Cập nhật mới

Khác The Dora: Forgotten Past - Quá Khứ Bị Lãng Quên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
315288815-256-k841551.jpg

The Dora: Forgotten Past - Quá Khứ Bị Lãng Quên
Tác giả: dannydora
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô bé tò mò về những biểu hiện kì lạ gần đây của người anh trai hơn mình 2 tuổi, và từ đó quá khứ bị che giấu của gia đình cô cũng dần được hé lộ...



originalcharacters​
 
The Dora: Forgotten Past - Quá Khứ Bị Lãng Quên
Mở đầu: Giấc mơ


"Chị có chạy nhanh đến đâu cũng không thoát được ta đâu!"

-cậu bé vừa chạy vừa la lên.

Clover cũng đang cố hết sức để không bị cậu ta bắt kịp, nếu không cô cũng sẽ bị trói lại như bạn cô.

Trên tay cô vẫn đang giữ chặt chiếc nón bí ẩn ấy, dùng hết sức lực lên chân mình để chạy khỏi sự đeo bám dưới trời mưa.

Tiếng thở của cô cũng dần trở nên nặng nề...

.

.

.

.

"Này, sao anh còn chưa dậy, biết mấy giờ rồi không?"

Giọng la quan quát của nhỏ em gái đã làm tôi thức giấc.

Nhưng cuối cùng cũng đã thoát khỏi giấc mơ kì lạ ấy, về những người mà tôi chưa từng gặp mặt.

"Rồi rồi anh dậy ngay đây"-tôi lẩm bẩm.

"Được rồi, anh chuẩn bị đi, em ra sân đợi anh đấy"

Nói xong, con bé ra khỏi phòng, để lại cho tôi vài phút yên tĩnh.

Giờ dù đã thức dậy nhưng tiếng thở hổn hển của những người trong giấc mơ vẫn lẫn quẩn trong đầu tôi, như thể đấy là một chuyện gì đấy quan trọng mà tôi cần phải biết.
 
The Dora: Forgotten Past - Quá Khứ Bị Lãng Quên
Chương 1: Gặp mặt


Tôi là Danny, anh trai cả của gia đình, hiện đang sống cùng em gái Jany.

Ba mẹ chúng tôi bảo họ đi công tác xa, nhờ tôi trông em, nhưng đến giờ đã mấy năm vẫn chưa thấy tung tích gì từ họ.

Hai chúng tôi dù lo lắng, nhưng vẫn cố tự lo cho bản thân và sống êm đềm, ngày ngày chờ thông tin từ ba mẹ.

Hôm qua tôi và Jany gặp Jennifer, em ấy học lớp dưới cùng trường với tôi.

Em ấy đột ngột xuất hiện trước mặt chúng tôi rồi nói những thứ kì lạ tôi là bạn thuở nhỏ của em, và tôi còn từng cứu mạng em một lần.

Dù không hiểu gì vì đó là lần đầu tôi gặp em ấy, nhưng với giọng nói nghiêm túc của ẻm thì chắc tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hẹn gặp em tại quán cafe vào sáng hôm sau để nói chuyện cho rõ.

Jany có vẻ rất háo hức về điều này, suốt tối hôm qua em ấy cứ cằn nhằn câu "anh không được thức trễ để chị Jen đợi đâu đấy" mãi làm tôi nhức cả đầu.

Và ngày ấy đã đến, tôi đang chuẩn bị đến quán ăn với tinh thần không được háo hức cho lắm.

Tôi bước ra khỏi cửa nhà, một mình tiến thẳng đến quán ăn.

...

Chúng tôi đã trò chuyện rất lâu, đến khi thấy đã trễ, tôi chào tạm biệt Jennifer rồi về nhà.

Lâu rồi tôi không ở ngoài đường vào giờ trễ như này.

Đường phố trông tối tăm lạ thường, trời se se lạnh, trên vỉa hè không một bóng người, chỉ có mỗi tôi bước đến khoảng không trống rỗng phía trước, lâu lâu mới thấy được một chút ánh sáng từ đèn đường.

Khung cảnh này gợi cho tôi một cảm giác kì lạ, nhưng cũng quen thuộc không kém.

Vừa về đến nhà, tôi liền lao vào phòng, chui vào chăn như một chú thỏ nhỏ bé nhảy vào hang của mình sau một ngày dài ngoài hang.
 
Back
Top Bottom