Kim xăng trên bảng điều khiển đã chạm vạch đỏ và nhấp nháy liên tục.
Tiếng động cơ xe buýt bắt đầu giật cục.
"Sắp hết xăng rồi" Ning Yizhou thông báo, giọng căng thẳng.
"Chúng ta không lết đến Incheon được đâu."
Phía trước mặt, biển báo hiện ra: Trạm Dừng Chân Dream City - 500m.
Nhưng "Dream City" bây giờ trông giống "Thành phố ác mộng" hơn.
Trạm xăng rực sáng ánh đèn pha, nhưng không phải đèn tự động.
Có người ở đó.
Lối vào bị chặn bởi hai chiếc xe tải bắt chéo, và trên nóc trạm xăng, có bóng người cầm súng đi tuần.
"Có người sống sót!"
Jiwon reo lên hy vọng.
"Hoặc là cướp" Yujin nói, ánh mắt cảnh giác quan sát qua ống nhòm (lấy từ kho an ninh).
"Họ có súng.
Không thấy đồng phục quân đội hay cảnh sát.
Trông giống một băng đảng tự phát hơn."
"Chúng ta cần xăng" Jimin nói, cô tháo dây an toàn, đứng dậy chỉnh lại bộ giáp bảo hộ trên người.
"Và chúng ta có thức ăn từ kho dự trữ của trường để trao đổi.
Một cuộc giao dịch công bằng."
"Để chị đi với em" Tzuyu đứng dậy, khoác cây cung lên vai.
Dù chỉ còn lại 3 mũi tên, nhưng sự hiện diện của cô đủ tạo áp lực.
"Hai người thôi sao?"
Minjeong lo lắng.
"Nguy hiểm lắm."
"Đông quá họ sẽ tưởng chúng ta tấn công" Jimin giải thích, vuốt lại mái tóc đen dài.
"Chị và Tzuyu sẽ ra mặt.
Hai visual đi thương thuyết, hy vọng họ sẽ nể mặt phụ nữ một chút.
Nếu có biến...
Ning, em biết phải làm gì rồi đấy."
Ning Yizhou gật đầu, tay đặt sẵn lên cần số, chân rà phanh.
Wonyoung ngồi im ở ghế sau, tay siết chặt cán rìu, đôi mắt ẩn chứa sự nguy hiểm.
Chiếc xe buýt dừng lại cách rào chắn 50 mét.
Jimin và Tzuyu bước xuống, hai tay giơ lên cao để tỏ ý không mang vũ khí nóng.
Từ phía sau chiếc xe tải, ba gã đàn ông bước ra.
Chúng xăm trổ đầy mình, tay lăm lăm gậy sắt và dao mã tấu.
Gã cầm đầu, một tên to con với vết sẹo dài trên mặt, đeo một khẩu súng săn sau lưng, bước tới với nụ cười cợt nhả.
"Ái chà chà," gã tặc lưỡi, ánh mắt hau háu quét từ đầu đến chân Jimin và Tzuyu.
"Hôm nay trúng số độc đắc rồi tụi bay ơi.
Hai em gái cực phẩm lạc vào đây này."
"Chúng tôi chỉ muốn đổi xăng" Jimin nói, giọng lạnh lùng và đanh thép, không hề tỏ ra sợ hãi trước ánh mắt thô bỉ của gã.
"Trên xe chúng tôi có lương khô và nước đóng chai.
Đổi 2 can xăng lấy 1 thùng đồ ăn.
Xong việc chúng tôi đi ngay."
Tzuyu đứng bên cạnh, im lặng nhưng ánh mắt sắc sảo quan sát từng cử động của đối phương.
Cô đếm được tổng cộng 8 tên.
3 tên trước mặt, 2 tên trên mái nhà, và 3 tên đang lấp ló trong cửa hàng tiện lợi.
"Đổi xăng á?"
Tên cầm đầu cười hô hố, tiến lại gần Jimin hơn mức cho phép.
Hắn đưa bàn tay thô ráp định vuốt lên má cô.
"Ở cái thời loạn lạc này, đồ ăn quý thật đấy.
Nhưng... tụi anh không thiếu đồ ăn.
Tụi anh thiếu cái khác cơ."
Hắn hất hàm về phía chiếc xe buýt: "Mở cửa xe ra.
Để lại xe và tất cả đàn bà con gái ở lại đây phục vụ tụi anh.
Tụi anh sẽ tha cho."
"Thương thuyết thất bại" Tzuyu nói nhỏ, đủ để Jimin nghe thấy.
Jimin gạt phăng tay gã đàn ông ra, lùi lại một bước, ánh mắt chuyển từ đanh thép sang sắc lạnh chết người.
"Tôi nhắc lại lần cuối.
Xăng đổi thức ăn.
Hoặc không có gì cả."
"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt hả?"
Tên cầm đầu sầm mặt.
Hắn rút khẩu súng săn sau lưng ra, chĩa thẳng vào ngực Jimin.
Tao nói là: "Quỳ xuống!
Và gọi mấy con nhỏ trên xe xuống đây!
Ngay!"
Không khí căng như dây đàn.
Jimin nhìn họng súng đen ngòm.
Cô hít sâu.
"Xin lỗi nhé" Jmin nhếch mép cười, một nụ cười đẹp đến ma mị.
"Tôi ghét nhất ai chĩa súng vào mặt tôi."
BỐP!
Nhanh như cắt, Jimin đá văng nòng súng của tên cầm đầu lên trời.
Cú high-kick (đá cao) thương hiệu của cô mạnh và dứt khoát đến mức khiến gã đàn ông giật mình bóp cò.
ĐOÀNG!
Viên đạn bay lên trời.
Cùng lúc đó, Tzuyu hành động.
Cô không dùng cung bắn vì cự ly quá gần.
Cô dùng chính thân cây cung cứng cáp như một cây gậy trường côn.
Cô xoay người, quật mạnh đầu cánh cung vào thái dương tên đứng bên trái.
Tên đó ngã gục ngay tức khắc.
"Con khốn!"
Tên cầm đầu gầm lên, định lao vào Jimin.
Nhưng Jimin đã cúi người né đòn, túm lấy cánh tay hắn và dùng đòn Judo quật ngã hắn xuống đất cái rầm.
Cô bẻ quặt tay hắn ra sau, đoạt lấy khẩu súng săn.
"TỤI BAY ĐÂU!
GIẾT HẾT!"
Tên cầm đầu gào lên trong đau đớn.
Đám đàn em từ trong cửa hàng tiện lợi và trên mái nhà lao ra.
Những tên trên mái nhà bắt đầu ném đá và chai xăng xuống.
"Về xe mau!"
Tzuyu hét lên, dùng cung đỡ một cú chém từ tên côn đồ thứ ba, rồi đá vào hạ bộ hắn.
Nhưng đường lui đã bị chặn.
5 tên côn đồ khác từ bụi rậm hai bên đường lao ra, vây kín Jimin và Tzuyu.
Chúng cười khả ố, nghĩ rằng hai cô gái này đã nằm trong rọ.
"Hết đường chạy nhé mấy em" một tên cầm dây xích sắt cười đê tiện.
Jimin siết chặt khẩu súng săn đã hết đạn, lưng tựa vào lưng Tzuyu.
"Em xin lỗi.
Chắc phải đánh một trận ra trò rồi."
"Chị cũng đang ngứa tay đây" Tzuyu đáp, rút mũi tên ra cầm trên tay như một con dao găm.
Ngay khi đám côn đồ định lao vào xâu xé hai bông hoa xinh đẹp, một âm thanh kinh hoàng vang lên từ phía chiếc xe buýt.
KÉT...
KÉT...
Cánh cửa xe buýt bị xé toạc ra – không phải mở, mà là bị đạp bay ra ngoài.
Một bóng người mảnh khảnh bước xuống, trên tay lết theo một chiếc rìu cứu hỏa to bản, lưỡi rìu cày xuống mặt đường nhựa tạo ra những tia lửa tóe lên.
Wonyoung.
Cô bước đi chậm rãi về phía vòng vây, đầu hơi nghiêng sang một bên.
Đôi mắt cô lại chuyển sang màu đỏ rực.
Dưới ánh đèn pha trạm xăng, trông cô như một tử thần bước ra từ địa ngục.
"Đứa nào..."
Wonyoung nói, giọng trầm đục, vang vọng một cách bất thường.
"...vừa đòi bắt các chị ấy?"
Đám côn đồ khựng lại, nhìn cô gái có vẻ ngoài tiểu thư yếu ớt đang bước tới.
"Lại thêm một em nữa à?
Ngon!"
Tên cầm dây xích cười cợt, quất dây xích về phía Wonyoung.
Wonyoung không né.
Cô đưa tay trái lên.
PHẬP.
Sợi xích sắt quấn chặt vào cổ tay cô.
Tên côn đồ giật mạnh, định kéo cô ngã.
Nhưng Wonyoung đứng yên như tượng đá, không nhúc nhích dù chỉ một milimet.
Cô nhìn hắn, mỉm cười.
Nụ cười khiến hắn lạnh toát sống lưng.
"Có thế thôi à?"
Wonyoung giật mạnh tay về phía sau.
Tên côn đồ nặng gần 80kg bị lôi bay lên không trung như một con diều đứt dây, bay thẳng về phía Wonyoung.
Khi hắn bay tới tầm với, Wonyoung vung chiếc rìu bên tay phải lên.
Không phải lưỡi rìu, mà là mặt phẳng của rìu.
Cô tát mạnh vào ngực hắn như đánh bóng chày.
RẦM!!!
Tên côn đồ bay ngược trở lại, đập vào hai tên đồng bọn phía sau, cả ba lăn lông lốc ra xa cả chục mét, nằm bất động.
Sự im lặng bao trùm bãi đất.
Đám côn đồ còn lại há hốc mồm, đánh rơi cả vũ khí.
Jimin và Tzuyu cũng mở to mắt ngạc nhiên.
Wonyoung chống cán rìu xuống đất, nhìn quét qua đám còn lại: "Xăng.
Hay Mạng.
Chọn đi."
Tên cầm đầu đang bị Jimin khóa tay dưới đất lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu: "Đổ...
đổ xăng cho các chị!
Đổ đầy bình!
Nhanh lên lũ ngu này!"