Cập nhật mới

Khác THẾ MẠNG!?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
392873618-256-k699421.jpg

Thế Mạng!?
Tác giả: FfghDthg
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

đọc là biết,hay không😒😏



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Thế Mạng!?
chương mở đầu


[CHƯƠNG MỞ ĐẦU]

"Chúng ta gặp nhau vào ngày tôi muốn biến mất khỏi thế giới."

Tôi từng nghĩ đời mình chỉ toàn là những chuỗi ngày nhạt nhẽo – học, ăn, ngủ, thở.

Cho đến khi... tôi nôn vào giày một người đàn ông trong nhà vệ sinh nam.

Vâng.

Nhà.

Vệ.

Sinh.

Nam.

Lý do ư?

Tôi trốn giáo viên chủ nhiệm vì quên thẻ sinh viên, nên chạy đại vào chỗ... không ai nghĩ một đứa con gái sẽ chui vào.

Tôi tính đợi vài phút rồi lẻn ra, nhưng cái bụng lại phản chủ.

Nôn vì căng thẳng.

Và đời tôi kết thúc từ giây phút ấy.

Khi tôi ngước mặt lên, thứ tôi thấy đầu tiên không phải là vết nôn, mà là một đôi mắt màu tro – lạnh hơn cả mùa đông Hà Nội.

Người đàn ông đó không chửi.

Cũng không la.

Anh ta... cười.

Nhưng là kiểu cười khiến người ta muốn tự đập đầu vào tường.

> “Chà, thú vị đấy.

Sinh viên mới?

Hay đặc vụ ngầm của toilet nam?”

Tôi muốn độn thổ.

Nhưng số phận thì không cho tôi cơ hội.

Ngày hôm sau, tôi nhận được thư đình chỉ tạm thời vì "hành vi không đúng mực".

Và kẻ làm chứng... là cái người có đôi mắt tro lạnh lẽo đó.

Tên anh ta là Khải Minh.

Trợ giảng năm cuối, người được trường yêu quý vì chỉ số EQ và IQ đều “không thuộc về loài người”.

Anh ta không thích nói chuyện.

Không thích phụ nữ.

Và càng không thích... tôi.

> “Cô sẽ học lại toàn bộ môn Truyền thông đại cương với tôi.

Riêng.

Không được vắng.

Một buổi cũng không.”

Anh ta nhìn tôi như nhìn một món rác cần tái chế.

“Và nhớ: đừng bao giờ nôn vào giày tôi lần nữa.

Đôi đó là Balenciaga.”

Tôi không biết tại sao đời mình lại dính với một gã như vậy.

Tôi càng không biết lý do anh ta luôn lảng tránh ánh mắt tôi – như thể tôi gợi lại điều gì đó... kinh khủng.

Mãi về sau, tôi mới biết:

Tôi không chỉ là một sinh viên vô tình nôn vào giày anh.

Tôi là cái tên mà anh từng nguyền rủa trong một bản khai gian dối năm 16 tuổi.

Lời nói dối đó, đã cướp đi tất cả của gia đình tôi.

“Tôi ghét cô.

Nhưng tôi không cho phép ai khác làm tổn thương cô ngoài tôi.”

Đó là câu đầu tiên khiến tim tôi lệch nhịp.

Và cũng là câu bắt đầu cho một cuộc tình –

Đẹp, nhưng đau như chết đi sống lại.

[CHƯƠNG 1 – khởi đầu mối dây nghiệt duyên]
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 1] "Cô có IQ không? Hay để tôi tìm lại giúp?"


> Ngày thứ nhất học kèm.

Tôi – một con người yêu hoà bình.

Anh – định nghĩa của ngứa mắt và muốn phạt tù chung thân.

Phòng học kèm yên ắng như nghĩa địa.

Tôi ngồi đối diện anh, tay ôm cặp sách như ôm sinh mệnh.

Còn anh thì ngồi đó, chân bắt chéo, ngón tay lật tài liệu như đang đọc đơn xin lỗi từ vũ trụ.

> “Tên?” – giọng anh ta sắc như dao lam.

> “...An.” – tôi lí nhí, chẳng dám nhìn thẳng.

> “Họ?”

> “Trần.”

> “Tên đầy đủ?” – ánh mắt anh sắc như đang chất vấn tội phạm.

> “Trần Khánh An.” – tôi cúi đầu như học sinh tiểu học bị bắt bài quay cóp.

Anh ta gật nhẹ, rồi... cười.

Mẹ ơi, cái kiểu cười nửa môi, đậm chất ‘tôi biết cô đang che giấu IQ ở đâu đó’.

> “Trần Khánh An.

Tên giống người hiền lành.

Mà sao lại... vô dụng đến vậy?”

Bốp!

Tự trọng tôi rơi cái bịch xuống sàn.

> “Tôi... tôi không cố ý hôm đó.

Tôi chỉ–”

> “Ồ, tôi đâu có nhắc lại vụ hôm đó?

Nhưng nếu cô đã muốn thú nhận... thì tôi sẵn sàng tha thứ.”

“...”

“Tha thứ cho đôi giày Balenciaga của tôi.”

Tôi nghiến răng.

Rất muốn hất cà phê vào mặt anh ta – nếu không phải đang nghèo và cần cứu học bổng.

Tôi nuốt giận, rút sách ra, gập tay, nghiêm túc học.

30 phút sau...

> “Cô đang học kiểu gì vậy?

Ai dạy cô đánh dấu bài quan trọng bằng bút hồng có hình thỏ?”

> “Tôi thích màu hồng.”

> “Thích là một chuyện.

Nhưng cô không nghĩ là não cô cần màu sắc hợp lý hơn sao?”

“...”

“Hay để tôi mua tặng cô cái bút có hình... não, cho hợp?”

Lúc này tôi chính thức hiểu vì sao có nghề tên là “giết người thuê”.

> “Cô có định trả lời câu hỏi không?

Tôi vừa hỏi: ‘Khác biệt giữa truyền thông một chiều và hai chiều là gì?’”

> “Một chiều là người nói người nghe.

Hai chiều là... có đối thoại.”

> “Câu đó giống như ‘mèo là con mèo, chó là con chó’.

Có thể thông minh hơn không?”

> “...Vậy anh muốn tôi trả lời sao?”

> “Muốn cô... bớt ngốc.

Nhưng có vẻ không thể.”

“Tôi không phải ngốc!” – tôi gắt.

> “Ồ, xin lỗi.

Có lẽ tôi nên gọi là ‘thiếu may mắn về mặt tế bào thần kinh’.”

Tôi suýt đứng dậy bỏ đi.

Nhưng hình ảnh học bổng và gương mặt mẹ tôi – vẫn đang cố xoay tiền học cho tôi mỗi tháng – hiện ra.

Tôi hít sâu.

> “Anh ghét tôi đến thế sao?”

Anh dừng lại.

Ngước lên.

Ánh mắt hơi lạc hướng, như có gì đó kéo anh ra khỏi thực tại vài giây.

> “Tôi không ghét cô.

Tôi chỉ... không quen với kiểu người như cô.”

“Như tôi là sao?”

> “Thứ tha quá dễ dàng.”

“Tôi chưa tha thứ gì cả.”

“Vậy thì đừng.

Giữ lấy lòng tự trọng của mình.

Vì người như tôi... sẽ không xứng với nó đâu.”

Tôi cứng họng.

Không phải vì câu nói đó quá tệ...

Mà vì – lần đầu tiên trong ánh mắt lạnh tanh đó, tôi thấy có gì đó... rất buồn.

> *Tôi chưa từng nghĩ... thầy giáo tạm thời của mình lại là người khiến tôi điên tiết nhất,

nhưng cũng là người đầu tiên – khiến tim tôi loạn nhịp chỉ vì một cái liếc mắt.*

[HẾT CHƯƠNG 1]
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 2] "Muốn làm tổn thương tôi? Xin lỗi, anh trễ mất 3 năm."


Hôm sau.

Tôi đến sớm 15 phút để chứng minh một điều: tôi không dễ bị dẫm lên như dép lào đâu.

Anh ta đã ngồi đó.

Như một vị thần không cảm xúc, nhìn laptop như thể nó sắp sửa tỏ tình với anh.

> “Cô đến đúng giờ.

Phép lạ.”

> “Không.

Tôi đến sớm.

Để không nhìn thấy anh bước vào, tránh gây... buồn nôn.”

Checkmate.

Anh ta nhướn mày.

Lần đầu tiên... nghẹn lời?

Tôi ngồi xuống, mở vở, không thèm ngó tới anh.

Hôm nay tôi sẽ học chăm như con mọt sách.

Vì tôi biết thứ khiến anh ta phát điên không phải là lời cãi vã...

Mà là sự lờ đi đầy kiêu ngạo.

> “Cô không định chào sao?” – anh gõ bút vào bàn.

> “Không.

Chào anh để anh nghĩ tôi muốn nói chuyện à?

Tôi đến học.

Không đến nói chuyện với người không đủ quan trọng.”

Anh ta im lặng một lúc.

Rồi bất ngờ nghiêng đầu, hỏi một câu khiến tôi tưởng mình nghe nhầm:

> “Cô đang giận à?”

Tôi bật cười.

Nhẹ nhàng như không:

> “Tôi còn phải tiết kiệm giận cho người xứng đáng.”

> “Vậy là tôi không xứng đáng?” – anh nhướng mày.

> “Chính xác.

Và tôi đang định lên danh sách đen để không bao giờ tốn cảm xúc cho anh nữa.”

Tôi cúi xuống làm bài.

Tay run vì... không phải sợ.

Mà là vì lần đầu tiên, tôi thấy mình không yếu đuối trước ánh mắt anh ta nữa.

> “Câu này sai.” – anh đẩy bài tôi lại, giọng bình thản.

> “Sửa đi.”

> “Không.”

> “Tôi đang giúp cô đấy.”

> “Anh đang làm loãng oxy phòng này.”

Anh ta bật cười khẽ.

Cười.

Nhưng... không mỉa mai.

Lần đầu tiên tôi thấy ánh mắt anh không có vẻ khinh thường – mà là... hứng thú?

> “Hôm nay cô mạnh mẽ đấy.

Có chuyện gì à?”

Tôi dừng bút.

> “Tôi nhận ra mình đã để bản thân bị ảnh hưởng quá nhiều bởi một người không đáng.”

“Ai?”

“Anh.”

Cả hai im lặng.

Không khí đặc lại như thể sắp có ai đó bật khóc – nhưng không ai làm vậy.

Chỉ có tiếng bút chì, tiếng thở dài...

Và tiếng lòng tôi, đang gào lên: “Đừng rung động!

Tỉnh táo đi!!!”

Kết thúc buổi học, tôi đứng lên.

Trước khi đi, tôi quay lại hỏi một câu:

> “Này.”

“Sao?”

“Anh từng làm tổn thương ai... chưa?”

Anh không trả lời ngay.

Chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt... không còn sắc lạnh nữa, mà là một màu xám rất mệt mỏi.

> “Từng.

Và người đó... có lẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.”

> “...Nếu là tôi thì cũng vậy.”

Tôi bước đi.

Nhưng anh nói với theo, giọng đủ lớn để tôi nghe nhưng không quay đầu:

> “Nếu cô là người đó... thì xin lỗi – tôi không muốn lặp lại sai lầm.”

Tôi không trả lời.

Vì tim tôi vừa đập lệch một nhịp.

Và tôi sợ... nếu nói thêm gì nữa, tôi sẽ không giữ được lời hứa "không rung động với anh" nữa.

[HẾT CHƯƠNG 2]
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 3] "Anh có thật sự hiểu tôi không? Hay chỉ muốn điều tra bí mật?"


Một tuần trôi qua.

Mối quan hệ giữa tôi và anh – Thầy Kinh khủng – vẫn giậm chân tại chỗ.

Không thù hằn, nhưng cũng chẳng thân thiết.

Đúng hơn là... tôi không muốn thân thiết với anh, nhưng anh lại không ngừng khiến tôi phải chú ý đến mình.

Và càng ngày, tôi càng không hiểu tại sao...

Ngày hôm nay, tôi bước vào lớp học, đã chuẩn bị tinh thần để đối phó với anh – như mọi lần.

Anh ngồi ở bàn, vẫn như cũ.

Ánh mắt lạnh lẽo, bàn tay lướt trên laptop như thể thế giới ngoài kia chẳng liên quan gì đến anh.

> “Hôm nay cô đến trễ.” – Anh nói, không ngẩng đầu lên.

> “Anh đang làm gì mà rảnh rỗi nói tôi đến trễ?” – Tôi ngồi xuống, cố gắng không để ý đến sự lạnh lùng của anh.

> “Đang nghiên cứu.” – Anh trả lời, nhếch môi. – “Cô cũng có bí mật không ai biết đúng không?”

Tôi ngừng lại.

Bí mật?

Anh nói cái gì vậy?

Làm sao anh biết được?

> “Cái gì?” – Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.

> “Tôi đang nghĩ cô có một bí mật đen tối nào đó mà không ai hay.

Tôi cảm giác... có gì đó không đúng.”

> “Anh đang điều tra tôi à?” – Giọng tôi bỗng trở nên sắc bén hơn.

> “Điều tra à?

Tôi chỉ quan sát thôi.” – Anh nhìn tôi như thể xem một bộ phim hành động. – “Mọi cử động của cô đều lạ lùng, giống như... một cô gái giấu kín thứ gì đó.

Và cô không muốn để ai biết.”

Tôi cứng người.

Anh ta đã để ý đến tôi đến mức đó sao?

Những chuyện tôi tưởng chỉ có tôi biết, giờ đã bị anh phát hiện?

> “Anh nói gì vậy?” – Tôi đứng dậy, bước lại gần bàn của anh, cảm giác như mình bị rình rập.

> “Tôi không nói quá đâu.” – Anh đáp, mắt vẫn không rời khỏi màn hình. – “Cô có một quá khứ mà không ai hiểu, đúng không?”

Cái nhìn của anh khiến tôi muốn bỏ đi ngay lập tức.

Nhưng có một thứ gì đó bên trong tôi bắt tôi phải đứng lại, phải đối diện.

Tôi biết tôi đang bị kéo vào một trò chơi mà mình không hề chuẩn bị, nhưng tôi lại không thể bỏ đi.

Đó là lý do tại sao...

> “Anh muốn biết bí mật của tôi à?” – Tôi hỏi, có chút khinh miệt.

Anh ngước mắt lên, lần này, ánh mắt anh không lạnh lùng như mọi khi.

Có gì đó rất... kỳ lạ.

> “Cô biết đấy, tôi không phải người thích tò mò.

Nhưng đôi khi, những bí mật không phải lúc nào cũng đáng giấu.” – Anh nhìn tôi, giọng thấp.

Tôi im lặng.

Không phải tôi không muốn nói ra, mà là... tôi sợ.

Sợ rằng nếu tôi nói ra, mọi thứ sẽ vỡ tan.

Và tôi... không muốn mất đi thứ gì đã từng có.

Buổi học kết thúc.

Anh đứng dậy, thu dọn tài liệu.

Tôi vẫn ngồi đó, mắt dán vào những dòng chữ lạ trong sách, nhưng tâm trí tôi lại quay về với những lời anh nói.

> “Ngày mai gặp lại, đúng không?” – Anh quay lại nhìn tôi, nụ cười vẫn đầy ẩn ý.

Tôi chỉ khẽ gật đầu.

Không trả lời.

Vì tôi biết, nếu tôi trả lời, sẽ có rất nhiều thứ thay đổi.

Khi tôi đứng dậy bước ra khỏi phòng học, tôi cảm giác như có một cái bóng đang dõi theo mình.

Cảm giác đó không giống như một sự giám sát, mà là... một sự quan tâm quá mức.

Và tôi không biết liệu tôi có thể chịu đựng được lâu dài hay không.

[HẾT CHƯƠNG 3]
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 4]"Đừng tưởng anh biết tôi là có thể điều khiển được tôi


Tối hôm đó, tôi không ngủ.

Cứ mỗi lần nhắm mắt lại, ánh mắt của anh lại hiện lên.

Không phải ánh mắt lạnh lùng như mọi lần, mà là cái nhìn... như thể anh đã nhìn thấu tất cả.

> “Cô có một quá khứ mà không ai hiểu, đúng không?

Câu đó lặp lại trong đầu tôi như tiếng vọng trong hang tối.

Anh biết bao nhiêu?

Hay chỉ đang thử tôi?

Nhưng nếu anh biết thật thì sao?

Anh sẽ... làm gì với nó?

Sáng hôm sau, tôi đến trường với một tâm thế khác.

Lạnh lùng.

Cứng rắn.

Không để ai thấy sơ hở.

> “Cô vẫn đến à?” – Anh mở lời khi thấy tôi bước vào.

> “Tôi đến để học.

Không phải để đóng phim trinh thám với anh.” – Tôi đáp, lạnh như băng.

> “Tôi chỉ quan tâm.

Vì tôi thấy cô đang dần mất kiểm soát.”

Tôi đứng khựng lại.

Anh đang nói cái gì?

> “Cái tôi thấy là một cô gái đang cố gồng lên để không gục ngã.

Nhưng sự thật là... cô đang gục từ bên trong.”

Anh vừa nói gì?

Tôi cảm giác như ai đó vừa bóc trần phần lõi yếu đuối nhất trong tôi mà tôi đã che giấu bao năm nay.

> “Câm miệng đi.” – Tôi bật ra.

> “Tôi không có gì để giấu cả.” – Tôi tiếp, giọng run lên.

Anh không nói gì.

Chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt... thương hại.

Và chính ánh mắt đó đã khiến tôi bật cười – một kiểu cười mỉa mai, tổn thương.

> “Tôi ghét cái cách anh nhìn tôi như thế.

Đừng tưởng hiểu một chút là có thể kiểm soát tôi.”

> “Tôi không định kiểm soát.” – Anh đáp. – “Tôi chỉ muốn cứu cô trước khi cô tự hủy.”

Tôi bật dậy, xô mạnh cái ghế.

Cả lớp im bặt.

Ánh mắt mọi người đổ dồn về tôi.

> “Anh không phải cứu tinh của tôi, Thầy Kinh Khủng à.” – Tôi gằn từng chữ. – “Tôi tự rơi vào hố này, và tôi sẽ tự trèo lên.

Nếu không trèo được thì... chết ở đó cũng là lựa chọn của tôi.

Không phải của anh.”

Tôi bước thẳng ra khỏi lớp.

Lần đầu tiên, tôi không cần giữ mặt nạ nữa.

Nỗi đau, sự tức giận, cảm giác bị bóc trần...

Tất cả trào ra như lũ vỡ đê.

Nhưng tôi không biết rằng... sau lưng tôi, anh vẫn đứng đó.

Vẫn nhìn.

Vẫn quan sát.

Và lần đầu tiên, Thầy Kinh Khủng lẩm bẩm một câu:

> “Em không biết rằng... tôi đã từng chết trong chính hố sâu của mình.

Và giờ, tôi không muốn để thêm ai chết ở đó nữa.”

[HẾT CHƯƠNG 4]
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 5] "Vết cắt đó không nằm trên da, mà nằm trong trí nhớ."


Tôi không về nhà sau khi bỏ lớp.

Tôi đến nơi duy nhất khiến tôi cảm thấy mình còn tồn tại – khu nhà hoang cuối phố 3, phường Tăm Tối.

Nơi từng có một căn phòng.

Một ký ức.

Một cái chết.

> “Tao tưởng mày quên rồi.” – Một giọng nói vang lên khi tôi đẩy cánh cửa gỉ sét bước vào.

Là N – kẻ cùng tôi giữ bí mật năm ấy.

Mái tóc bạc, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, và nụ cười... như biết trước mọi kịch bản.

> “Không ai quên được cái đêm đó.” – Tôi ngồi xuống. – “Kể cả có chết thì ký ức vẫn sống.”

N nhìn tôi, rít điếu thuốc, thở ra làn khói đặc sệt.

> “Mày nghĩ cái thằng thầy hôm nay có liên quan không?”

Tôi không đáp.

Vì... trong lòng tôi cũng vừa lóe lên một giả thuyết điên rồ.

Có thể nào... anh biết mọi thứ không phải do tò mò, mà là do anh từng là một phần của nó?

Flashback ùa về như bão táp.

> Căn phòng này từng là nơi ba đứa trẻ trốn sau giờ học.

Rồi một ngày, một trong ba đứa đã không bao giờ rời khỏi đây nữa.

Máu, tiếng hét, và một lời hứa bị phản bội.

Tôi gạt nước mắt.

Không phải vì yếu đuối.

Mà vì tôi cảm thấy tôi đang sắp bị đẩy vào lại ván cờ đó – nhưng lần này là quân cờ chứ không phải người chơi.

> “Nếu thầy Kinh Khủng thật sự biết... thì anh ta đang tính gì?” – Tôi hỏi.

> “Không biết.” – N đáp. – “Nhưng tao biết một điều:

Người sống sót duy nhất trong vụ năm ấy… không chỉ có mày.”

Tôi đứng bật dậy.

Toàn thân lạnh toát.

Tôi không thể thở được.

Trở lại trường, tôi lao vào thư viện, lục hồ sơ cũ.

Vụ án năm ấy không được báo chí đưa tin, nhưng có một bản ghi danh sách học sinh bị đình chỉ sau “vụ tai nạn tại khu nhà hoang.”

Và ở cuối danh sách… tôi thấy cái tên đó.

Kha.

Minh.

Kỳ.

Còn ai trùng tên với anh được nữa?

> Thầy Kinh Khủng là kẻ thứ ba trong quá khứ.

Kẻ đã biến mất sau vụ việc.

Và giờ quay lại... làm thầy giáo của tôi.

Tôi nhìn tên anh – tay run lên, mắt nhòe nước.

Tại sao anh quay lại?

Để chuộc lỗi?

Hay để kết thúc phần còn dang dở?

[HẾT CHƯƠNG 5]
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 6] "Anh là ai trong cái chết của người ấy?"


Tôi đứng trước cửa phòng giáo viên.

Trống ngực đánh như trống hội.

Tôi sợ.

Nhưng tôi phải biết.

> “Em tìm tôi?” – Giọng anh vang lên sau lưng, lạnh như kim loại.

Tôi quay lại.

Nhìn thẳng vào mắt anh.

> “Tên anh.”

“Trong danh sách học sinh bị đình chỉ năm đó.

Khu nhà hoang.

Anh là người cuối.”

Một giây im lặng.

Ánh mắt anh khựng lại.

Tôi biết anh nhớ.

> “Tôi không biết em đang nói gì.” – Anh đáp.

Vẫn điềm tĩnh.

Quá điềm tĩnh.

> “Vậy để tôi nhắc lại chi tiết nhé.

Người chết là D.

Tôi, N, và anh là ba người cuối cùng thấy cô ấy còn sống.”

Tôi lao tới, chụp lấy cổ áo anh.

> “Tôi đã gào lên, tôi đã khóc, tôi đã xin được tha thứ... nhưng người đáng phải xin lỗi lại biến mất.

Là anh.”

“Anh đã bỏ chạy, để lại tôi và N dọn máu và chôn giấu sự thật!”

Không ai trong phòng giáo viên can thiệp.

Mọi thứ im lặng, ngột ngạt như căn phòng xử án.

> “Em nghĩ tôi bỏ chạy?” – Anh rít lên.

“Em không biết gì cả.

Em nghĩ ai là người gọi cứu thương đầu tiên?

Ai là người bị đuổi khỏi nhà vì bố mẹ tin rằng tôi giết người?

Ai mất học bổng?

Ai gần như phát điên sau vụ đó?”

Tôi lùi lại.

> “Tôi... không biết.”

Anh gỡ tay tôi ra.

Nhẹ nhàng.

Nhưng đau như bị rút tủy.

> “Tôi không bỏ chạy.

Tôi bị đuổi khỏi ký ức của em.

Vì em không bao giờ nhìn lại phía sau.”

Im lặng.

Tôi nghe tim mình vỡ vụn một lần nữa – lần thứ bao nhiêu cũng không rõ nữa rồi.

> “Vậy tại sao anh quay lại?

Để dạy tôi đạo lý?” – Tôi cười khinh.

> “Không.” – Anh đáp. – “Tôi quay lại để... bắt đầu lại.”

> “Bắt đầu lại gì?” – Tôi hỏi, cay đắng.

Anh tiến đến gần, ánh mắt như muốn xuyên thủng mọi lớp phòng vệ trong tôi.

> “Bắt đầu lại cái kết.

Lần này, tôi không để em là người chôn giấu thi thể.

Lần này, tôi sẽ là người đào nó lên.”

Tôi chết lặng.

Anh không quay lại để tha thứ.

Anh quay lại để khơi dậy sự thật, dù nó có nghĩa là mọi người sẽ ghét anh, kể cả tôi.

[HẾT CHƯƠNG 6]

Chương 7 sẽ là cuộc đào mộ thật sự – cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.

Bí mật của vụ án năm xưa sẽ bắt đầu lộ ra – và người chết… có thể chưa từng chết.
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 7] "Nếu xác không nằm trong mộ thì ai đã ngủ trong quan tài suốt 6 năm


Khu nghĩa địa sau trường đã bị bỏ hoang.

Không ai còn lui tới khu đất ấy từ khi nó bị liệt vào danh sách "khu vực tâm linh nhạy cảm".

> Nhưng chúng tôi vẫn tới.

Tôi.

N.

Và anh - người lẽ ra không được xuất hiện lại trong câu chuyện này.

> "Tao không tin mày."

- N nói, khi nhìn thấy anh.

> "Tao cũng không cần mày tin."

- Anh lạnh lùng.

Tôi chen vào giữa.

> "Chúng ta đến đây không phải để tin nhau.

Mà là để đào lại mọi thứ chúng ta chôn - bằng tay, bằng máu, bằng dối trá."

Chúng tôi tìm thấy ngôi mộ.

Khắc tên: Diễm Khuê - người được cho là đã chết trong vụ tai nạn năm ấy.

Ba người.

Ba cái xẻng.

Ba linh hồn méo mó.

Và một nỗi sợ: Nếu mở nắp ra... bên trong là trống rỗng thì sao?

> "Cạch."

Âm thanh nắp quan tài bật ra như tiếng mở nắp quá khứ.

Tôi nín thở.

> Không có xác.

Chỉ có một con búp bê bị rạch mặt, nhồi đầy tóc người, và một mảnh giấy viết nguệch ngoạc bằng máu khô:

> "CHÚNG MÀY CHÔN NHẦM RỒI."

Tôi ngã quỵ.

N thì thở dốc.

Anh thì đứng lặng.

> "Không thể nào..."

- Tôi thì thầm.

> "Cô ấy..."

- N lắp bắp.

- "Cô ấy còn sống?"

> "Không."

- Anh nói.

"Cô ấy không còn sống.

Nhưng cô ấy chưa từng chết."

Cả ba chúng tôi nhìn nhau.

Một kết luận lóe lên trong đầu tôi - đau đớn hơn cả vết cắt cũ:

> "Ai đó đã giả chết.

Hoặc... có người thay thế xác."

Điện thoại tôi rung lên.

Tin nhắn từ một số lạ:

> "Lũ các người bắt đầu đào rồi à?

Tốt.

Tao cũng vừa bắt đầu giết lại."

Ảnh đính kèm: Một tấm ảnh mới chụp - búp bê rạch mặt đang nằm trên giường tôi.

[HẾT CHƯƠNG 7]

Chương 8 sẽ là cuộc săn - và kẻ bị săn có thể không phải người sống.

Từng người liên quan đến vụ năm xưa bắt đầu nhận được tin nhắn đe dọa, từng người biến mất.
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 8] "Đừng tin ai cả - kể cả bản thân mày."


Tôi khóa trái cửa phòng.

Con búp bê rạch mặt giờ đang nằm ngay giữa giường tôi – tư thế giống hệt như trong ảnh.

Tôi run tay, cố không nôn.

Một mùi hôi thối bốc lên – mùi của… thịt đang phân huỷ.

> “Mày có mang nó về không?” – Tôi hỏi N qua điện thoại.

> “Tao còn đang ở trường!

Mày bị điên à?” – N quát lên

> “Anh thì sao?” – Tôi chuyển máy cho anh.

> “Tôi cũng không làm.” – Anh nói.

Giọng trầm hơn bình thường.

“Nhưng người để lại con búp bê này… biết rõ thói quen từng người chúng ta.

Rất rõ.”

> Cốc cốc cốc.

Tôi nín thở.

Tiếng gõ cửa – ba nhịp, như mã code.

Tôi tiến ra.

Mở hé một khe.

Một mảnh giấy được nhét qua khe cửa:

> “Cái chết của Khuê là màn đầu.

Vở kịch chính chưa bắt đầu đâu.

Nếu tụi mày không tìm được đứa đã thay xác trong 72 giờ tới, máu sẽ lại đổ.

Lần này, không phải là giả.”

> Tôi lao đến bên giường, lật búp bê ra.

Một con chip nhỏ giấu sau gáy nó.

> Tôi bật laptop lên, cắm chip vào.

Video mở ra.

Là camera trong phòng cấp cứu năm xưa – đêm Diễm Khuê chết.

Nhưng không như những gì tôi nhớ.

> Người nằm trên băng ca KHÔNG PHẢI KHUÊ.

Là một cô gái khác – bị xẻ mặt để giống Khuê.

> Khuê…

đứng phía sau camera.

Cười.

Tôi hét lên.

Mọi thứ xoay vòng.

Tất cả những gì tôi tin vào – ký ức, tội lỗi, sự dằn vặt…

Đều là giả.

> Anh đập cửa xông vào.

N gọi điện liên tục.

> Tôi nói chỉ một câu:

> “Khuê còn sống.

Và nó… là kẻ dựng nên cả cái chết của chính mình.”

[HẾT CHƯƠNG 8]

Chương 9 sẽ là lúc cuộc chơi đảo chiều.

Cả ba phải truy tìm thân phận cô gái thế mạng và lý do tại sao Khuê lại dựng nên cái chết hoàn hảo như vậy.

Mọi nhân vật từ chương 1 bắt đầu lộ bản chất.
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 9] "Muốn tìm xác thật, phải moi ký ức giả."


Tôi, N và anh ngồi trong căn phòng cũ kỹ nhà anh – nơi từng là phòng luyện thanh của mẹ anh trước khi bà biến mất.

> Trên bàn là bản sao bệnh án năm ấy.

Ảnh chụp camera.

Mẩu chip vừa trích xuất xong.

Và… hồ sơ của một cái tên chưa từng được nhắc tới: Trịnh Khả Ly.

> “Con bé này là ai?” – Tôi hỏi.

> “Không ai cả.

Hoặc từng là ai đó – trước khi Khuê lấy mặt nó.” – Anh trả lời.

> “Không… nhìn nè.” – N chỉ vào giấy chứng tử.

“Cái tên được khai tử: Trịnh Khả Ly.

Không phải Diễm Khuê.”

Cả ba im lặng.

Tim tôi đập loạn.

Tôi quay sang laptop, mở lại video.

Zoom kỹ vào tay cô gái trên băng ca – có một dấu vết hình tam giác nhỏ gần cổ tay.

Tôi bàng hoàng.

Tôi từng thấy hình xăm đó.

> “N…

Mày nhớ con bé lớp kịch năm đó chứ?

Hay đi với Khuê… tao quên tên.” – Tôi hỏi.

> “Khả Ly?”

> “Đúng!

Chính nó.

Tao tưởng nó chuyển trường…”

> “Không.

Nó biến mất.

Sau buổi diễn cuối cùng.”

> Tôi rùng mình

Buổi diễn năm đó, vai chính là Khuê.

Vai phụ – Khả Ly.

Vở kịch: “Thay hình đổi dạng.”

Nội dung: Một cô gái giết bạn thân để sống cuộc đời người ấy.

Tôi chạy ra phía kệ sách.

Lôi ra cuốn sổ lưu bút cũ.

Trang cuối, nét chữ nguệch ngoạc:

> “Nếu tao sống cuộc đời mày, mày sẽ sống ở đâu?”

Cả ba nhìn nhau.

> “Khuê giết Khả Ly để giả chết…”

“…và sống tiếp cuộc đời của ai khác.”

> Điện thoại tôi rung.

Lại số lạ.

> "Sai rồi.

Tao không sống cuộc đời ai cả.

Tao đang tạo một cuộc đời mới – bằng máu."

Ảnh đính kèm: Mẹ anh.

Bị trói.

Miệng bị bịt bằng một bông hoa hồng đen.

> “MẸ TAO?!” – Anh hét.

Tôi và N đứng sững.

nhắn tiếp theo:

"Tụi mày còn 36 giờ."

[HẾT CHƯƠNG 9]

Chương 10 sẽ là màn đối đầu đầu tiên giữa nhóm và Khuê – qua một cái bẫy.

Còn sống hay chết?

Thật hay giả?

Tất cả sẽ nổ tung.
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 10] "Chúng mày nghĩ mình là người chơi? Nhầm. Chúng mày là quân cờ."


Chúng tôi có 36 giờ.

> Hoặc tìm ra nơi Khuê giam mẹ anh.

Hoặc xác của Khả Ly sẽ là cái đầu tiên – trong danh sách "thay máu."

> “Cô ta muốn gì?” – N gắt.

“Giả chết, tạo danh tính mới, biến mất là xong.

Lôi cả mẹ anh vào làm gì?!”

> “Không.” – Anh nói.

“Cô ta không muốn biến mất.

Cô ta muốn…

được nhìn thấy.”

> Tôi lặng người.

Video trong chip không chỉ có một đoạn.

Có cả loạt file khác – được đặt tên bằng những mốc thời gian bí ẩn.

> Tôi mở file đầu tiên:

“12.07 – Khả Ly mất tích.”

Video mờ nhòe.

Ghi hình từ camera cũ.

Một bóng người đội mũ rộng vành dẫn một cô gái vào phòng âm nhạc.

> Tiếng hét.

Tiếng va đập.

Rồi im lặng.

> File tiếp theo:

“13.09 – Bản nháp giọng nói.”

Là giọng Khuê… học cách bắt chước giọng Khả Ly.

Từng âm tiết.

Từng nhịp thở.

> Tôi nổi da gà.

Chúng tôi quyết định truy dấu vết:

> Căn phòng âm nhạc cũ.

Đã bị niêm phong sau vụ “tự sát” của một học sinh giấu tên năm ngoái.

> Nhưng cái “niêm phong” đó chỉ là vải bạt và băng dính.

> Chúng tôi cạy cửa chui vào.

Bên trong… mọi thứ phủ bụi.

Nhưng có một vết trượt dài bằng máu – như ai đó từng bị lôi đi.

> “Tụi mày nhìn nè.” – Anh bật đèn pin.

Một dòng chữ viết trên tường bằng máu khô:

> “Không ai thật cả.

Chỉ có vai diễn.”

Tôi lùi lại.

Nhưng chân tôi đạp trúng gì đó.

Tôi cúi xuống.

> Là một chiếc điện thoại nắp gập.

Bên trong: tin nhắn chưa gửi.

> "Nếu tao chết, đừng để vai chính sống yên." – KL

> Tôi bật khóc.

Cảm giác như cả thế giới đang xoay theo ý muốn của một người – và người đó chính là Khuê.

> Điện thoại tôi rung.

> Số lạ.

Lại là cô ta.

> “Giỏi lắm.

Đến bước thứ 2 rồi.

Bước 3 – thử máu.

Máu tụi mày.”

> Tin nhắn kèm tọa độ GPS.

Một nơi ngoại ô.

Cũ kỹ.

Không camera.

> “Mẹ anh đang ở đó.”

Anh không chờ thêm.

Lao ra xe.

Tôi và N chạy theo.

Không ai trong chúng tôi biết…

> Bước tiếp theo không phải "giải cứu"...

Mà là "bị chọn làm nạn nhân."

[HẾT CHƯƠNG 10]

Chương 11 sẽ là lúc cả nhóm bước vào cái bẫy chết người – nơi một trong ba có thể không quay trở lại.
 
Thế Mạng!?
[CHƯƠNG 11] "Người sống sót không phải người mạnh nhất, mà là kẻ biết diễn lâu


Tôi chưa từng thấy N run.

Nhưng hôm nay, tay cậu ấy đổ mồ hôi, môi mím chặt, mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa xe.

> “Sao không mở nhạc?” – Tôi hỏi, cố lảng đi cái lạnh chạy dọc sống lưng.

“Mày muốn nghe gì?” – N hỏi lại.

Tôi nhún vai:

“Im lặng.”

“Chọn đúng rồi đó.”

Tọa độ Khuê gửi là một căn nhà cũ giữa rừng, kiểu nhà dùng làm phim ma low budget.

Nhưng đáng sợ không phải là căn nhà, mà là sự chuẩn bị kỹ lưỡng cô ta dành cho nó.

> Cửa khóa điện tử.

Camera ẩn.

Dưới sàn là lớp xi măng mới đổ – lấp cái gì bên dưới?

Chúng tôi bước vào.

Không có ai.

Không tiếng người.

Không tiếng bước.

Chỉ có… mùi thuốc sát trùng và một màn hình chờ bật sẵn.

> “Có camera.” – Tôi chỉ.

Màn hình hiện lên ngay sau khi đóng cửa.

> Khuê.

> Tóc buộc cao, mặc blouse trắng như bác sĩ tâm thần.

Mắt cô ta nhìn thẳng vào ống kính.

Nhưng tôi biết… cô ta đang nhìn chúng tôi.

> “Chào mừng đến bước 3.” – Giọng cô ta ngọt ngào, đều đặn.

> “Các bạn đã đến khá đúng giờ.

Một phần thưởng nhỏ…”

Cạch.

Một ngăn tường bật mở.

> Là… một chiếc hộp y tế và một tờ giấy

Tôi mở ra.

> Xét nghiệm ADN.

Tên: N.

Khả Ly.

Trần Khuê. ???

Kết quả chỉ rõ:

Một người trong số ba người… có chung huyết thống.

> “Đùa à?” – N lật tờ giấy.

Tôi đứng lặng.

Trên giấy còn in ảnh siêu âm – và dòng chữ:

> “Tao không giết ai cả.

Tao chỉ muốn người thật sự phải nhận máu, nhận thân phận, nhận hậu quả.”

> “Ý cô ta là…” – Tôi chưa kịp nói hết.

> Màn hình bật lên đoạn video khác.

Là Khả Ly – đang bị trói vào ghế sắt, tóc rối, ánh mắt vẫn lạnh lùng.

> “Tao muốn cho tụi mày một cơ hội.” – Khuê lên tiếng trong clip.

> “Hoặc khai ra ai là người sinh ra từ dối trá.”

“Hoặc tao thiêu cái này.” – Cô ta cầm bình xăng.

> “Cái gì đây?” – N hét.

“Mày là người trong video?

Hay anh ấy?” – Tôi chỉ về phía nam chính.

Anh không nói gì.

> Màn hình chuyển màu đỏ.

> “30 phút.”

“Để tìm ra cha mẹ thật của một trong ba.”

“Và... sự thật đắt giá hơn cả máu.”

Chúng tôi chia nhau ra, lục từng góc nhà

> Có bức ảnh cũ – ba đứa trẻ đứng cạnh nhau.

Nhưng một đứa bị xé mặt.

Dưới ảnh có ghi:

“Người thừa không bao giờ được biết tên.”

> Tôi thấy hộp thư khác, bên trong là bức thư chưa gửi:

> “Mẹ xin lỗi vì đã giấu con.

Con sinh ra không phải lỗi của con.

Nhưng nếu con biết mình là ai… con sẽ hận tất cả mọi người.”

Cả nhà như một phòng thí nghiệm tâm lý.

Tôi thấy bản thân mình không còn là người điều tra… mà là người bị phanh phui.

> Tiếng bước chân vang sau lưng.

Tôi quay lại.

> Là anh – mặt trắng bệch.

> “Tôi biết rồi.” – Anh đưa ra một mảnh giấy.

“Tôi… là người được thay thế.

Người mà Khuê muốn nhắm tới... không phải Khả Ly.

Là tôi.”

[HẾT CHƯƠNG 11]

Chương 12 sẽ bắt đầu với một lời thú tội khiến toàn bộ cốt truyện từ đầu tới giờ… bị bóp méo hoàn toàn.

Bộ truyện đang chuyển dần từ "giả chết" sang "đổi máu."
 
Back
Top Bottom