"Give a man a baton and he thinks he's God.
Give him an orchestra, and he just might be."
- Sir Georg Solti
:3
Milky Way - nơi thời gian tan chảy vào những dải sáng xoắn ốc.
Tồn tại đâu đó giữa không gian sâu thẳm là những mảng lục địa khổng lồ những mặt đất phẳng lì, không bị trọng lực kéo co mà cũng chẳng kết tụ thành hình cầu như các hành tinh thông thường.
Chúng như những "trái đất phẳng" đích thực, trôi lơ lửng trong vũ trụ, thách thức mọi quy luật vật lý mà loài người từng biết.
Cho đến tận bây giờ, khoa học vẫn chưa thể lý giải tại sao chúng có thể tồn tại cứ như thể chúng được chống đỡ bởi một thứ nguyên lý vượt ngoài hiểu biết của nhân loại.
Trong thời đại khai phá, khi con người lần đầu vươn ra khỏi ranh giới các hệ sao, họ đã phát hiện ra những lục địa kỳ lạ này.
Trên một số mảng đất ấy là tàn tích câm lặng của những nền văn minh đã biến mất nhưng cũng có nơi, sự sống vẫn tiếp diễn.
Những thành phố bay, những quốc gia biệt lập, những nền văn minh con người đã thích nghi và phát triển ngay trên những vùng đất tưởng chừng bất khả thi ấy.
Chúng là bí ẩn sống động của vũ trụ, vừa là di tích, vừa là cánh cổng dẫn vào những chương chưa viết của lịch sử loài người.
Toạ lạc trên dải lục địa không gian Orpheus, thuộc vành đai Perseus của giải sao là một vương quốc kì diệu - Euphorio (Vương quốc không vua), Euphorio không đơn thuần là một vương quốc mà là một quảng trường vĩnh cửu dành riêng cho lễ hội, yến tiệc, và những khoảnh khắc tôn vinh thiêng liêng nhất của nhân loại... và cả những vì tinh toạ trên cao.
Do con người cùng các chủng tộc khác cùng kiến tạo nên từ hàng thiên niên kỷ trước, Euphorio không phục vụ cho quyền lực, chiến tranh hay thống trị.
Nó tồn tại như một sân khấu vũ trụ, nơi mà mọi lễ kỷ niệm trọng đại của toàn thiên hà đều được tổ chức từ ngày kết giao giữa các hành tinh, lễ đăng quang của các vị thần, cho đến những tiệc rượu bí ẩn nơi thần linh tạm bước xuống thế giới vật chất. phục vụ cho các lễ hội vĩ đại nhất, những buổi yến tiệc vượt thời gian, nơi mọi huy hoàng, mọi câu chuyện và cả thần linh đều có thể hội tụ.
Euphorio vào bình minh
11/09/2025 - 19:00 - Phố Steinberg - Euphorio (hai tháng trước sự kiện)
Dưới bầu trời đầy sao, Wallace đang dạo bước trên vỉa hè, bên cạnh anh là một con mèo trắng đeo một mắt kính monocle, anh đã nhặt nó về từ dinh thự nhà Nostre - Ninon De Éloïse (Ninon).
Gió đêm mang theo mùi huệ nhè nhẹ.
Xung quanh một người một mèo trên vỉa hè là khu phố Steinberg, hiện lên với mỗi toà, ngôi nhà tựa như những cung điện thu nhỏ, những bức tường, ban công đều được xây dựng và chạm khắc theo phong cách Baroque thịnh thế và victoria uy nghi - vòm cao, trụ xoắn.
Những bức tường đá Granite trắng với vách chân tường bên dưới được cấu từ hợp kim đen khảm laser tựa như gương đen dưới sao.
Ninon nhảy lên vai Wallace, hai mắt màu xanh lam hơi ngả lục của nó ngoe nguẩy bên này bên nọ, phản chiếu lại từng ánh đèn va vào mắt.
Wallace - Nhạc trưởng vô danh
- "HẮT XÌÌÌ!!!, chỗ này lạnh ghê...mà cũng đẹp ghê~" Ninon than vãn bên tai Wallace, và chỉ một số người thật sự nhận ra rằng Ninon là một "cô mèo", một Beastman (chủng tộc lai giữa người và thú) đặc biệt, Ninon "đặc biệt" vì nó có thể chuyển hình thái từ thể thú sang thể người và ngược lại.
Song song với những cột đen đường mang phong cách Gothic, Wallace lặng lẽ bước vào một nhà hàng sang trọng, tay nắm chiếc va li vuông in biểu tượng hình đồng hồ cát trong một vòng tròn.
Anh lục lọi trong túi áo, lôi ra một chiếc đồng hồ bỏ túi, nhìn Ninon với vẻ mặt khó hiểu:
- "Đồng hồ của tôi đâu?" một cái la bàn bỏ túi, vỏ kim loại ngoài của nó trông giống như cái đồng hồ mà anh thường mang theo.
Ninon ngơ ngác:"Méow?
Ch-chắc nó đang ở trong máy sưởi cùng cái quần của anh đấy..."
Wallace cạn lời, anh nhỏ nhẹ:"Này...cô còn làm vỡ điện thoại của tôi ngày hôm qua đấy...tôi không muốn bắt đền một con mèo đâu..." (Theo hiệp định PACT, nếu Wallace "véo má" Ninon thì anh có thể bị quy vào tội danh phân biệt chủng tộc).
Ngồi vào bàn, con mèo trắng nhảy ra khỏi vai anh, đứng bằng hai chân sau, vớ lấy cái bảng thực đơn rồi nhìn chằm chằm như đang cố đánh trống lảng.
"Mm~!
Món này nhé?" hai mắt của nó sáng lên như vớ được vàng, bấm vào màn hình, "Tinh Phách Lấp Lánh" - một món bánh nổi tiếng khắp vùng tây lục địa, bên ngoài là một lớp gelatin đặc biệt trong suốt như thủy tinh, được chiết xuất từ "hoa ngân" - loài thực vật tinh linh chỉ có thể phát hiện dưới đêm cực quang ở những hoang mạc lạnh giá.
Bề mặt vỏ được điểm xuyết "bụi sao vi lượng", khiến món ăn phát sáng nhẹ.
Kết hợp với "caramel vụn sao" - được làm từ đường đun chảy trong chân không, sau đó làm lạnh bằng sóng âm, tạo nên kết cấu vừa giòn vừa tan.
- "Nó là gì vậy? cô thưởng thức nó rồi sao?"
Wallace chống cằm, khẽ cười.
Ninon chống hông, cười ngạo mạn:"Kyle từng đưa tôi đến đây, đây chỉ là một trong vô số cao lương mĩ vị tại vành Perseus-Méow~" con mèo trắng dùng nệm thị dưới chân nó quặp lấy một miếng.
Xong xuôi, một thân người một thân mèo bước ra khỏi quán, một người đàn ông lớn tuổi, thân hình cao lớn tiếp cận chậm rãi, vỗ vai Wallace, khiến anh từ từ quay đầu lại:"Hm?"
Ông ta giơ ra một bức kí hoạ chi tiết, cảnh anh và Ninon đợi ở quầy, ông ấy đã kí hoạ hai người họ từ lúc nào không biết (đẹp).
Wallace nhận lấy khung tranh, Ninon trên vai mắt sáng bừng:"Méow!!"
Hiếm có người nào lại có thể chăm chút từng chi tiết qua một bức kí bằng chì như vậy trên đời, Áo choàng màu đen xám rộng, vạt sau dài, tạo nên phong cách quyền lực và sang trọng.
Có những đường gân nhẹ thể hiện chất liệu nặng, dày dặn và cao cấp.
Sơ mi trắng cổ cao với Cravat được trâm trước cổ gọn gàng, mang phong cách quý tộc.
Cùng tông với lớp áo ngoài, áo Ghi-lê bên trong có phần sáng hơn một chút.
- "Chà...giá bao nhiêu vậy thưa ông?"
Wallace điềm tĩnh, soi người đàn ông lớn tuổi trước mắt.
- "Ồ không cần, ta ngẫu hứng thôi, bộ quần áo của cậu có phần nổi bật hơn so với mọi người xung quanh."
Người đàn ông lớn tuổi cười ồm, nâng chiếc kính monocle bên mắt phải.
11/09/2025 - 20:10 - Quảng trường Glorique - Euphorio
Cầm khung tranh và rời đi, địa điểm tiếp theo là Đền Thời Không, và hiện tại Wallace không thể xác định được phương hướng vì không có chiếc la bàn bỏ túi thường ngày của anh.
- "Nya~..Này...a-anh có thể véo tôi mà.
Méow - tôi không nhận ra nó là cái đồng hồ..."
Ninon cụp tai lại, chọc má Wallace, cô cảm thấy ân hận (đó là trong trường hợp Wallace không trách móc gì cô).
"Vậy thì giữ cái tranh giúp tôi" Wallace ngứa.
"Hmp! bủn xỉn!"
Ninon lật mặt, cô miễn cưỡng nhét bức kí hoạ vào "túi thần kì" của cô.
- "Đền thời không? tôi từng bị dịch chuyển đến đó, nhưng không biết chính xác nó ở đâu" Wallace lẩm bẩm.
- "Méow~ Anh đã mượn được dàn nhạc của ai chưa?" con mèo trắng ngáp.
- "Haizz...Không cần thiết, đám người ở đó sẽ đều bị loại cả thôi" Wallace chỉnh đốn lại trang phục.
Anh có một phiên họp tại một dinh thự, bầu ra một nhạc trưởng biểu diễn trên sân khấu lịch sử.
- "Mèow~ Vẫn liều như vậy, vẫn là K-...Wallace, anh PHẢI hứa mình sẽ không bị đè bẹp bởi đám Tinh Toạ thì tôi mới chỉ hướng của Đền Thời Không - Méow~" Ninon nhảy xuống vai người nhạc trưởng.
- "Sao không nói?"
Wallace đơ người, cười đắc chí: "Tôi chưa bao giờ chết, cho dù có thất bại đi nữa, cô cũng biết điều đó mà...Thủ Hộ Giả nhà Nostre - Ninon De Éloïse" gió lớn dần, tóc người nhạc trưởng đung đưa theo chiều gió.
Con mèo trắng hoá thành nhân dạng của nó, chỉ tay lên trời.
Dọc theo dải cực quang huyền ảo trên bầu trời đầy sao, bao quanh bởi những làn mây là một cái bóng mờ là một cái bóng mờ ảo phát sáng trên bầu trời, những dải ánh sáng đan thành hình một công trình to lớn lơ lửng trên bầu trời.
Đền Thời Không xuất hiện dưới dạng những dải sáng đan thành hình trên trời, cho đến hiện tại con người vẫn chưa tính được chu kì mà nó sẽ xuất hiện trên đỉnh quảng trường Glorique.
Wallace ngây người, nó sừng sững trên trời mà không ai nhận ra, đan xen bởi những dải cực quang hùng vĩ.
Ninon De Éloïse -Thủ hộ giả nhà Nostre [Nhân dạng]
- "Ninon, Kyle không có ở dinh thự chứ?"
Wallace hỏi, dường như kẻ tên Kyle bí ẩn đó khiến người nhạc trưởng chần chừ.
"Mèow~ Chắc chắn, tôi thấy bên trong dinh thự rồi..."
Tai con mèo trắng vểnh dậy:"Méow?
Có cả Ophelia này, cô ta...MÉOW~ ĐẸP QUÁÁ!!!"
Ninon quẫy đuôi.
- "Hửm? ai cơ?"
Wallace thắc mắc, tay lôi ra một chiếc dây chuyền trong túi áo.
- "Tưởng Kyle kể anh nghe rồi chứ?
Ophelia Lilibeth, là giọng ca opera nổi tiếng khắp vành Perseus đó!
Trời ạ Wallace!! sao anh kém về mảng văn hoá đại chúng thế??!!"
Ninon mắt sáng bừng, số lượng thần tượng của cô nàng không thể đếm trên đầu ngón chân.
- "À...nhớ rồi, đúng lúc Stella cần tôi đưa cô ấy một thứ đây..."
- "MUỐN GẶP CÔ ẤY QUÁ NYA~~!!"
Ninon dãn cơ.
Năng lượng Kinesis trong tâm thức nàng mèo trắng bùng lên.
Ánh đèn quảng trường xung quanh chập chờn, nhấp nháy liên tục, kéo giãn thành những vệt dài như cọ vẽ dưới màn đêm, luồng ý thức sắc lẹm của một Thủ Hộ Giả cắt ngang không gian.
Wallace nhắm mắt, chỉnh lại vạt áo như thể anh đã trải qua hình thức này vô số lần.
- "WHUDD!!"
- Một cú giật.
Wallace "Xuất hiện" trước dinh thự Glorique trang trọng nằm ngay dưới Đền Thời Không lơ lửng trên kia, các neuron thần kinh của anh vẫn còn rung động theo tần số dịch chuyển.
Kinesis không chỉ di chuyển cơ thể, nó đánh thức không gian, bắt nó gập lại theo ý muốn.
Cửa dinh thự mở toang, bên trong đầy ắp những nhạc trưởng tụ họp lại, họ đến từ nhiều lục địa, vành đai xa xôi.
Dinh thự Glorique
11/09/2025 - 20:18 - Dinh thự Glorique - Euphorio
Bước vào dinh thự, những hàng cây dương xỉ ở hai bên vách tường chào đón.
Đứng dưới ánh sáng từ chùm đèn pha lê trên trần nhà, con mèo trắng không kìm được sự háo hức, đứng trước một bàn tiệc, đột nhiên một người đàn ông trưởng thành, tóc nâu xông tới, khoác một bộ com-lê rách rưới màu đỏ đậm, đầu tóc luộm thuộm, nhuốm đầy máu và mồ hôi, anh ta ngã khụy xuống trước mũi giày của Wallace dường như chiếc chân đã gãy đó đã mất đi cảm giác, Ninon giật mình.
- "AAA!!...TAO KHÔNG MUỐN ĐÂU!!
ĐỪNG CÓ MÀ BẮT NGƯỜI TA LÀM ĐẦY TỚ!!
ƯHƯ...MÀY ĐI MÀ LÀM ẤY THẰNG MẶT DÀY!!"
Người đàn ông cúi người trước mũi giày của Wallace, toàn thân run lẩy bẩy, chân của anh đã trọng thương, máu rỉ ra không ngừng, anh ta vừa trải qua một chuyện kinh khủng.
- "Thưa anh, tôi không phải người chủ trì phiên này..."
Wallace bình tĩnh đỡ người đàn ông dậy, hai nam quân y trong bộ quân phục dài lập tức chạy tới đỡ người đàn ông đi.
Theo sau là Norman Fremino - Người chủ trì phiên họp:"Phew, cuối cùng anh cũng tới, Wallace.
Tôi là phó ban AEGIS, thật hân hoan khi một người đáng tin tưởng như cậu tham dự" Norman thở phào, trao đổi với người nhạc trưởng tấm danh thiếp:"Còn cô đây là..."
Norman Fremino - Phó ban AEGIS (Adventure Exploration Global Initiative Squad)
- "Nyá~ Ninon De Éloïse!! tên ngốc này là cộng sự của tôi đấy!!"
Con mèo trắng chống hông, mặt tươi đến ngây thơ.
"Chưa biết ai là cộng sự của ai đâu.."
Wallace chọc má con mèo.
Bỗng "Khịt khịt" Ninon ngửi thấy gì đó, nhìn về phía sau Norman, mắt nó sáng lên, đuôi vẫy liên hồi, nhìn qua vai Norman.
Con mèo vẫn làm trò mèo, ánh mắt lấp lánh của nó không rời Ophelia - Ca sĩ opera.
Ophelia được hộ tống vì chỉ có cô mới có thể hát trước các vì Tinh Toạ.
Ophelia luôn cúi gầm mặt như thể có hàng ngàn điều đang đè trên vai.
Nàng không ngờ mình sẽ bị ôm bởi một quả cầu lông trắng chỉ cao tới bụng người lớn.
- "NYÁÁ~!!
CÔ NƯƠNG ĐÂY LÀ OPHELIA THẬT SAO???!!
CHO TÔI XEM KINESIS CỦA CÔ VỚI!!
TÔI LÀ NINON, NINON DE ÉLOISE!!
NYÁ~~" con mèo trắng làm Ophelia bối rối, rõ ràng nàng không giỏi bắt chuyện.
Ophelia - Giọng ca của thời đại (literally tạo hình giống Aponia trong HI3)
Trái ngược với tâm trạng vui mừng của cô mèo khi gặp thần tượng, những nhạc trưởng có mặt tại phiên họp mặt không biến sắc, tối sầm lại, không khí trở nên căng thẳng.
Không phải vì trầm mặc.
Đó là sự sợ hãi đang lên tiếng.
Người nhạc trưởng đầu tiên đã bước qua Ngưỡng Cửa... và không trở lại.
Norman biết, không thể trì hoãn được nữa.
Anh tiến lên phía trước, giọng dõng dạc không gắt, nhưng mang sức nặng của trọng lực.
Norman dõng dạc:
"Chúng ta không đứng ở đây để tìm một người giỏi cầm đũa nhạc.
Chúng ta đang tìm người đủ sức đưa âm thanh đi qua vũ trụ mà không bị chính âm thanh đó xé nát.
Hôm nay, Ngưỡng Cửa sẽ mở ra, không chỉ dẫn lối vào Hành Lang Tinh Tọa, mà dẫn thẳng đến bản thể thật của mỗi người.
Bởi vì đối mặt với các ngài không phải là thử thách, mà là phán quyết.
Áp lực từ các Tinh Tọa là ánh nhìn của những người đã từng là thần thoại.
Nó sẽ nghiền nát sự giả tạo, nung chảy mọi tham vọng rỗng tuếch, và bóp nghẹt những linh hồn còn do dự.
Chỉ ai đủ tĩnh lặng để lắng nghe, đủ bản lĩnh để không gục ngã, đủ âm nhạc trong máu để đối thoại bằng giai điệu mới có thể bước qua mà còn là chính mình.
Chúng ta không tìm kiếm một nhạc trưởng, chúng ta tìm kiếm một nhân chứng của vũ trụ."
Trong lúc đó, Ninon lon ton mò ra một dãy bàn khác, xiên một miếng cá trên đĩa "Nhoàm..."
Một thanh niên tiến tới bên phải, nhẹ nhàng vỗ vai Norman, khẽ lắc đầu và mỉm cười như đang mỉa mai:
- "Tch...tch...
Thiếu gia Norman, đám người ở đây chỉ toàn lũ hám lợi, được voi đòi tiên.
Tên vừa nãy... ngài tin được không?
Lùi bước, sợ đến mức suýt ngã khỏi hành lang..."
- "Đừng gọi ta là thiếu gia, cũng đừng coi thường... anh Darius."
Norman hơi lùn.
Darius cười khẩy, đôi mắt xanh lục lấp lánh như hai viên ngọc bị nhuộm độc:"Gì thế?
Đường đường là một nhạc trưởng, kiêm mạo hiểm giả đặc cấp như tôi, bao nhiêu lần đối mặt với thánh thần, sao cậu lại nghĩ tôi run sợ như đám hèn nhát kia?"
Mái tóc nâu của hắn phủ ánh kim loại từ những viên ngọc đính trên tóc, thái độ kiêu ngạo khiến không ít người khó chịu.
Wallace đứng im, mắt quan sát những nhạc trưởng đang bàn tán xôn xao về Darius.
Họ đều run rẩy trước uy danh của các vị Tinh Tọa, những sinh thể tối cao sẽ ngự trị trên những ban công cao vút quanh Nhà Hát, ánh mắt như lưỡi dao lạnh lẽo cứa xuống sân khấu.
Cũng chẳng trách được họ, bởi chẳng ai dám đối diện với thứ áp lực đè nén đến nghẹt thở ấy.
Darius buông tay khỏi vai Norman, quay sang nhìn Ophelia đang rụt rè cúi mặt.
Hắn bước tới, một tay chỉnh lại chiếc khăn lụa vàng óng quấn quanh cổ, giọng điệu nhạo báng:
- "Chà... quý cô đây chính là Ophelia phải không?
Khuôn mặt xinh đẹp thế này mà lại giấu đi thì thật phí hoài..."
Hắn đưa tay nâng cằm nữ ca sĩ, ngón tay lạnh lẽo khiến cô giật mình, hai tay định đẩy ra nhưng lại đơ cứng vì sợ hãi.
- "Cô Ophelia, nghe nói cô cũng là một Bất Tử Nhân?
Nếu tôi vượt qua được ải này, chúng ta sẽ có cơ hội biểu diễn cùng nhau đấy.
Tôi thấy... hợp lắm."
Giọng Darius thấp xuống, gần như thì thầm vào tai Ophelia, khiến cô lùi lại, mặt tái nhợt.
Norman nhíu mày, giọng lạnh băng, bắt lấy tay của Darius:
-"Thưa anh Darius, chúng tôi đã kiểm tra tâm lý các nhạc trưởng từ ba tháng trước và đều thất bại.
Giờ chỉ còn hai tháng nữa là sự kiện diễn ra, mong anh đừng lãng phí thời gian của mọi người."
-"Được thôi, dù sao đám thất bại kia cũng chẳng làm nên trò trống gì."
Darius nhếch mép, vẻ mặt khinh thường.
Hắn quay người, bước thẳng tới cánh cổng lớn được mạ vàng, những họa tiết ngôi sao chạm khắc tinh xảo phản chiếu ánh sáng lờ mờ.
Đây là cổng dẫn thẳng đến bàn tiệc của các vì Tinh Tọa, nơi họ sẽ phán quyết xem ai đủ tư cách bước lên sân khấu thiêng liêng ấy.
Một kẻ yếu bóng vía sẽ gục ngã trước khi kịp mở miệng.
Darius hít sâu, cố lấy lại vẻ tự tin:
-"Hân hạnh được diện kiến... tôi là Darius Veyl"
Một tiếng cười khẽ vang lên, như tiếng gió rít qua khe đá:
- "Loài người... toàn những kẻ 'chết dự bị'.
Lại thêm một con sâu bọ dám lên tiếng sao?"
Giọng nói đó phát ra từ một bóng đen khổng lồ, khoác áo choàng trắng kiểu Hy Lạp cổ, làn da đen kịt điểm xuyết những vệt sáng tựa dải ngân hà.
Đôi mắt rực lửa nhìn xuống Darius như nhìn một con mồi.
Darius nhìn vào chân của cái bóng, không dám ngẩng đầu lên.
Hắn chỉ cao ngang đầu gối của sinh thể ấy, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Khi liếc nhìn lên, hắn nhận ra không chỉ một, mà hàng chục bóng đen tương tự đang ngồi trên những ngai vàng khổng lồ, ánh mắt như dao cứa vào da thịt, cùng trang phục lộng lẫy đang ngồi trên những chiếc ghế khổng lồ như những bức tượng lớn.
Darius run rẩy tay chân, rối loạn từ ngữ:
-"Thưa... ngài... t-tôi... chỉ là..."
Darius đột nhiên cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai, như cả bầu trời sụp xuống.
Hai chân hắn quỳ rạp xuống sàn, đầu gối va đập mạnh đến mức phát ra tiếng rắc rắc.
- "Này, Darius... nếu chúng ta muốn nghiền nát ngươi thành bột ngay lúc này, ngươi có dám phản kháng không?"
Một giọng nữ cất lên, đầy mỉa mai.
Darius run như cành lá trước bão, giọng nói nghẹn lại:"T-tôi... xin ngài..."
Một tràng cười vang lên, từ một đứa trẻ, rồi lan sang cả đám đông Tinh Tọa.
Tiếng cười chế nhạo, khinh bỉ, như hàng ngàn mũi kim đâm vào tai Darius:
"H̵͔̮͆̕À̵͚̥͆͑Ȟ̴̥̥A̵̤̬͔͒̚H̸̛͙̥̉́̚A̶̝͇͌̐̊͋͋ͅ...̸̢̫̀ ̷̨̛̛̍͜Ḧ̴̢̟̭͈͇́̑̃͘A̸̘̣̅̊͋̒͜H̸̖̗͎̠͗͋̋͑Ā̸̝̓̓̉̕H̶̛̱͚̲̟̓͘A̴̻̳͂͒̋H̶̡̛̦̺̦̪͗̆̽̓Ă̸͈̳̭͑̏͜H̸͚̯̯̣͑̊̋͌ͅÄ̸͔͎͙͖̫̀...̷̖̿͒̍ ̵̺͚̾͊͜A̸̪̹͖͆̆͘H̷̡̺̿̒̚͠A̴̧̨͉̫͆͘H̵̦̘̲͑̊͜͝A̶̲̋͝H̷͎̣̱̤̅́̒ͅḀ̸̢̙̪̙͐̾H̵͚̲͔̹͂Ā̵̬̳̪̺̜̿͑̓͐H̷̨̺͚̫̤̐̑A̴̹̔̅̄͗̍ͅĤ̷̘̖̠̠͗̽̓Ấ̷̡̺̻͕̻͐̍̕!!"
Chứng kiến Darius đứng thở dốc như cận tử qua camera, chủ trì Norman dần hiểu ra.
Ngày từ ban đầu, cuộc duyệt Nhạc Trưởng hằng thiên niên kỷ này vốn dĩ chưa bao giờ công bằng, việc một Nhạc Trưởng có được bước lên khấu không không chỉ dựa vào tâm lí của mỗi người, mà còn là khẩu vị của các Vì Tinh Toạ.
Ngay tại đây, Darius đang bị các Chòm Sao cố tình đánh giá thấp dù tài năng và điều kiện của hắn là nhất.
Nếu cứ tiếp tục, hắn sẽ bị thứ áp lực đó đè chết như một con kiến bị giẫm, Wallace vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát như đã biết trước kết quả.
Darius ngã vật ra, tay ôm đầu, mắt trợn ngược.
Hắn cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt, từng mạch máu trong người giãn nở đến mức tưởng chừng sắp vỡ tung.
Tên nhạc trưởng đến giới hạn, hắn lùi một, rồi hai bước, chạy thụt mạng lại về phía ngưỡng cửa, đánh rơi cái đũa chỉ huy trên sàn.
Càng gần đến cửa, tay của hắn càng nặng trĩu, đến lúc Darius bám vào được tay nắm thì toàn bộ xương trong tay hắn đã vỡ vụn.
Norman lấy một chai rượu, rót ra ly, định mời Wallace đứng bên cạnh uống thì Darius húc thẳng vào cánh cửa, chạy nhào tới, mặt mũi hắn teo tóp, hai má hóp lại lại như một cái xác khô, hắn lập tức chụp lấy ly rượu trên bàn, ụp thẳng vào miệng như chết khát, tay phải của hắn đã bị xoắn lại theo đúng nghĩa đen, chuyển tím, mỉa mai hơn đó lại là tay thuận của hắn khi cầm đũa chỉ huy nhạc.
Cùng lúc đó, Ninon quay lại chỗ Wallace với hai xiên thịt cá nướng.
Mọi người phía sau hoảng sợ, run rẩy, họ mất hết dũng khí ban đầu khi nhìn Daruys trở lại với bộ dạng sống không bằng chết như thế.
Norman nhìn Darius ngồi bệt xuống sàn, thở hổn hển, mặt mũi đầm đìa mồ hôi, không còn khí chất của một tên nhạc trưởng vênh váo:
- "Haizz...anh tự nguyện đấy nhé".
Ophelia mặt càng đượm buồn, không dám nhìn lên dù chỉ một chút.
Hai quân y lúc nãy lại tiến tới và khiêng tên nhạc trưởng đi, Darius quay lại nhìn Norman:
- "Chúng mày...lừa tao!" tên nhạc trưởng gào thét cho cánh tay phải của hắn.
Norman quay về hướng các nhạc trưởng phía sau cậu, dường như cảnh tượng vừa rồi đã đánh gục tinh thần của bọn họ.
Lo lắng, chùn bước, sợ hãi, là những từ ngữ có thể miêu tả không khí lúc này.
Norman do dự, dù phần thưởng thù lao có lớn đến đâu thì sự đánh đổi vẫn là quá đắt, sau một phút chấn tĩnh, người chủ trì cất tiếng:
- "Nếu không có ai, tất cả sẽ cùng nhau bước lên cái sân khấu đó, như đàn cừu ngoan ngoãn tiến về lò mổ"
"Mẻow?" con mèo vẫn đang ăn thứ con mèo ăn, Norman thở dài, dừng lại một khoảng với hi vọng chấn tĩnh lại những nhạc trưởng ngay thời điểm này.
Đáp lại lời nhấn mạnh của Norman chỉ là sự im lặng đến tuyệt vọng, đám nhạc trưởng chùn bước, một số người âm thầm gọi xe rời đi.
Ninon nắm tay Ophelia, sẻ cho cô một xiên cá nướng.
Norman rót rượu ra ly:
- "Wallace? tôi có một câu hỏi đần độn" Norman mời người nhạc trưởng.
- "Nó đần đến vậy à?"
Wallace uống.
- "Haizz...cũng không biết nữa, nhưng tôi cảm thấy cậu là người duy nhất tôi có thể tin tưởng ngay lúc này, dù đây là lần đầu tôi gặp cậu...quên đi" Người chủ trì vương vấn.
Wallace nhìn chằm chằm vào ly rượu, phản chiếu khuôn mặt của anh:"Trông một kẻ vô danh như tôi đáng tin tưởng đến vậy sao?"
Norman nhìn con mèo trắng cố gắng làm nữ ca sĩ cười, thật éo le...chỉ có giọng ca của Ophelia mới có thể chiều lòng các vì Tinh Toạ, một giọng ca cô đơn, của một người luôn cúi gầm mặt:"Hmm...đúng là không nên tin những kẻ mà mình thậm chí còn không biết lai lịch của họ".
Wallace thực chất không phải là tên khai sinh của người nhạc trưởng, có lẽ trực giác của Norman vô thức "Cảnh giác" kẻ bên cạnh mình, nhưng không rõ lí do gì mà anh vô thức tin tưởng kẻ này.
- "Nếu buổi biểu diễn suôn sẻ, tôi sẽ cho anh biết tên thật của tôi, được chứ?
Anh họ của Issac Fremino?"
Wallace chống má.
Norman mở to mắt:"S-sao cậu biết...thằng nhóc đó?"
Người nhạc trưởng đưa mắt sang Ophelia đang ngồi bối rối...vì trên đùi cô là một cục bông trắng ngồi lên, mặt tỉnh bơ ( :3 ).
Xung quanh, những nhạc trưởng vẫn bàn tán, thì thầm, không khí nặng nề bởi sự lo lắng không ngớt.
Ninon nhảy ra khỏi đùi Ophelia:"Mèow~ Cô theo đạo sao, Ophelia?"
Đúng là như vậy, Ophelia gật đầu, cô là người thuộc Tinh Thần Giáo - Tôn thờ Sao Thần Stellish.
Ghi lại, vừa dẫn lối cho những ai đang đi trên hành trình viết nên giai thoại cá nhân.
Những tín đồ tin rằng họ đang sống trong một "Mê Cung Vĩ Đại", nơi định hướng và hiện thực là hai yếu tố thần thánh giúp họ vượt qua thử thách để chạm tới vận mệnh cao cả.
Con mèo trắng nắm lấy tay Ophelia, cuối cùng, nữ ca sĩ cất tiếng:
- "Ninon...em sẽ lên sân khấu cùng tôi chứ?"
Vận mệnh của giọng ca trước những vì Tinh Toạ thật đơn độc, cô không phải một người lính thuộc "Binh Chủng Vận Hành", kinesis của Ophelia chỉ có thể được luyện hoá qua những buổi lễ từ Tinh Thần Giáo, nó cho phép cô phóng đại cường độ âm thanh lên tới 85 dB, đủ để bao quát cả Nhà Hát, nhưng chỉ nhiêu đó thôi là chưa đủ, giọng ca của Ophelia cần phải cộng hưởng với một dàn nhạc lớn, và một nhạc trưởng lão luyện cần phải biết kiểm soát tuyệt đối dàn nhạc của mình, giống như vương trượng của vua.
Con mèo trắng cụp đuôi, hướng tai về Phía Wallace đang đứng nâng ly rượu phía sau, khẽ lắc đầu:"Không...người sẽ lên sân khấu để nâng đỡ từng nốt của cô là Wallace, tôi chỉ là cộng sự của anh ta" Con mèo không hề đùa.
Ophelia ngước lên nhìn người nhạc trưởng vô danh, do dự:"Nhưng-..."
- "Yên tâm...Wallace hiểu rõ đám Tinh Toạ hơn bất kì ai khác trong cái dinh thự này - Méow~" Ninon khẳng định chắc nịch
Wallace quay đầu lại chạm mắt nữ ca sĩ:"Ophelia...Lilibeth" Norman mở to mắt, nữ ca sĩ dựt nảy:"Anh là ai?"
Wallace cười nhẹ:"Tôi am hiểu hơn hết đám Tinh Toạ sau ngưỡng cửa kia, bởi lẽ có một người cũng am hiểu như tôi bây giờ đã kể cho tôi nghe vô số câu chuyện, thần thoại từ thời đại cũ, Stella Lilibeth"
- "Là...chị..."
Ophelia cúi mặt, Stella Lilibeth - hiện đan cư trú tại Pheodore, là một chiêm tinh và sử học gia, công tác phụ tại Đại Học Oxgod tại Thủ phủ Milden, công tác chính tại Guild T.E.R - một hội khai phá được chống lưng bởi Quốc Hội Pheodore (
Tình trạng: vẫn đang trì hoãn).
Khắp ngân hà Milky Way đều biết đến Stella vì lượng kiến thức vượt xa thần thánh của cô, được mệnh danh là "Tư tế của ký ức"
- "Anh có biết Stella sao?"
Ophelia thắc mắc, nhìn Wallace lấy ra một sợi dây chuyền bạc từ túi áo, đính một viên Sapphire được tạo hình thành cây thánh giá có biểu tượng ngôi sao bốn cánh ở giữa.
"Đúng là chị ấy rồi..."
Nữ ca sĩ cố đào lại trong đống ký ức, sợi dây chuyền mà cô luôn cố tìm kiếm, kỉ vật của cô và Stella.
Nhìn về phía ngưỡng cửa, Norman cười thầm, người nhạc trưởng vô danh nhìn lại sau vai anh:"Thần thoại tôi thuộc lòng cả rồi...sau sự kiện này cô sẽ không cần phải hát nữa."
"Hãy tin tưởng tôi"
- "Được rồi...chúc anh may mắn" Norman nâng ly, khẽ cười, ấn tượng vì sự điềm đạm, bí ẩn của Wallace, Ninon chống hông, nhìn người nhạc trưởng cười nhẹ, cạn ly, uống một ngụm rồi lặng lẽ bước tới đám đông đang suy sụp:
- "Ngay bây giờ, nếu không ai nhận thì tất cả các nhạc trưởng sẽ phải lên sân khấu như một trò hề, vậy nên tôi sẽ đi."
Wallace chấn tĩnh mọi người, một mình anh sẽ đối mặt với các vì Tinh Toạ.
- "Anh điên rồi sao? chúng tôi không cần một kẻ làm gương nữa đâu!"
Mọi nhạc trưởng nháo nhào.
Wallace kiên định:"Nếu tôi có thể đứng vững sau ngưởng cửa thì sao?".
Một người nhạc trưởng đáp trong lo lắng: "Không đời nào, không đời nào, bước qua đó chỉ có đâm đầu vào chỗ chết thôi".
Wallace nhìn Norman rồi nói tiếp:"Một nhạc trưởng sẽ không bao giờ đánh rơi đũa của mình".
Mọi người thì thầm, gật đầu qua lại, thở phào:"Anh có chắc không?".
Wallace hơi cúi đầu:"Tôi sẽ cố hết sức, chỉ mong các anh giúp tôi một thứ".
Ophelia liếc nhìn anh, đám đông gật đầu nhẹ nhõm:"Chúng tôi có thể giúp gì?".
- "Tôi muốn mượn dàn nhạc của tất cả các anh, sau tất cả, tôi sẽ chia tiền công cho mỗi người, xin hãy đặt lòng tin" Wallace yêu cầu, họ chấp nhận, thực chất Wallace không có dàn nhạc của riêng mình.
11/09/2025 - 21:12 - Dinh thự Glorique - Euphorio
Ngưỡng cửa mở ra, nhưng không chào đón người nhạc trưởng vô danh, mọi người tại dinh thự theo dõi từng bước chân của Wallace, Ninon vẫn ở bên cạnh Ophelia, nữ ca sĩ chắp đan hai bàn tay lại cùng sợi dây chuyền nằm gọn bên trong, khép đôi mắt, cúi mặt xuống như cầu nguyện.
- "...Mẫu thân..."
(
Fact: Tên thật của Ninon là G.D.S - Gigantic Stars Destroyer, do Kyle, người chủ của nó đặt)