Cập nhật mới

Khác the killer | namtanfilm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
361975269-256-k891660.jpg

The Killer | Namtanfilm
Tác giả: kwanbnja
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

- bông hoa hồng trắng, thoang thoảng mùi khó ngửi. như em một màu nắng, vương đâu mùi tanh tưởi.



tipnaree​
 
The Killer | Namtanfilm
một


- vườn hồng nở rộ màu trắng, chúng lộ ra cánh hoa chắc khỏe tươi tốt. hứng trọn ánh nắng đầu ngày, một miền sáng đang xoa dịu cái trưởng thành của hoa. hoa hồng trắng, sự vĩnh cửu và lòng trung thành trong mối quan hệ.

nó vẫn sẽ là bông hoa màu tinh khiết, nhưng con bé đó đã vẩy một thứ mùi tanh tưởi lên trên những bông hoa. nó màu đỏ thẫm, thoang thoảng mùi xác thịt. dù bị nhuốm thứ máu tươi ghê tởm, màu trắng của nó vẫn còn đó, tỏa sáng cả vùng trời.

tồn đọng trong hồi ức vĩnh hằng của nó, là hình ảnh mẹ nó điểm khuyết đường dao sắt lên cơ thể nó. nó thét gào khô họng, máu loang lổ trên nền gạch màu trắng lạnh lẽo. nó đau, đau đến từng khúc xương. mẹ để lại trên cơ thể nó một đường rạch hoàn mỹ, chẳng có đoạn thẳng nào sánh bằng.

mẹ buông con dao trên tay xuống, mẹ nó cứ hoảng hốt bóp chặt lấy vết thương khiến nó đau đớn không thể tả.

" mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi con, mẹ không cố ý, mẹ không cố ý mà.

"

mẹ nó cứ xin lỗi ôm nó trong lòng. tim nó đang đập nhanh hơn, đến nỗi tưởng chừng như sắp nhảy ra ngoài. nó khốn khổ với cơn đau ở tim và thân thể. rệu rã nằm vật vã xuống nền gạch màu máu. nó đang chìm vào cơn mê muội thật sâu và thật lâu.

khi mở mắt ra, nó nằm trong nhà kho. nơi bụi bặm và hôi hám, nó quen thuộc thở dài một tiếng. bên cạnh là lọ thuốc mất nhãn, nó lấy một viên rồi ngậm để cảm nhận vị đắng của viên thuốc. một mùi vị khó chịu lan tỏa khắp khuôn miệng. nó thấy rồi, thứ loãng toẹt như ngọ nguậy bên trong khiến nó phải nôn ra.

trong màn u tối thông qua cửa sổ nhỏ phía trên, ánh trăng trở thành dư huy của nó. nó nhìn thấy thứ nó vừa nôn từ miệng ra, một thứ tanh tưởi mà người đời hay gọi là máu. nó thầm tiếc thương cho bản thân, chịu kiếp giam cầm như thú vật để làm trò tiêu khiển cho lũ con người.

nó ngước mình lên, mặt trời là thứ quang viễn nào đó nó chẳng thể bắt kịp, còn vầng viên nguyệt là tuyệt phẩm nó mong muốn chạm tới. nó chạm tay vào thanh sắt chắn ở cửa sổ, nó muốn làm một chú chim, tự do lượn lờ bên bầu trời và mặt trăng. cổ họng muốn hét thật to, đến khi thanh quản đứt lìa.

trong miền câm lặng nó nghe được thanh âm của sự vội vã. tiếng chân bước dồn dập về phía nó. nó sợ hãi, giật sợi xích muốn thoát ra tìm chỗ trốn. tim nó ngưng đập vào khoảnh khắc mẹ nó ôm theo con dao to tướng bước vào kho tìm nó. nó rút vào một gốc nhỏ bên cửa sổ, mẹ tiến tới miệng lẩm nhẩm gì đó, mẹ cứ cười, một nụ cười chán ghét của kẻ tâm thần.

" mày giết chồng tao, mày giết chồng tao phải không.

ủa, nhưng mày là ai sao mày vào được đây.

à, mày là bác sĩ tính giết tao, tao giết mày tao giết mày trước. tao nhớ rồi, mày là thằng tông chết chồng tao rồi cán chết con tao, thằng chó khốn nạn tao giết mày.

"

nó hét thật to, để mong mẹ nó tỉnh lại hay chí ít cũng có ai đến giúp nó thoát khỏi tay tử thần. mẹ chém một đường ngay cổ tay nó, tạo thành vết thương sâu cắt đứt gân và mạch máu của nó. bản năng tự vệ của con thú trỗi dậy, nó gầm gừ tấn công đối phương nhưng bị dây xích cản trở.

nó kéo chân mẹ, dành được con dao trên tay mẹ. nó lao tới đâm vào cuốn họng mẹ nó, cổ nó cũng ứa máu vì cố vùng vẫy khỏi sợi dây.

đến khi mẹ nó chẳng còn hơi thở, nó mới mệt mỏi nằm xuống cạnh bên. nó tìm được rồi, xúc cảm kích thích sự vui sướng của nó. nó hạnh phúc khi được thấy máu, nó không sợ hãi nữa. nó vui khi được xuống tay với ai đó, nó muốn được nằm cạnh bên nạn nhân, nó yêu sự tĩnh lặng của họ.

end chapter

⚠ TẤT CẢ ĐỀU DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG.

SỰ VIỆC KHÔNG CÓ THẬT XIN ĐỪNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT.

TẤT CẢ TRONG CÂU CHUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU.
 
The Killer | Namtanfilm
hai


- nó hé nhẹ hàng mi mỏng, nó nghe được thanh âm xì xào nó ghét. lòng nó biết rằng thứ gì đang chờ nó phía trước, nó không muốn đón nhận tương lai âm u đó, nó muốn bên cạnh mẹ nó mãi mãi.

" cháu bé, cháu ổn chứ?

"

có lẽ là thanh niên, hắn lên tiếng hỏi tôi. tôi chẳng trả lời.

" bọn chú sẽ đưa cháu đến nơi an toàn, mau dậy thôi nào.

"

bọn phiền phức trong thâm tâm nó đang quấy nhiễu không gian hạnh phúc của nó và mẹ. nó trao cho hắn cái nhìn chán ghét, nó trả lời.

" muốn ở bên cạnh mẹ, muốn ở với mẹ, muốn yên tĩnh.

"

nó lay động cơ thể mẹ, ngước lên nhìn mẹ không thôi.

" chú sẽ đưa cháu tới nơi yên tĩnh, rồi đưa mẹ cháu tới sau.

"

nó tin vào lời tên thanh niên trước mặt, nó vui vẻ giật một góc áo của hắn mà gọi.

" thật không, gặp mẹ, gặp mẹ thật không.

"

hắn bế nó trên tay, đưa nó cho tên đồng nghiệp bên cạnh.

" chào cháu bé, chú là Mork, cháu có muốn ăn kẹo không?

"

nó cười tươi rồi gật đầu. tên mork đưa cho nó viên kẹo màu đỏ, màu yêu thích của nó. nó vui lắm, tưởng rằng bọn họ sẽ đưa nó đến gặp mẹ nên ăn kẹo một cách ngon lành. nhưng nó nào đâu biết, nếu muốn gặp người chết chỉ có thể chọn con đường giống hệt như vậy.

bọn họ đưa nó đến căn nhà ngập tràn thanh âm ồn ào của sự sống. nó nhìn tên mork lúc nãy, rồi nhìn vào lũ nhóc phiền toái trước mặt. nó muốn bật khóc gọi mẹ, nhưng cổ họng nó nghẹn lại chẳng thể nói câu nào, mắt nó đau đến nỗi dường như không thể mở ra.

cảm giác tức giận dâng trào như núi lửa, căn bệnh tiềm ẩn ở trong tái phát. cơ thể nó nóng dần lên, chân mất trọng lực ngã xuống đất. mork hiện rõ sự hoảng hốt, đưa nó vào phòng y tế của cô nhi.

nó sau đó được xem như món báu vật ngàn năm, sơ chăm bẵm nó như trẻ sơ sinh dù nó liên tục kháng cự.

" con có thể tự ăn được.

"

nó đưa tay đỡ chén cơm trên tay sơ.

" không được, con không khỏe nên không thể tự ăn được.

"

lòng thầm khó chịu vì sự cưng chiều quá mức của bọn họ. nó cả ngày bị nhốt trong căn phòng của riêng nó. căn phòng đơn điệu với con gấu màu nâu cùng chăn gối màu trắng.

nó thường trèo cửa sổ ra ngoài, không ít lần nó tạo vô số vết thương chi chít trên tay vì té.

hôm nay vẫn như vậy, nó trèo ra ngoài. nhưng chào đón nó phía dưới không còn là đàn chó to luôn quấn quýt nó, mà là cô bạn tóc dài với gương mặt hầm hố.

" con thú của cô nhi, mày đến đây làm gì?

"

nó tặng cho con bé cái nhìn chán ghét, tay siết chặt muốn tìm lại một xúc cảm nào đã mất từ lâu.

" mày là cái quái gì mà đòi đặc quyền ở cái chỗ này chứ?

"

con bé đẩy nó cái mạnh, nó ngã ra sau tay va phải bụi hoa hồng trắng. nó nắm lấy đám gai nhọn đến bật cả máu. mắt như tóe lửa, nó đứng dậy cầm tay con bé siết chặt. dấu tay của nó hằn sâu lên vết sẹo trên cổ tay phải của con bé kia, vết sẹo lồi lõm bên trái nó nhói lên.

" mày thì biết cái mẹ gì mà lên tiếng hả con khốn?

"

hai đứa trẻ độ chừng mười bốn tuổi cứ thế nhìn nhau như sắp có trận đánh gay cấn.

" tao biết, biết rất rõ thứ cầm thú như mày đã làm gì trong quá khứ. cái quá khứ đen tối mày muốn chối bỏ nhưng lại không thể.

"

cảm giác tức giận xen lẫn nhục nhã cứ bủa vây làm tâm trí vốn rối loạn của nó thêm nhiều hơn phần bất ổn.

" tâm thần bệnh hoạn, chỉ có súc vật mới dám giết chết mẹ của mình để bị đẩy vào cô nhi thế này, mày là đồ cầm thú.

"

ngọn lửa nhẫn nhịn bùng nổ, nó đánh vào bên má con bé khiến cả hai ngã nhào xuống. nó nắm mái tóc dài yêu quý của con bé kia giật mạnh ra sau. con bé cũng chẳng nhịn mà phản kháng lại nó.

bọn nó cứ vậy đến khi nó từ túi lấy ra con dao nhỏ có phần rỉ sét cứa một đường ngay xương quai xanh con bé. con bé không hét không gào, dùng sức xoay ngược mũi dao về hướng nó rạch một đường chỗ bắp tay.

lũ trẻ con quanh đó cứ ngây ngây dại dại, khóc la chẳng thôi.

đến khi các sơ đến tách cả hai đứa ra bọn nó mới thôi hỗn loạn.

hai đứa được đến phòng y tế, chúng vẫn lườm nhau cháy mặt.

" hai đứa biết bản thân phạm tội gì không, tối nay hai đứa bị phạt.

"

end chapter

⚠ TẤT CẢ ĐỀU DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG.

SỰ VIỆC KHÔNG CÓ THẬT XIN ĐỪNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT.

TẤT CẢ TRONG CÂU CHUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU.
 
The Killer | Namtanfilm
ba


- hai đứa nó bị phạt cả tối hôm ấy, nhưng chúng vẫn thường xuyên có những cuộc cãi vã không đáng. dù lòng ghét là thế, nhưng chúng đã thầm khắt ghi tên đối phương trong tâm.

các sơ trong cô nhi, dần quen thuộc và ngán ngẩm bọn nó. bọn họ tạo ra hai cái khuy bài áo, trên đó là tên thật của nó và con bé kia.

đương nhiên chỉ riêng hai đứa nó mới có được cái khuy cài.

trời bắt đầu vào mùa hạ, xuất hiện những cơn mưa bất chợt. vườn hồng trắng cứ thế được tiếp đầy nước. nó ngồi bên cạnh vườn, ngắm bông hồng trắng đang vương mình hứng giọt nước trời đất ban tặng.

đột nhiên, chúng chuyển sang màu đỏ thẫm. nó nhớ lại cái đêm hôm ấy, cái đêm định mệnh quyết định cuộc đời nó. cha nó ân ái người phụ nữ lạ ngoài vườn hoa hồng. mẹ và cha có cuộc cãi vã lớn, mẹ nó cầm con dao gọt hoa quả đâm chết cha nó. rồi mẹ chôn xác cha ngoài vườn, sau đó vào ôm nó khóc.

" phải rồi, hoa hồng trắng là sự trung thành và vĩnh cửu, nếu mình tặng mẹ một bông hoa hồng trắng mẹ sẽ mãi ở bên mình.

"

nó đang định nhón chân bước đến vườn hoa đã thấy bóng hình nhỏ đang cặm cụi hái vài bông hoa hồng mặc cho trời có ngày càng nặng hạt.

nó thấy quen thuộc, liền bước nhè nhẹ đến phía sau.

" mày cũng biết ngắm hoa nữa hả?

"

con bé lên tiếng, nó giật mình lùi lại phía sau. chờ một lúc không nhận được câu trả lời, con bé quay lại.

" tưởng đâu vô cảm như mày chỉ biết thở thôi chứ.

"

nó muốn lao vào đánh thêm cho con bé này vài cái, nhưng thâm tâm cản nó lại. con bé lấy ra vài bông hoa, đưa ra trước mặt nó.

" cho mày.

"

chẳng nghĩ ngợi nhiều, nó cầm lấy. giây phút ấy thời gian như đang ngừng lại, thù hận của chúng nó như được xóa tan.

đến khi con bé đã chạy vào trong, nó vẫn chết đứng tại chỗ.

khi mặt trời đã nấp sau vùng biển lớn, nhường chỗ cho ánh trăng. nó rón rén bước vào phòng ngủ tập thể, nhắm đúng mục tiêu rồi đặt miếng băng cá nhân lên đầu nằm con bé. nó bước ra khỏi đó thì chưa vội về phòng. nó bước quanh quanh cô nhi, tìm cho mình một chỗ đứng thật cao. nó muốn thoát khỏi đây, thoát khỏi vòng tay của sự giam cầm, nó muốn hóa thành chú chim tự do. và hơn hết, nó muốn gặp lại mẹ nó.

" làm gì đó?

"

tim nó như ngưng lại, phía sau là con bé kia. chúng chạm mắt, con bé tay đỡ ba cái thùng nó xếp lại với nhau, tay kia cẩn thận đưa nó xuống.

" mày ra đây không sợ bị sơ la à?

"

con bé cười một cái, trả lời nó.

" báu vật như mày còn dám thì sao tao lại không?

"

chúng nhìn nhau như thể nhìn thấy bản sao của mình, rồi lại hướng qua ba cái thùng khi nãy nó bước lên.

" mày muốn trốn khỏi đây?

"

" mày muốn trốn khỏi đây?

"

không hẹn mà cùng nói một câu rồi bọn nó cùng gật đầu.

trăng lên đến ngọn, nó đã tìm lại xúc cảm chôn giấu bấy lâu. nó thèm khát mùi vị tanh hôi từ chất dịch lỏng màu đỏ.

end chapter

⚠ TẤT CẢ ĐỀU DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG.

SỰ VIỆC KHÔNG CÓ THẬT XIN ĐỪNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT.

TẤT CẢ TRONG CÂU CHUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU.
 
The Killer | Namtanfilm
bốn


- vạt nắng chiếu qua khe cửa sổ, cái rèm mỏng điểm khuyết vài họa tiết lượn lờ với tông màu trắng dường như vô hình với cái gắt gỏng đầu thu. lá bên ngoài chuyển sang màu đỏ rực của hoàng hôn.

nó thức dậy bên trong căn phòng lạ, đúng hơn là một góc của căn phòng tập thể. nhìn sang cạnh, nó thấy mái tóc dài màu đen mượt mà. con bé dù có vẻ nhỏ người hơn, nhưng vẫn ôm trọn cả cơ thể nó.

nó lay con bé khiến con bé cũng thức dậy, gương mặt đầy phàn nàn trưng ra.

" trốn thôi.

"

con bé bất ngờ tỉnh ngủ, bởi con bé thừa biết giờ này là thời điểm các sơ thức dậy sinh hoạt.

" nhưng mà không phải là giờ này..."

chưa kịp nói tròn câu, nó đã chen vào trả lời.

" tao lấy thuốc trong phòng tao, bỏ vào bình nước chung, các sơ hay bỏ thuốc ngủ ở trong phòng để tao dùng khi không ngủ được.

"

con bé nhớ ngày hôm qua, nó chẳng uống giọt nước nào. bởi vừa chạm vào cốc đã bị nó đẩy ra xa.

" nên hôm qua mày mới không cho tao uống đó hả?

"

nó trả lời ngay bằng giọng dứt khoát.

" tao bỏ vào lúc trưa, mày ngủ đến tận mười hai giờ thì tao chẳng cho mày nhịn.

"

nó không giải thích thêm, kéo tay con bé gom đồ cần thiết rồi nhảy tường trốn đi. chúng nó cứ chạy, một cách vô định chẳng có điểm dừng.

đến khi chân nó đã sưng đỏ lên, cái cài tóc trên đầu cũng rơi ra nó mới dừng lại. trước một gốc cây cổ thụ to, có nấm mồ nhỏ được cất lên đơn xơ. nó mở cái túi sau lưng ra, đặt xuống hai nhánh hoa hồng trắng, tay phủi phủi bụi bám trên tấm di ảnh.

" mẹ tao đó.

"

con bé đang hoang mang liền rối rít chắp tay chào mẹ nó. mẹ đang mỉm cười sau bức di ảnh, như thể mẹ đang gửi lời chào đến con bé.

" mẹ dạo này có khỏe không, mẹ đến kiếp khác chưa, cuộc sống dưới đó thế nào vậy mẹ.

"

nó cứ hỏi nhưng trả lời nó là sự im lặng bất tận.

" cuộc sống này cứ cuốn con đi mãi, con quên mất là gia đình mình từng hạnh phúc và đầy đủ thế nào.

"

như giọt nước tràn ly, hai hàng mi nó phủ sương mờ cả tầm nhìn.

" con muốn tìm một hạnh phúc thật nhỏ, nhưng trên đời này làm gì có chứ mẹ. người ta chỉ chạy theo đồng tiền lấp lánh chứ ai mà dừng lại vì một đứa trẻ tồi tàn thảm thương như con phải không.

"

con bé tưởng dừng như vôn hình với nỗi đau nó đang giải bày. con bé ngồi xuống, đốt hai nén nhang bên cạnh mộ mẹ nó bằng cái bật lửa nó thủ sẵn trong tay. mùi nhang thơm nghi ngút, con bé đưa cho nó một cây còn bản thân cầm một cây.

" con cái mà không cầu nguyện cho mẹ là bất hiếu đó biết chưa.

"

hai đứa cúi đầu xuống lạy mẹ nó, rồi cắm nén nhang lên lõm đất đang nhô ra.

" đi tiếp thôi, tao với mày còn nhiều thứ phải làm lắm.

"

chúng nó tiếp tục đi, đến căn nhà đã bỏ xó từ lâu. nó mở cửa ra, thứ nó nhìn thấy đầu tiên là đám hoa đã úa tàn theo thời gian. bụi bặm, mạng nhện bám đầy trên tường.

" căn nhà của tao lúc trước.

"

con bé cứ tò mò ngó nghiêng xem điều muốn thấy nằm ở đâu. nó lôi con bé xuống nhà sau, bên cạnh đó là bãi đất trống trải cùng một căn nhà kho cũ. bước vào bên trong, vết tích từ cuộc ẩu đả giữa mẹ và nó vẫn còn đó. vệt máu dài lênh láng chưa được dọn sạch, sợi xích giam cầm nó đã mục dần.

con bé bị mùi tanh hôi từ máu thịt làm cho rợn người, muốn nôn ra hết nhưng lại nuốt vào trong.

" ghê tởm lắm nhỉ, khi chứng kiến kẻ bội bạc ra tay với người sinh ra nó?

"

nó để xuống nhành hoa phủ màu tinh khiết. thanh âm rì rào báo hiệu giọt sương trên từng áng mây đang rơi xuống tạo thành hàng lệ cho trời.

nó nắm tay con bé thật chặt, đến nỗi nó gần như bẻ gãy tay con bé. bọn nó chạy ra ngoài, hứng giọt lệ của trời vào cơ thể. chúng vui đùa, trở thành đứa trẻ thơ ngây năm nào.

nó dự định sang đường bên kia vì nơi đó là công viên có thể ngắm nhìn dòng sông trôi. nó cứ thể chen qua giữa lòng đô thị, để ngoài tai tiếng còi xe ồn ào và âm thanh chửi rủa. họ nói cũng có phần đúng, nó muốn chết thật. vì thế giới đâu có đối xử nhẹ nhàng với nó như bọn họ.

một chiếc xe bán tải chở theo tấn hàng hóa đằng sau, vì tránh nó mà suýt lật xe. chân nó đặt được sang bên đường, con bé cũng theo sau. chiếc ô tô đen mất tay lái, đâm thẳng vào chúng. máu lênh láng từ cơ thể tài xế trong xe và cả chúng nó. con bé dùng tấm lưng nhỏ che chắn cơ thể lớn hơn của nó. chiếc xe chẳng kịp dừng lại mà cán qua chân trái của con bé, nhưng chẳng còn tiếng la hét hay khóc la nữa. bọn chúng yên vị bên trong vòng tròn được niêm phong bằng thứ đặc sệt hôi tanh đỏ thẫm. hình ảnh cuối cùng chúng nhìn thấy là gương mặt đối phương, và cái ghim cài áo chễm chệ trên ngực, nó len lõi vài vết xước lớn nhỏ sau cú tông mạnh vừa rồi.

End Chapter

⚠ TẤT CẢ ĐỀU DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG.

SỰ VIỆC KHÔNG CÓ THẬT XIN ĐỪNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT.

TẤT CẢ TRONG CÂU CHUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU.
 
The Killer | Namtanfilm
năm


- thanh âm du dương của âm nhạc vang nhẹ nhàng trong tĩnh mịch thế gian. chiếc headphone nhấp nháy vài hồi, rồi tắt ngóm.

tiếng báo thức chói tai ré lên, đánh thức thiếu nữ bên giường ấm. em vươn vai, chân bước dần xuống nền gạch lạnh. tay vén tấm rèm trắng, vài hạt nắng rơi vào làm rõ ràng gương mặt khả ái nọ.

nàng quan sát một lượt, tặc lưỡi tiếng lại quay đi, lẩm bẩm điều gì.

" chậc, xuân bắt đầu nhường chỗ cho hạ rồi.

"

cơn mưa phùn, đưa giọt mưa nặng trĩu rơi xuống. chiếc ô đen tuyền hệt như mái tóc em, hiện lên trước mắt. cặp kính tròn thường sạch sẽ nay lại đọng vài giọt nước do mưa.

film dừng bước, mắt ngước nhìn ngôi biệt phủ với thiết kế cổ kính cùng gỗ quý đặt xung quanh. tòa biệt phủ tĩnh lặng, đến một cơn gió lùa cũng chẳng có.

hồi sau, có cô gái bước ra từ cửa chính. em lại tươi cười, nắm tay người con gái nọ. film đặt lên trán người kia nụ hôn nhẹ nhàng như thể lời nào buổi sáng.

" manga, hôm nay trông tuyệt lắm.

"

em dành cho người manga nụ cười xinh đẹp nhất của mình.

" bình thường chị film gọi em là maya cơ mà, sao hôm nay lạ thế?

"

cô nàng thắc mắc, film ngập ngừng hồi thì trả lời

" maya là một cô gái dễ thương, còn thiếu nữ trưởng thành trước mặt tôi là manga, hôm nay chính thức trở thành tiền bối của đám nhóc khối dưới rồi, vui không?

"

" em vui, có chị film em đều vui.

"

manga, nàng cười mỉm. vệt ửng hồng hiện rõ trên đôi tai nhỏ xíu. nép mình sau vạt áo em, manga như thể chú chuột nhỏ được mèo lớn chở che. nhưng jerry đáng thương trao trái tim cho con mèo ranh mảnh, tự do tận hưởng làn gió rét buốt sắp đến, cô nàng chẳng hay về suy nghĩ bên trong người thương của nàng.

bước chân họ trải dài đến tận cổng trường. film, cảm nhận được vết mưa không còn loang thêm, liền cất dù đặt vào tủ đồ. quanh trường, những cô nàng độc thân giương mắt nhìn nữ thần của họ ấp ôm với người họ khinh miệt.

lời xì xầm, bàn tán bắt đầu vang lên.

đôi mày nàng bắt đầu nhăn nhó, manga định lên tiếng phản biện gì đó liền bị ngăn bởi bàn tay của film.

" không cần đâu em.

"

manga, vẻ hậm hực muốn phản bác vài câu.

" nhưng mà họ nói film như vậy, em không thích.

"

film khẽ lắc đầu, manga hiểu chuyện, chẳng hó hé thêm câu nào.

" nè, con nhỏ đó có bị gì không?

"

" coi cái nước da trắng tinh của nó kìa, còn tưởng bị bệnh.

"

" không tin được là tiền bối racha lại quen con cáo đó.

"

" có khi tiền bối bị bỏ bùa đấy.

"

" thôi, bớt đi, chẳng may cáo con nghe được lại mách cáo mẹ.

"

nữ sinh nghe xì xào liền muốn dẹp loạn mà lên tiếng, giọng điệu có chút khiêu khích.

" mách rồi làm gì được, định đem rachanun ra làm lá chắn à?

"

nam sinh giữ thư ký cho phó hội học sinh phản bác.

" nè, cậu thôi đi Nat, phó hội học sinh hay hội trưởng của cậu mà nghe được là tiêu đó.

"

" cậu nghĩ tớ có sợ không, hội trưởng là chị cả của tớ, còn hội phó là anh hai của tớ và hơn hết là hội học sinh cần cái đầu thông minh của tớ.

"

nữ sinh vẻ ngao ngán, lắc đầu.

" cậu lậm quyền quá rồi.

"

bỗng cơn nhói chợt truyền từ bên tai cậu la oai oái xin tha khi nhìn rõ hình ảnh người bên cạnh.

" đủ lông đủ cánh rồi, nói câu nghe oai thế cậu nattawat.

"

người con gái vừa gằn giọng vừa nhéo tai nattawat.

" chị namtan, thả em ra đi mà, em chừa rồi.

"

bằng cặp mắt cún con, cậu nhìn sang chỗ anh trai đang đứng, vẻ mặt lộ rõ ý định khiến anh cậu cũng chẳng muốn can.

" au, anh phuwin thường ngày sẽ ngăn chị namtan bắt nạt em mà, sao hôm nay anh không bênh em.

"

" anh không quan tâm em nữa, em hết thuốc chữa rồi, fourth.

"

namtan hùng hổ mang thằng em trai đến phòng hội học sinh dạy dỗ. phuwin theo sau, lòng thầm mong đứa em nhỏ của mình không bị thương quá nặng nề.

End Chapter

⚠ TẤT CẢ ĐỀU DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG.

SỰ VIỆC KHÔNG CÓ THẬT XIN ĐỪNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT.

TẤT CẢ TRONG CÂU CHUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU.
 
The Killer | Namtanfilm
sáu


- hạt mưa bắt đầu thả mình, trĩu nặng mà rơi xuống. film bên cạnh cửa sổ ngắm nhìn từng hạt hạ mình dưới nền rồi tan ra thành hư vô. em mỉm cười, em lại chăm chú vào bài giảng trên bục.

từ ngoài cửa sổ, tiếng rầm chói tai vang lên, nó thu hút toàn bộ sự chú ý của giáo viên cũng như học sinh. một vài chiếc cửa sổ nhỏ bật mở kèm theo tiếng hét thất thanh.

trên tầng thượng, thân ảnh cậu thiếu niên run rẩy, không thốt thành câu trọn vẹn. chẳng mấy chốc mà sân thượng chật kín người. có cả những giáo viên cốt cán và hội học sinh, chuyện kì bí này khiến người hướng nội như film cũng phải tò mò.

mắt em liếc nhìn cậu trai nọ, nép mình dưới chiếc bàn cũ kĩ. tay chân cào cấu cả cơ thể rồi ôm lấy đầu. film ngó xuống dưới, bàn hoàng nhận ra cái xác tái nhợt bên dưới, và kẻ được xem là thủ phạm đang run rẩy ở góc sân thượng.

" tớ, tớ không làm, tớ thật sự không làm.

"

film chẳng để tâm đến lời bàn tán của lũ người xung quanh, em vội vã đến bên cậu. tận giờ em mới chú ý, một chàng trai cao to hơn cả cậu bạn của em đang nhẹ nhàng ôm lấy cậu ấy.

" film, tớ không có làm, tin tớ đi mà, thật sự không phải tớ.

"

film lắc đầu, tay muốn chạm vào cậu nhưng lại bị người bên cạnh hất ra.

" fourth, nhìn tớ này, tớ tin cậu, tớ tin cậu không làm ra thứ chuyện như này.

"

cậu nghe càng thêm nức nở, dụi đầu vào lòng ngực người bên cạnh mà khóc.

" bọn họ không tin tớ, gemini, tớ không làm mà.

"

" không sao, tớ tin cậu là đủ.

"

gemini, hắn ném cho em ánh mắt của sự tức giận xen lẫn chút gì đó lạ lẫm. như thể bọn họ hiểu thấu tâm can đối phương đang nghĩ gì.

" trời ơi, không ngờ thằng đó ác đến vậy.

"

" thật đó, biết là ghét nhưng có cần nhẫn tâm vậy không.

"

nữ sinh lần trước can ngăn fourth trong lúc cậu đang tấn công manga liền lên tiếng.

" tôi biết rằng cậu ghét nó, nhưng có cần làm đến vậy không hả?

"

đôi mắt dần sưng lên, đôi tay run rẩy không thôi. fourth với trạng thái tồi tệ nhất, căm phẫn nhìn người con gái trước mặt.

" không phải chính cậu là người kéo tôi lên đây hả, không phải chính cậu mới là người giết cậu ta rồi đổ lỗi cho tôi hả?

"

nữ sinh giận dữ, không thể phản bác liền muốn động đậy tay chân.

" cái tên khốn nạn, đã giết người còn đỗ lỗi cho người khác.

"

cánh tay với lực đánh nhẹ tênh bị gemini chặn lại ngay khi vừa giơ lên.

" bọn mày còn muốn sống hay không?

"

gemini hai tay ôm cậu, miệng tuông câu hâm dọa.

" nghĩ em trai của hội trưởng và hội phó thì giết người cũng được tha chắc.

"

vừa dứt câu, cú tát mạnh giáng xuống má nữ sinh nọ. cô gái khóc la đòi công bằng, nhưng đấy chỉ là khi chưa nhìn rõ gương mặt người đối diện.

" câm mồm, đừng để tao cắt lưỡi mày.

"

" tiền bối rachanun, thằng đó giết người yêu của chị mà chị còn như thế được sao?

"

" tao bảo câm mồm, trước khi tao băm nát lưỡi mày.

"

đám đông được giải tán khi cảnh sát đến, fourth bị vu oan tội trạng. namtan và phuwin, mỗi người một cảm xúc chẳng thể nói với nhau nửa lời. từ lúc cậu bước vào đồn cảnh sát, gemini và film đã biến mất.

End Chapter

⚠ TẤT CẢ ĐỀU DỰA TRÊN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG.

SỰ VIỆC KHÔNG CÓ THẬT XIN ĐỪNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT.

TẤT CẢ TRONG CÂU CHUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU.
 
Back
Top Bottom