Cập nhật mới

Khác The Dream

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398838273-256-k576445.jpg

The Dream
Tác giả: ZeroD76
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lớp 12a5, một tập thể đặc biệt của trường An Việt.

Sau nhiều năm ra trường, bọn họ đột nhiên bị kéo về trường cũ và phải chơi một trò nhập vai thám tử.

Như một canh bạc, thứ họ phải đem ra cược là mạng sống của bản thân.

Nhưng đâu đó lại có hai kẻ điên đâm đầu vào
____________________
Xin chào mọi người, tớ là Zed.

Xin lỗi nếu như văn phong không được hay hoặc chưa trôi chảy nhé.

Với điểm văn chỉ dừng ở mức 7 điểm, nhưng tớ nghĩ mình sẽ cố trao chuốt hơn cho tác phẩm của mình 😘



trinhthám​
 
The Dream
Chương I: Trở về


Chủ nhật, 21h06, tiệc giáng sinh

Tiếng nhạc ồn ào hòa vào trong tiếng hò reo phấn khích của những con người đang để cơ thể mình đung đưa theo âm thanh náo nhiệt.

Hôm nay là giáng sinh, tập thể học sinh lớp 12a5 lần nữa gặp lại nhau sau nhiều năm tốt nghiệp.

Có thể nói đây là một tập thể xuất sắc và đoàn kết nhất trong lứa cuối cấp năm đó.

Tôi ngồi ở chiếc ghế dài khuất trong góc phòng, chung với một số bạn học cũ khác.

Trên tay là ly nước ngọt nhạt vị, những viên đá lạnh lẽo đã tan ra từ bao giờ.

Có vẻ chỉ có tôi là nhân tố duy nhất không chịu dung nạp thức uống có cồn vào cơ thể.

Không khí thoang thoảng mùi rượu, mọi người ai cũng ngà ngà say khiến không gian càng trở nên hoan lạc.

Chúng tôi, những con người đã thoát khỏi cái tuổi bận bịu học hành, những con người tạm trốn chạy công việc và vòng xoáy mưu sin (ít nhất là buổi tối hôm nay), đang tận hưởng niềm vui hiếm hoi trong cuộc sống vốn dĩ ảm đảm này.

Giữa mùi cồn, mùi nước hoa, mùi thức ăn, những mùi hương quen thuộc lần mò vào từng ngóc ngách của căn phòng.

Tuy nhiên, có vị gì đó thơm ngọt thoảng qua một cách không rõ ràng, đang len lõi vào đường hô hấp của mọi người.

Mọi thứ trước mắt dần méo mó, hình ảnh biến dạng từng theo từng khoảnh khắc, âm thanh cứ rè rè rồi chập chờn, trở thành thứ không thể nhận diện bởi một người bình thường.

Cá là không riêng một ai, tất cả chúng tôi đang dần mất đi ý thức.

Đã có người ngã xuống đất, cũng có người ngất xỉu, lại có đứa cố lê thân xác ra khỏi phòng.

Nhưng mọi thứ sau tất cả đã bị nhấn chìm trong sự tỉnh lặng.

______________

Thời gian không xác định, lớp học

“Hy, Hy” một bàn tay lay nhẹ, kéo tôi khỏi màn sương mờ của ý thức.

Sau một mớ hỗn độn, bối cảnh vừa quen vừa lạ ập vào tầm mắt, khiến bất cứ ai đang hiện diện tại đây cũng cảm thấy khó hiểu và có phần hoan man.

Chúng tôi, những con người đã bước vào xã hội, vững vàng công việc, thậm chí là sắp đặt tay vào cánh cửa hôn nhân, giờ đây lại một lần nữa trở về nơi chúng tôi không bao giờ muốn đặt chân quay lại nhất: Trường Trung học phổ thông An Việt.

“12a5”

“Chuyện quái gì thế, sao lại ?” lời nói của tôi lạc đi trong sự kinh ngạc, hòa cùng những tiếng xì xào, những ánh mắt ngỡ ngàng từ những người xung quanh.

Tất cả chúng tôi, những người lớn đã trưởng thành, bỗng chốc bị ném ngược về quá khứ, mắc kẹt trong một cơn ác mộng tưởng chừng đã trôi vào quên lãng.

Tôi tự véo vào tay mình, cơn đau nhói chân thật khẳng định rằng đây không phải là mơ, quả thực là vậy.

Bất giác, tôi vụt lên, lao ra ngoài mở toang cánh cửa gỗ màu xanh cũ kỹ, một con rối gỗ đứng đó, trước mặt tôi, im lặng.

Vô thức lùi lại, tôi va vào ai đó, là Khánh, cậu ta đứng đó đổ dồn tầm quan sát của mình về thứ kia.

Tôi không nhìn ra thứ đọng lại trong ánh mắt đó là gì, sao nó lại bình thản như thế.

Con rối bắt đầu chuyển động, từng cử chỉ cứng nhắc như thế cố vặn một con ốc vít rỉ sét lâu ngày.

Khánh giật mạnh cánh tay tôi về phía cuối lớp, cậu vô thức dùng lực có chúc thô bạo khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Những người khác cũng bắt đầu ngồi vào chỗ của mình, giống lúc còn đi học, à “Không được phép ngồi sai vị trí khi giáo viên vào lớp” tôi im lặng nhìn về nguồn của giọng nói khô khan đó, không ai khác là cái kẻ đang lôi tôi đi xềnh xệch, phải rồi bảng quy tắc trường sao lại quên cái thứ đó chứ.

Có lẽ Khánh đã ổn định mọi người.

Khi đã an phận ở chỗ ngồi quen thuộc, lúc này tôi mới để ý đến thứ đang ngự trị trên bục giảng.

Một con rối gỗ, khoác trên người là bộ trang phục giáo viên.

Nó đang tái hiện lại từng cử chỉ và điệu bộ của giáo viên chủ nhiệm chúng tôi năm đó.

Đáng sợ hơn, thứ đó đang nói, đến cả giọng nói cũng giống.

“Chào mừng trở lại, 12a5” âm thanh vang vọng, lạnh lẽo phát ra từ đâu không rõ, chúng đang len lõi vào từng kẽ hở trong đầu tôi

Những tiếng xì xào lo lắng nổi lên “Cái thứ gì vậy?

Nhìn kinh quá!” một vài giọng nói run rẩy xen lẫn sợ hãi

“Nói cái đếch gì thế hả, mày là đứa nào, sao lại đem tao về đây?” là thằng Luân, nó ngồi phía trên đối diện tôi

Âm thanh từ rối gỗ chợt trở nên gay gắt, chói tai “Em đang vô lễ với giáo viên đó, muốn bị ghi vào sổ đầu bài không hả?”

“Ghi ghi cái quần!

Mày là cái thứ quỷ gì vậy hả?”

Luân đập mạnh bàn, đứng phắt dậy.

Tính khí nóng nảy của cậu ta vốn dĩ khó kìm chế

“Một lần nữa là vào đây ngồi đấy” nó chỉ vào thứ đặt trên bàn.

Lần này, âm điệu thứ đó mang theo một sự khiêu khích kỳ lạ

Luân không nói gì, cậu di chuyển ra khỏi chỗ ngồi, muốn lao thẳng lên bục giảng làm rõ mọi chuyện

“Luân làm sai nội quy” con rối vô tri kia lần nữa lại cử động, bàn tay cầm bút thoăn thoắt viết lên cuốn sổ trên bàn giáo viên

“Hình phạt của em là...”

Sau lời nói ngập ngừng ấy, Luân đứng sững lại, như một pho tượng điêu khắc.

Rồi, cái đầu đang nằm ngay ngắn trên cổ cậu ta bất ngờ lìa khỏi thân, rơi xuống nền gạch.

Máu phun ra như suối, những tia đỏ tươi bắn tung tóe khắp nơi, nhuộm đẫm một mảng sàn gạch bông.

Ngay cả những bức tường xung quanh cũng không tránh khỏi bị vấy bẩn.

Tôi chết lặng, có lẽ là vậy, mắt dán chặt vào cảnh tượng kinh hoàng.

Chất lỏng tanh tưởi ấy bắn lên mặt tôi, ướt đẫm cặp kính, máu nhuộm cả tầm nhìn.

Thế giới xung quanh tôi bỗng chìm trong một màn sương mờ của dung dịch màu đỏ.

Tiếng la hét xé toạc màng nhĩ, như một quả bom phát nổ, hỗn loạn và đột ngột, tuy là thế nhưng tất thảy không đứa nào dám rời khỏi vị trí của mình, chúng biết thằng đó chết vì cái gì.

Tôi chậm rãi tháo kính xuống, nó bẩn rồi, tởm quá.

“Các em có biết tại sao mình lại ở đây không?” giọng nói đó lần nữa lại cất lên, đương nhiên đáp lại chỉ là sự im lặng, một phần vì tụi nó không biết, một phần cũng là vì sợ, sợ đến mức hồn bay phách lạc.

Cũng phải, trước cảnh đó không sợ mới là bất thường.

“Là vì trong số các em có một tên sát nhân, một kẻ giết bạn học” nó nhả ra một thông tin kỳ lạ “không chỉ là đồng loã giết người mà con giúp giấu xác” một lũ học sinh nghệch mặt ra.

Chúng tôi?

Một trong số chúng tôi?

“Nhiệm vụ của các em là điều tra và tìm ra kẻ đó.

Mỗi buổi sinh hoạt lớp vào thứ sáu hàng tuần, một cái tên sẽ được chỉ ra là nghi phạm.

Các em có một tháng, nếu không tìm ra thì kết quả thế nào cứ nhìn bạn Luân là rõ”

Vậy là có một trong những đứa ở đây làm liên lụy đến những người khác ?

“Các em có thể nghỉ ngơi ở dãy phòng phía sau tòa B, nam lầu dưới nữ lầu trên.

Canteen sẽ cung cấp thực phẩm mới vào mỗi sáng thứ hai, người nấu sẽ là các em.

Nhớ ôn lại bảng quy tắc nếu các em không muốn gặp chuyện, đặc biệt là lớp trưởng và lớp phó”

Sau đó “thầy” rời đi, lớp bây giờ loạn hết cả lên, có đứa khóc, có đứa đập bàn đá ghế, đứa lại gào lên tìm hung thủ,....

“Mày nghĩ sao?”

Khánh quay sang hỏi tôi

“Phải chi có đem theo cái điện thoại đó, trong đấy có nhiều thông tin"

“Ừm” nó khẽ gật đầu

“Mà thôi, bắt đầu lại từ đầu cũng không khó mấy, hy vong không đi vào ngõ cụt nữa.

Nhỉ ‘lớp trưởng’?” tôi cười tươi, ít nhất tôi cho là vậy.

“Mày cẩn thận thì hơn, năm đó mày là đứa gặp chuyện nhiều nhất đó ‘lớp phó’ ạ” cậu ta cũng cười, tôi không thích nụ cười này.

“Bảng nội quy ở đâu ấy nhỉ?

Lúc nãy suýt nữa thì chết” tôi chấp tay ra sau lưng, thản nhiên bước ra khỏi lớp.

“Có vẻ mày không lo lắng gì mấy” Khánh theo sau tôi

“Lo thì có lo, nhưng không phải cho tao”

“?"

“Sợ mấy con mèo ở nhà không có gì ăn ấy mà”

“Tao chưa thấy ai như mày"

__________________

Xin chào mọi người, tớ là Zed.

Xin lỗi nếu như văn phong không được hay hoặc chưa trôi chảy nhé.

Với điểm văn chỉ dừng ở mức 7 điểm, nhưng tớ nghĩ mình sẽ cố trao chuốt hơn cho tác phẩm của mình 😘
 
The Dream
Chương II: Nội quy a5


Nội quy buổi sáng vốn dĩ là bình thường, ít ra bình thường hơn bảng nội quy buổi chiều dành riêng cho lớp a5, nó giống một đặc ân mà tôi không bao giờ muốn nhận.

Tôi cảm thấy mình vô phúc lắm mới được xếp vào cái lớp này:

“Buổi sáng :

Điều 1: Học sinh cần đến lớp đúng giờ, cửa lớp sẽ đóng lại sau khi giáo viên vào lớp.

Điều 2: Học sinh phải ổn định đúng vị trí của mình trước khi giáo viên vào lớp.

Điều 3: Học sinh cần mặc đúng đồng phục: nam sinh áo sơ mi trắng quần đen, nữ sinh áo dài trắng quần đen, riêng học sinh a5 phải mang ghim bảng tên màu trắng.

Điều 4: Mọi hành vi vi phạm đều sẽ bị ghi vào sổ đầu bài và bị phạt nặng.

Buổi chiều :

Điều 5: Học sinh không ở lại dãy phòng học sau 18 giờ, riêng học sinh a5 trực lễ được phép ở lại đến 19 giờ.

Điều 6: Học sinh ở lại sau 18 giờ không được phép giao tiếp với giáo viên.

Điều 7: Giáo viên sẽ không bắt chuyện với các em sau 18 giờ, nếu họ chủ động hãy ngó lơ điều đó.

Điều 8: Nếu nhìn thấy gì kỳ lạ trong lúc trực lễ, đừng hoảng sợ, đó chỉ là ảo giác.

Điều 9: Việc trốn học là điều cấm, nếu cố tình vi phạm nhà trường sẽ không chịu mọi trách nhiệm.”

Khánh ngồi trên giường ở phòng y tế, giọng cậu đều đều đọc lại cái bảng nội quy chết bầm cho tôi nghe.

Tôi khá ngạc nhiên, không nghĩ tới việc sau chừng ấy năm cậu ta vẫn còn nhớ rõ đến thế.

Trút chai nước muối sinh lý, bóp nhẹ, dòng chất lỏng trong suốt nhanh chóng nhỏ xuống cái kính lấm lem bị máu vấy bẩn trên tay tôi.

Tôi dùng khăn giấy lau cho thật sạch rồi mới đeo lên mắt mình.

“Tao không nghĩ là mày sẽ nhớ ấy” tôi nói, mọi thứ bây giờ đã rõ ràng hơn nhiều rồi.

Khánh không trả lời tôi, cậu ta đang suy nghĩ điều gì đó.

“Lớp trưởng, thằng Khôi muốn leo rào ra ngoài kìa” một cô gái chạy lại, thở hỗn hển, điệu bộ vội vã.

Có lẽ tiếng ồn đã kéo Khánh về với thực tại.

“Ở đâu?”

“Tường rào cổng sau”

Sau khi nghe được thông tin cần thiết, cậu đứng dậy, một cách nhanh chóng rời đi khỏi phòng y tế.

Tôi cũng chạy theo phía sau, đúng là một lũ đần.

Bộ chúng nó không biết mình đang trong tình thế gì à, bộ không rút ra được gì từ cái chết của thằng Luân à?

“Trốn học”?

Có chết cũng không khôn lên được.

Cổng sau trường An Việt

“Xuống đi trời ơi” có mấy tiếng khuyên nhủ của tụi con gái đang đứng dưới bờ tường “ngã bây giờ, trốn học là bị phạt đó”

“Đéo cần bây lo, ra trường bao nhiêu năm bây nghĩ tao còn sợ mấy thứ nhảm nhí đó hả?” thằng Khôi cười cợt, nó ngồi vắt vẻo trên cái trụ cổng, như thể chỉ cần vỗ nhẹ là nó sẽ rơi xuống.

Lúc thằng Khánh tới nơi cũng là lúc thằng Khôi nhảy xuống.

Dù chỉ là cổng sau nhưng cổng sau trường An Việt cũng không nhỏ, nơi thằng Khôi nhảy xuống chắc cũng cách mặt đất 3 mét mấy, một độ cao đủ gây xây xát cơ thể.

Kỳ lạ, nó nhảy, nhảy rồi, nhưng lại biến mất, không phải là cảnh tượng va chạm với mặt đường bê tông, mà là không có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Giống như một cây kẹo bông gòn hoà tan trong nước, không thấy gì nữa.

Mọi người bắt đầu khó hiểu, nhưng cũng không quá lâu thì mọi thứ cũng được giải thích bằng hình ảnh một cách rõ ràng.

Tầm năm phút sau cú nhảy “triệu đô” ấy thằng Khôi rơi trở lại nền đất bên trong trường An Việt, từ một khoảng không trên trời.

Nó chết rồi, cơ thể như bị chục cái cọc gỗ đâm xiên, lởm chởm những lỗ tròn đỏ tươi, màu thịt nhầy nhụa.

Dù tôi thấy mấy vụ tay nạn không ít, nhưng thấy cảnh trước mắt tôi vẫn có cảm giác buồn nôn.

Gần như cơ thể không còn gì nguyên vẹn.

Mấy đứa con gái thét toáng lên, lùi xa về phía sau, cảm xúc này bình thường mà.

Khánh kiểm tra xong thì lắc đầu, việc này nhìn thôi cũng thừa biết.

Cậu nhờ tôi vào phòng y tế lấy cái chiếu sạch để đắp cái xác lại, tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo.

Thoáng qua khóe mắt, tôi thấy An gục xuống, khóc nức nở.

Tôi tự hỏi tại sao nó lại đau khổ đến thế, hay có lẽ tôi đã quá vô cảm trước cái chết của một người bạn cũ.

Tối ấy, sau khi sử lý xong xuôi mọi chuyện, chúng tôi đã phổ cập lại nội quy cho mọi người cùng nhớ.

Khu nghỉ ngơi được chia rõ ràng: nam ở tầng dưới, nữ ở tầng trên, phòng được đánh số theo danh sách lớp.

Đi ngang qua dãy hành lang, tôi nghe tiếng khóc nghẹn ngào từ một căn phòng.

Khẽ gõ cửa, An hé ra, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp.

Tôi ngỏ lời muốn “tâm sự” và cô bạn nhanh chóng đồng ý.

“Tao đã cố khuyên nó, nhưng nó không nghe,” An gục đầu vào người tôi nức nở.

“Nó nói sẽ ra ngoài gọi cảnh sát cứu mọi người, cứu tao.

Nhưng... tất cả là tại tao, tại tao nên nó mới chết.”cô bạn gục vào người tôi khóc

Dỗ dành được một lúc An cũng nín khóc và chịu nằm xuống ngủ.

Tôi cảm thấy khá khó hiểu trước mối quan hệ của Khôi và An.

Mệt mỏi trở về phòng, tôi thấy một không gian đơn giản: một giường, một bàn gỗ, nhà tắm kiêm toilet, máy giặt, tủ quần áo và một ban công nhìn ra bãi cỏ sân sau trường.

Mọi thứ đều đủ dùng, nhưng khi mở tủ quần áo, tôi chợt sững người.

Quái lạ, tôi nhớ mình đã cho đi bộ áo dài trắng năm đó rồi mà?

Sao giờ nó lại ở đây, cùng với cả sách vở của tôi?

À phải rồi, từ lúc chúng tôi xuất hiện ở đây, chẳng có chuyện gì là bình thường cả.

Trong phòng có một cái đồng hồ treo tường, 3 giờ 15 phút sáng.

Cũng ngót nghét hơn sau tiếng đã trôi qua, sau một mớ hỗn độn.

Có vẻ tôi cần nghỉ ngơi, dù là thế nhưng tôi không tài nào ngủ được, một cảm giác bất an xâm lấn tâm trí làm đầu óc nhức bưng lên.

Mở cửa ban công, tôi định đứng hóng mát một chút thì tôi thấy Khánh.

Cậu ta đang ngồi ở dưới gốc cây hòe già làm gì đó.

Kỳ lạ, tôi cũng mò ra đấy xem nó đang làm gì, có khi nó là hung thủ thì sao.

Hiện tại tôi sống trên tâm thế không tin bố con thằng nào.

“Mày làm gì đấy?

Giấu gì à?” tôi hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.

“Hóng gió” cậu ngồi đung đưa nhẹ trên xích đu, hai tay cầm gì đó.Ở góc hòe này có một cái xích đu không quá lớn nhưng đủ cho hai người ngồi.

Bình thường buổi sáng có nắng rọi xuống tán cây rậm rạp sẽ tạo một cảm giác rất thư thái.

Nhưng học sinh trường tôi đồn ở đây có ma nên chả có ai thèm để ý đến vẻ đẹp của nó, trừ tôi và Khánh hai đứa khùng.

“Điện thoại!

Mày moi nó ra từ đâu thế?”

Tôi bất ngờ.

Rõ ràng lúc tỉnh dậy tôi đã kiểm tra khắp người, chẳng có gì.

“Trong tủ quần áo, lúc lục lọi xem có gì thì thấy điện thoại mình ở trong đấy, là cái điện thoại cũ của tao, mà cũng chẳng có gọi đi được”

Nghe cậu ta nói thế tôi có phần hụt hẫng một chút xíu, tôi muốn gọi người để chăm cho bầy con (mèo) thơ ở nhà.

Đi tận một tháng chúng sẽ đói chết mất.

“Ngồi đi” Khánh nhích sang một bên để tôi ngồi cùng, thật giống hồi đi học.

“Vậy là manh mối quan trọng không bị mất ?” tôi hớn hở nhìn cậu.

“Ừ.

Mà mày nhìn này.”

Khánh giơ điện thoại lên, màn hình hiện thị giờ: 21:15.

“Well”

“Một tin đáng mừng đó” quả đúng là vậy.

“Chắc là lát nữa tao phải xem lại”

“Sao không ngủ?”

Khánh chợt quay qua hỏi tôi.

“nhức đầu ngủ éo được, cứ lo lo sao ấy, mà mày cũng có ngủ đâu” tôi thở dài.

“Cái chuyện mất tích của Hoài bây giờ có thể xác định là đã chết được rồi nhỉ?”

“Tao không muốn tin đâu, đừng nhắc đến chuyện đó.

Lỡ là người khác thì sao?” tôi gục mặt xuống, tay bấu chặt vào sợi dây thừng nâng đỡ cái xích đu.

Có gì đó nghẹn ở cổ họng khi nghe Khánh nói câu đó, mũi tôi cay xè, một cảm giác đắng ngắt loan trong khoang miệng.

“Mày biết năm đó chỉ có mỗi nó mất tích mà, đừng tự lừa mình nữa Hy à, tao buồn đó.

Việc bây giờ là tìm ra hung thủ.

Mày biết mà.”

Khánh đặt tay lên đầu tôi, xoa nhẹ.

Đó luôn là cách an ủi của cậu.

Tôi im lặng, giờ đây chỉ muốn khóc, tôi nhớ nó quá.

Bình minh đã lên, Khánh lay nhẹ kéo tôi dậy, tôi đã ngủ quên sao?

Có lẽ là vậy.

“Hy, về phòng chuẩn bị đi học đi.

Sáng rồi.”

Giọng cậu giống như mẹ gọi.

Tôi tạm biệt bạn rồi về phòng.

Đánh răng, rửa mặt, vận cho mình bộ áo dài trắng, đeo bảng tên, soạn tập theo thời khóa biểu trên tường, sau đó tôi xuống lớp.

Giờ chẳng có ai trong lớp học, còn sớm quá à?

6h30, đi sớm quá rồi, tôi nằm ườn ra bàn lướt xem thông tin từ cái điện thoại, từng trang nhật ký được chụp lại rõ ràng.

Tôi đã muốn xóa chúng đi hết nhưng không nỡ lòng, không ngờ lại có ngày cần dùng tới lần nữa.

Thời gian dần trôi, lớp học cũng dần nhiều người hơn, trông ai cũng bơ phờ.

Lớp trưởng ôm một mớ tài liệu phát cho từng bàn, tôi cũng có một bảng nội quy được photo chỉnh chu, nhung khác với mọi người tôi có thêm hai thanh ngũ cốc.

Sắp đến giờ chuông reo, tôi đứng lên kiểm tra lại sĩ số, thiếu một người, là con An.

Ôi trời ạ, đã cảm thấy có điềm từ tối qua rồi nào ngờ lại.

Toang chạy về gọi nó thì “thầy” đã đứng trước cửa.

Mẹ nó, còn 5 phút nữa mới vào học!

Con rối kia bước vào, tôi vội trở về chỗ ngồi của mình, cửa lớp đóng sầm lại.

Thế là hết.

Lại thêm một mạng người.

Hôm đó

Khi cửa lớp lần nữa mở ra chúng tôi thấy một nữ sinh nắm dưới sân trường, máu đỏ đã che chi khuôn mặt ấy.

Nhưng trên môi vẫn thấy một nụ cười, nó làm tôi ám ảnh.
 
Back
Top Bottom