơn mạch Thiên Đoạn.

    Như vậy, nhánh Hổ Đầu Quân này sẽ đầu tiên phát khởi công kích đội quân Phàn Vô Địch.

    - Siết sao ngăn chặn bọn họ!

    Đây là mệnh lệnh cao tầng phía quân Đại Tề dành cho chủ tướng Hổ Đầu Quân, Lãnh Hổ.

    Lãnh Hổ năm nay hơn 40 tuổi, một thân thực lực, tầng 5 cấp Hoàng, là một cường giả Thiết Huyết Cảnh.

    Võ giả tuổi này chính là lúc sung sức nhất, mọi phương diện đều ở trạng thái tuyệt đỉnh.

    Lãnh Hổ nhất thời thầm nghĩ, thông qua trận chiến này, làm địa vị của mình nâng cao một bậc.

    Đáng tiếc là, ông trời cũng không cho y cơ hội.

    Bên phía sơn mạch Thiên Đoạn truyền đến tin dữ, trăm vạn đại quân, tất cả đều ngã xuống.

    Tin tức này làm Lãnh Hổ trực tiếp sụp đổ, y hoàn toàn không dám tin trăm vạn chiến sĩ tinh nhuệ Đại Tề, cứ như vậy vô thanh vô tức chôn thân ở trong sơn mạch Thiên Đoạn.

    Tin tức này vừa mới truyền ra, Phàn Vô Địch bên phía Đại Hạ, liền tự mình suất lĩnh năm ngàn tinh nhuệ tập kích quân doanh bên phía Đại Tề.

    Trận này, bên phía Đại Hạ đại thu toàn thắng!

    Trực tiếp tiêu diệt hơn ba ngàn người Đại Tề, bị thương hơn một ngàn người.

    Đối với Hổ Đầu Quân mà nói, quả thật là họa vô đơn chí.

    Đợi lúc Lãnh Hổ phản ứng lại, dẫn binh tiếp viện, Phàn Vô Địch đã mang binh sĩ đại thu toàn thắng, toàn thân mà rút.

    Trận chiến này, Lãnh Hổ xem như hoàn toàn bại trong tay Phàn Vô Địch.

    Vì song phương gần như đồng thời nhận được tin tức này, Lãnh Hổ cũng không ngờ Phàn Vô Địch sẽ phái người đến tập kích.

    Chỉ là không ngờ...

    Phàn Vô Địch lại quả quyết như vậy, tốc độ nhanh như vậy!

    Vì vậy, mấy ngày gần đây, bên phía Lãnh Hổ thu nhỏ phòng tuyến, treo cao bài miễn chiến.

    Đối mặt với khiêu khích của Đại Hạ, không có bất kỳ phản ứng gì!

    Một mặt làLãnh Hổ muốn điều chỉnh tình hình Hổ Đầu Quân.

    Tin tức trăm vạn đại quân bị chôn giết ở sơn mạch Thiên Đoạn, y căn bản không thể che giấu được.

    Bên y có thể che giấu, nhưng Phàn Vô Địch... lại tuyệt sẽ không làm bất cứ che giấu gì cho y.

    Phàn Vô Địch là làm gì?

    Chiến lực một người tuy không nói mạnh bao nhiêu, nhưng lại có kinh nghiệm lãnh quân đánh giặc khá phong phú.

    Việc làm đầu tiên la2 Phàn Vô Định phái người truyền ra tình hình chiến trận bên phía sơn mạch Thiên Đoạn.

    Vì vậy, bên phía Đầu Hổ Quân, bây giờ lòng nóng như lửa đốt.

    Tình cảnh này cũng không phải chủ tướng như Lãnh Hổ muốn nhìn thấy.

    Đồng thời, bên phía hoàng thất Đại Tề, cũng ban xuống một quân lệnh cho Lãnh Hổ.

    - Bất luận thế nào, nghiêm phòng tử thủ, không giao phong chính diện với Đại Hạ.

    Bất luận dùng cách gì, nhất định phải tiếp tục kiên trì hoãn chiến vô thời hạn!

    -----o0o-----

    Chương 360 : Hổ Đầu Quân. (2)

    Chương 360 : Hổ Đầu Quân. (2)

    Trước sau hai quân lệnh...

    đều là hoãn... nhưng tính chất và ý nghĩa, lại khác nhau một trời một vực.

    Lãnh Hổ là chủ tướng, đối mặt quân lệnh này, bắt đầu có chút không hiểu.

    Khi đánh, khi rút, khi hoãn... là ý gì?

    Nhưng sau đó, một mật lệnh khác truyền vào trong tay Lãnh Hổ, sau khi Lãnh Hổ xem xong, mới hiểu rõ.

    Sở Mặc... thiếu niên mười mấy tuổi, lại là nhân vật chủ đạo chôn giết trăm vạn đại quân Đại Tề.

    Đồng thời, hắn có một sư phụ vô cùng kinh khủng

    Tuy nói trận chiến giữa các quốc gia thế tục, sư phụ của Sở Mặc chưa chắc sẽ xuất thủ.

    Nhưng điểm này, ai cũng không bảo đảm được.

    Nếu chẳng may lão xuất thủ, vậy Đại Tề... cho dù trăm vạn đại quân không tổn thất, cũng căn bản không ngăn được!

    Sau khi chiến lực đạt tới trình độ nhất định, thật có thể làm chủ tể hoàng triều thế tục.

    - Bây giờ chúng ta chính là đợi, đợi ngày sư phụ Sở Mặc phi thăng!

    Theo suy đoán của rất nhiều người, sư phụ của Sở Mặc, không bao lâu nữa thì sẽ phi thăng.

    Tới lúc đó... chính là ngày phản công của Đại Tề ta.

    - Đừng hoài nghi sau khi chúng ta tổn thất trăm vạn đại quân, có còn năng lực này không.

    Chỉ cần sư phụ của Sở Mặc rời khỏi, vậy... gần như tất cả môn phái trên Thanh Long và Chu Tước đại lục đều sẽ giúp đỡ chúng ta.

    - Đến lúc đó, cho dù chúng ta nể mặt Phi Tiên không diệt Đại Hạ, nhưng chí ít... có thể bảo đảm, Đại Tề không mất tấc đất.

    - Đại Tề tấc đất không mất, chúng ta không phải tội nhân của Đại Tề!

    - Cho chúng ta thời gian 10 năm nghỉ ngơi lấy lại sức tới lúc đó...

    Đại Tề chúng ta vẫn là vô địch!

    Vẫn là bá chủ duy nhất... trên Đại lục Thanh Long.

    Bức mật lệnh này rất dài, là thư hoàng đế Đại Tề Khương Hằng Vũ tự tay viết, lời nói khẩn thiết, thái độ thành khẩn.

    Sau khi Lãnh Hổ xem qua, trong lòng cũng vô cùng cảm động, trong lòng thầm thề, quyết tồn vong cùng Đại Tề!

    Mấy ngày sau đó, Lãnh Hổ chỉ làm một chuyện là khích lệ sĩ khí!

    Sĩ khí bên phía Hổ Đầu Quân suy sụp nhất định, phải thông qua cỗ vũ, mới có thể phấn chấn trở lại.

    Cái này không phải chuyện dễ dàng.

    Đánh xuôi chiều gió, ai cũng biết, làm sao có thể đi ra từ nghịch cảnh, lại là rất khó.

    Còn may, Lãnh Hổ có thể trở thành một quân chủ tướng năng lực tất nhiên không tệ.

    Thông qua điều chỉnh mấy ngày nay, sĩ khí của Hổ Đầu Quân đã dần dần phấn chấn lên.

    Đối mặt với khiêu khích bên phía Đại Hạ, cũng có thể bình tĩnh đối đãi.

    Nhưng ngày tháng này rốt cuộc khi nào mới kết thúc, trong lòng Lãnh Hổ cũng không biết.

    Trong lòng y, chỉ còn lại kiên trì, nhất định phải thủ vững!

    ... . .

    - Chủ tướng bên đó là Lãnh Hổ, cũng là một viên mãnh tướng, một thân thực lực, Thiết Huyết Cảnh, người này hữu dũng hữu mưu, cũng được xem là khá xuất sắc trong tướng lĩnh tân sinh Đại Tề.

    - Nhưng khoảng thời gian gần đây, bị Phàn lão tướng quân đánh có chút thê thảm.

    Nhất là mấy ngày nay, giơ cao lá bài miễn chiến, mặc cho Phàn lão tướng quân tìm mọi cách khiêu khích, vẫn là không ứng chiến.

    - Có lẽ là sau khi biết chuyện xảy ra ở bên phía sơn mạch Thiên Đoạn, nội bộ Đại Tề... thay đổi sách lược, bắt đầu muốn sử dụng chiến thuật kéo dài.

    Hà Húc đứng bên cạnh Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

    - Ưu thế bây giờ của chúng ta là, đối phương không biết sự tồn tại của mình.

    Có thể đánh bọn họ không kịp trở tay!

    Nhưng...

    ưu thế này, nhiều nhất chỉ có thể dùng một lần!

    Hay là công tử nghĩ kỹ, có nên dùng lần này không.

    Sở Mặc ngẫm nghĩ một lát, sau đó hỏi:

    - Ngài cảm thấy thế nào?

    - Ta cảm thấy, công tử nên dùng ngay bây giờ!

    Đánh ra thanh uy của chúng ta trước rồi hãy nói!

    Hà Húc nói.

    Về phần rốt cuộc Hà Húc có mấy phần là nể mặt Phần Vô Địch là gia gia Sở Mặc, mới nói lời này, Sở Mặc không biết.

    Nhưng sâu trong lòng Sở Mặc... kỳ thật cũng nghĩ như vậy.

    Tiêu diệt Hổ Đầu Quân trước!

    Cái này không chỉ là vì gia gia của hắn.

    Quan trọng hơn là giống như Hà Húc nói, vì là trận chiến đầu tiên Đại Hạ phẩn kích.

    Phải đánh ra uy thế bên phía Đại Hạ!

    Các ngươi không phải muốn hoãn sao?

    Thật xin lỗi, bọn ta không muốn

    Ma Quân, đột nhiên tìm tới Sở Mặc.

    Đối với bản lĩnh xuất quỷ nhập thần của sư phụ đi đâu cũng có thể tìm được hắn , Sở Mặc cũng sớm đã quen rồi.

    - Những huyết dịch nguyên thú này, có lẽ có thể làm thể chất của con tăng tới cấp bảy...

    ừ?

    Con đã trở thành thể chất cấp sáu?

    Hai chân mày kiếm của Ma Quân khẽ chau, ánh mắt nhìn Sở Mặc, ít nhiều mang mấy phần kinh ngạc.

    Tựa hồ có chút không dám tin vào mắt của mình.

    - Uhm, vừa đột phá.

    Trong lòng Sở Mặc cũng ít nhiều có chút đắc ý.

    Xem ra tốc độ tăng cấp của mình, cả sư phụ cũng có chút bất ngờ.

    - Tốt lắm.

    Ma Quân rất ít khi khen Sở Mặc, lần này không tiếc lời khen ngợi.

    Lão nhìn Sở Mặc:

    - Cứ tiếp tục như vậy, lúc con rời khỏi thế giới này, thể chất của con, rất có thể đã vào tới cấp tám!

    Nếu thật như vậy, có một ngày, lúc con bước vào tiên giới, nói không chừng... còn thật có cơ hội công kích thể chất Tiên Thiên.

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Con nhất định sẽ nổ lực đi về phía đó!

    Đồng thời Sở Mặc trong lòng thầm nhủ:

    - Mình không chỉ muốn làm mình trở thành thể chất Tiên Thiên, hơn nữa còn phải cố gắng xông kích thể chất Đạo Cảnh!

    - Ở đây còn có một số nguyên dược, ta cũng không rõ cấp bậc của đan dược lắm.

    Nhưng từ khí tức phán đoán, có lẽ cũng không tệ.

    Ma Quân nói, lại lấy ra rất nhiều nguyên dược, chất trên đất.

    Sở Mặc nhìn mí mắt giật mạnh, lẩm bẩm:

    - Những cái này...

    đều là nguyên dược cực phẩm!

    Nói xong, Sở Mặc bắt đầu phân loại những nguyên dược này ra:

    - Đây là cỏ Trúc Thảo, xem ra ít nhất có mấy trăm năm rồi.

    Cái này là hoa Ngô Công...

    Người xem kỹ nhị hoa này, có giống như con rết thu nhỏ rất nhiều lần không?

    Loại nguyên dược này, kỳ thật đều là kịch độc!

    Nhưng dùng làm thuốc dẫn... lại là cực phẩm!

    Sở Mặc thao thao bất tuyệt giống như thuộc lòng bàn tay nói.

    Ma Quân đứng ở đó, dùng ánh mắt có chút quái dị nhìn hắn.

    Nghĩ đến Sở Mặc vừa nãy bái lão làm sư phụ, đơn thuần chính là một thiếu niên quật cường trác tuyệt thiên phú, nhưng lại 10 phần đơn thuần rất có khí phách, là tiểu hài tử có tính cách rất cứng.

    Nhưng trước giờ chưa từng phát hiện ra hắn lại có hiểu biết sâu sắc gì đối với dược liệu...

    Trong mắt Ma Quân, tràn đầy nghi hoặc.

    Trong lòng thầm nói:

    - Tiểu tử này, chẳng lẽ là vốn đã hiểu những cái này rồi?

    Nghĩ lại cũng không phải là không thể.

    Bất luận nói thế nào, ở thế tục này, Sở Mặc cũng được xem là con cháu quý tộc.

    -----o0o-----

    Chương 361 : Không muốn người mang nhân quả này

    Chương 361 : Không muốn người mang nhân quả này

    Ma Quân cũng không ngờ, cũng không phải Sở Mặc căn bản đã hiểu những cái này, mà là trên người hắn mang theo Hỗn Độn Hồng Lô có thể phân biệt dược liệu thiên hạ.

    Sở Mặc vừa thu những dược liệu này lại, vừa theo phương thuốc của Hỗn Độn Hồng Lô cho, đối chiếu...

    Cuối cùng, hẳn ngẩng đầu, nhìn Ma Quân, trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn, đồng thời cũng có mấy phần không nở.

    Lòng của Ma Quân... có chút loạn!

    - Sư phụ....

    Sở Mặc cơ hồ không có do dự gì, nhìn Ma Quân nhẹ giọng nói:

    - Độc của người... có thể hoàn toàn giải được!

    Lần đầu tiên trong đôi mắt bình tĩnh của Ma Quân pha lẫn sự sắc bén, lộ ra chút mờ mịt.

    - Tất cả dược liệu, đều đã chuẩn bị đầy đủ... người tạm thời, có thể giải hết tất cả độc tố!

    Sở Mặc nói lại một lần nữa.

    - Thật sao?

    Ma Quân hít sâu một hơi, sau đó bình tĩnh lại, nhìn Sở Mặc:

    - Trước khi ta đi, sẽ giúp con tiêu diệt tất cả những môn phái cấp đỉnh trên đời này có thể uy hiếp đến con!

    Ma Quân nói câu này như đinh đóng cột

    Sở Mặc chợt nhớ đến hai ngày trước, lúc Đại Công Kê trò chuyện với hắn, nói tới vấn đề nhân quả.

    - Càng là cảnh giới cấp cao, uy lực nhân quả càng nặng.

    Nhất là đối với sinh linh không có trêu chọc ngươi, đại khai sát giới, nhiễm nhân quả rất lớn, khó có thể tưởng tượng.

    Những cái này, đều lúc thiên kiếp sắp đến, trả hết cho ngươi.

    Hơn nữa, là gấp đôi!

    Lúc ấy Sở Mặc hỏi Đại Công Kê một câu:

    - Cho thí vụ thử xem?

    - Ví dụ như nói, tiểu tử ngươi có một ngày bước chân vào cảnh giới Tiên Thiên, có thực lực có thể hủy diệt một nước.

    Nhưng nếu ngươi thật sự làm như vậy... vậy, lúc đó sẽ không có gì, nhiều nhất để cho ngươi thấy, một thân sát khí.

    - Nhưng lúc ngươi đạt tới Tiên Thiên tuyệt đỉnh, muốn bay vào linh giới.

    Những nhân quả này sẽ trực tiếp giáng xuống một đại kiếp.

    Đại kiếp này, so với đại kiếp bình thường phi thăng, thậm chí còn tăng gấp bội, thậm chí có thể là gấp trăm lần!

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

    - Phi thăng... không có dễ như ngươi nghĩ.

    Bây giờ, ngươi nên hiểu, tại sao nhiều là người thực lực cường đại, nhiều là phải rời xa thế tục, rời xa các loại tranh chấp?

    - Nhưng ở tiên giới, lúc đó sư phụ ta bị vô số người truy sát.

    Những người đó, chẳng lẽ không sợ dính nhiễm nhân quả sao?

    Sở Mặc hỏi.

    Đại Công Kê khặc khặc cười mấy tiếng:

    - Đương nhiên sợ!

    Nhưng lúc đó lợi ích này... vượt xa sự sợ hãi của bọn họ đối với nhân quả.

    Bọn họ vẫn sẽ không chút do dự mà xuất thủ.

    Hơn nữa, những người xuất thủ với sư phụ ngươi trong tiên giới, lại có mấy đại năng thật sự có hy vọng bay vào thiên giới?

    Nếu có đại năng giống như vậy xuất thủ với sư phụ ngươi, sư phụ ngươi sợ là sớm đã ngã xuống rồi!

    Những lời nói này của Đại Công Kê, Sở Mặc nghe lọt hết vào tai.

    Đối với hai chữ nhân quả này, tuy vẫn không dám nói có lý giải sâu sắc, nhưng sâu sắc nghi nhớ trong lòng.

    Bây giờ, nghe sư phụ nói trước khi đi muốn dọn sạch tất cả chướng ngại cho hắn.

    Sở Mặc cảm động, đồng thời trong lòng lại dâng lên một nỗi niềm lo lắng mãnh liệt.

    - Sư phụ, làm như vậy, sẽ làm người dính vào nhân quả rất lớn?

    Sở Mặc nhìn Ma Quân hỏi.

    Ma Quân nao nao:

    - Con hiểu nhân quả?

    Nói xong, lại có chút giật mình nói:

    - Ta biết rồi, lại là con gà đó nói với con... ngoan ngoãn làm con gà tốt của mình.

    Thật là lắm lời!

    - Sư phụ đây là thật?

    Sở Mặc nhìn Ma Quân.

    Ma Quân do dự một chút, gật đầu:

    - Là thật, nhưng, chút nhân quả này, ta cũng không để ý.

    - Không được...

    Sở Mặc nhìn Ma Quân, nghiêm túc nói:

    - Con không muốn nợ sư phụ quá nhiều!

    Những chuyện này, đều là nhân quả của con, không phải của sư phụ!

    - Nếu con đã trở thành đệ tử của ta rồi, nhân quả của con, chính là có liên quan với ta.

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Con cũng không cần xem thật.

    Nếu tất cả người trên đời này đều thật để ý nhân quả như vậy, thiên hạ sớm đã không còn đánh lén và tàn sát.

    - Tóm lại, con không muốn sư phụ vì chuyện của con mang nhiều nhân quả không liên quan như vậy.

    Sở Mặc kiên trì nói.

    Nói tới cùng, kỳ thật Sở Mặc cũng không biết nhân quả thật sự đáng sợ.

    Hắn có thể kiên trì thái độ này, hoàn toàn là xuất phát từ một loại bảo vệ Ma Quân sâu trong lòng!

    Cũng không phải chỉ có sư phụ mới có thể bảo vệ đồ đệ, đồ đệ... cũng có thể bảo vệ sư phụ.

    Sở Mặc không biết, không có nghĩa là Ma Quân cũng không biết.

    Uy lực của hai chữ nhân quả, trong lòng Ma Quân rõ hơn ai hết!

    Lúc thiên kiếp chân chính sắp đến, hai chữ nhân quả bộ lộ ra sức mạnh của nó, hoàn toàn chính là nghiền ép.

    Đừng nghĩ chỗ này là thế giới cấp thấp nhất. ...

    Một ngày nào đó, uy lực của nó hiện ra càng vô cùng hùng mạnh!

    Thậm chí có thể làm một đại năng tuyệt đỉnh trong nháy mắt tan thành tro bụi!

    Ma Quân thật sự không thèm để ý đến cái này?

    Đương nhiên không thể!

    Đối mặt với đồ đệ đã hai lần cứu mạng mình, Ma Quân có thể đánh cược tất cả.

    Lão sợ, nhưng lão không hối hận!

    - Ta tin... người có thể ứng phó được!

    Sở Mặc mỉm cười:

    - Sư phụ đừng quên, con còn có Đại Công Kê, thật sự đánh không lại... con có thể chạy trốn!

    Con sẽ không cho rằng chạy... là chuyện rất mất mặt.

    Ma Quân ngẫm nghĩ, trên mặt cũng lộ ra nụ cười:

    - Cũng phải...

    đồ đệ của ta, không phải dễ đối phó như vậy.

    Sau đó, Sở Mặc nhốt mình trong phòng, ngồi luyện chế đan dược cả đêm, tổng cộng chế được mười tám viên.

    Sáng hôm sau, Sở Mặc trực tiếp giao đan dược cho Ma Quân.

    Nhìn mười tám viên đan dược trong bình sứ, Ma Quân tiếp được vững vàng, nhưng trong lòng lại rất xúc động.

    Năm đó bị người Tiên giới đuổi giết, chạy đến Linh giới, trốn tiếp xuống Nhân giới.

    Đúng như lời Ma Quân nói, chạy đến cùng đường.

    Nếu không phải trong lòng còn chấp niệm, không muốn truyền thừa trong người bị rơi vào tay những kẻ kia, Ma Quân đã sớm chết.

    Ai có thểnghĩ đến, chỉ vì muốn truyền thừa y bát mà thu một người đệ tử, lại có được một niềm vui bất ngờ như thế này.

    Dùng từ niềm vui bất ngờ cũng không thể hiện được tâm trạng của Ma Quân lúc này.

    Ma Quân cảm giác như được sống lại.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc thật lâu, môi khẽ nhúc nhích, muốn nói gì đó.

    - Sư phụ...người không cần nói gì cả.

    Trong lòng Sở Mặc lúc này cũng rất kích động.

    Nhìn từ ngoài tưởng như hắn cho Ma Quân có cơ hội tái sinh, nhưng trước đó không phải nhờ có Ma Quân mà hắn cũng như sống lại lần nữasao.

    Nếu không phải vì gặp được Ma Quân, dù trên người hắn có mang theo thần khí thiết huyết cổ xưa của Thiên giới Thương Khung Thần Giám, lúc đó vẫn phải phơi thây ở núi Bất Lão thôi.ư

    -----o0o-----

    Chương 362 : Trở lại Trường Sinh Thiên

    Chương 362 : Trở lại Trường Sinh Thiên

    Ảo ảnh Tật Phong Bộ, U Minh Bát Đao, Thiên Trọng Thủ, Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp...đều là các công pháp có thế dậy lên gió tanh mưa máu ở trên Tiên giới, hiện tại lại trở thành tuyệt học của hắn.

    Hắn cải biến vận mệnh của Ma Quân, đồng dạng, Ma Quân cũng thay đổi đường đời của hắn.Một người nguyên bản là cường nhân vốn sẽ ngã xuống tại trần giới, lại có thể đứng lên lần nữa; một thiếu niên thiên phú kinh người, đời này vốn chỉ có thể làm một người bình thường lại thành công bước chân lên con đường tu luyện.

    Giữa hai thầy trò có một vòng nhân quả.

    Chính vòng nhân quả tuần hoàn này đã làm nên kỳ tích.

    Vận mệnh thật thần kỳ.

    Ma Quân gật gật đầu, nhìn Sở Mặc nhẹ giọng nói.

    - Sau khi dùng những đan dược này, ta sẽ li khai khỏi thế giới này.

    Đôi mắt Sở Mặc đỏ lên, mặt lại tươi cười:

    - Sư phụ, sau khi người trở về, nhất định phải nhanh chóng cứu sư nương ra.

    Chờ đến lúc ta tiến vào Tiên giới, ta có thể thấy sư đệ hoặc sư muội rồi.

    - Tiểu tử thối nhà ngươi...

    Ma Quân cười bất đắc dĩ, nói:

    - Chỉ sợ hiện tại sư mẫu ngươi đã trở thành một linh hồn suy yếu.

    Muốn một lần nữa thay xác hoàn hồn, nói dễ hơn làm...

    - Ta tin người nhất định sẽ làm được.

    Ma Quân gật đầu :

    - Đúng thế, dù khó đến đâu ta cũng sẽ làm được.

    - Sư phụ...

    Sở Mặc rất muốn nói hẹn gặp lại, nhưng không hiểu sao yết hầu cứ nghẹn lại, không nói nên lời.

    Sống mũi ê ẩm, trong lòng khó chịu.

    Không phải hắn nên vui vẻ hẹn ngày tái kiến với sư phụ sao?

    Tại sao trong lòng hắn lại khổ sở thế này?

    Bình thường nhìn Ma Quân lãnh đạm vô tình, lúc này hốc mắt cũng có chút đỏ.Ma Quân nhìn Sở Mặc rất lâu, sau đó kéo cánh tay của Sở Mặc, cùng biến mất.Hà Húc ở ngoài, được lệnh án binh bất động.

    Sở Mặc đã ra lệnh, Hà Húc ngàn vạn lần không nên quấy rầy hắn.

    Bởi vậy không người nào biết hiện tại chủ tướng của bọn họ đã không ở quân doanh.

    Hà Húc biết chút ít về việc sư phụ của Sở Mặc đến đây, trong lòng còn rất hưng phấn.

    Nhưng Hà Húc cũng không biết về sau Ma Quân quân sẽ không đến nữa.

    Bây giờ Hà Húc chỉ nghĩ, có một đại ôn thần như vậy trấn thủ, quân đoàn thợ mỏ sẽ trở thành một quân đoàn vô địch.

    Sở Mặc cảm giác được phong cảnh xung quanh không ngừng biến đổi, thiên địa bị hắn bỏ lại phía sau.

    Hắn cũng không biết sư phụ muốn dẫn hắn đi đâu hay muốn làm gì.Ma Quân không nói gì, trực tiếp mang theo Sở Mặc bay về phương bắc.

    Rất nhanh, Sở Mặc nhìn xuống thấy một mảnh băng tuyết trắng xóa rộng lớn.

    Sở Mặc nao nao, lập tức thấy quen mắt.

    Đây không phải cánh đồng tuyết trước kia sao?

    Sư phụ muốn mang ta đi cùng sao?

    Sở Mặc đoán mò, nhưng lại thấy với tính cách của Ma Quân thì khả năng này không cao.

    Đến tận lúc Sở Mặc nhìn thấy tòa núi lớn cao vút, đỉnh núi ẩn hiện trong mây mù, mới xác định được Ma Quân đem hắn trở lại Trường Sinh Thiên.Núi Bất Lão, đỉnh Cô Thần...đúng là địa bàn của Trường Sinh Thiên.

    Chẳng qua Ma Quân không cùng hắn qua sơn môn tiến vào mà tiến thẳng đến Trường Sinh Thiên nội môn, trực tiếp đến đỉnh Cô Thần.

    Đứng ở trên cao, Sở Mặc nhìn thấy quần thể kiến trúc xây dựng trên đỉnh Cô Thần.

    Khối kiến trúc mang theo hơi thở cổ xưa lại có chút thê lương, hơi thở mỏng manh quấn quanh, kéo đến tận trời cao.

    Đây chính là địa phương có thực lực hùng mạnh nhất và thần bí nhất của lục địa Thanh Long.Tuy nhiên, Sở Mặc có chút giật mình vì cho đến tận lúc Ma Quân cùng hắn từ trên trời rơi xuống, người ở đỉnh Cô Thần đều không có phản ứng gì.

    Phải đến khi hai người đứng lù lù trước một tòa đại điện, người ở trong mới phản ứng.

    Trong nháy mắt đã có mấy chục đạo hơi thở vây chặt lấy hai thầy trò.

    Một âm thanh già nua từ phía trong truyền ra:

    - Bằng hữu đột nhiên xông đến đỉnh Cô Thần để làm gì vậy?

    Sau đó, hơn mười đạo thân ảnh từ bốn phía bay tới, đứng cách MaQuân và Sở Mặc mấy trăm trượng, chỉ đứng nhìn không có ý tiến lên.

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Đây là đồ đệ của ta, Sở Mặc.

    Hơn mười đạo thân ảnh bên kia ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu đối phương muốn nói gì.

    Hiển nhiên mọi người ở đây đều chưa nghe thấy tên Sở Mặc bao giờ.

    - Ồ, vậy thì có chuyện gì?

    Thanh âm trong núi sâu cũng có phần bất ngờ.Sở Mặc ngẩng đầu.

    Trong lòng vô cùng cảm động.

    Hắn đã hiểu ý của Ma Quân.

    - Lão thất phu thất trưởng lão của Trường Sinh Thiên các ngươi trước kia đi trộm trứng Phong Dực Long, bị Phong Dực Long đuổi giết suýt chết.

    Sau lại được ông nội của đứa nhỏ này cứu.

    Mười mấy năm rồi, đứa nhỏ này ở trần gian gây ra phiền toái, ông hắn mới đưa cho hắn tín vật đến Trường Sinh Thiên bái sư học nghệ.

    Không nghĩ đến, cái tên thất trưởng lão sợ chuyện xưa bại lộ, chẳng những không để ý ơn cứu mạng khi xưa lại còn âm thầm sai khiến đệ tử giết đứa nhỏ này.

    - Sau khi không thành công, lại đuổi hắn ra khỏi Trường SinhThiên, đến trần gian ám sát ông nội hắn.

    Y muốn sự việc năm đó mãi mãi chìm vào quên lãng, không ai phát hiện ra.

    - Một tên cặn bã như thế mà cũng được làm trưởng lão của Trường Sinh Thiên, thật khiến người ta khinh thường.

    Thanh âm của Ma Quân lạnh lùng mà trong trẻo, vang vọng toàn đỉnh Cô Thần, không biết bao nhiêu đệ tử của Trường Sinh Thiên nghe được.

    Phản ứng của mọi người nghe thấy tin này không giống nhau.

    Rất ít người sau khi nghe xong thấy mất mặt.

    Đa số đều không dám tin.Dưới đỉnh Cô Thần, chỗ đệ tử bình thường luyện công hàng ngày, cũng là quảng trường khi trước Sở Mặc đặt chân đến, rất nhiều ánh mắt đều dán đến người một chú bé khoảng hơn mười tuổi.

    Ban đầu chú bé rất kinh ngạc, nhưng ngay sau đó, trong con ngươi nhìn qua tinh thuần khờ dại lại hiện lên sự lạnh lẽo âm độc.

    Hai tay trong ống tay áo nắm chặt thành quyền.

    Tiểu nam hài này chính là một thiên kiêu chi tử trong số những đệ tử trẻ tuổi của Trường Sinh Thiên: Phạm Lý Tự.

    Quảng trường này là nơi các đệ tử sơ cấp của Trường Sinh Thiên tụ tập, cũng thuộc địa bàn quản lý của thất trưởng lão Triệu Hồng Chí.

    Nói cách khác, hầu như tất cả các đệ tử mới tiến vào môn phái đều phải ở chỗ Triệu Hồng Chí một thời gian khá dài.

    Thiên tài như Phạm Lý Tử cũng phải ở đây bị Triệu Hồng Chí dạy dỗ mấy năm.

    Những người khác phải học trong thời gian dài hơn, có người mười mấy năm, có người học đến mấy thập niên.

    Bởi vậy ở Trường Sinh Thiên, danh tiếng của Triệu Hồng Chí tương đối lớn, thậm chí cao hơn cả những trưởng lão lâu năm.Cho đến nay, trong mắt của các đệ tử nhập môn, thất trưởng lão Triệu Hồng Chí có thể so với thần.

    Trong suy nghĩ của bọn họ, nhân phẩm của thất trưởng lão rất tốt, luôn nguyện ý chỉ điểm và hướng dẫn hậu bối.

    Mấy đệ tử này đều thật lòng kính sợ thất trưởng lão.

    Nên khi nghe được thanh âm không biết từ đâu đến này, toàn bộ đệ tử trên quảng trường đều hoảng hồn.

    -----o0o-----

    Chương 363 : Thái thượng trưởng lão

    Chương 363 : Thái thượng trưởng lão

    Đa số mọi người đã quên sự kiện phát sinh trong một năm trước đó.

    Đối với bọn họ, sự kiện của Sở Mặc chỉ là một tiểu nhạc đệm trong cuộc sống thôi.

    Mỗi năm có biết bao người trẻ tuổi thất bại trong việc đến TrườngSinh Thiên bái sư học đạo.

    Những người này không đáng để bọn họ chú ý vì cơ bản không ở cùng thế giới với bọn họ.

    Sở Mặc tuyệt đối là người đầu tiên quay trở lại gợi lại ký ức cho bọn họ.

    - Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

    - Tại sao người kia lại nói thất trưởng lão lấy trộm trứng Phong Dực Long?

    - Không thể có chuyện đó được.

    Chắc chắn tên kia đang vu khống.Chúng ta là người của Trường Sinh Thiên, môn phái đệ nhất ở lục địa Thanh Long, sao có thể có người làm ra loại chuyện bại hoại như thế chứ.

    - Đúng vậy, chắc chắn thất trưởng lão không làm việc đó.

    - Tên kia nhất định đang nói xấu.

    - Đúng, nói xấu trắng trợn.

    - Cái tên Sở Mặc đúng là chó ngáp phải ruồi.

    Bị Trường Sinh Thiên đuổi đi lại tìm được một sư phụ lợi hại như vậy.

    Giờ còn dámquay lại gây phiền toái, đúng là không biết sợ chết mà.

    - Các trưởng lão của Trường Sinh Thiên nhất định sẽ giáo huấn bọn họ.

    Các đệ tử trên quảng trường đều vô cùng tức giận.

    Trong đại điện cuối quảng trường, Triệu Hồng Chí lại có phản ứng hoàn toàn tương phản.

    Từ lúc đạo thanh âm lạnh như băng bắt đầu vang lên trên đỉnh Cô Thần, Triệu Hồng Chí đã sợ run cả người.Gã vĩnh viễn đều không quên được lúc ở Viêm Hoàng Thành bị một người trẻ tuổi vô cùng khủng bố, ánh mắt lạnh băng, đá một cước bay thẳng ra ngoài thành.

    Cả đời gã đều không thể quên được một cước ấy.

    Sự cường đại của đối phương đã vượt ra ngoài phạm vi lý giải của gã.

    Có khi bên trong Trường Sinh Thiên này cũng không ai có thể làm đối thủ của người đó.

    Một năm vừa qua Triệu Hồng Chí vẫn sống trong nỗi sợ hãi và hối hận.

    Nếu lúc đó gã có thể ẩn nhẫn, tạm thu nạp tên tiểu súc sinh kia, SởMặc sẽ không có cơ hội gặp được tên cường đại đến biến thái kia, càng không có khả năng bái người đó làm sư phụ.

    Cũng không có những chuyện phía sau.

    Khi Sở Mặc đã nhập phái rồi, gã sẽ có vô số cơ hội giết tiểu súc sinh kia mà thần không biết, quỷ không hay.

    - Đều tại ta quá nóng vội.

    Không biết Triệu Hồng Chí đã tự nói với mình câu này bao nhiêu lần.

    Chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được.Mấy tháng vừa qua ở trần gian Sở Mặc càng phong vân, Triệu Hồng Chí càng bất an, luôn như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.

    Hôm nay, chuyện gã lo lắng nhất đã xảy ra.

    Không ngờ đối phương tìm đến tận cửa, nói ra sự tình gã che dấu năm đó.

    Biết làm sao bây giờ?

    Chạy ư?

    Triệu Hồng Chí không nghĩ mình có thể trốn thoát ngay dưới mắt của người kia.

    Chắc chỉ còn một con đường là chết cũng không thừa nhận.

    Trong lúc Triệu Hồng Chí lo sợ bất an, đạo thanh âm lạnh băng kia lại vang lên.

    - Mặc dù gã là tên cặn bã, nhưng đây là chuyện của Trường Sinh Thiên các ngươi.

    Hôm nay ta tới đây chỉ để nói một câu: ai dám động đến đệ tử của ta, ta giết kẻ đó.

    Thanh âm Ma Quân lạnh như băng, vang vọng toàn bộ đỉnh Cô Thần.

    Lúc này, một đạo thân ảnh từ phía xa bay tới, đứng trước mặt Ma Quân và Sở Mặc.

    Người mới tới nhìn qua khoảng hơn năm mươi tuổi.

    Trên người mang hơi thở của một kẻ bề trên, dường như lão giả ở chức vị cao đã lâu.

    Tuy nhiên, bằng thủ đoạn mạnh mẽ cứng rắn củamình, Ma Quân cũng chẳng mấy quan tâm.

    - Đột nhiên bằng hữu xuất hiện trên đỉnh Cô Thần, lại còn nói linh tinh.

    Như vậy nên tính là thất lễ hay bằng hữu không coi Trường Sinh Thiên ra gì thế?

    Giọng điệu của lão giả mới tới có chút cố tình gây sự.

    Lão nhìn thẳng vào Ma Quân.

    Mặt Ma Quân không chút biểu cảm, nhìn người này:

    - Ngươi là ai?

    - Ta là chưởng môn của Trường Sinh Thiên.Lão giả thản nhiên nói.

    Mấy chục người ở phía xa lại nhìn về phía này.

    - À, ngươi còn chưa đủ tư cách nói chuyện với ta.

    Mau mời người vừa mới nói lúc nãy ra đây.

    Ma Quân nói.

    - Các hạ quá đề cao mình rồi.

    Đây là Trường Sinh Thiên chứ không phải đất nhà các hạ đâu!

    Chưởng môn giận quá hóa cười.Lông mày Ma Quân nhướn lên, đang muốn nói, lại thấy phương xa truyền đến thanh âm nhàn nhạt:

    - Các ngươi lui ra đi.

    - Thái thượng trưởng lão...

    Chưởng môn của Trường Sinh Thiên khiếp , y không nghĩ thái thượng trưởng lão bế quan mấy trăm năm lại xuất quan vào lúc này.

    Thanh âm già nua lúc nãy chính là của thái thượng trưởng lão của Trường Sinh Thiên.

    Chuyện ngài đang bế quan mà lại lên tiếng đã khiến mọi người từ trên xuống dưới ở Trường Sinh Thiên vô cùng khiếp sợ.

    Vì đã lâu lắm rồi, ngài chưa nói tiếng nào.Thậm chí có nhiều người suy đoán, thái thượng trưởng lão của bọn họ đã đi hay chưa?

    Không ai nghĩ hôm nay lại được nhìn thấy ngài xuất quan.

    - Các ngươi lui đi.

    Thanh âm già nua nhưng rất bình tĩnh, bên trong ẩn chứa sự uy nghiêm mà vững chắc.

    Chưởng môn Trường Sinh Thiên do dự một chút, hướng về phía âm thanh già nua bái lễ:

    - Vâng ạ!Nói xong, khoát tay ra hiệu với mấy người kia cùng nhau rút lui.

    Thái thượng trưởng lão xuất quan!

    Tin tức này làm chấn động cả Trường Sinh Thiên.

    Thậm chí có lão nhân đã ở Trường Sinh Thiên hơn một trăm năm còn chưa nghe được thanh âm của thái thượng trưởng lão chứ đừng nói là có cơ hội nhìn thấy.

    Sau đó, một người nhìn như thanh niên hơn ba mươi tuổi xuất hiện, đi về phía Ma Quân và Sở Mặc.

    Nhìn như đang đi rất chậm nhưng một bước lại được hơn mười dặm, chẳng mấy chốc đã đến nơi.Tóc thanh niên này vừa đen vừa dài, phủ tùy ý trên vai.

    Người này mặc một bộ đạo bào màu xanh.

    Ánh mắt rất bình tĩnh nhưng nếu để ý kỹ, đôi mắt này tràn ngập tang thương.

    Cũng chỉ có thể nhìn vào đôi mắt này mới xác định được tuổi thật của người mới đến chắc chắn không như tương ứng với vẻ bên ngoài.

    Đầu tiên, thanh niên này nhìn Sở Mặc từ trên xuống dưới, đánh giá một lượt, sau đó cảm thán:

    - Đúng là một thiếu niên kinh tài tuyệt diễm!

    Đây là người mà Trường Sinh Thiên đã cự tuyệt thu làm đệ tử sao?

    Ma Quân không nói gì, chỉ nhìn người này.Sở Mặc cũng không nói gì, nhìn đôi mắt của thanh niên kia, Sở Mặc lại thấy tò mò, không biết tuổi thật của người này là bao nhiêu tuổi đây?

    Sở Mặc âm thầm nghĩ: chẳng lẽ đây chính là cao thủ Thiên Tiên trong truyền thuyết, là cường nhân giống Thẩm Ngạo Băng ở Phi Tiên.

    Thanh niên thở dài vô lực:

    - Dù Trường Sinh Thiên là đại phái cao nhất, nhưng nhiều năm qua đi, cũng không tránh khỏi trì trệ và mục rỗng.

    Một đệ tử tư chất như thế này mà cũng bỏ qua, không hiểu đám người kia ăn cái gì không biết.

    Đúng là một lũ ngồi không ăn bám!Người thanh niên này cũng không có ý định che dấu, để giọng nói của mình vang khắp đỉnh Cô Thần.

    -----o0o-----

    Chương 364 : Thế mới là đồ đệ của ta

    Chương 364 : Thế mới là đồ đệ của ta

    Những đệ tử trẻ tuổi ở quảng trường Trường Sinh Thiên nháy mắt ngẩn người.

    Mặt Triệu Hồng Chí cắt không còn giọt máu.

    Tại sao thái thượng trưởng lão lại nói như vậy?

    Câu nói của thái thượng trưởng lão làm dậy lên cơn sóng trong lòng Triệu Hồng Chí, khiến gã cảm thấy áp lực như đang có một ngọn núi lớn đè trong lòng.

    Nhưng hiện tại gã không làm được gì hết.

    Gã đã ở Minh Tâm Cảnh.

    Nếu ở trần gian thì cảnh giới này được coi là thần, nhưng ở trước mặt thái thượng trưởng lão của Trường Sinh Thiên thì chẳng đáng để nhìn, yếu đuối như một đứa bé, không có khả năng phản kháng.Ma Quân nhàn nhạt nhìn người trước mắt, mặt không cảm xúc.

    Thanh niên thở dài, nhìn Ma Quân nhẹ giọng nói:

    - Ta sẽ xem xét chuyện này và trả lại công đạo cho ngươi.

    Nói xong, khẽ đưa tay ra.

    Từ trong tay người thanh niên tỏa ra một lực lượng đáng sợ, trong chốc lát bao phủ toàn bộ đỉnh Cô Thần.

    Đúng là cao thủ Thiên Tiên!

    Chỉ có cao thủ Thiên Tiên mới có khí thế và năng lực như vậy.

    Triệu Hồng Chí đang yên lành ngồi trong phòng lo lắng bất an, lạiđột nhiên thấy bản thân bị một lực hút vô hình khóa lại, sau đó bay vút đến đỉnh Cô Thần.

    Vô số đệ tử đứng ở quảng trường đều chứng kiến cảnh này.

    Mọi người như bị trúng phép định thân, đứng im không nhúc nhích, năng lực suy luận cũng mất luôn.

    Sở Mặc đứng cạnh Ma Quân, nhìn Triệu Hồng Chí, người từng trước mặt hắn thì cao cao tại thượng, gặp sư phụ hắn thì bi thảm, giờ lại như một đống tượng đất bay đến chỗ hắn.

    Ánh mắt của Sở Mặc ngay lập tức lạnh lẽo, gợn sóng mãnh liệt.

    Đâychính là kẻ suýt nữa đã giết ông nội hắn, phá hủy cuộc đời hắn.

    Sở Mặc hận Triệu Hồng Chí vô cùng.

    Chỉ có điều Sở Mặc cũng biết rõ, thực lực hiện tại của hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Triệu Hồng Chí nên hắn vẫn cố ẩn nhẫn, nhìn qua tưởng như đã quên hết chuyện lúc trước.

    Nhưng thực tế vẫn chôn chặt mối thù này.

    Sau khi thái thượng trưởng lão chụp Triệu Hồng Chí tới, lại nhìn gã hỏi:

    - Bọn họ nói đúng hay sai?

    - Vãn bối Triệu Hồng Chí bái kiến thái thượng trưởng lão!Triệu Hồng Chí run run, quỳ xuống, đau khổ nói:

    - Thưa thái thượng trưởng lão, bọn họ vu oan cho vãn bối.

    Vãn bối thật oan uổng.

    - Ngươi nói xem.

    Thanh âm thái thượng trưởng lão lãnh đạm, ánh mắt nhìn Triệu Hồng Chí vô cùng đạm mạc.

    Đối với người đã tu luyện đến cảnh giới cấp cao như bọn họ, xem xét một người nói thật hay nói dối là điều quá dễ dàng.

    Ở Trường Sinh Thiên, Triệu Hồng Chí cũng là kẻ nổi bật trong lớpngười trẻ.

    Dù thái thượng trưởng lão luôn bế quan nhưng vẫn nắm được một ít thông tin của môn phái.

    Ngài cũng biết một số người trẻ tuổi tài năng cùng lứa Triệu Hồng Chí, cũng biết địa vị Triệu Hồng Chí trong lòng các tân đệ tử.

    - Thưa thái thượng trưởng lão, năm đó xác thực vãn bối có nợ ông nội của thiếu niên này một phần ân tình, nhưng sự thật không giống như bọn họ nói.

    Vẻ mặt Triệu Hồng Chí ủy khuất.

    - Mong thái thượng trưởng lão minh giám.

    Nếu vãn bối thật sự đi trộm trứng Phong Dực Long thì sao có thể sống sót?

    Ông nội của thiếu niên này chỉ là một người luyện võ bình thường, sao có thể có năng lựccứu vãn bối từ móng vuốt của Phong Dực Long cơ chứ?

    Tất cả lời bọn họ nói đều là bịa đặt, vu oan.

    - Thật sao?

    Thái thượng trưởng lão thở nhẹ:

    - Nếu ngươi nói thật, chuyện này còn có đường sống.

    Nhưng nếu ngươi nói dối, dù ngươi có là đệ tử của Trường Sinh Thiên, ta cũng không dám chắc có thể bảo vệ ngươi.

    Thái thượng trưởng lão nhìn Triệu Hồng Chí than nhẹ.

    Thân là người lão làng trong nhóm trưởng lão của Trường Sinh Thiên, sao ngài không biết cái gã này thế nào, ánh mắt nhìn gã sắc bén hơn.Chưa nói đến Triệu Hồng Chí nói thật hay giả, chỉ nhìn vẻ rối loạn của gã là biết.

    Nếu gã thật sự không tranh giành với đời, không làm việc sai trái, sao lại thẹn với lòng, chưa làm gì đã loạn chứ?

    - Đây là sự thật, vãn bối không dám nói dối đâu ạ.

    Triệu Hồng Chí sắp khóc đến nơi, cả người cũng sắp ngã xuống, nhìn vô cùng chật vật.

    Nhưng trong mắt gã lóe lên, bản thân gã tự nhủ nhất quyết không thừa nhận chuyện này.

    Nếu là người bình thường đã tin lời Triệu Hồng Chí.

    Chỉ cần gã vừa diễn trò, vừa nói ba phần hư bảy phần thật là đã lừa được rồi.

    Huống chi lúc này gã nói cũng đến chín phần thật, có thể lấy giả làm thật được luônrồi.

    Thái thượng trưởng lão nhìn Ma Quân, thở dài:

    - Bằng hữu, ngươi cũng nghe rồi đó.

    Không chừng trong chuyện này có hiểu lầm...

    Ma Quân nhìn thoáng qua thái thượng trưởng lão, thản nhiên nói:

    - Lòng của ngươi vốn đã nghiêng về phía gã, ngươi muốn bảo vệ gã phải không?

    Thái thượng trưởng lão lại nhìn Sở Mặc, nói:

    - Có lẽ chuyện này Triệu Hồng Chí làm không đúng.

    Nhưng xétcho cùng cũng chưa tạo nên hậu quả gì đáng tiếc, không phải sao?

    - Ý của ngươi là...bỏ qua chuyện này?

    Trong con ngươi Ma Quân có chút lạnh lẽo.

    Thái thượng trưởng lão thấy được sự lạnh lẽo trong mắt Ma Quân, lên tiếng khuyên nhủ:

    - Bằng hữu, ta biết ngài hộ đồ sốt ruột.

    Nhưng nếu như lúc ấy đứa nhỏ này gia nhập Trường Sinh Thiên thì sao có thể bái ngài làm thầy, có khi gia nhập lại gặp chuyện gì cũng nên.

    Thái thượng trưởng lão chỉ chưa nói toạc ra: nếu Sở Mặc gia nhậpTrường Sinh Thiên, có khi đã sớm bị Triệu Hồng Chí giết chết.

    Sắc mặt Triệu Hồng Chí đang quỳ vô cùng khó coi.

    Trước mặt thái thượng trưởng lão, gã không thể giấu được tí tâm tư nào.

    - Đây là công đạo ngươi trả cho đồ đệ của ta?

    Ma Quân nhìn thái thượng trưởng lão hỏi.

    - Xem như nể mặt lão phu, chuyện này xử lý thế này nhé.

    Ta phạt Triệu Hồng Chí úp mặt tự kiểm năm mươi năm.

    Hơn nữa, ta cam đoan, từ nay về sau, sẽ không có người nào ở Trường Sinh Thiên gây bất lợi gì cho lệnh đồ.Thái thượng trưởng lão thành khẩn nói.

    Ma Quân nhìn thái thượng trưởng lão không chút cảm xúc, lại quay ra nhìn Sở Mặc:

    - Đây là việc của ngươi, ngươi nghĩ thế nào?

    Sở Mặc cười cười, nhìn Triệu Hồng Chí đang quỳ nói:

    - Tuy rằng nhìn gã hiện giờ chẳng khác gì chó nhà có tang, nhưng trong lòng con rất rõ gã hận con.

    Giờ chắc gã chỉ hận năm đó không giết ông nội của con thôi.

    Không đợi Triệu Hồng Chí nói tiếp, Sở Mặc quay người về phía tháithượng trưởng lão nói:

    - Ngài không công bằng.

    Nhìn thiếu niên vẻ mặt oai hùng, thái thượng trưởng lão nói:

    - Người trẻ tuổi, sao lại nói ta không công bằng?

    Sở Mặc không nhìn thái thượng trưởng lão, mà nhìn Ma Quân, dùng tay chỉ Triệu Hồng Chí nói:

    - Con muốn tự tay giết hắn.

    Lúc này trên mặt Ma Quân mới có vẻ tươi cười:

    - Thế mới là đồ đệ của ta chứ.

    - Các ngươi...

    Thái thượng trưởng lão rốt cuộc tức giận.

    -----o0o-----

    Chương 365 : Đây là tác phong của các ngươi?

    Chương 365 : Đây là tác phong của các ngươi?

    Ma Quân chắc chắn sẽ thất vọng nếu hôm nay người ở đây mà Sở Mặc lại không dám thẳng thắn phát biểu suy nghĩ trong lòng.

    Con người bình thường luôn sợ hãi phải đối mặt với những thứ cường đại, thậm chí có cảm giác kính sợ.

    Nhưng người tu luyện không được phép như vậy.

    Con đường tu luyện rất gập ghềnh, gian nan.

    Nếu không có một trái tim can trường sao có thể vững tâm tu luyện.

    Cứ ngồi nhà làm phú ông là được rồi, cần gì phải tiến vào con đường tu luyện cô độc vất vả chứ?Hôm nay Ma Quân đem Sở Mặc đến Trường Sinh Thiên không phải vì muốn giúp Sở Mặc dọn dẹp hết chướng ngại, mà muốn khảo nghiệm lần cuối trước khi Ma Quân đi.

    Quả thật Sở Mặc đã không để Ma Quân thất vọng.

    Triệu Hồng Chí không dám tin nhìn Sở Mặc.

    Gã nhận ra sự nghiêm túc và chấp nhất trong lời nói của thiếu niên này.

    Từ sâu trong tâm khảm, gã bỗng có cảm giác sợ hãi chưa từng thấy.

    Thiếu niên này chỉ dùng vỏn vẹn một năm thời gian, từ một con kiến ở hoàng cấp đột phá được Nguyên Quan, đột phá thiết cốt cảnh, chắcchắn tương lai còn kinh khủng hơn nữa.

    Triệu Hồng Chí đã ở Minh Tâm Cảnh, gã vẫn nhìn ra được điểm này.

    Tại sao lúc trước gã lại không nhận ra đây là một thiên tài tuyệt thế?

    Một năm trước, khi Sở Mặc vào Trường Sinh Thiên, rõ ràng chỉ là một thiếu niên tư chất bình thường.

    Vậy mà sau một năm, hắn lại biến hóa nhiều như vậy.

    Không lẽ do cường nhân sâu không lường được kia thay đổi toàn bộ con người của Sở Mặc?

    Nghĩ vậy, đột nhiên có một tia sáng lóe lên trong đầu gã.

    Gã trợn mắt há mồm nhìn Ma Quân:

    - Ngươi chính là người lúc trước đi cùng Sở Mặc đến Trường Sinh Thiên.

    Có phải ngươi đã phong ấn thiên phú trên người hắn không?

    Thái thượng trưởng lão ở bên cạnh thở dài, tự nhủ: hiện tại mới biết, đúng là quá ngốc.

    Triệu Hồng Chí cười khổ:

    - Hèn chi...không thể trách ta không có mắt, chính vì ngươi đã phong ấn thiên phú của hắn mà...

    Triệu Hồng Chí lại nhìn về phía thái thượng trưởng lão:

    - Thái thượng trưởng lão, ngài thấy rồi đó.

    Vãn bối không phảingười có lòng dạ nhỏ mọn.

    Lúc trước vãn bối...bị vị cao nhân này lừa, nếu không sao vãn bối có thể đuổi đi một thiên tài tuyệt diễm như vậy chứ?

    - Nếu không phải sư phụ phong ấn thiên phú trên người ta, chắc ngươi đã giữ ta lại Trường Sinh Thiên.

    Trong vòng nửa năm một năm, khiến ta biến mất trong im lặng phải không?

    Sở Mặc nhìn Triệu Hồng Chí nhẹ giọng nói:

    - Khi đó, ở đỉnh Cô Thần ta từng thề: một ngày nào đó, ta sẽ đập tan cái sơn môn mục rỗng của các ngươi.

    Nhưng trước hết, ta sẽ giết tên súc sinh vong ân phụ nghĩa nhà ngươi đã.Ma Quân không nói gì, tùy ý nhìn Triệu Hồng Chí.

    Triệu Hồng Chí kêu lớn.

    Gã thấy đan điền của mình bị một lực vô hình khóa lại, hơn nửa thực lực của gã đã bị phong ấn.

    Gã vô cùng hoảng sợ, giận dữ hét lên:

    - Ngươi muốn làm gì đó?

    Thái thượng trưởng lão cũng không nhịn nổi nữa, nhìn Ma Quân nói:

    - Bằng hữu, ngươi thực sự muốn đại náo đỉnh Cô Thần phải không?

    Ma Quân nhìn thái thượng trưởng lão:

    - Ta vốn không định làm, nhưng thái độ của ngươi khiến ta thay đổi chủ ý.

    Đồ đệ của ta nói gã là một tên súc sinh vong ân phụ nghĩa thì gã đúng là kẻ như thế.

    Đồ đệ ta muốn giết gã, gã nhất định phải chết.

    - Ngươi quá...

    Mặt thái thượng trưởng lão xanh mét, nhìn Ma Quân.

    Tuy nhiên, chưa kịp nói hết, thái thượng trưởng lão đã cảm thấy mình bị một hơi thở lạnh như băng bao phủ.

    Đã ở cảnh giới Tiên Thiên nhưng cũng hoàn toàn không nhịn được rùng mình.

    Vài chữ còn lại bị nghẹn trụ, khuôn mặt hoảng sợ nhìn Ma Quân,trong lòng thái thượng trưởng lão chấn động: không thể có chuyện như vậy.

    Cùng ở cảnh giới Tiên Thiên, dù người trước mắt có ở Tiên Thiên cấp cao nhất cũng không thể có loại năng lực này.

    Thân là thái thượng trưởng lão của Trường Sinh Thiên, lão cũng biết nhiều hơn người thường rất nhiều.

    Thời niên thiếu, lão cũng đã từng xem rất nhiều sách cổ truyện xưa.

    Trong sách có viết truyền thuyết về Linh giới.

    Gọi là truyền thuyết bởi vì không ai có thể xác định được nó có hay không có thật.

    Bản thânlão cũng không tin.

    Tuy nhiên, hiện tại nhìn thấy thủ đoạn của nam tử áo đen, thái thượng trưởng lão thấy cực giống với truyền thuyết lão xem rất lâu về trước.

    Đám người chưởng môn ở phía xa vẫn cảm giác được trên đỉnh núi đang có chuyện.

    Nhưng vì uy nghiêm của thái thượng trưởng lão, không ai dám đi mạo phạm, chỉ có thể đứng đây lo lắng.

    Đồng thời, những người có thực lực cường đại ở núi Bất Lão cũng cảm thấy trong không trung có sự xao động liên hồi.Ma Quân thản nhiên nói:

    - Không muốn chết thì thành thật nằm trong quan tài đi!

    Ầm ầm!

    Trong nháy mắt, xuất hiện vài đạo cường đại hơi thở trong núi Bất Lão.

    Sau đó, toàn bộ Trường Sinh Thiên rung động dữ dội, long trời lở đất.

    Từ trong khe sâu của núi Bất Lão truyền đến tiếng người tức giận:

    - Kẻ nào dám xâm phạm Trường Sinh Thiên?

    Bốn đạo thân ảnh hiện ra từ bốn hướng, dùng kiếm khí mạnh mẽ màu vàng đánh về phía Ma Quân.

    Tiên Thiên hậu kỳ...

    Ngay cả chưởng môn của Trường Sinh Thiên cũng không biết trong môn phái có nhiều người ở Tiên Thiên cảnh giới như vậy.

    Chỉ có người ở Tiên Thiên cảnh khi xuất chiêu thức mới có ánh vàng.

    Trong đó có một đạo kiếm khí như tuyến chỉ vàng xẹt ngang chân trời, đánh vào đầu của Ma Quân.Mắt thái thượng trưởng lão như muốn nứt ra, rống lên:

    - Đừng...

    Nhưng đã quá trễ.

    Chỉ nháy mắt, mấy đạo kiếm khí kia đã tiến đến gần Ma Quân.

    Ma Quân vẫn không chút cảm xúc.

    Công kích này chỉ như gãi ngứa thôi.

    Nên Ma Quân còn không thèm trốn luôn.

    Mặc cho bốn đạo kiếm khí màu vàng hạ xuống người.

    - Chết đi!

    Từ phương xa truyền đến thanh âm lạnh như băng.Sau đó...

    Không có sau đó nữa.

    Bốn đạo kiếm như biến mất tăm.

    Quần áo trên người Ma Quân không thay đổi tí nào.

    - Đây là tác phong của Trường Sinh Thiên?

    Ma Quân hờ hững nói, tùy tiện vung tay.

    Bùm!Một đạo thân ảnh mới từ khe núi Bất Lão xông ra lập tức nổ tan tành.

    - Không!

    Sư tôn!

    Thái thượng trưởng lão kêu lên thảm thiết.

    Người vừa bị Ma Quân dùng một kích làm cho nổ tan xác lại chính là sư phụ của thái thượng trưởng lão.

    Từ trên xuống dưới Trường Sinh Thiên nghe được tin đều vô cùng khiếp sợ.

    Các đệ tử đều không biết sắp tới sẽ có chuyện gì, chỉ cảm giác được tai họa đang ập đến...

    - Cầu ngài dừng tay!

    Ta sẽ đưa cho tiền bối một cái công đạo.

    Thái thượng trưởng lão nói với Ma Quân.

    - Giờ thì muộn rồi!

    Ma Quân nói xong, công kích nốt ba hướng còn lại.

    Bùm, bùm bùm!

    Ba tiếng nổ lớn vang lên trên không trung.

    -----o0o-----

    Chương 366 : Nứt toác

    Chương 366 : Nứt toác

    Ba tiếng nổ này như ba tiếng sấm, vang vọng đất trời, làm người người run sợ.

    Các đệ tử khác của Trường Sinh Thiên vẫn đang trong trạng thái mơ hồ, lo sợ, đủ loại cảm xúc phức tạp.

    Đột nhiên nghe thấy tiếng vang như vậy, nhiều người không nhịn được tán thưởng.

    - Tốt quá!

    Nhất định là lão tổ của Trường Sinh Thiên chúng ta xuất thủ, đánh bại ác nhân.

    - Chắc chắn rồi.

    Lão tổ thật uy vũ!

    - Ta đã sớm nghe nói Trường Sinh Thiên có căn cơ rất sâu, quả đúng như vậy.

    Thật không nghĩ tới mình có cơ hội nhìn tận mắt cảnh tưởng này.

    Nhiều đệ tử trên quảng trường nhiệt liệt tán dương, nhưng chính sâu trong lòng họ vẫn thấy mờ mịt, cũng rất muốn biết thực tế đang có chuyện gì.

    Thái thượng trưởng lão đứng trên đỉnh Cô Thần, hồn bay phách lạc, ánh mắt mờ mịt.

    Người đã từng đứng trên đỉnh cao danh vọng cuộc đời hiện tại lại yếu ớt như một đứa trẻ.Lúc này Triệu Hồng Chí mới nhìn rõ tình cảnh của mình.

    Chỉ vì gã mà Trường Sinh Thiên đã liên tiếp hao tổn bốn vị lão tổ ở Tiên Thiên cảnh giới.

    Mạng của bốn người này đáng giá gấp nhiều lần mạng của gã.

    Dù gã có chết vạn lần cũng không bù được.

    Nói cách khác, cho dù Ma Quân và Sở Mặc có bỏ qua cho gã, gã cũng không chết tử tế được.

    Dùng đầu gối nghĩ cũng biết chưởng môn làm sao có thể buông tha gã.

    Triệu Hồng Chí tuyệt vọng, tức giận nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu súc sinh...chỉ vì ngươi mà lão tổ của Trường Sinh Thiên đã chết, ngươi có chết bao nhiêu lần cũng không đền hết tội!Sở Mặc nhìn Triệu Hồng Chí đang điên cuồng, vặn vẹo, nói:

    - Vì ta sao?

    Triệu Hồng Chí, ngươi chết đến nơi rồi còn không chịu tỉnh ngộ, đẩy trách nhiệm lên người khác.

    Ta chẳng buồn nói thêm một câu với cái loại bại hoại như ngươi.

    Hôm nay, ngay tại chỗ này, chúng ta giải quyết luôn đi.

    Ân oán của ta và Trường Sinh Thiên cũng theo đó xóa bỏ.

    - Tiểu súc sinh...ngươi còn dám nói.

    Ngươi hại chết bốn lão tổ của Trường Sinh Thiên lại muốn xóa bỏ ân oán sao?

    Nằm mơ đi.

    Sớm muộn gì sư phụ ngươi cũng phi thăng, lúc đó cũng là tử kỳ của ngươi.

    Triệu Hồng Chí cười dữ tợn.Bốp!

    Triệu Hồng Chí đỡ mặt, khiếp sợ nhìn thái thượng trưởng lão.

    - Tên súc sinh!

    Ta hận lúc nãy đã không tự tay đập chết ngươi!

    Thái thượng trưởng lão dựng râu, tức sùi bọt mép.

    Ma Quân ở bên lạnh lẽo:

    - Ngươi phản ứng cũng nhanh đấy.

    Nhưng ta nhắc ngươi một câu, nếu các ngươi dám uy hiếp đồ nhi của ta, ta cũng không ngại...tiêu diệt hết các ngươi ngay bây giờ.Ma Quân nói xong, giơ chân lên, đạp nhẹ xuống đất một cái.

    Răng rắc...!

    Mặt đất chỗ Ma Quân đang đứng rung lên, nhanh chóng bị tách làm hai.

    Thái thượng trưởng lão nhìn cái khe mà khiếp sợ.

    Một lát sau, vẫn chưa thấy có gì bất thường.

    Thái thượng trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn rất xúc động.Mặt đất ở đỉnh Cô Thần không phải đất núi bình thường.

    Nó được nhiều thế hệ tổ sư của Trường Sinh Thiên chèn vào trận pháp, khó có thể phá vỡ.

    Cho dù các cao thủ ở Tiên Thiên cảnh giới cấp cao nhất có đánh nhau ở đây cũng không thể gây tổn hại quá lớn tới ngọn núi này.

    Nhưng người đứng trước mắt chỉ đạp nhẹ có một đạp lại khiến mặt đất bị nứt ra.

    Cái khe kia nhìn sâu không thấy đáy, thái thượng trưởng lão nhìn mà hãi hùng.

    Triệu Hồng Chí bị ăn một cái tát, trên mặt đau đớn, lại có cảm giáctôn nghiêm bị giẫm đạp.

    Cả người gã muốn hỏng mất.

    - Ha ha,...ta còn tưởng thế nào chứ.

    Triệu Hồng Chí nhìn Ma Quân, cười như người điên, lại nhìn Sở Mặc, cắn răng nói:

    - Tiểu súc sinh, ngươi muốn giết ta.

    Có giỏi đến đây.

    Hôm nay bản tôn sẽ cho ngươi biết dù có ở cùng cảnh giới, bản tôn vẫn có thể giết ngươi.

    - Không phải già mồm.

    Hiện tại ngươi ở thiết huyết bậc cao nhất, còn ta chỉ ở thiết huyết trung kỳ.

    Sư phụ ta áp chế cảnh giới của đối phương không bao giờ hạ cảnh giới của kẻ đó thấp hơn ta.

    Vì như vậy, tacũng chẳng luyện tập được gì.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    - Ngươi...

    Triệu Hồng Chí chán nản, cả người tức đến run run.

    Nhưng gã bắt được một điểm quan trọng từ lời của Sở Mặc, chính điểm này mới khiến gã hoảng sợ:

    - Ngươi...ngươi đã tiến đến thiết huyết cảnh?

    Cách luyện huyết khi tiến vào thiết huyết cảnh của Sở Mặc không giống mọi người ở thế giới này.

    Hắn luyện toàn bộ huyết trên người.

    Sau khi bước vào thiết huyết cảnh giới, hắn có thể thu liễm hơi thở.

    Cho dù là thái thượng trưởng lão ở cảnh giới cao như vậy cũng rất khó chỉ nhìn qua mà biết được cảnh giới thật sự của Sở Mặc.

    Nên khi nghe Sở Mặc nói hắn đã tiến vào thiết huyết cảnh giới, thái thượng trưởng lão cũng vô cùng phấn khích.

    Lão biết thiếu niên này không tầm thường, nhưng đâu chỉ vậy chứ.

    Thiếu niên này chính là yêu nghiệt.

    Năm nay hắn mới bao nhiêu tuổi?

    Mười lăm, mười sáu?

    Khẳng định không thể hơn mười tám tuổi?

    Thế mà đã tiến đến thiết huyết trung kỳ rồi!

    Thái thượng trưởng lão đã sống bao năm nhưng chưa bao giờnghe...chứ không nói là gặp được trường hợp có thiên phú trác tuyệt như thế này.

    Mà thiên tài này lại vốn có thể là đệ tử của Trường Sinh Thiên.

    Tức giận của thái thượng trưởng lão đối với Triệu Hồng Chí đã đến đỉnh điểm.

    Cho dù có dùng một tát chụp chết tên khốn kiếp này cũng không thể làm vơi cơn giận này được.

    Sở Mặc nhìn Triệu Hồng Chí hỏi:

    - Ngươi sợ sao?

    - Ta mà sợ ngươi á?

    Triệu Hồng Chí cười như điên.

    - Cho dù ngươi còn trẻ mà đã bước vào thiết huyết cảnh thì thế nàochứ?

    Kiểu dựa vào đan dược để nâng cao cảnh giới như ngươi ta sẽ sợ chắc?

    - Đánh đi!

    Sở Mặc đã hoàn toàn bình tĩnh, không muốn cùng gã đối điều.

    Sắc mặt thái thượng trưởng lão hơi hơi đổi.

    Lúc này Sở Mặc cũng cảm nhận được rung động dưới chân.

    Dường như từ sâu trong lòng núi đang có sự lay động.

    - Chuyện gì đây...

    Đôi mắt Triệu Hồng Chí trừng lớn.

    Chỉ có Ma Quân là không thay đổi sắc mặt, đứng im ở đó.

    Tại mặt đất được nhiều thế hệ tổ sư của Trường Sinh Thiên bố trí trận pháp, cái khe lúc nãy hình như đang rộng ra.

    Ầm ầm!

    Ầm ầm!

    Sâu trong lòng núi phát ra tiếng động ngày càng lớn.

    Trên mặt đất, cái khe ngày càng rộng...

    Nếu lúc ban đầu chỉ rộng bằng chiều dài một ngón tay út, thì sau khicó tiếng ù ù từ lòng núi, khe này đã rộng bằng bàn tay.

    Độ rộng lại càng ngày càng tăng.

    Ngọn thần núi dưới chân Ma Quân, cho dù không muốn cũng đang bị nứt toác ra.

    Cảnh tượng này ngay lập tức khiến Trường Sinh Thiên gà bay chó sủa, người người sợ hãi, hốt hoảng bỏ chạy.

    Lúc trước Triệu Hồng Chí còn cười nhạo vì uy lực một cước của Ma Quân cũng thường thôi, bây giờ đã sợ ngây người.

    Là trưởng lão của Trường Sinh Thiên, gã cũng biết đỉnh Cô Thần được thiết hạ vô số cấm chế.

    Mặc dù gã cũng đã suy sụp lắm rồi.

    -----o0o-----

    Chương 367 : Sát sinh

    Chương 367 : Sát sinh

    Nhưng tận mắt nhìn một tòa thần núi vĩ đại như vậy bị nứt ra làm hai, gã vẫn cực kỳ hoảng sợ, không dám thốt ra câu nói kiểu như "Ta đã là người sắp chết, chết là hết chẳng thèm quan tâm cái gì, cũng không thèm sợ ai nữa".Khóe miệng của Sở Mặc co quắp, trợn mắt há mồm nhìn sư phụ hắn, thầm nghĩ: Người cũng không cần mạnh mẽ như vậy chứ?

    Một cước này của Ma Quân có hiệu quả long trời lở đất, lưu lại một dấu ấn không thể xa nhòa ở đại lục Tứ Tượng.

    Đỉnh Cô Thần cũng không sụp hẳn xuống, nhưng ở giữa lại có một khe nứt rộng hơn hai mươi trượng, sâu không thấy đáy.

    Đỉnh Cô Thần cao bao nhiêu, cái khe này sâu bấy nhiêu.

    Nhiều kiến trúc trên đỉnh Cô Thần cũng bị hủy diệt theo.

    Thái thượng trưởng lão nhìn cái khe, không biết nên khóc hay cườinữa, vẻ mặt sợ sệt đứng im ở đó.

    Sở Mặc gọi Thí Thiên, cầm nó trong tay, cảm nhận sát khí mạnh mẽ của Thí Thiên như đang dung hợp hài hòa với sát khí của hắn.

    Sát sinh!

    Chiêu thứ hai trong U Minh Bát Đao!

    Trải qua trận chiến ở núi Thiên Đoạn, Sở Mặc đã lĩnh hội được sơ sơ chiêu này.

    Chỉ một chút thôi nhưng cũng đủ để giết người.

    Triệu Hồng Chí cũng đứng lên, cố nén sợ hãi đối mặt với Sở Mặc.

    Gã trịnh trọng rút ra một thanh trường kiếm.- Nếu ta giết hắn thì thế nào?

    Triệu Hồng Chí cắn răng hỏi Ma Quân.

    Ma Quân nhìn gã một cái nói:

    - Chết!

    - Nói cách khác, hôm nay ta chắc chắn chết đúng không?

    Khuôn mặt Triệu Hồng Chí vô cùng dữ tợn.

    Ma Quân cũng không thèm trả lời gã.

    Thái thượng trưởng lão nhìn Ma Quân, trầm giọng hỏi:- Sau khi trận chiến này kết thúc, tiền bối có đồng ý buông tha cho Trường Sinh Thiên chúng ta hay không?

    Ma Quân ngẩng đầu nhìn trời cao, trong mắt có tia sáng lóe ra, ánh nhìn thâm thúy.

    Cảnh tượng Ma Quân đang thấy không có ai nhìn được.

    Trong không khí phảng phất có vô số sợi tơ đang tập trung ở người Sở Mặc, một số khác lại lơ lửng trên đầu của hắn.

    Sợi tơ lóe ra rồi đột nhiên biến mất.

    Ma Quân vẫn đăm chiêu.

    Các sợi tơ đó đại biểu cho quan hệ nhân quả.

    Với cảnh giới hiện tại, Ma Quân chỉ nhìn được một số.

    Thực tế bêntrong còn vô số quan hệ nhân quả chồng chéo.

    Đôi khi chỉ một ý niệm cũng có thể dẫn đến một kết quả không tưởng.

    Phốc!

    Vận dụng tiên lực khiến Ma Quân có chút suy yếu.

    Sự tiêu hao này với Ma Quân cũng chẳng thấm vào đâu.

    Ma Quân lại nhìn thoáng qua thái thượng trưởng lão:

    - Nếu người của Trường Sinh Thiên đủ thông minh, từ nay về sau tốt nhất không cần trêu chọc Sở Mặc.

    Nếu không...Ma Quân không nói tiếp nữa, mà ngẩng đầu nhìn bầu trời cao vời vợi, thấy một số hình ảnh nhanh chóng xẹt qua trong mắt mình.

    Lập tức, khóe miệng lộ ra sự trào phúng.

    Thái thượng trưởng lão nói:

    - Xin tiền bối yên tâm.

    Cho dù tiền bối có phi thăng, thay mặt Trường Sinh Thiên, ta cam đoan sau trận đánh hôm nay, không có ai ở Trường Sinh Thiên lại chủ động đi trêu chọc Sở Mặc nữa.

    Ma Quân thản nhiên nói:

    - Hy vọng đúng như vậy.Vừa nãy Ma Quân đã vận dụng tiên pháp, nhìn đến một số chuyện sắp xảy ra ở thế giới này.

    Không cần Ma Quân can thiệp, Sở Mặc cũng không có chuyện gì.

    Thiên cơ trên người Sở Mặc còn cường đại và thần bí gấp nhiều lần sự tưởng tượng của Ma Quân.

    Lúc này Sở Mặc cũng nói với Triệu Hồng Chí:

    - Ra tay đi.

    Nếu để ta ra tay trước, ngươi sẽ không có tí cơ hội nào đâu.

    - Tiểu tử ngông cuồng!

    Đường đường là một trưởng lão của Trường Sinh Thiên, địa vị vô cùng tôn quý, Triệu Hồng Chí chưa bao giờ chịu nhục như thếHôm naygã đã mất hết thể diện.

    Hơn nữa, dù có chuyện gì thì gã cũng không sống được qua ngày hôm nay.

    Tất cả sự thù hận điên cuồng, độc ác trong nháy mắt đều lộ ra.

    Triệu Hồng Chí dồn lực vào một kiếm, ánh kiếm như đạo lưu quang.

    Mũi kiếm lạnh băng tản ra sát khí mãnh liệt, đâm thẳng về phía Sở Mặc.

    Không hổ là trưởng lão thuộc hàng cao thủ, dù bị áp chế cảnh giới nhưng khi ra chiêu cũng khiến Sở Mặc có áp lực lớn.

    - Lúc này gã mạnh hơn so với khi truy sát ta nhiều.

    Cho dù Hoa Xuyên Ngưu cũng chưa chắc có biện pháp đánh thắng gã.

    Sở Mặc thầm phán đoán và đánh giá thực lực của Triệu Hồng Chí.Tuy nhiên, Sở Mặc bây giờ cũng không giống Sở Mặc trước kia.

    Trong nháy mắt, bầu trời xuất hiện vô số ánh kiếm sắc bén.

    Một chiêu kiếm này ngưng tụ tu vi suốt đời của Triệu Hồng Chí, gã muốn dùng một chiêu phân thắng bại.

    Ngay cả chết, gã cũng muốn kéo thiếu niên này chết cùng.

    Giờ phút này nhìn Sở Mặc sừng sững như một cây tùng lớn trên vách đá, rễ cắm sâu vào lòng núi, hòa quyện với tự nhiên.

    Nhìn hắn như đã bước vào cảnh giới vô cùng huyền ảo.

    Ngay cả người ở Tiên Thiên cảnh cũng chưa chắc có thể lĩnh ngộ được sự cao thâm này.Thái thượng trưởng lão khiếp sợ nhìn Sở Mặc, không thể tin lẩm bẩm:

    - Sao có thể có chuyện như vậy?

    Người này chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi mà lại có được khí độ bậc này.

    Thật không lường được...

    - Đi chết đi!

    Triệu Hồng Chí gầm lên.

    Cùng lúc, Sở Mặc bỗng nhiên ngẩng đầu, dùng Thí Thiên chém thẳng một đao.

    Không ai thấy Sở Mặc chém ra đao kia như thế nào, ngay cả tháithượng trưởng lão cũng thế.

    Chỉ trong chớp mắt, đã thấy Sở Mặc thu đao về.

    Nhưng chỉ trong nháy mắt đó, đao được xuất ra, đi kèm một lượng sát khí kinh người.

    Cho đến tận khi thân thể của Triệu Hồng Chí gục xuống, sát khí vẫn còn dày đặc.

    Trong mắt thái thượng trưởng lão có vẻ rung động.

    Triệu Hồng Chí vẫn nắm kiếm, chết mà chưa buông, đồng tử trong mắt dần dần khuếch tán.

    Trong ánh mắt vẫn còn lưu lại sự sợ hãi tột cùng.

    Đến chết gã cũng không hiểu được vì sao đối phương chỉ dùng một đao đã đánh bại gã.Chiêu thứ hai của U Minh Bát Đao thật sự khủng bố!

    Sở Mặc nhìn Triệu Hồng Chí khí tuyệt bỏ mình, thi thể ngã trên mặt đất, lẩm bẩm:

    - Một năm trước ngươi đã đáng chết.

    Nhưng lúc ấy ngươi chưa chết, vì ta lúc đó cũng không có ý định giết ngươi.

    Ma Quân nhìn Sở Mặc nói:

    - Chúng ta đi thôi.

    Sở Mặc gật đầu:

    - Vâng ạ.

    Thái thượng trưởng lão sợ sệt nhìn thầy trò kia.

    Khuôn mặt trẻ tuổi của lão hiện vẻ chua xót, đôi mắt lại nồng đậm tang thương hơn.

    Trong lòng lão không phải không hận mà không dám hận.

    Là môn phái bá chủ ở lục địa Thanh Long, từ khi thành lập tới nay, Trường Sinh Thiên chưa bao giờ chịu đả kích lớn như vậy.

    Chết mất bốn lão tổ ở Tiên Thiên cảnh giới.

    Trong ba trăm năm, thậm chí là một nghìn năm nay, bốn lão tổ chưa từng xuất quan.

    Bọn họ mất đi đối với Trường Sinh Thiên là một tổn thất khổng lồ.Cho tới nay, sở dĩ Trường Sinh Thiên có thể trở thành bá chủ ở lục địa Thanh Long, là môn phái đứng ở vị trí thứ nhất, không phải vì trong môn phái có nhiều thiên tài trẻ tuổi, cũng không phải do có đông đệ tử.

    Nguyên nhân quan trọng nhất là bọn họ có căn cơ thâm hậu.

    Căn cơ này chính là các lão tổ ở Tiên Thiên cảnh.

    -----o0o-----

    Chương 368 : Đừng tìm hắn gây chuyện nữa

    Chương 368 : Đừng tìm hắn gây chuyện nữa

    Nhưng chỉ trong một ngày, bốn lão tổ đồng loạt ngã xuống.

    Đả kích này tương đương với sự hủy diệt.

    Mà nguyên nhân lại xuất phát từ chính bọn họ.

    Nghe thiếu niên này nói, hắn có ý muốn tu luyện thêm vài năm, có thành tựu mới quay trở lại để báo thù rửa hận.

    Thái thượng trưởng lão nghĩ đến, lúc đó chắc chắn không phải chỉ cóTriệu Hồng Chí chết mà chỉ sợ toàn bộ đệ tử Trường Sinh Thiên đều gặp đại nạn.

    Nhưng nếu được chọn, thái thượng trưởng lão muốn chọn cái vế này hơn.

    Chết một Triệu Hồng Chí, Trường Sinh Thiên có thể có trưởng lão khác.

    Đệ tử chết, Trường Sinh Thiên lại có thể có đệ tử mới.

    Nhưng chết bốn lão tổ, bọn họ biết tìm ở đâu?

    Muốn trả thù sao?

    Cái cao thủ sâu không lường được kia chỉ đạp có một cước đã phân đỉnh Cô Thần ra làm hai.

    Nếu người ta muốn, cũng có thể diệt hết toàn bộ Trường Sinh Thiên.Bất cứ ai có lý trí đều không dám có ý trả thù người đáng sợ như vậy.

    - Tiền bối...ân oán giữa chúng ta có thể xóa bỏ rồi sao?

    Thái thượng trưởng lão chua xót nhìn Ma Quân.

    - Giữa chúng ta từng có ân oán sao?

    Ma Quân khó hiểu nhìn thái thượng trưởng lão, sau đó kéo Sở Mặc biến mất trong không trung.

    - Chưa từng có ân oán...

    Đúng là như vậy, chúng ta có tư cách gì mà sinh ân oán với người...Thái thượng trưởng lão tự thì thào.

    - Muốn trách chỉ trách chúng ta có mắt không tròng, đi đắc tội chân thần.

    Chưởng môn của Trường Sinh Thiên và những người khác cũng tiến lại.

    Nhìn hai mắt thái thượng trưởng lão vô thần, chưởng môn bi thương nói:

    - Thái thượng trưởng lão...rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ạ?

    Những trưởng lão kia cũng vô cùng đau thương.

    Có thể những đệ tửkia không biết, nhưng bọn họ lại biết bốn vị lão tổ vừa bị nổ tan xác.

    Hiện giờ chỉ còn duy nhất thái thượng trưởng lão ở cảnh giới Tiên Thiên còn sống, đây là tài sản lớn nhất của Trường Sinh Thiên.

    Nếu vị này có chuyện gì, Trường Sinh Thiên khó mà duy trị vị trí đại phái đứng đầu...

    Một trưởng lão tính tình nỏng nảy bước tới chỗ Triệu Hồng Chí, đạp một cước, đá bay thi thể của Triệu Hồng Chí xuống cái khe kia, rơi xuống đáy núi Cô Thần.

    - Đúng là đồ súc sinh!

    Trưởng lão này lớn tiếng mắng, rồi lại quay về phía thái thượng trưởng lão :- Thái thượng trưởng lão, chuyện của Sở Mặc...

    - Câm miệng!

    Thái thượng trưởng lão biến sắc, quát lớn:

    - Từ nay về sau, không cho phép bất kỳ ai ở Trường Sinh Thiên nhắc đến cái tên này!

    Hắn là cấm kỵ của Trường Sinh Thiên biết chưa.

    Chưởng môn chua xót nói:

    - Chẳng lẽ...chúng ta không có cả cơ hội báo thù sao?

    Thái thượng trưởng lão thở dài:

    - Nghĩ cũng đừng nghĩ.- Sư phụ hắn có cường đại đến mấy thì cũng có ngày phi thăng.

    Một đại trưởng lão nói.

    Thái thượng trưởng lão lạnh lùng nhìn kẻ này:

    - Nếu ta nhớ không nhầm, ngươi là Lương Tuấn Trí.

    Người này lập tức kích động:

    - Không ngờ thái thượng trưởng lão còn nhớ tên của vãn bối.

    Vãn bối rất...

    Chưa nói hết đã bị thái thượng trưởng lão cắt đứt:

    - Ta nhớ được ngươi vì lúc trước ngươi thông minh hơn hiện tạinhiều.

    Mặt Lương Tuấn Trí nhất thời đỏ bừng, xấu hổ.

    Thái thượng trưởng lão nói:

    - Nếu các ngươi nghĩ sư phụ thiếu niên này phi thăng mà không để lại cho hắn cái gì, các ngươi chính là lũ ngu nhất trần đời.

    Các ngươi nghĩ người đó mang thiếu niên kia tới đây làm gì?

    Để diễu võ dương oai sao?

    Nhầm to.

    Đây chắc chắn là lần rèn luyện cuối cùng của sư phụ hắn cho hắn.

    Nếu ta đoán không sai, bọn họ đang đi đến những địa phương khác, gặp những người khác nữa.- Làm như vậy không phải là diễu võ dương oai sao?

    Lương Tuấn Trí nhỏ giọng lầu bầu.

    - Không, đây là sự cảnh cáo.

    Chưởng môn hạ giọng nói:

    - Người đó chẳng qua muốn nói cho tất cả cường nhân ở đây biết rằng Sở Mặc là đệ tử của y.

    Một vị đại trưởng lão của Trường Sinh Thiên cũng nói:

    - Đúng vậy.

    Người đó chỉ muốn cảnh cáo thôi.

    Hơn nữa, ta tin người đó tuyệt đối có khả năng trấn áp toàn bộ môn phái ở đại lục Tứ Tượng.Trong ánh mắt của thái thượng trưởng lão có chút vui mừng:

    - Trường Sinh Thiên chúng ta cuối cùng cũng có mấy người thông minh.

    Chưởng môn, ngươi an bài chuyện kế tiếp đi, ta mệt mỏi rồi, phải đi vào bế quan.

    Chưởng môn lập tức khom người thi lễ:

    - Cung tiễn thái thượng trưởng lão.

    Các trưởng lão khác cũng cúi người:

    - Cung tiễn thái thượng trưởng lão.

    Thái thượng trưởng lão khoát tay, thở dài một tiếng, lắc mình biếnmất.

    Chưởng môn lúc này cũng trầm giọng:

    - Truyền lệnh xuống, thông báo cho tất cả các đệ tử ở Trường Sinh Thiên.

    Hôm nay có khách đến thăm, luận bàn cùng bốn vị lão tổ.

    Đánh đến hoa rơi nước chảy, bất phân thắng bại.

    Vị khách này là sư phụ của Sở Mặc, đến đây vì chuyện lúc trước thất trưởng lão Triệu Hồng Chí từng nhục nhã Sở Mặc...

    - Chưởng môn, nếu nói như vậy...

    Trên mặt của một đại trưởng lão lo lắng.- Cứ nói thế đi.

    Sư phụ của Sở Mặc không để ý chuyện này đâu.

    Chưởng môn lại nói tiếp:

    - Triệu Hồng Chí vi phạm quy định của môn phái, bị trục xuất khỏi Trường Sinh Thiên, xử tử tại chỗ.

    Từ nay về sau, không một đệ tử nào của Trường Sinh Thiên được phép tìm Sở Mặc gây phiền toái, nếu vi phạm sẽ ngay lập tức bị trục xuất khỏi sư môn.

    - Nói như vậy có thể ảnh hưởng đến khí thế của các đệ tử trẻ tuổi hay không?

    Một đại trưởng lão hỏi.

    - Không nói như vậy sẽ có vô số người phải chếtChưởng môn cũng là một người sát phạt quyết đoán, nhìn những người trước mặt nói:

    - Người luyện võ cần có dũng khí, nhưng biết rõ không thể chọc vào thì đừng chọc.

    Chúng ta nhất quyết không thể tìm Sở Mặc gây chuyện.

    Các ngươi hãy chờ xem,...chắc chắn thế giới này sẽ vì hắn mà dấy lên một trận gió tanh mưa máu nữa đó.

    - Nguyên bản ta còn muốn mang ngươi đến mấy đại môn phái nữa, nhưng hiện tại, ta cảm thấy không cần thiết rồi.

    Giữa vùng trời quê mênh mông.

    Ma Quân chắp tay sau lưng, nhẹ giọng nói.

    - Sư phụ yên tâm, con có thể tự chiếu cố tốt cho mình.

    Ma Quân từ trong người lấy ra một mảnh chạm ngọc cỡ bằng bàn tay, cầm nó lẩm nhẩm.

    Rồi đột nhiên chích một giọt huyết ở ngón tay, nhỏ vào miếng ngọc.

    Kỳ lạ là giọt máu nhanh chóng dung hợp vào giữa miếng ngọc.Ma Quân đem nó đưa cho Sở Mặc, trên mặt có chút mệt mỏi:

    - Đây là một phân thân của ta, có thể giúp ngươi thoát một kiếp nạn kiểu như trường hợp ngươi bị ngàn người đuổi giết lúc trước.

    Trừ khi toàn bộ bọn họ đều ở cảnh giới Tiên Thiên, nếu không phân thân này đều có thể giải quyết hết.

    Sở Mặc cảm động, tiếp nhận miếng ngọc.

    Nhìn miếng ngọc, hắn phát hiện nó chỉ giống Ma Quân có một xíu, hạ giọng nói:

    - Sư phụ, tay nghề của người quả thực không tốt lắm...

    Ma Quân bật cười, hiểu được Sở Mặc muốn làm cho không khí nhẹ nhàng hơn.- Nhưng chuyện này có thể tạo thành hệ quả bất lợi cho người không?

    -----o0o-----

    Chương 369 : Sư phụ, hẹn gặp lại!

    Chương 369 : Sư phụ, hẹn gặp lại!

    Sở Mặc hỏi.

    Ma Quân lắc đầu:

    - Chỉ là một phân thân mà thôi.

    Toàn bộ nhân quả cũng sẽ kết thúc khi nó bị tan vỡ.

    Yên tâm đi, ta dùng pháp thuật của Tiên giới mà.

    Sở Mặc có chút mong đợi:

    - Sư phụ, khi nào con có thể học được pháp thuật của Tiên giới ạ?

    Ma Quân nhìn Sở Mặc:- Những công pháp ngươi tu luyện đã là những pháp thuật mạnh nhất của Tiên giới rồi đó.

    - Sư phụ sẽ đi bây giờ sao?

    Sở Mặc không nhịn được thương cảm, lại đột nhiên nghĩ đến một chuyện:

    - À sư phụ, trên thảo nguyên con quen biết một người khổng lồ có thần lực trời sinh, thể chất của người đó phải đến cấp chín đấy ạ...

    - Có người như thế sao?

    Ma Quân hơi ngẩn ra.Sở Mặc gật đầu.

    - Người đó không có tu vi, trong thân thể cũng chẳng có nguyên khí.

    Chỉ bằng chính thể lực của mình mà trực tiếp xé nát một tên ở cảnh giới Nguyên Quan.

    - Chắc đúng rồi, ít nhất phải có thể chất cấp tám mới làm được chuyện như vậy.

    Ngươi muốn hỏi gì?

    - Con muốn biết làm thế nào có thể bồi dưỡng thể chất như vậy ạ?

    Ma Quân hơi nhíu mày, nghĩ nửa ngày mới lên tiếng:- Ta không có nhiều kinh nghiệm với những người có thần lực trời sinh.

    Tuy nhiên, chỗ ta có một bộ công pháp có lẽ sẽ thích hợp với người bạn của ngươi.

    Ma Quân nói xong, lấy ra một bản điển tịch đưa cho Sở Mặc:

    - Đây là điển tịch ta lấy được từ một kẻ đuổi giết ta hồi trước.

    Tên đó có thể chất cấp chín.

    Trận ta đánh với gã là trận khổ chiến nhất trong các trận.

    Ngươi có thể đem bản này cho người bạn của ngươi, có lẽ sẽ hữu dụng.

    Sở Mặc gật đầu:

    - Con thay mặt y cảm ơn sư phụ.- Sau khi đã phi thăng đến Linh giới, ngươi đừng vội tiến vào Tiên giới.

    Ở Linh giới cũng có nhiều thứ đáng giá mà Tiên giới cũng không có đó.

    Ma Quân dặn Sở Mặc.

    - Con đã biết thưa sư phụ.

    Sở Mặc đáp.

    - Vậy ta đi đây.

    Ma Quân ngẩng đầu nhìn trời cao, rồi nuốt một lần hết sạch đan dược Sở Mặc đã luyện chế.Ầm!

    Trong nháy mắt, từ người Ma Quân tỏa ra khí tức cường đại mãnh liệt.

    Sở Mặc sợ hết hồn, cảm nhận được cả người sư phụ như thay da đổi thịt.

    Sở Mặc đứng trước mặt Ma Quân nhưng Sở Mặc lại cảm giác hình tượng Ma Quân vô cùng to lớn, một tượng đài đỉnh thiên lập địa, dường như thế gian này không có khả năng lưu giữ được người.

    Sau đó, một luồng khí mạnh mẽ từ người Ma Quân vọt thẳng lên trời cao.Uỳnh uỳnh!

    Uỳnh uỳnh!

    Liên tiếp mười hai luồng khí thẳng tiến lên trời.

    Trời đất nháy mắt quay cuồng.

    Mây đen ùn ùn kéo đến.

    Một tia chớp bổ thẳng xuống người Ma Quân.

    Đây chính là thiên kiếp.

    Thiên kiếp cực kỳ khủng bố.

    Kỳ diệu là Sở Mặc đứng gần như vậy nhưng lại chẳng bị ảnh hưởng tí nào.

    Sở Mặc thấy rõ những tia lôi điện này cố ý tránh qua hắn, toàn bộđều đánh xuống người Ma Quân.

    Giờ phút này, khí tức trên người Ma Quân đã mạnh mẽ đến mức không tưởng.

    Mỗi sợi tóc trên người Ma Quân hiện tại cũng có thể chứa sức mạnh của cả trời đất.

    Thiên kiếp buông xuống, Ma Quân cũng chẳng thèm tránh né, mặc cho nó đánh lên người.

    Nhưng mấy đạo lôi điện này thậm chí không thể gây tổn hại đến một sợi tóc của Ma Quân.Uy thế lớn nhường này khiến linh hồn người người run rẩy.

    - Mặc nhi...ngươi nhìn thấy không?

    Khi ngươi đủ cường đại, thiên kiếp cũng chẳng thể làm gì được ngươi.

    Bên tai Sở Mặc vang lên tiếng của Ma Quân.

    Đây là lần đầu tiên Ma Quân gọi Sở Mặc là Mặc nhi.

    Như vậy chẳng khác nào Ma Quân đã coi Sở Mặc như con của mình.

    Giờ khắc này, sau khi đã loại trừ thất sát chi độc, Ma Quân không còn là kẻ nản lòng thoái chí, chỉ muốn tìm đại một người kế thừa.

    Ma Quân lại trở về làm Đại Ma Thần tung hoành Tiên giới.Ma Quân không nghĩ đan dược Sở Mặc luyện được lại có hiệu quả lớn như vậy.

    Đan dược kịch độc...cũng sẽ mang đến năng lượng khủng bố.

    Thất sát chi độc lại là độc dược cấp cao, năng lượng dĩ nhiên vô cùng to lớn, nếu không sao có thể áp chế sức mạnh vượt qua sức tưởng tượng trên người Ma Quân.

    Trải qua quá trình luyện chế trong Hỗn Độn Hồng Lô, độc dược trong thất sát chi độc đã bị loại bỏ, chuyển hóa hoàn toàn thành năng lượng dung nhập vào thân thể của Ma Quân.

    Ma Quân bây giờ còn mạnh hơn trong quá khứ.

    Thậm chí suýt nữa có thể đột phá cảnh giới màtrước đó Ma Quân chưa vượt qua được.

    Ma Quân sao có thể không vui chứ?

    Cho nên lại càng thương yêu Sở Mặc hơn.

    - Sư phụ yên tâm.

    Một ngày nào đó con cũng sẽ đủ mạnh để không cần quan tâm đến thiên kiếp ạ.

    Sở Mặc lớn tiếng.

    Ma Quân cười sằng sặc.

    - Đệ tử của ta chắc chắn là người ưu tú nhất.

    Mặc nhi, sư phụ chờ ngươi ở Tiên giới.Ma Quân vừa nói, người vừa toát ra một luồng khí trắng.

    Bầu trời cuồn cuộn mây đen, dập dờn ánh chớp bị luồng hào quang màu trắng này đánh cho tan rã.

    Sau đó, cả người Ma Quân cũng theo luồng khí trắng kia bay vút lên, biến mất trong tầm mắt của Sở Mặc.

    Trời đất lại khôi phục cảnh sắc ban đầu, không còn u ám.

    Mái tóc của Sở Mặc bay bay theo gió.

    Sở Mặc ngẩng đầu nhìn trời xanh, che giấu một chút bi thương trong mắt.

    Rồi lại tươi cười:

    - Sư phụ, hẹn gặp lại!Đây cũng là lúc toàn bộ đại lục Tứ Tượng chấn động.

    Ở hướng tây, trên đại lục Bạch Hổ, có một tòa cung điện lớn bằng gỗ tọa lạc giữa núi non trùng điệp.

    Cung điện được làm bằng những thân gỗ lớn mang đến cảm giác choáng ngợp.

    Lúc Ma Quân phi thăng, rất nhiều người từ các nơi trong điện đều đi ra.

    Trong những người này có nhiều người đã lớn tuổi.

    Khí độ xuất trần, vài người đã trên tám mươi, trong mắt vẫn có sự cơ trí và cả sự tang thương.

    Một lão giả nhìn như sắp gần đất xa trời nhìn về phía xa nhẹ giọng:

    - Có người phi thăng rồi, lại là một người có thực lực rất hùngmạnh, thiên kiếp cũng không làm gì được người đó.

    - Chính là người đó sao?

    Bên cạnh có một thiếu niên nhìn khoảng ba mươi mấy tuổi trầm giọng hỏi.

    Nhưng ánh mắt của thiếu niên đó lại cho thấy tuổi thật của người này lớn hơn nhiều so với vẻ bên ngoài.

    - Tám chín phần mười là như vậy

    Lão giả già nua ho hai tiếng, rồi nói :

    - Ngươi đi nói cho Tần Hiểu biết người kia đã phi thăng đi.- Như vậy có được không ạ?

    Thanh niên bên cạnh có chút băn khoăn.

    - Không có việc gì, ta tin Tần Hiểu sẽ càng cố gắng hơn đó.

    Trên khuôn mặt nhăn nheo của lão giả có một nụ cười thản nhiên.

    Lão lại nói:

    - Cô Thành chúng ta đã rất lâu rồi chưa tiến vào thế tục.

    Ngươi thuận tiện đi nói cho mấy đứa nhỏ, kêu chúng cố gắng một chút.

    Đại hội Tông Môn năm mươi năm tổ chức một lần sắp đến.

    Nhất Kiếm Cô Thành và Thiên Ngoại Phi Tiên sẽ đều phái người tham gia.

    -----o0o-----

    Chương 370 : Cô Thành Nhất Kiếm

    Chương 370 : Cô Thành Nhất Kiếm

    - Chúng ta sẽ trở lại thế tục ạ?Thanh niên hỏi.

    Lão giả khẽ lắc đầu:

    - Không, chúng ta chỉ đi thăm dò thôi.

    - Việc này chỉ cần để các đệ tử cấp thấp làm là được ạ?

    Lão giả cười:

    - Ngươi chớ xem thường người trong thiên hạ.

    Hơn nữa, đệ tử của cái vị phi thă kia vẫn còn ở đây đấy.

    Thanh niên suy nghĩ một chút rồi rời đi.

    Các lão nhân còn lại cũnghíp mắt nhìn trời.

    Trong mắt nhiều người ẩn chứa sự mong đợi.

    Phi thăng...là động lực duy nhất khi tu luyện.

    ...

    Phía nam, trên lục địa Chu Tước.

    Tại một địa phương bí ẩn.

    Kể ra cũng không bí ẩn lắm vì nhìn qua nơi này giống như một xóm núi bình thường.

    Nhà tranh, khói bếp vờn quanh, những cánh đồng tít tắp, lũ trẻ đang chơi đùa xung quanh.Điểm không tầm thường chính là trong phạm vi mấy trăm dặm quanh thôn xóm này không có lấy một bóng người.

    Đây chính là Nhất Kiếm.

    Gần như không một ai ở các môn phái trên lục địa Chu Tước biết Nhất Kiếm lại có vẻ ngoài thôn dã thế này.

    Thời điểm Ma Quân phi thăng, cả thôn đang gà bay chó sủa bỗng an tĩnh.

    Ngay cả mấy tiểu hài tử bảy tám tuổi đều ngẩng đều nhìn trời xa.

    Mặc dù không thể nhìn thấy gì nhưng họ vẫn nhìn một cách rất nghiêm túc như thật sự thấy được cái gì đó.

    Nhiều người mới từ trong nhà bước ra, cũng không hẹn mà cùng nhìn về phương bắc.- Có người phi thăng.

    Một người đàn ông trung niên vạm vỡ nói.

    - Đã nhiều năm rồi không có ai phi thăng.

    Người phi thăng đợt này ở đại lục Thanh Long thì phải.

    - Các ngươi có nghe nói ở đại lục Thanh Long có một người có sức mạnh khôn lường chưa?

    Một nữ tử nhìn qua khoảng hai mươi mấy tuổi, trên người mặc quần áo vải thô.

    Điểm gây ấn tượng nhất là nàng không cần trang điểm mà khuôn mặt vẫn trắng noãn như trứng gà bóc.

    - Ta nghe nói người đó dùng một đòn đánh bay một tên TiênThiên cảnh Cô Thành đấy.

    Một nông phụ khoảng bốn mươi tuổi, tướng mạo bình thường, một thân áo vải cười tủm tỉm nói.

    - Đừng vui sướng khi người gặp họa.

    Tên Tiên Thiên cảnh đó không kém hơn ngươi đâu.

    Người trung niên râu ria trầm giọng.

    Nông phụ không phục:

    - Ta ở Tiên Thiên bậc bảy, tên tiểu thí hài kia sao có thể so được chứ.Nam tử trung niên liếc mắt, lạnh giọng:

    - Vài ngày nay ngươi không bị đánh nên ngứa da hả?

    - Ái chà chà, ta nghĩ ngươi mới ngứa da đó Hạ Phong?

    Nông phụ kia nhướng mày.

    - Không phục thì đánh một chút?

    - Ta sợ ngươi chắc.

    Đừng tưởng ngươi là lão bà của ta mà lớn lối nhé, Hoa Tam Nương?

    Nam tử lại cười lạnh.

    - Cha, mẹ các ngươi có thôi hay không?

    Như vậy chẳng vui gì hết?Một nữ tử khoảng hơn hai mươi tuổi sẵng giọng.

    - Hừ!

    Hạ Phong xoay người rời đi.

    - Hừ!

    Hoa Tam Nương cũng đồng dạng.

    Khóe miệng những người khác hơi kéo ra, nhưng cũng chẳng phản ứng gì.

    Bọn họ đã quá quen với chuyện hai vợ chồng nhà này.

    Một lão bà lúc trước không nói gì giờ lại trầm giọng:- Hoa Tiểu Nha, ngươi cũng chuẩn bị rồi đi bế quan đi.

    - Vì sao ạ?

    Đôi mắt hạnh của nữ tử trẻ tuổi lúc nãy trừng lớn, nhìn lão bà:

    - Bà nội, không phải ngài nói sẽ cho ta ra ngoài chơi sao?

    - Đại hội Tông Môn năm mươi năm một lần sắp bắt đầu rồi.

    Ngươi sẽ đại biểu Nhất Kiếm tham gia.

    Lão bà thản nhiên.

    - Ồ, tham gia cái đại hội đấy thì làm gì chứ?Trên khuôn mặt xinh đẹp của Hoa Tiểu Nha có chút khinh thường.

    - Để cho con đi không phải là bắt nạt người khác sao ạ?

    - Ngươi thực cho mình thiên hạ vô địch sao?

    Lão bà vung quải trượng, trừng mắt nhìn nữ tử trẻ tuổi:

    - Lần này Cô Thành Nhất Kiếm rồi Thiên Ngoại Phi Tiên đều sẽ phái người đi.

    - Tại sao ạ?

    Thiếu nữ hứng thú.

    - Vậy là con có thể đánh ba tên tiểu tử thối kia rồi ạ?Lão bà hung hăng trừng mắt nhìn thiếu nữ:

    - Hoa Tiểu Nha!

    Hoa Tiểu Nha rụt cổ, rụt tay lại, ra vẻ thành thật.

    Tuy nhiên, đôi con ngươi linh động lại không ăn nhịp, bán rẻ suy nghĩ thật sự trong lòng nàng.

    - Ngươi nhớ kỹ cho ta.

    Trên đời không phải chỉ có mình ngươi là cường nhân.

    Đồ đệ của người vừa phi thăng kia chắc chắn không kém hơn ngươi đâu.

    Lão bà nheo mắt, xoay người trở về phòng, nói nốt:

    - Học cái gì không học đừng học cha mẹ ngươi, cả ngày đánhnhau.

    Cẩn thận cũng có ngày ngươi bị người ta đánh nhé...

    - Ôi dào bà nội, ngài đừng coi thường con.

    Đến lúc đó, chỉ có con đi đánh người ta thôi.

    Hoa Tiểu Nha không phục.

    - Có bản lĩnh từ Quy Khư sống sót đi ra cho ta, đừng ở đó mà khoác lác.

    Thanh âm lão bà từ phòng trong truyền ra.

    Sau đó nghe thấy tiếng cửa đóng sập một tiếng.

    Có người bên cạnh trêu đùa:- Hoa Tiểu Nha, ngươi đi Quy Khư đánh đi, ta ủng hộ ngươi.

    - Chúng ta cũng ủng hộ ngươi đó!

    Một đám khác ở bên ồn ào.

    Hoa Tiểu Nha cười, mắt cong cong:

    - Đi thì đi, có gì mà lo chứ.

    Đến lúc đó ta lại cầu bà nội cho các ngươi theo nhé.

    Đám người náo nhiệt xung quanh lập tức tản hết.

    Quy Khư là chỗ nào chứ...

    Đây là cấm địa của Cô Thành Nhất Kiếm.

    Cho dù là người trẻ tuổi có thiên phú cao cũng không dám chắc có thể toàn thân trở ra.

    Nhưng có một điểm luôn đúng.

    Đó là người tiến vào Quy Khư, có thểsống sót trở ra, cảnh giới đều tăng lên cực cao trong thời gian ngắn.

    Chỗ đó vừa hung hiểm, nhưng cũng có thể mang đến cơ duyên.

    Hướng bắc, lục địa Huyền Vũ.

    Lục địa Huyền Vũ là vùng đất lạnh giá nhất ở đại lục Tứ Tượng.

    Vùng đất này bị đóng băng quanh năm.

    Mỗi năm chỉ có hai tháng tương đối ấm áp còn lại đều chìm trong giá lạnh.

    Thiên Ngoại, một trong bốn môn phái cấp cao nhất ở ngoại giới của đại lục Tứ Tượng an tọa tại vùng đất băng giá này.

    Bởi vậy các tu sĩ ở Thiên Ngoại đều khổ tu.

    Bọn họ không tranh quyền thế, không màng thế tục.

    Nếu hỏi trong bốn đại phái Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên, phái nào khiêm nhường nhất, chắc chắn là Thiên Ngoại.Trên toàn bộ đại lục Tứ Tượng hầu như không có truyền thuyết nào về Thiên Ngoại cả.

    Cho nên rất nhiều người hoài nghi, cái môn phái này có thật hay không.

    Chẳng qua, giữa tứ đại phái vẫn luôn có mối liên hệ.

    Cho dù khổ tu ở vùng đất lạnh giá xa xôi, thông tin tới người ở đây cũng không bị tắc nghẽn.

    Người thường có thể không biết chuyện có người ở đại lục Thanh Long phi thăng, nhưng sao có thể giấu được các khổ sĩ ở đây chứ.

    Cho nên, chỉ một khắc sau khi Ma Quân phi thăng, rất nhiều ngườitừ các tòa nhà trên đỉnh núi tuyết đều đi ra, an tĩnh nhìn về bầu trời phía nam.

    Nhìn một lúc, lại tự trở về.

    Từ đầu tới cuối, không hề nói một lời.

    Không ai nói cũng chẳng cảm thán lấy một câu.

    Không hổ danh môn phái âm thầm nhất trong tứ đại phái.

    -----o0o-----

    Chương 371 : Thiên Ngoại Phi Tiên

    Chương 371 : Thiên Ngoại Phi Tiên

    Phía tây của lục địa Thanh Long, bờ biển sóng vỗ, thi thoảng có tiếng chim kêu.

    Thiên địa an tĩnh hài hòa.

    Cách bờ biển hơn mười dặm, có một vùng núi giống như một thế ngoại đào nguyên.

    Đây chính là nơi cư trú của Phi Tiên.

    Gần như tất cảmọi người đều đi ra khỏi nhà nhìn lên trời, cố gắng thấy cảnh tượng rung động lòng người kia.

    Cô Thành Nhất Kiếm và Thiên Ngoại cũng có thể cảm nhận được có người phi thăng, nhưng bọn họ cách lục địa Thanh Long quá xa, thật sự rất khó thấy được quá trình cụ thể.

    Nhưng Phi Tiên có thể nhìn thấy.

    Mặc dù cách đến ngàn dặm, người ở Phi Tiên vẫn thấy thiên địa dị tượng lúc đó.

    Từ lúc đầu trời đất điên cuồng, gió nổi mây phun, mây đen ùn ùn, sấm vang chớp dật cho đến khi cảnh tượng trở lại an bình.

    Đó đích thực là Thiên kiếp, nhiều năm rồi cũng chưa xuất hiện cảnh tượng như vậy.Một số đệ tử trẻ tuổi trước còn không biết thế nào là Thiên kiếp, lúc này đã có cơ hội tận mắt chứng kiến.

    - Trời đất ơi,...đây chính là Thiên kiếp khi phi thăng sao?

    Một nữ đệ tử trẻ tuổi của Phi Tiên thì thào.

    Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương đứng chung một chỗ.

    Hai người đều đều thấy những đám mây tụ lại nhanh chóng và cũng tản đi nhanh không kém.

    Diệu Nhất Nương lo lắng hỏi:

    - Sao nhanh thế nhỉ?

    Người độ kiếp đã thất bại rồi sao?- Có khi không phải đâu.

    Chắc đối phương vô cùng hùng mạnh, có thể đánh tan Thiên kiếp trong nháy mắt.

    Thẩm Tinh Tuyết biết Diệu Nhất Nương đang lo lắng cái gì, nhẹ giọng nói.

    Lúc này Thẩm Ngạo Băng cũng đi ra từ chỗ tu luyện, nhìn dị tượng trên trời, ánh mắt phức tạp.

    Người đó còn cường đại hơn so với sự tưởng tượng của nàng.

    Nhớ lại vẻ mặt khinh thường và giọng điệu của thiếu niên ở Viêm Hoàng Thành lúc trước, Thẩm Ngạo Băng luôn có cảm giác khó chịu.

    Mình đường đường là chưởng môn của Phi Tiên, tuyệt thế thiên chikiêu nữ, hai mươi mấy tuổi đã ở Thiên Tâm Cảnh bậc chín...một đại nhân vật lấp lánh hào quang, vậy mà lại bị một tên tiểu hài tử khách sáo.

    Mà lại không được thể hiện bức xúc, đúng là khiến người khác tức giận.

    Hiện giờ, rút cục sư phụ của hắn cũng đã phi thăng.

    Không cần đoán, Thẩm Ngạo Băng cũng biết ai là người phi thăng.

    Giờ nàng có thể thở phào một chút rồi.

    Về sau gặp tên tiểu tử vô lễ kia, cũng có thể hung hăng trừng phạt hắn rồi.

    Nhưng chẳng hiểu tại sao, trong lòng của Thẩm Ngạo Băng lại thấy vắng vẻ.

    Như thể chuyện mình cực kỳ để ý nhưng người ta lại chẳng coi vào đâu.- Ta vẫn lo lắng người đó tới gây phiền phức, nhưng có khi trước giờ người ta chẳng thèm nhớ đến mình ý chứ...

    Thẩm Ngạo Băng có chút xấu hổ, lại có chút mất mát.

    Kỳ thật sâu trong nội tâm, nàng vẫn khát vọng được gặp vị tôn sư thần bí của Sở Mặc một lần.

    Được cường nhân ở cấp bậc cao như vậy chỉ điểm đôi lời thôi cũng sẽ có lợi ích không nhỏ.

    - Có lẽ, ta không có phần cơ duyên này rồi...

    Thẩm Ngạo Băng nhẹ giọng, nhìn thoáng qua Diệp Nhất Dương và Thẩm Tinh Tuyết đứng ở xa, ánh mắt có sự vui mừng.Thẩm Tinh Tuyết là cháu gái nàng, đương nhiên là rất ưu tú.

    Mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng đã có phong phạm của tông sư, tài chế thuốc rất cao.

    Đừng nghĩ cảnh giới của nàng không tốt, một khi Thẩm Tinh Tuyết muốn dùng đan dược để tu luyện, không phải không có khả năng phi thăng đâu.

    Thẩm Ngạo Băng lại càng hài lòng về Diệu Nhất Nương.

    Diệu Nhất Nương đã trưởng thành.

    Lúc trước Thẩm Tinh Tuyết cầu nàng thu nhận, Thẩm Ngạo Băng nhìn thấy hình ảnh của mình ở Diệu Nhất Nương, đây cũng là người có tài, không được thì cùng lắm bồi dưỡng Diệu Nhất Nương thành đệ tử ở thế tục cũng được.

    Mặc dù PhiTiên không can dự nhiều vào thế tục nhưng vẫn cần có người đến thế tục làm việc.

    Không nghĩ tới Diệu Nhất Nương lại mang đến cho nàng kinh hỉ vượt ngoài sức tưởng tượng.

    Sau khi dùng đan dược trực tiếp đột phá đến Kim Thạch Chi Cảnh, không bị đan dược cản trở mà thực lực còn tiến bộ rất nhanh.

    Nhất là trong khoảng thời gian này, được nàng dốc lòng dạy bảo, thực lực của Diệu Nhất Nương đã tiếp cận Minh Tâm Cảnh.

    Đây chính là niềm vui to lớn đó.

    Nàng chỉ hơn Diệu Nhất Nương vài tuổi.

    Trên danh nghĩa là quan hệ thầy trò, nhưng ở chung lại như tỷmuội.

    Có thể nói, Thẩm Ngạo Băng càng ngày càng thích Diệu Nhất Nương.

    Lúc trước có người ở Cô Thành nhìn trúng Diệu Nhất Nương, đến đây cầu thân.

    Ban đầu Thẩm Ngạo Băng có chút động tâm, nhưng sau lại khác.

    Không tính lo ngại đến thái độ của Sở Mặc, Thẩm Ngạo Băng cũng muốn bỏ qua cửa hôn nhân này.

    Một đệ tử ưu tú như thế, có khả năng đột phá đến Tiên Thiên, sao có thể dễ dàng cho đi.

    Nhưng ảnh hưởng của Sở Mặc tới Diệu Nhất Nương cũng rất lớn.- Nếu ngộ nhỡ có một ngày Sở Mặc thật sự đến tìm Diệu Nhất Nương, chỉ lo Diệu Nhất Nương sẽ không do dự mà đi theo, giống người tỷ tỷ ngu ngốc của ta trước kia...

    Mặt Thẩm Ngạo Băng có chút tối tăm, nàng thầm nghĩ: hiện giờ sư phụ hắn đã phi thăng, ta có nên tìm một cơ hội để diệt hậu hoạn không nhỉ.

    Nhưng như vậy có vẻ không tốt, vi phép quy tắc làm người của ta.

    Chẹp, dù sao hắn còn chưa trêu chọc ta...tạm thời tha cho hắn một lần vậy.

    Tiểu tử kia, tốt nhất không nên khiêu chiến sự nhẫn nại của ta.

    Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên, bốn đại phái đứng đầu đại lục Tứ Tượng đều có phản ứng không giống nhau.Các môn phái khác cũng có phản ứng nhất định.

    Nhưng phản ứng hoàn toàn bất đồng với người của tứ đại phái, đặc biệt là người ở môn phái trên lục địa Thanh Long và Chu Tước.

    Bọn họ đều có chung tiếng lòng: sư phụ của tiểu tử kia cuối cùng cũng phi thăng rồi.

    Ta luôn đợi thời khắc này.

    Không ngờ nó đến nhanh thế.

    Cùng lúc, Sở Mặc đã trở lại quân doanh.

    Lúc này Sở Mặc đã về tới doanh trại.

    Đại Công Kê và Tiểu Sài Khuyển đều đã ở trong doanh trại, thoáng thấy Sở Mặc, Tiểu Sài Khuyển mừng rỡ vô cùng bèn lao tới phía trước, quấn quýt quanh chân của Sở Mặc.

    Đại Công Kê thì nhìn Sở Mặc một cách nghiêm túc rồi nhẹ nhàng hỏi:

    - Sư phụ ngươi đi rồi sao?

    Sở Mặc gật gật đầu đáp lại, hắn khẽ trùng lòng xuống.

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc và nói:

    -Vì thế nên tiểu tử nhà ngươi càng phải bỏ nhiều công sức hơn nữa để tu luyện.

    Chiến tranh hay chiến trường thì cũng vậy thôi, kỳ thực...

    đều không phải là nơi mà ngươi có thể lưu lại quá lâu.

    Sở mặc hơi kinh ngạc nhìn Đại Công Kê và nói:

    - Những đạo lý như vậy được thốt ta từ miệng của nhà ngươi, quả thực khiến cho ta cảm thấy có chút gượng gạo không quen .

    - Cút xéo, Kê gia ta có lòng tốt muốn giúp đỡ nhà ngươi!

    Đại Công Kê bực tức nói.

    - Phải chăng ngươi...

    đã nhận được tin tức gì rồi?

    -----o0o-----

    Chương 372 : Quy Khư

    Chương 372 : Quy Khư

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, ánh nhìn có phần hoài nghi.

    Không phải Sở Mặc là kẻ đa nghi mà vì tên Kê gia này quá ư gian xảo.

    - Kê gia ta trong mắt nhà ngươi lại đê tiện đến như vậy hay sao?

    Đại Công Kê vẻ mặt bi thương, thở dài một cái rồi nói:

    - Thôi bỏ đi, Kê gia đi đây!

    Ngươi cứ ở lại trên chiến trường này mà làm Sở Vương của nhà ngươi đi vậy...

    - Sở Vương thì cứ gọi là Sở Vương đi, có cần phải thêm hai chữ "đi vậy" vào không?

    Sở Mặc trừng mắt nhìn Đại Công Kê một cái rồi nói:

    - Nói đi, ngươi rút cuộc đã nhận được thông tin gì rồi?

    Sao lại muốn ta rút khỏi chiến trường?

    Đại Công Kê nhìn Tiểu Sài Khuyển đứng bên cạnh Sở Mặc một cái rồi cất tiếng chửi bới:

    - Con chó kia biến ra chỗ khác đi.

    Chuyện cơ mật, ngươi không được nghe!

    Tiểu Sài Khuyển tức thì hướng về phía Đại Công Kê mà sủa lớn, có Sở Mặc đứng bên cạnh nên nó cũng chẳng quá sợ hãi con gà này nữa.

    - Được rồi, Tiểu Sài Khuyển có ở đây đi chăng nữa thì nó cũng nghe hiểu được cái gì chứ?

    Sở Mặc trừng mắt nhìn Đại Công Kê và nói:

    - Có gì thì ngươi cứ nói đi.

    - Kê gia ta gần đây... quả thực có thám thính được một thông tin.

    Đại Công Kê không nói đến nguồn gốc thông tin mà y nhận được, Sở Mặc thừa biết...

    Y là tên trộm chó ngó gà, Đại Công Kê hiểu rõ về thế giới này hơn Sở Mặc rất nhiều.

    - Trên Tứ Tượng đại lục này, cứ cách năm mươi năm thì sẽ tổ chức một lần Đại Hội Tông Môn.

    Nhưng phàm là những môn phái có đủ tư cách tham gia thì tất cả đều sẽ nhận được thiệp mời.

    Những đại hội kiểu như thế này chỉ tựa như một buổi thịnh tiệc giao lưu mà thôi.

    Đồng thời đó cũng là một đại hội sắp lại thứ tự bảng xếp hạng.

    Chiếc mũ lớn màu đỏ trên đầu của Đại Công Kê khẽ rung rung lên, y nhìn Sở Mặc và nói:

    - Kê gia ta năm xưa cũng từng gặp qua vài lân, khá là chán ngắt.

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê một cái và không nói lời nào, vì hắn biết rõ rằng chắc chắc vẫn còn một về nữa mà con gà này chuẩn bị sẽ nói ngay đây.

    Đại Công Kê đợi một lúc thật lâu cũng chẳng thấy Sở Mặc nói gì, y nhìn Sở Mặc với chút oán hận:

    - Nhà ngươi quả thực không biết phối hợp với Kê gia một chút nào hết hay sao?

    Hỏi một câu vì sao chán ngắt mà Kê gia vẫn còn quan tâm tới làm gì?

    Chẳng lẽ ngươi không hỏi được một câu: Đại Hội Tông Môn là gì?

    Rồi sau đó làm ra vẻ mặt kinh ngạc để thể hiện rằng Kê gia ta cũng là kẻ có trình độ hay sao?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê tựa như nhìn một tên khờ, rồi sau đó hắn cất tiếng hỏi với vẻ mặt vô cảm:

    - Vì sao?

    Đại Hội Tông Môn là gì?

    Kê gia ngài quả là có trình độ!

    Đại Công Kê không kìm nổi lòng mà lườm hắn một cái:

    - Thôi, ngài câm miệng lại cho ta nhờ, nếu không Kê gia ta quả thực bị ngươi làm cho mất hứng.

    Nói đoạn, Đại Công Kê bèn tiếp tục nói:

    - Phần nội dung thịnh tiệc giao lưu trong Đại Hội Tông Môn kỳ thực chỉ là việc hai bên trao đổi cho nhau một số đồ vật mà thôi.

    Tới lúc đó, sẽ tổ chức riêng một khu chợ để giao thương với nhau.

    Nhưng Kê gia ta thấy ở đó cũng chẳng kiếm được món đồ gì tốt hết.

    Việc sắp lại thứ tự trên bảng xếp hạng thì còn thú vị hơn một chút.

    Các đại môn phái sẽ cử những đệ tử thanh niên ưu tú của mình để tiến hành tỉ thí với nhau.

    Tới phút chót sẽ sắp hạng được cường giả mạnh nhất trong mỗi cảnh giới.

    Ví dụ, Cường giả mạnh nhất Thiếu Cốt Cảnh là ai... cường giả mạnh nhất Thiết Huyết Cảnh là ai.

    - Tiếp sau đó còn có một cái gọi là Tứ Tượng Bảng, cái này mới là màn kịch hay nhất.

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc và nói:

    - Cũng giống như đám thanh niên có chút yêu nghiệt như nhà ngươi, đại bộ phận đều lựa chọn Tứ Tượng Bảng.

    Vì cái bảng xếp hạng đó được chuẩn bị cho đám người các ngươi!

    - Đám người bọn ta?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê và hỏi:

    - Đám người bọn ta là đám người nào?

    - Là đám người Tuyệt Thế Song Kiêu, tuổi chưa tới ba mươi nhưng đã có một thực lực đáng nể, hoàn toàn vượt ra xa bạn bè đồng niên.

    Khi Đại Công Kê nhắc đến bốn chữ Tuyệt Thế Song Kiêu, ngữ khí của y có chút châm biếm:

    - Muốn chiến thắng xếp hạng trên Tứ Tượng Bảng thì thực sự ngươi phải có thực lực.

    Nếu cảm thấy bản thân mình đủ tự tin thì Thiết Cốt Cảnh cũng có thể đăng ký tham gia thi đấu được, nhưng nếu gặp phải một cao thủ trẻ tuổi Kim Thạch cảnh giới thì chỉ còn đường bị mất mặt thôi.

    Có lẽ mất mặt chỉ là chuyện nhỏ, nhưng mất mạng thì là chuyện lớn!

    - Lại còn có thể sẽ bị mất mạng hay sao?

    Đây là điều khiến cho Sở Mặc cảm thấy kinh ngạc.

    - Thông thường mà nói thì sẽ không xảy ra những chuyện như vậy đâu.

    Đại Công Kê nói:

    - Nhưng chuyện đó thì có ai nói trước được cơ chứ?

    Ngươi không ở trong môn phái, ngươi không hiểu sự quan trọng về thứ hạng đối với bọn chúng.

    Hơn nữa giữa các môn phái ở trong bốn đại lục này, những ân oán qua lại cũng chỉ là chuyện thường ngày mà thôi.

    Hơn nữa đều là những người trẻ tuổi khiêu chiến với nhau, máu nóng hừng hực trong người, ra đòn không còn để ý nặng nhẹ gì nữa...

    điều này cũng không có gì khiến cho người khác phải ngạc nhiên đúng không?

    - Ừm.

    Sở Mặc gật gật đầu nói:

    - Ta hiểu rồi.

    Đại Công Kê tiếp tục nói:

    - Nhưng nếu chỉ có chừng đó thôi thì Kê gia ta chắc chắn đã không có hứng thú tới như vậy rồi.

    Đại Hội Tông Môn lần này không giống như với những lần khác.

    - Có điều gì không giống?

    Sở Mặc hỏi.

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc một cách mãn nguyện, y đắc ý đáp lời:

    - Đại Hội Tông Môn lần này, bốn đại môn phái đỉnh cao, Cô Thành Nhất Kiếm và Thiên Ngoại Phi Tiên, đều sẽ tham gia.

    - Ừm?

    Sở Mặc hơi bất ngờ, hắn hỏi:

    - Chẳng phải trước giờ bọn họ không nhập thế hay sao?

    - Thời đại thay đổi rồi.

    Đại Công Kê thản nhiên nói:

    - Kê gia ta còn phải từ trong rừng sâu mà ló đầu lộ diện rồi thì bọn chúng còn cái giá gì mà kiêu căng nữa?

    Sở Mặc liếc nhìn Đại Công Kê một cái, ánh mắt có vài phần khinh bỉ.

    Đại Công Kê bực tức nhìn hắn và nói:

    - Ngươi xem thường Kê gia ta phải không?

    - Không có, không có.

    Sở Mặc làm ra vẻ thản nhiên rồi nói:

    - Bọn chúng tham gia Đại Hội Tông Môn thì nhất định là có lý do gì đó phải không?

    Đại Công Kê có chút phẫn nộ nhìn Sở Mặc một cái nhưng y biết rõ bản thân mình chẳng làm gì được tên tiểu tử này, nếu đổi lại là một kẻ khác dám dùng khẩu khí đó để nói chuyện với y xem, thì kẻ đó sớm đã bị xé xác ra thành từng mảnh nhỏ rồi.

    -----o0o-----

    Chương 373 : Thiên Kê mang đi hầm thì sẽ thơm ngon hơn chăng? (1)

    Chương 373 : Thiên Kê mang đi hầm thì sẽ thơm ngon hơn chăng? (1)

    - Nhân Giới có một nơi gọi là Quy Khư.

    Khi Đại Công Kê nhắc đến hai từ này thì ánh mắt của y chợt sáng rực lên:

    - Tên tiểu tử ngươi chăng phải muốn tìm Luận Hồi Trì Thủy sao?

    Nói thực cho ngươi biết nhé, Luân Hồi Trì kỳ thực chính là ở trong Quy Khư đó!

    Vốn dĩ, Nhân Giới không có Luân Hồi Trì.

    - Ý của ngươi là...

    Quy Khư vốn dĩ không phải thuộc về Nhân Giới?

    Sở Mặc chau mày hỏi.

    - Không phải là ta nhiều lời, chứ tên tiểu tử nhà ngươi sao phản ứng lại nhanh như vậy chứ?

    Ngươi không thể để cho Kê gia ta tỏ vẻ bí ẩn một chút hay sao?

    Đại Công Kê sắc mặt khó chịu nhìn Sở Mặc một cái.

    Sở Mặc làm ra vẻ vô tội.

    Lúc này Đại Công Kê mới tiếp tục nói:

    - Quy Khư, nghe nói đó là một khoảng không gian từ trên trời rớt xuống.

    Năm xưa trong trận Chư Thần Chi Chiến...

    Thiên Giới bị rách mất một góc, xuyên thủng bức tường không gian, rớt xuống Nhân Giới.

    Vì thế có thể nói Quy Khư là nơi đáng để thám hiểm nhất trong cả Nhân Gian này!

    - Quy Khư...

    Sở Mặc khẽ chau mày, đây là lần đầu tiên hắn được nghe nói đến nơi đó.

    - Đúng vậy, nơi đó luôn được Tứ Đại Phái cử người canh gác chặt chẽ, người ngoài không có cách nào vào được bên trong.

    Đại Công kê có chút bất bình nói:

    - Không hiểu vì sao lần này Tứ Đại Phái đột nhiên lại truyền tin tới cho các môn phái đỉnh cao trong Tứ Tượng Đại Lục mời bọn họ tới tham gia Đại Hội Tông Môn.

    Đồng thời thông qua Đại Hội đó sẽ lựa chọn ra những đệ tử truyền nhân ưu tú cùng đi thám hiểm Quy Khư.

    Hơn nữa tứ đại phái còn hứa rằng bất luận tìm được bất cứ thứ gì ở bên trong Quy Khư thì Tứ Đại Phái chỉ nhận ba phần, còn lại... tất cả đều thuộc về mọi người!

    - Lại còn có cả chia chác phần trăm hay sao?

    Sơ Mặc giật giật khóe miệng một cái rồi hỏi:

    - Dựa vào cái gì?

    - Cái gì mà dựa vào cái gì?

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc và nói:

    - Ngươi là đồ ngốc hay sao vậy hả?

    Nơi đó được canh gác bởi Tứ Đại Phái!

    Ngoại trừ Tứ Đại Phái ra thì không có bất cứ một ái có thể vào được bên trong đó.

    Nay người ta đã mở cửa cho vào rồi, lấy có ba phần... có gì là quá đáng đâu?

    Sở Mặc lại càng kinh ngạc nhìn Đại Công Kê và hỏi:

    - Bên trong đầu ngươi vẫn còn có ý niệm này hay sao?

    - Phì!

    Đại Công Kê đương nhiên hiểu rõ ý của Sở Mặc muốn nói gì, y ngượng đến phát bực, trừng mắt nhìn Sở Mặc một cái rồi sau đó ủ rũ nói:

    - Kê gia đã từng thử rất nhiều lần mà chưa có lần này thành công xâm nhập được vào bên trong đó.

    Có một lần, Kê gia thậm chí đã có thể tránh né được đám quân canh phòng cảnh giới Tiên Thiên đó, nhưng kết quả là... suýt chữa nữa bị mất mạng ở cổng vào.

    - Có mai phục sao?

    Sở Mặc hỏi, đồng thời hắn khẽ động lòng một chút, thầm nghĩ trong đầu: Tứ Đại Phái cắt cử một đám cường giả cảnh giới Tiên Thiên đến nơi đó để canh phòng, xem chừng Quy Khư...

    đích thực là có chút cổ quái.

    Đại Công Kê có chút buồn bực, y nói:

    - Không có mai phục, mà là cấm chế!

    Nơi khốn kiếp đó... thật không ngờ nơi đó lại hạn chế cốt linh!

    - Cốt linh?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê một cách kỳ quặc, cốt linh, từ này hắn cũng là lần đầu tiên nghe nói đến.

    - Đúng vậy, tướng mạo của con người có thể giả tạo được.

    Ví dụ như có một số tên cường giả cao tuổi cảnh giới Tiên Thiên, lớn tuổi như vậy rồi mà lại cứ muốn tướng mạo của mình trông như chỉ chừng ba mươi tuổi mà thôi.

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc một cái rồi nói:

    - Sư phụ của ngươi cũng chẳng biết đã sống mấy nghìn năm rồi... mà nhìn cứ như chừng hơn ba mươi tuổi vậy.

    - Ngươi dám nói sư phụ của ta sao?

    Sở Mặc chau mày một cái rồi chực muốn nổi cơn thịnh nộ.

    - Ta khống có ý bất kính đối với sư phụ của ngươi.

    Đại Công Kê vội vàng giải thích nói.

    Y quả thực rất sợ tên tiểu tử này trở mặt, vì tất cả hy vọng của y đều đã gửi gắm vào hắn hết thảy rồi.

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê một cái rồi thản nhiên nói:

    -

    Sau này, dù là chuyện gì cũng không được lôi sư phụ của ta vào.

    - Ta biết rồi.

    Đại Công Kê ngượng ngùng gật đầu đáp lại, rồi sau đó y nói:

    - Tướng mạo của con người có thể giả tạo được, nhưng cốt linh thì không sao có thể làm giả được.

    Cũng giống như vòng tuổi trên thân cây vậy, có những cây sinh trưởng rất tốt, chỉ mười mấy năm thôi thân cây đã rất lớn rồi, nhưng cũng có những cây thì sinh trưởng khá chậm, vài trăm năm trôi qua đi nhưng thân cây cũng chỉ nhỏ như miệng bát mà thôi.

    Nhìn dáng vẻ bên ngoài thì khó mà phán đoán được ra, nhưng nếu nhìn vào vòng tuổi của nó thì chỉ cần nhìn một cái là đã có thể nhận ra được ngay!

    Sở Mặc gật gật đầu thể hiện rằng bản thân mình đã hiểu ý của y.

    Đại Công Kê tiếp tục nói:

    - Quy Khư hạn chế cốt linh không quá năm mươi tuổi, quả thực là ức hiếp người quá đáng mà...

    - Ngươi có phải là người đâu.

    Sở Mặc thản nhiên nói một câu, coi như đáp trả lại câu nói bất kính với sư phụ ban nãy của y.

    Đại Công Kê lườm hắn một cái:

    - Cốt linh của Kê gia đã sớm vượt qua cái giới hạn đó rồi, vì thế nên chẳng có cách nào để vào đó được nữa.

    Hừm, nếu Kê gia không đoán lầm thì Tứ Đại Phái đó biết bao lâu này cũng chẳng kiếm được chút lợi ích nào từ Quy Khư nên giờ mới muốn mở rộng để cho có càng nhiều người tham gia hơn nữa.

    Tóm lại là nếu có chết đi chăng nữa... thì cũng chẳng phải là người của bọn chúng phải chết.

    Nhưng nếu thành công thì bọn chúng coi như cũng thu được một món hời!

    Sở Mặc cười lạnh lùng và nói:

    - Bọn chúng nghĩ người khác đều là lũ ngốc hay sao vậy?

    Những người khác thu hoạch được những gì ở bên trong đó, lẽ nào đều thành thật giao nộp ra hết hay sao?

    Bọn họ không biết giấu đi sao?

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc một cách nghiêm túc và lắc đầu nói:

    - Ngươi ngây thơ quá, Tứ Đại Phái là những kẻ như thế nào cơ chứ?

    Đối với cả thế giới này mà nói thì Tứ Đại Phái chính là đấng thần thánh cao quý!

    Những lời mà bọn chúng nói ra là pháp chỉ bắt buộc phải tuân mệnh.

    Hơn nữa, Quy Khư là một nơi rất kỳ quái, bất cứ loại nhẫn trữ đồ nào, vòng trữ đồ nào... cũng không thể nào mang được vào bên trong đó.

    - Vì sao vậy?

    - Lý do cụ thể vì sao thì không rõ.

    Theo Kê gia ta phán đoán thì sau khi Quy Khư rớt xuống Nhân Giới đã hình thành nên một không gian độc lập, đồng thời tự có một nhận thức cho riêng mình, không chấp nhận sự dung nhập của những không gian khác.

    -----o0o-----

    Chương 374 : Thiên Kê mang đi hầm thì sẽ thơm ngon hơn chăng? (2)

    Chương 374 : Thiên Kê mang đi hầm thì sẽ thơm ngon hơn chăng? (2)

    Đại Công Kê suy tư nói:

    - Vì nhẫn trữ đồ... kỳ thực cũng được coi là một loại không gian.

    Nói đoạn, Đại Công Kê nhìn Sở Mặc và nói:

    - Chỉ có điều có lẽ ngươi là trường hợp đặc biệt!

    Thương Khung Thần Giám ở trên người của ngươi là một thần khí đỉnh cao trong thiên địa này!

    Vì thế nên nếu như có thể vào được trong Quy Khư thì ngươi sẽ là người duy nhất... có thể giở trò gian dối được ở trong đó!

    Có điều tên tiểu tử nhà ngươi cũng đừng có quá thể hiện mình, đừng để cho người khác biết được rằng người có được rất nhiều vật báu.

    Nếu không thì Tứ Đại Phái chắc chắn sẽ ép buộc ngươi phải giao nộp tất cả bảo vật.

    Quan trọng hơn nữa là... bọn chúng có lẽ sẽ phát hiện ra Thương Khung Thần Giám ở trên người của ngươi.

    Nếu như vậy thì ngươi mất còn hơn được đó.

    Đại Công Kê cũng coi như đã tận tình tận lực, y giảng giải cho Sở Mặc một cách hết sức kỹ lương về những chuyện liên quan đến Quy Khư.

    Cuối cùng, Sở Mặc nhìn Đại Công Kê và nói:

    - Được rồi, ngươi nói nhiều như vậy rồi, nhất định là cũng có mục đích gì đó phải không, nói ra xem nào.

    - Ra ngoài đi dạo một lát đi.

    Khiến cho người ta kinh ngạc ở chỗ, Đại Công Kê không ngay lập tức nêu ra yêu cầu của mình, hơn nữa ngữ khí lại còn có phần tuyệt vọng, y bước ra bên ngoài đi dạo.

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê một cách đầy nghi hoặc, hắn cũng không từ chối lời đề nghị của y.

    Trước đó Sở Mặc nói với Hà Húc rằng mình đang bế quan, vài ngày trôi qua rồi, cũng đến lúc phải xuất đầu lộ diện rồi.

    Tiếp sau đó, Sở Mặc dẫn theo Đại Công Kê và Tiểu Sài Khuyển ra ngoài đi dạo, bước ra khỏi doanh trại.

    Dọc đường đi, tất cả mọi người đều nhìn Sở Mặc với thái độ cung kính, luôn miệng chào hỏi Sở Vương điện hạ.

    Vương vị của Sở Mặc trên thực tế thì chưa được công khai một cách rộng rãi, nhưng đám chiến sĩ của quân đoàn mỏ quặng này thì đều cho rằng nên gọi hắn là như vậy mới đúng.

    Sở Mặc đã đính chính vài lần rồi mà cũng chẳng có tác dụng gì nên hắn đành mặc kệ bọn họ.

    Đó kỳ thực cũng chỉ là một phương thức mà đám quân lính ở dưới thể hiện sự kính phục và thân thiện với hắn mà thôi.

    Người khác muốn gọi như vậy cũng chẳng có tư cách mà được gọi đó chứ!

    Hà Húc nhìn thấy Sở Mặc đã xuất hiện thì ngay lập tức chạy tới trước mặt của hắn, thi hành một quân lễ rồi nói:

    - Điện hạ, khi nào thì chúng ta hành động?

    Bên phía thuộc hạ...

    đã nhận được thông tin tình báo chi tiết về tất cả tình hình của Hổ Đầu Quân, hơn nữa, bên phía Hổ Đầu Quân dường như cũng đã có cảnh giác, bất cứ lúc nào cũng có thể phát hiện ra được sự tồn tại của chúng ta.

    Sở Mặc gật gật đầu đáp lời:

    - Ngày mai, chúng ta sẽ công kích...

    Hổ Đầu Quân!

    Hà Húc kinh ngạc ngây người một chút rồi lớn tiếng đáp lại:

    - Được, thuộc hạ sẽ lập tức đi chuẩn bị!

    Dứt lời y khí thề phừng phừng rời đi.

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc và truyền âm nói:

    - Ngươi đã thấy chưa?

    Đó mới chính là người thực sự thích hợp ở lại trên chiến trường, tiểu tử à... ngươi, không thích hợp!

    Sở Mặc không phủ nhận điều gì hết, hắn cùng với Đại Công Kê leo lên đỉnh của một ngọn núi nhỏ, ngồi lên một tảng đá, rồi sau đó hắn nhìn Đại Công Kê và nói:

    - Có chuyện gì mà buộc phải tới đây mới nói được vậy?

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc và nói:

    - Kê gia ta muốn tâm sự về quá khứ của mình, Kê gia ta không thích ở trong doanh trại nói những chuyện này, nên mới tìm đến nơi không có người để nói.

    Tiểu Sài Khuyển nhảy nhót trên tảng đá, ngoan ngoãn nằm bên cạnh Sở Mặc.

    Đại Công Kê nhìn Tiểu Sài Khuyển một cái rồi lẩm bẩm nói:

    - Nhưng lại để cho con chó chết tiệt nhà ngươi đắc ý, bí mật của Kê gia ta... không phải là ai cũng được nghe.

    Tiểu Sài Khuyển ngẩng đầu lên nhìn Đại Công Kê một cách khinh bỉ, tuy nó không thể nói được, linh trí cũng đã bị phong ấn, nhưng Tiểu Sài Khuyễn vẫn còn có bản năng.

    Vì thế nó nhìn Đại Công Kê thể hiện sự bài xích của mình với y.

    Đại Công Kê cũng chẳng muốn đếm xỉa đến con chó chết tiệt đó nữa, y nhìn Sở Mặc và nói:

    - Sư phụ của ngươi kiến thức uyên bác, nhận ra được thân phận của Kê gia ta.

    Đúng đó, Kê gia ta là Thiên Kê!

    Nhưng ông ta lại không biết được rằng Thiên Kê... có nghĩa là gì.

    - Thiên Kê mang đi hầm thì sẽ thơm ngon hơn chăng?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê và hỏi.

    - Tiểu tử, Kê gia ta quyết sống mái với ngươi một phen!

    Đại Công Kê nổi đóa lên rồi lao thẳng về phía Sở Mặc.

    Tiểu Sài Khuyển bị y dọa đến nỗi sợ phát khiếp, vội vàng nhảy qua một bên.

    Tiểu Sài Khuyển, thần thú cửu giới bị phong ấn đáng thương đó, đã ít nhiều trở nên quen thuộc với những "ân oán" giữa con gà đó và chủ nhân của mình.

    Ban đầu nó còn tính xông lên giúp chủ nhân của mình một tay, nhưng trải qua nhiều lần rồi, Tiểu Sài Khuyển cũng đã quen với cảnh này rồi.

    Mỗi lần Sở Mặc đấu đá với Đại Công Kê thì Tiểu Sài Khuyển đều trốn ra một chỗ thật ra mà quan chiến.

    Và kết quả là gần như lần nào cũng vậy, chủ nhân lấy ta thanh đao đáng sợ đó thì Đại Công Kê mới thu móng vuốt của mình lại.

    Hay nói theo một cách khác rằng, nếu như không có thanh đao đó thì chủ nhân tuyệt đối không thể đấu lại được Đại Công Kê ác độc đó.

    Tuy nhiên lần này... lại có chút bất ngờ!

    - Khỉ thật, tên tiểu tử nhà ngươi dùng thần dược hay sao vậy?

    Sao bỗng dưng lại cường mạnh đến như vậy?

    - Ngươi chẳng qua cũng chỉ là vừa mới đột phá tới Thiết Huyết Cảnh thôi mà...

    Ồ, được rồi, là Thuyết Huyết Cảnh trung kỳ, nhưng cũng không thể mạnh đến như vậy được chứ?

    - Ngươi chịu kích động gì đó rồi phải không, hay là lại bị một tiểu cô nương nào đó bỏ mặc rồi hả?

    - Dào ôi...

    Ngươi dám động vào một cọng lông của Kê gia ta, ta sẽ liều mạng với ngươi!

    Ầm ầm ầm!

    Chỉ có một màn gà bay toán loạn... mà không có cảnh tượng chó chạy.

    Vì chó đang đứng bên cạnh mà quan chiến đó thôi.

    Cuối cùng thì Sở Mặc cũng đã có thể bộc phát được vài phần sự bức bối ở tận trong sâu đáy lòng.

    Sự ra đi của sư phụ có ảnh hưởng rất lớn đối với hắn.

    Nhưng Sở Mặc vẫn cố kìm nén lại cảm xúc của mình, hắn không muốn để cho chuyện đó ảnh hưởng đến bản thân mình.

    Nhưng trên thực tế thì sự việc đó đã ảnh hưởng tới hắn!

    Hơn nữa còn ảnh hưởng rất nghiêm trọng.

    Kỳ thực thì Đại Công Kê vẫn biết Sở Mặc luôn kìm nén cảm xúc của mình.

    Một trận đấu kịch liệt có thể khiến cho nỗi buồn vì sư phụ đã rời đi của Sở Mặc được bộc phát ra ngoài, đồng thời cũng có thể khiến cho tên tiểu tử này có thêm được một chút kinh nghiệm chiến đấu.

    -----o0o-----

    Chương 375 : Bằng hữu

    Chương 375 : Bằng hữu

    Đại Công Kê cảm thấy bản thân mình dường như đã dốc lòng dốc sức vì tên tiểu tử này rồi.

    Một nửa canh giờ sau, hai bên mới ngừng tay.

    Sở Mặc nằm trên tảng đá, thở hồng hộc rồi nói:

    - Tiếp tục.

    Đại Công Kê lườm hắn một cái, trong lòng thầm nghĩ: đúng là đồ vô lương tâm, vậy mà cũng không biết cảm ơn Kê gia ta một câu.

    - Tộc Thiên Kê trước giờ luôn thông minh bác học, có thể nói... là một loài thông minh nhất trong thế giới sinh linh.

    Thiên Kê từ khi sinh ra đã mang trong người rất nhiều bản lĩnh thần kỳ.

    Ví dụ như Kê gia ta chẳng hạn, ta có thể biến thành bất cứ một loài sinh linh nào mà ta muốn!

    Điều quan trọng nhất là tộc Thiên Kê đều bất tử!

    Đại Công Kê ngẩng đầu kiêu hãnh rồi sau đó lại cúi đầu xuống mà nói tiếp:

    - Nhưng có điều nhược điểm lớn nhất của Thiên Kê... là chiến lực quá yếu.

    Chỉ cần đối phương biết được điều này thì bọn ta chắc chắn sẽ bị giết chết...

    - Quả thật sẽ bị người ta mang đi hầm hay sao?

    Sở Mặc có chút kinh ngạc hỏi.

    Câu hỏi này quả thực không hề có chút khích bác gì hết.

    Đại Công Kê cũng chẳng so đo với những gì mà Sở Mặc vừa mới nói, y còn gật gật đầu và nói:

    - Đúng vậy đó, đối với rất nhiều người mà nói thì Thiên Kê là món đại bổ...

    - Câu nói này quả thật chính xác.

    Sở Mặc thở dài một cái rồi nói:

    - Chí ít thì...

    đứng ở lập trường của loài người là như vậy đó.

    Đại Công Kê có chút buồn bã rồi sau đó y gật đầu nói:

    - Đúng vậy đó.

    Vì thế nên Kê gia ta mới là con gà duy nhất còn sót lại của Tộc Thiên Kê.

    - Gì cơ?

    Sở Mặc kinh ngạc nhìn Đại Công Kê:

    - Ngươi nói rằng...

    Tộc Thiên Kê sắp bị diệt vong rồi sao?

    - Tuy chuyện này khiến cho người ta cảm thấy đau lòng, nhưng...

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc và nói:

    - Đúng là như vậy đó.

    - Tại sao lại như vậy...

    Sở Mặc cũng bất giác trùng cả lòng xuống.

    Tuy đứng trên lập trường của loài người mà nói thì việc ăn những sinh linh khác chẳng có gì là to tát hết.

    Nhưng đối với Đại Công Kê và Tộc Thiên Kê của y thì đó là một thảm họa diệt vong.

    - Thiên Giới... trước giờ vẫn là nơi mà cá lớn nuốt cá bé, ngay đến cả rồng cũng có thể trở thành thức ăn được.

    Tộc Thiên Kê chúng ta trước giờ vẫn được biết đến với cái danh là món ăn thượng hạng.

    Trong ánh mắt của Đại Công Kê để lộ ra vài phần châm biếm:

    - Vì thế nên Kê gia ta muốn thay đổi tất cả mọi thứ!

    Đây là thời đại của những kẻ mạnh, không muốn bị người khác ăn thịt mình thì chỉ còn cách biến mình trở nên mạnh mẽ hơn, tìm cách thay đổi tất cả mọi thứ!

    Dù gì thì...

    Kê gia ta cũng đã là con gà cuối cùng của Tộc Thiên Kê rồi.

    Kê gia ta chỉ muốn trở thành... một chiến binh gà đầu tiên của Tộc Thiên Kê!

    Sở Mặc ngây người suy nghĩ, hắn muốn cười một cái, nhưng cuối cùng thì lại không cười nữa.

    Hắn đứng dậy vỗ vai Đại Công Kê và nói:

    - Ngươi sẽ thành công!

    - Nói thì dễ lắm...

    Đại Công Kê thở dài:

    - Năm xưa Kê gia ta thừa lúc loạn lạc mà tìm cách chạy thoát, trốn chui lủi, chỉ sợ bị một sinh linh cường mạnh hơn mình phát hiện ra.

    Năm đó Kê gia ta đọc qua một cuốn sách cổ mới biết Tạo Hóa Ngư được tích lũy đến một mức độ nhất định thì sẽ không những có thể thay đổi được thể chất của mình mà còn sẽ đả thông huyết mạch viễn cổ trong thân thể mình.

    - Huyết mạch viễn cổ của Tộc Thiên Kê là gì?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê và hòi:

    - Không phải là phượng hoàng đó chứ?

    - Chính là huyết mạch phượng hoàng!

    Ánh mắt của Đại Công Kê ánh lên một sự kiêu hãnh.

    Niềm kiêu hãnh này chỉ có duy nhất y mới hiểu.

    - Yên tâm đi, ngươi nói rằng ở trong Quy Khư có Luân Hồi Trì đúng không?

    Tới lúc đó chúng ta sẽ kiếm một hồ đầy nước rồi tính tiếp!

    Sở Mặc cười nói tiếp:

    - Còn về U Minh Trùng... ta tin rằng sẽ có một ngày chúng ta sẽ tìm được!

    Đại Công Kê lắp bắp nhìn Sở Mặc và nói:

    - Kỳ thực thì... cho dù có ở trong Thiên Giới thì trước giờ cũng chưa từng có ai thực sự nuôi được Tạo Hóa Ngư.

    Trước đây là Kê gia ta gạt ngươi...

    - Ừm?

    Nước trong Luân Hồi Trì và U Minh Trùng vẫn không đủ sao?

    Sở Mặc không hề tức giận chút nào, hắn nhìn Đại Công Kê và hỏi.

    - Đủ thì đủ rồi, chỉ có điều...

    Đại Công Kê do dự một lát rồi cuối cùng vẫn nói:

    - U Minh Trùng thì không nói làm gì, chỉ cần tìm được U Minh Hà, tính cách bắt được đám U Minh Trùng đó là được, tuy rằng có hơi khó khăn một chút...

    Nhưng nước của Luân Hồi Trì thì cho dù có là bậc trưởng lão trong Thiên Giới cũng khó mà động vào được.

    Vì... sẽ có hậu quả rất lớn xảy tới!

    - Hậu quả?

    Sở Mặc nghe thấy hai chữ này thì khẽ chau mày lại.

    Đại Công Kê nói:

    - Đúng vậy đó, Luân Hồi Trì... xuất hiện ở nơi đâu thì có nghĩa là nơi đó không được cát tường, bất cứ sinh linh nào chỉ cần bước chân vào trong Luân Hồi Trì sẽ bị gửi tới luân hồi.

    Cho dù có là sinh linh cường mạnh vô địch cỡ nào đi chăng nữa.

    Nếu may mắn thoát khỏi... thì không chết cũng bị lột mất một lớp da!

    Nơi đó nếu người thường mà có gặp phải thì cũng nhanh chóng trốn chạy cho thật xa...

    Vậy mà đám Tạo Hóa Ngư lại sống ở trong đó, đúng là cá gặp được nước.

    Chẳng có mấy người... có thể bắt được Tạo Hóa Ngư ra khỏi Luân Hồi Trì.

    Nếu không thì loài vật như Tạo Hóa Ngư e rằng sớm đã bị diệt vong rồi.

    - Vậy nên đám Tạo Hóa Ngư trên Cô Bút Đỉnh vì là rời khỏi Luân Hồi Trì nên chúng mới bị ngươi bắt được hay sao?

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê và hỏi.

    Đại Công Kê gật gật đầu đáp lại:

    - Đúng vậy đó, nếu như bọn chúng vẫn còn ở trong Luân Hồi Trì thì có cho ta một trăm lá gan ta cũng không dám bắt chúng...

    - Vậy mà ngươi vẫn còn lừa gạt ta đi kiếm nước trong Luân Hồi Trì?

    Sở Mặc lườm Đại Công Kê một cái.

    Lúc trước Sở Mặc không nổi đóa là vì hắn cảm thấy ít nhiều gì thì con gà này còn có chút lương tâm, y không định mãi lừa gạt hắn.

    Đại Công Kê buồn bã nói:

    - Ai biết được ngươi sẽ đi tới được bước đường này.

    Nhưng Kê gia ta kỳ thực không nói dối, Hỗn Độn Hồng Lô trên người của ngươi quả thực có thể lấy được nước trong Luân Hồi Trì, chỉ là... không quá dễ dàng mà thôi.

    Sở Mặc nhìn Đại Công Kê và nói:

    - Vậy ngươi dạy cho ta.

    - Ngươi... thực sự muốn giúp ta sao?

    Hai mắt Đại Công Kê bừng sáng, ánh mắt y nhìn Sở Mặc trở nên hơi có phần phức tạp.

    - Đương nhiên!

    - Vì sao?

    - Cái gì mà vì sao?

    Ngươi đần độn sao, chẳng phải chúng ta là bạn sao?

    Sở Mặc lườm y một cái, hắn bỗng cảm thấy con gà này khi ngớ ngẩn đần độn thì thật là hết thuốc chữa.
     
    Thí Thiên Đao Full
    XVI ( Chương 376-400 )


    Chương 376 : Đột kích đêm

    Chương 376 : Đột kích đêm

    - Bạn sao...

    Đại Công Kê lẩm bẩm trong miệng.

    Đôi mắt của y dường như có thứ gì đó ướt ướt đang sáng lấp lánh.

    - Ta có nói với ngươi rằng Tộc Thiên Kê là món ăn thượng hạng trứ danh, lẽ nào ngươi không muốn ăn thịt ta sao?

    Đại Công Kê nhìn Sở Mặc và nói với chút run rẩy.

    - Dĩ nhiên là ta muốn lắm chứ!

    Gà hầm nấm... món ăn thượng hạng đó!

    - Tiểu tử, Kê gia ta hôm nay quyết sống mái với ngươi, không ai được cản ta!

    - Bên trong Quy Khư... kỳ thực có lẽ còn một món đồ khác nữa.

    Năm xưa khi Kê gia ta còn ở trong Thiên Giới, ta đã muốn đi tìm thứ đó rồi, chỉ tiếc là... ta chưa từng vào đó.

    - Là thứ gì vậy?

    - Chân linh của phượng hoàng...

    - Chân linh phượng hoàng sao?

    - Đúng vậy, loài phượng hoàng đích thực...

    đã trở nên vô cùng hiếm có rồi, nghe nói thậm chí đã gần như tuyệt tích không còn dấu vết nào nữa.

    Phượng ử và hoàng nữ của Thiên Giới kỳ thực đều không phải là huyết mạch phượng hoàng thuần túy.

    Theo những thăm dò bao năm nay của Tộc Thiên Kê, chúng ta cuối cùng cũng phát hiện được ra rằng trong Quy Khư chắc chắn có tồn tại chân linh phượng hoàng.

    - Ngươi muốn ta giúp ngươi tìm thấy thứ đó?

    - Coi như là vậy đi, thứ đó có tìm được hay không còn phải tùy duyên...

    Hiếm hoi lắm mới thấy Đại Công Kê thở dài một cái, rồi sau đó y nhìn Sở Mặc và nói:

    - Kê gia ta đã khổ sở tìm kiếm biết bao năm nay rồi mà chưa thấy có hy vọng gì hết.

    Những thứ là của Kê gia ta... thì sẽ không thể bị vuột mất được, còn không phải của Kê gia thì...

    Sở Mặc ngẫm nghĩ một lát rồi gật gật đầu nói:

    - Được, ta biết rồi, ta sẽ cố gắng giúp người tìm được!

    Đại Công Kê xúc động nhìn Sở Mặc, dường như y muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng không nói được nên lời.

    Sở Mặc bước lên phía trước, vỗ vai Đại Công Kê và nói:

    - Đi thôi, quay lại chiến đấu thôi!

    ...

    Lãnh Hổ ngồi bên trong doanh trại, vẻ mặt u sầu, hai mày chau lại.

    Một tên mưu sĩ dưới trướng y trầm giọng nói:

    - Tướng quân, đội quân đoàn mỏ quặng đó của Đại Hạ, sau khi nhận được cứu viện từ Viêm Hoàng Thành thì đã lặng lẽ biến mất.

    Nếu thuộc hạ đoán không nhầm thì bọn chúng lúc này có lẽ đã lên tuyến đầu rồi.

    Chỉ là thuộc hạ không rõ rút cuộc thì bọn chúng ẩn nấp ở nơi nào rồi?

    Mục tiêu mà bọn chúng chuẩn bị mai phục là ai...?

    Nhưng theo như thuộc hạ suy đoán thì chắc chắn...

    - Mục tiêu là ai?

    Lãnh Hổ trầm giọng hỏi.

    - Là chúng ta!

    Mưu sĩ đáp lời.

    Gương mặt vốn đã lạnh lùng của Lãnh Hổ lúc này lại càng trở nên nghiêm nghị hơn nữa, y gật gật đầu, khẽ nhắm mắt lại và nói:

    - Ngươi nói xem...

    Nếu lúc này chúng ta đột nhiên công kích tên lão tướng Phàn Vô Địch đó thì có nên hay không?

    Mưu sĩ trầm tư một hồi thật lâu rồi đáp lời:

    - Chúng ta đã treo lệnh bài miễn chiến nhiều ngày nay, lão thất phu đó chắc chắn...

    đã đoán được chính sách hiện tại của Đại Tề chúng ta.

    - Kéo dài...

    Lãnh Hổ nói.

    Mưu sĩ gật gật đầu, miệng lẩm bẩm nói nhỏ:

    - Nếu chúng ta... không kéo dài thì sao?

    Mưu sĩ lẩm bẩm, đột nhiên y vỗ đùi cái đét một cái, lớn tiếng nói:

    - Diệu kế... diệu kế!

    Tướng quân thật cơ trí!

    Gương mặt của Lãnh Hổ dần dần bớt sự lạnh lùng, y tựa lưng vào ghế, lẩm bẩm nói:

    - Tên thất phu đó... thực sự cho rằng Đại Tề chúng ta chỉ biết ngồi chờ chết mà thôi sao?

    Phàn Vô Địch... lần này Hổ Đầu Quân của ta nhất định sẽ... cho ngươi một bài học sâu sắc nhất!

    Tên mưu sĩ nhìn Lãnh Hổ, ánh mắt lộ rõ vẻ mừng rỡ.

    Kẻ sĩ chết vì tri kỷ!

    Có được một vị tướng quân khiến cho bản thân mình phải tán thưởng, thì cho dù có mất mạng... cũng chẳng có gì đáng tiếc hết.

    - Đêm nay sẽ tấn công!

    Tên mưu sĩ và Lãnh Hổ đồng thanh nói, rồi sau đó hai ngươi bọn chúng nhìn nhau và cười lớn.

    ...

    - Tình hình sao rồi, Hổ Đầu Quân có động tĩnh gì chưa?

    Sở Mặc ngồi bên trong doanh trại, y nhìn Hà Húc và hỏi.

    - Tạm thời chưa có bất cứ động tĩnh gì hết, dường như... bọn chúng đồng lòng quyết định phòng thủ cho tới chết.

    Hà Húc cười nói:

    - Lúc này rồi, Đại Tề còn có thể... làm trò gì được nữa chứ?

    Sở Mặc khẽ chau mày rồi nhẹ nhàng nói:

    - Ta cảm thấy... có điều gì đó không bình thường.

    - Không bình thường sao?

    Hà Húc cười nói:

    - Phải chăng công tử quá đa nghi mà lo lắng?

    Tuy Lãnh Hổ là một mãnh tướng, nhưng với tình trạng hiện tại của Đại Tề bọn chúng thì công tử ngài biết rõ rằng chúng lấy cái gì để mà đấu lại Đại Hạ chúng ta đây?

    Hà Húc nói đoạn thì đột nhiên khẽ chau mày lại suy nghĩ.

    Y không ngốc nghếch đần độn, ngược lại, Hà Húc không những có dã tâm rất lớn, đồng thời y cũng là một viên tướng rất có năng lực.

    Có một số sự việc người ta nhất thời không kịp nhận ra, nhưng không đồng nghĩa rằng họ sẽ vĩnh viễn không thức tỉnh.

    Sau khi được Sở Mặc nhắc nhở, Hà Húc cũng đồng thời khẽ nhắm mắt lại suy nghĩ một hồi thật lâu, rồi sau đó y nhìn Sở Mặc.

    Hai người bọn họ gần như cùng đồng thanh thốt lên:

    - Tối nay tấn công!

    ...

    Trời vào đêm.

    Doanh trại của Hổ Đầu Quân đã sớm dập tắt hết đèn lửa bỗng đột nhiên đuốc lửa sáng bừng.

    Tất cả tướng lĩnh của Hổ Đầu Quân đầu đội mũ thân khoác giáp, xếp thành hàng lối chỉnh tề.

    Đội quân vạn người, quân cương nghiêm ngặt, ngoại trừ tiếng áo giáp va chạm vào nhau và tiếng bước chân nhẹ nhàng ra thì tuyệt nhiên không có bất cứ một tiếng động nào khác nữa.

    Lãnh Hồ cưỡi lên lưng một con ngựa cao lớn, thân mặc áo giáp màu bạc sáng lóa, một tay nắm dây cương, một tay cầm thương dài, ánh nhìn sắc lạnh hướng về phía Hổ Đầu Quân đang xếp thẳng hàng lối.

    - Đêm nay... chúng ta sẽ đột kích đại doanh của Phàn Vô Địch!

    - Hôm nay... chúng ta phải báo thù rửa hận cho những chiến binh và tướng lĩnh đã chết trận trong dãy núi Thiên Đoạn!

    - Ta biết trong lòng các ngươi cũng đang sợ hãi, cũng đang mơ hồ...

    Nhưng ta muốn nói cho các ngươi biết rằng, Hổ Đầu Quân chúng ta không phải là đám người ham sống sợ chết!

    - Đêm nay... chắc chắn sẽ có những huynh đệ phải bỏ mạng ở đây nhưng ta hy vọng...

    đến khi các ngươi gặp lại những người anh em đã bỏ mạng trong dãy Thiên Đoạn, sẽ không phải cảm thấy hổ thẹn với bọn họ!

    - Các ngươi... có làm được không?

    Tiếng thét của Lãnh Hổ vang vọng truyền tứ phía trong không trung.

    Hạng vận Hổ Đầu Quân không hô lên thật to vì e sợ sẽ làm kinh động đến đám thám báo của quân Đại Hạ.

    Nhưng tất cả bọn chúng đều giương cao binh đao trong tay mình lên, chĩa thẳng lên trời!

    Dưới ánh sáng của đuốc lửa, những lưỡi đao đó sáng lấp lánh, rọi tứ bề.

    -----o0o-----

    Chương 377 : Gừng càng già càng cay (1)

    Chương 377 : Gừng càng già càng cay (1)

    - Giết!

    Lãnh Hổ hét lên một tiếng, hai chân thúc vào bụng ngựa một cái.

    Trong màn đêm tăm tối, y lao thật nhanh lên phía trước.

    Hai vạn quân kỵ binh!

    Đâu là lực lượng mạnh nhất mà Lãnh Hổ có trong tay.

    Vì là đột kích nên bắt buộc phải thần tốc, phải khiến cho đám quân đội Đại Hạ bị tấn công mà không kịp trở tay.

    Tiếng vó ngựa của hai vạn quân kỵ binh dồn dập trên mặt đất thành một tràng âm thanh chấn động cả một vùng, dường như muốn rung chuyển tất cả mọi thứ xung quanh.

    Sở Mặc đang dẫn quân hướng về phía doanh trại của Hổ Đầu Quân, nhận thấy có sự khác lạ, hắn hơi kinh ngạc rồi ngay lập tức nhảy xuống khỏi lưng ngựa, áp sát hai tai của mình xuống dưới đất mà nghe ngóng rồi sau đó đứng dậy, sắc mắt đanh lại và noi với Hà Húc:

    - Thật trùng hợp... bọn chúng cũng lựa chọn đêm nay để đột kích chúng ta!

    Hà Húc nheo mắt nói:

    - Công tử, ta thống lĩnh ba nghìn quân...

    đột kích đại doanh của Lãnh Hổ, ngài thống lĩnh chín nghìn quân...

    đánh đột kích từ phía sau đám kỵ binh của bọn chúng!

    Sở Mặc suy nghĩ một lát rồi nói nhỏ:

    - Ta thống lĩnh ba nghìn người, để lại cho ngươi chín nghìn người!

    Đại doanh của Lãnh Hổ... còn lại không ít người đâu!

    - Số kỵ binh mà y mang đi ít nhất cũng phỉa hơn một vạn người, ba nghìn người đánh úp bọn chúng thì thật quá ít...

    Hà Húc trầm giọng nói:

    - Chúng ta mỗi người thống lĩnh sáu nghìn quân!

    - Ta thống lĩnh năm nghìn, ngươi thống lĩnh bảy nghìn... không phải tranh cãi nữa, đây là mệnh lệnh!

    Sở Mặc nhìn Hà Húc và nói.

    Hà Húc chỉ đành gật đầu đồng ý.

    Sở Mặc gật gật đầu rồi nói:

    - Được, trận chiến này chỉ được thắng không được thua!

    Ngươi nhất định phải mang các huynh đệ chúng ta sống sót quay trở về!

    Ta ở trong đại doanh của ông nội chuẩn bị sẽ rượu ngon mồi nhắm để chờ các ngươi chiến thắng trở về!

    Sở Mặc và Hà Húc đều biết rõ tính quan trọng của trận đấu này.

    Hơn nữa hai nhánh quân của bọn họ hoàn toàn không có thời gian để có thể chi viện cho nhau.

    Không thành công thì thành nhân.

    Hà Húc cười lớn nói:

    - Tuân mệnh, lần này công tử ngài sẽ có thể thực sự... chứng kiến được uy lực của quân đoàn mỏ quặng chúng ta!

    Trong lúc hai người bọn họ đang nói chuyện, đám tướng lĩnh ở phía dưới đã sớm sắp xếp đội ngũ hoàn chỉnh.

    Hai nhánh quân của bọn họ phân đôi đường tại đây!

    Sở Mặc mang theo năm nghìn chiến sĩ quân đoàn mỏ quặng, hướng về phía hai vạn quân kỵ binh của Lãnh Hổ mà lao tới truy sát!

    ...

    Doanh trại của Đại Hạ lưng dựa núi, trước mặt là một con sông lớn.

    Nhưng giờ đang là cuối Xuân đầu Hạ, chưa tới mùa mưa nên nước trong con sông này nhiều nhất cũng chỉ cao đến đầu gối mà thôi.

    Hơn nữa đá ở dưới lòng sông cũng không nhiều, phần lớn vẫn là lớp cát chắc chắn lót ở phía dưới nên chiến mã chỉ thoáng một lát đã qua được tới bờ bên kia.

    Đám quân thám báo của Lãnh Hổ đã nhiều lần khảo sát địa hình của nơi đây, bao gồm cả những khu vực xung quanh đó chừng chục dặm, tất cả đều không có điểm gì bất thường hết.

    Vì thế nên trong lòng Lãnh Hổ vô cùng chắc chắn rằng lần đột kích này của y chắc chắn sẽ thành công!

    Mãi cho tới khi hai vạn kỵ binh của Lãnh Hổ áp sát đến bên bờ sông thì toàn bộ quân doanh của Đại Hạ vẫn cứ lặng như tờ!

    Ánh mắt Lãnh Hổ phát ra những tia nhìn sắc sảo, y không nén nổi cảm xúc mà phá lên cười lớn:

    - Lão thất phu Phàn Vô Địch, để xem hôm nay thì ngươi còn chạy vào đâu được nữa đây!

    - Không xong rồi. kẻ địch đột kích!

    - Kẻ địch đột kích!

    - Hổ Đầu Quân... là Hổ Đầu Quân!

    Người của Lãnh Hổ đột kích!

    - Mau dậy đi...

    - Nhanh lên một chút đi!

    Đại doanh của Phàn Vô Địch tức thì trở nên hỗn loạn.

    Dưới màn đêm tối tăm, người của bọn Lãnh Hổ đứng bên bờ sông cách chừng hơn một trăm trượng thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ cảnh tượng hỗ loạn với những bóng người đang chạy nhốn nháo ở phía bên đó.

    - Ha ha ha ha, lão thất phu Phàn Vô Địch kia, ngươi không ngờ tới phải không, đại lão gia Lãnh Hổ nhà ngươi lại có gan đến đột kích doanh trại của Đại Hạ các ngươi?

    Lãnh Hổ ngồi trên lưng ngựa, cười thật lớn rồi nói:

    - Các huynh đệ, giết chết lũ bọn chúng cho ta!

    Không được tha cho một tên nào!

    - Giết!

    Hai vạn kỵ binh đã nhẫn nhịn biết bao nhiêu ngày nay, lúc này bọn chúng cuối cùng cũng được thỏa sức trút cơn giận, tất cả đồng thanh gào thét lên.

    Lãnh Hồ thúc ngựa lao lên trước dẫn đầu, lao nhanh qua con sông đang chuẩn bị khô cạn này, điên cuồng tiến lên phía trước.

    - Tướng quân cẩn trọng, để chúng tôi hoa tiêu trước đã!

    Hơn chục tên lính thám báo vẫn cẩn thận chú ý đển bổn phận của mình, bọn chúng đồng loạt nhanh chóng vượt tới phía trước Lãnh Hổ mà qua sông.

    Lạch cạch!

    Lạch cạch!

    Con chiến mã kiện tráng dễ dàng vượt qua dòng sông khô cạn như một con suối nhỏ đó để sang tới bờ bên kia, rồi sau đó hướng về phía Lãnh Hổ ra hiệu rằng nơi này đã an toàn.

    Lãnh Hổ ha hả cười lớn, khẽ vung thanh đao cầm ở trong tay và nói:

    - Tiến lên!

    Ầm!

    Tiếng vó ngựa trung trời, tất cả đoàn quân kỵ binh của bọn chúng đều sắp hàng ngay ngắn chỉnh tề và bắt đầu vượt sông.

    Con sông này... quả nhiên rất an toàn, không có bất cứ vấn đề gì hết!

    - Giết!

    - Giết chết đám quân Đại Hạ chó chết này, trả thù cho những anh em tử trận trong dãy Thiên Đoạn của chúng ta!

    - Giết!

    Cùng một lúc, tiếng thét chết chóc vang động trời xanh!

    Bên phía quân doanh của Đại Hạ, tất cả dường như trở nên hỗn loạn hơn nữa, bọn họ hoàn toàn không thể bố trí quân ngũ để có được sự phản kháng hiệu quả nhất, có một số người đã bị chết trận ngay tức thì.

    Đại doanh của Đại Hạ vang lên những tiếng kêu thảm thiết không dứt.

    Trong đám hai vạn kỵ binh của đó thì đã có ít nhất hơn một vạn quân đã sang được tới bờ bên này.

    Bọn chúng như một đám hổ báo lang sói khát mau, hùng hục lao về phía đại doanh của Đại Hạ.

    Tuy nhiên khi Lãnh Hổ, kẻ thủ lĩnh cầm đầu lao tới đại doanh của Đại Hạ, ngạo nghễ định tung hoành chém giết, thì y chợt cảm thấy có điều gì đó không tốt lành cho lắm.

    Trong đại quân doanh của Đại Hạ, quả thực có không ít người... hơn nữa lại vô cùng hỗn loạn.

    Có rất nhiều người thậm chí còn chưa kịp mặc được quần áo lên người, chỉ vừa mới chui ra khỏi lều trại thì đã bị quân kỵ binh của y chém chết!

    Nhưng, đó có quả thực là quân đội dưới trướng của Phàn Vô Địch hay không?

    Theo lý mà nói thì với tinh thần cảnh giác của một lão tướng như Phàn Vô Địch, cho dù có nơi lỏng cảnh giác đến như thế nào chăng nữa cũng không thể không bố trí một số lính gác canh phòng ở bên bờ sông như vậy được...

    -----o0o-----

    Chương 378 : Gừng càng già càng cay (2)

    Chương 378 : Gừng càng già càng cay (2)

    - Đúng rồi, lính gác!

    Lãnh Hổ đột nhiên giật mình đánh thót một cái, cuối cùng thì y cũng đã hiểu được vì sao trong lòng mình lại có dự cảm không tốt như vậy!

    Bọn chúng dọc đường điên cuồng lao tới đây, trong lòng hừng hực nộ khí, nên hoàn toàn không kịp suy tính quá nhiều.

    Tới lúc này đột nhiên y mới nghĩ tới việc rằng tại sao dọc đường tới đây Lãnh Hổ không đụng mặt bất cứ một tên lính thám báo hoặc lính canh nào của Đại Hạ!

    Tình huống này tuyệt nhiên không thể là động thái của một lão tướng cả đời đánh trận như lão thất phu đó được!

    Phàn Vô Địch không có bất cứ một chỗ dựa nào hết, lão từ một tên lính vô danh mà dần dần cố gắng từng bước từng bước phấn đấu tới vị trí đại tướng quân của ngày hôm nay.

    Lãnh Hổ đã từng dành thời gian nghiên cứu về cuộc đời của Phàn Vô Địch, y đánh giá lão tướng quân đó như sau:

    - Can đảm cận trọng, dũng mãnh cơ trí!

    Một người như vậy... lại bị Lãnh Hổ y dễ dàng đột kích đại trận doanh được hay sao?

    Nhưng lúc này toàn bộ kỵ binh của y đều đã thỏa sức chém giết đã tay.

    Đối diện với đám quân thiết kỵ của Đại Tề, đám binh sĩ còn chưa tỉnh ngủ của Đại Hạ hoàn toàn không có bất cứ một năng lực phản kháng nào, chỉ đành để mặc cho bọn chúng tàn sát!

    Gần như... không có bất cứ một khả năng kháng cự nào hết!

    Chính vào lúc đó, trên bầu trời đêm đen kịt bỗng nhiên bang lên một tràng âm thành vù vù ồn ào tựa như bầy ong vỡ tổ.

    Lãnh Hổ giật thót người run rẩy, y hét lớn:

    - Không xong rồi...

    Chúng ta bị trúng mai phục rồi!

    Vù... vù vù vù vù!

    Vô số những mũi tên giăng giày đặc trời đất, lao về phía đoàn quân bên này.

    Ngay lập tức có tới hơn một trăm tên lính kỵ binh Đại Tề bị bắn trúng.

    Rất nhiều người trong số bọn chúng còn đang chém giết hả hê, thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra thì bèn bị mũi tên đâm xuyên thủng đầu, xuyên thủng yết hầu, xuyên vào ngực... mà ngã xuống đất.

    - Lão thất phu Phàn Vô Địch... thật không ngờ ngươi dùng binh lính của mình để làm mồi nhử...

    Ngươi, ngươi có còn là con người không vậy?

    Lãnh Hổ thiếu chút thì thổ huyết, y phản ứng thật nhanh, rồi sau đó tụt xuống, trốn dưới bụng ngựa.

    Con chiến mã yêu quý của y đã bị một mũi tên bắn trúng mà tử trận.

    Ở bên phía sườn núi đối diện, một ai đó lạnh lùng đáp lời:

    - Đó là đám tử tù của Đại Hạ.

    Nếu bọn chúng có thể sống sót trở về thì sẽ được miễn tội chết, còn nếu như chết trận thì gia đình bọn chúng sẽ nhận được một món tiền trợ cấp.

    Những chuyện như vậy, Đại Tề các ngươi đã từng làm chưa?

    - Tử tù... thật không ngờ lại là tử tù... ha!

    Lãnh Hổ không kìm nổi nữa mà thổ huyết, y tức giận thét lên:

    - Lão thất phu kia, ngươi thật vô sỉ!

    - Con trai à, đây là chiến tranh!

    Người đứng trên sườn núi phía bên đó đáp lời với giọng điệu châm biếm:

    - Bắn tên!

    Vù vù vù vù vù...!

    Một tràng âm thanh của hàng ngàn mũi tên xé gió lao tới vang lên trong không gian của trời đất.

    Vô số mũi tên tạo nên một cơn mưa tên bắn lại một lần nữa từ phía trên cao tới tấp lao về phía kỵ binh của Hổ Đầu Quân.

    Trận đánh này quá dễ dàng, thậm chí chẳng cần phải nhằm thẳng mục tiêu mà bắn nữa.

    Trong lòng Lãnh Hổ cảm thấy hối hận bất cam lắm, y gào thét:

    - Rút lui... rút lui...

    Tuy nhiên lúc này đã có một vạn ba nghìn người vượt sông qua tới bờ bên này, còn hơn một vạn người nữa thì đã điên cuồng xông tận vào bên trong đại doanh của Đại Hạ rồi.

    Giờ muốn rút lui trong thời gian ngắn...

    điều này đâu dễ gì mà làm được?

    Hổ Đầu Quân là một đội quân được huấn luyện khắt khe, quân dung chỉnh tề.

    Ngay cả khi phải đối đầu với sự sống và chết như lúc này thì bọn chúng cũng không bấn cuống trốn chạy thoát thân.

    Nhưng dù có vậy đi chăng nữa thì tốc độ rút lui của đám người đó... cũng không thể nào nhanh hơn được tốc độ của những làn mưa mũi tên đang không ngừng lao tới.

    Chỉ có vài lượt mưa tên bắn tới thôi mà đã có hơn hai nghìn kỵ binh của Hổ Đầu Quân đã bị thiệt mạng.

    Còn số bị thương thì... càng không thể đếm xuể được, ít nhất cũng phải tới ba bốn nghìn người!

    Số thương vong gần như là từ lượt mưa tên bắn đầu tiên lao tới, vì lúc đó đám kỵ binh của Hổ Đầu Quân hoàn toàn không có một chút phòng bị nào hết.

    Những làn mưa tên bắn tiếp theo thì bọn chúng đã lấy bia chắn ra để bảo vệ những điểm yếu trên cơ thể.

    Nhưng muốn tuyệt đối tránh thương vong thì là điều không thể.

    Lúc này, trên phía sườn núi đối diện đột nhiên có một tiếng nói vang lên:

    - Hai cánh trái phải... xuất kích!

    Một tràng âm thanh chém giết vang lên, một lượng lớn bộ binh đột nhiên từ hai phía lao tới.

    Bọn họ trong tay cầm thương dài, hình thành nên một phương trận khổng lồ, nhằm thẳng về hướng đại doanh mà bao vây lấy.

    Trong lòng Lãnh Hổ cảm thấy hoảng sợ vô cùng.

    Y biết rõ rằng trận chiến đêm nay, y đã hoàn toàn bị thua trận rồi.

    Lãnh Hổ không kìm nổi lòng mà phẫn nộ thét lên:

    - Phàn Vô Địch...

    Vì sao ngươi có thể tính được việc hôm nay ta sẽ đến đột kích đại doanh của ngươi?

    - Nhóc con, đại tướng quân lão gia nhà ta chẳng cần phải tính toán gì hết.

    Một động tĩnh nhẹ của ngươi thôi... thì chúng ta đều đã nắm được trong lòng bàn tay!

    Ha ha ha ha ha.

    - Ha ha ha ha ha!

    - Ha ha ha, đúng như vậy đó.

    Nhóc con, mau cút về mà ăn thêm sữa mẹ vài năm nữa đi rồi hẵng ra chiến trường đánh trận!

    - Tính cái mẹ gì chứ, đại lão gia chúng ta những ngày qua đều sống như vậy đó!

    Ban ngày thì luyện binh trong doanh trại, ban đêm thì ở đây chờ các ngươi đó!

    - Chúng ta còn cho rằng đám nhát gan các ngươi không dám tới cơ đấy...

    Cuối cùng cũng không uổng công các đại lão gia chúng ta!

    Trên sườn núi, một đám tướng lĩnh của Đại Hạ đang dùng những lời lẽ thô tục mà trêu ghẹo làm nhục Lãnh Hổ.

    Tuy những lời nói đó khiến cho Lãnh Hổ tức giận đến xanh mặt, nhưng cuối cùng thì y cũng hiểu được bản thân mình thất bại ở đâu rồi.

    Gừng... quả nhiên gừng càng già càng cay!

    - Phàn Vô Địch...

    Lãnh mỗ xin được lĩnh giáo!

    Núi xanh còn đó, nước biếc xuôi dòng, sau này chúng ta có cơ hội sẽ còn gặp lại!

    Lãnh Hổ không muốn mất đi phong độ của một đại tương quân, y dắt một con chiến mã của thuộc hạ rồi chuẩn bị cùng người của mình phá vòng vây.

    Lúc này ở bên phía bờ sông, đám kỵ binh hơn sáu nghìn người của Hổ Đầu Quân bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.

    - Không xong rồi... có kẻ địch tấn công ta từ phía sau!

    -----o0o-----

    Chương 379 : Thi bắt hổ

    Chương 379 : Thi bắt hổ

    Tên tướng lĩnh của Hổ Đầu Quân hướng về phía Lãnh Hổ thét lên thật lớn...

    để truyền tin.

    Lãnh Hổ ớn lạnh trong lòng, y lẩm nhẩm:

    - Lão thất phu này thật tàn độc... ngươi định nuốt chửng chúng ta hay sao?

    Ta không tin... nhà ngươi lại có được thực lực đó!

    Bất chợt, ánh nhìn của Lãnh Hổ trở nên lạnh cứng như băng, y thét lên:

    - Thay đổi trận hình, xông lên mở con đường máu!

    Không được rơi vào vòng vây của kẻ địch, ba mươi người làm thành một tiểu đội, tự động tác chiến!

    - Tuân lệnh!

    Cho dù đã bị rơi vào vòng vây của đối phương nhưng Hổ Đầu Quân vẫn luôn giữ được quân dung chỉnh tề như cũ, không đến mức quá hoảng loạn.

    Phàn Vô Địch đứng ở trên sườn núi cao cũng khẽ ngây người kinh ngạc.

    Ông ta quay qua nhìn sang hai bên:

    - Chúng ta có bố binh ở bên đó sao?

    Một viên tướng lĩnh đứng bên cạnh khẽ chau mày lại, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc và nói:

    - Tướng quân, chúng ta có bố trí người ở bên phía bờ bên kia chăng?

    Một mưu sĩ đứng bên cạnh đó khẳng định chắc chắn:

    - Vì không muốn đánh rắn động cỏ nên chúng ta thậm chí còn không có bất cứ bố trí gì trên dòng sông này!

    Ban đầu cũng từng có người đề xuất xây một bờ đập trên đầu thượng lưu con sông, đợi tới khi quân Đại Tề tới nơi thì sẽ phá đập làm tràn nước xuống để nhấn chìm bọn chúng.

    Nhưng đề xuất đó đã nhanh chóng bị hủy bỏ, vì đám quân tham báo của Đại Tề...

    đâu có phải là đống bù nhìn đâu.

    Chỉ cần để cho bọn chúng phát hiện ra bất cứ động thái nào của quân Đại Hạ bên này thì chắc chắn bọn chúng sẽ không cắn câu mắc bẫy.

    Phàn Vô Địch nheo mắt lại lẩm bẩm một mình:

    - Không phải là người của chúng ta?

    Vậy thì là ai được?

    Những người bên cạnh ông cũng lần lượt lắc đầu, tất cả mọi người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Phàn Vô Địch trầm giọng nói:

    - Trước tiên nuốt chửng đám Hổ Đầu Quân này đã... rồi sau đó lập tức cử người điều tra cho ra xem người ở bên phía đó là ai!

    - Tuân lệnh!

    Lúc này chiến cục ở dưới đó đã có những thay đổi, hai bên đã chuyển sang đánh giáp lá cà!

    Tiếng thét tàn sát vang lên tứ phía, âm vọng trên bầu trời đêm.

    Đám chiến sĩ quân đoàn mỏ quặng do Sở Mặc làm thủ lĩnh ở phía bên kia gần như vừa mới lao tới thôi là đã đánh tan tác hàng ngũ của đám sáu bảy nghìn Hổ Đầu Quân vẫn còn chưa kịp qua sông!

    Những chiến sĩ của quân đoàn mỏ quặng này là ở cấp bậc nào cơ chứ?

    Ngẫu nhiên lựa một người trong số bọn họ, sắp xếp vào bất cứ một đội quân nào cũng ít nhất phải đạt đến cấp bậc tiểu đội trưởng.

    Vậy mà ở trong quân đoàn mỏ quặng này bọn họ đều chỉ là những chiến sĩ phổ thông mà thôi!

    Thậm chí những người đó đều từng là những thợ mỏ đào đường!

    Một tốp người như vậy mà tụ hợp lại với nhau, chiến lực của bọn họ đủ để khiến cho người khác cảm thấy run rẩy sợ hãi.

    Sở Mặc lại càng thể hiện được sức mạnh của mình hơn hết.

    Thí Thiên trong tay hắn vung lên thu về... cùng với những nhịp điệu đó là những tên địch lần lượt bị chết trận.

    Gần như chỉ thoáng một lát thôi, đội quân kỵ binh của Đại Tề đã hoảng loạn rối trận.

    Tâm lý có vững vàng đến đâu đi chăng nữa, có không biết sợ chết đến đâu đi chăng nữa, nhưng bọn họ cũng chưa từng đánh một trận đấu không có nổi sức chống đỡ như vậy!

    Lúc này bên phía trên sườn núi bỗng có tiếng nói vang lên:

    - Xin hỏi đội quân ở phía đối diện đó là ai vậy?

    Có một tên tướng lĩnh lớn tiếng đáp lời:

    - Quân đoàn mỏ quặng!

    Tướng quân của chúng tôi... là Sở Vương Điện hạ!

    Câu trả lời đó khiến cho hai bên đang tranh đấu rất kịch liệt... gần như phải ngưng chiến trong một tích tắc.

    - Quân đoàn mỏ quặng!

    - Sở Vương!

    Bất luận là câu trả lời nào trong hai ý ở trên thì cũng đều khiến cho tâm lý của hai bên lúc này hoàn toàn khác nhau!

    Đội kỵ binh Hổ Đầu Quân của Đại Tề khi nghe thấy hai danh từ đó thì tất cả bọn chúng đều cảm thấy sự tuyệt vọng đang lan chiếm lấy cõi lòng của mình.

    Quân đoàn mỏ quặng... chính là đội quân đã khiến cho bách vạn đại quân của Đại Tề chôn thân ở trong dãy Thiên Đoạn; Sở Vương... chính là kẻ đã gây nên tất cả những chuyện đó!

    Chẳng ai ngờ được rằng, đội quân khiến cho người khác phải rùng mình khiếp sợ đó lại xuất hiện ở nơi này!

    Trong ánh mắt của Lãnh Hổ không tránh khỏi vài phần tuyệt vọng, y thét lớn:

    - Giết...

    Xông lên giết!

    Tất cả chiến sĩ của đội quân Đại Hạ đều trở nên hưng phấn vô cùng!

    Bọn họ không những hiểu rõ quân đoàn mỏ quặng đó là một đội quân như thế nào, bọn họ lại càng biết Sở Vương là một nhân vật ra sao!

    - Là cháu trai của lão tướng quân!

    - Ha ha, đứa bé đó người trước ta từng bế nó!

    - Vài năm trước năm nào nó cũng tới ở trong doanh trại một thời gian ta rất thích đứa bé đó!

    - Thật không ngờ, đứa trẻ năm xưa, lúc này vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà lại có được những thành tích lớn đến như vậy.

    Chúng ta cảm thấy tự hào về hắn!

    - Sở Vương... tài giỏi lắm!

    Đó là những phản ứng của bên phía Đại Hạ sau khi biết đội quân đầu bên kia chính là của Sở Mặc.

    Nay Sở Vương, tên thiếu niên mà bọn họ chứng kiến hắn trưởng thành, đã mang tới đây quân đoàn mỏ quặng nức danh thiên hạ, tới đây để giúp đỡ cho bọn chúng!

    Cái cảm giác phấn khích đó khiến cho tất cả đội quân bên Đại Hạ đều mừng rỡ đến phát điên lên được!

    Trong số đó người mừng rỡ nhất chắc chắn chính là lão tướng quân rồi Phàn Vô Địch.

    Kể từ lần trước gặp Sở Mặc tới giờ cũng đã gần một năm rồi hai ông cháu họ chưa được gặp nhau.

    Nhưng tất cả những tin tức về Sở Mặc thì vẫn luôn được kể tới tai của Phàn lão tướng quân khiến cho hai lỗ tai của ông muốn mọc kén luôn trong đó rồi.

    - Tên tiểu tử này... quả thực lợi hại đến như vậy hay sao?

    Đó là câu nói túc trực trên cửa miệng của lão tướng quân khi những người khác hết lời khen ngợi đứa cháu của mình.

    Nhưng mỗi lần sau khi nói xong câu nói đó thì lão tướng quân lại không kìm lòng được mà khẽ mỉm cười.

    Tất cả mọi người đều hiểu rằng đó nó là nụ cười của sự tự hào.

    - Ông nội...

    Sở Mặc con ở đây!

    Cùng với tiếng hô lớn đó của Sở Mặc, đồng thời đã tuyên bố cho tất cả mọi người thân phận của đội quân bên này.

    - Ha ha, tiểu tử, đây là lần đầu tiên hai ông cháu ta cùng sát vai chiến đấu với nhau...

    Phàn Vô Địch cao hứng hướng về phía sườn núi đối diện mà nói.

    Sở Mặc cười nói:

    - Vâng, để xem ai sẽ là người bắt được con hổ này trước ạ!

    - Được!

    Ai thua sẽ phải mời rượu!ư

    -----o0o-----

    Chương 380 : Đại thắng. (1)

    Chương 380 : Đại thắng. (1)

    Thân hình của lão tướng quân thoắt cái đã lộn vòng trên không trung.

    Những người đứng bên cạnh thậm chí còn không kịp giữ ông lại.

    Một đám tướng lĩnh nhìn thấy đại tướng quân của mình đã xông lên phía trước rồi thì bọn họ nào có thể ngồi yên một chỗ được nữa chứ?

    Thế là... tất cả bọn họ cùng xông lên thôi!

    Trận chiến này, đánh trận mà không cảm thấy có chút băn khoăn gì hết.

    Một bên muốn đột kích, một bên đã có sự chuẩn bị từ trước, tương kế tựu kế...

    Bên phía Phàn Vô Địch, xét về chiến lực của binh sĩ mà nói thì vốn dĩ đã vượt xa hơn hẳn đám Hổ Đầu Quân, càng không nói tới việc Lãnh Hổ không đem theo tất cả số quân mà y có trong tay tới đây.

    Hai vạn quân này của y đã bị đối phương băm thành nhân bánh và nuốt chửng.

    Cộng thêm với sự chi viện của quân đoàn mỏ quặng bên phía Sở Mặc, bọn họ ai nấy đều là những binh sĩ tinh anh, lc đánh trận đều dũng mãnh như hổ tướng, dốc sức đấu lại đối phương.

    Đội quân cường mạnh mấy cũng không sợ, chỉ sợ bên cạnh chiến lực cường mạnh... còn có tinh thần liều mạng chiến đấu!

    Một đội quân như vậy thì ai mà không sợ cơ chứ?

    Rạng sáng ngày thứ hai, toàn bộ dòng sông vốn đã chẳng có nhiều nước chảy này bỗng chốc đã biến thành một dòng sông máu.

    Vô số những thi thể nằm ngổn ngang gần như đã làm tắc nghẽn cả dòng sông này lại.

    Hai vạn kỵ binh Hổ Đầu Quân... thì có tới hơn một vạn bảy nghìn người tử trận.

    Còn lại ba nghìn người thì chỉ có vài trăm tên tháo chạy được, số còn lại đều bị bắt sống.

    Điều đáng tiếc duy nhất là Lãnh Hổ đã thừa cơ trời đêm tối mà lặng lẽ tháo chạy mất.

    Điều này khiến cho ý định bắt hổ của hai ông cháu Sở Mặc và Phàn Vô Địch đều thất bại.

    Nhưng trận chiến này quả thực quá đã tay!

    Khi hai ông cháu họ gặp mặt, lão tướng quân Phàn Vô Địch người lấm lem những vết máu tươi, khiến cho Sở Mặc lo lắng một hồi.

    Sau đó khi biết ông nội không hề bị thương, những vết máu đó đều là của kẻ địch mà thôi.

    Tiếp đó hai bên tụ binh lại làm một, hai ông cháu bọn họ nhìn nhau mà cười.

    Lúc này Sở Mặc mới nói:

    - Quân đoàn mỏ quặng vẫn còn một nhánh quân nữa, bọn họ tiến hành đột kích đại bản doanh của Hổ Đầu Quân.

    Nếu không có gì thay đổi thì có lẽ lúc này... chiến trận bên đó cũng kết thúc rồi!

    Phàn Vô Địch hơi ngây người kinh ngạc, ông nhìn Sở Mặc:

    - Quân đoàn mỏ quặng... tổng cộng chỉ có hơn một vạn người thôi đúng không?

    Con mang tới đây... chí ít cũng phải tới năm nghìn người, Lãnh Hổ mang tới đây hai vạn quân.

    Trong khi đó đội quân của y ít nhất vẫn còn lại chừng năm sáu vạn người.

    Bên chỗ quân đoàn mỏ quặng mới chỉ có sáu bảy nghìn người... vậy mà bọn họ cũng dám đánh đột kích sao?

    Sở Mặc cười nói:

    - Ông nội yên tâm đi, con rất tin tưởng bọn họ!

    Tướng lĩnh đông đảo đứng bên cạnh Phàm Vô Địch, tất cả bọn họ đều nhìn Sở Mặc với một chút kinh ngạc.

    Đội quân sáu bảy nghìn người...

    đấu lại hơn sáu vạn quân, tỉ lệ là một đấu mười, vậy mà Sở Mặc lại có được tự tin đến như vậy hay sao?

    Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc, ánh mắt của ông ánh lên sự vui mừng, ông nói:

    - Quân đoàn mỏ quặng...đó là đội quân tinh nhuệ bậc nhất của Đại Hạ chúng ta.

    Ta... tin tưởng vào bọn họ!

    Nhưng chúng ta cũng nên phái người đi tiếp ứng cho bọn họ mới phải!

    Sở Mặc gật gật đầu đáp lời:

    - Vâng, đúng là nên như vậy!

    Nói đoạn, Sở Mặc bèn chắp tay hướng về phía đám tướng lĩnh đứng bên cạnh Phàn Vô Địch, những người mà hắn đã vô cùng quen thuộc, mà chào hỏi:

    - Các vị thúc thúc bá bá, con xin đem theo quân đi trước một bước.

    Con chuẩn bị rượu tiệc để tối nay xin được mừng công với các vị!

    Một lần nữa tiêu diệt được đại quân tinh nhuệ của Đại Tề, quả thực đáng để ăn mừng lắm.

    Phàn Vô Địch cũng cắt cử hơn một vạn kỵ binh của ông đi cùng với Sở Mặc đến tiếp ứng cho Hà Húc.

    Dõi nhìn theo Sở Mặc thống binh oai hùng lẫm liệt rời xa, vị mưu sĩ bên cạnh Phàn Vô Địch không kìm nổi lòng mà lẩm bẩm thán phục:

    - Đứa bè này tận mắt nhìn thấy nó trưởng thành, vậy mà thoắt một cái đã có được thành tích đáng nể như hiện nay rồi.

    Quả là khiến cho người ta phải ngưỡng mộ mừng vui.

    - Đúng vậy đó, đứa trẻ này từ lúc còn nhỏ đã thể hiện ra những điểm siêu phàm, nhưng quả thực không ngờ nó có thể đạt được đến mức độ như ngày hôm nay!

    Tướng quân, ngài quả thực có phúc!

    Một vị lão tướng nói.

    Phàn Vô Địch vuốt vuốt râu ở dưới cằm, gương mặt rạng rỡ như một bông hoa, ông đáp lại với dáng vẻ đắc ý:

    - Đúng vậy đó!

    ....

    Lãnh Hổ mang theo vài trăm người hoảng loạn thoát ra khỏi vòng vây.

    Lúc này trời đã sáng rạng.

    Y ngoảnh đầu quay lại nhìn, nước mắt trực chào ra.

    Một viên mãnh tướng đem theo hai vạn kỵ binh tinh nhuệ, chỉ qua một trận chiến trong đêm thôi mà chỉ còn lại có vài trăm người như thế này.

    Sự bi ai đang bao trùm lấy toàn bộ bầu không khí giữa đám người này.

    Lãnh Hổ nhìn vài trăm con người ở bên cạnh mình, trên người mỗi bọn họ gần như đều có một chút thương tích không hề nhẹ, còn có một vài người khác thì đã nằm sõng soài ở trên lưng ngựa, không thể ngồi thẳng người được nữa.

    Máu tươi tứa ra từ những vết thương của bọn họ đã sớm đóng đông lại, nhìn bộ dạng đó trông thật ghê người đáng sợ.

    - Xin lỗi...

    Ánh mắt của Lãnh Hổ nổi lên những tia máu đỏ tươi, khóe miệng sớm đã khô tróc bỗng khẽ động đậy, giọng nói của y đã trở nền khàn đặc.

    - Tướng quân...

    Không thể trách ngài được, chúng ta đã cố gắng hết sức rồi!

    - Đún vậy đó, tướng quân...

    Chúng ta...

    đã dốc hết sức rồi!

    Một tốp người đều là những thuộc hạ tâm phúc, tất cả bọn họ đều không kìm được lòng mà bật khóc.

    - Tướng quân, chúng ta quay trở về thôi.

    Chúng ta vẫn còn sáu vạn đại quân nữa cơ mà!

    - Tướng quân, đừng nản chí... chúng ta vẫn còn cơ hội Đông Sơn tái khởi!

    - Đúng vậy đó, tướng quân, chúng tôi sẽ luôn đi theo ngài!

    - Chúng tôi sẽ vào sinh ra tử với tướng quân!

    Lãnh Hổ nhìn đám tâm phúc của mình mà nức nở nói:

    - Đa tạ mọi người...

    Chúng ta đi về thôi!

    Quay về!

    Nói đoạn bỗng nhiên từ đằng xa vọng lại những âm thanh chém giết tàn sát.

    Lãnh Hổ thoạt cái biến sắc mặt.

    Vài trăm tên lính thân cận của y cũng... nhất loại thay đổi sắc mặt!

    Lãnh Hổ không kịp nói thêm lời nào nữa bọn nhanh chóng thục mạng leo lên chiến mã, điên cuồng phóng như bay về phía đại trận doanh.

    Cuối cùng thì khi chỉ còn cách đại trận doanh chừng mười mấy dặm, Lãnh Hổ và mấy trăm tên thuộc hạ tâm phúc của y đã tận mắt chứng kiến từng trận khói nghi ngút bốc lên cao... từ phía đại bản doanh của mình.

    -----o0o-----

    Chương 381 : Đại thắng. (2)

    Chương 381 : Đại thắng. (2)

    Và... bọn chúng cũng đều đã nghe thấy những tiếng gào thét rung chuyển trời đất, tiếng tàn sát... và những tiếng kêu thảm thiết.

    - Không...

    Lãnh Hổ chỉ nói đúng một chữ như vậy rồi bỗng cảm thấy sa sẩm mặt mày lại, toàn thân chao đảo và y ngã nhào khỏi lưng ngựa xuống dưới đất.

    - Tướng quân!

    - Tướng quân ngài bị sao vậy!

    - Tướng quân... ngài mau tỉnh lại đi!

    ...

    Sau trận chiến này, tám vạn Hổ Đầu Quân mà Lãnh Hổ thống lĩnh đã gần như bị tiêu giệt hết!

    Đến phút chót chỉ còn lại có tổng cộng hơn một nghìn người, bọn chúng vội vàng bỏ trốn dưới sự dẫn dắt của đám cận vệ của Lãnh Hổ.

    Hà Húc thông lĩnh bảy nghìn chiến binh quân đoàn mỏ quặng đánh một trận đại thắng!

    Quân đoàn mỏ quặng chỉ có chưa đến một trăm người thương vong mà đã đại phá được đại bản doanh của Hổ Đầu Quân.

    Đây là lần đầu tiên Hà Húc độc lập chỉ huy tác chiến mà đã đạt được một chiến tích không thể tưởng tượng như vậy.

    Một ngôi sao mới trong quân đội Đại Hạ đang từ từ trỗi dậy!

    Đêm hôm đó, trong tiệc mừng công, đám tướng lĩnh bên cạnh lão tướng Phàn Vô Địch đều hết lời khen ngợi Hà Húc.

    Cho dù toàn bộ chiến sĩ của quân đoàn mỏ quặng đều là những chiến binh tinh nhuệ bậc nhất đi chăng nữa thì trận đấu này có thể đạt được đại thắng to lớn như vậy đương nhiên không thể không kể đến tài lãnh đạo chỉ huy của Hà Húc.

    Hà Húc chờ đợi biết bao năm nay, cuối cùng cũng đợi được đến ngày hôm nay.

    Lúc này người mà y muốn cảm ơn nhất đó chính là Sở Mặc!

    - Thuộc hạ chỉ muốn được đi theo điện hạ, Nam chinh Bắc chiến!

    Hà Húc bưng chén rượu, bước tới bên cạnh Sở Mặc và xúc động nói.

    Sở Mặc cười nói:

    - Ta nghĩ, qua trận chiến này, tài chỉ huy của ngươi đã được tất cả mọi người công nhận rồi.

    Ta tính chẳng bao lâu nữa đâu... chức mệnh mới của ngươi sẽ được duyệt xuống thôi.

    - Chức mệnh mới sao?

    Hà Húc có chút kinh ngạc.

    Sở Mặc mỉm cười nhìn Hà Húc và nói:

    - Đương nhiên, quân đoàn mỏ quặng là đội quân cường mạnh nhất của Đại Hạ chúng ta, vì thế trước sau gì cũng nên để cho các ngươi tự quản lý.

    - Tự chúng ta quản lý sao?

    Hà Húc khẽ chau mày, y nhìn Sở Mặc một cái rồi dường như đã nghĩ ra điều gì đó, y xúc động khóe miệng khẽ động đậy như định mở miệng nói.

    Sở Mặc xua tay cười nói:

    - Hôm nay là tiệc mừng công của chúng ta, không nhắc tới chuyện này nữa!

    Hơn nữa... kỳ thực thì bản thân ta cũng không ưa thích cuộc sống như thế này.

    Đây là thứ mà ngươi luôn muốn có được, nhưng đó không phải là thứ ta muốn có.

    Hà Húc trầm ngâm một hồi lâu rồi khẽ gật đầu đáp lại:

    - Kỳ thực công tử là một người có chí hướng lớn, chỉ là chí hướng đó không phải là những phàm nhân tục tử như chúng tôi có thể tiếp cận được.

    Sở Mặc lắc đầu cười nói:

    - Mỗi người đều theo đuổi những mục tiêu khác nhau.

    Con đường mà ta chọn chưa chắc đã thuận lợi như vậy đâu.

    Hà Húc nâng chén rượu lên và nói:

    - Ta kính công tử một ly, chúc công tử tâm tưởng sự thành!

    - Ta cũng chúc huynh như vậy!

    Sở Mặc nâng chén rượu lên, uống cạn một hơi.

    Bữa tiệc mừng công hôm đó, tất cả mọi người đều ăn uống hết sức vui vẻ.

    Trời về đêm, bên trong đại trướng của Phàn Vô Địch, Sở Mặc và ông nội của mình cuối cùng cũng được ngồi lại với nhau.

    Tuy còn rất nhiều người muốn tìm Sở Mặc để nói chuyện, nhưng tất cả mọi người đều biết rằng hai ông cháu bọn họ đã gần một năm nay mới gặp mặt nhau, ít nhiều gì cũng có những tâm sự cần nói.

    - Sư phụ con đi rồi.

    Sở Mặc có chút buồn bã nói:

    - Những ngày tháng con còn có thể ở lại trong quân đội cũng không còn nhiều nữa đâu.

    Nếu như con đoán không sai thì sự việc về mỏ Nguyên Thạch ở dãy Thiên Đoạn đã được lan đi nhanh chóng đến khắp mọi nơi rồi.

    Lúc này chẳng biết đã có bao nhiêu môn phái muốn truy tìm con.

    - Sư phụ của con... phi thiên rồi sao?

    Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc, gương mặt để lộ sự kinh ngạc:

    - Lúc trước cảm thấy thiên tượng có chút dị thường, nhưng thật không nghĩ rằng ngài ấy đang độ kiếp.

    - Vâng, loại Thiên kiếp đó đối với sư phụ mà nói thì hoàn toàn chẳng đáng kể chút nào.

    Sở Mặc mỉm cười nói:

    - Sư phụ con... hiện có lẽ đã quay về Tiên giới rồi!

    - Tiên giới sao?

    Phàn Vô Địch chau mày khó hiểu, lão tướng quân không hề có chút hiểu biết nào về những nơi cao siêu hơn thế giới này.

    Sở Mặc vô cùng nhẫn nại giảng giải cho ông nội một số chuyện về Linh giới, Tiên giới và Thiên giới.

    Đương nhiên hắn cũng chẳng hiểu biết quá nhiều, nhưng, chừng đó thôi cũng đủ để khiến cho Phàn Vô Địch cảm thấy kinh ngạc rồi.

    - Thuở nhỏ có từng nghe qua nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, nhưng thật không ngờ, thiên ngoại hữu thiên, lại quả thực là một sực thực tồn tại.

    Phàn Vô Địch có chút xúc động nói:

    - Nhưng, cả đời ông nội không có cơ hội được chứng kiến cảnh sắc của bên ngoài bầu trời này rồi!

    Trong lòng Sở Mặc có phần thương xót, hắn nói:

    - Kỳ thực thì nếu như ông nội muốn cũng chưa chắc là không có cơ hội đâu.

    Phàn Vô Địch hiền từ nhìn Sở Mặc và nói:

    - Cháu nội của ta, con bản tính kiên cường ngang ngược, nhưng kỳ thực lại vô cùng lương thiện.

    - Cuộc sống trong quân đội... không thích hợp với con, hơn nữa con cũng đừng chuyện gì cũng theo đuổi hoàn mỹ đến như vậy.

    Trên thế giới này... làm gì có cái kết cục nào hoàn mỹ như vậy cơ chứ?

    Hãy đi đi, con muốn làm gì thì hãy làm đi, ông nội nhất định sẽ luôn ở đây cổ vũ cho con.

    Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc và nhẹ nhàng nói:

    - Không cần phải lo lắng cho ông nội, ông còn khỏe lắm!

    Những chiến công to lớn mà con đạt được cũng khiến cho ông nội được thơm lây.

    Nay khắp nơi trong Đại Hạ này còn có ai là không xem trọng lão Phàn ta cơ chứ?

    Sở Mặc nhìn ông nội già nua đang đứng trước mặt mình, trong lòng có chút thương xót, hắn nói:

    - Con chỉ muốn những người bên cạnh mình đều được sống tốt hơn một chút mà thôi.

    - Con đã làm tốt lắm rồi!

    Phàn Vô Địch đứng dậy, bước tới phía trước mặt Sở Mặc, vỗ nhẹ vào vai của hắn và nói:

    - Thành tích lớn nhất trong suốt cuộc đời này của ông nội là có được một đứa cháu như con.

    Trận chiến lần này, Đại Hạ ta tất thắng!

    Cho dù có sự can dự của một số môn phái đi chăng nữa thì... chúng ta cũng sẽ tất thắng mà thôi.

    Vì đằng sau chúng ta cũng như bọn chúng, đều có sự hỗ trợ của các đại môn phái!

    Phàn Vô Địch tiếp tục nói:

    - Hơn nữa những môn phái đó đều không dám làm điều gì quá đáng, nhúng tay qua sâu vào những chuyện phàm tục chẳng có ích lợi gì với bọn họ hết.

    Hơn nữa, nghe nói Phi Tiên, môn phái đỉnh cao trên thế gian này... cũng đã mở lời rồi.

    Bọn họ nói sẽ bảo vệ cho Đại Hạ của chúng ta!

    -----o0o-----

    Chương 382 : Hai ông cháu tâm sự

    Chương 382 : Hai ông cháu tâm sự

    Sở mặc không kìm lòng được mà cười khổ thốt lên:

    - Ông nội ơi, đó là tin giả mà con tung ra đó!

    - Cái gì cơ?

    Phàn Vô Địch ngây người kinh ngạc nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc đáp lời:

    - Sự việc là như thế này ạ...

    Sở Mặc thuật lại cho lão tướng quân nghe những ân oán sâu xa giữa hắn và Phi Tiên, khiến cho Phàn lão tướng quân phải há hốc mồm kinh ngạc.

    Thật không ngờ đứa cháu của mình lại có lá gan lớn đến như vậy, ngay cả Phi Tiên, môn phái đỉnh cao nhất của thế giới này mà nó cũng dám trêu ghẹo.

    - Con không sợ bọn chúng sẽ gây rắc rối cho mình hay sao?

    Ánh mắt của Phàn Vô Địch lộ ra vẻ lo lắng.

    Tuy lão tướng quân không hiểu giang hồ là như thế nào, nhưng dù gì ông cũng đã sống đến từng tuổi này rồi, những trải nghiệm và kinh nghiệm của cuộc sống đều nhiều hơn Sở Mặc rất nhiều.

    - Lúc này con... con giờ là bị rận cắn nhiều rồi nên chẳng biết ngứa, nhiều thù oán quá rồi nên chẳng biết lo sợ nữa ấy mà.

    Sở Mặc cười nói:

    - Cũng chẳng thêm bớt gì có một môn phái của bọn chúng, dù sao thì con cũng đã hiểu rõ người đàn bà đó rồi.

    Ả đàn bà kiêu ngạo đó có lẽ cũng chẳng hơi đâu mà đi giải thích này nọ đâu.

    Nếu vậy thì cũng coi như Đại Hạ có được thêm một lớp bảo vệ nữa, những phiền nhiều tới từ thế giới thoát tục... cũng sẽ bớt đi nhiều.

    Phàn Vô Địch thở dài nói:

    - Con làm thế có nghĩa là tự thân mình hứng chịu... lấy tất cả mâu thuẫn đó.

    Nếu từ góc độ quốc gia nước nhà mà nói thì điều đó đương nhiên là tốt nhất rồi.

    Nhưng nếu từ góc độ cá nhân của ta...

    ông nội không muốn con phải chịu nhiều nguy hiểm như vậy.

    Quả thực khiến cho một vị lão tướng cả đời công tư nghiêm minh nói ra được những lời này thì thật ông đã phải dốc hết lời rồi.

    Sở Mặc cười nói:

    - Ông nội yên tâm đi, con nhất định sự tự bảo vệ tốt bản thân mình.

    Con cũng có tình cảm với Đại Hạ, dù thế nào đi chăng nữa thì đây cũng là tổ quốc của con, hơn nữa...

    Hoàng Thượng còn phong cho con làm Sở Vương nữa kia mà.

    - Đúng vậy đó, Hoàng Thượng đối xử rất tốt với cả nhà chúng ta.

    Chỉ có điều... trái tim của con hoàn toàn không thuộc về nơi này.

    Có phong Vương hay không thì đối với con mà nói cũng chẳng có nghĩa lý gì nhiều.

    Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc và nói:

    - Theo như con nói thì những môn phái đó chỉ cần xác nhận được rằng sư phụ của con đã đi khỏi đây thì nhất định sẽ tìm con trả thù phải không, vậy con đã có suy tính gì chưa?

    - Đấu cứng.... chắc chắn là sẽ không ổn.

    Con đang tính lần này nếu có kẻ nào muốn trả thù mình thì chí ít y cũng phải đạt tới Ngộ Tâm Cảnh hoặc hơn.

    Vậy thì con chắc chắn sẽ không phải là đối thủ của đám người đó.

    Sở Mặc cười nói, gương mặt hắn không hề để lộ quá nhiều sự lo lắng.

    - Đúng vậy đó, những cường giả ở cấp bậc đó, chỉ một người thôi thậm chí cũng có thể quyết định được sự thắng thua của cả một trận chiến đó.

    Phàn Vô Địch thở dài nói:

    - Những môn phái trước kia có mối quan hệ va chạm tương đối nhỏ với thế giới trần tục này.

    Nhưng vài năm gần đây thì càng lúc càng quá đáng hơn.

    - Những môn phái đó muốn sinh tồn thì kỳ thực không thể hoàn toàn thoát ly khỏi thế giới phàm tục này được.

    Sở Mặc nhẹ nhàng nói:

    - Con tin rằng một ngày nào đó tất cả những môn phái trên thế giới này đều sẽ chính thức gia nhập vào trong thế giới trần tục.

    Đồng thời tất cả bọn họ đều sẽ phải tuân thủ những quy tắc của thế giới này.

    - Việc này quá khó khăn.

    Phàn Vô Địch thở dài nói.

    - Vì thế nên con sẽ nỗ lực.

    Sở Mặc nhìn ông nội và nói:

    - Trận chiến lần này đại thắng, ông nội có lẽ sẽ được thăng tiến phải không?

    Phàn Vô Địch nói:

    - Ta không quá bận tâm đến những việc đó.

    - Đây con có chút đan dược này ông nội.

    Sở Mặc nhìn Phàn Vô Địch và nói:

    - Nếu lần này Hoàng Thượng hạ chỉ điêu ông nội về Viêm Hoàng Thành thì ông đừng từ chối nữa.

    Ông nội quay về bế quan tu luyện vài năm thì cảnh giới của ông chí ít cũng sẽ nâng cao được tới Minh Tâm Cảnh!

    Tới lúc đó thì bất luận là thọ nguyên hay thực lực của ông nội đều đã có được rồi, con cũng có thể yên tâm rồi!

    - Trên đời này... thực sự có loại đan dược này sao?

    Có thể không làm gì mà ngồi hưởng lợi sao?

    Lão tướng quân có chút không tin vào những gì mà hắn vừa nói.

    - Cũng chẳng đến mức không làm mà ngồi hưởng thụ, đan dược này cũng tựa như ủ rượu vậy đó...

    Sở Mặc cười nói:

    - Mọi người đều nói rượu là tinh hoa của ngũ cốc lương thực, để có được một chum rượu ngon thì cần phải có thật nhiều ngũ cốc, có đúng vậy không ạ?

    Phàn Vô Địch gật gật đầu công nhận, nói về ủ rượu thì ông cũng hiểu ít nhiều.

    - Đan dược cũng như vậy thôi ạ, đan dược chính là tinh hoa của dược liệu.

    Sở Mặc nói tiếp:

    - Những gì mà ông nội tích lũy được trong những năm qua đã đủ rồi, chỉ cần ông nội dùng số đan dược này là có thể nhanh chóng đột phá qua từng tầng từng tầng cảnh giới rồi.

    Phàn Vô Địch vui mừng nhìn Sở Mặc, đột nhiên ông chợt nhớ ra điều gì đó, nói đoạn:

    - Con nói...

    Hoàng Thượng sẽ hạ chỉ lệnh cho ta về đô thành sao?

    Vì sao chứ?

    Sở Mặc đáp lời:

    - Theo ông nội thì là vì sao chứ?

    Không chỉ có mình ông nội phải về Viêm Hoàng Thành đâu, con cho rằng ngay cả con... cũng sẽ nhanh chóng được triệu gọi về thôi.

    Rồi sau đó... sẽ là một nghi lễ phong Vương long trọng.

    Những trận chiến tiếp sau đó sẽ chẳng có liên quan gì...

    đến hai ông cháu ta nữa.

    Phàn Vô Địch bừng tỉnh nhận ra đạo lý trong đó:

    - Ta hiểu rồi... công cao lấn chủ đây mà!

    Trạn chiến này nếu tiếp tục để cho hai ông cháu chúng ta tham gia thì chỉ e Hoàng Thượng sẽ thực sự cảm thấy bất an mà thôi...

    Danh vọng cao là một chuyện tốt, nhưng danh vọng quá cao... thì lại chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì rồi.

    - Ông nội có thể hiểu được đạo lý này không?

    Sở Mặc hỏi.

    - Điều này có gì mà không hiểu được cơ chứ, vừa hay, ta cũng mệt rồi, cũng nên quay về hưởng phúc rồi.

    Hoàng Thượng muốn triệu ta về thì chí ít... cũng phải để cho ta làm tướng quân ba tháng nữa chứ phải không?

    Lão tướng quân cười nói, hoàn toàn không bận tâm tới chuyện ban nãy mới nói tới.

    Tấm lòng rộng rãi này khiến cho Sở Mặc thầm xúc động trong lòng.

    Những trải nghiệm cuộc đời của ông nội quả thực quá phong phú, có lẽ ông nội đã sớm quen thuộc với những cảnh ngộ chìm nổi rồi.

    Đó cũng chính là điều mà bản thân mình cần phải học tập.

    -----o0o-----

    Chương 383 : Mật chỉ. (1)

    Chương 383 : Mật chỉ. (1)

    Sở Mặc quả nhiên không hề phán đoán sai, chiến báo tiêu giệt Hổ Đầu Quân vừa mới truyền về Viêm Hoàng Thành, quốc đô của Đại Hạ, không bao lâu thì đã có thánh chỉ truyền tới nơi đây.

    Ngày thứ hai mươi ba kể từ khi vụ càn quét Hổ Đầu Quân chính thức chấm dứt.

    Thánh chỉ từ trong cung truyền tới, triệu gọi lão tướng quân Phàn Vô Địch và Sở Mặc về Viêm Hoàng Thành để phong thưởng.

    Đồng thời Hoàng cung cũng đã phái một vị tướng quân khác tới thay thế vị trí của lão tướng quân.

    Tên tướng quân đó quả thực khiến cho lão tướng quân Phàn Vô Địch phải chau mày không vừa lòng, và cũng khiến cho Sở Mặc cảm thấy có vài phần chán ghét.

    Hắn chán ghét tên tướng quân mới tới này, và cũng chán ghét cả Hoàng Thượng.

    Vì tên tướng quân mới tới này chính là vị Tam Hoàng Tử Hạ Hào, kẻ trước kia từng bị phạt lưu đày ở biên cương phương Bắc!

    Lúc trước Hoàng Thượng phạt y mười năm không được quay trở lại Viêm Hoàng Thành.

    Nay mới chỉ có vài tháng thôi mà đã điều Hạ Hào tới nơi này, hơn nữa lại còn là thay thế cho vị trí của ông nội để trở thành chủ tướng nơi đây.

    Đám thuộc hạ cũ năm xưa của ông nội tuy không nói bất cứ điều gì, nhưng Sở Mặc có thể nhận thấy rõ ràng rằng tất cả bọn họ đều không hài lòng với sự có mặt của Hạ Hào ở nơi này!

    Bọn họ cũng vậy, không hề ưa thích bị võ tướng Tam Hoàng Tử này!

    Hạ Hào nhìn Sở Mặc, vẻ mặt dương dương tự đắc, nói nhỏ vào tai của Sở Mặc:

    - Thế nào?

    Sở Vương điện hạ...

    Cảm giác được phong Vương thấy thế nào... rất ổn chứ?

    Nhìn vẻ mặt khinh giỡn của Hạ Hào, Sở Mặc khẽ chau mày nhưng không nói câu nào.

    - Hừm, ngươi hại đại ca của ta trở thành một kẻ mù lòa, hại bổn Vương bị phụ thân trách phạt, đi đày phương Bắc khổ sở chịu cái lạnh hàng mấy tháng nay...

    Sở Mặc, chúng ta cứ từ từ mà giỡn mặt nhau!

    Đuôi mắt của Hạ Hào để lộ rõ tia nhìn ác độc khó có thể khống chế lại được:

    - Sớm muộn gì cũng có ngày bổn Vương nhất định sẽ khiến cho ngươi phải nhận báo ứng!

    Sở Vương... ta khinh!

    - Nói xong chưa vậy?

    Sở Mặc nhìn Hạ Hào một cái rồi thản nhiên nói.

    - Ta nói xong rồi đó, thì đã sao nào?

    - Nói xong rồi thì cút đi!

    Sở Mặc nói.

    - Ngươi...

    Hạ Hào không thể ngờ được rằng Sở Mặc lại khiến cho y bị mất mặt trước đám đông như vậy, sắc mặt y tức thời chuyển màu trắng bệch.

    Hạ Hào ở Bắc Cương quả thực đã phải chịu không ít khổ cực, trong lòng oán hận Sở Mặc vô cùng.

    Tuy trước khi khởi hành, trong ý chỉ của Phụ Hoàng đã nói rõ ràng y không được phép trêu chọc Sở Mặc.

    Yêu cầu y phải ngoan ngoãn tiếp quản quân quyền từ tay Phàn Vô Địch.

    Không được gây chuyện, chấp chưởng cục diện quân đội, chỉ như vậy thôi thì cũng coi như đã thắng lợi rồi!

    Vì y tới là để hái quả ngọt mà thôi.

    Chủ tướng của một đội quân đại thắng như vậy thì ai mà không muốn đảm nhận cơ chứ?

    Chỉ tiếc là cuối cùng thì Hạ Hào cũng không sao khống chế được nỗi hận trong lòng của mình.

    Vừa nhìn thấy Sở Mặc thì y đã không sao kìm được nỗi giận dữ điên cuồng trong lòng mình.

    Y thậm chí còn lôi cả chuyện Thái Tử bị mù mắt ra để mà trách cứ Sở Mặc.

    Hạ Hào cho rằng nếu không phải vì Sở Mặc gây chuyện cho hôn sự của Thái Tử và Diệu Nhất Nương thì sẽ không có sự xuất hiện của người đàn bà độc ác Thẩm Ngạo Băng đó.

    Thẩm Ngạo Băng không tới thì đôi mắt của Thái Tử ca ca... sao có thể bị mù được cơ chứ?

    Hạ Hào không giống với Nhị Hoàng Từ, Hà Hùng, y thực sự tôn trọng và dốc lòng phò trợ cho Hạ Anh.

    Nay thế thời thay đổi rồi, Thái Tử ca ca đã bị mù hai mắt.

    Tuy Nhị Ca chẳng có những động thái gì lớn hết, nhưng sao y có thể qua mặt được được huynh đệ lớn lên từ nhỏ với mình được cơ chứ?

    - Nhị Ca muốn làm Thái Tử...

    đại ca đã bị phế bỏ rồi, lại còn phải chịu nỗi nhục bán nước, chắc chắn sẽ bị đóng đinh làm nhục, suốt kiếp không được trở mình thay phận.

    Và tất cả những điều này...

    đều là do tên súc sinh Sở Mặc đó gây nên!

    Sự hận thù đang dâng trào trong lòng Hạ hào, y nhìn Sở Mặc với đôi mắt oán hận vô cùng.

    Phàn Vô Địch đứng ở bên cạnh, lạnh lùng nhìn Hạ Hào, đồng thời trong long ông... cũng lạnh cứng như băng.

    Thật không ngờ có quá nhiều sự việc lại xảy ra đúng như những gì Sở Mặc đã nói.

    Hoàng Thượng quả nhiên bắt đầu muốn thu hồi lại binh quyền ở trong tay của hai ông cháu bọn họ.

    Nhưng không thể ngờ được rằng...

    Hoàng Thượng lại ra tay nhanh... và tàn ác đến như vậy.

    Sở Mặc nhìn Hạ Hào, lạnh lùng thản nhiên nói:

    - Tam Hoàng Tử, ngươi làm cho tốt địa vị Hoàng Tử của mình đi, đừng có châm chọc những chuyện mà ngươi không nên châm chọc.

    Hái quả ngọt ư... thì cũng phải có thái độ của một kẻ đi giành công hái quả, phải biết tôn trọng với người đã trồng cây cho ngươi hái quả, làm như vậy cũng chẳng có gì bất lợi cho ngươi đâu.

    Tên thái giám tới truyền chỉ đứng bên đó, khóe miệng của y liên tục giật lên từng hồi, mí mắt cũng giật giật.

    Trước khi tới đây, Hoàng Thượng đã dặn dò y rằng nhất định phải trông coi Hạ Hào.

    Đồng thời phải chú ý đến thái độ của Sở Mặc.

    Nếu Sở Mặc có gì đó không bình thường thì... ngay lập tức truyền đọc bức mật chỉ kia.

    Vì thế nên khi tên thái giám phụ trách tuyên chỉ tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó thì trong lòng vô cùng oán hận tên Hạ Hào ngu ngốc đó, đồng thời y cũng không do dự gì mà ngay lập tức lấy bức mật chỉ trong túi ra và lớn tiếng tuyên đọc:

    - Phụng thiên thừa vận...

    Nay phong Sở Mặc làm Sở Vương, ban Miễn tử kim bài mười tám tấm.

    Vương tước đời đời lưu truyền, Miễn tử kim bài mười tám tấm... có thể truyền lại cho con cháu1

    Hạ Hào tức giận đến xanh mặt, ánh nhìn giận dữ, y ném cái nhìn đầy oán hận về phía Sở Mặc.

    Sở Mặc điềm tĩnh nhìn Hạ Hào, rồi sau đó hướng mắt nhìn về phía tên thái giám tuyên chỉ ban nãy.

    Sở Mặc nhận ra tên thái giám này, đó là thân tín của lão thái gián vô danh ở trong cung, cũng có thể coi y là tâm phúc của Hoàng Thượng.

    Lúc này ánh nhìn của tên thái giám đó đối với Sở Mặc có phần ngại ngùng hối lỗi và bất an.

    Hoàng Thượng quả đúng là một hùng tài thao lược, ánh nhìn độc ác, tầm nhìn xa rộng.

    Hơn nữa trí tuệ và khí chất...

    đều vượt trội hơn hẳn những bậc Quân Vương trước đây trong lịch sử.

    Khoảng thời gian gần đây, không biết có tin từ đâu loan tới rằng một vị tiểu Công chúa trong Hoàng thất là đệ tử của Phi Tiên, đồng thời Phi Tiên sẽ luôn bảo vệ cho Đại Hạ.

    -----o0o-----

    Chương 384 : Mật chỉ. (2)

    Chương 384 : Mật chỉ. (2)

    Ban đầu, Hoàng Thượng còn có chút hoảng sợ, kỳ thực thì ông ta cũng đoán được rằng những chuyện đó là do Sở Mặc dựng lên.

    Tuy nhiên ngoài việc đắc ý ra thì trong lòng Hoàng Thượng cũng cảm thấy vô cùng bất an.

    Sao ông ta có thể quên được những câu nói mà vị mỹ nữ lạnh lùng đó, cô em vợ của ông ta, Chưởng môn Phi Tiên, Thẩm Ngạo Băng, đã nói thẳng trước mặt ông ta.

    Rồi sau đó, ả ta đã thuận tay mà chọc mù đôi mắt của Thái Tử Hạ Anh...

    Chuyện này gần như đã tở thành một bóng đêm ma quỷ đè nặng trong nội tâm của Hoàng Thượng.

    Ông ta thường xuyên giật mình tỉnh giấc nửa đêm, rồi sau đó mồ hôi toát đầm đìa khắp người.

    Nhưng thông tin này đã lan truyền được một thời gian khá lâu rồi, bên phía Phi Tiên... vẫn tuyệt nhiên không có bất cứ một phản ứng nào!

    Đồng thời bên phía Phi Tiên trước đó đã từng công bố rõ ràng.

    Vì người thừa kế của Phiêu Diêu Cung, Diệu Nhất Nương, người gây chấn động ở trong Viêm Hoàng Thành, đã được Thẩm Ngạo Băng thu phục làm đệ tử, chính thức bái nhập Phi Tiên!

    Hai sự việc này khiến cho tâm tình của Hoàng Thượng lại bắt đầu trở nên lung lay.

    Ông ta cảm nhận được rằng bên phía Phi Tiên... dường như cũng đang mặc nhận về tin đồn này!

    Nếu quả đúng là như vậy thì... sự uy hiếp của các môn phái đó đối với Đại Hạ gần như đã bị tan biến!

    Những môn phái vốn định nhăm nhe nổi dậy thì ngay lập tức trở nên yên phận, điều đó cũng khiến cho sự tự tin của Hoàng Thượng được tăng lên rất nhiều.

    - Trên thế gian này có được mấy môn phái dám đối đầu với Phi Tiên?

    Sau đó Hoàng Thượng bèn nghĩ tới những tầng nghĩa sâu xa hơn nữa.

    Sở Mặc làm như vậy có nghĩa là đã bảo vệ được cả Đại Hạ này, tất cả những thù hận một mình hắn gánh chịu hết.

    Trong lòng Hoàng Thượng cảm thấy cảm động nhiều lắm.

    Nhưng đồng thời ông ta cũng cảm nhận được Sở Mặc... quả thực quá nguy hiểm!

    Ông ta không lo lắng Sở Mặc sẽ gây ra những chuyện gì đó bất lợi cho Đại Hạ, nhưng Hoàng Thượng lại lo lắng sự tồn tại của Sở Mặc cuối cùng sẽ có liên quan đến cả Đại Hạ này.

    Phi Tiên có thể che chở bảo vệ cho Đại Hạ, nhưng chưa chắc bảo vệ cho Sở Mặc!

    Hoàng Thượng biết rõ rằng Sở Mặc không ưa gì Phi Tiên hết!

    Đồng thời Phi Tiên đã mặc nhận sự việc đó rồi, nhưng chắc chắn cũng sẽ chẳng ưa gì...

    Sở Mặc, kẻ đầu xỏ ra tất cả những chuyện này.

    Vì thế nên mối quan hệ giữa Sở Mặc và Phi Tiên tuyệt đối không có gì tốt đẹp hết.

    Vậy thì... phải chăng nên để cho Sở Mặc... phân định ranh giới rạch ròi một chút?

    Đế Vương... kỳ thực đều độc ác và bạc tình như vậy đó, và bọn họ cũng bắt buộc phải bạc tình như vậy.

    Ở thời khắc quan trọng, ngay đến cả con trai ruột thịt của mình mà cũng có thể giết được, thì còn có chuyện gì mà bọn họ không làm được cơ chứ?

    Đặc biệt là sư phụ của Sở Mặc...

    đã phi thăng rời đi rồi!

    Thông tin này đã lan truyền khắp Tứ Tượng đại lục, thân làm Đế Vương Đại Hạ, Hoàng Thượng không lý nào mà không biết tới chuyện đó.

    Vậy thì Sở Mặc của lúc này kỳ thực đã trở thành một cái họa thật lớn rồi!

    Những môn phái trước kia hoàn toàn không có lý do gì để mà tha cho hắn nữa.

    Hơn nữa bên phía Đại Hạ... cũng đã được Phi Tiên bảo vệ rồi.

    Đó là điều thứ nhất.

    Điều thứ hai là uy danh của Sở Mặc trong quân đội ngày càng lớn.

    Từ một kẻ chẳng có ai biết đến vậy mà giờ đâu sau hai trận đại thắng, giờ đây uy danh của Sở Mặc và lão tướng quân Phàn Vô Địch đã đạt đến mức độ khiến cho Hoàng Thượng cảm thấy nguy hiểm.

    Nếu như bọn họ vung tay nổi dậy thì chắc chắn sẽ có rất nhiều người đi theo.

    Đặc biệt là quân đoàn mỏ quặng...

    Đội quân tinh nhuệ nhất Đại Hạ, bọn họ chắc chắn sẽ rơi vào tay của Sở Mặc.

    Nếu không thì chỉ dựa vào một đội quân đó thôi hắn cũng đủ thành công làm những việc mà hắn muốn làm rồi.

    Hoàng Thượng tin vào nhân phẩm của Sở Mặc, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc ông ta để cho uy danh của hắn trong quân đội tiếp tục được nâng cao.

    Đối diện với những lo lắng đó của Hoàng Thượng, Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương cũng chẳng còn gì để nói nữa.

    Vì nỗi lo đó của Hoàng Thượng là chuyện hoàn toàn dễ hiểu.

    Chỉ là...

    đối xử với Sở Mặc như vậy thì e có phần không công bằng.

    Đặc biệt là việc gọi Tam Hoàng Tử Hạ Hào quay trở lại, tiếp quản binh quyền lên làm chủ tướng thay cho Phàn Vô Địch...

    Hành động này thể hiện rõ sự không tin tưởng.

    Sở Mặc có vì thế mà phản kháng hay không thì Hoàng Thượng cũng không nắm rõ được.

    Vì thế nên ông ta mới gửi cho tên thái giám bức mật chỉ đó.

    - Ha ha,

    Sở Mặc cười lớn.

    Nụ cười đó có một chút bất lực, thêm vài phần châm biếm, kèm với một thoáng... thương tâm.

    - Vậy thôi sao?

    Sở Mặc nhìn tên thái giám truyền chỉ và nhẹ nhàng hỏi.

    Tam Hoàng Tử Hạ Hào bị nội dung của đạo mật chỉ làm cho kinh ngạc đến không thốt được nên lời nữa.

    Nghe ngữ khí của Sở Mặc thì y nhất thời bừng tỉnh, cười nhạt một cái rồi nói:

    - Phong cho ngươi làm Sở Vương, lại còn ban tặng cho mười tám thẻ bài miễn chết.

    Vương tước đời đời truyền lại cho con cháu, mười tám tấm thẻ bài miễn chết... cũng được truyền lại cho con cháu.

    Hoàng Thượng phong thưởng cho ngươi nhiều đến như vậy, ngay cả đám Hoàng Tử chúng ta đây cũng chưa được thưởng hậu hĩnh đến vậy đâu.

    Vậy mà ngươi còn không thỏa lòng cái gì nữa?

    Những câu nói này của Hạ Hòa có phần trách móc Sở Mặc.

    Hắn không hề nói rằng hắn không thỏa mãn với những phong thưởng đó.

    Tuy tất cả mọi người đều hiểu rõ tâm lý của Sở Mặc lúc này nhưng chẳng phải rằng cũng không ai tự mình nói ra những điều đó đấy thôi?

    Phàn Vô Địch đứng một bên, ánh nhìn sắc lạnh.

    Lão tướng quân cả đời ngay thẳng, trước nay có chuyện gì cũng đều không giấu ở trong lòng.

    Nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng ông không hiểu biết gì về nhân tình thế sự.

    Nếu thực sự không hiểu những điều đó thì sao lão tướng quân Phàn Vô Địch lại có thể từ một tên lính quèn từng bước từng bước thăng tiến đến vị trí đại tướng quân?

    Quân đội chẳng thiếu gì những vị tướng dũng mãnh ngay thẳng.

    Nhưng nay còn có mấy người có thể trở thành tướng quân trong một tháng chứ?

    Tuy Phàn Vô Địch trước giờ rất không ưa vị Tam Hoàng Tử này, đặc biệt là khi Hạ Hào đấu khẩu với Sở Mặc thì vị lão tướng quân này càng chán ghét tên đó hơn nữa.

    Sau khi nghe thấy những lời đó của Hạ Hào, cuối cùng thì lão tướng quân Phàn Vô Địch không khống chế nổi sự tức giận trong lòng được nữa:

    - Sở Mặc nhận được phong thưởng ra sao thì đó là do tự bản thân nó kiếm được nhờ những chiến công của mình!

    Ngươi là một tên Hoàng Tử bất tài vô dụng, ngươi lấy tư cách gì mà đặt vai ngang hàng so sánh với nó?

    Ngươi... là cái thá gì chứ?

    -----o0o-----

    Chương 385 : Vết nứt

    Chương 385 : Vết nứt

    Gương mặt anh tuấn đó của Hạ Hào tức thì xám xanh một màu, thậm chí y còn giận đến tím cả mặt lại, tức giận nhìn lão tương Phàn Vô Địch y nói:

    - Ngươi dám nói với ta những lời như vậy sao?

    - Bốp!

    Một tiếng kêu giòn tan vang lên.

    Hạ Hào bị tát một cái thật mạnh.

    Sở Mặc đứng trước mặt Hạ Hào, ánh mắt sắc lạnh nhìn y:

    - Ngươi lúc này chỉ là một Hoàng Tử mà thôi, chưa thực sự được phong Vương.

    Ta kêu ngươi một tiếng điện hạ chẳng qua đó chỉ là một phép lịch sự với ngươi mà thôi.

    Ngươi đừng có quên thân phận của mình như thế nào.

    Trước mặt của ta, ngươi chưa có đủ tư cách để mà ngông cuồng như vậy đâu.

    Hạ Hào bị Sở Mặc nói cho tức giận tới độ muốn nổ tung cục tức ở trong lòng.

    Một tên mưu sĩ đứng bên cạnh y vội vàng kéo Hạ Hào lại và nói nhỏ:

    - Điện hạ... xin hãy nguôi giận!

    Lồng ngực của Hạ Hào phồng xẹp một cách mãnh liệt, nhìn Sở Mặc một cách dữ tợn, một hồi thật lâu sau y đột nhiên cười lớn và mở miệng nói:

    - Thế thì đã sao chứ?

    Sở Vương cũng được, thẻ bài miễn chết cũng được...

    Người giành thắng lợi cuối cùng vẫn là ta!

    Sở Mặc, ngươi cứ yên tâm đi làm Sở Vương của ngươi đi!

    Sự dữ tợn trong ánh mắt của Hạ Hào dần dần trở thành sự đắc ý, rồi sau đó y nói:

    - Thiên hạ này rút cuộc vẫn là của Hạ gia ta!

    Những câu nói ngông cuồng này của y khiến cho đám tướng lĩnh cấp cao bên cạnh lão tướng Phàn Vô Địch cùng những tướng lĩnh của quân đoàn mỏ quặng đều phải nhìn Hạ Hào với ánh mắt căm ghét tột độ.

    Hà Húc chắp tay hướng về phía Sở Mặc và nói:

    - Công tử, mạt tướng chúc công tử tiền đồ sáng lạng.

    Mạt tướng còn có công vụ phải làm, xin phép không tiễn công tử được.

    Mạt tướng xin cáo lui trước!

    Sở Mặc đi rồi thì Hà Húc đương nhiên sẽ trở thành chủ tướng của quân đoàn mỏ quặng.

    Đội quân đó chỉ nhận lệnh của Hoàng Thượng, những người khác hoàn toàn không làm gì được bọn họ hết.

    Vì thế nên hành động đó của Hà Húc không phải thể hiện thái độ với Sở Mặc.

    Trong lòng y luôn biết ơn Sở Mặc, nhưng Hà Húc quả thực không muốn ở lại để chứng kiến cái bản mặt đáng ghét và ác độc của Hạ Hào nữa, nên y mới muốn rời đi luôn.

    - Đợi đã...

    Hạ Hào cười nhạt nói:

    - Phụ Hoàng có lệnh, quân đoàn mỏ quặng tạm thời ở lại nơi đây, phối hợp cùng với đại quân của ta để triển khai công kích Đại Tề...

    - Gì cơ?

    Hà Húc chay mày nhìn Hạ Hào.

    Hạ Hào từ từ rút trong túi áo ra một bức mật chỉ, đưa cho Hà Húc xem, y thản nhiên nói:

    - Đây là mật chỉ của Phụ Hoàng!

    Nói đoạn y ra oai nhìn Sở Mặc một cái.

    Ngươi có mật chỉ, ta cũng có!

    Sở Mặc chẳng có phản ứng gì hết.

    Quân đoàn mỏ quặng này vốn chẳng phải là của hắn, hà Húc và các vị tướng sĩ của quân đoàn này biết ơn hắn, nhưng bọn họ càng trung thành hơn với Đại Hạ, với Hoàng Thất.

    Hà Húc quả thực có chút khó chịu!

    Cũng giống như ban nãy lão tướng quân Phàn Vô Địch đã nói, một tên Hoàng Tử không có chút công lao nào như ngươi thì lấy tư cách gì mà cao mặt khoác lác khoe khoang trước mặt các vị tướng sĩ chiến công hiển hách ở đây chứ?

    Chúng ta phụng mệnh Hoàng gia, nhưng Hạ Hào nhà ngươi... không đại diện được cho Hoàng gia!

    Ngươi ngông cuồng cái nỗi gì?

    Kỳ thực Hạ Hào không phải là loại liệt óc, xuất thân Hoàng gia, từ nhỏ y đã được tiếp nhận sự giáo dục cao cấp nhất của Hoàng gia.

    Vậy nên dù ít dù nhiều Hạ Hào cũng hiểu được đạo lý làm người.

    Nhưng quả thực trong lòng y hận Sở Mặc đến tột cùng, bất cứ chuyện gì có liên quan đến Sở Mặc thì đều khiến cho y muốn nổi điên.

    Tận mắt chứng kiến Hà Húc cùng đám tướng sĩ của quân đoàn mỏ quặng toàn tâm toàn ý kính phục Sở Mặc đến như vậy thì cơn giận trong lòng y lại hừng hực trỗi dậy.

    Hà Húc nhận lấy bức mật chỉ, y mở ra đọc rồi sắc mặt tức thì trở nên khó coi vô cùng, y nói:

    - Ta biết rồi, đợi khi nào có tình hình gì thì hẵng báo cho ta!

    Nói đoạn, Hà Húc thống lĩnh tướng sĩ chắp tay hành lễ chào Phàn Vô Địch và Sở Mặc rồi quay người đi luôn.

    Đám tướng lĩnh thuộc hạ của Phàn Vô Địch cũng sa sẩm mặt mày, bước tới cáo biệt lão tướng quân Phàn Vô Địch rồi sau đó ai đi đường nấy.

    Cuối cùng sót lại chỉ còn có Sở Mặc, Phàn Vô Địch, tên thái giám truyền chỉ cùng với Hạ Hào và đám tâm phúc thuộc hạ của y.

    Tiểu Sài Khuyển đang ngủ trong túi áo Sở Mặc, Đại Công Kê thì chẳng biết lượn lờ đi đâu mất rồi, nhưng chẳng sao vì thế nào thì y cũng có thể tìm thấy Sở Mặc vì thế nên hắn không lo lắng gì.

    Chứng kiến đám tướng lĩnh trong quân đội và tướng sĩ của quân đoàn mỏ quặng đều chẳng thèm bận tâm gì tới mình, Hạ Hào khó chịu ra mặt.

    Nhưng y vẫn tự tin vào bản thân mình nhiều lắm.

    - Khắp nơi trong thiên hạ đều là mối quan hệ lợi ích mà thôi.

    Chỉ cần bổn Vương cho bọn chúng thật nhiều lợi ích thì tất cả đám người đó đều sẽ chuyển ý thành thuộc hạ của bổn Vương mà thôi!

    Trong lòng Hạ Hào cười thầm, rồi sau đó y quay ra nhìn Sở Mặc và Phàn Vô Địch, nét mặt cao ngạo mà nói:

    - Hai vị...

    đi thong thả, ta không tiễn nữa!

    Hai mắt Phàn Vô Địch trợn trừng tức giận.

    Thân là một lão tướng cả đời xông pha trận mạc, đóng góp cho nước nhà biết bao chiến công hiển hách, Phàn Vô Địch quả thực không thể chịu đựng nổi thái độ đó của Hạ Hào.

    Nhưng Sở Mặc lại nhẹ nhàng kéo tay ông nội mình và nói:

    - Ông nội ơi, đi thôi.

    Ông nội nói rồi đó, ông cũng mệt rồi, phải về dưỡng lão thôi...

    Phàn Vô Địch thở dài một cái, thoắt cái thôi mà dường như ông đã già đi mười mấy tuổi, lão tướng quân gật đầu và nói:

    - Được, đi thôi!

    Hạ Hào bĩu môi cười đắc ý.

    Cảnh tượng đó khiến cho ngay cả tên thái giám truyền chỉ đứng bên cạnh đó cũng không thể nào chấp nhận được.

    Nhưng y lại không nói lời nào, trong lòng chỉ thầm nghĩ:

    - Chim hết thì đốt cung, thỏ chết thì giết chó...

    Tuy Hoàng Thượng có vẻ như đã phong thượng thật hậu hĩnh cho Phàn Vô Địch và Sở Mặc, nhưng trên thực tế thì có khác nào một thủ đoạn vắt chanh bỏ vỏ?

    Chỉ e đây cũng vì Sở Mặc quả cường mạnh mà thôi, cường mạnh đến độ khiến cho Hoàng gia phải vô cùng e ngại.

    Nếu không thì những phong thưởng đó... chỉ e là đều không có đâu, thậm chí còn có thể là họa giệt thân ấy chứ!

    Là người thân cận bên cạnh Hoàng Thượng, những chuyện như thế này y quả thật đã chứng kiến quá nhiều rồi.

    Phàn Vô Địch cuối cùng ngoảnh đầu lại nhìn đại quân doanh sau lưng mình một cái rồi khẽ lắc đầu, ông nói:

    - Đi!

    Sở Mặc thì lại mỉm cười, nắm lấy tay ông nội và nhẹ nhàng nói:

    - Không có gì đâu ông.

    -----o0o-----

    Chương 386 : Tâm sự của lão gia tử

    Chương 386 : Tâm sự của lão gia tử

    Nụ cười của hắn chan chứa những vết rạn nứt...

    Xe ngựa bị xóc nảy trên đường đi, hai người Sở Mặc và Phàn Vô Địch ngồi ở trong xe, trên mặt cả hai cũng không có vẻ thất vọng nhiều lắm, nhìn qua rất bình tĩnh.

    Tiểu Sài Khuyển buồn ngủ nằm ở bên cạnh chân của Sở Mặc, Phàn Vô Địch nhìn con chó nhỏ xinh đẹp cười nói:

    - Con chó nhỏ này là từ đâu mà có?

    - Con chó nhỏ này....

    Cũng không bình thường.

    Sở Mặc cười nói:

    - Nó chắc là một nguyên thú cấp chín rồi ạ!Phàn Vô Địch lập tức hít một hơi khí lạnh, nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Thật sự?

    Sở Mặc cười nói:

    - Đúng rồi ạ.

    Nói xong, Sở Mặc lại đem quá trình gặp được Tiểu Sài Khuyển kể lại cho Phàn Vô Địch nghe.

    Phàn Vô Địch có một chút thổn thức nói:

    - Nếu con không nói thì ai có thể nghĩ đến một con chó nhỏ trông vô cùng bình thường, lại có lai lịch lớn như vậy.Nói xong, ông cụ ngẩng đầu nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Đối với chuyện sau này con có tính toán gì không?

    Sở Mặc nhìn ông cụ nói:

    - Còn ông thì sao?

    Phàn Vô Địch than nhẹ một tiếng nói:

    - Cả đời này của ông, đều ở trong quân bây giờ xem ra chắc phải hoàn toàn rút lui rồi, thăng quan tiến chức....

    Có lẽ đều không có vấn đề.

    Nhưng những việc này kỳ thật cũng không phải là chuyện mà ông nội muốn, trong lúc này ông còn có chút không biết phải làm gì.- Ông nội muốn rời khỏi Đại Hạ đi nơi khác sống không?

    Sở Mặc nhẹ giọng hỏi.

    - Có ý gì?

    Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Đến đất phong của con?

    - Vâng.

    Sở Mặc gật gật đầu.

    - Việc ấy....

    Còn giữ lời sao?

    Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc nói:- Trước kia tuy rằng hoàng thượng từng nói qua, từ lãnh thổ của Đại Tề đều là đất phong của Sở Vương con, tuy nhiên....

    Trước kia khác nay khác rồi....

    Cho dù coi như hiện tại thật sự phong cho con một vùng đất lớn, con còn có cái gì để đi bảo vệ?

    Trên tay của con....

    Không có người nào cả.

    Ông cụ nhìn Sở Mặc khẽ thở dài:

    - Trừ khi...

    Con muốn tạo phản.

    - Nếu con được phong làm Sở Vương, lại có đất phong của mình, như vậy tại sao con không thể tự mình chiêu binh mãi mã đây?

    Sở Mặc cười cười nói :- Trên tay của con có một số lượng tài phú dồi dào, có một lãnh thổ rộng lớn, muốn chiêu binh mãi mã cũng không có vấn đề gì cả.

    Chỉ có điều, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày con sẽ rời khỏi thế giới này, nếu ông nội không thích như vậy thì quên đi.

    Phàn Vô Địch hơi hơi nhắm hai mắt lại, trầm tư một lát sau đó mở mắt ra nhìn Sở Mặc nói :

    - Cả đời ông nội đều đánh giặc.

    Nói thật vẫn luôn không có bất cứ dã tâm nào.

    Tuy nhiên...

    Nếu có được cơ hội như vậy chúng ta có thể thử một chút, cũng không hẳn là không được.

    Sở Mặc hơi hơi híp mắt nhìn Phàn Vô Địch.

    Đây là lần đầu tiên hắncùng với ông nội nghiêm túc bàn luận về chuyện tương lại, không nghĩ tới ông nội sẽ cho hắn câu trả lời này.

    Phàn Vô Địch hơi ngượng ngùng cười cười nói:

    - Kỳ thật....

    Mấy năm nay ông nội có quen biết một nữ nhân.

    - A?

    Miệng Sở Mặc há thật to có chút khó tin nhìn Phàn Vô Địch.

    Kỳ thật Phàn Vô Địch cũng không quá lớn tuổi, nhìn qua thì chỉ trên dưới năm mươi tuổi mà thôi.

    Nếu như sử dụng những đan dược mà Sở Mặc chuẩn bị cho ông, không ngừng đột phá thêm, như vậy, đến khi đạtđược Minh Tâm Cảnh thì tướng mạo có thể duy trì khoảng chừng bốn mươi tuổi cũng không phải là chuyện khó.

    Chỉ có điều những năm gần đây Sở Mặc chưa từng gặp qua nữ nhân mà ông nội động tâm lần nào.

    Từ lúc hắn còn rất nhỏ, đã từng hỏi qua ông cụ tại sao mình lại không có bà nội.

    Lúc ấy bị ông cụ đánh cho một trận nên Sở Mặc cũng không dám.....

    Hỏi nữa.

    Mãi cho đến ngày hôm nay, ông cụ lại chủ động mở miệng bàn về chuyện tình cảm của mình.

    Làm sao mà Sở Mặc không thể kinh hãi chođược đây?

    - Ai, vốn dĩ ông nội nghĩ, cả đời này....

    Cứ như vậy mà trôi qua, dù sao ông nội cũng có con rồi.

    Phàn Vô Địch than nhẹ nói:

    - Tuy nhiên, sớm muộn gì con cũng phải rời khỏi thế giới này, năm xưa ông nội chỉ biết rằng con không phải là người tầm thường.

    Nhưng mà ông nội vẫn cảm thấy cho dù con có biểu hiện ra chỗ bất phàm, dù thế nào thì....

    Cũng phải đợi sau khi ông trăm tuổi.

    Nhưng không nghĩ đến, con lại có thể tiến bộ nhanh như vậy....

    - Ông nội....Trong lòng Sở Mặc có chút thương cảm.

    Phàn Vô Địch giơ tay lên vỗ vỗ bờ vai của hắn:

    - Đây chính là chuyện tốt!

    Thật sự, ông nội cảm thấy vô cùng tự hào về con!

    Ông nội ủng hộ con!

    Sở Mặc gật gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp.

    Phàn Vô Địch nói:

    - Bảy tám năm trước, ở biên cảnh ông nội đã cứu được một cô gái, nàng là người Đại Tề.-...............

    Sở Mặc trừng to mắt nhìn ông nội, trong lòng giấu đi ngọn lửa bát quái.

    Phàn Vô Địch bị ánh mắt của Sở Mặc nhìn đến hơi ngượng ngùng, trừng mắt nhìn lại hắn:

    - Con có muốn nghe không?

    - Muốn nghe muốn nghe, con rất nghiêm túc đang lắng nghe đây ạ!

    Sở Mặc gật đầu như gà con mổ thóc.

    - Vậy thì đừng tỏ ra bộ dáng giật mình kia!Ông cụ quát lớn một câu, tuy nhiên thấy thế nào cũng giống như mình thẹn thùng mà kiếm cớ.

    - Vâng vâng, được ạ.

    Sở Mặc lập tức làm cho mình nhìn qua thật là nghiêm túc.

    Ông cụ trừng mắt nhìn hắn, nhỏ giọng nói:

    - Tuy rằng cả đời ông nội đều ở biên cảnh, xem Đại Tề là kẻ địch, tuy nhiên ở trong lòng lại đối với dân chúng Đại Tề không có ác cảm.

    Đều là người bình thường cũng không có làm chuyện gì xấu cả....

    Sở Mặc gật gật đầu.Ông cụ nói tiếp:

    - Nữ tử kia là thủ lĩnh của một thương hội, lúc vào bên kia Đại Tề bị cường đạo đuổi giết, thương hội bị tiêu diệt nàng may mắn trốn thoát, phía sau lại có một số người đang đuổi giết.

    Vừa đúng lúc gặp được ông nội, ông liền đánh đuổi bọn cường đạo này cứu nàng.

    - Anh hùng cứu mỹ nhân nha!

    Làm sao mà cho tới bây giờ ông nội cũng chưa từng nói qua?

    Sở Mặc không che giấu được vẻ mặt tán thưởng nói.

    - Cái gì mà anh hùng cứu mỹ nhân, gặp chuyện như thế này làm saocó thể khoanh tay đứng nhìn chứ?

    Ông cụ trừng mắt nhìn hắn nói tiếp:

    - Nàng là cô nương trẻ tuổi xinh đẹp, ông cũng không có mang nàng đến quân doanh, liền cho nàng một ít lộ phí rồi để vài người tâm phúc hộ tống nàng quay về Đại Tề.

    - Ông nội làm chuyện này quả thực vô cùng đẹp đó!

    Sở Mặc không kìm được nói:

    - Cô nương kia nhất định là đối với tấm lòng của ông nội ngầm ám chỉ đúng không ạ?Lúc này, ông cụ cũng không có mắng hắn mà là thở dài nói:

    - Cả đời này của ông nội, gần như không có làm chuyện gì vi phạm kỷ luật cả, nhưng chuyện này quả thực là trái với quân quy rồi.

    Tuy nhiên....

    Mấy tên tâm phúc của ông đem về một số tin tức....

    Trong lòng ông lập tức cảm thấy thoải mái một ít.

    -----o0o-----

    Chương 387 : Đại ngốc đã đến

    Chương 387 : Đại ngốc đã đến

    - Như vậy cũng được....

    Khóe miệng Sở Mặc co giật vài cái.

    -

    Sau này, nàng cảm ơn ông, sau khi phục hồi việc kinh doanh một lần nữa, thường xuyên lén đưa một số tiền lương cho ông....

    Ông cụ thở dài nói:- Chỉ là phần tâm tư kia của nàng, ông lại không dám nhận rồi!

    Tuổi của nàng so với ông nhỏ hơn hai mươi tuổi!

    Lúc ấy nàng vẫn là một đại cô nương hai mươi mấy tuổi....

    - Cô nương nàng là tư thông với địch nha!

    Sở Mặc cười ha hả nói:

    - Lá gan của nàng cũng ghê gớm thật!

    Nói xong, Sở Mặc nhìn Phàn Vô Địch:

    - Chẳng qua tuổi nhỏ hơn có cái gì đâu ạ?

    Ông nội trở về tu luyện đến Minh Tâm Cảnh thì nhìn qua tối đa cũng hơn bốn mươi tuổi, hơn nữa tuổi thọ sẽ gia tăng rất nhiều.

    Sống đến hơn hai trăm tuổi cũngkhông có vấn đề gì cả, ông hiện tại đó....

    Còn trẻ vô cùng mà!

    Khóe miệng của Phàn Vô Địch mỉm mỉm, trong mắt....

    Cũng để lộ ra một chút động lòng.

    Rất rõ ràng, ông cụ động lòng bởi vì một mặt là vì Sở Mặc sớm muộn gì cũng sẽ rời đi thế giới này, về mặt khác....

    Cảm giác không phải là bởi vì tuổi thọ của ông có thể gia tăng trên trăm năm nữa sao?

    - Kỳ thật nàng cũng không phải là kẻ địch, giữa nàng và hoàng thất Đại Tề có mối huyết hải thâm cừu!

    Nói cũng đã nói hết ông cũng cũng không hề thẹn thùng nữa mà nhẹ giọng kể:

    - Năm đó gia tộc của nàng ở khắp Đại Tề có thể xem là gia tộc quyền quý nhất.

    Trong gia tộc nhân tài đông đúc, của cải kinh người.

    Đáng tiếc đến thế hệ của phụ thân nàng đắc tội với hoàng thất, bị hoàng thất tìm một cái cớ tịch thu tài sản và giết cả nhà....

    Nàng lúc đó còn nhỏ được nhũ mẫu ôm bỏ trốn.

    Gia tộc của nàng mặc dù diệt vong nhưng thù hận....

    Cũng là kéo dài cho đến tận sau này.

    - Thì ra là thế, vậy hiện tại....

    Nàng ở nơi nào?

    Sở Mặc hỏi.

    - Viêm Hoàng Thành.

    Ông cụ thản nhiên nói.

    - Cái gì?

    Vẻ mặt của Sở Mặc giật mình nhìn ông cụ, khóe miệng co quắp kịch liệt không biết nói gì hơn.

    - Không phải như con nghĩ đâu.

    Gương mặt ông cụ đỏ bừng, lập tức giải thích.

    - Con cái gì cũng chưa dám nghĩ ạ!

    Vẻ mặt của Sở Mặc không có gì để nói.

    - Trận chiến ở dãy núi Thiên Đoạn, đại quân Đại Tề hao tổn mấy triệu nhân mã, có thể nói....

    Một trận này, nhìn thế nào thì Đại Tề cũng không có bất kỳ hy vọng gì.

    Tuy nhiên phía hoàng thất Đại Tề bên kia nhất định không có khả năng nhận thua như thế.

    Vì vậy bắt đầu điên cuồng trưng binh, thu lương thực.

    Thương hội của nàng ở Đại Tề hiện đã có chút danh tiếng nên nằm ở trong phạm vi bị bóc lột.

    Trong nội tâm của nàng hận hoàng thất Đại Tề thấu xương, thì làm sao có thể nộp tiền cho Đại Tề đây?

    Vì vậy nàng dứt khoát mang theo toàn bộ gia sản lén lẻn vào trong Viêm Hoàng Thành.

    Ông cụ thở dài nói:

    - Nàng ở Viêm Hoàng Thành sớm đã có bố trí, chỉ là về phía ông nội....

    Vẫn không thể tiếp nhận phần tình cảm này.

    Nhưng mà lần này có vẻ như nàng...

    Liều lĩnh quá rồi, ông cũng không còn biện pháp, không biết phải nói với con như thế nào.

    - Việc này thì có gì không thể nói hay sao ạ?

    Ngoại trừ việc bà nội có chút trẻ tuổi...

    Sở Mặc tủm tỉm cười nói:

    - Bất quá con cảm thấy tốt lắm ạ!

    - Con thật sự cảm thấy ổn sao?

    Phàn Vô Địch có chút không dám tin nhìn vào Sở Mặc, lẩm bẩm nói:

    - Nếu chẳng may...

    Nếu chẳng may nàng sinh cho con một tiểu thúc thúc....

    - Vậy thì rất tốt ạ!

    Sở Mặc cười nói:

    - Con sẽ nhường lại cho hắn khắp cả thiên hạ này!

    -.....

    Phàn Vô Địch có chút rung động nhìn Sở Mặc.

    Vẻ mặt Sở Mặc thành thật nói :

    - Người là ông nội của con.

    Vẫn luôn là và vĩnh viễn cũng là ông nội của con!

    Nhưng mà cả đời của người không có đời sau...

    Đây đối với người cũng không công bằng!

    Lại nói tới, hay là bởi vì sự có mặt của con nên mới làm trễ nải chuyện này.

    - Không phải....

    Là ông luôn luôn ở trong quân đội...

    Ông cụ giải thích.

    - Ông nội, tướng lĩnh trong quân đội mà cả đời không cưới vợ...

    Quả thật không có mấy người ạ!

    Sở Mặc nhìn Phàn Vô Địch có chút xúc động nói:

    - Kỳ thật con vẫn biết, ông nội không muốn để cho con cảm thấy lạnh nhạt, không muốn để cho con cảm thấy mình là người dư thừa....

    Mới không có tính tới chuyện này.

    Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc, trong mắt ánh lệ chớp động.

    Sở Mặc kéo tay ông nội nói:

    - Cho nên đối với chuyện này, con rất ủng hộ!

    Đến lúc đó nhất định phải để con gặp bà nội trẻ tuổi của con....

    Con nói thay cho ông nội!

    - Tên tiểu tử con...

    Ông cụ không kìm được mà vỗ nhẹ nhẹ đầu của Sở Mặc một cái, cười mắng nhưng trong mắt cũng là tràn ngập vẻ cảm động và vui mừng.

    Thầm nói: Mặc nhi của ông....

    Trưởng thành rồi!

    - Nếu là như vậy, việc này liền dễ làm rồi.

    Trong con ngươi của Sở Mặc lóe ra tia hào quang:

    - Cho dù coi như vì tiểu thúc thúc chưa ra đời của con...

    Con cũng nhất định phải để lại một phần sản nghiệp thật to ở thế giới này cho ông nội!

    - Mặc nhi...

    Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc, giọng nói cũng có chút run rẩy.

    Cả đời ông đều tận trung cho quốc gia cho quân đội, chưa từng nghĩ tới, khi mình già rồi không nghĩ gốc cây già có một ngày cũng nở hoa.

    Hơn nữa, còn là dựa vào cháu của mình.

    - Năm đó nếu như không có ông nội, chỉ sợ con đã sớm chết.

    Cho nên mặc kệ là vì ông nội làm chuyện gì.

    Con đều cam tâm tình nguyện cả!

    Sở Mặc cười cười khẽ nói:

    - Hơn nữa đây thực sự là chuyện tốt vô cùng, là tin tức vui vẻ nhất trong khoảng thời gian này!

    Trên mặt ông cụ cuối cùng cũng lộ ra nụ cười vui vẻ.

    Thái độ của Sở Mặc, có thể nói là điều quan trọng nhất đối với ông đó!

    Nếu như nói Sở Mặc có một chút vẻ không tình nguyện nào, như vậy ông thà là phụ người nữ tử yêu mến này cũng sẽ không bàn lại chuyện này nữa.

    - Chờ sau khi chúng ta trở lại Đại Hạ, xem thử thái độ của hoàng thượng thế nào...

    Viêm Hoàng Thành là nơi chúng ta sinh sống nhiều năm như vậy, giống như nhà của mình.

    Không phải vạn bất đắc dĩ, con cũng không muốn rời đi.

    Sở Mặc nhỏ giọng nói:

    - Một khi chúng ta rời khỏi...

    Thì có nghĩ là cùng với Đại Hạ và tất cả những ân tình với hoàng thất đều chấm hết.

    - Ai, hoàng thượng tâm tư ngờ vực vô căn cứ quá nặng, hơn nữa thiên hạ này cuối cùng cũng là của hoàng gia.

    Hoàng thượng làm ra quyết định này, kỳ thật cũng không thể nói là hắn sai lầm.

    Ông cụ khẽ thở dài:

    - Chỉ có thể nói...

    Bệ hạ đã quá nóng lòng, ông nội biết con không phải là loại người như thế.

    Sở Mặc gật gật đầu nói:

    - Chỉ mong hoàng thượng đừng ép con trở thành loại người này!

    -----o0o-----

    Chương 388 : Gặp mặt. (1)

    Chương 388 : Gặp mặt. (1)

    Kinh thành Đại Hạ, trong Viêm Hoàng Thành.

    Một người khổng lồ to như cây cột điện đang đi ở trên đường trong Viêm Hoàng Thành, vẻ mặt tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây, đối với các loại vẻ mặt hoặc khiếp sợ, hoặc sợ hãi, hoặc ánh mắt tò mò của người trên phố làm như không thấy.

    Cao Đại Ngốc miệng lầu bầu :

    - Công tử gia ở đâu rồi?

    Ta có chút đói bụng....

    Hình tượng của Cao Đại Ngốc thật sự làm cho người ta cảm thấy quá mức rung động, bởi vậy y vào thành chưa tới nửa canh giờ, tin tức liên quan tới y lập tức truyền khắp Viêm Hoàng Thành.

    - Nghe gì không?

    Trong thành xuất hiện một người khổng lồ vô cùng đáng sợ!

    - Có một người khổng lồ đi lại trên phố xá sầm uất...

    Trời ạ, cánh tay của hắn so với thắt lưng của ta còn to hơn!

    - Ta nhìn thấy một người khổng lồ, thật là dọa người.

    Cảm giác một quyền của hắn có thể đập nát đầu của người ta!

    Sở Yên cũng nhanh chóng nhận được tin tức này, đôi mi thanh tú của nàng khẽ nhướng lại, nhẹ giọng nói:

    - Công tử đã nói với ta...

    Có một người khổng lồ gần đây sẽ đến tìm nơi nương tựa, chắc là hắn rồi nhỉ?

    Ta phải nhanh chóng phái người đón hắn đến đây, không thể tạo ra náo loạn gì, nếu không công tử trở về sẽ không biết phải ăn nói thế nào.

    Cùng lúc đó, tin tức về việc trong Viêm Hoàng Thành xuất hiện một người khổng lồ cũng được truyền đến hoàng cung.

    Sau khi hoàng thượng nhận được tin tức này, hai mắt lập tức lóe sáng nói:

    - Chẳng lẽ là người khổng lồ trên thảo nguyên kia đi tới Viêm Hoàng Thành của chúng ta?

    Lão thái giám Vô Danh xuất hiện trước mặt hoàng thượng nhỏ giọng nói:

    - Nghe nói vào lúc ấy Sở công tử ở trên thảo nguyên đã thu phục một người khổng lồ, sau này người khổng lồ đó đã lập nên công lao to lớn trong cuộc chiến thu phục thảo nguyên của nữ vương kia.

    - Ngươi nói là hắn chính là đến tìm Sở Mặc sao?

    Hoàng thượng hơi hơi nhíu mày.

    Lão thái giám Vô danh gật gật đầu:

    - Lão nô cảm thấy...

    Tám chín phần mười là như vậy.

    Hoàng thượng cau mày, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm trọng, đột nhiên hỏi:

    - Ngươi nói....

    Sở Mặc này....

    Đến tột cùng hắn là muốn làm gì?

    Giọng điệu của hoàng thượng thản nhiên, không thể nói rõ là mất hứng nhưng tuyệt đối cũng không phải là giọng điệu vui vẻ gì.

    Lão thái giám Vô Danh trong lòng hơi giật mình, kết hợp với những quyết sách và hành động khoảng thời gian gần đây mà hoàng thượng đưa ra, trong lòng y hiểu rõ hoàng thượng hiện tại chắc là cảm thấy nguy hiểm trên người Sở Mặc lớn hơn so với những cống hiến của hắn rồi.

    Theo góc độ lo lắng của hoàng thượng, hình như đúng là như thế!

    Nếu hiện tại Sở Mặc mất, như vậy Đại Hạ càng trở nên an toàn tốt đẹp hơn!

    Mỏ quặng Nguyên Thạch ở dãy núi Thiên Đoạn bên kia đã hoàn toàn không còn, chuyện này tuy rằng ngoài miệng hoàng thượng không nói ra nhưng trong lòng lại là có chút không thoải mái rồi.

    Người ta kỳ thật chính là như vậy, đầu tiên đều là luôn nghĩ đến lợi ích của mình trước.

    Chỉ có điều hoàng thượng như vậy không thể nói là y đã làm sai điều gì, chẳng qua là làm cho người ta cảm thấy có chút vô tình mà thôi.

    Một khắc trước miệng còn đầy lời nói khen ngợi rằng "Đây chính là thiên lý mã của trẫm, là đứa con kỳ tích của Đại Hạ", ngay sau đó đã cảm thấy người này quá mức nguy hiểm sẽ làm liên lụy đến Đại Hạ....

    - Bệ hạ nếu cảm thấy Sở công tử....

    Không thích hợp ở lại Đại Hạ mà nói...

    Vậy lần này trở về sau khi phong thưởng...

    Không bằng....

    Cứ trực tiếp phái hắn đến đất phong được rồi.

    Lão thái giám Vô danh cân nhắc một chút rồi chậm rãi nói.

    - Đất phong?

    Đem nơi nào phong cho hắn đây?

    Lông mày hoàng thượng nhướng lên, nhìn lão thái giám Vô danh.

    Lão thái giám Vô danh thản nhiên nói:

    - Không phải hoàng thượng đã nói, lãnh thổ Đại Tề nơi hắn đánh đến đều phong cho hắn sao?

    - Trẫm...

    Quả thật là đã nói như vậy, tuy nhiên hiện giờ trên tay hắn không binh không tướng, một người thì làm sao mà đánh?

    Hoàng thượng thản nhiên nói:

    - Dù sao thì trẫm...

    Chắc chắn là sẽ không đem bất kỳ binh quyền nào giao vào tay của hắn một lần nữa.

    Trong lòng lão thái giám Vô danh âm thầm thở dài một tiếng, sau đó nói:

    - Một khi đã như vậy, kỳ thật hoàng thượng có thể nói như thế với hắn....

    ..........

    - Sở Mặc, tình thế hiện giờ ngươi cũng nhìn thấy, tuy rằng Đại Tề bên kia tổn thất thê thảm và nghiêm trọng nhưng cuối cùng vẫn còn có sức lực mà đánh một trận nữa.

    Bởi vậy trẫm cũng không có biện pháp điều động nhân mã đến cho ngươi.

    Ngày mai sau nghi thức sắc phong ngươi chính thức trở thành Sở vương rồi, nếu tiếp tục ở lại Đại Hạ bên này....

    Cũng không thích hợp.

    Nhưng trên tay ngươi không binh không tướng, về chuyện đất phong của ngươi...

    Trẫm cũng có chút lo lắng thay ngươi.

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc trước mặt mình, trên mặt có vài phần tươi cười bất đắc dĩ, chậm rãi nói.

    - Bệ hạ đã từng nói, nếu ta được phong làm Sở vương như vậy hẳn là có quyền được chiêu binh mãi mã đúng không?

    Sở Mặc cũng khẽ mỉm cười nhìn hoàng thượng.

    Tối hôm qua vừa mới trở lại Viêm Hoàng Thành, thậm chí chưa kịp gặp Cao Đại Ngốc bị quăng sang một bên đã chạy tới đây, sáng hôm nay đã bị triệu vào hoàng cung diện thánh.

    - Nói thì nói như vậy, tuy nhiên tiểu tử ngươi....

    Cũng không thể đào góc tường của trẫm chứ!

    Binh mã Đại Hạ....

    Cũng không thể cho ngươi.

    Hoàng thượng nhìn Sở Mặc nửa giả nửa thật nói.

    Sở Mặc lắc đầu:

    - Ta làm sao sẽ làm chuyện như vậy?

    Bất kể thế nào mà nói, Đại Hạ.... cũng là tổ quốc của ta.

    Xin bệ hạ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện như vậy.

    Tuy nhiên....

    Nếu như có người chủ động muốn đi cùng ta.....

    Đi xây dựng nhà mới.

    Hoàng thượng dù sao cũng sẽ không ngăn cả đúng không?

    Đuôi lông mày hoàng thượng nhướng lên, nhìn Sở Mặc có chút cảnh giác nói:

    - Ngươi nói chính là?

    - Dân chúng Đại Hạ ạ.

    Sở Mặc vẻ mặt đau khổ nói:

    - Hoàng thượng cũng không thể để cho ta làm một Sở vương tay không chứ!

    Đến lúc đó, bên phía Đại Tề tùy tiện phái một đội binh mã...

    Liền đem lãnh địa của ta mà đoạt về cả.

    Như vậy, đối với Đại Hạ chúng ta....

    Đồng dạng cũng không có bất kỳ lợi ích nào không phải sao?

    Hoàng thượng hơi động lòng.

    Có chút phiền muộn, cái vật nhỏ này không ngờ lại lấy điều này đến uy hiếp trẫm....

    Tuy nhiên trong lòng hoàn thượng cũng hiểu được, những cử động gần đây của mình giống như Sở Mặc nói, quả thật là có chút quá mức.

    Cả triều văn võ đều nhìn trong mắt, tuy ngoài miệng không nói cái gì nhưng ở trong lòng khó tránh khỏi trách hoàng thượng như y có chút bạc tình phụ nghĩa.

    Cống hiến của Sở Mặc đối với Đại Hạ, tất cả mọi người đều quá rõ ràng.

    -----o0o-----

    Chương 389 : Gặp mặt. (2)

    Chương 389 : Gặp mặt. (2)

    Trận chiến ở dãy núi Thiên Đoạn quyết định vận mệnh của hai quốc gia.

    Nếu không phải Sở Mặc đánh bậy đánh bạ trở về báo tin, tiếng kêu than dậy khắp đất trời hiện giờ....

    Tuyệt đối không phải là của Đại Tề!

    Nghĩ đến điều này, trong lòng hoàng thượng cũng có chút mềm mại hơn, nhẹ giọng nói:

    - Điều này không thành vấn đề, nhưng ngươi không thể ép buộc được biết không?

    Trong lòng Sở Mặc cười thầm nói:

    - Bệ hạ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không ép buộc bất cứ kẻ nào cả!

    - Vậy là tốt rồi!

    Hoàng thượng thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu tán gẫn một ít việc nhà cùng Sở Mặc, nhìn qua có vẻ như vẫn xem trọng Sở Mặc giống như trước kia vậy.

    Nhưng kỳ thật trong lòng hai người đều rất rõ ràng, vết nứt....

    Đã sớm xuất vô tình xuất hiện.

    Chỉ có điều hiện tại hai bên cũng không muốn khiến vết nứt này trở nên lớn hơn nữa, tại lúc này đây hoặc nhiều hoặc ít chính là lần cố gắng cuối cùng mà thôi.

    Sở Mặc trở lại Phàn phủ, phát hiện ra ông cụ không có ở trong phủ, tuy nhiên ngược lại thúc thúc cụt một tay đã quay trở lại.

    Nhìn Sở Mặc nói:

    - Đêm qua trướng quân đi ra ngoài một chuyến, lúc quay trở lại mặt mày hớn hở lắm...

    Là có chuyện gì vui sao ạ?

    Sở Mặc cười cười, trong lòng thầm nghĩ: Ngay cả thúc thúc cụt một tay đều nhận thấy được biểu hiện khác thường của ông cụ, lại tự mình vụng trộm chạy tới hỏi ta, xem ra trong lòng của ông nội đối với vị bà nội trẻ tuổi tương lai kia, chỉ sợ trong lòng sớm đã tương ứng rồi.

    Đồng thời Sở Mặc cũng có chút tự trách, những năm gần đây tuy rằng hắn ngẫu nhiên nghĩ tới chuyện của ông nội nhưng từ sau khi bị ông nội đánh một lần, thì không có thật sự quan tâmnữa.

    - Nếu là ta có thể phát hiện ra sớm một chút, có lẽ...

    Hiện tại ngay cả tiểu thúc thúc chắc cũng đều có rồi đúng không?

    Sở Mặc cũng không có giấu diếm thúc thúc cụt tay một điều gì, kể với y chuyện này.

    Thúc thúc cụt tay lập tức vui vẻ gương mặt hưng phấn, chợt nói:

    - Chuyện này đó ta biết được, năm đó còn từng khuyên tướng quân, ta nói thiếu gia của chúng ta sẽ không để ý chuyện này đâu.

    Chỉ có điều cách làm người của tướng quân thiếu gia cũng biết mà, đầu tiên cảm thấy rất có lỗi với thiếu gia người, sau đó....

    Là cảm thấy không xứng với con gái nhà người ta!

    Cảm thấy tuổi tác kém xa nhiều lắm, hơn nữa điều kiện của Phàn phủ chúng ta khi đó người cũng biết.

    Tướng quân sợ ủy khuất con gái nhà người ta.

    Thúc thúc cụt tay nói xong, không kìm được sụt sịt cảm khái một trận, sau đó nói:

    - May mắn có thiếu gia, nếu không chỉ sợ cả đời này tướng quân cũng muốn làm một người độc thân rồi...

    Sở Mặc lắc đầu cười khổ nói:

    - Nếu là không có ta, chỉ sợ ông nội đã sớm lấy vợ sinh con rồi....

    - Không thể nói như vậy, địa vị của thiếu gia ở trong lòng của tướng quân thì bất cứ kẻ nào cũng đều không sánh bằng được!

    Cho dù nếu như sau này tướng quân có con của mình, nhất định cũng vẫn giống như vậy!

    Không có bất kỳ thay đổi gì!

    Thúc thúc cụt tay chăm chú nhìn vào mặt của Sở Mặc.

    - Việc này, ta tin tưởng.

    Sở Mặc gật đầu nói.

    Sau đó, hai người không nói về vấn đề này nữa.

    Sở Mặc liền đem những tính toán của mình nói với thúc thúc cụt tay.

    Thúc thúc cụt tay có chút giật mình nhìn Sở Mặc, sau đó nhỏ giọng nói:

    - Những hành động của hoàng thượng trong khoảng thời gian gần đây, kỳ thật chúng ta cũng nhìn ra được.

    Vô cùng vội vàng thu hồi binh quyền trong tay các người, chính là sợ thiếu gia sẽ tiếp tục kiêu ngạo.

    Tuy nhiên...

    Chuyện làm này chúng ta tuy rằng không thích, nhưng cũng có thể hiểu được.

    Sở Mặc gật gật đầu, thở dài một cái nói:

    - Đúng vậy đó, bản thân ở vị trí kia đều sợ.

    - Nhưng hoàng thượng cũng quá nóng vội rồi!

    Thúc thúc cụt tay thản nhiên nói:

    - Vào lúc này hắn càng không nên triệu hồi tướng quân về đây, xếp đặt tam hoàng tử đến vị trí kia.

    Một hành động này...

    Thật ra vô cùng ảnh hưởng đến tinh thần chiến sĩ.

    Sở Mặc lạnh lùng cười nói:

    - Hái quả đào thôi, hiện nay ai cũng biết kỳ thật Đại Tề cũng chỉ còn lại một chút quốc khố.

    Chỉ cần chúng ta đoạt được số quốc khố này về tay....

    Thì ngàn dặm biên giới của Đại Tề ta cần ta cứ lấy.

    Lúc trước hoàng thượng đã đáp ứng với ta chỉ cần là biên giới mà ta đánh tới thì tất cả đều là đất phong thuộc về ta, hắn làm sao có thể mặc kệ mà để ta ở lại trong quân?

    Dùng quân đội của Đại Hạ đến đánh giang sơn của ta sao?

    - Dùng quân đội của Đại Hạ để đánh giang sơn của chính mình.....

    Thúc thúc cụt tay trợn mắt há hốc mồm nhìn Sở Mặc, sau đó lắc đầu cười khổ nói:

    - Thiếu gia người một chút cũng không ngu ngốc đó, những lời này chính là nhắm vào điểm quan trọng rồi.

    - Cho nên ta cũng không muốn thật sự trở mặt cùng với hoàng thượng, chỉ cần hắn không phải làm việc gì quá đáng, ta cũng sẽ dễ dàng bỏ qua.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    - Vậy thì tiếp theo chúng ta sẽ bắt đầu chuẩn bị đem trọng tâm...

    Chuyển qua bên kia Đại Tề đúng không?

    Thúc thúc cụt tay nhìn Sở Mặc, sau đó có chút vò đầu nói:

    - Nhưng vấn đề là....

    Hiện tại rốt cuộc thì địa phương nào có thể trở thành biên giới của chúng ta vậy?

    - Thúc thúc cụt tay cảm thấy vẫn chưa được tốt sao?

    Sở Mặc cười cười hỏi.

    Thúc thúc cụt tay ngẫm nghĩ một chút, sau đó cười khổ nói:

    - Chúng ta cũng không hẳn là không tốt...

    Tuy nhiên, nếu quả thật chỉ có thể như thế, vậy thì đương nhiên là phải tiếp giáp với biên giới của Đại Hạ, như vậy sẽ càng tốt hơn một phần nào đó!

    Bất kể là mức độ dồi dào về mặt của cải hay là xét về mặt an toàn, thì dãy núi Thiên Đoạn gần biên giới chính là một nơi thích hợp nhất.

    - Được, chúng ta sẽ lập thủ đô ở nơi này.

    Sở Mặc nói.

    - Lập thủ đô....

    Thúc thúc cụt tay không kìm được mà hít sâu một hơi, lẩm bẩm nói:

    - Đúng vậy rồi, cấp bậc Vương này của người cũng chính là chư hầu Vương rồi...

    Đáng lý phải có được nền kinh tế cùng chính trị của mình, lập thủ đô... chuyện này là phải có rồi.

    Bất quá, làm sao thì ta vẫn cảm thấy giống như là mình đang nằm mơ vậy?

    Ta đã nhìn thiếu gia từ nhỏ đến lớn...

    Không ngờ thiếu gia thực sự đã trở thành vương giả của một phương rồi?

    Nói xong, thúc thúc cụt tay lại lẩm bẩm nói:

    - Khu vực này, hiện giờ chắc là đã không có người nào rồi, ngay cả việc chiêu binh mãi mã cũng phải cần một khoảng thời gian, việc này không phải là có tiền có thể giải quyết được tất cả.

    - Không sao cả....

    Sở Mặc khẽ mỉm cười nói:

    - Chúng ta đã có sẵn binh mã rồi!

    -----o0o-----

    Chương 390 : Hứa Phù Phù oán giận

    Chương 390 : Hứa Phù Phù oán giận

    Thúc thúc cụt tay hơi nhíu lại ánh mắt, trầm giọng nói:

    - Việc này chỉ sợ tướng quân...

    Sẽ không đồng ý đâu!

    Sở Mặc bật cười nói:

    - Ta cũng không nói muốn động đến quân đội của Đại Hạ, coi như là người ta chịu đi theo ta đi.

    Thúc thúc cụt tay nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Ý của thiếu gia là gì?

    Sở Mặc nói:

    - Binh mã trên thảo nguyên Vương Đình, mượi năm ba vạn cũng không thành vấn đề đấy.

    - Thảo nguyên Vương Đình....

    Thúc thúc cụt tay miệng lẩm bẩm một vài câu sau đó ánh mắt lập tức sáng lên:

    - Làm sao ta lại quên chuyện xưa giữa thiếu gia cùng với vị nữ vương trên thảo nguyên kia chứ....

    Ha ha ha!

    Đến lúc này Tùy Hồng Nho coi như đã hiểu được thiếu gia nhà mình đang lo lắng vấn đề gì, trên tay không có người nào, trực tiếp muốn đi chiếm lĩnh lãnh thổ của Đại Tề.

    Nghĩ đến ảnh hưởng của thiếu gia đến đại cục của thảo nguyên, trợ giúp Na Y nữ vương.

    Hiện tại xin bên kia giúp đỡ mượn một ít binh mã nhất định là không có vấn đề gì rồi.

    - Về phần nhân khẩu....

    Vấn đề này kỳ thật cũng đơn giản.

    Sở Mặc nói:

    - Chỉ cần điều kiện nơi đó là tốt nhất, thì sẽ không lo rằng không ai đi qua.

    Trận chiến tranh giữa Đại Hạ và Đại Tề này cũng không phải chỉ có năm ba tháng là có thể chấm dứt.

    Hãy chờ xem, đến lúc đó kẻ ăn không tiêu... không chỉ có riêng phía Đại Tề đâu!

    Tùy Hồng Nho gật gật đầu, thở dài nói:

    - Đúng vậy rồi, cuộc sống của dân chúng quá khó khăn, nhất định sẽ nghĩ biện pháp tự cứu lấy mình.

    - Chúng ta không phải là kẻ giữa cầu sinh tồn, trước tiên chúng ta phải cắn rơi một khối thịt lớn từ trên người của Đại Tề, sau đó từ từ tiêu hóa rồi ta sẽ làm cho Sở quốc của ta trở thành một quốc gia mạnh nhất trên đời này!

    Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Chẳng sợ nó chỉ có nơi chật hẹp nhỏ bé...

    Nhưng ta cũng muốn làm cho thế tục hay bất cứ môn phái nào, không có bất kỳ ai dám đến chổ của ta ra oai!

    Tùy Hồng Nho nhìn vẻ mặt chân thành của Sở Mặc, nhiệt huyết của người quân nhân cũng liền bùng phát trong lòng nói:

    - Thiếu gia, mặc kệ như thế nào.

    Chúng ta đều đã đi theo thiếu gia, đều sẽ vĩnh viễn ủng hộ người đấy!

    .............

    Sáng sớm hôm sau, bên phía học viện hoàng gia Phiêu Diêu Cung, cờ màu tung bay, tiếng nhạc vang trời.

    Nghi lễ sắc phong của Sở Mặc và Phàn Vô Địch chính là được cử hành ở nơi này.

    Lúc này Sở Mặc còn đang chuẩn bị, một thân y phục của chư hầu Vương, mặc ở trên người của hắn.

    Bộ quần áo chư hầu vương này được may từ ngự dụng của hoàng gia Đại Hạ, Sở Mặc mặc vô cùng vừa người.

    Cả người nhìn qua, vô cùng oai hùng!

    Hứa Phù Phù đứng bên cạnh Sở Mặc, vẻ mặt mang theo phần tức giận nói:

    - Sở Tiểu Hắc, ngươi không đáng làm huynh đệ!

    - Hứ Nhị Phù, ta không đáng làm huynh đệ chỗ nào?

    Sở Mặc có chút bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Hứa Phù Phù.

    Có một số việc, không phải hắn không dám nói với Hứa Phù Phù mà thật sự là không biết phải nói như thế nào!

    Ông cụ Hứa Trung Lương đứng phía sau Hứa Phù Phù, về công mà nói là đương triều nội các Thủ Phụ, là trọng thần tâm phúc của hoàng thượng.

    Về tư mà nói, y có ơn tri ngộ với Sở Mặc hơn nữa lại vô cùng chiếu cố đối với hắn, lúc trước chẳng sợ đối mặt với áp lực từ phía Thái Tử, Hứa Trung Lương đều không có lùi bước.

    Một lão nhân làm người ta tôn kính như thế, làm sao Sở Mặc có thể nhẫn tâm mà kéo y xuống nước đây?

    Sau này mà Hứa Phù Phù biết được việc này, thì nhất định sẽ đứng về phía của Sở Mặc.

    Mặc dù y là công tử thứ mười của Hứa phủ nhưng lại làm cho người ngoài có cảm giác y không làm chuyện gì đúng đắn, nhưng dù sao thì y cũng là người của Hứa gia!

    Sau khi Hứa Phù Phù đứng về phía mình, thì Hứa gia phải làm thế nào đây?

    Hiện tại Sở Mặc cùng với hoàng gia cũng chưa chính thức trở mặt.

    Chỉ có thể nói là sau khi hoàng thượng lợi dụng Sở Mặc một cách triệt để, cho một cái danh tiếng đứng đầu cùng với một đống kim bài không có tác dụng gì cả, còn việc tốt thực sự...

    Quả thật một chút cũng chưa cho, làm cho người ta cảm thấy hoàng gia thật lạnh lẽo mà thôi.

    Chỉ cần là Hứa Phù Phù công khai đứng về phía Sở Mặc ủng hộ Sở Mặc mà nói....

    Vậy thì tính chất kia ngay lập tức sẽ thay đổi hoàn toàn.

    Sở Mặc có thể ngang nhiên kéo đi một đám người từ Đại Hạ, nhưng nhóm người này không thể nào bao gồm Hứa Phù Phù được.

    Cho nên, đối với lửa giận của Hứa Phù Phù, Sở Mặc cũng chỉ có thể giả vờ như không biết gì cả.

    - Ngươi nói ngươi làm sao vậy?

    Ngươi thật sự xem như chuyện gì ta cũng không biết sao?

    Hứa Phù Phù căm tức nhìn Sở Mặc nói:

    - Đừng quên ta cũng là một thành viên của Thí Thiên!

    Sở Mặc gật đầu nói:

    - Ngươi muốn như thế nào đây?

    - Cùng đi với ngươi đó!

    Ngươi đi đâu ta phải theo đó!

    Cái gì mà như thế nào hả ?

    Hứa Phù cả giận nói :

    - Có phải ngươi cảm thấy rằng bây giờ ta là một gánh nặng hay không ?

    Sở Mặc cười khổ nói:

    - Chúng ta chính là huynh đệ, ta làm sao có thể xem ngươi trở thành gánh nặng chứ?

    Hơn nữa, ngươi là một cường nhân Kim Thạch Chi Cảnh....

    Ai dám xem ngươi là một gánh nặng?

    - Ngươi còn biết ta là Kim Thạch Chi Cảnh?

    Hứa Phù Phù hít sâu một hơi, nghiêm túc nhìn Sở Mặc nói:

    - Lúc cần thiết, huynh đệ có thể trực tiếp tách khỏi Hứa gia!

    - Không được!

    Sở Mặc quả quyết cự tuyệt:

    - Ngươi họ Hứa, ngươi không thể tách khỏi được!

    - Đây cũng là ý của ông nội ta.

    Hứa Phù Phù thản nhiên nói.

    - Cái gì?

    Sở Mặc lập tức giật mình kinh hãi, có chút khó tin nhìn Hứa Phù Phù.

    - Ông nội nói...

    Đi theo ngươi không có sai đâu.

    Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc còn thật nghiêm túc nói.

    - Nhưng....

    Sở Mặc hơi hơi nhíu mày, hắn hiểu quá rõ Hứa Phù Phù, biết rằng Hứa Phù Phù sẽ không nói dối, nhưng mà chuyện đùa này... cũng có chút quá lớn rồi.

    Đường đường là cháu của Thủ Phụ nội các, đi theo một chư hầu Vương như mình lăn lộn...

    Chuyện này làm sao có thể xảy ra?

    Chẳng lẽ nói ông cụ Hứa Trung Lương này liền thật sự một chút cũng không sợ bị chê cười sao?

    Hứa Phù Phù nhỏ giọng nói:

    - Thật ra ngươi chắc cũng hiểu rõ rồi, một gia tộc cao quý chân chính sẽ không cất giấu tất cả trứng gà.... vào trong một giỏ xách đâu.

    - Đạo lý này ta hiểu, nhưng phía bên này của ta...

    Nhạy cảm như thế, Hứa gia gia người sẽ không sợ chứ?

    Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù nói.

    - Không có gì đáng sợ cả.

    -----o0o-----

    Chương 391 : Phong Vương

    Chương 391 : Phong Vương

    Hứa Phù Phù nói:

    - Hoàng thượng làm ra chuyện này...

    Đã có chút mất lòng người rồi.

    Đương nhiên, dân chúng quả thực cũng không biết được những chuyệnnày.

    Có lẽ hoàng thượng cảm thấy hắn có cách kéo ngươi từ vị trí một anh hùng chân chính của dân tộc xuống, trong chớp mắt có thể làm cho ngươi trở thành tội nhân của đất nước.

    Tuy nhiên những chuyện sai trái lẽ phải, không có nghĩa là những trọng thần trong triều cũng không biết gì cả.

    - Thì làm sao, ai dám phản kháng?

    Sở Mặc cười nói.

    - Ta đây không phải là đang phản kháng sao?

    Hứa Phù Phù vẻ mặt thoải mái cười nói:

    - Kỳ thật ông nội cũng đang phản kháng!

    Ngươi xem đi, quay đầu nhìn xem hướng bên Phương Soái đi....

    Chắc là cũng sẽ tìm ngươi.

    - Phương soái tìm ta?

    Ông ấy tìm ta làm gì?

    Sở Mặc không hiểu nhìn Hứa Phù Phù.

    Toàn bộ Đại Hạ ai nói sẽ lục đục nội bộ với hoàng thượng Sở Mặc hắn đều tin, duy chỉ có Phương Minh Thông...

    Sở Mặc không tin!

    Bởi vì Phương Minh Thông là huynh đệ tốt lớn lên từ nhỏ cùng với hoàng thượng.

    Mối quan hệ này, cũng giống như mối quan hệ của Sở Mặc cùng với Hứa Phù Phù.

    Căn bản là không có khả năng phản bội lẫn nhau!

    Chuyện giữa Sở Mặc cùng với hoàng thất, phải trái tạm thời không nhắc đến, chỉ cần Phương Minh Thông hướng về phía Sở Mặc thì quả thật cũng giống như dùng dao nhỏ đâm vào hoàng thượng!

    - Phương soái sẽ cố gắng trấn an ngươi, bởi vì ông ấy vẫn là xem trọng tác dụng của ngươi và sự phát triển trong quân đó.

    Ta nghe ông nội nói, bởi vì chuyện của ngươi mà ông ấy cùng với hoàng thượng ầm ĩ một trận.

    Tuy nhiên cuối cùng vẫn là thỏa hiệp.

    Hứa Phù Phù nói:

    - Nhưng mà ta tin chắc là ông ấy nhất định sẽ tìm ngươi đàm phán đó.

    - Không có chuyện gì có thể đàm phán cả.

    Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Ta sẽ không cùng ông ấy nói chuyện gì đó.

    Trong mắt của Sở Mặc, Phương Minh Thông cũng là một người đáng tôn kính.

    Y cùng với phía hoàng gia bên này tuy rằng chưa quá quyết liệt, nhưng vết nứt cũng đã sinh ra.

    Càng về sau này vết nứt sẽ càng sâu hơn.

    Còn về phần khi nào thì hoàn toàn vỡ ra, vậy thì phải xem thái độ của phía Đại Hạ rồi.

    Cho nên nói chuyện cùng với Phương Minh Thông cũng là phí công thôi.

    Không có ý nghĩa gì cả.

    Sau đó, nghi thức thụ huân long trọng được bắt đầu.

    Lên đài thụ huân trước tiên là ông cụ Phàn Vô Địch!

    Vị chiến binh lão tướng quân này cả đời được trao tặng Tam Nguyệt tướng quân.

    Toàn bộ hiện trường tiếng hoan hô như sấm vang!

    Tất cả mọi người ủng hộ vì lão tướng quân.

    Cùng với lần thụ huân này, Phàn Vô Địch ở trong quân coi như là tương đối có địa vị rồi.

    Dựa theo quân công, đây cũng là lão tướng quân đáng được có.

    Tuy nhiên nếu như không có Sở Mặc mà nói...

    Lão tướng quân lúc này chắc sợ nhiều nhất có thể có được Nhất hoặc Nhị Nguyệt tướng quân, còn phải là đợi sau khi chiến tranh hoàn toàn chấm dứt nữa.

    Sở Mặc nghe ông nội được trao tặng Tam Nguyệt tướng quân, trong lòng âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

    Bởi vì hắn sợ...

    Hoàng thượng sẽ trao cho ông nội một phong hàm Ngân Long tướng quân!

    Nếu là như vậy, sự việc quả thật là không thể dễ làm rồi!

    Ngân Long Tướng quân, toàn bộ Đại Hạ cũng không có được mấy người.

    Nếu thật sự trao cho ông cụ, như vậy thì ông cụ khó có thể đi theo Sở Mặc cùng đến đất phong rồi.

    Trừ phi làm phản!

    Nhưng nếu như chuyện này xảy ra, thanh danh một đời của ông cụ cũng không khác gì đã hoàn toàn bị hủy hoại trong chốc lát rồi.

    Chắc là hoàng thượng vì trấn an hai ông cháu Phàn Vô Địch cùng với Sở Mặc cũng là đã nhọc lòng vắt hết óc rồi.

    Ông cụ là Tam Nguyệt tướng quân, cấp bậc là có nhưng thực quyền cũng có thể có một ít....

    Nhưng hoàn toàn không có tiếng nói!

    Thậm chí là bất cứ an bài gì cũng đều không có!

    Kỳ thật chân chính nói với ông cụ rằng, ngươi sau này chính là đại lão tướng quân của Đại Hạ.

    Nhưng là ở nhà mà dưỡng lão đi!

    An hưởng lúc tuổi già!

    Đây là thái độ của hoàng đế Đại Hạ đối với Phàn Vô Địch.

    Lần này thụ huân là đại nguyên soái...

    Kim Long tướng quân Phương Minh Thông tự mình trao tặng cho ông cụ.

    Còn phần chiếu thư kia cũng là do hoàng đế chính tay mình viết, coi như cũng đã cho ông cụ mặt mũi rồi.

    Cho nên, sau khi ông cụ xuống đài, vẻ mặt đều là tươi cười nhìn qua vô cùng vui vẻ.

    Nhưng kỳ thật chỉ có Sở Mặc biết được ông nội vui vẻ, là vì tình yêu!

    Sau đó, nghi thức sắc phong của Sở Mặc cũng bắt đầu.

    Phong vương...

    Chuyện này nhất định phải do hoàng thượng đích thân đến.

    Trong vô số ánh mắt hâm mộ cùng ghen tỵ.

    Sở Mặc nâng hai tay tiếp nhận ấn tín, kiếm chư hầu và những thứ tượng trưng cho thân phận địa vị từ trong tay hoàng thượng.

    Hoàng thường đứng ở trên đài, đường hoàng tuyên bố một tràng.

    Cuối cùng chỉ ra phía trước chuyện trên thảo nguyên, Sở Mặc đả kích Đại Tề, trợ giúp đối với thảo nguyên Vương đình, cống hiến cho Đại Hạ!

    Cho nên vẫn phải có được một danh hiệu danh hùng!

    Toàn bộ hiện trường, những người không biết nội tình tất cả đều đối với Sở Mặc hâm mộ cùng với trong lòng rung động vô cùng.

    Một thiếu niên mười mấy tuổi mà thôi, không ngờ có thể lấy được nhiều vinh dự như vậy.

    Hơn nữa vinh dự này, đối với vô số người đến cả đời cũng khó có khả năng mà đạt được một hạng!

    Giống như huân chương anh hùng, cho dù có là Kim Long tướng quân, đại nguyên soái Phương Minh Thông cũng đều không có tư cách đạt được.

    Nhưng sau khi nghe xong chiến công của Sở Mặc, tất cả mọi người đều chỉ còn lại sự hâm mộ.

    Đã không có ghen tị!

    Bởi vì những điều này....

    Đều là thứ mà thiếu niên này nên có được!

    Chỉ có rất ít người, nhìn Sở Mặc bị vây vào giữa những hoa tươi và vỗ tay, nhìn thấy hoàng thượng đang cười ngâm ngâm, tất cả đều trong lòng âm thầm lắc đầu.

    Công cao chấn chủ!

    Cho dù là đương kim hoàng thượng anh minh như vậy, cũng là sợ điều này...

    Đây quả thật làm cho người ta có cảm giác bất đắc dĩ.

    Một hồi lễ nghĩ sắc phong long trọng được kết thúc mỹ mãn.

    Từ đầu đến cuối, bên phía hoàng thất cũng tốt mà cả Sở Mặc cũng vậy, tất cả đều là bộ dáng ta tốt, ngươi tốt, mọi người đều tốt.

    Không có bất kỳ điều gì lạ thường.

    Nhưng người sáng suốt đều nhìn ra được.

    Sau này, vị lão tướng quân Phàn Vô Địch này hơn nửa đời người đều cống hiến cho quân đội Đại Hạ khó mà nói, nhưng mối quan hệ giữa vị Sở vương mới được phong này... với hoàng thất, nhất định là càng lúc càng xa.

    Có một số việc cũng nên sớm đưa ra quyết định!

    Ví dụ như phân rõ giới hạn và vân vân.

    Đương nhiên cũng có người vô cùng sốt sắng, muốn làm cho mối quan hệ với Sở Mặc càng thêm thân thiết, hoặc là....

    Muốn có chút gì đó.

    -----o0o-----

    Chương 392 : Châm biếm

    Chương 392 : Châm biếm

    Ví dụ như Vương Đại Phát.

    Trước đó mang tin tình báo từ Đại Tề trở về, đến chiến đấu ở dãy Thiên Đoạn chấm dứt.

    Lại một năm này Sở Mặc cũng không có ý muốn gặp Vương Đại Phát.

    Nguyên nhân rất đơn giản, ở kinh đô của Đại Hạ, tên Triệu Nghị mập mạp hơn ba trăm cân kia, có thể nói là hung hăng chém một đao ở sau lưng Sở Mặc!

    Một đao ác độc đó!

    Nếu không phải trời xui đất khiến có thể tránh thoát một đao đó.

    Đừng nói là tin tình báo, chỉ sợ ngay cả tính mạng cũng phải để lại nơi đó!

    Mà tên Triệu Nghị này, là người mà Vương Đại Phát đã cam đoan thề son sắt cùng với Sở Mặc tuyệt đối sẽ không có bất cứ vấn đề gì!

    Y là tâm phúc của Vương Đại Phát !

    Đối với việc tín nhiệm của Vương Đại Phát, Sở Mặc cũng hoàn toàn không có hoài nghi Triệu Nghị điều gì.

    Kết quả trong ngày đó Sở Mặc nhìn thấy tất cả cường nhân xung quanh nhà trọ, ngay lập tức một thân mồ hôi lạnh kinh sợ.

    Trong nháy mắt, tất cả tín nhiệm trong lòng đối với Vương Đại Phát đều không còn gì.

    Vương Đại Phát cảm thấy bản thân mình rất oan uổng, cũng rất xui xẻo.

    Triệu Nghị phản bội hoàn toàn ngoài dự liệu của y, y thật sự hoàn toàn không nghĩ đến, một chút xíu...

    Cũng không nghĩ đến!

    Sở Mặc mang theo tin tức trở về từ Đại Tề, bởi vì bí mật.

    Y cũng không biết được, nhưng sau đó tin tức đại thắng truyền đến từ bên kia dãy núi Thiên Đoạn, Vương Đại Phát vẫn thực hưng phấn.

    Y cảm thấy tên của mình tuy rằng sẽ không xuất hiện trên bàn của hoàng đế nhưng nhất định sẽ ở lại trong lòng của Sở Mặc!

    Bởi vì một trận chiến ở dãy núi Thiên Đoạn này, nhất định chính là tin tình báo của Sở Mặc mang về.

    Mà tình báo này...

    Chính là người của mình cung cấp cho Sở Mặc đó!

    Cho nên lúc Sở Mặc trở về từ dãy núi Thiên Đoạn không có gặp y đầu tiên, trong lòng Vương Đại Phát ít nhiều có chút suy nghĩ.

    Hoài nghi có phải là mình nhầm người hay không?

    Chẳng lẽ công tử muốn đem công lao và cống hiến của mình...

    Bỏ qua một bên?

    Xóa bỏ?

    Nhưng Vương Đại Phát cũng không phải là một kẻ ngu ngốc, y mơ hồ cảm giác được sự tình dường như không phải đơn giản như vậy.

    Điểm này từ thái độ của Sở Mặc cũng không rõ ràng.

    Nhưng mà thái độ từ phía Sở Yên bên kia...

    Thì rất rõ ràng!

    Lúc trước mỗi lần Sở Yên nhìn thấy y, đều vô cùng tôn kính mà gọi y là Vương tiên sinh.

    Điều này làm cho kỳ nhân Vương Đại Phát một gương mặt nhà giàu mới nổi rất là hưởng thụ.

    Tuy nhiên từ sau khi Sở Mặc trở về từ dãy núi Thiên Đoạn rồi rời khỏi, thái độ của Sở Yên đối với y bên ngoài nhìn qua tuy rằng không có gì thay đổi.

    Vốn là trước kia sẽ cùng với y thương lượng hoặc thỉnh giáo sự việc, hiện giờ cũng không nói với y nữa rồi.

    Vương Đại Phát cố nén cơn giận, trực tiếp phái người làm điều tra.

    Một sáng một tối hỗ trợ lẫn nhau.

    Kết quả điều tra ra một số việc làm cho y một thân mồ hôi lạnh cùng với nổi giận!

    Người ra ngoài tìm tên Triệu Nghị kia, trực tiếp bị giết!

    Không có bất kỳ lý do gì, mới vừa vào đến kinh đô của Đại Tề liền bị giết rồi.

    Mà trước đó, người này đã có thể liên hệ được với Triệu Nghị rồi!

    Vương Đại Phát nằm mơ cũng đều không nghĩ đến người mà mình vô cùng tín nhiệm, không ngờ có thể cho y một đả kích lớn như vậy.

    Y rốt cuộc cũng hiểu được lý do vì sao mà thái độ của Sở Mặc đối với y đột nhiên xảy ra biến hóa cực lớn.

    Chuyện này nếu đổi lại y là Sở Mặc chỉ sợ đã sớm trực tiếp trở mặt!

    Sở Mặc vẫn có thể nhẫn nại chỉ là không để ý tới y, đã cho y mặt mũi lắm rồi.

    Sau khi hiểu được nguyên nhân hậu quả, Vương Đại Phát thậm chí ngay cả cảm xúc ủy khuất và oan uổng cũng không có.

    Người ngươi tín nhiệm nhất thiếu chút nữa hại chết chủ tử của mình...

    Có cái gì để mà ủy khuất?

    Có tư cách gì kêu oan đây?

    Cho nên trong lòng của Vương Đại Phát vẫn hy vọng Sở Mặc trở về.

    Cho dù thế nào đi nữa thì chuyện này nhất định cũng phải đối mặt mà nhận sai!

    Không phải giải thích mà là nhận sai!

    Trừ khi Vương Đại Phát y không muốn tiếp tục đi theo Sở Mặc nữa.

    Miễn là muốn đi theo Sở Mặc thì nhất định phải nhận sai, nhất định phải nhận sai!

    Hoàn hảo không đợi lâu lắm.

    Sở Mặc dẫn đầu đoàn quân thợ mỏ cùng với tướng quân Phàn Vô Địch hết sức ăn ý mà đánh một trận đẹp mắt.

    Tiêu diệt quân Hổ Đầu tinh nhuệ.

    Điều này rốt cục cũng làm cho hoàng thượng và một số triều thần bất an và kiêng kị.

    Tuổi còn nhỏ chiến công rất cao, không phải là một chuyện tốt!

    Vì vậy Sở Mặc đã trở lại!

    Vương Đại Phát cũng có mặt ở nơi thụ phong.

    Nhưng y đã ẩn mình, y không muốn đối mặt với Sở Mặc ở nơi này.

    Đồng thời, thương nhân Vương Đại Phát khôn khéo này cũng đã cảm nhận được mối quan hệ tế nhị giữa Sở Mặc và hoàng gia.

    Phong vương, ban thưởng kim bài miễn tử...

    Cha truyền con nối, kim bài miễn tử truyền cho con cháu.

    Điều này nhìn qua chính là vô cùng được ân sủng rồi!

    Nhưng Vương Đại Phát cũng chú ý đến lời nói của hoàng thượng rằng ít ngày nữa Sở Mặc sẽ đi đến đất phong.

    Vấn đề là...

    Đất phong ở đâu?

    Ở trong nước Đại Tề!

    Biên giới mà Sở Mặc đánh được ở Đại Tề, thì có được bao nhiêu!

    Trong tay Sở Mặc có binh sao?

    Đương nhiên là không có!

    Vậy thì dùng cái gì để đánh đây?

    Những chuyện này, trong mắt Vương Đại Phát đều hiểu rõ cả, cũng hiểu được mối quan hệ tế nhị giữa hoàng gia và Sở Mặc xuất phát từ đâu.

    Y cảm thấy đây chính là cơ hội biểu hiện của mình...

    Cuối cùng cũng đến rồi!

    Trên tay Sở Mặc không có binh nhưng y có đấy!

    Thân là trưởng lão của Thanh Long đường nhiều năm như vậy.

    Trong tay Vương Đại Phát làm sao không có một chút thế lực được đây?

    Chỉ có điều chưa từng để lộ ra ngoài ánh sáng mà thôi!

    - Ta nhất định phải nắm được cơ hội lần này, phải có được tín nhiệm của công tử của ta một lần nữa!

    Vương Đại Phát hơi nhắm mắt lại, đứng trước cửa Phàn phủ hít vào một hơi, gõ cửa Phàn phủ.

    Lúc này Sở Mặc vừa mới tham gia tiệc tối trở về, đang cùng thúc thúc cụt tay và ông nội nói chuyện phiếm.

    Ngoài kia có người thông báo nói Vương Đại Phát đến cầu kiến.

    Sở Mặc không hề nghĩ ngợi khoát tay một cái nói:

    - Không gặp.

    Người ở trong Phàn phủ, đương nhiên đều là tâm phúc của Phàn Vô Địch.

    Đối với lời nói của Sở Mặc thiếu gia...

    Nhất định là nói gì nghe nấy rồi, bọn họ sẽ không để ý đến Vương Đại Phát là người nào.

    Vương Đại Phát ở ngoài cửa sau khi đến, cảm giác mặt mình từng đợt nóng lên.

    Đồng thời cả người cũng có chút ngây người.

    -----o0o-----

    Chương 393 : Gặp bà nội

    Chương 393 : Gặp bà nội

    Y không hiểu chẳng lẽ công tử không hiểu được tình hình của mình hiện nay sao?

    Vì sao còn tự tin như vậy mà không gặp mình?

    Không chịu nhận lời xin lỗi của mình?

    Hay là nói...

    Hắn không ý thức được những chuyện này?

    Quả thực xem mình chính là Sở vương rồi sao?

    Không...

    Không phải như thế!

    Vương Đại Phát dùng sức lắc đầu.

    Y rất hiểu rõ Sở Mặc cũng không phải là loại người có đầu óc như thế.

    Tuy rằng tuổi trẻ đến mức đủ để cho bất luận kẻ nào không biết hắn đều sẽ khinh thường hắn.

    Nhưng chỉ cần biết rằng thiếu niên này là người như thế nào thì tuyệt đối không dám có bất cứ ý khinh thường nào đối với hắn!

    Ngay cả hoàng đế của Đại Hạ đều vô cùng kiêng kỵ đối với Sở Mặc hắn, Vương Đại Phát y....

    Chẳng lẽ còn lợi hại hơn cả hoàng đế?

    Nghĩ đến đây ngay lập tức thân hình Vương Đại Phát khẽ run lên.

    Y hiểu được tại sao!

    Thứ nhất, Sở Mặc khẳng định là có quân bài chưa lật!

    Tuy rằng không biết quân bài đó là cái gì, nhưng nhất định là có.

    Thứ hai, thái độ của y...

    Vẫn không có hoàn toàn nghiêm túc!

    Đúng vậy, lúc này mà tới cửa sẽ cho người thấy một rằng: Xem như thế nào đây?

    Tuy rằng chuyện là ta làm sai, nhưng vấn đề là...

    Hiện tại ngươi đang cần dùng người đó không phải sao?

    Ta đến chẳng khác nào là tới giúp ngươi, giải tỏa khẩn cấp của ngươi!

    Như vậy sai lầm mà ta phạm phải, có phải hay không có thể bỏ qua chuyện cũ được không?

    Với sự kiêu ngạo của Sở Mặc làm sao có thể gặp y đây?

    Vương Đại Phát lau mồ hôi lạnh trên đầu, hướng về phía người gác cổng của Phàn phủ gật gật đầu, vẻ mặt khách khí nói:

    - Được rồi, nếu công tử không vội ta sẽ không quấy rầy nữa.

    Ngày mai ta lại đến bái phỏng!

    Nói xong trực tiếp xoay người rời đi.

    Sở Mặc sau khi nhận được tin tức, nhếch miệng mỉm cười.

    Thúc thúc cụt tay nhìn Sở Mặc nói:

    - Vương Đại Phát này chính là một nhân tài.

    - Ha hả, là một nhân tài, tuy nhiên...

    Lần trước thiếu chút nữa là hại chết ta rồi.

    Sở Mặc cười kể lại một chút chuyện tình khi ở Đại Tề.

    Ông cụ và Tùy Hồng Nho cụt một tay cả hai đều là vẻ mặt khiếp sợ.

    Nhìn Sở Mặc trong mắt đều mang theo vẻ đau lòng.

    Thực rõ ràng, nếu Sở Mặc không nói thì bọn họ vĩnh viễn cũng sẽ không biết được.

    Thiếu niên phong vương huy hoàng, sau lưng lại có mấy ai biết được hắn từng trả giá những gì?

    - Thật sự là làm khó con rồi.

    Ông cụ có chút cảm thán nói.

    - Không có việc gì, cuối cùng cũng là biến nguy thành an rồi.

    Sở Mặc nói:

    - Tuy nhiên bên phía Vương Đại Phát nhất định là phải cho hắn một bài học rồi.

    Hôm nay hắn đến cửa, dĩ nhiên là nhìn ra tình cảnh của con hiện tại.

    Cảm thấy lúc này tới tìm con nhận lỗi con sẽ vì bản thân mà suy xét nhất định sẽ tha thứ cho hắn.

    Không tính toán đến chuyện xảy ra ở Đại Tề nữa.

    Sở Mặc nói xong, lắc đầu cười lạnh:

    - Tâm cơ này....

    Xem như là hắn đã dùng sai rồi!

    Không mỉa mai châm biếm hắn thật đúng là nghĩ đến việc con rời khỏi Vương Đại Phát hắn thì nhất định phải làm một tên vương gia tay không rồi.

    Ông cụ không kìm được mà lắc đầu cười khổ.

    Nhìn tôn tử mà y nuôi lớn từ nhỏ, ở trước mặt y bàn chuyện liên quan đến giữa người với người ở chung cùng với những thủ đoạn của cấp dưới, trong lòng vô cùng cảm thán.

    Tuy rằng y cảm thấy cháu của mình là ưu tú nhất rồi.

    Tuy nhiên nghĩ kỹ lại...

    Hắn mới mười bốn tuổi!

    Đây cũng không phải chỉ dùng hai chữ ưu tú để hình dung.

    Thật sự là có chút rất yêu nghiệt rồi!

    Sáng sớm hôm sau, hai ông cháu Sở Mặc lặng lẽ cùng nhau ly khai Phàn phủ từ cửa sau.

    Hai người thậm chí không mang tùy tùng, trực tiếp cưỡi ngựa, thong dong thông suốt đi về thành bắc.

    Từ nhỏ Sở Mặc cũng rất ít tới thành bắc.

    Bên đây đa phần là tầng lớp trung lưu và một số quý tộc nhỏ sinh sống.

    Phạm vi cấp bậc ở Viêm Hoàng Thành rất rõ ràng.

    Thân phận như Sở Mặc thường sẽ không tới nơi này.

    Cho nên, Sở Mặc đối với thành bắc không biết nhiều.

    Giờ tới đây mới phát hiện, nơi này phồn hoa náo nhiệt hơn nhiều so với tượng tượng của hắn.

    Nhưng lão gia tử lại rất quen thuộc chỗ này.Sở Mặc không nhịn được hỏi:

    - Ông nội, ngài nói thật đi...có phải ngài cũng hay đến đây hay không?

    Ông cụ đỏ mặt, thấp giọng mắng:

    - Ngươi linh ta linh tinh.

    Một năm bốn mùa hầu như ta đều ở trong quân, thời gian đâu tới chỗ này.

    Chẳng qua từ nhỏ ta đã lớn lên ở Viêm Hoàng Thành, có chỗ nào ta không biết chứ, nhắm mắt cũng tìm được đường.

    Sở Mặc bĩu môi, vẫn nghĩ ông nội nói xạo.

    E rằng ông nội cũng có lòng với cô gái này, chẳng qua ngại hắn nên mới không dám nhận tìnhcảm của người ta thôi.

    Thời đại này nhà giàu bảy tám mươi tuổi nạp thiếp thất mười bảy mười tám cũng chẳng ai nói gì.

    Chắc chắn, khúc mắc của ông nội ở chỗ hắn rồi.

    Sở Mặc thấy vô cùng áy náy.

    Nhìn ông nội nói:

    - Hôm nay chúng ta rước bà về chứ ạ?

    - Sao có thể làm thế chứ?

    Lão gia tử hơi bối rối.

    - Làm vậy người ta lại bàn ra tán vào.

    - Ai dám nói chứ.

    Giờ ngài là Tam Nguyệt Tướng quân, ai nóihuyên thuyên cầm gậy đánh chết là được.

    Sở Mặc ra vẻ hống hách.

    - Thôi đi, ngươi làm bộ kẻ ác cũng chẳng được đâu.

    Ông cụ liếc Sở Mặc, có chút lo lắng:

    - Tất cả người ở Viêm Hoàng Thành đều biết ông cháu ta không có quan hệ máu mủ.

    Nếu ta thật sự cưới một nữ nhân hơn ba mươi tuổi về, lại sinh cho ngươi một tiểu thúc thúc.

    Ngươi sẽ không ngại chút nào sao?

    Người bên ngoài, có khi xào xáo loạn lên ý chứ.

    - Con không để ý chút nào mà.

    Ông nội, người nhìn người khác đi rồi nói.

    Như đương triều Nội các Thủ Phụ Hứa Trung Lương, người nóicó phải là một người chính trực đáng tôn trọng không ạ?

    - Đương nhiên, Hứa lão cả đời vì nước vì dân, công chính liêm minh, tất nhiên đáng tôn trọng.

    - Nhưng người không biết, hồi sau năm mới, Hứa gia gia có nạp một phòng thiếp thất, mặc dù rất kín tiếng nhưng chuyện này không phải không có người biết.

    Cô nương đó cũng không lớn hơn con mấy tuổi đâu ạ.

    Hứa gia gia đúng là càng già càng dẻo dai, chẳng mấy đã khiến cô nương đó có bầu, người nói Hứa Phù Phù có thể làm gì chứ ạ?

    - Chuyện này...vậy chứ biết sao.Ông cụ nghẹn họng, muốn phản bác Sở Mặc lại không biết nói thế nào.

    - Cho nên, người hoàn toàn không cần lo lắng gì đâu ạ.

    Tin con đi, chuyện người cưới vợ, chắc chắn mọi người còn chúc phúc đấy ạ.

    Sở Mặc nghiêm túc nói.

    - Thật chứ?

    - Thật ạ.

    Sau đó, Sở Mặc theo ông nội đi vào một tiểu viện yên tĩnh.

    Tiểu việncũng không xa hoa, nhưng vô cùng lịch sự lại tao nhã.

    Như ý nguyện, cuối cùng Sở Mặc cũng gặp được nữ tử theo đuổi ông nội nhiều năm.

    -----o0o-----

    Chương 394 : Gọi tôi là Đại Ngốc. (1)

    Chương 394 : Gọi tôi là Đại Ngốc. (1)

    Lần đầu gặp gỡ, thấy nữ tử này cũng không kinh diễm, chỉ thấy đây là một nữ tử vô cùng dịu dàng phóng khoáng.

    Nhìn kỹ hơn một chút, nữ tử này mặt mày thanh tú.

    Nước da trắng nõn khiến người khác muốn nhìn thêm lần nữa.

    Nếu không biết từ trước, chắc chắn Sở Mặc không nghĩ nữ tử như vậy lại có thể quản lý một thương đội không nhỏ, lại có thủ đoạn cứng rắn, can đảm không kém đấng mày râu.

    Nữ tử thấy Sở Mặc, có chút đỏ mặt, dịu dàng nói:

    - Ngươi là Sở Mặc sao? in chào, ta là Long Thu Thủy.Sở Mặc ngại ngùng cười:

    - Xin chào bà nội ạ.

    - Thằng ranh con...

    Mặt Phàn lão tướng quân đang đứng ở bên đỏ bừng.

    Long Thu Thủy cũng đỏ mặt đứng đó.

    Thật ra chuyện của Sở Mặc cũng làm nàng khó nghĩ.

    Nếu Sở Mặc không nhận nàng, chắc chắn Phàn Vô Địch cũng vĩnh viễn không tiếp nhận nàng.

    Từ lúc Phàn Vô Địch nói với nàng ý của Sở Mặc, Long Thu Thủy vô cùng vui vẻ nhưng cũng có chút khó xử.

    Nói thật nàng rất sợ gặp SởMặc.

    Nàng sợ gặp Sở Mặc sẽ có cảm giác như nàng đang cướp đi ông nội của hắn.

    Đó là lí do vì sao sáng nay Long Thu Thủy thay đến bảy tám bộ quần áo, tâm tư rối loạn, không biết khi gặp Sở Mặc phải nói cái gì, nên nói cái gì.

    Mặc dù Phàn Vô Địch đã nói nàng không cần lo lắng, Sở Mặc là đứa nhỏ thông minh lại hiểu biết.

    Ngăn cách giữa hai người vẫn là nhờ hắn khai thông.

    Nhưng sâu trong lòng, Long Thu Thủy vẫn không thể không rối rắm.

    Đến lúc Sở Mặc gọi bà nội, làm Long Thu Thủy đờ đẫn, không biết nên làm gì, nhưng đồng thời, lo lắng cũng tan thành mây khói.- Không cần xưng hô như vậy...ta...ta còn chưa...

    Long Thu Thủy lắp bắp, lại nhìn Phàn Vô Địch.

    Giờ phút này, Phàn Vô Địch có một loại cảm giác mà hơn năm mươi năm trong đời, người chưa từng có.

    Cảm giác hạnh phúc từ tận đáy lòng.

    Vì vậy, Phàn tướng quân hành động lớn mật, chủ động đi lên trước, kéo Long Thu Thủy, đĩnh đạc nói:

    - Đây là cháu của chúng ta, dĩ nhiên phải gọi bà nội rồi.

    - Nhưng ta còn chưa gả cho ngài mà...Mặt Long Thu Thủy đã đỏ ửng, cả cổ cũng đỏ.

    Đầu cúi xuống, muốn rút tay mình ra khỏi tay Phàn Vô Địch.

    Không ai hiểu cảm giác bị người đuổi giết đến tuyệt vọng của nàng lúc trước, cũng không ai biết trong cái khoảnh khắc vừa nhìn thấy Phàn Vô Địch, nàng đã thích cái vị trung niên đại thúc có chút thô lỗ này, thích đến mười năm rồi.

    Từ khi còn là một thiếu nữ mười sáu, đến giờ đã gần ba mươi, phần tình cảm này chưa hề thay đổi.

    Cho dù Phàn Vô Địch từng nói cho nàng rất rõ ràng rằng bọn họ không thể tiến tới.

    Nàng cũng chưa từng thay đổi tâm ý.

    Đối với một nữ nhân, trong một đời rất khó có thể tìm được mộtnam nhân cho mình cảm giác an toàn.

    Nên khi tìm được, nàng không muốn từ bỏ, luôn luôn cố gắng.

    Đến tận hôm nay, cuối cùng cũng đạt được tâm nguyện.

    Nước mắt Long Thu Thủy chảy xuống.

    Phàn Vô Địch nhìn ngẩn ngơ, bối rối không biết làm thế nào.

    Sở Mặc cười ha hả, đưa cho ông nội một chiếc khăn tay sạch, sau đó nói:

    - Con còn có chút việc cần xử lý.

    Hôm nay ông nội rước bà nội về nhà đi ạ.

    Sau đó chúng ta sẽ cùng bàn bạc để tổ chức một hôn lễ thật long trọng.Nói xong, thân mình Sở Mặc lóe lên, biến mất trước mặt hai người.

    - Thằng oắt con...hôn lễ của lão tử cũng đến lượt ngươi xử lý chắc.

    Phàn Vô Địch cầm khăn tay, mặt già đỏ bừng, lầu bầu mắng.

    Nhưng trong mắt vẫn tràn đầy ý cười, vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc.

    - Ngài đừng mắng hắn, hắn là đứa nhỏ ngoan.

    Long Thu Thủy vừa rơi nước mắt vừa cười, cả người tỏa ra ánh hào quang từ trước đến nay chưa từng có.

    Ánh hào quanh này mang tên hạnh phúc.

    Sau khi Sở Mặc rời khỏi chỗ Long Thu Thủy liền đi về Thao Thiết lầu, hắn muốn gặp Cao Anh Tuấn.

    Mấy ngày vừa qua Cao Anh Tuấn vẫn ở Thao Thiết lầu.

    Đối với Cao Anh Tuấn, chỗ này chẳng khác nào thiên đường, chẳng những được ăn no mà còn ăn ngon là đằng khác.

    Cao Anh Tuấn chưa bao giờ ăn đồ ăn ngon như vậy.

    Hơn nữa, những người ở đây cũng rất tôn trọng người khổng lồ này.

    Từ nhỏ đến lớn, có lẽ thời gian ở Thao Thiết lầu là thời gian Cao Anh Tuấn thấy thoải mái nhất.

    Nhưng Cao Anh Tuấn cũng không quên mục đích mình tới đây.

    Mặcdù có vẻ ngoài ngốc nghếch nhưng người này không ngốc tí nào.

    Biết Sở Mặc đã trở về, Cao Anh Tuấn rất vui, im lặng chờ Sở Mặc đến vì Cao Anh Tuấn biết công tử tự có chủ trương.

    Sở Mặc cảm nhận rõ có người đang theo dõi hắn từ trước lúc hắn tiến vào Thao Thiết lầu.

    Sở Mặc cười lạnh.

    Tám chín phần mười những người này là người của hoàng gia, bọn họ đang lo lắng hắn và người khổng lồ có thể gây ra rắc rối gì đây mà.

    - Các ngươi quá coi thường Cao Anh Tuấn, cũng quá coi thường ta rồi.

    Sở Mặc lạnh lùng bước vào Thao Thiết lầu.

    Đã một năm rồi mới gặplại người bạn này.

    - Anh Tuấn!

    - Công tử!

    To con thấy Sở Mặc, kích động không biết nói gì, giống như một đứa trẻ rụt rè đến trước mặt Sở Mặc.

    Liễu Mai Nhi nghe tin Sở Mặc đã đến, đi ra nghênh đón liền thấy cảnh tượng như vậy, không khỏi ngẩn người, khóe miệng co quắp.

    Đây là lần đầu tiên nàng thấy cái người khổng lồ đáng sợ này có bộ dáng nhưcon nít.

    Mấy ngày qua, nàng cũng không dám nói chuyện nhiều.

    Biết Cao Anh Tuấn là người của Sở Mặc, vẫn chiêu đãi đồ ăn thức uống chu đáo.

    - Mai Nhi tỷ, đã lâu không gặp!

    Sở Mặc cười, chào Liễu Mai Nhi, sau đó nói:

    - Huynh đệ của ta đã gây phiền phức cho tỷ rồi.

    - Sao công tử lại nói vậy chứ.

    Đây là việc nhà mà, phiền gì mà phiền.

    Hơn nữa, Cao đại ca cũng giữ yên lặng nhiều, cả ngày không bước ra khỏi cửa...

    Liễu Mai Nhi cúi chào Sở Mặc, ôn nhu nói.Sở Mặc bước tới, đấm vào bụng Cao Anh Tuấn một cái rồi nói:

    - Ăn béo rồi nhỉ?

    - Ồ, đâu có đâu.

    Công tử gạt người.

    Cao Anh Tuấn trừng mắt, không phục giải thích:

    - Làm sao ta có thể béo lên được chứ?

    - Anh Tuấn này...

    - Khụ...công tử cứ gọi ta là Đại Ngốc đi...

    Cao Anh Tuấn cúi đầu, có chút ngượng ngùng nói:

    - Tới đây ta mới biết, thực ra ta cũng không khôi ngô lắm...- Nhưng ngươi cũng đâu có xấu.

    - Kêu Đại Ngốc vẫn dễ nghe hơn mà.

    Không biết bị cái gì kích thích, to con vẫn kiên trì muốn Sở Mặc gọi là Đại Ngốc.

    - Nhưng chỉ công tử được gọi ta như vậy thôi.

    Cao Anh Tuấn nhấn mạnh.

    Sở Mặc cũng không để ý xưng hô thế nào, chỉ là một cách gọi mà thôi.- Được rồi Đại Ngốc, ngươi cảm thấy chỗ này thế nào?

    Sở Mặc cười hỏi.

    - Tốt lắm, ta rất thích.

    To con thành thật trả lời.

    - Ha ha ha, vậy sau này cho ngươi ở lại đây được không?

    Ngươi ở đây làm bảo vệ, hàng ngày đều được ăn uống miễn phí.

    -----o0o-----

    Chương 395 : Gọi tôi là Đại Ngốc. (2)

    Chương 395 : Gọi tôi là Đại Ngốc. (2)

    - Công tử ghét bỏ ta...không muốn ta đi cùng sao?

    To con lập tức tội nghiệp nhìn Sở Mặc.

    Ánh mắt kia khiến Liễu MaiNhi cũng phải buồn cười.

    Lúc trước trông Cao Anh Tuấn rất nghiêm túc nên không có mấy người dám bắt chuyện.

    Ai mà biết được, gặp Sở Mặc, Cao Anh Tuấn như biến thành người khác vậy.

    - Đâu có, sao ta có thể ghét ngươi chứ.

    Chỉ là ta muốn cho ngươi tự lựa chọn cuộc sống cho bản thân thôi.

    Sở Mặc nghiêm túc nói.

    Cao Đại Ngốc nao nao, cảm động nhìn Sở Mặc:

    - Ta không ngốc mà, công tử đi đâu, ta sẽ theo đó.

    Cao Anh Tuấn kiên định nói.Cho dù nữ vương thảo nguyên Na Y cũng tôn trọng Cao Anh Tuấn, nhưng trong suy nghĩ của Đại Ngốc, Sở Mặc mới là người tôn trọng và hiểu mình nhất.

    Kể cả trên thảo nguyên, Cao Anh Tuấn đã có danh hiệu Chiến thần Kim cương, có địa vị cực cao, nhưng Cao Anh Tuấn vẫn dứt khoát từ bỏ, đến tìm Sở Mặc.

    Kết quả không khiến Đại Ngốc phải thất vọng.

    Câu: ta muốn ngươi có thể tự do lựa chọn cuộc sống cho mình của Sở Mặc thiếu chút nữa khiến người khổng lồ nhưng tâm hồn nhạy cảm này rớt nước mắt.

    Liễu Mai Nhi ở bên cũng cảm động.

    Mặc dù Sở Mặc nhỏ hơn nàng nhưng trong lòng nàng vẫn rất tôn trọng Sở Mặc và cũng có một chúttình ý.

    Một chút tình ý này có lúc chính nàng cũng không cảm nhận được.

    Vì một khi nhận thấy, nàng sẽ đè xuống ngay lập tức.

    Nàng hiểu, điều này không tốt.

    Sở Mặc coi nàng như tỷ tỷ, hoàn toàn không có ý gì khác.

    Điều quan trọng nhất là Hứa Phù Phù thích nàng.

    Sở Mặc và Hứa Phù Phù là huynh đệ tốt nhất.

    Liễu Mai Nhi không muốn vì bản thân mà khiến hai huynh đệ họ có bất cứ vấn đề gì.

    Cho nên từ đó tới giờ, nàng đều chôn chặt phần tình ý kia.

    Nhưng SởMặc quá ưu tú, nhất là trong một năm vừa rồi, hắn đã làm được quá nhiều chuyện khiến người ta không thể không nhìn.

    Hứa Phù Phù cũng ưu tú nhưng so với Sở Mặc vẫn kém hơn nhiều.

    Chim khôn chọn cây mà đậu, nữ nhân đồng dạng thích nam nhân mạnh nhất, điểm này không có gì sai.

    Cái sai duy nhất là Liễu Mai Nhi không sớm gặp Sở Mặc.

    Liễu Mai Nhi nhận thức rất rõ điều này nên cũng chưa bao giờ ôm hy vọng xa vời.

    Nàng biết, với thân phận và tuổi tác của mình, Hứa Phù Phù tuyệt đối không thể lấy nàng làm chính thê.

    Dù Hứa Phù Phù có muốn, Hứa gia cũng sẽ không đồng ý, bản thân nàng cũng không chấpnhận.

    Một số việc, tốt nhất cứ để đấy không đụng vào sẽ tốt hơn.

    Nhưng cũng có lúc cảm xúc quá mạnh, chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng, lúc đó cũng sẽ có chút thương tâm.

    Câu nói kia của Sở Mặc không chỉ làm to con cảm động mà Liễu Mai Nhi cũng vậy.

    - Có thể tự do lựa chọn cuộc sống cho chính mình, thật sự quá tốt...

    Trong con ngươi của Liễu Mai Nhi lóe ra ánh hào quang, nàng tự lẩm bẩm.Sở Mặc nghe được, không khỏi ngẩng đầu nhìn Liễu Mai Nhi, hắn tò mò hỏi:

    - Mai Nhi tỷ sao vậy?

    Cuộc sống hiện tại không phải cuộc sống mà tỷ muốn sao?

    Liễu Mai Nhi có chút nao nao, nhưng ngay lập tức cười ôn nhu nói:

    - Đâu có, ta rất thích cuộc sống bây giờ.

    Chẳng qua ta thấy công tử nói rất có lý.

    - Thật ra Mai Nhi tỷ không cần nghĩ nhiều, Phù Phù cũng...Nói thế nào nhỉ?

    Phù Phù có hơi hoa tâm, nhưng tên đó thật lòng với tỷ.

    Có lẽ tỷ không cảm nhận được nhưng chính tỷ vẫn là người tự do mà.

    Nêncho dù hôm nay tỷ nói tỷ sẽ đi, ta nghĩ Phù Phù sẽ đau lòng, sẽ khổ sở nhưng cũng không ngăn cản tỷ đâu.

    Sở Mặc nói xong, lại gãi đầu nói:

    - Ta không hiểu chuyện tình cảm lắm, nhưng ta nghĩ Phù Phù thực yêu tỷ.

    Lời nói của Sở Mặc khiến Liễu Mai Nhi bàng hoàng, ngây người tại chỗ.

    Cho đến tận một lúc lâu, sau khi Sở Mặc và Cao Anh Tuấn rời đi, nàng vẫn chưa lấy lại được tinh thần.

    Sau một lúc lâu, Liễu Mai Nhi mới đưa tay chạm vào khuôn mặt đã nóng bừng, trong tâm loạn cào cào.

    Lẩm bẩm :

    - Ta đang nghĩ cái gì thế này...

    Lúc này, chẳng biết Hứa Phù Phù từ đâu xuất hiện, nhìn Liễu Mai Nhi đang ngồi ở kia liền ngẩn ra, sau đó hỏi:

    - Sở Tiểu Hắc đâu rồi?

    Ta nghe nói hắn đến đây mà, giờ chạy đâu thế?- À, người thì tới rồi.

    Nhưng hắn cùng người khổng lồ kia cũng mới ly khai được một lúc.

    Liễu Mai Nhi hơi mất tự nhiên nói.

    - Thì ra là vậy, ta đi tìm hắn đây.

    Hứa Phù Phù nói xong còn dặn thêm:

    - À Mai Nhi, ngươi chuẩn bị tính toán xem lượng tài chính chúng ta có thể huy động hiện tại là bao nhiêu nhé...

    Hứa Phù Phù đang nói, bỗng lại gần, cẩn thận nhìn mặt Liễu Mai Nhi, có chút lo lắng hỏi:

    - Mai Nhi, ngươi làm sao thế?

    Có chỗ nào không thoải mái, bịbệnh sao?

    - Không...ta không sao.

    Liễu Mai Nhi sắp khóc.

    - Còn nói không có gì?

    Ai khi dễ ngươi?

    Giữa hai hàng lông mày của Hứa Phù Phù dâng lên một cỗ lệ khí, nhưng ngay sau đó lại có chút nghi ngờ:

    - Không đúng, tiểu hắc ca vừa mới từ đây đi ra, nếu có người ức hiếp ngươi, hắn chắc chắn sẽ xử lý.

    Rốt cuộc là chuyện gì vậy.

    Này...

    Hứa Phù Phù còn chưa nói hết liền cảm giác trong lòng mình nhuyễnngọc ôn hương, sau lại nghe đến tiếng Liễu Mai Nhi nghẹn ngào:

    - Phù Phù...xin lỗi ngươi...mấy năm qua ngươi vẫn luôn chăm lo cho ta, ta quyết định, ta muốn đem mình giao cho ngươi...

    - Sặc, chuyện quái gì thế này?

    Hứa Phù Phù trừng mắt, khóe miệng co giật, cường điệu nói.

    Tuy nhiên, trong mắt Hứa Phù Phù cũng có chút phức tạp.

    Trên phương diện tình trường, Hứa Phù Phù thông minh hơn nhiều so với Sở Mặc.

    Mặc dù không biết có chuyện gì xảy ra giữa Sở Mặc và Liễu Mai Nhi.

    Nhưng có thể khẳng định, một chút tâm tư của Liễu Mai Nhi với Sở Mặc đã hoàn toàn tan thành mây khói.Hứa Phù Phù vẫn biết, Liễu Mai Nhi có chút thích Sở Mặc.

    Nhưng cũng không nói gì.

    Phù Phù thích Liễu Mai Nhi, nhưng Sở Mặc là huynh đệ.

    Hơn nữa còn là huynh đệ tốt nhất.

    Nếu Liễu Mai Nhi thích Sở Mặc, mà Sở Mặc cũng có cảm giác, thì dù trong lòng không thoải mái, Hứa Phù Phù cũng sẽ buông tay.

    Không giống người ta nói huynh đệ như tay chân, nữ nhân như quần áo.

    Chưa bao giờ Hứa Phù Phù coi nữ nhân như quần áo.

    Chỉ đơn giản muốn tác thành mà thôi.

    Giống như câu nói của Sở Mặc, để mọi người tự do lựa chọn.

    Cho nên, những năm gần đây, dù trước mặt Liễu Mai Nhi, Hứa Phù Phù luônba hoa nhưng cũng vẫn thật lòng tôn trọng.

    - Không phải tiểu hắc ca nói gì khiến ngươi bị kích thích chứ?

    Hứa Phù Phù ngẫm nghĩ, hỏi:

    Nếu Liễu Mai Nhi đã mở lòng, Hứa Phù Phù cũng không muốn tiếp tục giả bộ hồ đồ.

    Thời điểm này tốt nhất đem mọi việc nói rõ mới có thể hoàn toàn an tâm.

    - Không, hắn không nói gì.

    Chỉ là ta hơi xúc động...

    -----o0o-----

    Chương 396 : Ta muốn lấy ngươi

    Chương 396 : Ta muốn lấy ngươi

    Liễu Mai Nhi dựa vào Hứa Phù Phù ôn nhu nói:- Hắn nói với ta, ngươi thật sự yêu ta...

    - Ai zô, không ngờ tiểu hắc ca cũng hiểu chuyện yêu đương cơ đấy.

    Hứa Phù Phù không nhịn được liếc mắt, lẩm bẩm.

    - Không cho ngươi nói linh tinh.

    Chắc ngươi cũng biết ta...hơi thích hắn.

    Liễu Mai Nhi nói.

    - Ừm, ta biết.

    Hứa Phù Phù gật đầu, lại cười khổ:- Hắn ưu tú như vậy, ai không thích chứ ?

    - Nhưng hắn không có cảm giác với ta.

    Lúc trước ta nghĩ hắn và Nhất Nương tỷ có chút...nhưng về sau ta hiểu, trong lòng của hắn đã sớm có người khác.

    Người kia đã hoàn toàn chiếm giữ trái tim hắn.

    Liễu Mai Nhi nhẹ giọng.

    - Cho nên...

    Hứa Phù Phù chậm rãi ôm hông Liễu Mai Nhi, nhìn chăm chú vào khuôn mặt tuyệt sắc trước mặt cười hỏi.

    - Nên ta đột nhiên nhận ra, ta ...cũng...Liễu Mai Nhi lắp bắp.

    - Cũng cái gì?

    Hứa Phù Phù ép sát.

    - Cũng yêu ngươi!

    Liễu Mai Nhi đỏ mặt, nhắm mắt dùng sức nói:

    - Trước ta bị vầng hào quang trên người Sở công tử mê hoặc, cảm tình kia chỉ đơn giản là sự ưa thích, hay một loại sùng bái.

    Không thể kìm lòng sùng bái một cường nhân như thế.

    - Ha ha ha, giờ mới phát hiện thập công tử đây là tình yêu thật sựđúng không?

    Hứa Phù Phù cười ha ha.

    - Ừ.

    Liễu Mai Nhi nhẹ giọng.

    Tiếng ừ này thành công đốt cháy ngọn lửa trong lòng Hứa Phù Phù.

    Hứa Phù Phù đặt một cái hôn mạnh lên mặt của Liễu Mai Nhi, sau đó nghiêm túc nói:

    - Hứa đại gia vẫn luôn chờ câu nói này của ngươi.

    Yên tâm Mai nhi, chỉ cần ngươi không phụ ta, chắc chắn ta sẽ không phụ ngươi.- Ta tin ngươi.

    Ánh mắt Liễu Mai Nhi mê ly.

    - Trong nhà vẫn luôn giục ta đính hôn.

    Ta thấy hiện tại họ có thể an tâm.

    Hứa Phù Phù hết sức vui vẻ, cười sáng lạn.

    Liễu Mai Nhi hơi buồn bã, nhưng lại dịu dàng nói:

    - Đúng, ngươi cũng nên đính hôn rồi.

    Ngươi yên tâm, ta không cần danh phận, cũng chẳng cần sản nghiệp, chỉ cần ngươi thường xuyên tới đây với ta ta đã cảm thấy hài lòng rồi.- Ngươi nói cái gì đó?

    Hứa Phù Phù kỳ quái nhìn Liễu Mai Nhi.

    - Ta đính hôn với ngươi mà.

    - Ngươi...đính hôn với ta?

    Liễu Mai Nhi sợ ngây người, ngốc nghếch nhìn Hứa Phù Phù.

    - Mặc dù ta hoa tâm, nhưng đời này ta chỉ yêu duy nhất một người là ngươi.

    Lúc trước ngươi có chút để ý tiểu hắc ca, ta không dám nói.

    Hiện tại, tâm tư đó đã phai nhạt, ta đây chính thức nói cho ngươi: Cả đời này ta chỉ cưới một nữ nhân là ngươi.- Không, không được!

    Tim Liễu Mai Nhi đập thình thịch, hoa dung thất sắc, quả quyết cự tuyệt Hứa Phù Phù.

    - Vì sao không được chứ?

    Vì thân phận, địa vị hay tiền tài?

    Hứa Phù Phù cười lạnh.

    - Nếu là thân phận thì mai để tiểu hắc ca nhận ngươi làm nghĩa tỷ là được, dù sao từ trước đến giờ hắn vẫn coi ngươi là tỷ tỷ.

    Khi đã là tỷ tỷ của Sở Vương, dù hoàng thất không muốn, cũng phải cho ngươi danh phận công chúa.

    Địa vị như thế là đủ cao rồi chứ?

    - Việc này...Liễu Mai Nhi nghẹn họng, không nghĩ tới Hứa Phù Phù bạo phát, lại có khí phách khiến nàng hoa mắt mê hoặc, thậm chí có cảm giác muốn ngất.

    Nhưng nàng thích.

    Lời nói này còn hơn hẳn những lời âu yếm yêu đương. .

    - Còn tiền tài, hiện giờ ngươi làm chủ Thao Thiết Lầu, có mấy người ở Viêm Hoàng Thành này giàu hơn ngươi đâu?

    Không có ai sinh ra đã cao quý, từ nhỏ đã tài trí hơn người.

    Trong lòng ta, ngươi chính là duy nhất.

    Hứa Phù Phù nhìn Liễu Mai Nhi nói.

    Trong đầu Liễu Mai Nhi lúc này vang vọng câu nói của Sở Mặc lúc trước.- Ta không hiểu chuyện tình cảm nhưng ta nghĩ Phù Phù thật sự yêu tỷ.

    Phù Phù thật sự yêu ta, là người quan tâm đến ta nhất trên đời.

    Liễu Mai Nhi ta quả thật vô cùng may mắn, lại vô cùng ngốc.

    Nhưng cũng may, cuối cùng ta không lựa chọn sai.

    Sở Mặc mang Cao Đại Ngốc rời khỏi Thao Thiết lầu, không biết chuyện Hứa Phù Phù đến, cũng không biết chuyện hai người bọn họ.

    Mặc dù Hứa Phù Phù chưa từng nói trước mặt hắn, nhưng Sở Mặc cũng biết, Hứa Phù Phù muốn cưới hỏi đàng hoàng vị đã từng là nữ tử thanh lâu nổi tiếng nhất: Liễu Mai Nhi.

    Bằng không, hắn cũng không nói với Liễu Mai Nhi như vậy.

    Sở Mặc cũng không lo lắng vấn đề thân phận và địa vị.

    Hắn tin tưởng, Hứa Phù Phù thông minh thế, sẽ nghĩ ra rất nhiều biện pháp giải quyết.Hứa gia gia cũng là vị trọng thần, không cần đến quan hệ thông gia để củng cố vị trí.

    Mà muốn sử dụng quan hệ này, trước Hứa Phù Phù còn có chín vị công tử nữa đó.

    Hơn nữa, nhìn trên một phương diện khác, Hứa gia có một con ngựa bất tuân đi ngược như vậy cũng là một chuyện tốt.

    Ít nhất, vì chuyện này Hứa gia bớt đi kẻ thù.

    Nếu tất cả người trong đại gia tộc đều đổ xô đi làm quan, lại toàn người ưu tú, chiếm chức vị cao.

    Đừng nói người khác, ngay cả Hoàng thượng cũng sẽ khó chịu.

    Người ta là Hoàng đế của Đại Hạ, ngươi lại nắm hết quan viên của người ta, lúc đó ai mới là người có tiếng nói chứ?

    Trường hợp như vậyHứa Phù Phù cũng nghĩ đến được chứ đừng nói đến những người đứng đầu Hứa gia đã thành tinh kia.

    Giải pháp gì thì tốt?

    Cần có một người hy sinh, giảm bớt thù hận, để thế nhân biết, Hứa gia không phải hoàn mỹ, vẫn có những điểm không tốt.

    Trọng trách này rơi trên vai Hứa Phù Phù.

    Đương nhiên, Hứa Phù Phù cam tâm tình nguyện gánh lấy.

    Cho đến nay, thiếu gia quyền quý Hứa Phù Phù vẫn luôn dùng các loại phương thức khác nhau biểu hiện ra vẻ ngoài ăn chơi trác táng của con ông cháu cha.

    Câu dẫn con gái của vương công đại thần, tranh giành tình nhân ở thanh lâu... là tiêu điểm bình luận không ngớt ở quán trà,khiến người ta vừa yêu mà vừa hận.

    Cũng nhờ thế, con mắt người đời nhìn Hứa gia luôn đặt trên người Hứa Phù Phù.

    Mọi người đều đang chờ, chờ lúc nào đó tên tiểu tử này sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa.

    Hứa Phù Phù cũng không khiến mọi người thất vọng.

    Lúc nào quanh người tên này cũng có chuyện.

    Hứa gia vẫn mặc kệ, để Hứa Phù Phù giống như một cây cỏ dại trong vườn hoa trăm sắc, tự do sinh trưởng, không chịu quy tắc, không ai buồn động dao động kéo vào nó.

    Vì lẽ đó, Hứa Phù Phù không quan tâm gì, trực tiếp gọn gàng dứt khoát cưới Liễu Mai Nhi.

    Hứa Phù Phù biết chắc chuyện này Hứa giamột cái rắm cũng không thả, cùng lắm thì thi thoảng có vài tên dòng thứ họ hàng ngu ngốc chê bai: nhà quyền quý sao có thể để một nữ tử thanh lâu vào cửa?

    Mà có chê, cũng chẳng dám nói trước mặt Hứa thập công tử.

    Nếu dám, Hứa Phù Phù sẽ cho tên kia biết một cái tát của cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh khác gì so với cái tát của người thường.

    -----o0o-----

    Chương 397 : Cây càng già nở hoa càng đẹp

    Chương 397 : Cây càng già nở hoa càng đẹp

    Mấy lời Hứa Phù Phù nói lúc nãy chỉ vì muốn Liễu Mai Nhi an tâm mà thôi.

    Hứa Phù Phù yêu Liễu Mai Nhi, không muốn nàng tự coi thường mình.Ngoài ra không có ý gì khác.

    Dù sao, Sở Mặc thật sự là huynh đệ thân thiết, có ngu mới không dùng.

    Sở Mặc có biết suy nghĩ của Hứa Phù Phù cũng sẽ vui vẻ đáp ứng, không bất mãn tí nào.

    Hai huynh đệ này đều là kẻ thông minh.

    Lúc này, Sở Mặc đang mang theo Cao Anh Tuấn trở về nhà.

    - Đại Ngốc, vì sao không cho ta gọi ngươi là Anh Tuấn.

    Ta cũng thấy ngươi khá khôi ngô mà?

    Vừa đi, Sở Mặc vừa đùa Cao Anh Tuấn.

    - Những người khác đều coi ta là kẻ hung thần ác sát.

    Ta khôngnghĩ bọn họ thấy ta anh tuấn đâu.

    To con thành thật đáp, nhưng trong mắt lập tức có chút giảo hoạt, cười ha ha nói:

    - Thật ra ta thích công tử gọi ta là Đại Ngốc, như vậy thân thiết hơn.

    - Ồ...

    Sở Mặc liếc mắt, hắn cũng hiểu tâm tư của to con.

    Sở Mặc có chút đau lòng.

    Vì trước đó trên thảo nguyên, ở bộ tộc Hạo Nguyệt, to con đã chịu rất nhiều cực khổ: bị Hạo Nguyệt trưởng lão khống chế, sinh tử bị ngườita nắm trong tay, muốn báo thù mà không có cơ hội.

    Có thể nói, Cao Anh Tuấn đã được Sở Mặc tái sinh.

    Nói Sở Mặc như phụ mẫu cũng không đủ.

    Trong lòng Cao Anh Tuấn đã coi Sở Mặc là chủ nhất duy nhất trong đời này.

    - À công tử, ta có mấy câu không biết có nên nói không?

    To con có chút do dự.

    - Ngươi cứ nói đi, có gì mà không thể chứ.

    Sở Mặc nhìn lại.To con gãi đầu:

    - Ta cảm thấy, công chúa Na Y thật lòng với công tử, mà không đúng, chính xác mà nói, tình cảm này giống như công tử nói với Liễu Mai Nhi lúc trước, chắc chắn Na Y yêu công tử rồi.

    - Hứ, ngươi đến tay của nữ nhân còn chưa cầm, biết cái gì là yêu chứ?

    Sở Mặc bĩu môi.

    - Mặc dù ta không biết yêu là gì, nhưng ta có thể cảm giác được.

    Mỗi lần công chúa Na Y nhắc tới công tư, vẻ mặt tương đối giống...vẻ mặt của ta lúc ta nhớ mẹ.- Ngươi so sánh kiểu gì vậy?

    - Ta không biết bày tỏ chính xác thế nào.

    Nhưng ta đã thấy nàng lén khóc rất nhiều lần.

    Dù sao, ta cảm thấy trong lòng nàng chỉ có công tử mà công tử lại lừa nàng.

    To con bô bô.

    - Ta nói này Đại Ngốc, ngươi nói phải đúng chứ.

    Ta lừa nàng lúc nào?

    Sở Mặc trợn mắt nhìn to con.

    To con nghiêm túc nói:- Công tử nói công tử tên là Lâm Bạch, như vậy không phải là lừa người ta sao?

    Sở Mặc nói:

    - Lúc ấy bèo nước gặp nhau, ta không muốn bại lộ thân phận.

    Về sau cũng chưa có cơ hội nói.

    - Dù sao ta cảm thấy thân phận của công tử không giấu được lâu đâu.

    Nói không chừng, nàng sẽ tìm đến tận cửa đấy, lúc đó xem công tử làm thế nào.

    Cao Anh Tuấn nói xong, mặt tỏ vẻ mong đợi.- Ta đột nhiên phát hiện, hình như ngươi thích hợp ở lại Thao Thiết lầu hơn.

    - Không cần công tử.

    Ta sẽ không bao giờ đề cập đến chuyện này nữa mà.

    Mặt to con sợ hãi.

    - Còn nữa, công tử gọi ta Đại Ngốc...cho thân thiết đi.

    Sau khi hai người trở lại Phàn phủ, đến đêm, Vương Đại Phát lại đến bái phỏng.

    Sở Mặc như cũ không gặp.

    Vương Đại Phát không nói gì, để lại hậu lễ, cô đơn rời đi.Sở Mặc giới thiệu Đại Ngốc với Tùy Hồng Nho thúc thúc và ông nội.

    Ai cũng rất thưởng thức người thanh niên cao to đen hôi này.

    Bọn họ là người đi ra từ chiến trường, liếc mắt một cái có thể nhìn ra ảnh hưởng của người khổng lồ này trong chiến trận.

    Nói đến chuyện của ông nội, cuối cùng Long Thu Thủy cũng trực tiếp chuyển đến Phàn phủ.

    Trên bàn rượu, Phàn tướng quân ấp a ấp úng nói ý tưởng cử hành hôn lễ với Sở Mặc.

    - Ta muốn cưới hỏi đàng hoàng nãi nãi của ngươi...khụ...ngươi nghĩ gì nói đi?Sở Mặc nhìn ông nội, không khỏi buồn cười.

    Đúng là cây càng già nở hoa càng đẹp.

    Hắn có thể nghĩ thầm chứ cũng không dám nói ra, bằng không mông của hắn chắc chắn sẽ gặp họa.

    Dù hiện tại cảnh giới của hắn cao hơn ông nội vô số lần, hắn cũng không dám phản kháng.

    - Chúng ta chọn ngày lành tổ chức tiệc cưới là được mà.

    Sở Mặc khẽ cười nói.

    - Không phải điều đó.

    Ta muốn cho nàng một thân phận hẳn hoi...

    Ông cụ có chút ngượng ngùng.

    - Mặc dù nàng không để ý.

    Hôm nay còn nói với ta, một Tam Nguyệt tướng quân lại đi cưới một nữ nhân Đại Tề thì không nên quá lộliễu, chỉ cần bày hai mâm cỗ là xong...

    - Như vậy sao được ạ?

    Đây là lần kết hôn đầu tiên của người mà, sao có thể qua loa như vậy?

    Sở Mặc nói thẳng.

    - Sao ta nghe có chút kỳ kỳ vậy?

    To con lẩm bẩm.

    - Ngươi câm miệng.

    Sở Mặc trừng mắt nhìn.Rồi lại nói:

    - Nếu không, để Hứa gia gia Hứa Trung Lương nhận thức bà làm nghĩa muội là được nhỉ?

    - Chuyện này không ổn đâu.

    Như thế có hơi hồ nháo?

    Phàn Vô Địch cự tuyệt.

    - Ngươi nghĩ Hứa Thủ Phụ là ai chứ?

    Chuyện này không được đâu?

    - Vậy để Hoàng thượng nhận một vị muội muội thì thế nào ạ?

    Tùy Hồng Nho ở bên nghĩ kế.- Hoàng thượng càng không có khả năng đồng ý.

    Phàn Vô Địch cau mày, khoát tay:

    - Được rồi, các ngươi không cần nhúng tay vào chuyện này.

    Cùng lắm cứ để không thân phận vậy.

    Đời này Phàn Vô Địch không cần dựa vào ai cũng đi tới ngày hôm nay rồi đó thôi.

    - Ông nội thật khí phách!

    Sở Mặc tán thưởng, lại nói:

    - Kể ra để Hoàng thượng nhận bà nội làm nghĩa muội là còn tiện nghi cho ổng lắm rồi, thật lòng con cũng chẳng mong ý.

    Phàn Vô Địch không nhịn được liếc một cái.

    Lúc trước nếu Sở Mặcdám nói lời đại nghịch bất đạo như vậy, chắc chắn Phàn Vô Địch sẽ cho hắn một cái tát.

    Nhưng hiện tại, Phàn tướng quân có chút thất vọng với Hoàng thất rồi.

    Hoàng thượng dùng hết thủ đoạn này đến thủ đoạn khác nhằm vào Sở Mặc, đến ông cụ cũng thấy buồn phiền.

    Tuy có thể hiểu được cách nghĩ, nhưng vẫn không thể chấp nhận.

    Nghĩa bất dung tình thì cũng phải nhìn xem nghĩa lý nào hay tình thân nào chứ.

    Quân pháp bất vị thân chỉ thường ở tình thế bắt buộc thôi.

    Tùy Hồng Nho nói:

    - Thực ra chỗ Hứa Thủ Phụ vẫn có thể xem xét.Phàn Vô Địch nhìn Tùy Hồng Nho, hơi hơi híp mắt:

    - Ngươi cũng hồ đồ theo hắn.

    - Tướng quân, không phải ta càn quấy, ta rất nghiêm túc.

    Tùy Hồng Nho nói.

    - Người ta là Nội Các Thủ Phụ, sao có thể nhận một nữ tử Đại Tề không rõ lai lịch làm nghĩa muội chứ.

    Hơn nữa, nếu tính tuổi tác, Hứa Thủ Phụ có khi làm ông của Long Thu Thủy cũng được ý, Hứa gia họ sẽ nghĩ gì.

    Chuyện các ngươi nói, không ổn đâu.

    Tùy Hồng Nho nói:- Chủ mẫu gả cho lão gia, là phu nhân của ngài, là nữ chủ nhân của Phàn phủ.

    Nếu Hứa Thủ Phụ gật đầu, người ở dưới sao dám bất mãn.

    Chẳng lẽ mấy tên nhị đại ở Hứa gia nhìn thấy chủ mẫu có thể dám làm càn sao?

    -----o0o-----

    Chương 398 : Vừa hay đúng dịp

    Chương 398 : Vừa hay đúng dịp

    Phàn Vô Địch thương cảm nhìn ông cụ dày dạn kinh nghiệm sa trường trước mặt.

    Đời này, ngoài chuyện của Sở Mặc, chắc Tùy Hồng Nho chẳng quan tâm những chuyện khác, thậm chí mơ mơ hồ hồ.

    Tuy vậy, nghe lời của Tùy Hồng Nho, ông cụ cũng hơi dao động.

    Sở Mặc đứng dậy nói:

    - Để con đi Hứa phủ một chuyến.

    Vừa vặn từ lúc về đến giờ cònchưa đi thăm Hứa gia gia, về tình về lý vẫn nên đi.

    Ông cụ muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói, thở dài:

    - Thử một chút thôi, không cần cưỡng cầu.

    Thân phận hiện của Phàn Vô Địch cũng không giống lúc trước.

    Nếu bên kia quả quyết cự tuyệt, sau này chắc không nhìn mặt nhau được.

    - Ông nội yên tâm, con tự biết đúng mực.

    Sở Mặc nói xong, sai người chuẩn bị phòng cho Đại Ngốc rồi tự mình đến Hứa phủ.

    Vừa vào Hứa phủ, chưa gặp Hứa gia gia đã gặp HứaPhù Phù.

    - Đêm hôm khuya khoắt, không ngờ ngươi còn chạy tới.

    Ta đang định ngày mai tới tìm ngươi.

    Hứa Phù Phù ngạc nhiên nhìn Sở Mặc.

    - Có việc gì thế?

    Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù, cảm giác tên này đang vô cùng vui vẻ.

    - Ừm, ngươi tìm thời gian thích hợp, tổ chức một nghi thức đi.

    - Nghi thức gì?- Bái Liễu Mai Nhi làm tỷ tỷ.

    Dù sao trước giờ ngươi vẫn coi nàng là tỷ tỷ mà, đúng không?

    Hứa Phù Phù cũng không ngượng ngùng, thản nhiên nhìn Sở Mặc:

    - Ta muốn cho nàng một thân phận.

    Tiểu hắc ca, ta muốn cưới nàng.

    - ...

    Sở Mặc không biết nói gì, đơ mặt nhìn Hứa Phù Phù.

    - Ngươi...khó xử à?

    Hứa Phù Phù hơi nghi ngờ, đáng lẽ Sở Mặc phải đáp ứng không chút do dự chứ.

    Hay hắn cũng có tình cảm với Mai Nhi.

    Không phải đâu?Hứa Phù Phù là người tinh tế, mẫn cảm, nên chỉ trong nháy mắt, trong đầu đã có vô số ý niệm.

    - Không phải khó xử, mà chỉ thấy quá đúng dịp...

    Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù, cũng biết tên này nghĩ gì, vỗ vỗ vai nói:

    - Ngươi đừng đa nghi giống Hoàng thượng chứ...

    - Khụ khụ...

    Hứa Phù Phù co miệng, nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi cũng khá oán niệm với Hoàng thượng nhá.

    - Tạm thời không nói cái này.Sở Mặc nhe răng cười.

    - Muốn ta nhận Liễu Mai Nhi làm tỷ tỷ, cho nàng thân phận công chúa đúng không?

    Hứa Phù Phù gật gù như gà mỏ thóc:

    - Đúng, đúng.

    - Vừa vặn, ta cũng có việc, trước định nói với Hứa gia gia.

    Giờ gặp ngươi...hà hà...ngươi đi cùng ta luôn đi.

    Sở Mặc cười xấu xa, dắt Hứa Phù Phù tới thư phòng của Hứa lão gia.- Này này...chuyện gì chứ.

    Ngươi biết ta sợ vào thư phòng của ông nội nhất mà...

    Hứa Phù Phù giãy dụa, muốn trốn.

    Làm huynh đệ thân thiết nhất, Sở Mặc hiểu Hứa Phù Phù, đồng dạng Hứa Phù Phù cũng biết Sở Mặc.

    Vừa nhìn là biết không phải chuyện gì tốt.

    - Ngươi tính sao?

    Lúc ngươi cầu ta, ta sảng khoái đáp ứng.

    Hiện tại ta có việc, ngươi còn muốn chạy.

    Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù với vẻ uy hiếp.

    Khóe miệng Hứa Phù Phù co giật:

    - Sở tiểu hắc, cuối cùng ta cũng nhận ra.

    Đời này chắc chắn ta bịngươi bắt nạt.

    - Ngươi nói câu này với Liễu Mai Nhi đi.

    Sở Mặc cười lạnh, dắt Hứa Phù Phù đến thư phòng của Hứa Trung Lương.

    Sau một nén nhang, tại thư phòng của Hứa Trung Lương.

    Bên trong vô cùng an tĩnh.

    Sở Mặc cùng Hứa Phù Phù mắt to trừng mắt nhỏ, ngồi đó nhìn Hứa Trung Lương đang không nói gì.

    Lúc này, Hứa Trung Lương rất giống vị Hứa Thủ Phụ ở trong triều.

    Vẻ mặt nghiêm túc, nhíu mày trầm tư.Vài lần Sở Mặc muốn nói 'nếu không tiện thì bỏ đi, Hứa gia gia không cần khó xử' nhưng lại bị Hứa Phù Phù liều mạng nháy mắt không cho.

    Xấp xỉ sau một nén nhang nữa, cuối cùng Hứa Trung Lương cũng phục hồi tinh thần, mắt sáng quắc nhìn Sở Mặc.

    - Trong lòng ngươi chắc có chút khó chịu nhỉ?

    Hứa Trung Lương nhìn Sở Mặc cười hiền lành.

    - Thật ra, chuyện này cũng không phải vấn đề gì.

    Ta với ông nội Sở Mặc cũng có chỗ thâm giao.

    Quen biết nhiều năm, ta vẫn coi như đệ đệ của mình.

    Ta còn từng giới thiệu vài tiểu thư khuê các cho Phàn tướng...

    Không tin, ngươi có thể hỏi lại gia gia của ngươi.Hứa Trung Lương mỉm cười nói:

    - Hiện giờ rút cuộc cũng có tin mừng.

    Long Thu Thủy cô nương là người ở đâu cũng không trọng yếu.

    Gia gia của ngươi cưới hỏi đàng hoàng, nàng chính là phu nhân của Phàn phủ, là đệ muội của ta.

    Nhận nàng làm muội muội cũng không có vấn đề gì.

    Sở Mặc không nói chuyện, chờ Hứa Trung Lương nói tiếp.

    - Nhưng tiểu tử...vừa nãy ta suy nghĩ...điều ngươi muốn thật sự là gì?

    Đuôi lông mày Hứa Phù Phù khẽ nhướng, khóe miệng hơi kéo, sau đó lại lập tức cúi đầu.

    Tên này cũng tự biết không thể can dự vào vấn đề này, nhưng từ sâu trong nội tâm, Hứa Phù Phù vẫn ủng hộ huynh đệ của mình nhiều hơn.

    Hoàng gia bạc tình phụ nghĩa, làm người đời cười chê.

    Nhưng gia gia đường đường là Thủ Phụ đương triều, cũng là cánh tay số một số hai của hoàng gia.

    Nên rất nhiều chuyện, Hứa Phù Phù đều không thể nói gì.

    Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn Hứa Trung Lương cười hỏi:

    - Thủ Phụ đại nhân nghĩ ta muốn cái gì?Ánh mắt Hứa Trung Lương hơi nhíu lại, ngài thấy được Sở Mặc thay đổi xưng hô, đồng thời cũng phần nào biểu lộ tâm tư của chính hắn.

    Hứa Trung Lương không nói gì nữa, chỉ thở dài, nhìn Sở Mặc nói:

    - Ta hy vọng ngươi không phản bội Đại Hạ.

    Sở Mặc ngồi nghĩ một chút, rồi cười:

    - Ta vĩnh viễn không phản bội Đại Hạ.

    - Ngươi hiểu ý ta muốn nói cái gì sao?

    Hứa Trung Lương nhìn Sở Mặc.Sở Mặc cười tự giễu:

    - Hứa gia gia nghĩ ta có tư cách khiêu chiến với hoàng thất sao?

    - Ngươi có.

    Hứa Trung Lương không do dự gật đầu.

    - Vì sao chứ?

    Vì thảo nguyên sao?

    Trong con ngươi Sở Mặc có một ngọn lửa bùng cháy, nhìn Hứa Trung Lương.

    Hứa Trung Lương gật gật đầu.

    Sở Mặc lắc đầu cười khổ:

    - Đừng nói binh lính trên thảo nguyên không phải của ta, có là củata chăng nữa, ta có năng lực làm gì chứ.

    Quân thảo nguyên còn chẳng đánh được Đại Tề...

    - Người khác nắm có thể không được nhưng ở trên tay ngươi thì chưa chắc.

    Hứa Trung Lương nói.

    - Hứa gia gia quá coi trọng ta rồi, ta không có bản lĩnh lớn như vậy.

    Sở Mặc thở phào, tựa lưng vào ghế rồi nói:

    - Kỳ thật, đến bây giờ ta cũng không có tâm tư gì cả, ta không chủ động muốn huân chương anh hùng, không chủ động đòi phong vươngchiếm đất...thậm chí cũng không chủ động muốn ông nội được phong Tam Nguyệt tướng quân.

    - Nhưng đây là thứ mà ngươi nên được.

    Hứa Trung Lương thản nhiên.

    - Nếu vậy thì lại còn băn khoăn gì chứ.

    Cảm giác này khiến người ta rất không thoải mái.

    Như kiểu ta đang dùng dân ý cưỡng bách để đạt được chứ không phải Hoàng thượng cam tâm tình nguyện.

    Sau lại còn nghi kỵ nữa chứ.

    Chỉ sợ tin tức ông nội muốn cưới vợ truyền ra, Hoàng thượng sẽ bất an.

    -----o0o-----

    Chương 399 : Trở mặt

    Chương 399 : Trở mặt

    Sở Mặc cười tự giễu.Hứa Trung Lương trầm mặc một hồi rồi gật đầu:

    - Đúng vậy.

    Thật ra tất cả mọi người đều biết, sớm hay muộn ngươi cũng sẽ rời khỏi thế giới này.

    Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

    Sư phụ ngươi chắc chắn cũng sẽ an bài tốt con đường phía sau cho ngươi.

    Nhưng gia gia của ngươi chỉ lẻ loi một mình, dù cho bao nhiêu vinh sủng đi nữa đến cuối cùng cũng sẽ quay trả lại cho Đại Hạ.

    - Nhưng hiện tại sự việc phát sinh không trong dự tính đúng không ạ?

    Sở Mặc nở nụ cười nồng đậm trào phúng, sâu kín nói:

    - Nếu ông nội cưới vợ sinh con...gia tộc của chúng ta có người kế nghiệp, Hoàng thượng sao có thể an tâm.Hứa Trung Lương gật đầu, không phủ nhận.

    - Nên hiện tại ta cầu Hứa gia gia nhận bà nội tương lai của ta làm nghĩa muội, ngài mới băn khoăn phải không ạ?

    Sở Mặc trực tiếp hỏi.

    Hứa Trung Lương trầm mặc một chút, vẫn gật đầu, thản nhiên nhìn Sở Mặc.

    - Đúng vậy.

    Hứa Phù Phù ngồi bên cười khổ.

    Trong tâm suy nghĩ, huynh đệ của mình đã cứng rắn đến mức dù chỉ mình hắn cũng khiến đế vương phải edè.

    Nếu trên tay hắn lại có mấy vạn binh mã, Hoàng thượng chả bị dọa đến ngày ngày mất ăn mất ngủ ý chứ.

    Sở Mặc đứng lên, nói.

    - Kỳ thực trước khi đến ta cũng hiểu được chuyện này nhưng không nghĩ nhiều như vậy.

    Giờ nghe Hứa gia gia nói, ta đã hiểu ra.

    Vậy chuyện kia...Hứa gia gia cứ xem như ta chưa từng nói.

    Hứa Phù Phù khẩn trương nhìn Sở Mặc, trong lòng tự nhủ sao tên kia có thể nói lời như vậy ra khỏi miệng.

    Hứa Trung Lương nhìn thoáng qua Sở Mặc nói:

    - Ngươi cứ ngồi xuống cái đã.Sở Mặc cười cười:

    - Hứa gia gia, ta mãi mãi là vãn bối của ngài.

    Trong lòng ngài cũng hiểu, ngài muốn lo cho ta, nhưng ngài còn là Nội Các Thủ Phụ của Đại Hạ.

    Ta hiểu tâm tư của ngài, cũng hiểu ý nghĩ của Hoàng thượng.

    Ngài cứ yên tâm, trong vòng một tháng, ta sẽ rời khỏi Viêm Hoàng Thành.

    Không phải chỉ ta mà toàn bộ những người liên quan đến ta đều sẽ rời đi, đến đất phong của ta, vĩnh viễn không trở về.

    Sở Mặc nói xong, trân trọng thi lễ với Hứa Trung Lương:

    - Cảm tạ Hứa gia gia trong những năm gần đây luôn quan tâm vãn bối.

    Kính xin Hứa gia gia bảo trọng.Nói xong, Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù cười nói:

    - Hẹn gặp lại, huynh đệ của ta!

    - Hả...

    Hứa Phù Phù thấy Sở Mặc đi, lập tức nóng nảy, quay lại Hứa Trung Lương tức giận nói:

    - Ông nội, đến tột cùng Sở Mặc sai ở chỗ nào?

    Chỉ vì hắn lập công quá lớn hay vì tiềm lực tương lai hắn quá khủng?

    Thân là vua một nước, Hoàng thượng lại không có tâm nhãn chút nào?

    Chẳng lẽ nghĩ Sở Mặc sẽ soán vị sao?- Ngươi làm càn!

    Hứa Trung Lương mặc dù ngồi yên nhưng khí thế trên người phát ra lại vô cùng mạnh mẽ, lạnh lùng nhìn Hứa Phù Phù:

    - Ngươi còn nói linh tinh, ta sẽ trục xuất ngươi khỏi Hứa gia.

    Hứa Phù Phù nghe vậy càng giận hơn.

    Dù từ nhỏ đến lớn Hứa Phù Phù rất sợ ông nội, nhưng biểu hiện hôm nay của Hứa Trung Lương khiến Hứa Phù Phù thất vọng, vốn trước còn nghĩ gia gia là người cực kỳ có đảm lượng ở dưới gầm trời này.

    Nhưng hôm nay, lại chỉ là một chính khách triều đình đa mưu túc trí...mà còn chần chần chừ chừ.

    Quan trọng nhất, Hứa Phù Phù nghĩ giagia mình đã thiên về phía Hoàng thượng.

    Đây là nguyên nhân khiến Hứa Phù Phù tức giận nhất.

    Vẫn là câu kia, có thể hiểu nhưng không thể tiếp nhận.

    - Sở Mặc chưa từng làm gì quá đáng.

    Hắn vì Đại Hạ, vì nước vì dân, lập biết bao chiến công hiển hách.

    Không có hắn, núi Thiên Đoạn đã thất thủ, phủ Thanh Châu cũng thất thủ...giờ này có khi quân địch đang nghiền ép tấn công Viêm Hoàng Thành rồi.

    Hứa Phù Phù lạnh lùng nhìn gia gia nói:

    - Còn nói soán vị!

    Đúng là nực cười.

    Nếu không có Sở Mặc, Đại Hạ đã vong quốc lâu rồi.- Ngươi cút ngay!

    Biến khỏi Hứa gia, mãi mãi đừng có về.

    Hứa Trung Lương giận tím mặt, lấy cái chén ném mạnh về Hứa Phù Phù.

    Hứa Phù Phù đứng im không nhúc nhích.

    Bốp một cái, cái chén đụng vào đuôi lông mày của Hứa Phù Phù làm chảy máu.

    - Hô hô, cút thì cút!

    Mắt Hứa Phù Phù rơm rớm, xoay người bước đi.

    Từ đầu tới cuối, Sở Mặc không nói gì.

    Sau khi Hứa Phù Phù ra ngoài, hắn nhìn Hứa Trung Lương, nhìn thấy trong mắt lão nhân quyền khuynh triều chính này có sự bất đắc dĩ.Sở Mặc cười cười, không nói gì, ôm quyền với Hứa Trung Lương:

    - Hứa gia gia yên tâm, ta sẽ chiếu cố Hứa Phù Phù thật tốt.

    Nói xong cũng xoay người bước đi.

    Hứa Trung Lương không nói gì, chỉ thở dài.

    Đôi con ngươi già nua có chút phức tạp.

    Đêm đó, Sở Mặc và Hứa Phù Phù cũng không về Phàn phủ luôn mà chọn đại một tửu quán ngồi uống rượu cả đêm.

    Rất nhiều người đều nhìn thấy khóe mắt Hứa Phù Phù chảy máu, bộ dáng chật vật.

    Rạng sáng ngày hôm sau, có mấy tin tức đột nhiên xuất hiện khiến người ở Viêm Hoàng Thành trợn mắt há mồm.

    - Không biết thập công tử Hứa gia làm sai điều gì mà chọc giận gia chủ, bị gia gia và cũng là Nội Các Thủ Phủ Hứa Trung Lương trục xuất khỏi gia môn, từ nay về sau đoạn tuyệt quan hệ.- Hứa Trung Lương bất ngờ đi thị sát thành bắc.

    Mấy tùy tùng không biết vì sao Thủ Phụ đại nhân lại đi vào một tiểu viện, gọi một vị nữ tử dịu dàng, khoảng ba mươi tuổi là muội muội.

    Thủ phụ đại nhân chỉ nói nữ tử này là một họ hàng xa của Hứa gia, trước buôn bán ở Đại Tề, đã bị mất liên lạc nhiều năm.

    Giờ gặp lại vị muội muội này nên vui vô cùng.

    - Sở Mặc chính thức công bố, bà chủ hiện tại của Thao Thiết lầu là nghĩa tỷ của hắn.

    Nghĩa tỷ của Sở vương đồng dạng là công chúa.

    - Đồng thời Thao Thiết lầu cũng bị rao bán với giá bằng nửa giá thị trường.- Hứa công tử bị trục xuất công bố ít ngày nữa sẽ đại hôn...

    Bao nhiêu tin tức phát ra liên tục khiến người ta không kịp tiêu hóa.

    Người người đều cảm giác sắp có một cơn giông bão ập đến.

    Tại sao tự nhiên đại gia tộc đứng thứ nhất triều đình Hứa gia lại có nhiều chuyện thế chứ?

    Tại Phàn phủ.

    Phàn tướng quân đang đi qua đi lại, nhìn có vẻ nôn nóng.

    Tùy Hồng Nho mới đi ra ngoài, bị mấy tin tức kia làm cho bàng hoàng.

    Mấy người hiện tại đều muốn biết ngọn nguồn câu chuyện thế nào.Phàn phủ chìm trong yên tĩnh.

    Phàn Vô Địch đi chán, lại đẩy cửa ra ngoài, cau mày lẩm bẩm:

    - Thằng nhóc kia mới đi ra ngoài một chuyến mà gây chuyện gì không biết, còn làm liên lụy đến đứa bé Hứa Phù Phù kia.

    Đang nói lại thấy Sở Mặc cùng Hứa Phù Phù một trước một sau bước vào nhà.

    Tuy hai người thần thái sáng láng, nhưng khắp người đều đầy mùi rượu khiến Phàn Vô Địch cau mày.

    - Ông nội, người chưa cần nói gì vội, hãy nghe con đã.

    Sở Mặc vận công, loại bỏ hoàn toàn cảm giác say hiện tại, nhìn ôngnội nói:

    - Chúng ta không thể ở lại Đại Hạ nữa.

    -----o0o-----

    Chương 400 : Minh bạch

    Chương 400 : Minh bạch

    - Sao?

    Khóe miệng ông cụ co giật, nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi nói lại lần nữa!

    - Chuyện là như vậy ạ...

    Sở Mặc kể lại cuộc nói chuyện đêm qua với Hứa Trung Lương.

    Phàn tướng quân cũng là người khôn khéo nhưng đối với những vấn đề liên quan đến triều đình chính trị lại không quen thuộc:- Thủ Phụ đại nhân cũng không nói gì nhiều, chỉ biểu đạt chút ít cái nhìn của hoàng thất và một số người trong triều thôi mà.

    - Chỉ là cái nhìn ạ?

    Sở Mặc cười rộ lên, lắc lắc đầu nói:

    - Ông nội, trừ khi hiện tại chúng ta tạo phản, giết thẳng đến hoàng cung, chém đầu Hoàng thượng, nếu không, sẽ không còn chỗ dung thân ở Đại Hạ nữa.

    Thay vì cứ ngồi đây chờ đợi chi bằng rời đi sớm một chút, cho Hoàng thượng an tâm...

    - Tại sao chứ?

    Phàn Vô Địch không kìm nổi lùi về phía sau hai bước, thần sắc ảmđạm:

    - Chúng ta đã làm sai điều gì đâu?

    Hứa Phù Phù cũng vận công giải rượu.

    Lúc nãy chỉ giả vờ say cho người khác xem.

    Sau khi uống rượu nói chuyện cả đêm với Sở Mặc, Hứa Phù Phù đã hiểu nổi khổ của ông nội mình.

    Sâu trong nội tâm, Hứa Trung Lương vẫn rất xem trọng Sở Mặc.

    Cho dù Sở Mặc thật sự muốn tạo phản, người vẫn quý trọng hắn.

    Nói cách khác, Hứa gia gia chẳng qua chỉ tìm đại một cái cớ để đuổi Hứa Phù Phù đi.Thân là lão thần lâu năm, Hứa Trung Lương biết rất rõ, gần như không thể khiến Hoàng thượng thay đổi suy nghĩ.

    Từ việc tích cực sắc phong, khen thưởng đa dạng cho Sở Mặc có thể thấy đương kim Hoàng thượng cũng là người có hùng tài đại lược, lòng dạ rộng lớn...chứ không phải đế vương nhỏ nhen, không dám phong thưởng cho công thần.

    Nhưng khuyết điểm lớn nhất của Hoàng thượng là đa nghi.

    Ai chứ Hứa Trung Lương làm sao không biết, Hoàng thượng còn chẳng tin con trai mình chứ nói gì đến người ngoài.

    Chuyện Hạ Kinh bị đá khỏi vị trí Thủ Phụ thật sự vì con của y sao, chỉ là lấy cớ thôi.

    Hứa Trung Lương chạy tới thành bắc, nhận Long Thu Thủy làmmuội muội cũng là một cách bày tỏ thái độ với Hoàng thượng, cũng là xác nhận với Sở Mặc.

    Nếu trong tương lai Sở Mặc làm việc gì đại nghịch bất đạo, Hứa Trung Lương cũng sẽ bị liên lụy vì có danh nghĩa là anh trai của bà nội hắn.

    Tầng quan hệ này sẽ khiến Hoàng thượng an tâm hơn.

    Chuyện này dây mơ rễ má phức tạp.

    Về cơ bản, cách tốt nhất là Hứa Trung Lương trục xuất Hứa Phù Phù, vạch rõ giới hạn, không có tí xíu quan hệ nào với Sở Mặc.

    Nhưng Hứa Trung Lương vẫn chọn nhận thức vị muội muội kia.

    Từviệc chấp nhận rắc rối này, Hứa Phù Phù cũng hiểu gia gia mình vẫn là người có đảm đương, là thần tượng trong lòng Hứa Phù Phù.

    - Phàn gia gia, thật ra người không làm sai gì.

    Cái sai là vì công lao của người quá lớn, khiến Hoàng thượng bất an, quần thần đỏ mắt, chứ không có gì khác.

    Hứa Phù Phù nói.

    - Không có gì khác sao?

    Phàn Vô Địch không dám tin.

    Hứa Phù Phù gật đầu:- Chỉ thế thôi ạ.

    Phàn Vô Địch lẩm nhẩm:

    - Dù có bất an, dù ghen tị đỏ mắt, cũng không nên ra tay lúc này chứ.

    Hoàng thượng không sợ nhiễu loạn quân tâm hay sao?

    Sở Mặc nói:

    - Ông nội à...ngoại trừ đội quân người chỉ huy lúc trước, liệu có nhóm quân tâm nào sẽ bị nhiễu loạn vì chúng ta ạ?

    Phàn Vô địch nhất thời nghẹn họng.

    Trong lòng ông cụ cũng hiểu được một ít, nhưng không thấu triệt.

    Giờ hai tiểu bối mỗi người một câu,lão gia tử đã thông suốt.

    Vị lão tướng quân cả đời thẳng lưng không dựa vào ai hiện tại lại ngồi xổm trước cửa nhà mình, vẻ mặt thất vọng, thần sắc ảm đạm, cúi đầu không nói được tiếng nào.

    Sở Mặc nhìn mà đau lòng, hạ giọng:

    - Đi thôi ông nội.

    Thật ra đi khỏi đây cũng tốt, trước khi cả hai bên trở mặt.

    Lão gia tử gật gật đầu:

    - Nghe theo lời ngươi rời đi vậy.

    Trong lòng Phàn Vô Địch đang tự trách, nếu lão gia tử không muốncho Long Thu Thủy một thân phận, Sở Mặc sẽ không phải đi cầu Hứa Trung Lương.

    Như vậy, sẽ không xảy ra một loạt chuyện thế này.

    Sở Mặc nhìn ông nội không có tinh thần nói:

    - Chuyện này...sớm muộn gì cũng xảy ra.

    Hứa gia gia...chỉ muốn đem mâu thuẫn trực tiếp bộc lộ ra trong khả năng kiểm soát được với ít tổn thất nhất.

    Nếu để con và Hoàng thượng đối đầu, sẽ không có kết quả nhẹ nhàng như hiện tại đâu ạ.

    - Kết quả như giờ là tốt nhất rồi.

    Hứa Phù Phù lẩm bẩm ở bên.- Ta cũng hiểu, nhưng ta không nghĩ được tại sao cứ phải như vậy...

    Ông cụ thở dài.

    - Không nghĩ ra thì đừng nghĩ làm gì cho mệt.

    Trước khi rời Viêm Hoàng Thành chúng ta cứ tổ chức hai hôn lễ đã.

    Sở Mặc cười nói.

    Hứa Phù Phù hùa theo:

    - Phải là hôn lễ long trọng nhất luôn.

    Sở Mặc gật đầu:

    - Đương nhiên rồi.

    Đêm đó, Vương Đại Phát lại đến, lần này là lần thứ ba.- Công tử, ta đã sai rồi.

    Vừa nhìn thấy Sở Mặc, không thèm bận tâm bên cạnh có người khác hay không, Vương Đại Phát đã trực tiếp quỳ xuống, đầu cúi xuống đất nói :

    - Ta thật sự biếtai rồi.

    Cầu công tử cho ta thêm một cơ hội.

    - Ngươi không sai, chẳng qua thuộc hạ của ngươi thay lòng mà thôi.

    Sở Mặc thản nhiên.

    - Không, dùng người mà không xem xét kỹ, đấy là lỗi của ta.Vương Đại Phát trầm giọng.

    - Ta đã tóm được Triệu Nhị, vẫn đang để trong phủ.

    Công tử muốn xử trí gã như thế nào ta sẽ làm như thế.

    - Ồ.

    Sở Mặc hơi bất ngờ, không nghĩ Vương Đại Phát có quyết tâm lớn như vậy, đã bắt được Triệu Nhị.

    Vương Đại Phát chưa nói dùng biện pháp gì để bắt, cũng không nói để bắt được đã phải trả giá những gì vì những điều này Sở Mặc không quan tâm mà cũng không cần biết.- Đã gây phiền phức cho ngươi...

    Sở Mặc nói.

    - Đấy là việc ta phải làm mà.

    - Ngươi không biết tình cảnh của ta hiện tại sao?

    Sở Mặc chợt hỏi.

    Vương Đại Phát gật đầu:

    - Thuộc hạ biết.

    - Ngươi nguyện ý bỏ hết tất cả cùng ta rời khỏi mảnh đất phồn hoanày, đi đến một nơi hoang dã làm lại từ đầu ư?

    Sở Mặc nhìn Vương Đại Phát lại nói thêm:

    - Có lẽ đến một mảnh đất hoang dã...ta cũng chẳng có.

    Vương Đại Phát ngẩng đầu nhìn Sở Mặc, vẻ mặt thành thật:

    - Thuộc hạ nguyện ý, cam tâm tình nguyện theo công tử.

    - Rất tốt.

    Ngươi đứng lên đi, chuyện cũ ta không nói nữa.

    Sở Mặc vươn tay, dìu Vương Đại Phát dậy:

    - Ngươi đã có lòng quyết tâm, tương lai ta sẽ đáp lại một phần xứng đáng.- Thuộc hạ nguyện vì công tử làm tiên phong, vượt mọi chông gai, đi trước trải đường.

    Vương Đại Phát nói chắc chắn.

    - Vậy ngươi trở về chuẩn bị đi.

    Trước giúp ta chuẩn bị một phủ thật lớn, ta muốn tổ chức đồng thời hôn lễ của huynh đệ tốt nhất và gia gia của ta.

    - Chuyện này cứ giao cho thuộc hạ.

    Vương Đại Phát bình tĩnh đáp.

    - Sau đó, ngươi bắt đầu xử lý sản nghiệp ở Đại Hạ, tận lực tránh dòm ngó, sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào.

    Như vậy có vấn đề gì không?

    Sở Mặc hỏi Vương Đại Phát.
     
    Thí Thiên Đao Full
    XVII ( Chương 401-425 )


    Chương 401 : Thực lực của Vương Đại Phát

    Chương 401 : Thực lực của Vương Đại Phát

    - Hoàn toàn không thành vấn đề.

    Kỳ thật sản nghiệp của ta đều ở kinh thương, rất nhiều đại thần muốn mua nên xử lý đơn giản thôi.

    - Sẽ không gây chú ý chứ?

    Sở Mặc hỏi.

    - Không đâu ạ.

    Đa số sản nghiệp của ta đều đứng tên người khác.

    Vương Đại Phát nói.- Rất tốt.

    Còn một việc cuối cùng.

    Trên tay ngươi có bao nhiêu người có thể dùng?

    Phải là người trung thành tuyệt đối, ngươi hiểu ý ta không?

    Vương Đại Phát gật đầu:

    - Ta hiểu.

    Nếu tập trung toàn bộ lực lượng, ta có khoảng một trăm ngàn binh lực có thể sử dụng.

    Đều là những người rất tinh nhuệ.

    - Những một trăm ngàn...

    Phàn Vô Địch nghe xong, nhìn Vương Đại Phát với vẻ khiếp sợ, khóe miệng co giật, không nói nên lời.Hứa Phù Phù càng thấy chấn động, giờ mới biết cái người trong mắt mình chỉ là một tên nhà giàu mới nổi lại có thực lực mạnh mẽ như vậy.

    Trước giờ chỉ biết Vương Đại Phát rất có tiền, rất rất có tiền chứ không thể ngờ trên tay y lại có nhiều binh lực như vậy.

    Tên này muốn tạo phản sao?

    Sở Mặc không quá ngạc nhiên.

    Trước đó hắn cũng biết thực lực của Vương Đại Phát mạnh hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.

    Một phần nguyên nhân Vương Đại Phát cực kỳ muốn đi theo Sở Mặc là do hiện tại Thanh Long đường đã diệt, Chu Tước hội cũng vong, không ai tìm y gây phiền toái nhưng chỗ dựa vững chắc trước kia cũng mất đi.

    Càng ngày càng có nhiều môn phái nhìn chằm chằm Vương Đại Phát.Trong khoảng thời gian vừa qua, đã có ít nhất năm môn phái tìm cớ tới gặp Vương Đại Phát, yêu cầu hợp tác.

    Nói là hợp tác cho xuôi tai chứ thực ra mấy môn phái kia đều muốn Vương Đại Phát đưa ra phân nửa sản nghiệp để đổi lấy sự bảo hộ...

    Đối với một người từng là trưởng lão của Thanh Long đường, kiểu yêu cầu như thế quá mức khốn nạn, không thể đáp ứng...

    Lại nói, so với nhiều người, Vương Đại Phát cực kỳ coi trọng tương lai của Sở Mặc.

    Mặc dù sư phụ của Sở Mặc đã phi thăng nhưng không có nghĩa Sở Mặc sẽ bị yếu đi.

    Theo Vương Đại Phát, hiện giờ Sở Mặc còn mạnh hơn.Vương Đại Phát rất thông minh.

    Nhìn vào thủ đoạn của Ma Quân lúc trước mà phán đoán, chắc chắn vị sư tôn này không phải người thường, chưa từng nghe ở đại lục Tứ Tượng có người làm ra những việc tương tự.

    Người như vậy có thể rời khỏi thế giới này bất cứ lúc nào.

    Ma Quân chưa đi chỉ vì muốn bảo vệ đồ đệ thôi.

    Hiện tại ngài đã dám đi...có nghĩa là Sở Mặc đã có đủ năng lực tự bảo vệ mình.

    Là một thương nhân, Vương Đại Phát hiểu được lúc nào thì nên đầu tư.

    Chẳng qua chỉ là đánh cuộc một lần.

    Nếu thắng giàu có không ai sánh kịp, thua thì cùng lắm làm lại từ đầu.

    Vương Đại Phát tin chẳng ai để ý đến chết sống của một thương nhân, nên mạng sống không lo bị đe dọa.Sở Mặc nói:

    - Người nhà của một trăm ngàn binh này có thể đi theo chúng ta rời khỏi nơi này không?

    Vương Đại Phát hơi nhíu mày nói:

    - Trong thời gian ngắn có lẽ hơi khó.

    Nhưng ta tin, tiền có thể giải quyết mọi vấn đề.

    Việc này cứ để ta xử lý.

    - Chúng ta cần càng nhiều nhân khẩu càng tốt.

    Vương Đại Phát mỉm cười nhìn Sở Mặc:

    - Công tử, chỉ cần chúng ta có đất, có tiền...người sẽ đến ngaythôi.

    Sở Mặc nhìn Vương Đại Phát, cuối cùng cũng nở nụ cười:

    - Tốt lắm.

    Ta giao việc này cho ngươi nhé.

    - Tuân lệnh.

    Vương Đại Phát cũng rất hưng phấn, lại nhớ tới điều gì hỏi:

    - Vậy còn Triệu Nhị thì...

    - Tùy ngươi thôi.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    Hắn hoàn toàn chẳng quan tâm đến tên mập hơn một tạ kia.Vương Đại Phát gật đầu thật mạnh:

    - Công tử cứ yên tâm.

    Ta sẽ xử lý thỏa đáng.

    Giờ là lúc làm đại sự.

    Đời này Vương Đại Phát vẫn luôn muốn dựng nghiệp lớn.

    Lúc này, cơ hội tới rồi.

    Vương Đại Phát đi, nhưng mấy người ở lại vẫn còn chấn động.

    Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc:

    - Tiểu Mặc, ngươi nói thật với ông nội, có phải ngươi đã tính toán hết rồi không?

    Sở Mặc cười khổ:- Ông nội, ta không phải thần, cũng không có dã tâm lớn như vậy.

    Nếu không phải vì Hoàng thất ép, ta vĩnh viễn không làm những việc này.

    Ông nội thở dài.

    - Ông nội hiểu.

    Trái lại, Hứa Phù Phù có chút hưng phấn:

    - Dựa theo tình hình hiện tại, Sở quốc của chúng ta chắc không nhỏ đâu.

    Sở Mặc nhìn Hứa Phù Phù cười:- Thế nào?

    Ngươi cũng muốn được phong vương hả?

    Hứa Phù Phù lắc đầu:

    - Ta chẳng muốn đâu.

    Nhưng nếu sinh được con trai, có thể suy nghĩ đến vấn đề này.

    Sở Mặc cười:

    - Vậy ngươi phải cố lên, không được trốn việc mặc kệ.

    Lúc đó có khi còn phải lãnh binh đánh giặc đấy.

    Hứa Phù Phù không chút do dự, thản nhiên nói:

    - Tiểu hắc ca yên tâm đi.

    Ta sẽ khiến Hứa gia, khiến Đại Hạ nhìnthấy một Hứa thập công tử hoàn toàn khác.

    Sang đến tháng sáu

    Khoảng một tháng nữa là đến lúc trời đổ lửa, thời tiết bắt đầu nóng hơn.

    Chiến trường phía tây vẫn hừng hực khí thế.

    Mấy đại quân cùng tiến, như một thanh trường kiếm sắc bén mạnh mẽ đánh vào Đại Tề.

    Mặc dù Đại Tề liều mạng kéo dài, Đại nguyên soái Khổng Trung Đạt tự mình xuất chinh, huyết chiến như một binh lính bình thường...nhưng vẫn không cách nào ngăn nổi xu hướng suy tàn.

    Tổn thất ở núi Thiên Đoạn quá lớn.

    Tác động kinh khủng đến mứckhông cho Đại Tề thời gian thở dốc.

    Trăm vạn binh mã tử vong như một bóng ma bao phủ toàn bộ Đại Tề, chậm chạp không tan hết.

    Việc này ảnh hưởng trực tiếp đến vấn đề trưng binh, lương thực thiếu hụt khiến hoàng gia phải tăng thuế...Nhất thời, dân chúng Đại Tề oán than dậy đất, người dân đã thực sự oán giận trận chiến này rồi.

    Tuy không đến mức sụp đổ hoàn toàn, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng mấy chốc Đại Tề sẽ vong thôi.

    Không ai phủ nhận Khổng Trung Đạt có tài.

    Binh mã Đại nguyên soái Khổng Trung Đạt là một danh tướng hiếm có của Đại Tề trong mấy trăm năm qua.

    Nhưng với cục diện trước mắt cũng lực bất tòng tâm.Phía bên Đại Hạ đang có thượng phong, Hoàng thượng đã phái tam hoàng tử Hạ Hào đến.

    Hạ Hào vừa tiếp nhận cánh quân của Phàn Vô Địch, đã nhanh gọn dứt khoát giải quyết hết tâm phúc của Phàn Vô Địch lúc trước.

    Mặc dù không giết, nhưng giải trừ gần hết quân chức, đuổi bọn họ khỏi quân doanh.

    Hành động này suýt nữa khiến mấy cánh quân tạo phản.

    Tuy nhiên, Hạ Hào có lợi thế.

    Y có một người cha tốt.

    Hoàng thượng đã cử ba cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh giúp Hạ Hào, trực tiếp giết chết tại chỗ những tướng lĩnh gây rối, dùng thủ đoạn tàn nhẫn trấn áp cuộc nổi loạn còn chưa kịp nhen nhóm này.Sau đó, Hạ Hào bắt đầu xếp người của mình vào quân đội.

    Hạ Hào đã ở trong quân nhiều năm, có nhiều tâm phúc.

    Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, đã thay đổi gần như toàn bộ chủ lực quân của Phàn Vô Địch nhọc công sắp xếp trong vài thập niên.

    -----o0o-----

    Chương 402 : Mùng sáu tháng sáu

    Chương 402 : Mùng sáu tháng sáu

    Sau đó y lại dốc sức lôi kéo các tướng lĩnh trung tầng mới.

    Không thể không nói, địa vị khiến y càng có ưu thế, y là một hoàng tử cơ mà.

    Ai cũng biết, lão tướng quân đi đợt này khó có thể trở lại.

    Dù trong lòng họ có muôn vàn bất mãn, vì cuộc sống cùng những thủ đoạn mạnh mẽ cứng rắn, đôi khi lại dụ dỗ của Hạ Hào, cuối cùng cũng phải thỏa hiệp.

    Mặc dù Hạ Hào không có bản lĩnh về chuyện lôi kéo lắm, nhưngnhững mưu sĩ bên cạnh y, tùy tiện một người cũng đưa ra một đống thủ đoạn.

    Chỉ có chút ngoài dự đoán, dù Hạ Hào có uy bức dụ lợi thế nào, toàn bộ quân đoàn thợ mỏ đều giữ vững thái độ trước sau như một.

    - Chúng ta có thể phối hợp đánh giặc nhưng đừng nghĩ có thể lôi kéo được chúng ta.

    - Chúng ta là người của Hoàng thượng, không phải là người của toàn bộ hoàng gia.Nhưng thái độ này cũng khiến Hạ Hào an tâm.

    Vì vậy, các trận chiến sau, y đều cầm quân phía sau, để quân đoàn thợ mỏ mở đường.

    Thủ đoạn này cực kỳ vô sỉ.

    Nhưng lại hữu hiệu.

    Với năng lực của quân đoàn thợ mỏ, việc tiến vào bên trong Đại Tề là quá dễ dàng.

    Hầu như không cần quân của Hạ Hào phía sau, bọn họ vẫn giải quyết được.

    Chẳng qua Hạ Hào không phải Sở Mặc, y không để công lao cho quân đoàn thợ mỏ mà không hề khách khí nhận hết công về mình.

    - Mặc dù người đánh là quân đoàn thợ mỏ nhưng chỉ huy là ta, HạHào.

    Cứ như vậy, tam hoàng tử điện hạ Hạ Hào chỉ dùng thời gian rất ngắn đã thành công khiến mình trở thành một chiến thần bách chiến bách thắng trong mắt những người không biết nội tình.

    Hoàng thất lại còn mạnh mẽ tuyên truyền, hoàng tử tự mình xung phong phía trước, vân vân và mây mây khiến Hạ Hào càng nổi bật, trở thành độc nhất vô nhị, hoàn toàn lấn át chiến công của Sở Mặc lúc trước.

    Đây chính là điều mà Hoàng thượng muốn.

    Hoàng thượng cần một tên anh hùng mà mình có thể khống chế chứ không phải một thiếu niên tràn đầy nguy hiểm không biết thế nào.

    Hơn nữa, thiếu niên này đã mấtgiá trị lợi dụng lớn nhất lại còn có khả năng mang đến phiền toái cho Đại Hạ.

    Tự nhiên phải cố gắng tránh phiền phức càng xa càng tốt.

    Trước đây, Hoàng thượng phải che che giấu giấu.

    Ít nhất không thể để người thiên hạ thấy hoàng thất bội tình bạc nghĩa.

    Mùng sáu tháng sáu, ngày đại cát.

    Viêm Hoàng Thành, kinh đô của Đại Hạ.

    Trong đại sảnh yến hội của hoàng gia, dòng người nô nức.

    Vô số quý tộc đều đang diện trang phục lộng lẫy.

    Ở đây không một ai có địa vịthấp.

    Bất cứ người nào cũng hùng bá một phương.

    Nhưng hôm nay, họ lại đều tụ lại, cùng nói chuyện hoan hô, rất náo nhiệt.

    Ngày mai là ngày tổ chức hai buổi hôn lễ lớn trong thành.

    Đầu tiên là hôn lễ của lão tướng Phàn Vô Địch, người từng lập biết bao công lao hiển hách trên chiến trường.

    - Phàn lão tướng quân lão thụ khai hoa, không ngờ lại cưới được muội muội thất lạc nhiều năm của Hứa Thủ Phụ.

    Đúng là xứng đôi vừa lứa...

    - Như vậy, hai nhà Hứa Phàn thân càng thêm thân rồi.

    Nhưngkhông biết tại sao Hứa Thủ Phụ lại trục xuất Hứa thập công tử khỏi gia môn nhỉ?

    - Ta cũng nghe nói chuyện này.

    Mà mai cũng có một hôn lễ khác, chính là hôn lễ của Hứa thập công tử.

    Xem ra trong chuyện này có huyền cơ...

    - Ta lại nghe nói hôn lễ của Phàn lão tướng quân là do Hoàng thượng tự mình hạ chỉ đó.

    Hoàng thượng nói, Phàn lão tướng quân có công lớn, lần đầu tiên cưới vợ dĩ nhiên phải tổ chức náo nhiệt.

    Hết thảy phí dụng sẽ do hoàng gia lo.

    Nhưng hôn lễ của Hứa thập công tử thì phải tự lo.- Tự lo là ý gì?

    Với thân phận của Hứa thập công tử, sao lại phải tự lo?

    Có người khó hiểu hỏi.

    - Hứa thập công tử hiện tại...chỉ là Hứa Phù Phù, là huynh đệ tốt nhất của Sở vương, không có quan hệ gì với Hứa gia hết.

    - Ối trời, đã xảy ra chuyện gì thế?

    Trong yến hội, mọi người vẫn luôn mỉm cười.

    Nhưng nội dung nói chuyện phiếm đều là các vấn đề còn chưa có lời giải.

    Đúng vậy, đã qua vài ngày, nhưng đa số người đều không biết chân tướng sự việc rõ ràng.Vì sao Hứa Phù Phù cùng gia tộc quyết liệt, mọi người đều suy đoán vì hôn sự của Hứa Phù Phù với Liễu Mai Nhi.

    Liễu Mai Nhi đã từng là nữ tử thanh lâu nổi tiếng nhất.

    - Tuy Liễu Mai Nhi vẫn còn trong sạch, nhưng xuất thân từ thanh lâu...cho dù là hộ gia đình bình thường cũng sẽ ghét bỏ chứ đừng nói nhà quyền quý như Hứa gia.

    - Liễu Mai Nhi á?

    Không phải Sở vương đã nhận nàng làm nghĩa tỷ rồi sao.

    Trước đó còn tổ chức nghi thức ở Thao Thiết lầu mà.

    Nếu tính thân phận, tỷ tỷ của Sở vương thì cũng là công chúa rồi đó.

    - Ha ha...Sở vương làm vậy cũng chỉ lấy mặt mũi cho huynh đệ hắn thôi.

    Người sáng suốt đều nhìn ra được việc này là làm bộ.- Cũng giống chuyện muội muội chẳng đâu vào đâu từ Đại Tề của Thủ Phụ đại nhân đó...

    Có người thấp giọng nói.

    - Chuyện này không nên nói lung tung.

    Chúng ta đừng nhắc đến thì tốt hơn.

    Có người cảnh cáo.

    Bọn họ có thể nói Hứa Phù Phù, Liễu Mai Nhi, thậm chí đàm luận một hai câu về Sở vương cũng chẳng thành vấn đề.

    Nhưng dính đến đương triều Nội Các Thủ Phụ thì nhất định phải thận trọng trong cả lời nói lẫn việc làm.

    Cấp bậc đại lão như Hứa Trung Lương không phải làngười như bọn họ có thể đàm luận.

    - Ta rất tò mò, Hứa Phù Phù đã đoạn tuyệt quan hệ với Hứa gia, như vậy hôn lễ của tên này có người Hứa gia tham dự không nhỉ?

    Có người tò mò nói.

    - Chúng ta cũng rất muốn biết đó.

    Nhiều người cũng có cùng thái độ.

    Thực tế, trong hôn lễ không có ai ở Hứa gia.

    Ngoại trừ cha mẹ của Hứa Phù Phù, không một ai khác ở Hứa gia dám đến.

    Nghe nói, vì chuyện của Hứa Phù Phù, bố mẹ của Hứa Phù Phù vốn là người cực kỳkhiêm nhường nhưng lại trực tiếp cãi nhau với Hứa gia gia, suýt nữa thì trở mặt.

    Nhiều người ở Hứa gia cũng lấy làm khó hiểu.

    Tuy nhiên, về chuyện hôn lễ, Hứa Trung Lương trực tiếp dùng thân phận gia chủ không cho phép mọi người tham dự.

    - Nếu ai dám đi, người đó không còn là người của Hứa gia.

    Từ đầu đến giờ, Hứa Trung Lương không hề giải thích nguyên nhân khiến ngài nổi giận, trục xuất Hứa Phù Phù.

    Việc này cũng gây ảnh hưởng không nhỏ với Hứa gia.

    Đặc biệt hiện tại, Hứa Phù Phù nắm trong tay của cải khiến người ta đỏ mắt: tiền bạctừ việc bán Thao Thiết lầu.

    Mặc dù không người ai biết con số bán ra là bao nhiêu, nhưng chắc chắn không ít.

    Kệ cho người khác hiểu, không hiểu, phán đoán linh tinh,...Thủ Phụ đại nhân vẫn rất hờ hững.

    Giờ phút này, ngài đang ngồi ở ghế khách quý bên cạnh Phàn Vô Địch, chờ hôn lễ của "muội muội" mình bắt đầu.

    Hứa Phù Phù lại ngồi cùng với Sở Mặc, trò chuyện vui vẻ.

    -----o0o-----

    Chương 403 : Ngàn dặm biên giới

    Chương 403 : Ngàn dặm biên giới

    - Vài ngày trước Mai Nhi đã gặp được ông nội ta.

    Nàng cuối cùng cũng yên tâm, biết không phải ông nội vì nàng nên thế.

    Hứa Phù Phù thở dài, vươn tay muốn sờ đầu chú chó nhỏ trong túiáo Sở Mặc.

    Tiểu cẩu ngay lập tức né ra.

    Ngoại trừ Sở Mặc, nó không cho phép bất cứ ai chạm vào nó.

    - Con cún hư...sao cảnh giác thế.

    Hứa Phù Phù cười mắng.

    Tên này cũng rất thích mấy động vật nhỏ, nhiều lần muốn đánh lén Tiểu Sài Khuyển nhưng chưa lần nào thành công.

    Sở Mặc cười nói:

    - Mai Nhi tỷ không nghĩ ngợi là tốt rồi.

    Nhưng Hứa gia gia sẽ phải chịu áp lực lớn hơn.- Ông nội là trung thần.

    Hứa Phù Phù thở dài, không nói thêm tiếng nào về vấn đề này.

    Lúc này Vương Đại Phát mồ hôi đầy đầu từ ngoài chạy vào, thấy hai người ở trong thảnh thơi ngồi nói chuyện phiếm, lập tức đau khổ nói:

    - Hai vị đại gia, ta thì bận phát điên rồi, hai người các ngươi lại nhàn nhã.

    Hứa Phù Phù cười chắp tay:

    - Vương đại tiên sinh khổ cực.

    Khóe miệng Vương Đại Phát rút trừu:- Hứa thiếu gia, ngài đừng trêu chọc ta.

    Ta một chút cũng không khổ.

    Nói xong, Vương Đại Phát lại nhìn Sở Mặc, hạ giọng:

    - Từ mười ngày trước người của chúng ta đã bắt đầu xuất phát đến điểm công tử chỉ định.

    Sau một tháng chắc sẽ đến biên giới.

    Tuy nhiên, nhiều người quá cảnh như vậy, công tử có chắc Hoàng thượng sẽ đồng ý...

    Sở Mặc gật gật đầu:

    - Yên tâm đi, không có gì.- Vậy là tốt rồi.

    Một trăm ngàn đại quân cùng toàn gia luân phiên xuất phát từ các nơi tới cuối núi Thiên Đoạn, qua nơi có quân đội chiếm đóng.

    Chuyện này ở thời chiến tương đối mẫn cảm.

    Nhất là những người này còn mang theo nhiều tài vật, quân nhu...

    Nhiều của cải như vậy có thể khiến bất cứ kẻ nào đỏ con mắt.

    Cho dù người của bọn họ đủ năng lực tự vệ, Vương Đại Phát vẫn lo có sự cố.

    - Địa phận kia đúng là địa phận của tam hoàng tử quản lý...

    Vương Đại Phát nhẹ giọng.Sở Mặc nói:

    - Hoàng thượng đã truyền chỉ rồi...

    - Vương thượng thật lợi hại.

    Vương Đại Phát hoàn toàn yên tâm, sau đó xoay người ra ngoài, tiếp tục khổ cực làm việc.

    Sau khi Vương Đại Phát đi khỏi, Hứa Phù Phù nhìn Sở Mặc:

    - Hoàng thượng thật sự chịu hạ chỉ?

    Sở Mặc gật đầu, hồi tưởng lại nửa tháng trước lúc Hoàng thượng bí mật gặp hắn.

    Ngay tại Phàn phủ, trong thư phòng của Sở Mặc, Hoàngthượng chỉ đem theo thái giám vô danh, cải trang bí mật đến.

    Nhìn thấy Sở Mặc, câu đầu tiên ngài nói lại là một câu cảm thán:

    - Đúng là một khoản chi lớn đó nha...

    - Bệ hạ đã đồng ý với ta.

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    - Ngươi nghĩ trẫm an tâm khi ngươi làm Sở vương sao?

    Ánh mắt Hoàng thượng sáng quắc, nhìn Sở Mặc nói dứt khoát:

    - Trẫm nhận thấy ngươi còn nguy hiểm hơn Đại Tề...

    - Hoàng thượng muốn động thủ với ta sao?Sở Mặc cũng trực tiếp đối diện với Hoàng thượng.

    - Ngươi lập nhiều công cho Đại Hạ như vậy...trẫm làm sao có thể động thủ với ngươi.

    Thật ra trẫm còn có chút hổ thẹn..

    Hoàng thượng cảm thán, giọng nói có vài phần bi thương.

    - Hoàng thượng, người đã làm không tệ rồi.

    Nếu là người khác, không chừng đã xuống tay với ta.

    Sở Mặc cười cười nói.

    - Trẫm không nắm chắc...có thể hoàn toàn hạ được ngươi.

    Hoàng thượng thản nhiên thừa nhận ý nghĩ thật trong lòng mình.Vì câu này, oán niệm của Sở Mặc với Hoàng thượng cũng vơi vài phần.

    - Bệ hạ yên tâm.

    Trừ khi ngày nào đó, Đại Hạ chủ động chinh phạt Sở quốc, nếu không Sở quốc vĩnh viễn phụ thuộc Đại Hạ.

    Con ngươi Hoàng thượng lóe lên, nhìn Sở Mặc nói:

    - Ngươi có thể bảo đảm thế hệ sau của Phàn gia sau khi lớn lên không có dã tâm kia sao?

    Sở Mặc cười cười:

    - Nếu bọn họ có dị động, bệ hạ tùy ý xử trí.Hoàng thượng nhìn Sở Mặc một lúc mới âm thầm nói:

    - Nếu khi đó không đánh được...thì làm thế nào?

    Sở Mặc hơi ngẩn ra, lập tức nói:

    - Trước khi ta đi sẽ để lại lệnh: bọn họ hành động như vậy đồng nghĩa với việc phản bội ta.

    Ta sẽ không bao giờ che chở bọn họ.

    Hoàng thượng trầm mặc, lại nói:

    - Hy vọng vĩnh viễn không xuất hiện vấn đề này.

    Với một trăm ngàn đại quân của ngươi, cộng thêm sự giúp sức của nữ vương thảo nguyên, đánh chiếm ngàn dặm biên giới của Đại Tề không khó.Sở Mặc nói:

    - Biên giới ngàn dặm là được rồi.

    Mỗi lần nghĩ tới lúc Hoàng Thượng rời đi, dáng vẻ rầu rĩ ấy, trong lòng Sở Mặc lại thấy vừa giận vừa buồn cười.

    Rõ ràng Hoàng Thượng ngay từ đầu, lúc tiến hành các loại sắc phong cho hắn thì hoàn toàn không nghĩ đến việc sẽ có một ngày Phàn Vô Địch lại lấy vợ sinh con.

    Nói ra thì đây rõ ràng là Hoàng Thượng thiếu nhân đạo.

    Người thấy người ta không có người kế tục thì ra sức phong thưởng, ban tặng các loại, thậm chí tước vị mà chư hầu Vương trước giờ chưatừng được cũng đều đem ra để ban.

    Đến khi phát hiện người ta không còn giá trị lợi dụng như xưa nữa thì lại hối hận

    Đến lúc phát hiện Phàn Vô Địch sắp lấy vợ sinh con lại càng hối hận.

    Cảm thấy mình đã làm một việc sai lầm nghiêm trọng.

    Giống như Sở Mặc từng nói, hắn hay gia gia hắn đều vậy cả, trước nay chưa từng cầu xin Hoàng gia một điều gì.Lúc ban đầu Sở Mặc ở trên thảo nguyên, hắn phá hỏng âm mưu của Đại Tề đã dày công chuẩn bị suốt 20 năm.

    Lúc ấy cũng chả phải vì cống hiến cho Hoàng gia, mà vì bách tính Đại Hạ, giúp cho họ tránh gặp phải khói lửa chiến tranh.

    Từ đó tới giờ, Sở Mực chưa từng nghĩ đến việc được thăng quan tiến chức, chỉ là do Hoàng Thượng cảm thấy dựa vào những chiến công của Sở Mặc, không ban thưởng không được Không trọng thưởng không được.

    Cuối cùng mới dẫn tới cục diện ngày hôm nay.

    Thực lòng mà nói có thể trách ai chứ?Sở Mặc khẽ lắc đầu, thầm than trách: "Thực ra Hoàng Thượng từ xưa tới nay, sâu thẳm trong tim luôn không thấy thoải mái.

    "

    Bây giờ trong lòng Hoàng Thượng, e là chỉ còn lại 1 ý niệm duy nhất, đó chính là đám người Sở Mặc càng sớm cút đi càng tốt.

    "Dù sao hắn chiếm lĩnh là biên giới của Đại Tề"

    "Những của cải mà hắn đem đi coi như là những cống hiến mà hắn làm cho Trẫm, Trẫm ban thưởng cho hắn là phải rồi"

    Đó có lẽ là suy nghĩ của Hoàng Thượng!Tin rằng bất kỳ ai nghe thấy tiếng lòng của Hoàng Thượng đều sẽ cảm thấy Hoàng Thượng thạt không biết xấu hổ.

    Những của cải đó, vốn chả có chút quan hệ nào với Hoàng Thượng hay Hoàng gia.

    Nhưng với Hoàng Thượng mà nói: "Khắp thiên hạ đều là đất đai của Hoàng Thượng tất cả những thứ nằm trên lãnh thổ Đại Hạ đều là của Hoàng gia!"

    Cho nên, cho dù là ai đi nữa, lấy đi thứ thuộc về Đại Hạ, Hoàng Thượng đều nghĩ là lấy mất thứ gì đó thuộc về mình.- Công tử, giờ lành đã đến.

    Bên đó nhiều người đã đến rồi, Hoàng Thượng cũng đến rồi.

    Sở Yên bước vào, mỉm cười chào Hứa Phù Phù trước, sau đó nhìn Sở Mặc nói.

    -----o0o-----

    Chương 404 : Gian tế

    Chương 404 : Gian tế

    - Được, ta lập tức qua đây.

    Sở Mặc đứng dậy, nhìn Hứa Phù Phù:

    - Ngươi đứng đây, yên tâm làm tân lang của ngươi.

    Ta đi tham dự hôn lễ của gia gia trước!

    Hứa Phù Phù nói:

    - Nói với gia gia thứ lỗi cho ta ta không qua đó được.Sở Mặc gật đầu, hắn đi ra cửa cùng Sở Yên.

    Sở Yên đứng nép bên Sở Mặc, nhẹ nhàng nói:

    - Công tử, Thí Thiên bên này, toàn bộ đã chuẩn bị xong, còn nữa, thiếp phát hiện một việc.

    - Ừ?

    Sở Mặc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Sở Yên, khẽ nhướng mày:

    - Việc gì vậy?

    - Trong mười tên đệ tử của Phiêu Diêu Cung, có gian tế.

    Giọng Sở Yên chắc nịch.- Cái gì?

    Sở Mặc lập tức đứng sững lại, ở đây vô cùng yên tĩnh, lại đều do người mình đứng gác.

    Cho nên, nói chuyện cũng rất thoải mái.

    Sở Mặchề nghi ngờ lời Sở Yên, mà còn hỏi:

    - Phát hiện lúc nào vậy?

    - Từ tối qua.

    Sở Yên trả lời:

    - Manh mối sớm đã có, nhưng vẫn không có cách nào khẳng định chắc chắn, bởi vì bọn chúng rất cẩn thận.

    - Tất cả những vật truyền lại của Phiêu Diêu Cung đều nằm trongtay ta, hơn nữa ta đã xem rồi, những thứ truyền lại đó đều là thật.

    Sở Mặc khẳng định chắc nịch, đương nhiên vì trong tay hắn có Thương Khung Thần Giám.

    Sau khi Thương Khung Thần Giám hấp thụ một lượng lớn nguồn nguyên thạch thì sức mạnh đã tăng lên đáng kể so với trước kia.

    Muốn phân biệt những kế thừa của Phiêu Diêu Cung, thật không khó chút nào.

    Sở Yên khẽ nói:

    - Mục đích của chúng là tất cả những kế thừa.

    Chúng mang tới 2 phần kế thừa, chỉ là mồi nhử mà thôi.- Hai người đó là ai?

    Sở Mặc thở dài 1 tiếng.

    - Mạnh Nhất Lan và Ngô Nhất Cúc, hai người họ nói rằng mình từ Bạch Hổ đại lục tới.

    Sở Yên trả lời.

    Sở Mặc hơi phân vân, rồi nhăn mày hỏi:

    - Bạch Hổ đại lục?

    Hắn trước đây quả thực chưa từng hỏi kỹ những cô gái này từ đâu tới, nhưng nghĩ đi nghĩ lại có lẽ cũng không nằm ngoài hai đại lụcThanh Long và Chu Tước.

    Bởi vì Bạch Hổ đại lục cách xa cả hai đại lục Thanh Long và Chu Tước.

    Ở giữa không chỉ cách một biển nước

    Ở hai đại lục Thanh Long và Chu Tước này, nhìn thấy đối phương cũng không phải là chuyện hiếm.

    Nhưng Thanh Long và Chu Tước đại lục nếu nhìn thấy người trên Bạch Hổ và Huyền Vũ đại lục thì rất khó khăn.

    - Phải, điều này bọn họ cũng từng thừa nhận, mỗi người đều tựdựng lên những lý do hết sức đầy đủ.

    Sở Mặc bình thản trả lời:

    - Dù sao lại là những cảnh ngộ thê thảm ấy mà Nhưng thực tế, sau khi muội điều tra kỹ, hai người bọn họ căn bản không phải đến từ Bạch Hổ đại lục.

    Sự thực là Vận chuyển trận của Phiêu Diêu Cung năm đó đã không còn lại nhiều năng lực, cùng lắm cũng chỉ có để đưa họ tới Thanh Long đại lục mà thôi.

    - Dối trá

    Sở Mặc lẩm bẩm

    Sở Yên nói:- Đúng vậy, họ đang nói dối, thật ra hai người bọn họ năm đó sau khi được đưa đi, đều đã được đưa tới gần Thiên Kiếm môn ở Thanh Long đại lục.

    - Thiên Kiếm môn

    Sở Mặc khẽ gật đầu, nói đến môn phái này, hắn chợt nhớ tới lần gặp Lãnh Thu Minh trên thảo nguyên, nhớ tới Hoàng Kim trưởng lão Triệu Thanh của Thanh Long đường, họ đều là người của Thiên Kiếm môn.

    Dường như thực lực chung của Thiên Kiếm môn chỉ kém Trường Sinh Thiên một chút xíu, ở Thanh Long đại lục cũng là 1 môn phái hùng mạnh.- Hai người họ thực tiếp gia nhập Thiên Kiếm môn, nhưng đều mai danh ẩn tích, chưa từng công khai thân phận của mình.

    Sở Yên nói.

    Sở Mặc nhìn Sở Yên vẻ khen ngợi, những tin tức này liên quan tới bí mật trong môn phái, Sở Yên lại có thể nắm rõ như vậy.

    Xem ra, uy lực của Thí Thiên bắt đầu dần lộ rõ rồi.

    - Nếu chưa từng công khai danh tính, sao bây giờ lại

    Sở Mặc nhìn Sở Yên.

    Sở Yên cười mỉm:- Trong hai người nữ đó, Mạnh Nhất Lan là loại người không có chủ kiến, việc gì cũng đều he theo Ngô Nhất Cúc.

    Còn Ngô Nhất Cúc lại là một cô gái tâm địa thâm sâu.

    Dã tâm rất lớn.

    Trên thực tế, sau khi thiếp biết được ý đồ của cô ta, cũng giật mình khiếp sợ hồi lâu không thốt ra lời.

    Sở Yên nhìn Sở Mặc, dịu dàng nói:

    - Sau khi tin tức Công tử đây muốn thành lập học viện Hoàng gia Phiêu Diêu Cung truyền ra ngoài, Ngô Nhất Cúc bèn kéo theo Mạnh Nhất Lan, lấy cớ đi rèn luyện rồi rời khỏi Thiên Kiếm môn, đến Viêm Hoàng Thành này, tìm được chúng ta và gặp gỡ được những sư tỉ sư muội khác.

    Sau đó, khi đã hiểu rõ tâm tư của những người khác, NgôNhất Cúc liền lôi kéo Mạnh Nhất Lan, giả vờ theo những người khác.

    Nhưng trên thực tế, ả ta lại âm thầm dẫn dắt một đám cao thủ của Thiên Kiếm môn tới Viêm Hoàng Thành.

    - Ả muốn làm gì?

    Sở Mặc cau mày.

    - Ả muốn giành lấy toàn bộ kế thừa của Phiêu Diêu Cung, sau đó trở thành Cung chủ mới của Phiêu Diêu Cung.

    Sở Yên bình tĩnh trả lời.

    - Hợp tác với Thiên Kiếm môn sao?

    Sở Mặc thoáng tỏ vẻ giễu cợt trên khuôn mặt:

    - Dựa vào sức của hai tiểu nữ tử đó Không sợ bị nuốt sống sao?

    Sở Yên chăm chú nhìn Sở Mặc, khẽ trả lời:

    - Nếu hai người bọn họ đã thành người của môn chủ Thiên Kiếm môn thì sao?- Là sao?

    - Tâm địa của Ngô Nhất Lan rất thâm sâu.

    Sở Mặc khẽ thở dài, nói:

    - Nhiều năm trước, ả ta đã thầm qua lại với môn chủ Thiên Kiếm môn, và còn sinh ra một đứa bé trai, gửi nuôi ở nơi khác.

    Ả muốn đứa bé ấy sau này trở thành Cung chủ của Phiêu Diêu Cung.

    Như vậy, Thiên Kiếm môn chắc chắn sẽ ủng hộ ả Hơn nữa mức độ ủng hộ vô cùng mạnh.

    Sở Mặc có chút kinh ngạc nhìn Sở Yên:

    - Một việc bí mật như vậy sao các nàng điều tra được?Sở Yên khẽ cười:

    - Điều này thật sự không phải vì bản lĩnh của Thí Thiên chúng ta to lớn, mà chỉ có thể nói cho dù lòng dạ Ngô Nhất Cúc có thâm sâu bao nhiêu, dã tâm lớn thế nào, nhưng ả ta rốt cuộc vẫn là một người mẹ.

    Sở Mặc lim dim mắt, hỏi:

    - Đứa trẻ đó ở Viêm Hoàng Thành sao?

    - Công tử thật sáng dạ.

    Sở Yên cười:

    - Ngô Nhấ Cúc cho rằng đã che đậy rất kỹ, quả thật trước đây dù thiếp từng nghi ngờ tất cả bọn họ, nhưng lại chưa từng để ý hai ngườiđó.

    Cho tới một hôm, ả lấy cớ đi ra ngoài, lặng lẽ đi ra một nhà dân ở thành bắc

    Sở Mặc trầm ngâm hồi lâu, rồi khẽ thở dài:

    - Ngô Nhất Cúc Mạnh Nhất Lan Nói vậy là người của Thiên Kiếm môn lúc này đều đã tới Viêm Hoàng Thành?

    Sở Yên gật đầu:

    - Đúng vậy, nhưng không biết bọn chúng sẽ ra tay vào lúc nào?

    - Bất luận ra tay vào lúc nào, mục tiêu của chúng là ta mới phải.

    Ánh mắt Sở Mặc thoáng vẻ lạnh lùng:- Bởi vì Tiêu Nhất Nguyệt bọn họ dù đã nắm giữ kế thừa của Phiêu Diêu Cung, nhưng suy cho cùng vẫn là đồng môn, hơn nữa lại tương đối phân tán, trừ phi người của Thiên Kiếm môn có thể bắt được tất cả bọn họ.

    -----o0o-----

    Chương 405 : Thời khắc nguy hiểm

    Chương 405 : Thời khắc nguy hiểm

    Nói xong, ánh mắt Sở Mặc bỗng lóe sáng lên, hắn nhìn Sở Yên:

    - Tiêu Nhất Nguyệt bọn chúng hiện đang ở đâu?

    Sở Yên dường như cũng cùng lúc nhận ra điều gì đó, liền nói:

    - Bọn họ đều chưa tới.

    Thiếp vốn mời bọn họ tới dự hôn lễ, nhưng họ thấy bản thân không thích hợp xuất đầu lộ diện Phải rồi, là Ngô Nhất Cúc nói như vậy.- Lợi dụng cơ hội này

    Sở Mặc khép hờ mắt, lẩm bẩm.

    - Động thủ!

    Sở Mặc và Sở Yên gần như cùng lúc nói ra câu đó, sau đó hai người nhìn vào mắt đối phương thấy đều cảm thấy vẻ kích động trong đó.

    Sở Yên hít sâu một hơi, nói:

    - Có Ngô Nhất Cúc và Mạnh Nhất Lan hai ả nội gian này, lại có đám cao thủ của Thiên Kiếm môn chấn áp, muốn bắt được toàn bộ bọn chúng hình như cũng không quá khó khắn.

    Sở Mặc thản nhiên nói:- Nếu thuận lợi, Ngô Nhất Cúc và Mạnh Nhất Lan thậm chí không cần bại lộ thân phận

    Sở Yên nói:

    - Thiên Kiếm môn bên đó cũng hoàn toàn không cần ra mặt, đúng là đã tính toán kỹ lưỡng mà!

    Tiếp lời, Sở Yên nhìn Sở Mặc vẻ tự trách:

    - Xin lỗi công tử, thiếp

    - Đừng nói nữa, nàng để ý chỗ này, gia gia ta bên đó, nàng đi giải thích giúp ta một lúc, bây giờ ta phải tới chỗ bọn chúng.Sở Mặc dứt lời, thân hình thoắt cái liền triển khai Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, chả mấy chốc đã biến mất vào hư không.

    Khuôn mặt Sở Mặc cũng trở nên nhợt nhạt, nàng hít sâu một hơi, sau đó vờ như không có việc gì bước thẳng về phía trước.

    Tinh!

    Một tiếng chuông vang lên.

    Giờ lành đến rồi!

    Cả đại sảnh yến tiệc Hoàng gia nơi nơi reo mừng, Hôn lễ tháng 3 của Phàn Vô Địch tướng quân chính thức bắt đầu.Chỉ có điều khiến tất cả mọi người ngạc nhiên chính là Sở Mặc - người lẽ ra phải tham gia hôn lễ, không rõ vì sao lại không xuất hiện.

    Điều này khiến nhiều người cảm thấy kinh ngạc, không hiểu xảy ra chuyện gì, Sở Mặc là người nên phải xuất hiện nhất trong hôn lễ, thế mà lại biến mất?

    - Vừa rồi còn thấy Sở công tử sao lại không xuất hiện chứ?

    Có phải là quên mất thời gian?

    Hay là xảy ra việc gì cấp bách rồi?

    Lão thái giám vô danh đứng bên Hoàng Thượng lẩm bẩm tự hỏi, thực ra cũng là nói cho Hoàng Thượng nghe.Hoàng Thượng mặt không biến sắc, cười nhạt:

    - Hôm nay Trẫm cùng các ngươi đều tới tham dự hôn lễ của Phàn lão tướng quân, những việc khác đừng bận tâm.

    Lão thái giám vô danh hơi giật mí mắt, liếc nhìn trộm sắc mặt Hoàng Thượng nhưng không thấy gì bất thường.

    Tuy nhiên theo những gì mà lão hiểu về Hoàng Thượng, lão lại thấy Hoàng Thượng dường như biết được điều gì đó.

    Lúc này, một giọng nói bình tĩnh vang lên, truyền tới tai lão thái giám, không ngờ đó lại là Đại cung phụng Đạm Đài tiên sinh trong Hoàng cung.- Đừng lộ vẻ khác thường, gần đây Viêm Hoàng Thành xuất hiện một đám cường giả, rất mạnh!

    Có lẽ bọn chúng đến tìm Sở Mặc.

    Lời của Đạm Đài tiên sinh khiến lão thái giám vô danh vô cùng lo lắng, khóe mắt liếc ngang thấy Hoàng Thượng đang mỉm cười, trong lòng lão thái giám vô danh chợt cảm thấy ớn lạnh.

    Đạt tới cảnh giới như Đạm Đài tiên sinh, muốn biến mất trước mắt biển người mà thần không biết quỷ không hay, thực sự cũng không phải việc dễ.

    Cho nên, giữa những người này chỉ có 1 mình lão thái giám vô danhbiết được Đạm Đài tiên sinh đã rời đi.

    Thực ra nhiều người còn không biết Đạm Đài tiên sinh đã từng ghé qua.

    Dẫu sao người có thân phận như Đạm Đài tiên sinh, cho dù không xuất hiện cũng tuyệt đối không có ai bàn tán ra vào.

    Gần như cùng lúc, Uất Trì tiên sinh người luôn đứng bên Hạ Kinh cũng lặng lẽ biến mất.

    Trên mặt Hạ Kinh không lộ chút gì khác thường, vẫn tiếp tục cười nói trò chuyện với mấy Hoàng thân bên cạnh

    Hôn lễ đang diễn ra, trên gương mặt Phàn Vô Địch tràn đầy nụ cườihạnh phúc, nhưng người duy nhất hiểu rõ về lão mới thấy được trong sâu thẳm đôi mắt ấy lại có chút vẻ lo lắng.

    Hiện tại lão gia tử đã biết được sắp xảy ra chuyện gì.

    Mặc dù Sở Yên chỉ kể qua loa nhưng việc có thể khiến Sở Mặc phải rời khỏi hôn lễ làm sao có thể là chuyện nhỏ được?

    Lão gia tử lúc này chỉ mông tôn tử không xảy ra điều gì bất trắc.

    Long Thu Thủy đứng bên lão gia tử không hề hay biết chuyện gì xảy ra, nhưng người phụ nữ đã từng trải qua nhiều chuyện ấy còn thôngminh hơn nhiều so với những gì người khác nghĩ.

    Cho nên, mặc dù không thấy Sở Mặc xuất hiện, nhưng nàng vẫn không tỏ vẻ khác thường.

    Tại trung tâm Viêm Hoàng Thành.

    Trên con phố buôn bán tấp nập nhất, đằng sau hậu viện của một cửa hàng lớn, chính là nơi mà các đệ tử của Phiêu Diêu Cung tập trung.Tiêu Nhất Nguyệt cùng 10 người khác, lúc này đều ở đây, tình cảm của các tỉ muội vốn đều rất tốt, bao nhiêu năm không gặp nhưng phần tình cảm ấy dường như không vơi đi chút nào.

    Cảnh ngộ tương đồng khiến cho họ càng thêm trân trọng những tình cảm giành cho nhau.

    Trong phòng, Tiêu Nhất Nguyệt nhìn Triệu Tiểu Tiểu nói:

    - Tiểu Tiểu, muội là người xuất sắc nhất trong số những tỉ muội chúng ta ở đây, muội nhất định phải cố gắng, vị trí Cung chủ Phiêu Diêu Cung, tám chín phần là để cho muội.Triệu Tiểu Tiểu có chút ngượng ngùng lắc đầu:

    - Phải là của Nhất Nương sư tỉ mới phải.

    Tiêu Nhất Nguyệt nói:

    - Nhất Nương đã vào Phi Tiên, gần như không thể rời khỏi đó rồi.

    Hơn nữa, tỉ ấy có Cung chủ che chở, nói không chừng sẽ có một ngày một bước lên tiên.

    - Một bước lên tiên

    Trong mắt Triệu Tiểu Tiểu tỏ vẻ ngưỡng mộ.

    Lúc này không ai để ý đến khóe miệng của Ngô Nhất Cúc thoáng tỏvẻ giễu cợt và cả ánh mắt căng thẳng của Mạnh Nhất Lan nữa.

    - Thật ra Tiểu Tiểu muội cũng có cơ hội mà.

    Quách Nhất Hiểu đứng bên cười nói.

    Lúc này, cửa phòng đột nhiên bị ai đó đẩy tung ra.

    Mọi người trong phòng không có chút đề phòng, hơn nữa tất cả bọn họ đều không phát giác ra.

    Cho nên hơn mười cô gái trong phòng đều kinh ngạc nhìn kẻ lạ mặt đang tiến vào.- Ngươi là ai?

    Sao lại xông vào nhà dân?

    Ngô Nhất Cúc giận giữ, đứng phắt dậy, đôi mắt sắc lẹm nhìn kẻ đang tiến vào.

    Sau đó, Tiêu Nhất Nguyệt cũng hoàn hồn lại, vẻ cảnh giác chằm chằm nhìn kẻ đó, thấp giọng đe dọa:

    - Ngươi là ai?

    Tất cả đám nữ nhân trong phòng tụ tập lại, ánh mắt không thiện cảm nhìn người đang bước vào.

    Kẻ này đeo một chiếc mặt nạ của thằng hề, không nhìn ra tuổi tác,chỉ biết đó là đàn ông.

    Dáng người trung bình, đầu búi tóc, mặc bộ y phục tầm thường màu xanh.

    Người đàn ông khẽ mỉm cười, giọng nói vô cùng ấm áp dễ nghe, tạo cho người ta cảm giác đó là 1 mỹ nam tử nho nhã lễ độ, cử chỉ cũng vô cùng tao nhã.

    Nếu không phải là đúng thời điểm này tại vị trí này và do đeo một chiếc mặt nạ thằng hề.

    -----o0o-----

    Chương 406 : Người đàn ông đeo mặt nạ

    Chương 406 : Người đàn ông đeo mặt nạ

    Gã nam tử ôm nắm tay hướng về phía đám nữ nhân, nói:

    - Tại hạ từ lâu đã nghe đại danh Phiêu Diêu Cung, đối với chư vị đệ tử ưu tú của Phiêu Diêu Cung ngưỡng mộ đã lâu, nay mới có cơ hội để tới tiếp kiến, mong rằng chư vị cô nương đừng để bụng.- Bọn ta rất để bụng, ngươi mau đi đi!

    Tiêu Nhất Nguyệt lạnh lùng đáp.

    Quách Nhất Hiểu cũng tiếp lời:

    - Chúng ta không hứng thú với dạng người giấu đầu hở đuôi, mời ngươi rời khỏi nơi này.

    Triệu Tiểu Tiểu thì lại đánh mắt lướt nhìn các tỉ tỉ trong phòng một lượt.

    Nàng nhỏ tuổi nhất nhưng trong lòng nàng lại chứa đựng nhiều thứ nhất!Việc ngày hôm nay từ trong ra ngoài đều có chút kỳ lạ, các nữ nhân ở chốn này, mặc dù không phải là nơi vô cùng bí mật, nhưng vấn đề là, thân phận của họ người biết việc này cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

    Sở Mặc là Cung chủ của họ, căn bản sẽ không bán đứng họ, Sở Yên là người của Sở Mặc, cũng không thể bán đứng họ.

    Ngoại trừ 2 ngừoi này, biết được thân phận của họ cũng chỉ có thúc thúc một tay và lão tướng quân Phàn Vô Địch, hai người đó càng không thể bán đứng bọn họ.

    Từ nhỏ Triệu Tiểu Tiểu đã trải qua nhiều kinh nghiệm, so với ngườithường thì phong phú hơn nhiều, điều này có nghĩa là kiến thức cũng nhiều hơn.

    Khoảng thời gian gần đây, trực giác mách bảo nàng, Ngô Nhất Cúc và Mạnh Nhất Lan hai sư tỉ đó dường như có gì đó khác lạ.

    Nhưng nàng cũng không quá để tâm, mọi người đều là sư tỉ muội, tự dưng hoài nghi người khác mới là điều tối kỵ.

    Nhưng lúc này bất thình lình xuất hiện một người lạ, điều này lại khiến những nghi ngờ trong lòng Triệu Tiểu Tiểu trỗi dậy mạnh mẽ.

    Tuy nhiên, nàng lại không nhìn ra bất kỳ khác thường nào trên mặt Ngô Nhất Cúc, ngược lại, dáng vẻ của Mạnh Nhất Lan hình như rất căngthẳng.

    Lẽ nào là Nhất Lan sư tỉ?

    Trong lòng Triệu Tiểu Tiểu chợt đề cao cảnh giác.

    Gã nam tử đeo mặt ạ thằng hề không theo lời mà ra ngoài, ngược lại khẽ thở dài:

    - Năm xưa Phiêu Diêu Cung bị tiêu diệt, 20 người đệ tử tuổi trẻ mang theo kế thừa của Phiêu Diêu Cung trốn đi.

    Một đại môn phái từng huy hoàng vậy mà bị tiêu diệt, không lẽ các nàng không cảm thấy đáng tiếc sao?Lúc này sự cảnh giác của Tiêu Nhất Nguyệt đối với gã nam nhân đã đến cực điểm, nàng lạnh lùng quát lớn:

    - Việc đó thì có liên quan gì tới ngươi?

    Ngươi mau cút khỏi đây, đừng ép ta phải động thủ.

    Gã nam tử ha hả cười cợt, nhìn Tiêu Nhất Nguyệt vẻ khinh thường nói:

    - Nếu Phiêu Diêu Cung không bị tiêu diệt, vậy thì hôm nay nàng nói những lời này với ta, ta chắc chắn không nói hai lời, lập tức xéo ngay!

    Nhưng nàng hiện nay, khà khà cảnh giới nào vậy?

    Vẫn dừng lại ở Thiết Cốt Cảnh Điên Phong, không có cách nào đột phá đến Thiết Huyết Cảnh phải không?

    Ha Ha Thật khiến người ta đau lòng mà.

    Ta có ý này,các nàng muốn nghe không?

    Tiếp lời, gã không đợi mấy cô gái kịp phản ứng, liền tự nói:

    - Ta có khả năng khiến cho các nàng trong vòng 3 năm, tất cả đều tăng lên đạt tới đại cảnh giới!

    Cũng có khả năng giúp các nàng trở thành những trưởng lão bậc cao tuyệt đối đã xây dựng lại Phiêu Diêu Cung, nghĩ đi, 3 năm sau, các nàng đều trở thành trưởng lão của Phiêu Diêu Cung Thậm chí là Cung chủ!

    Dưới một người, trên vạn người!

    Hiệu lệnh thiên hạ, ai dám không nghe Cảnh tượng ấy mới hoành tráng làm sao?

    Tiêu Nhất Nguyệt lạnh lùng nói:

    - Đừng ở đây mà nói những lời mơ mông hão huyền nữa.

    Nếungười không cút đi, bọn ta sẽ động thủ đó.

    - Ha ha ha

    Gã nam tử cười khinh miệt:

    - Động thủ đi.

    Ta muốn xem thử với thực lực của các nàng có thể ở trước mặt ta đỡ được nửa chiêu không?

    Tiêu Nhất Nguyệt không nói lời nào, xuất chiêu xông thẳng tới gã nam tử đeo mặt hề, không chút do dự!

    Ngay lập tức dùng tuyệt kỹ của Phiêu Diêu Cung.Cảnh giới của nàng dù chưa cao, nhưng căn bản lại vững, hơn nữa lại thi triển ngay tuyệt kỹ của Phiêu Diêu Cung, chưởng này khá là ác liệt.

    Uỳnh!

    Gã nam tử đeo mặt nạ chỉ khẽ nhấc tay, giống như là ngăn một con ruồi, tiện tay phất một cái

    Cơ thể Tiêu Nhất Nguyệt lập tức bị đánh bay ngang ra ngoài, va mạnh vào tường, phát ra một tiếng ù tai.Sau đó, máu tươi phun ra từ khóe miệng của Tiêu Nhất Nguyệt.

    - Sư tỷ

    - Sử tỷ không sao chứ?

    Quách Nhất Hiểu và Triệu Tiểu Tiểu lập tức xông tới bên Tiêu Nhất Nguyệt, sau đó quay người nhìn gã nam tử đeo mặt nạ vẻ mặt căm hận.

    Gã năm tử lạnh lùng nói:

    - Đừng nhìn ta như vậy, ta đã nương tay rồi, nếu không một chưởng của ta thôi, nàng ấy đã chết ngay rồi.- Rốt cuộc người muốn gì?

    Ngô Nhất Cúc vẻ mặt bi phẫn hỏi.

    - Khà khà không muốn gì, chỉ là cảm thấy chư vị cô nương ở đây cũng giống như bị mai một.

    Tên Sở Mặc đó căn bản không hề có lòng tốt cái gì mà học viện Hoàng gia Phiêu Diêu Cung Đúng là làm càn mà!

    Các nàng nghĩ hắn thật sự nghĩ cho Phiêu Diêu Cung sao?

    Tỉnh lại đi!

    Các cô nương, hắn chỉ vì chính hắn mà thôi.

    Gã nam tử mang mặt nạ cười nhạt:

    - Diệu Nhất Nương bị Phi Tiên mang đi, bay thẳng lên mây xanh, sẽ không để tâm tới bất kỳ việc gì ở thế gian này nữa đâu.- Còn các nàng chỉ là một đám người bị lợi dụng đến đáng thương!

    - Những kế thừa trên người các nàng đều đã giao cho Sở Mặc cả rồi phải không?

    Các nàng nên thận trọng suy xét cho kỹ càng, hắn đối xử với các nàng thế nào?

    - Một đám thiên chi kiêu nữ (ý là: con gái cưng của ông trời) Lại sống ở nơi tồi tàn tầm thường như vậy.

    - Hắn ở dãy núi Thiên Đoạn đã chiếm được nguồn nguyên thạch lớn tới mức khó tưởng tượng được, hắn đã từng chia cho các nàng 1 viên để các nàng tu luyện chưa?- Hiện nay, hắn được Hoàng Đế Đại Hạ phong làm Sở Vương, nếu ta đoán không lầm, chẳng mấy chốc hắn sẽ lừa gạt các nàng cùng hắn bỏ đi.

    Khiến cho đám thiên chi kiêu nữ các nàng đi làm tay sai cho hắn, mở mang bờ cõi cho hắn.

    - Còn về Phiêu Diêu Cung À, đó là thủ đoạn mà hắn dùng trao đổi lợi ích với Hoàng thất Đại Hạ mà thôi.

    - Thời gian lâu vậy rồi, học viện Hoàng gia Phiêu Diêu Cung đó có chút xíu nào kế thừa của Phiêu Diêu Cung các nàng?

    Tất thảy các thứ chả phải vẫn nằm trong tay hắn?Gã nam tử đeo mặt nạ liên mồm nói không dứt lời, khí thế của Minh Tâm Cảnh trên người gã lúc này liên tục toát ra ngoài, chấn áp hết đám nữ nhân tại đó.

    Đừng nói là phản kháng, cho đến hít thở cũng vô cùng khó khăn.

    Lúc này, Ngô Nhất Cúc đột nhiên cất lời:

    - Lời ngươi nói dường như cũng có chút đạo lý.

    - Nhất Cúc sư muội!

    Tiêu Nhất Nguyệt dù đang bị thương, bất chấp bị khí thế của tên nam tử chấn áp, nhưng lúc này vẫn trừng mắt giận giữ:

    - Những lời xằng bậy của hắn muội cũng tin sao?

    -----o0o-----

    Chương 407 : Đoạt Hồn Trảm Minh Tâm

    Chương 407 : Đoạt Hồn Trảm Minh Tâm

    Mạnh Nhất Lan lúc này đứng bên khẽ lên tiếng:

    - Nhất Nguyệt sư tỷ, muội thấy những điều hắn nói hình như cũng có chút đạo lý Chúng ta đúng là giống như bị lợi dụng vậy.

    - Muội

    Tiêu Nhất Nguyệt giận tới mức suýt nghẹt thở, giận giữ nhìn Mạnh Nhất Lan và Ngô Nhất Cúc hai người:

    - Các muội quên mất lời thề của mình rồi sao?

    Ngô Nhất Cúc cúi đầu, nói nhỏ:

    - Muội chưa quên, chúng ta phải cùng cố gắng, khôi phục lạiPhiêu Diêu Cung, nhưng hiện naymuội thực sự không thấy bất kỳ hy vọng nào.

    Mạnh Nhất Lan ở bên liền nói:

    - Muội cũng không thấy chỉ cảm giác Cung chủ dường như, luôn bận rộn việc của riêng mình, hơn nữa làm không biết mệt!

    Tất cả chỉ có 10 người, có 2 người lại tỏ thái độ, điều này tuyệt đối sẽ ảnh hưởng tới những người khác.

    Ngoại trừ Tiêu Nhất Nguyệt, Quách Nhất Hiểu và Triểu Tiểu Tiểu ra, trong năm nữ nhân còn lại thì có đến 3 người, ánh mắt lộ vẻ suy tư.Gã nam nhân đeo mặt nạ lúc này thản nhiên nói:

    - Sở Mặc căn bản không phải là Minh Chủ của các nàng!

    Theo ta, ta sẽ cho các nàng hiểu, cái gì mới là gây dựng lại môn phái.

    - Ta không tin một kẻ giấu đầu hở đuôi.

    Tiêu Nhất Nguyệt lạnh lùng trả lời:

    - Bọn ta sẽ không theo ngươi đâu.

    Ngô Nhất Cúc đứng ra nói:

    - Ta theo ngươi!

    Mạnh Nhất Lan cũng theo sát phía sau đứng ra nói:- Ta cũng vậy!

    - Hai muội

    Tiêu Nhất Nguyệt có chút không dám tin vào hai người, đôi mắt ngấn lệ long lanh khẽ lay động.

    Triệu Tiểu Tiểu khẽ nhíu đôi mi thanh tú lại, dường như ngẫm nghĩ điều gì.

    Ngô Nhất Cúc nhìn đám nữ nhân còn lại:

    - Các tỷ muội lẽ nào còn muốn tiếp tục ở lại cái xó xỉnh này?

    Mau tỉnh ngộ đi!

    Xem xét kỹ lại hoàn cảnh bên mình đi.

    Đây thực sự là điềucác sư tỷ muội muốn sao?

    Mạnh Nhất Lan nói:

    - Các tỷ muội của ta, mặc dù những năm qua đắng cay nào cũng từng trải, cũng không nề hà sợ khổ, nhưng chúng ta đến đây không phải để chịu khổ!

    Chúng ta muốn phục hưng môn phái.

    Gã nam tử bình thản nói:

    - Những điều này với ta mà nói, hoàn toàn có khả năng giúp được các nàng.

    Ngô Nhất Cúc hỏi:- Các tỷ muội còn do dự điều gì?

    Tiêu Nhất Nguyệt lúc này dường như có chút hồi phục, nàng nhìn Ngô Nhất Cúc, môi khẽ động, như muốn nói gì nhưng cuối cùng lại không nói ra.

    Đều là tỷ muội đồng môn, nàng thật sự không muốn nghi ngờ ai cả.

    Nhưng lúc này, ngoại trừ nàng ta, Quách Nhất Hiểu và Triệu Tiểu Tiểu ra, ba nữ nhân còn lại hình như cũng có dấu hiệu bị thuyết phục rồi.

    Tiêu Nhất Nguyệt nói, nếu tự mình không làm tiêu tan được lòngnghi ngờ của các tỷ muội, vậy thì bọn họ những đệ tử của Phiêu Diêu Cung không dễ gì mới tập trung lại được, chắc chắn sẽ có nguy cơ tan ra.

    Lúc này bên ngoài chợt truyền đến một tiếng cười vang:

    - Thật là ngoạn mục!

    - Cung chủ!

    Tiêu Nhất Nguyệt ngạc nhiên kêu lên, khuôn mặt lộ vẻ mừng rỡ.

    Ngoại trừ Ngô Nhất Cúc và Mạnh Nhất Lan ra, 8 nữ nhân còn lại đều vui mừng ra mặt.3 nữ nhân vừa rồi có chút dao động tinh thần, mặt đỏ ửng, lộ vẻ xấu hổ.

    Ánh mắt Ngô Nhất Cúc thoáng vẻ thù hận, còn Mạnh Nhất Lan thì lộ rõ vẻ căng thẳng trong đáy mắt.

    Người có tên, cây có bóng, Sở Mặc hiện giờ trên giang hồ đã không còn là tên tiểu tử vô danh rồi.

    Gã nam tử đeo mặt nạ hình như cũng rất kinh ngạc, lạnh lùng nói:

    - Chẳng phải lúc này ngươi đang tham dự hôn lễ sao?- Ngươi cũng nắm rõ tình hình đó, những kẻ khác đâu rồi?

    Chỉ có ngươi tới đây thôi sao?

    Sở Mặc trả lời bằng giọng điệu châm biếm, tiện tay đẩy cửa bước vào.

    Tiểu Sài Khuyển trong túi áo hắn thò đầu ra ngoài, vẻ tò mò nhìn quanh quất.

    Gã nam tử đeo mặt nạ toàn thân tỏa ra luồng khí thế Minh Tâm Cảnh, hướng về phía Sở Mặc nhằm áp chế, đồng thời cười nhạt:

    - Đã tới đây rồi, cũng vừa đúng lúc để cho các nàng ta hết hy vọng luôn.Tuy nhiên, việc xảy ra lại chẳng như gã tưởng, có chút không giống.

    Mặc cho gã dùng khí để chấn áp Sở Mặc, Sở Mặc dường như chả hề hấn gì, bước thẳng tới trước mặt Tiêu Nhất Nguyệt, dịu dàng hỏi:

    - Muội không sao chứ?

    - Cung chủ, ta không sao

    Tiêu Nhất Nguyệt đỏ mặt, có chút xấu hổ trả lời:

    - Là do ta liên lụy Cung chủ, hại người phải bỏ lỡ một việc quan trọng như vậy.

    - Việc của các muội còn quan trọng hơn.Sở Mặc chăm chú nhìn Tiêu Nhất Nguyệt, thực ra hắn đã tới được một lúc.

    Hắn cũng muốn biết đám đệ tử Phiêu Diêu Cung rốt cuộc đối với chức vị Cung chủ của hắn, có suy nghĩ như thế nào?

    Kết quả, Sở Mặc vẫn rất hài lòng.

    Trước khi hắn chưa làm ra nhiều thành tích, có thể được những người này ủng hộ đã là quá đủ rồi.

    Tiếp đó, Sở Mặc quay đầu nhìn gã mặt hề:- Đừng cố thử nữa, một chút khí thế đó của ngươi với ta mà nói không hề có chút áp lực nào, hoặc là ra tay động thủ, hoặc là cút ngay!

    Sở Mặc trầm giọng nói:

    - Trước khi mâu thuẫn chưa trở nên gay gắt, hãy từ bỏ những toan tính trước đó của ngươi, cút khỏi Viêm Hoàng Thành!

    Đây là cơ hội duy nhất ta để lại cho ngươi!

    Sau mặt nạ của gã nam tử là một khuôn mặt vô cùng thâm độc, gã không ngờ Sở Mặc lại trở về đúng lúc này.

    Tin tức bị lộ ra từ đâu?

    Phải chăng là Ngô Nhất Cúc và Mạnh NhấtLan trở mặt bán rẻ chúng?

    Ánh mắt gã nam tử nhìn thẳng vào Ngô Nhất Cúc và Mạnh Nhất Lan, con ngươi sắc lạnh.

    Ngô Nhất Cúc bị ánh mắt của gã nam tử lườm, bất giác hiểu suy nghĩ của gã, ả liền đứng lên, nhìn Sở Mặc nói:

    - Cung chủ

    Sở Mặc liếc nhìn Ngô Nhất Cúc:

    - Ngươi hãy ngậm miệng lại trước!- Cung chủ!

    Ngô Nhất Cúc vẻ tức giận, đôi mắt xinh đẹp toát lên vẻ phẫn nộ:

    - Người!

    - Ta trước giờ không thích dùng người nhà để uy hiếp người khác.

    Sở Mặc nhìn Ngô Nhất Cúc, bình tĩnh nói:

    - Nhưng, nếu nói mẫu thân của đứa bé này bán đứng ta, phản bội tỷ muội của ả, còn phụ thân của nó lại là môn chủ của một danh môn đại phái, vậy thì ta nghĩ, cho dù là phải đê tiện bỉ ổi một lần cũng đáng.

    Dù gì, thân phận đứa bé này rất cao quý.

    - Sở Mặc ta phải giết ngươi!Ngô Nhất Cúc đột nhiên như phát điên, xông thẳng tới Sở Mặc.

    Sở Mặc giơ tay, quất mạnh một nhát vào mặt Ngô Nhất Cúc.

    Bốp!

    Một âm thanh vọng khắp phòng.

    Ngô Nhất Cúc bị tát quay vòng vòng tại chỗ, gò má sưng vù lên, khóe miệng trào máu ra.

    - Mặc dù ngươi không nợ ta thứ gì, nhưng ta là Cung chủ do chínhmiệng ngươi công nhận, có thể nhẫn nhịn không giết ngươi để thanh lý môn hộ đã là giới hạn rồi, đừng ép ta ra tay!

    Sở Mặc giọng đanh thép, giống như lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim Ngô Nhất Lan.

    - Ngươi ngươi đã làm gì con của ta?

    Ngô Nhất Cúc căm phẫn nhìn Sở Mặc.

    -----o0o-----

    Chương 408 : Thiên Kiếm Môn Chủ

    Chương 408 : Thiên Kiếm Môn Chủ

    Lúc này, bọn người Tiêu Nhất Nguyệt đều sững người, trợn mắt há mồm nhìn Ngô Nhất Cúc.

    Sở Mặc cười nhạt, nhìn gã mặt hề:- Là con của ngươi sao?

    - Ngươi muốn chết sao!

    Gã mặt hề lập tức ra tay, tung một chưởng đánh thẳng vào mặt Sở Mặc, đồng thời, hung hăng đá một cước vào bụng Sở Mặc, lòng dạ suy tính vô cùng độc địa.

    Sở Mặc thở dài một tiếng, thân hình lắc nhẹ đã xông thẳng tới trước mặt tên mặt hề.

    Tiếp đó, căn phòng bỗng nhiên lóe lên một ánh hào quang chói mắt.Động tác tấn công Sở Mặc của gã mặt hề lập tức bị chậm lại.

    Xoẹt

    Đầu của gã cùng với chiếc mặt nạ cùng bay lên cao!

    Nhất đao Đoạt Hồn Trảm Minh Tâm Cảnh!

    Bộp!

    Đầu của gã nam tử liền rơi trên đất, phát ra tiếng kêu khiến người ta kinh hãi.

    Chiếc mặt nạ vẫn đeo trên mặt gã, đầu gã lăn vài vòng, lăn vào góc phòng.

    Phù!

    Một thi thể không đầu nằm sõng soài trên đất, chỗ cồ vẫn ồng ộc phun máu tươi.Cả gian phòng chả mấy chốc tràn ngập mùi máu tanh

    Cảnh tượng này khiến mọi người trong phòng đều sợ ngây người đứng sững tại chỗ.

    Đặc biệt là Ngô Nhất Cúc và Mạnh Nhất Lan, hai ả có nằm mơ cũng không ngờ Sở Mặc lại mạnh mẽ tới mức độ này.

    Gã nam nhân đeo mặt nạ, bọn người Tiêu Nhất Nguyệt đều không quen, nhưng Ngô Nhât Cúc và Mạnh Nhất Lan đều biết, không chỉ biết mà còn rất quen thuộc.- Ngươi Ngươi dám giết giết Lục trưởng lão Người giám giết Lục trưởng lão Ngươi, ngươi chán sống rồi sao

    Mạnh Nhất Lan sợ đến lạnh người, mồm lắp bắp, toàn thân run sợ.

    Vị Lục trưởng lão này, trước nay luôn thầm cảm mến Mạnh Nhất Lan, nhưng Mạnh Nhất Lan và Ngô Nhất Cúc đều là người của môn chủ.

    Cho nên, Lục trưởng lão mới vùi sâu phần tình cảm ấy, nhưng Mạnh Nhất Lan biết rõ điều này.

    Cho nên, ngay khi nhìn thấy Lục trưởng lão đầu và thân 2 nơi, Mạnh Nhất Lan không kìm được rơi lệ.Ngô Nhất Cúc lộ vẻ sợ hãi, nhưng phần nhiều là vẻ điên cuồng, nghiến răng nghiến lợi nhìn Sở Mặc:

    - Đồ độc ác nhà ngươi Ngươi làm gì con ta rồi?

    Sở Mặc không thèm đếm xỉa tới Ngô Nhất Cúc, hắn nhìn Tiêu Nhất Nguyệt nói:

    - Xin lỗi, thời gian này ta quá bận rộn, có chút sơ sót với các muội, nhưng sẽ nhanh thôi, đợi hôm nay làm xong việc này, ta sẽ dốc sức phát triển Phiêu Diêu Cung.

    Đương nhiên, nếu các muội thấy vị Cung chủ như ta không xứng đáng, vậy thì ta sẽ nhường lại vị trí Cung chủ, giao lại cho người mà các muội công nhận.- Mau nói ngươi làm gì con ta rồi?

    Ngô Nhất Cúc căm phẫn nhìn Sở Mặc, vẻ sợ hãi trong đôi mắt đã biến mất, chỉ còn lại mối thù hận khắc cốt ghi tâm.

    Nhìn đôi má sưng tấy của Ngô Nhất Cúc, Sở Mặc thản nhiên trả lời:

    - Ngươi theo Môn chủ của Thiên Kiếm môn, trở thành người của hắn, đây vốn là tự do của ngươi, không ai có khả năng hoặc tư cách can dự vào.

    Tiêu Nhất Nguyệt, Quách Nhất Hiểu, Triệu Tiểu Tiểu và 6 nữ nhân khác đều kinh ngạc sững sờ nhìn Ngô Nhất Cúc, ánh mắt như không dám tin vào điều đó.Tiêu Nhất Nguyệt không kìm được liền hỏi:

    - Nhất Cúc sự muội.

    Muội thật sự?

    Trong mắt Ngô Nhất Cúc vẻ thù hận long lên sòng sọc, ả ngẩng cao đầu nhìn Tiêu Nhất Nguyệt:

    - Phải thì đã sao?

    Khóe mắt Tiêu Nhất Nguyệt chợt đỏ lên, sau đó nàng quay người hướng về phía Sở Mặc, từ từ quỳ xuống:

    - Cung chủ

    - Muội làm vậy là có ý gì?Sở Mặc nhìn Tiêu Nhất Nguyệt.

    - Cung chủ không có gì là không xứng đáng cả, là do chúng ta chưa đủ tốt.

    Tiêu Nhất Nguyệt khẽ trả lời:

    - Chúng ta trước nay luôn nghĩ người làm Cung chủ chưa tròn trách nhiệm.

    - Tiêu Nhất Nguyệt Tỷ còn nói đỡ cho hắn?

    Hắn đã làm gì cho chúng ta chứ?

    Ngô Nhất Cúc giận giữ hét lên.Tiêu Nhất Nguyệt liếc nhìn Ngô Nhất Cúc, sau đó quay sang Sở Mặc.

    Đôi mắt kiên định nhìn:

    - Xin lỗi Cung chủ, Nhất Cúc sư muội có lẽ vì thời thơ ấu nếm trải quá nhiều đau khổ, cầu xin Cung chủ tha cho muội ấy.

    - Hứ, ta cần hắn tha cho ta sao?...

    Một lúc nữa sẽ có người tới cứu ta!

    Ngô Nhất Cúc cắn răng, lạnh lùng trả lời:

    - Các ngươi cũng mau thức tỉnh đi!

    Nghĩ kỹ lại xem, Sở Mặc chỉ là một tên tiểu tử có vận may trong đời, hắn may mắn có được chân truyền của một vị tiền bối lợi hại, được thu nhận làm đồ đệ, từ đầu tới cuối, đều là sư phụ đang giúp hắn!

    Đến nay, sư phụ hắn đi rồi!

    Cho dùhắn có thể một đao giết chết cường giả Minh Tâm Cảnh, thế thì sao?

    Những cường giả thực sự của Thiên Kiếm môn đã đạt tới năng lực Ngộ Tâm Cảnh!

    - Nhất Cúc sư muội muội còn chưa tỉnh ngộ sao?

    Tiêu Nhất Nguyệt nhìn Ngô Nhất Cúc, vẻ đầy thất vọng.

    - Tỉnh ngộ?

    Ta sớm đã tỉnh ngộ rồi!

    Nếu còn chưa tỉnh ngộ, sớm đã hóa thành tro bụi rồi.

    Ngô Nhất Cúc lúc này mới từ từ đứng dậy, nhìn sang bên cạnh, Mạnh Nhất Lan nãy giờ không nói một lời nào, toàn thân run rẩy, lạnh lùng nói:- Việc tới mức này, muội sợ thì có tác dùng gì sao?

    Muội nghĩ bọn họ sẽ chấp nhận lại muội sao?

    - Muội muội chưa từng nghĩ vậy

    Mạnh Nhất Lan nghẹn ngào trả lời:

    - Muội chỉ muốn được sống

    Trong mắt đám nữ nhân Quách Nhất Hiểu và Triệu Tiểu Tiểu đều có chút buồn bã.

    Bọn họ nghĩ lại quãng thời gian vừa được đưa ra khỏi Phiêu Diêu Cung, không người thân thích, đôi mắt mênh mang không tìm thấy chút hy vọng nào.Cái gì mà phục hưng Phiêu Diêu Cung, gì mà trở thành tuyệt thế cường giả, gì mà thiên chi kiêu nữ?

    Trong lòng họ lục đó chỉ còn sót lại duy nhất một ý niệm: sống sót!

    Cho nên, câu nói này của Mạnh Nhất Lan đều vì đã thấm thía trong lòng.

    Ngô Nhất Cúc nhìn Sở Mặc cười nhạt nói:

    - Nếu ngươi thức thời thì mau giao con ta ra ngay.

    - Không thì sao?

    Sở Mặc bình thản hỏi.- Nếu không ngươi sẽ chết không toàn thây.

    Ngô Nhất Cúc nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi xuất hiện tại đây, căn bản là một sai lầm, sai lầm to rồi!

    Nếu ngươi không tới, mười sư tỷ muội của ta lúc này đã rời xa cái nơi trần tục khiến người ta chán chường này rồi.

    Nhưng ngươi không tới, kế thừa của mười tỷ muội chúng ta đều tập trung tại một nơi, rồi sẽ có một ngày làm cho ba chữ "Phiêu Diêu Cung" lại lần nữa vang dội khắp tứ tượng Đại Lục này!

    Còn ngươi ngươi là một tên mưu mô xảo quyệt!

    Ngươi lừa dối tất cả bọn ta, người tập trung tất cả các kế thừa lại, muốn một mình độc chiếm!

    - Ngươi không định uy hiếp gia đình ta sao?Sở Mặc có chút cười cợt nhìn Ngô Nhất Cúc.

    Ngô Nhất Cúc vẻ thanh cao kiêu ngạo trả lời:

    - Ngươi nghĩ ta cũng giống ngươi?

    Dùng người thân của kẻ khác để uy hiếp?

    Việc này, Ngô Nhất Cúc ta không thèm làm!

    Những người thân của ngươi chẳng qua chỉ là con kiến mà thoi, ai có hứng đi đối phó mấy con kiến đó chứ?

    -----o0o-----

    Chương 409 : Ngươi không có đủ tư cách đặt điều kiện. (1)

    Chương 409 : Ngươi không có đủ tư cách đặt điều kiện. (1)

    Sở Mặc nghiêm túc gật đầu:

    - Tốt, có câu này của ngươi đã cứu ngươi một mạng, dù sao ta cũng không muốn một đứa bé mất đi mẫu thân từ nhỏ, cho dù phụ thân của nó là môn chủ của Thiên Kiếm môn.- Ngươi ngươi có ý gì?

    Ngô Nhất Cúc không dám tin vào lời Sở Mặc, sau đó cười nhạt:

    - Đến nước này rồi, ngươi còn có gan uy hiếp ta?

    Ngươi có biết những người giúp ta đều đã đến rồi?

    - Biết.

    Sở Mặc gật đầu:

    - Ta còn biết hắn ta cũng ở ngoài, đang nghe ngóng chuyện, nãy giờ người nói nhiều lời với ta như vậy, chẳng qua cũng để kéo dài thời gian phải không?

    - Ngươi ngươi biết cả?Ngô Nhất Cúc bặm môi, nhìn Sở Mặc:

    - Sao lại có thể?

    Sở Mặc xông ra ngoài lạnh lùng hoi:

    - Chư vị đều đã tới rồi, lẽ nào vẫn muốn tiếp tục nghe trộm sao?

    Điều này hình như không hợp với thân phận của chư vị lắm!

    Vừa nói, cửa phòng vừa bật tung ra, sau người từ bên ngoài nối đuôi nhau bước vào.

    Sau người này không đeo mặt nạ hay giấu giếm thân phận của mình.

    Bởi vì Lục trưởng lão đã chết, thân phận đã bại lộ, nếu muốn giấu giếmtiếp ngược lại còn giống như là tính khí trẻ con vậy.

    Năm người khác vây quanh một người, tựa hồ như là các ngôi sao ây quanh mặt trăng.

    - Ta là môn chủ Thiên Kiếm môn.

    Người đứng giữa bước tới, chỉ là một gã nam nhân chừng 40 tuổi, gã nhìn Sở Mặc nói.

    Người đàn ông đó trông có vẻ rất trẻ tuổi, tướng mạo tuấn tú, hai hàng lông mày nhọn hoắt dựng ngược lên tới tận trán.

    Y mặc áo dài màu xanh lam sẫm, mặt mày bảnh bao nhẵn nhụi, hai mắt sáng rực, dáng vẻ trông thật nho nhã.

    Y nhìn Sở Mặc và thản nhiên nói:

    - Vốn dĩ, ngươi có thể lựa chọn tránh khỏi tất thảy những thứ này, tránh khỏi vũng nước đục này.

    - Nước đục sao?

    Sở Mặc nhìn Môn chủ của Thiên Kiếm Môn và mỉm cười hỏi:

    - Ngươi nói rằng ta đang dính dáng vào vũng nước đục sao?

    Môn chủ của Thiên Kiếm Môn thản nhiên gật đầu và nhìn Sở Mặc nói tiếp:

    - Đừng nghĩ đến việc Học Viện Hoàng Gia Phiêu Diêu Cung là do ngươi gây dựng lên, cũng đừng nghĩ tới cái danh hiệu Cung Chủ làm gì.

    Kỳ thực thì... những thứ đó chẳng có tác dụng gì hết.

    - Ồ?

    Sở Mặc khẽ nhướn mày một cái rồi nhìn môn chủ của Thiên Kiêm Môn và hỏi:

    - Vậy thứ gì thì có tác dụng đây?

    Thực lực sao?

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn gật đầu và nói:

    - Ngươi rất thông minh, những người thông minh thông thường sẽ sống được lâu hơn một chút, chỉ tiếc là...

    - Chỉ tiếc là ta đã giết chết trưởng lão của các ngươi, đúng vậy không?

    Sở Mặc nhìn môn chủ của Thiên Kiếm Môn và hỏi.

    - Đúng vậy, nếu không thì ta thực sự có ý định sẽ thu nạp ngươi vào Thiên Kiếm Môn.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn nhìn xác chết của Lục trưởng lão, thân một nơi đầu một nẻo mà khẽ thở dài một cái, ánh mắt để lộ sự lạnh lùng:

    - Nhưng ngươi đã giết chết ông ta thì ngày hôm nay ngươi cũng buộc phải bỏ mạng.

    Sở Mặc nhìn môn chủ Thiên Kiếm Môn mà thản nhiên nói:

    - Nói tới nói lui thì vẫn là câu nói đó thôi, thực lực!

    Tên Lục trưởng lão này cho rằng thực lực của y có thể thắng được ta nên mới ra tay một cách không hề kiêng nể gì như vậy, y muốn giết chết ta.

    Nhưng ngược lại, y lại bị ta một đao chém rụng đầu.

    Nay ngươi và đám người bên cạnh ngươi lại cũng cho rằng các ngươi dễ dàng có thể đánh bại được ta.

    Vì thế nên mới thể hiện thái độ thản nhiên của một kẻ vế trên như vậy; vì thế nên các ngươi mới dùng cái thái độ xem chừng có vẻ hòa bình thân thiện nhưng thực chất lại có vẻ khinh nhạo đó để nói chuyện với ta, có phải như vậy không?

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn cười nhạt một cái và không trả lời câu hỏi của hắn.

    Nhưng một lão giả đứng bên cạnh y thì lại cười lạnh lùng và đáp lời:

    - Nếu đúng là vậy thì đã sao nào?

    Nếu ngươi biết điều thì nhanh chóng giao nộp đứa bé đó, rồi sau đó giao lại quyền thừa kế Phiêu Diêu Cung lại cho chúng ta.

    Bọn ta sẽ để cho ngươi chết một cách thoải mái.

    Bằng không... ngươi và những người xung quanh ngươi, tất cả sẽ phải chết!

    - Ngươi dùng người thân của ta để uy hiếp ta sao?

    Trong ánh mắt của Sở Mặc bỗng để lộ ra chút lạnh lùng.

    Lão giả đáp lời:

    - Ngươi có thể làm như vậy, lẽ nào người khác lại không thể hay sao?

    Ngô Nhất Cúc ở bên kia đang nhìn Sở Mặc một cách căm hận.

    Tuy ả không nói lời nào, nhưng trong ánh nhìn thù hận đó có kèm theo cả một chút khoái trá, ai cũng có thể cảm nhận được thấy điều đó.

    Dường như ả muốn thốt lên:

    - Báo ứng!

    Sở Mặc khẽ thở dài một cái rồi nói:

    - Ta hoàn toàn không hề động đến đứa bé đó.

    Trước nay ta hận nhất là việc lấy người thân của người khác ra để mà uy hiếp họ.

    Ta cho rằng đó là hành vi vô đạo đức nhất.

    Tên lão giả đó nổi cơn thịnh nộ quát lớn:

    - Chết tới nơi rồi mà ngươi còn dám nói dối!

    Sở Mặc nhìn tên lão giả đó rồi thản nhiên nói:

    - Ngươi là cái thá gì?

    Ta phải lừa ngươi sao?

    Ngô Nhất Cúc dường như muốn ngây người ra đó, y ngẩn ngơ nhìn Sở Mặc, khóe miệng khẽ giật liên hồi.

    Rồi sau đó...

    ả nhìn qua môn chủ Thiên Kiếm Môn với ánh nhìn van xin.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn hơi do dự một chút, y nói với một tên đứng bên cạnh mình:

    - Mau đón Tiểu Húc tới đây.

    Tên đó gật gật đầu rồi quay người đi ra cửa luôn.

    - Nếu như ngươi quả thực không làm vậy, thì... ta có thể đứng ra bảo lãnh, thả người thân của ngươi ra.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn nhìn Sở Mặc, ánh mắt thể hiện một chút kính trọng.

    Hiểu rõ rằng bản thân mình có thể lợi dụng một số điều kiện, nhưng lại không dùng tới, điều này đủ chứng minh rằng tên thiếu niên này còn có lương tri.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn chỉ muốn có được một chút thừa kế của Phiêu Diêu Cung mà thôi.

    Nếu có được một phần thừa kế của Phiêu Diêu Cung trong tay thì Thiên Kiếm Môn sẽ có thể vượt qua Trương Sinh Thiên để trở thành môn phái cường mạnh nhất của Thanh Long đại lục.

    Lúc này môn chủ Thiên Kiếm Môn vẫn chưa hề biết tới những sự thay đổi của Trường Sinh Thiên, một vài lão tổ uẩn cấp đã qua đời.

    Nếu y biết được thông tin này rồi, thì cho sư phụ của Sở Mặc đã Phi Thiên đi chăng nữa thì bọn chúng chắc chắn sẽ phải đánh giá lại thực lực của hắn.

    - Vậy bọn họ thì sao?

    Sở Mặc nhìn đám người Tiêu Nhất Nguyệt một cái.

    Cũng vừa vặn đám người bọn Tiêu Nhất Nguyệt đang nhìn về phía hắn, trong ánh mắt của bọn họ thể hiện rõ sự lo lắng.

    Nhưng tám nữ nhi đám Tiêu Nhất Nguyệt đều từ từ di chuyển qua đứng cạnh bên Sở Mặc.

    Tuy tất cả đều không nói gì... nhưng thái độ thì đã thể hiện quá rõ ràng.

    -----o0o-----

    Chương 410 : Ngươi không có đủ tư cách đặt điều kiện. (2)

    Chương 410 : Ngươi không có đủ tư cách đặt điều kiện. (2)

    Ngay cả ba nữ nhi lúc trước còn có chút dao động thì lúc này cũng không do dự gì nữa mà đứng về phía Sở Mặc.

    Tuy rằng cho tới hiện tại, tất cả bọn họ đều không mở miệng trách móc Mạnh Nhất Lan và Ngô Nhất Cúc một lời nào.

    Nhưng trong thâm tâm thì tất cả đều đã tan nát cõi lòng.

    Không nói gì không đồng nghĩa là không hận không thù.

    Trái tim của bọn họ đã chết theo những hành vi của Mạnh Nhất lan và Ngô Nhất Cúc rồi!

    Là sư tỉ muội đồng môn, tuy rằng có người nhập môn trước người nhập môn sau, nhưng từ khi gia nhập môn phái thì tất cả mọi người đều như tỉ muội ruột thịt vậy.

    Ngày ngày sống bên cạnh nhau, vận mệnh tương đồng, tạo ngộ tương đồng, khiến cho tình cảm giữa những người đó trở nên thân thiết thậm chí còn thân thiết hơn cả tỉ muội ruột thịt!

    Vì thế nên bọn họ không thể nào chấp nhận sự phản bội.

    Cho dù có nói hay nói tốt đến thế nào đi chăng nữa, cho dù có hàng vạn hàng nghìn lý do gì đi chăng nữa thì kẻ đã phản bội lại tỉ muội vẫn cứ là kẻ phản bội.

    Mạnh Nhất Lan tái mặt trắng bệch mà nhìn đám tỉ muội hoàn toàn đứng về phía bên cạnh Sở Mặc, ả nghiến răng tức giận, hai dòng lệ lăn chảy xuống.

    Sắc mặt của Ngô Nhất Cúc cũng chẳng khá khẩm hơn gì, sắc mặt của ả có chút tái đi.

    Nhưng lúc này điều mà ả lo lắng hơn đó chính là đứa con của mình!

    Những người chưa làm mẹ thì vĩnh viễn không thể hiểu được cảm giác đó.

    Vì con, người mẹ có thể bất chấp tất cả!

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn nhìn đám người Tiêu Nhất Nguyệt và thản nhiên nói:

    - Nếu ngươi giao nộp lại thừa kế của Phiêu Diêu Cung thì ta sẽ không truy cứu bất cứ một ai nữa trong đám nữ nhi này nữa.

    Chỉ cần có được thừa kế của thì đám đệ tử của Phiêu Diêu Cung này trên thực tế cũng chẳng còn giá trị gì với y nữa.

    Nhưng nếu đổi lại là người khác thì chỉ e sẽ không dễ dàng mà bỏ qua cho bọn họ như vậy đâu.

    Vì dù sao trong tay của bọn họ cũng cho thừa kế của Phiêu Diêu Cung, tuy không được hoàn chỉnh, nhưng những số đó vẫn có chút ảnh hưởng.

    - Nghe thì có vẻ như... ngươi là một người độ lượng.

    Sở Mặc nhìn môn chủ Thiên Kiếm Môn mỉm cười và nói:

    - Nhưng... nếu ta không giao nộp thì sao?

    - Vậy thì đám nữ nhi này sẽ đi cùng với ta.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn sầm mặt điềm tĩnh đáp lại:

    - Tuy còn thiếu hai phần kế thừa nhưng theo ta thì từng đó cũng đủ rồi.

    Nhưng ngươi thì nhất định sẽ phải chêt ở đây trong ngày hôm nay.

    Ngươi có giao nộp hay không thì cũng vậy thôi.

    - Nộp ta cũng phải chết...

    Không nộp thì ta cũng phải chết.

    Sở mặc mỉm cười châm biếm và nói tiếp:

    - Ngươi dẫn tất cả bọn họ đi thì cũng không giết chết bọn họ được...

    Vậy thì tại sao ta phải giao nộp thừa kế lại cho ngươi chứ?

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

    - Chết cũng có nhiều cách chết lắm.

    Có cách chết không hề đau khổ chút nào; cũng có cách chết phải chịu đựng tận cùng sự đau khổ và dày vò nhục nhã rồi mới có thể chết.

    Hơn nữa ngươi chết rồi, người nhà của ngươi có thể được sông một cách rất tốt.

    Thiên Kiếm Môn sẽ luôn bảo vệ cho họ.

    - Ha ha ha, nói cho tới cùng thì ngươi vẫn không thể không lôi người thân của ta ra mà uy hiếp ta có phải không?

    Sở Mặc nhìn môn chủ Thiên Kiếm Môn một cách châm chọc.

    Tên lão giả đứng bên cạnh y cười lạnh lùng và nói:

    - Ngươi còn chưa hiểu sao, ngươi hoàn toàn không có đủ tư cách để đặt điều kiện với chúng ta!

    Lúc này từ phía bên ngoài truyền tới một tràng âm thanh xé gió khẽ khàng.

    Tiếp sau đó xuất hiện một bóng người đẩy cửa bước vào phòng, bên trong lòng của người đó có ôm một đứa bé trai.

    - Mẹ ơi!

    Đứa bé bước vào phòng, nhìn thấy Ngô Nhất Cúc bèn lớn tiếng gọi.

    - Con trai ngoan của ta!

    Ngô Nhất Cúc lao tới đón lấy đứa bé, kiểm tra xem thằng bé có bị thương ở đâu không.

    Lúc này môn chủ Thiên Kiếm Môn mới dường như thở phào được một cái.

    Chính lúc đó tên lão giả đứng bên cạnh y bèn đâm một nhát kiếm về phía Sở Mặc.

    Nhát kiếm này, tựa như một đạo lưu quang, thật nhanh lao tới như một tia sét!

    Nhát kiếm này, không hẳn muốn đâm trúng vào những chỗ trí mạng của Sở Mặc như cổ họng, tim hay phần đầu.

    Nhát kiếm đó là muốn đâm trúng đan điền của hắn!

    Trong một khoảng thời gian cực ngắn, Sở Mặc chợt hiểu ngay được dụng ý của đối phương là gì.

    Y muốn phế bỏ công lực của hắn rồi sau đó ép Sở Mặc phải giao nộp lại thừa kế của Phiêu Diêu Cung!

    Sở Mặc ngay tức thì vận động huyễn ảnh Tật Phong Bộ, hắn nhanh chóng né được nhát kiếm của tên lão giả đó một cách gần như không thể tưởng tượng được!

    Rồi sau đó hắn giương tay lên một cái là một nhát đao chém xuống!

    Đoạt hồn!

    Một luồng ánh sáng rực rỡ chói lòa hai mắt đột nhiên bừng sáng lên giữa căn phòng.

    Nhát kiếm đó của tên lão giả chỉ còn biết đâm vào không khí, ngay tức thì gương mặt của y để lộ ra kinh ngạc.

    Nhưng nhát đao của Sở Mặc chém xuống ngay sau đó thì lại càng khiến cho y phải chấn động kinh hãi hơn nữa.

    Một tên thiếu niên mười mấy tuổi thôi mà, sao hắn lại có thể chém được một nhát đao uy lực kinh hoàng đến như vậy?

    Trong phút chốc đó, tên lão giả dường như đã hiểu được nguyên nhân cái chết của Lục trưởng lão!

    Tên thiếu niên này... tuyệt đối không phải dễ đối phó như y vẫn nghĩ đâu!

    Ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu của y.

    Chỉ là tên lão giả đó nhìn thấy ánh đao chói lóa mà không kìm nổi lòng bất giác...

    đứng ngây người bần thần.

    Trận đối đầu giữa những cao thủ với nhau, cho dù chỉ trong khoảnh khắc của một phần mười hơi thở thôi cũng đủ quyết định được quá nhiều sự việc rồi!

    Nhát đao của Sở Mặc chém xuống trước mặt tên lão giả với một tốc độ và góc độ không tưởng tượng nổi.

    Nhát đao đó thật sự quá nhanh, quá uy lực kinh hoàng!

    Nếu lúc đó không có ai ra tay cứu giúp thì tên lão giả đó chắc chắn sẽ mất mạng!

    Vài người bên Thiên Kiếm Môn gần như cùng lúc ra tay tấn công về phía Sở Mặc để bảo vệ lấy tên lão giả đó...

    Keng keng keng...

    Một tràng âm thanh của các binh khí va chạm vào nhau vang lên không dứt.

    Ầm!

    Căn phòng này hoàn toàn không có khả năng chống đỡ lại được sự vận động khủng khiếp của luồng khí cường mạnh đó nên chỉ trong thoáng chốc thôi nó đã sụp xuống!

    Một tiếng nổ thật lớn vang lên.

    Toàn thân Sở Mặc cũng đã bị sức mạnh của mấy kẻ bên Thiên Kiếm Môn hợp lại đánh bay văng ra ngoài.

    Trên miệng của hắn ứa ma một dòng máu tươi.

    -----o0o-----

    Chương 411 : Ngàn cân treo sợi tóc

    Chương 411 : Ngàn cân treo sợi tóc

    Sở Mặc lộn tròn vài vòng trên không trung rồi sau đó hắn không thể hoàn toàn khống chế được thân thể của mình nữa nên cuối cùng đã ngã sõng soài lên bức tường bên ngoài kia, khiến cho bức tường kiên cố vô địch đó cũng bị đổ sập xuống.

    Sau cùng Sở Mặc phải cắm mạnh thanh Thí Thiên xuống đất một cái mới có thể khiến cho toàn thân mình không đến nỗi ngã nhào trong đống tường đổ nát một cách thê thảm.

    Sở Mặc có thể cảm nhận được rõ ràng lục phủ ngũ tạng của mình dường như đã bị tan nát ra vậy.

    Nỗi đau đó khiến cho hắn đau đớn sống không bằng chết.

    Nhưng Sở Mặc không kêu la lên thành , hắn chỉ hít vào một hơi thật sâu rồi sau đó lấy ra một viên đan dược và uống.

    Lúc này đám người Tiêu Nhất Nguyệt mới kịp hoàn hồn, bọn họ lần lượt lao ra khỏi đống đổ nát đến bên cạnh Sở Mặc, ai nấy đều nhìn hắn một cách đầy quan tâm.

    Sáu người bên phía Thiên Kiếm Môn, bọn chúng trước hết đều kinh hãi nhìn những binh khí mà mình đang cầm trong tay đều đã bị đứt gãy, rồi sau đó đám người đó mới từ từ di chuyển về phía Sở Mặc.

    Mạnh Nhất Lan và Ngô Nhất Cúc không đi theo tới bên cạnh Sở Mặc, hai ả ở nguyên vị trí cũ.

    Mạnh Nhất Lan ngơ ngác không biết nên làm gì vào lúc nào.

    Ngô Nhất Cúc thì chỉ biết chăm lo cho con trai của mình, ả đang an ủi vỗ về đứa con trai vừa mới bị những gì xảy ra ban nãy dọa sợ cho phát khiếp.

    Tên lão giả đó, một cường giả Minh Tâm Cảnh cao giới, nét sợ hãi kinh ngạc trên gương mặt của y vẫn còn y nguyên không hề thay đổi.

    Những gì xảy ra trong một khoảng tích tắc ban nãy đã thực sự khiến cho y hoảng hốt sợ hãi.

    Thậm chí y còn cảm thấy mình chắc chắn sẽ phải chết!

    Nếu không có sự ra tay cứu giúp đồng thời cùng lúc của nhừng người bên cạnh thì không phải nghi ngờ gì nữa, y nhất định cũng sẽ giống như Lục trưởng lão kia, xác một nơi đầu một nẻo!

    - Một tên tiểu súc sinh tàn độc...

    Tên lão giả vẫn còn chưa hoàn hồn, y nhìn Sở Mặc và nghiến răng nói.

    - Ngươi muốn giết ta nhưng lại không cho ta phản kích hay sao?

    Đạo lý gì vậy?

    Sở Mặc lấy Thí Thiên làm gậy chống mà đứng thẳng dậy, nhưng toàn thân của y vẫn đang run rẩy.

    Mồ hồi từng giọt từng giọt lớn từ trên trán của y lăn dài xuống.

    Nỗi đau thân xác khiến cho hắn không thể cử động được.

    Sở Mặc thầm nhủ trong lòng: Lẽ nào... lúc này đây ta lại phải sử dụng con át chủ bài mà sư phụ đã để lại hay sao?

    Ta không can tâm!

    Trong lòng của hắn cùng lúc chợt dấy lên một nỗi bi thương bất lực.

    Bản thân mình rút cuộc vẫn còn yếu quá!

    Kẻ địch không cho ngươi nhiều thời gian như vậy để cho ngươi có thể trưởng thành hơn.

    Câu nói đó vụt lóe lên trong đầu của Sở Mặc.

    Tuy hắn hiểu rõ đạo lý đó nhưng khi thật sự phải đối diện với những điều này thì bất giác từ trong nội tâm của hắn vẫn dấy lên một sự bất lực và phẫn nộ mãnh liệt.

    Ba nữ nhi đám Tiêu Nhất Nguyệt thì không nói gì nhiều, bọn họ liếc mắt nhìn nhau rồi vây xung quanh Sở Mặc để bảo vệ hắn.

    Ánh nhìn của tất cả những người đó đều thể hiện dáng vẻ kiên quyết.

    - Ỷ vào sự bảo vệ của đám nữ nhi?

    Một kẻ đứng bên cạnh môn chủ Thiên Kiếm Môn cười châm chọc nói.

    - Thế vẫn còn tốt hơn một đám tiền bối trứ danh như các ngươi cùng liên thủ lại để đối phó với một tên vãn sinh trẻ tuổi như hắn, các ngươi còn mặt mũi mà đi nói người khác sao?

    Triệu Tiểu Tiểu phản bác lại một cách kịch liệt.

    Câu nói đó khiến đám người của Thiên Kiếm Môn đều ngượng đỏ cả mặt, bọn chúng đều xấu hổ đến muốn nổi đóa lên.

    Vì cô nương đó nói không hề sai, bọn chúng quả thực đã liên thủ lại để tấn công Sở Mặc.

    Lúc đó chỉ vì muốn cứu lấy người của mình nên bọn chúng hoàn toàn không nghĩ quá nhiều như vậy.

    Lúc này bị người khác nói ra điểm xấu của mình nên bọn chúng ai nấy đều cảm thấy vô cùng khó chịu.

    - Tiểu cô nương, mau tránh đường cho chúng ta, đừng có nhiều lời tranh cãi làm gì.

    Tên này... hôm nay nhất định phải chết!

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn từ tốn nói.

    - Chư vị bằng hữu Thiên Kiếm Môn, các vị huênh hoang giết người đoạt bảo ở trong Viêm Hoàng Thành này... phải chăng là có chút quá đáng rồi đó?

    Một giọng nói già nua vang lên, kèm theo đó là một bóng người từ trên trời giáng xuống, đứng trước mặt đám nữ nhi bọn Tiêu Nhất Nguyệt.

    Ông ta đứng đối diện đám người bên Thiên Kiếm Môn.

    - Đạm Đài tiên sinh...

    Tiêu Nhất Nguyệt nhận ra người đang đứng trước mặt bọn họ, đó chính là Phó Viện trưởng của Học Viện Hoàng Gia Phiêu Diêu Cung.

    Nói một cách nghiêm túc thì cũng có thể coi ông ta là người phe mình.

    - Đạm Đài đó sao?

    Bao năm rồi không gặp, ông vẫn phong độ sung mãn như trước vậy.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn nhìn vị lão giả đó, hơi ngây người kinh ngạc rồi sau đó ngay lập tức bèn mỉm cười, gương mặt tỏ vẻ không hề quá bận tâm đến những gì Đạm Đài tiên sinh vừa mới nói.

    - Đạm Đài, chuyện này không liên quan gì đến ngươi, tốt nhất là ngươi đừng có tham gia vào.

    Tên lão giả vừa mới ra tay ám hại Sở Mặc lạnh lùng nhìn Đạm Đài tiên sinh và nói một cách hết sức đanh thép.

    Đạm Đài tiên sinh khẽ khàng than một tiếng:

    - Sở công tử có đại ân với ta.

    Con người sống trên thế gian này, có thù phải báo, có ân... cũng phải báo.

    Mong chư vị nể mặt lão hủ này mà bỏ qua chuyện ngày hôm nay.

    - Ha ha ha ha...

    Đạm Đài, ngươi cho rằng bản thân mình thực sự có đủ tư cách để làm người hòa giải cho chuyện này hay sao?

    Tên lão giả ra tay ám hại Sở Mặc lạnh lùng cười và nói:

    - Hắn giết chết Lục trưởng lão... cứ vậy mà bỏ qua hay sao?

    Ngươi coi Thiên Kiếm Môn của chúng ta là thứ gì vậy?

    - Là Lục trưởng lão của các ngươi ra tay trước!

    Tiêu Nhất Nguyệt lạnh lùng đáp lại.

    - Đúng vậy, chúng ta đều đã nhìn thấy, là y ra tay trước!

    Quách Nhất Hiểu tiếp tục khẳng định.

    Triệu Tiểu Tiểu thì càng ghê gớm hơn, nàng cười châm chọc và nói:

    - Đám người các ngươi, kẻ nào kẻ nấy đều từng này tuổi rồi mà còn nói ra được những lời lẽ vô lý như vậy mà không cảm thấy xấu hổ hay sao?

    Vài tên trong đám người bọn Thiên Kiếm Môn bị mấy nữ nhi trẻ tuổi châm chọc khích bác đến nỗi tái mặt.

    Tên lão giả ám hại Sở Mặc một lần nữa tiếp tục lên tiếng cảnh cáo:

    - Đạm Đài... ngươi không có đủ tư cách tham gia vào chuyện này.

    Tốt nhất ngươi biến khỏi trước mắt chúng ta ngay lúc này!

    Chính vào lúc đó, lại xuất hiện một bóng người nữa từ trên không trung giáng xuống, đứng bên cạnh Đạm Đài tiên sinh.

    Đó chính là Uất Trì tiên sinh, Cung Phụng của Thân Vương Phủ.

    -----o0o-----

    Chương 412 : Bản tôn cho phép ngươi rời đi chưa? (1)

    Chương 412 : Bản tôn cho phép ngươi rời đi chưa? (1)

    Uất Trì tiên sinh nhìn những kẻ đang đứng trước mặt mình mà nhẹ nhàng nói:

    - Nơi này... không phải là Thiên Kiếm Môn, đây là Hoàng thành của Đại Hạ!

    Chư vị muốn giương oai giễu võ thì tốt nhất nên phân biệt cho rõ ràng địa điểm!

    - Ngươi là thứ gì?

    Tên lão giả ám hại Sở Mặc lạnh lùng nhìn Uất Trì tiên sinh một cách khinh miệt.

    Một kẻ mới vừa mới đạt tới Minh Tâm Cảnh mà lại dám ra lệnh này nọ ở đây hay sao?

    - Nếu như... tính thêm cả bổn tọa nữa thì sao?

    Một giọng nói lạnh như băng vang lên.

    Tiếp theo đó, dường như có một đuốc lửa... hừng hực cháy trước mặt đám đông.

    Một luồng áp lực cường mạnh vô cùng đang bao trùm lấy trời đất nơi đây...

    Luồng sức mạnh hướng về phía đám người bọn Thiên Kiếm Môn mà dồn ép!

    Đám người bọn chúng bất giác ngẩng đầu lên nhìn, thoáng một cái thôi, tất cả bọn chúng đều kinh ngạc thất sắc.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn thất thanh thốt lên:

    - Không thể nào!

    Một con chim khổng lồ cao hơn chục trượng, toàn thân bùng cháy những đuốc lửa, từ trên trời giáng xuống trước mặt tất cả mọi người ở đó.

    Chu Tước!

    Tuy rằng tất cả mọi người ở đây đều là lần đầu tiên nhìn thấy sinh linh này, nhưng tất cả bọn họ đều chẳng khó khăn gì mà chỉ trong một thoáng thôi đã nhận ra ngay thân phận của sinh linh này!

    Một vài kẻ bên Thiên Kiếm Môn đều tựa như rớt vào trong hố băng vậy, toàn thân đông cứng lại lạnh buốt, ngay cả đến hơi thở... cũng trở nên dồn dập hơn rất nhiều.

    Ánh nhìn của bọn họ hướng về phía Chu Tước chan chứa sự sợ hãi.

    - Chu...

    Chu Tước...

    Không thể nào!

    Trên thế giới này không thể nào có sinh linh này được!

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn nhìn con chim khổng lồ lửa đang cháy hừng hực trên người, y cảm nhận được sự nóng chảy kinh hoàng toát ra từ con chim đó, đầu óc của y hoàn toàn trống rỗng, y lẩm bẩm nói:

    - Đây là giả... chỉ là ảo giác mà thôi... nhất định là ảo giác...

    Giết chết nó!

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn ra lệnh cho tên lão giả đứng bên cạnh mình:

    - Giết chết nó!

    Tên lão giả này chính là kẻ đã ám hại Sở Mặc, khi nghe thấy môn chủ của mình ra lệnh như vậy, y chợt trở nên lưỡng lự.

    Tuy bọn chúng đều là người của Thanh Long đại lục; tuy thần thú thủy tổ của chúng là Thanh Long, nhưng điều này không có nghĩa rằng đám người này không biết kính sợ thần thú thủy tổ của những đại lục khác.

    Những tranh cãi về sự tồn tại của thần thú tứ đại lục đã liên tục duy trì hàng ngàn năm đến nay vẫn chưa kết thúc!

    Có người cho rằng sự tồn tại của tứ đại thần thú đại lục chắc chắn là có thật, nếu không thì tứ đại lục này vì sao lại có tên như vậy?

    Những người theo phe ý kiến phản đối thì lại cho rằng, tứ đại thần thú đều chỉ là những ảo tưởng của con người mà thôi; chỉ là những sinh linh hư cấu; là biểu tượng để cho Hoàng gia thế tục tiếp tục duy trì quyền lực điều hành của mình mà đơm đặt ra mà thôi!

    Nếu không thì vì sao chưa từng có một người nào nhìn thấy hình dạng của tứ đại thần thú đó?

    Hai bên tranh luận hàng ngàn năm nay, mãi cho tới hiện tại tất cả mọi người của hai phe phái đó đều nhất định không chịu thừa nhận quan điểm của đối phương.

    Theo lý thường mà nói thì sự tranh luận đó sẽ tiếp tục tiếp diễn.

    Nhưng tới ngày hôm nay thì sự việc đã có một bước ngoặt đáng kể!

    Vì Chu Tước đã thực sự xuất hiện trước mặt bọn họ một cách rõ mồn một, hơn nữa nó còn xuất hiện để cứu giúp một người phàm trần...

    Điều này quả thực khiến cho đám người bọn Thiên Kiếm Môn dường như cảm thấy mình đang nằm mơ vậy.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn quát mắng tên lão giả đó:

    - Với thân phận là môn chủ Thiên Kiếm Môn, ta lệnh cho ngươi... ngay lập tức giết chết cái thứ đang hù thần dọa quỷ kia đi!

    Lão giả nghiến răng một cái rồi hướng về phía Chu Tước mà bắt đầu ra tay, y hét lớn:

    - Cái thứ hù thần dọa quỷ kia... ngươi chết đi cho ta!

    Ầm!

    Một hỏa cầu khổng lồ vô cùng được bắn ra từ phía Chu Tước, nó hướng thẳng về phía tên lão giả đó mà lao tới.

    Ầm!

    Toàn thân của tên lão giả cảnh giới Minh Tâm Cảnh đó, đã bị cuốn vào bên trong hỏa cầu.

    Chưa tới khoảng thời gian của một phần mười hơi thở thì y đã hoàn toàn bị thiêu rụi thành tro tàn!

    Không gian chết chóc bao trùm lên toàn bộ hiện trường!

    Giọng nói đanh thép lạnh lùng đầy áp lực và cao ngạo của Chu Tước cùng lúc vang lên:

    - Dám mạo phạm bản tôn, Chết đi!

    Sở Mặc có thể cảm nhận được rằng Tiêu Nhất Nguyệt và Quách Nhất Hiểu, hai tiểu cô nương đang đỡ lấy mình, hai bọn họ đều đang run rẩy.

    Rõ ràng là bọn họ đã bị sự xuất hiện đột ngột của Chu Tước dọa cho sợ phát khiếp.

    Bọn họ đã bị dọa cho sợ đến nỗi này rồi, vài kẻ bên Thiên Kiếm Môn thì còn bị dọa cho sợ đến nỗi gần như muốn vỡ mật.

    Bọn chúng há hốc miệng kinh ngạc nhìn đuốc lửa đang từ từ tan biến trong không trung, rồi sau đó nỗ lực tìm cho được tung tích của tên lão giả đồng môn đó.

    Nhưng bọn chúng ngay cả đến tro cốt của y cũng không nhìn thấy được một chút xíu nào.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn cất tiếng nói, giọng nói có chút run rẩy:

    - Ngài thân là thần thú... thần thú của Chu Tước đại lục...

    Tại sao ngài lại can dự vào chuyện của Thanh Long đại lục làm gì...?

    - Nực cười thật!

    Chu Tước cắt ngang câu nói của môn chủ Thiên Kiên Môn với giọng điệu đầy uy lực:

    - Trong khăp chốn trong thiên hạ này... làm gì có nơi nào mà bản tôn không tới được?

    Hơn nữa, thế nào gọi là can dự vào chuyện của Thanh Long đại lục của các ngươi?

    Bổn tôn là người bảo vệ cho tên thiếu niên này!

    Người!

    Bảo!

    Vệ!

    Ba chữ đó... tựa như ba nhát kiếm sắc lạnh đâm trúng vào trái tim của đám người bọn Thiên Kiếm Môn, khiến cho bọn chúng suýt chút nữa thôi bị dọa cho chết ngất!

    Thần thú Chu Tước trong truyền thuyết, thần thú thủy tổ của Chu Tước đại lục... lại là người bảo vệ cho một tên thiếu niên thế tục của Thanh Long đại lục!

    Điều này truyền ra bên ngoài thì có tin được cơ chứ?

    Nhưng nếu không tin... thì ai dám phản bác lại đây?

    Một tên trưởng lão của Thiên Kiếm Môn đã bị thiêu rụi thành tro bụi ngay trước mặt bọn chúng, những tên khác hoàn toàn không còn đủ dũng khí mà tiếp tục xông lên phía trước nữa.

    - Công tử.... lão hủ đến muộn một bước rồi, mong công tử lượng thứ!

    Một giọng nói già nua vang lên, tiếp theo đó là một lão giả tóc trắng muốt đạp không giáng xuống phía chỗ Sở Mặc.

    Ông ta nhìn thấy hắn thì bèn hành lễ chào hỏi.

    Lão giả đó chính là người mà ngày hôm đó...

    - Ngài là

    Sở Mặc hơi kinh ngạc hỏi.

    -----o0o-----

    Chương 413 : Bản tôn cho phép ngươi rời đi chưa? (2)

    Chương 413 : Bản tôn cho phép ngươi rời đi chưa? (2)

    Trước kia Sở Mặc chưa từng gặp mặt Tề tiên sinh, vì thế nên hắn khá lạ lẫm với vị lão giả tóc trắng này.

    Hắn không hiểu được vì sao ông lại hành lễ với mình.

    - Xin lỗi công tử, tiểu lão Tề Sơn đã từng được ân sư công tử điểm hóa làm người bảo vệ cho công tử.

    Nay cuối cùng thì đã đột phá được cảnh giới nên mới nhanh chóng tới đây.

    Tề tiên sinh một lần nữa hành lễ với Sở Mặc.

    Sở Mặc nhanh chóng đáp lễ:

    - Ngài khách khí quá.

    - Đó đều là việc ta nên làm.

    Thái độ của Tề Sơn thể hiện trước mặt Sở Mặc vô cùng khiêm tốn nhún nhường, điều này khiến cho những kẻ bên Thiên Kiếm Môn đều phải ngây người kinh ngạc.

    Không giống như Đạm Đài tiên sinh và Uất Trì tiên sinh, vị Tề Sơn tiên sinh này rất có danh tiếng ở trong Thanh Long đại lục này.

    Tuy danh tiếng mà ông ta có được không phải vì cảnh giới của ông ta rất cao, nhưng mối quan hệ của Tề Sơn tiên sinh... thì lại tương đối rộng!

    Hơn nữa, trước kia Tề Sơn tiên sinh mãi dừng lại ở Kim Thạch Chi Cảnh, khó mà đột phá được cao hơn.

    Nhưng lần này gặp ông ta ở đây thì có thể cảm nhận được luồng khí của Tề tiên dài hơi nhẹ nhàng.

    Khi ông ta từ trên trời giáng xuống tới đây thì thấc sắc hoàn toàn ổn định thanh thoát.

    Hiển nhiên là Tề Sơn tiên sinh đã đột phá tới Minh Tâm Cảnh!

    Một người như vậy thì cho dù ông ta có chỉ dừng lại ở Kim Thạch Chi Cảnh thôi thì đám người bọn Thiên Kiếm Môn cũng không muốn dính dáng ân oán gì tới rồi, chứ đừng nói là lúc này Tề tiên sinh đã đạt tới Minh Tâm Cảnh.

    - Tề tiên sinh... lâu rồi không gặp.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn có chút ngượng ngùng, y cười một cái rồi hướng về phía Tề tiên sinh hành lễ.

    Hơn nữa, thái độ hành lễ của y... rõ ràng là thái độ của một kẻ vãn sinh hành lễ trưởng bối!

    Điều này khiến cho những kẻ khác đều có chút kinh ngạc,

    - Tiểu Trúc, chuyện này là ngươi không đúng!

    Tề tiên sinh không bận tâm tới ánh nhìn kinh ngạc khó hiểu của những kẻ khác, ông ta nhìn môn chủ Thiên Kiếm Môn và từ tốn nói:

    - Rút lui đi, chuyện này tới đây thôi.

    - Việc này...

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn vẻ mặt đau khổ cứ tựa như đang ăn phải quả đắng vậy, y thực sự khổ tâm mà không nói được nên lời.

    Lần này huênh hoang ngạo nghễ tới đây, cứ tưởng nhất định sẽ đoạt được thừa kế của Phiêu Diêu Cung về tay của mình.

    Nhưng cho tới lúc này đây, tổn binh hao tướng, hai trưởng lão Minh Tâm Cảnh đã bị thiệt mạng rồi.

    Điều này quả là một tổn thất rất lớn cho Thiên Kiếm Môn, thân là môn chủ, y phải chịu trách nhiệm về việc này!

    Sau khi quay về, đám lão tiền bối trong môn phái nhất định sẽ trách tội y.

    Địa vị môn chủ này của y có được tiếp tục nắm giữ nữa hay không... quả thực khó mà nói chắc được.

    Nhưng nhìn tình hình hiện tại thì nếu có thực sự đấu lại với bọn họ thì chỉ năm người còn lại của Thiên Kiếm Môn bọn chúng sẽ đều phải bỏ mạng tại đây mà thôi!

    Không tính đến những người khác, chỉ tính riêng con Chu Tước đó thôi cũng đủ để khiến cho bọn chúng không sao chống đỡ được rồi.

    Chứ đừng nói tới Tề tiên sinh, người đã từng chỉ điểm cho y, hơn nữa còn từng cứu mạng y một lần trong lúc bản thân y tu luyện gặp nạn!

    Cũng giống như những gì mà Đạm Đài tiên sinh đã nói đó, có thù phải báo, nhưng có ân... cũng phải báo!

    Chứ càng không nói tới từ một góc độ nào đó, Tề tiên sinh xuất hiện vào lúc này, kỳ thực là đã giải cứu cho y lần thứ hai!

    Bọn chúng không nhìn thấy ánh hào quang lạnh lẽo toát ra từ khóe mắt của con Chu Tước mình đầy đuốc lửa đó hay sao?

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn hiểu rằng, Thiên Kiếm Môn của bọn chúng hôm nay đã gặp nạn rồi.

    Y nghiến răng một cái rồi đáp lời:

    - Tề tiên sinh có đại ơn với vãn bối, lời của Tề tiên sinh vãn bối sao dám không nghe?

    Vãn bối... xin được rời khỏi đây ngay bây giờ!

    Lúc này, Chu Tước bèn lạnh lùng cất tiếng nói:

    - Bổn tôn cho phép ngươi rời đi chưa vậy?

    Bầu không khí của nơi đây bỗng nhiên như ngừng lại!

    Lúc này đây ngay cả Tề tiên sinh cũng có vài phần kinh sợ thất sắc...

    Ông ta quả thực không không biết lai lịch của con Chu Tước này, nhưng Tề tiên sinh thầm đoán trong đầu rằng: con Chu Tước này chắc chắn là thần thú bảo vệ mà vị thần nhân đó sắp xếp cho đồ đệ của mình.

    Chỉ có điều môn chủ Thiên Kiếm Môn cũng coi như đã từng có chút thân tình với ông ta, Tề tiên sinh không muốn nhìn thấy đám trưởng lão đó và cả môn chủ Thiên Kiếm Môn phải bỏ mạng ở nơi này.

    Tức thì ông ta khẽ ho một tiếng rồi cười nói:

    - Chu Tước tiền bối... ngài xem... có thể tha cho chúng một lần được không?

    Bọn chúng đều đã biết sai rồi.

    - Ngươi câm miệng cho ta!

    Giọng nói lạnh lùng của Chu Tước tựa như từ cõi Cửu U vọng lại, mang theo những áp lực kinh hoàng.

    Sắc mặt của Tề tiên sinh tức thì trở nên vô cùng ngượng ngùng, nhưng ông ta thực sự không dám nói thêm lời nào nữa.

    Nếu không con thần điểu này sẽ cho rằng mình là người của Thiên Kiếm Môn thì phải làm sao đây?

    Sắc mặt của môn chủ Thiên Kiếm Môn lúc này cũng trở nên vô cùng khó coi.

    Ở trong thế giới mà con người đang là chúa tể muôn loài này, ngay cả là thần thú cửu giới đi chăng nữa... cũng tuyệt nhiên không dễ gì bước chân được vào thế giới của loài người, chứ đừng nói tới việc có thể dễ dàng can dự vào việc ân oán của loài người.

    Nhưng lúc này tất cả những từ như "có lẽ" và "thường thức" đều đã mất đi toàn bộ tác dụng của chúng.

    Con thần điểu này không những đã can thiệp vào chuyện ân oán của loài người mà còn can thiệp một cách hết sức thô bạo bá đạo!

    Chính vào lúc đó từ bên ngoài đằng xa kia vọng lại vài tiếng chó sủa chói tai, tiếp theo đó... một cái bóng màu vàng thoát một cài nhảy từ bên ngoài kia vào tới trước mặt mọi người, rồi sau đó nó xông thẳng đến chỗ Sở Mặc và phát ra những tiếng kêu thương xót buồn bã.

    Ngay sau đó trên mình con Tiểu Sài Khuyển phát ra một luồng khí mãnh liệt kinh động trời đất!

    Luồng khí đó nhằm thẳng hướng đám người Thiên Kiếm Môn mà lao tới đánh tiếng ầm một cái!

    - Gừ!

    Tiếng gừ gằn nhỏ giọng nhưng lại chan chứa đầy uy lực đó, tuyệt nhiên không thể phát ra được từ bất cứ một con chó thông thường nào.

    Sắc mặt của tên môn chủ Thiên Kiếm Môn bỗng chốc trở nên trắng bệch, y sợ hãi lùi về phía sau mấy bước.

    Vài tên bên cạnh y cũng lùi lại về phía sau mấy bước, sắc mặt kẻ nào kẻ nấy đều kinh hãi mà nhìn về phía Tiểu Sài Khuyển.

    -----o0o-----

    Chương 414 : Đánh kẻ chạy đi, người chạy lại ta cũng đánh

    Chương 414 : Đánh kẻ chạy đi, người chạy lại ta cũng đánh

    Sắc mặt của môn chủ Thiên Kiếm Môn sợ hãi đến tái bệch đi mà nhìn Tiểu Sài Khuyển mà nói:

    - Đây...

    đây là Nguyên thú cửu giới sao?

    Luồng khí đó, khí thế đó... quả thực không còn gì để nghi ngờ nữa, đây chính là Nguyên thú cửu giới!

    Tới lúc này, bọn chúng mới tỉnh ngộ mà nhận ra rằng: Tuy sư phụ của tên thiếu niên này đã phi thăng, nhưng ông ta đã sắp xếp một cách đầy đủ cho đệ tử của mình những quân át chủ bài để bảo vệ cho hắn!

    Những nhân vật đó chỉ cần xuất hiện một người trong số đó thôi thì cũng đủ để khiến cho bọn chúng khổ sở lắm rồi, chứ đừng nói tới việc... lúc này quân át chủ bài của Sở Mặc không chỉ có một mà thôi.

    Bọn chúng quả thự là lấy trứng chọi đá mà, hơn nữa lại còn nhân tiện chọc đúng một tổ ong vò vẽ!

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn mặt cắt không còn giọt máu, y nhìn Sở Mặc với một dáng vẻ khổ sở rồi nói:

    - Xin lỗi...

    - Ha ha...

    Từ trong cổ họng của Sở Mặc phát ra một vài tiếng cười khẽ khàng.

    Hắn quả thực không nghĩ được rằng, bản thân mình đến phút chót tuy chưa đụng tới quân át chủ bài thực sự mà sư phụ để lại cho mình, nhưng chỉ cần dựa vào Tiểu Sài Khuyển và Đại Công Kê... mà có thể qua được ải này.

    - Hôm nay... ta sẽ giết chết hai người các ngươi.

    Sở Mặc nhìn môn chủ Thiên Kiếm Môn một cái rồi thản nhiên nói.

    Đại Công Kê ở bên hắn rất muốn nói lên một tiếng rằng: để một tên cho Kê gia ta xử lý...

    Nhưng nếu như lúc này mà nó mở miệng ra thì chắc chắn sẽ bị bại lộ.

    Trong lòng Đại Công Kê biết rõ rằng Sở Mặc nói như vậy rồi, đồng nghĩa với việc hắn tự quy chuyện này cho một mình hắn mà thôi.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn khổ sở nói:

    - Là chúng tôi đã đắc tội với công tử, cái chết của người trong môn phái chúng tôi... không nên trách cứ Sở công tử.

    - Đám người các ngươi có chết cũng không hết tội!

    Triệu Tiểu Tiểu lớn tiếng nói.

    - ....

    Đám người bên Thiên Kiếm Môn sa sẩm mặt mày.

    Nếu là thông thường thì một con nhóc Thiết Cốt Cảnh như Triệu Tiểu Tiểu thì sớm đã bị bọn chúng cho một cái bạt tai rồi.

    Không biết lớn bé như vậy, ai dạy ngươi ăn nói với trưởng bối như vậy đó hả?

    Nhưng lúc này đây bọn chúng chỉ đành nuốt cục tức đó vào bên trong bụng, hoàn toàn không dám có bất cứ phản ứng gì hết.

    - Đúng vậy...

    Hai người bọn chúng... chết chưa hết tội!

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn nghiến răng nhẫn nhục nói.

    Sở Mặc nhìn môn chủ Thiên Kiếm Môn rồi từ tốn nói:

    - Nhưng ta đã bị đám người các ngươi liên thủ lại tấn công đến nỗi bị trọng thương.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn lúc này tức giận đến muốn hộc máu, y rất muốn nhổ vào mặt Sở Mặc, túm lấy cổ áo của hắn mà nói:

    - Ngươi mới bị trọng thương thôi, còn phía chúng ta thì đã bị thiệt mạng mất hai người đó!

    Nhưng nhìn thấy con thần điểu Chu Tước khắp người những là đuốc lửa, rồi lại còn có con Nguyên thú cửu giới đang lăm le hằm hè nhìn chằm chằm về phía bọn chúng... thì tất cả dũng khí của y rút cuộc đều đã tan biết hết.

    - Chúng ta... sẽ cho Sở công tử một câu trả lời!

    Nói đoạn, môn chủ Thiên Kiếm Môn bèn lấy từ trong nhẫn trữ đồ của mình ra một chiếc bình ngọc hình bầu dục và nói:

    - Đây là bình đan dược trị thương được dùng nguyên dược cực phẩm chế luyện mà thành, có tác dụng khôi phục nội thương... cực tốt.

    Tề tiên sinh cũng biết rõ về loại đan dược này.

    Tề tiên sinh bước lên phía trước cầm lấy lọ đan được đó, ông ta mở ra rồi ngửi mốt cái, rồi sau đó gật gật đầu nói với Sở Mặc:

    - Không sai, đây đích thực là đan dược trị thương cực phẩm.

    Sở Mặc sắc mặt vô cảm, không thể hiện thái độ rõ ràng.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn nghiến răng một cái cố nén sự tức giận, ngay lập tức trước mặt của y hiện ra một đống nguyên thạch, phải có đến hơn một nghìn viên chứ không ít.

    Từ đống nguyên thạch đó phát tán ra một lực dao động thật mãnh liệt.

    - Nguyên thạch cực phẩm!

    Hai mắt của Tiêu Nhất Nguyệt sáng rực lên.

    Đám nữ nhi đệ tử Phiêu Diêu Cung bọn Quách Nhất Hiểu và Triệu Tiểu Tiểu cũng đều muốn sáng bừng cả đôi mắt, tất cả bọn họ đều nhìn về hướng đống nguyên thạch đó.

    Bọn họ đã quá quen thuộc với món đồ này rồi.

    Trước kia khi Phiêu Diêu Cung còn chưa bị giệt vong, cho dù có là những đệ từ cốt cán như bọn họ cũng hiếm khi mới có thể nhận được loại nguyên thạch cao cấp này.

    - Chừng đây là một nghìn tám trăm nguyên thạch cực phẩm, coi như là món quà tạ tội của Thiên Kiếm Môn với Sở công tử.

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn xót xa nói:

    - Trên người chúng tôi.... cũng chỉ còn có chừng này mà thôi.

    - Không đủ.

    Lúc này Sở Mặc chỉ thản nhiên nói có hai từ như vậy thôi.

    Dù gì cũng đã đắc tội với hắn rồi, hai bên đã kết thù oán hận rồi, vậy thì Sở Mặc chẳng cần ngại ngần gì mà không khiến cho mối thù này thâm sâu hơn một chút nữa.

    Hôm nay nếu như không khiến cho đám người Thiên Kiếm Môn bọn chúng phải tức ói máu thì những kẻ đó quả thực cho rằng Sở Mặc hắn là kẻ dễ bị bắt nạt như vậy đó.

    - Sở công tử...

    Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại!

    Tên lão giả đại năng Ngộ Tâm Cảnh đứng bên cạnh môn chủ Thiên Kiếm Môn nhìn Sở Mặc một cách lạnh lùng và nói:

    - Làm người đừng có ép người khác vào đường cùng...

    Sở Mặc ngẩng đầu lên nhìn tên lão giả đại năng Ngộ Tâm Cảnh đó, hắn cười nhạt và hỏi:

    - Sao nào, chẳng phải các ngươi nói hôm nay ta buộc phải chết hay sao?

    - Ngươi...

    Tên lão giả đó tức thì nghẹn lời không nói tiếp được câu nào.

    Quả thực bọn chúng ban nãy không hề muốn tha cho tên thiếu niên này một mạng, lại càng không nghĩ tới việc làm người thì đừng ép người khác vào đường cùng.

    - Giao nộp hết nhẫn trữ đồ của các ngươi ra đây đi.

    Đừng có lấy ra từng cái từng cái một như thế, ta... không phải là ăn mày.

    Sở Mặc từ tốn nói.

    - Sở Mặc ngươi...

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn thất sắc tức giận.

    Tên tiểu tử này đích thực là cậy thế hiếp người mà, lại còn ép bọn ta vào đường chết!

    - Hôm nay các ngươi tới đây, không những muốn cướp đồ của ta mà còn tính lấy mạng của ta nữa.

    Sở Mặc nhìn môn chủ Thiên Kiếm Môn và nói:

    - Nhưng ta thì sao, ta chỉ yêu cầu các ngươi để lại đồ vật mà sống sót cút xéo khỏi nơi đây...

    So sánh hai hành động đó với nhau thì ta cho rằng bản thân mình đã quá nhân từ với đám người các ngươi rồi.

    Lúc này, Đại Công Kê trong dáng vẻ của Chu Tước đột nhiên phát tán thêm ra thật nhiều những đuốc lửa hừng hực cháy một cách đáng sợ.

    Dường như có một khí mãnh liệt đang muốn nổ tung lao về phía đám người Thiên Kiêm Môn mà tấn công tới.

    -----o0o-----

    Chương 415 : Tâm tư của Đế vương

    Chương 415 : Tâm tư của Đế vương

    - Ta nộp...

    Môn chủ Thiên Kiếm Môn tức thì hô lớn.

    Rồi sau đó y nhìn đám người đứng bên cạnh mình, nghiến răng kìm cơn giận, y nói:

    - Tất cả nộp hết ra đi!

    Đám người bên phía Thiên Kiếm Môn chỉ còn lại có năm người, bọn chúng lặng lẽ khiêng xác của Lục trưởng lão rời đi.

    Đám người đó rời đi một cách tủi nhục nhưng tốc độ thì thật nhanh lẹ.

    Tất cả bọn chúng đều sợ con Chu Tước đó đột nhiên lại thay đổi chủ ý mà ra tay sát hại bản thân mình.

    Vì thế nên đám người của Thiên Kiếm Môn gần như chẳng do dự nữa mà ngay lập tức rời khỏi Viêm Hoàng Thành.

    Ngô Nhất Cúc và Mạnh Nhất Lân cũng đi theo đám người đó.

    Ngô Nhất Cúc không hề do dự chút nào mà ôm theo đứa con của mình, nhanh chóng rời khỏi đó.

    Nhưng Mạnh Nhất Lan thì khác, trước khi rời đi ả dường như muốn nói điều gì đó với Tiếu Nhất Nguyệt và đám đệ tử của Phiêu Diêu Cung.

    Chỉ có điều tám nữ nhi đệ tử Phiêu Diêu Cung trong đó có Tiêu Nhất Nguyệt đều ngoảnh đầu quay đi, không một ai muốn đoái hoài gì đến ả nữa.

    Con đường đi là do mình tựa chọn lựa, dù đúng dù sai đều là do quyết định của bản thân mình.

    Nếu đã lựa chọn rồi thì không còn đường để quay lại nữa, không thể trách móc được bất cứ một ai.

    - Vù!

    Đám người đó vừa mới đi khỏi, con Chu Tước cũng giang rộng đôi cánh mà bay thẳng lên trời.

    Tất cả mọi người đều nhìn con thần điểu đó một cách kính sợ.

    Nó bay thẳng lên trời cao, nhanh chóng khuất bóng sau chín tầng mây.

    Tề tiên sinh thổn thức, cười khổ một cái rồi nói:

    - Bên cạnh công tử có một thần vật cường mạnh uy lực như vậy bảo vệ cho ngài, tiểu lão ta ở đây tự nhiên cảm thấy bản thân thật thừa thãi...

    - Tề tiên sinh nói gì vậy...

    Sắc mặt của Sở Mặc vẫn còn rất yếu ớt, hắn nói với Tề Sơn tiên sinh:

    - Tề tiên sinh tới đây trợ giúp quả thực khiến cho ta rất vui.

    Nói đoạn, sắc mặt của Sở Mặc thay đổi trở nên khó coi vô cùng, phù một tiếng, hắn ói ra một ngụm máu tươi.

    Tiếp theo đó... cả người ngã ra về đằng sau.

    - Cung chủ!

    - Công tử...

    Đám người Tiêu Nhất Nguyệt và Tề Sơn tức thì lo lắng hoảng loạn.

    Tề Sơn tiên sinh vội vàng bước lên trước, xem xét tình trạng của Sở Mặc, mặt ông ta sầm lại rồi nói:

    - Nhanh chóng mang công tử tới một nơi an toàn, vết thương của Sở công tử quá nghiêm trọng!

    Tiểu Sài Khuyển cũng lo lắng cuống quýt quay vòng vòng xung quanh, cổ họng nó phát ra những tiếng kêu thê lương.

    Tiêu Nhất Nguyệt vội vàng cùng với mọi người khiêng Sở Mặc về Phàn phủ.

    Những chuyện trên đời này thật khó mà thập toàn thập mỹ.

    Cho dù trong lòng có hy vọng mọi chuyện có được kết cục hoàn mỹ đến như thế nào đi chăng nữa thì trên thực tế hoàn mỹ... chỉ có thể tồn tại ở trong thế giới huyễn tưởng mà thôi.

    Cũng giống như hiện tại.

    Hôn lễ của lão gia Phàn Vô Địch đã bước tới hồi kết.

    Nhưng Sở Mặc, người mà đáng lẽ lúc này phải có mặt ở đây để chúc mừng cho ông nội của mình, thì lại không thấy hắn xuất hiện.

    Một số nhân vật tiếng tăm trong vùng tham dự buổi tiệc đều đang thì thầm bàn tán với nhau, suy đoán lý dò vì sao Sở Mặc lại không có mặt ở đây, có chuyện gì đã xảy ra mà khiến cho hắn lại không xuất hiện trong sự kiện quan trọng như thế này.

    Phàn Vô Địch và Long Thu Thủy hai người đó, nhìn thì có vẻ như đang tươi cười vui vẻ, nhưng kỳ thực trong lòng thì nóng như có lửa đốt!

    Chỉ là vì hôm này là ngày đại hỉ của hai người bọn họ, Phàn Vô Địch và Long Thu Thủy là hai nhân vật chính của bữa tiệc ngày hôm nay.

    Hai người đó không thể rời đi giữa chừng được, nếu không... thì quả thực quá thất lễ.

    Hoàng Thượng ngồi ở phía bên kia, gương mặt của ông ta hoàn toàn không hề để lộ bất cứ một thái độ gì hết.

    Nhưng ở sâu trong ánh mắt của Hoàng Thượng thì lại thoáng qua một chút khoái trá.

    Gần như không một ai biết rằng, hậu đài của Hoàng Đế Đại Hạ kỳ thực chính là Thiên Kiếm Môn!

    Chuyện này kỳ thực thì ngay đến cả Đạm Đài tiên sinh... cũng không được rõ!

    Đứng đằng sau lưng Hoàng Gia chắc chắn sẽ có những thế lực môn phái hậu thuẫn, đó là điều mà tất cả mọi người đều biết.

    Nhưng môn phái đó rút cuộc là môn phái nào thì trước giờ vẫn là đề tài bàn tán của đám đông.

    Vì có đến chừng mười mấy môn phái có mối quan hệ mật thiết hảo hữu với Hoàng Gia Đại Hạ, chẳng ai biết được môn phái nào càng thân thiết với Hoàng Thất hơn một chút.

    Bí mật này chỉ có các đời Hoàng Đế mới hiểu rõ được thôi!

    Trước khi mỗi đời Hoàng Đế băng hà thì bí mật này mới được truyền lại cho người thừa kế của mình.

    Hay nói theo cách khác, trong Đại Hạ này hiện tại chỉ có duy nhất một mình Hoàng Thượng mới biết sự việc này.

    Lần này trước khi Thiên Kiếm Môn tới đây, bọn chúng đã dùng cách thức liên lạc cũ nhất và cũng là đặc biệt nhất để gửi thông tin đến cho Hoàng Thượng.

    Hoàng Thượng cũng đã phái người dùng một phương thức mà người ngoài hoàn toàn không thể hiểu được để truyền thông tin tới cho đám người của Thiên Kiếm Môn.

    Trước giờ thái độ của Hoàng Thượng với Sở Mặc thường rất phức tạp.

    Ông ta vừa hy vọng Sở Mặc có thể trở nên đủ mạnh, có thể bảo vệ được Đại Hạ, nhưng cũng lại lo lắng hắn sẽ đe dọa đến quyền lực của mình!

    Dù sao thì Sở Mặc cũng là một thiếu niên, đã là thiếu niên thì chắc chắn sẽ có những lúc nông nổi.

    Ông nội của hắn lại là một vị danh tướng của Đại Hạ, có uy tín rất lớn trong quân đội.

    Nếu Sở Mặc từ nhỏ đã gia nhập một đại môn phái nào đó thì có lẽ Hoàng Thượng quả thực đã không phải lo lắng gì hết rồi.

    Vì chỉ cần hắn gia nhập một môn phái nào đó thì có nghĩa là Sở Mặc đã lựa chọn rời xa thế tục, gần như không còn quan tâm đến bất cứ sự việc gì trong thế tục này nữa.

    Nhưng Sở Mặc lại không như vậy!

    Y được sinh ra trong thế giới trần tục, từ nhỏ lớn lên trong thế tục, hắn có mối liên quan quá nhiều... với thế tục này!

    Sở Mặc âm thầm tạo tổ chức đó, người ngoài không biết việc đó, nhưng thần là người thống trị cao nhất của Đại Hạ thì sao Hoàng Thượng lại không biết điều đó cơ chứ?

    Hơn nữa hắn cùng với Hứa Phù Phù, con cháu của đại gia tộc quyền quý, lại là huynh đệ, đồng thời có những công lao to lớn quan trọng đối với quân đội.

    Trong đám thanh niên của Đại Hạ này Sở Mặc là người có được uy danh to lớn đến mức ngay cả bản thân của hắn cũng không thể tưởng tượng nổi.

    Đó quả thực là một tên thiếu niên có quá nhiều ưu điểm, có năng lực, có dã tâm..., là một một tên thiếu niên thế tục được ông trời ưu ái ban tặng cho thật nhiều ân huệ!

    -----o0o-----

    Chương 416 : Thái độ thay đổi trong nháy mắt. (1)

    Chương 416 : Thái độ thay đổi trong nháy mắt. (1)

    Những hắn cũng là một yêu nghiệt thực sự!

    Nếu có một ngày nào đó Sở Mặc muốn tạo phản, thì Hoàng Thượng thực sự chẳng có đủ tự tin bản thân mình có thể khống chế được hắn.

    Nếu lấy môn phái để chèn ép hắn ư, sư phụ của Sở Mặc là Phi Thăng Giả, trên thế gian này còn có môn phái nào có thể chèn ép được hắn nữa?

    Nếu lấy quyền lực trong thế tục này để chèn ép hắn ư, uy danh của Sở Mặc vang xa mọi nơi, có vô số người còn muốn tham gia tạo phản cùng hắn nữa đó...

    Vì thế nên Sở Mặc vàng trở nên cường mạnh bao nhiêu, uy danh càng vang xa bao nhiêu thì sự nguy hiểm của hắn với Hoàng Thượng... lại càng lớn bấy nhiêu.

    Tuy rằng hiện tại Sở Mặc chưa hề có bất cứ dấu hiệu làm phản, nhưng lòng người là thứ mà ai có thể nói chắc được cơ chứ?

    Vì thế nên ông ta sẽ không tự mình ra tay để đối phó với Sở Mặc, nhưng nếu có người khác muốn đối phó với hắn thì Hoàng Thượng cũng sẽ không gây trở ngại gì hết.

    Thậm chí ngược lại, ông ta còn ngầm giúp đỡ cho bọn chúng...

    Và lần này cũng không phải là trường hợp ngoại lệ.

    Nếu Sở Mặc không bận tâm đến đám nữ nhi đệ tử của Phiêu Diêu Cung mà tiếp tục ở lại để tham dự hôn lễ của ông nội hắn và Long Thu Thủy, thì Thiên Kiếm Môn sau khi khống chế được đám đệ tử của Phiêu Diêu Cung cũng sẽ tới đây làm loạn một phen thôi!

    Dù gì đi chăng nữa thì lần này Sở Mặc chắc chắn sẽ phải chết!

    Tuy Đạm Đài tiên sinh dường như đã tới đó cứu hắn rồi, nhưng Hoàng Thượng tin rằng chỉ dựa vào một mình Đạm Đài tiên sinh... thì hoàn toàn không thay đổi được đại cục!

    Kẻ mạnh có tính khí của kẻ mạnh, Đạm Đài tiên sinh cảm thấy bản thân mắc nợ Sở Mặc nên ông ta phải trả ơn hắn.

    Ông ta muốn đi cứu hắn, Hoàng Thượng đương nhiên không ngăn cản.

    Vì thế nên lúc này, ở trong buổi lễ này chỉ có duy nhất vị Hoàng Đế Bệ hạ này là vui vẻ nhất.

    Nhưng Hoàng Thượng lòng dạ thâm sâu, trước khi hoàn toàn xác nhận được thông tin thì ông ta sẽ không có bất cứ một hành động gì hết!

    Nếu có tin báo rằng Sở Mặc đã chết thì... hôn lễ ngày hôm nay sẽ ngay lập tức được biến thành một đại hội thẩm phán!

    Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.

    Có trách thì chỉ trách Phàn Vô Địch thôi, một thân một mình tự do tự tại không muốn, lại còn đi cưới một cô vợ làm gì.

    Hoàng Thượng nhìn Phàn Vô Địch đang tiến lại gần chỗ ông ta để kính rượu, một dòng suy nghĩ lướt nhanh trong đầu ông ta.

    Hoàng Thượng thầm nghĩ: Xin lỗiông, Phàn lão tướng quân, chỉ cần có tin báo cháu của ngươi đã chết thì trẫm... chắc chắn sẽ ra tay với ngươi thôi!

    Trẫm... sẽ không giết chết ngươi, nhưng tuyệt đối sẽ khiến cho ngươi mất hết tất cả!

    Tân nương của ngươi... là người của Đại Tề, chỉ hai chữ gian tế thôi cũng đủ để khiến cho nàng không thoát khỏi kiếp nạn rồi!

    Hoàng Thượng lướt nhìn Hứa Trung Lương đang đứng bên cạnh, trong lòng cười thầm: Ngươi cho rằng ngươi đuổi cháu mình ra khỏi nhà, nhận người phụ nữ này làm nghĩa muội... thì mọi chuyện coi như xong rồi hay sao?

    Ngươi sai rồi!

    Chức quan Thủ Phụ Nội Các của ngươi...

    Chỉ cần Sở Mặc chết đi thì ta ngay lập tức sẽ thay người khác vào vị trí đó!

    Để trẫm nghĩ xem... còn ai thích hợp hơn nữa với vị trí đó đây.

    Người đó bắt buộc phải có đủ năng lực để xử lý những việc nội chính.

    Vì dù sao thì sắp tới đây biên cương Đại Hạ... nhanh chóng được mở mang rộng lớn gấp bội lần hiện tại rồi.

    Lúc này bên ngoài đột nhiên có một người hớt ha hớt hải chạy vào, thì thầm vài câu đó bên tai Hoàng Thượng.

    Hoàng Thượng vốn đang ngồi ngay ngắn trên ghế bỗng dưng sắc mặt ông ta đột ngột thay đổi rồi thất thanh la nói:

    - Cái gì?

    Có thể khiến cho Hoàng Thượng thất thố như vậy thì hiển nhiên không phải là chuyện nhỏ.

    Đám trọng thần Hứa Trung Lương, Phương Minh Thông và Hạ Kinh đứng bên cạnh đều nhìn về phía Hoàng Thượng.

    Lúc này Phàn Vô Địch dẫn theo Long Thu Thủy đi về phía Hoàng Thượng, theo sau là một thị nữ bưng rượu đi cùng.

    Bọn họ chuẩn bị chúc rượu Hoàng Thượng thì nhìn thấy thái độ của ông ta thay đổi một cách đáng kinh ngạc như vậy thì trong lòng Phàn lão tướng quân bèn chột dạ một cái.

    - Bệ hạ...

    Lão thần tới chúc rượu ngài!

    Cả đời Phàn Vô Địch sống trong quân đội vì thế nên ông hoàn toàn không hiểu rõ lắm về nhân tình thế sự.

    Nhưng Phàn lão tướng quân là một vị võ tướng nên...

    ông khá mẫn cảm với thứ gọi là khí sắc tinh thần!

    Phàn Vô Địch có thể cảm nhận được một cách rất rõ ràng rằng trong khoảnh khắc đó, Hoàng Thượng đã thể hiện rõ một thái độ kinh ngạc hãi hùng và thất vọng!

    Rồi ông lại liên tưởng tới những câu nói mà cháu nội của mình trước khi rời đi đã nhờ Sở Yên chuyển lời tới.

    Trong lòng Phàn Vô Địch thoạt nhiên muốn thở phào một cái nhẹ nhõm.

    Ông biết rằng đứa cháu nội của mình... có lẽ đã vượt qua được nguy hiểm!

    Hoàng Thượng ngẩng đầu nhìn Phàn Vô Địch, ông ta đột nhiên có cảm giác rằng, người đang đứng trước mặt mình đây... chính là Phàn Vô Địch, nhưng dường như trông ông có vẻ như trẻ ra hơn chục tuổi, gương mặt tươi cười, dáng vẻ mừng rỡ.

    Trong lòng Hoàng Thượng lại cảm thấy thoáng chốc các luồng cảm xúc đan xen với nhau, trở nên vô cùng phức tạp.

    Tuy rằng Hoàng Thượng vẫn ngồi đó bất động, nhưng ông ta đã bừng chén rượu lên rồi cười nói mà đáp lời rằng:

    - Lão tướng quân vất vả nhiều năm, chiến công hiển hách, nay cuối cùng ông cũng đã yên bề gia thất.

    Trẫm chúc cho hai người được đầu bạc răng lòng, chén rượu này Trẫm sẽ uống cạn!

    Hoàng Thượng nói đoạn bèn ngẩng đầu mà cạn chén rượu.

    Phàn Vô Địch khẽ ngây người, gương mặt tức thì thể hiện sự cảm động, ông cũng uống cạn chén rượu đang cầm trong tay.

    Rồi sau đó lão tướng quân quay người qua phía thị nữ, rót lấy hai chén rượu và cười nói tiếp:

    - Bệ hạ thương xót, lão thần uống liền ba chén để tỏ lòng tạ ơn Bệ hạ!

    Nói đoạn, Phàn Vô Địch bèn uống cạn liền ba chén rượu.

    Những người đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng đó mà chỉ biết ngây người kinh ngạc.

    Phàn Vô Địch có uống cạn ba chén rượu cũng được, uống cạn ba mươi chén rượu thì cũng như vậy, bọn họ sẽ không lấy làm ngạc nhiên.

    Vì vị lão tướng này ngoài việc nức tiếng là đại tướng đánh trận giỏi ra thì còn lại cũng chỉ là tửu lượng vô cùng lợi hại mà thôi.

    Người khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc đó chính là Hoàng Thượng!

    Ở trong trường hợp này, thân là Hoàng Thượng một nước có thể tham dự buổi tiệc quả là đã rất nể mặt cho chủ nhân bữa tiệc rồi.

    Nay Hoàng Thượng lại còn chủ động uống cạn một chén rượu...

    Lẽ nào những lời đồn về việc Hoàng gia chèn ép hai ông cháu Phàn Vô Địch và Sở Mặc chỉ là những điều đơm đặt sai sự thực hay sao?

    -----o0o-----

    Chương 417 : Thái độ thay đổi trong nháy mắt. (2)

    Chương 417 : Thái độ thay đổi trong nháy mắt. (2)

    Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông liếc mắt nhìn lẫn nhau, hai người bọn họ đều cảm nhận thấy được sự kinh ngạc trong ánh mắt của đối phương.

    Thân Vương Hạ Kinh đứng bên cạnh đó cũng hết sức ngạc nhiên, y nhìn Hoàng huynh của mình với ánh nhìn hoàn toàn khó hiểu.

    Trực giác mách bảo Hạ Kinh rằng sự việc này có liên quan rất nhiều tới những câu nói mà ban nãy người đó thì thầm bên tai Hoàng huynh.

    Hạ Kinh không đoán sai, kẻ đến truyền tin ban nãy chính là một tên cận vệ của Hoàng Thượng, chỉ hơn ba mươi tuổi nhưng bản lĩnh thì rất khá, đã tu luyện đến Thiết Huyết Cảnh!

    Cũng là một hậu duệ chính thống của Thiên tử!

    Hạ Kinh nhận ra người này, y từng giao lưu học hỏi các vấn đề về võ thuật với Đại Cung Phụng Uất Trì tiên sinh trong phủ của mình.

    Tên cận vệ này vừa mới thuật lại cho Hoàng Thượng một lượt nhưng sự việc vừa mới xảy ra.

    Tuy rằng y không thể nói quá chi tiết nhưng một vài những điểm mấu chốt thì đều đã được nêu ra hết rồi!

    Chu Tước, Nguyên Thú cấp chín, Uấy Trì, Đạm Đài, đám đệ tử của Phiêu Diêu Cung....

    Thiên Kiếm Môn đã mất đi hai vị trưởng lão, tổn thất nặng nề...

    Sau cùng bọn chúng buộc phải rời khỏi Viêm Hoàng Thành một cách thê thảm!

    Đạm Đài và Uất Trì xuất hiện ở đó thì chẳng khiến cho Hoàng Thượng cảm thấy ngạc nhiên làm gì, nếu như hai người bọn họ không tới thì mới khiến cho ông ta cảm thấy kinh ngạc.

    Dù sao thì bọn họ đều nợ ân tình của Sở Mặc, xét về tình về lý mà nói thì đều ên phải tớ đó một phen.

    Nhưng hai người này tuy sinh sống trong thế tục, nhưng lại đều có được những địa vị cao đến khó tưởng.

    Nhưng đối với đám môn chủ của các đại môn phái mà nói thì kỳ thực hai người đó cũng chỉ có đến vậy thôi, chẳng có gì đáng để nhắc đến!

    Ngay cả khi lúc này Đạm Đài tiên sinh đã phát triển lên một bậc, đã bước vào tới Ngộ Tâm Cảnh...

    Nhưng cũng chỉ một nhân vật có được sức mạnh đại năng mà thôi!

    Trong các đại môn phái, những nhân vật như vậy, tuy không dám nói rằng có rất nhiều nhưng tuyệt nhiên cũng không phải là ít.

    Vì thế nên Hoàng Thượng hoàn toàn không bận tâm đến hai người bọn họ sẽ làm những gì, ông ta cũng tin rằng hai người Đạm Đài và Uất Trì sẽ đều chọn cách bảo vệ tính mạng của mình.

    Nhưng vấn đề ở đây chính là...

    Chu Tước!

    Trong Viêm Hoàng Thành này lại xuất hiện một thần thú chỉ có trong truyền thuyết như vậy!

    Còn nữa, Nguyên thú cấp chín đó là từ đâu tới vậy?

    Thân là bậc Đế Vương của một nước, nhưng ông ta cũng như mọi người khác đều rất mơ hồ hoài nghi về việc Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ có thực sự tồn tại hay không.

    Ông ta cho rằng cho dù những thần thú đó có thực sự tồn tại ở trong thế giới này đi chăng nữa thì chúng đều sớm rời khỏi thế giới này rồi.

    Thật không thể ngờ được rằng hôm nay Chu Tước, thần thú trong truyền thuyết đó, lại xuất hiện ngay trên mảnh đất mà mình cai trị.

    Không một ai nhìn thấy nó từ đâu tới, nhưng khi con Chu Tước đó rời đi, nó giang rộng đôi cánh của mình, đập mạnh vào không trung.

    Rất nhiều người trong Viêm Hoàng Thành đã chứng kiến được khung cảnh Chu Tước lao thẳng lên chín tầng mây.

    Sự việc này không thể là giả được!

    Còn nữa, Nguyên thú cấp chín đó tuy không thể so sánh được với thần thú trong truyền thuyết, nhưng nó cũng là sinh linh mạnh nhất trong Tứ Tượng Đại Lục này!

    Sao bọn chúng lại có thể đồng thời xuất hiện ở bên cạnh Sở Mặc được cơ chứ?

    Lại còn đều muốn giúp cho Sở Mặc?

    Lẽ nào vị sư tôn của Sở Mặc quả thực thần kỳ đến như vậy hay sao?

    Sau khi y rời khỏi đây... mà vẫn có thể sắp xếp những người bảo vệ cho sự an nguy của đệ tử mình?

    Trái tim của Hoàng Thượng đập thật nhanh.

    Vì thế nên chén rượu đó của Phàn Vô Địch ông ta buộc phải uống!

    Có một mối ràng buộc là Phàn Vô Địch đây thì cho dù Sở Mặc làm bất cứ việc gì cũng đều phải suy nghĩ đắn đo cho thật kỹ!

    Ý nghĩ này thoáng chốc vụt lóe lên trong lòng Hoàng Thượng, rồi sau đó... nó càng lúc càng trở nên mãnh liệt hơn.

    Hoàng Thượng nhìn Phàn Vô Địch liên tục uống cạn ba ly rượu thì mỉm cười và nói:

    - Lão tướng quân tuy tuổi cao nhưng tráng kiện, phong độ không kém gì năm xưa!

    Phàn Vô Địch có chút ngượng ngùng rồi mỉm cười nói:

    - Lão thần đã già rồi, sau này lão thần chỉ biết an phận ở trong nhà trồng hoa dương già thôi!

    Câu nói này khiến cho rất nhiều người phải nháy mắt liên tục.

    Ánh mắt mọi người nhìn về phía Phàn Vô Địch chan chứa sự tôn kính.

    Tuy Hoàng Thượng ban cho Phàn Vô Địch một địa vị xứng đáng, nhưng lại cướp đoạt đi quân quyền mà vị lão tướng này đã dành cả đời để phấn đấu.

    Nói ra thì đó quả thực là một sự bất công cho Phàn lão tướng quân.

    Nhưng thử xem vị lão tướng quân đó đã hành xử như thế nào, một phẩm giá cao sang phải không?

    Tuy bản thân phải chịu đựng đãi ngộ bất công nhưng ông lại bình thản điềm đạm đối đáp lại với Hoàng Thượng, sau này chỉ an phận ở nhà trồng hoa.

    Nói theo cách khác thì Phàn lão tướng quân chuẩn bị dưỡng già.

    Hoàng Thượng nhướn mày một cái, giả bộ giận dữ rồi nói:

    - Không thể được!

    Phàn tướng quân đang trong độ tuổi sung mãn, chính là lúc cần phải tận sức vì nước, sao ngài có thể về quê dưỡng lão được cơ chứ?

    Ngài muốn lười biếng phải không, Trẫm không đồng ý đâu!

    Nói rồi đó, Trẫm chỉ cho phép ngài được nghỉ ngơi một tháng mà thôi, để cho Phàn tướng quân được hưởng thụ tân hôn, tránh người đời kêu Trẫm không niệm tình người, ha ha ha.

    Hoàng Thượng cười sảng khoái và nói:

    - Một tháng sau, ngài phải ngoan ngoan quay trở lại quân đội cho Trẫm!

    Tới lúc đó vẫn còn rất nhiều quyết sách quan trọng cần phải đích thân ngài quyết định đó!

    Tất cả mọi người có mặt trong đại sảnh của buổi tiệc đều há hốc miệng kinh ngạc khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

    Bọn họ quả thực không dám tin những điều mình đang được nhìn thấy và nghe thấy, trong lòng đều sôi sục ý nghĩ:

    - Chuyện này là như thế nào đây?

    Hai người đám Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông liếc nhìn lẫn nhau.

    Phương Minh Thông khẽ run run môi, tuy không phát ra bất cứ một âm thanh gì, nhưng dường như Hứa Trung Lương đã hiểu được ý của đối phương.

    Có chuyện rồi!

    Hôn lễ của Phàn Vô Địch đã được kết thúc trong một không khí chan chứa sự kỳ quái như vậy.

    Hôn lễ kết thúc, Phàn lão tướng quân và Long Thu Thủy, hai người bọn họ đều cố kìm nén sự lo lắng trong lòng của mình, miễn cưỡng tươi cười tiễn khách ra về, rồi sau đó hai người đó ngay lập tức quay trở về Phàn phủ.

    Bọn họ chỉ nhanh chóng muốn biết rút cuộc là đã xảy ra chuyện gì.

    -----o0o-----

    Chương 418 : Không tìm thấy Sở Mặc

    Chương 418 : Không tìm thấy Sở Mặc

    Hơn nữa vốn định rằng lão tướng quân và Long Thu Thủy sẽ ở lại đây để ổn định cho hôn lễ của hai vãn sinh, đồng thời chúc phúc cho bọn chúng.

    Nhưng lúc này thì hai người đó đã không tính được nhiều đến như vậy rồi.

    Ngay khi đó, Sở Yên vội vã bước tới nói thì thầm vào tai Phàn lão tướng quân vài câu.

    Sắc mặt của Phàn lão tướng quân đột nhiên trở nên vô cùng khó coi, ông nói với Long Thu Thủy:

    - Thu Thủy, một lát nữa nàng ở lại đây một mình và đại diện cho ta tham gia đám cưới của Phù Phù.

    Ta phải về phủ một chuyến!

    Tuy Long Thu Thủy nóng ruột vô cùng, nhưng nàng lại là một người vô cùng hiểu chuyện.

    Nàng biết rằng chắc hẳn phải là đã xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng, nên thấy vậy Thu Thủy ngay lập tức gật đầu và nhẹ nhàng nói:

    - Lão gia ngài cứ đi giải quyết công việc đi.

    Mọi việc ở đây để cho thiếp gánh vác là được rồi!

    Trong lòng Phàn Vô Địch cảm thấy ấm áp vô cùng, ông dịu dàng nói với Long Thu Thủy:

    - Sự việc đã kết thúc rồi, nhưng Mặc Nhi đã bị trọng thương hôn mê, ta cần phải ngay lập tức quay về xem tình hình ra sao.

    Nàng cũng đừng quá lo lắng.

    Sự lo lắng hiện rõ mồm một trên gương mặt của Long Thu Thủy:

    - Mặc Nhi không sao chứ?

    Tuy rằng không có tình cảm sâu sắc, nhưng Long Thu Thủy vẫn rất quan tâm tới Sở Mặc.

    Vì hiện tại bọn họ đều đã trở thành người một nhà rồi, ngay đến cả vận mệnh cũng đều đã đan xen vào với nhau rồi.

    Long Thu Thủy nghe nói Sở Mặc bị trọng thương hôn mê thì nàng cũng đau lòng lắm.

    - Yên tâm!

    Phàn Vô Địch nhìn Long Thu Thủy một cái rồi sau đó gọi mấy tên tâm phúc của mình tới và nhanh chóng rời đi.

    Sau hơn nửa canh giờ thì sự việc xảy ra ở bên đó đã nhanh chóng được lan truyền ra khắp Viêm Hoàng Thành.

    Đám trọng thần trong triều và vương công quý tộc ban nãy mới tham gia hôn lễ của Phàn Vô Địch cũng đều đã biết được toàn bộ quá trình diễn ra sự việc ở trong Viêm Hoàng Thành ngay sau khi rời khỏi đại sảnh yến tiệc Hoàng gia.

    Mãi cho tới lúc này bọn họ mới bừng tỉnh ngộ, cuối cùng mới hiểu được vì sao ban nãy Hoàng thượng lại có những phản ứng như vậy.

    - Trời ơi...

    Chu Tước, không thể tin được trên thế gian này thực sự có tồn tại loại sinh vật này, ta vẫn còn cho rằng nó chỉ có trong truyền thuyết mà thôi.

    - Tại sao không phải là Thanh Long cơ chứ?

    - Những điều này không với là mấu chốt của vấn đề, điều quan trọng là ở chỗ vì sao Chu Tước lại có thể đi bảo vệ một người phàm trần?

    - Sở công tử chưa chắc đã là người trần!

    Một người trần tục mà có thể chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi có một năm đã làm được biết bao nhiêu những chuyện khiến cho người ta không thể tưởng tượng được ra như vậy hay sao?

    Mọi người bàn tán sôi nổi, trọng tâm của vấn đề chỉ xoay quanh một mình Sở Mặc.

    Hoàng Thượng mang theo một đám người, vội vàng hồi Cung.

    Còn hôn lễ của Hứa Phù Phù thì cho dù không có sự việc này đột ngột xảy ra thì ông ta cũng không định tham gia.

    Hứa gia chẳng qua chỉ là một thế gia tam đại danh giá mà thôi, họ chưa có đáng để Hoàng Thượng nể mặt đến như vậy.

    Chứ càng không nói tới việc Hứa Phù Phù lại còn là hậu duệ đời thứ ba của Hứa gia, kẻ bị đuổi ra khỏi nhà.

    Lúc này Hoàng Thượng muốn biết rõ rút cuộc là đã xảy ra chuyện gì!

    Nghe nói Sở Mặc dường như đã hôn mê bất tỉnh, nhưng là hôn mê thực sự hay là giả vờ hôn mệ.

    Nếu là thực sự hắn đã hôn mê thì ông ta nên có phản ứng như thế nào; nếu là giả vờ hôn mê thì ông ta lại nên có phản ứng như thế nào...

    Những điều này đều là những sự việc rất quan trọng cần phải suy nghĩ thấu đáo.

    Thậm chí nó còn có thể liên quan đến tương lai quốc vận của cả Đại Hạ này!

    Không còn cách nào nữa rồi, ai sui khiến hắn quá xuất chúng như vậy làm chi, tuổi nhỏ như vậy mà đã có thể làm được những sự việc kinh thiên động địa đến nhường đó.

    Hứa Trung Lương vì muốn tránh phiền phức nên cũng rời khỏi đó luôn.

    Đồng thời, ông cũng muốn tìm hiểu cho rõ sự việc gì đã xảy ra.

    Đại Nguyên Soái Phương Minh Thông thì lại không tính được nhiều đến như vậy, ông ta đi thẳng tới Phàn phủ.

    Tuy Phương Minh Thông rất nhanh chóng dễ dàng đi vào trong Phàn phủ, nhưng ông ta chưa kịp thông thấy Sở Mặc đâu, thì đã bị đẩy bật ra ngoài rồi.

    - Ngài là Tề tiên sinh?

    - Phải rồi, lão hủ nay đã là người bảo vệ cho Sở công tử.

    Sở công tử lúc này đang bị trọng thương, hôn mê bất tỉnh, không tiện cho người ngoài vào thăm nom.

    Xin Nguyên Soái ngài dừng bước.

    Đợi sau Công tử tỉnh lại rồi thì lão hủ nhất định sẽ thông báo tới Công tử là ngài đã tới thăm!

    Không còn cách nào khác, Phương Minh Thông chỉ đành rời khỏi Phàn phủ, đồng thời ông ta phái người coi sát sự việc này.

    Lúc này nhất cử nhất động của Sở Mặc thậm chí còn có liên quan đến tinh thần của toàn bộ quan lại đầu não cao nhất của Đại Hạ.

    Đám quan lại đứng đầu triều đó cần đảm bảo rằng chỉ cần có điều gì bất trắc xảy ra với hắn thì bọn họ phải là những người đầu tiên biết được thông tin.

    - Haizz... trưởng thành nhanh quá mà!

    Phương Minh Thông lắc đầu than thở, rồi rời khỏi Phàn phủ.

    Điều mà dân chúng bách tính trong Viêm Hoàng Thành này quan tâm đến nhất đương nhiên chính là con chim khổng lồ toàn thân những là đuốc lửa hừng hực cháy đó.

    Trong một khoảng thời gian ngắn, những tin đồn về con chim khổng lồ đó đã được lan truyền một cách rộng rãi khắp cả trong Viêm Hoàng Thành.

    Hứa Phù Phù đang chuẩn bị cho hôn lễ của mình, gã cuối cùng cũng nghe thấy sự việc vừa mới xảy ra.

    Vị Hứa thập công tử này, người đã bị đuổi ra khỏi nhà, bỗng chốc như muốn phát điên.

    - Không kết hôn nữa...

    Kết hôn cái mẹ gì nữa!

    - Chó chết, huynh đệ của ta còn sống chết chưa biết thế nào, ta lại có thể ở đây mà cử hành hôn lễ linh đình hay sao...

    Ta, ta có thể tiếp tục tiến hành hôn lễ thì ta có còn là người nữa hay không?

    - Không được, không ai được ngăn cản ta, ta nhất định phải đi xem sao!

    - Mai Nhi, nàng sẽ ủng hộ ta phải không?

    Chúng ta cùng đi thôi!

    - Ừm, Mai Nhi của ta là tốt nhất trần đời, dù sao ta cũng hiểu rồi, lòng người.... thật là lạnh lùng một cách chó má.

    Tất cả đều cho rằng Hứa Phù Phù ta bị đuổi ra khỏi nhà thì đã mất đi giá trị mà bọn chúng có thể lợi dụng rồi, không có một ai muốn tới tham gia hôn lễ của ta...

    Được thôi, vậy thì càng hay, đại sảnh yến tiệc của Hoàng gia này ta cũng chẳng muốn ở lại đây làm gì!

    -----o0o-----

    Chương 419 : Tử Kim Sắc Huyết. (1)

    Chương 419 : Tử Kim Sắc Huyết. (1)

    Mặc cho đám người bọn Sở Yên có khuyên can thế nào đi chăng nữa thì Hứa Phù Phù nhất mực không chịu nghe lời.

    Gã chẳng còn lòng dạ nào mà tiếp tục tiến hành hôn lễ được nữa.

    Một mặt vì còn chưa biết Sở Mặc sống chết ra sao, đây đương nhiên là điều mà Hứa Phù Phù lo lắng nhất, gã đương nhiên chỉ muốn nhanh chóng biết được tình hình của huynh đệ mình ra sao rồi.

    Một mặt khác thì vì Sở Mặc không có ở đây thì những kẻ vốn dĩ nể mặt hắn nên mới chuẩn bị tới tham dự hôn lễ của Hứa Phù Phù...

    đều đã rời đi rồi!

    Đó cũng chính là lý do mà vì sao Hứa Phù Phù lại chử rủa ầm ĩ lên rằng lòng người lạnh lùng.

    Vị Hứa công tử này cuối cùng cũng hiểu được rằng sự hào quang và danh vọng mà gia tộc của mình mang tới cho bản thân nhiều đến mức nào.

    Đồng thời Phù Phù cuối cùng cũng hiểu được rằng sự ảnh hưởng của người khác... thì là của người khác.

    Ngay cả khi người đó có gần gũi với mình đến đâu đi chăng nữa thì cũng không phải là của mình!

    Hứa Phù Phù lập tức nắm lấy tay của Mai Nhi và ân cần nói:

    - Mai Nhi, bất luận là hôn lễ của chúng ta có được diễn ra hay không hay lúc naof thì mới được tổ chức thì trong lòng của ta nàng chính là vợ ta!

    Nàng yên tâm, phu thê chúng ta cùng đồng tâm thì tuy rằng hai chúng ta không đuổi kịp được Tiểu Hắc ca nhưng rồi cũng sẽ có một ngày ta sẽ khiến cho mọi người trên thế gian này... không dám khinh thường ta nữa!

    Liễu Mai Nhi hiểu được tâm trạng lúc này của Hứa Phù Phù, nàng nhẹ nhàng đáp lại:

    - Thiếp đã được gả cho chàng đã là một sự may mắn lớn nhất rồi, thiếp chình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời này!

    Chúng ta nhanh đi xem tình trạng của Sở công tử ra sao rồi, thiếp cũng lo lắng cho hắn.

    - Chúng ta đi thôi!

    Hứa Phù Phù kéo tay Liễu Mai Nhi, vội vội vàng vàng chạy về phía Phàn phủ.

    Long Thu Thủy và Sở Yên liếc nhìn nhau, cười khổ sở một cái rồi chỉ đành đi theo hai người đó, về Phàn Phủ.

    Nhưng hai người bọn họ và cả Vương Đại Phát, người dường như cùng lúc đi về phía trước cùng với đám người Long Thu Thủy và Sở Yên... tất cả đều không ai nhìn thấy Sở Mặc đâu.

    Hứa Phù Phù gần như muốn nổi điên lên.

    Phàn Vô Địch, người về tới phủ sớm hơn bọn họ được một bước chân, gương mặt sa sầm lại, nhìn thấy Hứa Phù Phù đang đứng đó, gương mặt ông thể hiện sự vui mừng được an ủi, rồi ông trầm giọng nói:

    - Mặc Nhi không có ở trong phủ!

    - Gì cơ?

    Hứa Phù Phù thất sắc ngay tại chỗ.

    Liễu Mai Nhi cũng vậy, kinh ngạc đứng chôn chân tại đó.

    Lão tướng quân nói:

    - Không cần phải lo lắng, nó không có nguy hiểm gì đâu!

    Đại Công Kê dìu Sở Mặc, dọc đường nó nhìn Tiểu Sài Khuyển mà lẩm bẩm trách cứ:

    - Con chó thôi, ngươi nói xem, hôm nay nếu không phải là Kê gia ta đại phát thần uy thì tên tiểu tử này không phải là đã chết rồi hay sao?

    Có phải là may mà nhờ có Kê gia ta không?

    Tiểu Sài Khuyển đi bên cạnh Sở Mặc, gầm gầm gừ gừ rên lên.

    Tuy nó không biết nói nhưng trong tiếng gừ của nó thìchan chứa sự bất mãn.

    Ý của nó rất đơn giản: Cho dù nhà ngươi không xuất hiện thì chủ nhân của ta cũng có thể làm chủ được thế cục!

    - Nhà ngươi thì hiểu cái gì chứ?

    Đám người đó hôm nay rõ ràng là muốn giết chết tên tiểu tử này!

    Thế mà hắn vẫn còn ngu ngơ tự đâm đầu vào rọ.

    Nếu không phải con chó thối nhà ngươi nhiều chuyện đi tìm tới ta thì có lẽ lúc này hắn đã bị đám người đó giết chết rồi!

    Đại Công Kê lải nhải trong miệng, nhưng tốc độ nói thì nhanh như sao băng thoáng vụt qua vậy.

    Đừng nói là người thường, cho dù có là cao thủ thực sự thì cũng hoàn toàn không thể nhìn cho rõ được thân hình của nó.

    Đại Công Kê cứ thế mà vùn vụt lao đi, mang theo cả Sở Mặc.

    Chẳng ai biết được bọn chúng đi tới nơi đâu.

    Cô Bút Đỉnh!

    Long tổ.

    Đại Công Kê đặt Sở Mặc vào trong long tổ rồi sau đó mới thở phào nhẹ nhõm một cái, nó lẩm bẩm nói với Tiểu Sài Khuyển:

    - Nơi đây mới được coi là tương đối an toàn.

    Dự cảm của Kê gia trước giờ luôn là chuẩn xác nhất!

    Nếu ở trong Viêm Hoàng Thành thì chắc chắc sẽ không an toàn!

    Dự cảm của Đại Công Kê quả thực rất lợi hại, lời nói của nó quả thực là lời sấm truyền mà.

    Sự việc đã trôi qua được ba ngày rồi, những gì xảy ra trong hôm đó đã được một số người nhanh chóng xác thực lại.

    Những người nên hiểu rõ nội tình thì cũng đã hiểu rõ hết rồi.

    Bên trong Ngự Thư Phòng của Hoàng Cung Đại Hạ, Hoàng Thượng nét mặt nghiêm nghị nhìn người đàn ông mặc áo đen đang đứng ở trước mặt, ngữ điệu tôn kính muôn phần, ông ta trầm giọng nói:

    - Ta quả thực không biết về tung tích của tên tiểu tử đó.

    Ân Minh lão tổ, lần này ngài tới đây...

    Người có thể khiến cho Hoàng Thượng tự xưng là "ta" thì trên đời này không có nhiều.

    Nhưng người đàn ông mặc áo đen đang đứng trước mặt đây chắc chắn chính là một trong số những người đó.

    Lão ta là Ân Minh, một trong những lão tổ lâu đời của Thiên Kiếm Môn!

    Cũng chính là Tiên Thiên Đại Năng duy nhất trong Thiên Kiếm Môn!

    Tuy Ân Minh vừa mới đạt đến cảnh giới Tiên Thiên không lâu, nhưng lão ta mới chỉ vừa mới tròn một trăm tuổi mà thôi.

    Đối với cảnh giới Tiên Thiên mà nói thì đó thực sự là một niềm kiêu hành tuyệt thế rồi.

    - Ta tới để giết Sở Mặc.

    Ân Minh thản nhiên nói:

    - Đồng thời muốn lấy lại thừa kế của Phiêu Diêu Cung.

    Phù!

    Hoàng Thượng không nén nổi lòng bèn hít một hơi lạnh, rồi nhẹ nhàng nói:

    - Sư tôn của Sở Mặc...

    - Ta biết rồi.

    Ân Minh cắt ngang câu nói của Hoàng Thượng, lão ta đưa cho Hoàng Thượng một miếng ngọc và nói:

    - Nếu như có thông tin gì của Sở Mặc thì chỉ cần đập vỡ viên ngọc này thì ta sẽ lập tức xuất hiện!

    - Ồ...

    Hoàng Thượng hơi ngây người kinh ngạc, rồi sau đó ông ta nhìn Ân Minh đang đứng đó với sắc mặt vô cảm, ông ta chỉ đành gật đầu và đáp lại:

    - Được... ta biết rồi.

    - Ngoài ra, sự việc cái mạch quặng đó... là như thế nào vậy?

    Ánh mắt Ân Minh nhìn Hoàng Thượng hoàn toàn không có bất cứ một chút kính sợ nào, tựa như đang nhìn một con kiếm vậy.

    Hoàng Thượng lại không dám để lộ bất cứ một sự bất mãn nào, thành thật đáp lại câu hỏi của lão ta:

    - Là lỗi sai của bọn ta...

    Ân Minh hờ hững hỏi tiếp:

    - Các ngươi đã thu hoạch được bao nhiêu?

    - Hơn hai tỉ viên...

    Hoàng Thượng hoàn toàn không dám giấu diếm về những chuyện này, ông ta nói:

    - Nhưng chúng tôi đã sử dụng hết hơn ba mươi triệu viên rồi.

    Trong khoảng thời gian mười năm, bọn ta đã khai thác chừng một phần mười số lượng...

    -----o0o-----

    Chương 420 : Tử Kim Sắc Huyết. (2)

    Chương 420 : Tử Kim Sắc Huyết. (2)

    - Số còn lại... ta đã đích thân kiểm tra qua, hoàn toàn không còn nữa rồi!

    Ân Minh nhìn Hoàng Thượng một cách phẫn nộ và khinh thường:

    - Sư tôn của tên tiểu tử đó có thể phi thăng được có lẽ là nhờ vào việc sử dụng tất cả số nguyên thạch ở mạch quặng đó.

    Hoàng Thượng kinh ngạc nói:

    - Vậy trên thế gian này... quả thực có thứ công pháp đó sao?

    Ân Minh cười lạnh lùng và nói:

    - Những chuyện nhà ngươi không biết còn nhiều lắm.

    Hoàng Thượng cúi đầu cười ràu rĩ.

    Ân Minh thở dài một tiếng, nhìn Hoàng Thượng một cái rồi lạnh lùng nói:

    - Ngươi có biết không, sự việc này nếu như ngay từ đầu ngươi thông báo cho chúng ta được biết thì có lẽ trong mười năm qua đã hoàn toàn khai thác hết được số nguyên thạch ở trong mạch quặng đó rồi.

    Hơn nữa số lượng nguyên thạch mà các ngươi có được không chỉ dừng lại ở con số hai tỉ viên!

    Hoàng Thượng khó nhọc cười lấy một cái rồi trong lòng thầm oán trách: Không chỉ có từng đó?

    Nếu các ngươi mà biết được thì... các ngươi có chịu để cho ta một phần mười số đó hay không?

    Đừng có mà nói giỡn, một phầm một trăm cũng đã là tốt lắm rồi!

    - Một lát nữa ngươi chuẩn bị cho ta một tỉ năm mươi triệu viên nguyên thạch.

    Số còn lại ta sẽ không truy cứu nữa.

    Ân Minh dường như đang nói về một chuyện quá đỗi bình thường vậy.

    Hoàng Thượng khẽ chột dạ trong lòng, gương mặt trở nên khó coi vô cùng.

    - Sao vậy, ngươi không đồng ý hay sao?

    Ân Minh nửa cười nửa không nhìn Hoàng Thượng, lão lạnh lùng nói:

    - Ta không hỏi ngươi có phải là đang nói dối ta hay không...

    Toàn thân Hoàng Thượng khẽ run lên bần bật, ngay tức khì ông ta phủ nhận:

    - Đứng trước mặt Ân Minh lão tổ thì sao ta dám nói dối cơ chứ...

    - Ta cũng đoán là ngươi không dám!

    Ân Minh lạnh lùng nói:

    - Ngươi có biết là ngươi đã gây ra chuyện lớn như thế nào không?

    Ngươi thực sự cho rằng những môn phái đó là vì sợ Phi Tiên nên mới không dám tới làm khó cho các ngươi hay sao?

    Hơn một tỉ viên nguyên thạch...

    ở trong Hoàng Cung của ngươi, ngươi cho rằng thật sự sẽ được an toàn hay sao?

    Hoàng Thượng giật giật khóe miệng, tức thì thở dài một cái và nói:

    - Được thôi, ta sẽ cho người chuẩn bị một tỉ năm mươi triệu nguyên thạch.

    Nhưng.... nhiều nguyên thạch như vậy, Ân Minh lão tổ... mang đi sao được đây?

    - Đợi ta giết chết tên Sở Mặc đó... thì đương nhiên sẽ tới lấy!

    Ân Minh lạnh lùng nói.

    Sau đó ông ta lại tiếp tục nói:

    - Nhớ đó, chỉ cần có được tin tức của Sở Mặc thì ngay lập tức đập vỡ viên ngọc đó, ta sẽ tới đây nhanh nhất có thể!

    - Vâng...

    Hoàng Thượng gật đầu đồng ý.

    Lúc ông ta ngẩng đầu lên thì Ân Minh đã biến mất khỏi đó rồi.

    Cuối cùng thì Hoàng Thượng cũng thở phào nhẹ nhõm một cái.

    Ông ta ngồi trên ghế rồng, giương tay lau mồ hôi trên trán, trong lòng thầm nhủ:

    - Bốn tỉ viên nguyên thạch, lấy ra một tỉ năm mươi triệu viên...

    Không sao...

    Trầm vẫn còn hơn hai tỉ viên dự trữ nữa!

    Hừm...

    Sớm muộn gì cũng có một ngày Trẫm nhất định sẽ gây dựng được cho mình một đội quân vô địch!

    Tới lúc đó... kẻ nào dám uy hiếp Trẫm... thì ta nhất định sẽ khiến cho kẻ đó hiểu rằng Hoàng gia thế tục... cũng không phải là chỗ cho chúng dễ dàng bắt nạt!

    Nghĩ đoạn Hoàng Thượng bèn thở dài phiền muộn:

    - Kỳ thực... con át chủ bài tốt nhất vốn dĩ là Sở Mặc!

    Chỉ tiếc là...

    Thật đáng tiếc!

    Sở Mặc có thể cảm nhận rõ được bản thân mình được Đại Công Kê mang đi rồi sau đó lại được đặt vào bên trong ổ rồng quen thuộc.

    Rồi sau đó Sở Mặc lại yên tâm mà tiếp tục hôn mê.

    Đại Công Kê lo lắng nhìn Sở Mặc, nó lẩm bẩm:

    - Tiểu tử...

    Kê gia chỉ có thể làm được có bấy nhiêu thôi!

    Nếu lỡ không may ngươi chết đi... thì cũng đừng trách Kê gia không giúp ngươi nhé...

    Vết thương của ngươi kỳ thực quá nguy hiểm!

    Đối với Đại Công Kê mà nói thì sự kiên cường của Sở Mặc...

    đã đạt đến mức độ khiến cho người khác phải kinh sợ.

    Theo mức độ thương tích của hắn thì có lẽ đã sớm chết tại trận rồi!

    Nhưng Sở Mặc vẫn cố gắng cầm cự để đuổi đám người Thiên Kiếm Môn đi.

    Đại Công Kê biết rất rõ vết thương lần này của Sở Mặc nặng đến mức nào!

    Nếu không phải vậy thì nó đã không thể nào đưa Sở Mặc đến ổ rồng.

    Sau khi Sở Mặc thực sự hôn mê sâu thì viên ngọc trước ngực gần như đã hòa nhập vào cơ thể của hắn đã bắt đầu dần dần nổi lên.

    Nếu như có ai đó nhìn thấy thì nhất định sẽ kinh ngạc lắm.

    Vì miếng ngọc đó dường như đang bị một luồng sức mạnh kinh hoàng ép nó phải nổi lên!

    Thương Khung Thần Giám!

    Đó là thần khí mà cho dù có ở Thiên Giới thì cũng sẽ khiến cho các nhân vật cấp bậc đại lão phải tranh giành.

    Vậy mà nó lại xuất hiện trên cơ thể của một người phàm nhân thế tục hay sao?

    Đây là một sức mạnh như thế nào vậy?

    Nếu lúc này Sở Mặc tỉnh táo thì có lẽ bản thân hắn cũng phải vô cùng ngạc nhiên vì trong cơ thể của mình chẳng biết từ đâu lại đột nhiên xuất hiện một tia Tử Kim Sắc Huyết còn mỏng hơn cả sợ tóc đến hàng trăm nghìn lần như vậy!

    Một tia máu như vậy đang dung hòa trong dòng máu đỏ đang chảy khắp thân thể của Sở Mặc, có thể trông thấy một cách rõ rệt!

    Hiện lên rõ mồn một!

    Nhưng cùng với sự xuất hiện của tia máu đó là sự thay đổi về tình trạng của Sở Mặc.

    Mới ban nãy hắn vẫn còn hôn mê, thở một cách gấp gáp thì lúc này đây hơi thở của hắn đã ổn định trở lại.

    Tia máu đó bắt đầu từ từ lưu chuyển trong khắp kinh mạch của Sở Mặc.

    Trước tiên nó đi qua những vùng lục phủ ngũ tạng bị tổn thương nặng...

    Toàn bộ lục phủ ngũ tạng của Sở Mặc đều đã có chút bị rách nát một cách thảm hại.

    Nó đã không chỉ là vấn đề bị tổn thương đơn giản nữa, nếu đổi là người khác thì có lẽ đã sớm chết đến vài lần rồi.

    Cho dù có là Tiên Thiên Đại Năng thì lục phủ ngũ tạng bị tổn thương nặng nề đế như vậy thì chỉ e là khó mà có thể giữ được tính mạng.

    Sở dĩ Sở Mặc có thể cầm cự được đến lúc này hoàn toàn là vì phương thức luyện máu và luyện cốt của hắn có những điểm khác biệt hoàn toàn so với những võ giả khác.

    Cộng thêm với việc hắn liên tục được tắm máu nguyên thú nên xương thịt cũng tương đối rắn chắc.

    Vì thế nên Sở Mặc mới có thể cầm cự được trước sự tấn công hợp lực của vài tên cường giả Đại Năng trong Thiên Kiếm Môn.

    Nhưng vết thương như thế này cũng đủ là đòn chí mạng cho hắn.

    Đại Công Kê cảm nhận được rằng Viêm Hoàng Thành không phải là một nơi an toàn, nó cũng biết rằng cả toàn Viêm Hoàng Thành đó hoàn toàn không có một ai có thể cứu được Sở Mặc.

    Vì thế nên nó mới đưa hắn tới nơi này.

    -----o0o-----

    Chương 421 : Chỉ cần hắn trở về

    Chương 421 : Chỉ cần hắn trở về

    Ổ rồng tuy không có được năng lượng cường mạnh như vậy, nhưng dù sao thì nơi đây cũng từng là nơi ở của Thanh Long.

    Tốc độ hội tụ linh khí vượt xa bất cứ nơi nào trên thế gian này.

    Tia máu có sắc tử kim đó trước tiên chạy qua tim của Sở Mặc, rồi lại men theo huyết quản, rồi bắt đầu không ngừng lưu chuyển trong tim của hắn.

    Tất cả những nơi mà nó chảy qua, những vết thương mà mắt thường có thể nhìn thấy được đều bất ngờ ngay lập tực biến mất...

    Nếu như người khác chứng kiến cảnh tượng thần kỳ như thế này thì nhất định sẽ phải kinh ngạc vô cùng.

    Đại Công Kê tuy không nhìn thấy sự thay đổi đó trên cơ thể của Sở Mặc, nhưng nó có thể cảm nhận một cách rõ ràng sự thay đổi của hắn.

    Đôi mắt của nó trừng trừng mở thật lớn nhìn Sở Mặc mà lẩm bẩm:

    - Mạng của tên tiểu tử này... thật là tốt mà!

    Kê gia ta bái phục...

    Thê thảm đến như vậy rồi mà vẫn còn có thể sống lại được sao?

    Từ biểu hiện bên ngoài mà nói thì hơi thở của Sở Mặc bắt đầu trở nên bình ổn trở lại rồi.

    Hơi thở của sự sống vốn dĩ đã tưởng gần như biến mất khỏi thân xác của hắn thì lúc này đã bắt đầu ngưng tụ lại từng chút từng chút một.

    Tuy không được nhanh chóng nhưng thực sự rất ngoan cường!

    - hậc chậc chậc...

    Đại Công Kê đi quanh người Sở Mặc rồi lẩm bẩm nói:

    - Nếu như ta ăn thịt tên tiểu tử này... thì không biết sẽ có được kỳ ngộ gì đây?

    - Gâu!

    Tiểu Sài Khuyển từ bên cạnh nhảy vọt ra, sủa thật lớn và nhe răng gừ gừ hướng về phía Đại Công Kê.

    - Ngươi nóng giận cái gì chứ?

    Kê gia ta chỉ tùy ý nói một câu thôi mà...

    Đại Công Kê tức giận nói, rồi sau đó nó lại nhìn Sở Mặc một cái rồi lảm nhảm:

    - Tên tiểu tử này lần này... có thể thoát chết sống lại cũng là đại phúc rồi.

    Chỉ là không biết tới lúc nào hắn mới tỉnh lại.

    Hy vọng là sớm một chút...

    Đại Công Kê cũng không ngờ được rằng lần này thời gian ngủ của Sở Mặc lại vượt ra xa sự dự liệu của nó.

    Nếu không phải hơi thở của Sở Mặc đã bình ổn trở lại, sinh khí trên người hắn cũng đã mỗi lúc một ngưng tụ lại nhiều hơn thì thậm chí Đại Công Kê còn nghĩ rằng tên tiểu tử đó đã chết rồi kia.

    Nửa tháng sau, Đại Công Kê bắt đầu thấy chán nản rồi, nó bò lên trên đỉnh của ổ rồng rồi lẩm bẩm nói:

    - Con chó thôi kia, ngươi thử nói xem... tên tiểu tử này rút cuộc là đã bị sao vậy?

    - Gâu!

    Tiểu Sài Khuyển lấy làm rất không hài lòng với cách xưng hô mà Đại Công Kê gọi mình.

    Nó tức giận hướng về phía Đại Công Kê mà sủa lớn một tiếng.

    - Sủa cái gì mà sủa?

    Kê gia ta không thèm chấp nhặt với nhà ngươi.

    Đại Công Kê lườm một cái rồi lẩm bẩm:

    - Ngươi xem nhà ngươi đó, đường đường là một nguyên thú cấp chín.

    Tuy đối với Kê gia ta mà nói thì ngươi thực sự chỉ là một sinh linh nhỏ nhoi yếu ớt mà thôi, nhưng trên thế gian này thì thực lực của ngươi là đỉnh cao rồi đó.

    Thế mà lại phong ấn bản thân mình khắc nghiệt như vậy.

    Linh trí, thực lực cái gì chứ... tất cả đều đã bị phong ấn rồi.

    Nếu Kê gia ta không đoán nhầm thì đạo phong ấn này của nhà ngươi ít nhất phải mất đến vài năm nữa mới có thể mở được.

    Thật là tên ngốc...

    Tiểu Sài Khuyển có chút mơ màng nhìn Đại Công Kê đang sụp hết cả hai mi mắt xuống.

    Hiển nhiên nó chẳng hiểu rõ Đại Công Kê đang nói về cái gì.

    - Nhưng Kê gia ta có cách mở được phong ấn của nhà ngươi.

    Kỳ thực thì khi tên tiểu tử này bị thương, ngươi thiết chút nữa thôi, khục khục...

    Đại Công Kê cười một cách ma quái:

    - Chỉ trách tên tiểu tử này quá mạnh.

    Nếu như lúc đó hắn ngất xỉu bất tỉnh thì có lẽ ngươi đã không chỉ bạo phát ra một luồng khí có sức mạnh kinh hoàng như vậy, ngươi thậm chí có thể đã xung khai được phong ấn rồi.

    Tiểu Sài Khuyển vẫn nhìn Đại Công Kê một cách khó hiểu.

    - Thật là vô vị!

    Kê gia ta kỳ thực rất muốn biết khi ngươi xung khai phong ấn, thức tỉnh và phát hiện ta bản thân mình là một con thú cưng của loài ngươi thì sẽ có biểu cảm như thế nào.

    Đại Công Kê nham hiểm lẩm bẩm những câu đó trong miệng.

    - Gâu!

    Tiểu Sài Khuyển lại sủa to lên một tiếng.

    - Được rồi, nếu ngươi đã muốn được làm một con chó cảnh như thế thì Kê gia ta cũng tác nguyện cho ngươi thôi.

    Hai mí của Đại Công Kê lại sụp xuống nhiều hơn nữa, nó lẩm bẩm:

    - Thật là vô vị, Kê gia ta phải tìm việc gì đó mà làm thôi.

    Con chó thối này, ngươi ở đây trông nhà nhé!

    Nói đoạn, Đại Công Kê thoáng cái bay đi khỏi đó mà không nhìn thấy bóng dáng của nó đâu.

    ...

    Nửa năm sau, phía Bắc Đại Tề, trên biên giới giữa Vương đình của thảo nguyên và Đại Tề xuất hiện một đội quân.

    Đội quân này ước chừng có hơn nghìn người.

    Tuy số người không quá nhiều nhưng trình tự rất chỉnh tề.

    Đội quân đó thể hiện một khí thế tinh nhuệ.

    Hiển nhiên đó là một đội quan được huấn luyện nghiêm ngặt.

    Một người mặc chiếc áo khoác màu đen, cưỡi một con chiến mã khỏe khoắn, đầu đội mũ đeo mặt nạ, đứng ở phía trên cùng đội quân.

    Đằng sau người mặc áo choàng đen đeo mặt nạ đó có một ngọn cờ lớn, bên trên lá cờ đang bay phần phật trong gió đó có viết một chữ Sở rất lớn.

    Một người đàn ông mất một tay, đầu đội mũ giáp, đang đứng bên cạnh người mặc áo choàng đen đó, ông ta cưỡi một con thần mã cao lớn màu đỏ.

    Một người khổng lồ đên to như một tòa tháp sắt, đứng cách không xa hai người đó.

    Toàn thân không mang bất cứ một mảnh giáp sắt nào.

    Nhưng với vóc dáng như của gã, chỉ cần đứng ở đó thôi thì cũng đã đáng sợ lắm rồi.

    Đám quân nhân đằng sau đoàn quân đó nhìn tên người khổng lồ với ánh mắt chan chứa sự kính phục và cuồng nhiệt.

    - Tùy thúc thúc, ngài nói...

    Công tử rút cuộc là đã đi đâu được chứ?

    Người mặc áo choàng đen mở miệng nói, thì ra đó là một cô gái.

    Người đó chính là Sở Yên, người mà nàng gọi là Tùy thúc thúc..., người đàn ông trung niên bị cụt một cánh tay đó đương nhiên chính là Tùy Hồng Nho.

    - Lúc đó Công tử bị thương rất nặng.

    Sau khi Tề tiên sinh bọn họ đưa cậu ấy về phủ, thì chẳng mấy chốc công tử đã mất tích rồi...

    Tùy Hông Nho thở dài nói:

    - Rồi sau đó, Đạm Đài tiên sinh từng lại ám chỉ với tướng quân rằng Viêm Hoàng Thành này không an toàn, thiếu gia nên được những người bảo vệ mà sư phụ cậu ấy sắp xếp đưa rời đi chỗ khác.

    - Chính là con Chu Tước đó sao?

    Sở Yên hỏi.

    - Cũng có khả năng đó.

    Tùy Hồng Nho gật gật đầu nói.

    - Nhưng hiện tại đã nửa năm trôi qua rồi, công tử cũng có lẽ sớm bình phục rồi chứ, vì sao công tử mãi chưa lộ diện?

    -----o0o-----

    Chương 422 : Tên lừa đảo

    Chương 422 : Tên lừa đảo

    Đằng sau chiếc mặt nạ của Sở Yên là gương mặt xinh đẹp diễm lệ đó đang phảng phất chút buồn phiền.

    - Ta nghĩ, có lẽ là vì thiếu gia đang có việc quan trọng cần phải làm.

    Tùy Hồng Nho trầm giọng nói:

    - Hơn nữa trong thế đạo hiện nay, tình hình quá nguy hiểm.

    Tứ phương nhất định có rất nhiều người muốn tìm kiếm thiếu gia... muốn làm hại thiếu gia.

    Vì thế nên nếu thiếu gia không xuất hiện thì nhất định sẽ có lý do của cậu ấy.

    - Nhất định phải quay trở về, nếu không thì chúng ta ở nơi này, làm những việc này chẳng phải là chẳng còn ý nghĩa gì nữa hay sao?

    Sở Yên có chút buồn bã lo lắng nói.

    - Tiểu thư vất vả rồi...

    Tùy Hồng Nho nói:

    - Khi nào thiếu gia trở về, nhất định cậu ấy sẽ cảm ơn tiểu thư!

    Sở Yên nhẹ nhàng nói:

    - Ta không cần hắn cảm ơn, ta chỉ cần hắn mạnh khỏe trở về thôi!

    - Cậu ấy sẽ về, nhất định là sẽ mạnh khỏe trở về!

    Tùy Hồng Nho kiên định nói.

    Lúc này từ phía đằng xa trên thảo nguyên bỗng đột nhiên dấy lên một trận cát bụi.

    Đồng thời nền đất dưới chân bọn họ cũng khẽ rung động, tựa như có đến hàng nghìn quân vạn mã đang hướng về phía bọn họ mà lao tới.

    Sở Yên và Tùy Hồng Nho đều ngừng nói chuyện, hai người bọn họ liếc nhìn nhau một cái.

    Trong ánh mắt của hai người bọn họ đều có thể cảm nhận được sự sốt ruột và kỳ vọng.

    Hai người họ đã mong chờ... lần gặp mặt này từ rất lâu rồi.

    Quay ngược sự việc trở lại bốn tháng trước đây, tức là một tháng sau khi Sở Mặc mất tích.

    Bên trong Vương trướng của Vương đình trên thảo nguyên.

    Na Y đã trở thành Nữ vương của thảo nguyên, nàng khẽ chau mày, nghe báo cáo của thuộc hạ.

    Đôi mày thanh tú của nàng cứ mãi chau lại thật chặt.

    - Nữ vương bệ hạ, bên phía Đại Hạ đột nhiên xuất hiện một đội quân, ít nhất có tới mười vạn người xuất hiện ở biên giới tiếp giáp giữa lãnh thổ chúng ta và Đại Tề!

    - Bọn họ còn di dân tới rất nhiều người, thuộc hạ không dám tiếp cận quá gần, chỉ e sẽ khiến cho bọn họ hiểu lầm.

    Nhưng tính ra ít nhất cũng phải hơn triệu người!

    - Sao bọn họ lại có thể xuất hiện trên lãnh thổ của Đại Tề được cơ chứ?

    Thật là kỳ quặc!

    Na Y chau mày thật chặt, nàng nhẹ nhàng nói:

    - Không được manh động, tiếp tục điều tra.

    Ba tháng trước đây.

    Bên trong Vương trướng của Vương đình trên thảo nguyên.

    - Nữ vương bệ hạ, bọn họ đã bắt đầu xây thành... trời ơi, quy mô của tòa thành đó thực sự là một tòa Vương thành!

    Nó hoàn toàn có thể chứa được hàng triệu người!

    - Thông qua thuộc hạ điều tra được thì đám người đó dường như chính là thuộc hạ của tên thiếu niên đã quấy động sóng gió ở Đại Hạ.

    - Tên thiếu niên đó được Hoàng đế Đại Hạ phong là Sở Vương.

    Thuộc hạ phái người đi một chuyến tới Đại Hạ thì nhận được một thông tin mà có lẽ bệ hạ sẽ có hứng thú!

    - Ồ?

    Người thiếu nữ có gương mặt xinh đẹp diễm lệ ngồi trên vương tọa dường như đã bắt đầu có một chút hứng thú với việc này.

    - Cao Anh Tuấn, chiến thần trên thảo nguyên của chúng ta...

    đang ở chỗ của bọn họ!

    - Gì cơ?

    Trong đôi mắt của Na Y tức thì ánh lên tia nhìn nhạy bén, nàng nhìn tên thuộc hạ của mình mà thất thanh nói:

    -Ngươi nói cho rõ!

    Tên thị vệ đó cũng là một kỵ sĩ tương đối xuất sắc của Vương đình trên thảo nguyên.

    Kể lần khi Na Y trốn chạy trước đó tới nay, gã vẫn luôn đi theo bên cạnh nàng.

    Vì thế đương nhiên gã biết trong lòng Nữ vương của mình đang tới điều gì.

    Gã nhìn Na Y và nói:

    - Bên đó tổng cộng có năm người là những người cầm quyền.

    Trong đó nội quản là một người tên là Vương Đại Phát, người này trước kia là một đại phú hộ trong Viêm Hoàng Thành, rồi sau đó không hiểu vì lý do gì mà y lại đầu quân cho Sở Vương Mặc.

    Y chủ yếu phụ trách công việc xây dựng tòa thành lớn này.

    - Những người khác thì sao?

    Na Y nhìn tên kỵ sĩ tâm phúc của mình mà hỏi:

    - Chiến thần đang phụ trách công việc gì?

    - Chiến thần phụ trách luyện binh!

    Dường như đã lên tới chức Tổng giáo đầu của mười vạn đại quân!

    Tên kỵ sĩ đó nói:

    - Còn có một người đàn ông cụt một tay nữa, cũng có những danh vọng rất lớn ở trong quân đội.

    Theo những gì mà thuộc hạ điều tra được thì đội quân đó có lẽ có liên quan đến người có tên là Vương Đại Phát.

    Nhưng tới đây không lâu sau thì cả đoàn quân đó...

    đều đã nằm trong tay của người đàn ông bị mất một cánh tay.

    - Ừm.

    Na Y đột nhiên thở gấp khiến cho giọng nói cũng như muốn lạc giọng đi:

    - Ngươi tiếp tục nói.

    - Còn có một tên thiếu niên nữa tên là Hứa Phù Phù, là cháu trai của vị quan cao cực phẩm Thủ Phụ đại nhân Hứa Trung Lương, gã xếp thứ mười trong thứ hạng của gia tộc, người ta thường gọi gã là Hứa thập công tử.

    Trong số mười vạn đại quân đó, gã thống lĩnh năm vạn quân!

    Tên kỵ sĩ nói:

    - Còn có một người phụ nữ tên là Liễu Mai Nhi, dường như đó là vợ của Hứa Phù Phù.

    Khi thuộc hạ lẩn được vào thành rồi thì mới biết mọi người gọi nàng là Hứa phu nhân.

    - Ngươi làm thế nào để lẻn được vào trong đó vậy?

    Na Y độ nhiên hỏi câu hỏi ngoài lề.

    Tên kỵ sĩ cười nói:

    - Bọn họ xây thành, những nguyên liệu để xây dựng thì không biết họ vận chuyển từ đâu, nhưng có thể cảm nhận được nguồn lực tài chính của bọn họ rất hùng hậu.

    Nhưng họ lại rất thiếu người làm phổ thông.

    - Chẳng phải có hàng chục triệu người, lại còn có đại quân mười vạn người hay sao?

    Na Y ngước đôi mắt xinh xắn nhìn tên kỵ sĩ đó.

    Tên kỵ sĩ đó khẽ chột dạ một cái rồi cười khổ thầm trong lòng: Nàng ấy là Nữ vương cao quý, hơn nữa trái tim đã có chủ , nàng không phải là người mà gã có thể thương nhớ được...

    - Hàng chục triệu người đều đã được phân công công việc rõ ràng, hơn nữa công trình tòa thành lớn như vậy thì đương nhiên cần càng nhiều người càng tốt.

    Vì thế nên họ bắt đầu chiêu mộ người làm.

    Rất nhiều người dân của chúng ta đều đi làm thuê cho họ.

    Điều kiện bên đó thuê người rất tốt, ngay cả đến thuộc hạ mới làm ở đó có mấy hôm thôi mà cũng đã có cảm giác muốn ở lại đó.

    Kỵ sĩ khẽ cười nói:

    - Về phần một trăm ngàn đại quân kia, vẫn đang luôn luôn tấn công những thành thị của Đại Tề ở gần đó... trong thời gian hơn một tháng này, bọn họ đã chiếm đóng hai tòa thành lớn của Đại Tề rồi!

    Chà!

    Na Y không kìm nổi hít một hơi khí lạnh:

    - Tình huống gì thế này chứ?

    Một Vương gia được Đại Hạ phong vương... mang theo hơn một triệu người chạy đến Đại Tề để chiếm đoạt địa bàn?

    Hơn nữa... còn muốn dựng lên một tòa thành lớn.

    Đây là ý muốn chiếm đóng vĩnh viễn à!

    -----o0o-----

    Chương 423 : Kết minh

    Chương 423 : Kết minh

    - Đúng rồi.

    Chủ tướng cầm đầu của bọn họ, thuộc hạ vẫn nghĩ là Sở Mặc kia, bởi vì ngày nào hắn cũng đều đeo mặt nạ.

    Tuy nhiên có một ngày nghe thấy nàng mở miệng nói chuyện mới biết được đó là một nữ nhân.

    Kỵ sĩ nói.

    - Nữ nhân?

    Na Y nhíu mày.

    Một nữ nhân dám lấy danh nghĩa Sở Vương nam chinh bắc chiến.... vậy thì quan hệ với Sở Vương chắc chắn là không hề đơn giản nhỉ?

    - Ngươi nói kỹ hơn cho ta chuyện về Chiến thần đi.

    Na Y hít sâu một hơi, nhìn kỵ sĩ này, nói.

    Kỵ sĩ đương nhiên biết trong lòng nữ vương nhà mình nghĩ gì, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ, vò đầu nói:

    - Chiến thần đại nhân... ngài còn không biết rõ sao?

    Nhìn hơi... khờ dại, khụ khụ... dù sao thuộc hạ cũng không dám tới gần y quá, sợ y nhận ra thuộc hạ.

    Ngày nào y cũng hoặc là luyện binh hoặc là đi theo quân đội ra ngoài chinh chiến.

    - À....

    Vẻ mặt Na Y dường như có vài phần thất vọng, nói:

    - Vậy ngươi đi đi, nhớ kỹ, vẫn phải chú ý kỹ hướng đi của bọn họ bên đó.

    - Vâng, nếu có tin tức gì mới, thuộc hạ nhất định sẽ báo cáo bệ hạ trước tiên!

    Kỵ sĩ nói.

    - Đi đi...

    Na Y giơ tay đỡ trán, ngồi trên vương vị, rơi vào trầm tư.

    Thật lâu sau nàng mới chậm rãi mở hai mắt ra, thì thầm:

    - Sở Mặc...

    Sở Mặc...

    Lâm Bạch...

    Lâm Bạch...

    Nói xong, hai mắt Y Na bỗng nhiên sáng lên, như thể nghĩ ra điều gì đó

    - Nhà của hắn ở Đại Hạ... hết thảy mọi việc hắn đã làm trên thảo nguyên cũng là vì quốc gia của hắn!

    - Một nửa trên của chữ Sở chính là Lâm.

    Mặc (mực) thì màu đen... ngược lại chính là Bạch (trắng)...

    - Sở Mặc...

    Lâm Bạch...

    - Chiến thần đang ở chỗ này... chăm chỉ, thành thật luyện binh cho hắn, xuất chinh đánh giặc không hề có một câu oán hận... trên đời này, trừ hắn ra còn ai có thể sai khiến nổi tên khổng lồ kia chứ?

    Nói xong, từng chuỗi nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt xinh xắn của Na Y, tự buồn tự oán, cuối cùng bật ra một tiếng cười:

    - Tên lừa đảo này, vẫn trốn ta à?

    Ta xem ngươi lần này còn chạy tới đâu!

    Hai tháng trước, tên kỵ sĩ tâm phúc kia trực tiếp mang theo một phong mật hàm trở về đưa cho Na Y.

    Kỵ sĩ cười gượng nói:

    - Bệ hạ, người ta thật ra sớm đã phát hiện được thân phận của thuộc hạ rồi... vẫn không vạch trần ra, lần này trực tiếp để thuộc hạ mang phong thư này trở về đưa cho bệ hạ, nói là bệ hạ nhìn sẽ biết.

    Na Y mở phong thư đó ra, nhìn một lúc bỗng nhiên chảy nước mắt, nhỏ ướt phong thư.Kỵ sĩ hơi ngẩn ra:

    - Bệ hạ... người làm sao vậy?

    - A, ta , ta không sao, ngươi lui xuống trước đi, chuẩn bị một chút, hai tháng sau chúng ta sẽ gặp mặt bọn họ.

    Đôi mắt đo đỏ của Na Y nhìn Kỵ sĩ, sau đó xua tay bảo hắn đi xuống.

    - Chết tiệt tên đại lừa gạt kia, không ngờ xảy ra chuyện lớn như thế, vì sao ta lại là người cuối cùng được biết?

    Tên lừa đảo!

    Ta hận ngươi!

    Tin là do Sở Yên viết, nàng tự xưng là nghĩa muội của Sở Mặc, nóichi tiết các vấn đề hiện tại bọn họ gặp phải với Na Y cùng với những chuyện mà Sở Mặc đã trải qua trong một năm.

    Na Y mới hiểu được, người trong lòng của mình không ngờ rất giỏi, ở Đại Hạ làm ra nhiều chuyện kinh thiên động địa như vậy.

    Đồng thời trong lòng cũng cảm thấy vô cùng lo lắng cho Sở Mặc, không biết khi nào thì mới có thể nhìn thấy hắn.

    ...

    - Đến rồi!

    Tùy Hồng Nho hơi híp mắt nhìn phía đang nổi bụi mịt mù, thở dàinói:

    - Vẫn là chiến mã của Vương đình thảo nguyên là xuất sắc nhất.

    Sở Yên nói:

    - Cũng không biết vị nữ vương bệ hạ này sẽ dùng thái độ như thế nào đối đãi với chúng ta?

    Tới không ít người... không phải là trở mặt với chúng ta chứ?

    - Khả năng này cực kỳ nhỏ...

    Tùy Hồng Nho nói:

    - Căn cứ vào tình báo bên này của chúng ta, vị nữ vương đại nhân này vẫn coi thiếu gia chúng ta là người trong lòng đó.- Ha ha

    Sở Yên mỉm cười vài tiếng trong trẻo, sau đó cảm xúc hơi đi xuống nói:

    - Nếu là thiếu gia ở đây thì tốt rồi.

    Lúc này, đội ngũ bên kia đã lọt vào trong tầm mắt của bọn họ.

    Một luồng hơi thở dũng mãnh và dã tính ập vào mặt.

    Có 14 con bạch mã tách ra với kỵ binh khoảng ba, bốn dặm, giống như một đường màu trắng, bọn họ xông nhanh về phía này.Trên lưng ngựa là một nữ tử mặt áo choàng màu lửa đỏ.

    Na Y!

    Nữ vương trên thảo nguyên!

    Chỉ cần có những nhận thức cơ bản, Sở Yên và Tùy Hồng Nho đều liếc mắt một cái đã đoán được thân phận của nữ tử kia.

    Sở Yên cách mặt nạ nhìn thoáng qua Tùy Hồng Nho bên cạnh, khẽ cười nói:

    - Nhìn qua...giống như đang tới gặp người trong lòng đó.Tùy Hồng Nho cũng khẽ cười nói:

    - Không cần lo lắng gì cả, Vương Đình thảo nguyên không hề có chút ác ý nào với chúng ta.

    - Xuyyyyyyyyyy

    Một tiếng kêu khẽ, chiến mã màu trắng đã dừng trước mặt Sở Yên, hai móng giơ lên cao sau đó rơi xuống mặt đất thật mạnh.

    - Thật là một con thần mã!

    Sở Yên không nhịn được khen một câu, sau đó còn thật sự đánh giá vị nữ tử mặc áo choàng đỏ đứng trước mặt, lập tức có cảm giác kinh diễm.Nghiêm ngặt mà nói, cách ăn mặc của bản thân Na Y là phong cách quý tộc thảo nguyên thuần túy nhưng diện mạo của nàng lại vô cùng xinh đẹp, hơn nữa khác với nữ tử Đại Hạ uyển chuyển mềm mại là trên người của Na Y có thêm chút dã tính và sức sống.

    Tuy nhiên từ sau khi trở thành nữ vương, trang phục của Na Y cũng dần bắt đầu thay đổi, trở nên càng thêm giống với nữ tử Đại Hạ giả dạng thành.

    Cứ như thế nên một dung hợp của nữ vương cao quý lạnh lùng lại diễm lệ, đầy dã tính căng tràn sức sống cùng với mỹ nữ tuyệt thế uyển chuyển mềm mại của Đại Hạ được ra đời.Mà ngay cả nữ tử như Sở Yên khi nhìn thấy Na trước mắt cũng không khỏi sáng mắt lên.

    - Ngươi chính là Sở Yên tỷ tỷ sao?

    Na Y không chút tự cao tự đại của nữ vương, khẽ mỉm cười với Sở Yên sau đó nhảy xuống ngựa.

    Lúc này, những kỵ sĩ của Vương đình thảo nguyên kia mới chạy tới nơi này, trực tiếp đứng thành một hàng, nhìn qua vô cùng nghiêm trang.

    Sở Yên và Tùy Hồng Nho đều xuống ngựa, Sở Yên tiện tay bỏ mặt nạ xuống, hai bên chào nhau.- Sở Yên tỷ tỷ thật xinh đẹp!

    Na Y thấy Sở Yên, vị mỹ nữ thuần túy của Đại Hạ thì ánh mắt cũng sáng ngời.

    Bởi vì dung mạo của Sở Yên cũng không thua Na Y, hai bên xuân lan thu cúc, đều có vẻ đẹp riêng.

    - Bệ hạ mới đẹp!

    Sở Yên ôn nhu cười.

    - Không nên gọi ta là bệ là, gọi ta là Na Y được rồi.

    Na Y nhìn dáng vẻ của Sở Yên, trong lòng thầm nghĩ đến thiếu niênkia, thần sắc không khỏi hơi buồn bã:

    - Hắn còn chưa có tin tức gì sao?

    -----o0o-----

    Chương 424 : Hai năm. (1)

    Chương 424 : Hai năm. (1)

    - Còn chưa có, nhưng mà ta tin rằng hắn nhất định an toàn!

    Sở Yên nói vô cùng chắc chắn.

    - Ừ, nhất định là an toàn!

    Na Y gật đầu, sau đó nhìn Tùy Hồng Nho:

    - Vị này là?

    - Ta là Tùy Hồng Nho, là quản gia của thiếu gia.

    Tùy Hồng Nho khẽ mỉm cười với Na Y.Ánh mắt Na Y sáng lên:

    - Na Y đã gặp Tùy tiên sinh rồi!

    Trong đội ngũ phía sau, trừ Cao Anh Tuấn ra, những người khác đều trố mắt lên.

    Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới nữ vương bệ hạ hiển hách trên thảo nguyên lại có thái độ hạ mình thế trước mặt mấy vị đại nhân này của mình.

    Ánh mắt của Na Y dừng lại trên người của Cao Anh Tuấn, nhìn tên to con trên mặt hơi xấu hổ, khẽ mỉm cười:

    - Chiến thần, đã lâu không gặp nhỉ...

    - Khụ khụ, bệ hạ...

    đã lâu không gặp.

    Tên to con gãi đầu, khờ khạo cười cười.

    - Thật không nghĩ tới...

    Na Y khẽ lắc đầu, sau đó nói:

    - Ngắn ngủi hơn một năm thôi... không ngờ đã xảy ra nhiều thay đổi như vậy.

    Sở Yên nói:

    - Đúng vậy, tuy nhiên ta tin rằng chúng ta sẽ trở thành người mộtnhà!

    Sắc mặt của Na Y hơi đỏ lên, có chút thẹn thùng nhưng cũng không phủ nhận lời này của Sở Yên, mà chăm chú nhìn Sở Yên, nói:

    - Tỷ tỷ lần này hẹn ta đến đây hẳn là không chỉ muốn làm quen đơn giản như này chứ?

    - Ừ, ta đại diện cho Sở Mặc muốn đến kết minh với Vương đình thảo nguyên.

    Nói đến chính sự, Sở Yên trở nên nghiêm túc, nhìn Na Y chăm chú nói.- Kết minh?

    Na Y nhẹ nói một câu, sau đó gật đầu:

    - Việc này không thành vấn đề, thật ra thì cho dù không có quá trình này cũng khẳng định là xó nhà có nhau rồi, bảo vệ lẫn nhau thôi.

    Sở Yên gật đầu nói:

    - Không biết bệ hạ đối với Biên giới Vương đình của Thảo nguyên có vừa lòng hay không?

    Hàng lông mi đẹp của Na khẽ nhướng, nói:

    - Những năm gần đây, Đại Tề như tằm ăn rỗi của Vương đình thảo nguyên không biết bao nhiêu biên giới, chắc chắn là ta muốn cướp tất vềlại rồi.

    Sở Yên cười nói:

    - Bệ hạ chỉ cần có suy nghĩ này, vậy đơn giản thôi.

    Na Y cũng cười rộ lên.

    Đôi bên kết minh quả thực là dễ dàng khiến người ta không thể tin được.

    Giữa đôi bên không hề có điều kiện gì, cũng không có yêu cầu gì càng không có hành động thử lòng hay không tín nhiệm gì.Hết hảy đây đơn giản là... có sự hiện hữu của Sở Mặc.

    Nói cách khác, Sở Yên bên này tuyệt đối không thể dễ dàng tin vào Vương đình thảo nguyên.

    Bên Vương đình thảo nguyên ... lại không dám tin người trung nguyên giảo hoạt.

    Nhiều khi, mọi chuyện cũng có thể đơn giản như vậy.

    Chỉ có người không biết chuyện mới có thể cứng rắn tìm các loại lý do để kết minh lần này.

    Nói ví dụ như tập trung lại sưởi ấm...Đối với điều này, Na Y và Sở Yên đều coi thường không thèm để ý.

    Trong vương thành Sở Quốc đang hừng hực khí thế kiến thiết.

    Cách vương thành không xa là chỗ ở tạm thời của mấy người Sở Yên.

    Tuy nói là chỗ ở tạm thời nhưng cũng không quá mức tồi tàn, dù sao thì có thần tài Vương Đại Phát ở đây, cho nên, tất cả mọi mặt đều đầy đủ.

    Thậm chí còn bao gồm cả một hành cung Sở Vương to lớn nữa.

    Chỉ bởi vì Sở Vương không ở đây nên hành cung này vẫn trống không.Sau khi gặp mặt, Sở Yên trực tiếp mời mấy người Na Y đến làm khách ở hành cung Sở Vương.

    Na Y lần đầu tiên ra khỏi vương đình thảo nguyên.

    Có chiến thần Cao Anh Tuấn ở đó, lại có uy danh từ trước của Lâm Bạch công tử trên thảo nguyên, sau khi biết được những người này xuất hiện ở Sở Quốc, chính là đất phong của Lâm Bạch công tử, những kỵ sĩ của Vương Đình trước đến nay đều coi an nguy của nữ vương là quan trọng nhất lần đầu tiên không hề ngăn cản.

    Uy danh của Lâm Bạch ở trong đám người kia thực sự quá lớn.Có thể nói không có Lâm Bạch thì sẽ không có nữ vương của thảo nguyên ngày nay, càng không có khả năng có vị trí Vương đình kỵ sĩ uy danh như rồng được tôn sùng này.

    Ở trên thảo nguyên tùy ý hỏi thăm một người bình thường xem người nào nổi tiếng nhất trên thảo nguyên là ai.

    Người ta đều sẽ nói cho ngươi biết: Đẹp nhất là nữ vương, mạnh nhất là chiến thần, đại anh hùng trong suy nghĩ, lãnh tụ tinh thần là Lâm Bạch.

    Đúng vậy, chỉ có ba người này!- Đúng rồi Sở Yên tỷ tỷ, đoàn người của các tỷ đến cuối cùng là làm sao có thể đi qua phòng tuyến kia của Đại Hạ và Đại Tề?

    Nếu ta nhớ không nhầm thì con đường các người đi tới đây hẳn là có đại quân của Đại Hạ mà?

    Na Y nhìn Sở Yên nhẹ giọng nói.

    Sở Yên nói:

    - Trên tay của chúng tôi có thánh chỉ của hoàng đế Đại Hạ, bọn họ không dám không nghe theo, tuy nhiên... lúc ấy cũng ít nhiều gặp chút phiền toái.

    Chuyện đã qua lâu rồi nhưng hai đầu lông mày của Sở Yên vẫn hiệnlên chút gận dữ.

    Nàng rất khó quên sắc mặt lúc đó của Tam hoàng tử Hạ Hào.

    - Quá cảnh?

    Nói đùa gì vậy?

    Môt trăm ngàn đại quân này làtrăm vạn nhân khẩu... nói quá cảnh thì quá cảnh sao?

    - Thánh chỉ?

    Thánh chỉ cũng không được!

    Tướng ở bên ngoài đều không cần tuân theo quân lệnh.

    - Sở Mặc đâu rồi?

    Gọi hắn ta ra đây tự mình nói với bổn vương!

    Trước mặt bổn vương còn bày đặt phách lối!

    Chỉ là một chư hầu vương mà thôi...- Cái gì?

    Hắn không có ở đây?

    Vậy các ngươi ai cũng không được đi!

    Lúc ấy Sở Yên và Tùy Hồng Nho, Hứa Phù Phù và Liễu Mai Nhi cùng với đám người thủ hộ Tề Sơn của Sở Mặc, tất cả đều nổi giận thiếu chút nữa thì trực tiếp khai chiến với quân đội Đại Hạ.

    Bởi vì Vương Đại Phát chi cho một trăm ngàn quân đội này thực lực không hề kém, ngược lại còn rất hùng mạnh nữa!

    Thật sự đánh nhau chẳng biết hươu chết về tay ai nữa đâu!Đúng lúc đó thì quân đoàn thợ mỏ xuất hiện, chủ tướng Hà Húc của quân đoàn thợ mỏ gần như là trực tiếp trở mặt với Hạ Hào.

    Đối phương uy hiếp lẫn nhau, cuối cùng thì Hà Húc uy hiếp nếu như Hạ Hào không thả ngay lập tức sẽ mang theo quân đoàn thợ mỏ chạy lấy người.

    Lúc này, Hạ Hào mới không tình nguyện nhường đường nhưng vẫn dùng đủ loại lý do để lấy mười xe tài vật.

    Đối với Vương Đại Phát mà nói, những thứ tài vật này không chút đáng kể, ban đầu vốn là muốn lấy làm tiền mãi lộ nhưng trong lòng Sở Yên cũng tương đối không thoải mái.So sánh với việc trong lòng của Sở Mặc còn cảm tình rất sâu với Đại Hạ, Sở Yên đối với Đại Hạ... có thể nói là không chút cảm tình nào.

    Nàng từ nhỏ chịu khổ sở tất cả đều là ở Đại Hạ, chỉ có sau khi gặp Sở Mặc mới thay đổi cuộc sống, thay đổi vận mệnh của mình.

    - Thật sự là quá phận rồi, Lâm...

    Sở Mặc hắn vì Đại Hạ cống hiến nhiều như vậy, Đại Hạ lại còn đối xử quá đáng với hắn như thế, tức chết ta!

    -----o0o-----

    Chương 425 : Hai năm. (2)

    Chương 425 : Hai năm. (2)

    Na Y nghe xong lời kể của Sở Yên thì tức giận đến cơ thể run rẩy, chuyện này tuy là không phát sinh trên người của nàng nhưng nàng đã có cảm giác bị tức giận theo rồi.Một mặt bởi vì nàng đã gặp qua việc tương tự rồi.

    Lúc đó là thời điểm nàng chạy trốn chết, chuyện như này nàng gặp nhiều rồi, lấy tiền mua đường bị người ta làm khó dễ cũng không phải là không có.

    Mặt khác là vì những người này đều là người của Sở Mặc.

    Đây mới là nguyên nhân quan trọng nhất.

    - Tỷ tỷ không nên tức giận, nếu có cơ hội, muội giúp tỷ xả cơn tức này!

    Na Y nhìn Sở Yên thật lòng nói.- Đừng.... nhất thiết đừng nên.

    Sở Yên bị hoảng sợ, nàng có thể cảm giác được Na Y đang nói thật, cười gượng nói:

    - Phía Đại Hạ không nói đến việc hiện tại chúng ta không có đủ năng lực chêu chọc vào, cho dù thật có năng lực đó cũng không nên dễ dàng đến chêu chọc, bởi vì công tử... vẫn rất có cảm tình với Đại Hạ.

    - Ta hiểu, tỷ tỷ yên tâm đi, ta sẽ không gây ra phiền toái cho hắn.

    Na Y gật gật đầu, sau đó hỏi:

    - Đúng rồi, ông nội của Sở Mặc không phải đang ở Đại Hạ sao?

    Tại sao không cùng đi vậy?Sở Yên cười khổ nói:

    - Nếu ông mà đi thì Hoàng thượng sẽ thật sự không cho phép chúng tôi quá cảnh rồi...

    - Con tin?

    Hai đầu lông mày của Na Y lóe lên sự tức giận:

    - Thật giỏi cho một đế vương lòng lang dạ sói!

    Sở Yên nói:

    - Chỉ có điều bọn họ ở thành Viêm Hoàng cũng rất tốt, ông nội hắn đã thành thân rồi..- Thành thân?

    Na Y lập tức trừng to mắt, nhìn Sở Yên:

    - Ông ấy không phải là ông nội của Sở Mặc sao...

    Sở Yên cười giải thích vấn đề trong đó một chút, Na Y thế mới biết hoá ra người trong lòng của nàng lại là một cô nhi.

    - Yên tâm đi tỷ tỷ, ta với tỷ cùng nhau chờ hắn trở về!

    Chờ hắn trở về rồi nhất định phải cho hắn thấy được một Sở Quốc hoàn toàn mới.

    Na Y nói.

    Sở Yên không nghĩ tới, nữ vương thảo nguyên Na Y cũng khôngnghĩ tới, người ở Đại Hạ càng không nghĩ tới, bọn họ chờ lần này... chính là hai năm!

    ....

    Sở Mặc hôn mê tỉnh lại thật ra chỉ cần hơn mười ngày.

    Nói cách khác, khi Sở Yên và Na Y gặp lại và thời khắc kết minh lịch sử thì Sở Mặc đã sớm tỉnh lại rồi.

    Nhưng hắn cũng không thật sự tỉnh lại.Cái gọi là tỉnh lại chỉ có ý thức của Sở Mặc khôi phục mà thôi.

    Hắn biết rõ mình đang ở đâu.

    Long tổ của Đỉnh Cô Bút, Đại Công Kê ba ngày nay đều không thấy bóng dáng, Tiểu Sài Khuyển môt mực yên lặng ở bên bảo vệ cho hắn.

    Sở Mặc cảm thấy mình hẳn là rất dễ dàng có thể tỉnh lại.

    Bởi vì thân thể của hắn đã hoàn toàn khôi phục rồi, loại tốc độ khôi phục này khiến Sở Mặc cũng cảm thấy kinh ngạc, nhưng cơ thể hắn cũng thật sự là hơn mười ngày sau đã hoàn toàn khôi phục như lúc ban đầu rồi.Hơn nữa so với lúc trước khi bị thương còn cường đại hơn.

    Tuy nhiên không biết vì sao, hắn không thể mở mắt ra được.

    Ý thức của hắn rất tỉnh táo, hết thảy động tĩnh bên ngoài hắn đều có thể cảm giác được.

    Nhưng lại không thể tỉnh lại.

    Tuy nhiên, ý thức của hắn có thể tiến vào trong Thương Khung Thần Giám.Bụi cây nhỏ lúc trước kia bây giờ đã thay đổi cực lớn, trở lên càng thêm khỏe mạnh.

    Diện tích lan ra rất lớn trong hồ nước, cá Tạo Hóa đang thích chí bơi lội trong đó.

    Sau khi hấp thụ khí huyết, Hỗn Độn Hồng Lô cũng hiện ra rõ ràng hơn một chút.

    Tất cả... dường như cũng phát triển theo hướng tốt nhất.

    - Nhưng vì sao ta vẫn chưa tỉnh lại chứ?Sở Mặc ngay từ đầu mặc dù có chút sốt ruột nhưng cũng không bối rối, hắn biết rằng nhất định là chỗ nào đó xảy ra vấn đề rồi.

    Cứ như vậy thời gian trôi qua một tháng, Sở Mặc vẫn không thể tỉnh lại.

    Cho đến lúc này, Sở Mặc mới hơi luống cuống.

    - Vấn đề rốt cuộc là ở đâu?

    Sở Mặc bắt đầu điên cuồng tìm kiếm nguyên nhân, dùng tinh thần lực hùng mạnh không ngừng đánh thẳng vào.Cho đến khi...tinh thần lực của hắn đánh bậy đánh bạ đánh đến mặt trên của Thương Khung Thần Giám, viên huyết nguyệt nho nhỏ kia...chuyện rốt cục đã có sự thay đổi cực lớn.

    Ầm!

    Sở Mặc cảm giác tinh thần của mình nháy mắt bị hút vào một không gian vô định, tốc độ thật sự là quá nhanh cho nên Sở Mặc muốn chống cự cũng hoàn toàn không kịp.

    Tiếp theo, Sở Mặc cũng cảm giác được chính mình đang ở trong một không gian kỳ dị.

    Đỉnh đầu có một mặt trời thật lớn nhô lên cao, trước mắt là núi non vô tận, thế núi rộng lớn, núi non cao ngất, trong đó có mấy ngọn núi lớncao chừng hơn mười vạn trượng.

    Một thác nước chảy từ đỉnh núi đó xuống dưới, dòng nước chảy thẳng xuống cả trăm ngàn trượng.

    Loại khí thế này cho dù là cách vô cùng xa vẫn khiến Sở Mặc có loại cảm giác cả tâm hồn cũng phải lay động.

    Có một cây cổ thụ che trời, thân cây như một ngọn núi, không nhìn kỹ thật sự rất khó tin đó lại là một thân cây.

    Bốn phương tám hướng đều yên tĩnh, không có chút động tĩnh nào.Khóe miệng Sở Mặc co giật, sau đó giơ tay gãi đầu, cảm giác vô cùng chân thực.

    Đây là đâu...

    Sở Mặc hoàn toàn không biết, nhưng chắc chắn nơi này không phải phàm giới.

    Trong lòng Sở Mặc rất rõ ràng, cơ thể hắn hiện giờ đang ở trong Long tổ trên đỉnh Cô Bút, hắn cũng chưa thật sự tỉnh lại nữa, nhưng cảnh tượng trước mắt này cũng quá chân thật rồi.

    Đúng lúc này trong đầu của Sở Mặc vang lên một giọng nói.- Huyết mạch đạt tiêu chuẩn, thông qua việc mở thần khí, chấp nhận được tiến vào Huyễn Thần Giới.

    - Ai?

    Sở Mặc quát lớn.

    Sau đó khẽ vươn tay trực tiếp cầm Thí Thiên trong tay, điều này làm cho Sở Mặc sửng sốt, hắn hơi co quắp khóe miệng, nhìn Thí Thiên trong tay, mắt hiện ra vẻ khó tin.

    - Chẳng lẽ...ta thật sự không biết thế nào mà tiến vào thế giới kia rồi sao?- Thí Thiên sao có thể xuất hiện trong tay của ta được?

    Sở Mặc lầu bầu, sau đó theo bản năng cúi đầu, cởi bỏ nút thắt nhìn về phía trước ngực, thần niệm hơi động...

    Thương Khung Thần Giám chậm rãi hiện ra.

    Miệng của Sở Mặc khẽ nhếch, sau đó mắt trừng lớn, thất thanh nói:

    - Chẳng lẽ... ta thực sự đã rời khỏi thế giới kia?

    Không...

    Không thể nào!

    Ta ở đó... còn quá nhiều ràng buộc!

    Còn có rất nhiều chuyện chưa làm xong.Sau đó, Sở Mặc ngồi xổm xuống giơ tay cầm một nắm đất lên đặt ở dưới mũi ngửi thử.

    Trong Thổ nhưỡng ẩn chứa mùi tươi mát khiến Sở Mặc cảm giác bản thân như thật sự đi tới một thế giới chưa hề biết đến.

    - Thương Khung Thần Giám... nói cho ta biết, đây là có chuyện gì xảy ra?

    Sở Mặc dùng tinh thần lực tác động đến Thương Khung Thần Giám, muốn lấy được đáp án nhưng khiến hắn thất vọng là Thương Khung Thần Giám không đáp lại chút nào.Làm sao bây giờ?
     
    Thí Thiên Đao Full
    XVIII ( Chương 426-450 )


    Chương 426 : Huyễn Thần Giới

    Chương 426 : Huyễn Thần Giới

    Sở Mặc dù sao cũng chỉ mới 14 tuổi, dù thành thục điềm đạm thế nào thậm chí kiên nghị thế nào nhưng đối mặt với loại cục diện trước mắt này vẫn sẽ có cảm giác mờ mịt.

    - Thanh âm vừa rồi xuất hiện trong đầu cuả ta nói huyết mạch đạt tiêu chuẩn?

    Đây là có chuyện gì xảy ra?

    Sở Mặc cau mày, trong tình huống không biết rõ những chuyện sắp xảy ra, hắn thật sự không dám quyết định gì cả.

    - Chẳng lẽ, sư phụ dùng huyết dịch của nguyên thú thay đổi thể chấtcho ta, thay đổi huyết mạch của ta?

    Không không không, điều đó không có khả năng!

    Sở Mặc lầu bầu, loại bỏ dự đoán của mình.

    Huyết dịch của nguyên thú có thể thay đổi được cơ thể của hắn nhưng tuyệt đối không thể thay đổi huyết mạch của hắn.

    Nếu không thì chẳng phải sẽ loạn sao?

    - Thế giới này có Phàm giới, Linh giới, có Tiên giới, còn có cả Thiên giới, nhưng cho tới bây giờ không ai nói cho ta biết còn có cả chỗ Huyễn Thần Giới này...Sở Mặc cũng không biết rằng bản thân hắn bị trọng thương, thời điểm sắp chết thì trong cơ thể ai cũng xuất hiện một tia máu tử kim sắc, sau khi hắn khỏi bệnh lành lại tổn thương, một tia máu này đã biến mất không thấy tăm hơi.

    Hô!

    Sở Mặc thở phào một cái, vẻ mờ mịt trên mặt dần dần biến mất, nhẹ giọng lẩm bẩm:

    - Bây giờ có lẽ là hai mắt hoàn toàn bao phủ bởi màn đen, không biết gì cả rồi.

    Tất cả mọi thứ phải nhờ vào chính mình thôi.Phía trước mặc kệ có như thế nào thì hắn chung quy còn có rất nhiều chỗ dựa, cho dù là chống lại môn phái lớn như Thiên Kiếm Môn, tuy là không địch lại nhưng cũng không chật vật như bây giờ.

    Lúc này, ở nơi xa xa truyền tới một tiếng thú rống.

    NGAO!

    Âm thanh này giống như là tiếng mãnh hổ bình thường nhưng tiếng kêu lớn hơn mãnh hổ.

    Dường như có một tiếng sét giữa trời quang chợt vang lên!Khắp núi rừng dường như cũng bị chấn động.

    Sau đó... một con hổ lớn dài khoảng hơn ngàn trượng màu sắc sặc sỡ nhảy lên thật cao, cú nhảy này... trực tiếp nhảy được hơn ngàn dặm, đánh thẳng về phía bên kia.

    Rống!

    Đứng tại chỗ ong cả đầu, không thể tin nổi nhìn chỗ mà hổ lớn bổ nhào qua cũng truyền tới một tiếng rống to.

    Âm thanh này không ngờ lại do loài người phát ra.Sau đó, một thân ảnh vút lên trời nghênh đón mãnh hổ đang nhào qua.

    Tỷ lệ hình thể của đôi bên... thật sự là cách xa quá mức.

    Hình thể của người này so sánh với con hổ dài cả nghìn trượng quả thật là giống như một hạt bụi vậy.

    Nhưng gã vẫn hồn nhiên không sợ đưa tay ra đánh một quyền.

    Trực tiếp đánh ầm một cái lên chân trước của mãnh hổ, trên bầu trời vang lên một tiếng nổ mạnh long trời lở đất.Sau đó, cơ thể của cả đôi bên đều lui về phía sau hơn ngàn dặm.

    Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này, quả thực là không thể tin vào mắt của mình.

    Con hổ lớn này đã hoàn toàn đảo lộn nhận thức của hắn, nhưng người này lại có thể ngăn cản được sức lực mà con hổ lớn này bổ nhào về phía gã...càng làm cho Sở Mặc cảm thấy không thể tin nổi.

    Một kích của con hổ lớn này cho dù là một ngọn núi lớn cũng có thể dễ dàng bị đập thành bụi rồi!Lúc này, người này và con hổ lớn kia lại lần nữa chiến đấu với nhau.

    Đôi bên đánh nhau phát ra sự chấn động vô cùng mãnh liệt khiến cho trời đất đều phải rung động.

    Sở Mặc ở nơi này, khoảng cách ít nhất hơn hai ngàn dặm nhưng vẫn có thể cảm giác được sự rung động này.

    - Nếu ở trước mặt, chỉ sợ cái loại chấn động này cũng đủ làm ta tan xương nát thịt rồi...

    Khóe miệng Sở Mặc co giật thầm nghĩ trong lòng: Dù thế nào cũng đừng đến trước mặt ta...Tuy nhiên chuyện gì trên đời này cũng như vậy, chuyện mà cõi lòng tràn đầy chờ mong thì vô cùng khó khăn được như ý nguyện, nhưng chuyện gì càng lo lắng lại càng có thể sẽ phát sinh.

    Một người một hổ này, trong vòng một ngàn dặm mà bọn họ chiến đấu đã phá đến hỏng bét: núi sập, cổ thụ che trời nứt đổ, vốn là những dãy núi xanh um tươi tốt, công phu trong khoảnh khắc đã như là bị máy cày cày qua thành một mảnh đất đen.

    Làm cho Sở Mặc cảm thấy sợ hãi là chiến trường của bọn họ đang tới gần mình hơn.- Mẹ nó chứ... cách xa ta một chút!

    Sở Mặc lầu bầu trong lòng:

    - Dù thế nào cũng đừng phát hiện ra ta...

    Tuy nhiên, đôi bên đang đối chiến hoàn toàn không nghe thấy tiếng lòng của Sở Mặc.

    Con hổ lớn kia dường như cũng thấy phiền, nháy mắt đã hóa thành hình người đối diện với người nọ, lại bắt đầu triển khai đại chiến.

    Sở Mặc lại lần nữa bị chấn động, loài thú hùng mạnh có thể biến hóa thành người, chuyện này hắn đã biết.

    Nhưng biết cũng chỉ là biết thôi,bây giờ tận mắt nhìn thấy vẫn làm hắn cảm thấy khó có thể tin nổi.

    Đôi bên chiến đấu, Sở Mặc thậm chí khó mà có thể thấy rõ.

    Quá nhanh rồi!

    Sở Mặc nhìn hoa cả mắt, trong lòng vô cùng rung động.

    - Hổ Liệt... gần đây có tiến bộ đấy.

    Nam tử hình người kia đột nhiên mở miệng nói.

    - Thanh Phong, cậu cũng không yếu, bây giờ lại có cơ duyên xuấthiện trong Huyễn Thần Giới, cậu vẫn là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của ta, tuy nhiên, lần này ta nhất định sẽ thắng.

    Mãnh hổ hóa thành nam tử ở phía kia lạnh lùng nói.

    - Ha ha, chúng ta tổng cộng có ba cơ duyên tranh đoạt rồi, ta đã được một lần, cậu phải cố gắng mới có thể được đấy nhé.

    Thanh Phong cười ha ha, sau đó đột nhiên ồ lên một tiếng, đôi mắt... trực tiếp nhìn về phía Sở Mặc.

    Sở Mặc vẫn cẩn thận giấu mình không để mình tạo ra chút động tĩnh nào, thậm chí cả hô hấp... cũng muốn ngừng lại luôn.

    Hắn thầm nghĩ muốn tập trung tinh thần xem náo nhiệt, hiểu biết về Huyễn Thần Giới rốt cuộc là nơi thế nào, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới cách xa như vậy... lại bị đối phương phát hiện ra.Trong chớp mắt bị nhìn chằm chằm, Sở Mặc thậm chí có cảm giác cả người lạnh như băng.

    Thật sự giống như một con ếch bị một con rắn độc nhìn chằm chằm vậy.

    Thật là sợ cái gì thì cái đó sẽ đến!

    - Không thể tưởng được... bên trong vùng núi Huyễn Thần này trừ hai ta ra còn có người thứ 3 có thể tiến vào.

    Ánh mắt của Thanh Phong gắt gao nhìn chằm chằm chỗ Sở Mặc đang ẩn thân, nói:

    - Bằng hữu à, ta đã phát hiện ra ngươi rồi, ngươi còn tiếp tục trốn ở đó có phải hơi thất lễ rồi không?

    - Kỳ quái... vùng núi Huyễn Thần này... người có năng lực tiến vào được theo ta và cậu biết thì cơ bản là có không hơn 10 người... nhưng mà người nào cũng mắt cao hơn trán, kiêu ngạo chết đi được, tuyệt đối không có người âm thầm lẩn trốn mà rình xem như thế...

    Thanh âm của Hổ Liệt truyền đến ngay sau đó, ánh mắt của gã cũng dừng ở chỗ mà Sở Mặc ẩn thân, sau đó lạnh lùng quát:

    - Đừng có giấu đầu lòi đuôi nữa, đi ra đây!

    -----o0o-----

    Chương 427 : Thanh Phong Hổ Liệt

    Chương 427 : Thanh Phong Hổ Liệt

    Liên tiếp bị hai người khủng bố nhìn chằm chằm, Sở Mặc có cảmgiác da đầu cũng tê dại, tuy nhiên trên mặt của hắn cũng xuất hiện nụ cười gượng, nói:

    - Hai vị, ta cơ bản là không trốn tránh gì cả, ta vừa tỉnh dậy thì đã ở nơi này rồi, chính mình còn không biết được đây là chỗ nào, tại sao ta lại tới đây... hai vị bằng hữu... có thể giải thích nghi hoặc của ta không?

    Vù!

    Vù!

    Khoảng cách gần hai nghìn dặm, hai thân ảnh kia vậy mà lại thuấn dinhư bình thường, trực tiếp xuất hiện trước mặt của Sở Mặc.

    Vừa đến trước mắt, loại áp lực của thực lực hùng mạnh càng mạnh hơn khiến Sở Mặc thậm chí còn có cảm giác không thở nổi.

    Nhưng mà lúc này trong thân thể của hắn đột nhiên truyền tới một dòng nhiệt nhàn nhạt, tiếp đó... uy áp kinh người này trong nháy mắt đã biến mất.

    Cả Thanh Phong và Hổ Liệt đều gắt gao nhìn chằm chằm Sở Mặc, trên mặt hiện ra vẻ khó tin.Bởi vì loài người trước mắt này quả thực là nhỏ yếu đến mức bọn họ hoàn toàn không có cách nào tin được.

    Càng làm cho bọn họ khiếp sợ... thậm chí chấn động là một loài người nhu nhược yếu đuối không ngờ có thế kháng trụ được khí thế trên người của bọn họ.

    Tuy là hai người bọn họ đều không cố tình phóng khí thế ra nhằm vào Sở Mặc nhưng một loài người nhỏ yếu như Sở Mặc, trên người bọn họ tự nhiên tản mát ra hơi thở như thế hắn đã hoàn toàn không thể chịu đựng được rồi.Nhưng lúc này... thiếu niên nhỏ yếu này vậy mà đánh rắm cũng không thèm?

    - Ngươi là ai?

    Thanh Phong nghiêm nghị nhìn chằm chằm Sở Mặc, hỏi.

    Sở Mặc đánh giá tên kiêu ngạo tên là Thanh Phong này từ trên xuống dưới, trong lòng thầm khen: Thật là một tuyệt thế mỹ nam!

    Tuy rằng sẽ không động lòng với nam nhân nhưng vẫn không thể kìm nổi nhìn nhiều một chút.Người trước mắt này cao khoảng sáu thước, tóc màu nâu quăn, lông mày chấm tóc mai, làn da trắng nõn khiến thiếu nữ cũng phải ghen tị.

    Trên người mặc chiến giáp màu vàng, dáng người cường tráng cũng không quá đô con, thuộc loại hình thể nữ nhân nhìn thấy phải chảy nước miếng!

    Lại nhìn Hổ Liệt thân cao bảy thước, cơ thể cường tráng cũng vôhoàn mỹ, tóc dài màu vàng kim giống màu lúc trước của con hổ lớn hóa thân thành gã, sống mũi cao, mày kiếm, trên mặt có râu quai nón, đôi mắt rất có thần.

    Không chút cường điệu mà nói thì hai nam nhân này cho dù là đi đếnđâu cũng tuyệt đối là loại khiến cho tiểu thư khuê các không kìm nổi phải thét chói tai.

    Sở Mặc chưa từng gặp nam nhân nào anh tuấn hơn bọn họ.

    Tuy là hắn lớn lên cũng không kém nhưng so với hai người này vẫn có cảm giác non nớt.

    - Ta tên là Sở Mặc.

    Sở Mặc ôm quyền nói với hai người.

    Lúc này Sở Mặc cũng cảm giác được hai người trước mặt này dường như cũng không có quan hệ đối địch như lúc trước hắn tưởng.

    Tuy lànhìn không có bao nhiêu ý tốt nhưng tuyệt đối không phải là kẻ thù gì cả.

    Hơn nữa, trên người của bọn họ cũng không cảm thấy ác ý gì.

    - Sở Mặc?

    Miệng Thanh Phong lầm bầm một câu, sau đó nhìn thoáng qua Hổ Liệt.

    Hổ Liệt lắc đầu:

    - Chưa từng nghe nói.- Ta là một tiểu tốt vô danh, chưa nghe nói cũng đúng thôi, ta muốn thỉnh giáo hai vị đây một chút...

    đây rốt cuộc là chỗ nào?

    Tại sao ta lại ở đây?

    Sở Mặc thành khẩn nhìn hai người, ôm quyền thỉnh giáo.

    - Ngươi không biết đây là chỗ nào?

    Cũng không biết mình vào bằng cách nào?

    Thanh Phong dường như vô cùng nghi ngờ đối với vấn đề mà Sở Mặc nói ra.

    Hổ Liệt thì hơi nhíu mày, hiển nhiên là không quá tin lời nói của Sở Mặc.Sở Mặc gật đầu nói:

    - Ta vừa mới tỉnh lại, trong đầu đã xuất hiện một câu nói...

    Nói xong, Sở Mặc còn cẩn thận nhìn thoáng qua hai người này, hắn không biết câu " Huyết mạch đạt tiêu chuẩn, thông qua việc mở thần khí, chấp nhận được tiến vào Huyễn Thần Giới" có nên nói ra hay không.

    Huyết mạch này đương nhiên khỏi phải nói, chính Sở Mặc cũng không biết huyết mạch của hắn có chỗ nào đặc biệt.

    Nhưng câu nói thông qua việc thần khí mở ra...

    đã có vấn đề.

    Đại Công Kê đã từng nói, Thương Khung Thần Giám, Hỗn ĐộnHồng Lô và Thí Thiên trên người mình đều có thể làm cho người đứng đầu của Thiên giới trực tiếp phát động thần chiến!

    Thà quậy Thiên giới đến gió tanh mưa máu cũng nhất định phải lấy được.

    Cho nên hắn hoàn toàn không dám để lộ chuyện này.

    - Nói cái gì?

    Thanh Phong hỏi.

    Hổ Liệt dường như tính tình trực tiếp hơn một chút, nói thẳng:

    - Có phải nói ngươi huyết mạch đạt chuẩn, được chấp thuận tiến vào Huyễn Thần Giới?

    Khóe miệng của Thanh Phong hơi bạnh ra, không nhịn được liếc khóe mắt về phía Hổ Liệt.

    Chỉ có điều gã không trực tiếp thể hiện, không cẩn thận để ý thì không nhìn ra được.

    Hổ Liệt không phát giác, nhìn Sở Mặc nói:

    - Mọi người lần đầu tiên đến Huyễn Thần Giới đều là như vậy, khi lực huyết mạch của người đạt tới một trình độ nhất định rồi thì tự nhiên sẽ như vậy, có thể tiến vào được đây.Thanh Phong vốn muốn nghe xem Sở Mặc nói như thế nào, bây giờ lại thấy Hổ Liệt mở miệng giải thích, trong lòng mặc dù có chút thất vọng nhưng cũng không nghĩ nhiều, gật đầu nói:

    - Đúng vậy, Hổ Liệt nói rất đúng, tuy nhiên... ngươi lại không hề biết nơi Huyễn Thần Giới này?

    Điều này cũng hơi kỳ lạ rồi...

    Hổ Liệt nói:

    - Điều này cũng không có gì lạ cả, Tiên giới cũng tốt, Thiên giới cũng tốt, có tư cách biết được Huyễn Thần Giới đều là nhân vật quan trọng nhất trong đại gia tộc.

    Tên nhóc này vừa nhìn đã biết là người trong gia tộc tới đây, rất may mắn được thức tỉnh tuyệt mạch, cái gì cũng không hiểu đã được vào trong này rồi.Hổ Liệt nói xong nhe răng cười với Sở Mặc, vẻ mặt chân thành nói:

    - Sở Mặc lão đệ, ta thấy như thế cậu không có ý kiến gì chứ?

    - A, không... không thành vấn đề!

    Sở Mặc vội vàng gật đầu, hắn đang lo không biết trao đổi chi tiết với hai người này như thế nào, hành động của Hổ Liệt chắc chắn là đang đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

    Trong con ngươi của Thanh Phong chợt lóe lên ánh sáng, nhìn Hổ Liệt nói:

    - Con hổ nhỏ này... cậu đúng là có phần không phúc hậu đấy.Hổ Liệt cười ha ha:

    - Một thiếu niên bình thường như vậy, Thanh Phong cậu cũng để mắt tới sao?

    - Hắn mà bình thường?

    Đuôi lông mày của Thanh Phong nhướng lên, thản nhiên nói:

    - Người bình thường lần đầu tiên tiến vào Huyễn Thần Giới sẽ xuất hiện ở vùng núi Huyễn Thần sao?

    Hổ Liệt cười ha hả, nói:

    - Để thiếu niên này theo ta, ta nợ cậu một nhân tình!

    Thanh Phong không nhịn được hơi nhíu mày trầm tư, trong ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc tràn đầy vẻ suy tư.

    Hổ Liệt lại bỏ thêm một mồi lửa:

    - Cùng lắm thì cơ duyên lần này ta không tranh với cậu nữa!

    Nếu những tên khốn kiếp trên Thiên giới kia tới tìm cậu gây phiền toái, ta có thể ra tay giúp cậu một lần!

    -----o0o-----

    Chương 428 : Thành Huyễn Thần.

    Chương 428 : Thành Huyễn Thần.

    Trên mặt của Thanh Phong rốt cục có sự thay đổi, nhìn Hổ Liệt nói:

    - Cậu cứ thế coi trọng hắn sao?

    Hổ Liệt nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó thở dài nói:

    - Cậu cũng biết, Hổ tộc chúng ta đến thế hệ này của ta nhìn qua nhân tài đông đúc nhưng trên thực tế... trừ ta cùng anh trai ta thì hiếm có người có thể chống đỡ được đại cục.

    Nhân tài càng ngày càng ít, kẻ thù lại càng ngày càng lớn mạnh, cuối cùng cũng phải nghĩ cách thôi.

    - Hắn có thể trở thành người thay đổi thế cục sao?

    Thanh Phong nhìn kỹ Sở Mặc, trong giọng nói mang theo một tia nghi vấn.Sở Mặc cũng không hiểu ra sao, nhìn hai người này thậm chí không rõ bọn họ đang nói chuyện gì, nhưng mà thế nào lại cảm giác đang... tranh cướp mình chứ?

    - Khó nói là có thể thay đổi cục diện hay không, nhưng mà dù sao cũng phải thử một chút.

    Hổ Liệt nhe răng cười.

    Thanh Phong thở dài nói:

    - Thật ra ta cũng có ý tưởng giống cậu.

    Hổ Liệt biến sắc, nói:

    - Cậu không phải là sẽ...

    Thanh Phong lắc đầu:

    - Ta không cự tuyệt được điều kiện của cậu, có thể làm cho lão hổ cậu nợ ta một ân tình, tính ra thì ta đã buôn bán có lời rồi, chớ nói tới là cậu còn đồng ý không đoạt cơ duyên lần này với ta... ta đã không còn lý do tiếp tục tranh giành với cậu nữa.

    Lại nói, hắn đang tự do, không phải là tài sản riêng của ta và cậu.

    Hổ Liệt gật đầu, ôm quyền với Thanh Phong:

    - Vậy, Hổ Liệt đa tạ!Thanh Phong có chút tiếc nuối nhìn Sở Mặc, hơi lắc đầu thở dài nói:

    - Sở Mặc lão đệ, sau này chúng ta còn gặp lại.

    Nói xong, thân hình của Thanh Phong vậy mà giống như một ngọn gió, trực tiếp biến mất trong không khí.

    Sở Mặc nghẹn họng nhìn trân trối tất cả, khóe miệng co giật, sau đó nhìn Hổ Liệt:

    - Các vị đây là?

    Lúc này, Hổ Liệt với vẻ mặt thành khẩn nhìn Sở Mặc, ôm quyền nói:

    - Tại hạ Hổ Liệt, thiếu chủ Hổ tộc, bây giờ thành khẩn mời Sở Mặchiền đệ gia nhập Hổ tộc ra, trở thành một thành viên của Hổ tộc.

    - A...

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt, gãi đầu nói:

    - Ta bây giờ không biết gì cả, Hổ Liệt huynh, huynh có thể để sau khi ta tỉnh táo lại rồi quyết định sau được không?

    - Ha ha, thật có lỗi, là ta qua nóng lòng rồi.

    Hổ Liệt gãi đầu tươi cười xin lỗi Sở Mặc, sau đó nói:

    - Như vậy đi, ta đưa cậu đi thăm quan một vòng Huyễn Thần Giới, sau đó giải đáp tất cả những nghi hoặc của cậu mà ta biết, sau đó cậu hãn quyết định, thế nào?Sở Mặc ôm quyền với Hổ Liệt:

    - Vậy thật vô cùng cảm ơn Hổ Liệt huynh rồi.

    Hổ Liệt nhe răng cười nói:

    - Đi, ta đưa cậu bay!

    Nói xong lại trực tiếp hiện trở về bản thể nhưng cũng không khoa trương kiểu ba nghìn trượng mà là một con mãnh hổ sặc sỡ hoảng hai mươi trượng, đối với Sở Mặc thì cũng vô cùng lớn.

    *1 trượng=3,33 mét

    Mãnh hổ quay đầu lại, nói với Sở Mặc:

    - Nhảy lên trên lưng ta đi.

    - Cái này...

    Sở Mặc hơi chần chừ, cảm thấy có chút mạo phạm, bởi vì cái đồ ngạo kiều Đại Công Kê kia cho tới giờ còn chưa cho phép ai dễ dàng leo lên lưng của nó.

    - Không sao đâu...

    Hổ Liệt rất thông minh, nhìn ra được Sở Mặc đang do dự cái gì, cười nói:

    - Hổ tộc chúng ta tuy là không làm vật cưỡi cho người khác nhưng chở huynh đệ, bạn bè mình đi vẫn rất bình thường.- Vậy...

    đắc tội.

    Sở Mặc nói xong thả người nhảy lên, nhảy lên lưng Hổ Liệt.

    - Ngồi cho vững đấy.

    Hổ Liệt nói một câu, sau đó nhảy lên một cái, toàn bộ thân mình như một tia sấm sét, nháy mắt đã biến mất nơi núi rừng mênh mông này.

    Sở Mặc cảm giác bản thân mình tu luyện được ảo ảnh Tật Phong Bộ đã là một bước bước được cả thiên hạ, tốc độ nhanh vô cùng.

    Nhưng so sánh với tốc độ này của Hổ Liệt, Sở Mặc lập tức sinh ra một cảm giác vô lực vô cùng mãnh liệt.Bởi vì tốc độ của Hổ Liệt thật sự là... quá nhanh!

    Không đến mức quá kinh ngạc với tốc độ của Hổ Liệt, càng làm cho Sở Mặc cảm thấy đầu óc không đủ dùng nữa là lãnh thổ của Huyễn Thần Giới này rộng tới mức hắn hoàn toàn không dám tin vào mắt mình.

    Dựa vào tốc độ này của Hổ Liệt, một ngày ít nhất có thể bay được mấy trăm vạn dặm.

    Nhưng ở trong vùng núi này, Hổ Liệt mang theo Sở Mặc vậy mà phải bay ba ngày ba đêm!Thẳng đến giữa trưa ngày thứ tư, Sở Mặc mới nhìn rõ được phía trước xuất hiện một tòa thành vô cùng to lớn.

    Quy mô của tòa thành này khiến Sở Mặc nhìn đến nỗi trợn mắt há hốc mồm.

    Còn cách vài trăm dặm, một khí thế mãnh liệt ập vào mặt, như một ngọn núi lớn cao không với tới được.

    Trên tường thành, thành lâu cổ kính tràn đầy hơi thở của năm tháng, dường như tòa thành này từ cổ đến nay vẫn sừng sững đứng nơi đây.- Bình thường lúc tiến vào Huyễn Thần Giới nên ở bên trong thành Huyễn Thần, ha ha, hiện tại cậu có biết cậu ra khỏi chỗ kia có bao nhiêu không thể tin nổi rồi chứ?

    Hổ Liệt chở Sở Mặc đi, cười nói:

    - Nơi đó được chúng ta gọi là vùng núi Huyễn Thần, thực ra, chính là ở bên trong Huyễn Thần giới này, khu vực nguy hiểm nhất.

    Cậu đừng nhìn đoạn đường này ta mang theo cậu không gặp nguy hiểm gì, trên thực tế bởi vì ta rất quen thuộc chỗ nào có thể tránh được nguy hiểm, nói cách khác, nếu thật sự gặp phải tên khủng bố thì ta cũng phải ngã xuống mà thôi.

    Hổ Liệt nói xong nhìn thoáng qua tòa thành to lớn ở phía trước, nói:

    - Đây là thành Huyễn Thần, trong Huyễn Thần Giới... có duy nhất một tòa thành, ở trong này, cậu sẽ được mở rộng tầm mắt.

    - Ta đã mở rộng tầm mắt rồi!

    Sở Mặc nhìn từng bóng dáng ngự không mà bay, hạ xuống trước cửa thành Huyễn Thần, nhìn bức tường gạch dài chừng mười mấy trượng cao ngất kia, khóe miệng co giật, thì thào nói.

    Chỉ trong chốc lát đã có mấy chục người từ những hướng khác nhay bay đến cửa thành Huyễn Thần.

    Nhưng không ai trực tiếp bay vào thành cả.- Thành Huyễn Thần có quy tắc bất kể là ai đều không thể trực tiếp bay vào, ở trong thành cũng không cho đánh nhau, nếu không sẽ bị trục xuất khỏi Huyễn Thần Giới, vĩnh viễn không thể tiến vào lần nữa.

    Sở Mặc gật đầu không nói gì, bởi vì hắn cảm thấy ánh mắt của mình không đủ dùng nữa rồi.

    Cứ như thế, chỉ trong chốc lát mười mấy người bay từ các nơi khác nhau tới cửa thành Huyễn Thần khiến cho Sở Mặc trực tiếp phát hiện ra mười mấy chủng tộc khác nhau.

    Một cô gái trong số đó sau lưng mọc lên đôi cánh bảy màu xinh đẹp,càng làm Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm.

    Dường như cảm giác được ánh nhìn chăm chú của Sở Mặc, cô nàng kia từ xa liếc nhìn về bên này, tia sáng trong mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng.

    Sở Mặc thấy dung nhan tuyệt mỹ của cô gái này, khuynh quốc khuynh thành nhưng lại lạnh lùng, vẻ mặt cao ngạo.

    Đúng lúc Hổ Liệt nhìn thì ngẩn người, lập tức nhẹ nhàng gật đầu, xoay người vào thành.

    -----o0o-----

    Chương 429 : Ba tầng không gian

    Chương 429 : Ba tầng không gian

    - Đó là Thái Điệp tiên tử.

    Hổ Liệt lúc này đã hóa thành hình người, có phần chế nhạo Sở Mặcnói:

    - Đúng là một mỹ nữ cực phẩm, nhưng mà... người bình thường không chịu nổi nàng ta đâu.

    - Làm sao vậy?

    Sở Mặc theo bản năng hỏi một câu, mặc dù hắn cũng không quá để ý đến Thái Điệp tiên tử này, nhưng bây giờ hắn thật sự là một bé cưng tò mò, đối với cái gì cũng cảm thấy mới mẻ.

    Hổ Liệt cũng không cảm thấy không kiên nhẫn, cười giải thích:

    - Nàng là tiểu công chúa tộc Bươm Bướm, chẳng những thân phận địa vị cực cao hơn nữa bối phận cũng lớn đến nỗi dọa người.

    Lại nóitiếp, nàng còn cùng bối vị với một vị lão tổ của ta...

    Hổ Liệt buồn bực quệt quệt miệng:

    - Quan trọng nhất là trên người nàng ta mang theo kịch độc khó mà tưởng nổi, nếu nàng muốn hại cậu... một khi dính vào... chỉ còn nước chờ chết.

    Kịch độc đó...

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp, dùng tinh thần lực tác động vào Hỗn Độn Hồng Lô:

    - Kịch độc trên người tộc Bươm Bướm phải giải như thế nào?Trong nháy mắt, một phương thuốc... hiện ra ngay trong đầu của Sở Mặc.

    Khóe miệng của Sở Mặc hơi nhếch lên cao, nhiều ít cũng có chút vui vẻ.

    - Ít nhất thì ở nơi thần bí cường nhân như mây này, Sở Mặc ta... cũng không phải là quá tệ!

    Phát hiện này khiến Sở Mặc ít nhiều hiểu được thêm một chút.

    Dù sao ở nơi xa lạ này, đối mặt với tất cả những cường nhân từ trước đến giờ có nghĩ cũng không nghĩ tới, được mở rộng tầm mắt đồng thời tâm lý cũng chịu áp lực thật lớn không phải người bình thường có thể thừa nhận được.

    Sở Mặc đi theo Hổ Liệt cùng nhau vào thành Huyễn Thần, phát hiện người ở bên trong thành càng nhiều hơn, đại đa số trong đó đều xuất hiện dưới hình người, tuy nhiên cũng có một vài người xuất hiện dưới dạng thú, còn có một số rõ ràng là dáng vẻ nửa người nửa thú.Một con kiến màu đen dài khoảng hai trượng, cả người đen như mực, giáp xác tỏa sáng lòe lòe làm cho người ta có cảm giác không thể phá vỡ, bình tĩnh bò qua bên người Sở Mặc, khí tức cường đại trên người nó khiến Sở Mặc biến sắc.

    - Đây là chiến sĩ thiên kiến thuộc Thiên kiến tộc.

    Hổ Liệt ở bên cạnh Sở Mặc giới thiệu:

    - Thiên kiến tộc là một chủng tộc rất đáng sợ, phòng ngự của bọn họ siêu cường, hơn nữa số lượng lại đông đảo, tất cả đều không sợ chết.

    Sở Mặc gật đầu nhìn về phía trước lại có một con báo màu trắng rêu rao đi khắp nơi.Thân hình con báo to lớn, toàn thân thuần trắng không một màu nào khác, mỗi một cọng lông đều mềm mại rực rỡ.

    Dường như cảm nhận được ánh mắt của Sở Mặc, con báo trắng quay đầu lại, con ngươi mang tia sáng lạnh lẽo nhìn thoáng qua Sở Mặc.

    Ánh mắt đó giống như đang nhìn con mồi.

    Tuy nhiên ngay lập tức thấy Hổ Liệt bên cạnh Sở Mặc, hung quang trong con ngươi của con báo trắng lập tức kìm lại, quay đầu bước đi như chạy.

    - Ở trong này... sinh linh hùng mạnh nhiều lắm, nếu ngươi không thể thể hiện giá trị của xuất thân rất khó được bọn họ chấp nhận.

    Hổ Liệt cười nói:

    - Theo bọn họ, ngươi quá yếu.

    Sở Mặc cười gượng, ngay cả khí lực để giải thích cũng không có, bởi vì hắn biết Hổ Liệt đã cho hắn mặt mũi lắm rồi.

    Sao lại chỉ có quá yếu mà thôi?

    Quả thực là yếu chết đi được.

    Hắn là một thiếu niên phàm giới, năm nay vừa mới 14 tuổi, lấy cái gì để so sánh được với những người từ Tiên giới, Thiên giới này?

    Sau đó, Hổ Liệt dẫn Sở Mặc tới một tửu quán.Ông chủ tửu quán là một sinh linh tộc Hổ, nhìn thấy Hổ Liệt lập tức đi lên thi lễ:

    - Bái kiến Thiếu chủ.

    Đồng thời có chút tò mò đánh giá Sở Mặc vài lần.

    Hổ Liệt gật đầu:

    - Sắp xếp một bàn thức ăn và rượu đi.

    Tộc nhân của Tộc Hổ dường như có chút ngạc nhiên.

    Hiển nhiên là sự yếu ớt của Sở Mặc... toàn bộ sinh linh trong thành Huyễn Thần đều có thể liếc mắt một cái đã nhìn ra được, cho nên vị họhàng nhà hổ này đại khái là trong lòng buồn bực: Thiếu chủ nhà mình lúc nào thì đã bắt đầu hạ thấp giá trị con người của mình, kết giao bằng hữu với loài người yếu ớt nhỏ bé như vậy?

    - Nơi này là sản nghiệp của Hổ tộc, uống rượu ở nhà mình dù sao cũng sẽ thuận tiện một chút.

    Hai người sau khi ngồi xuống, Hổ Liệt nhìn Sở Mặc cười nói:

    - Sở Mặc hiền đệ, cậu có vấn đề gì thì bây giờ có thể hỏi, cậu yên tâm, ở trong này cho dù cậu có nói cái gì tuyệt đối sẽ không có người thứ ba nghe được.Sở Mặc gật đầu hỏi:

    - Cái kia... huyết mạch đạt chuẩn là có chuyện gì xảy ra?

    Hổ Liệt cười nói:

    - Đoán ngay cậu sẽ hỏi vấn đề này trước.

    Nói xong Hổ Liệt tựa vào ghế, nhìn Sở Mặc:

    - Không biết cậu có phát hiện ra không, ở trong thành Huyễn Thần, mặc dù phần lớn bộ phận sinh linh đều duy trì hình thái của loài người nhưng thật ra....

    Đại bộ phận đều không phải loài người chân chính.

    Có thể nói, tuyệt đại đa số...

    đều không phải loài người.Sở Mặc nghĩ đến cô công chúa tộc Bươm Bướm sau lưng mọc lên đôi cánh bảy màu, con kiến khổng lồ màu đen, con báo trắng rêu rao khắp nơi... còn có sinh linh nửa người nửa thú nữa.

    Gật đầu nói:

    - Có cảm giác này nữa...

    ánh mắt của bọn họ nhìn ta đều thật kỳ lạ.

    - Ha ha, điều này rất bình thường, kẻ yếu trong Huyễn Thần Giới.

    Hổ Liệt mỉm cười vài tiếng, sau đó nói:

    - Nói tiếp, sinh linh không có cùng huyết mạch với mình, nói một cách đại khái thì càng dễ thức tỉnh huyết mạch tự thân, thậm chí còn không cần thức tỉnh, lực lượng huyết mạch từ nhỏ cũng đủ mạnh rồi.

    Ừ,nói đúng ra sinh linh không như mình tiến vào trong Huyễn Thần Giới, nếu so với con người... tương đối đơn giản hơn.

    - Nhưng mà hễ là tự mình thức tỉnh huyết mạch, loài người có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, mỗi người...

    đều là thiên tài chân chính, kinh tài tuyệt diễm!

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc:

    - Nói ví dụ như Thanh Phong lúc trước cậu gặp, hắn chính là một thiên chi kiêu tử(con cưng của trời) chân chính đấy.

    - Hắn là con người?

    Sở Mặc kinh ngạc nói.- Đương nhiên!

    Hổ Liệt nói:

    - Hắn là người trẻ tuổi xuất sắc nhất đại diện của Thanh gia ở Thiên giới.

    - Thiên giới...

    Sở Mặc không nhịn được phải tán thưởng một câu, hắn thế nào cũng không nghĩ tới bản thân mình lại được thế này, ở thời điểm hiện tại đã tiếp xúc với thiên chi kiêu tử của Thiên giới.

    - Đúng, là Thiên giới!Hổ Liệt nhìn Sở Mặc:

    - Xem ra... khả năng cậu tới từ Tiên giới càng lớn hơn một chút.

    Khóe miệng Sở Mặc vừa nhếch hỏi ngược lại:

    - Vì sao lại nói như vậy?

    - Phía dưới bầu trời có thế giới rất rộng lớn, có hàng tỷ chủng tộc, phân thành tam giới.

    Hổ Liệt nói:

    - Thiên giới là nơi tối cao, nhưng mà giữa Tiên giới và Linh giới... chênh lệch cũng không phải quá lớn, hơn nữa có tồn tại mấy lối đi.

    Cho nên trong mắt của ta, Tiên giới và Linh giới là hai đại thế giới có thể đặtsong song nhau.

    -----o0o-----

    Chương 430 : Ba chén rượu

    Chương 430 : Ba chén rượu

    Sở Mặc không biết nói gì cho phải, đầu xám xịt nhìn Hổ Liệt:

    - Không phải còn có phàm giới sao?

    - Khụ khụ... loại như nơi đó cơ bản cũng không thể coi là thế giới mà?

    Vẻ mặt Hổ Liệt kiểu" làm sao ngươi lại nhắc tới nơi đó chứ?" nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc cũng không nói thêm gì, thầm nghĩ ta tới từ nơi lạc hậu nhưngươi nói đấy, ngươi mà biết sẽ có phản ứng thế nào?

    Nhưng mà Sở Mặc cuối cùng không nói, không phải sợ mất mặt, cũng không phải sợ dọa Hổ Liệt mà là theo bản năng cảm thấy một thiếu niên phàm giới như mình không nên ở nơi Huyễn Thần Giới như bây giờ.

    Hổ Liệt nói:

    - Thiên giới được coi là nơi chư thần, to lớn nhất, giống như chỗ của Thanh Phong, Thanh gia khống chế được mấy tinh cầu khổng lồ đã là rất mạnh rồi, nhưng trên thực tế ở Thiên giới thậm chí chỉ có thể coi là trung đẳng mà thôi.- Không chế được... mấy tinh cầu, ở Thiên giới chỉ có thể coi là bậc trung thôi?

    Sở Mặc khiếp sợ, khóe miệng co giật, trong lòng khó mà chấp nhận được.

    - Đúng vậy, thật ra Thanh Phong cũng được mà ta cũng thế, ở toàn bộ Huyễn Thần Giới đều không là gì cả.

    Hổ Liệt gật gật đầu nói:

    - Huyễn Thần Giới là một nơi rất thần kỳ, hơn nữa không chỉ có một tầng!

    Khóe miệng Sở Mặc giật giật, nhìn Hổ Liệt.Hổ Liệt nói:

    - Huyễn Thần Giới tổng cộng có 3 tầng, phân ra là Thiên, Địa, Nhân, chúng ta bây giờ đang ở tầng Nhân, thật ra chính là tầng có cấp thấp nhất.

    Đi lên theo sự tăng cường của Huyết mạch còn có thể tiến vào tầng Địa, tầng Thiên...

    Hổ Liệt nói xong, trong ánh mắt hiện ra vài phần trông mong:

    - Chỉ có sinh linh tiến vào tầng Thiên mới coi là sinh linh hùng mạnh chân chính trên đời này.

    - Hóa ra là như vậy...

    Sở Mặc chợt nói, mới đầu cho là mình đã nhìn thấy toàn bộ rồi,không nghĩ tới mới chỉ là một góc của núi băng mà thôi.

    - Huyễn Thần Giới... rốt cuộc là thế giới như thế nào?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt hỏi.

    Hổ Liệt tập trung suy nghĩ, trầm ngâm nói:

    - Về lai lịch của Huyễn Thần Giới, từ thượng cổ đến nay thật ra cũng không có một kết luận chuẩn xác nào.

    Hổ tộc chúng ta từng có tổ tiên hùng mạnh đoán rằng Huyễn Thần Giới thật ra là một cấu trúc sân chơi của thần linh chí tôn...

    - Sân chơi...Sở Mặc đầu đầy khói đen.

    Hổ Liệt cười gượng:

    - Ta cũng không thật sự đồng ý với quan điểm này, nhưng mà nói thật nếu bản thân mình đi ra ngoài rồi từ trên cao nhìn xuống Huyễn Thần Giới mà nói... thật ra đúng là không khác một sân chơi lắm.

    - Ở trong này có thể thông qua những cơ duyên mà tăng cường huyết mạch của bản thân.

    Lực huyết mạch hùng mạnh tới một mức độ nhất định thì có thể tiến vào không gian của tầng cao hơn, còn có thể có ưu đãi đặc biệt khó tưởng tượng và có thể mang về thế giới vốn có của bản thân.Hổ Liệt nói.

    Ánh mắt của Sở Mặc chợt sáng ngời:

    - Có thể mang về nơi thế giới vốn có của mình?

    Như vậy nơi này đến tột cùng là thật hay là vẫn là thế giới tinh thần hư ảo?ư

    Đối với vấn đề này, Hổ Liệt hơi do dự một chút, sau đó mới lên tiếng:

    - Vấn đề này thật ra cũng là một vấn đề đã gây tranh luận nhiều năm của Huyễn Thần Giới.

    - Hả?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt:

    - Vấn đề này rất khó trả lời sao?

    Hổ Liệt gật đầu, nói:

    - Đúng là rất khó trả lời.Nói xong, Hổ Liệt đứng lên giơ tay vỗ lên mặt bàn, phát ra một tiếng vang nhỏ:

    - Cậu xem, cậu ở đây không cảm giác chút hư ảo nào, đúng không?

    Sở Mặc gật gật đầu.

    - Ở trong này bị thương cũng có thể cảm giác được sự đau đớn.

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc:

    - Nhưng vấn đề lớn nhất là thân thể thực của chúng ta... thật ra cũng không cùng lúc tiến vào Huyễn Thần Giới.

    - Vậy không phải nói rằng đây là thế giới do tinh thần lực cấu trúcthành sao?

    Sở Mặc nói.

    - Nếu đơn giản như vậy thì tại sao còn phải tranh luận ?

    Hổ Liệt thản nhiên cười:

    - Chính cậu xem mà xem, nhẫn trữ vật của cậu có phải cũng được đưa vào đây không?

    Sau đó nhìn tiếp xem trong nhẫn trữ vật có phải toàn bộ đồ vật trong đó đều có thể lấy ra hay không?

    - Vậy thì có thể nói lên cái gì?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt.- Nói những điều đó đồng nghĩa với những vật kia có thể cất vào nhẫn trữ vật của cậu, sau đó... mang về thế giới thật sự nơi cậu sống.

    Hổ Liệt thản nhiên nói.

    - Cái gì?

    Sở Mặc khó tin nhìn Hổ Liệt, bị tin tức này làm cho đầu óc trống rỗng.

    - Nói như vậy chẳng phải là trong này có được bảo vật gì thì đều có thể mang tất ra ngoài sao?

    Sở Mặc thì thào nói.- Đúng vậy, cho nên tổ tiên của Hổ tộc ta mới có người đề xuất nói nơi Huyễn Thần Giới này thật ra là một cấu trúc sân chơi do thần linh chí tôn làm ra.

    Hổ Liệt cười nói.

    Lúc này, chưởng quầy tộc Hổ kia tự mình mang rượu và thức ăn đến, sau khi dọn ra xong thì cung kính lui xuống.

    Sở Mặc nhìn thoáng qua mấy món ăn trên bàn mà há hốc mồm.

    Nguyên liệu nấu ăn bên trong một thứ hắn cũng không nhận ra nổi.

    Hổ Liệt chỉ vào một món ăn lạnh, giới thiệu:

    - Đây là một loại cá Khuê trong biển Huyễn Thần, chỉ có ở biển sâu, không dễ để đánh bắt, hương vị vô cùng thơm ngon, đây là đặc sản vùng núi Huyễn Thần, tên là Chim trĩ Huyễn Thần, bắt nó hầm cách thủy với một loại nấm ở vùng núi Huyễn Thần có thể nói là tuyệt ngon, đây là...

    Hổ Liệt có đủ kiên nhẫn với Sở Mặc, không sợ phiền mà giới thiệu mọi thứ với hắn.

    - Loại rượu này tên là Huyễn Thần Nhưỡng, là một trong những loại rượu cực phẩm của Huyễn Thần Giới, dùng hàng trăm các loại quả dại trong núi ủ thành, hương vị tuyệt ngon!

    Hổ Liệt rót cho Sở Mặc một chén, lòng tràn đầy chờ mong nhìn SởMặc:

    - Nếm thử chút đi!

    Rượu hiện lên màu xanh biếc, sau khi rót vào chén thì mùi của quả lập tức phiêu tán ra ngoài.

    Sở Mặc nâng chén rượu lên nếm thử một ngụm, một cảm giác ngọt lành xâm nhập vào vị giác, không thấy bất kỳ sự cay đắng nào, không nhịn được nói:

    - Đây là nước trái cây sao?

    - Ha ha ha ha ... nước trái cây?

    Nếu cậu có dũng khí thì uống mộtbình đi... sẽ biết nó có phải nước trái cây hay không thôi!

    Hổ Liệt cười lớn nói:

    - Nhưng mà nhé, loại rượu này có rất nhiều ích lợi với tinh thần lực, đồng thời đối với rèn luyện thân thể cũng rất có ích.

    - Vậy sao?

    Ta đây cần phải uống thêm nhiều chút!

    Sở Mặc cười gắp một miếng cá Khuê của biển Huyễn Thần, uống một ngụm Huyễn thần Nhưỡng có cảm giác đây là món ăn ngon và rượu ngon nhất mà hắn được nếm thử.

    Ngay từ đầu Sở Mặc cơ bản là không tin lời nói của Hổ Liệt.... loại Huyễn Thần Nhưỡng chút mùi rượu cũng không có này làm sao làmngười ta say được?

    Đừng nói uống một bình... cho dù là 10 bình cũng không có vấn đề gì!

    -----o0o-----

    Chương 431 : Sở Mặc chấn động. (1)

    Chương 431 : Sở Mặc chấn động. (1)

    Nhưng mà hắn đã đánh giá thấp chỗ khủng bố của Huyễn Thần Nhưỡng rồi.

    Sau khi uống xong chén thứ 3, Sở Mặc không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào đã gục trên bàn, trong tai thanh âm cuối cùng truyền đến là tiếng cười ha ha của Hổ Liệt.

    - Sở Mặc hiền đệ, một bình Huyễn Thần Nhưỡng ít nhất phải rót được 20 chén đó.

    Sở Mặc không có bất kỳ phản ứng nào.Lúc này, người thuộc Hổ tộc đi tới nhìn thoáng qua Sở Mặc đang ghé trên bàn, sau đó vẻ mặt cung kính ôm quyền với Hổ Liệt:

    - Thiếu chủ... loài người này?

    - Hắn là bằng hữu của ta, đưa hắn tới phòng tốt nhất để nghỉ ngơi!

    Hổ Liệt thản nhiên phân phó một tiếng.

    - Vâng, thuộc hạ đã biết!

    Người thuộc Hổ tộc lại nhìn về phía Sở Mặc, ánh mắt hoàn toàn khác với lúc trước.

    Tuy là gã không rõ vì sao thiếu chủ trước đến nay đều cao ngạo gầnnhư không coi ai ra gì lại đột nhiên sinh ra hứng thú với một loài người nhỏ bé nhiều đến vậy, nhưng gã biết rằng loài người nhỏ yếu trong mắt gã này chắc chắn có chỗ cường đại của hắn.

    Chưởng quầy tộc Hổ phái người đỡ Sở Mặc đi rồi, một mình Hổ Liệt ngồi ở đó, thời gian dần qua, tự mình rót uống một mình, thì thào nói:

    - Thật là một người thần bí!

    Bằng vào thiên nhãn của ta vậy mà hoàn toàn không thể nhìn thấu hắn.

    Có thể trực tiếp xuất hiện ở khu vực trung tâm vùng núi Huyễn Thần lại hoàn toàn không biết gì về nới này, một người như vậy cho dù hắn nhỏ yếu thế nào, nhưng tiềm lực trong tương lai... cũng vô cùng vô tận!

    Có thể kết giao một người bạn như thế, ta đây đầu tư một chút... tính là gì chứ?

    Hơn nữa tên tiểu tử này cũng khálà thú vị...

    Sở Mặc cũng không biết hôm nay hắn ăn bữa cơm này ở trong thành Huyễn Thần cũng không phải ai cũng được ăn.

    Nhất là Huyễn Thần Nhưỡng, đối với việc rèn luyện thân thể và tinh thần lực đều có lợi ích vô cùng khó tưởng tượng được.

    Giá tiền của nó đương nhiên cũng vô cùng đắt đỏ.

    Cho dù là Hổ Liệt bình thường cũng hoàn toàn không nỡ uống mỗi ngày.

    Sáng sớm hôm sau, khi Sở Mặc... tỉnh lại đột nhiên phát hiện ra trên người mình không ngờ lại xảy ra sự thay đổi cực lớn.Thay đổi này khiến Sở Mặc trực tiếp bị kinh hãi.

    Đầu tiên là tăng cường tinh thần lực, tinh thần lực của Sở Mặc cũng không yếu, ít nhất thì so với những người ở bên cạnh đều hùng mạnh hơn nhiều, nhưng cụ thể tới mức độ nào rồi thì Sở Mặc thật sự không rõ lắm.

    Nhưng lúc này Sở Mặc có thể rõ ràng cảm giác được sự tỉnh táo lạ thường trong đầu mình, bao gồm cả lúc nghĩ và làm cũng hoàn toàn không có bất kỳ sự mỏi mệt nào.

    Dường như toàn bộ tinh thần thức đều được lớn lên gấp nhiều lần,thế nào cũng không dùng hết được.

    Tiếp theo là biến đổi về cơ thể của hắn.

    Vốn dĩ cơ thể của hắn trải qua việc không ngừng tắm máu nguyên thú đã tăng lên tới thể chất cấp sáu, theo cách nói của Sư phụ thì đã đủ hùng mạnh rồi.

    Cho dù là ở Tiên giới cũng không phải là yếu.

    Nhưng bây giờ Sở Mặc có thể rõ ràng cảm giác được thể chất của mình lại được tăng cường trên phạm vi lớn.

    - Thương Khung Thần Giám, xem tình hình cơ thể của ta một chút.Sở Mặc dùng tinh thần lực trực tiếp khởi động Thương Khung Thần Giám.

    - Hoàng cấp tầng 5, đỉnh Thiết huyết cảnh, tố chất thân thể cấp sáu đỉnh, tinh thần lực cấp một, không có bệnh.

    Thương Khung Thần Giám trực tiếp đưa ra đáp án.

    Sở Mặc trừng mắt, khóe miệng nhẹ nhàng giật một cái.

    Thậm chí còn không dám tin thông tin mà Thương Khung Thần Giám cho ra.Ba chén rượu mà thôi... không ngờ đã làm mình biến đổi đến thay da đổi thịt như thế!

    Đầu tiên là cảnh giới của Sở Mặc, từ trung kỳ của Thiết huyết cảnh trực tiếp tăng tới đỉnh Thiết huyết cảnh... hiển nhiên là rượu mà Hổ Liệt cho mình uống này tuyệt đối không đơn giản.

    Hổ Liệt sở dĩ không nói rượu này có thể nâng cao thực lực của con người hẳn là đối với cảnh giới của bọn họ, ngay cả có thể nâng cao thì cũng cực kỳ nhỏ bé.

    Thậm chí có thể không đáng kể.

    Nhưng đối với " kẻ yếu" như Sở Mặc này thì ảnh hưởng quá lớn rồi.

    Nếu Sở Mặc tự mình tu luyện t nhất phải cần mấy tháng nữa mới có thể tăng lên tới đỉnh Thiết huyết cảnh.Ở chỗ này, ba chén rượu là đủ rồi.

    Tiếp nữa, tố chất của cơ thể cũng từ cấp sáu tăng lên tới đỉnh cấp sáu.

    Sở Mặc không kìm được cười gượng trong lòng: Sư phụ trăm phương ngàn kế lo lắng cho ta có thể lấy được huyết dịch của nguyên thú, không ngờ còn kém cả ba chén rượu trong Huyễn Thần Giới này...

    Cuối cùng là tinh thần lực... một bậc!

    Điều này vẫn là tin đầu tiên của Thương Khung Thần Giám cho ranói về tinh thần lực.

    Trước đó cho dù là Ma Quân, Thương Khung Thần Giám cũng không đưa ra tin tức thế này.

    Nhưng mà chắc là bởi vì Ma Quân khi đó đang bị trọng thương đến hấp hối, đoán là tinh thần lực... cũng đã yếu tới một mức độ nhất định rồi.

    Đương đương đương!

    Ngoài cửa truyền tới vài tiếng gõ cửa, đồng thời, âm thanh của Hổ Liệt cũng theo đó truyền vào.- Sở Mặc hiền đệ, như thế nào rồi?

    Tỉnh lại chưa thế?

    Mặt Sở Mặc hơi đỏ lên, nhớ tới ngay từ đầu tối hôm qua mình nói có thể uống một bình Huyễn Thần Nhưỡng, kết quả thì 3 chén...

    đã gục rồi.

    - Hổ Liệt huynh, ta đã thức dậy rồi.

    Sở Mặc nói xong đi tới mở cửa phòng.

    Hổ Liệt cười cười đi tới nhìn Sở Mặc nói:

    - Như thế nào rồi?

    Cảm giác thế nào?- Không nghĩ tới loại rượu này lợi hại vậy, mới 3 chén đã say rồi.

    Sở Mặc khẽ mỉm cười, sau đó ôm quyền với Hổ Liệt:

    - Nhưng mà rượu này cũng khiến cảnh giới của ta tăng trên diện rộng, lại nói thật sự phải cảm tạ Hổ Liệt huynh, giá của rượu này... chắc chắn cũng không rẻ nhỉ?

    Hổ Liệt vui vẻ cười rộ lên, nói:

    - Đối với cậu có tác dụng là tốt rồi!

    Giá cả của rượu này tuy là không rẻ nhưng dùng để chiêu đãi bạn bè cũng không phải là không thể, đúng không?

    Mặc dù biết Hổ Liệt thân thiết với mình như vậy là có mục đích cánhân nhưng Sở Mặc vẫn cảm thấy cảm động trong lòng.

    - Đúng rồi Hổ Liệt huynh, sau khi chúng ta đi vào phải như thế nào mới có thể rời khỏi Huyễn Thần Giới?

    Vấn đề này Sở Mặc vốn định hỏi từ đêm qua nhưng tối qua say quá nhanh, chưa kịp hỏi.

    - Rời đi phải cần có một câu khẩu quyết, cho dù ta không nói cho cậu thì rất nhanh cậu cũng có thể biết thôi, ở Huyễn Thần Giới này... cũng không phải là bí mật gì.

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc:

    - Bởi vì gần như bất kỳ sinh linh nào trước khi tiến vào Huyễn ThầnGiới cũng đều được biết.

    Tình huống giống như hiền đệ thực là không thấy nhiều lắm.

    Nói xong, Hổ Liệt nói với Sở Mặc một đoạn khẩu quyết.

    Khẩu quyết có chút khó đọc nhưng Sở Mặc vẫn nhanh chóng nhớ kỹ.

    -----o0o-----

    Chương 432 : Sở Mặc chấn động. (2)

    Chương 432 : Sở Mặc chấn động. (2)

    - Lúc niệm khẩu quyết phải đồng thời điều chỉnh tinh thần lực của mình, như thế là được rồi...

    Hổ Liệt nói.

    Sở Mặc gật đầu:

    - Ta đã nhớ kỹ rồi, đa tạ Hổ Liệt huynh, đúng rồi, ở chỗ nào cũng cóthể sử dụng khẩu quyết này sao?

    Hổ Liệt nói:

    - Trên lý thuyết thì là như thế, nhưng mà ta đề nghị cậu nếu muốn rời khỏi Huyễn Thần Giới thì cố gắng rời khỏi ở bên trong thành Huyễn Thần, bởi vì ở đây... là nơi an toàn nhất.

    - Tại sao lại nói thế?

    Sở Mặc hỏi.

    - Niệm khẩu quyết luôn cần một khoảng thời gian, trong khoảng thời gian này nếu bị người khác công kích thì cậu không thể rời khỏi nữa.Hổ Liệt nói:

    - Còn nữa, nếu cậu có được bảo vật mà trực tiếp niệm khẩu quyết rời khỏi, nếu như bị người ta nhìn thấy thì... rất có thể sẽ ở chỗ đó chờ cậu, hoặc là thiết lập pháp trận, hoặc là mai phục ra tay.

    Như thế thì lần sau cậu xuất hiện sẽ trực tiếp lọt vào vòng công kích.

    - Sẽ chết sao?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt:

    - Nếu chết ở Huyễn Thần Giới... sẽ có hậu quả gì?

    - Chết..

    Hổ Liệt trầm ngâm nói:

    - Hậu quả sẽ không quá nghiêm trọng nhưng đối với cậu bây giờ mà nói thì cũng hơi nghiêm trọng.

    Cậu bây giờ nhiều nhất hẳn là cũng chỉ có tinh thần lực cấp một đúng không?

    Sở Mặc gật gật đầu, hắn thật ra muốn hỏi tổng cộng thì tinh thần lực phân thành mấy cấp, nhưng mà lại nhịn được.

    Bởi vì hắn biểu hiện quá không hiểu biết thì Hổ Liệt rất có thể sẽ hoài nghi lai lịch thật sự của hắn.

    Cho dù là ở trong gia tộc nhỏ ở Tiên giới cũng không thể không biết nhiều đến vậy.- Trừ phi cậu có thể đạt tới cấp hai của tinh thần lực, việc chết đi đối với cậu chỉ có ảnh hưởng nhỏ thôi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khôi phục.

    Nếu là tinh thần lực cấp một thì... việc chết đi trong Huyễn Thần Giới một lần thì tinh thần của cậu sẽ bị thương nặng, ít nhất phải mất mấy tháng thậm chí vài năm mới có thể khôi phục lại, trừ phi cái chết đó đáng giá, nói cách khác là mất nhiều hơn được.

    Hổ Liệt cười nói:

    - Muốn nâng cao tinh thần lực thật ra cũng không khó, cậu chỉ cần thường xuyên đứng ở bên trong Huyễn Thần Giới, cho dù cậu chẳng làm gì thì tinh thần lực của cậu cũng sẽ nhanh chóng được tăng cường.

    - Còn có loại lợi ích này nữa sao?Sở Mặc cảm thán.

    - Chỗ tốt trong Huyễn Thần Giới còn nhiều lắm, nếu không thì tại sao lại có nhiều người còn ở trong này như vậy được?

    Hổ Liệt nói:

    - Còn có rất nhiều lợi ích, cậu có thể tự mình chậm rãi mà khám phá.

    Sở Mặc gật gật đầu, lại hỏi:

    - Vậy những sinh linh ở trong Huyễn Thần Giới đa phần đều đang làm gì?

    Tu luyện?

    Tìm kiếm bảo vật?

    Hổ Liệt cười rộ lên:

    - Ta coi như đã nhìn ra rồi, huynh đệ, cậu đối với Huyễn Thần Giới.... thật đúng là không phải xa lạ bình thường nữa, trước đây chưa từng nghe nói tới sao?

    Sở Mặc gật đầu.

    Hổ Liệt nói:

    - Huyễn Thần Giới...

    đầy đủ mọi thứ giống với thế giới thật bên ngoài của chúng ta!

    Nói cách khác thì cậu đang làm gì ở thế giới thật, ở trong này... cũng có thể làm cái đó.

    Hơn nữa, lợi ích lớn nhất của Huyễn Thần Giới l có thể cho cậu kết bạn với những người kiêu ngạo nhất của thế giới cao hơn.

    Không chỉ có tam giới chúng ta ở đây... còn có ngoạivực, thế giới khác nữa... nơi này là một Đại Thế Giới chân chính, cường nhân như mây!

    Sở Mặc không nhịn được mà hít khí lạnh, ngoại vực, thế giới khác... loại từ ngữ này trước đây hắn nghe cũng chưa được nghe qua.

    Xem ra, có cơ hội nhất định phải hỏi Đại Công Kê một chút xem nó có biết chỗ này không.

    - Nhưng mà ở bên trong Huyễn Thần Giới nhiều nhất là sinh linh đến từ các tộc trong Thiên giới.

    Hổ Liệt nói:

    - Sinh linh đến từ Tiên giới và Linh giới... ta đã gặp qua một số, phần lớn đều là loại kiêu ngạo, chân chính kinh tài tuyệt diễm, nhưng mà ở trong này bọn họ rất khó có đầy đủ ưu thế đó.

    Sở Mặc cười khổ:

    - Đúng vậy, đầu tiên là cảnh giới đã chênh lệch cực lớn rồi.

    Hổ Liệt gật gật đầu, nói:

    - Thật ra thì mỗi sinh linh như chúng ta từ khi sinh ra đều không biết gì cả, tuy nhiên đẳng cấp càng cao, khởi điểm càng cao, tốc độ tu luyện càng nhanh!

    Nhưng mà điều này thật ra cũng chẳng có gì, bởi vì ở trong Huyễn Thần Giới, tốc độ tu luyện của mọi người là giống nhau.

    Đâycũng là nguyên nhân vì sao cậu rất yếu nhưng ta... lại vẫn coi trọng cậu vậy.

    - Ý của Hổ Liệt huynh là tu luyện trong Huyễn Thần Giới này còn nhanh hơn cả ở Thiên giới?

    Sở Mặc có chút khiếp sợ nhìn Hổ Liệt, nếu thật là như thế thì chẳng phải hắn có thể dùng thời gian ngắn nhất để kéo gần khoảng cách chênh lệch với những cường nhân Thiên giới sao?

    Sau đó dùng thời gian ngắn nhất... trực tiếp phi thăng?

    - Đương nhiên rồi.

    Hổ Liệt nhìn thoáng qua Sở Mặc:

    - Cậu đừng quên, sinh linh trong Huyễn Thần Giới này đều là những sinh linh có huyết mạch hùng mạnh, người bình thường... làm sao có thể tiến vào đây được?

    Hổ Liệt nói xong lấy trên người ra một cái thước hơi dài, cái thước bản rộng màu trắng ngọc đưa cho Sở Mặc:

    - Cầm lấy.

    - Đây là?

    Sở Mặc nhìn khối mỏng mỏng trong tay...

    ấm áp, ngọc mềm mại, vẻ mặt không hiểu nhìn Hổ Liệt.

    Hổ Liệt cười ha hả, cũng không trả lời mà nói:

    - Cậu thử rót tinh thần lực vào đó xem, bây giờ cậu có tinh thần lực cấp 1 hẳn là đủ rồi, thử nhìn chút xem.Sở Mặc nghi hoặc đưa tinh thần lực vào bên trong bản ngọc này, vốn là ngọc trơn bóng ấm áp, mềm mại lại xuất hiện một đống chữ viết, hơn nữa những chữ viết này vẫn tiếp tục xuất hiện thêm nữa.

    - A!

    Sở Mặc không nhịn được mà kinh hô lên một tiếng, tay run lên... thiếu chút nữa đã ném cả ngọc này đi:

    - Đây...

    đây là vật gì?

    - Ha ha ha ha...

    Đây là vật thần kỳ nhất trong Huyễn Thần Giới đó!

    Có một không hai!

    Hổ Liệt rất hài lòng với phản ứng của Sở Mặc.

    Năm đó gã bị anh traidẫn đi, lần đầu tiên tiến vào Huyễn Thần Giới nhìn thấy thứ này thì phản ứng cũng không tốt hơn Sở Mặc là bao.

    Về sau gã còn muốn thấy người khác lúng túng thì không dễ như vậy, bởi vì đa số sinh linh trước khi tiến vào Huyễn Thần Giới cũng đã vô cùng hiểu rõ chỗ này rồi.

    Cho nên lần đầu tiên tiếp xúc với ngọc bản này cũng sẽ không có phản ứng khoa trương như thế này.

    - Vật này chúng ta gọi là "Tin bản", tên cũng giống như ý nghĩa của nó dùng để tuyên bố và truyền lại tin tức.

    Vẻ mặt Hổ Liệt đắc ý lấy ra trên người mình một đồ vật tương tự, sau đó nói:

    - Cậu xem, ở trong đó có thể tuyên bố tin tức, ví dụ như cậu muốn tìm cái gì đó nhưng chính cậu lại không có tinh lực(tinh thần và sức lực), làm sao bây giờ?

    Rất đơn giản... cậu có thể thông qua Tin bản để tuyên bố treo giải thưởng.

    -----o0o-----

    Chương 433 : Tin bản

    Chương 433 : Tin bản

    - Treo giải thưởng?

    Sở Mặc cúi đầu nhìn tin bản trong tay mình, ấn mở một tin tức trong đó nhìn thử.

    Hổ Liệt từ bên kia tới gần, có chút kinh ngạc nói:

    - Cậu đã nhanh chóng biết tin tức là thế nào rồi hả?

    Lúc trước ta học được mất khá lâu...

    đúng, chính là như thế, nhìn thấy không?

    Người nàytuyên bố tin tức dùng hai khối Thiên Tinh trung phẩm treo giải thưởng cho một lượng mây tím tinh kim, chậc chậc, thật là ngu, coi người khác là kẻ ngu hết cả sao?

    Hổ Liệt sau khi nhìn thấy thì bĩu môi nói:

    - Mây tím tinh kim là một loại kim loại cực phẩm, lúc luyện khí pha vào một chút có thể nâng phẩm chất của vật cần luyện lên ba phần!

    Một lượng mây tím tinh kim ít nhất có thể bán được 5 khối Thiên Tinh trung phẩm!

    Người kia không ngờ lại nghĩ muốn lấy hai khối đến mua....

    Muốn làm ăn lừa bịp đến điên rồi!

    - Khụ khụ...

    Hổ Liệt huynh, Thiên Tinh là cái gì?Sở Mặc hơi ngượng ngùng hỏi.

    - Đồ để tu luyện trên Linh giới là Linh mẫn thạch, Tiên giới là Tiên tinh, Thiên giới... chính là Thiên tinh.

    Hổ Liệt cũng không cười nhạo Sở Mặc, cười nói:

    - Mỗi một khối Thiên tinh bên trong đều chứa năng lượng khổng lồ khó mà tưởng được, là tu sĩ của Thiên giới ắt không thể thiếu nó.

    Hổ Liệt nói xong, nhìn Sở Mặc nói:

    - Mấy thứ này về sau cậu tự nhiên sẽ chậm rãi biết thôi, ta cho cậu thêm bản tin bản có tác dụng kỳ diệu này, vật này cho dù cậu về nơi thế giới vốn có của cậu thì nó vẫn có thể sử dụng.- Cái gì?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt:

    - Ý của huynh là... thứ này ta cầm về... chỗ vốn có của ta, thế giới đó cũng có thể dùng để liên hệ với những chuyện trong Huyễn Thần Giới, có thể xem những nhiệm vụ ở bên này sao?

    Hổ Liệt gật gật đầu:

    - Đúng vậy!

    Lợi hại không?

    Khóe miệng Sở Mặc co giật, lẩm bẩm:

    - Sao lại chỉ có lợi hại thôi... quá là thần kỳ ý chứ!Mấy ngày nay đi vào Huyễn Thần Giới, chính xác mà nói, hôm qua tiến vào thành Huyễn Thần rồi cho tới hôm nay, thời gian không tới một ngày, Sở Mặc không biết bản thân mình đã bị chấn động bao nhiêu lần rồi.

    Đối với nhận thức về thế giới này...

    đều trực tiếp đảo lộn hết cả.

    Trước đây, Sở Mặc vẫn cảm thấy mình đã xem như là một người có kiến thức, ít nhất toàn bộ phàm giới, người có nhiều kiến thức hơn hắn gần như không có.

    Đối với chúng sinh nơi phàm giới thì Tiên Thiên đỉnh cao, sau khiphá không phi thăng thì biến thành thần tiên luôn.

    Sau này không có gì khác thì chính là người trường sinh bất tử rồi.

    Đương nhiên, trường sinh bất tử này là ý tưởng của dân chúng thế tục thôi, người tu luyện chân chính thì sẽ không cho là sau khi lên trời, phá không phi thăng thì sẽ được trường sinh.

    Nhưng gần như tất cả những người tu luyện đều không biết chính xác ở trên Linh giới có Tiên giới, trên Tiên giới... còn có Thiên giới.

    Sở Mặc có thể biết được những điều này vẫn là do Sư phụ và sự xuấthiện của Đại Công Kê, chẳng khác nào đã mở trước mặt hắn một cái cửa sổ lớn trên mái nhà.

    Sau khi hắn tiến vào Huyễn Thần Giới mới biết được hóa ra thế giới này còn phấn khích hơn vô số lần so với trong tưởng tượng của mình.

    - Nói ví dụ như cậu đang ở nơi Huyễn Thần Giới này ban bố một nhiệm vụ, sau đó cậu rời khỏi Huyễn Thần Giới về thế giới của cậu, nhiệm vụ này được người ta nhận để làm, lúc hoàn thành, Tin bản sẽ trực tiếp nói cho cậu biết.

    Khi đó cậu có thể vào giao nhiệm vụ rồi.

    Hổ Liệt nói:

    - Hơn nữa ngay bên trong thành Huyễn Thần có một chỗ để giaodịch, đôi bên giao dịch thậm chí không cần gặp mặt!

    Cậu chỉ cần đưa dãy số dùng để giao dịch của cậu ở chỗ để giao dịch thì có thể tiến hành giao dịch trực tiếp.

    - Đồ và thù lao thì sao?

    - Cũng có thể trực tiếp hoàn thành ở chỗ giao dịch.

    Hổ Liệt nói:

    - Có ít người cũng không muốn người khác phát hiện thân phận của mình, nên đại đa số sinh linh, ngay cả tên... cũng là giả, nói ví dụ như cái này...Hổ Liệt chỉ tin đầu tiên trên Tin bản, nói với Sở Mặc:

    - Thấy người tuyên bố tin tức không?

    Sở Mặc nhìn theo ánh mắt của Hổ Liệt, khóe miệng không nhịn được mà bạnh ra, tên người tuyên bố tin tức kia không ngờ lại gọi là Tiểu Miêu Miêu...

    - Có lẽ người ta là Miêu tộc.

    Sở Mặc nói.

    - Miêu tộc cũng không có loại tên thế này!

    Hổ Liệt cười nói:

    - Người kia vừa đúng ta có quen, tên của hắn vốn không phải là Tiểu Miêu Miêu, nếu sau này có cơ hội gặp mặt thì cậu sẽ biết.

    - Nói cách khác thì nhiệm vụ ở bên này ta cũng có thể nhận, đúng không?

    Sở Mặc nhìn rất nhiều loại dược liệu, khoáng sản được treo thưởng, trong lòng không khỏi rục rịch.

    Trên người của hắn có siêu cấp thần vật Thương Khung Thần Giám!

    Muốn tìm một ít dược liệu và khoáng sản còn không dễ dàng sao?

    Lúc trước ở vùng núi Huyễn Thần, Thương Khung Thần Giámkhông chỉ nhắc nhở hắn một lần.

    Nhưng mà lúc đó Sở Mặc làm sao dám đi tìm?

    Hổ Liệt nói:

    - Đương nhiên có thể, nhưng mà... cậu nhất định phải nhớ kỹ, nhiệm vụ không thể tùy tiện nhận được, bởi vì khi cậu ba lần không hoàn thành được thì sẽ trực tiếp bị rớt độ tín dụng của tin bản, một khi chi phí của cậu biến thành số âm thì cậu không có cách nào nhận nhiệm vụ được nữa.

    Khóe mệng Sở Mặc co quắp:

    - Đổi lại tên là được mà?

    - ...

    Hổ Liệt đầu bốc khói nhìn Sở Mặc:

    - Một người chỉ có thể dùng lượng tinh thần lực của mình đăng ký Tin bản một lần thôi!

    Cho dù cậu có đổi Tin bản khác nhưng số tinh thần lực của cậu vẫn như cũ không khác biệt gì cả...

    - ...

    Sở Mặc không nói thêm gì nhưng cũng không quá để trong lòng.

    Nếu Tin bản có thể xem bất cứ lúc nào, như thế thì sau khi hắn thuthập được nhiều loại dược liệu, dò số đi nhận nhiệm vụ làm sao có thể không thành công được chứ?

    - Đến đây đi, trước tiên ta dạy cậu đăng ký như thế nào, nhưng mà cậu phải nghĩ một cái tên cho cẩn thận, đương nhiên dùng tên vốn có của mình cũng có thể.

    Hổ Liệt nói xong bắt đầu dạy Sở Mặc thao tác như thế nào.

    - Vẫn là gọi là Sở Mặc là được rồi, dù sao ở trong này cũng không ai biết ta là ai.

    Sở Mặc nói xong đăng ký lấy tên của mình.Hổ Liệt lắc đầu:

    - Tốt nhất đừng!

    - Vì sao?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt.

    - Bởi vì... một ngày nào đó, ngươi cũng sẽ tiến vào Thiên giới, sẽ cùng tranh hùng với những đứa con cưng của vạn tộc!

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc với vẻ mặt nghiêm túc:

    - Những thứ như thân phận, nếu có thể che giấu được thì vẫn cứ nên che giấu đi.

    Hiện tại, do cấp bậc của ngươi chưa cao, mới cấp 0, do đó, ngươi chưa xem được một số tin tức khác trên bảng, ngươi xem của ta này.Hổ Liệt nói xong ấn bừa một mẩu tin, sau đó đưa bảng tin cho Sở Mặc.

    -----o0o-----

    Chương 434 : Một bóng dáng quen thuộc

    Chương 434 : Một bóng dáng quen thuộc

    Sở Mặc thoáng nhìn qua, nháy mắt há hốc miệng, lẩm bẩm nói:

    - Giết người...

    Trên này còn công khai treo thưởng giết người?

    Nhưng...

    Không phải ngươi đã nói chết ở Huyễn Thần Giới cũng không vấn đề gì sao?

    Hổ Liệt liếc nhìn Sở Mặc:

    - Ai bảo ngươi là giết ở Huyễn Thần Giới?

    Mí mắt Sở Mặc giật giật vài cái, sau đó mới cười khổ nói:

    - Nói vậy thì, nếu ở đây mà đắc tội với người khác, rất có thể về đến bên ngoài cũng sẽ bị đuổi giết?

    - Chuyện như vậy cũng không hiếm đâu.

    Hổ Liệt nói một cách nghiêm túc.

    - Được rồi, ta đã hiểu!

    Sở Mặc gật gật đầu, sau đó vận dụng sức mạnh tinh thần, ngẫm nghĩ một chút, trên mặt nở nụ cười, một cái tên hiện ra trên bảng tin —— "Thanh Thiên Như Mặc".

    - Ừ, thế còn được, ít nhất người khác sẽ không thể thông qua cáitên này để đoán ra được tên thật của ngươi rồi, tuy rằng vẫn gợi chút liên tưởng.

    Hổ Liệt lẩm bẩm một câu, sau đó nói với Sở Mặc:

    - Vốn ta không nên xem tên của ngươi, nhưng nếu đã thấy mất rồi, vậy ta cũng sẽ nói tên của ta cho ngươi biết.

    - Hổ Liệt huynh không cần phải như vậy đâu.

    Sở Mặc cười khổ, trải qua sự tiếp xúc trong nhiều ngày nay, Sở Mặc đã thật sự coi Hổ Liệt như một người bạn bè, một người anh trai.

    Thực lực của Hổ Liệt đến cùng mạnh như thế nào, Sở Mặc không biết, nhưng thông qua cuộc chiến giữa y và Thanh Phong lúc trước, cùngcuộc trò chuyện khi ấy, có thể cảm giác được y tuyệt đối không hề kém cỏi chút nào!

    Điều này, từ biểu hiện của Hổ Liệt trong Huyễn Thần thành cũng có thể nhìn ra được.

    Những sinh linh khác khi nhìn thấy mình đều một mực lộ vẻ khinh thường, nhưng vừa thấy Hổ Liệt, những vẻ mặt này lập tức liền thu lại.

    Cho dù ở Huyễn Thần Giới này vẫn còn địa tầng và thiên tầng, nhưng thực lực của Hổ Liệt tuyệt đối cũng là đủ mạnh.Một sinh linh hùng mạnh như vậy lại đi làm bạn với một kẻ yếu ớt như mình, cho dù là y có mưu đồ riêng đi chăng nữa thì Sở Mặc cũng vô cùng cảm động.

    Nhất là từ tối hôm qua tới giờ, Hổ Liệt vẫn liên tục phụ đạo cho hắn những kiến thức về Huyễn Thần Giới, nhưng không hề nhắc lại một chữ về việc mời hắn gia nhập hổ tộc.

    - Đây là công bằng!

    Hổ Liệt cười nói:

    - Tên của ta trên bảng tin là "Gọi ta là mèo"- ...

    Khóe miệng Sở Mặc co quắp một hồi lâu, sau đó nhìn y nói:

    - Vậy người tên là Một con mèo nhỏ...

    - Là một... người bạn...đúng, khụ khụ, một người bạn của ta!

    Thật hiếm có, Hổ Liệt dường như có chút ngại ngùng, nhe răng cười nói.

    Sở Mặc dường như hiểu được điều gì, cũng không tiếp tục đề tài này nữa, nhìn Hổ Liệt nói:

    - Đúng rồi, Hổ Liệt huynh, lúc trước ngươi có đề cập tới việc...

    để ta gia nhập hổ tộc?

    Có thể nói cho ta biết tình hình cụ thể không?Chuyện này, Hổ Liệt có thể không nhắc lại, nhưng Sở Mặc cũng không thể giả vờ ngó lơ.

    - Chuyện đó... là như vậy.

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc, nói với vẻ mặt chân thành:

    - Ta không biết cụ thể hiền đệ là từ đâu tới, là Linh giới, Tiên giới, hay là khu vực khác hoặc thế giới khác...

    Những điều này đều không quan trọng, nhưng một ngày nào đó, nhất định ngươi sẽ đến Thiên giới!

    - Sao có thể khẳng định một cách chắc chắn như vậy được...

    Sở Mặc cười khổ nói:

    - Nếu ta mà ở Linh giới, muốn đến Tiên giới, rồi mới là Thiên giớithì cần phải thông qua biết bao nhiêu cấp bậc cơ chứ?

    Ta đến nghĩ còn không dám nghĩ...

    Thậm chí là không muốn biết!

    Nghe thấy Sở Mặc nhắc tới hai chữ Linh giới, đuôi lông mày của Hổ Liệt hơi nhíu nhíu, trong mắt thoáng qua một tia sáng kỳ lạ, tuy nhiên cũng không thể hiện ra quá nhiều cảm xúc, cười nói:

    - Với hổ tộc mà nói, đợi mấy trăm mấy ngàn năm thì không hề gì, dựa vào huyết mạch của hiền đệ, chỉ sợ chưa đến trăm năm là có thể phi thăng đến Thiên giới rồi!

    - Sức mạnh của huyết mạch lớn đến vậy sao?

    Đến lúc này, Sở Mặc cũng vẫn không biết huyết mạch của mình làgì, cũng không hiểu vì sao bản thân lại đột nhiên đạt tới tiêu chuẩn tiến vào Huyễn Thần Giới.

    - Đương nhiên!

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc nói:

    - Năm đó từng có người phi thăng từ Linh giới đến Thiên giới, trong đó, chỉ dùng tổng cộng bảy mươi năm, liền phi thăng đến Tiên giới, sau đó lại chỉ dùng năm...

    để đến Thiên giới, xưng đế thành công!

    Trở thành Đế Chủ Thiên Giới!

    - Lợi hại quá!

    Sở Mặc xuýt xoa nói.Hổ Liệt gật gật đầu:

    - Cũng bởi vì sức mạnh của huyết mạch rất lớn nên người kia khi còn ở Linh giới đã tiến vào được Huyễn Thần Giới, sau đó là không ngừng tiến lên...

    Nói xong, Hổ Liệt nhìn về phía Sở Mặc:

    - Ta tin tưởng, hiền đệ ngươi... chắc chắn không hề kém cạnh so với người đó!

    - Cám ơn lời chúc của Hổ Liệt huynh...

    Việc gia nhập hổ tộc, ta vẫn còn muốn suy nghĩ thêm.

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt với vẻ mặt thành khẩn rồi nói:

    - Ta nợ rất nhiều ân tình của Hổ Liệt huynh, nhưng dẫu sao...

    đâycũng không phải là việc nhỏ, mong Hổ Liệt huynh có thể thông cảm.

    Hổ Liệt cũng không hề cảm thấy ngoài ý muốn, nếu Sở Mặc đồng ý ngay mà không hề do dự, y mới cảm thấy kinh ngạc.

    Lập tức gật gật đầu nói:

    - Không thành vấn đề, thời gian còn nhiều mà, đi, hiện giờ ta mang ngươi ra ngoài mở mang tầm mắt một chút, cũng để cho người trong Huyễn Thần thành biết rằng ngươi là người được ta che chở!

    Tâm tư của Hổ Liệt, Sở Mặc ít nhiều có thể hiểu được đôi chút, y là thật lòng giúp đỡ chính mình.

    Nhưng đồng thời muốn cho những kẻ khác cũng có ý đồ với mình thấy, bản thân là bạn bè của thiếu chủ hổtộc, khiến những người đó dừng ngay mọi ý niệm trong đầu lại... cũng là sự thật.

    Nhưng đối với tâm tư này của Hổ Liệt, thì Sở Mặc không thấy phản cảm.

    Ở một nơi như thế này, nếu chỉ có mình hắn lẻ loi, chỉ sợ không làm nên trò trống gì được.

    Đi trên đường của Huyễn Thần thành, Hổ Liệt lần lượt giới thiệu cho Sở Mặc:

    - Đây là một thanh lâu...

    đừng nhìn ta với ánh mắt kỳ quái đó,không phải tất cả những kẻ có huyết mạch hùng mạnh đều giỏi về chiến đấu, các nàng cũng cần có tài nguyên để tu luyện, làm việc này là dễ dàng nhất...

    - Nơi này là một tĩnh thất dùng để tu luyện, tu luyện ở đây sẽ có tốc độ nhanh vô cùng, tuy nhiên cũng phải trả giá rất cao, cá nhân ta thấy, hơi mất nhiều hơn được...

    - Đây là sòng bạc...

    - Đây là phòng đấu giá...- Nơi này là Túy Tiên Lâu, là quán rượu lớn nhất của Huyễn Thần thành, năm tầng bên dưới đều là hàng ăn, bên trên thì đều là nhà trọ, nghe nói đã kinh doanh được mấy vạn năm rồi... hình như chủ quán là nhân tộc...

    Hổ Liệt rất có sức kiên nhẫn giới thiệu cho Sở Mặc nghe hết thảy, khi nói đến quán rượu này, trong mắt Hổ Liệt toát ra vài phần hâm mộ, nói:

    - Nếu quán rượu của hổ tộc ta mà đạt đến quy mô này thôi thì ta cũng đã thỏa mãn lắm rồi!

    -----o0o-----

    Chương 435 : Không phải là cuộc hội ngộ vui vẻ bất ngờ

    Chương 435 : Không phải là cuộc hội ngộ vui vẻ bất ngờ

    - Mỗi ngày nhất định là kiếm được rất nhiều tiền đúng không?Sở Mặc nhẹ giọng hỏi.

    Hổ Liệt nhếch nhếch mép:

    - Rất nhiều là thế nào, phải nói là cực kỳ nhiều mới đúng!

    Đúng lúc này, Sở Mặc đột nhiên cảm thấy có một bóng dáng quen thuộc lướt ngang qua cửa quán rượu, hắn chăm chú nhìn theo, rồi sau đó ngẩn ngơ tại chỗ... toàn thân không nhịn được mà bắt đầu run lên

    Hổ Liệt cảm thấy hình như Sở Mặc có chút khác thường, nhìn theo ánh mắt hắn, lập tức trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, vỗ vỗ vai Sở Mặc:

    - Khá lắm, tiểu tử, đúng là tinh mắt thật...

    Cô gái kia quả là xinh đẹp!

    Coi như trong Huyễn Thần Giới mỹ nữ nhiều như mây này cũng tính là hiếm có rồi!

    Đầu tiên Sở Mặc hơi ngẩn ra, lập tức rõ ràng Hổ Liệt đã hiểu lầm rồi, hắn cũng không muốn giải thích gì nhiều, chỉ là yên lặng nhìn cô gái dáng người mảnh dẻ xinh đẹp tuyệt trần kia lướt qua sát vai.

    Cô gái kia dường như cảm giác được có người đang chăm chú nhìnmình, không khỏi quay lại thoáng nhìn về vị trí của Sở Mặc.

    Khi nhìn thấy Sở Mặc, vẻ mặt cô gái hoàn toàn không có bất kỳ sự thay đổi nào, đẹp, lạnh lùng... cao ngạo!

    Khóe môi Sở Mặc hơi mấp máy, muốn đi tới, nhưng không biết sao lại đứng yên ở đó không nhúc nhích.

    Cuối cùng, cô gái phát hiện ra ánh mắt cháy bỏng mà Sở Mặc nhìn về phía mình, dường như cảm thấy có chút chán ghét, hơi nhíu nhíu mi, sau đó xoay người rời đi.

    Mọi chuyện, miêu tả thì có vẻ dài dòng, nhưng kỳ thực chỉ kịp diễnra trong chớp mắt.

    Tuy nhiên với Sở Mặc mà nói, cái chớp mắt này dường như vô cùng dài lâu.

    Trong lòng hắn, đầu tiên là vui sướng bất ngờ, sau đó là chờ mong, rồi cuối cùng là thất vọng.

    Trong khoảnh khắc cô gái đó xoay người rời đi, Sở Mặc cảm giác như bị ai đó cầm dao đâm mạnh vào lồng ngực vậy.

    Thậm chí ngay cả Hổ Liệt ở bên cạnh, cũng cảm thấy một hơi thở bi thương truyền tới từ Sở Mặc trong nháy mắt.- Này hiền đệ, ngươi sao thế?

    Hổ Liệt giật mình nhìn Sở Mặc, khóe miệng giật giật, trong lòng tự nhủ, gì chứ, cho dù cô bé kia là tuyệt sắc giai nhân, ngươi cũng không cần phải mới nhìn người ta một lần liền bày ra bộ mặt của một đứa trẻ bị vứt bỏ như thế chứ?

    - Ta... không sao hết.

    Sở Mặc muốn cười, nhưng khi khóe miệng khẽ nhếch, nụ cười đó còn xấu hơn là khóc.

    - Thật sự không sao?

    Ta thấy không phải đâu?

    Hổ Liệt khó tin nhìn Sở Mặc.- Thật sự không sao, chỉ là cảm thấy nàng giống một người quen của ta mà thôi.

    Sở Mặc nói.

    - Ặc... tình yêu sét đánh hả?

    Hổ Liệt liếc nhìn Sở Mặc, sau đó khoác vai hắn cười nói:

    - Thích thì theo đuổi đi, cô gái xinh đẹp như vậy, ta nhìn còn thích nữa là!

    - Ngươi biết nàng hả?

    Sở Mặc hít sâu một hơi, cố bắt mình phải tỉnh táo trở lại.Hổ Liệt lắc đầu:

    - Người trong Huyễn Thần Giới nhiều như vậy.

    Ta sao có thể biết hết được?

    Nhưng cô gái xinh đẹp như thế thì không thể không có chút tiếng tăm nào được.

    Ca ca sẽ đi dò la cho ngươi, việc này cứ để ta!

    Nhìn Hổ Liệt đang vỗ ngực thề thốt, Sở Mặc cuối cùng cũng lộ ra vẻ tươi cười:

    - Vậy, cảm ơn ngươi.

    - Cảm ơn cái gì.

    Đều là anh em bạn bè với nhau đừng nói cảm ơn.

    Hổ Liệt cười tủm tỉm nói, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ, y sợ nhất là loại người không nhận ra được vui buồn trên mặt, cứngmềm không buông, giao tiếp với kiểu người này sẽ mệt mỏi vô cùng.

    Sở Mặc cùng Hổ Liệt đi dạo một vòng trên phố, sau khi trở lại căn phòng trọ trong quán rượu của hổ tộc, việc đầu tiên mà Sở Mặc làm là lấy bảng tin ra.

    Thứ gọi là bảng tin này, không chỉ dùng để thực hiện các phi vụ giao dịch, mà thông qua nó còn có thể tìm hiểu và giao lưu, một số tin tức phải đòi hỏi cấp bậc thì mới thấy được, thậm chí có những tin tức có giá trị còn phải nộp tiền.

    Tuy nhiên, cũng có nơi được trao đổi thông tin miễn phí, ví dụ nhưgặp phải vấn đề gì còn đang thắc mắc hoặc chưa hiểu, có thể đăng lên.

    Nếu có người đồng ý giải đáp thì sẽ trả lời bên dưới.

    - Đúng là đồ tốt mà!

    Sở Mặc than thở khen, tuy rằng chỉ vừa mới tiếp xúc chưa được bao lâu nhưng hắn đã thích thứ này rồi.

    Sở Mặc suy tư trong chốc lát.

    Sau đó đăng lên một tin tức dưới cái tên Thanh Thiên Như Mặc mà hắn vừa đặt.

    - Xin hỏi, nếu phân thân sau khi tiến vào một thế giới khác bị phá hủy bởi các yếu tố bất ngờ, vậy bản gốc có bị ảnh hưởng gì hay không?Có thể nào bản gốc vì sự tan biến của phân thân mà mất đi những ký ức phân thân đã trải qua hay không?

    Sau khi viết xong, Sở Mặc chỉ do dự một lát rồi đăng lên.

    Sau khi làm xong, Sở Mặc thở phào một cái, muốn tu luyện nhưng tâm tư rối bời.

    Đúng lúc này, bảng tin truyền thẳng một thông báo vào trong đầu Sở Mặc.

    Sở Mặc ngơ ngẩn, không ngờ nhanh như vậy đã có người trả lời rồi,lập tức cầm lấy bảng tin, mới nhìn thoáng qua khóe miệng đã bắt đầu co quắp.

    Quả thực là có người hồi đáp, nhưng... không phải để trả lời cho hắn mà là chế giễu hắn.

    - Cái này cũng không biết?

    Hóa ra là một con gà cấp không, ha ha ha, trước đây ngươi làm ăn thế nào vậy?

    Đúng là đồ mít đặc...

    Ta biết đấy, nhưng mà ta không thích nói cho ngươi!

    - Mịe!

    Sở Mặc nhịn mãi cuối cùng mới mắng một câu.Người này đúng là quá đáng!

    Không nói thì thôi, mắc gì còn lên giễu cợt ta?

    Tuy nhiên chỉ nháy mắt sau đó, phía trên bảng tin liền xuất hiện lời hồi đáp thứ hai.

    - Người bạn phía trên hơi quá rồi đấy, ai dám nhận mình là kiến thức uyên thâm cái gì cũng biết?

    Cho dù là cấp bậc lão làng như đế chủ cũng không dám khoe khoang như vậy đâu!

    Người anh em đưa ra câu hỏi, chuyện này ta có thể trả lời cho ngươi biết, nếu phân thân vào một thế giới khác vì gặp phải tình huống bất ngờ mà tan biến, thì bản gốc sẽ bị trọng thương!

    Hơn nữa, quả thực bởi vì phân thân tan biến mà khôngcó tin tức nào được giữ lại để truyền về cho bản gốc cả.

    Sở Mặc ngơ ngác nhìn đáp án mà người thứ hai nêu ra trên bảng tin, trái tim hụt hẫng như bị rơi vào vực sâu muôn trượng.

    - Chẳng trách...

    Nàng thấy ta... mà không có chút phản ứng nào, hóa ra, trong phút chốc ấy khi phân thân của nàng tan biến, hai chúng ta...

    đã hoàn toàn trở thành người xa lạ...

    Sở Mặc đột nhiên có cảm giác như vừa mất đi tất cả.

    Lúc này, trên bảng tin lại có người thứ ba trả lời câu hỏi của hắn.- Đáp án của người bạn bên trên coi như là đáp án tiêu chuẩn, nhưng không phải việc gì cũng là tuyệt đối!

    -----o0o-----

    Chương 436 : Hổ Liệt kinh ngạc

    Chương 436 : Hổ Liệt kinh ngạc

    Cái gọi là phân thân, thực ra chính là một thân thể được dùng pháp thuật ngưng tụ lại từ một tia thần hồn lực của bản thân, đương nhiên phải bỏ qua loại phân thân cao cấp của các vị cao thủ dùng rồi, nó quá cao sâu khó lường.

    Những phân thân bình thường, cho dù là vào thế giới khác mà bị tan biến bất ngờ, nhưng bản gốc vẫn có thể cảm ứng và nhận được một vài tin tức, nhưng khẳng định là không được trọn vẹn mà thôi.

    Sở Mặc vừa đọc được mấy câu này, ánh mắt liền sáng ngời, đúng lúc này, người vừa mới hồi đáp lại đăng lên một đoạn văn.- Nếu như ta đoán không lầm, thì người bạn đưa câu hỏi kia hẳn là gặp phải việc như vậy, chính ta cũng từng quen biết một người, chính xác hơn là một phân thân, cũng vì gặp phải tình huống bất ngờ mà tan biến mất.

    Sau đó, vào một ngày ta gặp lại bản gốc của người đó...

    Thế nhưng lại tỏ ra hoàn toàn không quen biết ta, quả thực đã làm ta rất đau lòng.

    Giống như ta có một người bạn tốt, đột nhiên bị mất đi ký ức, rõ ràng ta thân thiết với y như vậy, hiểu y như vậy, nhưng với y mà nói, ta chẳng qua cũng chỉ là một người xa lạ...

    Sở Mặc nhìn đoạn văn mà người này đăng lên, gật đầu liên tục, đồng thời cũng không ngừng cười khổ, thầm nghĩ: Xem ra sau này muốn đăng cái gì trên bảng tin đều phải cẩn thận rồi, ở trên này thật quá nhiềungười thông minh!

    - Thực ra ta thấy, nếu ngươi đã có thể trở thành bạn bè với người đó, như vậy chứng minh hai người các ngươi rất hợp nhau!

    Cho nên, khi gặp phải việc như vậy cũng đừng vội bỏ cuộc, cũng không cần đau lòng, có thể trở thành bạn bè một lần, đương nhiên cũng có thể có lần thứ hai... lần thứ ba, cho nên ngươi cứ can đảm trò chuyện với người đó đi!

    Nếu người đó không nhớ, ngươi liền kể cho y nghe, rồi sẽ trở về như trước thôi.

    Trên mặt của Sở Mặc dần dần lộ ra vẻ tươi cười, hồi đáp lại một câu trên bảng tin:

    - Cảm ơn hai người bạn đã kiên nhẫn giải thích cho ta, cảm ơn các ngươi!

    Lúc này, một tiếng đập cửa vang lên, sau đó, cửa liền bị đẩy ra.

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc đầy đắc ý:

    - Người anh em, tin tức về cô gái xinh đẹp kia, ca ca đã thăm dò được cho ngươi rồi!

    Sở Mặc có chút dở khóc dở cười nhìn Hổ Liệt:

    - Tốc độ của ngươi đúng là nhanh thật!

    - Dĩ nhiên!

    Hổ Liệt dương dương tự đắc nói:

    - Nhất định ngươi không thể tưởng tượng nổi thân phận của cô gái kia!

    - Người của hổ tộc các ngươi đều bà tám như vậy sao?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt không biết nên nói gì nữa, kỳ thật đến lúc này, thân phận của Kỳ Tiêu Vũ ra sao đã không còn quan trọng với Sở Mặcnữa rồi!

    Cho dù nàng có là con gái của Đế Chủ Thiên Giới hắn cũng phải theo đuổi đến cùng!

    - Hứ, ta đây là đang giúp ngươi đấy nhé!

    Hổ Liệt liếc mắt, sau đó nhìn Sở Mặc đầy thông cảm:

    - Tuy nhiên, người anh em à, không phải ca ca muốn làm ngươi nhụt chí, mà là nếu muốn theo đuổi được cô gái này...

    độ khó cũng không hề thấp đâu đấy.

    - Hả?Sở Mặc thoáng nhìn Hổ Liệt.

    Hổ Liệt nói:

    - Ngươi cũng biết đấy, trước kia ta không để tâm nhiều lắm tới phụ nữ, cho nên, cũng không biết nàng là đệ nhất mỹ nữ của nhân tầng trong Huyễn Thần Giới!

    - Còn có bảng xếp hạng...

    Sở Mặc xạm mặt lại.

    Hổ Liệt nói:

    - Chỗ nào có người chỗ nấy nhất định sẽ có bảng xếp hạng, nào cógì lạ?

    Vấn đề không phải ở chỗ danh hiệu đệ nhất mỹ nữ của nàng, mà là thân phận của nàng, nói ra, khẳng định sẽ khiến ngươi giật nảy mình!

    Tuy rằng thời gian tiếp xúc chưa quá nhiều, song Sở Mặc đã thấy được, nếu đem người này xếp đến bên cạnh Gà Trống Lớn tuyệt đối sẽ là kỳ phùng địch thủ, bất phân cao thấp.

    Đều là kẻ thích nói tào lao!

    - Thời gian nàng đến Huyễn Thần Giới cũng không coi là dài, nhưng vì nàng mà đã xảy ra vài trận đại chiến thảm khốc, nếu không, ca ca cũng không thể lấy được nhiều tin tức nhanh như vậy.Hổ Liệt nhìn Sở Mặc, cười ha hả nói :

    - Nàng đến từ Linh Giới, hơi bất ngờ đúng không ?

    Sở Mặc bĩu môi, nghĩ thầm: Ta còn đến từ phàm giới đây này!

    Hổ Liệt nói:

    - Tuy rằng nàng đến từ Linh Giới, nhưng lại xuất thân từ một trong những chủng tộc... thần bí nhất khắp tam giới!

    Hổ Liệt nói xong, nhìn Sở Mặc, gằn từng chữ một:

    - Tinh linh!- Hả?

    Sở Mặc tỏ vẻ không tin nhìn Hổ Liệt:

    - Không phải loài người?

    Sao có thể?

    Tổng thời gian Kỳ Tiêu Vũ và Sở Mặc ở bên nhau tuy không bao lâu, nhưng chưa bao giờ Sở Mặc cảm nhận được chỗ nào không giống với con người của Kỳ Tiêu Vũ.

    Hơn nữa, tinh linh tộc...

    Tinh linh là cái gì?

    Không thể nói Sở Mặc là kẻ dốt đặc cán mai.

    Bởi thật sự trên đời này có quá nhiều chủng tộc, ngay cả con kiến đều có thể đạt được trí tuệhình thành nên kiến tộc, bươm bướm cũng đã hình thành nên tộc hồ điệp, có tinh linh tộc thì quả thực cũng không lấy gì làm lạ.

    Nhưng vấn đề là, Sở Mặc vốn dĩ không biết tinh linh là cái gì!

    - Vì sao không thể chứ?

    Là một chủng tộc gần với loài người nhất, tinh linh tộc trường tồn cùng thời gian, còn xuất hiện trên cõi đời này sớm hơn cả con người!

    Hổ Liệt nhìn thoáng qua Sở Mặc còn đang ngu ngơ chưa biết gì, nói với hắn:

    - Nghe nói, thời kỳ viễn cổ, tinh linh tộc từng là một danh môn vọng tộc của Thiên Giới!

    Tuy nhiên, sau này không biết do đâu lại biếnmất hoàn toàn, gần như bốc hơi khỏi Thiên Giới, rất nhiều năm sau đó, mãi đến sau này, mới có người phát hiện ra không biết vì lẽ gì mà bọn họ đã di dời đến Linh Giới.

    Sở Mặc do dự một chút nhìn Hổ Liệt nói:

    - Cấp bậc tu vi của Linh Giới có khác gì so với Tiên Giới và Thiên Giới hay không?

    Vấn đề này Sở Mặc đã muốn hỏi từ lâu.

    Nhưng mãi vẫn không mở miệng, vừa không muốn để Hổ Liệt thấy bản thân đúng chẳng biết gì, cũng không muốn để lộ ra gốc gác của mình.

    Tuy nhiên hiện giờ đã không còn phải lo.

    Bởi vì sự thiếu hiểu biết của hắn đã bị Hổ Liệt nhìnrõ.

    Hơn nữa, hẳn Hổ Liệt đã coi hắn như một kẻ quê mùa xuất thân trong gia tộc nhỏ nhờ may mắn mà đến được đây rồi, hỏi một chút cũng không sao cả.

    Hổ Liệt giật giật khóe miệng.

    Nhìn Sở Mặc nói:

    - Mạn phép hỏi một câu, người anh em, hiện tại cảnh giới của ngươi là gì?

    - Khụ khụ...

    Sở Mặc hơi xấu hổ nói:

    - Hoàng cấp.

    Thiết Huyết Cảnh, tầng thứ năm.

    Đôi mắt của Hổ Liệt lập tức dại ra nhìn Sở Mặc, ánh mắt ấy giống như đang nhìn một con quái vật, thật lâu sau, y mới hít sâu một hơi, do dự một lúc lâu sau...

    Nói:

    - Người anh em, ngươi quả thực là một tuyệt thế thiên tài!

    Đúng là ngươi không thể nào gia nhập hổ tộc được.

    -----o0o-----

    Chương 437 : Chúng ta kết bái đi. (1)

    Chương 437 : Chúng ta kết bái đi. (1)

    Sở Mặc tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, nhưng trong lòng cuối cùng vẫn có chút khó chịu, khẽ cười nói:

    - Đúng vậy...

    Ta quá yếu.- Không... không phải, ngươi hiểu lầm ý ta rồi.

    Hổ Liệt nghiêm túc nhìn Sở Mặc, vô cùng nghiêm túc:

    - Thật sự, ta hoàn toàn... không phải là muốn cười nhạo ngươi, không có một chút nào!

    - Vậy là?

    Sở Mặc bị làm cho hồ đồ rồi, nhìn Hổ Liệt.

    Hổ Liệt nói:

    - Tuy nói tiêu chuẩn tiến vào Huyễn Thần Giới là huyết mạch chứ không phải là cảnh giới.

    Nhưng ta chưa từng thấy có sinh linh nào mới có cảnh giới hoàng cấp...

    đã có thể đi đến nơi này.

    Ta vẫn cho là, ngươiít nhất, phải là tu sĩ Trúc Cơ trở lên.

    Hổ Liệt nói xong, lại không kìm nổi nhìn Sở Mặc từ đầu đến chân, trong lòng không nén nổi tò mò:

    - Không phải là ngươi... từ phàm giới trực tiếp đến nơi này đấy chứ?

    Sở Mặc hơi hơi chột dạ, nghĩ đến lúc chính mình tiến vào, câu nói vang lên trong tiềm thức: lối thông qua thần khí đã mở ra...

    Hắn nhìn Hổ Liệt:

    - Nếu đúng thì sao?

    Mà không đúng...thì sao?Hổ Liệt nhìn Sở Mặc, chậm rãi nói:

    - Nếu quả đúng là như vậy... về sau ngươi không thể nói chuyện này với bất kỳ ai!

    Thậm chí ngươi cũng không thể để bất cứ ai trong Huyễn Thần Giới biết được cảnh giới của ngươi!

    Nếu không... trừ khi ngươi ở phàm giới cả đời, bằng không vừa tới Linh Giới, hoặc bên trên Linh Giới là Tiên Giới, nhất định sẽ bị người ta đuổi giết!

    - Vì sao?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt.

    Hổ Liệt nghiêm túc nói:

    - Cảnh giới hoàng cấp tầng năm, đánh thức được huyết mạch hùngmạnh trong cơ thể, lại đi thẳng từ một nơi như phàm giới đến chỗ này...

    Đây hoàn toàn không phải là nơi mà ngươi nên đến, điều này chỉ có thể nói lên một việc!

    Nói xong, Hổ Liệt chậm rãi nói:

    - Trong tay ngươi... có thần khí!

    Quả thế!

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt:

    - Không có ngoại lệ hay sao?Hổ Liệt lắc đầu:

    - Không có ngoại lệ!

    Bởi vì phàm giới... vốn không thể được coi như một giới!

    Nơi đó quy luật trời đất không trọn vẹn, linh khí... vốn còn không có linh khí!

    Hẳn là chỉ có những thứ như nguyên khí.

    Mà những nơi đến ngay cả linh khí còn không có, vốn không thể nào có cánh cửa dẫn tới Huyễn Thần Giới được!

    - Cho nên, nếu từ nơi đó mà vào Huyễn Thần Giới thì chỉ có một cách duy nhất, đó là nhờ thần khí, sau khi đánh thức huyết mạch liền thông qua thần khí để mở cửa ra!

    Hổ Liệt nói xong, thì thào lẩm bẩm nói:

    - Chẳng trách, ngươi sẽ xuất hiện ở vùng núi Huyễn Thần màkhông phải bên trong Huyễn Thần thành, bởi vì ngươi vốn không đến đây bằng cánh cửa của Huyễn Thần Giới!

    - Cửa của Huyễn Thần Giới...

    Sở Mặc lại nghe được một từ hoàn toàn mới.

    - Đúng vậy, muốn tiến vào hay rời khỏi Huyễn Thần Giới đều cần đọc khẩu quyết, đọc khẩu quyết sẽ tác động đến linh khí trong trời đất, hoặc là tiên khí, đạo khí!

    Sau đó, một cánh cửa dẫn đến Huyễn Thần Giới sẽ lập tức xuất hiện rồi mở ra.

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc:

    - Thiên phú của ngươi mạnh mẽ như vậy, sao có thể là người củaphàm giới?

    Còn có, trong tay ngươi... sao có thể có thần khí được kia chứ?

    Sở Mặc im lặng nhìn Hổ Liệt, bởi vì sự thiếu sót về tri thức và cảnh giới... hiện tại trước mặt Hổ Liệt hắn hầu như không còn sót lại bao nhiêu bí mật.

    Hiện tại thì phải xem xem, rốt cuộc trong lòng Hổ Liệt là muốn thế nào rồi.

    Đúng lúc này, trên mặt Hổ Liệt lộ ra một chút khổ sở, lẩm bẩm nói:

    - Khó khăn lắm mới gặp được một viên ngọc có thể mài, không nghĩ rằng lại là loại chỉ có thể nhìn mà không ăn được...

    Hơn nữa còn có một gốc gác khó lòng tưởng tượng nổi, hổ tộc vốn dĩ là không thể chứa được ngươi mà...

    Nói xong, Hổ Liệt nhìn Sở Mặc hai mắt sáng quắc:

    - Người anh em, nếu ngươi không chê, chúng ta kết bái đi!

    - Hả?

    Trong lòng Sở Mặc còn đang thấp thỏm lo âu, lại lập tức bị nhữnglời này của Hổ Liệt làm cho phát ngốc, ngơ ngác nhìn y:

    - Ngươi nói gì cơ?

    - Chúng ta kết bái đi!

    Hổ Liệt nhắc lại lần nữa.

    - Tuy... ta biết...

    đề nghị này của ta, hơi mạo muội, nhưng nói thật, người anh em à...

    Hổ Liệt đột nhiên trở nên lắp bắp, xoa xoa tay, vẻ mặt khó xử nhìn Sở Mặc:

    - Đúng là đã với hơi cao...- Chờ chút...

    Sở Mặc mắt chữ o miệng chữ a nhìn Hổ Liệt, giật giật khóe môi hỏi:

    - Ngươi đang nói cái gì thế?

    Ngươi đang với cao tới ta?

    Hay là ta với cao tới ngươi?

    - Ta với cao tới ngươi!

    Hổ Liệt nói.

    - ...

    Sở Mặc xạm mặt lại.

    - Thế để ta nói cho ngươi biết vậy!Hổ Liệt nhìn Sở Mặc, nói vô cùng nghiêm túc:

    - Nếu ta đoán không lầm, ngươi hẳn không phải là người được sinh ra ở phàm giới!

    Trong lòng Sở Mặc thoáng qua một ý nghĩ, nhớ tới thân phận trẻ mồ côi của mình, trên mặt cũng không lộ ra nhiều biểu cảm gì nhiều nhặn, nhìn Hổ Liệt.

    Hổ Liệt nói:

    - Cái chỗ phàm giới đó, ta từng được nghe nói tới, vừa nhỏ hẹp, vừa cằn cỗi, quy tắc của trời đất thì không trọn vẹn, sẽ không ai thèm chú ý tới nơi đó hết, cho nên theo một góc độ khác mà nói, thì nơi ấycũng sẽ là nơi ẩn núp an toàn nhất.

    Bởi vì cho dù là Đế Chủ Thiên Giới muốn đến đó, cũng phải ngưng kết ra một phân thân có thực lực không quá Tiên Thiên, nhưng nếu sơ sẩy... sẽ gặp phải nguy hiểm.

    Ngươi thử nghĩ mà xem, nếu một phân thân của Đế Chủ Thiên Giới bị người ở phàm giới giết chết... thì đúng là một chuyện hài hước nhất trần đời, bọn họ không dám mạo hiểm với sĩ diện của mình như vậy!

    - Cái này thì liên quan gì tới việc có thể ta không phải được sinh ra ở phàm giới?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt.

    Hổ Liệt nói:

    - Huyết mạch của ngươi, thần khí trong tay ngươi, đó là những điều cho thấy, hẳn là có người cố ý đem ngươi mang tới phàm giới, để ngươi bắt đầu trưởng thành từ đó!

    - ...

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt, quả thật không biết phải nói gì.

    - Ta không dám nói phán đoán của mình là chính xác trăm phần trăm... nhưng chắc chắn phải tầm tám chín mươi phần trăm!

    Hổ Liệt nói với thái độ rất khẳng định:

    - Cũng không biết cha mẹ ngươi là ai, nhưng dù sao cũng rất can đảm đấy, dám ném ngươi tới một nơi mà thậm chí đến chúng ta cũngkhông dám động tay vào, thậm chí... ngay cả bọn họ cũng không thể nào can thiệp được.

    Đúng là to gan lớn mật mà!

    Nếu nhỡ may ngươi gặp phải điều gì bất trắc... thì cho dù bọn họ có là đấng chí tôn đi chăng nữa cũng không thể nào kịp thời cứu ngươi được!

    - Sao ngươi biết ta không có cha mẹ ruột ở phàm giới?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt.

    - Ngươi có không?

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc.

    - ...Sở Mặc lập tức cứng họng.

    - Thấy chưa, ở hổ tộc ta còn có cả danh hiệu cơ trí vô song đấy nhé!

    -----o0o-----

    Chương 438 : Chúng ta kết bái đi. (2)

    Chương 438 : Chúng ta kết bái đi. (2)

    Hổ Liệt mặt đầy đắc ý, sau đó nói:

    - Bình thường ra thì sau khi Trúc Cơ sức mạnh từ huyết mạch của ngươi mới dần dần được đánh thức, nhưng mà chuyện đánh thức được huyết mạch trước cả khi Trúc Cơ thì ta chưa từng nghe nói tới!

    Cho nên huyết mạch của ngươi nhất định là hùng mạnh tới mức khó lòng tưởng tượng được!

    - ...Sở Mặc nhìn Hổ Liệt:

    - Có thể kiểm tra được huyết mạch như thế nào không?

    Hổ Liệt lắc đầu:

    - Ta khẳng định là không thể kiểm tra huyết mạch được, hoặc là thuộc về loại huyết mạch hùng mạnh của một sinh linh mà mọi người đều đã biết, hoặc là... người đó tự nguyện nói ra, nếu không thì không thể nào quan trắc được huyết mạch của ai đó là gì.

    Nhưng mà...

    - Nhưng mà sao?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt.- Nhưng độ mạnh yếu của huyết mạch thì có thể đo lường được!

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi muốn thử không?

    Sở Mặc mặt không chút cảm xúc, nhìn Hổ Liệt:

    - Hình như ngươi lạc đề rồi...

    Hơn nữa, ngươi còn rất giỏi lạc đề đấy, lúc trước ta hỏi ngươi hệ thống cấp bậc của các giới từ Linh giới trở lên ngươi còn chưa nói cho ta nghe đâu.

    - ...

    Hổ Liệt cũng xạm mặt lại, lẩm bà lẩm bẩm:

    - Chủ yếu là tại ngươi cái gì cũng mù tịt mà, ta nói cho ngươi hay,nếu không gặp được ta, khéo mà người ta bán ngươi đi ngươi còn giúp người ta đếm tiền nữa kìa...

    - Lại lạc đề rồi.

    Sở Mặc tốt bụng nhắc nhở.

    - Khụ khụ...

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc:

    - Chúng ta kết bái đi!

    - ...... . . .

    - Ta, Hổ Liệt, thiếu chủ của hổ tộc, cùng Sở Mặc của nhân tộc, kết bái làm huynh đệ, nguyện có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, vĩnh viễn không phản bội nhau!

    Hổ Liệt quỳ trên mặt đất, tuyên thề với vẻ vô cùng trang nghiêm.

    - Ta Sở Mặc, nhân tộc, tại đây, ngày hôm nay, kết bái huynh đệ với Hổ Liệt của hổ tộc, nguyện có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, vĩnh viễn không phản bội nhau!

    Sở Mặc quỳ bên cạnh Hổ Liệt, cũng trang nghiêm cất lời thề.Lúc này Sở Mặc đã vô cùng rõ ràng nguyên nhân mà Hổ Liệt tốt với mình như vậy.

    Hổ Liệt là một người ngay thẳng, tuy rất thông minh, nhưng lại không thích quanh co lòng vòng, giấu giấu diếm diếm, cho dù là với một "kẻ yếu" không đáng coi trọng như Sở Mặc, Hổ Liệt cũng dốc lòng với sự chân thành nhất, nói hết đầu đuôi cho Sở Mặc.

    Trong Thiên giới, hổ tộc là một bộ tộc không yếu nhưng cũng chẳng mạnh.

    Giai đoạn trước, trong hổ tộc từng xuất hiện những đấng quyền năngtài nghệ vô song... nhưng mấy năm gần đây, hổ tộc lại có nguy cơ lâm vào cảnh không người kế tục.

    Tới thế hệ của Hổ Liệt thì chỉ còn sót lại hai anh em Hổ Liệt và Hổ Khiếu được xem như con cưng trong tộc.

    Anh trai của Hổ Liệt là Hổ Khiếu nay đã tiến được vào tầng thứ hai của Huyễn Thần Giới, danh tiếng bên trong Huyễn Thần Giới cũng khá là vang dội.

    Tuy nhiên tính cách của Hổ Khiếu có chút ương ngạnh, nóng nảy, sở thích lớn nhất là chiến đấu, chiến đấu và chiến đấu!

    Để tránh phải gánh vác vị trí thiếu chủ của hổ tộc, Hổ Khiếu kẻ vốndĩ phải thừa kế này liên tục gây ra nhiều họa lớn, tới tận khi các trưởng lão trong tộc không thể chịu nổi nữa, tước quyền thừa kế của Hổ Khiếu, để Hổ Liệt lên làm thiếu chủ của hổ tộc, thì y mới chịu ngoan ngoãn trở lại... hơn nữa còn vui vẻ vô cùng.

    Sở Mặc nghe được mấy điều này, cũng có chút không biết nói gì cho phải, cảm thấy tên Hổ Khiếu này đúng là một kẻ lập dị.

    Tuy rằng Thiên giới mênh mông bát ngát, nhưng việc tranh đoạt tài nguyên lại diễn ra vô cùng kịch liệt, thường xuyên nổ ra một vài cuộc chiến quy mô nhỏ, còn phải đề phòng cả sự xâm nhập của kẻ đến từ thế giới và khu vực khác, có thể đe dọa đến sự an toàn của hổ tộc bất cứ lúcnào.

    Còn thương vong...

    đương nhiên càng khó lòng tránh khỏi.

    Không chỉ hổ tộc, các tộc khác trong Thiên giới kể cả những tộc có địa vị tối cao cũng đều đang phải đối mặt với những vấn đề này.

    Cho nên, lôi kéo nhân tài cho gia tộc... là nhiệm vụ không thể thiếu ở bất cứ tộc nào.

    Hơn nữa, với người giữ địa vị thiếu chủ như Hổ Liệt thì càng miễn bàn.Hổ Liệt rất thẳng thắn và thành khẩn nói chuyện này cho Sở Mặc biết.

    - Hiện giờ, ta có thể giúp đỡ ngươi rất nhiều, trong tương lai, ngươi cũng có thể giúp lại ta!

    Hổ Liệt đứng lên, vươn tay ra:

    - Cặp huynh đệ vốn có mục đích ban đầu không đơn thuần như chúng ta đây, về sau dần dần sẽ trở nên đơn thuần!

    Sở Mặc đập tay với Hổ Liệt, cười nói:

    - Bây giờ, có thể nói cho ta hệ thống cấp bậc từ Linh giới trở lên chưa?

    - Dưới Tiên Thiên... thì không cần ta phải giảng cho ngươi rồi.

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc cười nói.

    - Nếu là trước kia thì quả thật cần ngươi nói lại cho ta một chút, còn hiện tại...

    đúng là không cần.

    Sở Mặc cũng cười rộ lên, nếu không gặp được sư phụ, không gặp được Gà Trống Lớn thì đừng nói tới Huyễn Thần Giới, có lẽ bây giờ hắn còn đang mòn mỏi chờ đợi có thể đột phá Nguyên Quan, để trở thành một người luyện võ chân chính ấy chứ.

    Đương nhiên, còn một khả năng khác là có thể đã chết dưới âm mưucủa Thất trưởng lão ở Trường Sinh Thiên rồi.

    - Thực ra thì cho dù ở Thiên Giới thì cũng phải tiến dần dần từng bước một.

    Chẳng qua ở các giới từ Linh Giới trở lên thì sẽ có rất nhiều cách để nhanh chóng đạt tới cảnh giới Tiên Thiên.

    Thông thường chỉ riêng Trúc Cơ mới có điểm khác biệt.

    - Khác nhau cái gì?

    - Trúc cơ là bước khá là quan trọng trên con đường tu đạo của một người tu sĩ...

    Giống như xây nhà dựng móng vậy, tuy không nhìn thấy, nhưng lại là bộ phận quan trọng nhất.Hổ Liệt nói.

    Sở Mặc gật gật đầu.

    - Chúng ta sẽ bắt đầu nói từ Trúc Cơ, Trúc Cơ được chia thành sáu kiểu, Trúc Cơ Thông Thường, Trúc Cơ Vô Hạ, Trúc Cơ Hoàn Hảo, Trúc Cơ Tiên Phẩm, Trúc Cơ Thiên Phẩm, và Ngũ Hành Đạo Cơ!

    Sở Mặc mắt chữ o miệng chữ a nhìn Hổ Liệt:

    - Trúc Cơ cũng chia thành nhiều loại như vậy sao?

    Hổ Liệt gật gật đầu:

    - Trúc Cơ thực chất là cánh cửa quan trọng nhất đối với mọi tu sĩ!

    Nói một cách đơn giản thì ngươi cất móng vững bao nhiêu thì sau này nhà ngươi có thể xây cao bấy nhiêu!

    Hổ Liệt vừa nói được vài câu thì lại bắt đầu lạc đề:

    - Có hai cảnh giới ở trước Trúc Cơ cũng vô cùng quan trọng, hiện nay ngày càng có nhiều người đã nhận ra được điều này, nhưng theo ta biết, kẻ có thể thực sự làm được điều đó... còn chưa xuất hiện.

    - Hả?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt.Hổ Liệt nói:

    - Căn cứ vào sự phỏng đoán của rất nhiều đấng chí tôn, ở hai cảnh giới Luyện Cốt Cảnh và Thiết Huyết Cảnh... nếu có thể luyện được huyết mạch và xương cốt toàn thân thì nếu đến lúc Trúc Cơ ... mà vẫn không thất bại, tương lai nhất định sẽ trở thành đấng chí tôn.

    Thậm chí còn có thể bay cao hơn!

    -----o0o-----

    Chương 439 : Sáu kiểu Trúc Cơ

    Chương 439 : Sáu kiểu Trúc Cơ

    - Luyện xương cốt và huyết mạch toàn thân...

    Sở Mặc giật giật khóe miệng, không nói gì.

    Hổ Liệt thoáng cười nhìn Sở Mặc:

    - Người anh em, nếu nói về Trúc Cơ, hai chúng ta còn có thể đạtđược Trúc Cơ Hoàn Hảo, nếu may mắn gặp được cơ duyên tốt, có lẽ sẽ đạt được Trúc Cơ Tiên Phẩm, thậm chí là Thiên Phẩm...

    Chứ còn về luyện xương cốt và huyết mạch toàn thân, thì ngươi đừng có mà tơ tưởng tới nữa...

    Hơn nữa, ngươi cũng đã qua mất giai đoạn đó rồi còn gì?

    Cho dù ngươi không sợ chết dám thử một lần cũng không còn kịp nữa rồi.

    - Sợ chết?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt đầy thắc mắc.

    Hổ Liệt nói:

    - Khi luyện xương cốt toàn thân hễ là có chút sơ xảy, cơ thể sẽhoàn toàn bị hủy hoại, đây không phải là chuyện mà tài năng trời phú có thể cứu vãn được, nhất là luyện đến đoạn thiên linh cốt cuối cùng, cho dù chỉ sai một li thì nhất định sẽ đi cả vạn dặm; còn như luyện huyết mạch, thì đến một sự nhầm lẫn bé bằng móng tay cũng sẽ khiến cả linh hồn bị hủy hoại!

    Hổ Liệt nói xong, thoáng nhìn Sở Mặc:

    - Nhớ là chỉ một chút xíu sai sót thôi đấy nhé... mà ít nhất ta thấy, toàn bộ tu sĩ ở hai cảnh giới này... hầu như không có ai là ngoại lệ!

    Vốn dĩ phần lớn tu sĩ trong hai giai đoạn này đều không có bất cứ sức mạnh nào để tiến hành luyện xương cốt và huyết mạch toàn thân được!

    Hiểu chưa?

    Cho dù là ngươi lên cơn thần kinh muốn thử xem sao thì ngươicũng không đủ sức mà làm!

    Cho nên, một khi đã thử, nếu xảy ra chuyện thì không thể dùng từ một chút để mà miêu tả được, mà phải dùng từ tày trời!

    - Đáng sợ như vậy...

    Trong lòng Sở Mặc lúc này vẫn còn chút nghĩ lại mà kinh, thoáng nhìn Hổ Liệt.

    - Nói thừa!

    Đương nhiên đáng sợ!

    Ngươi thử nghĩ mà xem.

    Khí trên Linh Giới là linh khí, Tiên Giới là tiên khí, Thiên Giới... là đạo khí!

    Một tia đạo khí có thể chống được rất nhiều tiên khí, và vô số linh khí!

    Cho dù là ở trên Thiên Giới ta cũng chưa gặp tên thần kinh nào như vậy.Hổ Liệt nói.

    Sở Mặc gãi đầu, trong lòng nói thầm, tuy lúc mình luyện huyết mạch và xương cốt toàn thân thì vô cùng đau đớn.

    Nhưng cũng không cảm thấy nguy hiểm đến vậy.

    Nếu khi ấy mà hắn biết hành vi đó nguy hiểm như thế thì không chắc hắn còn có thể... lựa chọn như cũ hay không.

    - Hình như ta lại bị lạc đề rồi...

    Hổ Liệt gãi đầu nói:

    - Hình như lợi hại nhất ở Linh Giới là Trúc Cơ hoàn hảo rồi.

    Điều này thì không phải dựa vào tài năng thiên phú mà là liên quan đến năng lượng và tài nguyên mà ngươi hấp thu kia!

    Linh Giới thì chỉ có linh khí,Tiên Giới là tiên khí mà Thiên Giới lại là đạo khí, trong khi đan điền của ngươi lại là có hạn, ngươi hiểu ý ta chứ?

    Sở Mặc gật gật đầu.

    Hổ Liệt nói tiếp:

    - yếu tố khác chính là tài nguyên, sự tiêu hao tài nguyên khi Trúc Cơ thì khó mà lường được.

    Dựa vào dược liệu của Linh Giới, người có thể đạt được Trúc Cơ Hoàn Hảo... chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

    - Ở Tiên Giới, lúc Trúc Cơ thì thông thường sẽ là Trúc Cơ HoànHảo, nhưng những con cái của nhà bề thế, hẳn là vẫn có thể đạt được Trúc Cơ Tiên Phẩm, còn về Trúc Cơ Thiên Phẩm thì chắc là chỉ có trong tưởng tượng rồi!

    - Kể cả ở trên Thiên Giới cũng chẳng có mấy ai đạt được cấp độ Trúc Cơ Thiên Phẩm này rồi.

    - Còn về Ngũ Hành Đạo Cơ... thì chỉ có trong những truyền thuyết về thời niên thiếu của đấng chí tôn mà thôi.

    Hổ Liệt nói một tràng, sau đó nhìn Sở Mặc:

    - Nếu ngươi đã nhận ta làm ca ca, như vậy ca ca có thể cam đoansẽ cung cấp cho ngươi đầy đủ tài nguyên để có thể đạt tới Trúc Cơ Hoàn Hảo.

    Còn về Thiên Phẩm, ca ca đây chẳng qua cũng chỉ là đạt tới Trúc Cơ Tiên Phẩm, hơn nữa, đó còn là kết quả mà cả gia tộc... phải dốc toàn lực mới có thể có được, cho nên, ta cũng không thể cam đoan có thể cung cấp được cho ngươi tài nguyên của Trúc Cơ Tiên Phẩm.

    Sở Mặc tuy không biết tài nguyên cần để Trúc Cơ cần những thứ gì, nhưng qua những lời mà Hổ Liệt vừa nói... có thể đoán được, cho dù chỉ là Trúc Cơ Thông Thường cũng đã là một vấn đề khó khăn với đa số tu sĩ rồi, chứ đừng nói tới Vô Hạ và Hoàn Hảo.

    Tuy nhiên, Sở Mặc cũng không lo lắng lắm về những vấn đề này,bởi vì chẳng những hắn có Thương Khung Thần Giám mà còn có cả Hỗn Độn Hồng Lô!

    Thậm chí mục tiêu của hắn còn không phải là Trúc Cơ Thiên Phẩm, mà là...

    Ngũ Hành Đạo Cơ!

    Nếu hắn đã có thể luyện xương cốt và huyết mạch toàn thân theo cái cách mèo mù vớ cá rán như vậy, thì hiện tại cớ gì mà không tiếp tục theo đuổi mục tiêu cao nhất kia chứ?

    - Dù sao đi nữa, ta cứ phải cảm ơn ca ca trước.

    Sở Mặc chắp tay nói.Hổ Liệt xua tay:

    - Chỗ anh em với nhau, ca ca cũng hy vọng sau này ngươi có thể đạt được thành tựu to lớn, tương lai còn phải đợi ngươi trở nên mạnh mẽ rồi quay lại giúp đỡ hổ tộc nữa chứ.

    - Chắc chắn rồi!

    Sở Mặc nói.

    - Trúc Cơ khác nhau thì sức mạnh có thể thi triển ra cũng là khác nhau đấy.

    Hổ Liệt thở dài:

    - Nếu tính sức mạnh có mười phần, thì, Ngũ Hành Đạo Cơ có thểphát huy được mười hai phần, Thiên Phẩm thì là mười phần, Tiên Phẩm có thể phát huy được chín phần, Hoàn Hảo là tám phần, Vô Hạ chỉ có bảy phần, còn lại Thông Thường thì chỉ có sáu phần...

    Ngươi đã thấy sự chênh lệch chưa?

    - Hay nói cách khác thì một tu sĩ Trúc Cơ thuộc Ngũ Hành Đạo Cơ thì có thể hoàn toàn đánh bại được một tu sĩ Trúc Cơ Thông Thường, đúng không?

    Sở Mặc hỏi.

    - Đúng, là bóp chết!

    Hổ Liệt nói:

    - Tu sĩ Ngũ Hành Đạo Cơ có thể bóp chết một tu sĩ Trúc Cơ Thông Thường chỉ trong nháy mắt, cho dù là Thiên Phẩm cũng có thể hoàn toàn dẫm nát!

    Tu vi như nhau, sức mạnh như nhau, nhưng ta lại có thể phát huy cao hơn ngươi hai phần...

    Thử nghĩ mà xem!

    Sở Mặc gật gật đầu, trong lòng âm thầm thề: Nhất định ta phải trúc được Ngũ Hành Đạo Cơ!

    Nếu không, ta tuyệt đối sẽ không Trúc Cơ!

    Dù sao hiện giờ ta cũng đã đến Huyễn Thần Giới, cách thời điểm Trúc Cơ còn xa lắm, ta có thể nhân lúc này bĩnh tĩnh tìm kiếm, dần dần tích lũy đủ những nguyên liệu kia!

    Hổ Liệt thoáng nhìn Sở Mặc, sau đó cười khổ nói:

    - Tuy rằng chúng ta quen nhau chưa bao lâu, nhưng người anh em à... cho dù ngươi có thần khí trong tay cũng tuyệt đối đừng nên mơ mộng hão huyền.

    Thế này đi, ta sẽ cố gắng hết sức để giúp ngươi thu thập đủ nguyên liệu cho Trúc Cơ Tiên Phẩm!

    - Ta vẫn còn kém xa đây này, thôi, nói cho ta về những cảnh giới khác sau khi Trúc Cơ đi.

    Sở Mặc khẽ mỉm cười, lảng sang đề tài khác.

    -----o0o-----

    Chương 440 : Hai mươi tuổi

    Chương 440 : Hai mươi tuổi

    Ngay cả Hổ Liệt cũng đã nói từ nay sẽ cố gắng hết sức để giúp hắn, sau đó hy vọng sau này khi Sở Mặc đã trở nên hùng mạnh rồi sẽ lại quay về trợ giúp cho hổ tộc, đây là một hình thức mà Hổ Liệt đầu tư.

    Cho nên thoạt nghe thì Sở Mặc có thể yên tâm thoải mái mà nhận lấy sự giúp đỡ của Hổ Liệt rồi, nhưng Sở Mặc tuyệt đối không muốn bị mắc nợ y quá nhiều!

    Hổ Liệt có thể rất hào phóng, rất nhiệt tình, nhưng trong lòng Sở Mặc lại không thể không biết ý biết tứ mà giữ kẽ một chút.

    Nợ người khác quá nhiều, chung quy sau này sẽ hình thành nên nhânquả to lớn, bất luận tới khi nào, trong lòng đều khó có thể yên.

    - Khi Trúc Cơ nếu có thể bước được một bước vững vàng, thì con đường sau này sẽ trở nên thoải mái hơn đôi chút.

    Hổ Liệt nói:

    - Sau khi Trúc Cơ sẽ là Kết Đan, cái này thì đơn giản hơn rất nhiều, Trúc Cơ của ngươi là gì thì sẽ kết thành Kim Đan đó, dồn hết sức mạnh vào Kim Đan sẽ có được thần uy khó mà tưởng tượng nổi, đột phá đỉnh cao của Kết Đan, đó chính là Nguyên Anh!

    - Hóa đan thành anh... chính là tính mạng thứ hai của tu sĩ!

    Hổ Liệt nói:

    - Ở Linh Giới, kỳ Nguyên Anh là một điểm tới hạn, đột phá được điểm này là có thể phi thăng!

    Khuôn mặt của Sở Mặc lộ ra vẻ mong chờ.

    Hổ Liệt nói:

    - Kẻ có thể độ kiếp thành công ở kỳ Nguyên Anh, phi thăng đến Tiên Giới chính là tiến vào kỳ Luyện Thần, ở kỳ này luyện thần có thể giúp tách ra được một nguyên thần khác, chính là phân thân thứ hai!

    - Phân thân thứ hai?

    Sở Mặc thoáng nhìn Hổ Liệt.- Đúng, loại phân thân này hoàn toàn khác so với phân thân ở kỳ Trúc Cơ, nếu ngươi có thể tìm được thi thể của một tiên nhân khác đã chết để luyện chế thành phân thân thứ hai của mình, thì thậm chí, phân thân này có thể sẽ còn mạnh mẽ hơn cả bản gốc, có được uy lực vô cùng kinh khủng!

    Trong mắt Hổ Liệt lộ ra vẻ hồi tưởng:

    - Năm đó ta từng thấy một tu sĩ ở kỳ Luyện Thần, có phân thân thứ hai lại là một thân thể của Đại La Kim Tiên, sức mạnh phân thân thứ hai của y quả thực lớn đến không bút nào tả được!

    - Nếu phân thân lợi hại như vậy, thì cớ gì không chỉ luyện quách mỗi phân thân?Sở Mặc hỏi.

    - Câu hỏi hay lắm!

    Hổ Liệt cười nói:

    - Tuy phân thân là có thể tu luyện, nhưng tốc độ... lại chậm hơn bản gốc gấp nhiều lần, tài nguyên tu luyện cũng tốn hơn bản gốc vô số kể.

    Mất nhiều hơn được.

    - Thế thì...

    Sở Mặc gật gật đầu.

    - Phía trên kỳ Luyện Thần chính là cảnh giới Đại Thừa!Hổ Liệt nói:

    - Ở Tiên Giới, tu sĩ đạt cảnh giới Đại Thừa coi như là cấp cao nhất.

    Khi đạt đến điểm tới hạn, đột phá qua thì chính là kỳ Phi Thăng.

    - Phi thăng đến Thiên Giới hả?

    Sở Mặc hỏi.

    Hổ Liệt gật đầu:

    - Đúng vậy, kỳ Phi Thăng phải đối mặt với một lần Đại Thiên Kiếp.

    Đại Thiên Kiếp vô cùng kinh khủng, một khi thất bại thì kết cục chính là thịt nát xương tan, vạn kiếp bất phục...

    Vì vậy, cho dù là những kẻ được coi như con cưng trên Thiên Giới cũng không dám qua quýt đạikhái chút nào khi phải đối mặt với Đại Thiên Kiếp cả.

    - Vậy...

    Thiên Giới thì sao?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt:

    - Tu sĩ trên Thiên Giới khi ở hai cảnh giới Nguyên Anh và Phi Thăng cũng sẽ gặp phải Thiên Kiếp sao?

    Hổ Liệt chầm chậm lắc đầu.

    - Đúng là bất công quá mức...

    Sở Mặc lắc đầu cười khổ.- Ngươi sai rồi...

    Thực ra, rất công bằng!

    Hổ Liệt thở dài nói:

    - Cái gọi là Thiên Kiếp, thoạt nhìn tuy giống như chỉ là một ngưỡng cửa.

    Nhưng trên thực tế chẳng lẽ lại không như một bài kiểm tra dành cho tu sĩ hay sao?

    Tu sĩ của Linh Giới tu luyện linh khí, đương nhiên không thể bằng tu sĩ cùng cảnh giới của Tiên Giới được, càng đừng nói đến Thiên Giới.

    Nhưng một khi bọn họ vượt qua được Thiên Kiếp, như vậy năng lượng trong cơ thể họ sẽ có một lần vượt rào về bản chất.

    - Nhưng đến cuối cùng, chẳng phải vẫn chỉ bằng tu sĩ ở Thiên Giới là hết mức...Sở Mặc nói.

    - Đây là công bằng nhất rồi.

    Hổ Liệt liếc mắt nhìn Sở Mặc một cái:

    - Ngươi còn dám đòi hỏi con cái của đế vương phải đứng cùng một vạch xuất phát với con cái của tên ăn mày hay sao?

    Sở Mặc ngạc nhiên, tiện đã lắc lắc đầu.

    - Thế thì thôi chứ còn gì?

    Trên đời này làm gì có sự công bằng tuyệt đối?

    Hổ Liệt bĩu môi:

    - Mà hơn nữa, cho dù là ở Thiên Giới mà không cố gắng thì cũng phải chịu kiếp kẻ yếu mà thôi!

    Tương lai một ngày nào đó sau này, khi ngươi đặt chân tới Thiên Giới sẽ phát hiện, nơi đó cũng đầy rẫy những kẻ yếu Tiên Thiên...

    - Kẻ yếu...Tiên Thiên...

    Sở Mặc nhếch nhếch mép.

    Hổ Liệt nói:

    - Tu luyện đạo khí trên Thiên Giới muốn không đạt được Tiên Thiên kể cũng khó!- Thôi được rồi... muốn đầu thai cũng cần có kỹ thuật...

    Sở Mặc liếc mắt:

    - Nói tiếp về Thiên Giới đi.

    - Sau khi phi thăng tiến vào Thiên Giới thì chính là Đại La Kim Tiên, bây giờ ngươi thấy cái tên ở kỳ Luyện Thần kia biến thái đến thế nào chưa?

    Đúng là quá may mắn mà, không ngờ gã lại tìm được thi thể của một Đại La Kim Tiên.

    Hổ Liệt cứ nói cứ nói rồi lại bắt đầu có xu hướng lᣠđề.

    - Đừng có lạc đề.

    Sở Mặc nhắc nhở.- Trên Đại La Kim Tiên là Thiên Tiên, trên Thiên Tiên là Chân Tiên, Đế Chủ hiện nay... là Chân Tiên!

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc:

    - Bây giờ đã biết đường mình còn phải đi dài thế nào chưa?

    Sở Mặc yếu ớt hỏi:

    - Thế còn trên Đế Chủ?

    Hổ Liệt phát cáu:

    - Chàng trai trẻ à, đừng có tham vọng viển vông!

    Nhưng sau đó, vẫn lại tiếp tục giải thích cho Sở Mặc:

    - Trên Đế Chủ là Chí Tôn, kẻ mạnh nhất từ xưa tới nay!- Ngươi mới nói, luyện xương cốt và huyết mạch toàn thân cộng thêm Ngũ Hành Đạo Cơ liền có thể vượt trội hơn Chí Tôn...

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt.

    Hổ Liệt có chút bất đắc dĩ nhìn Sở Mặc:

    - Được rồi, đây chỉ là một truyền thuyết lưu hành trong Thiên Giới, nếu quả thực có người hội tụ đủ cả ba yếu tố này... như vậy có thể chân chính nắm giữ đạo trời, đạt đến trình độ xưa nay chỉ tồn tại trong truyền thuyết, chính là... cảnh giới Hoàng Đế!

    - Chỉ là truyền thuyết sao?

    Sở Mặc lẩm bẩm một câu.Hổ Liệt gật gật đầu:

    - Chỉ là truyền thuyết.

    - Được, vậy ta sẽ nỗ lực hướng tới mục tiêu Chí Tôn cái đã!

    Sở Mặc nói đầy nghiêm túc.

    - Ha ha ha ha...

    Hổ Liệt không kìm nổi cười ha hả:

    - Ta thích chính là cái vẻ đần đần ngây ngô này của ngươi đấy.

    - ...

    Sở Mặc xạm mặt nhìn Hổ Liệt.Hổ Liệt nói:

    - Nếu tương lai có một ngày ngươi trở thành Đế Chủ Thiên Giới, thì sẽ có đủ năng lực và tư cách che chở cho hổ tộc của ta rồi!

    - Đại ca, vậy cảnh giới của ngươi bây giờ là gì?

    Sở Mặc bỗng nhiên hỏi một câu.

    -----o0o-----

    Chương 441 : Huyễn Thần bảng

    Chương 441 : Huyễn Thần bảng

    Hổ Liệt thoáng nhìn Sở Mặc, nhàn nhạt cười:

    - Ca ca ta ư...

    Giờ là kỳ Phi Thăng!

    - Vậy chẳng phải là nói, nếu hiện giờ ngươi tiến vào Tiên Giới... thực chính là tung hoành ngang dọc mà!Sở Mặc nhìn Hổ Liệt nói.

    - Đương nhiên!

    Hổ Liệt hừ một tiếng nhìn Sở Mặc đầy kiêu ngạo, ý là: Nhóc con, giờ biết ca ca đây lợi hại cỡ nào chưa?

    Mau hâm mộ ta đi!

    Sở Mặc miệng lẩm bẩm một câu:

    - Thậm chí còn chưa là Đại La Kim Tiên, cũng chả mạnh mấy...

    Uỳnh...

    Bên cạnh truyền tới một âm thanh trầm đục, Hổ Liệt vừa mới ngãcắm đầu, u oán nhìn Sở Mặc.

    Đường đường là cao thủ kỳ Phi Thăng... lại bị một thiếu niên ở Thiết Huyết Cảnh kém xa mình một vòng trái đất khinh bỉ, trên đời này còn chuyện nào vớ vẩn hơn sao?

    - Ngươi không thấy bị vả vào mặt hay sao?

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc, muốn cứu vãn thể diện.

    - Ta còn nhỏ mà!

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt với vẻ mặt ngây thơ.- Ta cũng không lớn mà!

    Hổ Liệt bực mình nói:

    - Ngươi nghĩ ta năm nay mấy trăm tuổi rồi chắc?

    - Chả lẽ không đúng?

    Sở Mặc chớp chớp mắt.

    - Thú tộc chúng ta giống như tinh linh tộc, ba trăm tuổi mới coi như trưởng thành, tương đương với mười tám tuổi của loài người các ngươi thôi!

    Hổ Liệt phùng mang trợn mắt nói.- Vậy năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?

    Sở Mặc hỏi.

    - Bốn trăm hai mươi tuổi!

    Hổ Liệt cười lạnh nói:

    - Chỉ tương đương với hai mươi tuổi của loài người các ngươi mà thôi!

    - Thế thì vẫn là mấy trăm tuổi...

    - Hai mươi tuổi!- Mấy trăm tuổi!

    - Hai mươi! ——

    Cuối cùng, Hổ Liệt vẫn cứ lôi Sở Mặc đến nơi dùng để thí nghiệm sức mạnh của huyết mạch.

    Bởi vì lúc trước, sau khi Sở Mặc đã hiểu được hệ thống cấp bậc từ Linh Giới đến Thiên Giới, Hổ Liệt liền muốn mang Sở Mặc đến nơi thí nghiệm huyết mạch.

    Sở Mặc thì không mấy hứng thú, giữa hai người từng xảy ra một cuộc đối thoại như sau.

    - Có thể ngươi tạm thời không cần biết mình đã đánh thức huyếtmạch gì, nhưng không thể không biết huyết mạch của mình mạnh cỡ nào chứ.

    Hổ Liệt nói.

    - Ta không muốn khiến bản thân bại lộ quá nhiều.

    Sở Mặc có chút phản đối.

    - Yên tâm đi, kết quả thí nghiệm chỉ mình ngươi biết mà thôi!

    Trừ khi huyết mạch của ngươi mạnh tới mức không có thiên lý, lập tức xuất hiện trên bảng xếp hạng, cho dù là như vậy, đến cả ta cũng chỉ có thể đoán mò.

    Bởi vì chắc chắn là không chỉ có mình ngươi đến làm thí nghiệm, hơn nữa, khi lên bảng ngươi cũng có thể lựa chọn ẩn tên mà.Hổ Liệt nhìn Sở Mặc nói.

    - Điều này rất quan trọng sao?

    Sở Mặc hỏi.

    - Đương nhiên là cực kỳ quan trọng rồi!

    Nó có liên quan đến con đường mà ngươi sẽ đi trong tương lai.

    Hổ Liệt nói:

    - Bởi vì sức mạnh huyết mạch của ngươi càng lớn, con đường ngươi phải đi cũng sẽ càng dễ dàng, thành tựu... cũng sẽ càng cao!

    - Nếu kết quả thí nghiệm không được tốt, chẳng phải sẽ ảnh hưởngđến tinh thần của mình hay sao?

    Sở Mặc nói.

    - Thứ nhất, rất ít khả năng huyết mạch của người có thể đặt chân đến Huyễn Thần Giới lại không tốt; thứ hai, cho dù huyết mạch của ngươi là áp chót trong số đám con cưng của Huyễn Thần Giới này, nhưng có thể biết được để tiến hành các biện pháp cường hóa tăng độ mạnh, khiến sức mạnh huyết mạch của mình trở nên lớn hơn.

    Hổ Liệt nói.

    - Độ mạnh của huyết mạch... có thể thay đổi sao?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt.- Rất khó, nhưng không phải là không thể!

    Hổ Liệt nói:

    - Tỷ dụ như, ngươi tình cờ có được chân huyết của một kẻ mạnh, như vậy, có lẽ chỉ cần một giọt cũng đủ để khiến sức mạnh huyết mạch của ngươi tăng lên một bậc!

    Đương nhiên, đây là trong trường hợp huyết mạch của ngươi có độ mạnh không quá lớn!

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc.

    Nói tiếp:

    - Còn có một số vật báu khác cũng có thể nâng cao độ mạnh của huyết mạch.

    Tuy nhiên những thứ đó chỉ có thể may mắn mà gặp được chứ khó lòng mà chủ động tìm kiếm.

    Lúc rảnh rỗi ngươi có thể vào xem khu vực giao lưu trên bảng tin...

    Ở đó, ngươi sẽ biết thêm được rất nhiềuth鮠

    Sở Mặc gật gật đầu, trên thực tế, Sở Mặc cũng đã học được rất nhiều từ khu vực giao lưu trên bảng tin.

    Cứ như vậy, Sở Mặc bị Hổ Liệt lôi tới một kiến trúc lớn trong Huyễn Thần Thành.

    Nơi đó tổng cộng có ba tầng, mỗi tầng đều có sức chứa lên tới hơn ngàn người!

    Trong đại điện rất đông, người ven đường khi thấy hai người đi tới thì đều lên tiếng chào hỏi Hổ Liệt, mặt mày mang cười.

    Còn hơn phân nửa khi nhìn về phía Sở Mặc thì nét mặt tràn ngập tò mò.Sở Mặc cũng không để ý lắm tới những ánh mắt tò mò này, hỏi Hổ Liệt:

    - Tất cả những người này...

    đều tới để làm thí nghiệm độ mạnh của huyết mạch sao?

    Hổ Liệt lắc đầu, nói:

    - Không phải tất cả, nơi này còn có thể thí nghiệm chính xác cảnh giới của ngươi.

    Đại đa số người có lẽ đều đã thí nghiệm xong độ mạnh huyết mạch của mình rồi, quay lại nơi này đều vì muốn kiểm tra xem sau khi trải qua một thời gian tu luyện, cảnh giới của mình đã tiến bộ thêm bao nhiêu.- Hóa ra là như vậy.

    Sở Mặc nhìn những người bên cạnh.

    Gật gật đầu, nghĩ thầm trong lòng: Xem ra sau này ta cũng thường xuyên phải tới nơi này rồi.

    - Làm thí nghiệm thì được miễn phí, hơn nữa, những người mạnh nhất trong một lĩnh vực nào đó... còn được lên bảng xếp hạng Huyễn Thần.

    Sau khi lên bảng, sẽ lập tức trở nên vang danh bốn bể.

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc cười nói:

    - Lợi ích cũng không chỉ có mỗi sự nổi tiếng đâu, lần đầu tiên lên bảng... mỗi lần vượt cấp, còn đều sẽ nhận được giải thưởng của Huyễn Thần Giới, tuy phần thưởng là ngẫu nhiên, nhưng mỗi phần thưởng đều vô cùng hấp dẫn!- Huyễn Thần bảng?

    Sở Mặc hơi nhíu mày:

    - Còn có phần thưởng?

    Hổ Liệt nói:

    - Đúng, là Huyễn Thần bảng!

    Có phần thưởng!

    Về phần thưởng thì tạm thời chưa cần nhắc đến, trong không gian của ba tầng Huyễn Thần đều có một bảng danh sách, bảng danh sách này bất cứ lúc nào đều có thể phát sinh thay đổi, đi, ta dẫn ngươi đến xem.

    Nói xong, Hổ Liệt dẫn Sở Mặc, đi tới giữa đại điện trên tầng thứ ba, hướng về nơi có đông người tụ tập nhất.Lúc này, không cần Hổ Liệt giới thiệu, Sở Mặc cũng có thể thấy ngay trên mặt tường ở chỗ sâu nhất trong đại điện lóe lên ánh sáng bảy màu rực rỡ.

    Đứng từ xa nhìn lại, mặt tường kia dường như bị một làn sương mờ bảy màu bao phủ, chỉ khi đến gần mới thấy được có tổng cộng ba bảng danh sách lẳng lặng nằm trên tường.

    Từ trên xuống dưới mỗi danh sách đều có tròn một trăm cái tên.

    Mỗi sinh linh trong các tầng của Huyễn Thần Giới, gộp lại cũng không dưới con số hàng triệu, vớ bừa người nào cũng đều là thiên tàikinh động tứ phương.

    Mà danh sách trên Huyễn Thần bảng trong điện cũng chỉ có một trăm vị trí mà thôi.

    -----o0o-----

    Chương 442 : Kim Ô Đại Đế. (1)

    Chương 442 : Kim Ô Đại Đế. (1)

    Sau khi Sở Mặc nhìn ba bảng danh sách này một hồi, dần dần hiểu ra vì sao các sinh linh trong Huyễn Thần Giới đều muốn có tên trên bảng đến vậy.

    Như lời Hổ Liệt đã nói, đây mới thực sự là vang danh bốn bể!

    - Bảng lực chiến mạnh nhất, bảng huyết mạch mạnh nhất, bảng tu vi đẳng cấp!

    Sở Mặc lẩm nhẩm đọc, đối mặt với ba bảng này, trong lòng cũng cóchút cảm giác máu nóng sôi trào.

    Người tu luyện, tuy nói điều quan trọng nhất là tinh thần, tinh thần phải vững chắc, kiên cường, không chịu sự ảnh hưởng của những yếu tố xung quanh, mới có thể đi được càng xa trên con đường tu luyện.

    Nhưng người tu luyện cũng cần có ý chí tiến thủ!

    Nếu không có một trái tim cầu tiến, rất dễ bị lầm lạc trên con đường tu luyện, hoặc là tự bản thân cảm thấy thỏa mãn, hoặc là tự mình bỏ cuộc.Cho nên tinh thần kiên định là vấn đề mà mỗi người tu luyện đều cần phải đối mặt.

    Kẻ mạnh dựa vào sự kiên định của chính bản thân để khống chế được tinh thần của mình, còn kẻ yếu... cũng chỉ phải dùng các loại đan dược để tự điều chỉnh.

    Trên ba bảng, Sở Mặc đều nhìn thấy tên của Hổ Liệt, giờ mới hiểu được vì sao những người khác khi nhìn thấy y sẽ tỏ thái độ tôn kính như vậy.

    Bảng lực chiến mạnh nhất Hổ Liệt xếp thứ bảy, bảng huyết mạchmạnh nhất Hổ Liệt xếp hạng mười một, còn bảng tu vi, tên của Hổ Liệt lại chỉ dừng ở vị trí ba mươi sáu!

    Những thông tin này đủ để nói lên một điều: Lực chiến của Hổ Liệt vượt xa so với cấp bậc tu vi của y!

    Về tu vi thì có phân thứ tự trước sau.

    Có những ngươi đã tu luyện hơn một ngàn năm thì tu vi của y cao hơn so với người mới tu luyện mấy trăm năm là chuyện rất bình thường.

    Với xếp hạng tu vi chỉ đứng ở vị trí ba mươi sáu, mà lại có lực chiếnxếp hạng bảy, thì quả thật cũng rất xứng đáng nhận được sự tôn trọng của kẻ khác rồi.

    - Thì ra ngươi lợi hại như vậy!

    Sở Mặc rất thật lòng khen Hổ Liệt một câu.

    Hổ Liệt có chút xấu hổ tươi cười, nói:

    - Còn kém xa lắm, đây mới chỉ là bảng xếp hạng của nhân tầng thôi, trên bảng xếp hạng của địa tầng và thiên tầng mới là kinh khủng...

    Mặc dầu, quá nửa tên trên bảng xếp hạng thiên tầng đều là nặc danh...

    Sở Mặc nói:

    - Ta cũng đang thắc mắc đây, vì sao có vài bảng xếp hạng lại để trống tên...

    Hổ Liệt nói:

    - Đây chính là điều mà lúc trước ta từng nói với ngươi, cho dù độ mạnh huyết mạch của ngươi đủ để lên bảng nhưng ngươi lại có thể có vài phương án lựa chọn!

    Thứ nhất, ngươi khiến tên mình hiện ngay ra trên bảng danh sách, mọi sinh linh trong Huyễn Thần Giới dù đến từ Thiên, Tiên, Linh giới, hay khu vực khác và thế giới khác đều sẽ biết đến sự hiện diện của ngươi; thứ hai, ngươi có thể để trống tên của mình, nhưng vẫn đồng thời có thể chiếm một vị trí trên bảng, như vậy sẽ tạo nên sự thần bí; loại thứ ba, đó là hoàn toàn không công bố gì hết!

    Nếunhư vậy, toàn bộ sinh linh trong Huyễn Thần Giới sẽ không có một ai biết được bất cứ tin tức thực tế nào của ngươi cả.

    Sở Mặc cười nói:

    - Nếu độ mạnh huyết mạch của ta có thể đủ để lên bảng, nhất định ta sẽ chọn lựa công bố, như vậy thì có thể vang danh thiên hạ rồi!

    Trong lòng lại bổ sung: Còn khuya!

    Với Sở Mặc mà nói, nếu thực sự có thể lên bảng, thì chỉ cần biết được chính mình đang ở vị trí nào là ổn rồi!

    Từ nhỏ đến lớn, sự giáo dục mà hắn đã được tiếp thu đều không hề cổ vũ thói khoa trương, nhất là trong năm gần đây, hắn đã chịu đủ khổ sở do danh tiếng quá vang dội mang lại.

    Bị hầu như toàn bộ người trong thiên hạ nhìn chằm chằm mọi lúc mọi nơi, loại cảm giác này đúng là không hề thoải mái chút nào.

    Hơn nữa, lại còn là trong tình huống ngươi chưa đủ năng lực để tựbảo vệ bản thân, cảm giác này lại càng thêm khó chịu.

    Hổ Liệt vỗ vỗ vai Sở Mặc, có chút thông cảm, nói:

    - Đệ đệ, không phải ta muốn khiến ngươi nhụt chí, nhưng trừ bảng huyết mạch ngươi còn có chút hy vọng ra, bảng chiến lực và đẳng cấp tu vi thì tạm thời ngươi cũng đừng nghĩ đến nữa.

    Sở Mặc liếc mắt:

    - Ta cũng chưa nói muốn được lên hai bảng kia

    Nói xong, ngược lại khiến Sở Mặc nhớ ra một việc:

    - Đúng rồi, bảng đẳng cấp tu vi thì dễ hiểu, kiểm tra một chút làcũng thí nghiệm ra được kết quả; nhưng bảng lực chiến mạnh nhất thì làm sao đo lường đây?

    Chẳng lẽ hai người cần phải đánh một trận trong Huyễn Thần điện sao?

    Hổ Liệt giật giật khóe môi, thoáng nhìn Sở Mặc, nói:

    - Nếu không phải là ta đã biết rõ về ngươi, chắc chắn ta sẽ nghi ngờ trước kia ngươi có phải đã từng đến Huyễn Thần Giới hay không đấy.

    - Sao vậy?

    Sở Mặc hơi bất ngờ.- Ngươi đoán đúng rồi

    Hổ Liệt nói:

    - Mặc dù có chút chưa chuẩn, nhưng ngươi cũng đã đoán trúng một cách đại khái rồi.

    - Không phải chứ

    Khuôn mặt tuấn tú của Sở Mặc cũng tràn đầy vẻ kỳ quặc.

    - Là thế này, mỗi người tiến vào Huyễn Thần điện cũng đều có thể tiến hành đấu đối kháng với một người thần bí.

    Gần như tất cả mọi người đều cho rằng, người này chính là giới linh của Huyễn Thần Giới.

    Bởi trừ khả năng này ra thì không một đáp án nào có thể giải thích đượcthân phận của y.

    Hổ Liệt lại bắt đầu lạc đề theo thói quen:

    - Sau khi đấu một trận với người bí ẩn đó, kỹ xảo và thông tin chiến đấu của ngươi sẽ được y nắm bắt và lưu lại một ảo ảnh chiến đấu của ngươi trong Huyễn Thần điện.

    Sở Mặc nghe xong có chút mơ hồ không rõ, nghẹn họng nhìn trân trân nói:

    - Vậy mà cũng được sao?

    Thế thì chẳng phải mọi tin tức của ngươi sẽ bị người bí ẩn kia nắm giữ ư?

    - XuỵtHổ Liệt thoáng nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

    - Không được bàn luận lung tung về giới linh!

    Sở Mặc bĩu môi, có chút xem thường.

    Hổ Liệt nghiêm túc nói:

    - Huyễn Thần Giới là một nơi không thể tin nổi, cho dù là Đế Chủ Thiên Giới vào đây cũng không dám làm càn đâu.

    Sở Mặc nhếch nhếch mép, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

    Hổ Liệt nói:

    - Nhưng giới linh đại nhân cũng không thèm chấp nhặt với các sinh linh này đâu.

    Mặc dầu vậy, ăn nói lung tung về giới linh đại nhân thì tóm lại cũng không phải là một thói quen tốt.

    Sở Mặc gật gật đầu, ý bảo mình đã hiểu.

    Hổ Liệt mới nói tiếp:

    - Bảng chiến lực mạnh nhất xuất hiện từ bao giờ, vốn dĩ ra sao thì ta cũng không rõ, nhưng hiện nay, mỗi người đều có thể tham gia khiêu chiến, hơn nữa không phân tư cách, không có giới hạn.

    Ví dụ như ngươi.

    Thậm chí không cần đấu với người thần bí, mà có thể trực tiếp khiêu chiến người có tên trên bảng lực chiến mạnh nhất.

    Nếu ngươi mạnh hơnbọn họ, vậy thì tên của ngươi sẽ trực tiếp thế chỗ y, hiện lên trên bảng, sau đó ảo ảnh chiến đấu của ngươi, cũng sẽ tự nhiên được lưu lại trong Huyễn Thần điện.

    -----o0o-----

    Chương 443 : Kim Ô Đại Đế. (2)

    Chương 443 : Kim Ô Đại Đế. (2)

    - Cũng có thể lựa chọn ẩn thông tin sao?

    Sở Mặc hỏi.

    Hổ Liệt gật gật đầu:

    - Đương nhiên, cũng vẫn là ba lựa chọn như trước!

    Tuy nhiên, nếu thật sự ngươi thắng, thì bất luận ngươi lựa chọn ra sao, người bị ngươi khiêu chiến cũng sẽ biết mình từng bị khiêu chiến và đã bị thua.

    Chỉ là nếu ngươi lựa chọn bảo mật thông tin thì y cũng sẽ không biết đượcngươi là ai thôi.

    - Thế thì tốt quá!

    Hiện giờ Sở Mặc đúng là càng ngày càng thích các loại quy tắc trong Huyễn Thần Giới rồi.

    - Nhắc ngươi một câu

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc, trên mặt không có bất cứ cảm xúc nào thay đổi:

    - Tuy ngươi có thể không để ý tới người bí ẩn kia mà trực tiếp khiêu chiến người trên bảng, nhưng ta thấy, đó không phải là sự lựa chọn tốt nhất đâu.- Vì sao?

    Sở Mặc nói:

    - Khiêu chiến ở đây chắc sẽ không khiến bản thân bị bất cứ tổn thương nào chứ hả?

    - Tổn thương thực chất thì quả thật là không có, với cảnh giới của ngươi, vừa xông lên nhất định là sẽ bị người ta đánh cho toi mạng chỉ trong vòng một giây Loại mùi vị này, nếu ngươi không sợ bị kích thích làm cho nhụt chí, thì cũng có thể nếm thử một chút.

    Hổ Liệt nói.

    - Khụ Ta cũng không ti tiện đến vậy.Sở Mặc liếc mắt, sau đó nói:

    - Vậy nếu chiến đấu cùng người bí ẩn kia thì sao?

    - Y sẽ tự động điều chỉnh về cùng cấp bậc với ngươi, nhưng tất cả công pháp, chiêu thức, kể cả kinh nghiệm chắc chắn đều là mạnh nhất trong cảnh giới của ngươi.

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc:

    - Cho nên ngươi đừng hòng mơ tưởng có thể chiến thắng người bí ẩn đó.

    Sở Mặc lẩm bẩm nói:

    - Vậy chẳng phải, người thần bí là người hỗ trợ luyện tập tốt nhấthay sao?

    Hổ Liệt nói:

    - Chứ không ngươi cho là sao ở đây lại đông người đến vậy?

    Sở Mặc thoáng nhìn qua vị trí mạnh nhất trên bảng lực chiến, vị trí đó là một kẻ vô danh, cười nói:

    - Ca ca biết người đó là ai không?

    Hổ Liệt cười khổ một cái, gật đầu nói:

    - Nếu ngươi hỏi những kẻ nặc danh khác là ai thì ta quả thực còn không trả lời được, tuy nhiên người này ta lại biết, đơn giản vì, người đóquá mức nổi tiếng rồi!

    - Người nặc danh rất nổi tiếng?

    - Là như vậy, hiện tại y đã sớm tiến vào thiên tầng, y còn là một vị Đế Chủ trẻ tuổi nổi tiếng nhất trên Thiên giới!

    Hổ Liệt nói xong, trên mặt cũng lộ ra vẻ khao khát hướng tới:

    - Y là một thiên tài của tộc Kim Ô, gọi là Kim Ô Đại Đế!

    - Lại còn có cái tên như vậy nữa

    Sở Mặc xạm mặt lại, trong lòng tự nhủ người này tự kỷ quá đi mất thôi!

    Nghĩ nghĩ lại thấy không đúng lắm, bình thường tên thì đều phải docha mẹ bề trên đặt mới đúng, liền hỏi:

    - Tên này là do y tự đặt sao?

    Hổ Liệt lắc đầu:

    - Không phải, là một vị tổ tiên trong tộc Kim Ô đặt cho y đấy.

    Nghe nói khi Kim Ô Đại Đế chào đời, toàn bộ người trong tộc Kim Ô đều có cảm giác tim đập nhanh, như thể là đế vương của bọn họ đang giáng thế vậy!

    Cuối cùng, vị đại hiền của tộc Kim Ô kia liền cứ như vậy đặt luôn cho y cái tên Kim Ô Đại Đế.

    Sự thực cũng đã chứng minh, vị đại hiền đó của Kim Ô tộc không hề nhìn lầm, Kim Ô Đại Đế quả thật lợi hại vô cùng!- Năm đó khi y còn ở nhân tầng, cũng không hề chọn khiêu chiến với người bí ẩn, mà việc đầu tiên y làm chính là khiêu chiến luôn một trăm cái tên mạnh nhất trên bảng lực chiến.

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc nói:

    - Sinh linh mỗi tầng trong Huyễn Thần Giới đều lên tới mấy trăm vạn, có thể lên bảng thì quả thực không kẻ nào là kẻ yếu cả.

    Nhưng đối mặt với Kim Ô Đại Đế thì cũng đều không chịu nổi một đòn.

    - Từ đó về sau, mỗi ngày Kim Ô Đại Đế đều khiêu chiến một người, cuối cùng chỉ tốn một trăm ngày để vươn đến vị trí đầu tiên trên bảng xếp hạng, trở thành kẻ mạnh nhất trong nhân tầng.

    Chẳng bao lâu sau, y liền tiến vào địa tầng, không tốn đến vài năm cũng đã tung hoànhtrên bảng lực chiến mạnh nhất, sau đó, bước vào thiên tầng.

    Bởi vì y vẫn duy trì nặc danh trên bảng, nên chuyện này, mãi cho đến khi y đã tiến vào thiên tầng rất nhiều năm sau, mới vì một việc mà bị người bên cạnh truyền ra.

    Hổ Liệt có chút tấm tắc nói:

    - Hiện giờ đã cách lúc y lưu lại ảo ảnh chiến đấu ở nhân tầng hơn một trăm năm trong suốt hơn một trăm năm này, không biết có bao nhiêu thiên tài cái thế vô song xuất hiện, nhưng đến nay lại chưa có một ai có thể đánh bại ảo ảnh chiến đấu mà Kim Ô Đại Đế đã lưu lại.

    - Nói như vậy, liệu y có chút thấp thỏm lo âu hay không?

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt nói.Hổ Liệt cười cười:

    - Không có chút nào, bởi vì người bên cạnh y đã lên tiếng, đối với việc đã qua thời gian dài như vậy, mà vẫn chưa có ai chiến thắng được ảo ảnh chiến đấu mà năm đó y đang ở cảnh giới Đại Thừa lưu lại, khiến y vô cùng bực mình, liền công khai luôn chuyện này, còn vì để khích lệ động viên vãn bối, mà treo lên một phần thưởng khá là hấp dẫn

    - Hấp dẫn đến mức nào?

    Sở Mặc nghe xong cũng không khỏi có chút động lòng, phần thưởng của một vị Đế Chủ Thiên Giới đưa ra có thể với y là rất tầm thường, nhưng với hắn mà nói ắt cũng là một vật báu.

    - Là một ngọn Tam Muội Chân Hỏa!

    Trên mặt Hổ Liệt lộ ra một chút khao khát mong chờ, nói:

    - Người của Kim Ô tộc bẩm sinh là những kẻ có thể chơi đùa với lửa, vớ bừa một người nào thuộc tộc Kim Ô cũng có trình độ khống chế ngọn lửa như một Luyện đan sư chuyên nghiệp.

    Chớ nói đến là vị chí tôn trẻ tuổi xuất sắc nhất trong tộc Kim Ô..., có lời đồn cho rằng, sự lĩnhngộ của Kim Ô Đại Đế trong việc khống chế lửa đã đạt đến một trình độ khiến người khác phải ngước nhìn, có thể nói là ở đẳng cấp tông sư!

    Nếu có được một ngọn Tam Muội Chân Hỏa của y, sẽ khiến thực lực của bản thân tiến thêm một bước dài khó lòng tin nổi.

    - Nếu tốt như vậy, chẳng lẽ không có cao thủ tầng trên đi xuống khiêu chiến ảo ảnh của y sao?

    Sở Mặc hỏi.

    - Trên thiên tầng quả thật là cũng có cao thủ thuộc cảnh giới Đế Chủ... ta chưa từng nghe nhắc tới có cảnh giới Chí Tôn trong Huyễn Thần Giới nhưng Đế Chủ thì vẫn phải có.Hổ Liệt nói:

    - Nghe nói trên thiên tầng cũng có những cơ duyên lớn khiến các Đế Chủ phải thèm muốn, cho nên gặp phải Đế Chủ trên thiên tầng cũng không lấy làm lạ.

    Nhưng người đã đạt đến cảnh giới đó rồi, thì đều là những kẻ có lòng tự trọng cao ngất ngưởng, ai mà lại không biết xấu hổ đi lấy cảnh giới Đế Chủ của mình để áp chế ảo ảnh thời Đại Thừa của Kim Ô Đại Đế chứ?

    -----o0o-----

    Chương 444 : Bệ ngọc vỡ nát

    Chương 444 : Bệ ngọc vỡ nát

    Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút nói:

    - Ngươi nói cũng đúng, nhưng chẳng phải vẫn còn những cảnh giới khác như Đại La Kim Tiên, Thiên Tiên, Chân Tiên sao?

    Chẳng lẽ bọn họ cũng không chút màng tới Tam Muội Chân Hỏa?Hổ Liệt nói:

    - Không phải không màng, mà là cao thủ đã tiến vào địa tầng như Đại La Kim Tiên cũng không muốn dùng cảnh giới để áp chế ảo ảnh chiến đấu của Kim Ô Đại Đế, nếu như thắng... cho dù có được Tam Muội Chân Hỏa nhưng nhất định cũng sẽ phải tội với Kim Ô Đại Đế.

    Mặc dù y không nói rõ ràng, nhưng phần thưởng kia hiển nhiên là Kim Ô Đại Đế chuẩn bị cho những vãn bối trẻ tuổi từ kỳ Phi Thăng trở xuống trong cùng tầng đấy.

    Sở Mặc nhìn Hổ Liệt:

    - Nếu thế, sao ngươi không thử xem?

    Hiện giờ ngươi cũng ở kỳ Phi Thăng rồi, ảo ảnh chiến đấu của Kim Ô Đại Đế lưu lại mới chỉ ở kỳĐại Thừa, nếu bàn về cảnh giới thì ngươi còn cao hơn một bậc.

    Chẳng lẽ còn đánh không lại?

    Hổ Liệt hơi co quắp khóe miệng, cười khổ nói:

    - Tuy rằng không muốn, nhưng không thể không thừa nhận rằng, quả thực là đánh không lại!

    - ...

    Sở Mặc kinh ngạc nhìn Hổ Liệt, không thể tưởng được người có tính tình kiêu ngạo như Hổ Liệt, cũng có thể nói ra mấy câu này.

    Hổ Liệt thoáng nhìn qua bảng danh sách kia, hạ giọng nói:

    - Bảng lực chiến mạnh nhất, tên của Thanh Phong tuy xếp sau ta, nhưng thực lực của hai người chúng ta là sàn sàn như nhau, bất phân thắng bại, nếu y phát huy tốt không khéo còn có thể hơn ta.

    Tuy nhiên, ngươi có biết kết quả trận đấu giữa Thanh Phong và Kim Ô Đại Đế thế nào không?

    Sở Mặc cười nói:

    - Nhất định là thua trận.

    - Đúng là thua trận, nhưng một kẻ ở cảnh giới Phi Thăng như Thanh Phong, thậm chí còn chưa kịp ra tay, đã bị Kim Ô Đại Đế giết chết trong nháy mắt!Hổ Liệt nói:

    - Lúc ấy Thanh Phong nói với ta.

    Vốn dĩ y định dùng cảnh giới để áp chế... bắt nạt Kim Ô Đại Đế một chút, nhưng nào ngờ, lực chiến của đối phương... vượt xa so với trong tưởng tượng của y.

    Công kích sấm sét như vạn quân, phòng ngự cũng là không một kẽ hở!

    - Vậy thì đúng là một kẻ mạnh vô song!

    Sở Mặc không kìm nổi thở dài nói, trong lòng sinh ra sự tò mò mãnh liệt đối với vị Kim Ô Đại Đế này.

    - Thôi được rồi, mấy chuyện này còn cách ngươi xa lắm, ngươi cũng đừng quan tâm đến nữa.Hổ Liệt vỗ vỗ vai Sở Mặc.

    Y biết tuy cảnh giới của người anh em mình yếu đến đáng thương, nhưng hùng tâm tráng trí rất cao, cho dù là đang đối mặt với kẻ mạnh hơn mình ở kỳ Phi Thăng như y cũng không hề lộ ra chút xíu vẻ tự ti nào.

    Y tin tưởng, một ngày nào đó hắn sẽ vang danh trong khắp Huyễn Thần Giới này.

    - Đi thôi, chúng ta đi thí nghiệm độ mạnh huyết mạch của ngươi trước cái đã, sau đó, nếu như ngươi muốn... có thể đi tìm người bí ẩn để mở mang tầm mắt một chút.

    Hổ Liệt cười nói:

    - Người bí ẩn sẽ không nói chuyện, càng sẽ không chế giễu ngươi, là một người hỗ trợ luyện tập khá là xuất sắc.

    Sở Mặc cười cười, sau đó theo Hổ Liệt đến phòng thí nghiệm huyết mạch.

    Sau khi vào trong, ngươi sẽ thấy trên vách tường có giới thiệu một vài tri thức liên quan đến cấp bậc của độ mạnh huyết mạch, từ màu đỏ là cấp thấp nhất cho đến màu tím là cao cấp nhất, phân biệt đại diện cho đẳng cấp khác nhau.

    - Sau đó, ngươi nhỏ một giọt máu đến bệ đá bằng ngọc ở giữaphòng là có thể biết được độ mạnh huyết mạch của ngươi rồi!

    - Trong Huyễn Thần Giới, theo ta được biết huyết mạch mạnh nhất là màu xanh thẫm, nhưng trong truyền thuyết ở trên thiên tầng... còn có huyết mạch màu lam xuất hiện.

    - Huyết mạch cùng màu cũng có chia mạnh yếu, mấy thứ này... lúc thí nghiệm sẽ có đáp án chính xác nhất cho ngươi.

    - Về huyết mạch màu tím... nghe nói chỉ có con cháu dòng chính do vợ cả của Hoàng Đế sinh ra mới có loại huyết mạch này, hiện nay thậm chí có tồn tại cảnh giới Hoàng Đế hay không... cũng vẫn còn làđiều bí ẩn, thậm chí ta còn nghi ngờ cho tới nay loại huyết mạch này cũng chưa từng tồn tại trên đời.

    Hổ Liệt đưa Sở Mặc đến cửa phòng, còn huyên thuyên giải thích cho Sở Mặc một hồi.

    Sở Mặc gật gật đầu, vào trong phòng, cảnh cửa đá nặng nề chầm chậm khép lại.

    Sau đó, Sở Mặc nhìn về phía bản giới thiệu về cường độ huyết mạch đang nằm trên tường.- Cường độ huyết mạch chia làm bảy cấp!

    - Lần lượt là đỏ cam vàng xanh lá xanh lục lam tím, bảy màu này tượng trưng cho bảy cấp độ huyết mạch khác nhau.

    Trong đó, màu đỏ thấp nhất, màu tím cao nhất, huyết mạch màu tím tương truyền là con cháu Hoàng Đế...

    - Cách thí nghiệm huyết mạch vô cùng đơn giản, rỏ một giọt máu vào bệ ngọc giữa phòng, chờ một lát sẽ cho ra kết quả.

    Sở Mặc đọc giới thiệu trên tường, trong lòng cũng không khỏi dậy lên chút tò mò, không biết huyết mạch của mình đến cùng như thế nào?Lập tức không chần chờ nữa, đi thẳng vào phía bệ ngọc nằm giữa phòng.

    Bệ ngọc lớn chừng hai thước vuông, cao cũng tầm hơn hai thước, màu sắc hơi vàng, tản mát ra một thứ ánh sáng vàng lợt ấm áp, tràn ngập một cảm giác tang thương cổ kính.

    Sở Mặc đứng trước bệ ngọc, cắt nhẹ đầu ngón tay, trực tiếp nhỏ một giọt máu tươi xuống dưới.

    Màu máu đỏ tươi, thoạt nhìn còn có chút ánh sáng chớp lên, Sở Mặc lẩm bẩm nói:

    - Chẳng lẽ huyết mạch của ta là màu đỏ ở cấp bậc tầm thường nhất?

    Chính lúc Sở Mặc đang thì thào, chút máu đọng trên bệ ngọc bỗng lập tức bị nó hấp thụ, một làn sóng tinh thần dao động đột nhiên xuất hiện trong tầng ý thức của Sở Mặc, như thể một con sóng lớn đột ngột dồn lên trong biển tinh thần của hắn, dựng lên thật cao, xô về phía trước.

    Tiếp theo, một cảnh tượng kinh người xảy ra... trên bề mặt của bệ ngọc trước mắt Sở Mặc, bắt đầu ...

    Xuất hiện vô số vết nứt!

    Hơn nữa, càng ngày càng có xu hướng gia tăng!Cuối cùng, choang một tiếng, bệ ngọc không biết đã tồn tại qua bao nhiêu năm tháng này... bỗng dưng vỡ vụn!

    Chẳng những vỡ vụn, hơn nữa còn hóa thành bột mịn, giống như tảng đá trải qua mưa gió thăng trầm xói mòn hàng triệu năm bị hóa thành bột ngọc.

    - Chuyện này... chuyện này là thế nào?

    Sở Mặc mắt chữ o miệng chữ a nhìn màn này diễn ra, lẩm bẩm nói:

    - Chẳng phải bảo là... sẽ cho ta đáp án sao?

    Đáp án của ta đâu?

    Bệ ngọc này sao lại nát vụn như vậy?

    Chẳng lẽ... mỗi lần thử độ mạnh huyết mạch, bệ ngọc này... sẽ bị nát vụn một lần sao?Lúc này, trong hư không đột nhiên truyền tới một giọng nói nhàn nhạt:

    - Bệ ngọc này chính là miếng ngọc hình thành cùng với sự ra đời của vũ trụ, nó cũng giống như bệ ngọc trong những gian phòng khác, đã tồn tại theo dòng thời gian đằng đẵng dài vô tận.

    - Ai đó?

    -----o0o-----

    Chương 445 : Huyết mạch mạnh nhất

    Chương 445 : Huyết mạch mạnh nhất

    Sở Mặc bị giọng nói này làm cho sợ hết hồn, nháy mắt trở nên căng thẳng vô cùng, Thí Thiên lập tức xuất hiện trong tay, ánh sáng chói lòa...

    Lúc này, một luồng sáng chậm rãi tụ lại trước mặt Sở Mặc, dần dần ngưng đọng thành một bóng người, cuối cùng càng ngày càng rõ nét, hình tượng một người đàn ông trung niên xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

    Về ngoại hình, khuôn mặt người trung niên này rất bình thường, thuộc kiểu lẫn vào trong đám đông thì chỉ cần ngoảnh đi ngoảnh lại là đã không nhận ra rồi, quả thực quá đại trà, đại trà đến mức không tìm thấychút màu sắc cá nhân nào.

    - Ngươi là ai?

    Cho dù người trung niên này trông bình thường như vậy, nhưng Sở Mặc vẫn giữ bộ mặt cảnh giác nhìn cái người xuất hiện bất thình lình trước mặt hắn, lạnh giọng hỏi.

    - Ta?

    Ta chính là người thần bí theo lời những sinh linh như các ngươi nói, hay còn gọi là... giới linh.

    Trên gương mặt bình thường đến tột độ của người trung niên kia khi nhìn thấy ánh mắt của Sở Mặc, dường như khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt.- Hả?

    Sở Mặc không nhịn được hô lên kinh ngạc, sau đó ngơ ngác nhìn người trung niên này, ánh mắt lộ ra vẻ bất ngờ, gần như hoàn toàn không thể tin nổi lời người trung niên này nói lại là sự thật.

    - Người bí ẩn... giới linh?

    Sở Mặc nghẹn họng nhìn trân trối nói:

    - Chẳng phải người bí ẩn không bao giờ nói chuyện sao?

    - Ai bảo ngươi thế?

    Trong con ngươi của người trung niên thoáng qua chút ý cười:

    - Có gì để mà nói với một đám sinh linh đẳng cấp thấp kém cơchứ?

    - Sinh linh thấp kém...

    Sở Mặc ngoéo ngoéo khóe miệng, cười khổ nói:

    - Bọn họ mà là sinh linh thấp kém thì ta đây thành cái gì?

    - Đương nhiên ngươi cao cấp hơn họ nhiều!

    Người trung niên nói với vẻ thản nhiên:

    - Tuy nhiên ta đề nghị ngươi tạm thời không nên tiết lộ độ mạnh huyết mạch của ngươi vào lúc này.

    - Ta chẳng thu được thông tin nào thì lộ ra kiểu gì?Sở Mặc nói.

    - Đến bệ ngọc còn không chịu nổi sức mạnh ẩn chứa trong huyết mạch của ngươi, hiện giờ có lẽ ngươi còn chưa nhận ra hoặc ý thức được điều này có ý nghĩa thế nào, nhưng nếu tin tức này mà bị truyền ra thì cuộc sống sau này của ngươi sẽ không còn dễ chịu như trước nữa đâu.

    Người trung niên nhìn Sở Mặc, giọng điệu thì bình thản nhưng nội dung lại khiến người khác vô cùng giật mình.

    - Vì sao?

    Sở Mặc nhìn người trung niên này, trong lòng dâng lên một cảm giác rất kỳ quặc.Không chỉ là với những lời mà người trung niên này nói, mà đối với chính bản thân người trung niên này... cũng khiến trong lòng Sở Mặc nảy sinh một dấu chấm hỏi to đùng.

    - Bởi huyết mạch của ngươi đủ để khiến cho mọi sinh linh hùng mạnh vô cùng thèm khát, một khi để bọn họ biết được thì sẽ cố tìm được ngươi bằng mọi giá.

    Sau đó...

    đem ngươi luyện hóa!

    Cho dù bây giờ, không luyện hóa được một giọt máu nào của ngươi, bọn họ cũng sẽ không buông tha cho ngươi đâu.

    Người trung niên thản nhiên nói.

    - Vậy còn ngươi?Sở Mặc không nhịn được lạnh hết cả người, nhìn người trung niên hỏi.

    - Ta?

    Dù thế nào đi chăng nữa ta cũng sẽ không tổn thương ngươi.

    Người trung niên nói.

    - Ta vẫn chưa rõ.

    Sở Mặc nhíu mày.

    -

    Sau này ngươi sẽ rõ.

    Ánh mắt người trung niên nhìn về Sở Mặc càng thêm dịu dàng.Sau đó, y vung tay lên, bệ ngọc vốn đã nát vụn như cám dưới một ánh sáng rực rỡ bất ngờ khôi phục y nguyên như ban đầu.

    Sở Mặc trợn mắt há mồm nhìn cảnh này.

    Không tin nổi vào hai mắt của mình.

    - Dựa vào thiên phú của ngươi thì nếu nói huyết mạch của ngươi là màu đỏ màu cam gì gì đó... thậm chí là màu xanh lá thì cũng sẽ có rất ít người tin tưởng.

    Người trung niên nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

    - Vậy đi, ta giúp ngươi làm giả một độ mạnh huyết mạch màu xanh lục hạ phẩm, cho ngươi miễn cưỡng được lên bảng, ngươi có thểchọn nặc danh... như vậy, người bạn kia của ngươi hẳn là cũng sẽ không nghi ngờ gì nữa rồi.

    - Ngươi là nói, muốn giúp ta gian lận?

    Sở Mặc mở trừng mắt.

    Nhìn người trung niên với vẻ không thể tin nổi:

    - Ngươi thực chính là người bí ẩn như lời họ nói?

    Là giới linh trong Huyễn Thần Giới này?

    - Không cần cảm thấy kỳ quái, về sau ngươi sẽ rõ là vì sao, nhưng bây giờ ta sẽ giúp ngươi mỗi việc này mà thôi.

    Người trung niên nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

    - Chỉ là giúp ngươi che giấu độ mạnh của huyết mạch, còn về những vấn đề khác, ngươi vẫn phải tự mình giải quyết, ta cũng không muốn đi thiên vị, trợ giúp ngươi cái gì.

    - Nhưng này...

    đã rất khó tin rồi...

    Sở Mặc miệng thì thào, sau đó ngẩng đầu.

    Nhìn người trung niên có gương mặt bình thường này:

    - Không thể nói cho ta biết vì sao à?

    Người trung niên lắc đầu.

    - Thật sự huyết mạch của ta... rất hùng mạnh sao?Sở Mặc hỏi.

    - Không phải rất hùng mạnh.

    Người trung niên nói.

    Sở Mặc sửng sốt.

    Người trung niên lại nói tiếp:

    - Mà là mạnh nhất!

    - ...

    Sở Mặc lập tức cứng lưỡi.Ngươi trung niên liếc mắt một cái thật sâu nhìn Sở Mặc:

    - Nhưng đây cũng là một điều cấm kỵ, ngươi không thể để bất cứ kẻ nào biết được việc này.

    - Chính ta còn không hiểu vì sao nữa kìa.

    Sở Mặc nhỏ giọng thì thào.

    - Tóm lại, không được đem chuyện ngày hôm nay nói với bất cứ kẻ nào là được rồi.

    Người trung niên nói:

    - Cho dù là Chí Tôn cũng không thể nhìn thấu được huyết mạch của ngươi đâu.- ...

    Sở Mặc im lặng, sau đó hít một hơi thật sâu, rồi gật gật đầu:

    - Ta biết rồi.

    - Thế thì tốt, hiện giờ ngươi có thể lựa chọn rồi.

    Nói xong bóng dáng người trung niên nháy mắt đã biến mất khỏi trước mặt Sở Mặc.

    - Lựa chọn?

    Sở Mặc vừa mới lên tiếng hỏi, lập tức ngây ra nhìn gian phòng trống rỗng, mọi chuyện vừa xảy ra như một cơn mơ, như một trận ảo giác của hắn vậy.Bệ ngọc kia còn nguyên vẹn nằm ở đó, nhưng người trung niên...

    đã không thấy tăm hơi.

    - Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

    Sở Mặc cố gắng mở to hai mắt nhìn xung quanh.

    Đúng lúc này, trong biển tinh thần truyền tới một đoạn thông tin: Huyết mạch thuộc màu xanh lục hạ phẩm, có thể vào bảng huyết mạch mạnh nhất trong nhân tầng, xếp hạng bảy mươi sáu, mời lựa chọn có công khai hay không.

    - Không công khai!Theo bản năng, Sở Mặc đáp lại bằng một ý nghĩ.

    - Mời lựa chọn công khai nặc danh hay hoàn toàn bảo mật, đề cử chọn công khai nặc danh.

    Trong biển tinh thần lại truyền tới một đoạn tin tức.

    - ...

    Sở Mặc xạm mặt lại, hiện giờ rốt cuộc có thể khẳng định sự xuất hiện của người trung niên khi nãy không phải là ảo giác của hắn rồi.

    Loại thông báo có chút tính người này Hổ Liệt chưa từng đề cập vớihắn.

    - Chọn công khai nặc danh.

    Sở Mặc trả lời.

    Tiếp theo... bên ngoài cả ba tầng đại điện, có một vài kẻ tinh mắt trong số đám người đang xem mấy bảng xếp hạng đột nhiên phát hiện bảng huyết mạch mạnh nhất xảy ra thay đổi, không nhịn được hô lên đầy kinh ngạc.

    -----o0o-----

    Chương 446 : Thái Điệp và Vân Mộng

    Chương 446 : Thái Điệp và Vân Mộng

    - Bảng huyết mạch mạnh nhất có thay đổi rồi!- Có người mới lên bảng rồi!

    - Cái tên Mễ Tân ở cuối bảng bị loại mất rồi!

    - Đúng rồi, vốn dĩ cái tên cuối cùng trên bảng là Mễ Tân, hiện giờ không thấy đâu nữa rồi, bị loại ra bảng rồi!

    - Rốt cuộc người mới kia xếp hạng bao nhiêu?

    Sau khi từng đợt xôn xao nổ ra, có tu sĩ trí nhớ tốt trực tiếp chỉ ra vị người mới vừa lên bảng xếp hạng bảy mươi sáu!- Hạng bảy mươi sáu, chính là cái tên nặc danh này!

    - Đúng vậy, chính là cái tên thứ bảy mươi sáu!

    - Dựa vào thứ hạng kia có thể đoán ra, huyết mạch của người này hẳn là màu lục hạ phẩm...

    - Không ngờ bảng huyết mạch mạnh nhất đã lâu chưa thay đổi lại đột nhiên xuất hiện thêm người mới.

    - Huyết mạch màu lục... dù chỉ là hạ phẩm nhưng cũng mạnh lắm đấy!- Xem ra... nhân tầng chúng ta lại xuất hiện thêm một kẻ mạnh nữa rồi!

    Đúng lúc này, trên bảng huyết mạch mạnh nhất, lại lần nữa... xảy ra thay đổi cực lớn!

    Tất cả mọi người đều bị chấn động đến tột độ, người thứ bảy mươi sáu lập tức bị quẳng lên chín tầng mây, bởi lần thay đổi này, là vị trí thứ nhất.

    Hôm nay vốn là một ngày rất đỗi bình thường, trong những tháng ngày vô tận của Huyễn Thần Giới, thật chả có chút đặc biệt nào, nhưng đó là trước kia.

    Từ thời khắc này trở đi, ngày hôm nay sẽ trở thành một này không thể quên của tất cả các sinh linh trên Huyễn Thần Giới.

    Bởi vì người đứng thứ nhất trong bảng xếp hạng Nhân Tầng Huyết Mạch lợi hại nhất đã mấy ngàn năm không thay đổi vị trí hôm nay đã thay người khác.Trong bảng xếp hạng mạnh nhất Huyết Mạch, người đứng thứ nhất ấy, ở khắp Huyễn Thần Giới này, danh tiếng như sấm rền bên tai.

    Vương Chân!

    Một tuyệt thế thiên kiêu của Nhân Tộc.

    Đó là một người trẻ tuổi giỏi giang được tất cả Nhân Tộc kỳ vọng, đúng vậy, cho dù người đó đã mấy ngàn tuổi rồi, nhưng với những tu sĩ cao cấp có sinh mệnh dài lâu mà nói, người đó vẫn còn rất trẻ.

    Vương Chân là một người trẻ tuổi rất có khả năng đạt được tới ChíTôn Cảnh Giới, là kẻ mạnh nhất trong gần ba ngàn năm nay từng xuất hiện trong Nhân Tộc ở Huyễn Thần Giới này.

    Huyết mạch cường độ của hắn không chỉ xếp thứ nhất trong Nhân Tầng, ở Địa Tầng cũng xếp thứ nhất luôn!

    Hắn đã đạt tới Thanh sắc cực phẩm của Huyết mạch cường độ.

    Cho dù là kẻ năng lực trẻ tuổi có Kinh Tài Tuyệt Diễm như Kim Ô Đại Đế cũng chỉ đạt tới Thanh sắc cực phẩm của Huyết mạch cường độ, nhưng cũng chỉ đứng thứ sáu trong bảng xếp hạng Nhân Tầng mà thôi.Khả năng Kinh tài tuyệt diễm đó, năm xưa trong Nhân Tầng đã tương đối trẻ tuổi, Huyết mạch cường độ của bọn họ sau khi vào Địa Tầng đều tăng lên đáng kể ở các mức độ khác nhau.

    Ví như Vương Chân, ở bảng xếp hạng mạnh nhất Huyết mạch của Địa Tầng, Huyết mạch cường độ của hắn đã đặt tới Thanh sắc tuyệt đỉnh cường độ!

    Vẫn đứng hàng thứ nhất!

    Trên bảng từng có tin đồn, Huyết mạch của Vương Chân, cũng đã lên trên bảng của Thiên Tầng rồi, hơn nữa còn đạt tới cấp Lam sắccường độ!

    Đương nhiên những lời bàn ra tán vào trong bảng giao lưu cũng là một cách nói, được rất nhiều người công nhận.

    Nói rằng có những người có Huyết mạch siêu cường, khi ở Nhân Tầng hay Địa Tầng thì đã đạt tới Lam sắc cường độ của sinh linh.

    Bọn họ chọn lựa không hoàn toàn công khai Huyết mạch cường độ của chính mình, bởi vậy Vương Chân, loại Thanh sắc cực phẩm Huyết mạch mới chiếm được vị trí thứ nhất trong bảng xếp hạng.

    Nhưng cách nói này ít nhiều cũng không chắc chắn.Bởi vì chọn lựa không công khai Huyết mạch cường độ của chính mình, mặc dù có thể bảo vệ bí mật tuyệt đối, không bị người khác biết được.

    Nhưng có một điểm, nếu là vậy thì Huyễn Thần Giới sẽ không dành cho ngươi bất kỳ phần thưởng nào.

    Phần thưởng của Huyễn Thần Giới, cho dù là cấp bậc như Thiên Giới Đế Chủ cũng phải động lòng, Huyết mạch cường độ mạnh tới đâu cũng khó có thể không để tâm tới phần thưởng của Huyễn Thần Giới.

    Cho nên, Vương Chân, thiên kiêu mạnh nhất Nhân Tộc suốt mấy ngàn năm nay, trước giờ luôn là tấm gương của nhiều người, là mục tiêu mà trong lòng họ thề rằng phải vượt qua được.Nhưng chỉ vừa lúc nãy thôi, kẻ ở tầng cao luôn đứng thứ nhất bảng xếp hạng Nhân Tộc Huyết mạch, đột nhiên trở thành số hai.

    Khiến cho tất cả những người đứng sau, tên tuổi đồng loạt đều lùi về phía sau.

    Còn kẻ không rõ danh tính vốn đứng ở vị trí thứ bảy sáu kia cũng trở thành người nhanh bị mất tên nhất trong lịch sử từ khi vào bảng xếp hạng tới nay từ số bảy sáu, rớt xuống số bảy bảy.

    Trước kia kẻ xếp thứ chín chín là đáng thương nhất.

    Lúc trước thì bị gã đứng thứ bảy bảy ép rớt xuống số một trăm.

    Về sau, lại bị tên đứngthứ nhất chen vào rơi ra khỏi bảng xếp hạng.

    Chỉ trong một ngày liên tiếp có hai người rớt bảng.

    Cho dù, những cái tên trên bảng này, nhiều người có lẽ từ nhiều năm trước đã rời khỏi Nhân Tầng, gia nhập Địa Tầng, thậm chí là cao hơn nữa.

    Nhưng kết quả này vẫn khiến tất cả sinh linh phải kinh ngạc.

    Trên bản tin của Huyễn Thần Giới, tại khu vực Nhân Tầng, tin tức này nhanh chóng trở thành tiêu điểm.Gần như tất cả sinh linh Huyễn Thần Giới ở Nhân Tầng đều biết việc này.

    Sau khi các sinh linh của Nhân Tầng biết được, những sinh linh của Địa Tầng và Thiên Tầng cũng mau chóng biết tin.

    Tiếp theo đó, người ta bắt đầu đồn đoán, người đã ép Vương Chân từ vị trí thứ nhất trong bảng xếp hạng Nhân Tầng Huyết Mạch xuống vị trí thứ hai, rốt cuộc là ai, là Nhân Tộc hay là Tộc khác?

    Là nam hay là nữ?

    Huyết mạch cường độ của người đó là Thanh sắc cực phẩm hay là Lam sắc?Tuy nhiên, điều khiến mọi người kinh ngạc, đó là vị trí vốn dĩ vô danh đó, lúc này đây, trong chớp mắt, một ánh hào quang vụt sáng, một cái tên lạ lẫm trực tiếp xuất hiện ở đó.

    Kỳ Tiêu Vũ!

    Tất cả mọi người ở tầng thứ ba của Huyễn Thần Điện đều không kìm được mà nhảy dựng lên.

    - Công khai rồi công khai rồi Hắn ta lại chọn lựa công khai tên của chính mình!- Chữ đó đọc thế nào?

    Sao ta chưa từng nhìn thấy?

    - À Đột nhiên ta thấy mình thật vô văn hóa Chữ đó mà không biết

    - Kỳ chữ đó, đọc là "Kỳ"!

    Đúng là ngốc mà!

    - Khụ khụ Kỳ Tiêu Vũ, nghe như là tên một nữ nhân vậy?

    Là nữ nhân sao?

    Lại là một nữ nhân trở thành người có Huyết mạch mạnh nhất Nhân Tầng chúng ta?

    Á aa Còn có thiên lý không vậy?

    - Nữ nhân thì sao?

    Ngươi xem thường nữ nhân?

    Trong tầng ba của đại điện, mấy nữ nhân mạnh mẽ liền ném ánh mắtlạnh lùng lườm sang kẻ đang lên tiếng.

    Trong đó có một nữ nhân, lưng có đôi cánh, bên trên lấp lánh hào quang bảy màu đang chuyển động.

    Thái Điệp Tiên Tử!

    Chẳng ngờ nàng ấy cũng tới nơi này!

    -----o0o-----

    Chương 447 : Tinh Linh Công chúa. (1)

    Chương 447 : Tinh Linh Công chúa. (1)

    Thật ra Thái Điệp Tiên Tử cũng bị tin tức vừa gây sóng gió trên bảng tin hút tới đây.Tin tức trên bảng, khiến cho Thái Điệp Tiên Tử thân ở Huyễn Thần Thành cũng phải lập tức chạy tới.

    Nàng muốn biết rốt cuộc là ai, khi ở Nhân Tầng lại có Huyết mạch cường độ vượt qua cả Vương Chân.

    Tuy nhiên chưa kịp xác định người đó là ai thì lại nghe được những lời bàn luận này khiến cho nàng thấy phản cảm.

    - Khụ khụ Thái Điệp Tiên Tử à, Vân Mộng Tiên Tử kia thật xin lỗi, nói lỡ mồm, nhất thời lỡ mồm, xin đừng chấp nhặt với kẻ thiếu hiểu biết như ta, ta nhận sai ta sai rồi

    Một gã nam tử tướng mạo đáng khinh, thấy ánh mắt sắc lạnh củađám nữ nhân mạnh mẽ nhìn mình thì sợ tới mềm nhũn cả chân.

    Vừa xin lỗi vừa sợ tới mức tè ra quần bỏ chạy thục mạng.

    Cũng may lúc này chả ai thèm để tâm gì tới hắn, mọi người đều đang chú ý tới cái tên xuất hiện trên bảng.

    - Kỳ Tiêu Vũ Một cái tên thật xa lạ, dòng họ nghe cũng lạ, nhưng có lẽ đó là một nữ nhân.

    Xem ra, ta phải ra sức lôi kéo nàng ấy mới được.

    Thái Điệp Tiên Tử thầm nghĩ, sau đó, nàng liếc nhìn nữ nhân dung mạo tuyệt đẹp nhưng vẻ mặt kiêu ngạo lạnh lùng đứng kế bên.Vân Mộng Tiên Tử!

    Một Đại Thừa Kỳ nữ tử, chủng tộc không rõ, ở trên bảng Chiến Lực mạnh nhất xếp thứ chín.

    Còn Thái Điệp Tiên Tử chỉ đứng ở vị trí thứ năm tám.

    Nhưng nếu quả thực so sánh hai người, Thái Điệp Tiên Tử cũng không hề sợ Vân Mộng Tiên Tử, bởi vì cái gọi là Chiến Lực chỉ là đánh giá tổng thể.

    Chứ không phải là có khả năng chiến đấu nhất thì có thể sống sót tớiphút cuối.

    Thái Điệp Tiên Tử xếp hạng năm tám là vì trong thách đấu, nàng ấy chưa từng thực sự ra đòn ác độc.

    Hai nữ nhân chợt bắt gặp ánh mắt của nhau, sau đó cùng lúc hâng lên hai tiếng, cùng quay mặt sang hướng khác như thể hiểu ý nhau.

    Cùng giới tính thì thường bài xích nhau, chứ đừng nói là còn từ hai Tộc khác nhau, hai nữ nhân đều tướng mạo xinh đẹp vô song và thông minh hơn người, không qua lại ấy mới là việc bình thường.- Mau điều tra giúp ta người có tên Kỳ Tiêu Vũ, ta muốn trong thời gian ngắn nhất biết được tất cả tin tức về cô ta.

    Thái Điệp Tiên Tử hạ giọng dặn dò hai nữ nhân bên cạnh, rồi ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào vị trí ở trên bảng Huyết mạch mạnh nhất, khẽ nheo mắt, rồi nhẹ nhàng nói:

    - Ta cần tất cả tài liệu liên quan tới những người đã thử Huyết mạch cường độ ngày hôm nay.

    Bên đó, Vân Mộng Tiên Tử gần như cũng dặn dò như vậy.

    Với bọn họ mà nói, cho dù biết được khó mà lôi kéo được người trên bảng, nhưng ít ra cũng phải cố thử một lần.Không thử, sao biết nhất định sẽ thất bại?

    Ngay cùng lúc ấy, toàn bộ Nhân Tầng trên Huyễn Thần Giới, những người bắt đầu hành động tuyệt đối không chỉ có Thái Điệp Tiên Tử và Vân Mộng Tiên Tử hai người đó.

    Hổ Liệt nắm lấy bản tin trong tay, trợn mắt há mồm sững sờ nhìn.

    Thời khắc xảy ra thay đổi trên bảng Huyết mạch Tối Cường, trực giác của hắn mách bảo, người đứng vị trí thứ 76 có lẽ chính là huynh đệ kết bái cùng hắn Sở Mặc.Bởi vì hắn tận mắt chứng kiến Sở Mặc vào bảng.

    Dù nói có hàng trăm phòng thử Huyết mạch ở Huyễn Thần Điện, nhưng cùng lúc thử Huyết mạch ít nhất cũng có mấy chục người, nhưng Hổ Liệt lại có cảm giác người đó nhất định là Sở Mặc!

    Tuy nhiên, không đợi tới khi bình tâm trở lại, thì lại phát sinh một thay đổi lớn hơn.

    Lần này, trời long đất lở.

    Người nhiều năm đứng vị trí số 1, nay lại bị chen cho tụt hạng.Hơn nữa, cái tên trên bảng, Hổ Liệt vừa nhìn thấy liền thất thần ngây người ra.

    Kỳ Tiêu Vũ

    Không ngờ lại là người được gọi là đệ nhất mỹ nhân của Tinh Linh Tộc trên Huyễn Thần Giới.

    - Trời ạ

    Hổ Liệt hai tay bưng mặt, xoa xoa lông mày, cảm tưởng như toàn thân đang mơ màng.

    Rất lâu sau, hắn nghe thấy những tiếng ầm ĩ từ xa vọng lại, nhìn thấy nhiều người cố tiếp cận chỗ này, những người bắt đầu quan tâm tới phòng thử Huyết mạch cường độ.Hổ Liệt thở phào một cái, thầm nghĩ: "Dù thế nào đi nữa, nữ nhân của Tinh Linh Tộc đó, ta phải cố tranh thủ một chút.

    Vừa hay Sở Mặc hình như để ý nữ nhân đó, ta có thể ủng hộ hắn theo đuổi nàng ta!"

    "Không mong có thể lôi kéo thiên tài đó v'dưới trướng của Hổ Tộc, nhưng ít nhất cũng phải duy trì quan hệ tốt đẹp, bổ sung cho nhau"

    Lúc này, Sở Mặc từ phòng thử Huyết mạch cường độ bước ra, hắn nhìn Hổ Liệt, trên mặt nở một nụ cười.

    Tuy nhiên, không đợi Hổ Liệt kịp chào hỏi, mấy chục người bên đó, cả nam cả nữ, bắt đầu tiến gần tới chỗ Sở Mặc.Sở Mặc hơi nao núng, liếc trông sang Hổ Liệt, thầm nghĩ: "Ta đã chọn lựa giấu tên giấu họ chuyện này là sao?"

    Ánh mắt Hổ Liệt thoáng chút cười gượng.

    Lớn tiếng hỏi:

    - Huynh đệ, người vừa rồi trên bảng có phải là đệ không?

    Ha ha đi thôi, chúng ta đi uống rượu chúc mừng một chút.

    Xoẹt xoẹt xoẹt!

    Theo câu nói đó của Hổ Liệt, rất nhiều con mắt đổ dồn về phía hai người bọn họ, chằm chằm nhìn Sở Mặc.Sở Mặc lúc đầu hơi ngẩn người ra, nhưng ngay sau đó, hắn thấy Hổ Liệt đang chớp chớp mắt ra hiệu.

    Sở Mặc cười nói:

    - Sao thế?

    Có người lên bảng rồi à?

    Ta thật mong người đó là ta.

    Hổ Liệt mỉm cười vỗ vai Sở Mặc:

    - Đi thôi lão đệ.

    Chúng ta đi uống rượu thôi.

    Mấy người định sấn tới làm thân với Sở Mặc, vừa nhìn thấy đại danh vang lừng như Hổ Liệt lại thân thuộc với người này như vậy, bỗng chốc ngừng ngay suy nghĩ, đưa ánh mắt dõi nhìn sang hướng khác.Suy cho cùng bọn họ càng muốn biết, người tên Kỳ Tiêu Vũ rốt cuộc họ có cơ hội giành giựt được hay không.

    Trước hết chưa nói việc Sở Mặc có phải là vị vừa có tên trên bảng hay không, cho dù là đúng, bọn họ cũng hầu như không có hy vọng.

    Muốn giành người từ bên chỗ của Hổ Liệt, thật không phải chuyện dễ.

    - Hài Không ngờ, Hổ Liệt lại nhanh chân đến trước

    Dõi theo bóng dáng của Hổ Liệt và Sở Mặc, có người thở dài.

    - Chàng thiếu niên đó?

    Chưa chắc đã là người đó Vừa rồi vàophòng thử Huyết mạch cường độ, ít nhất cũng có mấy chúc người.

    Có người lại nói.

    - Ai mà biết được, người ta đã chọn giấu tên, xem ra cũng không muốn người khác biết, thôi thì xem vận may đi

    Người đứng kế bên lại nói.

    .

    Trong một căn phòng thử Huyết mạch khác, Kỳ Tiêu Vũ đứng đó, ánh mắt lạnh lùng nhưng trong trẻo, nhìn những tin tức không ngừng hiện lên trên bản tin, hàng lông mày đẹp thoáng lộ vẻ kiên định dứtkhoát.

    Thử Huyết mạch cường độ, sau đó công bố tin tức ra ngoài, Kỳ Tiêu Vũ cũng mất một khoảng thời gian dài đấu tranh tư tưởng.

    Nàng hiểu rất rõ, với Huyết mạch của Tinh Linh Hoàng Tộc trong người mình, Huyết mạch cường độ chắc chắn sẽ rất mạnh mẽ.

    -----o0o-----

    Chương 448 : Tinh Linh Công chúa. (2)

    Chương 448 : Tinh Linh Công chúa. (2)

    Chọn lựa không công khai, nàng ta ở Huyễn Thần Giới chỉ có thể dựa vào danh tiếng đệ nhất mỹ nữ của Nhân Tầng, trở thành mục tiêu tìm đến của các công tử trẻ tuổi từ Thiên Giới và Tiên Giới.Đối những kẻ đó, nàng ta cảm thấy chán ghét tự tận đáy lòng, đến nhìn cũng không muốn nhìn lâu.

    Trước nay nàng luôn thấy thân phận ban đầu của mình, nhất định là để gặp gỡ người mà nàng muốn tìm kiếm, hơn nữa giữa hai người, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó!

    Bởi vô số lần nàng nằm mộng giữa trưa, luôn mơ thấy bóng dáng mơ hồ của một người nào đó, mỗi lần muốn nhìn rõ khuôn mặt đó, nàng liền tỉnh giấc.

    Khoảng cách tới ngày đó ngày một gần, nàng không còn năng lực đểtạo ra một phân thân khác đi một chuyến xuống Phàm Giới.

    Hơn nữa, dù có đi rồi, tìm thấy người đó, thế thì sao chứ?

    Những người ở Phàm Giới, e rằng thực lực đến Tiên Thiên cũng không đạt tới Thì có năng lực gì để giúp chính mình chứ?

    Lúc đầu nàng chọn tin vào lời tiên đoán ấy, đi Phàm Giới tìm người, cũng là vì không còn con đường nào khác.

    Bởi lúc đó, nàng chưa thức tỉnh được Huyết mạch của Tinh Linh Hoàng Tộc trong người mình, và cũng không thể tiến vào Huyễn ThầnGiới.

    Cả Tinh Linh Tộc, trước nàng ấy đã không còn bất kỳ cường giả nào đủ năng lực tiến vào Huyễn Thần Giới rồi, một số trưởng lão mặc dù thực lực không yếu, nhưng cũng chỉ là đối với Tinh Linh Tộc mà thôi.

    Huyết mạch trong người bọn họ, căn bản không có cách nào tiến vào được Huyễn Thần Giới, tự nhiên cũng sẽ không nhận được bất kỳ trợ giúp nào từ Huyễn Thần Giới.

    Cho đến hôm đó, phân thân của nàng ta bị tan vỡ ở Phàm Giới, bản thể của nàng cũng bị trọng thương.

    Chính lần trọng thương này đã thức tỉnh Huyết mạch Tinh Linh Tộc trong người nàng.Điều này với Kỳ Tiêu Vũ mà nói, quả thực như một ngọn cây cứu mạng, bản năng của nàng liền tóm lấy cơ hội.

    Sau khi lành vết thương, nàng liền tiến vào Huyễn Thần Giới.

    Sau khi hiểu hết tất cả những quy tắc trong Huyễn Thần Giới, Kỳ Tiêu Vũ đặt hết hy vọng vào những người trong gia tộc cao nhất của Thiên Giới.

    Bởi vì, duy nhất những gia tộc có Đế Chủ chấn giữ mới có thể giúp được nàng.Còn về người trong lời tiên tri kia Kỳ Tiêu Vũ đã không còn nghĩ tới nữa, sau khi phân thân bị tan ra, nàng đã không còn tin vào một người Phàm Giới có đủ năng lực giúp nàng.

    Hơn nữa, nàng cũng không muốn liên lụy một người vô tội.

    Cho nên, sau khi trăn trở suốt một thời gian dài, Kỳ Tiêu Vũ đã lựa chọn thử Huyết mạch cường độ, sau đó công khai!

    Nàng muốn câu cá!

    Những tuyệt đối không muốn câu mấy chàng công tử trẻ tuôi phong độ lẫm liệt, mà là muốn tìm những gia tộc Thiên Giới có thế lực hùngmạnh, chủ động đưa ra những lời mời chào nàng.

    Còn cái nàng muốn tuyệt đối không chỉ là mời chào!

    Bởi vì nếu là như vậy, tất cả Tinh Linh Tộc ắt sẽ bị hủy diệt toàn bộ dưới sự giận giữ của tên Ma Đầu đó.

    Điều nàng cần là sự trợ giúp toàn diện.

    Dưới tình huống đảm bảo an toàn cho tất cả Tinh Linh Tộc bản thân nàng cũng phải được an toàn!Bây giờ thì xem xem ai dám đối đầu với tên Ma Đầu đó.

    Sau khi nàng hít sâu một hơi, Kỳ Tiêu Vũ mặt không chút thể hiện cảm xúc nào đẩy cửa phòng thử Huyết mạch cường độ bước ra.

    Ầm!

    Một đám người nháy mắt đã ùa vây tới!

    Sâu trong đáy mắt Kỳ Tiêu Vũ thấp thoáng vẻ thương hại.

    Thân là một Tinh Linh, là một Tinh Linh Công chúa mang huyếtmạch Hoàng tộc, nàng không thích như vậy, nhưng nàng ta cũng không còn cách nào khác.

    - Huyết mạch cường độ của ta là Lam sắc, người không có năng lực mời chào ta, tốt nhất đừng tùy tiện thử sức, kẻo làm lỡ thời gian của nhau.

    - Ta có một cường địch đạt tới Đế Chủ Cảnh Giới, kẻ nào không muốn đối địch với Đế Chủ cũng đừng lãng phí thời gian.

    - Ta có một chủng tộc cần thế lực lớn mạnh để bảo vệ, không đảm bảo được những điểm này cũng có thể rời khỏi đây.Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Kỳ Tiêu Vũ nhìn vào mọi người.

    Đám người đó lần lượt từng người đều sững sờ, trợn mắt há mồm nhìn Kỳ Tiêu Vũ, họ giật mình vì những lời nói của nàng, chưa biết nên đáp lại thế nào?

    - Lam Lam sắc huyết mạch Trời ạ Trong Nhân Tầng lại xuất hiện một sinh linh có Lam sắc huyết mạch, đây là thật sao?

    Có người nghi ngờ hỏi.

    - Có cường địch là Đế Chủ Cảnh Giới sao?

    Nếu ta không nhớ nhầm, Tinh Linh Tộc sớm đã biến mất khỏi Thiên Giới, nghe nói đã tiến vào Linh Giới Trong Linh Giới, nếu ta nhớ không nhầm, kẻ mạnh nhấttrong Linh Giới chính là Nguyên Anh Cảnh Giới, vậy sao lại có cường địch là Đế Chủ Cảnh giới?

    Có người trau mày thắc mắc.

    - Cần có thế lực hùng mạnh bảo hộ Điều này đúng là làm khó mà, ta không làm được.

    Có người lại cười ngượng nghịu.

    Cảnh tượng này đều không giống so với suy tính của tất cả mọi người.

    Mọi người vốn cho rằng muốn lôi kéo vị nữ tử mới thăng lên ở bảngNhân Tầng Huyết Mạch Tối Cường này, chắc chắn sẽ khá khó khăn, nhưng giờ mới phát hiện so với những gì họ tưởng tượng thì còn khó hơn nhiều.

    Không nói việc lôi kéo người khó tới đâu, mà là trong số bọn họ, hầu như không có ai đáp ứng được yêu cầu của nữ tử đó.

    Đế Chủ Cảnh Giới, trong Thiên Giới được coi như một đại lão hùng cứ một phương, một gia tộc, nếu có một vị Đế Chủ Cảnh Giới ngồi trấn thủ, vậy thì gia tộc đó được gọi là hào tộc (gia tộc quyền thế).

    Nếu có từ 2 đến 3 người có năng lực Đế Chủ Cảnh Giới, vậy thì làđỉnh cấp hào tộc (gia tộc quyền lực cực cao).

    Cho nên, không ai dám tùy tiện đụng chạm tới Đế Chủ, Năng lực ở Cảnh Giới đó, một khi ra tay, tan vỡ ngân hà, đảo điên nhật nguyệt căn bản cũng chỉ là việc dễ như trở bàn tay.

    Cho nên, sau khi Kỳ Tiêu Vũ đưa ra 3 yêu cầu như vậy, trong nháy mắt hơn một nửa số người đều gượng cười, thầm lắc đầu, biết mình hết đất diễn rồi.

    Lúc này, một giọng nói dịu dàng của một nữ tử vang lên:

    - Muội muội, 3 yêu cầu này, ta có thể cân nhắc một chút!Nói xong, từ đám người bước ra một bạch y nữ tử, dáng đi ung dung, cử chỉ nho nhã, khuôn mặt tuyệt đẹp ấy nở một nụ cười hiền dịu.

    - Vân Mộng Tiên Tử!

    - Vân Mộng Tiên Tử thân phận thần bí, nhưng chiến lực của nàng ấy rất hùng mạnh.

    - Cảnh giới Đại Thừa Kỳ, xếp vị trí thứ 9 trong bảng Chiến Lựcối Cường, đích thị được coi như một thiên chi kiêu nữ.

    Những tiếng xì xào bàn tán râm ran không ngớt trong đám ngườiđứng đó.

    Vân Mộng Tiên Tử tươi cười, nhẹ nhàng hỏi:

    - Không biết kẻ thù của muội muội là thần thánh phương nào?

    Chúng ta có thể dời bước khỏi đây rồi nói tiếp không?

    Kỳ Tiêu Vũ ngẩng đầu nhìn Vân Mộng Tiên Tử.

    Đanh định gật đầu thì một giọng nọi trong trẻo lạnh lùng lại vang lên bên cạnh.

    -----o0o-----

    Chương 449 : Đệ tam chiến lực

    Chương 449 : Đệ tam chiến lực

    - Một người lai lịch không rõ ràng, tốt nhất muội không nên tin vào ả ta.Kỳ Tiêu Vũ hơi giật mình, sau đó, nàng thấy mộit nữ tử tướng mạo tuyệt đẹp, thân mặc một chiếc váy nhiều màu, bước ra từ đám người.

    Sau lưng vị nữ tử này có một đôi cánh bảy màu lấp lánh, khẽ vỗ nhẹ, trông rất bắt mắt.

    Ngay lập tức đám người liền ngạc nhiên bàn tán.

    - Thái Điệp Tiên Tử cũng tới!

    - Luôn nghe nói Thái Điệp Tiên Tử và Vân Mộng Tiên Tử bất hòa.

    Bây giờ xem ra đó đều là sự thật.- Khà khà hai nàng đều là tuyệt sắc mỹ nữ thông minh hơn người, đều là thiên chi kiêu nữ (con gái cưng của trời), nhìn nhau không vừa mắt cũng là bình thường.

    Vân Mộng Tiên Tử đưa mắt liếc nhìn Thái Điệp Tiên Tử, bình tĩnh nói:

    - Ta còn tưởng là ai, hóa ra là tiểu hồ điệp à.

    Thái Điệp Tiên Tử lạnh lùng nói:

    - Tiểu hồ điệp thì sao?

    Ít ra ta cũng không giấu đầu hở đuôi.

    Giọng nói của Vân Mộng Tiên Tử lạnh như băng, khinh khỉnh nhìnThái Điệp Tiên Tử nói:

    - Ta không giống ngươi, tiến hóa chưa hết.

    Trên người con một đôi cánh, khoe mẽ cái nỗi gì?

    - Tiện nhân, ngươi nói ai?

    Thái Điệp Tiên Tử mặt biến sắc, đôi cánh sau lưng là thứ mà trước giờ nàng tự hào nhất, thế mà vào miệng người nữ tử này lại trở thành thứ biểu tượng khoe khoang.

    - Đương nhiên là nói đồ tiện nhân nhà ngươi rồi.

    Vân Mộng Tiên Tử lạnh lùng trả lời:

    - Đừng tưởng trên người ngươi có độc, thì người khác không dámđụng chạm đến, nếu dám động vào ta, ta sẽ xé rách đôi cánh của ngươi, tách ngươi ra làm tám mảnh.

    Những người xung quanh đếu mím chặt môi, sởn lạnh trong lòng, không ngờ Vân Mộng Tiên Tử lại tàn nhẫn như vậy.

    Thái Điệp Tiên Tử tức tới tái mặt, giận giữ nói:

    - Ngươi dám giao đấu không?

    Vân Mộng Tiên Tử cười khảy:

    - Ngươi tưởng ta sợ loại xếp hạng bậc trung như ngươi à?Ngay lúc này, một giọng nói ấm áp vọng tới:

    - Mọi người đều là bằng hữu, ở đây cãi vã, không sợ người khác chê cười sao?

    Mỗi người nhường một bước, còn về việc thiếu nữ xinh đẹp của Tinh Linh Tộc muốn chọn ai, đó là tự do của nàng ấy

    Cùng với giọng nói ấy, một thanh niên anh tuấn tay cầm quạt xếp, mặc y phục xanh tiến tới.

    Người thanh niên này tướng mạo anh tuấn, dáng người dong dỏng cao, đôi lông mày lưỡi mác, kéo xếch về hai bên, đôi mắt có thần, khóe miệng nở một nụ cười ôn hòa.

    Xem ra là một côn tử quý tộc có giáo dục.Những người vây quanh lập tức lại ngạc nhiên thì thầm bàn tán.

    - Thượng Quan Nam cũng tới rồi, lần này sẽ náo nhiệt đây, ha ha

    Có người cười trộm.

    - Vị trí thứ 3 trong bảng Chiến Lực Tối Cường, là một thiên kiêu trẻ tuổi của gia tộc Thượng Quan trên Thiên Giới, thật là danh bất hư truyền mà!

    Có người lại ngưỡng mộ nói.

    - Lẽ nào Thượng Quan Nam cũng muốn chiêu dụ thiếu nữ Tinh Linh Tộc này sao?Lại có người nhỏ giọng bàn luận.

    Thái Điệp Tiên Tử và Vân Mộng Tiên Tử thấy Thượng Quan Nam, sắc mặt liền thay đổi, sau đó hai người nhìn nhau, cùng lúc hứ một tiếng lạnh nhạt.

    Thượng Quan Nam cười nói:

    - Hà tất phải thế, mọi người thực ra đều là bằng hữu

    - Ai là bằng hữu của ả chứ?

    Thái Điệp Tiên Tử và Vân Mộng Tiên Tử đồng thanh nói.Nói xong lại hằm hằm trợn mắt nhìn nhau, tuy nhiên sau đó hai nữ tử này đều đổ dồn ánh mắt lạnh lùng về phía Thượng Quan Nam, ánh mặt còn thoáng vẻ oán giận.

    Thượng Quan Nam hơi mím khóe miệng, sau đó nói:

    - Đây không phải nói để nói chuyện, hây là chúng ta đi nơi khác tiếp tục trò truyện?

    Thái Điệp Tiên Tử và Vân Mộng Tiên Tử cùn hừ một tiếng, nhưng lại không khước từ.

    Thượng Nam Quan tác phong nhanh nhẹn tiến tới trước mặt Kỳ TiêuVũ khẽ mỉm cười:

    - Thiếu nữ xinh đẹp của Tinh Linh Tộc, ta có thể mời nàng cùng dùng bữa trưa không?

    Kỳ Tiêu Vũ ánh mắt trong treo nhưng lạnh lùng, nàng nhìn Thượng Quan Nam, giọng thờ ơ:

    - Ngươi có thể giúp ta?

    Thượng Quan Nam cười mỉm, nói:

    - Có giúp được hay không, cái nay ta không dám khẳng định, nhưngHắn chưa nói dứt lời, Kỳ Tiêu Vũ đã lạnh lùng nói:

    - Không thể giúp, ngươi tới đây để thêm náo nhiệt sao?

    - Ặc

    Thượng Quan Nam ngắc ngứ suýt nữa thì sặc khí, hắn gượng cười:

    - Nàng có thể để ta nói hết không?

    - Có gì mau nói.

    Kỳ Tiên Vũ nói với giọng đanh thép cứng rắn.

    Gã nam tử trước mặt mặc dù khôi ngô tuấn tú, khí phách bất phàm, còn là một thiên kiêu trẻ tuổi xếp hạng 3 trên bảng Chiến lực Tối Cường của Nhân Tầng.

    Nhưng không hiểu tại sao, Kỳ Tiêu Vũ thấy hắn ta thì tận trong thâm tâm nàngđã cảm thấy chán ghét hắn.

    Thượng Quan Nam vẫn duy trì phong độ, mỉm cười nói:

    - Điều ta muốn nói là, ở Nhân Tầng này nếu ta còn không thể giúp được nàng, vậy thì, chẳng còn ai có thể giúp được nàng.

    Kỳ Tiêu Vũ lãnh đạm liếc nhìn Thượng Quan Nam:

    - Ngươi dựa vào đâu mà chắc chắn như vậy?

    Ngươi cũng không phải là người có chiến lực đệ nhất.

    Thượng Quan Nam khẽ cười:

    - Ở Nhân Tầng này, cho dù là chiến lực đệ nhất thì sao chứ?

    Chodù là Kim Ô Đại Đế của Đại Thừa Kỳ năm xưa, cũng tuyệt đối không dám đối đầu với một vị Đế Chủ.

    Cho nên xếp hạng chiến lực thật ra chả là gì.

    Kỳ Tiêu Vũ nhìn Thượng Quan Nam:

    - Ý của ngươi là gì?

    - Ý của ta là ta sẽ giúp nàng, ít nhất cũng phải làm rõ vấn đề, nàng nói có phải không?

    Thượng Quan Nam nhẹ nhàng nói:

    - Hơn nữa, cho dù nàng là Lam sắc huyết mạch cường độ, nhưng nàng hiện tại tóm lại sức lực vẫn còn nhỏ bé lắm, hợp tác với ta, điều quan trọng... là tương lai, cho nên nàng cần phải kiên nhẫn một chút, phải không?

    Kỳ Tiêu Vũ hơi do dự một chút, gật đầu nói:

    - Mong là ngươi không dối gạt ta.

    Xin mời mọi người lục soát kỹ toàn bộ!

    Thượng Quan Nam mỉm cười, lắc đầu:

    - Thượng Quan Nam ta từ trước tới nay chưa bao giờ thèm lừa gạt người khác!

    Kỳ Tiêu Vũ đưa mắt nhìn y:

    - Vậy thì tốt.

    Thái Điệp Tiên Tử và Vân Mộng Tiên Tử dường như đều không cam lòng.

    Thượng Quan Nam nhìn hai người bọn họ mỉm cười:

    - Hai vị Tiên Tử xinh đẹp, đi cùng nhau sao?Vân Mông Tiên Tử trả lời:

    - Thượng Quan Nam, ngươi sẽ cho bọn ta cơ hội cạnh tranh công bằng sao?

    Thái Điệp Tiên Tử có chút nghi ngờ nhìn Thượng Quan Nam.

    Đám người trong đó đề hiểu rõ những băn khoăn hiện giờ của Thái Điệp Tiên Tử và Vân Mộng Tiên Tử, mỗi mình Thượng Quan Nam thôi đã đủ chói mắt rồi, gia tộc Thượng Quan sau lưng y còn hùng mạnh hơn nữa.

    Ngay cả trên Thiên Giới cũng là một gia tộc danh tiếng lẫy lừng rồi.

    Nếu y thật sự muốn chiêu mộ thiếu nữ xinh đẹp thuộc Tinh Linh Tộcnày vào nhà, vậy thì cho dù là vị công chúa của Điệp Tộc như Thái Điệp Tiên Tử, hay là nữ nhân có thân phận thần bí như Vân Mộng Tiên Tử, dường như đều không đủ năng lực để tranh giành với y.

    -----o0o-----

    Chương 450 : Đó là tân nương của đệ

    Chương 450 : Đó là tân nương của đệ

    Thượng Quan Nam cười nói:

    - Các nàng xem Thượng Quan Nam ta thành loại người nào vậy?

    Hơn nữa vị thiếu nữ xinh đẹp của Tinh Linh Tộc này cũng không phải của riêng ai, nàng ấy tự có quyền lựa chọn mà.

    - Vậy được rồi, cùng nhau thương lượng!

    Vân Mộng Tiên Tử nghĩ một hồi, gật đầu đáp lại.Thái Điệp Tiên Tử liếc nhìn Thượng Quan Nam, cuối cùng cũng gật đầu:

    - Được!

    .........

    Trong một tửu lầu cách Huyễn Thần Điện không xa, Sở Mặc ngồi đối diện Hổ Liệt, trên bàn bày mấy đĩa thức ăn rất bắt mắt, một hũ rượu Huyễn Thần đặt giữa hai người.

    Hổ Liệt rót ra hai chén, bứng chén lên cười nói:

    - Nào, Vì Huyết mạch cường độ của huynh đệ cụng ly nào, hôm naybọn ta, không say không về!

    Sở Mặc vừa cười tay nâng chén rượu cụng ly với Hổ Liệt, sau đó một hơi cạn sạch.

    Trong hũ Huyễn Thần có chứa một dược lực cực mạnh, nháy mắt đã bắt đầu bộc phát.

    Tuy nhiên Sở Mặc đã bắt đầu thử vận hành Thiên Ý Ngã Ý để hóa giãi lực lượng cực mạnh trong hũ Huyễn Thần.

    Chiêu này đúng là dễ dùng!Thấy sắc mặt Sở Mặc nháy mắt đã đỏ ửng lên, sau đó lại nhanh chóng hồi phục bình thường, Hổ Liệt liền tỏ vẻ kính nể, cười nói:

    - Học khôn hơn rồi đó, biết dùng tâm pháp để hóa giải tửu lực.

    Sở Mặc bĩu môi nhìn Hổ Liệt:

    - Huynh sớm đã nhận ra rồi phải không?

    Hổ Liệt gật đầu, nhưng lại giải thích nói:

    - Thực ra...

    đạt tới một cảnh giới nhất định nào đó, muốn say một lần cũng thật khó, cảm giác say rượu... thật ra cũng tốt mà.

    Có thể không cần nghĩ ngợi gì, để tình cảm chi phối ý thức của mình, còn có thể say khướt làm càn...- ...

    Sở Mặc thấy khó hiểu, hắn nhìn Hổ Liệt, trong lòng thầm nghĩ gã huynh trưởng đại lão hổ này, ngày thường chịu bao nhiêu áp lực?

    - Phải rồi, người thiếu nữ Tinh Linh Tộc mà trước đây đệ để ý, mới thực sự là tuyệt thế thiên kiêu, đích thị là thiên chi kiêu nữ đó!

    Hổ Liệt lại nhấp một ngụm, có chút tán dương nói:

    - Chỉ e không bao lâu nữa, nàng ta có thể trực tiếp tiến vào Địa Tầng rồi...

    - Sao?Vẻ mặt của Sở Mặc hơi khác, lông mày nhướng lên, nhìn Hổ Liệt:

    - Là ý gì?

    - Đệ xem phần giao lưu của bản tin thì rõ.

    Hổ Liệt mệt mỏi dựa ỳ vào chiếc ghế, bình tĩnh trả lời:

    - Đệ là huynh đệ kết nghĩa của ta, thân là huynh trưởng, ta không thể không nhắc nhở đệ một câu, tốt nhất hãy mau quên đi nữ nhân Tinh Linh Tộc đó đi, nàng ta không phải người để đệ nhớ thương đâu...

    Hổ Liệt nói xong, vẻ mặt dần trở nên nghiêm nghị, y nhìn vào Sở Mặc đang cúi đầu chăm chú đọc bản tin, tiếp lời:

    - Nữ tử như vậy... cho dù nàng ta không chút xuất sắc nào, chỉ là mộtbình hoa xinh đẹp, nhưng thân phận Tinh Linh Tộc của nàng ta, và cả khuôn mặt tuyệt sắc khuynh thành đó nữa... cũng đủ khiến cho những công tử đại tộc trong Thiên Giới phải động lòng rồi.

    - Hơn nữa Huyết mạch cường độ của nàng ta vô cùng hùng mạnh, không ngờ lúc ở Nhân Tầng thì đã chấn áp được Vương Chân ở Thanh sắc cực phẩm cường độ huyết mạch rồi.

    Nếu ta đoán không lầm, huyết mạch của nàng ta rất có thể đã đạt tới cảnh giới Lam sắc huyết mạch rồi.

    - Điều này, trên khắp Nhân Tầng của Huyễn Thần Giới có thể nói gần như là việc chưa từng có.- Nếu chỉ đánh giá từ bên ngoài, chính là trước nay chưa từng có.

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc, thở dài:

    - Cho nên, nữ nhân như vậy không phải là người mà đệ nên thương nhớ đâu, ắt sẽ có thế lực cực mạnh ở Thiên Giới đi chiêu dụ nàng ta.

    - Ta biết, đệ cũng rất ưu tú, ừm Thực sự khá là ưu tú, đệ có thể dùng năng lực chưa đạt tới Tiên Thiên cảnh giới mà bước vào Huyễn Thần Giới, cho dù có thần khí giúp đỡ, nhưng vẫn cần có lực lượng huyết mạch rất hùng mạnh của bản thân làm cơ sở.- Lực lượng huyết mạch của để đích thị khá mạnh mẽ, mặc dù chỉ xếp thứ 77 nhưng có thể leo lên trên bảng thì đã cho thấy sức mạnh của đệ rồi.

    Dẫu sao phía sau đệ vẫn còn mấy trăm vạn sinh linh khác.

    - Bên ngoài Huyễn Thần Giới còn có rất nhiều sinh linh bị đệ bỏ xa phía sau, trong Thiên Giới, không biết có bao nhiêu tiên nhân đều vô cùng ngưỡng mộ huyết mạch của đệ.

    - Đợi thêm một thời gian nữa, chắc chắn đệ có thể càng xuất sắc hơn nữa.

    - Nhưng huynh đệ của ta, trước mắt thiếu nữ Tinh Linh Tộc ấy, đệđừng tơ tưởng tới nữa.

    Hổ Liệt tận tình khuyên bảo hết nước hết cái người huynh đệ kết bái của hắn, nhưng dường như Sở Mặc chả nghe vào lời nào của hắn, vẫn cúi đầu ngồi đó, chăm chú nghiêm túc xem bản tin.

    - Huyết mạch cường độ của ta là Lam sắc, người không có năng lực chiêu dụ ta, tốt nhất đừng thử, kẻo làm lãng phí thời gian của đôi bên.

    - Ta có một cường địch là Đế Chủ Cảnh giới, không muốn đối đầu với Đế Chủ cũng đừng làm lỡ thời gian.- Ta có một chủng tộc cần thế lực hùng mạnh đi bảo vệ, không đảm bảo được điểm này cũng có thể rời khỏi đây.

    Sở Mặc nhìn vào phần giao lưu trên bản tin, có người vừa đăng lên 3 câu nói tại hiện trường của Kỳ Tiêu Vũ, cả người Sở Mặc trở nên vô cùng trầm lắng.

    Hổ Liệt nói gì, hắn nghe thấy nhưng một câu cũng không vào đầu.

    Hắn nâng chén rượu lên the bản năng, cảm giác chén rượu trống rỗng, hắn lẩm bẩm một câu:

    - Rót rượu.Hổ Liệt vẻ bất đắc dĩ, rót đầy rượu cho Sở Mặc, đồng thời nói:

    - Nữ tử của Tinh Linh Tộc đó đích thị là rất đẹp, có thể nói là tuyệt thế giai nhân, huynh đệ nếu thực sự yêu thích mỹ nhân, đợi ca ca trở về sẽ giúp đệ tìm vài người, phàm là việc gì cũng phải lượng sức mà làm

    Ừng ực!

    Trả lời y là tiếng của chén rưỡu Huyễn Thần bị cạn sạch.

    Tiếp theo, Hổ Liệt nhìn Sở Mặc ngồi đó, khẽ khép hờ đôi mắt, vận hành lực lượng hóa giải rượu Huyễn Thần.Vù!

    Một luồng khí khá mạnh phát ra từ người Sở Mặc.

    Cái gọi là mạnh mẽ chỉ là đối với cảnh giới hiện tại của Sở Mặc, còn với Hổ Liệt, căn bản chả có chút cảm giác nào.

    Tuy nhiên Hổ Liệt cũng nhìn ra, Sở Mặc lại đột phá rồi!

    Từ Thiết Huyết Cảnh tầng thứ năm hoàng cấp, đột phá tới cảnh giới Kim Thạch tầng thứ 6 hoàng cấp.- Tốc độ đột phá này cũng không hề chậm.

    Hổ Liệt giả vờ lẩm bẩm một câu.

    Trên thực tế, đối với những sinh linh Hổ Tộc có Huyết mạch hùng mạnh mà nói, họ vừa sinh ra đã là sinh linh của Tiên Thiên Cảnh giới rồi Bước đầu tiên của họ chính là Trúc Cơ!

    Sở Mặc không nói gì, ngồi tại đó, cảm nhận sức mạnh lớn lao của cảnh giới Kim Thạch.

    Đồng thời, hắn không ngừng vận hành tâm pháp của Thiên Ý Ngã Ý, củng cố lại cảnh giới của bản thân.Rất lâu sau, hắn mới mở hai mắt, nhìn Hổ Liệt, nghiêm túc nói:

    - Đó là tân nương của đệ!
     
    Thí Thiên Đao Full
    XIX ( Chương 451-475 )


    Chương 451 : Gặp nàng một lúc

    Chương 451 : Gặp nàng một lúc

    Miệng của Hổ Liệt há hốc như mồm Mãng Xà, hắn sững sờ nhìn Sở Mặc, hồi lâu mới nói:

    - Huynh đệ, vừa rồi chả phải đệ đã chuyển hóa tửu lực thành năng lực để hấp thụ rồi mà?

    - Đệ không say, đệ nói nghiêm túc đấy!

    Sở Mặc trả lời.

    - Khụ khụ

    Hổ Liệt đột nhiên ho vài tiếng, sắc mặt kìm nén tới đỏ bừng.

    - Muốn cười thì cười đi, đừng nhịn nữa.

    Sở Mặc nói.

    - Ha ha ha ha ha ha ha.

    Hổ Liệt cười vang một tràng dài.

    Tiếng cười phá lên của Hổ Liệt vốn là một cách để đả kích, mặc dù Hổ Liệt không dùng năng lực trong những tiếng cười, nhưng âm thanh vẫn vọng ra ngoài, kinh động không ít người.

    Thượng Quan Nam đang bước lên lầu cũng khẽ cau mày, sau liền bình thường:

    - Lão hổ cũng ở đây.

    Vân Mộng Tiên Tử lạnh lùng nói:

    - Không biết sao lại phát điên lên.

    Thái Điệp Tiên Tử thản nhiên nói:

    - Say rượu làm càn chứ sao.

    Kỳ Tiêu Vũ mặt không đổi sắc, nàng vốn đã lạnh lùng cao ngạo, mặc dù đến từ Linh Giới, cảnh giới không cách nào so đo với đám sinh linh này, nhưng nàng không vì thế mà tự ti, cũng không có cảm giác là thấp kém hơn người khácThượng Quan Nam nói:

    - Đừng để ý hắn, lão hổ đó dù có say rượu làm càn cũng không động tới chúng ta đâu.

    Trong gian phòng.

    Hổ Liệt ha hả cười lúc lau, cười tới chảy cả nước mắt, sau đó nhìn Sở Mặc:

    - Ta nói huynh đề này, trước đây ca ca sao lại không phát hiện, đệ có khiếu hài hước như vậy chứ?

    - Huynh cho rằng đệ đang đùa sao?Sở Mặc điềm tĩnh hỏi.

    - Không phải nói đùa, không lẽ là thật?

    Hổ Liệt cười chán liền thở dài, nói:

    - Thông thường thiếu niên say mê mỹ nữ cũng là một chuyện thường, thỉnh thoảng mơ mộng chút cũng không phải không chấp nhận được.

    Nhưng quá mơ mộng thì khong tốt đâu.

    - Đệ với nàng ấy không phải là quan hệ xa lạ như huynh nghĩ.

    Sở Mặc hơi do dự một chút, rồi cũng kể ra:

    - Đệ sớm đã quen nàng rồi.Việc này sớm muộn gì cũng bị Hổ Liệt nhìn ra, chẳng thà bây giờ kể cho hắn biết.

    Hơn nữa ở Huyễn Thần Giới này, ngoại trừ Hổ Liệt, Sở Mặc cũng không còn người thứ hai có thể tin cậy được.

    Kể cả người thần bí đó cũng chỉ khiến cho Sở Mặc có cảm giác khó hiểu thôi, chưa thể nói là tin tưởng được y.

    - Ý gì vậy?

    Hổ Liệt nhận ra Sở Mặc không phải đang nói đùa, không nhịn được trau mày nhìn Sở Mặc.

    - Nàng ấy từng có một phân thân khác, đã tiến vào Phàm Giới,giữa đệ và nàng ấy từng có nhiều giao tình

    Trong mắt Sở Mặc đang hồi tưởng lại, hắn kể lại quá trình quen biết giữa hắn và Kỳ Tiêu Vũ.

    - Đệ nói Nàng ta đến Nhân Giới để tìm người nào đó, người đó rất có khả năng là đệ?

    Vẻ mặt của Hổ Liệt dần trở nên nghiêm túc.

    - Đúng vậy, nhưng nàng ấy mãi đến sau cùng, phân thân bị tan vỡ, cũng không nhắc lại việc đó nữa.

    Hơn nữa cũng chưa từng nói về thân phận của nàng ấy.

    Sở Mặc buồn rầu nói:

    - Nhưng đệ có cảm giác, trước khi phân thân của nàng tan vỡ, thực ra nàng đã thức tỉnh những ký ý bị mất đi.

    - Phân thân đó của nàng là phân thân thấp kém nhất, đến thuật cũng không phải, phân thân tan vỡ, bản thể sẽ bị trọng thương.

    Hơn nữa sẽ mất đi toàn bộ ký ức của phân thân.

    Hổ Liệt có vẻ đồng cảm nhìn Sở Mặc:

    - Cũng có nghĩa là, hiện tại nàng ấy là một người xa lạ mà quen thuộc nhất của đệ Thậm chí còn không phải là thân thuộc nhất, phân thân và bản thể của nàng ta.

    Vì mất đi ký ức, tính cách cũng sẽ không giống nữa.

    Cho nên, huynh đệ, đệ muốn theo đuổi nàng ta, gần như là việc không thê.

    - Nàng là của đệ.

    Sở Mặc nghiêm túc nói:

    - Bất luận thế nào, đệ cũng phải làm rõ.

    Nàng rốt cuộc gặp phải khó khăn gì, để phải làm nàng hiểu rõ, đệ là ai?

    Đệ có thể giúp nàng!

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc, bặm môi, cố kìm chế, hắn cố nuốt vào những lời định nói, những lời hắn không nói ra rất là đả kích người ta.

    Sở Mặc ngẩng đầu nhìn Hổ Liệt, khẻ nói:

    - Đệ biết ca ca muốn nói gì, đệ quá yếu, phải không?Hổ Liệt thở dài:

    - Nếu cho đệ thời gian, cho đệ thời gian và điều kiện tu luyện giống như bọn ta, ta tin, tốc độ tu luyện của đệ tuyệt đối không chậm hơn bọn ta, có lẽ còn nhanh hơn bọn ta.

    - Nhưng hiện tại đệ thực sự vẫn còn yếu

    - Có thể khi nói ra điều này sẽ làm tổn thương lòng tin của đệ, nhưng ta tin, chính đệ cũng hiểu rõ, hiện nay khắp cả Huyễn Thần Giới, có lẽ đệ là kẻ yếu nhất.

    Sở Mặc có chút buồn bã, nhưng mau chóng liền tỏ vẻ tươi cười, hắnnói:

    - Đệ biết, lúc này đệ chính là người yếu nhất Huyễn Thần Giới, nhưng đệ tin rất nhanh sẽ không còn là vậy nữa.

    Hổ Liệt than thở:

    - Cho đệ 100 năm đệ có thể tu luyện đến Phi Thăng Kỳ, vậy cũng đã là loại có tư chất thông minh tuyệt đỉnh rồi.

    Nhưng vấn đề là, thiếu nữ của Tinh Linh Tộc có thể cho đệ 100 năm không?

    Nếu như có thể chờ đợi, nàng ấy cũng sẽ không công khai cầu xin trợ giúp rồi.

    Hổ Liệt nhìn bản tin trước mặt mình, nói:

    - Đệ xem, Thượng Quan Nam của Thượng Quan gia là gia tộcquyền lực trên Thiên Giới, cũng bắt đầu chiêu dụ nàng ấy rồi, ừm Còn có cả Thái Điệp Tiên Tử, Vân Mộng Tiên Tử Hài, không ngờ cũng tới tửu lầu của chúng ta.

    Hổ Liệt nói, ngẩng đầu nhìn Sở Mặc:

    - Quan trọng nhất không phải là vấn đề đệ có thể giúp được nàng ta hay không, mà là nàng ấy cơ bản không nhớ đệ là ai!

    Câu nói này giông như một con dao đâm thẳng vào tim Sở Mặc, bởi vì Sở Mặc hiểu rõ, những điều Hổ Liệt nói đều đúng cả.

    Người thiếu nữ mặc chiếc váy xanh lam từng yêu thương khôngmuốn xa rời mình như vậy, từng mừng rỡ chạy tới chạy lui trước mặt mình, nay đã hoàn toàn không nhớ được chính mình.

    Nếu tùy tiện tiến tới, e rằng sẽ bị hiểu lầm.

    Cho nên, dù biết rõ Kỳ Tiêu Vũ hiện tại đang ở tửu lầu này cùng với một công tử của đại gia tộc trên Thiên Giới, nhưng trong lòng Sở Mặc vẫn không dám lấy dũng khí đi gặp nàng ấy.

    Vừa rồi trước mặt Hổ Liệt, những dũng khí đó giống như một quả bóng bay bị kim tiêm chọc thủng, bụp một cái vỡ tan không còn một mảnh.Cho dù nàng là tân nương của mình thế thì sao?

    Trong lòng Sở Mặc đầy ắp cay đắng.

    Hổ Liệt nhìn thấy có chút không kìm được, hắn chưa từng có mối tình nào khắc cốt ghi tâm, nhưng tình cảm giữa hắn và ca ca Hổ Khiếu lại vô cùng tốt.

    Nếu có một ngày, ca ca Hổ Khiếu bị mất đi ký ức, không nhớ được hắn, vậy thì chắc hắn cũng đau đớn giống như Sở Mặc.

    Mặc dù tình yêu và tình thân không giống nhau, nhưng mùi vị củanỗi đau thì có thể tưởng tượng được.

    Hổ Liệt trầm tư ngồi đó, do dự một hồi, sau đó dứt khoát đập bàn một cái, làm Sở Mặc giật cả mình.

    -----o0o-----

    Chương 452 : Gặp lại nhau

    Chương 452 : Gặp lại nhau

    Hắn ngẩng đầu nhìn Hổ Liệt:

    - Huynh định làm gì?

    - Đi, ca ca đưa đệ đi gặp nàng ấy.

    Hổ Liệt bật dậy, kéo tay Sở Mặc, nói:

    - Nếu nàng ấy là tân nương của đệ, vậy thì ngồi dùng bữa với người đàn ông khác còn ra thể thống gì?- Đừng Nàng ấy đâu có ngồi tâm sự yêu đương với người đàn ông khác, nàng căn bản không nhớ được đệ là ai

    Sở Mặc cự tuyệt theo bản năng.

    - Chết tiệt!

    Nàng có nhớ đệ hay không, không quan trọng, quan trọng là, nàng ấy là tân nương của đệ!

    Vậy là đủ rồi!

    Hổ Liệt lại rót một chén rượu từ hũ Huyễn Thần, một hơi cạn sạch, với tay túm lấy một nắm tóc vàng rực rỡ trên đầu, bứt tóc loạn lên, sau đó nói:

    - Đi!

    - Đệ

    Sở Mặc cự tuyệt, hắn không muốn gây phiền phức cho Hổ Liệt, hắn xem trên bản tin thấy, gã Thượng Quan Nam đó, không chỉ có hậu thuẫn hùng mạnh, mà còn là một cường giả xếp hạng 3 trong bảng Chiến lực của Nhân Tầng.

    Hắn chả có lý do gì để Hổ Liệt phải vô duyên vô cớ dựng lên một kẻ địch như vậy.

    - Nhiều lời!

    Hổ Liệt trừng mắt nhìn Sở Mặc, kéo hắn đi theo, vừa đi vừa giáohuấn hắn:

    - Một đại nam nhân, lắm lời như vậy, chỉ là đi gặp thôi, ai bảo để phải nói gì?

    - Đệ không muốn làm hỏng chuyện của nàng ấy

    Sở Mặc yếu thế cãi.

    - Lúc vừa nãy, khí thế khi nói nàng ấy là tân nương của đệ đi đâu cả rồi?

    Hổ Liệt hỏi.

    - Nhưng lúc này đệ có thể làm được gì cho nàng ấy chứ?Sở Mặc ngượng nghịu cười.

    - Lời tiên đoán của Tinh Linh Tộc là thiên hạ nhất tuyệt!

    Đệ nghĩ nàng ấy vô duyên vô cớ chạy xuống Nhân Giới tìm đệ sao?

    Nếu đã tìm thấy đệ, điều đó có nghĩa đệ chắc chắn có thể giúp được nàng ấy!

    Hổ Liệt chắc chắn.

    - Thật sao?

    Sở Mặc nghi ngờ.

    - Ta nghe nói vậy!

    Hổ Liệt khẳng định chắc nịch.

    -...

    Sở Mặc im bặt.

    - Ta nghe lão tổ trong tộc nói vậy!

    Đệ nghĩ lão tổ ăn nó rảnh việc đi gạt ta cho vui sao?

    Hổ Liệt trừng mắt lườm Sở Mặc.

    Lúc đó hắn đã kéo Sở Mặc đi thẳng tới, tiện tay túm lấy một tiểu nhị hỏi:

    - Thượng Quan Nam ngồi phòng nào?

    Gã tiểu nhị giật mình bối rối, sợ hãi nhìn Hổ Liệt:

    - Tiểu nhân tiểu nhân không biết!

    Hổ Liệt dùng tay quăng gã qua một bên, quay đầu nhìn Sở Mặc:

    - Ta vừa nói sai rồi, đệ không phải người yếu nhất Huyễn Thần Giới.

    Sở Mặc thoáng nhìn qua người Hổ Liệt đang toát ra luồng khí mạnh mẽ vô cùng hướng vào gã tiểu nhị toàn thân run rẩy miệng câm như hến, ngậm chặt miệng không nói lời nào .

    Hổ Liệt đứng đó, giật giữ trợn mắt, la lớn:

    - Thượng Quan Nam, huynh đệ nghe nói ngươi tới đây, muốnuống rượu cùng ngươi.

    Uỳnh!

    Một tiếng rống lên, quả đúng là như hổ gầm.

    Trực tiếp chấn động cả tửu lầu phải rung lên, nhưng rất nhanh sau đó có một luồng khí quy tắc từ trên tửu lầu trực tiếp trấn áp xuống.

    Đây chính là sức mạnh Pháp Tắc của Huyễn Thần Giới, trong Huyễn Thần Thành không cho phép đấu võ, đó không phải chỉ là lời nói.Bên đó, Thượng Quan Nam đang giới thiệu những món ăn trong tửu lầu cho Kỳ Tiêu Vũ, chợt nghe một tiếng hổ gầm, khuôn mặt hắn có vẻ kinh ngạc, khóe miệng mím chặt lại.

    Vừa rồi hắn còn nói, lão hổ đó dù có say rượu làm càn cũng không dám quấy rầy đến hắn, giờ chưa được một lúc, không ngờ lại tìm đến hắn rồi.

    Nếu là bình thường thì cũng bỏ qua, đều là những cường giả trẻ tuổi đứng trong 10 thứ hạng đầu của bảng Chiến Lực Tối Cường, dẫu sao cũng phải nể mặt nhau một chút.

    Nhưng lúc này lại ngay trước mặt Vân Mộng Tiên Tử, Thái Điệp Tiên Tử và Kỳ Tiểu Vũ, thiếu nữ Tinh LinhTộc khiến hắn động lòng, Hổ Liệt lại ở đó gọi rống lên, điều này khiến Thượng Quan Nam trong lòng bực tức.

    Nhưng hắn cũng không tiện nổi nóng ra mặt.

    Bởi như vậy sẽ khiến cho mấy nữ tử ngồi đó xem thường hắn.

    Thượng Quan Nam hít sâu một hơi, trầm giọng nói:

    - 6-0-5.

    Hổ Liệt huynh đừng gào lên nữa, ta ở đây.

    Giọng nói ấm áp, nghe chừng có vẻ ôn hòa nhẹ nhàng, hoàn toàn không có chút giận giữ nào.Kể cả Sở Mặc cũng phải tỏ ra ngạc nhiên, nhìn Hổ Liệt:

    - Huynh rất thân với hắn à?

    Hổ Liệt thản nhiên cười:

    - Không thân.

    Tiếp lời, hắn đưa cả Sở Mặc đi thẳng tới lầu 6.

    Đến trước cửa phòng 6-0-5, Hổ Liệt cũng không gõ cửa, hiên ngang đẩy cửa bước vào.

    Sở Mặc đứng bên cạnh Hổ Liệt.

    Dọc đường trong lòng luôn thấpthỏm không ngừng, hắn luôn nghĩ, mình đối diện với Kỳ Tiêu Vũ sẽ là cảnh tượng như thế nào?

    Tuy nhiên, lúc Hổ Liệt đẩy cửa bước vào, sự thấp thỏm trong lòng Sở Mặc trong nháy mắt đã hồi phục lại.

    Đứng trước tân nương của mình không thể để mất mặt.

    Sở Mặc dũng cảm ngẩng cao đầu, nhìn về hướng thiếu nữ tuyệt sắc khuynh thành đang ngồi đó.

    Thời khắc này, trong mắt hắn chỉ có 1 mình nàng ấy.Ngoài ra, bất cứ ai đều không lọt mắt hắn.

    Kỳ Tiêu Vũ tò mò pha chút dò xét nhìn vào Hổ Liệt dáng vẻ như đã uống say, sau đó rời mắt từ Hổ Liệt, nhìn sang Sở Mặc đang đứng bên cạnh.

    Không hiểu tại sao, trái tim nàng đột nhiên đập mạnh, giống như bị ai đó đánh trúng trái tim vậy.

    Tuy nhiên, đó chỉ là việc trong nháy mắt, Kỳ Tiêu Vũ cũng không hiểu mình bị sao nữa, nàng hoàn toàn không quen biết người thiếu niên này, đối với hắn cũng không chút ấn tượng nào.Tiếng sét ái tình gì đó, việc như vậy, nàng hoàn toàn không tin.

    Đặc biệt là tự sâu trong tim nàng, thực sự rất bài xích chuyện tình cảm nam nữ.

    Nữ tử Tinh Linh Tộc đều vô cùng trong trắng, trong mắt họ, duy nhất chỉ có Tinh Linh chi Thần mới là đối tượng để họ yêu thương.

    Ngoài ra, cho dù là nghĩ tới người khác, đó cũng là một sự thiếu tôn trọng đối với Tinh Linh chi Thần.

    Nữ tử của Tinh Linh Tộc đến độ tuổi mang thai, tất cả đều phải vào tắm trong hồ nước Sinh Mệnh, sau đó bọn họ tự sẽ mang thai, đứa béđược sinh ra đều là những nữ nhi xinh đẹp.

    Cho nên, đối với nữ tử trong Tinh Linh Tộc mà nói, trượng phu của các nàng chỉ có một đó chính là Tinh Linh chi Thần!

    Tự cổ chí kim, cũng không phải không có nữ tử Tinh Linh Tộc thông hôn với người ngoài giới, nhưng không có bất kỳ ngoại lệ nào, bất kể nữ tử nào của Tinh Linh Tộc thông hôn đều sẽ bị trục xuất khỏi Tinh Linh Tộc.

    Năm xưa Tinh Linh Tộc rời khỏi Thiên Giới, tiến vào Linh Giới, gần như là giấu giếm, cũng vì việc có liên quan chuyện nàyKỳ Tiêu Vũ thân là công chúa của Tinh Linh Tộc, đương nhiên không thể phạm vào điều tối kỵ này.

    Cho nên, nàng phái áp chế sự rung động trong tim trong nháy mắt, đưa mắt nhìn sang hướng khác.

    Tất cả điều này chỉ phát sinh trong nháy mắt, tạo cho người ta cảm giác Kỳ Tiểu Vũ vị nữ nử của Tinh Linh Tộc này vô cùng cao ngạo, đối với ai cũng khinh thường không ngó ngàng tới, kể cả Sở Mặc.

    -----o0o-----

    Chương 453 : Thọc gậy bánh xe

    Chương 453 : Thọc gậy bánh xe

    Trong lòng Sở Mặc hơi đau nhói, hắn lập tức hơi cúi đầu xuống.

    Thượng Quan Nam không chú ý đến sự khác thường của Sở Mặc, hắn chủ yếu đang quan tâm tới Hổ Liệt.Nhưng Vân Mộng Tiên Tử và Thái Điệp Tiên Tử ngồi bên, thấy ánh mắt Sở Mặc có ít nhiều sự kỳ lạ, bởi hai người họ đều là mỹ nhân tuyệt sắc nhân gian, nếu luận diện mạo và khí chất, họ cũng chẳng thua gì thiếu nữ của Tinh Linh Tộc, thậm chí ở phương diện nào đó, họ còn vượt qua cả Kỳ Tiêu Vũ.

    Ví như là thân hình của Vân Mộng Tiên Tử vô cùng nóng bỏng.

    Đôi cánh sau lưng Vân Mộng Tiên Tử cũng vô cùng bắt mắt.

    Nhưng người thiếu niên mặt mày anh tuấn đi cùng Hổ Liệt vào lại chỉ liếc nhìn qua hai nàng, từ lúc bước vào thì ánh mắt đã chăm chú dõitheo Kỳ Tiêu Vũ.

    Hơn nữa, nữ nhân đối với kiểu ánh mắt tràn đầy tình cảm này, trước giờ đều rất nhạy cảm.

    Cho nên, hai nàng ngay từ đầu đã không để ý tới Hổ Liệt, ngược lại lại thấy hứng thú với Sở Mặc.

    - Ha ha ha, nghe nói Thượng Quan huynh ở đây, vừa đúng lúc hai huynh đệ bọn ta uống rượu cũng vô vị, nên muốn lên đây náo nhiệt một chút, vậy nên Thượng Quan huynh không để bụng chứ?

    Hổ Liệt giống như là không cảm thấy không khí ngượng nghịu trong phòng, cười híp mắt nhìn Thượng Quan Nam.Trước mắt Thượng Quan Nam lúc này phảng phất như có cả vạn con hổ đang gầm rú bước qua, hắn giận sôi máu, không để bụng mới lạ!

    Mục đích Hổ Liệt lên đây, hắn dùng đầu gối nghĩ cũng biết, chắc chắn là nhắm vào thiếu nữ Tinh Linh này.

    Người đứng số 1 trong bảng Huyết Mạch Tối Cường.

    Gã lão hổ này nếu không phải vì ngửi thấy mùi tanh mò tới, hắn mới không tin đó!

    Tuy nhiên, cho dù Thượng Quan Nam thông minh tới đâu cũng tuyệtđối không ngờ được, người thực sự muốn gặp Kỳ Tiêu Vũ căn bản không phải là Hổ Liệt, mà là chàng thiếu niên của Nhân Tộc mà hắn không chút hứng thú liếc nhìn đang đứng bên Hổ Liệt.

    - Không để bụng, ha ha ha, sao lại để bụng chứ?

    Thượng Quan Nam bất đắc dĩ đứng dậy, vẻ mặt miễn cưỡng tươi cười, nếu có thể hắn rất muốn nhổ toẹt vào mặt Hổ Liệt, nhưng cuối cùng hắn cũng không thể làm vậy.

    Mặc dù nói là trên bảng Chiến Lực Tối Cường, Thượng Quan Nam đứng hàng thứ 3, nhưng nếu thực sự phát sinh xung đột, cho dù là Thượng Quan Nam cũng không nắm chắc 100% chắc chắn đánh bại Hổ Liệt.

    Cả hai đều là tu sĩ ở Phi Thăng Kỳ, liều mạng đến cùng, chiến lựcmạnh yếu thế nào, nhiều lắm cũng chỉ có 8 phần nhân tố quyết định.

    Chớ đừng nói là cử chỉ của Hổ Liệt tuy có vẻ vô lễ, nhưng rốt cuộc vẫn ở trên mức giới hạ của Thượng Quan Nam, hắn cũng không muốn vì một việc không chắc chắn mà nảy sinh xung đột kịch liệt với Hổ Liệt.

    Hổ Liệt dĩ nhiên không phải sợ, nhưng ca ca của Hổ Liệt lại không phải hạng người dễ động vào.

    Ai cũng nói ca ca của Hổ Liệt là Hổ Khiếc có thiên phú trác tuyệt, là một thiên tài trong Hổ Tộc, trong tương lai, rất có khả năng bước vào Đế Chủ Cảnh GiớiCho nên, đắc tội với Hổ Liệt ở đây là vô cùng bất lợi, đó cũng không phải các hành sự của Thượng Quan Nam.

    Thực ra Hổ Liệt cũng nắm chắc được điểm này, dù Thượng Quan Nam có xuất thân từ đại gia tộc, thực lực cá nhân cũng vô cùng mạnh, hắn xứng đáng với danh xưng thiên kiêu.

    Nhưng hắn có một yếu điểm lớn, đó là cách hành sự ít nhiều cũng hơi mềm yếu.

    Điều này không có nghĩa Thượng Quan Nam là một gã nhu nhược, chỉ là trong cân nhắc các vấn đề, với những việc cần xử lý, hắn suy tính quá nhiều.Nghĩ nhiều, lo lắng cũng sẽ nhiều hơn.

    Ví như lúc này.

    Hổ Liệt nhếch mép cười:

    - Vậy thì ta không khách sáo nữa.

    Vừa nói xong, hắn không chút ngại ngần kéo Sở Mặc bước tới:

    - Đây là vị huynh đệ mới kết bái của ta!

    Sở Mặc liền ôm nắm tay chào hỏi Thượng Quan Nam:

    - Tại hạ tên Sở Mặc.Thượng Quan Nam nhìn Sở Mặc, khẽ gật đầu, nhẹ nhàng ồ lên một tiếng.

    Điều này khiến Hổ Liệt không vui, hắn đá mắt liếc nhìn Thượng Quan Nam:

    - Sao vậy?

    Thượng Quan huynh coi thường huynh đệ của ta?

    Thượng Quan Nam hơi chép miệng, trong lòng thầm chửi rủa Hổ Liệt, tự nhủ ngươi là lão hổ khốn kiếp, cứ phải nói rõ tất cả mọi việc sao?

    Đây là cái thứ gì chứ?

    Thực lực toàn thân, e là đến Nguyên Anh cũng chưa đạt tới.

    Người yếu như vậy, ngươi cũng không ngại dẫn tới trước mặt ta?

    Ngươi đang hạ nhục ta sao?Nếu Thượng Quan Nam biết được cảnh giới thực sự của Sở Mặc, e là hai con ngươi sẽ rơi ra khỏi hốc mắt mất, hắn căn bản sẽ không tin, một thiếu niên Nhân Tộc còn chưa đạt tới Trúc Cơ cảnh giới, lại có thể tiến vào nơi tập trung toàn cao thủ như Huyễn Thần Giới.

    Tuy nhiên, nếu Thượng Quan Nam biết được chân tướng, e rằng sẽ thật sự không dám khinh thường Sở Mặc như vậy.

    Rất nhiều hiểu lầm, thậm chí là mâu thuẫn.

    Thực ra đều bắt nguồn từ các tin tức không đúng và việc giao tiếp không thuận lợi.

    Thượng Quan Nam nhăn nhó vài cái, sau đó liền nói:

    - Đâu có, ta là người, với những người xa lạ, thường không biết nói gì mới phải.

    Tiếp lời, hắn nhìn Sở Mặc, nhẹ nhàng nói:

    - Huynh đừng để bụng, tính ta khá lạnh nhạt.

    Sở Mặc liếc nhìn Thượng Quan Nam, khẽ mỉm cười:

    - Không sao cả.

    Thượng Quan Nam suýt giận điên lên: "Trong lòng hắn thực sự nghĩ mình có bao nhiêu cân lượng vậy?

    Thực sự nghĩ ta đang xin lỗi hắn sao?

    Cái gì mà không sao cả Không sao cái đầu nhà ngươi á!

    Nếu không phải vì ngươi theo Hổ Liệt, loại người như ngươi ta chỉ dùng một tay cũngtát chết 100 tên rồi!"

    Có lẽ vì thấy không khí có vẻ ngượng ngùng, Vân Mộng Tiên Tử bên đó đột nhiên đứng dậy, duyên dáng mỉm cười:

    - Sở công tử, tiểu nữ là Vân Mộng, rất hân hạnh gặp Sở Mặc công tử.

    Bên đó Thái Điệp Tiên Tử cũng cùng lúc nhớ lại khi nàng mới vào thành, gã thiếu niên có khuôn mặt tò mò nhìn ngắm nàng chính là người đang đứng trước mặt, nàng đối với Sở Mặc, vốn chả có chút ấn tượng nào, những người chằm chằm nhìn nàng như vậy nhiều vô kể.

    Thái Điệp Tiên Tử sớm đã quen với việc không thèm bận tâm tới những ánh mắtđó.

    Tuy nhiên hôm nay thấy Hổ Liệt đích thân dẫn hắn qua đây, hơn nữa lại bắt gặp ánh mắt Sở Mặc nhìn thiếu nữ Tinh Linh Tộc, trong lòng Sở Mặc chợt nảy sinh hứng thú với thiếu niên này.

    Cho nên, vị công chúa Điệp Tộc khuôn mặt lạnh như băng này, thật hiếm thấy cũng khẽ gật đầu với Sở Mặc:

    - Tiểu nữ Thái Điệp.

    Sở Mặc thấy hai vị thiếu nữ xinh đẹp như tiên chủ động thể hiện nhã ý với mình thì cũng cảm thấy ấm lòng, cho dù người ta giả bộ, hay thậttâm thật ý, đều không quan trọng.

    Điều quan trọng là, ở Huyễn Thần Thành này, bất kỳ ai cũng có thể liếc mắt đã nhận ra cảnh giới của Sở Mặc không ra làm sao cả.

    -----o0o-----

    Chương 454 : Ta là vị hôn thê của chàng. (1)

    Chương 454 : Ta là vị hôn thê của chàng. (1)

    Cho dù là hắn đi cùng Hổ Liệt, cũng chả có ai có hứng thú mà nhìn hắn một cái.

    Cáo mượn oai hùm, ở nơi này căn bản không thể thực hiện được.

    - Gặp qua hai vị tiên tử.

    Sở Mặc ôm hai tay chào hỏi hai nữ tử.Hổ Liệt chủ động kéo một cái ghế cho Sở Mặc, nói:

    - Ngồi đi huynh đệ, không cần phải câu nệ, đều là người nhà cả.

    Thượng Quan Nam không nhịn được liếc mắt nhìn, hắn giận sôi bụng, một việc vốn dĩ là chuyện vui, bỗng chốc bị mất hứng.

    Sau khi hai người ngồi xuống, Thượng Quan Nam xoa xoa cánh mũi gọi tiểu nhị lấy thêm hai bộ chén bát, rồi gọi thêm mấy món ăn.

    Lúc này, Hổ Liệt mới giả bộ lơ đãng nhìn về phía Kỳ Tiêu Vũ, hiếu kỳ hỏi:

    - Thái Điệp và Vân Mộng, ta đều quen cả, vị cô nương này làngười như thế nào?

    "Là người thế nào cái đầu nhà ngươi!"

    Thượng Quan Nam vừa nâng chén rượu lên, rất kích động muốn hất hết chỗ rượu trong chén vào mặt Hổ Liệt, có đánh chết Thượng Quan Nam cũng không tin, việc người đứng đầu trong bảng Huyết Mạch Tối Cường trên bản tin đang sôi sùng sục như vậy, lão hổ khốn kiếp này lại không biết.

    Tuy nhiên hắn vẫn kìm chế nói:

    - Vị này, là vị khách quý mà gia tộc Thượng Quan ta mới mời về,Kỳ Tiêu Vũ tiểu thư

    Đôi mắt xinh đẹp của Kỳ Tiêu Vũ chợt lóe lên, dứt khoát trả lời:

    - Hiện tại thì vẫn chưa phải.

    -

    Thượng Quan Nam đột nhiên cảm thấy hôm nay hắn ra ngoài mà không xem Hoàng lịch, không những gặp phải hai tên sâu bọ khốn kiếp, mà đến cả thiếu nữ Tinh Linh Tộc này cũng không biết trước sau!

    Cho dù nàng có là số 1 trong bảng Huyết Mạch Tối Cường của Nhân Tầng, cho dù Huyết mạch cường độ có đạt tới Lam sắc, nhưng cảnh giớicủa nàng có chống trời lên cũng chỉ là một Nguyên Anh, cũng giống với tên Sở Mặc nhỏ yếu kia vậy, nàng có tư cách gì mà sĩ diện trước mặt ta?

    Chiêu dụ nàng, đương nhiên là vì coi trọng tư chất của nàng, nhưng nếu nàng vẫn không sáng mắt ra

    Thượng Quan Nam chợt cảm thấy mình tức tới nỗi hồ đồ rồi, ngày thượng Thượng Quan công tử hắn thật chả dễ gì bị kích động như vậy, hắn ép mình phải bình tĩnh.

    Một tu sĩ Lam sắc huyết mạch cường độ, cho dù không hiểu biết, hắn cũng phải chiêu dụ, ít ra cũng không để kẻ khác phỗng tay trên được!Hổ Liệt tỏ ra vẻ "kinh ngạc", hắn nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

    - Nàng chính là nữ tử đứng thứ nhất trong bảng Huyết Mạch Tối Cường?

    Quả không hổ danh thiên chi kiêu nữ, thật trùng hợp, có thể gặp nàng ở đây, mừng quá!

    Vân Mộng Tiên Tử và Thái Điệp Tiên Tử đứng bên, vẻ mặt kỳ là, đều mỉm cười, nhưng lại không tiện cười trước mặt Thượng Quan Nam.

    Ấn tượng về Hổ Liệt trong mắt họ trước giờ là kiểu tính tình nóng nảy cương liệt, trước đây không tiếp xúc nhiều, hôm nay mới phát hiện, hóa ra mồm miệng của gã này thật lợi hại!Kỳ Tiêu Vũ mặc dù lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng dẫu sao người ta cũng đang khen ngợi mình, nàng đành rụt rè gật đầu:

    - Hổ Liệt công tử quá khen rồi, Tiêu Vũ chẳng qua cũng dựa vào Huyết mạch cường độ mạnh một chút, không dám nhận lời khen ngợi của Hổ Liệt công tử.

    - Không không không, nàng xứng đáng mà, đương nhiên nàng rất xứng đáng!

    Hổ Liệt sảng khoái cười lớn:

    - Nàng có hứng thú trở thành khách chiêu mộ của Hổ Tộc không?

    - Ưm?Ánh mắt Thượng Quan Nam chợt sắc lạnh, thoắt nhìn qua Hổ Liệt:

    - Hổ Liệt huynh Huynh làm vậy vậy là thọc gậy bánh xe trên đầu ta đấy!

    - Sao lại là thọc gậy bánh xe chứ?

    Hổ Liệt ngạc nhiên nhìn Thượng Quan Nam, nói:

    - Nàng ấy hiện tại có phải người của gia tộc Thượng Quan các người không?

    Khuôn mặt anh tuấn của Thượng Quan Nam giận đến tái xanh, nghiến răng nói:

    - Vẫn chưa phải.

    - Thế nàng ấy có quan hệ gì với Thượng Quan gia?

    Hổ Liệt lại hỏi.

    - Cũng không có, nhưng mà

    Vẻ mặt Thượng Quan Nam càng trở nên khó coi.

    - Vậy thì không có gì mà nhưng nhị hết

    Hổ Liệt nhún vai nói:

    - Mọi người đều dựa vào bản lĩnh của mình, cạnh tranh công bằng, Kỳ tiểu thư muốn gia nhập vào gia tộc nào là tự do của nàng ấy.

    Hổ Liệt nói tiếp, liếc mắt nhìn Vân Mộng Tiên Tử và Thái Điệp Tiên Tử:

    - Nhị vị Tiên Tử, các nàng thấy những điều ta nói cũng có lý chứ?Thái Điệp và Vận Mộng hai người mặc dù không hòa thuận, nhưng lúc này cũng bất đắc dĩ nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ: "Tên tiểu tử này e rằng không phải là tới thọc gậy bánh xe, hắn căn bản đến để gây rối mà!"

    Thượng Quan Nam giận giữ nhưng vẫn cười:

    - Dựa vào bản lĩnh?

    Cạnh tranh công bằng?

    Tốt thôi!

    Hổ Liệt, ta ở đây, để xem ngươi dùng bản lĩnh gì để cướp người từ bên ta!

    Thượng Quan Nam mặc dù hành sự mềm mỏng, cần nhắc khá nhiều, nhưng câu nói này cất lên lại rất khí phách.Hậu thuẫn và thế lực sau lưng hai người đều bày ra ở đây cả, những người trên bảng, ngoại trừ những kẻ nặc danh ra, còn lại những tin tức về thân phận đều không phải là bí mật, phần thảo luận giao lưu trên bản tin có rất nhiều, tùy tiện lật ra đã thấy cả đống.

    Cho nên, Thượng Quan Nam tự tin vị thiếu nữ Tinh Linh Tộc, chỉ cần không mắc chứng thất tâm phong, chắc chắn sẽ không lựa chọn người khác.

    Hôm nay sở dĩ hắn gọi cả Thái Điệp Tiên Tử và Vân Mộng Tiên Tử theo, chẳng qua cũng là muốn để hai vị nữ tử này làm chứng, nói với mọi người, Thượng Quan Nam hắn ta không có dở thủ đoạn, cướp đingười đứng số 1 mới trong bảng Huyết Mạch Tối Cường, mà là đối phương cam tâm tình nguyện theo!

    Thượng Quan Nam hành sự, trước giờ đều rất coi trọng trình tự phép tắc, những việc làm vấy bẩn danh dự, hắn tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào.

    Ai ngờ lại gặp phải tên lưu manh Hổ Liệt, hành sự không theo quy tắc trình tự nào.

    Đúng vậy.

    Hổ Liệt không làm việc theo phép tắc, cũng không hiểu quy củ.Hổ Liệt cười ha hả, nắm tay cúi chào Kỳ Tiêu Vũ:

    - Vậy Kỳ tiểu thư, thế nào?

    Nàng có muốn cân nhắc một chút về Hổ Tộc của ta?

    Kỳ Tiêu Vũ hơi do dự, nhìn Hổ Liệt, chậm rãi trả lời:

    - Những điều kiện trước đó ta từng nói Hổ công tử có biết không?

    Hổ Liệt không chút chần chừ, gật đầu, vẻ mặt thản nhiên nói:

    - Huyết mạch cường độ của ta là Lam sắc, không có năng lực chiêu dụ ta, tốt nhất không nên thử sức, lãng phí thời gian đôi bên.

    - Ta có một cường địch là Đế Chủ Cảnh Giới, không muốn đốiđịch với Đế Chủ, cũng đừng lãng phí thời gian.

    - Ta có một chủng tộc cần thế lực hùng mạnh đi bảo vệ, không đảm bảo được điểm này, cũng có thể rời đi.

    Hổ Liệt liền nói lại những điều mà Kỳ Tiêu Vũ nói sau khi kiểm tra xong Huyết mạch cường độ.

    Thuật lại không thiếu một chữ, khiến cho Thượng Quan Nam đứng bên giận tới phát điên.

    -----o0o-----

    Chương 455 : Ta là vị hôn thê của chàng. (2)

    Chương 455 : Ta là vị hôn thê của chàng. (2)

    Còn nói cái gì mà tới uống rượu, còn nói không biết người này là ai, Hổ Liệt nhà ngươi có dám vô liêm sỉ hơn chút nữa không?Đáp án đương nhiên là dám.

    Hổ Liệt nhìn Kỳ Tiêu Vũ, vẻ chân thành nói:

    - Thứ nhất, Hổ Tộc ta cũng có Đế Chủ ngồi trấn áp, đương nhiên có tư cách chiêu dụ Lam sắc cường độ như Kỳ tiểu thư.

    - Thứ hai, một cường địch là Đế Chủ Cảnh giới, mặc dù có chút nhức đầu, nhưng nói thật, cũng không nhiều Đế Chủ có khả năng đụng chạm tới Hổ Tộc.

    - Thứ ba, chủng tộc của nàng, nếu tất cả đều đạt tới Phi Thăng Cảnh Giới, chỉ cần tới được Thiên Giới, Hổ Tộc có thể chia cho mộtphần đất của gia tộc, chỉ chuyên dành cho các nàng!

    Thượng Quan Nam lạnh lùng nhìn Hổ Liệt:

    - Ngươi có thể quyết định sao?

    Hổ Liệt đắc ý cười:

    - Ta là thiếu chủ của Hổ Tộc!

    Thượng Quan Nam lập tức lặng thinh, hít sâu một hơi, đè nén ý định muốn sống chết với Sở Mặc, nếu không phải vì không được đấu võ trong Huyễn Thần Thành, hắn thật muốn một đao chém tên khốn kiếp này.Kỳ Tiêu Vũ không ngờ Hổ Liệt lại hào phóng ưng thuận nhanh như vậy, tuy nhiên nàng vẫn nói:

    - Chủng tộc của ta ở Linh Giới, không đi được nơi nào khác.

    Hổ Liệt gãi gãi đầu:

    - Vậy phải làm sao?

    Trong lòng Thượng Quan Nam rốt cuộc cũng có chút thoải mái, cười nhạt:

    - Vừa rồi chả phải vẫn ra vẻ giỏi giang sao?

    Hiện tại sao lại không biết làm thế nào rồi?Thượng Quan Nam nói, quay đầu nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

    - Những điều kiện đó của nàng, ta đều có thể thực hiện, chủng tộc của nàng không có cách rời đi, vậy gia tộc Thượng Quan ta sẽ phái người đi bảo vệ!

    - Ngươi có thể đánh xuyên qua thành lũy để đưa người đi?

    Ngươi có thể tự quyết?

    Lúc này tới lượt Hổ Liệt chất vấn.

    Thượng Quan Nam lạnh lùng cười:

    - Hổ Tộc các người không làm được, không có nghĩa gia tộc Thượng Quan cũng không làm được!Hổ Liệt lập tức cứng họng, mặc dù thấy chướng mắt vẻ tinh tướng đó, nhưng lại không thể không thừa nhận, để đưa một số cảnh giới Nguyên Anh vào Linh Giới, với Thượng Quan gia mà nói cũng thật sự có thể làm được.

    Đúng lúc này, Kỳ Tiêu Vũ đang ngồi bên không biết tại sao lại đột nhiên đứng phắt dậy, đôi mắt chằm chằm nhìn Sở Mặc, khuôn mặt thanh tú lạnh lùng, hai má ửng đỏ, trống ngực đập dồn dập vài cái mới từ từ nói:

    - Điều ngươi nói là thật chứ?

    Sở Mặc gật đầu:

    - Nàng nghĩ sao?

    Kỳ Tiêu Vũ lãnh đạm nhìn Sở Mặc, im lặng hồi lâu.

    Những người khác cũng đều sững sờ, trong lòng tự nhủ đây là tình huống gì?

    Bên này Hổ Liệt và Thượng Quan Nam vẫn đang tranh luận, bên đó sao lại xảy ra việc khác?

    Tình cảnh này bốn người khác vừa nhìn thì hiểu ngay, giữa Kỳ Tiêu Vũ và Sở Mặc chắc chắn đã dùng truyền âm để nói gì đó.Vấn đề là, một thiếu niên thực lực yếu đuối, cùng với người mới mạnh nhất bảng Huyết Mạch Tối Cường thì có thể nói chuyện gì?

    Đừng thấy hiện tại thiếu nữ Tinh Linh Tộc này cảnh giới không cao, nhưng mà tiền đồ vô lượng, hơn nữa khí phách khiến người lạ không dám tới gần của nàng, cho dù loại đại thiếu gia như Thượng Quan Nam đang ngồi bên, cũng chả kém cạnh gì Một thiếu nữ dung mạo tuyệt trần lại thông minh trác tuyệt, sao lại nảy sinh quan hệ gì đó với một thiếu niên như Sở Mặc chứ?

    Nhất là thái độ lúc này của Kỳ Tiêu Vũ, xem ra không phải là kiểu phẫn nộ, ngược lại là kiểu vừa xấu hổ vừa giận giữ?Hổ Liệt biết rõ việc giữa Kỳ Tiêu Vũ và Sở Mặc, hắn là người không cảm thấy kỳ lạ nhất trong 4 người.

    Nhưng hắn cũng hơi tò mò, rốt cuộc Sở Mặc đã nói gì với Kỳ Tiêu Vũ, mới khiến cho một cô nương lạnh lùng điềm đạm cũng phải có phản ứng mạnh mẽ như vậy?

    Thượng Quan Nam thì vừa ngạc nhiên vừa tức giận, một tên Hổ Liệt hắn còn chưa hiểu rõ, giờ lại nhảy đâu ra một gã Sở Mặc.

    Lúc này, Kỳ Tiêu Vũ đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Thượng Quan Nam, sau đó hơi nhún gối, đáp lễ, giọng trong trẻo nhưng lạnh nhạt trả lời:

    - Xin lỗi, Thượng Quan công tử thật tâm mời ta như vậy, nhưng tiểu nữ lại không thể đáp ứng- Tại sao?

    Thượng Quan Nam gần như mất kiểm soát.

    Hắn muốn chiêu dụ thiếu nữ Tinh Linh Tộc có Lam sắc huyết mạch này vào Thượng Quan gia, tuyệt đối không phải đơn giản chỉ là muốn tăng thêm một cường giả trong tương lai cho nhà Thượng Quan.

    Từ lần đầu tiên gặp Kỳ Tiêu Vũ, hắn đã phải lòng thiếu nữ Tinh Linh Tộc tuyệt sắc này.

    Nhưng hắn tự kiềm chế thân phận, không dám mất phong độ, muốn từ từ, chút một làm lay động thiếu nữ xinh đẹp ấy.Nhưng hiện tại là chuyện gì đây?

    Chuyện vốn đã làm được tám phần, sao đột nhiên lại xoay ngược tình thế?

    Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, khuôn mặt dù có chút miễn cưỡng, nhưng vẫn nhẹ nhàng nói:

    - Ta là vị hôn thê của chàng ấy!

    Lúc này, không chỉ Thái Điệp và Vân Mộng, đến cả Hổ Liệt đều bị kinh ngạc.

    Quả thật, cho dù Sở Mặc và phân thân của Kỳ Tiêu Vũ từng yêu nhau ở Nhân Giới, nhưng phân thân đó đã bị sụp đổ rồi mà!

    Lẽ nào bản thể của Kỳ Tiêu Vũ nhận được tin tức gì của phân thân đó?

    Không thể nào!Cho dù Kỳ Tiêu Vũ lúc này đang là tu sĩ của Nguyên Anh Cảnh Giới, cũng không có năng lực đó.

    Hổ Liệt hiểu rất rõ điều này.

    Cho nên, hắn vô cùng ngạc nhiên về biểu hiện lúc này của Kỳ Tiêu Vũ.

    Hắn nhìn ra, chính Kỳ Tiêu Vũ cũng rất ngượng nghịu.

    Thượng Quan Nam thì hoàn toàn không thể chấp nhận, tin này với hắn mà nói, chưa phải là tiếng sét giữa trời xanh, hắn phải lòng thiếu nữTinh Linh Tộc, nhưng vẫn chưa tới mức si mê.

    Nhưng tận tai nghe thiếu nữ mình mến mộ nói nàng là vị hôn thê của người khác, sự đả kích này, vẫn khiến cho Thượng Quan Nam có cảm giác mất mát lớn.

    Theo đó là sự phẫn nộ cuộn lên như nước thủy triều!

    - Nữ tử Tinh Linh Tộc chả phải không thể thông hôn với ngoại tộc?

    Thái Điệp Tiên Tử đứng bên khẽ nói một câu.

    Những người có mặt đều hơi sững sờ, sau đó tất cả đều dồn ánh mắt vào Kỳ Tiêu Vũ.Thượng Quan Nam cũng phản ứng lại, đúng vậy, nữ tử Tinh Linh Tộc không thể thông hôn với ngoại tộc!

    Một khi phát sinh việc này, chắc chắn sẽ bị trục xuất khỏi Tinh Linh Tộc, cho dù nàng có là công chúa của Tinh Linh Tộc cũng tuyệt đối không được.

    Nữ tử của Tinh Linh Tộc đều là người của Tinh Linh chi Thần!

    Đây là luật thép!

    Phàm là những người hiểu về Tinh Linh Tộc đều biết điều này.Kỳ Tiêu Vũ yên lặng, lạnh lùng trả lời:

    - Thay đổi rồi.

    - Đổi đổi gì?

    Thái Điệp Tiên Tử tròn mắt nghẹn lời, nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

    Mấy người ở đó, tất cả đều ngẩn người nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

    Còn về Thượng Quan Nam, đã hoàn toàn giận sôi máu lên.

    - Đúng vậy, đây là việc của Tinh Linh Tộc.

    -----o0o-----

    Chương 456 : Ngươi sợ sao?

    Chương 456 : Ngươi sợ sao?

    Kỳ Tiêu Vũ nói, rồi lại hành lễ với Thượng Quan Nam lần nữa:

    - Xin lỗi, Thượng Quan công tử, thành ý của người, ta xin nhận, nhưng rất tiếc

    Nói xong, Kỳ Tiêu Vũ bước tới phía Sở Mặc:

    - Chúng ta đi thôi!

    Sở Mặc gật đầu:

    - Được!

    - Đứng lại!

    Sắc mặt Thượng Quan Nam từ tái xanh thành tím đen, khuôn mặt anh tuấn lập tức cau có:

    - Hôm nay không nói rõ ràng, ai cũng đừng hòng bước ra khỏi phòng!

    - Khà khà, Thượng Quan huynh sao lại ngang ngược vậy

    Hổ Liệt tỏ ý khinh thường.

    - Hổ Liệt, ngươi câm miệng cho ta.

    Sự nhẫn nại của Thượng Quan Nam đã tới cực hạn, hắn lạnh lùng nhìn Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ đã đi tới bên hắn:

    - Trước khi bước vào phòng này, hai người hoàn toàn không quen biết.

    Cái gì mà vị hôn thê lừa ai chứ?

    Coi ta là trẻ ranh 3 tuổi sao?Sở Mắc liếc nhìn Thượng Quan Nam, thầm nghĩ trong lòng cũng có phần nào thông cảm với vị đại công tử này, hắn khẽ thở dài:

    - Thật có lỗi, Thượng Quan công tử, tại hạ hiểu được tâm tư của người, nhưng Kỳ Tiêu Vũ đích thị là vị hôn thê của ta.

    Dứt lời, Sở Mặc liền nắm lấy tay của Kỳ Tiêu Vũ.

    Cơ thể Kỳ Tiêu Vũ khẽ run lên giống như có chút kháng cự, nhưng cuối cùng vẫn không rút ra khỏi tay Sở Mặc, khuôn mặt thanh tú dần ửng đỏ.

    - Ngươi các ngươiThượng Quan Nam trước giờ chưa từng căm hận quy tắc không được đấu võ trong Huyễn Thần Thành như lúc này.

    Bất luận là ai, chỉ cần dám đánh nhau trong Huyễn Thần Thành, chắc chắn sẽ bị trục xuất khỏi Huyễn Thần Giới, vĩnh viên không có cơ hội thứ hai vào lại đây.

    Quy tắc này đã có quá nhiều người tự mình nghiệm chứng qua rồi, sự giáo huấn tàn khốc bày ra trước mắt, cho dù Thượng Quan Nam tự phụ đến đâu, cũng tuyệt đối không dám thách thức quy tắc này.

    Nếu không, thiếu niên này đã chết 800 lượt rồi!- Xin thứ lỗi, Thượng Quan công tử.

    Hổ Liệt mồm nói xin lỗi, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ đắc ý, cười đùa cợt nhả đứng dậy, sau đõ vươn vai một cái:

    - Đi nào đi nào

    Thái Điệp Tiên Tử và Vân Mộng Tiên Tử đứng lặng ở đó, gần như mất đi khả năng tư duy, đến lúc này họ vẫn chưa rõ cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?

    Không phải Hổ Liệt và Thượng Quan Nam đang tranh giành thiếu nữ Tinh Linh Tộc này sao?

    Sao lại thành ra như thế này?Hai người họ không hiểu, Thượng Quan Nam càng không hiểu được, nhưng hắn lúc này đích thị đang bị kích động, hai mắt long sòng sọc nhìn Sở Mặc:

    - Huyễn Thần Thành không thể động võ, nhất thời có thể bảo vệ ngươi, nhưng, không thể bảo vệ ngươi cả đời!

    Sở Mặc ngoảnh đầu nhìn Thượng Quan Nam, không nói lời nào, vẻ mặt điềm tĩnh.

    - Tiến vào Huyễn Thần Giới, lẽ nào ngươi vĩnh viễn trốn ở trong thành sao?

    Thượng Quan Nam lạnh lùng hỏi.Câu này cũng coi như lời uy hiếp mạnh mẽ.

    Sở Mặc mỉm cười:

    - Bên trong Huyễn Thần Thành quả thực rất tốt!

    - Được thôi, người không ra khỏi thành một bước, vậy ngươi không sợ những người thân, bằng hữu bên cạnh ngươi sao Tất cả những ai có quan hệ với ngươi, không cẩn thận xảy ra bất trắc mà chết thì sao?

    Thượng Quan Nam khẩu khí lạnh lùng, giọng nói đó giống như phát ra từ Vạn Niên Huyền Băng vậy:

    - Ngươi nên hiểu, ta muốn làm việc này không hề khó chút nào!- Ngươi đang uy hiếp ta?

    Sở Mặc bình tĩnh nhìn Thượng Quan Nam.

    Thượng Quan Nam lãnh đạm nói:

    - Vậy thì sao?

    - Vậy ngươi không có người nhà sao?

    Ngươi cũng không có thân nhân?

    Ngươi không có bằng hữu?

    Ánh mắt Sở Mặc chợt đỏ sọc lên, nhìn Thượng Quan Nam:

    - Vốn dĩ ta cũng có chút đồng cảm với ngươi, cảm thấy có lỗi với ngươi.

    Dẫu sao ngươi cũng tạm thời chưa làm sai điều gì, nhưng lúc nàyđây, Thượng Quan Nam, thân nhân và bằng hữu của ta nếu mất đi một cọng lông, người nhà của ngươi cũng đừng hòng chạy thoát.

    Uy hiếp, ai không biết làm vậy?

    Có ai mà bỗng nhiên nhảy ra từ đá?

    Ai mà không có họ hàng hang hốc?

    - Ha ha ha

    Thượng Quan Nam bất chợt cười lớn, nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi có biết ngươi đang nói gì không?

    Ngươi có biết đang nói chuyện với ai không?

    Cái thứ nhỏ bé như con kiến nhà ngươi cũng dám lớn tiếng không biết nhục mà uy hiếp gia tộc Thượng Quan?

    Đồ nhãi ranh không phải đang chế giễu ngươi, chỉ cần đến ngoài thành, ThượngQuan gia tùy ý cho một người đứng đó để ngươi đánh Thì dù ngươi muốn tránh cũng chẳng tránh được!

    Hổ Liệt thản nhiên nói:

    - Ta có thể!

    Thượng Quan Nam mặt biến sắc, lạnh lùng nói:

    - Hổ Liệt, ngươi nhất định phải dính vào vũng lầy này sao?

    Hổ Liệt khinh khỉnh cười:

    - Đó là huynh đệ của ta!Sở Mặc nhìn Hổ Liệt, nếu nói không cảm động thì đó là giả, nhưng cũng có chút lo lắng.

    Hiện tại hắn đang ở Thiên Giới, cho dù Thượng Quan Nam là Đế Chủ cũng không có bản lĩnh chạy tới Nhân Giới để truy sát hắn.

    Nhưng Hổ Liệt thì khác, Hổ Tộc sau lưng hắn đều ở Thiên Giới!

    Nếu thực sự đối đầu với gia tộc Thượng Quan, Hổ Tộc chắc chắn là phe yếu thế hơn.

    Thượng Quan Nam gật đầu:

    - Tốt, rất tốt, Hổ Liệt, hãy nhớ kỹ lời ngươi nói hôm nay!

    Dứt lời, hắn lại nhìn Sở Mặc:

    - Sở Mặc đúng chứ?

    Ta sẽ ghi nhớ ngươi!

    Rất nhanh thôi ngươi có thể nổi danh thiên hạ rồi!

    Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Là nổi danh ở phần nhiệm vụ của bản tin đúng chứ!

    - Ngươi biết vậy là tốt!

    Thượng Quan Nam cười nhạt!- Ngươi nhất định phải làm vậy sao?

    Sở Mặc hơi nhíu mắt nhìn Thượng Quan Nam:

    - Vì một con kiến nhỏ bé như ta trong mắt ngươi, vì một người Lam sắc huyết mạch cường độ, ngươi thấy có đáng không?

    - Ngươi sợ sao?

    Thượng Quan Nam tỏ vẻ cười nhạo.

    - Không, ta chỉ muốn khẳng định lại.

    Sở Mặc bình tĩnh nhìn Thượng Quan Nam:

    - Nếu nhà ngươi nghiêm túc, vậy thì chúng ta thử chơi một trò, nhưng trò này không chết không dừng lại được.

    Tất cả hậu quả, Thượng Quan Nam nhà ngươi tốt nhất nên có tâm lý chuẩn bị!

    Đừng giữa đường không chơi được tiếp, lại tới cầu xin, đến lúc đó, thể diện của ngươi không những bị ảnh hưởng, ta cũng chưa chắc chấp nhận!

    Vân Mông Tiên Tử và Thái Điệp Tiên Tử đứng bên chết lặng người, hôm nay bọn họ vốn dĩ đã không cam tâm tình ngueyẹt tới đây, họ đều rõ mình chỉ là người khách ngồi ké là kẻ làm chứng!Nhưng vì nể mặt Thượng Quan Nam, họ thật sự không dám cự tuyệt.

    Mặc dù Thượng Quan Nam chỉ đứng thứ 3 trên bảng Chiến Lực Tối Cường, nhưng Kim Ô Đại Đế đứng đầu và Vương Chân đứng thứ 2, sớm đã không còn ở Nhân Tầng, cho nên, bây giờ Thượng Quan Nam cũng được coi như là cường giả mạnh nhất bảng Chiến Lực của Nhân Tầng!

    Một mình hắn ta đã để người ta nể mặt vài phần rồi.

    Chứ đừng nói là hậu thuẫn sau lưng hắn, còn có những nhân vật tầm cỡ của Thượng Quan gia.Cho nên Vân Mộng và Thái Điệp đều miễn cưỡng tới đây, nhưng bọn họ làm thế nào cũng không tưởng tượng nổi, hôm nay lại có thể chứng kiến một màn kịch náo nhiệt hấp dẫn tới vậy, quả thực là không phí chuyến đi.

    -----o0o-----

    Chương 457 : Cứng đầu chống đối

    Chương 457 : Cứng đầu chống đối

    Thượng Quan Nam giống như đang nhìn vào một tên ngu ngốc Sở Mặc:

    - Không chết không dừng lại?

    Không chơi nổi?

    Cầu xin?

    Không chấp nhận?

    Ngươi có chắc Có phải ngươi đang nói đùa với ta không?

    Lúc này, đến cả người đang đứng bên Sở Mặc là Kỳ Tiêu Vũ đều không kìm được mà nhíu đôi mày thanh tú lại, bởi vì nàng mà cục diệnmới thành ra thế này, đây là cảnh tượng mà nàng hoàn toàn không muốn thấy.

    Những điểm đáng ngờ trên thân Sở Mặc quá nhiều, nàng vẫn chưa tìm hiểu rõ hết, cho nên lúc này, nàng cũng không biết nói gì cho phù hợp.

    Nhưng sâu tận trong tim, nàng cảm thấy Sở Mặc làm như vậy thật không thỏa đáng.

    Động chạm tới một đại nhân vật như Thượng Quan Nam, quả thực là hành vi của kẻ ngu ngốc.Cả Tinh Linh Tộc, đối mặt với Đỉnh Cao Đế Chủ, lúc nào cũng có nguy cơ bị diệt tộc.

    Thế mà người này giỏi thật, hắn lại dám đắc tội với gia tộc có tới mấy vị Đế Chủ ngồi trấn giữ.

    Hành động tự tìm đường chết ấy, không phải là ngu ngốc thì là gì?

    Sở Mặc nhìn Thượng Quan Nam:

    - Không phải chuyện đùa.

    Thượng Quan Nam nhà ngươi nói ra điều gì ta bèn tiếp nhận.

    Mộng Vân Tiên Tử đứng đó ánh mắt long lanh, tràn đầy hứng thú nhìn Sở Mặc.Thượng Quan Nam khinh thường quay mặt đi, gật đầu:

    - Được thôi, là do ngươi nói, như vậy đi, không chết thì không ngừng lại Hừ!

    Đến cuối cùng, Thượng Quan Nam đến hứng thú nhìn Sở Mặc cũng chẳng có.

    Một con kiến, ỷ vào việc trong Huyễn Thần Thành không được giết người, ỷ vào thân phận bí mật thì ở đây làm càn.

    Vậy thì thoải mái đi, hắn thực sự nghĩ nhà Thượng Quan đều ăn chay hết chắc đợi tới ngày tìm ra chỗ ngươi ẩn thân, ta sẽ giết sạch người nhà bằng hữu của ngươi, tới lúc đó ngươi còn dám khăng khăng chắc nịch thế kia không?Một bữa cơm, không vui vẻ mà tàn cuộc.

    Thái Điệp và Vân Mộng hai nữ nhân mặc dù không tới mức đem việc xảy ra ở đây truyền ra ngoài, nhưng thời khắc mà Sở Mặc kéo tay Kỳ Tiêu Vũ bước ra ngoài tửu lầu, vô số người đều chết lặng người.

    Đồng thời, trên phần giao lưu của bản tin giống như là phát điên lên vậy, xuất hiện đủ các loại tin tức.

    " Thượng Quan Nam chiêu dụ đệ nhất bảng xếp hạng Huyết Mạch Tối Cường thất bại.

    Hư thực chuyện xuất hiện nam nhân là người trong mộng của Kỳ Tiêu Vũ."

    " Người trong mộng của Kỳ Tiêu Vũ nắm tay nàng rời khỏi tửu lầu, Thượng Quan Nam dường như chiêu dụ thất bại, Hổ Liệt đứng bên người nam tử thần bí, vừa nói vừa cười"

    "Một thiếu niên cảm giác không phải rất hùng mạnh, ngang nhiên kéo tay Kỳ Tiêu Vũ"

    "Thượng Quan công tử thất bại"

    Ở khu vực thảo luận của bản tin, nói gì cũng có, dù sao ở đây, mọi người đều khoác áo lên, coi ai sợ ai?Sau khi Sở Mặc dắt theo Kỳ Tiêu Vũ cùng Hổ Liệt rời đi, Vân Mộng và Thái Điệp hai người cũng cáo từ rút lui, họ đều nhận ra Thượng Quan Nam lúc này đã tới giới hạn bùng phát, nên không muốn chòng ghẹo tha đúng lúc này.

    Hai nữ nhân vừa đóng cửa phòng, bên trong liền vang lên tiếng lật đổ bàn ghế.

    Hai nàng đưa mắt nhìn nhau, đôi bên đều có nhiều lời muốn nói với đối phương, nhưng do quan hệ đôi bên quá tồi tệ nên không muốn giao lưu với đối phương.Nhưng việc xảy ra hôm nay, quả thực khiến người ta có quá nhiều cảm xúc, không chia sẻ một chút thì hai người họ chỉ sợ bị kìm nén đến chết mất.

    Đường đường là người mạnh nhất Nhân Tầng, lại bị một thiếu niên yếu hơn cứng đầu chống đối lại, cướp đi Huyết mạch đệ nhất nhân từ trong tay hắn, lại còn không chút tỏ ra yếu thế mà đối đầu trực diện.

    Dũng khí ấy, họ thực sự cũng khó mà có được.

    Nhìn thiếu niên kia, thật sự không giống loại không biết thì không sợ sệt.

    - Tới chỗ ta ngồi một lúc đi?

    Vân Mông Tiên Tử lên tiếng phá vỡ không khí căng thẳng.

    Thái Điệp Tiên Tử do dự một hồi, gật đầu:

    - Vậy thì ngồi một lúc.

    ..

    Đám 3 người Sở Mặc trên đường không nói một lời, về tới tửu lầu của Hổ Tộc.

    Hổ Liệt cùng Sở Mặc tiến vào phòng, đóng cửa, lập ra trận pháp,đảm bảo người ngoài không nghe được những gì họ bàn bạc.

    Sau đó ngay lập tức, Hổ Liệt cau mày nhìn Sở Mặc:

    - Đệ điên rồi sao?

    Đệ có biết đối đầu với Thượng Quan gia có nghĩa là gì không?

    Kỳ Tiêu Vũ nháy mắt vài cái, cũng nhìn sang Sở Mặc, đương nhiên nàng cũng muốn biết, Sở Mặc rốt cuộc tính toán điều gì?

    - Xin lỗi, ca ca, việc này liên lụy tới huynh rồi.

    Sở Mặc áy náy nhìn Hổ Liệt:

    - Vốn là việc của riêng đệ- Chết tiệt, đệ là huynh đệ kết bái của ta, việc của đệ cũng là của ta, gì mà liên lụy không liên lụy?

    Hổ Liệt liền mắng Sở Mặc, sau đó mới nói:

    - Ta thấy đệ cũng không phải loại thiếu niên ngông cuồng đầu óc không tỉnh táo, sự tự tin của đệ từ đâu mà có?

    Không lẽ vì đệ là người của Nhân Giới, cho nên người Thiên Giới không tìm được đệ?

    Đệ không cân nhắc kỹ Đệ có thể suốt đời chui rúc ở Nhân Giới đó không?

    Cả đời không ra ngoài?

    Thân thể Kỳ Tiêu Vũ khẽ run lên, ánh mắt kinh ngạc nhìn Sở Mặc, đồng thời cũng tràn đầy vẻ mâu thuẫn phức tạp.Không ngờ hắn lại đến từ Nhân Giới!

    Đến từ thế giới mà phân thân của nàng bị tan vỡ!

    Không lẽ thật sự là hắn?

    Sao lại có thể?

    Tu sĩ của Nhân Giới Không, họ cơ bản không được coi là tu sĩ, kẻ mạnh nhất cũng không qua được Tiên Thiên Cảnh giới, sao họ lại có thể xuất hiện ở Huyễn Thần Giới này chứ?Cho dù là ta cũng chỉ vừa mới thức tỉnh được huyết mạch không bao lâu, hắn sao có thể?

    Trong lòng Kỳ Tiêu Vũ như cuồn cuộn những đợt sóng dâng trào.

    Sở Mặc lại thản nhiên cười hì:

    - Nhân Giới Đệ sớm hay muộn cũng sẽ rời khỏi đó.

    - Thế sao đệ

    Hổ Liệt nhìn Sở Mặc không biết nói gì.

    - Yên tâm đi, việc này trong lòng đệ đã có sự chuẩn bị, trừ phiThượng Quan gia ở Thiên Giới có thể một tay che trời, nếu không thì hắn cũng không làm gì được đệ.

    - Thượng Quan gia ở Thiên Giới, đương nhiên không thể một tay che trời, nhưng để đối phó với đệ chắc chắn không cần tốn nhiều sức!

    Tùy ý phái một tên nô bộc tới đều có thể diệt cả nhà đệ!

    Hổ Liệt không khách sao nói, đối với huynh đệ của mình không cần khách sáo làm gì.

    - Đệ biết.

    Sở Mặc ngẩng đầu nhìn Hổ Liệt:

    - Không phải để cũng có thần khí sao?- Đệ

    Hổ Liệt thấy mình như sắp bị chọc tức điên lên rồi, hắn nhìn Sở Mặc như một tên ngốc:

    - Đệ tưởng thần khí là vạn năng sao?

    Đệ có thể khống chế được sao?

    Đệ Đệ quả thực muốn tức chết ta mà.

    Dứt lời, hắn thở phì phì nói:

    - Ta biết, giữa đệ và vị Kỳ tiểu thư này chắc chắn đã nói chuyện gì đó, thôi bỏ đi, các người nói chuyện các người trước, giờ ta phải đi khỏi Huyễn Thần Giới, trở về gia tộc để báo việc này, bất luận thế nào, cho dù phải trả giá ra sao cũng phải bảo vệ được tên ngốc khốn kiếp như đệ

    -----o0o-----

    Chương 458 : Đó là phân thân, không phải ta

    Chương 458 : Đó là phân thân, không phải ta

    .Sở Liệt không ngờ Hổ Liệt lại làm như vậy, trong lòng cảm động, ngăn cản Hổ Liệt nói:

    - Ca ca, không cần làm vậy, hãy tin đệ, cho đệ một ít thời gian, dù gì lúc này hắn cũng không làm khó được đệ.

    Hãy cho đệ chút thời gian chứng minh bản thân, được chứ?

    - Thật sao?

    Hổ Liệt hoài nghi nhìn Sở Mặc.

    - Thật chứ!

    Sở Mặc khẳng định chắc nịch nhìn Hổ Liệt.

    - Vậy thì tốt, tóm lại chỉ cần đệ không xuất thành.

    Tạm thời hắn cũng không làm gì được đệ, ta bên này sẽ xem xét tình hình, có thể nghĩ ra cách gì, hóa giải những ân oán này!

    Hổ Liệt thở dài một tiếng, quay người bước ra cửa.

    Đến bản thân hắn còn không tin có thể hóa giải được việc này.

    Thượng Quan Nam là ai cơ chứ?

    Đó chính là một trong những thiênkiêu hiện nay của gia tộc Thượng Quan, mặc dù chưa phải là thiên kiêu cực đỉnh, nhưng ở Nhân Tầng của Huyễn Thần Giới lại hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất.

    Đường đường là đệ nhất ở Nhân Tầng, công tử nhà Thượng Quan lại bị một kẻ thấp hèn coi thường, đánh thẳng vào mặt, uy hiếp người ta vài câu, lại bị đáp trả lại đủ số...

    Có thể nói, hôm nay Thượng Quan Nam mất mắt sạch sẽ.

    Cho dù Hổ Liệt muốn xoay chuyển cục diện cũng có cảm giác bất lực hồi thiên.

    Việc này, cho dù hắn có dính vào cũng cảm thấy nhức đầu, nhưng thấy bộ dạng Sở Mặc, dường như hoàn toàn không lo lắng bị ThượngQuan Nam trả thù, trong lòng Hổ Liệt thầm nghĩ cũng thấy có chút phức tạp.

    Một mặt hắn rất khâm phục tính cách đó của Sở Mặc, dám cứng đầu đối chọi lại với đại nhân vật trẻ tuổi như Thượng Quan Nam, thẳng tay cướp người từ đối phương... lại thành công nữa chứ; Mặt khác, hắn cũng băn khoăn, mình kết bái cùng gã gây đại họa này rốt cuộc là đúng hay sai.

    Nếu như là tên tiểu tử Thanh Phong, gặp phải chuyện này, hắn sẽ làm thế nào?

    Hổ Liệt thầm nghĩ, nếu là Thanh Phong, e rằng sớm đã gột bỏ sạch sẽ tất cả quan hệ với Sở Mặc rồi?

    Nhất định là vậy!Tên tiểu tử Thanh Phong, thoạt nhìn có vẻ khiêm nhường ôn nhu, thật ra thông minh giảo hoạt, là loại trước nay không chịu thua thiệt.

    - Ta làm vậy, rốt cuộc là đúng hay sai?

    Hổ Liệt bước ra ngoài, ngửa đầu nhìn lên bầu trời mờ mịt của Huyễn Thần Giới, thì thầm tự nhủ:

    - Bất luận đúng sai.

    Ít ra Hổ Liệt ta... không thẹn với bằng hữu, không thẹn với lòng mình!

    Trong phòng chỉ còn hai người Kỳ Tiêu Vũ và Sở Mặc.

    Kỳ lạ ở chỗ Hổ Liệt đi được một lúc lâu, hai người vẫn không có ý định mở miệng nói lời nào.

    Sở Mặc đang nghĩ làm thế nào để nói với Kỳ Tiêu Vũ;Kỳ Tiêu Vũthì hoàn toàn không biết nên nói gì.

    Rất lâu sau, hai người đồng thời ngẩng đầu lên nói:

    - Nói gì đi...

    Sau đó, hai người đều lặng thinh, rồi lại đồng thanh nói:

    - Chàng/Nàng nói trước đi!

    Đến cả người lạnh lùng cao ngạo như Kỳ Tiêu Vũ, trên khuôn mặt trắng trong như ngọc ấy, cũng phải đỏ ửng lên, nàng không biết tại sao hai người lại ăn ý như vậy.

    Tuy nhiên, cuối cùng vẫn là nàng nói trước.

    - Rốt cuộc chàng là ai?

    Chàng... sao chàng lại biết?

    Kỳ Tiêu Vũ hỏi không đầu không đuôi.

    Nhưng Sở Mặc hiểu nàng đang nói gì, bởi vì vừa nãy khi hắn kéo tayKỳ Tiêu Vũ đi, chỉ dùng truyền âm nói đúng một câu, chứ không phải là hai người đã âm thâm trò truyện hồi lâu như Thượng Quan Nam tưởng tượng.

    Khi đó Sở Mặc nói:

    - Trên hông của nàng có một đóa hoa!

    Tinh Linh chi hoa!

    Chỉ có Hoàng tộc của Tinh Linh Tộc mới có tư cách xăm đóa hoa ở vị trí đó, đó cũng là đóa hoa đẹp nhất Sở mặc từng nhìn thấy.

    Mặc dù Sở Mặc không hiểu đóa hoa đó tượng trưng cho điều gì, nhưng đích thị hắn từng thấy qua.

    Khi Kỳ Tiêu Vũ ở Nhân Giới, mặc dù chưa từng làm rõ mối quan hệ với Sở Mặc, nhưng thực ra trong lòng hai người đều có nhau.Lại thêm lúc đó Kỳ Tiêu Vũ bị phong ấn ký ức, nàng không đặc biệt để tâm tới hình xăm xinh đẹp trên người.

    Nếu ký ức của nàng không bị phong ấn.

    Vậy thì cho dù nàng rất yêu thương Sở Mặc... nhưng trước khi gả cho Sở Mặc, nàng cũng sẽ không để Sở Mặc nhìn thấy đóa hoa đó.

    Cho nên, uy lực câu truyền âm đó của Sở Mặc, bản thân hắn cũng không cảm giác có gì đó, nhưng với Kỳ Tiêu Vũ mà nói lại như sét đánh ngang tại.

    Có thể duy trì bình tĩnh, không khiến Thượng Quan Nam nhận ra bất thường đã là giới hạn của Kỳ Tiêu Vũ rồi.

    Vừa rồi Hổ Liệt rời đi, thật ra Kỳ Tiêu Vũ đã muốn hỏi việc đó, nhưng không biết vì sao đối diện với chàng thiếu niên này, tim nàng lạiđập nhanh như vậy.

    Cảm giác này khiến Kỳ Tiêu Vũ không thích, cũng rất căm ghét.

    Tuy nhiên, vấn đề này, nếu như không thể hỏi rõ, vậy thì Kỳ Tiêu Vũ ăn ngủ không ngon.

    - Ta nói rồi, ta là vị hôn phu của nàng.

    Sở Mặc hì hì cười ngắm nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

    - Xin chàng hãy tự trọng, đừng ăn nói hàm hồ.

    Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng lườm Sở Mặc:

    - Nếu không, ta thà rằng ra tay ở đây với chàng, vĩnh viễn không bước vào Huyễn Thần Giới.

    - Đừng mà...

    Sở Mặc lập tức vội nói, trong lòng ta chịu trăm ngàn cay đắng,không dễ gì mới tìm được nàng, làm sao có thể để nàng biến mất ngay trước mắt ta?

    Nghĩ cũng đừng nghĩ!

    - Lúc đó nàng đã tạo ra một phân thân, tiến vào Nhân Giới, đi tìm một người, đúng không?

    Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ hỏi.

    - Sao chàng biết?

    Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng nhìn Sở Mặc, phân thân đó đúng là đã tới Nhân Giới để tìm người trong lời tiên đoán, nhưng sau đó đã xảy ra việc gì, ta thật sự không biết!

    Nhưng có một điểm, phân thân cho dù có bị phong ấn ký ức, cũng tuyệt đối không thể tiếp nhận bất kỳ chủng tộc nào ngoài Tinh Linh tộc!

    Điểm này thì Kỳ Tiêu Vũ dám chắc chắn!Cho nên Kỳ Tiêu Vũ đối với việc Sở Mặc nói hắn là vị hôn thê của nàng, hoàn toàn không tin.

    Ký ức phân thân bị phong ấn, là vì tinh thần lực của Tinh Linh Tộc quá mạnh, nếu không phong ấn tinh thần thức hải, không những không có cách nào xuyên qua thành lũy giữa Nhân Giới và Linh Giới, hơn nữa thần thức hùng mạnh đó căn bản cũng không cách nào chống đỡ được những hoạt động của phân thân ở Nhân Giới.

    Sẽ sụp đổ trong thời gian sớm nhất.

    - Bởi vì ta chính là người mà nàng tìm kiếm.

    Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ, mỉm cười, trong lòng lại thấy đau đớn.

    Giống như đang đối diện với người thương bị mất trí nhớ, rõ rang đôi bên thân quen, rõ ràng thầm thương đối phương, nhưng lại giốngnhư hai kẻ xa lạ, làm tổn thương người ta.

    - Ta không tin!

    Kỳ Tiêu Vũ thờ ơ nói, ánh mắt nàng lạnh như băng:

    - Nhất định chàng đã dùng cách nào đó để biết được việc này.

    - Sao nàng lại khẳng định chắc nịch như vậy?

    Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ, có chút bất đắc dĩ, cũng có chút đau lòng, đồng thời cũng có chút mù mờ.

    -----o0o-----

    Chương 459 : Thanh Thiên Như Mặc

    Chương 459 : Thanh Thiên Như Mặc

    Người thiếu nữ trước mắt hắn giống hệt Kỳ Tiêu Vũ, nhưng lại là diện mạo giống nhau, còn tính cách thì cứ như là của tỷ muội song sinh hoàn toàn không giống chút nào.

    - Bởi vì, nữ tử của Tinh Linh Tộc căn bản không gả ra ngoài.Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng đáp trả:

    - Còn chàng lại nói là vị hôn phu của ta, đây rõ ràng là nói dối!

    Chàng nói ta làm sao có thể tin được chàng?

    - Sẽ không gả ra bên ngoài?

    Vậy những sinh linh có Tinh Linh huyết mạch trên đời... thì là thế nào?

    Sở Mặc vặn hỏi.

    Những ngày này, mỗi ngày hắn đều xem phần giao lưu của bản tin, thật chả uổng phí thời gian.

    - ...

    Kỳ Tiêu Vũ cứng họng, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

    - Đó là... những Tinh Linh bình thường, còn ta, là Hoàng tộc!

    - Hoàng tộc thì trước giờ không gả đi hay sao?Sở Mặc cố chấp hỏi.

    - Không.

    Kỳ Tiêu Vũ đôi mắt trong sáng lạnh lùng nhìn Sở Mặc như đang nhìn một người xa lạ:

    - Trước giờ chưa từng xảy ra.

    Nhìn người thân dùng ánh mắt lạ lẫm nhìn mình như người xa lạ, trong lòng Sở Mặc có chút đau đớn, nhưng hắn vẫn mỉm cười nói:

    - Nhưng, phân thân đó của nàng lại chưa từng nói như vậy.

    Nàng ấy có tình cảm với ta, ta cũng có tình cảm với nàng ấy!

    - Đó là phân thân!

    Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

    - Không phải ta.

    Phù!

    Sở Mặc thở phào một cái, trong sâu thẳm đôi mắt đen láy sáng ngời ấy phảng phất nét đau buồn, những vẫn gượng cười với Kỳ Tiêu Vũ:

    - Vậy tại sao nàng lại từ bỏ hợp tác với Thượng Quan Nam, mà chọn lựa đi cùng ta?

    - Bởi vì ngươi biết bí mật của ta, ta phải làm rõ việc đó, sau đó giết chết ngươi!

    Trong ánh mắt Kỳ Tiêu Vũ thoáng luồng sát khí lạnh như băng.

    - Giết ta?

    Ở đây sao?

    Sở Mặc hơi không hiểu nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

    - Nàng giết ta ở đây... thì có ích gì chứ?

    - Có ích, ngươi đến từ Nhân Giới, cảnh giới của ngươi chưa đạt tới Tiên Thiên, giết chết ngươi thì tinh thần lực của ngươi ắt bị trọng thương, cho dù may mắn không chết, nhưng chắc chắn cũng thành một tên ngốc.

    Kỳ Tiêu Vũ thản nhiên đáp.

    - Nàng không tin ta chính là người đó, phải không?

    Sở Mặc mỉm cười nhìn Kỳ Tiêu Vũ.Kỳ Tiêu Vũ gật đầu:

    - Lời tiên đoán... cũng có lúc sai lầm, người đó... tuyệt đối không phải là ngươi.

    - Ta là người duy nhất của Nhân Giới vào được Huyễn Thần Giới.

    Sở Mặc ngồi đó, bình tĩnh đáp:

    - Hơn nữa, ta biết nhiều việc liên quan tới nàng, đó là vì chúng ta từng ở cùng nhau, sớm tối bên nhau một thời gian dài.

    Dứt lời, Sở Mặc ngẩng đầu nhìn Kỳ Tiêu Vũ, nở một nụ cười âu yếm:

    - Biết tại sao ta lại biết trên hông nàng có một hình xăm đóa hoa xinhđẹp không?

    - Đừng nói nữa, đó đều là dối trá.

    Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng quát lên, đôi mắt vô cùng sắc bén:

    - Còn dám nói càn ta lập tức giết chết ngươi!

    Nhưng Sở Mặc vẫn mỉm cười nhìn nàng, nụ cười ấy chứa đầy nỗi thương cảm:

    - Nàng muốn biết trước khi phân thân tan vỡ đã nói câu cuối cùng với ta là gì không?

    - Ta không muốn biết!Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng đáp, cơ thể nàng khẽ run rẩy.

    Nàng thật sự không tin những lời Sở Mặc nói sao?

    Hay là không dám đối mặt với phân thân của chính mình, không ngờ phân thân đó lại dám phá vỡ điều cấm kỵ tuyệt đối của Tinh Linh Tộc...

    đi dành tình cảm cho một con người?

    Ngoại trừ chính nàng ta, không ai biết được, cũng không ai có thể giải đáp cho nàng.

    Sở Mặc vẫn nói tiếp:

    - Nàng nói...

    Ca ca, chàng sẽ nhớ kỹ hình dáng của muội, sẽ khôngquên muội... phải không?

    - Không thể nào!

    Khuôn mặt tuyệt đẹp của Kỳ Tiêu Vũ tái nhợt, giận giữ nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi nói dối.

    - Nàng biết ta không nói dối.

    Sở Mặc chăm chú nhìn đôi mắt long lanh của Kỳ Tiêu Vũ, khẽ nói:

    - Hiện giờ ta cũng biết quy tắc của Tinh Linh Tộc, nhưng ta thật sự rất thương yêu nàng.

    - Còn nói nữa ta lập tức sẽ giết ngươi!

    Trong tay Kỳ Tiêu Vũ đột nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm, chỉ thẳng vào đôi mày của Sở Mặc.

    - Nàng thật sự muốn giết ta?

    Sở Mặc không màng để ý đến thanh trường kiếm sắc bén chỉ cách lông mày không tới một ngón tay, hắn chăm chú nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

    - Ngươi... ngươi ăn nói hàm hồ, ta phải giết ngươi!

    Không hiểu tại sao, đối diện với đôi mắt đen láy thuần khiết của Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ chợt cảm thấy không đủ dũng khí.

    - Lại nói đến phân thân đó của nàng, mục đích đến Nhân Giới tìm ta.

    Sở Mặc thở dài:

    - Cho dù nàng hoàn toàn không nhớ được ta, nhưng ta đã từng thề rằng nhất định phải giúp nàng, chỉ cần là việc ta có thể làm được, ta nhất định sẽ làm.

    Cho dù... nàng thật sự không thể chấp nhận được ta.

    - Coi như là ta muốn àn thành lời hứa của chính mình đi!

    Sở Mặc ngắm nhìn thiếu nữ dung mạo tuyệt đẹp giống như băng sương trước mặt:

    - Hãy nói với ta!

    - Ngươi quá yếu, không đủ khả năng giúp ta.Kỳ Tiêu Vũ hít một hơi dài, lành lùng nói:

    - Là lời tiên đoán sai rồi!

    - Lúc ấy phân thân của nàng, thời khắc cuối cùng ở Nhân Giới đã thức tỉnh ký ức, nói với ta rằng nàng muốn tìm một người ở Nhân Giới, có thể giúp người của nàng, sau đó khi gặp ta thì cảm mến ta.

    Rồi không muốn tiếp tục tìm người đó nữa...

    Sở Mặc cười, đôi mắt đỏ lên:

    - Thực ra ta biết nàng lúc đó đã biết người nàng muốn tìm chính là ta, nhưng vì cảm thấy nếu ta tham gia vào việc đó, ắt sẽ bị giết hại, không muốn làm hại đến ta cho nên mới nói người đó không phải là ta.Tay cầm kiếm của Kỳ Tiêu Vũ chợt run rẩy.

    Thực ra đến lúc này nàng đã xác định được người trong lời tiên đoán... chính là hắn!

    Trời long đất lở, vạn tộc ma kiếp.

    Sao hướng mặt trời, thanh thiên như Mặc

    Xuất hiện dị tượng, tai họa huyết mạch.

    Trời đất tương hợp, trảm yêu trừ ma.Tám câu tiên đoán này do trưởng lão của Tinh Linh Tộc đổi lấy sinh mạng để suy diễn ra.

    Hàm ý đích thực của nó có lẽ vẫn phải bàn luận tiếp, nhưng tính chuẩn xác... thì không thể nghi ngờ được.

    Sau khi tiên đoán này được đưa ra, đã chỉ phương hướng về Nhân Giới...

    "Thanh thiên như Mặc", trước mắt tên của người này chính là Sở Mặc, hắn có thể từ Nhân Giới tiến thẳng vào Huyễn Thần Giới, nơi mà cho dù là Linh Giới cũng ít ai có thể làm được, thực sự đã cho thấy nănglực của hắn rồi.

    Nhưng thế thì sao chứ?

    Tinh Linh Tộc không thể có tình cảm với chủng tộc khác, nếu không sẽ bị trục xuất.

    Tinh Linh Hoàng Tộc thì lại càng không thể...

    Bởi vì trên người nàng còn gánh vác sự hưng suy sống còn của cả Tinh Linh Tộc.

    Thân là Công Chúa của Tinh Linh Tộc, Nữ Vương trong tương lai, nàng hoàn toàn không có tư cách để động lòng với bất kỳ ai.Trên thực tế, từ nhỏ đến lớn, nàng luôn làm như vậy!

    Băng thanh ngọc khiết, tính tình lạnh lùng, đối với những người ngoài Tinh Linh Tộc, hoàn toàn không có chút cảm giác nào.

    -----o0o-----

    Chương 460 : Hãy quên ta đi

    Chương 460 : Hãy quên ta đi

    Ai mà ngờ được, một ngã rẽ... lại xảy ra với phần phân thân đó của nàng.

    Vừa nghĩ tới phân thân đó lại dành tình cảm cho một thiếu niên của Nhân Giới, hơn nữa lại còn có thể đã xảy ra những tiếp xúc cực kỳ thân mật với đối phương...

    Trong lòng Kỳ Tiêu Vũ liền có một cảm giác hết sức mặc cảm.Nàng muốn chết...

    để gột rửa sự trong sạch của mình.

    Nhưng đến tư cách được chết nàng cũng không có!

    Bởi người đó nói rồi:

    - Nếu nàng dám chết, Tinh Linh Tộc sẽ bị tiêu diệt.

    - Làm sao đây, rốt cuộc ta phải làm sao đây?

    Kỳ Tiêu Vũ trước giờ lòng tĩnh như nước, nhưng lúc này lại tâm tư rối loạn.

    Ngẩng đầu lên nhìn đôi mắt trắng đen rõ ràng, tỏa sáng lấp lánh đó,trong lòng Kỳ Tiêu Vũ... không khỏi có chút quặn thắt.

    Lúc này, Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ đang mâu thuẫn dằn vặt, bất thình lình tỏ ra buồn chán:

    - Nếu như giết ta rồi làm cho nàng thấy thanh thản hơn, vậy thì...

    động thủ đi!

    - Ngươi... không sợ chết ư?

    Kỳ Tiêu Vũ ánh mắt lạnh lùng, nghi ngờ hỏi Sở Mặc.

    - Sợ chứ.

    Sở Mặc trả lời thẳng thắn, hắn nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

    - Nhưng phải xem là chết trong tay ai?

    - Ta không muốn nghe điều này!

    Thanh kiếm của Kỳ Tiêu Vũ hướng về trước thêm một chút, mũi kiếm sắc nhọn vô cùng... chạm vào giữa hai lông mày của Sở Mặc.

    Một luồng khí Pháp Tắc bỗng chốc hình thành trên đầu Kỳ Tiêu Vũ.

    - Có lẽ... ta đến Huyễn Thần Giới là một sai lầm!

    Sở Mặc khẽ than thở.

    - Ta vào đây... mới là sai lầm!Kỳ Tiêu Vũ lầm bầm nói.

    - Tại sao nàng lại không tin ta chứ?

    Lúc này đây trái tim Sở Mặc đau như dao cắt, hắn nhận ra sự mâu thuẫn do dự trong Kỳ Tiêu Vũ, cũng hiểu rõ Tinh Linh Tộc không thể thông hôn với ngoại giới, cho nên hắn biết rõ Kỳ Tiêu Vũ đang mâu thuẫn điều gì.

    - Ta không thể...

    Kỳ Tiêu Vũ khẽ nhắm mắt, lạnh lùng nói.

    - Ta hiểu.Sở Mặc gật đầu:

    - Tên của ta trên bản tin là...

    Thanh Thiên Như Mặc...

    Nói dứt lời, hắn lao thẳng về phía trước.

    Phù!

    Mũi kiếm sắc bén vô cùng đâm thẳng vào giữa hai lông mày của Sở Mặc đang không chút phòng bị nào.

    - Như vậy nàng sẽ không rời khỏi Huyễn Thần Giới được, nàng hãy đi tìm người đủ khả năng giúp nàng đi Hãy xem như ta chưa từng xuất hiện trước mặt nàng

    Sở Mặc vừa nói, hai mắt khép lại, ngừng thở mà chết.Một dòng máu đỏ giữa hai lông mày y từ từ chảy xuống, chứa đầy thê lương.

    - Ngươi

    Giây phút mà Sở Mặc xông thẳng tới, Kỳ Tiêu Vũ đã buông lỏng thanh kiếm, nhưng không kịp nữa.

    Mũi kiếm đâm sâu vào, dù nàng đã buông tay nhưng vẫn đâm vào giữa đôi mày của Sở Mặc, tiếp đó cơ thể Sở Mặc đổ nhào ra đó.

    - Tại sao?

    Trong phút chốc nước mắt của Kỳ Tiêu Vũ rơi như mưa, nàng khôngbiết tại sao, thời khắc mà Sở Mặc lao tới mũi kiếm trước mắt, trái tim nàng đau thắt như không thở nổi, nước mắt không kìm chế được mà tuôn trào lã chã.

    Luồng Pháp Tắc hình thành trên đầu nàng dường như ngập ngừng một lúc, sau đó dần dần biến mất.

    Tất cả điều này, Kỳ Tiêu Vũ đều không biết.

    Nàng đối với người thiếu niên này rõ ràng không chút cảm giác, thậm chí là ghét bỏ!Nhưng không hiểu tại sao, khi thấy hắn chết trước mắt mình, tim nàng lại đau như vậy.

    Kỳ Tiêu Vũ từ từ bước tới trước mặt Sở Mặc, quỳ xuống, đưa tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt đã lạnh của Sở Mặc.

    Nước mắt rơi như mưa ngắm nhìn Sở Mặc vẫn đang mở to đôi mắt.

    Đôi mắt vẫn chưa mất đi thần thái, trong đó có buồn đau, có thương yêu, có giải thoát, chỉ duy nhất không có nỗi sợ hãi.

    Kỳ Tiêu Vũ cảm thấy trái tim mình như tan nát, thứ cảm giác khiến nàng phải giật mình và sợ hãi.Tại sao

    Tại sao ta lại có tình cảm với một kẻ biết rõ là không nên có tình cảm?

    Tại sao, ta tiếp xúc với sinh linh dị tộc, rõ ràng phải cảm thấy ghê tởm, cảm thấy chán ghét, nhưng khi vuốt lên khuôn mặt của hắn ta lại không cảm thấy như vậy?

    Hắn dùng cái chết để hoàn thành tâm nguyện của ta không muốn ta phải khó xử, ta lẽ ra nên vui mừng.

    Hắn chỉ là một kẻ chả dính dáng gì tới ta mà thôi, nhưng sao ta lại buồn đau như vậy?Ai có thể nói cho ta biết?

    Nước mắt Kỳ Tiêu Vũ từng giọt từng giọt tí tách rơi.

    Người ta nói nước mắt của Tinh Linh là liều thuốc tốt nhất trên đời, có thể giải trừ hết mọi tai nạn.

    Nhưng muốn lấy được nước mắt của Tinh Linh thì gần như là việc không thể, bởi vì bọn họ trước nay chưa từng rơi lệ.

    - Sao ngươi lại làm như vậy?- Thực ra ta tin những điều mà ngươi nói

    - Mỗi câu ngươi nói đều khiến linh hồn ta phải run rẩy.

    - Phân thân tan vỡ, kỳ ức mất đi, nhưng mỗi câu ngươi nói đều chạm đến nơi sâu thẳm trong linh hồn ta.

    - Sao lại ngốc nghếch như vậy, ta muốn giết ngươi, nhưng ta căn bản không ra tay được.

    Kỳ Tiêu Vũ ngồi bên Sở Mặc, từ từ quỳ xuống, ôm lấy đầu Sở Mặc, nép vào trong lòng mình, ngẩn ngơ ngắm nhìn khuôn mặt xa lạ ấy,nhưng khuôn mặt ấy lại khiến trái tim nàng vô cùng quặn đau.

    - Thực ra, từ chối Thượng Quan Nam mà theo ngươi, không phải hoàn toàn vì câu nói đó của ngươi còn bởi vì ta muốn đi theo ngươi.

    - Mẫu thân, con đã sai rồi sao?

    Những giọt nước mắt trên mặt Kỳ Tiêu Vũ không ngừng rơi, nàng mềm yếu như một đứa bé không nơi nương tựa, trên người không còn một chút vẻ lạnh lùng nào.

    Cửa phòng bị đẩy bật ra, Hổ Liệt há hốc mồm nhìn cảnh tượng trongphòng, khóe miệng mím chặt lại, ngây người choáng váng.

    Huynh đệ kết bái của hắn lại chết như vậy!

    Chưa đến cảnh giới Trúc Cơ, chết ở Huyễn Thần Giới chẳng khác nào đã chết trong hiện thực.

    Trước kia Hổ Liệt từng nghĩ tới vô số kết quả, nhưng lại chưa từng nghĩ sẽ thành ra thế này.

    Cái chết của Sở Mặc chắc chắn có liên quan tới nữ tử của Tinh Linh Tộc, nhưng tuyệt đối không phải do nàng giết chết.

    Nếu không thì thiếunữ Tinh Linh Tộc này sớm đã bị lực Pháp Tắc của Huyễn Thần Giới trục xuất ra ngoài rồi.

    Ôi

    Rất lâu sau, Hổ Liệt mới thở dài một tiếng, từ từ đóng cửa vào, khuôn mặt chua xót bước ra ngoài, gọi một người bên cạnh nói:

    - Đi nói với Thượng Quan Nam.

    Sở Mặc chết rồi, nếu hắn còn muốn chơi tiếp, Hổ Liệt sẽ theo đến cùng.

    Thiếu nữ Tinh Linh Tộc đó vừa nhìn đã biết có quan hệ thân thiết với Sở Mặc, lửa giận không thể trút lên đầu nàng ấy, nếu không hiền đệcủa hắn trên trời có linh thiêng cũng không an giấc được.

    Nhưng cơn giận này thế nào cũng phải sả ra.

    Hổ Liệt lại dặn dò:

    - Ta phải bế quan, đột phá Đại La Kim Tiên

    Hổ Liệt mở cửa, đóng cửa, Kỳ Tiêu Vũ đều biết cả, nhưng nàng không hề nhúc nhích, ôm chặt lấy cơ thể lạnh như băng của Sở Mặc, ngồi ngây người ra đó.

    - Phân thân của ta Thực ra chính là ta, ký ức bị phong ấn, thể hiện ra tính cách, đó mới là con người thật nhất của ta .

    -----o0o-----

    Chương 461 : Ngươi đến phá rối sao. (1)

    Chương 461 : Ngươi đến phá rối sao. (1)

    - Chàng thà chết vì ta, chàng chắc chắn rất thương yêu ta, nhưng ta lại hại chết chàng.

    - Chàng có thể từ Nhân Giới tiến vào Huyễn Thần Giới với thực lực chưa đạt tới cảnh giới Tiên Thiên, chàng chắc chắn là một thiên tài xuất chúng, ta ta đã làm những gì thế này!

    Nước mắt Kỳ Tiêu Vũ tiếp tục lã chã rơi trên khuôn mặt và trên người Sở Mặc.

    - Nếu không có ta, chàng thậm chí không cần phải tốn nhiều năm thì có thể trở thành một cường giả trẻ tuổi danh tiếng lẫy lừng rồi

    Trong lòng Kỳ Tiêu Vũ tràn đầy bi thương.

    - Nhưng ta lại không có cách nào, ta không thể vứt bỏ cả Tinh Linh Tộc vứt bỏ tất cả Ta không làm được Xin lỗi!

    - Thật sự xin lỗi!

    Kỳ Tiêu Vũ chợt nhớ tới câu nói cuối cùng của Sở Mặc:

    - Tên của ta ở trên bản tin là Thanh Thiên Như MặcNàng lấy ra bản tin theo bản năng, bắt đầu tìm kiếm người đó.

    Rất mau chóng, nàng tìm thấy dòng tin tức duy nhất mà Thanh Thiên Như Mặc từng tuyên bố.

    - Thỉnh giáo, nếu phân thân tiến vào một thế giới khác, vì một bất trắc ngoài ý muốn mà tan vỡ, bản thể có chịu ảnh hưởng không?

    Bản thể có vì sự tan vỡ của phân thân mà mất đi những ký ức phân thân từng có không?

    Nàng lại xem tiếp những hồi đáp phía sau và những lời cảm tạ mà Sở Mặc trả lời những người giải đáp.Thậm chí Kỳ Tiêu Vũ có thể cảm thấy vẻ mặt của Sở Mặc khi cảm tạ những người này.

    - Chàng lúc ấy chắc rất vui mừng!

    Kỳ Tiêu Vũ mím chặt môi, nước mắt giống như từng viên châu sa bị đứt dây mà rớt xuống.

    Lúc này cơ thể Sở Mặc bắt đầu biến thành những tia sáng, dần dần biến mất vào không trung.

    Tận mắt chứng kiến cơ thể Sở Mặc dần ta vào hư vô rồi biết mất.

    KỳTiêu Vũ với tay ra như muốn túm lấy chút gì đó, nhưng lại không sao bắt được.

    Lạch cạch

    Thanh kiếm của Kỳ Tiêu Vũ rơi trên đất đột nhiên nứt ra nhiều mảnh, rồi vỡ vụn.

    Giống như trái tim Kỳ Tiêu Vũ

    - Ta sẽ không quên chàng, càng không tìm bất kỳ ai khác để hợp tác.

    - Sở Mặc, ta thừa nhận phân thân của ta Không, chính là ta, đích thị từng có tình cảm với chàng.

    Cho nên, linh hồn của ta đã không còn thuần khiết nữa.

    - Ta không xứng đáng trở thành Nữ Vương của Tinh Linh Tộc, ta sẽ từ bỏ thân phận kế thừa của ta.

    - Ta sẽ không mang tới tai họa cho Tinh Linh Tộc, nếu vận mệnh đã lựa chọn như vậy, vậy hãy để một mình ta gánh chịu.

    - Bất luận tương lai ra sao, nhưng ta sẽ mãi là vị hôn thê của chàng!- Huyễn Thần Giới, xin tạm biệt, ta sẽ không xuất hiện tại nơi này nữa.

    Kỳ Tiêu Vũ dứt lời, cơ thể từ từ biến mất trong căn phòng!

    Người mạnh nhất bảng Huyết Mạch Tối Cường, Kỳ Tiêu Vũ một thiếu nữ Tinh Linh Tộc đến từ Linh Giới giống như một đóa phù dung sớm nở tối tàn, chợt biến mất khỏi Huyễn Thần Giới, biến mất không còn tung tích gì nữa.

    Sau không còn ai gặp lại nàng nữa.

    Lúc bắt đầu, rất nhiều người đều không tin nàng sẽ mãi mãi biến mất khỏi Huyễn Thần Giới, nhưng thời gian dần trôi, ngày qua ngày, mọi người đều hiểu ra dường như người thiếu nữ Tinh Linh Tộc chiếm cứ vị trí số một trên Huyết Mạch Tối Cường bảng thực sự không tái xuất nữarồi.

    Đồng thời, Sở Mặc - người huynh đệ kết bái của Hổ Liệt cũng biến mất không để lại dấu tích gì.

    Có người nói hắn chết rồi, cũng có người nói hắn sợ Thượng Quan Nam nên không dám xuất hiện, còn có chuyện ly kỳ hơn nữa, nói là hắn đã bỏ đi cùng với thiếu nữ Tinh Linh Tộc đó.

    Tóm lại cách nói nào cũng có, đủ thể loại cả.

    Nhưng cho dù là những người trong cuộc cũng không phải đều biếtrõ, sự việc rốt cuộc đã xảy ra thế nào mới dẫn tới hậu quả như vậy.

    Ví như Vân Mộng Tiên Tử, nàng ấy rất hứng thú với Sở Mặc, thậm chí còn truy hỏi Hổ Liệt vài lần, Sở Mặc rốt cuộc đã đi đâu.

    Mỗi lần Hổ Liệt đều trả lời "chết rồi", sẽ không xuất hiện nữa.

    Thượng Quan Nam ban đầu cũng không tin, nhưng sau này, hắn đã tin.

    Bởi vì hắn chợt nhớ ra một việc: Tinh Linh Tộc, không thể thông hôn với ngoại tộc!Người thiếu nữ Tinh Linh Tộc có huyết mạch cường độ cực mạnh đó, làm sao có thể nhẫn nhìn một thiếu niên Nhân Giới nói là vị hôn phu của nàng ấy chứ?

    Sau khi Thượng Quan Nam nghĩ thông suốt, lại cảm thấy chút mất mát, một mỹ nữ tuyệt đẹp như thế mà Nếu có thể cùng với nàng ấy, hắn cũng chẳng thèm để ý cái gì mà Tinh Linh Tộc không thể thông hôn với ngoại tộc.

    Thượng Quan gia sau lưng hắn, cho dù là 100 Tinh Linh Tộc hợp lại cũng chả dám động vào!Tóm lại, việc này giống như là trong hồ nước phẳng lặng bỗng nhiên xuất hiện một con cá vẫy nước, gợi lên một trận sóng.

    Mặc dù sóng nước không nhỏ, nhưng cuối cùng cũng có lúc lắng lại.

    Thực ra, tốc độ lặng lại rất nhanh.

    Bởi Địa Tầng lại có chuyện rồi!

    Một cường nhân trẻ tuổi nào đó của Địa Tầng phát hiện một nơi có Bảo địa, nghe nói nơi đó có đại tạo hóa, dẫn tới việc rất nhiều cường giả đều tới đó tranh đoạt.Kết quả xảy ra một trận hỗn chiến lớn, vô số thế lực đều tham dự vào, giở mọi thủ đoạn tranh đoạt.

    Thiên kiêu trẻ tuổi của Hổ Tộc, ca ca của Hổ Liệt tên Hổ Khiếu.

    Cuối cùng dành được hơn nửa số đó, nhưng lại bị người ta treo giải thưởng giá lớn, chỉ chưa tới nửa tháng thì bị phát hiện nơi ẩn thân, bị giết chết ở một nơi nào đó trên Thiên Giới.

    Mặc dù nói những trường hợp ân oán trong Huyễn Thần Giới dây dưa tới thế giới bên ngoài nhiều vô số, nhưng với những cường giả trẻ tuổi cực mạnh như Hổ Khiếu lại không nhiều!Bởi vì dù Hổ Khiếu không phải thiếu chủ đương nhiệm của Hổ Tộc, nhưng lại là hy vọng lớn nhất trong lớp những người trẻ tuổi của Hổ Tộc!

    Ngôi sao hy vọng ấy lại bị người ta giết chết,điều này hoàn toàn gây nên trận lôi đình của cả Hổ Tộc.

    Thông thường mà nói, trừ phi là sinh tử đại thù, rất ít có người làm như vậy.

    Nhưng lại có người thực sự làm vậy.Hơn nữa, không chỉ Hổ Tộc còn có vô số con cháu của các đại tộc trong Thiên Giới, là những người đạt được những Cơ duyên trong Địa Tầng của Huyễn Thần Giới, họ đều bị treo giải thưởng lớn, sau đó bị ám sát tại các nơi khác nhau.

    Lần này, dù là trong hay ngoài Huyễn Thần Giới đều rối loạn cả lên!

    Có 7, 8 đại tộc trong Thiên Giới đều truy xét việc này.

    Phàm việc gì cho dù là nghiêm túc, đánh đấm cãi vã thì thôi, nhưng dám ám sát con cháu đại tộc như vậy, cho dù bất kể một gia tộc nào cũng không thể chấp nhận được.Việc thanh trừng cũng vì thế mà xảy ra.

    Vô số gia tộc và thế lực đều bị cuốn vào trận huyết chiến, đương nhiên không thể tránh khỏi.

    Hổ Liệt đang bế quan thì bị đánh thức.

    Lập tức rời khỏi Huyễn Thần Giới trở về Hổ Tộc.

    -----o0o-----

    Chương 462 : Ngươi đến phá rối sao. (2)

    Chương 462 : Ngươi đến phá rối sao. (2)

    Một mặt phải xử lý việc hậu sự của ca ca, mặt khác cũng phải suy nghĩ sự an toàn của chính mình.

    Bởi vì đối phương đã dám ám sát Hổ Khiếu thì chắc chắn dám ámsát Hổ Liệt!

    Những xung đột giữa các đại tu sĩ quyết liệt đến mức người thường khó mà tưởng tượng được!

    Sự hỗn loạn của Địa Tầng ảnh hưởng trực tiếp tới Nhân Tầng, tất cả những người trong Huyễn Thân Giới bỗng chốc mất 1 phần 3.

    Đại đa số thiên kiêu trẻ tuổi của nhiều gia tộc đều bị triệu hồi về thế giới của chính mình.

    Cho nên Huyễn Thần Giới từng náo nhiệt những tháng ngày vô tận,lần đầu tiên trở nên vắng vẻ hiu quạnh.

    Một người mắt sáng như gươm, tướng mạo anh tuấn, mặc y phục trắng bước đi trên con phố vẳng vẻ của Huyễn Thần Giới.

    Đôi mắt mang vẻ buồn man mác nhìn quanh, không biết đang nghĩ gì.

    Bước chân dừng lại ở cửa một hiệu thuốc cổ kính, thiếu niên ngẫm nghĩ một lúc rồi bước vào.

    Một tiểu nhị có vẻ khôn ngoan tháo vát thấy bạch y thiếu niên chợt tươi cười bước tới chào đón.Đổi lại là trước kia, Tiểu nhị Linh Đan Đường sẽ không nhiệt tình như vậy, nhưng thời gian gần đây người ở Huyễn Thần Giới đại đa số đều đã rời khỏi nơi này, trở về nơi ở của họ, dẫn tới sự hiu quạnh trước nay chưa từng có ở Huyễn Thần Giới.

    Điều này khiến cho tiểu nhị của Linh Đan Đường vốn quen với việc buôn bán sầm uất cảm thấy lạc lõng, bởi họ đều có áp lực trong việc buôn bán.

    Nếu buôn bán ế ẩm, đãi ngộ của họ sẽ bị giảm xuống.

    Linh Đan Đường, cái tên không phải rất nổi tiếng, tuy nhiên lại làcửa hàng đan dược lớn nhất ở Huyễn Thần Giới, thậm chí là khắp Tiên Giới, Thiên Giới

    Không chỉ có ba cửa hiệu thuốc bắc lớn ở 3 tầng của Huyễn Thần Giới, ở Tiên Giới và Thiên Giới còn có hơn 5 ngàn tiệm thuốc khác.

    Nghe nói thế lực sau lưng Linh Đan Đường, cho dù là Đế Chủ cũng không dám làm càn ở Linh Đan Đường.

    Sở Mặc lựa chọn ở đây đương nhiên là đã có sự chuẩn bị đầy đủ.

    Không sai, người thiếu niên mặc y phục trắng chính là kẻ đã tự sátdưới mũi kiếm của Kỳ Tiêu Vũ Sở Mặc!

    Tuy nhiên, hiện tại hắn ở Huyễn Thần Giới tên gọi là Lâm Bạch.

    Tướng mạo của hắn so với trước đây cũng hoàn toàn thay đổi, thậm chí mỗi người chỉ được dùng một bản tin, thì Sở Mặc lại có những hai cái.

    Trong đó một cái mang tên Thanh Thiên Như Mặc, cái mới tên gọi là Lâm Bạch.

    - Khách quan, xin chào, ngài muốn gọi món gì?

    Bổn tiệm có cácloại đan dược, không thiếu thứ gì.

    Tiểu nhị nhiệt tình giới thiệu, người thiếu niên trước mặt này nhìn qua đã thấy cốt cách tao nhã, phong độ bất phàm.

    Thực ra cho dù có là người bình thường, tiểu nhị cũng sẽ nhiệt tình như vậy.

    Bởi liên tiếp 3 ngày nay, mỗi ngày người vào Linh Đan Đường đều không quá 10 người.

    Còn trước khi phát sinh trận bạo loạn này, đây quả thực là một cảnh tượng không tin nổi.

    Tùy tiện một ngày nào đó thì trước cửa Linh Đan Đường cũng cónhững hàng dài đứng xếp, đông đúc tới mức khiến người ta phải giật mình.

    Sở Mặc liếc nhìn tiểu nhị, lạnh lùng nói:

    - Ta không mua.

    Tiểu nhị cười tươi như hoa nói:

    - Không mua cũng không sao Ừm?

    Khách quan nói gì?

    Không phải đến để mua đan dược?

    Nói dứt lời, giọng tên tiểu nhị dần trở nên khô cứng, hai lông mày hơi nhíu lại.

    - Không mua đan dược thì ngươi tới đây làm gì?

    Hử?

    Chữ "hử" cuối cùng có phần phẫn nộ.

    Hết cách, người của Linh Đan Đường, cho dù là tên tiểu nhị bán thuốc cấp thấp cũng đều ngông cuồng như vậy, đừng nói là Sở Mặc, cho dù là Thượng Quan Nam đến, gặp phải thái độ này cũng đều phải bóp mũi nhẫn nhịn.

    Muốn lên mặt với Linh Đan Đường, về nhà hỏi trước xem các trưởng bối có đồng ý không đã?

    Nếu hắn không cho ngươi hai vả thì coi như số ngươi gặp hên rồi!Linh Đan Đường chính là có khí phách như vậy!

    Cho nên vừa nghe Sở Mặc nói không phải tới mua đan dược, tên tiểu nhị lập tức giận giữ, chán không giả vờ hiền lành nữa, lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

    Sở Mặc khắc biết Linh Đan Đường không phải hạng thường, tên tiểu nhị dáng vẻ phách lối vì có chỗ đỡ lớn mạnh, cho nên Sở Mặc không nổi giận, hắn mỉm cười:

    - Ta đến để bán đan dược.

    Tiểu nhị vừa nghe lời này liền vui vẻ, cười nhạt.

    - Tiểu tử, sao nào?

    Chán sống rồi?

    Chạy đến Linh Đan Đường để phá rối sao?

    Tiểu nhị cười khẩy, có vẻ do gần đây việc buôn bán khó khăn đã khiến cho hắn vô cùng bực dọc, đáng chán không có việc gì làm, giờ việc đến tận cửa lại là

    Mặc dù chàng thiếu niên này tướng mạo tuấn tú, nhưng vậy thì sao chứ?

    Hắn vốn không thích ăn thỏ non.

    Sở Mặc mím môi, hắn biết Linh Đan Đường rất ghê gớm, tiểu nhị trong đó cũng rất ngang ngược, nhưng không ngờ lại ngang ngược tới mức ấy.Hắn ngẩng đầu, im lặng nhìn tên tiểu nhị đang xăng xăng xắn tay áo, hỏi:

    - Bình thường các người đều buôn bán kiểu như vậy sao?

    - Ai yô Ngươi nói xem, bọn ta nên buôn bán thế nào?

    Tiểu nhị mặt sưng lên như một chiếc bánh mì lớn, hai mắt trừng to như cái chuông đồng lườm Sở Mặc, hai tròng mắt xém chút là rơi ra ngoài.

    Nhưng chỉ điều đó thôi cũng đủ khiến Sở Mặc cau mày, lùi sau vài bước, Sở Mặc lẩm bẩm một câu:

    - Kiểu thái độ này mà cũng có thể làm ăn lớn như vậy, điều nàycho thấy quả thực Linh dược rất lợi hại.

    - Tiểu tử, coi như là ngươi đúng.

    Tiểu nhị vênh váo, nhìn xuống Sở Mặc:

    - Bây giờ biết sợ rồi chứ?

    Sợ cũng muộn rồi.

    Nếu ngươi không nói ra được 1, 2, 3 cái, hôm nay gia gia sẽ dạy giỗ ngươi cho ra hồn cái đồ không hiểu quy tắc, phải dạy cho người biết cách làm người.

    - Thôi miễn đi, ta còn hiểu đạo lý làm người hơn ngươi nhiều.

    Sở Mặc trừng mắt, trước khi tên tiểu nhị giận phát điên, hắn ném một bình đan dược về phía tiểu nhị, thản nhiên nói:

    - Đừng giơ nanh múa vuốt nữa kẻo người ta cười cho, mau đembình đan dược này qua cho trưởng quầy xem, nếu trưởng quầy nói không cần, không cần ngươi xử lý, tự ta sẽ bò ra ngoài.

    Tiểu nhị nhận lấy bình đan dược, vẻ mặt mặc dù vẫn kênh kiệu, nhưng ánh mắt có phần thận trọng hơn.

    Tên tiểu tử này điềm tĩnh tới mức khiến người ta mất tự tin.

    Nhưng nghĩ lại, loại người to gan lớn mật dám chạy đến Linh Đan Đường để lừa bịp mặc dù không nhiều nhưng cũng không phải không có.

    Ai ngờ hôm nay lại gặp ngay 1 tên, vận mệnh của mình kể ra cũng không tồi mà!Trừng trị tên tiểu tử này một trận rồi bắt lại, như vậy cũng coi như là có chút công lao rồi chứ?

    Tên tiểu nhị căn bản không tin vào một kẻ vô danh tiểu tốt trong tay có thể có loại đan dược lợi hại?

    Hay có thể luyện ra loại đan dược có chất lượng nào?

    Loại Vô Hạ sao?

    Cứ nằm mơ tiếp đi!

    Loại thượng phẩm Phổ Thông sao?

    Nếu thực sự có thể luyện ra loại đan dược thượng phẩm Phổ Thông cũng coi như không tệ rồi!

    -----o0o-----

    Chương 463 : Linh Đan Đường

    Chương 463 : Linh Đan Đường

    Ước đoán 8, 9 phần đều không đạt tới loại hạ phẩm Phổ Thông.

    Căn bản là loại không được xếp hạng.Đan dược của Nhân Giới, phân chia cấp bậc thường rất mơ hồ, nhưng ở Linh Giới, phân chia đẳng cấp của chất lượng đan dược lại vô cùng rõ ràng.

    Giống như là Trúc Cơ vậy, chất lượng của đan dược tổng cộng phân thành 6 cấp bậc lớn, phân biệt là đan dược Phổ Thông, đan dược Vô Hạ, đan dược Hoàn Mỹ, đan dược Tiên Cấp, đan dược Thiên Cấp và đan dược Ngũ Hành.

    Trong đó loại đan dược Phổ Thông, lại phân thành loại Thượng, Trung và Hạ 3 cấp bậc.Những đan dược được mua bán trong Linh Đan Đường, chất lượng của nó đa số đều là trên tiêu chuẩn của đan dược Vô Hạ, thỉnh thoảng có những đan dược chất lượng Hoàn Mỹ, nhưng giá cả rất đắt đỏ.

    Còn về chất lượng Tiên Cấp và Thiên Cấp, không những cần phải đặt hàng mà còn cần tự mình chuẩn bị rất nhiều loại dược liệu, vậy nhưng vẫn không chắc chắn 100 phần trăm có thể có được.

    Dù sao đan dược Tiên Cấp và Thiên Cấp tính ngẫu nhiên quá lớn.

    Cho dù là bậc thầy Luyện Đan cấp Tông Sư cũng không dám nói mình nhất định có thể luyện ra đan dược Tiên Cấp và Thiên Cấp.Còn về đan dược Ngũ Hành thì đừng tưởng tượng nữa.

    Đan dược đạt tới cấp độ đó thì đã tự sản sinh trí tuệ, chưa nói tới có thể có người luyện được ra loại đan dược đó hay không, cho dù thực sự có thể luyện ra được cũng gần như là không giữ lại được chắc chắn nó sẽ đào tẩu mất.

    Hơn nữa nếu đan dược Ngũ Hành được luyện thành công sẽ sinh ra trí tuệ, sở hữu năng lực hùng mạnh không thể tin được.

    Cho dù là Đế Chủ cũng không cách nào khuất phục được!

    Truyền thuyết nói, bên cạnh Chí Tôn sẽ xuất hiện đan dược Ngũ Hành, quan hệ giữa Chí Tôn và chúng cũng không phải quan hệ phụthuộc mà là bình đẳng hỗ trợ lẫn nhau.

    - Ta nói tên tiểu tử nhà ngươi, vở kịch ngươi diễn cũng thật là chân thực đó

    Tiểu nhị cười nhạt liếc mắt nhìn Sở Mặc, lại nhìn lọ đan dược trong tay hắn, tiện tay ném lọ đan dược ra ngoài, chế nhạo:

    - Cái quái gì chứ

    Dứt lời, tiểu nhị xông tới định ném văng Sở Mặc ra ngoài.

    Trong Huyễn Thần Giới quả thực không được động võ, nhưng trong cửa tiệm Huyễn Thần Giới lại có quyền trừng phạt nghiêm khắc nhữngngười tới gây sự.

    Đây là một kiểu bảo hộ đối với những người làm kinh doanh trong Huyễn Thần Giới.

    Bởi vì những cửa tiệm này cũng không phải là chiếm dụng không, không phải là sức người nào lớn thì sẽ chiếm được cửa tiệm.

    Mỗi tháng bọn họ cũng phải cống nạp số lượng lớn Thiên Tinh Thạch cho Huyễn Thần Giới, những viên Thiên Tinh Thạch sẽ hóa thành nguồn năng lượng to lớn để vận hành Huyễn Thần Giới mỗi ngày.Tất cả điều này đều là vòng tuần hoàn.

    Lọ đan dược bị ném thẳng tay, Sở Mặc rất tức giận, đồng thời trong lòng cũng quyết định: "Cho dù Linh Đan Đường có là cửa tiệm đan dược lớn nhất trên đời, nhưng từ nay trở đi nó cũng rơi vào danh sách đen của Sở Mặc."

    "Vĩnh viễn sẽ không làm ăn với bọn chúng nữa."

    "Có quỳ xuống cũng mặc xác."

    Đúng lúc vẻ mặt Sở Mặc trở nên lạnh băng, chuẩn bị rời khỏi LinhĐan Đường một giọng nói trầm tĩnh đột nhiên vang lên.

    - Đợi chút!

    Tiếp sau đó, một người trung niên nho nhã mặc áo xanh bước vào cửa tiệm.

    Vốn dĩ tên tiểu nhị còn đang ngang ngược hống hách, muốn nói vài câu châm chọc, nhưng nhìn thấy người trung niên, hai chân hắn mềm nhũn ra, liền quỳ gối xuống, mặt biến sắc run rẩy, lập cập nói:

    - Không biết- Được rồi.

    Người trung niên khẽ cau mày, cắt ngang lời tên tiểu nhị định nói, lạnh lùng quát:

    - Linh Đan Đường có thể hùng mạnh, bởi vì chúng ta có những đan dược tốt nhất; người của Linh Đan Đường có thể kiêu ngạo, bởi vì người đến mua đan dược cần cầu xin chúng ta!

    Nhưng Linh Đan Đường không cần kẻ ngu ngốc như ngươi, ngươi còn chả thèm kiểm nghiệm một chút đã dám ngông cuồng kết luận, ngươi là cái thá gì chư?

    Ngươi là Đại Tông Sư sao?

    Cách cả lớp bình đựng đan dược thì đã phân biệt được chất lượng của đan dược sao?

    Đồ khốn kiếp, cút ngay cho ta, sau này đừng để ta gặp lại ngươi, ngươi đã bị đuổi việc rồi.

    Cút!Giọng điệu nghiêm khắc của người trung niên mắng chửi thậm tệ tên tiểu nhị, nhưng điều khiến Sở Mặc tò mò lại là tên tiểu nhị không những không ủ rũ, ngược lại còn vui mừng giống như được ăn bánh mừng năm mới, hắn bỏ chạy thục mạng.

    Trong cửa tiệm còn những tên tiểu nhị khác, tất cả đều câm như hến, đến hơi thở cũng không dám thở mạnh.

    Tình hình bên này cũng kinh động cả chưởng quầy của cửa tiệm, đó là một lão già nhìn qua tầm 70 tuổi.

    Sau khi lão bước ra, nhìn thấy người trung niên dường như vô cùnghoảng hốt, đang định chào hỏi lại bị người trung niên ngắt lời.

    - Lão LiêuTa thật sự không muốn nhắc nhở lão, lão ở Linh Đan Đường cũng coi như có công lao to lớn, cũng có tư cách lớn, nếu không thì đại đông gia cũng không giao cho lão chức vị chưởng quầy ở Nhân Tầng.

    Nhưng lão xem, thủ hạ của lão là lũ người thế nào?

    Người trung niên giọng bình thản nhưng lại không chút khách khí nói.

    Lão già thất tuần tuổi liên tiếp gật đầu, mồ hôi trên trán toát ra:

    - Xin lỗi đây đều là lỗi của lão.

    - Phạt bổng lộc một năm, lão có thấy oan ức gì không?

    Người trung niên hỏi.

    - Không oan không oan, xin cảm tạ khụ khụ cảm tạ đại nhân!

    Trên khuôn mặt lão già thất tuần lộ vẻ thở phào nhẹ nhõm.

    Điều này khiến cho Sở Mặc đứng bên và cả những vị khách khác trong cửa tiệm đều sửng sốt há hốc mồm.

    Lúc này, người trung niên mới quay người, hướng về phía Sở Mặc mỉm cười:

    - Thật có lỗi, để lão đệ chịu thiệt thòi rồi.

    Ta xin thay mặt bọn họ cáo lỗi với lão đệ.

    - Đại nhân

    Lão già bắt đầu lau mồ hôi.

    Mấy tên tiểu nhị khác trong cửa tiệm mỗi người đều lộ vẻ kinh hãi.Người trung niên tỏ vẻ chán nản, phẩy tay:

    - Thôi được rồi, các ngươi ai nên làm gì thì làm tiếp, đừng ở đây mà làm chướng mắt ta.

    Mấy tên tiểu nhị giống như vừa được đại xá, tan tác chim muông, hoàn toàn quên mất vị trí mình nên đứng chính là ở đây.

    Tuy nhiên người trung niên dường như không có ý chấp nhặt với bọn họ, hắn nhìn Sở Mặc mỉm cười.

    Sở Mặc cảm nhận thấy người trung niên này ắt là một đại nhân vật ghê gớm, nếu không thì không tới mức chưởng quầy cũng sợ đến nhưvậy.

    Chưởng quầy của Linh Đan Đường quyền lực lớn đến nỗi người khác khó mà tưởng tượng được.

    Sở Mặc đã xem trên bản tin, có người khẳng định rằng cho dù là đối mặt với tu sĩ đạt tới cảnh giới Chân Tiên, chưởng quầy của Linh Đan Đường vẫn có thể coi nhẹ như thường; đối mặt với Đế Chủ cũng có thể trò chuyện vui vẻ.

    Vậy, người trung niên này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

    Sao lại xuất hiện ở Nhân Tầng?

    Sao có thể dọa cho chưởng quầy của LinhĐan Đường sợ hãi tới mức đó?

    -----o0o-----

    Chương 464 : Phùng Xuân Đế Chủ

    Chương 464 : Phùng Xuân Đế Chủ

    Tuy nhiên cũng nhờ vậy mà sự bực tức trong lòng Sở Mặc đã tiêu tan đi không ít.

    Rõ ràng người trung niên này là một đại nhân vật, hơn nữa còn là người của Linh Đan Đường, người ta đã tự mình nhận lỗi rồi, hắn còn có thể làm gì?

    Nghĩ vậy, Sở Mặc mỉm cười gật đầu:

    - Không có gì, ta cũng quen bị người ta coi thường rồi.

    - Ha ha ha, lão đệ thật hài hước.

    Người trung niên nhìn Sở Mặc:

    - Không biết có vinh hạnh được mời lão đệ qua hàn huyên một lúc không?

    Sở Mặc gật đầu:

    - Ta cầu còn không được!

    Hắn đến Linh Đan Đường không phải để rước họa vào thân, hắn thực sự là tới đây bán đan dược.

    Vốn là tiệm thuốc cao cấp và lớn nhất trên đời, Linh Đan Đườngkhông chỉ bán ra ngoài, đương nhiên cũng sẽ mua vào.

    Nhưng mua vào đa số là nguyên vật liệu, ví như các loại dược liệu, các loại nguyên liệu mà luyện đan dược cần.

    Còn về thành phẩm đan dược, Linh Đan Đường rất khi mua vào.

    Trừ phi đan dược đạt tới cấp Hoàn Mỹ.

    Nhưng đan dược Hoàn Mỹ đâu phải dễ mà luyện ra được?

    Tuy việc này với người khác mà nói là vấn đề lớn, nhưng với Sở Mặc thực sự chả là gì cả.Hỗn Độn Hồng Lô mặc dù chưa hoàn toàn khôi phục lại trạng thái Điên Phong, nhưng để luyện ra đan dược Hoàn Mỹ thực sự không thành vấn đề.

    Còn về đan dược Tiên Cấp và Thiên Cấp, cũng không phải không có cách luyện được, nhưng sau khi Sở Mặc xem qua những phương thuốc mà Hỗn Độn Hồng Lô đưa ra, hắn tạm thời đã từ bỏ ý định đó.

    Bởi vì những nguyên liệu cần dùng, hiện tại hắn thực sự không mua nổi.

    Trừ phi có người cung cấp cho hắn đủ những nguyên liệu đó, như vậy, cho dù là đan dược Thiên Cấp, Hỗn Độn Hồng Lô ngay giờ đều có thể luyện ra được.Lọ đan dược hôm nay Sở Mặc đem tới chỉ là một bình Linh Nguyên, dùng để khôi phục linh khí.

    Loại đan dược này coi như thường thấy nhất, nhưng số lượng tiêu thụ lại lớn nhất.

    Chữ "linh" trên đầu cho thấy rõ điều này, bình đan dược này chỉ dùng cho các tu sĩ Linh Giới trên cảnh giới Trúc Cơ và dưới cảnh giới Nguyên Anh.

    Đến Tiên Giới, sử dụng loại đan dược này thì hiệu quả vô cùng ít ỏi, có cũng như không.

    Cũng hết cách, Sở Mặc vốn dĩ muốn luyện mấy viên Tiên Nguyên hoặc Thiên Nguyên, nhưng hắn thực sự không có tiền để mua nguyên liệu.Lọ thuốc này hắn cũng phải dùng mất hơn nửa tháng để thu thập đủ dược liệu ở ngoài Huyễn Thần Thành.

    Cũng may có Thương Khung Thần Giám giúp đỡ, nếu không muốn thu thập đủ số đan dược này, với Sở Mặc mà nói cũng khó khăn rất lớn.

    Thu thập đủ dược liệu rồi, luyện đan đương nhiên chỉ trong chốc lát, lúc mà đan dược luyện thành, chính là lần đầu tiên Sở Mặc lộ vẻ tươi cười kể từ sau khi "chết" dưới mũi kiếm của Kỳ Tiêu Vũ.

    Đan dược đã luyện ra rồi, vậy thì phải tìm được người mua thích hợp.Trước đây Sở Mặc từng nói với Hổ Liệt hắn đủ khả năng tự vệ, thật ra không phải câu nói ngoa.

    Trước mặt một Luyện Đan Sư có thể tùy ý dễ dàng luyện ra được đan dược chất lượng Hoàn Mỹ, chỉ cần có đủ nguyên liệu thì có thể luyện ra Tiên Cấp, thậm chí là Thiên Cấp cho dù đó có là Thượng Quan Gia, vậy đã là gì cơ chứ?

    Nếu Sở Mặc thật sự đánh đổi bằng mọi giá, muốn triệt để lật đổ Thượng Quan gia, chỉ cần dựa vào mỗi bản lĩnh luyện đan của hắn thôi, đó cũng không phải chuyện quá khó.Năm xưa Đan Thần Đế Chủ là đại lão trên Thiên Giới, có thể trở thành vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất, thế lực che trời, chính là nhờ vào Hỗn Độn Hồng Lô này!

    Trong thời gian chết đi sống lại này, Sở Mặc đã xem hết một lượt các loại Bát Quái trên bản tin, cũng biết được vô số bí mật.

    Kể cả những việc mà đến giờ hắn cũng chưa lý giải nổi, thí dụ như việc Hỗn Độn Hồng Lô năm xưa khi còn trong tay Đan Thần Đế Chủ, mặc dù có thể luyện ra đan dược chất lượng Thiên Cấp, nhưng cũng không phải là trăm phần trăm thành công.Nhưng trong tay Sở Mặc, dựa vào phương thuốc mà Hỗn Độn Hồng Lô đưa ra, thì trăm phần trăm thành công.

    Sở Mặc thậm chí còn không phải làm gì.

    Cũng không biết là do Đan Thần Đế Chủ năm xưa muốn giữ bí mật, duy trì giá trị của đan dược Thiên Cấp, hay là do y không thể giống như Sở Mặc, dễ dàng dùng Hỗn Độn Hồng Lô luyện đan.

    Đương nhiên trong khoảng thời gian ngắn, việc này cũng khiến Sở Mặc băn khoăn suy nghĩ, cho dù Sở Mặc có khả năng luyện được đan dược Tiên Cấp và Thiên Cấp, hắn cũng tuyệt đối không lấy ra một viên.Vô cớ làm ra việc rước họa vào thân, tốt nhất ít làm là hơn.

    Với hắn mà nói, có thể luyện ra đan dược Hoàn Mỹ, trước mắt đã đủ rồi.

    Sở Mặc cùng người trung niên nho nhã đi thẳng tới một phòng trà, sau khi ngồi xuống, người trung niên mỉm cười với Sở Mặc, nói:

    - Tại hạ Phùng Xuân, là một quản sự của Linh Đan Đường, người dưới vô lễ, mong lão đệ bỏ qua cho.

    Sở Mặc nghe thấy tên Phùng Xuân, nét mặt liền lộ vẻ kinh ngạc, không phải giả bộ, mà trên thực tế nếu có thể, Sở Mặc càng mong mìnhtrấn tĩnh hơn một chút.

    Hắn cuối cùng cũng hiểu tại sao mấy tên tiểu nhị vừa rồi lại có phản ứng như vậy, cũng hiểu tại sao chưởng quầy ở đây gặp người trung niên lại khúm núm như vậy.

    Phùng Xuân, đương gia thứ chín của Linh Đan Đường, Đế Chủ Cảnh Giới.

    Trời ơi Không ngờ ta tận mắt được gặp một Đế Chủ?

    Đế Chủ đã vượt qua tất cả các Tiên?Là Đại Lão trên Thiên Giới có lẽ đã sống mất vạn năm?

    Đây đây là thật sao?

    Trong lòng Sở Mặc giống như cuộn lên cơn sóng thần vậy.

    Khoảng thời gian chết đi sống lại này, Sở Mặc đã học thêm rất nhiều kiến thức, bản tin quả thật là một thứ hữu dụng, có thể tìm được nhiều tin tức có giá trị ở trên đó.

    Sở Mặc biết đến Linh Đan Đương cũng nhờ bản tin, đồng thời cũng biết Linh Đan Đường có một Đại Lão đẳng cấp hành tẩu khắp nhân gian,chính là vị trung niên đang ngồi trước mặt hắn tên Phùng Xuân.

    Những tin tức trên bản tin nói Phung Xuân là người duy nhất tu luyện tới cảnh giới Đế Chủ mà vẫn đang làm Đại Lão quản sự.

    - Vị gia này dường như không coi mình là một Đại Lão Đế Chủ, việc lão thích làm nhất chính là du ngoạn khắp nơi, không nhất định sẽ xuất hiện tại nơi nào

    Người đưa tin tức này lên tự xưng mình đã từng tận mắt gặp Phùng Xuân Đế Chủ.Nhưng bên dưới có quá nhiều người nghi ngờ, lúc ấy chính Sở Mặc cũng không tin.

    Nhưng bây giờ lại không thể không tin.

    Thấy vẻ ngạc nhiên của Sở Mặc, Phùng Xuân hơi mím môi, lẩm bẩm:

    - Có thể nào biểu hiện tiết chế chút không?

    Nếu không phải vì đối phương là Đế Chủ, Sở Mặc rất muốn vả lão một cái cho tỉnh, trên bản tin chỗ nào cũng là tin tức về lão, tên của lão cũng nói với hắn rồi, còn nói tiết chế thế nào được?- Vãn bối Lâm Bạch, gặp mặt Phùng Xuân Đế Chủ!

    Sở Mặc đứng dậy, khom người hành lễ chào Phùng Xuân.

    -----o0o-----

    Chương 465 : Sự cảm động của Đế Chủ

    Chương 465 : Sự cảm động của Đế Chủ

    - Miễn lễ, ngồi đi, mau nói nói ta biết, Sư Tôn của ngươi là ai?

    Nghe những lời đó của Phùng Xuân Đế Chủ, Sở Mặc chợt thấy căng thẳng, bất động nhìn Phùng Xuân.

    Phùng Xuân quả nhiên chưa nói hết, liền nói tiếp:

    - Không ngờ có thể luyện ra Linh Nguyên đan chất lượng Hoàn Mỹ, thật sự là một cao thủ, hãy nói với ta, không chừng ta có thể quen biết người đó.

    Dứt lời, lão không đợi Sở Mặc trả lời, liền lắc đầu nói:

    - Không đúng, đại sư có thể luyện ra đan dược chất lượng Hoàn Mỹ, sao lại có thể luyện những thứ thấp kém như Linh Nguyên đan chứ?

    Phùng Xuân Đế Chủ ngẩng đầu nhìn Sở Mặc, đôi mắt dưới hàng lông mày rủ xuống như dáng tằm nằm bất chợt "phóng" ánh mắt "tinh tường" về phía Sở Mặc, dù chỉ trong chớp nhoáng nhưng lập tức khiến Sở Mặc có cảm giác như bị soi thấu tâm can.

    - Cảnh giới của ngươi sao lại thấp như vậy?

    Còn chưa đạt tới Trúc Cơ Ở cả Huyễn Thần Giới, tên tiểu tử yếu như nhà ngươi thật không nhiều.

    Ắt ngươi phải là một người trẻ tuổi có Huyết mạch ưu việt, tuy nhiên xuất thân lại không thường thường.Phùng Xuân Đế Chủ đánh giá Sở Mặc không chút khách sáo.

    Mồ hôi lạnh trên trán Sở Mặc cũng sắp toát ra rồi, trước mắt đột nhiên xuất hiện một Đại Lão của Thiên Giới, Sở Mặc có cảm giác: "tưởng như bản thân là vô hình vậy."

    Phân tích kỹ càng tinh tế những điều này, quả thức đã phân tích tới tận xương tủy.

    Hơn nữa vị Đại Lão này vừa rồi khi đối mặt với chưởng quầy và tiểu nhị của Linh Đan Đường, dáng vẻ lạnh lùng, hành xử trầm tĩnh nghiêm nghị, tạo cho những kẻ đó áp lực tới mức hít thở cũng khó khăn.

    Nhưngbây giờ trước mặt Sở Mặc lại vô cùng tùy ý, rất thoải mái, giống như là đang đối mặt với một vãn bối của chính mình vậy.

    Sau khi Phùng Xuân Đế Chủ quan sát Sở Mặc một lúc, bèn thu hồi ánh nhìn, nói:

    - Nói vậy, có lẽ ngươi đến từ Linh Giới, sư phụ của ngươi có lẽ là một Luyện Đan Sư kinh tài tuyệt diễm, tuy nhiên ta rất nghi ngờ, y có thể luyện ra loại đan dược cao cấp hơn nữa không?

    Sở Mặc bình thản cười:

    - Nếu có nguyên liệu, Tiên Nguyên đan, Thiên Nguyên đan đều có thể luyện được.Phùng Xuân phẩy tay, lắc đầu nói:

    - Điều này không cần ngươi nói, ta còn rõ hơn ngươi.

    Cách luyện Tiên Nguyên đan và Thiên Nguyên đan gần như giống nhau, có thể luyện được Linh Nguyên đan, đương nhiên có thể luyện được Tiên Nguyên đan và Thiên Nguyên đan

    Dứt lời, y liếc nhìn Sở Mặc:

    - Ý ta là, sư phụ của ngươi có thể luyện được đan dược chất lượng cao cấp hơn không?

    Thí dụ như Tiên Cấp, Thiên Cấp

    Phùng Xuân nói, ánh mắt thản nhiên chăm chú nhìn Sở Mặc, nhưng đó là thần lực "Tinh" rất mạnh mẽ của Đế Chủ, nháy mắt đã trùm khắpngười Sở Mặc.

    Tất cả những điều này, đừng nói một tên tiểu tử cảnh giới Trúc Cơ còn chưa đạt tới, cho dù là Đại La Kim Tiên, Thiên Tiên những kẻ đạt Tiên Nhân Cảnh Giới đều hoàn toàn không dám thể hiện chút phản ứng nào.

    Có thể luyện ra đan dược chất lượng Hoàn Mỹ đã là rất giỏi rồi, chứ nếu có thể luyện ra Tiên Cấp hay đan dược chất lượng cao hơn nữathì quả thật không chỉ là lợi hại, mà còn là Đại Tông Sư thực sự rồi.

    Người như vậy, dù ở đâu cũng được người ta tranh giành.Sở Mặc ôm tay, gượng cười:

    - Đế Chủ đại nhân nhãn quang tinh tường, gia sư từng nói, nếu có một ngày đột phá Phi Thăng Cảnh Giới, vượt qua Đại Thiên Kiếp trở thành Đại La Kim Tiên, đương nhiên có thể luyện ra đan dược chất lượng Tiên Cấp

    - Đột phá Phi Thăng thăng tiến Tiên Cảnh?

    Phùng Xuân nhìn Sở Mặc:

    - Ngươi đến từ Tiên Giới.

    Sở Mặc lắc đầu, mím môi không nói gì, sâu trong đáy mắt hiện lên vẻ ngượng ngùng, dường như ngượng không dám hé răng.

    - Rõ rồi, ngươi đến từ Linh Giới, sư phụ ngươi nói sai một điều, hắn có thể ở Nguyên Anh Cảnh Giới luyện được Linh Nguyên đan chất lượng Hoàn Mỹ.

    Vậy thì hắn cơ bản không cần đạt tới cảnh giới Đại La Kim Tiên, chỉ cần đến Phi Thăng Kỳ thì có thể luyện ra được đan dược chất lượng Tiên Cấp rồi.

    Phùng Xuân Đế Chủ nhìn Sở Mặc, nghiêm túc nói.

    - Phi Thăng Kỳ có thể sao?

    Sở Mặc hơi cau mày, nói:

    - Sư phụ nói nếu không trải qua một lần Đại Thiên Kiếp, căn bản không lĩnh hội được cảnh giới tối cao của việc luyện dược đó.Phùng Xuân Đế Chủ mỉm cười, nói:

    - Sư phụ ngươi thực sự là một người có kiến thức, khi đột phá Phi Thăng Kỳ của Thiên Giới, mặc dù sẽ không xuất hiện Đại Thiên Kiếp, nhưng thiên kiêu thực sự sẽ cố ý dẫn động Thiên Kiếp, dùng để rèn luyện chính mình.

    Những tu sĩ trải qua Đại Thiên Kiếp thì thành tựu sau này sẽ hơn 8, 9 phần so với những người chưa trải nghiệm qua.

    Đối với việc luyện đan đương nhiên cũng vậy.

    Sở Mặc thở phào nhẹ nhõm, thầm nhủ mình số may mắn.

    Vị trung niên nho nhã trước mắt mình không phải là một người bình thường, không những là Đại Lão đạt tới Đế Chủ Cảnh Giới, hơn nữa cònlà Đại Lão Đế Chủ đứng sau Linh Đan Đường, nói dối trước mặt lão quả thực rất khó.

    Cũng may Phùng Xuân Đế Chủ không ngờ rằng người thiếu niên này lại đến từ một nơi còn yếu hơn Linh Giới đó là Nhân Giới; Càng không ngờ rằng trên người tiểu tử này lại có thần khí Hỗn Độn Hồng Lô có thể khiến tất cả Đan Sư phải phát điên lên.

    - Tiền bối sao lại biết đan dược ở trong bình của vãn bối chính là Nguyên Linh đan chất lượng Hoàn Mỹ?

    Sở Mặc ít nhiều cũng có tò mò về việc này.Từ đầu tới cuối, Phùng Xuân Đế Chủ căn bản chưa mở ra xem qua lo đựng Nguyên Linh đa chất lượng Hoàn Mỹ đó, hắn cũng chưa tiết lộ bất cứ điều gì, nhưng Phùng Xuân dựa vào điều gì mà kết luận như vậy?

    Hơn nữa còn rất chắc chắn?

    Phùng Xuân khẽ cười, nhìn Sở Mặc:

    - Đừng quên ta là người của Linh Đan Đường.

    -

    Sở Mặc im lặng nhìn Phùng Xuân:

    - Người của Linh Đan Đường đều lợi hại vậy sao?- Chỉ có ta thôi!

    Phùng Xuân nhìn Sở Mặc:

    - Đổi lại là người khác đương nhiên không lợi hại như vậy đâu.

    Phùng Xuân Đế Chủ vừa nói vừa lấy tay mở lọ thuốc, bên trong có 3 viên Nguyên Linh đan, y lấy ra một viên, cười nói:

    - Nhìn xem chất lượng Hoàn Mỹ đúng chứ?

    Ừm?

    À?

    Không đúng rồi!

    Phùng Xuân lúc đầu vẻ mặt còn hơi tinh nghịch, giống như một Lão Ngoan Đồng vậy.

    Tuy nhiên khi y nhìn thấy viên đan dược trong tay, đôi mắt trợn tròn, dường như không dám tin là thật, đôi mắt đột nhiên toátlên vẻ kinh ngạc.

    Tiếp đó, nét mặt Phùng Xuân trở nên nghiêm túc hơn, thận trọng vân vê viên đan dược trong lòng bàn tay, khẽ đặt lên mũi ngửi, lẩm bẩm:

    - Màu sắc này đã là Điên Phong chất lượng Hoàn Mỹ rồi, chỉ thiếu chút xíu thì có thể đạt tới chất lượng Tiên Cấp!

    Mà một chút này lại không phải vì nguyên nhân do phương pháp luyện đan, mà là mấy loại dược liệu này, trong điều kiện không tổn thất chút dược tính nào, cũng chỉ đạt được tới mức độ này thôi.

    Tuy nhiên tuy nhiên phương pháp này rõ ràng chỉ có thể tồn tại trong lý luận thôi.

    -----o0o-----

    Chương 466 : Khí phách và vận mệnh

    Chương 466 : Khí phách và vận mệnh

    Phùng Xuân lúc này không còn nghiêm nghị như lúc đối mặt vớichưởng quầy và mấy tên tiểu nhị, cũng không ung dung tự tại như lúc nãy nói chuyện với Sở Mặc, cả người y đều nghiêm lại tới mức kỳ lạ.

    Nhưng không khí trong căn phòng không căng thẳng, vì Phùng Xuân đã dồn hết Tinh lực tập trung vào viên đan dược trong lòng bàn tay.

    - Đây như là phương pháp của Thần Y vậy, cho dù là lúc Đan Thần Đế Chủ còn sống cũng không luyện ra được loại đan dược lượng này!

    Phùng Xuân lẩm bẩm, sau đó ngẩng đầu lên, đôi mắt giống như hai mũi kiếm chợt hướng về phía Sở Mặc:

    - Cho dù là Luyện Đan Sư cấp Đại Tông Sư cũng không thể luyệnra loại đan dược chất lượng này, dược tính được bảo tồn trong viên đan dược này vô cùng hoàn hảo, một tí chút cũng không bị tản mác ra bên ngoài Thật không thể nào!

    Trên người ngươi có thần khí sao?

    Câu cuối cùng cũng là câu hỏi, nhưng lại giống như một chiếc Hồng Chung Đại Lữ bỗng chốc nổ tung trong tiềm thức Sở Mặc.

    Sở Mặc suýt gật đầu thừa nhận theo bản năng rồi.

    Tuy nhiên ngay khi giọng nói của Phùng Xuân cất lên, thời điểm mà tiềm thức của Sở Mặc như bùng phát, lồng ngực hắn cũng hòa làm một với Thương Khung Thần Giám trong cơ thể, bỗng chốc phát ra một luồng sát khí.

    Một luồng sát khí mỏng manh, nhỏ bé hơn trăm ngàn lần một sợi tóc xuất hiện trong tiềm thức Nhưng nháy mắt đã bị giọng nói của Phùng Xuân làm cho tan nát.

    Giống như một trận chiến vô hình.Tuy nhiên Sở Mặc có thể cảm nhận một cách rõ rệt, từ trái tim cho đến cổ họng, đôi mắt Tiếp đó, cả tiềm thức của Sở Mặc liền trở về trạng thái minh mẫn.

    - Thần khí gì chứ?

    Sở Mặc tỏ vẻ ngỡ ngàng nhìn Phùng Xuân Đế Chủ.

    Sắc mặt Phùng Xuân Đế Chủ không rõ cảm xúc, đôi mắt trong nhưng lạnh nhìn Sở Mặc, hai con ngươi như giải ngân hà đang chuyển động, do dự một hồi, khẽ mỉm cười, nói:

    - Không có gì, ta chỉ tùy tiện nói vậy.

    - Thần khí là bảo vật lợi hại nhất của Thiên Giới sao?

    Đôi mắt Sở Mặc sáng lên nhìn Phùng Xuân Đế Chủ, ánh mắt lộ rõ vẻ sốt sắng.

    Phùng Xuân Đế Chủ có chút thất vọng trong lòng, chỗ dựa của tên tiểu tử này có lẽ là một vị Luyện Đan Sư hết sức lợi hại.

    Đại Tông Sư cũng không luyện được loại đan dược này, kể cả là Đan Thần Đế Chủ năm xưa, lúc còn sống mặc dù luyện ra không ít đan dược Tiên Cấp, cũng luyện được đan dược Thiên Cấp.

    Phùng Xuân cũng từng có được một viên Thiên Nguyên đan chất lượng Thiên Cấp, chỉ là một viên đan dược thì có thể khiến cho Đại Lãocảnh giới Đế Chủ như Phùng Xuân từ tiêu hao không còn chút năng lượng nào mà hai lần hoàn toàn hồi phục.

    Hơn nữa còn phục hồi trong nháy mắt.

    Loại đan dược này đã là thần dược rồi.

    Mãi đến tận hôm nay, Phùng Xuân vẫn mang viên đan dược đó bên mình, trước giờ chưa từng vứt bỏ.

    Dù sao đây cũng là thứ thực sự bảo mệnh được.Phùng Xuân không hề nói khoác, phương pháp luyện thuốc của y, nhiều nhất cũng chỉ đạt tới cảnh giới Tông Sư, còn cách xa cảnh giới Đại Tông Sư Nhưng khả năng phân biệt đan dược của y quả là xuất thần nhập hóa.

    Cho dù là Đan Thần Đế Chủ năm xưa tái sinh, khả năng phân biệt đan dược cũng chưa chắc đã giỏi hơn Phùng Xuân Đế Chủ.

    Bây giờ chỉ với một viên Nguyên Linh đan, không ngờ lại khiến cho Phùng Xuân phát hiện ra một bí mật lớn lao.

    Cho nên, ngay lập tức trong lòng Phùng Xuân đã sản sinh hoài nghito lớn.

    Năm xưa khi Thiên Giới đại loạn, cuộc chiến các chư thần, một kẻ đã đạt tới Đế Chủ Cửu Trùng Thiên, gần như nửa bước nữa thì trở thành Đan Thần Đế Chủ Chí Tôn, bảo vật Hỗ Độn Hồng Lô trong tay bị thất lạc, Đan Thần Đế Chủ thất bại

    Việc này là điều tối mật lúc đó, tất cả những người biết sự tình đều phải giữ bí mật.

    Bởi vì tất cả những người biết việc đều muốn tìm được Hỗn Độn Hồng Lô, nhưng cuối cùng cũng không có manh mối nào.

    Hỗn Độn Hồng Lô giống như là biến mất giữa vũ trụ mênh mông,không còn xuất hiện nữa.

    Dần dần, những người biết việc không còn tuyệt đối giữ bí mật nữa, cho nên, người đạt tới cảnh giới Đế Chủ như Phùng Xuân cũng có tư cách biết chuyện này.

    Càng về sau, bí mật đó càng công khai hơn, trên Thiên Giới hầu như mọi người đều biết.

    Cho nên mọi người không còn nhiều kỳ vọng về tung tích của Hỗn Độn Hồng Lô.Thần khí có linh tính, có thể tự tìm chọn chủ nhân, cũng có thể tự bay đi, cho nên nếu không có duyên, căn bản không thể chiếm được nó.

    Phùng Xuân sau khi nhìn thấy viên Nguyên Linh đan chất lượng Hoàn Mỹ chỉ có thể tồn tại trong lý luận này, điều đầu tiên y nghĩ tới chính là Hỗn Độn Hồng Lô.

    Cho nên y dùng pháp lực vô thượng, trực tiếp dùng pháp âm để trấn áp Sở Mặc.

    Với cảnh giới Đế Chủ của y, làm vậy chả khác nào cự long đối phó với con kiến, ức hiếp người ta tới cực hạn.Tuy nhiên vì thần khí đó, cho dù không cần tới liêm sỉ, Phùng Xuân cũng chấp nhận.

    Nhưng kết quả lại khiến Phùng Xuân thất vọng vô cùng.

    Không có!

    Tên tiểu tử này thậm chí thần khí là gì cũng không biết.

    Thấy biểu hiện sốt sắng của hắn, Phùng Xuân không còn lời nào để nói.Y thật sự tin tưởng tuyệt đối vào pháp âm áp chế vừa rồi của y, đừng nói là tên tiểu tử chưa đạt tới Trúc Cơ như Sở Mặc, cho dù là Chân Tiên chỉ cách một cảnh giới là đạt tới Đế Chủ, trong điều kiện không chút phòng bị thế nào cũng bị trúng chiêu.

    - Thần khí đương nhiên rất lợi hại.

    Phùng Xuân cụt hứng trả lời một câu, sau đó nhìn Sở Mặc hỏi:

    - Tiểu tử, trở về hỏi người luyện chế đan dược này, nếu có đủ nguyên liệu, hắn có thể luyện ra Thiên Nguyên đan không?

    - Đương nhiên không thành vấn đề!

    Sở Mặc gật đầu nói:

    - Chỉ cần có đủ nguyên liệu, đừng nói là Thiên Nguyên đan, cho dù là đan dược khác của Thiên Giới đều có thể luyện được.

    Lúc này Sở Mặc đã không nhắc đến sư phụ hắn nữa.

    Phùng Xuân thầm nghĩ: "Quả nhiên là vậy, sư phụ gì chứ, loại Luyện Đan Sư như Thần Y ấy sao lại có loại đệ tử không có học vấn này?

    Đây rõ ràng là người mà đối phương bịa đặt ra, chuyên để làm mấy việc giao dịch."

    Nói cách khác, chính chủ vốn không muốn lộ diện.Cũng phải, Đại Sư cấp bậc như thế sao lại dễ dàng tiếp xúc với bên ngoài chứ?

    - Điều ta nói là đan dược chất lượng Hoàn Mỹ, hơn nữa là chất lượng Hoàn Mỹ giống như đan dược mà ngươi mang tới!

    Phùng Xuân thản nhiên trả lời, vừa quan sát phản ứng của Sở Mặc.

    Sở Mặc ngạc nhiên liếc mắt nhìn Phùng Xuân:

    - Lẽ nào chất lượng Hoàn Mỹ còn có loại thứ 2 sao?

    Trong lời nói có chút xem thường, dường như đang chế giễu Phùng Xuân không hiểu biết.

    - Ha ha ha

    Đường đường là một Đế Chủ có thể làm chủ cả một vùng đất rộng lớn trên Thiên Giới, lúc này trên mặt y chợt lộ vẻ ngại ngùng, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt lại đầy vẻ đắc ý.

    -----o0o-----

    Chương 467 : Ngươi có phải kẻ ngốc không? (1)

    Chương 467 : Ngươi có phải kẻ ngốc không? (1)

    - Đây là một tên tiểu tử chưa có nhiều kinh nghiệm sống, hoàn toàn chưa phải va chạm nhiều.

    Hắn căn bản không biết những đan dược chất lượng Hoàn Mỹ khác so với loại mà hắn mang tới hoàn toàn không sánh được!

    Nếu đặt lên so sánh với đan dược mà Sở Mặc đem tới, quả là một sự sỉ nhục!".

    Phùng Xuân thầm nghĩ, liền phì cười ha ha mấy tiếng.

    - Cười gì chứ?

    Không lẽ đan dược mà ta mang tới lại tốt hơn những đan dược chất lượng Hoàn Mỹ khác?

    Ánh mắt Sở Mặc bỗng chốc thoáng vẻ tinh ranh, hắn lạnh lùng nhìn Phùng Xuân:

    - Người đường đường là một Đại Lão cảnh giới Đế Chủ, không đến mức đi lừa gạt một tên tiểu tử chứ?

    Phùng Xuân giật mình, thầm nghĩ: "Đúng thật là không được lừa gạt hắn, nếu không tên tiểu tử này sớm muộn cũng có ngày phát hiện ra sự khác biệt thật, đến lúc ấy, há chẳng phải là căm hận ta sao?"

    Nghĩ vậy, Phùng Xuân khẽ cười nói:

    - Tên tiểu tử nhà ngươi đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, người có thân phận như ta lại đi lừa một tên tiểu tử sao?

    - Vậy thì tốt.

    Sở Mặc gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn có vài phần nghi ngờ.

    Phùng Xuân nói:

    - Những dược liệu để luyện Thiên Nguyên đan, ta có thể đưa trước cho ngươi, những dược liệu ta đưa đủ để luyện chế được một trăm viên Thiên Nguyên đan Hoàn Mỹ, ngươi phải đảm bảo cho ta 30 viên.

    Hơn nữa, nếu có nhiều hơn chỉ có thể bán lại cho Linh Đan Đường, không thể bán cho nhà thứ hai hay người khác.

    Sau đó, ngươi đem tới đây baonhiêu viên Thiên Nguyên đan Hoàn Mỹ, ta sẽ trả tiền cho ngươi theo giá của từng viên.

    - Tiền?

    Ánh mắt Sở Mặc thoáng vẻ tham lam không dễ dàng phát hiện ra được.

    - Thiên Tinh Thạch.

    Phùng Xuân lạnh lùng nói:

    - Cực phẩm đấy!

    Chắc chắn sẽ trả cho ngươi giá cao hơn bên ngoài!- Được, thân phận như tiền bối, đương nhiên nhất ngôn cửu đỉnh, vậy việc đó cứ quyết vậy đi!

    Sở Mặc ra vẻ một kẻ già đời, nhìn Phùng Xuân:

    - Ngoài ra, kính mong tiền bối chuẩn bị một chiếc nhẫn trữ vật, có thể chứa được những dược liệu đó, sau đó, người không cần phải đưa cho ta một lần nhiều như vậy, cứ đưa ta dược liệu đủ để chế luyện 10 viên đan dược là được rồi.

    Phùng Xuân nheo mắt liếc nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

    - Dùng người thì không nghi ngờ, ngươi nghĩ ta sẽ để tâm tới số dược liệu đó sao?- Người không sợ ta lấy số dược liệu đó rồi không quay lại nữa sao?

    Sở Mặc hỏi.

    - Vị đứng sau lưng ngươi, sẽ không chỉ có một chút tính toán vậy chứ?

    Phùng Xuân nói, y thậm chí còn không nhắc tới việc nhẫn trữ vật.

    Chỉ là một chiếc nhẫn trữ vật thôi, ở Thiên Giới ai cũng có, hoàn toàn không hiếm gặp.

    Sở Mặc mỉm cười, gật đầu:

    - Vậy thì tốt, tiền bối gọi người chuẩn bị đi.

    Phùng Xuân gật đầu, sau đó nói:

    - Ngoài ra, còn một việc nữa

    Sở Mặc liếc mắt nhìn Phùng Xuân.

    - Ta muốn mời ngươi làm Đan Sư khách tọa của Linh Đan Đường!

    Phùng Xuân nói chắc chắn như đinh đóng cột.

    - Ta sao?

    Sở Mặc sững người nhìn Phùng Xuân:

    - Làm Đan Sư khách tọa của Linh Đan Đường ư?

    Ta nói vị tiền bối này Người không sao đấy chứ?

    - Trở về thỉnh giáo người đứng sau lưng ngươi, rồi hãy trả lời tasau.

    Phùng Xuân lúc này dường như đã khôi phục lại hình ảnh một vị Đế Chủ nên có, giọng điệu tuy ôn hòa điềm đạm, nhưng lại không thể nghi ngờ được:

    - Người đó sẽ hiểu được.

    - Trở thành Đan Sư khách tọa của Linh Đan Đường có lợi gì sao?

    Sở Mặc hi ha cười, mặt dày hỏi vặn, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn hiểu rõ, Phùng Xuân Đế Chủ làm vậy, mặc dù có vẻ như đang suy tính cho Linh Đan Đường, nhưng xét cho cùng chẳng phải đang giúp chính hắn?Dẫu sao ba chữ "Linh Đan Đường" dù ở trên Thiên Giới cũng có địa vị nhất định, xem như là một chỗ dựa vững chắc.

    - Lợi ích à?

    Phùng Xuân đưa mắt liếc qua Sở Mặc:

    - Có được thân phận này, dù là trên trời hay dưới đất, cũng không ai dám tùy tiện động chạm tới ngươi.

    - Thật sao?

    Sở Mặc lập tức trợn tròn mắt, đến nhịp thở cũng có chút dồn dập hơn, khuôn mặt tỏ vẻ hứng thú không kìm chế được.

    - Nhưng điều kiện trước hết là ngươi không được dùng thân phận này để gây chuyện bừa bãi.

    Phùng Xuân nhìn Sở Mặc, nói thêm một câu có vẻ khá lo lắng, nếu người đến hôm nay là vị đứng sau lưng Sở Mặc, y chắc chắn sẽ không phải nói thêm câu đó.

    Một là vì Đan Sư ở cấp độ đó có đủ tư cách gây hấn với bất kỳ ai mà không lo bị trách phạt; Hai là người đủ khả năng luyện ra loại đan dược đó, tâm tính chắc chắn không hồ đồ bừa bãi.

    Loại người này sao có thể đi gây sự cơ chứ?

    Nhưng ngược lại tên mao đầu tiểu tử như Sở Mặc thật sự nói khôngchính xác được, cứ xem cái bộ dạng sau khi nghe y nói thì biết ngay, lỡ như hắn ỷ vào thân phận này đi ra ngoài hoành hành ngang ngược làm xằng làm bậy, mặc dù Linh Đan Đường không hề sợ hãi, nhưng cũng phải cân nhắc cho danh tiếng và hình ảnh của cửa tiệm chứ.

    - Nếu như là người khác gây sự với ta thì sao?

    Sở Mặc hỏi lại.

    - Linh Đan Đường không phải đều ăn chay cả.

    Phùng Xuân nói, cùng lúc quăng một chiếc nhẫn trữ vật về phía Sở Mặc:

    - Cầm lấy, những dược liệu bên trong đủ để luyện ra 100 viênThiên Nguyên đan chất lượng Hoàn Mỹ.

    Một tháng sau, ta đợi ngươi tại đây!

    Phùng Xuân Đế Chủ dứt lời, thân hình thoắt cái đã biến mất ngay trước mặt Sở Mặc.

    Tiếp đó, chưởng quầy của Linh Đan Đường từ ngoài bước vào, hắn nhìn Sở Mặc, huỵch một tiếng đã quỳ sụp trước mặt Sở Mặc, vẻ mặt cung kính nói:

    - Tiểu nhân là chưởng quầy tại Nhân Tầng của Huyễn Thần Giới, xin bái kiến Lâm Bạch khách tọa đại nhân!

    Sau này đại nhân có việc gì, cứ việc giao phó tiểu nhân!Sở Mặc hơi sửng sốt, ngây người ra một lúc.

    Một tên tiểu tử bản thân còn chưa đạt tới Trúc Cơ cảnh giới, ngoảnh mặt một cái đã trở thành Đan Sư khách tọa của cửa tiệm đan dược lớn nhất dưới gầm trời này, trở thành đại nhân trong mắt của ngàn vạn người.

    Điều này thật khó khiến cho người ta tin được!

    Cho tới lúc hắn bước ra khỏi Linh Đan Đường, sau khi đi xa rồi, Sở Mặc vẫn cảm thấy những trải nghiệm hôm nay thật quá mức thần kỳ.Hắn vốn định dùng Nguyên Linh đan chất lượng Hoàn Mỹ để nhận được sự tín nhiệm của Linh Đan Đường, sau đó hợp tác lâu dài với bọn họ, rồi dần dần, nương nhờ thế lực của Linh Đan Đường để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.

    May mắn gặp được vị Đại Lão Đế Chủ duy nhất thích hành tẩu giang hồ của Linh Đan Đường Không chỉ thành công trong việc làm ăn, hắn còn trở thành Đan Sư khách tọa của Linh Đan Đường Kết quả này thật quá tuyệt vời.Sở Mặc đến một khách điếm, nhận lấy một phòng bất kỳ, hắn trở về phòng, đóng cửa, rồi mới lấy tay đặt lên lồng ngực, đôi mắt sáng lên vẻ kiên nghị, hắn thầm nhủ: "Tiêu Vũ, nàng thấy không?

    Cho dù không có cảnh giới Trích Tinh Tróc Nguyệt, nhưng ta vẫn có thể đạt được một vị trí trên đời này!

    -----o0o-----

    Chương 468 : Ngươi có phải kẻ ngốc không? (2)

    Chương 468 : Ngươi có phải kẻ ngốc không? (2)

    Sở Mặc ngồi trên ghế, bình tâm trở lại, hắn chợt nghĩ lại chuyện ngày hôm đó.

    Ngày mà hắn "chết".

    Sở Mặc khi ấy quả thực đã nhụt chí nản lòng, hắn chủ động xôngvào mũi kiếm của Kỳ Tiêu Vũ chính là muốn chấm dứt triệt để cuộc hành trình của hắn ở Huyễn Thần Giới.

    Chàng thiếu niên đầy nhiệt huyết, mặc dù thông minh hơn người nhưng khi đối diện với cảm xúc tuyệt vọng, vẫn không biết xử lý thế nào, vẫn bị kích động, hắn không muốn làm khó người thương của mình.

    Cho nên, dù là tiềm thức có bị trọng thương hắn cũng không nề hà gì.

    Tình cảm là thứ không dùng lý lẽ để giảng, dù có là Đại Lão Đế Chủ gặp phải việc này, cũng không chắc đã phản ứng nhanh hơn Sở mặc.Tuy nhiên việc khiến Sở Mặc bất ngờ lại là hắn không những không rời khỏi Huyễn Thần Giới, ngược lại còn gặp lại Giới Linh - người trong truyền thuyết của Huyễn Thần Giới.

    Đến lúc đó, Sở Mặc cuối cùng cũng nhận ra bản thân với Giới Linh ắt phải có một mối quan hệ nào đó.

    Nếu không thì tại sao người đó không ngừng mở cửa sau cho hắn?

    - Ngươi muốn chết sao?

    Giới Linh vừa mở miệng đã hỏi một câu như vậy, khiến Sở Mặc phải nghiến răng nhếch mép.

    - Ngươi mới muốn chết đó.

    Sở Mặc trừng mắt.

    - Không muốn chết vậy sao ngươi còn tự xông vào mũi kiếm ấy?

    Đồ ngu xuẩn nhà ngươi, ngươi có biết nếu ngươi xông thẳng lên ôm lấy nàng ta, sự việc sẽ xảy ra theo hướng khác?

    Giới Linh thần bí thoáng đưa mắt nhìn Sở Mặc, cười nhạt nói.

    - Sao có thể Nàng ấy đã hoàn toàn không nhớ gì về ta.

    Sở Mặc thất vọng nói:

    - Cho dù nàng ấy tin những gì ta nói, nhưng đối với nàng ấy, ta vẫn chỉ là một thiếu niên Nhân Giới yếu ớt, không giúp ích được gì,ngược lại sự tồn tại của ta còn có thể liên lụy tới nàng ấy.

    - Cho nên ngươi mới muốn chết?

    Giới Linh liếc xéo qua Sở Mặc.

    - Ta nói rồi, ta không muốn chết.

    Sở Mặc bình tĩnh nói:

    - Ta chỉ muốn kết thúc tất cả những gì ở Huyễn Thần Giới này.

    - Ngươi nghĩ ngươi làm vậy thì có thể tác thành cho nàng ta?

    Giới Linh tỏ vẻ coi thường không thèm để ý nói.

    - Đúng vậy!

    Sở Mặc bình thản trả lời:

    - Hiện giờ ta xuất hiện ở Huyễn Thần Giới chính là một sai lầm, gặp gỡ nàng là sai lầm càng lớn.

    - Thôi đi, tự ngươi cân nhắc xem.

    Giới Linh dường như còn muốn nói thêm điều gì, nhưng thấy vẻ nhụt chí nản lòng của Sở Mặc cũng chán không buồn nói tiếp, rồi tiện tay phất một cái, một bức họa liền hiện ra trong không trung.

    Chính là những việc diễn ra sau khi Sở Mặc "tự sát".Kỳ Tiêu Vũ nước mắt như mưa, ôm lấy "thi thể" của hắn, vẻ mặt bất lực, đau khổ quỳ dưới đất, dáng vẻ ấy khiến Sở Mặc lòng đau như cắt.

    Đến tận sau cùng, những lời nói chắc như đinh đóng cột của Kỳ Tiêu Vũ càng khiến cho Sở Mặc không thể bình tâm được, trong lòng như có sóng dâng cuồn cuộn.

    - Thiếp sẽ không quên chàng, càng sẽ không tìm bất kỳ người nào để hợp tác.

    - Sở Mặc, thiếp thừa nhận phân thân của thiếp không, chính là thiếp, quả thực từng dành tình cảm cho chàng.

    Cho nên, linh hồn thiếpđã không còn thuần khiết nữa.

    - Thiếp không xứng trở thành Nữ Vương của Tinh Linh Tộc, thiếp sẽ từ bỏ thân phận kế thừa của mình.

    - Thiếp sẽ không mang lại tai họa cho Tinh Linh Tộc, nếu đây là sự lựa chọn của vận mệnh, vậy hãy để mình thiếp gánh chịu.

    - Cho dù tương lai ra sao, nhưng thiếp sẽ luôn là vị hôn thê của chàng!

    - Huyễn Thần Giới, vĩnh biệt, thiếp sẽ không bao giờ xuất hiện tạinơi này.

    Sở Mặc ngẩn ngơ nhìn hình dáng Kỳ Tiêu Vũ dần tan biến, cả người hắn bất động không thốt ra được lời nào.

    - Sao thế?

    Thấy rồi chứ?

    Hai người các ngươi thực ra đều là hai kẻ chưa hiểu chuyện!

    Giới Linh ra vẻ già đời lườm Sở Mặc một cái, nói:

    - Ngươi có tình cảm với nàng ta, có thể bất chấp tất cả vì nàng, dùng cách mà ngươi cho là đúng để hoàn thành tâm nguyện của nàng; Phân thân của nàng tan vỡ, mất đi ký ức, ngươi muốn nàng ấy phải chấp nhận ngươi trong một thời gian ngắn như vậy thì làm sao có thể chứ?Nhưng cái chết của ngươi lại gây xúc động mạnh cho nàng ta, khiến nàng ấy phải lựa chọn một con đường tiêu cực mà chắc chắn trước kia sẽ không bao giờ lựa chọn.

    Tiểu tử, ngươi nói xem ngươi có phải tên ngốc không?

    Sở Mặc mím môi, hắn không có lời nào biện minh trước câu chất vấn của Giới Linh.

    - Trên người nàng ta có một bí mật mà ngươi không thể tưởng tượng được!

    Giới Linh thản nhiên nói:

    - Vốn dĩ Huyễn Thần Giới đối với nàng ta mà nói là một nơi vô cùng tốt, có thể khiến cho cảnh giới của nàng tăng lên nhanh chóng, nhưng hiện tại cái chết của ngươi là sự đả kích khiến nàng thề nguyện vĩnh viễn không bao giờ tiến vào Huyễn Thần Giới nữa, hơn nữa còn từbỏ quyền thừa kế của Tinh Linh Tộc Ngươi có hiểu điều đó có nghĩa là gì không?

    Điều này có nghĩa nàng ta đã tự trục xuất mình rồi.

    - Cái gì mà tự trục xuất?

    Giọng Sở Mặc trở nên khàn khàn, hắn có Thần khí, nhưng hắn lại không phải là Thần.

    Hắn chỉ là một gã thiếu niên chưa đủ 15 tuổi mà thôi.

    - Tự trục xuất chính là từ bỏ tất cả bao gồm cả tín ngưỡng của nàng ta!Giới Linh vừa nói vừa thở dài:

    - Từ bỏ quyền thừa kế Tinh Linh Tộc vốn cũng chả là gì, Tinh Linh Tộc ngày nay sớm đã suy tàn, nhưng lựa chọn của nàng ấy có nghĩa là sẽ từ bỏ tất cả sự đấu tranh, chấp nhận số phận!

    - Rốt cuộc việc đó là thế nào?

    Có thể nói rõ cho ta được không?

    Môi và cổ họng của Sở Mặc khô khốc, hắn dường như ý thức được tự mình đã làm một việc ngu xuẩn.

    - Hài

    Giới Linh thở dài, kéo Sở Mặc ngồi xuống, sau đó nhìn Sở Mặc nói:

    - Nàng ấy là tinh linh thể vạn cổ vô song, thất khiếu tâm duy nhấttrong trời đất nha đầu đó có tư chất thiên bẩm tuyệt vời mà người thường không cách nào tưởng tượng được.

    - Ta nghĩ cũng bởi vì điều này mà đem tới tai họa cho nàng ấy và chủng tộc của nàng.

    Giới Linh nhíu mày, thoáng lộ vẻ phẫn nộ:

    - Trên đời này luôn có những loại người không biết xấu hổ, luôn ham thích những việc ngồi mát ăn bát vàng.

    Sở Mặc hoàn toàn nghe không hiểu những lời Giới Linh nói, cái gì mà tinh linh thể vạn cổ vô song, cái gì mà thất khiếu tâm duy nhất trong trời đất Hắn đều không hiểu, chỉ cảm thấy có vẻ rất lợi hại.Hơn nữa, ít nhiều cũng hiểu được ý của Giới Linh, có lẽ vì Kỳ Tiêu Vũ không giống với người thường nên có người để mắt tới nàng.

    Sau đó mới có lời tiên đoán của Tinh Linh Tộc, rồi mới có phần phân thân của Kỳ Tiêu Vũ là thiếu nữ váy xanh xinh đẹp tuyệt trần kia.

    Đôi mắt Sở Mặt thấp thoáng vẻ xa xăm buồn man mác, hắn nhìn Giới Linh:

    - Có thể kể lại chi tiết cho ta được không?

    -----o0o-----

    Chương 469 : Hãy đánh bại ta trước

    Chương 469 : Hãy đánh bại ta trước

    - Được.

    Giới Linh không hề tỏ vẻ làm khó, mà thẳng thắn giải đáp nhữngthắc mắc trong lòng Sở Mặc.

    - Hàng trăm triệu năm nay, nàng ấy là đệ nhất thiên tài có một không hai trong Tinh Linh Tộc.

    - Sở hữu Thất Khiếu Linh Lung Tâm mà bất luận sinh linh nào trong trời đất cho dù là Thần Tộc, Nhân Tộc, Thú Tộc hay các chủng tộc khác đều không có

    - Chính thể chất đó của nàng đã quyết định thành tựu tương lai của nàng, chỉ cần nàng ta cố gắng thì có thể trở thành Chí Tôn!- Ngươi biết không?

    Không phải là có khả năng, mà chỉ cần nàng ấy chịu nỗ lực, thì nhất định có thể trở thành Chúa Tể hùng cứ một phương.

    Thất Khiếu Linh Lung Tâm của nàng ấy, chỉ cần nàng ta muốn, trên đời không thứ gì mà nàng ta không học được.

    - Đơn giản mà nói, nàng ta là sinh linh thích hợp tu luyện nhất trên đời này, nàng cũng là sinh linh thông minh nhất trên đời.

    Giới Linh nhìn Sở Mặc:

    - Còn về thân thế của nàng, ngươi có biết rõ không?Sở Mặc cứng họng trân trân nhìn Giới Linh, sau đó thất thần gật đầu:

    - Rõ rồi

    - Bây giờ đã hiểu lựa chọn đó của ngươi, với nàng ấy mà nói, là đả kích như thế nào rồi chứ?

    Giới Linh nghiêm nghị nhìn Sở Mặc.

    Sở Mắc ngẩng đầu, vẻ mắt khổ tâm nhìn Giới Linh:

    - Vậy hiện tại ta nên làm thế nào mới có thể giúp được nàng?

    - Rất đơn giản, hãy trở nên mạnh mẽ hơn!

    Giới Linh nghiêm giọng nói.Sở Mặc trả lời:

    - Nhưng hiện ta chỉ là một thiếu niên bình thường ở Nhân Giới, đến Trúc Cơ cảnh giới cũng chưa tới, thì làm sao mau chóng trở nên mạnh mẽ được?

    Giới Linh ngẫm nghĩ một hồi, nói:

    - Nếu ta không lầm, nha đầu đó năm nay vẫn chưa trưởng thành, nàng có lẽ còn khoảng vài năm nữa mới thực sự trưởng thành.

    - Vậy là ý gì?

    Sở Mặc có chút mơ hồ.

    - Muốn biến nàng ấy thành Lô Đỉnh thì nhất định phải đợi sau khi nàng ta trưởng thành mới có thể.

    Giới Linh thản nhiên đáp.

    - Lô Đỉnh?

    Sở Mặc hơi cau mày, hắn không hiểu hai chữ này nghĩa là gì, nhưng hắn tự hiểu đây chắc chắn không phải việc tốt.

    - À, đúng vậy, sau khi nàng ấy trưởng thành, giao hợp với nàng, rồi rút lấy nguồn sức mạnh đã thành thục từ căn nguyên.

    Tinh linh thể vạn cổ vô song, thất khiếu tâm duy nhất trong trời đất Loại thể chất ấy sau khi trưởng thành sẽ sản sinh nguồn sức mạnh đủ khiến cho người tathăng tiến thẳng tới vị trí Chí Tôn.

    Giới Linh nói.

    - Cái gì?

    Sở Mặc cảm thấy trong não mình ù ù một tiếng, một luồng máu nóng bốc lên, đôi mắt trong sáng cuồn cuộn giận dữ:

    - Đúng là súc sinh mà!

    - Nói đúng lắm.

    Giới Linh nhìn Sở Mặc, bình tĩnh nói:

    - Cho nên ngươi cần phải trong vòng vài năm có được sức mạnh ghê gớm, nếu như ngươi thực lòng muốn bảo vệ nàng.

    - Đương nhiên!

    Ta nhất định sẽ bảo vệ nàng!

    Sở Mặc nghiến răng nói:

    - Cho dù là ai đi nữa, chỉ cần dám làm hại tới nàng, ta đều không tha cho.

    - Tiểu tử, nếu chỉ nghiến răng nghiến lợi thì chả có ích gì đâu.

    Giới Linh nói:

    - Chịu cúi đầu, không ngừng biến mình thành kẻ mạnh hơn mới là điều ngươi cần phải làm.

    Lúc này, Sở Mặc ngẩng đầu lên nhìn Giới Linh, trầm giọng nói:

    - Ngươi có thể giúp ta không?Vào giờ phút này, Sở Mặc thậm chí còn chả muốn biết vị Giới Linh thần bí này là ai, cũng không muốn tìm hiểu sao y lại biết nhiều chuyện đến vậy, trong não hắn chỉ còn lại duy nhất một ý niệm: "Bất luận thế nào, đều không được để Kỳ Tiêu Vũ chịu một chút tổn hại nào."

    - Việc ta có thể giúp được ngươi không nhiều, tiểu tử, ta chỉ có thể chỉ dẫn cho ngươi một con đường, con đường này có lẽ không bằng phẳng, có thể đầy ắp khó khăn, thậm chí có thể nguy hiểm tới tính mạng.

    Giới Linh hiền từ nhìn Sở Mặc:

    - Ta chỉ có thể làm được nhiêu đó cho ngươi.

    - Vậy là đủ rồi!Sở Mặc cúi người hành lễ trước Giới Linh:

    - Bất kể gian nan ra sao ta cũng sẽ không bỏ cuộc.

    - Vậy trước hết hãy đánh bại ta.

    Giới Linh nhìn Sở Mặc, bình tĩnh nói.

    - Đánh bại ngươi?

    Ngươi đang đùa sao?

    Sở Mặc trợn tròn mắt nhìn Giới Linh, bặm môi bặm miệng.

    - Cảnh giới hiện tại của ngươi có lẽ là Kim Thạch Chi Cảnh Ta sẽ dùng sức lực toàn thân để điều chỉnh về Kim Thạch Chi Cảnh, nhưng Kim Thạch Chi Cảnh của ta là trạng thái hoàn mỹ nhất trong cảnh giớiKim Thạch Đối với ngươi lúc này mà nói, có lẽ là một nhiệm vụ không thể hoàn thành được!

    Tuy nhiên, có một việc ta có thể đảm bảo với ngươi.

    - Là gì?

    - Ngươi chết rồi, có thể trực tiếp sống lại.

    Giới Linh trả lời.

    Sở Mặc không chút do dự nói:

    - Vậy còn đợi gì nữa?Giới Linh nhìn Sở Mặc:

    - Mùi vị cái chết không phải là dễ chịu đâu, ngươi đã chết một lần rồi lẽ nào còn không sợ sao?

    - Nếu sợ hãi mà giải quyết được hết các vấn đề, vậy thì ta sợ.

    Sở Mặc nói.

    Giới Linh mỉm cười nhìn Sở Mặc, gật đầu:

    - Tốt, tiểu tử, tấn công ta đi!

    Giới Linh vừa dứt lời, Sở Mặc đã rút thanh Thí Thiên ra, một đao chém về phía Giới Linh.Đoạt hồn!

    Một đao này... vô cùng kinh diễm, tuy chỉ là đao đầu tiên của U Minh Bát Đao, nhưng trong đao ý của một đao này ẩn chứa sát khí.

    Cho chù là võ giả Minh Tâm Cảnh, cũng hoàn toàn không có sức chống cự gì.

    Nhưng một đao này đối với Giới Linh mà nói... lại giống như trang trí.

    Thậm chí Sở Mặc không có nhìn rõ thân hình của Giới Linh là động như thế nào, thì đã tránh được một đao kinh diễm này.

    Chẳng những tránh được, hơn nữa còn xông tới trước mặt Sở Mặc.

    Sau đó.

    Giới Linh giơ tay đánh ra một chưởng, trực tiếp vỗ vào sau ót Sở Mặc

    Một chưởng bình thản không có gì lạ, cơ hồ nhanh làm người ta hoàn toàn không kịp phản ứng lại, không có chỗ nào để hắn khen ngợi.

    Ít nhất so với những chưởng pháp Sở Mặc từng thấy qua, một chưởng này của Giới Linh.... quả thật kém một chút.

    Nhưng ... chính một chưởng như vậy lại trực tiếp đập vỡ đầu Sở Mặc.

    Thậm chí Sở Mặc có thể nghe thấy rất rõ tiếng xương đầu mình vỡ nát.

    Cảm giác rợn tóc gáy này và vô lực đối mặt với cái chết, làm Sở Mặc thậm chí có cảm giác tuyệt vọng.

    Hắn lại chết một lần nữa!

    Trước đây hắn bị ngàn dặm truy sát, cũng từng rất nhiều lần sống sót bên ranh giới sinh tử.

    Nhưng đó dù sao cũng là ranh giới... so với mùi vị của cái chết thật sự, hoàn toàn không giống.

    Tuy trước đây hắn đã từng "chết" qua một lần.

    "chết" dưới kiếm của Kỳ Tiêu Vũ.

    Nhưng Sở Mặc lúc đó cũng không có sợ hãi gì.

    Trong lúc nản lòng thoái chí, dùng đầu đập vào kiếm của Kỳ Tiêu Vũ, cũng chỉ là đau một chút mà thôi.

    Nhưng nỗi đau đó, không bằng nỗi đau trong lòng hắn.

    Lần này... không giống!

    Đối mặt với một chưởng này của Giới Linh, Sở Mặc hoàn toàn không có bất kỳ năng lực kháng cự gì.

    -----o0o-----

    Chương 470 : Cuối cùng thắng rồi?

    Chương 470 : Cuối cùng thắng rồi?

    Sở Mặc không biết mình rốt cuộc chết bao nhiêu lâu.

    Dù sao, lúc hắn mở hai mắt ra, phát hiện hắn vẫn ở tại chỗ.

    Giới Linh đang đứng đó, lặng thinh nhìn hắn.

    Sở Mặc cảm thấy đầu mình có chút hỗn loạn.

    Hắn nhìn Giới Linh, biết mình vừa nãy chết trong tay của Giới Linh.

    Nhưng trí nhớ của hắn... lại dường như xuất hiện đứt quãng.

    - Có phải có chút hoang mang không, biết mình vừa nãy chết một lần, nhưng lại có chút không dám tin?

    Giới Linh thản nhiên nói.

    Sở Mặc thành thật gật đầu, nhìn trong ánh mắt của Giới Linh, cũng tràn đầy ý không thể tin nổi.

    - Mùi vị của cái chết, không dễ chịu chứ?

    Giới Linh lại hỏi.

    Sở Mặc vẫn thành thật gật đầu, thầm nói dễ chịu mới lại.

    Ngài thử đi rồi biết mùi vị này.

    - Không sao, chúng ta tiếp tục.

    Giới Linh nói

    Sở Mặc cắn răng một cái, trong tay chém ra Thí Thiên.

    Lại là đao đầu tiên của U Minh Bát Đao: Đoạt hồn!

    Sở Mặc hét lớn một tiếng.

    Hắn không tin một kích mạnh nhất của mình hoàn toàn không phát huy được tác dụng.

    Sự thật cũng chứng minh, quả thật là hoàn toàn có chút tác dụng.

    Thân hình của Giới Linh liền giống như quỷ mị, tránh né một kích này của hắn.

    Sau đó, xuất hiện trước mặt hắn.

    Vẫn là một chưởng!

    Vẫn là xương đầu vỡ vụn!

    Sở Mặc lại chết.

    Rất nhanh hắn lại sống lại.

    Sở Mặc khóe miệng co giật, nhìn Giới Linh nói:

    - Cảnh giới bây giờ của người có thật là Kim Thạch Chi Cảnh?

    Giới Linh thản nhiên nói:

    - Ta nghĩ, ta cũng không có lý do gạt ngươi.

    Sở Mặc ngẫm nghĩ, cảm thấy cũng quả thật là chuyện như vậy.

    Giới Linh quả thật cũng không có lý do gạt mình.

    - Vậy... tại sao, một chiêu mạnh nhất của ta hoàn toàn không làm gì được ngài.

    Tại sao tốc độ của ngài lại nhanh như vậy, ta hoàn toàn không thể tránh được?

    Sở Mặc nhìn Giới Linh hỏi.

    - Tiếp tục chiến đấu, ngươi sẽ rõ.

    Giới Linh không có trả lời câu hỏi này của Sở Mặc, mà là mang mấy phần khiêu kích nhìn Sở Mặc:

    - Nếu ngươi đánh bại ta, ta sẽ tặng ngươi một cơ duyên lớn, quan hệ đến thời gian ngươi trở nên hùng mạnh.

    Sở Mặc liền nổi điên, xông thẳng lên.

    Lúc này Sở Mặc không có dùng Thí Thiên, mà là trực tiếp vận hành Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, hung hăng đánh một quyền tới Giới Linh.

    Nhân quyền trong tam tài quyền pháp Thiên Địa Nhân!

    Cái gọi là Nhân quyền... thoạt nghe chỉ có một chiêu, nhưng lại hàm chứa ngàn vạn loại biến hóa!

    Sở Mặc bây giờ tuy đã lĩnh ngộ ra tinh túy của Nhân quyền, nhưng vẫn không thể thấu hiểu triệt để Nhân quyền.

    Cho dù như vậy, một quyền này của Sở Mặc... vẫn làm người ta không dám khinh thường!

    Nhưng tất cả cái này cũng không có tác dụng gì.

    Sở Mặc lại lần nữa chết trong tay Giới Linh.

    Vẫn là một quyền đó, vẫn là ở trên ót Sở Mặc.

    Sở Mặc lại lần nữa hồi sinh cảm thấy mình khuất nghẹn.

    Chết mấy lần rồi, hắn cũng sớm nhìn ra Giới Linh đối với hắn cũng không có lừa gạt gì.

    Đích thực chính là Kim Thạch Chi Cảnh.

    Nhưng Kim Thạch Chi Cảnh của Giới Linh không những tuyệt đỉnh, mà còn hoàn mỹ.

    Y đã phát huy tất cả mọi thứ mà Kim Thạch Chi Cảnh có thể phát huy ra.

    Trước đó, Sở Mặc đối với đối thủ cùng cảnh giới, kỳ thật căn bản không để ở trong mắt.

    Vì với cảnh giới bây giờ của hắn, đã có thể vung đao chém võ giả Minh Tâm Cảnh rồi!

    Đối với hắn mà nói, Kim Thạch Chi Cảnh đáng là gì?

    Nhưng Giới Linh lại cho hắn một bài học.

    Làm Sở Mặc hiểu rõ cái gì mới gọi là cường giả chân chính!

    Cũng là Kim Thạch Chi Cảnh, lại có thể phát ra thực lực làm Sở Mặc khó có thể tưởng tượng.

    Cũng là Kim Thạch Chi Cảnh, nhưng lại có thể giết chết hắn trong nháy mắt!

    Bây giờ đã là 4-0 rồi, hơn nữa rất nhanh sẽ là 5-0

    Thiên Địa Nhân Tam Tài Quyền Pháp, Thiên Trọng Thủ, Ảo Ảnh Tật Phong Bộ... tất nhiên không thể thiếu Đoạt Hồn đệ nhất đao trong U Minh Bát Đao.

    Sở Mặc vì để chiến thắng Giới Linh, đã suýt chút nữa thi triển ra tất cả những công phu trong bụng mình.

    Nhưng vẫn không có cách này thay đổi sự thật bị giết trong nháy mắt.

    Hung tính và tính tình bướng bỉnh của Sở Mặc cũng hoàn toàn bộc lộ ra ngay lúc này.

    Trên đời này rất nhiều chuyện đều có thể quen, nhưng duy nhất cái chết... mãi mãi không cách nào quen!

    Chết người nhất là cảm giác mỗi lần chết, thật sự không giống.

    Nhưng có một điểm lại tương đồng.

    Đó chính là: bóng đen vô hạn, sợ hãi vô tận, vô lực không biết làm sao...

    Những cái này... tất cả không phải lý do Sở Mặc từ bỏ.

    Kể từ khi biết khốn cảnh Kỳ Tiêu Vũ đối mặt, Sở Mặc lại thầm thề trong lòng, nhất định phải tìm được Tinh Linh tộc, tìm được Tiểu Vũ, sau đó... bảo vệ nàng!

    Ầm!

    Thân hình của Sở Mặc lại lần nữa ngã xuống, hóa thành một mảng hào quang, biến mất trong không trung.

    Đây đã là lần thứ 56 Sở Mặc "chết" rồi.

    Nhưng lần này, Sở Mặc là sau khi giao thủ hai mươi mấy hiệp với Giới Linh mới bị Giới Linh một quyền đánh nát ngực, bước vào cái chết thứ 57.

    Chỉ là trên mặt của Giới Linh, sắc thái nhẹ nhõm đó đã biến mất không thấy.

    Vì trong thời gian ngắn ngủi mấy ngày, thực lực của Sở Mặc không ngờ đã tiến bộ tới trình độ này.

    Cái này quả thật là quá kinh người!

    Thông qua chiến đấu Giới Linh cũng làm rõ những công pháp sở trường của Sở Mặc.

    Lúc đó Giới Linh còn cảm thấy mình nhìn thấu tiểu tử này.

    Nhưng làm y tuyệt không ngờ được là... năng lực học tập và năng lực lĩnh ngộ của Sở Mặc lại cường đại như vậy!

    Không hề thua kém nha đầu Thất Khiếu Tâm duy nhất trời đất, vạn cổ vô song tinh linh thể!

    - Quả nhiên, huyết mạch của tiểu thư... mới là cường đại nhất trên đời này!

    Giới Linh liếc nhìn Sở Mặc xuất hiện ngay trước mặt mình, khuôn mặt băng lãnh, một thân sát khí, trong lòng thầm nghĩ.

    - Tốt lắm, nhưng vẫn không đủ!

    Giới Linh lạnh lùng nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

    - Công pháp ngươi tu luyện rất lợi hại, trong chiêu thức... mang một nguồn khí thế ngạo nghễ thiên hạ trước nay chưa từng thấy qua, có thể hủy diệt tất cả!

    Cho dù là một tòa đại sơn, không, cho dù là một ngôi sao, ngăn trước mặt ngươi, ngươi cũng sẽ một đao chém vỡ, một quyền đánh tan.

    Cái này rất tốt, nhưng ngươi phải biết, ngươi không thể đẩy ngã cái giếng, vì nó cắm rễ sâu trong lòng đất!

    - Giếng... cắm rễ sâu trong lòng đất?

    Sở Mặc cả người giống như bị sét đánh trúng, đẫn đờ ở đó, trong mắt đầu tiên là một mảnh mê man, sau đó... quang mang sáng rực.

    Hắn xông về phía Giới Linh, thi lễ thật sâu:

    - Đa tạ ngài, ta hiểu rồi!

    Nói xong, Sở Mặc xuất đao.

    Xoẹt!

    Một đường ánh sáng chói mắt chợt lóe lên!

    Một cái đầu, bay cao cao!

    Sở Mặc đầy mặt mờ mịt đứng ở đó, ngây ngốc nhìn thi thể Giới Linh không đầu ngã trên đất, hóa thành quang vũ biến mất, cả người đầy bối rối:

    - Cuối cùng ta thắng rồi?

    -----o0o-----

    Chương 471 : Ngộ đạo

    Chương 471 : Ngộ đạo

    Có người nói, phòng thủ lợi nhất chính là tiến công!

    Câu nói này nhất định là có lý do, nhưng có thích hợp trong mọi hoàn cảnh không?

    Kỳ thật chưa chắc!

    Giống như lĩnh ngộ vừa nãy của Sở Mặc, đơn giản mà nói, đại khái bốn chữ_khôn quá hóa ngu.

    Sức mạnh của bạn rất cường đại, có thể một quyền đánh ngã một khúc gỗ, có thể một quyền đánh vỡ một tòa lầu các, nhưng lại tuyệt đối không thể một quyền đánh ngã một cái giếng!

    Chiến đấu phải cần sức mạnh, nhưng càng cần có cái đầu hơn.

    Chỉ có sức mạnh, đó là mãng phu

    Cho đến nay, kỳ thật Sở Mặc đã hiểu rõ đạo lý này, nhưng lại không triệt để.

    Trong khoảng thời gian không ngừng chiến đấu với Giới Linh, kỳ thật Sở Mặc đã dùng chiến đấu không ngừng, dùng sinh tử, lĩnh ngộ được đạo lý này.

    Nhưng, chỉ là còn thiếu một cơ hội.

    Bởi vậy, lúc Giới Linh nói ra câu nói này, cả người Sở Mặc càng như chợt hiểu ra, nhất thời lĩnh ngộ.

    Một đao... chém giết Giới Linh Kim Thạch Chi Cảnh trạng thái hoàn mỹ.

    Sau đó, thân hình của Giới Linh lại xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

    Trên mặt mang mấy phần vui mừng, nhìn Sở Mặc:

    - Thế nào?

    Sở Mặc thành thật gật đầu:

    - Thu hoạch rất lớn.

    Nói xong, lại thật sâu với Giới Linh.

    Song phương tuy không có danh phận thầy trò, nhưng trên thực tế, đã giống như thầy trò.

    Giới Linh dạy cho Sở Mặc, cũng không phải những công pháp và kỹ xảo, mà là kinh nghiệm chiến sinh tử và ngộ đạo!

    Mà loại này thường đều là khó nhất.

    Thậm chí có thể rất nhiều tu sĩ tu luyện tới cảnh giới Đại La Kim Tiên thậm chí Thiên Tiên, Chân Tiên, đều không có lĩnh ngộ triệt để.

    Cho nên, trong lòng Sở Mặc thường cảm kích Giới Linh.

    - Vậy thì bế quan suy nghĩ kỹ một chút.

    Tuy ngươi đã lĩnh ngộ rồi, nhưng vẫn không có triệt để hấp thụ những cái này thành cái của mình, phải trầm tĩnh một chút.

    Giới Linh nói.

    - Cái gọi là Minh Tâm Cảnh, kỳ thật chính là hiểu nội tâm của mình.

    Tuy nói Trúc Cơ mới là bước đầu tiên bước vào con đường tu hành.

    Nhưng trên thực tế, đã bắt đầu phát triển theo con đường này rồi.

    - Cái gọi là Minh Tâm, chính là hiểu lòng lình, rõ chuyện mình làm là gì, nhận thức đúng, thì không cần thay đổi nữa.

    Nói cách khác, cái đó không gọi là Minh Tâm.

    - Dựa vào đan dược, tâm thần lập tức thông suốt, có thể dễ dàng tiến vào Minh Tâm Cảnh.

    Nhưng đó không phải là năng lực của ngươi, đó là năng lực của đan dược.

    - Chỉ có mình chân chính hiểu rõ lòng mình, hiểu rõ mình muốn gì, tiến vào Minh Tâm Cảnh, mới là hoàn mỹ.

    Giới Linh nhìn Sở Mặc, chậm rãi nói ra những lời sâu sắc.

    - Theo ý của ngài, chẳng phải nói, bất cứ cảnh giới nào, chỉ dựa vào đan dược đột phá, đều không phải việc làm sáng suốt nhất?

    Sở Mặc nhìn Giới Linh hỏi.

    Giới Linh thản nhiên cười:

    - Người có bản lĩnh thật sự, lại có bao nhiêu người phải dựa vào ngoại vật?

    - Cho nên trên đời này người có bản lĩnh thật sự, mãi mãi là số ít...

    Sở Mặc lẩm bẩm nói.

    - Đúng vậy, đại đa số người trên đời này, kỳ thật đều không biết thứ mình thật sự muốn là gì.

    Bọn họ cho rằng không ngừng đột phá cảnh giới cao, chính là không ngừng trở nên mạnh mẽ.

    Giới Linh có chút khinh thường nói:

    - Quả thật rất sai lầm!

    Sở Mặc cười cười:

    - Nếu tất cả mọi người đều lãnh ngộ, cường giả trên đời này, sẽ có thêm rất nhiều.

    - Đó là không thể, cho dù bày đạo lý này trước mặt những người này.

    Cho dù bọn họ hiểu đạo lý này, cũng vẫn sẽ lựa chọn một con đường khác.

    Giới Linh nói.

    - Tại sao?

    Sở Mặc có chút không hiểu.

    - Rất nhiều người chỉ vì lợi ích trước mắt.

    Giới Linh cười cười không có giải thích nhiều.

    Y tin sớm muộn có một ngày Sở Mặc sẽ hiểu.

    Cái này giống như cho hắn hai lựa chọn.

    Lựa chọn thứ nhất là tòa Kim Sơn.

    Lựa chọn thứ hai là con đường sinh tài.

    Đi theo con đường này, ngươi có thể kiếm được một tòa Kim Sơn.

    Lựa chọn cái thứ nhất.

    Tòa Kim Sơn này có thể ăn mấy đời, ít nhất trước khi mình chết là ăn không hết.

    Lựa chọn cái thứ hai, con đường này nhất định sẽ có nhấp nhô, sẽ có đủ mọi khó khăn.

    Cho dù tới cuối cùng, bảo đảm có thể kiếm 10 tòa Kim Sơn về, nhưng quá trình này lại đầy gian nan.

    Như vậy bạn sẽ lựa chọn thế nào?

    Theo lời của bản tâm tin rằng phần lớn người sẽ lựa chọn cái thứ nhất!

    Bởi vì bất luận nhìn thế nào, lựa chọn con đường thứ hai, cơ hồ đều là mình không qua nổi.

    Lựa chọn cái thứ nhất thì đã có thể bảo đảm phú quý cả đời, còn có thể bảo đảm con cháu đời sau phú quý mấy đời...

    Còn về xa hơn, tại sao phải nhìn xa như vậy?

    Có mệt không?

    Con cháu tất có phúc của con cháu, không phải sao?

    Dù sao trong đám con cháu, chỉ cần có một đứa có tiền đồ, vậy có thể nó sẽ kiếm được tòa Kim Sơn thứ hai.

    Loại người này, không cần suy nghĩ sẽ có vô số người phỉ nhổ.

    Nhưng tình huống thực tế, bản thân những người phỉ nhổ này, nếu gặp phải lựa chọn như vậy, kỳ thật tuyệt đại đa số... cũng sẽ lựa chọn cái thứ nhất!

    Sở Mặc bế quan.

    Tư tưởng Giới Linh truyền cho hắn chính là hành động trước giờ của hắn.

    Cho nên, lúc hành động... thống nhất với tư tưởng.

    Trên người cả người Sở Mặc đều phát ra hào quang rực rỡ!

    Tiến vào Minh Tâm Cảnh, đối với Sở Mặc mà nói, quả thật là một chuyện thuận lý thành chương.

    20 ngày sau, Sở Mặc trực tiếp xuất quan, một thân cảnh giới, trực tiếp thăng tới đỉnh cao của Minh Tâm Cảnh!

    Trên thực tế, nếu không phải sức mạnh trong đan điền có chút không đủ, Sở Mặc thậm chí có thể trực tiếp thăng tới Ngộ Tâm Cảnh!

    Được Giới Linh điểm hóa, nhất thời lĩnh ngộ.

    Lợi ích Sở Mặc thu được, cơ hồ là khó tưởng tượng.

    Vô số tu sĩ đều tìm kiếm cơ duyên, theo đuổi cơ duyên.

    Nhưng trên thực tế, nhiều lúc cơ duyên ở ngay bên cạnh!

    Có được trân kỳ dị bảo là cơ duyên, được người điểm hóa... cũng là cơ duyên!

    Ngay lúc Sở Mặc xuất quan, Giới Linh liền trực tiếp xuất hiện trước mặt Sở Mặc, nhìn Sở Mặc, trên mặt Giới Linh mang nụ cười khen ngợi khẽ gật đầu:

    - Rất tốt!

    Có thể được Giới Linh khen, tâm tình của Sở Mặc tất nhiên khá tốt, có chút ngượng ngùng gãi đầu:

    - Tuy còn con đường rất dài phải đi.

    Nhưng ta đã cảm thấy mình tìm được phương hướng để đi rồi

    Giới Linh gật gật đầu, nói:

    - Kỳ thật Thiên Nguyên Đan không có dễ chế luyện như ngươi nghĩ.

    Sở Mặc nao nao, lập tức cười khổ:

    - Trong Huyễn Thần Giới, còn có chuyện ngài không biết sao?

    Giới Linh lắc đầu:

    - Chuyện ta không biết rất nhiều.

    Sở Mặc sửng sốt, nhìn Giới Linh.

    Giới Linh nói:

    - Ta là Giới Linh của Huyễn Thần Giới, nhưng kỳ thật theo cách nói của các ngươi, thân phận của ta càng giống là một quản gia.

    - Quản gia?

    Sở Mặc hơi chau mày.

    -----o0o-----

    Chương 472 : Đầu đầy mồ hôi

    Chương 472 : Đầu đầy mồ hôi

    Giới Linh gật đầu:

    - Chỉ là chủ nhân không có ở đây, quản gia ta tạm thời hành sử một phần quyền lực của chủ nhân mà thôi.

    Ta có thể biết những chuyện ngươi muốn biết.

    Nhưng còn có rất nhiều chuyện, ngươi có năng lực biết nhưng lại không thể biết!

    - Quy tắc sao?

    Sở Mặc hỏi.

    Giới Linh khen ngợi gật đầu:

    - Không sai, quy tắc!

    Trên đời này, bất cứ chuyện gì đều có quy tắc.

    Thiên đạo có quy tắc của Thiên đạo, Nhân đạo có quy tắc của nhân đạo, Huyễn Thần Giới... tất nhiên cũng có quy tắc của Huyền Thần Giới!

    Sở Mặc gật đầu, tuy hắn không thể hoàn toàn hiểu lời của Giới Linh, nhưng lại có thể miễn cưỡng lý giải.

    Giới Linh nhìn Sở Mặc nói:

    - Ngươi muốn chế luyện Thiên Nguyên Đan, thì phải có được Tam Muội Chân Hỏa.

    Cho nên, ngươi phải khiêu chiến Kim Ô Đại Đế.

    - Cái gì?

    Sở Mặc trừng mắt há họng nhìn Giới Linh, trong mắt tràn đầy khó hiểu, nghi ngờ mình có nghe lầm không.

    - Khiêu Chiến Kim Ô Đại Đế.

    Con gà đó đã bước vào Huyễn Thần Giới, bất luận là ai chỉ cần thành công đánh bại nó, thì có thể có được Tam Muội Chân Hỏa.

    Lần này, thứ con gà đó đưa ra cũng khá tốt.

    Tam Muội Chân Hỏa cho dù ở thiên giới cũng xem là lửa cấp đỉnh.

    Đối với ngươi mà nói, dùng để luyện đan là thích hợp nhất.

    Không đợi Sở Mặc trả lời, Giới Linh lại nói:

    - Đừng cho rằng Hỗn Độn Hồng Lô trên người ngươi là vạn năng.

    Khóe miệng Sở Mặc co rút, nhìn Giới Linh thầm nói ngài vừa nãy còn đang nói quy tắc, chuyện không nên biết thì cho dù có năng lực cũng sẽ không có được.

    Chút bí mật này của ta ở trong mắt ngài đều là chuyện nên biết....

    Giới Linh cũng liếc nhìn Sở Mặc thản nhiên nói:

    - Những thứ trên người ngươi đều là năm đó thông qua ta...

    đặt trên người ngươi, cho nên ngươi đừng cảm thấy ta là đang rình mò bí mật của ngươi.

    - Hả?

    Sở Mặc trước tiên là chấn kinh, sau đó đôi mắt vô cùng sáng rực nhìn Giới Linh:

    - Ngài đặt cái đó trên người ta...?

    Giới Linh khoát tay trực tiếp chặn đứng nghi vấn của Sở Mặc:

    - Chuyện này, ta tuyệt đối sẽ không nói nữa lời với ngươi.

    - Tại sao?

    Sở Mặc giống như bị người ta giội thẳng một gáo nước lạnh.

    - Vì tốt cho ngươi.

    Giới Linh nói:

    - Ngươi cứ yên tâm.

    Tuy con hổ đó đoán được trên người ngươi có một thần khí.

    Nhưng y tuyệt sẽ không đoán được thần khí trên người ngươi là gì.

    Thần khí tuy mê người, nhưng đối với chúng sinh Thiên giới mà nói cũng không phải hiếm lạ như vậy.

    Trên đời này cho đến bây giờ ngoại trừ ta ra, vẫn không có ai biết bí mật của ngươi.

    - Nhưng... ta muốn biết...

    Sở Mặc có chút cầu khẩn nhìn Giới Linh.

    Bí mật trên người hắn trực tiếp liên quan đến thân thế của hắn.

    Người ở trước mắt này chính là người biết chuyện.

    Sở Mặc rất muốn biết thân thế của mình, cũng rất muốn biết phụ mẫu của mình rốt cuộc là ai.

    - Ngươi từ bỏ ý niệm này đi.

    Ta nói cho ngươi biết chuyện này đã là làm trái quy định rồi.

    Ngữ khí của Giới Linh trở nên cứng rắn hơn.

    Y nhìn Sở Mặc, đầy mặt nghiêm nghị nói:

    - Bây giờ cho dù ngươi biết hết tất cả, đối với ngươi mà nói cũng không có lợi ích gì, chỉ mang đến cho ngươi rất nhiều tai ương.

    Tai ương đó ngay cả ta...

    Giới Linh nói tới đây im lặng không nói sau đó lắc đầu, nói:

    - Hay là nói chuyện khiêu chiến Kim Ô Đại Đế vậy.

    Ngươi muốn sử dụng Hỗn Độn Hồng Lô chế luyện nguyên đan, thì phải có chân hỏa cường đại.

    Tam Muội Chân Hỏa là rất tốt.

    Sở Mặc vô cùng bất mãn với việc thay đổi đề tài của Giới Linh, nhưng đồng thời cũng thấy rất bất đắc dĩ.

    - Ta lúc nào có tư cách biết những cái này.

    Trong xương cốt của Sở Mặc, cũng là người khá cường quật.

    Bằng không sao hắn ở tuổi nhỏ như vậy, dám một mình bước vào Vạn Lý Nguyên Băng?

    - Hãy đợi đến ngày Huyễn Thần Giới tan rã.

    Giới Linh nói.

    - ...

    Sở Mặc đầy mặt xám xịt, nhìn Giới Linh, khóe miệng co giật:

    - Ngài đang trêu đùa ta?

    - Ta trêu đùa ngươi làm gì?

    Giới Linh mặt không biểu tình.

    - Huyễn Thần Giới tồn tại đã vô số năm rồi?

    Sở Mặc cảm thấy trong lồng ngực nóng lên.

    - Chính xác mà nói, Huyễn Thần Giới đã tồn tại hơn 10 vạn 3 ngàn năm.

    Trong con ngươi của Giới Linh lóe lên chút hồi tưởng, thản nhiên nói.

    - Hơn 10 vạn 3 ngàn năm, đã có thể nói là thời đại cực kỳ cổ xưa.

    Một thế giới ổn định như vậy, có quy luật của mình... sao có thể tan rã?

    Sở Mặc nghiến răng nghiến lợi nhìn Giới Linh.

    Nếu không phải hắn đánh không lại Giới Linh, lúc này thật có ý niệm xách đao chém y.

    - Loại chuyện này ai có thể nói chính xác?

    Có lẽ mấy năm, hoặc là mấy trăm năm, hay mấy vạn năm...

    Giới Linh nói xong mục quang có chút phức tạp liếc nhìn Sở Mặc, nói:

    - Đừng trách ta không nói với ngươi, trên thực tế, Huyễn Thần Giới này chính là vì ngươi mà tồn tại.

    Cho nên nó bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ hủy diệt.

    - Vì ta mà tồn tại?

    Nói đùa gì chứ?

    Sở Mặc không kìm được trợn mắt, có chút chán nản.

    - Ta nói đã quá nhiều rồi, sau này sẽ có một ngày, ngươi sẽ hiểu.

    Giới Linh ủ cụp kim nhãn, không định tiếp tục đề tài này, mặc cho Sở Mặc truy hỏi thế nào cũng không nói thêm một câu.

    Đến cuối cùng, Sở Mặc đành từ bỏ.

    Vì hắn biết, Giới Linh là không thể nói cho hắn biết chân tướng.

    - Bây giờ ngươi căn bản không hiểu cái gì là luyện đan, hoàn toàn là dựa vào khế ước huyết mạch tự thân ngươi và Hỗn Độn Hồng Lô cùng với linh tính của ban thân Hỗn Độn Hồng Lô, có thể chế luyện linh nguyên đan phẩm chất hoàn mỹ, đã là cực hạn rồi!

    - Đừng tưởng Hỗn Độn Hồng Lô cho ngươi phương thuốc.

    Nhưng không tin ngươi thử xem.

    Bây giờ ngươi căn bản không chế luyện được đan dược phẩm chất cấp thiên và cấp tiên.

    Còn về đan dược ngũ hành...

    đối với ngươi mà nói, càng là nhiệm vụ không thể hoàn thành.

    - Nếu đan dược cấp đỉnh dễ dàng được chế luyện ra như vậy.

    Năm đó ai là đối thủ của Đan Thần Đế Chủ?

    - Cho nên, ngươi nhất định phải đi khiêu chiến đại kê đó, lấy được Tam Muội Chân Hỏa, hóa luyện nó.

    Sau đó, trong quá trình này, ta sẽ dạy ngươi luyện đan, đến khi ngươi học được mới thôi.

    - Như vậy, ngươi có thể ở trong Huyễn Thần Giới triển khai ra sở trường luyện đan của ngươi.

    - Ta hiểu tâm tư của ngươi, ngươi là muốn trở thành một Đan Thần Đế Chủ mới.

    Tuy cách nghĩ này ta thấy rất lạc hậu thậm chí có chút nXười, không nên là chí hướng của ngươi.

    Chỉ là lúc này mà nói, cũng xem là con đường thích hợp nhất để ngươi đi.

    - Vì chỉ có nắm bắt được năng lực luyện đan cường đại, mới có thể lung lạc các thế lực lớn nhỏ và... những tu sĩ cường đại!

    -----o0o-----

    Chương 473 : Gõ nhịp

    Chương 473 : Gõ nhịp

    Giới Linh nhìn Sở Mặc, nói ra một tràn.

    Giống như những chuyện không vui vừa nãy không phải xảy ra giữa hai người.

    Sở Mặc lúc này mới hiểu, thì ra luyện đan lại có thuyết giảng như vậy.

    Cũng không phải nói mình nắm giữ Hỗn Độn Hồng Lô, có phương thuốc cường đại, thì có thể chế luyện ra những đan dược cấp đỉnh.

    Như vậy cho thấy, lúc đó biểu hiện của mình ở Linh Đan Đường quả thật là có chút nổi trội, có chút ngây thơ.

    Nếu không phải Giới Linh ra mặt, tới lúc đó hắn lấy gì để ăn nói với Phùng Xuân Đế Chủ?

    Chẳng lẽ thật phải chạy khỏi Huyễn Thần Giới, mãi mãi không vào nữa sao?

    Sở Mặc nhớ đến những chuyện này đầu đầy mồ hôi, mình suýt chút nữa phạm một sai lầm thiên đại!

    Đó là tuyệt không phải kết quả Sở Mặc muốn.

    Như vậy cho thấy, Tam Muội Chân Hóa của Kim Ô Đại Đế lưu lại ở cấp Nhân quả thật phải lấy vào tay mới được

    - Nhưng... cảnh giới của ta, lấy gì đi khiêu chiến y?

    Sở Mặc chua xót nói:

    - Cho dù Kim Ô Đại Đế năm đó ở cấp Nhân, chỉ là cảnh giới Đại Thừa Kỳ, nhưng đó vẫn là cảnh giới ta cả ngước nhìn cũng không tới!

    - Con gà đó, ở chiến đấu hư ảnh của cấp Nhân là linh trí.

    Nếu bình thường đi khiêu chiến như ngươi, y cả nhìn, có thể cũng sẽ không liếc nhìn ngươi, khẩu khí cũng có thể giết chết ngươi!

    Giới Linh không chút khách khí nói:

    - Nhưng chính vì y có linh trí, cho nên, ngươi có thể nói chuyện với y!

    - Nói?

    Làm sao nói?

    Bảo y tự phong thực lực để liều mạng với ta?

    Sở Mặc nhìn Giới Linh, khóe miệng co giật lẩm bẩm:

    - Y lại không phải là ngài...

    - Ngươi không hiểu những kiêu ngạo thiên kiêu cấp đỉnh đó.

    Giới Linh thản nhiên nói:

    - Bản thân ngươi không đi thử, sao biết không thể thành công?

    Sở Mặc ngẫm nghĩ cũng phải, không đi thử sao biết nhất định không được?

    Ngay sau dó, hắn trực tiếp bị Giới Linh dùng thủ đoạn đưa đến chỗ chiến đấu.

    Đây là vùng quê hoang vắng, liếc nhìn gần như không thấy điểm cuối.

    Ngay lúc Sở Mặc gần như cho rằng Giới Linh đưa mình đến sai chỗ, một giọng nói u lãnh từ trên trời vang lên:

    - Ngươi là kẻ khiêu chiến?

    - Phải!

    Sở Mặc không chút do dự, trả lời.

    Sau đó...

    Sau đó thì không có sau đó.

    Bởi gì hắn bị giết rồi.

    Sở Mặc cũng không biết mình làm sao chết, dù sao không cảm nhận được gì cả, trước mặt tối sầm liền mất đi ý thức.

    Nhưng giây phút, trước khi mất ý thức, Sở Mặcrõ mình là bị người ta giết rất nhanh.

    Sau khi khôi phục ý thức, Sở Mặc hắng cổ chửi ầm:

    - Giới Linh...

    ông cút ra cho ta!

    Vụt!

    Thân hình của Giới Linh giống như quỷ mị xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

    - Ta cả nói cùng chưa nói...

    ây, ây, ây, ngươi làm gì hả?

    Sở Mặc nói còn chưa nói xong, thì cảm thấy cảnh sắc trước mắt mình chợt biến, không ngờ lại xuất hiện trong vùng quê hoang vắng lúc nãy.

    Trên bầu trời chợt vang lên một tiếng hừ lạnh.

    Sở Mặc lại chết.

    Lần này, Sở Mặc vẫn không cảm thấy bên cạnh mình có bất kỳ sự dao động và biến hóa gì.

    Người ta chỉ là hừ một tiếng, thì hắn chết rồi.

    Đây quả thật chính là hành hạ đến chết.

    Người ta giết hắn, còn dễ hơn gấp mấy lần so với nghiền chết một con sâu.

    Tu sĩ Đại Thừa Kỳ, đấu với tu sĩ Minh Tâm Cảnh, ở giữa không biết kém nhau bao nhiêu đại cảnh giới, tiểu cảnh giới.

    - Giới Linh...

    ông hãy đợi đó...

    Sở Mặc mở trừng mắt, lập tức quát mắng.

    Sau đó, hắn lại được đưa vào vùng quê hoang vắng.

    Lần này, Sở Mặc có kinh nghiệm, chuẩn bị trực tiếp quát to.

    Nhưng hắn lại tính sai...

    Vì đối phương hoàn toàn không cho hắn cơ hội gì!

    Lần này thậm chí cả hừ một tiếng cũng không có.

    Sở Mặc lại mờ mịt chết.

    Cứ như vậy, Sở Mặc giống như trái bóng bị đá qua đá lại gữa Giới Linh và Kim Ô Đại Đế.

    Chết chừng hơn trăm lần.

    Cái này còn nhiều hơn rất nhiều lần so với Sở Mặc chết trong tay Giới Linh

    Vấn đề là chết trong tay Giới Linh, Sở Mặc ít nhất có được rất nhiều kinh nghiệm chiến sinh tử.

    Nhưng chết trong tay chiến đấu hư ảnh của Kim Ô Đại Đế... ngoại trừ đối với cái chết đã không còn sợ hãi, thậm chí có chút chết lặng ra, Sở Mặc hoàn toàn không cảm thấy mình có được thu hoạch gì.

    Lần thứ 111... phải, Sở Mặc đã bắt đầu có chút nhàm chán đếm mình trong một ngày rốt cuộc chết bao nhiêu lần.

    Bây giờ hắn thậm chí cả tâm tư mắng Giới Linh cũng hoàn toàn không có.

    Nhưng cho dù có, Giới Linh cũng sẽ không cho hắn cơ hội này.

    Mỗi này hắn khôi phục ý thức chuyện đầu tiên chính là bị đưa vào trong vùng quê hoang vắng.

    Cuối cùng, lần này, lần thứ 111 sau khi Sở Mặc vào chiến đấu hư ảnh của Kim Ô Đại Đế, không có động thủ.

    Mà là không kìm được nói:

    - Ngươi có phiền không?

    Câu nói này đổi là lúc bình thường Sợ Mặc sợ là sẽ trực tiếp đánh chết

    Lão tử còn chê ngươi phiền!

    Nhưng bây giờ Sở Mặc lại bị câu nói này cảm động đến lệ rơi đầy mặt.

    - Ta muốn khiêu chiến ngươi, nhưng cảnh giới kém rất xa.

    Ngươi có dám tự phong cảnh giới?

    Sở Mặc sợ sau khi nói ra câu này với đối phương sẽ lập tức động thủ.

    Vì tốc độ của hắn rất nhanh, lớn tiếng nói:

    - Ta bây giờ là Minh Tâm Cảnh tuyệt đỉnh, ta thậm chí có thể làm cảnh giới của ngươi dừng lại ở Ngộ Tâm Cảnh!

    - Phì... chiến đấu hư ảnh của Kim Ô Đại Đế, phát ra một tiếng hừ lạnh, trong tiếng hừ lạnh này tràn đầy khinh thường cực độ.

    Nếu là đế chủ Kim Ô Đại Đế lúc ngày thường, tất nhiên sẽ không ngả ngớn như vậy.

    Nhưng Kim Ô Đại Đế năm đó Đại Thừa Kỳ, vẫn là một người thanh niên nhiệt huyết, ở trong chiến đấu hư ảnh này, cũng lưu lại tính cách lúc đó của y.

    - Thế nào?

    Ngươi không dám?

    Sở Mặc lúc này dùng mọi cách, chỉ cần đối phương chịu nói chuyện thì đủ rồi.

    Chỉ sợ hắn cả cơ hội mở miệng nói chuyện cũng không có, trực tiếp bị người ta đánh cho chết.

    Vù!

    Một đường thân ảnh bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

    Một nguồn áp lực cực kỳ cường đại ập đến.

    Không chút khoa trương, giống như có một ngọn núi lớn, trực tiếp áp bức đến.

    Loại áp lực đó, người tâm tính kém một chút, sẽ trực tiếp bị đánh ngã.

    Cho dù là Sở Mặc, cũng có cảm giác hai chân mềm nhũn, muốn ngã quỵ xuống đất.

    Nhất là lần này, Thương Khung Thần Giám trên người hắn... không có động tĩnh gì!

    Tất cả áp lực đều rơi trên người Sở Mặc.

    Phù!

    Sở Mặc không kìm được phun ra một ngụm máu tươi, Thí Thiên trực tiếp xuất hiện trong tay Sở Mặc, liền trở thành trụ cột, cắm trên đất.

    Sở Mặc giống như ngọn cỏ rung trước gió bị thổi ngả nghiêng, nhưng lại kiên trì, không có hoàn toàn ngã xuống.

    Nhưng cũng sắp rồi.

    Người đến lạnh lùng nói:

    - Chỉ chút thực lực này cũng dám khiêu chiến ta?

    -----o0o-----

    Chương 474 : Lỗi lạc. (1)

    Chương 474 : Lỗi lạc. (1)

    Sở Mặc miễn cường ngẩng đầu, liếc nhìn Kim Ô Đại Đế trong truyền thuyết.

    Chính xác mà nói là Kim Ô Đại Đế lúc trẻ tuổi, trong lòng chợt chấn kinh.

    Người trước mắt này dáng vóc quả thật rất anh tuấn!

    Gương mặt đó thậm chí anh tú làm người ta cảm thấy có chút yêu dị!

    Mái tóc màu vàng kim, buông xuống trước trán, che nữa con mắt.

    Làn da trắng nõn giống như bạch ngọc, trơn bóng giống như trứng gà bóc vỏ.

    Ngũ quan của y bất luận là đơn độc nhìn hay là tổ hợp nhìn, đều làm người ta cơ hồ nhìn không ra khuyết điểm gì.

    Giọng nói nam tử rõ ràng và băng lãnh, cùng với dung nhan tuyệt thế này, sợ là cho dù băng tâm ngọc nữ, nhìn thấy khuôn mặt này... cũng sẽ không kìm lòng được tim đập nhanh hơn.

    Đây chính là Kim Ô Đại Đế lúc còn trẻ!

    Băng lãnh, soái khí, bá đạo!

    - Chẳng lẽ ngươi... vừa sinh ra... chính là Đại Thừa Kỳ?

    Sở Mặc nhìn chằm chằm áp lực kinh khủng trên người Kim Ô Đại Đế, cắn răng nói:

    - Chẳng lẽ ngươi không phải từng bước đi lên sao?

    Dựa vào cái gì xem thường ta?

    - Ta dựa vào cái gì không thể xem thường ngươi?

    Ngươi năm nay...

    ít nhất 14-15 tuổi rồi chứ?

    Kim Ô Đại Đế trẻ tuổi lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

    - Lúc ta bằng tuổi ngươi, một thân thực lực, sớm đã đạt tới cảnh giới Nguyên Anh!

    Ngươi ngay cả Trúc Cơ... không ngay cả cảnh giới Tiên Thiên cũng không tới, nhiều tuổi hơn cả con chó, có tư cách gì đến khiêu chiến t

    -...

    Sở mặc không biết nói gì, hắn chính là lần đầu tiên nghe thấy có người dùng từ "nhiều tuổi hơn cả con chó" để hình dung một thiếu niên mười mấy tuổi.

    - Thế nào?

    Không lời nào có thể nói rồi sao?

    Vậy thì đi chết đi?

    Loài kiến như ngươi đừng cho rằng ngươi không ngừng khiêu chiến ta, thì sẽ làm ta cảm động, làm ta cảm thấy ngươi kiên cường.

    Ta thấy, ngươi căn bản chính là không biết sống chết, đầu thiếu sợi dây thần kinh!

    Kim Ô Đại Đế trẻ tuổi lạnh lùng nói xong thì xuất thủ.

    - Ta sinh ra ở thế giới chỉ có Nguyên Khí!

    - Ta tổng cộng chỉ tu luyện một năm!

    - Ta dùng thời gian 1 năm tu luyện tới Minh Tâm Cảnh!

    - Kim Ô, ngươi chính là không dám đánh với ta!

    - Ngươi sợ thua!

    - Vốn cho rằng ngươi là thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm.

    Kết quả cũng chỉ là hạn dùng cảnh giới ép người!

    - Đúng vậy, ta chính là khích ngươi, thì sao hả?

    Ngươi không dám nhận?

    - Ngươi ở cảnh giới Minh Tâm Cảnh, nhất định sẽ bị ta đè bẹp.

    - Cho dù tiểu gia nhường ngươi, để ngươi ở Ngộ Tâm Cảnh, ngươi cũng không phải là đối thủ của tiểu gia

    - Xong rồi, muốn giết thì giết, chau mày nhăn mặt thiểu gia theo họ ngươi!

    Dù sao cũng bị ngươi giết hơn trăm lần rồi, cũng đã thành quen rồi!

    Sở Mặc đầy mặt tức giận nói, hắn cũng không có bị chọc giận, cũng không phải vì Kim Ô Đại Đế một lời không thể trực tiếp giết hắn, mà là giận nhược điểm của mình!

    Kim Ô Đại Đế trẻ tuổi đứng ở đó, cau mày, nhìn Sở Mặc, không ngờ không có động thủ.

    - Ta không trách ngươi dùng cảnh giới ép ta, nhưng ta biết mình quá yếu!

    Sở Mặc phun một bãi nước bọt, lạnh lùng nhìn Kim Ô Đại Đế trẻ tuổi:

    - Nếu bây giờ ta là Đại Thừa Kỳ, Kim Ô, ta chỉ một tay thì có thể trấn áp ngươi.

    - Ngươi một tay... trấn áp ta?

    Kim Ô Đại Đế cười lạnh một tiếng, nhìn Sở Mặc, khóe miệng nhuếch lên có chút khinh thường.

    Chỉ cần không mù cũng có thể nhìn thấy:

    - Tiểu tử, ngươi thành công chọc giận ta rồi.

    Được, Minh Tâm Cảnh phải không?

    Kim Ô Đại Đế nói xong, sâu sắc liếc nhìn Sở Mặc:

    - Được rồi!

    Trung kỳ Minh Tâm Cảnh!

    - Ta là Minh Tâm Cảnh tuyệt đỉnh...

    Sở Mặc thản nhiên nói.

    Hắn cũng không nghi ngờ Kim Ô Đại Đế sẽ gạt hắn, vì hoàn toàn không cần thiết.

    Với cảnh giới của Kim Ô Đại Đế mà nói, muốn phong ấn cảnh giới bản thân chỉ là một ý niệm.

    - Kiêu ngạo của ngươi, ta cũng có.

    Kim Ô Đại Đế thản nhiên nói.

    Sở Mặc chợt ngẩn ra.

    Kim Ô Đại Đế cười lạnh nói:

    - Ta có thể dùng cảnh giới Đại Thừa Kỳ.

    - Chưa thấy qua loại người thiếp vàng lên mặt mình như ngài.

    Sở Mặc lẩm bẩm, sau đó thần sắc trở nên nghiêm nghị, nhìn Kim Ô Đại Đế:

    - Là chính ngài lên mặt, áp chế cảnh giới tới Minh Tâm Cảnh trung kỳ, đợi lát nữa thua rồi đừng khóc.

    - Ha...

    Kim Ô Đại Đế bị Sở Mặc làm cho tức giận, nói:

    - Đến đây, để ta xem thử, tiểu tử ngươi có phải chỉ có mồm mép lợi lại không.

    - Được, Sở Mặc thần sắc nghiêm nghị, khí thế trên người chợt bạo phát ra.

    Giống như một ngọn núi, đứng sừng sững giữa biển sâu.

    - Hình như có chút thú vị.

    Kim Ô Đại Đế thiếu niên cuối cùng cũng thu lại khinh thường trong mắt.

    Nhưng sâu tận trong lòng, y vẫn không làm sao để Sở Mặc vào mắt.

    Minh Tâm Cảnh... cảnh giới này quả thật là quá yếu.

    Thân hình của Sở Mặc chợt lóe, vận khởi Huyền Ảo Tật Phong Bộ, cả người giống như một làn khói mõng xông thẳng qua Kim Ô Đại Đế thiếu niên.

    Kim Ô Đại Đế chợt ngẩn ra, vì y vẫn có chút nhìn không rõ thân hình của đối phương!

    Cảnh giới áp chế, không phải nói chơi, giống như làm thực lực của mình rớt xuống vô hạn.

    Tuy nói vẫn còn nhãn lực, nhưng vì cảnh giới áp chế, tốc độ phản ứng lại chậm lại rất nhiều.

    Loại cảm giác này đối với chiến đấu hư ảnh của Kim Ô Đại Đế mà nói cũng là khá xa lạ.

    Giữa lúc Kim Ô Đại Đế thiếu niên chợt ngây ngẩn trong giây lát, thân hình của Sở Mặc đã xông tới trước mặt y, giơ tay đánh một quyền.

    Nhân quyền trong Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp.

    Ầm!

    Một quyền này trực tiếp đập lên ngực của Kim Ô Đại Đế thiếu niên

    Cơ thể của Kim Ô Đại Đế gần như không có bất ngờ gì bị đánh bay ra

    Sau khi cảnh giới tăng cấp, Sở Mặc lại thi triển những công pháp này, thì có lý giải hoàn toàn mới, uy lực tất nhiên cũng mạnh hơn mấy ngày trước rất nhiều.

    Nhưng một quyền đánh Kim Ô Đại Đế bay xa, vẫn làm Sở Mặc cảm thấy bất ngờ.

    Giống như Kim Ô Đại Đế nói về bản thân mình.

    Y năm đó có thể với cảnh giới Đại Thừa Kỳ vẫn bá chiếm vị trí nhất bảng người có chiến lực cấp Nhân, tuyệt không phải là hạng người hư danh.

    Phải biết, mấy năm nay không phải không có tu sĩ Phi Thăng Kỳ khiêu chiến cuộc chiến hư ảnh của Kim Ô Đại Đế, nhưng đều không có ngoại lệ, toàn bộ đều bị thua.

    Cách biệt giữa Đại Thừa Kỳ và Phi Thăng Kỳ khá lớn, chỉ là ít nhiều lực lượng tập trung ở chỗ này.

    Phi Thăng Kỳ ít nhất là hơn Đại Thừa Kỳ gấp 10 lần

    Trong tình huống này, Kim Ô Đại Đế vẫn có thể vẫn được bất bại, chiến lực của y... tất nhiên không thể nghi ngờ.

    Trừ phi là tu sĩ cảnh giới Đại La Kim Tiên, có lẽ có thể đánh bại Kim Ô Đại Đế Đại Thừa Kỳ.

    -----o0o-----

    Chương 475 : Lỗi lạc. (2)

    Chương 475 : Lỗi lạc. (2)

    Nhưng một là, tu sĩ cảnh giới Đại La Kim Tiên, hầu như tất cả đều đi địa tầng rồi.

    Hai là, cũng không có tu sĩ Đại La Kim Tiên nào không biết xấu hổ như vậy, lại đi khiêu chiến chiến đấu hư ảnh của Kim Ô Đại Đế Đại Thừa Kỳ.

    Thắng cũng không có ít lợi gì, làm người ta cười nhạo không nói, còn có thể sẽ đắc tội Kim Ô Đại Đế.

    Chẳng may nếu thua... tuyệt đối sẽ trở thành trò cười lớn nhất trong giới tu hành.

    Đừng nói Sở Mặc ngay cả chính Kim Ô Đại Đế cũng vô cùng bất ngờ.

    Đứng dậy lau vết máu ở khóe miệng nhìn vào mục quang của Sở Mặc, mang mấy phần ngưng trọng.

    Vừa nãy y quả thật là có chút thất thần, vì thân pháp của Sở Mặc khá tinh diệu, hơn nữa không có hoàn toàn thích ứng với chiến lực Minh Tâm Cảnh trung kỳ, bị Sở Mặc một kích đắc thủ.

    Những lý do này tuy cũng nói được, nhưng Kim Ô Đại Đế lại không muốn tìm bất cứ lý do gì.

    Thiếu niên này ở trong tưởng tượng của y phải mạnh hơn rất nhiều.

    - Tốt lắm.

    Trong mắt của Kim Ô Đại Đế, lộ ra chiến ý nồng đậm, nhìn Sở Mặc, trong cơ thể của y cũng tản ra khí thế vô cùng cường đại.

    Tuy cảnh giới bị phong ấn ở Minh Tâm Cảnh trung kỳ, nhưng trên người Kim Ô Đại Đế bạo phát ra nguồn khí thế kịch liệt, lại vượt xa cảnh giới lúc này.

    Không phải là giả, mà là tự tin thiên kiêu chân chính.

    Ngay cả bị người ta một quyền đánh bay, nhưng y vẫn cho rằng mình là người mạnh nhất!

    Chính là loại tự tin này!

    - Ta có chút chiếm tiện nghi hơn ngài.

    Sở Mặc ngượng ngùng, thản nhiên nói.

    Không chút vì lúc nãy mình một kích đắc thủ mà đắc ý.

    - Hả?

    Kim Ô Đại Đế nhướn mày tỏ ra có chút bất ngờ.

    - Minh Tâm Cảnh... cảnh giới này chỉ sợ ngài xưa nay chưa từng trải qua.

    Sở Mặc nhẹ giọng nói:

    - Ta nghe nói lúc ở Thiên giới có rất nhiều cách làm cảnh giới của một người trong thời gian ngắn nhất tăng đến Tiên Thiên.

    - Là có chuyện như vậy.

    Kim Ô Đại Đế thiếu niên nhìn thấy trong mục quang của Sở Mặc còn có một số thứ khác.

    Sở Mặc nói:

    - Cho nên, cảnh giới Minh Tâm Cảnh này, tuy ngài biết, cũng có thể thông qua phong ấn cảnh giới, áp chế thực lực của mình thành Minh Tâm Cảnh.

    Nhưng ngài... lại xưa nay không hiểu rõ lực lượng của Minh Tâm Cảnh là thế nào.

    - Cho nên?

    Kim Ô Đại Đế thiếu niên có chút hứng thú nhìn Sở Mặc.

    - Cho nên, ta sẽ cho ngài thời gian 30 chiêu đánh với ta, để ngài làm quen với sức mạnh của cảnh giới này.

    Sở Mặc nghiêm túc nói:

    - 30 chiêu có lẽ là đủ rồi.

    Sau 30 chiêu, ta sẽ động dụng toàn bộ lực lượng để chiến đấu với ngài.

    Kim Ô Đại Đế thiếu niên nhìn Sở Mặc trên mặt mang mấy phần bất ngờ:

    - Ngươi có hiểu ý vị này là gì không?

    Sở Mặc gật đầu.

    - Nhân lúc ta không quen với lực lượng Minh Tâm Cảnh, không quen với công pháp của ngươi... trong 30 chiêu, ngươi có thể dành được phần thắng.

    Kim Ô Đại Đế thản nhiên nói:

    - Nhưng một khi để ta quen với những cái này, ngươi muốn thắng ta nữa... sợ là không có hy vọng gì.

    - Đây không phải là cái ta muốn.

    Sở Mặc nói.

    - Cổ hủ...

    Kim Ô Đại Đế liếc nhìn Sở Mặc:

    - Tuy ta chỉ là chiến đấu hư ảnh, nhưng lại có thần hồn bản tôn.

    Vì vậy, ta cũng xem là thân phận của Kim Ô Đại Đế.

    Thắng ta rồi ngươi không những có thể có được Tam Muội Chân Hỏa, hơn nữa còn có thể dương danh thiên hạ.

    - Không có phần thưởng của Huyễn Thần Giới sao?

    Sở Mặc ngây ngốc hỏi một câu.

    Khóe miệng của Kim Ô Đại Đế co giật:

    - Ngươi có nghe thấy những lời nói lúc nãy của ta không?

    - Nghe thấy rồi.

    Sở Mặc nhìn Kim Ô Đại Đế:

    - Vậy thì thế nào?

    - Ngươi không muốn?

    Kim Ô Đại Đế nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

    - Tam Muội Chân Hỏa của bản tôn... cho dù ở Tiên giới cũng là tiếng tăm lừng lẫy, người muốn có được nó nhiều không đếm xuể.

    Hừ, nếu không phải kiêng kỵ bản tôn sẽ nhớ hết tất cả bọn họ, sợ là đã có người cảnh giới Đại La Kim Tiên đến khiêu chiến rồi.

    - Ta muốn, nhưng ta muốn dùng bản lĩnh thật của mình có được chúng.

    Sở Mặc nói.

    Sở Mặc chăm chú nhìn chiến đấu hư ảnh của Kim Ô Đại Đế nói:

    - Tiền bối lấy ra Tam Muội Chân Hỏa để làm phần thưởng sợ cũng không phải vì để tặng cho một hạng người vô sĩ chứ?

    - Tiểu tử ngươi, có chút thú vị!

    Trong con mắt Kim Ô Đại Đế lóe sáng hào quang, sau đó ha ha cười to:

    - Được, hôm nay ngươi có thể thoải mái đánh với bản tôn.

    Nếu ngươi thua, bản tôn sẽ tặng ngươi Tam Muội Chân Hỏa.

    Sau đó, Kim Ô Đại Đế không có nói gì nữa với Sở Mặc, trực tiếp triển khai đối công mãnh liệt.

    Sở Mặc nói là cho Kim Ô Đại Đế thời gian 30 chiêu làm quen.

    Trên thực trế sau 10 chiêu, Kim Ô Đại Đế đã có thể hoàn toàn khống chế lực lượng Minh Tâm Cảnh rồi.

    - Trước giờ chưa từng nghĩ qua, loại cảnh giới thấp này cũng rất thú vị...

    Kim Ô Đại Đế vừa đánh vừa cao hứng nói.

    Sở Mặc thản nhiên cười, giữa hai hàng chân mày tràn đầy tự tin!

    Hắn vận hành Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, thi triển Nhân quyền trong Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp.

    Tuy thoạt nhìn chỉ có một chiêu, nhưng trên thực tế, ba chiêu của Thiên Địa Nhân Tam Tài pháp quyền, mỗi chiêu đều là thiên biến vạn hóa.

    Thi triển ra, đánh với Kim Ô Đại Đế lực lượng tương đối ngang bằng.

    - Tiểu Tử, ngươi có biết tại sao, cho dù là tu sĩ Phi Thăng Kỳ, cũng không dám tùy tiện đến khiêu chiến bản tôn không?

    Kim Ô Đại Đế dùng tay ngăn một quyền của Sở Mặc, sau đó hỏi.

    - Tại sao?

    Thân hình của Sở Mặc giống như quỷ mỵ, vòng quanh thân thể của Kim Ô Đại Đế, chợt trước chợt sau, chợt trái chợt phải, tìm kiếm khẽ hở.

    - Bởi vì cho dù là tu sĩ Phi Thăng Kỳ ở trước mặt bản tôn, cũng bị nghiền ép như vậy!

    Kim Ô Đại Đế cùng đang tìm khe hở của Sở Mặc, thản nhiên nói:

    - Sau khi bản tôn lấy ra phần tưởng Kim Muội Chân Hỏa, tổng cộng có ba có tu sĩ cảnh giới Đại La Kim Tiên, thừa dịp tiến vào trước địa tầng, lén đến khiêu chiến.

    Ngươi đoán được kết quả thế nào rồi chứ?

    - Hả?

    Sở Mặc có chút ngẩn người, suýt chút nữa bị Kim Ô Đại Đế một quyền đánh trúng ngực, nhất thời tinh thần chấn động, lẩm bẩm một câu:

    - Thật nguy hiểm!

    - Lâm trận đối địch, nếu không thể tập trung tinh thần, tốt nhất đừng nói chuyện.

    Kim Ô Đại Đế thản nhiên cười một cái, sau đó nói:

    - Ba tu sĩ cảnh giới Đại La Kim Tiên đều trong 30 chiêu bị bản tôn trực tiếp trấn áp.

    - Tu sĩ Đại La Kim Tiên... phải cao hơn Đại Thừa Kỳ rất nhiều?

    Sở Mặc cảm thấy rất kinh ngạc.
     
    Back
    Top Dưới