Cập nhật mới

Khác [The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung tâm chăm sóc chấn thương)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402120818-256-k873820.jpg

[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
Tác giả: triet_duong_2715
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Author: Triết Dương Công Tử

Thể loại: gương vỡ lại lành, y khoa, gia đình, bi kịch, tâm lý, tình yêu

Giới thiêu:

"Tôi là Yang Sung-ho, là một bác sĩ của bệnh viện Đại học Hàn Quốc.

Tôi hiện đang là nội trú năm nhất của khoa Chấn thương chỉnh hình.

Mục tiêu của tôi là tốt nghiệp thật sớm và tới làm ở Trung Tâm Chấn Thương."

⚠️🚫CẤM RE-UP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!⚠️🚫 TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TRÊN NỀN TẢNG WATTPAD⚠️🚫



ykhoa​
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
C1: Tên giáo sư côn đồ


Author: Triết Dương Công Tử

Chương 1: Tên giáo sư côn đồ

Lưu ý: Sung-ho xuất hiện ở ep 3 của nguyên tác.

=====

Yang Sung-ho có một người anh họ cực kì xuất sắc.

Anh ấy giỏi hết tất thảy mọi chuyện từ thể thao đến học hành, thậm chí còn là thủ khoa đầu vào và cả đầu ra của Đại học y dược, Đại học Hàn Quốc.

Ấy vậy mà giờ người anh trai đó của cậu lại đi chạy đôn chạy đáo khắp bệnh viện sau khi chuyển sang trung tâm ngoại chấn thương rồi còn bị gọi bằng cái tên "hậu môn" cực kì thô thiển.

"Sung-ho, cậu và bác sĩ Yang là anh em họ đúng chứ?

Anh cậu được nhiều người thích lắm, vừa giỏi, vừa đẹp trai.

Thế mà giờ tàn tạ như cái xác khô."

Một người đồng nghiệp ở khoa chấn thương chỉnh hình nói thế.

"Chẳng hiểu sao đang yên đang lành ở khoa hậu môn trực tràng lại chuyển qua khoa, à không trung tâm ngoại chấn thương chứ, đúng là tự làm khổ bản thân."

"Đó là chuyện của anh ấy, không phải tôi."

Sung-ho đáp gọn lỏn rồi rời đi.

Ngay từ đầu việc cậu học y là để làm hài lòng ba mẹ sau khi không bị đá khỏi cái ghế thừa kế tập đoàn vì một số lý do không thể nói.

Hơn nữa, cậu nghĩ cái danh "em họ thủ khoa" sẽ giúp cậu có được chống lưng phần nào.

Lúc thi đại học, cậu đã canh sao điểm số vừa đủ điểm đậu Y, rồi khi vào được thì chỉ muốn toàn để điểm B, C hoặc D, chi ít là để tổng kết lúc tốt nghiệp đạt loại khá trở lên để không làm xấu mặt ba mẹ.

Ban đầu Sung-ho chọn khoa chấn thương chỉnh hình vì nghĩ nó nhàn (mà đúng là nó nhàn thật) nhưng giờ thì thấy hơi chán.

Khoa này ấy mà...

đục đẽo chẳng khác gì mấy cha nội học kỹ thuật, đã vậy giáo sư Jung Jun-su của khoa này cũng khó tính vô cùng, làm điểm số của Sung-ho khi thực tập cũng tuột dốc không phanh.

Cậu lững thững bước đi trên hành lang bệnh viện để kiếm cái gì đó bỏ bụng thì chợt thấy có người chạy ngang qua, đã vậy còn có giọng nói rất quen thuộc.

"Giáo sư ơi, cứ như vậy chắc em mới là người chết đầu tiên đó!"

"Gọi cấp cứu cho cậu nha?"

"Dạ không cần đâu!"

Sung-ho nghe thấy giọng nói đó thì liền quay đầu lại...

Là anh Jae-won!

"Vậy người kia chắc là giáo sư Baek Kang-Hyuk?"

Sung-ho lẩm bẩm rồi sau đó chạy theo hai người họ.

Cậu muốn biết người đã đặt cái tên "hậu môn" khó nghe đó cho anh mình là thần thánh phương nào!

Sung-ho đuổi theo Jae-won thì nghe anh trai mình chẩn đoán là bệnh nhân bị xuất huyết ổ bụng.

Trường hợp của ca chấn thương này là một chiếc xe ben đã tông vào một ô tô và được nghi ngờ là do tài xế buồn ngủ.

Hiện tại cả hai tài xế đều bị thương rất nặng.

Tiếp theo là một bệnh nhân nữ khác được chuyển đến khi kiểm tra vết thương ở chân, giáo sư Baek nhận thấy khu vực đó đang sinh tình bất thường nhưng rồi phải giao cho khoa chấn thương chỉnh hình thuộc phụ trách của giáo sư Jung Jun-su để thực hiện ca mổ của bệnh nhân bị xuất hiện ổ bụng.

Sung-ho vừa thấy ca cấp cứu được chuyển qua cho khoa của mình thì cảm thấy mệt mỏi, toang chuồng đi thì bị một y tá kéo lại.

"Thực tập sinh Yang, chuẩn bị có ca cấp cứu gấp, mau tới hỗ trợ bác Jung!"

Điều này khiến lông mày của Sung-ho giật giật liên hồi, phải chạy vô phòng mổ, khử trùng tay, thay đồ, miệng còn không quên lẩm bẩm: "Phiền phức thật."

***

Ca mổ kéo dài hàng giờ khiến mắt của Sung-ho như sắp nhíu lại, chân thì mỏi rã rời thì bỗng nhiên có hai người bước vào.

Là anh Jae-won và tên giáo sư côn đồ!

"Cái gì đó?"

Giáo sư Jung của khoa cậu lên tiếng.

"Gì là cái gì chứ?

Tôi cần có cái này cần xác nhận chút."

"Ha, là giáo sư Baek đó sao?

Tôi đã nghe trưởng khoa Han Yu-rim nhắc nhiều về cậu rồi..."

Sung-ho nghe tới câu này thì cảm thấy có mùi thuốc súng thoang thoảng.

Và đúng như cậu nghĩ, ngay khi vị giáo sư kia than vãn về độ khó của ca phẫu thuật thì hắn ta liền đáp tỉnh bơ ca nào chẳng khó, chỉ cần cố gắng là được thì ông ta lập tức chửi thề:

"Gì đó thằng chó?"

"Nếu như tôi mà là chó thì..."

Nói đoạn, tên côn đồ mang danh giáo sư kia liền quay qua nhìn thẳng vào giáo sư Jung, "Thì chắc anh là chó điên ha?"

Cuối cùng thì người ngăn cản được vụ ẩu đá xém diễn ra trong phòng mổ cũng là anh trai cậu.

Quả nhiên là đại sứ hòa bình có khác...

Mà sao ông anh hiền khô như cục bột của cậu lại đi theo tên côn đồ này chứ?

Lỡ đâu bị nhiễm thói côn đồ đó thì sao?

Cậu có nên báo cho cô chú biết để họ khuyên anh Jae-won chuyển khoa không nhỉ?

Cậu vừa suy nghĩ, vừa nhìn bàn tay thoăn thoắt của Baek Kang-hyuk thực hiện ca mổ thận.

Ban đầu khi nghe hắn bảo sẽ hoàn thành ca ghép thận trong vòng ba mươi phúc thì cậu cũng giống thầy của mình – bật cười chế giễu – chỉ khác là không thể hiện ra ngoài.

Thế rồi...

ánh mắt khinh thường dần trở nên kinh ngạc, hệt như vừa thấy một việc nằm ngoài tầm với của con người.

Là thần à?

Có khi hơn cả thần.

Hắn... hắn chỉ mất hai mươi tư phút đã hoàn thành xuất sắc!

Mắt của Sung-ho mở to nhưng thể không thể tin nỗi, cậu dường như không thể tập trung được, dõi theo vị kia dù người đó đã đi ra ngoài.

Mãi đến khi thầy cậu quát cậu thì cậu mới giật mình tiếp tục công việc.

"Người đó tên là gì nhỉ...

Baek Kang-hyuk?"

~ còn tiếp ~

Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!

TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!

Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
C2: Trung tâm chấn thương


Author: Triết Dương Công Tử

Chương 2: Trung tâm chấn thương

=====

"Nè, biết tin gì chưa?

Có một bác sĩ thực tập vừa thực hiện được một ca cấy ghép thận trong vòng một tiếng đó!"

Tiếng nói chuyện rôm rả của các y tá vang lên.

"Gì cơ?

Thực tập sinh đâu có được mổ chính bao giờ?"

"Nhưng mà ở thời điểm đó bệnh viện đang thiếu người do một vụ tai nạn, bên trung tâm chấn thương thì đang thực hiện một ca cấp cứu, đã vậy giáo sư của khoa ngoại tổng quát đột nhiên bị đột quỵ trong ca mổ."

"Thế đó là ai cơ?"

"Là Yang Sung-ho 'thực tập sinh thuộc khoa chấn thương chỉnh hình'."

"Gì cơ?"

***

Yang Sung-ho thở hắt ra một hơi sau một ca phẫu thuật dài.

Thật là... làm thực tập sinh của ngành y đúng là chẳng khác gì làm trâu làm ngựa, rõ ràng cậu là người của khoa chấn thương chỉnh hình, ấy vậy mà lại bị kéo vào hỗ trợ cho khoa ngoại tổng quát.

Chắc là sáng lúc bước xuống giường mình quên bước chân trái trước...

Sung-ho thầm nghĩ.

Cái ngày gì mà bệnh viện ai cũng bận, đến mức mà một bệnh viện lớn như bệnh viện đại học Hàn Quốc cũng thiếu người, thiếu đến mức phải dùng thực tập sinh ở khoa khác qua hỗ trợ.

Mà đã vậy xui rủi kiểu gì giáo sư khoa đó còn bị đột quỵ đột ngột, tên học trò cưng của ông ta thì chưa quen tay run rẩy làm rơi cả dao mổ khiến cậu phát bực.

Thế là Sung-ho khó chịu làm giúp luôn.

Ừ, nghĩ lại chẳng hiểu tại sao một tên lười chảy thây như cậu mà chịu làm việc đó.

"May mà lần trước mình còn nhớ cách tên giáo sư côn đồ kia làm."

Ban đầu Sung-ho nghĩ việc một bác sĩ thực tập nào đó thực hiện ca mổ ghép thận nào đó là rất bình thường cho đến khi tin đồn có một bác sĩ thực tập ở khoa chấn thương chỉnh hình thực hiện một ca ghép thận trong vòng một tiếng lan rộng.

"Thật sự trong mắt mọi người em giỏi tới vậy hả ta?"

Sung-ho bỏ một miếng kimbap vào miệng vừa than thở, kiểu này mong là sẽ không bị các y tá kéo đi mỗi lần thiếu nhân lực.

"Cái đó mà gọi là giỏi á hả?"

Jae-won tròn mắt ngạc nhiên, thiếu điều mắt muốn lòi ra ngoài, "Em thực hiện một ca ghép thận, là ghép thận đó!

Mà trung bình một ca ghép thận mất ít nhất 2 đến 3 tiếng!"

"Nhưng ông giáo sư côn đồ kia mất có 24 phút chứ bao nhiêu?"

Sung-ho đáp lời anh mình, đoạn cậu nhìn sang quả đầu bù xù dựng đứng của Jae-won sau khi bay bằng trực thăng đi cứu người thì liền với tay cố gắng ép nó xuống cho anh.

Hiện tại đang là giờ nghỉ trưa, bọn họ vô tình gặp nhau lúc tới căn-tin mua đồ ăn nên ngồi ăn chung.

"Em nhớ anh sợ độ cao mà sao đi trực thăng được hay vậy."

"Anh không đi là ổng bế anh lên luôn đó em."

Jae-won nhớ lại lần đầu được "chơi trò cảm giác mạnh" với giáo sư thì da gà da vịt nổi hết cả lên.

Thôi tha đi, anh không muốn chơi lại lần thứ hai!

Đoạn, Jae-won nhìn cậu, hỏi tiếp:

"Sao em ghép thận được hay vậy, rõ ràng là em được đào tạo bởi khoa chấn thương chỉnh hình mà."

"Em ghi nhớ."

"Hả?"

"Cái hôm mà ông giáo sư côn đồ tới ghép thận trong ca của giáo sư Jung nhà em á, em có mặt ở đó."

Sung-ho trả lời, rồi nhìn vào Jae-won, "Em... chẳng biết nữa, rõ ràng là em không hứng thú với chuyện không phải của mình nhưng mà em lại nhìn chăm chăm vào từng chuyển động của ông ta."

Phải, giống như có một phép thuật kì lạ gì đó.

"Em bắt chước hành động của ông ấy, kết hợp với một chút kiến thức trong sáu năm học y thôi."

"Ra vậy, quả nhiên là em có trí nhớ rất tốt."

Jae-won nghe thế thì ánh mắt có chút gì đó khó nói.

Sung-ho nhìn ra được ý tứ trong đôi mắt của anh trai liền bảo:

"Anh cảm thấy tự ti à, thủ khoa?"

"Gì cơ?"

"Anh cảm thấy tự ti khi mà mình đi theo ông giáo sư côn đồ kia học hỏi nhưng cũng không bằng một đứa chỉ nhìn sơ qua là nhớ."

Sung-ho thở dài, rồi sao đó không lạnh không nhạt, tiếp tục, "Anh đâu cần cảm thấy như thế, con người mất cái này sẽ được cho lại cái khác thôi.

Dù sao thì ít nhất anh cũng không phải đứa nam không ra nam, nữ không ra nữ như em.

Với cả em yêu anh Jae-won lắm, trong dòng họ chỉ có anh đối xử tốt với em thôi nên đừng vì chuyện này mà ghét em nhé!"

Sung-ho nói như thế dù rằng cậu biết anh trai cậu rất tốt tính, không có vụ vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà ghét cậu.

Sau đó thì y tá Jang Mi xuất hiện và bảo có ca cấp cứu gấp nên cần anh trai cậu rời đi.

Sung-ho nhìn theo bóng lưng anh mình, thầm cảm thấy khó chịu trong lòng.

Anh Jae-won của cậu ngay từ đầu chọn khoa hậu môn trực tràng vì yêu thích sự ổn định của nó, nhưng tại sao giờ lại chuyển sang khoa ngoại chấn thương chứ...

"Mình không thích anh Jae-won của mình thay đổi theo hướng này một chút nào..."

***

Jae-won chạy khắp hành lang bệnh viện như mọi ngày, sở hở là có tiếng "số một!" của giáo sư Baek còn không thì cũng là "bác sĩ Yang" của Jang-mi khiến anh mệt bở hơi tay.

Sau khoản thời gian co chận chạy, thì anh cũng được đứng thở một chút, bên cạnh là giáo sư Baek và Jang-mi nhìn anh, người thì tỏ ra thương cảm, người còn lại (ai cũng biết là ai) thì tỏ ra vẻ "mới đó thôi đã như sắp chết rồi đó hả"?

Khiến anh muốn khóc thét.

Lúc ấy, Jae-won thầm nghĩ sao mình có thể sống sót qua 2 tháng được nhỉ?

Ông bà coi bộ độ ghê gớm thật...

Rồi sau đó, giáo sư Baek Kang-hyuk rủ hai người bọn họ qua căn-tin ăn cơm.

Đoạn, hắn hỏi hai người họ:

"Mấy người có biết vụ mà bác sĩ thực tập của khoa chấn thương chỉnh hình thực hiện ca cấy ghép thận đầu tiên trong đời chỉ mất có một tiếng không?"

"Dạ biết thưa giáo sư."

Jang-mi đáp.

"Đó là em họ em, thưa giáo sư."

Jae-won

"Em họ sao?

Tên gì?"

Baek Kang-hyuk hỏi anh.

"Dạ tên là Yang Sung-ho."

Jae-won trả lời.

"Tôi cho cậu nghỉ ngơi trong vòng ba tiếng, tìm cách thuyết phục thằng nhóc đó qua trung tâm chấn thương của mình, dù sao giờ chúng ta cũng đang thiếu nhân tài."

"Dạ?"

"Dạ cái gì mà dạ, tôi kêu gì thì làm nấy đi hỏi quài!"

"Nhưng mà giáo sư..."

Chưa kịp để anh nói xong, giáo sư Baek đã rời đi.

"Bác sĩ Jae-won à có chuyện gì thế?

Nhìn mặt anh có vẻ khó xử lắm."

"À thì, Sung-ho nó... là kiểu người mà giáo sư Baek ghét nhất..."

"Ý anh là sao?"

***

"Sung-ho à, em có muốn qua trung tâm chấn thương làm việc không?"

Jae-won nghe theo lời Baek Kang-hyuk liền đi tới chỗ của cậu họ em mình với cái tâm thế là "cái tính lười biếng đến chảy mỡ như nó kiểu gì cũng từ chối thôi", nhưng khi chữ "có" thốt ra từ miệng cậu thì anh xịt keo cứng ngắt tại chỗ.

"Em vừa nói gì?"

"Thì em nói là có."

Sung-ho nhướng mày, cười khẽ, "Anh Jae-won không nghe rõ ạ?

Em nói là có."

"Chết rồi..."

Anh buộc miệng nói ra hai từ.

Mọi chuyện nằm ngoài dự đoán của Jae-won.

~ còn tiếp ~

Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!

TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!

Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
C3: Thầy


Author: Triết Dương Công Tử

Chương 3: Thầy

=====

Lý do khiến Yang Sung-ho chấp nhận đề nghị vào trung tâm chấn thương chỉ đơn giản là vì cậu muốn ở bên cạnh Jae-won, hơn hết cậu cần quan sát người đã khiến anh của cậu thay đổi có tính cách ra sao.

Nhưng có một cái vấn đề khá phiền phức ở đây là do đang là thực tập sinh nên cậu phải luân khoa.

Mặc dù được sự bảo kê của giáo sư Jung về việc ngoài ông ta ra không ai được nhờ cậu cái gì khác thì lâu lâu vẫn bị gọi đi trực ở khoa ngoại trực tràng, khoa tim mạch,... còn không thì cũng là đi theo giáo sư Jung để học thêm về bên chấn thương chỉnh hình.

Gọi cậu là đệ tử ruột của ông ta ở thời điểm hiện tại chắc cũng không sai.

Đến ca tối thì cậu mới có dịp nhìn kĩ trung tâm chấn thương của bệnh viện đại học Hàn Quốc và lần nào cũng là có tai nạn gì đó mà nhóm của tên giáo sư côn đồ phải thực hiện ca mổ gấp.

Bọn họ vừa thực hiện xong một ca, mệt đến mức ngồi bệt ở trước cửa, chưa kịp thay đồ mổ ra thì lại có tiếng gọi.

"...

Cực vãi..."

Sung-ho bình luận.

Cậu toan rời đi chỗ khác trước khi bị kéo vào làm việc, nhưng suy nghĩ lại trong giây lát, Sung-ho quyết định quay đầu lại chạy theo Jae-won và giáo sư Baek.

***

"Giáo sư, nạn nhân là Nam, khoảng 33 tuổi.

Tai nạn xe máy tốc độ cao.

Gãy hở đùi phải, vết thương bụng kín, em nghi tổn thương nội tạng.

Huyết áp lúc nhập viện 78/45.

GCS 7.

Đã truyền 500 Ringer."

Jang-mi, trong bộ đồ scrub xám đậm, cùng paramedic chuyển bệnh nhân qua bàn cấp cứu.

Sung-ho lúc này cũng đã chạy tới nơi.

Cậu tính đứng đó quan sát cách làm việc của giáo sư Baek thì bị hắn để mắt, quát "làm cái gì mà đứng lì ở đó vậy hả?

Mau cứu bệnh nhân nhanh lên!" làm cậu vô thức lấy găng tay ra đeo vào, rồi bước lại chỗ người đang nằm trên giường.

Như một thói quen, Sung-ho nhìn bệnh nhân một lượt, ánh mắt lập tức quét qua đùi phải: xương lộ hoàn toàn, máu vẫn rỉ.

Jae-won cầm lấy tablet điện tử vừa được nhân viên y tế đưa cho liền bảo:

"Kết quả FAST scan có dịch tự do.

Bụng nhiều khả năng đang rỉ máu."

Jang-mi lặp tức đặt máy theo dõi, tay không ngừng điều chỉnh máy truyền và đặt arterial line.

"Đặt arterial line xong.

Mạch 141, huyết áp 68/40.

Bệnh nhân bắt đầu mất ý thức rồi thưa giáo sư."

Baek Kang-hyuk lúc này vẫn còn quan sát bệnh nhân, đoạn hắn nhìn đèn cấp cứu chuyển sang màu vàng cảnh báo thì giọng bỗng nhiên trầm xuống:

"Chúng ta có vết thương đùi phức tạp và ổ bụng đang rỉ máu.

Không thể đưa vào mổ bụng nếu chi dưới còn chảy máu.

Người bên khoa chấn thương chỉnh hình mới vào giờ ở đâu hả?"

"Là tôi."

Sung-ho đáp lời.

Giáo sư Baek nhìn lướt qua cậu.

Mái tóc dài, nửa đen, nửa đỏ, đã vậy con che mất một bên mắt, trên mặt thì không có chút lo lắng nào cho sinh mạng đang nằm trong tay mình thì có một chút gì đó khó chịu nhưng không biểu lộ ra bất cứ cảm xúc nào, hắn chỉ nói:

"Giữ đầu gối bệnh nhân, kiểm tra mức độ tổn thương mạch máu."

Sung-ho lập tức làm theo.

Một tay giữ cố định đầu gối, tay kia bắt động mạch mu chân.

Rất nhanh cậu bảo:

"Không bắt được mạch.

Khả năng tổn thương động mạch đùi.

Nếu trì hoãn, sẽ mất chi."

Giáo sư Baek Kang-hyuk vẫn không nhìn cậu, lấy đèn pin soi mắt bệnh nhân vừa hỏi:

"Vậy bước tiếp theo?"

"Debridement nhanh tại phòng cấp cứu.

Cố định tạm thời bằng external fixator.

Sau đó kiểm tra lại tưới máu và chuyển vào mổ bụng."

Giáo sư Baek quay lại nhìn cậu.

"Vị trí đặt fixator?"

"Trên và dưới gãy, khoảng 5–7 cm từ đầu gãy.

Tránh vùng mô dập."

"Được rồi, tất cả tới phòng mổ.

Giang Hồ, cô mau kêu bác sĩ Park tới gây mê cho bệnh nhân!"

***

"Đặt nội khí quản.

SpO₂ ổn.

An thần và giãn cơ đã đủ.

Giáo sư, bệnh nhân đã sẵn sàng."

Park Gyeong-won ngước nhìn bịch truyền dịch treo trên thanh đỡ, xác nhận dòng chảy ổn định rồi báo với giáo sư Baek.

Baek Kang-hyuk như thường lệ vẫn đứng ở vị trí mổ chính.

Jae-won ở đối diện, chuẩn bị dụng cụ hỗ trợ mỗ.

Còn Sung-ho, theo đúng ý của giáo sư, đứng ngay bên cạnh hắn – một vị trí mà cậu không hề ngờ tới.

Ban đầu cậu nghĩ mình chỉ đến để chạy, lấy dụng cụ hoặc chuyển đồ như các y tá, không ngờ lại bị kéo sang sát cạnh bàn mổ.

Mà với cái mỏ hỗn của hắn, cậu mà tỏ vẻ biếng nhát chắc chắn sẽ bị chửi thậm tệ còn hơn lúc ở bên cạnh giáo sư Jung Jun-su cho coi...

Trong lúc cậu đang than thân trách phận nghĩ về khó khăn trong mấy tiếng nữa thì giáo sư Baek bắt đầu cầm lấy dao mổ, đoạn hắn hỏi cậu:

"Cậu nói xem, với FAST dương tính và huyết áp thế này, bước tiếp theo là gì?"

"Mở bụng khẩn cấp – laparotomy – kiểm soát xuất huyết trong ổ bụng trước khi xử lý gãy xương chậu."

"Vị trí đường rạch?"

"Đường giữa dưới rốn, đủ dài để tiếp cận nhanh toàn bộ ổ bụng."

Baek Kang-hyuk gật đầu, như thể tỏ vẻ những gì cậu nói là hoàn toàn đúng.

Đường rạch gọn, đúng lớp giải phẫu.

Jae-won đưa gạc, ánh mắt theo dõi từng động tác của hắn.

Rồi bỗng dưng máu ào ra như cảnh báo việc phúc mạc vừa thủng.

Sung-ho nhìn ổ bụng mở ra, một vùng máu tụ lớn kéo dọc xuống phía hố chậu phải.

Bản năng của một người được ưu ái đào tạo riêng về chấn thương chỉnh hình lập tức nhận ra điều bất thường trong giây lát.

Sung-ho nhẹ giọng, nói với người kế bên:

"Giáo sư Baek, ổ chậu phải nhiều máu, tôi nghi động mạch chậu trong bị rách hoặc tổn thương tĩnh mạch chậu.

Nếu vậy, ta nên mở rộng tiếp cận vùng chậu, đặt gạc ép chậu ngay, hoặc nếu cần thì khoanh vùng mạch chậu để kẹp/ligate, hoặc chuẩn bị nội can thiệp mạch ngay."

"Không được."

Baek Kang-hyuk trả lời ngay tắp lự nhưng không giải thích cho cậu vì sao, đoạn hắn nói với Jae-won, "Số một, kiểm soát đường truyền ngay, hai line lớn, chuyển máu nóng, MTP (massive transfusion protocol).

Jang-mi, giữ đường thở và áp lực; bác sĩ Park, báo huyết áp liên tục cho tôi."

Ba người kia nghe lệnh, lặp tức làm theo.

"Đây mới là bước quyết đinh, Số Một và cả Ổ Cứng, nhìn cho kỹ đi."

"..."

Ổ cứng...?

Ý là nói Yang Sung-ho cậu à?

Sung-ho đang định phàn nàn thì chợt im bặt khi thấy những gì giáo sư Baek nói:

"Máu, đường truyền, kiểm soát tạm thời, nếu bỏ qua ba thứ này, mọi kỹ thuật hoàn hảo cũng vô nghĩa."

Thật lòng mà nói, Sung-ho chưa bao giờ cảm thấy hứng thú với việc mổ sẻ, nhưng tim cậu bỗng nhiên cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.

"Những gì cậu nói không sai, Ổ Cứng, nhưng điều đó chỉ nằm trong sách vở và phí thời gian."

Nói đoạn, giáo sư Bark mở rộng vùng chậu, cố gắng khoanh mạch mà không biết nguồn chảy.

"Chúng ta không được phép bỏ qua thời gian vàng để cứu chữa chữa."

Baek Kang-hyuk lặp lời lời mình từng nói với Jae-won.

Hắn nghiêng người, đặt tay lên ổ bụng, ngón tay lướt qua mặt gan, vào vùng hạ sườn phải.

"Mở rộng ổ bụng để kiểm tra nhanh bốn vùng RUQ, LUQ, mạc treo, ổ chậu trước khi lao vào kĩ thuật tốn thời gian.

Số một, che máu, Pringle nếu cần, xử lý chỗ dễ tiếp cận trước.

Chưa ai dám nghĩ về can thiệp mạch nếu chúng ta còn để máu chảy trong ổ bụng."

Sung-ho nín thở để xem.

Cậu chưa bao giờ hiểu cái được gọi là "nghệ thuật" là gì đến khi nhìn thấy đường đường dao của hắn.

"Thầy..."

Miệng cậu há hốc song lại chẳng thốt nên được thành lời

"Số một, hút sạch, giữ tĩnh mạch chủ dưới cho tôi."

Jae-won như một cánh tay phải của giáo sư Baek, đặt ống hút vào đúng vị trí mà hắn chỉ cần một giây để nhìn ra.

Hút sạch, máu rút đi, nền giải phẫu hiện ra gan bị rách ở phân thùy V, vết rách sâu, mạch máu nhỏ phun tia.

Ruột non có một lỗ thủng nhỏ, và dưới đáy chậu, một khối máu tụ lớn như dự báo cũ.

Baek Kang-hyuk không chần chừ.

Hắn di chuyển chậm rãi nhưng dứt khoát, mỗi động tác đều đã được tính toán trước, chuyển sang Pringle maneuver như một phản xạ đã luyện thuần thục.

Hắn luồn tay dưới mạc nối nhỏ, tìm đúng hepatoduodenal ligament, luồn sợi rumel tourniquet quanh cuống gan rồi siết.

Chưa đầy bảy giây, máu từ gan giảm hẳn, hơi ấm trong ổ bụng thay đổi rõ rệt, như thể một nguồn năng lượng vừa bị khóa lại.

Máu giảm, Baek Kang-hyuk xử trí ngay mặt rách của gan.

Ngón tay hắn rà mép tổn thương, đặt gạc ép tạm, rồi dùng dao số 15 cắt gọn bờ chảy máu để lộ mô lành.

Mỗi mũi khâu đều có tính toán: kim cong cỡ vừa, chỉ tự tiêu 2-0 hoặc 3-0 Vicryl.

Quan trọng không phải cỡ chỉ, mà là nhịp đặt mũi: kỹ thuật horizontal mattress, xuyên qua hai mép mô gan vừa đủ sâu để giữ, không làm nát mô.

Nút buộc bằng instrument tie, chặt nhưng không siết nát hệt như khâu vải ướt, mạnh quá thì rách, nhẹ quá thì không dính.

Hắn đặt thêm Surgicel, tấm gelatin vào khe rách rồi khâu đè lên như vá da.

Điểm chảy máu nhỏ thì dùng bipolar cautery, tránh gây hoại tử lan rộng.

Xong, giáo sư Baek nới Pringle một nửa để kiểm tra, điều chỉnh, siết lại hoặc tháo hẳn khi chỉ còn rỉ máu nhẹ.

Dưới đáy chậu, Jae-won theo lệnh nhồi gạc lớn vào ổ chậu, nén chặt để giảm chảy.

Baek không cố mở sâu tìm kẹp mạch chủ, hắn biết với chấn thương chậu phức tạp, làm vậy chỉ gây tổn thương thêm và tốn thời gian.

Giải pháp hợp lý là đóng gói, băng ép, ổn định tuần hoàn rồi chuyển mạch chính cho TAE khi huyết động ổn.

Tiếp đó, Baek Kang-hyuk rà ruột non, lỗ thủng nhỏ được vá nhanh hai lớp: niêm mạc khâu liên tục bằng chỉ mảnh, thanh mạc khâu mũi rời seromuscular để kín hoàn toàn.

Mỗi mũi khâu là một nhịp, Jae-won và Jang-mi đưa dụng cụ, hút, giữ mô; Gyeong-won báo huyết áp.

Không có cử chỉ thừa thải nào.

Khi ổ bụng tạm ổn – gan khép, ruột vá xong, đáy chậu đã packing – giáo sư Baek ra lệnh:

"Giữ tạm, đóng bụng tạm thời."

Hắn chọn đóng tạm bằng màng nylon (Bogota bag) để dễ mở lại.

Đồng thời, hắn dặn:

"Gọi can thiệp mạch ngay embolization vùng chậu.

Hai túi hồng cầu nhóm O đã vào, plasma và tiểu cầu tiếp theo.

Chuyển qua ICU sau khi ổn định."

Sau đó thì ca mổ kết thúc.

Sung-ho đi ra khỏi phòng mổ với Jae-won và Baek Kang-hyuk.

Trong lúc rửa tay, giáo sư Baek bỗng nhiên nói:

"Đúng là anh em ha, giống nhau tới cách học."

"Dạ?"

"Thì hồi đầu cậu cũng đọc vanh vách mấy kiến thức trong sách giáo khoa tôi nghe chứ gì nữa, khi nãy em cậu cũng thế.

Mà cậu ta tên gì."

Giáo sư Baek nói, đoạn, đá mắt qua chỗ Sung-ho.

Sung-ho thì dường như chẳng thể nghe tay gì, mắt cậu vẫn mở to, đồng tử co lại, tay để dưới dòng nước lạnh chảy xối xả chứ không hề làm các bước rửa tay theo quy định.

"Sao, nó sốc tới mức đứng hình rồi hả?"

"Chắc thằng bé bị đả kích lớn lắm."

Jae-won đáp lời, "Từ trước đến giờ Sung-ho đều 'áp dụng công thức là ra' nên nay bị mấy cái không có trong sách làm cho mọi định nghĩa trong đầu bị rối loạn.

Thằng bé hay bị vậy lắm, giáo sư thông cảm."

"Tôi hỏi tên cậu ta."

Giáo sưu Baek cốc đầu Jae-won một cái khi thấy anh trả lời không đúng trọng tâm rồi sau đó tiến gần đến Sung-ho lấy một cái ca, hứng nước rồi đổ thẳng lên đầu cậu.

Sung – kẻ còn đang đứng thất thần – ho: "..."

Lạnh quá má!

"Tôi hỏi cậu tên là gì có nghe không hả, Ổ Cứng."

"...

Yang...

Yang Sung-ho... thực tập sinh..."

"Làm như vừa thấy ma hay sao mà đứng chết trân vậy hả?"

"..."

Sung-ho không biết nói gì, chỉ bảo, "Giáo sư giống một người..."

"Ai?

Thiên tài ngàn năm có một hả?"

"... giáo sư Baek Kang-hyuk, nếu giáo sư cứ tiếp tục làm những hành động cấp cứu không nằm trong sách giáo khoa thì sẽ có ngày giáo sư phải trả giá đắt đó."

"Cậu đe dọa ai đấy hả?"

Đôi mày của hắn nhíu lại, thiếu điều muốn hôn nhau tới nơi.

"Không... không có gì."

Sung-ho rụt rè trả lời.

Thật sự... tên giáo sư côn đồ này quá giống người đó.

Sung-ho bất giác cảm thấy sống lưng lạnh toát.

~ còn tiếp ~

Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!

TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!

Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
C4: Tất cả là vì anh Jae-won


Author: Triết Dương Công Tử

Chương 4: Tất cả là vì anh Jae-won

=====

Baek Kang-hyuk chưa bao giờ hối hận với những chuyện mình từng làm trong đời trừ việc không nghe lời giải thích của Số Một, để rồi giờ lại chiêu mộ trúng một tên lười biếng phiền phức Yang Sung-ho.

Hắn rất rất nhiều lần muốn đuổi cậu ta đi, nhưng trong lúc hắn cùng Jang-mi và Jae-won đi lên trực thăng cứu người thì chỉ còn cậu ta là người duy nhất ở lại hỗ trợ điều hành cái trung tâm chấn thương thiếu nhân lực trầm trọng này.

Yang Sung-ho tài giỏi, điều đó Baek Kang-hyuk phải công nhận, bởi cậu ta không nhát tay trong việc cầm dao mổ, dứt khoát trong từng hành động, ít khi bị cảm xúc làm chủ, và có trí nhớ cực kì tốt, chỉ cần nhìn hắn làm qua một lần, kết hợp với kiến thức y khoa được học trong sáu năm cậu ta có thể làm lại mà không có một sai sót nào.

Nhưng dù thế, hắn cực kỳ khó chịu với điệu bộ khi làm việc của cậu ta: thờ ơ, lười nhát, cứ có việc là trốn đi, còn không sẽ chui vào phòng nghỉ của giáo sư Jung để ngủ.

Lần này, Sung-ho phải chăm sóc bệnh nhân hậu phẫu thuật sau ca mổ cấp cứu, nhưng vì cái tính lười biếng, cậu ta ngủ gật trong phòng nghỉ bệnh nhân, không theo dõi sát dấu hiệu sinh tồn.

Nếu không phải vì tiếng "tít tít" chói tai của máy đo nhịp tim thì chắc đến lúc bệnh nhân chết rồi cậu ta mới tỉnh dậy.

Hậu quả là bệnh nhân rơi vào tình trạng khó thở, nồng độ oxy giảm đột ngột, buộc khoa Cấp cứu phải lập tức cử bác sĩ xuống xử lý.

Giáo sư Baek Kang-hyuk khi nghe các y tá báo lại thì liền hùng hổ đi tới chỗ cậu ta đang ngủ, xách tai cậu ta lên hét 'dậy coi!' làm cậu ta tỉnh cả ngủ.

Cái mặt dù đang sợ hãi, hoảng hồn nhưng nước dãi vẫn còn ở trên miệng đúng là khiến người ta tức chết!

"Anh làm cái gì vậy hả!?"

"Anh cái gì?

Cậu nghĩ cậu ngang hàng với tôi hay sao mà dám gọi kiểu đó?" giáo sư Baek tức giận, mặt đỏ gay lên, thiếu điều muốn thét ra lửa, "Đồ chó chết!

Cậu đáng lý ra phải theo dõi bệnh nhân mà sao lại ngủ gật?

Cậu có biết chuyện này nghiêm trọng đến mức nào không?

Bệnh nhân suýt chết vì sự bất cẩn của cậu đấy.

Cậu là bác sĩ, chứ không phải một tên lười biếng chỉ muốn tìm chỗ ngủ trưa.

Nếu thế thì cậu học y để làm cái gì hả?"

"..."

Sung-ho nghe tới đây thì liền hiểu ra hắn tức giận vì vụ gì, liền bảo, "Nhưng có ai chết đâu, sao phải căng thẳng thế?"

"Không ai chết...

Không ai chết!?" hắn lặp lại, giọng ngày càng kích động, "Đó là lời biện hộ của cậu sao?

Việc bệnh nhân không chết lần này không có nghĩa là lần sau họ sẽ không chết!

Cậu có biết lần này chúng ta may mắn thế nào không?

Đồ khốn nạn, rốt cuộc cái kiểu người như cậu học y để làm cái gì hả!?"

Kang-hyuk nghiến chặt hàm răng, cơn giận của hắn lên đến đỉnh điểm.

Hắn-muốn-chặt-đầu-Yang-Sung-ho!

Trong khi giáo sư Baek tức giận đế trợn mắt, gân xanh nổi đầy cả mặt lẫn tay thì Sung-ho chỉ đáp một câu:

"Tôi học y chỉ vì muốn đáp ứng kỳ vọng của ba mẹ thôi, thưa giáo sư Baek Kang-hyuk."

Sung-ho nhướng mày, ra vẻ thách thức, "Giáo sư không nghe rõ à?

Cần tôi nói lại sao?"

Baek Kang-hyuk không nghe lọt lỗ tai câu nào nữa, liền trợn trừng mắt lao tới đấm cho cậu ta một cái khiến Jae-won và Jang-mi đứng cách đó vài mét giật bắn mình.

Sung-ho không kịp né tránh, choáng váng ngã bật ra sau, người loạng choạng mất thăng bằng.

Cú té làm đầu cậu chạm mạnh xuống bàn sắt lạnh ngắt, máu mũi lập tức chảy ra đỏ tươi, loang trên mép môi và cằm.

Mùi kim loại tanh nồng lan tỏa trong không khí.

Ban đầu, hai người Jae-won và Jang-mi không tính khuyên bảo giáo sư vì lần này Sung-ho sai thật, nhưng khi thấy hắn động thủ thì Jae-won lập tức ôm lấy người hắn, chặn việc hắn tiếp tục đánh Sung-ho, còn Jang-mi thì nhân cơ hội đó kéo Sung-ho ra xa.

***

Jang-mi dẫn Sung-ho tới chỗ ngồi nghỉ của nhân viên y tế, rồi sau đó vào căn-tin lấy trứng lăn lên mặt cậu.

Cậu ngồi đó, liếc nhìn cô một cái, không nói gì.

Jang-mi thấy thế liền thở dài bảo:

"Sao cậu lại chọc tức Giáo sư Baek như vậy?

Cậu không biết ông ấy tính tình khó chịu sao?"

Sung-ho vẫn không đáp lại, chỉ lặng lẽ cầm lấy quả trứng từ tay cô.

Cheon Jang-mi thấy cậu ta tỏ vẻ lạnh lùng thì liền nói tiếp:

"Nếu ngay từ đầu cậu chỉ học y vì ba mẹ bắt, nên mới lười biếng vì chẳng hứng thú, thì sao còn nhận lời vào hỗ trợ trung tâm chấn thương?

Sao không từ chối lời đề nghị của Jae-won đi?"

Nghe đến cái tên "Jae-won" mắt Sung-ho lập tức ánh lên chút sức sống, liền đáp:

"Vì tôi muốn ở bên cạnh anh ấy."

Jang-mi nhíu mày, cảm giác có chút gì đó... sai sai?

"Tôi muốn ở bên cạnh anh Jae-won nhiều hơn.

Ban đầu tôi có dự định sau khi học xong sẽ vào khoa ngoại trực tràng, nhưng sau đó ba mẹ tôi lại muốn tôi qua bên chấn thương chỉnh hình vì họ bảo bên đó nhàn hơn.

Hơn nữa, giáo sư Jung là chú của tôi, ở đó nếu tôi có gay ra rắc rối gì họ cũng có thể nhờ quan hệ, tiền bạc mà bao che cho tôi."

Sung-ho dừng lại một chút như suy nghĩ gì đó, rồi tiếp:

"Tôi nghĩ rằng nếu ở khác khoa cũng chẳng sao, ít nhất thì tôi vẫn được gặp anh Jae-won.

Nhưng kể từ khi vào trung tâm chấn thương, những gì tôi nhìn thấy ở anh ấy là chạy, chạy và chạy."

"..."

Jang-mi sững sờ trước phản ứng của Sung-ho, sự khó chịu ban đầu của cô trước hành động của cậu dần chuyển thành cảm giác không tin.

Cách cậu nói về anh trai mình - Jae-won, lại dữ dội một cách kỳ lạ và gần như chiếm hữu.

"Jang-mi à, chị biết không, anh Jae-won ban đầu vào khoa ngoại trực tràng là vì muốn có cuộc sống nhàn hạ.

Vậy mà giờ anh ấy lại chọn làm ở trung tâm chấn thương khổ sở này.

Đã thế, dạo gần đây khi gặp mặt, anh ấy lúc nào cũng than vãn về ở bên cạnh Baek Kang-hyuk, về việc ông ta tài giỏi ra sao.

Tôi ghét trung tâm của mấy người, ghét việc anh ấy không còn dành thời gian ở bên cạnh tôi... ghét cả cái cách anh ấy luôn nói về giáo sư Baek.

Vì vậy... tôi đồng ý vào trung tâm chấn thương, muốn ở bên cạnh ấy nhiều hơn, và cũng chỉ vì muốn biết người đã khiến anh ấy thay đổi là ai."

Sung-ho nuốt nước bọt, nhớ lại hình ảnh anh trai mình chạy đôn chạy đáo, và cả những lúc đầu tóc rối bù sau khi vừa từ trực thăng xuống:

"Tôi thật sự không thể hiểu nổi, tại sao anh ấy lại chọn trung tâm chấn thương chết tiệt của mấy người chứ... chấp nhận ở lại dẫu bị gọi là "hậu môn", "nô lệ số một"...

Anh Jae-won của tôi..."

"Khoan, từ từ..."

Cô đã chăm chú lắng nghe cậu từ nãy tới giờ, quan sát nét mặt dịu dàng khi cậu kể về việc cậu muốn được ở gần anh trai mình đến nhường nào thì liền cảm thấy lo lắng, lông mày nhíu lại vì hoài nghi.

"Vậy ý cậu là cậu vào trung tâm chấn thương chỉ để trông chừng anh trai mình thôi à?"

"Ừ."

Sung-ho gật đầu, "Và còn quan sát giáo sư Baek của mấy người nữa."

"Khoan đã, vậy là cậu cũng theo dõi Giáo sư Baek à?" cô hỏi, giọng điệu ngày càng nghi ngờ, "Tại sao?"

"Tôi ghét ông ta.

Rốt cuộc ông ta có điều gì đặc biệt mà khiến anh Jae-won thay đổi như vậy?"

Jang-mi cảm nhận được sự thù địch trong giọng nói của Sung-ho khi cậu nhắc đến Giáo sư Baek.

Cô suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.

"Giáo sư Baek là một bác sĩ phẫu thuật và chuyên gia chấn thương có tay nghề cao." cô giải thích, "Ông ấy... nói sao nhỉ... có lương y, cái tâm cao cả...

Tôi đoán anh trai cậu rất ngưỡng mộ điều đó của ông ấy."

"Lương y...

Cái tâm cao cả à...

Đều là những thứ mà tôi không có..."

Sung-ho lẩm bẩm.

Có lẽ cũng vì thế mà anh Jae-won chưa từng một lần để ý đến cậu, chưa bao giờ ngoảnh lại nhìn cậu, dù cậu đã hết lần này đến lần khác cố gắng theo sát từng bước chân của anh...

~ còn tiếp ~

Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!

TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!

Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
C5: Liên giới tính - intersex


Author: Triết Dương Công Tử

Chương 5: Liên giới tính - intersex

=====

"Vậy giáo sư sẽ đuổi thằng bé khỏi trung tâm chấn thương à?"

Yang Jae-won đi theo giáo sư Baek hỏi, "Dù sao thằng bé cũng đang là thực tập sinh dưới sự bảo hộ của giáo sư Jung khoa chấn thương chỉnh hình nên là cứ để thằng bé an phận ở khoa đó cũng được."

"Không!"

Baek Kang-hyuk lập tức đáp, "Tôi sẽ không lãng phí mộ tài năng như cậu ta cho khoa đó, giống như cậu."

Nghe giáo sư Baek nói thế, mặt Jae-won lập tức đỏ lên, mắt ánh lên chút gì đó vui mừng: "Giáo sư thấy em tài năng thật à?"

Hắn nhìn vẻ mặt như con nít được cho kẹo của Jae-won liền búng trán cậu một cái rồi bảo:

"Nếu không tôi nhận cậu vào trung tâm chấn thương làm gì?"

"Vâng thưa giáo sư."

***

"Một tên nhóc kiêu ngạo, lười biếng và phiền phức, đáng chết."

Jae-won thuật lại lời mà anh đã được nghe giáo sư Baek nói, "Ổng bảo Sung-ho là một bác sĩ phẫu thuật tài năng nhưng lại hành động như thể chẳng quan tâm gì đến bệnh nhân hay công việc của mình.

Làm việc với em ấy khiến ổng bực mình, lúc nào cũng muốn đi đường tắt và mong đợi mọi việc sẽ ổn thỏa mà không hề bỏ công sức ra."

Jang-mi gật đầu, tỏ vẻ đồng tình với giáo sư.

"Nhưng ổng nhất quyết không đuổi Sung-ho đi..."

Jae-won nhớ lại dáng vẻ cau có của hắn khi hùng hồn bảo: "Tôi thề, thằng nhóc đó cần phải tỉnh ngộ và nhận ra trách nhiệm của một bác sĩ!"

"...

Ổng cứng đầu thật."

Mí mắt của Jang-mi giật giật, vội vàng bình phẩm, "Mà anh với Sung-ho là anh em họ à?"

"Ừ."

"...

Anh có biết là Sung-ho...

ờm kiểu bị cuồng anh không?"

"Anh biết."

"Anh không thấy lạ sao?

Không thấy cậu ấy tam quan lệch lạc à?"

Jae-won nghe Jang-mi nói thế thì lập tức lắc đầu.

"Kể từ khi bị phát hiện là người liên giới tính, thằng bé đã bị chính những người từng hết mực yêu thương mình quay lưng.

Nói ra thì chẳng khác gì vạch áo cho người xem lưng, nhưng việc Sung-ho bám lấy anh như thế cũng không phải vô cớ.

Từ chỗ được nâng niu, chăm sóc, chỉ vì một căn 'bệnh' mà bị bỏ mặc, rơi thẳng xuống tận đáy... rồi có một người dang tay giúp đỡ, thì chú ý, bám víu lấy thôi, có gì là lạ đâu."

"Liên giới tính?"

Đây là lần đầu tiên Jang-mi nghe thấy cái tên gọi này.

Jae-won gật đầu.

"Sung-ho không hẳn là nam, mà cũng không hẳn là nữ."

***

Đêm khuya tại Bệnh viện Đại học Hàn Quốc, Jang-mi vừa kiểm tra email cảnh cáo về việc bệnh viện đang thua lỗ vì trung tâm chấn thương thì cô lại nhức hết cả đầu.

Cô vẫn như mọi khi, tiếp trả lời cái mail đó một cách máy móc, theo văn mẫu "xin lỗi – lý do là vì – chúng tôi sẽ khắc phục sau", còn "sau" là sau lúc nào thì chỉ có trời mới biết.

Đương lúc rảnh rỗi, cô nhớ lại câu chuyện về Sung-ho mà Jae-won đã kể, lập tức lên mạng tra về căn bệnh liên giới tính và nó hiện ra hàng loạt, trong đó có bốn cái khiến Jang-mi chú ý nhất:

1.

Wikipedia – Liên giới tính (Intersex)

"Liên giới tính là tình trạng một người sinh ra với đặc điểm sinh học không hoàn toàn điển hình là nam hoặc nữ.

Bao gồm khác biệt về nhiễm sắc thể, hormone và cơ quan sinh dục.

Tình trạng này không phải bệnh truyền nhiễm, nhưng có thể ảnh hưởng đến sức khỏe và khả năng sinh sản."

2.

Hội chứng kháng androgen – Bộ Y tế Hàn Quốc

"Người có nhiễm sắc thể XY nhưng cơ thể không phản ứng với testosterone.

Có ngoại hình nữ nhưng không có tử cung, buồng trứng; có tinh hoàn ẩn.

Thường được phát hiện ở tuổi dậy thì do không có kinh nguyệt."

(Ảnh minh hoạ: sơ đồ cơ thể với vùng tinh hoàn ẩn đánh dấu màu đỏ)

3.

Thiếu men 5-alpha-reductase – Viện Y học Quốc gia

"Trẻ sinh ra có bộ phận sinh dục ngoài mơ hồ hoặc giống nữ, nhưng đến tuổi dậy thì cơ thể bắt đầu phát triển đặc điểm nam.

Ngược lại, một số trường hợp cơ quan sinh dục nam không phát triển, cần phẫu thuật tạo hình nữ."

4.

Câu chuyện thật – "Tôi bị gia đình từ bỏ khi phát hiện mình là intersex"

"Năm 15 tuổi, tôi biết mình không thể có con, và cơ thể mình khác với những cô gái khác.

Cha mẹ coi đó là điều xấu hổ.

Họ gửi tôi đến sống với họ hàng và không bao giờ nhắc lại chuyện này."

(Ảnh đại diện: bóng lưng một thiếu niên đứng một mình bên cửa sổ)

Cheon Jang-mi chết sững nhớ lại những gì Jae-won nói về cuộc đời của Yang Sung-ho.

~ còn tiếp ~

Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!

TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!

Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
C6: Vực thẳm và ánh sáng


Author: Triết Dương Công Tử

Chương 6: vực thẳm và ánh sáng

LƯU Ý: NHỮNG KIẾN THỨC Y KHOA VỀ 'LIÊN GIỚI TÍNH' XUẤT HIỆN TRONG ĐÂY ĐỀU LÀ TỪ VIỆC TRA GOOGLE VÀ TỪ PHIM ẢNH MÀ MÌNH ĐÃ COI, CÓ THỂ SẼ CÓ SAI SÓT MONG MỌI NGƯỜI BỎ QUA.

=====

"Yang Sung-ho sau này sẽ là người thừa kế tiếp theo của ông nội nhỉ?"

Là câu mà tôi thường được nghe nhiều nhất hồi còn nhỏ.

Dòng họ Yang vốn sở hữu cơ ngơi đồ sộ được truyền qua nhiều đời, và cùng với đó là một tư tưởng ăn sâu vào máu: trọng nam khinh nữ.

Dù người ta có đấu tranh cho 'bình đẳng giới' như thế nào đi nữa, thì họ vẫn chẳng mảy may bận tâm.

Điều duy nhất khắc sâu trong tâm trí mỗi người là người kế thừa dòng họ này nhất định phải là con trai.

Ban đầu, người được chọn kế thừa là anh họ tôi – Yang Jae-won.

Thế nhưng, khi trưởng thành, anh dần bộc lộ niềm say mê với các môn khoa học tự nhiên, đặc biệt là y học, nên đã quyết định theo đuổi con đường này và nhận được sự ủng hộ từ gia đình.

Và cũng kể từ lúc đó, vị trí 'người thừa kế' được chuyển qua cho tôi.

Đó cũng chính là lý do mọi người trong dòng họ đều hết mực cưng chiều tôi, còn ông nội thì luôn tận tâm bồi dưỡng tôi cho vị trí ấy.

Bẩm sinh Yang Sung-ho tôi đã có một thiên phú, đó là có thể nhớ từng chi tiết một dù chỉ là mới nhìn sơ qua.

"Sung-ho sau này sẽ nối nghiệp ai?"

Mỗi lần tôi đạt điểm tuyệt đối trong bài kiểm tra, ông sẽ luôn xoa đầu tôi và hỏi câu đó.

Tôi khi ấy, ngây thơ trả lời rằng: "Là ông ạ!"

Mọi chuyện vẫn êm đềm cho đến năm tôi mười hai tuổi, khi ba mẹ bắt đầu nhận ra những điều khác thường ở cơ thể tôi.

Tôi không giống những cậu con trai khác trong tuổi dậy thì: giọng nói chẳng hề trầm hơn, chiều cao và cơ bắp cũng chẳng phát triển như bạn bè đồng trang lứa.

Trái lại, thân hình tôi ngày một mảnh khảnh, làn da trở nên mịn màng, còn giọng nói thì trong veo như nước.

Ba mẹ tôi đã vờ như không để ý cho đến ngày cả gia đình khám sức khỏe tổng quát.

Bác sĩ nhận ra rằng tôi có vấn đề, đặc biệt là ở phần ngực nhú nhẹ, lông trên cơ thể rất ít, đã vậy dương vật không lớn lên đủ, tinh hoàn cũng không có dấu hiệu là đang phát triển, bởi trông nó không khác gì của một đứa trẻ 9-10 tuổi.

Bác sĩ quyết định cho tôi làm xét nghiệm chuyên sâu.

Kết quả chiếu chụp hiện lên trên màn hình với một khoảng tối, và những đường sáng mờ mịt như bản đồ của một thế giới xa lạ.

Bác sĩ lấy cây bút, khoanh tròn một vùng.

"Đây là tinh hoàn.

Cả hai đều nằm sâu trong ổ bụng, chưa bao giờ xuống bìu.

Không có tử cung, không có buồng trứng...

ống dẫn trứng cũng không tồn tại.

Cậu bé có nhiễm sắc thể 46, XY... về mặt di truyền là nam, nhưng cơ thể lại không phản ứng đủ với testosterone.

Vì thế cơ quan sinh dục ngoài chỉ phát triển một phần, còn bên trong thì giống như một cấu trúc "trống", không hoàn toàn là của nam, nhưng cũng không phải của nữ..."

Bác sĩ đã nói rất nhiều thứ với ba mẹ tôi và cả tôi.

Nhưng tôi lại chẳng nhớ bất kỳ cái gì hết, chỉ biết là, vào khoảnh khắc đó, tai tôi như ù đi, chỉ còn lại âm thanh rè rè như chiếc tivi bị hỏng, mọi thứ xung quanh biến thành hai màu trắng đen.

***

"Kết quả đã rõ...

Cơ thể cậu bé không thể phát triển đầy đủ thành nam giới, vì tế bào gần như không đáp ứng với testosterone.

Hiện cả hai tinh hoàn đều nằm ẩn sâu trong ổ bụng, nếu để nguyên lâu dài, nguy cơ ung thư sẽ rất cao."

"Về y khoa, tôi buộc phải nói thẳng: nếu muốn an toàn và thuận theo cơ chế của cơ thể, chúng ta nên phẫu thuật cắt bỏ tinh hoàn ẩn, đồng thời chỉnh hình cơ quan sinh dục.

Sau đó, dùng hormone nữ để cơ thể phát triển hài hòa."

"Gia đình cần giúp cậu bé chọn giữa việc tiếp tục sống như một người nam, chấp nhận cơ thể yếu ớt và những nguy cơ bệnh tật...

Hoặc là phẫu thuật, sống như nữ giới, với cơ thể an toàn và khỏe mạnh hơn về lâu dài.

Tôi biết, đây không phải là một quyết định dễ dàng."

.

.

.

Tôi bị đá khỏi cái ghế thừa kế sau khi trở thành một đứa con gái dù trên giấy tờ vẫn để là giới tính nam.

***

"Con phải dùng thuốc hormone nữ nếu không sau này con sẽ..."

"Con không quan tâm!

Con là nam...

Là nam!

Con không phải là nữ!

Tại sao ai cũng muốn biến con thành người khác!?"

"Đó không phải là biến con thành người khác, mà là cứu mạng con!

Hay là con muốn chết sớm hả!?"

"Nếu như thế con thà chết còn hơn!"

***

"Cháu đừng gọi ta là ông nữa.

Nhà này... không có đứa cháu như cháu."

***

"Tưởng thế nào, hoá ra... là dạng nam không ra nam, nữ không ra nữ."

"Mặt mũi nào mà nhà này còn giữ nó?"

"Đúng là bôi tro trát trấu vào gia tộc..."

"..."

Im đi.

Cút đi.

Lũ các người chết mẹ nó hết đi!

***

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã sống buông thả bản thân mình, tôi mặc kệ những lời của ba mẹ, dẫu rằng họ luôn cố ở bên cạnh động viên tôi.

Có lẽ, sâu trong thâm tâm tôi nghĩ rằng chính vì năm đó, họ quyết định cho tôi làm phẫu thuật nên mới khiến tôi trở thành như vầy.

Tôi ghét họ, rất ghét họ, dù rằng tất thảy những gì họ làm là vì tôi.

Những năm tháng thanh xuân của tôi chỉ toàn máu, khói thuốc và mùi rượu rẻ tiền.

Tôi đánh nhau để chứng minh mình không yếu đuối như những đứa con gái khác.

Tôi xăm mình để che đi cái cơ thể nữ giới mà tôi căm ghét.

Tôi xỏ khuyên, nhuộm tóc, đốt thời gian trong những quán bar ngột ngạt... như thể từng lỗ kim, từng giọt mực trên da, mùi rượu nồng nặc sẽ có thể làm mờ đi dáng vẻ, mùi hương của người con gái ở độ tuổi xuân thì trên người tôi.

Tôi đã luôn muốn chết, nhưng chẳng hiểu sao, mỗi lần tính tự sát thì tôi lại chẳng dám.

Đêm nào cũng thế, tôi nằm nhìn trần nhà, thấy cổ họng mình nghẹn lại, lồng ngực nặng như bị đá đè.

Và điều đó cứ tiếp diễn cho đến khi tôi gặp lại anh Jae-won.

Anh ấy vẫn rực rỡ, vẫn tài giỏi như năm nào.

Trong bữa tiệc đầu năm của gia đình, anh ấy đã đến chỗ tôi, rồi sau đó đưa cho tôi một dĩa bánh ngọt, bảo:

"Mái tóc dài của em đẹp lắm, Sung-ho."

Anh ấy nói với tôi như thế.

Tôi lúc ấy không hề để tâm tới anh, chỉ biết là anh nói cái gì đó đại loại như là đã nghe ba mẹ mình kể về 'căn bệnh' tôi mắc phải, và rằng liên giới tính không phải là một 'căn bệnh' mà là một tình trạng sinh học bẩm sinh.

Nhưng tôi chẳng nghe lọt lỗ tai một câu nào hết cho tới khi anh ấy bảo:

"Dù Sung-ho có là nam hay nữ thì vẫn là em của anh."

"..."

Tôi đơ ra một lúc lâu khi nghe câu ấy.

"Anh Jae-won..."

Tôi không nhớ rõ bản thân lúc ấy cảm thấy thế nào, nhưng hình như tôi đã bật khóc.

Hệt như người chết vớ được cọc.

Hệt như đã tìm thấy ánh sáng le lói trong cuộc đời mình.

Tôi đã ngừng tự hành hạ bản thân, dù vậy tôi vẫn giữ lại khuyên tai và mái tóc dài được nhuộm nửa đen nửa đỏ của mình bởi... anh ấy đã khen nó.

Vài năm sau đó, anh Jae-won của tôi đậu vào trường y, hơn nữa còn là thủ khoa khiến tôi ngưỡng mộ vô cùng.

Thời điểm ấy, tôi đã quyết định thi y, ba mẹ tôi nghe thế cũng rất vui, ủng hộ tôi hết mình.

Họ nghĩ rằng tôi đã thay đổi, muốn được như anh Jae-won.

Nhưng sự thật thì chỉ có mỗi tôi biết, tôi học y, thi y, đều là vì muốn ở bên cạnh anh Jae-won, bên cạnh anh ấy lâu thật lâu...

"Ánh sáng" là cái tên của anh ấy tôi lưu trong danh bạ.

Tôi yêu anh Jae-won, yêu sự dịu dàng của anh ấy.

Nếu có thể, tôi muốn giữ lấy anh ấy trong tay và trong cả trái tim của mình.

Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay, tuyệt đối sẽ không thể ai giành lấy anh ấy...

~ còn tiếp ~

Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!

TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!

Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
C7: Cheon Jang-mi


Author: Triết Dương Công Tử

Chương 7: Cheon Jang-mi

=====

Yang Sung-ho cảm thấy có gì đó không đúng lắm, dạo này Jang-mi hay bắt chuyện với cậu khá là nhiều.

Điển hình nhất là mỗi lần cậu đi thăm khám lâm sàng cùng các thực tập sinh khác sẽ thấy Jang-mi vô tình (hoặc cố ý) xuất hiện gần đó, đôi khi là chào hỏi, đôi khi là dùng kí hiệu tay để rủ cậu đi uống cà phê buổi sáng.

Dĩ nhiên, với tính cách "anh Jae-won là tất cả" thì cậu bơ đẹp cô, chưa một lần chào lại hay đáp lại lời mời.

Thế mà chẳng hiểu sao, vẫn gặp được cô, thường thì sẽ mở đầu câu chuyện bằng cách:

"Cậu mơ thấy gì thú vị lắm hay sao mà ngủ nhiều thế?"

"Giáo sư Baek vẫn để cậu ở lại làm việc cho trung tâm chấn thương vì ông ấy bảo cậu rất có tài đó!"

"Sung-ho này, nếu không làm bác sĩ thì cậu sẽ làm gì?"

Và những lúc cậu phát bực, lườm cô một phát thì cô sẽ cười xòa bảo:

"Cậu có muốn tôi kể cho cậu nghe hôm nay ở trung chấn thương có chuyện gì không... hoặc cậu muốn tôi đi ra ngoài, hoặc tôi sẽ bị nạt ra ngoài..."

Lắm lời... quá sức lắm lời!

Sung-ho đã cố gắng kiềm chế để không phát điên.

Những ngày sau đó, Sung-ho tạm thời không tới trung tâm chấn thường xuyên nữa chỉ muốn né việc gặp cô cũng như tên giáo sư Baek Kang-hyuk.

Mà cũng phải, ai lại muốn bị hắn đánh chảy máu mũi lần thứ hai bao giờ?

***

Tuần này, Sung-ho có ca trực ở khoa Phụ sản.

Lẽ ra cậu đã nhắn cho giáo sư Jung xin ông ta nói một tiếng với trưởng khoa sản để không cần phải làm việc, và có thể đi ngủ.

Nhưng không hiểu sao khi nhìn hồ sơ bệnh án cậu lại không nỡ làm vậy.

Trên bệnh án ghi là "Bất sản ống Muller" khiến cậu có cảm giác quen thuộc, bởi trước đây, trên hồ sơ bệnh án của Sung-ho đã từng ghi là "Thiếu hụt 5-alpha-reductase".

Sung-ho lúc này cảm thấy có chút gì đó đồng cảm, nên liền đi tới chỗ cô bé đó bắt chuyện.

"Em là... bệnh nhân số 27 đúng chứ, tên là Han Seo-yeon?"

Cô bé ngẩng lên, trên hồ sơ ghi là mười lăm tuổi, nét mặt khá vui tươi, có vẻ vẫn chưa nhận ra việc gì đang xảy đến với mình.

Cô bé mỉm cười, đáp:

"Vâng ạ, chị là..."

"Không phải chị mà là anh."

Sung-ho lập tức sửa lời cô bé.

"Em xin lỗi, tại em thấy tóc dài nên..."

"Nên hiểu nhầm chứ gì?"

Sung-ho phì cười.

Cậu kéo ghế, ngồi lệch một góc, giữ khoảng cách vừa đủ, tỏ ra sự dịu dàng khác thường, "Anh là bác sĩ thực tập, tên Yang Sung-ho, hôm nay sẽ là người thăm khám cho em.

Trên hồ sơ ghi là bất sản ống Muller.

Em đã nghe ai giải thích rõ chưa?"

"...Hơi hơi ạ.

Em... không có kinh nguyệt.

Bác sĩ nói... có thể sau này không mang thai được."

"Em có sợ không?"

"Một chút."

"Em có muốn làm mẹ không?"

"Dạ có."

"Em có buồn không?"

Cô bé nghe cậu hỏi thì lắc đầu, ánh mắt mang một tia hy vọng nào đó, đáp:

"Mẹ em bảo có rất nhiều cách mang thai, nên em không cần phải lo lắng."

"Vậy à?"

Sung-ho mỉm cười, trong lòng bỗng cảm thấy nhẹ nhõm không rõ lí do, "Sắp tới em phải kéo dãn âm đạo bằng dụng cụ đặc biệt để tiện cho việc sinh hoạt đó.

Nó không phải phẫu thuật nhưng cần kiên nhẫn, nay anh sẽ nói sơ qua cho em biết nhé?"

Sung-ho cứ như thế, trò chuyện với cô bệnh nhân nhỏ tuổi suốt cả buổi chiều, còn Jang-mi, Jae-won và giáo sư Baek vô tình đi ngang qua căn phòng đó nên thấy được.

***

Sung-ho đi tới máy bán nước tự động, chọn một lon nước trên máy rồi cúi người xuống lấy, lúc ngước lên thì thấy "rắc rối" của mình lại xuất hiện.

Cô gái "rắc rối" đó mở điện thoại ra, đưa cho cậu xem tấm hình, miệng vừa bảo:

"Ôi trời ơi, thực tập sinh Yang này... ai mà ngờ cái vị luôn cau có như thần cộc tính đầu thai lại tỏ ra dịu dàng thế hả?

Mặt trời chắc sắp mọc đằng Tây rồi."

"Chị..."

Sung-ho chẳng hiểu sao khi nghe lời chọc ghẹo đó thì mặt lại đỏ lên, "Chị theo dõi tôi à?"

"Vô tình nhìn thấy."

Jang-mi đáp, "Không ngờ có một ngày tôi thấy được cậu cười.

Nhìn cậu lúc ấy dịu dàng lắm đó, thực tập sinh Yang."

"..."

Sung-ho có cảm giác có cái gì đó kì kì, bỗng nhiên xâu chuỗi lại những sự việc, từ sự quan tâm bất thình lình, cho đến việc cô y tá này trở nên ân cần với cậu, "Chị...

Chị nghe từ anh Jae-won rồi à?"

"Hả?"

"Chị thương hại tôi?"

Ánh mắt của Sung-ho bỗng nhiên tối sầm đi vài phần.

"Không."

Jang-mi nhướng mày, nét mặt giãn ra đôi chút, nhưng lại ánh lên một chút sự chế giễu, "Yang Sung-ho, cậu nghe này, tôi không có thì giờ để thương hại ai trong bệnh viện cả.

Thương hại không cầm máu được, không nâng huyết áp được, càng không kéo bệnh nhân khỏi cửa tử được."

"Vậy tại sao chị..."

"Tôi muốn làm việc chung với cậu."

Jang-mi lập tức chen vào, cô thật sự rất ghét cái kiểu nói chuyện chậm rãi, biếng nhát của Sung-ho, "Yang Sung-ho à, giới tính của cậu không có quan trọng.

Tôi chỉ cần cậu là Yang Sung-ho, là một bác sĩ có thể cứu người.

Cậu nhìn ngoài kia đi, có rất nhiều người thuộc những bản dạng giới khác nhau, cái giới tính sinh học đâu phải tất cả.

Có thể dù cơ thể của cậu bây giờ không hoàng toàn là nam, nhưng chỉ cần tâm hồn cậu vẫn là nam, vẫn khao khát làm một người con trai thì vẫn có thể can thiệp y học được mà chẳng phải sao?"

Sung-ho sững người, chân như bị đóng đinh...

Cậu cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, máu nóng dường như đang dồn hết lên não.

Cậu cảm thấy tức giận, cậu chắc chắn điều đó.

Dường như...

Hay chính xác hơn rằng cậu nhận ra mình đang bị Jang-mi đụng trúng tim đen.

Không phải Sung-ho chưa từng được ba mẹ khuyên bảo về việc ấy.

Chỉ là cậu không chấp bản thân là một đứa nam không ra nam, nữ không ra nữ mà thôi...

"Chị biết cái chó gì về tôi mà nói!?"

Sung-ho thét lên, tiếng hét đó dường như xé toạc cả không gian, lớn đến mức làm rung cả trần nhà, "Tôi... vì cái gì..."

Giọng cậu lạc đi, nghẹn như thể có nguyên một cục đá nằm trong cổ họng.

Cậu cảm thấy khó thở, hệt như không khí xung quanh đang dần bị rút cạn.

Lâu lắm rồi, cậu mới cảm thấy khó chịu đến thế này.

Ấy vậy mà, dù bắt gặp ánh mắt như muốn giết người của Sung-ho thì Jang-mi vẫn không hề lùi bước.

Trái lại, cô tiến gần đến cậu hơn.

"Tôi biết gì hả?"

Jang-mi chầm chậm đưa tay mình lên đầu Sung-ho rồi xoa một cách chậm rãi, "Cậu là Yang Sung-ho, thành viên tương lai của trung tâm chăm sóc chấn thương, là người đồng hành cùng tôi trong việc cứu người."

"..."

Chết tiệt...

Yang Sung-ho ghét cô y tá này...

Chỉ là sau ngày hôm ấy, Sung-ho đã không còn cảm thấy phiền mỗi lần nhìn thấy Jang-mi, và có một chút gì đó ngược lại.

Thậm chí lắm lúc cậu lại mơ về ngày hôm đó, cái ngày mà Jang-mi xoa đầu cậu.

Hệt như bức tường mà Sung-ho cố dựng nên để ngăn cách bản thân mình với cô đã bị phá vỡ...

"Cheon Jang-mi..."

Sung-ho luôn vô thức lặp lại cái tên này.

~ còn tiếp ~

Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!

TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!

Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
C8: Tôi tin cậu, rất rất tin cậu


Author: Triết Dương Công Tử

Chương 8: Tôi tin cậu, rất rất tin cậu

=====

Baek Kang-hyuk vừa nhận ra được một chân lí khi dạy dỗ đám nhóc ở trung tâm chấn thương thành hai điều:

1.

Chửi

2.

Đánh

Và cái người khiến hắn cảm thấy hành động của mình đúng chính là tên em họ của Số Một.

Dạo gần đây, thằng nhóc ấy ngoan ngoãn đến mức khó tin.

Dù là thực tập sinh nhưng sáng tối, mỗi lúc rảnh, nó sẽ ghé qua trung tâm chấn thương để gặp Số Một.

Điều khiến Baek Kang-hyuk khó hiểu nhất chính là ánh mắt thằng nhóc dành cho hắn mỗi khi thấy hắn trò chuyện với anh trai nó - một cái lườm cháy mặt, gay gắt đến mức như muốn đuổi hắn đi ngay.

Còn bàn tay thì bám chặt lấy tay "Số Một", như thể sợ mất đi chỗ dựa duy nhất của mình.

Còn mỗi khi có ca cấp cứu, thằng nhóc sẽ im lặng, quan sát, hỗ trợ trung tâm chấn thương.

Nhưng mà điều kì lạ là, sau mỗi ca mổ, nó sẽ tìm đến chỗ Giang Hồ, nhìn con bé với ánh mắt cún con để được con bé xoa đầu.

Nói không điêu chứ thằng nhóc ngoan như cún đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Hắn có đôi lúc muốn răng dạy điều gì đó cho Sung-ho, nhưng cuối cùng lại không thể, vì đóng cái vai lạnh lùng, chán ghét thằng nhóc quá lâu, còn nó thì cứ hay giương nanh, múa vuốt, xù lông nhím với hắn.

Yang Sung-ho làm hắn có cảm giác như nó là đứa trẻ chưa kịp lớn...

Có lắm lúc, nhìn thấy cậu đi thăm khám bệnh nhăn, hắn sẽ luôn phàn nàn về đầu tóc, đặc biệt là phần mái che đi mất một bên mắt.

"Vướng víu lắm sao không cắt đi."

"Không thích.

Giáo sư càng ghét tôi làm việc gì tôi sẽ làm việc đó."

Câu trả lời hết sức gợi đòn, may mà có Số Một và Giang Hồ ngăn cái mỏ đang giật giật của hắn.

Hắn nhớ lại bộ dạng dịu dàng của Sung-ho lúc trực ở khoa phụ sản, lẩm bẩm:

"Có khi thằng nhóc ấy bị ai nhập..."

Bệnh viện mà, nên có khi lắm ma quỷ.

***

"NÍN GIÙM CÁI ĐI!

NÍN GIÙM CÁI ĐI ĐI ĐI ĐI!"

điện của Jang-mi cứ phát câu đó suốt.

Mà có lẽ không chỉ có một mình điện thoại cô, mà của ai cũng thế.

Top tìm kiếm bây giờ toàn hình ảnh Baek Kang-hyuk.

"Trời ơi cái gì vậy...

Há há, cười gần chết.

Ổng nói muốn lên tivi giờ cầu được ước thấy rồi nè!"

Sung-ho đứng bên cạnh, lười biến gục đầu trên bệ nhận hồ sơ, vừa nhìn dáng vẻ của Jang-mi, khóe môi nhếch lên một thoáng nhưng bỗng chốc lại biến mất rất nhanh như chưa hề xuất hiện.

"Nhưng mà lên đây mới thấy giáo sư hổng ăn hình ha, Sung-ho?"

"Ổng lúc nào cũng xấu, chuyện không ăn hình là đương nhiên."

Sung-ho lập tức đáp lời.

Jang-mi phì cười, xoa xoa đầu Sung-ho và cố tình làm tóc cậu rối lên:

"Em ghét giáo sư lắm hay sao mà cứ thích chê ổng hoài vậy?"

"Em thích chị Jang-mi, anh Jae-won thôi, còn lại em đều ghét."

"Con nít con nôi."

"Em 25 tuổi rồi, không phải con nít."

"Ồ..."

Hai người đang nói chuyện rôm rả thì bỗng nhiên nghe thấy loa bệnh viện phát thông báo:

"CODE BLACK!

CODE BLACK!

CODE BLACK!

TẤT CẢ BÁC SĨ VÀ NHÂN VIÊN Y TẾ CỦA TRUNG TÂM CHẤN THƯƠNG VÀ KHOA CẤP CỨU ĐẾN PHÒNG CẤP CỨU GẤP!"

Là thông báo cho các thảm họa!

Bọn họ ngay lập tức chạy đi.

Vừa có một vụ tai nạn liên hoàn, khoảng sáu mươi chiếc xe trên cầu vượt.

Theo báo cáo bốn chiếc xe đã rơi khỏi cầu, trong đó có một xe buýt du lịch.

Ngay lập tức bệnh viện trở nên hỗn loạn, xe cấp cứu không ngừng đưa bệnh nhân về.

Kang-hyuk lập tức vào việc, ra lệnh triệu tập tất cả bác sĩ, nội trú và cả thực tập sinh.

Khi nghe thông báo trực thăng đang đưa bệnh nhân đến, hắn tức tốc chạy ra tiếp nhận.

Lúc này đội trưởng cứu hộ Jung-heon báo cáo rằng vẫn chưa tiếp cận được những nạn nhân rơi khỏi cầu, giáo sư Baek lúc này nhìn sang Jae-won và Sung-ho, bảo:

"Hai người đi với tôi!

Jang-mi ở lại quản lý trung, cố gắng cứu chữa nhiều bệnh nhân nhất có thể, với cả kêu bác sĩ Park chuẩn bị, tôi nghĩ sẽ có ca mổ cấp cứu đó!"

"Em biết rồi, thưa giáo sư!"

"Nhưng mà, nhưng mà..."

Jae-won định nói điều gì đó thì bị giáo sư Baek kéo vô trực thăng, còn Sung-ho ngồi sẵn ở đó trong lúc Jae-won còn đang do dự.

***

Yang Sung-ho cảm thấy khó tin khi mà tên giáo sư này chịu để mình đi chung trên trực thăng để tới hiện trường.

Cậu không cảm thấy khó chịu, vì ít nhất ở đây vẫn có anh Jae-won.

Sung-ho ngước nhìn hắn, và bất ngờ thay, hắn cũng đang nhìn cậu, ánh mắt có một chút gì đó lo lắng, hoài nghi.

Khi tới nơi, Baek Kang-hyuk lập tức cho phân loại bệnh nhân thành hai nhóm: người còn ý thức một bên và người mất ý thức qua một bên.

Sau đó, Jae-won theo chỉ thị của giáo sư Baek, cùng một nạn nhân bị đường ống đâm xuyên qua bụng quay về bệnh viện, còn hắn và Sung-ho ở lại tiếp tục công việc.

Bọn họ lần này, gặp một nạn nhân nữ bị gãy xương hở.

Sung-ho lướt nhẹ mắt qua vết thương, trong lúc Baek Kang-hyuk đang tiến hành rửa sạch vết thương bằng dung dịch, nhằm loại bỏ dị vật và giảm nguy cơ nhiễm trùng trước khi cố định xương.

"Cô ta bị gãy xương hở vùng đùi với mức độ tổn thương nghiêm trọng.

Phần da và mô mềm bị rách toạc, để lộ cấu trúc cơ và xương bên trong.

Có dấu hiệu chảy máu nhiều, máu bám dính dọc theo toàn bộ chi bị thương.

Vùng xung quanh vết gãy sưng nề, máu đã thấm ra khắp băng ca..."

Trong lúc cậu đang chuẩn đoán trong đầu thì một nhân viên y tế đi tới, báo rằng họ phát hiện lọ insulin trong túi bệnh nhân từ đó suy đoán cô bị tiểu đường.

Giáo sư Baek Kang-hyuk lúc này mím môi, có vẻ hơi do dự:

"Những gì tôi sắp nhờ cậu có vẻ hơi khó với một thực tập sinh, nhưng mà cậu có trí nhớ rất tốt mà đúng chứ?

Cậu có nhớ rằng cậu từng cùng tôi thực hiện một ca mổ gãy xương hở không?"

"Đừng nói là..."

"Mặc dù tôi rất ghét cậu nhưng lần này tôi phải nhờ cậu giúp."

"Ca đó... tôi chỉ nhớ..."

"Chúng ta không có nhiều thời gian để đôi co đâu, Yang Sung-ho!"

Baek Kang-hyuk gằn giọng, ánh mắt lạnh như băng, "Tôi tin một người dịu dàng với bệnh nhân như cậu chắc chắn sẽ không để bệnh nhân mình chết!"

"Giáo sư..."

"Tôi tin cậu, rất rất tin cậu, cậu tin tôi chứ?"

Nói đoạn, Baek Kang-hyuk dừng lại trong giây lát, hắn không có thời gian để nói một cái gì đó quá dài, nhưng nhìn vào đôi mắt của cậu ta lúc này, hắn có thể thấy sự nghi ngờ và do dự trong đó, "Nghe này Yang Sung-ho, cậu đang ở đây, và cậu là một bác sĩ, nhiệm vụ của cậu là cứu người!

Còn giờ thì lên xe cấp cứu cùng bệnh nhân quay về bệnh viện mau!"

"...

Tôi biết rồi."

Sung-ho lập tức, chạy lên xe cấp cứu, nhưng ánh mắt của cậu vẫn mãi hướng về người kia.

Cậu nhìn vào người phụ nữ nằm trên cáng cứu thương...

đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy tim mình đập nhanh đến thế.

Ánh đèn trong xe cấp cứu hắt lên mặt Sung-ho như một tấm màn mỏng.

Lời Baek Kang-hyuk vẫn còn văng vẳng trong đầu cậu như gần, như xa: "Tôi tin cậu, rất rất tin cậu, cậu tin tôi chứ?"

Sung-ho khép mi, đầu óc bỗng nhiên trống rỗng trong giây lát.

Thầy cậu cũng từng nói như thế.

Môi Sung-ho mím chặt, có chút run rẩy, tay phải thì siết vào mép áo blouse rồi thả ra, ngón trỏ gõ nhịp lên mu bàn tay trái, nhịp đều, cố gạt bỏ những suy nghĩ hoang mang.

Khi đến được bệnh viện, Sung-ho lập tức bước vào phòng mổ, và rồi giáo sư Jung xuất hiện, nghe bảo là do trưởng khoa Han nhờ vả theo lời thỉnh cầu của Baek Kang-hyuk.

Sung-ho bắt đầu cùng Jung Jun-su thực hiện ca mổ, những hình ảnh trong lần cấp cứu cho người bị gãy xương hở trước đó hiện về như thước phim, kèm theo đó là những kiến thức y khoa cậu đã học trong trường.

"Thả lòng người ra một chút đi, đừng gồng quá."

Giáo sư Jung bảo, "Lần đầu tiên tôi thấy cậu lo lắng đến thế khi nắm trong tay một sinh mạng."

"Em biết rồi ạ."

Sung-ho cố gắng hít một hơi thật sâu, đây là lần đầu tiên cậu có thể cảm nhận rõ ràng mùi máu tanh trong phòng mổ.

Ca mổ cứ thế tiếp diễn, nhưng rồi...

"Giáo sư ơi, nhưng EKG của bệnh nhân đang chậm lại!"

Bác sĩ gây mê lập tức báo cho bọn họ.

"Sao EKG lại chậm lại hả?

Sao thế?"

Vẻ mặt của giáo sư Jung dần trở nên hoang mang, "Chuẩn bị Epi và Atropine.

Lấy máy khử rung tim ra!"

Đoạn, ông ta nhìn vào y tá hỗ trợ, gào lên: "Phát CODE BLUE nhanh lên!"

"Vâng!"

Phòng phẫu thuật lúc này trở nên hỗn loạn, Sung-ho cố gắng trấn tĩnh bản thân mình...

"Những lúc như này, thầy sẽ làm gì nhỉ?" là câu đầu tiên vang lên trong đầu cậu...

"Không phải lúc nào nhìn bằng mắt cũng có thể suy đoán, chúng ta phải tận dụng hết các giác quan của mình."

Sung-ho nhớ lại những lời cậu từng được nghe...

Cậu nhắm mắt lại, cố gắng phát huy hết tối đa, đầu chầm chậm tua lại những lời trong sách, lắng nghe âm thanh từ vết thương...

Máu... gãy xương hở... và mỡ...?

"Em nhận ra rồi!"

Sung-ho nói to, vừa hay lúc đó đội hồi sức do ngừng tim cũng giúp nhịp tim của bệnh nhân quay về mức bình thường, "Mau cung cấp oxy, bắt đầu nạp Heparin!"

"Heparin?"

Sung-ho gật đầu, rồi quay sang giải thích cho giáo sư Jung nhà mình:

"Bệnh nhân gãy xương và tổn thương mạch máu cùng một lúc, và trong xương có chứa đầy chất béo, nên khi xương gãy, chất béo sẽ chảy vào tĩnh mạch."

"Ừ nhỉ...

Và nó phải đi qua tâm nhĩ phải, tâm thất phải, và làm tắt động mạch phổi, dẫn đến thuyên tắc phổi."

Sung-ho gật đầu thêm một lần nữa.

"Đã truyền Heparin."

Y tá lập tức báo.

"Giáo sư Jung, em sẽ lo chân trái.

Phủ khăn vô trùng lại mau."

"Đâu phải ai cũng phẫu thuật gãy xương hở được, hơn nữa cậu là thực tập sinh, nếu xảy ra chuyện gì thì ai sẽ chịu trách nhiệm hả?"

"Nhưng em từng làm..."

"Tôi là người chịu trách nhiệm giám sát cậu, vậy nên..."

Chưa kịp để giáo sư Jung nói xong, một người nào đó đã bước vào phòng mổ.

"Vậy thì để thiên tài như tôi làm đi."

Baek Kang-hyuk lên tiếng, mắt quét qua điện tâm đồ và bàn mổ, "Xử lí tình hình tốt lắm, Ổ Cứng."

"..."

"Còn giờ thì giao lại cho tôi."

Sung-ho lập tức gật đầu.

Cậu ghét hắn, cực kì ghét hắn, thường ngày, chỉ cần thấy cái mặt hắn là cậu thấy khó chịu trong lòng, ấy vậy mà... giờ phút này, khi hắn – Baek Kang-hyuk ở đây, cậu lại thấy yên tâm tới kỳ lạ.

~ còn tiếp ~

Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!

TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!

Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
C9: Làm tốt lắm


Author: Triết Dương Công Tử

Chương 9: Làm tốt lắm

=====

Sau lần bệnh viện phát mã CODE BLACK làm các bác sĩ, y tá, thực tập sinh chạy đôn chạy đáo thì bệnh viện Đại học Hàn Quốc lại quay về với quỹ đạo vốn có của nó.

Yang Sung-ho thì dạo gần đây ít ghé qua trung tâm chấn thương hơn, nghe bảo là do phải hoàn thành logbook, điểm thái độ và khả năng xử lý bệnh nhân để bước vào kỳ thi tuyển nội trú.

Nếu mà thi lý thuyết, thực hành thì không sao, nhưng về điểm thái độ và khả năng xử lý bệnh nhân của Sung-ho khá thấp nên đang phải gồng cơ đít, hít cơ mông để kiếm thêm.

"Ai bảo lười biếng, suốt ngày ngủ chi giờ cực khổ?" giáo sư Baek gặm cái bánh mì, vừa nói chuyện với Jae-won và Jang-mi, "Mà thằng nhỏ đang ở đâu vậy?"

"..."

Jang-mi nghe thấy câu nói của hắn liền tỏ vẻ nghi hoặc, "Giáo sư vừa gọi Sung-ho là thằng nhỏ ạ?"

"Chứ không lẽ gọi nó là cái gì?

Nó nhỏ hơn tôi mà?"

"Giáo sư lúc nào cũng gọi Sung-ho là thằng nhãi chó chết không..."

Jae-won giải thích.

"Tôi thật sự gọi cậu ta theo kiểu thô lỗ thế à?"

Jae-won và Jang-mi lập tức gật đầu lia lịa, sẵn kể thêm những tật xấu của hắn khiến hắn không biết đường nào mà chối, bèn lãng sang chuyện khác:

"Số Một, cậu kêu Sung-ho qua phòng tôi."

"Dạ?"

"Để tôi đánh giá điểm thái độ của nó."

"Dạ?"

Jae-won nghe thế, bèn nhớ tới lần giáo sư đánh em trai anh chảy máu mồm, máu mũi, liền quơ tay giải thích, khuyên bảo, "Em biết giáo sư không ưa gì Sung-ho nhưng mà đánh giá lần này quan trọng lắm, còn phải thi nội trú nữa.

Với cả giờ chỉ cần lên được nội trú, Sung-ho cũng sẽ không còn gặp giáo sư nữa nên giáo sư tha cho nó lần này đi!"

"Phải đó giáo sư, dù sao biểu hiện của Sung-ho mấy nay rất tốt mà.

Chuyện trước đó, giáo sư rộng lượng bỏ qua cho thằng bé được không?"

Jang-mi thêm vào.

Mí mắt của Baek Kang-hyuk lập tức giật giật.

Bộ trong mắt hai đứa nó... anh xấu tính tới mức vậy à...?

"Tôi kêu Sung-ho tới là để chấm điểm tốt cho nó!"

Giáo sư Baek tiến tới, búng một cái thật mạnh vào trán Jae-won, "Mấy cô cậu nghĩ cái gì vậy hả?

Tôi còn mong nó mau tốt nghiệp qua phụ tôi nữa đó!"

"Dạ?"

Jang-mi và Jae-won đồng thanh, há hốc mồm ngạc nhiên.

***

Cốc, cốc.

"Vào đi."

Baek Kang-hyuk bảo.

Yang Sung-ho mở cửa phòng bước vào, trên tay là một bộ hồ sơ, tiến tới đặt trên bàn hắn.

Baek Kang-hyuk không nói gì, nhận lấy bộ hồ sơ rồi sau đó lật từng trang để xem xét.

"Logbook (Nhật ký lâm sàng) đã ghi đầy đủ các ca bệnh, thủ thuật đã tham gia... khâu vết thương, đặt đường truyền, CPR, trực cấp cứu... có chữ ký của giáo sư Jung và các giáo sư khác nữa...

Coi bộ ông ta giúp cậu nhiều quá ha, tôi thấy cậu toàn trốn trực không mà cũng đầy đủ phết, chỉ thiếu vài cái, thiếu...

à không, chỉ thiếu ký của tôi."

"..."

"Điểm thái độ và chuyên nghiệp...

để coi coi, với bệnh nhân... cẩu thả... quan hệ với đồng nghiệp... không chịu hợp tác.

Than phiền, trốn việc...

Được mỗi cái của Jang-mi, Jae-won và cô bé tên Han Seo-yeon là đánh giá tốt.

Đã mua đánh giá từ người khác rồi thì mua cho trót, sao lại chỉ mua đánh giá của các giáo sư mà không mua của bệnh nhân, đồng nghiệp vậy?"

"..."

"Khả năng xử lý lâm sàng...

Quầy, tốt phết...

Được mỗi cái này..."

"..."

Mí mắt của Sung-ho giật giật nhẹ, tự hỏi tại sao giờ này mình lại phải đứng đây nghe mấy lời này thay vì đi đến chỗ đồng nghiệp xin họ sửa lại đánh giá hộ mình.

Miệng của Sung-ho mở ra, tính phản bác gì đó nhưng rồi lại thôi.

Mẹ kiếp, tức trong lòng mà đếch chửi được.

Thế rồi, ngay khi cậu định lấy lại bộ hồ sơ thì mới nhận ra Baek Kang-hyuk đang viết đánh giá, Sung-ho thì không nhìn rõ ông viết gì nên chỉ lẳng lặng đứng đó chờ đợi, cho đến khi xong thì Kang-hyuk ngả người ra sau ghế.

"Dù thế thì cậu cũng có mặt tốt.

Nói sao nhỉ... cũng không tệ," hắn lẩm bẩm, rồi ngừng lại, "Không... thực ra thì...

Ấn tượng đấy."

Hắn nhìn lên Sung-ho đang đứng cứng đờ ở phía đối diện mình.

"Mấy tháng trước, cậu trốn ca trực để ngủ trưa trong giáo sư phòng Jung như mèo hoang.

Giờ thì sao?

Cậu ở lại sau giờ làm để theo dõi hậu phẫu."

Giọng Kang-hyuk trầm nhưng chắc nịch, "Cậu đã phát hiện ra manh mối về insulin trong buổi phân loại hôm nay, tiết kiệm cho chúng tôi mười phút không phải lãng phí vào việc chạy thử mù.

Và cậu đã xử lý ca phẫu thuật gãy xương hở mà không hề bị cứng người... chết tiệt, không hề thắc mắc từng động tác như hầu hết các thực tập sinh khác."

Nhịp thở của Sung-ho nhưng bị chậm lại vài giây.

"Với tôi thì điểm thái độ trước đây của cậu chắc chắn là điểm kém, để tóm gọn sẽ là 'thiếu tôn trọng', 'không đáng tin cậy', bị y tá phàn nàn nhiều lần."

Hắn gõ bút xuống bàn một lần, "Nhưng dạo này không có báo cáo mới nào cả.

Thực ra... còn rất tốt nữa, an ủi, tâm sự, hỏi thăm bệnh nhân."

...Yang Sung-ho gần như không tin vào những lời của hắn...

Bị ép buộc nói câu đó à?

Không, nhìn mặt chẳng giống bị ép buộc một chút nào...

Giáo sư Baek Kang-hyuk đứng dậy, bước tới gần cậu, giơ tay lên, rồi hạ tay xuống.

Hắn đã thấy Jang-mi mỗi lần muốn khen Sung-ho điều gì đó liền xoa đầu cậu nên cũng muốn thử, nhưng hắn chẳng phải là một người quá dịu dàng để làm chuyện đó.

Hắn làm hành động đó liệu có khiến cậu hoảng loạn mà chạy mất luôn không?

Có khiến cậu nghĩ rằng hắn bị ai nhập nên mới làm thế không?

Dù sao thì bệnh viện cũng nhiều ma quỷ lắm...

"Cậu đã thay đổi rồi, Ổ Cứng."

Kang-hyuk phân vân một hồi rồi quyết định xoa đầu cậu, "Tôi mong rằng cậu sẽ sớm trở thành một bác sĩ thực thụ."

"Giáo sư?"

"...Làm tốt lắm."

Yang Sung-ho chết lặng, cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp...

Để mà nói theo kiểu y khoa thì cậu có cảm giác như hạch hạnh nhân trong não – nơi thường khiến cậu cảnh giác và cáu bẳn – lại bất ngờ dịu xuống, thay vào đó là vùng nhân accumbens sáng lên, tiết ra dopamine, kèm theo đó là một luồng serotonin dâng đầy, khiến cậu thấy ấm áp và dễ chịu.

Nói hoa mỹ là thế chứ để tóm gọn lại thì là "hạnh phúc".

Chà... cậu cảm thấy hạnh phúc...

Sung-ho nhìn qua giáo sư Baek, bỗng nhiên lại có cảm giác quen thuộc.

Rồi cậu cảm giác rằng bản thân mình hình như đã bị hoa mắt rồi...

Cậu nhìn thấy hình ảnh của người thầy năm xưa thông qua giáo sư Baek... người thầy đã gắn bó với cậu trong sáu năm đại học...

"Thầy."

Sung-ho theo thói quen, gọi người kia như thế...

Cậu chẳng biết nữa... cậu nhớ người đó...

"Làm tốt lắm, Sung-ho.

Hãy nhớ, giữ chặt đôi tay và trái tim mình bởi nghề y không chỉ chữa bệnh, mà còn cứu giúp cuộc đời của bệnh nhân và gia đình bọn họ.

Nếu em mang theo điều đó suốt đời, em sẽ không bao giờ lạc đường."

~ còn tiếp ~

Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!

TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!

Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
C10: Tôi là bác sĩ Yang Sung-ho


Author: Triết Dương Công Tử

Chương 10: Tôi là bác sĩ Yang Sung-ho

=====

1.

Điều duy nhất mà cả đời này tôi sẽ không bao giờ phủ nhận chính là việc tôi học y vì muốn ở cạnh anh Jae-won.

Những người xung quanh tôi, ai học y cũng đều là vì muốn cứu người, còn không thì cũng là nghe bảo lương cao nên học...

Có lẽ chính vì vậy mà, tôi cảm thấy lạc lõng trong chính ngôi trường bản thân theo học.

Tôi cứ như thế đi học, về nhà, tới bệnh viện, lâu lâu thì cúp tiết, trốn ở nhà xác để ngủ.

Tôi chưa từng nghĩ cuộc sống của mình trong sáu năm học y sẽ có gì thay đổi cho đến khi gặp được vị giáo sư đó:

"Em lại trốn trực nữa à?" giáo sư Yoon Jung-ho khi thấy tôi bước vào nhà xác liền hỏi, "Không sợ à?"

Vị giáo sư không hề trách mắng hay nghiêm khắc, mà luôn dịu dàng và bao dung cho hành động của tôi.

Tôi trốn trực?

Ông ấy sẽ lôi tôi về trực đàng hoàng.

Tôi cúp học?

Ông ấy sẽ sắp xếp thời gian để cho tôi học bù (dĩ nhiên là bắt buộc).

Tôi bị bệnh nhân la mắng vì thái độ hời hợt?

Ông ấy sẽ là người đứng ra bênh vực, bảo vệ cho tôi.

"Thầy, sao thầy lại quan tâm đến em như vậy?"

"Chắc là do thấy lạ."

Giáo sư Yoon đáp, "Đa số mọi người đang học, làm việc trong ngành y đều biết tới danh tiếng của tôi.

Mỗi lần tôi đứng lớp, chưa bao giờ thấy ai muốn cúp học cả."

"Chắc em là tiền lệ đầu tiên?"

Tôi phì cười, hỏi.

2.

Giáo sư Yoon đã chỉ tôi rất nhiều cách để cứu người, dùng những phương pháp chưa bao giờ được nhắc đến trong sách hay các tài liệu y khoa nào mà tôi từng đọc qua.

Điều đó khiến từng hành động, từng lời giảng của ông trở nên cực kì thú vị, và từng động tác đều như mang theo một phép màu.

Một phép màu ban đến sự sống cho nhân loại, nhưng... lại có đôi khi phép màu ấy gặp trục trặc...

3.

"Ông gọi đó là cố gắng sao?

Đừng nói với tôi bằng thứ lời ngụy biện ấy!

Nếu ông thật sự cố gắng, con tôi đã không chết thảm như thế.

Ông đã giết nó bằng chính sự bất cẩn của mình!

Một mạng người, một đứa trẻ vô tội, tại sao...

ông là ai mà có quyền cướp đi nó!"

Chỉ vì một sai sót y khoa vô tình...

"Bị cáo phạm sơ suất nghề nghiệp gây chết người.

Tòa tuyên khởi tố hình sự nhưng cho hưởng án treo, bồi thường dân sự."

Chỉ vì không thể cứu được bệnh nhân...

"Một sinh mạng trong tay mà để chết, vậy mà gọi là bác sĩ sao?"

"Không ngồi tù thì cũng mất hết nhân cách rồi."

"Gia đình họ tin tưởng giao con cho ông ta, cuối cùng nhận lại cái xác lạnh.

Quá tàn nhẫn!"

"Áo blouse trắng?

Chỉ là cái vỏ ngoài che giấu sự bất tài thôi."

Thầy tôi đã làm gì sai?

"Thầy ơi, đâu phải ai cũng chịu hiểu cho mình.

Dù sao lúc đó bệnh nhân cấp cứu gấp, không kịp xét nghiệm tiền phẫu thuật.

Đã vậy lúc tới bệnh viện trong hành lý của bệnh nhân cũng không có vật gì cho chúng ta biết bệnh nhân mắc chứng máu khó đông bẩm sinh.

Lỗi đâu phải nằm hoàn toàn ở chúng ta đâu..."

Tôi đã cố lựa lời để an ủi thầy như thế.

Nhưng lần đó, thầy tôi đã dùng một phương pháp cấp cứu chưa từng được kiểm chứng, nên dù cho lỗi không nằm hoàn toàn ở thầy thì thầy vẫn phải chịu trách nhiệm cho cái chết đó.

Thầy tôi đã không còn làm trong bệnh viện kể từ thời điểm ấy.

Ngày ông đến lấy đồ ở phòng làm việc cũ để đem về nhà, tôi đã tới để chào tạm biệt ông lần cuối, nhưng khi bước vào lại thấy thầy đã chết.

Thầy tôi treo cổ tự vẫn...

4.

Tôi ghét cái nghề y này, cứu được thì là tung hô như thần phật, không cứu được thì là sát nhân, đồ tể.

Tôi ghét cái cách bọn họ đổ hết tội lên đầu chúng tôi, ghét cả dư luận chỉ cào bàn phím mà chỉ trích.

Tôi...

đáng lẽ ra tôi không nên học y...

đáng lẽ ra nên như thế...

5.

Sau này, tôi đã gặp được một người rất giống với thầy, khác cái là hắn ta – giáo sư Baek Kang-hyuk cực kì cộc tính, sơ hở là mắng, là chửi, khiến cái bệnh viện chẳng mấy chốc thành cái chợ.

Tôi ghét ông ta, cực kì, cực kì ghét.

Thế mà... khi hắn ta xoa đầu tôi, bảo tôi là "làm tốt lắm" tôi lại cảm thấy bình yên.

6.

Vào thời điểm không lâu sau đó, hắn ta bị Hong Jae-hun hãm hại, bảo rằng hắn ta sai sót y khoa nên đã khiến bệnh nhân rơi vào trạng thái thực vật.

Khoảnh khắc khi biết được thông tin đó, tôi đã cảm thấy sợ hãi, cả người run rẩy đến mức chỉ cần có ai đó đẩy nhẹ một cái thôi là tôi cũng sẽ nga lăn lóc.

Lịch sử sẽ lập lại?

Không...

Không.

Không được!

Tôi nhìn qua giáo sư Han Yu-rim liên tục tìm đến những bác sĩ khác, cố gắng kiếm người làm chứng cho Baek Kang-hyuk, rồi nhìn qua căn phòng mổ - nơi mà hắn ta đương thực hiện ca cấp cứu.

Tôi bất thình lình lao đi như tên bắn, chân đập dồn dập trên nền gạch của bệnh viện.

Phải có cách... chắc chắn thế... giáo sư Baek hình như cũng đã từng thực hiện một ca cấp cứu như vậy khi mới tới bệnh viện...

Nghĩ tới đây, đôi chân của tôi càng cố chạy nhanh hơn, thế nhưng hành lang khi đó như dài vô tận, những cửa sổ xếp thành hàng vô hồn bên trái, còn bên phải chỉ là bức tường trắng trơn không đổi.

Không ngã rẽ.

Không lối thoát.

Chỉ có hình ảnh một người treo cổ ghim chặt tâm trí tôi theo sát từng bước chạy.

Rồi bất chợt, tôi hụt chân.

Một cầu thang xuất hiện ngay trước mặt, quá muộn để tránh.

Tiếng hét bật ra, tôi chới với vồ lấy lan can, nhưng lực quán tính quật tôi ngã nhào xuống dưới.

Thân thể đập thẳng vào từng bậc, đầu gối, hông, bàn tay rát buốt.

Chỉ nhờ bản năng mà tôi kịp che lấy đầu.

Cuối cùng, tôi nằm sõng soài dưới sàn, ngực phập phồng, hơi thở đứt quãng.

Nền đá lạnh ngắt áp vào lưng.

Khó nhọc, tôi gập chân, xoay người rồi gắng gượng ngồi dậy.

Cơn chóng mặt và buồn nôn trào lên, tôi phải hít sâu nhiều lần mới tự trấn tĩnh.

Phải rất lâu sau tôi mới đứng lên nổi, và cũng lâu chẳng kém để đầu óc thôi quay cuồng.

Tôi cố gắng lết đến phòng chứa hồ sơ, lục tìm thông tin về ca cấp cứu đầu tiên mà Baek Kang-hyuk thực hiện, rồi đem ra in, ngay khi vừa xong thì lại cố gắng lết tới trước phòng cấp cứu.

Giáo sư Baek, anh Jae-won, chị Jang-mi thấy tôi ngồi bần thần, cả người bầm dập thì hốt hoảng, toan hỏi thăm thì tôi đưa cho họ xấp tài liệu rồi bảo họ tới căn phòng đang diễn ra cuộc họp báo.

Tôi lặng ở trước căn phòng mổ, hình như sau cú té vừa nãy, xương chân của tôi bị gãy rồi.

Tôi cảm thấy đau, một cơn đau thấu tận tâm can.

Tôi không muốn mất đi bất kì một ai trong đời mình nữa... làm ơn đừng rời xa tôi có được không...?

Tôi chẳng biết nước mắt đã chảy trên mặt từng khi nào, chỉ biết rằng sau đó tên giáo sư mà tôi ghét đã ở trước mặt tôi cùng Jae-won và Jang-mi.

"Cậu khóc đấy à?"

"..."

"Vì sao lại khóc thế?"

Chẳng biết là có phải tôi bị điên hay không mà lúc ấy tôi thấy lời hắn giống lời của mấy ông bụt trong truyện cổ tích quá...

Tôi muốn khóc thật lớn, muốn nói rằng bản thân sợ mình lại một lần nữa đánh mất những người mình trân quý, nhưng rồi lại thôi.

Tôi vội vã lau chùi những giọt nước mắt trên mặt, thút thít bảo:

"Em nghĩ rằng mình sẽ đánh mất giáo sư một lần nữa..."

"Một lần nữa?"

Giáo sư Baek nhíu mày khó hiểu với những gì tôi nói.

Tôi không giải thích thêm, chỉ nhận lấy khăn giấy từ chị Jang-mi, rồi được Jae-won đưa vào phòng chụp X-quang.

5.

Tôi là Yang Sung-ho, là một bác sĩ của bệnh viện Đại học Hàn Quốc.

Tôi hiện đang là nội trú năm nhất của khoa Chấn thương chỉnh hình.

Mục tiêu của tôi là tốt nghiệp thật sớm và tới làm ở Trung Tâm Chấn Thương.

~ còn tiếp ~

Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!

TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!

Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
Fact about Yang Sung-ho


1.

Lộ trình đào tạo bác sĩ tại Hàn Quốc gồm 6 năm (gồm 2 năm tiền y + 4 năm chuyên y) và sau đó thì tốt nghiệp và thi lấy bằng bác sĩ (의사국가시험).

Sau đó thì thực tập (Intern, 인턴) và các thực tập sinh phải luân chuyển qua các khoa chính (residency); tiếp đó là tới nội trú (Resident, 레지던트) và chọn chuyên khoa (kéo dài 3, 4 năm hoặc lâu hơn).

Hiện tại Sung-ho vẫn đang trong năm thực tập (intern), chưa chính thức là nội trú về mặt hệ thống đào tạo.

Nhưng nhờ "ô dù" to của gia đình, cậu đã chắc suất slot nội trú khoa chấn thương chỉnh hình cho năm sau.

Vì vậy, trong bệnh viện, mọi người gọi cậu bằng cái tên nửa trêu nửa công nhận là: "bác sĩ thực tập khoa chấn thương chỉnh hình".

Trên giấy tờ, Sung-ho vẫn là intern, phải luân khoa, nhưng lại được đào tạo chính ở bên chấn thương chỉnh hình, được ưu ái, tận tay chỉ dạy bởi chính giáo sư Jung Jun-su của khoa đó.

2.

Lí do khiến Sung-ho học y là Jae-won.

Nhưng trong lần bị giáo sư Baek đấm, nó xàm lul bảo học vì ba mẹ bắt.

Cái nết nổi loạn thấy bà cố ai mà bắt nó làm gì đc=)) Chẳng qua là do nó thích chọc điên "ai kia" thôi🤡

3.

Ưu điểm: từ thuở thiếu thời cho đến năm 25 tuổi, Sung-ho chỉ yêu duy nhất một người.

Nhược điểm: người đó là thằng anh họ nó (Jae-won)

4.

Sau vụ Baek Kang-hyuk bị Hong Jae-hun vu oan, Sung-ho ít xuất hiện ở bệnh viện hơn vì phải ở nhà cày tài liệu ôn thi nội trú.

Thế nên nó cũng vắng mặt cả trong lần nhóm Baek đi cứu đại úy Lee Hyeon-jong lẫn ca mổ Jae-won thực hiện cho chính giáo sư.

Nghe tin ông Baek tỉnh lại, nó liền nảy ra ý tưởng "tặng quà" bất ngờ: đi cắt tóc – thứ mà giáo sư vẫn hay nhắc mỗi lần gặp.

Xem như món quà chúc mừng ông ấy hồi phục.

Mới cắt xong, lại muốn được anh trai khen, tuần đầu tiên nó chăm chút kỹ lưỡng, vuốt keo bóng loáng khiến ai trong bệnh viện cũng phải lác mắt vì độ bảnh trai.

Nhưng trớ trêu thay, vẻ ngoài lại có chút "đểu cán", thành ra mỗi khi nó cười, bệnh nhân liền theo bản năng lùi xa tám mét (do nó vốn ít khi cười, mà đã cười thì trông hơi đáng sợ🙂).

5.

Kiểu tóc ban đầu:

Kiểu tóc lúc mới cắt:

Lúc nhuộm tóc (sau cắt nhưng bị hỏng):

⧫ Tên: Yang Sung-ho (양성호)

⧫ Phiên âm tiếng Việt: Dương Thành Hạo

⧫ Sinh: 3/11/1997

⧫ Giới tính: nam

⧫ Chiều cao: 1m72

⧫ Phụ mẫu: 양탁권 (Yang Tak-kwon) & 정원여 (Jung Won-ru)

⧫ Anh em: Em họ của Yang Jae-won

⧫ Ý nghĩa của cái tên: thành công vĩ đại

⧫ Tính cách:

• Trước khi gặp giáo sư Baek: Bất cần, thờ ơ, lười biếng, vô trách nhiệm (Không quan tâm sinh tử của bệnh nhân)



Sau này: vẫn như vậy nhưng có trách nhiệm hơn, biết xót thương (Dù vẫn không thể hiện bằng lời)

⧫ Sở thích: Ngủ

⧫ Ghét: Làm việc

⧫ Nhược điểm: Cười lên là không khác gì mấy tên phản diện xấu xa

⧫ Tài năng: Ghi nhớ rất nhanh và không bao giờ quên

⧫ Người trong mộng: không có

"Tôi học y chỉ vì muốn đáp ứng kỳ vọng của ba mẹ thôi, thưa giáo sư Baek Kang-hyuk."

"Lương y...

Cái tâm cao cả à...

Đều là những thứ mà tôi không có..."

"Giáo sư Baek... dù giáo sư có giỏi đến mấy, có biết cách nhanh nhất để cứu bệnh nhân... nhưng nếu cách đó không có trong sách, cũng chẳng có nghiên cứu nào chứng minh là đúng, thì giáo sư sẽ phải trả giá rất đắt đó."

"Lần đầu tiên, tôi mới thấy một bác sĩ có cái gọi là 'lương y' sau 'người đó'..."

"Em...

Liệu em có thể không làm bác sĩ ở Trung tâm Ngoại chấn thương..."

"Em nhất định sẽ không phạm phải sai lầm lúc xưa, nhất định sẽ không để bệnh nhân của mình chết oan!"
 
[The Trauma Code] Bất Hoàn (Trung Tâm Chăm Sóc Chấn Thương)
Giải thích kiến thức y khoa


[Chú giải cho các kiến thức chuyên ngành xuất hiện ở mục "3: thầy"]

LƯU Ý: NHỮNG KIẾN THỨC Y KHOA XUẤT HIỆN TRONG ĐÂY ĐỀU LÀ TỪ VIỆC TRA GOOGLE VÀ TỪ PHIM ẢNH MÀ MÌNH ĐÃ COI, CÓ THỂ SẼ CÓ SAI SÓT MONG MỌI NGƯỜI BỎ QUA.

=====

1.

Gãy hở (Open fracture)

Loại gãy xương mà đầu xương lộ ra ngoài qua vết thương da.

Nguy cơ nhiễm trùng, mất máu rất cao.

→ Trường hợp này: gãy hở đùi phải, xương lộ hoàn toàn.

2.

Vết thương bụng kín (Blunt abdominal trauma)

Tổn thương vùng bụng do lực tác động mạnh nhưng không gây rách da, thường gặp trong tai nạn giao thông.

Có thể gây chảy máu bên trong mà khó nhận biết ngay.

3.

GCS 7

Glasgow Coma Scale – thang điểm đánh giá ý thức, tối đa 15 điểm.

GCS ≤ 8: bệnh nhân hôn mê sâu, nguy cơ suy hô hấp.

4.

Truyền 500 Ringer

Dịch truyền Ringer lactate, dùng để bù dịch, hỗ trợ tuần hoàn trong sốc mất máu.

5.

FAST scan (Focused Assessment with Sonography for Trauma)

Siêu âm cấp cứu tìm dịch tự do trong ổ bụng, ngực, màng tim để phát hiện chảy máu nhanh.

→ FAST dương tính nghĩa là có dịch (thường là máu) trong ổ bụng.

6.

Arterial line

Ống thông đặt trực tiếp vào động mạch (thường là quay hoặc đùi) để đo huyết áp động mạch liên tục và lấy máu xét nghiệm khí máu động mạch.

7.

Tổn thương động mạch đùi (Femoral artery injury)

Làm mất mạch bắt ở mu chân.

Nếu không xử trí kịp, máu không xuống chi dưới → hoại tử, phải cắt cụt.

8.

Debridement

Cắt lọc vết thương – loại bỏ mô dập nát, dị vật để giảm nhiễm trùng, chuẩn bị cố định xương.

9.

External fixator (khung cố định ngoài)

Dụng cụ kim loại gắn ngoài cơ thể, giữ ổ gãy tạm thời trong các trường hợp đa chấn thương, khi chưa thể mổ kết hợp xương bên trong.

10.

Đặt nội khí quản (Intubation)

Đưa ống qua miệng hoặc mũi vào khí quản để đảm bảo đường thở, giúp thở máy.

11.

Laparotomy

Mở bụng – phẫu thuật cắt dọc thành bụng để thám sát và xử lý tổn thương bên trong.

12.

Pringle maneuver

Thủ thuật kẹp cuống gan (hepatoduodenal ligament) để tạm ngừng dòng máu từ tĩnh mạch cửa và động mạch gan, giúp kiểm soát chảy máu gan.

13.

Horizontal mattress suture

Kiểu khâu đệm ngang, giúp phân bố lực đều, tránh cắt rách mô gan mềm.

14.

Surgicel / Gelatin sponge

Vật liệu cầm máu sinh học, đặt trực tiếp lên mô chảy máu để hỗ trợ đông máu.

15.

Bipolar cautery

Dao điện hai cực, dùng nhiệt đốt cầm máu chính xác, ít gây tổn thương lan.

16.

Packing ổ chậu (Pelvic packing)

Nhồi gạc vào khoang chậu để ép mạch máu, giảm chảy máu tạm thời.

17.

TAE (Transcatheter Arterial Embolization)

Thủ thuật can thiệp mạch, luồn ống thông qua động mạch để bơm vật liệu gây tắc mạch chảy máu.

18.

Khâu ruột hai lớp

Lớp trong (niêm mạc) khâu liên tục để kín lỗ thủng, lớp ngoài (thanh mạc + cơ) khâu mũi rời để tăng độ chắc.

19.

Đóng bụng tạm thời – Bogota bag

Dùng túi nhựa vô trùng hoặc màng nylon khâu vào mép da thành bụng để che tạng, giữ áp lực ổ bụng, dễ mở lại mổ lần hai.

20.

Massive Transfusion Protocol (MTP)

Phác đồ truyền máu khối lượng lớn, phối hợp hồng cầu, huyết tương, tiểu cầu để bù lại lượng máu mất trong sốc xuất huyết.

21.

SpO₂

Độ bão hòa oxy trong máu ngoại vi, đo bằng máy kẹp ngón tay.

Bình thường ≥ 95%.

Giảm thấp là dấu hiệu thiếu oxy máu.

22.

Máu tụ vùng hố chậu (Pelvic hematoma)

Thường do rách động mạch chậu trong hoặc tĩnh mạch chậu.

Chảy máu này rất khó kiểm soát trực tiếp bằng phẫu thuật.

23.

Hepatoduodenal ligament

Dải mô nối gan và tá tràng, chứa động mạch gan, tĩnh mạch cửa, ống mật chủ, cấu trúc chính bị kẹp trong Pringle maneuver.

24.

Instrument tie

Kỹ thuật buộc chỉ bằng dụng cụ (kim kẹp) thay vì bằng tay, dùng trong mổ bụng để thao tác nhanh, giảm nguy cơ nhiễm.

25.

Seromuscular layer

Lớp thanh mạc và cơ của thành ruột - lớp này khâu lớp ngoài để tăng độ kín và chắc, bảo vệ lớp khâu niêm mạc bên trong.

26.

Đóng tạm bằng màng nylon (Bogota bag)

Biện pháp damage control surgery (phẫu thuật kiểm soát tổn thương), áp dụng khi bệnh nhân còn không ổn định huyết động, giúp tránh hội chứng chèn ép ổ bụng và cho phép quay lại mổ lần 2.

27.

ICU (Intensive Care Unit)

Đơn vị hồi sức tích cực, nơi bệnh nhân sau mổ nặng được theo dõi liên tục với thiết bị và nhân lực chuyên sâu.

28.

Đèn cấp cứu chuyển sang màu vàng cảnh báo

Trong nhiều trung tâm chấn thương, đèn báo trên trần hoặc bảng hiển thị sẽ đổi màu khi có tình huống khẩn cấp thay đổi mức độ ưu tiên - màu vàng thường báo tình trạng xấu đi, cần sẵn sàng chuyển sang mổ ngay.

29.

"Hai line lớn"

Đặt hai đường truyền tĩnh mạch ngoại vi cỡ lớn (thường 14G–16G) để truyền dịch và máu nhanh nhất có thể.

Cỡ kim càng nhỏ thì tốc độ truyền càng chậm.

30.

Chuyển máu nóng

Truyền máu được làm ấm (37°C) để tránh hạ thân nhiệt, một phần của "tam chứng tử thần" (hypothermia, acidosis, coagulopathy) trong sốc mất máu.

31.

Giữ tĩnh mạch chủ dưới (IVC control)

Kỹ thuật kiểm soát hoặc bảo vệ tĩnh mạch chủ dưới trong mổ bụng để tránh tổn thương hoặc để cầm máu khi có rách tĩnh mạch lớn.

32.

Đóng bụng tạm thời (Temporary abdominal closure)

Một bước trong Damage Control Surgery, mục đích là giữ cho bệnh nhân sống sót qua mổ đầu tiên bằng cách kiểm soát chảy máu và nhiễm bẩn, để ổn định huyết động trước khi mổ lại.

33.

Monitor (máy theo dõi)

Thiết bị theo dõi liên tục các thông số sinh tồn như huyết áp, mạch, SpO₂, nhịp thở, điện tim.

34.

Damage Control Orthopedics (DCO)

Nguyên tắc trong chấn thương chỉnh hình đa chấn thương: chỉ cố định xương tạm thời (external fixator) để tránh mất thời gian và giảm stress phẫu thuật, ưu tiên xử trí các tổn thương đe dọa tính mạng trước.

35.

Damage Control Surgery (DCS)

Chiến lược mổ cấp cứu cho bệnh nhân đa chấn thương: kiểm soát chảy máu và nhiễm bẩn nhanh nhất, đóng tạm ổ bụng, hồi sức tại ICU, sau đó mới quay lại mổ triệt để.

36.

Warm ischemia time (Thời gian thiếu máu ấm)

Thời gian mô hoặc chi bị mất dòng máu khi vẫn ở nhiệt độ cơ thể.

Với chi dưới, quá 6 giờ nguy cơ hoại tử tăng cao.

37.

Paramedic / EMS (nhân viên y tế tiền viện)

Nhóm y tế đến hiện trường (hoặc xe cấp cứu) chịu trách nhiệm sơ cứu, cố định, đặt đường truyền, hỗ trợ thở và chuyển bệnh nhân tới bệnh viện - đồng thời báo trước cho trung tâm tiếp nhận.

38.

Rapid Sequence Intubation (RSI)

GCS ≤ 8 => chỉ định bảo vệ đường thở, thường thực hiện RSI (thuốc gây mê + thuốc dãn cơ nhanh) để đặt nội khí quản an toàn, giảm nguy cơ hít sặc.

39.

Rumel tourniquet

Dải silicone/gạc hoặc dây chuyên dụng được luồn quanh cuống (ví dụ cuống gan) để siết tạm thời - dễ thao tác, dễ nới/làm lại.

40.

Cỡ chỉ khâu (2-0, 3-0)

Số càng lớn (3-0 so với 2-0) = chỉ mảnh hơn; 2-0/3-0 Vicryl là chỉ tự tiêu thường dùng cho mô mềm/gan để tránh phải lấy chỉ lần sau.

41.

Bipolar cautery vs monopolar

Bipolar truyền dòng giữa hai ngạnh kẹp - cho cầm máu chính xác, nhiệt lan ít hơn, thích hợp ở vùng mô mong manh như gan.

42.

Tỷ lệ trong Massive Transfusion Protocol (MTP)

Trong sốc xuất huyết nặng, phác đồ hiện đại thường cố gắng truyền theo tỷ lệ gần 1:1:1 (RBC : plasma : platelet) để giảm nguy cơ rối loạn đông máu; đồng thời truyền máu ấm để tránh hạ thân nhiệt.

43.

Intraosseous (IO) access - lựa chọn khi khó đặt đường truyền

Nếu không thể đặt IV lớn nhanh (ví dụ mạch ngoại vi xẹp do sốc), có thể đặt kim IO (xương chày/humerus) để nhanh chóng truyền dịch, máu và thuốc tạm thời.

44.

RUQ (Right Upper Quadrant) - ¼ bụng trên bên phải.

Gan (phần lớn), túi mật, một phần dạ dày, đoạn đầu ruột non và ruột già.

Nếu bệnh nhân đau hoặc chấn thương vùng này → nghĩ ngay tới gan, túi mật.

45.

LUQ (Left Upper Quadrant) - ¼ bụng trên bên trái.

Chứa dạ dày, lách, phần trái gan, tụy, một phần ruột non và ruột già.

Đau LUQ → cẩn thận lách vỡ, tụy tổn thương.

46.

Mạc treo (Mesentery) - "dây treo" của ruột.

Màng mỏng nối ruột vào thành bụng sau, chứa mạch máu, bạch huyết, thần kinh.

Không có nó → ruột vừa mất nguồn nuôi, vừa không cố định được.

47.

Ổ chậu trước (Anterior pelvis) - phần trước khung chậu, sát xương mu.

Bên trong: bàng quang, tử cung/buồng trứng (nữ), tuyến tiền liệt (nam), một phần ruột.

Chấn thương ở đây thường kèm nguy cơ tổn thương bàng quang hoặc cơ quan sinh dục.
 
Back
Top Bottom