Cập nhật mới

Khác Thế Giới Thập Nhật Chung Yên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400421882-256-k931438.jpg

Thế Giới Thập Nhật Chung Yên
Tác giả: SSButterfly2
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thập nhật Chung Yên đồng nhân



thapnhatchungyen​
 
Thế Giới Thập Nhật Chung Yên
Chương 1:Bình Minh Của Kẻ Săn mồi


HỒ SƠ NGƯỜI CHƠI - TRƯƠNG DUY ANH

[THÔNG TIN CƠ BẢN]

Họ và Tên: Trương Duy Anh (张唯英)

Biệt Danh:

Tiểu Duy: Cách gọi thông thường của những người chơi khác, nếu họ dám.

Tiểu Khả Ái (小可爱): Biệt danh mỉa mai do một người chơi nào đó (có thể là Trần Tuấn Nam) đặt, tương phản hoàn toàn với tính cách và ánh mắt của cậu.

Tuổi: 19

Giới Tính: Nam

Chiều Cao: 1m75

Nghề Nghiệp (Thế giới cũ): Nhà nghiên cứu khoa học, chuyên ngành công nghệ sinh học và vật lý lượng tử.

[NGOẠI HÌNH CHI TIẾT]

Mái tóc: Một màu trắng toát, không phải bạch kim hay bạc, mà là một màu trắng tĩnh lặng và chết chóc như màu của cánh cửa dẫn đến tử địa.

Mái tóc này không phải bẩm sinh, mà là kết quả của một biến cố hoặc sự căng thẳng tột độ trong quá khứ.

Đôi mắt: Dị sắc nhãn (Heterochromia).

Một bên mắt mang màu xanh lam sâu thẳm, trong vắt nhưng lạnh lẽo tựa một viên bảo thạch bị băng giá niêm phong.

Bên còn lại có màu xám bạc, long lanh và linh động như một dòng suối ngầm dưới ánh trăng.

Ánh mắt này khiến người đối diện có cảm giác vừa bị nhìn thấu, vừa bị nhấn chìm.

Trang phục: Tối giản nhưng mang tính biểu tượng.

Luôn mặc một chiếc áo phông đen tuyền, trước ngực có in hình một vầng trăng khuyết màu trắng.

Quần dài cũng màu đen.

Vật bất ly thân: Chiếc ô cán dài có hai màu chủ đạo là đỏ thẫm và đen, được phối với nhau theo hình xoắn ốc.

Trên đỉnh ô có một họa tiết bán nguyệt nhỏ màu bạc, trùng với hình trên áo cậu.

Cây ô không chỉ để che mưa nắng, mà còn là một vũ khí hoặc một vật dẫn truyền năng lực.

[HỒI HƯỞNG & NĂNG LỰC]

Tên Hồi Hưởng: Giới Thủy Sinh Hàn (界水生寒)

Giải nghĩa: "Từ ranh giới của nước, cái lạnh lẽo được sinh ra".

Hồi hưởng này không chỉ đơn thuần là điều khiển nước, mà là nắm giữ bản chất của "ranh giới" và "sự biến đổi trạng thái" của chất lỏng, bắt nguồn từ sự nuối tiếc và nỗi ám ảnh tột cùng của cậu về khoảnh khắc "sắp thành công thì thất bại".

Năng lực chi tiết:

Thủy Giới Điều Khuẩn (Thủy): Có thể điều khiển nước và các chất lỏng khác trong một phạm vi nhất định.

Cậu có thể tạo ra roi nước, tường chắn bằng nước, hoặc thậm chí là rút độ ẩm từ không khí để tạo thành nước.

Tốc độ và sức mạnh của các đòn tấn công này phụ thuộc vào lượng nước có sẵn trong môi trường.

Hàn Ngục Ngưng Kết (Băng): Hạ nhiệt độ của chất lỏng xuống mức cực thấp trong nháy mắt, biến nước thành băng.

Cậu có thể tạo ra những mũi giáo băng sắc nhọn, một con đường băng giá dưới chân để tăng tốc độ di chuyển, hoặc đóng băng kẻ thù.

Đây là năng lực sát thương chính.

Dịch Thể Xâm Thực (Chất lỏng): Một kỹ năng ẩn và nguy hiểm hơn.

Ở trình độ cao, cậu có thể cảm nhận và tác động lên chất lỏng bên trong cơ thể sinh vật (máu, bạch huyết).

Kỹ năng này cực kỳ khó kiểm soát và tiêu tốn nhiều tinh thần lực, nhưng một khi đã sử dụng, nó có thể gây ra cái chết từ bên trong.

NĂNG LỰC ẨN:KHI CHẠM VÀO 1 VẬT CÓ THỂ THẤY KÍ ỨC CỦA NÓ

[CHỈ SỐ ĐÁNH GIÁ]

Sức mạnh: D (Thấp.

Thể chất không phải điểm mạnh, cậu dựa hoàn toàn vào năng lực.)

Tốc độ: C ~ A+ (Biến đổi.

Tốc độ bình thường ở mức trung bình, nhưng khi di chuyển trên băng hoặc có sự trợ giúp của dòng nước, tốc độ có thể tăng lên mức cực cao.)

Trí tuệ: S (Xuất sắc.

Với bộ não của một nhà khoa học, cậu có khả năng phân tích tình huống, tính toán và lập kế hoạch chiến đấu một cách lạnh lùng và hiệu quả.)

Tinh thần: S (Cực kỳ ổn định.

Ý chí mạnh mẽ đến mức cứng đầu, không bị ảnh hưởng bởi lời nói hay các đòn tấn công tâm lý.

Sự tập trung vào mục tiêu duy nhất khiến cậu gần như miễn nhiễm với sự dao động.)

[TÍNH CÁCH & NỘI TÂM]

Bên ngoài: Lạnh lùng, ít nói, thờ ơ với mọi thứ xung quanh.

Cậu coi mạng sống của những người chơi khác không hơn gì những con số hay biến số trong một phương trình.

Mọi hành động đều dựa trên logic và hiệu quả, không có chỗ cho cảm xúc.

Bên trong: Nội tâm là một cơn bão tuyết bị dồn nén.

Sự lạnh lùng chỉ là lớp vỏ bọc cho nỗi đau và sự bất lực tột cùng khi mất đi hy vọng duy nhất của đời mình ngay trước mắt.

Cậu ghét sự ồn ào và phiền nhiễu vì chúng làm xáo trộn những tính toán trong đầu.

Việc ăn kẹo que là một hành động vô thức, một chút dư vị ngọt ngào còn sót lại từ ký ức về cô bé kia.

Điểm yếu: Sự cứng đầu và cố chấp vào mục tiêu của mình.

Cậu sẵn sàng hy sinh mọi thứ, kể cả bản thân, để theo đuổi mục đích.

Điều này khiến cậu dễ rơi vào những cái bẫy được tính toán kỹ lưỡng nếu nó liên quan đến "cô bé".

Cậu không tin tưởng bất kỳ ai.

[TỔ CHỨC & MỤC ĐÍCH]

Tổ chức tham gia: Cực Đạo (極道)

Triết lý của tổ chức: Chung Yên Chi Địa không phải là một nhà tù, mà là một "Hệ Sinh Thái" hoàn chỉnh với các Sinh Tiêu là những "Kẻ Bảo Hộ" tự nhiên của nó.

Người chơi chính là những "Tế Bào Ung Thư" từ thế giới khác xâm nhập, phá vỡ sự cân bằng và gây ra hỗn loạn.

Nhiệm vụ của Cực Đạo là trở thành "Kháng Thể" của thế giới này, tiêu diệt tất cả người chơi để bảo vệ trật tự nguyên bản của Chung Yên Chi Địa.

Vai trò trong tổ chức: Với trí tuệ vượt trội, Duy Anh có thể là "Bộ Não" hoặc "Quân Sư" của Cực Đạo, vạch ra các kế hoạch săn lùng người chơi một cách tàn nhẫn và hiệu quả.

[CỐT TRUYỆN QUÁ KHỨ & ĐỘNG LỰC SỐNG SÓT]

"Ta sinh ra trong một nơi bị lãng quên, lớn lên bằng những trận đòn và sự thờ ơ.

Ta từng nghĩ thế giới này chỉ có một màu xám lạnh lẽo, cho đến khi cô bé ấy xuất hiện.

Cô bé giống như một mặt trời nhỏ, yếu ớt nhưng vẫn cố gắng sưởi ấm tảng băng là ta.

Nụ cười của cô bé khi nhận cây kẹo mút, và lời hứa 'sau này sẽ khỏe lại để cùng nhau ngắm biển' đã trở thành lý do tồn tại duy nhất của ta.

Ta lao đầu vào khoa học, biến bộ não của mình thành một cỗ máy chỉ để chạy đua với tử thần đang giành giật cô bé.

Ta đã gần như thành công.

Công thức đã ở ngay trước mắt.

Nhưng rồi mặt đất rung chuyển, bóng tối nuốt chửng tất cả.

Khi tỉnh lại, ta đã ở đây, Chung Yên Chi Địa.

Lần đầu tiên, ta đã thực sự tuyệt vọng.

Nhưng sau đó, ta nhận ra một điều... một thế giới phi logic như thế này, một nơi có thể kéo người từ thế giới thực vào, biết đâu... nó cũng có thể chứa đựng một phép màu?

Ta phải sống sót.

Ta phải tìm hiểu quy luật của thế giới này.

Có lẽ đâu đó trong Chung Yên Chi Địa này, có một Sinh Tiêu, một quy luật, hoặc một 'phần thưởng cuối cùng' nào đó có thể giúp ta tìm lại cô bé, hoặc đưa ta trở về đúng khoảnh khắc đó.

Vì vậy, tất cả những kẻ ngáng đường...

đều phải chết

KHỞI ĐẦU

Chương 1: Bình minh của Kẻ Săn Mồi

Bình minh ở Chung Yên Chi Địa không mang theo ánh sáng ấm áp của mặt trời.

Ánh sáng ở đây có một màu xám đục, giống như lớp bụi mịt mù phủ lên những tàn tích của một nền văn minh đã chết.

Trần Tuấn Nam, người chơi với nụ cười nhếch mép nổi tiếng, đang bước đi giữa những con phố đổ nát, lôi theo một người đàn ông trung niên run rẩy phía sau.

"Này, Tuấn Nam," người đàn ông thều thào, mồ hôi ướt đẫm trán.

"Cậu có chắc là chúng ta đi đúng đường không?

Gần đây, khu vực này thường xuyên xuất hiện..."

"Im lặng đi," Tuấn Nam cắt ngang, ánh mắt sắc lẹm.

"Tôi biết rõ tôi đang làm gì.

Cái 'thứ' cậu muốn tìm đang ở phía trước.

Đừng có phí hơi."

Đúng lúc đó, một tiếng còi chói tai xé tan sự tĩnh lặng.

Ánh đèn pha của một chiếc xe tải cũ nát chiếu thẳng vào họ.

Tuấn Nam nheo mắt.

Trên nóc xe tải, một bóng dáng nhỏ bé, gầy gò đang ngồi.

Cậu ta mặc một chiếc áo phông đen tuyền, vầng trăng khuyết trắng nổi bật trên ngực, và mái tóc trắng toát của cậu ta như một mảng màu chết chóc giữa khung cảnh hoang tàn.

Trong tay cậu ta là một chiếc ô cán dài, cán ô xoắn ốc đỏ đen, đặt trên đùi.

"Ôi chà, một kẻ khác cũng đang đi săn sao?"

Tuấn Nam cười khẩy, giọng điệu mang đầy vẻ chế giễu.

"Không ngờ 'tiểu khả ái' lại xuất hiện ở đây.

Tưởng cậu chỉ thích mấy trò ẩn mình cơ."

Người ngồi trên nóc xe không đáp.

Đôi mắt dị sắc nhãn của cậu ta lặng lẽ quét qua Tuấn Nam, rồi dừng lại ở người đàn ông trung niên đang nấp sau lưng.

Một bên mắt xanh lam sâu thẳm, bên còn lại xám bạc, ánh mắt đó khiến Tuấn Nam cảm thấy như bị một cỗ máy laser soi chiếu, từng dữ liệu về anh được phân tích và lưu lại.

Cậu ta không nói gì, chỉ giơ tay lên, làm một động tác như đang tính toán điều gì đó trong đầu.

"Này, Tiểu Duy.

Cậu định làm gì?"

Tuấn Nam cảm nhận được một sự bất an lạ thường.

Cái im lặng của đối phương đáng sợ hơn bất cứ lời đe dọa nào.

Người đàn ông trung niên đột nhiên hoảng loạn, cố gắng chạy trốn.

Nhưng khi ông ta bước chân, cơ thể ông bỗng khựng lại.

Một dòng nước chảy ra từ vũng bùn bên cạnh, rồi đông cứng thành một chiếc còng băng lạnh lẽo, siết chặt lấy chân ông.

"Vòng lặp," cậu trai tóc trắng khẽ nói, giọng lạnh lùng và khô khốc.

"Một biến số không cần thiết."

Anh giơ tay lên cao, chiếc ô xoắn ốc lơ lửng trên không trung.

"Được rồi, tôi đùa thôi, tiểu Duy.

Cậu cũng biết tôi chỉ là muốn chơi một chút mà."

Tuấn Nam cố gắng nói, nhưng ánh mắt của anh đã trở nên nghiêm túc.

Một dòng nước nhỏ từ chiếc ô chảy xuống, rồi đột nhiên biến thành những mũi giáo băng sắc nhọn, hướng thẳng về phía người đàn ông trung niên.

Không hề có một chút thương hại nào trong ánh mắt của Trương Duy Anh.

Đối với cậu, mạng sống của người đàn ông này chỉ là một phép tính, và kết quả đã được xác định.

"Dừng lại!"

Tuấn Nam lao đến, một ngọn lửa bùng lên từ lòng bàn tay.

"Cậu định giết một người chơi ngay trước mặt tôi sao?

Đây là địa bàn của tôi!"

Một mũi giáo băng khác phóng về phía Tuấn Nam, nhưng anh dễ dàng né tránh.

"Cái nhìn của cậu...

Nó khác hẳn những người chơi khác," Tuấn Nam nói, vừa chiến đấu vừa quan sát.

"Không có sự sợ hãi, không có sự lo lắng, chỉ có sự lạnh lùng và tính toán.

Cậu không phải là một người chơi, cậu là một kẻ săn mồi."

Trương Duy Anh không trả lời.

Cậu chỉ bước xuống khỏi chiếc xe tải, chiếc ô xoắn ốc trong tay.

Cậu đi về phía người đàn ông trung niên đang run rẩy, rồi quay sang nhìn Tuấn Nam.

"Mục tiêu bị lỗi."

Duy Anh nói, "Nên cần phải loại bỏ."

Vừa dứt lời, người đàn ông trung niên kia đột nhiên gục xuống.

Một màu đỏ sẫm loang ra từ trên người ông.

Không có vết thương, không có tiếng động, chỉ là máu ông ta đột ngột đông lại trong tĩnh lặng.

Tuấn Nam sững sờ.

"Năng lực này...

Dịch Thể Xâm Thực?

Không thể nào, một người chơi mới không thể sử dụng thứ đó."

Trương Duy Anh nhặt lên một cây kẹo que từ trong túi áo, xé vỏ và đưa vào miệng.

Ánh mắt dị sắc nhãn của cậu vẫn lạnh lẽo và vô cảm.

Cậu bước đi, để lại một vũng máu đã đóng băng trên mặt đất, và một Tuấn Nam đang đứng sững sờ, cố gắng giải thích hành động tàn nhẫn của cậu ta.

Chung Yên Chi Địa đã có một Kẻ Săn Mồi mới.
 
Thế Giới Thập Nhật Chung Yên
Chương 2:Toạ Độ của kẻ Điên?


"Cái quái gì thế này?"

Trần Tuấn Nam đứng giữa vũng máu đã đóng băng, nhìn theo bóng lưng Trương Duy Anh đang khuất dần.

Cậu ta không có bất cứ dấu hiệu nào của một người chơi thông thường.

Không có sự hoảng loạn, không có chút do dự.

Hắn ta hành động như một cỗ máy được lập trình sẵn, mọi thứ đều dựa trên logic và tính toán.

Việc giết một người chơi ngay trước mặt anh ta cũng chỉ là một phép tính đơn giản, một biến số cần được loại bỏ.

"Tên đó... không phải là người chơi."

Tuấn Nam lẩm bẩm.

"Hắn là một con quái vật.

Một kẻ điên."

Tuấn Nam là một "sói đầu đàn" trong thế giới này.

Hắn đã trải qua hàng chục vòng chơi và đã thấy đủ loại người, từ kẻ hèn nhát đến anh hùng, từ kẻ phản bội đến kẻ hy sinh.

Nhưng chưa có ai khiến hắn cảm thấy bất an và bị động như Trương Duy Anh.

Cái cách cậu ta sử dụng năng lực, đặc biệt là kỹ năng Dịch Thể Xâm Thực, không hề giống một người chơi mới.

Đó là một kỹ năng cấp cao, đòi hỏi sự kiểm soát cực kỳ tinh vi.

Tuấn Nam quyết định phải tìm hiểu về kẻ này.

Hắn không thể để một biến số nguy hiểm như Trương Duy Anh tồn tại trong địa bàn của mình mà không có chút thông tin nào.

Hắn biết rõ quy luật sống sót ở Chung Yên Chi Địa: thông tin chính là mạng sống.

Hắn bắt đầu theo dấu Trương Duy Anh.

Chiếc ô xoắn ốc đỏ đen, mái tóc trắng như xác chết và đôi mắt dị sắc nhãn nổi bật đến mức không thể nhầm lẫn.

Càng theo dõi, Tuấn Nam càng thấy kinh ngạc.

Trương Duy Anh không đi săn Sinh Tiêu, cũng không đi tìm đồng đội.

Cậu ta chỉ đi theo một quỹ đạo nhất định, như một vệ tinh xoay quanh một mục tiêu không xác định.

Thỉnh thoảng, cậu ta dừng lại, dùng ngón tay chạm vào một bức tường đổ nát, một mảnh kim loại gỉ sét, hay thậm chí là một vũng nước đục ngầu, và ánh mắt cậu ta lại trở nên xa xăm, như thể đang nhìn thấy một điều gì đó mà người khác không thấy.

Một lần, Tuấn Nam thấy Trương Duy Anh dừng lại trước một bức tượng nứt vỡ.

Cậu ta khẽ chạm vào nó, và rồi những hình ảnh chớp nhoáng lướt qua tâm trí Tuấn Nam.

Hắn cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng, một cảm giác mất mát không thể tả.

Hắn thấy một cô bé với nụ cười rạng rỡ, và một bàn tay đang cố gắng nắm lấy, nhưng không thể.

Rồi tất cả biến mất.

Tuấn Nam giật mình, lùi lại.

Hắn nhận ra rằng, khả năng của Trương Duy Anh không chỉ là điều khiển chất lỏng, mà còn là kết nối với những ký ức bị lãng quên của vạn vật.

"Ra là vậy," Tuấn Nam lẩm bẩm.

"Hắn ta đang tìm kiếm... một thứ gì đó."

Cuộc theo dõi kéo dài suốt hai ngày, và Tuấn Nam phát hiện ra một sự thật kinh hoàng.

Trương Duy Anh không hề đi săn những người chơi vô tội như hắn nghĩ.

Cậu ta chỉ truy tìm những người chơi đã gây ra tội ác, những kẻ đã giết người để tồn tại, những kẻ đã phản bội.

Cậu ta không quan tâm đến điểm hay phần thưởng, cậu ta chỉ quan tâm đến sự công bằng... hoặc một dạng công lý nào đó theo cách riêng của hắn.

Vào đêm thứ hai, Trương Duy Anh dừng lại trước một khu nhà kho bỏ hoang.

Tuấn Nam nấp sau một bức tường đổ nát, nhìn thấy Trương Duy Anh mở chiếc ô ra và đặt nó xuống đất.

Cái ô xoay tròn, tạo ra một vòng xoáy nước nhỏ.

Từ trong vòng xoáy, một hình ảnh mơ hồ hiện ra: một người đàn ông mặc áo khoác đen, đang cười một cách đầy thỏa mãn khi nhìn một người chơi khác gục ngã.

Tuấn Nam nhận ra người đàn ông đó.

Đó là một người chơi khét tiếng về sự tàn ác, đã giết rất nhiều người để lấy điểm.

"Ra là thế," Tuấn Nam thì thầm.

"Hắn ta đang tìm kiếm những kẻ xứng đáng bị trừng phạt."

Một giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ mỉa mai vang lên từ phía sau Tuấn Nam: "Một kẻ tàn nhẫn như anh, lại đi làm thám tử ư?

Anh không sợ tôi sẽ thêm anh vào danh sách 'những kẻ cần bị thanh tẩy' sao?"

Tuấn Nam quay phắt lại.

Trương Duy Anh đang đứng đó, tay cầm một cây kẹo mút đã bóc vỏ, đôi mắt dị sắc nhãn nhìn thẳng vào anh.

Cái nhìn đó không phải là sự giận dữ, mà là sự tò mò.

"Anh không chạy sao?"

Tuấn Nam nhếch mép.

"Anh dám đứng đây, đối diện với một 'kẻ bất thường' như tôi ư?"

Trương Duy Anh liếm cây kẹo que, một hành động đầy trẻ con nhưng lại khiến Tuấn Nam cảm thấy rợn người.

"Tôi không phải kẻ bất thường," Trương Duy Anh nói, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.

"Tôi là một biến số.

Anh là một biến số.

Và cả hai chúng ta...

đều đang tìm kiếm cùng một thứ."

Tuấn Nam cau mày.

"Cùng một thứ?

Tôi chỉ muốn sống sót.

Còn anh, tôi thấy anh chỉ muốn dọn dẹp 'bãi rác' này thôi."

"Không," Trương Duy Anh lắc đầu.

"Tôi muốn tìm một tọa độ.

Một tọa độ có thể đưa tôi về thế giới của tôi.

Tọa độ của nơi mà cô bé ấy... vẫn còn sống."

Ánh mắt Trương Duy Anh, lần đầu tiên, hiện lên một tia cảm xúc.

Nó không phải là sự lạnh lùng vô cảm nữa, mà là một nỗi ám ảnh tột cùng.

Tuấn Nam bỗng hiểu ra.

Hắn đã tìm thấy một kẻ điên.

Một kẻ sẵn sàng hủy diệt cả thế giới này để tìm lại một người.

Và một kẻ điên... luôn nguy hiểm hơn một con quái vật.
 
Thế Giới Thập Nhật Chung Yên
Chương 3:Khúc Hát dưới mưa


Sau cuộc chạm trán đầy bí ẩn với Trương Duy Anh, Tuấn Nam không còn cảm thấy thoải mái như trước.

Hắn vẫn là một con sói đầu đàn, nhưng giờ đây, hắn có cảm giác như một con mồi đang bị theo dõi bởi một kẻ săn mồi nguy hiểm hơn.

Hắn không thể giải thích được hành động của Duy Anh, một kẻ giết người tàn nhẫn nhưng lại tuân theo một quy tắc đạo đức kỳ lạ của riêng mình.

Hắn ta không giết người vô tội, chỉ trừng phạt những kẻ xấu xa.

Điều đó khiến Tuấn Nam, một kẻ sống theo chủ nghĩa ích kỷ, cảm thấy khó hiểu và bất an.

Trong lúc đó, một nhóm người chơi khác đang trú ẩn trong một thư viện cũ nát.

Đây là nhóm của Tề Hạ, một cô gái xinh đẹp nhưng có vẻ ngoài yếu đuối, luôn mang theo một cuốn sách dày cộp.

Bên cạnh cô là Triệu Phi, một thanh niên cao lớn, thô kệch nhưng trung thành.

Tề Hạ đang dùng năng lực của mình để kiểm tra các đầu sách, hy vọng tìm thấy manh mối về Chung Yên Chi Địa.

"Không có gì cả," Tề Hạ thở dài.

"Những cuốn sách này đều là hư cấu, không có bất kỳ manh mối nào."

"Đừng nản chí, Tề Hạ," Triệu Phi an ủi.

"Chúng ta sẽ tìm thấy cách."

Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài.

Một cơn mưa tầm tã trút xuống, không phải mưa bình thường, mà là những giọt nước nặng trĩu, lạnh buốt như băng.

Khung cảnh bên ngoài nhanh chóng trở nên mờ ảo.

Triệu Phi đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài, và kinh hãi nhận ra những giọt mưa đang dần đông lại, tạo thành những mũi băng sắc nhọn, ghim chặt những con quái vật nhỏ đang cố gắng chạy trốn.

"Là năng lực của một người chơi hệ băng!"

Triệu Phi hét lên.

"Chúng ta phải cẩn thận!"

Cả nhóm rút lui vào sâu bên trong thư viện.

Tề Hạ nắm chặt cuốn sách, lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Cô có cảm giác rằng người sở hữu năng lực này không phải là một kẻ thù bình thường.

Năng lực này không chỉ là một đòn tấn công, mà còn là một sự kiểm soát tuyệt đối đối với môi trường.

Trong lúc đó, Tuấn Nam đã đến khu vực gần đó, trốn trong một con hẻm.

Hắn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang bước đi giữa cơn mưa băng.

Mái tóc trắng toát, chiếc áo phông đen và chiếc ô xoắn ốc đỏ đen.

Trương Duy Anh.

Cậu ta đang bước đi một cách thong dong, như thể cơn mưa băng này là một phần của cậu ta.

Mỗi bước chân của cậu ta, những giọt mưa đều đông lại, tạo thành một con đường băng lấp lánh dưới chân.

Tuấn Nam nhận ra rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là một màn biểu diễn.

Cậu ta đang thể hiện sức mạnh của mình.

Nhưng để làm gì?

Để đe dọa?

Hay để tìm kiếm một thứ gì đó?

Đột nhiên, Trương Duy Anh dừng lại.

Đôi mắt dị sắc nhãn của cậu ta nhìn thẳng vào thư viện, nơi nhóm Tề Hạ đang ẩn náu.

Tuấn Nam nín thở.

Hắn biết rằng Trương Duy Anh không hành động một cách ngẫu nhiên.

Chắc chắn có điều gì đó trong thư viện đã thu hút sự chú ý của cậu ta.

Tề Hạ cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo đang tiến đến gần.

Cô nhìn vào cuốn sách trên tay, và đột nhiên, một trang giấy tự lật ra.

Trên trang giấy, một bức tranh cổ xưa hiện lên, mô tả một ngôi đền bị băng phong.

Tề Hạ cảm nhận được một mối liên kết kỳ lạ giữa bức tranh và năng lực đang tiến đến gần.

Cô quyết định đối mặt với kẻ sở hữu năng lực đó.

"Anh ta đang đến," Tề Hạ nói với Triệu Phi.

"Chúng ta không thể trốn mãi được."

Cùng lúc đó, Tuấn Nam quyết định hành động.

Hắn ta không thể để Trương Duy Anh tiếp cận nhóm Tề Hạ.

Mặc dù không thích Tề Hạ, nhưng Tuấn Nam biết rằng cô gái này sở hữu một năng lực đặc biệt có thể giúp hắn tìm ra sự thật về Chung Yên Chi Địa.

Hắn cần Tề Hạ sống sót.

Tuấn Nam lao ra khỏi con hẻm, một ngọn lửa bùng lên từ tay hắn.

"Này, Tiểu Khả Ái," hắn gọi, giọng đầy khiêu khích.

"Tôi biết anh đang tìm cái gì đó.

Nhưng khu vực này... là của tôi."

Trương Duy Anh quay lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tuấn Nam, như thể hắn chỉ là một con ruồi phiền phức.

"Đồ tồi," Duy Anh thì thầm, giọng nói mang theo một nỗi hận thù sâu sắc.

"Anh không hiểu được ý nghĩa của sự sống."

Vừa dứt lời, Trương Duy Anh giơ tay lên, và hàng ngàn mũi giáo băng sắc nhọn từ trên trời giáng xuống, không chỉ nhắm vào Tuấn Nam, mà còn vào cả khu vực xung quanh thư viện.

Đó không phải là một đòn tấn công bừa bãi, mà là một phép tính hoàn hảo, một trận địa được tính toán tỉ mỉ để tiêu diệt tất cả những gì đứng trong phạm vi đó.

Một trận chiến khốc liệt bắt đầu.

Tuấn Nam sử dụng ngọn lửa của mình để làm tan chảy những mũi giáo băng, nhưng chúng quá nhiều.

Tề Hạ sử dụng năng lực của mình để tạo ra những rào chắn từ sách, bảo vệ nhóm của mình.

Triệu Phi chiến đấu bằng sức mạnh vật lý, cố gắng phá vỡ những bức tường băng đang bao vây họ.

Giữa cơn mưa băng, Trương Duy Anh vẫn đứng đó, một mình.

Cậu ta không có vẻ gì là đang chiến đấu.

Cậu ta chỉ đứng đó, nhìn những mũi giáo băng của mình tàn phá mọi thứ, như một nhạc trưởng đang chỉ huy một dàn nhạc chết chóc.

Và rồi, một giọng nói run rẩy vang lên, từ sâu bên trong thư viện.

Đó là giọng của Tề Hạ.

"Anh đang tìm...

Lời Nguyền Obsidian, đúng không?"

Trương Duy Anh khựng lại.

Đôi mắt dị sắc nhãn của cậu ta nhìn chằm chằm vào Tề Hạ.

Cô ấy đã chạm vào một điểm yếu mà không ai ngờ tới.

"Lời nguyền này không chỉ là một sức mạnh tàn phá," Tề Hạ nói, giọng cô ấy trở nên mạnh mẽ hơn.

"Nó là một lời nguyền về sự cô đơn.

Một lời nguyền chỉ có thể được hóa giải bằng cách chấp nhận nỗi đau, chứ không phải bằng cách chạy trốn."

Trương Duy Anh không nói gì, nhưng những mũi giáo băng trên không trung bắt đầu tan chảy, nhỏ xuống thành những giọt nước trong suốt, như những giọt nước mắt.

Tuấn Nam nhìn Trương Duy Anh, rồi nhìn Tề Hạ, và đột nhiên, hắn hiểu ra.

Tất cả những gì mà Trương Duy Anh đang làm, tất cả sự lạnh lùng và tàn nhẫn, tất cả chỉ là một nỗ lực tuyệt vọng để tìm lại cô bé trong ký ức của cậu ta, để thoát khỏi sự cô đơn mà lời nguyền đã giam giữ.

Giữa trận địa băng giá và đổ nát, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm.

Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến khác, một cuộc chiến nội tâm, mới chỉ bắt đầu.
 
Thế Giới Thập Nhật Chung Yên
Chương 4:Kẻ Điên Và Toạ Độ của Nước mắt


Lời nói của Tề Hạ như một lưỡi dao sắc bén, không đâm vào da thịt nhưng lại cắt sâu vào lớp băng giá bọc lấy trái tim Trương Duy Anh.

Những mũi giáo băng trên không trung tan chảy, không phải vì ngọn lửa của Tuấn Nam, mà vì một sự rạn nứt trong chính tâm hồn của cậu ta.

Trương Duy Anh đứng bất động, chiếc ô trong tay run lên.

Đôi mắt dị sắc nhãn vẫn lạnh lẽo, nhưng sâu thẳm trong đó, Tuấn Nam thấy một nỗi đau đớn bị chôn vùi.

"Tề Hạ, cô biết gì về hắn ta?"

Tuấn Nam bước đến, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn cô gái vẫn đang nắm chặt cuốn sách.

Tề Hạ không trả lời ngay.

Cô nhìn Trương Duy Anh, rồi nhìn Tuấn Nam.

"Cuốn sách này... nó không chỉ chứa đựng kiến thức, nó còn liên kết với những câu chuyện chưa được kể."

Cô khẽ vuốt lên trang sách, nơi bức tranh ngôi đền băng giá vẫn còn đó.

"Anh ta...

đã mất đi hy vọng duy nhất của đời mình.

Lời nguyền này gọi là 'Lời nguyền của Kẻ Cô Đơn', và nó không phải để hủy diệt mà để trừng phạt những kẻ đã lãng quên tình yêu.

Anh ta đang tìm kiếm một thứ gọi là 'Tọa độ Nước Mắt', nơi mà lời nguyền được sinh ra, cũng là nơi duy nhất có thể đưa anh ta trở về."

Trương Duy Anh quay đầu lại, ánh mắt của cậu ta như một tảng băng trôi va chạm.

"Làm sao cô biết?"

Giọng nói của cậu ta không còn lạnh lẽo nữa, mà mang theo một sự khao khát đến tuyệt vọng.

"Tọa độ đó... tôi đã tìm kiếm nó khắp nơi."

"Nó không phải là một địa điểm cụ thể," Tề Hạ nói, nhìn thẳng vào cậu ta.

"Nó là một khoảnh khắc.

Một khoảnh khắc mà sự tuyệt vọng tột cùng sinh ra một tia hy vọng.

Nơi anh đã mất tất cả, cũng là nơi anh có thể tìm lại tất cả."

Tuấn Nam đột nhiên hiểu ra.

Anh nhớ lại những lần Trương Duy Anh chạm vào đồ vật và nhìn thấy những ký ức.

Hắn không hề đi tìm một địa điểm, hắn đang tìm kiếm một ký ức đặc biệt.

Một ký ức chứa đựng sự mất mát của chính bản thân cậu ta, một ký ức đã bị chính cậu ta phong ấn.

"Đồ điên," Tuấn Nam lẩm bẩm.

"Hắn ta đã đi khắp nơi để tìm thứ mà chính mình đã giấu đi."

Một tiếng động lớn vang lên.

Mái vòm thư viện đổ sập.

Một con quái vật to lớn, hình dạng giống một con rắn băng khổng lồ, lao xuống.

Sinh Tiêu.

Nó đã bị thu hút bởi năng lượng của trận chiến vừa rồi.

Nó không phải là một con rắn bình thường, mà là một sinh vật được tạo ra từ băng và ký ức bị lãng quên của những người chơi.

Nó được sinh ra từ sự tuyệt vọng, và sức mạnh của nó là ăn mòn ký ức của những kẻ còn sống sót.

Trương Duy Anh đứng đó, bất động, như thể cậu ta đã mất đi ý chí chiến đấu.

Tề Hạ cũng hoảng loạn, cô nhận ra con quái vật này không thể bị đánh bại bằng năng lực thông thường.

Nó là một thực thể tâm linh.

"Hắn đang bị ảnh hưởng bởi nỗi sợ hãi của chính mình," Triệu Phi hét lên, cố gắng dùng sức mạnh của mình để chặn con rắn băng.

"Nó đang ăn mòn ký ức của hắn!"

Tuấn Nam lao đến, một ngọn lửa bùng lên từ lòng bàn tay.

"Này, Tiểu Khả Ái, tỉnh lại đi!" hắn hét lên.

"Cô bé của cậu sẽ không thích thấy một kẻ hèn nhát như cậu đâu!"

Lời nói của Tuấn Nam như một cú tát.

Trương Duy Anh ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cậu ta, một lần nữa, trở nên sắc lạnh.

Cậu ta nhìn thẳng vào con rắn băng.

Con rắn rít lên một tiếng khủng khiếp, một luồng khí lạnh buốt phả ra, và hàng ngàn hình ảnh đau đớn, kinh hoàng của những người chơi bị giết hại hiện lên trong đầu Tuấn Nam.

Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, những ký ức của hắn đang bị ăn mòn.

Trương Duy Anh đưa tay lên, nắm chặt chiếc ô.

"Không được," cậu ta nói, giọng nói đầy kiên quyết.

"Mày không được chạm vào cô ấy."

Nói xong, cậu ta sử dụng năng lực của mình, không phải để tấn công, mà để làm điều ngược lại.

Cậu ta hạ thấp nhiệt độ của không khí xuống, rồi sử dụng năng lực Dịch Thể Xâm Thực, không phải để giết, mà để... kiểm soát.

Con rắn băng đột nhiên khựng lại.

Toàn bộ cơ thể nó rung lên.

Rồi từ bên trong nó, những giọt nước mắt băng giá bắt đầu rơi ra.

Nó không phải là nước, mà là những giọt nước mắt đông cứng.

Từng giọt, từng giọt rơi xuống, chúng mang theo những hình ảnh của những người chơi đã chết, những hình ảnh về nỗi sợ hãi, về sự hối tiếc.

Trương Duy Anh nhắm mắt lại.

Cậu ta đang nhìn thấy tất cả những nỗi đau đó, nhưng cậu ta không lùi bước.

Cậu ta đã chấp nhận chúng.

Và rồi, trong những giọt nước mắt băng giá đó, một hình ảnh hiện lên.

Đó là hình ảnh của chính Trương Duy Anh khi còn là một cậu bé, đang run rẩy trong cơn mưa, nắm chặt tay một cô bé.

Đó là ký ức về sự mất mát, nhưng cũng là ký ức về tình yêu.

Một dòng nước mắt chảy ra từ đôi mắt dị sắc nhãn của Trương Duy Anh, một bên xanh, một bên xám.

Lần đầu tiên, một người chơi trong Chung Yên Chi Địa khóc.

"Ta tìm thấy rồi," cậu ta thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Tọa độ nước mắt... chính là ở đây."

Con rắn băng gầm lên một tiếng cuối cùng rồi tan biến thành một làn sương mù trắng xóa.

Trương Duy Anh ngã quỵ xuống, kiệt sức.

Cậu ta đã không giết con quái vật, mà đã hàn gắn nó, đã giải thoát nó.

"Tên điên này," Tuấn Nam lẩm bẩm, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ chế giễu.

Hắn nhìn Trương Duy Anh, rồi nhìn những giọt nước mắt của cậu ta.

Hắn đã thấy nhiều người chơi khóc trong Chung Yên Chi Địa này, nhưng chưa bao giờ thấy một người khóc vì hy vọng.

Sự thật đã được hé lộ.

Kẻ săn mồi lạnh lùng này, thực chất chỉ là một kẻ điên đang chạy đua với thời gian để tìm lại một khoảnh khắc đã mất.

Nhưng liệu "Tọa độ Nước Mắt" đó có thực sự đưa cậu ta về nhà, hay đó chỉ là một ảo ảnh khác của Chung Yên Chi Địa?
 
Thế Giới Thập Nhật Chung Yên
Chương 5:Lời hứa..và con đường mới


Ánh sáng xám đục của Chung Yên Chi Địa dần mờ đi, nhường chỗ cho bóng tối sâu thẳm của màn đêm.

Tại trung tâm đống đổ nát của thư viện, chỉ còn lại tiếng thở dốc của những người sống sót.

Trương Duy Anh nằm gục trên mặt đất, hơi thở yếu ớt, những giọt nước mắt băng giá đã khô trên gương mặt cậu.

Tuấn Nam và Triệu Phi đỡ cậu dậy, trong khi Tề Hạ chậm rãi bước đến, ánh mắt đầy phức tạp.

"Cậu đã tìm thấy 'tọa độ' của mình, nhưng đó không phải là con đường về nhà, Trương Duy Anh," Tề Hạ nói, giọng cô ấy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự đau lòng.

"Đó chỉ là điểm khởi đầu cho một con đường khác."

Trương Duy Anh hé mắt, đôi mắt dị sắc nhãn của cậu lờ mờ nhìn Tề Hạ.

"Một con đường khác... là gì?"

"Hồi Hưởng của cậu, 'Giới Thủy Sinh Hàn', không chỉ là năng lực điều khiển nước và băng," Tề Hạ giải thích.

"Nó còn là năng lực của ranh giới và sự biến đổi.

Cậu đã sử dụng nó để thay đổi trạng thái của nước, của máu, của mọi thứ.

Và đêm nay, cậu đã sử dụng nó để thay đổi trạng thái của một thực thể tâm linh.

Cậu đã biến nỗi đau và sự tuyệt vọng thành một hy vọng nhỏ nhoi."

Tuấn Nam cau mày, chen ngang: "Ý cô là gì?

Hắn ta vẫn còn điên rồ, hắn ta đã suýt giết chúng ta!"

"Anh không hiểu đâu," Tề Hạ lắc đầu.

"Anh ta đã giải thoát con rắn băng bằng cách chấp nhận nỗi đau của nó.

Trương Duy Anh, 'Tọa độ Nước Mắt' của cậu không phải là một địa điểm vật lý.

Nó là khoảnh khắc cậu chấp nhận rằng cô bé đã mất, và chỉ khi đó, sức mạnh thực sự của cậu mới bộc lộ."

Trương Duy Anh ngước nhìn bầu trời đêm không sao.

Cậu nhớ lại những cảm xúc đã trỗi dậy khi cậu đối mặt với con rắn băng.

Đó không phải là nỗi đau của sự mất mát, mà là nỗi đau của sự cô đơn, của việc cố gắng giữ chặt một điều đã không còn.

Cậu đã chiến đấu, không phải để chống lại thế giới, mà để chống lại chính mình.

Và bây giờ, khi cậu chấp nhận sự thật, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong trái tim cậu: một sự nhẹ nhõm, đi kèm với nỗi buồn sâu sắc.

"Vậy... con đường mới là gì?"

Duy Anh hỏi lại, giọng nói khẽ hơn.

"Đó là con đường của 'Kháng thể'," Tề Hạ đáp, ánh mắt cô hướng về phía Tuấn Nam, rồi quay lại nhìn Duy Anh.

"Tổ chức Cực Đạo của cậu tin rằng người chơi là 'tế bào ung thư' của Chung Yên Chi Địa.

Điều đó không sai.

Mỗi chúng ta đều mang theo một sự hỗn loạn đến từ thế giới khác.

Nhưng một 'Kháng thể' không phải để hủy diệt.

Một kháng thể tồn tại để tái cân bằng, để chữa lành.

Đó là sự biến đổi cuối cùng của năng lực cậu."

Tuấn Nam bật cười, đầy mỉa mai.

"Tái cân bằng?

Cô có nghe thấy mình đang nói gì không, Tề Hạ?

Cả thế giới này là một đống rác rưởi, và chúng ta là những kẻ duy nhất có thể sống sót bằng cách giết chóc.

Cả tôi và 'tiểu khả ái' đây đều là những kẻ săn mồi."

"Không," Trương Duy Anh lên tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng đầy sức nặng.

"Anh ta nói đúng.

Tôi là một kẻ săn mồi.

Nhưng tôi không còn săn lùng những 'biến số' vô nghĩa nữa.

Tôi...

đã tìm thấy 'con mồi' thực sự của mình."

Mọi người nín thở nhìn cậu.

Đôi mắt dị sắc nhãn của Trương Duy Anh, giờ đây không còn vẻ lạnh lẽo vô cảm, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mới mẻ và dữ dội.

Cậu nhìn thẳng vào Tuấn Nam.

"Anh nói đúng," Duy Anh tiếp tục.

"Chung Yên Chi Địa là một đống rác rưởi.

Nhưng nó không phải là một nhà tù.

Nó là một thực thể đang bị bệnh.

Và con quái vật đã ăn mòn ký ức của tôi... chỉ là một trong những triệu chứng."

Cậu đứng dậy, bước đi loạng choạng.

Tuấn Nam theo sát, đầy cảnh giác.

"Anh định làm gì?"

"Hồi Hưởng của tôi không phải để giết," Trương Duy Anh lặp lại, như thể đang nói với chính mình.

"Nó để tìm kiếm.

Và bây giờ, tôi đã tìm thấy mục đích của mình.

Tôi sẽ không tìm kiếm một địa điểm nữa, mà là nguồn gốc của tất cả sự hỗn loạn này."

Cậu nhặt lên cây ô cán dài của mình, cán ô xoắn ốc đỏ đen dường như phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo.

Trên đỉnh ô, họa tiết bán nguyệt nhỏ màu bạc phản chiếu ánh trăng mờ nhạt.

Trương Duy Anh quay lại, ánh mắt chạm vào Tề Hạ.

"Cô nói đúng," cậu nói.

"Tôi phải tìm cách chữa lành nơi này.

Chỉ khi thế giới này trở lại 'bình thường', tôi mới có thể tìm thấy một con đường thực sự để trở về."

Trương Duy Anh, một kẻ săn mồi lạnh lùng, giờ đây đã trở thành một nhà khoa học tìm kiếm phương thuốc.

Cậu không còn giết người vì những "biến số không cần thiết" nữa.

Giờ đây, cậu xem xét mọi người chơi, mọi Sinh Tiêu, mọi tàn tích của Chung Yên Chi Địa như những dữ liệu cần được phân tích.

Cậu không còn là một cá nhân chiến đấu vì mục đích ích kỷ, mà đã trở thành một "Kháng thể", một yếu tố của Cực Đạo, với một mục tiêu mới: tìm ra căn bệnh đã làm cho Chung Yên Chi Địa trở nên méo mó.

Trong khi đó, Tuấn Nam vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng Trương Duy Anh.

Hắn vẫn hành động theo bản năng sinh tồn, nhưng hắn bắt đầu đi theo Duy Anh, không phải vì muốn giám sát, mà vì một sự tò mò không thể giải thích.

Hắn muốn biết, liệu một kẻ điên có thể thay đổi được thế giới này hay không.

Và Tề Hạ, cô nhận ra rằng cuốn sách của mình đã chỉ cho cô không chỉ một câu chuyện, mà là một con người.

Cô tin rằng Trương Duy Anh chính là chìa khóa để giải mã bí ẩn của Chung Yên Chi Địa, nhưng cô không thể biết liệu cậu có thể trở về hay không, hay cậu sẽ bị thế giới này nuốt chửng như những kẻ điên khác.

Bình minh thứ hai của Kẻ Săn Mồi đã lên, nhưng lần này, cậu không còn là kẻ hủy diệt.

Cậu là một kẻ kiến tạo.

Và con đường phía trước... là con đường của một nhà khoa học đơn độc, tìm kiếm một phương trình hoàn hảo để giải cứu cả một thế giới đã chết.
 
Back
Top Bottom