Đó là một buổi sáng đẹp trời ngày 19/8/2006 , Edward đang trên đường đến Đại Học Columbia , thời điểm này , đã có vài người biết đến sự tồn tại của The Backrooms , và Edward là một trong số đó , hôm nào cậu cũng di chuyển một cách vô cùng cẩn thận để đến trường .
Nhưng dù cậu có cố cẩn trọng đến mấy , số phận vẫn không bỏ sót cậu , hôm ấy , Edward vẫn một mình đi bộ đến trường như bao ngày khác , nhưng lần này , khi đang đi bộ rất thong thả , cậu đã vô tình rơi vào một khu vực bị lỗi , cậu rơi trong sự hoảng hốt , cậu rơi vào một khoảng không đen tối vô tận , cậu cảm giác như mình rơi xuyên qua cả Trái Đất , và rồi cậu dần bị mất đi ý thức và bất tỉnh .
Khi cậu tỉnh dậy , cậu thấy mình đang nằm trong một không gian vàng chói loà , những bức tường được dán giấy dán tường vàng , những chiếc đèn huỳnh quang kêu inh ỏi , chiếc thảm mà cậu đang nằm lên , thật ẩm ướt và khó chịu , mùi ẩm mốc thoang thoảng trong không khí làm cậu cảm thấy thật khó khăn để chịu nổi bầu không khí này , cậu dần cố đứng dậy , cơn đau nhức làm việc này trở nên thật khó khăn .
Edward đứng lên , cậu thử nói "Xin chào" , nhưng chẳng có ai hồi đáp chỉ có những tiếng vọng và sự tĩnh lặng đến lạnh gáy , Edward cẩn thận di chuyển qua từng căn phòng , từng hành lang , từng cầu thang , cậu dần chuyển từ tò mò sang hoang mang , lo lắng , sợ hãi , và mất phương hướng sau khi di chuyển qua rất nhiều khu vực nhưng chẳng tìm ra bất kỳ lối ra nào , cảnh vật thì lặp đi lặp lại , trong khi hồn cậu thì dần trở nên chao đảo , cậu điên cuồng di chuyển liên tục trong nơi này , qua một căn phòng , lại một căn phòng khác , đi qua một hành lang , một hành lang khác lại xuất hiện .
Edward dần thấm mệt , trong lòng dần dấy lên một sự tuyệt vọng , cậu mệt mỏi lê từng bước chân tiếp tục di chuyển một cách vô định , và rồi , cậu thấy một bức tường , nó không giống những bức rường khác , nó tối , rất tối dù ngay khu vực ấy có đèn , Edward thấy lạ bèn lại gần , cậu ném một chiếc giày của mình vào bức tường , nó biến mất , vậy là cậu dùng sức còn lại của mình , chạy qua bức tường ấy , khoảng khắc Edward chạm vào bức tường , cậu đã thực sự xuyên qua cả bức tường , cậu cảm giác như từng tế bào trong cơ thể mình vừa xuyên qua cả không-thời gian .
Khoảng khắc Edward mở mắt ra , cảnh vật phía trước đã thay đổi , không còn là không gian vàng chói trước đó nữa , nhưng vẫn có chút nào đó giống , những bức tường dán giấy tường vàng , giờ chỉ còn là những bức tường trắng , khô ráp và còn rất mới , thảm trải sàn được thay thế bằng thảm đỏ hoàn toàn mới toanh , dính vài vôi , vữa trắng phâu , tiếng vo ve từ những chiếc đèn huỳnh quang cũng không còn , không khí thì tràn ngập mùi sơn còn khá mới , hoà với bụi mịn khiến cậu ho sặt sụa , ngoài ra còn có những vật dụng xây dựng được đặt khắp mọi nơi , cứ như nơi này đang được tu sửa vậy , Edward nhìn quanh , cậu thấy một số vật phẩm trên một chiếc bàn gỗ gần đó , cậu nhanh chóng tiếp cận nơi ấy , trên bàn là một chai nước có ghi Almond Water , và một bịch thạch Chocolate to tướng , Edward liền lấy nước uống , dòng nước mát liền giải toả đi sự cằn cõi trong cổ họng cậu , cậu lấy thạch Chocolate ra , món thạch ấy có lẽ là hương vị ngon nhất mà cậu từng nếm trong cuộc đời .
Sau khi giải quyết được vấn đề về lương thực , cậu tiếp tục di chuyển , cậu di chuyển qua các hành lang , các căn phòng , và rồi cậu tìm được một cánh cửa , một cánh cửa kim loại màu đỏ có ghi từ Exit , Edward như thấy được hy vọng , cậu liền chạy vội lại như sợ cánh cửa ấy sẽ biến mất , rồi mở vội cánh cửa ấy .
Và khi mở ra , cậu đã được đưa đến một nơi hoàn toàn mới , không còn là những bức tường , những căn phòng trống nữa , đây là một bãi đỗ xe vô cùng vắng vẻ và ẩm ướt , Edward cảm thấy vô cùng mừng rỡ vì mình đã đến được một nơi hoàn toàn khác , nơi làm cậu cảm giác vô cùng quen thuộc nhưng lại có chút kỳ lạ , nơi này vô cùng vắng vẻ và tĩnh lặng , cậu lại tiếp tục đi qua các hành lang , các bãi đổ xe nối liền nhau , và rồi gặp một người có trang bị vũ trang , Edward khá e dè , nhưng vì gặp được đồng loại nên cậu rất mừng rỡ , cậu di chuyển nhanh đến đó và hỏi người ấy về nơi này .
Người ấy cho biết anh ta là Henry , là một nhân viên an ninh cho trại trú ẩn ở đây , anh cho Edward biết rằng , nơi cậu đang đứng là Level 1 , đồng thời anh cũng chỉ đường cho cậu để có thể đến Level 3 (Vì Level 2 quá hỗn loạn) , bên cạnh đó , Henry cũng mời Edward vào trong để nghỉ ngơi cũng như lấy thêm nhu yếu phẩm .
Edward cảm ơn Henry rồi đi vào trong , bên trong có rất nhiều lều nhỏ của những người lang thang khác , phía trước có một quầy để bán Miễn Phí , Edward tiếp cận đến nơi ấy và được người giữ hàng vui vẻ chào hỏi , họ đưa cho cậu một chiếc Balo với đầy đủ lương thực , cũng như là một vài vật dùng cần thiết khác .
Sau đó , Edward đi theo chỉ dẫn của Henry để đến Level 3 , cậu tìm thấy một con đường được lát bằng gạch đỏ , cùng với nhiều dây điện chằn chịt ở hai bên , cậu quyết đoán đi vào trong .
Edward đi từng bước trong hành lang , cảnh vật dần thay đổi , tiếng ù ù ồn ào vang vọng khắp không gian làm Edward rất khó chịu , cậu vừa di chuyển , vừa khám phá các căn phòng có trong Level 3 , Level vô cùng rộng , cậu đã phai di chuyển qua rất nhiều đoạn đường , có những đoạn hẹp đến mức như muốn biến cậu thành nhân của chiếc Hamburger vậy , nhưng cậu vẫn chưa gặp bất kỳ sự nguy hiểm nào , hành trình của cậu cứ bình yên như thế cho đến khi , trên một đoạn đường , Edward bỗng nghe thấy một tiếng gầm gừ ở phía sau , cậu giật mình xoay người lại , ở đằng xa là một sịn vật di chuyển bằng bốn chân , thân hình bọc da nâu xẫm , phần đầu dài ra như một con chó , nhưng phần lông đầu lại đen dài như một mái tóc , nó nhìn Edward một hồi rồi lao thằng đến , Edward vô cùng hoảng loạn rồi vội vàng chạy đi , cậu chạy được một hồi , cậu thấy một căn phòng đang mở sẵn , cậu vội chạy vào rồi vội khoá cửa lại , mặt cho con chó săn ngoài kia đang cào cáu cánh cửa , cậu mệt mỏi tựa vào cửa rồi ngồi phịt xuống .
Edward mở chiếc Balo của mình , lấy ra một chi Almond Water ngon ngọt nhằm hồi sức và chấn tỉnh lại tâm hồn , cậu vẫn còn sốc trước sự việc vừa xảy ra , cậu đảo mắt nhìn ra xung quanh , căn phòng cậu đang ở có cách bố trí giống như một nhà kho cũ vậy , có rất nhiều kệ hàng với nhiều thứ đồ linh tinh ở trên , cậu tinh mắt thấy một kệ hàng rất kỳ lạ , cậu thấy loáng thoáng phía sau kệ hàng hình như là một dàn dây leo Đỏ Thẫm dài , Edward vội đứng dậy , chỉ lại Balo rồi tiếp cận kệ hàng ấy , cậu cố đẩy chiếc kệ hàng nặng nề đó , để lộ ra một cánh cửa kim loại đã bị hen gỉ và khá cũ , bao quanh là những Dây Leo Đỏ Thẫm , Edward nghĩ rằng đây là lối dẫn đến một nơi khác nên cậu rất hớn hở mà mở cửa ra .
Đôi mắt cậu nhắm lại , vào cậu dần thiếp đi , cậu đã mơ , trong mơ cậu được trở về Trái Đất , được tiếp tục đến trường , được vui vẻ cùng những người bạn , và được cha mẹ quan tâm , lo lắng , trong một khoảng khắc , những giọt lệ dần chảy ra từ khoé mi .
Edward dần mở mắt lên , không còn là trần nhà nữa , mà là một bầu trời Đỏ Thẫm Hồng , cùng những làn mây trắng ngã Hồng nhẹ trôi , cậu nghiên đầu qua , hàng loạt cây cỏ Đỏ Thẫm đập vào mặt cậu , Edward ngồi dậy , cậu đang nằm giữa một cánh đồng cỏ Đỏ Thẫm với những land gió nhẹ như đang xoa dịu sự nặng nề trong tâm hồn cậu , cậu nhìn quanh , cách đó không xa là một khu rừng Đỏ Thẫm tương đối rộng và trải dài , gần đấy còn có vài cấu trúc như những Nhà Máy , Nhà Kho cũ , xa xa là những toà nhà cao tầng có vẻ là những toà chung cư đang sáng lên những ánh đèn vàng ấm áp , cùng với những Tháp Điện Cao Thế và những Tháp Loa , còn phía bên kia là có lẽ một con đường với những chiếc xe đang di chuyển liên tục , từ xe ô tô đến xe tải , từ xe container đến xe bus , dù cậu biết rằng cậu chưa trở về Trái Đất , nhưng nơi này lại khiến cậu cảm thấy vô cùng quen thuộc , cậu cảm giác như mình đã từng ở đây rồi , chỉ là lần này , có nhiều điều làm cậu cảm thấy thật lạ lẫm .
Edward cố gắng đứng dậy , di chuyển chậm rãi qua cánh đồng cỏ Đỏ Thẫm như đang tận hưởng sự bình yên , thân quen mà nơi này mang lại , cậu đi dần đến con đường đầy xe đằng trước , Edward nghiên đầu nhìn qua tấm biển hiệu lớn và cao phía bên kia , tấm biển ấy ghi một dòng chữ lớn Welcome to The Crimson Landscape .
Edward cảm thấy vô cùng tò mò về nơi ngỡ như quê nhà này , cậu di chuyển một hồi thì đã thành công đến được con đường ấy , đó là một con đường được trải nhựa đen , có hai vỉa hè được lát đá ở hai bên vô cùng đơn giản , dọc đường là những cột đèn đường đang chíu sáng , có lẽ bây giờ đã là giờ chiều , Edward bèn đưa tay ra hiệu cần giúp đỡ , cậu đã phỉa giữ tư thế ấy rất lâu , lần lượt những chiếc xe vượt qua như cậu chưa từng tồn tại , mãi mới có một chiếc xe ô tô đậm phong cách 1950 tấp vào , họ mở cửa xe ra , "Mời vào , . . . .
Mà cậu là người mới à ?
Vậy thì Chào Mừng đến với Miền Đất Thẫm Đỏ !" .