Mùa xuân năm 2024,
Một buổi chiều muộn, ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn toả khắp căn phòng làm việc của bác sĩ tâm lý Dương Thiện Nguyên.
Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp chậm rãi, và đôi khi là tiếng lật giở hồ sơ khô khốc.
–––––––––
Nguyên năm nay 28 tuổi, một chuyên gia tâm lý học lâm sàng với 5 năm kinh nghiệm.
Cô sống một mình, một cuộc sống đơn giản, trầm lặng, đôi khi tự hỏi liệu sự cô độc này có phải là một lựa chọn hay một số phận.
Đôi mắt cô dịu dàng, nhưng sâu thẳm lại mang một vẻ gì đó chưa từng được chạm đến, như một cuốn sách cũ bị khóa chặt, cất giấu những trang không ai đọc.
Công việc của Nguyên đều đặn, tỉ mỉ, gần như là một phần mở rộng của chính cô.
Bạn bè ít ỏi, những cuộc chia sẻ cá nhân gần như không tồn tại.
Điều kỳ lạ hơn cả là cô không hề có bất kỳ ký ức rõ ràng nào về tuổi thơ mình.
Nhưng Nguyên chưa bao giờ thực sự bận tâm—cô vốn tin rằng có những ký ức không đáng để nhớ, hoặc đơn giản là bản năng đã chọn cách lãng quên để bảo vệ chính mình khỏi điều gì đó không tên.
Có đôi khi, một thoáng trống rỗng vô hình chợt lướt qua tâm trí, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó, vùi mình vào công việc.
Chuông cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh mịch.
Một bệnh nhân mới được giới thiệu đến: Bảo, 30 tuổi, nhân viên văn phòng.
Anh ta bước vào phòng, dáng người cao gầy, đẹp trai nhưng mang một vẻ tiều tụy khó tả.
Chiếc mũ lưỡi trai đen che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lờ đờ và một nụ cười nhạt nhẽo.
Bảo không tỏ ra bất an hay lo sợ như những bệnh nhân khác; trái lại, anh ta quá đỗi bình tĩnh
"Tôi đến vì những giấc mơ," Bảo nói, giọng anh ta nhẹ như làn khói thoảng qua khung cửa sổ, nhưng mỗi từ lại vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, "giấc mơ giết người."
Nguyên lắng nghe, cố giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng bên trong lại dấy lên một cảm giác lạ lùng.
Cô đã gặp vô số ca rối loạn, nhưng chưa ai bắt đầu câu chuyện của mình bằng một sự tự tin đầy ám ảnh như thế này.
"Tôi mơ thấy mình giết người, mỗi đêm," Bảo tiếp tục, đôi mắt anh ta không nhìn Nguyên mà nhìn vào khoảng không vô định, "Và tôi nhớ rất rõ mọi chi tiết.
Chúng không đơn thuần là mộng mị, bác sĩ.
Chúng chân thực như chính mạng sống này vậy.
Tôi nhớ từng chi tiết — mùi máu tanh tưởi, tiếng xương gãy rắc rắc dưới tay, tiếng gào thét tuyệt vọng cuối cùng của nạn nhân.
Tôi cảm nhận được tất cả."
Nguyên ghi chép cẩn thận, nhưng đầu óc cô lại bắt đầu vẽ ra những viễn cảnh đáng sợ.
Mùi máu?
Tiếng xương gãy?
Đây không phải là những thứ một giấc mơ thông thường có thể tạo ra một cách chân thực đến vậy.
Cô nhìn Bảo, cố gắng tìm kiếm một tia lo lắng, một dấu hiệu của sự rối loạn, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng và một nụ cười nhạt nhẽo như thể anh ta đang kể một câu chuyện phiếm.
Một linh cảm mơ hồ len lỏi trong tâm trí Nguyên, một cảm giác rằng ca bệnh này sẽ không giống bất kỳ ca nào trước đây cô từng gặp.
Cô không biết rằng, cuộc gặp gỡ này không chỉ là sự khởi đầu cho liệu trình của Bảo, mà còn là cánh cửa dẫn cô trở về với chính bóng tối bị lãng quên của mình.
_________
Đây là lần đầu tiên mình viết tiểu thuyết 👉👈 không nhiều từ vựng, hơi sơ sài nhưng mong mọi người không chê, và mình sẽ cố gắng để trở nên tiến bộ💙