Cập nhật mới

Khác THẾ GIỚI SONG SONG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405032294-256-k171245.jpg

Thế Giới Song Song
Tác giả: qttrung
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Truyện kinh dị Trung Quốc



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Thế Giới Song Song
1.Đêm 30 Tết


Khoảng năm 2002 (thời gian là tôi nhắm chừng, chỉ nhớ lúc đó hình như tôi học lớp 2).

Vào 30 tết, cả gia đình tôi ở nhà thím ba ăn cơm đoàn viên.

Tôi lúc nhỏ sống trong một căn nhà chung cư kiểu cũ có tổng cộng 4 tầng, gia đình tôi cùng ông nội sống ở tầng 1, nhà chú ba ở tầng 4.

Tôi thật không thích cái chỗ đó vì ánh sáng không đủ, trong ấn tượng của tôi thì phòng ngủ quanh năm vừa lạnh lẽo vừa tối tăm.

Khoảng 6 giờ tối tôi chơi ở dưới tầng trệt, mẹ tôi đi ra khỏi nhà thì khóa cửa lại, bảo rằng con chơi một lát thì mẹ sẽ gọi con lên, chúng ta 8 giờ ăn cơm tối, tôi đáp "dạ".

Cảm giác qua một lúc rất lâu, trời đã tối nhưng không thấy ai gọi tôi lên ăn cơm, may là dưới lầu vẫn còn đèn đường.

Tôi chơi mệt rồi nên định chuẩn bị lên lầu ăn cơm thì lúc này có một người con trai đi tới, tôi không nhớ rõ chính xác hình dáng của cậu ta, tuổi tác không lớn, có lẽ là học lớp 5, lớp 6

"Này nhóc" Cậu ta hướng về phía tôi nói "đưa đồ chơi của cậu tôi xem thử"

Cái thứ cậu ta nói chính là hiệp sĩ xe lửa trên tay tôi, món đồ chơi nhỏ bằng nhựa đi kèm với gói bánh ăn vặt 5 hào.

Tôi lúc đó cứ nghĩ cậu ta muốn chơi cùng nên đưa cậu ta món đồ chơi.

Sau đó cậu ta lại nói muốn cái đèn tia hồng ngoại trên tay tôi (cùng thế hệ có lẽ sẽ biết loại đồ chơi này, thời đó cực kì hot, ấn nút sẽ phát ra ánh sáng màu đỏ, thật ra là một cái đèn led).

Chỉ là tôi xem món đồ đó như bảo bối nên không đưa cho cậu ta.

Sau đó cậu ta cầm hiệp sĩ xe lửa của tôi quay lưng chạy, đúng vậy, là chạy, lần đầu tiên trong đời tôi bị người ta cướp đồ.

Tôi liền đuổi theo, sau đó tới một ngã rẽ thì mất dấu cậu ta.

Tôi khóc xong muốn về nhà, thế là chỉ có thể trở về chỗ tầng trệt dưới nhà lúc nãy thôi.

Ở đây có một chi tiết, lúc tôi đứng dưới nhà, ma xui quỷ khiến tôi lại đi gõ cửa nhà mình thì phát hiện trong nhà không có người.

Tôi nghĩ mọi người có lẽ đang ở nhà chú ba chuẩn bị ăn cơm, sau đó mới lên lầu (tôi đến bây giờ cũng không hiểu nổi tại sao tôi lại đi gõ cửa nhà mình, bởi vì trong lòng tôi rất rõ mẹ đã bảo tôi đi lên nhà chú ba ăn cơm, tôi biết ở nhà không có người, nhưng lúc đó ma xuôi quỷ khiến tôi lại đi gõ cửa, sau đó tự nói với bản thân ở nhà không có ai, phải đi lên nhà chú ba thôi).

Khác biệt ở đây là, tự tôi muốn đi lên nhà chú ba chứ không phải là nghe lời mẹ dặn mới lên tầng 4.

Nhà chú ba ở tầng 4, đèn cầu thang rất tối nên tôi phải vịn lan can để đi.

Trong ấn tượng tôi nhớ đã đi rất lâu mới tới trước cửa nhà chú ba.

Tôi gõ cửa, trong chốc lát cửa mở.

Là mẹ tôi, tóc mẹ tôi đang búi lên.

Tôi liền nhào vào lòng mẹ khóc lên, tôi nói lúc nãy đồ chơi bị người ta cướp mất rồi, mẹ tôi dỗ tôi một lát rồi kéo tôi vào nhà.

Lúc này tôi phát hiện trong nhà có gì đó không đúng, đèn phòng khách nhà chú ba vốn dĩ có màu trắng, hôm đó lại biến thành màu vàng.

Mà trong nhà chỉ bật mỗi đèn phòng khách, cái loại đèn vàng đó cực kì âm u.

Tôi hỏi ba tại sao không mở mấy cái đèn khác, ông ấy đột nhiên nói với tôi bằng ngữ khí cực kì hung dữ: "con nít đừng có lo chuyện vớ vẩn"

Giây phút đó tôi cảm thấy ông ấy cực kì xa lạ, căn bản không phải ba tôi.

Ba tôi tuy tính khí không tốt, nhưng trước giờ không hề hung dữ với tôi.

Tôi cảm thấy uất ức nên khóc to.

Tiếp theo là màn cho tới bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn run.

Những người trong nhà vốn dĩ đang ồn ào náo nhiệt đột nhiên ngừng nói chuyện, bao gồm cả mẹ tôi.

Tất cả mọi người đồng loạt quay sang nhìn tôi, không một ai nói chuyện.

Họ ai nấy đều dán mắt nhìn tôi, vẻ mặt không chút tình cảm.

Kết hợp thêm ánh đèn vàng của nhà, tôi bị dọa đến thất thần ở đó.

Qua một hồi là mẹ tôi mở miệng trước: "ăn cơm đi", mọi người mới hồi phục lại bộ dạng lúc trước.

Tôi bị dọa đơ người ngồi thất thần trên cái ghế đẩu.

Lúc đó tôi chẳng qua chỉ là một đứa con nít nhưng cũng cảm thấy có gì đó không đúng, sau đó tôi nhìn qua ti vi.

Ti vi không có tín hiệu.

Tôi hỏi người "mẹ" ngồi kế bên tôi "tại sao ti vi không có tiết mục gì cả?"

"Mẹ" tôi lạnh lùng nói: "ti vi hư rồi"

Ba tôi đang cúi đầu ăn cơm thì đột nhiên ngẩn đầu, lại dùng ánh mắt hung dữ trừng mắt nhìn tôi, chính là cái biểu cảm muốn giết tôi luôn.

Ông ta căn bản không phải ba tôi.

Tôi nói: "Mẹ, con để quên đồ chơi dưới lầu rồi, con đi lấy một lát"

"Trời tối như vậy, để anh Thiếu Vĩ của con đi chung đi".

Thím ba của tôi mở miệng nói.

Tôi nói không cần, sau đó đứng dậy đi ra cửa.

Lúc bóng lưng tôi đối diện với bọn họ, tôi có thể cảm nhận được tất cả mọi người đang dồn ánh mắt nhìn tôi, cùng lúc lại không người nào nói một lời.

Tôi run rẩy đi đến trước nhà mở cửa ra, dùng sức lực đóng cửa lại rồi chạy một mạch xuống lầu.

Lúc chạy tới lầu hai, tôi nghe trên lầu có tiếng mở cửa thì sợ khóc luôn, may là không có ai đuổi theo tôi.

Tôi dùng hết sức chạy xuống đường, trên đường chẳng có mấy người cả, lại tại một cái ngã rẽ, tôi thấy mẹ tôi.

Không có búi tóc, vẫn là mái tóc ngang vai như bình thường, không biết tại sao nhưng lúc đó tôi trực tiếp nhận định đó chính là mẹ tôi.

Tôi trực tiếp chạy tới hướng của mẹ

Mẹ tôi lúc đó rất tức giận nhưng nhìn bộ dạng sợ tới hồn bay phách lạc của tôi thì không nói gì cả.

Chỉ hỏi con đi đâu vậy, trong nhà tìm con rất lâu rồi.

Chỗ lúc nãy tôi đi căn bản không phải nhà thím ba!

Lúc đó tôi bị dọa không nói được chữ nào, chỉ còn sức lực để run thôi.

Mẹ tôi cũng bị bộ dạng của tôi làm sợ, chỉ nói đưa tôi về nhà trước.

Cái đêm 30 tết đó, một muỗng cơm tôi cũng không nuốt nỗi.

Người trong nhà nghe lời tôi kể xong (nhà ba tôi rất tin vào mấy chuyện này), thím ba liền lấy tiền vàng mã ra trước cửa đốt, còn mẹ tôi thì sợ đến mặt trắng bệch.

Chỉ vài năm sau thì chúng tôi mua nhà mới, trong lòng tôi vẫn còn cái bóng đen nên rất ít khi qua nhà bên kia.

Tôi không biết buổi tối hôm đó là tôi nằm mơ hay đã gặp phải thứ gì.
 
Thế Giới Song Song
2.Bạn học


Sự việc xảy ra vào sáng thứ 5 ngày 25/4/2013, tiết học thứ 4 - giờ thể dục cuối ngày.

Học sinh các lớp tùy ý chọn môn học mà mình thích, người bóng chuyền, bóng bàn,...

Lớp của họ là lớp cầu lông.

Kỳ thi lớn sắp đến, giáo viên chỉ tập hợp bọn họ lại nói vài câu rồi giải tán, lúc này có người quay lại phòng học, còn tác giả chơi cầu với bạn học Tiểu Ôn (Xiao Wen).

Họ đang chơi, và do trời nắng gắt nên hai người di chuyển đến bóng râm gần ký túc xá đã bỏ hoang của trường để tránh nóng, lúc này họ gặp 2 học sinh lớp số 10 L và Pan Bowen cũng đến tránh nắng.

Tác giả không quen biết L, nhưng lại có tình bạn sâu sắc với Pan Bowen, trước khi vào cấp 3 họ là bạn học cùng cấp 2 và thường chơi với nhau, thậm chí tác giả còn gặp bố mẹ của Pan Bowen, có thể nói họ là bạn cùng chơi khi còn trẻ.

Cả bốn liền chơi cầu lông theo cặp, khi đến cặp của tác giả và Pan Bowen đã vô tình đánh cầu đi quá xa và rơi vào cửa thông gió tầng hầm của khu ký túc bỏ hoang ấy.

Tác giả nghĩ là tạm biệt nhé quả cầu rồi, tuy vẫn rất tiếc.

Sở dĩ quả cầu là loại xịn, chuyên dùng thi đấu của YONEX, giá rất đắt.

Pan Bowen đề xuất thử tìm cách lấy lại quả cầu và tác giả đồng ý luôn.

Lạ thay tuy khu ký túc này bỏ hoang lâu rồi nhưng cửa không hề khóa.

L muốn được đi cùng nên nhập hội tìm cầu gồm tác giả, Pan Bowen và L.

Xiao Wen thì ở lại sân trông vợt .

Xiao Heng (tác giả) nói rằng trong đấy cảm giác rất u ám, tuy không tối, vì đang là giờ trưa và nắng to.

Rất nhanh, cả 3 đã tìm thấy cầu thang để đi xuống hầm.

Ở cầu thang có rất nhiều bàn với nhiều đồ lỉnh kỉnh.

Một chút lưỡng lự rồi bọn họ cũng quyết trèo qua để xuống tầng hầm.

Họ thấy ở phía cuối hành lang bên dưới tầng có ánh sáng và theo phân tích cả bọn, đấy chính là những lỗ thông gió.

Bỗng, Pan Bowen kêu lên rằng: " Chìa khóa của tôi mất rồi, liệu có khi nào nãy lách qua đống bàn mà rơi không?"

"Thôi đi tìm chìa khóa đi, bọn tôi đi lấy cầu.

Lúc về tập trung ở lầu trên" - Xiao Heng nói.

Cả 2 đồng ý và cùng rảo bước trong không gian nặc mùi amoniac ấy.

Tác giả kể rằng có chút gì đó đáng sợ, hai người thấy phía trước có ánh sáng, đi nhanh hơn và cuối cùng là chạy.

Nhưng hóa ra đó là 1 cánh cửa và có 1 cầu thang để đi lên trên.

Khi chạy ra ngoài thở hổn hển được lúc mới biết là họ đã ở bên ngoài tòa ký túc rồi.

Bên cạnh là 1 trường tiểu học đang giờ tan tầm, phụ huynh đang đến đón con.

Tức là Xiao Heng và L đã ở trong tầng hầm lâu rồi không phải là 5 hay 10 phút.

Hai người chạy ra phía trước ký túc thì đã không còn thấy Xiao Wen đâu, bèn trở về lớp học của mỗi đứa.

"HAI người đi đâu lâu thế mà vẫn chưa quay lại, tớ liền cầm vợt về chứ không chờ nữa", Xiao Wen trông thấy bộ dạng hớt hải của tác giả liền nói.

"Vậy vợt của Pan Bowen đâu?"

Nhìn sang bên và cậu ấy liền hỏi.

"Pan BoWen là ai vậy?"

Xiao Heng nghĩ là do L làm mất vợt của cậu chàng nên vờ lơ quên không biết anh bạn lớp số 10.

Nghĩ vậy, chạy một mạch qua lớp L và Pan Bowen.

Gặp L và ảnh phát hiện biểu hiện không bình thường cậu ta.

"Bọn họ không ai biết Pan Bowen là ai!"

L kích động gào lên.

Cả hai thẫn thờ thì thầy giáo đi đến, các bạn cùng lớp L vừa đi ra.

Thầy hỏi là có chuyện gì?

1 học sinh liền nói là trưa nay khi L quay lại lớp thì cứ hỏi là Pan Bowen đâu.

L nghĩ là tất cả mọi người đều điên rồi, còn mọi người nghĩ thì ngược lại.

Xiao Heng nghĩ ra liền chạy về ký túc xá bỏ hoang ban nãy, cửa khóa chặt và không thể nào vào như ban nãy nữa.

"Phải rồi, trong danh sách lớp thể dục nhất định có tên cậu ta".

Và?

Một lần nữa, biến mất...

Thầy giáo td nói là không biết ai tên vậy cả.

Do L quá kích động nên khi tan học, cậu ấy đã bị thầy giáo gọi phụ huynh đón về.

Xiao Heng thì nhớ ra là trong điện thoại có QQ của PanBowen, nhưng đen thay cái máy hết pin rồi.

Về nhà thì tác giả mới biết là L đã bị kích ra khỏi gr lớp vì liên tục hỏi Pan Bowen.

Còn tác giả tìm trong danh sách bạn bè cũng không hề có gì...

Nhớ ra gì đó, dù cậu nhớ rất rõ ảnh chụp chung cấp 2, hay danh sách học sinh ở trang nào thì vẫn trống trơn.

Tác giả nói với gia đình rằng con thực sự có 1 người bạn là Pan Bowen và L cũng không bị điên.

Tưởng rằng bố mẹ sẽ đưa cậu đi tìm chân tướng sự việc thì Xieo Heng được đưa đến bệnh viện.

Vị bác sĩ nói rằng cậu đang bị áp lực do thi cử.

Chủ nhiệm của lớp số 10 nói với tác giả rằng cả hai không nên gần nhau nữa, tinh thần đều không ổn định và ảnh hướng đến thi đại học.

Đến lúc thi đh thì tác giả thi đỗ ở 1 trường ở Tây Nam, Xiao Wen vào 1 trường ở Bắc Kinh và L thì đi du học ở Úc.

Theo lời tác giả Pan Bowen học rất tốt.

Theo ký ức của anh ấy, Pan Bowen là 1 người khá gầy, nước da trắng trẻo và đeo kính.

Anh còn biết cả trường tiểu học, trường trung học nào mà cậu bạn biến mất kia đã học.

Pan Bowen sinh vào ngày 18/8/1996 vì vậy nên Xiao Heng đăng tải bài viết đúng vào ngày này 23 năm sau.

Trong bài viết, tác giả cho biết: "Tôi nhớ sinh nhật của anh ấy là 18/8/1996, ngay cả nơi ở của anh ấy, trong một khu phố cổ trên đường Xingang, anh ấy đã hẹn tôi chơi trò chơi Yes IV sau khi vào đại học.

"The Sea of Trees in Celseta", anh ấy thích bài hát của Xu Liang và là fan của TEDA và cùng nhau đi xem trận hòa 1-1 TEDA vs Melbourne Victory.

Nhưng tôi không thể chứng minh được sự tồn tại của anh ấy!"

Sau đó, tác giả liệt kê nhiều điều mà anh nhớ rõ ràng nhưng không thực sự xảy ra, chẳng hạn như loại điện thoại di động mà Xiaomi không ra mắt, hoạt hình không tồn tại "Star Travels 2", trật tự sai của các ga tàu điện ngầm, và thậm chí cả những bộ phim đã không được thực hiện, ngay cả khi đã chăm chỉ học các phương pháp giải toán khó, sau khi kiểm tra, phát hiện ra rằng nó không nằm trong phạm vi đề thi một chút nào...

Câu chuyện về người bạn học biến mất đã làm bùng lên 1 cuộc tranh cãi lớn, có ý kiến cho rằng anh ta bịa chuyện.

Phản biện lại, tác giả đăng những đoạn chat với L lên.

Và đến mới đây có lẽ không chịu được sức mạnh của giang cư mận, Xiao Heng đã thừa nhận rằng mình đã bị hoang tưởng, tất cả đều không có thật.

Sở dĩ các chi tiết anh kể lại đều rất ư là ... chi tiết.

Nên trường học, gia đình, giáo viên hay bạn cùng lớp đều bị các netizen đến điều tra gây nhiều phiền toái.

Anh cũng gửi lời xin lỗi đến những người bị ảnh hưởng vì câu chuyện của anh.

Nếu bạn để ý khi tác giả và L chat với nhau, L có nói là không muốn nhắc đến nữa, chúng ta đừng gợi lại nữa.

"Chúng ta" làm cho mọi người cảm nhận được L chỉ là bất lực mà đành chấp nhận rằng Pan Bowen không có thật mà thôi.

Rất nhiều giả thuyết đưa ra, nhưng phải kể đến đó là hiệu ứng ký ức giả mandela.

Và trên hết là thuyết đa vũ trụ, theo thuyết này thì hai cậu bạn L và tác giả mới chính là người biến mất khỏi cái vũ trụ có Pan Bowen.

Cả hai đã bị lạc vào thời không khác ở một vũ trụ khác thì sẽ có những sự việc khác xảy ra.
 
Thế Giới Song Song
3.Giấc mơ


Tôi vẫn băn khoăn khi tỉnh dậy sáng nay, thường những giấc mơ sẽ bị quên sạch khi bước xuống giường.

Nhưng lần này và một số lần tôi gặp ác mộng thì tôi vẫn nhớ một số chi tiết đến tận bây giờ: Trong giấc mơ, có "tôi", 1 người con gái và một số người khác - rất mờ nhạt, đến nỗi tôi chỉ miêu tả được là có họ ở đó.

Tôi không nhớ được mối quan hệ giữa cậu ta và cô ta, ruột thịt, người thân hay người thương; ung thư hay 1 căn bệnh nào đó đã chia cách họ, đại loại là tôi nhớ được cảm xúc của cậu ta là cô ta sẽ không sống được lâu.

Tôi nhớ họ có những lúc vui vẻ, có rất nhiều người cậu ta, cô ta và những người xung quanh họ.

Nhưng cảnh cuối cùng tôi nhớ lại rất buồn, cậu ta đến đón cô tiếng nói ngập ngừng: "anh đến đón người bệnh, à không anh đến đón học sinh" rồi cái ôm thật chặt, cái nhăn mặt ngăn nước mắt chảy xuôi.

Rồi tôi còn nhớ cả sự xấu xí khi khóc của cậu ta, cái tay che thật chặt đôi mắt không muốn cô nghe thấy những cái nấc nghẹn nghào.

Tại sao tôi lại nhớ những chuyện buồn đó, mà những chuyện vui của họ lại chỉ thoáng qua không đọng lại chút gì.

Đây rất có thể là mơ, sự tưởng tượng của tôi và cũng có thể là sự liên kết giữa những thế giới song song này.

Bằng cách lạ kỳ nào đấy, tôi có thể liên kết với họ, có thể là do tôi cũng đang rất buồn, hối hận và tiếc nuối.

Do tâm trạng vậy nên tôi có thể kết nối với những thực thể "tôi" ở những thế giới khác chăng?

Không ai biết, nhưng nếu tất cả là thật thì tôi chỉ muốn nói "Tôi xin lỗi, xin lỗi vì cậu phải trải qua những điều bất hạnh như vậy.

Tôi mong bên cậu có những người có thể chia sẻ nỗi bất hạnh này với cậu.
 
Thế Giới Song Song
4.Khúc gỗ


Năm 94, lúc tôi 10 tuổi học lớp 3.

Thời đó ở thị xã tôi nhà lầu rất ít.

Gia đình tôi sống ở khu nhà mà công ty cấp cho ba, hàng xóm cũng đều là đồng nghiệp của ba.

Khu dạy học của trường tiểu học là một dãy nhà trệt.

Giữa hai phòng học sẽ có một cái vòi nước nhưng thường xuyên bị hỏng.

Cái vòi nước gần phòng học của tôi đã hư từ lâu mà không có người sửa.

Có một lần giờ giải lao, chuông báo vào học reng lên thì ai nấy cũng nháo nhào chạy về lớp.

Tôi bị một cậu bé từ phía sau đụng trúng nên va phải vòi nước.

Sau đó theo thời gian thường lệ thì tôi tan học rồi về nhà.

Mẹ tôi kể rằng sau khi về tới nhà thì tôi bảo buồn ngủ nên đi ngủ.

Nhưng trong kí ức tôi nhớ rằng sau khi va vào vòi nước thì tôi đi vào lớp học.

Sau khi bước vào thì thấy một phòng khách cực kì sang trọng vào thời bấy giờ.

Tôi hoảng sợ quay lưng đi nhưng kết quả là cửa mở không được.

Lúc đó nghe ngoài cửa có tiếng người đang nói chuyện, tôi liền nấp vào phía trong căn phòng.

Sau đó thấy có tới mấy người đi tới, một người phụ nữ bế một em bé, một người đàn ông dắt một cô con gái, nói nói cười cười rồi bước vào.

Người đàn ông nói "em ngủ một lát đi, anh làm cá xong đã".

Rồi đàn ông người đi qua hướng tôi đang ngồi nấp.

Tôi liền chui vào một cái tủ, bên trong tối đen, tay tôi không biết đã bị xước phải vật gì.

Tôi vừa khóc vừa bò trong tủ.

Sau đó mắt tôi sáng chói mới phát hiện mình đang nằm trên giường.

Mẹ bảo tôi đã ngủ suốt 1 ngày 2 đêm.

Vì tôi cho rằng đó là một giấc mơ nên cũng không hề nhắc qua với người khác, rồi từ từ quên lãng.

23 năm sau, con gái thứ hai của tôi chào đời được một tháng, chúng tôi đưa đứa bé đi tiêm dự phòng, lúc về nhà chồng tôi bảo tôi đi nghỉ ngơi trước đi, tôi ôm đứa nhỏ đi vào phòng ngủ.

Sau đó đột nhiên nghe tiếng cái tủ trong nhà bếp vang lên "keng" một tiếng.

Đột nhiên tôi nhớ tới chuyện 23 năm trước.

Tôi đi vào nhà bếp hỏi chồng thì anh ấy nói cũng không biết là chuyện gì.

Phòng bếp nhà tôi có thiết kế không gian mở, bước vào thì bên phải là một quầy bar cao 1m2, phía dưới quầy bar có một cái tủ rất lớn.

Tôi bước tới mở tủ ra, bên trong rất tối.

Tôi lấy đèn pin rồi chui vào thì thấy bên phải có một khúc gỗ.

Đầu nhọn của khúc gỗ có một chút máu.

Tôi dùng tay sờ thử lại còn quẹt ra được một chút máu.

Tôi vẫn không nói chuyện này với người nhà bởi vì thật sự không biết lí giải như thế nào.

Kể tiếp câu chuyện kì dị này, theo lời mẹ kể lúc tôi đi học về liền leo lên giường đi ngủ.

Ngủ hết một đêm, sáng hôm sau gọi vẫn không thức, ba mẹ cực kì lo lắng nên gọi bác sĩ đến.

Nhiệt độ và hô hấp của tôi đều bình thường nên bác sĩ cũng không biết tôi xảy ra chuyện gì.

Sau đó dì nhà kế bên gọi đến một bà lão để gọi hồn cho tôi, buổi tối ba tôi còn đem quần áo tôi đi gọi hồn.

Sáng hôm sau thì tôi tỉnh lại.

Chiều hôm đó bà lão đó tới thăm tôi, bảo mẹ tôi rót một bát nước rồi cầm một cây đũa.

Sau đó cây đũa liền đứng thẳng trong bát nhưng bà ấy căn bản không hề đụng tới cái bát.

Sau khi bà ấy đi thì tôi và mẹ có thử làm nhưng đương nhiên là không được.
 
Back
Top Bottom