Cập nhật mới

Khác The Phantom of the opera

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
114799780-256-k69438.jpg

The Phantom Of The Opera
Tác giả: miuntppham
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vở kịch nổi tiếng cùng tên "The Phantom of the opera".

Đây là một bản dịch tự mình dịch ra nên có nhiều vấn đề.

Mong các bạn thông cảm!

1 ngày -1 tập ( nếu có hứng mình sẽ đăng nhiều hơn và mong các bạn bình chọn và để lại comment!)



wattys2017​
 
The Phantom Of The Opera
Giới thiệu nhân vật


.ERIK ( Bóng ma)

Tôi sinh ra với một gương mặt xấu xí.

Không ai nhìn tôi bằng ánh mắt với sự yêu thương, thậm chí cả mẹ tôi.

Mặc dù khuôn mặt tôi xấu xí nhưng tôi có một giọng ca đẹp và tôi rất thông minh.

Tôi xây nhà hát Opera với những cánh cửa và những hành lang bí mật.

Hầu hết mọi người trong nhà hát Opera đều nghĩ tôi là ma.

.CHRISTINE

Tôi là một ca sĩ trong rạp hát Opera.

Giọng hát của tôi không thật sự hay.

Vì vậy, tôi chỉ là một ca sĩ bình thường.

Đêm đó, Erik đến tìm tôi và giúp tôi cải thiện giọng ca của mình.

Tuy nhiên, Erik muốn tôi phải yêu anh ta, nhưng tôi không thể.

Tôi đã yêu một người đàn ông khác.

.Raoul

Tôi là một người đàn ông trẻ tuổi, người đã từng gia nhập đội hải quân Pháp.

Khi tôi còn trẻ, tôi đã có một tình yêu đối với Christine.

Nhưng tôi đã mất liên lạc với cô ấy.

Vào một lần ở Paris, tôi tình cờ gặp lại cô ấy khi cô ấy đang biểu diễn trên sân khấu.

Suốt trong câu chuyện, này tôi đã phát hiện ra có chuyện gì xảy ra với cô ấy và tôi biết rằng cô ấy vẫn còn yêu tôi!

.Người Ba Tư

Tôi đã từng là một cảnh sát ở Ba Tư.

Tôi đã biết Erik một thời gian dài.

Tôi cảm thấy mình nên xin lỗi Erik, nhưng tôi biết anh ấy có thể trở nên nguy hiểm.

Vì vậy tôi sống ở Paris và để mắt tới Erik.
 
The Phantom Of The Opera
CHAP1-Phần 1: Bóng ma trong nhà hát


Sorelli, một trong những vũ công quan trọng trong các vở Opera, ngồi trong phòng thay đồ của cô ấy.

Cô ấy bắt đầu chuẩn bị cho buổi biểu diễn Gala thay cho hai người quản lí nghỉ hưu.

Sorelli đang thưởng thức sự yên tĩnh nhưng như thường lệ cô đều bị gián đoạn khi một nhóm cô gái trẻ đang chạy vào trong phòng của cô.

Những cô gái nói chuyện rất hào hứng.

"Bóng ma!

Chúng tôi đã nhìn thấy nó!" một trong những cô gái kêu lên.

" Chúng tôi đã từng nhìn thấy bóng ma!"

Sorelli tin vào điều ấy và cô ấy dễ dàng để trở nên hoảng sợ trước những câu chuyện về ma quỷ, nhưng cô ấy đang cô gắng để trở nên mạnh mẽ.

"Thật là nực cười!"

Sorelli nói với những cô gái.

"Các cô thật là ngu ngốc."

"Không!

Nó là sự thật.

Chúng tôi thật sự đã thấy nó."

Các cô gái lên tiếng.

Cả dàn hợp xướng nữ đều khẵng định đã nhìn thấy bóng ma.

Thật ra, luôn có bất hạnh xảy ra trong tòa nhà, những cô gái luôn luôn nói:" Nó là một con ma!"

Trong một khoảng thời gian ngắn, có nhiều người không tin vào những cô gái.

Có một số người nghĩ nó là một thông tin điên rồ.

Tuy nhiên, mọi suy nghĩ thay đôi khi Joseph Buquet, một trong những người thay phông cảnh trong nhà hát nói:" Tôi đã nhìn thấy một thứ rất tồi tệ ở hành lang.

Đó là bóng dáng của một người trong bộ y phục dạ hội.

Lúc đầu, tôi nghĩ anh ta là khán giả.

Sau đó, tôi nhìn thật kĩ anh ta, anh ta không có mặt - Đó là một cái đầu lâu.

Da màu vàng, mắt màu đen có lỗ hỏng, toàn bộ ngón tay rất gầy."

Joseph là một người đàn ông rất trung thực, vì vậy không ai nghi ngờ ông.

Từ lâu, mọi người trong rạp hát đã bắt đầu thấy những thứ kỳ lạ.

Một trong những lính cứu hỏa, Pampin, nói:" Tôi xuống hầm chứa vào sáng ngày hôm qua.

Khi tôi xuống đó, tôi thấy một thứ rất đáng sợ.

Tôi thấy một ngọn lửa tiến đến tôi!

Nó rất rõ ràng.

Tôi vẫn còn nhớ rõ.

Đó là một cái đầu trong ngọn lửa, nhưng cái đầu không có thân thể."
 
The Phantom Of The Opera
CHAP 1 - PHẦN 2


Tròng phòng thử đồ của Sorelli, các nữ công vẫn tiếp tục câu chuyện của họ:"Chúng tôi thật sự đã thấy nó!" một cô gái kêu lên với giọng nói đầy sợ hãi :" Đó là một bóng ma!"

Bỗng nhiên cả phòng chìm trong sự yên lặng.

Tất cả có thể nghe thấy hơi thở hổn hển của những cô gái.

Một trong số đó đang ghé sát tai của cô ấy vào tường.

Cô ấy đang cố gắng để nghe tiếng ồn ở ngoài phòng.

- Có .... có tiếng gì đó ở ngoài!- Cô nói khẽ, giọng đầy sợ hãi.

Đó là tiếng sột soạt phía ngoài cánh cửa.

Sau đó, như thường lệ nó dừng lại.

Sorelli bước từ từ đến gần cánh cửa và kêu lên:" Ai...

Ai ngoài đó?"

- Không có tiếng trả lời:" Có ai ở ngoài đó không?"

"Đó là...đó là...."

Meg lên tiếng, một trong những cô gái:" Chúng tôi đều nghe thấy tiếng ồn đó.

Nhưng đừng mở cửa.

Nó có thể bước vào nếu cô mở cửa."

Sorelli không nghe Meg.

Sorelli luôn đem theo bên mình một con dao để tự vệ và bây giờ cô ấy đang lấy nó ra từ cái bao ở mắt cá chân của mình.

Cô ấy cầm nó trong tay rồi bắt đầu mở cánh cửa.

Các cô gái trong dàn hợp xướng dồn lại vào một góc tường.

Sorelli nhìn hành lang nhưng cô không thấy gì cả.

" Ở đây không có gì cả."

Cô nói với dàn hợp xướng.

Sorelli đang cố gắng để trở nên mạnh mẽ, nói:" Bình tĩnh nào các cô gái.

Không ai nhìn thấy bóng ma cả."

- Nhưng chúng tôi đã nhìn thấy nó.

Gabriel cũng nhìn thấy nó!

- Cô gái khác nói thêm.

- Gabriel, người chỉ huy dàn hợp xướng?

- Sorelli hỏi - Anh ta nói gì?

- Lúc đó, Gabriel đang ở phòng làm việc của người quản lí sân khấu khi người đàn ông Ba Lan xa lạ... chắc cô biết ông ta..."

" Đúng," Sorelli nói, " Tôi biết người Ba Lan đó."

Mọi người trong nhà hát Opera đều biết người Ba Lan đó.

Các cô gái đều sợ ông ta.

- Rồi có chuyện gì xảy ra tiếp theo?

- Sorelli hỏi.

- Ông ta bước vào phòng.

Ngay khi Gabriel nhìn thấy ông ta, anh ấy bỗng nhiên trở thành điên dại và anh ấy chạy vội ra khỏi phòng.

Không may anh ấy bị trượt chân ở cầu thang.

Mẹ tôi và tôi tìm thấy anh ấy lẻ cầu thang.

Cả người anh ta đầy máu và đầy vết bầm.

Cuối cùng anh ấy đã nói cho tôi biết mọi chuyện mà anh ấy đang sợ.

Anh ta đã nhìn thấy bóng ma đứng sau lưng người Ba Lan!

Gabriel rất tệ!

- Bóng ma ấy như thế nào?

- Sorelli rất muốn biết.

- Nó mặc y phục dạ hội.

Và đầu nó như một cái đầu lâu!
 
The Phantom Of The Opera
CHAP 1 - PHẦN 3


- Mẹ tôi nói Joseph Buquet không hề nói nhiều.

Không giống như trước đây.

- Meg nói thật chậm.

Mẹ Meg, bà Giry là người canh gác cửa vào rạp.

- Mẹ cô đã nói gì với cô?

- Sorelli hỏi Meg.

- Mẹ tôi nói bóng ma, nó không thích con người nói nhiều về nó.

- Meg trả lời một cách chậm chạp.

- Đó là bởi vì phòng số 5.

Mẹ tôi phụ trách phòng số 5, cô đã thấy.

Phòng số 5 là cửa của bóng ma đó.

Đó là nơi nó đi trong thời gian biểu diễn.

Không một ai có thể đi qua đó.

- Mẹ cô đã từng thấy nó chưa?

- Chưa!

Cô không thể nhìn thấy nó.

Tất cả đều nói về y phục dạ hội, cái đầu lâu và cái đầu trong lửa mọi thứ đều là thứ vớ vẩn.

Mẹ tôi chưa bao giờ thấy nó.

Bà ấy nhìn thấy chính xác là một người đàn ông khi anh ta ở bên trong cánh cửa.

Bà ấy cũng cho anh ta xem chương trình của mình.

Mọi người nhìn nhau.

Họ không thể hiểu hết được câu chuyện của Meg.

Bỗng nhiên, cửa phòng thay đồ mở ra.

Một người phụ nữ hốt hoảng chạy vào.

Mắt của cô ta mở rất to và chứa đầy nỗi sợ hãi.

" Joseph Buquet!

Anh ấy đã chết.

Có ai đó đã tìm thấy xác của anh ấy ở hành lang.

Anh ấy đã treo cổ tự tử."

Mọi người trong phòng đều bị sốc.

- Con ma đó làm đấy.

- Meg buột mồm.

Cô ấy nhanh chóng rút lại lời nói của mình.

Cô ấy sợ con ma có thể sẽ làm hại cô ấy.

- Tôi không cố ý nói vậy.

- Nhưng tất cả mọi người đều đồng ý với điều cô ấy nói vừa rồi:" Đúng!

Chính là con ma ấy đã làm ra mọi chuyện."

Cuộc điều tra bắt đầu.

Mặc dù được kết luận là một vụ tự sát bình thường nhưng có một điều kì lạ xảy ra.

Đó là sợ dây Joseph dùng để thắt cổ tự dưng biến mất.

Cảnh sát nói:" Có người nào đó đã lấy nó để làm đồ kỉ niệm.

Chúng tôi sẽ sớm tìm ra đã có chuyện gì!"
 
The Phantom Of The Opera
CHAP 2 - PHẦN 1: Giọng hát trong căn phòng


Buổi biểu diễn Gala diễn ra thành công.

Mọi khác giả liên tục yêu cầu biểu diễn lại.

Mọi vũ công, người sáng tác và ca sĩ làm việc rất hoà hợp để tạo nên buổi Gala thành công.

Nhưng không có người nào tỏa sáng hơn Christine Daae.

Cô ấy chưa bao giờ trở thành một ca sĩ giỏi nhưng tối nay cô ấy như là một bông hoa nở rộ, cô ấy hát với một giọng ca đầy tình cảm.

Tất cả các khán giả vô cùng xúc động trước mà biểu diễn của cô ấy trong cảnh Christine ngồi tù và cuối cùng là bộ ba tam đẩu trong một vở kịch nổi tiếng.

Khi màn biểu diễn của cô ấy kết thúc, khán giả trở nên cuồng nhiệt.

Mặc dù, Christine đặt hết cả trái tim và tâm hồn của cô ấy vào buổi diễn nhưng cô ấy bị ngất và mọi người phải đưa Christine về lại phòng thay đồ của cô ấy.

Chỉ có duy nhất một người đàn ông lắng nghe Christine trên hàng ghế khán giả bằng một sự cảm xúc mãnh liệt.

Đó là Viscount Raoul Chagny.

Anh ấy tới buổi biểu diễn với người anh của Raoul, Count Philippe Chagny.

Philippe, 41 tuổi đã lớn lên cùng với em trai, chị gái và dì của mình trước khi bố mẹ qua đời.

Philippe rất tự hào về người em trai của mình Raoul.

Raoul lớn lên với sự thành công, một người đàn ông chuẩn mực.

Từ dì của anh ấy, một người đàn bà goá phụ của sĩ quan hải quân, anh ấy đã có tình yêu với biển cả.

Anh ấy còn rất trẻ khi gia nhập quân đội hải quân Pháp.

Trong khi Raoul có thời gian ở Paris, Philippe đã tự mang đến cho mình niềm vui thích ở thành phố này.

Nhạc kịch opera là một trong số đó.

Tối nay, sau màn biểu diễn, Raoul nói với anh mình:" Cô ấy trông không được khoẻ.

Cô ấy không hát như thế này trước đây.

Em phải đi xem cô ấy thế nào!"
 
The Phantom Of The Opera
CHAP 2 - PHẦN 2


Raoul bước vào phòng của Christine sau khi bác sĩ khám xong.

Cô ấy đã lấy lại được tinh thần.

Raoul lo lắng cho Christine, anh lên tiếng:" Bác sĩ, cô ấy sẽ không khỏe lên nếu trong phòng có nhiều người như vậy không?"

- Đúng vậy - Vị bác sĩ đồng ý.

- Mọi người hãy ra khỏi phòng.

Tôi muốn mọi người ra khỏi phòng!

- Bác sĩ lên tiếng.

Bây giờ trong phòng chỉ còn lại Raoul, bác sĩ, người hầu và Christine.

Khi Christine nhìn Raoul, cô hỏi:

- Thưa ngài, ngài là ai?

Tôi có quen biết ngài không?

"

Raoul trả lời:

- Christine thân mến, tôi là cậu bé nhiều năm trước đã vớt được khăn quàng của em ở biển.

Christine nhìn bác sĩ và người hầu rồi phá lên cười.

Raoul cảm giác mình đang bị xúc phạm.

- Nếu em không nhớ tôi, chúng ta có thể nói chuyện riêng không?

- Hãy quay lại khi tôi thấy khá hơn.

- Christine mệt mỏi - Làm ơn tất cả hãy đi ra tôi cần được nghỉ ngơi...

.................

Vào thời gian này, rạp hát không có người.

Raoul đứng đợi cô lẻ cầu thang.

Anh ấy thấy người hầu của Christine và hỏi:

- Cô ấy như thế nào rồi?

Cô người hầu cười:

- Chàng trai trẻ, cô ấy đã khá hơn nhiều rồi nhưng cô ấy vẫn muốn ở một mình.

Anh không được quấy rầy Christine.

Raoul nghĩ:" Christine muốn ở một mình?

Có thật là vậy không?

Mình có thể nói chuyện riêng với cô ấy?"

Sau đó, anh ấy đi thật nhẹ nhàng tới trước cửa phòng của Christine, đang chuẩn bị gõ cửa.

Bỗng Raoul nghe được tiếng của đàn ông:

- Christine, em phải yêu tôi!

Christine khóc:

- Sao ngài lại nói thế khi tôi chỉ có thể hát cho ngài!

Raoul như thấy được hàng ngàn con dao đâm vào trái tim của mình.

Anh bị tổn thương.

Raoul lại nghe được giọng nói:

- Có vẻ như em đang rất mệt?

- Tôi đã cho ngài tâm hồn và bây giờ tôi như muốn chết đi.

- Christine nói trong đau khổ.

- Bình tĩnh nào!

Tâm hồn của em rất đẹp, tôi muốn cảm ơn em.

Đó là một món quà thật đẹp.
 
The Phantom Of The Opera
PHẦN 2 - CHAP 3


Raoul đứng đợi ở một góc tối.

Anh ấy hiện tại có rất nhiều cảm xúc, đặc biệt là anh cảm thấy yêu Christine và rất ghét người đàn ông không rõ danh tính."

Mình rất muốn biết người đàn ông đó là ai?"

Raoul nghĩ.

............

Một lúc sau, Christine rời khỏi phòng mặc cho cánh cửa không khoá.

Khi Christine vừa rời đi, Raoul đã lên vào phòng của cô ấy.

Trong phòng rất tối.

- Ngươi là ai?

- Raoul gọi - Nhà ngươi đang trốn ở đâu?

Hãy ra đây đi đồ tên hèn nhát.

- Raoul đốt đèn dầu lên.

Anh ấy nhìn khắp căn phòng nhưng không tìm thấy gì.

Nó tuyệt đối là điều gì đó bí ẩn."

Hành lang bí mật?

" Raoul tự nói với bản thân."

Hoặc là mình bị mất trí.

............

Sau đêm đó là bữa tối dành cho hai người quản lí về hưu ở nhà hát.

Mọi người đều tham gia vào bữa ăn khi đột ngột cả một ngón tay lạ xuất hiện.

Anh ta mặc y phục dạ hội và đầu của anh ta như một cái đầu lâu.

- Đó là con ma trong rạp hát!

- Mọi người thì thầm.

- Đó là bóng ma trong rạp hát.

Ngón tay kì lạ nói thật to:

- Joseph Buquet chết không phải là vì tự tử.

Tất cả mọi người, đặc biệt là quản lí rất sốc.

Ngón tay biến mất khỏi phòng.

Một thời gian sau, hai người quản lí nhỉ hưu đến và ngồi vào bàn.

Họ đang nói chuyện với hai người quản lí mới, Richard và Moncharmin.

- Chúng tôi sẽ giúp các anh nếu chúng nếu chúng tôi có thể.

- Chúng ta cần nói về bóng ma Opera.

Richard cười lớn và nghĩ:" Đó chỉ là lời nói đùa."

Nhưng anh ấy vẫn hỏi:

- Nó muốn gì?

Một người quản lí đưa cho Richard và Moncharmin một tờ giấy.

Nó ghi:

Người quản lí trong nhà hát

Opera phải đưa cho bóng ma 20,000

frăng một tháng - 240,000 frăng

mỗi năm.

Tất cả buổi biễu diễn, phòng số 5 phải luôn được sẵn sàng dành cho bóng ma.
 
The Phantom Of The Opera
CHAP 2 - PHẦN 4


Hai người quản lí mới phá lên cười và họ đã quên chuyện về ma quỷ.

Họ nghĩ đó chỉ là chuyện nhảm nhí.

Nhưng vài ngày sau, họ đã nhận được một bức thư lạ viết bằng máu.

Các người không giữ căn phòng số 5

cho tôi.

Sẽ có nhiều vấn đề xảy

ra nếu không trả lại cho tôi căn

phòng số 5.

- Bóng ma Opera

Ngày kế tiếp, họ lại nhận được bức thư khác, nó cũng được viết bằng máu

Các người phải đưa cho ta 20,000

frăng.

Nếu không làm theo, ngươi

sẽ nhận được hậu quả nghiêm trọng.

- Bóng ma Opera

Moncharmin nói:" Đó chỉ là một trò đùa của người quản lí trước đây.

Chắc họ nghĩ đây là một trò đùa hài hước về con ma đó.

Hãy xem như chưa biết gì đi."

Sau đó, họ bán căn phòng số 5.

Thời gian cứ thế trôi qua với nhiều vấn để xảy ra trong rạp hát.

Tuy nhiên, vào một đêm, các chủ của căn phòng số 5 cư xử rất kì lạ.

Trong buổi biễu diễn họ đã cười to và hét lên.

Moncharmin và Richard nói bảo vệ:

- Đã có chuyện gì ở phòng số 5 tối hôm qua

Người bảo vệ lắc đầu:

- Rất tệ!

Mọi người ở phòng số 5 nói là có một giọng nói cất lên:" phòng số 5 đã có chủ".

Sau đó, họ trở nên rất hoảng sợ.

- Người canh gác ở đó nói sao?

- Bà ta nói đó là bóng ma đó.

- Kêu bà ta tới đây!

- Họ yêu cầu

Người canh gác, bà Giry đến.

- Đó chính xác là bóng ma ấy thứ ngài!

Anh ta đã rất tức giận về căn phòng và số tiền của anh ta.

- Anh ta đã bao giờ nói với bà chưa?-Richard hỏi.

- Đương nhiên, anh ta hỏi tôi về cái ghế đẩu.

Những người quản lí cười phá lên.

Người phụ nữ này có bệnh rất trầm trọng.

Họ quyết định bắn bà Giry.
 
The Phantom Of The Opera
CHAP 3 - PHẦN 1: Thiên thần của âm nhạc


Christine đã không xuất hiện trước công chúng sau buổi biểu diễn.

Cô dường như biến mất hoàn toàn.

Raoul viết một bức thư gửi cô ấy để hỏi rằng liệu anh có thể đến gặp cô không và Raoul không nhận được lời hồi đáp.

Vào một buổi sáng Raoul trở lại ngôi nhà của mình và phát hiện một bức thư ở trước cửa nhà.

Đó là bức thư của Christine.

Thưa quý ông,

Tôi không quên cậu bé hiều năm trước

đã nhặt khăn quàng của tôi ở biển.

Tôi

cảm thấy mình nên viết bức thư cho anh.

Hôm nay tôi lên thành phố vì ngày mai

là lễ kỉ niệm người cha quá cố của tôi, người

mà đã rất thích anh.

Ông ấy được chôn cất

cùng cây đàn vi-ô-lông ở nơi chúng ta đã

chơi đùa khi còn nhỏ.

- Christine

Raoul quyết định đi theo Christine, nơi quán rượu trong thành phố sau khi cô đi.

Vào cuộc hành trình kế tiếp, những kỉ niệm về tuổi thơ lại ùa về với Raoul.

Khi Raoul còn là một đứa trẻ, anh đã gặp Christine và cha của cô, ngài Daae, anh đã phải lòng cô khi cô cất tiếng hát trong khi bố cô ấy chơi vi-ô-lông ở một thị trấn nhỏ.

Đó là một ngày đầy gió và ngọn gió đã thổi bay chiếc khăn quàng của Christine xuống biển.

Raoul bước xuống nước và mang khăn quàng trả lại cho cô.

Từ đó, họ đã làm bạn với nhau.

Họ đã có khoảng thời gian rất vui ở bên cạnh nhau và bố của cô kể cho họ nghe rất nhiều câu chuyện thú vị.

Một trong những câu chuyện ông kể về "thiên thần của âm nhạc".

Ông ấy kể về một con người có thể hát và chơi nhạc cụ rất giỏi với điều kiện rằng cô ta hoặc anh ta phải trở thành một thiên thần của âm nhạc.

.....................

Nhiều năm trôi qua, Raoul lại gặp được Christine trong rạp hát và tình yêu đó lại quay trở về.
 
The Phantom Of The Opera
CHAP 3 - Phần 2


Khi Raoul đến một quán rượu nhỏ ở thành phố, Christine đã đợi anh.

- Em rất vui khi anh đến!

- Christine yêu dấu.

Tôi đã rất bối rối khi em giả vờ như không quen biết anh vào đêm đó, trong phòng thử đồ của em.

Vì sao em lại làm vậy?

Cô im lặng.

Raoul đã rất tức giận:

- Bởi vì có một người đàn ông khác trong phòng em.

Tôi đã nghe được tiếng của đàn ông.

Anh ta đã ở cùng với em.

- Ý của anh là gì?

- Cô hỏi.

Christine rất bất ngờ.

- Tôi đã nghe tiếng của em, em nói:" Tôi chỉ hát cho mỗi mình ngài."

Sau đó em nói tiếp:" Tôi đã cho ngài tâm hồn của tôi tối nay" - Roul nói.

- Anh đã nghe được gì nữa?

- Anh ta nói rằng em phải yêu anh ta.

Đó là ai, Christine?

Raoul đã kể cho cô nghe những điều mà anh đã nghe và làm tối hôm đó.

- Đó là "Thiên thần của âm nhạc".

Giọng mà anh nghe được.

Anh ấy bắt đầu dạy em học hát vào 3 tháng trước.

Raoul không tin vào câu chuyện " thiên thần của âm nhạc" nhưng bây giờ anh ấy rất bối rối.

..................

Vào buổi chiều, Christine rời khỏi quán rượu.

Raoul bí mật theo dõi cô trong bóng tối.

Cô ấy đến hầm mộ của cha cô ấy.

Đó là một đêm u ám.

Những đám mây và sườn mù bao quanh nghĩa trang.

Anh thấy Christine đang quỳ xuống trước mộ của cha cô.

Anh nghe được một thứ âm nhạc kì lạ trên bầu trời cao.

Anh ấy đi đến gần hơn khi có một cái đầu lâu lăn trên cỏ trước chân anh.

Anh nhảy trở lại trong sự hoảng sợ.

Khi Raoul nhảy trở lại, anh vô tình đụng phải một ngón tay ở phía sau anh.

Hắn mặc một chiếc áo choàng dài. nhìn trông như là một con quỷ.

Ngón tay cũng giống như cái đầu - Đó là một cái đầu lâu với nước da màu vàng, đôi mắt dữ tợn.

Raoul ngất xỉu và ngả lăn xuống cỏ.
 
The Phantom Of The Opera
CHAP 3 - PHẦN 3


Trong khi đó, ở nhà hát Opera, người quản lí đang kiểm tra phòng số 5, họ đã không tìm thấy được điều gì kì lạ.

Vài ngày sau, một mẩu giấy ghi 4 lời đề nghị kì lạ xuất hiện.

1.

Trả lại cho tôi căn phòng số 5.

2.

Christine Daae phải hát trong vai

Magherita vào tối nay.

3.

Người canh giữ, bà Giry phải

quay lại làm việc.

4.

Đưa cho tôi 20,000 frăng một tháng.

Nếu các

người không làm theo, sẽ có điều tồi tệ xảy ra

tối nay.

- Bóng ma trong rạp hát

Người quản lí rất tức giận.

Họ đã rất mệt với những trò đùa như vậy.

........................................

Và có nhiều vấn đề xảy ra như người quản lí chuồng ngựa, ông đứng trước văn phòng và nói:

- Ai đó đã đánh cắp một trong những con ngựa.

Tôi nghĩ đó là bóng ma đó.

Tôi đã nhìn thấy ngón tay cưỡi con ngựa đó trong bóng tối.

.............................................................

Đêm nay, Carlotta, một trong những ca sĩ quan trọng ở nhà hát Opera, cô ngồi trong phòng thay đồ và đọc một bức thư.

Nó viết.

Dear Carlotta,

Cô không được hát vào đêm nay.

Nếu

cô không làm theo, một bi kịch tồi tệ hơn,

cái chết sẽ xảy ra với cô.

- Bóng ma trong nhà hát

Carlotta rất lo lắng về bức thư này.

Cô rát bối rối nhưng nếu cô không hát đêm nay, thì Christine sẽ thay thế cô.

Vì vậy Carlotta quyết định vẫn sẽ hát trong tối nay.

Đêm nay là một ngôi nhà hạnh phúc cho vở kịch.

Carlotta bắt đầu hát.

Cô ấy đã sớm quên bức thư.

Sau đó là một điều kì lạ xảy ra.

Ở giữa bài hát, giọng hát của cô không còn thay vào đó là giọng hát giống như một con ếch: "ộp...ộp....".

Mọi thứ bỗng trở nên yên lặng.

Phía sau người quản lí, có một giọng nói vang lên:

- Giọng hát của cô ta sẽ làm cho đèn chùm rơi xuống.

Họ nhìn lên chiếc đèn chùm.

Nó rơi và vỡ xuống một người phụ nữ và bà ta đã chết
 
Back
Top Bottom