Cập nhật mới

Khác Thế Giới Dưới Quy Tắc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403375762-256-k552348.jpg

Thế Giới Dưới Quy Tắc
Tác giả: Ukyoace
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Quốc Bảo - học sinh cấp 3 "bình thường" tỉnh dậy trong một khu chung cư ẩn chứa những điều kỳ lạ, cậu bị cuốn vào thế giới với những quy tắc quỷ dị, những giới luật đầy rẫy chết chóc, hoặc bỏ mạng, hoặc tìm ra quy tắc và sống sót, liệu cậu có thể sống sót và tìm ra sự thật của thế giới không?

- Vậy ra đây...

Là giới luật sao?

Chỉ cần vượt qua giới luật cấp 7 là có thể trở về ư?

Có vẻ đây là con đường duy nhất rồi nhỉ?

Anh...

Là ai?

Tại sao...

Lại giống tôi đến vậy?

- Thật sự...

Có thể thoát ra ngoài sao?

- Ha...

Haha...

Hahaha...

Tôi rốt cuộc là ai?

Tôi rốt cuộc là ai chứ?

Tại sao lại trêu đùa tôi như vậy?

Tại sao...?

Được, tôi hứa với anh, tôi sẽ đưa tất cả chúng ta thoát khỏi đây, hứa đấy!

- Ngủ ngon nhé, Minh An!



vôhạnlưu​
 
Thế Giới Dưới Quy Tắc
Chương 1: Khởi đầu


Thế giới dưới quy tắc

tác giả: Bảo Bảo

cảnh báo có yếu tố m.áu m.e kinh dị

Mình mới viết nên nếu mạch logic có vấn đề mong mọi người góp ý

(...) Suy nghĩ

chương 1

Một căn phòng nhỏ, phía trên tường là một cái đèn chùm lập lòe chớp tắt, một thiếu niên với mái tóc đen, khuôn mặt điển trai, khoác lên mình một chiếc áo khoác màu đen, trên tay đeo một chiếc đồng hồ nhỏ đang mở mắt nhìn trân trân vào trần nhà

“ Đây là đâu? ” Cậu thắc mắc rồi ngồi dậy nhìn xung quanh phòng.

Căn phòng ngoài chiếc đèn cũ kỹ ra thì mọi thứ đều rất mới, giống như có người thường xuyên sống vậy.

Cậu bước xuống giường, đi lại xung quanh, theo một phản xạ tự nhiên mà nhìn vào gương, trên gương vẫn hiện khuôn mặt điển trai của câu.

“ Vẫn là cơ thể của mình. ” Cậu vừa suy nghĩ vừa tiến đến phía cánh cửa duy nhất trong phòng, đứng lại một lúc, hít thở sâu, rồi mở cửa ra.

Bên ngoài cửa, một hành lang bị một mảng tối che phủ như trải dài đến vô tận, xung quanh là những căn phòng có bố trí tương tự.

Cậu đứng đấy một lúc thì từ một cánh cửa khác hé mở, một chàng thanh niên khoảng 22 - 23 tuổi bước ra, vẻ kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt.

Theo đó, lần lượt những cánh cửa khác mở ra, cùng với những khuôn mặt khác nhau, nhưng đều có một điểm chung - Nét hoang mang và sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt họ.

Ngay khi người thứ bảy vừa bước ra, đèn hành lang bỗng được thắp sáng, chiếu xuống một cầu thang dẫn xuống dưới.

-Đi thôi!

Giọng của cậu thiếu niên vang lên.

-Thật...thật sự phải vào trong đó sao?

Tiếng một cô gái trong nhóm nói vọng ra.

-Cô nghĩ chúng ta còn lựa chọn nào khác sao?

Cậu thiếu niên vừa nói vừa tiến về phía cầu thang dẫn xuống.

Những người còn lại nhìn nhau, người này đều nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng trong mắt người kia.

Cuối cùng, người đàn ông lúc nãy đi ra ngoài sau cậu hít sâu một hơi rồi tiếp bước đuổi theo cậu thiếu niên kia, những người khác cũng lần lượt đi theo hai người họ.

Càng đi xuống, các bậc thang càng trở nên âm u quái dị, mọi người đều thấy ớn lạnh dọc sống lưng, bậc thang tưởng chừng như vô tận, không thấy điểm cuối càng làm họ thêm khiếp vía.

Ngay tại phòng chính, một thiếu nữ đang ngồi trên hàng ghế, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây nâu đang ngồi nướng thịt.

Giữa sàn nhà là một đống lửa đang nghi ngút cháy.

-Đây là đâu?

Cậu thiếu niên quyết định phá vỡ sự im lặng.



-Này, chúng tôi đang nói với cô đấy, cô không nghe rõ à? tiếng của người đàn ông vừa theo sau cậu.

-Tôi không có hứng thú nói chuyện với người sắp chết! giọng thiếu nữ bình tĩnh vang lên.

-Sắp chết...chúng tôi...sắp chết ư?

Một cô gái trong nhóm thốt lên, giọng điệu run rẩy.

-Đừng có mà hù doạ bọn tôi, đừng nghĩ cô là con gái thì...

Người đàn ông vừa xắn tay áo vừa sẵn giọng nhưng bị cậu che miệng lại.

-Vậy cho thể cho bọn tôi biết tại sao bọn tôi lại sắp chết được không?

Thiếu nữ ngước mắt lên nhìn cậu với ánh mắt đánh giá, rồi cô lại cúi xuống nướng thịt.

-Tôi chỉ có thể nói là mấy cậu vẫn còn may mắn khi chưa trực tiếp bị đưa vào giới luật đấy.

Cả nhóm nhìn nhau, lượng thông tin quá mơ hồ khiến họ không biết nên bắt đầu mạch suy nghĩ từ đâu, cậu lặng lẽ ghi nhớ cụm từ giới luật.

-Thôi được, tôi có thể cho cậu một chút lời khuyên.

Đừng bao giờ vi phạm quy tắc.

Nếu cậu còn sống sót trở về từ giới luật thì tôi sẽ nói thêm với cậu.

Sau câu nói đó, cô hoàn toàn im lặng tập trung vào việc nướng thịt.

Cậu vẫn muốn hỏi thêm vài câu, nhưng chưa kịp hỏi thì một cảm giác nhói lên từ lồng ngực khiến cậu giật mình.

Khi chạm vào ngực, một tấm vé tàu dính máu xuất hiện trên tay cậu, và tiếng còi âm u bên ngoài cho thấy chuyến tàu đã trở lại.

Cậu im lặng nhìn tấm vé rồi lại nhìn ra bên ngoài, cuối cùng cất bước về phía bên ngoài.

Người đàn ông sau khi nhìn thấy, có chút chần chừ, nói sợ tất nhiên là có, hình ảnh ghê rợn của chuyến tàu luôn ám ảnh trong tâm trí, nhưng nhìn cậu thiếu niên đang cất bước trước mặt, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, anh đưa quyết định rồi sải bước chạy theo cậu.

Trên con đường đi ra ngoài căn chung cư, cả nhóm thấy không ít thứ quái dị, những bông bỉ ngạn đỏ như máu tạo cho con người ta cảm giác rằng đây là con đường dẫn xuống địa ngục, ý nghĩ đó khiến ai nấy đều nổi da gà.

Xung quanh mơ hồ truyền đến một loại cảm giác như đang có vô số đôi mắt đang nhìn vào bạn, bước chân mọi người cũng trở nên nhanh nhẹn hơn, không phải vì họ bỗng trở nên dũng cảm hơn, mà vì họ...sợ.
 
Thế Giới Dưới Quy Tắc
Chương 2: Quy tắc


Người đàn ông chạy theo sau nhanh chóng đuổi kịp bước chân của cậu.

-Này chàng trai.



Phớt lờ sự im lặng của cậu, người đàn ông tiếp tục nói.

-Tôi tên Nhật Nam.

Còn cậu tên gì?

-Bảo.

-Cậu làm nghề gì vậy, tôi thấy cậu rất bình tĩnh, không phải là mấy cái nghề như sát thủ hay sát nhân đấy chứ? người đàn ông vừa nói vừa nuốt nước bọt.

-Tôi mới cấp 3 thôi, còn chưa thi tốt nghiệp nữa.

Giọng cậu vẫn lạnh lùng, dường như không thích nói chuyện cho lắm.

“Cấp 3!?

Đùa chắc, cái tâm thái lạnh lùng lý trí đó nói sát thủ có khi tôi còn tin.”

Nghĩ vậy nhưng Nhật Nam không tìm hiểu sâu thêm.

-Sao anh cứ đi theo tôi mãi vậy?

Tôi không hứng thú với gay đâu.

ánh mắt Bảo sắc lạnh nhìn thẳng vào Nhật Nam.

-À...ờ...

Nam lắp bắp.

-Thực ra là do tôi thấy cậu khác hẳn với bọn họ, ít ra thì đi theo cậu tôi vẫn thấy có một tia hy vọng sống.

Bảo không hỏi gì nữa mà tiếp tục tiến về phía nhà ga, theo sau là Nam, phía cuối là một đám người chạy theo sau.

Khi đến nhà ga, Bảo khựng lại khi thấy một ga tàu đang đứng sừng sững ở đó.

Bảo hơi sững sờ, rồi lấy tấm vé của mình quét qua cổng soát vé, rồi nhanh chóng đi về phía toa tàu, nó đang mở cửa sẵn chào đón cậu.

Một con tàu hoả đen kịt - loại tàu chạy bằng hơi nước - đang đứng lù lù trước mắt cậu, mang lại một áp bức không hề nhẹ với Bảo, và những người đi phía sau, cánh cửa tàu từ từ mở ra, như đang chào đón họ đến với địa ngục.

Trước lúc lên tàu, một tấm bia khổng lồ nằm trong tầm mắt của cậu, có thể nhìn rõ những vết nứt vỡ tựa như nó đã tồn tại từ rất lâu rồi.

Trên tấm bia khắc những dòng chữ được viết bằng thứ chất lỏng đặc sệt màu đỏ [tìm ra sự thật, an ủi linh hồn đã khuất, đừng đáp lại, mọi thứ ngoài sự thật đều là giả]

“Máu?

Hơn nữa còn là máu người?”

Không hiểu sao trong đầu Bảo lại lóe lên suy nghĩ này, cậu nhanh chóng xua đi những ý nghĩ lởn vởn quanh tâm trí và bắt đầu nghiên cứu kỹ hơn.

“Đây chắc hẳn là quy tắc mà cô gái kia nói.”

Vừa nghĩ cậu vừa ghi nhớ dòng chữ này rồi bước lên toa tàu.

Trên toa đã có sẵn thêm 4 nam 2 nữ, nét mặt họ đều chứa đựng nỗi kinh hoàng sâu sắc.

Bảo chỉ nhìn lướt qua họ rồi tìm đại một chỗ ngồi xuống.

Ngay sau đó, Nhật Nam cùng những người còn lại cũng lần lượt lên tàu và tìm chỗ cho mình.

Ngay khi mọi người đã yên vị tại chỗ, đoàn tàu bắt đầu rú lên những tràng quỷ dị, tiếng di chuyển của con tàu cho thấy cuộc hành trình đến giới luật hay là địa ngục phía trước nữa.

Đoàn tàu bắt đầu lao nhanh về trước, rồi tựa như lao vào hư không, nó biến mất, kéo theo nhóm người đang ngồi trên nó đều bị mất ý thức.

Không biết đã qua bao lâu, Bảo mở mắt ra, cậu cảm thấy tinh thần có phần mệt mỏi.

“Đây là…?"

Cậu nhìn quanh, phát hiện mình đang đứng giữa một khu phố, khắp nơi là dòng người lũ lượt qua lại.

"Giới luật đây sao?”

Bảo đứng nhìn dòng người đông nghịt người chen chúc qua lại mà thoáng ngẩn người, trong một thoáng cậu cứ nghĩ rằng mình bị mộng du.

Thật khó để liên tưởng giới luật - một nơi mà chỉ được nghe kể cũng biết nó rất đáng sợ với hình ảnh trước mắt - một khu phố đông đúc và tràn đầy ánh sáng này được.

Trong lúc Bảo nghĩ rằng mình vừa gặp ác mộng, thì lồng ngực cậu bỗng truyền đến cảm giác đau nhói, cậu nhì xuống, phát hiện tấm vé tàu mà mình đã quét vẫn đang nằm yên vị trên trái tim mình và đang phát ra một màu đỏ nhạt như đang thúc giục cậu.

"Vậy ra...không phải mơ."

Bảo bắt đầu tập trung lại, và ngay lật tức cậu chú ý đến tấm bản đồ được treo ở trên bảng tin gần đấy, cậu tiến đến, nhìn lướt qua một lúc và sải bước rời đi.

-Một lúc sau-

Bảo đứng núp sau một góc tường, phía trước là một khu nhà trọ có phần cũ kỹ.

Đúng vậy, từ lúc nhìn vào bản đồ cậu đã nhận ra trong cả tấm bản đồ chỉ có duy nhất một nhà trọ là ở chỗ này, nó lại nằm cạnh một trường đại học, kết hợp với việc từng người xuất hiện riêng lẻ, cậu đã đoán ra đây chính là địa điểm nhiệm vụ.

Cậu ngắm nhìn kỹ căn nhà trọ này, lớp sơn đã bong tróc, có vẻ nơi này đã được xây dựng từ rất lâu trước đây.

Ngay lúc cậu vẫn đang quan sát, một bàn tay vỗ độp lên vai Bảo, cậu giật mình quay lại và đối diện với Nhật Nam.

-Anh đang nhìn cái gì vậy?

Nhật Nam vừa nói vừa nhìn chăm chăm về phía căn nhà trọ phía trước.

-Có vẻ trước mắt là địa điểm mà nhiệm vụ yêu cầu.

-Mau vào trong thôi, địa điểm ngay trước mặt rồi còn gì.

-Chờ thêm mấy người đến rồi chúng ta tới cũng chưa muộn đâu.

-Được rồi.

-Kỳ lạ thật đấy!

Bảo mở miệng, chỉ để nói ra một câu khiến Nhật Nam hoang mang hết sức.

-Cái gì kỳ lạ cơ?

-Anh nhìn căn nhà trọ đi, nó không ăn nhập gì với môi trường xung quanh cả.

Bảo vừa nói vừa lộ vẻ mặt đăm chiêu.

Lúc này Nhật Nam mới chú ý đến, khu phòng trọ cũ kỹ hoàn toàn khác biệt với khu phố sạch sẽ, mới mẻ này, cảm giác nó không thuộc về nơi này vậy.

Cả hai người chờ thêm một lúc, đã có thêm một vài người đến đứng trước cửa trọ, bấy giờ cả hai mới bước ra tụ họp cùng mọi người.

Chờ thêm một lúc lâu sau nữa, khi cô gái cuối cùng bước lại cùng mọi người, khung cảnh khung quanh bắt đầu tối đi một cách nhanh chóng, dấu hiệu của nhiệm vụ đã bắt đầu.
 
Thế Giới Dưới Quy Tắc
[Chùa Tịnh An] Ngưởi Chết?


Mọi người nhìn nhau, rồi cũng lần lượt đi qua cổng để vào trong.

Ngay khi vừa vào cổng, mọi người đã bắt gặp một ông lão đang ngồi đung đưa chân trên cái ghế gỗ cạnh một căn nhà to nhất làng, đó chắc hẳn là nhà của trưởng làng.

Khi vừa nhìn thấy những người lạ xuất hiện, lão ngồi nhổm dậy, ánh mắt mang một tia gì đó khác lạ rồi nhanh chóng trở lại dáng vẻ hiền từ.

-Mấy cô cậu là khách du lịch đến thăm quan chùa Tịnh An có phải không?

- Lão cười cười mở lời.

Bảo khẽ gật đầu tỏ ý rằng những gì lão nói là đúng.

-Để lão già này dẫn mọi người đi nghỉ ngơi.

- Vừa nói ông vừa lấy cây gậy gỗ để nơi góc tường rồi chống dậy, chầm chậm đi về một hướng, mọi người cũng nối gót theo sau.

Ông lão dẫn mọi người đến một ngôi chùa cổ, phía bên trái là một dãy nhà ở.

Ông hiền từ mở lời:

-Mấy cô cậu muốn ở bao lâu cũng được.

Giờ cũng đã muộn rồi, lão xin phép về trước, mai sẽ dẫn các cô cậu đi thăm quan.

- nói rồi lão quay lưng đi thẳng, bỏ lại cả đám vẫn còn đang ngơ ngác phía sau.

Sau khi ông lão đi hẳn, mọi người cuối cùng cũng thở phào một cách nhẹ nhõm, một chàng trai trong nhóm rụt rè lên tiếng:

-Này các cậu tới đây kiểu gì vậy?

-Tôi…tôi cũng không biết nữa.

Tôi nhớ mình đang ngồi bấm điện thoại thì tự nhiên có một trận động đất, rồi tôi thiếp đi, đến lúc tỉnh lại thì đã ở trên tàu rồi.

Lan - cô gái tết hai bím tóc trong nhóm mở lời bằng giọng điệu đầy vẻ sợ hãi.

-Tôi đang viết luận văn tốt nghiệp thì cảm thấy mệt mỏi, tôi tắt máy rồi chuẩn bị ngủ thì động đất, lúc tỉnh lại đã ở trên tàu rồi.

- Một chàng trai khác tiếp lời.

Lần lượt từng người nói về lý do đến đây, mọi người nhận ra lý do bị đưa đến đây của mọi người đều giống nhau, đều mệt mỏi thiếp đi cộng thêm động đất và bị đưa đến nơi này, sự trùng hợp này càng khiến tinh thần của bọn họ càng thêm sợ hãi.

-Thật chó chết bị quỷ ám rồi.

Nhật Nam đập tay xuống chiếc bàn gỗ rồi nghiến răng thốt lên.

-Hay…hay đây chỉ là một buổi quay livestream thôi.

Tôi cũng thấy nhiều chương trình kiểu này rồi.

Lan nói, giọng run rẩy.

-Không thể!

Giọng Bảo vang lên.

-Loại tàu hơi nước này hiện nay đã không được thông hành nữa rồi, chưa kể đến sự bất tiện, với cả mấy người không để ý đến máu trên bia đá sao?

Giọng cậu vẫn tiếp tục vang lên.

-Lỡ nó chỉ là máu động vật thì sao? vẫn là Lan mở lời.

-Tôi đang theo chuyên ngành pháp y, tôi từng được trực tiếp tham gia một vụ khám nghiệm tử thi và tôi chắc chắn đó là máu người.

-Đừng…

đừng nói nữa mà?

Lan sợ hãi co người lại.

-Thay vì nghĩ lung tung thì tôi nghĩ chúng ta nên bàn bạc xem phải thoát ra như thế nào đi.

Huy - một chàng trai trong nhóm lên tiếng.

Câu nói đấy lại khiến bầu không khí của mọi người chùng xuống, trong lúc đó Bảo lại đang chú ý đến vấn đề khác.

-Này, tôi nhớ nhóm chúng ta ban đầu có 7 người mà, cô gái buộc tóc đuôi ngựa đâu rồi?

Bảo thắc mắc.

Lúc này nhóm người mới chú ý đến sự biến mất bí ẩn của cô gái trong đây, lúc trước, sự sợ hãi đã xâm chiếm toàn bộ con người họ nên không ai trong 6 người để ý đến sự mất tích của cô gái kia.

-Lúc đầu hình như tôi thấy cô ấy rất sợ hãi sau đó chạy về phía sân sau của chung cư rồi.

Ai đó trong nói rụt rè lên tiếng.

-Thôi được rồi, mọi người nhanh về phòng đi, tốt nhất là 2 người một phòng cho an toàn hơn.

- Câu nói của Bảo kết thúc luôn cuộc trò chuyện của nhóm.

Mọi người cũng bắt đầu chia nhóm ra vào ở từng phòng.

Bảo và Nhật Nam quyết định ở một căn phòng nằm ở tầm giữa của dãy phòng.

Trong phòng nhìn rất đơn sơ, ngoài 2 chiếc giường lớn ở hai bên, một cái bàn ở giữa, bên trên là một cái radio và một cái đồng hồ.

Bảo ngồi phịch xuống giường rồi nằm hẳn xuống.

-Anh nói xem liệu sau ba ngày chuyện gì sẽ xảy ra?

-Không biết, nhưng chắc chắn sẽ rất đáng sợ.

Anh còn nhớ lời cô gái kia nói không?

Khả năng sẽ chết đấy.

Nghe Bảo nói vậy, Nhật Nam bất giác thấy sởn da gà.

-Nhưng chưa chắc bây giờ là an toàn đâu!

Bảo cười nhạt.

-Tôi cảm thấy không nhất thiết phải hết 4 ngày mới bắt đầu có người chết đâu.

-Anh nói vậy…

Lời nói của Nhật Nam kẹt lại trong cổ họng vì một tiếng hét thất thanh vang vọng cả khu trọ vang lên gần đây.

Cả hai chạy ra ngoài sân và nhìn thấy Lan - Cô đứng trước cổng ra vào của chùa - đang ngã ngồi về phía sau, cả người liên tục lùi lại cho đến khi hụt tay ngã xuống mấy bậc thềm rồi lăn thêm vài vòng nữa.

Ánh mắt cô tràn ngập nỗi kinh hoàng, cánh tay run rẩy chỉ về phía trước.

Bảo và Nam vội chạy lại đỡ cô dậy.

-Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Lan không trả lời câu hỏi của Bảo mà chỉ đưa bàn tay của mình chỉ vào chùa.

Cậu nhìn theo và thấp thoáng thấy một ngọn lửa màu cam chập chờn ngư sắp tắt vậy.

Cậu đứng dậy, chuẩn bị tiến vào trong thì bị Nhật Nam giữ lại.

-Lỡ bên trong nguy hiểm thì sao?

Bảo vỗ vỗ tay lên tay Nhật Nam ra dấu yên tâm rồi đi vào trong.

Nếu thật sự có nguy hiểm thì Lan có thể đã chết từ lúc nãy rồi, và cậu cũng nhận ra nếu cứ tỏ ra sợ sệt thì sớm muộn gì cũng chết mà thôi.

Bước lên những bậc thềm mà cứ như đang đi tới cổng địa ngục vậy.

Ngay tại sảnh, một tượng bồ tát sừng sững ngay ở trung tâm chùa.

Một người, đúng hơn là một cái xác, đang quỳ ngay giữa điện, đầu bị bóp mất một nửa bên trên, máu từ đầu và từ những vết cắt từ khắp nơi trên cơ thể khiến nó cô đặc thành từng vệt ở trên đất.
 
Thế Giới Dưới Quy Tắc
[Chùa Tịnh An] nghi ngờ


Bảo đứng sững lại, não dường như trong 1 giây đã dừng hoạt động.

Cậu đã từng nghĩ đến vô số điều từ câu nói kia nhưng không thể ngờ rằng nó thật sự còn kinh khủng hơn những gì cậu nghĩ.

Đây căn bản không đơn thuần sống sót nữa, mà thật sự có thể sống sót trước một thứ có thể bóp nát nửa trên khuôn mặt của một người sao.

Nhưng rất nhanh Bảo đã lấy lại bình tĩnh.

Cậu không muốn mình sẽ như cô gái ở trước kia, chết một cách mơ hồ như vậy.

Ý chí muốn sống của Bảo đã thúc đẩy cậu tiến lại gần hơn để kiểm tra cô ta.

Vừa lại gần, tóc gáy cậu đã dựng đứng lên, cái xác đó…

Vẫn đang lẩm nhẩm tụng kinh!

Lúc nãy vì tiếng quá nhỏ nên cậu không hề nghe thấy, nhưng giờ đây, ở khoảng cách gần, tiếng tụng kinh văng vẳng bên tai càng trở nên quỷ dị.

Bảo tiến lên nhìn từ phía trước.

Khuôn mặt càng quỷ dị, miệng rách toạc đến mang tai, hai tay vẫn đang chắp lại.

Cậu không còn dám nhìn nữa mà vội quay trở ra.

Trước khi ra ngoài vẫn chú ý thấy một chiếc đèn đang cháy ngọn lửa màu đỏ quỷ dị.

Bên ngoài, cả bọn đã tụ tập sẵn, nhưng không ai dám đi vào.

Khuôn mặt kinh hoàng của Lan đã cho họ hiểu rằng bên trong chắc chắn cực kỳ đáng sợ.

Một lúc sau

Cả nhóm lại ngồi ở phòng khách.

Lan đang ngồi co ro trong một góc nhỏ, hai tay ôm lấy đầu, miệng liên tục lặp lại “đừng..đừng tới đây”, trên người là tấm chăn ai đó đã đắp lên người để cô giảm bớt nỗi sợ.

Ngay trước khi kịp hỏi điều gì.

Tiếng ọc ọc phát ra từ bụng một người phụ nữ ngồi cạnh Nhật Nam, cả nhóm đồng loạt quay sang nhìn cô khiến mặt cô bất giác đỏ lên vì ngượng.

-Lúc nãy tôi có thấy ít đồ trong bếp á.

Có ai trong số mấy người biết nấu ăn không?

- Nhật Nam quyết định phá vỡ sự bế tắc bằng câu hỏi nhưng chỉ nhận lại những cái lắc đầu.

-Thôi được rồi, để đấy tôi nấu cho.

- Nhật Nam nói bằng giọng chán nản rồi đứng dậy đi xuống bếp.

Sau khi Nhật Nam rời đi, Bảo lấy một cây kẹo mút ở trong túi ra ngậm, bình thường khi căng thẳng hay cần suy nghĩ cậu đều lôi một cây kẹo ra ngậm, điều đó giúp cậu cảm thấy thoải mái và minh mẫn hơn.

-Nói cho tôi biết chiều nay chuyện gì đã xảy ra?

- Bảo vừa cầm cây kẹo trên tay vừa hỏi bằng một giọng nhẹ nhàng nhưng không kém phần lạnh lùng.

Vừa hỏi, cậu vừa nhìn thẳng vào cô gái bằng cái cách mà cảnh sát đang lấy lời khai từ tội phạm.

-Tôi….

Tôi…

Cô gái giật mình trước ánh mắt sắc lạnh của cậu, giọng nói trở lên run rẩy, cô càng ép người sát hơn vào chiếc ghế gỗ nhỏ đang ngồi.

-Ê thằng kia, anh không biết đối xử dịu dàng với con gái à, cần gì phải trưng ra cái giọng như hỏi cung vậy? một cô gái trong nhóm bất bình kêu lên.

Cậu liếc mắt sang cô gái kia, giọng có phần giễu cợt:

-Tôi có câu nào xúc phạm đến người ta à? hay là cô muốn chết mơ hồ như cô gái kia?

-Anh… cô gái đó nghẹn lời, những người khác cũng im lặng.

Lúc nãy Bảo đã kể sơ qua về cô gái đã chết, lược bỏ một vài chi tiết rùng rợn để có thể nói ra mà không khiến họ quá hoảng sợ.

Cái chết của cô gái kia quá bí ẩn, không một âm thanh, không một tiếng động, một người còn sống mấy giờ trước lại chết sờ sờ trước mắt một cách bí ẩn khiến nỗi sợ bủa vây lấy mỗi người.

Sau một khoảng lặng, cô gái đang ngồi co ro trong góc đấy mới lên tiếng, giọng nhỏ như muỗi kêu:

-Em và Bông - Biệt danh của cô gái lên tiếng bênh vực lúc nãy - vừa dọn dẹp lại phòng xong thì cô ấy bỗng nổi hứng nói rằng chúng ta cùng đi xem ngôi chùa ấy đi, em vì sợ hãi đã từ chối lời đề nghị của cậu ấy…

-Tại sao một người đang yên lành lại muốn vào phòng đấy chứ?

- Một cậu trai đặt ra nghi vấn

-Mấy người không biết đâu.

Cô ấy ở trường tôi nổi tiếng gan dạ với không tin vào mấy chuyện ma quỷ.

Chính lúc nãy Bông còn nói với em bằng giọng chắc nịch rằng đây chỉ là một buổi ghi hình trực tiếp, Bông còn nói để cô ấy vạch mặt trò lừa đảo này, nhưng em sợ quá nên trốn trong phòng, Bông lắc đầu với em rồi quay người rời khỏi phòng.

Sau đó thì em thấy lo lắng cho Bông nên mới lò giò đi ra ngoài xem cô ấy thế nào, lúc đến mấy bậc thang của chùa thì em đứng chần chừ một lúc rồi nhỏ giọng gọi cô ấy nhưng không có ai đáp lời.

Lúc em tính quay về thì em nghe một giọng nhỏ lắm, em còn tưởng mình nghe nhầm, xong lại nghe thấy giọng nhỏ nhỏ đó, em tưởng là Bông gặp chuyện nên vội chạy lên và…

Cô ấy không nói nữa nhưng ai cũng đã đoán ra diễn biến phía sau.

Mọi người đều dùng ánh mắt thương cảm nhìn cô gái đang ngồi ôm mặt sợ hãi.

Còn Bảo vẫn ngồi đấy ngậm kẹo, cuối cùng quyết định.

-Vậy sao người đi trước kia lại không thấy xác chết mà đến lượt cô lại có?

- Bảo đặt ra câu hỏi mà như đang ném một quả bom, không khí lật tức căng cứng lại.

Không khó để nhận ra thái độ nghi hoặc của cậu.

-Lúc đấy tôi vào chùa thấy không có gì khác lạ cả, nhìn một lúc không có chuyện gì xảy nên tôi quyết định đi xung quanh chùa xem ở phía bên kia có phải cũng có dãy nhà như bên chúng ta thôi, mấy người cũng nghe Lan nói tôi rất gan dạ rồi mà” trái ngược với thái độ nghi ngờ của Bảo, cô gái với biệt danh là Bông kia vẫn trả lời hết sức hợp lý.

Cuối cùng, mùi thơm từ nhà bếp và những đĩa thức ăn được Nhật Nam mang lên đã kết thúc cuộc tra hỏi tối nay.
 
Thế Giới Dưới Quy Tắc
[Chùa Tịnh An] Ác mộng


Phải công nhận tay nghề của Nhật Nam rất đỉnh: nào là thịt kho tiêu, canh rau khoai, trứng rán, v.v đều kích thích vị giác của cả bọn đến cực điểm.

Mọi người cũng phần nào vơi đi nỗi sợ của mình, ít nhất là cho đến lúc đi ngủ.

Rốt cuộc, ai về phòng đấy.

Bảo và Nhật Nam là 2 người đầu tiên trở về phòng.

Ngay sau khi vào phòng, cậu ngay lật tức đóng chặt cửa sổ lẫn cửa chính lại, mặc dù không biết liệu nó có hiệu quả trong việc ngăn chặn mấy thứ đáng sợ kia nhưng kệ, có còn hơn không.

Ngoài trời, tiếng mưa hòa cùng tiếng gió như đang gào thét liên tục đập vào khung cửa sổ.

Thực tế thì ngay khi trời sập tối, nó không hẳn là do trời tối quá nhanh mà chính là do những đám mây đen ngòm đã che lấp đi chút ánh sáng nhỏ nhoi còn sót lại để giờ đây, từng hạt mưa rơi như trút xuống mái nhà tạo nên những âm thanh lộp bộp, trộn lẫn với tiếng sấm chớp nổ liên hồi, miên man, bất tận.

Bảo ngồi xuống giường, tiện tay vứt cái que kẹo còn sót lại sang một bên.

Bên cạnh, Nhật Nam cũng đang ngồi bâng quơ nhìn cánh cửa sổ rung lắc liên hồi mà trầm ngâm.

-Anh nói xem, chỗ này rốt cuộc có vấn đề không?

- Nhật Nam hỏi, hay đang tự an ủi với chính mình, đến anh cũng không biết.

-Không chỉ nơi này có vấn đề đâu.

Mà cả ông lão chúng ta gặp ban đầu cũng có vấn đề nữa.

Thái độ của ông ta quá nhiệt tình đi, như thể chúng ta là thứ gì đó vô cùng quý giá chứ không đơn thuần là khách du lịch.

- Bảo nói sau một lúc trầm tư suy nghĩ.

-Hay là ông ta đang thực hiện mấy cái tế lễ cho ác quỷ?

Nhật Nam hỏi mà thấy cả người như lạnh đi.

-Có thể, nhưng thông tin vẫn còn quá ít, vẫn chưa thể nói rõ được điều gì.

Đêm nay tốt nhất là cố gắng đừng có chợp mắt.

Với cả nên cẩn thận với cô gái tên Bông đấy.

Nói xong Bảo đứng dậy khỏi giường, tay lấy ra một chiếc bật lửa rồi châm lửa đốt đèn dầu.

Ngọn lửa cháy chập chờn càng khiến không gian thêm phần quỷ dị.

Bảo nằm xuống, lòng rối bời.

Cậu vẫn không thể tin những gì diễn ra hôm nay.

Chỉ mới hôm qua thôi, cậu vẫn còn cười nói vui vẻ với đám bạn tối nay ăn gì, đi đâu chơi.

Thế mà giờ đây, nằm trong căn phòng gỗ với ngọn lửa hiu hắt này khiến cậu có chút chạnh lòng.

-Tại sao mình lại có những biểu hiện khác lạ này cơ chứ?

Bảo không tài nào hiểu được tại sao mình lại có thể bình tĩnh đến mức chính cậu cũng thấy bản thân thật xa lạ, đây giống như hành động theo bản năng vậy, không chỉ đơn thuần vì cậu từng được tham quan một vụ án mạng ở cự ly gần mà hình thành, mà nó như đã khắc sâu vào trong xương tủy, trở thành một phần của cậu.

Không biết sự khác lạ này là tốt hay xấu nhưng hiện tại điều này thật sự đã giúp cậu nên cậu cũng không quá để tâm.

Vả lại, hiện tại Bảo vẫn còn những vấn đề khác nan giải hơn để cậu bận tâm.

Một căn nhà gỗ có hệ thống điện, có đèn hẳn hoi, nhưng mỗi phòng lại có thêm một cái đèn dầu, cậu cũng đã thấy loại đèn này ở chùa và cậu đang thử đặt cược vào suy đoán của mình.

Còn cả cô gái tên Bông đó nữa, lúc chiều cậu đã nhận ra cô ta đã nói dối, cô ta chưa từng bước chân vào chùa, nếu không cô ta đã phát hiện ra cây đèn dầu với ngọn lửa đỏ quỷ dị đó rồi.

Cậu đoán cô ta muốn dùng Lan làm mồi nhử để thử quy luật nơi đây, và cô ta chắc hẳn không phải lần đầu vào nơi quỷ quái này.

Nhưng mọi thứ đến giờ chỉ là giả thuyết, cậu vẫn có quá ít thông tin để có thể chắc chắn bất cứ điều gì.

Cuối cùng cậu ép những suy nghĩ vẩn vơ của mình xuống, thả lỏng cơ thể để nghỉ ngơi.

Trời càng về đêm càng lạnh, gió càng lúc càng rít gào, tiếng mưa dội ầm ầm xuống át hết những âm thanh xung quanh, chỉ còn vài âm thanh của gió, của cánh cửa gỗ đập liên hồi tạo thành một bản giao hưởng rùng rợn.

Ở ngoài hành lang, cánh cửa đang mở toang, bị gió vùi dập liên tục tạo thành những tiếng rầm rầm, ngọn lửa từ chiếc đèn để trên hành lang đã bị gió thổi tắt lúc nào không hay.

Lúc này, Nhật Nam vẫn đang nằm trằn trọc, hai mí mắt cứ trĩu xuống nhưng anh không dám ngủ.

Anh nhớ lại lời nhắc của Bảo trước khi nằm xuống rằng tốt nhất đừng ngủ.

Anh cứ nằm im đấy, không động đậy, cứ như một khúc gỗ vậy.

Nhưng thần kinh căng thẳng từ lúc vừa tới đây đến giờ đã bào mòn gần như toàn bộ cơ thể, anh cảm thấy mình không thể chống chọi được nữa.

Ngay lúc anh sắp bị đánh gục bởi giấc ngủ, thì Nhật Nam nghe thấy tiếng bước chân vọng ra từ bên ngoài cánh cửa.

Ai đang ở ngoài đó vào giờ này chứ?

Nhật Nam ngồi hẳn dậy, cơn buồn ngủ bay đi đâu mất.

Anh thấy Bảo cũng đã ngồi dậy, ra dấu im lặng rồi nhẹ nhàng đứng dậy, vớ lấy cây đèn dầu trên bàn, Nhật Nam cũng đứng dậy theo.

Cả hai chầm chậm tiến lại phía cửa.

Càng lại gần, tiếng bước chân càng trở nên rõ ràng.

Bảo dừng trước cửa gỗ thông ra bên ngoài, áp tai vào cửa nghe ngóng nhưng chỉ nhận lại im lặng.

“Nó đi rồi sao?”

Cậu đưa chiếc đèn dầu cho Nhật Nam cầm, nhẹ nhàng cúi người xuống nhìn qua khe cửa.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn cậu đã dựng tóc gáy.

Ánh đèn dầu trong phòng hắt ra, chiếu rõ một đôi chân chỉ còn xương xẩu đang đứng đó, những giọt nước hòa cùng máu đang nhỏ tong tong xuống nền nhưng vì mưa quá to nên không nghe rõ, nhưng tiếng nữ tụng kinh vẫn đang văng vẳng bên tai.

Không khí như đóng băng trong khoảnh khắc này, không biết quá bao lâu, nó mới rời đi, tiếng tụng kinh cũng nhỏ dần rồi khuất hẳn.

Bảo thở phào, đứng dậy quay về giường.

-Thứ đó là cái quái gì vậy?

- Nhật Nam vẫn còn thấy rõ những hạt mồ hôi trên trán Bảo hoang mang hỏi.

-Không biết, nhưng không phải người.

Nhật Nam lùi lại hai bước, mồ hôi rịn ra từ trán.

“Không phải người!

Vậy nó là thứ gì?”

Nhật Nam không dám đẩy trí tưởng tượng của mình đi xa hơn nữa.

Đêm đấy cả hai nằm chung một giường, trong cái thảm trạng như thế này thì ngại ngần gì nữa cơ chứ.

Chứ thế cho đến sáng, mưa cũng đã tạnh, hai người với quả mắt gấu trúc chui ra khỏi chăn.

Nhưng trước khi Bảo nói về ý định vào làng của mình cho Nhật Nam thì bên ngoài vang lên tiếng hét thất thanh.

Cả hai giật mình nhìn nhau.

Đã có chuyện xảy ra rồi!
 
Back
Top Bottom