Author: Triết Dương Công Tử
Chương 3: Thầy
=====
Lý do khiến Yang Sung-ho chấp nhận đề nghị vào trung tâm chấn thương chỉ đơn giản là vì cậu muốn ở bên cạnh Jae-won, hơn hết cậu cần quan sát người đã khiến anh của cậu thay đổi có tính cách ra sao.
Nhưng có một cái vấn đề khá phiền phức ở đây là do đang là thực tập sinh nên cậu phải luân khoa.
Mặc dù được sự bảo kê của giáo sư Jung về việc ngoài ông ta ra không ai được nhờ cậu cái gì khác thì lâu lâu vẫn bị gọi đi trực ở khoa ngoại trực tràng, khoa tim mạch,... còn không thì cũng là đi theo giáo sư Jung để học thêm về bên chấn thương chỉnh hình.
Gọi cậu là đệ tử ruột của ông ta ở thời điểm hiện tại chắc cũng không sai.
Đến ca tối thì cậu mới có dịp nhìn kĩ trung tâm chấn thương của bệnh viện đại học Hàn Quốc và lần nào cũng là có tai nạn gì đó mà nhóm của tên giáo sư côn đồ phải thực hiện ca mổ gấp.
Bọn họ vừa thực hiện xong một ca, mệt đến mức ngồi bệt ở trước cửa, chưa kịp thay đồ mổ ra thì lại có tiếng gọi.
"...
Cực vãi..."
Sung-ho bình luận.
Cậu toan rời đi chỗ khác trước khi bị kéo vào làm việc, nhưng suy nghĩ lại trong giây lát, Sung-ho quyết định quay đầu lại chạy theo Jae-won và giáo sư Baek.
***
"Giáo sư, nạn nhân là Nam, khoảng 33 tuổi.
Tai nạn xe máy tốc độ cao.
Gãy hở đùi phải, vết thương bụng kín, em nghi tổn thương nội tạng.
Huyết áp lúc nhập viện 78/45.
GCS 7.
Đã truyền 500 Ringer."
Jang-mi, trong bộ đồ scrub xám đậm, cùng paramedic chuyển bệnh nhân qua bàn cấp cứu.
Sung-ho lúc này cũng đã chạy tới nơi.
Cậu tính đứng đó quan sát cách làm việc của giáo sư Baek thì bị hắn để mắt, quát "làm cái gì mà đứng lì ở đó vậy hả?
Mau cứu bệnh nhân nhanh lên!" làm cậu vô thức lấy găng tay ra đeo vào, rồi bước lại chỗ người đang nằm trên giường.
Như một thói quen, Sung-ho nhìn bệnh nhân một lượt, ánh mắt lập tức quét qua đùi phải: xương lộ hoàn toàn, máu vẫn rỉ.
Jae-won cầm lấy tablet điện tử vừa được nhân viên y tế đưa cho liền bảo:
"Kết quả FAST scan có dịch tự do.
Bụng nhiều khả năng đang rỉ máu."
Jang-mi lặp tức đặt máy theo dõi, tay không ngừng điều chỉnh máy truyền và đặt arterial line.
"Đặt arterial line xong.
Mạch 141, huyết áp 68/40.
Bệnh nhân bắt đầu mất ý thức rồi thưa giáo sư."
Baek Kang-hyuk lúc này vẫn còn quan sát bệnh nhân, đoạn hắn nhìn đèn cấp cứu chuyển sang màu vàng cảnh báo thì giọng bỗng nhiên trầm xuống:
"Chúng ta có vết thương đùi phức tạp và ổ bụng đang rỉ máu.
Không thể đưa vào mổ bụng nếu chi dưới còn chảy máu.
Người bên khoa chấn thương chỉnh hình mới vào giờ ở đâu hả?"
"Là tôi."
Sung-ho đáp lời.
Giáo sư Baek nhìn lướt qua cậu.
Mái tóc dài, nửa đen, nửa đỏ, đã vậy con che mất một bên mắt, trên mặt thì không có chút lo lắng nào cho sinh mạng đang nằm trong tay mình thì có một chút gì đó khó chịu nhưng không biểu lộ ra bất cứ cảm xúc nào, hắn chỉ nói:
"Giữ đầu gối bệnh nhân, kiểm tra mức độ tổn thương mạch máu."
Sung-ho lập tức làm theo.
Một tay giữ cố định đầu gối, tay kia bắt động mạch mu chân.
Rất nhanh cậu bảo:
"Không bắt được mạch.
Khả năng tổn thương động mạch đùi.
Nếu trì hoãn, sẽ mất chi."
Giáo sư Baek Kang-hyuk vẫn không nhìn cậu, lấy đèn pin soi mắt bệnh nhân vừa hỏi:
"Vậy bước tiếp theo?"
"Debridement nhanh tại phòng cấp cứu.
Cố định tạm thời bằng external fixator.
Sau đó kiểm tra lại tưới máu và chuyển vào mổ bụng."
Giáo sư Baek quay lại nhìn cậu.
"Vị trí đặt fixator?"
"Trên và dưới gãy, khoảng 5–7 cm từ đầu gãy.
Tránh vùng mô dập."
"Được rồi, tất cả tới phòng mổ.
Giang Hồ, cô mau kêu bác sĩ Park tới gây mê cho bệnh nhân!"
***
"Đặt nội khí quản.
SpO₂ ổn.
An thần và giãn cơ đã đủ.
Giáo sư, bệnh nhân đã sẵn sàng."
Park Gyeong-won ngước nhìn bịch truyền dịch treo trên thanh đỡ, xác nhận dòng chảy ổn định rồi báo với giáo sư Baek.
Baek Kang-hyuk như thường lệ vẫn đứng ở vị trí mổ chính.
Jae-won ở đối diện, chuẩn bị dụng cụ hỗ trợ mỗ.
Còn Sung-ho, theo đúng ý của giáo sư, đứng ngay bên cạnh hắn – một vị trí mà cậu không hề ngờ tới.
Ban đầu cậu nghĩ mình chỉ đến để chạy, lấy dụng cụ hoặc chuyển đồ như các y tá, không ngờ lại bị kéo sang sát cạnh bàn mổ.
Mà với cái mỏ hỗn của hắn, cậu mà tỏ vẻ biếng nhát chắc chắn sẽ bị chửi thậm tệ còn hơn lúc ở bên cạnh giáo sư Jung Jun-su cho coi...
Trong lúc cậu đang than thân trách phận nghĩ về khó khăn trong mấy tiếng nữa thì giáo sư Baek bắt đầu cầm lấy dao mổ, đoạn hắn hỏi cậu:
"Cậu nói xem, với FAST dương tính và huyết áp thế này, bước tiếp theo là gì?"
"Mở bụng khẩn cấp – laparotomy – kiểm soát xuất huyết trong ổ bụng trước khi xử lý gãy xương chậu."
"Vị trí đường rạch?"
"Đường giữa dưới rốn, đủ dài để tiếp cận nhanh toàn bộ ổ bụng."
Baek Kang-hyuk gật đầu, như thể tỏ vẻ những gì cậu nói là hoàn toàn đúng.
Đường rạch gọn, đúng lớp giải phẫu.
Jae-won đưa gạc, ánh mắt theo dõi từng động tác của hắn.
Rồi bỗng dưng máu ào ra như cảnh báo việc phúc mạc vừa thủng.
Sung-ho nhìn ổ bụng mở ra, một vùng máu tụ lớn kéo dọc xuống phía hố chậu phải.
Bản năng của một người được ưu ái đào tạo riêng về chấn thương chỉnh hình lập tức nhận ra điều bất thường trong giây lát.
Sung-ho nhẹ giọng, nói với người kế bên:
"Giáo sư Baek, ổ chậu phải nhiều máu, tôi nghi động mạch chậu trong bị rách hoặc tổn thương tĩnh mạch chậu.
Nếu vậy, ta nên mở rộng tiếp cận vùng chậu, đặt gạc ép chậu ngay, hoặc nếu cần thì khoanh vùng mạch chậu để kẹp/ligate, hoặc chuẩn bị nội can thiệp mạch ngay."
"Không được."
Baek Kang-hyuk trả lời ngay tắp lự nhưng không giải thích cho cậu vì sao, đoạn hắn nói với Jae-won, "Số một, kiểm soát đường truyền ngay, hai line lớn, chuyển máu nóng, MTP (massive transfusion protocol).
Jang-mi, giữ đường thở và áp lực; bác sĩ Park, báo huyết áp liên tục cho tôi."
Ba người kia nghe lệnh, lặp tức làm theo.
"Đây mới là bước quyết đinh, Số Một và cả Ổ Cứng, nhìn cho kỹ đi."
"..."
Ổ cứng...?
Ý là nói Yang Sung-ho cậu à?
Sung-ho đang định phàn nàn thì chợt im bặt khi thấy những gì giáo sư Baek nói:
"Máu, đường truyền, kiểm soát tạm thời, nếu bỏ qua ba thứ này, mọi kỹ thuật hoàn hảo cũng vô nghĩa."
Thật lòng mà nói, Sung-ho chưa bao giờ cảm thấy hứng thú với việc mổ sẻ, nhưng tim cậu bỗng nhiên cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
"Những gì cậu nói không sai, Ổ Cứng, nhưng điều đó chỉ nằm trong sách vở và phí thời gian."
Nói đoạn, giáo sư Bark mở rộng vùng chậu, cố gắng khoanh mạch mà không biết nguồn chảy.
"Chúng ta không được phép bỏ qua thời gian vàng để cứu chữa chữa."
Baek Kang-hyuk lặp lời lời mình từng nói với Jae-won.
Hắn nghiêng người, đặt tay lên ổ bụng, ngón tay lướt qua mặt gan, vào vùng hạ sườn phải.
"Mở rộng ổ bụng để kiểm tra nhanh bốn vùng RUQ, LUQ, mạc treo, ổ chậu trước khi lao vào kĩ thuật tốn thời gian.
Số một, che máu, Pringle nếu cần, xử lý chỗ dễ tiếp cận trước.
Chưa ai dám nghĩ về can thiệp mạch nếu chúng ta còn để máu chảy trong ổ bụng."
Sung-ho nín thở để xem.
Cậu chưa bao giờ hiểu cái được gọi là "nghệ thuật" là gì đến khi nhìn thấy đường đường dao của hắn.
"Thầy..."
Miệng cậu há hốc song lại chẳng thốt nên được thành lời
"Số một, hút sạch, giữ tĩnh mạch chủ dưới cho tôi."
Jae-won như một cánh tay phải của giáo sư Baek, đặt ống hút vào đúng vị trí mà hắn chỉ cần một giây để nhìn ra.
Hút sạch, máu rút đi, nền giải phẫu hiện ra gan bị rách ở phân thùy V, vết rách sâu, mạch máu nhỏ phun tia.
Ruột non có một lỗ thủng nhỏ, và dưới đáy chậu, một khối máu tụ lớn như dự báo cũ.
Baek Kang-hyuk không chần chừ.
Hắn di chuyển chậm rãi nhưng dứt khoát, mỗi động tác đều đã được tính toán trước, chuyển sang Pringle maneuver như một phản xạ đã luyện thuần thục.
Hắn luồn tay dưới mạc nối nhỏ, tìm đúng hepatoduodenal ligament, luồn sợi rumel tourniquet quanh cuống gan rồi siết.
Chưa đầy bảy giây, máu từ gan giảm hẳn, hơi ấm trong ổ bụng thay đổi rõ rệt, như thể một nguồn năng lượng vừa bị khóa lại.
Máu giảm, Baek Kang-hyuk xử trí ngay mặt rách của gan.
Ngón tay hắn rà mép tổn thương, đặt gạc ép tạm, rồi dùng dao số 15 cắt gọn bờ chảy máu để lộ mô lành.
Mỗi mũi khâu đều có tính toán: kim cong cỡ vừa, chỉ tự tiêu 2-0 hoặc 3-0 Vicryl.
Quan trọng không phải cỡ chỉ, mà là nhịp đặt mũi: kỹ thuật horizontal mattress, xuyên qua hai mép mô gan vừa đủ sâu để giữ, không làm nát mô.
Nút buộc bằng instrument tie, chặt nhưng không siết nát hệt như khâu vải ướt, mạnh quá thì rách, nhẹ quá thì không dính.
Hắn đặt thêm Surgicel, tấm gelatin vào khe rách rồi khâu đè lên như vá da.
Điểm chảy máu nhỏ thì dùng bipolar cautery, tránh gây hoại tử lan rộng.
Xong, giáo sư Baek nới Pringle một nửa để kiểm tra, điều chỉnh, siết lại hoặc tháo hẳn khi chỉ còn rỉ máu nhẹ.
Dưới đáy chậu, Jae-won theo lệnh nhồi gạc lớn vào ổ chậu, nén chặt để giảm chảy.
Baek không cố mở sâu tìm kẹp mạch chủ, hắn biết với chấn thương chậu phức tạp, làm vậy chỉ gây tổn thương thêm và tốn thời gian.
Giải pháp hợp lý là đóng gói, băng ép, ổn định tuần hoàn rồi chuyển mạch chính cho TAE khi huyết động ổn.
Tiếp đó, Baek Kang-hyuk rà ruột non, lỗ thủng nhỏ được vá nhanh hai lớp: niêm mạc khâu liên tục bằng chỉ mảnh, thanh mạc khâu mũi rời seromuscular để kín hoàn toàn.
Mỗi mũi khâu là một nhịp, Jae-won và Jang-mi đưa dụng cụ, hút, giữ mô; Gyeong-won báo huyết áp.
Không có cử chỉ thừa thải nào.
Khi ổ bụng tạm ổn – gan khép, ruột vá xong, đáy chậu đã packing – giáo sư Baek ra lệnh:
"Giữ tạm, đóng bụng tạm thời."
Hắn chọn đóng tạm bằng màng nylon (Bogota bag) để dễ mở lại.
Đồng thời, hắn dặn:
"Gọi can thiệp mạch ngay embolization vùng chậu.
Hai túi hồng cầu nhóm O đã vào, plasma và tiểu cầu tiếp theo.
Chuyển qua ICU sau khi ổn định."
Sau đó thì ca mổ kết thúc.
Sung-ho đi ra khỏi phòng mổ với Jae-won và Baek Kang-hyuk.
Trong lúc rửa tay, giáo sư Baek bỗng nhiên nói:
"Đúng là anh em ha, giống nhau tới cách học."
"Dạ?"
"Thì hồi đầu cậu cũng đọc vanh vách mấy kiến thức trong sách giáo khoa tôi nghe chứ gì nữa, khi nãy em cậu cũng thế.
Mà cậu ta tên gì."
Giáo sư Baek nói, đoạn, đá mắt qua chỗ Sung-ho.
Sung-ho thì dường như chẳng thể nghe tay gì, mắt cậu vẫn mở to, đồng tử co lại, tay để dưới dòng nước lạnh chảy xối xả chứ không hề làm các bước rửa tay theo quy định.
"Sao, nó sốc tới mức đứng hình rồi hả?"
"Chắc thằng bé bị đả kích lớn lắm."
Jae-won đáp lời, "Từ trước đến giờ Sung-ho đều 'áp dụng công thức là ra' nên nay bị mấy cái không có trong sách làm cho mọi định nghĩa trong đầu bị rối loạn.
Thằng bé hay bị vậy lắm, giáo sư thông cảm."
"Tôi hỏi tên cậu ta."
Giáo sưu Baek cốc đầu Jae-won một cái khi thấy anh trả lời không đúng trọng tâm rồi sau đó tiến gần đến Sung-ho lấy một cái ca, hứng nước rồi đổ thẳng lên đầu cậu.
Sung – kẻ còn đang đứng thất thần – ho: "..."
Lạnh quá má!
"Tôi hỏi cậu tên là gì có nghe không hả, Ổ Cứng."
"...
Yang...
Yang Sung-ho... thực tập sinh..."
"Làm như vừa thấy ma hay sao mà đứng chết trân vậy hả?"
"..."
Sung-ho không biết nói gì, chỉ bảo, "Giáo sư giống một người..."
"Ai?
Thiên tài ngàn năm có một hả?"
"... giáo sư Baek Kang-hyuk, nếu giáo sư cứ tiếp tục làm những hành động cấp cứu không nằm trong sách giáo khoa thì sẽ có ngày giáo sư phải trả giá đắt đó."
"Cậu đe dọa ai đấy hả?"
Đôi mày của hắn nhíu lại, thiếu điều muốn hôn nhau tới nơi.
"Không... không có gì."
Sung-ho rụt rè trả lời.
Thật sự... tên giáo sư côn đồ này quá giống người đó.
Sung-ho bất giác cảm thấy sống lưng lạnh toát.
~ còn tiếp ~
Nhớ vote, cmt và fl acc tác giả để tui có động lực viết tiếp nha!
TÍCH CỰC CMT SẼ CÓ CHƯƠNG MỚI!!!
Nếu mọi người thích fic này thì hãy giúp tôi pr nó nghen