Cập nhật mới

Khác The sound of a mermaid.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
373789038-256-k975701.jpg

The Sound Of A Mermaid.
Tác giả: DoanhdoanhLetong
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Từ một truyền thuyết lâu đời được kể lại rằng " người cá luôn tồn tại " .

Cảnh Nghi -một cậu bé 4 tuổi sống tại thành phố XX, sống cùng mẹ - Mộng Dao , cha ruột đã mất trước khi Cảnh Nghi được sinh ra và cha nuôi hiện tại là Mặc Tử Sâm .

Một người cao lãnh, sở hữu trong mình khối tài sản khổng lồ mà lại sợ cá ư ?

Mẹ ! con cá này thật đáng thương..... không được!

Sao con cố chấp vậy..... tên của cậu sẽ là Dương Kì....

âm thanh đó thật dễ chịu ...Cảnh Nghi ! cậu là nửa cuộc đời của tôi...một người đặc biệt...

#bl#truyenthuyet#hocduong



tag​
 
The Sound Of A Mermaid.
Chương I : Muốn nuôi cá #1


Xa xưa , người ta đồn rằng vùng đất bí ẩn , nơi mà thường hay có những âm thanh kỳ lạ vang vọng vào đất liền, theo từng khía cạnh âm thanh được nói là trong veo như nước , mát lạnh như gió , dịu dàng và quyến rũ khiến ngta liên tưởng, gọi những âm thanh đó là :

" The sound of a mermaid"....

____________ Vài năm sau______________

•Tại một khu đô thị cạnh bên cảng biển , nơi là những chiếc thuyền đánh cá đậu hàng loạt .

Tiếng sóng biển vỗ vào cảng, những cái thùng hàng được vận chuyển lên xuống thoăn thoắt , con người ở đây cứ ùn ùn như tổ kiến bị vỡ vậy!

Cái tanh của cá ,vị muối của biển, mùi hương của những gian hàng tại khu đô thị hòa trộn với nhau tạo nên một cảm giác nôn nao đến khó chịu.....Phá vỡ bầu không khí ngột ngạt và đông đúc ấy, tiếng của một cậu bé khoảng chừng 4 tuổi cất lên tại một gian hàng trưng bày đủ thứ cá.

Mẹ ơi!

Cảnh Nghi thích con cá này , nó rất đẹp , con có thể nuôi nó được không mẹ?

Cảnh Nghi , những con cá này chúng chỉ là hàng hóa để trao đổi thôi, chúng không đáng để nuôi con à ."

đôi mày của mẹ khẽ nhíu lại "

Nhưng con sẽ chăm nó thật tốt mà .

Con yêu à...

Nhưng con muốn nuôi nó !!

Con sẽ dùng toàn bộ số tiền tiêu vặt của con để mua nó .

• Cảnh Nghi bỗng dưng chặn lời mẹ , khóe mắt hơi đỏ nhìn mẹ .

Không được khóc!

Tiểu Nghi ngoan , nếu mua về nuôi chúng ta chắc chắn sẽ gặp rắc rối đó.

Rắc rối sao ạ!

Cảnh Nghi chỉ muốn nuôi một con trong phòng mình thôi mà .

_Con...con sẽ không gây rắc rối cho mọi người đâu mẹ .

Ngoan nào !

Chúng ta vẫn có thể nuôi một con vật khác ngoài cá mà...không phải sao tiểu Nghi?.

Nhưng! ...

CẢNH NGHI !!

Sao con cố chấp vậy !

Mẹ nói chúng chỉ là hàng hóa thôi vì vậy chúng sẽ ch.et ngay sau khi được trao đổi .

_Cho dù chúng ta có mua nó được đi chăng nữa, cũng không thể để nó ở nhà được!.

_Đi thôi, chúng ta ko thể đứng đây thêm nữa .

KHÔNG!!

Tại sao chứ?

_Tại sao nó chỉ là hàng hóa ?

Nếu như con nuôi nó thì chắc chắn sẽ không ch.et vì phải trao đổi !

_Nói là cá nhưng nó cũng có cảm xúc giống con người mà !

• Cảnh nghi vừa nói, giọng vừa run , không kìm được mà suýt bật khóc.

Vì tiếng nói của tiểu Nghi khá vang trong gian hàng khiến cho chủ gian hàng và mọi ánh mắt hướng tới hai mẹ con .

" Bầu không khí bỗng có chút khó chịu.

"

Mẹ tiểu Nghi bỗng cất tiếng để giải thích với mọi người xung quanh :

"Ah..Xin...

Xin lỗi mọi người, chúng tôi đã làm phiền mọi người mua bán rồi !.

"

•Sự việc xảy ra trong chốc lát, cũng không phải là gì lớn lao nên những ánh mắt ban nãy cũng rời đi .

Vì phải bán hàng nên những sự việc nãy giờ đều được chủ gian hàng chứng kiến, người chủ bắt đầu gọi :

" Này !

Mẹ đứa nhỏ, nếu nhóc đó muốn con cá này, tôi có thể cho nhóc vì dù sao trông nhóc có vẻ rất thích con cá này..."

• Người chủ hàng nói xong , bắt đầu vớt con cá đấy bỏ vào một cái xô nhỏ rồi mang đến chỗ Cảnh Nghi .

Của nhóc!

Nhớ chăm nó thật tốt, giờ ta phải làm việc rồi.

Chú cho Cảnh Nghi thật ạ!!!

•Đôi mắt của tiểu Nghi sáng lên, hướng về phía chú Lục rồi nhìn xuống cái xô chú đưa không khỏi thích thú .

Đúng rồi, giờ nhóc có thể về cùng mẹ rồi đó, ở đây người ta vận chuyển nhiều sẽ gây nguy hiểm.

• Nhìn Cảnh Nghi rồi xoa đầu .

Chú Lục à, chú không cần làm vậy đâu, thằng nhỏ vốn dĩ nó cũng cứng đầu giống cha nó vậy...

• Mẹ Cảnh Nghi thở dài....

Mẹ đứa nhỏ à!

Cô xem, không phải thằng nhóc rất vui sao ? .

•Người chủ hàng cười nhẹ .

" Vốn dĩ người cha hiện tại của thằng bé đâu phải cha ruột, anh ta rất ghét cá , tôi thực sự rất thương thằng bé..."

• Người mẹ lẩm bẩm .

Vậy...thay mặt thằng bé cảm ơn chú Lục nhiều ! .

• Cảnh Nghi thấy vậy nhảy cẫng lên, vui vẻ cảm ơn người chủ hàng rồi sau đó cũng chào hai mẹ con và về làm tiếp công việc của mình .

• Cầm chiếc xô nhỏ có chứa con cá mà chú Lục đưa, Cảnh Nghi vô cùng thích thú , chăm chú nhìn con cá không rời mắt .

Cảnh Nghi !

Nhất con rồi nhé , con cá đẹp chứ!

• Bỏ qua mọi lo lắng ban nãy khi còn nóng nảy chót mắng con, mẹ Cảnh Nghi bây giờ lại ôn nhu và trìu mến nói .

Tiểu Nghi rất thích mẹ à!!

Nó thực sự rất đẹp !

Con chắc chắn sẽ chăm nó tốt để nó bự thật bự như này nè .

• Vừa nói tiểu Nghi vừa miêu tả sự bự lớn của con cá bằng 2 tay của mình .

• Không khỏi nhịn được biểu cảm đầy đáng yêu đấy của con trai mình, người mẹ bỗng phì cười nói .

Cá không ăn nhiều được đâu con à, chúng sẽ bị chướng bụng đó~

• Mẹ tiểu Nghi ghé sát mặt và véo má cậu một cái .

Tiểu Nghi thẫn thờ, rồi nhìn mẹ,nói:" Mẹ cười rồi kìa~~"

• Cảnh Nghi nắm lấy tay mẹ cười toe toét .

•Nhìn thấy hình ảnh ngây thơ , hồn nhiên, đáng yêu của đứa con trai mình, không khỏi kìm lại xúc cảm , cô vội ôm trầm lấy .

Cảnh Nghi , mẹ sẽ cố gắng để con không phải cảm thấy cô đơn nữa, mẹ sẽ bù đắp cho con những khoảng trống còn lại, những gì con muốn mẹ đều sẽ nghe.

• Cảnh Nghi sững người, nhìn người mẹ đang ôm mình, vội đưa hai tay lên má mẹ và tinh nghịch nói :

"Mẹ khóc xấu lắm !

Chả giống mẹ của tiểu Nghi xíu nào ~"

Thằng bé này, con lớn thật rồi, mẹ không có khóc mà.

• Hai người nhìn nhau rồi cười ngốc.

• Một luồng gió nhẹ thổi qua, những tán lá cũng theo vậy mà xào xạc, nhẹ nhàng như tiếng cầm du dương, hình ảnh hai mẹ con, một thấp một cao vui vẻ cười đùa .

Nào ~ cũng muộn rồi , giờ chúng ta về thôi, mọi người đang ở nhà chờ đó, mẹ sẽ nấu canh cải thảo cho con!

CANH CẢI THẢO!! yeahhh~ Tiểu Nghi mong lắm!.

Nhưng lúc về con không được nói mình nuôi cá nha, cha sẽ không vui đâu.

• Chạm vào chiếc mũi nhỏ xinh của Tiểu Cảnh "

Vâng ! thưa mẫu hậu ~

_Canh cải thảo...canh cải thảo ...cá nhỏ nè...và mẹ ~~

• Tiểu Nghi nhảy chân sáo vừa hát líu lo như chú chim nhỏ một cách tự nhiên .

• Cứ vậy thời gian cứ trôi , không gian và mọi thứ xung quanh đến cả cây cối trên con đường cũng trở nên thật bình yên.

_______________________________________
 
The Sound Of A Mermaid.
Chương II : Nhà mới và tên cho cá nhỏ #2


________6h tối tại nhà họ Mặc _________

• Đứng trước cổng nhà họ Mặc cao cỡ 3m với họa tiết vô cùng tinh xảo, những bức tường dài được phủ bởi một giàn hoa quý tuyệt đẹp được nhà họ Mặc ưa chuộng .

Một căn biệt thự lớn hiện lên mang đậm nét phương Tây, sang trọng và cao quý .

Tiểu Nghi!

Chúng ta về rồi, con vô nhà nghỉ ngơi chút rồi đợi mẹ làm cơm tối nhé .

"Xoa đầu tiểu Nghi và nói."

Vâng ạ!!

Con và cá nhỏ sẽ chờ canh cải thảo của mẹ.

"Tiểu Nghi cười tít mắt lại rồi chạy một mạch tới cửa nhà "

•Vừa chạy tới , tiểu Nghi vội vàng nói :

Mẹ!

Con lên phòng trước nhé~

•Tiểu Nghi vui vẻ thơm lên má mẹ rồi chạy thật nhanh lên phòng của mình đóng cửa lại.

Nhưng đột nhiên cánh cửa lại từ từ mở ra, cái đầu nấm nhỏ lú ra ngó xuống tầng , giọng điệu nhí nhảnh nói .

Yêu mẹ!!

Moahh~ .

• Tiểu Nghi đưa tay lên đôi môi nhỏ thơm gió hướng tới mẹ mình , rồi hí hửng quay trở về phòng .

Sau khi tiểu Nghi về phòng, cùng lúc đó tiếng nói của một người phụ nữ vang ra, không ai ngoài cô giúp việc trong căn biệt thự này :

Mừng cô về!

Cô Mộng .

• Người giúp việc từ trong bếp ra, vừa đi vừa lau tay đang dở việc vào chiếc tạo dề màu vàng nhạt và khẽ cúi đầu .

Mọi người trong nhà vừa có chút chuyện đột xuất nên đã ăn trước và rời đi không lâu , chắc họ sẽ về muộn .

Tôi có chuẩn bị chút đồ ăn cho cô và cậu chủ nhỏ rồi ạ.

_Nếu cô Mộng thấy không an tâm, tôi có thể giúp gọi điện báo cho họ rằng cô với cậu chủ nhỏ đã về nhà?

•Cô giúp việc từ từ nói với giọng tiếc nuối .

Dạ không sao đâu cô Lộ , cô không cần phải bận tâm như vậy đâu .

Con sẽ xuống làm thêm một chút canh cải thảo cho thằng bé, cô nghỉ ngơi trước đi ạ!

_Phiền cô vào giờ này rồi mà vẫn chăm chút cho tụi con.

• Mộng Dao xua tay, cười gượng "

-----------Tại phòng của tiểu Nghi-----------

• Đó là một căn phòng nhỏ có màu xám nhẹ , toàn bộ căn phòng của tiểu Nghi được thiết kế đơn giản cho trẻ nhỏ nhưng nó lại vô cùng đầy đủ và tiện nghi.

Bốn bức tường treo một vài tấm ảnh gia đình .

Vì tiểu Nghi còn nhỏ nên trong phòng có rất nhiều đồ chơi , và mô hình còn xếp dở.

( khúc này cá chưa có tên nên vẫn sẽ để là *Cá nhỏ*)

Cá nhỏ!

Từ bây giờ , đây sẽ là nhà mới của cậu.

_Tớ với cậu sẽ là bạn của nhau mỗi ngày , hihi.

• Tiểu Nghi cầm cái xô nhỏ, nhìn con cá và cười.

Chờ chút!

Để cậu trong cái xô này mãi cũng không hợp lí chút nào.

_Tiểu Nghi sẽ xuống nhà lấy cái gì đó đựng vừa cậu có thể sẽ hợp lí hơn và tớ có thể dễ dàng quan sát cậu.

• Vội đặt cái xô xuống , chạy ra khỏi phòng mình đi kiếm đồ.

Trong lúc tiểu Nghi rời đi .

Ngôn ngữ của cậu ta và bọn họ đều giống nhau, mình không hiểu gì cả.

"Con cá chập nhô lên mặt nước xô hướng tới chỗ cách cửa phòng mà tiểu Nghi vừa ra khỏi"

*bọn họ : những người bắt cá*

_ Hửmm...Cậu ta đi đâu vậy?

Cái miệng xô này cao quá, mình không thể nhìn thấy toàn bộ xung quanh ngoài trần nhà...Nó cao quá...

• Đang cố gắng để nhìn thấy căn phòng, con cá chợt nhận ra một vài điều từ mình.

Kh...không lẽ...

Cậu ta biết mình là người cá!!!

Cho nên...cậu ta mới chạy nhanh như vậy .

_ Cậu ta sẽ giết mình ư!!

• Một loạt những suy nghĩ nổ ra trong đầu con cá.

Chết tiệt!!

Vết thương ở đuôi mình đau quá...chắc là do va chạm vào lưới của bọn người kia.

• Con cá bắt đầu di chuyển xung quanh trong cái xô.

CÁ NHỎ!! tớ tìm được cái hũ thủy tinh này cho cậu rồi nek, có phải nó rất hợp không.

• Tiếng nói của tiểu Nghi đột ngột vang lên.

Cứ vậy con cá bị làm cho một phen hú hồn .

Chắc mình sớm đau tim vì cậu ta mất...

• Vì bị làm cho giật mình, con cá đã lặn xuống đáy xô, từ từ ngóc lên.

Cậu ta ra ngoài là chỉ cầm thứ này thôi sao?

Nó là gì vậy nhỉ?

• Tiểu Nghi lại một lần nữa làm cho con cá sợ hãi, cậu ghé sát mặt xuống cái xô .

Khuân mặt bỗng trở nên to bự và nói : Cậu bị bệnh hả cá nhỏ?

ÔI MẸ!!

Tôi không chỉ bị bệnh mà còn suýt hẹo vì bị cậu làm đứng tim rồi đấy!!

" cá nhỏ quẫy tung nước lên".

Á!

Làm cậu giật mình sao?

Tớ xin lỗi, tớ chỉ muốn xác nhận cậu ổn không thôi...

" tiểu Nghi lấy tay chọc vào con cá "

Vậy nếu tôi không ổn thì cậu tính sao!!

" suy nghĩ của cá nhỏ hiện lên "

Cá nhỏ, cậu không cần phải lo lắng, chuyển cậu qua hũ thủy tinh này rồi sẽ ổn cả thôi.

_Cậu sẽ quan sát được mọi thứ xung quanh, tớ cũng sẽ dễ dàng chăm sóc cậu

• Nói rồi tiểu Nghi từ từ đổ con cá vào hũ thủy tinh mà cậu đã chuẩn bị.

Mọi thứ trong căn phòng bắt đầu hiện rõ trong mắt cá nhỏ.

Đây là nơi mà cậu ta mang mình về ư!!

Nó trông hoàn toàn không hề đáng sợ như mình nghĩ...ngược lại rất dễ thương.

Xong!!

Vừa khít luôn nè hihi.

Tiểu Nghi đúng là biết chọn mà.

• oai phong chống tay hếch mũi lên- tiểu Nghi.

Hừmmm...có lẽ nên đặt cậu ở đây thì tốt hơn.

• Cậu bắt đầu di chuyển cá nhỏ tới cái bàn gần cạnh cửa sổ.

Được rồi!

Giờ cậu có thể nhìn được cả trong lẫn ngoài rồi đó, có phải rất đẹp không?

_ Tiểu Nghi từ giờ sẽ không phải cô đơn mỗi khi ở một mình nữa!.

• Kéo ghế lại bàn,đôi chân không ngừng đung đưa , chống tay nhìn cá nhỏ.

Ban nãy khi mua cậu về tiểu Nghi thật sự không để ý rõ, nhưng cậu thật sự rất đẹp!

Lớp vảy đó bóng như ngọc trai vậy, có một chút màu sắc khi ánh sáng chiếu vào...đẹp thật đấy!

• Cậu chọt tay vô cái hũ thủy tinh, miệng nói một hồi.

_ Đúng rồi!!

"Tiểu Nghi bỗng thốt lên "

_ Tên, tiểu Nghi chưa đặt tên cho cậu!

• Tiểu Nghi lấy trong ngăn bàn ra một tờ giấy và cái bút chì nhỏ hí hoáy viết.

Như vừa nãy tớ đã nói thì...Đây!

" cậu đặt cây bút chì xuống bàn rồi giơ tờ giấy trước mặt cá nhỏ "

Một tờ giấy ?

_ Cậu ta đưa mình xem làm gì...Dươ...

Dương Kì sao?

_ Không lẽ cậu ta đặt tên cho mình ?

• Đúng rồi !

Con người ở đây, mỗi thú nuôi khi được chủ nhận nuôi...sẽ luôn có một cái tên đi kèm hoặc được đặt cho...đối với mình là vậy ư?- cá nhỏ suy nghĩ.

Dương Kì!

Dương Kì sẽ là tên cậu từ hôm nay!

Một viên ngọc sáng dưới đại dương...hay đúng không !

" tiểu Nghi hí hửng cười "

Ra là vậy...cậu ta không hề có ác ý, chỉ là cậu ta muốn nuôi mình thôi...

_ Người cá đối với con người bây giờ chỉ là một truyền thuyết thôi...

Làm gì có chuyện bị phát hiện một cách dễ dàng chỉ qua cái nhìn của một thằng nhóc chỉ mới 4 tuổi chứ.

"Mình suy nghĩ nhiều rồi - Dương Kì ".

(Cá đã có tên và bắt đầu từ bây giờ sẽ gọi bằng tên *Dương Kì*)

• Dương Kì bắt đầu thích ứng và bơi vòng tròn trong hũ thủy tinh, hướng ra ngoài cửa sổ ".

Thực sự...cứ như vậy sẽ ổn sao?...

" bơi ngoảng lại nhìn tiểu Nghi - Dương Kì ".

_ Sắp tới mình sẽ có rất nhiều thứ cần phải làm đây...trước tiên thì ngôn ngữ của loài người để hiểu được cậu ta nói gì...

Dương Kì!

Cậu có vẻ đã thích nghi được trong cái hũ này rồi đấy...hoạt bát hơn trước rồi nè ...

"Chọt tay vào hũ thủy tinh - tiểu Nghi".

Trước khi được đưa về đây mình đã luôn có cảm giác rất bất an...một mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng từ căn phòng...cậu ta cũng khá là dễ thương đó chứ..." nhìn tiểu Nghi , ghé vào cái bóng tay đang chọt vào hũ thủy tinh - Dương Kì".

_ Cậu ta cười cứ như một mặt trời nhỏ vậy...mang cho người ta cảm giác ấm áp đến lạ lùng...

_______________________________________
 
Back
Top Bottom